Ngôn Tình Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại Boss

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại Boss
Chương 60: Chương 60


Tiểu Minh lại không có thả người đi, lôi kéo Tiểu Nhị bắt đầu hỏi đông hỏi tây.

“Tiểu Nhị ca, ngươi có từng nghe qua người tên Vinh Thăng An không?”
“Vinh Thăng An? Ngươi nói chính là người có gia nghiệp to lớn, đem các chi nhánh cửa hàng lớn Vinh Ký chạy đến mở ở Nghi Lan Thành- Vinh đại lão gia Vinh Thăng An đúng không?”
Tiểu Minh kinh ngạc: “Không phải hắn làm giàu ở Nghi Lan Thành sao? Sao lại thành mở chi nhánh ở bên kia rồi?”
Tiểu Nhị chép miệng: “Khách quan này ngươi có điều không biết, Vinh Ký tuy là lấy tên Vinh đại lão gia nhưng hắn không phải là chủ nhân duy nhất!
Người chân chính nắm giữ quyền lên tiếng là Lưu Mạnh Tề Lưu lão gia, bất quá Lưu lão gia mở cửa hàng lại gọi
là Vinh Ký thôi.

Tiểu Minh không có hứng thú với người cùng làm ăn với Vinh Thăng An nên ngắt lời Tiểu Nhị: “Vậy ngươi có biết hắn về Đông Lâm Thành không? Hiện lại đang ở đâu vậy?”

“Biết, sao không biết được, vài ngày trước đã trở lại, ồn ào huyên náo mở tiệc chiêu đãi khách khứa, ở Thiên Cảnh Lâu ngay trung tâm thành làm một bữa tiệc ba ngày, nói là muốn
chúc mừng cái gì…” Tiểu Nhị kẹp
mâm đồ ăn, vò đầu nhỏ lại: “Nga đúng rồi, chúc mừng cùng lão gia Ngưu gia kết hỉ với Tần cẩm!”
Lúc hai người ngươi ta nói chuyện
không ngừng, Cao Dã bất tri bất giác phục hồi tinh thần lại, hỏi: “Ngưu gia?”
Tiểu Nhị gật gật đầu, nước miếng bay tứ tung bắt đầu giải thích, càng nói càng hăng say cũng không cần Cao Dã Tiểu Minh hỏi, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh bàn nói cho thoải mái.

Nghe Tiểu Nhị nói nửa ngày, linh tinh vụn vặt khái quát lại cũng chỉ một câu
—-lần này Vinh Thăng An về Đông
Lâm nói là làm ăn nhưng thực tế là để nhi tử nghênh thú đích nữ Ngưu gia, mượn liên hôn để khuếch đại sự nghiệp.

“Vậy…Ngươi cũng biết, người đỏ
đang ở đâu sao?” Cao Dã ngắt lời Tiểu Nhị.

“Gần đây Ngưu phủ có Gia Nguyên tiểu thư tựa hồ ra chút vấn đề, hai vị lão gia thường xuyên thương nghị cùng nhau, có lẽ hiện tại cũng còn ở Ngưu phủ đấy!”
Nghe thấy Vinh Thăng An có khả năng ở Ngưu phủ, Tiểu Minh kích động đứng lên, cầm đao muốn chạy ra cửa liền bị một ánh mắt của Cao Dã ngăn lại.

Thanh âm Tiểu Nhị còn tiếp tục:
“Nói đến Ngưu phủ, ta đột nhiên nhớ tới, đạo sĩ thúi đối diện các ngươi kia
Thời điểm Tiểu Nhị nói chuyện, chột dạ quay đầu lại đi nhìn nhìn cửa, sự đạo sĩ kia sẽ đột nhiên vọt vào giáo huấn hắn.

.
 
Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại Boss
Chương 61: Chương 61


Nhìn thấy cánh cửa được đóng kín, mới yên lòng nói: “Trước một ngày, cũng chính là chạng vạng ngày mười bốn, nghe nói đạo sĩ thúi kia mang theo quản gia Ngưu gia cùng gia đinh đi bãi tha ma lớn nhất vùng ngoại ô thành tây để dời một tòa mồ, kết quả lại gặp lệ quỷ phát hung khiến vài người chết, ngay cả quản gia Ngưu Dũng cũng bị đào tim, chính hắn tựa hồ cũng bị thương do đấu với quỷ.

