Ngôn Tình Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo

Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 684


Chương 684

“Ừm, ý của cháu gái tôi là nếu cậu đã đính hôn với Lạc tiểu thư, vậy sau này chắc chắn sẽ kết hôn, sau khi kết hôn nhất định sẽ sinh thêm con, vậy đến lúc đó hai đứa nhỏ phải làm sao?”

Thời khắc mấu chốt, Đỗ Hoa Sênh vẫn không quên giúp cháu gái bổ sung đầy đủ lời nói của Ôn Hủ Hủ.

Kết quả độ cong khóe miệng Hoắc Tư Tước càng lúc càng kéo cong hơn.

“Không, tôi sẽ không sinh thêm con.”

“!!!”

Vài giây sau, cả Ôn Hủ Hủ và Đỗ Hoa Sênh đều mở to hai mắt chằm chằm vào người đàn ông này.

Bọn họ có bị lãng tai không?

Thế mà có thể nghe được những lời này từ trong miệng hắn.

Tuy nhiên không thể phủ nhận sau khi Ôn Hủ Hủ nghe thấy vậy, trong lòng cô rất vui vẻ, mấy ngày nay luôn lo lắng cho bọn trẻ và còn mơ hồ về nhiều chuyện, nhưng hiện tại mọi chuyện dường như đã được quét sạch.

——

“Ôn Hủ Hủ, xem con làm được chuyện tốt gì!”

Sau khi trở về từ quán cà phê, Đỗ Hoa Sênh lập tức chửi Ôn Hủ Hủ một trận.

Ôn Hủ Hủ làm sao dám cãi lại chứ?

Cô chỉ ngoan ngoãn đứng ở trước mặt cậu mình, mà không dám nói chuyện này ngay từ đầu vốn dĩ là ông ấy bảo cô trở về, còn có ảnh Mặc Bảo bị “ngược đãi”.

Cũng đều là những gì ông ấy đã gửi cho cô.

Không nói, chết cũng không nói, nếu không sau này cô đừng nghĩ bước vào cửa này được.

Quả nhiên sau khi chửi một trận, Đỗ Hoa Sênh đã cảm thấy thoải mái, lúc này mới nghe được ông ấy nói đàng hoàng.

“Nếu đây chỉ là chuyện nhầm lẫn linh tinh, vậy con cũng đừng giành bọn trẻ nữa, dù sao con cũng không giành được.”

“Vâng, cậu.”

“Vậy tiếp theo còn định làm gì? Cậu nghe nói con đã mua lại căn nhà cũ của gia đình mình?”

“Đúng vậy, vốn dĩ mấy ngày trước phải đi ký hợp đồng, nhưng bởi vì chuyện này mà trì hoãn lại, nếu hiện tại đứa nhỏ không sao thì con sẽ đi làm cho xong thủ tục, sau đó… sau đó, cậu, con muốn mua một ngôi nhà mới cho cậu.”

Ôn Hủ Hủ nói kế hoạch sắp tới của mình cho cậu cô nghe, ngập ngừng nói ra ý muốn mua cho bọn họ một chỗ ở mới.

Cô vẫn luôn lo lắng về chuyện này.

Thế nhưng khi cô vừa nói xong, Lưu Bội ở bên ngoài lập tức đi vào.

“Mua nhà mới gì? Tôi thèm tiền của cô sao? Đỗ Hoa Sênh, chuyện này chỉ dừng lại ở đây, sau này ông mà còn tham gia vào nữa thì đừng trách tôi ly hôn với ông!”

Bà giận dữ gầm lên, sau đó đóng sầm cửa đi ra ngoài.

Ôn Hủ Hủ và Đỗ Hoa Sênh chết lặng, một lúc lâu cũng không có bất kỳ thanh âm nào.

Đỗ Hoa Sênh đương nhiên biết vì sao vợ mình lại nổi giận như hế, con gái của bọn họ đã chết, tuy rằng sau này đã chứng minh quả thật không liên quan đến gì Hoắc gia, nhưng cho bây giờ vẫn chưa tìm được hung thủ thật sự.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 685


Chương 685

Làm sao bà có thể chấp nhận cháu gái gián tiếp dẫn đến cái chết của con gái mình và vẫn có thể duy trì mối quan hệ thân thiết với gia đình của họ chứ?

Đỗ Hoa Sênh quay đầu lại, nhìn thấy cô gái đứng ở phía sau ông ấy đã cúi đầu, nước mắt giàn giụa trên mặt, ông ấy cũng chỉ có thể cắt răng chịu đựng..

“Sau này đừng nói mấy lời như vậy nữa, con đi đi, làm xong việc thì trở về sớm một chút.”

Sau đó ông ấy lăn xe lăn của mình và rời đi.

Ôn Hủ Hủ ngẩng đầu rưng rưng nhìn bóng lưng ông ấy, cô cảm thấy trong lồ ng ngực mình như có thứ gì đó nặng nề đè nén, làm cho cô không thể thở nổi.

Cô đã biết chuyện này sẽ không dễ được tha thứ như vậy.

Thấy chưa.

Cho nên cô nhất định phải tìm ra hung thủ thật sự g iết chết Đỗ Như Quân!

Tại sao lại giết Đỗ Như Quân vào thời khắc mấu chốt đó? Đỗ Như Quân lên mạnh dẫm móc nối với Cố Hạ như thế nào? Hai người họ không hề biết nhau.

Hơn nữa còn có một điểm đáng ngờ lớn nhất chính là nếu bản thân Đỗ Như Quân đã thích Hoắc Tư Tước, vậy vì sao cô ta còn phải đi một vòng tròn lớn như vậy, đi trộm bản thảo và giấy viết thư của Ôn Hủ Hủ để giúp đỡ Cố Hạ đạt được mục đích?

Tại sao vậy?

Ôn Hủ Hủ cảm thấy đằng sau chuyện này chắc chắn đang cất giấu một bí mật lớn hơn.

——

Buổi chiều, Ôn Hủ Hủ đi đến nhà họ Ôn.

Đây cũng là khu phố cổ, mấy năm nay thành phố A phát triển nhanh chóng, toàn lực xây dựng khu đô thị mới, về cơ bản khu phố cổ kia cũng đã xuống dốc, cho nên không có ai còn đi tới đó.

Lúc Ôn Hủ Hủ bắt taxi tới khu đó khiến tài xế rất kinh ngạc.

“Tiểu thư, cô chắc chắn là muốn đi nơi này sao? Không có ai sống ở đây cả. ”

“Ừm, có chút việc.” Ôn Hủ Hủ nhàn nhạt trả lời.

Cô có thể không đi sao?

Ôn gia ở đó, cho dù xuống cấp thì đó cũng là nhà cô.

Ôn Hủ Hủ đi tới cửa nhà cũ.

“Xin hỏi… Cô là cô Ôn phải không? Tên tôi là Hạ Bác Lâm, tôi có hẹn với cô.”

Nhìn thấy cô xuống xe, có lẽ từ khí chất của cô mà ông ta đoán được cô chính là người Ôn gia, vì thế một người đàn ông trung niên đứng cạnh nhà họ Ôn ngay lập tức chào hỏi.

Ôn Hủ Hủ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía ngôi nhà phía sau ông ta.

Đây chính là ngôi nhà mang theo toàn bộ quá trình trưởng thành của cô, cho dù nó không đẹp bằng ngôi nhà cũ của Hoắc gia khi bọn họ tới nơi đây.

Tuy nhiên, cô vẫn thích nó.

Ôn Hủ Hủ đã ký hợp đồng với người bán nhà ngay tại chỗ.

Và điều làm cho cô voi cùng bất ngờ và vui mừng chính là người bán này còn nói cho cô biết một chuyện, bởi vì năm đó khi ông ta đấu giá được ngôi nhà, vốn định đầu tư, ai mà ngờ mấy năm nay thành phố chú trọng phát triển khu đô thị mới, chỗ này đã không được đáng giá cao nữa.

Cho nên mặc dù ông ta đã mua căn nhà này từ lâu, nhưng vẫn chưa từng thay đổi gì.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 686


Chương 686

Nó không thay đổi gì, vậy thì càng tốt.

Ôn Hủ Hủ kích động đẩy cánh cửa lớn bước vào, đã gần bảy năm cô không tới đây.

Đúng là tuy đã cách sáu bảy năm, nhưng đồ vật bên trong thật sự không có bất kỳ thay đổi nào, vườn, phòng ốc, ngay cả đồ trang trí và đồ dùng gia dụng vẫn y như năm đó bọn họ rời đi.

Sự khác biệt duy nhất là nó đã phủ đầy bụi bặm.

Ôn Hủ Hủ mang theo sầu muộn bước từng bước vào, đầu tiên cô đi dạo dưới lầu, sau đó lại lên lầu nhìn thoáng qua phòng ba mẹ, phòng của mình, còn phòng Đỗ Như Quân cách vách cô…

Đỗ Như Quân?

Đáy lòng cô bỗng nhiên giật giật, một lát sau, cô đẩy cánh cửa đi vào.

Phòng Đỗ Như Quân thật ra lớn như Ôn Hủ Hủ cô, lúc trước Ôn gia bọn họ đón cô ta tới đây ở, thật sự không có đối xử tệ bạc với cô ta, cái gì cũng đều có như tiểu thư thật sự của Ôn gia giống như Ôn Hủ Hủ cô đây.

Ôn Hủ Hủ đi tới căn phòng này.

Trong căn phòng này cũng phủ đầy bụi bặm, chỉ khác là nó voi cùng bừa bộn, ngoại trừ ghế sofa nhỏ và giường chất đầy đồ đạc.

Ngay cả cái bàn cũng bừa bộn.

