Ngôn Tình Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,354,680
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
vo-yeu-em-phai-la-cua-toi.jpg

Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
Tác giả: Thế Thôi
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Thế Thôi

Thể loại: Ngôn Tình

Giới thiệu:

Tô Tuyết Vy yêu anh ta như thế, nhưng anh ta làm như không hay biết.

Không, thật ra anh ta có biết, nhưng với anh ta, cô chỉ là dơ bẩn, là người phản bội anh, trong lòng anh hiện giờ chỉ toàn là về người phụ nữ kia.

Cưới cô???

Muốn cô truyền máu cứu người anh ta để ý, thì cho cô danh phận.

Nhưng cô vẫn không thành công, người kia lấy con cô làm uy hiếp, khiến cô thỏa hiệp, chỉ có thể lấy tiền để điều trị cho con mình,

Châm chọc biết bao nhiêu!!!

Con của anh ta, chính anh ta không hay, lại luôn chối bỏ, lại luôn khẳng định là cô phản bội anh, cùng người khác sinh ra đứa con này!

Thịnh Vân Hạo, anh sẽ hối hận!​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tổng Tài Theo Đuổi Vợ Cũ
  • Vô Ưu! Ta Đói Bụng Rồi!
  • Vô Củ
  • Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 1: 1: Không Say Không Về


    Trong tiếng âm nhạc ầm ĩ đinh tai nhức óc, Tô Tuyết Vy cố kìm nén cảm giác bị người đàn ông lớn tuổi bên cảnh trêu chọc, nở một nụ cười vô cùng quyến rũ: “Tổng giám đốc Chu, đừng quên ông đã đồng ý với tôi như thế nào đó, đêm nay không say không về.


    Đôi mắt quyến rũ, môi đỏ xinh đẹp, dù là bất cứ người đàn ông nào cũng không có cách nào từ chối được loại mê hoặc như thế này.

    “Tất nhiên rồi, không hổ danh là người đứng đầu bảng, nhìn gương mặt này xem, chậc chậc…” Người đàn ông béo dán chặt bàn tay lớn vào không an phận v**t v* eo của Tô Tuyết Vy.

    Tô Tuyết Vy nở nụ cười xinh đẹp, kịp thời đứng dậy, thoát khỏi nanh vuốt của người đàn ông.

    “Để tôi rót rượu cho tổng giám đốc Chu.

    ” Tô Tuyết Vy né tránh thỏa đáng, đúng lúc khiến cho trái tim của người đàn ông càng thêm ngứa.

    “Chỉ rót rượu thôi sao được chứ? Nếu như cô Tuyết Vy có thể tự mình đút tôi uống, đó mới là chuyện tuyệt vời nhất trong đời người.

    ” Người đàn ông lớn tuổi kéo Tô Tuyết Vy vào lòng một lần nữa, có ý đồ chỉ chỉ vào môi của Tô Tuyết Vy, d*c v*ng trong mắt không cách nào che giấu được nữa thành công khiến Tô Tuyết Vy buồn nôn.

    Mẹ nó.

    Trong lòng Tô Tuyết Vy thầm mắng một câu, vào lúc đang không biết làm sao để thoát khỏi người đàn ông này thì nghe thấy một tiếng “Ầm” cửa bị đụng vỡ.

    Khi nhìn thấy Thịnh Vân Hạo được mấy tên vệ sĩ bao quanh đang đi đến, trái tim của Tô Tuyết Vy nhói lên một cái rồi nhanh chóng khôi phục lại như cũ.

    “Là kẻ nào không có mắt vậy, dám phá vỡ cuộc vui của tổng giám đốc Chu… Anh, anh Hạo.

    ” Có người đứng lên, không nhịn được đang chuẩn bị quát mắng gì đó, nhưng lúc nhìn thấy sắc mặt cực kỳ âm u kia của Thịnh Vân Hạo thì trong phút chốc không còn chút hung hăng kiêu ngạo nào.

    Tô Tuyết Vy cảm nhận được rõ ràng đôi mắt như chim ưng của Thịnh Vân Hạo đang khóa chặt vào cô một cách chuẩn xác trong ánh sáng mờ tối của căn phòng này, giống như thấy được con mồi, trực tiếp đi về phía cô.

    Tô Tuyết Vy bị Thịnh Vân Hạo lôi ra khỏi lồng ngực của tổng giám đốc Chu bằng một sức lực lớn đến kinh ngạc, thân thể thẳng tắp đụng vào lồng ngực rắn chắc của Thịnh Vân Hạo.

    “Cậu… cậu Hạo, chuyện này…” Vẻ mặt của tổng giám đốc Chu sợ hãi nhìn gương mặt u ám của người đàn ông trước mắt này, ngay cả nói chuyện cũng không lưu loát nổi.

    Đôi mắt không có chút nhiệt độ nào của Thịnh Vân Hạo nhìn lướt qua tổng giám đốc Chu, cuối cùng dừng lại trên người của vệ sĩ: “Chuyện còn lại giao cho các người xử lý.


    Nói xong, không chút chần chừ kéo Tô Tuyết Vy rời khỏi phòng, chỉ là trong giây lát lúc cửa phòng khép lại, bên trong phòng bao lập tức tuyền ra đủ loại tiếng kêu gào thảm thiết.

    Thịnh Vân Hạo bước đi rất nhanh, Tô Tuyết Vy chỉ có thể chạy chậm mới miễn cưỡng đuổi kịp bước chân của Thịnh Vân Hạo.

    Đá văng cửa phòng bao VIP trong club ra, Tô Tuyết Vy bị Thịnh Vân Hạo ném xuống ghế sô pha một cách nặng nề, tóc dài hơi xoăn bị rối tung lên, che hết nửa gương mặt nhưng loáng thoáng thấy được khuôn mặt nhỏ của người đẹp vẫn khiến người ta động lòng như cũ.

    “Anh Hạo làm như thế này là có ý gì? Suy nghĩ kỹ đề nghị của tôi rồi sao?” Tô Tuyết Vy vừa xoa xoa cổ tay bị đau, vừa thản nhiên cười nói.

    Thịnh Vân Hạo nguy hiểm híp mắt lại, môi mỏng khẽ mở: “Tô Tuyết Vy, dựa vào cái gì mà cô cho rằng tôi sẽ cưới một người phụ nữ đã phản bội tôi? Đây là chi phiếu mười bảy tỷ, bắt đầu từ ngày mai, cô lập tức đến bệnh viện cung cấp máu cho cô ấy.


    Tờ chi phiếu nhẹ nhàng rơi xuống mặt của Tô Tuyết Vy, nhưng lại giống như tảng đá nặng nghìn cân nện vào tim.

    Có đau không?
    Đã không còn cảm thấy đau nữa rồi.

    “Cảm ơn ý tốt của anh Hạo, chỉ là tôi đã nói rồi, muốn máu của tôi, trừ khi anh, cưới tôi.


    Tô Tuyết Vy nhận lấy tờ chi phiếu, đứng dậy đến gần Thịnh Vân Hạo, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng lướt qua cái cằm lạnh lùng của Thịnh Vân Hạo, mập mờ như muốn hôn lên môi mỏng của Thịnh Vân Hạo: “Vân Hạo, tôi vẫn còn yêu anh, vì sao chúng ta không thể bắt đầu lại từ đầu?”
    Giọng điệu cực kỳ quyến rũ như muốn Thịnh Vân Hạo phải sa vào trong đó, nhưng giây tiếp theo, Thịnh Vân Hạo nghiêng đầu, không chút ấm áp nào phát ra một chữ: “Bẩn.


    Club Hoàng Kim, nơi tiêu tiền của những người giàu, là cơn ác mộng của người nghèo, mà chắc chắn là Tô Tuyết Vy thuộc về vế sau.

    “Ha ha, cũng đúng, thân phận của anh bây giờ đã vượt xa quá khứ rồi, nếu tôi đã không trèo cao nổi, vậy tôi cũng không quấy rầy nữa.

    ” Tô Tuyết Vy lập tức muốn rời đi, nhưng giây tiếp theo, Thịnh Vân Hạo lại kéo Tô Tuyết Vy trở lại trên ghế sô pha, lập tức nghiêng người đè cô xuống.

    Tư thế nguy hiểm, hơi thở dây dưa, bầu không khí giống như một sợi dây cung đang căng chặt, một giây sau đã bị cắt đứt hoàn toàn.

    “Cô đã nhận chi phiếu của tôi xong rồi mà muốn bỏ đi một mạch như vậy sao?” Trong đôi mắt bình tĩnh của Thịnh Vân Hạo dâng lên lửa giận, dường như muốn thiêu đốt Tô Tuyết Vy đến không còn lại gì.

    “Tôi đã nói rồi, muốn tôi truyền máu, trừ khi anh cưới tôi.

    ” Sự bướng bỉnh trong mắt Tô Tuyết Vy khiến Thịnh Vân Hạo kinh ngạc.

    Nhưng vừa nghĩ đến bộ dạng lấy lòng của Tô Tuyết Vy khi ngồi ở trong lòng người đàn ông lúc nãy, Thịnh Vân Hạo chỉ cảm thấy giận sôi gan, bóp chặt cằm của Tô Tuyết Vy: “Cô tìm trăm phương ngàn kế muốn tôi cưới cô, không phải là muốn tôi ngủ với cô hay sao? Tôi thành toàn cho cô.


    Vừa dứt lời, chỉ nghe thấy một tiếng soạt, trong chớp mắt, quần áo ít đến đáng thương trên người Tô Vân Hi đã bị Thịnh Vân Hạo xé rách hoàn toàn.

    .
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 2: 2: Một Yêu Cầu


    Tô Tuyết Vy chỉ cảm thấy bản thân thật đáng buồn, lăn lộn bốn năm ở cái nơi phong trần như club Hoàng Kim này, cho dù có bị khách hàng làm khó làm dễ như thế nào, cô cũng kiên trì bảo vệ ranh giới cuối cùng của mình.

    Nhưng cho đến ba ngày trước, gặp được Thịnh Vân Hạo ở chỗ này, cô mới hiểu được, dù cô có bảo vệ mình như thế nào, nhưng đã vào cái nơi phong trần như thế này, thì nhất định bị cho là một cô gái phong trần.

    Thịnh Vân Hạo nói: “Cô có nhóm máu phù hợp với Minh Nguyệt, chỉ cần cô đồng ý truyền máu cho Minh Nguyệt, tôi sẽ đáp ứng một yêu cầu của cô.


    Tô Tuyết Vy nói: “Yêu cầu gì cũng được sao?”
    Thịnh Vân Hạo: “…”
    “Vậy được, anh cưới tôi đi.

    ” Tô Tuyết Vy cười dịu dàng đến rung động lòng người, nhưng lại thấy được sự chán ghét từ sâu trong đáy mắt Thịnh Vân Hạo.

    “Mơ mộng hão huyền.


    Mỗi một câu đối thoại với Thịnh Vân Hạo vào ngày hôm đó, mỗi một ánh mắt đều khắc sâu vào trong đầu của Tô Tuyết Vy.

    Mơ mộng hão huyền, Thịnh Vân Hạo nói không sai, lúc trước là do cô ‘Phản bội’ anh, bây giờ rơi vào kết cuộc như thế này, cô là trò cười trong mắt mọi người, có tư cách gì mà yêu cầu anh phải cưới cô chứ?
    Động tác thô lỗ của Thịnh Vân Hạo cắt đứt hồi ức của Tô Tuyết Vy, nhìn thấy Thịnh Vân Hạo dường như là đang muốn hả giận, in xuống từng dấu vết lên người cô, Tô Tuyết Vy chỉ theo thói quen đeo cái mặt nạ tươi cười của mình lên.

    “Không phải vừa rồi anh còn ngại bẩn sao? Có cần tôi đi tắm hay không?” Tô Tuyết Vy vô hại nhìn Thịnh Vân Hạo đang chôn ở trước ngực mình, nhẹ nhàng mở miệng nói.

    Quả nhiên, lúc nghe Tô Tuyết Vy nói như vậy, tay của Thịnh Vân Hạo đang chuẩn bị tách hai chân Tô Tuyết Vy ra đã dừng lại, lập tức không còn động tác nào.

    Nắm lấy thời cơ này, Tô Tuyết Vy liên tục không ngừng đẩy Thịnh Vân Hạo ra, đứng lên: “Vẫn là do tôi ảnh hưởng đến hứng thú của anh, vậy bây giờ tôi đi đây.


    Nói xong, Tô Tuyết Vy chuẩn bị chuồn đi mất.

    Nhưng vừa mới kéo cửa phòng ra, một bàn tay lớn đã lướt qua bên tai Tô Tuyết Vy, chống lên cửa, trực tiếp khép cánh cửa nặng nề lại.

    “Tôi đã cho phép cô đi chưa?” Thịnh Vân Hạo dồn Tô Tuyết Vy vào sát cánh cửa, không chút lưu tình ép chặt vào thân thể Tô Tuyết Vy.

    Trong chớp mắt đau đớn tê liệt truyền khắp toàn thân, Tô Tuyết Vy cắn chặt môi dưới, không muốn để bản thân phát ra bất cứ âm thanh cầu xin tha thứ nào.

    Nhìn bộ dạng cố gắng chịu đựng của Tô Tuyết Vy, Thịnh Vân Hạo chỉ càng cảm thấy tức giận hơn, cũng càng thô bạo hơn, đủ loại ký ức trong quá khứ ùa về, nhưng mà cuối cùng chỉ còn lại một vết sẹo xấu xí.

    Đợi đến lúc tất cả kết thúc, Tô Tuyết Vy chật vật ngã xuống đất, ung dung thản nhiên mặc lại quần áo đã bị xé rách: “Bây giờ anh Hạo đã hài lòng chưa?”
    “Cô cho rằng cô là ai, một lần trị giá mười bảy tỷ sao?” Thịnh Vân Hạo ngồi xổm xuống nắm lấy cằm của Tô Tuyết Vy.

    Tô Tuyết Vy nén chua xót trong mắt lại, bình tĩnh nhìn Thịnh Vân Hạo: “Vậy anh còn muốn sao nữa?”
    “Truyền máu cho Minh Nguyệt, một lần bảy tỷ, có lẽ còn kiếm được tiền nhanh hơn so với việc cô đi hầu hạ mấy ông già đó nữa.

    ” Lời nói phát lạnh của Thịnh Vân Hạo thành công khiến trái tim của Tô Tuyết Vy đau nhói.

    Tô Tuyết Vy rất thiếu tiền, rất thiếu rất thiếu.

    Nhưng mà vừa nghĩ đến phải dùng máu của mình để cứu người phụ nữ kia, sao Tô Tuyết Vy có thể cam tâm được, huống chi…
    Bỗng nhiên Tô Tuyết Vy ngẩng đầu, kiên định nhìn Thịnh Vân Hạo: “Trừ khi anh cưới tôi, nếu không anh đừng mơ lấy được một giọt máu nào của tôi.


