Ngôn Tình Vu Quân Ly Tuyết

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vu Quân Ly Tuyết
Chương 20: Chương 20


Không biết qua bao lâu, khi ta tỉnh lại thì thấy Trúc Y đang ngủ gật ở bên cạnh giường, còn Minh Uyển thì lại ở trên chiếc bàn ở giữa phòng say giấc.

Bóng người ở bên ngoài phiến cửa chắc có lẽ là Lưu Vãn Khiêm
Không biết có phải do ta cử động mạnh hay không mà Trúc Y tỉnh dậy, nàng ta vội vàng dụi mắt rồi nhìn ta
“ Thái tử phi, cuối cùng người cũng tỉnh rồi”
“ Bây giờ là canh mấy rồi?” Ta nhỏ giọng hỏi, trời tối như vậy chắc chắn đã rất khuya, ta cũng chẳng biết bản thân đã hôn mê bao lâu.
“ Thái tử phi, bây giờ đã là canh tư rồi”
Ta liền muốn ngồi dậy, Trúc Y ở bên đỡ lấy ta, nghĩ tới việc buổi sáng hôm nay đột nhiên ta hôn mê bất tỉnh, cũng chẳng biết là cơ thể có vấn đề gì, vốn đang định hỏi thì Trúc Y đã liền nói
“ Thái Tử phi, sáng hôm nay người đột nhiên hôn mê bất tỉnh.

Thuần lão gia đã mời Thái y tốt nhất tới đây, lại tỏ ý muốn để người ở lại Thuần phủ tĩnh dưỡng.

Cho nên hiện tại người đang ở Thuần phủ, ngày mai chúng ta sẽ quay về Tướng Quân phủ”
Ta thở dài một hơi, may mà Thuần lão gia tốt bụng, ta liền gật đầu sau đó thở ra một hơi
“ Vậy thái y nói ta là bị làm sao chứ?”
“ Chuyện này...” Trúc Y đột nhiên nhìn ta, nàng ta cười cười.

Ta thấy vậy thì rất hiếu kì, đột nhiên ngất đi như vậy chắc chắn không phải sức khoẻ có vấn đề thì cũng là có bệnh, thế mà nàng ta còn cười được
“ Ngươi cười cái gì chứ, ta rốt cuộc là bị sao vậy?”
“ Chúc mừng chủ tử, người có hỉ rồi”
Có...có hỉ rồi?!!!
Ta dường như không tin vào tai mình, nghĩ tới mới hôm trước Minh Uyển nói ta mập lên rồi ta còn không tin, nhưng nghĩ lại thấy rất đúng.

Thường thì những người mang thai ăn uống có vẻ khá tốt, nhưng mấy tháng đầu ốm nghén không nặng cho lắm
Sáng sớm hôm sau ta đa tạ Thuần phủ rồi quay về tướng quân phủ.

Ngót nghét ta ở đây cũng đã một tuần trời, dù sao tin vui của ta đã truyền đến trong hậu cung, ta không thể nào không quay về Đông cung để dưỡng thai
Khi ta về tới Đông cung, Chiêu tổng quản cùng mấy vị ma ma dẫn theo vài người thị vệ và cung nữ đi ngang qua kiệu của ta, vốn bản tính của ta cũng chẳng hiếu kì là bao, nhưng khi nhìn thấy một cáng khiêng phủ vải trắng thì triệt để đã thu hút được sự chú ý của ta
Trong đầu ta là vô số câu hỏi xoay quanh cán khiêng kia, khi kiệu ta tới gần, chiếc cáng khiêng kia vừa vặn bị các thị vệ và thái giám che lấp mất.
“ Thái Tử phi an”
Mấy người đó cung kính, sau khi kiệu ta đi thì mới tiếp tục di chuyển chiếc cáng, mà sự tò mò liền khiến ta quay đầu trở lại, vừa hay lúc này gió thổi tới lật qua một góc vải trắng để lộ ra một chiếc kim quan vô cùng tinh xảo
Tim của ta như hẫng một nhịp, vội vàng quay đầu trở lại.

Tinh thần của ta đã bị dọa cho tới mức không dám nhúc nhích.

Khi trở về Đông cung, hình ảnh chiếc kim quan kia vẫn hiện ra trong đầu, khiến việc ăn uống cũng không còn trở nên ngon miệng nữa
Ta vốn nghĩ, nếu chỉ là một cung nữ bình thường thì không thể nào cài chiếc kim quan kia, nhưng nếu là một chủ tử nào đó thì không thể nào không có chút tin tức gì truyền ra ngoài, và quan trọng ta cũng chẳng biết là truyền từ cung nào tới
Lúc đó, Chiêu công công dựa theo thánh chỉ của Hoàng thượng mà mang một đống quà tới tìm ta, hộp lớn hộp nhỏ rất nhanh đã chất thành núi ở ngoài sảnh, ta nhìn đống quà tới mức hoa mắt chóng mặt
Vốn tưởng thánh chỉ mang tin vui tới, không ngờ Hoàng đế liền trực tiếp phái thị vệ giữ cửa tới cấm túc ta: “ Cái gì chứ, Chiêu công công ngài nói cũng phải nói có lý một chút, sao lại cấm túc ta làm gì chứ, ta cũng đâu có chạy đi mất”
“ Thái Tử phi người đừng kháng chỉ, đây là thánh ân của hoàng thượng dành cho người, dẫu sao người cũng là lần đầu tiên mang hỉ.

Mà hiện tại Thái Tử điện hạ lại không có ở trong cung, vì vậy Hoàng thượng cũng chỉ là đang quan tâm người mà thôi”
Ta mang tâm trạng buồn bực trong người đưa hai tay ra nhận thánh chỉ.

Chỉ sợ cấm túc ta chưa đầy một tháng thì ta đã vì nhàm chán mà đổ bệnh rồi chết bất đắc kì tử cũng nên.

Hoàng thượng đây mà là muốn tốt cho ta, quan tâm tới ta cái gì chứ?
Tuy nhiên, bên ngoài mặt ta vẫn phải tỏ ra niềm nở: “ Đa tạ ngài Chiêu công công”.

Sau khi Chiêu công công đi, ta nhìn đống quà trước mắt mà thở dài, lại nhìn mấy người thị vệ ở bên ngoài
“ Trúc Y, chuẩn bị giấy bút, ta viết thư cho Thái Tử”
Ấm ức này ta hoàn toàn không thể nào chịu được.

Giấy bút được đem tới, ta chậm rãi chấm mực.

Câu đầu tiên: “ Thái tử điện hạ, ta có hỉ rồi”
Sau đó bao nhiêu uất ức ta liền đem vào đầu bút viết hết lên bức thư.

Sau này việc ra ngoài của ta chắc chắn rất khó khăn, nhất cử nhất động của ta hiện tại đang đều bị Hoàng đế giám sát kĩ càng
Ngay khi ta gác bút chờ ráo mực thì âm thanh gấp điệu truyền dọc theo hành lang bay tới tai ta: “ Hoàng hậu nương nương giá lâm”
Việc Hoàng hậu tới không có gì khiến ta ngạc nhiên, chỉ là Chiêu công công vừa rời đi thì Hoàng hậu đã tới.

Chẳng qua thánh chỉ cấm túc của hoàng thượng đưa tới, nếu không bây giờ cả đại sảnh lớn của Đông cung đều là người
Hoàng tự trong bụng ta chính là miếng bánh thơm ngon nhất.

Hoàng hậu nương nương ở nội đường ngồi chờ ta, lại cùng cung nữ Minh Uyển nói vài câu đơn giản.
Nhìn Hoàng hậu tới, bên ngoài lại là cả một đống quà khiến ta có chút mệt mỏi, đây là ta chỉ mới mang thai đã như đi đánh trận, chẳng biết sau này khi tiểu hài tử trong bụng ta sinh ra sẽ còn khoa trương tới cỡ nào nữa!!!
“ Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an”
“ Được rồi miễn lễ đi”
Người gật đầu, ra hiệu cho ta ngồi bên cạnh: “ Mấy ngày Thái tử phi quay về tướng quân phủ xem ra tâm trạng đã tốt hơn không ít, nếu có thể sau này hãy nói Phu nhân Tướng quân vào cung chăm sóc cho con, như vậy hoàng thượng cũng sẽ an tâm hơn”
Ta ở bên cạnh người nghe nửa ngày trời, nghe tới mức cũng sắp sửa ngủ tới nơi.

Mãi về sau may mắn người cũng đã chịu hồi cung, ta mừng không hết liền đứng lên tiễn người
“ Những điều nương nương nói hôm nay nhi thần đều đã ghi nhớ, đa tạ nương nương quan tâm”
“ Dẫu sao ta cũng đã từng mang thai, tuy không phải thái y nhưng có rất nhiều việc ta rõ hơn hết, quan tâm con cũng là quan tâm tới hài nhi trong bụng của con, sau này còn phải dựa vào hài tử này mà nối nghiệp Trấn Bắc”
Tới khi xa giá của Hoàng hậu đi khuất ta mới thở ra một hơi, quay sang nhìn An thị vệ bên cạnh mình: “ Đúng thật là mệt mỏi, bây giờ nếu có người tới tìm, ngươi bảo họ là ta dưỡng thai không tiện tiếp đón, ta muốn đi nghỉ”
“ Trúc Y, cô mau đưa Thái Thử phi vào trong nghỉ ngơi đi”
An thị vệ gật đầu, rồi quay sang nói với Trúc Y.

Nói một hồi với hoàng hậu nương nương tới mức da bụng ta sắp dính vào lưng đến nơi, lại có một cảm giác thành hạnh quả, vì vậy đã kêu Trúc Y dặn dò Ngự trù làm vài món có hạnh quả ở trong
Ta thường không thích ăn hạnh quả bởi vì nó rất chua, nhưng mà dẫu sao ta cũng là đang mang thai, không thể kiềm chế được chút thèm chua đó.
Tối hôm đó ta ở ngoài đại sảnh lớn ngắm trăng, nhìn đám hoa trước hồ nước bay bay trong gió.

Ánh trăng sáng roi xuống, ta cứ thế mà ngẩn ngơ thưởng trăng.
“ Thái tử phi, người vào trong ngồi một lúc, ở ngoài này lạnh gió, để nhiễm hàn tín sẽ không hay”
Ta gật đầu sau đó quay trở vào trong mái hiên, Trúc Y đặt ngọn đèn dầu lên rồi khẽ điều chỉnh ngọn lửa nhỏ lại
“ Thái Tử phi, người là đang nhớ Thái Tử gia sao?”
“ Ta đương nhiên rất nhớ Thái tử rồi, xa người đã lâu như vậy…”.
 
Vu Quân Ly Tuyết
Chương 21: Chương 21


Mấy ngày hôm sau, ta ở trong cung buồn chán tới mức phát bực, tâm trạng vô cùng không được tốt, lại thêm không có người ở bên cạnh trò chuyện khiến ta từ một nàng Thái Tử phi dịu dàng biến thành người tính tình cáu gắt
“ Thái Tử phi, có Thập Tam hoàng tử tới thăm người”
“ Thăm cái gì chứ, hắn là muốn tới đây gây sự với ta.

Đi đi, đi đuổi hắn về Đô Lương cung của hắn cho ta”
Ta vừa mới dứt câu, Nghiêm Minh Hạo đã tiến vào, tay còn phe phẩy chiếc quạt trông vô cùng nhàn nhã.

Có lẽ hắn cũng đã nghe được câu nói kia của ta, Nghiêm Minh Hạo bật cười
“ Ta còn nghĩ trong Đông cung không có người nói chuyện ắt hẳn Thái tử phi sẽ rất nhàm chán nên mới có ý tốt tới đây thăm, ai ngờ tẩu lại muốn đuổi ta nhanh như vậy”
“ Vậy ngươi còn không mau đi?”
Ta lườm hắn, nhưng suy cho cùng có người nói chuyện vẫn sẽ tốt hơn.

Ít nhất ta cũng không cảm thấy nhàm chán bao nhiêu.

Mắt thấy Nghiêm Minh Hạo sắp sửa rời đi thật thì ta mới thở dài
“ Khoan đã, ngồi xuống đi”
Hắn quay người lại, nghiêng đầu nhìn ta mỉm cười sau đó ngồi xuống đối diện với ta.

Ta liền ra hiệu cho Trúc Y đi pha trà, rồi mới thả lỏng gương mặt nói chuyện với hắn
“ Ngươi tới đây chỉ để thăm ta?”

“ Vẫn là Thái Tử phi hiểu ý ta, đương nhiên ta không tới đây chỉ để thăm người không, ta tới đây để thông báo cho tẩu một vài tin”
Nhìn bộ dạng của hắn ta cũng không thể đoán ra được điều hắn sắp nói là tốt hay xấu, chỉ đành gật đầu để hắn nói tiếp.

Nghiêm Minh Hạo xếp cây quạt, lại từ tốn để xuống bàn rồi chậm rãi nhả ra vài chữ
“ một tuần nữa hỉ sự của Nhị Hoàng tử và đích tiểu thư Thuần phủ sẽ diễn ra, khi đó chắc có lẽ Hoàng thượng sẽ để người ra khỏi Đông cung”
Ta nghe như vậy cuối cùng tâm trạng cũng khá lên một chút, dù sao cũng được ra ngoài là tốt rồi.

Nghiêm Minh Hạo nhìn ra sự vui mừng trên gương mặt của ta, hắn đem một hộp gỗ đẩy đến trước mặt ta
“ Cái này là cho hoàng tự bên trong bụng người”
Ta nhìn chiếc hộp, mấy ngày trước Tư Đế gửi mật thư tới, nói ta vẫn phải để phòng Thập Tam hoàng tử bởi vì hắn vẫn còn ý định tạo phản.

Ta dè chừng từng chút một rồi cầm lấy chiếc hộp, từ từ mở ra
Bên trong là một cây trâm nạm ngọc hình hoa sen tuyết, ta cầm lấy cây trâm ngắm nghía một hồi, bất chợt Nghiêm Minh Hạo lên tiếng
“ Chiếc trâm này là xưởng chế tác Ngân Dư của Trương Cao gia làm ra, ta thấy nó rất đẹp nên đã thuận tay giữ lại”
Nghe tới Trương Cao gia, ta bất chợt ngạc nhiên tới mức suýt nữa thì làm rơi cây trâm xuống.

Ta đưa mắt nhìn Nghiêm Minh Hạo, còn hắn lại rất thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra: “ Nhan mẫu phi của ta vốn không coi trọng xưởng chế tác đó, nhưng xưởng chế tác đó có những món trang sức rất đẹp”
Ta cất lại cây trâm vào trong chiếc hộp: “ Ngươi làm như vậy là sợ Nhan phi không đủ hận Đông cung hay sao?”
“ Người có tham vọng rất lớn, tới mức sẵn sàng hi sinh chính hoàng nhi mà người nuôi nấng.