Đỗ Như Quân, hình như ở nhà bọn họ vẫn luôn như thế.

Ôn Hủ Hủ chỉ có thể giẫm chân đi vào, tùy tiện nhìn một chút, cũng không định tìm kiếm cái gì, nhưng không ngờ tới khi cô lật lật mớ sách lộn xộn trên bàn kia.

Vậy mà lại phát hiện một quyển nhật ký có khoá ở ở dưới một chồng sách.

“Đây là cái gì?”

Cô rút nó ra, cảm thấy có chút kinh ngạc.

Loại sổ này rất phổ biến khi bọn họ học trung học, làm bằng giấy nhưng bên cạnh sẽ có một cái khóa nhỏ, có rất nhiều cô gái thích mua.

Sau khi mua về sẽ được sử dụng để ghi lại một số nhật ký của riêng mình, bí mật nhỏ hoặc bất cứ điều gì.

Vậy trong cuốn sổ tay này của Đỗ Như Quân cất giấu thứ gì?

Ôn Hủ Hủ cuối cùng vẫn không chống lại được sự tò mò, dùng một cây kẹp bướm để mở khóa cuốn nhật ký này ra.

【17.3, chỗ cũ, bản thảo thứ hai của Ôn Hủ Hủ. 】

【25.3, chỗ cũ, bản thảo thứ ba của Ôn Hủ Hủ. 】

【2.4, chỗ cũ, bản thảo thứ tư của Ôn Hủ Hủ. 】

……

Ôn Hủ Hủ khiếp sợ đến trợn mắt há hốc mồm!

Điều đó có nghĩa là gì? Tại sao nhật ký của người phụ nữ này đều ghi lại bản thảo của cô? Đỗ Như Quân đang làm cái quái gì vậy?

Ôn Hủ Hủ kích động đến mức tay chân run rẩy, lập tức lật từng trang nhật ký cho đến trang cuối cùng, cô phát hiện cả một quyển đều ghi chép về chuyện bản thảo của cô.

Đỗ Như Quân thậm chí còn viết tên của những cuốn sách của Ôn Hủ Hủ vào thời điểm đó.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 687


Chương 687

Và ngày tháng cũng rất đều đặn, trung bình một tuần một lần, lần nào cũng sẽ có một chỗ cũ.

Chỗ cũ là gì?

Rốt cuộc Đỗ Như Quân có ý gì? Có phải cô ta muốn gửi bản thảo của cô đến đó không? Tại sao cô ta lại làm thế? Có ai đang chờ cô ở chỗ cũ đó sao?

Cho nên cô ta đã đánh cắp bản thảo của mình từ khi đó?

Vậy cô ta sẽ đưa nó cho ai?

Cố Hạ?

Không, không thể nào, khi đó Ôn Hủ Hủ vẫn chưa kết hôn với Hoắc Tư Tước, mà Đỗ Như Quân cũng đang ở Ôn gia bọn họ, sao cô ta lại làm chuyện như vậy?

Đầu óc Ôn Hủ Hủ hoàn toàn hỗn loạn, làm cho cô không cách nào bình tĩnh được.

May mắn thay, sau khi lật lại, trên trang chủ của cuốn nhật ký này, cô thấy một số điện thoại, ngay trên vỏ của nó, mặc dù rất bí mật.

May mắn khi lật tới lật lui, cô nhìn thấy một số điện thoại trên trang đầu tiên của cuối nhật ký, mặc dù nó rất bí mật.

Nhưng mà vẫn bị cô nhìn thấy.

Ôn Hủ Hủ lấy di động ra gọi tới số máy này…

“Xin chào, Lam Sắc Yêu Cơ, bạn muốn đặt phòng sao?”

“……”

Khi trong điện thoại truyền đến giọng nói mềm mại làm cho Ôn Hủ Hủ nhất thời không kịp phản ứng.

Lam Sắc Yêu Cơ?

Nơi đó là gì? Đặt phòng? Có phải là khách sạn không?

“Sao lại không nói gì vậy? Muốn đặt phòng thì tranh thủ sớm, nếu không đêm nay sẽ không còn phòng.” Người trong điện thoại không nghe thấy âm thanh trong một lúc lâu, người nọ bắt đầu thiếu kiên nhẫn, định cúp máy.

Ôn Hủ Hủ nghe vậy, lúc này mới phục hồi tinh thần lại.

“Xin lỗi, tôi muốn hỏi một chút, chỗ cô có phải là khách sạn không?”

“Khách sạn gì?” Chỗ tôi là một câu lạc bộ đêm, thật nực cười, cuộc gọi quấy rối đã đến với tìm rồi.”

Sau đó người nhận điện thoại này cuối cùng “tút tút” một tiếng cúp máy.

Ôn Hủ Hủ ngẩn người.

Đó là một câu lạc bộ đêm?

Đỗ Như Quân mới 17, 18 tuổi đã đến hộp đêm? Cô ta đúng là lợi hại!

Vậy cô ta đến câu lạc bộ đêm để tìm ai? Cũng không đến mức cầm những bản thảo của cô đến đó tìm người bán lấy tiền chứ? Bản thảo của cô, mặc dù nổi nhưng không có nghĩa là cô ta có thể kiếm tiền ở những nơi như vậy.

Ôn Hủ Hủ quyết định buổi tối vẫn nên đến hộp đêm gọi là Lam Sắc Yêu Cơ này xem sao.

Đồng thời, cô cũng tìm thấy một bông hồng màu xanh thực sự trong cuốn nhật ký này.

——

Hôm nay Lạc Du nghe được tin Ôn Hủ Hủ đã được thả về nhà, buổi tối cô ta đi đến vịnh Thiển Thủy.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 688


Chương 688

Trong khoảng thời gian này, bởi vì quan hệ giữa hai đứa nhỏ kia với cô ta trở nên xấu đi, vì thế mẹ cô ta đã đưa ra chủ ý cho cô ta, bình thường không có việc gì thì làm thêm chút bánh ngọt đưa qua cho bọn trẻ.

Tất nhiên đây không phải là thứ cô ta làm.

Đó là mẹ cô ta.

Lạc Du mang theo mấy thứ này tới đây, nhưng trước khi cô ta đi vào, cô ta nhìn thấy có hai cái đầu nhỏ xì xầm trong vườn hoa.

“Ba đã thả mẹ về chưa?”

“Thả rồi, em đã gọi điện thoại cho ông cậu, ông ấy đích thân đến bệnh viện tìm ba.”

Đó là giọng nói của Mặc Bảo, giòn tan rất dễ nghe.

Hoắc Dận ở bên cạnh em trai, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Lần này đều trách kế hoạch của hai bọn họ tính sai, cho nên mới khiến mẹ phải chịu khổ như vậy, nếu như mẹ không được cứu về, cho dù thế nào bọn họ cũng không thể an tâm.

“Vậy sau này ba sẽ không tìm mẹ gây phiền toái nữa chứ?”

“Chắc là không, sáng nay ông cậu dẫn theo mẹ đi tìm ba, bọn họ hẹn ở một quán cà phê, lúc em thấy mẹ đi ra rất vui vẻ.”

Mặc Bảo nói tin tức mình theo dõi tỉ mỉ cho anh trai.

Lạc Du đứng cách đó không xa nghe thấy, tay cô ta xách hộp thức đột nhiên siết chặt lại.

Rất vui?

Chẳng lẽ đây chính là câu trả lời của Hoắc Tư Thước cho Lạc Du cô ta sao?

Người đàn bà kia không phân biệt đúng sai bôi nhọ cô ta, còn cùng bạn xấu của cô ta đánh cô ta, cuối cùng cứ như vậy mà không giải quyết được sao?

Trong lòng Lạc Du tràn đầy lửa giận!

“Ơ? Lạc tiểu thư tới rồi, sao lại đứng đây? Không vào sao?”

Vừa hay lúc này dì Vương đi ra, nhìn thấy Lạc Du đứng ở cửa biệt thự này mà không đi vào, dì ta rất kinh ngạc.

Sắc mặt Lạc Du có chút khó coi.

Tuy nhiên, cô ta cố nhẫn nhịn: “Tiên sinh của các người đã trở lại chưa?”

Chị Vương lắc đầu: “Không, tối nay cậu ấy sẽ không về ăn cơm, vừa gọi điện thoại cho hai vị tiểu thiếu gia.”

Lạc Du: “…”

Hắn không về ăn tối?

Có phải công ty rất bận rộn không?

Lạc Du quyết định đến công ty, bởi vì cô ta muốn chứng thực một chuyện, có phải thuật thôi miên của cô ta xảy ra vấn đề gì hay không?

——

Ôn Hủ Hủ khoảng hơn bảy giờ tối, cô mới tìm được hộp đêm “Lam Sắc Yêu Cơ”.

Đây là một hộp đêm có quy mô bình thường, tọa lạc trên một con phố giao nhau giữa khu phố cổ và khu đô thị mới, người có chút thân phận chắc cũng sẽ không đến nơi như này.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 689


Chương 689

“Tiểu thư, đi mấy người?”

Nhìn thấy Ôn Hủ Hủ tiến vào, lập tức có nữ tiếp viên ăn mặc cực kỳ lộ liễu gợi cảm đi tới.

Tuy nhiên thái độ của cô ta không mấy nhiệt tình.

Ánh mắt nhìn Ôn Hủ Hủ cũng có chút quái dị.

Cũng đúng, cô là một người phụ nữ trẻ tuổi mà tới những nơi như này, ai cũng sẽ cảm thấy rất kỳ quái.

Ôn Hủ Hủ thấy vậy cũng không lòng vòng, mà trực tiếp lấy ra một đóa hoa hồng màu xanh: “Xin hỏi, chỗ các người có cái này không?”