    “Tô Tuyết Vy, cô cho rằng tôi thật sự không còn cách nào đối phó với cô sao?” Môi mỏng của Thịnh Vân Hạo cong lên một cái cười lạnh, một tay hất Tô Tuyết Vy ra, giống như đang hất một loại rác.

    Đau đớn trên người kém xa đau nhói trong tim, chỉ là đã qua bốn năm rồi, Tô Tuyết Vy nghĩ là, trên thế giới này không còn thứ gì để anh có thể phá hủy cô.

    Nhưng lúc Thịnh Vân Hạo rời đi đã để lại một câu nói khiến cả người Tô Tuyết Vy trong phút chốc trở nên lạnh như băng.

    “Nghe nói bên bệnh viện Nhân Ái đã thông báo bệnh tình của đứa trẻ kia đang nguy kịch, cô nói, nếu như ngừng thuốc thì nó còn sống được thêm bao lâu nữa?”.
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 3: 3: Sinh Thêm Một Đứa Bé


    Lúc đứng ở trước biệt thự tư nhân của Thịnh Vân Hạo, trong mắt Tô Tuyết Vy hiện lên một tia kiên quyết.

    Thịnh Vân Hạo nói không sai, dù cho cô không chịu thỏa hiệp thì Thịnh Vân Hạo cũng sẽ có cách khác ép cô phải thỏa hiệp thôi.

    Cho nên lúc trước nhận được điện thoại của bệnh viện, nói là đã bị ngừng thuốc cho đứa bé, dường như không cần đoán, Tô Tuyết Vy cũng biết là do ai làm.

    “Cô Vy, ông chủ mời cô vào trong.

    ” Quản gia kéo cửa sắt ra, cung kính nói.

    Biệt thự nhìn ra biển phong cảnh rất đẹp, đứng ở trước cửa sổ sát đất lớn như vậy, giương mắt nhìn ra bên ngoài chính là biển cả mênh mông vô tận, ngay cả trong không khí cũng mang theo hương vị tanh nồng đặc trưng của biển cả.

    “Đã suy nghĩ kỹ rồi sao?” Một tay Thịnh Vân Hạo cầm bình rượu, tay còn lại cầm ly rượu đi từ trên cái thang cuộn tròn xuống, trên người mặc quần áo ở nhà thu lại sự sắc sảo, chỉ là giữa chân mày anh tuấn vẫn hời hợt như trong quá khứ.

    “Tôi có thể truyền máu cho cô ta.


    Tô Tuyết Vy dừng một chút, vẻ mặt kiên định nhìn người đàn ông trước mặt: “Nhưng một lần, tôi muốn mười bảy tỷ.


    Thịnh Vân Hạo nguy hiểm híp híp mắt, cười lạnh: “Tô Tuyết Vy, cô quả thật khiến tôi mở mang tầm mắt đó, thiếu tiền đến mức đó sao, vì tiền mà không từ thủ đoạn nào như vậy?”
    “Tôi rất cần tiền, anh Hạo cần máu của tôi để cứu mạng, ngân hàng của hai bên cũng đã thỏa thuận xong, nếu như anh Hạo không đồng ý, vậy xem như tôi chưa từng nói gì.

    ” Tô Tuyết Vy nói xong, giả vờ như muốn rời đi, thì bị Thịnh Vân Hạo gọi lại.

    “Tôi có thể đáp ứng yêu cầu của cô, nhưng tốt nhất là cô đừng có giở trò gì đó.

    ” Thịnh Vân Hạo đến gần Tô Tuyết Vy, trong mắt lạnh lẽo: “Đối với cô mà nói, đứa bé kia quan trọng đến như vậy sao?”
    Đứa bé kia…
    Trong lòng Tô Tuyết Vy cười khổ một trận, nhưng ngoài mặt vẫn hoàn toàn bình tĩnh như cũ: “Tất nhiên rồi, nó là kết tinh tình yêu của tôi.


    Tô Tuyết Vy còn chưa nói xong, âm thanh vỡ vụn của bình rượu đã làm đau màng nhĩ của Tô Tuyết Vy, bình rượu quý báu cứ như vậy bị ném xuống đất, chất lỏng lạnh buốt văng đến tận mắt cá chân tr*n tr** của Tô Tuyết Vy.

    “Cút, cút hết cho tôi.

    ” Thịnh Vân Hạo không khống chế được nổi giận, đỏ mắt mà nhìn Tô Tuyết Vy, ký ức trong quá khứ bắt đầu ùa về.

    Đứa bé kia, đứa bé kia chính là bằng chứng mà cô phản bội anh.

    Mà bây giờ Tô Tuyết Vy lại nói cho anh biết, đứa bé kia chính là kết tinh tình yêu của cô và một người đàn ông khác, buồn cười biết bao nhiêu.

    Châm chọc đến cỡ nào chứ.

    Tô Tuyết Vy ung dung rời khỏi biệt thự, nhưng vừa mới ra khỏi, điện thoại đã vang lên.

    Thấy là bên bệnh viện gọi đến, vẻ mặt Tô Tuyết Vy căng thẳng, nhanh chóng nhận điện thoại.

    “Là cô Vy phải không? Tình huống bây giờ của con cô thật sự không ổn, mong cô nhanh chóng đến bệnh viện một chuyến.

    ” Bác sĩ khiến vẻ mặt của Tô Tuyết Vy hoảng hốt, sau khi ngơ ngơ ngác ngác cúp điện thoại thì trực tiếp đến bệnh viện.

    “Bác sĩ, tôi có tiền, tôi có rất nhiều tiền, ông nhất định phải cứu được con trai của tôi.

    ” Tô Tuyết Vy đưa tờ chi phiếu đã bị vò nhăn nhúm đến trước mặt bác sĩ, ánh mắt khổ sở cầu xin.

    Nhìn đôi mắt đã mất đi tiêu cự của Tô Tuyết Vy, bác sĩ thở dài: “Bây giờ đứa bé đã tạm thời thoát khỏi nguy hiểm, nhưng dựa vào thuốc men để duy trì mạng sống như bây giờ cũng không phải là cách lâu dài, chúng tôi đề nghị cô và ba của đứa bé thương lượng với nhau một chút từ bỏ việc điều trị, cô còn trẻ…”

    Bác sĩ còn chưa nói xong, đã thấy Tô Tuyết Vy gần như không cần suy nghĩ chút nào, lắc đầu nói: “Không, tôi không thể từ bỏ.


    Cô và con trai đã kiên trì được bốn năm rồi, thậm chí con trai còn chưa từng được gặp ba ruột của mình một lần, cô có tư cách gì mà thay bé quyết định chuyện sống hay chết chứ?
    Thấy dáng vẻ cố chấp như vậy của Tô Tuyết Vy, bác sĩ bất đắc dĩ lắc đầu: “Còn có một cách nữa, trước đó chúng tôi cũng có nhắc đến, chính là cô và ba của đứa bé sinh thêm một đứa bé nữa.


    Sinh thêm một đứa bé sao?
    Trong đầu Tô Tuyết Vy nhớ lại thần sắc phẫn nộ của Thịnh Vân Hạo, vẻ mặt giật mình một cái.

    “Cảm ơn bác sĩ, tôi… Chúng tôi sẽ cân nhắc.

    ”.
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 4: 4: Tiếp Tục Rút Máu


    Tô Tuyết Vy nhìn đứa trẻ mặt mày đẹp đẽ đang nằm trên giường bệnh, trong mắt xẹt qua một chút đau lòng, gương mặt quen thuộc này, cực kỳ giống người kia.

    Chỉ là sắc mặt của đứa bé đã tái nhợt đến mức gần như muốn hòa thành một với cái gối nằm trắng noãn ở phía dưới, giống như một con búp bê thủy tinh dễ vỡ vậy, Tô Tuyết Vy cẩn thận vươn tay chạm vào.

    “Mẹ ơi…”.

    Truyện Teen Hay
    Tô Thần Vũ mở đôi mắt trong sáng ra, đứa trẻ bị bệnh tật tra tấn nên gầy yếu không ít so với những đứa trẻ cùng lứa, nhưng lại là một đứa bé trai rất hiểu chuyện: “Có phải bác sĩ lại hù dọa mẹ rồi không, mẹ đừng nên tin bác sĩ, bây giờ Thần Vũ không đau đớn chút nào cả, thật đấy.


    Chẳng qua Tô Thần Vũ chỉ mới có bốn tuổi, nhưng lại hiểu chuyện đến mức này, Tô Tuyết Vy cảm thấy đau lòng.

    “Ừ ừ, mẹ tin Thần Vũ mà.

    ” Tô Tuyết Vy tấn tấn chăn mền, vừa cưỡng ép bản thân thu nước mắt lại.

    “Mẹ đã nói sẽ tìm được ba mà, bao giờ ba mới xuất hiện, bao giờ mới có thể đến thăm Thần Vũ?” Tô Thần Vũ chớp mắt, cẩn thận quan sát Tô Tuyết Vy.

    Tô Tuyết Vy nghẹn lời, cô dùng trăm phương ngàn kế muốn ép Thịnh Vân Hạo phải cưới cô, chẳng qua là muốn dùng cách này để làm cho Thần Vũ có thể quang minh chính đại gọi Thịnh Vân Hạo một tiếng ba mà thôi.

    Nhưng bây giờ tất cả đều không thể.

    Thấy Tô Tuyết Vy im lặng, Tô Thần Vũ cũng thu lại vẻ mặt thất vọng: “Nếu như mẹ không tìm được ba thì cũng không sao đâu, Thần Vũ có mẹ là đủ rồi.


    Nhìn ánh mắt nghiêm túc của Tô Thần Vũ, rốt cuộc Tô Tuyết Vy cũng không thể kiềm chế cảm xúc được nữa, vươn tay ôm lấy Tô Thần Vũ vào trong lòng.

    “Thật xin lỗi, là do mẹ không tốt, thật xin lỗi.


    Nếu như năm đó không phải do cô khăng khăng cố chấp thì cũng sẽ không bị Tô Minh Nguyệt tính kế, càng sẽ không bị bạn bè xa lánh.

    Sau khi dỗ Tô Thần Vũ đi ngủ xong thì thấy vài người đàn ông mặc tây trang màu đen xông vào, Tô Tuyết Vy biết, đây là người của Thịnh Vân Hạo.

    “Các người muốn làm cái gì?” Lo lắng Tô Thần Vũ sẽ bị đánh thức, Tô Tuyết Vy cố gắng hạ thấp giọng.

    “Bây giờ tình hình của cô Nguyệt không ổn, anh Hạo sai chúng tôi lập tức đưa cô đến bệnh viện để truyền máu.


    Giọng điệu như đang giải quyết công việc, vẻ mặt Tô Tuyết Vy cũng không có dao động, nghiêng đầu nhìn Thần Vũ đang ngủ say một cái thật sâu, trong mắt hiện lên một tia kiên định: Thần Vũ, dù bằng bất cứ giá nào, mẹ cũng nhất định sẽ cố gắng tìm cách cứu con.

    Nằm trên giường bệnh lớn như vậy, Tô Tuyết Vy chỉ cảm thấy thân thể vô cùng lạnh lẽo, là loại lạnh lẽo phát ra từ trong lòng.

    “Tiếp tục rút đi, mới rút có chút xíu máu như vậy không chết được đâu.

    ” Thịnh Vân Hạo đứng ở bên giường, nhìn thấy máu đỏ tươi được rút ra từng chút một từ trong người Tô Tuyết Vy, trong mắt xẹt qua một tia trào phúng.

    “Anh Hạo, nếu như còn tiếp tục rút nữa thì cô này sẽ xảy ra nguy hiểm đó.

    ” Bác sĩ khó xử mà nhìn Thịnh Vân Hạo.

    Thịnh Vân Hạo nhìn Tô Tuyết Vy đang cậy mạnh cắn răng lại, môi mỏng mím chặt, nếu như Tô Tuyết Vy chịu cầu xin, có lẽ anh sẽ cân nhắc bỏ qua cho cô.

    Nhưng lúc nhìn thấy vẻ mặt âm thầm chịu đựng của cô, Thịnh Vân Hạo cười lạnh một cái: “Một lần đến mười bảy tỷ lận, dù sao cũng phải rút cho đủ vốn.


    Nói xong, Thịnh Vân Hạo trực tiếp xoay người rời khỏi phòng bệnh.

    Rút máu xong, lúc Tô Tuyết Vy đứng lên, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, bác sĩ vội vàng đi qua đỡ lấy Tô Tuyết Vy, còn không có ý tốt x** n*n cổ tay của Tô Tuyết Vy: “Cô Vy, cô vừa rút máu xong, hay là đợi chút nữa tôi dẫn cô đi ăn chút gì đó bồi bổ cơ thể nhé, cô xem bây giờ sắc mặt cô đã kém như vậy rồi.


    Tô Tuyết Vy vô ý thức muốn tránh khỏi tay của bác sĩ, nhưng lại bị bác sĩ nắm thật chặt.

    “Không cần đâu, ông buông tay ra trước đã.

    ” Tô Tuyết Vy còn chưa kịp nói xong, đột nhiên cửa phòng bị đẩy ra, chỉ thấy vẻ mặt của Thịnh Vân Hạo không thay đổi đang đứng bên cạnh cửa, con ngươi u ám nhìn chằm chằm vào cánh tay đang dây dưa của Tô Tuyết Vy và bác sĩ, trong mắt phát ra ý muốn giết người.

    Tô Tuyết Vy vô ý thức tránh khỏi bác sĩ, chỉ là động tác như vậy lọt vào trong mắt Thịnh Vân Hạo mà nói, chính là giấu đầu lòi đuôi.

    Bác sĩ vốn còn muốn nói gì đó, nhưng cảm giác được rõ ràng bầu không khí không thích hợp, nên buộc lòng phải quay người rời khỏi phòng bệnh.

    .
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 5: 5: Thiếu Đàn Ông Đến Thế À


    Nhìn thấy Thịnh Vân Hạo trở về, khuôn mặt nhỏ bé không chút huyết sắc của Tô Tuyết Vy lại càng tái nhợt, nhưng cũng là một loại vẻ đẹp động lòng người.
    “Thế nào, ngay cả ở trong bệnh viện cũng không bỏ qua cơ hội quyến rũ đàn ông?”
    Thịnh Vân Hạo mấp máy đôi môi mỏng của mình, những lời của anh nói ra như lưỡi dao sắc bén xẹt qua tim của Tô Tuyết Vy.
    Tô Tuyết Vy đem cục bông gòn có gắn mũi kim trên tay ném xuống, cười nhạt nói:
    “Đúng, nếu anh Hạo chướng mắt với tôi, chẳng lẽ tôi không được tìm người khác sao?”
    Nụ cười trên mặt Tô Tuyết Vy làm anh đau nhói, Thịnh Vân Hạo có chút không kiềm chế được tức giận, lại gần Tô Tuyết Vy: “Cô thiếu đàn ông như thế à?”
    “Anh nói đúng, nếu không lúc trước tôi cũng sẽ không đi ra ngoài tìm đàn ông.”
    Tô Tuyết Vy ra vẻ tiếc nuối, lắc đầu: “Chỉ đáng tiếc là đang chơi vui lại bị anh bắt gian ngay trên giường.”
    Không để Tô Tuyết Vy nói xong, Thịnh Vân Hạo đã nhìn cô với ánh mặt lạnh lẽo.

