Ngôn Tình Vợ Yêu Của Thống Đốc Ngày Ngày Muốn Vượt Tường

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Yêu Của Thống Đốc Ngày Ngày Muốn Vượt Tường
Chương 60: 60: Lời Tỏ Tình Đột Ngột


Doãn Khương Trạch sớm đã chuẩn bị cho ngày hôm nay.

Anh đường đường là cơ trưởng của hãng hàng không lớn nhất nhì nước.
Đương nhiên tuần trăng mật không thể nào sơ sài được.

Một chiếc phi cơ riêng do đích thân anh lái, đưa người anh yêu đến với vùng đất hạnh phúc Ireland.
Cho dù cho Kha Mộc Ly có liều mạng từ chối cũng chẳng hề có tác dụng gì.

Cứ thế bị cưỡng chế khiêng đi.
"M.ẹ nó, ai mắng bà?"
Kiều Mặc nhảy mũi lớn một tiếng, ấn tượng của cô trong mắt Tiêu Thống Đốc vốn dĩ đã không tốt.

Hiện tại lại càng trở nên trầm trọng hơn, hắn ngẩn người một lúc.
Sau đó đưa tay lên lau đi vệt nước bọt từ miệng cô văng lên mặt hắn.
Rốt cuộc là tên ch.ết bầm nào đồn thổi danh tiếng của Kiều Gia đại tiểu thư cao ngút tận trời xanh như vậy.

Gần chút nữa hắn đã bị đánh lừa bởi những câu khen thưởng truyền tai nhau này.

Nhưng, Tiêu Hoài Nam chẳng thể nào hay biết.

Cô trước mặt đám người xa lạ ngoài kia quả thật chính là bộ dạng hiền lương thục đức, vừa lễ nghi vừa dịu dàng.
Còn đối diện với hắn cô mới có thể buông lỏng chính mình.

Sống thật với bản tính thật sự.
"..."
Hoài Nam nhanh trí dùng tay bôi bôi trát trát lên khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp của Kiều Mặc.

Ấy mà hành động thân mật này càng khiến mối quan hệ của hắn và cô thêm gần gũi.
Dường như bức tường vô hình từng ngăn cản cả hai đã biến mất triệt để.
Ngay cả tiếp xúc cơ thể cũng không khiến Tiêu Thống Đốc chán ghét người phụ nữ này.
Có lẽ hắn đã bắt đầu tiếp nhận sự xuất hiện bất ngờ của cô trong cuộc đời bình lặng trống rỗng chả bản thân hắn.
"Cụ nhà anh, sao không đem nó nhét lại vào mồm tôi đi?"
Kiều Tổng cắn chặt răng trừng lớn mắt tỏ vẻ uy nghiêm nhìn đối phương.

Nhưng lại bị phản tác dụng, cơ câu mặt của cô không hợp trong dáng vẻ nghiêm nghị.
Đương nhiên ngay cả tức giận cũng trở nên buồn cười.

Mặt mày đỏ ửng lên vì tiết trời lạnh lẽo bên ngoài.
Hoá ra đã vào Đông, chẳng trách Long Thành lại trở nên u uất tĩnh mịch đến như vậy.
"Ý kiến không tồi."
"Tôi đương nhiên sẽ không từ chối, chỉ đợi sự chấp thuận từ phía Tiêu Phu Nhân mà thôi."
Từ khi quen biết đến lúc trở thành bạn đồng hành với cô, hắn đã biết thế nào là nói đùa thiện ý.
Một con người luôn mang trên mình loại biểu tình ảm đạm âm trầm như Tiêu Thống Đốc.

Hiện tại lại nở một nụ cười châm chọc thích thú trên khoé môi.
Khung cảnh trước mắt hệt như một bức tranh sơn dầu sống động.

Đẹp đến mức khiến người đứng đối diện si mê quyến luyến không rời mắt.

Trái tim đang yên ổn đập ngay lồ ng ngực Kiều Mặc đột nhiên trở nên mất kiểm soát.
"Tiêu Hoài Nam, anh hãy cười nhiều một chút...!Ai biết được tương lai sau này sẽ không còn được chứng kiến nữa."
Lời nói này của cô vế trước còn bình thường.

