Võng Du Võng Du Chức Nghiệp Lạc Long Quân

Võng Du Chức Nghiệp Lạc Long Quân
Chương 40: Vượt ải



“Cẩn thận một chút, bước tới nơi này quái sẽ tự động tấn công đấy.” tiếng của Người Cao Tuổi từ sau lưng vọng tới.

Tuấn Hoàng quay người lại trợn mắt nhìn hắn, sớm không nói, để sau khi hắn bị tấn công mới nói, có hay không là cố tình?

Vụt

Hai tên lính canh lại lần nữa tấn công khiến Tuấn Hoàng không còn thời gian khinh bỉ Người Cao Tuổi.

Liếc mắt nhìn qua hai tên lính canh đều là quái 1 sao cấp 20, lượng sinh mệnh 500. Nhếch miệng cười, một quyền nện lên người lính canh cũng hơn 260 sát thương, hai tên lính canh, bốn lần tung quyền liền nhẹ nhàng giải quyết.

“Thật mạnh.” Hùng Hổ kinh ngạc thốt lên.

“Hình như chỉ là đòn đánh thường mà thôi, chức nghiệp gì mà sát thương cao như vậy.” Xạ Thủ Số Một sững sờ nói.

“Ha ha quan tâm làm gì, sát thương càng cao chúng ta càng dễ thông qua phụ bản.” Người Cao Tuổi cười ha hả lên.

“Đi thôi, đi thôi, đừng ở đó lải nhải nữa.” Vợ Người Cao Tuổi liếc mắt nhìn chồng mình nói.

Năm người cũng lão Cốc tiến lại gần Tuấn Hoàng sau đó Người Cao Tuổi lên tiếng:

“Hai tên này chỉ tượng trưng mà thôi, vào bên trong mới bắt đầu khó khăn, cẩn thận một chút.”

Hùng Hổ đi lên trước, đẩy mở cánh cửa ra, hắn ta là chiến binh, lượng máu và giáp khá cao nên đảm nhiệm vai trò mở đường.

Ven đường gặp được lính canh đều được Câm Lặng, Xạ Thủ Số Một và Người Cao Tuổi nhẹ nhõm đánh giết từ tầm xa, chỉ có số ít lính canh tiếp cận không chờ Tuấn Hoàng ra tay, Hùng Hổ đã lên trước cản giết.

Một đường thẳng hướng, vài phút sau, đội ngũ đã vượt qua tiền viện của tòa dinh thự, chuẩn bị qua cửa vào hậu viện thì bị chặn lại.

Trước cửa vào hậu viện là một người phụ nữ to béo, trang điểm đậm nhưng không giấu được vẻ dữ tợn, đanh đá, bên cạnh nàng còn có hai tên cao to để trần.

Đều là quái cấp 20, hai tên để trần là quái 2 sao, thuộc dạng da dày máu trâu, lượng máu 15000. Còn người phụ nữ mập kia có tên [ Tổng quản ngoại viện Nga Áp ] là boss 3 sao, 40000 sinh mệnh. Đúng là có chút khó giải quyết.

May mắn hắn đi cùng tổ đội, nếu không vượt ải là có thể nhưng quá mất thời gian, tổng thời gian chắc chắn không đủ để thông qua phụ bản.

“Đây là boss ải đầu đấy, chúng tôi cũng bị chặn đứng ở đây, bọn chúng quá dày, tiêu hao toàn bộ thuốc hồi phục của chúng tôi cũng không giải quyết xong.” Người Cao Tuổi than thở.

“Yên tâm, lần này sẽ khác.” Tuấn Hoàng tự tin nói, dừng một chút hắn nói tiếp: “Năm người giải quyết hai tên to xác kia đi, còn mụ béo này để tôi, không đảm bảo giải quyết nhưng cầm chân và kéo lượng máu của boss vẫn còn có thể.”

“Được không đó, đừng có tự làm anh hùng rồi nằm xuống ngay sau đó.” Xạ Thủ Số Một châm chọc.

“Thử là biết ngay.” Đáp lại một tiếng, sau đó Tuấn Hoàng nhanh chóng phóng về phía Nga Áp, trực tiếp tung ra hai quyền vào gương mặt lòe lẹt của mụ ta.

-256

-262

Lượng sát thương tạo ra khiến Tuấn Hoàng hài lòng.

“A a a, thằng nhóc lếu láo này dám đánh tao, tao phải xé xác mày ra.” Nga Áp gào thét chói tai lao về phía Tuấn Hoàng, hai tên bị thịt kia cũng vừa định lao theo, liền bị Hùng Hổ cản trước mặt, hắn liên tục nện cái búa tạ vào thân hai tên hộ vệ, lượng sát thương khá thấp nhưng đủ để hướng sự chú ý của chúng vào người Hùng Hổ.

Trờ lại bên này, với thân hình ục ịch của Nga Áp không thể nào bắt kịp tốc độ của Tuấn Hoàng, chỉ là Tuấn Hoàng liên tục né tránh cũng không phản công, hắn đang chờ đợi qua 7 giây, Kim Quy Ấn sẽ kích hoạt hiệu ứng bỏ qua phòng thủ 50%.

Nắm tay hắn nhẹ nhàng lóe lên, thời điểm tớii. Tuấn Hoàng trực tiếp sử dụng kĩ năng [ Lưu Tinh Quyền ], hiện tại đã có thể tung ra 6 đòn tấn công.

Xẹt, 6 quyền đầu như 6 ngôi sao băng lướt qua nện thẳng trực tiếp lên người Nga Áp.

-78

-76

-76

-77

-76

-78

Tổng đòn kĩ năng này vào khoảng gần 500 sát thương, dù đã bỏ qua 50% phòng thủ và được thêm 30 sát thương bổ sung. Từ đòn kĩ năng này Tuấn Hoàng đúc kết được hiện tại kĩ năng này vẫn không hiệu quả bằng đòn tấn công thường, lượng sát thương chỉ nhỉnh hơn không quá nhiều trong 2 giây ra kĩ năng. Nhất định phải tăng lên chỉ số nhanh nhẹn.

Đồng thời hiệu ứng của Kim Quy Ấn ở vào hiện tại cũng không quá hiệu quả bởi lẽ lượng phòng thủ của boss vẫn còn quá ít, có giảm cũng không nhiều, trong 7 giây đó hắn có thể tấn công nhiều hơn.

Nga Áp điên cuồng hò hét lao về phía Tuấn Hoàng, đừng nhìn thân hình mập mạp, tốc độ di chuyển chậm chạp của mụ ta, tổn thương của mụ ta cũng không phải ít, đặc biệt có một kĩ năng dạng cào, trúng đòn cũng phải đi hết 300 sinh mệnh của Tuấn Hoàng.

Sau khi trúng đòn kĩ năng đó, Tuấn Hoàng tập trung hơn, hắn cũng không muốn lần đầu ngã xuống lại trong tay mụ béo này. Bắt đầu triển khai né tránh, giữ khoảng cách, có cơ hội thì đánh trả. Lợi dụng tốc độ và sự linh hoạt của mình.

Né, đánh, đi, đánh, tiếp tục né, tiếp tục đánh. Rất nhanh lượng máu dày cộm của Nga Áp hạ xuống thấy rõ. Khi lượng máu rơi xuống một nửa, Nga Áp nổi đóa lên cũng không biết từ đâu xuất ra một cái chày to chảng bắt đầu phang tứ tung.

Chỉ tiếc kĩ năng tấn công bằng chày ấy cũng chỉ là kĩ năng định hướng, uy lực có cao cách mấy nhưng tốc độ vẫn không đủ để đưa Tuấn Hoàng vào nguy hiểm.

