Đam Mỹ [Vong Tiện] Nhị Ca Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Vong Tiện] Nhị Ca Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống
Chương 41: 41: Phiên Ngoại 5


Lam Vong Cơ không ở lâu, đợi hai người Ngụy Vô Tiện, Giang Trừng cãi được vài câu, thông báo một tiếng với hai người, liền ngự kiếm rời đi.

Ngụy Vô Tiện nhìn hướng hắn đi, cau mày, đưa tay vuốt cằm, thần tình nghi hoặc: "Kỳ lạ a..."
Giang Trừng đang dẫn một đội người trở về, thấy Ngụy Vô Tiện như thế, sắc mặt không khỏi ngưng trọng hẳn lên.

Chiến sự vừa dừng, ở bên trong bốn gia tộc lớn, tổn thất của Lam Thị và Giang Thị thảm trọng.

Người ngựa hai bên thần hồn nát thần tính, trông gà hóa cuốc.

Chỉ cần chút gió thổi, cỏ lay đã run sợ trong lòng: "Làm sao vậy?"
Ngụy Vô Tiện lẩm bẩm nói: "Lam Trạm hắn..."
Giang Trừng càng sốt ruột: "Lam Vong Cơ hắn làm sao?"
Ngụy Vô Tiện chậm rãi phun từng chữ: "Bay nhanh quá nha..."
Giang Trừng: "......"
Chúng môn sinh thấp thỏm không dám thở mạnh theo nhịp Ngụy công tử nhả chữ: "...."
Giang Trừng nghiến răng: "Ngụy Vô Tiện! Ngươi bình thường chút cho ta!"
Ngụy Vô Tiện kỳ quái: "Ta sao không bình thường? Lam Trạm hắn bay thật sự nhanh quá đi! Nhưng mà..."
Giang Trừng lại sốt ruột, e sợ Lam Thị có cái động tác gì: "Nhưng mà cái gì?"
Ngụy Vô Tiện cẩn thận nhớ lại: "Lúc chúng ta bay về đây, Lam Trạm bay chậm lắm." Dừng một chút, y nói tiếp: "Vô cùng chậm.

Mới quá trưa chúng ta liền xuất phát.

Cho dù Lam Trạm hắn chưa ăn cơm, cũng không thể chậm như vậy đi."
Cái mũi Giang Trừng thổi phì phì: "Ta xem là ngươi nặng quá, hắn bay không nổi thì có."
Ngụy Vô Tiện: "......."

Ngụy Vô Tiện nói: "Cút cút cút! Lão tử rất là thon thả, mảnh dẻ đó! Có biết chưa?"
Giang Trừng kháy y: "Thôi đi, ngươi ăn còn nhiều hơn heo ăn! Cả ngày lắc lư, biếng nhác.

Thon thả ở đâu ra?"
Trong lòng Ngụy Vô Tiện cảm giác không ổn, đang muốn phản bác.

Quả nhiên, Giang Trừng nói tiếp: "Hôm qua ngươi đáp ứng giúp ta xử lý sự vụ.

Rồi lại một mình chạy tới Vân Thâm Bất Tri Xứ quậy phá.

Hôm nay ngươi không xử lý hết đống đó, cũng đừng nghĩ tới việc về phòng ngủ!"
Ngụy Vô Tiện: "......."
14.
Mùa thu, ngày ngắn.

Sớm một chút trời đã tối đen.

Dân phong Liên Hoa Ổ thuần phác.

Lúc chạng vạng là chợ đêm liền mở.

Môn sinh không có việc cũng đi dạo trên đường, nói cười nhao nhao, ồn ào tới nửa đêm.

Ngụy Vô Tiện ngồi bên cạnh Giang Trừng, chán muốn chết.

Hai con mắt y vô thần, nhìn chằm chằm màn trời đêm điểm xuyến biển sao bạc thật đẹp ngoài cửa sổ.

Tai nghe tiếng nói cười ồn ào bên ngoài, trái trược với tĩnh mịch trong phòng này...!Nói ngắn lại, y một chữ công vụ cũng chưa đọc...
Giang Trừng trái lại làm việc chăm chỉ, vừa lật vừa đọc một đống cuốn trục, thường thường còn xách Ngụy Vô Tiện lên bắt y đọc một chút, cứ như thế qua lại, hiệu suất vậy mà còn thấp hơn không ít so với ngày thường.

Ngụy Vô Tiện liên miên cằn nhằn: "Giang Trừng? Giang Vãn Ngâm? Giang tiểu tông chủ? Tha cho ta được không, ta buồn ngủ quá đi à à à...."
Giang Trừng tính canh giờ, cũng có ý thả cho Ngụy Vô Tiện đi.

Hai người cứ như vậy cũng không làm được bao nhiêu.

Hắn nói: "Còn chưa tới giờ sửu (1-3h sáng).

Ngươi buồn ngủ cái gì?"
Ngụy Vô Tiện cười hì hì: "Ta thấy chữ ta liền buồn ngủ a.

Bằng không ngài thả ta ra ngoài chơi tí đi.

Tới giờ sửu ta đảm bảo về phòng ngủ nghỉ."
Cái mặt Giang Trừng đen thùi hết nửa.

Tuy là đả thương địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm, nhưng trước đó cứ giữ Ngụy Vô Tiện lại tra tấn lẫn nhau đi: "Nghĩ ngon lắm!"
Ngụy Vô Tiện chơi.

Giang Trừng xử lý sự vụ.

Tới gần giờ Sửu, Giang Trừng quay đầu, đã thấy cái đầu Ngụy Vô Tiện gật gà gật gù, hai mắt chớp chớp, chầm chậm nhắm lại....
Giang Trừng: "......"
Sau đó y...!biến mất tăm không thấy đâu nữa...!
Giang Trừng: "......."
Không phải...!là thực sự rơi xuống đi?
15.
Vân Thâm Bất Tri Xứ
Nửa đêm, Lam Vong Cơ mở mắt, chợt thấy không ổn, theo thói quen thò tay ra, quả nhiên tóm gọn được cái thứ gì đó vừa rơi vừa kêu toáng lên vào lòng.
Lam Vong Cơ: "....."
Ngụy Vô Tiện đang buồn ngủ, bất thình lình cảm giác không trọng, sợ tới mức kêu to, lưng eo căng chặt.

Bỗng dưng sau lưng truyền tới xúc cảm mềm mại, ấm áp.

Một vòng tay hữu lực đón lấy y, giảm chậm cú ngã.

Ngụy Vô Tiện trợn mắt, quả thực lại nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Lam Vong Cơ đang chăm chú, nghiêm trang nhìn lại.

Ngụy Vô Tiện chào hỏi một câu: "Hàm Quang Quân, vừa vặn ghê nha, lại gặp nhau rồi?"Lam Vong Cơ: "......"
Ngụy Vô Tiện nhìn lướt qua bài trí trong Tĩnh Thất, thở dài: "Không phải là sau này mỗi ngày đều bị như vậy đi?"
Lam Vong Cơ đờ người, sau một lúc lâu mới phun ra một câu: "Thúc phụ và huynh trưởng...!cũng đoán vậy."
Ngụy Vô Tiện có chút không tin: "....Thúc phụ của ngươi?"
Lam Vong Cơ nói: "Thúc phụ chỉ là đề tới, cũng...!chưa kết luận.

Huynh trưởng cũng chỉ đoán."
"À...." Ngụy Vô Tiện gật đầu: "Nói xem, thúc phụ ngươi có ở cách xa chúng ta không?"
Lam Vong Cơ dường như cũng đột nhiên nhớ tới cái gì: "......Không xa."
Ngụy Vô Tiện hỏi: "Bên ta mới rồi...!kêu một tiếng có vang không?"

Lam Vong Cơ: "........"
Hắn đáp: "....Vang."
Ngụy Vô Tiện: "......"
Lam Vong Cơ: "......"
Hai người đối diện một lúc lâu, tựa hồ có thể nhìn ra cảm giác kinh hoàng đồng cảm trong mắt nhau.

Tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng gần.

So với hôm qua nghe như thiếu nhiều lắm, chỉ có hai người thôi....!
Hai người....
Ngụy Vô Tiện còn có tâm tư nghĩ vớ vẩn, tự biên truyện trong đầu.

Hai cái người này nhất định không giàu cũng sang.

Thân phận không thấp đến đâu đi.

Giây lát sau, cửa mở.

Lam Khải Nhân và Lam Hi Thần sóng vai bước vào, liếc mắt một cái liền thấy Lam Vong Cơ quần áo bất chính cùng với Ngụy Vô Tiện coi như còn xiêm y đàng hoàng.

Lam Khải Nhân không muốn lại nhìn tới cảnh như vậy: "......"
Còn...!thật sự là mỗi ngày đều tới?
Lam Hi Thần lần đầu tiên thấy cảnh này: "......."
Khụ....!trăm nghe không bằng một thấy.....
 
[Vong Tiện] Nhị Ca Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống
Chương 42: 42: Phiên Ngoại 6


Lam Khải Nhân cảm thấy Ngụy Vô Tiện dường như trời sinh ra để đối ngược lại với ông ta.

Ngụy Vô Tiện trải qua hai đêm liền như vậy, không biết ông nghĩ như thế, bản thân cũng có chút xót xa cho Lam lão tiên sinh.

Lúc này y rơi xuống người Lam Vong Cơ.

Chính y còn ổn thỏa.

Đêm nay y còn chưa chạy chỗ này chỗ kia, mà là đang phản kháng sư đệ nhà mình áp bức, bóc lột.

Cho nên xiêm y coi như chỉnh tề.

Còn Lam Vong Cơ đã ngủ rồi.

Trên người chỉ mặc một lớp áo lót mỏng.

Trải qua một loạt động tác như vậy, cổ áo mở rộng, lộ ra hơn phân nửa ngực ngay chỗ Ngụy Vô Tiện đặt tay.

Làn da dưới đầu ngón tay Ngụy Vô Tiện hơi nóng lên.

Y cúi đầu, đối mặt với Lam Vong Cơ.

Lam Vong Cơ có chút không được tự nhiên, dời tầm mắt đi chỗ khác.

Ngụy Vô Tiện: "......"
Ngụy Vô Tiện bóp hai cái.

Chắc nịch nha.

Còn rất đàn hồi nữa.

Y chẹp chẹp cái miệng, phát ra tiếng vang "chậc chậc."
Hai tai Lam Vong Cơ đỏ bừng, cả người cứng đờ không động đậy được, cũng không biết nên làm thế nào cho phải.
Lúc này hai người Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ một người trên một người dưới.

Người ở dưới thân mình căng chặt, quần áo sộc sệch.

Người trên thì đang giở trò.

Cái tình cảnh này...!không hiểu sao làm cho người ta liên tưởng tới thổ phỉ trên núi cùng với áp trại phu nhân bị thổ phỉ kia bắt cóc, trói về...
Mà lúc này người bên ngoài chỉ có....!huynh trưởng và thúc phụ của áp trại phu nhân....
Lam Hi Thần: "......."
Lam Khải Nhân: "........"
Lam Khải Nhân bất chấp gia quy luôn, gầm lên một tiếng: "......!Ngụy Anh!"
Ngụy Vô Tiện bị một tiếng gầm này của ông gọi cho thần hồn bay về, nhớ ra trong Tĩnh Thất còn có hai người nữa.

Nhưng mà da mặt y dày, không chút nào xấu hổ vì bị người ta đứng bên nhìn.

Y thong thả bò xuống khỏi người Lam Vong Cơ, hành lễ một cái, nói: "Trạch Vu Quân, Lam lão tiên sinh...."
Dừng một chút, y nói tiếp: "Ngại quá.

Mới vừa rồi quên mất hai người."
Lam Hi Thần: "......."
Lam Khải Nhân: "........"
17.

Lam Khải Nhân đến cũng vội, đi cũng vội.

Ông dặn dò Lam Vong Cơ vài câu liền rời đi.

Lam Vong Cơ đã bẩm báo chuyện hôm qua cho ông.

Ông cũng biết trước mắt hai người này phải nằm cùng giường, ngủ cùng chăn mới có thể tránh cho Ngụy Vô Tiện giáng xuống nữa.

Nếu ông cứ đứng tiếp trong Tĩnh Thất, hẳn là sẽ bị Ngụy Vô Tiện chọc cho tức chết.

Lam Hi Thần nhìn thúc phụ y bỏ đi, lại quay đầu nhìn hai người trên giường kia, cảm giác sâu sắc bản thân lúc này đây ở lại Tĩnh Thất cũng là dư thừa.

Nhưng mà có một số việc...!phải làm, cũng phải dặn một chút...!Y hiểu đệ đệ y nhất.

Tuy rằng thường ngày hắn cũ kỹ, thủ cựu, nhưng đối với việc hắn tự mình thừa nhận lại là cố chấp nhất.

Cũng không biết là hắn có thể vì vậy mà vi phạm gia quy không.

Mà Ngụy Vô Tiện lại...!trời sinh không chịu gò bó, lại thiên vị thích trêu chọc Lam Vong Cơ nhà y.

Nếu là thật sự không cẩn thận, đệ đệ mất khống chế...
Lam Hi Thần nói: "......Vong Cơ."
Lam Vong Cơ nhìn y.
Lam Hi Thần nói: "Tiếp đãi Ngụy công tử như thường, không được...!vượt lễ."
Lam Vong Cơ gật đầu: "....!Vong Cơ biết."
Ngụy Vô Tiện cảm thấy kỳ quái.

Ngày xưa y ăn h**p Lam Vong Cơ, ăn h**p người ta tới hăng say.

Trạch Vu Quân này sao không dặn y?
Y chỉa chỉa chính mình, vội vã hỏi: "Trạch Vu Quân, ta sao?"
Lam Hi Thần: "........."
Lam Hi Thần nói: "Ngụy công tử, bảo vệ tốt chính mình."
Ngụy Vô Tiện: "???"
Lam Hi Thần: "Đừng trêu chọc Vong Cơ." Dù sao chó nóng nảy nhảy tường, con thỏ nóng nảy còn cắn người.