“Hả?”

Nào ngờ, nữ tiếp viên sau khi nhìn thấy bông hoa này, thái độ của cô ta bỗng nhiên thay đổi một trăm tám mươi độ: “Thì ra là bạn của Hoắc gia, nào, bên này mời!”

Sau đó cô ta lắc mông dẫn Ôn Hủ Hủ đi vào trong hộp đêm.

Hoắc gia?

Hoắc gia sao? Ở đây có rất nhiều người họ Hoắc sao? Không phải là người đàn ông đó chứ?

Mí mắt Ôn Hủ Hủ giật giật.

Tuy nhiên cô nhanh chóng phủ định khả năng này, bởi vì người đàn ông kia là ai chứ, quyền thế ngập trời, vương giả đế quốc, hắn thèm chạy đến chỗ như này sao?

Ôn Hủ Hủ thả lòng đi theo nữ tiếp viên lên lầu.

Quả nhiên sau khi đến phòng có khắc một đóa hoa hồng màu xanh mạ vàng trên lầu hai, đẩy cửa ra, cô liếc mắt một cái đã nhìn thấy một người đàn ông đang gác chân.

Lúc này hắn ta đang trái ôm phải ấp, sa đoạ vui vẻ.

Đây là?

Bởi vì hắn ta còn đang nhả nghi ngút khói thuốc, Ôn Hủ Hủ trong chốc lát không thể nhìn thấy rõ mặt của hắn ta, chỉ cảm thấy người này có chút quen thuộc:

Nhưng cô có thể khẳng định người này chắc chắn không phải Hoắc Tư Tước.

“Hoắc gia, tôi dẫn bạn anh tới rồi đây, anh xem đây là ai?” Nữ tiếp viên lúc này cũng đi vào, sau khi nhìn thấy hắn ta, cô ta lập tức đến trước mặt hắn ta lấy lòng giới thiệu.

Một người bạn?

Cuối cùng vị Hoắc gia này trong màn sương khói cũng ngẩng đầu nhìn về phía Ôn Hủ Hủ.

Kết quả, vừa nhìn hai người đều sững sờ.

“Hoắc Kiêu? Hóa ra là cậu?”

Ôn Hủ Hủ lên tiếng trước, cô mở to hai mắt vô cùng khiếp sợ nhìn người đàn ông đã nhìn thấy rõ mặt mũi.

Hoắc Kiêu!

Đúng vậy, người này chính là Hoắc Kiêu!

Con trai của chú út Hoắc Chính Hoa của Hoắc Tư Tước, cũng là một tay ăn chơi nổi tiếng của nhà họ hoắc, một con nghiện, suốt ngày chỉ biết tiêu xài hoang phí của gia đình.

Thì ra vị Hoắc gia này lại chính là hắn ta.

Người trước đây liên lạc với Đỗ Như Quân chính là hắn ta sao?
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 690


Chương 690

Điều này hình như cũng có thể hiểu, Hoắc Chính Hoa không phải vẫn luôn muốn mưu tính vị trí người thừa kế Hoắc gia cho hắn ta sao?

Vậy hắn ta lên kế hoạch sớm như vậy cũng không phải không có khả năng, bảo Đỗ Như Quân trộm bản thảo của cô, sau đó lại sắp xếp Cố Hạ dùng thân phận tác giả của những bản thảo này, lẻn vào bên cạnh Hoắc Tư Tước, từ đó từng bước từng thôn tính Hoắc thị.

Ôn Hủ Hủ nghĩ tới đây, đột nhiên nhìn chằm chằm Hoắc Kiêu, nắm chặt nắm tay đến kêu răng rắc.

Hoắc Kiêu cũng đứng lên, hắn ta đẩy những người phụ nữ đang dựa lên người hắn ta ra, hình như nhìn thấy Ôn Hủ Hủ tâm trạng của hắn cũng không tệ: “Hoá ra là chị dâu của tôi sao? Đã lâu không gặp, sao lại đến thăm tôi vậy?”

Ôn Hủ Hủ: “…”

Hoắc Kiêu ở nhà họ Hoắc cũng không thân quen gì cô.

Năm đó sau khi cô gả đến nhà họ Hoắc, bởi vì không được chào đón cho nên rất ít khi đi lại khắp nơi trong nhà.

Đúng vậy, cô rất ít gặp vị thiếu gia của nhà chú út này, làm gì có chuyện thân thiết được hắn ta gọi chị dâu như thế.

Trong lòng Ôn Hủ Hủ không thoải mái, coo hỏi: “Cậu chính là Hoắc gia?”

Hoắc Kiêu nhún nhún vai: “Đúng vậy, có chuyện gì vậy? Sao hôm nay chị dâu lại đến tìm tôi?”

Hắn ta vẫn biểu cảm cà lơ phất phơ kia, mặt mày trắng nõn, lại cực kỳ giống người ba Hoắc Chính Hoa của hắn ta, trong đó có một chút tà ác nữ tính.

Đúng rồi, cô quên mất, ba của hắn ta đã chết dưới tay Hoắc Tư Tước.

Nguyên nhân chính là bởi vì hai đứa con trai của Ôn Hủ Hủ cô.

Ôn Hủ Hủ lập tức cảnh giác lui về phía sau một bước.

“Không có, tôi chỉ là… đến xem thử.” Cô tùy tiện tìm một cái cớ, bởi vì cô đột nhiên bừng tỉnh nếu như cô nói thật thì chỉ sợ tình hình lúc này sẽ không ổn với cô.

Chuyện này, chỉ cần cô xác định là được rồi.

Bây giờ an toàn vẫn là trên hết.

Ôn Hủ Hủ định tìm thời cơ rồi chuồn đi.

Thế nhưng Hoắc Kiêu giống như đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, cố ý lui về phía cửa, hắn ta đột nhiên tiến lên một bước lập tức đóng cửa lại.

Ôn Hủ Hủ: “…”

“Trông chị dâu rất lo lắng, sao vậy? Là nhiều năm không gặp chú em (em trai của chồng) của chị cho nên chưa kịp thích ứng sao?”

“Không… Không phải…”

“Vậy chị lui về phía sau để làm gì? Chị dâu, chị đang đề phòng tôi à?”

Cuối cùng tất cả ý cười trên mặt hắn ta đều biến mất, hắn ta từng bước từng bước ép tới, ánh mắt hắn ta âm trầm nhìn chằm chằm Ôn Hủ Hủ giống như rắn độc có thể phóng tới bất kỳ lúc nào.

Ôn Hủ Hủ hoảng sợ, cô theo bản năng lui về phía sau một bước.

“Tôi không có, tôi đã nói … chỉ là tùy tiện đến đây, không biết cậu ở chỗ này.”
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 691


Chương 691

“Chậc chậc, chị dâu, đã nhiều năm rồi mà chị vẫn không biết cách nói dối, chị biết không? Mỗi lần chị nói dối thì vành tai sẽ đỏ lên, còn có đôi mắt ngập nước này của chị cũng sẽ luôn nhìn loạn, chị dâu, sao chị vẫn không chịu thay đổi vậy?”

“Cậu——”

“Còn nữa, chị nói không phải đặc biệt tới tìm tôi, vậy đóa hoa trong tay chị là sao?”

Không ngờ người này lại rất hiểu những cư xử nhỏ nhặt của Ôn Hủ Hủ, chỉ vài ba câu đã vạch trần lời nói dối của cô.

Hơn nữa, đáng sợ nhất chính là hắn ta còn nhìn về phía bông hoa trong tay Ôn Hủ Hủ.

Ôn Hủ Hủ hoảng sợ.

Cô không sợ cái gì khác, chỉ sợ nếu Hoắc Kiêu đúng là người cấu kết với Đỗ Như Quân, vậy thì hắn ta biết cô đã tra được đến hắn ta.

Hắn ta nhất định sẽ không buông tha cho cô.

Cô không muốn chết ở đây!

“Không… Không phải, em hai, cậu… cậu nghe tôi nói, tôi tới đây không phải cố ý tới tìm cậu, tôi là… tôi là tới tìm anh cậu, bông hoa này cũng là tôi vừa mới nhặt được ở bên ngoài.”

Cô vội vàng sinh trí, không thể không lôi Hoắc Tư Tước vào.

Về phần đóa hoa này, cô không biết nói gì nên chỉ có thể nói bậy, nói bản thân nhặt được ở bên ngoài.

Hoắc Kiêu từng bước từng bước áp sát, quả nhiên không nói gì nữa.

Tuy nhiên biểu cảm của hắn ta rất kỳ quái, hắn ta sau khi cô nói xong lại nhìn cô lộ ra một nụ cười cực kỳ ái muội.

“Chị đang gọi tôi là em hai?”

“……”

Một trận ớn lạnh, Ôn Hủ Hủ suýt chút nữa đã không nhịn được nôn ra!

Quan trọng là cô cũng không thể gọi hắn ta là Hoắc Kiêu, khi hắn ta cứ mở miệng ra là gọi cô chị dâu chị dâu.

“Chị chưa từng gọi tôi như thế, nhưng mà việc nào ra việc đó, chị nói tới đây tìm Hoắc Tư Tước, chị dâu, cho dù chị muốn tìm cớ thì phiền chị cũng nên dùng chút đầu óc được không? Người như anh ta sẽ đến đây sao?”

“……”

Ôn Hủ Hủ lại trầm mặc.

Và ngay lúc này, co cũng rõ ràng cảm nhận được không khí xung quanh thay đổi, thêm một chút khí lạnh âm trầm.

“Nói đi, rốt cuộc chị tới đây làm gì? Ai bảo chị tới đây? Còn cầm đóa hoa hồng màu xanh này.” Hắn ta lại một lần nữa cúi đầu nhìn về phía hoa hồng màu xanh Ôn Hủ Hủ đang cầm trong tay.

