Ngôn Tình Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo

Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 724


Chương 724

“Được rồi, Nancy, tôi biết bây giờ cô không muốn làm phiền luật sư Kiều, nhưng việc khẩn cấp chúng ta đã không có thời gian để tìm luật sư khác, nên cô xem như da mặt dày một chút đi nhé.”

Nhìn thấy dáng vẻ tức giận của Ôn Hủ Hủ, Lâm n vội thuyết phục.

Mà lúc này, Kiều Thời Khiêm cũng đến công ty và ngồi ở văn phòng của Lâm n, nghe thấy ông ta nói như vậy anh ta cũng nhanh chóng đứng dậy.

“Lâm n tiên sinh nói đùa rồi, Nancy giúp tôi một việc lớn như vậy mà tôi có thể làm chút gì đó cho cô ấy, là điều tôi cầu còn không được, làm sao có thể da mặt dày hay không được.”

“…”

Mặc dù trong lòng rất rất khó chịu!

Nhưng cuối cùng, cô chỉ có thể chấp nhận sắp xếp này, cô cũng không thể làm khó tiền được.

Ôn Hủ Hủ và Kiều Thời Khiêm đi sân bay, bởi vì sắp xếp khẩn cấp tạm thời nên Ôn Hủ Hủ vẫn chưa thông báo cho gia đình, vì thế trên đường đi sân bay cô liện tục gọi điện thoại cho Ôn Cận.

“Xin chào, thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”

“Xin chào…”

Người này rốt cuộc đã đi đâu?

Trong lúc quẫn trí vì lo lắng, Ôn Hủ Hủ chỉ muốn lập tức quay đầu về nhà xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Kiều Thời Khiêm ngồi bên cạnh cô, nhìn thấy cô liên tục gọi điện thoại thì vẻ mặt trông cũng không tốt lắm, do dự một chút, cuối cùng anh ta mở miệng: “Sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi sao?”

“… Không có, chỉ là điện thoại em trai tôi gọi không được.”

“Hả?”

Thấy cô bằng lòng trả lời mình, Kiều Thời Khiêm rất vui vẻ: “Có phải ở nơi tín hiệu kém không? Hay là cô gọi vào điện thoại bàn ở nhà thử xem? Nếu không có ai nghe máy, thì có lẽ cậu ấy ở bên ngoài tín hiệu kém.”

Ôn Hủ Hủ: “…”

Lời này đã thật sự nhắc nhở cô.

Ôn Hủ Hủ lập tức gọi về nhà.

Cũng thật sự là sau khi cô gọi đi điện thoại đã gọi được, nhưng luôn không có ai nghe máy.

Nói như vậy, em trai cô thực sự không có ở nhà.

Trái tim Ôn Hủ Hủ cuối cùng cũng thả lỏng một chút, cô quyết định đến sân bay sẽ gọi lại.

Trên khuôn mặt đang nhìn phong cảnh bay lướt qua cửa sổ của Kiều Thời Khiêm cũng lộ ra nụ cười, chỉ thoáng qua nhưng rất rõ ràng, thậm chí là đôi mắt sau cặp kính.

Dường như, cũng đã khôi phục lại vẻ mặt trước đây.

Nhưng, có chút đáng tiếc là sau khi hai người họ đến sân bay, anh ta nhìn thấy một người, rất nhanh, ánh sáng đó lại biến mất.

“Tiểu Cận? Sao em ở đây? Ai bảo em đến? Em không phải… không phải…”

Ôn Hủ Hủ cũng rất sốc!

Cô bước tới trước, nhìn chằm chằm vào đứa em trai đến đây sớm hơn cô một bước, con ngươi chừng như sắp rớt ra ngoài.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 725


Chương 725

Đúng vậy, sao nó biết hôm nay họ phải đi nước C?

Bắt đầu từ đêm hôm qua nó luôn ở trong phòng mình, sáng hôm nay cũng không ra ngoài đưa Nhược Nhược đi nhà trẻ, sao lại đột ngột đến sân bay?

Hơn nữa, còn đến sớm hơn họ một bước!

Nhưng, Ôn Cận chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn cô: “Em gọi điện thoại đến công ty chị, đi mua vé máy bay cho em.”

Ôn Hủ Hủ: “…”

Cuối cùng Kiều Thời Khiêm cũng không nhịn được, bước lên một bước: “Ôn Cận, chúng tôi đi bàn việc kinh doanh, cậu đừng nên đi theo, nơi đó rất nguy hiểm, vả lại ở đây còn có đứa trẻ phải chăm sóc.”

“Ờ, đúng đúng đúng, Tiểu Cận, em nên ở lại đây đi, nếu Nhược Nhược thấy hai chúng ta đều không ở đây chắc chắn nó…” Ôn Hủ Hủ cũng nhớ ra.

Nhưng, cô còn chưa nói hết lời thì đứa em trai này đã ngắt lời cô một lần nữa.

“Rốt cuộc là chị đi bàn việc kinh doanh? Hay là đi vui vẻ với anh ta?”

Cậu rất không khách sáo và có những lời lẽ xúc phạm.

Và, không biết có phải là ảo giác của Ôn Hủ Hủ hay không mà cô lại nghe thấy trong giọng nói của cậu còn có một tia sát khí cực kỳ ớn lạnh.

Có phải cô đã nhìn nhầm rồi không?

Sao bỗng nhiên lại cảm thấy giống như thay đổi thành một người khác vậy?

Trước đây nó có quá đáng như vậy không?

Mặc dù cô dung túng cho sự quan tâm của cậu với mình, nhưng dù sao cô cũng là chị cậu, nói lời như vậy có phải không biết lớn nhỏ rồi không?

Ôn Hủ Hủ ngạc nhiên nhìn em trai: “Ôn Cận, em nói chuyện kiểu gì đấy? Đương nhiên là bọn chị đi bàn chuyện kinh doanh, không cho em đi là vì đứa trẻ không có ai chăm sóc.”

Không ngờ, vẻ mặt Ôn Cận lại không có cảm xúc: “Em đã sắp xếp xong cả rồi, chị không cần lo lắng.”

Ôn Hủ Hủ: “…”

Lời cũng đã nói đến mức này rồi, Ôn Hủ Hủ cũng biết mình không thể thuyết phục được cậu.

Thôi vậy, có thể là cậu biết Kiều Thời Khiêm đi cùng mình nên mới cố chấp phản nghịch như vậy.

Phải biết rằng, bởi vì mấy hôm trước dẫn người này về nhà mà cậu đã nhiều lần tức giận với cô.

Ôn Hủ Hủ không nghĩ gì khác, trực tiếp mua vé máy bay cùng chuyến cho em trai.

Kể từ khi cầm được vé máy bay thì sắc mặt Ôn Cận mới khá hơn một chút.

Nhưng, sau khi ba người họ lên máy bay, nhìn thấy vé máy bay của Ôn Hủ Hủ và Kiều Thời Khiêm cùng hàng ghế, không được sự cho phép của Kiều Thời Khiêm cậu đã trực tiếp giành lấy vé trong tay anh ta.

“Anh sang bên kia ngồi.”

“Tại sao?” Kiều Thời Khiêm bị coi thường đã đủ, cuối cùng cũng bùng nổ.

Nhưng thiếu niên này lại kéo người phụ nữ ở phía sau nhét vào chỗ ngồi, sau đó đặt mông ngồi xuống bên cạnh cô.

“Bởi vì muốn anh cách xa chị ấy một chút.”

“Cậu…”

“Được rồi được rồi, hai người đừng cãi nhau nữa, vậy Thời Khiêm anh ngồi chỗ của Tiểu Cận nhé, cũng không xa lắm đâu.”
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 726


Chương 726

Ôn Hủ Hủ mất cảnh giác bị kéo vào chỗ ngồi nhanh chóng ngăn hai người lại, bảo họ chú ý trường hợp.

Thật là, đầu cô cũng sắp to lên rồi.

May mà tính tình của Kiều Thời Khiêm vẫn tính là tốt, cuối cùng anh ta nhịn lại, cầm vé máy bay đã đổi đi đến chỗ ngồi vốn thuộc về Ôn Cận.

Nhìn thấy anh ta cuối cùng rời đi, Ôn Hủ Hủ liền muốn dạy dỗ em trai.

Nhưng cô còn chưa mở miệng thì tên nhóc này đã dựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại nghỉ ngơi hoàn toàn không quan tâm đến cô.

Ôn Hủ Hủ: “…”

Thật quá đáng.

Từ khi nào cậu lại trở nên thô lỗ với người chị như cô đến vậy?

Ôn Hủ Hủ chỉ đành thôi, cô dọn dẹp đồ đạc trước mặt, lấy laptop mang theo ra định tranh thủ thời gian này điều chỉnh hợp đồng dự án.

Đang làm việc thì Ôn Cận bên cạnh đột nhiên nghiêng đầu dựa vào vai cô.

Ôn Hủ Hủ lập tức liếc mắt nhìn sang.

Lúc này mới phát hiện em trai thật sự đang ngủ, chỉ là dường như trên người cậu rất lạnh, một lúc sau cô lại cảm giác được phần trán bên trái cậu dựa trên vai cô đang chảy mồ hôi lạnh.

Chuyện gì vậy? Bệnh rồi sao?

Ôn Hủ Hủ là bác sĩ, cảm giác được sự lạnh lẽo khác thường lập tức phát hiện cơ thể của người này có hơi không ổn.

