Ngôn Tình Vợ Yêu Nhà Thủ Trưởng

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
863,344
0
0
vo-yeu-nha-thu-truong-148182.jpg

Vợ Yêu Nhà Thủ Trưởng
Tác giả: Hàn Quân
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hàn Quân

Thể loại: Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Đô Thị

Giới thiệu:

Hàn Dao là một cô gái sống ở vùng nông thôn, ôm giấc mộng cao cả. Là cô con gái bị gia tộc họ Hàn vứt bỏ, nhưng cuộc sống thì trôi chảy thuận lợi, vì chán ngán sống bình thường, cô dấn thân vào quân đội.

Phó Thiếu Lê, Thiếu tá lục quân, đại Đội trưởng đội đặc công, con trai độc nhất của gia tộc quân nhân, tài giỏi hơn người, bên cạnh không thiếu người theo đuổi, nhưng chỉ dành trọn trái tim cho cô.

“Anh thích em như đạn bay khỏi nòng, một phát trí mạng!”

“Anh thích em như quân hiệu trên đỉnh đầu, lấp lánh hào quang!”

“Anh thích em như kính chào quốc kỳ mỗi sớm mai ló dạng!”

Đây là lời hứa giữa họ, cũng là dáng hình tình yêu của họ. Trong chiến hỏa, đẹp nhất chính là nụ cười của họ.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nghịch Thế: Trở Về Trước Lúc Vợ Con Mất
  • Đừng Có Giả Nghèo Với Tôi
  • Sau Khi Giả Vờ Mất Trí Nhớ Tình Địch Nói Tôi Là Bạn...
  • Trò Chơi Sinh Tồn Vô Hạn
  • Đại Luyện Võng Du
  • Giả Vờ Ngoan
  • Vợ Yêu Nhà Thủ Trưởng
    Chương 1: Chương 1


    Ở một góc nhỏ vắng vẻ nơi xóm nhỏ thành
    phố N, tỉnh J có một căn nhà một tầng, bên
    ngoài có một cái sân nhỏ được cành cây vây
    quanh, hai bên góc có một ít hoa cỏ được
    trồng ra hàng ra lối, nhìn là biết được chủ nhà
    bỏ công chăm chút.
    Trước cửa có mấy cái ghế đẩu, Hàn Dạo ngồi
    co ro trên một chiếc trong số đó, tay cầm một
    cành cây, không biết đang vẽ gì trên đất.
    Không biết qua bao lâu, có một bóng người
    dùng trước mặt cô.

    Thấy vậy, cô vội vàng
    ném cành cây trong tay đi, nhìn về phía
    người đang bước đến.
    “Bà ngoại, bà về rồi ạ, Tiểu Dao chờ bà lâu
    lắm rồi.”
    Cô giúp bà lão bỏ cái cuốc trên vai xuống để
    dựa vào tường, bà lão cười ha ha rồi lấy chìa
    khóa nhà từ trong túi ra.
    “Tiểu Dạo à, cháu xem, cháu lại không mang
    chìa khóa rồi phải không? Cháu đợi ngoài
    cửa bao lâu rồi?”
    Hàn Dao đi theo bà ngoại mình vào nhà, nét
    mặt vô cùng vui vẻ.
    “Bà ngoại, không phải là do cháu vội đến
    thăm bà sao, nếu không thì sao lại quên được
    chứ?”
    Bà lão mang một bình nước tới, một tay gõ
    lên trán cô.
    “Cháu đó, lớn lắm rồi, sau này phải làm sao
    chứ?”
    Hàn Dao vẫn cười như trước, một tay
    kéo tay áo bà ngoại mình.
    “Không phải cháu vẫn còn bà ngoại sao,
    không sợ, không sợ.”

    Dứt lời, cô bưng cốc nước bà ngoại vừa rót
    lên, uống một hơi cạn sạch.
    “Bà ngoại, trưa nay chúng ta ăn gì thế?”
    “Tiểu Dao muốn ăn cái gì để bà ngoại làm.”
    Hàn Dạo nghiêng đầu.
    “Ừm, cháu muốn ăn bánh canh.

    Bà ngoại, bà
    làm nhé, cháu phụ bà cho.”
    “Được rồi.”
    Bà lão cười, trên mặt toàn là nếp nhăn, nhìn
    vô cùng vui vẻ.
    Buổi trưa hôm đó, trong bếp tràn ngập tiếng
    cười nói.

    Bữa cơm này đủ để khiến Hàn Dao
    thỏa mãn.
    Sang chiều, Hàn Dao cầm tay bà ngoại mình,
    nhìn bà lão đang ngủ trên giường, ánh mắt cô
    càng thêm dịu dàng.

    Bà lão nằm trên giường
    cũng không ngủ, chỉ bình tĩnh nhìn cô.

    Hàn
    Dao giấu đi sự lưu luyến trong mắt mình, nhẹ
    nhàng nói.
    “Bà ngoại, ngày mai cháu phải đi rồi.

    Đến lúc
    vào trong doanh trại, có muốn ra ngoài thăm
    bà cũng khó, cho nên bà ngoại hứa với Tiểu
    Dao là phải tự chăm sóc cho mình thật tốt,
    đợi cháu được nghỉ phép sẽ về thăm bà,
    nhé?”
    “Được.”

    Bà lão hiền từ nhìn cô, cháu ngoại nói gì bà
    lão đều đồng ý.
    Hàn Dao lấy một chiếc phong bì từ trong túi
    “Bà ngoại, tiền trong này bà cầm mà dùng,
    cần cái gì thì cứ mua, không cần tiết kiệm,
    sau này tháng nào Tống Tinh Kỳ cũng sẽ gửi
    tiền cho bà.”
    Bà lão muốn từ chối nhưng Hàn Dạo giữ tay
    bà lão lại.
    “Đây là tiền lương của cháu, bà cứ cầm mà
    dùng.

    Cháu ở trong doanh trại không được ra
    ngoài nên cũng không dùng đến, cháu gái
    kiếm tiền để bà ngoại tiêu là điều hiển nhiên
    mà.”
    Bà lão nghe thấy là tiền lương thì cũng không
    nói thêm gì nữa, cười ha ha nhận lấy.
    “ đúng rồi, bà cũng đừng đưa số tiền này
    cho mợ của cháu, với cái tính của mợ, mợ
    nhất định sẽ ép khô bà mất.

    Đừng đưa cho
    mợ, bà không được mềm lòng đâu đấy.”
    Bà lão ngồi trên giường gật đầu.

    Tiền của
    cháu ngoại bà, bà nhất định phải bảo quản
    thật tốt, không cho người ta một đồng nào.
    Hàn Dao lấy điện thoại ra nhìn xem mấy giờ
    rồi, lúc này mới nhận ra là không còn sớm
    nữa.
    “Bà ngoại, cháu còn có chút chuyện phải xử
    lý, ngày mai cháu phải đi rồi, thời gian hơi
    gấp, cháu phải về đây.

    Bà ngủ trưa tiếp đi
    nhé!”
    Bà lão gật đầu, nhìn cháu gái mình với ánh
    mắt tràn ngập sự lưu luyến.
    “Bà ngoại, bà nhất định phải chăm sóc tốt
    cho bản thân, đừng để mệt quá.”
    Nói xong câu này, Hàn Dạo bước ra ngoài,
    không ngoảnh đầu lại nữa.
    Khi cô ra đến con đường lớn ở bên ngoài thì thấy một chiếc xe BMW đang đỗ ở đó.

    Hàn Dao giơ tay gõ một cái lên cửa kính..
     
    Vợ Yêu Nhà Thủ Trưởng
    Chương 2: Chương 2


    Nhìn thấy cô, người ngồi bên trong mở cửa
    xe.

    Hàn Dao ung dung bước lên xe.
    “Đi.”
    Chỉ một chữ duy nhất, không có một câu nói
    thừa thãi nào cả.

    Dáng vẻ của Hàn Dao lúc
    này khác hoàn toàn so với khi ở trước mặt bà
    ngoại.