Nhưng vế sau lại khiến Tiêu Thống Đốc rơi vào trần tư suy nghĩ một lúc.
Cuối cùng vẫn là hắn đầu óc ngu si tức chi phát triển không nhận ra lời tỏ tình ngọt ngào bên trong.
Ý của cô chính là muốn hắn cười nhiều một chút, để cô nhân thời khắc quý giá này mà nhìn ngắm.

Kiều Mặc cười ngốc nhìn người đàn ông đứng trước mặt.
"Cô nói khùng nói điên gì đấy?"
Hoài Nam nghiêng đầu thắc mắc, khuôn mặt không hiểu sự tình của hắn quá mức đáng yêu.
Có lẽ đây chính là ý nghĩa của câu nói người tình trong mắt hoá tây thi.
"Je vous aime."
[Tôi yêu anh.]
Kiều Mặc trong lúc bị cha mình cấm túc không biết làm gì nên cô tiện thể tìm vài thứ sách cổ để đọc, tìm vài quốc ngữ để học.
Đến cuối cùng, hiện tại cô đã thông thạo 13 thứ tiếng khác nhau.

Hai chữ uyên bác giành riêng cho cô cũng không quá, tuy ăn chơi phá gia là nhưng cô vẫn không quên việc học của mình.
Thành quả của ngày hôm nay chính là do sự nổ lực của cô đem lại.
"Huh?"
"Cô lại nói cái quái gì thế?"
Tiêu Thống Đốc đột nhiên ngây ra một lúc sau đó chớp chớp mắt vài cái.

Dường như không hiểu những lời mà cô vừa nói ra ban nãy.

||||| Truyện đề cử: Hôn Ước: Em Chọn Đau Thương |||||
Hắn ấy mà, thành thục sử dụng các loại súng khác nhau.

Võ thuật không thua kém một ai, đương nhiên cả tài điều hành cũng vô cùng xuất chúng.
Nhưng riêng về mặt học tập thì luôn đội sổ.

IQ tỉ lệ nghịch với gương mặt đẹp xuất chúng hệt như tạc tượng kia.
"Không gì..."
Cô nhanh chóng rời đi, bước chân dồn dập tránh để đối phương nhìn thấy dáng vẻ ngượng đến chín cả mặt của mình.
Lại không ngờ được, Tiêu Hoài Nam trước đây từng công tác tại xứ sở rượu vang.

Hắn đương nhiên phải biết chút ít về tiếng Pháp.
"..."
Hai bên tai của hắn đã ửng đỏ như mông khỉ, tuy không thấy được biểu cảm trên khuôn mặt nhưng cũng đoán được là Tiêu Thống Đốc đang ngại ngùng..
 
Vợ Yêu Của Thống Đốc Ngày Ngày Muốn Vượt Tường
Chương 61: 61: Thu Mua Điền Hoa


"Ôi thánh thần thiên địa ơi...!Bà đây thật sự đã đường đường chính chính thừa nhận thích tên ngốc đó..."
Tiếng giày cao gót dồn dập hệt như âm thanh bên trong lồ ng ngực Kiều Mặc lúc này đây.
Cô bỏ mặc đối tượng tỏ tình của bản thân ở bên trong phòng ăn.

Sau đó nhanh chóng rời khỏi.

Người đưa hắn đến đây là cô, người để hắn tự lết xác về cũng là cô.
Thâm độc đến đáng sợ...
Đợi đến khi Tiêu Thống Đốc suy nghĩ đến chuyện phương tiện quay trở về Tiêu Phủ cũng đã quá muộn màng.
Hắn vội vàng đuổi theo sau Kiều Mặc, nhưng khi chạy đến bãi đỗ xe.

Người đã không còn thấy đâu, đương nhiên ngay cả ít tiền lẻ gọi xe cũng không để lại.

Mà nơi đây là nhà hàng ngoại ô vô cùng hẻo lánh, muốn trở về chỉ có duy nhất một con đường mòn rời đi.
Bắn tốc độ như tay lái lụa Kiều Gia cũng mất vài tiếng mới về trung tâm thành phố.