Mấy ngày trước người đã qua đời ở trong Lãnh cung rồi”
Ta đột nhiên nghĩ tới ngày ta hồi cung, lại nhớ tới chiếc kim quan kia, vậy ra người mà hôm đó ta nhìn thấy chính là Nhan phi.

Ta lắc đầu đầy tiếc nuối, cả một đời thanh cao như vậy cuối cùng lại ra đi trong lạnh lẽo ở Lãnh cung, một nghi lễ cũng không có
“ Vậy bây giờ ngươi đang chịu quản giáo của Hoàng hậu nương nương sao?”
Nghiêm Minh Hạo gật đầu, rồi cầm cây quạt xếp đứng lên: “ Thái Tử phi, ta không hề có ý định hại hoàng tự, người không cần dè chừng ta đến như vậy.

Bây giờ cũng không còn sớm, ta hồi cung trước.

Khi khác sẽ tới thăm người sau”
Tình cờ lúc này Lưu thị vệ từ đâu xuất hiện, hắn cúi đầu cực kì cung kính với ta: “ Thái Tử phi, có thư của Thái Tử gia gửi tới”.

Ta nhìn hắn, lại thấy Thập Tam Hoàng tử khẽ quay đầu trở lại.
Ta liền đứng lên, sau đó mỉm cười: “ Để ta tiễn Thập Tam hoàng tử một đoạn”.

Nghiêm Minh Hạo gật đầu, ta liền vội vàng đứng lên tiễn hắn ra khỏi cửa Đông cung.

Khi ta quay lại, nhìn thấy Lưu Vãn Khiêm vẫn còn ở đó nói chuyện với cung nữ Minh Uyển thì thở dài.

Minh Uyển thấy ta quay lại thì vội vàng chạy tới đỡ lấy ta: “ Thái Tử phi, người đang mang một hài tử trong bụng đó”
“ Ta biết ta biết rồi, không phải Khâm thái y nói đi lại nhiều sẽ dễ sinh hơn hay sao.

Ta đi lại một chút cũng đâu có sao”
Tối đó ta ở trong tẩm cung nhẹ nhàng mở bức thư của Tư Đế ra đọc, ngay câu đầu tiên hắn đã lộ rõ sự phấn khích: “ Nàng có hỉ rồi!? Vậy là ta sắp làm phụ thân rồi sao.

Vu tướng quân biết tin vui này rồi, người còn nói trận này nhất định phải chiến thắng, lấy đó làm quà tặng cho hài tử bên trong bụng nàng…”
Cái món quà mà phụ thân ta nói tới khiến ta phải bật cười, chiến thắng này rất lớn, hài tử trong bụng ta chắc chắn rất thích, tuy bây giờ bụng ta chưa lớn, lại càng chưa cảm nhận rõ được đứa nhóc bên trong bụng mình ra sao.
Có lẽ việc nhận được thư của Tư Đế là một bát thuốc bổ giúp tinh thần ta thoải mái hơn một chút…
Một tuần sau đó, cuối cùng cũng tới ngày hôn lễ của Nhị hoàng tử diễn ra.

Ta vui mừng như một đứa trẻ, cuối cùng cũng có thể ra ngoài được rồi, hơn một tuần nay ta nhàm chán tới bức bối cả người.
Sáng sớm ngày hỉ lễ diễn ra, ta dậy còn sớm hơn cả đám cung nhân trong cung.

Ta sửa soạn qua, bởi cơ thể tăng cân cũng không ít nên mấy thứ y phục kia cũng sắp không mặc nổi nữa.

Trúc Y ở một bên vấn tóc cho ta, một bên lại dặn dò Minh Uyển chọn y phục
“ Chủ tử không mặc vừa bộ y phục màu vàng đó đâu, Minh Uyển à tốt nhất cô nên lựa mấy bộ rộng rãi hơn đi”
“ Từ nãy tới giờ cô đã chê gần chục bộ y phục rồi đó Trúc Y.

Cô tự mình chọn đi, để đó ta sẽ vấn tóc cho chủ tử”
Vất vả cả nửa buổi trời, cuối cùng ta cũng có thể đi được.

Đại điện đông nghịt người, từng bàn từng bàn một bày biện rất nhiều đồ ăn, rất nhiều các tiểu thư thiếu gia cũng được vời đến tham dự khiến không khí trong cung trở nên vô cùng rộn ràng
Ta tiến tới hành lễ với Hoàng hậu và Hoàng thượng trước, sau đó mới ngồi xuống chỗ của mình, quả nhiên là thoải mái hơn ở Đông cung.

Mỹ nhân trong cung không kém tuyệt sắc, ai ai cũng đều rất xinh đẹp.
Mà Hoàng hậu có lẽ là lần đầu thấy có người mũm mĩm như ta, nhìn tới mức không chớp mắt.

Hoàng đế ở bên cạnh lại bật cười sau đó mới kéo hoàng hậu lại gần:
“ Nàng nhìn Thái Tử phi như vậy làm gì, không phải chỉ là mang thai thôi hay sao, cơ thể có mũm mĩm một chút cũng là điều đương nhiên”
Tứ công chúa lúc này cũng mới tới, nàng ta cũng nhìn ta một lượt từ trên xuống dưới, ta liền thở dài một hơi
“ Được rồi muội đừng nhìn ta như vậy, khiến ta sợ đó”
“ Không có, muội không có chê tẩu mũm mĩm đâu, tẩu vẫn là một mỹ nhân rất đ ẫy đà đó nha”
Ta khẽ che miệng cười, có vài vị công tử thiếu gia tới đây chào hỏi Tứ công chúa, sau cùng mới nhận ra ta là Thái tử phi liền hành lễ.

Lúc này Trưởng tôn công chúa cũng bước tới chỗ ta, sau đó ngồi xuống bên cạnh ta:
“ Ta cũng lâu rồi không có thấy Thái tử phi, công nhận muội thay đổi rất nhiều so với lúc trước, lúc biết tin muội có hỉ ta vẫn còn chưa kịp tới thăm, mới chỉ gửi qua Đông cung vài món quà”
“ Muội phải đa tạ tỷ tỷ đã quan tâm muội như vậy mới đúng”
Qua một hồi trò chuyện thì cũng tới giờ lành để cử hành hỉ lễ.

Một đoàn võng lọng cờ hoa đỏ rực tiến từ ngoài cửa vào, Nghiêm Triết Duẫn mặc y phục tân lang cưỡi ngựa trắng từ từ tiến vào theo phía sau là chiếc kiệu hoa lộng lẫy của tân nương.
 
Vu Quân Ly Tuyết
Chương 22: Chương 22


Chiếc kiệu đỏ hạ xuống thảm hoa trải dài trước đại điện.

Nhị hoàng tử lúc này xuống ngựa, hướng về phía chiếc kiệu đỡ tân nương của hắn xuống
“ Tân nương xinh đẹp thật đó”
“ Đúng vậy, nghe nói đây là đích nữ Thuần phủ, nàng ta không những hoa nhan nguyệt mạo còn rất hiểu phép tắc”
Ta nghe thấy những lời bàn tán xung quanh mình, lại nhìn Thuần Giang Châu trong bộ hỉ phục.

Dung mạo nàng ấy tuy đã bị phiến quạt che mất nhưng thoáng qua có thể nhìn thấy nét xinh đẹp kia
Mấy lời trao đổi của những quan thần xung quanh bất chợt lọt đến tai ta: “ Nữ nhân này, so với Thái tử phi ngày trước tuy có phần kiều diễm nhưng khí chất thanh cao thì lại không bằng”
“ Đúng vậy, nếu nói tân nương hôm nay diễm mỹ tuyệt luân thì phải nói Thái tử phi ngày trước chính là dương chi bạch ngọc”
Mấy người đang nói này, hình như là mấy vị lúc nãy tới chào hỏi Tứ công chúa mà không nhận ra ta thì phải…
Ta thở dài một hơi, nói ta xinh đẹp nhưng lại không nhận ra ta, thật là tức chết lão nương.

Nhưng nhìn Thuần Giang Châu ta lại nhớ tới bản thân mình ba năm trước, vào tiết xuân đẹp đẽ khoác giá y lên người gả vào trong cung làm Thái Tử Phi
Ta khi ấy gặp mặt Thái Tử mới có vài lần, căn bản còn chẳng có chút ấn tượng nào với hắn, mà nét xinh đẹp khi ấy hiện tại được miêu tả bằng bốn từ “ mỹ nhân đ ẫy đà” của Tứ công chúa.

Cũng chẳng thể trách họ không nhận ra ta là người mà họ đang nói là dương chi bạch ngọc
Nếu để mấy người bọn họ nhận ra, không biết sẽ hài hước như thế nào nữa…
Mấy tiếng nhất bái nhị bái từ đại đường vọng ra, ta thấy Hoàng đế gật đầu tỏ ý rất hài lòng rồi nhìn Hoàng hậu bên cạnh, cũng không biết người nói gì khiến Hoàng hậu mỉm cười
Thời khắc này, Thuần Giang Châu chính thức trở thành Nhị hoàng tử phi.

Giống như ta và Tư Đế trước kia, nắm chặt lấy tay nhau tuyên cáo thiên hạ.

Nếu Tư Đế ở đây, chắc hẳn hắn cũng sẽ nhắc lại với ta về ngày hôm đó
Yến tiệc diễn ra từ sáng sớm tới khi trời chập tối, hoàng hôn phủ bóng lên vạn vật ảm đạm.

Ta rời khỏi yến tiệc, lại chưa muốn hồi cung ngay.

Dù sao ngày hôm nay ta cũng không bị cấm túc ở Đông cung, nếu không ra ngoài thì thật rất uổng phí
Vì thế ta quay lại nhìn An thị vệ, nói với hắn muốn lên thành lầu ngắm cảnh một chút rồi trở về.

An thị vệ mới đầu còn không muốn cho ta đi, nhưng hồi sau Lưu Vãn Khiêm nói chi bằng cứ để cho ta thoải mái tâm trạng một chút, dù sao ta cũng hiếm có dịp để lên trên thành lầu ngắm cảnh
Tại tòa lầu cao nhìn ra phía cổng thành, ta nhìn buổi hoàng hôn đỏ rực hôm nay như ngày ta tiễn Tư Đế ra biên ải.

Trên lầu cao gió lộng, không khí vô cùng mát mẻ, ta dựa vào thành lầu nhìn ra phía bên ngoài
“ Thái Tử phi”
Ta quay đầu lại, nhìn thấy Hàn Trạng nguyên một tay ôm theo Thước Đông tiến lại chỗ ta.

Tiểu tử kia nhìn thấy ta thì liền tươi cười, gọi lớn hai tiếng cô cô
“ Hàn gia, sao ngài lại lên đây, tỷ tỷ không đi cùng với ngài sao?”
“ Nàng ấy ở hôn lễ đang nói chuyện với Hoàng hậu nương nương, còn Thước Đông nhàm chán đòi đi chơi, nên ta mới đưa nhóc lên trên này”
Tần suất ta gặp Hàn Nhậm Luân không nhiều, nhưng mà dù sao hắn cũng là Trạng nguyên, vả lại Trưởng tôn công chúa cũng là gả cho hắn, dù sao cũng phải kính hắn một tiếng Đại huynh.
“ Cô cô, trong bụng cô cô có thật là có một hài nhi hay không”
“ Thật đó, đây là tiểu đệ đệ của Thước Đông đó, nhưng mà hiện tại tiểu đệ đệ này rất nhỏ, đợi khi nào tiểu đệ này lớn lên sẽ để Thước Đông làm biểu huynh nhé”
Nhìn thấy Thước Đông gật đầu vui vẻ, tay còn chọc chọc vào bụng ta để xác nhận.

Sau đó tiểu gia hỏa này lại chạy tới loanh quanh chỗ cung nữ Minh Uyển chơi đùa.

Khi này mới thấy Hàn trạng nguyên lên tiếng: “ Sao Thái tử phi lại biết đó là một thế tử, biết đâu lại là một quận chúa xinh đẹp thì sao?”
“ Ta nghe Hoàng hậu nương nương nói nếu trong thời gian thai kì thèm chua nhiều thì có khả năng cao là một bé trai, nên mới nói như vậy”
Hàn Nhậm Luân bật cười: “ Quả thật lúc mang thai Thước Đông nương tử ta cũng ăn rất nhiều hạnh đào, nàng nói không được ăn sẽ cảm thấy khó chịu vô cùng”
Lúc này một tên thị vệ chạy lên thành lầu, sau đó lại cung kính: “ Hàn gia, Trưởng tôn công chúa tìm người”
“ Ta biết rồi”.

Hàn Nhậm Luân gật đầu, sau đó quay sang với ta: “ Thái Tử phi, ta và Thước Đông cáo lui trước”.
Ta gật đầu, thấy Hàn Trạng nguyên rời đi thì Minh Uyển mới tiến lại chỗ của ta: “ Thái Tử phi, bây giờ cũng không còn sớm nữa, chúng ta nên hồi phủ rồi”
Ta thở dài một hơi, rồi vẫn là theo bọn họ quay về Đông cung.

Trời chập tối, gió ở ngoài không ngừng thổi, kèm theo tiếng mưa rơi trên ngói cung.

Ta ở bên trong thư phòng của Tư Đế viết thư cho hắn, bên cạnh là một đ ĩa hạnh đào lớn.
“ Thái Tử phi, người vẫn chưa ngủ hay sao”
“ Ta viết xong thư cho Thái Tử gia sẽ đi ngủ, ngươi cứ đi nghỉ ngơi trước đi, để Trúc Y và Minh Uyển ở chỗ ta là được rồi”
An thị vệ cung kính nhìn ta: “ Thái Tử phi, hoàng thượng đã thu hồi lệnh cấm túc người, nhưng mà vẫn nhắc nhở người không nên xuất cung nhiều.

Vừa khi nãy Chiêu công công tới đưa tin, nhưng mà bởi vì đã khuya nên đưa thị vệ canh gác ở ngoài cửa Đông Cung đi trước”
“ Vậy sao, thật tốt.

Ít ra người không bắt ta ở mãi trong Đông cung, nếu không ta sẽ ngột ngạt chết mất, được rồi ngươi mau đi về nghỉ ngơi trước đi”
“ Nô tài xin phép cáo lui, chủ tử người hãy nhớ đi nghỉ sớm”
Ta gật đầu, nhanh chóng đem chuyện này viết vào trong bức thư gửi cho Tư Đế…
Thoắt cái đã sang thu, tiết tháng bảy dìu dịu khiến tâm trạng ta có mấy phần dễ chịu, cơ thể của ta ngày càng bất tiện.

Chủ yếu là do bụng ta quá lớn, tiểu tử trong bụng ta xem như rất hiếu động, đạp tới mức khiến ta không ngừng nôn nghén
Ta ngồi ở trong tẩm cung, lại vuốt nhẹ bụng mình: “ Ngoan nào, con có thể đừng ở trong bụng nương mà tập luyện võ công nữa được không?”.

