Ngôn Tình Vòng Ngọt Ngào - Tây Tây Ngải Âu

Vòng Ngọt Ngào - Tây Tây Ngải Âu
Chương 40: Nhưng rõ ràng anh tốt như vậy


Hứa Điềm không nghi ngờ gì tin này là của một cô gái gửi cho Từ Chính Thanh.

Đây là chiếc di động mà Từ Chính Thanh sử dụng ở nơi làm việc, những người biết số này chỉ có một số giáo viên và sinh viên. Tuy nhiên, tin nhắn vừa rồi cho thấy nó được gửi từ một số không thể xác định, khả năng Từ Chính Thanh không quen biết người này, rất có thể không phải là đồng nghiệp của anh.

Lại là một học sinh không quan tâm đến vấn đề đạo đức?

Cô gái này có phát hiện ra mối quan hệ của mình với Từ Chính Thanh không?

Trong tiềm thức Hứa Điềm có chút hoảng sợ.

Dù đã thành niên nhưng cô vẫn còn đang là sinh viên đại học, còn Từ Chính Thanh lại là giáo viên của cô.

Cho dù ánh mắt thế tục hay từ góc độ đạo đức, mối quan hệ này đã được định sẵn là sẽ không bao giờ được đưa ra ánh sáng. Ít nhất trước khi tốt nghiệp, nếu mối quan hệ này bị bại lộ, cô và Từ Chính Thanh không những phải chịu lời đàm tiếu, mà còn có thể bị trừng phạt và đuổi khỏi trường.

Đối với Từ Chính Thanh, việc quan hệ với sinh viên của mình không chỉ gây ra hỗn loạn trong đời sống riêng tư, mà còn gây ra vấn đề về đạo đức nhà giáo.

Khi yêu say đắm, hormone của mình tăng cao đến mức cô không hề nghĩ đến hậu quả, giờ đây tấm màn che đẹp đẽ đó đã bị xuyên thủng, suy cho cùng, Hứa Điềm cũng chỉ là một sinh viên, cô đã tự cho mình đã thành thục và trưởng thành, nhưng lại không có năng lực giải quyết vấn đề, nên có chút hụt hẫng.

Từ Chính Thanh từ phòng tắm đi ra, nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Hứa Điềm, ánh mắt cô trống rỗng, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Lúc nghe thấy tiếng động, cô dùng ánh mắt đờ đẫn quay sang nhìn anh, giống như người chết đuối đang bắt lấy cọng rơm cứu mạng, mắt thường cũng có thể thấy được vẻ mặt đang hoảng hốt.

Từ Chính Thanh vội vàng đi tới ôm lấy cô: "Sao vậy?"

"Thầy Từ..." Hứa Điềm gọi anh, giọng khô khốc, âm thanh run run không tự chủ được: "Việc của chúng ta người khác đã biết."

Từ Chính Thanh dừng lại, cau mày, cầm lấy di động trong tay Hứa Điềm.

Hứa Điềm lẩm bẩm:

"Cô ấy đến phòng giáo vụ tố cáo chúng ta thì phải làm sao? Em không muốn bị đuổi khỏi trường. Em học hành chăm chỉ để có một tương lai tốt đẹp, kiếm thật nhiều tiền, trở thành người mà em muốn, không cần làm bất cứ điều gì cho bất cứ ai, lại trở thành người mà người ta ghét..."

"Còn anh thì sao, thầy Từ... anh tốt như vậy, vì em mà sự nghiệp dạy học của anh sẽ bị vấy bẩn. Bởi vậy, cho dù anh có giỏi đến đâu, người ta cũng chỉ mắng sau lưng anh giả thanh cao, mắng anh mặt người dạ thú, mắng anh hạ lưu háo sắc."

Hứa Điềm rơi nước mắt:"Nhưng rõ ràng anh tốt như vậy."