    Tô Tuyết Vy lùi lại phía sau, ngã thật mạnh xuống giường bệnh.
    “Tô Tuyết Vy, cô còn không biết xấu hổ.”
    Thịnh Vân Hạo trợn mắt tức giận, quỳ một gối trên giường, một tay giữ chặt Tô Tuyết Vy.

    Tay còn lại bóp chặt cằm của cô, mạnh đến mức muốn đem cằm của cô bóp nát.

    Truyện Linh Dị
    Những lời của bác sĩ cứ quanh quẩn mãi trong đầu cô.

    Cô có thể cân nhắc đến việc cùng bố của đứa trẻ tiếp tục sinh con.
    “Anh Hạo nói quá lời rồi.

    Chuyện này vốn là anh tự nguyện.

    Nếu như anh thấy chướng mắt, thì lần sau tôi sẽ tránh xa anh và đi quyến rũ người khác.”
    Chờ đợi ở thành phố này vài năm, Tô Tuyết Vy tự nhiên hiểu được, đối với loại đàn ông như Thịnh Vân Hạo phải dùng loại thủ đoạn nào.

    Qủa nhiên Tô Tuyết Vy vừa dứt lời, cô cảm cảm thấy áp lực xung quanh mình ngay lập tức đã giảm đi rất nhiều.
    “Không phải cô thiếu đàn ông sao? Cô thử dụ dỗ tôi còn hơn, để tôi xem năng lực của cô đến đâu.”
    Thịnh Vân Hạo chế nhạo cô, cười lạnh.

    Nhưng trong mắt anh lại không có ý cười.

    “Anh Thịnh Vân Hạo không phải tối qua đã nhìn thấy rồi sao? Thế nào? Chẳng lẽ anh ám ảnh với cơ thể của tôi?”
    Tô Tuyết Vy lóe lên ánh mắt quỷ dị.
    Vẻ ngoài lẳng lơ của Tô Tuyết Vy khiến Thịnh Vân Hạo không hiểu sao lại khó chịu.

    Trong 4 năm qua, đáng lẽ anh phải hiểu rằng loại phụ nữ như Tô Tuyết Vy thì không có gì là không thể bán đứng.
    “Đêm qua tôi bỏ ra mười bảy tỷ là đã có thể ngủ với một người phụ nữ sạch sẽ.

    Cô dựa vào cái gì mà nghĩ một đêm của cô đáng giá mười bảy tỷ?”

    Thịnh Vân Hạo chế giễu Tô Tuyết Vy, bóc mẽ lòng tự trọng còn sót lại của cô.
    Khi giọng nói của anh vang lên, Thịnh Vân Hạo cúi đầu cắn vào bờ vai của Tô Tuyết Vy.
    Đau.
    Tô Tuyết Vy cắn chặt môi dưới, một tia ngọt ngào lan ra.

    Đúng lúc Tô Tuyết Vy không chịu nổi nữa, Thịnh Vân Hạo cuối cùng cũng buông cô ra.

    “Đau không?”
    Giọng nói khản đặc vang lên bên tai Tô Tuyết Vy.
    “Trong 4 năm qua, anh có từng hối hận không?”
    Thịnh Vân Hạo như một con thú mệt mỏi, trong đôi mắt đen của anh có quá nhiều cảm xúc mà Tô Tuyết Vy không thể hiểu được.
    Cũng không chờ Tô Tuyết Vy trả lời, Thịnh Vân Hạo đã cúi đầu và hôn vào môi Tô Tuyết Vy, không ngừng h**n ** đến nỗi Tô Tuyết Vy không chịu nổi mà ngất đi mới dừng lại.

    Thịnh Vân Hạo đứng dậy, nhìn Tô Tuyết Vy đang ngủ với một vẻ mặt phức tạp.

    Anh đấm một nhát lên vách tường, máu tươi chảy xuống theo miệng vết thương, nhìn thấy ghê người.

    Cho dù 4 năm đã qua, sự bình tĩnh và lý trí mà anh tự hào, khi đứng trước mặt Tô Tuyết Vy đều biến mất.

    Tô Tuyết Vy tỉnh lại đã là ngày hôm sau.
    Ánh nắng ban mai tràn vào, mang theo tia hy vọng cùng sự ấm áp.

    Nhưng những thứ này không còn là của cô nữa.

    Tất cả những gì mà cô có chỉ là bóng tối và sự nhục nhã.

    Khẽ cử động ngón tay, Tô Tuyết Vy cảm thấy toàn thân đau nhức.

    Tất cả những ký ức về tối hôm qua ập đến.

    Tô Tuyết Vy không khỏi cười nhạt.

    Cô không ngờ mình với Thịnh Vân Hạo đã dây dưa với nhau 4 năm rồi..
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 6: 6: Cầm Tiền Rồi Thì Cút


    “Tỉnh rồi?”
    Giọng điệu trong trẻo nhưng lạnh lùng của Thịnh Vân Hạo vang lên.

    Tô Tuyết Vy tìm theo hướng của giọng nói, đã thấy Thịnh Vân Hạo tay xách theo vali đi đến bên giường.

    Trước khi Tô Tuyết Vy kịp trả lời.

    Thịnh Vân Hạo đã tiến lên trước liền mở vali.

    Từng xấp, từng xấp tiền giấy rơi trên người của Tô Tuyết Vy.
    “Cầm lấy tiền này rồi cút đi.”
    Nhìn bộ dạng vô cảm của Thịnh Vân Hạo, Tô Tuyết Vy nhanh chóng nhận ra rằng Thịnh Vân Hạo muốn dùng tiền để làm nhục cô.
    Chỉ tiếc rằng Thịnh Vân Hạo làm sao mà hiểu được trong 4 năm này, cô đã trải qua nhiều chuyện còn nhục nhã hơn thế này gấp trăm lần.

    Vậy thì sao cô có thể quan tâm đến việc lần này?
    “Vậy thì, cảm ơn anh.”
    Tô Tuyết Vy đứng dậy làm rơi cả chăn bông, để lộ ra những mảnh da thịt ở ngực.

    Nhưng Tô Tuyết Vy dường như chẳng quan tâm chút nào, bèn mặc lại bộ quần áo bị xé rách đêm qua: “Nhưng mà lần sau nếu anh còn muốn phát tiết thì đừng làm vậy sau khi tôi truyền máu, lại giống như hôm qua, phá hoại lý trí của anh Hạo.”
    Tô Tuyết Vy vẻ mặt bình tĩnh đi đến trước mặt anh xách vali chuẩn bị rời đi, lại bị Thịnh Vân Hạo nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô.
    “Tô Tuyết Vy, tôi khuyên cô không nên tỏ ra khôn ngoan trước mặt tôi.

    Cô chẳng qua chỉ là người phụ nữ mà tôi ngủ cùng thôi.

    Tôi muốn ngủ bao lâu thì tùy, cô không có tư cách để nói chuyện.”
    Đôi môi mỏng của Thịnh Vân Hạo mấp máy, từng chữ thốt ra lại như lưỡi dao sắc bén hủy hoại Tô Tuyết Vy.
    Tô Tuyết Vy chỉ cảm thấy ánh mắt rất đau thương, chua xót, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh nói: “Anh Hạo đã nói xong chưa?”
    “...”
    Thấy Thịnh Vân Hạo không lên tiếng, Tô Tuyết Vy liền thoát khỏi sự khống chế của Thịnh Vân Hạo với vẻ mặt thất thần và đi thẳng ra khỏi cửa.

    Cô sợ nếu còn tiếp tục ở lại, bản thân sẽ không tự chủ được.

    Vừa bước ra khỏi cửa, tiếng của Thịnh Vân Hạo lại vang lên.
    “Mỗi tuần kể từ hôm nay, cô phải đến đây để truyền máu cho Minh Nguyệt.

    Là cô nợ cô ấy.”
    Tô Tuyết Vy đang đi bỗng nhiên dừng lại.

    Cô nợ Tô Minh Nguyệt?

    Đây có lẽ là trò đùa hài hước nhất mà Tô Tuyết Vy từng nghe.
    “Ai mà không có mắt thế này.

    Không nhìn thấy...”
    Tiếng quát bỗng nhiên dừng lại, Mạnh Tú Cầm nghi hoặc nhìn người phụ nữ trước mặt.

    Sự ngạc nhiên trong mắt bà ta biến thành tức giận:
    “Tô Tuyết Vy, loại tiện nhân như cô sao lại ở đây?”
    “Bà Mạnh Tú Cầm, xin bà chú ý.

    Đây là bệnh viện.”
    Tô Tuyết Vy bình tĩnh cười, lãnh đạm nói: “Mọi người đều nhìn thấy đấy.”
    Nhìn vẻ mặt đắc ý của Tô Tuyết Vy, Mạnh Tú Cầm hận không thể xé xác cô: “Có vẻ như cô đã quên lời tôi cảnh cáo cô năm đó như thế nào rồi đúng không?”
    “Để bà Cầm chê cười rồi, từng lời bà nói, tôi đều nhớ trong đầu, làm sao dám quên?”
    Tô Tuyết Vy đến gần Mạnh Tú Cầm.

    Tất cả mọi chuyện trong quá khứ đều hiện lên trong đầu cô.

    Cuối cùng cô cũng chỉ mỉm cười đầy ẩn ý: “Nhưng vài năm không gặp, bà Mạnh Tú Cầm trong có vẻ già đi đôi chút đấy.”
    “Cô.”
    Mạnh Tú Cầm chưa kịp nói xong, đột nhiên nhìn thấy loáng thoáng dấu vết trên cổ Tô Tuyết Nhi, liền vui vẻ cười nói: “4 năm rồi, vẫn không quên được thủ đoạn cô dụ dỗ đàn ông.

    Chậc, chậc.

    Nhìn dấu vết này xem, không biết đã một trận kịch liệt đến mức nào.”
    Giọng mỉa mai của bà Mạnh Tú Cầm, đột nhiên gợi lên sự xì xào bàn tán của những người xung quanh.
    “Nếu không phải nhà họ Tô chúng tôi thấy cô đáng thương, nhận cô từ cô nhi viện về nuôi, tôi không biết cô còn ở nơi nào tham sống sợ chết.”
    Mạnh Tú Cầm giả bộ đáng thương:
    “Ai mà biết cô không những không biết ơn tôi, lại không khống chế được hành vi, còn nhỏ tuổi mà đã dụ dỗ đàn ông khắp nơi.”
    Qủa nhiên, khi Mạnh Tú Cầm vừa nói xong, ánh mắt mọi người nhìn Tô Tuyết Vy trở nên khinh thường và căm ghét..
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 7: 7: Giáo Huấn


    Tô Tuyết Vy chỉ lẳng lặng theo dõi màn kịch của Mạnh Tú Cầm.

    Tô Tuyết Vy đã từng chứng kiến khả năng đổi trắng thay đen của bà ta từ 4 năm trước.
    Lúc trước, nhà họ Tô nhận nuôi cô vì cô cùng nhóm máu hiếm với Tô Minh Nguyệt và muốn cô trở thành cỗ máy cung cấp máu tươi cho cô ta.

    Nếu không xảy ra những chuyện sau đấy, Tô Tuyết Vy có lẽ vẫn còn đang ngu ngốc để nhà họ Tô kiểm soát.
    Bên này, Mạnh Tú Cầm vẫn đang hùng hổ nói tiếp, nhưng Tô Tuyết Vy cũng không có tâm trạng nghe những lời vô nghĩa của bà ta nữa, xoay người định rời đi.

    Thấy vậy Mạnh Tú Cầm thô lỗ nắm lấy tay Tô Tuyết Vy.
    “Sao nào? Bị tôi nói trúng tim đen liền chột dạ hả? Con khốn này, hôm nay để tôi cho cô một bài học.”
    Mạnh Tú Cầm vừa nói, vừa vung tay lên trước mặt Tô Tuyết Vy.

    Nhưng tay Mạnh Tú Cầm chưa kịp hạ xuống liền bị Tô Tuyết Vy nắm chặt.
    “Mạnh Tú Cầm, bà nghĩ tôi vẫn là món đồ chơi của các người mấy năm trước sao?”
    Tô Tuyết Vy mặt không biến sắc, ánh mắt lạnh lùng khiến cả người Mạnh Tú Cầm chấn động.

    Con nhãi này dám dùng ánh mắt đó nhìn bà ta.
    “Nợ nhà họ Tô tôi đã trả hết rồi.

    Nếu không muốn làm ầm ĩ những chuyện trước kia thì cứ việc.”
    Giọng nói của Tô Tuyết Vy lạnh lùng, ánh mắt lạnh lẽo khiến Mạnh Tú Cầm sững sờ.

    Nhìn thấy bà ta có chút kinh hãi, khóe miệng của Tô Tuyết Vy hiện lên một tia giễu cợt.

    Cô nhắm mắt muốn rời đi, nhưng Mạnh Tú Cầm đột nhiên lại đẩy ra
    Không đợi Tô Tuyết Vy kịp phản kháng, không đề phòng bị đẩy vào góc của lan can.

    Cơn đau dữ dội lan ra.

    Đúng lúc cô buông tay, chiếc vali rơi xuống đất, từng xấp tiền giấy rơi ra ngoài.
    Mạnh Tú Cầm có phần sửng sốt, sau đó liền hả hê:
    “Nhiều tiền như vậy, không biết phải ngủ với bao nhiêu đàn ông, chậc chậc…”
    Lời chế nhạo vang lên bên tai Tô Tuyết Vy.
    Tô Tuyết Vy xấu hổ quỳ rạp xuống đất nhặt lại tiền cho vào vali.

    Ngay khi Tô Tuyết Vy chuẩn bị nhặt xấp tiền cuối cùng, chân Mạnh Tú Cầm đang đeo giày cao gót đã bước lên trước
    “Tại sao lại không nói gì? Không phải vừa rồi không phải lớn tiếng lắm sao?”
    Mạnh Tú Cầm chế nhạo nhìn đôi tay mảnh khảnh của Tô Tuyết Vy.
    Tô Tuyết Vy cắn chặt môi dưới, trong mắt toát ra vẻ lạnh lùng.

    Chuyện của 4 năm về trước cứ mãi hiện lên ở trong đầu.

    Thấy Tô Tuyết Vy không lên tiếng, Mạnh Tú Cầm càng sốt ruột, dùng giày cao gót giẫm lên mu bàn tay của cô.

