Ngôn Tình Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu

[BOT] Convert

Administrator
25/9/25
4,659,025
2
0
images.php

Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
Tác giả: [email protected]
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái: Đang ra


Giới thiệu truyện:


Mỗi người trong chúng ta đều muốn được hưởng hạnh phúc của riêng mình. Nhưng đôi khi niềm hạnh phúc mà chúng ta vẫn đang tìm kiếm ấy lại ở ngay bên cạnh. Hãy biết chân trọng những gì đang có bởi một khi đã mất đi thì khó có thể tìm lại... ( ^-^ )​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Hệ Thống Vô Lương Túc Chủ
  • Bắt Đầu Song Vô Địch Thiên Phú, Lại Bị Xưng Là Phế Vật
  • Đấu Giá Mạnh Lên Ta Vô Địch!
  • Thất Linh Quân Hôn Liêu Người, Vô Sinh Nguyên Phối...
  • Ta Vợ Là Big-MOM
  • Vô Cương
  • Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 1:



    Em sinh ra và lớn lên ở một vùng nông thôn. Ngày ấy gia đình em cũng khá giả, lại là thằng cháu đích tôn nên được cưng chiều từ nhỏ, em lớn lên chỉ trong sự đùm bọc từ gia đình.
    Chuyện bắt đầu từ năm em lên 5 tuổi.
    Ngày ấy chắc vì bé đã ương bướng ngang ngạnh lên ông già em đã cho em đi học võ, bảo là để rèn em hay sao ý. Ngày ấy bé thì có biết gì đâu, chỉ nghĩ là học võ thì rất oai (theo lời nịnh của bà già). Thế là câu chuyện của em cũng bắt đầu từ đây.
    Học võ thì ngày ấy ở chỗ em cũng làm gì có. Trung tâm không, võ đường không. Chỗ em học chỉ là nhà của một “ông bác” trước làm ăn với ông già. Mà chính ông bác này từ ngày hôm ấy trở thành sư phụ dạy em.
    Ngày đầu là ông già em dẫn đến nói chuyện với sư phụ. Đi đường thì lâu mà khó đi nên dọc đường em kêu suốt mà ông già thì cứ mặc kệ. Tới nơi thì đập vào mắt em là một khu vườn, mà không nó phải, là một “pháo đài” thì đúng hơn. Chỗ ấy cũng rất rộng, xung quanh là một lượt hàng rào bao phủ bằng cây, đường đi vào thì qua một con mương nhỏ được bắc một cây cầu tre đi qua, bốn góc cầu là bốn cây hoa gạo rất to, bên trong thì là một căn nhà lá ở trung tâm khu vườn, phía trước nhà có khoảng sân khá rộng, còn xung quang thì bạt ngàn là cây cảnh, nhưng lúc ấy chả quan tâm mấy, chủ yếu là đợi xem mặt sư phụ thôi.
    Được 1 lúc thì thấy từ trong nhà có một ông bác tầm hơn 50 đi ra. Tuy đã đứng tuổi nhưng bác lại có một thân hình khá rắn chắc vạm vỡ. Lúc này ông già tôi đang định nói gì đó thì bác đã lên tiếng trước.
    – Thằng bé đây hả? Cậu cứ để tôi nói chuyện với nó đã.
    Thấy nhắc đến tôi thì tôi giật mình, hết nhìn bác lại nhìn ông già.
    Ông bác lên tiếng:
    – Cậu bé nếu muốn học võ thì theo ta.
    Hết nhìn ông bác tôi quay sang ông già. Ông già thấy vậy thì ra hiệu tôi đi theo ông bác.
    Đi ra sau vườn nhà ông bác thì thấy một sân cỏ lớn và rất nhiều dụng cụ học võ. Nhưng ở khu tập ấy chỉ duy nhất có hai đứa bé tập. Một trai lớn hơn tôi, chắc là phải học cấp 2, còn cô bé kia chắc nhỏ hơn tôi thì phải.
    Lúc này ông bác quay qua tôi nói.
    – Cậu bé có chắc muốn học ta không, nếu muốn từ giờ gọi ta là sư phụ, kia là sư huynh cậu tên Huy học lớp 6, hơn cậu 7 tuổi và con gái ta Linh nhỏ hơn cậu một tuổi. Nếu cậu theo ta học thì phải biết mình luôn là vị trí thứ hai, luôn coi trọng, nghe lời và đứng sau Huy. Và luôn nhớ kĩ mục đích học võ của cậu. Vậy mục đích học võ của cậu là gì?
    Chả hiểu sao trong đầu tôi lại có một suy nghĩ và chưa kịp suy nghĩ thì thốt ra luôn khi nghe lệnh “TRẢ LỜI TA” từ ông bác thì chợt nhớ lại mấy lời thoại trong mấy bộ phim nên nói luôn:
    – Cháu học võ để bảo vệ mọi người thân xung quanh cháu.
    Ông bác chợt mỉm cười rồi nói:
    – Vậy được rồi. Từ giờ cậu gọi ta là sư phụ. Giờ ra kia làm quen đi.
    Vậy là được rồi hả. Học võ, rồi có võ như trên tv. Thằng nhóc là tôi lúc ấy chỉ có suy nghĩ như vậy đó.
    Tôi ra làm quen với hai tên kia. À nhầm một tên với một bé. Không hiểu sao lại làm quen rất nhanh rồi phân chia.
    Huy lớn nhất là anh cả “Đại ca” luôn. Tôi anh hai và Linh em út.
    Vì lúc ấy tôi còn nhỏ “5 tuổi” nên sư phụ bảo ông già cho tôi ở đấy học luôn. Sau hơn một năm học thì lúc ấy tôi có thể đánh ngang cơ với… Bé Linh rồi. Nhưng rồi tôi phải về nhà để bắt đầu đi học và anh Huy cũng vậy. Sụt sùi chia tay nhau nhưng anh Huy kéo lại và cả Linh 3 đứa hứa với nhau sẽ mãi là anh em giúp đỡ bảo vệ nhau.
    Kể từ lúc ấy tôi phải học và chỉ đến nhà sư phụ vào ngày nghỉ, nhưng không hiểu tại sao không thấy bóng dáng hai người kia. Hỏi sư phụ thì sư phụ bảo Linh đi học còn anh Huy thì về với bố mẹ và cũng học từ một người khác. Lúc ấy tôi thấy rất giận và ghét lão Huy kia.
    Sau 3 năm học võ tôi tuy nhỏ nhưng lại rất ngỗ nghịch, lại cậy mình có võ nên tham gia chơi với đám lớn hơn chuyên đi bắt nạt quậy phá. Cứ như vậy cho tới khi tôi học lớp 7.
    Vào một ngày bình thường, vẫn như thường lệ tôi đến học của sư phụ vào thứ bảy. Nhưng trong nhà lại có một con bé. Nhìn kĩ thì tôi thấy nó có chút nét của bé Linh. Vẫn đang mãi quan sát thì tôi bị bạt tai từ phía sau. Quay lại thì ra là sư phụ, lại thêm một cái véo tai nữa sư phụ tôi vừa véo vừa lên tiếng:
    – Nhìn con gái ta thế hả.
    Vậy đúng là Linh thật. Chưa kịp định thần lại thì Linh từ trong nhà nhìn ra rồi chạy thẳng ra ôm tôi. Thút thít :
    – Anh P nhớ bé Linh không. Sao bé Linh đi học anh không thăm bé… bla.. bla.
    Tôi chợt tỉnh nói đùa luôn:
    – Ai vậy sư phụ, đâu phải bé Linh của con đâu. Bé Linh của con bé tí như cái kẹo mà.
    Đang định troll tiếp nhưng ngờ đâu bé Linh oà khóc. Mà tôi sợ nhất là nước mắt bọn con gái, lúc ấy vẫn chưa hiểu nhưng giờ thì biết rồi. (Dại gái đó các bác) Đành phải xuống nước dỗ bé:
    – Thôi anh nhớ ra rồi, bé Linh xinh gái dễ thương ngoan hiền.. bla.. bla của anh nè.
    Bé thấy thế không khóc nữa mà tỏ mặt dỗi. Tôi đành bấm bụng:
    – Thôi bé tha anh, anh chở bé đi ăn kem ha??
    Nghe thấy kem mắt bé sáng lên rồi lại đu tay đu cổ tôi luyến thoắng.
    Sau đó sư phụ bảo từ giờ bé Linh sẽ tới ở nhà tôi để tiện việc hoc hành và bắt tôi phải chăm sóc bé, việc này đã bàn bạc với ông bà già. Từ đó đến hết cấp 2 tôi cũng chỉ chú tâm học võ, chăm bé Linh và giao du với hội lớn hơn để đi… đánh nhau.
    Cho tới một ngày cuối cấp 2….
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 2



    Năm lớp 8 tôi vì mải chơi bời đánh nhau nên gần như mất hết kiến thức, chả nghe ai khuyên bảo với lại không chịu thay đổi, cánh cửa THPT gần như quá xa xôi với tôi khi mà tôi cuối lớp 8 chỉ đủ điểm lên lớp. Nhưng bản tính không đổi, lên lớp 9 vẫn vậy cho hết nửa hoc kì 1. Và ngày hôm ấy khi hết giờ học bé Linh vẫn chờ tôi để đi về như mọi ngày, nhưng tôi lại muốn đi đánh nhau vì có thằng bạn trong lớp bị bọn lớp khác đánh. Tôi muốn đi nhưng Linh cứ ngồi lì trên xe không chịu đi cùng bạn về, đám bạn tôi thì đã chuẩn bị hết chuẩn bị kéo nhau đi chiến. Lúc này tôi bực quá bỏ luôn cả xe và Linh ở đó rồi ra đu luôn cùng đám bạn.
    Đi tới nơi là một bãi đất trống khá rộng chắc chuẩn bị xây nhà, xung quanh là vài khu vườn khá kín đáo. Giữa bãi đất là hơn chục thằng là đám đánh bạn tôi. Thằng bạn thấy chúng thì kéo chúng tôi vào. Nhưng vừa vào gần đến chỗ bọn nó thì từ xung quang có thêm hơn chục thằng nữa nhào ra bao vây bọn tôi. Lúc này chúng tôi có 7 thằng còn bên kia là 20 thằng. Trình học võ của tôi lúc này cũng khá nhưng nhắm chỉ ăn được 5 – 6 thằng là cùng, còn đám đi cùng tôi thì toàn thằng ẻo lả chỉ ra cho đủ đội hình. Bất lợi nhưng chả thể làm thế nào nên chắc đành liều vậy. Bọn kia bắt đầu xông vào, tôi liền sút ngay bụng thằng gần tôi nhất rồi dấn người xoay đá gót vào gáy một thằng gần đó, bọn kia thấy vậy thì bớt hăng lùi về vị trí bao vây lại. Tôi nghĩ cả đám này chắc cũng chỉ được như vậy thì mừng thầm trong bụng vì 20 thằng với trình này thì như là cho tôi tập đánh vậy.
    Nhưng đéo thể ngờ là bọn chó ấy chơi bẩn lôi ở đâu ra một đống gậy gỗ. Nhìn lại tình hình thì chỉ lẩm nhẩm “mẹ ơi xuân này con không về”. Lần này bọn nó từ từ tấn công chứ không vội tấn công như lần trước. Thằng đi đầu tiên định lao vào thì có tiếng chửi đằng sau “mấy thằng chó chán sống à” giọng này nghe quen quen nên tôi quay lại nhìn ngay, hoá ra là một ông anh tôi có quen. Ông này là đại ca một trường THPT ở gần đó, có cả một đám đi cùng, “thế này là đủ ngon rồi”. Tôi nghĩ rồi cười thầm.
    Nhưng chợt nghe tiếng bé Linh hét “anh P” rồi một tiếng gậy gỗ vụt xuống vào cái gì đó. Quay lại thì là Linh, vừa dùng tay đỡ cho tôi một gậy từ một thằng định cắn lén. Linh ngồi gục xuống ôm cánh tay vừa bị đánh. Đám tôi và mấy ông anh thấy vậy nóng máu quá liến phi vào đập bọn kia, chắc vì cay cú cho bé Linh tôi dùng gần như hết các đòn hiểm mà sư phụ dạy đánh không thương tiếc vào bọn kia và chủ yếu là thằng đánh trúng bé Linh. Sau 20′ thì đám bọn kia gục hết bên tôi cũng có vài người bị thương nhẹ. Lúc này tôi mới nhớ ra bé Linh, liền chạy ra chỗ bé. Vừa ra thì thấy bé vẫn ôm tay ngồi khóc. Bé thấy tôi thì oà khóc ôm lấy tôi tồi kiểm tra khắp người xem tôi có bị làm sao không. Tôi chợt nhận ra mình đã quá ích kỉ và ham vui mà quên mất bài học đầu tiên mà sư phụ dạy và mục đích học võ của tôi.
    Gõ một cái vào trán bé Linh rồi tôi ẵm luôn bé lên xe rồi đưa đi khám. Kết quả là gãy tay, bé Linh thì nhân cơ hội ép tôi làm osin cả tháng. Sau tôi biết rằng ngày hôm ấy vì lo cho tôi nên bé Linh đi theo, gặp ông anh kia liền kéo ông với đám bạn đi giúp tôi. Vâng vậy mà tôi lại bỏ lại cô em gái đó mà tham gia đánh nhau.
    Sau ngày hôm ấy tôi bỏ luôn đánh nhau và tự hứa với mình chỉ dùng võ khi thực sự cần thiết. Rồi cố gắng cắm đầu vào học ngày học đêm hướng tới mái trường THPT.
    Sau sự cố ấy tôi mới như sực tỉnh sau cơn mê thực sự suy nghĩ rất nhiều về những người thân xung quanh tôi. Những thứ họ cho tôi, rất nhiều mà tôi thì làm được gì, chỉ gây ra rắc rối nỗi buồn và sự thất vọng. Lần này tôi thực sự muốn thay đổi.
    Tìm tới các lớp học thêm bù lại những kiến thức đã bỏ lỡ. Cùng đó tôi tới chỗ những người quen để làm thêm và học hỏi mọi thứ.
    Tôi làm ở ba chỗ. Đầu tiên là pha cà phê ở chỗ chú họ nội. Hai là học nấu ăn ở quán ăn gia đình một ông anh. Và nghề cuối tuy bố mẹ định không cho nhưng lài nỉ vì lí do muốn luyện lại bản thân là bartender cho quán bar của một ông anh mà chơi cùng từ nhỏ. Ba công việc vừa học vừa làm vừa luyện võ. Đủ để lấp hết khoảng thời gian trống của tôi. Khá mệt nhưng thấy được nụ cười hạnh phúc và tự hào của mọi người xung quanh nên cũng vơi bớt đi sự mệt mỏi.
    Năm học tôi đã tốt nghiệp loại khá, cùng với đó tôi bổ sung thêm được một số kinh nghiệm từ những chỗ tôi làm. Sau đó thì cũng thi vào được 1 trường công lập ở gần nhà.
    Học được hết năm lớp 10 tạm gọi là yên ổn thì tôi lại phải vùi đầu vào ôn tập để thi sát hạch của trường. Đành dành thời gian vào việc cấp bách trước nên tôi cũng xin nghỉ làm thêm. Giờ chỉ ” văn ôn võ luyện” thôi.
    Nhưng ôn luyện được nửa tháng thì vào một ngày ông già tôi sau khi vừa đi đâu về tới thì kêu tôi vào nói chuyện.
    Những tưởng chỉ là nói chuyện bình thường thôi, ông già tôi nên tiếng:
    – P à con. Giờ con đã hiểu chuyện nên hai bố con mình sẽ nói với tư cách là hai người đàn ông nhớ.
    Giật mình thật sự vì đây là lần đầu ông già nói như thế nên chắc có chuyện quan trọng lắm. Tôi chỉ nói nhỏ “Dạ vâng”
    Ông già bắt đầu:
    – Thời gian qua bố đã thấy con thực sự thay đổi đã biết suy nghĩ. có thể tự lo cho bản thân… bla… bla
    Tôi đâm hoảng. “Không biết là có chuyện gì đây” Ngồi thừ ra thêm một lúc thì ông già bắt đầu vào chuyện chính.
    – Bố với mẹ tính kĩ rồi, học kì sau sẽ chuyển con lên HN. Ở đó có bác Sang, bác sẽ lo cho con học năm mới. Học trên đó điều kiện sẽ tốt hơn…..
    – Nhưng con ở đây vẫn rất tốt mà. Với lại….
    Chưa để tôi nói hết câu ông già nói luôn:
    – Bố mẹ đã quyết rồi. Không thay đổi gì nữa. Vào chuẩn bị đồ với chào mọi người đi, hai ngày nữa xuất phát.
    Vâng thánh chỉ đã ban tôi không thể nói thêm gì nữa. Chỉ lẳng lặng gật đầu..
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 3



    Tôi tranh thủ chào hết mọi người. Hai ngày trôi qua nhanh chóng. Ngày tôi đi chỉ bé Linh và sư phụ không biết vì sư phụ và bé đã đi vào Nam có công việc. Cũng hơn chục người ra tiễn. Bà nội tôi thì ôm tôi xoa đầu như con nít rồi đưa tôi một phong bì, tôi dịnh chối thì bà nói chỉ một mình tôi là châu đích tôn, giờ xa bà bà không chăm được, chỉ có ít tiền mà không lấy là bà không nhận cháu luôn đấy. Tôi đành nhận lấy rồi quay qua chào mọi người.
    Lên xe đi mà cứ quay lại nhìn thì thấy bà già với bà nội cứ khóc nhìn theo xe. Ông già thì chỉ lặng thinh nhìn nhưng sâu trong ánh mắt là biết bao sư yêu thương lo lắng. Mọi người thì chỉ vẫy tay chào thôi. Tôi cũng chả sao, dù gì cũng chỉ là nơi mới, mọi người mới thôi. Cái chủ yếu tôi tìm là hình bóng bé Linh mà mãi cũng chả thấy, xe đi xa khuất không thấy bóng dáng mọi người nữa tôi cũng quay lên ngủ một giác ngắn để đón cuộc sống mới.

