Ngôn Tình Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 60: Vết dao chí mạng


Phó Tư Viễn bị hành động đột ngột của Âu Thần Hi làm cho bất ngờ, hắn kéo theo Diệc Tâm ngã nhào xuống đất, gương mặt không giấu được vẻ chấn động tột cùng. Hắn trợn trừng mắt lắp bắp, nói không ra hơi. Người đang đứng trước mặt hắn cực kỳ quen thuộc, hắn không thể nào không nhận ra được – tên bảo vệ trong cái bẫy tinh vi của hắn.“Mày…là mày! Thằng bảo vệ khốn khiếp của Phó gia. Sao mày lại ở đây? Cút ngay cho tao.”Anh biết hắn ta đã nhận ra anh rồi!Từ sau cái bẫy mà hắn bày ra cho tên bảo vệ mà hắn ghét cay ghét đắng cùng với cô vợ phiền phức của mình thì hắn không còn nhìn thấy bóng dáng tên này đâu nữa. Lúc đó Phó Tư Viễn còn cho rằng tên bảo vệ này là 1 tên chết nhát, xảy ra chuyện thì ngay lập tức chạy trốn mất tăm mất dạng. Chỉ là không ngờ ngay lúc gay cấn nhất hắn lại xuất hiện phá đám.“Phó Tư Viễn, mày mau buông Diệc Tâm ra! Muốn gì thì nói với tao.”, Âu Thần Hi gằn giọng, phẫn nộ hướng mắt về phía Phó Tư Viễn. Hắn đang có dao, lại giữ chặt Diệc Tâm, anh không muốn liều lĩnh làm cô bị thương.Một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu của Diệc Tâm, cô đưa mắt nhìn Âu Thần Hi với vẻ khó hiểu. Thái độ kinh hoảng của Phó Tư Viễn chứng tỏ hắn không biết Âu Thần Hi là Tổng giám đốc của Âu Dương Thịnh Thế sao? Hắn vẫn gọi anh ta là bảo vệ? Chuyện kỳ quái gì thế này, rốt cục chuyện cái bẫy kia là như thế nào?Phó Tư Viễn sau mấy giây bàng hoàng thì trở lại trạng thái bất cần như cũ.“Bọn mày còn diễn trò ân ái tình thâm trước mặt tao à, thật là mắc ói. Tao muốn tiền, cực kỳ nhiều tiền, mày làm bảo vệ thì có được bao nhiêu tiền mà vênh váo trước mặt tao?”Âu Thần Hi cười khinh bỉ nhìn Phó Tư Viễn.“Buông dao xuống đi, mày nói cho tao số tiền mày cần với tài khoản của mày, tiền ngay lập tức được chuyển tới. Tránh xa Diệc Tâm ra cho tao là được!”Phó Tư Viễn cười khùng khục, hai mắt vằn lên những tia đỏ máu đáng sợ, hắn dường như đang trở nên điên cuồng.“Tao muốn 2 tỷ, chuyển vào tài khoản 62514852285 cho tao!”Âu Thần Hi cầm điện thoại lên tính gọi thì Phó Tư Viễn lại nhoài người đến đá vào tay anh, điện thoại rơi xuống đất vỡ nát. Ánh mắt của Âu Thần Hi u ám nhìn hắn, gầm lên.“Mày làm cái trò gì vậy, muốn tiền thì tao gọi người chuyển tiền cho mày! Mày lên cơn cái gì?”Phó Tư Viễn đột nhiên cười phá lên như phát rồ.“Mày đừng nghĩ là khoác lên bộ quần áo đẹp đẽ sang trọng thì lừa được tao. Một thằng bảo vệ thì làm đến già cũng chưa kiếm được 2 tỷ nữa là, tính lừa tao gọi cảnh sát đến à? Tao không phải là thằng ngu.”Diệc Tâm lúc này không nhịn được bực tức mà lên tiếng, cô mặc kệ dao còn kề sát cổ.“Anh đúng là đồ ngu ngốc, Âu Thần Hi là Tổng giám Âu của tập đoàn Âu Dương Thị. Sao anh ta lại không có 2 tỷ chứ?”“Mày nói cái gì? Tổng giám Âu…”, Phó Tư Viễn đưa ánh mắt nhìn Âu Thần Hi dò xét, dù sao hắn cũng chưa từng gặp Đại Thiếu gia của Âu gia bao giờ. Chỉ có vài lần nhìn thoáng qua trên báo, giờ chỉ thấy ngờ ngợ…có lẽ nào. Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.“Nó nói thật không?”Âu Thần Hi gật gật đầu.“Diệc Tâm nói đúng! Nhưng bây giờ mày hết cơ hội rồi, điện thoại tao không thể gọi điều phối tiền được nữa!”Âu Thần Hi lợi dụng thời cơ Phó Tư Viễn còn đang choáng váng thì lao đến kéo Diệc Tâm ra khỏi bàn tay của hắn, dù sao cứ dây dưa mãi cũng không phải là cách. Diệc Tâm nhìn biểu cảm của Âu Thần Hi thì đoán được ý định của anh, cô nghiêng người qua cắn mạnh vào cánh tay đang cầm dao của Phó Tư Viễn, hắn rú lên một tiếng, vòng tay đang siết chặt cũng lơi lỏng ra hơn.Diệc Tâm bị mất đà ngã xuống sàn, Âu Thần Hi thấy vậy thì quên mất chuyện con dao vẫn còn trong tay Phó Tư Viễn, anh hấp tấp nhào đến đỡ Diệc Tâm dậy, kéo cô về phía mình. Nhìn thấy con mồi bị xổng ngay trước mắt khiến cho Phó Tư Viễn nổi cơn thịnh nộ, hắn cầm dao lao đến cả 2 điên cuồng đâm xuống.Diệc Tâm vừa xoay người đứng dậy nhìn thấy Phó Tư Viễn hung hăng lao đến, cô hét lên. Tính xô Âu Thần Hi tránh sang một bên nhưng không kịp nữa, con dao sắc nhọn cắm phập vào bả vai của anh, máu bắt đầu tuôn ra xối xả.“Tên khốn Phó Tư Viễn này, anh giết người rồi!”Phó Tư Viễn vì nổi máu điên nhất thời mà không kiềm được ra tay, nhưng ngay khi thấy máu bắt đầu dính dấp khắp nơi 1 màu đỏ rực nhức mắt thì mặt hắn đã dại đi, cuống cuồng vứt “cạch” con dao xuống sàn. Ngay sau đó lao ra ngoài chạy bán sống bán chết.“Anh có sao không? Ôi trời, nhiều máu quá! Anh chờ 1 chút để tôi gọi xe cấp cứu.”, Diệc Tâm hoảng sợ lấy khăn tay từ trong túi ra luống cuống rịt chặt vào vết thương.“Không sao đâu, đừng sợ, chỉ là 1 vết thương nhỏ thôi. Điện thoại của anh đâu, gọi cho Lục Phương đến ngay đi.”, Âu Thần Hi vì mất máu quá nhiều mà mặt đã dần mất đi vẻ hồng hào, anh cố hết sức thì thào.Diệc Tâm để Âu Thần Hi dựa vào tường, cô luống cuống tìm điện thoại của anh rơi dưới đất nhưng màn hình đã vỡ, không còn mở lên được nữa. Vẫn là nên gọi cấp cứu trước thì hơn.
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 61: Vết dao chí mạng


Phó Tư Viễn bị hành động đột ngột của Âu Thần Hi làm cho bất ngờ, hắn kéo theo Diệc Tâm ngã nhào xuống đất, gương mặt không giấu được vẻ chấn động tột cùng. Hắn trợn trừng mắt lắp bắp, nói không ra hơi. Người đang đứng trước mặt hắn cực kỳ quen thuộc, hắn không thể nào không nhận ra được – tên bảo vệ trong cái bẫy tinh vi của hắn.“Mày…là mày! Thằng bảo vệ khốn khiếp của Phó gia. Sao mày lại ở đây? Cút ngay cho tao.”Anh biết hắn ta đã nhận ra anh rồi!Từ sau cái bẫy mà hắn bày ra cho tên bảo vệ mà hắn ghét cay ghét đắng cùng với cô vợ phiền phức của mình thì hắn không còn nhìn thấy bóng dáng tên này đâu nữa. Lúc đó Phó Tư Viễn còn cho rằng tên bảo vệ này là 1 tên chết nhát, xảy ra chuyện thì ngay lập tức chạy trốn mất tăm mất dạng. Chỉ là không ngờ ngay lúc gay cấn nhất hắn lại xuất hiện phá đám.“Phó Tư Viễn, mày mau buông Diệc Tâm ra! Muốn gì thì nói với tao.”, Âu Thần Hi gằn giọng, phẫn nộ hướng mắt về phía Phó Tư Viễn. Hắn đang có dao, lại giữ chặt Diệc Tâm, anh không muốn liều lĩnh làm cô bị thương.Một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu của Diệc Tâm, cô đưa mắt nhìn Âu Thần Hi với vẻ khó hiểu. Thái độ kinh hoảng của Phó Tư Viễn chứng tỏ hắn không biết Âu Thần Hi là Tổng giám đốc của Âu Dương Thịnh Thế sao? Hắn vẫn gọi anh ta là bảo vệ? Chuyện kỳ quái gì thế này, rốt cục chuyện cái bẫy kia là như thế nào?Phó Tư Viễn sau mấy giây bàng hoàng thì trở lại trạng thái bất cần như cũ. Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước“Bọn mày còn diễn trò ân ái tình thâm trước mặt tao à, thật là mắc ói. Tao muốn tiền, cực kỳ nhiều tiền, mày làm bảo vệ thì có được bao nhiêu tiền mà vênh váo trước mặt tao?”Âu Thần Hi cười khinh bỉ nhìn Phó Tư Viễn.“Buông dao xuống đi, mày nói cho tao số tiền mày cần với tài khoản của mày, tiền ngay lập tức được chuyển tới. Tránh xa Diệc Tâm ra cho tao là được!”Phó Tư Viễn cười khùng khục, hai mắt vằn lên những tia đỏ máu đáng sợ, hắn dường như đang trở nên điên cuồng.“Tao muốn 2 tỷ, chuyển vào tài khoản 62514852285 cho tao!”Âu Thần Hi cầm điện thoại lên tính gọi thì Phó Tư Viễn lại nhoài người đến đá vào tay anh, điện thoại rơi xuống đất vỡ nát. Ánh mắt của Âu Thần Hi u ám nhìn hắn, gầm lên.“Mày làm cái trò gì vậy, muốn tiền thì tao gọi người chuyển tiền cho mày! Mày lên cơn cái gì?”Phó Tư Viễn đột nhiên cười phá lên như phát rồ.“Mày đừng nghĩ là khoác lên bộ quần áo đẹp đẽ sang trọng thì lừa được tao. Một thằng bảo vệ thì làm đến già cũng chưa kiếm được 2 tỷ nữa là, tính lừa tao gọi cảnh sát đến à? Tao không phải là thằng ngu.”Diệc Tâm lúc này không nhịn được bực tức mà lên tiếng, cô mặc kệ dao còn kề sát cổ.“Anh đúng là đồ ngu ngốc, Âu Thần Hi là Tổng giám Âu của tập đoàn Âu Dương Thị. Sao anh ta lại không có 2 tỷ chứ?”“Mày nói cái gì? Tổng giám Âu…”, Phó Tư Viễn đưa ánh mắt nhìn Âu Thần Hi dò xét, dù sao hắn cũng chưa từng gặp Đại Thiếu gia của Âu gia bao giờ. Chỉ có vài lần nhìn thoáng qua trên báo, giờ chỉ thấy ngờ ngợ…có lẽ nào. Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.“Nó nói thật không?”Âu Thần Hi gật gật đầu.“Diệc Tâm nói đúng! Nhưng bây giờ mày hết cơ hội rồi, điện thoại tao không thể gọi điều phối tiền được nữa!”Âu Thần Hi lợi dụng thời cơ Phó Tư Viễn còn đang choáng váng thì lao đến kéo Diệc Tâm ra khỏi bàn tay của hắn, dù sao cứ dây dưa mãi cũng không phải là cách. Diệc Tâm nhìn biểu cảm của Âu Thần Hi thì đoán được ý định của anh, cô nghiêng người qua cắn mạnh vào cánh tay đang cầm dao của Phó Tư Viễn, hắn rú lên một tiếng, vòng tay đang siết chặt cũng lơi lỏng ra hơn.Diệc Tâm bị mất đà ngã xuống sàn, Âu Thần Hi thấy vậy thì quên mất chuyện con dao vẫn còn trong tay Phó Tư Viễn, anh hấp tấp nhào đến đỡ Diệc Tâm dậy, kéo cô về phía mình. Nhìn thấy con mồi bị xổng ngay trước mắt khiến cho Phó Tư Viễn nổi cơn thịnh nộ, hắn cầm dao lao đến cả 2 điên cuồng đâm xuống.Diệc Tâm vừa xoay người đứng dậy nhìn thấy Phó Tư Viễn hung hăng lao đến, cô hét lên. Tính xô Âu Thần Hi tránh sang một bên nhưng không kịp nữa, con dao sắc nhọn cắm phập vào bả vai của anh, máu bắt đầu tuôn ra xối xả.“Tên khốn Phó Tư Viễn này, anh giết người rồi!”Phó Tư Viễn vì nổi máu điên nhất thời mà không kiềm được ra tay, nhưng ngay khi thấy máu bắt đầu dính dấp khắp nơi 1 màu đỏ rực nhức mắt thì mặt hắn đã dại đi, cuống cuồng vứt “cạch” con dao xuống sàn. Ngay sau đó lao ra ngoài chạy bán sống bán chết.“Anh có sao không? Ôi trời, nhiều máu quá! Anh chờ 1 chút để tôi gọi xe cấp cứu.”, Diệc Tâm hoảng sợ lấy khăn tay từ trong túi ra luống cuống rịt chặt vào vết thương.“Không sao đâu, đừng sợ, chỉ là 1 vết thương nhỏ thôi. Điện thoại của anh đâu, gọi cho Lục Phương đến ngay đi.”, Âu Thần Hi vì mất máu quá nhiều mà mặt đã dần mất đi vẻ hồng hào, anh cố hết sức thì thào.Diệc Tâm để Âu Thần Hi dựa vào tường, cô luống cuống tìm điện thoại của anh rơi dưới đất nhưng màn hình đã vỡ, không còn mở lên được nữa. Vẫn là nên gọi cấp cứu trước thì hơn.
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 62: Không thể lấy danh nghĩa người nhà


Âu Thần Hi nằm thiêm thiếp trên băng ca, mắt anh nhắm nghiền thở từng hơi một cách nặng nhọc, gương mặt nhợt nhạt thấy rõ. Một bên áo sơ mi ướt đẫm máu loang ra thành 1 mảng lớn.May mắn là xe cấp cứu vừa đến nhanh chóng, vết thương trên bả vai cũng được sơ cứu kịp thời nhưng cần đến bệnh viện kiểm tra xem có phải khâu lại hay không, hơn nữa lượng máu mất cũng nhiều, còn có thể phải truyền máu. Diệc Tâm lo lắng ngồi bên cạnh Âu Thần Hi, chỉ chưa đến 2 tuần mà anh đã 2 lần nhập viện mà lần nào cũng là vì cô cả. Không nhẽ cô là khắc tinh của anh ta hay sao chứ, gặp nhau chỉ toàn là xui xẻo, chẳng có gì tốt đẹp. Diệc Tâm bất giác thở dài.Đột nhiên điện thoại cô reo lên mấy tiếng – là Phương Điềm gọi đến, có lẽ không nhìn thấy cô ở nhà nên sốt ruột chăng?“Mình nghe đây, có chuyện gì thế?”“Cậu không ở nhà sao? Ban nãy mình về đến dưới sảnh thì nghe bàn tán ồn ào, có người bị thương nặng trong thang máy, không biết là chuyện gì.” Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.“Người bị thương nặng đó là Âu Thần Hi.”“Cái gì, sao anh ấy lại bị thương ở chỗ chúng ta?”, Phương Điềm kinh hãi.“Phó Tư Viễn đã tìm đến đây rồi, hắn ta uy h**p mình bằng dao…nhưng may mà có Âu Thần Hi đến kịp lúc. Anh ấy trong lúc xô xát đã bị hắn ta đâm vào vai, hiện tại bọn mình đang trên đường đến bệnh viện cấp cứu, anh ấy mất khá nhiều máu nữa.”Phương Điềm chặc lưỡi.“Mình cảm thấy có lỗi quá, xem ra anh ta là thật lòng thích cậu. Hôm trước bọn mình đối xử như vậy có phải có chút phũ phàng không?”Tim của Diệc Tâm dường như ngừng đập, chữ “thích” đó vang vang trong đầu cô như 1 lời cảnh báo. Âu Thần Hi quả thật thích cô hay sao, hi vọng khi tỉnh lại anh ta có thể nói cho cô biết chân tướng của sự việc năm đó. Thái độ của tên khốn Phó Tư Viễn đã chứng minh 1 điều, anh ta và hắn không hề có liên quan đến nhau, là do cô tự suy diễn ra mà thôi! Nỗi ân hận tràn ngập tâm can bé nhỏ của cô.“Hôm nay đối diện với Phó Tư Viễn, hắn ta không biết Âu Thần Hi là Tổng giám đốc của Âu thị, hắn vẫn tưởng Âu Thần Hi là 1 tên bảo vệ mà thôi. Xem ra bọn mình hiểu lầm anh ta thật rồi! Bọn họ căn bản không có mối quan hệ mờ ám với nhau. Mình bối rối quá, anh ta bị thương nặng như thế vì mình.”“Thật sao? Nhưng sự thật chuyện năm đó là như thế nào? Cậu có tìm hiểu được gì không? Đến bệnh viện rồi thì sẽ không sao đâu, đừng quá lo.”, Phương Điềm sốt ruột hỏi.“Không, anh ấy bất tỉnh rồi. Mình sẽ từ từ tìm hiểu sau, không phải cùng phe với Phó Tư Viễn là được. Mình còn chưa kịp dọn đi thì tên cặn bã đó đã đánh hơi được mà mò đến rồi, cậu trong chừng tiểu Phàm dùm mình. Tuy hắn đã hoảng sợ bỏ chạy nhưng không biết lại lên cơn bất chợt lúc nào…ngày nào còn chưa chuyển đi thì mình còn bất an trong lòng lắm!”“Ừ, cậu cứ an tâm đi! Mình sẽ cẩn thận bảo vệ tiểu bảo bối.”“Mình cúp máy đây! Phải vào phòng cấp cứu rồi.”Chiếc xe dừng xịch ở cổng sau phòng cấp cứu, Diệc Tâm đi theo sau xe đẩy của Âu Thần Hi vào bên trong. Một người y tá nhìn thấy cô liền đưa phiếu thông tin sang, yêu cầu cô hoàn thành trước.“Cô là người nhà của bệnh nhân vừa chuyển vào cấp cứu kia phải không? Vui lòng điền thông tin bệnh nhận vào đây rồi đi đóng tiền viện phí ở ngoài quầy kia.”Diệc Tâm ấp úng. Cô không biết mối quan hệ giữa mình với Âu Thần Hi là gì, cũng chẳng phải là danh nghĩa người nhà để đứng ra.“Tôi…tôi chỉ là người qua đường thôi, không phải là người nhà!”Người y tá kia đắn đo 1 chút.“Chúng tôi cần ký giấy tờ để tiến hành tiểu phẫu cho bệnh nhân trước, bây giờ làm sao đây?”Diệp Tâm chợt nghĩ ra 1 ý.“Tôi có thể đi đóng tiền cho anh ấy trước không, để tôi tìm cách gọi người nhà của anh ấy đến, dù sao tính mạng của bệnh nhân vẫn là trên hết!”“Được, cô theo tôi qua đây!”, người y tá kia cũng hết cách, không thể bỏ mặc bệnh nhân được nên đành nghe theo Diệc Tâm.Sau khi cô vừa nộp viện phí xong thì điện thoại đột nhiên reo vang – số lạ đang gọi đến, cô ngập ngừng 1 lát rồi bắt máy, bên kia đầu dây là 1 giọng xa lạ cực kỳ nóng nảy, gấp gáp.“Cô là Diệc Tâm à. Xin lỗi, cô có gặp qua Tổng giám đốc Âu của chúng tôi hay không?”“Xin lỗi, anh là…”“Tôi quên chưa giới thiệu, tôi là Lục Phương – Quản lý cấp cao của Âu thị. Chiều nay cậu ấy nói có việc ra ngoài gấp, nhưng điện thoại đã hơn 3 tiếng rồi vẫn không liên lạc được.”“Anh có thể đến bệnh viện Đông Sơn số 3 ngay không, Âu Thần Hi hiện đang bị thương…chờ cấp cứu.”“Cô vừa nói gì, sao Tổng giám của chúng tôi mấy tiếng trước còn khỏe mạnh giờ lại bị thương…cô nói ngay cho tôi.”, ! Lục Phương bực bội gắt lên trong điện thoại.Lục Phương không biết sao Âu Tổng lại cứ phải theo đuổi cô gái này, cô ta là khắc tinh của anh kia mà. Hết đau dạ dày nhập viện, bây giờ lại bị thương, rồi sau này còn xảy ra vấn đề gì nữa?Trong lòng Diệc Tâm nhộn nhạo khó chịu, người vừa gọi đến có vẻ như có thành kiến với cô, nói chuyện rất cứng nhắc. Cô không biết là thế nào giải thích cho anh ta tình huống khó xử này! Phải, là cô sai rồi, chính là cô mang đến tất cả những phiền phức này cho anh.
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 63: Không thể lấy danh nghĩa người nhà