Đệ đệ y mà nóng nảy có khả năng xảy ra cái chuyện gì chính y cũng không đoán được.

Hai người im lặng, một lúc lâu sau, Lam Vong Cơ thấy canh giờ đã trễ, liền dịch mình ra ngoài, nói: "Không còn sớm, ngủ đi."
Ngụy Vô Tiện nghĩ không ra Lam Hi Thần có ý gì, cũng không rối rắm nữa, thấy Lam Vong Cơ chừa chỗ cho y, nhớ tới tối qua dường như cũng ngủ vào lúc này, mở mắt một cái liền đã qua phòng bên, thế nên y nói: "Ta đi bên kia ngủ.

Hàm Quang Quân ngươi ngủ đi.

Đừng quản ta làm gì."
Lam Vong Cơ: "......."
Ngụy Vô Tiện đang muốn đứng dậy.

Lam Vong Cơ đưa tay ngăn y lại.

Ngụy Vô Tiện nghi hoặc: "Còn có chuyện gì?"
Lam Vong Cơ: "Tối qua...!cũng không phải như ngươi nghĩ..."
Ngụy Vô Tiện: ".....Hửm?"
Lam Vong Cơ nói: "Ngươi tối qua cũng không chỉ rơi xuống một lần."
Ngụy Vô Tiện: "......"
Lam Vong Cơ nói một câu y liền hiểu.

Định là vị Hàm Quang Quân trước mắt này thấy y chiếm giường, liền tự giác cầm chăn đi chỗ khác ngủ.

Kết quả chính y bám riết không tha, chạy theo sau....
Chẳng lẽ sau này...!thật sự là mỗi đêm đều phải ngủ cùng giường với Lam Vong Cơ sao....
Ngụy Vô Tiện nghĩ tới cái tình tình ghét ác như thù, mỗi ngày không cãi nhau với y liền chịu không được của Lam Vong Cơ kia, vỗ vỗ bờ vai hắn: "Hàm Quang Quân, thật sự là...!vất vả cho ngươi...."
Lam Vong Cơ: "......Không vất vả."
Ngụy Vô Tiện: ".......?"
Y cảm thấy Lam Vong Cơ có thể là đọc sách tới váng đầu rồi.

.....
 
[Vong Tiện] Nhị Ca Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống
Chương 43: 43: Phiên Ngoại 7


Kỳ diệu thay...
Y, Vân Mộng Ngụy Vô Tiện, đang nằm trên giường trong Tĩnh Thất.

Bên cạnh còn có đối thủ một mất một còn, Lam Vong Cơ.

Hai người nằm sát cạnh nhau, tường an vô sự.

Chưa đánh, chưa cãi.

Thậm chí một câu nói nặng còn chưa có.

Cái này không thích hợp nha...
Đêm trước hai người phân phòng mà ngủ.

Cho dù là y đêm hôm khuya khoắt, bám riết không tha, lại giáng xuống nện vào người Lam Vong Cơ.

Nhưng mà y ngủ say như chết, bởi vậy cũng không có chuyện cãi vã.

Đêm nay bình thường như vậy, y ngược lại cảm giác không được tự nhiên.

Giông giống sự yên lặng trước phong ba, bão táp.

Ngụy Vô Tiện hốt hoảng trong lòng, sợ Lam Vong Cơ đột nhiện làm khó dễ....
Y lăn qua lộn lại ngủ không được.

Ở trong ổ chăn phù phù, phịch phịch ngược lại còn làm cho Lam Vong Cơ chú ý.

Lam Vong Cơ yên lặng để mặc cho y càn quấy hồi lâu, cuối cùng nhịn không được, nói: "Ngụy Anh?"
Ngụy Vô Tiện tưởng Lam Vong Cơ ngủ rồi, còn đang vui vẻ nghoéo tay nghịch ngợm.

Y vừa nghe một tiếng này, hoảng cả hồn, ngồi phắt dậy bày ra tư thế phòng thủ: "Làm gì?!"
Lam Vong Cơ: "....."
Giọng hắn khẽ hơn một chút: "Ngươi...!không ngủ được sao?"
Ngụy Vô Tiện ngẩn ra, bừng tỉnh nhận ra bản thân dường như nghĩ oan cho Hàm Quang Quân rồi, lại nhìn lại chính cái tư thế Bạch Hạc Giang Cánh của y, cảm thấy thật sự buồn cười.

Y cười gượng hai tiếng, rúc vào trong ổ chăn: "Khụ khụ...!là, là ngủ không được...."
Lam Vong Cơ hỏi: "Cớ gì??"
Bởi vì nghĩ ngươi vì sao chưa đánh ta một trận....
Lời này y nói không được.

Hai người im lặng một lúc lâu.

Ngụy Vô Tiện nói: "Lam Trạm."
Lam Vong Cơ: "....Hửm?"
Ngụy Vô Tiện nói: "Hai chúng ta đánh một trận đi."
Lam Vong Cơ: "........"
20.

Lam Vong Cơ không có khả năng quăng gia quy tùy ý để cho Ngụy Vô Tiện làm càn, cạn lời một trận, sau đó không phản ứng y nữa.

Ngụy Vô Tiện đợi một mình không thú vị chút nào.

Chỉ trong chốc lát y đã ngủ lăn quay rồi.

Mà một lần ngủ này ngon lắm.

Hôm sau tỉnh lại đã là buổi trưa.

Y nhắm nghiền mắt, run run chóp mũi, ngửi thấy mùi ớt cay cay, tê dại, lười không thèm mở mắt mà chậm rãi bò dậy, lẩm bẩm trong miệng: "Hôm nay là môn sinh nào phục vụ vậy a?"
Y lững thững bước theo thói quen, lại bị cái gì ngáng chân, suýt nữa ngã sấp mặt.

Ai đó bên cạnh đỡ một cái: "Cẩn thận!"
Ngụy Vô Tiện: ".......?"
Giờ mới mở mắt.

Thứ đầu tiên đập vào mắt là gương mặt tuấn tú của Lam Vong Cơ.

Mới sáng sớm...!à không, mới trưa trờ trưa trật vừa mở mắt ra đã được rửa mắt bằng gương mặt đẹp như vậy.

Ngụy Vô Tiện lắc lắc cái đầu, nhìn lại bốn phía, vò đầu nói: "À...!ta đêm qua lại rơi xuống giường ngươi rồi..."
Lam Vong Cơ đỡ y đứng vững, dặn dò: "Ngươi ngủ một giấc thẳng tới trưa.

Cơm sáng còn chưa ăn.

Dùng bữa trước đi." Sau đó còn thêm một câu nữa: "Lần sau đi đứng cẩn thận chút."Ngụy Vô Tiện gật đầu lia lịa, giơ ngón tay cái lên: "Ừ, Hàm Quang Quân hôm nay ngươi nói nhiều ghê."
Lam Vong Cơ: "......."
Ngụy Vô Tiện nói xong, cũng không quan tâm Lam Vong Cơ phản ứng thế nào, tự chạy tới cạnh bàn, nhìn thấy một bàn thức ăn đỏ rực, cảm khái một câu: "Nhiều năm không gặp, thức ăn nhà các ngươi thay đổi cũng lớn ghê nha...."
Hôm qua y sống chết không chịu đi.

Vẫn là nhờ Lam Vong Cơ đem cơm của quán cơm dưới trấn Thải Y lên lót đầy cái bụng.

Ngụy Vô Tiện nói: "Bây giờ xem ra, nhà ăn Lam Gia ngươi mời luôn đầu bếp quán cơm dưới trấn Thải Y lên đây luôn rồi?"
Lam Vong Cơ: "......."

21.
Dùng bữa xong, Ngụy Vô Tiện phải nhanh chóng quay về Liên Hoa Ổ.

Đêm qua y biến mất trước mặt Giang Trừng, cũng không biết vị sư đệ rất là chính trực...!a di...!thẳng não của y kia sẽ phản ứng thế nào.

Hai nơi Vân Mộng, Cô Tô cách nhau khá xa.

Cho dù là ngự kiếm cũng cần canh giờ.

Huống chi trên người Ngụy Vô Tiện cũng không mang kiếm.

Ngay cả Trần Tình cũng để lại trong thư phòng của Giang Trừng.

Bởi vậy, vẫn phải nhờ Lam Vong Cơ đêm qua bị y nện cho lần thứ hai phụ trách đưa về.

Trước khi đi, còn phải đi bái phỏng Lam lão tiên sinh và Lam tông chủ cũng vì chuyện này mà giật mình như y.

Ngụy Vô Tiện và Lam Khải Nhân mắt to trừng mắt nhỏ.

Y nghĩ thầm.

Lão già này coi như còn rộng lượng.

Chính y nện nhị chất nhi bảo bối của ông ta như vậy, ở trong Vân Thâm Bất Tri Xứ phạm một đống gia quy, ông ta vậy mà không bóp ch.ết y tại chỗ, cũng coi như tốt tính...
Ngụy Vô Tiện ngoan ngoãn nói: "Hôm nay đa tạ Lam tiên sinh quan tâm."
Lam Khải Nhân: "........"
Ông ta không muốn trả lời.

Lam Hi Thần thấy vậy, vội tiếp lời: "Không cần.

Ngụy công tử hôm qua ngủ ngon không?"
Ngụy Vô Tiện đáp: "Ngủ ngon! Ngủ ngon lắm nha! Hàm Quang Quân không hổ là Hàm Quang Quân! Ngay cả tư thế ngủ cũng đoan chính như vậy.

Ngài không biết rồi.

Ở Liên Hoa Ổ ta ngủ chung với môn sinh, sư đệ thế nào.

Hôm sau còn có thể bị đạp tới mặt mũi bầm bập đó...!Ý, Trạch Vu Quân ngài sao vậy? Đúng rồi, ngài hôm qua nói ta phải cẩn thận.

Cẩn thận cái chuyện gì?"
Ngụy Vô Tiện huyên thuyên tự nói một hồi.

Lam Vong Cơ sắc mặt như trước.

Vẻ mặt Lam Hi Thần lại càng nói càng kỳ quái: "....!Không có gì.

Nghe ra, Ngụy công tử ngươi...!cảm tình tương đối tốt với các vị ở Liên Hoa Ổ a...."
Ngụy Vô Tiện gật gù: "Đó là đương nhiên.

Năm đó ta là Đại sư huynh.

Hiện giờ môn sinh mới chiêu tuổi không lớn.

Ta đều coi như đệ đệ, dẫn đi chơi."
Lam Hi Thần gật đầu, ánh mắt lướt qua chỗ Lam Vong Cơ: "Như vậy, lại tốt."
Ngụy Vô Tiện: "???"
Lam Vong Cơ nói: "Canh giờ không còn sớm."
Ngụy Vô Tiện được hắn nhắc nhớ ra, cũng nói: "Đúng rồi.

Đi thôi, đi thôi.

Trễ chút nữa Giang Trừng lại cằn nhằn."
Lam Vong Cơ: "....."
Lam Hi Thần: "......." Ngụy công tử này...!rất...!quả nhiên là...!được hoan nghênh (*) nha..."
(*: nguyên tác chỗ này là 好样的, thường dịch là người tốt.

Nhưng mà ngữ cảnh này của Lam Hi Thần lại rất là ý vị sâu xa, nên editor mạn phép dịch theo ý thành được hoan nghênh).
 
[Vong Tiện] Nhị Ca Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống
Chương 44: 44: Phiên Ngoại 8


Chúng môn sinh Liên Hoa Ổ hôm nay phát hiện Giang tiểu tông chủ có chút không đúng...
Sắc mặt đen thui...!mà còn vô cùng lo lắng.
Chỉ thấy Giang Trừng chắp tay sau mông đi từ thao trường tới thư phòng, rồi lại từ thư phòng tới thao trường, nhìn nhìn bọn họ, rồi lại không biết sao đi tới chỗ phòng Ngụy công tử nhà bọn họ.

Vẻ mặt như mất sổ gạo.

Rồi lại nhìn sang hướng Cô Tô.

Vừa nhìn vừa nghiên răng, nghiến lợi.

Nửa ngày trôi qua.

Lúc Giang tiểu tông chủ lại lần nữa nhìn hướng Cô Tô thì lại như hôm qua, một đốm đen xuất hiện trên đường chân trời, chậm rãi trôi lại gần.

Ánh mắt Giang Trừng dừng lại, nhìn chằm chằm cái đốm đen này, bất động.

Chúng môn sinh tò mò, cùng lúc ngẩng đầu nhìn chằm chằm đốm đen.

Trong giây lát, cái đốm đó trôi lại gần chút nữa.

Chúng môn sinh chớp chớp mắt.

Hai người một trắng, một đen ngự kiếm mà đến.

Người áo đen chính là Ngụy công tử nhà bọn họ.

Còn vị áo trắng kia thì là Hàm Quang Quân...
Cảnh tượng này không hiểu sao nhìn quen lắm nha....
Người hôm qua cũng ở đây nhớ lại.

Hôm qua Ngụy công tử nhà bọn họ dường như cũng về nhà với Hàm Quang Quân như vậy.

Chỗ khác chính là hôm nay Ngụy công từ hình như là bớt phóng túng hơn được chút, không chơi tới mức rách áo...
Nghĩ tới đây, chúng môn sinh nhất thời sửng sốt.

Không đúng a...!Chơi cái kiểu gì tới rách áo?
Làm cái gì mà có thể xé áo rách luôn?!!
Trí tưởng tượng của chúng môn sinh quay mòng....
Ngụy công tử nhà bọn họ hôm qua mặc giáo phục Lam Thị quay về.

Cái này nói rõ bên bị hại là Ngụy Vô Tiện nha...
Hàm Quang Quân...!làm...!Ngụy công tử nhà bọn họ....!
Chúng môn sinh phát hiện bọn họ dường như vừa phát giác ra chuyện gì đó rất nguy hiểm.