Ngón tay Ôn Hủ Hủ nắm chặt bông hoa đến trắng bệch.

Nhưng vài giây sau, cô lại phủ nhận mọit lần nữa: “Tôi đã nói chỉ đến xemchút thôi.”

“Xem? Chị dâu, chị đúng là không ngoan, chị có biết tại sao lại có bông hồng màu xanh ở cửa phòng này không? Bởi vì đây là nơi tôi liên lạc với quân cờ của mình, tôi nói cho bọn họ biết khi nào cần tìm tôi, chỉ cần cầm theo một bông hồng xanh đến Lam Sắc Yêu Cơ là được rồi, cho nên chị dâu bây giờ chị nói cho tôi biết chị chỉ tuỳ tiệnn đến đây xem chút thôi sao?”

Người đàn ông cuối cùng đã thay đổi vẻ mặt.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 692


Chương 692

Một giây sau, tất cả ý cười biến mất khỏi khuôn mặt của hắn ta, hắn ta đứng ở trước mặt Ôn Hủ Hủ, cũng chỉ còn lại vẻ mặt âm lạnh lẽo và hung ác đến rợn người.

Ôn Hủ Hủ thấy vậy sắc mặt trở nên trắng bệch.

“Cậu đang nói gì vậy tôi nghe không hiểu, nếu cậu không còn chuyện gì nữa, vậy tôi đi trước, anh trai cậu còn đang chờ tôi đấy.” Sau đó cô nhấc chân lên và đi.

Cuối cùng Hoắc Kiêu cũng đã mất kiên nhẫn.

Một giây sau, Hoắc Kiêu lộ ra ý muốn giết người, dùng sức bắt lấy cánh tay cô kéo lại, mặt mày hung ác nhìn chằm chằm cô.

“Muốn đi sao? Không dễ như vậy đâu, là ả ngu ngốc Đỗ Như Quân để lại manh mối cho chị phải không? Đúng là không dễ dàng nha, nửa năm rồi mới tra ra được.”

Không ngờ Hoắc Kiêu lại trực tiếp nói ra cái tên Đỗ Như Quân.

Hai mắt Ôn Hủ Hủ trợn tròn!

Hóa ra tất cả những gì cô đoán đều là sự thật!

Quả nhiên hắn ta chính là người đứng sau lưng Đỗ Như Quân.

Ôn Hủ Hủ hoàn toàn bị chọc giận, cô nhìn chằm chằm tên cặn bã này, hiện tại cô đã quên đi sợ hãi, lửa giận trong lồng ngực đột nhiên bùng lên, ngay cả hai mắt cô cũng đỏ lên.

“Quả nhiên là cậu, tại sao lại làm như vậy? Đỗ Như Quân là do cậu g**t ch*t?”

“Cuối cùng cũng thừa nhận rồi?”

Hoắc Kiêu rất hài lòng với phản ứng này của cô, tuy nhiên hắn ta lại rất bình tĩnh với hai vấn đề Ôn Hủ Hủ đang chất vấn hắn ta.

“Cô nói tại sao tôi lại làm thế? Hoắc Tư Tước ngay cả ba tôi mà hắn cũng có thể g**t ch*t, tôi trị hắn không phải rất bình thường sao?”

“……”

“Về phần Đỗ Như Quân chỉ một quân cờ bị phế bỏ, tôi giữ cô ta lại làm gì?”

“Cậu là súc sinh!”

Cuối cùng Ôn Hủ Hủ không khống chế được muốn tát cho hắn ta một bạt tai.

Thế nhưng tên cặn bã trước mắt này, chẳng lẽ muốn đánh là có thể đánh được, chỉ thấy năm ngón tay hắn ta nắm cổ tay của cô dùng sức bóp một cái, Ôn Hủ Hủ ngay lạp tức cảm nhận được một cơn đau nhức của xương cốt, cả người bị đè cứng ngắt trên tường.

“Đừng kích động như vậy, thật ra chị nên cảm ơn tôi mới đúng.”

“Cậu có ý gì?”

“Chị không biết sao? Sở dĩ Ôn gia các người đến bước cuối cùng phá sản, tất cả cũng đều do chị họ của chị đấy, năm đó chính là cô ta tố cáo ba chị kinh doanh trái phép, cuối cùng hại Ôn gia các người phá sản, mẹ chị nhảy lầu, chị không biết những chuyện này sao?”

Hoắc Kiêu giữ chặt Ôn Hủ Hủ, lại còn nói cho cô biết một bí mật động trời.

Ôn Hủ Hủ sợ ngây người!

Không, không thể nào, Đỗ Như Quân không thể nào làm như vậy.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 693


Chương 693

Ôn gia bọn họ lúc ấy đối xử với cô ta tốt như vậy, vì sao cô ta lại làm như vậy? Cho dù là cô ta ghen tị với cô, nhưng cũng không đến mức tàn nhẫn như thế, lúc đó Đỗ Như Quân chỉ mới mười bảy mười tám tuổi.

Ôn Hủ Hủ không tin chuyện này: “Cậu nói bậy, chuyện này hoàn toàn không thể nào.”

Hoắc Kiêu đồng tình cười lạnh: “Có gì không thể chứ? Cho nên tôi nới nói chị ngốc, ngu ngốc năm đó gả đến Hoắc gia, ngu ngốc bị chị họ của mình lừa gạt xoay vòng vòng, vì sao cô ta không thể làm thế? Cô ta phá Ôn gia các người thì Hoắc Diên Anh sẽ không để cho chị làm con dâu của ông ta nữa, lý do này còn chưa đủ sao?”

“……”

“Nhưng cuối cùng cô ta vẫn tính toán sai, cho dù Ôn gia các người phá sản thì lão già kia vẫn bảo con trai của ông ta cưới chị, cho nên cuối cùng cô ta mới có thể điên cuồng hợp tác với tôi.”

“!!!”

Giống như sét đánh trong mưa!

Hai mắt Ôn Hủ Hủ tối sầm, suýt chút nữa là ngã xuống.

Tại sao lại như thế?

Đều là con người, chẳng lẽ trái tim bọn họ đều làm bằng đá sao? Ôn gia của bọn họ có có lỗi gì với Đỗ Như Quân?

Ôn Hủ Hủ nhắm hai mắt lại, nước mắt ăn xuống dài.

Hoắc Kiêu: “Đừng khóc, không phải tôi đã giúp chị báo thù rồi sao? Nhấn chân ga đụng vào, chậc chậc, suýt chút nữa thành thịt nát.”

Hắn ta giống như đang nói về một tác phẩm đắc ý nhất của mình, nói đến chỗ kích động lại còn vươn ngón tay quẹt nước mắt trên mặt Ôn Hủ Hủ, cho vào miệng của mình.

Ôn Hủ Hủ bất chợt như bị cái gì đó châm chích.

“Buông tôi ra, cậu cũng giống như cô ta làm cho người khác buồn nôn, cậu chính là một quái vật, một tên b**n th**, buông tôi ra!” Dưới sự k*ch th*ch cực lớn, cô cảm thấy cực kỳ ghê tởm bắt đầu giãy giụa kịch liệt.

Ngay từ đầu Hoắc Kiêu còn rất kiên nhẫn.

Cho đến lúc nghe thấy cô chửi hắn ta là quái vật, b**n th**.

“Bộp——”

“A!!”

Đột nhiên cổ tay Ôn Hủ Hủ đang bị nắm đập mạnh vào tường, sau khi kêu thảm một tiếng, cả người trượt xuống đau đến từng đợt co giật.

“Tôi là một con quái vật? Tôi báo thù giúp chị, chị là còn nói tôi là quái vật? Nếu tôi là một con quái vật, vậy tôi nên ăn tươi nuốt sống tất cả người.”

Hoắc Kiêu đột nhiên trở nên cực kỳ dữ tợn vặn vẹo, sau khi nhìn thấy Ôn Hủ Hủ ngã xuống, lại lôi cô từ trên mặt đất đang đau đến mức không nói nên lời lên.

Ôn Hủ Hủ bất chợt lại phát ra một tiếng kêu đau đớn.

Những người xung quanh nhìn thấy vậy, làm sao còn dám ở lại, một đám đang muốn lén lút chuồn đi.

Ai cũng biết Hoắc gia trong phòng vip Thiên Tự Hào của Lam Sắc Yêu Cơ, thật ra là một người rất đáng sợ, chỉ cần hắn ta nổi điên thì gần như không có ai có thể ra khỏi nơi này.

“Các người đi cái gì? Tôi cho các người ra khỏi đây chưa?”

“Hoắc gia, bọn em….bọn em…”
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 694


Chương 694

“Các người đều ở đây nhìn cho kỹ, muốn biết người phụ nữ này là ai không?” Hắn ta dùng sức túm lấy tóc Ôn Hủ Hủ, làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn to bằng bàn tay của cô không thể không hướng về phía hắn ta.

Doạ đám nữ tiếp viên không đứng vững.

Bọn họ nghe Diêm La vương này nói như vậy, cũng chỉ có thể hỏi phụ hoạ: “Hoắc… Hoắc gia, cô ấy là ai vậy?”

Hoắc Kiêu hài lòng nở nụ cười: “Cô ta sao, cô ta là chị dâu tốt của tôi, vợ của người đàn ông tôn quý nhất thành phố này, tổng giám đốc tập đoàn Hoắc thị Hoắc Tư Tước nha!”

Trời ơi!

Lời này vừa nói ra, những người phụ nữ này đều trợn mắt há hốc mồm!