Âu Thần Hi nằm thiêm thiếp trên băng ca, mắt anh nhắm nghiền thở từng hơi một cách nặng nhọc, gương mặt nhợt nhạt thấy rõ. Một bên áo sơ mi ướt đẫm máu loang ra thành 1 mảng lớn.May mắn là xe cấp cứu vừa đến nhanh chóng, vết thương trên bả vai cũng được sơ cứu kịp thời nhưng cần đến bệnh viện kiểm tra xem có phải khâu lại hay không, hơn nữa lượng máu mất cũng nhiều, còn có thể phải truyền máu. Diệc Tâm lo lắng ngồi bên cạnh Âu Thần Hi, chỉ chưa đến 2 tuần mà anh đã 2 lần nhập viện mà lần nào cũng là vì cô cả. Không nhẽ cô là khắc tinh của anh ta hay sao chứ, gặp nhau chỉ toàn là xui xẻo, chẳng có gì tốt đẹp. Diệc Tâm bất giác thở dài.Đột nhiên điện thoại cô reo lên mấy tiếng – là Phương Điềm gọi đến, có lẽ không nhìn thấy cô ở nhà nên sốt ruột chăng?“Mình nghe đây, có chuyện gì thế?”“Cậu không ở nhà sao? Ban nãy mình về đến dưới sảnh thì nghe bàn tán ồn ào, có người bị thương nặng trong thang máy, không biết là chuyện gì.” Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.“Người bị thương nặng đó là Âu Thần Hi.”“Cái gì, sao anh ấy lại bị thương ở chỗ chúng ta?”, Phương Điềm kinh hãi.“Phó Tư Viễn đã tìm đến đây rồi, hắn ta uy h**p mình bằng dao…nhưng may mà có Âu Thần Hi đến kịp lúc. Anh ấy trong lúc xô xát đã bị hắn ta đâm vào vai, hiện tại bọn mình đang trên đường đến bệnh viện cấp cứu, anh ấy mất khá nhiều máu nữa.”Phương Điềm chặc lưỡi.“Mình cảm thấy có lỗi quá, xem ra anh ta là thật lòng thích cậu. Hôm trước bọn mình đối xử như vậy có phải có chút phũ phàng không?”Tim của Diệc Tâm dường như ngừng đập, chữ “thích” đó vang vang trong đầu cô như 1 lời cảnh báo. Âu Thần Hi quả thật thích cô hay sao, hi vọng khi tỉnh lại anh ta có thể nói cho cô biết chân tướng của sự việc năm đó. Thái độ của tên khốn Phó Tư Viễn đã chứng minh 1 điều, anh ta và hắn không hề có liên quan đến nhau, là do cô tự suy diễn ra mà thôi! Nỗi ân hận tràn ngập tâm can bé nhỏ của cô.“Hôm nay đối diện với Phó Tư Viễn, hắn ta không biết Âu Thần Hi là Tổng giám đốc của Âu thị, hắn vẫn tưởng Âu Thần Hi là 1 tên bảo vệ mà thôi. Xem ra bọn mình hiểu lầm anh ta thật rồi! Bọn họ căn bản không có mối quan hệ mờ ám với nhau. Mình bối rối quá, anh ta bị thương nặng như thế vì mình.”“Thật sao? Nhưng sự thật chuyện năm đó là như thế nào? Cậu có tìm hiểu được gì không? Đến bệnh viện rồi thì sẽ không sao đâu, đừng quá lo.”, Phương Điềm sốt ruột hỏi.“Không, anh ấy bất tỉnh rồi. Mình sẽ từ từ tìm hiểu sau, không phải cùng phe với Phó Tư Viễn là được. Mình còn chưa kịp dọn đi thì tên cặn bã đó đã đánh hơi được mà mò đến rồi, cậu trong chừng tiểu Phàm dùm mình. Tuy hắn đã hoảng sợ bỏ chạy nhưng không biết lại lên cơn bất chợt lúc nào…ngày nào còn chưa chuyển đi thì mình còn bất an trong lòng lắm!”“Ừ, cậu cứ an tâm đi! Mình sẽ cẩn thận bảo vệ tiểu bảo bối.”“Mình cúp máy đây! Phải vào phòng cấp cứu rồi.”Chiếc xe dừng xịch ở cổng sau phòng cấp cứu, Diệc Tâm đi theo sau xe đẩy của Âu Thần Hi vào bên trong. Một người y tá nhìn thấy cô liền đưa phiếu thông tin sang, yêu cầu cô hoàn thành trước.“Cô là người nhà của bệnh nhân vừa chuyển vào cấp cứu kia phải không? Vui lòng điền thông tin bệnh nhận vào đây rồi đi đóng tiền viện phí ở ngoài quầy kia.”Diệc Tâm ấp úng. Cô không biết mối quan hệ giữa mình với Âu Thần Hi là gì, cũng chẳng phải là danh nghĩa người nhà để đứng ra.“Tôi…tôi chỉ là người qua đường thôi, không phải là người nhà!”Người y tá kia đắn đo 1 chút.“Chúng tôi cần ký giấy tờ để tiến hành tiểu phẫu cho bệnh nhân trước, bây giờ làm sao đây?”Diệp Tâm chợt nghĩ ra 1 ý.“Tôi có thể đi đóng tiền cho anh ấy trước không, để tôi tìm cách gọi người nhà của anh ấy đến, dù sao tính mạng của bệnh nhân vẫn là trên hết!”“Được, cô theo tôi qua đây!”, người y tá kia cũng hết cách, không thể bỏ mặc bệnh nhân được nên đành nghe theo Diệc Tâm.Sau khi cô vừa nộp viện phí xong thì điện thoại đột nhiên reo vang – số lạ đang gọi đến, cô ngập ngừng 1 lát rồi bắt máy, bên kia đầu dây là 1 giọng xa lạ cực kỳ nóng nảy, gấp gáp.“Cô là Diệc Tâm à. Xin lỗi, cô có gặp qua Tổng giám đốc Âu của chúng tôi hay không?”“Xin lỗi, anh là…”“Tôi quên chưa giới thiệu, tôi là Lục Phương – Quản lý cấp cao của Âu thị. Chiều nay cậu ấy nói có việc ra ngoài gấp, nhưng điện thoại đã hơn 3 tiếng rồi vẫn không liên lạc được.”“Anh có thể đến bệnh viện Đông Sơn số 3 ngay không, Âu Thần Hi hiện đang bị thương…chờ cấp cứu.”“Cô vừa nói gì, sao Tổng giám của chúng tôi mấy tiếng trước còn khỏe mạnh giờ lại bị thương…cô nói ngay cho tôi.”, ! Lục Phương bực bội gắt lên trong điện thoại.Lục Phương không biết sao Âu Tổng lại cứ phải theo đuổi cô gái này, cô ta là khắc tinh của anh kia mà. Hết đau dạ dày nhập viện, bây giờ lại bị thương, rồi sau này còn xảy ra vấn đề gì nữa?Trong lòng Diệc Tâm nhộn nhạo khó chịu, người vừa gọi đến có vẻ như có thành kiến với cô, nói chuyện rất cứng nhắc. Cô không biết là thế nào giải thích cho anh ta tình huống khó xử này! Phải, là cô sai rồi, chính là cô mang đến tất cả những phiền phức này cho anh.
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 64: Mối quan hệ bất chính


“Anh cứ đến bệnh viện ngay đi, cần người thân của Âu Thần Hi gấp. Gặp rồi tôi sẽ trực tiếp giải thích với anh!”, Diệc Tâm nói xong mà phát hiện mình toát mồ hôi lạnh, ướt đẫm cả điện thoại đang cầm trên tay.“Được, cô chờ đó với Đại thiếu gia, tôi đến bệnh viện ngay!”Lục Phương vừa chạy xe vừa bực tức, anh ta cố gắng dùng tốc độ nhanh nhất để phóng đến bệnh viện. Lần này nhất định không cả nể nữa mà cho Diệc Tâm kia 1 trận, cô ta chỉ là 1 cô gái tầm thường thôi mà hết lần này đến lần khác làm hại đến Đại Thiếu gia cao quý của Âu thị danh tiếng lẫy lừng sao? Chưa kể hành vi lần này được tính là nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến tính mạng của cậu chủ nữa, nếu xảy ra chuyện gì làm sao mà cô ta gánh nổi chứ! Càng nghĩ thì lửa giận trong lòng của Lục Phương lại càng cháy lên bừng bừng, tay anh siết chặt lấy vô lăng đến mức đỏ bầm.Diệc Tâm ngồi ở ngoài ghế chờ trước phòng Tiểu phẫu,cô có chút mệt mỏi tựa đầu vào thành ghế, ngủ gà ngủ gật.Đột nhiên có tiếng bước chân dồn dập vang lên trên hành lang dội thẳng vào màng nhĩ khiến cô choàng tỉnh dậy, cô nhận ra người đứng trước mặt cô là Lục Phương. Đại tổng quản nổi tiếng cực kỳ hắc ám của Âu Dương Thịnh Thế, cô không phải là không biết tiếng của anh ta. Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.Lục Phương cau mày nhìn cô, ánh mắt tối đi vì bực tức.“Cô là Diệc Tâm?”Anh ta đưa mắt nhìn xuống chiếc áo dính máu lấm tấm của Diệc Tâm cùng vẻ mặt nhợt nhạt hớt hải của cô, cơn giận cũng từ từ dịu đi. Có thể là cô cũng không cố ý để xảy ra chuyện với Âu Thần Hi, anh liền nhẹ nhàng hỏi.“Đại Thiếu gia sao rồi?”Diệc Tâm đưa mắt nhìn vào phòng cấp cứu, cố tránh ánh mắt hình viên đạn của Lục Phương.“Anh ấy vào được hơn 20 phút rồi, chắc cũng sắp xong rồi!”“Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?”, Lục Phương tằng hắng mấy tiếng.“À, chồng cũ của tôi đến chung cư chỗ tôi đang ở uy h**p, hắn ta còn mang theo cả dao. Không ngờ đúng lúc đó Âu Thần Hi lại xuất hiện, anh ấy nhìn thấy tôi gặp nguy hiểm liền lao đến đỡ tôi…vì thế mới bị Phó Tư Viễn đâm trúng vào bả vai.”“Chồng cũ của cô…cô đã có chồng rồi sao?”, Lục Phương đờ người ra, mặt không còn chút máu.Diệc Tâm đỏ mặt gật gật đầu, cô cảm thấy như mình đang bị vạch trần trước mặt đám đông đầy soi mói vậy. Nếu không biết rõ ngọn ngành như Lục Phương chắc chắn sẽ cảm thấy cô và Âu Thần Hi là mối quan hệ sai trái, không thể nào chấp nhận được.Đầu óc của Lục Phương rối rắm như 1 đống tơ vò, anh không thể nào hiểu nỗi suy nghĩ của Đại Thiếu gia nhà anh nữa rồi. Sao lại có thể hứng thú với 1 người phụ nữ đã có chồng rồi kia chứ, chưa hết, còn xông vào đỡ đạn cho cô ta để đến mức bị đâm thương tích không nhỏ! Những buổi hẹn hò với các tiểu thư danh gia vọng tộc thì cậu ta đều trốn tránh cho bằng được, còn không cũng kiếm chuyện gì đấy phá hỏng, vậy mà đối với Diệc Tâm này lại “nhất kiến chung tình”. Có phải là cô ta dùng bùa ngải gì mê hoặc hay không? Lục Phương nhìn Diệc Tâm bằng đôi mắt dè dặt.“Quan hệ của cô với Đại Thiếu gia của chúng tôi là….là tình nhân à?”, ngắc ngứ mãi Lục Phương mới thốt ra được 2 chữ “tình nhân” kia.Diệc Tâm nghe thấy mà chấn động, cô lắc đầu nguầy nguậy.“Không phải đâu, anh hiểu lầm rồi! Chúng tôi chỉ là bạn bình thường thôi. Chuyện này xảy ra với anh ấy tôi cũng áy náy lắm.”Lục Phương còn đang ngờ vực trong lòng thì có tiếng cửa phòng “xịch” mở. Vị bác sĩ toàn thân trắng toát đứng ở cửa gọi dõng dạc.“Ai là người nhà của bệnh nhân Âu Thần Hi?”“Tôi.”Cả 2 người đều lên tiếng bất giác quay sang nhìn nhau. Diệc Tâm bối rối vuốt tóc, cô vừa mới nói mình chỉ là bạn của Âu Thần Hi, thế mà giờ lại dõng dạc nhận người thân với anh ta.“Anh…anh vào với anh ấy đi.”Lục Phương khẽ gật đầu.“Là tôi, cậu ấy sao rồi?”“Tình trạng của bệnh nhân đã ổn định, khâu vết thương lại rồi, cũng đã truyền 1 ít máu! Bây giờ cứ để cậu ta nằm lại theo dõi mấy ngày xem tình trạng vết thương như thế nào.”Vẻ mặt của Lục Phương đã giảm đi mấy phần u ám, chân mày cũng giãn ra. Diệc Tâm thì ôm ngực thở phào nhẹ nhõm, cô vừa tính quay đi thì bị Lục Phương gọi giật lại.“Này, cô tính đi đâu thế?”“Tôi…tôi thấy đã có anh vào với anh ấy rồi nên tôi muốn đi về!”“Không được, cô không thể về?”Diệc Tâm tròn mắt kinh ngạc, chẳng phải anh ta rất ghét cô bám lấy Âu Thần Hi hay sao? Nhìn sơ qua cũng có thể thấy được thái độ rõ rành rành đó, vậy còn muốn cô ở lại làm gì? Tâm trạng của Diệc Tâm trở nên phức tạp, cô trù trừ nữa muốn đi nữa lại muốn ở.“Anh gọi tôi à, tại sao tôi không thể về?”“Cô đã liên lụy Đại thiếu gia của tôi như vậy rồi còn không hối lỗi ư? Cậu ấy nằm 1 chỗ như vậy cần có người chăm sóc.”“Vậy người của Âu gia đâu, chẳng nhẽ lại không có 1 ai có thể đến hay sao?”, Diệc Tâm nhíu mày ngờ vực.“Khi nào có người đến thay thì cô có thể về, còn bây giờ thì chưa.”, Lục Phương lạnh lùng nhìn thẳng vào Diệc Tâm.
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 65: Bị buột chung một chỗ