Bây giờ Tuấn Hoàng mới hiểu cảm giác đấm đá sướng tay như thế nào, đặc biệt hơn là đánh xong lại lùi rồi lại đánh mà đối thủ chỉ có thể chịu đòn không thể phản kích.

Trong vài bộ phim hắn từng xem có các cảnh võ thuật, một tên to xác lại bị một thằng nhóc nhỏ xoay quanh bạo ngược, lúc đó hắn còn chậc lưỡi cho rằng một là do kịch bản phim hai là do tên to xác kia quá ngu mới rơi vào tình cảnh như thế. Hiện tại tình cảnh cũng tương tự hắn mới hiểu không chỉ dựa vào sức mạnh là có thể chiến thắng. May mắn lúc đầu hắn trải qua tập luyện nếu không lúc này người bò dưới đất tuyệt đối là hắn.

Nhìn Nga Áp giận dữ và biệt khuất dẫn tới khuôn mặt vặn vẹo nhưng không thể đụng tới Tuấn Hoàng dù chỉ là một lần, cuối cùng thanh sinh mệnh của nàng cũng về 0. Rú lên không cam lòng sau đó gục ngã xuống, toàn bộ quá trình chiến đấu duy nhất một lần Tuấn Hoàng phân tâm bị cào trúng, còn lại hoàn toàn là làm bao cát cho hắn.

“Ting, đội bạn thành công hạ gục [ Tổng quản ngoại viện Nga Áp ] nhận được 300 danh vọng.”

Tuấn Hoàng mỉm cười, có vẻ như boss trong phụ bản khỏe hơn đôi chút nhưng bù lại phần danh vọng cũng được thưởng nhiều hơn. Danh vọng có ích lợi gì ư? Đó là chuyện ở phía sau.

Ngoài danh vọng còn được gia tăng 1 chỉ số nhanh nhẹn, tuy chỉ là 1 điểm nhưng góp gió thành bão nha.

Quay nhìn về phía đội ngũ, Tuấn Hoàng giật mình bởi lẽ hắn thấy năm người họ đang đứng trân trân nhìn mình, có vẻ như họ đã giải quyết hai tên hộ vệ kia trước đó nhưng cũng không tham gia vào cuộc chiến của Tuấn Hoàng và Nga Áp mà chọn lựa làm khán giả.

Nhìn ánh mắt của họ toát lên nào là nghi hoặc, nào là nể phục, nào là quái dị, nào là tò mò,... các loại biểu cảm có thể xuất hiện trong ánh mắt đều gần như có đủ, Tuấn Hoàng hơi có chút ngượng ngùng nói:

“Ừm xin lỗi, cứ nghĩ khó giải quyết, không ngờ boss yếu đuối như thế, không kiềm được lỡ tay đánh chết boss.”

Lại nhìn biểu tình trên khuôn mặt họ lần nữa biến hóa, ừm nhất là Người Cao Tuổi khuôn mặt co giật mãnh liệt nhất. Tuấn Hoàng cười như nở hoa ở trong lòng, mẹ nó, cho bỏ cái tật đứng nhìn không phụ giúp gì đi nha.

Nhưng không thể nào quá mất thời gian ở đây tấu hài, ho khan hai tiếng, nói:

“Đôi trưởng, anh không tính thu chiến lợi phẩm rồi đi tiếp sao?”

“À ờ, đi đi…” Người Cao Tuổi mới tỉnh táo lại, đi đến chỗ Nga Áp ngã xuống, thu vào cuộn giấy vật phẩm, sau đó cho hiển thị tất cả vật phẩm trong cuộn giấy ở kênh đội.

Tất cả chỉ có [ Đá Cường Hóa ] x16 và [ Chỉ Ngọc ] x6.

Đá Cường Hóa dùng để cường hóa trang bị nhưng tính năng vẫn tạm thời chưa mở khóa, Tuấn Hoàng thời gian trước cũng thu hoạch được hơn 40 viên, còn Chỉ Ngọc đây là lần đầu tiên Tuấn Hoàng thấy, ở phần giới thiệu chỉ ghi lại là dùng để đúc chuyển trang bị, tính năng này hình như cũng chưa mở.

Phân phối vật phẩm, Tuấn Hoàng đóng góp nhiều nhất được năm người nhất trí cho 6 viên Đá Cường Hóa và 1 viên Chỉ Ngọc. Tuấn Hoàng đương nhiên không từ chối.

Phân phối đâu vào đấy, đội ngũ tiếp tục được lão Cốc dẫn đường tiến qua cánh cửa bước vào hậu viện..
 
Võng Du Chức Nghiệp Lạc Long Quân
Chương 41: Thao thú sư - Lý Cửu



Tiến vào hậu viện, lại một đoạn ngắn đi tới, dọc đường liên tục là những tên lính canh chặn đường, cũng không có gì đổi mới chỉ là những tên quái phổ thông tiêu diệt cũng không khó khăn.

Khi tới được một căn phòng xa hoa đóng kín cửa, trước cửa lại bị chắn bởi một tên thấp bé, da ngăm đen, con ngươi rất nhỏ để lộ ra tròng mắt trắng dã, nhìn vô cùng thâm độc.

[ Tổng quản nội viện Lý Cửu ] ( 3 sao ): cấp 20

Sinh mệnh: 25000/25000

“Ải này làm sao lại có vẻ đơn giản quá vậy?” Người Cao Tuổi nghi hoặc lên tiếng.

“Không rõ, thử đi thôi, ở đây thắc mắc có lợi ích gì?” Vợ Người Cao Tuổi lườm hắn nói, nàng không hiểu tại sao ông chồng mình lại hay hỏi những vấn đề vô ích như vậy.

“Để em lên trước thu hút sát thương của boss.” Hùng Hổ xung phong nhận việc.

“Ừm lên đi, coi chừng có bẫy hay gì đại loại vậy.” Người Cao Tuổi dặn dò.

Hùng Hổ gật đầu, chầm chậm tiến về phía boss. Vừa chạm chân vào phạm vi, Lý Cửu đưa đôi mắt thâm độc của hắn khóa chặt vào Hùng Hổ.

“Đám dân đen các ngươi dám quấy rối giấc ngủ của ông Giời, đáng tội chết.”

Lý Cửu huýt sáo dài một cái.

Gâu gâu gâu gâu. Tiếng chó sủa vang lên, sau đó bên cạnh Lý Cửu xuất hiện sáu con chó đen to lớn, đôi mắt đỏ ngầu, nhe hàm răng nhọn, trong hàm chảy ra từng dòng nước dãi nhìn rất hung ác.

Liếc mắt nhìn qua cả sáu con chó đều là quái 2 sao, may mắn bọn chúng chỉ có cấp 15, lượng máu không quá cao nhưng lượng vật lý công kích lại cao ngất ngưỡng, vượt mức bốn trăm.

Tuy Hùng Hổ là chức nghiệp có máu và giáp cao nhưng nếu sáu con chó cùng tấn cùng, hắn không thể chống cự quá 2 đợt.

“Khặc khặc khặc, run sợ đi, [ Thao Khuyển Chi Thuật - Gia Trì ]” Chưa dừng lại ở đó, Lý Cửu lại múa may hai tay làm ra một loạt động tác kỳ lạ. Ngay sau đó sáu con chó đen lại tăng trưởng về kích thước và vật lý công kích cũng vượt qua mốc năm trăm.

Hùng Hổ quá sợ hãi lập tức liền lui ra khỏi phạm vi, Lý Cửu mới ngừng lại, sáu con chó cũng biến mất.

“Thao thú sư, không ngờ trong phụ bản boss lại có chức nghiệp đặc thù.” Tuấn Hoàng kinh ngạc thốt lên.

