Ngôn Tình Vợ Yêu Em Chạy Không Thoát

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Yêu Em Chạy Không Thoát
Chương 180: 180: Bảy Mươi Tỷ Vay Nặng Lãi


“Bố tôi?” Nguyễn Quỳnh Anh vẻ mặt nghiêm trọng, âm lượng cũng tăng lên.
Vĩnh Hải nghe xong liền liếc cô một cái, dao nĩa trên tay cũng dừng lại.
“Đúng vậy.” Cảnh sát Lý trả lời ở đầu dây bên kia.
Nguyễn Quỳnh Anh cắn c*n m** d***: "Được, tôi sẽ đến ngay."
Sau khi cúp điện thoại, cô hít một hơi dài, đưa mắt nhìn Vĩnh Hải: "Vĩnh Hải, tôi..."
“Cô muốn đi thì đi, tôi giam cầm sự tự do của cô sao?” Vĩnh Hải nắm tay lại, giọng điệu nhẹ nhàng.
Nguyễn Quỳnh Anh cười miễn cưỡng: "Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh Hải."
Nói xong, cô giật khăn ăn trên cổ xuống và trả lại điện thoại cho quản gia Hoàng trước khi nhanh chóng rời khỏi phòng ăn.
Trên đường đi, Nguyễn Quỳnh Anh cảm thấy bồn chồn, không thể bình tĩnh được.
Cô siết chặt hai tay vào nhau và không ngừng tự hỏi, làm thế nào mà bố và anh Hổ có thể liên quan đến nhau được.
Khi đến đồn cảnh sát, Nguyễn Quỳnh Anh tìm gặp trực tiếp viên cảnh sát Lý.
Viên cảnh sát Lý thấy cô đến, rót cho cô một cốc nước.
Sau khi Nguyễn Quỳnh Anh nhận lấy, cũng không có uống, mà nóng lòng hỏi: "Vụ án của bố tôi với anh Hổ có manh mối gì?"
Viên cảnh sát Lý đè tay xuống, ý bảo cô trước tiên không nên kích động: "Là như vậy, tôi tin rằng cô đã biết thân phận của anh Hổ, khối u nhọt lớn nhất của Hà Nội, tất cả các loại hình kinh doanh lợi nhuận bất hợp pháp, anh ta đều đã làm tất cả mọi thứ trong số đó.

Bao gồm cả cho vay nặng lãi."
Cho vay nặng lãi?
Nguyễn Quỳnh Anh nheo mắt, trong đầu chợt hiện lên cái gì đó: "Ý anh là, anh Hổ cho bố tôi vay nặng lãi?"
“Không sai.” Sĩ quan Lý gật đầu, “Chúng tôi đã thấy tên của bố cô trên sổ cái được tìm ra ở hang ổ của Anh Hổ.

Ông đã vay hơn ba mươi lăm tỷ từ anh Hổ năm tháng trước.

Có tháng lãi rất cao, liền lãi mẹ đẻ lãi con và nay đã tăng tới hơn bảy mươi tỷ”.
Nghe vậy, Nguyễn Quỳnh Anh siết chặt nắm đấm.
Cô nhớ rằng quả thực có chuyện này.
Một ngày sau khi cô bán mình cho Vĩnh Hải, đã nhận được một trăm linh sáu tỷ và đưa cho Việt Anh để đi bổ sung cho công ty.
Sau đó Việt Anh nói với cô rằng bố đã vay nặng lãi bên ngoài, lãi mẹ đẻ lãi con, tiền lãi đã tăng lên tới hơn bảy mươi tỷ.
Không ngờ, hóa ra là mượn của anh Hổ.
“Khoản vay nặng lãi này, chúng tôi đã trả rồi.” Nguyễn Quỳnh Anh cố nén kích động trong lòng.
Viên cảnh sát Lý thở dài với cô: "Tôi tin những gì cô nói, cô Quỳnh Anh, nhưng theo những gì thể hiện trên sổ sách thì vẫn chưa được thanh toán!"
“Không thể nào!” Nguyễn Quỳnh Anh nhảy dựng lên, trong mắt tràn đầy vẻ không tin.
Cô đã từ bỏ tôn nghiêm và dứt áo ra đi trong Kim Sắc Niên Hoa để đổi lấy số tiền mà cô đưa cho Việt Anh trả nợ.
Việt Anh không thể nào không đi trả lại tiền.
“Có phải là có nhầm lẫn gì không?” Nguyễn Quỳnh Anh nắm lấy tay áo cảnh sát Lý, giọng nói run run.
Viên cảnh sát Lý lắc đầu: "Không có sai sót, trong sổ cái trực tuyến của bọn họ, số tiền mà bố cô mượn, cũng không còn trạng thái ghi chú, mà là..."
"Mà là cái gì?"
Cảnh sát Lý sắp xếp lại ngôn từ cho có tổ chức, "Nhưng tên của bố cô được ghi trong sổ tài khoản đã được trả lại, nên tôi đoán là anh Hổ và bọn chúng cố ý không thay đổi trạng thái nhằm ép buộc người ta phải nộp thêm nhiều tiền hơn trong tương lai."
Nghe vậy, Nguyễn Quỳnh Anh bị sốc, toàn thân cô lạnh ngắt.
May mắn thay, anh Hổ đã bị bắt, và cũng rất may là sổ sách đã được phát hiện bởi cảnh sát.

