Ngôn Tình Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất
Chương 160: Nhóc Thối


Tất cả mọi người trên mặt đều tràn nên một nỗi xót xa khó nói thành lời.

Bà Điển càng ôm chặt lấy Tin Tin vào lòng mình.

Bà biết gia đình bà đã nợ Trần Thanh Trúc quá nhiều, ai có thể nghĩ đến một cô gái khi đó mới mười chín tuổi có thể một mình ôm theo một đứa nhỏ vừa chạy chốn khỏi truy sát của kẻ xấu, khó khăn bươn chải cuộc sống lại không hề buông tay.

Nếu không phải là cô có lẽ cả đời này Tin Tin cũng không thể trở về.
"Cháu ngoan...!Bà biết...!mẹ cháu nhất định sẽ không sao đâu, sẽ nhanh tỉnh lại thôi..."
Lại một tuần nữa trôi qua, Lê Gia Hào cùng Tin Tin hai cha con vẫn một mực ở bệnh viện chăm sóc cho Trần Thanh Trúc.

Thời gian này cả nhà Ông Khánh, bà Điển cũng thường xuyên ghé qua, còn có cả ông ngoại Trần cùng Trần Nhất Sơn ngày nào cũng tới nhìn cô một chút.
Sau khi biết được Tin Tin chính là con của anh trai Lê Gia Hào và vợ của anh ấy, thì Lê Gia Hào đã nói rõ với gia đình mình và ông ngoại Trần, cùng Trần Nhất Sơn là anh và Trần Thanh Trúc vẫn sẽ luôn là ba mẹ của cậu nhóc, vĩnh viễn không cần thay đổi.

Gần đây Trần Nhất Sơn bắt đầu ra tay giành quyền quản lý và đòi lại số cổ phần công ty của mẹ anh ở tập đoàn Trần Thị.

Điều này đã làm cho Trần Lão và Trần Nhất Long cha của anh tức giận vô cùng.

Vũ Thúy Loan sau khi Lão Long Đầu bị bắt mất đi chỗ dựa vững chắc, lại có một số việc bà ta cũng có phần nên không thể thoát tội, cũng đã bị bắt đi.

Trần Bích Ngọc thấy Trần Nhất Sơn thò tay đến gia sản thì nóng nảy không thôi.

Cả nhà họ Trần thời gian này bắt đầu rối tung rối mù nên hết cả.

Nồi canh này Trần Nhất Sơn lại không ngừng khuấy đảo từng bước từng bước chiếm lấy những phần thịt ngon ngọt về tay.
Sau một thời gian nhờ sự giúp sức của bạn bè, anh dùng thế tiến công thần tốc chiếm lĩnh ba mươi phần trăm cổ phần và ngồi vào vị trí Tổng giám đốc chính thức trở thành người đứng đầu Trần Thị.

Trần Lão trên danh nghĩa vẫn là chủ tịch.

Trần Nhất Long lại trở thành giám đốc một bệnh viện của tập đoàn, đối với những chuyện, những quyết sách của tập đoàn đều không thể tham gia nữa.
Lê Gia Hào ngồi bên cạnh giường bệnh, yên lặng nhìn hai mẹ con Trần Thanh Trúc nằm trên giường.

Cậu nhóc Tin Tin vì quá mệt mỏi nên đã ngủ gục, giờ được Lê Gia Hào đặt nằm ở cạnh Trần Thanh Trúc.

Nhìn hai mẹ con nằm ngủ trong tim Lê Gia Hào dâng trào lên một dòng nước ấm lan tràn, anh nắm tay Trần Thanh Trúc khẽ nói.
"Chờ em tỉnh dậy cả nhà chúng ta sẽ sống thật hạnh phúc nhé..."

"Được..." Một giọng nói nhẹ nhàng lại có chút yếu ớt vang lên.
Lê Gia Hào ngẩng đầu nhìn thì thấy người con gái nằm trên bệnh đã tỉnh lại tự bao giờ, cô đang nhìn anh với ánh mắt trong veo, nụ cười mỉm nhẹ nhàng trên môi.
Lê Gia Hào bỗng chốc đơ người ra, chân tay luống cuống, đưa tay muốn ôm lấy cô nhưng lại sợ cô đau, rồi vừa cười vừa nói.
"Vợ...!vợ...!em tỉnh rồi...!có khó chịu ở đâu không? Ôi...!anh...!anh phải gọi bác sĩ tới..."
Chỉ một lát sau đó trong phòng bệnh đã chật cứng người, vui vẻ cười nói rộn ràng.

Tin Tin vẫn một mực ngồi trên giường bệnh nhìn Trần Thanh Trúc, tay nắm lấy tay cô, giọng nói có chút nghẹn ngào.
"Mẹ...!mẹ ngủ thật lâu, mẹ làm con lo lắng lắm có biết không? Con rất sợ mẹ sẽ bỏ con mà đi.

Mẹ tỉnh lại thì thật tốt rồi..."
Trần Thanh Trúc nhìn cậu nhóc khẽ mỉm cười " Mẹ xin lỗi, đã để cho con phải lo lắng vất vả rồi...!Thằng nhóc thối, mẹ rất nhớ con đó..."
Tin Tin vòng lấy vòng tay nhỏ của mình ôm lấy Trần Thanh Trúc, lại hôn lên má cô mấy cái.

Điều này khiến cho Trần Thanh Trúc bỗng nhiên đơ người ra, rồi nhanh chóng cười rộ lên một tiếng.
"Nhóc thối...!cũng biết yêu thương mẹ rồi...!haha..."

Tin Tin bị mẹ mình cười như vậy có một chút bối rối không hề nhẹ, cậu nhóc từ trước tới giờ đều chưa từng chủ động ôm hôn ai bao giờ, cậu thấy như vậy thật nhàm chán.

Nhưng hôm nay mẹ cậu từ cửa môn quan trở về, cậu nhóc liền không nhịn được vui vẻ mà hôn mẹ mình vài cái, trong lòng thầm nghĩ Ừm...!cậu là thể hiện tình cảm với mẹ nha...!Cảm giác này thật là thoải mái, nhưng cái đãi ngộ đặc biệt này có lẽ chỉ có thể giành cho mẹ cậu thôi.
Tin Tin cũng không hề hay biết rằng rất nhanh thôi cậu nhóc sẽ thường xuyên giành đãi ngộ đặc biệt này cho một người đặc biệt khác mà không phải là mẹ cậu.
"Mẹ...!Những người xấu kia đã bị bắt cả rồi, con còn đặc biệt nhờ tới Yêu Nữ Cô Cô xử lý bọn chúng nữa đó.

Nghe sư phụ con nói Yêu Nữ Cô Cô ngày nào cũng tới bồi dưỡng bọn họ, vô cùng thoải mái..."
Trần Thanh Trúc khẽ mỉm cười, vuốt nhẹ đầu cậu nhóc.

"Aizzz...!gặp được Yêu Nữ xem như cuộc sống của bọn họ thật là..."
(còn tiếp).
 
Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất
Chương 161: Ông Ngoại Đánh Ông Nội


Vết thương trên người Trần Thanh Trúc dần khép lại, cũng hồi phục gần như hoàn toàn.

Thời gian này cô được người nhà chăm sóc, có cảm tưởng như công chúa luôn rồi.

Lê Gia Hào và Tin Tin thì không cần phải nói, suốt ngày ríu tít ở bên cạnh cô.
Đến mấy ngày hôm nay Tin Tin phải quay trở lại trường học, lại bị Lê Gia Hào cùng Trần Thanh Trúc dứt khoát ép buộc về nhà ở cùng ông Khánh Bà Điển nên cậu nhóc cho dù không mấy ưng thuận nhưng phản đối lại bị vô hiệu hóa, chẳng thể chống đối được gì.
Khi Lê Gia Hào đang gọt táo cho Trần Thanh Trúc thì cánh cửa phòng bệnh bỗng nhiên bị xô mạnh vào trong, tiếp theo sau là bộ dáng hùng hổ dọa người của Trần Lão và Trần Bích Ngọc đi vào.
Trần Lão nhìn Trần Thanh Trúc, một tay chống gậy chống một cái thật mạnh xuống dưới sàn nhà, một tay chỉ thẳng về phía Trần Thanh Trúc mà mắng.
"Mày chính là đứa con hoang kia, mày trở về thì cứ trở về, tại sao lại giám xúi bẩy thằng Sơn tạo phản, gia nghiệp nhà họ Trần, chúng mày muốn nuốt trọn hết thảy có phải không?"
Trần Thanh Trúc nhìn thấy một màn này thì chỉ khẽ cười khẩy một tiếng, đến rồi...

Lê Gia Hào ở một bên thật muốn đi tới hung hăng mà ném hai ông cháu nhà này ra bên ngoài, không thấy vợ anh đang là bệnh nhân hay sao vậy mà họ lại chạy tới đây náo loạn khiến cô không được nghỉ ngơi, thực muốn ăn đòn mà.

Nhưng Trần Thanh Trúc lại nắm lấy tay anh, cho anh một ánh mắt, nụ cười nhẹ, như nói rằng anh để đó để cô tới giải quyết.
Trần Thanh Trúc trấn sau khi trấn an lại Lê Gia Hào thì lại nhìn tới hai ông cháu Trần Lão, khóe miệng vẫn mang theo nụ cười mỉa mai, nhẹ giọng nói.
"Trần Lão...!ông đừng có quá phận, tôi nể ông là người lớn tuổi, có thể nể mặt mà không trực tiếp gọi người ném ông ra ngoài.

Nhưng cũng không phải là để ông ở trước mặt tôi cậy già mà nên mặt đâu.

Nói cái gì thì cũng nên uốn lưỡi trước bảy lần, dùng não mà suy nghĩ một chút.

Ông nói tôi là con hoang ư, vậy ông cũng không nhìn lại mình mắt mũi tèm nhem đến đâu đi..."
"Mày...!mày nói ai là cậy già nên mặt hả? Láo...!hỗn...!vô giáo dục...!Mày chính là con hoang...!mẹ mày năm xưa trắc nết lăng loàn nên mới có mày, giờ đây mày cũng thừa hưởng cái gen y như vậy, quyến rũ đàn ông.

Hừ...!nghe nói mày có một đứa con năm nay đã bảy hay tám tuổi gì đó.

