Cập nhật mới

Khác Vong Quốc Chi Vương

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
77662096-256-k653868.jpg

Vong Quốc Chi Vương
Tác giả: ncandont
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Những gì được lưu lại trong sử sách tự động sẽ trở thành lịch sử chính thống.

Đó là việc muôn sự, muôn người cổ kim vẫn nhất nhất tuân theo.

Nhưng lịch sử không hẳn đều là sự thật trong quá khứ.

Ngược lại, không phải sự thật nào trong quá khứ cũng được lưu vào lịch sử.



vong-quốc-chi-vương​
 
Vong Quốc Chi Vương
Hồi 1: Nợ nước chưa xong đầu đã bạc


Lại một đêm u tối nữa về nơi hoàng thành Bắc triều vốn ảm đạm sau những ngày dài thất trận.

Tiếng gào thét của binh sĩ cuối cùng đã tắt hẳn ở những đồn luỹ ngoài thành.

Người trong thành chẳng ai biết quan quân họ Mạc đang thắng hay thua, họ chỉ biết suốt mấy tháng nay những gì tệ hại nhất đang đổ lên đầu họ.

Sự hoảng loạn và kinh hãi bao trùm khắp khắp mọi nẻo đường ở Thăng Long, đến cả hoàng cung cũng không ngoại lệ.

Giờ thì ai cũng đều cố tìm đủ mọi cách để tìm đường thoát thân khỏi ngôi thành sắp thất thủ này.

Đám đông dân chúng và một số quan binh ồ ạt tràn về phía các cổng thành chưa bị rơi vào vòng vây của kẻ thù, cố sức đòi mở những cánh cửa bị đóng chết.

Lớp lớp người xô đẩy, dẫm đạp lên nhau, tiến thật sát về phía quân canh để giằn thúc.

Những người lính ấy, kẻ đã buông xuôi, người đã lẫn vào biển người kia.

Số quan binh còn chút phục tùng đang cố gắng giải tán dòng người và dốc sức gia cố lại những công sự cuối cùng trong thành.

Số đông quân lính còn đã được điều vào cung để chờ đợi những mệnh lệnh kế tiếp của quan trên.

Tiếng pháo của Nam triều từ xa xa vọng về, thay cho những hồi trống canh đã bị bỏ quên.

"Lại có đánh nhau", một lão ông chạy loạn bình phẩm.

Dòng người hoảng loạn tràn đến các cổng thành càng lúc càng đông.

"Trời ơi!

Giặc ngoài chưa tới, thì anh em đã gục trước đám loạn này", viên chưởng cơ thét lên thật to rồi từ trên mạn thành nhảy xuống, giải thoát cho mình khỏi tình cảnh bế tắc bấy giờ.

Vận nước gắn và phận người gắn chặt với nhau.

Nhiều người đang tận lòng vì vương triều này không chỉ "Vì nước, vì dân" mà vì cả những gì họ tin tưởng và bảo vệ bấy lâu...

Không hơn không kém.

Số còn lại thì chỉ thầm mong cho tính mạng của mình cùng thân nhân được bảo toàn.

Việc thăng quan tiến chức về sau chỉ là giấc mơ xa xôi để làm vui cho cảnh ngộ của họ.

Những kẻ còn ôm mộng "Phù Lê" thì không nên tính đến.

Trong cái không khí ấy, duy chỉ có một người là khác hẳn.

Có một người thiếu niên đầu đã điểm bạc chỉ lẳng lặng bình thản ngồi quay lưng về phía nam, không đoái hoài đến thế sự ngoài kia.

Phía sau tấm áo choàng xanh thẫm là một hình hài hằn rõ những muộn phiền và mỏi mệt.

Người này cứ im lặng ngồi đó, tay cầm một quyển sớ.

Thanh kiếm màu xám bạc đã tra bao hững hờ gác dưới chân ghế anh ta ngồi.

Thi thoảng người thanh niên kia lại hạ rồi lại nhấc cánh tay còn lại lên xuống, trông như muốn cầm lấy thanh kiếm nhưng rồi lại thôi.

Thanh kiếm vẫn dửng dưng gác đó, cùng mang một vẻ xám bạc như người trai.

Trong căn phòng anh ta ngồi, chỉ có mỗi hơi rượu sót lại trong những chiếc vò đã cạn là còn nồng nàn.

Nhìn bộ dạng lúc bấy giờ của người này, khó để nghĩ nó không do thế cuộc ngoài kia tạo ra.

Nôm dáng điệu này, chẳng khó để nghĩ người này vị quan tướng Mạc triều đang khổ tâm bởi chiến cuộc bây giờ.

Nhưng thực sự không phải như vậy, điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến người trai này cả, mặc dù bản thân cũng từng là một vị tướng họ Mạc.

Thứ khiến người thiếu niên đã bạc mái đầu thành như vậy là một điều khác.

Riêng một phần gì đó khiến bản thân khổ tâm thôi.

Phần nó, so với những gì đang diễn ra ngoài kia, thì có lẽ không đáng là gì.

Nhưng còn với người thiếu niên Mạc triều này, nó cũng đủ quan trọng để làm một cái cớ thuyết phục để anh bỏ quên đi tất cả.

Tuy nãy giờ không đọc gì, nhưng nhìn nét mặt người thiếu niên đó khi chạm hờ vào trang sớ, nhìn bóng dáng vật vờ hằn trên cánh tay hao gầy đang lật giở, đủ để hiểu nội dung trong đó đã làm anh ta đau khổ thế nào.Trong không gian tĩnh lặng này, đưa hờ tay khẽ chạm vào vài sợi tóc bạc trên mái đầu vừa độ ba mươi của mình, bất chợt anh ta nói lên câu:'' Tiếc rằng...Nợ nước chưa xong đầu đã bạc...!''.

Câu này thực ra vị tướng quân họ Mạc chỉ xem thuần là một lời than vãn, một lời an ủi làm vui cho chính bản thân anh thôi.

Vậy mà khi nói ra, chính anh ta cũng nghẹn đi phần nào.

Lơi hẳn quyển sớ đi, người thiếu niên đó gối hẳn thanh kiếm vào ngang người, khép dần mi mắt lại.

Và rồi anh ta cũng dần lặng đi vào màn đêm cô mịch nơi đây để suy nghĩ điều gì đó.....

(Lời tác giả: N. ) ...Có lẽ qua câu nói trên, còn rất khó để các bạn có thể đón được nhân vật này là ai.

Vì vậy, sao đây tôi xin mạn phép được giới thiệu phần nào về nhân vậy này.

Tên của người thiếu niên này chính là Mạc Mậu Hợp- Vị hoàng đế thứ năm và cũng là vị hoàng đế đúng nghĩa cuối cùng của nhà Mạc.

Đồng thời người này cũng bị xem là kẻ tội đồ trong suốt thời phong kiến, mà dĩ điều đó còn kéo đến tận giờ đối với nhiều người khi nhìn lại lịch sử...Tuy vậy có lẽ ai đều nên tìm cho mình một hướng riêng khi nhìn nhận về điều đã xảy ra trong những dòng mà lịch sử lưu lại đó.

Và theo nhận định đó, những câu chuyện về sau tuy không sát hoàn toàn với lịch sử, nhưng hẳn cũng giúp các bạn nhìn theo chiều của những thứ thật thường tình thời Nam- Bắc triều một cách khách quan, rõ nét hơn nhưng không lạ lẫm mấy với chính sử.

Nhưng tin rằng, cũng không khó để cho bất kỳ ai khi đọc để cảm được phần nào của những con người rất đỗi bình thường đang cố trong thời cuộc trớ trêu ấy...Dựa trên nguyên tắc:''Sự đồng cảm có hay không là do ở mỗi người, chứ không do giượng ép'', câu chuyện xin được phép trở lại.

Nhưng mong những dòng này có thể giúp bạn cảm hơn về điều đó, chứ không ảnh hưởng gì tới nó và cả nhìn nhận chung của độc giả về lịch sử.

Trong thư phòng đó, vòng tâm trạng lẫn quẫn ấy- sự tĩnh lặng rồi lại lẫn đau thương nơi vị hoàng đế trẻ này, cứ lặp đi lặp lại mãi như thế.

Dù vậy, dường như chúng chỉ là cảm xúc riêng trong Mạc Mậu Hợp chứ không hề bị những điều thảm hại ngoài kia phiền đến.

Sự yên tĩnh đến đáng sợ ở cứ vậy mà kéo dài cho đến vô hạn...

Thế mà lần nữa, không khí này lại bị phá vỡ.

Tiếng gõ cữa ngoài kia hẳn đã tác động được gì đó tới vị hoàng đế này, khiến Người thôi đi.

Tạm nén đi cảm xúc bản thân, vị hoàng đế Mạc triều cất lời ra lệnh cho người ngoài kia tiến vào.

Trước cảnh thế ảm đạm trong này, rồi tình cảnh thê lương ngoài kia , quả là khó để Tây đạo tướng quân Mạc Ngọc Liễn - người đang tiến vào lúc này dằn được cảm xúc và bình tĩnh như thế.

Cũng như bất kỳ ai đang hết lòng vì triều Mạc, nếu thấy được vị hoàng đế của họ lúc bấy giờ, thử hỏi ai trong số họ lại không đau xót chứ có riêng gì ông đâu.

Ông- Người đã hết lòng và cố công gây dựng, rồi lại bất chấp thiên hạ để bảo vệ nó mặc đi tất cả.

Để rồi hôm nay lại chính mắt nhìn cảnh vương triều này dần sụp đổ thì sao ông lại không đau lòng.

Trong dòng cảm xúc lẫn lộn khó tả ấy, bất chợt Mạc Ngọc Liễn lại nhớ đến phần nào câu mà Nguyễn Quyện đã nói trong lần thất trận đó.'' ...Trời đã bỏ nhà Mạc thì người anh hùng cũng khó ra sức!''.

Lần đầu nghe câu đó, ai không cho là đó là lời than thở, là sự than vãn và quy phục hèn nhát trước kẻ thù của vị tướng thất trận này.

Vậy mà giờ ngẫm lại, ông đã hiểu nỗi lòng của vị tướng quân Nam Đạo.

Nếu chịu khó nghe hết câu nói đó, ta sẽ hiểu được một điều :''Những người dẫu không thể cố gắng đến cùng như Nguyễn Quyện ông, nhưng vẫn cố chấp mặc đi tất cả để bảo vệ một vương triều mà chẳng còn mấy ai muốn nó tồn tại nữa.''.

