Cập nhật mới

Khác Vũ Hạ, Nhân Bất Quy

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
403445912-256-k707145.jpg

Vũ Hạ, Nhân Bất Quy
Tác giả: LinYuanTing
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có những cơn mưa không rửa trôi quá khứ,
chỉ khiến ký ức nở rộ thêm mùi ẩm của cô đơn.

Đêm ấy, thành phố lên đèn.

Giữa tầng không, mưa rơi từng hạt mảnh như sợi tơ, khâu lại những mảnh vụn rời rạc của thời gian.

Lâm Vũ Đình ngồi dưới mái hiên, ngẩng nhìn bầu trời loang nước, tự hỏi:
"Phải chăng ta vẫn đang sống trong một giấc mộng ai đó chưa kịp tỉnh?"

Nàng sinh ra trong một ngày mưa tầm tã - người mẹ lặng im, người cha quay lưng.

Từ nhỏ, mưa là bạn, là chứng nhân, là tấm gương phản chiếu tuổi thơ không ai dỗ dành.

Nàng có giọng hát làm mưa ngừng rơi, có nắm đấm khiến gió phải đổi chiều, nhưng chẳng có ai ở lại để khen rằng nàng giỏi.

Rồi một ngày, cơn mưa khác đổ xuống - dữ dội, hoang dại như vận mệnh bị kéo lệch khỏi quỹ đạo.

Khi tỉnh dậy, nàng thấy trước mắt mình là trời xanh không vướng khói, đất rộng ngàn dặm, và ánh nhìn của một người đàn ông mang khí chất của cả biên cương.

Hắn là Lăng Đông Quân, vị tướng quân sinh ra từ ánh dương, mang trong lòng cả thiên hạ mà vẫn lạc lối giữa nhân tâm.

Họ gặp nhau như cơn gió chạm vào mưa, như hai thế giới vô tình giao nhau ở ranh giới của hư và thực.

Và từ đó, mưa không còn chỉ là mưa nữa.

Nó trở thành tiếng gọi của một nỗi nhớ - và có lẽ, cũng là lời tiễn biệt chưa từng được nói ra.

"Nếu một ngày mưa ngừng rơi, liệu người còn nhớ giọt nước từng vướng nơi mi ta?"



xuyênkhông​
 
Vũ Hạ, Nhân Bất Quy
Chương 1: Mưa ngày ta ra đời


Trời đổ mưa từ chiều.

Mưa như ai đang xé toạc một nỗi uất hận từ tầng mây xám, rơi xuống mái ngói cũ kỹ của căn nhà nhỏ nằm ven thị trấn.

Gió nổi lên, cuốn theo mùi đất ẩm, mùi lá mục, và tiếng kêu rì rầm của côn trùng trong đêm.

Trong gian nhà gỗ, ngọn đèn dầu chập chờn, ánh sáng hắt lên khuôn mặt một người phụ nữ trẻ đang vật mình trên giường.

Mồ hôi và nước mắt hòa lẫn, chảy xuống tấm chiếu cũ.

Bên ngoài, tiếng sấm nổ, khiến bà đỡ cũng phải khẽ rùng mình.

Một tiếng khóc vang lên - mảnh, trong, rồi bỗng vỡ òa giữa màn mưa.

Người phụ nữ ấy, vừa trải qua cơn đau dài dằng dặc, quay mặt đi, không nhìn đứa trẻ.

Chỉ có bà ngoại - dáng người nhỏ gầy, tóc bạc lấm tấm - run run đón lấy sinh linh đỏ hỏn ấy, quấn trong tấm chăn đã sờn.

"Con bé khóc dữ quá... giữa đêm mưa thế này, thôi đặt tên nó là Vũ Đình, nghe mưa mà lòng yên hơn chút."

Không ai đáp.

Lâm Hạo Dương- người cha, kẻ đã đứng ngoài hiên suốt buổi, chỉ rít một hơi thuốc rồi bỏ đi.

Ánh đèn le lói soi thấy lưng ông khuất dần trong mưa, dáng cao lớn mà lạnh lẽo như một cái bóng mờ.

Vũ Đình khóc đến khản giọng.

Bà ngoại bế đứa trẻ ra hiên, để từng hạt mưa lăn xuống đầu ngón tay nhăn nheo của mình.

"Đừng sợ, cháu ta.

Mưa nào rồi cũng tạnh, chỉ cần con chịu lớn lên."

Cơn gió đêm luồn qua khe cửa, mang theo tiếng mưa rì rào như khúc hát ru cổ xưa.

Tiếng mưa ấy sẽ theo nàng suốt đời, trở thành âm thanh của cô độc, của ký ức, của một khởi đầu vừa dịu dàng vừa đau đớn.

Khi bình minh ló dạng, trời vẫn còn lất phất mưa.

Ánh sáng đầu ngày mờ đục, soi qua tấm rèm ướt.

Trong gian nhà, người mẹ vẫn quay lưng, còn đứa trẻ trong vòng tay bà ngoại đã ngủ yên, hơi thở đều đặn.

Bà khẽ nhìn lên bầu trời xám xịt:

"Mưa sinh ra nó, có lẽ mưa cũng định sẵn đời nó chẳng dễ dàng."

Một con chim sẻ vụt bay khỏi mái ngói, tiếng cánh vỗ loạn giữa không gian mờ hơi nước.