“Anh…anh đang ép buộc tôi sao?”, Diệc Tâm khẽ cau mày khó chịu. Rõ ràng Lục Phương đang làm khó dễ cô.“Nếu cô thích nghĩ như vậy thì xem như là vậy đi! Bây giờ tôi còn có chuyện phải về công ty giải quyết. Cô ở lại trong chừng Đại Thiếu gia, một lát nữa sẽ có người mang cháo tổ yến vào cho cậu ấy, tỉnh dậy rồi cô nhớ ép cậu ấy ăn 1 chút!”Ra lệnh xong thì Lục Phương nhanh chóng rời đi trước ánh mắt tức giận của Diệc Tâm. Chẳng hiểu thế nào mà cô lại 1 lần nữa bị buột chung với Âu Thần Hi rồi.Một người y tá từ trong phòng bệnh bước đến ra hiệu cho Diệc Tâm.“Bệnh nhân đã được chuyển về phòng bình thường, bây giờ cô có thể vào với anh ta rồi. Đây là 1 số yêu cầu cần chú ý để tránh cho vết thương bị nhiễm trùng.”“Cảm ơn cô!”, Diệc Tâm nhận lấy tờ giấy cô ta đưa. Dù sao cô cũng là y tá, những chuyện chăm sóc vết thương này cô đều rất rõ.Âu Thần Hi nằm trên chiếc giường trắng, một thân cao lớn bây giờ có vẻ nhỏ nhoi lọt thỏm giữa bốn bề khung cảnh chỉ toàn 1 màu trắng toát. Diệc Tâm chầm chậm bước vào, cô cảm thấy mùi thuốc sát trùng nồng đậm lẩn khuất trong không khí, muốn mở cửa sổ ra một chút cho thoát nhưng ngại ánh sáng bên ngoài chiếu vào sẽ đánh thức anh dậy.Diệc Tâm đến bên cạnh giường, đưa tay lên sờ trán Âu Thần Hi, cảm giát man mát – anh không sốt. Cô thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống bên cạnh, rót 1 ít nước vào chiếc cốc thủy tinh, đút từ muỗng nho nhỏ cho anh đỡ khô miệng. Vì tác dụng của thuốc mê nên Âu Thần Hi vẫn chưa tỉnh, mắt anh nhắm nghiền, cả gương mặt với những đường nét như tạc bây giờ tái đi nên trông có chút giống một bức tượng bằng băng lạnh lẽo nhìn vừa ma mị vừa có chút quyến rũ.Trời dần ngả về chiều, ánh nắng ít ỏi còn le lói ở phía chân trời. Diệc Tâm đi đến gần cửa sổ, cô khẽ vén rèm, mở he hé 1 cánh cửa, nhìn ra bên ngoài. Những cành mộc lan đã bắt đầu nở những đóa hoa đầu tiên, màu hồng nhàn nhạt mềm mại tựa như những chiếc kẹo bông gòn ngọt ngào, hương thơm man mát khẽ len vào phòng.“Nước…cho tôi nước…””Tiếng kêu khe khẽ khiến cho Diệc Tâm đang lơ đễnh giật mình quay lại. Âu Thần Hi he hé 1 mắt mấp máy môi gọi 1 cách khó khăn, có vẻ như anh vừa tỉnh dậy.“Anh tỉnh rồi sao? Chờ tôi một chút.”Diệc Tâm cầm cốc nước ban nãy cho anh uống pha thêm 1 chút nước mật ong ấm rồi mang đến bên giường.“Nước đây! Để tôi đỡ anh ngồi dậy. Có cảm thấy đau ở đâu không?”Âu Thần Hi ngước đôi mắt cay xè vì chưa quen với ánh sáng xung quanh nhìn nhìn Diệc Tâm.“Là em thật sao, không phải là tôi đang mơ chứ?’’Diệc Tâm lắc lắc đầu.“Anh không mơ đâu, tiểu phẫu xong rồi, vết thương vài hôm nữa sẽ nhanh chóng lành thôi! Uống chút nước ấm nhé.”Âu Thần Hi ngoan ngoãn như 1 chú cún con dựa vào Diệc Tâm, khẽ hớp từng muỗng nước được đưa tới. Đầu anh vẫn còn cảm giác đau buốt, cơn đau từng chập lại kéo đến khiến anh cau mày, nhăn mặt. Diệc Tâm nhìn thấy liền lo lắng. Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước“Nước nóng quá à? Để tôi thổi cho nguội bớt.”“Không phải, đầu tôi đau quá, chuyện này có bình thường không?”Diệc Tâm nhẹ nhàng đưa tay xoa xoa trán cho Âu Thần Hi 1 cách dịu dàng.“Không sao đâu, do anh bị thiếu máu quá nhiều nên còn choáng váng thôi. Một lát nữa sẽ đỡ hơn!”Âu Thần Hi gật đầu nhìn Diệc Tâm bằng ánh mắt đầy tin tưởng.Bất chợt bên ngoài có tiếng gõ cửa dồn dập truyền đến.“Chờ một lát!”“Anh tựa vào đây đi! Để tôi ra mở cửa xem là ai đến.”“Ừm.”, Âu Thần Hi nhìn theo bóng lưng của Diệc Tâm, anh có phần bực bội, chẳng biết ai lại đến phá đám bầu không khí thân mật này của 2 người nữa.“Là anh à?”, Diệc Tâm kinh ngạc nhìn Hứa Minh Hàn tay xách nách mang cả 1 đống thứ.“Đúng đúng, mau tránh ra cho tôi vào nào! Cô cũng ở đây sao?”, dù miệng nói như vậy nhưng thái độ của Hứa Minh Hàn chẳng có gì là bất ngờ trước sự hiện diện của Diệc Tâm cả.Dù mang vác như mua hết cả siêu thị đến thăm bệnh nhưng Hứa Minh Hàn lại rất nhanh nhẹn, ngay lập tức lao đến bên giường của Âu Thần Hi xum xoe.“Thần Hi, cậu nhìn xem mình có lòng không này, mang đến bao nhiêu là quà cho cậu!”Sau đó Hứa Minh Hàn không thèm quan tâm đến vẻ mặt đen đi vì khó chịu của Âu Thần Hi đột ngột nhào đến vỗ vai anh mấy cái khiến anh đau đớn hét lên.“Hứa Minh Hàn chết tiệt, cậu vừa vỗ vào bên vai bị thương của mình đấy! Cút ngay.”“Xin lỗi, xin lỗi. Mình không cố ý mà!”, Hứa Minh Hàn đứng đậy xua xua tay cười cầu tài.Diệc Tâm lật đật chạy đến gần, cô nhìn thấy một mảng máu đỏ tươi từ từ loang ra trên phần băng trắng toát bó 1 bên vai của Âu Thần Hi, hốt hoảng nhíu mày nhìn Hứa Minh Hàn.“Anh động đến vết thương của anh ấy rồi, có vẻ như máu lại chảy ra. Để tôi tìm bác sĩ đến xem sao!”Lúc này Hứa Minh Hàn mới nhận thức được sự nghiêm trọng của vấn đề mình vừa gây ra.“Cậu ta sẽ không sao chứ…sao máu ngày càng nhiều thế này!”“Anh trông anh ấy dùm tôi 1 lát đi, để tôi đi gọi bác sĩ đã!”Hứa Minh Hàn mặt tái đi, ngồi xuống bên giường.
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 66: Bị buột chung một chỗ


“Anh…anh đang ép buộc tôi sao?”, Diệc Tâm khẽ cau mày khó chịu. Rõ ràng Lục Phương đang làm khó dễ cô.“Nếu cô thích nghĩ như vậy thì xem như là vậy đi! Bây giờ tôi còn có chuyện phải về công ty giải quyết. Cô ở lại trong chừng Đại Thiếu gia, một lát nữa sẽ có người mang cháo tổ yến vào cho cậu ấy, tỉnh dậy rồi cô nhớ ép cậu ấy ăn 1 chút!”Ra lệnh xong thì Lục Phương nhanh chóng rời đi trước ánh mắt tức giận của Diệc Tâm. Chẳng hiểu thế nào mà cô lại 1 lần nữa bị buột chung với Âu Thần Hi rồi.Một người y tá từ trong phòng bệnh bước đến ra hiệu cho Diệc Tâm.“Bệnh nhân đã được chuyển về phòng bình thường, bây giờ cô có thể vào với anh ta rồi. Đây là 1 số yêu cầu cần chú ý để tránh cho vết thương bị nhiễm trùng.”“Cảm ơn cô!”, Diệc Tâm nhận lấy tờ giấy cô ta đưa. Dù sao cô cũng là y tá, những chuyện chăm sóc vết thương này cô đều rất rõ.Âu Thần Hi nằm trên chiếc giường trắng, một thân cao lớn bây giờ có vẻ nhỏ nhoi lọt thỏm giữa bốn bề khung cảnh chỉ toàn 1 màu trắng toát. Diệc Tâm chầm chậm bước vào, cô cảm thấy mùi thuốc sát trùng nồng đậm lẩn khuất trong không khí, muốn mở cửa sổ ra một chút cho thoát nhưng ngại ánh sáng bên ngoài chiếu vào sẽ đánh thức anh dậy.Diệc Tâm đến bên cạnh giường, đưa tay lên sờ trán Âu Thần Hi, cảm giát man mát – anh không sốt. Cô thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống bên cạnh, rót 1 ít nước vào chiếc cốc thủy tinh, đút từ muỗng nho nhỏ cho anh đỡ khô miệng. Vì tác dụng của thuốc mê nên Âu Thần Hi vẫn chưa tỉnh, mắt anh nhắm nghiền, cả gương mặt với những đường nét như tạc bây giờ tái đi nên trông có chút giống một bức tượng bằng băng lạnh lẽo nhìn vừa ma mị vừa có chút quyến rũ.Trời dần ngả về chiều, ánh nắng ít ỏi còn le lói ở phía chân trời. Diệc Tâm đi đến gần cửa sổ, cô khẽ vén rèm, mở he hé 1 cánh cửa, nhìn ra bên ngoài. Những cành mộc lan đã bắt đầu nở những đóa hoa đầu tiên, màu hồng nhàn nhạt mềm mại tựa như những chiếc kẹo bông gòn ngọt ngào, hương thơm man mát khẽ len vào phòng.“Nước…cho tôi nước…””Tiếng kêu khe khẽ khiến cho Diệc Tâm đang lơ đễnh giật mình quay lại. Âu Thần Hi he hé 1 mắt mấp máy môi gọi 1 cách khó khăn, có vẻ như anh vừa tỉnh dậy.“Anh tỉnh rồi sao? Chờ tôi một chút.”Diệc Tâm cầm cốc nước ban nãy cho anh uống pha thêm 1 chút nước mật ong ấm rồi mang đến bên giường.“Nước đây! Để tôi đỡ anh ngồi dậy. Có cảm thấy đau ở đâu không?”Âu Thần Hi ngước đôi mắt cay xè vì chưa quen với ánh sáng xung quanh nhìn nhìn Diệc Tâm.“Là em thật sao, không phải là tôi đang mơ chứ?’’Diệc Tâm lắc lắc đầu.“Anh không mơ đâu, tiểu phẫu xong rồi, vết thương vài hôm nữa sẽ nhanh chóng lành thôi! Uống chút nước ấm nhé.”Âu Thần Hi ngoan ngoãn như 1 chú cún con dựa vào Diệc Tâm, khẽ hớp từng muỗng nước được đưa tới. Đầu anh vẫn còn cảm giác đau buốt, cơn đau từng chập lại kéo đến khiến anh cau mày, nhăn mặt. Diệc Tâm nhìn thấy liền lo lắng. Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước“Nước nóng quá à? Để tôi thổi cho nguội bớt.”“Không phải, đầu tôi đau quá, chuyện này có bình thường không?”Diệc Tâm nhẹ nhàng đưa tay xoa xoa trán cho Âu Thần Hi 1 cách dịu dàng.“Không sao đâu, do anh bị thiếu máu quá nhiều nên còn choáng váng thôi. Một lát nữa sẽ đỡ hơn!”Âu Thần Hi gật đầu nhìn Diệc Tâm bằng ánh mắt đầy tin tưởng.Bất chợt bên ngoài có tiếng gõ cửa dồn dập truyền đến.“Chờ một lát!”“Anh tựa vào đây đi! Để tôi ra mở cửa xem là ai đến.”“Ừm.”, Âu Thần Hi nhìn theo bóng lưng của Diệc Tâm, anh có phần bực bội, chẳng biết ai lại đến phá đám bầu không khí thân mật này của 2 người nữa.“Là anh à?”, Diệc Tâm kinh ngạc nhìn Hứa Minh Hàn tay xách nách mang cả 1 đống thứ.“Đúng đúng, mau tránh ra cho tôi vào nào! Cô cũng ở đây sao?”, dù miệng nói như vậy nhưng thái độ của Hứa Minh Hàn chẳng có gì là bất ngờ trước sự hiện diện của Diệc Tâm cả.Dù mang vác như mua hết cả siêu thị đến thăm bệnh nhưng Hứa Minh Hàn lại rất nhanh nhẹn, ngay lập tức lao đến bên giường của Âu Thần Hi xum xoe.“Thần Hi, cậu nhìn xem mình có lòng không này, mang đến bao nhiêu là quà cho cậu!”Sau đó Hứa Minh Hàn không thèm quan tâm đến vẻ mặt đen đi vì khó chịu của Âu Thần Hi đột ngột nhào đến vỗ vai anh mấy cái khiến anh đau đớn hét lên.“Hứa Minh Hàn chết tiệt, cậu vừa vỗ vào bên vai bị thương của mình đấy! Cút ngay.”“Xin lỗi, xin lỗi. Mình không cố ý mà!”, Hứa Minh Hàn đứng đậy xua xua tay cười cầu tài.Diệc Tâm lật đật chạy đến gần, cô nhìn thấy một mảng máu đỏ tươi từ từ loang ra trên phần băng trắng toát bó 1 bên vai của Âu Thần Hi, hốt hoảng nhíu mày nhìn Hứa Minh Hàn.“Anh động đến vết thương của anh ấy rồi, có vẻ như máu lại chảy ra. Để tôi tìm bác sĩ đến xem sao!”Lúc này Hứa Minh Hàn mới nhận thức được sự nghiêm trọng của vấn đề mình vừa gây ra.“Cậu ta sẽ không sao chứ…sao máu ngày càng nhiều thế này!”“Anh trông anh ấy dùm tôi 1 lát đi, để tôi đi gọi bác sĩ đã!”Hứa Minh Hàn mặt tái đi, ngồi xuống bên giường.
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 67: Hôn thê trên trời rơi xuống


Châu Thúy Hoa mặc 1 chiếc váy dài bằng lụa tơ tằm thiết kế riêng ngồi bắt chéo chân trên chiếc trường kỷ bọc nhung sang trọng, tay cầm tách trà hoa hồng Anh quốc vừa nhấm nháp từng ngụm vừa nhìn cô gái ngồi trước mặt mỉm cười dịu dàng.“Cháu thấy trà ở quán này thế nào? Nguyên liệu nhập khẩu từ nước ngoài về đấy, đều rất cao cấp.”“Dạ vâng, cháu thấy quán trà mà Phu nhân chọn hẳn nhiên không chê vào đâu được rồi ạ. Rất thơm ngon.”, vừa nói dứt lời Vương Chi Nguyệt liền cầm tách trà của mình đưa lên miệng uống 1 cách đài các.Châu Thúy Hoa gật gật đầu tỏ vẻ hài lòng, cô gái này miệng rất ngọt ngào, còn biết làm cho người đối diện vui vẻ. Chắc hẳn có thể khiến cho Âu Thần Hi thay đổi, ai lại không thích 1 cô gái nhỏ vừa xinh đẹp lại vừa dịu dàng chứ!Nói về việc lấy lòng người khác thì không ai có thể khôn khéo hơn Vương Chi Nguyệt, huống hồ đây còn là mẹ của Âu Thiếu gia danh tiếng nhất ở Trữ Châu này! Được lọt vào mắt xanh của mẹ anh ta chẳng phải là chuyện quá tốt hay sao. Dù cho Âu Thần Hi không có chút tình cảm nào với cô đi chăng nữa nhưng nếu có mẹ của anh ta làm hậu thuẫn chẳng nhẽ cô còn phải lo lắng anh ta không chấp nhận hay sao. Chỉ là 1 sớm 1 chiều mà thôi! Nghĩ thế nên cô khấp khởi mừng thầm trong bụng khi Châu Thúy Hoa gọi cô ra quán trà trò chuyện.Vương Chi Nguyệt là con gái út của Vương Hồng Bảo – một trong những đại gia có tiếng ở Trữ Châu này, tài muôn bạc vạn, so với cô chị nổi tiếng ăn chơi đàng đúm Vương Hạ Chi thì Vương Chi Nguyệt lại có tiếng tăm tốt hơn hẳn. Vừa có học thức lại rất đoan trang thục nữ, nghe nói còn biết nấu ăn, thêu thùa may vá, chính vì vậy mà Châu Thúy Hoa liền cảm thấy ưng ý cô tiểu thư này.Mấy năm nay bà tích cực đưa con trai đi coi mắt hết tất cả các mối “môn đăng hộ đối” trong thành phố nhưng đứa con trai cứng đầu này chẳng vừa ý 1 ai cả, lúc nào buổi xem mắt cũng xảy ra vấn đề không lớn thì nhỏ. Mà Âu Thần Hi là con trai duy nhất, cháu đích tôn của nhà họ Âu, năm nay cũng đã hơn 30 tuổi rồi, chẳng còn nhỏ nhoi gì nữa, nếu sớm kết hôn thì con chẳng phải đã lớn rồi sao! Càng nghĩ thì Châu Thúy Hoa càng đau đầu.Chẳng ngờ đâu trong dạ tiệc của giới quý tộc vào tháng trước bà lại vô tình gặp được Vương Chi Nguyệt – vừa nhìn đã rất thu hút. Thế nên mới có cuộc hẹn gặp ngày hôm nay, bà cũng biết con trai mình là ‘con rùa vàng’ mà cô gái nào ở Trữ Châu này cũng đều yêu thích cả. Không khó khăn gì mà Vương Chi Nguyệt đã sớm bày tỏ cảm tình với Đại Thiếu gia mình còn chưa gặp mặt riêng này!“Vương Chi Nguyệt, cháu cảm thấy Âu Thần Hi nhà cô như thế nào?”“Cuối cùng đã vào vấn đề chính rồi sao?”, Vương Chi Nguyệt như mở cờ trong lòng, khẽ nhoẻn miệng cười.“Âu Đại Thiếu gia là thần tượng trong lòng cháu đấy ạ! Người vừa anh tuấn lại vừa tài ba nữa.”“Thật sao, Thần Hi thế mà lại là thần tượng của cháu à? Cô cứ sợ cháu chê nó lớn tuổi, không phù hợp với cháu kia đấy.’’, Châu Thúy Hoa hào hứng reo lên.Vương Chi Nguyệt xua xua tay lia lịa.“Cháu nào có ý như thế chứ! Âu Đại Thiếu gia xuất chúng như vậy, cháu mơ còn không được nữa là!”Trong đáy mắt của Châu Thúy Hoa ánh lên tia mừng rỡ. Nếu như Vương Chi Nguyệt cũng có ý với Âu Thần Hi thì tốt rồi, chỉ còn đi thuyết phục đứa con trai cứng đầu này nữa thôi. Nghĩ thế bà đưa tay nắm lấy tay của Vương Chi Nguyệt.“Thế thì quá tốt rồi! Để ta bảo nó đến đây, dù sao cũng phải giới thiệu 1 chút. Đứa con trai bướng bỉnh này của ta đến tuổi này còn chưa để mắt đến ai cả, ta thật sự rất lo lắng.”“Vâng ạ, cháu cũng rất muốn gặp anh ấy!”Châu Thúy Hoa mỉm cười nhìn Vương Chi Nguyệt, bà lấy điện thoại từ trong túi xách tay ra thong thả bấm số - một hồi lâu sau vẫn là không liên lạc được, sao vậy nhỉ?Bà thử lại mấy lần vẫn y nguyên kết quả như vậy liền lo lo lắng lắng gọi cho Lục Phương. Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước“Lục Phương à, Đại Thiếu gia đâu rồi, sao tôi gọi cho nó không được thế?”Lục Phương ngay khi nhìn thấy điện thoại của Âu phu nhân gọi đến thì hồn phi phách tán. Anh ta vốn dĩ muốn giấu nhẹm chuyện này, Âu Thần Hi thường không thích người nhà xen vào chuyện cá nhân của mình, thường không bao giờ báo về nhà bất cứ chuyện gì. Lần này cũng không ngoại lệ…nhưng chẳng hiểu sao đột nhiên Châu Thúy Hoa lại bất ngờ gọi đến.“Sao thế? Có chuyện gì mà cậu không trả lời tôi?”, Châu Thúy Hoa phát hiện ra thái độ bất thường của Lục Phương liền liên tục gặng hỏi.“Vâng, đúng là có chút chuyện ạ!”,đến lúc này Lục Phương biết mình không thể giấu diếm được, nếu cậu chủ có chuyện gì thì anh ta cũng không tránh khỏi liên lụy.“Chuyện gì, nói nhanh lên!”“Đại Thiếu gia bị thương đang nằm viện ạ?”“Cái gì, nó bị thương lúc nào, nằm bệnh viện nào?”, Châu Thúy Hoa sốt ruột, hai tay đã bắt đầu run rẩy.“Là bệnh viện Đông Sơn số 3, phòng 2007 ạ!”Châu Thúy Hoa run run đặt điện thoại xuống bàn, ngước mắt nhìn Vương Chi Nguyệt.“Xin lỗi cháu, Âu Thần Hi đang nằm viện không đến được! Giờ ta phải sang đó ngay.”“Phu nhân, để cháu đi với bác.”, Vương Chi Nguyệt ngay lập tức đề nghị, đến chăm sóc chồng chưa cưới chẳng phải điều nên làm sao.
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 68: Hôn thê trên trời rơi xuống