Nếu không, anh Hổ và đám bọn họ sẽ tiếp tục yêu cầu thanh toán với lý do chưa trả tiền, thế nhưng cô một chút biện pháp cũng không có.
Dù sao, trong tay cô lúc ấy không có bằng chứng chính xác và rõ ràng về việc đã trả lại tiền.
Việt Anh cũng không đề cập đến.
“Tại sao bọn họ lại làm như vậy?” Nguyễn Quỳnh Anh gắt gao cắn môi, hốc mắt đỏ bừng vì tức giận.
Cảnh sát Lý đưa cho cô một mảnh giấy: "Họ hẳn là vì bày ra một âm mưu gì đó."
“Anh nói vậy là thế nào?” Nguyễn Quỳnh Anh nhìn anh ta.
Cảnh sát Lý đưa ra một danh sách: "Đây là danh sách những người họ đã cho vay nặng lãi.

Chúng tôi đã điều tra và phát hiện ra rằng những người này đều bị dụ dỗ đi vay tiền.

Tên của bố cô cũng có trong đó, có thể thấy rằng cũng là bị dụ dỗ."
"Dụ dỗ? Nói như vậy là bố của tôi không phải chủ động đi vay nặng lãi?" Nguyễn Quỳnh Anh giật mình.
Cảnh sát Lý ừ rồi nói tiếp: "Rất có thể là như thế.

Mặt khác, một số người trong sổ này đã trả lại tiền, sổ sách ghi trạng thái là đã nộp tiền rồi.

Cô cũng nói là đã trả lại tiền nhưng đằng sau tên của bố cô không có trạng thái sửa đổi, điều đó cho thấy ...!"
“Đây là âm mưu nhằm vào bố tôi!” Nguyễn Quỳnh Anh nghiến răng ngắt lời anh ta.
“Hẳn là như vậy, cô thử suy nghĩ một chút xem bố cô và anh Hổ có thù oán gì không?” Viên cảnh sát Lý nhìn cô chăm chú, dò hỏi, không biết anh ta đã vặn mở cây bút trên tay từ lúc nào.

Nguyễn Quỳnh Anh hai mắt đỏ lên, lạnh lùng nói ra một chữ: "Có!"
“Vậy thì cô Quỳnh Anh, hãy nói cho tôi biết.

Chúng tôi cũng cần những manh mối liên quan.” Đôi mắt của viên cảnh sát Lý sáng lên.
Nguyễn Quỳnh Anh bắt tay vào chuẩn bị tinh thần, hít một hơi thật dài mới miễn cưỡng trấn tĩnh lại: "Bố tôi và anh Hổ không có thù hận trực tiếp, nhưng vì Lê Diệu Ngọc, mới sinh ra có thù.

Lê Diệu Ngọc là mối tình đầu của anh Hổ, cũng là mẹ kế của tôi.

"
Còn có ẩn tình như vậy?
Cảnh sát Lý vội vàng ghi chép lại.
Nguyễn Quỳnh Anh tiếp tục nói: "Lê Diệu Ngọc và anh Hổ vẫn luôn có cảm tình với nhau.

Tôi nghĩ anh Hổ hẳn là ghen tị với bố tôi, cho nên thủ đoạn của anh ta là nhằm vào bố tôi vì muốn hủy hoại gia tộc Nguyễn chúng tôi."
"Có khả năng là còn có những kẻ khác ư?”
"Đúng vậy, không phải lúc trước tôi đã gọi báo cảnh sát mấy lần vì có người ba lần bảy lượt muốn lấy mạng tôi sao? Người này là anh Hổ, anh ta là do bị Lê Diệu Ngọc xúi giục." Nói đến đây, trong mắt Nguyễn Quỳnh Anh tràn đầy hận ý.
"Chúng tôi đã cạy mở miệng của anh Hổ, anh ta thừa nhận rằng anh ta đã làm điều đó, nhưng anh ta chưa bao giờ đem phu nhân Lê khai ra, vì vậy cho dù chúng tôi biết rằng bà Lê là người đã xúi giục, cũng không có bằng chứng để bắt bà ta.

Chúng tôi rất tiếc về điều này.

”Viên cảnh sát Lý ngừng bút và áy náy mỉm cười xin lỗi Nguyễn Quỳnh Anh.
Nguyễn Quỳnh Anh khoát tay: "Không sao, tôi biết rõ Lê Diệu Ngọc che giấu rất kỹ."
Bằng không, cô đã sớm thu thập được tất cả bằng chứng phạm tội của Lê Diệu Ngọc.