Sau khi bỏ chạy tứ hướn, sau khi hừng đông có rất nhiều người Ngưu gia đi bãi tha ma xem xét tình huống mới cứu nâng trở về, không dời được mộ, thêm bệnh của Nguyên tiểu thư không trị được, ngược lại thiệt hại vài viên “đại tướng”, khi bị hỏi cụ thể là tình huống thế nào thì không trả lời được cho nên bị Ngưu gia lão gia coi như giang hồ thuật sĩ ném ra Ngưu phủ….

Nguyên bản là thược khách được tôn sùng trong nháy mắt liền trở thành cẩu nằm ở ven đường không al để ý tới, nếu không có hai người, chỉ sự hắn không bị vết thương trên người tra tấn chết cũng bị khát chết đói chết! Kết quả hơi khôi phục một tí đã
giương nanh múa vuốt, không phải chỉ là mất mấy cái lá bùa thôi sao làm như là vài ngàn lượng hoàng kim vậy!
May mà ta nhớ tới, trên đường có người tới, nếu không chính là nhảy vào Hoàng Hà cũng sợ rửa không sạch!”
Cao Dã không có ngắt lời Tiểu Nhị, nhân lúc hắn phát xong bực tức mới hỏi tiếp: “Tiểu thư Ngưu gia bị bệnh gì vậy? Chỉ cần dời mồ là có thể chữa khỏi?”

Tiểu Nhị nghe được hỏi chuyện như vậy, vỗ đùi, thần sắc trở nên càng thêm hưng phấn nhưng trước khi mở miệng, vẻ mặt hắn đau khổ nuốt vài
ngụm nưó’c miếng, Cao Dã thấy thế, lẳng lặng đổ một ly trà cho hắn.

Hắn uống một ngụm lớn xong, Tiểu Nhị thỏa mãn nâng tay áo xoa xoa nước đọng bên miệng, cảm tạ Cao Dã rồi lại “Không dứt” nói bí mật của tiểu thư Ngưu gia.

Lúc hắn nói chuyện Ngưu gia, nội dung liền trở nên phức tạp không rõ, đông giảng một chút, tây đề một câu, sau khi Cao Dã Tiểu Minh hỏi mấy chục câu nghi vấn, mới hiểu rõ được ngọn nguồn mọi chuyện.

Nguyên lai, kia Gia Nguyên tiểu thư Ngưu gia không biết sao, sáng sớm ngày mười bốn trời còn chưa sáng
bỗng nhiên từ trên giường bừng tỉnh, sau đó liền trở nên điên điên khùng khùng, thấy ai cũng kêu “Quỷ a! Quỷ a! Không cần lại đây!”, Mời đại phu xem qua đều vô dụng nên mới mời đạo sĩ kia tới.

Đạo sĩ xem một chút trạng thái Ngưu Gia Nguyên liền hiểu được chuyện là thế nào, lấy ra một đạo an hồn phù đốt thành tro cho Ngưu Gia Nguyên uống, hỏi một chút mới biết được là lúc trời sắp sáng không rõ bị quỷ đè ép giường, đợi sau khi hoàn toàn thanh tỉnh liền biến thành bộ dáng điên khùng.

Quỷ áp giường không hiếm lạ nhưng nghe nói, quỷ áp nàng là Tương Văn
Văn một tháng trước bị nàng đẩy xuống nước chết đuối.

Tương Văn Văn vốn là tỳ nữ bên người Ngưu Gia Nguyên, tuổi hai người bằng nhau, từ nhỏ cùng nhau lớn lên như hình với bóng, tình như tỷ muội.

Nhưng mà trước đó vài ngày, vào buổi tối bởi vì Ngưu gia lão gia say rượu mê loạn, thú tính quá độ c**ng hi3p tỳ nữ Tương Văn Văn kia.

Lúc sau liên tiếp thật nhiều ngày, trong phủ nổi lên đồn đãi Tương Văn Văn được Ngưu gia lão gia thu làm tiểu thiếp, còn nói kiểu rất thật.

Tin tức truyền tới tai Ngưu Gia Nguyên, mới đầu nàng cũng không tin tưởng, rốt cuộc Tương Văn Văn từ nhỏ cùng nàng lớn lên như hình với bóng.