Từ Chính Thanh ôm chặt lấy cô, ép cô nhìn mình: "Được rồi, Điềm Điềm, bình tĩnh nào. Chuyện này anh sẽ giải quyết, sẽ không có chuyện như em nói đâu."

Đương nhiên Hứa Điềm không tin, chỉ ôm Từ Chính Thanh lặng lẽ khóc.

Anh suy nghĩ một lát rồi nói: "Còn nữa, cho dù mọi chuyện có phát triển như em nói thì đó cũng không phải lỗi của em. Điềm Điềm, anh là một người đàn ông trưởng thành, anh biết mình đang làm gì. Nếu anh không muốn, em không thể làm bất cứ điều gì thắng được lý trí của anh."

Hứa Điềm khóc một hồi, khóc đến mệt mỏi mới có thể ngủ được.

Từ Chính Thanh lau nước mắt cho cô, đắp chăn cho cô rồi ra ngoài gọi điện thoại.

Đã hơn một giờ sáng, bên kia đã sớm ngủ rồi, bị đánh thức không mấy vui vẻ vui: "Tốt nhất là có việc."

Từ Chính Thanh hít một hơi điếu thuốc sắp tàn trên đầu ngón tay, trầm giọng nói: "Ba."

Khói cuồn cuộn, màn đêm khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, anh mỉm cười nói: "Con đồng ý."

Ba Từ chợt tỉnh táo lại: "Con đã thông suốt rồi?"

"Ừm, có lẽ tính cách của con thật sự không phù hợp."

Ba Từ nghe được cảm xúc trong lời nói của anh, cau mày nói: "Lại là vì nữ sinh à?"

Mẹ Từ đang ngủ cạnh ba Từ cũng bị đánh thức, sau khi ba Từ kể ngắn gọn sự việc cho bà nghe, bà vừa vui mừng vừa nghi ngờ hỏi: "Sao lần này lại thông suốt rồi hả?"

Rõ ràng lần trước còn sống chết không muốn.

Từ Chính Thanh nghĩ đến cô gái nhỏ khóc đến mắt sưng đỏ lên trong phòng ngủ, trong lòng anh tan chảy.

Anh nói: "Chuyện đã khác rồi, lần này không phải là do tin đồn".

Sau khi cúp điện thoại, Từ Chính Thanh rít một hơi cuối cùng, bóp nát mầu thuốc lá. Nicotine đi qua phổi anh, nhưng đây là lần đầu tiên anh cảm thấy thật nhẹ nhõm.
 
Vòng Ngọt Ngào - Tây Tây Ngải Âu
Chương 41: Xin hãy tin anh


Lúc Hứa Điềm tỉnh dậy trời đã sáng.

Bên ngoài trời nắng, trong phòng khách có tiếng TV đang bật, mùi trứng rán từ bếp bay vào phòng ngủ, giống như mỗi buổi sáng cô thức dậy ở nhà Từ Chính Thanh.

Nhưng mọi chuyện ngày hôm qua không phải là mơ, mối quan hệ trái đạo đức của cô và Từ Chính Thanh đã bị phát hiện.

Hứa Điềm biết rằng một khi sự việc này bị vạch trần, không chỉ danh tiếng của cả hai bị hủy hoại, mà cô và Từ Chính Thanh cũng không thể có tương lai.

Cô không kịp mặc quần áo, vội vàng mặc áo sơ mi của Từ Chính Thanh rồi chạy vào bếp ôm lấy eo anh.

Hứa Điềm luôn là một đứa trẻ thiếu thốn tình yêu, chỉ là cô chưa bao giờ chịu thừa nhận điều đó.

Từ Chính Thanh thuần thục xào bông cải xanh, thân thể mềm mại vội vàng áp sát vào anh phía sau lưng, anh hơi khựng lại, sau đó mỉm cười hỏi: "Sao vậy?"

Hứa Điềm vùi mặt vào vai anh, gấp gáp nói: "Thầy Từ, sau này anh có quên em không?"

Chỉ có những người sắp chia tay lâu năm mới muốn được người khác nhớ đến mình.