23.
Lúc Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện đáp xuống, đón nhận được vô vàn ánh mắt từ mọi người.

Hắn vốn định xem nhẹ như thường lệ, nhưng hôm nay ánh mắt chúng môn sinh...!Liên Hoa Ổ này...!lẫn vào một chút kỳ quái.

Hắn đảo mắt một vòng.

Chúng môn sinh tuy là tò mò, nhưng ngại với khí tràng của Hàm Quang Quân.

Từng người một buông mắt nhìn trời, nhìn đất, nhìn trái, nhìn phải.

Không một người nào dám thẳng mắt nhìn hắn.

Ngụy Vô Tiện nhảy xuống khỏi Tị Trần.

Hai mắt y tuần tra một vòng rồi mới dừng trên người sư đệ, cười thiếu đạo đức vô cùng.

Y hai, ba bước chạy tới, vỗ vai hắn nói: "Sư đệ! Một đêm không gặp! Có nhớ ta không?"
Giang tông chủ đêm qua chính mắt thấy Ngụy Vô Tiện biến mất trước mặt mình mà bị k.ích thích thật lớn: "........................."

Ngụy Vô Tiện thấy mặt Giang Trừng khó coi, cười càng nham nhở hơn: "Ta nói với ngươi nha Giang Trừng.

Sư huynh ngươi, ta đây tuy rằng thích ba xạo, nhưng thường thường vẫn sẽ nói thật.

Ngươi nhìn xem, ai kêu ngươi không ta, bây giờ...."
Giang Trừng nhịn không nổi nữa: "....Cút!"
Lam Vong Cơ đứng một bên nhìn.

Hai cánh môi như cánh hoa mím chặt, trắng bệch.

Hắn thấy Giang Trừng và Ngụy Vô Tiện ầm ĩ nói đủ rồi, mới nói: "Ngụy Anh, ta về trước."
Ngụy Vô Tiện cười nói: "Được được, Lam Trạm ngươi về đi...."
Lam Vong Cơ gật gật đầu.

Lúc y nói, hắn đã bước lên Tị Trần, chậm rãi bay lên không.

Ngụy Vô Tiện nói hết câu còn lại: "Không chừng đêm nay ta lại tìm đến chỗ ngươi nữa."
Lam Vong Cơ đang đứng trên kiếm lảo đảo một cái.

Hàm Quang Quân trước giờ luôn trầm ổn thiếu chút nữa ngã từ trên kiếm xuống đất.

24.

Đêm đến, thao trường Liên Hoa Ổ.

Ngụy Vô Tiện ngồi xếp bằng giữa thao trường, nhìn Giang tông chủ bên cạnh: "Giang Trừng, ngươi có cảm thấy là ngươi như vậy có hơi quá đáng không?"
Giang Trừng nghiêm túc trả lời: "Không cảm thấy."
Ngụy Vô Tiện nhìn trái, nhìn phải: "Giang Trừng, Giang Vãn Ngâm, Giang tông chủ.

Ngươi hôm nay làm xong tông vụ chưa?"
Giang Trừng đứng mệt rồi, dậm chân một cái, ngồi xổm người xuống, hai mắt nhìn chằm chằm Ngụy Vô Tiện: "Hôm nay, ta ở đây đợi với ngươi."
Môn sinh chung quanh gật đầu, cùng nói: "Ngụy công tử, ngài nghe lời đi (*)."
Ngụy Vô Tiện: "......"
Ngụy Vô Tiện hỏi: "Không, không phải...!chuyện bé tí thôi sao.

Cái gì kêu nghe lời (*)?"
(Chỗ này tác giả dùng chữ tòng 从.

Là chữ tòng trong "Tại giá tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử." Nói chung, rất chi là ý vị sâu xa.)
Môn sinh kia nói tiếp: "Là nghe lời đi.

Dù sao ngài hiện tại cũng không động được."
Ngụy Vô Tiện: "........."
Quả thật là thế...
Qua bữa tối, Giang Trừng liền dẫn một chúng môn sinh rượt y nhảy nhót khắp cái Liên Hoa Ổ.

Y địch không lại đại quân, cuối cùng đành phải mặc cho thằng lõi con kia trói gô, lôi tới thao trường, trói thừng vào cọc gỗ bốn phía.

Y bị trói chặt giữa thao trường, không động đậy được.

Giang Trừng nhìn Ngụy Vô Tiện đang bị trói như vậy, cười lạnh vài tiếng, hài lòng nói: "Hôm nay, ta muốn xem ngươi làm sao rơi sang bên kia được.".
 
[Vong Tiện] Nhị Ca Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống
Chương 45: 45: Phiên Ngoại 9


Ngụy Vô Tiện giằng co với Giang Trừng và đám môn sinh.

Mười mấy người mắt to trừng mắt nhỏ giữa thao trường Liên Hoa Ổ.

Trường hợp này quá mức quái dị.

Có người ngẫu nhiên đi ngang qua của lớn Liên Hoa Ổ, nhìn thoáng qua bên trong, thế nào cũng nhịn không được dừng chân nhìn xem chút nữa.

Bởi vậy chỉ một lúc sau ngoài cửa đã tụ tập không ít người.

Giang Trừng dù cho ngại mất mặt, nhưng mấy ngày nay hắn thật sự là bị chuyện của sư huynh hắn và Lam Vong Cơ ép tới sức cùng lực kiệt.

Cho nên dù là như vậy, hắn vẫn hết sức nhẫn nại, nhất quyết phải làm cho rõ ràng chuyện tại sao Ngụy Vô Tiện không duyên vô cớ bị đưa tới Vân Thâm Bất Tri Xứ...!mà cụ thể là đưa lên giường Lam Vong Cơ.
Ngụy Vô Tiện thường ngày đã lì lợm, không quan tâm mặt mũi rồi.

Bị người ta nhìn chằm chằm vẫn thản nhiên như cũ.

Y tìm một cái tư thế thoải mái, chọn một tên môn sinh nói: "Ngươi, lại đây."
Môn sinh chỉ chính mình: "Ngụy công tử...!ngài gọi ta?"
Ngụy Vô Tiện gật gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: "Đúng vậy.

Chính là ngươi.

Ta có chuyện quan trọng muốn dặn dò."
Môn sinh thấy Ngụy Vô Tiện thường ngày cà lơ phất phơ bây giờ lại như vậy, thật sự nghĩ là có chuyện gì quan trọng, vội vàng chạy qua lắng nghe.

Ngụy Vô Tiện cúi sát tai hắn, nhỏ giọng nói: "....Lấy cho ta hạt dưa."
Môn sinh::........."

Ngụy Vô Tiện: ".....thêm chút đậu phộng nữa."
Môn sinh: "......."
Ngụy Vô Tiện: "Còn điểm tâm...!bánh hoa sen nướng được không? Ta thấy sư tỷ hôm nay làm nhiều lắm, ngươi....."
Môn sinh: ".........."
Giang Trừng: "........."
Giang Trừng nghiến răng nghiến lợi: "Câm miệng!"
Ngụy Vô Tiện ngậm miệng trong một chớp mắt, sau đó nói tiếp: ".....Vậy bánh hoa sen nướng..."
Giang Trừng: ".........."
Ngụy Vô Tiện: "Nếu thật sự không được thì hạt dưa thôi cũng được."
Giang Trừng: "......."
Cuối cùng mười mấy người mắt to trừng mắt nhỏ, nhìn chằm chằm Ngụy Vô Tiện cắn dưa.

26.
Ngồi chờ cả một đêm.

Mấy người ngồi giữa thao trường hai mắt đen như quạ.

Trời lập tức sáng rồi.

Ngụy Vô Tiện vẫn như cũ không có dấu hiệu biến mất.

Ngụy Vô Tiên ngáp một cái, bản thân trong lòng cũng cảm thấy kỳ quái.

Hai ngày trước bám riết không tha.

Ngày nào cũng phải qua.

Sao hôm nay có người nhìn chằm chằm lại không qua nữa rồi? Y cho rằng thứ thuật pháp này có người nhìn liền không nhạy nữa, chống hai con mắt đen ngòm, ráng chống đỡ nói với Giang Trừng: "Giang Trừng...!Giang Vãn Ngâm...!Giang tông chủ...!Sư đệ à!"
Một tiếng cuối bỗng cất cao, gọi Giang Trừng tỉnh dậy.

Hắn lắc lắc đầu: "Chuyện gì?"
Ngụy Vô Tiện yếu ớt uể oải nói: "Đêm mai...!đừng có canh ta miết nữa."
Hôm nay không có thành quả, còn làm cho bản thân chật vật đến như vậy, Giang Trừng cũng không muốn lại tự giày vò: "Ai rảnh đi canh ngươi nữa!?"
Ngụy Vô Tiện nói: "Ngươi chứ ai...!Ngươi xem, ngươi vừa canh ta xong, ta cũng không qua bên Hàm Quang Quân ngủ được luôn."
Giang Trừng nghiến răng kèn kẹt: "Ngươi còn muốn qua đó ngủ với hắn?!"
Ngụy Vô Tiện giương hai mắt: "Hắn gàn bướng, cổ hủ như vậy.

Ai thèm ngủ với hắn?"
Giang Trừng gật gật đầu: "Cũng đúng..." Hắn nhìn chúng môn sinh gật gù ngái ngủ chung quanh, vỗ vỗ tay nói: "Đi về thôi.

Xong việc rồi."
Nhóm môn sinh lác đác đứng dậy, rời đi.

Ngụy Vô Tiện thuận thế nằm xuống, nói: "Không được.

Ta chịu không nổi rồi.

Các ngươi về trước đi." Nói xong liền nhắm mắt, ngủ luôn trên thao trường.

Giang Trừng: "......."

Môn sinh: "........"
Giang Trừng ghét bỏ, phân phó: "Tìm người nâng y...."
Vừa quay đầu lại, Ngụy Vô Tiện cùng với một mớ cọc gỗ trói vào Ngụy Vô Tiện đã biến mất tăm không thấy đâu nữa.

Giang Trừng: "......."
Môn sinh: "........."
Giang Trừng nhìn hướng Cô Tô, lại nhìn mấy cái hố trên mặt đất.

Vẻ nghi hoặc trên mặt càng thêm cô đọng....
Không phải là tất cả đều bị đưa qua Cô Tô rồi...!đi....
Không thể nào, không thể nào, không thể nào?!
Cái này...!là thao tác kiểu gì?!
27.
Cô Tô, Vân Thâm Bất Tri Xứ.

Người Lam Thị giờ mẹo dậy, giờ hợi nghỉ.

Lúc bọn Ngụy Vô Tiện còn ồn ào bên kia, bình minh đã lên rồi.

Đợi đến lúc Ngụy Vô Tiện không cẩn thận ngủ luôn tại chỗ thì chúng môn sinh đã ngồi ổn trong Lan Thất, chờ Hàm Quang Quân dạy học.

Lam Vong Cơ tuy là còn trẻ, nhưng là người tuổi trẻ tài cao.

Ở trong Xạ Nhật Chi Chinh đã là chiến công hiển hách.

Mấy năm trước Thanh Hành Quân qua đời, Cô Tô Lam Thị cũng là do huynh đệ và thúc phụ ba người bọn họ gánh vác mới có thể bình an vượt qua loạn thế.

Hiện giờ đã qua Xạ Nhật Chi Chinh.

Gần đây hắn liền lục tục thay Lam Khải Nhân đảm nhiệm một chút việc dạy học.

Tiết học mới vừa bắt đầu, Lam Vong Cơ liền có dự cảm xấu.

Lam Khải Nhân ngoài cửa vỗ râu, đắc ý thưởng thức nhị chất nhi anh tuấn, xuất sắc kia của ông.

Hôm qua, Ngụy Vô Tiện không rơi xuống đây, ông ta hiếm hoi lắm ngủ được một giấc ngon, lúc này đang thần thanh khí sảng, lại chợt thấy vẻ mặt Lam Vong Cơ khẽ biến....
Cái tay vỗ râu của Lam Khải Nhân khựng lại.

Chất nhi kia của ông trước giờ vui vẻ, giận dữ đều không hiện trên mặt.

Hiện giờ lại như vậy, là có chuyện gì?
Lam Vong Cơ mấp máy môi, ngón tay vô thức nắm chặt góc tay áo, rốt cuộc ngẩng đầu lên nhìn trần Lan Thất.

Không biết vì sao, lúc này trong lòng hắn toát ra cảm giác mà mỗi lần Ngụy Vô Tiện rơi xuống mỗi đêm đều có....
Lam Khải Nhân và chúng môn sinh nghe học cũng đi theo nhìn phía nóc nhà.

Trong lòng Lam Khải Nhân cũng nổi lên điềm xấu.

Không phải...!chứ?
Nhóm môn sinh còn đang nghi hoặc thì một bóng người tối sầm đã chợt hiện ra trên trấn...!mà không chỉ đơn giản một cái bóng người tối màu.

Quanh thân người nọ còn cột một mớ dây thừng, lách cách kéo theo bốn cái cọc gỗ.

Lam Khải Nhân: ".........." Quả nhiên....
Môn sinh: "........?!"
Lam Vong Cơ đưa tay, dịch người một chút, suôn sẻ ôm lấy Ngụy Vô Tiện từ trên trời giáng xuống, còn nhân tiện tránh đi mấy cái cọc gỗ loảng xoảng rơi xuống bên cạnh.

Ngụy Vô Tiện giật giật, rúc đầu vào lòng Lam Vong Cơ, há miệng ngủ tiếp.

Lam Vong Cơ: "........"
Lam Khải Nhân: "........"
Chúng môn sinh: ".........".
 
[Vong Tiện] Nhị Ca Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống
Chương 46: 46: Phiên Ngoại 10


Kim Quang Dao hôm nay đến bái phỏng Trạch Vu Quân tuyệt đối không phải là ngẫu nghiên.