Nhưng, khi cô đưa tay qua định sờ vào trán cậu.

Đột nhiên, chàng trai luôn đang ngủ lại mở đôi mắt đang nhắm sau cặp kính ra!

“Chị muốn làm gì?”

Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo trong chớp mắt, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm khiến Ôn Hủ Hủ không khỏi rùng mình.

“Không… không làm gì cả? Chị chỉ sờ trán em thôi, em bệnh rồi phải không?”

Trái tim Ôn Hủ Hủ giống như ngừng đập.

Cô thấp thỏm trả lời người này, khoảnh khắc đó cô nhận ra mình cảm thấy run rẩy và sợ hãi.

Gặp quỷ rồi, đây chắc chắn là ảo giác.

Làm sao cô sẽ sợ cậu chứ? Cậu là em trai cô cơ mà.

Ôn Hủ Hủ nhanh chóng điều chỉnh trạng thái.

Kết quả, khi cô nhìn lại lần nữa quả nhiên bình thường, chàng trai trước mặt lại dựa vào lưng ghế lộ ra vẻ mặt lười biếng.

“Không có.”

“Vậy tại sao vừa rồi cả người em lại lạnh ngắt, đầu toàn là mồ hôi thế, có phải em cảm rồi không?”

Ôn Hủ Hủ lại muốn đưa tay qua.

Nhưng lần này, thằng nhóc đó lại hất tay cô ra: “Em nói không có là không có, làm việc của chị đi, đừng quấy rầy em nghỉ ngơi.”

Cậu thật sự không khách sáo.

Hơn nữa, cho dù là cơ thể hay giọng nói đều lộ ra vẻ lạnh nhạt và chán ghét đối với cô.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 727


Chương 727

Lạnh nhạt? Chán ghét?

Cậu lại còn chán ghét cô ư? Cậu có biết cô là ai không? Cô là chị gái của cậu đấy!

Ôn Hủ Hủ muốn lên tiếng dạy dỗ cậu ngay tại chỗ.

Nhưng cuối cùng, nhìn hành khách xung quanh đều đã ngủ, suy nghĩ hai ngày nay hai người xích mích nên cuối cùng cô vẫn kìm cơn giận này xuống.

Thôi vậy, đợi xuống máy bay rồi từ từ xử lý cậu vậy.

Ôn Hủ Hủ không quan tâm đến cậu nữa, tiếp tục bận việc của mình.

Sân bay nước C, mấy tiếng sau.

“Nancy, nơi này khá hỗn loạn, vừa rồi lúc xuống máy bay tôi đã đặt khách sạn, chi bằng chúng ta đi khách sạn trước sau đó tìm một người dân địa phương đáng tin cậy, rồi hẵng đi tìm nhà kinh doanh dầu mỏ kia có được không?

Lúc sắp xuống máy bay, Kiều Thời Khiêm đi tới nói với Ôn Hủ Hủ rằng anh ta đã đặt khách sạn ở nơi này.

Đây là lần đầu tiên Ôn Hủ Hủ đến nơi như thế này, nói thẳng ra là cũng có hơi lo lắng.

Cô lập tức đồng ý: “Được, vậy cứ làm như anh nói đi.”

Lúc này Ôn Cận cũng không có động tĩnh gì, sau khi ngủ cả đoạn đường tinh thần của cậu đã khá hơn một chút, nhưng vẫn không sao nói chuyện, chỉ khi ba người xuống máy bay, lúc Kiều Thời Khiêm định cầm đồ giúp cho Ôn Hủ Hủ thì cậu mới đưa tay ra lấy laptop và những thứ khác của cô trước.

Kiều Thời Khiêm: “…”

Ôn Hủ Hủ: “Đi thôi, trời đã không còn sớm nữa, chúng ta đến khách sạn trước rồi liên hệ với khách hàng xem tình hình bên họ thế nào.”

Sau đó cô xuống máy bay trước.

Thấy vậy, cuối cùng Kiều Thời Khiêm cũng chỉ đành thôi và cùng đi xuống.

Thôi vậy, không so đo với cậu ta, dù sao cũng chỉ là một cậu nhóc mà thôi.

Ra khỏi sân bay, ba người đi taxi đến khách sạn Kiều Thời Khiêm đã đặt, để thể hiện Kiều Thời Khiêm lập tức chủ động đề nghị liên hệ với khách hàng, thuận tiện xem tình hình bên đó thế nào.

Lúc này Ôn Cận lại không gây trở ngại cho anh ta.

Nhìn anh ta rời khỏi khách sạn, cậu xoay người xách hành lý của hai chị em lên lầu, đến phòng đã đặt thì thoải mái nằm xuống.

“Tiểu Cận, một mình anh ta đi như vậy sẽ không có chuyện gì đâu nhỉ?” Ngược lại Ôn Hủ Hủ rất lo lắng, sau khi vào phòng cứ nói chuyện này mãi.

Ôn Cận nằm trên sofa, vẻ mặt vốn cũng xem như ôn hòa nhưng khi nghe thấy câu nói này của cô thì đôi con ngươi đen như ngọc lập tức lạnh xuống, giống như hố nước sâu lạnh lẽo.

“Nếu chị lo lắng thì bây giờ có thể đi theo, có lẽ còn kịp đấy.”

“…”

Không phải, sao hôm nay thằng nhóc này nói chuyện cứ châm biếm hoài vậy?

Cuối cùng Ôn Hủ Hủ cũng không nhắc đến chuyện này nữa, cô gọi một ít đồ ăn đến định tranh thủ thời gian lấp đầy bụng.

“Tiểu Cận, mau đến ăn chút gì đi, ngồi máy bay lâu như vậy cũng đói lắm rồi.”

“Không ăn.”

Lúc này Ôn Cận đang cầm điện thoại ngồi trên sofa, cũng không biết đang làm gì mà vẻ mặt vô cùng chăm chú, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy đôi lông mày thanh tú nhíu chặt sau cặp kính.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 728


Chương 728

Có phải cậu lại đang chơi game không?

Hết cách, Ôn Hủ Hủ chỉ có thể lấy một phần Sandwich và sữa bò bình thường cậu thích ăn nhất để ở trước mặt cậu, sau đó cô đi vào phòng tắm định tắm rửa thay quần áo rồi đi gặp khách hàng.

“Oong….oong….”

Đột nhiên, điện thoại cô để bên ngoài rung lên.

Ôn Cận ngồi trên sofa ngước mí mắt, trong phút chốc, khi điện thoại reo liên tục mười giây thì cuối cùng cậu đứng dậy, đi đến bên này.

“Alo?”

“Ôn Cận? Chị cậu đâu?” Trong điện thoại, quả nhiên là Kiều Thời Khiêm gọi đến.

Vẻ mặt Ôn Cận càng lạnh hơn, liếc mắt nhìn về phía phòng tắm, mặt không cảm xúc: “Chuyện gì?”

Kiều Thời Khiêm gấp gáp: “Tôi tìm chị cậu, cậu đưa điện thoại cho cô ấy, tôi…”

Điện thoại còn chưa nói xong, bên trong đã vang lên âm báo bận “Tút tút tút….”.

Ôn Cận, lại trực tiếp cúp điện thoại của anh ta!

Khốn kiếp!

Kiều Thời Khiêm sắp bị tức điên.

Thằng nhóc khốn kiếp này, đầu óc có bệnh à? Bình thường nhắm vào anh ta thì cũng thôi đi, bây giờ anh ta tìm chị cậu có chuyện, cậu còn dám cúp điện thoại của anh ta?

Mà bên khách sạn, sau khi Ôn Hủ Hủ tắm xong đi ra khỏi phòng tắm cũng nhìn thấy điện thoại mình bị người khác chạm vào, vì vậy cô lập tức nhìn chàng trai ngồi trên sofa.

“Tiểu Cận, ai gọi điện thoại đấy?”

“Kiều Thời Khiêm.”

Ôn Cận cũng không giấu diếm.

Kiều Thời Khiêm?

Ôn Hủ Hủ vừa dùng khăn khô lau tóc ướt, vừa mặc áo choàng tắm lập tức đi tới: “Anh ta nói gì? Tình hình bên đó ổn không?”

Vốn lực chú ý của Ôn Cận luôn ở trên điện thoại.

Nhưng, sau khi mùi sữa tắm thoang thoảng phả vào mũi thì hàng mi dày như cánh quạt đằng sau cặp kính của cậu khẽ cử động, cuối cùng ánh mắt nhìn về phía người phụ nữ trước mặt.

Vừa nhìn, ánh mắt lập tức chăm chú.

“Nói đi? Anh ta đã nói gì?”

Ôn Hủ Hủ vẫn chưa chú ý đến điều này, càng không phát hiện người em trai này đang nhìn chằm chằm mình một cách khác thường.

Cô bây giờ đang nóng lòng muốn biết tình hình bên kia như thế nào.

Lại không ngờ vào lúc này, cửa phòng lại đột nhiên vang lên tiếng ai đó đang dùng thẻ quẹt khóa cửa.

Ôn Hủ Hủ: “…”

Còn chưa kịp phản ứng thì chàng trai ngồi trên sofa trước mặt bỗng vọt dậy, sau đó trong lúc cô mất cảnh giác liền kéo cổ tay cô nhét vào trong phòng tắm!