    Tống Tinh Kỳ ngồi trên ghế lái, nhìn
    gương mặt lạnh nhạt của Hàn Dạo, lắc đầu
    nói: “Thắt dây an toàn vào.”
    Nói xong, anh ấy cũng khởi động xe chạy vọt
    đi.

    Tống Tinh Kỳ lớn hơn Hàn Dạo một tuổi,
    năm nay 20 tuổi, thi bằng lái xe trước Hàn
    Dao một năm.

    Hôm nay đúng lúc lái xe ra
    ngoài nên Hàn Dao mới để anh ấy tiện đường
    đến đón mình.
    “Đi đâu?”
    Một tay Hàn Dao chống cằm, khuỷu tay đặt
    cạnh cửa xe, nhìn ra ngoài không biết nghĩ gì.
    Đột nhiên, cô nghe thấy giọng của Tống Tinh
    Kỳ nên nhìn về phía anh, khóe môi cong lên,
    lộ ra hàm răng trắng sáng: “Có người khiêu
    khích em, hạ chiến thư với em.

    Sao hả, cùng
    nhau chứ?”

    Thái dương Tống Tinh Kỳ giật giật: “Anh nói
    này, em là con gái, có tên giống con trai thì
    cũng thôi đi, sao mà tính cách cũng y hệt con
    trai thế hả?”
    Tên Hàn Dao còn nam tính hơn một thằng
    đàn ông như anh ấy, bảo anh ấy phải nhịn thế
    nào đây?
    “Chúng ta quen biết nhau nhiều năm như vậy
    rồi, anh còn không biết tính em thế sao sao?
    Nói một câu thôi, đi hay không?”
    Bàn tay giữ vô lăng của Tống Tinh Kỳ siết
    chặt lại, nghiến răng nghiến lợi trả lời: “Đi,
    sao lại không đi chứ, lâu lắm rồi ông đây
    không đánh nhau.

    Ngày mai em phải đi rồi,
    sau này cũng không có cơ hội đánh nhau nữa,
    hôm nay đánh cho đã đi.”
    “Nói đi, địa điểm là ở đâu?”
    Hàn Dạo giơ tay đập vào vai Tống Tinh Kỳ:
    “Quả nhiên là anh em tốt, đến bến tàu.”
    Xe chạy được một lát, Hàn Dao vỗ Tống
    Tinh Kỳ một cái: “Thôi, nên đến nghĩa trang
    trước đã, tiện đường.

    Đến thăm mẹ em trước,
    nhỡ mà vác cái mặt đầy vết thương đi gặp bà
    ấy, bà ấy lại mắng em.”
    Hàn Dao vừa cười vừa nói những lời này,
    nhưng Tống Tinh Kỳ không nhìn thấy ý cười
    trong mắt cô.

    Anh ấy nhún vai, đưa cô đến
    nghĩa trang.
    Tống Tinh Kỳ đi theo Hàn Dao vào, ngoặt

    trái rẽ phải rất nhiều lần, cuối cùng cũng đến
    trước mộ mẹ cô.
    Tống Tinh Kỳ đứng im, còn Hàn Dạo bước
    lên một bước rồi quỳ xuống.

    Không biết cô
    lấy đâu ra một chiếc khăn, cứ như làm ảo
    thuật, nhẹ nhàng lau bụi đất trên bia mộ đi,
    lau sạch rồi mới ngồi xuống.
    Cô nhẹ nhàng v**t v* bức ảnh trên bia.
    Người phụ nữ trong bức ảnh trông rất tĩnh
    lặng.

    Tống Tinh Kỳ thở dài một hơi, ai mà
    ngờ rằng khi bà còn sống, Hàn Dao lại biến
    thành như thế này chứ? Anh ấy không muốn
    nghĩ tiếp nữa, quay người bước ra xa.
    Hàn Dao nhìn người phụ nữ trong ảnh: “Mẹ,
    ngày mai con gái mẹ phải nhập ngũ rồi, có lẽ
    sau này sẽ không có nhiều cơ hội tới đây
    thăm mẹ, mẹ đừng để bụng nhé.”
    “Con không mua hoa, phiền phức lắm, con
    nghĩ mẹ cũng sẽ không thích.

    Thật ra, mỗi
    lần nhìn thấy con, chỉ cần mẹ không mắng
    con là được.

    Mẹ đó, nhớ phải sửa lại tính
    cách đi, nếu không ở dưới đó làm gì có ông
    chú nào vừa mắt mę chứ?”
    “Mẹ mau yêu đi thôi, đừng về tìm con nhiều.
    Sau này con bận lắm, không có thời gian nói
    chuyện với mẹ đâu.”
    Cô lầm rầm nói rất nhiều, cho đến lúc trời hơi
    chuyển tối mới đứng dậy phủi bùn trên quần:
    “Thôi, con phải đi rồi, con đi làm chuyện lớn
    đây.”
    Hàn Dao xoay người đi không chút do dự.
    Dọc đường không thấy Tống Tinh Kỳ, một
    lúc sau mới thấy anh ấy đang ở trong xe, bèn
    mở cửa xe ngồi vào: “Chẳng phải anh đi
    cùng em sao? Sao chưa bắt đầu đã chạy trốn
    thế?”
    Tống Tinh Kỳ cười gượng: “Thấy em tâm sự
    với mẹ em nên anh không quấy rầy nữa.”.
     
    Vợ Yêu Nhà Thủ Trưởng
    Chương 3: Chương 3


    Hàn Dao nhìn Tống Tinh Kỳ với vẻ khinh bỉ
    và ghét bỏ, Tống Tinh Kỳ cũng nhìn cô.

    Thật
    ra chỉ có lúc ở cùng bạn bè, Hàn Dao mới có
    biểu cảm gọi là giống người, mới hoạt bát
    một chút.
    Cô không phải con gái ruột của mẹ mình, chỉ
    là con nuôi thôi.

    Mấy năm đó bị mẹ mình
    chèn ép, cô gần như sống không ra gì, thường
    xuyên bị thương khắp người, lại vô cùng gầy
    gò, giống như một đứa trẻ mồ côi.
    Sau khi mẹ cô tự sát thành công, cô biến
    thành một đứa trẻ mồ côi đúng nghĩa.

    Nhưng
    cũng may là cô còn có một người bà ngoại
    hiền từ, có thể chăm sóc cô, cho nên cô mới
    có thể lớn được như vậy, không thì cũng chết
    đói từ lâu rồi.
    “Em nói chứ Tống Tinh Kỳ, anh đừng nhìn
    em nữa có được không? Vẫn còn chuyện
    nghiêm túc phải làm, mau làm xong rồi còn
    về đi ngủ.

    Nhanh lên!”
    Tống Tinh Kỳ ép hồi ức trong lòng mình
    xuống, lái xe chở Hàn Dao đến bến tàu.
    Xe chạy thẳng vào trong bến, dừng lại bên bờ
    sông.

    Hàn Dao vận động ngón tay, vỗ vai
    Tống Tinh Kỳ: “Xuống xe.”
    Nói xong, cô dẫn đầu xuống trước.

    Không
    đợi Tống Tinh Kỳ xuống xe đi theo, cô một
    mình đi tới địa điểm đã hẹn.

    Tống Tinh Kỳ
    rảo bước đuổi kịp, dừng lại sau lưng cô.

    Hàn
    Dao nhìn đám người đang chờ trước mặt
    mình, chậm rãi lên tiếng: “Tới sớm thế?
    Cũng tốt, đỡ mất công tôi phải chờ.

    Nói đi,
    lúc nào thì bắt đầu?”
    Thấy thái độ này của Hàn Dao, tên cầm đầu
    đám người đó tức mà không biết trút vào đâu,
    ánh mắt như muốn phun ra lửa.
    “Lên hết đi.

    Đánh xong sớm tôi còn về ngủ.
    Lên đi!”
    Tên cầm đầu nhìn hai người họ, cười với vẻ
    khinh thường: “Hai đứa chúng mày đấu với
    ba mươi người bọn tao?”
    Hàn Dao hoạt động cổ tay.

    Cô lười tiếp lời
    hắn ta, trực tiếp dùng hành động để bày tỏ
    những lời mình muốn nói.