Nhưng bỗng nhiên hảo tỷ muội thế nhưng sắp biến thành di nương của mình, tranh sủng với mẫu thân mình, như vậy chỉ sợ mặc cho ai cũng đều không thể dễ dàng tiếp thu.

Cho nên Ngưu Gia Nguyên muốn làm rõ mọi chuyện liền đem Tương Văn Văn đưa tới Hà Tâm Đình thanh u tinh tế hỏi ý, cũng bảo bất luận kẻ nào cũng không được tới gần để bảo toàn mặt mũi cha mẹ mình.

Ai mà nghĩ tất cả đồn đãi thế nhưng đều là sự thật.

Ngưu Gia Nguyên chịu đả kích thần trí trở nên hỗn loạn bất kham, không thể tin tưởng ôm đầu muốn chạy về khuê phòng, Tương Văn Văn bất an đuổi theo lại bị nàng đẩy ra.

Mà một cái đẩy đó cũng khiến Tương Văn Văn rớt xuống sông.

.
 
Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại Boss
Chương 62: Chương 62


Nhìn người giãy dụa trong nước, Ngưu Gia Nguyên không chỉ không kêu người tới cứu, ngược lại ma xui quỷ khiến mà ngồi xổm xuống dùng sức ấn đầu Tương Văn Văn xuống nước.

Không bao lâu, lúc nàng phản ứng lại chính mình đang làm cái gì, muốn cứu người lên bờ thì tỳ nữ đã tắt thở bỏ mình.

Tương Văn Văn không thân không thích, sau khi chết bị chôn đến bãi tha ma thành tây giao, mà hôm qua Ngưu Gia Nguyên bị quỷ áp giường còn nói, Tương Văn Văn không ngừng khóc lóc kể lể bên tai nàng, nói mộ phần mình bị người ta lột ra, không chỗ an hồn cho nên về sau phải về Ngưu phủ, làm bạn bên cạnh nàng.

Vì vậy, đạo trưởng trẻ tuổi Lý An vừa nghe Ngưu Gia Nguyên miêu tả xong, liền khiến cho Ngưu gia lão gia an bài một nhóm người đi dời mồ.

Ai nghĩ tới vừa vào đêm liền bị một con lệ quỷ chất chứa oán hận nhiều năm làm cho người thì chết người thị bị thương.

Nghe xong, Cao Dã vốn định hỏi chuyện lệ quỷ kia thì cửa phòng bọn hắn bỗng nhiên bị đẩy ra.

Đạo trưởng Lý An thở hổn hển, chỉ vào Tiểu Nhị đang nói bọt mép tung bay, tức giận nói: “Thì ra ngươi ở chỗ này! Hại bần đạo tìm một hồi!”
Tiểu Nhị không biết người này lại tìm chính mình làm gì nhưng xem khí thế hắn hung hung liền biết không phải là chuyện gì tốt, vì thế cũng không đáp lời càng không rảnh lo cáo từ, thấy Lý An không ngừng tiến tới gần, hắn liền đi quanh Cao Dã Tiểu Minh một vòng rồi chạy đi.

Nhưng bị Lý An bắt lấy: “Bần đạo hỏi

ngươi, lúc trước ngươi nói người đến thảm bần đạo là người nào?”
Tiểu Nhị khó hiểu, thanh âm đứt
quãng nói: “Một…Một đôi mẹ con!
Ngươi không quen biết…Các nàng
sao?”
“Mẹ con? Các nàng có cái gì khác thường không? Ví dụ chân có chấm đất hay không, có bay lả lướt không!”
“Đương nhiên là có mà không có phải kiểu quỷ kia! Bất quá có nha đầu quấn áo choàng đen, xem ra thực sự có vài phần khí âm trầm.


“Ngươi xác định chính mình không nhìn lầm sao?”
Lý An không thể tin tưởng hỏi lại nhưng không đợi Tiểu Nhị trả lời, hắn buông người ra, sau đó nhìn lá bùa trong tay lẩm bẩm tự nói: “Nhưng bần đạo cảm giác được, sao lại có hơi thở
không phải của người…Nếu là
người sống sờ sờ, vậy vệt nước trên mặt đất kia là thế nào.