Mùi cỏ ướt, mùi gỗ mục, mùi sữa trẻ thơ hòa quyện vào nhau - phảng phất như lời tiên tri chưa nói thành lời.

Từ đó, mỗi khi mưa đổ, người ta đều thấy đứa bé gái ấy ngồi nép bên cửa sổ, mắt dõi theo từng giọt nước rơi.

Bà ngoại kể lại rằng đêm nàng ra đời, trời mưa ba ngày liền, mưa chưa tạnh, người đã cách xa.

(Hết chương 1)
 
Vũ Hạ, Nhân Bất Quy
Chương 2: Đứa trẻ của những khúc ca buồn


Tuổi thơ của Lâm Vũ Đình trôi qua trong căn nhà gỗ cũ nằm bên triền núi, nơi mỗi khi mưa về, mái ngói kẽo kẹt hát lên những khúc nhạc buồn.

Căn nhà chỉ có hai người: bà ngoại – người phụ nữ tóc bạc sớm, hiền từ và lặng lẽ như một ngọn đèn trong đêm, cùng đứa trẻ không cha, không tiếng cười.

Từ khi còn bé, Vũ Đình đã hiểu rằng, tên mình - "Vũ" là mưa, và "Đình" là khoảng dừng giữa cơn mưa ấy.

Bà bảo, đặt tên như vậy để mong một ngày con bé tìm được bình yên trong chính những giọt mưa đời mình.

Những ngày trời trong, bà ngoại ngồi bên khung cửa, tay đan áo, miệng khe khẽ hát những khúc ca cũ.

Đó là những bài hát dân gian pha chút buồn, có khi kể chuyện tình dở dang, có khi là lời tiễn người ra đi không trở lại.

Vũ Đình thích nhất mỗi khi bà ngừng hát, mỉm cười nhìn nó rồi nói:

"Cháu ta, mưa đâu chỉ mang lạnh lẽo.

Mưa là để người ta biết quý chút nắng hiếm hoi."

Thế nhưng, ngoài bà, không ai thực sự yêu thương đứa trẻ ấy.

Cha cô - Lâm Hạo Dương, một cựu võ sĩ từng nổi danh ở tỉnh lân cận, đã bỏ nhà đi từ trước khi cô tròn ba tuổi.

Người ta nói ông thất bại trong trận chung kết võ thuật quốc gia, bị tước danh hiệu vì dùng chiêu cấm.

Từ đó, ông chìm trong men rượu, lang bạt, và mang theo nỗi hận mà chính Vũ Đình không hiểu nổi.

Còn mẹ cô – người phụ nữ mong manh như sương sớm – rời bỏ thế gian sau một trận bạo bệnh.

Ngày ấy mưa to, sấm giật ngang trời, bà ngoại ôm đứa cháu bé bỏng vào lòng, thì thầm trong nước mắt:

"Đừng sợ...

Ngoài kia mưa thôi mà, mưa nào rồi cũng tạnh..."

Từ đó, mưa trở thành bạn của Vũ Đình.

Nàng lớn lên cùng tiếng sấm, cùng ánh chớp soi bóng mình trên nền đất ướt.

Mỗi khi có ai trong làng chế giễu "con của kẻ thất bại", bà ngoại chỉ nhẹ giọng:

"Con hãy cúi đầu trước lời người, nhưng đừng cúi đầu trước số phận."

Thế giới của Vũ Đình giản đơn: căn nhà gỗ, tiếng đàn mộc bà gảy, những trang sách cũ, và những khúc hát không tên.

Nhưng trong đôi mắt đen sâu của cô gái nhỏ ấy, có thứ gì đó âm ỉ - một ngọn lửa yên lặng, chờ ngày được thắp sáng.

Năm mười hai tuổi, khi theo bà ra chợ huyện, Vũ Đình lần đầu thấy người ta luyện võ ngoài quảng trường.

Âm thanh của cú đấm xé gió, tiếng hô đồng loạt, mùi mồ hôi và khí lực... khiến trái tim cô bé run lên.

Có lẽ chính lúc ấy, giữa cơn mưa lất phất, cô cảm nhận rõ ràng rằng:

Một ngày nào đó, mình sẽ bước ra khỏi căn nhà gỗ cũ kia, dưới bầu trời mưa, để tìm một con đường của riêng mình.

(Hết chương 2)
 
Vũ Hạ, Nhân Bất Quy
Chương 3: Võ quán buổi mưa sớm


Sáng hôm ấy, sương giăng dày đặc trên con đường đất dẫn ra ngoài trấn.

Mưa phùn rơi lất phất, bám đầy trên mái tóc và vai áo của Lâm Vũ Đình.

Cô đã theo chân bà ngoại đến giao hàng cho một quán ăn nhỏ, nhưng ánh mắt lại bị hút về phía góc phố nơi những tiếng hô đồng thanh vang lên rắn rỏi.

Một nhóm thanh niên đang luyện võ.

Từng cú đấm, từng thế tấn mạnh mẽ hòa cùng hơi thở đồng đều khiến mặt đất như cũng rung lên.

Giữa họ là một người đàn ông dáng cao, tóc buộc gọn, ánh mắt nghiêm nghị - Trưởng quán Trác Vân Lâm, người từng là đệ tử của cha cô, nay mở võ quán "Thiên Phong" nổi tiếng khắp vùng.