Từ Chính Thanh nghe ra được ý trong lời nói của Hứa Điềm, quay đầu lại, nghiêm túc nhìn cô: "Em muốn chia tay anh à, Điềm Điềm?"

"Không chia tay còn có thể làm gì?" Hứa Điềm vừa khóc vừa nói: "Nước miếng sẽ nhấn chìm người ta."

Không ai có thể chống chọi được với dư luận chứ đừng nói là Từ Chính Thanh.

Tuổi còn trẻ mà anh đã đạt được chức vụ phó giáo sư trong một trường đại học, những thành tựu trong tương lai của anh lại càng vô hạn hơn. Cho dù bây giờ anh sẵn sàng nhận lỗi thay cô, thì năm, mười năm sau thì sao?

Những đêm sau này, ai có thể đảm bảo rằng mình vẫn sẽ không hối hận khi mơ về điều đó?

"Điềm Điềm."

"Mọi chuyện vốn đã như vậy rồi. Nếu chia tay thì chúng ta không thể quay lại như trước khi mọi chuyện xảy ra. Nếu chia tay là quyết định theo trái tim mình thì anh tôn trọng em, nhưng nếu chỉ vì em lo lắng vì ánh mắt của người ngoài, xin hãy tin anh, chỉ một lần thôi, được không. Hãy để anh giải quyết, cuộc sống của em sẽ không có bất luận điều gì khác với trước đây."

Giọng nói của Từ Chính Thanh nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, trong lòng Hứa Điềm dần dần bình tĩnh lại.

Hứa Điềm vẫn đến trường như thường lệ, cô giả vờ bình tĩnh nhưng thực ra trong lòng đang rất lo lắng.

Tuy nhiên, những lời thì thầm và chỉ trỏ trong tưởng tượng đều không xuất hiện, Hứa Điềm kinh ngạc cả ngày, mới phát hiện ra mọi chuyện vẫn đúng như Từ Chính Thanh nói, không khác gì như trước đây.

Hứa Điềm cảm thấy nhẹ nhõm cho đến khi——

Trong giờ học ngày hôm sau,Từ Chính Thanh, người được cho là mặc tây trang bước vào với vẻ mặt lạnh lùng, đã được thay thế bằng một giáo viên nữ với vẻ mặt hiền lành.

Nữ giáo viên điều chỉnh thiết bị đa truyền thông trên bục, mỉm cười tự giới thiệu và nói: "Thầy Từ đã xin nghỉ phép, tôi sẽ thay thầy ấy dạy các tiết học của học kỳ này cho các em."

Những lời thì thầm của sinh viên vang lên từ trong phòng học, những lời này làm cho đầu óc Hứa Thiên trở nên trống rỗng.

Lúc này Từ Chính Thanh xin nghỉ phép?

Trực giác của Hứa Điềm cảm thấy không đơn giản như vậy, cô không quan tâm đến bất cứ điều gì khác, đứng dậy, vội vàng chạy ra cửa sau ngay trước mặt giáo viên.

"Bạn học kia, vào tiết rồi còn đi đâu vậy?"

Đường Vưu Giai thấp giọng thay cô che đậy: "Thưa cô, bạn ấy bị tiêu chảy."

Hứa Điềm vừa chạy ra cổng trường vừa gọi điện cho Từ Chính Thanh, điện thoại reo rồi cúp máy, cô đã lặp lại bảy tám lần nhưng anh đều không trả lời.

Hứa Điềm gọi một chiếc taxi, đang định đi đến nhà tìm anh, bất kể lý do là gì, cô đều muốn tìm Từ Chính Thanh nói rõ ràng.

Đúng lúc này, cô nhận được tin nhắn từ Diệp Thanh: Cậu có muốn gặp mặt nghe chuyện giữa tôi và thầy Từ không? Tôi đợi cậu.

Tim Hứa Điềm đập thình thịch, nghiến răng nghiến lợi bảo tài xế quay xe lại.
 