    Tên cầm đầu kia
    còn chưa phản ứng lại, Hàn Dao đã đánh ngã
    một người.

    Thấy vậy, hắn ta lập tức hét to:
    “Anh em đâu, lên!”
    Tống Tinh Kỳ đứng ở một bên, thấy Hàn Dao
    trực tiếp động thủ, khóe môi anh ấy giật giật,
    cũng xông lên theo cô.

    Hai người họ không
    hề trao đổi gì, nhưng lại phối hợp vô cùng ăn
    ý.

    Trong lúc đang đánh nhau, Hàn Dao tranh
    thủ liếc nhìn Tống Tinh Kỳ, thấy anh ấy biểu
    hiện rất tốt.

    Đúng lúc đó, Tống Tinh Kỳ cũng
    đối mặt với cô, cười nhếch cả lông mày.

    Hàn
    Dao ghét bỏ quay mặt đi, không ngờ người
    trước mặt cô lại ra tay.
    Trong lúc hỗn loạn, Hàn Dạo không kịp né,
    mặt bị trúng một đấm.

    Khóe môi cô bị đấm
    rách da, chảy một ít máu.

    Cô quay người cho
    tên đó một đạp, hắn ta lập tức bay ra xa.
    Hàn Dao đưa tay sờ khóe miệng đang đau
    của mình.

    Hôm nay là lần đầu tiên cảm xúc
    của cô dạo động lớn đến vậy, thầm nghĩ đám
    này đúng là tự tìm cái chết.

    Ánh mắt cô trầm
    xuống, ra tay càng nặng hơn.
    Mười phút sau, Tống Tinh Kỳ đứng bên cạnh
    Hàn Dao, cười giễu cợt đám người dưới đất.
    Hàn Dạo liếc nhìn anh ấy, lại sờ khóe miệng
    mình: “Chuyện hôm nay chỉ là một bài học
    thôi.

    Nhớ lấy, sau này cụp đuôi mà làm
    người, đừng để tôi nhìn thấy các người lại
    làm xằng làm bậy nữa.

    Cút đi!”
    Giọng nói của Hàn Dao rất trầm.

    Nghe thấy
    câu nói lạnh thấu xương này của cô, lại nhìn
    đám anh em nằm đầy đất của mình, tên cầm
    đầu vội vàng bò dậy, đưa cả lũ rời khỏi bến
    tàu.
    Hàn Dạo nhìn theo bóng lưng bọn chúng,
    xoay người đi đến bờ sông.

    Tống Tinh Kỳ
    cũng đi theo cô.

    Anh ấy vừa định nói gì đó
    thì bị cô giành trước: “Đưa em về đi.”.
     
    Vợ Yêu Nhà Thủ Trưởng
    Chương 4: Chương 4


    Nói xong, Hàn Dạo bước lên xe.

    Tống Tinh
    Kỳ nhìn bóng lưng cô độc của cô, khẽ thở dài
    rồi cũng nhanh chóng lên xe.

    Hàn Dạo ngồi
    trong xe nhắm mắt thư giãn, chẳng mấy chốc,
    xe đã rời khỏi bến tàu.
    Lúc Tống Tinh Kỳ đưa Hàn Dao về chỗ ở của
    cô thì đã là gần nửa đêm.

    Anh ấy định ở lại
    để sáng mai đưa cô đến ga tàu, nhưng bị cô
    đuổi đi.
    Cả ngày hôm nay giày vò bao lâu như vậy,
    đến cả cơm tối cũng chưa ăn, Hàn Dạo chẳng
    muốn động đậy gì nữa.

    Cô nhanh chóng tắm
    rửa rồi nằm trên giường, mơ mơ màng màng
    không bao lâu thì ngủ thiếp đi, một đêm
    không mộng mị.
    Năm giờ sáng, Hàn Dạo mở mắt đúng giờ,
    đầu óc hơi mơ màng một chút.

    Cô há miệng
    định ngáp một cái thì thấy khóe môi đau
    nhói.

    Lúc này, cô mới nhớ ra
    tối
    ngủ quá nên mình quên xử lý vết thương.
    qua vì buồn
    Cô vội vàng xuống giường, vệ sinh cá nhân
    rồi thay bộ quân phục hải quân đã được phát,
    đội cả mũ lên, nhìn bản thân mình trong
    gương.

    Hàn Dao hơi ngẩn người.

    Cô hít sâu một hơi,
    kiên quyết giữ vững ý niệm trong mắt, sau đó
    mới bôi thuốc lên vết thương ở khóe môi,
    không ăn sáng ở nhà.

    Thấy thời gian còn
    sớm, cô đeo ba lô lên, đi xuống dưới tầng để
    giải quyết bữa sáng.
    Cô vừa đi xuống dưới đã nhìn thấy Tống
    Tinh Kỳ mặc bộ quần áo rộng rãi đứng ở cửa,
    bên cạnh còn có một người đẹp Hàn Dạo rất
    bất đắc dĩ, không ngờ bà chị này vẫn tới.
    “Hôm nay chị không cần đi làm à? Sao lại tới
    đây? Trước đó em đã nói có thể tự đi rồi mà.”
    Cô đang nói với người đẹp kia, chỉ thấy cô ấy
    lườm cô: “Chị đây bộn bề nhiều việc, nhưng
    chút thời gian tiễn em thì vẫn có.”
    Nói xong, cô ấy còn ấn mạnh một cái vào
    khóe miệng Hàn Dao, khiến cô hít vào một
    hơi.
    “Đáng đời, sắp đi rồi mà còn không chịu an
    phận, vẫn đi đánh nhau được.”
    Người đẹp ấy tên là Sài Khả Mộc, bạn thân
    của Hàn Dao, lớn hơn cô bốn tuổi, là quản lý
    hành chính của một công ty.

    Lúc này, cô ấy
    nhìn cô với vẻ mặt “hận vì rèn sắt không
    thành thép”.
    Hàn Dao cười cười: “Lần cuối cùng rồi, sau
    khi nhập ngũ cũng chẳng còn cơ hội nữa, chị
    còn không hiểu em sao?”
    Nhìn dáng vẻ cợt nhả của Hàn Dao, Sài Khả
    Mộc thở dài trong lòng.

    Cô ấy không hiểu vì
    sao đang yên đang lành cô nhóc này lại đi

    làm lính, thế có khác nào tự chui đầu vào bể
    khỏ?
    “Đi thôi, đi ăn sáng, sau đó hai người đưa em
    đến
    ga tàu là được rồi.”
    Sài Khả Mộc cứ lải nhải mãi, để phòng ngừa
    cô ấy nói thêm gì nữa, Hàn Dao đành phải
    dùng đồ ăn chặn miệng.

    Ba người họ tìm một
    quán vừa ngon vừa rẻ để ăn sáng.

    Trên đường
    đến ga tàu, Sài Khả Mộc nhét một tấm thẻ
    ngân hàng vào trong tay Hàn Dao.

    Hàn Dao
    hơi kinh ngạc.
    “Em cầm lấy, có tiền mới là thiết yếu.

    Tuy
    trong quân đội không dùng nhiều đến tiền,
    nhưng mà em cứ cầm lấy, nhỡ đâu cần đến.”
    Hàn Dao định trả lại tấm thẻ ngân hàng tron
    tay mình, nhưng thấy sắc mặt Sài Khả Mộ
    càng lúc càng âm u, cô đành phải ngoa
    ngoãn bỏ vào túi.

    Đúng thật là, cô nhận 1
    được chứ gì, dữ dằn như vậy làm gì chứ?
    Lúc đến ga tàu thì vẫn chưa đến bảy giờ
    Tống Tinh Kỳ và Sài Khả Mộc muốn tiễ
    Hàn Dao vào trong ga nhưng bị cô nghiên
    nghị từ chối.

    Cô nhìn hai người họ: “Chăn
    sóc bà ngoại giúp em.”
    “Em đi đây.”
    Hàn Dao xoay người, bước đi rất phón
    khoáng.

    Nhưng cô không biết sau lưng mìn
    có người đang rớm nước mắt vì cô.