Vừa mới nói dứt lời, thai nhi trong bụng liền đạp một cái, nhóc con này còn chưa chào đời đã cãi lời ta như vậy rồi
Trúc Y ở một bên thấy vậy thì mỉm cười: “ Thái Tử phi, xem ra hoàng tự trong bụng người rất khỏe mạnh, lại vô cùng hiếu động.

Sau này chắc chắn sẽ quậy phá Đông cung không ít”
Ta mỉm cười, lại lấy một miếng hạnh đào để ăn.

Sau đó đứng dậy muốn ra ngoài ngắm hoa nở.

Trúc Y ở bên cạnh nhanh chóng tiến lại đỡ ta tới Thượng Đình Uyển đi dạo
Thẩm thái y nói rằng ta lúc này nên đi lại nhiều sẽ tốt hơn, vì thế mà cũng không còn ai cản trở ta việc đi lại nữa.

Tháng bảy cũng là lúc hoa phi yến nở rộ, loại hoa đầy sắc màu đó làm ta rất thích mắt, không những thế ở Thượng Đình Uyển còn có rất nhiều mèo
Ta ở bên ngoài lối đi tiện tay bế một con mèo trắng muốt lên, sau đó lại bế nó trên tay cùng ngắm hoa nở rộ, ta ngồi ở bàn trà vuốt v e con mèo trên tay.

Lúc này Hoàng thượng đi tới, ta vội vàng thả nó xuống đất rồi đứng lên muốn hành lễ
“ Được rồi Thái tử phi không cần đa lễ với ta”
“ Nhi thần đa tạ Hoàng thượng.

Hoàng thượng, hôm nay người rảnh rỗi tới Thượng Đình Uyển ngắm hoa sao”
Hoàng đế mỉm cười sau đó gật đầu, đột nhiên Nhị hoàng tử từ ngoài tiến tới, dáng vẻ vô cùng gấp gáp nghiêm trọng.

Hoàng thượng nhìn thấy thì cau mày, người nhìn Nhị hoàng tử
“ Ngồi xuống đi, có chuyện gì sao con lại gấp gáp như vậy?”
“ Không phải thưa phụ hoàng.

Người của phủ Trạng Nguyên vừa mới cấp báo tới, nói rằng ở phủ Trạng Nguyên xảy ra chuyện nghiêm trọng rồi”.
 
Vu Quân Ly Tuyết
Chương 23: Chương 23


Xảy ra chuyện rồi? Phủ Trạng Nguyên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến Nhị hoàng tử phải đích thân tới đây cấp báo như thế? Vả lại trước đến nay đâu có chuyện gì khiến Hàn gia giải quyết không được
“ Nhị hoàng tử, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Nghiêm Triết Duẫn chỉ nhìn ta rồi lắc đầu không đáp, Hoàng thượng lập tức rơi vào trầm tư suy nghĩ, sau cùng người lập tức đứng dậy: “ Phái Ngự Tiền thị vệ dẫn binh tới phủ Trạng nguyên xem sao.

Duẫn nhi con cũng đi đi”
“ Vâng thưa phụ hoàng”
Nhị Hoàng tử lập tức rời đi, ta liền đứng dậy: “ Ta đi cùng với huynh”.

Nhưng lúc này Hoàng thượng lại nhìn ta, người dịu giọng trấn an ta
“ Thái Tử phi trong bụng con đang mang hoàng tự, Nhị hoàng tử dẫn quân đi là được rồi.

Nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì đâu”
Ta còn muốn tranh cãi, Hoàng thượng đã liền lệnh cho Chiêu công công đưa ta về Đông cung tĩnh dưỡng.

Ta cũng không thể kháng chỉ, chỉ đành ngoan ngoãn quay về tẩm cung
Chiêu công công đi phía trước, ta ở bên cạnh lại cảm thấy không hề thoải mái chút nào.

Chiêu công công bên cạnh Hoàng thượng nổi tiếng là người nghiêm khắc, lại cực kì khó tính
Bỗng nhiên Chiêu công công quay sang nhìn ta, rồi lại nói với ta: “ Thái tử phi, người đừng giận Hoàng thượng.

Hoàng thượng cũng chỉ là lo lắng cho người và thai nhi trong bụng của người mà thôi.

Dù sao ở phủ Trạng nguyên cũng chưa biết xảy ra chuyện gì, lỡ như xảy ra nguy hiểm…”
“ Chiêu công công, ta đương nhiên hiểu chuyện này, nhưng mà ta rất lo lắng cho Trưởng công chúa, hơn nữa Quận vương còn nhỏ như vậy”

Ta ngắt lời của Chiêu công công, ta lo lắng cho Trưởng công chúa một, thì lại lo cho Hàn Thước Đông mười, nhóc con đó chắc chắn rất sợ hãi.

Chiêu công công lại ở bên cạnh trấn an ta
“ Thái tử phi, người cứ hồi cung dưỡng thai trước, nô tài đảm bảo nếu có tin tức gì sẽ lập tức báo với người một tiếng”
Ta nghe vậy thì thở dài một hơi, rồi nói vài câu cảm kích với Chiêu công công.

Ta trở về tẩm cung không ngừng lo lắng, tới mức không thể ngồi yên được một chỗ.

Hoàng thượng tuy đã phải người đi, nhưng chốc chốc ta lại nghe thấy những tiếng quân binh vội vã
Dường như thời gian càng trôi qua thì lại càng nhiều binh lính được điều đi.

Trúc Y lúc này không nhìn nổi nữa mới chạy tới đỡ ta ngồi xuống, sau đó lại kêu Minh Uyển đi lấy một ít thảo dược về cho ta
“Chủ tử, hiện tại người lo lắng như vậy rất ảnh hưởng đến hài tử trong bụng, người hãy ngồi nghỉ một lát.

Chiêu công công đã nói rằng nếu có tin tức sẽ lập tức báo với người mà”
“ Ta đương nhiên hiểu, nhưng mà không thể nào bình chân như vại được.

Người gặp chuyện chính là Hàn gia, là tỷ tỷ của Thái Tử.

Hơn nữa còn có cả Hàn Thước Đông”
Tiểu tử trong bụng ta đạp một cái, khiến ta phải vuốt v e bụng mình, lúc này Minh Uyển đã đi lấy thảo dược trở về, Trúc Y liền ngay lập tức xoa bóp cho ta.

Mà Minh Uyển lại đem một đ ĩa hạnh đào đặt trước mặt ta: “ Ban nãy nô tì có tiện tay lấy thêm cho người một chút hạnh đào.

Chủ tử người đừng lo lắng quá”
Giữa lúc này bên ngoài vang theo tiếng của Tiêu công công: “ Tứ công chúa tới”.

Ta theo âm thanh vang dọc khắp hành lang nhìn ra, lại nghe tiếng bước chân gấp gáp đi tới
Tứ công chúa từ ngoài bước vào, nàng ta nhìn ta đang ngồi vuốt v e bụng mình thì mỉm cười chạy tới.

Ta ra hiệu cho Trúc Y dừng lại, rồi lại kêu Nghiêm Hoành Miên ngồi xuống
“ Sao tự nhiên muội lại tới đây vậy”
“ Lúc nãy muội nghe nói phủ Trạng Nguyên xảy ra chuyện, lại nghe cung nữ Minh Uyển nói rằng tẩu đang rất lo lắng nên mới tới đây.”
Ta mỉm cười: “ Minh Uyển lắm lời thật, nhưng mà muội có biết phủ Trạng Nguyên đã xảy ra chuyện gì mà nghiêm trọng như vậy không? Khi nãy chính Nhị hoàng tử tới báo tin cho Hoàng thượng, nên ta đoán việc này không hè đơn giản”
“ Muội cũng không biết, muội lúc nãy thấy có động tĩnh, cũng mới biết chuyện mà thôi.”
Ta thở dài một hơi, tay vuốt v e bụng mình: “ Không biết bây giờ tình hình phủ Trạng Nguyên ra sao.

Ta có chút lo lắng cho trưởng tỷ, với cả gặp chuyện như vậy không biết Thước Đông có sao hay không”
“ Tẩu, ai cũng biết tẩu thương Đông Đông như con mình mà.

Chuyện này tẩu lo lắng muội có thể hiểu, nhưng mà tẩu tuyệt đối phải cẩn thận bởi vì trong bụng tẩu vẫn còn một hài tử nữa đó”
Ta gật đầu.

An thị vệ lúc này đột nhiên bước vào trong: “ Tứ công chúa, Thái Tử phi, Chiêu công công vừa nãy mới báo tin tới.

Phủ Trạng nguyên không biết tại sao đột nhiên cháy rất lớn, lại có rất nhiều mê hương phát tán khiến cho các gia nhân trong phủ nhất thời không kịp dập lửa”
“ Vậy… hiện tại như thế nào rồi?”
Ta nghe như vậy liền đứng lên.

Cháy? Đang yên đang lành sao lại có cháy chứ.

Bao nhiêu gia nhân như vậy đều trúng mê hương, vậy Trưởng tôn công chúa, Hàn Trạng Nguyên hiện tại như thế nào, còn cả… còn cả tiểu tử Thước Đông…
Tứ công chúa liền vội vàng đỡ lấy ta.

An thị vệ chầm chậm lại không dám tiếp tục nói.

Hắn ngập ngừng một lúc, sau đó mới lắp bắp nói với ta
“ Hiện tại… hiện tại không tìm thấy Quận vương.

Trưởng tôn công chúa và cả Hàn Trạng nguyên đều…”
“ Đều làm sao chứ, ngươi mau nói”
Ta thấy trước mắt mình bị một màn sương mờ che phủ, hơi thở cũng trở nên vô cùng gấp gáp.

Tim ta như hẫng đi một nhịp, lại cảm thấy bản thân như đã mất đi thứ gì đó rất quan trọng…
“ Thái Tử phi tẩu hãy bình tĩnh”
Ta gật đầu nhìn Tứ công chúa, sau đó lại nhìn ra phía An thị vệ: “ Ngươi cùng Lưu Vãn Khiêm cũng tới đó đi, cháy lớn như vậy chắc là Thước Đông đã trốn ở đâu đó rồi, không biết chừng bây giờ đang gặp nguy hiểm.”
An thị vệ cung kính gật đầu rồi ngay lập tức cùng Lưu Vãn Khiêm rời đi.

Tứ công chúa lúc này liền gục xuống ôm lấy ta mà khóc nức nở.

Ta đành im lặng ở một bên an ủi nàng ấy
Dù sao đi nữa Trưởng công chúa cũng là tỷ tỷ ruột của muội ấy, lại cùng muội ấy lớn lên.

Tuy ta vào cung là sau này, nhưng cũng có thể dễ dàng nhận ra Trưởng công chúa rất yêu thương muội ấy, bởi vậy khi biết chuyện Nghiêm Hoành Miên không giữ được bình tĩnh cũng là điều rất hiển nhiên

Hàn Thước Đông tuy có thể tinh nghịch, nhưng đứa trẻ đó cũng giống hệt mẫu thân nó.

Vì vậy khi nghe tin này, chính bản thân ta cũng không thể nào giữ nổi bình tĩnh, nếu nói ta không thương nhóc con đó, vậy chắc chắn là giả
Trưởng công chúa từ lâu đã không còn coi ta là Thái Tử phi, mà coi ta giống như muội muội của người.

Người đem Thước Đông tới đây để Tư Đế huấn luyện dạy dỗ, cũng là để cho ta không cảm thấy cô đơn
Đáng tiếc cho một Trưởng tôn công chúa hiền lương thục đức… Lại đáng tiếc cho một bậc lưỡng quốc trạng nguyên thiên hạ tán thán…
Cứ như vậy mãi cho tới khi trời tối.

Tứ Công chúa giống như trải qua một cực hình nặng nề tỉnh lại.

Nghiêm Hoành Miên hai mắt đỏ hoe nấc nghẹn từng tiếng…
“ Tẩu à, muội muốn tới phủ Trạng Nguyên”
“ Ta… ta cũng không cách nào đưa muội tới đó.

Ta cũng không biết lửa đã tắt chưa.

Tứ công chúa, muội đừng trách ta, bản thân ta cũng rất đau lòng nhưng mà ta không có cách nào đưa muội tới đó”
Ta vừa nói xong, tiếng của Tiêu công công vọng vào bên trong: “ Hoàng thượng giá đáo”
Ta cùng Tứ công chúa đứng dậy, mau chóng tới bên ngoài sảnh lớn tiếp đón Hoàng đế.

Hoàng thượng nhìn thấy Tứ công chúa hai mắt đỏ hoe liền tiến tới vỗ về nàng: “ Miên Miên ngoan”
Lúc này Lưu Vãn Khiêm xuất hiện, hắn lặng lẽ tiến tới bên cạnh nói nhỏ với ta: “ Thái Tử phi, đã tìm được Quận vương rồi”.
 
Vu Quân Ly Tuyết
Chương 24: Chương 24


Phủ Trạng Nguyên khi ấy có bao nhiêu mạng người vì hôn mê mà không thể sống sót, chỉ còn lại vài gia nhân may mắn được đưa vào trong cung.

Hàn Thước Đông được đưa tới Trường Xuân cung để hoàng hậu chăm sóc, còn linh cữu của Hàn gia và Trưởng Tôn công chúa được đặt tại Y Lan điện để chờ an táng
Ta thở dài một hơi, khoác lên mình y phục trắng tinh sau rồi tới Y Lan điện.

Chỉ mới qua một đêm, cả điện Y Lan đã phủ đầy dải trắng ảm đạm, những tiếng nức nở vang lên thấu tận trời xanh.

Ta bước vào trong điện, nhìn hai linh cữu được đặt ngay ngắn bên cạnh nhau
“ Trưởng công chúa tỷ tỷ, Hàn trạng nguyên, muội tới đây tiễn hai người”
Ta quỳ xuống rồi lại khấu đầu, lúc này cũng có Nhị hoàng tử và phi tử của hắn tới.

Thuần Giang Châu vội chạy tới đỡ lấy ta, sợ rằng cơ thể ta bất tiện nên đã thay ta khấu đầu hai cái
Lúc này Nhị hoàng tử quay sang nhìn ta: “ Thái Tử phi, Hàn Thước Đông ở bên chỗ của Hoàng hậu nương nương luôn miệng nhắc tới muội, muội tới đó xem sao”
“ Được, bây giờ muội sẽ tới đó”
Nhị hoàng tử gật đầu một cái, ta quay người bước ra khỏi đại điện.

Còn chưa đi được bao xa thì ta gặp Thập Tam hoàng tử, hắn cũng mặc y phục màu trắng với gương mặt mệt mỏi đi tới
“ Thái Tử phi, người đi đâu vậy?”

“ Ta tới chỗ của Hoàng hậu nương nương, ngươi mau vào trong khấu đầu đi.

Cả Nhị hoàng tử và Nhị hoàng tử phi đều đang ở trong đó”
Ta không muốn nhiều lời với hắn nên nói qua loa vài câu rồi lập tức rời đi.