Tiểu Nhị nơi nào lo lắng cái gì mà không phải người, mới được khôi phục tự do liền cất bước chạy, mới đảo mắt một cái đã chạy tới cuối hiên roi.

Nhưng Cao Dã nghe vậy lại là kinh hãi, hồi tưởng lại mấy lời Tiểu Nhị nói, không khỏi mở miệng kêu Tiểu Minh một cái rồi cầm lấy bội đao chạy ra
cửa.

Lý An nhìn chằm chằm lá bùa trong tay xem một trận, tựa hồ cũng phản ứng lại đây, sau đó thần sắc ngưng trọng liên thanh gọi Cao Dã Tiểu Minh đã tông cửa xông ra nói: “Chờ một chút! Bần đạo đi cùng các ngươi!”
Ba người trước sau rời khỏi khách đi3m nhưng vừa ra khỏi cửa, nhìn thấy đường hẻm xen phố lớn ngõ nhỏ, Cao Dã cùng Tiểu Minh đều không tự chủ được dừng lại, Tiểu
Minh há hốc mồm hỏi: “Bổ đầu….

Ngưu phủ….

.

ở đâu vậy?”
Khóe mắt Cao Dã cũng có chút run rầy đang muốn xoay người đi tim Tiểu
Nhị hỏi lại, Lý An vội vàng chạy tới:
“Đã….

.

Đã nói……Các ngươi từ từ
chờ bần đạo! Đường tới Ngưu phủ có ai quen thuộc hơn bần đạo?!”.
 
Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại Boss
Chương 63: Chương 63


Gần một nén hương qua đi, lúc ba người hai ngựa vội vã ở xuất hiện gần Ngưu phủ thì đã qua giờ Hợi hai khắc.

Gió đêm phần phật, mây đen buông xuống, lá rụng bay tán loạn đầy trời, một đường đi tới cơ hồ không nhìn thấy một người đi đường nào.

Đạo trưởng Lý An ở phía sau Tiểu Minh, gắt gao ôm lấy hắn sợ không cẩn thận sẽ bị ném xuống ngựa.

Rốt cuộc đến trước cửa Ngưu phủ, Cao Dã lập tức xoay người nhảy xuốngngựa, cấp bách chạy đi.

Tiểu Minh, Lý An theo sát phía sau.

Trước thềm đá cỏ vài tên hộ vệ, ai cũng sợ hãi chụm đầu ghé tai thấp giọng nghị luận cái gì, nhất thời không chú ý tới mấy người Cao Dã đang kéo cửa vọt vào bên trong phủ như mũi tên.

Khi bọn hắn phản ứng lại, cạnh cửa sớm đã không còn thân ảnh bọn họ,
chỉ nhìn thấy cánh cửa lớn nặng trịch bỗng nhiên “tự mình” mở ra, bọn họ nhìn lẫn nhau, thần sắc không khỏi càng thêm hoảng sợ.

Vọt vào phủ xong, không cần chọn hướng, Cao Dã Tiểu Minh liền lấy Lý An cầm đầu dẫn đường.

Tay Lý An cầm la bàn, theo hơi thở mà động, Cao DãTiểu Minh cầm đao ở phía sau, cẩn thận phòng bị.

Sau khi đi qua sân, trên cầu và xuống các bậc thang, đi bộ một đoạn ngắn, cuối cùng cũng nhìn thấy Nguyệt môn được bao quanh bởi tre.

Nguyệt môn cách đó không xa đèn
đuốc sáng trưng, xuyên thấu qua cửa sổ giấy, một bóng dáng ôm đầu phát run hiện ra, bên cạnh có mấy cái bóng đen cao không đều nhau.

Đến gần hơn, mấy người Lý An Cao Dã có thể càng ngày càng nghe thấy rõ ràng tiếng khóc liên miên, thống khổ bất an cùng trấn an kêu gọi.

“Nguyên Nguyên a, ta là nương ngươi a! Ngươi không nhận ra nương sao?”
“Tiểu thư….

Tiểu thư….


“Tiểu thư, ngươi làm sao vậy?”
Nguyên nhi muội muội ngươi chớ sợ,
có ta Vinh Trừ ở
Trong phòng, mọi người mồm năm miệng mười, mỗi người đều hỏi han ân cần Ngưu Gia Nguyên.

Mà đáp lại những người đó, là tiếng nói đứt quãng mơ hồ của Ngưu Gia Nguyên.