Nhìn đến tuổi tác một chút đã biết cái đức hạnh của mày rồi...!Haha...!còn giám nói ông đây mắt mũi kém sao, sợ là mắt mũi tao có kém thì cũng có thể nhìn được cái đuôi hồ ly một dòng của mẹ con nhà mày đấy..."
Bốp...!Bốp...
"A...aaa...!Ui zaaa...."

"Tôi đánh chết ông...!Khốn kiếp...!Ông đây có phải liều cái mạng già này thì hôm nay cũng phải đánh cho lão khốn kiếp nhà mày kêu cha gọi mẹ xả giận cho con gái cùng cháu ngoại của mình..."
Không biết ông ngoại Trần ở bên ngoài từ lúc nào đã xông đến lao tới dùng đến một một cây chổi lau nhà mà đánh đến Trần Lão bên này.

Trần Lão không phòng bị lại bị đánh bất ngờ nhất thời ăn đau, chịu thua thiệt mà la oai oái.
Mấy người có mặt nhất thời bị dọa cho ngây người tại chỗ.

Nhưng rất nhanh đã hồi phục lại tinh thần nhưng chẳng một ai chạy đến can ngăn.

Lê Gia Hào với Trần Thanh Trúc thì lại càng không cần phải nói tới, hai người họ ban nãy thực sự đã bị Trần Lão chọc giận muốn lao đến đánh người rồi, nhưng vẫn nể ông ta là lão nhân lớn tuổi nên cố kỵ không đụng đến.
Giờ thì hay rồi có Ông ngoại Trần ra tay, hai người đều là ngang hàng, ngang tuổi có ra tay cũng là nhìn tạm được đi.
Trần Bích Ngọc ở bên cạnh cũng bị dọa cho chết chân tại chỗ, chân tay luống cuống không biết phải làm gì chỉ còn cách là hét lên chói tai, kêu hai người dừng lại, muốn xông vào giúp Trần Lão nhưng lại không có giám, sợ bị cây chổi lau nhà trong tay ông ngoại Trần đánh trúng.
Ông ngoại Trần trong tay cầm cây chổi lau sàn vẫn còn có nước đọng, vừa bẩn vừa hôi, sặc nên mùi khó ngửi đánh tới tấp vào người Trần Lão.

Trần Lão chạy vòng quanh cả người dính nước bẩn vấy khắp người từ đầu tới chân, chật vật chạy, thở hồng hộc.

Trần Lão nói gì thì cũng đã lớn tuổi bình thường không có tập thể dục gì nhiều nên sức khỏe yếu ớt, bộ xương già chống chọi một lúc mệt muốn tắt thở.

Trên người bị đánh đau đến kêu la thảm thiết, vẫn cố chửi vài tiếng.
"Mẹ kiếp...!Trần Minh...!ông phát điên cái gì hả? Ông lại ra tay đánh tôi..."
Ông ngoại Trần đến lúc này đánh cũng đánh rồi trong lòng cũng vơi bớt đi một chút tức giận, nhìn bộ dáng chật vật của Trần Lão thì cười lạnh một tiếng khinh bỉ mà hừ mũi một cái, ném cây chổi lau qua một bên xoay người đi đến bàn trà trong phòng ngồi xuống.
(còn tiếp).
 
Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất
Chương 162: So Đo


Ông ngoại Trần khi còn trẻ là người luyện võ, nay tuy tuổi đã cao nhưng hàng ngày vẫn luyện tập đều đặn nên sức khỏe vượt xa Trần Lão.

Ông ngồi xuống ghế ung dung mở lời.
"Trần Lão...!Ông nhục mà con gái và cháu ngoại ta như vậy, ta không nghe thấy thì không nói nhưng để ta nghe thấy thì đánh ông là chuyện không thể tránh.

Từ nay về sau ông mở lời chửi con ta, cháu ta, ta nghe thấy bất kể là khi nào thù cũng sẽ đánh ông, đánh cho ông không trượt phát nào đâu, không tin ông cứ thử xem..."
"Ông...!ông..."
Trần Lão tức giận đến khuôn mặt vẹo vọ, cả người đau nhức đến chửi tục vài tiếng, lại nhìn đến Trần Bích Ngọc.
Trần Bích Ngọc phản ứng có chút chậm chạp, một vài chục giây mới có động tĩnh đi đến đỡ Trần Lão dậy đi đến một cái ghế mà ngồi xuống.
Ông ngoại Trần ở một bên lại thong thả nói tiếp, giọng nói vẫn còn ẩn chứa tức giận.
"Ông nói cháu tôi là con hoang lại không nhìn xem bên cạnh ông là cái dạng gì? Hừ...!tôi thấy trên đầu con trai ông sừng mọc nên cũng vẫn là sắp cùng tuần lộc sánh vai được rồi đấy.
Còn nói đến chuyện thằng Sơn tạo phản...!haha...!ông nói ra câu đấy không thấy quá nực cười hay không.

Năm xưa khi công ty nhà các người gần như sắp phá sản, sụp đổ, thì con gái tôi đã bỏ ra toàn bộ số của hồi môn của mình rót vào công ty đó.

Nó lại không ngại gian khổ, khó khăn mà điên cuồng làm việc, giải quyết sự vụ một tay nó kéo cái công ty rách nát nhà mấy người thoát khốn trong nguy nan.

Sau đó cũng một mình nó vực dậy cơ nghiệp đó, đưa công ty ngày càng phát triển.
Nhưng các người thì sao, không những không cảm ơn lại trắng trợn nhân lúc nó có mang, chồng thì bên ngoài mèo mả gà đồng, bao nuôi nhân tình.

Ba chồng vì sợ con dâu đoạt quyền ngấm ngầm đối phó nó.

Các người cùng con đàn bà kia nên kế hoạch vu hại, bôi nhọ danh tiết của nó, ép nó phải rời đi.

Hừ hừ...!các người ngang nhiên ăn cháo đá bát như vậy, không cảm thấy áy náy một chút nào sao?
Thằng Sơn tạo phản...!tôi...!phi....!phi...!Nó chính là lấy lại những gì vốn thuộc về anh em nó mà thôi..."
Trần Bích Ngọc nghe đến đây thực sự không nhịn được thêm chút xíu nào nữa, cái gì mà chính là lấy lại những gì thuộc về anh em nó chứ.

Tất cả những thứ đó, cơ nghiệp nhà họ Trần là của cô ta và em trai cơ mà.

Cô ta không thể để nó cứ như vậy mà để cho người khác cướp đi được.

Đó là của cô ta, là của cố ta.

Trần Bích Ngọc khuôn mặt bỗng chốc trở nên rét lạnh vài phần, ánh mắt như có hàng vạn mũi tên bắt đến ông ngoại Trần, nghiến răng nghiến lợi mà hét lên.
"Ông nói láo...!Ông thì biết cái gì mà ăn nói vớ vẩn ở đó như vậy.

Cả họ Trần đều là của ông nội tôi.

Trần Nhất Sơn muốn chiếm đoạt chính là phạm tội bất hiếu, làm xằng làm bậy.
Trần Thanh Trúc chính là lăng loàn, ông nội tôi nói không sai, cô ta không d@m đãng vậy tại sao vừa mới nứt mắt đã đẻ con hoang rồi kia kìa.

Mà mẹ cô ta cũng vậy, có cha tôi rồi vẫn còn cùng đàn ông không đứng đắn để rồi lại đẻ ra một phiên bản d@m đãng lăng loàn của cô ta..."
Bốp...Trần Bích Ngọc còn muốn nói thêm vài câu nữa, bỗng nhiên ăn một cái tát, đầu óc ong ong ù hết cả tai.
Nhìn Trần Thanh Trúc đang đứng trước mặt mình, Trần Bích Ngọc tức giận muốn nhào đến đánh cô.

Trần Thanh Trúc thấy bộ dáng này của cô ta khẽ nhàn nhạt nói.
"Ông nội cô, già rồi tôi có thể không do đo...!Nhưng cô thì khác, cô còn giám nói vớ vẩn nữa thì có tin tôi xé rách miệng cô ta hay không."
Trần Bích Ngọc còn đang muốn lên tiếng quát tháo, bỗng nhiên cổ liền chuyển đến một cảm giác đau thấu tâm gan.

Trần Thanh Trúc trong ánh mắt như có như không hiện lên ý cười khinh bỉ.
"Cô có tin rằng cô giám nói thêm lời làm bẩn tai tôi thì cái cổ này cũng là đến chuyển đổi tọa độ trấn thân rồi.

Còn bàn về hai chữ lăng loàn thì tôi không thể so sánh với mẹ con cô đâu..."
Bị Trần Thanh Trúc dạy dỗ Trần Bích Ngọc không hề có tư chata giác ngộ, lại một lòng như một con thiêu thân tìm chết nhìn sang Lê Gia Hào nói.
"Anh Hào anh nhìn cô ta xem, đức hạnh của cô ta không xứng một chút nào với anh cả.

Cô ta cũng đã có con rồi, lại còn là từ khi vừa mới nút mắt đã câu dẫn đàn ông lên giường, chửa hoang đó...!Anh Hào anh nhìn một chút, chỉ có em mới là thật lòng yêu anh thôi, còn cô ta thì chỉ là lợi dụng anh mà thôi, cái cô ta muốn chỉ là tiền của anh mà thôi.

Anh thấy không, anh trai em vì cô ta cũng trở mặt với gia đình, cô ta không tốt đẹp gì đâu, anh hãy mau tránh xa cô ta ra một chút."
(Còn tiếp).
 
Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất
Chương 163: Sói Mắt Trắng


Trần Thanh Trúc nhức đầu nhìn hai ông cháu Trần Bích Ngọc, thầm rủa tục vài lần.

M* kiếp sao lại cứ phải ám cô như đỉa đói vậy chứ.

Cô đây chưa động đến họ thì thôi, tại sao mấy người này lại cứ hết lần này đến lần khác muốn tìm chết, cứ phải nhìn thấy quan tài mới đổ lệ là sao nhỉ.
Trần Thanh Trúc cũng không muốn phí quá nhiều tâm sức vào mày người này liền lấy điện thoại gọi cho Trần Nhất Sơn.
"Anh à...!em nói này, anh có làm cái gì thì cũng làm cho nó kỹ kỹ một chút, giải quyết vấn đề tốt nhất là nhổ cả gốc nên mới được.