    Thấy Sẽ
    Khả Mộc như vậy, trong lòng Tống Tinh K
    cũng chẳng dễ chịu gì.

    Đến lúc không có
    nhìn thấy bóng dáng Hàn Dạo nữa, anh ấ
    mới đưa Sài Khả Mộc rời khỏi ga tàu..
     
    Vợ Yêu Nhà Thủ Trưởng
    Chương 5: Chương 5


    Vào trong ga, chỉ liếc qua một cái là Hàn Dao
    đã thấy một màu xanh mát mắt.

    Một nhóm
    người đang tập trung ở một chỗ, có nam có
    nữ, có điều nam vẫn chiếm đa số.

    Bên đó, có
    người tinh mắt nhìn thấy Hàn Dao, bèn gọi
    cô tới.
    Hàn Dạo nhìn người nhiệt tình ấy, đơ ra mất
    hai giây rồi mới bước tới.

    Cô nhanh chóng
    tới nơi, lúc này người vừa vẫy tay chào mới
    nhìn rõ mặt cô.
    Người đó vô thức thở phù một tiếng.

    Tuy
    rằng trên mặt cô có vết thương, nhưng thật sự
    vẫn rất xinh đẹp.

    Cô gái xinh như vậy mà lại
    đi nhập ngũ, quả thật là đáng tiếc.
    Hàn Dao khẽ gật đầu với những người xung
    quanh, xem như chào hỏi với bọn họ, sau đó
    đứng ở một bên không nói gì, yên lặng làm
    một người vô hình.
    Chàng trai vừa chào cô thấy cô như vậy thì

    càng có ấn tượng với cô hơn.

    Rất lạnh lùng,
    hơn nữa trên mặt còn có vết thương, nói
    không chừng là gia đình không cho phép mới
    bị đánh, đúng là thảm quá đi!
    Nếu Hàn Dạo biết được anh ta nghĩ như vậy
    có lẽ sẽ đánh người mất.

    Con mắt nào của
    anh ta nhìn ra cô bị người nhà đánh? Đúng
    thật là:
    Trong lúc Hàn Dao yên lặng đứng ở một bên,
    một vài người khác lục tục đi đến.

    Cho đến
    nửa tiếng sau, khi không còn ai đến nữa, một
    người mang quân hàm Thiếu úy vẫn ngồi ở
    một bên mới đứng lên, hô lớn: “Nghiêm!”
    Phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người là
    nghệt mặt ra giây lát, đến khi hoàn hồn lại
    mới chấp hành khẩu lệnh này.

    Thấy tất cả
    mọi người đều đứng nghiêm, vị Thiếu úy đó
    mới lấy ra một bản danh sách và bắt đầu
    điểm danh.
    Khi tất cả các thành viên đều có mặt đông đủ,
    anh ta đưa mọi người lên tàu.

    Hàn Dao đi
    trong đội ngũ, không nhanh không chậm theo
    sát.

    Trên mặt người khác kiểu gì cũng có chút
    biểu cảm, chỉ có cô là chẳng có một biểu cảm
    nào.
    Điều này khiến cho vị Thiếu úy đang quan
    sát họ nhướng mày lên nhếch lông mày.

    Lính
    nữ này có chút thú vị đấy.
    Cả nhóm lên tàu, nhanh chóng tìm được chỗ
    của mình và ngồi xuống.

    Người ngồi bên
    cạnh Hàn Dao là một cô gái trông có vẻ rất
    điềm đạm.
    Cô ấy cười thẹn thùng với Hàn Dạo rồi mới
    ngồi xuống, Hàn Dao cũng gật đầu đáp lại,
    còn người đối diện thì cô không để ý tới.


    hơi buồn ngủ nên sau khi cô gái bên cạnh
    ngồi xuống, cô bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.
    Thế nhưng, không ai có thể ngăn cản được
    nhóm người vô cùng kích động này.

    Cô nhắm
    mắt được một lát, thật sự đám người này quá
    ồn nên đành phải mở mắt ra, lúc này mới
    nhận ra người ở vị trí đối diện với cô chính là
    người lính nam gọi cô lúc nãy.
    Nếu vừa rồi cô không nhìn nhầm thì người
    ngồi đối diện cô lúc đầu là một cô gái.


    nhìn anh ta, không có ý định lên tiếng, nhưng
    mà người kia đã lên tiếng trước: “Tôi đổi chỗ
    với cô gái kia rồi.”
    Hàn Dao nhìn anh ta, không nói gì cả.

    Anh ta
    cũng không ngại xấu hổ, vươn tay phải về
    phía Hàn Dao: “Tôi tên là Đường Duy Hy,
    Duy trong tư duy, Hy trong hy hy nhượng
    nhượng(1).

    Cô thì sao?”
    (1) Hy hy nhượng nhượng: ồn ào, náo nhiệt.
    Hàn Dao chần chừ một chút mới bắt tay anh
    ta: “Hàn Dao.”
    Có điều cô chỉ chạm vào tay anh ta giây lát là
    rút tay lại ngay.

    Đường Duy Hy lặp lại tên cô
    một lần, gật đầu nói: “Là Dao trong Dao Trì
    sao?”(2)
    (2) Ở đây Đường Duy Hy nhầm lẽ trong tên

    Hàn Dạo thành từ trong Dao Trì.

    Dao Trì là
    tên gọi một hồ trên núi Côn Lôn.

    Trong
    truyền thuyết cổ đại, đó là nơi Tây Vương
    Mẫu cư ngụ.
    “Dao trong dao viễn.” (3)
    (3) Dao viễn: xa xăm, xa xôi.
    Hàn Dao không muốn nói chuyện với anh ta
    cho lắm.
    Đúng lúc này, cô gái bên cạnh cô
    quay sang, cũng đưa tay về phía cô: “Tôi tên
    là Trương Lan Tiếu, rất vui được gặp cô, Hàn
    Dao.”
    Hàn Dao bắt tay, cười với cô ấy.
    Đường Duy Hy ngồi đối diện thấy đãi ngộ
    khác biệt này, có vẻ hơi bất mãn: “Tôi nói
    chú Hàn Dao, cô kỳ thị giới tính đấy à? Sao
    cô cười với cô ấy mà không cười với tôi?”
    Hàn Dạo lườm anh ta một cái.

    Đồ dở hơi!
    Trương Lan Tiếu ngồi bên cạnh che miệng
    cười.
    “Nói chuyện với anh sẽ hạ thấp đẳng cấp của
    tôi, thế nên mong anh im lặng một chút.”.
     
    Vợ Yêu Nhà Thủ Trưởng
    Chương 6: Chương 6


    “Cô ghét tôi á?”
    Giọng nói của anh ta cất cao lên, đôi mắt
    cũng trợn tròn.
    Lần này Hàn Dao thật sự không muốn nói
    chuyện với anh ta nữa.

    Cô kéo Trương Lan
    Tiếu nhỏ giọng cười nói, không nhìn anh ta
    một lần nào nữa.

    Đường Duy Hy chỉ có thể
    tự chơi một mình ở bên cạnh.
    Đi từ đây đến thành phố H mất gần bốn mươi
    tiếng, giữa chừng còn phải đổi chuyến ở
    thành phố S, sau đó ngồi tàu hơn ba mươi
    tiếng nữa mới đến thành phố H.
    Hàn Dao thật sự không còn gì để nói về cái
    thời gian này.

    Ba mươi mấy tiếng ngồi ghế
    cứng, lúc đến nơi, không chừng xương trên
    người cũng tan ra và phải lắp lại ấy chứ.
    Ngồi tàu cũng không dễ chịu là bao.

    Khoảnh
    khắc bước xuống sau hơn một ngày ngồi xe,

    Hàn Dạo cảm thấy sau này mình nên ngồi tàu
    ít thôi, đi đường dài như vậy thật sự khó mà
    chịu đựng được.
    Xuống tàu, có hít một hơi, cảm nhận không
    khí ở thành phố H.

    Mặc dù không khí khá
    nóng, nhưng vẫn khiến cô cảm thấy tốt hơn
    trên tàu rất nhiều.