ở cung Trường Xuân hiện tại cũng đều mang dáng vẻ u buồn, thấy ta tới, công công ở đó liền chạy vào bẩm báo.
“ Cô cô”.

Một giọng nói khản đặc gọi ta, Thước Đông chạy từ bên trong ra nhào vào lòng ta rồi lại òa khóc nức nở.

Ta liền cảm thấy nội tâm mình chua xót, cũng không biết làm gì khác ngoài ôm lấy Thước Đông lại dỗ dành
“ Ngoan, Đông Đông đừng khóc”
Ta hướng về phía Hoàng hậu nương nương vừa từ trong tẩm cung bước ra, người thở dài rồi nhìn Thước Đông ở trong tay ta:
“ Ngày hôm qua là Nhị hoàng tử đem Thước Đông trở về cung, lại chăm sóc dỗ dành nhóc cả đêm, sáng sớm hôm nay Nhị hoàng tử phi mới đem Thước Đông tới chỗ của ta.

Nhóc con này mới tỉnh lại đã muốn gặp con, ta còn chưa kịp cho người tới Đông cung thì con đã tới đây”
Nói xong, người lại quay qua dỗ dành tiểu tử trong tròng ta: “ Thước Đông, cô cô đã tới đây rồi, con đừng khóc nữa nhé”
Thước Đông trong lòng ta lắc đầu, hai hàng nước mắt lăn dài mếu máo nhìn Hoàng hậu nương nương rồi lại nhìn về phía ta: “ Cô cô, có phải Đông Đông làm sai chuyện gì nên mẫu thân và phụ thân không cần con nữa phải không?”
“ Không có không có, Đông Đông rất ngoan, nhưng mà mẫu thân và phụ thân của con đã tới một nơi rất xa rồi, bởi vì họ phải ở đó để bảo vệ cho Đông Đông”

Hoàng hậu bất chợt nắm lấy tay ta, sau đó lại ân cần xoa đầu Hàn Thước Đông: “ Thái Tử phi, con đưa Hàn Thước Đông về Đông Cung chăm sóc trước, dù sao ngày trước Trưởng công chúa cũng thường xuyên để Thước Đông tới chỗ của con, con chăm sóc nhóc con này sẽ dễ hơn ta”
Nhìn nét mặt của Hoàng hậu nương nương, ta đành lên tiếng an ủi người: “ Nương nương… xin người nén bi thương, tránh để ảnh hưởng tới ngọc thể”
Sau đó ta đem Hàn Thước Đông quay về Đông cung, có lẽ vì nhóc con đã quá mệt nên ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Cũng may là Thước Đông rất hiểu chuyện nên cũng không khiến ta hao tâm, ta ngồi ở một bên nhìn tiểu tử đang ngủ say kia, trong lòng không khỏi thương xót
Hàn Thước Đông mới chỉ năm tuổi, ở cái tuổi còn ăn còn chơi này mà đã phải chịu đả kích lớn như vậy rồi trở thành cô nhi.

Ta thở dài, kéo chăn phủ lên người nhóc, vừa muốn đứng dậy liền phát hiện góc áo của mình bị bàn tay nhỏ bé kia giữ chặt lấy
Ta nhìn Thước Đông, trong lòng liền hạ xuống một ý định…
“ Minh Uyển, mài mực cho ta”
Ta ngồi xuống bàn, bắt đầu viết hai bức thư.

Một bức gửi đi cho Tư Đế còn một bức dâng lên cho Hoàng thượng.

Nhân lúc Thước Đông vẫn ngủ say, ta nói với Minh Uyển ở lại đây canh tiểu tử này, sau đó lại tự mình tới Dưỡng Tâm Điện
Chiêu công công đem bức thư kia đưa vào cho hoàng thượng, còn bản thân ta lại ở bên ngoài chờ thông tri.

Một lát sau đó, Chiêu công công từ bên trong đi ra, lại đưa tay ra phía trước đưa ta vào
“ Thái Tử phi, mời người”

Ta theo Chiêu công công bước vào bên trong điện, hoàng thượng ngồi ở đại điện, người chăm chú nhìn kĩ bức thư của ta
“ Thái Tử phi, ta biết xưa nay con là người hiểu chuyện… Nhưng mà trọng trách này rất lớn, con có làm nổi hay không?”
Ta lập tức gật đầu: “ Hoàng thượng, xin người hãy cứ yên tâm ở nhi thần, nhi thần là thật lòng đối đãi, coi Quận vương giống như nhi tử của mình sinh ra.”
Hoàng thượng nhìn bức thư trên tay, lại gật đầu nhìn ta: “ Trẫm vốn còn đang lo lắng không biết đưa Quận vương cho ai quản giáo mới phải.

Nếu như Thái Tử phi đã nói như vậy thì trẫm sẽ tin tưởng giao cho con chăm sóc”
Ta mừng rỡ muốn quỳ xuống khấu đầu.

Hoàng thượng liền tiến tới bên cạnh đỡ ta đứng dậy: “ Được rồi không cần hành lễ, Chiêu công công ngươi đi tới Hàn lâm viện nói học sĩ ở đó ghi chép rồi mang lệnh bài tới Đông cung”
Khi ta về tới Đông cung thì Lưu Vãn Khiêm thông báo cho ta rằng Nhị hoàng tử mời ta tới Thượng Đình Uyển để nói chuyện.

Bởi vì Thước Đông vẫn chưa tỉnh nên ta đành rời đi trước.
Khi tới nơi, ta trông thấy Tứ công chúa cùng Nhị hoàng tử đang ở đó chờ ta.

Tứ công chúa thấy ta tới liền đứng dậy dìu ta ngồi xuống.
“ Nhị hoàng tử, có chuyện gì sao? Sao huynh và Tứ công chúa không ở trong Đông cung chờ muội?”
“ Ta tới tìm muội, chủ yếu là có liên quan tới việc phủ Trạng Nguyên.

Bởi vì lúc ta tới đó ngửi thấy mùi mê hồn hương vô cùng nồng nặc, khiến việc dập lửa cũng trở nên rất khó khăn”
“ Chuyện này muội có nghe nói”
Ta gật đầu, lại ngạc nhiên, phủ Trạng Nguyên cháy thì liên quan gì tới ta chứ.

Hơn nữa ngày hôm đó ta cũng không được tới đó.

Nhị hoàng tử nhìn vẻ mặt nghi ngờ của ta liền vội vàng giải thích
“ Muội còn nhớ lần trước, khi thích khách xuất hiện ở Đông cung cũng có đem theo mê hồn hương nên các thị vệ và cung nữ đều không kịp thông báo để hộ giá hay không? Lần này ở trong phủ Trạng Nguyên cũng có mê hương, nên ta nghĩ sự việc không đơn giản”
Ta ngẫm nghĩ lại một chút, Nghiêm Triết Duẫn nói rất đúng.

Nếu chỉ là một đám cháy thì không thể nào các gia nhân lại không dập được lửa, vì vậy chắc chắn đã có kẻ động chân động tay chủ ý hãm hại Trạng Nguyên phủ
Lần trước ở Đông cung cũng bị đánh tráo Kim Đan hương thường dùng với Mê Hồn hương nên khi đó mới để thích khách xâm nhập vào trong phủ, nhưng mà cũng may Tư Đế tới kịp nên ta mới thoát được một kiếp
“ Ý huynh là có kẻ cố tình hãm hại Trạng Nguyên phủ hay sao?”
“ Phải, hơn nữa lúc tìm thấy Trưởng công chúa và Hàn Trạng nguyên thì họ đã đều trúng độc chứ không phải hôn mê.

Thái Tử phi, chuyện này nhất định có uẩn khúc”
Ta bất chợt nhớ lại bức thư ngày trước Tư Đế gửi tới, nói rằng Thập Tam hoàng tử vẫn còn định ý tạo phản, nhưng mà nếu hắn muốn tạo phản thì hải nhắm vào Đông cung mới đúng
Lúc này Tứ công chúa bất chợt lên tiếng: “ À phải rồi, lúc nãy tẩu tới Dưỡng Tâm điện làm gì vậy?”
“ Ta tới đó xin Hoàng thượng để ta nhận Đông Đông làm nghĩa tử.

Ta không nỡ nhìn Đông Đông còn nhỏ như vậy đã trở thành cô nhi, dù sao so với việc đưa cho người khác chăm sóc cũng giống như nhau nhưng mà ít nhất ta làm vậy thì nhóc con sẽ không bị coi là cô nhi”
Nhị hoàng tử gật đầu nhìn Tứ công chúa: “ Đông Đông đúng là một đứa trẻ đáng thương.

Giao cho người khác không bằng giao cho Thái Tử phi chăm sóc”.
 
Vu Quân Ly Tuyết
Chương 25: Chương 25


Chiều tối, ta quay về Đông cung, sau khi nghe Nhị hoàng tử nói ta cũng đã hiểu ra vài phần.

Chuyện triều chính trước nay đều là do một mình Tư Đế giải quyết, bây giờ hắn không ở trong cung khiến rất nhiều kẻ tham muốn ngôi vị Thái Tử kia dễ dàng hành động
Ta đi dọc theo con đường trở về phủ, ánh đèn l ồng leo loét phía trước dẫn đường.

Ánh lửa chiếu lên khiến những chiếc bóng in trên thành tường đỏ những hình thù kì dị.

Từ trước tới nay ta vẫn luôn biết Tư Đế không dễ dàng gì mới có thể ngồi lên ngôi vị Thái Tử
Nhưng ta cũng lại luôn không ngờ được rằng ngôi vị của hắn lại có bao nhiêu tàn khốc như vậy.

Bây giờ, kẻ ở trong bóng tối kia vẫn còn chưa lộ diện, ta cũng không biết tới bao giờ thì người đó sẽ ra tay với Đông cung
Cho tới khi ta quay về phủ, Đông Đông đã ở một bên dùng thiện ngon lành.

Ta thấy vậy liền tiến vào bên trong mà xoa đầu cậu nhóc.

Hàn Thước Đông nhìn ta, đôi mắt long lanh kia chứa bao nhiêu phần ngây thơ.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Đi Về Phía Chân Trời
2.

Trùng Sinh Để Gặp Người
3.

Chiều Hư
4.

Chớ Gần Công Tử
=====================================
“ Nhìn ta làm gì, con nhìn ta thì cơm có thể ngon hơn sao”
Ta mỉm cười dùng khăn lau đi vết thức ăn trên khóe miệng của Thước Đông, nhóc con lại cúi xuống im lặng tiếp tục ăn.

Sau khi ăn xong, Thước Đông lại tiến tới chỗ ta đang đọc thư của Tư Đế
“ Cô cô”
“ Sao vậy, con cần gì sao.

Hay là để ta nói với Lưu thị vệ dẫn con ra ngoài chơi một lát nhé?”
Thước Đông lắc lắc đầu, lại trèo một mạch lên ghế ngồi cạnh ta, sau đó áp tai lên bụng ta.

Hài tử ở trong bụng ta có lẽ cũng phát hiện ráuwj có mặt của Thước Đông, nên đã đạp liền ta mấy cái
Thước Đông lại ngẩng đầu lên, bàn tay vụng về xoa lên bụng ta: “ Cô cô, tiểu đệ trong bụng người vừa mới đạp con đó.

Có phải tiểu đệ cũng rất muốn ra ngoài chơi cùng với con hay không”
“ Tất nhiên rồi, vì ta đã hứa rằng sẽ để con làm đại huynh của tiểu tử trong bụng ta rồi mà”
Thước Đông gật gật đầu, giây sau lại trầm mặc quay sang nhìn ta: “ Cô cô, có phải mẫu thân và phụ thân của con đã mất rồi đúng không? Người đừng nói dối, bởi vì mẫu thân con từng nói rằng nếu nói dối thì mũi sẽ bị dài ra”
Ta nhìn Thước Đông, lại kinh ngạc xoa đầu cậu: “ Thước Đông, ai nói cho con biết chuyện này vậy?”
Cậu nhóc nhìn ta: “ Không có, mọi người đều không nói cho con, nhưng mà con nhìn thấy mọi người đều mặc y phục màu trắng, ai ai cũng rất buồn, mà con lại nhìn thấy bài vị khắc tên mẫu thân cùng phụ thân ở Y Lan Điện”
Xem ra, Thước Đông cũng không phải là ngây thơ tới nỗi không biết gì.

Cậu nhóc hiểu chuyện như vậy cũng khiến ta đau lòng không ít.

Ta nhìn cậu nhóc, chầm chậm vuốt v e bụng mình
“ Thước Đông, phụ mẫu con đều không bỏ rơi con, họ đều là bảo vệ con.

Nhưng bây giờ họ đều không thể chăm sóc tốt cho con nữa, chỉ có thể ở bên cạnh âm thầm bảo vệ con thôi”
Thước Đông gật đầu, gương mặt kia bắt đầu xuất hiện một vài giọt nước mắt lăn dài xuống hai bên má: “ Cô cô, con không trách mẫu thân và phụ thân con, nhưng mà sau này con sẽ phải tự chăm sóc bản thân hay sao?”
Ta mỉm cười lắc đầu, lại nhìn cậu nhóc ân cần: “ Sau này cô cô chính là người thay mẫu thân và phụ thân con chăm sóc con có được không?”
“ Vậy người sẽ là nghĩa mẫu của con có phải không?”
Ta nhìn ánh mắt mong chờ của Đông Đông, chầm chậm gật đầu.

Ta đưa tay lên lau nước mắt của cậu nhóc: “ Thước Đông, con có đồng ý làm nhi tử của ta hay không? Ta hứa sẽ không bao giờ bỏ rơi con, sẽ bảo vệ con thật tốt nhé?”
Thước Đông gật đầu, sau đó nhào vào lòng ôm lấy ta.

Ta xem như đã nhận được tín nhiệm của cậu nhóc.

Điều này đối với ta còn quan trọng hơn cả thánh chỉ của Hoàng thượng.

Ta khẽ xoa lưng cậu rồi mỉm cười
“ Vậy gọi ta một tiếng nương”
Thước Đông nghe ta nói cũng rất ngoan ngoãn mà gọi nương.

Ta lại nói nhỏ với cậu nhóc: “ Vậy chúng ta tới báo với mẫu thân và phụ thân con một tiếng nhé, để hai người họ có thể an tâm rời đi”
Ta đưa Thước Đông tới Y Lan Điện, trong điện vắng lặng chỉ có vài thị vệ canh gác lặng lẽ cúi đầu cung kính với ta.

Ta đưa nhóc tới tẩm điện khấu đầu, rồi quỳ xuống trước hai linh cữu
“ Tỷ tỷ, người hãy yên tâm giao Hàn Thước Đông cho muội chăm sóc, muội sẽ không để nhóc con phải chịu thiệt thòi đâu”
Một cơn gió thổi ngang qua đại điện, những ngọn nến lay động nhưng lại không hề tắt, giống như một lời đồng ý của hai người với ta, khiến ta không thể nào mà cầm được nước mắt, nhưng mà vì cơ thể bất tiện nên ta chỉ đành hành lễ đơn giản với hai linh cữu kia
Sáng sớm hôm sau là lễ truy điệu để đưa hai linh cữu trong Y Lan điện đi.