    Cơn đau xuyên thấu rốt cuộc khiến Tô Tuyết Vy không nhịn được phải thở hắt ra.

    Nhưng đôi mắt luôn kìm nén không được khóc liền rơi nước mắt.
    “A…”.

    truyện đam mỹ
    Tiếng kêu của Tô Tuyết Vy hết sức thảm thiết.

    Đám người đang xem náo nhiệt cũng dần im lặng, nhìn Tô Tuyết Vy có phần thương cảm, nhưng không có ai dám tiến lên.
    Mạnh Tú Cầm nhìn bộ dạng xấu hổ của Tô Tuyết Vy, hài lòng thu hồi chân: “Sau này tốt nhất đừng để tôi gặp lại cô, nếu không cô không có kết cục tốt đẹp đâu.”
    Tô Tuyết Vy nắm lấy bàn tay bị thương, chậm rãi đứng lên, lạnh lùng nhìn Mạnh Tú Cầm.
    “Sao cô lại nhìn tôi như vậy? Tô Tuyết Vy, cô muốn gì?”
    Mạnh Tú Cầm bị ánh mắt của Tô Tuyết Vy làm cho kinh hãi, giọng nói của bà ta bất giác run lên.
    “Cô…”
    Mạnh Tú Cầm chưa nói xong, Tô Tuyết Vy đã đẩy mạnh bà ta lăn xuống cầu thang.
    Cảnh tượng rất hỗn loạn.
    Máu nhỏ xuống đầu ngón tay của Tô Tuyết Vy, xuống cả xấp tiền.

    Khóe miệng không ngừng nhếch lên.

    Nhưng ánh mắt lại buồn vô hạn.
    Ở góc cầu thang, Thịnh Vân Hạo đã nhìn thấy màn kịch trước mặt, vẻ mặt trở nên u ám.

    “Tổng giám đốc, cô Minh Nguyệt đã tỉnh và muốn gặp anh.”
    Trợ lý lại gần, nhìn thấy bộ dạng sắc mặt tối sầm của Thịnh Vân Hạo, nói rất thận trọng.

    Thịnh Vân Hạo định thần lại, nhìn chằm chằm Tô Tuyết Vy dưới tầng, quay người đi về phía bên kia của hành lang..
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 8: 8: Tại Sao Muốn Cứu


    Phòng thẩm vấn.

    “Cô Vy, cô đã bị nghi ngờ là cố ý gây thương tích, tốt nhất là cô nên hợp tác với chúng tôi, nếu không sẽ gây ảnh hưởng không tốt cho chính bản thân cô.

    ” Cảnh sát thẩm vấn với giọng điệu lạnh lùng qua hàng song sắt.

    Tô Tuyết Vy cử động đôi bàn tay đang bị còng, một cơn đau lập tức theo đó truyền đến.

    “Cô Nguyệt, im lặng cũng vô dụng thôi, cô! ”
    Giọng điệu của nhân viên cảnh sát càng lúc càng nóng nảy, khi đang muốn nổi giận thì Tô Tuyết Vy đột nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt vô thần nhìn người cảnh sát: “Cô ta đã chết rồi sao?”
    Người cảnh sát không ngờ Tô Tuyết Vy sẽ hỏi như vậy, tức giận đứng lên: “Đồ điên.


    Anh ta nói xong thì xoay người rời khỏi phòng thẩm vấn, còn tiện tay tắt luôn ngọn đèn mờ duy nhất trong căn phòng.

    Mọi thứ dần trở lại yên tĩnh, chỉ còn lại bóng tối vô tận và sự tuyệt vọng, thậm chí ngay cả không khí cũng bao phủ cảm giác của sự tuyệt vọng.

    Nhiều loại lăng trì của bốn năm trước cứ liên tục quấn lấy Tô Tuyết Vy, dù cho đã mê man ngủ thiếp đi thì Tô Tuyết Vy vẫn không thể phân biệt được đâu là mơ, đâu là thực.

    Mãi cho đến khi cánh cửa sắt bị đẩy ra phát ra tiếng động, Tô Tuyết Vy mới bừng tỉnh lại từ trong giấc mộng, trên trán cô đã lấm tấm mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt như một tờ giấy trắng.

    “Cô có thể đi rồi.

    ” Người cảnh sát ngáp một cái đi vào, tháo còng tay của Tô Tuyết Vy, lạnh giọng nói, nhưng giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

    Tô Tuyết Vy rất ngạc nhiên trước sự thay đổi của người cảnh sát, càng cảm thấy kỳ lạ hơn chính là Mạnh Tú Cầm lại có thể buông tha cô dễ dàng như vậy sao?
    Tô Tuyết Vy vừa nghi ngờ trong lòng, vừa bước ra ngoài, sau đó cô phát hiện bên ngoài trời đã hừng sáng rồi.

    “Còn chưa chịu đi sao?” Người cảnh sát nhìn thấy Tô Tuyết Vy vẫn đang đứng ngây người ở đại sảnh thì có chút mất kiên nhẫn nói.

    Tô Tuyết Vy tỉnh táo lại, lẩm bẩm nói: “Hiện tại tôi thật sự có thể đi rồi sao?”
    “Nếu không thì sao chứ, số cô cũng coi như may mắn đấy, có người đã giúp cô, cô đi nhanh lên đi.

    ” Người cảnh sát sốt ruột thúc giục.

    Tô Tuyết Vy kéo kéo góc áo, chậm rãi đi ra khỏi đồn cảnh sát.

    Ánh sáng chói mắt bên ngoài khiến Tô Tuyết Vy không mở mắt ra được, cô vô thức đưa tay lên trước che mắt.

    “Cô Vy.

    ” Một giọng nói xa lạ vang lên sau lưng Tô Tuyết Vy.

    Tô Tuyết Vy sững sờ, quay đầu nghi hoặc nhìn người đàn ông trước mặt.

    Có lẽ nhận ra sự nghi ngờ của Tô Tuyết Vy nên người đàn ông đã chủ động giải thích: “Tôi là trợ lý của anh Hạo, anh Hạo cho mời cô Vy, xin mời cô Vy.


    Trợ lý vừa nói vừa đưa tay mở cửa xe trước mặt Tô Tuyết Vy ra.

    Tô Tuyết Vy kinh ngạc một lát nhưng cũng nhanh chóng hoàn hồn lại: “Là anh ấy đã cứu tôi sao?”
    Trợ lý cũng không phủ nhận: “Sao cô Vy không tự mình đến hỏi anh ấy.


    Nhìn thấy ánh mắt không cho phép từ chối của trợ lý, Tô Tuyết Vy nắm chặt lòng bàn tay, chỉ có thể lựa chọn lên xe.

    Khi bước chân vào biệt thự của Thịnh Vân Hạo một lần nữa, tâm trí của Tô Tuyết Vy có chút rối bời.

    Tại sao, tại sao Thịnh Vân Hạo lại cứu cô?
    Rất nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu Tô Tuyết Vy, mãi cho đến khi có tiếng bước chân vang lên từ phía sau, cắt ngang mọi suy nghĩ của Tô Tuyết Vy.

    “Thưa Tổng giám đốc, cô Vy đã đến rồi.

    ” Trợ lý cung kính chào anh.

    Tô Tuyết Vy quay đầu lại nhìn người đàn ông giống như thần ở trước mặt, trong lòng cô lại cảm thấy có chút xa lạ.

    Ngày hôm qua cô bị Mạnh Tú Cầm sỉ nhục, sau đó lại bị đưa đến đồn cảnh sát, trải qua một đêm, Tô Tuyết Vy không cần nghĩ cũng biết dáng vẻ bây giờ của cô chật vật như thế nào.

    Thịnh Vân Hạo ung dung đi tới, đánh giá Tô Tuyết Vy một cách đầy ẩn ý, một lúc lâu sau mới quay đầu lại, lạnh lùng nói với trợ lý: “Cậu đi về trước đi.


    Trợ lý trả lời rồi lập tức rời khỏi biệt thự, trong lúc nhất thời cả căn biệt thự to lớn lại khôi phục sự yên tĩnh, yên tĩnh đến mức Tô Tuyết Vy còn có thể nghe rõ cả tiếng hít thở của mình.

    “Không có gì muốn nói sao?” Thịnh Vân Hạo đút một tay vào túi quần, dáng vẻ cười như không cười nhìn Tô Tuyết Vy.

    Tô Tuyết Vy bình tĩnh ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt của Thịnh Vân Hạo, hô hấp của cô dần trở nên chậm chạp: “Anh! Tại sao anh lại muốn cứu tôi?”
    Có lẽ ngay cả Tô Tuyết Vy cũng không cảm nhận được, trong giọng điệu của cô có một chút hi vọng và ảo tưởng.

    Có lẽ, có lẽ Thịnh Vân Hạo vẫn còn một chút lưu luyến đối với cô.

    .
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 9: 9: Tình Cảm Đáng Buồn Cười


    Thịnh Vân Hạo nghe thấy câu nói này thì ánh mắt lập tức trầm xuống, dáng vẻ trở nên vô cùng chán ghét: “Cô cảm thấy thế nào, chẳng lẽ cô cho rằng tôi vẫn còn thứ tình cảm đáng buồn cười kia với cô sao?”
    “! ” Tô Tuyết Vy dường như nghe thấy tiếng trái tim mình bị xé nát một cách tàn nhẫn.

    “Minh Nguyệt cần truyền máu bất cứ lúc nào, để phòng ngừa chuyện ngày hôm qua lại xảy ra, từ hôm nay trở đi cô sẽ sống ở đây, và phải luôn sẵn sàng để truyền máu cho Minh Nguyệt bất cứ lúc nào.

    ” Giọng nói của Thịnh Vân Hạo vô cùng bình tĩnh, giống như là anh đang kể lại một câu chuyện không quan trọng lắm.

    Tay chân Tô Tuyết Vy bỗng trở nên lạnh lẽo, thân hình lung lay, Thịnh Vân Hạo đang đứng trước mặt cô bỗng nhiên biến thành mấy cái bóng chồng lên nhau.

    “Không.


    Tô Tuyết Vy vô thức lắc đầu, Thần Vũ vẫn còn đang ở trong bệnh viện, Thần Vũ không thể sống thiếu cô được.

    Đó gần như là một hành động trong tiềm thức, Tô Tuyết Vy lập tức quay người muốn trốn đi, nhưng người vừa chạy tới cửa thì đã bị hai người đàn ông chặn lại.

    “Cô Vy, mời quay trở lại.


    “Buông tôi ra.

    ” Giọng nói của Tô Tuyết Vy có chút khàn khàn, cố kìm nén sự khó chịu trong cơ thể, khó khăn mở miệng nói.

    Thịnh Vân Hạo giống như cười mà không cười nhìn Tô Tuyết Vy giằng co với hai tên vệ sĩ cao lớn, dường như anh đang cười nhạo cô không biết tự lượng sức mình.

    Nhưng khi nhìn thấy Tô Tuyết Vy nặng nề ngã xuống đất, nụ cười trong mắt anh lập tức bị thay thế bằng sự căng thẳng.

    “Cảnh! Cậu Cảnh, cô Vy ngất xỉu rồi.

    ” Vệ sĩ sợ hãi, muốn phủi sạch liên quan về mình.

    Thịnh Vân Hạo không thèm quan tâm đến anh ta, anh vừa ôm lấy Tô Tuyết Vy bước lên lầu, vừa lạnh lùng nói: “Gọi bác sĩ tới đây ngay lập tức.


    Nhìn thấy dáng vẻ Thịnh Vân Hạo dần trở nên mất kiểm soát, hai người vệ sĩ nhìn nhau, mãi một lúc sau mới lấy lại tinh thần, hốt hoảng gọi điện thoại cho bác sĩ.

    Dường như Tô Tuyết Vy đang nằm mơ, trong mơ dường như cô đã quay trở lại cái đêm kinh hoàng của bốn năm trước.

    “Tô Tuyết Vy, rốt cuộc thì đứa nhỏ trong bụng của cô là của ai?”
    “Nói mau.


    “Tôi muốn g**t ch*t cô.


    Trong giấc mơ Thịnh Vân Hạo khàn giọng rít gào chất vấn đến kiệt sức, nước mưa lạnh lẽo rơi vào người Tô Tuyết Vy, cô đã hoàn toàn mất đi tri giác, chỉ còn lại cảm giác tê dại.

    “Là của anh, Thần Vũ, Vân Hạo à! ” Tô Tuyết Vy khàn giọng kêu khóc, giống như một đứa trẻ đầy bất lực.

    Thịnh Vân Hạo đang xử lí vết thương trên mu bàn tay cho Tô Tuyết Vy, chỗ bị giày cao gót dẫm lên đã trở nên sưng đỏ, mặc dù vết thương đã đóng vảy nhưng nhìn vào vẫn đáng sợ như lúc trước.

    Thần Vũ…
    Chính là đứa trẻ kia sao?
    Khuôn mặt của Thịnh Vân Hạo bỗng nhiên trở nên cứng đờ, động tác trong tay vô thức trở nên mạnh hơn, Tô Tuyết Vy có chút mơ màng không phân biệt được đâu là hiện thực, khi cô tỉnh dậy vì đau đớn thì lập tức nhìn thấy Thịnh Vân Hạo đang ngồi ở bên giường, sắc mặt cô trắng bệch, giống như nhìn thấy ma, vô thức rút tay về.

    “Tỉnh rồi sao?” Vẻ mặt Thịnh Vân Hạo lại trở nên âm trầm, anh đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Tô Tuyết Vy, tựa hồ muốn nhìn thấu Tô Tuyết Vy.

    Tô Tuyết Vy nhìn băng gạc còn chưa quấn xong trên tay mình, có chút sững sờ.

    Thịnh Vân Hạo vừa mới chữa trị vết thương cho cô sao?
    “Cô cho rằng mình có thể quyến rũ một người đàn ông nếu khiến bản thân trở nên vô cùng chật vật sao?” Thịnh Vân Hạo không nhanh không chậm nói, vừa rút khăn giấy lau sạch tay rồi ném tờ khăn giấy đó vào thùng rác, động tác không nhanh không chậm, sự kiêu ngạo trong ánh mắt anh khiến Tô Tuyết Vy cảm thấy hô hấp dần trở nên khó khăn.

    Tô Tuyết Vy nhìn chằm chằm vào tờ khăn giấy kia, như thể thứ bị vứt bỏ chính là sự tự tôn của cô.

    Chút hy vọng còn sót lại trong lòng Tô Tuyết Vy giờ phút này đã hoàn toàn tan vỡ, đúng vậy nha, từ bốn năm trước thì cô ở trong lòng Thịnh Vân Hạo đã sớm bị vứt bỏ giống như tờ khăn giấy kia, bây giờ cô còn hy vọng xa vời điều gì nữa đây?
    “Anh Hạo, nếu anh đã chán ghét tôi như thế, vậy thì tôi đây sẽ không làm phiền anh nữa.