Không ngờ đây là vợ của tổng giám đốc tập đoàn Hoắc thị? Làm thế nào điều này có thể được? Rõ ràng trông cô ăn mặc bình thường như thế, làm sao có thể là người phụ nữ tôn quý nhất thành phố này?

Tất cả mọi người không muốn tin những lời này, bởi vì phụ nữ đều rất ghen tị.

Thế nhưng rất rõ ràng, tuy Hoắc Kiêu điên nhưng chuyện của nhà họ Hoắc, nói ra từ trong miệng hắn ta thì không thể nào là giả.

Vì thế bọn họ lại ghen ghét, đố kỵ.

Ôn Hủ Hủ đã đau đến mức cả người run rẩy, trên trán tái nhợt cũng đã đổ đầy mồ hôi lạnh, nhưng mà đôi mắt của cô vẫn luôn nhìn chằm chằm tên súc sinh này.

“Cậu biết tôi là vợ của anh ấy, vậy tốt nhất cậu đừng đụng vào tôi, nếu không anh ấy sẽ không bỏ qua cho cậu!”

Ôn Hủ Hủ đang trong lúc tuyệt vọng, đành lôi Hoắc Tư Tước ra.

Đây là kết quả mà cô hoàn toàn không mong muốn.

Cô nghĩ rằng người cấu kết với Đỗ Như Quân chắc là người cô không quen biết, cho nên cô tới đây nhìn xem thử, nhớ kỹ người đó là được rồi. Nhưng không ngờ người này lại là Hoắc Kiêu.

Hoắc Kiêu, hắn ta sẽ không bỏ qua cho cô sao.

Không nói đến hiện tại cô đã biết được bí mật của hắn ta, thì chỉ với cái chết của ba hắn ta Hoắc Chính Hoa, hắn ta chắc chắn cũng sẽ không bỏ qua cho đồng lõa như cô.

Ôn Hủ Hủ chưa từng mong đợi như thế này, mong đợi người đàn ông kia có thể xuất hiện ngay lúc này.

Nhưng mà đã làm cho đáy lòng cô trầm xuống vì Hoắc Kiêu lại hoàn toàn không thèm để Hoắc Tư Tước vào mắt.

“Vậy sao? Vừa hay tôi cũng đang muốn anh ta tới tìm tôi đây, nửa năm trước, anh ta giết ba tôi, tôi còn chưa tìm anh ta tính sổ, hôm nay chị ở trong tay tôi vừa hay cho anh ta một cơ hội tới đây.”

Hoắc Kiêu nói xong, bàn tay túm tóc Ôn Hủ Hủ lại dùng sức kéo về phía sau!

“A”

Đỉnh đầu Ôn Hủ Hủ lại đau nhức, cô suýt chút nữa đã ngất đi.

Lúc này, Hoắc Kiêu giống như một con rắn độc lại còn tiến lại gần cô: “Tuy nhiên chưa chắc anh ta sẽ tới, bây giờ không phải chị đã không còn liên quan đến anh ta sao? Anh ta đã cưới con gái của Lạc Thiên Nam, ah ta còn quan tâm đến sống chết của chị sao?

“Cậu——”

Ôn Hủ Hủ đau đớn, đáy lòng lại giống như bị người đâm mạnh một dao, ngay cả hốc mắt cũng đỏ lên.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 695


Chương 695

Đây thật sự là một con quỷ dữ, hắn ta không chỉ tra tấn thân thể cô, mà còn biết giẫm lên vết thương đau đớn nhất trong ngực cô.

Ôn Hủ Hủ giãy dụa lần nữa, cô không chịu nổi sỉ nhục, trong cơn tuyệt vọng cũng đã quên mất cơn đau đớn trên đỉnh đầu, bàn tay còn chưa bị khống chế kia của cô định lén lấy ngân châm giấu ở trên người.

Thế nhưng tên súc sinh này lại giống như biết cô muốn làm gì.

Cô vừa mới cử động, bàn tay kia của cô cũng bị hắn ta gắt gao vặn vẹo.

“Đừng nhúc nhích nha, tôi nói cho chị biết tôi cực kỳ không thích phụ nữ không ngoan, tuy chị là chị dâu của tôi, nhưng nếu chị không nghe lời thì cũng đừng trách tôi không khách khí.”

Hắn ta dùng sức xoay hai tay Ôn Hủ Hủ ra sau lưng cô, khiến cô không thể không ưỡn ngực ngẩng đầu hướng về phía hắn ta, gần đến mức cô cũng có thể ngửi thấy mùi hôi thối trong miệng hắn ta!

“Cậu định làm gì? Buông tôi ra!”

“Tôi sẽ không làm gì, tuy nhiên vị tiểu thư thật của Ôn gia vẫn mê người hơn vị tiểu thư giả ở nhờ nhà chị, đã sinh con mà làn da này vẫn là bóng loáng nhẵn nhụi như vậy, là do được cưng chiều từ nhỏ đến lớn sao?”

Tên súc sinh này vừa nói xong vừa cúi đầu híp mắt nhìn ngực Ôn Hủ Hủ.

Khi nhìn thấy nơi đó bởi vì vừa rồi lôi kéo kịch liệt cho nên đã rất rối loạn lộ ra một mảng lớn da thịt trắng nõn bên trong, còn có đường cong như ẩn như hiện, hắn ta giống như sói tham lam nhìn chằm chằm vào đó.

Không ai biết rằng tên Hoắc Kiêu này đã thèm muốn cô từ năm đó cô gả vào nhà họ Hoắc.

“Cậu là súc sinh, buông tôi ra!”

Ôn Hủ Hủ làm sao chịu được nhục nhã như vậy, đáy lòng tràn đầy lửa giận, cuối cùng cũng bật khóc.

Những người phụ nữ khác trong phòng cũng sững sờ.

Đây chính là chị dâu của hắn ta mà, hắn ta có điên đến mức nào đi nữa cũng không thể làm như vậy với chị dâu mình chứ?

Nhưng rất rõ ràng, tất cả mọi người ở đây đều đã đánh giá thấp sự vô sỉ của tên cầm thú này, hay là nói có thể vì mấy ngày trước hắn ta đều biết đính hôn lễ, đã biết Ôn Hủ Hủ và anh họ của hắn ta đã thành quá khứ.

Cho nên hôm nay hắn ta mới dám làm càn như vậy.

Hoắc Kiêu thành thục tháo nút áo phụ nữ dưới thân.

Ôn Hủ Hủ tuyệt vọng cắn đầu lưỡi mình.

“Ầm——”

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, cửa phòng đột nhiên ầm mọit tiếng lớn, nó bị người từ bên ngoài đá mạnh văng ra.

Hoắc Kiêu lập tức ngừng lại, vừa định ngẩng đầu nhìn rõ người không sợ chết này là ai thì một thứ gì đó đã bay tới đập mạnh vào đỉnh đầu hắn ta.

“Bộp!!”

Mảnh thủy tinh văng khắp nơi, kèm theo máu tươi đỏ thẫm bắn tung tóe, trong chốc lát tất cả phụ nữ trong phòng này đều bị dọa sợ đến ôm đầu thét chói tai.

Thật sự đáng sợ!

Rốt cuộc là ai vậy? Lại dám trực tiếp động thủ với vị Diêm vương gia này.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 696


Chương 696

Tất cả mọi người đều run sợ nhìn người này.

Thì bọn họ phát hiện người đầy sát khí tiến vào phòng còn đẹp trai hơn Hoắc Kiêu, hắn mặc một chiếc áo sơ mi màu đen kiểu dáng đơn giản, nhưng chiếc đồng hồ đeo treo cổ tay đã thể hiện rõ địa vị của hắn.

Hắn ssi vào phòng sau khi nhìn thấy Hoắc Kiêu bị mình đánh trúng, khuôn mặt lạnh lẽo không có chút cảm xúc giống như tử thần chui ra từ trong địa ngục, hắn từng bước từng bước đi về phía Hoắc Kiêu.

Mọi người: “…”

Rốt cục Hoắc Kiêu cũng phục hồi tinh thần lại, ôm đầu chảy máu cũng bắt đầu hoảng sợ: “Hoắc Tư Tước, anh muốn làm gì? Anh có tin tôi sẽ giết chị ta ngay bây giờ không?”

Hoắc Kiêu vẫn đang nắm tay Ôn Hủ Hủ, sau đó năm ngón tay đột nhiên hướng trên cổ cô!

Trong nháy mắt, toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Hủ Hủ đã biến thành màu xanh tím.

Cô nhào tới ôm chằm lấy hắn: “Đừng đánh nữa!”

Hoắc Kiêu đúng là đang tìm đường chết!

Đồng tử Hoắc Tư Tước co rụt lại, sau khi một luồng sát khí lạnh lẽo bao trùm, hoàn toàn không có ai thấy rõ hắn di chuyển như thế nào, một cái ghế dựa đột nhiên bay tới đỉnh đầu Hoắc Kiêu sau đó mạnh mẽ đập xuống.

“——! Bốp”

Một tiếng nổ lớn vang lên, đầu Hoắc Kiêu nổ đầy đom đóm, ngã khuỵu xuống đất.

Mẹ ơi, quá bạo lực!

Còn tàn nhẫn gấp mười lần Hoắc Kiêu.

Người trong phòng nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.

Nhưng mà đây vẫn chưa phải kết thúc, sau khi đập nát cái ghế kia, trong đôi mắt màu đỏ tươi của người đàn ông đã không còn nhìn thấy chút ánh sáng nào nữa, hắn lại tiện tay cầm lấy con dao gọt hoa quả từ trên bàn trà.

Một giây sau, hắn lập tức cắt mấy ngón tay vừa rồi Hoắc Kiêu tóm lấy Ôn Hủ Hủ.