Huống chi là dùng sức người đi bộ.
May mắn thay, cuối cùng Hoài Nam cũng tìm được một người dân địa phương vào thành phố có chút việc.
Hắn đi nhờ xe của người khác, đương nhiên sẽ không có việc được lựa chọn vị trí ngồi.
Đỉnh đỉnh đại danh Tiêu Thống Đốc của Long Thành, vậy mà lại có một ngày ngồi xe heo trở về nhà.

Khuôn mặt điềm tĩnh đến lạ thường nhưng thật ra bên trong lại đang không ngừng gợn sóng.
Thể diện của hắn, danh dự của hắn đều đã bị hủy sạch...
"Thống Đốc, Giang gia có người đến tìm ngài."
Quản Gia sau khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc bên ngoài phủ liền nhanh chóng bước đến trước cửa nghênh đón.
Ngửi thấy chút vị lạ trên bộ âu phục của chủ nhân.

Nhưng ông thân là người hầu cũng không dám nhiều lời, chỉ âm thầm ra hiệu cho kẻ dưới chuẩn bị nước nóng cùng bồn tắm.
"Người nào?"
Mày kiếm nhăn chặt, hắn đến cả một ánh mắt cũng chẳng thèm liếc nhìn vào bên trong đại sảnh.
Tâm trạng của Hoài Nam sớm đã bị hủy, vậy mà lại có kẻ không biết sống chết đến làm phiền hắn.
Âm giọng trầm đục đến doạ người.
"Là Giang gia Nhị tiểu thư, cô ấy hôm nay đến đây là để thăm Lão Phu Nhân.

Tiện thể ghé qua."
Làm việc trong Tiêu Phủ nhiều năm, ông là người chứng kiến Hoài Nam trưởng thành đương nhiên hiểu rõ cái tính cách đó của hắn.
Nếu là những người khác trong phủ sớm đã bị cái bộ dạng nhe nanh múa vuốt kia của hắn doạ sợ.
Ông theo sau biết chân của Hoài Nam, thân hình cao lớn không giống với dáng vẻ nên có của một lão già 50 tuồi.
"Lão tử không rãnh tiếp cô ta."
Hắn dừng lại suy nghĩ một lúc, nghĩ xong liền nhanh chóng bước vào phòng tắm riêng của bản thân.
Dạo gần đây hắn làm chuyện gì cũng không thuận lợi.

Có lẽ là do đã quá lâu không tụ tập thân thể ngứa ngáy mới dẫn đến tinh thần suy giảm.

Mất tập trung trong công việc.
Thời bình đối với những quân nhân như hắn chính là nghỉ phép dài hạn.

Đã vậy, hắn còn là Thống Đốc của Long Thành.

Tiêu Hoài Nam bỏ mặc vị Giang Nhã kia tại đại sảnh.
Vừa tắm rửa sạch sẽ xong liền nhanh chóng hẹn bạn bè đến vũ trường Điền Hoa.

Trước sau chưa lưu lại phủ được 30 phút.
...
Trước cửa lớn của vũ trường hoa lệ nổi tiếng nhất Long Thành lúc bấy giờ.

Tiêu Thống Đốc vẫn như thế bước xuống từ trên con xe Volkswagen Beetle.
"Này, đưa tôi đến Điền Hoa?"
Hoài Nam đưa mắt nhìn ra phía cửa xe, quả thật khung cảnh trước mắt rất giống với Điền Hoa.
Nhưng bảng hiệu treo bên trên lại vô cùng xa lạ.

Hắn nhìn xung quanh, đến cả chi tiết nhỏ cũng chẳng hề khác.
Một suy nghĩ điên rồ đột nhiên loé lên trong đầu hắn.

Hai chữ Hoa Nhan treo ở kia chẳng phải chính là nét bút của tiểu kim thiềm Kiều Gia Kiều Mặc kia sao.
Chỉ cần quan sát kỹ một chút liền có chút minh mối bên trên đó.

Nét chữ của cô luôn có một số đặc trưng riêng biệt.
"Vài ngày trước Điền Hoa đã bị một doanh nhân bí ẩn thu mua lại rồi ạ."
Tài xế nhanh chóng bước xuống xe, anh thuần thục mở cửa sau đó giúp Hoài Nam trải một tấm thảm đen.
Đây chính là quyền lợi của những người có quyền có thế như hắn.