“Mặc quần áo vào!”
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 729


Chương 729

“Hả?”

Còn chưa nói xong đã bị ném vào vài bộ quần áo, khiến cho Ôn Hủ Hủ sững sờ rất lâu.

Thằng nhóc thối này, còn quản cô nghiêm như thế từ khi nào vậy?

Cô cũng đã mặc áo choàng tắm rồi, còn không thể gặp người ư?

Bên ngoài, Kiều Thời Khiêm đã đi vào, nhìn thấy trong phòng chỉ có một mình Ôn Cận ngồi bắt chéo chân chơi điện thoại trên sofa, cuối cùng anh ta không nhịn được bùng nổ.

“Ôn Cận, rốt cuộc cậu đang làm gì? Tại sao lại cúp điện thoại của tôi? Cậu có biết tôi tìm chị cậu có việc gấp không hả?”

“Anh tìm chị ấy lúc chị ấy đang tắm, tôi không cúp lẽ nào còn đi vào đưa điện thoại cho chị ấy?”

“Cậu…”

Kiều Thời Khiêm tức gần chết.

Lời này nghe có vẻ không có vấn đề nhưng cho dù nhìn thế nào, Kiều Thời Khiêm cũng cảm thấy thằng nhóc thối này giống như đang cố tình làm khó anh ta.

Kiều Thời Khiêm hít sâu một hơi, anh ta cảm thấy mình cần phải bình tĩnh lại trước. Phải biết rằng anh ta là một luật sư, từng có nhiều nhân vật có sức ảnh hưởng đều bại trong tay anh ta

Lẽ nào anh ta không xử lý được một thằng nhóc như vậy ư?

Kiều Thời Khiêm bước tới: “Ôn Cận, tôi cảm thấy chúng ta cần phải nói chuyện đàng hoàng.”

Vẻ mặt Ôn Cận hờ hững: “Nói chuyện gì?”

“Đương nhiên là nói về quan hệ của chúng ta bây giờ, Tiểu Cận, tôi biết cậu rất tức giận chuyện tôi bắt nạt chị cậu nhưng cậu yên tâm, những chuyện đó đều đã là quá khứ, sau này tôi sẽ không giữ chị cậu nữa.”

“Thật?”

“Đương nhiên là thật, nếu không tôi cũng sẽ không đến đây cùng các cậu, cậu nói đúng không?”

Kiều Thời Khiêm ruốt cuộc cũng đặt thái độ của mình ở thấp nhất, anh ta đã suy nghĩ kỹ, nếu có thể dỗ được chàng trai này thì xem như có mất mặt ở trước mặt cậu cũng không là gì.

Ôn Cận nghe xong, cuối cùng cũng đặt điện thoại trong tay xuống mỉm cười nhìn anh ta.

“Quả thực, lần này luật sư Kiều thật sự có lòng, nhưng mà lẽ nào không phải luật sư Kiều cũng luôn đợi cơ hội để thể hiện đấy sao?

“Cậu nói gì cơ?”

“Tôi nói sai rồi sao? Trong tay Lâm Ân có rất nhiều luật sư, vậy mà ông ta lại chọn anh đầu tiên, e là cũng do anh tự tiến cử nhỉ? Vả lại ngay cả vé máy bay cũng đã mua sẵn từ trước, luật sư Kiều này, anh cũng thật là phí hết tâm sức đấy.”

Chàng trai ngồi trên sofa, bởi vì tóc mái trước trán dày cộng thêm cặp kính gọng đen bản to nên về cơ bản không nhìn ra được biểu cảm của cậu như thế nào.

Nhưng, có thể nghe rõ được sự mỉa mai trong giọng nói của cậu.

Cho dù là khi nói những lời này cậu đang mỉm cười nhưng là người đều có thể hiểu, những câu từ phát ra từ trong miệng cậu không hề có từ nào dơ bẩn.

Kiều Thời Khiêm lập tức thay đổi sắc mặt, từ xanh sang trắng giống như bị ai đó tát vào mặt, rất đặc sắc.

“Ôn Cận, cậu…”

“Đủ rồi, hai người đừng nói nữa!”

Cuối cùng Ôn Hủ Hủ bước ra, gương mặt to bằng lòng bàn tay tái mét.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 730


Chương 730

Khóe miệng Ôn Cận thoáng qua một tia châm chọc, cuối cùng cậu không ồn ào nữa mà tiếp tục ngoan ngoãn chơi điện thoại của mình.

Kiều Thời Khiêm hết sức bối rối, anh ta không biết nên nói gì với cô gái ấy vào lúc này nên chỉ có thể cứng đờ mặt, miệng ấp úng: “Nancy, tôi…”

“Được rồi, anh thăm dò được gì rồi? Khách hàng bên kia có sẵn lòng giao dịch với chúng ta không?”

“Sẵn lòng sẵn lòng, 8 giờ tối nay ở thành phố sòng bạc.”

Kiều Thời Khiêm lập tức vui vẻ nói ra tin tức mình thăm dò được.

Thành phố sòng bạc?

Sắc mặt Ôn Hủ Hủ thay đổi.

Cô chưa từng đi đến nơi đó và cô cũng biết đó là một nơi tốt xấu lẫn lộn, nơi này vốn là chiến trường, nếu đi đến nơi đó sẽ càng nguy hiểm hơn.

“Nancy, cô đang lo lắng à? Không sao đâu, bên này tôi sẽ sắp xếp.”

“Không cần đâu, tôi và em trai tôi đi sang đó là được, luật sư Kiều rất cảm ơn anh đã đến đây cùng chúng tôi, nếu không còn việc gì nữa thì anh về nước M đi.”

Cuối cùng Ôn Hủ Hủ cũng nói ra câu này.

Lạnh nhạt, không hề có chút tình cảm, dường như giữa hai người họ chỉ là người xa lạ hết mức bình thường mà thôi.

Trước mắt Kiều Thời Khiêm tối đen.

Chuyện anh ta sợ nhìn thấy nhất rốt cuộc vẫn đến.

Thực ra, lần này anh ta có thể đi theo đến đây đều là do anh ta sắp đặt.

Từ việc Vân Đoan Nhất Phẩm phá sản đến việc anh ta đến công ty của Lâm n cố tình nhờ ông ta giúp đỡ đều là cái bẫy do anh ta lập ra, đương nhiên mục đích là muốn để mình quay lại bên cạnh người phụ nữ này.

Nhưng, cô không có suy nghĩ gì.

Cuối cùng, lại để cho thằng nhóc đó nhìn ra được.

Lúc Kiều Thời Khiêm ra khỏi khách sạn, cả người đều bị bao phủ bởi khí lạnh rất đáng sợ.

Người đến đón anh ta thấy vậy không nhịn được hỏi: “Tiên sinh, kế hoạch lần này rất bí mật, ngài đã lộ ra sơ hở ở đâu? Tại sao Nancy tiểu thư lại nhìn ra được?”

“Không có, là thằng nhóc ở bên cạnh cô ấy nhìn ra.”

Ngồi vào trong xe, vẻ mặt Kiều Thời Khiêm đầy u ám.

Ôn Cận?

Nghe thấy cái tên này, trợ lý cũng hơi ngạc nhiên, phải biết rằng đó chỉ là một sinh viên vừa tốt nghiệp đại học và bước vào xã hội không bao lâu.

“Vậy tiếp theo tiên sinh định làm thế nào? Thật sự sẽ rời khỏi nơi này sao?”

“Không, trước tiên tôi sẽ đặt lại khách sạn và sắp xếp người quan sát hai người họ, đêm nay họ sẽ đi đến thành phố sòng bạc, cậu cứ làm theo như lời tôi nói.”

Người đàn ông trong xe nhìn chằm chằm màn đêm đang dần tối xuống bên ngoài, hờ hững nói một câu.

Trợ lý hiểu ý ngay.

Sau đó, chiếc xe nhanh chóng biến mất khỏi nơi này.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 731


Chương 731

….

Trong khách sạn, Ôn Hủ và Ôn Cận cũng đã chuẩn bị ổn thỏa.

“Tiểu Cận, em tìm được luật sự rồi chứ?”

“Ừm, tìm được rồi.”

Sau khi thành công đuổi Kiều Thời Khiêm đi, tâm trạng của Ôn Cận đã tốt hơn nhiều, nên cậu đều sẽ trả lời mọi câu hỏi của Ôn Hủ Hủ.

Nghe thấy đã tìm được luật sư, Ôn Hủ Hủ yên tâm hơn nhiều.

Nhưng khi hai người ra ngoài, cô vẫn có chút căng thẳng, lại do dự liếc mắt nhìn vào trong phòng.

Ôn Cận dừng lại: “Chị đang nghĩ gì?”

“Hả?” Lúc này Ôn Hủ Hủ mới vội vàng thu hồi ánh mắt, “Không… không có gì cả, chỉ là đang nghĩ, chúng ta có nên… mang dao đi theo không?”

Cô cẩn thận nêu ra đề nghị của mình.

Ôn Cận: “…”

Khóe mắt giật mạnh, suýt nữa cậu không nhịn được.

Mang theo dao?

Cô có biết thành phố sòng bạc là nơi như thế nào không? Người ta có thể để cho chị mang theo dao vào ư? Mang theo dao thì có thể làm được cái gì?