“A——”

Lúc này, phụ nữ trong phòng đã ôm đầu lớn tiếng thét chói tai.

Bởi vì hình ảnh này quá đẫm máu quá thô bạo, hành động thường ngày của Hoắc Kiêu ở đây so ra chẳng là gì.

Ôn Hủ Hủ cũng sợ ngây người!

Lâu lắm rồi cô mới nhìn thấy Hoắc Tư Tước ra tay tàn nhẫn như vậy, lần trước là lúc năm tuổi cô nhìn thấy hắn giết chó.

Ôn Hủ Hủ rùng mình một cái, một giọt chất lỏng sền sệt văng tới dính vào mặt cô, cô run rẩy, ngay cả phản ứng cơ bản nhất cũng quên mất.

Cho đến khi Hoắc Kiêu bị cắt đứt ngón tay, hắn ta đau đớn nằm lăn lội trên mặt đất.

Thế nhưng Hoắc Tư Tước vẫn chưa chịu buông tha cho hắn ta, không chút suy nghĩ kéo một cái ghế khác nệm lên người Hoắc Kiêu, lúc này mắt cô mới cử động.

“Đừng… Đừng đánh nữa, đánh nữa sẽ chết…”

“Tôi vốn không có ý định cho mày sống.”
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 697


Chương 697

Hoắc Tư Tước lại cầm lấy một chai rượu.

Biểu cảm lúc này của hắn thật sự rất đáng sợ giống như một cỗ máy hoàn toàn không có tình cảm, chỉ cần nhìn thấy cái gì sẽ cầm lên đập vào người Hoắc Kiêu.

Dường như nếu tối nay hắn không đánh chết Hoắc Kiêu thì hắn sẽ không dừng tay.

Vậy nếu đánh chết thì phải giải thích với đám người nhà họ Hoắc kia như thế nào? Lần trước hắn giết Hoắc Chính Hoa đã làm chấn động cả gia tộc Hoắc thị, suyt chút nữa chạy đến hội đồng quản trị công ty để gây náo loạn.

Vậy nếu bây giờ lại đánh chết con trai Hoắc Chính Hoa, có phải hội đồng quản trị bên kia có phải sẽ gây khó khăn cho hắn không?

Dù sao tin đồn bên ngoài về bệnh của hắn vẫn chưa từng đè xuống.

Cuối cùng Ôn Hủ Hủ cũng tỉnh táo lại, cố nhìn thấy Hoắc Tư Tước lại còn chuẩn bị cầm đao cắt cổ họng Hoắc Kiêu, cô vội vàng từ trên mặt đất đứng lên.

Sau đó nhào tới ôm chặt lấy hắn.

“Đủ rồi, Hoắc Tư Tước, đừng tiếp tục nữa, đánh nữa hắn thật sự sẽ chết đấy!”

“Cút đi!”

Quả nhiên hắn đã mất đi lý trí, hai tròng mắt lấp đầy tơ máu, cũng không biết sát khi từ đâu lại lớn như vậy, thậm chí cũng mất đi chút bình tĩnh cơ bản nhất.

Chẳng lẽ là bởi vì thấy cô bị tên súc sinh này khi dễ sao?

Không, không phải vậy.

Với quan hệ của cô và hắn hiện tại, cô không thể nào có bản lĩnh lớn như vậy. Chỉ sợ sở dĩ hắn không khống chế được như vậy là vì hắn và hai ba con Hoắc Kiêu có mâu thuẫn và thù hận rất sâu mà thôi.

Ôn Hủ Hủ vẫn dùng sức ôm hắn như cũ: “Đừng, Hoắc Tư Tước, anh nghe tôi nói, cho dù anh muốn hắn chết thì cũng không cần tự mình ra tay được không? Như vậy… sẽ làm bẩn bàn tay của anh.”

Cô khóc, hai tay mảnh khảnh dùng sức ôm chặt cánh tay hắn, còn người thì áp sát lưng hắn từ phía sau.

Nhiệt độ cơ thể quen thuộc, tai còn nghe được tiếng tim đập trong lồng ngực hắn, giờ khắc này, rốt cuộc cô cũng nhịn không được, nước mắt giống như dòng sông vỡ đê vậy.

Từng giọt từng giọt rơi trên lưng hắn.

Hoắc Tư Tước tràn đầy ý muốn giết người cuối cùng thân thể ngừng lại trong chớp mắt, đứng bất động.

Vẻ mặt lúc này của hắn thật sự rất đáng sợ.

Ánh mắt đỏ như máu, đường nét rõ ràng trên khuôn mặt tuấn tú bởi vì vừa rồi thô bạo mà dính rất nhiều máu văng lên, liếc mắt nhìn lại, cực kỳ doạ người.

Nhưng mà hắn cảm nhận được những chất lỏng nóng bỏng rơi xuống từ trên lưng, ý muốn giết người không khống chế được trên người hắn, rốt cục cũng từ từ hòa hoãn xuống.

“Bịch!”

Cuối cùng hắn ném con dao gọt hoa quả đẫm máu trong tay xuống.

Người trong phòng nhìn thấy vậy đều thở phào nhẹ nhõm, còn Hoắc Kiêu suýt chút nữa đã bị cắt cổ đã tê liệt hoàn toàn ngất đi.

Vài phút sau, Lãnh Tự dẫn người đi vào nhìn thấy cảnh tượng này, trực tiếp sai người đi lên kéo Hoắc Kiêu giống như thịt thối đi.

“Tổng giám đốc, anh không sao chứ?”

Anh ta xử lý xong, cũng cảm nhận được sự khác thường của sếp, cho nên trực tiếp đi tới.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 698


Chương 698

Ôn Hủ Hủ lúc này vẫn đang duy trì tư thế ôm lấy Hoắc Tư Tước từ phía sau, đột nhiên nhìn thấy Lãnh Tự tới, lúc này mới bừng tỉnh ngay lập tức buông tay rồi lui sang một bên.

“Ối…”

Ngay cả khi cơn đau xuyên thấu khắp cơ thể, cô vẫn cố chịu đựng không dám phát ra chút âm thanh nào.

Cô vừa làm cái quái gì vậy?

Cô bị điên rồi sao?

Ôn Hủ Hủ cúi đầu, khập khiễng đứng đó.

Lãnh Tự đang muốn tiến lên, lại bỗng nhiên phát hiện sắc mặt tổng giám đốc nhà anh ta không đúng lắm, rõ ràng vừa rồi vẫn nhìn rất dễ nói chuyện, nhưng bây giờ lại bao phủ đầy sương tuyết lạnh lẽo.

Ánh mắt âm u giống như muốn ăn thịt người.

Lãnh Tự: “…”

Một giây sau, anh ta đổi chủ ý: “Tổng giám đốc, nếu không có việc gì nữa tôi sẽ mang người về, ngài yên tâm sau này Hoắc Kiêu sẽ không còn sống ra khỏi nhà họ Hoắc.”

Sau đó anh ta dẫn theo người cùng Hoắc Kiêu, chạy còn nhanh hơn cả thỏ.

Thị lực của người đàn ông vẫn còn tốt.

Lãnh Tự vừa đi, mấy người phụ nữ kia cũng chuồn mất, trong phòng hỗn độn cũng chỉ còn lại ôn Hủ Hủ và Hoắc Tư Tước.

Thật ra Ôn Hủ Hủ cũng muốn đi.

Nhưng mà hiện tại cả người đau nhứ, đặc biệt là đầu và hai tay giống như sắp đứt ra, cô sợ vừa đi sẽ trông rất nhếch nhác, cô không muốn để Hoắc Tư Tước nhìn thấy dáng vẻ đó của cô.

Vì vậy cô ngồi đó.

“Cô còn ở lại đây làm gì? Thương nhớ mùi ở đây sao?” Hoắc Tư Tước rút ra một tờ khăn lau máu tươi trên tay, có chút không kiên nhẫn hỏi.

Ôn Hủ Hủ: “…”

Cô đã nói rồi mà, làm gì có dụ hắn cố ý tới cứu cô chứ, nhìn hắn hiện tại sau khi khôi phục vẻ lãnh đạm như thường ngày và không kiên nhẫn, đâu có quan tâm cô chút nào?

Ôn Hủ Hủ rũ xuống hai tròng mắt, một lúc lâu sau mới gật đầu: “Ừm, đi thôi.”

Sau đó cô kiên trì, chuẩn bị cho dù thế nào cũng phải thẳng lưng làm bộ như không sao đi ra ngoài chỗ này.

Thế nhưng cô còn chưa kịp nhúc nhích, Hoắc Tư Tước đã lau sạch tay đi tới bên cạnh cô, vẻ mặt hắn ghét bỏ cúi đầu nhìn cô sau đó đột nhiên khom lưng trước mặt cô.

Ôn Hủ Hủ: “!!!”

Sấm sét cuồn cuộn!

Khoảng bốn năm giây sau Ôn Hủ Hủ trơ như phỗng, nghe thấy bản thân hỏi một câu: “Anh… Anh đang làm gì vậy?”

“Cô cho rằng tôi đang làm gì? Còn muốn tôi ôm cô phải không? Ôn Hủ Hủ, cô đừng có mà đằng chán lân đằng đầu.”

Giọng điệu của người đàn ông này vô cùng gây gắt, đặc biệt là khi hắn nghĩ Ôn Hủ Hủ không muốn để hắn cõng mà muốn hắn ôm, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm cô.

Ôn Hủ Hủ như bị sét đánh.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 699


Chương 699

Không, không phải cô được đằng chân lân đằng đầu.

Mà hiện tại hắn muốn cõng cô, cô đã cảm thấy rất kinh hãi rồi! !