“Là cái dạng chức nghiệp có thể điều khiển động vật ấy hả?” Người Cao Tuổi hỏi.

“Ừm, chức nghiệp này là nâng cấp từ chức nghiệp thợ săn, có thể điều khiển một số thú vật trong giới hạn, sau đó có thể dùng một số kĩ năng để tăng năng lực chiến đấu của đám thú. Tôi chưa gặp qua người chơi mang chức nghiệp này nhưng nếu người chơi cũng có khả năng điều khiển sáu con thú vật 2 sao như boss thì thật sự vô địch rồi.” Tuấn Hoàng cười khổ nói, sáu con chó với lượng công kích cao như thế cũng làm cho hắn có chút bối rối, quả nhiên phụ bản không phải dễ dàng thông qua.

Xạ Thủ Số Một nuốt một ngụm nước miếng sau đó nói: “Giờ làm sao đây, chẳng lẽ từ bỏ?”

Cả đội ngũ im lặng không ai lên tiếng, không ai cam lòng bỏ dở giữa chừng cả.

Tuấn Hoàng trầm ngâm, hắn có cách để vượt qua ải này chỉ cần cho hắn khoảng trống sử dụng [ Lực Phá Sơn Hà ] trực tiếp vào boss, chắc chắn boss sẽ bật ngửa nhưng để lộ ra tuyệt kĩ sát thương kinh khủng của hắn, đây là điều mà hắn không muốn.

Vỗ vỗ trán sau đó hắn ngẩng đầu lên nói: ”Bây giờ thử một chút cách của tôi nhé, Hùng Hổ anh thu hút hai con chó, không cần đánh chúng quá nhiều, cố gắng giữ bọn chúng tập trung vào anh, bốn con chó còn lại tôi sẽ thu hút. mọi người còn lại trong tổ đội thì tập trung tấn công boss, thao thú sư ngoài việc điều khiển thú ra, tất cả từ lượng máu đến lực sát thương đến khá thấp, chỉ cần giết được boss bọn thú này cũng sẽ không còn.”

“Nếu boss có thể điều khiển đám chó này trở lại tấn công chúng tôi thì sao?” Xạ Thủ Số Một nhíu mày thắc mắc.

Tuấn Hoàng cười khổ: “Chỉ hy vọng trí năng boss không cao như vậy, còn nếu tình huống đó xảy ra có lẽ phải rời khỏi chờ cấp độ cao hơn rồi quay lại thôi.”

“Vậy cậu chống chịu được bốn con chó chứ? Có cần tôi theo sau hồi phục cho cậu?” Vợ Người Cao Tuổi hỏi thăm.

“Cái này không cần lo, tôi là chức nghiệp đơn đấu nên sinh mệnh không yếu ớt tới vậy đâu.” Tuấn Hoàng cười nói.

Tiếp đó đội ngũ bắt đầu sắp xếp vị trí, hoàn tất khâu chuẩn bị đầy đủ, Người Cao Tuổi gật đầu ra hiệu cho Hùng Hổ tiến lên, Tuấn Hoàng cũng theo sau.

Lần nữa là những lời thoại ngoan độc của Lý Cửu, lần nữa xuất hiện sáu con chó đen, lần nữa Lý Cửu sử dụng kĩ năng gia tăng năng lực của sáu con chó.

Hùng Hổ đi về bên trái dùng cái búa tạ của mình gây sát thương lên hai con chó gần với hắn nhất. Cùng lúc đó, Tuấn Hoàng cũng sử dụng kĩ năng [ Lưu Tinh Quyền ] lần này là chia nhỏ các đòn tấn công lên bốn con chó đen còn lại. Đúng tính chất game, cả sáu con chó đều tập trung vào người tấn công chúng, những người chơi còn lại trong tổ đội tiến vào phạm vi cũng không bị chúng chuyển hướng tấn công.

“Nhanh lên, tấn công boss đi, diệt boss trước khi hai người kia không chống đỡ nổi.” Người Cao Tuổi gấp gáp chỉ đạo.

“Xem đây.” Xạ Thủ Số Một giương cung lên, véo, một mũi tên cắm thẳng vào người Lý Cửu.

-192

Câm Lặng thì không nói lời nào, chỉ đưa tay lên làm ra một động tác, ba cột lửa xuất hiện sau đó xoắn vào nhau lao thẳng vào boss.

-429

Ở cách đó không xa, đang bị quây giữa bốn con chó, nhìn thấy lượng tổn thương Câm Lặng gây ra, Tuấn Hoàng không khỏi ngạc nhiên, cột lửa hắn không phải lần đầu thấy, Phi Hoa cũng hay sử dụng đòn kĩ năng này nhưng chỉ có một cột lửa mà thôi, lượng tổn thương là 200% ma pháp công kích. Nhưng là với chức nghiệp đặc thù pháp sư hỏa nguyên tố, kĩ năng cột lửa được nâng cấp cả về hình ảnh cũng như lượng sát thương trong tay Câm Lặng.

Thông qua diễn đàn và các thông tin ở phòng SG Phong Hoa Tuyết Nguyệt, Tuấn Hoàng cũng biết được các lớp sử dụng thuần ma pháp công kích sẽ có lượng sát thương cũng như phạm vị tấn công nhỉnh hơn các lớp vật lý công kích nhưng mất đi khá nhiều khả năng chịu đòn, thường là bị tiếp cận rất dễ tử vong, yếu ớt trong các trận đơn đấu trừ khi quá chênh lệch, ném một kĩ năng đơn giản cũng làm đối thủ gục.

Tuấn Hoàng quan sát một chút sau đó mỉm cười, thành công rồi, Lý Cửu tên kia không có kêu gọi đám chó quay trở lại tấn công nhóm Người Cao Tuổi, quả nhiên vẫn có cách để vượt được ải, hiện tại chỉ là chống cự đến khi họ tiêu diệt được boss là xong.

Bốn con chó 2 sao này có thêm một chỉ số nhanh nhẹn, tốc độ chỉ chậm hơn Tuấn Hoàng một chút bù lại số lượng của chúng đủ khả năng gây áp lực lên hắn. Né trái, lách phải nhưng dù cho linh hoạt thế nào cũng không hoàn toàn tránh được bị trúng đòn.

Ngoàm

-356

Bị một con chó cắn vào tay trái, lượng sát thương tạo ra khiến Tuấn Hoàng toát mồ hôi, quá cao, còn cao hơn cả Nga Áp ở ải trước. Dù thấy được hướng con chó phóng tới nhưng chỉ số nhanh nhẹn áp chế hành động của hắn, không thể di chuyển để né tránh kịp được.

Vội vã sử dụng thuốc hồi phục, [ Tục Mệnh Hoàn ] sử dụng giúp hồi phục 250 sinh mệnh mỗi giây, duy trì 2 giây, thời gian tái sử dụng là 120 giây. Tuấn Hoàng không để ý tới việc dư thừa lượng hồi phục, hiện tại hắn cần phải luôn giữ mình ở trạng thái đầy đủ, nếu chờ thấp máu hơn mới sử dụng, việc đợi 120 giây tái sử dụng sẽ tạo nên nguy hiểm hơn cho hắn. Tuy vậy dùng Tục Mệnh Hoàn cũng làm hắn đau xót ruột gan, một viên có giá 20 ZD lận nha.

Rất may mắn cho hắn, boss Lý Cửu chức nghiệp mỏng manh, lại bị tấn công bởi một vật lý chủ lực cùng hai tên pháp sư trong đó còn có hỏa nguyên tố pháp sư, không tới 15 phút, Lý Cửu gục xuống mấy con chó cũng nhanh chóng biến mất.

“Ting, đội bạn thành công hạ gục [ Tổng quản nội viên Lý Cửu ] nhận được 300 danh vọng.”