Nhẫn nhịn một lúc, Ôn Cận mới kiên nhẫn nói: “Dao không có tác dụng, nếu chị thật sự lo lắng thì có thể tìm một người trong giới xã hội đen bảo vệ chúng ta.”

“Thật? Vậy… có thể tìm được không?”

“Được, nhưng rất đắt.”

“Bao nhiêu tiền?”

“Một đêm, có thể một triệu.” Ôn Cận chậm rãi nói giá ra.

Kết quả, người phụ nữ này lập tức xách vali chạy về phòng.

“Vậy em còn đợi gì nữa? Tìm nhanh đi, đơn hàng này chúng ta có thể kiếm được mười triệu, bỏ ra một triệu để tìm vệ sĩ vẫn còn chín triệu, đáng giá!”

Cô lại rất hào phóng!

Ôn Cận: “…”

Bóp xương ngón tay, chỉ có thể đi theo về phòng, sau đó cậu mở giao dịch ngầm ở nơi này ra tìm kiếm một sát thủ xưng là số một giới giang hồ, cho đến bây giờ không ai có thể đánh bại hắn ta.

“Người này, được chứ?”

“Được được, cũng đã xếp hạng số một rồi cơ mà, lần này chúng ta chắc chắn an toàn.” Ôn Hủ Hủ rất vui, lập tức đồng ý giao dịch này.

Nửa tiếng sau, hai người cuối cùng cũng xuất phát.

Thành phố sòng bạc, quả thực không phải là nơi tốt đẹp gì.

Hơn nữa nơi này còn là chiến trường, khỏi phải nói hoàn cảnh bên trong hỗn loạn cỡ nào.

Ôn Hủ Hủ dẫn Ôn Cận đến nơi này, nhìn thoáng qua đã bị choáng ngợp bởi ánh sáng rực rỡ và cao chót vót của Tiêu Kim Oa mà dừng lại bước chân, nơi này người qua lại tấp nập, lối vào đậu chật kín đủ loại xe sang hàng đầu và điều ngạc nhiên nhất là cô còn nhìn thấy cổng cầu vòm cao lớn của thành phố sòng bạc đều được làm bằng vàng!!

Điều này thật khiến người ta khen ngợi không thôi, ba chữ Tiêu Kim Oa có lẽ là chỉ nơi này nhỉ?
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 732


Chương 732

Ôn Hủ Hủ nuốt nước miếng.

“Sao thế? Vẫn không dám vào?”

Ôn Cận luôn đi theo ở phía sau bỗng thấy cô đứng yên, cậu bước lên một bước đi đến bên cạnh cô.

Ôn Hủ Hủ vội lắc đầu: “Đương nhiên không phải, chỉ là quan sát trước một chút, đi thôi chị dẫn em vào.”

Cô cố gắng để mình trông có vẻ rất thoải mái.

Đùa à?

Cô là chị, nếu cô cũng hoảng sợ thì làm sao có thể dẫn cậu vào? Làm sao bàn việc kinh doanh này?

Ôn Hủ Hủ bước vào thành phố sòng bạc này trước tiên.

Lại không ngờ, hai người vừa bước vào, có thể là thấy họ lạ nên người trong thành phố sòng bạc này lập tức đi tới, ngăn hai người lại.

Ôn Hủ Hủ: “…”

Gần như là theo bản năng cô lập tức nắm tay em trai đi theo ở phía sau mình: “Đừng sợ!”

Ôn Cận đang nhàn nhã quan sát xung quanh đột nhiên cảm thấy đôi mắt đen như ngọc đông cứng lại, cậu chậm rãi cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ nhắn đang nắm lấy tay mình.

“Xin lỗi, chúng tôi đến tìm người.”

“Tìm người? Tìm ai?”

“Dirk tiên sinh, ông ấy hẹn gặp chúng tôi ở đây.” Ôn Hủ Hủ lấy danh thiếp của ông trùm dầu mỏ ra khỏi túi xách.

Nghe nói ông trùm dầu mỏ này là người có tiếng tăm ở nơi này, công ty của ông ta rất lớn, nghĩ rằng có lẽ những người này cũng sẽ biết.

“Hóa ra là khách của Dirk tiên sinh, mời vào trong, ông ấy ở phòng VIP số 303 trên lầu.”

Quả nhiên, sau khi nhìn thấy tấm danh thiếp này họ lại lập tức nở nụ cười, sau đó cho hai người đi vào.

Lúc này Ôn Hủ Hủ mới thở phào một hơi.

Sau đó, dắt tay em trai đi nhanh vào bên trong.

“Nơi này cũng thật là, vào cửa thôi cũng nghiêm ngặt đến vậy, Tiểu Cận em đừng chạy lung tung khắp nơi biết không? Nhớ nắm chặt tay chị, nếu đi lạc thì chị không biết tìm em ở đâu đâu.”

Vừa đi vào trong, cô vừa lẩm bẩm.

Không ngờ rằng, ánh mắt của chàng trai cao lớn được cô nắm chặt tay ở phía sau luôn dừng lại ở bàn tay nhỏ nhắn đang nắm tay cậu của cô.

Đúng vậy, so với tay của cậu thì ngón tay mảnh khảnh của cô thật sự có thể nói là tay nhỏ.

Nhưng mà bây giờ, cô lại đang nắm chặt tay cậu, rõ ràng bản thân mình sợ muốn chết, trong lòng bàn tay cũng có thể cảm nhận rõ được mồ hôi của cô nhưng cô vẫn không buông tay.

Vẫn đang an ủi cậu, muốn cho cậu cảm giác an toàn.

Thật ngu ngốc!

Đường viền môi lạnh lùng đã lâu cuối cùng cũng trở nên mềm mại hơn.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 733


Chương 733

Ôn Hủ Hủ dẫn người đi đến tầng hai, rất nhanh đã tìm được phòng 303.

“Cốc cốc cốc…”

“Ai?”

Láng máng có thể nghe thấy tiếng chơi bài ở bên trong, sau khi nghe tiếng gõ cửa lập tức có người đi tới mở cửa.

Ôn Hủ Hủ đứng ở cửa, nhìn thấy một người phụ nữ tóc vàng mắt xanh đi ra thì nhanh chóng giới thiệu với cô: “Xin chào, tôi đến từ công ty Lâm n phố Wall, hôm nay có hẹn gặp Dirk tiên sinh của các cô.”

“Công ty Lâm Ân? Giản, các anh còn tìm công ty khác sao?”

Rất bất ngờ, sau khi nghe cô tự giới thiệu thì người phụ nữ xinh đẹp này lại lộ ra vẻ tức giận, sau đó quay đầu chất vấn người bên trong.

Ôn Hủ Hủ cực kỳ thông minh, vừa nghe thấy vậy trong lòng lập tức dâng lên một dự cảm không hay.

Lẽ nào tên Dirk này còn đang giăng lưới khắp nơi?

“Lucie, cô đừng tức giận, kinh doanh không phải như thế sao? Chúng ta đều là người kinh doanh, đương nhiên phải kiếm nhiều lợi ích hơn cho mình chứ, đúng không?”

Quả thực, Ôn Hủ Hủ vừa có suy nghĩ này thì bên trong có một người đàn ông da trắng đội khăn trùm đầu nở nụ cười bước ra.

Ông ta khồng hề giấu diếm việc mình giăng lưới khắp nơi, sau khi thấy người phụ nữ tên Lucie này tức giận còn đi đến ôm cô ta.

Ôn Hủ Hủ: “…”

Thật sự tức giận!

Rốt cuộc người này là ai? Tại sao Lâm Ân lại nhận việc kinh doanh lộn xộn thế này?

Ôn Hủ Hủ không hề có ý muốn vào: “Dirk tiên sinh phải không? Tôi là Nancy của công ty Lâm n, nếu ngài muốn hợp tác với Lucie tiểu thư vậy thì chúng tôi đi trước.”

Nói xong, cô xoay người định đi.

Người đàn ông da trắng đội khăn trùm đầu sửng sốt, có lẽ ông ta không ngờ cô sẽ cứng rắn như vậy.

“Nancy tiểu thư phải không? Cô… thật sự khiến cho tôi phải lau mắt mà nhìn đấy, được, chỉ dựa vào thái độ này của cô, tôi sẽ tăng khối lượng giao dịch cô thấy thế nào? Trước đây là một trăm triệu, bây giờ tăng lên hai trăm triệu, thế nào?”

“…”

Hai trăm triệu chính là hai mươi triệu.

f*ck!

Ôn Hủ Hủ lại phát hiện mình rất không có khí phách dừng lại bước chân.

Khóe mắt Ôn Cận ở sau lưng cô giật giật.

Cuối cùng, Ôn Hủ Hủ vẫn bước vào căn phòng này, mà lúc cô đi vào mới phát hiện ra rằng hóa ra bên trong còn có rất nhiều người, lúc này sau khi thấy cô đi vào thì tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.

Mời các bạn đọc các chương tiếp theo ở link này ạ
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 734


Chương 734

“Thực ra là người phương Đông.”

“Đúng vậy, anh ấy nhìn cũng khá trẻ và đẹp, Lâm Ân, người nổi tiếng ở Phố Wall, sao lại tìm được một cô gái nhỏ như vậy? Gần đây có phát sinh sở thích về lĩnh vực này không?”

Giọng nói rơi xuống, đột nhiên, mấy người trong phòng riêng đang nghị luận này, chỉ cảm thấy phía sau cô gái phương đông giương lên hai mắt.