''Nguyễn Quyện tướng quân!

Ngài nói không sai, quả là ứng với tình cảnh của chúng ta hiện tại.

Tiếc là đã thua trận này...!''- Đó vỏn vẹn là những dòng cảm xúc nghẹn ngào lúc này của ông.

Tuy đã nghe thuộc hạ của mình báo lại câu này nhiều lần- tất nhiên với nhiều thái độ khác nhau, nhưng thật sự ông hiểu và cảm nó ra sao chỉ mỗi ông biết.

Tạm giác đi những dòng cảm xúc ấy, Mạc Ngọc Liễn lại bình tĩnh bước tiếp vào để báo cho Mạc Mậu Hợp biết về tình hình chiến sự ngoài kia.

***

Nhưng quả là vậy, những gì họ nghĩ là đúng.

Mạc Kính Điển, Nguyễn Quyện, Mạc Ngọc Liễn,...,họ đã vì triều đại này mà mặc hết nhận định của cả một bộ phận người trong thiên hạ và mặc kệ cái mà những kẻ đó cho là thiên mệnh.

Nhưng giờ cái thứ gọi là thiên mệnh đó quả là không muốn chính họ và vương triều này tồn tại.

Ý trời!

Lần lượt từng người họ đều bị nó tổn hại.

Thời gian qua, tuy nó vốn không có gì khinh khủng, nhưng chính nó khiến họ gục ngã.

Dù đã cố duy trì sự sống của Bắc triều thành công ra sao đi nữa, nhưng Mạc Kính Điển cũng không tránh được cho bản thân mình vòng: sinh- lão- bệnh- tử do nó tạo ra.

Còn Nguyễn Quyện, Mạc Ngọc Liễn tuy hiện tránh được vòng oan nghiệt đó, nhưng họ giờ thì người bị giam cầm còn người tuy tự tại thì không đủ sức một mình duy trì vương triều này nữa.

Vả lại bây giờ, họ cũng không còn đủ sức như xưa để gánh vác thay cho vị hoàng đế trẻ của họ nữa...Thiên mệnh đó đúng là không còn muốn tất cả những thứ ấy tồn tại.

***

...Bước vào căn phòng này, điều đầu tiên đập vào mắt Mạc Ngọc Liễn không gì khác ngoài cảnh tượng thảm hại đó.

Trong góc phòng, Mạc Mậu Hợp vẫn như thế, ngồi quay lưng về một phía và dường như cũng chẳng muốn quan tâm mấy đến sự hiện diện của ông.

Nhưng không nản lòng, vị tướng Tây Đạo vẫn tiếp tục báo cáo chiến sự:

-Khải bẩm hoàng thượng!

Quân Nam triều hiện đang dốc toàn lực tấn công vào Thăng Long.

Thần đã huy động toàn bộ binh sĩ cố chống đỡ nhưng hẳn không thể đẩy lùi bọn chúng ngay được...

Tuy vẫn hờ hững, nhưng nãy giờ Mạc Mậu Hợp hình như châm chú lắng nghe hơn và như đang chờ điều gì đó.

Mạc Ngọc Liễn nói tiếp:

-Hiện Trịnh Tùng đã kéo quân chủ lực của chúng đến khá gần rồi, thần nghĩ hoàng thượng cùng hoàng hậu và các hoàng tử nên lánh đi sẽ tốt hơn.

Xin để thần sắp xếp chuyện trong ngoài và điều binh sĩ ở lại đối trận với hắn.

Đến đây thôi, thái độ của Mạc Mậu Hợp đã thay đổi hẳn.

Tan đi thái độ bất cần lúc nãy, vị thiếu đế quay người lại, không hiểu lúc nào mà Người lại gương giáp sẵn sàng như để chuẩn bị chiến đấu từ rất lâu rồi.

Nếu lúc nãy thảm hại thế nào, thì giờ chính những thứ đó lại trở thành động lực cũng như quyết tâm để vị thiếu đế Mạc triều chiến đấu.

Cầm chặt thanh kiếm trong tay, Người đứng dậy đi đến chỗ Mạc Ngọc Liễn và nói:

-Nếu ngài thấy cần thì cứ cho người hộ tống Nguyễn Thị hoàng hậu và các con ta lánh đi nơi khác.

Còn Trịnh Tùng và quân Nam triều cứ để ta lo liệu.

Ta trốn tránh bấy lâu là đủ rồi, giờ là lúc ta nên làm điều gì đó cho đất nước Đại Việt này!

Đúng với vai trò của ta!

Nghe được những câu này của Mạc Mậu Hợp rồi, ít nhiều ông cũng thấy vui phần nào trong lòng.

Từ lâu rồi- Kể từ sau trận chiến đó, có lẽ đây là lần mà Người dứt khoát và cũng là lần mà Người quyết tâm tham chiến mạnh mẽ nhất.

"Nhưng với tâm trạng bất ổn như vậy, dù làm thế có thể kích lệ lòng quân , nhưng không nên để Mạc Mậu Hợp tham chiến thì tốt hơn cả.

Canh bạc này không thể cược...".

Suy nghĩ một lúc, rồi ông liền nói:

-Tấm lòng của hoàng thượng thần xin được nhận!

Bọn chúng thần đã có thu xếp rồi, người nên cùng hoàng tộc lánh đi.

Khi nào chiến cuộc khả quan hơn, ta sẽ cùng hồi kinh.

Không bận tâm, vị hoàng đế trẻ đáp:

-Không sao!

Ngài đừng quan tâm.

Hiện giờ là lúc ta thấy mình mới thực sự ổn nhất!- Tuy giọng người thiếu niên bạc đầu họ Mạc bây giờ khá nghẹn rồi, nhưng câu này lại càng thể hiện ý chí mãnh liệt của Người đang tăng đến cực độ.

Nói xong, vị hoàng đế cầm kiếm dứt khoát bước đi, mặc cho Mạc Ngọc Liễn và thuộc hạ của ông đang cố ngăn cản ra sao .

Binh sĩ ở phía ngoài cũng nhìn thấy cảnh này hết cả.

Những người lính từng kề vai sát cánh cùng Mậu Hợp trong trận chiến năm trước không mấy ngạc nhiên khi chứng khiến sự thể của vị vua trẻ.

"Hoàng thượng về thật rồi!", nhiều viên cấm vệ phấn khởi nói thầm với nhau.

Họ rất mãn nguyện, như thể kẻ đang vật vã trong cơn hấp hối trút được hơi thở cuối cùng.

Trận chiến năm trước kết thúc, những người lính ấy tưởng như vị tướng Mạc trong Người đã cùng những người anh em không may của họ vĩnh viễn nằm lại phía bên kia.

Ấy thế mà cái con người xem như chết rồi nơi vị hoàng đế trẻ của họ lại hồi sinh thế này.

Còn với những người lần đầu biết đến Mạc Mậu Hợp- có thể là qua các lời đồn không tốt mấy, trước mắt họ giờ là sự ngạc nhiên và cả sự kinh sợ nữa.

Bọn họ nghĩ thầm rồi bảo nhau:'' Đến cả hoàng đế của chúng ta còn như thế, tại sao ta lại lờ đi những chuyện sắp xảy ra''.

Và cứ thế, họ giờ có là ai chăng nữa thì đều tăng quyết tâm chiến đấu lên tột độ cả.

Sự can đảm và ý chí của họ bây giờ đã thực sự đủ để đương đầu với kẻ thù.

Ngày mai có ra sao đi nữa, chỉ cần dưới sự chỉ huy của Mạc Mậu Hợp hay một vị tướng nào mà bản thân tin tưởng, ba quân sẽ có thể yên lòng để quyết tử với quân Nam triều.

Ý thức được điều đó, không ít người từ hưởng ứng nó đã đến cản Mạc Mậu Hợp lại- Có lẽ là do họ cũng nghĩ như Mạc Ngọc Liễn:'' Trận tử chiến này vị thiếu đế không tham gia sẽ tốt hơn''.

Trong những ai từng chinh chiến với Mạc Mậu Hợp, có người thì đứng lặng để trông gì đó , còn một số đã hoà vào vòng người để ngăn cản.

Nhưng dưới lệnh của Mạc Ngọc Liễn, binh sĩ xung quanh dù muốn dù không, ai cũng phải tới cản vị hoàng đế lại.

Tạm ngừng bước, Mạc Mậu Hợp nói với Mạc Ngọc Liễn và binh lính phía trước rằng:

-Các ngươi đừng cản ta!

Cứ mặc kệ ta, chuyện gì nên đến với ta trên chiến trường thì cũng phải đến thôi.

Đừng bận tâm về ta.

Lời Mạc Mậu Hợp nói là thế, nhưng nghe những lời này của Người, những người quanh đây, kể cả ai đã từng chinh chiến với Người hay kẻ chỉ mới biết qua, lại càng không thể bỏ mặc.

Họ vẫn quyết cản vị vua Mạc lại.

Bây giờ, Mạc Mậu Hợp chẳng biết phải làm gì hơn cả.

Âm thầm, vị thiếu đế rút thanh kiếm đang cầm chặt trong tay ra và đưa về phía họ.

Thanh kiếm ấy đã lâu không sử dụng đến, có chăng là được một ai ngày ngày dốc tâm lao chùi rồi lại tra vào bao .

Bây giờ khi rút ra trong đêm, thứ ánh sáng đặc biệt mà nó tạo ra thật kì lạ.

Ánh sáng này kiến xung quanh chết lặng vì kinh ngạc và có gì bồi hồi cảm thương khi nó gợi lại câu chuyện của vị thiếu đế xưa.

Cầm chặt nó trong tay, vị hoàng đế họ Mạc lạnh lùng tiến tới và nói gọn:

-Đừng cản ta nữa!

Chỉ thế thôi, bây giờ không ai còn giữ ý định cũ và có thể cản được Mạc Mậu Hợp nữa.

Họ không biết làm gì hơn ngoài việc im lặng mà đứng nhìn người thiếu niên họ Mạc này.

Trong tình cảnh bế tắc tưởng chừng như không giải quyết được đó, bỗng có một người xuất hiện.

Từ phía Nam ngôi thành, hiện người đó đang đến.

Mặc dù bị màn đêm che phủ và cả lớp máu bám khắp người, nhưng những ai phía dưới- nhất là binh sĩ đều nhận ra anh ta là ai.