    ” Tô Tuyết Vy yếu ớt mở chăn bông ra, chuẩn bị xuống giường.

    Cô không muốn ở lại đây dù là một giây, một phút nào nữa.

    .
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 10: 10: Bị Giam Cầm Trong Biệt Thự


    Thịnh Vân Hạo nhìn cô yếu ớt bước xuống giường từng bước một.

    Ngay lúc này, trong lòng anh dần trở nên cáu kỉnh và bất an, ngay lúc Tô Tuyết Vy đưa tay mở cửa, anh nhanh chóng cầm lấy cổ tay Tô Tuyết Vy bằng tốc độ ánh sáng.

    Cổ tay mảnh khảnh bị Thịnh Vân Hạo tay nắm càng chặt hơn, Tô Tuyết Vy giãy dụa theo bản năng, nhưng bị Thịnh Vân Hạo dùng một tay kéo về, đồng thời dùng sức ném cô trở lại giường một cách thô bạo.

    “Ai cho phép cô rời đi?” Thịnh Vân Hạo tức giận nhìn cô, lửa giận bùng cháy trong mắt anh.

    Tô Tuyết Vy lại ngã xuống giường, cho dù vết thương phía sau lưng lại nhói đau nhưng cô vẫn cố gắng chịu đựng không để nước mắt rơi xuống, cô nở một nụ cười chua chát, chẳng lẽ trong lòng anh mãi mãi không chịu bỏ qua cho cô sao?
    “Anh muốn làm cái gì? Không phải anh không muốn nhìn thấy tôi hay sao?” Khuôn mặt Tô Tuyết Vy tái nhợt nhưng vẫn kiên cường nhìn Thịnh Vân Hạo.

    “Muốn rời đi sao? Đừng quên thân phận của cô là gì, cô đã nhận tiền của tôi thì nên thành thật làm theo chuyện mà tôi đã yêu cầu cô, đừng nghĩ tới việc ra ngoài quyến rũ đàn ông nữa.

    ” Thịnh Vân Hạo vừa nói vừa vươn tay nắm lấy cằm của cô, hung hăng cảnh cáo.

    Tô Tuyết Vy quay đầu thoát khỏi sự kiềm chế của anh, sau đó nở một nụ cười vô cùng quyến rũ.

    “Ý của anh Hạo là bảo tôi quyến rũ anh sao?”
    Thịnh Vân Hạo vừa nghe thấy câu này thì trở nên vô cùng tức giận, sau đó anh hừ lạnh một tiếng, dáng vẻ cực kỳ chán ghét và khinh thường.

    “Tôi còn chưa đến mức phải cần một người phụ nữ không sạch sẽ đến dụ dỗ.


    Tô Tuyết Vy nghe anh nói như vậy thì hô hấp lập tức cứng lại, cô hít sâu một hơi giả bộ thờ ơ, không thèm để ý.

    “Vậy hãy để tôi đi đi.


    “Đi? Cô muốn đi đâu? Đến hội quán rồi dụ dỗ đàn ông kiếm tiền sao? Hay là muốn đi tìm cha của đứa trẻ?” Khi Thịnh Vân Hạo nói đến đứa trẻ thì cả người anh giống như dã thú nảy sinh sự ác độc, muốn nhào lên xé xác Tô Tuyết Vy thành từng mảnh.

    Nhưng mà Tô Tuyết Vy hết lần này đến lần khác không chịu thua, cũng không chịu khuất phục.

    “Tôi đi làm cái gì? Có vẻ như không liên quan gì đến anh Hạo đây hết.

    ” Tô Tuyết Vy phản bác không chút yếu thế.

    Anh vừa nghĩ tới chuyện đứa trẻ kia là do Tô Tuyết Vy và một người đàn ông khác sinh ra thì anh chỉ hận không thể đâm Tô Tuyết Vy và người đàn ông đó một ngàn nhát kiếm, nhưng anh biết rằng mình sẽ không bao giờ có thể làm gì Tô Tuyết Vy, chỉ có thể làm tổn thương đối phương bằng lời nói mà thôi.

    “Cô cứ ở lại đây cho đến khi chết đi.

    ” Thịnh Vân Hạo vừa nhìn Tô Tuyết Vy vừa hung hăng nói câu này sau đó lập tức xoay người bỏ đi, không thèm quay đầu nhìn lại.

    Tô Tuyết Vy hoảng sợ, Thịnh Vân Hạo đang muốn làm gì vậy? Muốn giam cầm cô sao?
    Quả nhiên khi cô loạng choạng nghiêng ngã chạy ra mở cửa thì lập tức phát hiện cửa đã bị khóa, cô tuyệt vọng ngồi xuống bên cửa, hiện tại cô bị giam cầm có khác gì lúc ở trong tù trước đó đâu.

    Cô vùi đầu vào gối ôm mình lại, nước mắt cứ thế liên tục tuôn rơi, như thể giọt nước mắt này đã bị kìm nén bấy lâu nay bây giờ trào ra như vỡ đê, trên đời này đã không còn ai mà cô có thể tin tưởng và dựa dẫm vào nữa.

    Mãi cho đến khi có người gõ cửa thì cô mới dần hồi phục tinh thần.

    Bác sĩ kiểm tra một lúc rồi nói cô chỉ là do tinh thần chịu áp lực lớn và thiếu máu trầm trọng, không còn thích hợp để truyền máu nữa, nghĩ lại cô không khỏi thầm bật cười, chẳng lẽ ngay cả chút giá trị lợi dụng cuối cùng mà cô cũng không có sao? Vậy chi phí thuốc men của Thần Vũ phải tính làm sao bây giờ?
    Sau khi bác sĩ rời đi, chỉ còn lại Tô Tuyết Vy và người giúp việc, Tô Tuyết Vy nhân cơ hội hỏi cô ấy.

    “Thịnh Vân Hạo đang ở đâu?”
    “Cậu Cảnh nói rằng cô có thể tự do đi lại ở đây, nhưng cô không thể đi ra ngoài.

    ” Người giúp việc dường như biết cô muốn làm gì, trực tiếp cắt đứt đường lui của cô.

    Ban đầu còn định thừa dịp Thịnh Vân Hạo không có ở đây để trốn đi.

    Nhưng kết quả lại là một chút hy vọng cuối cùng cũng tiêu tan.

    .
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 11: 11: Lại Cãi Nhau Lần Nữa


    Giữa đêm khuya khi tất cả dần trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng nước biển ở ngoài phòng vẫn liên tục vỗ vào bờ cát, và ngọn đèn đường mờ ảo không có chút nhiệt độ, tựa như trái tim của cô từ lâu đã bị thay thế bởi sự lạnh lẽo.

    Tô Tuyết Vy ngồi trên bậc đá trên bờ, ánh mắt mờ mịt nhìn ra biển cả vô tận phía xa, trong lòng cô tự hỏi nếu cô nhảy xuống từ đây thì có phải mọi chuyện sẽ chấm dứt hay không.

    Nhưng suy nghĩ này cũng chỉ xuất hiện trong phút chốc, nếu như cô xảy ra chuyện thì Thần Vũ phải làm sao bây giờ?
    Thần Vũ vẫn đang đợi cô trong bệnh viện kia kìa.

    Mà cô thì lại bị Thịnh Vân Hạo giam cầm ở đây đã được một ngày rồi.

    Đến giờ này mà Thịnh Vân Hạo vẫn chưa trở về, cô cũng không thể ra đi ngoài, cô cũng không biết cuối cùng thì anh muốn làm cái gì, chẳng lẽ anh thực sự hận cô như vậy sao?
    “Làm cái gì đấy? Nghĩ quẩn sao, muốn chết thì cũng đừng có chết trong nhà tôi.

    ” Một giọng nói lạnh lùng và hung ác vang lên phía sau lưng Tô Tuyết Vy, cô không cần đoán cũng biết Thịnh Vân Hạo đã trở về.

    Thịnh Vân Hạo vừa mới bước vào cửa đã nghe người giúp việc báo lại Tô Tuyết Vy đang ở bãi biển, anh bỗng nhiên trở nên vô cùng hoảng sợ, lập tức đi về phía bãi biển, thậm chí vội vàng đến mức không kịp cởi áo khoác vẫn còn mang theo hơi lạnh từ bên ngoài về trên người ra.

    “Được thôi, vậy anh thả tôi ra đi.

    ” Tô Tuyết Vy đứng dậy đối mặt với Thịnh Vân Hạo, lời nói ra vẫn không thay đổi.

    “Nghĩ cũng đừng hòng.

    ” Thịnh Vân Hạo lạnh lùng trả lời.

    “Cuối cùng thì anh muốn nhốt tôi làm gì hả? Anh có bản lĩnh thì giết tôi luôn đi.

    ” Tô Tuyết Vy rốt cuộc không kiềm chế được nóng nảy, gắt gao chất vấn.

    “Cô cho rằng tôi không dám sao?” Thịnh Vân Hạo tiến lên một bước, vươn tay bóp lấy cổ Tô Tuyết Vy, dường như nếu anh dùng sức thì cái cổ mảnh mai này sẽ gãy ngay lập tức.

    Nhưng cuối cùng Thịnh Vân Hạo vẫn không thể ra tay, cuối cùng anh đành dùng sức hất cô ngã xuống đất, anh ném cô giống như đang ném rác vậy, Tô Tuyết Vy xoa xoa cánh tay bị ngã đau, lên tiếng quát Thịnh Vân Hạo.

    “Thịnh Vân Hạo, anh là đồ khốn nạn.



    Thịnh Vân Hạo từ trên cao nhìn xuống dáng vẻ vô cùng tức giận của cô rồi nói.

    “Mới có như vậy mà cô đã thấy đau rồi sao? Vậy cô có biết những gì mà cô đã làm với tôi vào 4 năm trước đau đớn như thế nào không?” Thịnh Vân Hạo chất vấn.

    Tô Tuyết Vy đứng dậy nhìn thẳng vào mắt anh, những gì cô nhìn thấy trong mắt anh không chỉ là sự tức giận, mà còn là sự chán ghét và không cam lòng sâu sắc, thế nhưng muốn cô phải thể giải thích như thế nào thì anh mới có thể hiểu rõ đây? Có lẽ cả đời này anh cũng sẽ không bao giờ hiểu được, mà bản thân cô cũng không thể giải thích rõ ràng được.

    “Chủ động nhắc tới chuyện của bốn năm trước như thế này, không biết có phải anh Hạo đây vẫn còn lưu luyến tình cảm gì với tôi có đúng không?” Nếu đã không thể quay lại, vậy thì hãy để khoảng thời gian bốn năm này trở thành một lưỡi dao trong tay hai người bọn họ.

    Dù sao thì anh vẫn luôn làm như vậy, vẫn luôn làm tổn thương cô không chút ngần ngại.

    Quả nhiên trong mắt Thịnh Vân Hạo chỉ còn lại sự tức giận tột cùng, anh chen lên đè Tô Tuyết Vy xuống ghế sô pha phía sau, hận không thể xé rách quần áo mà cô đang mặc.

    “Tô Tuyết Vy, cô vẫn luôn biết làm thế nào để khiêu khích tôi, vậy thì cái giá mà cô phải bỏ ra sẽ càng vượt xa hơn nhiều những gì mà cô biết đấy.

    ” Thịnh Vân Hạo giam cầm hai tay của cô lại, khiến cho cô không có cách nào chống cự.

    Mà Tô Tuyết Vy cũng không có ý định chống cự, bởi vì cô đã nghĩ ra cách cứu Thần Vũ rồi.

    Nhưng đến bước cuối cùng, Thịnh Vân Hạo đột nhiên buông cô ra, đứng dậy không chút suy nghĩ, anh nhìn Tô Tuyết Vy quần áo không chỉnh tề trước mặt, khẽ nở một nụ cười tà mị nhưng trong mắt lại không có ý cười.

    “Tôi đột nhiên không còn hứng thú đối với người phụ nữ đã bị đàn ông khác chạm vào.

    ” Thịnh Vân Hạo nói rồi rời đi mà không nhìn lại, cho nên anh không nhìn thấy nước mắt của Tô Tuyết Vy lặng lẽ rơi xuống khỏi khóe mắt.

    Tô Tuyết Vy nắm chặt lấy quần áo trên người mình, nếu không làm thế này thì cô phải làm sao mới có thể cứu được Thần Vũ đây?
    Thịnh Vân Hạo quay trở lại phòng làm việc, anh giận dữ xô hết sách trên bàn xuống, anh có một ngàn một vạn cách để tra tấn Tô Tuyết Vy, thế nhưng chắc chắn dù là dùng cách nào thì cũng là đang tự hành hạ chính bản thân mình.

    .
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 12: 12: Trốn Thoát Khỏi Biệt Thự


    Cô đã bị giam cầm trong biệt thự này ba ngày rồi.

    Trong ba ngày qua, ngoại trừ ngày đầu tiên Thịnh Vân Hạo có trở về và gây gổ với cô một lần thì sau đó rốt cuộc anh cũng chưa bao giờ xuất hiện lần nữa.

    Cô rất vui vẻ vì được nhàn rỗi, nhưng cô vẫn luôn lo lắng cho Thần Vũ đang nằm trong bệnh viện, cũng không biết ba ngày nay Thần Vũ như thế nào rồi.

    Thịnh Vân Hạo đã tịch thu điện thoại di động của cô, khiến cho cô không có cách nào liên lạc với bệnh viện, hôm nay dù thế nào thì cô cũng phải rời khỏi chỗ này, nếu cô vẫn không rời đi thì có lẽ cô sẽ cảm thấy phát điên mất thôi.

    Bệnh viện.

    Kể từ khi Tô Minh Nguyệt tỉnh dậy, cô ta vẫn luôn ầm ĩ đã đòi gặp Thịnh Vân Hạo.

    Mạnh Tú Cầm không còn cách nào, đành phải nói cho Tô Minh Nguyệt biết tin tức Tô Tuyết Vy đã trở về.

    “Cái gì? Con khốn đó đã trở về rồi sao? Chuyện xảy ra khi nào, anh Hạo có biết chuyện này không?” Quả nhiên Tô Minh Nguyệt luôn có ý nghĩ thù địch to lớn với Tô Tuyết Vy.

    Tô Tuyết Vy đã biết được bao nhiêu về chuyện xảy ra bốn năm trước?
    “Chắc là đã biết rồi, nghe nói người truyền máu cho con lần này chính là Tô Tuyết Vy.

    ” Mạnh Tú Cầm hừ một tiếng khinh thường nói.

    “Làm sao có thể là cô ta?” Tô Minh Nguyệt không thể tin được, cô ta đột nhiên có chút hoảng loạn, không biết rốt cuộc thì tại sao Tô Tuyết Vy lại quay về, chẳng lẽ cô ta quay về để trả thù chuyện đã xảy ra bốn năm trước sao?
    Tô Minh Nguyệt vừa nghĩ đến điều này thì cô ta không muốn ở lại bệnh viện thêm một giây nào nữa, cô ta muốn tìm hiểu xem rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra? Cô ta tuyệt đối sẽ không để Thịnh Vân Hạo bị bất kỳ ai cướp mất, đặc biệt là Tô Tuyết Vy.