Vũ Đình đứng bên hiên, nước mưa rơi từ mái ngói xuống má cô, lạnh buốt.

Nhưng ánh mắt cô lại sáng như có lửa.

Bà ngoại nhìn cháu, khẽ thở dài:

"Con định đi con đường của cha con sao, Vũ Đình?"

Cô im lặng một lúc rồi mím môi:

"Con không đi vì cha.

Con đi để biết con là ai."

Câu nói ấy, tưởng như chỉ là lời của một đứa trẻ mười hai tuổi, nhưng trong đó ẩn chứa một nỗi khát khao mà mưa không thể dập tắt.

Ngày hôm sau, Vũ Đình tìm đến võ quán.

Trác Vân Lâm nhìn cô từ đầu đến chân, đôi mắt sâu như cân nhắc điều gì.

"Con gái, thân thể yếu ớt thế này, luyện võ làm gì?"

"Vì cháu muốn mạnh hơn nỗi sợ của mình."

Một câu trả lời khiến ông khựng lại.

Vân Lâm bật cười, rồi chỉ tay ra sân:

"Được.

Nếu con chịu được mười cú ngã mà vẫn đứng dậy, ta sẽ nhận."

Mưa bắt đầu nặng hạt.

Trên sân gạch ướt, Vũ Đình liên tục ngã xuống, trượt, rồi đứng dậy.

Máu từ đầu gối hòa vào nước mưa, áo bám đầy bùn đất, nhưng ánh mắt cô chưa từng rời khỏi vị trưởng quán.

Lần thứ mười, cô ngã xuống, nhưng lại cười – nụ cười ngây thơ, ướt đẫm.

Trác Vân Lâm lặng người.

Trong khoảnh khắc ấy, ông thấy lại hình bóng của Lâm Hạo Dương - người từng mang trong mắt cùng một ngọn lửa, trước khi đời đánh gục ông.

"Được rồi," ông nói khẽ.

"Từ nay, con là đệ tử của Thiên Phong võ quán."

Bà ngoại đứng bên đường nhìn theo cháu, đôi mắt già nua ánh lên chút tự hào xen lẫn lo lắng.

Mưa sớm vẫn chưa ngừng rơi, như gột rửa mọi dấu vết cũ, và giữa âm thanh rào rạt ấy, một con đường mới đã mở ra cho Vũ Đình.

Từ hôm ấy, mỗi buổi sáng, khi trời chưa kịp hửng, người ta thấy một cô gái nhỏ luyện quyền dưới mưa - động tác còn vụng về, nhưng ánh nhìn thì kiên định như thép.

Và người đời bắt đầu gọi cô bằng một cái tên khác:

"Cô bé luyện võ trong mưa."

(Hết chương 3)
 
Vũ Hạ, Nhân Bất Quy
Chương 4: Ánh mắt cha, vết sẹo tuổi trẻ


Ba năm trôi qua kể từ ngày Vũ Đình bước vào võ quán Thiên Phong.

Từ cô bé vụng về, nàng đã trở thành thiếu nữ mười lăm tuổi, vóc dáng mảnh mai nhưng rắn rỏi, ánh mắt sáng tựa giọt sương đọng trên lưỡi kiếm.

Trác Vân Lâm thường nói:

"Khi trời mưa, lòng người dễ mềm yếu.

Nhưng chỉ kẻ biết đứng vững giữa mưa mới xứng đáng gọi là võ giả."

Mỗi lần mưa rơi, nàng lại ra sân luyện thêm.

Bàn tay chai sạn, khớp ngón sưng đỏ - nhưng Vũ Đình chưa từng than một lời.

Bà ngoại vẫn ngồi ở hiên, mang theo chiếc khăn len cũ, nhìn cháu trong yên lặng.

Đôi khi, bà mỉm cười, khẽ hát khúc ru xưa, tiếng hát tan vào màn mưa lất phất.

Nhưng sự bình yên ấy không kéo dài.

Tin đồn về "nữ đệ tử tài năng của Thiên Phong" lan đến tai Lâm Hạo Dương, người cha mà nàng hiếm khi dám nhắc đến.

Ông xuất hiện một buổi chiều mùa thu, trong bộ quần áo nhàu nát, mùi rượu phả ra nồng nặc, bước vào võ quán như cơn gió lạnh.

Trác Vân Lâm dừng buổi tập, cúi người chào:

"Huynh đến rồi à."

Hạo Dương không đáp, chỉ nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên Vũ Đình.

"Con gái tôi... luyện võ ở đây sao?"

"Phải," Vân Lâm đáp.

"Con bé có thiên phú, lại chăm chỉ.

Đáng tiếc..."

Ông chưa kịp nói hết, đã bị Hạo Dương ngắt lời.

"Đáng tiếc là nó phản bội giấc mơ của tao!"

Câu nói ấy khiến mọi người xung quanh lặng đi.

Vũ Đình đứng thẳng, cúi đầu:

"Cha, con chỉ muốn tiếp tục con đường mà cha từng bỏ dở."

"Bỏ dở?"

- Ông cười khẩy - "Mày thì biết gì về nỗi nhục của tao năm đó?

Vinh quang võ đạo đã chết cùng ta rồi, không đến lượt màygượng dậy!"