Ta cùng các vị hoàng tử côn chúa ở phía bên trong đại điện cung kính hành lễ khấu đầu, nhưng bởi cơ thể bất tiện nên ta chỉ hành lễ chứ không khấu đầu.

Tiếng chiếu cáo từ bên trong điện vang vọng ra phía ngoài
“ Trấn Bắc Nghiêm Tường Trưởng Công Chúa cùng Hàn gia Trạng Nguyên phủ đã hoăng…”
Không khí tang thương bao trùm lên đại điện, ai nấy cũng đều vô cùng thương xót, người lặng lẽ im lặng, người lại không kìm được mà rơi nước mắt.

Sau khi linh cữu được đưa đi cũng đã là buổi chiều
Lúc này Đông cung nhận được thánh chỉ của Hoàng thượng do đích thân Chiêu công công đem tới: “ Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Xét thấy Đông cung phi hiền lương thục đức, lại vào cung hầu hạ Thái Tử đã lâu.

Nay Trẫm đem trọng trách cho Đông cung phi làm nghĩa mẫu giáo dưỡng chăm sóc Hàn Thước Quận Vương”
“ Tạ chủ long ân”
Ta đưa hai tay nhận lấy lệnh bài, sau đó Chiêu công công lại tiếp tục đọc thánh chỉ: “ Hàn Thước Quận Vương phong làm Nghiêm Thước Thành Tôn.

Khâm thử”
Cứ như vậy Thước Đông chính thức trở thành nghĩa tử của ta.

Ta liền đem mọi chuyện mấy ngày này xảy ra thông báo cho Nghiêm Tư Đế, sau đó lại gửi thêm cho hắn một mật thư
Ta biết Nhị hoàng tử vẫn còn đang âm thầm điều tra về cái chết của Trưởng công chúa và Hàn Trạng Nguyên, nhưng ta lại không tài nào giúp huynh ấy một tay.

Bởi nếu đánh rắn động cỏ, không chừng Đông Cung sẽ lâm vào nguy hiểm
Mấy ngày sau, có thư mật từ Tư Đế gửi về.

Hắn đem chuyện phát hiện Thập tam hoàng tử có ý định tạo phản nhắc lại, dặn dò ta phải luôn cẩn thận.

Bởi hắn hiện tại không ở trong hoàng cung, Đông cung cũng không còn an toàn như trước

Ta biết điều mà hắn muốn dặn dò chính là nhắc nhở ta phải mạnh mẽ và cẩn trọng.

Cũng bởi vậy ta nhận ra bản thân không thể mãi mãi dựa vào người khác chờ sự bảo vệ, ta phải kiên cường bảo vệ chính bản thân ta.

Không những thế thứ ta phải bảo vệ còn là Thước Đông, còn là Đông Cung.
“ Thước Đông hiện tại đang là người được Hoàng hậu yêu thương, vì vậy kẻ nhắm tới nhóc cũng không ít.

Mà so với việc bày mưu tính kế để hãm hại Đông cung thì việc ra tay với một đứa trẻ năm tuổi vô cùng dễ dàng”
Đó là những lời mà Nghiêm Tư Đế viết trong mật thư.

Ta đọc xong liền thở dài đem bức thư bỏ lên ngọn lửa đốt cháy, sau đó gọi Lưu Vãn Khiêm Và An Cảnh Khôi vào trong thư phòng của Tư Đế
“ Lưu Vãn Khiêm, bắt đầu từ ngày mai ngươi hãy đem Thước Đông huấn luyện võ công, việc bảo vệ Thước Đông ta giao cho ngươi, ngươi cũng đừng làm ta thất vọng”
Lưu Vãn Khiêm rõ một tiếng, ta lại gật đầu quay sang nhìn An Cảnh Khôi: “ An thị vệ, ta muốn ngươi giúp ta tới Đô Lương cung do xét động tĩnh.

Các ngươi tuyệt đối đừng làm ta thất vọng.

Chuyện này cũng đừng để cho ai biết”
“ Thái Tử phi, người đang nghi ngờ Thập Tam hoàng tử đứng sau chuyện này hay sao?”.

An thị vệ lên tiếng, ta liền gật đầu một cái: “ Phải, tuy ta biết bản thân can dự vào chuyện này là không nên.

Nhưng mà đây là an nguy của Thái Tử, cũng là an nguy của Đông cung nên ta không thể nào ngồi yên một chỗ được”
Nhận được cái gật đầu của hai người họ, ta mới thở ra một hơi trút bỏ đi gánh nặng trong lòng.

Ta không thể mãi ngồi yên chờ chết được.

Nghiêm Tư Đế đã rất cố gắng, ta cũng không thể nào mãi mãi chỉ chờ hắn bảo vệ được.
Ngai vàng hoàng đế đối với hắn hiện tại cũng không chỉ là chiến thắng trong trận đánh với Vạn Lý Quốc nữa rồi….
 
Vu Quân Ly Tuyết
Chương 26: Chương 26


Tháng thứ năm ta mang thai…
Buổi chiều hôm ấy ta ở bên trong thư phòng của Tư Đế nhìn ra phía ngoài sân tập, vẫn còn đang mải mê xem Lưu Vãn Khiêm dạy võ cho Thước Đông.

Cậu nhóc học tập rất chăm chỉ, mà võ công cũng đã luyện tới mức thuần thục
Lúc này Tiêu công công vội vã chạy vào trong thư phòng, lại cung kính với ta: “ Thái Tử phi, Hoàng Hậu nương nương giá lâm, hiện đang chờ người ở nội đường”
Ta nghe vậy liền gật đầu rồi lập tức đi ra ngoài tiếp đón Hoàng Hậu.

Khi ta xuất hiện ở nội đường thì nhìn thấy Hoàng hậu đang lần chuỗi hạt ngọc trên tay, bên cạnh người là Thẩm thái y đang cung kính
“ Nhi thần thỉnh an Hoàng hậu nương nương”
Hoàng hậu tiến tới đỡ lấy ta, lại dìu ta ngồi xuống bên cạnh người, thái độ ân cần mỉm cười nhìn ta: “ Hôm nay ta đưa Thẩm Thái y tới xem mạch cho Thái Tử phi.

Cũng đem theo một số cung nhân tới đây để tiện chăm sóc cho con”
“ Nhi thần tạ ơn Hoàng Hậu nương nương quan tâm”
Sau đó Thẩm thái y tới xem mạch cho ta, người xem xong thì vui vẻ bẩm báo với Hoàng hậu: “ Hoàng hậu nương nương, thần xem thấy mạch tượng của Thái Tử phi rất tốt.

Nhưng mà đây là tháng thứ năm của kì thai, bởi vì thời gian này thai nhi phát triển mạnh nên tuyệt đối Thái Tử phi phải chú ý tới sức khỏe cũng như ăn uống”
Ta nhìn hướng thực đơn mà Thẩm thái y đưa tới Ngự Thiện phòng, trong lòng thầm cảm thán, mong là những món ăn kia không quá khó nuốt.

Lại nhìn ra phía những cung nhân được điều tới bên ngoài tấp nập.

Đông cung bây giờ khắp nơi đều đã là cung nhân rồi mà Hoàng hậu lại vẫn điều thêm người tới
Hoàng hậu gật đầu, Thẩm thái y xem mạch cho ta xong liền cáo lui trước.

Hoàng hậu nương nương nhìn những cung nhân được điều đến, lại vui vẻ mỉm cười với ta
“ Mấy tháng này con phải tuyệt đối chú ý tới cái thai trong bụng, ta đưa thêm một số cung nhân tới đây hầu hạ Đông cung”
“ Người quan tâm nhi thần như vậy nhi thần cảm thấy vô cùng hạnh phúc”
Ta cũng không chắc người đông như vậy có khiến cho ta an toàn hơn hay không, nhưng mà người càng đông thì việc huấn luyện Thước Đông cùng việc tập võ công của số quân binh mà Tư Đế để lại bảo vệ nguy cấp cho ta và Đông cung sẽ ngày càng khó khăn hơn
Hơn nữa, nếu không cẩn thận thì rất có thể việc An Cảnh Khôi đi do thám ở Đô Lương cung rất dễ bại lộ.

Nếu như để Hoàng thượng biết chuyện thì ta coi như xong đời.

Mà mấy ngày gần đây số tin tức mà An Cảnh Khôi thu được rất quan trọng, cũng trở thành vấn đề khiến ta đau đầu
Chuyện này đương nhiên ta không nói với Tư Đế, chỉ âm thầm ở đằng sau hắn, chống đỡ vững vàng vị trí của hắn
“ Nãy giờ ta không thấy Thước Đông, thằng nhóc đã đi đâu rồi?”
Hoàng hậu nhìn xung quanh, ta liền mỉm cười: “ Thước Đông hiện tại đang học tập ở Hàn Lâm Viện thưa nương nương”
Hoàng hậu gật đầu rồi lại hỏi xem nhóc con đó có ngoan ngoãn hay quấy phá ta không.

Ta lập tức lắc đầu, Thước Đông ngoan như vậy khiến việc nuôi dạy nhóc cũng rất dễ dàng.
Hoàng Hậu gật đầu, một cơn gió khẽ thổi tới làm chiếc vòng trên tay người lay lay, ta chợt nhận ra chiếc vòng này có khắc nơi chế tác là ở xưởng của Trương Cao gia.

Mà Hoàng hậu vẫn luôn đeo nó bên người
Lúc này Hoàng hậu có ý định quay về Trường Xuân cung nghỉ ngơi, ta đứng dậy muốn tiễn người một đoạn.

Hoàng hậu lại mỉm cười: “ Được rồi không cần đâu, Thái Tử phi cứ ở đây nghỉ ngơi dưỡng thai là được”
Sau khi hoàng hậu rời đi, An thị vệ mới chầm chậm tiến vào bên trong: “ Thái Tử phi, có thư của Thái Tử gửi cho người”
Ta cầm bức thư, bên trong kẹp một chiếc trâm bằng gỗ, hắn nói trong thư rằng chiếc trâm này là hắn tự làm khi rảnh rỗi, mong là ta sẽ thích nó.

Ta đương nhiên không từ chối, liền đem cây trâm đó cài lên đầu
“ Cây trâm của Thái Tử điện hạ tặng cho chủ tử rất đẹp”
Hửm? Ta quay đầu lại nhìn, là Trúc Y tiến vào bên trong.

Nét mặt nàng ta cứ như vừa nhặt được vàng từ trên trời rơi xuống, thường thì không bao giờ nàng ta khen mấy món phục sức của ta, vì vậy ta cảm thấy có hơi là lạ

“ Có chuyện gì khiến ngươi vui vẻ như vậy sao?”
Ta lên tiếng hỏi, nàng ta lại lắc đầu không đáp, sau đó đẹp một bát gà hầm đặt xuống trước mặt ta.

Ta nhìn món đồ ăn ngon trước mắt, đánh giá qua một lượt thì có vẻ thực đơn mà Thẩm thái y gửi tới Ngự thiện phòng cũng không tồi là bao nhiêu.
“ Có phải là Dương cảnh gửi thư tới nên ngươi vui vẻ như vậy không?”
“ Thái Tử phi người lại chọc nô tì…”
Ta mỉm cười, nàng ta phản ứng như vậy chính là bị ta đoán trúng tim đen rồi.

Tên Dương Cảnh này ngày trước ở Đông cung đều lãnh đạm, nhưng mà hắn đối với Trúc Y có vẻ rất thật lòng.
Tối hôm ấy, ta ngồi ở trong thư phòng của Tư Đế gửi hồi âm thư cho hắn.

Lại nhìn ra ánh trăng bên ngoài, ta đột nhiên muốn tới Đinh Lan Thủy tạ một chuyến.
Khi tới nơi, mùi hương liên hoa ngan ngát dịu dàng trong gió khiến tâm trạng ta vô cùng thoải mái.

Ta lại ngồi xuống gốc cây diệp, ngẩng đầu lên nhìn ánh trăng sáng.
Cả đời này của ta đã buộc chặt vào Nghiêm Tư Đế
Ta bất chợt nhớ lại câu nói lúc trước, liền mỉm cười.

Đúng là ta hiện tại đã buộc chặt vào hắn.

Khi ta đang chìm trong dòng suy nghĩ của bản thân, bất chợt có tiếng động kéo ta trở về thực tại
“ Ai ở đó?”
Ta lên tiếng, lại thấy một bóng đen lướt qua.

Ta liền vội vã chạy theo, vừa chạy vừa không ngừng gọi đám thị vệ canh giữ ở đây, tình cờ lúc này Nam Thành cùng mấy người thị vệ nữa đi tuần ngang qua đây
“ Tỷ tỷ, có chuyện gì vậy?”
“ Lúc nãy ta ở bên hồ liên hoa ở trong Đinh Lan kia nhìn thấy một bóng người lén lút ở đó, ta không rõ hắn là ai nên mới đuổi theo”
Nam Thành giữ lấy ta, để cho ta bình tĩnh trở lại.

Hắn liền phái thị vệ bên cạnh chia nhau ra lục soát rồi đích thân đưa ta quay về Đông cung.
“ Người là đang mang thai, đâu cần nhất thiết phải đuổi theo người đó, nếu có chuyện gì không hay xảy ra thì mấy cung nhân ở Đông cung sẽ ăn nói như thế nào với Hoàng Thượng? Tỷ thân là Thái tử phi lại đang mang hoàng tự, sao lại liều lĩnh như vậy?”
Nam Thành nói liền một tràng dài, lúc này cũng đã về tới Đông cung, ta liền thở dài một hơi: “ Được rồi đệ đừng trách ta nữa, nếu không mấy cung nhân ở Đông cung nhìn thấy sẽ nghĩ như thế nào chứ”
Đệ đệ ta thở dài một hơi.

Lúc này An thị vệ nhìn thấy ta cùng Nam Thành quay về liền hốt hoảng chạy tới: “ Thái Tử phi, người đã đi đâu vậy?”
“ Thái Tử phi tới Đinh Lan thủy tạ các ngươi không biết sao? Trông chừng một người cũng không xong, nếu như hôm nay mà xảy ra chuyện thì các ngươi định ăn nói như thế nào với Hoàng Thượng”
An Cảnh Khôi liền lắc đầu rồi vội vàng cung kính: “ Nam Thành đại nhân, là nô tài bất cẩn, mong đại nhân thứ tội”
Trúc Y cùng Minh Uyển cũng từ trong chạy tới đỡ lấy ta, ta cau mày nhìn đệ ấy: “ Được rồi là do ta kêu họ không đi cùng với ta, đệ đừng trách họ nữa”.

