Ngôn Tình Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu

Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Chương 20:



‘Nay chủ nhật chả làm gì nên ngủ cố 8h mới dậy, cũng muộn nên vào tắm qua rồi ra ngoài ăn phở. Ra đến nơi chọn một bàn khá khuất bên trong, gọi xong ngồi đợi thì thấy thằng Đ đang định gọi nó thì thấy nó vẫy một người vào, thật éo ngờ đó là Thảo, thằng cu này cũng khá vler em tao mới lên mà đã dắt đi ăn rồi. Nhưng cơ hội thoát theo dõi của mình đây rồi.
– Ê cu. Nay láo nhỉ? Dẫn em gái tao đi chơi mà không hỏi tao.
– Hề đại ca tha em để em chuộc lỗi.
– Sao phải hỏi ý kiến anh? – T lên tiếng
– Ơ thế bố mẹ cô gửi cô cho ai?
– Nhưng đi với ai là quyền của em mà.
– Trước là thế nhưng giờ do anh chăm sóc nên phải khác.
– Sao lại phải khác?
– Thế cô đang ở đâu?
– Thì ở phòng của anh.
Thằng Đ nghe tới đây thì há hốc mồm nhìn ngu không tả nổi. Em quay qua nó giải thích luôn.
– À không. T ở phòng cũ của tao mà lại có ông bà già nhờ tao chăm sóc. He he(cười gian) thế nên làm gì mà không hối lộ anh thì chú xác định.
– Rồi tao thanh toán tất được chưa. Đ phát biểu câu hay nhất buổi.
– Ok ok. Chị ơi mang cho em thêm lon húc. Chết nha mày
Xong để lại cho thằng Đ trả tiền, mà cũng may vì nay éo mang tiền. Xít nữa phải ghi sổ. Nhưng thấy T cứ im im hình như có chuyện gì á. Nhưng thôi dù sao có thằng Đ ở đó rồi.
Vòng về nhà lại chán không tả nổi, ra lấy xe ra quán coffe anh L.
Ra quán tự nhiên như ruồi vào quầy tự pha một ly đen quen thuộc. Nhưng quên cmn mất là bọn này ca sáng quen mình éo đâu.
– Anh là ai? Sao vào tự tiện vậy?
– Đờ quên mất, thôi cho gặp quản lý đã.
– Anh là ai?
– Cho gặp quản lý nhân viên mà điếc à? – Em to tiếng
– Cái gì mà ồn vậy? A thằng em sáng ra qua phá quàn anh chị à?
– Không có gì em luyện giọng thôi. – Nhìn thằng nhân viên lúc nãy cười đểu
– Làm chị mất giấc.
– Thôi đi chị, quản lý mà lăn trong đó ngủ à?
– Thì chú qua trông giúp chị luôn ha?
– Không được đâu sói ạ. Em chỉ ghé qua uống chút thôi.
– Cậu được, tý ra nhớ thanh toán đó.
– Ghê rồi nha bà chị. Em trả tiền luôn này. – Móc ví luôn
– Thôi chị đùa thôi làm gì chú căng thế. Ai lại lấy tiền của chú.
– Em biết thừa, này trong ví còn xu nào đâu. – Giơ ví cho chị xem
– Á chú với anh chú chỉ giỏi bắt nạt chị thôi. Hu hu
– Thôi đi ạ. Em chưa ăn vạ thì thôi chị nín đi. Ha ha
Xong mang ra một bàn trong góc ngồi. Đang ngồi uống thấy anh L về, anh chắc không thấy mình nên đi vào luôn. Được một lúc thì đi ra chắc chị dâu nói.
– Sao chú ở đây giờ này? Lại cúp tiết à?
– Anh nghĩ sao nay chủ nhật mà.
– Vậy ngày nghỉ mà ngồi đây thế này không đi đâu chơi à?
– Thì sao? Em còn lấy thông tin để dẹp tiệm anh chứ.
– Không được đâu sói ạ.
– Vậy giờ sao?
– Thì giờ không phải ca của chú.
– Thì tối em qua, không phải đuổi tự về.
– Biết thế là tốt.
Anh L thì nói vậy đùa thôi, tôi cũng hiểu như vậy nên hùa theo mà cũng chán rồi, về nhà cho lành. Nhưng anh L gọi với theo:
– Ê mà ông bà già chú đầu tư ác cho chú lắm đấy. Quán địa điểm tốt mà nhìn khung cũng to lắm đấy.
– Em qua xem sau. Quả này đè bẹp tiệm anh haha
– Anh đang chờ này. Ha ha
Đi ngang qua một quán net thì cũng đang ngứa tay lên tấp vào. Chán vào ngồi làm ván cf mà bảo trì, chẳng còn gì chơi.
Đang ngồi chán lại lần mò vào face. Em thì từ hồi mới có face ở VN đã nghịch thử rồi nhưng mà hồi ấy không đông lắm nên chỉ được một thời gian. Vào thì thấy một đống tin nhắn, của cô ấy, một cô bé ở HN này, ngày trước nghịch thì có nhắn tin làm quen các kiểu rồi thấy nói chuyện hợp nhau nên nhận làm người yêu như thật. Nhưng đọc lại tin nhắn thì toàn là tin trách móc hình như cô bé ấy không xem tình cảm này là ảo qua mạng mà thực sự coi là thật, rồi xem trang cá nhân thì em ngã ngửa, là Duyên. Vậy là thật cô ấy có quen em và em cũng có quen cô ấy. Nhưng giờ sao lỗi này là của mình, làm D thất vọng cũng là mình, rồi cũng chính mình làm cô ấy đau khổ. Rồi bỗng nhiên nick ấy sáng đèn và pm mình.
– Giờ anh mới chịu online à? Tưởng anh sẽ mãi lẩn trốn chứ?
– Xin lỗi.
– Giờ mới cho anh bằng chứng được. Anh muốn sao đây?
– Thì…. Dm thế này đúng là lỗi của mình rồi.
– Nhớ ra rồi chứ?
– Thì giờ muốn sao? Câu này ngu nhất ngày này.
– Như trước vậy anh làm người yêu em.
– Không.
– Một tháng thôi cũng được. Không coi như bù đắp cho em được ư?
– Không được. Chọn cái khác đi.
– Anh là người có lỗi. Giờ anh phải nghe lời em.
– Nhưng.
– Thì bù đắp những gì em đã một mình trải qua.
– Được rồi. Chỉ một tháng thôi đó.
– Vậy gọi vk ck ha?
– Không.
– Bảo làm người yêu mà thế hả? Không chịu đâu. Ệt
– Được rồi, nhưng ở lớp hay có người quen thì xưng hô bình thường.
– Hura yêu ck nhất.
– Đừng nói thế. Bên tôi không hạnh phúc đâu. Xong em off luôn
Thì một tháng, dù sao cũng là nỗi của mình mà, với lại trong thời gian qua mình cũng vô tâm quá. Mà quên cmn là hết tiền, lại muối mặt để lại em cục gạch ở lại rồi về nhà lấy tiền. Cay éo tả. Chắc tại hành thằng Đ xong thì trời hành lại.
Cứ tưởng làm hoà đơn giản vậy nhưng kể từ hôm sau mới biết mình ngu thật sự. Chưa kịp dậy đã có tin nhắn của “vk hờ” nội dung nguyên văn là.
– “Ck do day di, tam rua sach se thom tho, an mac chinh te qua don sep” – Theo bản dịch của em thì là”ck dở dậy đi, tắm rửa sạch sẽ thơm tho, ăn mặc chỉnh tề qua đón sếp”.
Mẹ! Bắt tắm rửa sạch sẽ có ý đồ gì à? Lại còn ăn mặc chỉnh tề nữa chứ, nghi lắm. Em rep luôn.
– Tự đi đi. Tôi bận rồi. Với lại có biết nhà đâu.
– Không được. Địa chỉ đây adc đường xyz. Qua đón đó. Mà ai cho xưng tôi hả?
– Bận rồi.
– Qua đi mừk. Mà ck phải thực hiện hết nghĩa. Vụ của lời hứa đó.
– Rồi lát qua.
– Qua sớm đi ăn sáng nha ck.
– Không. Ăn ở nhà rồi.
– Sớm vậy đã ăn rồi á?
– Thì chưa, nhưng không muốn mất công nên lát ra đầu ngõ ăn tạm.
– Vậy thôi, nhưng nhớ qua đón vk đó.
Ra tắm rửa vệ sinh cá nhân xong chạy ra đầu ngõ ăn tạm. Nhưng giờ mới nghĩ ra là vở kịch của mình. Nhớ ra là bà chủ nhà có một con “giấc mơ tàu khựa” nên chạy về năn nỉ ỉ ôi hết cả nước bọt. Trong 3s mới được.
– Cho con mượn tạm xe dream của bác nha. Để con đi học thôi, đi xe kia không tiện.
– Ừ, đi cẩn thận nha, chìa khoá cắm ở đó tồi.
– Dạ con cảm ơn. – Bác này dễ vcl, chắc tại mình ẹp trai ngoan ngoãn thôi. Atsm tý
Lấy cặp rồi phi luôn qua nhà D, vẫn đẹp tinh khôi trong bộ quần áo đồng phục. Xong nhưng D chả thém quan tâm mình đi gì mà leo lên xe ôm eo luôn.
Đến cách trường tầm hơn trăm mét thì D kêu cho xuống. Khó hiểu quá vì đây đâu có hàng quán gì, mà lại vắng nữa chứ(tới trưa mới hiểu )
– Sao không đến trường lại la cà gì ở đây?
– Thì vk có việc thôi, Ck chứ vào lớp trước đi. Mà trưa nhớ đưa vk về nha.
– Ừ vậy đi trước đây.
Khó hiểu đi vào lớp học ngồi 15’ sau thì D vào, và cư sử bình thường như trước.
 
Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Chương 21:



Cả tiết học trôi qua bình thường, ngoại trừ việc Vi xuống, còn nghĩ đâu ra trò gọi hai với út nữa chứ.
– Hai ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiii. – Làm cả lớp nhìn
– Gì vậy cô nương?
– Không giờ phải gọi là hai với út cơ.
– Trò gì nữa đây?
– Thì út thích thế được không?
– Vậy giờ ÚT đại ca muốn gì?
– Hai đi xuống căngtin với út.
– Không, mệt lắm.
– Đi mà, hai phải chăm sóc út mà.
– Tha cho hai đi út.
– Không có đâu. Nhanh đi hai. – Vậy là bị kéo đi luôn. Giờ lại thêm của nợ em gái này nó hành thì thôi rồi đời tôi.
Trưa hết buổi học thực hiện theo kế hoạch của cấp trên “vk hờ” lại đưa D về nhà, ra cổng ngồi chờ D mà lâu vcl ở trường về gần hết rồi, đang định quay vào tìm thì thấy bóng D.
– Sao lâu vậy?
– Em biết anh không muốn nhiều người biết về chuyện này, em cũng không đòi hỏi về diều ấy hay là gây khó dễ cho anh nên.
D suy nghĩ cho mình như vậy nữa ư. Đáng không, không nói được gì nhiều chỉ cố gắng được một câu.
– Ừ, xin lỗi D vì tất cả.
– Không sao đâu, như vậy là đủ để em thấy hạnh phúc rồi. Lần này thấy mình có lỗi quá lớn rồi, người con gái như vậy mà.
Chở D về đến của nhà thì cứ thấy D đứng đó như định nói gì đó.
– Có việc gì? Trình bày xem nào?
– Chiều lại qua đón vk đi chơi ha?
– Gì nữa?
– Đi mà, ck biết vk đã bao lần muốn đi chơi cùng ck rồi không hả?
– Vậy trước giờ…
– Ùm, vk chưa yêu ai hết á. Hôm trước đi với Vũ là vì anh trai vk chơi với Vũ nên vk có quen, coi Vũ như anh trai nên đi cùng, nhưng chắc Vũ thì không nghĩ vậy.
– Ừ. Lại cảm thấy có lỗi vler
Trưa về ăn xong lăn ra ngủ luôn. 2H thì có chuông báo thức “vk hờ”.
– Dậy dậy dậy dậy mau nhanh lên qua đón vk. Sáng ck hứa rồi mà, nhanh lên vk đợi ck.
– Rồi 30′ nữa, giờ vẫn sớm mà
– Dạ.
Vậy là tan tành giác mộng của em. Ra tắm qua rồi vào võ trang. Thì vẫn là quần thun áo thun dài tay, xịt thêm tý keo vuốt, đợi khô thì thêm cái mũ lưỡi trai đen, thêm cái áo sơ mi và đôi doctor. Cũng tạm ổn rồi, sẵn sàng ra trận thôi. Lại mượn tạm con “giấc mơ tàu khựa” của một ông năm hai xây dựng. Tạm thời kêu ông cứ lấy ex của mình mà đi để mình đi con này vì vở kịch còn dài mà nghe vẻ còn đi nhiều. Ông thì đồng ý luôn chứ lại.
Qua nhà D thì từ xa đã thấy cô nàng đứng đợi rồi. Mà nhìn nhà cũng to vật đúng như cái lâu đài cmnr sáng qua vội quá mà không kịp nhìn, nhà mình ở quê thì đã đành còn đây là ở cái đất HN, xây được cái nhà như này ở đây cũng đáng nể vler. Ngắm nhà xong mới ngắm D. D mặc cái áo thun rộng mà dài che hết cmn quần ý. Mà cũng éo biết được, chắc gì đã mặc quần cơ chứ. Nhìn mà em choáng tí xịt nước màu. Em ơi biết em xinh rồi nhưng anh là anh đéo muốn ra nhập juven clup đâu nhá. Vẫn đang choáng thì D gọi em về thế giới thực:
– Ck. Ngắm vk xong chưa?
– Ệt, ai ngắm? Đang xem lại xem đúng người không thôi.
– Vk xinh quá không nhận ra à.
– Không, sợ là có bệnh nhân ở đâu trốn trại ra ý mà. Ha ha
– Á ck trêu vk. Không biết đâu. Hu hu
– Gì nữa vậy? Tha tôi đi mà.
– Không được ck phải đưa vk đi ăn rồi đi mua sắm.
– Ăn gì đây?
– Bún chả ha?
– Tuỳ sếp.
Ăn xong thì đi mua sắm đồ, chả biết là mua cái vẹo gì mà chạy khắp các nơi loay hoay cả buổi chiều mới xong.
Vậy là lại cả buổi chiều của em ra đi vì mục đích to lớn, vinh hạnh và đầy cao đẹp là đi làm khuân vác cho cô “vk hờ” này. Xong lại còn lôi đi ăn rồi xem phim, hài mỗi phần xem phim, mà cũng nhọ:
– Xem phim gì bây giờ?
– Phim kinh dị đi.
– Xem được không đó?
– Được mừk.
– Tới lúc sợ đừng có kêu tôi nha.
– Thì không sợ, có ck bên cạnh rồi mà.
– Hay quá ha?
– Hì hì. Nhìn yêu vler
Nhưng sai lầm là đây. Tai và tay em phải chịu tra tấn hết công xuất. Mà phim trả thấy kinh cái vẹo gì sao D la to thế, tay thì cứ cấu véo cào và lại còn cắn em hết cỡ, may là tay phải chứ tay trái thì có khi hỏng hết hình xăm. Ra đến ngoài mà nhìn D vẫn còn sợ:
– Sao bảo là không sợ mà.
– Thì đâu có sợ.
– Thế đứa nào hét muốn thủng màng nhĩ tôi, lại còn một cơ số vết răng với móng tay đây.
– Đứa nào láo dám bắt nạt ck tôi? Ra đây tôi oánh cho lần sau chừa. Ệt diễn sâu vãi
– Thôi để tôi tự sử nó. Xong em beo hai cái má D lắc qua lắc lại cho cô nàng kêu oai oái. Công nhận bẹo má gái cũng có cái sướng của nó, hai má D không phải là phúng phính nhưng mà bẹo thì vẫn sướng tay vler. Da mặt gì mà sờ như da em bé ý.
– Ck bắt nạt vk. Ứ chịu đâu. Làm mặt giận phụng phịu xong cứ dẫm dẫm chân xuống đất.
– Muốn nữa không. Em hua hua tay trước mặt D.
– Hông. Ck yêu tha vk đi. Làm mặt mèo ngay được nhưng thật sự lúc ấy em thấy D dễ thương vler.
– Không. Bỏ tay đây trả lại hết đã.
– Khôngggggggggg. Aaaaaaaaaa. Ck tha vk đi mừk. Xong hai đứa chạy đuỏi nhau loạn hết cả lên.
Mãi mệt rồi cũng chán, rồi dưa D về nhà. Trước lúc D vào nhà còn nhón chân hôn chộm em một cái, chả biết sao lúc ấy lại thấy tim mình đập rộn ràng như cái cảm giác xưa cũ mà đã lâu em đánh mất.
Không biết có phải là em đã có thể quên đi ny cũ hay không. Nhưng thực sự thì bên D em có cảm giác gì đó lạ lắm. Hay là chỉ là dung động thoáng qua. Mà cũng có thể vì trong D có vài nét gì đó giống cô ấy. Làm cho em ngộ nhận thôi. Mà mói chỉ một ngày thôi mà.
Đêm hôm đó chắc vì mệt nên ngủ sớm, nhưng tôi đã có một giấc mơ, không phải hiện tại mà là về quá khứ, sáng ra thì đã ướt đẫm mặt gối. Tôi đã khóc ư, vì người con gái ấy xuất hiện trong giấc mơ thôi ư. Kể từ ngày bé từ khi tôi học võ thì chưa lần nào tôi khóc hay có giọt nuóc mắt nào cả. Lớn nên trong sự rèn luyện và chở che của gia đình. Ngay cả khi chia tay cô ấy tôi cũng đâu có khóc, vì tôi không muốn tỏ ra yếu đuối trước bất cứ ai, với lại bên tôi luôn có những con người yêu thương chăm sóc tôi rồi. Nhưng đây đúng là tôi đã khóc, khóc mà bản thân cũng không biết. Chắc chỉ vì bắt gặp những nét giống của cô ấy từ D nên những kí ức ấy lùa về, đủ để lấn át hết vỏ bọc lạnh lùng do tôi tự tạo ra. Nhưng đã là quá khứ, lần này anh sẽ thực sự thay đổi, sống một cuộc đời mới, cuộc đời của riêng anh và sẽ không còn gì liên quan tới em. Anh sẽ sống tốt thôi, em cũng vậy nhé……
Em có ngờ đâu cái công cuộc trả nợ nó lại vất vả vậy. Mới sáng sớm chưa kịp ngủ dậy đã thấy điện thoại “cục nợ calling” mà còn trước cả báo thức nữa. Uể oải nghe máy:
– Oài, cái gì gọi sớm thế?
– Gọi ck dậy.
– Vậy thôi hả? Dậy rồi đó. Bye nhá.
– Á, không được tắt.
– Gì nữa thế?
– Thì lát ck qua đưa vk đi ăn sáng cùng nha nha nha nha….
– Vậy thôi hả, dễ ợt… Để lần khác nhá.
– Không đi cùng vk đi mừk. Đi cùng đi vk muốn được ăn sáng cùng ck cơ.
– Ăn cùng hả, qua nhà nấu cho tôi đi là ok. Éo hiểu sao nói thế.
– Vậy qua đón vk đi.
– Xe đâu. Tự sang, nhà ở xyz ý.
– Vâng vk qua liền.
Dậy tập tành tý rồi tắm, xong ra đợi D. Vừa ra đến cổng khu trọ thì thấy D đến, mà còn đi xe ôm, đồ giở người này.
– Hì ck đợi vk à?
– Không. Ra tập thể dục thôi.
– Hì.
– Bảo sang nấu cho tôi mà?
– Dạ.
– Đây là phở mua ngoài đầu ngõ mà.
– Thì vk không biết nấu nên mua tạm thôi. Hì hì
– Thôi lấy ra bát đi rồi ăn. Bó tay
– Dạ.
Ăn xong quay ra nhìn D vẫn còn gần nguyên bát phở và đang chống cằm nhìn mình. Mặt thì nhìn vui thôi rồi.
– Có chuyện gì vui vậy?
– Hì vk thích lắm. Muốn ngồi ăn sáng cùng ck lâu lắm rồi ý.
– Đồ dở. Ăn nhanh còn đi học.
Ăn xong dọn dẹp rồi chỉnh đốn tác phong xong ra đưa cục nợ kia đi học. Lại lấy con “giấc mơ tàu khựa” ra. Lại như hôm qua, D lại kêu xuông ở chỗ cũ, vào lớp thì vẫn vậy D vào sau một lúc và cư xử bình thường. Còn lại thì cũng lại bị cô em gái Vi vịt hành.
Trưa học về vẫn vậy, vẫn đợi D rất lâu và về sau gần như cả trường. Yêu tôi em khổ vậy có đáng không?
– Mai không cần phải nén lút thế nữa đâu.
– Lén lút gì đâu ck?
– Còn cãi à?
– Không sao đâu ck.
– Không phải có sao hay không sao. Chỉ là không cần như vậy.
– Vk sợ ck ngại thôi.
– Không sao đâu. Chỉ là tôi không muốn làm to chuyện, mà như vậy chỉ khổ D thôi.
– Hì vậy là giờ vk thoải mái luôn hả?
– Tuỳ cô.
Chở D về mà cứ thấy ngồi sau cười mãi. Nhưng liệu nụ cười ấy có còn khi hết một tháng và tôi lại xa em. Yêu tôi chỉ làm khổ em thôi. Thôi thì đành bù đắp vậy.
– Chiều đi chơi với tôi không?
– Hả dạ.
– Chiều, đi chơi với tôi. Đi không?
– Có chứ, vk đi chứ. Hì. Nhìn mặt phởn vler
– Sao vậy, đâu cần phải thế chứ?
– Thì ck rủ đi mà.
– Đến mức vậy cơ à?
– Vâng vk thích lắm ý. Mà sao lại rủ vk vậy?
– Thì có hứng, chiều nhá.
– Dạ.
Về đến cửa nhà D thì cô nàng đã tháo mũ rồi, vừa dừng xe thì xuông đưa mũ luôn, nhân lúc em đang cất lại mũ thì nhón chân hôn trộm em rồi chuồn thẳng. Em chỉ kịp gọi với theo:
– Chiều 3h tôi qua.
– Dạ vâng ạ..
 
Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Chương 22:



Trưa ăn qua loa rồi đi ngủ. 2H dậy tắm rửa rồi qua đón D. Qua tới nơi thì đã thấy D ngồi đợi ở chiếc ghế đá trước cửa nhà. Vẫn ăn mặc như vậy, vẫn xinh đẹp hút hồn, người con gái như vậy sao lại yêu tôi cơ chứ.
– Ngồi làm gì ở đây thế?
– Thì chờ ck qua rước nè.
– Vậy ngồi lâu chưa.
– Cũng mới à.
– Mới mà hết cả túi hạt này à? Chỉ xuông túi vỏ hạt dưới chân D, chấc vừa ăn vừa ngồi đợi đây mà.
– Thì vk háo hức quá. Ck rủ đi chơi mừk.
– Thì cứ chờ ở trong nhà, tôi qua thì gọi mà.
– Dạ biết rồi. Nhìn như trẻ con yeu vler
– Thôi đi thôi.
– Dạ.
Vào rạp mà cứ lăng xăng như trẻ con kéo em chạy cùng đi mua vé.
– Phim này nha ck. Em chả buồn để ý là cái phim gì luôn.
– Xem gì thì tuỳ, miễn không bị cấu véo và cắn là được rồi
Xem phin éo gì mà Hàn với chả xẻng, em xem được 15′ đầu mà đã ngáp ngắn ngáp dài, cố gắng mãi mà chỉ tầm 5′ sau đã lăn ra ngủ rồi. Lúc ngủ dậy thì đã là hết phim, thấy D đã ngon lành dựa vai em ngủ, còn em thì dựa đầu D ngủ. Lay D dậy.
– Này dậy nhanh, xem phim thế này hả?
– Thì ck còn ngủ trước vk mà.
– Vậy ai đòi xem phim này?
– Thì vk thích xem, nhưng…
– Nhưng gì?
– Tại sáng dậy sớm, mà lúc trưa có ngủ đâu.
– Ai bảo không ngủ. Giờ là lỗi của ai.
– Thì được đi chơi với ck nên vk không ngủ được. Hì hì
– Rồi, tôi ạ cô. Lần sau ăn ngủ hẳn hoi vào nhá.
– Ck lo cho vk à?
– Thôi đi, cô cứ như thế thì khổ ai nữa?
– Hì hì. Yêu quá cơ.
– Thôi không đùa nữa. Giờ làm gì.
– Thì qua khu vui chơi chơi tiếp.
Vậy là lại kéo nhau qua khu vui chơi, chơi gì đâu toàn trò trẻ con, lại còn dừng lại tô tượng nữa chứ. Em thì nhuộm luôn con voi thành 7 màu, còn D tô con xìtrum gì ấy, em nghe D nói vậy chứ cũng éo biết nhìn cẩn thận nên đẹp ra phết, toàn xanh với trắng.
Chơi mãi cũng chán mà làm thân trâu ngựa từ sáng tới giờ rồi nên em kêu D về luôn.
– Thôi về nghỉ đi.
– Đi chơi thêm một lúc đi ck.
– Không tôi mệt lắm rồi.
– Đi mà, vẫn còn sớm mà.
– Nhanh không lần sau nghỉ luôn này. Lại lạch bạch lên xe, nhìn dáng đi ngộ ngộ y chang con vịt Vi. Em tý thì phì cười nhưng kệ, giờ cười là bị bắt thóp rồi lại kéo đi thì khổ. Ngồi lên xe, em nhìn qua gương trông mặt xụ ra đến tội, nhưng em đang mệt vler ra, nên vẫn cố giữ vững ý định.
Lại vừa xuống xe bỏ mũ thì định nhón chân cắn trộm má em cái nữa nhưng đâu có dễ, em vừa thấy D định quay người lại thì đưa tay bóp luôn mũi làm cho D la oai oái.
– Á đau. Ck ơi tha cho vk đi mừk.
– Thế đang định làm gì?
– Thì chào ck thôi mừk.
– Vẫn cố cãi, cho vẹo mũi luôn.
– Thì người ta hun mà người yêu người ta thì làm sao, mấy người không thích thì kệ mấy người.
– Á gan nhỉ? Vậy tôi véo mũi người yêu tôi thì mấy người có ý kiến gì không?
– Ck chịu nhận vk là người yêu rồi hả? Ệt, câu này ngu vler, giật mình bỏ tay ra.
– Thì người yêu tôi, còn người tôi yêu khác.
– Xì, vk hiểu khác á.
– Thích khác không? Đưa tay bẹo luôn hai má của D là lắc.
– Hu hu tha cho vk đi mừk. Lần sau vk không dám cãi nữa.
– Biết thế là tốt. Thôi về nghỉ đi.
– Dạ, ck về cẩn thận nhá. Xong vẫn nhón chân hôn trộm em một cái rồi ù té chạy vào nhà.
Về nhà ăn uống tắm rửa xong vừa lăn vào giường ngủ thì có số lạ gọi.
– Lô.
– Alo, anh có phải anh P không ạ?
– Ai ý nhờ? Nghe qua giọng là em biết là D rồi, nhưng thích chơi số lạ với em thì.
– Đoán thử xem?
– À Lan à.
– Gì vậy?
– Yến.
– KHÔNG.
– Quỳnh.
– KHÔNG.
– Thế thì chắc chắn là Ngọc rồi.
– Á không trêu vk nữa mừk, vk D đây.
– Cho chừa, lại còn gọi số lạ à?
– Thì… Thì…..
– Thì gì? Giờ này gọi cái gì nữa thế?
– Thì gọi nói chuyện với ck.
– Không ngủ đi, cả ngày nay chưa mệt à?
– Không, có ck bên cạnh làm vk không thấy mệt gì hết á.
– Chị không mệt thì em mệt này, tha cho em đi.
– Đi mừk nói chuyện với vk đi.
– Thế nãy giờ làm gì đây? Thôi ngủ đây ngủ ngon.
– Vâng ck ngủ ngon, mơ về vk nhá.
– Thôi ạ, tôi sợ ác mộng lắm.
– Xí. Ngủ ngon.
Vậy là đã qua được 2 ngày, còn hẳn 28 ngày nữa, mà ngày nào cũng mệt vậy thì khổ cái thân tôi. Nhưng hôm nay không cần coffe với thuốc lá mà em vẫn ngủ được, phải chăng D đã xoá bớt giúp em đi phần nào cái kí ức ấy. Hay chỉ là vì một ngày mệt mỏi mà như vậy. Thôi cứ kệ nó thôi, chuyện gì tới thì cũng là tương lai, cái cần quan tâm là thực tại đã..
 
Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Chương 23:



Ngày 3…

Vâng nay là ngày thứ 3 cho trả nợ. Công cuộc trả nợ sao mà xa xôi như thế ư. Vẫn như hôm qua, cuộc gọi sớm từ “cục nợ” hơn cả báo thức của em.
– Lại gì nữa thế?
– Hì vk gọi ck dậy mừk.
– Có thêm gì nói luôn, cúp máy này.
– Thì vk muốn qua ăn sáng vs ck nữa ý.
– Chưa đủ à?
– Với ck thì không gì là đủ cho vk ý.
– Gì nữa đây?
– Thì cho vk qua đi mà.
– Thôi vậy, để tôi nấu rồi mang sang cho cô.
Chứ để D đi xe ôm như vậy thấy sao ý, với lại D vì mình quá nhiều rồi.
– Thật á ck? Nhưng nhà vk có cả bố mẹ nữa.
– Thì nấu thêm. Sao không?
– Sợ ck ngại bố mẹ vk thôi.
– Vậy thôi hả? Tầm như hôm qua thì tôi sang.
– Vâng yêu ck nhất ý.
Xong dậy tắm rửa rồi nấu tạm nước dùng, chuẩn bị nguyên liệu rồi ăn mặc chỉnh tề sang nhà D.
Ệt, sang thì D ra mở cửa, vẫn mặc bộ quần áo ngủ hình hello kitty màu hồng, thêm vẻ mặt ngái ngủ cà quả đầu như ổ quạ mà em nhìn lại thấy dễ thương vler.
– Sao làm mất giấc cô nương à?
– Thì tại ck kêu qua nên vk định lằm thêm chút chờ ck, nhưng….
– Nhưng lại ngủ quên mất chứ gì? Không quen thì đừng cố dậy sớm làm gì.
– Dạ. Nhưng…
– Không ý kiến. Chỉ tôi khu bếp rồi lên vệ sinh cá nhân chuẩn bị đi học đi, tôi nấu nhanh thôi.
– Dạ.
Vào nhà nấu xong đang dọn ra bàn thì có bố mẹ D xuống.
– Dạ cháu chào cô chú.
– Cháu là?
– Dạ chàu là P. Bạn học cùng D.
– Ừ chào cháu, nãy cái D có bảo là có bạn qua mà sao qua sớm vậy? Làm cô chú không kịp chuẩn bị tiếp khách mất rồi.
– Thì P qua nấu cho cả nhà mình ăn sáng đó bố. D cũng vừa xuống.
– Chỉ giỏi làm phiền người khác.
– Thì P tự kêu qua nấu mà.
– Phải không vậy cháu? Đừng bao che nó.
– Thì vì D hôm qua có mua thức ăn sáng cho cháu, nên hôm nay cháu muốn trả D thôi.
– Vậy đó là lí do mà nó sáng qua đi sớm đó hả, lại còn đi xe ôm không chịu đợi chú đưa đi nữa. Mà nó đoảng quá. Đã không biết nấu còn bày đặt.
– Dạ.
– Vậy cháu là người mà D nhắc suốt đó hả? Chắc chỉ có vậy thôi, vì chưa bao giờ nó dẫn bạn khác giới về nhà hết đấy. D thì giật mình đỏ mặt.
– Dạ? Lại éo hiểu rồi im lặng một lúc
– Thôi cả nhà ăn thử đi. Bố D lên tiếng.
Ăn được một lúc thì là mẹ D.
– Cái này ngon quá. Cô nấu cũng kém xa luôn, ngại quá.
– Có mà cả bà và cô kia cộng vào cũng không ăn thua á. Nhìn D
– Vậy thì từ mai nghỉ nhá?
– Ấy tôi lỡ mồm. Xong như là giờ mới nhớ ra là còn em thì bố D quay sang.
– Cháu thấy đó. Mình là phái mạnh mà, không nên chấp vặt với phái nữ.
– Cháu hiểu mà, hai bố mẹ cháu ở nhà cũng vậy mà.
– Vậy là cũng nhiều người đồng cảnh ngộ với mình đó. Hahahahaha
Xong thì toàn là chuyện về gia đình, bố mẹ mình. Rồi chuyện học hành…
Ăn xong chờ D dọn dẹp mình thì ra ngoài ngồi uống nước nói chuyên với bố mẹ D.
– Cháu nấu ăn ngon nhỉ?
– Hì. Tại cháu có học qua nấu ăn thôi ạ.
– Sao lại học nấu ăn?
– Thì cháu có đi làm thêm ở một nhà hàng nên có được chỉ dạy một ít.
– Giỏi vậy ư? Nhỏ vậy mà đã biết kiếm tiền rồi. Nhưng bác hỏi thật, bố mẹ cháu không có ý kiến gì à?
– Thì bố mẹ cháu cũng không muốn cho đi, nhưng vì cháu xin nhiều quá và có quen biết chủ ở đó nên cũng đành ạ.
– Được, con trai thế là tốt. Đã quyết thì phải làm được. Sau này lấy vợ thì cô đó sướng ha? Bố D chốt câu rồi cười vang.
– Hì. Không nói nên lời.
– Cái D nó trẻ con lắm. Có gì cháu giúp đỡ nó giùm cô. Mẹ D lên tiếng. D thì đỏ bừng mặt cứ ở ngoài yếu ớt nài” mẹ thôi mừk”
– Dạ vâng, bạn bè thì cháu sẽ cố gắng hết cỡ giúp được gì thì giúp ạ.
– Ừ nhờ cháu đó. Mẹ D cười hiền.
– Dạ, mà cháu xin phép tới giờ đi học rồi ạ.
Xong nháy D chuồn thẳng.
Đưa D đi học mà hôm nay vào thẳng luôn trường, vào mà bao thằng nhìn dm cay cú như kiểu muốn thịt em luôn ý(sợ bm, bọn nó mà đánh em thì mai trường lại có một bộ phận nghỉ vì đau bệnh thì khổ, ha ha)
Vào cất xe thì D đứng đợi ở ngoài rồi ôm cặp em luôn như sợ không để lại gì làm tin thì chạy mấy ý. Cất xe xong vòng ra thì thấy có 5 – 6 thằng đang trêu D.
– Ê mấy thằng làm gì người yêu tao đó? D nhìn thấy em như cờ hó thấy chủ ý, chạy lại núp sau lưng em
– Mày là thằng nào? Chán sống à mà dám động vào chuyện của anh Lâm 12C tao(một thằng lên tiếng, cả lũ cười ha hả)
– Tao P 11a2 cần gặp thì cứ liên hệ, tao tiếp hết.
Dm tưởng thế nào, bọn nó nghe xong thì xin lỗi rối rít rồi chuồn thẳng. Vler, mang tiếng vãi, đang tưởng có chỗ tập thể dục mà. Xong dắt D lên lớp, vào lớp thì là hàng loạt tiếng “à, ồ.. ” Nhưng em thấy có hai khuôn mặt có vẻ buồn thật sự là Yến và Thảo. Y thì có thể hiểu được, nhưng T là vì sao?
Kệ tất cả, tạm thời không quan tâm tập chung vào việc ngủ đã, nay cũng không thấy Vi vịt xuống làm phiền nhưng càng mừng. Cả buổi hoc cũng trôi qua bình thường(mà không chắc lắm, ngủ cả buổi thì biết éo đâu được). Xong thì thực hiện nghĩa vụ đưa D về nhà.
Vẫn bài cũ, đưa mũ và định hôn trộm, nhưng em đã nhanh tay bẹo một bên má D.
– Á….. Au….. Ạu…. A… Ợ…. I…. À. (Nguyên văn đấy)
– Ha ha ha, lần này thì nhớ mùi nhá.
– Hứ. Định co tay bẹo lại má em nhưng em đã gạt tay rồi bẹo nốt mà kia.
– Không đươc đâu sói ạ. Ha ha, xong tha cho D rồi thả ra.
– Vk đau mà, ck toàn bắt nạt vk á. Hix hix
– Tạm tha, vào nhà đi kìa.
– Dạ. Và vẫn nhón chân hôn trộm rồi chạy. Bó tay với đồ dở hơi này, vòng về luôn.
Vừa về đến cổng nhà thì có báo tin nhắn. Cứ tưởng của “cục nợ” nhưng không phải, là Yến:
– Chiều P có rảnh k? Đưa Y đi chơi được không?
– Đi đâu? Làm gì? Sao nay lại…
– Thì với tư cách một người bạn. Mà Y có chuyện muốn nói nữa.
– Ừ. Chiều P cũng rảnh.
Nhắn tin qua cho D lêu chiều bận rồi. Rồi chạy luôn lên chỗ T ăn ké. Sao mà vẫn thấy T như có chuyện gì đó thực sự không hài lòng với mình, hay là giận dỗi một điều gì đó. Nhưng thôi, em chịu, không nên cố hiểu con gái. Hại não lắm. Ăn xong chuồn luôn về phòng ngủ
Chiều dậy tắm rửa qua rồi võ trang đầy đủ. Áo thun đen, khoác ngoài là một áo sơ mi cũng đen nốt đủ che hết hình săm. Quần gin xước, thêm đôi conv (hàng china gốc tàu khựa giá 120k trên shop vỉa hè). Xong xuôi phi đến đón Y, là Y đã đứng trước cửa đợi, một bộ áo váy màu kem dài tới gần gối, tóc xoã hai vai thêm đôi giày búp bê màu kem nốt, một vẻ đẹp dễ thương mà kiêu sa. Nhưng em đã bỏ qua được sự quyến rũ ấy và vào thẳng chuyện:
– Vậy giờ đi đâu, và Y muốn nói chuyện gì?
– Vậy P cùng Y đi quanh HN một buổi nhé. Còn việc kia thì khi nào kết thúc chuyến đi Y sẽ nói.
Chỉ là đi lòng vòng qua những con đường tấp nập của mảnh đất thủ đô. Thi thoảng dừng chân ở một địa điểm nào đó, ngồi xem những cụ già đánh cờ, những người chạy bộ, khi thì là một quán nước ven đường để uống nước, khi thì chỉ là dừng lại chơi với một tốp trẻ con…. Yến cứ vậy bên em đi lang thang như muốn tạm quên tất cả. Bên Y em thấy Y quá đỗi mỏng manh yếu đuối, càng nhìn càng muốn là một phần nào đó trong cuộc đời Y để được che chở, bảo vệ người con gái ấy. Nhưng thực sự em có thể bảo vệ người con gái ấy không hay chỉ làm cho cô bé ấy đau khổ thêm.
Cũng đã đi hết cả buổi chiều, đã tối và em thực sự muốn kết thúc nhanh chuyện này.
– Rồi, vậy giờ nói lý do được rồi chứ?
– Vẫn sớm mà.
– Không có gì là mãi mãi cả. Chuyện gì đến cũng sẽ đến thôi.
– Sao P không chấp nhận tình cảm của Y mà lại có thể chấp nhận tình cảm của D.
– Chỉ là trả lại cho D một phần những gì D đã phải chịu trong quá khứ vì P thôi. Y sẽ hiểu thôi.
– Vậy tình cảm của Y dành cho P?
– Không xứng đâu.
– Nhưng Y yêu P là thật mà, Y đã cố quên P nhưng không được, đã cố để thử yêu người khác nhưng không thể quên P.
– Đó là chưa đủ thời gian thôi, cố quên P đj, hay chỉ nghĩ đến P như một người bạn như xưa vậy.
– Nhưng đâu có dễ, P cũng không quên được người ấy mà không nhận tình yêu của Y phải không?
– Không. Người đó chỉ là đã cho P một bài học thôi.
– Nhưng Y yêu P là thật lòng. Y tự biết được cảm xúc của mình mà.
– Vậy ư? Chắc không đó? Em lại cười nhạt, nụ cười cay đắng muôn thủa.
– Không có cơ hội nào ư?
– Đừng như thế nữa, P đã nói rồi mà. Hãy tìm một người thật tốt, xứng đáng với mình mà yêu, tôi ư? Không đáng đâu….. Y là một cô gái tốt, sẽ có người yêu Y thật lòng và đen lại hạnh phúc cho Y. Nhưng có lẽ người đó không phải P.
Đáp lại tôi chỉ là sự im lặng. Sao em không khóc lóc hay đánh đập tôi. Tôi sẽ đều chịu đựng được hết mà. Cứ im lặng như vậy thì chỉ làm rối thêm thôi, tôi sẽ chịu tất cả mà, đưng như vậy, điều đó chỉ làm tôi thêm lo thôi.
Đã nói bao nhiêu lần rồi, yêu tôi thì chỉ thêm cay đắng khổ đau thôi. Đừng vì một thằng như tôi mà tự làm khổ mình. Không đáng đâu, tôi chả xứng đáng cho điều gì hết.
Tối nay chán lại mò ra quán ông L, vừa ra thì ông kêu vào bảo” quán chú anh nhìn cũng sắp xong rồi đó, nhìn quả này anh hơi lo rồi đó” em thì cười đểu ông rồi chuồn ra với mục đích xem qua công trình ông bà già làm cho như thế nào. Nhưng ra tới nói em cũng hơi choáng thật….
Cuộc sống của em cũng dần ổn định lại, vẫn là công cuộc trả nợ, vẫn phải chịu hành từ cô em gái hờ Vi vịt. Cứ nghĩ sẽ nhẹ nhanh trôi như vậy, nhưng cho đến ngày 20 – 10, sao vào ngày này tôi lại nhớ về em, về những yêu thương tôi đã dành cho em, từ sự bắt đầu của tình yêu trẻ con do em bắt đầu và cũng chính em là người kết thúc. Nhưng cố bỏ qua cái kí ức đó. Chuẩn bị một cho một ngày vất vả đây. Nhưng thực sự, biến cố lại đến từ ngày này.
Đầu tiên là ngày 19 gọi về quê cho một bà chị người quen có shop hoa đặt hoa gửi cho mẹ và bé Linh đã. Xong chạy đi mua đủ cho D, H, T, V và Yến. Chả biết nên mua như thế nào nên quất tạm đồng bộ 5 bó hoa ly trắng giống nhau cho lành nhưng cố lấy ba bó giấy xanh lá cho T, V và H. Lấy một bó giấy gói đỏ cho D và lấy một bó xanh băng cho Y. Thôi thì cô em gái T trước, mua về là 15h ngày 19, nhưng thôi cứ tặng đã, dù gì làm người tặng đầu tiên cho nó máu. Lên phòng gõ cửa có tiếng thưa mà 5p sau mới ra mở, T vừa mở cửa ra thì mình đưa luôn bó hoa lên che mặt.
– Gì vậy anh P?
– Hì. Tặng cô em gái quà sớm nhân ngày 20 – 10 nha. Quà sớm một ngày nhưng đừng chê ha.
– Vâng cám ơn anh. Hoa đẹp lắm, em thích lắm.
– Mà anh cũng xin lỗi nha. Bố mẹ gửi anh chăm sóc mà không quan tâm gì đến em trong thời gian qua.
– Dạ không sao đâu anh. Mà là tại em tự yên lên làm gánh nặng cho anh mà.
– Không sao nhưng anh vô tâm quá.
– Thì em vẫn ổn mà.
– Thôi anh về đây.
– Dạ.
Đã xong, vạn sự khởi đầu nan. Chắc sẽ nhẹ nhành thôi.
 
Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Chương 24:



Giờ quay ra tặng H, gõ cửa rồi mới nhớ ra là H còn chị gái, thôi ngoài dự kiến cmnr. Đưa vội bó hoa ra sau lưng nhưng may thay là H mở cửa, ngó vào thì chắc chỉ có H ở nhà, đưa bó hoa ra trước mặt H rồi chúc:
– Chúc H ngày càng xinh đẹp hoc giỏi, gặp nhiều may mắn nha.
– Gì vậy? Sao lại tặng mình?
– Thì 20 – 10.
– Nhưng sao tặng mình?
– Thì chẳng nhẽ bạn bè thì không được tặng hoa à?
– Hì đúng ha.
– Vậy 20 – 10 vui vẻ nha.
– Hì cám ơn P nha. Mà nay mới 19 – 10 mà?
– Thì là quà chúc sớm. Sợ mai H nhiều quà quá lại không nhận của P thôi.
– Không đâu mà, H nhận mà.
– Vậy thôi mình về đây, còn nhiều việc mà.
Vậy là xong người thứ hai. Nhanh hơn mình tưởng, nhưng như vậy càng tốt.
Giờ đến ở xa. Vi vịt, cô em gái này thì chắc cũng nhanh thôi, bấm máy gọi số V.
– Dạ hai gọi gì á?
– Thì hỏi xem cô em gái yêu quý đang làm gì đó.
– Dạ út đang ở nhà coi TV này, chán chết à.
– Vậy muốn hết chán không. Xong cười gian, nhưng có lẽ cô vịt này không hiểu ý troll mà tưởng em dủ đi chơi luôn.
– Hai qua đón út đi chơi hả?
– Vậy chị với mẹ V đâu?
– Họ đi hết rồi á. Út ở nhà một mình nè. Sao vậy hai?
– Không. Nhưng có bất ngờ cho cô em gái đây. Ở nhà đi lát anh qua.
– Dạ, nhanh nhanh nha hai.
Về phòng chỉnh trang lại nhan sắc xong chọn lấy một bó hoa giấy gói xanh lá. Rồi chạy luôn qua nhà V.
V đang đứng trước cổng rồi. Vẫn cái dáng ngô ngố ấy, em nhẹ bước vòng ra sau V rồi đưa bó hoa ra trước mặt V. Cô bé nhìn bó hoa rồi quay lại nhìn em. Trong thoáng chốc ngạc nhiên rồi lại hoe hoe mắt.
– Sao vậy quà sớm mà không thích hay sao? Hay đưa trả đây mai tặng sau nhá? Em troll
– Hì hai tặng là nhất rồi. Út thích lắm ý.
– Vậy chúc cô em gái ngày 20 – 10 vui vẻ, hạnh phúc và ngày càng xinh đẹp nha.
– Dạ cảm ơn hai.
Nhìn V cứ mân mê bó hoa tồi hít hà mà tôi cũng thấy vui phần nào, một cô bé ngây thơ hồn nhiên. Đang mải suy nghĩ và ngắm cô bé trong lốt thiếu nữ ấy thì V gọi về thực tại.
– Hai!
– Hả?
– Dù thế nào cũng giữ cho út một vị trí nho nhỏ bên cạnh hai nhớ. Út không cần phải là người hai yêu, nhưng út muốn được hai quan tâm. Ít nhất là như hiện tại nha hai.
– Vâng ạ. Cô em gái ngố của tôi.
– Hì hì. Vi cười như đứa trẻ con. Dễ thương thật, nhưng cứ như vậy thôi. Đừng yêu tôi làm gì cho khổ.
– Thôi anh tặng quá chắc là sớm nhất cho cô em gái đó nha. Giờ về đây bye em.
– Dạ, bye hai nha.
Quay xe về luôn, nhưng đi mãi tới tận khúc cua tôi vẫn nhìn thấy bóng dáng bé nhỏ ấy đứng dõi theo tôi. Không phải tôi vô tâm lạnh lùng, mà là tôi không xứng. Không dám chắc là sẽ đen lại hạnh phúc cho ai cả.
Đã xong cho 3 người con gái, giờ còn hai nàng kia, D thì dù gì cũng đang là danh nghĩa người yêu nên sẽ đợi đúng vừa qua nửa đêm sẽ tặng cho nó ý nghĩa. Nhắn cho D một tin là sẽ có bất ngờ lúc nửa đêm cho chắc, nhỡ mà qua mà không gọi được ghì đến bách nhục xuyên t rym.
Cái khó là Y kìa, không biết sau mọi chuyện có chịu nhận không, mà sẽ tặng như thế nào? Ở đâu cơ chứ…. Cứ mải suy nghĩ như vậy mà ngủ quên lúc nào không biết, cũng may có cài báo thức từ 22h30′ nên dậy chuẩn bị sẵn sàng rồi phóng qua nhà D chờ giờ đẹp.