"Được rồi, tôi sẽ giao những thứ này cho bộ phận thẩm vấn, để họ tiếp tục thẩm vấn anh Hổ, và cố gắng khiến cho anh Hổ nói ra lý do cụ thể cho việc nhắm vào bố cô.

Một khi anh ta nói ra, chúng tôi sẽ chính thức xét xử và đưa ra phán quyết.

Đây có lẽ là sự kết thúc của những việc làm xấu xa.” Viên cảnh sát Lý làm một động tác trên thái dương.
Đó thực sự có thể là một bản án tử hình!
Trong lòng dâng lên một cảm giác thoải mái, Nguyễn Quỳnh Anh mỉm cười đứng dậy cúi đầu, "Vậy tôi xin nhờ vào các anh."
"Vâng, khi có kết quả, chúng tôi sẽ thông báo cho cô."
Rời khỏi đồn cảnh sát, Nguyễn Quỳnh Anh yêu cầu tài xế đưa cô đến nhà của gia tộc Nguyễn.
Cô muốn ở trước mặt hỏi thẳng Lê Diệu Ngọc rằng việc bố cô bị anh Hổ dụ dỗ có liên quan gì đến Lê Diệu Ngọc không.
Tại sao bố lại muốn vay nặng lãi!
Cô phải tìm hiểu rõ ràng tất cả những việc cô không biết!
Lúc này, nhà họ Nguyễn đúng lúc đang là thời gian nghỉ ngơi giữa trưa, Lê Diệu Ngọc lúc này có lẽ đang ở trong văn phòng riêng của bà ta.
Nghĩ đến đó, Nguyễn Quỳnh Anh bước đến văn phòng của Lê Diệu Ngọc.
Đến nơi, cô trực tiếp đẩy cửa đi vào.
Bên trong không chỉ có Lê Diệu Ngọc, mà còn có Nguyễn Trâm Anh, hai mẹ con họ đang nhàn nhã ăn cơm trưa.
Nhìn thấy cảnh này, Nguyễn Quỳnh Anh từ đáy lòng cười chế nhạo.
Sau khi trải qua sự phản bội của con gái mà Lê Diệu Ngọc vẫn có thể cùng ngồi ăn cơm với Nguyễn Trâm Anh khiến cô rất bội phục.
“Nguyễn Quỳnh Anh, sao chị lại tới đây?” Nguyễn Trâm Anh đứng dậy và trừng mắt nhìn Nguyễn Quỳnh Anh với vẻ mặt khó chịu.
Nguyễn Quỳnh Anh thậm chí không thèm để cô ta trong mắt, cứ như vậy mặc kệ cô ta, nặng nề nhìn chằm chằm Lê Diệu Ngọc.
Lê Diệu Ngọc mặt xám xịt, đập lên mặt bàn đứng dậy: "Nguyễn Quỳnh Anh, cô là chủ tịch công ty mà cũng không biết khi vào phòng làm việc của người khác thì phải gõ cửa à? Đây là phép lịch sự của cô sao?"
“Phép lịch sự của tôi chỉ dành cho những người mà tôi tôn trọng, còn hai người, hiển nhiên không xứng đáng được đối xử bằng thái độ này.” Nguyễn Quỳnh Anh lạnh lùng nói xong, cầm điện thoại lên gọi một cuộc..
 
Vợ Yêu Em Chạy Không Thoát
Chương 181: 181: Là Ai Đã Giết Bố Tôi


“Nguyễn Quỳnh Anh, chị có ý gì gì hả?” Nghe đến nội dung của cuộc điện thoại, Nguyễn Trâm Anh vô cùng bực bội xông qua như muốn đánh người, Lê Diệu Ngọc cũng không giữ lại được.

Nguyễn Quỳnh Anh điềm tĩnh nhẹ nhàng lùi lại một bước, tránh được cái tát của cô ta: “Không có ý gì hết, chỉ là đem hết những người không liên quan đến công ty đuổi ra ngoài thôi mà!”
“Chị nói cho rõ ràng, ai là người không liên quan?” Nguyễn Trâm Anh không kiềm được tức giận mà trừng mắt nhìn.

Nguyễn Quỳnh Anh lạnh lùng mỉm cười: “Cô nói là ai, tôi nhớ tôi đã để thư ký Diêm đuổi việc cô rồi đúng không!”
Nguyễn Trâm Anh nghẹn lại một lúc, sau đó nổi trận lôi đình: “Nguyễn Quỳnh Anh, chị dựa vào đâu mà đuổi tôi!”
“Dựa vào việc tôi là chủ còn cô là nhân viên, lý do này cô hài lòng chưa?” Nguyễn Quỳnh Anh coi thường nhìn cô ta.

Nguyễn Trâm Anh giậm chân: “Chị chính là cậy thế ức h**p người khác.