Tam Tôn kết nghĩa vốn là một chuyện tốt, thế nhưng Xích Phong Tôn Nhiếp Minh Quyết quá mức hung hãn.

Hai người trong Xạ Nhật Chi Chinh tranh chấp, cãi vã thành mâu thuẫn.

Bởi vậy vừa gặp mặt tức tránh không được một phen giáo huấn.

Thế nhưng cha ruột hắn là Kim Quang Thiện lại nương thanh danh của hắn, ba ngày hai lần mời Nhiếp Minh Quyết đến Kim Lân Đài làm khách.

Hắn cũng không có cách.

Chỉ có thể thường xuyên chạy tới chỗ Nhị ca ca tị nạn.
Mấy ngày tới là Thanh Đàm Hội.

Lần Thanh Đàm Hội này là cái đầu tiên mở sau khi Ôn Gia rơi đài.

Ý nghĩa tự nhiên là lớn.

Nguyên bản chiến tranh qua rồi, các nhà tổn thất thảm trọng.

Cũng không vội vã làm Thanh Đàm Hội.

Nhưng không ngăn được Kim Quang Thiện vội vàng thu xếp, chỉ có thể miễn cưỡng đáp ứng.

Lam Hi Thần đón Kim Quang Dao vào Vân Thâm Bất Tri Xứ.

Hai người đi tới cửa Lan Thất, chợt nghe bên trong ồn ào.

Kim Quang Dao nhìn Lam Hi Thần, trong mắt nghi hoặc: "Đây là....."
Lam Hi Thần lắc đầu.

Hôm nay là ngày Lam Vong Cơ dạy học mới đúng.

Mới rồi y cũng thấy Lam Khải Nhân tới thăm.

Đúng ra là không thể xảy ra sự cố a...
Hai người tò mò, dừng bước, nhìn vào bên trong.

Chỉ thấy môn sinh châu đầu ghé tai, mà Lam Vong Cơ lại đứng chỗ cao nhất, không nói một tiếng, hai tay nâng lên, ôm một người mặc toàn thân đồ đen.

Người nọ hai tay bị trói gô.

Cả người vòng mấy vòng dây thừng kéo ra bốn phía, cột vào bốn cái cọc gỗ, lách ca lách cách đung đưa bốn phía quanh thân Lam Vong Cơ.
Lam Hi Thần: "........"
Kim Quang Dao: "........."
Hai người ngẩng đầu nhìn lại, đối diện ngay cái mặt đen thùi của Lam Khải Nhân hiện ra ngoài cửa sổ sau lưng Lam Vong Cơ.

Lam Hi Thần: "............"
Kim Quang Dao: "............."
Lam Khải Nhân: ".............."
29.

Nhóm môn sinh cũng có chút tò mò cái vị khách giáng từ trên trời xuống này, nhỏ giọng bàn tán thân phận người đó.

Ba người thúc cháu Lam Thị và Kim Quang Dao đối diện một lát.

Cuối cùng vẫn là Lam Hi Thần cười mở miệng đầu tiên: "Vị này....!Vẫn là Ngụy công tử đi?"
Kim Quang Dao nghi hoặc.
Lam Vong Cơ gật đầu.

Sắc mặt Lam Khải Nhân càng khó nhìn hơn.
Lam Hi Thần nói: "Đêm qua không có chuyện gì phát sinh.

Sáng nay Vong Cơ trông có chút thất vọng.

Con còn cho là thuật pháp kia đã được giải trừ.

Không ngờ tới...."
Lam Khải Nhân nghe xong, nhìn Lam Vong Cơ: "....Con thất vọng cái gì?"
Lam Vong Cơ: "..........."
Kim Quang Dao: "............."
Kim Quang Dao nói: "Có lẽ...!Vong Cơ hắn....."
Ánh mắt Lam Khải Nhân sắc lẻm: "Hắn làm sao?"

Kim Quang Dao bịa tiếp: "Có lẽ là luận đạo đi.

Ta thấy tạo nghệ, thuật pháp của Ngụy công tử rất cao.

Vong Cơ có lẽ muốn nhân cơ hội này luận đàm một phen với Ngụy công tử...!nhỉ...."
Trong lòng Lam Khải Nhân mặc dù còn nghi vấn, nhưng cũng không biết phản bác thế nào.

Bây giờ Ngụy Vô Tiện lại rớt xuống rồi, cũng không có cách gì ngăn được.

Chính ông ta còn có bóng ma năm đó, nhìn y thế nào cũng không thuận mắt, liền rời đi trước.

Kim Quang Dao thấy hai huynh đệ không có động tác gì.

Lam Vong Cơ bên kia bế Ngụy Vô Tiện và bốn cái cọc gỗ, dường như có chút phiền phức.

Liễm Phương Tôn vẫn luôn cẩn thận, săn sóc liền muốn bước lên đỡ một phen.

Kim Quang Dao đưa tay bước tới: "Vong Cơ, Ngụy công tử để ta...."
Lam Vong Cơ bước chân về phía sau: ".........Không cần."
Kim Quang Dao: "................"
Kim Quang Dao không ngừng cố gắng: "Nhưng đám cọc gỗ này....."
Lam Vong Cơ: "Ta.

Ôm.

Được."
Kim Quang Dao: "......." Hắn dường như vừa phát hiện ra chuyện mờ ám gì đó....
30.

Ngụy Vô Tiện cả đêm qua không ngủ, hôm nay ngủ bù cả ngày.

Lúc mở mắt đã là chạng vạng.

Y mơ mơ màng màng giương hai con ngươi, trong lòng tính toán làm sao trả thù Giang Trừng, cẩn thận nhìn lại mới phát hiện dưới người là giường, bên cạnh là người nọ, không hiểu sao vừa xa lạ lại vừa quen mắt.

Ngụy Vô Tiện híp mắt nhìn qua: "Há! Hàm Quang Quân!"
Lam Vong Cơ nhìn y, hơi hơi gật đầu.

Ngụy Vô Tiện sau khi tỉnh lại phát hiện bản thân đang ở Tĩnh Thất.

Bên cạnh còn có một cái Lam Vong Cơ, liền biết lại rơi qua bên này rồi.

Y nhớ tới một đêm qua thảm thống, còn có sau khi Giang Trừng biết cái chuyện này, vô thức cười ra tiếng.

Y hỏi: "Lam Trạm, ta là khi nào tới?"
Lam Vong Cơ ngẫm sơ một hồi, đáp: "Đầu giờ Thìn." (7h sáng)
"Không đúng à..." Ngụy Vô Tiện bấm ngón tay tính toán.

Y lúc đó dường như còn đang giằng co sứt đầu mẻ trán với Giang Trừng ở thao trường.
Lam Vong Cơ khẳng định: "Đích thật là đầu giờ thìn."
Ngụy Vô Tiện: ".............."
Y cẩn thận ngẫm lại.

Lúc đó bản thân đấu pháp với Giang Trừng một đêm, đã sức cùng lực kiệt.

Lúc Giang tiểu tông chủ buông tha cho cả bọn, dường như y nhịn không được, ngã thẳng cẳng ra sàn đất ngủ mất rồi...
Ngụy Vô Tiện gõ đầu: "Cho nên ta vừa ngủ liền bị đưa qua bên này sao?"
Lam Vong Cơ để y ở chỗ đó nghĩ vẩn vơ, nói là trước đó một chút đã chuẩn bị một hộp đồ ăn đưa lại bên này, đang định lấy cơm canh bên trong ra, Ngụy Vô Tiện đột nhiên gõ nắm tay, nói: "Ta phải chăng lại...!một cái người sống to đùng biến mất tăm trước mặt Giang Trừng?"
Y còn chưa kịp xót xa cho Giang Trừng thì giọng Lam Vong Cơ cực kỳ lạnh lẽo đã truyền qua: "Vân Mộng Giang Thị...!không đủ phòng ngủ sao?"
Ngụy Vô Tiện: "........Hả?".
 
[Vong Tiện] Nhị Ca Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống
Chương 47: 47: Phiên Ngoại 11


Ngụy Vô Tiện rụt cổ, cúi đầu, một tay cầm bát cơm, tay kia cầm đôi đũa, thành thành thật thật quy quy củ củ ngồi bên cạnh bàn ăn cơm.

Mà còn ăn rất quy phạm, nhã nhặn.

Lam Vong Cơ ngồi cạnh án thư cách đó không xa, đang cầm quyển sách.

Ngụy Vô Tiện đếm kỹ.

Cứ đếm được tầm trăm lần hắn sẽ lật một trang.

Tiếng trang sách được vuốt phẳng phiu cực kỳ chói tai trong thư phòng im ắng, từng chút, từng chút một cào vào lòng y....
Giận rồi.

Khẳng định là giận rồi.

Trước mặt rõ ràng là một bàn đầy ắp đồ ăn ngon đỏ rực, toát ra mùi thơm cay nồng, tê dại.

Thế mà Ngụy Vô Tiện lại ăn không ra cái vị gì, không biết bản thân rốt cuộc là phạm cái chuyện gì mà chọc cho Lam Vong Cơ thành ra như vậy.

Nói nữa, năm đó y ở trường nghe học đã thích trêu chọc Lam Vong Cơ, thấy người ta bị chọc tới đỏ mặt, cương cổ, lại ngại với gia quy mà không tiện phát tác, liền cảm thấy vui vẻ, thoải mái cực kỳ...!Bây giờ nhìn l ại, đây mới là hàng thật giá thật giận rồi đi.

Còn đáng sợ hơn so với lão già họ Lam...
Ngụy Vô Tiện nhìn lén Lam Vong Cơ bị bắt tại trận lần nữa, lần đầu tiên trong đời biết mất mặt là cái thứ gì.

Y thành thật vùi đầu vào bát, lùa cơm một cách máy móc.

Lam Vong Cơ thở dài, đóng sách, cũng tự biết là bản thân vô cớ giận người.

Liên Hoa Ổ bọn họ năm đó...!tổn thất thảm trọng, nguyên khí đại thương.

Giờ đây chiến tranh mới chấm dứt, phòng ngủ không đủ...!cũng là chuyện bình thường.

Mà Ngụy Vô Tiện từ nhỏ lớn lên cùng Giang Trừng, thân như huynh đệ.

Phòng không đủ...!vậy ở chung một phòng...!cũng coi như là bình thường.

Hắn an ủi bản thân như vậy, cơn tức trong lòng cũng bớt được một ít.

Hắn thấy Ngụy Vô Tiện im re, an tĩnh như chim cút, muốn nói cái gì để dịu đi không khí, lại chợt thấy có gì đó không đúng....
Dây thừng và cọc gỗ...!
Cục tức mới vừa rồi hạ xuống được một chút lại bùng lên, thế tới hung mãnh, muốn đỡ cũng không được.

32.

Ngụy Vô Tiện còn đang lùa cơm thì bên kia Lam Vong Cơ đã đóng sách đứng dậy, lững thững thong thả bước đến trước mặt y, đứng im đó.

Ngụy Vô Tiện bị che dưới cái bóng đó, làm ngơ không nổi, ngẩng đầu chào hỏi một câu, cái miệng còn chưa nuốt hết cơm, tiếng ra mơ hồ không rõ: "Hàm, Hàm Quang Quân...!có gì...!làm sao?" Y tự cổ vũ trong lòng.

Cái này không phải là ta đây sợ nha, không phải sợ đâu a.

Chỉ là ông cụ non này dường như là giận thật rồi.

Y chỉ là thuận theo hắn một chút.

Dù sao....!dù sao...!Ngụy Vô Tiện thường thường không biết xấu hổ rốt cuộc nhớ tới có một câu nói như thế này: "Cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn." Cũng thuận tiện dùng câu này làm cớ cho cái sự nhát gan không hiểu từ đâu nảy ra trong lòng.

Lam Vong Cơ mím môi, im lặng một hồi.

Ngay lúc Ngụy Vô Tiện lo lắng rốt cuộc là có cần nuốt xong miếng thịt còn đang nhai dở trong miệng rồi cong chân chạy lẹ không, hắn mới rốt cuộc mở lời nói chuyện.

Hắn chỉ một góc dây thừng, hỏi: "Đây là gì?"
Ngụy Vô Tiện quay đầu nhìn, không rõ câu này có ý gì, thành thật trả lời: "Dây thừng á." Y dừng một chút, thêm vào: "...Còn có cọc gỗ." Chắc là sáng nay cùng qua chung với y.

Lam Vong Cơ hỏi tiếp: "Dùng làm gì?"
Ngụy Vô Tiện nói: "Giang Trừng lấy trói ta đó!"
Đáp xong mới nhớ tới chỗ không đúng....!Cái này, cái này, mấy cái thứ này...!Y nhớ rõ dường như quả thật là đêm qua Giang Trừng lấy ra làm công cụ đối phó y.
Sao lại mang chung qua bên này rồi?!
Ngụy Vô Tiện vội vàng đứng dậy, dường như có hơi hiểu ra hôm nay Lam Vong Cơ vì sao nổi giận.

Y bước lên vừa muốn ôm đầu Lam Vong Cơ kiểm tra, vừa nói: "Thật là xin lỗi a, Hàm Quang Quân.

Ngươi sao rồi?"
Lam Vong Cơ im lặng.

Hắn dường như biết Ngụy Vô Tiện lại hiểu lầm cái gì nữa...
Ngụy Vô Tiện nói tiếp: "Sao vậy? Hàm Quang Quân ngươi nói gì đi? Chẳng lẽ là bị nện vào đầu thành đồ ngốc luôn rồi?"
Lam Vong Cơ: "....."
33.
Tới lúc Ngụy Vô Tiện nhìn rõ trên đầu Lam Vong Cơ cũng không có cục u to đùng như tưởng tượng, mới hậu tri hậu giác ý thức được y dường như lại chọc hắn nữa rồi.

Đường đường là Hàm Quang Quân, cho dù là đang ngủ mơ mơ màng màng, còn có thể tiếp được y từ trên trời giáng xuống.