Châu Thúy Hoa mặc 1 chiếc váy dài bằng lụa tơ tằm thiết kế riêng ngồi bắt chéo chân trên chiếc trường kỷ bọc nhung sang trọng, tay cầm tách trà hoa hồng Anh quốc vừa nhấm nháp từng ngụm vừa nhìn cô gái ngồi trước mặt mỉm cười dịu dàng.“Cháu thấy trà ở quán này thế nào? Nguyên liệu nhập khẩu từ nước ngoài về đấy, đều rất cao cấp.”“Dạ vâng, cháu thấy quán trà mà Phu nhân chọn hẳn nhiên không chê vào đâu được rồi ạ. Rất thơm ngon.”, vừa nói dứt lời Vương Chi Nguyệt liền cầm tách trà của mình đưa lên miệng uống 1 cách đài các.Châu Thúy Hoa gật gật đầu tỏ vẻ hài lòng, cô gái này miệng rất ngọt ngào, còn biết làm cho người đối diện vui vẻ. Chắc hẳn có thể khiến cho Âu Thần Hi thay đổi, ai lại không thích 1 cô gái nhỏ vừa xinh đẹp lại vừa dịu dàng chứ!Nói về việc lấy lòng người khác thì không ai có thể khôn khéo hơn Vương Chi Nguyệt, huống hồ đây còn là mẹ của Âu Thiếu gia danh tiếng nhất ở Trữ Châu này! Được lọt vào mắt xanh của mẹ anh ta chẳng phải là chuyện quá tốt hay sao. Dù cho Âu Thần Hi không có chút tình cảm nào với cô đi chăng nữa nhưng nếu có mẹ của anh ta làm hậu thuẫn chẳng nhẽ cô còn phải lo lắng anh ta không chấp nhận hay sao. Chỉ là 1 sớm 1 chiều mà thôi! Nghĩ thế nên cô khấp khởi mừng thầm trong bụng khi Châu Thúy Hoa gọi cô ra quán trà trò chuyện.Vương Chi Nguyệt là con gái út của Vương Hồng Bảo – một trong những đại gia có tiếng ở Trữ Châu này, tài muôn bạc vạn, so với cô chị nổi tiếng ăn chơi đàng đúm Vương Hạ Chi thì Vương Chi Nguyệt lại có tiếng tăm tốt hơn hẳn. Vừa có học thức lại rất đoan trang thục nữ, nghe nói còn biết nấu ăn, thêu thùa may vá, chính vì vậy mà Châu Thúy Hoa liền cảm thấy ưng ý cô tiểu thư này.Mấy năm nay bà tích cực đưa con trai đi coi mắt hết tất cả các mối “môn đăng hộ đối” trong thành phố nhưng đứa con trai cứng đầu này chẳng vừa ý 1 ai cả, lúc nào buổi xem mắt cũng xảy ra vấn đề không lớn thì nhỏ. Mà Âu Thần Hi là con trai duy nhất, cháu đích tôn của nhà họ Âu, năm nay cũng đã hơn 30 tuổi rồi, chẳng còn nhỏ nhoi gì nữa, nếu sớm kết hôn thì con chẳng phải đã lớn rồi sao! Càng nghĩ thì Châu Thúy Hoa càng đau đầu.Chẳng ngờ đâu trong dạ tiệc của giới quý tộc vào tháng trước bà lại vô tình gặp được Vương Chi Nguyệt – vừa nhìn đã rất thu hút. Thế nên mới có cuộc hẹn gặp ngày hôm nay, bà cũng biết con trai mình là ‘con rùa vàng’ mà cô gái nào ở Trữ Châu này cũng đều yêu thích cả. Không khó khăn gì mà Vương Chi Nguyệt đã sớm bày tỏ cảm tình với Đại Thiếu gia mình còn chưa gặp mặt riêng này!“Vương Chi Nguyệt, cháu cảm thấy Âu Thần Hi nhà cô như thế nào?”“Cuối cùng đã vào vấn đề chính rồi sao?”, Vương Chi Nguyệt như mở cờ trong lòng, khẽ nhoẻn miệng cười.“Âu Đại Thiếu gia là thần tượng trong lòng cháu đấy ạ! Người vừa anh tuấn lại vừa tài ba nữa.”“Thật sao, Thần Hi thế mà lại là thần tượng của cháu à? Cô cứ sợ cháu chê nó lớn tuổi, không phù hợp với cháu kia đấy.’’, Châu Thúy Hoa hào hứng reo lên.Vương Chi Nguyệt xua xua tay lia lịa.“Cháu nào có ý như thế chứ! Âu Đại Thiếu gia xuất chúng như vậy, cháu mơ còn không được nữa là!”Trong đáy mắt của Châu Thúy Hoa ánh lên tia mừng rỡ. Nếu như Vương Chi Nguyệt cũng có ý với Âu Thần Hi thì tốt rồi, chỉ còn đi thuyết phục đứa con trai cứng đầu này nữa thôi. Nghĩ thế bà đưa tay nắm lấy tay của Vương Chi Nguyệt.“Thế thì quá tốt rồi! Để ta bảo nó đến đây, dù sao cũng phải giới thiệu 1 chút. Đứa con trai bướng bỉnh này của ta đến tuổi này còn chưa để mắt đến ai cả, ta thật sự rất lo lắng.”“Vâng ạ, cháu cũng rất muốn gặp anh ấy!”Châu Thúy Hoa mỉm cười nhìn Vương Chi Nguyệt, bà lấy điện thoại từ trong túi xách tay ra thong thả bấm số - một hồi lâu sau vẫn là không liên lạc được, sao vậy nhỉ?Bà thử lại mấy lần vẫn y nguyên kết quả như vậy liền lo lo lắng lắng gọi cho Lục Phương. Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước“Lục Phương à, Đại Thiếu gia đâu rồi, sao tôi gọi cho nó không được thế?”Lục Phương ngay khi nhìn thấy điện thoại của Âu phu nhân gọi đến thì hồn phi phách tán. Anh ta vốn dĩ muốn giấu nhẹm chuyện này, Âu Thần Hi thường không thích người nhà xen vào chuyện cá nhân của mình, thường không bao giờ báo về nhà bất cứ chuyện gì. Lần này cũng không ngoại lệ…nhưng chẳng hiểu sao đột nhiên Châu Thúy Hoa lại bất ngờ gọi đến.“Sao thế? Có chuyện gì mà cậu không trả lời tôi?”, Châu Thúy Hoa phát hiện ra thái độ bất thường của Lục Phương liền liên tục gặng hỏi.“Vâng, đúng là có chút chuyện ạ!”,đến lúc này Lục Phương biết mình không thể giấu diếm được, nếu cậu chủ có chuyện gì thì anh ta cũng không tránh khỏi liên lụy.“Chuyện gì, nói nhanh lên!”“Đại Thiếu gia bị thương đang nằm viện ạ?”“Cái gì, nó bị thương lúc nào, nằm bệnh viện nào?”, Châu Thúy Hoa sốt ruột, hai tay đã bắt đầu run rẩy.“Là bệnh viện Đông Sơn số 3, phòng 2007 ạ!”Châu Thúy Hoa run run đặt điện thoại xuống bàn, ngước mắt nhìn Vương Chi Nguyệt.“Xin lỗi cháu, Âu Thần Hi đang nằm viện không đến được! Giờ ta phải sang đó ngay.”“Phu nhân, để cháu đi với bác.”, Vương Chi Nguyệt ngay lập tức đề nghị, đến chăm sóc chồng chưa cưới chẳng phải điều nên làm sao.
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 69: Ai mới là hồ ly tinh


Vị bác sĩ vừa đến nhìn thấy vết thương của Âu Thần Hi thì cau mày.“Vết thương này vừa được may lại xong, sao bây giờ lại biến thành thế này? Chỉ bục ra cả rồi.”Hứa Minh Hàn nhìn sang Diệc Tâm cầu cứu sau đó len lén chuồn ra cửa chạy 1 nước không dám quay đầu nhìn lại.“À,…do sơ ý thôi. Tôi không ngờ lại đến nỗi bục chỉ như vậy!”, Diệc Tâm luống cuống chống chế.Vị bác sĩ kia nhăn mặt, thở dài.“Hai người có vẻ là vợ chồng mới cưới nhỉ! Dù thế nào cũng phải kiềm chế 1 chút cho đến khi lành lại chứ, vết thương này bị động rồi phải may lại đấy. Để lâu lại nhiễm trùng thì nguy.”“Chúng tôi không phải…”, Diệc Tâm đỏ bừng mặt tính lên tiếng đính chính thì bị Âu Thần Hi kéo tay ngăn lại. Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.“Vậy khi nào có thể may lại bác sĩ, tôi cảm thấy hơi đau nhức khó chịu!”“Chà, không ổn rồi, giờ tôi cho người sắp xếp phòng tiểu phẫu ngay đây!”Nói rồi vị bác sĩ kia lắc đầu quày quả bỏ ra ngoài.Âu Thần Hi vỗ vỗ tay Diệc Tâm, trấn an cô.“Không sao đâu, chỉ là xử lý lại 1 chút thôi! Không vấn đề gì, em đừng lo.”Diệc Tâm quay mặt, nói tránh đi.“Tôi làm gì mà phải lo cho anh chứ!”Ngay sau khi Âu Thần Hi được đưa vào phòng tiểu phẫu thì Diệc Tâm cũng gọi điện thoại ngay cho Lục Phương.“Anh Lục, Âu Tổng vừa mới vào phòng tiểu phẫu lại, vết thương bị bục chỉ ra rồi!”“Cái gì, sao lại như thế? Lúc tôi đi tình trạng đã ổn định rồi kia mà.”Diệc Tâm ngập ngừng.“Là thế này, ban nãy Hứa thiếu gia đến thăm không cẩn thận làm trúng vết thương khiến cho nó lại xuất huyết. Bác sĩ đã xem qua tình trạng của anh ấy, liền quyết định phải may lại, sợ nhiễm trùng!”“Ừ, tôi biết rồi! Một lát nữa tôi sẽ vào viện.”Sau khi cúp máy Lục Phương ngay lập tức nhắn tin cho Âu Phu nhân. Anh ta có chút không yên tâm khi giao phó Thiếu gia cho Diệc Tâm này, thế mà Thiếu gia cứ dứt khoát chỉ cần mỗi mình cô ta mới chết chứ, thật là không hiểu nổi!Châu Thúy Hoa vừa rẽ vào bãi đỗ xe của bệnh viện thì điện thoại reo ầm lên – là Âu Triết Lương gọi đến.“Con dâu à, con có nhớ hôm nay Âu gia chúng ta có hẹn với bên Cố gia hay không? Sao giờ này con còn chưa trở về!”Châu Thúy Hoa nghe Âu Triết Lương gọi đến thì bật khóc như mưa.“Ba à, Âu Thần Hi gặp nạn rồi, con còn tâm trạng nào mà uống trà tán gẫu nữa chứ!”“Cái gì? Âu Thần Hi đang ở đâu? Sao lại gặp nạn chứ hả?”Âu Triết Lương nghe Châu Thúy Hoa nói xong thì quay sang Nhậm quản gia.“Hủy tất cả các cuộc hẹn từ đây đến tối cho ta, chuẩn bị xe cho ta đến bệnh viện Đông Sơn số 3 ngay lập tức!”Nhậm Phú Cường dè dặt hỏi lại.“Chủ tịch, vậy có cần gọi báo cho Phó chủ tịch hay không?”Âu Triết Lương xua tay.“Không cần đâu, dù sao nó cũng đang đi công tác, bận rộn như vậy không cần phải làm phiền nó làm gì! Cứ chờ đến bệnh viện xem sao đã!”“Dạ vâng, tôi đi chuẩn bị xe ngay đây!”Châu Thúy Hoa lật đật chạy vào khu hậu phẫu, dáo dác nhìn lên bảng tên để tìm phòng, còn Vương Chi Nguyệt thì cun cút đi theo sau bà. Chạy ngược chạy xuôi khiến cho lớp trang điểm tỉ mỉ trên gương mặt của cô ta có vẻ trôi bớt đi nên có phần kém sắc hơn hẳn.“Phải đây không bác?”, Vương Chi Nguyệt chỉ tay lên tấm bảng đề số 2007.“Ôi, đúng là đây rồi!”Cả 2 không thèm gõ cửa mà nhanh chóng ào vào trong. Nhìn thấy 1 cô gái đang nghiêng người lau mặt cho Âu Thần Hi thì ngỡ ngàng chựng lại, mặt của Vương Chi Nguyệt tái đi.“Không phải nói anh ta chưa có người yêu lẫn hôn thê sao? Vậy cô gái kia là ai?”Châu Thúy Hoa nhìn thấy cô gái kia tuy mặt mũi thanh tú, xinh đẹp nhưng ăn vận có vẻ tầm thường thì khinh khi ra mặt. Trong lòng thầm nghĩ chắc là 1 đứa “đục nước béo cò” nào đấy trong công ty của Âu Thần Hi mà thôi, bà chưa bao giờ nghe con trai mình nhắc đến việc có người yêu trước đây.Vương Chi Nguyệt ra vẻ tủi thân rưng rưng nước mắt, kéo lấy tay của Châu Thúy Hoa thì thầm.“Phu nhân à, có phải con đến đây là dư thừa hay không? Âu Thần Hi xem ra đã có người mà anh ấy thích rồi.”Châu Thúy Hoa cau mày, vỗ vỗ tay của Vương Chi Nguyệt trấn an.“Chưa chắc là người mà Âu Thần Hi thích đâu, nếu thích sao ta chưa từng nghe nó nhắc đến, cũng chưa từng dẫn cô ta về nhà chứ! Chắc là 1 con hồ ly tinh lợi dụng lúc tình hình hỗn loạn mà lao vào tranh thủ thôi. Con cứ yên tâm, để ta lo liệu.”Lúc này Âu Thần Hi dưới tác dụng của thuốc gây mê vẫn chưa tỉnh lại, Diệc Tâm ngồi bên cạnh nhẹ nhàng lau mặt cho anh bằng nước ấm thì bị tiếng mở cửa làm cho kinh động. Hai người phụ nữ ăn diện sang trọng ùa vào, nhìn phục sức trên người cũng có thể đoán được thân phận không tầm thường, mùi nước hoa sực nức lan tỏa khắp phòng.“Cô là ai? Sao lại dám động vào con trai tôi?”“Tôi là…”, Diệc Tâm ấp úng, cô đặt khăn vào thau nước ấm trên bàn.“Lại là 1 con hồ ly tinh không biết xấu hổ lợi dụng Âu Thần Hi bất tỉnh để xáp đến gần đúng không, tôi còn lạ gì?”, Châu Thúy Hoa gằn giọng xổ ra 1 tràng, không cho Diệc Tâm phân bua lời nào.
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 70: Ai mới là hồ ly tinh