    Hơn nữa lúc ngồi trên tàu,
    cái tên Đường Duy Hy kia cứ lải nhải liên tục
    bên tai cô, bây giờ xuống xe, cuối cùng cũng
    có thể yên tĩnh được một lúc.

    Trương Lan
    Tiếu đứng bên cạnh cô, cũng bắt chước hít
    một hơi.
    Liếc thấy bóng dáng của Đường Duy Hy, cô
    vội vàng kéo Trương Lan Tiếu đi vào trong
    góc.

    Vừa mới thoát được anh ta thì cái vị
    Thiếu úy đó đi tới, sau lưng anh còn có một
    nữ sĩ quan, cũng mang quân hàm Thiếu úy.
    Trên tay hai người họ đều cầm một bản danh
    sách.
    “Tôi tên Sa Long, là người phụ trách quản lý
    đại đội tân binh mọi người.

    Đây là Giang
    Hàn, giáo quan phụ trách huấn luyện nữ tân
    binh.

    Giáo quan Giang rất nhiệt tình, muốn
    gặp mọi người sớm hơn nên tới đây trước.”
    Sa Long chỉ vào Giang Hàn đang đứng
    nghiêm phía sau, cười híp mắt nhìn mọi
    người, rồi lại nhìn Giang Hàn, ý bảo cô ấy
    nói gì đó, nhưng Giang Hàn khoát tay từ
    chối.
    Thế nên Sa Long chỉ đành tự mình nói hết
    những điều cần nói, sau đó xoay người dẫn
    nam tân binh đi.

    Nhìn giáo quan tên Giang
    Hàn này, những nữ bình sĩ còn lại không biết

    nên vui hay nên buồn nữa.

    Cả tập thể im lặng
    như vậy chừng hai phút, cuối cùng Giang
    Hàn cũng lên tiếng: “Tôi không tự giới thiệu
    nhiều nữa, vừa nãy mọi người cũng biết rồi.
    Có điều...”
    Giang Hàn chỉ về phía Đông.
    “Tôi bảo xe đến đón mọi người về trước rồi,
    hôm nay mọi người phải chạy về đại đội, địa
    điểm là ở hướng Đông Nam.

    Đến lúc đó, sẽ
    có người ở cổng đón mọi người vào.

    Bây giờ
    là hai rưỡi, trước bảy giờ bắt buộc đến nơi.
    Ba mươi kilomet, bắt đầu tính giờ.”
    ???
    Nhóm nữ tân binh ngây ra như phỗng, ngay
    cả Hàn Dao cũng cảm thấy vô cùng đột ngột.
    Giang Hàn không thúc giục.

    Nửa phút sau,
    Hàn Dao mới hoàn hồn lại, dẫn đầu chạy
    trước.
    “Chạy đi! Còn đứng ngay ra đó làm gì?”
    Trương Lan Tiếu là người thứ hai chạy theo
    Hàn Dao, sau đó một đám người mới kịp
    phản ứng, nhấc chân chạy ùa đi.

    Ngược lại,
    Giang Hàn đứng yên tại chỗ, nhìn người chạy

    đầu tiên với vẻ mặt hứng thú.

    Không tệ, ý
    thức rất cao.
    Có điều trên mặt lại có vết thương, khá thú vị
    rồi đây.
    Sau khi bóng của nhóm nữ tân binh biến mất
    cổng ga tàu, Giang Hàn mới chậm rãi đi về
    phía chiếc xe việt dã đỗ ngoài cổng, mở cửa
    và nhanh chóng lên xe.

    Người ngồi trên ghế
    lái là một nữ Thiếu úy khác, làn da bánh mật
    trông rất giàu sức sống, thấy Giang Hàn lên
    xe thì cười nói: “Ra oai phủ đầu thế nào rồi?”
    Vốn dĩ cô ấy cũng muốn đi vào, nhưng vì giữ
    hình tượng để không khiến nữ tân binh sợ
    mình nên mới không vào.

    Người đang tươi
    cười nhìn Giang Hàn lúc này là phó giáo
    quan Hà Tiêu Linh.
    “Tớ còn không hiểu ý đồ của cậu chắc? Mà
    nói chứ, tớ thấy có một người rất tinh mắt.”
    “Thật à?”.
     
    Vợ Yêu Nhà Thủ Trưởng
    Chương 7: Chương 7


    “Có điều trên mặt có vết thương, tớ đang hơi
    tò mò vì sao lại có vết thương đó.”
    “Có vết thương Thú vị phết nhỉ!”
    Hà Tiêu Linh sờ cằm, ánh mắt toát lên vẻ
    hứng thú.
    Giang Hàn vỗ vai Hà Tiêu Linh, cắt đứt mạch
    suy nghĩ của cô ấy.

    Cô ấy lập tức dừng lại,
    vội vàng điều chỉnh lại cảm xúc, khởi động
    xe rồi lái ra khỏi ga tàu.
    Thật ra trên tàu không có nhiều lính nữ như
    Hàn Dạo, tổng cộng cũng chỉ có khoảng ba
    mươi người, thế nên sau khi ra khỏi trạm xe
    lửa, đội ngũ thưa thớt này xuất hiện trên
    đường lớn cũng không quá nổi bật.
    Hàn Dao không chạy vọt như ban đầu nữa,
    làm vậy tương đối hao thể lực.

    Dù sao ba
    mươi kilomet cũng không phải là một chặng
    đường ngắn, vậy nên tốt nhất là nên dùng thể
    lực một cách hợp lý.
    Cô chạy chầm chậm ở giữa đội ngũ.

    Thật ra
    bọn họ chạy không có tổ chức, không có kỷ
    luật nên đội hình đã tan tác từ lâu rồi, nói là
    đội ngũ cho dễ nghe thôi.
    Trương Lan Tiếu chạy song song với cô.


    quay đầu liếc nhìn, thấy cô ấy cũng không đỏ
    mặt, không thở mạnh giống mình, bèn cười
    nói: “Ra gì đấy nhỉ!”
    Trương Lan Tiếu nhìn cô, nhướng mày lên:
    “Đương nhiên rồi.

    Tôi học trường thể dục thể
    thao, sở trường là chạy cự ly dài.”
    Không khó để nghe ra được sự đắc ý trong
    lời nói của Trương Lan Tiếu.

    Hàn Dao không
    khỏi nhìn cô nàng này bằng cặp mắt khác.


    không ngờ rằng Trương Lan Tiếu còn có một
    mặt như vậy, đáng yêu quá đi!
    “Cô thì sao? Thể lực của cô cũng tốt lắm
    mà.”
    “Tôi sao?”
    Hàn Dạo lắc đầu: “Tôi rèn ra từ nhỏ.”
    “O."
    Trương Lan Tiếu đáp lại một tiếng rồi lại tập
    trung chạy tiếp.

    Hàn Dạo không nói cái “rèn
    từ nhỏ” ấy của cô tàn nhẫn đến mức nào.
    Mặc dù khoảng thời gian ác mộng đó đã xa
    xôi lắm rồi, nhưng nó vẫn đáng sợ y như
    trước.
    Mà thôi, chuyện xảy ra lâu lắm rồi, bây giờ
    nghĩ lại có ý nghĩa gì chứ? Nghĩ tới chặng
    đường ba mươi kilomet này, cô cảm thấy vẫn
    nên chạy cho xong thì tốt hơn, biết đâu chạy
    đến nơi đó đã tê liệt mất rồi.
    Suốt dọc đường, Hàn Dao không nghĩ tới

    chuyện chạy nước rút mà chỉ chạy đều đều.
    Lúc cô chạy đến công của đại đội tân bình thì
    đã có rất nhiều người đến trước rồi.
    Nhìn đám lính nữ chạy tới từ mấy hướng
    khác nhau, Hàn Dao biết tất cả lính nữ đều
    phải nhận đãi ngộ này, tâm lý cô cũng cần
    bằng hơn.
    Cô dừng ở cổng, hít từng hơi từng hơi lớn,
    sau đó chậm rãi di chuyển.