Ông lao đến, tát mạnh.

Âm thanh khô khốc vang giữa sân.

Máu rớm nơi khóe môi, nhưng Vũ Đình không tránh, không khóc.

Ánh mắt nàng chỉ run lên trong thoáng chốc, rồi trở lại bình thản đến lạnh lẽo.

"Nếu cha không còn tin vào võ đạo... thì con sẽ tin thay cha."

Câu nói ấy khiến gương mặt Hạo Dương thoáng co giật.

Trong giây lát, ông nhìn thấy trong ánh mắt con gái - chính đôi mắt của mình năm xưa, trước khi bị thế giới nghiền nát.

Ông quay người bỏ đi, mưa bắt đầu rơi, từng giọt nặng nề như trút xuống hai thế hệ.

Đêm đó, bà ngoại thắp đèn trong căn nhà gỗ cũ.

Vũ Đình ngồi yên, tay cầm bát thuốc nóng, đôi mắt đăm đăm nhìn vào khoảng tối ngoài hiên.

"Ngoại," nàng hỏi khẽ, "Cha có từng cười không?"

"Có chứ," bà đáp, "nhưng nụ cười ấy, con ạ, bị chôn vùi dưới đống tro tàn của thất bại."

Mưa rơi suốt đêm.

Trong tiếng mưa ấy, Vũ Đình nghe thấy như có tiếng võ phục va vào nhau, tiếng thở dốc của cha năm xưa, và cả những lời chưa kịp nói giữa hai cha con.

Nàng chạm vào má mình - nơi vết tát vẫn nóng ran - rồi lặng lẽ nắm chặt nắm tay.

Từ đêm ấy, nàng không còn sợ mưa nữa.

Vì mỗi lần mưa đến, nàng nhớ rằng có một người từng gục ngã giữa bão giông – và nàng sẽ là người đứng lên từ đó.

(Hết chương 4)
 
Vũ Hạ, Nhân Bất Quy
Chương 5: Trận đấu định mệnh


Năm mười tám tuổi, Lâm Vũ Đình đứng trên đỉnh cao mà nhiều người mơ ước.

Cô là đệ tử trẻ nhất của võ quán Thiên Phong được chọn vào đội tuyển quốc gia.

Tên cô được nhắc đến trong những bài báo thể thao, trong ánh đèn sáng rực của nhà thi đấu thành phố.

Nhưng đêm trước ngày lên đường, trời lại mưa.

Cơn mưa rơi rả rích, giống hệt đêm cô ra đời.

Bà ngoại ho khan, cố tiễn cháu ra cửa:

"Đi đi con, dù thắng hay thua, chỉ cần con giữ được lòng mình."

Vũ Đình cúi người, nắm lấy bàn tay nhăn nheo ấy, ánh mắt ánh lên thứ gì đó sâu hơn niềm xúc động – đó là nỗi linh cảm.

"Ngoại, khi con về, nhất định sẽ mua cho ngoại một đôi dép mới.

Đôi kia mòn rồi."

Bà chỉ cười.

Trong tiếng mưa, nụ cười ấy mỏng như hơi sương.

Ngày thi đấu, sân vận động đông nghẹt.

Cờ đỏ tung bay, loa phóng thanh hô vang tên các vận động viên.

Vũ Đình đứng giữa sàn đấu, găng tay siết chặt.

Phía trước là đối thủ đến từ Nhật - cao hơn cô một cái đầu, ánh mắt lạnh như thép.

Trác Vân Lâm nhìn học trò từ hàng ghế huấn luyện, lòng dâng lên niềm tự hào pha lo âu.

"Con gái, hôm nay không chỉ là võ thuật.

Là một lần định nghĩa lại chính con."

Tiếng còi vang lên.

Cả khán đài nín thở.

Hai thân ảnh lao vào nhau, nhanh như hai luồng gió đối nghịch.

Cú đấm đầu tiên của đối thủ mạnh đến mức làm Vũ Đình lùi nửa bước, máu trào nơi môi.

Nhưng cô không lùi thêm.

Đôi mắt cô lóe lên - ánh nhìn của một kẻ từng bước qua mưa bão, từng chịu đựng vết tát của người cha, từng chôn tuổi thơ dưới mái nhà mục.

Cô xoay người, tung một cú phản công chuẩn xác.

Tiếng giáp tay va chạm vang lên rền rĩ như tiếng sấm vọng lại từ xa.

Khán giả reo hò.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, giữa âm thanh ồn ã, Vũ Đình bỗng cảm thấy... lạc lõng.

Mưa bắt đầu rơi trên mái vòm kính của nhà thi đấu - dù đang giữa mùa khô.

Từng giọt rơi lộp độp, rồi hóa thành cơn mưa nặng hạt.

Âm thanh ấy kéo cô trở về ký ức: cơn mưa đêm sinh ra, giọng hát bà ngoại, ánh mắt của cha.

Tim cô chợt siết lại - một linh cảm lạnh lẽo luồn qua sống lưng.

Giữa hiệp ba, bạn thân của cô - Tiểu Hân, người cùng đội - chạy tới trong giờ giải lao, gấp gáp nói nhỏ:

"Đình... tớ vừa nghe tin...

Bà ngoại cậu nhập viện.

Người ta bảo là do cha cậu..."