Nam Thành liền lắc đầu rồi cùng mấy người cung nhân đỡ ta vào bên trong
Khi này có mấy tên thị vệ ban nãy đi tuần bên cạnh Nam Thành chạy tới Đông cung, lại cung kính đưa lên cho ta một vật: “ Đại nhân, Thái Tử phi, nô tài tìm thấy miếng ngọc vỡ này, có lẽ là của kẻ ban nãy làm rơi”.
 
Vu Quân Ly Tuyết
Chương 27: Chương 27


Ta cầm miếng ngọc, xoay qua xoay lại.

Nam Thành ở bên nhìn biểu tình của ta, sau đó lại chăm chú quan sát miếng ngọc kia: “ Tỷ có biết miếng ngọc này không?”
Ta lắc đầu, miếng ngọc đã bị vỡ nên trông hình dạng không còn nguyên vẹn, vì thế ta cũng chẳng nhận ra là của ai.

Nam Thành cầm miếng ngọc từ tay ta, sau đó giao lại cho Minh Uyển đem cất
“ Được rồi chuyện này đệ sẽ làm rõ, trời cũng khuya rồi tỷ mau đi nghỉ sớm đi, đệ xin phép cáo lui trước”
“ Được, Minh Uyển ngươi tiễn người đi”
Sáng sớm hôm sau, biên quan đem mật thư tới cấp báo.

Ta nghe ngóng được tin tức ở bên ngoài biên ải Tư Đế đã giành được chiến thắng, nội trong hôm nay hoặc ngày mai sẽ quay về trong cung.
Ta vui mừng một lời không nói hết, ngay lập tức cũng quên dần đi những rắc rối dạo này gặp phải.

Ta ngồi ở trong tẩm cung vuốt v e chiếc bụng mình, cuối cùng cũng có thể chờ được Tư Đế chiến thắng quay về
“ Nương, người đang rất vui phải không?”
Thước Đông từ ngoài bước vào trong, tiến lại gần nơi ta đang ngồi.

Sau đó lại đưa tay chọc chọc mấy cái vào bụng ta.

Ta mỉm cười xoa đầu nhóc: “ Phải, nương đang rất vui, bởi vì phụ thân con sắp về rồi đó”
“ Thật vậy sao? Nương không nói đùa con chứ”
Nhìn dáng vẻ bất ngờ hạnh phúc của Thước Đông, ta không nhịn được liền bật cười: “ Sao nương lại đùa con chứ, là thật đó”.

Lúc này đứa bé trong bụng ta có vẻ cũng rất vui mừng mà đạp mạnh một cái, khiến Thước Đông giật mình

“ Tiểu tử thối, đệ dám đá ta sao.

Có phải đệ cũng vui mừng không, phụ thân về rồi đó, ta cũng rất vui mừng”
Nhìn Thước Đông ghé xuống bụng ta vuốt nhẹ, lại nói nhỏ với đứa trẻ trong bụng, trong lòng ta không ngừng vui vẻ.

Thước Đông hiểu chuyện như vậy cũng khiến ta cảm thấy an tâm
Khi này Tiêu công công từ ngoài dẫn theo Nhị hoàng tử phi vào bên trong.

Thuần Giang Châu nhìn thấy một màn này liền đưa ánh mắt cảm thán nhìn về phía ta: “ Thái tử phi ta tới thăm người ”
“ Đa tạ Nhị hoàng tử phi quan tâm ta, người mau vào trong này ngồi đi”
Giang Châu tiến tới phía ta, lại thuận tay xoa má Thước Đông một cái: “ Con xoa bụng mẫu phi như vậy tiểu tử trong bụng không đạp con sao Đông Đông?”
Đông Đông liền lắc đầu, sau đó cáo trạng với Giang Châu: “ Có a, tiểu tử này vừa mới đạp con xong đó cô cô.

Chắc là tiểu tử này cũng rất thích con, nên lần nào con sờ vào bụng mẫu phi cũng đạp rất mạnh”
Giang Châu bật cười, sau đó nàng ta quay sang nhìn ta: “ Thái Tử phi, Thái Tử điện hạ đã thắng trận rồi, hiện tại đang trên đường trở về cung đó.

Chúc mừng người”
Tư Đế thắng trận trở về, chắc chắn Đông cung sẽ có thêm không ít kẻ ganh ghét, nhưng mà hắn có thể bình an trở về là tốt rồi.

Cục đá đè trên ngực ta cũng đã có thể gỡ xuống mà thở ra một hơi
Sau đó ta cùng với Thuần Giang Châu đi tới trước đền thờ để cảm tạ trời đất.

Thước Đông cũng đi cùng chúng ta, còn rất vui vẻ mà tung tăng chạy nhảy trên đường.
Những cánh hoa diệp bay khắp nơi trong đền, sau khi ta và Thuần Châu cảm tạ xong thì tới bên cạnh hồ nước ở trước đền.

Lúc này Thước Đông nhìn thấy một người bán hồ đào ngang qua, nhóc liền nói với ta muốn ăn hồ đào
Ta vốn định đưa nhóc qua bên đó mua kẹo, Thuần Châu đã giữ ta lại: “ Thái tử phi người đi nãy giờ cũng mệt rồi, tốt nhất người cứ ngồi ở đây nghỉ ngơi một chút.

Ta sẽ dẫn Đông Đông qua đó mua kẹo”
Ta gật đầu.

Thuần Giang Châu đúng là một người rất biết quan tâm người khác, toàn tài toàn sắc ưu tú như vậy khiến người khác không khỏi động lòng.

Nhớ lại lần đầu tiên gặp nàng ta, nàng ta đã cứu ta một mạng, nếu không bây giờ ta cũng không còn ngồi ở đây
Ta hướng mắt về phía hai người họ đang vui vẻ mua kẹo, lúc này một bóng người lướt qua.

Ta nhìn thấy miếng ngọc bội trên thắt lưng có phần quen mắt, liền nhìn hắn ta
Nếu như ta không nhìn nhầm thì miếng ngọc đó chính là nửa còn lại của miếng ngọc tối hôm trước Nam Thành đưa tới cho ta.

Vốn muốn gọi hắn lại, nhưng tên này thấy động tĩnh thì rất nhanh chóng lẩn vào trong đám đông mà biến mất
Kẻ này theo dõi ta!?
Vừa rồi nhìn thấy hắn, lại do chú tâm vào miếng ngọc bội trên người hắn nên ta cũng không để ý đến dung mạo của hắn.

Nếu như hắn thật sự đang theo dõi ta, thì chắc chắn phải là người thân cận ngay trong Đông cung nhất
Chỉ có như vậy mới có thể nắm rõ được nhất cử nhất động của ta.

Ta yên lặng suy nghĩ, chắc chắn hắn vẫn sẽ còn quay lại để theo dõi ta, nhưng kẻ nào lại dám to gan tới mức tự do đi lại trong tẩm cung của ta như vậy? vả lại người của ta đều được điều từ phủ nội vụ tới, không biết kẻ đứng sau hắn rốt cuộc là ai
“ Thái Tử phi, người đừng đi lung tung chứ.

Làm ta mất công tìm người”
Giọng nói của Thuần Châu vang lên bên tai ta khiến ta giật mình mà quay lại.

Thấy trên tay Đông Đông đang cầm một túi hạnh đào, ta liền mỉm cười: “ Ta vừa rồi cảm thấy cơ thể hơi khó chịu, nên đứng lên đi dạo một chút.

Để Nhị hoàng tử phi lo lắng rồi”
Đông Đông đưa cho ta túi hạnh đào.

Ta liền vui vẻ cầm lấy, lúc này đột nhiên Thuần Giang Châu nắm lấy cổ tay của ta, gương mặt nàng ta lộ ra vẻ lo lắng nhìn ta.

Ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra nàng ta đã vội kéo ta đi
“ Nhị hoàng tử phi, người làm gì vậy.

Đi chậm thôi ta không theo kịp người”
Lúc này ở phía sau ta vang lên những tiếng đao kiếm va vào nhau leng keng sắc nhọn khiến ta giật mình sợ hãi.

Ta quay đầu lại thì trông thấy vài tên lưu manh ở đó, chúng có vẻ đang cướp đồ
Thuần Giang Châu kéo ta một mạch tới chạy tới chợ thành, ta lúc này không thể đi tiếp được nữa nên đứng lại thở gấp.

Thấy như vậy nàng ta liền tiến tới xoa lưng ta.

Cũng may là vừa rồi có nàng ta ở đó, nếu không ta cùng Thước Đông đã gặp nguy hiểm rồi.
“ Thái tử phi người không sao chứ?”
“ Ta mệt quá, bây giờ mà người bắt ta đi tiếp ta thật sự đi không nổi nữa rồi.

Lúc nãy đa tạ Nhị hoàng tử phi, nếu không bây giờ ta cùng Thước Đông cũng không biết phải như thế nào nữa”
Thước Đông dang tay, kéo ta cùng Giang Châu ngồi xuống một tiệm bánh hấp gần đó: “ Mẫu phi người mệt lắm sao, vậy chúng ta ngồi đây nghỉ một lát nhé”

Ta gật đầu, lại gọi hai đ ĩa bánh hấp.

Thước Đông còn ham ăn hơn cả ta, có rất nhiều quán ở đây, nhưng mà nhóc lại lựa đúng quán ăn này để ngồi.

Thuần Giang Châu mỉm cười, liền khen Thước Đông thật có mắt nhìn
“ Đông Đông, chỉ hôm nay thôi nhé”
Ta xoa đầu cậu nhóc, bởi vì đường từ đền thờ về cung đã bị mấy tên cướp kia chặn mất, nên ta cùng với Giang Châu ngồi đây một lát rồi dọc theo chợ thành quay về hoàng cung cũng được.

Ít ra ta còn có thể đổi không khí một chút
“ Thái Tử phi, người có biết khi nào thì Thái Tử gia về tới cung không?”
“ Chuyện này ta cũng không biết nữa, có lẽ là tối nay hoặc là ngày mai.

Chắc chắn hoàng thượng sẽ mở yến tiệc chiêu đãi mừng thắng lợi này.

Hẳn là mấy ngày tới đây trong cung sẽ vô cùng náo nhiệt”
Thuần Giang Châu gật đầu, chủ quán lúc này bê tới một đ ĩa bánh hấp.

Ta cùng nàng ấy tiếp tục nói chuyện, khi này đột nhiên An thị vệ cùng Lưu thị vệ chạy tới, theo sau bọn họ là người của Triều Dương cung
“ Các ngươi tới đây làm gì vậy?”
“ Nô tài nghe nói ở đền thờ xuất hiện mấy tên lưu manh, sợ người gặp nguy hiểm nên mới tới đây tìm người”
Ta quay sang nhìn Thước Đông, rồi nhìn Thuần Giang Châu với đ ĩa bánh hấp ở trên bàn.

Quả thật vừa rồi có hơi nguy hiểm, nhưng mà mấy người bọn họ tới có hơi trễ rồi, hại ta còn chưa ăn được mấy cái bánh nữa…
Mấy người trong quán đều hướng ánh mắt về phía ta, vốn lúc đầu còn bình thường, nhưng mà thị vệ trong cung y phục cũng rất rõ ràng.

Ta đành không còn cách nào khác ngoài hồi cung
Thuần Giang Châu cũng gật đầu đứng dậy, lại dỗ dành Thước Đông: “ Được rồi chúng ta mau hồi cung thôi Đông Đông, hôm khác mẫu phi cùng cô cô sẽ dẫn con ra ngoài chơi sau nhé”.
 
Vu Quân Ly Tuyết
Chương 28: Chương 28


Sau khi quay về trong cung, ta vẫn còn cảm thấy rất muốn ăn bánh hấp, buổi chiều nay ta còn chưa kịp ăn đã bị kéo về Đông cung.

Tâm trạng vui vẻ hứng thú của ta cũng không còn nữa
Lúc này Lưu Vãn Khiêm bước vào trong cùng An Cảnh Khôi.

Ta nhìn hai người bọn họ bằng vẻ mặt ghét bỏ: “ Các ngươi tới đây làm gì? Không có việc gì thì lui đi nghỉ đi”
An thị vệ không lên tiếng, còn Lưu Vãn Khiêm đối mặt với thái độ kia của ta liền tiến tới đặt xuống chiếc bàn một đ ĩa bánh hấp: “ Chủ tử, người đừng trách chúng nô tài.

An thị vệ cũng là lo lắng cho người nên mới chạy đi tìm người”
Ta nhìn đ ĩa bánh hấp trên bàn.

Không nghĩ tới bọn họ còn có dụng tâm này, ta liếc nhìn An thị vệ một cái, bản thân cũng không còn cảm thấy buồn bực nữa.

Nhưng dẫu sao ta vẫn là Thái Tử phi, là chủ tử của bọn hắn
“ Được rồi, ta hiểu các ngươi lo lắng tới an nguy của ta.

Nếu đã có dụng tâm này thì ngồi xuống ăn với ta đi.

Tiện thể báo cáo tình hình cho ta”
An thị vệ lúc này liền lắc đầu: “ Thái Tử phi tuy ở đây không có ai nhưng nô tài không thể ngồi ăn với người được.

Nô tài mấy hôm trước ở…”
Hắn còn chưa nói xong, ta liền nhét một miếng bánh vào miệng hắn: “ Thử độc cho ta”.

Sau đó ta nhìn ra phía ngoài, một bóng người bên cạnh cửa sổ đang ở đó nghe lén ta nói chuyện.
Ta ra hiệu cho hắn cùng Lưu Vãn Kiêm.

Thấy vậy Lưu thị vệ liền hành lễ, rồi lặng lẽ mở cửa bước ra ngoài.

An thị vệ cũng hiểu ra tình hình, hắn liền rất phối hợp với ta: “ Thái tử phi bánh này là nô tài và Lưu thị vệ đích thân tới Ngự thiện phòng dặn dò ngự trù ở đó, tuyệt đối không thể có độc, người xem…”
Lúc này phía ngoài cửa vọng vào tiếng động.

Có vẻ như Lưu Vãn Khiêm đã bắt được kẻ nghe lén kia, ta liền chạy tới phía cửa lớn xem xét tình hình.

Người dẫn vào là một cung nữ.

Ta cảm thấy có chút ngạc nhiên, sau đó nàng ta vội vàng quỳ xuống trước mặt ta
“ Thái tử phi tha mạng, Thái tử phi xin tha mạng nô tì, nô tì là vừa mới được Minh Uyển dặn dò công việc nên đi ngang qua đây.

Nô tì thật sự không biết gì cả”
“ Ngươi không ở ngoài đó nghe lén bổn cung nói chuyện? An Cảnh Khôi ngươi mau đi gọi Minh Uyển tới đây đối chất”
Ta nghiêm giọng, một lúc sau Minh Uyển cũng được đưa tới, nàng ta vừa vào đã ngơ ngác mà nhìn ta: “ Chủ tử người cho gọi nô tì”
Ta gật đầu, sau đó lại chỉ sang cung nữ bên cạnh: “ Nửa đêm nửa hôm ngươi giao việc gì cho nàng ta?”.