    “Mẹ à, con muốn xuất viện.

    ” Tô Minh Nguyệt vừa nói vừa bước xuống giường.

    “Hiện tại không được, bác sĩ nói con vẫn chưa thể xuất viện.

    ” Mạnh Tú Cầm giữ chặt lấy cô ta.

    “Mẹ à, làm sao mà con có thể ở trong bệnh viện trong khi Tô Tuyết Vy đã trở về được, nếu như anh Hạo biết được chân tướng sự thật bốn năm trước thì chúng ta đều coi như xong, mẹ có biết không?” Tô Minh Nguyệt gần như phát điên hét lên.

    Mạnh Tú Cầm cũng choáng váng trước lời nhắc nhở của Tô Minh Nguyệt, nhưng theo bà ta thấy thì Tô Tuyết Vy cũng chỉ có thể dụ dỗ đàn ông để kéo dài chút hơi tàn mà thôi, hoàn toàn không thể làm nên trò trống gì được.

    “Mẹ, mẹ đang nghĩ gì vậy? Còn không mau đi.

    ” Tô Minh Nguyệt vội vàng hét lên.

    Cuối cùng, Tô Minh Nguyệt cũng liều lĩnh xuất viện cho bằng được, cô ta vừa nghĩ đến việc Tô Tuyết Vy đã trở về thì lập tức trở nên lo lắng bồn chồn, chỉ sợ chuyện bốn năm trước sẽ bị bại lộ, nên bây giờ cô ta định đi gặp Thịnh Vân Hạo.

    Tô Minh Nguyệt không ngờ cô ta vừa đến công ty của Thịnh Vân Hạo thì đã bị chặn lại, trong lúc tức giận cô ta lập tức quyết định đến biệt thự để đợi Thịnh Vân Hạo, Thịnh Vân Hạo là của cô ta, không ai có thể cướp anh khỏi cô ta.

    Mà Tô Tuyết Vy không bao giờ ngờ rằng cô sẽ nhìn thấy Tô Minh Nguyệt ở đây, không phải cô ta nên ở bệnh viện sao?
    Tô Tuyết Vy ở trên lầu lén lút đánh giá Tô Minh Nguyệt, cô ta vẫn xinh đẹp như ngày nào, ngay cả khi đau ốm cũng khó che giấu vẻ đẹp mỹ lệ của cô ta, nhưng bây giờ cô nhìn thấy Tô Minh Nguyệt thì chỉ cảm thấy thật xấu xí và kinh tởm.

    “Cô Nguyệt, cậu chủ thực sự không có ở nhà, hay là hôm khác cô lại đến?” Quản gia chặn Tô Minh Nguyệt ở cửa.

    “Không biết tôi là ai sao? Tốt nhất là ông nên để cho tôi vào nhà chờ anh Vân Hạo, nếu không chờ đến khi anh Vân Hạo trở về sẽ thì các người cũng đừng hòng việc làm ở đây nữa.

    ” Tô Minh Nguyệt hung hăng đẩy quản gia ra rồi lao vào bên trong.

    Quản gia không còn cách nào khác đành để Tô Minh Nguyệt xông vào, mà Tô Tuyết Vy lại khịt mũi coi thường cô ta, nhưng bây giờ cô không thể để Tô Minh Nguyệt nhìn thấy bản thân mình, nếu không thì cô sẽ rất khó rời khỏi chỗ này.

    Cô liếc nhìn cánh cửa chưa kịp đóng lại, vừa hay, bây giờ chính là cơ hội tốt để cô chuồn khỏi đây.

    Dù sao bây giờ quản gia đang bận chào hỏi Tô Minh Nguyệt, hẳn là sẽ không có người để ý tới cô.

    Nghĩ tới đây, cô nhanh chóng lén lút đi xuống lầu, tránh mặt mọi người rồi lặng lẽ đi về phía cổng.

    .
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 13: 13: Tới Bệnh Viện


    Lúc sắp đi, Tô Tuyết Vy còn nhìn thấy cảnh Tô Minh Nguyệt không ngừng hất mặt vênh váo, điệu bộ sai khiến khoa chân múa tay với quản gia.
    Cô đã nghe nói về tình cảm của Thịnh Vân Hạo với Tô Minh Nguyệt từ lâu, nhưng không ngờ là anh thích kiểu con gái như vậy.
    Nhưng mà những điều này cũng chẳng có bất kỳ liên quan gì với cô, bây giờ cô chỉ muốn mau chóng đến bệnh viện xem Thần Vũ, vì phòng ngừa nửa đường Thịnh Vân Hạo sẽ bắt cô trở về nên cô đành phải chạy hơn nửa vòng thành phố để đến bệnh viện.
    Nếu Thần Vũ xảy ra chuyện gì, cô chắc chắn sẽ không tha cho Thịnh Vân Hạo.
    Vừa ngồi trên xe taxi, cô vừa nghĩ đến bệnh tình của Thần Vũ liền không có cách nào yên tâm nổi.

    Chẳng lẽ đây là số phận của Thần Vũ sao?
    Không được, thằng bé còn nhỏ như vậy, không nên phải chịu đựng hết thảy mọi chuyện.

    Cho dù phải trả giá như thế nào cô nhất định phải cứu được Thần Vũ, bởi vì cô chỉ có mình Thần Vũ mà thôi.
    Bệnh viện là ác mộng, cũng là cọng rơm cứu mạng của cô.

    Cho dù cô có không tình nguyện cỡ nào thì giờ phút này cô cũng không chần chừ mà tiến vào.
    Bất quá cô không nghĩ đến có thể thấy Thịnh Vân Hạo đang đứng ở đại sảnh, hình như cố ý đứng đợi cô.

    Cô thật sự không muốn đối mặt với anh nhưng vẫn lựa chọn đi đến.
    “Nghe quản gia nói cô chạy trốn rồi, không ngờ cô thật sự đến đây.” Hai tay Thịnh Vân Hạo đút trong túi, vênh váo nhìn Tô Tuyết Vy.
    “Anh không cảm thấy anh nhốt tôi chẳng có ý nghĩa gì sao? Cho dù anh giam cầm được thân xác tôi, nhưng anh giam cầm nổi trái tim tôi sao?” Tô Tuyết Vy không định cãi cọ ồn ào với anh ngay trong bệnh viện, nói xong liền muốn rời đi.
    Nhưng Thịnh Vân Hạo rõ ràng là không muốn thả cô đi, ngay lúc cô bước ngang qua người anh liền bắt lấy cổ tay cô, ép buộc cô nhìn thẳng vào mình, hung hăng hỏi: “Vậy trái tim của cô ở đâu? Là đứa bé trong bệnh viện kia, hay là trên người ba của đứa bé đó?”
    Tô Tuyết Vy trầm mặc, nhàn nhạt nói: “Liên quan gì đến anh? Buông tôi ra, nơi này là bệnh viện, tôi không muốn ầm ĩ với anh.”
    “Đừng quên thân phận của mình, cô là nguồn cung cấp máu cho Minh Nguyệt, tôi trả tiền.

    Cho nên thân thể của cô bây giờ do tôi sở hữu.

    Về phần trái tim bẩn thỉu của cô, Thịnh Vân Hạo tôi khinh thường nhìn đến.” Thịnh Vân Hạo liếc nhìn đông người qua lại liền buông cô ra, nhưng giọng nói lạnh lẽo vẫn mang theo ý cảnh cáo.
    Cho dù trái tim chất chứa trăm ngàn thương tổn, Tô Tuyết Vy vẫn cảm thấy chua xót khi nghe được những lời nói tổn thương như vậy từ miệng anh, cô nhanh chóng đáp trả: “Đúng vậy, tôi không quên, chỉ là cô Minh Nguyệt của anh bây giờ có lẽ chẳng cần truyền máu nữa.”
    “Cô có ý gì?”
    Con ngươi Thịnh Vân Hạo bùng lên lửa giận, mà trong đó chẳng có chút quan tâm nào dành cho mình, đành hít một hơi thật sâu.
    “Tôi có ý gì, anh về nhà một chuyến chẳng phải sẽ rõ sao?”.

    ngôn tình hay
    Thừa dịp Thịnh Vân Hạo không chú ý, cô liền vội vã chuồn mất.

    Cô chạy đến phòng bệnh của Thần Vũ, không buồn quay đầu nhìn Thịnh Vân Hạo.
    Nhìn bóng dáng vội vã của Tô Tuyết Vy, con ngươi anh đen lại mấy phần, cô gấp gáp như vậy là vì đứa bé kia sao? Nghĩ đến đây anh liền khó mà thở nổi.
    “Đi, quay lại biệt thự.” Thịnh Vân Hạo không quay đầu lại nói với trợ lý.
    Mà những chuyện vừa mới phát sinh đều bị Mạnh Tú Cầm nhìn thấy rõ ràng, xem ra bà phải vì con gái mình mà làm chút chuyện.
    Nhìn Tô Tuyết Vy vội vã chạy đến phòng bệnh, Mạnh Tú Cầm lẳng lặng đi theo, cô muốn nhìn thử rốt cuộc Tô Tuyết Vy đang che giấu bí mật gì.
    Bốn năm đầu, bà ta có thể khiến cho Tô Tuyết Vy biến mất khỏi tầm mắt của mọi người thì bốn năm sau, bà ta cũng dư sức khiến cho Tô Tuyết Vy biến mất vô tung vô ảnh, lần này tuyệt đối sẽ không tha cho cô.
    Mạnh Tú Cầm âm hiểm nhìn theo hướng của Tô Tuyết Vy, sau đó nhanh chóng rảo bước đi theo lên..
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 14: 14: Anh Ta Xuất Hiện


    Tô Tuyết Vy lòng như lửa đốt chỉ muốn mau chóng gặp được Thần Vũ, nhưng ngay lúc cô đẩy cửa phòng bệnh Thần Vũ ra thì thấy được một bóng lưng quen thuộc.
    “Cuối cùng con sói lớn xấu xa bị thợ săn g**t ch*t, cô bé quàng khăn đỏ và bà ngoại đều được cứu sống.” Người đàn ông nhìn Thần Vũ, khuôn mặt đầy vẻ cưng chiều đang kể chuyện.
    “Mẹ.” Thần Vũ nhanh chóng phát hiện Tô Tuyết Vy ở trước cửa.
    Người đàn ông quay đầu, nhìn thấy Tô Tuyết Vy liền lộ ra một nụ cười đầy rưc rỡ, ấm áp.
    “Tuyết Vy, đã lâu không gặp.” Người đàn ông đứng lên chào hỏi Tô Tuyết Vy.
    Tô Tuyết Vy không thể tin nổi đi đến, cô không nghĩ rằng Chu Hạo Thanh sẽ xuất hiện ở đây, chẳng lẽ những ngày qua đều là anh ta chăm sóc Thần Vũ sao?
    “Sao anh lại ở đây?” Tô Tuyết Vy có chút vui vẻ hỏi.
    “Đương nhiên là vì em rồi.” Chu Hạo Thanh cười nhìn Tô Tuyết Vy.
    “Nói một câu nghiêm túc xem nào.” Tô Tuyết Vy không thèm để ý đến anh ta ăn nói dẻo quẹo.
    “Tôi rất đứng đắn, lúc ấy em mang theo Thần Vũ đột nhiên biến mất, dọa tôi sợ không nhẹ.

    Sau đó mới biết em về nước rồi.

    Sao lúc đó lại mang Thần Vũ đi mà không nói tiếng nào chứ?” Chu Hạo Thanh bày ra bộ dáng không nói rõ anh ta nhất quyết không bỏ qua.
    Tô Tuyết Vy xoa đầu Thần Vũ, đôi mắt cụp xuống nhẹ giọng nói: “Anh không biết gì sao?”
    Chu Hạo Thanh nghe vậy theo phản xạ muốn hỏi cái gì, nhưng vừa mở miệng lại chẳng thể thốt ra câu nào, bởi vì quá khứ không thể nói ra kia là vết sẹo sâu nhất trong lòng Tô Tuyết Vy.
    “Tốt thôi, không nói những chuyện không vui này nữa.

    Những ngày qua là anh chăm sóc Thần Vũ sao? Cảm ơn nhiều.” Tô Tuyết Vy thật lòng cảm ơn Chu Hạo Thanh, may mà những ngày vừa rồi có anh ta chiếu cố.
    “Đúng đó, nhưng mà mẹ ơi, mẹ đã đi đâu vậy? Sao không đến thăm con?” Thần Vũ kéo vạt áo của Tô Tuyết Vy, cất giọng nũng nịu.
    “Thật xin lỗi Thần Vũ, những ngày qua mẹ bị chút việc vướng bận, xin lỗi con.” Tô Tuyết Vy áy náy nói xin lỗi.
    “Hừm, nhìn thái độ nhận sai thành tâm như vậy, Thần Vũ miễn cưỡng tha thứ cho mẹ.” Thần Vũ cố làm ra vẻ hào phóng nói, chọc cho Tô Tuyết Vy và Chu Hạo Thanh cười không dứt.

    Chu Hạo Thanh đưa tay nhéo hai má mềm mềm của Thần Vũ.
    Mà những chuyện xảy ra trong phòng bệnh đều bị Mạnh Tú Cầm dùng điện thoại quay lại hết, bà chắc chắn sẽ làm cho Tô Tuyết Vy thân bại danh liệt.

    Châu Hạo Thiên thật ra đều rất để ý đến hành động của Tô Tuyết Vy trong nước.
    Anh ta biết với sự kiêu ngạo của Tô Tuyết Vy, tuyệt đối sẽ không cúi đầu trước ba của Thần Vũ.

    Dù biết cô rất khổ cực, cũng biết là cô sẽ không dễ dàng nhận sự giúp đỡ của anh ta.
    Nhưng nhìn cô vì Thần Vũ mà kiên cường sống cuộc sống ngấm ngầm chịu đựng, anh ta thật sự không yên tâm, cũng không đành lòng.

    Vả lại, hơn ai hết, anh ta hiểu rõ năm đó cô phải dùng bao nhiêu can đảm và dũng khí để sinh hạ Thần Vũ.
    Anh ta tận mắt nhìn Tô Tuyết Vy từng bước từng bước đi đến hôm nay, sớm đã không thể buông tay rồi.