Anh nói xem anh làm không ra làm sao cả, bây giờ lại để thiêu thân bay tới bay lui trước mặt em phiền chết đi được.

Em còn là bệnh nhân đó, mệt lắm có biết không...
Không nói nhiều anh đâu ,anh mau tới bệnh viện một chuyến đi..."
Rất nhanh sau đó Trần Nhất Sơn đã có mặt tại phòng bệnh của Trần Thanh Trúc, đến khi nhìn thấy hai ông cháu Trần Bích Ngọc thì tức giận không thôi.
"Ông nội...!ông đến đây làm gì vậy?"

Trần Lão nhìn thấy Trần Nhất Sơn thì liền chỉ tay vào mặt anh mà mắng.
"Thằng mất dạy...!mày nhìn xem đứa em gái mà mày nhận này đi.

Mày cũng không có nhìn tới xem nó có phải em mày không đã, cứ tùy tiện nhận người như vậy, để cho cô ta lợi dụng à..."
Trần Nhất Sơn nhíu mày, lạnh lùng nhìn Trần Lão.

"Đây là em gái cùng huyết thống gần gũi duy nhất của cháu..."
Trần Lão tức giận đến vểnh cả râu, hét lớn :"Mày..."
Trần Bích Ngọc thấy tình thế vội vàng đi đến đỡ Trần Lão, nhu nhược hướng Trần Nhất Sơn mà nói.
"Anh...!Ông nói như vậy cũng là lo anh bị người khác lợi dụng mà thôi.

Anh cũng không thấy nhà anh Hào sao, chỉ vì nhận nhầm sói mắt trắng mà lao đao đấy thôi..."
"Cô câm mồm lại cho tôi, còn chưa biết ai là sói mắt trắng đâu."
Trần Nhất Sơn tức giận chỉ tay vào mặt Trần Bích Ngọc mà lớn tiếng quát lên.

Xong lại nhìn Trần Lão rồi đưa đến cho ông ta một tập tài liệu.

Trần Lão có chút nghi ngờ nhưng khi nhìn đến những gì trong đó thì ôm lấy ngực, hai mắt trở nên đỏ ngầu, bất chợt xoay người.
Bốp...!Bốp...
Hai cái tát hết sức mạnh mẽ giáng xuống khuôn mặt của Trần Bích Ngọc, lập tức trên hai má cô ta in hình hai bàn tay đỏ lừ.

Trần Bích Ngọc khóe miệng rớm máu, ánh mắt có chút khiếp sợ mà nhìn Trần Lão, lắp bắp.
"Ông nội...!sao ông lại đánh cháu..."
Bốp...
"Câm mồm...!mày không phải cháu tao.

Cái loại con hoang như này đừng gọi ta là ông.

Con mẹ mày, thế mà giám lừa dối cả nhà tao.

Bao năm qua để nhà tao phải nuôi đến hai đứa con hoang.

Tao...!tao phải giết chúng mày...!aaa..."
Trần Lão tức giận quá độ, khí huyết công tâm, ngất đi, được đưa tới phòng cấp cứu.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại Trần Bích Ngọc mang theo bộ mặt bị đáng sưng phù, căm tức trừng ánh mắt nhìn Trần Thanh Trúc, muốn lao đến, hét lên.
"Trần Thanh Trúc...!là mày...!chính là mày...!tao giết mày...!Là mày hại tao, sao mày không chết đi, mày lại quay về cướp người yêu tao, cướp anh trai tao, cướp tài sản của tao...!tao giết mày..."
Lê Gia Hào lúc này không nhịn được nữa, gọi bảo vệ đến, báo cảnh sát lôi cổ Trần Bích Ngọc ra ngoài.
Ngày Trần Thanh Trúc xuất viện Trần Nhất Sơn đến nói với cô Trần Bích Ngọc bị đưa tới bệnh viện tâm thần, Trần Lão đã được đưa về nhà chăm sóc.

Mọi chuyên về cơ bản đã giải quyết xong xuôi.
Tối đến Lê Gia Hào ôm lấy vợ mình vào trong ngực, bắt đầu không an phận mà giở trò.

Trần Thanh Trúc bị anh quấy rối, khiêu khích cũng dần thuận theo...!Sau một hồi điên loan đảo phượng ra rời...
"Vợ ơi em thật đẹp..."

"Nói điều vô nghĩa...hừ..."
"Vợ ơi...!anh vẫn chưa no..."
"Cút...!anh mà còn nữa là xác định cút ngay, nhà ai người nấy ở..."
Lê Gia Hào bị nạt, đàng hoàng ngậm ngùi nhịn xuống cơn đói khát kêu gào trong vô vọng, ủy khuất vô cùng, trong lòng bắt đầu tính toán một kế hoạch lớn.
Ngay ngày hôm sau Lê Gia Hào bắt đầu bận rộn không ngừng, anh phải chấn chỉnh lại nề nếp công ty, điều chỉnh lại những chỗ chưa phù hợp, lại phải giải quyết một số hậu quả tồn đọng.
Lê Gia Hào đi sớm về khuya mà Trần Thanh Trúc cũng bắt đầu bận rộn công chuyện của chính mình.

Tin Tin bị ông bà nội bắt cóc, mà cậu nhóc cũng rất tự giác biết được mình phải để lại không gian riêng cho ba mẹ nên vô cùng ngoan ngoãn ở bên nhà ông bà nội.
Trần Thanh Trúc như mọi ngày đi đến nơi làm việc, nhưng vừa xuống cửa xe đã thấy từ đằng xa, Lục Vĩ Thanh đang vô cùng tức giận, đôi co với Nguyễn Hàm Oanh trước cửa.
Trần Thanh Trúc day day mi tâm rủa thầm, con hàng không não, muốn tìm chết Nguyễn Hàm Oanh này đến đây làm gì vậy.

Trước đó Trần Thanh Trúc đã nghe Lục Vĩ Thanh nói cô đã đồng ý cho Lương Minh cặn bã một cơ hội, vậy nên Nguyễn Hàm Oanh đến đây, lại cãi nhau với Lục Vĩ Thanh chắc chắn với việc Lục Vĩ Thanh với Lương Minh có liên quan.
(còn tiếp).
 
Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất
Chương 164: Cầu Hôn


Trần Thanh Trúc đến gần, bên kia tiếng nói của Nguyễn Hàm Oanh the thé nhưng loa rè vang vọng.

"Lục Vĩ Thanh...!con đàn bà trơ trẽn này...!Cô tốt nhất nên tránh xa anh Minh của tôi ra, nếu không tôi sẽ không để yên cho cô đâu.

Cô có tin là tôi sẽ khiến cô không còn đất sống ở đây nữa không?"
"Vậy để tôi xem cô sẽ làm được gì?"
Nguyễn Hàm Oanh vừa dứt lời, thì Lương Minh không biết từ đâu đi tới, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cô ta.

Nguyễn Hàm Oanh không nghĩ đến Lương Minh lại có mặt ở đây, liễn ấp úng, không biết nói gì.

Nước mắt ngay lập tức rơi xuống, giọng nói tràn ngập uất ức, tủi thân.
"Anh Minh...!em...!em chỉ muốn...!Muốn chị đừng có làm kẻ thứ ba, xen vào tình cảm giữa chúng ta mà thôi...!anh..."
"Cô coi tôi là thằng đần, hay thằng điếc.

Để tôi nhắc lại cho cô một lần cuối cùng, cô nhớ cho kỹ.

Tôi không yêu cô, người tôi yêu chính là vợ tôi, mẹ của con tôi, chính là người đang đứng trước mặt cô đó.

Từ nay về sau cô hãy cút khỏi cuộc đời của chúng tôi đi.

Nếu còn để tôi bắt gặp truyện như hôm nay, vậy đừng có trách tôi ra tay không nể tình.

Cút..."
"Anh...!anh Minh...!Anh không thể đối xử với em như vậy được.

Chúng ta yêu nhau cơ mà...!Anh Minh..."
Trần Thanh Trúc nhàm chán mắt thấy Lục Vĩ Thanh đã rời đi, liền chạy theo, khoác tay lấy ta cô ấy.
"Lục Vĩ Thanh...!ây ây...!thật đặc sắc mà...!Chị nói xem Lương Minh thể hiện cũng tốt đấy chứ..."
Lục Vĩ Thanh cười khổ, nhìn lại đằng sau một cái.
"Em nói xem chị cho anh ấy một cơ hội liệu có đúng hay không?"
"Trong tình yêu nào có đúng sai, nếu cả hai bên đều có tình, vậy thì ngại gì chứ.

Ai cũng muốn hạnh phúc, vậy chúng ta vì cái gì mà lại phải né tránh, cứ làm theo trái tim đi..."
"Ừm...!chị nghe em..."
Tan ca sớm Trần Thanh Trúc vừa ra đến cửa văn phòng đã thấy Lê Gia Hào đứng đó, mỉm cười nhìn cô.

Cô đi đến chỗ anh, cười lên một tiếng, chêu chọc.
"Lê đại tổng tài của chúng ta hôm nay sao lại rảnh rỗi rồi?"
Lê Gia Hào mở cửa xe, cho cô lên xe, ngồi vào giúp cô cài dây an toàn, hôn nhẹ lên môi cô một cái, nói.
"Đến đón vợ đi hẹn hò..."
"Vậy sao? Vậy không hẹn trước em bện lịch thì làm sao đây?"
"Không thể nào...!Có bận hơn nữa cũng làm sao sánh được với chồng đẹp trai là anh đây..."
Lê Gia Hào vừa khởi động xe vừa, trả lời.

Trần Thanh Trúc bị anh chọc cười, khẽ bĩu bĩu môi hồng.

"Tự luyến...!da mặt anh thật là dày..."
Lê Gia Hào đưa Trần Thanh Trúc tới sân vận động lớn, Trần Thanh Trúc nhìn khoảng trời trước mặt có chút nghi ngờ, nhưng khi hai người vừa vào tới trong sân thì bất ngờ xung quanh pháo sáng bốc cháy xếp thành hình trái tim lớn.