Vị bác sĩ vừa đến nhìn thấy vết thương của Âu Thần Hi thì cau mày.“Vết thương này vừa được may lại xong, sao bây giờ lại biến thành thế này? Chỉ bục ra cả rồi.”Hứa Minh Hàn nhìn sang Diệc Tâm cầu cứu sau đó len lén chuồn ra cửa chạy 1 nước không dám quay đầu nhìn lại.“À,…do sơ ý thôi. Tôi không ngờ lại đến nỗi bục chỉ như vậy!”, Diệc Tâm luống cuống chống chế.Vị bác sĩ kia nhăn mặt, thở dài.“Hai người có vẻ là vợ chồng mới cưới nhỉ! Dù thế nào cũng phải kiềm chế 1 chút cho đến khi lành lại chứ, vết thương này bị động rồi phải may lại đấy. Để lâu lại nhiễm trùng thì nguy.”“Chúng tôi không phải…”, Diệc Tâm đỏ bừng mặt tính lên tiếng đính chính thì bị Âu Thần Hi kéo tay ngăn lại. Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.“Vậy khi nào có thể may lại bác sĩ, tôi cảm thấy hơi đau nhức khó chịu!”“Chà, không ổn rồi, giờ tôi cho người sắp xếp phòng tiểu phẫu ngay đây!”Nói rồi vị bác sĩ kia lắc đầu quày quả bỏ ra ngoài.Âu Thần Hi vỗ vỗ tay Diệc Tâm, trấn an cô.“Không sao đâu, chỉ là xử lý lại 1 chút thôi! Không vấn đề gì, em đừng lo.”Diệc Tâm quay mặt, nói tránh đi.“Tôi làm gì mà phải lo cho anh chứ!”Ngay sau khi Âu Thần Hi được đưa vào phòng tiểu phẫu thì Diệc Tâm cũng gọi điện thoại ngay cho Lục Phương.“Anh Lục, Âu Tổng vừa mới vào phòng tiểu phẫu lại, vết thương bị bục chỉ ra rồi!”“Cái gì, sao lại như thế? Lúc tôi đi tình trạng đã ổn định rồi kia mà.”Diệc Tâm ngập ngừng.“Là thế này, ban nãy Hứa thiếu gia đến thăm không cẩn thận làm trúng vết thương khiến cho nó lại xuất huyết. Bác sĩ đã xem qua tình trạng của anh ấy, liền quyết định phải may lại, sợ nhiễm trùng!”“Ừ, tôi biết rồi! Một lát nữa tôi sẽ vào viện.”Sau khi cúp máy Lục Phương ngay lập tức nhắn tin cho Âu Phu nhân. Anh ta có chút không yên tâm khi giao phó Thiếu gia cho Diệc Tâm này, thế mà Thiếu gia cứ dứt khoát chỉ cần mỗi mình cô ta mới chết chứ, thật là không hiểu nổi!Châu Thúy Hoa vừa rẽ vào bãi đỗ xe của bệnh viện thì điện thoại reo ầm lên – là Âu Triết Lương gọi đến.“Con dâu à, con có nhớ hôm nay Âu gia chúng ta có hẹn với bên Cố gia hay không? Sao giờ này con còn chưa trở về!”Châu Thúy Hoa nghe Âu Triết Lương gọi đến thì bật khóc như mưa.“Ba à, Âu Thần Hi gặp nạn rồi, con còn tâm trạng nào mà uống trà tán gẫu nữa chứ!”“Cái gì? Âu Thần Hi đang ở đâu? Sao lại gặp nạn chứ hả?”Âu Triết Lương nghe Châu Thúy Hoa nói xong thì quay sang Nhậm quản gia.“Hủy tất cả các cuộc hẹn từ đây đến tối cho ta, chuẩn bị xe cho ta đến bệnh viện Đông Sơn số 3 ngay lập tức!”Nhậm Phú Cường dè dặt hỏi lại.“Chủ tịch, vậy có cần gọi báo cho Phó chủ tịch hay không?”Âu Triết Lương xua tay.“Không cần đâu, dù sao nó cũng đang đi công tác, bận rộn như vậy không cần phải làm phiền nó làm gì! Cứ chờ đến bệnh viện xem sao đã!”“Dạ vâng, tôi đi chuẩn bị xe ngay đây!”Châu Thúy Hoa lật đật chạy vào khu hậu phẫu, dáo dác nhìn lên bảng tên để tìm phòng, còn Vương Chi Nguyệt thì cun cút đi theo sau bà. Chạy ngược chạy xuôi khiến cho lớp trang điểm tỉ mỉ trên gương mặt của cô ta có vẻ trôi bớt đi nên có phần kém sắc hơn hẳn.“Phải đây không bác?”, Vương Chi Nguyệt chỉ tay lên tấm bảng đề số 2007.“Ôi, đúng là đây rồi!”Cả 2 không thèm gõ cửa mà nhanh chóng ào vào trong. Nhìn thấy 1 cô gái đang nghiêng người lau mặt cho Âu Thần Hi thì ngỡ ngàng chựng lại, mặt của Vương Chi Nguyệt tái đi.“Không phải nói anh ta chưa có người yêu lẫn hôn thê sao? Vậy cô gái kia là ai?”Châu Thúy Hoa nhìn thấy cô gái kia tuy mặt mũi thanh tú, xinh đẹp nhưng ăn vận có vẻ tầm thường thì khinh khi ra mặt. Trong lòng thầm nghĩ chắc là 1 đứa “đục nước béo cò” nào đấy trong công ty của Âu Thần Hi mà thôi, bà chưa bao giờ nghe con trai mình nhắc đến việc có người yêu trước đây.Vương Chi Nguyệt ra vẻ tủi thân rưng rưng nước mắt, kéo lấy tay của Châu Thúy Hoa thì thầm.“Phu nhân à, có phải con đến đây là dư thừa hay không? Âu Thần Hi xem ra đã có người mà anh ấy thích rồi.”Châu Thúy Hoa cau mày, vỗ vỗ tay của Vương Chi Nguyệt trấn an.“Chưa chắc là người mà Âu Thần Hi thích đâu, nếu thích sao ta chưa từng nghe nó nhắc đến, cũng chưa từng dẫn cô ta về nhà chứ! Chắc là 1 con hồ ly tinh lợi dụng lúc tình hình hỗn loạn mà lao vào tranh thủ thôi. Con cứ yên tâm, để ta lo liệu.”Lúc này Âu Thần Hi dưới tác dụng của thuốc gây mê vẫn chưa tỉnh lại, Diệc Tâm ngồi bên cạnh nhẹ nhàng lau mặt cho anh bằng nước ấm thì bị tiếng mở cửa làm cho kinh động. Hai người phụ nữ ăn diện sang trọng ùa vào, nhìn phục sức trên người cũng có thể đoán được thân phận không tầm thường, mùi nước hoa sực nức lan tỏa khắp phòng.“Cô là ai? Sao lại dám động vào con trai tôi?”“Tôi là…”, Diệc Tâm ấp úng, cô đặt khăn vào thau nước ấm trên bàn.“Lại là 1 con hồ ly tinh không biết xấu hổ lợi dụng Âu Thần Hi bất tỉnh để xáp đến gần đúng không, tôi còn lạ gì?”, Châu Thúy Hoa gằn giọng xổ ra 1 tràng, không cho Diệc Tâm phân bua lời nào.
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 71: Là mẹ chồng hay là con dâu


Diệc Tâm vô cùng phẫn nộ, cô ngay lập tức phản bác lại, dù có là phu nhân quyền quý nào đi chăng nữa cũng không có quyền sỉ nhục cô.“Phu nhân à, tôi không biết bà là ai nhưng bà không có quyền gì mà vũ nhục tôi. Tôi là nhân viên của Âu Tổng đây, anh ấy bị thương nên Lục Phương nhờ tôi trông chừng anh ấy cho đến khi anh ta trở lại!”“Tôi là mẹ của Âu Thần Hi!”Châu Thúy Hoa nhoẻn miệng cười đắc thắng quay sang nhìn Vương Chi Nguyệt.“Con thấy ta nói có đúng không, 1 đứa nhân viên quèn muốn trèo cao mà thôi chứ nào phải là người yêu của Âu Thần Hi! Chỉ có con là được ta thừa nhận là hôn thê của nó thôi.”Hai chữ “hôn thê” đột ngột vang lên như tiếng sét giữa trời quang. Diệc Tâm loạng choạng đứng không vững, anh ta đã có hôn thê rồi, còn không yên phận mà bám lấy cô làm gì chứ. Mặt của Diệc Tâm đen đi mấy phần, cô muốn nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này thì bị Vương Chi Nguyệt kéo lại, những móng tay dài sắc nhọn cố tình bấu vào da thịt cô đau nhói.“Này, cô còn chưa nói cô tên là gì đấy! Chỉ là 1 nhân viên nhỏ nhoi mà ngay cả Âu Phu nhân đây cũng dám bất kính, cô đúng là chán sống rồi.”, Vương Chi Nguyệt không ngần ngại đổ thêm dầu vào lửa, cô ta quyết lấy lòng Châu Thúy Hoa, mượn tay bà ta xử lý “con hồ ly tinh” dám mon men đến gần hôn phu tương lai của cô ta.“Tôi tên Diệc Tâm. Cô vui lòng bỏ móng vuốt của cô ra khỏi người tôi ngay đi!”“Con hồ ly tinh này cũng mạnh miệng đấy nhỉ! Âu Thần Hi chưa tỉnh dậy thì chẳng có ai đứng ra bênh vực mày đâu mà lớn lối.”Nói rồi Châu Thúy Hoa đi đến gần Diệc Tâm giáng 1 cái tát cật lực vào má cô. Bà ta muốn thể hiện quyền uy của mình trước mặt cô con dâu tương lai nên không ngại xuống tay.Diệc Tâm ôm má đau rát sau cái tát bất ngờ của Châu Thúy Hoa, cô biết mình không nên đôi co với những con người ngang ngược không nói lý lẽ này. Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.“Tôi là gì thì sau này Âu Thần Hi tỉnh lại các người sẽ rõ thôi. Nếu cảm thấy tôi chướng mắt như vậy thì cũng nên tránh ra cho tôi về, tôi không có hứng thú tiếp chuyện với mấy người nữa.”“Mày dám ăn nói kiểu đó sao…”, Châu Thúy Hoa không còn giữ được dáng vẻ kiêu sa quý tộc nữa mà điên tiết gào lên. Vương Chi Nguyệt nhìn Diệc Tâm với con mắt đắc ý, vờ vịt níu tay Châu Thúy Hoa cản lại.“Phu nhân à, để cho cô ta đi đi, thứ giẻ rách này không đáng làm bẩn tay bác. Chúng ta qua xem Âu Thiếu gia trước.”Diệc Tâm nhanh chóng vơ lấy túi xách và áo khoác của mình tính dợm bước ra khỏi cửa, không ngờ bên ngoài lại có người hấp tấp xông vào phòng nên va phải cô đau điếng.“Ui cha. Không có mắt à?”Tiếng la quen thuộc khiến cho Diệc Tâm giật mình loạng choạng lùi lại – là lão Viện trưởng b**n th** đeo bám cô lúc còn ở bệnh viện Nhân Ái số 2, sao ông ta lại xuất hiện ở đây chứ?“Diệc Tâm, sao em lại ở đây?”, Lương Triết Thần mừng rỡ reo lên.Diệc Tâm cau mày lùi lại, tính lách qua thì bị ông ta giơ tay chặn lại.“Ông làm ơn tránh đường cho tôi! Tôi không muốn dây dưa với ông - Âu Viện trưởng.”“Ba à, ba quen cô ta sao?”, Châu Thúy Hoa thấy thái độ kỳ quái của Âu Triết Lương thì không nén nổi hiếu kỳ, bà ta liền đi đến gần cửa nhìn nhìn với ánh mắt dò xét.Âu Triết Lương mắt vẫn dán chặt vào Diệc Tâm, ông ta chưa hình dung được tại sao cô lại xuất hiện ở phòng bệnh của cháu trai mình, cứ thế hồ hởi nói.“Châu Thúy Hoa, để ba giới thiệu với con. Đây chính là người ba muốn kết hôn – mẹ chồng tương lai của con đấy!”“Cái gì, ba đang đùa à?”, Châu Thúy Hoa mắt trợn ngược. Ban nãy bà ta vừa chửi Diệc Tâm là “hồ ly tinh” đeo bám con trai bà ta, còn tận mắt nhìn thấy cô ta lau trán cho Âu Thần Hi, làm thế nào mà bây giờ lại thành mẹ chồng tương lai rồi.Diệc Tâm cũng bị lời nói của Âu Triết Lương làm cho kinh hãi tột độ, cô tái mặt phủ nhận ngay tức thì.“Ông Âu, đừng ăn nói hàm hồ như vậy. Tôi không có bất kỳ mối quan hệ nào với ông cả!”Châu Thúy Hoa kích động lao đến kéo tay Diệc Tâm lại.“Ba, ba bị bùa mê thuốc lú gì mà lại muốn cưới cô ta chứ hả? Cô ta vừa mới có hành động thân mật với Âu Thần Hi đấy, sao có thể…sao hai ông cháu lại có thể cùng dính vào 1 người phụ nữ được.”“Con nói cái gì? Diệc Tâm có hành động thân mật với Âu Thần Hi sao?”, Âu Triết Lương nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt hình viên đạn hướng về phía Diệc Tâm, tựa như cô là tội đồ vậy.Tình huống rối rắm này khiến cho Diệc Tâm như lạc vào mê hồn trận, sau cuộc tranh cãi gay gắt nãy giờ cô mới nhận ra Âu Viện trưởng chính là ông nội của Âu Thần Hi. Bây giờ cô phát điên lên với sự nhập nhằng này, muốn thoát ra thì bị Châu Thúy Hoa chèo kéo không buông.“Thì ra mày là 1 con hồ ly giảo hoạt đến vậy, mồi chài cả 2 người nhà họ Âu chúng ta sao. Hôm nay tao phải xử mày tại đây, cho mày chừa cái thói quyến rũ hại người đi!”, Châu Thúy Hoa gầm lên, toan tát 1 cái nữa vào mặt Diệc Tâm thì bị 1 bàn tay chặn lại.
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 72: Là mẹ chồng hay là con dâu


Diệc Tâm vô cùng phẫn nộ, cô ngay lập tức phản bác lại, dù có là phu nhân quyền quý nào đi chăng nữa cũng không có quyền sỉ nhục cô.“Phu nhân à, tôi không biết bà là ai nhưng bà không có quyền gì mà vũ nhục tôi. Tôi là nhân viên của Âu Tổng đây, anh ấy bị thương nên Lục Phương nhờ tôi trông chừng anh ấy cho đến khi anh ta trở lại!”“Tôi là mẹ của Âu Thần Hi!”Châu Thúy Hoa nhoẻn miệng cười đắc thắng quay sang nhìn Vương Chi Nguyệt.“Con thấy ta nói có đúng không, 1 đứa nhân viên quèn muốn trèo cao mà thôi chứ nào phải là người yêu của Âu Thần Hi! Chỉ có con là được ta thừa nhận là hôn thê của nó thôi.”Hai chữ “hôn thê” đột ngột vang lên như tiếng sét giữa trời quang. Diệc Tâm loạng choạng đứng không vững, anh ta đã có hôn thê rồi, còn không yên phận mà bám lấy cô làm gì chứ. Mặt của Diệc Tâm đen đi mấy phần, cô muốn nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này thì bị Vương Chi Nguyệt kéo lại, những móng tay dài sắc nhọn cố tình bấu vào da thịt cô đau nhói.“Này, cô còn chưa nói cô tên là gì đấy! Chỉ là 1 nhân viên nhỏ nhoi mà ngay cả Âu Phu nhân đây cũng dám bất kính, cô đúng là chán sống rồi.”, Vương Chi Nguyệt không ngần ngại đổ thêm dầu vào lửa, cô ta quyết lấy lòng Châu Thúy Hoa, mượn tay bà ta xử lý “con hồ ly tinh” dám mon men đến gần hôn phu tương lai của cô ta.“Tôi tên Diệc Tâm. Cô vui lòng bỏ móng vuốt của cô ra khỏi người tôi ngay đi!”“Con hồ ly tinh này cũng mạnh miệng đấy nhỉ! Âu Thần Hi chưa tỉnh dậy thì chẳng có ai đứng ra bênh vực mày đâu mà lớn lối.”Nói rồi Châu Thúy Hoa đi đến gần Diệc Tâm giáng 1 cái tát cật lực vào má cô. Bà ta muốn thể hiện quyền uy của mình trước mặt cô con dâu tương lai nên không ngại xuống tay.Diệc Tâm ôm má đau rát sau cái tát bất ngờ của Châu Thúy Hoa, cô biết mình không nên đôi co với những con người ngang ngược không nói lý lẽ này. Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.“Tôi là gì thì sau này Âu Thần Hi tỉnh lại các người sẽ rõ thôi. Nếu cảm thấy tôi chướng mắt như vậy thì cũng nên tránh ra cho tôi về, tôi không có hứng thú tiếp chuyện với mấy người nữa.”“Mày dám ăn nói kiểu đó sao…”, Châu Thúy Hoa không còn giữ được dáng vẻ kiêu sa quý tộc nữa mà điên tiết gào lên. Vương Chi Nguyệt nhìn Diệc Tâm với con mắt đắc ý, vờ vịt níu tay Châu Thúy Hoa cản lại.“Phu nhân à, để cho cô ta đi đi, thứ giẻ rách này không đáng làm bẩn tay bác. Chúng ta qua xem Âu Thiếu gia trước.”Diệc Tâm nhanh chóng vơ lấy túi xách và áo khoác của mình tính dợm bước ra khỏi cửa, không ngờ bên ngoài lại có người hấp tấp xông vào phòng nên va phải cô đau điếng.“Ui cha. Không có mắt à?”Tiếng la quen thuộc khiến cho Diệc Tâm giật mình loạng choạng lùi lại – là lão Viện trưởng b**n th** đeo bám cô lúc còn ở bệnh viện Nhân Ái số 2, sao ông ta lại xuất hiện ở đây chứ?“Diệc Tâm, sao em lại ở đây?”, Lương Triết Thần mừng rỡ reo lên.Diệc Tâm cau mày lùi lại, tính lách qua thì bị ông ta giơ tay chặn lại.“Ông làm ơn tránh đường cho tôi! Tôi không muốn dây dưa với ông - Âu Viện trưởng.”“Ba à, ba quen cô ta sao?”, Châu Thúy Hoa thấy thái độ kỳ quái của Âu Triết Lương thì không nén nổi hiếu kỳ, bà ta liền đi đến gần cửa nhìn nhìn với ánh mắt dò xét.Âu Triết Lương mắt vẫn dán chặt vào Diệc Tâm, ông ta chưa hình dung được tại sao cô lại xuất hiện ở phòng bệnh của cháu trai mình, cứ thế hồ hởi nói.“Châu Thúy Hoa, để ba giới thiệu với con. Đây chính là người ba muốn kết hôn – mẹ chồng tương lai của con đấy!”“Cái gì, ba đang đùa à?”, Châu Thúy Hoa mắt trợn ngược. Ban nãy bà ta vừa chửi Diệc Tâm là “hồ ly tinh” đeo bám con trai bà ta, còn tận mắt nhìn thấy cô ta lau trán cho Âu Thần Hi, làm thế nào mà bây giờ lại thành mẹ chồng tương lai rồi.Diệc Tâm cũng bị lời nói của Âu Triết Lương làm cho kinh hãi tột độ, cô tái mặt phủ nhận ngay tức thì.“Ông Âu, đừng ăn nói hàm hồ như vậy. Tôi không có bất kỳ mối quan hệ nào với ông cả!”Châu Thúy Hoa kích động lao đến kéo tay Diệc Tâm lại.“Ba, ba bị bùa mê thuốc lú gì mà lại muốn cưới cô ta chứ hả? Cô ta vừa mới có hành động thân mật với Âu Thần Hi đấy, sao có thể…sao hai ông cháu lại có thể cùng dính vào 1 người phụ nữ được.”“Con nói cái gì? Diệc Tâm có hành động thân mật với Âu Thần Hi sao?”, Âu Triết Lương nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt hình viên đạn hướng về phía Diệc Tâm, tựa như cô là tội đồ vậy.Tình huống rối rắm này khiến cho Diệc Tâm như lạc vào mê hồn trận, sau cuộc tranh cãi gay gắt nãy giờ cô mới nhận ra Âu Viện trưởng chính là ông nội của Âu Thần Hi. Bây giờ cô phát điên lên với sự nhập nhằng này, muốn thoát ra thì bị Châu Thúy Hoa chèo kéo không buông.“Thì ra mày là 1 con hồ ly giảo hoạt đến vậy, mồi chài cả 2 người nhà họ Âu chúng ta sao. Hôm nay tao phải xử mày tại đây, cho mày chừa cái thói quyến rũ hại người đi!”, Châu Thúy Hoa gầm lên, toan tát 1 cái nữa vào mặt Diệc Tâm thì bị 1 bàn tay chặn lại.
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 73: Là mẹ chồng hay là con dâu