Tên Hùng Hổ có một kĩ năng gây choáng diện rộng nên câu giờ khá tốt, sử dụng thuốc cũng như chỉ phải giữ lấy hai con chó nên không phải nằm xuống, chỉ là Tuấn Hoàng có chút tiếc tiền đến suýt bật khóc, 15 phút hắn tốn 5 viên Tục Mệnh Hoàn, cả 1 triệu đồng đó nha, phá của như thế là lần đầu tiên trong đời hắn.

Phần thưởng ải này cũng chỉ là Đá Cường Hóa và Chỉ Ngọc, Chỉ Ngọc vẫn có số lượng 6 viên còn Đá Cường Hóa cho tới 20 viên. Tuấn Hoàng lại được phân phối 5 viên Đá Cường Hóa cùng 1 viên Chỉ Ngọc.

Thật là làm ăn lỗ, ải đầu không tốn hao gì lại được chia nhiều vật phẩm hơn ải thứ hai này, Tuấn Hoàng than thở trong lòng.

Đội ngũ lại chỉnh lý một chút tiếp tục mở cửa tiến vào trong căn phòng xa hoa..
 
Võng Du Chức Nghiệp Lạc Long Quân
Chương 42: Hoàn thành phụ bản



Tiến vào căn phòng xa hoa, trên một bộ trường kỷ, một tên mập đang nằm ngủ, khuôn mặt hèn mọn có vài phần giống lão Cốc, nước dãi từ khóe miệng chảy nhớp nháp cả bộ trường kỷ. Không cần hỏi cũng biết là cháu lão Cốc, tên tham quan Lý Văn Giời.

Đội ngũ tiến vào, tên Lý Văn Giời chợt tỉnh lại, đưa mắt nhìn đám người, hắn gầm lên:

“Đám điêu dân này, ai cho chúng mày cả gan dám tiến vào chỗ ngủ của bản quan, người đâu đem chúng đánh gãy hai chân lôi ra ngoài cho ta.”

Sau tiếng hét của hắn, bỗng nhiên trong phòng xuất hiện một tên cao to, khuôn mặt dữ tợn, râu ria che kín cả khuôn mặt. Trong tay hắn cầm một cái rìu ánh lên từng tia chớp điện. Đây là boss cuối cùng của phụ bản.

[ Cận vệ Biên Lôi ] tên này là chỗ dựa cuối cùng của Lý Văn Giời, chỉ cần tiêu diệt hắn, Lý Văn Giời sẽ thỏa hiệp trả lại nguồn nước cho thôn dân đồng thời cũng không còn dám tác oai tác quái.

Biên Lôi cũng là boss 3 sao lượng máu cũng không cao chỉ vào 35000, tấn công vật lý cũng chỉ khoảng 300 tuy vậy đội ngũ Người Cao Tuổi cũng không dám xem nhẹ. Boss cuối chắc chắn không dễ dàng như vậy.

“Có vẻ hắn không có đồng bọn như hai boss trước, Hùng Hổ lên đi.” Người Cao Tuổi lại tiếp tục chỉ huy.

Hùng Hổ cản trước người các thành viên còn lại, bắt đầu tấn công Biên Lôi.

“Hừ, đám dân đen các ngươi dám vô lễ với đại nhân còn dám tấn công ta, tội đáng chết.” Biên Lôi hét lên, bắt đầu đánh trả Hùng Hổ.

Cây rìu của Biên Lôi đập lên người Hùng Hổ, một luồng điện nhỏ lan ra từ vị trí trúng đòn, lượng sát thương lại không quá cao chỉ có hơn 200 mà thôi.

Chờ Hùng Hổ nắm giữ được target của Biên Lôi, những thành viên còn lại mới bắt đầu tấn công, máu boss tụt khá nhanh.

Nhưng không bao lâu xảy ra chút tình huống, luồng điện nhỏ trong đòn tấn công của Biên Lôi để lại một dấu ấn trên thanh buff của Hùng Hổ, khi cộng dồn đủ 5 lần, hiệu ứng đó làm tê liệt đồng thời đòn tấn công tiếp theo gây ra sát thương gấp đôi cho Hùng Hổ.

Lại là một boss có chức nghiệp đặc thù, lần này là chiến binh lôi nguyên tố, gần giống như pháp sư hỏa nguyên tố, chỉ khác là chiến binh thường không có các kĩ năng mang theo nguyên tố như pháp sư thường, phải là như boss mới có khả năng kèm theo nguyên tố hiệu ứng trên đòn tấn công.

“Không xong rồi, hiệu ứng tê liệt này ngăn chặn việc sử dụng thuốc hồi phục, làm sao bây giờ?” Hùng Hổ la lên, đang là mục tiêu bị boss chú ý lại không thể sử dụng thuốc hồi phục, còn chuyện gì khó chịu hơn với một chống chịu sát thương.

“Cố gắng lên một chút.” Người Cao Tuổi động viên.

Vợ Người Cao Tuổi liên tục hồi máu cho Hùng Hổ nhưng cũng không kéo dài được, Biên Lôi lần nữa kích hoạt 5 dấu ấn trên người Hùng Hổ, trực tiếp đưa Hùng Hổ vào trạng thái tử vong.

“Để tôi lấy target của boss rồi mọi người hãy tấn công.” Tuấn Hoàng lên tiếng rồi lao lên phía trước.

“Hừ, ai cũng thế thôi, cũng trở thành oan hồn trước lưỡi rìu của ta.” Biên Lôi khinh thường liếc nhìn Tuấn Hoàng.

Tuấn Hoàng chậc lưỡi, ầy ầy, bây giờ boss cũng có vẻ trí năng hóa, ánh mắt khinh thường kia quả thật làm người ta giận sôi mà. Hắn quyết định phải hành con boss này uất ức như Nga Áp mới thôi và điều này hoàn toàn có khả năng, bởi lẽ Biên Lôi không có chỉ số nhanh nhẹn mà là sức sống và sức chịu đựng. Dễ dàng cho Tuấn Hoàng né tránh và giữ khoảng cách.

Rất nhanh biểu tình của Biên Lôi bắt đầu biến hóa, hắn bất lực trước việc đuổi theo tấn công Tuấn Hoàng, không đánh trúng được làm sao để lại dấu ấn? Còn hắn thì liên tục bị Câm Lặng, Xạ Thủ Số Một và Người Cao Tuổi đánh đến tím tái cả người.

“Tên khốn kiếp có ngon thì đứng lại đối mặt với ta, chạy nhảy trốn tránh như chuột nào phải hảo hán.” Biên Lôi rống lên giận dữ.

Tuấn Hoàng cười cười khinh bỉ trả lời: “Tiếc một điều ta là người Việt, người hán gì gì đó ta mới không cần làm nha.”

Biên Lôi bị Tuấn Hoàng bắt bẻ giận dữ tới mặt đỏ phừng lên.

“Chết đi cho ta, [ Đất Nhiễm Điện ]”

Biên Lôi chặt lưỡi rìu vào nền đất, mặt đất xuất hiện những tia điện như con giun lan tỏa ra.

Cứ 20 giây lại lan tỏa ra một lần, mỗi lần trúng tia điện tuy không gây sát thương nhưng để lại dấu ấn trên người tất cả thành viên trong đội.

Đây là kĩ năng dưới 50% máu của Biên Lôi mang theo phạm vi tấn công kèm theo hiệu ứng khống chế diện rộng, trừ khi ra khỏi phạm vi nếu không hiệu ứng tê liệt sẽ vẫn duy trì liên tục nhưng rời khỏi phạm vi đồng nghĩa boss sẽ reset lại toàn bộ máu.