“Tuỳ cô muốn nói thế nào thì nói, tóm lại, bắt đầu từ hôm nay, tôi không cho phép cô bước chân vào tập đoàn Nguyễn Thị nửa bước.


Nói xong, hai người bảo vệ liền bước đến, theo chỉ thị của Nguyễn Quỳnh Anh mà kéo Nguyễn Trâm Anh ra ngoài.

Trong phòng làm việc, chốc lát đã trở nên yên tĩnh.

Nguyễn Quỳnh Anh thuận tay kéo một chiếc ghế lại ngồi xuống, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào Lê Diệu Ngọc: “Tôi hỏi bà, mấy tháng trước chuyện bố tôi đi vay nặng lãi bà có biết không?”

“Chuyện lớn như vậy làm sao tôi không biết được.

” Lê Diệu Ngọc búng móng tay, điềm đạm nói.

“Nếu như bà đã biết, vậy chắc bà cũng rõ bố tôi vay tiền của ai đúng không?” Nguyễn Quỳnh Anh thẳng người lên, ánh mắt càng sắc bén hơn.

Lê Diệu Ngọc liếc mắt nhìn cô một cái: “Đang yên đang lành, đột nhiên lại nhắc đến chuyện vay nặng lãi này, Nguyễn Quỳnh Anh, rốt cuộc cô muốn nói gì?”
“Tôi không muốn nói gì cả, tôi chỉ muốn biết thôi, chuyện anh Hổ dụ dỗ bố tôi đi vay với lãi suất cao này, có phải là bà ở đằng sau giật dây không?” Tay Nguyễn Quỳnh Anh để trên tay vịn của chiếc ghế, dùng sức bóp chặt.

Trong mắt Lê Diệu Ngọc hiện lên một tia hốt hoảng, chế giễu: “Thì ra là vậy, có điều cô phải thất vọng rồi, lúc đó, tôi còn chưa quen biết gì với anh Hổ.


Bà ta cũng là sau khi quen biết với anh Hổ, anh Hổ mới nói với bà ta chuyện anh ta giăng bẫy lừa ông nhà họ Nguyễn vay nặng lãi.

Cũng đến lúc đó bà ta mới biết, thì ra anh Hổ luôn ở trong bóng tối quan tâm đến bà ta.

Nhưng bây giờ người đàn ông mà bà ta yêu thương nhất đã bị con nhóc Nguyễn Quỳnh Anh bày kế tống vào tù!
“Bà chưa quen biết với anh Hổ, cũng không có nghĩa là anh Hổ không biết bà đúng không.

” Nguyễn Quỳnh Anh nheo mắt, trong chốc lát đã nghĩ đến điểm này từ trong lời nói của Lê Diệu Ngọc.

Nếu không khi Lê Diệu Ngọc nghe đến việc anh Hổ dụ dỗ ba cô đã không thể bình tĩnh như vậy.

Lê Diệu Ngọc che miệng cười, giả vờ khen một câu: “Cô cũng khá thông mình đó.


Nguyễn Quỳnh Anh nheo mắt: “Tại sao bố tôi lại phải đi vay nặng lãi?”
“Tại sao?” Lê Diệu Ngọc lạnh lùng cười, trên mặt hiện lên vẻ căm ghét không hề giấu giếm: “Cổ phần trong tay cô, đều là do bố cô cho cô, tại sao ông ta lại phải quay về?”
“Còn không phải là vì chị em cô!” Lê Diệu Ngọc dùng ánh mắt hung ác nhìn chằm vào Nguyễn Quỳnh Anh, hận như muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Nguyễn Quỳnh Anh không hề sợ sệt nhìn thẳng vào Lê Diệu Ngọc: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
“Chuyện gì ……” Lê Diệu Ngọc cực kì phẫn nộ, trong mắt hiện lên sự đố kỵ: “Lúc đầu khi kết hôn, ông ta nói phần cổ phần đó đều là lễ vật tân hôn cho tôi, nhưng chính vào mấy tháng trước, ông ta lại đem hết cổ phần quay về đây, chia hết cho chị em hai người, đương nhiên tôi không đồng ý, ngay sau đó tôi nói với ông ta, phải mua lại với giá gấp đôi thị trường.


“Gấp đôi?” Nguyễn Quỳnh Anh phẫn nỗ đứng lên: “Lòng dạ bà cũng quá đen tối rồi, dù là mấy tháng trước tập đoàn Nguyễn Thì gặp biến động lớn, nhưng cổ phần vẫn rất đáng giá, gấp đôi thì cũng lên trên ba chục tỉ, bà muốn ông ấy đi đâu kiếm nhiều tiền như vậy?”
“Vậy nên tôi mới để ông ta tự nghĩ cách, cho dù là đi cướp ngân hàng cũng được, đi vay nặng lãi cũng được, chỉ là tôi không hề nghĩ đến, ông ta thực sự đi vay nặng lãi!” Lê Diệu Ngọc buông hai tay, dáng vẻ như chuyện này không liên quan gì đến bà ta.