Vẫn khuôn mặt lạnh lùng, vẫn dáng người thấp thoáng quen thuộc, mái đầu xám màu man dại đó cho dù có nhuộm thêm bao nhiêu máu nữa thì sự đáng sợ của người này không ai dưới điện mà không biết.

Giữa không khí yên lặng kéo dài ấy, người đó lặng thinh len qua binh sĩ đang đứng đó và đến chỗ Mạc Mậu Hợp và Mạc Ngọc Liễn đứng.

Nhìn viên tướng chủ chốt trong đội mật vệ quay về với bộ dạng kia, có cố tình không để ý những người lính vẫn biết, họ kháo nhau:'' Mấy tầng lũy đã sụp đổ, nỗ lực cuối cùng để chặn bước kẻ thù giờ cũng thất bại.

Ngày mai chuyện gì đến với họ cũng phải đến.''...

Trước Mạc Mậu Hợp và Mạc Ngọc Liễn, chẳng cần chờ họ bắt lời như mọi khi, lần này anh tự nói.

Hướng ánh mắt sáng đến lạnh về phía hoàng đế họ Mạc, bằng giọng hơi khó nghe của người lâu rồi không nói chuyện, anh nói:

-Lần này ta phải công nhận là lão ta nói đúng.

Cậu đừng tham gia trận này.

Cậu và những ai cần đi thì hãy rời khỏi đây.

Còn chúng để ta xử lí!

Những lời xem vẻ đầy tính khi quân phạm thượng của anh ta đã khiến quan binh xung quanh đứng ngớ người ra.Nghe những câu nói này, Mạc Mậu Hợp vẫn không thay đổi thái độ.

Vị hoàng đế chỉ hơi khó hiểu một chút, tại sao người đã cùng sinh tử một thời và hiểu nhiều chuyện của mình lại nói như vậy.

Như khi nghe những người khác nói, Mạc Mậu Hợp vẫn cứ đi về phía cổng thành mặc cho có ai ngăn cản.

Cảm thấy giờ có khuyên vị hoàng đế trẻ họ Mạc sao đi nữa cũng vô ích, vị tướng kia quyết định đổi cách.

Chỉ trong giây lát, anh ta đã đến trước Mạc Mậu Hợp, cùng lúc đó thanh kiếm giấu trong tay phải anh cũng được đẩy ra.

Đưa dần cánh tay mang kiếm về phía cổng thành, giờ dụng ý ngăn cản của người này đã quá rõ ràng.

Cầm chặt hơn nữa thanh kiếm trong tay, Mạc Mậu Hợp vẫn đi tiếp và nói:

-Đừng cản ta!

Ta không muốn ra tay với anh đâu!

Vẫn thái độ lạnh lùng, người đó đáp lại :

-Cậu còn cố chấp thì đừng trách ta ra tay.

Thế là Mạc Mậu Hợp cứ đi tiếp, dường như vị hoàng đế cũng không muốn giao chiến với người kia.

Lúc này không còn cách nào, vị tướng đó giơ kiếm ra cản Mạc Mậu Hợp.

Dường như việc gì đến cũng phải đến, Mạc Mậu Hợp bắt buộc phải dùng kiếm trả đòn.

Với kiếm trong tay, bây giờ họ lao vào đánh lẫn nhau.

Người tính không bằng trời tính.

Kết quả của lần giao chiến này thật sự khó đón.

Mạc Mậu Hợp tuy dứt khoát là phải ra đi nhưng khi xuống tay lại không làm thế được.

Trái lại với vị hoàng đế, một kiếm mang trên tay, vị tướng kia vẫn bình tĩnh và dứt khoát chiến đấu.

Tối tăm đến mấy, trên cao trăng vẫn sáng tỏ.

Đêm nay chưa phải rằm nhưng lại sáng trăng.

Ánh trăng sáng soi rõ từ dòng người hỗn loạn trong kinh trành đến nền đất đã được nhuộm đỏ bởi những giọt máu quanh ngoại vi Thăng Long và cả cuộc tương tàn của hai kẻ bên dưới.

Máu vương trên cây cỏ vẫn nhỏ từng giọt tươi ít ỏi trước khi khô quánh lại trên nền đất, hai người vẫn đánh lẫn nhau.

Bây giờ, người đó đã đỡ được hầu hết các đường kiếm của Mạc Mậu Hợp nhưng anh ta vẫn không đánh trả.

Sau khi gạt được kiếm của người kia, lúc hai người gần nhau nhất, bỗng nhiên Mạc Mậu Hợp nói:

-Anh cứ để ta đi đi, ta phải giải quyết với hắn và quân Trịnh một thể trong lần này.

Chuyện của anh và của cả ta nữa, lần này cứ để ta xử lý cho.

Để ta đi, Trương Du!

Người đối diện anh chỉ trả lời:

-Cám ơn cậu!

Chuyện của ta cứ để ta lo!

Cùng lúc đó phía dưới thanh kiếm sắc lóa của anh ta đã xuyên qua lớp giáp của Mạc Mậu Hợp.

Với lực đó, tuy không đủ hạ sát Mạc Mậu Hợp nhưng đủ làm vị hoàng đế phải ngã xuống.

Trong giây phút đó, bằng giọng khó nghe và cũng nghẹn đi phần nào nhưng ai cũng nghe rõ được câu mà Trương Vu nói:

-Cậu cứ nằm đó.

Điều cậu muốn, ngày mai ta sẽ cố hoàn thành...cho cả ta và cậu nữa!

Dứt lời, anh bước đến chỗ Mạc Ngọc Liễn đang đứng lặng nãy giờ.

Vẫn như nãy giờ, người đó nói trước:

-Ông cứ đưa cậu ấy cùng hoàng thất đến nơi an toàn.

Còn ở đây, cứ để ta lo.

Mạc Ngọc Liễn trả lời:

-Ta đã có lo liệu rồi, không cần phiền nhà ngươi đâu.

Ta nghĩ ngươi nên cùng hộ tống Người đi với ta tốt hơn.

-Không cần đâu, ta sẽ ở lại giải quyết chúng.

Cái gì nên chấm dứt thì cũng phải kết.

Có ta giúp họ, ít nhiều cũng cản chúng được lâu hơn.

Hơn nữa, ta cũng có việc cần làm cho cậu ấy và cũng là cho ta nữa...- Với giọng đã có phần nghẹn đi và lặng dần đi, Trương Vu nói hết câu đó.

Im lặng suy nghĩ một chút, Mạc Ngọc Liễn nói tiếp:

- Được thôi, tuỳ cậu...

Trước sự im lặng của Trương Vu, ông nói tiếp:

- Nếu thấy không xong, cậu nên rút theo bọn ta.

- Được...- người đó cố gắng nói tiếp- Nếu thực sự không xong, ông cứ tung tin là Mạc Mậu Hợp đã bị ta hạ sát rồi..

- Ừ, ta hiểu mà.-Cùng lúc với câu đó, ông và binh sĩ xung quanh dần tản đi cùng Mạc Mậu Hợp.

Cho tới khi chỉ còn lại một mình, như lúc đến, người đó lặng lẽ đi về phía mạn thành.

Đứng trên tường thành Nam, anh im lặng nhìn xuống.

Khẽ lấy từ áo giáo ra một nắm tóc đã bạc màu, người này tay còn lại chạm lên mái tóc đã bạc trắng cuồng dại của mình.

Trong lúc này, anh ta đồng điệu vào cảm giác xen lẫn giữa hồi tưởng và đau khổ như Mạc Mậu Hợp ít khắc trước.

Cầm chặt nắm tóc đó và vài sợi tóc chẳng còn tươi màu mấy của mình, anh nghẹn ngào nói:

-Nợ nước chưa xong đầu đã bạc.

Cậu...

À không...

Hoàng thượng, Ngài nói không sai...

Mạc Mậu Hợp.

Cùng lúc đó, anh siết chặt mớ tóc trong tay lại.

Từng hơi ấm và một chút cảm giác bình an thân quen từ nó, anh cảm nhận chúng trong lòng bàn tay mình, chút từng chút một cho tới khi những điều chỉ còn trong quá khứ ấy cạn vơi .

Đến khi tất cả chỉ còn lại là một nắm bụi, anh buông tay, để chúng tự do phiêu lãng theo gió, tìm về một nơi bình yên phía Nam mà chìm theo dĩ vãng.

Có lẽ những kí ức và chút thanh thản cuối cùng trong anh cũng nên bay đi theo các hạt bụi kia, siêu thoát khỏi đây, khỏi những giọt máu sẽ nhuộm nơi này vào ngày mai...

___

Chú thích:

* Câu mà Nguyễn Quyện nói khi Thái sư Nam triều Trịnh Tùng đề nghị quy thuận trong khi bị Nam triều giam giữ lúc thất trận năm 1591, nguyên là:'' Tướng thua trận không thể nói mạnh được.

Trời đã bỏ họ Mạc thì người anh hùng cũng khó ra sức." .

Tuy Trịnh Tùng rất tâm đắc câu ấy cũng như thái độ tưởng nhớ ơn thu nạp gia quyến của thân phụ mình- Trịnh Kiểm ngày xưa của Nguyễn .

Nhưng dẫu vậy làm cách nào, đối đãi tốt ra sao, Tùng cũng không khiến Nguyễn Quyện quy phục.

Sau Quyện lại bày kế hoãn binh cho họ Mạc khi quân Nam triều vào chiếm Thăng Long lần hai.

* Phía bên kia: tức bờ Nam sông Cả- Gianh giới phân chia của Nam -Bắc triều tính từ trước 1590- 1591, trước khi Mạc Mậu Hợp cùng binh sĩ nhà Mạc thực hiện tấn công chặn quân Trịnh- Nam triều bắc tiến ( 1591) .

Sau gần một năm giao tranh bất phân thắng bại, do thua to trận quyết định, quân Mạc buộc phải rút lui để bảo toàn lực lượng.

Thừa thế thắng trận, quân Lê- Trịnh tràn lên phía bắc, chiếm đóng phân nửa lãnh thổ nam phần của nhà Mạc, tạo thế bao vây và công đánh kinh thành Thăng Long.

*Vào cuối những năm 1580, nhận thấy thế lực quân Lê- Trịnh đã mạnh lên và Bắc Triều không đủ điều kiện để chủ động tấn công (Đánh thẳng vào Tây Kinh của nhà Lê ở Thanh Hóa) như trước, Mạc Mậu Hợp đã ra sức điều động dân chúng quanh thành Thăng Long đào hào đắp lũy, trồng tre gai để phòng thủ.