“Không xong rồi, hiện tại cả đội đều rơi vào trạng thái tê liệt, không thể sử dụng hồi phục, pháp sư chúng tôi không bơm được ZP thì sử dụng kĩ năng không được.” Người Cao Tuổi hốt hoảng.

“Tôi cũng không có ZP sử dụng kĩ năng hồi máu cho mọi người.” Vợ Người Cao Tuổi cười khổ.

Câm Lặng cũng liên tục gật đầu biểu thị đồng ý.

“Hừ hừ, tôi vẫn có thể tấn công thường nhưng phải đảm bảo boss không để ý đến tôi.” Xạ Thủ Số Một lên tiếng, cung thủ chủ lực ở đòn tấn công thường nhưng hoàn toàn chính xác cần người đứng ở trước chống đỡ.

Tuấn Hoàng cũng có chút bối rối, tê liệt không chỉ làm mất khả năng sử dụng thuốc còn ảnh hưởng tới khả năng di chuyển của hắn, khi di chuyển có xác suất bị khựng lại, rất khó chịu.

“Ha ha ha con chuột nhắt, người chạy nữa cho ta xem.” Biên Lôi cười to đắc ý tiếp cận Tuấn Hoàng.

Hừ, đánh tay đôi thôi mà, cứ thử đi, không lại trực tiếp dùng một đòn [ Lực Phá Sơn Hà ] tiễn ngươi về Tây Thiên. Tuấn Hoàng nghĩ trong lòng cũng bắt đầu điên cuồng đánh trả Biên Lôi.

Duy nhất lợi thế hắn còn giữ chính là hắn còn có thể chặn đòn, giảm đi 50% sát thương nhận phải, boss thì không chặn đòn nhưng bù lại lượng máu cao.

Bùm bùm, bành bành

Tuấn Hoàng cùng Biên Lôi liên tục ăn miếng trả miếng, Tuấn Hoàng còn chưa ngu tới mức đứng yên, vẫn sẽ di chuyển, khi bị khựng lại mới chặn đỡ đòn tấn công. Ngoài ra còn có mấy người đồng đội ở sau lưng trợ giúp sát thương bằng đòn đánh thường, lượng máu còn lại hơn 10 ngàn của boss có mức rơi xuống cũng tương đương lượng máu 2000 của Tuấn Hoàng.

“A” Biên Lôi đột nhiên hơi thừ người ra, Tuấn Hoàng mắt sáng lên, ha ha ha nhân phẩm bạo phát 2% tỉ lệ choáng của Kim Quy Ấn vậy mà lúc này lại xuất hiện, Tuấn Hoàng cũng không chậm trễ tung hết tốc lực ra đòn lấy lợi thế về lượng máu.

Một lát sau, khi Biên Lôi hét to không cam lòng ngã xuống, Tuấn Hoàng lượng máu cũng chỉ còn dưới 100, hắn thở nhẹ ra một hơi, boss mà tấn công lần nữa thì phải sử dụng [ Vô Địch ] để sinh tồn.

“Ting, đội bạn thành công hạ gục [ Cận vệ Biên Lôi ] nhận được 500 danh vọng.”

Nhìn Biên Lôi ngã xuống, Lý Văn Giời run lên sau đó lắp bắp hỏi: “Cậu, cậu, cậu Cốc, có có chuyện gì mà cậu và bạn cậu tới đây náo loạn cả chốn nhà quan.”

Lúc này lão Cốc từ phía sau đi lên, hiên ngang đường đường chính chính nói: “Hừ ta không dám nhận đại nhân như ngài làm cháu, đã hai năm nay ở vùng thôn làng hạn hán kéo dài, không có giọt mưa, ngài còn không chịu mở đê. Tưởng rằng ngài trăm công ngàn việc nên quên, ai ngờ ngài ở đây thảnh thơi ngủ, lão phải cùng các vị bằng hữu tới đây đánh thức, nhắc nhở ngài mở đê.”

Nghe xong lời lão Cốc, Tuấn Hoàng trợn thật to mắt, miệng cũng há đủ bỏ vào một quả trứng, không một quả dưa còn được nữa là. Vô sỉ, ti tiện như vậy lần đầu thấy nha, không biết chuyện còn cho rằng lão là vì nước vì dân nữa chứ.

Lý Văn Giời nhìn sang đội ngũ của Người Cao Tuổi sau đó cuống quýt chống chế:

“Kìa cậu Cốc, cậu với con là chỗ thân thích, việc gì phải mất công tới đây, con sai người đi mở đê ngay lập tức trả lại nguồn nước cho dân chúng, cậu và các vị anh hùng đồng ý không nào.”

Lão Cốc chắp tay sau lưng làm một điệu bộ đạo mạo gật gật đầu, tuy trong mắt Tuấn Hoàng đây là điệu bộ gợi đòn, nếu không phải bị luật cản trở, hắn chắc chắn nhịn không được cho lão một trận.

“Vậy nếu còn bị chặn đê, lần sau lão lại, khụ khụ, lão cùng các vị anh hùng lại tới tìm đại nhân ngài.”

Nghe lão Cốc cùng đội ngũ kinh khủng kia lại tới tìm mình, Lý Văn Giời cười nịnh nọt xua tay:

“Thôi khỏi, thôi khỏi, lần sau chỉ cần cậu muốn mở đê chỉ cần nhắc nhẹ con một tiếng, con sẽ lập tức mở đê ngay.”

Phụ bản chính thức hoàn thành.

“Ting, chúc mừng đội ngũ Người Cao Tuổi là đội đầu tiên hoàn thành phụ bản [ Cóc Kiện Trời - thường ] thành viên trong đội nhận được 5 triệu uoz, 2000 danh vọng, 1000 ZD, rương may mắn x 1 ]”

Âm thanh hệ thống vang lên.

Người Cao Tuổi thu nhặt rương từ Biên Lôi, sau đó mở ra.

Rương từ boss cuối ngoài nguyên liệu cường hóa có thêm 3 trang bị bạc, tuy chỉ là cấp 20, Tuấn Hoàng đều đã có nhưng với nhóm Người Cao Tuổi lại là đồ xịn. Nhìn biểu tình của họ, Tuấn Hoàng trầm ngâm một lát rồi nói:

“Như vậy đi, các nguyên liệu cường hóa, đúc chuyển gì đó đưa cho tôi, các món trang bị mọi người tự chia với nhau được chứ?”

“Như vậy quá không công bằng, cậu phải biết giá trị của những trang bị bạc cấp 20 rất cao.” Người Cao Tuổi la lên, những người lại cũng hưởng ứng gật đầu.

Tuấn Hoàng khì cười, đội ngũ của ông anh này vẫn rất trung thực nhưng chắc gì hắn đã làm ăn lỗ, ai biết được Đá Cường Hóa và Chỉ Ngọc khi mở ra tính năng cường hóa sẽ cần số lượng bao nhiêu và giá trị khi đó của hai vật phẩm này là bao nhiêu nữa? Huống hồ hắn còn có thần khí, chắc chắn cường hóa cần vật liệu rất rất nhiều.

“Không sao, tôi cũng có sẵn trang bị bạc không cần đến, cần nguyên liệu thôi.”

Đội ngũ năm người nhìn nhau, sau đó ngoài 25 viên Đá Cường Hóa và 6 viên Chỉ Ngọc rơi từ Biên Lôi, mỗi người còn đưa thêm cho Tuấn Hoàng 2 viên Đá Cường Hóa cùng 1 viên Chỉ Ngọc gọi là đền bù.

Tuấn Hoàng cũng không từ chối, nhận lấy sau đó xoay người rời khỏi phụ bản, ừm trước khi đi Người Cao Tuổi có phát lời mời kết bạn, hắn cũng đồng ý..
 