    Đột nhiên, cô bị
    một người bên cạnh đụng vào.

    Phản ứng của
    cô rất nhanh, lảo đảo mấy bước, vì vậy mà
    chân cũng truyền tới cơn đau như xé da cắt
    thịt.
    Hàn Dạo không nhịn được, thầm mắng trong
    lòng “Khốn kiếp!”.

    Đồng thời, cô cũng nhanh
    tay lẹ mắt, vươn tay túm lấy người lính nữ
    đang mất khống chế và đổ về phía trước ấy,
    dùng sức kéo người đó về.
    Lính nữ đó vỗ vỗ ngực, thở hổn hển mấy hơi,
    còn lau mồ hôi trên mặt, sau đó mới quay
    sang cảm ơn Hàn Dao.

    Lúc này, Hàn Dao đã
    rút tay lại, lùi về phía sau hai bước, nhìn
    người lính nữ đang lộ nguyên hàm răng trắng

    bóc trước mặt mình.
    “Cảm ơn cô nhé! Vừa rồi đụng phải cô, may
    mà cô không sao, lại còn kéo tôi một cái.


    phản ứng nhanh quá! Tôi tự giới thiệu trước
    nhé, tôi tên là Chúc Quân Dương, còn cô?”
    Nói xong, cô ấy vươn tay về phía Hàn Dao.
    Hàn Dạo nhìn thoáng qua tay cô ấy, nhưng
    không đưa tay ra.

    Chúc Quân Dương thấy
    vậy thì cúi đầu nhìn tay mình, ngượng ngùng
    rút tay về, lau mấy cái vào áo rồi lại duỗi ra,
    “Lần này sạch rồi!”
    Hàn Dao khá là bội phục cô gái vô tư này.


    bắt tay cô ấy: “Hàn Dao, Dao trong dao
    viễn.”
    Để tránh lại có người tới hỏi chữ trong tên cô
    viết thế nào nên cô nói ra luôn.
    Chúc Quân Dương gãi đầu: “Sao cô biết tôi
    muốn hỏi viết thế nào?”.
     
    Vợ Yêu Nhà Thủ Trưởng
    Chương 8: Chương 8


    Hàn Dao nhìn cô ấy với ánh mắt như đang
    nói “tự cô suy nghĩ đi”, nhưng cô gái này chỉ
    ngơ ngác không hiểu gì, nên Hàn Dạo cũng
    lười nói thêm.
    Bởi vì cô đã nhìn thấy giáo quan Giang Hàn
    gần đó đang đi tới chỗ họ, đằng trước còn
    có Hà Tiêu Linh đang cầm danh sách, đứng
    nghiệm trước mặt họ.
    “Tập trung!”
    Đội ngũ gần bảy mươi người mất năm phút
    mới tập trung xong.

    Hàn Dao đứng đầu hàng
    thứ nhất, chiều cao một mét bảy mươi của cô
    chỉ cao hơn chút xíu so với Chúc Quân
    Dương đứng bên cạnh.
    Hà Tiêu Linh đảo mắt một lượt đội ngũ thì
    thấy Hàn Dao đứng đầu, khóe miệng cô ấy
    cong lên một cách quỷ dị, sau đó lật danh
    sách, viết mấy nét lên đó.
    Đương nhiên Hàn Dao cũng nhìn thấy động
    tác của Hà Tiêu Linh, nhưng cho dù thắc mắc
    thì cô vẫn đứng nghiêm tại chỗ.
    “Tôi là một phó giáo quan của mọi người, tên
    Hà Tiêu Linh.

    Không nói nhiều nữa, bây giờ
    chúng ta điểm danh.”
    Hàn Dao nghe điểm danh từng người một
    lượt, đại khái còn khoảng ba mươi người
    chưa đến nơi.

    Ngày đầu tiên đã khắc nghiệt
    như vậy, nói thật, chẳng mấy người có thể
    chịu được.
    Lúc này, nhóm nữ tân binh ngồi cùng tàu với

    cô mới tới được vài người, những người đã
    đến thì cũng mệt không thở ra hơi, đến cả cô
    cũng không chịu được.
    Điểm danh xong, Hà Tiêu Linh dẫn họ tới ký
    túc xá, còn những người chưa đến thì phải
    chạy cho xong rồi tự đi tìm phòng.
    Đứng dưới ký túc xá, các lính nữ được chia
    phòng.

    Đám lính nam ở ký túc bên cạnh thò
    đầu ra, thấy dáng vẻ thảm hại của họ, ai nấy
    không khỏi chép miệng.

    Giáo quan ma quỷ
    thật! May là bọn họ không có.
    “Cho mọi người thời gian nửa tiếng để dọn
    đồ, tắm rửa, sau đó tự đến nhà ăn, đồ ăn đã
    chuẩn bị xong hết rồi.

    Thời gian ăn cơm là ba
    mươi phút.

    Giải tán!”
    Đám lính nữ lập tức giải tán hết.
    “Hàn Dao!”
    Hàn Dạo nghe thấy Hà Tiêu Linh gọi to tên
    mình.
    Cô đang định bước đi thì đứng khựng lại, lớn
    tiếng trả lời: “Có.”
    “Qua đây!”
    Hàn Dao cau mày, về phía Hà Tiêu Linh,
    nhưng trong lòng cô vẫn thắc mắc vì sao giáo
    quan này lại biết tên mình.
    “Báo cáo.”
    Hà Tiêu Linh đưa danh sách chia phòng ký
    túc cho cô: “Dán lên.”
    Cô ấy chỉ vào bảng thông báo cách đó không

    xa.

    Thật là, gọi cô tới chỉ để bảo cô đi dán
    giấy?
    Thấy cô đứng im, Hà Tiêu Linh nói: “Sao,
    còn vấn đề gì không?”
    “Báo cáo, tôi muốn biết vì sao giáo quan lại
    biết tên tôi là Hàn Dạo.”
    Hà Tiêu Linh cười: “Tôi là giáo quan của cô,
    đương nhiên là hồ sơ của cô cũng từng qua
    tay tôi.”
    Buổi chiều sau khi từ ga tàu về, Hà Tiêu Linh
    đã lục tìm và xem lại hồ sơ của Hàn Dao.
    “Còn vấn đề gì nữa không?”
    “Báo cáo, hết rồi.”
    Thấy Hàn Dao vẫn đứng im, Hà Tiêu Linh
    quát lên: “Hết rồi còn không đi mau lên, thời
    gian có hạn đấy!”
    Nói xong, cô ấy nhìn Hàn Dao, sờ khóe
    miệng một cái rồi quay người bước đi thật
    nhanh.

    Khóe môi Hàn Dạo giật giật, động tác
    cuối cùng của cô ấy rõ ràng là đang nhắc nhở
    khóe miệng của cô bị thương.
    Cô chấp nhận số phận, đang định xoay người
    đi dán danh sách thì lại thấy Trương Lan Tiếu
    chạy tới: “Hàn Dao, đưa ba lô cho tôi, tôi
    mang lên giúp cô.”
    Hàn Dao nhìn cô ấy, lại nhìn tòa ký túc xá.
    Tầng bốn, đúng là trêu ngươi nhau mà! Dù
    sao Trương Lan Tiếu cũng được phân chung
    phòng với cô, để cô ấy mang lên giúp cũng
    được.

    Thế là cô đưa ba lô cho cô ấy, cũng
    may ba lô của cô không có đồ gì nặng.
    “Tôi sẽ lên ngay.”
    Trương Lan Tiếu chạy lên trên, Hàn Dao
    xoay người đi dán danh sách lên cái bảng
    thông báo kia.
    Cô thật sự rất cạn lời, nhìn quanh mấy lượt
    mà không thấy keo dán đâu.

    Đột nhiên cô
    nhớ ra trong ba lô của mình có keo dán, thế là
    vỗ đầu một cái..
     
    Vợ Yêu Nhà Thủ Trưởng
    Chương 9: Chương 9


    Hàn Dạo ngẩng đầu nhìn lên tầng bốn, suy
    nghĩ xem nên hét gọi Trương Lan Tiếu ném
    keo dán xuống hay nên đi lên lấy rồi lại đi
    xuống.