Tổng cộng ba tầng lũy cao hơn tường thành cũ đến mấy trượng, xen lẫn các hào sâu, hố chông nhọn trải dài Nhật Chiêu ( nay là Nhật Tân, quận Tây Hồ, Hà Nội) qua hồ Tây và cầu Dền xuống tới tận bến Thanh Trì, bên ngoài Thăng Long cũng trồng rất nhiều tre gai.

Tuy có nhiều ý kiến trái chiều thời đó và cả bây giờ về việc làm này, nhưng khả năng phòng thủ của chúng đã được chứng minh vào trận chiến năm 1591 ở Thăng Long.

Nhờ công trình này, quân đội nhà Mạc có thể cố chống cự với quân của Trịnh Tùng trong nhiều tháng ở ngoài thành cũng như làm hao tổn binh lực kẻ thù.

Dưới sự thúc binh tấn công dồn dập không ngớt của Trịnh Tùng, lần lượt ba tầng lũy đều bị đạp sập, quân Nam triều mới tiến được sát cổng thành.

Nhưng chính bức phòng tuyến cuối này đã làm quân Lê- Trịnh hao binh tổn tướng rất nhiều và cũng phần nào thể hiện phần thực lực còn lại của nhà Mạc với Trịnh Tùng.
 
Vong Quốc Chi Vương
Vài lời của tác giả


Thân gửi các bạn độc giả đã quan tâm theo dõi VQCV trong thời gian qua!

Lời đầu tiên, cho phép Nguyễn Phúc Vĩnh Nguyên mình gửi đến các bạn câu cảm ơn chân thành nhất.

Mặc dù không nhiều bạn lựa chọn VQCV để đọc, vote hoặc nhận xét về truyện nhưng mình rất vui vì các bạn đã đón nhận tác phẩm đầu tay còn mắc quá nhiều lỗi về câu từ và diễn đạt của mình.

Mình nảy sinh ý tưởng và bắt đầu viết vào những năm cuối cấp hai.

Tính đến giờ truyen đã được đăng trên wattpad cũng đã khá nhiều năm.

Nhưng do một số sự cố và thay đổi nên đến tận giờ mình chưa thể hoàn thành được.

Mình rất xin lỗi vì ngày trước chưa viết hoàn thiện truyện mà lại đưa lên đây dẫn đến việc các chương không đồng đều và bị khá nhiều lỗi.

Vì muốn mang đến độc giả những gì tốt nhất mà mình đã chỉnh sửa và cập nhật lại các chương khá nhiều lần cũng như đăng lan man lung tung khiến các bạn khó theo dõi và khá khó chịu.

Mình rất xin lỗi về điều này.

Quả thật lúc đó mình còn nhỏ tuổi và nông nỗi, không nghĩ rằng làm như vậy không tôn trộng các bạn.

Mình thật sự không có ác ý.

Nhưng bây giờ mình sẽ trở lại, viết lại truyện một cách chỉnh chu nhất có thể về văn phong và nội dung để tạ lỗi cùng các độc giả

Những sơ sót trong thời gian qua, xin các bạn bỏ qua cho mình.

Tuy bây giờ mình vẫn còn đi học nên thời gian trống để viết thật sự không nhiều nhưng mình hứa khi mình đăng chap mới thì đó sẽ là những chap chỉnh chu nhất trong khả năng của mình.

Mình mong các bạn sẽ vẫn tiếp tục quan tâm theo dõi VQCV.

Mình mong các bạn sẽ có những bình luận đóng góp của các bạn để có thêm động lực và có thể hoàn thiện truyện hơn.

Tác giả

N.
 
Vong Quốc Chi Vương
Hồi 2: Gươm mài bóng nguyệt (1/3)


Bình minh dần lên nơi dãi đất phân mao phía xa kia.

Trời vừa tờ mờ sáng nhưng đêm vẫn chưa hẳn tàn.

Vầng nguyệt trên cao vẫn còn giữ được một chút ánh sáng yếu ớt trước khi mặt trời soi rõ phía dưới.

Dương nga hai vầng sừng sững đứng đối nhau ở hai góc trời.

Một bên là cái ánh sáng trong đêm sắp tắt đi, một bên lại là cái quang rạng của ban ngày đang tiến dần về phía đỉnh trời.

Vầng dương và bóng nguyệt, trong giây phút ít ỏi cùng soi sáng xuống mặt đất...

Đêm ngày đương lúc chuyển giao, cỏ cây muôn thú cũng không lấy gì làm vội vàng.

Chúng cứ thong dong chờ đến khi trời hừng đông rồi mới về lại cái trật tự đêm ngày quen thuộc của mỗi giống loài.

Chỉ có những con người sắp đi qua đây là mang vẻ khẩn trương.

Đó là đoàn người hộ tống Mạc Mậu Hợp và hoàng tộc Bắc triều lánh đi nơi khác.

Bọn họ đi rất nhanh trong im lặng.

Không ai trong số họ- Những binh sĩ hộ tống, những cung nhân và cả tông thất họ Mạc biết chính xác nơi họ sẽ đến.

Cái họ biết là hiện họ và quân Lê- Trịnh đều đi về hướng Bắc, chỉ khác là một kẻ đang tiến vào đánh chiếm Thăng Long, một kẻ lại đang phải bôn tẩu.

Cái họ biết nữa là nơi họ đến, căn theo hướng này có thể là chốn mạn ngược trong lời sấm trạng Trình, hoặc vùng biên thùy phân mao, hoặc những nơi vẫn còn ủng hộ họ Mạc ở Bắc phần.

Cái họ biết rõ nhất chính là nếu muốn toàn mạng thì phải nghe theo quan Tây đạo, nhanh chóng rời khỏi ngôi thành sao lưng trong im lặng, mặc kệ chuyện gì sẽ diễn ra với nó.

Cung nhân, quan lại cánh văn và phần nhiều tông thất đều nhất nhất tuân theo.

Ngoài tuân theo, những con người chân yếu tay mềm ấy còn làm được gì hơn.

Còn về phần binh sĩ lại khác.

Người thì chấp nhận phục tùng, kẻ thì chân vẫn bước mà ngoài mặt lẫn trong lòng không cam.

-Nghĩ mà tức.

Có thằng nào trong bọn mình là không một lòng quyết tử đâu.

Vậy mà quan Thái bảo lại tính mỗi đường chạy.

Ở lại sống mái với quân Trịnh thì chưa biết ai chết trước ai.

Đằng này mình đi, mình sống mà anh em ở lại phải chết.

Gã trưởng của một đội cấm vệ quân nói thay đồng đội mình với những người lính khác xung quanh, tuy nhỏ lời nhưng xem ra rất uất.

Giận người cũng không có lợi về mình.

Mấy anh túc vệ khẽ gật gù nhưng không mở miệng cất lời.

Bên đội cận vệ của Mạc Mậu Hợp có vẻ ôn tồn hơn, vẻ mặt họ không biểu lộ rõ sự bất nhẫn như cánh cấm vệ.

Mấy anh mật vệ cất tiếng:

-Biết làm sao được.

Mạc Ngọc Liễn, ông ta tính như thế mà hoàng thượng thì còn nằm mê man trong kia.

Giờ muốn khác cũng khó.

-Bọn tôi thực không muốn vậy.

Tính luôn các ông cộng với tụi này, các vệ còn lại cả người bên Khu mật nữa thì còn đương cự nổi.

Đằng này chỉ để lại nhiêu đó.

Chẳng lẽ để mình được sống mà phải hy sinh họ.

-Bọn chúng tôi đã sẵn sàng ở lại.

Nhưng hoàng thượng chưa kịp ra lệnh thì đã thành ra thế.

Hết tướng Ngân bảo đi hộ tống, tướng Du anh ấy lại không cho ở kinh tử thủ.

Anh Hùng với lũ chúng tôi còn làm gì được.

-Hèn gì mà hèn thế!

Gã trưởng đội ban nãy lại nói:

-Mấy ông với bên Khu mật là thuộc hàng tổng trừ bị.

Sướng phết, chỉ phụng mệnh mỗi đức thánh hoàng, có hơn nữa là vài ông được Người ủy nhiệm.

Còn như cấm vệ lũ chúng tôi với cả năm vệ kia, ai sai đâu phải đánh đó.

Ấy!

Lại chính ông quan Thái bảo điều ra đây hộ tống.

Cãi kiểu gì cho được.

Nghe tiếng qua lời lại nãy giờ, một anh lính thuộc vệ Kim Ngô cũng nói góp:

-Sướng gì mấy các ông ơi.

Đi kiểu này ai mà chả khổ.

Nuôi quân ba năm dụng binh một giờ.

Những người lính không nói thêm gì nữa.

Họ lại im lặng mà đi.

Trời cũng đã sáng hẳn...

Mạc Mậu Hợp gượng người ngồi dậy.

Cơn đau từ vết thương có lẽ đã đánh thức vị vua Mạc.

Một kiếm đó của Trương Du không đủ kết liễu Mậu Hợp nhưng đã đủ để buộc Người phải vào trong cỗ xe bôn tẩu.

Tựa vào phía sau giây lát để định thần, ngay lập tức vị thiếu đế lại tỉnh táo trong bàng hoàng .

Cỗ xe ngựa đi nhanh và êm mấy cũng không thể lừa người ngồi trong nó tưởng mình không bị chuyển dời đi .

Chuyện đêm qua có lẽ đã tuần tự tái hiện trong đầu Mạc Mậu Hợp.

Người đưa tay về chỗ kiếm của Trương Du đâm ở ngang phần hông.

Vết đâm không hiểm, Trương Du lại không dụng hết sức kình nên thương thế không quá nghiêm trọng.

Vết thương đã được cầm máu và băng bó khá kỹ nhưng vẫn chưa đóng miệng nên khiến phần thân của Mậu Hợp bị tê buốt không linh hoạt được.

Từng câu từng chữ vị tướng kia nói văng vẳng bên tai thiếu đế họ Mạc, rõ mồn một.

Tuy cửa đã bị đóng từ bên ngoài nhưng qua những qua khe hở vị vua Mạc vẫn có thể trông thấy được cảnh vật ngoài đó.

Đã quá xa Thăng Long rồi.

Lúc này có lẽ cuộc chiến hẳn đã bắt đầu.

Cảnh bên ngoài không cho Mậu Hợp biết rõ đây là chốn nào nhưng vùng này trống trải chỉ lác đác cỏ cây lùm bụi nho nhỏ.