Mọi âm thanh tan biến.

Cả thế giới chỉ còn lại tiếng mưa đập vào mái tôn, dữ dội và điên cuồng.

"Cậu... nói gì?" – Vũ Đình lẩm bẩm.

"Người ta bảo ông ấy say rượu...

đập đồ, bà ngăn lại thì trượt ngã"

Câu nói dang dở.

Tiếng còi bắt đầu hiệp cuối vang lên, kéo Vũ Đình trở về thực tại.

Cô bước lên sàn, mắt nhòe đi, không còn phân biệt nổi đâu là tiếng mưa, đâu là tiếng tim mình đập.

Cú ra đòn đầu tiên của đối thủ trúng ngay vai trái, rồi cú tiếp theo khiến cô ngã xuống.

Trác Vân Lâm hét lên, nhưng Vũ Đình không nghe thấy gì nữa.

Cô bật dậy, lao vào, đánh bằng bản năng - bằng nỗi tuyệt vọng.

Mưa ngoài mái kính rơi mạnh đến mức như xé cả bầu trời.

Cú cuối cùng, cô tung ra toàn bộ sức lực - trúng, nhưng cũng mất thăng bằng, ngã đập xuống sàn.

Khi trọng tài giơ tay đối thủ lên, Vũ Đình vẫn nằm đó, nhìn lên trần nhà nhòe nước.

Trong đầu, chỉ vang một ý nghĩ: Ngoại... con về muộn rồi phải không?

Kết thúc buổi lễ trao giải, cô rời nhà thi đấu trong mưa.

Trác Vân Lâm chạy theo, gọi lớn:

"Đình!

Chờ đã!

Bên bệnh viện vừa gọi..."

Nhưng cô đã phóng đi trên con đường ngập nước, xe lao trong màn mưa xám xịt.

Đèn đường loang loáng, tiếng còi xe hòa vào tiếng sấm.

Mỗi giọt mưa tạt vào mặt như kim châm, hòa với nước mắt mặn đắng.

Trong đôi mắt Vũ Đình, thế giới dần nhòe đi.

Cơn bão bắt đầu.

Ngoại, chờ con... một chút thôi.

Và không ai biết rằng, đêm mưa ấy - đêm cô thua trận, đêm lòng cô nát vụn - cũng là đêm định mệnh mở ra khe nứt đầu tiên giữa hai thế giới.

(Hết chương 5)
 
Vũ Hạ, Nhân Bất Quy
Chương 6: Tin dữ trong cơn mưa


Cơn mưa không dứt suốt quãng đường Vũ Đình lao đi.

Đèn đường nhòe loang, dòng xe cộ lướt qua như những bóng mờ.

Cô phóng xe trong cơn hoảng loạn, từng giọt nước hắt lên gương mặt tái mét.

Tiếng chuông điện thoại vang lên.

Là Hân - người bạn thân duy nhất còn dám gọi cho cô lúc này.

"Đình!

Đừng vội!

Tớ vừa hỏi bệnh viện, bác sĩ nói bà vẫn còn thở...

Nhưng..."

"Tớ sắp tới rồi!"

- cô ngắt lời, giọng nghẹn như lưỡi dao cứa.

Bệnh viện nằm cuối con đường cũ - nơi cô từng theo bà đến khám mỗi mùa mưa.

Chiếc xe thắng gấp trước cổng, nước bắn tung tóe.

Cô lao vào, tóc ướt đẫm, hơi thở dồn dập.

Khoa cấp cứu sáng đèn.

Mùi thuốc sát trùng, tiếng máy đo nhịp tim, tiếng bước chân gấp gáp của bác sĩ - tất cả hòa vào nhau, rối loạn.

Một y tá nhận ra cô, ánh mắt lảng đi.

"Người nhà bà Lâm...

à, cô... vào đi.

Nhưng... phải chuẩn bị tinh thần."

Cánh cửa bật mở.

Trên giường trắng, bà ngoại nằm bất động.

Mái tóc bạc dính mồ hôi, ngực nhấp nhô yếu ớt.

"Ngoại..."

Vũ Đình khụy xuống, nắm lấy bàn tay nhăn nheo kia, bàn tay từng nắm lấy cô qua bao mùa mưa.

"Con về rồi, con đây..."

Bà mở mắt, môi run run:

"Vũ...

Đình... con...

đừng giận cha con nữa...

Con người ta... ai cũng có khổ riêng..."

"Không, ngoại đừng nói nữa.

Con sẽ lo cho ngoại.

Ngoại phải sống, nghe không?"

Một giọt nước từ trần rơi xuống, hòa với nước mắt cô.

Không ai biết đó là giọt mưa hay giọt lệ.

Màn hình máy đo tim nhấp nháy... rồi phẳng dần.

"Bà ơi!"

Âm thanh ấy vang lên giữa tiếng sấm.

Ngoài cửa kính, mưa xối xả – từng tia chớp lóe sáng, cắt ngang khuôn mặt cô đang đẫm nước mắt.

Tang lễ đơn sơ.

Không có cha, không có họ hàng.

Chỉ có Vũ Đình và người bạn thân, đứng trong mưa tiễn người duy nhất yêu thương cô đi xa.

Khi hạ huyệt, trời đổ cơn mưa lớn đến mức đất sũng nước.