Cách đó không xa ba màn hình led lớn đồng thời chạy chữ "Trần Thanh Trúc...!Anh Yêu Em...!Làm vợ anh nhé..."
Trong khi Trần Thanh Trúc còn đang ngơ ngẩn trước một màn kinh diễm thì Lê Gia Hào không biết từ đâu mang đến một bó hoa hồng, đặt vào tay cô.

Anh lùi lại một bước quỳ một chân xuống, ngẩng đầu, trên tay cầm một hộp nhung vuông mở ra bên trong là một chiếc nhẫn kim cương vô cùng tinh xảo, đẹp vô cùng, ánh mắt tràn đầy ôn nhu nhìn cô, nói.
"Giây phút anh nhìn thấy nụ cười của em, con tim anh đã lỗi nhịp.

Trước đây khi chưa gặp em anh đã nghĩ cả đời này mình sẽ một mình, nhưng gặp được em anh đã nghĩ khác, anh muốn ở bên em, cùng em trải qua vui buồn cuộc sống.

Anh muốn mỗi sớm mai thức dậy được nhìn thấy đầu tiên đó là em.

Anh muốn được ôm em cùng mơ một giấc mơ...!Chúng ta sẽ cùng vun đắp một gia đình hạnh phúc trọn vẹn, cùng nhau đầu bạc răng long...!Làm vợ anh nhé..."
Trần Thanh Trúc đưa tay lên che miệng, nước mắt lăn dài trên má, những giọt nước mắt của hạnh phúc...
"Em đồng ý..."
Lê Gia Hào nhận được sự đồng ý của Trần Thanh Trúc, vội vàng không kịp chờ đợi nhanh chóng lấy nhẫn đeo vào ngón áp út trên tay trái của cô, rồi đứng dậy, ôm lấy cô, cúi người hôn xuống.
Nụ hôn nhẹ nhàng ban đầu dần trở lên cuồng nhiệt không có điểm dừng, như muốn hòa hai người làm một vậy.
Bốp...!bốp...!tiếng vỗ tay vang rần vang lên ở xung quanh, tất cả đèn ở bên cạnh bật sáng.

Một hàng người khá đông đi tới, hai tay vỗ liên tục không ngừng.
Trần Thanh Trúc ngại ngùng đẩy Lê Gia Hào ra, nhưng cô đã bị anh hôn đến cả người mềm nhũn, chỉ đành dựa vào anh bình ổn hít thở lại.
"Đồng ý rồi, có phải cũng lên chuẩn bị đám cưới rồi không?"
"Dĩ nhiên rồi...!kết hôn còn nhanh nhanh sinh quý tử, cho Tin Tin có em nữa chứ..."
Người đầu tiên trong những người có mặt lên tiếng là Hà Tùng Bách.

Tiếp theo đó Lê Xuân Trường ở bên nhanh chóng tiếp lời.

Tin Tin đứng ở bên không nhíu nhíu mày nói.
"Cháu muốn em gái..."
"Ây...!ây...!cái này...!trước tiên cứ nghĩ có em trước đã.

Hắc hắc...!còn em trai hay em gái...!cái đó...!do ba mẹ cháu rồi..."
Lê Xuân Trường cười đến thập phần xấu xa mà nói.
(còn tiếp).
 
Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất
Chương 165: Hôn Lễ


Ba tháng sau mùng mười tháng mười một đám cưới thế kỷ của tổng giám đốc tập đoàn Khánh Điển và cháu gái của Chủ tịch tập đoàn Long Hà thành phố N diễn ra.

Để chuẩn bị cho đám cưới này Lê Gia Hào đã phải chi ra gần mười tỷ đồng.

Cả không gian đám cưới được trang trí bằng hoa hồng nhập khẩu, số lượng thiệp mời phát đi nên đến con số gần một nghìn khách mời.
Trần Thanh Trúc trong thời gian này cũng không mấy thảnh thơi bởi vì cô đang phải gấp rút tự tay hoàn thành ba bộ váy cưới của mình, cùng với ba bộ lễ phục cho đức ông chồng tương lai.
Trước ngày rước dâu một ngày Lê Gia Hào phải trở về nhà chính, nửa đêm chằn chọc mất ngủ, liền lấy điện thoại gọi cho vợ mình.
"Vợ ơi...!anh không ngủ được..."
Trần Thanh Trúc ở bên này vừa cùng mấy người chị em của mình hàn huyên chuyện cũ, nhìn thấy người gọi tới là Lê Gia Hào thì đi vào phòng ngủ nghe máy, điện thoại vừa được kết nối đã nghe thấy tiếng u oán của Lê Gia Hào thì cười rộ lên.
"haha...!Lê đại tổng tài...!anh đây là oán thê sao?"
"Anh nhớ vợ của anh thì có gì sai chứ...!sao thời gian lại có thể trôi qua chậm chạp quá vậy.

Hay là anh đến đó ngủ bạn em..."
"Thôi đi...!bên này của em toàn chị em với nhau anh qua đây làm chi...Anh ở nhà đi ngủ đi, em không muốn thấy ngày mai chú rể xuất hiện với hai quầng mắt gấu trúc đâu, xấu chết đi được ấy."
"Nhưng không có vợ anh không thể ngủ được...!vợ à...!em không nhớ anh sao?"
"Nhớ...!nhớ...!được rồi...!Tin Tin còn không có như anh đâu."
"Vợ à...!em ghét bỏ anh..."
Trần Thanh Trúc trợn to mắt, đây nhất định là chồng cô đã bị đánh tráo phải không? Chồng cô là Lê Gia Hào tổng giám đốc tập đoàn Khánh Điển, làm việc dứt khoát, trên thương trường không bao giờ chịu thiết, lạnh lùng uy bức cơ mà...!Sao cái người đang nói chuyện với cô lại như một đứa nhỏ bám người vậy...
"Anh...!là...!ai..."
Lê Gia Hào bị hỏi đứng hình mất ba giây mới có thể phản ứng lại, khuôn mặt còn đen hơn cả đít nồi.
"Trần Thanh Trúc...!Em...!Em...!chờ đó ngày mai để xem làm sao anh xử em..."
"Ơ...!là chồng à...!hì hì...!em cứ tưởng nhầm lẫn...!ây ây...!vẫn tốt...!nếu vẫn là cái giọng điệu buồn nôn ban nãy...!hì hì...!em muốn trả hàng..."
"Em...!nằm mơ đi...!kiếp này định sẵn em chính là của Lê Gia Hào anh đây rồi..."
"Biết...!biết...!vậy bây giờ anh mà còn dây dưa nữa anh không ngủ, cũng không cho em ngủ vậy ngày mai đám cưới làm sao mà tổ chức đây?"
"Được rồi...!vậy em ngủ sớm đi..."
"Hừ hừ...!Lê Gia Hào...!một giờ sáng anh còn bảo là sớm...anh giỏi..."
"Ôi...!muộn như vậy rồi sao...!vậy chúng ta đi ngủ thôi..."
Sáng ngày hôm sau hôn lễ được tổ chức vô cùng long trọng, khách mời đến đám cưới đều đã có mặt đông đủ, các nghi thức được diễn ra vô cùng thuận lợi.
Kết thúc nghi lễ tổ chức chính, chính là phân khúc tiệc rượu.

Hai vợ chồng son bị quan khách lôi kéo uống rượu mừng.

Trần Thanh Trúc cảm thấy hôm nay là ngày vui của mình nên cũng không nề hà, nghĩ uống một chút cũng không có sao...!Nhưng sự thật chứng minh nó lại có sao vô cùng nghiêm trọng.
Sau khi men rượu đã ngấm sau có ba ly, thì cô dâu xinh đẹp bắt đầu say...
Lê Gia Hào có cảm giác không ổn muốn ôm vợ về phòng nghỉ thì bị cô đẩy ra.
"Ừm...!Ôi hôm nay thật là vui quá đi...!nào chúng ta cùng nâng ly...!cạn nào...!zooo..."
Lê Gia Hào đỡ lấy ly rượu trong tay cô, nhỏ giọng dụ dỗ.
"Vợ ơi...!em say rồi...!chúng ta về phòng nghỉ nào..."
Trần Thanh Trúc đã say, nghe tiếng nhạc xập xình thì thân thể liền lắc lư theo, đẩy Lê Gia Hào ra một bên.
"Chồng...!ông xã..."
Lê Gia Hào cố gắng đỡ lấy vợ mình, nhẹ giọng.
"Anh đây vợ ơi..."
Trần Thanh Trúc đưa tay khẽ vuốt má anh cười khúc khích...
"Chồng...!ợ...!hôm nay...!ợ...!là ngày vui...!ợ...!của chúng...!ợ...!ta...!chúng ta...!ợ...!là nhân vật chính...!ợ...!chúng ta...!ợ...!phải cùng khách...!ợ...!vui tới bến...!ợ..."
"Nhưng mà vợ ơi em say quá rồi..."
"Em không có say..."
Lê Gia Hào đau khổ trong lòng không thôi, vợ anh say chính là khó đối phó nhất.

Ở một bên những người bạn thân thiết nhìn thấy một màn này thì cười so với khóc còn méo mó hơn.

Họ bây giờ chạy có còn kịp hay không? Câu trả lời chính là không, bởi vì bên kia...
Trần Thanh Trúc đã bắt đầu nhảy nhót trong tiếng nhạc, lôi kéo Lê Gia Hào phải nhảy cùng cô.

Lại hướng đám bạn bè mà la hét.
"Nào...!nào...ợ...!tới đây nào...!hôm nay ai mà ra về trước...!hắc hắc...!tôi sẽ...!ợ...!xử lý nghiêm..."
Mọi người nhìn nhau bất đắc dĩ, lúc này Yêu Nữ đã là người dẫn đầu đi tới bắt đầu nhảy, cô nàng này cũng đã ngà ngà ngấm hơi men, quyết chơi tới bến...
Những người còn lại cũng cảm thấy đây là dịp hiếm có, vậy cần gì phải nề hà chứ, cứ chơi đã rồi tính sau...
(còn tiếp).
 
Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất
Chương 166: Cà Muối


Tuần lễ thời trang quốc tế Việt Nam_ Việt Nam international fashion week.