Mọi ánh mắt ngưỡng mộ đều dồn hết trên người Thống Đốc đại nhân.
Ấy mà Tiêu Hoài Nam lại không hề hay biết, bản mặt điển trai đó của hắn sớm đã bị nhân viên bên trong vũ trường nhớ rõ.
Chỉ cần hắn bước một chân vào bên trong, bọn họ sẽ dùng lễ nghi trang trọng nhất tiếp đón.

Nguyên nhân đương nhiên không cần phải nói, chính là trò đùa do một tay Kiều Mặc bày ra.
"Ngài Kiều.".
 
Vợ Yêu Của Thống Đốc Ngày Ngày Muốn Vượt Tường
Chương 62: 62: Sợ Vợ Sao


"Lão tử ngồi không đổi tên đi không đổi họ Tiêu Hoài Nam.

Ai là ông Kiều, Kiều cái cụ nhà các người."
Hoài Nam choáng váng với tình cảnh trước mắt, hơn trăm người trên dưới của Vũ Trường đứng ở ngoài đại sảnh tiếp đón hắn.

Truyện Ngược
Ngay cả lễ nghi cũng là loại trang trọng nhất.

Chân vừa bước vào cửa lại vội vàng muốn lùi lại.
Bao nhiêu ánh mắt ngoài kia đang nhìn chăm chăm vào hắn.

Chờ đợi xem bản mặt của Tiêu Thống Đốc khi bị mất mặt.

Hắn đương nhiên không dễ dàng để bản thân bị thua thiệt như vậy.
"..."
Giám Đốc Trương đột nhiên tiến đến phía trước, từng hành động cử chỉ đều vô cùng cẩn thận dè chừng.

Dường như ông đối với con người trước mắt này đã quá hiểu rõ.

Trương Tranh là người được điều từ trụ sở chính đến với nơi đây để nhận chức vụ, đương nhiên trước đó đã phải ghi nhớ tính cách lẫn sở thích của khách V.I.P.
Đặc biệt chính là vị Tiêu Hoài Nam này đây.
"Thống Đốc đại nhân, tôi là Trương Tranh.

Giám đốc điều hành mới nhận chức của Vũ trường."
Giám Đốc Trương chính là cánh tay đắc lực bên cạnh Kiều Mặc.

Lần điều động nhân sự này là do đích thân cô phê duyệt.
Không cần nói cũng biết, Kiều Tổng đây là đang đánh dấu chủ quyền.

Đem một camera chạy bằng cơm đặt bên cạnh Tiêu Hoài Nam.
Nếu như hắn lỡ ăn chơi quá đà ở đây sẽ dễ dàng bị cô bắt ngay tại trận.
"Cuối cùng cũng có kẻ biết dùng mắt nhìn người.

Nào, đến đây nói tôi nghe xem các người hôm nay đang hát tuồng nào?"
Hắn bình thản liếc mắt nhìn chăm chú vào Trương Tranh.

Con người này quả thật quá mức tự tin, đứng ngay trên đất của người khác cũng dám ngông cuồng như vậy.
Tuy nói Long Thành này là địa bàn của hắn, nhưng chỉ khi ở ngoài đường mà thôi.

Còn đây đã là lãnh địa của địa chủ khác, không phải quân phiệt như hắn...
"Kiều Tổng từng tuyên bố với chúng tôi, Tiêu Thống Đốc đây là nam nhân của ngài ấy đường đường chính chính cưới về."
"Đương nhiên phải gọi là ông Kiều rồi."
Sống nhiều năm như thế, đây là lần đầu tiên Trương Tranh có thể nói ra những từ trái với lòng mình như vậy.
Những câu nói vô sỉ kia là do Kiều Mặc dùng một đêm để thuyết phục ông nói ra.

Mục đích chính là nhầm trêu chọc hắn.
Lại nào ngờ, con người này đã quá mức quen thuộc với cách nói ấy.