Đột nhiên, bọn họ nhất thời cảm thấy ớn lạnh như đao, sau đó không dám lên tiếng nữa.

“Nào, cô Nancy, xin mời ngồi đây. Cô Rose thực sự ở đây để nói về việc kinh doanh này với tôi hôm nay. Vì vậy, ý tôi là, cô có thể cạnh tranh, ai thắng thì nhường cho ai.”

“Làm sao để cạnh tranh?”

Hủ Hủ đầy toan tính, cho rằng đại gia dầu mỏ này chỉ muốn xem ai có thể tạo ra nhiều lợi ích hơn cho mình.

Và lúc này, cô cảm thấy với thực lực của mình, cô vẫn có cơ hội chiến thắng.

Nhưng kết quả …

“Vì chúng tôi đang ở Las Vegas, tất nhiên là chúng tôi đang cá cược. Hãy để tôi giới thiệu với các bạn. Đây là những người bạn của tôi. Nếu bạn và cô Rose chiến thắng họ, công việc kinh doanh sẽ thuộc về họ.”

“…”

Anh ta không phải là một kẻ mất trí sao?

Hủ Hủ trợn mắt ngoác mồm nhìn người đàn ông áo trắng: “Anh Dirk, anh thản nhiên như vậy sao? Đây là 200 triệu đơn hàng! Và, tôi không biết chơi cái này.”

Dirk nghe vậy cuối cùng cũng thấy xấu hổ.

“Như thế này, thật sự là rất đáng tiếc. Ta muốn nói nếu ngươi có thể giành được bọn họ cho ta, không chỉ có thể nhận được 200 triệu đơn hàng, mà cả mỏ dầu bọn họ thua ta, ta còn có thể tính tiền hoa hồng của ngươi.” . ”

“!!!!”

Đúng là một kẻ điên!

Hủ Hủ không còn diễn tả được cảm xúc của mình bằng lời.

Tôi định bắt tay và bỏ đi thì một giọng nói lạnh lùng và thờ ơ từ phía sau truyền đến: “Chỉ tính tiền hoa hồng thôi, có phải ít hơn một chút không? Một mỏ dầu ít nhất cũng khoảng 300 triệu đô la Mỹ. Nếu được cho mười điểm tổng, ta có thể cho ngươi thử xem. ”

Đó là Cận Cận.

Sau khi thấy Cố Hề Hề không có việc gì làm, liền đột nhiên bước ra ngoài.

Thằng nhóc hôi hám này, có gì vui đây? Đây là cờ bạc phải không? !!

Hủ Hủ vội vàng, nhanh tay ngăn cản.

Nhưng vào lúc này, ánh mắt của Dirk đã đổ dồn vào anh: “Dám thương lượng các điều khoản với tôi, có can đảm! Được rồi, tôi có thể hứa với anh, nhưng nếu anh thua thì sao?”

“Trừ 200 triệu hóa đơn, để chị hai cho em đi làm miễn phí. Em đi làm được không? Chị ấy là nhà tài chính kiêm kinh tế giỏi nhất Lâm Ân, ngôi sao trẻ danh giá nhất Phố Wall những năm gần đây.”

Anh này mà nói chuyện còn bán sold Hử Hử!
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 735


Chương 735

Hủ Hủ tức giận sắp chết, túm chặt lấy anh, cô tức giận đến mức nhéo nhéo anh: “Cận Cận, tên khốn, anh có biết mình đang làm gì không? Anh có sai không?”

Cận

“đi thôi!”

“Không lỏng lẻo, ngươi mau nói cho hắn biết, ngươi không đánh cuộc.”

“…”

Thật sự rất đau, cũng không chịu nổi nữa, Cận Chỉ có thể nhéo cổ tay của nữ nhân lại, bên tai nói: “Đừng lo lắng, ta sẽ không thua.”

Hủ Hủ đột nhiên trợn to hai mắt: “Ngươi sẽ không thua? Cái này ngươi sẽ không chơi!”

Nhẫn nại: “Ta có thể chơi trò chơi. Trong đó có rất nhiều thứ, nhưng cũng gần giống như trò chơi. Đừng lo lắng, tối nay ta sẽ làm cho ngươi một cái tiểu phú hộ.”

Sau đó anh buông cô ra và đi đến bàn chơi game.

Để lại Hủ Hủ đứng đó một lúc lâu rồi tỉnh lại, sau đó nhanh chóng đi theo, ngồi xuống bên cạnh anh trai mình.

Hủ Hủ thật ra cũng không biết, ở Las Vegas này, nhiều người như Dirk sẽ đặt cược lớn như vậy, bởi vì dầu mỏ ở đây quá nhiều.

Vì vậy, những người này không chỉ giàu có, tài đánh bạc cũng rất giỏi, rất hăng hái.

Và vụ cá cược lớn của ngày hôm nay, có lẽ chính Dirk đã gieo rắc rắc rối cho bạn bè của mình, để có được những thứ của riêng mình, anh sẽ để hai công ty đã ký hợp đồng thay thế mình.

Suy cho cùng, tại bàn chơi game, đôi khi cũng cần đến sự may mắn.

Hủ Hủ hồi hộp ngồi bên cạnh.

Nhưng tôi thấy sau khi mọi người chia bài trên bàn này, Ôn Cận Ngôn vẫn có biểu hiện rất thản nhiên với quân bài trên tay.

Nhưng người đẹp tóc vàng tên Rose sau khi nhìn thấy th.i.ế.p của mình luôn có biểu hiện rất lo lắng, giống như Hử Hử, dĩ nhiên là ít trò chơi, Ôn Cận và hai người còn lại.

Hủ Hủ không hiểu lắm.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy em trai mình bình tĩnh và thoải mái như vậy, trái tim cô không khỏi xao xuyến.

Cho đến cuối cùng, quân bài trong tay Ôn Cận, chỉ còn lại hai quân bài nhỏ rất xấu.

“Tiên sinhjjjjjjjjjjjj

Sau khi nhìn thấy trong tay Ôn Cận Ngôn chỉ có một tấm thẻ như vậy, hai người không khỏi nhếch mép.

Và Dirk, khuôn mặt của anh cũng trở nên xấu xí vào thời điểm này.

Tình trạng này có tệ không?

Hủ Hủ Nhìn thấy bầu không khí như vậy, trong lòng bỗng nhiên treo lên.

Kết quả là vài giây sau, Ôn Cận Ngôn thực sự lật được lá bài lỗ cuối cùng của mình, quả nhiên hai người đàn ông dự đoán, lá bài này không tệ hơn.

“Hahahaha… Jane, cô lại thua rồi, lần này chúng tôi định cho chúng tôi một mỏ dầu!” Cả hai cười vui vẻ tại chỗ.

Dirk: “…”

“Đừng lo lắng, trò chơi vẫn chưa kết thúc, bây giờ tôi đã thua, nhưng tôi sẽ sớm cho các bạn thấy rằng tôi đã thắng.”
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 736


Chương 736

Cận không vội vàng, ngón tay mảnh khảnh vô cùng xinh đẹp kia đột nhiên bốc lên quân bài trước mặt, cũng không biết hắn làm như thế nào, chỉ thấy lòng bàn tay chạm vào.

Ngay lập tức, mặt thẻ đó đã thay đổi!

Nó đã biến thành một bộ quần áo giống hệt nhau!

như thế nào?

Những người trong phòng riêng náo động, bao gồm cả Dirk, người cũng nhìn bộ bài với ánh mắt kinh ngạc.

“Có chuyện gì vậy? Làm thế nào mà các thẻ lại thay đổi?”

“Rất đơn giản, quân bài của ngươi đã được chế tác.” Ôn Cận Ngôn cầm hai tay những lá bài này, nhưng lần này lại không làm ảo thuật cho hắn.

Đó là ngón tay của anh với các khớp được thắt chặt, dùng móng tay được cắt tỉa rất gọn gàng với ánh nhũ mờ nhạt, bóc từng lá bài ra.

Hử Hử: “…”

Đột nhiên, ánh mắt của cô, như thể cắm rễ, nhìn chằm chằm vào những ngón tay này và ngừng chuyển động.

Dirk vẫn đang nhìn những tấm thẻ này, anh ta vội vàng chạy tới, cầm lên thứ đã bị xé toạc, lập tức trừng mắt nhìn hai người bạn của mình: “Hai người hết kinh rồi!”

“Không … Không, Jane, hãy để chúng tôi giải thích …”

“Giải thích cái gì? Vấn đề ở đây, anh có muốn giải thích không?” Cuối cùng, ông chủ dầu mỏ đã hiểu ra, tức giận nhấc ghế và đập nó về phía hai người họ.

Cận cũng rất bối rối khi nhìn thấy sự việc này, ngay lúc đó, anh ta đứng dậy và bắt gặp người phụ nữ đang ngồi bên cạnh mình đang sững sờ.

“Không còn!”

“gì?”

Hủ Hủ thẫn thờ thật.

Tuy nhiên, điều cô sửng sốt không phải là cậu em trai này thực sự tìm thấy những người này trong số hàng ngàn người, mà là một vấn đề khác, và vấn đề này gần như là một tiếng sét.

Sau khi chém khỏi não, cô hoàn toàn bối rối trong suy nghĩ.