Nói vậy tỉnh táo né mấy cái cọc gỗ kia cũng không phải là chuyện gì khó....
"....Khụ!"
Ngụy Vô Tiện có chút xấu hổ, ho nhẹ một cái, đang nghĩ làm sao ứng phó cho qua, lại nghe Lam Vong Cơ hỏi: "Giang Vãn Ngâm...!buộc ngươi làm gì?"

"Hả?" Ngụy Vô Tiện bị hỏi, ngớ người ra, không biết vì sao hỏi tới cái chỗ kỳ quái như vậy a.....Lam Vong Cơ lặp lại: "Giang Vãn Ngâm...!vì sao buộc ngươi?"
Tuy là Lam Vong Cơ nhìn thoáng qua có chút không bình thường lắm, nhưng Ngụy Vô Tiện vẫn ăn ngay nói thật: "Vì...!đã nhiều ngày ta cứ đêm nào cũng bị đưa qua bên các người.

Giang Trừng hắn tò mò, cho nên trói ta lại thử xem nếu bị buộc lại có còn bị đưa qua không."
Lam Vong Cơ hỏi: "Cọc gỗ kia..."
Ngụy Vô Tiện nhớ tới mớ cọc gỗ đó, cũng hận tới nghiến răng: "Giang Trừng cảm thấy buộc bằng dây không thôi chưa đủ, còn dùng cọc gỗ ghim ta lại.

Đêm qua hắn dẫn theo một đám môn sinh giày vò ta."
Sắc mặt Lam Vong Cơ hơi nguôi lại, hỏi tiếp: "Ngươi có muốn chung phòng với Giang Vãn Ngâm?"
Ngụy Vô Tiện vẻ mặt ghét bỏ: "Ta vì sao muốn chung phòng với hắn? Hắn không bằng ngươi.

Ngủ ngáy o o, còn nửa đêm luyện quyền, giơ cẳng tay hạ cẳng chân đánh người ta.

Cả đêm cứ như thế, ta còn sống nổi sao?"
Lam Vong Cơ gật gù: "Đã biết." Lập tức xoay người đi, quay lại ngồi trước án thư, nâng sách lên đọc tiếp.

Ngụy Vô Tiện: "....."
Không biết có phải là ảo giác không mà y cảm thấy sau một cuộc đối thoại kỳ diệu này, Lam Vong Cơ...!dường như tâm tình tốt hơn không ít.

.
 
[Vong Tiện] Nhị Ca Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống
Chương 48: 48: Phiên Ngoại 12


34.
Vì đêm qua bị Giang Trừng nhìn chằm chằm mà Ngụy Vô Tiện ngủ không nổi.

Sáng nay nhắm mắt là lúc rơi xuống Vân Thâm Bất Tri Xứ.

Y ngủ một giấc thẳng tới cuối giờ Mùi (3h chiều).

Ăn xong bữa cơm, nói dăm ba câu với Lam Vong Cơ, lại hồi thần một lúc, nắng chiều đã dát lên tầng tầng lớp lớp đỉnh núi.

Ánh nắng màu cam trải lên một màu xanh biếc bạt ngàn, kéo theo sau đuôi màu xanh lam đậm.

Thấy Lam Vong Cơ không tức giận, bản lĩnh không biết xấu hổ là gì của Ngụy Vô Tiện lại xông ra chiếm đất: "Hàm Quang Quân, ngươi xem trời đã trễ vậy rồi, không bằng ta ở lại một đêm?"
Lam Vong Cơ cũng có ý như vậy.

Một là sắc trời quả thật đã muộn rồi.

Cô Tô cách Vân Mộng khá xa.

Đi qua đi lại một hồi.

Lúc hắn quay về Vân Thâm Bất Tri Xứ sợ là Ngụy Vô Tiện lại tới cửa nữa rồi.

Hai là Ngụy Vô Tiện mỗi ngày rơi xuống trên người hắn cũng thật là phiền toái.

Nếu là đêm nay giữ người ở lại, cùng ngủ một giường, hẳn là hai người có thể ngủ một giấc an ổn.

Nhưng mà...!khách nhân ngủ lại, vẫn phải báo cho trưởng bối một tiếng mới thỏa đáng.

Lam Vong Cơ im lặng một lát, nói: "Chờ ta thông báo cho thúc...!huynh trưởng một tiếng." Chuyện này cũng không cần báo cho thúc phụ hắn đi...! Đêm nay nếu không có gì khác, Ngụy Vô Tiện vẫn phải ở ngủ lại ở Tĩnh Thất.

Không cần lại đi quấy rầy Lam Khải Nhân, vừa hại người lại hại mình.

Ngụy Vô Tiện mới rồi chỉ là bông đùa một chút, thấy Lam Vong Cơ đáp ứng nhanh như vậy, y ngược lại ngớ ra.

Y nguyên bản còn muốn tự xuống núi, mua con lừa, vừa đi vời chơi, chậm rãi quay về Vân Mộng.

Giờ đây lại có cái loại...!cảm giác được sủng ái mà lo sợ.

Y hồ nghi nói: "Ngươi thật là Hàm Quang Quân sao?"
Lam Vong Cơ có chút buồn bực, vùi đầu đọc sách không thèm phản ứng y.

Ngụy Vô Tiện chịu không nổi hắn như thế, vội vàng làm lành, mang theo tư thái hy sinh vì đại nghĩa, sáp lại gần quàng vai Lam Vong Cơ một phen: "Ha ha ha ta nói giỡn đó mà.

Ta đặc biệt thích ngủ chung với Hàm Quang Quân ngài đó.

Đặc biệt thoải mái.

Thoải mái muốn sống, muốn chết, muốn thành tiên luôn!"
Lam Vong Cơ: "........."
35.
Lam Vong Cơ dẫn Ngụy Vô Tiện đi tới Hàn Thất tìm Trạch Vu Quân, lại thấy cảnh ngoài ý muốn ngay cửa.

Ở trong Hàn Thất, ba người ngồi đối mặt nhau.

Chủ nhân của Hàn Thất Lam Hi Thần, Liễm Phương Tôn Kim Quang Dao chạy qua đây ở ké, cùng với...! Ngụy Vô Tiện híp mắt nhìn lại, càng nhìn càng cảm thấy cái người mặc giáo phục Vân Mộng Giang Thị kia có chút quen mắt.

Người nọ hành lễ: "Ngụy công tử."
Ngụy Vô Tiện nhớ ra.

Người này là môn sinh thủ hạ của Giang Trừng, vì có chút tầm mắt nhìn ngươi, cũng hiểu chuyện, bởi vậy mặc dù pháp thuật không có cái tạo nghệ gì nhưng lại được trọng dụng...!Là cùng một dạng người ý tứ như Liễm Phương Tôn.

Lam Vong Cơ im lặng không nói.

Ngụy Vô Tiện sáng hai mắt: "Ngươi là tới đón ta sao?"
Môn sinh lắc đầu nói: "Ngụy công tử hiểu lầm.

Tại hạ ngu dốt, có thể ngự kiếm từ Vân Mộng bay tới Cô Tô đã là cực hạn.

Đừng nói tới chuyện đưa Ngụy công tử đi theo."
Ngụy Vô Tiện: "......."
Ngụy Vô Tiện hỏi: "Vậy ngươi đến làm gì? Giang Trừng phái tới chuyên môn để cười vào mặt ta à?"
Môn sinh lại lắc đầu: "Ngụy công tử lại hiểu lầm.

Giang tông chủ nói không muốn nhúng tay vào rắc rối của ngài nữa, nói ngài xử lý xong chuyện rồi hẵng về....!Cái này là lời Giang tông chủ, không phải lời tại hạ."
Ngụy Vô Tiện: "........."
Môn sinh nói: "Tại hạ lần này tới đây là để đưa Trần Tình tới tay Ngụy công tử.

Giang tông chủ nói không có pháp khí, sợ ngài chết bên ngoài.

Lúc đầu còn định mang...!Tùy...!Tùy Tiện theo cùng, nhưng mà ngài ấy không biết ngài quăng nó vào xó xỉnh nào.

Tại hạ thật sự tìm không ra, bởi vậy chỉ mang Trần Tình tới đây."
Ngụy Vô Tiện: "............"
Thật đúng là chuyện có thể xảy ra.

Phỏng chừng ý tốt này cũng là từ vị môn sinh trước mắt này đề ra.

36.
Lam Hi Thần và Kim Quang Dao ngồi nghe bên cạnh, nhịn không được sinh ra vài phần đồng tình.

Ngụy Vô Tiện này...!thật là làm người nghe chuyện thương tâm muốn khóc a...
Lam Hi Thần không cần nhìn cũng có thể đoán ra tâm tình phức tạp của đệ đệ y lúc này.

Thấy vẻ mặt Ngụy Vô Tiện dường như không quá nguyện ý, cũng giúp nói tốt một phen.

Y nói: "Nếu như vậy, trong khoảng thời gian này Ngụy công tử cứ ở lại Vân Thâm Bất Tri Xứ đi.

Cũng đỡ phải chịu giày vò mỗi ngày."

Ngụy Vô Tiện gãi đầu: "Nhưng...."
Y vẫn nhớ mãi bên này Cô Tô bọn họ kiêng kỵ nhất là cái loại tà môn ma đạo này.

Mấy ngày trước đây là không có cách, tránh được nên tránh, hiện giờ như vậy....!Chủ động ngủ lại...!Coi như là dê nhảy vào miệng sói chăng?
Lam Hi Thần: "Ngụy công tử sợ Vong Cơ sao...."
Ngụy Vô Tiện ngửa đầu ngắt lời y: "Ta sao có thể sợ hắn?!"
Lam Hi Thần mỉm cười: "Nếu vậy, Ngụy công tử liền ở lại đi."
Ngụy Vô Tiện...!Ngụy Vô Tiện héo, tiếng nói nhỏ dần, nhìn như có chút uất ức, tủi thân: "Nhưng mà Lam Trạm hắn, luôn nói cái gì..."
Nói cái gì "Đạo này tổn hại thân, tổn hại tâm," nói cái gì "Không phải chính thống của tiên môn" vân vân...!Dù sao đều là lời y không thích nghe.

Kim Quang Dao tiếp lời Lam Hi Thần, an ủi: "Lời này của Vong Cơ chỉ là lo lắng cho sức khỏe của Ngụy công tử, không có ác ý.

Nếu Ngụy công tử không thích nghe, không nói là được." Dứt lời, ánh mắt hắn hướng về phía Lam Vong Cơ ra hiệu.
Ngụy Vô Tiện cũng đúng lúc quay đầu nhìn.

Lam Vong Cơ hiểu ý, gật đầu với mấy người.

Ngụy Vô Tiện nhìn ra được chút ý tứ khác: "Lam Trạm, ngươi muốn ta ở lại ngủ chung với ngươi như vậy sao?"
Một cái gật đầu mới rồi của Lam Vong Cơ còn chưa hết quán tính, nghe Ngụy Vô Tiện nói, theo một loại phản xạ có điều kiện, gật thêm cái nữa.

Ngụy Vô Tiện: "......."
Lam Hi Thần: "........."
Kim Quang Dao: "..........".
 
[Vong Tiện] Nhị Ca Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống
Chương 49: 49: Phiên Ngoại 13


37.
Bên trong Hàn Thất yên lặng như tờ.

Giờ phút này Lam Vong Cơ mới nhớ ra bản thân phạm cái chuyện tốt gì, cả người cứng đờ tại chỗ, trên mặt bất động thanh sắc, sóng yên biển lặng.

Nhưng mà hai tai giấu bên trong tóc mai đã sớm đỏ chót rồi.

Hai người Lam Hi Thần và Kim Quang Dao nguyên bản còn đang cười mỉm, bày mưu nghĩ kế tác hợp, muốn đạt được kết quả ở trong bất động thanh sắc mà bắt Ngụy Vô Tiện tới tay.

Một thoáng gật đầu kia của Lam Vong Cơ là cái bọn họ không ngờ, trong nháy mắt hai nụ cười căng cứng, đóng băng trên mặt, trong lòng bắt đầu nghiền ngẫm làm sao cứu cháy đây.

Môn sinh Giang Trừng phái tới kia đang chuẩn bị rời đi, lúc này nghe câu này xong, không tiếp tục đi nữa, mà tìm một cái góc, chuẩn bị đợi cho một màn này hoàn toàn chấm dứt mới trở về bẩm báo cho Giang Trừng.

Nếu lúc này mà xảy ra cái khúc mắc gì, hoặc là có cái chuyện gì xảy ra giữa Ngụy Vô Tiện và Vân Thâm Bất Tri Xứ, hắn cũng sẽ ăn không ít mắng đâu.

Trong lòng bốn người ngổn ngang đủ ý nghĩ, tư tưởng khác nhau, lại trăm sông đổ về một biển, đồng thời nhìn phía Ngụy Vô Tiện.

Ngụy Vô Tiện là trung tâm gió báo đã sớm trợn mắt há hốc mồm, ngậm lại không được.

Lam Hi Thần thở dài.

Chuyện này không tầm thường.

Y nhớ rõ vị Ngụy công tử này năm đó học ở trường đã cả ngày lăn lộn trong Vân Thâm Bất Tri Xứ tìm nữ tu, còn nhọc Lam Vong Cơ bắt người đúng lúc.

Nếu không nữ tu của Lam Thị khó giữ được rồi....!Khụ, nói xa đề.

Y nghĩ nếu sự tình đã tới tình trạng này rồi.

Ngụy Vô Tiện đã phát hiện manh mối rồi.

Vậy không bằng dứt khoát đập vò, đục cửa, nói cho rõ chuyện này, cũng đỡ cho đệ đệ y nhớ mãi không quên, không được an bình.

Y đang muốn mở miệng, Ngụy Vô Tiện đã giành trước một bước, run rẩy giọng nói: "Lam, Lam Trạm....."
Lam Vong Cơ căng thẳng, hồi hộp nhìn y.