Diệc Tâm vô cùng phẫn nộ, cô ngay lập tức phản bác lại, dù có là phu nhân quyền quý nào đi chăng nữa cũng không có quyền sỉ nhục cô.“Phu nhân à, tôi không biết bà là ai nhưng bà không có quyền gì mà vũ nhục tôi. Tôi là nhân viên của Âu Tổng đây, anh ấy bị thương nên Lục Phương nhờ tôi trông chừng anh ấy cho đến khi anh ta trở lại!”“Tôi là mẹ của Âu Thần Hi!”Châu Thúy Hoa nhoẻn miệng cười đắc thắng quay sang nhìn Vương Chi Nguyệt.“Con thấy ta nói có đúng không, 1 đứa nhân viên quèn muốn trèo cao mà thôi chứ nào phải là người yêu của Âu Thần Hi! Chỉ có con là được ta thừa nhận là hôn thê của nó thôi.”Hai chữ “hôn thê” đột ngột vang lên như tiếng sét giữa trời quang. Diệc Tâm loạng choạng đứng không vững, anh ta đã có hôn thê rồi, còn không yên phận mà bám lấy cô làm gì chứ. Mặt của Diệc Tâm đen đi mấy phần, cô muốn nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này thì bị Vương Chi Nguyệt kéo lại, những móng tay dài sắc nhọn cố tình bấu vào da thịt cô đau nhói.“Này, cô còn chưa nói cô tên là gì đấy! Chỉ là 1 nhân viên nhỏ nhoi mà ngay cả Âu Phu nhân đây cũng dám bất kính, cô đúng là chán sống rồi.”, Vương Chi Nguyệt không ngần ngại đổ thêm dầu vào lửa, cô ta quyết lấy lòng Châu Thúy Hoa, mượn tay bà ta xử lý “con hồ ly tinh” dám mon men đến gần hôn phu tương lai của cô ta.“Tôi tên Diệc Tâm. Cô vui lòng bỏ móng vuốt của cô ra khỏi người tôi ngay đi!”“Con hồ ly tinh này cũng mạnh miệng đấy nhỉ! Âu Thần Hi chưa tỉnh dậy thì chẳng có ai đứng ra bênh vực mày đâu mà lớn lối.”Nói rồi Châu Thúy Hoa đi đến gần Diệc Tâm giáng 1 cái tát cật lực vào má cô. Bà ta muốn thể hiện quyền uy của mình trước mặt cô con dâu tương lai nên không ngại xuống tay.Diệc Tâm ôm má đau rát sau cái tát bất ngờ của Châu Thúy Hoa, cô biết mình không nên đôi co với những con người ngang ngược không nói lý lẽ này. Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.“Tôi là gì thì sau này Âu Thần Hi tỉnh lại các người sẽ rõ thôi. Nếu cảm thấy tôi chướng mắt như vậy thì cũng nên tránh ra cho tôi về, tôi không có hứng thú tiếp chuyện với mấy người nữa.”“Mày dám ăn nói kiểu đó sao…”, Châu Thúy Hoa không còn giữ được dáng vẻ kiêu sa quý tộc nữa mà điên tiết gào lên. Vương Chi Nguyệt nhìn Diệc Tâm với con mắt đắc ý, vờ vịt níu tay Châu Thúy Hoa cản lại.“Phu nhân à, để cho cô ta đi đi, thứ giẻ rách này không đáng làm bẩn tay bác. Chúng ta qua xem Âu Thiếu gia trước.”Diệc Tâm nhanh chóng vơ lấy túi xách và áo khoác của mình tính dợm bước ra khỏi cửa, không ngờ bên ngoài lại có người hấp tấp xông vào phòng nên va phải cô đau điếng.“Ui cha. Không có mắt à?”Tiếng la quen thuộc khiến cho Diệc Tâm giật mình loạng choạng lùi lại – là lão Viện trưởng b**n th** đeo bám cô lúc còn ở bệnh viện Nhân Ái số 2, sao ông ta lại xuất hiện ở đây chứ?“Diệc Tâm, sao em lại ở đây?”, Lương Triết Thần mừng rỡ reo lên.Diệc Tâm cau mày lùi lại, tính lách qua thì bị ông ta giơ tay chặn lại.“Ông làm ơn tránh đường cho tôi! Tôi không muốn dây dưa với ông - Âu Viện trưởng.”“Ba à, ba quen cô ta sao?”, Châu Thúy Hoa thấy thái độ kỳ quái của Âu Triết Lương thì không nén nổi hiếu kỳ, bà ta liền đi đến gần cửa nhìn nhìn với ánh mắt dò xét.Âu Triết Lương mắt vẫn dán chặt vào Diệc Tâm, ông ta chưa hình dung được tại sao cô lại xuất hiện ở phòng bệnh của cháu trai mình, cứ thế hồ hởi nói.“Châu Thúy Hoa, để ba giới thiệu với con. Đây chính là người ba muốn kết hôn – mẹ chồng tương lai của con đấy!”“Cái gì, ba đang đùa à?”, Châu Thúy Hoa mắt trợn ngược. Ban nãy bà ta vừa chửi Diệc Tâm là “hồ ly tinh” đeo bám con trai bà ta, còn tận mắt nhìn thấy cô ta lau trán cho Âu Thần Hi, làm thế nào mà bây giờ lại thành mẹ chồng tương lai rồi.Diệc Tâm cũng bị lời nói của Âu Triết Lương làm cho kinh hãi tột độ, cô tái mặt phủ nhận ngay tức thì.“Ông Âu, đừng ăn nói hàm hồ như vậy. Tôi không có bất kỳ mối quan hệ nào với ông cả!”Châu Thúy Hoa kích động lao đến kéo tay Diệc Tâm lại.“Ba, ba bị bùa mê thuốc lú gì mà lại muốn cưới cô ta chứ hả? Cô ta vừa mới có hành động thân mật với Âu Thần Hi đấy, sao có thể…sao hai ông cháu lại có thể cùng dính vào 1 người phụ nữ được.”“Con nói cái gì? Diệc Tâm có hành động thân mật với Âu Thần Hi sao?”, Âu Triết Lương nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt hình viên đạn hướng về phía Diệc Tâm, tựa như cô là tội đồ vậy.Tình huống rối rắm này khiến cho Diệc Tâm như lạc vào mê hồn trận, sau cuộc tranh cãi gay gắt nãy giờ cô mới nhận ra Âu Viện trưởng chính là ông nội của Âu Thần Hi. Bây giờ cô phát điên lên với sự nhập nhằng này, muốn thoát ra thì bị Châu Thúy Hoa chèo kéo không buông.“Thì ra mày là 1 con hồ ly giảo hoạt đến vậy, mồi chài cả 2 người nhà họ Âu chúng ta sao. Hôm nay tao phải xử mày tại đây, cho mày chừa cái thói quyến rũ hại người đi!”, Châu Thúy Hoa gầm lên, toan tát 1 cái nữa vào mặt Diệc Tâm thì bị 1 bàn tay chặn lại.
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 74: Thất vọng tột cùng


“Âu Phu nhân, xin ngừng tay! E là mọi người đang hiểu lầm cô Diệc Tâm đây rồi.”Người vừa đưa tay cản Châu Thúy Hoa chính là Hứa Minh Hàn. Ban đầu anh chạy trốn trách nhiệm vì đã động vào vết thương của Âu Thần Hi khiến cho nó xuất huyết nặng, nhưng sau khi vừa chạy xe trên đường vừa ngẫm nghĩ thì anh cảm thấy có chút ăn năn, cảm thấy mình bỏ đi như vậy khi bạn xảy ra chuyện thật không quân tử chút nào nên liền quay trở lại bệnh viện.Không ngờ vừa đi đến cửa đã nghe 1 màn cãi vã náo nhiệt không thể tin được. Người nhà họ Âu đúng là không nói lý lẽ, cứ thế mà xông vào bắt nạt cô gái yếu đuối Diệc Tâm khiến anh quyết định xông ra làm anh hùng cứu nguy cho cô. Dù sao anh cũng biết Diệc Tâm chính là người mà Âu Thần Hi đặt rất nhiều tình cảm vào, do cậu ta chưa tỉnh lại mà thôi, nếu như biết cô bị bắt nạt như vậy chắc chắn sẽ nổi cơn thịnh nộ.“Hứa Thiếu gia, cậu như vậy mà lại đi bênh vực cho con hồ ly quyến rũ hai ông cháu nhà họ Âu chúng tôi hay sao? Hay là ngay cả cậu cũng bị cô ta quyến rũ rồi? Thật là không tầm thường chút nào”, Châu Thúy Hoa nhếch mép cười mỉa mai.Hứa Minh Hàn cũng không phải là kẻ kém mồm mép, anh ta đưa tay kéo Diệc Tâm về phía mình.“Âu Phu nhân đừng lấy dạ tiểu nhân mà đo lòng quân tử. Nếu như không nhờ Diệc Tâm đây chăm sóc thì tình trạng của Âu Thần Hi không biết sẽ tệ như thế nào? Cô ấy sao lại là hồ ly tinh chứ?”“Hẳn là hiểu lầm, tôi nghĩ là cậu cũng bị cô ta mê hoặc nên mới đứng ra bênh vực cho cô ta đấy!”, Vương Chi Nguyệt nãy giờ đứng xem cảm thấy chuyện chưa đủ loạn nên xen vào nói mấy câu khích bác.“Cô là ai mà xen vào chuyện của chúng tôi…”, Hứa Minh Hàn nheo nheo mắt nhìn, cô gái đanh đá này nhìn rất quen mắt nhưng nhất thời anh ta không nhớ ra là ai?“Tôi là Vương Chi Nguyệt!”“Vương Chi Nguyệt là hôn thê của Âu Thần Hi, cậu đừng có kiếm chuyện với nó!”, Châu Thúy Hoa nhăn mặt đưa tay ra chắn cho Vương Chi Nguyệt khi nhìn thấy thái độ hung hăng Hứa Minh Hàn.Hứa Minh Hàn há hốc mồm. Anh chưa bao giờ nghe thấy Âu Thần Hi nhắc gì đến Vương Chi Nguyệt này, ở đâu lại lòi ra 1 hôn thê cơ chứ! Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.“Đúng rồi, Diệc Tâm là y tá rất giỏi, sao lại là hồ ly tinh gì chứ, con đừng có hiểu lầm. Em chắc chắn chỉ quan tâm cháu trai cưng của ta mà thôi, đúng không?”, Lương Triết Thần không nhịn được mà xen vào 1 câu chẳng ăn nhập gì. Ông ta vẫn không chấp nhận được chuyện người mà ông ta để ý lại dây dưa tình cảm với cháu trai đích tôn của Âu gia.Diệc Tâm khó chịu lắc đầu, cô thẳng thừng đáp.“Tôi không còn làm y tá ở bệnh viện nữa nên ông đừng gọi tôi như thế. Giờ tôi về đây!”“Không được đi, đứng lại đó cho tôi.”Hứa Minh Hàn nhìn thấy ánh mắt phẫn nộ như muốn “ăn tươi nuốt sống” đối phương của Châu Thúy Hoa, anh ta cũng không muốn nấn ná ở lại nữa, tốt hơn hết nên tìm cách chuồn sớm. Âu Thần Hi có gia đình chăm sóc chắc chắn sẽ không sao. Anh liền đuổi theo Diệc Tâm.“Diệc Tâm, chờ tôi với!”“Sao anh lại ra đây?”, Diệc Tâm ngạc nhiên.“Để tôi đưa cô về…dù sao cô cũng là người mà Âu Thần Hi thích, cô đừng để tâm đến những lời nói chói tai của bọn họ.”“Anh đừng nhắc đến Âu Thần Hi nữa, tôi không muốn nghe.”Hứa Minh Hàn xua xua tay, cười cầu tài.“Được được, tôi hiểu rồi, chúng ta về thôi! Cô mau lên xe đi.”Hứa Minh Hàn cảm thấy lần này Âu Thần Hi thê thảm rồi, Diệc Tâm quả thật chịu tổn thương quá lớn không biết sau này cậu ta làm thế nào để dỗ dành cô đây! Bất giác anh nhìn sang Diệc Tâm, 1 bên mặt của cô đỏ ửng lên như quả cà chua chín nẫu.“Mặt cô…là bọn họ làm sao? Thật là quá quắt mà, không nghĩ người thanh lịch như Âu Phu nhân lại còn có mặt xấu xa đến như vậy!”Diệc Tâm vội vàng ngồi lên xe của Hứa Minh Hàn, nếu như không phải bây giờ quá muộn để có thể đón xe thì cô cũng không cần quá giang xe của anh ta, anh ta quả thật nói quá nhiều, khiến cô đau hết cả đầu. Cô cảm thấy mình cần 1 khoảng thời gian yên tĩnh để sắp xếp lại hết những thứ lộn xộn mà mình vừa mới trải qua.“Tôi không sao, chỉ là 1 cái tát thôi mà!”Hứa Minh Hàn vẫn bực bội, anh ta đấm tay vào vô lăng.“Nếu như tôi không đến kịp thì bà ta lại ra tay với cô nữa rồi! Thật là, tôi nhất định chờ Âu Thần Hi tỉnh lại nói tất cả với anh ta.”Diệc Tâm lần này chỉ im lặng, không đáp lời anh ta nữa.Hứa Minh Hàn lúc này mới biết mình đã lỡ lời, liền im bặt, tập trung lái xe.Phương Điềm nhìn thấy Diệc Tâm hốc hác, mặt mũi tái nhợt với 1 vết đỏ lộ liễu trên má bước vào cửa thì kinh hoảng, lay lay vai cô.“Này, cậu làm gì mà như xác chết trôi thế, mệt lắm à, sao mặt lại ửng đỏ thế kia? Âu Thần Hi thế nào rồi?”Diệc Tâm lắc đầu, tỏ ý không muốn nói chuyện.“Anh ta chẳng chết được đâu, nhưng mình thì mệt chết rồi! Tiểu Phàm đâu rồi?”“Cũng chẳng còn sớm nữa, thằng bé được dì Nga cho đi ngủ từ lúc 10 giờ rồi. Cậu tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi!”, Phương Điềm vỗ vỗ vai Diệc Tâm.Nhìn thấy thái độ của bạn Phương Điềm cũng đoán đã có chuyện không hay xảy ra nhưng có vẻ như Diệc Tâm đang muốn che dấu nên cô cũng không tiện hỏi thêm.“Ừ, cảm ơn cậu.”
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 75: Đừng nhắc đến ba chữ âu thần hi!