“bùm -”

Động tác trong phòng riêng trên lầu càng lúc càng lớn, rốt cuộc là tiếng s.úŋg vang lên.

Ôn Cận Ngôn nghe vậy, người phụ nữ nắm tay tăng tốc chạy xuống lầu, định rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

Nhưng vào lúc này, trong sảnh cờ bạc rực rỡ này dưới lầu, không ai biết là ai đột nhiên hét lên: “Bên ngoài lại có một cuộc tấn công, mọi người nhanh chóng rút lui, rút lui!”

Tiếng ầm ầm vang lên, chỉ trong vòng vài giây, sòng bạc ồn ào này đã hoàn toàn lộn xộn, tất cả mọi người đều ngửa đầu bỏ chạy, kinh khủng nhất là bên ngoài dày đặc những tiếng s.úŋg không ngừng vang lên.

Nơi này thực sự khủng kh.i.ế.p!

Hủ Hủ cuối cùng cũng hồi phục.

Nhìn thấy cảnh này, chân mềm nhũn, người lao tới.

Cô ấy là một người phụ nữ chưa bao giờ nhìn thấy sự xuất hiện của mình trong chiến tranh, cô ấy sẽ rất hỗn loạn, hoảng sợ và sợ hãi, đó là điều chắc chắn.

Ôn Cận Ngôn gặp mặt, vẻ mặt đột nhiên thay đổi: “Hử Hử!”
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 737


Chương 737

Anh thốt lên, nắm chặt lấy cô và kéo cô lại vào vòng tay của mình.

Vì vậy Hủ Hủ rối rắm, chỉ cảm thấy nhiệt độ cơ thể đặc trưng của nam nhân quấn lấy mình, trong miệng và mũi đều ngửi được hơi thở trong trẻo quen thuộc.

Hủ Hủ lại chết lặng.

Về phần sau của vấn đề, cô căn bản không nhớ rõ chuyện gì đang xảy ra, cô chỉ cảm thấy sau khi được bế lên, cảnh vật xung quanh chuyển động rất nhanh, khi định thần lại lần nữa, cô phát hiện mình đang đã ở đó. trong xe.

“Em khỏe không? Em có sao không?”

Cận đang thắt dây an toàn cho cô, thấy ánh mắt cô dường như cuối cùng cũng chuyển động, lập tức anh dừng lại, cúi đầu nhìn cô một cái.

Ñ.g.ực không ngừng nhấp nhô.

Hủ Hủ khẽ ngẩng đầu.

Cô muốn gặp anh, nhưng đột nhiên, trong mũi cô dường như có một mùi máu tanh.

“Ngươi bị thương?” Nàng sắc mặt lập tức thay đổi, ánh mắt lập tức tìm kiếm người này.

Cận bắt tay và lấy khăn giấy lau chỗ bị đứt.

“Không sao đâu, tôi trầy xước da một chút. Hai chúng ta trốn thoát cũng không tệ, sau đó Las Vegas bị nổ tung.” Anh đứng ngoài xe nói đến đây, giọng điệu vô cùng lạnh lùng, như thể đã dập tắt được. .

Nổ?

Hủ Hủ nghe xong lại thêm một trận rùng mình.

Thật lâu sau, tôi nghe thấy một câu hỏi kinh ngạc: “Vậy thì … Sau đó chúng ta trốn thoát như thế nào?”

Cận ngón tay ngưng tụ, nhất thời, môi mỏng mím lại nói ra vài chữ: “Kẻ g.i.ế.t người ta tìm giúp.”

“Ồ, hóa ra là anh ta, xem ra Giang Hồ này xếp hạng nhất, vẫn đúng là triệu phú không có bạch hoa của chúng ta.” Hủ Hủ không khỏi vui mừng trở lại.

Nhưng người em trước mặt thì im lặng.

Hủ Hủ nhìn một cái, không để ý tới điều này, bắt đầu nhìn xung quanh: “Điện thoại của tôi đâu? Điện thoại ở đâu?”

Ôn Cận Ngôn cuối cùng lại quay đầu: “Muốn điện thoại di động làm gì?”

“Đặt vé máy bay, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây. Nơi này thật kinh khủng. Ngày mai chúng ta có thể chết mất.” Hủ Hủ giải thích, cầm lấy điện thoại bắt đầu đặt vé máy bay.

Nhưng Ôn Cận Ngôn đột nhiên vươn tay giật lấy điện thoại di động của cô.

“Không còn tiền?”

“Tiền là bao nhiêu? Anh nói danh sách sao? Anh có dám đòi không? Người tên Dirk, tôi sợ nó được rán thành bánh mì thịt ở đó.”

Hủ Hủ không sao đâu, vừa nghe xong thì mặt xụ ngay xuống.

Nhưng Ôn Cận Ngôn vừa bấm điện thoại di động, liền đóng trang muốn đặt vé.

“Hắn chưa chết, hắn đã trốn đi từ lâu.”

“A!” Hủ Hủ cuối cùng dường như cũng nhìn thấy ánh sáng đang bay lên trên đầu mình.

Vì vậy, cuối cùng cả hai về khách sạn trước, đợi ngày mai sẽ tìm được ông trùm dầu mỏ.

Kiều Thời Khiêm cũng đã chờ tin tức.

Khi nghe tin Hủ Hủ cuối cùng cũng đã được Cận Hử trốn thoát khỏi Las Vegas một cách bình an vô sự, ông ta sửng sốt: “Chỉ có một mình cậu ta sao?”
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 738


Chương 738

Trợ lý lắc đầu: “Không phải, lúc đó chúng tôi định cứu cô Nancy theo chỉ dẫn của cô, nhưng khi đến nơi thì phát hiện Ôn Cận Ngôn đang ôm em gái anh, còn có mấy người mặc đồ đen. những người đã bảo vệ họ. ”

“Người mặc đồ đen?”

Kiều Thời Khiêm lại kinh ngạc.

Sự hỗn loạn bắt đầu ở Las Vegas đêm qua thực ra có liên quan đến anh ta, ở một khu vực chiến sự như vậy, chỉ cần có náo loạn, đám chiến binh kia nhất định sẽ cắn như chó điên.

Khi đó, chỉ cần anh xuất hiện và cứu cô gái, cô sẽ xấu hổ đuổi anh đi ngay sau đó.

Nhưng, điều gì đã xảy ra với Ôn Cận này? Làm thế nào mà có rất nhiều người đột nhiên xuất hiện để bảo vệ họ?

Sắc mặt Kiều Thời Khiêm vô cùng ảm đạm: “Kiểm tra, ai đang giúp bọn họ?”

“Tôi đã kiểm tra. Cận Cận đã từng bỏ ra một triệu trên Internet để thuê một kẻ g.i.ế.t người bảo vệ họ. Kẻ g.i.ế.t người này tuyên bố đứng số một trên trang web đó.”

“Hì hì …” Kiều Thời Khiêm chế nhạo: “Những thứ đó anh tin?”

Phụ tá: “…”

Tôi thực sự không tin điều đó!

Nhưng ta không tin, những người áo đen kia từ đâu đến, lúc đó còn có tài thiện xạ, nói thật, người trong tay hắn có thể không mạnh như vậy.

Người trợ lý nhanh chóng biến mất vào màn đêm.

Mà người đàn ông trong xe, nhìn chằm chằm vào đống đổ nát phía trước, từ kẽ răng cũng tạc ra một cái tên: “Ôn Cận…”

——

Hủ Hủ không thể ngủ ngon trong đêm hôm đó.

Trong một lúc, những gì cuộn trào trong tâm trí cô là cảnh Las Vegas bị tàn phá bởi tiếng s.úŋg, và một lúc, những ngón tay mảnh khảnh xinh đẹp ấy đang cầm lá bài trước mặt cô, hai hình ảnh này đan xen và lưu giữ trong tâm trí cô. Sự thay thế.

Cho đến cuối cùng, chủ nhân bàn tay đột nhiên nghiêng người, hơi thở trong trẻo quen thuộc xông về phía cô, cô nhìn rõ khuôn mặt.

Nhưng, đẫm máu!

“Không, Hoắc Tư Tước !”

Cuối cùng cô ấy cũng thức dậy sau giấc ngủ và hét lên.

Ánh mặt trời chói chang, ngoài cửa sổ sắc trời cũng đã sáng, sau một tia ánh sáng vàng nhạt từ bên ngoài chiếu vào, cả căn phòng rực rỡ đến mức khiến cô có chút khó chịu.

Thì ra trời đã hửng sáng.

Cô đầy mồ hôi lạnh nằm trên giường một lúc, sau đó mới chậm rãi đứng dậy đi vào phòng tắm.

Giấc mơ này thực sự vô lý và gây sốc.

Nhưng, những thứ đó có thực sự thiếu?

Hủ Hủ lấy tay dội một gáo nước lạnh vào mặt, nghĩ lại những gì đã nhìn thấy trong sòng bạc đêm qua, cậu không kiềm chế được mà nhảy dựng lên.

Mười phút sau, Ôn Cận Ngôn bước vào, còn mang theo một chút gì đó để ăn.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 739


Chương 739

“bạn đang làm gì đấy?”

“Hả? Tôi … tôi vừa dậy, tôi sẽ thay quần áo ngay.” Hủ Hủ đang ngồi xõa tóc hồi lâu trong nhà vệ sinh, đột nhiên nhìn thấy người này đi vào, trong lòng hoảng sợ không thôi. cô ấy đã quay lại ngay lập tức.