    Cô nghĩ một hồi, cảm thấy tốt nhất
    mình không nên gây chú ý, đành thở dài một
    hơi, chuẩn bị đi lên lấy.
    Mới vừa đi được hai bước thì có người gọi cô
    từ phía sau, giọng nói khá là quen tai.


    quay đầu lại nhìn, thì ra là Đường Duy Hy.
    “Anh đến đây làm gì?”
    Đường Duy Hy giờ keo dán trong tay lên,
    ném cho Hàn Dao.

    Cô vươn tay bắt lấy.
    “Được rồi, anh có thể cút được rồi.”
    Lời nói bình tĩnh này của cô lại khiến Đường
    Duy Hy không thể nào bình tĩnh nổi.

    Vừa rồi
    anh ta thấy cô không tìm thấy keo dán nên
    mới tốt bụng quay lại lấy giúp cô, ai biết đến
    cả câu cảm ơn cũng không có.
    “Anh rảnh lắm à?”
    Hàn Dao cảm nhận được tâm trạng của
    Đường Duy Hy.

    Anh ta gật gật đầu, Hàn Dao
    nhét keo dán và danh sách trong tay mình vào
    tay anh ta: “Nếu đã vậy thì anh dán giúp tôi
    đi, dán xong nhớ cầm keo về, tôi lên trước
    đây.”

    Hàn Dao thật sự xoay người rời đi, để Đường
    Duy Hy ở lại một mình, ngơ ngác nhìn đống
    đồ trong tay.
    Cô chạy về ký túc xá.

    Trong phòng, ngoại trừ
    Trương Lan Tiếu thì còn Chúc Quân Dương -
    người đụng phải cô lúc nãy.

    Hai người họ
    vừa dọn đồ vừa nói chuyện.

    Thầy cô vào
    phòng, cả hai đều dừng lại, chào hỏi cô.

    Chúc
    Quân Dương còn ôm cô, nói: “Ha ha, Đại
    Dao! Chúng ta chung phòng này!”
    Khác với sự kích động của Chúc Quân
    Dương, Hàn Dao lạnh nhạt kéo tay cô ấy ra,
    nhìn Trương Lan Tiếu ở bên cạnh: “Giường
    của tôi ở đâu?”
    Trương Lan Tiếu vươn tay chỉ lên giường
    trên, Hàn Dạo nhìn thấy chiếc ba lô của mình
    đang ở trên giường.

    Cô chỉ nhìn lướt qua:
    “Nhận đồ ở đâu thế?”
    Trương Lan Tiếu lắc đầu, Chúc Quân Dương
    bên này lại nhảy tới: “Tôi biết, tôi biết! Tôi
    đưa hai cô đi.”
    Nói xong, cô ấy tung tăng đi ra ngoài.
    Trương Lan Tiếu và Hàn Dạo nhìn nhau rồi
    mới đi theo cô ấy.

    Sau khi nhận chăn đệm,

    dụng cụ vệ sinh cá nhân và một ít đồ đạc,
    Hàn Dạo ném hết lên giường, cầm quần áo và
    chậu, hỏi hai người trong phòng: “Đi tắm
    không?”
    “Đi đi đi!”
    Ba người cùng nhau tới nhà tắm, tắm táp thật
    nhanh, sau đó giặt đồ phơi quần áo, thu dọn
    xong đồ đạc xong thì hết nửa tiếng.

    Cả ba lại
    cùng nhau đến nhà ăn, ai cũng đói cồn cào
    rồi.

    Sau khi ăn no, Chúc Quân Dương ợ một
    cái, còn Hàn Dạo thì nhìn chằm chằm vào
    chiếc bánh bao còn thừa trong bát mình,
    không biết đang nghĩ điều gì.

    Trương Lan
    Tiếu đẩy cô: “Sao thế? Chưa no à?”
    “Có phải phòng chúng ta còn có người chưa
    đến không?”
    “Đúng rồi.”
    “Có phải giáo quan Giang nói là họ sẽ không
    có cơm ăn không?”
    Trương Lan Tiếu nhìn Hàn Dao với vẻ nghi
    hoặc, sau đó mới hiểu ra: “Cô muốn mang
    cơm về cho họ à?”
    Hàn Dạo gật đầu: “Dù sao cũng là bạn cùng
    phòng, để lại ấn tượng đầu tiên tốt chút cũng
    không tồi.”
    “Sao, có làm không?”
    Trương Lan Tiếu cười gật đầu, kéo Chúc
    Quân Dương đang ợ ở bên cạnh lại, nói
    chuyện này với cô ấy.

    Chúc Quân Dương lập
    tức đồng ý, ba người lén lút trong nhà ăn một
    lúc lâu rồi mới đi ra.
    Họ chạy như bay về phòng, cho bánh bao
    giấu trong người vào chậu rửa mặt.

    Bánh bao
    trong khay ở nhà ăn bị bọn họ lấy về hết,
    cũng phải được hơn nửa chậu rửa mặt.
    Hàn Dạo sửa sang lại quần áo của mình rồi
    xếp hết vào trong tủ..
     
    Vợ Yêu Nhà Thủ Trưởng
    Chương 10: Chương 10


    Trương Lan Tiêu đọc một cuốn sách không
    biết tên là gì, còn Chúc Quân Dương thì nghe
    nói là ăn no quá nên đang chống đẩy dưới
    đất.

    Hàn Dao thật sự cảm thấy cô ấy ăn no
    rửng mỡ, rảnh quá không có việc gì làm.
    Cô đang chuẩn bị trèo lên trải ga giường thì
    ngoài cửa vang lên một tiếng gọi: “Mau ra đỡ
    tôi với!”
    Nhưng chưa ai kịp làm gì thì bóng người đó
    đã bị đẩy ngã xuống đất, kèm theo một giọng
    nói đầy oán trách: “Ai thế hả? Đứng chắn
    trước cửa làm gì!”
    Giọng nói này vừa nghe là biết mắc tính tiểu
    thư.

    Hàn Dạo khẽ nhíu mày, cùng Trương
    Lan Tiếu đi đỡ người dưới đất lên ghế ngồi.
    Chúc Quân Dương lập tức đưa một cái khăn
    qua: “Lau đi.”
    “Cô tên là gì?”
    “Cảm ơn, tôi tên là Đại Lan.”
    Đại Lan cũng không khách sáo, cảm ơn một
    câu rồi nhận mà khăn Chúc Quân Dương
    đưa, lau mồ hôi trên mặt.

    Hàn Dao đặt chiếc
    ba lô trên lưng cô ấy xuống đất.

    Cô tiểu thư
    õng ẹo ngoài cửa vẫn chưa hài lòng: “Này,
    mấy người làm gì đó, không nhìn thấy tôi
    cũng ở cửa sao? Không tới đây cầm đồ cho

    tôi đi!”
    Hàn Dao đang hỏi Đại Lan xem ngã có bị
    thương ở đâu không.

    Nghe thấy cô tiểu thư
    kia nói vậy, cô cũng không ngẩng đầu lên,
    càng không nói tới ba người còn lại.
    “Này!”
    Cô tiểu thư kia bước đến túm tay áo Hàn
    Dao, định kéo cô ra.

    Hàn Dao hất tay cô ta ra,
    nhìn thẳng cô ta và nói: “Cô có thời gian ở
    đây đỏng đảnh cáu gắt thì chi bằng tranh thủ
    thời gian đi nhận những thứ cần nhận, sắp
    xếp những thứ cần sắp xếp, thuận tiện sửa
    soạn lại mình đi.”
    Ánh mắt bình thản của Hàn Dạo khiến cô tiểu
    thư kia hơi chột dạ, nhưng cô ta vẫn hung
    hăng lườm Hàn Dạo một cái rồi mới tìm
    giường của mình.