Tất nhiên sẽ không còn thấy xa lạ nữa.
"M.ẹ nó Kiều Mặc lại là trò của cô."
Tiêu Thống Đốc giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Trong đầu không ngừng hiện ra cảnh tượng bản thân đang cắn xé đánh đập thân xác Kiều Mặc.
Hắn giận dữ lướt qua người Giám đốc Trương, hai tay siết chặt lấy nhau điên cuồng cáu xé.
Một cước đạp mạnh xông vào bên trong phòng.
Đám người Giang Lý Nhị chết lặng trong vài giây.

Chẳng phải cửa ban nãy vẫn còn sử dụng được.

Tại sao khi đến lượt Hoài Nam lại thành bộ dạng như vậy.
Cánh ra cánh, cửa ra cửa.
"Cậu phát điên cái gì vậy?"
Giang Thiếu không giỏi nhìn sắc mặt người khác, lần nào cũng là con người này trêu vào Tiêu Hoài Nam.
Đương nhiên, lần này cũng không ngoại lệ.
Hắn không làm gì Kiều Mặc được liền xoay sang đổ hết tức giận lên người Giang Lý Nhị ngu ngốc dễ bắt nạt này.
"Ông đây phát điên?"
"Giang Lý Nhị, hôm nay tôi sẽ cho cậu biết Tiêu Hoài Nam này phát điên sẽ trông như thế nào."
Đây chẳng phải giận cá chém thớt trong truyền thuyết sao.

Không ngờ một người như hắn cũng rơi vào tình cảnh này.

Ngồi chưa kịp ấm ghế đã nhanh chóng đứng bật dậy.
Gương mặt lộ rõ vẻ tức giận, hệt như muốn đem huyết nhục của đối phương đi nghiền nát thành bột mịn.
Trái ngược với tình thế căng thẳng trước mắt, Lục Quân ngồi một bên nhàn nhã cắn hạt dưa, chân vắt chéo lặng lẽ hóng chuyện.
Chẳng thèm bước đến can ngăn.
"..."
Giang Lý Nhị thoạt nhìn có chút ngơ ngác, chẳng qua thuận miệng mắng một câu thôi sao.
Nếu là thường ngày nhẹ thì chỉ liếc một cái, nặng thì chỉ ăn mắng.
Sao hôm nay lại nóng máu thế này.

Cuối cùng vị Giang Lý Nhị công tử cũng phát hiện ra điểm không đúng, anh đây là động trúng ngòi nổ của Tiêu Hoài Nam rồi...
"Nghe, nghe nói cậu mới kết hôn..."
"Có phái tâm tình không vui hay không hoặc là đêm qua làm điều gì khiến Tiêu phu nhân giận dữ."
"Nên đang sợ?".
 
Vợ Yêu Của Thống Đốc Ngày Ngày Muốn Vượt Tường
Chương 63: 63: Ông Đây Làm Em Rể Cậu Ta


"Nói cho cậu biết lão tử từ khi ra đời chưa từng biết chữ sợ viết ra làm sao."
Tiêu Thống Đốc vỗ mạnh vào ngực chứng minh bản lĩnh của chính mình.

Quả thực hắn từ khi bước ra đời chưa từng phải nhúng nhường trước bất kỳ ai.
Đương nhiên càng không nói đến sợ.
Quá rõ ràng còn gì, với cái thân phận đó của hắn trừ phi là cựu Tiêu Thống Đốc.

Người cha quá cố của hắn đội mồ sống dậy, còn không e là ngay cả trời sập hắn cũng chẳng thèm mảy may để tâm.
Con người này quá mức tự tin.

Đến cuối cùng bị chính sự tự tin đó hại cho thê thảm.
Hoài Nam lại quên mất bản thân hắn lúc này đang dẫm trên đất của ai.

Ăn uống trên địa bàn của ai.
Người phục vụ đứng bên ngoài đã dễ dàng nghe thấy hoàn toàn cuộc trò chuyện bên trong phòng.

Đối phương chính là tai mắt do Kiều Mặc phái đến.

Mục đích chỉ đơn giản muốn xem xem hắn thường ngày sẽ có bộ dạng như thế nào.
Nhưng trùng hợp lại phát hiện ra chuyện này.
"Huh?"
"Cậu nói, ai kết hôn?"
Lục Quân thoạt nhìn có chút ngơ ngác.