Không kịp đi tới cửa, đạo trưởng Lý An bỗng nhiên dừng lại, quay ngoắt một cái rồi cấp tốc biến mất trong bóng đêm.

Cao Dã Tiểu Minh không có đi theo Lý An, bọn họ hưng phấn nắm chặt chuôi đao, từng bước tới gần phòng Ngưu Gia Nguyên.

Tuy rằng chưa đống nhưng bọn nha hoàn vú già bọn gia đinh đổ đến chật như nêm cối.

Cao Dã Tiểu Minh đẩy đám người ra đi vào trong, lại bị một ít người không nhìn được náo nhiệt chỉ có thể ở bên ngoài lắm mồm nghị luận ngăn trở.

“Các ngươi là người nào?! Sao lại xuất hiện ở chỗ này!”
 
Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại Boss
Chương 64: Chương 64


Mấy người chất vấn khiến nhiều người quay đầu lại, Cao Dã không
muốn giải thích, trực tiếp hướng về phía đám người hô lớn: “Vinh Thăng An ở đâu?! Ta là tổng bộ Cao Dã phủ nha Nghi Lan Thành, nay lấy tội sát thê phụng mệnh tiến đến bắt ngươi về quy án! Mau tự giác ra đây!”
Nghe rõ lời hắn, những người ban đầu còn đang ngăn chặn lập tức sôi nổi tránh lui, hoảng sợ chừa ra một con đường.

Trước đám người, một phụ nhân trung niên được hai tỳ nữ dùng sức nâng, khóc như hoa lê đái vũ, lại không dám tới gần Ngưu Gia Nguyên;
Một nam tử khác bạch béo cao lớn,
quần áo hoa lệ, trong ánh mắt cũng toát ra vài phần bỡn cợt, nhìn thấy Cao Dã Tiểu Minh thì coi khinh biến thành hoảng loạn, không tự giác tới gần phụ nhân trung niên hơn vài phần.

“Các ngươi có biết Vinh Thăng An đi đâu rồi không?!”
Quét một vòng không có nhìn đến người, thần sắc Cao Dã lạnh lẽo ép hỏi hai người.

Không đợi trả lời, ngoài cửa phòng bỗng nhiên truyền ra một tiếng hét to, ngay sau đó lại vang lên thanh âm niệm chú.

Thanh âm kia, Cao Dã Tiểu Minh cùng với đại bộ phận người Ngưu phủ đều nhận ra, vì thế vội vàng chạy ra cửa xem.

Chỉ thấy đạo trưởng Lý An chém ra mấy lá bùa, trong miệng lẩm bẩm “Trói”, ngay sau đó liền có chùm tia sáng vàng trắng từ phù bay ra, bay vượt qua đạo thân ảnh kia.

Phía trước một đạo hắc ảnh hoảng sợ chạy vội, trong miệng còn không ngừng thét chói tai.

“Đừng đuổi theo ta! Đừng đuổi theo ta! Cứu mạng a!”
Cùng với tiếng nam nhân thống khổ
hô gào, cổ hắn bị thân ảnh kia ôm
lấy: “Lão gia.

.

Ta là Văn Văn a….

.

Ngươi không nhận ra ta sao?”
Thanh âm Tương Văn Văn run rẩy linh hoạt kỳ ảo làm người nghe xong đều phát lạnh.

Nhưng ngay sau đó, nam nhân được gọi là lão gia lại phát ra một tiếng tiếng hét phá bầu trời rồi sau đó im bặt, bởi vì đạo trưởng Lý An dùng khóa hồn phù trói Tương Văn Văn chặt chẽ không thể nhúc nhích.

Ngưu gia lão gia chạy ra, nằm liệt trên mặt đất huy mồ hôi như mưa, hơi chút khôi phục một chút liền té ngã lộn nhào tới phía sau Lý An: “Tiểu Lý
đạo trưởng, cứu ta!
Thấy vậy, Cao Dã không có tâm trạng tốt, ánh mắt hắn tìm khắp tứ phía, để tìm vài đạo hình bóng quen thuộc.

Bỗng nhiên, Tiểu Minh kích động vạn phần hô lớn một tiếng: “Bổ đầu! Vinh Thăng An ở đằng kia!”.
 
Back
Top Bottom