    Mặc dù anh ta hiểu rõ trong lòng cô không có vị trí cho mình, nhưng anh ta cam tâm tình nguyện bảo vệ cô.
    Kiên cường và ẩn nhẫn của Tô Tuyết Vy khiến anh ta đau lòng, cho nên anh ta mới liều mạng về nước.
    “Anh định trở về mấy ngày?” Tô Tuyết Vy hỏi.
    “Không định đi nữa.” Chu Hạo Thanh nhìn cô, nghiêm túc đáp.
    Tô Tuyết Vy kinh ngạc, cho đến bây giờ cô cũng chưa từng nghe qua Chu Hạo Thanh có mối quan hệ nào trong nước, không hiểu lắm nhìn Chu Hạo Thanh.
    “Được rồi, em không cần quan tâm chuyện của tôi đâu, bây giờ tốt nhất là nên bận tâm về Thần Vũ, đúng chứ?” Chu Hạo Thanh tạm thời chưa muốn nói thân phận của nhà họ Chu cho cô.
    Anh ta không muốn tăng thêm phiền phức cho Tô Tuyết Vy, bây giờ sức chịu đựng của thân thể cô có lẽ đã đến cực hạn rồi, anh ta muốn đợi đến khi thời cơ thích hợp sẽ nói cho cô biết..
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 15: 15: Bức Ảnh Uy Hiếp


    Tô Tuyết Vy thấy Chu Hạo Thanh không muốn nói gì, cũng không hỏi nữa.

    Tình thế tiến thoái lưỡng nan mà cô phải đối mặt hiện nay là làm thế nào để cứu mạng Thần Vũ, cô quyết định đi tìm bác sĩ bàn bạc lại.

    Thấy Chu Hạo Thanh rời khỏi bệnh viện, suy nghĩ của cô lại trở về bốn năm trước, như thể mọi chuyện mới chỉ xảy ra ngày hôm qua vậy.

    Chu Hạo Thanh là cứu cánh duy nhất của cô.

    Cô đã sớm trải qua nỗi đau rồi, chỉ là cô vẫn không thể buông bỏ quá khứ được.

    Sự xuất hiện của Chu Hạo Thanh đã nhắc nhở cô, những người nợ cô kia, và những người đã hủy hoại nửa cuộc đời cô, cả đời này đừng nghĩ sống tốt.

    Trận hỏa hoạn lớn bốn năm trước đã thiêu rụi tất cả những quá khứ của cô và Thịnh Vân Hạo, càng khiến cô hiểu rõ trái tim bẩn thỉu của những con người đó, những gì nhà họ Tô nợ cô, cả đời này cũng không thể trả được.

    “Mẹ, bao giờ chúng ta mới có thể rời bệnh viện về nhà vậy?” Câu hỏi của Tô Thần Vũ làm ngắt mạch suy nghĩ của Tô Tuyết Vy.

    Nhìn khuôn mặt ngây thơ và thân hình yếu ớt của Tô Thần Vũ, cô thật sự không biết phải trả lời câu hỏi của bé thế nào nữa, bây giờ cô chỉ hy vọng bệnh của Tô Thần Vũ có thể xuất hiện kỳ tích mà thôi.

    “Đợi Thần Vũ khỏi bệnh rồi thì chúng ta sẽ về nhà nhé, được không?” Tô Tuyết Vy an ủi ôm lấy bé.

    Tô Thần Vũ nằm trong lòng Tô Tuyết Vy, hiểu chuyện gật đầu, điều này càng khiến Tô Tuyết Vy buồn hơn.

    Trong phòng làm việc của bác sĩ, Tô Tuyết Vy vì Tô Thần Vũ mà khổ sở cầu xin.

    “Bác sĩ, thật sự không còn cách nào khác sao?”
    Bác sĩ có vẻ hơi mất kiên nhẫn trước sự cầu xin của Tô Tuyết Vy.

    “Không phải tôi nói rồi sao, hoặc là cô từ bỏ điều trị, hoặc là cô và chồng cô sinh thêm đứa nữa, ngoại trừ cách này thì không còn cách nào khác nữa.

    ” Giọng điệu lạnh lùng của bác sĩ khiến Tô Tuyết Vy chìm sâu vào bóng tối.

    Sinh thêm một đứa nữa sao?
    Có thể với Thịnh Vân Hạo sao?
    Trong lòng cô không ngừng tự hỏi, nhưng ngoại trừ cách này, dường như thật sự không còn cách nào khác nữa.

    Cô tuyệt vọng bước ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ, bây giờ cô còn có thể làm được gì cơ chứ?
    Ngay khi cô đang tuyệt vọng thì Mạnh Tú Cầm đột nhiên xuất hiện ngăn cô lại.

    “Đồ đê tiện, không ngờ cô lại xuất hiện ở đây? Còn thật sự ở đâu cũng có đàn ông sao? Có phải lại dụ dỗ đàn ông ở đồn cảnh sát không?” Mạnh Cầm ngăn cô lại, mắng chửi.

    Tô Tuyết Vy lạnh lùng nhìn cô ta, không hề quan tâm đến lời mắng chửi của bà ta, bây giờ bọn họ càng khiến nỗi đau trên người cô tăng thêm, cô nhất định sẽ trả lại gấp đôi cho bọn họ.

    “Tránh ra.

    ” Tô Tuyết Vy lạnh lùng nói.

    “Không thể ngờ, cô quyến rũ đàn ông thì cũng thôi đi, bây giờ lại còn có một đứa nhỏ nữa, nhìn dáng vẻ chắc cũng không còn nhỏ đúng không.

    ” Mạnh Tú Cầm nói xong thì đưa bức ảnh chụp Tô Thần Vũ trong điện thoại ra cho Tô Tuyết Vy nhìn.

    Tô Tuyết Vy vừa nhìn bức ảnh đã lập tức hoảng sợ.

    “Bà muốn làm cái gì? Tôi cảnh cáo bà, nếu như bà dám làm gì Thần Vũ, tôi nhất định sẽ khiến bà sống không bằng chết.

    ” Tô Tuyết Vy tiến lên một bước, gay gắt ép hỏi.

    Mạnh Tú Cầm bị khí tức của Tô Tuyết Vy làm cho kinh sợ, bà ta không ngờ Tô Tuyết Vy lại trở lên đáng sợ như vậy, không hề giống với Tô Tuyết Vy trước đây mà bà ta biết.

    “Tôi, tôi muốn làm cái gì thì đến lượt cô quản sao, dù sao thì nếu cô đã đi rồi vậy thì tại sao còn quay trở lại?” Mạnh Cầm cũng ép hỏi.

    “Tại sao tôi lại trở về, tôi nghĩ chắc trong lòng bà Cầm phải hiểu rõ nhất, tôi cảnh cáo bà lần nữa, tốt nhất bà đừng nên có tâm tư xấu xa gì, nếu không tôi nghĩ chắc bà cũng không thích làm rõ chuyện của bốn năm trước đâu.


    Tô Tuyết Vy hừ lạnh một tiếng, quay người rời đi.

    Nhưng Mạnh Tú Cầm làm sao có thể cam tâm, nghe thấy Tô Tuyết Vy dùng chuyện của bốn năm trước để uy h**p bà ta, ánh mắt của bà ta hung hăng, bắt lấy ta Tô Tuyết Vy, giơ tay lên tát.

    .
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 16: 16: Hiểu Nhầm


    Nhưng nhất thời khi Mạnh Tú Cầm chưa kịp phản ứng, các tát này rất nặng, khiến Mạnh Tú Cầm lùi về sau mấy bước.

    Mạnh Tú Cầm không thể tin nổi nhìn Tô Tuyết Vy, dường như không ngờ cô gái nhỏ năm đó lại trở nên hung dữ quyết tuyệt như vậy.

    “Cái tát này là để cho bà nhớ kỹ, sau này đừng dễ dàng làm gì tôi nữa, tôi đã sớm nói với bà rằng tôi không còn là Tô Tuyết Vy mà cái người hãm hại bốn năm trước nữa.

    ” Tô Tuyết Vy nói xong không thèm quay đầu đi thẳng.

    Còn lại Mạnh Tú Cầm giậm chân tại chỗ, khiến bà ta càng hạ quyết tâm khiến Tô Tuyết Vy biến mất.

    Tô Tuyết Vy dựa vào hành lang trước cửa phòng bệnh, cố gắng điều chỉnh cảm xúc của mình, cô không thể để Tô Thần Vũ nhìn thấy dáng vẻ hung dữ bây giờ của cô.

    Cho dù thể nào cô đều là chỗ dựa cuối cùng của Tô Thần Vũ, cô tuyệt đối không thể ngã được.

    Biệt thự Hải Lâm.

    Thịnh Vân Hạo không nói gì ngồi trên sô pha nhìn Tô Minh Nguyệt đang khóc lóc trước mặt mình, anh nghĩ rằng mình sẽ đau lòng nhưng không biết vì sao trong lòng lại cảm thấy vô cùng phiền phức.

    “Anh Hạo, em không muốn đi bệnh viện đâu, em có thể ở lại đây cùng với anh không?” Tô Minh Nguyệt kép tay áo Thịnh Vân Hạo làm nũng khóc lóc cầu xin.

    “Không được, tình hình sức khỏe của em lẽ nào em không biết sao? Bác sĩ bảo em nhập viện quan sát mấy ngày, ai cho em tự động xuất viện?” Thịnh Vân Hạo lạnh lùng chê trách.

    “Nhưng em thật sự không thích ở bệnh viện nữa đâu, anh cũng không đến thăm em, không phải anh nói sẽ thường xuyên đến thăm em sao?” Tô Minh Nguyệt giả vờ tức giận chất vấn.

    “Gần đây công ty rất nhiều việc.


    Thịnh Vân Hạo tùy ý tìm một cái cơ, sau đó đứng dậy phân phó cho trợ lý phía sau: “Đưa cô Nguyệt về bệnh viện.


    Tô Minh Nguyệt vừa nghe thấy vậy thì lập tức hoảng hốt.

    “Không, anh Vân Hạo, em không muốn đến bệnh viện đâu, em chỉ muốn ở lại đây thôi.


    Thịnh Vân Hạo không muốn dính líu thêm với cô ta nữa, quay người đi lên tầng.

    “Có phải là vì Tô Tuyết Vy không?” Đột nhiên Tô Minh Nguyệt nói ra tên Tô Tuyết Vy.

    Thịnh Vân Hạo nghe vậy thì dừng lại, quay đầu mặt vô biểu tình nhìn Tô Minh Nguyệt, giọng nói lạnh lùng khiến Tô Minh Nguyệt sợ hãi.

    “Em nói cái gì?”

    Tô Minh Nguyệt thấy Thịnh Vân Hạo quả nhiên vì Tô Tuyết Vy mà dừng lại, trong lòng không khỏi càng hận Tô Tuyết Vy.

    “Có phải là vì Tô Tuyết Vy trở về, nên anh muốn ném em sang một bên, anh đừng quên bốn năm trước cô ta đối xử với anh như thế nào.

    ” Tô Minh Nguyệt nhìn anh không cam tâm nói.

    “Không cần em nhắc anh cũng biết.

    ” Khi Thịnh Vân Hạo nhắc đến Tô Tuyết Vy, không khí xung quanh anh dường như cô đọng lại.

    “Vậy anh, anh còn trở về bên cạnh cô ta nữa không?” Tô Minh Nguyệt thận trọng thăm dò Thịnh Vân Hạo.

    “Anh đã nói rằng không có bất kỳ người nào có thể dễ dàng đoán được tâm tư của anh, bao gồm cả em, đừng có vượt qua điểm mấu chốt của anh.

    ” Thịnh Vân Hạo ném một ánh mắt lạnh lùng qua, Tô Minh Nguyệt lập tức mất đi khí chất.

    “Xin lỗi anh Vân Hạo, em chỉ là sợ anh lại bị cô ta lừa, dù sao cô ta cũng đã có con của riêng mình.

    ” Tô Minh Nguyệt cố ý nhấn mạnh chữ con.

    “Sao em biết?” Thịnh Vân Hạo tiến lên một bước, ánh mắt sắc bén nhìn cô ta khiến Tô Minh Nguyệt cảm thấy có chút sợ hãi.

    Tô Minh Nguyệt hoảng loạn cầm điện thoại, đưa tấm ảnh lần trước Mạnh Tú Cầm gửi cho cô ta ra cho Thịnh Vân Hạo xem.

    Trên bức ảnh có Tô Tuyết Vy và Tô Thần Vũ còn có một người đàn ông đều cười rất tươi, rõ ràng mà một gia đình ba người hạnh phúc.

    Tay cầm điện thoại của Thịnh Vân Hạo hận không thể bóp nát điện thoại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, hình ảnh chói mắt này khiến anh cố gắng kiềm chế lửa giận trong lòng.

    Làm tốt lắm, Tô Tuyết Vy.

    Còn thật sự là thâm tàng bất lộ, hóa ra người đàn ông cùng cô sinh ra đứa trẻ lại ở ngay bên cạnh cô.

    .
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 17: 17: Tức Giận


    Thịnh Vân Hạo sắc mặt tái nhợt cầm điện thoại, Tô Minh Nguyệt vừa nhìn đã biết, nhưng cô ta chính là muốn khiến Thịnh Vân Hạo hiểu lầm, như thế thì Tô Tuyết Vy sẽ mãi mãi không có cơ hội nữa.

    Hừ, trong lòng Tô Minh Nguyệt cười nhạo một tiếng, cho dù bây giờ trong lòng Thịnh Vân Hạo vẫn còn Tô Tuyết Vy, thì cô ta cũng từng chút một b*p ch*t cô.

    “Bức ảnh này từ đâu mà có?” Thịnh Vân Hạo nhìn bức ảnh, nghiến răng hỏi.

    “Không biết, là, có một người dấu tên gửi cho em, nhưng đây không phải là trọng điểm.

    Trọng điểm là nội dung trong bức hình, anh không thấy Tô Tuyết Vy rất quá đáng sao? Cô ta sống hạnh phúc thì cũng thôi đi, còn để người khác chụp ảnh gửi cho em, cô ta rõ ràng là muốn khoe khoang với em mà.

    ” Khả năng đảo ngược trắng đen của Tô Minh Nguyệt không khác gì mẹ mình.

    “Khoe khoang? Anh không nghĩ vậy.


    Bởi vì anh sẽ không để Tô Tuyết Vy kiêu ngạo như vậy, anh đang sống trong vực thẳm đau đớn mà cô giam cầm, sao cô có thể hạnh phúc chứ, anh tuyệt đối không cho phép.

    “Đưa cô Nguyệt về bệnh viện.

    ” Thịnh Vân Hạo nói xong không thèm quay đầu đi thẳng lên tầng.

    Nhưng sao Tô Minh Nguyệt cam tâm chứ, hôm nay cô ta nhất định phải biết thái độ của Thịnh Vân Hạo với Tô Tuyết Vy.

    Tô Minh Nguyệt không quan tâm đến sự ngăn cản của trợ lý mà lên tầng cũng với Thịnh Vân Hạo, cô ta không tin Thịnh Vân Hạo sẽ đuổi cô ta đi, vì trong lòng anh đã sớm tin rằng mình mới là người cứu anh khi còn nhỏ.