    Xe vào tới thủ đô thì tôi cũng tỉnh giấc. Bắt một chiếc taxi rồi tôi đến nhà bác S. Tôi cũng đã vài lần đến nhà bác, bác cũng rất quý tôi, ngày bé bác về thăm lần nào cũng có quà, lớn hơn thì không có quà nữa nhưng thay vào đó là những lời tâm sự và dạy bảo từ bác. Dù rất thân nhưng tôi cũng chỉ biết bác là nhà giáo ở trên đất HN này. Trong kí ức tôi nhà bác đơn giản là một căn nhà hai tầng trong một hẻm nhỏ. Nhà còn có một khoảng sân ở phía trước và sau nhà. Ngày nhỏ tôi lên chơi cùng anh N con trai bác ngày nào cũng hai anh em chơi đùa quanh khoảng sân đó. Xe dừng lại, trước mắt tôi ngôi nhà ấy hiện ra, vẫn y nguyên như trong kí ức tôi. Trả tiền taxi vào gặp bác chào hỏi, hỏi thăm xong bác nói chuyện chính:
    – P à, bác đã nghe bố con nói rồi, giờ cháu lên vẫn sớm. Cháu cứ làm quen môi trường đi, việc học hành thì đã có bác lo. Nhưng sao chê nhà bác à mà lại đòi ở riêng.
    Ở riêng là do tôi muốn thực sự tự lập muốn tự lo cho bản thân, nên tôi đã mặc cả với ông bà già sẽ cho tôi ở riêng, giờ bị bác hiểu nhầm như vậy thì thấy ngại quá. Tôi liền nói lí do và mong bác thông cảm. Bác thấy tôi rối lên thì cười hà hà. Rồi phán một câu:
    – Bác đùa thôi không phải cuống. Với lại cháu bác lớn thật rồi đó.
    Ngồi chuyện thêm một lúc nữa tôi hỏi bác địa chỉ trường tôi sẽ học và xin phép đi tìm chỗ ở.
    Tới địa chỉ bác cho hiện ra trước mắt tôi là một ngôi trường THPT khá lớn. Tôi thăm dò thêm một lúc rồi ra quán nước ven đường vừa giải khát vừa hỏi thăm tìm nhà luôn. Cũng may bà bán nước nhiệt tình, bà chỉ cho một khu nhà trọ sinh viên khá gần trường tôi. Theo chỉ dẫn tôi tới một căn nhà tập thể 4 tầng, mỗi tầng ngang có 5 phòng khá rộng rãi thoáng mát lại khá sạch sẽ. Tôi tìm chủ nhà rồi thống nhất giá cả. Xong xuôi tôi nhận một phòng ở tầng 3 ngay đầu nối cầu thang đi nên. Căn phòng khá rộng có bếp với nhà tắm khép kín. Giá cả thì chỉ có 2,5m một tháng bao gồm cả điện nước.
    Bắt tay vào dọn dẹp xong xuôi đi sắm các đồ cần thiết. Các đồ cần thiết thôi vì ông già tôi sẽ sắm và mang đồ lên cho sau, giờ tôi ổn định đã.
    À mà các công việc hồi lớp 9 lớp 10 tôi làm để ra cũng được hơn 50m(cf hơn 15m, quán ăn 10m, bar nhiều nhất 25m) với 10m tiền mặt ông bà già cho với một cái thẻ ngân hàng cũng của ông bà già cho nhưng chưa xem thử. Mà còn tiền bà nội cho thì cứ niêm phong đã vì chưa cần đến, nhưng chắc không dưới 10m vì nhìn phong bì cũng kha khá. Mà sắm đồ dùng vài thứ lặt vặt, một cái máy cây 5m cũng chỉ hết có hơn 10m. Nghĩ chưa học với lại ở riêng nên tôi quyết định kiếm việc làm thêm cho dù tiền thì giờ chưa thiếu.
    Tôi sắp xếp xong thì cũng chiều tối lười nấu ăn lên ra ngoài đầu hẻm ăn phở luôn. Hết ngày nhắn tin cho ông già địa chỉ, ổng kêu ngày mai lên mang luôn cho con EX135 của em để lấy phương tiện đi lại, mừng húm. Mà quên mất chưa chào hàng xóm. Đứng dậy ngó xung quang chỉ có một phòng sáng đèn phòng này ở cuối dãy cùng tầng tôi. Sang chào hỏi thì phòng có hai chị em, chị thì đang sinh viên năm nhất, cô em thì bằng tuổi em. Vì ở quê ba mẹ bận làm ăn lên cô em lên đây ở luôn.
    Chào hỏi xong hỏi thêm về khu này thì tạm thời đang nghỉ hè nên họ về quê hết rồi, hai chị em kia thì bà chị còn bận làm thêm hè nên đành ở lại. Chào hỏi xong hẹn mai sang nhà em ăn cơm rồi ù về ngủ đã. Ngày hôm nay mệt quá…

    Sáng hôm sau thức dậy chào ngày mới cuộc sống mới. Dậy sớm vệ sinh cá nhân tự chuẩn bị bữa sáng. Chuẩn bị tinh thần cho một việc mà mình đã chuẩn bị từ lâu.
    Gọi sư phụ xin địa chỉ, sư phụ chỉ cho rồi cười khó hiểu. Rồi bắt xe tới thẳng chỗ ấy. Một căn nhà, không mà phải gọi là biệt thự trước mắt tôi. Bấm chuông một lúc thì một chị bước ra. Chị nhìn khá xinh, hơi choáng nhưng nhớ ra mục đích tới đây.
    – Chào chị ở đây có ai tên Huy không, Vũ Long Huy đó.
    – Có, mà em là ai gặp có chuyện gì?
    – Chị chỉ cần nói có P cần gặp.
    – P em kết nghĩa với anh Huy hả?
    – Từng.
    Chị tỏ vẻ mặt không hiểu:
    – Sao lại từng. Mà thôi cậu vào nhà đi để chị kêu anh ý.
    – Em không cần vào. Chị kêu ra hặp em đi.
    Vẫn vẻ mặt không hiểu nhưng cũng vào nhà luôn.
    Một lúc sau một thanh niên khá lịch sự đi ra. Trông quá thay đổi nhưng vẫn còn nét của người tôi đã coi là anh đấy.
    Tôi không nói không rằng lao vào đấm tên đó. Hắn né được cú đấm nhưng ngay khi gần lướt qua hắn thì tôi lên gối, không kịp né hắn nhận chọn cú lên hối của tôi rồi khuỵ xuống. Tôi quay lại tiếp tục đạp vào lưng hắn. Đang định đánh tiếp thì có tiếng sư phụ. Sao lại có tiếng sư phụ ở đây. Tôi quay ngươi lại thì không chỉ sư phụ mà còn cả bé Linh. Vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì sư phụ lại lên tiếng.
    – P sao lại đánh sư huynh con?
    – Hắn bỏ sư phụ theo người khác không đáng làm sư huynh con.
    – Là sao. Đệ nói gì huynh không hiểu?
    Cái quái gì thế này. Hơn chục năm qua tôi ghét vì bỏ sư phụ tôi và Linh giờ lại được sp và Linh bảo vệ và như không hiểu tại sao.
    Sư phụ thấy thế thì kêu cả 3 vào nhà. Vào thì tôi được nghe và thức sự rõ mọi việc. Lại thêm một bất ngờ nữa.
    Huy rời đi là vì để về học cách chiến đấu đầu óc “chỉ huy” và để về với bố mẹ ở trên này. Và thực sự bất ngờ là Huy và Linh là hai anh em ruột.
    Tôi dần hiểu câu nói “chỉ được đứng thứ hai” là vì sư phụ thấy được tính cách bốc đồng bất cần của tôi nên như vậy để tôi luôn có người giám sát và đó là Huy. Còn việc gây sock thực sự là hai người kia là anh em ruột. Thực sự trong hơn chục năm qua cái điều ấy tôi chưa từng được biết đến hay đề cập đến. Tôi cảm giác như đang là con rối bị lừa rối như một đứa trẻ suốt ngần ấy năm.
    Tôi đang định bỏ chạy để được thoát khỏi nơi ấy suy nghĩ ấy. Nhưng sư phụ đã nhận ra kéo tôi lại và giảng giải. Cuối cung tôi nhận ra người có lỗi chính là mình. Tự nhận là anh em mà những việc nhỏ nhoi ấy cũng không thể bỏ qua được. Quá vô tâm đến những người xung quanh. Cũng may mọi người có thể tha thứ cho tôi. Hai anh em lại ôn lại chuyện xưa. Chỉ có câu kết nói đùa mà mình thấy có lỗi nhất là.
    – Chú lên cơ đấy. Đánh mà giờ anh vẫn còn đau đấy…
    Sau khi rõ mọi chuyện với anh Huy thì tôi ở lại ăn cùng gia đình anh và bé Linh. Bữa tối có cả bố mẹ Linh. Ăn mà toàn bị tra hỏi như tra khảo ấy. (Sau này mới biết là vì bé Linh) Còn sư phụ chỉ là bố nuôi của Linh và anh Huy thôi.
    Xong bữa tối định chào tạm biệt thì bé Linh kéo áo tôi nũng nịu.
    – Anh P mai bé lại về quê rồi, anh phải ở lại với bé thêm đã.
    Tôi thì chịu rồi, cô em gái mà, lại thêm cả cái mặt xụ xuống trông ghét thật ý (toàn thua bé khi bé dùng chiêu ấy).
    Đành ở lại nói chuyên thêm với bé. Tới 21h thì về, bé Linh cứ lài suốt rồi phụng phịu khi tôi về nhưng chịu thôi có ở thêm cũng chỉ để hành xác bởi bé thôi..
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 4:



    Vẫn sớm lang thang dạo bộ vì nhà cũng gần nhà anh Huy. Về gần đến khu nhà trọ của tôi thì có đánh mắt thấy có quán cà phê. Cũng rảnh nên đá vào luôn.
    Bày trí khá đẹp mắt, nhưng nhìn khá quen giống với quán của ông anh ở nhà. Vẫn đang mải suy nghĩ thì có người gọi tôi
    – P. Thằng P phải không. Nay làm gì mà lạc tới tận đây thế.
    – Anh Long hả. Em mới bị ông bà già đạp lên HN đây. Ở trọ ở gần đây, nãy qua quán này thèm cà phê nên té vào.
    Anh Long ngày trước tôi có quen qua một thằng bạn. Chơi thấy anh khá được nên cũng thân (rồi ông cũng thân với nhà em nữa, rồi vì ông mồ côi nên ông bà già em nhận là con nuôi luôn). Mà chợt nhớ ra anh bảo là có một quán cà phê trên này.
    – Quán này của anh đây hả.
    – Ừ. Nhỏ nhưng cũng khá. Hay là cậu làm cho anh luôn đi. Dù sao trước ở quê cậu cũng từng làm rồi mà.
    – Cũng hay đó. Nhưng sắp tới em lại đi học nữa nên hơi khó.
    – Có gì đâu, cậu thích làm lúc nào thì làm, nghỉ thì nghỉ. Mà hay chỉ làm ca tối thôi cũng được. 30k 1h. Ca tối 4 tiếng. Ok thì từ mai làm cho anh.
    – Thế thì còn gì bằng. Vậy từ mai nhá.
    – Ha ha. Thế là xong nhớ giờ vào anh khao cậu một chầu đã.
    Lúc này mới nhìn quanh quán. Wtf tất cả đang nhìn về phía hai thằng tôi vì khi nãy nói khá to tiếng. Mà lại toàn gái là gái nữa chứ.
    Mình là mình biết mình đẹp trai rồi nhưng đâu cần phải như thế chứ.
    Mà quên tự giới thiệu tý. Em tên Phong. Phan Trần Thanh Phong. Sinh năm 96 cao 1m78 nặng 67kg. Thân hình khá (vì học võ với lại tập gym từ hồi lớp 7) mặt mũi thì là khá ưa nhìn(theo mọi người nói là như thế). Thân người thì có ba hình xăm (không phải đú đởn đâu nhé, ba hình xăm này là do lúc bị gấu cũ chia tay, với tâm trạng thất tình của thằng cu lớp 8 nên xăm luôn, nghĩ lại ngu vãi) hai hình xăm thì một là hoa hồng đen ngay ngực trái, vài nét rồi kéo rồi ôm luôn bắp tay phải là một bông hồng đỏ có con rắn quấn, từ đó là các nét cong uốn ôm gần hết cánh tay trái. Hai là xăm chữ sát to bằng bàn tay ở ngay phìa bụng phải. Còn một hình xăm nhỏ nữa là 5 chữ nhỏ theo năm ngón tay phải khi nắm vào nhìn phía trước từ ngón cái là dòng chữ death. Cũng vì nhiều hoa văn nên từ khi quyết tu chí thì khi ra khỏi cửa em luôn mặc áo dài tay để che đi nó. Nhưng em không muốn xoá nó em giữ nó để luôn tự nhắc mình như một bài học về cuộc sống.
    Sau khi thành tâm điểm của quán thì em rẽ vào luôn một bàn trong góc gần phía cửa sổ nhìn ra đường. À mà tả qua về quán này nhà. Quàn khá rộng có tầm 24 bàn chia làm hai bên mỗi bên 3×4 nhá. Mặt trước là kính nhá lên 8 bàn ngoài là nhìn ra đường được.
    Anh Long vào ngồi cùng luôn rồi gọi phục vụ kêu:
    – Lấy anh một đen một cap.
    – Em đã bảo uống gì đâu mà anh kêu vậy. Kkk
    – Anh còn lạ chú à.
    – Được. Ông anh tốt.
    – Anh mà lại. Mà vẫn chưa nghe lý do chú uống như thế đâu nhớ.
    – Thì em đã trả lời rồi mà. Đơn giản là thích cái vị đắng ngắt của nó thôi.
    – Thằng em cũng lạ.
    – Chuyện, khó kiếm lắm đấy ông anh.
    Ông đá mắt sang bàn bên cạnh. Em nhìn theo thì ra là một con bé, chắc tầm tuổi em cũng đang uống đen. Muốn nhìn mặt nhưng đã bị mái tóc che gần hết lên chịu. Vẫn đang soi thì ông lại lên tiếng:
    – Giờ thì nói lý do đi. Hay vì “nó”, lâu rồi mà, mà cũng là trẻ con bồng bột thôi, nên quên thì cứ quên đi.
    – Ừm. Có lẽ có một phần, nhưng cũng khó anh ạ, trẻ con nhưng là thật lòng và còn là tình cảm đầu đời nữa.
    – Ghê à bay. Nhưng không cần phải cứ mãi nghĩ về quá khứ như thế chứ.
    – Thì cũng từ từ.
    Ông có điện thoại. Nghe qua giọng ổng là biết đang nói chuyện với gái rồi.
    Đợi ông nghe xong.
    – Sao… gái mới à? Thật lòng hay lại….
    – Chú coi thường anh quá. Lần này xác đinh chào chị dâu đi nhớ.
    – À được. Em chờ ăn cỗ đấy.
    – Sắp rồi, mà chuẩn bị tiền mừng đi là vừa.
    – Thì đợi có tiền lương của ông anh thôi.
    – A thế thì cố gắng làm nhiều vào nhớ, anh thu lại hết.
    – Vờ lờ ông anh.
    – Ha ha he he thôi anh đi theo lệnh sếp đây.
    – Bỏ anh em đi theo gái à.
    – Không phải gái. “Vợ anh” nghe chưa.
    – Vâng “chị dâu”. Thôi anh té đi không lại kêu tại em, mà cho em gặp chị dâu sớm sớm nhá.
    – Thì chú làm ở đây cho anh, sẽ gặp sớm thôi. Thôi anh đi.
    Ngồi một lúc thì chán quá ngó sang bàn bên thì em ý đang nhìn mình. Ủ ôi mặt xinh vờ lờ nếu không phải đang ở trình độ bơ gái thì chắc cũng mê luôn. Gái thấy em nhìn thì quay mặt đi, như kiểu đang làm gì mờ ám thì bị bắt quả tang ý. Hài vl. Em định thần nhìn kĩ lại gái, lần này thì có hơi choáng, phải nói thế nào nhỉ, à phải gọi là nếu em không đang mất thiện cảm với con gái thì chắc là xin đi tham gia fan juven clup luôn ý chứ. Nhưng thôi đang tu nên thôi. He he
    Quay về với cốc coffe nhấp một ngụm cảm nhận vị đắng, rồi lại nhìn lơ đãng ra ngoài đường. Cảm thấy mình đang rất đơn độc giữa nơi phồn hoa nhộn nhịp này.
    Vẫn đang thả hồn thì có một giọng nói vang lên:
    – Mình ngồi cùng bạn được chứ?
    Là gái đấy ạ… Quay lại nở nụ cười nửa miệng (mấy lần bị coi là cười đểu) rồi gật đầu. Lại quay ra tiếp tục sự nghiệp ngắm đường.
    Gái lại lên tiếng.
    – Bạn có tâm sự gì à?
    – Có nhưng chắc không mang nhiều tâm sự như bạn.
    Tròn mắt (đừng làm thế chứ đau tim đấy gái)
    – Sao bạn nói vậy?
    – Mình có giác quan thứ 6.
    – Hi hi, bạn vui quá hà.
    – Không mình chắc đấy, nếu muốn có thể tâm sự, mình có biệt tài lắng nghe đấy.
    – Nhưng mình đâu có chuyện gì. – Cười gượng.
    – Nhìn qua là mình cũng đoán được mà, không phải giấu, giấu trong lòng chỉ thêm khó chịu thôi.
    – Bạn muốn nghe thật chứ?
    – Tuỳ việc bạn muốn nói hay không.
    – Bạn hay thật đó.
    Lại im lặng.
    – Thì là mình vừa chuyển từ Đà Lạt ra, về đây để chăn sóc ông bà nội. Nhưng ở đây chưa quen biết ai nên hơi cảm thấy…
    – Đơn độc à.
    – Ừm.
    – Vậy giờ có mình là bạn này. Chắc là vơi bớt sự đơn độc chứ.
    – Thật chứ.
    – Tuỳ bạn có coi mình là bạn không thôi.
    – Vậy từ giờ là bạn rồi ha
    – Chắc rồi.
    – Thôi chết muộn rồi mình về không ông bà mong.
    – Ừm. Gặp lại sau.
    Gái đi rồi mới chợt nhớ là đéo hỏi hay biết gì về gái. Lẩm nhẩm “có duyên ắt gặp lại”.
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 5:



    Ông bà già gọi.
    Nghe luôn máy:
    – Alo, sếp có việc gì mà gọi con thế.
    – Mày đi đâu về mở cửa không hay là bắt hai cái thân già này đứng hóng gió đây?
    – Ấy con về ngay đây. Mà tạo cơ hội hai sếp tình cảm còn gì.
    – Tình cảm thì tao thừa rồi. Nhanh không hay tao bốc mày về với bác S.
    – Ấy con về ngay đây bố đừng nóng.
    – Đang lạnh sun đây nóng cũng tốt.
    – Èo.
    Đấy ông già em đấy nhiều lúc nói chuyện như thanh niên ý, mà lúc nào nóng thật thì em cũng xác định.
    Gọi phục vụ ra thanh toán thì không dám nhận, chắc ông L tính rồi. Vậy thôi anh chuồn. Chạy bộ thẳng về chỗ trọ thì cay đắng không để đâu hết. Hai ông bà ý ngồi trong xế hộp thì ngại gì thời tiết, mà lúc thấy em lại còn cười nữa chứ. Mất công chạy về phờ râu hix.
    – Hix. Sếp ngồi trong đấy ấm như thế mà làm con chạy hục mạng về.
    – Tao phải nói thế mày mới chịu nhanh chân lên chứ.
    – Ệt.
    – Cái gì thế?
    – À dạ không, con mệt thôi.
    – Vậy mở cửa chuyển đồ đi nhanh tôi còn đưa vợ tôi về.
    – Dạ.
    Èo, chuyển cho như chuyển nhà ý. Tủ lạnh, máy giặt, tv…. Mà cũng may mang lên con ex135 của em. Lại có cái đi chơi rồi.
    – Con ở riêng đi học chứ có phải chuyển nhà lấy vợ đâu mà bố mẹ mang thế này?
    – Ơ hay, mày chê à? Hay bố mang về hết nhớ?
    – Con nào đâu giám ý kiến.
    Mẹ em nói.
    – Thôi hai bố con nhà ông nhanh lên đi.
    – Ơ, mẹ gặp thằng con một tý đã muốn về à.
    Bố em.
    – Mẹ máy sợ gặp lâu lại không nỡ cho mày ở lại đấy.
    – Con tưởng bố mẹ mừng lắm chứ. – Mặt gian.
    – Thằng này được. Bố duyệt.
    Ăn ngay véo tai của mẹ.
    – Mẹ lo cho mày mà mày thế à? Hay muốn mẹ kệ luôn?
    – Á, con xin lỗi, con chỉ trêu thôi mà, mẹ tha cho con, con trót dại.
    – Thôi ở lại cố gắng nha con, thi thoảng rảnh mẹ lên thăm, nhớ giữ gìn sức khoẻ lo cho bản thân… Bla… Bla.
    Đợi nhân viên chuyển đồ xong thì hai ông bà đi về.
    Mà hình như mình quên mất gì thì phải. Lục lại trí nhớ thì ôi thôi, qua kêu mời hai chị em kia sang mà quên mất. Thôi thì mai muối mặt xin lỗi rồi mời lại vậy. Tắm táp rồi đi ngủ mai lại mất mặt rồi…
    Sáng thì 5h đã dậy rồi, hôm qua bố mẹ cũng mang cho mấy đồ tập võ với mấy quả tạ tay. Nên phi vào tập tành tý đã. Xong xuôi 5h45′ ra chuẩn bị đồ ăn sáng mở tủ lạnh thì nhìn như tích đồ tránh bão ý, kín hết ngăn trên ngăn dưới, toàn thức ăn, mẹ mình lo xa quá.
    Táp tạm bát mì thôi chả có gì nhiều ngoài thịt bò xúc xích rau, trông vẫn nản nên ốp thêm quả trứng, thôi thì ”đạm bạc qua ngày”, đời sống thiếu thốn nó thế đấy khổ quá.
    Táp xong là hơn 6h. Nhớ ra nhiệm vụ hôm nay, phi sang luôn phòng hàng xóm. Cũng thấy hai chị em cũng đã dậy rồi. Gõ cửa thì cô em ra . Ệt tý phọt máu mũi, quần đùi 15cm áo ba lỗ. Cứ thế này chắc em chết. Nhưng may là có thần công hộ thể miễn nhiễm với gái nên em vẫn đủ bình tĩnh:
    – Hỳ. Hôm qua xin lỗi lỡ hẹn với hai chị em. Mời qua mà bận quá không thể thực hiện đươc mong hai người thông cảm.
    – Không có gì đâu.
    – Vậy hôm nay hai chị em có bận gì không. ?
    – Sáng tới chưa thì hai chị em mình rảnh. Đờ mờ làm đêm chăng he he
    – Vậy lát tầm 11h mời hai chị em sang ăn nha.
    – Ok. Mà không cần chị với Hà phụ gì à.
    – Nếu hai chị em thích thì có thể qua phụ. Càng đông càng nhanh mà. Hehe
    – Vậy lát chị sang nha.
    – Vâng. Mà khu mình vẫn chưa có ai lên à chị.
    – Có rồi đó, hai chị em Phương Lan ở góc ngoài tầng một đó.
    – Vậy chị kêu luôn họ giúp em nha. Em về chuẩn bị.
    – Ừm để chị.
    – Thôi em về trước.
    Bảo là về chuẩn bị nhưng giờ chả thiếu gì. Bỏ tạm ít thịt bò với con gà ra khỏi tủ để giã đông xong nhào vào máy làm trận cf luôn. Tầm hơn 9h thì chị em nhà Hà qua, có luôn cả hai người mới chắc là Phương và Lan. Mời vào thì họ thăm quan phòng em luôn. Chị (quên lúc ấy chưa hỏi tên thôi gọi tạm chị C nha) phán câu xanh rờn:
    – Chú thuê nhà chuẩn bị lấy vợ à, đầy đủ tiện nghi chả thiếu gì.
    – Thì do bố mẹ em lo em sống một mình lên chuẩn bị như thế thôi.
    – Sướng nhất cậu ấm rồi còn gì.
    Chị nói xong thì cả ba con vịt kia cười ầm lên. Chỉ có Hà là không cười to chỉ tủm tỉm thôi.
    Chị C:
    – Mà sao chú có điều kiện vậy mà lại phải ở trọ?
    – Lúc đầu xin cho ở riêng để tự lập. Nhưng chị thấy đấy thế này thì khó quá
    – Thôi đi chợ chuẩn bị đi nhỉ?
    – Không cần đâu chị, trong tủ lạnh mẹ em tích cả tháng cho em kìa.
    – Uầy nhất cậu em thật rồi.
    – Thôi bà chị tha em. Mà mọi người uống gì để em triển luôn. Thức ăn thì để em làm sau, để nhận xét xem trình độ em thế nào.
    – Bia đi em (ba bả đồng thanh) cho con Hà nước cam, nó không biết uống bia.
    – Rồi, để em.
    – Để cái Hà đi phụ em đi. Bọn chị chuẩn bị trước.
    – Biết em làm gì không mà chuẩn bị. Hehe
    Thôi thì đi chuẩn bị bia nước đã. Xuống lấy xe thì Hà có vẻ ái ngại khi thấy em lôi con ex ra. Chắc sợ em trẻ con không đi được mất. Chèo kéo mãi cũng chịu lên xe. Đi tầm 300m là tới một quán tạp hoá, mua tạm hai thùng ken lon với vài chai mirinda. Hà hỏi mua nhiều vậy thì em bảo mua uống không hết thù bỏ tủ lạnh uống dần. Trên đường về cứ nghĩ lại im lặng như lúc đi nhưng Hà lên tiếng:
    – Hai chị em Hà cũng làm thêm ở quán coffe hôm qua P vào đó.
    – Vậy sắp làm đồng nghiệp hả?
    Thế là lại có người quen ở quán coffe rồi.
    Hà:
    – Bạn quen anh L chủ quán à?
    – Ừm. Trước ở nhà có chơi vơi em anh ý, thấy chơi hợp lên anh em khá thân.
    – P không phải ở HN à?
    – Không. Ở nhà hư quá nên bị đuổi lên đây.
    – Đuổi mà lo cho như thế á?
    Trông cái vẻ mặt nhăn nhăn không hiểu của H mà em buồn cười quá. Nhưng trêu rồi nên đành tiếp thôi.
    – Bố mẹ chỉ lo cho như thế thôi rồi coi như không nhìn đến nữa luôn.
    – Hix mình xin lỗi. Mắt rưng rưng
    Vãi, chả có gì mà cũng khóc. Thôi đàng chịu
    – Ax sao thế khóc cái gì chứ.
    – … Không biết
    Cái nồi gì thế. Chắc trêu em, em sợ nhất là cái thứ vũ khí này của đám con gái.
    – Thôi nín đi giùm cái đi. Hay là ăn kem nhá.
    Vẫn sụt sịt.
    – Thôi nín đi cô nương. Tôi sợ món nước mắt này lắm.
    – Tại…….. Sợ làm P buồn khi nhắc chuyện ấy.
    – Ax chỉ thế thôi á. Thôi đó là P chọc Hà thôi. Bố mẹ quý P lắm, không có chuyện bỏ P đâu.
    Dại quá khai thật làm gì để rồi hại cái eo của tôi, vì vừa nói xong thì ăn ngay cái véo thật lực của H.
    – Aaaaaa mấy người lừa tôi.
    – Thôi đi cô nương, tha cho tại hạ, tại hạ vào kia mua kem đã.
    Vào mua 2 hộp kem to rồi dong về nhà. Vừa vào đã thấy mấy con vịt bu vào em pc của mình. H cũng không kém té vào cùng luôn. Chả hiểu mấy cái phim hàn xẻng này có gì hay mà bọn con gái suột ngày xem được. Thôi thì lăn vào bếp đã..
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 6:



    Sơn hào hải vị xong thì mấy bà cô mới chịu vào bày ra giúp em. Chịu mấy bà cô. Vào bữa ăn thì mấy bà lôi bia ra luôn em hơi chột dạ, im ỉm xem mấy bà uống thế nào đã. Tưởng thế nào mỗi bà mấy ngớp đã đỏ lựng mặt rồi, thôi chắc chỉ còn mình em trên chiến tuyến, một mình xông pha mà không có chiến hữu đâm nản nên em chỉ cầm chừng 7 lon. Mới vậy mà mấy bà đã xanh mặt kêu em sao uống nhiều thế. Ệt chắc uống thật như ở nhà thì mấy bà ngất luôn à. Cơm no bia say thì mấy bà mới hết mỗi người một lon. Vâng 1 lon cũng đủ mấy bà gục hết luôn. Vậy là công cuộc thu dọn lại phần em, may là có H không uống bia nên phụ giúp. Đang cùng rửa bát thì H lên tiếng phá vỡ khoảng lặng:
    – Tối P có ra quán coffe không?
    – À có. Sao không?
    – Không có gì. Lại im lặng – khó hiểu với mấy con vịt này.
    Xong chiến dịch thu dọn cũng đã 2h. Các bà cũng đã lết về ổ. Không có việc gì nên em vào cf luôn. Chơi hôm nay chán vl. Nên được vài ván em lên ngủ luôn.
    Ngủ luôn tới 5h, căn bản là không quen ngủ trưa. Dậy chuẩn bị bữa tối rồi ra tập tành tý, cứ đều như thế này thì làm sao mất 6 núi được cơ chứ. Hehe
    Ăn xong ngồi CF tiếp. Ngồi đến 7h45 thì bay luôn ra quán coffe đã. Đấy tự lập nên vất vả mưu sinh đấy. Đừng gạch đá gì em
    Ra đến quán thì vẫn chưa đông lắm, té vào tìm anh L thì gặp ngay Hà:
    – P đi làm đó hả, anh L vừa đi đâu ý, mà vẫn sớm mà.
    – Ờ thì ra sớm, tiện thể xem qua quán luôn.
    – Ùm mình ra kia đã. – Nói xong nguẩy đít đi luôn.
    Mẹ cái ông này quán thì cũng ít việc mà cũng thuê mấy gái liền. Ba gái kể cả Hà, hai đứa kia chắc lớn hơn mình, nhìn cũng tạm nhưng vẫn thua Hà nên thôi bỏ qua. Ngó vào quầy nhìn thì thấy một chị lớn hơn đang luay hoay pha coffe. Nhìn cũng được lại có vẻ trưởng thành, nhìn có vẻ già dặn. Nhìn dáng vẻ hơi vụng nên em tạm đoán mò bà chị ấy là bx của ông L. Rút con ip5s ra gọi luôn ông ý, sau ba hồi chuông thì nghe máy:
    – P à có chuyện gì thế?
    – Ơ đậu. Hôm qua kêu ra làm mà anh.
    – Ấy chết anh quên cmn mất.
    – Vờ cờ lờ.
    – Thôi có chị Duyên ở đó coi quán đó.
    – Chị xinh xinh mà tóc cắt bấm đó à.
    – Ờ. Mà chị dâu chú đấy chấm điểm xem nào.
    – Ờ thì thang điểm 10 thì được 7.
    – Chú chấm 7/10 ghì hơi chơi anh đó. Anh là 10/10 luôn ấy chứ.
    – Đó là với con mắt yêu nhau lại chả thế. Anh biết lv em mà nhìn gái thì chỉ có chuẩn, công bằng thôi.
    – Đệt chị dâu chú mà nghe chắc buồn đây.
    – Đờ. Có phần uy hiếp nhỉ.
    – Vợ anh anh bênh chứ sao. Mà thôi đưa máy cho cô ý đi.
    – Ok.
    Đưa chị máy mà mặt chị cứ như này rồi như này, nhìn em như sinh vật lạ ý. Nghe có phần vâng dạ rồi quay sang em.
    – Em P à. Anh L nhắc em suốt, giờ mới được gặp mà thấy tiếc quá.
    – ?
    – Thì gặp sớm chị yêu em luôn ý. – Xong cười ha hả
    – Thôi bà chị cho em xin.
    – Ờ. Mà anh L bảo nay chưa có đồng phục, em làm tạm nay đã.
    – Ok. Mà pha chế luôn hả.
    – Ờ. Mà em chắc có tay nghề lắm hả. Anh L trước giờ tuyển người kĩ lắm đó.
    – Chắc ảnh nể người quen thôi.
    – Vậy em bắt đầu làm nha. Mà coi quán giúp luôn chị đi có việc.
    – Cái gì thế nhân viên mới làm buổi đầu mà cho trông quán luôn hả.
    – Hì. Em anh L chứ ai mà sợ.
    – Thôi đi tôi thừa biết hai ông bà lợi dụng tôi để đi ăn quả lẻ rồi. Nhưng bà chị đi mua quà về nhá.
    – Cậu nói đúng thì nói bé thôi chứ, mọi người nhìn kìa. Thôi chị đi đây. Xong nguẩy đí chạy thẳng
    Thế là chưa kịp làm quen quán mà đã làm quản lý bất đắc dĩ rồi. Mà nghĩ lại thì đúng là ông L gài mình vụ này rồi. Số mình hiền lành toàn bị bắt nạt thôi. Haizz
    Đấy trông quán mới vl chứ. Vẫn vắng khác nên ba con vịt kia kéo vào hỏi han luôn.
    – Em sn mấy? Học ở đâu? Em pha coffe giỏi lắm hả? Em quen hai anh chị chủ hả? Mà sao đẹp trai lại ít nói dữ…..
    – Ax. Chị nói có cho em kịp nghe đâu mà trả lời.
    – Vậy giờ nói đi.
    – Vâng em 96. Chuẩn bị vào 11 trường PBC gần ngay đây này. Em ở nhà có đi làm pha coffe một thời gian. Cũng có chơi và kết nghĩa với anh L.
    – Mà đẹp trai với lại dáng em như thế này chắc có nhiều người thích lắm nhỉ?
    – Người yêu thì nhiều nhưng ngại với có ít mặc cảm nên có dám yêu ai đâu.
    – Mặc cảm?
    – Ừm. Chị chưa biết gì về em thôi.
    – Có vẻ thần bí. Nhưng chị đoán là em rất tốt thôi.
    – Rồi còn nhiều dịp mà.
    – À thế em nhỏ hơn chị 2 tuổi. Chị là L, kia là M(chỉ bà kia) còn đây là H. Chị học NTT nè. Có bé Hà cũng chuẩn bị thi PBC nữa thôi.
    – Thế cũng tạm. Gặp nhau nói chuyện là toàn người quen rồi.
    – Ukm. Mà em chuẩn bị học hành thế nào rồi nắm chắc thi vào không, trường dân lập nhưng còn hơn chuẩn quốc gia đó. Học sinh thi vào đó toàn loại học siêu thôi, nhiều đứa nhà có tiền cũng không vào được đâu. Mỗi năm nó lại sát hạch 1 lần để giữ lại những người giỏi.
    – Thi ở đó khó lắm, kết hợp 4 môn toán, văn, anh, hoá. Tuỳ mức điểm các môn mà xét lớp
    Ôi chột dạ vl. Chỉ biết là chuyển học học bạ lên thôi chứ có biết là thi nữa đâu mà chuẩn bị.
    – Có cả loại ấy nữa sao?
    – Thế em không tìm hiểu trước gì à?
    – Mà thôi, tới đâu thì đến. Mà có khách kìa.
    Đợi làm xong cho khách mới vào thì té luôn ra kho gọi cho bác S.
    – Bác ơi con nghe trường này khó vào lắm sao lại nhắm con học ở đó.
    – Mày chỉ việc đợi đi học thôi. Tất cả còn lại bác sẽ lo.
    – Lại bố con kêu giúp ạ.
    – Không việc này bác lo được không phải nghĩ gì nữa nhớ.
    Là thế bất nào nhỉ. Thôi đéo nghĩ nữa, nghĩ nhiều mệt óc. Lại ra ngoài pha coffe, đánh mắt quanh quán rồi pha liên tiếp hàng chục ly mang lần lượt ra. Xong thì đánh mắt quanh quán thì ở góc trong chiếc bàn ấy cô bé ấy đang ngồi đó. Nhìn gái hôm nay có chút thay đổi không uống đen nữa mà ngồi ăn kem. Em thấy gái với lại quán không đông với chưa thấy vào thêm nên tự lấy một ly đen và đi ra ngồi với gái.
    – Lại gặp lại ha. Chắc tâm trạng đỡ hơn rồi chứ.
    Ngước lên nhìn thấy mình thì cười toe. Ệt nhìn mà thấy nhớ fan jeven luôn á, đùa thôi chỉ tý làm mất ít máu mũi thôi. Nhưng mà may vẫn còn đủ độ bơ với gái. Vẫn mặt lạnh cười nửa miệng với gái.
    – Bạn đấy hả? Sao hôm qua mình ra đây không thấy bạn? Làm mình tưởng bạn quên mình rồi chứ? Làm mình ngồi đợi cả tối.
    Ax trách mình mới sợ chứ, có hứa hẹn gì đâu mà đợi.
    Đéo hiểu sao lúc ấy em ngoan như cún, trả lời mà như thằng có tội đứng trước toà ý.
    – Thì mình hôm qua có việc bận. Hỳ mà người đẹp như thế này sao quên được chứ. Nịnh gái tý mà thấy gái đỏ lựng mặt rồi cúi xuống mân mê cốc kem.
    Im lặng rồi có khách vào nên em té luôn không ở lại chơi bài im lặng thế này khó chịu bm.
    Xong từ lúc ấy thì có khách liên tục nên cũng quên mất gái luôn. Tầm gần mười giờ vãn khách dần nhìn sang chỗ gái đã trống rồi. Hơn 10h thì hai ông bà kia về, may là vẫn nhớ mua cho em một túi chuppachup (èo mấy tuổi đây) mà mua về em nản bả lại lấy luôn. Vãi quà thằng em. Trao trả lại quán rồi bắt đầu về khi đã hơn 10h. Về đến nhà thì lại ôi đm cuộc đời. Lại quên cmn mất không hỏi được thông tin gì về gái rồi.
    Mà lúc về em có chở Hà. Hà cứ ngồi sau im lặng thôi. Chắc lại có chuyện. Thôi em không giám nhận mấy ca khó này. Vướng vào chỉ tổn mệt óc thôi.
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 7:



    Từ ngày hôm đấy trở đi thì không gặp gái ở quán coffe nữa, hay là ghét hay giận gì em nhỉ, mà mình có làm gì đâu cơ chứ, mà cũng chẳng là gì để mà giận cả. Còn Hà với em thì ngày càng thoải mái hơn, hay đi chơi với em đi ra coffe cũng đi cùng, thành ra em thành một thằng xe ôm đắc lực.
    Hôm nay ngày 4/8 đang chuẩn bị như mọi ngày bình thường võ vẽ tạ và chuẩn bị lên coffe. Thì có điện của bác S:
    – P à cháu. Mai lên trường nhận lớp với học quân sự luôn nha.
    – Vâng. Mà có cả học quân sự đầu năm nữa hả bác.
    – Ừ. Chuẩn bị tốt, nhớ bạn bè mới thì đừng làm gì bọn nó nha.
    – Ax bác cứ làm như cháu gặp ai là đánh luôn ý.
    – Bác đùa thôi. Nhưng cố gắng vào nha cháu.
    – Vâng cháu biết rồi. Vậy chào bác.
    – Ừm. Nhớ nha cháu.
    – Vâng ạ.
    Tối đi làm có chở Hà mình hỏi luôn. (Hà cũng thi xong rồi nhá)
    – Mai có màn nhận lớp và học quân sự à.
    – Ừm mà sao ông học hồi nào đâu sao lại thi dễ thế.
    – Thì tôi cũng có thấy bà ôn bài bao giờ đâu.
    – Bleu. Tôi đi làm nhưng sáng vẫn học thêm với lại ôn bài buổi chiều đó.
    Em nín luôn, chẳng nhẽ bảo là không thi mà là chạy vào, ngại bm.
    Hôm sau dậy sớm võ trang chuẩn bị nghênh chiến. Hì thì là quần thun thể thao (loại như ngố bò ngang gối ý, áo sơ mi đen lại trùm áo khoác ngoài để che bớt hình xăm Tóc thì hôm qua đã dã từ cái mái che mắt mà làm luôn kiểu undercut lại còn xịt ít keo thêm đôi doctor nhìn qua gương cũng thấy yêu luôn thằng nào ẹp trai thế này có mà giết gái hàng loạt. Đừng chửi em, xong xuôi lại mũ đen kín đầu lên con ex thẳng vào trường gạt chống đi thẳng vào like a boss.
    Vào nghe điểm danh nhận lớp thì kia góc hướng 11h đúng gái cmnr, nhưng giờ vẫn phải hóng đã lát có cơ hội gặp sau. Nhìn xung quanh toàn quần áo chỉnh tề, chỉ lọt mỗi mình em như điểm đen giữa tờ giấy trắng ý. Thôi kệ mệ nó ngon vào mà đớp ha ha. Mà có một con bé ở hàng trên mình thỉnh thoảng có thấy nó nhìn xuống mình ánh mắt là mình khá khó hiểu. Tập trung xong cũng chỉ phổ biến ít kế hoạch chứ chả thấy quân sự gì, thêm 15′ rồi giải tán. Nghe lệnh xong em hướng mắt tìm gái luôn.
    Thấy nhỏ đi ra một ghế đá trong góc thì theo luôn vào đấy. Ngồi cạnh nhỏ rồi đành mở lời trước:
    – Lại gặp ha. Mà lại còn học chung lớp nữa.
    – Vui ha, thế là có bạn ở với mình rồi.
    – Hì, (gãi đầu giã tai, chắc trông mình lúc ấy ngu ngu) mình quên chưa hỏi tên bạn. Lại gãi
    – Mình tên Yến. Hoàng Kim Yến.
    – Mình tên Phong.
    – Mà…….
    – Sao vậy?
    – Từ hôm đó giờ mới gặp nói chuyện á.
    – Ngày hôm ấy lúc xong việc nhìn ra Nhi đã về rồi
    – Ờ. Hôm lần đầu mình được tâm sự á.
    – Ngày quan trọng ghê nhỉ?
    – Hôm ấy bạn là người bạn đầu tiên của mình ở đây mà.
    – Vẫn nhớ à.
    – Sao không nhớ, việc gì quan trọng thì phải nhớ chứ.
    – Mà sao từ lúc ấy không thấy bạn tới quán.
    – Ừm vì mình bận ôn thi thôi. Với lại mấy lần mình tạt qua thấy bạn đang bận nên thôi. Nhi nói lí nhí dần rồi cúi dầm mặt xuống.
    – Thế là nhớ mình quá hả. Đang được đà trêu em cười ha hả
    – Á á á á á mấy người bắt nạt trêu tôi. Hu hu… – mặt mếu + véo luôn eo em. (Tập võ có luyện hai bên hông để chịu đòn mà sao giờ tác dụng nó đi đâu hết ý, đau thấy bà nội luôn)
    – Thôi chị tha cho em em chót dại lần này thôi. Chị tha em rồi tý em dẫn đi ăn
    – Òm để chị xem xét đã. (Vậy mà em trót dại tưởng gái hiền). Mà tưởng mời chị đi ăn là dễ à.
    – Vậy thôi để đi ăn một mình vậy.
    – Đã ai bảo là không đi đâu.
    – Em lạy chị thế là chốt nhớ. Về rồi đi ăn bánh ngọt được chưa.
    Lại cười toe (tý xịt máu mũi) rồi gật gật. Vãi con gái, khó hiểu vcl. Bác nào chuẩn men dám nhận là mình hiểu hết được bọn con gái cho em biếu một lạy.
    Đã nắm rõ thông tin ngồi chém thêm một lúc thì thấy gần bên mình có một đám vịt đang um sùm chuyện trò. Nhìn đội hình cũng được đó chứ, cứ tưởng lớp trọn toàn lacoste chứ. Cũng không quan tâm lắm
    Một con vịt trong đám đó lên tiếng.
    – Yến ơi qua đây với tụi mình đi.
    Em thấy lạ vì bọn vịt đó lại gọi tên Yến.
    – Ai vậy Yến.
    – Mấy bạn đó à. Là Yến gặp rồi làm quen khi đi thi đó.
    – Cố gắng làm quen môi trường mới, càng nhiều bạn càng vui mà. Chỉ cần chủ yếu là biết chọn bạn thôi.
    – Òm, mình biết chứ mà P vẫn là người bạn đầu tiên của Yến ở đây đó.
    Lần thứ bao nhiêu trong ngày rồi ấy nhỉ, hay là Yến phủ đầu em luôn để chỉ là bạn (best friend forever đó)
    – Thôi Yến đi ha. P ngồi đây không buồn đó chứ. – Hấp háy mắt nữa chứ.
    Yến thì nghe theo tiếng gọi đàn vịt đi luôn. Tôi thì lại ngồi cạnh gốc cây.
    Đang ngồi thì con nhỏ lúc nãy ngó em ý, nó đi lại chỗ em rồi ôm luôn qua cổ em. Nhỏ đứng sau lưng em nhá, còn em đang ngồi bệt luôn.
    – P phải không. Duyên nè. Sao lại ngơ ra thế. Không nhớ D à.
    – Ai vậy. Nhầm người rồi bạn.
    – Tôi Duyên nè nghĩ lại xem.
    – Sao bạn là ai? Mình có quen nhau sao?
    – Không quen tôi thật sao.
    – Không thì đùa chắc. Đây không rảnh.
    – Ông ác lắm còn giả bộ như không quen tôi nữa chứ.
    – Tôi không cần phải giả vờ. Tôi không biết cô.
    – Tôi chắc chắn luôn đó.
    – Thật sự là ông không quen tôi chứ. Ông cứ thử nhớ lại xem.
    Đm con điên này, tưởng mày xinh thì muốn làm gì thì làm à. Nhưng thật sự vẫn cảm thấy những điều nó nói là thật, mà lại còn biết tên cúng cơm của em nữa mới vl chứ. Lại còn rơm rớm nước mắt.
    Cả buổi sáng hôm đấy chả còn mấy tâm trạng gì nữa, kéo tai phone, đội lại mũ rồi lại ngồi ngủ tựa gốc cây. Giờ ai nhìn mình cũng sẽ hiểu là đang càn yên tĩnh một mình không nên động vào ý. Yến thì chắc chắn có chứng kiến vụ vừa rồi nhưng không thấy nói gì. Chỉ thấy trước lúc về Yến có định nói gì đó nhưng lại im luôn.
    Kết thúc một ngày đầu ở trường mới với hai tâm trạng. Vui và còn lại là một dấu hỏi to vật.
    Thôi thế là tạm ổn rồi đẫ đầy đủ thông tin về gái rồi , mà lại học lớp mình, sđt có luôn. Tên đẹp mà người cũng đẹp. Mà còn cô bạn duyên kia thì là thế nào nhỉ nghe thì chắc chắn là có biết em mà thực sự không có ấn tượng gì trong quá khứ cả. Thôi thì cứ để xem tình hình đã. Mà Hà học a1 nhá em a2
    Vâng vậy là mùa hè thả cmn ga của em đã hết ngày hôm nay 5/8 đã bị lôi đi học 1 tuần quân sự. Hự hự
    Lại chuẩn bị võ trang, đi học thì vẫn gần như hôm qua nhưng khác màu và đi đôi giày của lính mua được khi đang đi chơi. Ngày đầu vẫn chưa có việc gì. Lớp phân làm 3 dãy bàn đôi éo hiểu sao lại ngồi cùng bàn con nhỏ Duyên. Nhưng hôm nay thấy nó cứ sao sao ý, thái độ rất bình thường khác hẳn con người hôm qua. Tính tổng quan thì nhìn cả lớp chỉ có vài ba em lacoste thôi còn lại thì cũng không đến nỗi nào. Trong số đó đương nhiên là Yến thuộc dạng nổi trội nhất cùng với đó thì chân thành mà nói là nhỏ Duyên. Thực sự nhỏ rất xinh mang nét tự nhiên, nhí nhảnh hoà đồng. Còn Yến thì trái ngược, kiêu sa đài các và mang vẻ mặt lạnh tanh. (Sao khi nói chuyện với em lại khác nhỉ)
    Cuối buổi có té qua chào Yến rồi mới về. Không thấy gì khác lạ, chắc cũng không nghĩ gì về chiều qua.
    Trưa về nghỉ ngơi. Hoạt động bình thường, tối lại lạc ra quán
    Ra thì lại bị bắt làm chân trông quán tiếp. Đang trong quầy thì thấy D vào.
    Lúc ấy vì mấy phục vụ đang ăn phía trong lên em phải ra tiếp:
    – Bạn dùng gì? Vẫn phải lịch sự
    – Hả P. Cho mình 1 cacao, và cho mình một ít thời gian được không.
    – Mình không rảnh.
    – Thật sự không được sao, chỉ nói chuyện một lát thôi. Với lại vẫn chưa có khách mà.
    – Có gì nói luôn đi.
    – Một lát thôi. Mình muốn nói chuyên đàng hoàng.
    – Được rồi 10′ đợi tôi lấy cho.
    Vào mang cho D và tự lấy cho mình một đen như thường lệ.
    – Rồi đó, bắt đầu đi.
    – Ông không nói chuyện thoải mái hơn được à?
    – Không cần gượng ép mà.
    – Thật sự ông không nhớ tôi.
    – 100% Không có một chút ấn tượng.
    – Ông phũ quá rồi đó. Nhưng thực sự tôi rất nhớ ông.
    – ???
    – Bây giờ ông chưa nhớ ra nhưng tôi sẽ cố cho ông phải nhớ ra tôi.
    – Không thì sao.
    – Thì tôi sẽ cố gắng, không thì sẽ làm lại quen lại từ đầu.
    – Điên rồi đấy. Em đi luôn về quầy.
    Ngồi chán thì con nhỏ đó về lúc sau thì thấy Y vào. Lại kêu cacao nữa chứ. Thôi thì mặc kệ vào lấy luôn.
    Mang ra cho Y rồi ngồi cùng xuống nói chuyện luôn.
    – Lại bắt đầu học hành rồi.
    – Hi thì đi học chứ sao mà kêu thế.
    – Thì cũng chịu thôi.
    – Ùm mà từ tuần sau là học hè rồi.
    – Vậy là bắt đầu ổn định rồi nhỉ?
    – Ờ phân chỗ thế nào lại tách hết con trai. Mà chỗ Y toàn con gái nhỉ
    – Ùm nhưng ngồi đó……
    – Sao, không có mình ngồi cùng chán à. – Em troll nào ngờ
    – Ùm chắc muốn ngồi cạnh thật. – Đỏ mặt nữa chứ. Im luôn, lái luôn chuyện khác:
    – Lớp mình có vẻ vui nhỉ
    – Ùm lớp mới các bạn rất tốt.
    – Sao thấy trong lớp Y có vẻ lạnh lùng vậy.
    – Ừm chắc chưa quen lớp.
    Lại một khoảng lặng, đinh nói gì đó vui vui xua tan bầu không khí.
    Chưa mở lời thì Y lên tiếng:
    – P ơi có bạn của Y hỏi thăm về P đó.
    – Rồi sao?
    – Bạn ý còn nhờ…
    – Sao nữa?
    – Bạn mình ý, muốn hỏi xem P có bạn gái chưa.
    – Bạn gái thì đầy. Lớp mình 41 bạn gái đó.
    – Mình không giỡn.
    – Minh chưa mà sẽ không .
    – Sao lại như thế.
    Không muốn trả lời. Nhưng lúc gái chuẩn bị đi thì em ra đứng trước mặt Y nói.
    – Vì với mình…………. Tình yêu nó quas sa sỉ, mình không dám có.
    – S lại phải như vậy….. Mà thôi muộn rồi mình về ha.
    – Ừm. Về cẩn thận.
    Gái còn định dối em nữa, nhưng em mong không phải như em nghĩ. Nếu có là thật mong Y sẽ hiểu. Thôi lại đóng cửa rồi té.
    Vừa làm về xong, cũng khá mệt lên lăn vào giường luôn. Vừa được lúc thì đt reo, mệt nên kệ nhưng số ấy vẫn gọi. Đến lần thứ ba thì em nghe máy..
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 8:



    Là số lạ, em nghe luôn 1, 2, 3, 4 rồi hơn 10s trôi qua vẫn im lặng.
    – 1, 2 Em đếm….
    – Khoan đã.
    Bên kia trả lời luôn. Đang mừng vì đoán đúng đó là người quen em, biết em có thói quen là khi đợi cái gì đó mà đếm đến ba thì xẽ coi như không có, bỏ đi luôn. Nhưng giọng nói ấy, cái giọng nói mà đã có lúc em luôn mong được nghe, nhưng cũng đã có lúc nói ra câu mà em thực sự không muốn nghe. Vâng là cô ấy ” Người con gái tôi từng yêu”
    – Em muốn nói chuyện với anh, được không.
    – Cô cứ việc nói. Nghe hay không là việc của tôi.
    – Anh đừng nói như vậy mà.
    – Vậy muốn nói như thế nào?
    – Em biết, chia tay nhau là lỗi của em và đã làm anh rất buồn. Nhưng anh cho em xin lỗi.
    – Tôi không có lỗi cho cô xin. Và càng không rảnh để nói chuyện với người dưng.
    – Anh em x…..
    Không để nói thêm câu nào em tắt máy luôn. Lại gọi tiếp làm em bực mình tắt nguồn luôn.
    Làm thế một là vì em vẫn còn cay đắng với nỗi đau vì tình đó. Hai là sợ sẽ lại không buông được mà quay lại với người con gái ấy, vì thực sự em vẫn còn yêu em.
    Chắc quên đi người con gái từng làm em đau rất khó. Đó là mối tình đầu mà, trẻ con nhưng thực sự đó là sự chân thành của em với cô ấy. Bỏ em rồi nói yêu em chỉ là muốn thử cảm giác, muốn được như người khác chứ không hề có tình cảm gì. Làm một thằng nhóc lớp 8 cảm nhận được tình yêu rồi lại nhẫn tâm bóp nát nó. Gắng gượng vượt qua để rồi hoàn toàn mất niềm tin vào con gái. Em giỏi lắm em biết không. Anh thua rồi đấy, nhưng buông tha anh đi.
    Nay 6/8 lại công cuộc chống lại cái chăn và thoát khỏi chiếc giường dậy sớm 5h tập tành tí rồi tắm rửa. Xong xuôi cũng 6h15′ vẫn sớm nên té ra quàn phở nhai tạm. Lại ăn mặc như thường lệ.
    Tới nơi thì cũng gần đủ mặt cả lớp. Chả có chuyện gì nói nên lại cái phong cách bơ đời đi ra ngồi một góc.
    Đang ngồi thì cảm giác có người ngồi xuống bên cạnh, chả buồn nhìn xem ai, vẫn tiếp tục như vậy rồi bỗng người đó lấy một bên tai nghe của mình ra.
    Quay lại thì hoá ra là Yến, Thản nhiên lấy bên tai nghe đó nghe luôn. Mặc kệ lại quay lại với sự bình yên đã. Nhưng Y lên tiếng:
    – Mình đã chia sẻ tâm sự với bạn sao bạn lại không chia sẻ với mình.
    – Giờ chưa phải lúc.
    – Vậy là bao giờ?
    – Chưa biết nữa….. Im lặng
    Ngồi thêm một lúc thì tới giờ tập trung. Yến đi ra trước còn em đứng dậy đi sau.
    Đang đi thì nhỏ Duyên đứng chống tay ngang hông chắn đường.
    – Này đồ điên kia.
    – Gì? Mà tôi không điên nhá
    – Ra tôi về lớp.
    – Không.
    – Tránh.
    – Không.
    – Đồ điên này, xa tôi ra đi.
    – Tôi nói rồi và tôi sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.
    Lại mặc kệ, gạt D sang bên rồi bỏ luôn đi trở lại với lớp.
    Học quân sự mà chán òm, chả có gì thú vị, chờ hết giờ rồi té luôn.
    Lại cái số hôm qua, sao đã chia tay lâu vậy rồi, lại còn là người chủ động mà giờ lại cứ như vậy.
    Lần thứ 5 em nhấc máy. Muốn nghe xem thực sự như thế nào.
    Lại luôn một tràng:
    – Em xin lỗi. Em rất nhớ anh. Muốn quay lại với anh.
    – Sao lúc đó bỏ đi dễ dàng vậy mà.
    – Vì lúc đó em phải nghe lời bố mẹ. Với lại còn quá trẻ con nên chưa hiểu hết được tình yêu, nhưng thực sự em đã nhận ra anh quan trọng đến nhường nào đối với em. Em đã muốn nói như vậy từ rất lâu nhưng nhớ lại những gì đã nói với anh em lại không dủ can đảm, nhưng tới giờ em đã quyết tâm hết sức để nói nhưng lời này.
    – Vậy thì vô ích rồi.
    – Anh không thể suy nghĩ lại ư.
    – Khi tôi nghĩ về quá khứ tôi chỉ thấy được những lời nói ngày hôm ấy thôi.
    – Lỗi của em, nhưng em không thực sự muốn thế.
    – Nếu là trước đây tôi sẽ tin.
    – Giờ không kịp sao anh.
    – Nó đủ để giết hết niềm tin, đủ để giết hết cái thứ gọi là tình yêu trong tôi rồi.
    – Không em không…..
    – Vậy là cũng đã quá đủ rồi.
    – Em thực sự rất muốn quay lại, chúng ta lại bên nhau như lúc xưa thôi.
    – Tất cả đã qua tồi. Đừng cố làm gì nữa. Giờ tôi cũng chả muốn nghĩ tới tình yêu đâu.
    – Em biết em sai rồi nhưng anh ác lắm anh biết không.
    – Vâng tôi ác vậy cô ngày đó ra sao. Tôi không bao giờ níu kéo điều gì cả, đã đi thì đi luôn đừng cố gắng quay lại……… Bỏ đi luôn.
    Tối ngủ mà đầu cứ loạn hết cả lên. Giờ chỉ muốn hét lên.
    “Đừng ai vì mình mà khổ nữa. Mình chỉ làm khổ mọi người xung quanh thôi. ” Mà tôi cũng chả mong được sự thương cảm của ai đâu xa tôi hết ra..
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 9:



    Sáng ra có điện thoại của sư phụ. Sao lạ vậy, hay là có chuyên gì mà hôm nay sư phụ gọi. Bắt máy nghe:
    – Dạ con nghe sư phụ.
    – P đấy à.
    – Dạ.
    – Con đang làm gì đấy.
    – Dạ giờ con rảnh không làm gì ạ.
    – Vậy con qua đi với Huy đi, nhớ nghe lời nó đấy.
    Chuẩn bị xong xuôi đến nhà anh Huy thì anh đang đứng đợi, thấy mình thì anh nháy lên luôn con camry (giống của ông già tôi) rồi tới một quán ăn nhỏ, anh vào luôn còn tôi đi theo sau. Vào một bàn kẹp 2 có tầm mười người mà chắc toàn dân chơi săn trổ đầy mình mà nhìn qua trông mặt ai cũng có toát ra một vẻ giang hồ thực sự. Vào bàn anh Huy lên tiếng giới thiệu tất cả những người đó và em. Vào bàn anh Huy kể về kia. Đúng như dự đoán tất cả ở đấy đều là dân anh chị, có số má đàng hoàng:
    – Tất cả cùng là anh em, có chuyện gì với chú cứ gọi bọn anh. Em Huy cũng là em của anh mà. Một trong số đó lên tiếng tất cả hưởng ứng theo luôn.
    Ngồi thêm xã giao một lúc rồi anh Huy xin phép về trước xong kéo em luôn. Dời đi mà vẫn mải suy nghĩ.
    Lại tới một quán bar rất lớn. Xuống xe không biết sao lại gây sự chú ý. Mặc kệ tất cả xong hai anh em vào quán luôn.
    Vào quán bar mà ai nhìn anh Huy cũng chào khá nhún nhường.
    Lại kêu mang ken ra uống xong xuôi tôi gọi tính tiền thì.
    – Nữa đó, quán này là của anh mà, không tiền nong gì hết.
    Bảo sao được đặc cách ngồi tách biệt một ngăn kính, lại phục vụ tận tình. Lại kéo mình đi tiếp.
    Vào một quán coffe khá lớn, bên trong bày trí khá đẹp mắt. Vào thì tất cả vẫn chào tôi và A Huy. Đây là quán nữa của anh, mà phải nói là gia đình anh. Giới thiệu thêm chút rồi tiếp.
    – Đi tiếp thôi cậu em.
    – Chào anh.
    Tất cả nhân viên nhìn tôi. Thôi lướt khỏi đây đã.
    Lại chào và đi tiếp.
    – Đây cũng là của gia đình anh. Nói khi đi vào một quán ăn khá sang trọng, nhân viên thấy hai chúng tôi đều chào rất lễ phép.
    Anh Huy vậy là rất có thế lực, có bar coffe khách sạn nhà hàng. Nhưng thấy anh sống như vậy khá bức bối. Và anh nói:
    – Đó là gia sản ba mẹ anh có bên này, Đã để lại cho anh. Anh phải đi học và quản lí từ năm lớp 10, anh đã cố gắng thật tốt để được như hôm nay, Giờ có chú, anh đã coi chú như em trai và cũng là một người anh tin tưởng nhất. Nên anh muốn chú cùng anh gây dựng tiếp sự nghiệp này.
    – Gì?
    – Chú thấy sao?
    – Chả có nghĩa gì. Anh biết tính em mà. Nhỏ giờ vẫn không đổi và có lẽ sẽ mãi không đổi.
    – Chú còn cả cuộc đời gắn vời nó đấy. Anh mong chú nên suy nghĩ.
    – Em không thể. Nhưng nếu anh cần em có thể giúp bất cứ giá nào có thể. Và hãy để em như một học sinh bình thường khi ở trường. Và có cuộc sống như bao người bình thường khác. Giờ là quá đủ rồi, mong anh hiểu.
    Anh Huy thấy nói vậy cũng xuôi, tôi thì cũng đành vậy, tôi muốn có cuộc sống bình thường không thích cảm giác bon chen, xô bồ. Rồi anh nói:
    – Anh không ép chú nữa, nhưng cần bất cứ điều gì cần giúp đỡ thù gọi anh. Anh em mình vẫn mãi là anh em tốt mà.
    Đêm lại thấy khó ngủ, thôi thì lại thử suy nghĩ về quá khứ hiện tại và tương lai