Cô quỳ xuống, đôi tay dính đầy bùn đất, gào lên:

"Tại sao...

Ngoại chưa từng làm gì sai cả..."

Tiếng mưa đáp lại, lạnh lẽo.

Hai ngày sau, cô đến tìm cha – Lâm Hạo Dương – người đàn ông khiến cuộc đời cô rách nát.

Căn nhà của ông nằm ven đồi, cũ kỹ, ánh đèn dầu lập lòe.

Mùi rượu nồng nặc.

Ông ta mở cửa, thấy con gái, nhếch môi cười mỉa:

"Mày còn đến đây làm gì?

Đến trách tao à?

Bà già đó đáng chết lâu rồi!"

Một tát giáng thẳng vào mặt cô.

Không phải từ ông, mà từ chính đôi tay cô.

"Ông... không xứng là người!"

"Câm miệng!"

- Ông gào lên, đập vỡ chai rượu.

"Mày tưởng mày là ai?

Một đứa con gái học hành chẳng ra gì, chỉ biết múa quyền như điên, làm tao mất mặt!"

"Tao từng là nhà vô địch, mày biết không?

Nếu không vì mẹ mày... nếu không vì mày..."

Tiếng ông lạc đi trong men rượu.

Rồi, như lên cơn điên, ông quật cô ngã xuống đất, nắm tóc kéo ra ngoài cổng.

"Cút đi!

Cút theo bà già đó luôn đi!"

Những người hàng xóm chỉ dám đứng nhìn qua khe cửa.

Không ai can ngăn.

Không ai dám.

Ông ta hất mạnh.

Thân thể nhỏ bé bị ném xuống sườn dốc sau nhà – nơi vực sâu hun hút, nước mưa đổ xuống cuồn cuộn như dòng sông dữ.

Cô rơi.

Tiếng gió rít bên tai, tiếng sấm nổ như muốn xé trời.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại.

Hình ảnh cuối cùng cô thấy là khuôn mặt bà ngoại mỉm cười trong mưa...

Rồi tất cả chìm vào bóng tối.

Cô tưởng mình chết.

Nhưng khi ý thức mơ hồ trở lại, Vũ Đình cảm thấy thân thể trôi nổi.

Nước bao quanh.

Mát lạnh.

Có tiếng gió, tiếng người... tiếng vó ngựa?

Cô mở mắt.

Trên đầu là bầu trời lạ – mây xám giăng kín, cờ xí tung bay nơi xa, và hàng trăm người mặc giáp trụ đang nhìn xuống cô.

Một giọng nói vang lên, trầm, dứt khoát:

"Bắt lấy nàng!

Kiểm tra xem là gián điệp phương Bắc hay yêu nữ từ sông trôi đến!"

Một lưỡi giáo chạm vào cổ cô.

Trước khi ngất đi, cô thoáng thấy - phía xa, có một người đàn ông đứng giữa mưa, áo giáp bạc phản chiếu ánh chớp.

Ánh mắt hắn... vừa lạnh, vừa buồn.

Cơn mưa ấy, đã xé toang hai thế giới.

(Hết chương 6)
 
Vũ Hạ, Nhân Bất Quy
Chương 7: Vực sâu không đáy


Âm thanh đầu tiên Vũ Đình nghe thấy, là tiếng trống trận vọng từ xa - nặng nề, đều đặn, như nhịp tim khổng lồ của đất trời.

Một cơn gió lạnh quét qua, mang theo mùi máu tanh và khói đốt.

Cô mở mắt.

Ánh sáng mờ đục xuyên qua lớp màn lều dày, hắt lên khuôn mặt mình một màu vàng u tối.

Cổ họng khô rát, đầu đau nhói.

Bên ngoài, có tiếng ngựa hí, tiếng binh sĩ hô to những câu khẩu lệnh cô không hiểu.

"Tỉnh rồi à?"

Giọng nói ấy vang lên - trầm, khàn, và đầy sức ép.

Cô quay đầu.

Trước mắt là một người đàn ông cao lớn, áo giáp bạc vấy bùn đất, một vết sẹo mảnh kéo dài từ gò má đến cằm.

Đôi mắt hắn sâu và lạnh như đá.

"Ngươi là ai?

Sao lại trôi giữa dòng sông biên giới?"

Cô nhìn quanh, ngơ ngác: "Tôi...

đây là đâu?

Bệnh viện đâu rồi?

Bà tôi đâu...?"

Người đàn ông nhíu mày:

"Bệnh viện?

Ngươi đang nói thứ tiếng gì kỳ quái vậy?"

Đình há miệng, rồi câm lặng.

Xung quanh là lều trại bằng da thú, cờ hiệu treo cao với hình long văn uốn lượn, những binh sĩ cầm thương mác, tóc búi cao, ánh mắt nghi hoặc.

Không hề có đèn điện, không có điện thoại, không có xe cộ.

Không có gì thuộc về thế giới cô biết.

"Ta là Lăng Đông Quân, Đại tướng trấn giữ biên cương phía Tây của Đại Hạ quốc."

"Còn ngươi...?"

Cô nuốt khan.

"Tôi là...

Vũ Đình.

Tôi... chỉ nhớ là rơi xuống nước, rồi..."

"Đại Hạ?" – cô lặp lại – "Nước nào thế?"