Từ khe cửa, chỉ mỗi hình nguyệt trên cao là in rõ trong mắt vị hoàng đế trẻ.

-Đến giờ giao ca rồi à?

Còn sớm mà?

-Chưa đâu, nhưng tôi đến truyền lệnh trên.

-Lệnh gì vậy ông anh?

-Thái bảo nói bên Khu mật sứ ở mạn Bắc họ đã thu xếp xong xuôi.

Anh em cứ yên tâm trực chỉ lên cứ ở mạn ngược lánh cùng hoàng tộc.

-Có lên biên không ông anh?

-Không rõ nữa, nhưng chắc gần vùng Nước Hai.

"Khu mật... mạn Bắc...

Không lẽ".

Sau một lúc lẩm bẩm, có lẽ nhận ra điều gì đó, vị vua Mạc ngớ người đi.

Bất thần, Mạc Mậu Hợp cố lấy lực đấm mạnh vào thành xe và nói:

-Người bên ngoài mau nghe lệnh.

Bổn hoàng đây.

Các ngươi mau mở cửa cho ta ra ngoài.

Tiếng nói lúc nãy im bặt.

Mạc Mậu Hợp lại vừa nói vừa đập tay:

-Các ngươi còn đó không.

Dừng lại!

Mau thả ta ra.

Ta ban khẩu dụ này.

Các ngươi dám kháng chỉ sao!

-Mạc Ngọc Liễn, ngài đâu rồi mau mau đưa ta ra.

-Ta còn phải giải quyết Trịnh Tùng và đám quân của nó.

Mạc Ngọc Liễn!

Trương Du!

Ai ở ngoài kia thì mau dừng lại cho ta ra.

Bọn các ngươi sao tại dám giam ta ở đây.

-Mạc Ngọc Liễn!

Trương Du!

Hai người...

Tại sao lại đối xử với ta như vậy!

Bên ngoài không ai trả lời Mạc Mậu Hợp cả.

Có nhiều lý do khiến họ không thể nghe theo vị hoàng đế trẻ.

Trong im lặng, đoàn người vẫn cứ thế mà đi.

Mạc Mậu Hợp quyết định đổi cách.

Đưa tay vào áo giáp, vị hoàng đế cố gắng gỡ những mảnh giáp gần vết thương của mình.

Vốn đã được làm nhọn và bị vỡ ra do đường kiếm của Trương Du nên khá dễ dàng để Mạc Mậu Hợp lấy một phần sắt vỡ ra từ bộ giáp.

Nắm chặt mảnh kim loại này trong tay, người thiếu niên họ Mạc tì mạnh nó vào thành xe, dùng hết sức lực có thể để kéo đi.

Nhưng rồi thêm một lần nữa cơn đau từ vết thương lại làm Mạc Mậu Hợp ngục ngã.

Mảnh giáp vỡ rời tay, thân mình đổ gục xuống, bây giờ vị hoàng đế Thuần Phúc xưa nào đã trở lại, nằm hẳn trên sàn xe.

"Tại sao?

Tại sao và tại sao?" .

Trong đầu người trai Mạc đầy những câu hỏi tại sao.

Vị thiếu đế nói trong vô thức nhưng đầy vẻ khổ tâm:

-Ông Trời ơi!

Tại sao ông lại tiếc với ta một cái Thuần Phúc nguyên niên!

Dứt câu, Người cũng buông trôi mọi nỗ lực.

Khép đôi mắt lại, Người nằm yên đó.

Có lẽ Mậu Hợp đã quyết vùi mình trong một cơn mơ dài để tránh đi cái thực tại trớ trêu.

Để có thể như những ngày trước...

Trên bầu trời, mặc dù là ban ngày, trăng vẫn hiện hình hài.

Có khác chăng là trăng không thể sáng tỏ như đêm qua."

Gươm mài bóng nguyệt đã bao ngày?".

Ngày trước có người mài kiếm dưới trăng mà nên đại nghiệp.

Ngày nay, bên ngoài cỗ xe kia, dù mây không che nhưng vầng nguyệt cũng chẳng thể sáng như khi tối.

Bên trong xe, người thiếu niên bạc đầu họ Mạc kiếm đã rời tay, không thể ra ngoài, sức lực cũng chẳng còn để làm gì hơn là nằm gục trên sàn như nãy giờ.

(Còn tiếp)

*Chú thích:

Thuần Phúc là niên hiệu đầu tiên của Mạc Mậu Hợp, được sử dụng trong vòng ba năm, từ lúc lúc vị hoàng đế này mới lên ngôi (1562) đến năm 1565.

Do trong giai đoạn này vua Mạc còn quá nhỏ tuổi ( khoảng 2, 3 tuổi; tùy theo nhiều nguồn tài liệu khác nhau) chỉ mới biết đi và biết nói, khi thượng triều Ứng vương Mạc Đôn Nhượng phải ẵm ra điện, nên không thể trực tiếp nắm quyền, mọi việc triều chính trong ngoài đều nhờ tay phụ chính của Khiêm Vương Mạc Kính Điển.
 
Vong Quốc Chi Vương
Hồi 3: Gươm mài bóng nguyệt (2/3)


Trăng trên cao vẫn sáng tỏ, mặc cho lửa cứ cháy và máu vẫn đổ chốn kinh đô Bắc Triều.

Sau khi họ Mạc tổ chức cuộc triệt thoái, cũng là lúc cánh quân Nam Triều do Nguyễn Hữu Liêu chỉ huy đánh đến mạn tây bắc thành Thăng Long.

Những đợt hỏa công ác liệt của bọn họ đã trực tiếp hoặc gián tiếp khiến cho hàng ngàn người bên đối phương, bao gồm dân thường và lính đào ngũ, mất mạng.

Bấy giờ quân sĩ nhà Mạc dẫu lực lượng đã mỏng đi rất nhiều nhưng chưa hoàn toàn vỡ trận.

Số lính tráng vẫn còn ý chí và khả năng chiến đấu ở cổng tây bắc rút dần về hướng nội thành để cố thủ.

Họ chờ đợi lệnh phản công lẫn sự chi viện từ quan trên.

Họ cho rằng thời khắc quyết tử đã cận kề.

Thế nhưng Nguyễn Hữu Liêu đã có một tính toán khác.

Thay vì tiến vào sâu hơn để đánh chiếm thành, viên tướng lão luyện của Lê - Trịnh bất ngờ hạ lệnh lui binh.

Bỏ lại sau lưng ông ta là lửa dữ khói mù, nỗi kinh hoàng của dân chúng Bắc triều, sự ngạc nhiên pha đôi tiếng thở phào của binh lính nhà Mạc và những thây người nằm ngổn ngang trên đất...

Lợi dụng sự hỗn loạn vừa rồi, Nhạ đã thành công đột nhập vào bên trong thành.

Khoác chiếc áo choàng đen, cô nàng với vóc người mảnh khảnh trông như chìm hẳn vào đêm tối.

Người xung quanh hiện thời cũng đã quá hoang mang để quan tâm đến sự có mặt của Nhạ, họ chỉ tập trung làm việc của mình.

Len lỏi trong đám đông, cô nàng âm thầm đi khắp cùng phố xá, tỉ mỉ quan sát rồi nhanh chóng phân tích, đánh giá tình hình.

- Chiến cuộc như bây giờ, họ Mạc cầm chắc thất bại.

Cứ quang minh chính đại mà đánh, quân ta thừa sức thắng trận.

Cớ sao...

Dòng suy nghĩ của Nhạ bị cắt ngang bởi sự hiện diện của Trương Du.

Đôi mắt bồ câu từ chỗ đang vô cảm bỗng xao động vì buồn thương và âu lo.

Vừa trông thấy viên tướng cận vệ của Mạc Mậu Hợp, cô nàng nhanh chóng lẩn trốn vào một góc.

Cô nàng không hề muốn chạm mặt với người xưa lúc này.

Nhạ biết, đánh với Trương Du, mình tất sẽ thua thảm.

Nếu để bị bắt thì sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ Nam Triều giao phó.

Vả lại cô cũng chẳng mong chàng ta trông thấy bộ dạng tiều tụy, tàn tạ của bản thân hiện giờ.

Điều Nhạ lo lắng đã không xảy đến.

Tướng Du chỉ tập trung lắng nghe cấp dưới bẩm báo quân tình, chứ không thả mắt vào các ngõ ngách để có thể ngó thấy cô nàng.

Thế rồi Nhạ đã thở phào vì nhẹ nhõm.

Tình hình ở Thăng Long hiện tại đã tệ hơn rất nhiều so với những gì Mạc Ngọc Liễn dự trù.

Lực lượng phòng thủ vốn chẳng đông mấy, giờ lại càng ít ỏi.

Phần lớn tướng lĩnh được ông cắt cử, giao nhiệm vụ ở lại cầm quân trấn thủ đã bỏ thành mà chạy.

Nhân đó, khá nhiều binh lính cũng đào ngũ theo chỉ huy.

Rốt cuộc, lực lượng tử thủ Thăng Long lại là những con người vốn dĩ không được giao trách nhiệm từ ban đầu.

Họ cũng chẳng có nghĩa vụ phải bảo vệ ngôi thành bằng mọi giá.

Họ quyết tử vì lý tưởng của bản thân, vì muốn gìn giữ nhà Mạc và vì những người dân tin tưởng Bắc Triều.

Số binh sĩ tình nguyện ở lại chiến đấu độ khoảng năm ngàn.

Họ sắp sửa phải đối đầu với ít nhất sáu vạn quân của Trịnh Tùng.

Trương Du không hề tỏ ra nao núng.

Tay phải giơ lên đầy dứt khoát, anh thể hiện rõ quyết tâm cùng toàn thể binh sĩ đánh toàn lực, một mất một còn với quân Trịnh.

Đồng thời, Trương Du cũng đã đẩy thanh kiếm giấu trong ống tay phải ra.

Thời khắc này đây, lưỡi gươm ấy trông như thể được mài bởi bóng nguyệt.

Sắc lẹm và sáng lóa một cách lạ kỳ.

Dù chỉ đứng nhìn từ xa, Nhạ cũng không khỏi kinh ngạc.

Bởi lẽ ngày trước, chàng trai tên Du mà cô từng biết, nào có thích cầm đao kiếm.

Nhạ nói rất khẽ trong vô thức:

- Cả hai đều thay đổi quá nhiều rồi.