Ngực Nguyễn Quỳnh Anh nhấp nhô lên xuống không ngừng, gương mặt nhỏ tức giận đến đỏ cả lên: “Nhưng bà vẫn không trả cổ phần lại cho bố tôi!”
“Tại sao tôi phải trả?” Lê Diệu Ngọc tỏ vẻ ngu nhìn cô, ánh mắt đùa giỡn: “Tôi chỉ nói ông ta phải mua lại với giá gấp đôi thị trường, nhưng tôi đâu có nói nhất định sẽ đồng ý bán đâu.


“Nếu đã như vậy, thì số tiền mà bố tôi đã đi vay kia đâu?”
Lê Diệu Ngọc cười rất thoải mái: “Đương nhiên là ở trong tài khoản của tôi rồi.


“Lê Diệu Ngọc, bà vô liêm sỉ!” Đôi mắt Nguyễn Quỳnh Anh đỏ lên, cả người phát rung.

Sắc mặt Lê Diệu Ngọc trầm xuống, trong ánh mắt tràn ngập sự sảng khoái: “Nói đến vô liêm sỉ, ai có thể so sánh nổi với bố cô, ông ta lãng phí mất hai mười mấy năm thanh xuân của tôi, đến cuối cùng, ông ta lại không muốn để lại cho tôi, vậy thì tại sao tôi lại phải nể mặt ông ta, kết quả cô cũng nhìn thấy rồi, ông ta là bị tôi chọc tức như vậy mới ngã xuống đó, sau đó thì chết tại bệnh viện.


“Là bà!” Nguyễn Quỳnh Anh vô cùng phẫn nộ, bước nhanh đến trước mặt Lê Diệu Ngọc, cắn răng nói: “Thì ra bố tôi là bị bà chọc tức đến nhập viện!”
Lúc cô mới về nước, bố cô thực sự có bệnh trong người, sức khoẻ cũng không tốt, nhưng cũng không đến mức nhanh như vậy mà đã ngã xuống rồi.

Nhưng lại có một ngày, cô nhận điện thoại của thư ký Diêm, nói bố cô bị ngã trong phòng làm việc, tuy kịp thời phát hiện đưa đi, nhưng lại không thể tỉnh lại được nữa.

Bởi vì không có ai biết bố cô tại sao lại bị ngã xuống, thế là tất cả mọi người kể cả cô đều cho rằng đó là ngoài ý muốn, là do bệnh cũ tái phát, nhưng đến bây giờ cô mới biết, tất cả những chuyện này đều là do Lê Diệu Ngọc hại!
“Là tôi!” Lê Diệu Ngọc vòng tay trước ngực, vẻ mặt đắc ý.

Nguyễn Quỳnh Anh bị kích động mạnh, lí trí dần dần tan biến, hét lớn: “Lê Diệu Ngọc, bà là hung thủ giết người!”
Cô giơ tay lên định cho Lê Diệu Ngọc một tát.

Chỉ là còn chưa kịp đánh xuống thì đã bị Lê Diệu Ngọc giữ tay.

“Hung thủ giết người?” Lê Diệu Ngọc nhếch môi: “Nguyễn Quỳnh Anh, cô nói rồi cô có chứng cứ gì không, tôi đã giết ai?”

Cổ tay bắt đầu đau, nhưng Nguyễn Quỳnh anh không hề quan tâm đến việc đau đớn đó, trong mắt cô chỉ còn toàn là sự phẫn nộ, căm thù trừng mắt nhìn Lê Diệu Ngọc: “Mẹ tôi, lẽ nào không phải là bà hại?”
“Cô đừng có nói năng lung tung, tôi hại chết mẹ cô lúc nào, mẹ cô là do tính tình không chịu thua kém, bị tôi khiêu khích mấy lần thì đã tự nhảy lầu rồi, không hề liên quan gì đến tôi!”
Nghe Lê Diệu Ngọc đem tội lỗi của bà ta xoá sạch sẽ gọn gàng, xém xíu nữa Nguyễn Quỳnh Anh đã ngất xỉu.

Cô hít thở sâu mấy lần, sau đó mới miễn cưỡng lấy lại được một chút bình tĩnh: “Vậy còn bố tôi thì sao? Bà đừng nói cái chết của bố tôi cũng không liên quan gì đến bà, mới tối hôm trước tôi hiến máu cứu bố tôi, kết quả đến ngày thứ hai bố tôi lại qua đời, nếu như nói trong này không có gì, tôi không thể tin được!”
Từ lúc bắt đầu, cô đã nghi ngờ cái chết của bố cô có gì đó kỳ lạ, dẫu sao bố cô cũng chết quá đột ngột.

Cô cũng có hỏi qua, nhưng chú Dương và bác sĩ Giang sao cũng không chịu nói cho cô nghe rốt cuộc bố cô tại sao mà chết.