Lăng Đông Quân khẽ cau mày, ánh nhìn càng thêm lạnh.

"Vậy là thật.

Nàng không biết nơi mình đang đứng."

Hắn phất tay.

Hai binh sĩ lập tức tiến lên, giơ giáo.

"Đưa nàng đến trại y quan, tra xem là người phương nào.

Nếu không khai, chém."

"Khoan đã!" – cô bật kêu, vùng dậy, nhưng đầu choáng váng khiến thân thể lảo đảo.

"Tôi không phải gián điệp!

Tôi chỉ là người bình thường!"

Câu nói của cô khiến binh sĩ ngừng lại trong thoáng chốc.

Lăng Đông Quân nhìn cô, rồi ra hiệu cho họ lui xuống.

"Ngươi nói 'người bình thường'.

Ở đây không ai bình thường cả.

Thế giới này, nếu không mạnh, thì đã chết."

Ánh mắt hắn dừng lại nơi bàn tay cô - nơi sợi dây bạc hình bông tuyết vẫn còn đeo trên cổ tay.

Ánh sáng phản chiếu từ nó lấp lánh, khiến hắn thoáng sững.

"Thứ đó... là gì?"

"Vòng tay."

"Kim loại tinh xảo.

Không thuộc loại nào ta từng thấy."

Hắn nheo mắt.

"Có lẽ ngươi không phải người của Đại Hạ.

Có khi... là người của truyền thuyết."

Cô nhìn hắn, khẽ cười chua chát:

"Nếu đây là mơ, xin hãy để tôi tỉnh lại đi."

Hắn không đáp.

Chỉ ra hiệu cho người hầu mang cho cô chén thuốc.

"Uống đi.

Khi nào khỏe, ta sẽ hỏi kỹ hơn."

Cô cầm lấy, mùi đắng xộc lên mũi.

Một giọt rơi xuống cổ tay - trùng với nơi sợi vòng bạc chạm da, ánh sáng mờ lóe lên, như mạch nước ngầm chuyển động.

Không ai để ý.

Chỉ có cô cảm nhận được, sâu trong lồng ngực, tim mình đập lệch một nhịp.

Đêm đó, cô không ngủ.

Trời mưa - lại là mưa.

Nhưng tiếng mưa này khác.

Không còn là tiếng rơi trên mái tôn thành phố, mà là tiếng mưa đập vào bạt da, hòa với tiếng ngựa hí, tiếng canh gác.

Cô ngồi dậy, mở tấm màn.

Bên ngoài, doanh trại ngập ánh đuốc.

Xa xa, núi mờ ẩn dưới màn sương xám, cờ hiệu tung bay trong gió lạnh.

Tất cả đều lạ lẫm đến mức khiến cô nghẹn thở.

"Vũ Đình..." – cô tự thì thầm – "Mày rơi vào đâu thế này..."

Cô cắn môi, rồi lấy sợi vòng bạc trên tay ra ngắm.

Trong khoảnh khắc đó, cánh cửa lều khẽ mở.

Lăng Đông Quân đứng đó, áo choàng đen, tay cầm đèn dầu.

"Ngươi chưa ngủ?"

"Không ngủ được.

Ở đây... thật quá khác."

"Khác gì?"

"Khác với mọi thứ tôi từng biết.

Ở thời đại tôi... không có chiến tranh, không có ngựa, không có giáp trụ."

Đôi mắt hắn hơi nheo lại.

"Thời đại ngươi?

Ngươi nói như thể đến từ một thế giới khác."

Cô mím môi, im lặng.

Lăng Đông Quân nhìn cô rất lâu.

Ánh đèn phản chiếu khiến ánh mắt hắn thoáng dịu đi.

"Nếu thật sự là người từ nơi khác... có lẽ trời đã định."

"Ở đây, không ai được chọn nơi mình đến.

Nhưng nếu đã sống sót, thì phải học cách tồn tại."

Nói rồi, hắn quay lưng, để lại một câu như gió thoảng:

"Ngày mai, ta sẽ dạy ngươi cách cầm kiếm."

Cánh cửa khép lại.

Vũ Đình ngồi bất động, trong lòng vừa sợ, vừa lạ lẫm.

Cô nhìn ra ngoài — nơi cơn mưa vẫn chưa dừng.

Dù ở thế giới nào... mưa vẫn mang cùng một nỗi buồn.

(Hết chương 7)
 
Vũ Hạ, Nhân Bất Quy
Chương 8: Bóng kiếm trong sương sớm


Buổi sớm nơi biên cương Đại Hạ lạnh đến thấu xương.

Từ phía chân trời, sương dày phủ kín những ngọn đồi thấp, gió mang theo cát bụi từ phương Tây thổi về, xám mịt như tro.

Vũ Đình khoác tạm tấm áo dày mà binh sĩ đưa cho.

Nàng bước ra khỏi lều, ánh sáng lờ mờ của bình minh hắt lên những ngọn giáo dựng thẳng hàng, khiến không gian như run rẩy.

Tiếng tù và trầm đục vang lên – âm thanh mở đầu cho một ngày của chiến trận.

Trên thao trường, Lăng Đông Quân đã có mặt.

Áo giáp đen ánh bạc, tóc buộc cao, đường kiếm của hắn xé ngang làn sương mờ, dứt khoát đến mức khiến người ta quên hít thở.