    Thấy Đại Lan không sao,
    Hàn Dao vỗ vai cô ấy, chỉ vào bánh bao trong
    chậu rửa mặt rồi xoay người lên giường.
    Khi ba người còn lại trong ký túc xá quay lại,
    Hàn Dao vẫn đang loay hoay với cái chăn.
    Lúc ba người đi vào thì Đại Lan đã tắm xong
    và quay lại rồi, đang ngồi ăn bánh bao mà
    nhóm Hàn Dao mang về.
    Thấy ba người đi vào, Đại Lan nhiệt tình
    chào hỏi họ, Trương Lan Tiếu và Hàn Dao thì
    chỉ gật đầu rồi lại tiếp tục việc đang làm
    Chúc Quân Dương là một người hiếu động,
    dẫn họ đi lấy đồ.

    Ăn xong một cái bánh bao,
    Đại Lan lấy một cái đưa cho cô nàng tiểu thư
    kia.
    “Này, đây là bữa tối.

    Đám Hàn Dạo mang từ
    nhà ăn về, mỗi người ba cái.

    Cô mau ăn đi.”
    “Này cái gì mà này, tôi có tên, Triệu Thù
    Nhiên!”
    Cô ta liếc nhìn chiếc bánh bao trên tay Đại
    Lan, hất tay một cái: “Tay cô có sạch không
    đấy! Bớt giả vờ tốt bụng đi, sao tôi phải ăn
    bánh bao cô đưa cho tôi chứ!”
    Triệu Thù Nhiên hất tay Đại Lan, làm cô ấy
    giật mình, chiếc bánh bao trong tay rơi xuống
    đất, lăn dưới đất hai vòng nên dính đầy bụi.
    Đại Lan sửng sốt, nhìn chằm chằm vào chiếc
    bánh bao rơi trên đất.
    Triệu Thù Nhiên hất đầu nhìn Đại Lan đang
    ngây người: “Có cái bánh bao mà cũng
    không cầm chắc, đồ vô dụng!”
    Nói xong cô ta đi đến chỗ chậu rửa mặt ở bên
    cạnh, lấy ba cái cái bánh bao mang lên
    giường.

    Đúng lúc này, Chúc Quân Dương và
    ba người vừa ra ngoài trở về.
    Đại Lan ngồi về chỗ cũ, không nói thêm gì
    nữa.

    Hàn Dao và Trương Lan Tiếu tận mắt
    nhìn thấy tất cả.

    Hai người nhìn Đại Lan
    nhưng cũng không nói gì.
    Chúc Quân Dương cảm thấy bầu không khí
    có gì đó là lạ nên tới bên cạnh Hàn Dao và
    hỏi cô.

    Hàn Dạo không nói gì, trực tiếp
    chống mép giường nhảy xuống, đứng bên
    cạnh Trương Lan Tiếu..
     
    Vợ Yêu Nhà Thủ Trưởng
    Chương 11: Chương 11


    Liếc thấy Đại Lan nhặt chiếc bánh bao trên
    đất lên, bàn tay run rẩy, trông như sắp khóc,
    Chúc Quân Dương vội vàng đi tới ôm vai cô
    ấy, lấy chiếc bánh bao đã bẩn từ trong tay cô
    ấy ra.
    Trương Lan Tiếu đi theo, Chúc Quân Dương
    đưa cho cô ấy.

    Những người khác trong
    phòng cũng nhìn thấy cảnh này, xúm lại nghe
    Trương Lan Tiếu nhỏ giọng kể những gì đã
    xảy ra.
    Ấn tượng của mọi người về cái cô tiểu thư
    kiêu ngạo này đều rất tệ.

    Một người nhanh
    mồm nhanh miệng tên là Tô Ý lập tức nói
    một câu: “Sao lại có loại người như thế chứ,
    làm như bộ đội là nhà cô ta vậy!”
    Lúc này Hàn Dao bước lên trước: “Mọi
    người mới đến thì đi tắm trước đi, chút nữa
    hết nước đấy.”
    Nghe vậy, ba người kia vội vội vàng vàng đi
    tắm.

    Hàn Dao nhận lấy chiếc bánh bao dính
    đầy bụi trong tay Trương Lan Tiếu.
    Cô bóc lớp vỏ bánh dính bụi bên ngoài đi, đặt
    phần sạch sẽ còn lại vào trong tay Đại Lan,
    ghé vào tai cô ấy nói nhỏ: “Cô ăn phần này
    trước đã, món nợ này cứ để đó, sau này có cơ
    hội rồi tính sổ với cô ta.

    Ăn xong thì sửa soạn
    lại đồ đạc, tranh thủ ngủ sớm một chút, ngày
    mai bắt đầu huấn luyện rồi.”
    Hàn Dao vỗ vai Đại Lan, nhìn vào mắt cô ấy,
    nói một cách nghiêm túc.

    Đại Lan nhìn ánh
    mắt trong veo không chút tạp niệm của Hàn
    Dao, ma xui quỷ khiến gật đầu.
    Nhìn thấy khóe miệng của Hàn Dạo bị
    thương, cô ấy hỏi một câu: “Miệng cô sao
    thế? Tôi có thuốc trị thương mang từ nhà tới,
    cô lấy bôi vào, đảm bảo ngày mai sẽ hết
    bầm.”
    Thật ra Đại Lan không nhắc đến thì Hàn Dạo
    cũng không nhớ ra.

    Hai ngày đi đường, cô
    bôi thuốc nên đã không còn đau nhiều rồi,
    chẳng qua vẫn còn tím bầm một mảng, trông
    khá là đáng sợ.
    Hàn Dao không từ chối, nhận ý tốt của người
    khác vào thời điểm thích hợp cũng có cái lợi
    của nó.

    Thấy Hàn Dạo gật đầu, Đại Lan lấy
    một cái lọ nhỏ bằng trong ba lô ra, vừa mở
    nắp là mùi thảo dược thoang thoảng đã bay
    ra, rất dễ ngửi.
    Đại Lan chấm một ít thuốc vào đầu ngón tay,
    nhẹ nhàng bôi một lớp lên khóe môi Hàn
    Dao.

    Sau đó, cô ấy vặn nắp lại, đặt lọ thuốc

    bôi vào trong tay Hàn Dao: “Tôi vẫn còn một
    lọ nữa, cô cầm lọ này mà dùng.”
    Nhìn khuôn mặt tươi cười híp mắt của Đại
    Lan, Hàn Dao không từ chối, cô ấy vui như
    thế thì nhận lấy vậy.

    Thấy cô nhận, Đại Lan
    vui vẻ khỏi bàn, cắn hai ba miếng là hết cái
    bánh bao.

    Những người khác cũng ăn xong
    rồi.
    Lúc mọi người sắp sửa soạn xong thì cửa
    phòng đột nhiên bị đẩy ra.

    Hà Tiêu Linh kéo
    một chiếc va li lớn vào, tươi cười lên tiếng:
    “Cho hết thiết bị truyền tin, tiền, đồ trang
    điểm, quần áo ngủ cùng với những đồ lặt vặt
    của mọi người vào đây, bao giờ cuộc sống
    tân binh của mọi người kết thúc thì sẽ trả lại.
    Có điều, tôi khuyên mọi người nên lấy ra hết,
    để bị lục soát ra thì không liên quan gì đến tôi
    đâu.”
    Hà Tiêu Linh nhún vai, đặt va li xuống đất,
    nghiêng người dựa vào thành chiếc giường
    gần cửa nhất, vừa hay đối mặt với Hàn Dao
    đang gấp chăn.
    Nhìn thấy ánh mắt như cười như không của
    Hà Tiêu Linh, Hàn Dao đột nhiên nghĩ tới
    ánh mắt của cô ấy lúc ở dưới.

    Cô sở mũi,
    nhanh chóng nhảy xuống, lấy túi xách của
    mình từ trong tủ ra, ném vào trong va li.
    “Có thế này thôi sao? Tôi có thể xem qua
    không?”
    Nghe Hà Tiêu Linh nói vậy, Hàn Dao xòe tay
    ra, dù sao cũng chẳng có gì: “Cô cứ tự
    nhiên.”
    Nói xong, Hàn Dao đứng im ở đó.

    Chiếc túi
    xách ấy được cô bỏ trong ba lô đeo tới đây..
     
    Back
    Top Dưới