Nhưng bây giờ cô đã biết, bố cô là do Lê Diệu Ngọc đưa vào bệnh viện nên Lê Diêu Ngọc giết ông cũng không phải không có khả năng.

“Nguyễn Quỳnh Anh, có phải đầu óc cô có vấn đề không vậy.

” Lê Diệu Ngọc vung mạnh tay của Nguyễn Quỳnh Anh ra, vẻ mặt tức giận: “Cô không cần cứ có chuyện gì cũng nghi ngờ tôi, ông bố già của cô, tôi còn muốn ra tay với ông ta, nhưng tiếc là tôi còn chưa kịp ra tay thì đã có người giúp tôi giải quyết trước rồi.


Nói xong, bà ta tức giận đẩy Nguyễn Quỳnh Anh một cái.

Nguyễn Quỳnh Anh đang lưỡng lự thì bị đẩy một cái, xém xíu nữa bị ngã: “Bà nói cái gì? Có người thay bà giết bố tôi?” Quả nhiên, cái chết của bố cô không phải là ngoài ý muốn!
“Đúng vậy, rất ngạc nhiên phải không!” Lê Diệu Ngọc ngắm nhìn bộ móng của mình, cười trên nỗi đau của người khác.

Trong đầu Nguyễn Quỳnh Anh trống rỗng, nghĩ một lúc mới mở miệng nói: “Vậy thì người đó là ai?”.
 
Vợ Yêu Em Chạy Không Thoát
Chương 182: 182: Trong Tổ Tình Báo Có Nội Gián


Nhớ đến đêm mà ông Nguyễn qua đời, bên ngoài phòng bệnh bà ta nhìn thấy cái bóng đó, trong ánh mắt Lê Diệu Ngọc có hiện lên một tia sợ hãi: “Nếu muốn biết thì tự mình đi điều tra đi.


“Là anh Hổ?” Nguyễn Quỳnh Anh nắm chặt lòng bàn tay.

Lê Diệu Ngọc dùng thái độ khinh thường nhìn cô: “Trừ việc cho vay nặng lãi đó ra, anh Hổ chưa từng ra tay lần thứ hai đối với lão già đó.


“Vậy bà nói cho tôi biết, rốt cuộc là ai, bà biết là ai đúng không?” Nguyễn Quỳnh Anh nắm lấy cánh tay Lê Diệu Ngọc, trạng thái kích động chất vấn.

Lê Diệu Ngọc ghét bỏ hất tay cô ra: “Tôi biết thì đã sao, biết thì nhất định phải nói cho cô? Có điều tôi có thể cho cô một gợi ý nhỏ, người đó là người đến nằm mơ cô cũng sẽ không bao giờ nghĩ đến!”
Nói xong, chuông điện thoại của Lê Diệu Ngọc vang lên, bà ta lấy ra nhìn, cau mày lại, đi đến bên cửa sổ nghe máy.

Nguyễn Quỳnh Anh đứng ngay tại chỗ, bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Lời nói của Lê Diệu Ngọc rốt cuộc là có ý gì?
Người mà mình nằm mơ cũng không ngờ đến sẽ là ai?
Người đàn ông đeo khẩu trang? Hay là kẻ thù của bố cô?
Bực bội vuốt vuốt đầu tóc, tinh thần Nguyễn Quỳnh Anh vô cùng mệt mỏi.

Thù của mẹ còn chưa kịp báo, những thứ của tập đoàn Nguyễn Thị ở trong tay Lê Diệu Ngọc còn chưa giành lại được, âm mưu của người đàn ông mang khẩu trang kia đối với cô, cô cũng chưa tra được gì.

Bây giờ cái chết của bố cô cũng trở thành một bí ẩn.

Trong những năm cuối đời này, cô thật sự có thể giải quyết hết tất cả mọi chuyện sao?
Nguyễn Quỳnh Anh nhìn xuống phía dưới, tiến sâu vào sự ngờ vực.

Lê Diệu Ngọc nghe xong điện thoại quay lại, hốc mắt đỏ lên, bà ta nhìn vào Nguyễn Quỳnh Anh gào thét: “Nguyễn Quỳnh Anh, anh Hổ bị phán tử hình rồi, như vậy cô hài lòng rồi đúng không?”
Cuộc điện thoại vừa rồi là do cục cảnh sát gọi đến, nói phán quyết của anh đã có, tử hình, mười ngày sau hành hình, để bà ta đi gặp mặt anh Hổ lần cuối.

Phán quyết nhanh như vậy đã có rồi?
Nguyễn Quỳnh Anh kinh ngạc trong chốc lát, cười: “Hài lòng, đương nhiên tôi hài lòng, một người không quan tâm đến tính mạng của người khác thì nên rơi vào kết cục thế này, đương nhiên, bà cũng vậy!”
Nói xong, cô quay người bỏ đi.