Võng Du Chức Nghiệp Lạc Long Quân
Chương 43: Tiến vào Hoàng Thành



Đứng ở lối ra phụ bản, đập vào mắt Tuấn Hoàng là đông đảo người chơi xung quanh nhìn chằm chằm vào vòng xoáy tím. Suy nghĩ một chút là biết được những người chơi này nghe được thông báo từ hệ thống biết được đội ngũ Người Cao Tuổi là đội đầu tiên hoàn thành phụ bản. Một phần đứng nơi đây có lẽ mong chờ các thông tin từ phụ bản, một phần khác là biết mặt những người thông qua, phần khác nữa có lẽ muốn được kéo theo,...

Tuấn Hoàng không thích phiền phức cũng như quá nổi bật, thấy nhiều người như vậy, ý nghĩ đầu tiên của hắn là rời khỏi nơi đây.

Mở túi lên, sử dụng một vật phẩm gọi là [ Che giấu Tung Tích ], vật này khi dùng trong khoảng thời gian ngắn sẽ không bị người khác nhìn thấy tên và cấp độ, hợp lý khi dùng trong PK giết người, tuy nhiên nếu có thói quen sử dụng vũ khí, trang bị, chức nghiệp lại có ân oán vẫn rất dễ bị đoán được.

Sau khi xác nhận các thông tin hiển thị của mình đã biến mất, Tuấn Hoàng đổi một vài món trang bị trên người, một phần thì tháo ra để vào trong túi. Hình ảnh bên ngoài của hắn hoàn toàn thay đổi.

Chuẩn bị đầy đủ, Tuấn Hoàng chọn một góc vắng vẻ rồi lao nhanh ra.

“Có người rời phụ bản rồi kìa, mau nhìn xem.” Một người phát hiện Tuấn Hoàng lao ra vội la lên.

“Người anh em, cho bọn này biết một chút bên trong phụ bản cùng cách thông qua với.”

“Anh gì đó ơi, kéo em đi phụ bản với, phần thưởng gửi lại anh hết.”

“Cao thủ, cậu có hội chơi chưa? nếu chưa mời vào hội của chúng tôi, có rất nhiều thành viên nữ…”

“...”

Tuấn Hoàng mới không để ý đám người ở sau, cắm mặt chọn những nơi ít người lao đi.

Sau vài phút cuối cùng cũng rời xa được vị trí phụ bản. Tuấn Hoàng thở nhẹ ra.

“Anh bạn, có thể cho tôi biết chút thông tin về anh chứ?.”

Một thanh âm nam tính vang lên ở sau lưng. Tuấn Hoàng sững sờ sau đó cảnh giác quay người lại.

Trước mắt hắn là khuôn mặt quen thuộc cách đây vài tiếng hắn đã từng gặp qua, không ai khác người chơi có tên Quang Dao Thái Dương này ở sau lưng Tuấn Hoàng chính là Quang Thái, phó hội trường KzV.

“Tại sao tôi phải nói cho anh biết thông tin về tôi?” Tuấn Hoàng siết chặt nắm đấm nói.

“Tôi có cảm giác anh rất quen, không biết đã gặp ở đâu rồi thì phải?” Quang Thái mỉm cười hỏi.

“Tôi không biết anh và tôi cũng không thích thái độ của anh, tránh xa tôi ra nếu không muốn tôi đưa anh về điểm hồi sinh.” Tuấn Hoàng nhíu mày nói, đây cũng là lời nói thật, từ lần đầu gặp hắn luôn cảm thấy khó chịu cái tên này. Lý do gì ư? Không thích không phải là lý do sao?

“Anh? Đưa tôi về điểm hòi sinh? Ha ha ha.” Nghe được Tuấn Hoàng nói, Quang Thái cười lên ha hả, dừng một chút nói tiếp: “Tôi đang ở cấp độ 26 đấy biết không? trang bị của tôi cũng toàn bộ là bạc cấp 25, anh có khả năng đó sao?”

Tuấn Hoàng hơi cũng không quá bất ngờ, phó hội KzV top 3 máy chủ VN tất nhiên cấp độ và thực lực không thể xem thường, duy nhất hắn có khả năng cản đòn [ Lực Phá Sơn Hà ] sao? Nằm mơ.

Tuấn Hoàng không lên tiếng chỉ tựa lưng vào một gốc cây gần đó, đưa ánh mắt khiêu khích nhìn Quang Thái.

Từ khi bước vào thế giới game, Quang Thái đã có tiếng thiên tài bởi những thành tích cá nhân của bản thân, hắn luôn là ánh hào quang, là tâm điểm mọi game hắn chơi, mọi nơi hắn xuất hiện. Hiện tại hắn bị thái độ khiêu khích đầy trêu tức của Tuấn Hoàng làm cho sững sờ. Bị một tên không biết tên, không biết cấp khinh bỉ?

Quang Thái nổi giận nhưng trong thâm tâm hắn bỗng xuất hiện một cảm giác bất an, một phản xạ có điều kiện phản ứng lại khi hắn gặp tình huống có thể đẩy bản thân hắn vào nguy hiểm, đây chính là linh cảm của những game thủ chuyên nghiệp.

Kỳ quái, nhìn trang bị tên này chắc chắn chỉ ở đồng phẩm, tại sao lại cảm thấy nguy hiểm, chẳng lẽ hắn có thể hạ gục mình là sự thật? Không thể nào, chắc chắn không thể. Quang Thái rơi vào xoắn xuýt.

Đột nhiên hắn nhớ tới gì, nở một nụ cười sau đó nói:

“Anh đang gài bẫy tôi, muốn tôi chủ động tấn công anh, sau đó đồng bọn của anh mai phục quanh đây sẽ lao ra hội đồng tôi sao?” Đưa một ngón tay lên lắc qua lắc lại nhếch mép nói: “Đừng hy vọng chuyện đó xảy ra, lần này tạm tha cho anh và đám người kia?”

Quá chính xác, hắn ta đang lừa mình, cho dù mình mạnh cỡ nào, kĩ thuật cao cỡ nào cũng không thể chống lại một đội ngũ, hừ lần sau mình sẽ mang thêm vài người, dám phách lối trước mặt ta, chờ xem.

Nhìn vẻ mặt đắc ý tự cho là đúng của Quang Thái, Tuấn Hoàng chỉ có thể bĩu môi, hắn mà cần người phụ giúp đánh nhau sao?

Có vẻ cũng không có tiến triển trong việc dò hỏi thông tin Tuấn Hoàng, Quang Thái xoay người bỏ đi, để lại một câu nói:

“Tôi khuyên anh và đám đồng đội của anh, lần sau những phụ bản xuất hiện tốt nhất không nên giành lấy những vị trí đầu, KzV và một số phòng SG chính quy có lẽ còn dễ nhưng một số phòng SG khác có lẽ sẽ hành xử không lịch sự như tôi đâu. Nhớ lấy.”

Tuấn Hoàng trầm ngâm, hắn có thể hiểu được vào thời đại công nghệ điện tử, những phòng game và game thủ đều xảy ra cạnh tranh, lành mạnh thì không nói nếu hắc ám thì thật sự phải lưu ý tới.

Tuấn Hoàng lại di chuyển thêm một chút, lần này hắn cẩn thận hơn vừa rồi quá sơ ý bị theo đuôi, tới một vị trí xác định an toàn, loại bỏ hiệu ứng của Ẩn giấu tung tích.