“Âu Phu nhân, xin ngừng tay! E là mọi người đang hiểu lầm cô Diệc Tâm đây rồi.”Người vừa đưa tay cản Châu Thúy Hoa chính là Hứa Minh Hàn. Ban đầu anh chạy trốn trách nhiệm vì đã động vào vết thương của Âu Thần Hi khiến cho nó xuất huyết nặng, nhưng sau khi vừa chạy xe trên đường vừa ngẫm nghĩ thì anh cảm thấy có chút ăn năn, cảm thấy mình bỏ đi như vậy khi bạn xảy ra chuyện thật không quân tử chút nào nên liền quay trở lại bệnh viện.Không ngờ vừa đi đến cửa đã nghe 1 màn cãi vã náo nhiệt không thể tin được. Người nhà họ Âu đúng là không nói lý lẽ, cứ thế mà xông vào bắt nạt cô gái yếu đuối Diệc Tâm khiến anh quyết định xông ra làm anh hùng cứu nguy cho cô. Dù sao anh cũng biết Diệc Tâm chính là người mà Âu Thần Hi đặt rất nhiều tình cảm vào, do cậu ta chưa tỉnh lại mà thôi, nếu như biết cô bị bắt nạt như vậy chắc chắn sẽ nổi cơn thịnh nộ.“Hứa Thiếu gia, cậu như vậy mà lại đi bênh vực cho con hồ ly quyến rũ hai ông cháu nhà họ Âu chúng tôi hay sao? Hay là ngay cả cậu cũng bị cô ta quyến rũ rồi? Thật là không tầm thường chút nào”, Châu Thúy Hoa nhếch mép cười mỉa mai.Hứa Minh Hàn cũng không phải là kẻ kém mồm mép, anh ta đưa tay kéo Diệc Tâm về phía mình.“Âu Phu nhân đừng lấy dạ tiểu nhân mà đo lòng quân tử. Nếu như không nhờ Diệc Tâm đây chăm sóc thì tình trạng của Âu Thần Hi không biết sẽ tệ như thế nào? Cô ấy sao lại là hồ ly tinh chứ?”“Hẳn là hiểu lầm, tôi nghĩ là cậu cũng bị cô ta mê hoặc nên mới đứng ra bênh vực cho cô ta đấy!”, Vương Chi Nguyệt nãy giờ đứng xem cảm thấy chuyện chưa đủ loạn nên xen vào nói mấy câu khích bác.“Cô là ai mà xen vào chuyện của chúng tôi…”, Hứa Minh Hàn nheo nheo mắt nhìn, cô gái đanh đá này nhìn rất quen mắt nhưng nhất thời anh ta không nhớ ra là ai?“Tôi là Vương Chi Nguyệt!”“Vương Chi Nguyệt là hôn thê của Âu Thần Hi, cậu đừng có kiếm chuyện với nó!”, Châu Thúy Hoa nhăn mặt đưa tay ra chắn cho Vương Chi Nguyệt khi nhìn thấy thái độ hung hăng Hứa Minh Hàn.Hứa Minh Hàn há hốc mồm. Anh chưa bao giờ nghe thấy Âu Thần Hi nhắc gì đến Vương Chi Nguyệt này, ở đâu lại lòi ra 1 hôn thê cơ chứ! Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.“Đúng rồi, Diệc Tâm là y tá rất giỏi, sao lại là hồ ly tinh gì chứ, con đừng có hiểu lầm. Em chắc chắn chỉ quan tâm cháu trai cưng của ta mà thôi, đúng không?”, Lương Triết Thần không nhịn được mà xen vào 1 câu chẳng ăn nhập gì. Ông ta vẫn không chấp nhận được chuyện người mà ông ta để ý lại dây dưa tình cảm với cháu trai đích tôn của Âu gia.Diệc Tâm khó chịu lắc đầu, cô thẳng thừng đáp.“Tôi không còn làm y tá ở bệnh viện nữa nên ông đừng gọi tôi như thế. Giờ tôi về đây!”“Không được đi, đứng lại đó cho tôi.”Hứa Minh Hàn nhìn thấy ánh mắt phẫn nộ như muốn “ăn tươi nuốt sống” đối phương của Châu Thúy Hoa, anh ta cũng không muốn nấn ná ở lại nữa, tốt hơn hết nên tìm cách chuồn sớm. Âu Thần Hi có gia đình chăm sóc chắc chắn sẽ không sao. Anh liền đuổi theo Diệc Tâm.“Diệc Tâm, chờ tôi với!”“Sao anh lại ra đây?”, Diệc Tâm ngạc nhiên.“Để tôi đưa cô về…dù sao cô cũng là người mà Âu Thần Hi thích, cô đừng để tâm đến những lời nói chói tai của bọn họ.”“Anh đừng nhắc đến Âu Thần Hi nữa, tôi không muốn nghe.”Hứa Minh Hàn xua xua tay, cười cầu tài.“Được được, tôi hiểu rồi, chúng ta về thôi! Cô mau lên xe đi.”Hứa Minh Hàn cảm thấy lần này Âu Thần Hi thê thảm rồi, Diệc Tâm quả thật chịu tổn thương quá lớn không biết sau này cậu ta làm thế nào để dỗ dành cô đây! Bất giác anh nhìn sang Diệc Tâm, 1 bên mặt của cô đỏ ửng lên như quả cà chua chín nẫu.“Mặt cô…là bọn họ làm sao? Thật là quá quắt mà, không nghĩ người thanh lịch như Âu Phu nhân lại còn có mặt xấu xa đến như vậy!”Diệc Tâm vội vàng ngồi lên xe của Hứa Minh Hàn, nếu như không phải bây giờ quá muộn để có thể đón xe thì cô cũng không cần quá giang xe của anh ta, anh ta quả thật nói quá nhiều, khiến cô đau hết cả đầu. Cô cảm thấy mình cần 1 khoảng thời gian yên tĩnh để sắp xếp lại hết những thứ lộn xộn mà mình vừa mới trải qua.“Tôi không sao, chỉ là 1 cái tát thôi mà!”Hứa Minh Hàn vẫn bực bội, anh ta đấm tay vào vô lăng.“Nếu như tôi không đến kịp thì bà ta lại ra tay với cô nữa rồi! Thật là, tôi nhất định chờ Âu Thần Hi tỉnh lại nói tất cả với anh ta.”Diệc Tâm lần này chỉ im lặng, không đáp lời anh ta nữa.Hứa Minh Hàn lúc này mới biết mình đã lỡ lời, liền im bặt, tập trung lái xe.Phương Điềm nhìn thấy Diệc Tâm hốc hác, mặt mũi tái nhợt với 1 vết đỏ lộ liễu trên má bước vào cửa thì kinh hoảng, lay lay vai cô.“Này, cậu làm gì mà như xác chết trôi thế, mệt lắm à, sao mặt lại ửng đỏ thế kia? Âu Thần Hi thế nào rồi?”Diệc Tâm lắc đầu, tỏ ý không muốn nói chuyện.“Anh ta chẳng chết được đâu, nhưng mình thì mệt chết rồi! Tiểu Phàm đâu rồi?”“Cũng chẳng còn sớm nữa, thằng bé được dì Nga cho đi ngủ từ lúc 10 giờ rồi. Cậu tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi!”, Phương Điềm vỗ vỗ vai Diệc Tâm.Nhìn thấy thái độ của bạn Phương Điềm cũng đoán đã có chuyện không hay xảy ra nhưng có vẻ như Diệc Tâm đang muốn che dấu nên cô cũng không tiện hỏi thêm.“Ừ, cảm ơn cậu.”
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 76: Đừng nhắc đến ba chữ âu thần hi!


“Âu Phu nhân, xin ngừng tay! E là mọi người đang hiểu lầm cô Diệc Tâm đây rồi.”Người vừa đưa tay cản Châu Thúy Hoa chính là Hứa Minh Hàn. Ban đầu anh chạy trốn trách nhiệm vì đã động vào vết thương của Âu Thần Hi khiến cho nó xuất huyết nặng, nhưng sau khi vừa chạy xe trên đường vừa ngẫm nghĩ thì anh cảm thấy có chút ăn năn, cảm thấy mình bỏ đi như vậy khi bạn xảy ra chuyện thật không quân tử chút nào nên liền quay trở lại bệnh viện.Không ngờ vừa đi đến cửa đã nghe 1 màn cãi vã náo nhiệt không thể tin được. Người nhà họ Âu đúng là không nói lý lẽ, cứ thế mà xông vào bắt nạt cô gái yếu đuối Diệc Tâm khiến anh quyết định xông ra làm anh hùng cứu nguy cho cô. Dù sao anh cũng biết Diệc Tâm chính là người mà Âu Thần Hi đặt rất nhiều tình cảm vào, do cậu ta chưa tỉnh lại mà thôi, nếu như biết cô bị bắt nạt như vậy chắc chắn sẽ nổi cơn thịnh nộ.“Hứa Thiếu gia, cậu như vậy mà lại đi bênh vực cho con hồ ly quyến rũ hai ông cháu nhà họ Âu chúng tôi hay sao? Hay là ngay cả cậu cũng bị cô ta quyến rũ rồi? Thật là không tầm thường chút nào”, Châu Thúy Hoa nhếch mép cười mỉa mai.Hứa Minh Hàn cũng không phải là kẻ kém mồm mép, anh ta đưa tay kéo Diệc Tâm về phía mình.“Âu Phu nhân đừng lấy dạ tiểu nhân mà đo lòng quân tử. Nếu như không nhờ Diệc Tâm đây chăm sóc thì tình trạng của Âu Thần Hi không biết sẽ tệ như thế nào? Cô ấy sao lại là hồ ly tinh chứ?”“Hẳn là hiểu lầm, tôi nghĩ là cậu cũng bị cô ta mê hoặc nên mới đứng ra bênh vực cho cô ta đấy!”, Vương Chi Nguyệt nãy giờ đứng xem cảm thấy chuyện chưa đủ loạn nên xen vào nói mấy câu khích bác.“Cô là ai mà xen vào chuyện của chúng tôi…”, Hứa Minh Hàn nheo nheo mắt nhìn, cô gái đanh đá này nhìn rất quen mắt nhưng nhất thời anh ta không nhớ ra là ai?“Tôi là Vương Chi Nguyệt!”“Vương Chi Nguyệt là hôn thê của Âu Thần Hi, cậu đừng có kiếm chuyện với nó!”, Châu Thúy Hoa nhăn mặt đưa tay ra chắn cho Vương Chi Nguyệt khi nhìn thấy thái độ hung hăng Hứa Minh Hàn.Hứa Minh Hàn há hốc mồm. Anh chưa bao giờ nghe thấy Âu Thần Hi nhắc gì đến Vương Chi Nguyệt này, ở đâu lại lòi ra 1 hôn thê cơ chứ! Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.“Đúng rồi, Diệc Tâm là y tá rất giỏi, sao lại là hồ ly tinh gì chứ, con đừng có hiểu lầm. Em chắc chắn chỉ quan tâm cháu trai cưng của ta mà thôi, đúng không?”, Lương Triết Thần không nhịn được mà xen vào 1 câu chẳng ăn nhập gì. Ông ta vẫn không chấp nhận được chuyện người mà ông ta để ý lại dây dưa tình cảm với cháu trai đích tôn của Âu gia.Diệc Tâm khó chịu lắc đầu, cô thẳng thừng đáp.“Tôi không còn làm y tá ở bệnh viện nữa nên ông đừng gọi tôi như thế. Giờ tôi về đây!”“Không được đi, đứng lại đó cho tôi.”Hứa Minh Hàn nhìn thấy ánh mắt phẫn nộ như muốn “ăn tươi nuốt sống” đối phương của Châu Thúy Hoa, anh ta cũng không muốn nấn ná ở lại nữa, tốt hơn hết nên tìm cách chuồn sớm. Âu Thần Hi có gia đình chăm sóc chắc chắn sẽ không sao. Anh liền đuổi theo Diệc Tâm.“Diệc Tâm, chờ tôi với!”“Sao anh lại ra đây?”, Diệc Tâm ngạc nhiên.“Để tôi đưa cô về…dù sao cô cũng là người mà Âu Thần Hi thích, cô đừng để tâm đến những lời nói chói tai của bọn họ.”“Anh đừng nhắc đến Âu Thần Hi nữa, tôi không muốn nghe.”Hứa Minh Hàn xua xua tay, cười cầu tài.“Được được, tôi hiểu rồi, chúng ta về thôi! Cô mau lên xe đi.”Hứa Minh Hàn cảm thấy lần này Âu Thần Hi thê thảm rồi, Diệc Tâm quả thật chịu tổn thương quá lớn không biết sau này cậu ta làm thế nào để dỗ dành cô đây! Bất giác anh nhìn sang Diệc Tâm, 1 bên mặt của cô đỏ ửng lên như quả cà chua chín nẫu.“Mặt cô…là bọn họ làm sao? Thật là quá quắt mà, không nghĩ người thanh lịch như Âu Phu nhân lại còn có mặt xấu xa đến như vậy!”Diệc Tâm vội vàng ngồi lên xe của Hứa Minh Hàn, nếu như không phải bây giờ quá muộn để có thể đón xe thì cô cũng không cần quá giang xe của anh ta, anh ta quả thật nói quá nhiều, khiến cô đau hết cả đầu. Cô cảm thấy mình cần 1 khoảng thời gian yên tĩnh để sắp xếp lại hết những thứ lộn xộn mà mình vừa mới trải qua.“Tôi không sao, chỉ là 1 cái tát thôi mà!”Hứa Minh Hàn vẫn bực bội, anh ta đấm tay vào vô lăng.“Nếu như tôi không đến kịp thì bà ta lại ra tay với cô nữa rồi! Thật là, tôi nhất định chờ Âu Thần Hi tỉnh lại nói tất cả với anh ta.”Diệc Tâm lần này chỉ im lặng, không đáp lời anh ta nữa.Hứa Minh Hàn lúc này mới biết mình đã lỡ lời, liền im bặt, tập trung lái xe.Phương Điềm nhìn thấy Diệc Tâm hốc hác, mặt mũi tái nhợt với 1 vết đỏ lộ liễu trên má bước vào cửa thì kinh hoảng, lay lay vai cô.“Này, cậu làm gì mà như xác chết trôi thế, mệt lắm à, sao mặt lại ửng đỏ thế kia? Âu Thần Hi thế nào rồi?”Diệc Tâm lắc đầu, tỏ ý không muốn nói chuyện.“Anh ta chẳng chết được đâu, nhưng mình thì mệt chết rồi! Tiểu Phàm đâu rồi?”“Cũng chẳng còn sớm nữa, thằng bé được dì Nga cho đi ngủ từ lúc 10 giờ rồi. Cậu tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi!”, Phương Điềm vỗ vỗ vai Diệc Tâm.Nhìn thấy thái độ của bạn Phương Điềm cũng đoán đã có chuyện không hay xảy ra nhưng có vẻ như Diệc Tâm đang muốn che dấu nên cô cũng không tiện hỏi thêm.“Ừ, cảm ơn cậu.”
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 77: Đừng nhắc đến ba chữ âu thần hi!


“Âu Phu nhân, xin ngừng tay! E là mọi người đang hiểu lầm cô Diệc Tâm đây rồi.”Người vừa đưa tay cản Châu Thúy Hoa chính là Hứa Minh Hàn. Ban đầu anh chạy trốn trách nhiệm vì đã động vào vết thương của Âu Thần Hi khiến cho nó xuất huyết nặng, nhưng sau khi vừa chạy xe trên đường vừa ngẫm nghĩ thì anh cảm thấy có chút ăn năn, cảm thấy mình bỏ đi như vậy khi bạn xảy ra chuyện thật không quân tử chút nào nên liền quay trở lại bệnh viện.Không ngờ vừa đi đến cửa đã nghe 1 màn cãi vã náo nhiệt không thể tin được. Người nhà họ Âu đúng là không nói lý lẽ, cứ thế mà xông vào bắt nạt cô gái yếu đuối Diệc Tâm khiến anh quyết định xông ra làm anh hùng cứu nguy cho cô. Dù sao anh cũng biết Diệc Tâm chính là người mà Âu Thần Hi đặt rất nhiều tình cảm vào, do cậu ta chưa tỉnh lại mà thôi, nếu như biết cô bị bắt nạt như vậy chắc chắn sẽ nổi cơn thịnh nộ.“Hứa Thiếu gia, cậu như vậy mà lại đi bênh vực cho con hồ ly quyến rũ hai ông cháu nhà họ Âu chúng tôi hay sao? Hay là ngay cả cậu cũng bị cô ta quyến rũ rồi? Thật là không tầm thường chút nào”, Châu Thúy Hoa nhếch mép cười mỉa mai.Hứa Minh Hàn cũng không phải là kẻ kém mồm mép, anh ta đưa tay kéo Diệc Tâm về phía mình.“Âu Phu nhân đừng lấy dạ tiểu nhân mà đo lòng quân tử. Nếu như không nhờ Diệc Tâm đây chăm sóc thì tình trạng của Âu Thần Hi không biết sẽ tệ như thế nào? Cô ấy sao lại là hồ ly tinh chứ?”“Hẳn là hiểu lầm, tôi nghĩ là cậu cũng bị cô ta mê hoặc nên mới đứng ra bênh vực cho cô ta đấy!”, Vương Chi Nguyệt nãy giờ đứng xem cảm thấy chuyện chưa đủ loạn nên xen vào nói mấy câu khích bác.“Cô là ai mà xen vào chuyện của chúng tôi…”, Hứa Minh Hàn nheo nheo mắt nhìn, cô gái đanh đá này nhìn rất quen mắt nhưng nhất thời anh ta không nhớ ra là ai?“Tôi là Vương Chi Nguyệt!”“Vương Chi Nguyệt là hôn thê của Âu Thần Hi, cậu đừng có kiếm chuyện với nó!”, Châu Thúy Hoa nhăn mặt đưa tay ra chắn cho Vương Chi Nguyệt khi nhìn thấy thái độ hung hăng Hứa Minh Hàn.Hứa Minh Hàn há hốc mồm. Anh chưa bao giờ nghe thấy Âu Thần Hi nhắc gì đến Vương Chi Nguyệt này, ở đâu lại lòi ra 1 hôn thê cơ chứ! Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.“Đúng rồi, Diệc Tâm là y tá rất giỏi, sao lại là hồ ly tinh gì chứ, con đừng có hiểu lầm. Em chắc chắn chỉ quan tâm cháu trai cưng của ta mà thôi, đúng không?”, Lương Triết Thần không nhịn được mà xen vào 1 câu chẳng ăn nhập gì. Ông ta vẫn không chấp nhận được chuyện người mà ông ta để ý lại dây dưa tình cảm với cháu trai đích tôn của Âu gia.Diệc Tâm khó chịu lắc đầu, cô thẳng thừng đáp.“Tôi không còn làm y tá ở bệnh viện nữa nên ông đừng gọi tôi như thế. Giờ tôi về đây!”“Không được đi, đứng lại đó cho tôi.”Hứa Minh Hàn nhìn thấy ánh mắt phẫn nộ như muốn “ăn tươi nuốt sống” đối phương của Châu Thúy Hoa, anh ta cũng không muốn nấn ná ở lại nữa, tốt hơn hết nên tìm cách chuồn sớm. Âu Thần Hi có gia đình chăm sóc chắc chắn sẽ không sao. Anh liền đuổi theo Diệc Tâm.“Diệc Tâm, chờ tôi với!”“Sao anh lại ra đây?”, Diệc Tâm ngạc nhiên.“Để tôi đưa cô về…dù sao cô cũng là người mà Âu Thần Hi thích, cô đừng để tâm đến những lời nói chói tai của bọn họ.”“Anh đừng nhắc đến Âu Thần Hi nữa, tôi không muốn nghe.”Hứa Minh Hàn xua xua tay, cười cầu tài.“Được được, tôi hiểu rồi, chúng ta về thôi! Cô mau lên xe đi.”Hứa Minh Hàn cảm thấy lần này Âu Thần Hi thê thảm rồi, Diệc Tâm quả thật chịu tổn thương quá lớn không biết sau này cậu ta làm thế nào để dỗ dành cô đây! Bất giác anh nhìn sang Diệc Tâm, 1 bên mặt của cô đỏ ửng lên như quả cà chua chín nẫu.“Mặt cô…là bọn họ làm sao? Thật là quá quắt mà, không nghĩ người thanh lịch như Âu Phu nhân lại còn có mặt xấu xa đến như vậy!”Diệc Tâm vội vàng ngồi lên xe của Hứa Minh Hàn, nếu như không phải bây giờ quá muộn để có thể đón xe thì cô cũng không cần quá giang xe của anh ta, anh ta quả thật nói quá nhiều, khiến cô đau hết cả đầu. Cô cảm thấy mình cần 1 khoảng thời gian yên tĩnh để sắp xếp lại hết những thứ lộn xộn mà mình vừa mới trải qua.“Tôi không sao, chỉ là 1 cái tát thôi mà!”Hứa Minh Hàn vẫn bực bội, anh ta đấm tay vào vô lăng.“Nếu như tôi không đến kịp thì bà ta lại ra tay với cô nữa rồi! Thật là, tôi nhất định chờ Âu Thần Hi tỉnh lại nói tất cả với anh ta.”Diệc Tâm lần này chỉ im lặng, không đáp lời anh ta nữa.Hứa Minh Hàn lúc này mới biết mình đã lỡ lời, liền im bặt, tập trung lái xe.Phương Điềm nhìn thấy Diệc Tâm hốc hác, mặt mũi tái nhợt với 1 vết đỏ lộ liễu trên má bước vào cửa thì kinh hoảng, lay lay vai cô.“Này, cậu làm gì mà như xác chết trôi thế, mệt lắm à, sao mặt lại ửng đỏ thế kia? Âu Thần Hi thế nào rồi?”Diệc Tâm lắc đầu, tỏ ý không muốn nói chuyện.“Anh ta chẳng chết được đâu, nhưng mình thì mệt chết rồi! Tiểu Phàm đâu rồi?”“Cũng chẳng còn sớm nữa, thằng bé được dì Nga cho đi ngủ từ lúc 10 giờ rồi. Cậu tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi!”, Phương Điềm vỗ vỗ vai Diệc Tâm.Nhìn thấy thái độ của bạn Phương Điềm cũng đoán đã có chuyện không hay xảy ra nhưng có vẻ như Diệc Tâm đang muốn che dấu nên cô cũng không tiện hỏi thêm.“Ừ, cảm ơn cậu.”
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 78: Bên tai truyền đến một trận huyên náo không ngừng