    Nghĩ đến đây, nghĩ đến đây Tô Minh Nguyệt càng chắc chắn tự tin gõ cửa phòng Thịnh Vân Hạo.

    “Còn có chuyện gì sao?” Thịnh Vân Hạo lạnh nhạt hỏi.

    Bởi vì rèm cửa không được kéo ra nên trong phòng rất âm u, Tô Minh Nguyệt dứt khoát đâm lao thì phải theo lao, lấy hết dũng khí tiến lên phía trước ôm lất Thịnh Vân Hạo từ phía sau.

    Cô ta tin không có người đàn ông nào có thể bỏ qua được hương thơm nồng ấm trên người phụ nữ, nhưng Tô Minh Nguyệt rõ ràng đã đánh giá thấp sự kiên nhẫn của Tô Minh Nguyệt.

    “Bỏ ra.

    ” Thịnh Vân Hạo không có bất gì hành động gì, nhưng giọng nói của anh đã lạnh hơn ba phần.

    Tô Minh Nguyệt ngại ngùng một lúc, nhưng sau đó nhẹ nhàng nói.

    “Anh Vân Hạo, anh biết tâm tư của em mà, lẽ nào anh định luôn không quan tâm đến sao?”
    Thịnh Vân Hạo vẫn lạnh lùng nói “bỏ ra” khiến Tô Minh Nguyệt không tình nguyện buông tay ra.

    “Nghe nói, khi em hôn mê là do Tô Tuyết Vy hiến máu cứu em, có đúng vậy không?” Tô Minh Nguyệt thấy cách này không có tác dụng, chỉ đành phải thăm dò vị trí của Tô Tuyết Vy trong lòng anh.

    “Làm sao?” Thịnh Vân Hạo hỏi.

    “Em muốn thực hiện ca phẫu thuật mà lần trước bác sĩ nói, nhưng trong quá trình bất cứ lúc nào cũng có thể không cung cấp đủ máu, cho nên anh Vân Hạo, anh có thể để Tô Tuyết Vy cứu em lần nữa không?” Tô Minh Nguyệt giả vờ thâm tình nhìn anh.

    “Không phải em vẫn luôn không đồng ý làm phẫu thuật sao?” Thịnh Vân Hạo có chút kỳ lạ hỏi.

    Vốn dĩ cô ta không định làm, như thế có thể khiến Thịnh Vân Hạo lúc nào cũng chú ý đến cô ta, nhưng bây giờ Tô Tuyết Vy đã trở về, cô ta phải thay đổi chiến lược.

    “Anh Vân Hạo, lẽ nào anh không muốn bệnh của em mau khỏi sao?” Tô Minh Nguyệt làm nũng hỏi.

    Thịnh Vân Hạo im lặng một lúc rồi nói.

    “Được, anh sẽ để Tô Tuyết Vy hiến máu cho em.


    Tô Minh Nguyệt nghe thấy vậy thì tràn đầy vui mừng nhìn Thịnh Vân Hạo.

    “Cảm ơn anh Vân Hạo, em biết anh đối với em là tốt nhất mà.


    Sau khi Tô Minh Nguyệt nhận được đáp án mà mình muốn, tràn đầy vui vẻ trở về bệnh viện, cô ta đã biết Tô Tuyết Vy chả là cái gì cả.

    Từ sau khi nhìn thấy bức ảnh Tô Tuyết Vy và người đàn ông kia, sắc mặt của Thịnh Vân Hạo không hề dễ nhìn.

    Trong căn phòng âm u, ánh mắt của anh tối sầm lại, Tô Tuyết Vy.

    .
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 18: 18: Buộc Phải Hiến Máu


    Mưa liên tiếp mấy ngày liền, thời tiết lúc nào cũng u ám, Tô Tuyết Vy nhìn thấy bầu trời ngoài cửa sổ dường như lại sắp mưa, qua đầu lại nhìn Tô Thần Vũ đã ngủ, nhưng cô không hề buồn ngủ chút nào.

    Tối qua Tô Thần Vũ vì tụt huyết áp trầm trọng mà lại phải tiến hành cấp cứ, mặc dù cứu được, nhưng sức khỏe ngày một yếu hơn, rốt cuộc cô nên làm thế nào đây?
    Ngay khi cô đang vô cùng ảo báo thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy mạnh ra, cô vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy trợ lý của Thịnh Vân Hạo xách vali vào, sau đó là Thịnh Vân Hạo đi vào.

    “Các người muốn làm cái gì? Đây là phòng bệnh, mời anh ra ngoài?” Tô Tuyết Vy lập tức đứng dậy chỉ vào cửa quát.

    Đã mấy ngày Thịnh Vân Hạo không nhìn thấy Tô Tuyết Vy rồi, nhưng mỗi lần nhìn thấy cô đều cảm thấy cô gầy hơn lúc trước rất nhiều, khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu, nhìn lại có một vẻ đẹp tuyệt trần khác.

    “Cô biết vì sao tôi đến tìm cô mà.

    ” Thịnh Vân Hạo nhìn Tô Thần Vũ đang nằm ngủ trên giường, anh có một loại cảm giác quen thuộc nhưng anh vô cùng ghét đứa trẻ này.

    “Vì Tô Minh Nguyệt sao?” Tô Tuyết Vy chế nhạo.

    “Cô biết là tốt, đây là ba năm tỷ, tôi muốn cô hiến máu số lượng lớn cho Minh Nguyệt, bởi vì cô ấy cần phẫu thuật.

    ” Thịnh Vân Hạo không hề lưu tình nói ra yêu cầu.

    Tô Tuyết Vy nghe thấy vậy thì cắn chặt môi, vì một Tô Minh Nguyệt mà anh lại ép buộc cô như vậy.

    Cô đột nhiên nhớ lại lời của bác sĩ, nói rằng cô bị thiếu máu nghiêm trọng, không thích hợp để hiến máu nữa, nhưng nhìn thái độ thờ ơ lạnh lùng của Thịnh Vân Hạo, cô ngẩn ra, không nói tình trạng sức khỏe của mình cho anh.

    Không biết là vì tức giận hay là bướng bỉnh nữa.

    “Ra ngoài nói.

    ” Tô Tuyết Vy nhìn Tô Thần Vũ rồi quay người ra khỏi phòng bệnh.

    Bởi vì là sáng sớm nên hành lang của bệnh viện không có nhiều người, chỉ thỉnh thoảng có y tá đi qua.

    “Tô Minh Nguyệt thật sự quan trọng với anh như vậy sao?” Tô Tuyết Vy thấy đã đi đến cuối hành lang thì đột nhiên nhẹ giọng hỏi.

    Thật ra Tô Tuyết Vy thật sự muốn hỏi là, quan trọng hơn cô sao?
    Nhưng có lẽ cả đời này cô không có cơ hội để hỏi câu này.

    “Tất nhiên, lẽ nào cô cảm thấy cô quan trọng hơn cô ấy sao?” Thịnh Vân Hạo đang cố gắng khống chế sự tức giận của mình.

    Có lúc lời nói vô tình còn đau hơn một lưỡi dao sắc bén, Tô Tuyết Vy không hiểu, Thịnh Vân Hạo cũng không hiểu.

    “Tất nhiên là không, nhưng tôi vẫn là yêu cầu đó, anh lấy tôi thì tôi sẽ hiến máu cho Tô Minh Nguyệt.

    ” Tô Tuyết Vy nhìn Thịnh Vân Hạo, nghiêm túc kiên định nói từng câu từng chữ một.

    Thịnh Vân Hạo nghe vậy, rốt cuộc không kìm được tức giận nữa, tiến lên trước một bước, giơ tay đẩy Tô Tuyết Vy sát vào tường.

    “Tô Tuyết Vy, cô thật sự không biết xấu hổ, chân trước mời vừa khoe mẽ tình cảm với người đàn ông khác, chân sau đã muốn tôi lấy cô.

    Cô cho rằng cô là thiên tiên bất phàm sao? Còn xem Thịnh Vân Hạo tôi là thằng ngu sao?”
    Lời nói lãnh đạm còn vô tình, khiến Tô Tuyết Vy có chút không hiểu, người đàn ông nào?
    Khoe mẽ tình cảm cái gì?
    “Anh nói cái gì tôi không hiểu.

    ” Tô Tuyết Vy quay đầu đi.

    truyện tiên hiệp hay
    Thịnh Vân Hạo giơ tay giữ cằm cô lại ép cô nhìn mình, hỏi từng câu từng chữ một.

    “Không hiểu? Tại sao không để người đàn ông kia trả tiền chữa trị cho đứa trẻ? Hay là cô cảm thấy rất thú vị khi lợi dụng tôi.


    Người ác độc nhất trên đời có thể làm tổn thương bạn nhiều nhất chính là người mà bạn yêu nhất.

    “Bốp.


    Một âm thanh giòn giã vang lên, Tô Tuyết Vy giơ bàn tay đau đớn của mình lên, mà Thịnh Vân Hạo không thể ngờ Tô Tuyết Vy sẽ tát mình một cái.

    .
     
    Vợ Yêu Em Phải Là Của Tôi!
    Chương 19: 19: Nhất Định Phải Lấy Tôi


    Không khí dường như ngưng động lại, bầu không khí quả thật có chút kỳ quái, trợ lý của Thịnh Vân Hạo cũng kinh ngạc mở miệng, anh ta chưa bao giờ nhìn thấy có người dám tát chủ tịch, hơn nữa còn là một cô gái.

    Sự tức giận trong mắt Thịnh Vân Hạo mãnh liệt hơn bao giờ hết, dường như có chút không thể tin được, hung dữ nhìn Tô Tuyết Vy.

    “Tôi… lời anh nói tôi không hiểu một chút nào cả, nếu muốn tôi hiến máu thì lấy tôi.

    ” Tô Tuyết Vy cũng có chút hoảng loạn, cô cũng không biết vì sao vừa nãy mình lại tát Thịnh Vân Hạo.

    Cô cảm thấy mình có chút kích động, nhưng cô không hề cảm thấy hối hận khi đã sinh ra, tại sao cô lại bị anh sỉ nhục như vậy.

    “Đứng lại.

    ” Thịnh Vân Hạo tức giận túm Tô Tuyết Vy đang muốn chuồn đi lại.

    “Cô dám đánh tôi? Tô Tuyết Vy cô thật là giỏi mà, cô thật sự nghĩ rằng tôi không còn cách nào khác sao?” Thịnh Vân Hạo lạnh lùng nói.

    “Tôi biết anh có rất nhiều cách khiến tôi khuất phục, nhưng tôi chỉ có một cái mạng này, nếu như anh thật sự vô cùng hận tôi, vậy anh giết tôi là được, nhưng thật sự sỉ nhục tôi còn đau đớn hơn giết tôi sao?”
    Tô Tuyết Vy biết trận hỏa hoạn năm đó vì cô nên mới xảy ra, nhưng cô cũng mắc bẫy của Tô Minh Nguyệt, bây giờ Thịnh Vân Hạo hận cô như vậy, vậy cô nên hận ai đây?
    Nên hận Tô Minh Nguyệt sao? Hay là Mạnh Tú Cầm?
    Nhưng nếu không phải cô kiên quyết làm mọi thứ theo cách của mình thì mọi chuyện cũng không phát triển thành như bây giờ.

    Cho nên cô nên hận nhất chính là mình.

    “Tôi khinh thường mạng sống của cô, nhưng lẽ nào cô không quan tâm đến đứa trẻ nằm trên giường bệnh kia sao? Hiến máu cho Minh Nguyệt là lối thoát duy nhất của cô.

    ” Thịnh Vân Hạo lạnh giọng khiển trách.

    Tô Tuyết Vy đột nhiên cười khổ.

    “Như anh muốn, Thần Vũ đã không thể sống lâu được nữa.

    Thay vì để nó đau khổ như vậy, tốt hơn hết tôi nên chết cũng với nó.


    Đúng, cô đang đánh cược, lấy mạng sống của mình và của Thần ra đánh cược, đánh cược rằng trong lòng Thịnh Vân Hạo vẫn còn duy trì lòng tốt và sự bao dung với cô.

    Quả nhiên khi Thịnh Vân Hạo nhìn thấy dáng vẻ không còn tiếc nuối gì của Tô Tuyết Vy, anh lập tức buông tay cô ra.

    “Tô Tuyết Vy, cô! ” Thịnh Vân Hạo khó chịu như hóc xương trong cổ họng vậy.

    “Cho nên, bây giờ tôi không sợ cái gì cả, muốn tôi cứu Tô Minh Nguyệt, trừ khi anh lấy tôi, nếu anh nghĩ kỹ rồi thì đến tìm tôi.

    ” Tô Tuyết Vy nói xong thì không thèm quay đầu bước vào phòng bệnh.

    Nước mắt vô thức rơi xuống, giống như trái tim cô cho dù bị chà đạp thế nào cũng thấy đau, cho dù biết đã sớm biết Thịnh Vân Hạo không còn yêu cô nữa, nhưng cô vẫn cảm thấy đau lòng khi Thịnh Vân Hạo một lòng muốn cứu Tô Minh Nguyệt.

    Thần là con của anh, nhưng cô không thể nói ra được, nếu như, nếu như cô thật sự không còn cách nào để cứu Thần Vũ, cô cũng muốn Thần Vũ danh chính ngôn thuận gọi anh là ba.

    Mặc dù Thần Vũ không nói, nhưng cô biết bé rất muốn có ba, nhưng cô không thể cho bé được.

    Nghĩ đến đây, nước mắt cô không kìm được mà càng chảy càng nhiều.

    Đột nhiên cửa phòng bệnh lại bị đẩy ra, dáng vẻ độc đoán của Thịnh Vân Hạo đứng ngoài cửa, Tô Tuyết Vy lập tức lau sạch nước mắt, quay người lại nở nụ cười thật tươi.

    “Thế nào, anh Hạo suy nghĩ kỹ rồi sao? Muốn lấy tôi sao?”
    “Cô thiếu đàn ông như vậy sao? Hay là người đàn ông kia không thể thỏa mãn được cô?” Thịnh Vân Hạo nghiến răng nghiến lợi nói, nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ chán ghét.

    “Nếu như anh đến để sỉ nhục tôi, vậy chúc mừng anh, anh đã đạt được mục đích rồi, anh có thể đi được rồi.

    ” Tô Tuyết Vy nói xong muốn đóng cửa lại.

    Nhưng Thịnh Vân Hạo lại giữ cửa lại.

    “Lần cuối cùng tôi nói cho cô biết, thành thật hiến máu cho Minh Nguyệt, nếu không cô tự gánh lấy hậu quả.

    ” Thịnh Vân Hạo lạnh mặt uy h**p.

    “Vậy tôi cũng nói cho anh biết, muốn tôi hiến máu, nhất định phải lấy tôi.

    ” Tô Tuyết Vy nghiêm túc nói từng câu từng chữ một.

    .
     
    Back
    Top Bottom