Mỗi động tác của hắn không thừa một chút nào – vừa mang vẻ tàn bạo của chiến trường, vừa có nét trang nghiêm của người từng gánh cả một quốc gia trên vai.

Vũ Đình đứng lặng.

Ánh kiếm lấp loáng như ánh chớp trong đêm mưa – lạnh lẽo, nhưng lại khiến nàng không thể rời mắt.

Ký ức về võ quán, về sàn đấu, về những cú đấm và tiếng hô của trọng tài ở thế giới cũ ùa về.

Nhưng nơi này... không có khán giả, không có danh hiệu.

Chỉ có sống và chết.

"Đến rồi à?"

Giọng hắn vang lên, trầm và đều.

Lăng Đông Quân hạ kiếm, quay lại nhìn nàng.

Trong ánh sương nhạt, gương mặt hắn như được tạc từ thép, nhưng ánh mắt lại tĩnh như mặt hồ sau bão.

"Ta nói sẽ dạy ngươi cầm kiếm."

Nàng bước chậm lại, cố giữ giọng bình tĩnh:

"Tôi từng tập võ, nhưng không biết dùng kiếm."

"Ở đây, không ai đánh bằng tay trần khi ra trận." – hắn nói, đặt thanh kiếm ngắn vào tay nàng. – "Giữ chặt.

Cảm nhận trọng lượng của nó."

Kiếm lạnh buốt.

Cổ tay nàng run nhẹ, suýt tuột.

"Cứ để nó là một phần của cánh tay." – Hắn nói tiếp, giọng đều, không nặng không nhẹ. – "Đừng ép.

Đừng sợ."

Đông Quân tiến lại, đứng sau lưng, bàn tay rắn rỏi khẽ chỉnh tư thế cho nàng.

Khoảng cách gần đến mức nàng nghe rõ hơi thở hắn hòa trong sương.

Tim nàng lỡ một nhịp.

Mùi áo giáp, mùi gió, và một chút hương gỗ nhàn nhạt từ người hắn khiến không gian như đặc lại.

"Thế này..." – hắn nâng tay nàng lên, cho mũi kiếm hướng thẳng về phía trước. – "Khi ra đòn, đừng nghĩ đến việc chiến thắng.

Hãy nghĩ rằng, nếu ngươi không ra đòn, ngươi sẽ chết."

Nàng nuốt khan.

Ánh kiếm trong sương phản chiếu gương mặt mình – tái nhợt, nhưng đôi mắt sáng khác thường.

"Tôi chưa từng nghĩ... lại có ngày mình cầm kiếm thật sự."

"Vì ngươi vốn sống ở nơi không có chiến tranh." – hắn đáp, không quay đầu. – "Nhưng ở đây, mọi người đều sinh ra trong máu."

Tiếng trống trận vang xa.

Hàng binh sĩ đang tập hợp ngoài bãi.

Một người lính chạy đến, khẽ cúi:

"Bẩm tướng quân, trinh sát báo: quân Tấn di chuyển dọc biên giới phía Tây, có thể đêm nay sẽ thử đánh."

Lăng Đông Quân siết nhẹ chuôi kiếm, ánh nhìn tối đi.

"Cho tăng gấp đôi đội tuần tra.

Dù chỉ là thử, máu người vẫn sẽ đổ."

Người lính rời đi.

Vũ Đình lặng nhìn hắn – ánh mắt hắn khi nói về chiến tranh không có phẫn nộ, chỉ có một sự chấp nhận khắc nghiệt đến đau lòng.

"Ngươi có sợ không?" – hắn hỏi, đột ngột quay sang.

Nàng hơi sững.

"Sợ." – cô nói thật. – "Nhưng tôi còn sợ không biết mình là ai, sợ mình không thể về nhà."

Đông Quân lặng đi một thoáng, rồi khẽ cười – nụ cười đầu tiên nàng thấy trên gương mặt ấy, ngắn và buồn như gió thoảng.

"Nếu có nhà để về... thì ngươi đã may mắn hơn nhiều người ở đây rồi."

Câu nói khiến lòng nàng trĩu xuống.

Trên bầu trời, sương tan dần, để lộ ánh nắng yếu ớt rọi xuống thao trường.

Lăng Đông Quân quay lại, giọng trầm tĩnh:

"Từ nay, ta sẽ cho người dạy ngươi kiếm pháp cơ bản.

Khi có thể tự bảo vệ mình, ta sẽ để ngươi đi."

"Còn nếu tôi không muốn đi?" – nàng buột miệng.

Hắn khựng lại, ánh mắt thoáng dao động, nhưng nhanh chóng trở lại lạnh lùng:

"Vậy thì ngươi sẽ ở lại – giữa mưa và máu."

Hắn quay đi.

Gió thổi tung áo choàng đen, để lại một vệt dài trong sương trắng.

Vũ Đình đứng nhìn bóng hắn khuất dần, tay vẫn siết chặt thanh kiếm.

Lần đầu tiên trong đời, nàng hiểu cảm giác của một người phải chiến đấu chỉ để tồn tại.

Và giữa bầu không khí nặng nề ấy, có gì đó trong lòng nàng... vừa chớm nở – mong manh như một giọt sương, nhưng đủ để khiến trái tim rung lên không dứt.

(Hết chương 8)
 
Back
Top Bottom