Trần Thanh Trúc có đưa đến tham gia một bộ sưu tập, vậy nên cô gần như mệt đến ngừng thở.
Lê Gia Hào đau lòng cho vợ mình không thôi, nhưng anh biết anh chỉ có thể ở bên chăm sóc nhắc nhở cô ăn uống ngủ nghỉ mà thôi.

Anh phải ủng hộ công việc của vợ, để vợ anh tỏa sáng rực rỡ.
Sau khi sâu diễn kết thúc, ở trong hậu trường phóng viên bắt đầu chen lấn không thôi.

Trần Thanh Trúc nhìn ngó xung quanh một chút đi đến nói nhỏ vào tai Lục Vĩ Thanh.
"Chị Thanh ở đây giao lại cho chị, em về trước đây..."
"Được...!em đi đi..."
"Cảm ơn chị..."
Vừa ra khỏi cửa sau, từ xa Lê Gia Hào đang nhìn cô vẫy tay đi tới.
"Vợ có mệt không? Chúng ta về nhà thôi, bố con anh đã chuẩn bị bữa tối đặc biệt chúc mừng em rồi."
"Vậy sao? Ừm...!hôm nay em muốn ăn dưa cà quá...!anh ghé qua chỗ bà Năm một chút nhé."
"Được...!nhưng ăn cái đó không có tốt lắm đâu."
"Nhưng hôm nay em muốn ăn..."
"Được rồi..."

Trên bàn ăn Tin Tin nhíu nhíu chân mày nhìn túi cà muối trước mặt, ánh mắt có phần ai oán nhìn Lê Gia Hào.

Lê Gia Hào oan ức đưa tay sờ mũi.
"Cái đó...!con trai...!con đừng có nhìn ba như vậy.

Là mẹ con đòi ăn ,không phải ba..."
"Vậy ba cũng không có biết khuyên mẹ, không biết phân tích lợi hại cho mẹ hiểu là không nên ăn những thứ này ở bên ngoài, rất là mất vệ sinh..."
Lê Gia Hào đầu chảy đầy hắc tuyến, cái này có vẻ quá ngược đời rồi.

Sao anh cảm thấy nhà anh rất không bình thường.

Bình thường những nhà khác không phải luôn là vợ cằn nhằn chồng con, hay cha mẹ cằn nhằn con cái hay sao.

Sao nhà anh lại là con cái cằn nhằn cha mẹ vậy.

Như vậy cũng thôi đi giờ vợ anh ăn dưa, người bị con trai dạy dỗ lại là anh là sao? Lê Gia Hào triệt để oan ức, bị tổn thương, nhưng không thể đáp trả, bởi vì con trai anh nói đúng...
Trần Thanh Trúc tắm rửa xong đi ra ngoài liền nhìn thấy một màn quái dị khác thường, chồng và con trai cô đang nhìn chằm chằm vào túi cà muối trên bàn như nhìn quân địch vậy.
"Hai người làm gì vậy?"
Hai cha con đang phân vân có nên hay không vứt quách túi cà muối đi hay không.

Nhưng nghĩ đến vợ (Mẹ) sẽ tức giận lại ngần ngừ, do dự.

Bỗng nhiên nghe thấy tiếng nói kia thì giật mình quay lại.
Lê Gia Hào " Vợ ơi...!à...!không có chuyện gì đâu.

Ăn cơm thôi."
Tin Tin mở to mắt nhìn, ba, ba thật là không nghĩa khí.
"Mẹ...!ăn cà muối không tốt..."
"Hôm nay mẹ muốn ăn..."
Trần Thanh Trúc lấy bát đổ cà ra, tự mình ăn cơm với cà.

Tin Tin ngơ ngẩn, muốn nói lại nghẹn họng.

Cậu nhóc lại nghĩ thôi, ăn một bữa chắc cũng không sao.
"Vợ...!em ăn thịt vịt quay này...!ngon lắm đó..."
Lê Gia Hào thấy cô chỉ chăm chú ăn cà muối, nhanh chóng gắp một cái đùi vịt quay cho cô.
"Vâng.."
Trần Thanh Trúc mỉm cười liền cầm đùi vịt đưa lên định ăn.

Nhưng khi vừa muốn há miệng thì cái mùi của vịt quay xông vào mũi cô lại cảm thấy buồn nôn.
"Ọe...ọe..."
Trần Thanh Trúc buông vội đùi vịt xuống vọt thẳng tới phòng vệ sinh, từng đợt tiếng nôn dồn dập truyền ra.

Lê Gia Hào lo lắng đi theo ngay sau, rót một cốc nước ấm.

Vào đến phòng vệ sinh nhìn thấy vợ mình nôn đến mặt xanh nanh vàng thì đau lòng vô cùng.

Đưa tay vỗ vỗ lưng giúp cô, đưa đến cốc nước ấm cho cô súc miệng.
Trần Thanh Trúc uể oải được Lê Gia Hào đỡ ra ngoài, Tin Tin lo lắng đi đến nhìn mẹ mình.
"Mẹ...!mẹ cảm thấy thế nào? Trong người có chỗ nào khó chịu không?"
Trần Thanh Trúc khẽ lắc đầu, mệt mỏi dựa người vào ghế.

Tin Tin và Lê Gia Hào nhìn cô như vậy thì càng thêm lo lắng.

Tin Tin nhỏ giọng oán trách.

"Chắc chắn là tại món cà muối kia rồi.

Biết thế lúc nãy liền dứt khoát ném đi cho xong.

Thà con bị mẹ la một hồi còn hơn là tổn hại tới sức khỏe của mẹ thế này."
Lê Gia Hào ở một bên nhìn sắc mặt của vợ thì đồng tình với con trai, gật đầu liên tục.

Lại có chút tự trách mình lại đi đồng ý cho vợ ăn linh tinh như vậy.

Lại nhanh chóng cảm thấy phẫn nộ, đứng thẳng lên.
"Chắc chắn là do cà muối đó rồi, ba sẽ khiếu lại cửa hàng đó...!Ba phải gọi điện thoại mới được, không thể để những người này làm ăn láo nháo như vậy được."
Trần Thanh Trúc nhìn hai cha con nhà này với điệu bộ sắp xông ra ngoài tìm người tính sổ đến nơi thì không khỏi cười khổ, nhưng cũng là có một chút cảm động không thôi họ là lo lắng cho cô nên mới nóng nảy như vậy.
"Ây ây...!hai người bình tĩnh chút đi...!Ọe...!ọe..."
Nói chưa hết lời thì cảm giác buồn nôn lại ập đến khiến cho Trần Thanh Trúc phải vội vã chạy vào nhà vệ sinh tiếp tục nôn ọe.
"Em như vậy còn bình tĩnh cái gì..."
"Mẹ như vậy bình tĩnh làm sao được chứ..."
(Còn tiếp).
 
Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất
Chương 167: Có thai


Bệnh viện trung tâm thành phố, Trần Thanh Trúc bị hai cha con Lê Gia Hào ép buộc, cùng dụ dỗ lôi đến đây.

Ngồi chờ ở bên ngoài được một lát thì Trần Thanh Trúc nhìn thấy bên cạnh có một bé gái đang ăn bim bim bỗng cảm thấy thèm thuồng, hai mắt nhìn gói bim bim trên tay cô nhóc kia như phát sáng, làm bộ đáng thương nhìn hai cha con như hai hộ vệ bên cạnh, nắm lấy tay Lê Gia Hào, làm nũng.

"Cái đó...chồng à... em muốn ăn bim bim..."

"Không được..."

"Không được..."

Hai cha con gần như đồng thanh một lúc mà phản bác, bác bỏ yêu cầu của cô. Trần Thanh Trúc khuôn mặt xụ xuống, lại nhìn đến gói bim bim của bạn nhỉ bên cạnh. Hai cha con Lê Gia Hào cảm thấy vô cùng nhức đầu, dạo gần đây hình như Vợ (mẹ) của mình có gì đó rất khác, tính tình có chút khó nắm bắt, nhưng bọn họ lại không hiểu vì lý do gì mà lại như vậy.

Hai cha con có lúc hoài nghi hay là do di chứng của phát đạn kia để lại, nhưng cái này không có khoa học cho lắm, bởi vì phát đạn kia đâu có ảnh hưởng gì tới đầu óc chứ nhỉ.

Đến lượt Trần Thanh Trúc được gọi vào phòng khám, bác sĩ là một người phụ nữ tuổi trung niên nhìn Trần Thanh Trúc, hỏi.

"Cô Trúc cô cảm thấy cơ thể mình có vấn đề gì? Biểu hiện như thế nào?"

Trần Thanh Trúc nhìn bác sĩ, mỉm cười. "Dạ là thường xuyên cảm thấy cả người mệt mỏi, buồn ngủ nhiều, cảm thấy ngủ thế nào cũng không có đủ, lại hay buồn nôn, càng ngày cảm giác buồn nôn kia càng tăng, lại nôn dữ dội..."

Bác sĩ nhìn Trần Thanh Trúc hỏi tiếp. "Cô Trúc đã kết hôn chưa?"

"Rồi ạ.."

"Vậy hai vợ chồng cô có sử dụng biện pháp tránh thai nào không?"

"Không có..."

"Kỳ kinh nguyệt gần nhất của cô là ngày nào."

"Hình như là ngày mười hai tháng trước ..."

Trần Thanh Trúc cùng bác sĩ một người hỏi một người trả lời, đến khi trả lời xong câu cuối cùng Trần Thanh Trúc mới giật mình ý thức được điều gì đó, tay cô không tự chủ được đưa xuống sờ lên bụng mình, lẽ nào... Tính kỹ thì hôm nay đã là Hai tám tháng này, vậy là nguyệt sự của cô đã trễ đến nửa tháng rồi... Trong lòng Trần Thanh Trúc lộp bộp nổ ầm ầm...

Bác sĩ nhìn biểu hiện của cô thì cười nhẹ một tiếng, nói.

"Theo chuẩn đoán sơ bộ của tôi có thể cô đã có thai rồi, nhưng để thêm chắc chắn tôi sẽ cho cô đi làm một số xét nghiệm cùng siêu âm, thì mới có kết luận được."

"Vâng... vâng..."

Trần Thanh Trúc gật đầu liên tục tâm tình kích động, mãi một lúc sau mới kìm chế lại được, cầm theo giấy chỉ định của bác sĩ ra ngoài.