Ôn Hủ Hủ mặt đỏ tai hồng, vội vàng giải thích: “Không, tôi không có ý này, tôi là…”

“Không phải thì nhanh lên cho tôi, tôi không có nhiều thời gian lãng phí cho cô đâu, nếu không phải nể tình hai đứa nhỏ thì tôi cũng lười quan tâm cô.”

“……”

Một câu này đã phá nát sự rụt rè của Ôn Hủ Hủ.

Sau đó, cô trèo lên lưng hắn một cách thoải mái.

Dù sao hắn cũng nói là nể mặt bọn trẻ.

Cho nên Ôn Hủ Hủ cứ như vậy được cõng ra ngoài, hơn nữa có thể bởi vì câu nói cuối cùng của hắn đã khiến cô hoàn toàn buông bỏ tâm lý phòng bị.

Cô ở trên lưng hắn, vừa đi bộ vừa trò chuyện với người đàn ông này.

“Sao anh lại đột nhiên tới đây?”

“Cô có thể đến, sao tôi không thể đến?”

“Không phải, chỉ là quá trùng hợp, hơn nữa nhìn anh thế nào cũng không giống người sẽ tới những nơi như này.”

Ôn Hủ Hủ nằm sấp trên lưng rộng lớn của Hoắc Tư Tước, nghĩ đến tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc ở trong phòng vip vừa rồi, hắn đột nhiên đạp cửa tiến vào, làm cho hốc mắt cô cay cay, không nhịn được khụt khịt mũi.

Lúc đó, cô đã rất cảm động.

Mặc kệ hắn xuất phát từ mục đích gì, lúc ấy cô thật sự rất biết ơn hắn.

Hoắc Tư Tước vẫn luôn cúi đầu nhìn bóng dáng hai người ở dưới ánh đèn đường, ánh đèn rất tối nhưng bóng của hai người lại rât rõ ràng, còn kéo dài.

Hắn cúi đầu, thế cho nên có thể nhìn thấy cái đầu nhỏ trên lưng đang muốn nhìn trộm hắn.

“Gần đây tôi đang để mắt đến Hoắc Kiêu, nó đang buôn người.”

“A?” Ôn Hủ Hủ trên lưng bất chợt bị dọa đến mức há to miệng!

“Buôn người… Buôn người?”

“Đúng vậy, cho nên tôi nghe nói hàng hóa đêm nay của nó lại là đứa ngu xuẩn như cô, cho nên không thể không tới đây. Ôn Hủ Hủ, tôi không muốn đợt hai đứa con trai của tôi lớn lên, biết mẹ của chúng bị bán dưới mí mắt của tôi.”

“……”

Ôn Hủ Hủ hoàn toàn không còn gì để nói.

Cuối cùng cô phát hiện, cho dù hắn mất trí nhớ, hắn vẫn không hề thay đổi cái tính không chôn vùi cô thì sẽ chết.

Cứ như vậy trong bầu không khí không mấy “hài hòa”, hai người cuối cùng cũng đi ra khỏi con hẻm này, đi tới trước chiếc Bentley màu đen Hoắc Tư Tước đang đậu.

Lúc này Ôn Hủ Hủ đã không mở nổi mí mắt rồi.

Cô thực sự rất mệt mỏi.

Cả ngày hôm nay đã không nghỉ ngơi, hơn nữa buổi tối lại bị tên súc sinh Hoắc Kiêu kia tra tấn một lúc lâu..
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 700


Chương 700

Vì thế khi Hoắc Tư Tước thả cô xuống, để cô lên xe, cô lập tức ngoan ngoãn chui vào, chỉ trong chốc lát cô giống như mèo nằm sấp ở ghế sau ngủ thiếp đi.

“Đưa tôi… đến khách sạn…”

Cuối cùng cô ngủ thiếp đi, Hoắc Tư Tước nghe câu nói mơ hồ của cô

Hắn nhìn vào gương chiếu hậu, nhíu nhíu mày.

Đến khách sạn?

Không phải cô sống ở Đỗ gia sao? Sao lại đến khách sạn?

Hắn rất muốn quay đầu lại lay cô tỉnh để hỏi chuyện, nhưng cuối cùng sau khi nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của cô, hắn đành từ bỏ, sau đó khuôn mặt tuấn tú u ám khởi động xe.

Đỗ gia lại đang làm cái quái gì?

——

Đêm nay Lạc Du cũng không thể tìm được Hoắc Tư Tước.

Lâm Tử Dương nói tổng giám đốc có việc ra ngoài đột xuất, có lẽ khách hàng tìm hắn gấp, Lâm Tử Dương bảo cô ta thư giãn trở về vịnh Thiển Thuỷ chờ là được.

Thế nhưng không bao lâu sau, Lạc Du trở về nhà họ Lạc lại nhận được một tấm ảnh một người đàn ông đang cõng người phụ nữ đang chậm rãi đi về phía trước.

Bức ảnh đó được chụp rất đẹp.

Màn đêm yên tĩnh, xung quang không có một bóng người nào, nhưng cũng vì thế mà tấm ảnh kia mới chụp hai người bọn họ rõ nét như thế, bọn họ thân mật ở cùng nhau.

Gió đêm dịu dàng thổi tới, nhấc góc váy của người phụ nữ lên, nhưng nhanh chóng bị tay người đàn ông đè lại, dường như sợ bị người khác nhìn thấy vậy.

Phải thân mật đến mức nào mới có thể có hành động như vậy?

Điện thoại di động của Lạc Du suýt chút nữa đã bị cô ta bóp nát.

Không, không thể nào!

Thuật thôi miên của cô ta, sao cô ta có thể làm sai được? Cô ta là thiên tài tâm lý học nổi tiếng trong và ngoài nước, làm sao một cái thôi miên nho nhỏ lại thất bại chứ?

Lạc Du bị k*ch th*ch rất lớn, cô ta cầm túi xách của mình muốn ra ngoài.

Vừa vặn lúc này bà Lạc vẫn chưa ngủ, ở dưới lầu nhìn thấy con gái lại vội vàng đi xuống, bà ta kinh ngạc hỏi: “Tiểu Du, con đi đâu vậy? Đã quá trễ rồi.”

“Đừng để ý đến con!”

Lạc Du chỉ ném lại một câu rồi lái một chiếc xe nhanh như chớp đi ra ngoài.

Mà cô ta không biết chính là ngay lúc cô ta rời đi, cách nhà bọn họ không xa có một chiếc BMW màu đen cũng ẩn núp trong bóng đêm nhìn thấy rốt cục cô ta cũng đã ra ngoài.

Người đàn ông bên trong xe lấy điện thoại di động ra: “Alo, ông chủ, cô ấy đi rồi.”

“Ừm, chắc cô ta sẽ đi tìm Hoắc Tư Tước, hơn nữa nếu tôi không đoán nhầm, một khi cô ta nảy sinh nghi ngờ y thuật của mình thì cô ta chắc chắn sẽ lại ra tay.”

“Ý anh là … cô ta sẽ thôi miên Hoắc Tư Tước một lần nữa?”

“Có khả năng, nếu không cô ta cũng nhất định sẽ kiểm tra mức độ mất trí nhớ của hắn ta, đến lúc đó anh b*n r* viên đạn kia là được.”
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 701


Chương 701

Người này bỗng nhiên ở bên kia điện thoại nhắc nhở anh ta một câu.

Người trong xe nghe thấy vậy, không khỏi nhìn khẩu súng trong tay mình rơi vào trầm tư.

Thật ra anh ta không hiểu vì sao lại làm như vậy?

Một khẩu súng, một viên đạn vốn để giết người, vậy tại sao ông chủ này lại hao tâm tổn sức nhiều như vậy? Không trực tiếp lên nòng giết người mà còn phải b*n r* một phát súng này khi Hoắc Tư Tước bị vợ chưa cưới của hắn thôi miên.

Rốt cuộc là tại sao?

Người trong xe cuối cùng chỉ có thể buồn bực cất súng lại.

“Đúng rồi, ông chủ, tôi thấy bên Hoắc Kiêu không ổn rồi, muốn cứu hắn không?”

“Cứu cái gì mà cứu? Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ của hắn, nghỉ hưu mới là báo đáp tốt nhất đối với chúng ta, làm tốt chuyện của cậu đi tôi sẽ không bạc đãi cậu.”

Thật không ngờ ông chủ lại nói ra những lời như vậy đối vơi Hoắc Kiêu.

Nghỉ hưu?

Bị Hoắc Tư Tước đánh thừa sống thiếu chết, đó gọi là nghỉ hưu sao?

Khi người trong xe cuối cùng bỏ điện thoại xuống, đã thấy bản thân đổ đầy mồ hôi lạnh.

Phải biết rằng, Hoắc Kiêu cũng là họ Hoắc!

——

Lúc Hoắc Tư Tước về đến nhà, đã gần mười hai giờ.

Bình thường trong biệt thự đã không còn ánh đèn nào rồi, hai đứa nhỏ được mấy người giúp việc chăm sóc tiến vào mộng đẹp.

Thế nhưng buổi tối hôm đó, Hoắc Tư Tước trở về lại nhìn thấy trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng.

“Lạc Du? Sao cô vẫn còn ở đây?”

Hắn kinh ngạc nhìn người phụ nữ đang ngồi trên sô pha nhà hắn xem TV, vô cùng hoang mang.

Lạc Du chưa từng qua đêm ở đây.

Bọn trẻ sẽ không cho phép, hắn tôn trọng ý kiến của bọn chúng cho nên không bao giờ giữ cô ta lại.

Vì vậy dù đã trễ như vậy cô ta đến đây cuối cùng phải về nhà ngủ.

Nhưng tối nay, chuyện gì xảy ra với ta vậy ấy?