Ngụy Vô Tiện nói: "Thì ra...!ngươi muốn chơi với ta như vậy sao?"
Lam Vong Cơ: "........"
38.
Lần đầu tiên Ngụy Vô Tiện phát hiện chuyện này có chỗ không hợp là đêm đầu tiên rơi xuống người Lam Vong Cơ.

Đối thủ một mất một còn ngày xưa trong lúc ngủ say bị Ngụy Vô Tiện "coi như là kẻ thù đi" nện cho một cú, đã không tức giận, ngược lại còn dốc lòng săn sóc, thay y sắp xếp chỗ ăn chỗ ở.

Thậm chí nửa đêm y ngủ say như chết cũng không ngầm hạ sát thủ....
Cho dù Ngụy Vô Tiện là thằng ngốc cũng có thể đoán ra quan hệ giữa y và Lam Vong Cơ cũng không đơn giản là kẻ địch.

Bởi vậy, y ở bên cạnh Lam Vong Cơ có chút không được tự nhiên.

Mới vừa rồi là bất đắc dĩ mới tùy tiện bịa một cái lý do muốn đi ké kiếm môn sinh về nhà.

Ai ngờ đâu Trạch Vu Quân nói một câu đã bị đánh ngược trở về...
Y lờ đi quả tim đập nhanh hơn ngày thường trong lồng ng.ực, lại nhớ tới năm đó Lam Vong Cơ nghiêm mặt ngồi trong Tàng Thư Các nhìn một đám huynh đệ bọn họ đi bắt thỏ.

Ngụy Vô Tiện bỗng dưng bừng tỉnh.

Lam Vong Cơ đây là...!cô đơn sao....
Chậc chậc chậc.

Từ nhỏ bị hơn ba ngàn gia quy trói buộc.

Kỳ thật nội tâm cũng theo một đám hồ bằng cẩu hữu bọn họ muốn ra ngoài quậy một trận tưng bừng...! Quá là đáng thương.

Bởi vậy, Ngụy Vô Tiện liền trấn định tâm tư Lam Vong Cơ, cũng cố ý lơ đi một chút gì gì đó không thể nói.

Y vỗ bả vai Lam Vong Cơ, làm như hai người anh em, bạn tốt, hỏi một câu: "Thì ra ngươi muốn chơi với chúng ta thế sao?"
Sau đó y liền nhận được ánh mắt như nhìn thằng ngốc đến từ bốn người còn lại trong phòng.

Cái loại cảm giác cả thế giới đã biết chỉ có mình mình không biết có chút kh*ng b*.

Y theo bản năng quay đầu nhìn Lam Vong Cơ.

Thế nhưng lại thấy Lam Vong Cơ đã sớm quay người đi, bả vai run rẩy, mắt nhìn xuống, hai bàn tay siết chặt tới sắp bầm thành màu xanh tím ló ra từ trong vạt áo dài.

Ngụy Vô Tiện: "........"
39.
Cái thứ Ngụy Vô Tiện chịu không nổi nhất là thấy Lam Vong Cơ nổi giận, thế là y vội vàng sáp lại, lép bép: "Ôi chao! Làm sao vậy, Lam Trạm? Lam Trạm? Lam Vong Cơ? Hàm Quang Quân? Hàm Quang Quân ngươi nhìn ta!"
Lam Vong Cơ không để ý tới y, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng tính toán.

Giờ Hợi đã sắp buông xuống.

Hắn hành lễ từ biệt huynh trưởng, Liễm Phương Tôn, và gã môn sinh kia, nhấc chân bỏ đi rồi.

Ngụy Vô Tiện ồn ào đằng sau: "Ôi chao ơi! Hàm Quang Quân! Lam Trạm! Trạch Vu Quân, Liễm Phương Tôn, á...!còn có vị này...."
Môn sinh kia: "........"
Môn sinh kia nói: "Ngụy công tử đi trước đi.

Đừng quan tâm ta."
Ngụy Vô Tiện liên tục gật đầu: "Được được được.

Ta đây đi trước cáo lui...!Lam Trạm ngươi chờ, chờ ta!"
Lam Hi Thần: "..........."
Kim Quang Dao: ".............."
Môn sinh kia: "................"
....Sớm biết như vậy, hà tất còn làm?
Ba người còn lại hai mặt nhìn nhau.

Cuối cùng là Lam Hi Thần làm chủ nhà đánh vỡ sự yên lặng này, nói với môn sinh: "Vất vả cho ngài.

Lúc này sắc trời đã muộn.

Không bằng ngày mai lại quay về.

Ta lệnh cho môn sinh an bài chỗ ở cho ngài."
Môn sinh xua tay: "Không cần.

Tông chủ quan tâm việc này.

Ta phải sớm về bẩm báo lại mới được...." Còn phải lo lắng, nghĩ ngợi xem nên thành thật nói Vân Mộng Ngụy công tử ta khó giữ được rồi, hay là tạm thời thay Ngụy Vô Tiện giấu cái chuyện này đi, chờ sự tình lộ ra thì giả ngu....
Kim Quang Dao nhìn rõ tâm tư môn sinh, đề nghị: "Nói mờ mịt một chút.

Giang tông chủ sẽ không nghe ra."
Môn sinh nhìn hắn.

Kim Quang Dao cười nói: "Đến lúc đó Giang tông chủ cũng không trách lên đầu ngươi được.

Chỉ có thể oán hắn...!tự nghe không hiểu."
Môn sinh bừng tỉnh, lại nhìn Kim Quang Dao.

Trong mắt tràn ngập cảm giác "hận gặp nhau quá trễ."
Lam Hi Thần: "........".
 
[Vong Tiện] Nhị Ca Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống
Chương 50: 50: Phiên Ngoại 14


40.
Lúc Ngụy Vô Tiện đuổi theo Lam Vong Cơ về Tĩnh Thất là đã gần giờ Hợi.

Ban đêm trên núi Cô Tô không giống với Vân Mộng.

Bầu trời dường như càng gần người hơn.

Một mảnh đen kịt, nhưng không phải hỗn độn, mà là trong veo, tỏa sáng, vô vàn vì sao nho nhỏ điểm xuyết trên màn trời này...
Vừa đi dạo vừa ôn lại chuyện xưa vốn là cách rất tốt để kéo gần mối quan hệ.

Ngụy Vô Tiện chỉ lên trời, ra vẻ thương cảm nói: "Lam Trạm ngươi nhìn xem."
Lam Vong Cơ nhìn theo tay y...!cái gì cũng nhìn không ra.

Ngụy Vô Tiện nói tiếp: "Ngươi xem trời đêm nay.

Rồi lại nhìn một cái đầu tường bên kia.

Có giống cảnh tượng chúng ta lần đầu gặp mặt không?"
Lam Vong Cơ: "............"
Hắn lắc đầu, sắc mặt càng kém: "Không giống."
Ngụy Vô Tiện ngạc nhiên: "Ta thấy giống lắm mà."
Lam Vong Cơ nói: "Đây là bờ tường phía đông."
Ngụy Vô Tiện: "Hả?" Một câu không đầu không đuôi này của hắn làm cho Ngụy Vô Tiện có chút lờ mờ.

Lam Vong Cơ: "Ngươi trèo tường phía tây."
Ngụy Vô Tiện: "......."

Y che miệng xấu hổ ho nhẹ một cái, nói tiếp: "Ngươi còn nhớ rõ lúc đó ngươi và ta làm cái gì sao? Khụ...!già rồi trí nhớ không được tốt lắm.

Thế nhưng quan hệ ta và ngươi tốt như vậy, chắc là uống rượu tán gẫu vài câu?"
Lam Vong Cơ: "......"
Lam Vong Cơ nói: "Ngươi vì uống rượu mà đánh một trận với ta, còn phạm mấy điều gia quy."
Ngụy Vô Tiện: "....."
Hai người đứng đối diện nhau.

Từ xa xa truyền tới tiếng chuông ngân nga.

Ánh nến trên núi dần dần tắt ngấm.

Giờ Hợi đã tới.

Ban đêm cấm đi lại.

Ngụy Vô Tiện ủ rũ nói: "Mau mau đi ngủ đi.

Đừng phạm gia quy."
Y lần đầu cảm thấy nói chuyện với Lam Vong Cơ nhọc người như vậy.

41.
Trong bóng đêm, Ngụy Vô Tiện mở to đôi mắt đào hoa xinh đẹp.

Hai con mắt sáng ngời, trong veo, long lanh hữu thần.

Ngủ không được....
Y bấm tay tính.

Bây giờ còn chưa tới giờ Tý.

Ngày xưa y ít nhất phải tới giờ Sửu mới khó khăn lắm cảm thấy hơi buồn ngủ.

Hôm nay đã ngủ suốt cả ngày từ lúc mới hừng sáng mới tận gần hoàng hôn.

Ngủ mãi tới mềm chân.

Ngay cả chính y cũng phải bội phục bản thân.

Nếu đem ra so sánh, Ngụy Vô Tiện cảm thấy y có thể ngủ còn hơn cả heo.

Y nghiêng đầu cẩn thận nhìn Lam Vong Cơ bên cạnh.

Khuôn mặt như bạch ngọc được cẩn thận, tỉ mỉ điêu khắc mà thành, an tĩnh, mắt nhắm hờ.

Bề ngoài không chút nào thay đổi nhưng so với lúc tỉnh dịu dàng hơn nhiều lắm.

Ngụy Vô Tiện giơ tay quơ quơ trước mặt hắn, lại quơ quơ tiếp, xác nhận người này quả thật là ngủ say rồi, mới rụt về đằng sau, bọc một lớp chăn dày trên người, tự bày trò giải trí trên cái giường to đùng của Lam Vong Cơ...!lăn qua lộn lại.
Ngủ không được còn phải cố mà ngủ, hậu quả khó chịu vô cùng.

Ngụy Vô Tiện lăn một hồi, cảm thấy không đủ.

Mí mắt chua xót, trong đầu choáng váng.

Y mờ mịt bò dậy, rón rén bò qua người Lam Vong Cơ, bò xuống đất, muốn đi ra ngoài trèo cây, bơi lội, mò cá cái gì đó...!tóm lại là y muốn đi chơi.

Cái chân vừa mới vươn ra.

Mũi chân còn chưa chạm đất, đã nghe tiếng Lam Vong Cơ vang lên đằng sau: "Sao vậy?"
Ngụy Vô Tiện nổi da gà, lông tơ dựng ngược, nhảy dựng một cái, sắp té sấp mặt tới nơi, lại bị Lam Vong Cơ chặn ngang đỡ lấy.

Ngụy Vô Tiện thở dài một hơi.

Cái eo vắt ngang cánh tay Lam Vong Cơ, lảo đa lảo đảo.

Y cảm thán: "Hàm Quang Quân, một tiếng này của ngài suyết nữa làm ta đi đong."
Lam Vong Cơ: "....."
42.
Từ lúc Ngụy Vô Tiện nhìn chằm chằm hắn, Lam Vong Cơ đã tỉnh.

Người tu tiên ngũ quan nhạy bén.

Ngụy Vô Tiện bất tri bất giác nhìn hắn hồi lâu, nhìn tới cả người hắn cứng đờ, hai bàn tay hai bên xiết thành nắm đấm, chảy mồ hôi lấm tấm.

Lúc đó Ngụy Vô Tiện mới nhoáng một cái quay người, dịch về bên y lăn lộn.

Lam Vong Cơ mới có thể nhẹ nhàng thở ra.

Ngay sau đó người này lại bò qua người hắn, dường như là muốn đi ra ngoài, làm cho Lam Vong Cơ không thể không nghẹn một hơi thở ra này ngược vào.

Lam Vong Cơ sợ Ngụy Vô Tiện trộm bỏ chạy, vội vàng ngồi dậy hỏi: "Sao vậy?"
Ai ngờ một tiếng này dọa Ngụy Vô Tiện nhảy dựng, lảo đảo suýt té.

Còn tốt hắn phản ứng mau lẹ, một lần nữa tiếp được người.
Ngụy Vô Tiện ngồi xếp bằng trên mép giường, uống hết hai ấm nước mới hõan thần.

Y nói: "Ta ngủ không được, định ra ngoài đi dạo mà thôi.

Lam Trạm ngươi không đến mức cái này cũng muốn quản đi."
Lam Vong Cơ: "...."
Hắn nghẹn hồi lâu mới ra được một câu: "....Vân Thâm Bất Tri Xứ cấm đêm khuya đi lại."
Ngụy Vô Tiện: "....."
Y đang muốn châm chọc ông cụ non này không thú vị chút nào.

Lam Vong Cơ lại đỡ y nằm xuống, dịch chăn cho y, bản thân hắn ngồi bên người nói: "Ngủ đi, ta cùng ngươi."
Ngụy Vô Tiện: "......"
Bị người ta nhìn chằm chằm như vậy, làm sao ngủ?
Y vì tránh tầm mắt của Lam Vong Cơ, chỉ có thể nhắm mắt.

Một chớp mắt qua đi, Ngụy Vô Tiện ngủ luôn rồi.

Không qua chốc lát, tiếng thở trầm thấp đều đều truyền ra.

Lam Vong Cơ: "......"
...Không phải mới nói ngủ không được sao?.
 
[Vong Tiện] Nhị Ca Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống
Chương 51: 51: Phiên Ngoại 15


43.
Ngụy Vô Tiện ngồi xếp bằng trên giường, bưng bát canh thuốc đắng nghét lam Vong Cơ đưa tới.

Giọng y khàn khàn, dẩu môi ra vẻ đáng thương hỏi han: "Không uống được không?"
Sắc mặt Lam Vong Cơ so với lúc về phòng đêm qua còn kém hơn, làm như không thấy Ngụy Vô Tiện làm nũng, lắc đầu nói: "Không được."
Đổ bệnh làm bộ đáng thương cũng là một thủ đoạn hay để kéo gần mối quan hệ.

Ngụy Vô Tiện khỏe như trâu.