Nhưng mang tiếng người yêu mà chẳng nhẽ chỉ có một bó hoa ư. Nhưng giờ này thì khó quá. Đành lục lọi khắp các nẻo phố về đêm HN. Trời vẫn còn thương em, đi một lúc cũng thấy một shop quần áo mở muộn. Vào thì là một bà chị rất trẻ:
– Gì vậy em?
– Em muốn mua cái gì đó làm quà cho con gái ý.
– Cho bạn gái à? Giờ thì tặng khăn ý, sắp trở lạnh rồi.
– Chị lấy cho em cái khăn quàng màu hồng là được rồi.
– Mà sao mua muộn vậy? May cho cậu hôm nay chị có việc chứ không thì giờ này làm gì còn ở đâu có.
– Em muốn mua tặng người yêu thôi chị. Sắp 20 – 10 rồi kìa.
– Mà có bó hoa đẹp như kia, lại thêm cậu người yêu đẹp trai vậy mà còn phải thêm à?
– Thì vậy mới đủ thành ý mà chị.
– Nhất người yêu cậu rồi còn gì. Trời ơi ghen tị quá.
– Thôi chị cứ đùa, người đẹp như chị thì có khi ngày mai vứt hết quà đi còn không kịp chứ.
– Cậu cứ quá lời.
– Thôi chị gói nhanh giúp em, không mất giờ đẹp á.
– Đây đây. May cho cậu là chưa qua 20 – 10 nhá, không là cậu đang hành hạ phụ nữ đó.
– Hì chị cứ đùa, em nào dám. Mà chúc mừng chị nhân ngày 20 – 10 nha. Làm ăn phát đạt, mà có nhiều quà nhá……
Đã xong, gói ghém cẩn thận rồi chào bà chị chủ quán.
Đến nhà D ngồi chờ đến giờ. Lôi bao 3 số ra hút, đến hết điếu thứ 2 thì cũng điểm qua ngày. Bấm điện thoại gọi D, vừa đổ chuông thì nghe máy ngay, chắc đang chờ đây mà.
– Vk nghe nè.
– Vẫn chờ hả?
– Dạ hì. Ck kêu có bất ngờ mà.
– Vậy ra mở cổng đi, tôi sắp chết rét rồi này.
– Dạ đợi vk một lát thôi.
Vừa cúp máy thì nghe tiếng lạch bạch ra luôn, quoái lạ sao mà nhanh vậy.
– Ở đâu mà sao nhanh vậy?
– Thì vk chờ ck nên ngồi ở phòng khách thôi.
– Đồ dở hơi.
– Kêu người ta dở suốt vậy á. Không chịu đâu.
– Không chịu thì thôi, tôi về nha
– Á, không được, người ta chờ cả buổi mừk. Mà ck có bất ngờ gì vậy?
– Thì tặng người yêu tôi quà nhân ngày 20 – 10 thôi. Chúc cho cô ấy sẽ luôn xinh đẹp, học giỏi, luôn yêu đời và sẽ thật hạnh phúc.
– Vậy cô ấy sẽ rất hạnh phúc đó.
– Vậy là được rồi.
– Mà sao không để sáng mai hả ck?
– Thì tôi muốn là người đầu tiên tặng quà cho thôi.
D nhận lấy bó hoa và gói quà từ em mà nâng niu như sợ làm nó vỡ tan ý. Nhưng thoáng qua ánh sáng mờ ảo em nhìn thấy mắt D đã hoe đỏ rồi.
– Sao vậy. Đừng có khóc như thế chứ.
– Hì hì. Tại vk thấy hạnh phúc quá.
– Đồ dở. Mà vào nhà ngủ đi không đêm xuống lạnh đó.
– Dạ.
– Vậy ha. Ngủ ngon. Tôi về đây.
– Dạ. Ck ngủ ngon. Yêu ck nhất ý. Và lại nhón chân hôn mà em, lần này em để im vì cũng bình thường mà, với lại dù gì hôm nay cũng là ngày của D mà.
Xong em lên xe vòng về luôn, nhưng vẫn vậy, hình bóng bé nhỏ ấy vẫn đứng nhìn em cho tới lúc khuất sau đoạn rẽ thì vẫn vậy. Giờ thì làm sao có thể làm tổn thương D khi hết hạn đây, dù gì biết trước rồi nhưng D như vậy mà. Em tồi quá phải không. ???
Sáng dậy thì thôi không qua đón D nữa, mà cũng không thấy D báo thức như mọi ngày, chắc đêm qua là thức đợi tới lúc em tặng quà rồi. Ra quán ăn tạm bát phở rồi đi lên trường luôn. Đi học thì hôm nay hình như nhìn phái yếu nào cũng xinh đẹp tươi tắn trong ngày này vậy, có D là không hiểu sao hôm nay tôi nhìn nàng lại thấy nàng đẹp lạ thường vậy, tươi tắn trẻ trung, hoạt bát…. Sẽ lại càng khó khăn khi kết thúc chuyện này đây. Lớp cũng tổ chức tặng quà cho các bạn nữ, rồi ngoài việc phân biệt giai cấp, bất bình đẳng giới từ toàn bộ các thầy cô giáo bộ môn thì mọi chuyện đều ổn, cho đến khi….
Vào giờ ra chơi, đang định lấy hêt can đảm ra tặng quà Y thì cái cảnh tượng mà tôi đã trải qua trong quá khứ lại lặp lại. Một tốp con trai lớp lạ kéo vào lớp tôi, thằng con trai đi đầu ôm bó hoa hồng tiến về phía Y và vẫn như xưa, cái lần ấy, Yến cũng bỏ mặc lại thằng kia và chạy lại phía tôi kéo tôi chạy đến một góc khuất của khuôn viên trường rồi lại oà khóc ôm chắt cứng lấy tôi.
Lại là vậy ư, em kéo tay tôi chạy đi từ chối một người khác, rồi lại ôm lấy tôi rồi khóc như vậy ư. Lần trước như vậy liệu lần này có… Nhưng lần này tôi đã quyết tâm từ trước, nếu không giữ được tình bạn thì cũng chỉ ở phía xa quan sát Y thôi. Không thể chấp nhận tình cảm này vì tôi đâu dám chắc sẽ đem lại hạnh phúc cho ai hay là sẽ quên được quá khứ.
– Em yêu anh. Không cần biết sẽ như thế nào, em sẽ vượt qua hết. Yến nói trong hai hàng nước mắt
Có lẽ đây là lúc cho Y biết về việc trong quá khứ, dù đó là một phần mà em không muốn nhắc lại
– Vậy ư. Y nhớ về chuyện quá khứ mà P chưa kể k? Giờ muốn nghe không?
-…
Vậy là em kể cho Y về cái quá khứ ấy. Về tất cả, về tình yêu đầu ấy, về cay đắng đầu đời đó, rồi cả về khoảng thời gian đó…
– Em sẽ thay đổi, sẽ cố gắng để thay thế vị trí cô ấy trong anh.
– Không được đâu, mong Y sẽ hiểu.
– Không thể ư?
– Có thể thay đổi à?
– Để em cùng anh xoá đi kí ức.
– Có thể sao? Cách nào? Đừng cố làm gì.
– Anh tồi lắm. Yến hét lên trong hai hàng nước mắt, rồi chạy đi. Tôi không muốn mà thực sự là không dám đuổi theo Y.
Chắc như vậy sẽ là tốt cho cả hai thôi, hay ít nhất là cho Y, yêu tôi ư, bên tôi ư đáng không. Lang thang thêm một hồi rồi dừng chân ở một cái ghế đá khuất ở phía sau trường, lôi bao thuốc ra hút rồi ngủ quên lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy thì cả trường đã về, chắc D cũng về rồi, vì tôi lúc để Y kéo đi đã nhìn thấy ánh mắt của D, phải chăng tôi quá tồi tệ thật, sẽ cố gắng giải thích sau vậy. Lên lớp lấy cặp và bó hoa mà sẽ dành cho Y chậm bước đi lấy xe.
Ra lấy xe thì thấy Yến ở đó, lạnh băng nhưng mang một nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi buồn mà chính tôi gây ra. Tôi đến bên cạnh Y, Y có giật mình nhìn lại nhưng rồi ngay lập tức trở về vẻ lạnh băng khi nhận ra là tôi.
– Cho P xin lỗi và ít nhất cho P được coi Y là bạn dù P không đáng.
– Cho P tặng Y món quà này nhé, không có gì nhiều nhưng là tấm lòng từ tình bạn P dành cho Y, xin lỗi vì tất cả. Chúc Y ngày càng xinh đẹp và sẽ tìm được hạnh phúc.
Không nói nhưng đủ để hiểu là từ chối món quà của tôi, còn tôi thì cũng không sao, nhẹ nhàng đặt bó hoa vào dưới chân Yến rồi lặng lẽ bước đi.
Tôi cũng đã sẵn sàng tâm lý rồi mà. Sẽ tốt cho em thôi, anh và em có lẽ mãi chỉ là hai đường thẳng song song….
 
Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Chương 25:



Chuyện cũng đã vậy, ở đây cũng chán nên em quết định về quê cái đã, về với mẹ (chắc giờ là thoải mái nhất. Mà chắc sẽ có người thắc mắc là sao không thấy liên lạc về quê với nhưng người bạn hay hội anh em chơi cùng, vì thực sự từ ngày quyết tâm tu chí học hành năm lớp 9 thì em đã hạn chế rồi gần như không liên lạc với mọi người rồi nên giờ cũng thế, mà ở lớp thì lạnh lùng và khá khép kín nên cũng không có bạn. )
Về đến nhà thì có cả hai ông bà già ở nhà, chắc 20 – 10 nên ổng ở nhà nịnh bà già mình đây. Vào chào luôn ông bà ý.
– Uày mẹ có cái vòng đẹp quá ha. Em nhìn là biết ông già mới tặng rồi nhưng trêu đã.
– Thấy bố chu đáo không?
– Hì con tặng từ hôm qua rồi. Hoa của con đẹp như thế kia mà.
– Mày láo. Nhanh tay hơn cả bố.
– Con mà lại. Con hơn cha nhà có phúc mà.
– Phúc cái cóc khô. Tao mà không nhanh tay thì có phải hôm nay gặp đại hoạ không? Nói rồi tránh xa mẫu hậu ra.
Hahahahahaha hai bố con cười lăn
– Vậy về đây mệt không? Mà ăn gì chưa?
– Dạ con ăn rồi. Cũng hơi mệt ạ.
– Vậy vào luôn việc chính đây.
– Chuyện gì ạ?
– Quán cho anh đã xong rồi đó, giờ tự lo liệu đi.
– Vâng, con lên sẽ chuẩn bị trang trí, nhân sự rồi mẹ xem ngày cho con nha. Mà tìm một quản lí đáng tin cho con nha.
– Rồi nhưng chỉ cho mượn quản lí thôi. Bao giờ ổn định thì trả tôi. Mẹ em nói
– Vâng.
– Vậy là xong nhớ, giờ anh liệu đi cho chúng tôi.
– Hì con đi ngủ đã nhớ.
– Vâng ạ ông tướng. Hai ông bà già cùng đồng thanh.
Chạy lên phòng lăn ra ngủ luôn. Chắc mẹ vẫn dọn thường xuyên, vẫn sạch sẽ, chăn màn vẫn thơm phức(cô giúp việc thì mẹ em cũng không cho vào dọn vì sao thic mẹ chỉ nói là muốn chăm sóc em thôi. Lớn bm rồi mà cũng không muốn phiền mẹ nhưng mẹ thích vậy nên kệ mẹ thôi)
Dậy tắm tửa sạch sẽ xong xuống nhà, mẹ, Linh và cô giúp việc đang trong bếp, thấy mẹ đang đứng chiên xù cá em định bốc trộm nhưng ai ngờ mẹ phũ thế gõ ngay cái đũa vào tay em.
– Mày ngủ cả ngày giờ định ăn vụng hả?
– Thì con phải từ trên ấy về thăm mẹ yêu quý mà. Để ăn thức ăn do mẹ nấu mà.
– Dẻo mồm. Rửa tay đi rồi ăn.
Chạy ù đi rửa tay, đang định quay lại bếp thì thấy Linh ở ngoài phòng khách. Linh thấy tôi thì ra hiệu gọi và bảo tôi đi theo.
Linh gọi tôi ra ngoài cổng, không biết có gì bí mật vậy.
– Chuyện gì vậy bé?
– Dạ.
– Gì?
– Chị ấy. Vì trước đây nên không bao giờ Linh nhắc đến cô ấy với tôi hay tên cô ấy. Nhưng sao giờ lại nhắc.
– Chả liên quan nữa rồi.
– Chị ấy….
– Sao….
– Thì chị ấy….. Chị ấy định tự sát và để lại bức thư là vì quá ân hận vì đã bỏ anh.
– Sao giờ em mới nói? Mà sao tất cả mọi người cũng vậy?
– Thì tại trong thư chị ấy bảo không cho ai gọi hay nói cho anh hết và lúc tỉnh cũng vậy. Mà hai bác cũng không muốn anh phải dây dưa gì đến chị ấy nữa. Lần trước hai bác đã lo lắm rồi. Nhưng em…
– Giờ cô ấy sao rồi?
– Chị ấy giờ đang lằm viện, đã không sao rồi ạ, giờ chắc có chị Vân chăm sóc đấy anh. (Vân là cô bạn thân nhất của cô ấy)
Sao phải làm như vậy chứ, biết là tuổi trẻ bồng bột nông nổi nhưng đâu phải như thế. Làm như thế có giúp được gì không hay chỉ làm khổ những người xung quanh em và cả tôi. Nếu thực sự em có làm sao thì đó lại là nỗi của tôi chỉ khiến tôi thêm dằn vặt đau khổ thôi. Chạy vào báo mẹ đi có việc một lát rồi ù ra lấy xe.
Gọi ngay cho Vân.
– Alo, P hả?
– Ờ P đây.
– Ukm sao nay gọi cho Vân vậy?
– Thì có chuyện muốn hỏi.
– Chuyện gì?
– Có đúng cô ấy tự sát không? Mà vì tôi phải không?
-….
– Có phải không?
– Thì…
– Nói nhanh đi.
– Thì đúng vậy.
– Vậy giờ cô ấy đang ở đâu?
– Thì Vân cũng đang ở đây, bệnh viện X ý.
Chạy nhanh vào bệnh viện, gọi cho Vân rồi đến phòng bệnh của em.
Nhìn em trong bộ quần áo bệnh nhân, tay thì là dây truyền dịch, em lằm đấy vẫn bé nhỏ như xưa, tôi đau lắm em biết không? Đâu phải làm như thế?
– Sao ngốc thế?
– Em… Em…..
– Biết làm thế bao nhiêu người phải lo lắng không? Biết thế là trẻ con ấu trĩ lắm không?
– Em biết em đã sai. Đã sai khi bỏ anh. Đã sai khi làm anh đau khổ. Nhưng thực sự em nhận ra rằng em không thể sống thiếu anh. Em vẫn rất yêu anh. Hức hức
– Vậy sao không cho ai nói?
– Vì em sợ anh lại nói như lần trước ý, sợ anh chỉ thêm khinh bỉ em thôi…… Hức hức
Vậy ư, cuộc tình mà làm tôi đau khổ, người con gái tôi muốn quên từ đã lâu, giờ lại về bên tôi ư? Tôi không chắc nó sẽ đi đến đâu sẽ như thế nào? Nhưng bây giờ đối với tôi tình yêu đó thực sự vẫn tồn tại và rất lớn. Chắc chắn rằng ” TÔI VẪN YÊU CÔ BÉ ẤY”
Ôm em vào lòng, cứ để cho em thút thít tôi giờ chỉ cần biết là em đang bên tôi và tôi thực sự yêu em, thủ thỉ vào tai em:
– Anh yêu em. Cô bé hay khóc của anh…
Em lại tròn mát nhìn tôi, sao lại yêu đến thế chứ. Em thôi khóc chỉ đỏ mặt dũi vào ngực em. Hạnh phúc chỉ có thế thôi, đơn giản và ấm áp.
Nhưng lúc này tôi chợt nhìn qua Vân, trong mắt Vân có một điều gì đó rất lạ, chỉ thoáng qua nhưng đủ để làm tôi có chút gì đó phải suy nghĩ, nhưng cũng tạm gác qua một bên đã, giờ điều quan trọng nhất là con mèo con trong vòng tay tôi kìa.
Vẫn như vậy hạnh phúc lại đến với tôi vào cái ngày ấy. Tạm để em ở lại để về theo lệnh gọi của sếp, thôi thì chiều lại vào với em.
Chiều 2h đã chuẩn bị rồi vào thăm cô ấy. Vân thấy em thì bảo về nhà đã tối vào, còn em ở lại chăm sóc cô ấy. Vẫn ngủ như mèo, nhìn em ngủ như con mèo con mà em lại càng thấy yêu hơn.
Em ngồi vào cạnh giường cô ấy rồi ngủ quên lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy thì đã thấy cô ấy dậy rồi và đang ngồi nhìn em.
– Mấy giờ rồi?
– Hì 4h rồi anh.
– Sao không gọi dậy?
– Hì tại thấy anh ngủ ngon quá.
– Chỉ ăn với ngủ thế này thì chết.
– Anh đẹp mà lo gì.
– Ai bảo tự lo đâu. Lo con heo đây này
– Thế sao còn yêu? Chu mỏ lên, thể là em cắn cho một phát à nhầm hôn cho một phát.
Ngồi như vậy mải nói chuyên tới lúc chợt nhớ ra thời gian thì đã 7h tối rồi.
– Chết, muộn thế rồi à. Em đói chưa?
– Dạ cũng đói rồi anh.
– Rồi, ngồi đó anh đi mua cháo cho.
– Ăn cái khác đi anh?
– Không được đang là bệnh nhân mà.
– Không chịu đâu mà.
– Bao giờ ra viện anh dẫn đi ăn sau.
– Anh nhớ đó.
– Ừ. Ăn như heo à.
– Hì thế mà có người yêu á.
– Rồi chịu cô rồi.
Xuống mua cháo cho cô ấy xong đi lên thì Vân đã đến từ lúc nào, chào hỏi qua nhưng vẫn để ý thấy ánh mắt lạ của Vân. Kệ đã mang cháo vào cho cô ấy. Nhìn thấy cháo cô ấy lại làm nũng:
– Anh đút cho em ăn đi.
– Sao lại thế? Tự ăn đi.
– Tay em đau này, mà em đang là bệnh nhân đó.
– Còn Vân kìa.
– Không, anh đút cho em cơ. Nhìn mặt cô ấy mà em không phản kháng được.
– Vâng, em làm thưa sếp
Em cứ như vậy ngồi đút cho cô ấy ăn cháo, thấy sến sến nhưng mặc kệ, yêu mà. Nhưng thỉnh thoảng ngó sang nhìn Vân thì vẫn bắt gặp ánh mắt ấy từ Vân.
Lần này em quyết định tìm hiểu thử, em đã quá tò mò về ánh mắt của Vân rồi. Và em đã nghĩ ra một cách. Chạy ra ngoài mua một con đen trắng khác, một quả pin khoẻ đủ để treo gọi qua đêm. Tranh thủ lúc cô ấy ra ngoài đi vệ sinh cá nhân cùng Vân em bấm máy mới mua gọi qua máy em rồi để vào chân giường bệnh của cô ấy. Xong cứ để hai máy gọi nhau như vậy rồi chào Vân và cô ấy rồi đi về nhà.
Ngồi nhà nghe ngóng tin từ điện thoại đến hơn 9h thì chắc đến giờ ngủ ở bệnh viện. Chắc mình quá đa nghi rồi.
Nhưng thật sự điều mà em không mong muốn nhất đã xảy ra. Đang định tắt máy thì.
– Mày quay lại với P thật à? Giọng Vân
– Cái gì? Nó thì tao yêu đương nỗi gì? Đúng là giọng cô ấy rồi, sao nghe như dao cứa vào lòng vậy.
– Sao mày…..
– Là tao diễn thôi.
– Diễn?
– Ừ.
– Vậy giờ mày tính sao.
– Thì tao cứ diễn ở bên nó như vậy. Nó ngu như thế tao cứ moi dần tiền của nó mà sống thôi, ông bà già tao đã không cho tiền thì tao tìm cách khác thôi.
– Mày ác quá không vậy?
– Sao nào? Tại nó quá tin người thôi. Hahahahaha giọng cười ấy, không phải của một cô gái ngây thơ hồn nhiên nữa rồi, đó như giọng cười man rợ làm tôi lạnh sống lưng.
Vậy ư? Giờ tôi mới thấm cái câu “ở đời chả tin được bố con thằng nào hết, mà kể cả bản thân mình” tin tưởng ư. Tưởng chết lâu rồi. Cầm lòng không điên lên, lặng lẽ đi lên sân thượng ngồi cho nhẹ đầu, sáng mai tôi sẽ kết thúc chuyện này.
Sáng hôm sau tôi vẫn đến bệnh viện bình thường, mua thêm một âu cháo.
– Anh đến rồi à?
– Ừ. Ăn cháo này
– Cháo gì vậy anh?
– Cháo TIM đấy.
– Tim?
– Ừ tim tôi đấy.
– Sến quá đi. Yêu anh nhất đấy.
– Vậy ư? Tôi cảm động phát khóc này.
– Anh sao vậy?
– Vậy thì kết lại đi. Tối qua tôi nghe hết rồi.
– Anh….. Sao anh biết?
– Rất đầu tư cho vở kịch nhưng kịch bản của cô lỗi quá. Rồi em lấy chiếc điện thoại ở chân giường ra.
– Vậy thì tôi cũng chả cần phải diễn nữa. Coi như phí mất ít máu và nước mắt vậy. Nói dửng dưng
– Hừ. Một nụ cười nửa miệng, lần này thì thực sự là một nụ vười khinh bỉ. Bỏ lại người con gái đó, bước đi lặng lẽ qua hành lang bệnh viện.
Tôi đã làm gì có lỗi với em ư? Hay đã làm gì có lỗi với ông trời để giờ đây lại phải gánh chịu thêm lần nữa cái đớn đau ấy. Quá đủ rồi, tôi lại đến bar, ngồi đó chỉ biết uống và uống. Chỉ mong cho say ngất đi để có thể tạm quên đi mọi việc hay ít nhất có thể coi như một cơn ác mộng. Nhưng càng uống càng tỉnh, tôi không sao rũ đi được những câu nói của em, em giờ là loại người như vậy ư? Mới lớp 11 thôi mà mới 17 tuổi thôi mà, sao lại có thể nhan hiểm thủ đoạn như vậy. Đau tôi đau thực sự và lại như lần trước tôi lại tìm tới săm..
 
Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Chương 26:



Có lẽ sẽ có người bảo nó quá yếu đuối hay trẻ trâu, mà tôi đúng là thằng trẻ trâu thật. Sau lần thứ hai vì một người con gái mà đau khổ thì suốt một tuần sau nó chỉ ở bar và quán xăm, không liên lạc hay nói chuyện với ai. Xăm không phải là đú đởm đâu mà là muốn có một cảm giác đau đớn trên cơ thể để quên đi cái đau đớn trong lòng thôi. Mang trong tim lỗi đau không tả và mang trên người thêm những nỗi đau thể xác. Tay trái giờ xăm kín xuống tận bàn tay, hoa hồng đỏ trên bắp đã là một chữ B lồng trong một đôi cánh rồng và bị xiên từ trên xuống bởi một con dao, lại vân theo lên trên cả cổ hình một số hoa văn. Phía trong phía dưới cánh tay là dòng chữ “sống để chết”. Chữ B là vì nó là chữ thứ hai trong bảng chữ cái với lại là chữ đầu của black, đen màu đen như cuộc đời nó. Còn dòng chữ kia thì chả sâu xa gì đâu vì lúc đó nó thực sự chán đời.
Chắc sẽ mãi mù quáng như thế cho đến một đêm nọ, hình bóng một cô gái nhỏ bé lách qua mọi người và cố tránh những trêu đùa từ đám trai lạ. Cô đứng lại khi đã nhìn thấy người cần tìm, đau lòng nhìn hắn trong bộ dạnh thê thảm, đang ngồi nốc hết trai ken.
Đang định chạy lại chỗ tên kia thì cô bị một đám chặn lại. Toàn một đám con trai đầu xanh đầu đỏ. Đi đầu và đang đứng chắn cô bé là một tên nhuộm tóc bạch kim nhưng để dài vốt keo nhìn như cái ổ rơm.
– Các anh cho em đi nhờ.
– Đi đâu ở lại đây với bọn anh.
– Em xin lỗi, cho em qua.
Thằng nhuộm tóc bạch kim đưa tay vuốt má cô bé.
– Cô em chiều bọn anh đi rồi muốn gì anh cũng cho.
– Bốp. Thằng ấy ăn nguyên một cái tát từ cô bé.
– Con điếm. Mày dám
Nó đang định dang tay tát cô bé ấy thì.
– Viu bốp. Nguyên một cái vỏ trai bay thẳng vào đầu thằng đang trêu cô bé ấy. Tiếng nhạc dứt hẳn, mọi người đều hiếu kì xen lại.
– Thằng loz nào làm? Ngon đứng ra nhận đừng để bọn tao phải tìm. Thằng đấy giờ tóc trắng đỏ thêm mắt đỏ luôn
– Tao này. Một giọng nói lạnh băng làm mọi người chú ý. Khuôn mặt lạnh như tiền không chút biểu cảm dần quay lại. Lững thững đi lại chỗ mấy thằng kia.
Mọi người chú ý ngay đến thằng đó, gương mặt đó đâu có lạ gì với đám ở đất này. Vì ở đất này rất ít người dám động đến nó, nhưng nó đã đi đâu rồi mà? Sao lại ở đây? Mà kia lại là một con nhỏ lạ huắc. Cả đám đông lại thêm hiếu kì đứng xem.
Bọn nó đứng hình khi nhìn thằng kia quay lại. “Lạnh gáy” hai từ đầu tiên bọn nó nghĩ tới khi đã nhìn rõ thằng đó.
– Nhìn kĩ rồi chứ?
Mấy thằng kia giờ nhận ra là đã đụng ai. Run run nhìn thằng kia sợ hãi. Còn thằng kia vẫn nhìn xa xăm, đá ống đồng một thằng gần nhất làm nó khuỵu gồi, đang lầy cái vỏ chai trên bàn đập thẳng đầu thằng đó. Xong nó đang định đưa chân ra sút tiếp thì.
– Anh đừng đánh nhau nữa. Cô bé ấy khóc nghẹn nhìn nó vai nài
– Biến.
– Dạ. Xong mấy thằng chạy như chưa từng được chạy thằng va thằng vấp rồi rìu thêm thương binh mà chạy, , mất dạng luôn ngay sau đó.
Giải quyết xong um xùm nó lại ngồi lại về vị trí cũ tiếp tục uống. Nhưng vừa định đưa lên gần miệng thì bị giật lại.
– Nếu anh muốn uống thì để lúc khác, giờ em muốn nói chuyện.
Kệ cô bé ấy. Nó gọi chai khác và lại lặp lại
Hết kiên nhẫn nó gạt phăng chai ken trong tay cô ra và hỏi bằng giọng lạnh băng.
– Sao tới đây. ?
-…
– Nói.
– Em không thấy anh đi học mấy hôm. Hỏi T thì T bảo anh về quê nhưng giờ đi đâu không biết…
-…
– Em về đây gọi cho anh L theo số và địa chỉ T đưa. Tới đó em gặp anh L…
-….
– L thì tưởng anh đã về HN, nghe em nói thì L gọi hỏi mấy người gì đó thì biết anh ở đây.
– Tôi đâu cần nghe kể chuyện.
– Nhưng…
– Vì??
– Thì em muốn tìm anh, em lo cho anh lắm đó.
– Lý do?
– Em sẽ đưa anh về HN với em. Và sẽ giúp anh vơi đi nỗi buồn không cần biết vì sao. Nếu không thể em sẽ chia sẻ cùng anh…
– Tôi không mướn.
– Nhưng em vẫn là người yêu của anh mà. Em chỉ muốn quan tâm thôi….
– Không cần. Quan tâm hay thương hại tôi. Cười khẩy
– Anh. Đừng mà. Em sợ anh như thế này lắm.
– Cô về đi.
– Em không. Anh đừng có như vậy mà….
– Về đi. Ở đây không hợp với tiểu thư đâu. Xong cười mỉa. Đó là nó muốn cho cô bé ấy tự ái rồi về. Ai ngờ đâu
– BỐP.
Một người con gái tát một thằng con trai trong quán bar. Tát xong người con gái ấy lại ôm ngay lấy thằng đấy khóc ngon lành.
Là D tát thật lực, nhưng giờ tôi không thấy đau, mà là xực tỉnh ra là bên mình vẫn còn rất nhiều người thân, vẫn có người quan tâm chứ không phải là hoàn toàn cô độc.
Vòng tay qua ôm lấy D, không phản kháng mà ngoan như mèo dũi dũi vào ngực nó thôi.
– D này.
Mở to mắt lên nhìn nó trông chờ, sao lại có người con gái dễ thương như vậy mà lại đi yêu nó nhỉ. Không biết nói thêm điều gì lúc này ngoài:
– Anh xin lỗi và cám ơn vì tất cả.
Em nghe xong chỉ tiếp tục dụi đầu vào ngực nó. Chắc nó yêu em mất rồi. Giờ nó nhận ra người con gái thực sự tốt với mình thì bị mình xa lánh, trong khi lại đi đâm đầu vào cạm bẫy của người vô tâm. Nó cảm thấy nó tồi lắm, không đáng nhưng giờ sẽ cố gắng để xứng đáng.
Vậy là sau hơn một tuần điên tình nó đã bừng tỉnh, cũng nhanh để quên đi một người con gái đã làm nó đau 2 lần. Chắc vì đã quen với đớn đau rồi và cũng đủ lý do để quên đi rồi. Và có lẽ lý do chính là nhờ cú tát ấy, không đau, không tức mà là muốn cảm ơn vì cú tát đó.
Cám ơn em cô gái mà anh nợ rất nhiều….
 
Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Chương 27:



Trộm liếc nhìn D khi đang sánh bước trên đường về nhà. Sao bên em tôi giờ thấy bình yên lắm cảm giác như chưa hề có chuyện gì xảy ra, nhưng thấy im lặng mãi cũng không phải là vàng, muốn trêu D để xoá đi khoảng lặng này.
– Này cô nương, bỏ nhà đi tìm trai không sợ ai lo à????
Lúc này D như đang nghĩ cái gì đó nghe gọi thì giật mình:
– Dạ. Ủ ôi nhìn mặt đỏ bừng luôn, nhìn yêu vãi.
– Bỏ nhà đi tìm zai không sợ người nhà lo à. Mà còn học hành nữa?
– Thì tại ai à? Lí nhí xong cúi mặt xuống.
Nhìn thế em lại nhây, cúi mặt xuống sát mặt D.
– Hỏi. Trả lời.
– Thì… Thì…
– Sao?
– Thì em kêu đi cùng bạn về quê. Mà nay thừ bảy mai chủ nhật rồi còn gì.
– Hư nhỉ, nói dối bố mẹ để đi chơi với zai. Mà lại mai nữa là muốn sao?
– Thì mất công xuống đây rồi. Cho em về nhà anh ở, chơi thêm ngày mai nữa ha?
– Gì nữa vậy?
– Đi mừk. Em chịu mấy skill này lắm đầu hàng luôn
– Được rồi.
Về đến nhà thì D vào phụ dọn bữa tối ra luôn.
Chả biết nói sao, thôi thì ngồi chờ ăn vậy.
Vừa ngồi vào bàn thì mẹ vào vấn đề luôn.
– Mày như thế chúng tao lo lắm biết không? Mẹ nói giọng hơi nghẹn thì phải.
– Thì giờ con đã giải qyết xong hết rồi, bố mẹ không phải lo về chuyện ấy nữa đâu.
– Ăn đi đã, cả nhà đợi mày đó. Mẹ dục
– Thằng oắt làm tao đói dã họng. Ệt ông già vẫn đá được.
– Con bạn P à?
– Dạ.
– Cùng lớp luôn hả?
– Dạ.
– Con ở HN?
– Dạ.
– Mà cũng sớm gọi là bố chồng đi chứ.
– Dạ. D chỉ biết mỗi dạ hay sao ý làm dính trap của hai ông bà già. Là cả hai vào thế bí đỏ bừng mặt.
– Thôi bố mẹ tha D đi.
– Tao hỏi con dâu chứ hỏi mày à mà đã lo.
– Thì là bạn của con cơ mà.
– Mày ngon. Tao sẽ xử sau
Ăn uống nói chuyện xong thì D theo em lên tầng.
– Lát về phòng kia kìa mà ngủ. Chỉ phòng hay dành cho khách của nhà em
– Không.
– Thế ngủ đâu?
– Thì lát mẹ kêu qua ngủ cùng mẹ với Linh.
– Mẹ? Mẹ ai à?
– Kệ tui, giờ là mẹ tui.
– Á láo nhỉ?
– Làm gì tui mách mẹ giờ.
– Tuỳ. Ngủ ngon
– Vâng ck ngủ ngon. Xong nhìn dáo dác xung quanh như tìm thứ gì đó.
– Tìm gì à?
– Dạ. Xong nhân lúc mình không để ý hôm trộm phát rồi ù té chạy về phòng.
Vậy là về phòng tắm rửa giờ nhìn lại toàn bộ vết xăm mới thấy mình ngu vler. Nhưng thôi kệ. Ngủ đã
Sáng ra vừa ngáp ngủ từ trên phòng xuông thì đã thấy team 4 người quần áo chỉnh tề. Có mẹ em, Linh, D và cô giúp việc nhá(gọi là cô chứ cũng đã ngoài 50 rồi, cô này làm lâu rồi, ck cô mất rồi bị nhà ck ruồng bỏ vs lại là mồ côi nên cô cũng đáng thương lắm, nhà em coi cô như người trong nhà chứ không phải là giúp việc, cô cũng rất hiền lành với tốt bụng nữa)
– Mày ở nhà, phái đẹp chúng tao đi có việc, bố cũng bận rồi, ngồi mà coi nhà.
– Ở nhà nha con. Cô Thuỳ(giúp việc)
– Hì vk đi đây.
– Bye anh nha. L quay lại troll
– Ơ ơ…. Họ đi rồi
Vậy là họ đã bỏ đi hết, để lại tôi bơ vơ một thân một mình ở nhà, mẹ không sợ con ở nhà một mình rồi cô nào vào bắt mất đi à.
Ngồi cả ngày cf dã người mà chưa thấy ai về, lăn xuống bếp nấu qua loa ăn tạm bữa tối.
Chả hiểu sao mẹ với D lại thân nhanh như thế. Đi cả ngày trời chứ ít gì mà tới giờ cơm tối vẫn chưa về.
Tối ngủ như chết từ 7h30 chắc là hậu quả của cả tuần điên điên. Chả biết đám kia về lúc nào luôn.
Vâng sáng ra thì y sì cái lần mà về đưa T lên ý. Ai quên tìm lại đọc giúp nha.
Sao mình toàn ăn hành khi có gái và mẹ thế nhỉ. Ăn xong thì xe taxi đến, chào qua hai ông bà già rồi dắt D ra. Nhưng mẹ không bỏ qua chạy ra bắt mất D luôn, mà nói chuyện gì có vẻ phấn khởi lắm.
Lại ngồi trên xe mà dài cổ đợi mẹ nói chuyện vói D.
– Đi thôi D.
– Để yên tao nói chuyện. Ệt
Lại nữa, toàn thân với con gái nhà người ta bỏ lại thằng con yêu quý. Mẹ mình thật là…
Mãi cũng xong, D lên xe mặt hớn hở hỏi gì cũng không nói, có mùi mờ ám vler.
Trên xe mà D ngủ gà ngủ gật, không biết tối qua ở với bé Linh có biến gì đây nữa.
Vừa về đến HN thì.
– Đi chơi nha ck?
– Bận rồi, giờ về đi không nhà mong.
– Ck bận gì? Mà vk gọi về nhà báo rồi.
– Còn bài vở nữa. Hết cách rồi
– Hì vk chép bài cho ck hết rồi á. Giỏi không
– Lấy sách đâu chép.
– Của ck. T cầm hết còn gì?(Thì tại lười quá kêu T cầm hết luôn, soạn sách mang đi cho em luôn, hề hề)
– Rồi giờ làm gì?
– Về nhà ck đã.
– Ý gì đây. Mặt đê tiện
– Á đồ dâm dê.
– Không dâm dê để kêu tôi không phải con trai à.
– Giỏi nguỵ biện. Về đấy xem sao, ck đi lâu rồi mà.
– Rồi đi.
Mở cửa phòng ra thì câu đầu tiên của D là.
– Phòng ck dơ quá à.
– Thì sao? Đi hơn chục ngày mà.
– Để vk dọn. Hì
– Thôi D mệt rồi, mà tôi tự dọn được.
– Không cãi. Xong tự nhiên như ruồi vào dọn chiến trường của em, vậy là cũng phải lao vào dọn cùng.
Dọn dẹp xong cũng muộn, quay qua hỏi D
– Đi ăn gì không?
– Thôi muộn rồi, với lại đi hai hôm rồi.
– Để tôi đưa về.
– Dạ. Hì. Lại ra lấy con dream thần thánh
Đưa D về đến cửa thì cũng áy náy nên nói D.
– Để tôi vào nói hai cô chú một câu rồi xin lỗi.
– Thôi để vk vào một mình được rồi.
– Vậy có sao không?
– Không sao mà, hì nãy vk gọi cái Thuý rồi, bố mẹ không nói gì đâu.
– Ừ, về đây.
Đưa D về xong chạy rẽ vào quán phở ăn tạm xong về nhà tắm rửa lăn ra giường luôn.
Đang chuẩn bị ngủ thì có điện thoại của D.
– Tha cho tôi đi. Tôi mệt lắm không nói chuyện đâu.
– Không phải thế.
– Không thì gì?
– Đòi nợ.
– Gì?
– Vk mất công chép bái hết cả chục hôm cho ck á, nay lại còn làm oxin nữa.
– Vậy muốn gì?
– Hì ck hiểu vk nhất đó.
– Thôi tôi xin.
– Đi ăn, xem phim, chơi nguyên một chiều.
– Vậy để tôi nhịn cả tháng à?
– Xí đồ keo. Hết qua nhà tui nấu cho ăn.
– Rồi rồi ngủ đi cô nương. Khuya rồi mà nay đi đường không mệt hả?
– Hì ck ngủ ngon.
Cúp máy nhưng chưa ngủ được, suy nghĩ miên man về quá khứ, hiện tại và một phần tương lai.
Chắc vậy, đời mà đến đâu thì đến “nếu có thể anh sẽ cố gắng bên em. ”
Sáng dậy muộn, vệ sinh cá nhân còn chưa kịp ăn sáng chạy đến trường thì vừa kịp vào chào cờ.
Ngồi chào cờ chạy luôn xuống cùng đám 5 thằng N, S, T, C, Đ. Giờ gọi luôn là lục đục nhé, cả lũ em toàn gọi thế vì 6 thằng cả em với lại gọi thế cho hài. (Còn thằng T thì sau vụ đánh nhau thì có xin lỗi và chơi như bình thường nhé. )
– Thằng ngồi đầu kia là ai? Mà lớp toàn bọn lạ huắc vậy?
– Đù cán sự lớp, thành viên lớp mà hỏi.
– Ờ tao đéo để ý mấy, giờ kể hết tao nghe.
– Thằng đấy là lớp trưởng, chuyển về từ sau vụ mày đánh nhau ý.
– Nó hách dịch vler, nhưng đẹp trai nhà giàu học giỏi với lãng tử khối con chết, mà cả Yến cũng kết nó hay sao ý.
– Ờ kệ mẹ nó chứ.
– Chị D. Nó nhấn mạnh hai chữ. Là lớp phó học tập.
– Cái Hằng tóc dài mà cột lại kìa, là bí thư.
– Linh kìa học sinh mới đó, bé xinh xinh xoã tóc đó.
– Xinh cái ấy.
– Đù mày mù à?
– Nhìn mặt đâu mà xinh với xấu.
– Đệch. Nó là phó bí thư.
– Thằng D là lớp phó…… Lớp phó…. Bí hiểm vler
– Lao động. Vler mà thằng này cũng bạo, như thế rồi mà vẫn giám ở lại đây học.
– Còn C chuyên hoá. N chuyên lý, Nhi chuyên ngoại ngữ, và D chuyên luôn văn.
– Mà lát vào lớp tao chỉ nốt sau.
– Ờ.
– Mà có Nguyệt kìa, góc trên bên phải ý, hot girl mới chuyển đến từ đầu tuần trước, nghe đâu xin chuyển về, nhưng lạnh lùng hơn cả Yến, bạo lực luôn. Hôm trước có thằng xin làm quen nhây quá ăn nguyên phát tát của nhỏ.
Mày học vler thật lớp mình mà chả quan tâm cái éo gì hết. S chốt câu
Mình đi học như thế này thì bỏ mẹ rồi, nghỉ triềm miên mà đến cán sự lớp với chủ nhiệm còn không biết. Thôi giờ chú tâm chút vậy. Cũng hết giờ chào cờ, bị D lôi luôn xuống căngtin.
Vừa vào lớp thằng Hậu đứng lên nhìn về phía mình:
– Bạn P, nghỉ học không phép 10 buổi liên tục không lý do. Làm mất điểm thi đua của lớp lát lên gặp hội đồng giáo viên trình bày. Bla… Bla. Cả lớp thì im re xem mình phản ứng sao, và tất nhiên là
– Nhìn giống đang quan tâm không? Lớp lại rộn lên
– Tôi là lớp trưởng, tôi có quyền.
– À lớp trưởng à?
– Sao cãi nữa đi. Nó vênh mặt
– Em sợ cán sự lớp từ nhỏ nè. Sợ bm ra ý. Cả lớp hò hét cổ vũ
– Tôi cũng cán sự lớp này. Oác quên cmn mất D là lớp phó học tập mà. Mà éo chạy được troll luôn.
– Thì tôi toàn bị cô bắt nạt suốt đấy thôi, có giám làm gì đâu.
– Này thì sợ này, này thì không dám này, này thì bắt nạt này…. Mỗi câu là một phát nhéo hông thần công. Đau bm nhưng nhìn D cười cũng thấy vui vui.
– Ơ bớ người ta hiếp, à nhầm lạm dụng chức quyền này bà con. Cả lớp cười vang mà D thì đỏ bừng mặt.
– Aaaaaaaaa bắt nạt tui hoài.
– Ụ ôi. Ai bắt nạt bé vậy, anh uýnh cho. Mà ra anh thương cái nào. Bọn trong lớp giờ cười như được mùa còn troll thêm.
– Ôi gato quá à, em bị bắt nạt nè anh P, hu hu. Thằng Đ gào to
– Ụ ôi ra anh thương. Thằng N
– Bắt nạt tui hoài. C bắn tỉa
– Ôi bé của anh. Thằng S phụ hoạ
– Bé đây anh, thương cái nào. Thằng C tiếp tục phụ hoạ rồi giả vờ hôn lại thằng S
– Ôi anh chưa đánh răng à thối bm. Thằng ml S
Rồi bla… Bla đủ các thể loại.
D thì ngượng chín mặt, đấm tôi thùm thụp vào lưng tôi.
Chưa dám nói yêu nhưng cứ thế này chắc là quá đủ rồi nhì, bên em quan tâm, chăm sóc, thấy em vui cười vậy là đủ rồi. Nhưng lại thằng ất ấy.
– Bạn P mất trật tự.
– À vâng anh cán bộ. Cả lớp cười rầm, nó thì lấy sổ ra ghi luôn, hài vler
Ơ dm. Hết thằng để gây sự rồi à mà chơi mình. Nhưng giờ chả muốn làm to chuyện, muốn sao kệ mẹ mày, cón dìm tao xuống âm phủ tao cũng lên lớp bình thường, mày không phải lo.
Thằng ml này không biết có thù oán gì với mình không nhưng giờ thậy sự đéo quan tâm lắm. Nhưng thực sự về sau có nó kình mình mà lên lớp có thêm ít thú vui tý, có nó kình bớt nhàm hẳn..
 
Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Chương 28:



Vào giờ học thì một cô giáo bước vào lớp. Nhìn cũng khá chuẩn nhưng em éo thích làm phi công nhá. Quay qua hỏi D. Cái này ngu này
– Ai vậy D, dậy gì?
– Á. Học hành thế hả? Cô chủ nhiệm đó, dạy ngoại ngữ.
– Cô trước đâu?
– Này thì học hành thế này. Lại ăn nhéo.
– Vâng tha em đi chị. Tại nghỉ nhiều thôi.
– Vậy giờ chú ý mà học nhá. Cô lúc trước chỉ quản lý thời gian đầu thôi, giờ cô chủ nhiệm 10a4 nha.
Cô ra hiệu cho lớp im lặng rồ gọi thằng Hậu ml.
– Em đọc giúp cô thông báo cho lớp
Nó nhận lầy tờ thông báo từ tay cô rồi dõng dạc đọc như thánh chỉ.
– Trường tổ chức hội trại mừng ngày 20 – 11. Sẽ có những điều sau:
– Một là thể thao: đá bóng, chạy, kéo co. Từ ngày 5 – 11 đến 15 – 11 sẽ tổ chức đá bóng, cái này toàn trường. Đá loại trực tiếp hai đội cuối tranh vô địch. Lịch đấu sẽ tuỳ thời gian sắp xếp, kéo co và chạy thì vào ngày 16 – 11, chỉ thi đấu theo khối.
– Hai là nấu ăn: các lớp sẽ đưa ra đội nấu ăn để thi tài.
– Ba là nam nữ sinh thanh lịch: mỗi lớp cử ra ba cặp đôi đi thi. Vòng loại và vòng thi luôn. Vòng loại vào ngày 19 – 11. Chung kết đúng sáng 20 – 11
– Và cuối cùng là cắm trại. Cái này cả lớp tham gia. Sẽ dựng và cắm luôn trại từ 17 – 11. Để chuẩn bị cho nấu ăn luôn.
– Trại sẽ làm ở luôn tại sân trường, chiều cao kích thước sẽ do ban tổ chức qui định.
Mẹ nó đọc như l loạn hết cả lên, thế bất nào cả lóp vẫn dịch đàng hoàng
Nghe đọc xong cả lớp nhào nhao lên, D cũng vậy phởn quay qua hỏi tôi.
– Ck tham gia gì không zậy? Ý tứ vler đang ngồi trong lớp
– Thì có gì tham gia được thì tham gia.
– Vậy nghĩ xem?
– À thì đội trưởng đội…. Cổ vũ. Giám khảo…. Ăn thử món ăn…..
– Thế cũng. Chán ck tôi quá à.
– Chán thì bỏ đi.
– Không bỏ. Bám dính luôn.
– Èo. Mà cổng trại có khi được đó.
– Cái ấy phải 5 – 6 người đó.
– Có hổng đó, lách luật chút.
– Không được ha.
– Không phải lo, chắc như ăn bắp. Hề hề
Đang nhìn thì chợt thấy ánh mắt Y nhìn mình. Quên mất D đang ngồi bên mà nhìn Y.
– Làm gì á?
– Gì đâu?
– Nhìn gái à?
– Ừ. Ngứa mồm mà
– Gái này? Lại véo
Học hành vất vả kết quả tím eo. Vâng, cứ sau mỗi lần ngáp là một lần eo em lại đau thấu trời. Riêng có lần vừa áp mặt xuống bàn thì.
– Á.
– Gì vậy P? Cô giáo hỏi
– Dạ không cô, em bị kẹp tay thôi.
– Ừ, lần sau chú ý nha.
– Vâng. Ngậm ngùi cay đắng nhìn sang D.
Chắc cô nàng đang bực chuyện gì hay sao ý, hay đến tháng chắc. Hì
– Ngồi học hẳn hoi đi. Ệt
– D xưn gái dễ thương tốt bụng tha cho P đi. P mệt lắm
– Không.
– Đi mà. Chiều dẫn đi ăn kem
– Không phải hối lộ. Tôi vẫn còn một buổi chiều mà.
Bó tay với bà chằn này, đành tận dụng nốt sức lực cuối cùng cố gắng vượt lên chính mình để không ngủ.
Còn 15′ cuối giờ cô thông báo.
– Vậy các hoạt động các em tự sắp xếp nha. Riêng về các cặp tham gia nam nữ sinh thanh lịch thì cô đã sắp xếp.
– Vậy cô đọc đi cô. Hậu ml
– Ừ. Các em nghe này, ai có ý kiến gì thì góp ý luôn.
– Cặp một D và Luân. Ơ thằng này mới này
– Dạ.
– Cặp hai Hậu và Nguyệt. Có ý kiến gì không?
– Vâng. Hai đứa nó đồng thanh
– Vậy cặp cuối cùng là bạn P và Yến.
– Ơ.
– P có ý kiến gì hả?
– Nhưng sao là em? Mà Y…
– P em đã nghỉ nhiều gây ảnh hưởng đến lớp, với lại không tham gia hoạt động của lớp nên giờ em phải tham gia. Còn cặp thì cô quyết rồi không bàn cãi.
– Nhưng….
– Còn ý kiến gì nữa không?
– Dạ không. Hết đường cãi
– Vậy quyết định vậy rồi nhé.
– Vâng. Thế bất nào
Nó thì nhìn mình cay cú, D thì làm mặt giận còn riêng cô bạn Y kia thì vẫn lạnh băng. Quả này khổ thật rồi.
Tưởng hết chuyện nhưng nó có tha em đâu.
– Thưa cô còn chuyện bạn P nghỉ học vô tổ chức gây ảnh hưởng đến lớp.
– Ừ. Nhưng giờ cô bận rồi. P lên phòng thầy hiệu trưởng đi.
– Thưa cô để em lên cùng bạn. Hậu ml
– Vậy em đi cùng bạn P lên phòng thầy hiệu trưởng và trình bày dùm cô.
– Vâng thưa cô. Nó như bắt được vàng.
Nó đi theo em như áp dải tù nhân, mặt cần câng đắc thắng. Vào phòng gặp bác S, bác đang định hỏi gì mình mà thấy thằng kia nên thôi.
– Có chuyện gì vậy?
– Thưa thầy em là lớp trưởng lớp 11a2, cô giáo chủ nhiệm bảo em dẫn bạn P lên đây. Bạn P nghỉ học vô tổ chức nhiều vậy mong thầy và ban lãnh đạo xử lý để làm gương. Dm thằng đù này
– Cậu không phải lo, chúng tôi xử lý xong rồi.
– Nhưng em là lớp trưởng….
– Chuyện đó đã có hội đồng nhà trường lo. Cậu về được rồi
– Dạ. Mặt hằm hằm nhìn em, rồi quay về lớp trước.
Hè hè chơi anh à. Chú chưa xứng, nhưng giờ thì chắc chỉ có mỗi chú để dỡn thôi, đen cho chú là chả tìm hiểu dõ tình hình quân địch thôi.
Thôi quên cmn mất, giờ nó đi thì bác S tha hồ mà xơi mình rồi. Đúng thật đang định chuồn thì bác gọi lại.
– Mày nghỉ gì lắm thế? Nghỉ suốt ngày vậy?
– Tại có chuyện đột xuất mà bác.
– Lần sau báo cáo bác để bác lo cho dễ.
– Cháu cũng quên mất nên nghỉ như vậy. Từ giờ chắc thôi bác ạ. Có nghỉ thì cháu báo đàng hoàng.
– Vẫn còn nghỉ nữa thật à?
– Thì là nếu có chuyện gì mà bác.
– Mà cả chuyện đánh nhau nữa.
– Vâng cháu xin lỗi, vì một số chuyện thôi bác.
– Mà từ giờ thôi nha, bố mẹ mày gửi mày cho bác mà mày toàn làm khó bác thôi.
– Vâng, cháu cũng đã nghĩ kĩ rồi. Giờ cũng hết ham hố mấy cái đấy rồi ạ.
– Ừ. Cố gắng vào
Bác nhìn lại danh sách đăng kí của lớp.
– Thằng cháu bác nay lại thi cả nam nữ sinh thanh lịch à. Cười đểu mình nữa chứ.
– Vâng. Cháu bị ép nên không thoát được.
– Cố nha cháu. Không mất mặt bác lắm.
– À. Bác lo giúp cháu qua vòng loại ở phần điểm giám khảo nha. Mấy bà cô khó tính ý.
– Sao lại vậy?
– Thì cũng không lo lắm ạ. Nhưng mà mấy cái hình xăm của cháu mất điểm quá. Không qua vòng loại thì ngại chết bác à.
– Ừ để bác lo. Mà nay lại ham hố mấy cái ấy thật à?
– Hì. Làm màu thôi mà bác..
 
Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Chương 29:



Chuồn về lớp thì lại đúng tiết cô dạy Sinh. Cô này dễ vler thấy bọn nó xin cô cho thời gian bàn 20 – 11 thì cho luôn mới vãi chứ. Loạn hết cả kênh lên, té vào luôn chỗ mấy thằng “lục” thì đang bàn đá bóng, chả có gì hot ngoài việc Hậu ml nhận chân đội trưởng và tuyên bố gánh team.
– P có tham gia không? Hay là không biết đá. Hậu ml đá đểu
– Thôi mình dự bị thôi, có siêu nhân gánh team rồi mà. Cười khẩy. Mà cho tao áo số 2 nhá, in tên ” đen ” thôi.
– Chuẩn bị tinh thần cho cuộc vui chứ?
– Có gì thì phải chào đón hết mà, không nhận phụ lòng người lắm.
– Mày ngon.
– Tao biết nhưng đừng cắn tao, ngon nhưng khó nhuốt. Ha ha ha
– Cứ xem. Mày tham gia những cái gì đăng kí.
– Có gì chơi nấy.
– Bóng đá.
– Ok.
– Kéo co.
– Ok.
– Chạy.
– Ok.
– Nấu ăn.
– Ok.
– Trại.
– Ok. Nhưng là cổng trại.
– Nam nữ sinh thì chắc rồi.
– Ok.
– Mày chưa phải thánh. Chịu được hết không hay là thể hiện vậy thôi.
– Giờ cá đi.
– Cá gì?
– 3 Cái cá nhân, chạy, nấu ăn và nam nữ sinh. Nếu tao 2/3 thì tao thắng.
– Cái giá?
– Nếu tao thắng thì mày phải bỏ cái thái độ ấy đi. Với tao hay bất cứ ai trong lớp.
– Vậy nếu tao thắng?
– Mày thắng thì tuỳ mày thôi. “Thắng vua, thua giặc” mà.
– Ok. Nhại lại giọng mình.
Mấy sau đi học cũng chẳng có gì ngoài đợt mừng 20 – 11 này. Thằng Hậu vẫn soi từng mm nhưng kệ mẹ nó. Giờ cố gắng hơn và có D giám sát nên đành học hành đàng hoàng ghi chếp đầy đủ. Hết buổi về toàn đi ăn cơm bụi luôn. Xong lại về với cái giường yêu quý.
Trước ngày đá thì đang lúc ngủ thì thằng N gọi, chắc có gì vui đây.
– Nghe.
– Mày bận gì không?
– Có đang mặc cái quần đùi.
– Đm hỏi thật, bận gì không.
– Không, đang rảnh. Gì không mày?
– Bọn tao tập đá bóng ở nhà thằng D này.
– Cho tao địa chỉ.
– Ở xyz này.
– Ừ tao đi cùng, qua giờ. Ra vệ sinh cá nhân, mặc luôn quần Soóc ngố khiểu thể thao ý. Áo thun đen, khoác thêm cái sơ mi, thêm đôi tông lào, mình thích mặc như vậy, thoải mái bm. Xong lại lấy em Dream đi luôn. Quên cmn mất chưa khoá cửa luôn.
Đến nơi thì có được 8 thằng. Mà thằng Hậu ml kêu bận không đến. Đội trưởng cái quần què. Thằng S thấy lâu.
– Đù vẫn đẹp zai zữ, nam sinh thanh lịch có khác. S troll và cả bọn nó cười ầm
– Mày nói cái đấy thì ai là không biết. Khoa học đã chứng minh giờ mày mới biết thì hơi muộn. Làn này còn cười to hơn
– Dm mày thì vler rồi.
– Mà có thế này thôi à?
– Ừ thế này thôi đã, đợi nữa hết tập luôn đó.
– Ừ, giờ theo tao.
Ra đến chỗ nó chỉ là một bãi đất hoang khá bằng phẳng nhưng có vẻ hơi nhỏ và còn đang có một đám đá ở đó rồi.
– Má nó, sân vậy hai đám tập thế đéo nào được.
– Ê mấy thằng kia giờ tới đây rồi đá không? Một thằng trong đám đó lên tiếng
– Đá kèo à?
– Đá coi như là quen thôi, cá bao nhiêu tiền, hay người tuỳ bọn mày.
– Đợi bọn tao hội ý đã.
Sắp xếp xong thì đủ 7 thằng trừ em.
– Thăng P đá không?
– Tao không có hứng lắm, mà sân nhỏ vậy là ok rồi.
– Ừ bọn tao không ép.
– Còn thằng Hậu. Nó là đội trưởng mà?
– Kệ mẹ nó. Đá bóng đội mới là chính. Một tia sáng chẳng thể soi hết cả sân vận động. Em nói xong mà cả đám trố mắt nhìn, mà cũng thấm thật, nhưng nghe không hợp với tuổi mình nhỉ.
– Ừ giờ có nhiêu đá bấy. Mày dự bị.
– Thằng S ra chốt. 300 Đá 7 người.
– Ok 300 thắng trả tiền nước coi như thua khao một phần. Ok
– Chốt nhá, chơi luôn đi.
Team không có đội trưởng Huy ml nhưng đá cũng khá hay, phối hợp tốt nên ăn được ngay đội xóm 4 – 2.
Nguyên đội này thì cũng khá đấy chứ. Có khi cũng được cái giải của trường, chỉ không biết đội á quân kia ra sao thôi.
Bọn nó tập xong chạy lại ý ới nhau đi uống nước, nhưng không có hứng với lại chỉ ngồi xem nên thôi, chuồn về trước.
Tối về thì vẫn lười định ngồi chơi tý rồi ra ăn quán cho nhanh, chạy ra máy làm luôn mấy ván cf.
Đang ngồi thì có điện thoại “Huy calling” lạ này. Chắc có chuyện gì rồi, bỏ game đấy nghe máy luôn.
– Đệ nghe.
– Ừ nói chuyện với huynh chút.
– Chuyện gì?
– Nhớ khi xưa sự phụ bảo sẽ có lúc cần hai thằng giúp chứ?
– Rồi sao?
– Sư phụ bảo huynh và đệ giờ là lúc thực hành đó, sẽ có việc cho đệ.
– Chuyện gì và làm gì?
– Sang gặp huynh kể cho rõ.
– Đệ qua liền.
Chạy ù luôn sang nhà ông Huy. Lại bà chị kia mở cửa, vào thẳng luôn nhà thì ông Huy đang ngồi rót trà sẵn.
– Có chuyện gì vậy huynh? Sao nghe vẻ quan trọng?
– Sư phụ có một kèo đã 15 năm với một người. Là sẽ luyện lấy đệ tử để so tài. Giờ là hạn đấy. Hai anh em ta sẽ đi hết các võ đường có tiếng quanh HN. Thắng đủ 15 võ đường trước sẽ thắng 1. Thứ hai là sẽ cử ra đệ tử tâm dắc nhất đấu với nhau. Ba là sẽ cho hết các đệ tử cùng đấu. Thắng hai coi như chung cuộc.
– Thù oán gì mà cần 15 năm?
– Cái này huynh không biết.
– Khó nhai không?
– Nghe sư phụ nói là với lực lần kiểm tra cuối của đệ thì giải quyết số lượng là ổn. Nhưng phải thực sự cẩn thận bên kia.
– Đó là từ lớp 8 . Giờ đệ không như xưa nữa.
– Ừ tin vào đệ thôi. Huynh thì chỉ lý thuyết thôi mà.
– Mà bên đó có bao nhiêu?
– Không biết. Nhưng nghe sư phụ nói là bên đó võ đường, chắc đông.
– Có chơi vũ khí chứ?
– Chỉ khi vào vòng ba thôi.
– Thế bao giờ triển. ?
– Mai triển khai luôn, bên kia nghe đâu được 3 rồi đấy.
– Ờ. Mai cố gắng xong nhanh đệ về coi lớp đá bóng.
– Thì tuỳ vào đệ thôi.
Cái này vui này…
– Mà đá bóng đệ không tham gia à?
– Đá phải cùng đẳng cấp chứ huynh. Bọn học sinh thì chơi gì?
– Ừ chơi với đệ cũng nguy hiểm lắm….
Lại có trò vui rồi. Mà thù oán với sư phụ hả? Hấp dẫn đây.
– Mà vậy không nói qua điện thoại được à huynh?
– Thì muốn gặp thằng đệ để mời cơm thôi.
– Vậy ăn đi, được hôm đi ăn ké..
 
Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Chương 30:



Sáng ra bị đánh thức từ 4h sáng. Điện thoại của anh Huy.
– Trò chơi bắt đầu.
– Sớm vậy anh? Giờ này võ đường nào mở cho.
– Thì chuẩn bị với ăn sáng. Các võ đường kia đều đã chuẩn bị hết rồi. Cứ tới là sẽ bắt đầu.
– Ok. Giờ đi đâu đây?
– Đệ không phải vội, qua nhà huynh đã. Mà mang luôn đồ nhá.
– Tưởng đợi lượt ba?
– Nhanh thì có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
– Ok ok. Đệ qua đây.
Tắm rửa qua xong ra chuẩn bị võ trang. Quần áo giầy là mua đồ dã ngoại của bộ đội hết, nhưng mình nhuộm lại thành màu đen. Quần áo này mặc vừa tiện vừa dễ vận động. Giầy này là loại cao cổ(lên gõ xem giầy vải cao cổ cho chiến sĩ” chắc là có”) loại này thì cũng kết vler dễ vận động mà sút thì đừng hỏi.
Lại lôi đôi baton ra, sách balo lên và tý quên. Bỏ luôn bộ đồ đá bóng lớp vào. (Cái này là lớp tự thiết kế mẫu nha, màu đen thêm những nét đỏ)
Đến nhà anh Huy thì thấy mở cổng, cho xe vào rồi gọi thì đang chuẩn bị ăn sáng. Vào bếp luôn. Thấy ông đang ngồi ở bàn ăn rồi.
– Giới thiệu qua đi huynh.
– Ăn đi đã.
– Ok.
Ăn uống đã xong hết, anh Huy bắt đầu.
– Cậu chuẩn bị xong chưa?
– Rồi.
– Đi thôi.
Đến võ đường đầu tiên. Gặp một người khá trẻ.
– Tôi là võ sư ở đây. Sư phụ các cậu đã nói trước rồi
– Luật như thế nào?
– Ai gục trước hoặc ra khỏi vòng thua.
– Rồi.
– Cậu đã sẵn sàng?
– Ok.
Gì vậy? Chưa thèm xem mình như thế nào đã lao vào luôn. Nhanh chóng né qua bên phải, co chân lên gối luôn. Bên kia khựng lại khuỵu chân xuống. Giơ vụt chân trái lên rồi hạ ngay gáy đồi thủ.
– 3S kết thúc.
– Bên kia đấu ở đây mất 12′ đấy
– Vậy thì chán òm.
Gì vậy? Võ sư võ đường đấy hả. Chắc toàn võ thể dục rồi. Tiếp theo vẫn như vậy. Kết thúc đủ số lượg hiệp 1. Gọi sư phụ
Đến gặp sư phụ và bé Linh đang ở một võ đường lớn.
Báo cáo xong thì sư phụ bảo đợi thêm một lúc.
Lúc sau đi vào là ba người hai nữ một nam. Nữ chắc trung tuổi bàng tuổi sư phụ. Nam kia chắc chắn hơn mình, chắc hơn cả anh Huy. Còn kia là nhỏ học hot girl mới ở lớp mình mà, nhỏ Nguyệt. Sao lại ở đây
– Đệ tử anh giỏi lắm. Chưa đầy hai tiếng.
– Kết thúc nhanh đi.
– Được.
– Rồi hiệp 2. P lên đi con
– Tôi muốn thay đổi một chút. Bà bác
– Sao thì tuỳ em.
– Sẽ là 2 đấu 2.
– Ừ. Huy Phong.
– Đây Chiến và Nguyệt, hai đứa tâm dắc nhất của tôi.
Chơi bài gì đây, cho con gái vào sao đánh.
– Con phản đối. Con không đánh con gái.
– Đã thống nhất rồi, cậu không có quyền thay đổi.
– Gì chứ…
– Bắt đầu.
Em và Huy, Nguyệt và Chiến. Đéo muốn đánh con gái nên ngay lúc đầu khi thằng C lao vào anh H thì mình phi ngay vào tặng nó nguyên phát đạp vào bụng, bồi thêm một phát đấm móc hàm với cái củ trỏ. Kết thúc nhanh chóng cho nó một sút vào bụng, ra sân.
– Tôi không đánh con gái. Nhưng đây là cuộc chiến, chấp cô 3 đòn.
Hết 3 đòn, nhưng vẫn muốn giữ cái nguyên tắc của mình. Khi Nguyệt định sút ngang hông em lần nữa thì lần này em co chân cao lên cho ống đồng đấu ống đồng. (Chân em thì chắc cũng thuộc dạng cứng ống đòng, vì từ nhỏ tập đã tập sút bao cát, lớn hơn thì là cột gỗ, và khi thành thục thì là cột inox) cùi trỏ cũng vậy. Chân Nguyệt thì không gãy là may rồi. Chắc đau lắm, nhìn N đứng còn không vững nữa.
Vậy thôi. Giờ cứ như vậy cũng thắng chắc. Nguyệt giờ chuyển sang đấm. Nhưng em dùng cùi trỏ đỡ hết, cô nàng nhăn mặt chắt cũng thấm rồi.
– Kết thúc đi con. sư phụ ra lệnh.
Lần này không phải đỡ nữa dồn sức thẳng cùi trỏ vào nắm đấm của Nguyệt. Nhỏ đau rồi nhưng vẫn cố gắng. Lại cố sút ngang bụng, kết thúc thôi, dọng thẳng cùi trỏ vào đùi Nguyệt, gục luôn rồi.
– Kết thúc. 2/3 Ta thắng. Sư phụ nên tiếng
– Vẫn còn mà. Bà kia
– Chưa chịu thua à. 2/3 Rồi
– Sẽ khác.
– Tuỳ em.
Nghỉ ngơi tầm nửa tiếng.
– Giờ là hiệp ba, dù gì cũng đã thua, nhưng tôi biết hiệp này sẽ khác. Bà bác tuyên bố.
Ệt bên đó đi ra chắc khoảng hơn 60 mạng chứ ít gì, lại toàn trường côn với côn nhị khúc nữa.
– Đệ tử tôi. Đến ông.
– Ba đứa đó.
– Vậy thì ông nhận thua hiệp này rồi.
– Không đầu hàng. Mà tôi có thì nó cũng không đâu. Chỉ em
– 67 – 3 Đó. Anh không muốn nhìn bọn nó lằm viện chứ?
– Không công bằng. Linh lên tiếng
– Đó là vì ông ta không chịu nhận đông thôi.
– Không bao giờ đòi hỏi công bằng. Vì nó đâu có tồn tại. Mình nói câu hết sức lạnh lùng
– Bắt đầu đi. Sư phụ tuyên bố.
Mình từ từ lôi đôi baton ra.
– Anh Huy không phải ra tay đâu, ngồi nom bé Linh đi…
Thằng Chiến vào trước, nó chơi nhị khúc, múa cũng đẹp đấy nhưng anh khá tiếc cho chú. Vẫn đang múa thì em hạ thấp người vung tay phải cùng cây baton ngay bụng nó. Một mạng
Lại Nguyệt, nhưng giờ là chơi thật, với lại có vũ khí nên phải kết thúc nhanh. Nguyệt vừa vụt cây trường côn đến cách ngang hông mình tầm 50cm thì mình nhanh tay vụt cây baton vào khúc giữa cây côn. Bị phản lực Nguyệt không dữ được cây côn nữa buông xuống, đúng bài hất cây côn lên bằng chân rồi em quặp hai cây baton để kẹp cây vôn ngang ra phóng vụt lên cho cây côn vụt ngang bụng Nguyệt, gục luôn.
Ngay lúc ấy có một thằng khác nhảy vào định vụt vào hông trái em. Nhưng kịp phản xạ giơ cây baton ra đỡ, cây còn lại từ tay phải vụt ngay mạn sườn bên trái nó, gục luôn.
Thêm một thằng khác cũng lao vào vụt ngang mặt em, nhưng em đã gập chân ngồi xuống né rồi vụt dậy bồi thêm một nhát baton ngang bụng nó. Thêm một cháu
Vẫn skill cũ, vụt ngang các xương khúc bắp đùi và bắp tay, ngứa thì thêm vào phần cổ tay, xong kết thúc bằng một nhát vào bụng hoặc gáy. Một lúc thì cũng hơn nửa bên kia. Đám còn lại thì có vẻ hết ý chí chiến đấu rồi.
– Sư phụ ơi, võ bọn này đâu phải để đánh nhau. Mình vẫn quay ra như không quan tâm tới bọn nó, kích tướng tý.
Một thằng khá đô con bên nó chơi bài cùn nhào vào ôm hông em. Bị khoá không thể di chuyển nên em xoay baton nện thẳng vào gáy thằng kia làm nó gục xuống luôn.
– Bụp. Một cảm giác nhói bên bả vai trái. Dm thằng Chiến nó nhân lúc mình không để ý cắn trộm từ phía sau.
Đau thì giờ không đau lắm, nhưng máu điên trong người em nổi lên. Quay lại vụt ngang cây baton nó đưa nắm hai tay thủ thế trước mặt, nhưng nhát vụt và cây baton của em đâu có nhẹ, chắc cũng vừa đủ gãy tay. Nó đau đớn mất tập trung. Quay người co cao chân rồi hạ gót ngay vai phải nó, lúc nó đang choáng thì nhớ ra ít võ capoeria(môn võ đường phố của braxin, thấy trên tv nên em có tập qua) nhào lộn vài vòng lấy đà rồi kết thúc ngay ngang hông nó. Nó gục luôn, nhưng em vẫn chưa hết điên, co chân sút ngay mũi giày vào ngực nó, chắc cũng không đau lắm chỉ văng người có 6 – 70cm, chỉ nghe nó hự lên thêm một cái.
Đang định quay ra chơi nốt đám kia thì sư phụ cản.
– P dừng đi con, xong rồi.
Đã xong, đang ngồi lay lại cặp baton để cất đi thì bà bác kia lên tiếng.
– Cậu kia.
– Sao thưa bác?
– Cậu xem lại cậu đã làm gì?
– Đánh nhau không có khoan nhượng hay thương tiếc, nhất là vời những thằng tiểu nhân. Mình gằn giọng.
– Thôi P về đi con. Sư phụ nên tiếng
– Dạ con xin phép. Xong về luôn, còn chạy qua xem đá sao rồi.
Vào sân vừa kịp lúc đang nghỉ.
– Sao rồi?
Bọn nó làm một tràng.
– Thua 2 – 0.
– Bên nó mạnh, mà bên mình không có hiểu ý.
– Thằng Hậu chơi cá nhân bỏ mẹ.
Nhìn thằng Hậu em nóng máu nói luôn.
– Mày đội trưởng mà như vậy. Đây là đội bóng của tập thể chứ không phải là riêng mày.
– Mày ngon vào đi. Hậu ml cay cú
– Ok.
Thay quần áo xong vào sân. Gây sự chú ý từ cả sân, chuyện đẹp trai như em mà, đùa thôi. Mặc áo này nó lộ hết hình xăm ở cánh tay trái và bả vai mà.
Bên kia đang dẫn trước 2 trái nên chỉ chơi giữ bóng câu giờ. Nhưng tản đội hình dàn trải khắp sân, đến khi còn 20′ trong một pha chuyền bóng bên nó thằng T nhanh như cắt cắt bóng rồi chuyền thẳng cho em.
Bọn nó thấy mình giữ bóng nhưng đang ở giữa sân nên chỉ có một thằng trung vệ vào kèm, vừa miếng đảo chân vài nhịp rồi nhẹ nhang qua nó như chỗ không người, lúc này thấy S đang bên cánh trái mà lại khá trống, căn góc căn lực chuyền ngay cho nó, như mớm cho nó rồi, nó xỏ kim nhát một qua thằng hậu vệ bên kia, giờ một đối một với thủ môn. Sút căng một phát thẳng như kẻ chỉ vào góc phải trên, dung lưới rồi. 1 – 2
Không để bên kia kịp hết bất ngờ, bên em tổ chức cướp bóng tấn công nhanh, Thằng N lại chuyền bóng về chân em, vị trí khá tốt cánh trái trước mạt khá trống nhưng giờ chưa phải lúc, chuyền tạt sang cho thằng Đ bên cánh phải, phải gọi là như đặt vào chân cho nó, nó nhận bóng nhẹ nhàng tạt má cân bằng tỉ số. Cả toàn bộ sân rộn lên tiếng hò reo cổ vũ.
2 – 2 Cân bằng rồi, bên nó phát bóng rồi chuyền thẳng lên, chắc định cố gắng phản công. Nhưng giờ chắc là lúc tinh thần bên mình lên cao nhất. Thằng tiền vệ bên kia vừa có bóng thì C chạy ngay lại cướp như ăn kẹo, chuyền thẳng lên cho em, lúc này câu giờ để tản đội hình nên em đứng vờn bóng một lúc.
Bên kia cũng chả kịp hiểu vấn đề, chắc vì vẫn sock vì hai bàn gỡ, nhìn bên nó đang luống cuống cũng tội nhưng vì vinh quang của lóp, em nhẹ nhàng chuyền nốt cú chót cho thằng S đang cắm ở bên kia. Một đường chuyền khá đẹp và nhẹ nhàng chốt sổ 3 – 2. Vừa đẹp thêm 3′ thì hết giờ, bên kia thì nhìn chả có tí vẹo gì sức sống, bên mình thì vui như tết.
Ngon, nhìn thằng Hậu ml đang cay cú mà lại thấy vui vler. Thôi kệ mẹ nó đã, về nghỉ đã.
Nhưng đêm lằm mới thấy thốn vler, cái bả vai giờ mới đau buốt, thôi tự nhủ với mình “Dm thằng chó cắn trộm” dán tạm miếng giảm đau. Thôi thì mình bị đau một giờ chắc nó đau mười.
Sáng ra dậy chuẩn bị như thường, nhưng đến trường thì đúng là bất thường, chắc do trận bóng chiều qua..
 
Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Chương 31:



Đi trong trường thì cũng bình thường, thi thoảng bị chỉ trỏ rồi cũng nghe qua loa.
– P 11a2 đó. Giỏi võ, đẹp trai, đá bóng giỏi….
– Giỏi cái gì? Loại nhà nghèo nó.
– Nó chỉ là loại bốc đồng thích đánh nhau thôi.
– Bla… Bla nghe khen thì ít mà chê thì lắm vler. Mình mang tiếng xấu vậy sao?
Vào lớp thì bọn nó loạn hết nên hò hét như khỉ.
– Qua không có mày chắc là loại luôn thì mất mặt quá.
– Á quân năm ngoái đó. Bọn mày chỉ bị 2 – 0 là quá rự hào rồi.
– Ừ. Nhưng may là có thêm mày.
– Thì may là xong chuyện sớm nên té vào xem.
– Mà mày xăm lắm thế? Bố mẹ không nói gì à?
– Chót ngu thôi. Đừng ham hố gì, mang tiếng lắm.
– Chắc bọn nó nhìn thế nên hãi quá không dám thắng à.
– Mày đá hay thế sao không tham gia mà chỉ dự bị là sao?
– Thì cũng sơ sơ, mà chân gỗ nên kiến tạo thôi.
– Vậy giờ chuyển lên đội hình chính nha mày?
– Tao không hứng lắm, nhưng cần thiết thì sẽ tham gia sau.
– Ok. Nếu bình thường bọn tao sẽ tự lo.
Xong tự dưng nghe phía ngoài lớp ồn ào. Là Nguyệt.
Nguyệt đến lớp với tay phải băng bó cả bàn, chân thì tập tễnh, đi đến đâu gây chú ý đến đó. Nhưng đích đến không phải là chỗ ngồi mà là chỗ mình, nói như hét:
– 31 Người bị gãy xương, còn lại bầm tím cũng không nhẹ, anh Chiến gãy hai tay, dập phổi, gãy 3 xương sườn… Anh vừa ý rồi chứ?
– Giờ sao? Ăn vạ hay đòi đền bù? Đã tham gia thì không hối hận.
– Anh…
Thiệt hại khá đáng kể nhỉ. Mà sư phụ cũng chơi hơi ác, kêu thằng võ thực chiến suốt ngày đi đánh bọn võ thể dục biểu diễn kia. Đen cho bọn nó thôi, mình có làm gì sai đâu…
Nguyện vẫn gằn giọng:
– Chỉ là cá cược sao anh lại làm thế?
– Vào trận đánh không có chỗ cho những trò chơi.
– Vậy cũng…
– Tôi đã chấp. Không khoan nhượng.
Vậy là Nguyệt im re, bỏ về chỗ.
Bọn kia thì nhìn mình e dè, bọn “lục” quay ngay ra chất vấn.
– Cái gì vậy P. Bọn tao nghe không hiểu gì hết?
– Hôm qua có việc. Thấy tao nghỉ cả buổi chứ? Mà chắc Nguyệt cũng vậy.
– Sao lại có cả Nguyệt?
– Hôm qua vẫn là kẻ thù đó.
– Mà nãy tao nghe 31 gì?
– Thằng bị tao chơi. Cả N và thằng kia là 33
– Mày có chém không? Mà bên mày bao nhiêu? Bên kia nhiêu?
– Bên kia 67 đứa.
– Vậy mà làm hơn nửa. Mà bên mày
– 3.
– Cái gì?
– Chắc vậy. 67 – 3 Mà.
– Mày đánh cả con gái….
– Thì hỏi Nguyệt xem tao đã nói trước và nhả như thế nào. Tao cũng trọng danh dự chứ.
– Kể bọn tao nghe xem nào?
Vậy là kể sơ qua về cuộc chơi hôm qua của em.
– Solo dữ bay.
– Bảo là bọn nó đánh nhau như múa mà.
– Nhưng Nguyệt kìa?
– Tao kể mày chưa nghe rõ à?
– Nhưng.
– Là cuộc chiến, không phải cuộc chơi.
– Ừ.
Cô chủ nhiệm vào lớp. Nhìn mặt cô có vẻ hình sư nên lớp im re. Nhưng đi đến ngay chính giữa lớp chợt cô cười tươi hô:
– Chúc mừng đội bóng chúng ta thắng trận đầu nhé.
– Vì tự hào 11a2 mà cô. Hậu ml, định mệnh xít nữa hại lớp thua mà dám nói câu đấy.
– Vậy các em cố gắng hết mình cho đợt thi lần này nhé.
– Nhưng ai sẽ thi nấu ăn thưa cô. Hậu ml
– Chưa cử được ai sao?
– Dạ. Tại có nhiều bạn đăng kí quá ạ.
– Vậy chúng ta sẽ thi để tìm xem ai là người đại diện.
– Cả lớp có ai có ý kiến gì khác không?
– Không ạ.
– Vậy sẽ thi thử tay nghề nấu ăn xem ai sẽ đại diện 11a2 chúng ta đi thi nhé. Chiều nay ai đăng kí đến nhà cô, các bạn khác đến cùng góp vui nha.
– Dạ thưa cô, em bị thương không thể tham gia được, cả phần thi nam nữ sinh thanh lịch nữa, mong cô thông cảm. Nguyệt xin phép.
– Em bị sao mà nặng vậy? Cả lớp nhìn mình
– Em bị ngã xe thôi ạ.
– Ừ, em cứ nghỉ ngơi đi.
– Vậy giờ cặp cùng Nguyệt là Hậu hả?
– Vâng.
– Vậy sẽ ghép cặp khác.
– Cô cho em cùng cặp với bạn Yến đi. Hậu ml
– Vậy để xem. Yến. Em thấy thế nào.
– Dạ cũng được cô ạ.
– Ừ. Cũng được, nhưng còn bạn P, cùng cặp với Yến mà.
– Em không ý kiến.
– Vậy cô sẽ ghép cho em bạn khác. Nhìn mình
– Vẫn phải tham gia cơ cô?
– Em lại có ý kiến gì à?
– Không ạ.
– Vậy P sẽ cùng cặp với…..
Chưa nghe hết mình cắm luôn tai nghe vào và ngủ luôn.
Từ lúc ấy thì ngủ chả quan tâm gì nữa. Hết buổi sách đít à nhầm cặp lên và về.
Đang ngủ trưa thì mẹ gọi. Hét thủng cả màng nhĩ mình.
– MÀY CÓ NHỚ ĐẾN QUÁN COFFE CỦA MÀY KHÔNG ĐẤY……. ?????
Bỏ mẹ. Từ hôm đó đến giờ hơn chục hôm chứ ít à. Phải xem lại thôi.
Bây giờ mẹ nhắc mới hoảng, nhưng xem đã:
– Mẹ đợi con 5′.
Gọi ngay ông L.
– Việc mà hôm trước nhờ anh giờ sao rồi?
– Anh lo xong hết từ 5 hôm trước rồi. Tại mày dục gấp thế mà.
– He he tks ông anh. Anh vừa cứu em một phát đấy.
– Vậy một chầu nhậu và chuẩn bị 1 – 12 này ra bưng lễ cho anh.
– Ok ok. Mà nhanh dữ vậy anh?
– Chú kêu gấp mà.
– Không. Hết muốn tự do rồi à?
– Thì anh đã bị quản từ lâu rồi mà.
– Em sẽ mách chị.
– Ấy chú đừng có giết anh. Vừa kêu là nhờ có anh mà.
– Vậy thôi nhá. Mà vậy mai khai trương đuọc rồi chứ?
– Bất cứ lúc nào.
– Mai dự khai trương của em nhá.
– Ok.
– Thôi chào, em báo cáo đã.
Ngon, may mà nhờ ông L từ ngay hôm ông bà già thông báo, chứ không chắc hai ông bà ý làm thịt mình mất.
Gọi ngay và luôn cho mẹ.
– Xong hết rồi mẹ.
– Chắc không đấy? Mà cần gì nữa không?
– Mẹ khỏi lo. Mà mẹ gửi quản lí lên cho con.
– Ừ. Ngày kia nó lên mẹ sẽ cho số. Mà nhân viên quán thì thế nào rồi?
– Đã xong hết rồi.
– Ừ lần này khá.
– Con mà lại. Muốn là làm được ngay.
– Bố anh. Từ giờ thì có trách nhiệm vào nhớ.
– À mà mẹ cho con số của kĩ sư làm quán đi.
– Làm gì?
– Thì có việc thôi ạ. Chẳng nhẽ bảo chưa đến xem thế nào giờ phải hỏi thiết kế chắc.
– Mà bố mẹ có lên khai trương với con không? Con định mai khai trương luôn.
– Không đâu. Cho mày tự lo hết.
– Vâng. Vậy thôi ạ.
Gọi cho ông kĩ sư:
– Anh là V thiết kế quán coffe cho bố mẹ em phải không?
– Đó là cho cậu chứ.
– Thì cứ cho là vậy đi. Tình hình sao rồi ?
– Đã xong hết rồi, tôi đã giao quán cho L mà cậu bảo đó.
– Anh nói qua xem nào?
– Ba tầng, tầng một là kính, trang trí theo phong cách teen. 24 Bàn một sân khấu mini. Tầng hai thoáng hơn 36 bàn, trang trí theo phong cách khá cổ điển và có lẽ hợp với những người muốn có chỗ im lặng để thả hồn. Tầng ba thì làm một nửa trong nhà một nửa ngoài trời, 32 bàn. Theo kiểu gần gũi với thiên nhiên, thêm cây cối khá thoáng đãng. Có thêm hai tầng hầm, Tầng một chia làm hai khoang. Một khoang để xe và khoang nhỏ hơn là kho chứa. Tầng hai thì đợi cậu quyết định.
– Ok, để em tới xem.
Đúng theo anh V đã nói, mình cũng khá ưng thiết kế này. Còn thích nhất là cái tầng hầm, giờ có căn cứ bí mật rồi.
Chuẩn bị lại, gọi nhân viên trang trí với chuẩn bị luôn các thứ cần thiết cho khai trương. Xong về ăn uống tắm rửa chuẩn bị cho ngày mai..
 
Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Chương 32:



8H bắt đầu khai trương. Đội ngũ nhân viên làm có vẻ khá chuyên nghiệp, chắc ông L chọn khá kĩ.
Em vẫn chưa nhận là chủ quán thử như một khách hàng.
Cũng đông bình thường, vì hôm nay ngày hành chính mà.
– Mọi người chú ý này, tập trung lại đây. Anh L thúc khi đã tạm hết khách.
– Đây là chủ quán này. Giờ mọi người làm quen nhé. Cả đám nhân viên ngạc nhiên, chắc vì nhìn em trẻ con quá.
– Giờ mọi người làm ở đây thì em có vài điều muốn nói.
– Lương thì chắc mọi người đã thương lượng với anh L. Hàng tháng sẽ phát lương vào ngày 02.
– Mỗi tháng sẽ có 3 ngày nghỉ mỗi người. Nếu cần thiết có thể nghỉ thêm tuỳ vào mức quan trọng. Tất nhiên ngày nghỉ không lương. Nhưng ai không nghỉ sẽ nhận gấp đôi ngày lương đó. Còn với làm thêm và làm ca thì tuỳ.
– “Khách hàng là thượng đế”. Nhưng “thượng đế” cũng có vài loại khác nhau. Nếu cảm thấy vì lí do nào đó mà không phục vụ được thì có thể gọi quản lì hoặc từ chối phục vụ. Hách dịch quá thì mình cũng không cần. Nhưng còn loại “thượng đế” còn lại thì cố gắng phục vụ thật tốt nhé. Hì
– Đề cao chất lượng chứ không phải số lượng. Có thể chấp nhận khách chờ lâu chứ không bao giờ để khách chê thứ mình đã chọn.
– Không thể coi như người trong nhà thì cũng có thể coi như anh chị em, cố gắng sống và làm thoải mái nhất với nhau có thể.
– Mọi người làm việc cứ thoải mái thôi, có việc thì làm, không thì có thể ngồi nghỉ. Chỉ cần giữ gìn quán sạch sẽ, làm tốt việc của mình là được rồi.
– Mà ai làm tốt sẽ có thưởng thêm. Em không biết được nhưng sẽ theo nhận xét của quản lí
– Còn quản lí sẽ đến đây vào sáng mai. Hôm nay chỉ khai trương thôi nên mọi người nghỉ sớm.
– Dõ. Đồng thanh gớm
– Giờ chúng ta ăn mừng đã. Em tuyên bố. Tất cả ra quán ăn, gọi một lô một lốc ra. Tiền của tôi, đã xa thật rồi.
Trong lúc chờ món ăn thì có mở điện thoại ra thì hơn chục tin nhắn, toàn của đám bạn ở lớp hỏi sao lại nghỉ, với thêm tin nhắn của D” chiều đi thi nấu ăn ở nhà cô nhé, địa chỉ xyz, tầm 2h chiều”. Trả lời qua loa rồi liên hoan với nhân viên và ông L. 12H về đến nhà lăn vào ngủ luôn.
Ngủ quên mất 2h15′ thì bị đánh thức bởi thằng éo nào cứ gọi suốt. Bực mình nghe máy chưa kịp nhìn xem ai.
– Ai vậy? Không để cho tao ngủ được à?
– Giờ này còn ngủ? Chạy qua nhà cô giáo ngay cho tôi.
Nhìn lại xem ai thì hoá ra D. – Không ngủ thì làm gì? Mà qua nhà cô làm gì?
– Thi nấu ăn. Lần này biết tay tôi. Giờ qua chở rồi cùng đi.
Chạy vội ra vệ sinh cá nhân rồi ù luôn sang nhà D. Đến nơi đã thấy cô nàng mặt hằm hằm như vừa mất tiền. Bỏ mẹ rồi, ra làm mặt tội mong sao thoát khỏi án tử.
– Hì. Chị tha em, em chót dại.
– Tha này. Chị này. Dại này…… Á nhéo thần công. Sau một hồi chán tay của D lên hông em thì em cũng chở D đến nhà cô.
Nhà cô cn này cũng thật sự là khá giả vãi biệt thự luôn. Vào tới nơi thì đã gần đủ mặt lớp, đợi cô ra và dẫn vào vườn nhà cô, rộng vãi cả bể bơi luôn, éo hiểu cô còn đi dạy làm gì. Thấy xếp 12 bàn bếp gas và nguyên liệu trên bàn. Rất đầu tư
Các em mỗi nhóm một khu, sau 30′ sẽ chấm điểm. Sẽ nấu món cơm rang để thi đấu.
– Vậy thì em xin rút lui ạ. Thảo và D lên tiếng
– Sao vậy? Hai em thấy không ổn chỗ nào à?
– Vì em biết có 1 người mà chắc chắn không thắng được. D
– Thì em cũng như bạn D ạ. T
– Bạn nào mà ghê gớm vậy.
– Cô cứ chờ đi. Em ăn thử của người này rồi, có cố cũng thua thôi ạ.
– Cô tò mò rồi đấy.
– Thôi các bạn còn lại chú ý. Nguyên liệu tự chọn, thời gian 30′. Xếp theo từng chỗ rồi đó.
Về vị trí chuẩn bị.
– Bắt đầu. Cô cn hô. Vậy là em lại tập chung hết mức vào nó.
Phần nước chuẩn bị khá mệt quyết định một nửa mà, gia giảm các thứ cũng mất 10′.
Đảo đều cơm cùng gia vị và các thứ cũng đã xong, nhìn lại thành quả cũng khá tâm đắc, hạt cơm săn vàng óng đẹp mắt(mấy quả trứng mà), các loại gia vị thì vẫn giữ màu làm đẹp cho phần cơm. 25′ Kết thúc
Đã xong phần cơm, giờ mình đổ phần nước đã chuẩn bị và om lại, chờ cho nó ngấm là xong. Cái này chờ tầm thêm 10′ mới ok. Nếu không sẽ không ngấm và làm không kịp bay hơi hết làm ướt cơm.
– Hết giờ. Các em cho xem thành quả nào.
Lần lượt các nhóm mở ra, tí thì phì cười vì nhìn lại đống kia mình chỉ muốn phán một câu “khổ cho thằng nào vớ phải các cô” vì nhìn chả có cảm tình gì với những chỗ cơm đấy cả.
Thấy bôi nhọ tay nghề mình quá, đồi thủ không xứng tầm.
Chắc có của Yến nhìn là nổi trội nhất, khá đẹp mắt nhưng nhìn qua là biết hạt cơm còn chưa đủ độ săn và ngấm.
Cô đi thử lần lượt qua từng chỗ.
Tạm xong bên kia. Mình là người cuối cùng rồi.
– P đến của em. Sao chưa bỏ ra vậy?
– Cô chờ thêm 2′ nữa. Mình xem lại đồng hồ
– Sao vậy P không dám bỏ ra à. S đá đểu
– Còn chờ nữa. C lên tiếng
-…… Đủ các kiểu. Đúng xong thì Hậu ml đá
– Hay mày sợ thua rồi. Xin tao thì có thể tao sẽ nhẹ tay cho khi mày thua.
– Có đây thôi. Mở nắp ra thì cả lũ tròn mắt. Hì hì trình bày thì của mình chắc nhất, đẹp đúng chuẩn nhà hàng. Mà chất lượng thì em tự tin nắm chắc 100% luôn là sẽ nhất ở đây.
– Ngon vậy trời, có phải em tự nấu không vậy, mà lại còn bắt mắt nữa. Cô cn
– Chuẩn nhà hàng đó cô.
– Các em ăn thử đi. Của lớp mình nấu đó.
Chưa đầy 3′ thì đĩa cơm của em đã bay hết. Công nhận đám vịt kia ăn ghê thật. Mấy thằng bạn thì tươi hơn hoa chạy loạn nên để ăn thử của các hot girl nấu.
Cô giáo quay qua nhìn lại em xong hỏi.
– Ai dậy em nấu ăn vậy?
– Em có học nấu ăn ở một nhà hàng.
– Vậy ư?
– Khi đó là do đi làm thêm, những lúc rảnh em lại học nấu.
– Em làm thêm?
– Vâng. Lấy chút kiến thức mà cô. Lại có thêm thu nhập nữa.
– Vậy bảo sao. Làm chị em phụ nữ cũng phải chịu thua.
– Hì. Thực tế đầu bếp nổi tiếng toàn nam mà cô.
– Vâng. Các anh thì giỏi nhất rồi.
– Cô nói thế…
Cô giáo tuyên bói câu cuối mà ai cũng đã hiểu.
– Vậy P sẽ đại diện đi thi nấu ăn luôn nhé. Ai phản đối không?
Giờ thì ai phản đối nữa, he he
– Thằng nhà nghèo mà còn bày đặt. Hậu ml thầm lảm nhảm
– Mày nói lại.
– Thì sao nào? Thằng nhà nghèo
– Chưa làm được đồng tiền, vẫn ăn bám bố mẹ thì đừng có nhận xét ai về gia cảnh, đéo có đủ tư cách đâu.
– Thì sao tiền bố mẹ tao cũng như của tao thôi.
– Vậy hả? Mày góp phần làm ra được phần nào không vậy? Tao nghe sợ bm
– Mày… Mày…
– Thôi không cãi nhau nữa, có cô ở đây, mà hai em cùng học cùng nhau đó? Lớp trưởng phải gương mẫu, hoà đồng chứ.
– Nhưng….. Hậu định cãi.
– Thôi ngay. Hay là muốn làm loạn.
Cay không Hậu? Chú cứ thế này thì anh cũng ngại chết, đấu với anh hả? Mà vẫn đéo hiểu sao chú lại thù anh như thế cơ…..
Tối tắm rửa xong ăn mặc cẩn thận còn đi đến một nơi để giải đáp thắc mắc.
Gọi sư huynh.
– Giờ huynh có nhà không?
– Có sao vậy?
– Ở đó lát đệ qua ngay đó.
Vậy là chạy luôn qua nhà huynh.
Đến nhà gặp sư huynh đang ngồi xem TV.
– Có chuyện gì vậy đệ?
– Lí do vụ vừa rồi.
– Việc của sư phụ?
– Đúng.
– Muốn nghe thật không?
– Không mà đến đây làm gì giờ này.
– Chuyện là như thế này… Anh kể dài lắm nhưng đại khái là:
– Người phụ nữ kia là vợ của sư phụ, sư mẫu vốn bị vô sinh, nhưng biết sư phụ muốn có con nối dõi nhưng ép sao sư phụ cũng không chịu phản bội sư mẫu nên đã lập ra một kèo năm đó là nếu sư phụ thắng thì thôi còn sư phụ thua thì phải đi tìm hạnh phúc mới, năm ấy thì tất nhiên sư phụ thua(cũng vì không đánh con gái, với lại còn là sư mẫu) nhưng sư phụ không chịu ly hôn. Cuối cùng sư phụ quyết định ra kèo này, trong 15 năm hai người sẽ tìm những đệ tử coi như con nuôi rồi sẽ cho đấu với nhau, xem quyết định năm xưa có coi là đúng đắn không. Xem CON ai giỏi hơn.
– Đùa hả huynh? Nghe sao sao ý.
– Huynh cũng như đệ vậy. Nhưng đó là sư phụ kể.
– Nhưng 15 năm trước thì sư phụ đã nhận mình rồi mà.
– Có huynh thôi, đệ thì là từ sau vụ cá cược ấy rồi.
– Ừ.
– Mà đệ nhớ hai đứa đệ tử của sư mẫu không?
– Mới gặp mà?
– Gặp lại thôi. Nhớ lại xem hồi đệ học lớp 6
– Hồi đệ học lớp 6 hả, hình như là có một lần đánh với một thanh niên và có một đứa con gái đi cùng một đứa con gái. Chẳng nhẽ
– Lần đó sư phụ cản đệ lại chứ không cũng cho hắn lê lết luôn còn gì? Lúc ấy thằng lớp 6 đánh sinh viên năm 2 mà anh cũng hoảng.
– Tại cay hắn quá. Cậy lớn mà trêu cho bé Linh khóc. Lại còn chê đệ và sư phụ.
– Ừ nhưng cũng nản cách nhau 8 tuổi chứ ít à?
– Mà sao huynh biết?
– Thế bé Linh đệ nghĩ không kể à?
– Ừ, quên mất.
– Mà hình như ngày đó đệ có nói sau này sẽ cho nó lằm viện mà.
– Vậy là dù sao đệ cũng vẫn đánh hắn à?
– Ừ, nhưng là đường đường chính chính. Mà còn cho nó quá thảm luôn.
Vậy là đã rõ, cái này thì hai vợ chồng sư phụ cũng hơi bị bá đạo đấy. Mà hai đứa kia đúng là oan gia nhỉ, có Nguyệt thì hơi tội thật.
Xong về tạt qua quán coffe một lát. Cũng bình thường, quản lí đã lên rồi sớm hơn dự kiến, là một chị đang học đại học năm 3 (học gì chả hỏi) ở HN này luôn, thế là khá yên tâm rồi, mẹ chọn mà. Nhưng éo hiểu sao lại là cho mượn, học ở đây rồi thì làm luôn đi chứ gì nữa. Kệ kệ về ngủ đã
Sáng ra đến trường sớm hơn thường lệ. Nhưng vừa cất xe xong đang định lên lớp thì lúc đi ngang qua cửa chỗ để xe thì có một con nhỏ, không nhìn rõ nữa vì nhỏ đi tạt qua. Nhưng nhỏ để lại một câu nói khó hiểu.
– Xin chào. Ông chủ… Xong nhỏ chạy biến.
Khó chịu vì con dở kia. Đi lên lớp thì hôm nay D nghỉ nữa. Thêm vào là tiết đầu là tiết văn nên sự nghiệp ngủ nghỉ bắt đầu.
Đang ngủ thì có ai đó lay lay tay mình. Mất ngủ bực cả mình. Mình thề là lúc đó mà là thằng nào thì mình sẽ cho nó ăn đủ ngay lập tức.
– Ai vậy? Mở mắt ra nhìn thì là một con nhỏ lạ hoắc, nhưng nhìn cũng dễ thương vler. Bạn là….
– Mình là Linh, phó bí thư lớp mình. Bạn học cùng mà cũng không biết
– Có việc gì à?
– Mình và bạn được xếp cặp để đi thi mà.
– À, ừ. Mình không nghe.
– Lúc đó cô nói trước lớp mà.
– Tai nghe nhạc và ngủ.
– Vậy giờ làm sao?
– Tập thôi chứ sao.
– Vậy tối qua nhà mình tập nha? Địa chỉ đây.
– Sao lại phải tối?
– Thì ban ngày mình bận, chỉ có tối tập được thôi.
– Ừ, biết thế. Xong lại ngủ đến lúc về, không có D ngủ thoải mái hẳn, nhưng cảm giác trống trống.
Chiều về ngủ được luôn đến 3h30(công nhận mình ngủ khoẻ thật). Ra cắm nồi cơm rồi tập một lúc tắm rửa nấu ăn luôn.
Ăn xong võ trang đầy đủ, quần xước áo thun thêm áo khoác ngoài kèm đôi conv face. Nhìn qua gương thì cũng tạm ổn. Không phải làm màu đâu nhớ. Tháng 10 rồi, đêm HN cũng lạnh chứ không quần ngố luôn cho mát. Áo thì che vết xăm thôi. Chạy ra mượn con dream rồi theo địa chỉ đến nhà nhỏ Linh.
Một căn nhà nhỏ, hai tầng, có khoảng sân vườn nhỏ. Nhà sơn xanh cùng với khung cảnh xung quang nhìn khá thoải mái thoáng đãng. Bấm chuông, thì một lúc thấy Linh ra mở cửa. Nhìn mặc đủ bộ tránh rét sớm luôn.
– P hả, sao qua sớm vậy?
– Thì qua tập.
– Hì, mới có 5h mà.
– Vậy mấy?
– Tầm 7h.
– Vậy lát tôi qua.
– Đi đâu nữa vậy.
– Đi loanh quanh.
– Cho mình đi với.
– Đi làm gì?
– Đi mà.
– Vậy thì đi, mà hình như đang chuẩn bị đi đâu à.
– Sao P hỏi vậy?
– Thấy ăn mặc như sắp ra ngoài vậy.
– Thì vừa đi ăn ở bên nhà ông bà ngoại về nè.
– Vậy giờ đi đâu?
– Ừm, đi ăn kem nha.
– Sao kêu vừa ăn về.
– Kem thôi mừk.
– Ok, đi.
Vậy là ra bờ hồ ngồi, gọi cho nhỏ hai cây kem socola mang ra ngồi ở một băng ghế đá. Em thì không ăn kem rồi nên lại lôi thuốc ra hút.
– Hút thuốc hại lắm.
– Kệ tôi đi. Nó giúp tôi đấy
– Gì chứ?
– Vì để quên.
– Hả. Rõ hơn đi.
– Vì trước kia đã trải qua một số chuyện.
– Mình xin lỗi.
– Không sao, không biết mà.
Không khí bỗng trở lên trùng hẳn.
– Bé ăn xong thì anh chở đi chơi ha? Em troll
– Dạ. Dính luôn
– Ờ ngoan. Anh thương. Em tiếp tục
Nhỏ biết mình hố thì đỏ lựng mặt, mà em cũng không biết nhỏ có đỏ mặt vì hố thôi không nữa, hay thêm gì mà còn cúi gằm mặt lí nhí cái gì không nghe rõ. Vậy là nhỏ cũng im lặng như em, cũng thả hồn vào ngắm dòng người. Xong đến lúc đi vẫn cứ vậy lang thang, một trai một gái cứ im lặng vi vu trên đường phố HN.
– Thôi về thôi. Em dục khi đã thấy đi hơi lâu.
7H hơn thì về đến nhà nhỏ. Dắt xe vào sân rồi theo nhỏ vào nhà. Vừa vào đến nhà thì nhỏ tót lên tầng bỏ lại một mình em ở cửa. Lúc ấy có bố nhỏ ở nhà và đang ngồi ở bàn trà đọc báo, tiến đến chào theo kiểu lễ phép nhất có thể.
– Dạ cháu chào chú.
– Con là?
– Dạ con là P, bạn học cùng Linh ạ.
– Ừ chú có nghe nó nói rồi.
– Vâng.
– Chú là bố cái Linh. Mẹ nó thì nay sang nhà ngoại rồi.
– Dạ vâng.
– Con không phải người HN?
– Vâng con ở xyz.
– Sao lại lên đây học?
– Bố mẹ muốn lên đây học vì sẽ có điều kiên tốt hơn.
– Vậy giờ con ở đâu? Sống sao rồi?
– Con đang ở trọ, với có đi làm thêm lúc rảnh.
– Ừ giỏi đó, lớp 11 đã tự lập rồi.
– Thì bố mẹ con vẫn chu cấp cho con đầy đủ mà, con đi làm thêm là muốn có chút va vấp thôi.
– Con xem con Linh kìa, cũng bằng tuổi con mà như trẻ con vậy, mãi trả thấy lớn.
– Bố lại bêu xấu gì con gái đấy. Nhỏ hét
Nhỏ xuống, đã thay quần áo, chắc là để mặc ở nhà thôi vì quần soóc áo thun rộng thùng thình xong lại thêm điệu đi lạch bạch chuẩn dáng…. Con vịt. Nhìn hài không tả được.
Vừa xuống thì nhỏ đuổi luôn bố lên. Bằng chất giọng nghe sởn nhất mà em từng nghe.
– Bốốốốốố lên phòng đi, cho con với bạn còn tập nha. Lại còn mặt trẻ con nhìn khó đỡ.
– Không được. Đây là chỗ của bố. Với lại ai tập với cô. Hai chúng tôi đang ngồi nói chuyện mà.
– Đúng đó chú, giờ cho cô ấy ngồi tập một mình đi. Cháu với chú đang chuyện dở mà.
– Ừ. Mà đang nói gì rồi nhỉ?
– Á. Bố hùa vói người ta bặt nạt con gái mình hả. Không chịu đâu.
– Ơ hay. Mấy tuổi rồi hả cô.
– Kệ con. Phùng mỏ lên
– Rồi rồi, tôi chịu cô rồi. Cô với mẹ cô…. Haiz. Cháu thấy đó, chú cũng khổ lắm. Xong thì cũng lấy đồ rồi đi về phòng.
– Rồi giờ mình bắt đầu nhé. Em bắt đầu.
– Vậy thi gì bây giờ?
– Ax. Tưởng tính rồi mới kêu tôi.
– Thì kêu qua rồi cùng tính mừk.
– Có biết hát không?
– Có. Nhưng không biết nghe có được không.
– Cứ hát đi tôi nghe thử.
– Nhưng….
– Sao?
– Mình ngại lắm.
– Thế có hát không?
– Vậy thì mình hát. Nhưng đừng cười nha. Vậy là đồ dở đấy hát, một bài tiếng anh nhưng mình nghe không biết bài gì, chỉ thấy giọng của nhỏ nghe rất dể thương, cùng gương mặt đỏ lựng. Tính ra nhỏ cũng được lắm chứ, chắc cũng có nhiều anh theo. Sau này tập mới biết là bài yesterday once more.
– Vậy là được rồi. Chọn luôn bài này.
– Thật không đó? Nhưng sao kêu mình hát.
– Hỏi nữa. Để thi chứ sao.
– Vậy bạn….
– Tôi đệm đàn guitar
– Vậy đàn đâu để tập bây giờ?
– Sẽ có sau, nay cứ tập giọng trước đi.
– Vậy bạn đàn guitar mình hát. Với còn…
– Còn gì?
– Thì rồi tập cho đêm chung kết luôn.
– Tính xa vậy cô?
– Thì tự tin vào mình mà.
– Thôi tôi xin. Tự cao quá nhỉ?
– Thế có tập không thì bảo? Nghe quen quen, hình như cách đây ít phút chính mình vừa nói.
– Chỉ tập vậy thôi chứ gì?
– Ừm.
Vâng chỉ vậy thôi cũng hết mất 3 tiếng. Hơn 10h mới được về. Cũng không phải vì tập vất vả hay khó lắm, chỉ là con dở này cả buổi cứ blo… Bla các kiểu, hết chuyện này đến chuyện khác, chả hiểu nó nói thế có mệt không nhưng tôi nghe thôi cũng thấy mệt vler. Cứ liên tục sau 2 – 3′ tập lại.
– Sao thấy P toàn nghỉ học vậy? Hôm đầu thấy P đến lớp tưởng P là học sinh mới cơ.
– P không phải người HN đúng không?
– Vậy quê P ở đâu?
– Giờ lên đây thì ở đâu?
– Mà sao lại học ở đây…….
Câu trả lời duy nhất của em là im lặng. Chứ mình mà trả lời một nó lại khơi ra mười thì tàn đời. Mà sao nhỏ và bố nhỏ hỏi giống nhau vậy nhỉ? Hay là tập sẵn lời thoại từ trước rồi nhỉ?
Giờ lại còn thêm tập thế này nữa thì thời gian của tôi nay còn đâu???
Nay mới sáng ra đến trường gặp ngay đám “lục” đã ngự sẵn ở phía chỗ em.
– P báo cho mày biết là nay lớp có một trận đá đấy. Thằng S.
– Thì sao?
– Mày có biết đối thủ là ai không?
– Thì trong trường mình.
– Không nói đùa, đoán xem?
– Cái kiểu up mở thế này thì chắc là đội mạnh.
– Thì vô địch năm ngoái.
– Ghê đó, lớp nào vậy?
– Đã bảo đoán.
– Chắc có liên quan đến tao, chắc chỉ có 12a6.
– Đù, đoán như thần.
– Tao là ai. Mà bọn nó vô địch cái gì?
– Thì bọn nó chơi rắn lắm, không ngại phạm lỗi.
– Thì giờ sao?
– Mày tham gia không?
– Như cũ, dự bị.
Nay D lại nghỉ học, có việc gì à? Thôi kệ đã, ngủ luôn hết buổi, xong lại bị nhỏ L nhắc tập.
Trưa về ăn uống xong lại ngủ. Chiề dậy thì thấy có tin nhắn đến nhắc chiều nay đá bóng. Thôi cũng rảnh ghé qua xem sao.
Đến sân thì đã hết hiệp 1 thua hai quả rồi, nhìn mặt đứa nào cũng như c*t ngâm ý.
Thằng Hậu lúc này đang ôm chân ngồi mà xuýt xoa. Em thấy vậy hỏi S.
– Nó sao vậy?
– Vừa bị quét trụ.
– Cho trừa. Ha ha
Quay ngay ra trêu nó.
– Đau hả bạn Hậu?
– Thử đi rồi biết.
– Vậy cơ à?
– Mày ngon vào đi. Nó cay cú
– Ok. Tao vào.
Vậy là em thay đồ. Nhưng thế này thì hình xăm vơi cái áo đỏ MU, nhìn mình giờ…. Haiz.
– Bên 11a2 có sự thay đổi, vào sân là số 2 P”đen”. Nhìn anh rất hổ báo nhưng không biết có làm được gì không khi đã thua 2 bàn. Hổ báo gì thì cũng sợ bác thợ săn mà. Đụ má thằng BLV.
Bên kia giờ đang dẫn bàn. Lại chơi về phòng thủ giữ tỉ số. Em kêu bọn bạn nhắc nhau cứ thoải mái tấn công, tạm thời em sẽ thủ. Cả đám truyền nhau nghe xong thì nhao lên tấn công. Em đã đoán mà. Bên kia thấy vậy khi vừa cướp được bóng thì tràn lên tấn công. Có mình em với thủ môn nên chắc bọn nó khinh địch cứ như vậy dẫn bóng. Nhưng em đã nhanh chân bằng một pha trèn người đúng luật cướp bóng từ nó, rồi băng tốc độ nhanh chóng dẫn bóng thẳng vào sân đồi phương, dễ như ăn kẹo, thấy thằng C đang ở một góc đẹp truyền luôn cho nó, nó thì cũng không sút truyền lại cho L. Thằng L thì ở xa hơn khu giữa sân nên cũng không sút nốt rồi chuyền cho thằng S.
– Bên 11a2 đang thực hiện đá tập trên sân 12a6. BLV troll
Lần này khác, thằng S nhận bóng thì ở một vị trí khá đẹp, nó co chân sút luôn, nhưng bóng đã chạm tay thủ môn bóng đập xà ngang dội ra, thằng C nhanh như cắt lao vào bồi một phát. Vào rồi.
– Đã rút ngắn tỉ số, sau 10′ vào hiệp hai thì bên 11a2 đã thay đổi tình thế, hoàn toàn kiểm soát bóng. BLV
Bên 12a6 đã tổ chức phản công nhanh. Phản công ư? Tao vẫn đứng đây mà, đâu có dễ như thế. Nhẹ nhàng cướp bóng từ chân thằng tiền vệ bên nó. Đã truyền cho L đã bên cánh trái. Nó dẫn sâu vào rồi chuyền lại cho em, nhận bóng thì thấy thằng S ở một vị trí hoàn toàn trống trải. Như đặt, nó tạt má ghi bàn cân bằng.
– Vào 2 – 2 sau khi thay người 11a2 đã hoàn toàn thay đổi thế trận. S”siêu quần” đã ghi bàn từ một đường chuyền như đặt từ P”đen”. P”đen”(tên em in trên áo) gần như bao quát cả sân nhà lẫn khách.
Cân bằng rồi, vẫn còn 15′ cuối nhưng bên bọn nó giờ đã đổ bê tông phòng thủ rồi, chắc đợi sút luân lưu. Kệ bọn nó mình đang khí thế mà, hò hét tổng tấn công, bên mình tràn lên tấn công. Nhưng khác rồi, khi thằng trung vệ bên nó cướp được bóng từ một đường chuyền hỏng của thằng C thì bọn nó tổ chức phản công nhanh. Thôi rồi bên mình giờ chỉ còn hai thằng N T hậu vệ thì nguy thật rồi. Bên nó tiến như không vào sân mình, thằng tiền vệ bên nó nhận bóng dễ dàng lừa qua N bằng một pha lừa đơn giản, còn thằng T nay trước mặt thì nó không vượt nữa mà chuyền qua cho thằng còn lại đã chạy đến bên cánh kia.
– Đây là sức mạnh đội vô địch năm ngoái ư, bên 11a2 giờ thực sự nguy hiểm đây. Thằng BLV.
Nhưng chắc chắn một điều ngac nhiên mà bọn nó không thể ngờ là em đã chạy về và nhẹ nhàng cắt đường truyền đó và truyền thẳng lên cho S bằng một đường chuyền dài. Cả sân như vỡ oà
– Tôi vẫn chưa tin vào mắt mình, P”đen” vừa ở sân khách mà giờ đã ở sân nhà để cản bóng.
Nhưng bên em lúc này đã chạy về gần hết vì pha phản công vừa rồi. S thì không chơi nổi 4 thằng bên nó rồi. Ngay khi vừa lừa qua được một thằng thì lại bị cản ngay bởi thằng kia. Bóng bị đẩy về giữa sân.
– Gì vậy, bóng ma P”đen” của 11a2 đã lại xuất hiện ngay pha cản bóng, bóng lại về chân P”đen”.
Nhẹ nhàng vượt qua hai thằng bằng một pha xỏ kim và lừa cơ bản. Nhưng thằng còn lại, số 3. Đúng là không ngại phạm lỗi. Nó định ngáng chân mình đây mà. Chơi thôi, mỉm cười đợi khi khoảng cách đã không đủ để nó ngừng lại thì em nhẹ đá gót bóng về phía sau. Đứng vững chờ nó. Và ống đồng đấu ống đồng, và tất nhiên, người đau là thằng kia. Trọng tài phát huy tác dụng ngay lập tức. Một thẻ đỏ cho người…. Bị đau.
– Một pha phạm lỗi lộ liễu từ số 3 bên 12a6. Nhưng người phạm lỗi cũng là người thiệt. Số 3 đang lăn lộn trên sân. Trong khi người bị phạm lỗi vẫn bình thường. Cả sân cười ầm
9M15 solo 1vs1 với thủ môn. Và còn 3′ một là ngay bây giờ hoặc không bao giờ. Em co chân sút căng hết cỡ, một đường sệt đấy kéo thẳng vào góc trái dưới cầu gôn, thằng thủ môn đã đoán được phi người cản cả hai bàn tay đã cản ngay trước bóng nhưng lực em sút đâu có nhẹ, bóng vẫn đi thẳng, bẻ ngược tay nó, không sai tay thì chắc chắn gãy.
– Vào…. 3 – 2 Cho 11a2 thật khó tin, thì ra đây là quân bài chót của 11a2 p”đen” đã giúp ngược dòng đánh bại vô địch năm ngoái. Thằng bình luận viên hò hét.
Ngay sau đó là tiếng còi kết thúc của trọng tài vang lên. Cổ động viên lớp mình hò hét như điên. Bên 12a6 thì không còn chút sĩ khí, mà cũng không dám dở thói côn đồ như mọi người đồn. Thử xem, anh chăm luôn. Có thằng thủ môn là biểu cảm vẫn lằm rên gỉ ôm tay. Gãy chắc rồi ha ha.
Thằng Hậu lúc này nhìn ngu không tả nổi, mình thì hả hê, chú muốn gì anh chiều tất.
Đã xong, nhưng nhìn lại bọn lớp mình thằng nào cũng có một đứa chăm sóc lại thấy tủi thân, thật sự cô đơn lắm chứ, nhưng biết làm sao bây giờ, lỗi là do mình tự tạo ra một ranh giới nén bây giờ thì bị chính ranh giới đó giữ lại, lẳng lặng đi ra một góc vắng ngồi. Khi đang ngồi ở một băng ghế đá thì cảm giác có người đang đến gần, quay lại thì là con nhỏ bên a1 có quen vì qua tìm Hà có gặp vài lần. Trên tay nhỏ cầm hai chai khoáng, đưa mình một trai rồi ngồi cuống bên cạnh.
– Mình ngồi đây được chứ?
– Tôi đâu có quyền.
– Hì.
-…
– Mà thấy bạn đá hay quá. Sao chỉ dự bị?
– Không có hứng thôi.
– Bạn lạnh lùng ít nói quá nhỉ. Như thế nhiều cô thích lắm đấy.
– Nhiều thì làm gì? Cái người cần thì không nghĩ thế đâu….. Nở một nụ cười cay đắng.
Chắc nhỏ thấy không phải lúc nói chuyện, nhỏ đứng dậy bỏ đi nhưng lúc đi ngang qua nói như khẽ vào gió.
– Chào ông chủ.
– Bạn.
– Bạn gọi mình? Nhỏ giả ngơ.
– Không thì ai? Bạn vừa gọi tôi là gì?
– Thì…. Ông chủ. Nhỏ nói khẽ vào tai em.
– Sao nói rõ xem nào? Cô biết gì?
– Biết một số thứ cần biết.
– Ra vẻ bí hiểm.
– Chưa chắc đâu, có người bí hiểm hơn đó.
– Gì?
– Thì mình có biết một số thứ chắc chắn liên quan đến bạn.
– Nói rõ xem nào?
– Mình có quen đó.
– Không quen.
– Đúng là…
– CÔ LÀ AI? Em gằn giọng
– Sẽ sớm biết thôi. Chắc chắn sẽ gặp lại mà.
Đm con dở này, có gì cứ nói toẹt ra đi, ra vẻ bí hiểm nữa, cay rồi đấy.
Xong cả bọn lớp em rủ nhau đi liên hoan nhưng em khất với lý do mệt, rồi lẳng lặng ra về, cũng buồn nhỉ? Thôi thì về quán anh L ngồi, chắc ở đó sẽ đủ yên tĩnh.
Quán anh L à? Mà còn chầu nhậu, vậy thôi trả luôn, đang có tâm trạng. Nhưng anh L còn thiên hơn ấy. Đang gần tới quán ông ý thì có điện thoại ông gọi luôn.
– Thằng em. Giọng ngọt sớt, có biến rồi.
– Giề?
– Rảnh không?
– Có thì sao mà không thì sao? Troll tý
– Thằng em yêu quý, giúp anh chút việc. Biết ngay mà
– Em yêu gái thôi, không yêu Quý.
– Thôi không đùa nữa.
– Vào việc chính.
– Vì hạnh phúc nhân loại, vì tình yêu đôi nứa, vì hoà bình thế giới….
– Vì hai ông bà chứ gì?
– Ừ thì cả vì tương lai những đứa cháu của cậu………. Ra trông quán giúp anh. Anh có việc đi với chị.
– Đang là đối thủ cạnh tranh đó.
– Thì sao?
– Em sang phá quán anh rồi sao?
– Ai chứ riêng chú thì anh an tâm. Mà ra nhanh giúp anh.
– Đang ở cửa quán này.
– Vậy giúp anh nha. Cong tắt máy luôn. Vừa vào đến cửa thì thấy ông chạy vụt ra chào qua loa rồi biến luôn.
Lại công cuộc ngồi chơi chán bm.
Đang ngồi ngáp tận mang tai thì thấy một hình ảnh chắc là không muốn thấy nhất. Yến đi với thằng Hậu.
Không phải vì ghen hay gì khác, chỉ là thấy buồn thay cho Yến vì đã chọn sai, sao lại là thằng này, thực sự không an tâm khi giao Yến cho nó. Nhưng mình là gì của Yến mà lo chuyện này nhỉ? Chả là gì….. Đi ra bàn lịch sự hỏi.
– Hai người dùng gì ạ?
– Mang cho hai trà sữa, hai bánh ngọt.
– Ê. Em vẫy nhỏ phục vụ
– Tao muốn mày phục vụ.
– Đéo có quyền.
– Tao là khách.
– Một là lịch sự thì là khách, hai là mời ra khỏi đây. Không phải khách thì muốn làm gì thì làm.
– Mày……. Tao sẽ báo quản lí.
– Tao quản lí này, giờ đang nhẹ nhàng thì đừng làm tới.
– Mang đồ ra đi. Yến vẫn vẻ dửng dưng, vậy ư? Được thôi
– Chào. Xong quay đi luôn.
Cũng mặc thôi, Không níu kéo được thì buông tay thôi, dù sao cả tình bạn Yến cũng không cần mà. Em bỏ về quầy thì một lúc sau Yến và H cũng thanh toán rồi đi biến. Lúc ra đến cửa Yến còn quay lại nhìn mình, ánh mắt lạ lắm. Nhưng còn gì nữa, mặc thôi.
Đến 6h30 thì ông L về, trao chả quán rồi ù về tắm rửa ăn uông xong qua nhà L.
Mở cửa xong lại chạy biến vào nhà luôn, lại vác mặt vào chào bố L như hôm qua.
– Con chào chú.
– P hả con? Đến tập với L hả?
– Dạ chú.
– Ngồi đây chờ lát, nó đang phụ cô rửa bát.
– Vâng.
– Con chào cô ạ. Chào với vào trong bếp, biết hơi mất lịch sự nhưng đang ngồi với chú chẳng nhẽ lại đứng lên vào chào.
– Ừ ngồi lát nha con, L nó xong ngay đó. Nghe giọng quen quen
– Dạ.
– Hôm trước nghe con bảo ở trọ, vậy ở chỗ nào?
– Dạ, ngay xxx đó chú.
– Vậy con cũng gần trường nhỉ?
– Dạ con…. Aaaaaaaaaa. Sao ai lại tự dưng véo tai mình.
– Thằng này giờ mới thấy mặt là sao? Tao nghe cái L nói đã thấy nghi nghi rồi. Ai vậy nghe giọng quen thật mà sao chưa gì đã véo tai mình.
– Dạ, con chào cô. Là cô Giang bạn của mẹ em. Cũng hay gặp cô về chơi với mẹ lắm, nghe cô nói có đứa con gái bằng tuổi nình mà ngờ đâu trùng hợp đến vậy ư?
– Đó lên HN bao lâu giờ mới đến thăm cô.
– Thì con dạo này bận quá. Cô tha con
– Vậy nay đến đây thăm cô hay lý do khác?
– Dạ, con đến tập văn nghệ với L đó cô.
– Đó cô nó đây mà nó không thèm đến, giờ lại đến vì con gái tôi. Thế không có nó chắc không thèm tới quá. Véo mạnh thêm tý nữa
– Thì con chưa biết nhà cô mà. Cô tha con đi đau quá cô.
– Hai đứa học chung luôn?
– Vâng con học với L. Giờ mới chịu thả tai em ra.
– Vậy hôm qua là con bắt mất con gái cô đó hả?
– Vâng ạ.
– Vậy đây là lí do hôm qua con L bỏ cơm chiều rồi 10 đêm mò ăn cơm hả?
– Vậy con tưởng L ăn rồi mà, hì xin lỗi cô. (Vậy chắc chắn hôm qua là đã chuẩn bị sẵn để kêu mình đưa đi chơi đây mà)
– Mẹ quen P à?
– Con bác H bạn mẹ đó, mà đây là cậu bạn mấy hôm nay con nhắc hả?
– Con bác H? Sao…. Vậy P giả nghèo giả khổ.
– Giả đâu? Đó là sống giản dị mà.
– Vâng công tử bột đi dream, dùng 1280, đi làm thêm quán coffe với ở nhà trọ sinh viên?
– Điều tra tôi hả? Mà nhắc gì tôi với cô Giang đó?
– Nó nhắc…..
Đỏ bừng mặt luôn. – Thì bạn bè chẳng nhẽ không biết được à? Chặn họng cô Giang
Chú ngồi nghe nãy giờ thấy hai đứa làm trò thì lên tiếng chuyển chủ đề luôn.
– Con thấy con gái chú sao?
– Thì L dễ thương học giỏi v.. V. Thật thà vler
– Vậy làm con dể chú ha? Chú troll
– Dạ. Chẳng nhẽ không tham gia
– Nói rõ xem nào?
– Thì cô chú đợi con về kêu bố mẹ sắp lễ đã chứ. Hì
– L đâu? Bố chấm con dể rồi đó.
– Mẹeeeeeeeeeeeee bố kìa.
– Ừ đúng đó, rước nó đi giúp cô. Cô Giang thêm
– Mẹeeeeeeee….. Bóoooooooooooo
– Ơ hay cô này? Tôi nói với con rể tôi mà.
L chắc nản quá rồi ngồi im chịu trận, cúi gằm mặt đỏ bừng. Thấy vậy chú cũng không trêu nữa quay qua hỏi mình.
– Thôi nay mày ở đây nhậu với chú.
L nghe vậy thì đứng ngay dậy.
– Chúng con còn tập mà?
– Nghỉ một hôm không được à mà dành với bố.
– Nhưng… P còn nhỏ không nên uống.
– Đấy giữ chằm chặp luôn, bố mượn hôm nay thôi mai trả lại cô. Ha ha. L giờ mặt đỏ hơn ớt, chả dám nói gì nữa.
– Vậy để con đi ít đồ nhậu. Em hưởng ứng. Dù sao cũng đang hứng
– Thêm gì nữa? Nhà chú có mà.
– Hì đồ nhắm nóng mới ngon mà chú.
– Vậy mua ít thôi, mà tiền này.
– Con có đây rồi chú.
– Ai lại thế? Mà con vẫn đi học mà?
– Đây tiền con tự làm ra mà, chú không phải lo đâu.
– Ừ cũng được, con chạy ngay ra gần cuối đường có quán nhậu đó.
– Vâng con đi lát thôi.
Vậy là chạy ra quán nhậu mua ít đồ nhắm, lấy thêm luôn két ken nữa. Vừa sách về đến cửa thì cô Giang với L cũng đã bày mấy món nhậu lên bàn, chú thấy mình mua vậy hỏi.
– Sao mua nhiều vậy con, chê nhà chú thiếu à?
– Chú đừng hiểu nhầm con, Thì cứ mua vậy chú, lỡ đang uống mà hết thì mệt.
– Ừ nhưng khách mà lại đi mua thế chú cũng ngại lắm.
– Có gì đâu chú. Chú nhận con rồi mà. Giờ lại bảo con là khách vậy. He he
– Được, chú duyệt mày rồi đấy.
Bày hết ra thì có mình với chú thôi. Chuẩn bị sẵn tâm lý vì thấy ai làm ăn cũng uống như nước lã vậy, mình uống có khoẻ thật nhưng cũng không dám manh động.
– Tới bến luôn nhớ con trai.
– Dạ. Con cố thôi. Vậy là em hưởng ứng nhiệt tình, chai lạnh mở nắp tu luôn, chú nhìn vậy đã hơi khựng.
– Thế thì chú chịu rồi. Rồi ngồi dót cốc.
– Hì con uống quen vậy rồi. Uống vậy mới đã.
– Quen nữa. Vậy con nhẹ tay với chú thôi.
– Con tưởng chú làm ăn thì uống phải ghê lắm chứ?
– Tại ai kìa. Ngó ngó cô Giang
– Cô không cho uống ạ?
– Thì chú bảo là uống kém nhưng vì công việc nên vẫn phải cố, nên cô hay cho chú uống thuốc giải rượu trước. Cô Giang giải thích
– Vậy nên uống đã kém rồi giờ về mức âm luôn. Chú hậm hực
– Vậy tốt cho ai?
– Thì tôi, nhưng giờ để mất mặt quá.
– Con cháu trong nhà chứ ai?
– Thôi tôi thua. Xong quay qua mình
– Chú khổ vậy đấy.
– Hì chú yêu cô mới vậy thôi. Con hiểu mà….. Em an ủi, ông già mình cũng sợ bà già một phép chứ đâu.
Ngồi vừa hết 15 chai, mình thì đã tu chai còn hết đến chai thứ 10, đùa chứ no thật. Chú lúc ấy mặt đã đỏ tưng bừng, cố chốt câu cuối.
– Chú chịu rồi. Rồi gục luôn, uống yếu thật. Thế là cô Giang đưa chú lên phòng luôn, chẳng nhẽ ngồi uống một mình.
Nhấc ass lên về thì cô Giang đang chăm chú rồi nên L phải ra mở cửa tiễn. Nhưng nhìn L mặt vẫn đỏ bừng.
– Chào cô chú giúp nha.
– Ừm.
Nổi máu troll.
– Chào bé anh về nha. Ha ha
– Ông xưng gì?
– Thì anh.
– Tui với ông bằng tuổi đó.
– Bằng tuổi thì tính tháng. Hơn nữa thì ngày.
– Tui sinh tháng 11. 27 – 11.
– Vậy anh sinh tháng 9, hơn em hai tháng. Không gọi anh thì gọi gì nữa?
– Có hai tháng chứ mấy.
– Nhỏ hơn là nhỏ hơn.
– Dạ, thì anh.
– Em gái ngoan. Ha ha
– Vậy anh là phải chăm sóc chiều chuộng em gái đó.
– Thì anh cũng quen rồi mà. Nhiều em gái quá mà.
– Vậy anh bao nhiêu cô em gái? Nhiều vậy hả mà quen rồi?
– À….
– Anh không nói nữa hả?
-…….
– Nhanh.
– Ờ thì….
– Thì sao?
– Đang đếm.
– Đếm này.. Và véo hông thần công, hình như đám con gái đều học chung skill này hết sao ý.
Véo xong lại làm mặt dỗi, gì đây? Ai nên dỗi bây giờ?
– Không chịu đâu, thế giờ em là út à?
– Tạm thời chắc thế.
– Vẫn nữa à?
– Ờ thì chưa biết.
– Chưa này.
– Aaaaaaaaaaa….. Đứa em tiếp theo đó, giờ lại hưởng thêm skill mới nữa là véo tay vào đùi non. Đau bm, mà nó cũng bạo thật gần… Của em mà vẫn dám véo. Tưởng không dữ mà hoá ra dữ không tưởng.
Thêm một cô em gái à? Chắc là cách dễ nhất để không mất đi một người quan trọng mà cũng không làm khó sử cho cả hai. Thay vì để quá trễ, hãy rõ ràng ngay từ đầu. Và bây giờ bao nhiêu đứa em rồi nhỉ? Mà ban đầu mình là con một cơ mà? Thế này chắc chết…..
 
Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Chương 33:



Hôm nay đi học bình thường, nhưng đến lớp thì vẫn không thấy D. Ngồi chờ thêm đến đâu tiết một vẫn không thấy đâu nên tôi đâm lo. D thường ngày ngoan ngoãn chăm học đâu phải là dễ dàng nghỉ liên tiếp mấy ngày không phép như vậy? Tôi thực sự muốn giải đáp thắc mắc này. Bỏ luôn tiết học.
Chạy đến nhà D bấm chuông thì lát sau có người phụ nữ đi ra.
– Cháu tìm ai?
– Cô cho cháu hỏi đây có phải nhà cô chú XY không ạ?
– Trước đây thôi.
– Sao ạ?
– Ừ, cô mới mua căn nhà này.
– Vậy họ đâu rồi cô?
– Họ đã chuyển đi mấy hôm rồi. Chuyển đi đâu thì cô cũng không rõ.
– Cháu tìm họ có việc gì à?
– Dạ có chút việc thôi cô.
– Vậy cháu quen biết gì với chủ nhà cũ?
– Cháu là bạn học của D. Con gái cô chú ấy.
– Bạn học của D? Vậy cháu tên gì?
– Dạ cháu tên P.
– P. Vậy chờ cô một lát. Cô đi vào nhà, lát sau đi ra mang theo một cái hộp nhỏ.
D nó nhờ cô đưa cho cháu cái này, nó bảo chắc chắn cháu sẽ đến và nhờ cô giao tận tay cho cháu.
– Vâng. Cháu cám ơn cô. Chào cô.
Tôi chưa vội mở hộp, nhưng D chuyển đi như vậy chắc chắn ở trường sẽ biết. Sao tôi chưa nghe gì?
Chạy lại về lớp thì vừa hết tiết đầu. Thăng S thấy mình thì kéo ra ban công.
– Sắp đến đá bóng…. Nó định nói tiếp
– Chuyện đó giờ không quan trọng. Tao muốn hỏi mày chuyện.
– Chuyện gì?
– Nói tao nghe xem mày và cả lớp giấu tao chuyện gì phải không?
– Hả?
– Không phải giả vờ, chuyện của D.
– Chuyện gì cơ?
– Tao đã biết rồi, giờ nói rõ tao nghe.
– D đi Úc rồi, D kêu cả lớp đừng nói gì cho mày nên….
– Ừ.
– Mày có sao không đấy?
– Sao là sao. Thôi nha. Vậy là em lằm ra bàn ngủ, ngủ để tạm quên đi hiện tại, nhưng càng lằm càng tỉnh. Chán nản bỏ về luôn.
Ừ vậy là người con gái bên tôi thời gian qua đã ra đi, bỏ lại tôi một mình không lời từ biệt.
Về quán coffe leo lên tầng 3, tìm một bàn góc khuất yên tĩnh nhất rồi kêu nhân viên lấy món quen thuộc, 1 đen và một bao ba số. Cứ ngồi như vậy cho đến tối muộn, lúc này nhớ ra chiếc hộp. Mở ra thì bên trong có một lá thư và hai chiếc nhẫn bạc nhỏ.
Nhẫn bạc ư?...
Từ ngày làm quen trên mạng, lang thang nghịch thì thấy ních một cô bé, bằng tuổi mình luôn. Trẻ con thật, ban đầu chỉ nói chuyện làm quen, xong sau một lần nói trêu.
– Mình thấy thích bạn rồi đó. Em
– Thích thì yêu luôn đi. D
– Vậy gọi vk ck nha?
– Dạ.
– Vậy giờ D sẽ là vk của P.
– Vậy vk ck phải có nhẫn chứ. Trẻ con thật
– Nhẫn làm gì?
– Thì vk thấy bố mẹ như thế. Vk thích nhẫn cơ.
Vậy là em chạy ra mua một đôi nhẫn bạc nhỏ, gửi cho D kèm lá thư.
“Đó nhé, giờ giữ nó đi, khi nào đến lúc tự ck sẽ đi tim vk để đeo nó cho vk” chỉ ngắn ngủi vậy thôi mà lại là niềm tin cho một cô bé ngây thơ như vậy.
Em cũng ngố thật đó.
Vội mở lá thư ra.
” Chào P, khi anh đọc thư này chắc em đã ở rất xa anh, và có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại.
Chắc anh sẽ giận em lắm, ra đi mà không cho anh biết. Em cũng buồn lắm chứ, nhưng là do bố mẹ em quyết định nên em không thể không nghe theo được. Em xin lỗi và chỉ xin anh cho thêm lần này, lần cuối này thôi cho em gọi “ck” nha.
Ck yêu à. Hì vk muốn gọi mãi như vậy thôi, nuốn làm lũng hay bắt nạt ck, dù sao ck cũng sẽ dỗ dành hay chịu đựng vk nhỉ, yêu ck nhất đó. Nhưng vk sẽ tìm lấy một người khác để yêu nhì thôi. Nhất vẫn mãi là ck đó.
Vk đi lần này là sẽ định cư luôn bên Úc với bố mẹ, sẽ không quay về VN nữa, dù gì bên này cũng đã không còn ai thân thích nữa, chỉ có ck, nhưng ck đâu phải là dành cho vk nhỉ? Vk muốn như vậy lắm, nhưng chưa đủ tham lam để dành một tình yêu chắc chắn không thuộc về mình? Lần này vk sẽ ích kỉ sẽ ra đi mà không báo cho ck biết, để ck sẽ giữ, ít nhất là chút ghét vk, để hình ảnh vk luôn có bên ck.
Thời gian qua bên ck dù sao vk vẫn thấy rất hạnh phúc, dù biết đó không là thật. Nhưng nhiêu đó đủ rồi ck ạ. Vk đã chờ để bên ck như vậy, đã từ rất lâu. Bên ck vk thấy có một cảm giác lạ lắm, ngay từ khi quen trên mạng không hiểu vì sao vk lại có suy nghĩ như vậy rồi, muốn cùng ăn kem, cùng xem phim, cùng ăn, hay là chỉ cùng đi ăn. Và đã thực hiện được điều đó là vk đã rất hạnh phúc rồi.
Ở lại thật hạnh phúc nha ck, vk đi đây. Cảm ơn vì tất cả…..
Vk D của ck P. Mãi mãi
Tái bút nè, ck ở lại cố gắng kiếm một người con gái thật tốt nhé, hãy mở lòng mình ra đi ck, vk sẽ như vậy nên ck cũng vậy đó, đôi nhẫn bạc ck nhớ chứ? Lời hứa đó nữa, nhưng chắc nó không hợhp với vk rồi, chiếc nhẫn bạc đó vk trả ck, hãy tìm một người xứng đáng để ck đeo nó nhé.. Không vk giận à. Vk sẽ không xem được ck đá bóng, nấu ăn hay trong cuộc thi, nhưng cố lên nha ck, thi cả phần của vk nha”
Ai sẽ là người phải nói cảm ơn đây? Tôi còn chưa kịp nói câu ấy cho em mà, em mới là người xứng đáng được nghe câu đó. Tôi ư? Không đâu.
Vậy là tôi lại cô đơn ư? Chỉ mới cảm thấy thực sự muốn mở lòng với ai đó thôi mà. Thực sự muốn vậy, cùng với đó là ít nhất muốn bù đắp gì đó cho D thôi mà? Sao em phải dấu tôi. Nếu thực sự em muốn đi thì tôi đâu thể dữ. Em cho toàn thể bạn bè thầy cô biết, nhưng cuối cùng tôi lại là thằng không biết. Làm vậy thì càng làm tôi thấy mình vô tâm vô dụng mà thôi. Tôi có thể tiễn em đi, có thể mỉm cười chào em mà. Em đi đến phương đó thì sẽ hạnh phúc hơn tôi ở đây em nhé. Và sẽ tìm được người tốt hơn tôi. Mà chắc ai cũng sẽ tốt hơn tôi thôi, so sánh ư? Tôi chẳng bằng ai cả. Hạnh phúc nhé, chào em cô nàng lắm chuyện mà anh đã từng ghét…. Đã từng.
Tâm trạng tôi lúc này sao nhỉ? Chả thể diễn tả hết được, muốn đi đâu đó thật xa, muốn tự do, hay chỉ là muốn có cảm giác được ai đó quan tâm. Đâu nhỉ? Chắc là sẽ về nhà, tạm xa mảnh đất thủ đô phồn hoa, chắc tôi không thuộc về nơi này, hoặc là nơi này không có những thứ thuộc về tôi.
Chạy xe về nhà trong đêm lạnh, chỉ mong sao về thật nhanh để hưởng cái ấm cúng gia đình, chắc đó sẽ là liều thuốc tốt nhất.
Về đến nhà thì đã hơn 10h đêm. Cũng không muộn lắm. Giờ này chắc mẹ vẫn bận bên đống bàn giấy. Hình ảnh mẹ thức khuya bên đống giấy tờ mỗi đêm ư? Là quá quen với tôi nhưng giờ, mãi lúc này tôi mới hiểu bố mẹ đã hi sinh cho mình nhiều như thế nào. Mà mình đã làm gì được cho họ chưa? Chưa gì cả, luôn là nỗi lo lắng, quan tâm từ bố mẹ chứ đâu có hướng ngược lại…. Bấm máy gọi mẹ.
– Mẹ.
– Gì đây?
– Mẹ mở cửa cho con.
Bóng mẹ dần hiện ra sau cánh cửa cổng, chỉ như vậy thấy thân ghương quá.
– Về làm gì mà khuya vậy? Đi vậy nguy hiểm lắm, mà mệt lắm không?
– Thì về thăm bố mẹ này, chắc con ở mấy hôm.
– Thế còn quán xá, học hành.
– Con muốn nghỉ ngơi chút thôi.
– Vậy đi đường mệt không? Cơm nước tắm rửa gì chưa?
– Hì con ăn rồi, nhưng tắm thì, chưa ạ.
– Vậy tẳm rửa rồi nghỉ ngơi đi, mẹ làm nốt chút biệc.
– Vâng con tắm qua đã, mà mẹ nghỉ sớm đi.
Khi tôi tắm rửa xong quay ra vẫn thấy mẹ ngồi đó, vẫn cặm cụi với công việc, lúc này tôi lại càng thấy minh vô tâm quá, chạy vào bếp nấu vội nồi cháo, mong sẽ làm mẹ bớt đi chút gì đó mệt mỏi, hay ít nhất là giúp tôi vơi bớt cảm giác vô tâm của mình.
Đặt bát cháo xuống bàn rồi quay qua nói với mẹ. Không hiểu sao nói được như vậy, nhưng đó là thật lòng.
– Mẹ ăn rồi nghỉ sớm đi, thức đêm suốt vậy?
– Mẹ làm vậy là cho ai hả?
– Mẹ giờ phải nghỉ ngơi chứ, con tự lo được rồi, giờ mẹ phải nghĩ cho bản thân nữa đi.
– Vậy thật à? Biết quan tâm đến bà già này rồi à?
– Mẹ đã già là thế nào? Ra đường ối đứa con gái còn phải tỵ nữa ý.
– Lại còn nịnh nữa. Hay là có chuyện gì?
– Không có chuyện gì hết ạ. Mẹ không tin con hay sao?
– Thật không?
– Thật 100%.
– Ừ nhớ mồm đó con trai.
– Dạ. Mà mẹ ăn đi kìa.
– Ngủ đi cho tôi nhờ, tôi ăn xong thì đi ngủ đươc chưa?
Vậy là em lên phòng ngủ, không biết bì đi đường xa, một ngày mệt mỏi hay là vì đây thực sự là nhà tôi mà giấc ngủ đến dễ dàng đến thế, thực sự ngủ ngon lành.
Vậy đó, nhà luôn là nơi ta có thể tìm thấy sự yêu thương, sự quan tâm hay là nơi giúp ta vơi bớt đi những nỗi muộn phiền. Vậy hãy cố luôn hướnng về nhà khi cần nhé, vì nơi đó không bao giờ chối bỏ bạn, luôn có những người quan tâm đến bạn.
 
Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Chương 34:



Chưa kịp sáng thì bị dựng dậy vô cùng dã man. Hai cái vung xoong ốp liên tục ngay kế bên tai. Bỏ mặc tất cả vì sự nghiệp ngủ nghỉ, vùi sâu đầu vào chăn với gối thì chưa đầy 3s sau bị ngay một quả tạ 50kg ngồi ngay lên người nhún nhún.
– Chị tha cho em đi mà. Hôm qua mệt quá.
– Hông. Lâu lắm anh mới về, giờ phải phạt.
– Thằng người yêu cô đâu, kêu nó đi, anh mệt lắm.
– Người yêu thì có thể thay nhưng anh trai thì không.
– Lý gì đây? Mà dạo này béo lên à?
– Á em không béo…….
– Nặng sụn xương tôi rồi, ngồi đó mà không.
Nói vậy thì thấy ngay hiệu quả. Bằng chứng là đau như đứt luôn một bên tai sau khi Linh thò mồm xuống cắn luôn vào tai em.
– Thôi tha cho anh, để anh vệ sinh cá nhân rồi còn đi.
– Sao bác bảo là anh về mấy ngày?
– Ơ hay. Thế bảo là phải ở à?
– Thì anh nói rồi đó, nói là phải làm mà.
– Ừ thì anh cũng vừa nói là đi đó, giờ làm này.
– Ơ… Anh ở với em đi mà, không ai chơi cùng hết á. Buồn lắm nè.
– Xấu tính quá à? Mà không ai chơi? Cười gian.
– Aaaaaaaa….. Anh bảo ai xấu tính hả?
– Đâu ai ý nhờ?
– Đồ anh đểu. Hu hu
– Ơ, thế anh đểu đi đây.
– Đi luôn đi.
– Ừ, ở nhà ngoan nhớ. Troll thôi chứ em thừa biết sẽ kéo em lại ngay.
– Ơ ơ ơ anh……. Hết đểu rồi á. Ở lại chơi với bé đi. Ngây thơ vô số tội
– Rồi sáng nay thôi nhớ. Chiều nhất rồi đó.
– Dạ. Quý anh nhất đó.
– Thế quý ai nhì?
– Anh luôn, ba tư năm….. Luôn.
– Ơ thế người yêu cô?
– Ơ…… Đỏ hết mặt.
– Thôi xuống đi. Anh vệ sinh cá nhân xong đưa đi.
Vậy là toi gần hết buổi sáng. Mãi mới thoát được cô em gái để chuồn về HN.
Nhưng có một điều làm em vẫn thấy lạ. Khi đi cùng Linh qua một quán coffee thì có nhìn thấy “cô ấy” đang ngồi cùng một thằng, không nhìn dõ vì Linh đang dục đi. Nhưng em chắc chắn 80% thằng kia là thằng… Hậu. Chuyện gì đây? Sao lại loạn hết cả lên thế này?
Trưa thì cũng về đến HN, giờ chẳng muốn làm gì, vậy là chạy ra trông quán. Quán mình mà tới ít hơn quán ông L luôn.
Vào quán thì là buổi trưa nên chỉ xem qua loa sổ sách rồi lên tầng 3, cái chỗ hôm trước ngồi nhâm nhi. Mà không hiểu sao lại ngủ quên được. Đang lơ mơ thì có động. Tỉnh dậy thì chỉ kịp nhìn thấy nhân viên đang mặc đồng phục quán.
– Chào ông chủ.
– Ừ. Mà….
– Giờ không thèm nhận người quen à?
– Sao…… ?
– Hì ngạc nhiên à?
– Ừ. Ngọc được chưa.
– Không thì ai? Chủ quán vậy đó à.
– Tưởng ai đi lạc, vậy đây là lý do bí hiểm của bạn?
– Hì, thì thấy ông chủ nên chào vậy.
– Làm ở đây à?
– Ừ, nhân viên đó, nên mới chào ông chủ. Mà quán của bạn thật à?
– Không.
– Sao?
– Của bố mẹ chứ mình có gì.
– Vậy cũng nói được.
– Không thì nói sao giờ. Thực sự có làm được gì đâu.
– Nghe hâm mộ quá.
– Đồ dở. Ai khiến.
– Hứ.
– Mà tiểu thư sao lại chọn quán nhỏ của tôi làm?
– Quán này mà nhỏ á? Mà ai là tiểu thư?
– Nãy tôi thấy rồi, đi bưng bê coffee mà có 4 bánh đưa đón. (Chém như thần, ngủ thì biết cái éo gì)
– Thì mình muốn thử chút, muốn thử xa vòng tay bố mẹ. Ơ đúng cmn luôn.
– Đừng nói thế, tiểu thư mà có làm sao em đền thế nào?
– Xí.
– Mà đây là tôi đang giúp hả?
– Ừ, gián tiếp.
– Nể người quen, không thu phí nhưng làm không lương nhá.
– Gì vậy?
– Thì trường đời mà. Giá vậy là quá rẻ.
– Hông chơi vậy. Không nhìn nhưng em biết giờ đang có vẻ mặt như thế nào. Nhưng kệ, đang troll vui
– Vậy muốn thế nào?
– Tui sẽ cố gắng, còn lương thì trả tui nha.
– Còn tuỳ vào thái độ. Mang lên cho sếp 1 coffee đen, tự pha nhớ, xem tay nghề.
Lần này thì đã rõ, nhân viên à? Nhưng mà lỡ Ngọc nói cho ai biết thì chắc chắn cái trò mà mình đầu tư từ đầu đến giờ là vô nghĩa à? Xuống giọng ngay.
– Giữ bí mật giúp mình nha.
– Bí mật gì?
– Mọi chuyện bạn biết về mình.
– Được thôi, nhưng phải có thoả thuận.
– Thoả thuận gì?
– Thì đưa đón tôi đi làm ở đây với đi học. Và…
– Gì nữa?
– Và làm bạn trai tôi. Gì đây
– Gì? Dở à?
– Thì đôi bên có lợi.
– Đôi bên hả? Sao tôi thấy lợi cho cô hết mà.
– Ngọc, không phải cô. Mà nãy ai kêu giữ bí mật dùm.
– Rồi, còn tuỳ thời gian hay bận gì không? Còn bạn trai thì được, nhưng chắc chắn người yêu thì never.
– Hì……. Giờ mới nhìn kĩ lại N. Cái điệu cười ấy, vóc giáng, mà có khi cả tính cách ấy…. Sao lại giống đến vậy chứ? Cả cái tên mà đã không bao giờ muốn nghe lại đó nữa. Phải chăng trò đùa của tao hoá là có thật, và nó đang chơi đùa với tôi.
Tôi nhìn N mà nhớ lại “Ngọc” kia, sao tên em là thứ thuần khiết trong sáng mà con người em lại hoàn toàn trái ngược nó vậy? Khi xưa khi bắt đầu quen em đâu có như vậy? Thời gian, nơi trốn, hay là thứ gì khác đã làm em như vậy? Nếu có thể xin em trả lại anh cô bé ngây thơ hồn nhiên khi xưa không? Anh sẽ trả em bất cứ giá nào, trả lại cho anh cô bé của anh…..
Bạn nhận xét con người qua cái gì? Vẻ ngoài, cuộc sống, gia cảnh…. Chắc tôi chỉ muốn cảm nhận nó bằng sự tiếp xúc, còn gia cảnh ư? Điều kiện mỗi người mỗi khác ư? Không, nó giống nhau hết cả thôi, chỉ là bị ngăn cách bởi vật chất. Nếu bỏ đi những thứ phù phiếm ấy thì sẽ có những người bạn hay chi âm chi kỉ, chứ không phải “bè” những người chỉ coi trọng vật chất mà bỏ quên tình người. Còn cuộc sống màu hồng ư? Nó làm gì có màu, nó tồn tại nhưng chỉ tồn tại như vậy, vô hình. Nếu chỉ nhìn ai đó qua cuộc sống, qua vẻ bên ngoài thì, chả chắc chắn điều gì hết. Với tôi cuộc sống chắc toàn màu đen, nhưng nhiều người nhìn vào sẽ bảo là màu hồng, vì vẻ ngoài ư? Hay tiền? Chả có ngĩa gì hết, tiền nhiều lúc đem lại bất hạnh nhiều hơn là hạnh phúc. ” Tiền bạc ” mà, bạc này chắc là bạc bẽo, vì con người nhiều khi sẽ thay đổi chỉ vì đồng tiền bỏ hết những thứ khác để chạy theo tiền. Thực sự, đồng tiền nó bạc bẽo lắm…..

Thôi, từ giờ lại thêm gánh nặng tên Ngọc này rồi. Chấp nhận thương đau thôi, kết thúc trò chơi của mình thì cũng tự do thôi mà..
 
Back
Top Dưới