Vòng Ngọt Ngào - Tây Tây Ngải Âu
Chương 42: Chọn anh (Hoàn)


Giống như Hứa Điềm, Diệp Thanh cũng là học trò của Từ Chính Thanh.

Lần đầu tiên gặp Từ Chính Thanh ở trường đại học A, Diệp Thanh đã bị người đàn ông lịch sự, trầm ổn này thu hút.

Khi đó, Từ Chính Thanh không như bây giờ lúc nào cũng cố tình tỏ ra lạnh lùng, khó gần trên bục giảng. Anh trưởng thành, dịu dàng và mạnh mẽ, khiến nhiều cô gái nhỏ lúc bấy giờ luôn ảo tưởng.

Diệp Thanh là người bị trầm mê nhiều nhất trong số họ.

Khi đó Từ Chính Thanh dù sao vẫn còn trẻ tuổi, không hiểu được bản chất đáng sợ của câu nói "Ngôn ngữ rất đáng sợ", anh dựa vào bản thân mình luôn hành động ngay thẳng, đoan chính, chưa bao giờ cố ý giữ khoảng cách với bất kỳ ai.

Cuối cùng điều đó đã gây nên đại họa.

Với tư cách là một thầy giáo của trường, Từ Chính Thanh đã bị bức thư nặc danh báo cáo những điều không rõ ràng về mối quan hệ của anh với các học sinh nữ của mình, tình yêu đơn phương thành cẩu thả, giả cũng thành sự thật.

Sau khi vụ việc được đưa ra ánh sáng, Từ Chính Thanh đã tự nguyện từ chức, thay đổi đến thành phố khác bắt đầu lại. Nhưng lần này anh đã thể hiện là mình là người khó gần và lạnh lùng ngay từ đầu.

Chẳng qua trên đường đi đã xảy ra chuyện bất ngờ, anh gặp được Hứa Điềm.

Không lâu sau khi Từ Chính Thanh từ chức, Diệp Thanh cũng thôi học. Dư luận là một mặt, một mặt là cô nàng muốn đi tìm Từ Chính Thanh, cô nàng cho rằng Từ Chính Thanh yêu mình.

Tuy nhiên, ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy Hứa Điềm cùng Từ Chính Thanh đi với nhau, cô nàng đã biết rằng việc từ bỏ tương lai đầy hứa hẹn của mình chỉ làm cảm động chính bản thân mình mà thôi.

Chỉ có chút không cam lòng.

Vì vậy, Diệp Thanh đã chọn kể cho Hứa Điềm nghe mọi chuyện trong quá khứ, đó là một cái gai trong lòng cô.

Hứa Điềm nghe xong, trên mặt có dáng vẻ hoảng hốt.

Diệp Thanh mỉm cười, nhưng thực ra trong lòng cô nàng cũng không nhẹ nhõm cho lắm, trút giận xong cũng không thể vui mừng chút nào.

Hai người chia nhau ra ở ngã tư đường, những cuộc gọi nhỡ gửi đến Từ Chính Thanh vẫn chưa nhận được hồi âm, Hứa Điềm không còn nghĩ đến việc anh xin nghỉ phép dài ngày vào lúc này là có ý gì. Cô không muốn quay lại trường học, thành phố này cũng không có nơi nào để đi, vừa đi bất giác đã đến công viên giải trí.

Đây là nơi lần đầu tiên Từ Chính Thanh đưa cô đi chơi. Tại đây, họ đã có những kỷ niệm rất đẹp.

Hứa Điềm ngây ngốc một lát, trong đầu có những suy nghĩ miên man, nụ cười dịu dàng với vẻ mặt bất đắc dĩ của Từ Chính Thanh, tấm lưng rộng lớn đeo tạp dề đang nấu ăn, lúc hai người liều chết dây dưa ở trên giường.

Hứa Điềm gần như sắp khóc, nhưng bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại.