Nhạ chẳng rõ bản thân nên vui hay buồn.

Cô và Trương Du bây giờ ở hai bên chiến tuyến.

Với tương quan lực lượng hiện tại, đánh tới cùng, anh chàng khó lòng thoát khỏi cái chết.

Thế nhưng Nhạ cũng biết, mình không thể cầu cho Trương Du đả bại Nam Triều hay gây tổn hại cho đại nghiệp trung hưng triều Lê hoặc Trịnh Tùng, Hoàng Đình Ái, Nguyễn Hữu Liêu,...

được.

Lòng cô rối bời.

- Chúng ta đánh tới cùng!

Trương Du cất lời gãy gọn nhưng cực kỳ đanh thép.

Số binh sĩ đứng cạnh nghe thấy thì như thể được tiếp thêm sức mạnh, hừng hực nhiệt huyết.

Tinh thần ấy nhanh chóng lan tỏa đến tất cả những người lính còn lại.

Tuy nhiên do lâu ngày không nói chuyện, sự giao tiếp của Trương Du ít nhiều bị hạn chế.

Vì vậy, vị tướng này quyết định giao trách nhiệm truyền lệnh, đốc quân lại cho một viên thiên hộ ăn nói lưu loát hơn thuộc vệ Chiêu Vũ.

Cắt cử xong xuôi, Trương Du cùng họ di chuyển ra mặt thành mà Trịnh Tùng và Hoàng Đình Ái sắp đánh tới để hội với toàn quân...

Suy nghĩ tới lui, Nhạ quyết định bí mật bám theo Trương Du.

Cô muốn ngăn anh ta lại.

Nhạ tự nhủ, điều này không mâu thuẫn giữa nhiệm vụ bên trên giao xuống và chuyện tình cảm của cô với chàng Trương.

- Phù Lê diệt Mạc, phù Lê diệt Mạc...

Không được quên, không được phép quên...

Nhạ độc thoại nội tâm suốt quãng đường.

Quan trên không cho phép cô nhớ về dĩ vãn.

Nhạ cũng sợ khi nhớ về những ngày xưa êm đềm, thuở vẫn còn một gia đình yên ấm với Trương Du thì sẽ không làm chủ được bản thân, mắc phải sai lầm.

Bao nhiêu hạnh phúc, sướng vui trong quá khứ là bấy nhiêu khổ tâm, buồn đau ở hiện tại đối với cô nàng.

Thâm tâm, Nhạ tự vấn suốt đường đi:

- Giữa Thái sư và chàng, thiếp biết làm sao đây?

Trời ơi!
 
Vong Quốc Chi Vương
Hồi 4: Gươm Mài Bóng Nguyệt (3/3)


Bấy giờ, máu đã ngừng đổ trên miền sơn cước.

Giết nốt kẻ thù cuối cùng, cậu thiếu niên cao cao gầy gầy, thân mang giáp đen và tay cầm đoản đao chậm rãi đi về phía trước để nghe các Khu mật sứ báo cáo.

Bỏ lại sau lưng cậu là những thây người nằm ngổn ngang.

- Bẩm điện hạ, thế giặc rất mạnh.

Hiện tại, quan Thái bảo đã dẫn quân chủ lực, hộ tống thánh thượng và hoàng thất rời khỏi kinh thành.

Chưa rõ các ngài ấy sẽ lánh đi đâu.

Tuy nhiên vâng lệnh điện hạ, chúng thần đã phối hợp với quân lính địa phương, dọn dẹp sạch sẽ những mối họa tiềm tàng từ trước.

Bây giờ đường lên Cao Bằng không còn gì cản trở.

Chúng ta có thể đón thánh thượng và hoàng thất lên tạm lánh ở đây bất cứ lúc nào ạ.

Viên Khu mật sứ già dặn nhất kính cẩn thưa trình.

Cho đến khi ông ta nói xong, cậu thiếu niên chỉ lắng nghe thật kỹ càng.

Cắm tạm thanh đao xuống nền đất dưới chân, cậu cất lời:

-Các vị làm tốt lắm.

Chờ tin tức từ chỗ Thái bảo truyền về, ta sẽ quyết tiếp.

Còn tình hình phía biên ải và tổng hành dinh của cánh họ Vũ thế nào rồi?

-Bẩm điện hạ, thám báo được cử đi đã trở lại.

Thần sẽ gọi chúng lên, trực tiếp thưa chuyện với người ngay ạ.

Viên Khu mật sứ già đáp lời rồi ra hiệu cho thuộc hạ tiến tới.

Tốp thám báo khoảng mười người, đều là người dân mạn ngược chính gốc.

Trong số đó, chỉ có một cô gái sơn cước biết tiếng Kinh làm thông dịch.

-Đối với ta, không cần đa lễ.

Các người hãy đứng nguyên và trình bày thật rõ.

Ta đã không là Thái tử, em chớ nên chỉ dẫn họ như thế.

Chuyên tâm thông dịch thôi, Sao nhé.

Ôn tồn, người con trưởng của vị hoàng đế triều Mạc mở lời khuyên bảo.

Cô gái tên Sao liền gật đầu vâng lời.

Với đôi mắt to tròn và long lanh tựa tinh tú trời cao, cô rành rọt dịch lại lời các thám báo đồng tộc thưa với cậu ta.

-Thưa với ông hoàng, chúng em đã nắm được mấy tin quan trọng.

Biên ải vẫn yên ổn.

Phía nhà Minh chưa có động thái gì rõ rệt.

Về phần chúa Bầu vẫn ủng hộ triều Lê trên danh nghĩa, nhưng hẳn là chỉ thủ kỹ chứ không đem lính đi về xuôi để hiệp trợ Trịnh Tùng trận này.

Vừa hồ hởi nói, cô gái sơn cước tuổi mười ba vừa chỉ tay về đống xác người sau lưng chàng thiếu niên họ Mạc để minh họa.

Sao dường như chẳng hề khiếp sợ trước số tử thi kia.

Trông cô rất phấn chấn và vui vẻ vì tình hình mạn ngược hiện không bất lợi cho Bắc Triều.

Hẳn vị hoàng tử họ Mạc cũng cảm thấy vừa ý.

Cậu cất lời tán thưởng.

Dẫu cái lạnh của buổi khuya miền sơn cước cắt da cắt thịt nhưng thanh âm ấy lại ấm áp đến lạ:

-Tốt lắm, tốt lắm.

Mọi người đã cực nhọc nhiều rồi.

Ta sẽ trọng thưởng.

Sao mau chóng dịch lại lời vị hoàng tử.

Những người thượng ríu rít cảm tạ rồi đi lãnh thưởng.

Tất cả đều phấn chấn, bởi có số tiền Khu mật viện triều Mạc phát cho, họ sẽ được ấm no.

Sao không vội vàng đi lãnh thưởng.

Cô bé nán lại chỗ cậu thiếu niên họ Mạc với mong muốn được chuyện trò.

Khi biết hoàng tử không từ chối, cô rất vui.

Tuy nhiên chủ yếu là Sao nói còn người đối diện lắng nghe nhiều hơn.

-Em không cần gọi ta như thế đâu.

Nếu cần trang trọng thì gọi ta là điện hạ giống các Khu mật sứ thường gọi là được rồi.

Hơn nữa, ta không phải là vua.

Em gọi thế nhỡ tam sao thất bổn, thiên hạ nói ra bàn vào thì không hay đâu.

Vị hoàng tử ôn tồn phân tích.

Sao đành phải vâng theo.

Tuy nhiên, cô bé vẫn phân bua:

-Người bảo sao, em nghe vậy.

Nhưng em có lòng tin, rồi mai sau, hoàng thượng sẽ truyền ngôi cho người.

Người vừa là con trưởng, vừa có tài đức.

Đặc biệt là người chẳng những không phân biệt, kỳ thị mà còn đối tốt với người mạn ngược chúng em.

Em cho rằng người xứng đáng.

Vị hoàng tử trẻ chỉ cười trừ.

Đôi mắt thâm trầm man mác buồn thả ánh nhìn về một khoảng vô định, theo một dòng suy nghĩ khác trong chốc lát.

Sau đó, người con trưởng của Mạc Mậu Hợp bình giọng hỏi cô bé trước mặt:

-Thôi thì em có muốn ta thưởng thêm gì không nào?

Đoán chừng chẳng nên bàn thêm chủ đề cũ, Sao cũng thuận thà cất lời đáp lại:

-Ôi!

Tạ ơn người.

Nếu người thương và cho, em chỉ muốn xin thêm thanh đao này thôi ạ.

Vị hoàng tử lấy làm lạ:

-Em muốn dùng đao vào việc gì?

Nghe vậy, Sao cũng thiệt tình bộc bạch:

-Em muốn xin để sau này nhờ người chỉ cho ít thế phòng thân ạ.

Đến đây, cậu thiếu niên họ Mạc vui cười:

-Được thôi.

Em hãy chờ một lúc.

Dứt lời chàng ta nhấc thanh đao lên, lấy khăn vải lau chùi cùng khắp.

Giũ sạch máu tanh, lưỡi thép đã trở lại trạng thái sáng bóng, vừa vặn phản chiếu dạng hình của vần nguyệt trên cao.

Nhân đó, vị hoàng tử chợt liên tưởng và cao hứng đọc thơ:

"Thế sự du du nại lão hà?

Vô cùng thiên địa nhập hàm ca.

Thời lai đồ điếu thành công dị,

Vận khứ anh hùng ẩm hận đa.

Trí chủ hữu hoài phù địa trục,

Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà.

Quốc thù vị báo đầu tiên bạch,

Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma".

Trều mến nhìn cô bé, người trai họ Mạc vừa trao đao vừa ấm giọng bảo:

-Của Sao đây.

Trùng hợp đêm nay sáng trăng.

Tuy nhiên ta có đao thay vì gươm.

À, Sao biết bài thơ ta vừa đọc chứ?

Đưa hai tay đón nhận, cô bé miền sơn cước lễ phép

-Ôi!

Tạ ơn hoàng tử.

Em xin nhận ạ.

Còn về bài thơ ấy, em thực tình không rõ.

Vẫn một giọng trầm ấm, người con trưởng của Mạc Mậu Hợp giải đáp cho Sao:

-Đây là bài thơ "Cảm Hoài" của danh tướng Đặng Dung, thời Hậu Trần đó em.

Sao tròn xoe mắt và gật đầu như thể vừa ngộ ra điều gì đó.