Lê Gia Hào thấy vợ mình đi ra thì tâm tình thấp thỏm đi đến, hỏi. "Bác sĩ bảo thế nào? Thân thể em có sao không?"

Trần Thanh Trúc khẽ lắc đầu. "Chưa có biết chính xác, em còn phải đi làm một số xét nghiệm đã."

"Vậy... vậy anh đưa em đi."

Trần Thanh Trúc cầm kết quả trong tay, mơ mơ hồ hồ, lúc cười lúc nhăn mặt lại, khiến Lê Gia Hào cảm thấy khó hiểu, muốn hỏi một chút thì vợ mình đã đi vào phòng khám ban nãy rồi. Lê Gia Hào thực không nhịn nổi nữa, dứt khoát nói Tin Tin ngồi chờ còn mình thì cũng mở cửa đi vào phòng khám. Bác sĩ thấy anh đi vào, thì khẽ nhíu mày lại.

"Phiền anh ra ngoài chờ, khi nào đến lượt chúng tôi sẽ gọi."

Lê Gia Hào đi đến đứng sau Trần Thanh Trúc nhìn bác sĩ cười một cái, nói. "Tôi là chồng của cô ấy, tôi muốn nghe kết quả khám của vợ mình có được không?"

Trần Thanh Trúc thấy anh đi vào liền nhìn bác sĩ nở một nụ cười, nói tiếp lời anh. "Anh ấy là chồng tôi, bác sĩ không phiền chứ ạ."

Bác sĩ nhìn hai vợ chồng trẻ trước mặt, gật đầu, nhìn vào kết quả trên tay, giọng nói đều đều vang lên.

"Chúc mừng hai người... Thai nhi đã được bảy tuần..."

Lê Gia Hào nghe bác sĩ nói hai tai ù đi, kích động nhìn Trần Thanh Trúc. Lại nhìn bác sĩ, ngắt lời bà.

"Bác sĩ nói... là... là... vợ tôi có thai?"

"Đúng vậy?..." Bác sĩ nhìn anh gật đầu xác định.

Từ trong bệnh viện đi ra hai cha con Lê Gia Hào giống như tả hữu thị vệ, ở hai bên nâng đỡ Trần Thanh Trúc như lão phật gia vậy.

Trần Thanh Trúc đầu chảy xuống đầy vạch đen, nghiêm mặt kháng nghị.

"Hai người có thể bình thường một chút hay không hả, người ta đang cười kia kìa..."

"Kệ họ..."

"Kệ họ... cười thì hở mười cái răng..."

Hai cha con đồng thanh nhất trí một ý kiến. Vậy là cứ như vậy tổ hợp một nhà ba người là tâm điểm chú ý trên đường đi. Hai cha con bên cạnh cứ liên mồm liến thoắng không ngừng.

"Vợ ơi cẩn thận bậc thang..."

"Mẹ ơi... cẩn thận chỗ này có nước..."

"Vợ ơi cẩn thận..."

"Mẹ ơi chú ý... chú ý một chút..."

Trần Thanh Trúc ngửa mặt nhìn trời, cô muốn vo tròn hai cái cha con nhà lắm mồm này đá đến châu phi có được hay không?

(còn tiếp)
 
Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất
Chương 168: Nhật ký mang thai (1)


Từ bệnh viện trở về đến nhà là cả một quá trình gian nan của Trần Thanh Trúc, hai cha con Lê Gia Hào quá khẩn trương, khiến cho sự khẩn trương của Trần Thanh Trúc ban đầu nhanh chóng tiêu tán, thay vào đó là một cảm giác muốn đánh người. Cô đã phải từ tốn khuyên nhủ, trấn an hai người này là không cần quá khẩn trương, cứ bình thường là được nhưng không được. Cuối cùng phải tới khi thấy cô phát lửa giận thì hai người mới bớt bớt lại một chút.

Vào tới cửa, nhà đã thấy ông Khánh, bà Điển, Lê Yên Thư. Lại có ông ngoại Trần Thanh Trúc, Trần Nhất Sơn đều đã có mặt đông đủ ở trong phòng khách. Thấy một nhà ba người trở về thì vội vàng ngừng nói chuyện, Lê Yên Thư vội vàng chạy đến muốn đỡ Trần Thanh Trúc. Bà Điển thì chạy vào nhà bếp lấy đến một ly sữa nóng. Trần Thanh Trúc vừa ngồi xuống bà Điển liền nhét vào tay cô ly sữa, giục.

"Khi nãy trong điện thoại Hào nói rồi, con chưa có ăn gì cả, mau uống tạm ly sữa đã rồi muốn ăn gì nói để mẹ làm. Mẹ muốn nấu nhưng lại không biết con muốn ăn gì nên chờ con về hỏi con, con muốn ăn gì?"

Trần Thanh Trúc thấy tình trạng đãi ngộ này so với khi cô bị thương nằm trên giường bệnh hình như đã được nâng cao cấp độ rồi. Khó xử nhìn mẹ chồng, nói.

"Cái đó... mẹ con muốn ăn cà muối... còn có... Bim bim..."

"..."

Toàn trường im lặng ba giây, phản ứng của Lê Gia Hào đầu tiên và cũng là lớn nhất, dứt khoát bác bỏ.

"Không được... những thứ đó không thể ăn. Ngay cả khi em không mang thai cũng không thể ăn chứ đừng nói em đang mang thai đó..."

"Đúng vậy, mẹ, mẹ đổi món khác đi..." Tin Tin nhanh chóng phụ họa theo cha mình.

"Em đang mang thai đó... phải chú ý tới ăn uống một chút." Trần Nhất Sơn bên cạnh cũng góp lời.

Trần Thanh Trúc tâm tình muốn tức giận, muốn cắn người, trừng mắt nhìn Lê Gia Hào.

"Nhưng hiện giờ chính là em đang mang thai nên khẩu vị mới thay đổi, em không có khẩu vị, cũng không muốn, không thể ăn những món khác. Tất cả những món kia em chỉ cần đưa tới miệng liền nôn... Hiện giờ, anh có hai lựa chọn hoặc là cho em ăn cơm với cà muối, ăn bim bim. Hai là em không ăn gì cả...Ok..."

Lê Gia Hào vò đầu một cái, cả hai lựa chọn này đều không được. Bà Điển ở một bên, liền nói.

"Mẹ biết phụ nữ mang thai vất vả, không phải món muốn ăn liền nuốt không trôi. không nghén thì không sao, miễn cưỡng vì sức khỏe không thích cũng có thể ăn. Nhưng phụ nữ mang thai khẩu vị nhạy cảm khi nghén thì không thể ép khẩu vị. Nếu cố sẽ nôn ngược ra càng thêm mệt, thêm hại.

Vậy hay là Trúc, con cứ uống ly sữa này trước đã. Hiện tại đừng tức giận, như vậy không tốt. Bây giờ mẹ liền gọi điện cho một người bạn của mẹ, lần trước mẹ tới chơi nhà bà ý, mẹ thấy bà ấy có một vại cà muối, đảm bảo hợp vệ sinh, mẹ nói bà ấy để cho mình một ít. Còn nếu con muốn ăn thêm thì mẹ làm cho con một vại. Chứ ra ngoài mua không thể ăn đâu...Còn bim bim thì ăn một chút cũng không sao, mẹ bảo Thư đi mua cho con..."

Lê Gia Hào nghe mẹ mình nói vậy thì trong lòng rối rắm, mang thai vất vả như vậy, biết sớm anh liền dùng biện pháp tránh thai, dù sao nhà anh cũng đã có Tin Tin là đủ rồi. Suy nghĩ này của Lê Gia Hào không nói ra thì không sao, phỏng chừng nếu để cho cả nhà lớn nhỏ ở tại đây biết được, đảm bảo anh sẽ bị xé xác. Vậy nên Lê Gia Hào có chút tự trách nhưng cũng không dám nói ra chỉ tự nhủ trong lòng mà thôi.

Suy nghĩ xoay vòng một vòng lớn, anh và cô bây giờ cũng coi như chính thức lên chức là ba, mẹ... Để bù đắp cho sự vất vả của vợ mình Lê Gia Hào quyết định từ nay trở về sau nhà này cô chính là nữ vương.

Trần Thanh Trúc ở một bên bị mẹ chồng ép uống sữa vì không muốn làm bà buồn, lại nhìn thấy ánh mắt lo lắng của mọi người thì biết ly sữa này không thể không uống... Nhưng khi uống đến ngụm sữa thứ hai thì không ổn chút nào, cô nhanh chóng lao đến nhà vệ sinh...

ọe... ụa... ụa...

Tất cả mọi người lo lắng không thôi, Lê Gia Hào nhanh chóng vào nhà vệ sinh cùng vợ, Tin Tin chạy đi rót nước ấm.

Bà Điển ở bên gọi điện hỏi cà muối rồi cùng ông Khánh đi ra ngoài đến nhà người bạn lấy cà muối.

Trần Nhất Sơn nhìn em gái vất vả thì đau lòng, bất chợt tức giận nhìn sang Lê Gia Hào, tự nhiên thấy người em rể này không thuận mắt chút nào, cảm thấy thật muốn đánh một trận.

"Cháu thấy trong người thế nào rồi? Có mệt lắm không? Hay ông cho mời chuyên gia dinh dưỡng tới giúp một chút..." Ông Ngoại Trần đau lòng cháu gái thấy cô đi ra vội vàng hỏi han.

"Không cần đâu ông. Ai mang thai chẳng như vậy, bác sĩ bảo qua ba tháng đầu sẽ đỡ thôi, ông đừng lo quá..."

Trần Thanh Trúc khẽ an ủi lại ông một chút, nói một tràng dài mới khiến ông an tâm một chút.

(còn tiếp)
 
Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất
Chương 169: Nhật ký mang thai (tiếp)


Trần Thanh Trúc trong khoảng thời gian đầu nghén vô cùng đáng sợ, khẩu vị vô cùng không tốt, ăn uống khó khăn, ngay cả sữa dành cho bà bầu cũng không uống được. Cơm là phải quạt nguội, nếu cơm nóng là không thể ăn vì cô chỉ cần ngửi thấy hơi com liền muốn ói.

Lê Gia Hào đau lòng cho vợ, tìm đến cả chuyên gia dinh dưỡng nhưng cũng không thể cải thiện được gì.