Lúc cuộc gọi được kết nối, âm thanh dịu dàng quen thuộc vang lên:

"Sao vậy Điềm Điềm? anh vừa mở họp."

Hơi nước tụ lại trong hốc mắt lúc này cuối cùng cũng ngưng tụ thành nước mắt, rơi xuống tí tách trên đầu gối, trở về bình tĩnh.

Hứa điềm không nhịn được nữa, mở miệng chất vấn: "Tại sao anh lại nghỉ phép? Từ Chính Thanh, anh định từ chức rồi lại biến mất khỏi thành phố này như lần trước à?"

Từ Chính Thanh nghe được từ 'lại'.

Anh hiểu ra: "Diệp Thanh đã tìm em?"

Hứa Điềm mím môi không nói, sợ mở miệng sẽ lộ ra tiếng khóc nức nở trong giọng mình.

Từ Chính Thanh thở dài nói: "Vốn muốn nói cho em biết chuyện đó sau, quên đi, em đang ở đâu, chuyện này nên gặp nhau nói thì tốt hơn."

Hứa Điềm lý giải lời nói của anh theo hướng bi quan nhất. Vì vậy một tiếng sau đó, thời điểm Từ Chính Thanh đuổi đến công viên giải trí, anh nhìn thấy cô gái có đôi mắt đỏ hoe đang đẫm trong nước mắt.

Từ Chính Thanh bất đắc dĩ bật cười: "Sao lại khóc?"

Anh ngồi xổm trước mặt Hứa Điềm, giúp cô lau nước mắt: "Chỉ là đổi một công việc mới thôi, sau này anh vẫn đủ khả năng nuôi được em."

Hứa Điềm sửng sốt.

Cảm xúc của cô kích động đến mức không kìm được bật khóc nức nở: "Là sao cơ?"

"Anh tính từ chức ở trường, vừa lúc công ty của nhà có có nhiều việc cần phải lo, ba mẹ đã muốn anh quay về giúp họ từ lâu."

Mặc dù Từ Chính Thanh cười nói, cùng với hành động bình tĩnh nhưng Hứa Điềm biết anh rất thích nghề giáo viên.

Nghe xong Hứa Điềm không vui lắm: "Nhưng mà..."

Từ Chính Thanh lắc lắc đầu ngắt lời cô: "Điềm Điềm, mỗi người trưởng thành đều phải trả giá cho sự lựa chọn của mình. Từ bỏ nghề nghiệp mình thích phải trả cái giá rất đắt, nhưng nếu đã lựa chọn em, anh nghĩ chuyện này chẳng có gì là to tát cả."

"Anh đủ tỉnh táo, cũng đã suy nghĩ rõ ràng. Nhưng Điềm Điềm, còn em thì sao, em suy nghĩ cẩn thận chưa?"

"Anh không còn trẻ nữa, chẳng bao lâu nữa sẽ ba mươi tuổi, anh lớn hơn em tám tuổi. Nếu em chọn anh, cái giá em phải trả là có thể vài năm nữa sẽ phải chịu đựng tuổi già của anh. Lúc đó em còn trẻ, lúc đó tóc anh đã bạc, anh sẽ ngã xuống rồi chết trước em, để lại cho em một đống chuyện vụn vặt phức tạp, dù vậy, em vẫn bằng lòng chọn anh chứ?"

Trong giọng nói bình thản của Từ Chính Thanh, nước mắt Hứa Điềm rơi xuống như mưa.

Nếu việc thuyết phục Hứa Điềm có thể được ví như một cánh cửa thì có lẽ từ lúc Từ Chính Thanh sinh ra đã có sẵn chìa khóa.

Hứa Điềm cố gắng mỉm cười.

"Em bằng lòng." Cô run rẩy nói.

- -----------------

HoànToàn Văn.

3/11/2023-29/11/2023

Truyện bị reup ở khắp nơi, tuy hơi buồn nhưng mà thôi
 
Back
Top Dưới