Tuy nhiên cô bé không mong muốn trông thấy dáng vẻ trầm ngâm, âu buồn của vị hoàng tử.

Sao nhanh chóng tiếp lời:

-Quả thực hoàng tử đã khai sáng cho em.

Em sẽ mãi nhớ.

Tuy nhiên em có lòng tin, người sẽ thắng trận ạ.

Cô bé quả quyết một cách đầy hồn nhiên.

Vị hoàng tử đáp lại bằng một nụ cười.

Thế nhưng đấy không chỉ là cái mỉm môi mà còn ít nhiều chứa đựng niềm vui.

Cô gái nhỏ nhắn miền sơn cước lại tiếp tục:

-Mà nhằm khi ba mươi, trời đêm không sáng trăng thì vẫn còn sao, phải không người...

Xoa đầu cô bé, vị hoàng tử khẽ nói:

-Phải rồi.

Nhưng thôi trời cũng đã khuya.

Em theo đoàn về nghỉ ngơi đi, kẻo cảm nhiễm phong hàn rồi mắc bệnh thì khổ thân đấy.

-Tuân lệnh điện hạ!

Nghe lời, Sao vui giọng đáp.

Sau đó, cô bé hành lễ cáo lui và cùng đoàn người đồng tộc trở về bản.

Mang theo thanh đao đã tra vào vỏ, cô bước chân sáo, bờ môi chúm chím nụ hàm tiếu rạng rỡ và bờ má phớt hồng tựa bình minh sắp đến.

Sau khi Sao rời khỏi, vị hoàng tử họ Mạc quay người về hướng Nam và trầm ngâm suy nghĩ.

Hoàng thất không giống một gia đình bình thường.

Ý thức điều đó, chàng ta luôn cố gắng làm tròn bổn phận với hoàng tộc, với nước nhà.

Ấy vậy, người thống lĩnh Khu mật viện hiện thời chẳng rõ phải nên vui hay nên buồn, khi phải đi thật xa, dầu dãi phong sương biên cương thì mới tìm thấy cảm giác yêu thương và được yêu thương theo một cách thân tình, dung dị nhất.

Bất chợt chàng khẽ khàng cất tiếng:

-Ở Thăng Long mốt mai, khó bề tránh khỏi cảnh máu chảy đầu rơi, sinh linh đồ thán...

Thôi thì hết sức mình mới biết ý trời, ta không thể buông trôi...

Mong rằng mẫu hậu và ngoại tổ phụ vẫn được bình an...
 
Vong Quốc Chi Vương
Hồi 5: Sao dời vật đổi (1)


Bình mình dần dà ló dạng ở đằng đông.

Bấy giờ, Mạc Mậu Hợp đã làm chủ được được tình hình.

Vì vậy đoàn quan quân hộ tống hoàng thất cũng thôi bôn tẩu theo hướng bắc.

Khi Mạc Mậu Hợp tỉnh lại sau những cơn mơ dài, cũng chính là thời điểm đoàn quan quân Bắc triều chia thành hai phe và chuẩn bị trở giáo, đánh lẫn nhau.

Lực lượng nghe theo Mạc Ngọc Liễn, những người lính dốc sức giữ cho vị hoàng đế Bắc triều tránh xa cuộc chiến, có phần đông đảo hơn.

Bên còn lại gồm có một bộ phận binh sĩ thuộc Cấm vệ quân, Cẩm Y vệ, Túc vệ và đội mật vệ của Mạc Mậu Hợp.

Họ cho rằng uy quyền của Hồng Ninh đế mới là tuyệt đối nên cùng đứng lên chống lệnh vị tướng Tây Đạo, đòi đưa Người về Thăng Long lãnh đạo.

Lúc dầu sôi lửa bỏng, Vạn Anh Hùng đã mau chóng xông vào mở cửa xe cho Mạc Mậu Hợp bước ra.

Tuy nhiên anh chàng cũng yêu cầu thuộc cấp đừng hành động lỗ mãng.

Hẳn là viên tướng trẻ tuổi này, người vừa thay Trương Du đảm nhận quyền Phó chỉ huy lực lượng mật vệ, không muốn mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.

Rất nhanh, Mậu Hợp đã nắm được tình hình hiện tại.

Bộ dạng ủ rũ hôm nào giờ đây được thay thế hoàn toàn bởi dáng vẻ oai nghiêm của một vị hoàng đế đúng nghĩa.

Người lập tức can thiệp:

-Dừng lại ngay.

Bổn hoàng đã ở đây chủ trì.

Chúng khanh chớ có càn quấy, đánh giết lẫn nhau.

Tất cả đều nghe theo Mậu Hợp.

Suy cho cùng đôi bên đều hành động vì vị hoàng đế trẻ.

Buông bỏ vũ khí, họ cùng hành lễ và đồng thanh:

-Thánh thượng vạn tuế.

Vạn vạn tuế.

Chúng thần biết tội.

Kính xin thánh thượng khai ân minh xét, chủ trì đại cuộc, giữ vững triều cương, bảo quốc an dân.

Mạc Ngọc Liễn sững sờ trong chốc lát.

Ông ý thức được chuyện gì vừa xảy ra, nhưng vẫn không muốn Người mạo hiểm.

Thế nên sau khi nghĩ kỹ, vị tướng Tây đạo đã đi đến trước mặt Mậu Hợp, quỳ xuống và thưa rằng:

-Bẩm thánh thượng.

Hạ thần biết mình có tội khi tự quyết việc này.

Nếu thánh thượng trách phạt, hạ thần bằng chấp nhận, không lời oán thán.

Chỉ xin thánh thượng suy xét cặn kẽ trước khi quyết việc cầm quân, an nguy của thánh thượng cũng chính là an nguy nguy xã tắc.

Thế rồi, Hồng Ninh đế đã bước tới đỡ Mạc Ngọc Liễn dậy và trả lời với một giọng ôn tồn nhưng chẳng kém phần nghiêm nghị:

-Được rồi.

Thái bảo hãy đứng dậy.

Lần này, ta không bắt tội ông.

Sau đó, Mạc Mậu Hợp nhẹ nhàng nói tiếp:

-Ta biết, những việc các ngươi làm, chung quy cũng vì ta.

Ta sẽ không khiển trách hay trừng phạt ai cả.

Các ngươi hãy bình thân.

-Tạ chủ long ân!

Quan quân xung quanh đồng thanh hô to và đứng dậy chờ lệnh.

Sự hiện diện và thái độ dứt khoát của vị thiếu đế họ Mạc đã tiếp thêm động lực cho họ.

Sĩ khí của đoàn quân dần dần tăng cao.

Cố gắng giữ giọng bình thản, Mậu Hợp quay sang hỏi Mạc Ngọc Liễn:

-Chiến sự ở Thăng Long thế nào rồi?

-Bẩm thánh thượng, hiện tại vẫn chưa có tin gì từ kinh thành truyền đến.

Nghe xong câu vị tướng Tây đạo trả lời, Mạc Mậu Hợp có cảm giác hụt hẫng.

Nét thâm trầm, trở trăn gợn lên trong đôi mắt sâu.

Cân nhắc một chốc, vị hoàng đế bạc đầu của Bắc triều lấy lại vẻ cương quyết và dõng dạc tuyên bố:

-Toàn quân hãy nghe ta.

Rút khỏi Thăng Long không đồng nghĩa là chúng ta đầu hàng, khoanh tay đứng nhìn giặc thù hủy hoại cơ nghiệp tiên tổ dày công dựng xây, gây cảnh nhà tan cửa nát.

Lẽ nào ta và toàn quân toàn dân Đại Việt lại cam chịu thủ bại, khuất phục Lê - Trịnh.

Không.

Chúng ta có thể chấp nhận tạm mất Thăng Long nhưng không thể để quân dân đổ máu phơi xương vô ích.

Không thể để nỗ lực gìn giữ triều ta của các tiên đế, của muôn lớp tiền nhân chiến sĩ hóa công dã tràng.

Giơ cao nắm tay, Mạc Mậu Hợp bày tỏ quyết tâm cao độ:

-Bây giờ chúng ta đã ở khá xa Thăng Long.

Hấp tấp trở về chẳng những không kịp ứng cứu mà còn dễ bề mắc phải mai phục.

Tuy nhiên cơ hội để xoay chuyển tình thế vẫn còn.

Chúng nó cứ việc tự mãn ở Thăng Long.

Chúng ta tiến binh về làng Thổ Khối, dồn lực lượng phong tỏa, án ngữ dọc bờ sông Nhị Hà.

Giữ vững Kinh Dương không rơi vào tay giặc, gom sạch thuyền bè, củng cố thủy quân.

Chúng ta nhất định không để Trịnh Tùng tiến sâu thêm về phía Bắc.

Mặt khác bọn Vũ Đức Cung cũng chớ hòng thừa cơ kéo xuống chi viện cho giặc.

Để rồi hoàn toàn cô lập quân Lê - Trịnh.

Hỡi chư khanh!

Chúng ta ba quân một lòng, quyết chiến quyết thắng.

-Thánh thượng vạn tuế!

Thánh thượng anh minh!

Chúng thần nguyện theo người tận trung báo quốc!

Ngay khi vua Hồng Ninh triều Mạc dứt lời, quan quân đứng quanh nhiệt liệt hô hào hưởng ứng.

Ngọn lửa tranh đấu dường như được Mạc Mậu Hợp thành công thổi bừng nơi họ.

Những người lính bỗng chốc có cảm tưởng rằng chẳng còn gì để sợ sệt trước mười vạn quân Nam triều.

Họ sẵn sàng tuân theo mọi mệnh lệnh thiếu đế ban xuống.

Về phần Mạc Ngọc Liễn, vị tướng Tây đạo không khỏi bất ngờ khi Người đưa ra quyết định này.

Song, ông cũng cho rằng đấy là đối sách phù hợp nhất với tình thế hiện tại của Bắc triều.

Vì vậy dẫu không muốn vị hoàng đế của mình liều thân chinh chiến nơi tuyến đầu, nhưng ông đành phải tuân theo.
 
Vong Quốc Chi Vương
Hồi 6: Sao Dời Vật Đổi (2)


-Nghĩa Quốc công có mặt ở đây không?

Viết xong những dòng cuối rồi cho thư vào bì và niêm phong lại, Mạc Mậu Hợp liền hỏi.

Thế là Nghĩa Quốc công vội vàng chạy đến bái kiến, phủ phục chờ lệnh.