Hoắc Tư Tước đổi giép, cầm chìa khóa xe đi tới.

Lạc Du lẳng lặng ngồi trên sô pha nhìn hắn, vẻ mặt của cô ta rất bình tĩnh, nhưng ánh mắt cô ta không chớp một giây nào, nhìn từ sợi tóc đến gót chân của hắn.

Cô ta không bỏ qua một chỗ nào.

Sau đó cô phát hiện ra hắn không cầm máy tính xách tay làm việc của hắn về.

Và trên người hắn có mùi máu tươi, nhưng mà còn có một mùi hương nhàn nhạt, hai loại mùi này sau khi kết hợp với nhau, cô ta ngửi thấy ngọn lửa trong lồng ngực bốc lên ngùn ngụt.

“Anh đã đi đâu? Sao về trễ thế?”

“Cái gì?”

Sắc mặt Hoắc Tư Tước thoáng cái trở nên không được tốt lắm, bởi vì hắn nghe ra cô ta đang chất vấn hắn.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 702


Chương 702

“Công ty có chút chuyện, cô sao vậy? Có chuyện gì sao?” Giọng điệu của hắn lạnh nhạt đi rất nhiều, ngay cả hai chân hắn vốn đang đi về phía cô ta cũng ngừng lại, xoay người đi đến phòng ăn.

Lạc Du: “…”

Lửa giận trong lòng bốc lên, rốt cuộc cô ta cũng không thể khống chế được nữa, cô ta từ trên sô pha vọt tới trước mặt ắn: “Có phải anh đã đi gặp người phụ nữ kia không? Anh không mất trí nhớ sao?”

“Cô đang nói về cái gì vậy? Mất trí nhớ gì?”

“Hoắc Tư Tước! Anh không cần phải giả vờ cho tôi, tôi biết anh không bị tôi thôi miên đúng không? Anh vẫn còn giữ ký ức của cô ta, có phải anh chưa bao giờ quên cô ta không?”

Lạc Du nửa đêm canh ba lại còn lớn tiếng gào thét ở trong phòng ăn, dáng vẻ nổi đầy gân xanh giống như thần kinh.

Mà trên thực tế, loại người có tài ở một lĩnh vực nào đó, quả thật sẽ có chút không giống người thường.

Đặc biệt là khi gặp phải thách thức mà cô ta giỏi nhất.

Hoắc Tư Tước căn bản lười cãi nhau với cô ta.

Đẩy cô ra, hắn cầm ly thủy tinh đi đến máy lọc nước rót một ly nước uống.

Lạc Du ép sát từng bước, cô ta nhìn thấy hắn thờ ơ, lại nhìn thấy hắn hờ hững không nhìn cô ta làm cho cảm xúc của cô ta giống như đê sông lung lay sắp sập, sau một khắc sẽ sụp đổ!

“Hoắc Tư Tước, anh nhìn vào mắt tôi đây này, anh nói thật với tôi rốt cuộc có phải như vậy hay không?”

“Cô buông tay, cô phát điên cái gì vậy? Đêm hôm chạy đến đây gây náo loạn.”

Cuối cùng Hoắc Tư Tước cũng nổi giận, sau khi dùng sức hất tay cô ta ra, hắn xoay người lên lầu.

Lạc Du nhìn thấy, tia hy vọng cuối cùng cũng đã tan biến.

Khi cô ta nhìn vào đôi mắt của hắn cô ta biết chắc chắn người đàn ông biết những gì cô ta đang nói? Thế nhưng hắn không nhìn, hắn đang trốn tránh, điều này nói lên cái gì?

Lạc Du bắt đầu nóng nảy, cô tới lại xông tới.

“Đinh ——”

Một tiếng chuông rất kỳ lạ.

Hoắc Tư Tước dừng bước, gần như trong nháy mắt hắn đã cảm giác được thần trí của mình lắc lư.

“Cô——”

“Không sao, lần đầu tiên thất bại, chúng ta có thể thử làm lần thứ hai, Tư Tước, anh lại đây, chúng ta quên hết những chuyện không vui nào, ngoan.”

Người phụ nữ cầm chuông trong tay giống như dỗ dành con nít, đứng ở cửa cầu thang dỗ dành người đàn ông cao hơn cô ta nửa cái đầu.

Hoắc Tư Tước chợt cảm thấy một luồng khí lạnh thấu tim từ sâu trong thân thể dâng lên.

Hắn biết người phụ nữ này rất giỏi về tâm lý, cho nên vẫn luôn cẩn thận đề phòng.

Nhưng nếu cô ta thật sự lấy ra cái chuông này, hắn cũng không làm gì được, ngay cả ông nội cô ta cũng không có cách nào khống chế được khi thấy thứ này.

Thần trí Hoắc Tư Tước bắt đầu hoảng sợ.

“…… Đừng, Lạc Du…”

“Ngoan, không phải anh cũng muốn quên người phụ nữ kia sao? Anh đã quên những đau đớn mà cô ta mang lại cho anh rồi sao? Anh khó lắm mới đi ra khỏi từ vực sâu, không thể trở lại được, Tư Tước.”

Cô ta từng bước đi tới, nhìn thấy người đàn ông này đang ôm đầu mình, bắt đầu lộ ra vẻ đau đớn trước mặt cô ta, cô ta vươn tay muốn an ủi hắn.

Nhưng mà khi cô ta vừa chạm vào, hắn lập tức dùng sức hất cô ta ra: “Cút đi!”

Lạc Du: “…”

Trong nháy mắt, tay cô ta cứng ngắc ở đó, cơn tức giận trong lồng ngực cô ta bùng nổ như núi lửa, sua đó cái chuông trong tay cô ta càng lắc lư nhanh hơn.
 
Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo
Chương 703


Chương 703

Cô ta hắn có chút không biết điều.

Mười mấy năm rồi, Lạc Du vì hắn, không biết hao phí bao nhiêu tâm huyết trên người hắn, nhưng còn hắnt thì sao?

Không trân trọng thành quả của cô a!

Hắn biết rõ người phụ nữ kia sẽ phá huỷ hắn, hắn đều đã nếm được mùi vị đó, nhưng hắn lại giống như một kẻ ngốc vẫn luôn lún sâu ở bên trong.

Rốt cuộc hắn có vấn đề gì vậy?

Lạc Du tức giận không thể kiềm chế được, cô ta bắt đầu vận dụng thôi miên có phương pháp thôi miên tần số cao có thể làm tổn thương đối phương.

Kết quả người đàn ông đang nổi giận dưới trong tiếng chuông của cô ta chậm rãi yên tĩnh lại, hắn ngoan ngoãn để cô ta đỡ đi đến bên sô pha giống như mười mấy năm trước.

“Tư tước?”

“Ừ…”

“Anh biết tôi là ai không?”

“…… chị …Lạc…” Hoắc Tư Tước sắp rơi vào cơn mê, không còn đôi mắt trong sáng không hề có ý thức, khẽ nỉ non ra mấy chữ.

Chị Lạc.

Đúng vậy, trong những năm đó khi hắn được gửi ra nước ngoài, cô ta đã giúp hắn điều trị, và hắnt luôn gọi cô ta ấy như vậy.

Cuối cùng Lạc Du cũng hài lòng, đang muốn đỡ hắn lên sô pha nằm xuống.

Nhưng ngay lúc này, một viên đạn đột nhiên bay vào từ bên ngoài.

“Ầm——”

Một tiếng nổ lớn, nó xuyên qua cửa sổ thủy tinh trong biệt thự, đập vỡ ti vi trong phòng khách.

Lạc Du: “…”

Cô ta chưa kịp phản ứng, người cô ta đang đỡ trong tay che lỗ tai của hắn lại, đau đớn ngã xuống đất.

“Hoắc Tư Tước! Hoắc Tư Tước!!” Lạc Du luống cuống, cô ta ngồi xổm xuống hét lớn lên, phát hiện trong một lúc ngắn ngủi người đàn ông đã cuộn mình nằm trên đất, hai lỗ tai đều là máu đỏ tươi.

Ánh mắt của hắn cũng trong nháy mắt bị màu đỏ của máu lấp đầy.

“Không, không phải như vậy…”

Cô ta hoàn toàn bị dọa sợ, khuôn mặt không còn chút máu giống như một người chết vậy.

Bởi vì không ai biết rõ hơn cô ta, tình trạng này có nghĩa là gì.

Lúc đám người Lãnh Tự nghe thấy tiếng súng vang lên, nhân cách thứ hai của Hoắc Tư Tước đã từ trên mặt đất đứng lên, hắn giống như ma quỷ khát máu, kéo Lạc Du kêu thảm thiết tiến vào phòng bếp.

“Đừng! Tổng giám đốc!”

Tất cả mọi người đều bị một màn này doạ sợ, ngay lập tức theo sát vào phòng bếp.

Hai đứa nhỏ trên lầu cũng nghe thấy động tĩnh, nếu không phải dì Vương ở phía trên ôm chặt bọn chúng lại, chỉ sợ bọn chúng cũng đã xuống dưới lầu.

“Ba… ba xảy ra chuyện gì vậy?”

Mặc Bảo trước khi dì Vương vẫn chưa tới đã “may mắn” nhìn xuống dưới lầu, thấy ba bỗng nhiên trở nên rất đáng sợ, đứa nhỏ này bị dọa sợ trốn ở trong lòng dì Vương kịch liệt run rẩy.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoắc Dận cũng trắng bệch.

Cậu cũng chưa từng nhìn thấy ba như vậy, đêm nay là lần đầu tiên.

May mắn thay, cuối cùng Hoắc Tư Tước vẫn bị Lãnh Tự đánh ngất khống chế được, sau đó nhanh chóng mang hắn đi.
 
Back
Top Dưới