Bé ngoan, sao anh ấy vào, không gõ cửa à?

Nhìn đầu tóc bù xù trong gương, khuôn mặt xanh xao lại càng thêm giống người, Ôn Hủ Hủ rất khó chịu.

Sao lại thấy anh ta giống như một bóng ma vậy?

Cô nhanh chóng bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Và ý nghĩ này, trước mặt cậu em trai này trước giờ chưa từng có.

Ôn Cận Ngôn sau khi nhìn cô rụt người lại, anh cũng không phản ứng gì nhiều, đặt bữa sáng đã mua lên bàn cà phê, cầm điện thoại đặt trên bàn nhỏ bên cửa sổ rồi ngồi xuống.

“Tối hôm qua em có sao không?”

“Không sao đâu.”

“À, sáng sớm tôi chỉ nghe thấy động tĩnh của Trung Quốc, lúc đó điện thoại của anh còn chưa mở máy nên không sao. Ồ, đúng rồi, viên đạn hơi bắt mắt. Nó xuất thân từ quân đội, nhưng nó không phải là vũ khí mới nhất hiện nay. người lính. ”

Thông tin nhận được điện thoại ban đầu là nói về chuyện tối hôm qua, khi gần kết thúc, tài năng này đột nhiên nhắc tới.

Nhân tiện, tôi cũng đính kèm một bức ảnh.

Quân đội?

Anh nhíu mày, bấm vào tấm ảnh, đang định xem kỹ lại, lúc này, cửa phòng tắm đột nhiên mở ra một tiếng lách cách.

“Tiểu Cận, khi nào chúng ta đi Dirk?”

Hủ Hủ đi ra từ bên trong, sau khi dọn dẹp thì tổng thể nổi hơn hẳn, buộc đầu bóng đơn giản nhất, với sơ mi trắng và quần short denim.

Nhìn thoáng qua, đôi chân mảnh mai trắng như tuyết, xương đòn thanh tú thấp thoáng trong tà áo, giống như đóa hồng trắng nở ngoài cửa sổ, quyến rũ mê người, nhưng không mất đi sức sống trẻ trung.

Cận thần khẽ lay động.

“Hay là, chúng ta cần tìm hiểu trước, anh ta sống ở đâu? Có muốn gọi điện thoại cho anh ta trước không? Ngày hôm qua lộn xộn như vậy, tốt hơn hết là nên liên lạc với anh ta trước, không phải sao?”

Hủ Hủ không để ý đến ánh mắt của anh, sau khi từ phòng tắm đi ra, cô nghĩ hôm nay phải làm gì, trong đầu cô, cuộc gặp gỡ này đều là do nó sắp xếp.

Thu hồi ánh mắt liếc nhìn đồ vật mua về: “Ăn sớm trước đi.”

“Ồ tốt.”

Hủ Hủ nghe đến đây là thấy thèm lắm rồi.

Vì vậy, sau khi thu dọn sớm những thứ đó từ bàn cà phê, cô tự nhiên đi đến chiếc bàn nhỏ nơi anh đang ngồi.

Nơi này sớm không phong phú, chủng loại cũng sẽ đặc biệt ít, bởi vì người ở đây không quen ăn điểm tâm, thích cuộc sống về đêm, buổi sáng rất thích ngủ, bữa cơm này đương nhiên tránh không được.

Hủ Hủ cũng biết trước rồi mới đến.

Tuy nhiên, khi cô mở túi ra và thấy trong đó chỉ có một ít bánh mì dẹt và vài miếng thịt bò nướng, cô đã im lặng một lúc.

“Và đó là tất cả?”

“Vậy thì em muốn ăn gì? Không phải nước Mỹ.” Cận Cận Ngôn thực sự làm cô bực bội.

Hử Hử: “…”
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 740


Chương 740

Được rồi, thế này thì ăn đi.

Cô tự tay lấy ra cái bánh mì dẹt, vốn dĩ muốn học TV để cuộn thịt bò nhanh vào.

Tuy nhiên, không biết có phải tay cô ấy quá ngu hay có vấn đề gì với chiếc bánh mà cô ấy không thể cuộn nó dù có khéo đến đâu, và một chiếc bánh ngon lành đã bị hỏng vì cô ấy.

“Hừ! Cái quái gì thế này? Sao không biết làm?”

Cận ngồi đối diện nghịch điện thoại: “…”

Một lúc sau, anh đặt điện thoại xuống, đeo đôi găng tay dùng một lần bên cạnh, anh lấy chiếc bánh và miếng thịt bò.

Hủ Hủ nghiêm túc nhìn.

Nhưng tôi phát hiện đây là chiếc bánh không nghe lời của cô, sau khi đến tay anh, cô rất ngoan ngoãn. bánh đã sẵn sàng.

“Không sao đâu.” Cận Cận Ngôn đẩy chiếc bánh lên, tháo găng tay ra.

Hủ Hủ ngẩn người.

Đột nhiên, đôi mắt cô như bị cắm rễ, nhìn chằm chằm vào tay anh: “Tay anh bẩn rồi, anh lấy khăn giấy ướt lau cho em đi.”

Sau đó cô ấy đứng dậy nhanh chóng và đi lấy một gói khăn giấy ướt.

Ôn Cận Ngôn không để ý dị thường, cô cầm lấy, anh rất tự nhiên lấy ra hai cái, sau đó đưa tay lau.

Quả thực là một đôi bàn tay rất đẹp, các ngón tay dài và thẳng, các khớp xương cân đối, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, lại càng giống như một chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, mỗi ngón tay đều sạch sẽ và tròn trịa, rất ánh sáng bóng đẹp.

Hủ Hủ có tiếng “vo ve” trong đầu!

Tối hôm qua, bởi vì có quá nhiều người, cô thật sự không nhìn rõ như vậy.

Hơn nữa, nó quá lố bịch, và cô tự hỏi liệu mình có bị lóa mắt không?

bây giờ thì sao?

Hủ Hủ nhìn chằm chằm vào đôi tay này trong giây lát.

Ôn Cận Ngôn nhíu mày: “Nhìn cái gì vậy? Còn không mau ăn? Ăn xong đi nhanh lên.”

Hử Hử: “…”

Cuối cùng, lúc này cô mới thu hồi ánh mắt, sau đó cúi đầu cầm lấy miếng thịt bò bọc lại, ăn một ngụm lớn.

Không, hẳn không phải là thật, vẫn phải là ảo giác của cô.

Khi đập vào miệng, cô vẫn đang tự nhủ rằng điều này không thể là sự thật, chắc là cô bị ảo giác, hoặc một số lý do khác.

Yeah, làm sao bạn có thể tin được?

Những ký ức đã bị xóa.

Hơn nữa, đây là em trai của cô, tại sao cô lại cho rằng dưới lớp vỏ này còn có người khác? Thật là nực cười!

Hủ Hủ một lần nữa phủ nhận ý tưởng viển vông này.

Sau nửa giờ, cả hai cuối cùng cũng khởi hành từ khách sạn.

“Dirk nói, lần này chúng ta trực tiếp đến công ty của anh ấy, hẳn là không có chuyện gì, đúng không?” Khi Ỷ Hử lên xe, do bóng dáng ngày hôm qua nên không nhịn được hỏi lại.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 741


Chương 741

Cận gật đầu, nhàn nhạt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thực sự không có nguy hiểm nào nữa.

Trong sòng bạc đêm qua, hai người bạn của anh chết và người còn lại bị thương, mặc dù anh không gây ra, nhưng theo logic mà nói, họ sẽ không làm phiền anh nữa.

Hai người nhanh chóng đến công ty dầu nổi tiếng trên một chiếc taxi.

“Xin chào, tôi là Nancy đến từ công ty Lâm Ân. Tôi đến đây để tìm ông Dirk của bạn.”

“Thì ra là cô Nancy, mau tới đây đi, phu quân của chúng ta đã đợi cô rất lâu rồi.”

Chắc chắn, khi Hủ Hủ và bọn họ đến cửa công ty này chỉ báo nhà của mình, nhân viên công ty lập tức đưa cô đến gặp Dirk.

Hủ Hủ vui vẻ.

Vài phút sau, khi cô ấy cuối cùng cũng gặp được ông trùm dầu mỏ, mọi chuyện đã diễn ra tốt đẹp.

“Cô Nancy, lần này nhờ có cô mà tôi đã giành được mỏ dầu từ hai người bạn của mình. Bằng cách này, chúng tôi không chỉ ký vào hóa đơn của công ty cô mà còn cho cô phần của cô. Thế nào?”

Chà!

Hủ Hủ Phát điên lên!

Không ngờ, cô thực sự trở thành một tiểu thư nhà giàu.

Cô ngây ngất liếc nhìn cậu em đi theo sau, cầm ngay hợp đồng ra vào ký với ông trùm dầu khí.

Sau khi ký hợp đồng, bước tiếp theo là thanh toán.

Hử đến phòng tài chính của công ty này để lấy lại séc.

“Tiểu Cận, ở đây chờ một lát, ta sẽ đến phòng tài vụ của bọn họ thu tiền.”

“Đồng ý…”

Ôn Cận Ngôn đang ngồi trên sô pha nghịch điện thoại di động, nhàn nhạt “Ừ”, nói rằng mình không có vấn đề gì.

Hủ Hủ đi xuống.