Đeo lại trang bị, tổng kết các thứ hắn nhận được từ phụ bản, 5 triệu uoz nhận được giúp hắn đang ở cấp 20 sắp lên 21 trực tiếp lên luôn cấp 22, các chỉ số cộng thêm cũng rất khả quan. Ngoài ra còn có lượng Đá Cường Hóa, Chỉ Ngọc cùng ZD cũng có giá trị không nhỏ, chỉ là đây là phần thưởng nhận được lần đầu hoàn thành những lần tiếp theo sẽ không có nhiều như vậy đồng thời phụ bản chỉ cho mỗi ngày hoàn thành một lần mà thôi.

Suýt quên hắn còn được một cái rương may mắn, xoa xoa tay chọn trực tiếp mở ra.

“Ting, bạn mở rương may mắn nhận được [ Chỉ Ngọc ] x1.”

Không mở được món gì thú vị, lại là Chỉ Ngọc, hiện tại số lượng Chỉ Ngọc hắn có đã là 14 viên, còn tác dụng thì vẫn chưa biết.

Chỉnh lý túi trang bị xong xuôi, Tuấn Hoàng gọi cho Kim Ngân, cũng không quá lâu, hình ảnh Kim Ngân lần nữa xuất hiện trước mặt hắn.

Trao đổi một chút, Kim Ngân nói hắn cứ giữ phần thưởng từ phụ bản không cần làm tài sản chung của phòng SG, hắn cũng không từ chối. Ngược lại bốn cô nàng hiện tại chỉ có Kim Ngân may mắn đạt được chức nghiệp đặc thù, nàng trở thành y dược sư, không chỉ khả năng trị liệu tăng lên còn có thể tự điều chế thuốc nếu có bí lục và đầy đủ nguyên liệu.

Kết thúc đối thoại, hắn kiểm tra trong hành trang, [ Mật thư ] trong nhiệm vụ thôn Đông Bình vẫn còn đó, hắn đã thử vứt bỏ nhưng không được, vật phẩm này cố định trong túi của hắn, cách duy nhất làm nó biến mất chính là hoàn thành hết tất cả chuỗi nhiệm vụ ẩn trong mật thư.

Phần giới thiệu nhắc tới mật thư được gửi từ thành Cổ Loa, nửa tháng Tuấn Hoàng ở thành Cổ Loa làm nhiệm vụ vẫn không phát hiện được gì. Chỉ có một nơi duy nhất hắn không thể tiến đến là 3 vòng thành nội thành Cổ Loa. NPC lính canh nơi đó ngăn hắn ở bên ngoài, lý do thành nội chỉ tiếp nhận người chơi có danh vọng trên 20 ngàn.

Sau khi hoàn thành phụ bản, danh vọng cũng vượt qua mức 20 ngàn đã đáp ứng được điều kiện tiến nhập nhưng hắn chưa có ý định quay lại thành Cổ Loa, bỏ 300 ZD tới nơi này chỉ để hoàn thành một phụ bản quả thật khiến hắn có chút không thoải mái, hắn quyết định ở lại thành Thuận Hóa thăm dò một số nhiệm vụ rồi sau này quay lại cũng không muộn.

Quay trở lại thành Thuận Hóa, Tuấn Hoàng tìm một phương hướng đi về phía hoàng thành
Lúc tới nơi này gấp gáp hội họp với các cô gái sau đó là chạy đến nơi phụ bản hắn không có thời gian thưởng thức. Hiện tại thư thả hắn mới chiêm ngưỡng tòa thành này.

Thành Thuận Hóa uy nghiêm tráng lệ hơi mang một chút kiến trúc phương tây toàn bộ tòa thành hướng về phía nam được bao bọc bởi một con sông, tường thành cao lớn với các pháo đài cách đều nhau kèm theo các kho đạn, đại bác.

Bên trong thành là các nhà dân, nhà quan lại, khắp nơi là đông đúc các NPC qua lại. phần quan trọng nhất là hoàng thành, nơi Cảnh Thịnh Đế cùng Hoàng gia dừng chân khi đến thành Thuận Hóa.

Với danh vọng đạt 20 ngàn, Tuấn Hoàng dễ dàng tiến vào hoàng thành. Bên trong Hoàng Thành càng lộ ra vàng son cùng cổ kính, các đoạn sông hào không chỉ dùng để hộ thành còn dùng để đi lại cùng tạo nên cảnh đẹp nên thơ. Đi theo một tên quan tiếp dẫn vài vòng, mới thấy độ rộng lớn của Hoàng Thành, cuối cùng dừng chân trước một căn phòng lộng lẫy. Tới đây, quan tiếp dẫn chỉ dẫn Tuấn Hoàng một mình tiến vào còn hắn thì lui đi.

Căn phòng khá rộng rãi trang trí các vật dụng toát lên sự quý tộc của nơi này. Trong phòng chỉ có một người đàn ông trung niên dáng người cao lớn, khuôn mặt cương nghị, để một hàng râu mép, trên đầu vấn khăn để lộ đỉnh phủ xuống phía sau che đi phần gáy, mặc một bộ áo vải hơn đơn sơ, ông ta chỉ ngồi yên nơi đó cũng toát ra từng khí tức dũng mãnh, chắc chắn cấp độ không thấp, đây là Giả Bình Vương, thành chủ thành Thuận Hóa..
 
Võng Du Chức Nghiệp Lạc Long Quân
Chương 44: Thương thành mua sắm



“Anh hùng Trúc Hoàng không biết cậu tới Hoàng Thành tìm ta có việc gì không?” Âm thanh hùng hồn của Giả Bình Vương vang lên, đầy uy nghiêm mà túc sát, cho thấy một vị tướng từng đứng trên sa trường trải qua bao cuộc chiến thăng trầm.

“Thưa thành chủ, tôi đến để tìm xem ngài có nhiệm vụ nào cần tôi đi làm hay không?” Tuấn Hoàng nói.

“Chẳng lẽ ở bên ngoài không có nhiệm vụ cho cậu hay sao?” Giả Bình Vương nhíu mày hỏi.

Tuấn Hoàng cười nhẹ sau đó nói: “Bên ngoài tất nhiên là có nhiệm vụ rồi chỉ là tôi nghĩ nếu nhiệm vụ từ thành chủ sẽ có thử thách và phần thưởng cao hơn.”

Đông Định Vương gật gù, đưa tay vuốt nhẹ râu nói: “Người trẻ tuổi rất có chí hướng, tìm kiếm thử thách và đột phá là con đường mạnh lên tốt nhất. Chính xác nhiệm vụ ta giao cho cậu phần thưởng sẽ rất cao nhưng với thực lực của cậu hiện tại chấp hành nhiệm vụ này là không khả thi.”

Tuấn Hoàng hai mắt sáng lên, nói: “Ngài cứ giao nhiệm vụ cho tôi, nếu trong khả năng hoặc cho dù vượt khỏi khả năng của tôi đi nữa, tôi cũng muốn thử.”

Giả Bình Vương trầm ngâm một chút sau đứng dậy bước tới gần Tuấn Hoàng nói: “Cách đây không lâu Quang Trung Tiên đế còn tại vị đã định ra một kế hoạch đánh lấy vùng đất lưỡng Quảng của Hoa Hạ, sai người cầu hôn công chúa Hoa Hạ xin đất làm của hồi môn tiếp đó ngài thu một đám hải tặc người Hoa, sai sử bọn họ tiếp tục quấy nhiễu vùng biển phía đông Hoa Hạ, để vua Hoa Hạ lơ là vùng lưỡng Quảng. Chỉ tiếc kế hoạch này không thành khi Tiên đế băng hà.”

Bùi ngùi thở dài, Giả Bình Vương tiếp tục: “Hiện tại Tiên đế không còn, Hoàng thượng ở kinh đô luôn lo lắng bọn hải tặc này không phải dân Đại Việt sẽ phản nghịch lại, cho ta trấn thủ ở thành Thuận Hóa đề phòng cũng như tìm cách tiêu diệt bọn hải tặc này. Nhưng công việc của ta quá bừa bộn không có thời gian cũng như nhân lực để tiêu diệt bọn chúng. Hiện tại nhiệm vụ ta muốn giao cho cậu chính là tiêu diệt bọn hải tặc người Hoa này.”