Từ thời niên thiếu đã xây dựng nền móng rất tốt.

Cho dù không có kim đan, lúc trên chiến trường vẫn uy phong một cõi, cũng chưa từng sinh bệnh.

Giờ đây tới Vân Thâm Bất Tri Xứ rồi, trái lại trở thành yết ớt như vậy.
Y thề là y không có giả bệnh.

Mà cũng không phải là y cố ý trước mặt Lam Vong Cơ tranh thủ được thông cảm....!
||||| Truyện đề cử: Song Sinh Hoán Đổi: Ngọt Ngào Riêng Em |||||
Bởi vì đêm qua ngủ sớm, sáng nay tỉnh lại cũng chưa qua giờ Thìn (7-9h sáng).

Ngụy Vô Tiện ngáp một cái.

Lam Vong Cơ ngủ bên cạnh đã rời giường đi Lan Thất dạy học.

Cơm sáng để sẵn trong hộp cơm.

Y thầm nghĩ không hổ là Lam Vong Cơ.

Quả thật tri kỷ.

Sau này cũng không biết ai có phúc được gả cho Lam Vong Cơ.

Vân Thâm Bất Tri Xứ quá buồn tẻ, nhàm chán.

Ngụy Vô Tiện đã từng thể nghiệm đầy đủ cái sự buồn tẻ, nhàm chán tới phát ngấy này thế nào rồi.

Dùng xong cơm sáng, y một mỉnh đi dạo quanh Tĩnh Thất vài vòng.

Chung quanh không có ai.

Tìm mãi cũng không ra một ông cụ non thứ hai trò chuyện cùng y.

Y đang tính toán làm sao chuồn xuống trấn Thải Y đi chơi thì trong rừng hiện ra một cái bóng trắng tròn vo, nho nhỏ, nhoáng qua một cái nhanh như chớp liền không thấy nữa.

Mắt Ngụy Vô Tiện sáng rực lên.

Y nhớ rõ ở trong Vân Thâm Bất Tri Xứ không chỉ nuôi một đống cụ non trắng trắng, mà sau núi còn thả một đám thỏ bông phau phau.

Vừa vặn cơm sáng Lam Vong Cơ đưa cho y không có món cay.

Cái miệng đang thèm tới phát ngứa thì nguyên liệu nấu ăn đã tự đến tận cửa.

Ngụy Vô Tiện hạ quyết tâm, chuyển Trần Tình từ trên tay giắt bên eo, đuổi theo hướng cái bóng trắng kia vừa biến mất.

44.
Ngụy Vô Tiện vừa rượt vửa nghĩ.

Năm đó đám thỏ kia tụ đằng sau núi.

Bây giờ to gan rồi, còn dám chạy tới Tĩnh Thất của Lam Vong Cơ mà nhảy nhót, không sợ hắn chém cho một nhát...!Không đúng, không đúng.

Trong Vân Thâm Bất Tri Xứ của bọn họ cấm sát sinh.

Nhiều lắm là bị hắn xách hai cái lỗ tai đưa ra đằng sau núi, mất vợ lạc con mà thôi.

Gặp ngay y Ngụy Vô Tiện mới là thật không hay ho, không phải đun thì chính là nướng.

Chỉ đổi cách cho người ta măm măm.

Y theo cái bóng trắng chạy càng xa.

Vân Thâm Bất Tri Xứ núi non trùng điệp, liên miên.

Nhìn cái chỗ nào cũng na ná.

Y không quản nhiều.

Hai mắt nhìn chằm chằm con thỏ sáng lên.

Thấy nó đứng im, liền như hổ đói vồ mồi chồm tới.

Ai mà ngờ con thỏ này cũng thật điêu toa.

Chỗ kia là một cái vách núi nhỏ.

Cũng không tính là cao.

Y phanh không kịp, một cước rơi vào khoảng không.

Cả người cả thỏ rớt xuống vách núi.

Nói là vách núi nhỏ, quả thực là nhỏ.

Vừa nhỏ lại vừa thấp.

Ngụy Vô Tiện chưa kịp kêu lấy một tiếng, tùm một cái đã rớt xuống nước...!Giữa lúc đó dường như còn có người đỡ một cái, không phải chịu đau vì bất thình lình rơi xuống mặt nước.

Nước kia lạnh thật lạnh.

Mặc dù lúc này đã là vào thu.

Trên núi ban ngày không đến mức lạnh như vậy.

Nhưng mà nước vẫn lạnh làm cho người ta đầu óc thanh tỉnh.

Ngụy Vô Tiện giật mình nhớ tới năm đó y và ông cụ non bị phạt, chữa thương ở một chỗ tên là "Lãnh Tuyền"....
Ngụy Vô Tiện: "......."
Y cảm thấy bản thân xúi quẩy nhất rồi, không thể nào xúi quẩy hơn được nữa, phành phạch đạp nước, ngoi cái đầu lên, quơ tay chụp con thỏ trắng nổi lềnh bềnh trên mặt nước: "Hôm nay ta không lột da, róc thịt ngươi, ướp bột ớp, nướng giòn từ trong ra ngoài, thì ta không phải họ Ngụy nữa!"
Lam Vong Cơ đứng cạnh nãy giờ nhìn y từ lúc y rơi xuống nước nhịn không được: ".....Ngụy Anh."
Ngụy Vô Tiện: "......"
Quả nhiên, người không có xúi quẩy nhất, chỉ có xúi quẩy hơn.

45.
Lam Vong Cơ quả thật là tận mắt nhìn Ngụy Vô Tiện rơi xuống nước.

Vì vách núi cũng không cao, y rơi cũng rất nhanh, cho nên hắn cũng chỉ nhẹ nhàng đỡ một chút.

Lãnh Tuyền là thánh địa chữa thương, không có hại cho sức khỏe, cho nên đơn giản để Ngụy Vô Tiện rơi xuống nước.

Sau đó, hắn lại thấy một cục bông trắng nổi trên mặt nước, phành phạch khó khăn đạp nước.

Hắn tinh mắt, nhận ra ngay đây chính là con thỏ trắng Ngụy Vô Tiện tặng cho hắn, đã nuôi nhiều năm.

Đang định đưa tay qua vớt lên, cứu cho nó một cái mạng.

Ai ngờ Ngụy Vô Tiện ngoi đầu lên, tuyên bố muốn nướng chín nó.

Lam Vong Cơ nhịn không được, gọi Ngụy Vô Tiện một tiếng, liền đoạt thỏ ôm vào lòng.

Ngụy Vô Tiện cứng đờ trong một chớp mắt, quay đầu lại, thấy Lam Vong Cơ đang ôm thỏ, bắt tại trận chính y ở trong Vân Thâm Bất Tri Xứ chạy nhảy, còn ồn ào tuyên bố muốn sát sinh.

Ngụy Vô Tiện giảo biện: "Lam Trạm, ta nói ta là sợ ngươi đói bụng.

Ta muốn làm người hiền lương, thục đức bắt nó nướng cho ngươi ăn cơm.

Ngươi tin ta không?"
Lam Vong Cơ lắc đầu: "Không tin."
Giây lát, hắn bổ sung: "Đây là thỏ ta nuôi."
Ngụy Vô Tiện: "....."
Tổ trác rồi.

Vuốt mông ngựa không thành, còn bị ngựa đá cho một cái.

Ngụy Vô Tiện nói: "Ha ha....!nhà ngươi khi nào cho phép nuôi thỏ vậy?"
Lam Vong Cơ hơi hơi cúi đầu.

Ngụy Vô Tiện thật hiếm khi nhìn thấy...!vẻ mất mát trên mặt hắn như vậy.

Lam Vong Cơ nói: "Đây là ngươi tặng ta."
Ngụy Vô Tiện: "......A?"
Mất mát trên mặt Lam Vong Cơ càng sâu.

Ngụy Vô Tiện thật vất vả, vặn nát óc một hồi mới nhớ ra năm nào chính y trèo cây lên Tàng Thư Các tặng thỏ, lại quay đầu nhìn Lam Vong Cơ ôm con thỏ như ôm bé cưng, lần đầu tiên trong đời cảm thấy bản thân...!thọc bị hơi bị to rồi nha (*).
(*: Nguyên tác chỗ này là 篓子捅大了: là một cách nói hiện đại của tiếng Trung, dịch tối nghĩa là thọc một cái lỗ lớn vào rổ, ý nghĩa là gây rắc rối to rồi, làm lỗi to rồi.

Nhưng mình thấy dịch như vậy nó không chuyển tải được cái giọng văn hài hài của bộ này.

Cho nên ráng để thọc bị hơi bị to rồi.

Bám theo hình tượng của nguyên tác, cũng gợi nhớ đến "đâm bị thóc, chọc bị gạo" trong tiếng Việt).
 
[Vong Tiện] Nhị Ca Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống
Chương 52: 52: Phiên Ngoại 16


46.
Trời đất chứng giám.

Mọi người đều biết y Ngụy Vô Tiện trí nhớ không tốt.

Mấy chuyện vặt vãnh cách một ngày y liền quên tất rồi.

Cái chuyện tặng thỏ này đã qua không biết bao nhiêu năm.

Đối với y lúc đó mà nói, không hơn một chuyện cỏn con.

Y vừa đưa đã quên.

Bây giờ xem ra...!hình như không nhỏ....!tầm quan trọng của nó có thể là xếp hạng trước Giang Trừng.

Ngụy Vô Tiện vừa nghiền ngẫm trong lòng nên ứng phó thế nào, vừa mắt lé trộm ngắm lam Vong Cơ.

Không nhìn còn tốt.

Nhìn một cái rồi liền thở không nổi, suýt chút nữa tự sặc chết luôn.

Lam Vong Cơ vẫn ôm con thỏ, cúi đầu đứng tại chỗ.

Cả người thấm đẫm nước tong tong nhỏ xuống.

Áo vải trắng dính sát vào da thịt.

Tóc đen buông xuống đầu vai.

Từng giọt nước như quả châu nho nhỏ lăn tròn, trượt xuống thân thể bên dưới lớp vải trắng thấm đẫm, trong trong mờ ảo.

Khụ! Khụ! Khụ! Dừng! Dừng!
Ngụy Vô Tiện từ nhỏ c** tr*n cởi truồng quậy với đám sư đệ trong hồ sen giờ đây cũng không biết vì sao tới lượt Lam Vong Cơ lại thành ra kiều diễm như thế.

Hiện giờ trong mắt y, Lam Vong Cơ giống như....!giống như bị người ta ăn h**p còn không dám lên tiếng, uất ức không nói nên lời...! Đệt.

Cảm giác tội lỗi như lửa đốt trong lòng.

Mà con thỏ trong tay Lam Vong Cơ thiếu niên nhà lành bị người ta ăn h**p còn không dám nói kìa còn đáng thương hơn.

Lông xù trắng phau ướp nhẹp thành lọn.

Hai cái tai dài mệt mỏi rũ xuống.

Cả người còn run lẩy bẩy.

Cái này....
Ngụy Vô Tiện vò đầu, chưa bao giờ không biết ăn nói thế nào như bây giờ vậy: "Nước này rất là lạnh đó nha...!ha..."
Lam Vong Cơ nâng mí mắt, liếc y một cái.

Ngụy Vô Tiện: "......"
Ngụy Vô Tiện dường như nhớ ra cái gì....
Tên Lam Vong Cơ bị người ta ăn h**p còn không dám lên tiếng, chỉ có thể uất ức không thôi trước mặt này hình như vẫn là chưởng phạt của Cô Tô Lam Thị.

Năm đó hắn đã tóm y ở đầu tường, rễ cây không biết bao nhiêu lần.

Gia quy y bị phạt chép cũng không biết bao nhiêu bộ là do hắn phạt....!
||||| Truyện đề cử: Anh Là Ngân Hà Khó Chạm Đến |||||
Nhìn lại một cái.

Chất vải ướp đẫm ôm lấy bắp thịt rắn chắc, nảy nở.

Con mắt nhạt màu lãnh đạm, bất cận nhân tình.

Cái mặt Ngụy Vô Tiện nóng muốn xì khói.

Y nhìn chằm chằm Lam Vong Cơ, từng bước, từng bước thụt lùi, thêm mấy bước nữa, quay người chạy trối chết.

Lam Vong Cơ: "......?"
Con thỏ: "......."
47.
Nước trong Lãnh Tuyền lạnh lắm lắm.

Ngụy Vô Tiện bò ra khỏi nước liền vùi đầu chạy trối chết.

Y nghĩ thầm rằng lần này thật sự là đắc tội với Lam Vong Cơ rồi, sợ là không dễ xong việc như vậy đâu.

Về Tĩnh Thất không được rồi.

Về liền không khác gì chui vào hang cọp.

Chỗ của Lam lão già....!Càng không thể đi.

Để Lam Vong Cơ xử, tốt xấu còn cái đường sống.

Y chỉ cần lo lắng chép mấy lần gia quy.

Nếu mà để cho Lam Khải Nhân biết được.

Chưa nói tới chuyện hôm nay y tung tăng, nhảy nhót trong Vân Thâm Bất Tri Xứ, bắt thỏ sát sinh không thành, mà còn rớt xuống Lãnh Tuyền, sau đó nhìn sạch sành sanh thân thể Nhị Chất Nhi bảo bối nhà bọn họ.

Đảm bảo là chọc ông ta giận tới xỉu luôn.

.....Giận tới mức tỉnh dậy còn có thể chạy bộ rượt y hai dặm, bắt về phạt quỳ gối trên vỏ mít.

Ngụy Vô Tiện suy tư một hồi, bước chân chuyển hướng, quay ngược lại chạy về phía Hàn Thất.

Đại ca của Lam Vong Cơ là Lam Hi Thần nhìn bên ngoài dáng vẻ tao nhã, dễ nói chuyện.

Trên có thể thay y gạt Lam Khải Nhân.

Dưới có thể ngăn Lam Vong Cơ....!lão đại ở giữa này quả thật là người thần kỳ nha!
Có vấn đề, lập tức đi tìm đại ca.