Trần Thanh Trúc trên giường nằm trong lòng Lê Gia Hào đang ngủ ngon lành tự nhiên tỉnh dậy, đẩy đẩy Lê Gia Hào vài cái gọi dậy.

"Chồng... chồng ơi dậy đi..."

Lê Gia Hào đang ngủ say bị vợ gọi dậy thì tưởng là có chuyện gì, vội vàng vùng dậy, bật đèn.

"Vợ... có chuyện gì vậy? Em khó chịu ở đâu sao?"

"Không có..." Trần Thanh Trúc nhìn chồng khẽ lắc đầu.

"Vậy em..." Lê Gia Hào có chút không hiểu nhìn vợ mình..

"Em đói..." Trần Thanh Trúc có chút ủy khuất nhìn Lê Gia Hào.

"Em đói sao? Vậy để anh đi làm chút đồ cho em ăn."

Lê Gia Hào nghe vợ nói là cảm thấy đói, thì nhanh chóng muốn xuống giường để đi làm đồ ăn cho vợ. Phải biết rằng vợ anh lâu lắm mới nói mình đói, muốn ăn gì đó. Nhưng rất nhanh sau đó Lê Gia Hào mới thấy có một nỗi khổ không nói thành lời.

"Em muốn ăn cháo bát bảo ở quán bà Sáu ở phố trên..."

"Hả?... Vợ à... bây giờ đã là một giờ đêm rồi, chắc quán người ta cũng đã đóng cửa cả rồi, làm gì còn ai mở cửa nữa. Để ngày mai, ngày mai đi, ngày mai anh mua cho em..."

"Đấy là quán ăn đêm, chắc chắn bây giờ vẫn còn mở cửa... Hay là anh không muốn cho em ăn... Nếu vậy anh cứ nói thẳng, em tự đi..."

Trần Thanh Trúc dứt lời liền muốn xuống giường để đi. Lê Gia Hào hốt hoảng, trán rịn mồ hôi, ai cũng nói phụ nữ mang thai tính tình thay đổi, khó chiều, trước kia anh còn không có tin, nhưng trong quãng thời gian này anh đã cảm nhận đủ rồi.

"Ấy ấy... vợ à. Không phải là cháo bát bảo quán bà Sáu phố trên sao. Được rồi để anh đi mua cho em, còn không được sao."

"Vậy thì anh mau đi đi..."

"Được được... anh đi ngay... đi ngay..."

Sau đó một giờ đồng hồ Lê Gia Hào trở về với một cái cặp lồ ng cháo trên tay, nhưng khi vào nhà lại nhìn thấy vợ mình đang nằm ngủ trên sofa trên tivi phía trước đang chiếu một bộ phim hoạt hình.

Lê Gia Hào nhìn cặp lồ ng cháo, lại nhìn đến cô vợ đang nằm ngủ vô cùng rối rắm không biết phải làm sao, có nên gọi vợ dậy hay không đây.

Đúng lúc Lê Gia Hào muốn mang cất cháo đi, thì Trần Thanh Trúc tỉnh lại, nhìn thấy Lê Gia Hào thì dụi dụi mắt một chút, đưa tay ra. Lê Gia Hào hiểu ý vội vàng đưa cặp lồ ng cháo qua, lại chạy đi lấy thìa đến. Khuôn mặt vui vẻ, nhìn vợ mình ăn...

Nhưng Trần Thanh Trúc chỉ ăn được có ba bốn thìa thì bỏ xuống lắc đầu không ăn nữa.

Lê Gia Hào trân trối nhìn hộp cháo. "Vợ ơi... em ăn... ít vậy thôi ư?"

*gật* *gật*... "Em no rồi không ăn nữa\, anh ăn giúp em đi. Em đi ngủ đây."

Lê Gia Hào vô cùng khổ sở, cuối cùng vẫn là tiếc cái công mình đi một vòng xa xôi mà mua về liền cầm lên ăn, ăn một hơi hết cặp lồ ng cháo, rồi đi về phòng ngủ.

Liên tục những buổi đêm muộn Trần Thanh Trúc đều thèm ăn bất tử, với những món mà muốn mua được phải chạy ngày một xa hơn. Lê Gia Hào vẫn không một lời ca thán. Đêm mất ngủ đi mua đồ ăn cho vợ hai mắt Lê Gia Hào dần đàn trở thành giống như gấu trúc vậy, ngày lại phải tới công ty xử lý sự vụ thu hút không biết bao ánh mắt tò mò của nhân viên.

Trần Thanh Trúc nhìn thấy chồng như vậy cũng đau lòng không thôi. Nhiều đêm thèm mà không nỡ gọi anh dậy, nhưng Lê Gia Hào ngủ rất tỉnh, lại nói vợ đang mang thai khó khổ mấy anh cũng chịu được... Lại nhanh chóng gặng hỏi cô muốn ăn gì, rồi chạy đi mua...

Cũng may cái thời kỳ thèm ăn đêm này cũng không có quá dài. Ba tháng đầu trôi qua bụng của Trần Thanh Trúc ngày một lớn hơn, đến một quá trình dưỡng thai. Cả nhà từ Lê Gia Hào, Trần Thanh Trúc, tới Tin Tin đều là đọc sách dưỡng thai, rồi nuôi dạy và chăm sóc trẻ nhỏ.

Thỉnh thoảng có ngày bà Điển sẽ chạy tới cùng con dâu đi dạo, lại mua sắm đồ đạc cho em bé. Còn đa phần là Trần Thanh Trúc sẽ tham gia một lớp yoga cho bà bầu. Tham gia học tập một giáo trình làm mẹ.

Tối đến sẽ là lúc cho em bé trong bụng nghe nhạc, còn mẹ thì nằm xem hoạt hình. Trước khi đi ngủ sẽ là Lê Gia Hào và Tin Tin đọc truyện, và tâm sự cùng em bé... Một cuộc sống an lành hạnh phúc cứ vậy dần dần trôi qua...

(còn tiếp)
 
Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất
Chương 170: 170: Sinh


Trần Thanh Trúc mang thai đến tháng thứ sáu thì xuất hiện hiện tượng bị chuột rút, đau hông đi lại khó khăn, ngay cả yoga cũng là nhẹ nhàng miễn cưỡng mà tập.

Điều này khiến cho cả nhà lo lắng không thôi.

Mà lúc này sức ăn và ngủ của cô tăng lên gấp bội.

Cả ngày đều là ăn rồi ngủ.

Di chuyển mỗi ngày lại thêm mấy phần nặng nề, khó khăn.
Lê Gia Hào thương vợ nên nhờ ba mình ra mặt giúp mình một thời gian, san sẻ bớt lượng công việc, để phụng bồi bên cạnh vợ.

Phần lớn thời gian làm việc của anh đều là ở nhà điều hành từ xa.
Cuối cùng cũng còn cách ngày dự sinh một tuần, cả nhà từ trên xuống dưới luôn trong một tư thế khẩn trương khó nói thành lời.
Đêm cách ngày dự sinh ba ngày, Trần Thanh Trúc cảm thấy mỏi lưng, Lê Gia Hào giúp cô mát xa lại bóp chân lấy nước giúp cô ngâm chân.

Dạo gần đây việc làm này đối với anh mà nói thì cũng đã quá quen thuộc rồi.
Hơn mười giờ đêm Trần Thanh Trúc cảm thấy bụng có chút đau, cô có chút hốt hoảng vội vã gọi chồng.
"chồng ơi...!mau dậy...!em sắp sinh rồi..."

Lê Gia Hào nghe vợ gọi, lại nói sắp sinh thì vội vàng bật dậy, chân tay cũng có chút luống cuống.
"Sao? Bây giờ sinh á? Còn mấy ngày nữa mà...?"
"Aaa...!đau...!khốn kiếp...!lệch ngày...!con anh muốn ra trước còn không được sao?...!nhanh...!nhanh gọi người..."
"Anh...!anh biết rồi..."
"Mẹ...em bé muốn ra sao?"
Tin Tin nghe tiếng động cũng vội chạy sang hỏi.

Lê Gia Hào cũng không còn tâm tư bận tâm quá nhiều, chỉ gật gật đầu, để thằng nhóc đi vào.
Mời năm phút sau trước cửa phòng sinh, Trần Thanh Trúc được đưa vào trong, nước ối đã vỡ.

Khuôn mặt lấm tấm mồ hôi vì quá đau, mím chặt môi cố gắng không thét lên.
Lê Gia Hào nắm chặt tay vợ, đi đến trước cửa phòng sinh thì người nhà bị ngăn ở ngoài, Lê Gia Hào không thể làm gì khác, cũng chỉ đành ở bên ngoài thấp thỏm chờ đợi.
Trong phòng sinh, từng cơn co thắt ập đến khiến Trần Thanh Trúc đau đến nước mắt tràn ra.

Xung quanh cô là các y bác sĩ đang tiến hành một loạt các loại kiểm tra cho cả mẹ và con.
"Nhịp tim..."
"Huyết áp..."
"Đã mở bốn phân..."
Những tiếng trao đổi của bác sĩ bên cạnh liên tục vang nên, nhưng Trần Thanh Trúc lúc này đây cũng chẳng còn để ý được nữa.

Từng cơn đau tiếp tục ập đến, mật độ mỗi lúc một dày hơn, tới khi cô có cảm giác muốn rặn...
Một y tá đứng bên cạnh giúp cô thấm mồ hôi, mỉm cười cùng cô một cái.
"Cố lên..."
"Aaa....!Bác sĩ ơi...!em muốn...!aaa..."
"Đã mở mười phân..."
"aaa....aaa..."
" Trúc...!em Bình tĩnh...!bình tĩnh...!nào hít vào...!lấy hơi...!rặn..."
"aaa...!a...a...a..."
"Ngừng...!rồi thở đều...!bình tĩnh bình..."
"Lấy hơi...!lấy hơi...!rặn...!rồi...!rồi...!rất tốt...rất tốt..."
"cố lên..."
"Tiếp nào...!em phải lấy hơi thật tốt...!rặn...!cho chị..."