Âu Thần Hi bị tiếng nói chuyện huyên náo ồn ào truyền đến bên tai làm cho thức dậy, cảm giác cổ họng khô cháy cùng cơn đau buốt nửa đầu lại ập đến, anh mấp máp môi gọi, hai mắt cố mở ra nhưng vô lực.“Diệc Tâm… em cho tôi nước!”Một muỗng nước được đưa đến trước miệng anh, anh vội vàng hớp lấy nhưng ngay lập tức cảm giác khó chịu lan ra khắp cơ thể – lạnh tê buốt cả lưỡi đến tận cuống họng khiến anh ho sặc sụa.“Lại là Diệc Tâm, cô ta đã sớm bỏ đi rồi!”Một giọng nói quen thuộc vang lên khiên cho Âu Thần Hi bàng hoàng choàng tỉnh, anh nhướng đôi mắt vẫn còn mỏi vì ảnh hưởng của thuốc mê nhìn lên.“Mẹ, sao mẹ lại ở đây, cô gái này là ai? Diệc Tâm đâu?”Châu Thúy Hoa cau mày, khó chịu bĩu môi.“Đứa con bất hiếu này, vừa tỉnh dậy đã hỏi con hồ ly tinh kia, chẳng thèm quan tâm đến mẹ gì cả. Uổng công mẹ nuôi nấng yêu thương con khôn lớn đến ngày hôm nay.”“Con có thôi đi không, Âu Thần Hi còn đang mệt mà lại trách móc nó như thế!”, Âu Triết Lương bên ngoài thấy chướng mắt liền tiện thể xen vào.“Ba không thấy sao, nó còn hỏi Diệc Tâm đâu, còn hôn thê của nó thì không thèm đếm xỉa đến.”Âu Thần Hi vừa nghe đến 2 chữ “hôn thê” liền giật mình vội vàng muốn chống tay ngồi dậy, anh đưa ánh mắt hình viên đạn nhìn người xa lạ đang đứng bên cạnh mẹ mình, cao giọng hỏi bằng âm điệu sắc lạnh không cảm xúc.“Mẹ nói gì vậy? Cô ta là ai, hôn thê của ai?”Châu Thúy Hoa nhìn biểu cảm đáng sợ của Âu Thần Hi thì lắp bắp, còn Vương Chi Nguyệt thì hoảng sợ lùi lại sau lưng bà ta.“Đây là Vương Chi Nguyệt – mẹ thấy con bé rất phù hợp với con, điều kiện gia đình cũng tốt nên cố ý dẫn nó đến đây!”“Mẹ, mau cùng cô ta rời khỏi đây đi. Hôn thê này là từ miệng mẹ quyết thôi, con đây không thừa nhận!”, Âu Thần Hi sau khi nói xong thì lạnh nhạt nằm xuống giường mặc cho Vương Chi Nguyệt bẽ mặt đến mức thoạt xanh thoạt đỏ.Châu Thúy Hoa cũng tức giận không kém, gào gào thét thét không ngừng.“Con coi đây là cái thái độ gì hả, mẹ có lòng muốn con thành gia lập thất với người tốt thì con lại làm mẹ mất mặt như vậy. Đây chính là bị con hồ ly kia mê hoặc đến mức mất đi lý trí rồi đúng không?”Âu Thần Hi vẫn 1 mực im lặng, anh không biết tại sao Diệc Tâm lại không còn trong phòng, linh cảm báo cho anh biết cô đã bị mẹ anh đuổi đi rồi.“Con có thôi đi không, la hét cái gì chứ! Đây là phòng bệnh, phải giữ lịch sự tối thiểu, im lặng đi! Quan hệ giữa con với Diệc Tâm là gì, cháu ngoan nói cho ông biết đi?”, Âu Triết Lương dịu giọng đến khẽ lay vai Âu Thần Hi nhưng anh vẫn dứt khoát giữ im lặng.“Mọi người đều ở đây à?”, Lục Phương vừa bước vào thì bị không khí căng thẳng bên trong làm cho khó hiểu, anh lúng túng hỏi.Âu Triết Lương nháy mắt với anh ta.“Âu Thần Hi đã không vấn đề gì rồi, nhờ cậu trông chừng nó giúp!”Nói đoạn quay sang trừng mắt với Châu Thúy Hoa.“Chúng ta về thôi, để cho Âu Thần Hi nghỉ ngơi đi, có chuyện gì chờ nó bình phục rồi nói sau!”Vương Chi Nguyệt luyến tiếc nhìn mỹ nam đang nằm nhắm mắt vờ ngủ say trên giường bệnh, cô ta chẳng muốn rời khỏi đây chút nào. Nghĩ thế cô kéo kéo tay Châu Thúy Hoa ra hiệu! Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.“Cháu giúp cô chăm sóc Âu Thần Hi nhé, cô với ông về trước đây!”, Châu Thúy Hoa biết ý liền xởi lởi nói với cô ta.Vương Chi Nguyệt ngay lập tức gật đầu đồng ý, khẽ mỉm cười.“Cháu nhất định sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt, Phu nhân cứ yên tâm!”Châu Thúy Hoa cùng Âu Triết Lương nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh, dù sao Đại Thiếu gia ngang ngược này của Âu gia họ cũng không quản nổi nữa rồi.Âu Thần Hi nhìn thấy gương mặt hớn hở của Vương Chi Nguyệt thì có phần chán ghét, ngay khi cô ta đến gần tính ngồi xuống mép giường thì anh nhìn thẳng vào mắt cô ta rồi khẽ rít qua kẽ răng, chỉ 1 từ cũng khiến cô ta lạnh buốt sống lưng.“Cút!”Sau khi quá nhiều chuyện ập đến, Diệc Tâm càng cẩn thận dè dặt hơn, cô nhớ tới chuyện căn nhà mà Phương Mạt Bắc đã tìm cho mình, suy nghĩ lại thì cảm thấy mơ hồ có điều bất thường nên liền gọi cho cậu.“Mạt Bắc à, căn nhà hôm trước em tìm cho chị…chắc chị không thuê nữa. Xin lỗi em.”“Sao vậy, chị đã đến xem chưa?”, Phương Mạt Bắc kinh ngạc.“Chưa nữa, hôm qua chị có việc. Nhưng việc nhận lòng tốt của 1 người xa lạ khiến chị có cảm giác không thoải mái lắm, chị không muốn mắc nợ ai!”, Diệc Tâm biết Phương Mạt Bắc đã mất rất nhiều công sức, nhưng sự kỳ quái trong chuyện này khiến cô e dè. Cho dù có dọn đến ở cũng không cảm thấy thoải mái, huống chi sau này cô cũng muốn tìm 1 chỗ nào xa xa chút để tránh gặp lại Âu Thần Hi kia!“Nếu chị đã quyết định như vậy thì em gọi cho bên đó vậy! Có cần em tìm giúp nhà khác hay không?”“Không cần phiền em nữa đâu, chị sẽ tự có sắp xếp!”, Diệc Tâm áy náy nói.Chu Kế Siêu sau khi nghe Phương Mạt Bắc báo lại thì vô cùng kinh ngạc.“Cậu nói Diệc Tâm từ chối việc dọn đến căn nhà kia à? Điều kiện tốt như vậy sao chị ấy lại từ chối chứ, phụ nữ đúng là khó hiểu!”“Mình cũng chẳng biết nữa, bản thân mình nghe cậu nói cũng còn cảm thấy không đáng tin nữa là!”“Cái gì mà không đáng tin, mình là chính nhân quân tử không bao giờ làm việc gì trái lương tâm cả thì sợ gì chứ!”, Chu Kế Siêu bực bội đáp trả.“Được rồi, mình biết cậu cũng là có lòng tốt thôi! Chuyện cứ vậy đi.”
 
Vợ Yêu Ngang Bướng Ngày Ngày Bỏ Trốn
Chương 79: Bên tai truyền đến một trận huyên náo không ngừng


Âu Thần Hi bị tiếng nói chuyện huyên náo ồn ào truyền đến bên tai làm cho thức dậy, cảm giác cổ họng khô cháy cùng cơn đau buốt nửa đầu lại ập đến, anh mấp máp môi gọi, hai mắt cố mở ra nhưng vô lực.“Diệc Tâm… em cho tôi nước!”Một muỗng nước được đưa đến trước miệng anh, anh vội vàng hớp lấy nhưng ngay lập tức cảm giác khó chịu lan ra khắp cơ thể – lạnh tê buốt cả lưỡi đến tận cuống họng khiến anh ho sặc sụa.“Lại là Diệc Tâm, cô ta đã sớm bỏ đi rồi!”Một giọng nói quen thuộc vang lên khiên cho Âu Thần Hi bàng hoàng choàng tỉnh, anh nhướng đôi mắt vẫn còn mỏi vì ảnh hưởng của thuốc mê nhìn lên.“Mẹ, sao mẹ lại ở đây, cô gái này là ai? Diệc Tâm đâu?”Châu Thúy Hoa cau mày, khó chịu bĩu môi.“Đứa con bất hiếu này, vừa tỉnh dậy đã hỏi con hồ ly tinh kia, chẳng thèm quan tâm đến mẹ gì cả. Uổng công mẹ nuôi nấng yêu thương con khôn lớn đến ngày hôm nay.”“Con có thôi đi không, Âu Thần Hi còn đang mệt mà lại trách móc nó như thế!”, Âu Triết Lương bên ngoài thấy chướng mắt liền tiện thể xen vào.“Ba không thấy sao, nó còn hỏi Diệc Tâm đâu, còn hôn thê của nó thì không thèm đếm xỉa đến.”Âu Thần Hi vừa nghe đến 2 chữ “hôn thê” liền giật mình vội vàng muốn chống tay ngồi dậy, anh đưa ánh mắt hình viên đạn nhìn người xa lạ đang đứng bên cạnh mẹ mình, cao giọng hỏi bằng âm điệu sắc lạnh không cảm xúc.“Mẹ nói gì vậy? Cô ta là ai, hôn thê của ai?”Châu Thúy Hoa nhìn biểu cảm đáng sợ của Âu Thần Hi thì lắp bắp, còn Vương Chi Nguyệt thì hoảng sợ lùi lại sau lưng bà ta.“Đây là Vương Chi Nguyệt – mẹ thấy con bé rất phù hợp với con, điều kiện gia đình cũng tốt nên cố ý dẫn nó đến đây!”“Mẹ, mau cùng cô ta rời khỏi đây đi. Hôn thê này là từ miệng mẹ quyết thôi, con đây không thừa nhận!”, Âu Thần Hi sau khi nói xong thì lạnh nhạt nằm xuống giường mặc cho Vương Chi Nguyệt bẽ mặt đến mức thoạt xanh thoạt đỏ.Châu Thúy Hoa cũng tức giận không kém, gào gào thét thét không ngừng.“Con coi đây là cái thái độ gì hả, mẹ có lòng muốn con thành gia lập thất với người tốt thì con lại làm mẹ mất mặt như vậy. Đây chính là bị con hồ ly kia mê hoặc đến mức mất đi lý trí rồi đúng không?”Âu Thần Hi vẫn 1 mực im lặng, anh không biết tại sao Diệc Tâm lại không còn trong phòng, linh cảm báo cho anh biết cô đã bị mẹ anh đuổi đi rồi.“Con có thôi đi không, la hét cái gì chứ! Đây là phòng bệnh, phải giữ lịch sự tối thiểu, im lặng đi! Quan hệ giữa con với Diệc Tâm là gì, cháu ngoan nói cho ông biết đi?”, Âu Triết Lương dịu giọng đến khẽ lay vai Âu Thần Hi nhưng anh vẫn dứt khoát giữ im lặng.“Mọi người đều ở đây à?”, Lục Phương vừa bước vào thì bị không khí căng thẳng bên trong làm cho khó hiểu, anh lúng túng hỏi.Âu Triết Lương nháy mắt với anh ta.“Âu Thần Hi đã không vấn đề gì rồi, nhờ cậu trông chừng nó giúp!”Nói đoạn quay sang trừng mắt với Châu Thúy Hoa.“Chúng ta về thôi, để cho Âu Thần Hi nghỉ ngơi đi, có chuyện gì chờ nó bình phục rồi nói sau!”Vương Chi Nguyệt luyến tiếc nhìn mỹ nam đang nằm nhắm mắt vờ ngủ say trên giường bệnh, cô ta chẳng muốn rời khỏi đây chút nào. Nghĩ thế cô kéo kéo tay Châu Thúy Hoa ra hiệu! Truyện của tác giả Hỏa Hy Thước.“Cháu giúp cô chăm sóc Âu Thần Hi nhé, cô với ông về trước đây!”, Châu Thúy Hoa biết ý liền xởi lởi nói với cô ta.Vương Chi Nguyệt ngay lập tức gật đầu đồng ý, khẽ mỉm cười.“Cháu nhất định sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt, Phu nhân cứ yên tâm!”Châu Thúy Hoa cùng Âu Triết Lương nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh, dù sao Đại Thiếu gia ngang ngược này của Âu gia họ cũng không quản nổi nữa rồi.Âu Thần Hi nhìn thấy gương mặt hớn hở của Vương Chi Nguyệt thì có phần chán ghét, ngay khi cô ta đến gần tính ngồi xuống mép giường thì anh nhìn thẳng vào mắt cô ta rồi khẽ rít qua kẽ răng, chỉ 1 từ cũng khiến cô ta lạnh buốt sống lưng.“Cút!”Sau khi quá nhiều chuyện ập đến, Diệc Tâm càng cẩn thận dè dặt hơn, cô nhớ tới chuyện căn nhà mà Phương Mạt Bắc đã tìm cho mình, suy nghĩ lại thì cảm thấy mơ hồ có điều bất thường nên liền gọi cho cậu.“Mạt Bắc à, căn nhà hôm trước em tìm cho chị…chắc chị không thuê nữa. Xin lỗi em.”“Sao vậy, chị đã đến xem chưa?”, Phương Mạt Bắc kinh ngạc.“Chưa nữa, hôm qua chị có việc. Nhưng việc nhận lòng tốt của 1 người xa lạ khiến chị có cảm giác không thoải mái lắm, chị không muốn mắc nợ ai!”, Diệc Tâm biết Phương Mạt Bắc đã mất rất nhiều công sức, nhưng sự kỳ quái trong chuyện này khiến cô e dè. Cho dù có dọn đến ở cũng không cảm thấy thoải mái, huống chi sau này cô cũng muốn tìm 1 chỗ nào xa xa chút để tránh gặp lại Âu Thần Hi kia!“Nếu chị đã quyết định như vậy thì em gọi cho bên đó vậy! Có cần em tìm giúp nhà khác hay không?”“Không cần phiền em nữa đâu, chị sẽ tự có sắp xếp!”, Diệc Tâm áy náy nói.Chu Kế Siêu sau khi nghe Phương Mạt Bắc báo lại thì vô cùng kinh ngạc.“Cậu nói Diệc Tâm từ chối việc dọn đến căn nhà kia à? Điều kiện tốt như vậy sao chị ấy lại từ chối chứ, phụ nữ đúng là khó hiểu!”“Mình cũng chẳng biết nữa, bản thân mình nghe cậu nói cũng còn cảm thấy không đáng tin nữa là!”“Cái gì mà không đáng tin, mình là chính nhân quân tử không bao giờ làm việc gì trái lương tâm cả thì sợ gì chứ!”, Chu Kế Siêu bực bội đáp trả.“Được rồi, mình biết cậu cũng là có lòng tốt thôi! Chuyện cứ vậy đi.”
 
Back
Top Bottom