Ca sẽ giúp ngươi.

Đây là sự thật mãi mãi không đổi.

À, ngoại trừ trường hợp đặc biệt là Liễm Phương Tôn.

Y càng nắm chắc trong lòng, hạ quyết tâm, cật lực chạy.

Y chọn lối tắt, chạy xuyên qua mấy bụi cây.

Xiêm y trên người vốn đã ướt dầm, ướt dề, dính không ít bụi, giờ đây còn vướng thêm mấy cái lá xanh.

Dáng vẻ nhìn liền biết vừa gây tai họa.

Ngụy Vô Tiện không thèm quan tâm.

Y chạy tới Hàn Thất rồi liền đạp cửa mà vào, há miệng hét to: "Trạch Vu Quân, cấp cứu, cấp cứu!"
Bốn cặp mắt cùng lúc nhìn qua.

Ngụy Vô Tiện: "......."
Người nên tới, người không nên tới đều đã tới rồi.

Năm người mắt to trừng mắt nhỏ.

Không ai biết nói cái gì.
48.
Lam Vong Cơ bị Ngụy Vô Tiện quậy cho một trận, bản thân ướt sũng đứng tại chỗ, dây dưa hồi lâu.

Hắn chỉnh lại y phục xong, nghĩ thầm rằng Ngụy Vô Tiện có lẽ sẽ không dám quay về Tĩnh Thất.

Không có chỗ đi, tự nhiên là sẽ đi tìm huynh trưởng hắn.

Vì thế hắn nhấc chân bước về hướng Hàn Thất, định bắt người tại chỗ.

Vào Hàn Thất, thấy bên trong đã có ba người đang nói chuyện vui vẻ, Lam Vong Cơ liền biết Ngụy Vô Tiện xong rồi.

Hôm qua, gã môn sinh Vân Mộng kia đã sớm rời đi.

Ba người đang luận đạo lúc này chính là đại ca hắn, nghĩa đệ của đại ca là Liễm Phương Tôn, còn có...!thúc phụ hắn.

Lam Vong Cơ đờ người tại chỗ.

Lam Khải Nhân nghi hoặc: "Vong Cơ? Con có chuyện gì?"
Lam Vong Cơ không đáp.

Lam Khải Nhân lại thắc mắc: "Vì sao không vào?"

Lam Hi Thần: "....." Tuy là không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng y có thể đoán chắc là có quan hệ với Ngụy Vô Tiện...!còn có, đệ đệ y bây giờ khả năng là muốn đi ra ngoài....
Tuy là Kim Quang Dao rất biết tùy mặt gửi lời.

Nhưng trường hợp của Lam Vong Cơ hơi khó.

Vì thế hắn không nói cái gì, chỉ ngồi một bên mà cười.

Tình huống hiện giờ lại quay người đi về không hợp lễ nghĩa.

Lam Vong Cơ quay đầu lại nhìn.

Bóng cây xanh mát, bóng môn sinh trắng phau.

Hoàn toàn không thấy bóng dáng Ngụy Vô Tiện.

Lam Khải Nhân ngồi một bên lại thúc giục lần nữa.

Hán dừng một chút, kiên trì đi vào ngồi xuống.
Mấy người nói dăm ba câu chuyện phiếm.

Lam Khải Nhân nhớ tới chuyện phát sinh mấy ngày gần đây, thoáng cảm khái, hỏi: "Vậy Ngụy Anh hôm nay thế nào? Có gặp chuyện gì rắc rối không?"
Lam Vong Cơ: "......."
Cái này đúng thật là...!hỏi ngay đến trọng tâm.

Thấy Lam Vong Cơ không đáp, Lam Khải Nhân mơ hồ phát giác sự tình không ổn: "....Thật đúng là gặp rắc rối?"
Lam Vong Cơ theo bản năng muốn thay y biện giải một phen: "Không có!"
"Phanh" một tiếng.

Cửa chính bị người một cước đá văng.

"Trạch Vu Quân! Cấp cứu! Cấp cứu!"
Ngụy Vô Tiện mình mẩy đầy tro bụi, nhếch nhác không thể tả chạy vào.

Mấy phiến lá cây ướp nước bùn theo lực y đá cửa chạy vào văng ra, phất phơ dập dềnh trên không trung rồi rớt xuống cái bàn nhỏ giữa mấy người đang ngồi, bất động.

Lam Khải Nhân: "......".
 
[Vong Tiện] Nhị Ca Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống
Chương 53: 53: Phiên Ngoại 17


49.
Lam Khải Nhân hít sâu vào, thở ra, lại hít vào.

Ngụy Vô Tiện bề ngoài trông như vừa lăn vài vòng qua một đống bùn đứng trước mặt một đám người Cô Tô Lam Thị áo trắng sạch sẽ, sửng sống chớp mắt mấy cái, mở miệng ha ha, dụi dụi chân.

Mặt không đổi sắc, tim không thình thình mà ngồi xuống bên cạnh Lam Vong Cơ, đối diện Lam Khải Nhân.

Y ngẩng đầu, dũng cảm nhìn trực diện thúc phụ của Lam Vong Cơ.

Ánh mắt Lam Khải Nhân nóng xèo xèo.

Lam Khải Nhân: "......."
Ngụy Vô Tiện: "......."
Ngụy Vô Tiện cúi đầu, liếc Kim Quang Dao đang bưng nụ cười tiêu chuẩn bên trái, lại nhìn Lam Vong Cơ bên phải, lén lén lút lút dịch người chút xíu xiu về bên phải, cam chịu mà mở miệng: "Thực xin lỗi lão...!tiên sinh..."
Lam Khải Nhân: "....Lỗi thế nào?"
Ông vốn tưởng rằng Ngụy Vô Tiện cùng lắm là chạy nhảy, lăn lộn ở đâu đó thôi...
Ngụy Vô Tiện tự hào nói: "Chạy nhanh!"
Lam Khải Nhân xiết chặt hai tay.

Tuy là thái độ không tính là thành thật, nhưng so với lúc trước, chỉ mới cái lỗi chạy nhanh này thôi đã tốt hơn nhiều rồi.
Ngụy Vô Tiện bổ sung: "Sát sinh...."
Lam Khải Nhân biến sắc.

Ngụy Vô Tiện bổ sung tiếp: "Chưa thành! Chưa thành! Bị chất nhi của ngài ngăn cản đúng lúc."
Lam Khải Nhân: "......"
Lam Vong Cơ: "......"
Lam Khải Nhân dường như nhớ tới cái gì: "Nói tới Lam Vong Cơ, con vừa rồi mới...." Ông ta muốn nói chuyện Lam Vong Cơ mới vừa nói dối.

Không chờ ông nói xong, Lam Vong Cơ đã cúi đầu nhận lỗi, chủ động lĩnh phạt.

Ngụy Vô Tiện: "?"
Y quay đầu nhìn Lam Vong Cơ: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Lam Hi Thần nhìn hai bên, không khỏi đau lòng cho đệ đệ nhà mình.

Cái tình cảnh này thực giống như mẹ chồng, nàng dâu cãi vã.

Lam Vong Cơ kẹp ở giữa, rơi vào thế khó xử.

Trong lòng nghiêng về hướng Ngụy Vô Tiện, lại không thể cãi lại gia quy và thúc phụ.

Thật quá khó mà! Lam Hi Thần nghĩ ngợi một hồi, than nhẹ: "Ai....."
Kim Quang Dao: "........"
Tình hình Lam Thị bây giờ....!có hơi phức tạp a...!trình độ náo nhiệt có thể nói là gần bằng mấy lần vợ bé của Kim Quang Thiện dẫn con lên Kim Lân Đài nhận chồng.

50.

Nguyên bản mấy người ngồi trong phòng luận đạo, khoan thai nhàn nhã.

Bằng vào trình độ bảo thủ của Lam Khải Nhân, thêm vào cái miệng rất biết ăn nói của Kim Quang Dao và tính cách bình ổn, nhã nhặn của Lam Hi Thần, ba người này có thể nói tới lúc Lam Thị cấm đi lại ban đêm.

Sau đó, Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện từng người đến.

Lam Khải Nhân đột nhiên cảm thấy cả tinh thần lẫn thể xác mệt mỏi, rã rời.

Ngụy Vô Tiện còn chưa khai tội xong, đang nói giữa chừng liền bất thình lình hắt xì hơi một cái, hai cái, ba cái, lại thêm cái nữa.

Lam Khải Nhân nhíu mày.

Điều kiện tiên quyết đầu tiên của người tu hành bọn họ chính là cường thân kiện thể.

Ngụy Vô Tiện có quậy phá cũng chỉ là ồn ào, nghịch ngợm một chút.

Từ lúc y còn học trong trường đã rõ ràng là tư chất thông minh, trụ cột cũng khá là vững chắc.

Sao bây giờ lại xảy ra sự cố?
Thắc mắc thì thắc mắc.

Nhưng bây giờ rốt cuộc là bị bệnh, bị phong hàn, lại vì nguyên nhân đặc biệt mà không thể không tá túc ở Vân Thâm Bất Tri Xứ làm khách.

Phạt nặng cũng không tiện nói năng với tiểu Giang tông chủ.

Ông ta suy tư một phen mới nói: "Vong Cơ, con trước tiên đưa Ngụy Anh trở về đi."
Ngụy Vô Tiện làm như không sao cả, hắt xì hơi thêm mấy cái nữa: "A? Không phạt? Lam lão già...!Khụ! Lam lão tiên sinh, ngài khi nào hiền lành như vậy?"
Lam Khải Nhân: "......"
Ông ta không giờ, không điếc, cũng không mù.

Ngụy Vô Tiện nói cái gì đó, ông ta nghe rõ mồn một.

Lam Khải Nhân hỏi: ".....Ngươi muốn chép gia quy mấy lần?"
Ngụy Vô Tiện vội vàng vẫy tay: "Đừng nha! Đừng nha! Ngài cũng...!đừng lừa ta nha.

Ta cũng không phải người của Lam Thị, càng không phải là con cháu thế gia tới học.

Là khách! Đúng! Ta là khách! Ngài không có lý do gì phạt ta chép cái bộ gia quy chết dẫm kia nha!"
Lam Khải Nhân: "......."
Không biết vì sao mà Lam Khải Nhân nghe tới đây, ý nghĩ đầu tiên lại là, để Lam Vong Cơ phạt y.

51.
Ngụy Vô Tiện trùm chăn bông, ngồi xếp bằng trên giường, bưng bát canh thuốc đắng nghét do lam Vong Cơ đưa tới.

Giọng y khàn khàn, dẩu môi ra vẻ đáng thương hỏi han: "Không uống được không?"
Sắc mặt Lam Vong Cơ so với lúc về phòng đêm qua còn kém hơn, làm như không thấy Ngụy Vô Tiện làm nũng, lắc đầu nói: "Không được."
Ngụy Vô Tiện sửng sốt nhìn nước canh thuốc đen ngòm, cảm thán cái nhà bếp Lam Thị này quả nhiên là số một.

Không cần biết là cái nguyên vật liệu gì cũng có thể nấu thành đắng ngắt.

Mà đồ đã đắng rồi còn có thể nấu thành cho đắng hơn.

Không giống sư tỷ y.

Trước đây y cũng có mấy lần bị bệnh.

Giang Yếm Ly chỉ là bỏ thêm mấy vị thuốc vào, làm thành đồ ăn thuốc.

Y cầm ăn mấy chén, đổ mồ hôi đầm đìa một lần, bệnh đã liền khỏi....
Lam Vong Cơ ngồi trước án thư, bày giấy trước mặt.

Gia quy không cần mở.

Giáo điều bên trong đã khắc sâu vào lòng.

Hắn đang định chép tay, thấy Ngụy Vô Tiện cầm bát, vẫn như trước một miếng cũng chưa ăn, mới đứng dậy đi qua.

Ngụy Vô Tiện ngẩng đầu, thấy Lam Vong Cơ đi lại.

Cái tư thế kia chính là thấy y không uống thuốc liền nhất định không buông tha.

Y bĩu môi, ngửa đầu, cầm cái bát, lầm bầm: "Đắng quá đi...."
Lam Vong Cơ: "....."
Ngụy Vô Tiện hỏi: "Lam Trạm, tai ngươi sao đỏ vậy?"
Lam Vong Cơ: "......."
Ngụy Vô Tiện chớp mắt mấy cái, giơ tay túm tay áo hắn bắt đầu nhõng nhẽo: "Mặc kệ lúc trước thề nào...!thuốc này bé không uống được không nhaaa?"
Giọng y lúc trước trong trẻo đầy sức sống, bây giờ lại khàn khàn, mềm mại thêm mấy phần.

Âm cuối kéo dài nhấn nhá, giống như cái lông chim xinh đẹp, dụ dỗ, nhẹ nhàng lướt qua một cái.

Lam Vong Cơ quay mặt đi...!không nhìn y nữa.

Ngụy Vô Tiện dịch dịch mông, ghé người lại gần: "Lam Trạm?"
Bước chân Lam Vong Cơ hỗn loạn: "Ta, ta đi mua đường cho ngươi ăn." Nói xong hắn vội vàng bỏ chạy.

Ngày hôm đó, môn sinh Lam Thị chỉ cảm thấy một cái bóng trắng lướt qua một cái.

Tập trung nhìn.

Chính là Lam Nhị công tử xưa nay ổn trọng, kiềm chế đi nhanh ngang qua....!Nói là đi, nhưng bằng pháp lực bí hiểm của hắn, tốc độ không phân cao thấp với tốc độ bay của đệ tử cùng lứa.

Nhưng mà ít ra hắn còn nhớ rõ quy củ, còn chưa triệu Tị Trần ra trong sơn môn, ngự kiếm rời đi.

Đệ tử tuần tra yên lặng ghi vào sổ phạt: Lam Vong Cơ, đi nhanh..
 
Back
Top Bottom