Tuy nhiên, cô không ngờ rằng khi đang thu tiền tại phòng tài chính của công ty này thì bên ngoài có tiếng nổ lớn, tòa nhà rung chuyển dữ dội.

“A! Chuyện gì xảy ra? Bên ngoài làm sao vậy?”

“Đó là một vụ nổ! Có một cuộc chiến khác bên ngoài!”

Người này thực sự đã sử dụng từ “bạn”.

Vậy là chỉ trong một giây, ở đây đã xảy ra một đống cháo lộn xộn.

Hủ Hủ cũng bị sốc, sau khi vội vàng cất tờ séc và hợp đồng đã nhận được vào túi xách, cô co chân chạy ra ngoài.

Nhưng mà, ở đây đông người quá, cô còn chưa chạy ra cửa, Kiều Kiều đứa nhỏ đã bị ép qua một bên.

Và, đáng sợ nhất là đạn từ bên ngoài cũng bay vào.

“bùm -”

Hủ Hủ nhìn thấy một nữ tử tóc vàng rơi xuống trước mặt, đầu bắn thẳng qua đầu, vừa nôn vừa bịt miệng tại chỗ.

Kinh khủng thật!

Đây là nơi gì? Công ty lớn như vậy có thể bị tấn công?

Chân Hử run lên, nỗi sợ hãi trong lòng như lan ra,
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 742


Chương 742

Không, cô ấy không thể chết ở đây, cô ấy phải trốn thoát.

Và Cận Cận.

Vâng, anh trai cô ấy vẫn đang ở trên lầu.

Nàng đang bối rối thành chảo cháo, vừa nghĩ tới này đột nhiên cảm giác được một tia sức lực, vừa đứng lên liền loạng choạng chạy về phía trước.

Tuy nhiên, khi cô vừa lao tới, đột nhiên có một bóng người từ cửa sổ của văn phòng này nhảy vào, anh ta nhìn thấy cô liền đi tới và nắm lấy tay cô.

“Nancy, đi nào, anh đưa em đi chơi.”

“A? Kiều Thời Khiêm? Anh … sao anh lại ở đây?” Hủ Hủ nhìn lại, thấy người này, cô kinh ngạc hỏi.

Nhưng mà Kiều Thời Khiêm lại không giải thích với cô, anh chỉ dùng một tay nắm lấy eo cô, sau đó Ôn Noãn Noãn không có phản ứng gì.

Cùng với cô, anh lại trốn thoát khỏi khung cửa sổ đó.

Sự thay đổi này đến quá nhanh, não Hủ Hủ không kịp tiêu hóa.

Mãi cho đến khi Kiều Thời Khiêm lại đưa cô lên xe, lái một đoạn đường dài, cô mới hồi phục thần trí trong xe như lần đầu tiên từ trong mộng tỉnh lại.

“Anh đưa tôi đi đâu vậy? Anh trai tôi vẫn còn ở bên trong. Dừng lại, điều khiển xe trở về! Nhanh lên!”

Vừa tỉnh dậy, cô lập tức la hét ầm ĩ, yêu cầu người đàn ông điều khiển xe quay trở lại nhanh chóng.

Nhưng Kiều Thời Khiêm làm sao có thể nghe lời cô?

Cuối cùng anh ấy đã giải cứu cô ấy, và bây giờ cô ấy sẽ quay trở lại. Điều đó không có nghĩa là đưa cô ấy đến cái chết vô ích sao?

Kiều Thời Khiêm khóa cửa xe lại: “Nancy, nghe anh nói, bên đó nguy hiểm lắm, anh rời khỏi đây trước đi, anh của em, em tìm người cứu anh ấy.”

“Không cần! Mau dừng lại, nhanh lên!”

Hủ Hủ rốt cuộc rống lên, lúc này, nàng như người điên.

Cùng lúc đó, trong tòa nhà đó, Ôn Cận Ngôn cuối cùng từ đống tường đổ nát trên lầu đi tới phòng tài chính, chứng kiến hai người thoát ra từ cửa sổ, hắn đứng ở nơi đó, máu chảy ròng ròng. .

Vừa rồi, lẽ ra hắn có thể trốn thoát dễ dàng.

Trong văn phòng đó, cửa sổ hướng ra không gian thoáng đãng bên ngoài.

Tuy nhiên, anh ta không trốn thoát, thay vào đó anh ta đứng dậy và lao từ trên cao xuống ngay khi vừa đứng dậy, mặc cho những khối bê tông cốt thép phía trên đầu liên tục rơi xuống.

Nhưng cuối cùng, đây là điều gì đang chờ đợi anh ấy?

Đôi môi mỏng của anh hiện lên ý cười sâu xa, anh cảm thấy máu ở mắt phải sắp tràn lên hốc mắt, anh xé kính trên mặt ra, không chút do dự ném xuống đất.

Sau đó, anh ta cũng cởi bỏ những thứ trên mặt mình!

Đó là một khuôn mặt khác, có chút tái nhợt, nhưng đường nét trên khuôn mặt đều là vẻ đẹp trời sinh, lạnh lùng khác biệt, tinh xảo hoàn mỹ, nếu không phải lúc này trên trán đã chảy ra máu.

Anh định ném thứ này xuống đất.

Sau đó, anh ta bỏ đi không ngoảnh lại.

——

Hủ Hủ đến đây muộn hơn nửa tiếng.

Kiều Thời Khiêm vẫn không muốn, cuối cùng cô cũng chán ghét, giơ tay bắt đầu đập cửa kính chảy máu, sau đó anh thỏa hiệp đuổi cô trở về.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 743


Chương 743

Điều gì có thể xảy ra trong nửa giờ?

Rất nhiều thứ.

Ví dụ như cuộc tấn công bất ngờ này, nửa giờ sau, khi quay lại đây lần nữa, cô thấy nó đã dừng lại, chỉ còn lại tòa nhà hoang tàn.

Trên mặt đất cũng có những con người bằng xương bằng thịt.

Anh trai cô ấy đâu?

Hủ Hủ nhìn thấy cảnh này, lập tức chạy tới: “Anh của em? Hả? Anh của em đâu? Ai trong số các người đã nhìn thấy anh của em?”

Cô hỏi như thể phải bắt người như một kẻ điên.

Đáng tiếc, ở đây không ai biết, hoặc là lúc lâm nguy cũng không ai để ý tới.

Hủ Hủ suy sụp, cô tuyệt vọng lao vào đống đổ nát, cố gắng chui vào tìm anh trai.

Kiều Thời Khiêm nhìn thấy sau lưng, vội vàng chạy tới ngăn cản: “Nancy, đừng đi vào, còn có…”

“Ngươi cút đi! Ta không muốn nhìn thấy ngươi, ngươi đối với ta đi bao xa!”

Đột nhiên, cô gái nằm trong đống đổ nát quay đầu lại, hung hăng nhìn anh!

Đôi mắt cô đỏ bừng, trên mặt đầy nước mắt, nhưng lúc này, Kiều Thời Khiêm lại rõ ràng trong mắt cô hiện lên sự hận thù của chính mình.

Sự thù ghét?

Kiều Thời Khiêm lập tức sững sờ ở đó, hồi lâu, anh ta thậm chí không dám tiến lên một bước.

Hủ Hủ vào tìm người.

Lúc này, thật sự không thể tìm thấy người bên trong, trong cuộc tấn công đó, bọn bạo loạn chiến tranh đã sử dụng rất nhiều bom, và hầu như tất cả đều phát nổ khiến nó không thể nhận ra được, ngoại trừ khối bê tông cốt thép bị sập thì không có gì trong đó. Lên.

Nhưng Hủ Hủ không bỏ cuộc.

Cô ấy từng bước nhìn vào bên trong, không có dụng cụ thì sẽ dùng tay lập kế hoạch, nếu không vượt qua được, cô ấy sẽ quỳ trên mặt đất và bò tới.

Cuối cùng, tôi làm cho mình xấu hổ, cả trên cánh tay và bắp đùi lộ ra đều có thương tích.

“Bạn đang làm gì trên đó?”

Ngay khi cô chuẩn bị khoan qua bể nước và điện bị rơi và đi đến văn phòng ban đầu của Dirk trên tầng cao nhất, một tiếng hét quen thuộc đột nhiên vang lên bên dưới.

“gì?”

Hủ Hủ đang nằm trên đường ống điều hòa thì run lẩy bẩy.

Phải bốn năm giây sau mới thấy cô ấy từ từ quay đầu nhìn xuống.

Đó là một người quen thuộc, anh ta ngẩng đầu nhìn cô, anh ta cũng nhếch nhác, trên trán thậm chí còn có thể nhìn thấy vết máu, tuy nhiên lúc này trong mắt anh ta mới có ánh sáng.

“Tiểu Cận, hóa ra là ngươi không sao, được rồi … hừ ~~~”

Hủ Hủ cuối cùng cũng khóc.

Cô vừa ôm ống điều hòa, một người lớn chừng hai mươi tuổi, lúc này, cô đang khóc như một đứa trẻ.

Quả thực, sự đổ vỡ của người lớn đôi khi chỉ chớp nhoáng như vậy.

Trên có thể tăng lên, và phải mất rất nhiều công sức để có được người phụ nữ này xuống từ trên cao.

Không biết vừa rồi cô ấy leo lên bằng cách nào?
 
Back
Top Dưới