Anh dạo gần đây đang rất bận rộn công việc trong nhà nên không quan tâm đến tin tức bên ngoài.
Khó khăn lắm mới có ngày ra ngoài giải khuây, cuối cùng lại nghe được chuyện Tiêu Hoài Nam kết hôn khiến anh cực kỳ sốc.
Trên đời này vậy mà có loại phụ nữ có thể loạt vào mắt xanh của vị Thống Đốc danh tiếng lẫy lừng Long Thành.
"Chậm tiêu à?"
"Cậu nhìn tôi và ông cụ non này ai sẽ kết hôn.

Đương nhiên là tôi...!À không phải, là cậu ta."
Giang công tử quả thật uống có hơi quá chén.

Đến cả phân biệt ai là ai cũng không xong, định bụng trong lòng là chỉ thẳng vào mặt người đứng đối diện.
Nào ngờ chỉ vài giây ngắn ngủi trôi qua lại quên mất.
Tự mình chỉ vào bản mặt mình, sau đó nhầm lẫn bản thân sắp kết hôn.

Sau khi suy nghĩ lại mới chợt nhớ ra, anh ngay cả người yêu cũng không có.
Huống chi là đối tượng kết hôn...
"M.ẹ nó đùa chắc? Này Giang Lão Nhị cậu có nhầm lẫn gì không đó? Tiêu Lão Đại cũng có người chịu lấy sao?"
Lục Quân nghiêng đầu thắc mắc, anh muốn hỏi rõ thêm chút nữa nào ngờ Giang Lý Nhị đã ngã gục trên bàn rượu.
Ấy chà, bầu không khí lúc này đột nhiên trở nên ngột ngạt đến lạ thường.

Chính là anh quá khinh thường Tiêu Thống Đốc khiến hắn tức giận.

Đôi mắt đang âm thầm nuốt trọn lớp huyết nhục dơ bẩn của Lục Quân.
4 người bọn họ phân chia cấp bậc rất rõ ràng.

Hoài Nam lớn nhất đương nhiên là Lão Đại, Giang Lý Nhị nhìn trẻ trâu non nớt như vậy thôi nhưng cũng đã 29 tuổi.
Còn Lục Quân chỉ vừa tròn tuổi xanh xuân, nhưng xuân này là xuân của năm 27.

Cuối cùng chính là Doãn Thiếu, nhỏ tuổi nhất nhưng lại là kẻ đáng sợ nhất.
"Lục khốn nạn! Cậu có tin ông đây lột s@ch đồ của cậu sau đó ném ra ngoài phố không?"
Hoài Nam giận giữ trừng to mắt nhìn đối phương.

Thuận thế uống sạch cốc rượu trên bàn.
Trừ cái tính cách khó chiều ra hắn cũng chẳng thua kém gì so với những đám công tử ngoài kia.
Ngược lại còn có phần nổi trội hơn.
Lời này của Lục Quân chẳng phải đang sỉ nhục khuôn mặt cùng gia thế hiển hách của Tiêu Hoài Nam sao?
"Thứ lỗi, thứ lỗi..."
"Cậu đừng manh động chúng ta dù gì cũng là bạn bè vào sinh ra tử hoạn nạn có nhau.

Hà cớ gì vì mấy chuyện nhỏ nhặt mà phải đánh đánh giết giết như vậy."
Đạo quân tử chính là thấy khó mà lui, Lục Quân nhanh chóng cúi đầu nhận lỗi.

Đương nhiên cũng dùng những từ ngọt ngào không ngừng nịnh bợ.
Khuôn mặt tươi cười khiến Hoài Nam rợn cả gai óc.
"Nhưng mà cậu thật sự kết hôn rồi sao? Với ai? Đừng nói là cậu trở thành em rể của tên tiểu tử này nha?"
Anh đưa mắt nhìn xuống con người đang gục trên bàn kia.

Sau đó ngẩng đầu nhìn Hoài Nam.
Khắp Long Thành này người ngưỡng mộ tài sắc của Tiêu Thống Đốc nhiều đếm không xuể.

Nhưng người có can đảm công khai theo đuổi hắn.
Lục Quân chỉ biết duy nhất một người chính là con bé Giang Nhã không biết sống chết kia.
"Tôi làm ông nội cậu ta chứ em rể.".
 
Back
Top Bottom