Minh Uyển lúc này mới nhìn sang bên phía cung nữ kia, sau đó ngạc nhiên
“ Chủ tử, dạo gần đây người thường bị thức giấc lúc nửa đêm, nô tì mới kêu vài người đi chuẩn bị chút đồ ăn và thảo dược đem tới tẩm cung.

Vừa nãy quả thật có nói nàng ấy đi lấy đồ”
Cung nữ kia cũng gật đầu nhìn ta: “ Lúc nãy nô tì mới đi lấy thảo dược quay về, nhất thời làm rơi nên đứng lại nhặt, thái tử phi nô tì thật sự không cố ý nghe lén người”
Ta thở dài một hơi.

Sau đó liền nói với Minh Uyển đem ngọc bội ngày hôm trước nhặt được tới, khi miếng ngọc bội được đem tới nàng ta khó hiểu mà nhìn ta.
“ Ngươi có từng nhìn thấy miếng ngọc bội này không?”.

Ta hỏi, nàng ta chăm chú một hồi lâu sau đó liền lắc đầu nhìn ta: “ Nô tì chưa nhìn thấy thứ này bao giờ”
Ta đành hạ lệnh thả người đi, sau đó quay qua nhìn Minh Uyển: “ Ngươi cũng lui đi làm việc của mình đi, xong rồi thì đi nghỉ ngơi.

Thái Tử điện hạ chuẩn bị quay về, chắc chắn mấy ngày tới sẽ vô cùng bận rộn”
Minh Uyển dạ một tiếng rồi lui ra ngoài, Lưu Vãn Khiêm lúc này mới lên tiếng hỏi ta: “ Thái Tử phi, sao người lại cảnh giác như vậy?”
Ta thở dài, rồi đem chuyện phát hiện chủ nhân của miếng ngọc bội này theo dõi ta nói cho hai người bọn họ.

An thị vệ liền nói với ta để hắn đi điều tra số cung nhân ở trong Đông Cung, ta liền lập tức lắc đầu.
Phía ngoài khi này có động, tiếng bước chân đi tới.

Ta liền tiến tới trước phía cửa lớn, người bước vào chính là Tư Đế.

Ta nhìn hắn, lúc hắn đi với lúc hắn quay về quả thật rất khác nhau, hắn trông có vẻ đã hao tâm tổn sức rất nhiều, khiến ta không khỏi chạnh lòng mà chạy tới ôm chặt lấy hắn
Tư Đế cũng mỉm cười, hắn hạ chiếc mũ giáp trên tay xuống, lại ôm chặt lấy ta: “ Ly Tuyết, ta về rồi”

Bao nhiêu cảm xúc của ta như vỡ ra khi nghe thấy giọng điệu quen thuộc kia của Tư Đế: “ Chàng về rồi, cuối cùng chàng cũng về rồi.

Ta thật sự rất nhớ chàng”
Tư Đế buông ta ra, hắn quỳ xuống hôn nhẹ lên bụng ta, rồi nhẹ nhàng thì thầm: “ Nhóc con, phụ thân về rồi.

Sau này sẽ ở đây chăm sóc cho mẫu thân con và con nhé”
Hắn ôm lấy ta bước vào trong.

Hai tên thị vệ kia thấy hắn về thì vội vàng quỳ xuống hành lễ.

Ta nhìn ra phía bên ngoài: “ Dương thị vệ đâu, hắn không về cùng chàng sao?”
Tư Đế đưa mắt nhìn ta, lại khiến ta cảm thấy có mấy phần không ổn.

Trong lòng trào lên cảm giác không lành, nhưng mà lúc này hắn liền bày ra thái độ ghen tị nhìn ta: “ Nàng quan tâm hắn làm gì chứ, hắn chạy tới chỗ người trong lòng của hắn rồi.

Mà người trong lòng nàng đang đứng trước mặt nàng đây, nàng lại không thèm quan tâm ta”
Nhìn dáng vẻ của hắn khiến ta không khỏi bật cười, hắn ghen tị giống y như trẻ con vậy.

Lúc này Tư Đế mới quay sang nhìn hai tên thị vệ kia, rồi lại nhìn ta: “ Sao vậy, sao khi nãy ta trở về nhìn không khí trong đây lại căng thẳng như vậy?”
Lưu Vãn Khiêm đem mọi chuyện gần đây báo cáo cho hắn.

Nghiêm Tư Đế nghe xong thì trầm ngâm suy nghĩ, sau đó liền nhìn sang phía An Cảnh Khôi: “ Ngươi đi nghe ngóng ở Đô Lương cung có phát hiện gì không?”
“ Nô tài chỉ nghe được dạo gần đây Thập Tam hoàng tử thường xuyên cùng mấy vị đại thần trong triều chơi cờ.

Nhưng dạo trước thì không có thường xuyên như vậy”
Tư Đế gật đầu, sau đó hắn liền quay sang phía ta: “ Chuyện này ta đã có cách, nhưng mà nương tử của ta à.

Ta mới chiến thắng trở về đó, nàng không định thưởng cho ta hay sao?”
An Cảnh Khôi cùng Lưu Vãn Khiêm liền đưa mắt nhìn nhau, sau đó bọn họ liền cáo lui ra ngoài.

Ta nhìn hai người bọn họ lui ra, thật mất mặt.

Ta đẩy Nghiêm Tư Đế sang một bên:
“ Chàng đầu tiên cần cởi bỏ giáp phục, sau đó cùng ta tới chỗ hoàng thượng báo cáo rồi quay về tẩm cung rồi muốn làm gì thì làm”
“ Vậy à, vậy chúng ta có thể quay về tẩm cung muốn làm gì thì làm trước sau đó mới tới Điện Dưỡng Tâm được không?”
Ta lắc lắc đầu, sau đó liền giục hắn mau đi thay y phục: “ Tư Đế chàng trở nên như vậy từ bao giờ hả? Chàng có tin là ta đánh ngất chàng rồi sau đó lôi tới Dưỡng Tâm Điện cho hoàng thượng nhìn mặt chàng không?”
Hắn mỉm cười, sau đó xoa bụng ta: “ Được rồi nàng đừng giận, nhóc con trong bụng nàng sẽ không thoải mái đâu, ta đi thay y phục ngay đây”
Ta cùng Tư Đế tới Dưỡng Tâm Điện báo cáo với hoàng thượng.

Chiêu công công nhìn thấy ta và Tư Đế tới liền vội vàng chạy vào trong bẩm báo, mà lúc này phụ thân ta cũng vừa mới tới nơi, người tiến tới xoa đầu ta
Còn chưa kịp nói mấy câu thì Chiêu công công đã đi tới mời ta cùng người vào bên trong.

Mãi cho tới khuya, ta cùng với Tư Đế mới quay trở về trước, dù sao cả ngày hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy cũng khiến ta mệt mỏi
Ta bước vào trong tẩm cung, nặng nề mà ngồi xuống dựa người vào thành giường.

Một tay lại xoa xoa bụng mình, Tư Đế cũng ngồi xuống bên cạnh ta rồi cầm lấy tay của ta
“ Ta đã nói là để ngày mai đi, nàng lại nhất quyết bắt ta đi.

Bây giờ có phải rất mệt rồi không?”
Ta bĩu môi nhìn hắn: “ Chàng đây là đang trách ta có phải không? Ta chính là như thế đó, chàng chê ta mang thai xấu xí rồi tính nết cũng không được tốt có phải không?”
Tư Đế mỉm cười, hắn bất chợt cúi xuống hôn ta, Hồi lâu sau mới thì thầm vào tai ta: “ Ta không có chê trách nàng.

Nàng ra sao ta cũng đều yêu nàng”.
 
Vu Quân Ly Tuyết
Chương 29: Chương 29


Sáng sớm ngày hôm sau, ta mơ màng tỉnh dậy.

Nhìn sang bên cạnh tên cẩu tử kia vẫn còn đang ngủ ngon lành, liền quay người muốn ngồi dậy.

Tư Đế lền đưa tay giữ ta lại
“ Nàng dậy sớm như vậy để làm gì chứ, ngủ thêm một lát đi”
Ta liền gạt tay hắn ra, sau đó lại nghiêm giọng, hận không thể đạp cho hắn một phát lăn khỏi giường.

Lúc hắn không có ở đây đúng là ta vô cùng nhớ hắn, nhưng hắn về rồi ta lại cảm thấy bên cạnh như có thêm một đứa trẻ vậy.

Vô cùng phiền phức!!!
Mãi cho tới khi hắn thức dậy cũng là lúc mặt trời lên cao.

Ta nghĩ hắn sẽ chui tới thư phòng làm việc, nhưng hắn liền gọi tất cả cung nhân trong cung tới.

Tên cẩu tử này không biết lại muốn làm trò gì nữa đây.
“ Chàng đang làm gì vậy, đang yên đang lành chàng gọi bọn họ tới đây làm gì?”
“ Lát nữa nàng sẽ hiểu ta đang làm gì”
Ta nhìn hắn, Dương Cảnh ở ngoài tiến vào nhìn qua một loạt người ở đó, ta để ý hắn đeo nửa miếng ngọc bội bị vỡ ở bên thắt lưng.

Tư Đế đứng dậy, đem phát cho mỗi người một quan tiền
“ Thái Tử phi hiện tại đang rất muốn ăn hồ đào.

Các ngươi đi mua hồ đào cho nàng ấy”
Hồ đào? Ta muốn ăn hồ đào lúc nào chứ? Tư Đế đang làm cái quái gì vậy, ta liền tiến tới phía bên cạnh hắn nói nhỏ: “ Tư Đế, ta không có muốn ăn hồ đào.

Ngày hôm trước ở đền thờ ta cùng với Thước Đông đã ăn rất nhiều…”
Ta chợt ngưng lại, ta hình như đã hiểu ra việc mà hắn làm.

Quãng đường từ Đông cung tới đền thờ rất ngắn, nếu như kẻ theo dõi ta là cung nhân ở đây nhất định sẽ không chọn đi đường xa tới chợ thành để mua, bởi vì hắn sẽ đi tới đền thờ
Như thế, người đầu tiên quay lại chính là người có khả năng nhất.

Mà Dương Cảnh đeo ngọc bội đồng nghĩa với việc thể hiện với tên kia rằng đã có người ở lại theo dõi ta, như vậy hắn sẽ yên tâm rời đi
Kế sách này, tuyệt nhiên không có khe hở nào để sơ xuất xảy ra.

Cung nhân trong cung không thể tự do đi lại, nên không bao giờ biết có một người bán hồ đào ở đền thờ, ngoại trừ người đã theo dõi ta ở đó ngày hôm trước
Tư Đế liền quay sang phía ta: “ Được rồi chúng ta vào trong ngồi đi, nàng không nên đứng lâu như vậy”
Ta gật đầu.

Tư Đế liền dìu ta vào trong nghỉ ngơi, ta một bên ăn hạnh quả, một bên lại nghe hắn nói chuyện: “ Người của Đông cung hầu hết là của Hoàng hậu điều tới, vậy nên nếu sau này ta có làm gì nàng cũng phải tuyệt đối tin tưởng vào tình cảm của ta”
Ta nhìn Tư Đế, cũng không biết hắn đang nói đến thời gian xa xôi nào sẽ xảy ra, nhưng mà hình như ta cũng hiểu được mấy phần.

Nhưng chuyện hoàng hậu nhắm tới Đông cung ta thật sự không thể hiểu được lí do
Ta cũng không muốn hỏi nhiều chuyện trước đây, bởi vì nghe nói trước mặt Hoàng Hậu có một cái tên cấm kị tuyệt đối không thể nhắc tới là Nghiêm Tư Thành.

Hắn ta trước đây chính là huynh trưởng của Tư Đế chứ không phải như sau này là Nhị Hoàng tử.
Nghiêm Tư Đế và Nghiêm Tư Thành đều sinh ra cùng một thời gian.

Trước đây ta nghe nói, vị hoàng tử này khôi ngô tuấn tú, văn võ lại toàn tài, so với Nghiêm Tư Đế lại xuất sắc hơn thập phần
Cho tới sau này chẳng hiểu vì sao Nghiêm Tư Thành không may chết đuối, Hoàng hậu vì thương tiếc vị hoàng tử này mà khóc tới suýt nữa thì hai mắt không thể nhìn thấy ánh sáng nữa.
Đông Hoàng quý phi là mẫu thân của Tư Đế, người và Hoàng hậu lại luôn có hiềm khích với nhau, cũng chẳng biết vì sao sau khi Nghiêm Tư Thành mất thì Hoàng đế lại đem Tư Đế tới cho Hoàng hậu nuôi dưỡng.
Đông Hoàng quý phi vì quá đau buồn nên đã uống rượu độc mà chết.

Vì thế mà mối quan hệ của Hoàng hậu và Tư Đế luôn không được tốt lắm.

Hoàng hậu chấp niệm rất lớn với cái chết của Tư Thành, chuyện sau đó thế nào ta cũng không biết nữa.
Chỉ biết sau này Tư Đế lên ngôi Thái Tử, khiến cho Hoàng Hậu cũng nhận được sủng ái từ Hoàng đế.

Hoàng hậu mới thôi không nhắc tới chuyện xưa, hậu cung này, tranh quyền đoạt sủng vô cùng khốc nghiệt…
Tới lúc này Dương Cảnh đột nhiên bước vào bên trong.

Hắn lôi theo một tên vào trong thư phòng.

Kẻ này nhìn ta, ánh mắt hắn cương quyết tới mức khiến ta có phần sợ hãi
“ Thái Tử, vật này tìm thấy ở trên người hắn”
Dương Cảnh dâng lên cho ta một miếng ngọc bội, một nửa bị vỡ đã không còn nguyên vẹn.

Ta lập tức liền nhận ra hắn chính là kẻ đã theo dõi ta, liền muốn mở miệng truy hỏi kẻ đứng đằng sau
Tư Đế đột nhiên quát lớn: “ Những kẻ được phái đi như này đều có thuốc độc ngậm ở trong miệng, chặn miệng hắn lại, không được để hắn cắn thuốc độc tự tử”

Dương Cảnh tuy rất nhanh, nhưng mà người kia chỉ mỉm cười một cái: “ Nghiêm Tư Đế, ngươi rất thông minh.

Đáng tiếc, ngươi lại không thể lấy được chút thông tin nào của ta rồi”
Kẻ này nói xong, liền lập tức ngã xuống, cứ như thế mà chết trước mặt ta.

Khung cảnh trước mắt làm ta không dám cử động, nhịp thở cũng ngày một gấp gáp, tim ta đập loạn trong ngực
“ Lôi hắn ra ngoài”
Tư Đế liền đưa tay che mắt ta lại, ta quay người ôm chặt lấy hắn.

Ta cảm nhiệt độ của cơ thể tăng lên mấy phần, trong lòng tràn ngập sợ hãi khiến cơ thể ta không ngưng run rẩy
Tư Đế nói gì đó với ta, nhưng mà ta cũng không nghe rõ hắn đang nói gì.