Không còn ý định tiếp tục ở lại đây nữa, có ở lại cũng không thể hỏi được gì từ miệng của Lê Diệu Ngọc nữa.

Còn không bằng tự mình đi tìm cách điều tra rõ ràng rốt cuộc là ai đã giết bố mình.

Nguyễn Quỳnh Anh xoa mặt, đi đến phòng làm việc của bản thân mình, sau khi bàn bạc với thư kí Diêm một vài việc của công ty xong, quay trở về biệt thự.

Vừa bước vào phòng khách lớn, cô liền nhận được điện thoại của cục cảnh sát, là anh cảnh sát Lý gọi đến, nói với cô anh Hổ đã thừa nhận rồi, chuyện ông ta lừa gạt ông Nguyễn vay nặng lãi.

Anh cũng xuất phát từ sự hơn thua ganh ghét mới làm như vậy, vì muốn khiến tập đoàn Nguyễn Thị nợ nần sụp đổ trong tay bố cô.

Không chỉ như vậy, anh Hổ còn muốn khiến ông ấy nghiện ngập cờ bạc, chỉ là kế hoạch còn chưa kịp bắt đầu thì ông ấy đã nhập viện.

Xúc động thở dài một hơi, Nguyễn Quỳnh Anh cầm cốc nước lên, từng ngụm uống vào, đầu óc đã bay đi đâu mất.

Vĩnh Hải từ trong thang máy bước ra thì nhìn thấy cô ngồi trên ghế sô pha, đang trong dáng vẻ ngây ngốc người ngồi đó.

“Cô đang làm gì vậy?” Anh bước đến, trầm trọng hỏi.

Nguyễn Quỳnh Anh hồi thần lại, trong ánh mắt có vẻ hơi kinh ngạc nhìn anh: “Không làm gì hết, anh Vĩnh Hải, anh không đến công ty sao?”
Hiếm khi vào thời điểm này anh vẫn còn ở biệt thự.

“Tôi có đến công ty hay không có liên quan gì đến cô?” Ánh mắt anh lạnh như băng liếc cô, sau đó đi ra phía cánh cửa của sảnh lớn.

Nguyễn Quỳnh Anh đứng dậy: “Anh Vĩnh Hải.


Vĩnh Hải dừng bước chân quay đầu lại.

“Anh có thể giúp tôi một việc không?” Cô vặn vặn ngón tay, dè dặt hỏi.

Vĩnh Hải hơi nhướng mày, cảm thấy hứng thú: “Nói!”
“Tôi muốn mượn tổ tình báo của anh, điều tra một chuyện.


“Chuyện gì?” Vĩnh Hải nhìn cô.

Nguyễn Quỳnh Anh cắn môi, do dự một lúc: “Tôi muốn điều tra bố tôi, rốt cuộc là bị ai hại chết!”
Nghe thấy lời này, trong ánh mắt Vĩnh Hải hơi tối lại, ngay lập tức: “Tôi nhớ, bố cô là bệnh nặng mà chết đúng không.


“Không phải đâu!” Nguyễn Quỳnh Anh nắm chặt tay, căm giận nói: “Bố tôi, ông ấy bị người ta hại chết.


“Làm sao biết được.

” Vĩnh Hải đúc tay vào túi quần, tỏ vẻ lười biếng.

Nguyễn Quỳnh Anh mím chặt môi, biểu cảm khó coi: “Bố tôi thực sự là bệnh nặng, nhưng mỗi lần tình hình nguy cấp thì đều được cứu sống rồi, chính vào trước ngày ông ấy qua đời cũng đã được cứu một lần, nhưng đến ngày thứ hai, bố tôi lại qua đời, tôi không tin trong chuyện này không có gì đáng nghi, hơn nữa Lê Diệu Ngọc cũng nói rồi, thật sự có người giết bố tôi.


Vĩnh Hải cười chế giễu khinh thường: “Lời của Lê Diệu Ngọc mà cô cũng tin!”
“Thà tin vào nó còn hơn không, cho nên, anh Vĩnh Hải, hi vọng anh có thể giúp tôi điều tra chuyện này, xin anh đấy!” Cô cúi đầu trước anh, hoàn toàn thành tâm thành ý.

Tuy nhiên, Vĩnh Hải nhìn vào đỉnh đầu cô, trong miệng nhẹ nhàng thốt ra hai chữ: “Không giúp!”
Nguyễn Quỳnh Anh đột ngột thẳng người lên, trong vô thức liền hỏi lại một câu: “Tại sao?”
“Cô hỏi cũng rất đáng cười đó.

” Vĩnh Hải lạnh lùng nhếch khoé môi: “Tôi là một người làm ăn, những chuyện không có lợi ích, tôi việc gì phải giúp cô!”
Nguyễn Quỳnh Anh ngơ ngác.

Đúng vậy, không có lợi ích gì, còn muốn người ta giúp không công, quả thực có hơi tệ.