“Ting, nhận được nhiệm vụ [ tiêu diệt nhóm hải tặc người Hoa ].”

Trần Thiên Bảo thủ cấp 0/1

Mạc Quan Phù thủ cấp 0/1

Trịnh Nhất thủ cấp 0/1

Độ khó: A

Điều kiện thất bại: người chơi từ bỏ nhiệm vụ hoặc nhóm hải tặc rút đi.

Lại một nhiệm vụ độ khó A, Tuấn Hoàng trước giờ chỉ lần nhận nhiệm vụ đầu tiên đối chiến với Dơi Quỷ mới có nhiệm vụ độ khó A, khi đó boss Dơi Quỷ hơn Tuấn Hoàng 8 cấp độ, lúc ấy không nhờ may mắn và kiên nhẫn hắn cũng không thể hoàn thành nhiệm vụ.

Hiện tại nếu vượt qua Tuấn Hoàng 8 cấp độ cũng không gọi là khó khăn nhưng nếu số sao của boss quá cao lại là một chuyện khác. Không chỉ vậy nhiệm vụ còn đòi hỏi tiêu diệt ba boss, độ khó không phải bình thường.

Nhìn Tuấn Hoàng lâm vào trầm ngâm, Giả Bình Vương cười cười vỗ vai hắn nói: “Nhóm hải tặc người Hoa thực sự rất nguy hiểm nhưng không cần thiết cùng lúc tiêu diệt ba người bọn họ cũng như là một mình đối diện ba người, cậu hiểu ý ta chứ.”

Nghe được nhắc nhở từ Giả Bình Vương, Tuấn Hoàng mắt sáng lên, sau đó cung kính nói: “Cám ơn thành chủ đã nhắc nhở, tôi hiện tại liền tìm hướng làm nhiệm vụ, hoàn thành sẽ trở lại báo cáo với ngài.”

“Đi thôi, đi thôi, người trẻ tuổi thông minh lại có chí hướng như cậu không nhiều, ta tin cậu có thể làm được.” Giả Bình Vương gật đầu, khoát khoát tay, động viên Tuấn Hoàng sau đó quay người trở lại chỗ ngồi.

Rời khỏi chỗ của thành chủ, Tuấn Hoàng bắt đầu thăm dò vị trí cần đến, đi theo cửa đông bắc của thành Thuận Hóa, vượt qua thôn Vinh Thuận, tiếp đó là một khu vực tên Yến Vũ, cuối cùng mới tới Đầm Thanh Sam, nơi bọn hải tặc hiện tại đang là tướng cho triều đình đóng quân.

Nhìn khoảng cách tương đối xa, chắc chắn nhiệm vụ không thể hoàn thành trong một ngày, đồng thời lời nhắc nhở của thành chủ cũng đã nói tới, tuy không nói thẳng ra nhưng có thể hiểu nhiệm vụ này có thể mời theo tổ đội hỗ trợ. Trước mắt cứ chờ các nàng trong phòng SG tìm kiếm chức nghiệp đặc thù rồi nhờ các nàng hỗ trợ nhiệm vụ này sau.

Hiện tại ngoài chỉ số, cấp độ và trang bị, có lẽ hắn cần đến một số kĩ năng phù hợp trong tác chiến hơn, không thể lúc nào cũng chỉ đánh đơn mục tiêu được. Nghĩ tới việc này, Tuấn Hoàng xoay người bước đến khu vực thương thành, nơi giao dịch cũng như bày hàng dành cho các người.

Thương thành ở thành Thuận Hóa đặt ở một khu vực quảng trường rộng lớn, rất nhiều các sạp hàng bày bán xếp hàng song song nhau tuy đông đúc nhưng không có cảm giác chật chội.

Bày hàng thì bày hàng không phải tất cả giao dịch phải đi tới từng quầy hàng nhìn ngắm rồi chọn lựa như chợ ở thực tế, tiến vào thương thành sẽ có một bảng chức năng hỗ trợ người chơi tìm kiếm chọn lọc các loại vật phẩm mình cần, nếu đủ tiền trực tiếp mua, nếu cảm thấy giá quá cao có thể tới quầy hàng để trực tiếp trao đổi về giá cả. Ngoại trừ một số người thích đi dạo như đi chợ, đa phần đều sẽ sử dụng chức năng này, nhanh, gọn, hiệu quả.

Tuấn Hoàng lui tới một góc vắng người, hắn mới không thích đi chợ đâu, mở lên bảng chức năng ở mục tìm kiếm chọn loại hình vật phẩm sách kĩ năng. Một danh sách dài 18 trang, mỗi trang có 10 vật phẩm đều là các loại sách kĩ năng, vật lý, ma pháp, tấn công, phòng thủ, chủ động, bị động,.. mọi loại sách kĩ năng đều có trong đây.

Tiếp tục chọn loại hình chủ động, sau đó lọc, 18 trang nhanh chóng còn 8 trang, lại tiếp tục chọn loại hình vật lý, hiện tại chỉ còn lại 3 trang.

Xem qua một lượt các sách kĩ năng, Tuấn Hoàng thở dài ngao ngán, không có kĩ năng nào phù hợp với yêu cầu của hắn, quyền thủ, tấn công trên diện rộng.

Bỏ qua kĩ năng chủ động, tìm sang mục kĩ năng bị động, lần này cuối cùng cũng tìm được những sách kĩ năng phù hợp một cái là [ Phản Công ] khi chặn đòn thành công đòn tấn công sẽ gây thêm sát thương và một cái khác là [ Đẩu Linh ] tấn công mục tiêu không chặn đỡ sẽ gia tăng 20% tốc độ di chuyển.

Đây quả thật là 2 kĩ năng bị động có hiệu quả rất phù hợp cho Tuấn Hoàng, chặn đòn rồi tấn công trở lại, không khó với hắn, còn tăng tốc độ di chuyển giúp hắn né tránh, giữ khoảng cách cũng như áp sát.

[ Phản Công ] giá khá rẻ, người chơi Z - World ngoại trừ Tuấn Hoàng tự tin chặn đòn hoàn mỹ, không người nào có thể chính xác bắt kịp thời điểm chặn đòn như hắn. Tuấn Hoàng dễ dàng mua được với giá 400 ZD.

Riêng [ Đẩu Linh ] đây là kĩ năng tất cả chức nghiệp tấn công tầm xa hay gần đều có thể dùng, hiệu quả thì không cần nói tới, tất cả người chơi chặn đòn kém thì đây không khác là hiệu ứng mặc định tồn tại ở thanh buff. [ Đẩu Linh ] được chủ cửa hàng treo giá ảo 9999999999999 ZD, có nghĩa người sở hữu sách kĩ năng này cũng biết giá trị của nó, có thể sẽ để lại dùng, treo lên với mục đích khoe khoang.

[ Pynk Ling ], liếc nhìn tên chủ sạp hàng. Một cái tên hơi quen thuộc, dường như hắn đã gặp qua hay nghe qua ở đâu đó. Nghĩ mãi cũng không nhớ ra được nhưng Tuấn Hoàng cũng không có ý định bỏ qua [ Đẩu Linh ], hắn quyết định tìm đến chủ quầy hàng này để trao đổi giá cả thử xem sao.

Khu A, vị trí số 26, ghi nhớ lại số hiệu của sạp hàng Tuấn Hoàng bắt đầu tìm kiếm..
 
Back
Top Dưới