Cơn đau từ bụng ta truyền tới dữ dội, ta một tay ôm bụng, muốn nói với Tư Đế rằng ta rất đau, nhưng lời tới họng không thể nào phát ra được.

Ta cứ thế đau tới mức ngất đi
Cho tới khi ta mở mắt tỉnh dậy thì nhìn thấy Tư Đế đang ngồi bên cạnh giường, vẻ mặt hắn vô cùng lo lắng.

Hắn thấy ta tỉnh dậy thì mới vui mừng thở ra một hơi: “ Ly Tuyết, nàng tỉnh rồi”
Ta nắm chặt lấy tay hắn, một tay xoa xuống bụng mình: “ Lúc nãy, bụng ta rất đau, rốt cuộc ta bị làm sao vậy, đứa nhóc trong bụng ta sẽ không có chuyện gì phải không”
Tư Đế đưa tay vuốt tóc ta, hắn lắc đầu trấn an ta: “ Nàng yên tâm, nhóc con không sao cả, sẽ không có chuyện gì đâu.

Vừa nãy có phải bị dọa sợ rồi không? Thẩm Thái y nói nàng là sợ hãi quá mức dẫn tới động thai.

Bây giờ không sao rồi”
Ta khó khăn ngồi dậy, nhào vào lòng hắn.

Cảm giác hai bên má đều đã ướt nước mắt.

Nhìn thấy người kia chết trước mắt, ta cảm giác giống như hắn ta cũng đang lôi sinh mạng của ta theo.

Tư Đế ở một bên dỗ dành ta giống như đứa trẻ, lúc này cung nữ Minh Uyển đem vào trong một bát thuốc sắc
“ Đây là thuốc Thẩm Thái y kê tới cho nàng.

Ly Tuyết, ta đã thu xếp ổn thỏa cả rồi, nàng hãy yên tâm dưỡng thai.

Sau này có ta ở đây, nàng không cần phải lo lắng nữa”
Ta gật đầu.

Chuyện ta bị động thai đương nhiên chỉ có mấy người biết, tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài, nếu không ta chẳng cần làm gì cả, rắc rối cũng sẽ tự tìm tới cửa Đông cung
Mấy ngày dưỡng thai ở trong tẩm cung, Tư Đế cũng không hề mất tích.

Hắn dọn luôn chỗ làm việc tới tẩm cung của ta, khiến cho ta chỉ cần mở mắt cũng có thể nhìn thấy hắn đang làm gì
“ Chuyện lần trước, đáng tiếc là không lấy được chút thông tin gì về kẻ đứng đằng sau kia.

Chủ tử, người có cần nô tài điều tra…”
Dương Cảnh ở một bên bẩm báo với Tư Đế, chỗ ngồi của hắn cách nơi ta ngồi nghỉ cũng chỉ có một bức màn.

Mà Tư Đế lại biểu thị ra việc gì ta cũng đều có thể nghe được, tuy ta cũng không để tâm tới việc của hắn, nhưng lời nói lọt vào tai thì ta vẫn phải nghe
“ Không cần, ta vốn đã đoán ra kẻ đứng đằng sau hắn rồi.

Hiện tại chúng ta cũng không thể làm gì khác ngoài việc ngồi chờ đợi bọn họ hành động”
Tư Đế biết kẻ đứng đằng sau là ai??? Nhưng rõ ràng chuyện hắn thấy thì ta cũng đều thấy, thế mà ta lại không thể đoán ra.

Rốt cuộc hậu cung kia còn bao nhiêu bí mật bị che giấu nữa?.
 
Vu Quân Ly Tuyết
Chương 30: Chương 30


“ Ly Tuyết, ta muốn tới thăm Trấn Bắc tỷ tỷ và Hàn gia”
Ta còn đang lười biếng.

Tư Đế từ ngoài bước vào trong, hắn nhìn ta.

Ta đành phải gật đầu rồi ngồi dậy: “ Vậy ta đi cùng với chàng, chúng ta gọi cả Thước Đông đi cùng nhé?”
“ Thước Đông luyện tập cả ngày nay đã mệt mỏi ngủ mất rồi.

Ta đã nói cung nữ chăm sóc cho thằng bé rồi”
Ta cũng không có ý kiến với việc này.

Liền gật đầu sau đó cùng hắn tới lăng tẩm của hoàng thất.

Khi ta cùng hắn tới trước hai nấm mộ phủ đầy cỏ cây xanh rì, xung quanh được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, mấy nén hương cháy dở còn chưa kịp tắt hẳn
“ Chắc có lẽ là do Hoàng hậu sai người tới đây thắp nhang và dọn dẹp, dù sao khi tỷ ấy sinh thời đều rất được lòng mọi người trong cung.

Hoàng hậu thương tiếc người cũng phải thôi”
Tư Đế nhìn ta, hắn gật đầu rồi cầm mấy nén nhang lên châm cháy bằng ngọn lửa đèn dầu được đặt ở gần đó.

Ta thoáng thấy gương mặt hắn thoáng ra vẻ đăm chiêu buồn bã
Có lẽ bởi vì khi tỷ tỷ của hắn ra đi thì hắn lại không thể tới mà tiễn người đoạn đường cuối cùng.

Hắn đứng ở đó yên lặng, mắt nhìn bài vị khắc tên của vị tỷ tỷ vô cùng yêu thương hắn.

Ta khẽ đưa tay lên nắm chặt lấy tay hắn hắn, im lặng một bên như đồng cảm với hắn.

Tư Đế thở dài một hơi: “ Tỷ tỷ, sau này đệ sẽ thay người chăm sóc thật tốt cho Thước Đông”
Ta cùng hắn đi quanh trong lăng mộ đặt tất cả các vị hoàng thất ở đó, mỗi người lại mỗi người hắn đều nhìn qua một lượt.

Cho tới khi đứng trước một lăng mộ cũ, xung quanh bám bụi hắn đột nhiên dừng lại
Tư Đế đi lên, phủi đi lớp bụi bám trên bài vị kia.

Để lộ ra mấy chữ Trấn Bắc Đại Hoàng Tử Nghiêm Tư Thành cùng sinh thần và bát tự.

Ta chợt giật mình, lại quay sang nhìn Tư Đế
“ Vị hoàng tử này là…”
Tư Đế nhìn ta, hắn đặt bài vị xuống đúng vị trí, rồi trầm mặc chầm chậm trở lại bên cạnh ta: “ Người này là Nghiêm Tư Thành, là hài tử do chính Hoàng Hậu sinh ra, đồng thời cũng là huynh trưởng của ta”
Nhìn vẻ mặt của hắn, ta cũng không rõ hắn là đang thương xót, đau lòng hay là tức giận trách móc.

Tư Đế im lặng một lúc, rồi lại tiếp tục nói: “ Năm đó, Nghiêm Tư Thành học một biết mười, là người văn võ toàn tài mà ta không thể nào sánh được”
Nghiêm Tư Thành năm ấy mười bốn tuổi, là một vị thiếu niên có dung mạo anh tuấn, lại tinh thông toàn tài.

Nhưng hắn vẫn không nhận được sủng ái từ Hoàng Thượng.

Thậm chí tới ngôi vị thái tử hoàng thượng cũng không có ý định cho hắn ngồi lên
Ngày hôm ấy, Tư Đế muốn cùng hắn tới thảo nguyên ở ngoại thành săn bắt cùng với Hoàng đế.

Nhưng mà Tư Thành nói rằng hắn còn có việc bận, muốn ở lại trong cung học tập

“ Ngày hôm ấy khi ta tới tẩm cung của hắn, nhìn một thư phòng chất đầy sách vở, ta mới hiểu rằng cả đời này ta cũng chẳng thể nào theo kịp hắn”
Tư Đế thở dài, hắn cùng ta bước nhanh ra khỏi lăng tẩm, bầu trời trong vắt gợn lên vài cơn gió dìu dịu.

Ta song bước cùng hắn đi dạo quanh khu chợ thành một vòng
Bởi vì khi ấy, Tư Đế nghĩ bản thân mình kém cỏi nên đã ở lại trong cung học tập chăm chỉ không đi săn bắt cùng với hoàng thượng.

Mà Tư Thành nghĩ rằng do hắn nên Tư Đế mới không tới buổi săn bắt, nên tối hôm đó hắn đã âm thầm tới gặp Tư Đế
Nhưng mà suốt đêm hôm ấy, Tư Thành không tới chỗ của Tư Đế, cũng không hề quay về tẩm cung của hắn.

Sáng sớm ngày hôm sau khi phát hiện ra Tư Thành mất tích, thì mấy thị vệ đi tìm kiếm mới thất kinh phát hiện thấy thi thể Tư Thành nổi trên mặt hồ sen đằng sau Ngự Hoa viên.
Vào lễ tang của Nghiêm Tư Thành, Hoàng hậu lặng người trước linh cữu, mãi cho tới khi nhìn thấy Tư Đế lại bất giác xoa đầu hắn, một câu nói: “ Tư Thành lo lắng con giận, nên xin ta xuất cung tới gặp con, ta không đồng ý nhưng mà không thể nào ngờ…”
Câu nói ấy đã đem cái chết của Tư Thành, gạt hết lên đầu của Tư Đế, buộc chặt vào người hắn mãi không thể tháo gỡ xuống được.
Tư Đế kể xong thì im lặng, hắn dừng lại ở trước bức tường thành đỏ, ở trước cánh cửa dẫn vào trong hoàng cung.

Ta nhìn hắn, hóa ra cái chết của Tư Thành lại là như vậy.
Có lẽ ta đã hiểu, tại sao ở trước mặt hoàng hậu lại kiêng kị nhắc tới ba chữ Nghiêm Tư Thành tới như vậy.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, đã suốt bao nhiêu năm như vậy Tư Đế cũng không thể nào không tự trách chính bản thân hắn, vì thế mà hắn lại càng cố gắng, cố gắng thay cả phần của Tư Thành
“ Phụ thân, mẫu phi hai người trốn Đông Đông đi chơi sao?”
Tâm trí của ta bị một giọng nói kéo trở về thực tại.

Thước Đông chạy tới chỗ của ta, Tư Đế mỉm cười mà ôm lấy cậu nhóc lên: “ Đâu có, ta cùng mẫu phi của con là ra ngoài mua hồ đào cho con đó.

Chúng ta quay về cung cùng ăn nhé?”
Nhìn Tư Đế vui vẻ như vậy, ta dường như cũng nhẹ lòng hẳn đi vài phần.

Sau đó ta quay sang xoa đầu Thước Đông, rồi cùng Tư Đế đưa nhóc con hồi cung.

Ta thoáng nghe thấy mấy vị cung nữ thì thầm với nhau
“ Cô xem, Thái Tử phi chính là nữ nhân hạnh phúc nhất trong cung này rồi, Thái Tử yêu chiều người như vậy, lại có thêm một tiểu tử ngày ngày ở bên cạnh gọi ngọt mấy tiếng nương.

Đổi lại là ta sau này chỉ cần hạnh phúc bằng một nửa như vậy đã rất mãn nguyện rồi”
“ Thái Tử phi đúng thật là tốt số.

Chúng ta đời này kiếp này cũng không thể mơ được có một người ở cạnh đối với chúng ta tốt như Thái Tử điện hạ”
Ta nghe mấy lời này liền mỉm cười vui vẻ, lại nhìn Tư Đế rồi đưa tay nắm lấy tay hắn.

Đúng, ta chính là tốt số như vậy, có được một người giống như Tư Đế ở bên cạnh ta
Mấy ngày sau khi Tư Đế trở về, trong cung tổ chức yến tiệc ăn mừng chiến thắng của hắn.

Tất cả các cung nữ trong cung đều bận tới mức làm việc không ngơi tay, yến tiệc lần này cũng coi như là để đánh dấu sức mạnh của Trấn Bắc Quốc
Vào ngày diễn ra yến tiệc, ta cùng Tư Đế tới rất sớm.

Bởi vì yến tiệc lần này là do hắn mà có, nên không ít các quan thần tới để chúc mừng hắn và ta.

Tứ công chúa sau khi hành lễ với Hoàng thượng và Hoàng hậu xong, nàng ta liền chạy tới chỗ của ta
Tứ công chúa kéo ta ngồi xuống bàn tiệc, cùng với ta ngồi ở đó nói chuyện phiếm.

Lúc này khi đã ổn định, mọi người cũng bắt đầu dùng thiện.

Tư Đế sợ ta không ăn nổi mấy món cay, hắn kiên nhẫn nhặt hết mấy miếng ớt trong đ ĩa đồ ăn ra cho ta
“ Được rồi chàng cũng mau ăn đi.

Ta có thể tự mình làm được mà, dù sao cũng không phải là ta không ăn được”
Tư Đế mỉm cười, sau khi nhặt hết ớt xong mới bắt đầu dùng thiện.

Khiến mấy vị nương nương ngồi ở phía đối diện không thầm khỏi cảm thán.

Yến tiệc kéo dài mãi cho tới buổi tối, mấy vũ cơ trong cung cũng ở trên sân khấu nhảy múa
“ Hoàng thượng, thần nghe nói tiểu thư của Đào Quốc phủ đại nhân xinh đẹp tuyệt trần lại biết đàn ca hát múa.

Hôm nay mạn phép mời Đào Quốc tiểu thư ca hát một bài góp vui, cũng như để chúng thần được mở mang tầm mắt”
Ta nhìn đại thần vừa lên tiếng, lại nhìn về phía Đào Quốc tiểu thư vừa được hoàng đế gật đầu mời lên.

Nàng ta mang dáng vẻ mình hạc sương mai, gương mặt đúng là vô cùng xinh đẹp
Nàng ta ở trên sân khấu, vâng lệnh hoàng đế bắt đầu chuẩn bị ca hát một bài.

Bấy giờ ta mới biết, cô nương kia tên là Đào Quốc Bạch Anh, là tứ tiểu thư của Đào Quốc phủ.
Tiếng đàn trong trẻo vang lên, thanh âm vọng ra từ nốt đàn khiến ta không khỏi cảm thán.

Đàn xong một khúc, nàng ta lại đứng lên, hướng về phía ta cùng Tư Đế bắt đầu nhảy múa, dáng vè nàng ta mảnh mai như vậy, lại thướt tha uyển chuyển vô cùng.

Ánh mắt nàng ta dán chặt lên người Tư Đế, khiến trong lòng ta có chút bất mãn khó chịu.
Khi điệu múa vừa xong nàng ta không biết cố tình hay cố ý, mà lại ngã xuống trước bàn tiệc của ta.

Ánh mắt long lanh kia, đúng là mật ngọt chết ruồi, ta nhìn sang bên cạnh Tư Đế, hắn lại nhìn ta xem ta có bị thương hay không, ánh mắt một chút cũng không có vẻ gì là để ý tới cô nương kia..
 
Back
Top Bottom