Nghĩ một lúc, Nguyễn Quỳnh Anh cắn răng nói: “Vậy, lợi nhuận sau khi điện thoại được đưa lên thị trường, ngoại trừ phần được ký trên hợp đồng ra, tôi sẽ đưa thêm cho anh mười phần trăm?”
Vĩnh Hải cười, trong giọng cười tràn đầy vẻ khinh thường: “Cô cảm thấy tôi sẽ để ý đến mười phần trăm mà cô đưa đó sao? Chỉ sợ còn không nhiều bằng tiền một ngày tôi kiếm được, có điều nếu như cô đưa hết toàn bộ cho tôi, tôi có thể sẽ suy nghĩ thử.


Sắc mặt Nguyễn Quỳnh Anh thay đổi.

Để lại toàn bộ cho anh, như thế làm sao được!
Đó không phải là tập đoàn Nguyễn Thị bỏ công bỏ sức ra làm, ngược lại lại không kiếm được một đồng nào, đều kiếm tiền về cho anh hay sao.

“Anh Vĩnh Hải, có thể nào thương lượng thêm một chút không, đưa hết cho anh, thực sự là quá ……”
“Tôi chỉ cần toàn bộ!” Vĩnh Hải ngắt lời cô, giọng điệu nghiêm túc.

Nguyễn Quỳnh Anh thở dài một hơi: “Xin lỗi, tôi không thể đồng ý.


“Vậy chứng minh, cô cũng không có thành ý gì muốn tôi giúp cô.

” Vĩnh Hải nói một câu.

Nguyễn Quỳnh Anh nhắm mắt: “Đây vốn dĩ là hai chuyện khác nhau.


“Theo như tôi thấy, đây chính là một chuyện, cô muốn tôi giúp đỡ cô, nhưng lại không đưa ra được thứ khiến tôi hài lòng, tại sao tôi lại phải giúp cô.

” Vĩnh Hải lạnh lùng nói xong thì tiếp tục nhấc chân lên đi về phía cánh cửa ra ngoài.

Nguyễn Quỳnh Anh hét lên sau lưng anh: “Anh Vĩnh Hải, tổ tình báo của anh có nội gián!” Trong lúc chiến tranh lạnh, cô vẫn luôn muốn nói với anh chuyện này.

Nhưng tiếc là anh lại không cho cô có cơ hội mở miệng nói, những ngày này anh lại không ở đây, cô càng không có cách nào nói được, bây giờ nhân cơ hội này cô cũng đã dứt khoát nói ra.

Bước chân Vĩnh Hải dừng lại, không quay đầu, trong giọng điệu tràn đầy sự mỉa mai: “Nguyễn Quỳnh Anh, tôi không giúp cô, cô liền nói tổ tình báo của tôi có nội gián, cô cũng có quá đáng cười đi hả.


“Tôi không phải có ý này, tôi nói là sự thật, thật sự có nội gián, những gì lần trước anh điều tra về dòng họ Hy Nhĩ ……”
“Được rồi!” Vĩnh Hải cau mày, một lần nữa ngắt lời cô, giọng điệu không còn kiên nhẫn: “Tôi thấy là do trong lòng cô có âm mưu!”
Nói xong, anh bước nhanh rời đi, chớp mắt đã biến mất phía ánh cửa kia.

Nguyễn Quỳnh Anh thở dài.

Anh cứ luôn thế này, mỗi lần đến thời khắc quan trọng, anh đều không chịu nghe cô nói thêm một câu.

Lắc đầu mệt mỏi, Nguyễn Quỳnh Anh cầm điện thoại đi lên sân thượng, cô gọi cho chú Dương đã lâu không liên lạc một cuộc điện thoại.

Lúc nhận được điện thoại, chú Dương vô cùng vui mừng.

Sau khi đôi bên chia buồn xong, Nguyễn Quỳnh Anh mới nghiêm túc hỏi đến chuyện chính: “Chú Dương, bố cháu rốt cuộc làm sao mà chết?”
Đầu dây bên kia, chú Dương trầm mặc một lúc lâu: “Sao đột nhiên cô chủ lại hỏi đến chuyện này?”
“Chỉ là vô tình phát hiện ra một vài điểm đáng nghi, cảm thấy cái chết của bố cháu rất kỳ lạ, không giống như ngoài ý muốn.

” Đồng tử Nguyễn Quỳnh Anh co lại, trả lời.

Cô không muốn nói với chú Dương, nhưng chuyện đã xảy ra với cô trong hai tháng sau khi ông rời đi.

Nếu không ống ấy sẽ vì lo lắng cho cô mà chạy về nước.

Chú Dương thở dài một tiếng: “Cái chết của ông chủ, thực sự không phải ngoài ý muốn, ông ấy bị người khác lấy mặt nạ dưỡng khí ra, ngạt thở mà chết!”.
 
Vợ Yêu Em Chạy Không Thoát
Chương 183: Chương 183


Nội dung đang cập nhật.

.
 
Back
Top Bottom