Vị hoàng đế trẻ cũng không lãng phí thời gian.

Người nhanh chóng phân phó công việc cho ông ta.

-Ngươi hãy cho người đưa thư này cho Bùi Văn Khê, Trần Bách Niên.

Nhắn với bọn họ, rằng đừng trốn tránh nữa.

Đồng thời, phối hợp Khu mật viện thăm dò tình hình quân Lê - Trịnh ở Thăng Long.

Nắm được tin tức gì có giá trị thì lập tức bẩm báo với ta.

Rõ chưa.

Nhận thư, Nghĩa Quốc công kính cẩn:

-Bẩm thánh thượng.

Mạt tướng xin tuân lệnh.

Mạt tướng sẽ cử thuộc cấp đi làm ngay ạ.

Không chút chần chừ hay nấn ná, Nghĩa Quốc công lập tức thi hành.

Ông ta chẳng hề cam tâm tình nguyện chấp nhận kết cục của trận chiến năm ngoái.

Giờ đây chứng kiến vị tướng Mạc trong vị thiếu đế lần nữa sống dậy, ông cảm thấy mừng vui khôn siết và nguyện dốc hết sức lực để tỏ rõ lòng trung.

Một lúc sau, Phụ chính Mạc Đôn Nhượng cũng đi đến để cùng bàn việc quân.

Vẻ phương phi, thư thái thường ngày của ông đã biến mất.

Trải qua nhiều ngày đêm bôn ba, lo nghĩ rồi day dứt bởi cảm giác lực bất tòng tâm, vị Tổng súy Ứng vương vốn dĩ râu tóc bạc phơ giờ lại càng phờ phạc, hao gầy.

Mạc Đôn Nhượng không sao giấu được sự muộn phiền trong khi nói:

-Bẩm thánh thượng, thần e rằng Phó Quốc vương Đăng Lượng sẽ không thể đưa quân về kịp để cùng người lập phòng tuyến bên bờ Nhị Hà.

Nghe vậy nhưng vị hoàng đế Bắc triều không nao núng.

Bấy giờ, Mạc Mậu Hợp dường như giấu kín cảm xúc cá nhân.

Đều giọng, Người bình thản đáp:

-Được rồi.

Với tình thế hiện tại nước xa đâu thể dập tắt lửa gần.

Chúng ta phải tự lực cánh sinh thôi.

Năm ngoái, Phó Quốc vương đã tạo nên kỳ tích khi đào sông, đắp lũy xây thành chỉ trong một đêm.

Ta biết phép màu ở Duyên Hà không thể tái hiện ở Thổ Khối.

Nếu Ứng vương có thể cho người lách qua vòng vây của Trịnh Tùng, hãy nhắn ông ấy cố gắng giữ cho phủ Thái Bình, Tân Hưng yên ổn và đường ra biển thông suốt.

Ta không đòi hỏi gì hơn.

Nói rồi Mạc Mậu Hợp bắt tay vào việc, phân bổ lực lượng.

Hai phần ba binh sĩ sẽ theo Người, mau chóng đến dàn trận phòng thủ dọc bờ sông Hồng.

Mạc Đôn Nhượng và Mạc Ngọc Liễn sẽ chỉ huy số quân còn lại, hộ tống hoàng thất đi về hậu cứ tạm lánh.

Sau khi được Mậu Hợp phân phó, cắt cử xong thì quan quân liền tản ra làm nhiệm vụ.

Để rồi chỉ còn mỗi Vạn Anh Hùng còn đứng cạnh vị hoàng để.

Thấy viên cận tướng của mình trông như có điều gì muốn thưa trình mà còn ngập ngừng chưa thành câu, vua Hồng Ninh triều Mạc liền hỏi chuyện.

Thế rồi thả lòng gương mặt chữ điều và đôi mày ngài, tướng Hùng thành thật giải bày:

-Bẩm thánh thượng, thần muốn thỉnh tội và thỉnh cầu ạ.

Nheo mắt vì ngạc nhiên, Mậu Hợp hỏi thêm:

-Có chuyện gì vậy, Hùng?

Quân vô hý ngôn.

Cậu đừng tự trách vì không đưa được ta ra sớm hơn.

Ta biết lòng trung của cậu.

Cậu muốn xin việc gì?

Thuận đà, viên tướng trẻ bộc bạch:

-Bẩm thánh thượng.

Ngày trước, người có giao cho thần cất giữ một tờ thánh chỉ đã đóng quốc tỷ nhưng chừa trống nội dung.

Lúc người còn nằm mê man mà ở Thăng Long anh em chiến sĩ sẽ phải đánh một trận không cân sức, mười mươi là "Lấy trứng chọi đá" với sáu vạn quân Lê - Trịnh, suy nghĩ tới lui chẳng biết cách chi cứu vãn, thần cả gan giả truyền thánh chỉ...

Ngập ngừng một chốc, tướng Hùng quỳ xuống và nói nốt:

-Thần đã nhân danh người, bảo rằng tất cả lực lượng tử thủ Thăng Long phải lập tức rút lui về phủ Thái Binh.

Tội thần khó tha.

Xin thánh thượng xét xử...

Tới đây, Mạc Mậu Hợp liền cắt lời:

-Không sao cả.

Nếu là chính ta tỉnh táo và định liệu, ta cũng sẽ làm vậy.

Tiếc là buổi sớm hôm ấy không gặp được cậu để bảo cậu làm thay ta.

Yêu cầu Vạn Anh Hùng đứng lên xong, vua Hồng Ninh của Mạc triều lại hỏi:

-Người cậu phái đi đã trở về hoặc báo tin gì chưa?

Vầng trán cao nhen nhúm âu lo, Hùng thưa:

-Bẩm thánh thượng, vẫn chưa ạ.

-Mong rằng chiếu chỉ ấy đến nơi kịp thời...

- Mậu Hợp khẽ thở dài.

Song, xốc lại tinh thần, Người nói sang chuyện khác:

-Quá nhiều chuyện xảy đến khiến ta suýt quên.

Ngọc Diệp thế nào rồi?

Đêm hôm ấy có vẻ Trương Du chỉ về một mình, không đưa nó theo ư?

Nghe Mậu Hợp nhắc người con gái ấy, đôi mắt chim ưng xám màu của Vạn Anh Hùng bỗng rộn lên niềm vui.

Nắng gió buổi bình minh trông như thể cũng hân hoan thay cậu ta.

Thấy trong dạ nhẹ nhõm mấy phần, giữ nụ cười tươi trên môi, viên cận tướng trả lời:

-Bẩm hoàng thượng, Quận chúa đã trở về khuya qua.

Người vẫn bình an.

Hiện người đang ở bên cạnh Vũ Thái hậu.

Biết rõ sự thể, Mạc Mậu Hợp cũng cảm thấy an tâm và dịu mát trong lòng.

Người nói thật nhẹ:

-Bình an vô sự là quý rồi.

Quả là đáng mừng.

Thôi thì cũng tốt, có Diệp ở bên trấn an, Vũ Thái hậu sẽ đỡ lo đỡ sợ hơn.

Người một chút, Người tiếp lời:

-À.

Ban nãy cậu định xin ta điều gì?

Cứ nói ra.

Ta sẽ đáp ứng cho cậu.

Chắp tay cung kính, Vạn Anh Hùng chân thành thưa:

-Bẩm thánh thượng, chuyện này liên quan đến Quận chúa.

Thần muốn xin người, đừng để cho Quận chúa mạo hiểm thâm nhập vào nội bộ Lê - Trịnh nữa ạ.

Trịnh Tùng là kẻ gian hùng và đa nghi như Tào Tháo, thần sợ chuyện vỡ lỡ, hắn sẽ tàn nhẫn xuống tay với Quận chúa.

Vua Hồng Ninh triều Mạc chợt nghe nhoi nhói ở chỗ vết thương ngang hông.

Tuy nhiên Người vẫn nở một nụ cười vui tươi, gật đồng biểu thị sự đồng ý.

Tiến tới vỗ vỗ vai Vạn Anh Hùng, Người bảo:

-Được chứ.

Ta chuẩn y.

Dẫu sao Ngọc Diệp cũng là nghĩa muội của ta.

Ta sẽ không đẩy em ấy vào chỗ chết.

Bấy lâu nay nó đã chịu nhiều cực khổ ngoài kia.

Ta sẽ an bài, cho người đưa nó về hậu cứ tịnh dưỡng.

Vạn Anh Hùng, cậu cũng phải nhớ thường xuyên thăm hỏi và cắt đặt thuộc hạ bảo vệ Ngọc Diệp đấy.

-Tạ ơn thánh thượng.

Quận chúa bình an, thần không mong gì hơn.

Thần quyết chẳng từ nan, tận trung báo quốc.

Câu trả lời của Mạc Mậu Hợp khiến viên cận tướng trẻ tuổi hết sức mừng vui.

Tuy nhiên cậu ta biết bây giờ chưa phải lúc để gặp gỡ, hàn huyên cùng Mạc Ngọc Diệp.

Tuyến đầu vẫn cần người chiến binh thiện nhuệ như cậu.

Vạn Anh Hùng ra hiệu cho quân lính dẫn cặp chiến mã ra.

Mạc Mậu Hợp cưỡi một con dẫn đầu, còn cậu theo sau.

Ngồi trên, bất giác viên tướng trẻ nhớ bốn câu đầu bài thơ thứ một trăm lẻ bảy trong "Bạch Vân quốc ngữ thi tập" của Trình Quốc công Nguyễn Bỉnh Khiêm.

"Mây nổi, chiêm bao có thấy đâu ?

Lâng lâng từng trải sự sang giàu:

Sao dời vật đổi trong nền tướng,

Nước chảy hoa bay áng cửa hầu".

Một thoáng mơ màng, Hùng tượng tưởng đến một ngày Đại Việt không còn can qua.

Bấy giờ, viên tướng họ Vạn và Ngọc Diệp sẽ không còn bị binh lửa ngăn trở, thoải mái gặp gỡ chuyện trò.

Để rồi cậu lại có thể thỏa thuê thả hồn theo những vần thơ do đôi môi đỏ mọng, chúm chím tựa nụ mạt lị vừa hé ấy đọc cho nghe.

Cậu đặt trọn niều tin với Bắc triều.

Đồng thời, câu tự nhủ để có một tương lai hạnh phúc với người con gái mình thương, bản phân phải chiến đấu đến cùng để bảo vệ triều Mạc.
 
Back
Top Bottom