"A...aaa...!Lê...!Gia...!Hào...!aaa...!cái tên khốn kiếp...aaa..."
Ngoài cửa phòng Lê Gia Hào nghe thấy tiếng của vợ mình la lên liên tục, lại nghe cô mắng mình, thì vội vàng...
"Đúng...!đúng...!anh là tên khốn...!vợ ơi...!em phải cố lên..."
"Lê...!Gia...!Hào..." Tiếng la của Trần Thanh Trúc từ bên trong lại truyền đến.
"Anh đây...!anh ở đây vợ ơi..."
Lê Gia Hào ở cửa muốn xông vào nhưng không thể, chỉ có thể ngồi thụp xuống ngay cửa, vò đầu bứt tai.

Giờ còn đây dáng vẻ, lịch thiệp của một quý ông cao cao tại thượng, tổng giám đốc tập đoàn Khánh Điển nữa đây.
Trong phòng sinh, Trần Thanh Trúc trên bàn sinh khuôn mặt đã tái nhợt, mồ hôi ướt đẫm hết tóc tai rũ rượi, hít thở từng hơi...!Bên cạnh các bác sĩ đang cùng nhau hội ý.
"Sao rồi...!sản phụ thế nào rồi?" Từ bên ngoài lúc này trưởng khoa sản gấp gáp tiến vào.
"Tình hình có thể không thể tiếp tục sinh thường, có lẽ phải chuyển sang sinh mổ thôi.

Tôi thấy sản phụ đuối lắm rồi..." Bác sĩ A nói.
Trưởng Khoa sản khẽ nhíu mày đi tới, nhìn Trần Thanh Trúc một lát, hỏi.

"Cô có thể cố gắng được không? Hay là bây giờ chuyển sang mổ?"
"Không được...!tôi muốn sinh thường...Bác sĩ...!tôi không sao đâu..."
"Vậy chúng ta bắt đầu...!cô hít vào một hơi thật sâu...!rồi rặn nhé...!chúng ta cùng nhau...!nếu để em bé chờ lâu trong đó sẽ không tốt đâu..."
"Được..."
"Kiểm tra cho sản phụ...!tôi đích thân thực hiện ca này..."
"Vâng..."
"Nhịp tim..."

"Huyết áp..."
"Dấu hiệu sinh tồn của thai nhi..."
"Được rồi...!chúng ta bắt đầu nào...Mẹ bé cố lên..."
"a...!aaa...a...a...a..."
"Phải cắt tầng sinh môn rồi...!sản phụ có..."
"Cắt đi...!bác sĩ..."
"A...a...a...aaa..."
"Được rồi...!được rồi...!hít thở nào...!cô làm rất tốt...chúng ta thấy đầu của em bé đây rồi..."
"A...a...a...a..."
"Tốt lắm...!tốt lắm...!hít thở đều...!chỉ một chút nữa thôi...!sắp được rồi...!cô làm rất tốt..."
"Nào...!một lần nữa nào..."
"A...a...a...aaa..."
"Ra rồi...!ra rồi...!tốt lắm...tốt lắm..."
"Oe...oe...oe..."
"Cô rất giỏi...!làm rất tốt..."
"Cảm ơn bác sĩ..."
(còn tiếp).
 
Vợ Yêu Là Mẹ Đơn Thân Thuần Khiết Nhất
Chương 171: 171: Viên Mãn


Ngoài cửa phòng sinh...
"Oe...!oe...oe..." Tiếng trẻ nhỏ từ trong phòng sinh truyền ra.
"Sinh rồi...!sinh rồi...!cảm tạ trời đất...!cảm tạ ông bà tổ tiên phù hộ..." Bà Điển hai tay chắp lại liên tục cảm tạ, hốc mắt nước mắt trực trào ra.
Phịch...!Lê Gia Hào ở một bên ngồi bệt xuống sàn, hai mắt đỏ lên...
Cạch...!Cửa phòng mở ra y tá ôm theo em bé ra ngoài.

Lê Gia Hào vội vàng lao đến, cũng không có đưa tay ôm lấy đứa nhỏ ngay mà hỏi.
"Bác sĩ...!vợ tôi thế nào rồi?"
"Vợ anh...!Sản phụ vừa sinh xong sức khỏe còn hơi yếu, nhưng đã qua ải, mẹ tròn con vuông rồi.

Cả hai mẹ con đều rất tốt..."
"Vậy bây giờ tôi vào với cô ấy được chứ?
"Được..."

Bác sĩ vừa dứt lời Lê Gia Hào đã như một cơn gió mà lao vào bên trong.

Bác sĩ ngơ ngẩn một chút lại khẽ cười nhẹ một tiếng.

Đây là lần đầu tiên bà gặp một người đàn ông mà khi thấy con mình không hỏi giới tính, chỉ hỏi sức khỏe hai mẹ con, ngay cả con cũng chưa bế đã lao vào với vợ như thế này.

Nhìn biểu hiện này của anh đã đủ để thấy anh rất yêu vợ mình.
"Oe...!oe...!oe..." Đứa nhỉ trong tã dường như biết mình đã bị ba ghét bỏ hay sao mà khóc rất lớn.
Bà Điển đi tới ôm lấy đứa nhỏ, mỉm cười.

"Chào cháu...!chào mừng cháu đến với nhà ta..."
"Bác sĩ ơi...!em cháu là trai hay gái vậy ạ?" Tin Tin biết hiện tại mình chưa thể tranh tới ôm em được, chỉ đành quay sang hỏi bác sĩ.
"Là một em trai..." Bác sĩ nhìn Tin Tin cười, xoa đầu cậu nhóc.
"Vậy ạ...!không phải là em gái sao ạ?" Tin Tin có chút mất mát a...!Cậu nhóc là muốn em gái nha...
"Con không có thích em trai sao?" Bác sĩ nhìn Tin Tin hỏi.
"Không phải không thích...!mà là...!con vẫn là muốn có em gái hơn..."
Trong phòng sinh Lê Gia Hào cầm tay Trần Thanh Trúc, lại hôn lên môi cô một cái.
"Cảm ơn em...!vợ à...!em vất vả rồi..."
Trần Thanh Trúc là sinh thường, lại bị rạch tầng sinh môn lên rất khó chịu.

Mỗi lần đi vệ sinh là cả một quá trình gian khổ đến phát khóc.
Cô lại bị đau dềnh dạ con, thống khổ vô cùng...!trên bụng lúc nào cũng là một tầng túi chườm ấm...
Lê Gia Hào nhìn vợ bị dày vò như vậy thì tim như bị ai bóp lại.

Anh cứ nghĩ khi mang thai vất vả lắm rồi, chờ tới khi sinh con xong vợ mình sẽ đỡ bị dày vò hơn nhưng thật không ngờ đến, vợ anh còn khổ hơn khi mang thai.
Bỗng nhiên anh nhìn đến đứa nhỏ, cảm thấy đứa con trai này sau này phải dạy dỗ thật tốt, phải thật nghiêm khắc mới được.

Giám làm khổ vợ anh, xem ra Tin Tin vẫn là thuận mắt nhất, biết hiếu thảo, chăm sóc vợ anh, quan trọng nhất là không dày vò vợ của anh.
Mãi sau này Trần Thanh Trúc khi biết được cái suy nghĩ này của ông chồng mình thì đã phải nâng trán, trong lòng tính toán "Ai cho cô mượn đ ĩa bay, mang trả ông chồng này đến một hành tinh xa lại đi...!đây chắc chắn không phải chồng cô, nhất định là bị đánh tráo rồi.

Chồng cô là tổng giám đốc Tập Đoàn Khánh Điển đâu thể nào lại có suy nghĩ ngu ngốc như vậy chứ..."
Trần Thanh Trúc ở viện một tuần thì một tuần này cũng xem như nhà cô chuyển tới bệnh viện luôn, cả nhà cùng nhau ở bệnh viện không một ai muốn về nhà cả.
Một tuần sau khi cắt chỉ khâu Trần Thanh Trúc được cho xuất viện.

Cậu nhóc con trai cô vẫn chưa được đặt tên, nên được anh trai Tin Tin đặt cho một cái tên thân mật gọi ở nhà là Cà Pháo.

Tin Tin nói bởi vì khi Trần Thanh Trúc mang thai em trai luôn có một món ăn yêu thích đó chính là cà pháo muối vậy nên chắc chắn em trai thích ăn cà pháo, nên đặt tên gọi là Cà Pháo.
Cà Pháo rất kén ăn, ngoài sữa mẹ ra cậu không hề động tới sữa ngoài một chút nào cả.

Khi mới sinh ra ban đầu do Trần Thanh Trúc chưa có sữa thì Cà Pháo đã ăn qua sữa bột nhưng từ khi được nếm đến sữa mẹ thì cậu nhóc con dứt khoát sữa gì cũng không ăn, chỉ ăn sữa mẹ.
Đêm đến cũng có chút quấy khóc, chỉ là khi được nằm với mẹ cậu nhóc mới thôi...!Điều này khiến cho người cha nào đó rất có ý kiên, nhưng bất quá lại chẳng thể làm được gì cả.

Lê Gia Hào ở một bên nhìn vợ cho con măm ti thì không khỏi xa sầm mặt mũi, oán trách..."Đó là đồ của anh mà...vợ..."
"Của anh hồi nào chứ hả?" Trần Thanh Trúc khóe miệng co rút, tức giận trừng chồng mình một cái.
"Thì em là vợ anh...!đồ của em là của anh mà..." Lê Gia Hào rất ủy khuất mà nói.
"Haha...Lê Gia Hào...!anh là bị đánh tráo rồi có phải không hả? Từ bao giờ anh lại ngây thơ như thế chứ?" Trần Thanh Trúc thật là tức đến bật cười, không còn gì để nói nữa.
Trước đó anh trai cô nói với cô là chồng cô sẽ vì cô quan tâm con trai mà ghẹn tị cô còn không tin nữa đấy, còn phản bác lại anh trai cô là chồng em không ngây thơ như vậy.

Bỗng hôm nay sao thấy mặt mình rát quá...
"Chỉ cần là chuyện liên quan tới vợ yêu anh đều sẽ như vậy...!Anh chỉ là quá yêu em mà thôi vợ à..."
Lê Gia Hào thâm tình mà nói.
Trần Thanh Trúc nhẹ hôn lên môi anh một cái.
Hạnh phúc như vậy với họ coi như là viên mãn phải không?
(Hoàn văn).
 
Back
Top Bottom