    Hôm sau em cũng không nghĩ thêm gì về ngày hôm qua. Sáng vẫn chuẩn bị như thường nhưng hôm nay là đi học thêm rồi, học một tuần phụ rồi học chính luôn. Chắc là cho học sớm vào năm học đỡ phải gối. Giờ em mới nghĩ ra thêm một trò mới và sẽ thực hiện hôm nay.
    Qua đã bàn thuê thêm một phòng nhỏ ở tầng một của bà chủ nhà, gửi luôn em ex sang bên nhà bà ấy. Con 5s thì em thanh lý luôn rồi kéo em 1280 về đội. Mặc cái quần xước đã bạc màu đi đôi giày 50k mà mời mua ở shop vỉa hè. Cái áo sơ mi trắng đã khá cũ. Xong xuôi nhìn quê đúng chất nhưng vẫn đẹp trai bỏ mợ. Ha ha
    Thêm nữa dặn Hà là không nói với ai về gia cảnh mình. Nếu ai có hỏi chỉ bảo là ở quê ra trọ học đi làm luôn ở đây.
    Hà thắc mắc:
    – Sao lại như vậy?
    Cũng đang cần lan truyền thông tin nên vờ làm mặt buồn rồi chém:
    – Thì ở nhà xảy ra chuyện, từ giờ sống tự lập thôi. Bán hết các thứ giá trị rồi. Chắc giờ tự lập thật sự thôi.
    Hà tin luôn lại còn an ủi nữa. Ở lớp chắc không ai biết tôi ra sao vì đi học cũng khá khép kín. Chỉ có chuyện con xe và điện thoại thôi. Thôi thì lại bài cũ với Hà thôi.
    Tôi muốn làm vậy để mong có những người bạn thật sự chứ không phải là bè.
    Tôi đi xe bus luôn. Cũng cứ chờ xem, trò chơi này thì có vẻ sẽ lâu dài đây. Vào lớp học tạm thời vẫn bình thường.
    Tiết toán đầu tiên, vẫn tưởng chỉ là học thêm như đi chơi nào ngờ.
    – Vào lớp ổn định vị trí, lấy sách ra học bài, trong giờ nghiêm túc không làm việc riêng. Cô dạy toán vừa vào lớp đã xả một tràng như tới tháng.
    Bọn trong lớp ngồi ngoan như cún, mà trong giờ học thấy nghiêm túc vl. Đành theo tập thể thôi.
    Giờ ra chơi chẳng muốn làm gì ngồi luôn trong lớp, bọn con gái thì kéo nhau đi căng tin hết.
    Bọn con trai lớp em kéo lại chỗ em rồi bắt đầu.
    – Tao tên Sơn, mình cùng lớp đó. Có gì thì trước sau cũng là anh em.
    – Con trai cả lớp mình đó, tự trân trọng nhau nha mày. Nó cười cười chỉ hết 5 thằng còn lại.
    Giới thiệu bản thân có thằng Chung, Nam, Tùng, Dũng, Đăng, Sơn và em, đấy đội hình toàn bộ mày râu lớp em đó.
    – Ờ, cả lớp hơn 40 con vịt, giờ chỉ mấy anh em mình chống chọi thôi.
    – Mình là đàn ông không thể khuất phục được.
    – Được thằng này có chí khí. Thằng C lên tiếng. Sau đó là cả lũ ôm bụng cười lăn.
    Em tiếp luôn.
    – Mà mày, học ôn hè mà như này rồi á.
    – Thì học nâng cao chất lượng luôn, trường mình học rất căng. Thế nên chất lượng đầu vào và ra mọi năm đều rất tốt. Mày không thấy thi sát hạch chọn lớp đã là rất cạnh tranh rồi sao. Bọn nó tuôn một tràng làm em khá bất ngờ.
    Ax mới học thêm đầu hé mà đã ác liệt như ôn thi cuối năm ở nhà rồi. Đời này lại khổ rồi.
    Oài thảo nào trường dân lập mà học sinh giỏi nó đua nhau vào như thế. Học thế này thì xác định. Hết giờ lê thân về luôn.
    Đến gần chỗ dừng xe bus thì có một đám đứng chắn đường bọn lớp 10 bọn em.
    – Đây là anh Luân học 12a6. Đại ca và cũng là đại gia toàn trường này, thằng nào vào đây cũng phải nghe lời anh ý hết. – Một thằng đứng ton hót.
    Hoá ra là công tử bột ăn bám lấy tiền bố mẹ mà làm phách.
    – Giờ biết tao là ai rồi chứ. – Thằng công tử vừa nói vừa vênh.
    Bố sợ mày chắc. Nhưng không muốn gây sự.
    – Tao nói mày đó thằng kia. – Hướng về phía em.
    Chẳng quan tâm.
    – Thằng ranh chán sống à.
    Vẫn cái thái độ bơ đời em mặc kệ bọn nó.
    – Mày ngon lắm. Vào chơi nó cho tao. – Thằng công tử khoát tay. Lập tức bọn nó nhào vào.
    Chúng nó có tầm chục thằng, nếu muốn em có thể cho bọn nó đo sân ngay nhưng từ ngày hứa với bé Linh thì em đã không muốn đánh nhau hay gây sự gì.
    Còn bọn lớp 10 kia thì chẳng dám ngo nghe gì, đám Hà, Yến, Duyên thì cũng lo lắng nhưng có làm gì được đâu.
    Em cứ mặc kệ bọn nó đánh, dù gì cũng toàn bọn ẻo lả đánh trả thấm vào đâu. Thế là người đánh cứ đánh người chịu vẫn chịu. Được một lúc chắc đánh chán rồi thì bọn nó dừng lại. Cũng chẳng sao người ngợm em chỉ có vài vết bẩn còn bọn nó đánh như tẩm quất ấy, em lại thấy dãn xương thoải mái chứ. Hài
    – Từ giờ sống an phận nhé cu. – Bọn nó nói xong thì kéo nhau đi.
    Lẳng lặng đứng dậy cắp cặp về. Hà Yến với Duyên có vẻ muốn lại an ủi nhưng thấy em thế nên thôi..
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 10:



    Học với hành, bọn này ngán sống nhưng cứ đợi đi, em giờ thực sự không muốn đánh nhau với gây phiền phức gì.
    Về đến nhà lăn luôn vào ngủ, chiều dậy đói móp ruột đi lần ăn luôn. Tối lại ra coffe thì anh L chặn lại.
    – Mày bị bọn nào đánh, sao không đập lại hay gọi anh. Mày có coi anh ra gì không…..
    – Ax sao anh biết. Mà có chuyện gì to đâu mà làm quá.
    – Không quan trọng sao tao biết. Nhưng nói lại xem có chuyện gì.
    – Thì mấy thăng trẩu cậy tiền bố mẹ, cậy lớn quây em.
    – Thế mà không cho bọn nó biết mùi à.
    – Chưa đến lúc. Em muốn chơi một trò chơi, giờ là chuẩn bị. Khi nào chơi thì sẽ có nhiều điều vui lắm đấy.
    Anh L dần hiểu ra vấn đề rồi cười vang nhà. – Mày cũng có thú vui tao nhã nhỉ, lúc nào bắt đầu thì ới anh.
    – Không phải lo, sao quên anh được.
    Hahahahahaha hai thằng cười như hai thằng bệnh.
    – Thôi chú vào coi quán giúp anh, anh đi có chút việc.
    – Èo, em vào đây làm nhân viên pha coffe chứ đâu ứng tuyển vào quản lí đâu.
    – Thì nếu anh bảo mày làm quản lí luôn thì mày làm à. Anh lạ gì mày nữa.
    – Anh gài hàng được đấy. Thôi lướt đi không chị chờ.
    – Anh em mình hiểu nhau vler.
    Anh L đi luôn tôi lại phải vào đứng quầy. Dạo này Yến ít tới quán, chắc bận học. Còn Hà thì cũng nghỉ rồi vì chỉ làm thêm hè thôi. Tầm 9h30′ thì có một đám học sinh bước vào, trong đám đó có cả Duyên. Đàm này chắc là uống ở đâu rồi nhìn qua là biết.
    Nhân viên ra ghi cho bọn nó thì cứ lè nhè trêu, thấy vậy tôi bước ra:
    – Dạ anh chị dùng gì ạ. – Tôi bình tĩnh hết sức.
    Duyên thấy tôi thì ngạc nhiên hết cỡ:
    – P bạn làm ở đây hả.
    – Vâng, nhà tôi nghèo lên phải tự thân vận động thôi.
    – Mày ăn nói với khách kiểu ấy à. – Nói xong bồi thêm cho tôi ly nước vào đầu, có ít nước màu chảy xuống.
    – Anh Vũ anh làm gì thế.
    – Sao em lại bênh thằng nhà quê này.
    – Vâng nhà quê nhưng sống bằng đồng tiền của chính mình anh ạ. Chứ không phải là ăn bám mà phải ngại.
    – Điz mịa. – Nó chửi rồi túm lấy cổ áo tôi.
    – Thằng Vũ mày làm gì đấy. Anh L nói to khi vừa xuất hiện.
    – Anh để yên cho em xử vụ này.
    – Đây là quán tao, nó là nhân viên của tao, mày có thích vào đây làm loạn không. – Anh cũng đã hiểu chò chơi của tôi nên không nhắc gì tới chuyên anh em kết nghĩa cả.
    Nó thấy anh L thì nghệt xuống quay đi luôn. Lúc đi qua tôi nó ghé tai tôi nói nhỏ:
    – Mày cứ chờ đấy. Chuyện chưa xong đâu.
    Tôi cười khinh bỉ đủ để nó nhìn thấy rồi bắt tay vào thu dọn.
    Duyên không nói gì nhìn tôi vẻ thương hại rồi đi cùng thằng đó luôn.
    Anh L.
    – Mày đầu tư vụ này hơi đã đó. Lần này chắc vui thật sự đây.
    Tôi thì vẫn bình thản thu mảnh vỡ rồi lại cười nửa miệng.
    Hehe kế hoạch bước đầu đã thế này thì vui phải biết.
    Hà thì từ đâu đi ra, hai mắt rưng rưng kiểm tra và xử lí vết thương cho tôi, nhưng chỉ im lặng không nói gì. Tôi thấy thế thì cũng kệ, phải diễn trọn vai chứ.
    Ở lại quán đến 10h20′ thì về. Hà thì từ lúc chăm sóc tôi xong thì ngồi đó với một ly trà sữa, thỉnh thoảng tôi có thấy liếc nhìn tôi rồi lại ngoảnh đi khi tôi nhìn.
    Trước lúc tôi về thì Yến tới.
    Yến vào thẳng quầy nhìn tôi mãi chẳng nói gì.
    – Bạn muốn lấy gì?
    – À, một nước cam. – Vẫn nhìn
    – Lấy mình một nước cam.
    – Nước cam thôi hả.
    – Ùm.
    – Vậy cứ ra trước lát tôi mang qua.
    – Sao lại bị như vậy. – Nói rồi chỉ chỉ vết băng của tôi.
    – Tôi không sao.
    – Thì… Thì
    – Thì có sao không? – Tôi lạnh lùng
    – Mình chỉ muốn quan tâm thôi mà. – Nói rồi sụ mặt xuống. Được 1 lúc cũng bỏ về.
    Hà mãi im lặng, tôi thấy vậy cũng im lặng thả hồn vào làn khói trắng. Gần tới nhà thì Hà nói:
    – Đừng bao giờ đánh nhau nha .
    – Sao phải như thế?
    – Nhìn bạn bị đánh mình cũng đau lắm bạn biết không?
    – Đừng suy nghĩ như thế, không đáng đâu.
    – Nhưng …
    – Đừng….. – Tôi chỉ gắng được câu đó.
    Lại bầu không khí yên lặng, tôi thấy ngột ngạt khó thở quá, giờ chỉ muốn được quên hết quá khứ nhưng sao được, quá khứ là một phần của mình mà.
    – Thôi về đi.
    Hà từ từ đi về phòng, nhìn phía sau trông tội quá, người con gái bé nhỏ yếu đuối ấy. Tôi muốn đến bên chở che bảo vệ lắm chứ nhưng nghĩ lại mình không xứng, đừng làm ai khổ vì mày nữa P ạ. Nhìn Hà đang khóc, đôi vai khẽ rung tôi cũng đau, còn đau hơn ý chứ.
    Về đến nhà mà cứ khó chịu về lời nói của Hà, tôi hiểu chứ nhưng xin em đừng thế nữa, bỏ tôi đi, tôi không đáng, những ai yêu tôi đều đau khổ hết. Em là một người con gái tốt sẽ có hạnh phúc đến với em. Nhưng đó chắc chắn không phải là anh.
    Đizz nẹ nó thằng chó Vũ, làm ngay một vết trên trán mới cay chứ, hỏng hết cả gương mặt. Nhưng sẽ sớm thôi…
    Cuộc sống không giống như cuộc đời. Nếu đã chán đời thì phải tìm niềm vui trong cuộc sống và tôi cũng đang đầu tư để tìm chút niềm vui bù đắp đây. Tự nhủ là sẽ vui lắm đây và cũng chắc sẽ sớm thôi.
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 11:



    Hôm sau ngủ dậy chuẩn bị như bình thường. Sáng ra đi đón xe bus rối tới trường
    Phải tiếp tục trò chơi chứ.
    Tới lớp thì 6 thằng ôn dịch kia kéo em vào tra khảo.
    – Chuyện hôm qua là thế nào, sao mày không cho anh em tụi tao biết.
    – Chả sao cả, đám 12 quây tao thôi.
    – Vậy mà không sao. Lần sau có vì phải gọi bọn tao. Không ăn được thì anh em cùng chịu. Có phúc cùng hưởng có hoạ cùng chịu mà.
    – Không phải bây giờ. Tới lúc tao sẽ nói. Mà mình là anh em tốt chứ không phải đàn em tốt mà lo đi ăn đòn ké nhá.
    – Đm. Chơi nó. Thế là bọn nó quây vào hành hạ em. Hành chán bọn nó rủ xuống căng tin nhưng em xin khất vì lí do mệt.
    Đang ngồi trên bàn cạnh cửa sổ hóng gió thì Duyên tới ngồi vào bàn.
    – Hôm qua không phải như những gì bạn thấy đâu.
    – Sao lại không?
    – Không thật mà.
    – Thì sao. Liên quan không.
    – Sợ bạn hiểu nhầm.
    – Hiểu gì tôi không giám và cũng không muốn hiểu về đám nhà giàu khinh người.
    – Bạn đừng nói như thế.
    – Không thì muốn nói thế nào?
    – Mình sợ bạn nghĩ sai.
    – Tôi có khi còn không hiểu tôi nghĩ gì, vậy mà cô còn biết tôi nghĩ gì, cô giỏi thật đó.
    – Bạn đừng như thế mà.
    – Tôi cần phải quan tâm không.
    – Mình chỉ đi cùng vì là sinh nhật Vũ thôi.
    – Việc gì phải nói với tôi. Cô làm gì là quyền của cô mà.
    – Bạn nghe mình giải thích.
    – Tôi có là gì để cô giải phải giải thích.
    – Mong bạn hiểu cho mình.
    – Tôi không muốn hiểu ai hết.
    – Mình sợ bạn suy nghĩ.
    – Sao lại phải nghĩ.
    – Mình xin lỗi thay Vũ.
    – Tôi không có lỗi để cho xin.
    – Sao?
    – Vì là….
    – Hả?
    – Mình lo cho P.
    – Thì sao. Tôi nghèo nhưng tôi không nhục. Không cần ai thương hại hết.
    – Nhưng… Hức…. Hức. – Nó gục luôn xuống bàn và khóc ngon lành.
    Giờ tôi không quan tâm. Tôi ghét nhất cái kiểu khinh miệt phân biệt giai cấp đó. Kể từ lúc thấy ánh mắt đó thì tôi căm ghét hẳn con người đó.
    Cô chủ nhiệm vào xin ít thời gian của giờ toán rồi lấy một tờ giấy ra tuyên bố.
    – Cô đọc tên ba đứa. Tên ai người đó đứng lên, chuẩn bị đồ rồi chuyển lớp.
    – Không có tao, tao cũng không he he
    – Các bạn Hương, Lan, Thuỳ sẽ chuyển lớp khác.
    – Dạ, ba con vịt Hương, Lan, Thuỳ đứng dậy.
    – Chuẩn bị xong chưa, ta đi thôi.
    – Vâng bọn em xong rồi.
    – Thôi đi thôi các cô nương.
    – Vâng ạ. Vừa đi theo cô chủ nhiệm vừa quay lại nhìn lớp khóc.
    Mới có mấy hôm mà như thế, chắc sau này cuối cấp buồn quá tự sát hết à.
    Vừa ổn định lớp lại một lúc.
    Cô chủ nhiệm lại vào xin ít thời gian.
    – Lại đi mất nữa hả cô. Sao đi nhiều vậy cô…..
    Cô ra hiệu im lặng rồi vẫy từ ngoài vào, là một thằng con trai. Tôi chỉ nhận xét một câu “công tử bột”.
    Bọn con gái bắt đầu nhao nhao lên:
    – Uầy trai đẹp. Đẹp trai mà thân thiện quá, không như ai kia. Chắc tao yêu mất rồi…. Bla… Bla
    – Tự giới thiệu đi em.
    – Chào cả lớp. Mình tên Trần Quốc Huy, mình mới chuyển về lớp mong các bạn tạo điều kện giúp đỡ mình. Lại một thằng mồm miệng đỡ chân tay rồi. Em nghĩ
    – Em tự chọn chỗ ngồi đi.
    – Dạ em ngồi kia, bàn 3 ý ạ. Nói rồi chỉ vào bàn phía sau Yến.
    – Ừ, cả lớp giúp đỡ bạn nhớ.
    Nó ngồi xuống phía sau Y, rồi có gọi hỏi Y gì đó.
    Y thì vẫn vẻ mặt lạnh băng thường có khi ở lớp không thèm đoái hoài tới cu cậu.
    Không biết là sẽ có thêm một thằng bạn hay một phần cho trò chơi lớn của tôi đây. Mà sao cũng được. Bạn cũng tốt mà kẻ thù cũng vui.
    Kế hoạch của tôi mới thực hiện mà đã xảy ra chuyện ngoài dự kiến khiến tôi phải bắt đầu trò chơi.
    Vào đầu giờ học có một đám kéo vào lớp em. Cầm đầu là thằng Luân, bọn nó vào trêu Y. Y càng bơ bọn nó càng làm tới. Rồi thằng Luân gằn giọng:
    – Mày tưởng mày xinh mà làm chảnh à. Được tao để ý là may cho mày lắm rồi đấy.
    – Tôi không thích anh. Biến đi
    – Không thích là được à. Biết đây là ai không. – Lại thằng le ve hôm trước ra đọc bài về tiểu sử và thân phận.
    – Tôi không quan tâm và cũng không cần biết.
    – Nhưng giờ em biết rồi đó. – Nó đưa tay vuốt má Y.
    Bốp mặt nó tối sầm lại vì ăn nguyên một cái tát thật lực của Yến.
    – Mày dám. Con chó
    Nó định vung tay tát lại nhưng em đã đứng ra túm lại.
    – À thằng này chưa biết sợ là gì à. Hôm trước chưa đủ sao.
    – Thì cũng tạm, nhưng chưa bằng đi matxa. Haha
    – Vào thịt bọn nó cho tao. – Thằng Luân khoát tay, mấy thằng kia định lao vào ăn mấy thằng bạn em.
    – Thằng nào động đến tao thì tao có thể bỏ qua. Nhưng bạn bè tao mà mất một sợi tóc thì coi chừng. – Em gằn giọng.
    Bọn kia thấy vậy thì dừng lại.
    Định mệnh đã yếu còn ra gió, bíu cả hai tay vào gỡ tay em mà không được.
    – Mày ngon bỏ tay tao ra.
    Em buông luôn nhìn khiêu khích.
    – Thì làm gì tao.
    – Thằng chó.
    Nó định vào ăn thua đủ với em.
    – Giáo viên tới chuồn thôi tụi mày. – Tiếng của một đứa nào đó.
    Nó ngưng lại, nó nhìn em cay cú.
    – Rồi mày cứ chờ đi.
    – Tao đang mong.
    – Mày sẽ phải khóc quỳ xin tao tha thôi.
    – Tao cũng sợ mày lắm ý. Haha
    – Mày, tao sẽ chăm sóc đàng hoàng. Để cho mày với tất cả đám bạn của mày biết tao là ai.
    – Bất cứ khi nào, ở đâu, bằng hình thức nào. Tuỳ mày hết
    – Mày ngon lắm. Lát xem mày qua nổi cái cổng trường không.
    – Được thôi, nhưng đừng bao giờ hối hận vì quyết định của mình. – Tôi cười khẩy thách thức.
    Vậy là không câu thêm được nữa rồi.
    Gọi anh Long kêu anh cho vài thằng đệ qua để tham gia.
    – Anh Long à. Cho mấy thằng đệ anh qua góp vui nhá. Cổng trường em 11h30′
    – Sao lại đệ. Cho anh qua với.
    – Lặt vặt anh qua làm gì.
    – Em chỉ cần mấy người bảo vệ bạn em thôi.
    – Ừ. Nhưng lần nào làm to gọi anh nhớ.
    – Còn tuỳ vào thái độ. Hahahahaha
    – Thằng này láo. Thôi lát anh cho người qua.
    – Ok.
    Bọn bạn nghe tới anh Long thì lắp bắp.
    – Anh Long báo đen hả.
    – À chắc thế. Anh có hình xăm con báo đen bên bắp tay trái thì phải.
    Cả lũ mặt tái mét. Thằng C bình tĩnh nhất hỏi:
    – Sao giờ mày mới kêu anh ý. Kêu sớm thì chả thằng nào dám động vào mày rồi.
    – Tao đã nói là tao có một trò chơi lớn mà. Tiếc là phải chơi hơi sớm.
    Cả bọn tái mặt với câu nói của mình, Cả lớp im lặng tới lúc về. Chỉ riêng Y vẫn ngồi thút thít:
    – Đừng đánh nhau mà P. Yến sợ lắm.
    – Không phải lo, P đã hứa là bạn thì P sẽ bảo vệ bạn và người thân của mình bằng bất cứ giá nào.
    – Nhưng.
    – P sẽ không sao đâu. Cười lên xem nào.
    Y cố gượng cười nhưng vẫn lộ rõ vẻ lo lắng.
    Trò chơi chính thức bắt đầu..
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 12:



    Hết tiết học, haizz lại phải động tay chân rồi. Định đi ra trước để không gây ảnh hưởng đến đám bạn, nhưng nào ngờ vừa ra đến cửa lớp. Cả bọn mấy thằng lại kéo thêm cả bọn con gái bọn nó kéo cả lớp theo em:
    – Mày định bỏ anh em à. Tao nói rồi anh em thì không bỏ nhau đâu.
    – Ơ. Đm bọn mày đi ăn tranh với bố à.
    – Hả.
    – Bọn nó không là gì với tao đâu, lâu lâu hoạt động chân tay cho dãn xương ý mà.
    – Đệch. Rồi lại bầm người như lần trước.
    – Đó là một phần của trò chơi thôi.
    – Mày nói rõ xem.
    – Lát xem rồi biết
    Lại có điện thoại của anh L.
    – Thằng đó gọi một thằng đại ca tới đấy. Thằng này cũng máu mặt còn là đối thủ với anh, chú liệu cho nó hết làm ăn giúp anh.
    – Bắt đầu hấp dẫn đó.
    Ha ha he he hai thằng cười như được mùa. Quên cmn mất là đang ở sân trường. Thằng C đập vai:
    – Mày sao thế hay sợ quá phát điên rồi.
    – Tao sẽ cho bọn mày xem phim thoả mắt.
    Ra cổng thì nó đang đứng đó rồi, em thản nhiên bước tới. Nhưng Yến kéo lại:
    – Bọn kia đông vậy, lỡ P bị làm sao thì thì….
    – Không sao đâu cô nương. Mà có sao tôi bắt cô đền bù là được mà. Ha ha
    Em kêu đám bạn cứ đứng xa đã, tiến ra tới nơi thì bọn nó quây em luôn, gần hai chục thằng, nhưng nhìn ẻo lả vler.
    Đang chuẩn bị thì có đám kéo tới nữa, một thằng mặt sẹo đi vào.
    – Em chào anh. Em là Tý, anh L cử bọn em tới.
    – Ờ thế thì chặn không cho thằng nào ra, vào thêm thì cứ cho vào. Ha ha
    – Vâng.
    – À mà mày đứng bấm giờ cho tao, với lại bảo vệ giúp tao đám kia, chỉ đám bạn.
    – Vâng.
    – Hôm nay ở trong vòng này sẽ có một bên ra về bằng xe cứu thương. Một là tao hai là bọn mày. Hiểu chứ.
    Bọn thằng Luân tái mặt nhưng vẫn to họng.
    – Vào làm thịt nó đi tụi bay.
    Cả đám bên đó lao vào em.
    Đúng là toàn bọn chó chỉ biết bợ đỡ với ăn bám sút qua đá lại mỗi thằng một hai phát là lằm im cmnl.
    Thằng Luân biết không chạy được nên cố lao vào ” chó cùng dứt giậu đây”. Thằng óc chó nó cứ lao thẳng vào em. Nhẹ nhàng né cú đấm như đuổi muỗi của nó co chân sút vào chân phải làm nó chúi người xuống rồi lại co chân về lên gối ngay mồm nó.
    – 5’12 Xong rồi anh. 16 Thằng. Thằng Tý lên tiếng. Giờ sao nữa anh
    – Lát đợi hết người lôi bọn nó ra chỗ vắng bẻ tay trái từng thằng cho tao. Rm nói nhỏ
    – Vâng. Giờ em hiểu sao anh L cũng phải nể anh 7 – 8 phần rồi.
    – Cũng thường thôi. Làm nhanh gọn không để liên quan tới tao nhá.
    – Dạ em hiểu.
    Em dẫm chân lên mặt nó rồi cười khinh bỉ.
    Đang quay đi thì có tiếng xe. Một đám đi vào, đám học sinh hiếu kì nãy đứng xem giờ dẹp hết sang hai bên cho bọn nó vào.
    – Thằng nào đánh em tao ra nông lỗi này.
    Bọn kia hướng về em. Nó cũng hướng về em nhưng chưa manh động, chắc vì thấy có cả đàn em của anh L.
    Thằng này là Hào, giang hồ có máu mặt với lại nổi tiếng ăn chơi nên đàn em theo nó không ít, đã gây nhiều phiền tái và đối đầu với anh L. Mình thì chả coi nó ra gì. Nhưng cũng phải nói là nhìn qua trông mặt nó cũng có toát ra một vẻ giang hồ thực sự
    Bao năm đi đánh nhau em nhìn qua thằng này là biết cũng có ít võ trong người. Nhưng thực sự em cảm nhận có thể sử đẹp thằng này. Nhưng còn đám bạn đằng sau nên:
    – Mày thấy đấy chỗ này không hợp. Em chỉ lo cho đám bạn thôi, với lại không muốn chúng thấy thực sự em như thế nào. Vì sư phụ có dạy cho những đòn rất hiểm, lại còn những đòn tra tấn khi đánh nhau học được, bọn nó thấy thì em sợ sẽ không còn bạn nữa.
    – Đi theo tao.
    Nó nói rồi lên xe phi trước. Em khoát tay gọi đệ của anh L kêu lấy xe. Quay qua đám bạn kêu không phải lo về hết đi rồi lên xe theo sau luôn.

    Tới một bãi đất hoang phía ngoại thành.
    – Mày em thằng L.
    – Là tao sao không?
    – Tao sẽ chôn mày ở đây.
    – Chưa biết ai chôn ai đâu.
    Nó lao vào định móc mà phải em thì em né người luôn sang bên, kết hợp lên gối ngay bụng nó và thêm một cùi trỏ sau gáy. Nó gục xuống lại lên gối ngay cằm nó. Nó bật ngửa người ra đằng sau, em thu chân bồi thêm ngay phát vào ngực. Lần này là thật lực lại thêm chính xác nên nó bị bật văng người ra đằng sau luôn. Từ từ tiến lại gọi thằng đệ của anh L kêu mang nước ra, em hất hết chai nước vao mặt nó thì nó tỉnh, đạp ngay đùi non nó, không gãy thì cũng dập xương đùi. Xong lật up người nó bẻ vặn luôn hai tay, nó chắc không còn sức tỉnh lại mà hét nữa.
    Nó gục hẳn rồi.
    – Hết phim giải tán. – Em tuyên bố.
    Tất cả tản ra đi về. Cả đám đàn em thằng Hào thì mặt cắt không còn giọt máu.
    Về đến nhà mà chán tưởng thế nào chứ thế này không đã tay. Rồi anh L gọi:
    – Gì vậy anh
    – Anh em mình phải liên hoan chú trở lại chứ.
    – Em chỉ chơi ít thôi, xong cũng thôi đi làm con ngoan trò giỏi.
    – Chú nghĩ thế là tốt, anh không ép chú, nhưng ta liên hoan đã
    – Rồi em tới đây. Lại sang đưa em ex ra thôi, vẫn ngon, chào bà chủ nhà rồi vít đi
    Tới quán bar của anh L. Anh đón ngay ở cửa:
    – Vào đi chú em. Chú chơi quả này hơi ác rồi đó.
    – Thì nó tự dây vào em thôi. Ha ha
    – Thôi vào nhập tiệc đi, nay anh em mình tới bến luôn.
    Vào bàn thì toàn là anh em của anh L, Quả này lại bết rồi.
    – Zô zô. Từ nay lại bớt đi một thằng ăn hại tranh khu của anh em mình rồi.
    Đang liên hoan vui vẻ với đám đàn em của anh L và anh ý thì ông già gọi. Có biến rồi đây
    – Vâng con nghe này sếp.
    – Mày vẫn nhớ tới ông già này à.
    – Ơ.
    – Mày về nhà ngay, có chuyện gấp lắm.
    – Chuyện gì thế sếp.
    – Nhanh lên……. Tút tút cmnr.
    – Vâng. Ax tắt cmn máy rồi.
    Đứng lên xin phép về trước thì bị níu lại, phạt thêm một chai ken mới được thả. Chạy luôn ra lấy xe phi về nhà. Về thì nhà làm gì có ai. Gọi cho mẹ luôn, may là bắt máy:
    – Có chuyện gì vậy mẹ? Sao bố gọi con về gấp mà nhà không có ai thế?
    – Mày về rồi à. Qua luôn nhà chú Lập đi.
    – Có chuyện gì thế ạ.
    – Tút…. Tút lại thế. Bực mình.
    Vào thì thất trước sân toàn xe là xe. Vào nhà thì đang tổ chức ăn uống. Mà nhìn kĩ lại thì là hội đồng ngũ của ông già đây mà. Em bắt đầu hiểu vấn đề. Chào hỏi mọi người rồi đi tìm ông già:
    – Bố gọi con về có việc gì thế?
    – Tao gọi về không được à. Không gọi mày có chịu về gặp thằng già này không.
    – Èo. Thí con bận chứ có phải chơi đâu. Mà là bố đẩy con đi đấy chứ ai.
    – Mày cứ chả treo, vậy tao thích gọi về có sao không.
    – Mà bố làm quá lên làm con phóng hục mặt về đây.
    – Tao thích thế.
    – Thế thì con chịu bố rồi.
    Định ngồi vào ké ông già luôn ai ngờ:
    – Đây mâm các bậc tiền bối. Ai cho mày ngồi uống cùng hả.
    – Thế con đi đâu.
    – Ra kia ngồi, mâm có mấy em gái đó.
    – Sao được ạ. Ngồi với gái thì uống gì ạ.
    – Gì nữa.
    – Con muốn uống.
    – Ra đất có bia đó.
    – Ơ nhưng mà….
    – Không ý kiến, ra kia.
    Đấy ông già em đấy, hai bố con nói chuyện mà như cãi nhau, để mọi người cừ nhìn cười cười.
    – Vâng. Lủi thủi đi ra ngồi bàn đã được chỉ định.
    Vừa ngồi vào mâm thì đứng cmn hình. Phía bàn bên có một con bé xinh éo chịu được. Mặt trái xoan, môi đỏ hồng chúm chím, tóc xoã quá vai, lại còn làm quăn nhẹ ở đuôi(em là em kết kiểu này). Lại còn quần bó, áo trắng học sinh nhưng đã sửa ôm sát cơ thể, nhìn 3 vòng mà tý xịt nước màu.
    Ủ ôi gái xinh vler mà sao nhìn lạ quá nhỉ. Hay đi lạc vào đây.
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 13:



    Đang lơ ngơ mải ngắm thì em ý nhào vào ôm ôm lắc lắc cánh tay trái.
    – Anh.
    – Ai nhỉ.
    – Em Thảo nè. Con gái bố Tâm ý.
    À nhớ rồi, ngày trước có chơi cùng nhưng mà ngày trước nó đen đen bẩn bẩn mà tự nhiên bây giờ. Chẹp chẹp
    – Lâu lắm rồi nhỉ.
    – Vâng lâu rồi không gặp anh.
    Bla… Bla một hồi thì em xin phép chạy ra ngồi với mẹ.
    – À có dùng điện thoại không, cho anh sđt.
    – 0167……. Số em đó.
    Móc em 1280 thần cmn thánh ra.
    – Liên lạc sau nha.
    – Vâng.
    Ngồi vào bàn mà chua xót cho phận đàn ông của mình. Vừa mâm mang tiếng trẻ con lại còn phải ngồi cùng 11 con vịt nữa chứ.
    Một con bé cũng bình thường (không phải lacoste) lấy một lon ken mở. Xong nó chìa lon ken ra trước mặt em, em vẫn giả ngu không hiểu.
    – Ơi.
    – Của anh này.
    – Hả, gì?
    – Anh uống đi chứ. Hay là không biết uống.
    Cả nhà cười ầm. Ông già và chú Lập thì lắc đầu cười cười:
    – Uống hạn chế thôi con trai. Mày mà uống hết phần các bô lão thì liệu đấy.
    – Con đâu muốn uống đâu, tại có người đẹp mời đó chứ.
    – A, thằng này được.
    Đã thế thì triển khai thôi.
    – Ừ, cứ để anh.
    Em khui lon bia cho ra cốc, (cái loại cốc to mà cả đá nữa là vừa đẹp một lon ý) làm hơi hết luôn, con bé kia mặt biến sắc luôn. Vậy là có đà, em gom luôn hết bia của hai bàn vào chiến.
    Vâng, vậy là dũng sĩ diệt mồi là em, đã ngồi lủi thủi 12 lon bia, lại còn ké được 300ml rượu. Uống cho bọn con gái không dám ho he gì luôn. Nhưng không dám thêm nữa vì toàn người quen.
    Cuối cùng cũng tàn, chào và xin phép mọi người về trước. Về đến nhà thì ông già ngồi vào bàn chè.
    – Vậy mục đích lần này gọi con về. – Em hỏi luôn khi vừa ngồi vào.
    – Thì cho mẹ mày gặp con trai là chính mà.
    – Đã làm con cuống lên phi về, lại còn lừa con là có cạ nữa chứ.
    – Chẳng qua lần này….
    – Vậy lần này sao ạ.
    – Thì mấy lão kia khoe con gái suốt, lại kích tao nên tao gọi mày về cho biết mặt.
    – Sao bố thích gài con vậy.
    – Mày không qua nổi bố đâu.
    – Sẽ không có lần sau đâu ạ
    – Lần sau sẽ khác. Ha ha
    Lại chuyển chuyện khác.
    – Mày vẫn nhớ con bé Thảo con chú Tâm đấy chứ.
    – Có, nhưng sao ạ.
    – Nãy thấy hai đứa nói chuyện gì thế.
    – Chỉ nói hỏi thăm qua loa thôi ạ.
    – Tao chấm con bé rồi đó, mày lo đi.
    – Không.
    – Mày nói thế à.
    – Không là không. – Tôi gằn
    – Thôi tao không ép. – Chắc thấy tôi vẫn chưa quên chuyện cũ.
    Ông già chuẩn bị nói gì đó, trở về giọng nghiêm túc.
    – Thôi tôi vào vấn đề chính đây.
    – Có chuyện gì quan trọng vậy ạ.
    – Hai ông bà già này sẽ lo cho mày một quán coffe ở trên đó. Cho mày quản lí, lợi nhuận thì cho mày, lỗ thì tự bù, làm quản lí lấy kinh nghiệm luôn sau này về tiếp quản của chúng tôi. Nhưng không phải là làm qua loa nhớ, phải biết phấn đấu gây dựng nó, chúng tôi biết anh còn tiền nhưng nếu thua lỗ cũng chẳng được bao lâu đâu. Đây là tự lo cho cuộc sống của anh thôi, từ lúc ấy thì cũng cắt luôn trợ cấp. Tự lo cho bản thân đi.
    – Vâng, con biết rồi.
    – Thôi về đó chuẩn bị đi. Nhớ hết lời bố bặn đấy.
    Thế này có phải giúp đâu, cố ý trói buộc tôi ấy chứ. Lại con tự lo từ lúc nhận quán là để hạn chế ăn chơi tiêu pha chứ có gì đâu. Thôi quả này đời tàn rồi. Đành cố gắng chơi nốt cho tới hôm ấy vậy.
    Lết thân ra khỏi nhà, lên xe quay về HN luôn.
    Về nhà leo luôn lên giường, định ngủ thì thấy cộm ở túi quần. À quên chưa bỏ điện thoại ra, móc ra xem thì.
    312 Cuộc gọi nhỡ. Clgt ??? Mà chắc là bọn bạn muốn hỏi thăm thôi, kệ đó đã
    Lại có cuộc gọi tới, là Y, thôi thì nghe vậy.
    – Có chuyện gì để mai được không.
    – Ra đi mình đợi dưới cổng. Không ra mình không về đâu đấy.
    Lại tắt máy. Thế là lại lồm cồm bò dậy.
    Mở cổng đi xuống thì Yến đang đứng đó. Mắt đỏ cả lên sưng húp, chắc khóc nhiều lắm. Y thấy tôi ra thì chạy vào ôm luôn thút thít. Tôi cứ đứng như vậy cho Y ôm, mặc cho khóc. Lâu sau thì thôi khóc, vẫn không buông tôi ra mà ngước lên nhìn, lúc này nhìn Y thấy thương lắm:
    – P biết mk lo thế nào không. P mà làm sao mk biết sống sao.
    – mk tự biết lo cho mình mà, Nhi về đi muộn rồi.
    – Sao P cứ giữ mãi như vậy. Chuyện gì trong quá khứ thì cũng đã qua rồi. Nếu anh không thể xoá đi kí ức ấy thì hãy để em thay thế vào chỗ của nó đi . ( Ax anh em luôn)
    – P xin lỗi. Nhưng không thể.
    – Anh ác lắm. Hức hức
    – Về đi không nhà lại lo.
    – Em không về, cũng không cần anh quan tâm kiểu ấy.
    Mình đi luôn vào nhà. Gọi cho thằng C kêu qua đưa giúp Nhi về nhà.
    Xin lỗi em, nhưng thực sự anh không đáng để em yêu…….
    Vậy đó, nhưng mãi không sao ngủ được. Dậy làm một ly coffe đen không đường, lấy luôn điếu ba số ra hút. Em hút thuốc, nhưng không nhiều chỉ là khi cảm thấy không vui thôi. Thuốc và coffe, hai thứ đắng ngắt nhưng khi kết hợp sẽ cảm thấy ngọt khi vừa hút xong một hơi rồi nhấp một ngụm coffe. Cái vị ngọt khi coffe vừa chạm đầu lưỡi, rồi từ từ lại đắng ngắt. Không biết sao nhưng nó luôn là liều thuốc cho tôi mỗi khi nghĩ về em, “người con gái anh từng yêu”.
    Em có nhớ không cô bé của anh? Cái ngày mà định mệnh ấy, em đã cứu anh nhỉ? Một cô bé nhỏ nhắn, đễ thương mà lại đứng ra cản mấy thằng lớp trên để cứu anh. Mà anh có cần ai giúp đâu, đang cố gây sự để đánh nhau mà em lại làm thế. Nhưng vẫn cố vai diễn để cho em cứu, để mang ơn em, để có dịp làm quen. Nhưng em ơi, bọn nó có nể nang gì con gái đâu. Suýt chút nữa thì em bị đánh vì anh đó. May là lúc ấy anh kéo em chạy đi đó. Lần sau thì ngoan dùm anh nha. Đó là lần đầu anh cầm tay con gái, dắt em chạy mà em sao chạy chậm vậy, làm anh kéo cũng mệt đó. Chạy thoát nhìn mặt em bơ phờ ngộ ngộ làm anh bật cười luôn đó chứ không phải là dở hơi trêu em như em nghĩ đâu.
    – Sao anh hâm vậy, định đứng để cả đám nó đánh vậy à.
    -…
    – Mà sao anh kéo tôi chạy dữ vậy. (Không kéo để em ăn đòn vì anh à)
    -…. Chẳng nói gì vì lúc ấy anh đã say nắng một cô bé rồi.
    – Anh điên hả, sao không trả lời tôi.
    -….
    – Á mà bỏ tay ra, đau hết tay tôi rồi.
    – A mình xin lỗi. Vội buông tay em ra.
    – Đỏ hết lên rồi. Hu hu
    – Thôi cho mình cảm ơn và xin lỗi. Được chưa.
    – Chưa, không thành tâm gì hết.
    – Sao nữa.
    – Từ giờ anh phải làm oxin cho tôi. Tôi nói gì anh cũng phải nghe.
    – Không thì sao?
    – Anh là con trai. Anh phải chịu trách nhiệm.
    – Ax trách nhiệm gì ở đây.
    – Được rồi tôi không cần anh làm được chưa. Hu hu(ặc khóc chứ, tôi sợ chiêu này lắm)
    – Được rồi. Làm là được chứ gì.
    – Anh nói rồi đó. Lại cười tươi luôn
    Vậy là từ hôm đó em bắt anh làm oxin cho em luôn nhỉ. Đi đâu ra ngoài làm gì em cũng hành anh. Bắt tặng quà đầy đủ những ngày lễ, cả không phải lễ em cũng đòi quà mỗi khi có hứng.
    20 – 10 Năm ấy, lớp 8 em nhỉ? Anh cũng đã chuẩn bị quà cho em mà.
    Đầu buổi học anh mang quà sang cho em nhưng đã có một đám khác. Đi đầu là một thằng khá bảnh, mà nghe nói là cũng ngoan ngoãn hiền lành lại học giỏi nữa chứ.
    Nó đưa ra một bó hoa hồng nhỏ, một hộp quà.
    – Mình tặng bạn.
    – Gì vậy?
    Anh có thấy ánh mắt em nhìn anh.
    – Mình thích bạn từ lâu lắm rồi, bạn dễ thương lắm.
    Cả bọn reo hò cổ vũ.
    Anh đứng từ một góc trong lớp nhìn thằng đó tặng quà em, trong lòng anh hồi hộp lắm, muốn em không nhận. Và anh nhận ra anh thực sự cần em, sợ mất em lắm.
    – Nhưng em đã không nhận nó. Chạy thẳng ra kéo tay anh lôi anh chạy ra khỏi trường đến cây cầu ấy. Anh cố ý chạy theo thôi chứ em sao kéo được anh như thế.
    Tới nơi em không nói gì, quay lại ôm luôn anh. Úp mặt vào ngực anh khóc luôn chứ.
    Em ôm lấy anh khóc ngon lành. Anh cũng ôm lại em để cho em khóc thoả trong vòng tay anh.
    – Vậy giờ sao đây.
    – Anh còn hỏi nữa à.
    – Sao em lại không nhận lời nó.
    – Vì…
    – Vì sao?
    – E… Em.
    – Em gì?
    – Em….
    – Nói anh xem nào.
    – Em yêu anh. Đồ dễ ghét. Em hét toáng lên. Xong mặt đỏ lựng, nhìn yêu quá.
    – Anh không nghe rõ, nói lại xem.
    – Hứ. Không nghe thì thôi.
    – Vậy thôi nhá.
    – Á. Hức hức. Lại khóc à.
    – Anh cũng yêu em. Cô bé hay khóc của anh. Nhưng nhớ là chỉ được khóc với anh thôi đấy, để anh có thể dỗ dành em, anh không muốn em khóc bên ai nữa đâu đấy.
    – Ax vậy anh muốn em khóc lắm hả?
    – Không thực sự em khóc anh cũng đau lắm chứ. Nhưng anh hiểu em mà… Cô bé của anh.
    – Dạ. Mà sao anh thấy có người tán em mà không chịu làm gì hết vậy.
    – Anh muốn tôn trọng quyết định của em thôi. Mà chắc giờ nó buồn lắm đấy.
    – Thế nếu em nhận lời thì giờ anh sao?
    – Thì anh sẽ cũng rất buồn. Nhưng sẽ cố gắng chúc phúc cho em.
    – Anh hay quá ha?
    Cứ như vậy. Anh bên em hai ta như hình với bóng. Đã có lúc em nói:
    – Anh sẽ mãi bên em như vậy chứ?
    – Anh sẽ như thế này, cho tới khi nào em sẽ không còn cần anh.
    – Em sẽ mãi cần anh để anh phải luôn ở bên em.
    Em nói vậy nhưng sao có thể thay đổi dễ dàng vậy.
    Ngày hôm ấy. Một ngày hè chuẩn bị vào lớp 9. Chưa được một năm mà. Em đi cùng anh đi ăn kem nhưng em không ăn như mọi ngày, em đã nói những lời mà anh không thể quên.
    – Chúng ta chia tay đi. – Em nói mà mặt không chút cảm xúc.
    – Cho anh lý do được chứ?
    – Tôi không còn muốn bên anh nữa.
    – Anh đã làm gì sai. ?
    – Không chỉ anh mà hai chúng ta đều sai. Cả hai chưa đủ chín chắn. Hai chúng ta không phải tình yêu mà chỉ là do ngộ nhận của hai đứa trẻ con.
    – Sao lại không? Anh yêu em là thật, anh biết những thứ anh làm mà.
    – Anh có nhưng tôi không. Đó chỉ là một trò chơi với tôi không hơn không kém.
    – Trò chơi.
    – Phải. Với tôi chỉ là một trò chơi.
    – Vậy em sẽ xa anh.
    – Tôi đã quyết định rồi. Giờ tôi không cần anh nữa.
    – Sống tốt nhé. Đừng suốt ngày mít ướt nữa.
    – Anh không cần lo. Mà cũng không có quyền bắt tôi phải như thế nào.
    – Ừ. Anh có còn quyền gì đâu nhỉ.
    Ngẩng mặt lên trời cười cay đắng. Có lẽ thực sự tình yêu của hai chúng ta với em chỉ là thoáng qua, như một trò chơi của một cô bé cấp 2 . Nhưng đối với anh nó đã là tất cả, tất cả đối với anh…
    Đã chia tay được 6 tháng rồi nhỉ. Thời gian qua anh đã sống trong mù quáng. Nhưng anh nhận ra rồi, sống như thế thì chả thay đổi được gì hết. Anh sẽ thay đổi…
    Anh đã, đang và sẽ cố. Cố gắng quên đi em, mối tình đầu của anh. Anh sẽ không khóc, vì dù sao em cũng đã cho anh cảm nhận được một chút gì đó gọi là yêu. Nhưng một chút đó cũng là quá đủ rồi. Anh sẽ quên đi em, nhưng tình cảm của anh sẽ mãi lưu lại, chắc sẽ không quên được đâu.
    Anh buông tay rồi đấy, em đi đi…. Gửi em cô bé từng là của anh.
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 14:



    Cả đêm tôi mất ngủ. Mà lại dậy sớm vì quen giấc rồi, 3h30’ngủ mà 5h đã dậy rồi. “Thế này thì sống làm sao” muốn hét lên thật to như thế nhưng sợ tập thể khu trọ sang đạp cho thì chết, mới 5h mà
    Lết xác dậy tắm rửa luôn. Tắm vào cảm thấy thoải mái sảng khoái thật, cũng giúp vơi bớt cái cảm xúc ngày hôm qua.
    Bước ra cửa vươn vai hít sâu một cái, quay qua thấy Hà, nhưng Hà lại lạnh lùng bước qua tôi. Hụt hẫng, cô bạn của tôi chẳng hiểu có chuyện gì lại như vậy. Nhưng chắc vì chuyện đánh nhau hôm qua thôi. Tránh dây dưa với tôi càng ít càng tốt cho Hà thôi.
    Vào sân trường thì nghe một thằng đang khua chân múa tay ngay góc cổng gần phòng bảo vệ:
    – Thằng P đó chẳng qua chỉ là dựa hơi anh chị chứ solo tao cho ra bã.
    Đám bạn nó nhìn thấy em nên chuồn dần, thấy có biến nó quay lại nhìn thấy em thù lắp bắp;
    – An… Anh P.
    – Gì thế, tao này cho ra bã đi.
    – Em chót dại lỡ mồm, anh tha cho em. – Nó tự vả luôn mới hài chứ.
    – Mình bằng tuổi mà, xưng hô thoải mái đi.
    – Em không dám.
    – Thôi cút đi. Đánh mày mang tiếng tao ra. – Nó nghe thế cúp đuôi chạy thẳng.
    Rối bước về lớp thì trên dọc đường toàn nghe bàn tán:
    – Đừng động vào nó, chơi với cả đám đầu gấu đó. – Một thằng đang chém với mấy đứa bạn.
    – Kìa nó đó, một mình đánh đám anh chị lớp 12 đó.
    – Phải nó không, trông như vậy mà. – Một đôi trai gái đứng ở góc phòng học tán phét.
    – Vân vân và vân vân…..
    Chỉ toàn là tiếng xì xào, bàn tán rồi chỉ trỏ vào tôi. Cũng bình thường, ngày bé tôi đã quen với điều này rồi.
    Bước vào lớp là không khí im lặng bao trùm cả lớp. Cảm tưởng như cả tiếng thở cũng hạn chế. Trách ai bây giờ, lỗi của tôi mà, ai lại muốn gây chuyện với một thằng ham đánh nhau mà lại chơi với cả XHD như tôi chứ. Tự mỉm cười chua trát trách bản thân.
    Yến lạnh lùng với tôi, chắc coi như tôi không tồn tại vậy. Cũng tốt thôi, quên anh đi nhé.
    Duyên thì từ ngày bị tôi mắng cũng không dám tới gần tôi nữa. Càng tốt
    Đến cả đám thằng C và hội đực rựa kia cũng không đả động gì đến tôi.
    Lỗi của mình mà.
    Vì hầu như lúc nào tôi cũng trưng bộ mặt lạnh ra, mà chắc ai nhìn thấy cũng hiểu là tôi đang muốn một mình, đừng làm phiền.
    Đôi lúc quá cô đơn muốn có ai đó ở bên, tôi lại gọi cho mẹ, chỉ gọi mà không nói gì, chỉ muốn có cảm giác ai đó quan tâm thôi, và mỗi lần như vậy tôi lại lấy lý do là “chắc bị đè vào bàn phím lên nó tự gọi”, không biết me có biết tâm sự của tôi không chỉ thấy mẹ đều nghe máy, nói những lời hỏi han, và răn dạy tôi.
    Cứ như vậy cả tuần trôi qua. Vẫn cô độc tất cả thời gian trong ngày. Chỉ khi về đêm thì có coffe và thuốc lá làm bạn. Hôm nay cuối tuần lên muốn thay đổi không khí, đi ra quán coffe thì hai vk ck nhà anh L đang ngồi diễn phim tình cảm nản đi luôn ra ngoài, rự dưng muốn đi dạo.
    Đành tản bộ đi theo một con đường không xác định, cứ bước thôi. Thả hồn ngắm dòng người qua lại, nhiều lúc thấy những cặp đôi đi trên đường mà lại nghĩ về em. Người cho anh hi vọng vào tình yêu và cũng chính em lại huỷ đi hi vọng đó. Để giờ đây anh không dám mở lòng với ai.
    Vẫn thả hồn như vậy dảo bước với điếu thuốc trong tay. Không biết đã là điếu thứ bao nhiêu và đang ở đâu. Em chợt khưng lại vì phía xa hình bóng ấy, đúng rồi nhưng kia là..
    Là Yến, em đang tay trong tay với thằng Dũng. Cảm giác của em như mất đi một thứ gì đó. Không phải là như là thằng trẻ con mất đi một thứ đồ chơi, mà cảm giác nó to lớn quý giá hơn. Nhưng dù gì Dũng cũng là học cùng mình, cùng em và anh cũng tạm thời xác định là nó là người tốt, nó có thể chăm sóc cho em, ít nhất là hơn anh.
    Vậy là em đã tìm được một nơi nương tựa. Đó không phải là anh, nhưng bên người mà anh có thể tin tưởng là anh cũng yên tâm rồi.
    Lúc ấy tôi đã nghĩ như vậy. Nhưng hoàn toàn sai lầm…
    Vậy cũng tốt, anh không đem lại được cho em cái gì nhưng hãy để anh bảo vệ em từ phía sau. Hãy sống thật hạnh phúc nhớ, vì bên anh sẽ không được như vậy đâu…
    Có lẽ tôi đã tự tách mình vì trò chơi mà tôi tạo ra rồi. Không bạn bè không người tâm sự.
    Để hết cái cảm giác này tôi liền đi sapa một tuần để thoải mài thư dãn đầu óc.
    Về đến nhà lại cái không khí ngột ngạt và cảm giác cô đơn ấy. Đi tìm anh L luôn nhưng anh và chị đã đi du lịch ở Nha Trang rồi. Thế là đi luôn vào bar, uống như chưa từng được uống, bước ra khỏi bar mà đứng vững cũng khó. Lấy xe về nhà, đang đi chậm chậm vì hơi say 65 thôi nhá. Thì bỗng từ đâu có một con sh đi sát bên rồi đạp thẳng đầu xe em. Vì đang say nên đo đường luôn, đang định bò dậy thì bọn nó quay lại, hai thằng ml nó thấy em đuối thì ra sức đạp đánh, em thì vừa vì say vừa vì cú ngã nên chỉ biết chịu trận. Thành ra đau lại cành đau, đỉnh điểm là một cú sút vào mạn sườn bên trái làm em ôm luôn bên đó ôm quằn quoại và một gậy vào tay trái luôn.
    Tỉnh dậy trong bộ quần áo bệnh nhân, người đau ê ẩm.
    Một lúc thì có một cô đi vào, cô chắc trung tuổi ăn mặc khá sang trọng, vào thấy mình tỉnh thì nói.
    – Cô thấy cháu lằm ở đường lên gọi xe đưa đi viện luôn. May là cháu không bị gì nặng, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi. Nãy bác sĩ tìm trong đồ cá nhân của cháu không thấy gì nên cô chưa gọi được người nhà cháu. Tiền viện phí và thuốc thì cô trả rồi. Cứ nằm đây mai ra được rồi. Giờ đọc sđt bố mẹ cô gọi cho.
    – Bố mẹ cháu thì cháu không muốn cho biết, giờ lại không có ai thân thích.
    – Vậy à, tội cháu quá
    – Cô xin ra luôn giúp cháu mai cháu còn đến trường.
    – Bị nhẹ thật nhưng bây giờ như thế này cháu đến trường làm gì?
    – Cháu mới xin nghỉ một tuần rồi, không đi không được. Thôi cháu xin phép, mà cháu không nhận không đâu. Cô cho cháu địa chỉ và hoá đơn, cháu sẽ mang tiên trả cô.
    – Tiền nong gì nữa. Đây là cô muốn giúp.
    – Không được. Cháu không muốn thế. Cô giúp cháu như vậy là quá đủ rồi.
    – Ừ. Vậy địa chỉ đây.
    – Vâng vậy chào cô, sẽ gặp lại sớm thôi.
    “Đến để diễn thêm một màn kịch, và làm cú chốt cho trò chơi” Em thầm nghĩ
    Ngày hôm sau thức dậy lấy băng, bột cuốn cánh tay trái lại, vẫn không chử động mạnh được may là tím thôi nhưng làm thế này mới có trò vui.
    Vẫn đến trường, vừa vào qua cổng thì tất cả ánh mắt hướng về em. Mạc kệ cứ bước tiếp.
    Toàn là tiếng bàn tán, chỉ trỏ tôi.
    Có việc loz gì thế nhỉ? Sao vẫn là mình, chỉ có chuyện đánh nhau đã hơn tuần rồi mà.
    Thôi kệ mẹ hết đi, đi thẳng lên lớp.
    Vào lớp về chỗ ngồi thì mấy thằng bạn vào luôn nhìn em rồi nói.
    – Sao tay chân mày bị như thế này?
    – Không sao, xoè xe thôi.
    – Mày như thế này không nên tới lớp.
    – Sao có chuyện gì thế. ?
    – Thì có đám muốn tìm đánh mày.
    – Bọn nó là đứa nào?
    – Bọn nó là đám lớp 12 chơi cùng đám thằng hôm trước mày đánh ý. Ngay hôm đầu học chính bọn nó kéo tới tìm mày luôn.
    – Thằng Vũ thì nói là có thù oán gì với mày đó nên nó cũng tìm mày tính sổ.
    – Thằng Dũng thì bị Yến lợi dụng để kích mày, nhưng mày không làm gì nên Y đá nó, giờ nó quay sang căm mày nên nhập hội bọn kia, lại kéo theo cả thằng Tùng nữa.
    – Rồi bọn nó tìm mày không thấy nên gây sự ở lớp đánh bọn tao. Lúc này em mới để ý, cả bốn thằng mặt mày, tay chân toàn vết thâm tím. Đm bọn khốn này
    – Mày cẩn thận đi, bọn tao biết mày đánh nhau giỏi nhưng dù sao bọn nó vẫn rất đông mà mày lại bị như thế này.
    – Chết rồi bọn nó xuông đấy.
    Em mặc kệ, mấy thằng bạn đã vì em mà chịu đòn rồi. Ngồi thản nhiên lấy điếu ba số ta hút. Em muốn để làm một lần cho kết thúc đi.
    – Hay mày gọi anh L đi.
    – Việc tao gây ra nên tao sẽ là người kết thúc. Tao làm bọn mày chịu thiệt rồi, giờ đến tao.
    Bọn nó đi vào, giờ điểm mặt xem nào. Toàn bọn lạ mặt, nhưng nhìn mấy gương mặt kia em thấy thất vọng nặng nề, thằng Dũng, Tùng và cả thằng Vũ (thằng mà em đoán là người yêu Duyên ý), mà sao hai thằng kia, thằng Dũng em tưởng là người tốt mà trao Yến cho nó vậy mà.
    – Giờ mày cũng chịu ra rồi, không lẩn nữa à.
    Em chả nói gì, cầm điếu thuốc lên rít.
    – Bố nói chuyện với mày đấy.
    Mặc kệ nó. Giờ em cũng muốn khích để bọn nó lao vào cho em cái cớ tự vệ.
    – Đcm thằng ml này mày vẫn vênh nhỉ, để bố cho mày chết cmm luôn. Lên đi bọn mày
    – Bọn mày dám. – Chung, Đăng, Nam, Sơn bốn thằng nó đang đứng cản bọn kia.
    – Cái gì đây, làm trò à.
    – Muốn đánh nó thì phải qua được bọn tao.
    – Vì sao? Tao đập bọn mày chưa đủ à.
    – Vì nó là bạn tao. – Cả 4 thằng cùng đồng thanh
    Bạn ư, bọn nó vẫn coi tôi là bạn? Tôi đáng sao?
    – Bọn mày đã như thế kia lại còn bênh nó, muốn chết theo nó à.
    – Kệ mẹ bọn tao, anh em bọn tao chịu chung cũng chả sao.
    – Bọn mày không phải đánh, bọn nó muốn tao mà. Để tao cho bọn nó nhớ ngày hôm nay suốt đời. – Em nói, giọng lạnh lùng hết cỡ
    – Mày điên à. Tay mày như thế kia.
    – Không phải lo cho tao. Ra đóng cửa lại, chỉ cần bảo đảm không thằng nào ra được là ok.
    – Thằng chó nay muốn chết thật à. –– Đám bọn nó cười như được mùa. Sẽ biết thôi, vì hôm nay tao có quà cho chúng mày..
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 15:



    Lần này là vì những người đã coi tôi là bạn. Lôi một cây tuýp nhỏ nhét hết vào phần bó bột, rồi lôi cây police baton ra cây baton này mua bên nhật thép nguyên chất, lại phủ ngoài ghồ ghề bằng lớp kẽm khắc hình rồng, không phải chỉ vì đẹp đâu, chủ yếu tăng sát thương thôi. Cây baton này từng là vũ khí yêu thích của em, và cũng là loại vũ khí cận chiến mà sư phụ chỉ dạy tận tình nhất. Đáng ra là một đôi nhưng vì tay kia như thế nên cho nó đi một mình vậy.
    Tới lúc này bọn bạn đã ra chấn thủ ở cửa. Còn đám bọn kia khì đã hết hổ báo.
    Bọn kia thấy em lôi cây baton ra thì ngơ luôn. Hoá ra cũng toàn bọn nhát chết chỉ biết ăn theo bầy.
    – Bọn mày sợ đéo gì nó. Tao mới rồi tay trái nó ăn một gậy, hông nó thì cũng vẹo cmnr có mỗi cây kia thì cũng không thay đổi được gì đâu.
    Em là em đợi câu này thôi. Quay ngay ra tìm thằng vừa nói.
    – Vũ à. Tao đang tìm mà mày lại vác xác đến tận nơi rồi, hôm qua cắn tao sướng giờ mày chuẩn bị đi.
    – Mày tối qua ăn đòn chưa no à.
    – Tối qua tao say quá không tiếp được thất lễ quá.
    – Có thay đổi được gì không khi chỉ có một tay và đang thương tích đầy mình.
    – Tao sẽ cố thôi, khách đến phải tiếp chứ.
    Em từ từ lôi cái băng tay ra, lấy nốt cây baton kia cho đủ cặp. Lần này cho hết chuyện luôn đi. Sau thì cho cái tay nghỉ ngơi dài hạn vậy.
    Chỉ thẳng mặt hai thằng Tùng Dũng nói:
    – Tao nể vì từng coi hai thằng mày là bạn nên tao cho hai sự lựa chọn. Một là đi ra ngoài rồi coi như chưa có chuyện gì sảy ra vẫn là bạn học bình thường. Hai là tao sẽ dùng nốt chút gọi là bạn với bọn mày để đưa mày đi viện.
    Thằng Tùng nghe vậy thì lùi dần ra ngoài.
    Thằng Dũng thì không như vậy, nó còn câng mặt lên rồi đi lên đầu đám:
    – Mày đừng có mà doạ tao. Tao thách mày luôn đấy.
    Em lao vào nó vụt ngay mạn sườn bên trái, tay phải em thì cho ngay bắp tay phải nó. Nhẹ nhàng bồi thêm một đạp vào bụng làm nó bật ngửa người về đằng sau xong gục luôn.
    Đám còn lại thì toàn cũng chỉ mổi thằng một hai vụt là gục cmnr.
    Chỉ còn thằng Vũ đang đứng ở góc cửa, thấy em nhìn nó thì nó định chạy nhưng mấy thằng bạn đã cản lại. Nhìn nó cười khẩy:
    – Sao vậy mày. Chơi chứ
    – Em xin anh tha cho em. Nó quỳ xuống luôn
    – Đánh mày chỉ làm bẩn tay tao thôi. Tao hôm nay tha mày, nhưng lên nhớ là ngoài kia bọn nó không hiền như tao hôm nay đâu. Nhìn nó cười khẩy một cái rồi quay về chỗ.
    Nhưng đời đéo như mơ mà. Chó cắn trộm thì mãi cũng vẫn chỉ là chó cắn trộm mà thôi.
    Nó rút ra một con dao bấm nhỏ rồi lao lên găm thẳng vào phần hông của em. Đau không diễn tả nổi. Em khuỵu chân xuống thì nó đến bên ghé sát tai em nói:
    – Tao không dễ thua thế đâu. Không thua trước một thằng như mày đâu.
    “Thằng như mày” em ghét nhất kiểu nhận xét mình như thế. Gồng người đưa tay trái chộp thẳng cổ họng nó. Tay phải móc lên ngay bụng làm nó chỉ kịp hự lên một cái. Dùng tay phải túm gáy nó vít xuồng làm một sút vào ngay mồm nó. Thả tay ra cho nó ngửa ra sau thì co chân đạp vào giữa ngực nó, không thật lực nhưng đủ để nó văng chở lại cửa.
    Kết thúc rồi em trở về chỗ ngồi nghỉ luôn. Nhờ một thằng đang đứng hóng ở cửa đi mua giúp non cofe rồi ngồi hút thuốc.
    Đang ngồi xem lại vết thương thì có giáo viên đi vào. Là bác S may cho mình quá, mà cũng không hẳn, bác đã dặn không đánh nhau từ hôm đầu rồi.
    – Lại đánh nhau à thằng cháu. Chưa bỏ đi tật này được à?
    – Cháu tự vệ thôi. Chứ từ lần ấy thì cháu thôi rồi.
    – Ừm, vậy để bác.
    Bác S quay qua bọn nó nhìn mặt từng thằng:
    – Lập bè kết phái đi đánh nhau à?
    – Em xin thầy, thầy tha cho bọn em.
    – Các cậu từ mai không cần đi học ở trường này nữa.
    – Em xin thầy, bọn em lỡ dại.
    Cái gì thế bác S đuổi học luôn cả đám kia.
    – Sao dễ vậy bác. Đuổi học 20 thằng chứ ít đâu bác?
    – Cứ hỏi bố mẹ cháu thì biết.
    – Mà thôi bác tha cho bọn nó, có thằng Vũ kia thì đáng bị đuổi thôi.
    – Vậy thì cậu Vũ, còn lại xuống phòng y tế, xong lên phòng gặp tôi.
    – Cháu thấy hơi lạ rồi đấy.
    Mượn luôn máy thằng Đ bấm số gọi cho bà già.
    – Alo. Ai đấy?
    – Con trai mẹ đây, mẹ không nghe ra giọng con à.
    – Mày giỏi nhỉ, cả tuần mẹ gọi cho mày không được hoá ra là đổi số để tránh hai thằng già này à?
    – Giờ không quan trọng, cho con hỏi đã.
    – Hỏi gì?
    – Nhà mình bố mẹ làm gì vậy, sao bác S kêu con tự đi mà hỏi bố mẹ?
    – Mày giỏi nhỉ, bố mẹ làm gì cũng không biết.
    – Vâng con xin lỗi nhưng tại bố mẹ không nói đó chứ.
    – Mày không hỏi mẹ nói làm gì? – Ax thế nữa
    – Vậy nhà mình có những gì vậy. Sao lại liên quan cả đến trường con.
    – Tối về nhà, mai xin nghỉ để tôi nói nói qua điện thoại không tiện.
    Lại còn đợi về mới biết nữa hả mẹ làm em tò mò rồi đấy. Thôi kệ xử lý thiệt hại đã.
    Thôi tay trái giờ buốt tận óc. Chắc quả này nó phải đòi nghỉ cả tháng mất. Còn vết dao nữa.
    Vết dao này nhỏ với lại cũng không sâu lắm, không ảnh hưởng đến nội tạng, nếu là lúc bình thường thì tự khâu được nhưng giờ thì khó đấy.
    Đành kêu gọi chợ giúp vậy:
    – Lớp mình ai biết khâu vết thương không?
    – Không biết. Gần như cả lớp đồng thanh vler.
    Yến và Duyên đều có vẻ muốn giúp nhưng chắc vẫn xấu hổ vì nhưng việc đã qua lên không dám ý kiến.
    Hết cách rồi.
    Mượn máy thằng Đ bấm số goi anh L:
    – Ai đây?
    – Em P đây.
    – Vậy có việc gì thế cu?
    – Anh xem có ai quen biết mà biết sơ cứu với khâu ở gần trường em không, kêu vào lớp em hộ chút việc.
    – Để anh….
    – Chị có đó. – Chị dâu nhảy thẳng vào nói.
    – Vậy chị giúp em.
    – Lớp nào để chị kêu nó.
    – Lớp 10a2.
    – Ừ lát là nó qua đó.
    Thấy một con nhỏ chạy như vịt tới cửa lớp em, nhưng cứ thấy lấp nó ở ngoài. Gọi lại chị dâu:
    – Chị nhờ cái con vịt đó hả?
    – Ừ nó tên Vi. Học cùng trường cậu đó, kém cậu 1 tuổi đó.
    – Học sinh à?
    – Thì nó biết khâu với sơ cứu đó. Nó ở nhà chăm sóc mấy con thỏ suốt à. Mà thôi bye nha
    Giật mình hãi hùng quay sang nhìn nhỏ, gọi to “Vi ơi” theo thói quen nghe thấy tên nhỏ “Dạ” rồi đỏ bừng mặt nhìn em.
    – Xuống khâu đó hả.
    – Dạ chị kêu xuống ạ. Dạ mà lại còn Ạ nữa
    Đưa nhỏ hộp đồ sơ cứu:
    – Bác sĩ “thú y” hả. Tin được không đó?
    – Thì cũng chỉ là khâu thôi mà.
    – Tôi hỏi làm được không. Còn tôi khác mấy con thỏ đó nhớ.
    – Tôi biết làm mừk. Mặt ngố ngố xụ xuống trông đến là hài.
    Gọi lại hỏi chị dâu:
    – Chị tìm đâu ra sinh vật hiếm này vậy?
    – Em gái chị đó.
    – Ax chị nghĩ em tin không?
    – Chị nói mà không tin hả?
    – À dạ.
    Tôi nhìn nhỏ phán câu xanh rờn:
    – Sao chị dâu lại có một người em gái vừa ngố vừa hậu đậu như…… Aaaaa….. Em hét đó. Nhỏ chắc là bực lắm rồi, xiên cái kim vào tay trái em. Rồi kéo tay áo lên cắn luôn vào phần thịt non dưới bắp tay. Thốn đừng hỏi.
    – Cô ác vậy không thấy vết bầm à.
    Nhỏ chợt hoảng khi thấy cái kim đang găm thẳng vào vết bàm của em.
    – Người đâu mà.
    – Tôi xin lỗi.
    Đến phần bôi thuốc sát trùng mới khổ cái thân tôi. Nhỏ luống cuống thế nào chơi nguyên cả lọ vào vết thương. Thốn
    – Aaaaaaaaa. Không nói lên lời
    – *Mắt rơm rớm.* Cho tôi xin lỗi.
    Xót quá tôi cứ nhúc nhích ngồi không yên, nhỏ hết khóc giờ lại bỏ bộ mặt cay cú ra.
    – Ngồi yên cho tôi làm. Tôi làm hay anh làm hả???????? – Nhỏ hét mà em muốn thủng màng nhĩ.
    Em từ lúc ấy ngồi im, không dám ho he gì nữa. Láo nháo nhỏ đớp nốt vào tay còn lại thì khổ.
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 16:



    Xong xuôi rồi nhìn vết khâu cũng được đấy chứ. Cũng có tay nghề thật.
    – Đưa nốt tay trái đây. Em ngoan ngoãn đưa tay lên cho nhỏ kiểm tra rồi thoa thuốc bóp.
    Đã thế mấy đứa trong lớp cứ nhìn rồi cười cười, cay đéo thể nào tả được.
    – Vâng xin cám ơn xin cám ơn các vị khán giả đã ngồi xem tiết mục là trò hề của em. Là em đang ngồi lườm đám bạn trong lớp. Đéo hiểu sao lại nghe lời với sợ nhỏ vậy. Lúc nãy thì hổ báo mà giờ nghe lời nhỏ như cún.
    Nhỏ khâu xong rồi, mà sao vẫn đứng đó:
    – Chờ gì nữa à, hay là đòi tiền công.
    – Tiền thì tôi không cần nhưng công thì phải có.
    – Cứ về đi, lúc khác tôi sẽ tìm cơ hội trả.
    – Anh trả kiểu gì? Tôi chỉ cần đi ăn thôi.
    – Ok. Không phải lo, tôi nói thì tôi sẽ làm.
    Học nốt buổi rồi về sạc lại em cục gạch. 325 Cuộc gọi nhỡ, 78 tin nhắn. Kệ mệ nó, bấm số gọi mẫu hậu.
    – Lại gì nữa thế?
    – Nay con chưa về đâu. Chắc mai mới về.
    – Ừ, nhưng có chuyện gì thế?
    – Con đi trả ơn. Thôi nha.
    Ra ngoài ăn tạm xuất cơm rồi về ngủ đã. Chiều 5h mới dậy.
    Tắm rửa sạch sẽ ăn mặc hết sức đàng hoàng. Quần bò đen, áo sơ mi dài tay, thêm đôi giày conve, tóc tai đàng hoàng rồi lên đường.
    Đến đúng địa chỉ cô ấy cho. Bấm chuông thì may là nhà có người. Cô ra mở cửa
    – P à cháu. Sao không nghỉ ngơi ở nhà đi, qua có việc gì không?
    – Vâng con đến để cám ơn và trả cô tiền đây. Tôi đưa trả cô tờ giấy hoá đơn và tiền. Kèm theo là 500k.
    – Sao thừa 500k nè con.
    – Dạ đó là con muốn cảm ơn cô.
    – Cháu làm vậy là cô không thích đâu đấy. – Trả lại tôi tiền luôn.
    – Cháu xin lỗi.
    – Thôi không sao. Mà vào nhà đi chứ.
    Đi theo cô vào nhà.
    – Cô ở nhà có một mình thôi cơ.
    – Không, có con gái cô nữa. Để cô gọi nó xuống.
    Cô gọi con gái ở trên phòng xuống.
    – Bống ơi. Ha ha “bống” chắc trẻ con rồi, mà em lại thích chơi với trẻ con.
    Nhưng từ trên tầng đi xuống là cái dáng đó. Lạch bà lạch bạch mà mới sáng nay tôi thấy. Nhưng tý thì xịt nước màu đằng mũi, nhỏ mặc ở nhà nên nhìn thôi rồi. Quần chắc 15cm áo rộng thùng gần che hết quần.
    – P hả?
    Thấy Vi gọi tên tôi cô quay sang hỏi.
    – Hai đứa quen nhau à.
    – Vâng cháu có quen mà mới lúc sáng à.
    – Vậy là nhà ta và cháu có duyên đó.
    – Vâng vậy ạ. Nhưng toàn lúc cháu bị đau à.
    Ngồi nói chuyện mải quá quên cả thời gian tới lúc nhìn đồng hồ thì đã 7h tối rồi.
    – Thôi chết mải nói chuyện với cháu quên chưa nấu cơm tối rồi.
    – Vậy ra hàng ăn đi cô.
    – Ừ vậy cũng được. Có khách mà như vậy ngại quá.
    Đợi mẹ con Vi thay đồ rồi đi. Vi mặc có dài hơn nhưng chả thay đổi lắm.
    Vậy là tôi và hai mẹ con Vi đi ra nhà hàng ăn.
    Cô gọi phục vụ ra rồi nhìn tôi.
    – Con ăn gì đây P.
    – Cô cứ gọi đi, con dễ nuôi mà.
    – Mang cho tôi mấy món này đi.
    Cứ ngồi như vậy, thỉnh thoảng cô hỏi vài câu về việc học về gia đình còn nhỏ Vi thì cứ nhìn tôi bị tra khảo mà cười.
    Rồi thức ăn được mang ra, tưởng thoát màn tra khảo ai ngờ vẫn không thay đổi.
    Cô gắp cho tôi miếng gà.
    – Mẹ thiên vị gắp cho P mà sao không gắp cho con.
    – Thôi đi cô nương. Cô tự gắp đi. Tay P đau kìa.
    – P đau tay trái thôi mà, tay phải kia.
    – Thôi được rồi, đây này. Cô cũng gắp cho Vi.
    Chỉ có vậy, còn lại thì bữa ăn trôi qua khá bình thường.
    Cô gọi phục vụ ra bảo thanh toán rồi định móc ví ra trả.
    – Không cô để con.
    – Để cô trả, con vẫn đi học lấy đâu ra tiền?
    – Không được đây là con trả ơn cô mà. Mà tiền này là của con tự đi làm mà. Con không dùng đến tiền bố mẹ đâu.
    – Con giỏi quá, chả bù cho cái Vi. Thôi cô về đây.
    – Vâng cháu chào cô. Chào Vi. Xong đi vào lấy xe, ôi đm khổ cái thân tôi. Em ex của tôi nó lằm tít trong góc.
    Mẹ đi sớm làm gì để giờ khổ cái thân tôi. Loay hoay mãi mới lấy được xe ra. Lại còn cái tay trái nó hành nữa chứ.
    Lấy xe xong ra đến cửa thì thấy mẹ con Vi đang đứng đó.
    – P ơi. Đưa Vi về giúp cô được không? Cô có chút việc bận.
    – Vâng. Nhỏ nhảy luôn qua xe em. Lấy mũ đưa nhỏ đội, chào cô rồi đi.
    Chở nhỏ đi một đoạn thì nhỏ khều khều:
    – Đi đâu đó đi?
    – Đi đâu. Mẹ cô nhờ tôi đưa về thôi.
    – Vẫn sớm mừk. Mà anh còn nợ tôi mà.
    – Thế đi đâu.
    – Ăn kem đi.
    Vào quán kem nhỏ kêu luôn hai cốc socola.
    – Biết tôi ăn gì mà gọi?
    – Cần gì biết. Gọi ra anh không ăn thì tôi ăn.
    – Ok. Nếu có thể.
    Kem mang ra em nhìn ngán luôn. Vậy mà nhỏ vẫn đẩy qua tôi.
    – Tôi không ăn. Cô cứ ăn hết đi. Tôi trả
    Nhỏ ăn kem mà em lại ngồi hút thuốc. Nhìn nhỏ ăn như mèo cứ chút một. Lâu mãi cũng xong, lúc ấy em thấy có hứng đi lang thang lên rủ nhỏ.
    – Đi ra ngoài với tôi không?
    – Đi đâu?
    – Đi dạo xe quanh quanh thôi.
    – Ừm.
    Chở nhỏ mà em bị không biết bao nhiêu thằng nhìn rồi lườm. Haizzz
    – Lần sau đi với tôi mặc hẳ hoi nhá.
    – Tôi mặc gì kệ tôi. Anh có quyền gì? Mà đi với người đẹp chả sướng quá còn gì.
    – Tôi chả cần. Chỉ sợ gặp phải thằng nào tán cô nó ngứa mắt thì tôi lại khổ.
    – Xí. Bày đặt.
    Lang thang dạo quanh thêm một lúc thì nhỏ kêu buồn ngủ đòi về.
    Về tới cổng thì nhỏ nhảy xuống luôn nguẩy đít đi thẳng.
    – Ê ê ê.
    – Gì nữa vậy?
    – Tiền xe ôm thì có thể free nhưng chả em cái nón để em còn hành nghề.
    Nhỏ đỏ lựng mặt lũn cũn chạy ra đưa trả nón rồi té thẳng. Nhìn dáng chạy lạch bạch mà đến hài. Nhưng gần vào nhà thì nhỏ té cái oạch.
    – Ha ha đúng là con vịt.
    – Anh thấy vui lắm hả? Hu hu xước hét chân tui rồi.
    – Ai bảo hậu đậu.
    – Tại anh gọi tôi quay lại trả nón đó.
    – Vâng giờ lại là lỗi của tôi hả.
    – Tại anh chứ ai.
    – Thôi thì tại tôi. Giờ đứng lên vào nhà tôi xem vết thương cho.
    Vào nhà thì không có ai, em kêu nhỏ lấy hộp sơ cứu ra kiểm tra xong sơ cứu băng lại cho. Ban đầu em cũng định trả lại nhỏ lọ thuốc sát trùng nhưng lại thôi. Băng lại xong xuôi thì em đứng dậy về.
    – Tôi cám ơn nhá.
    – Không phải ơn huệ gì hết. Giá niêm yết tồi cứ thế mà trả.
    Đi tới cửa thì gặp mẹ nhỏ. Chào hỏi thêm mấy câu rồi về. Mà sao lúc em về lại thấy mẹ nhỏ cười gian gian sao á.
    Về nhà chuẩn bị ngủ thì có tin nhắn:
    – Ngủ ngon nhớ, tôi sẽ trả công đàng hoàng. Là của nhỏ, kệ bỏ đấy đi ngủ đã..
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 17:



    Sáng dậy vẫn uể oải vì báo thức. Cài 3h để về sớm với mẹ, mà cũng tranh thủ đường vắng luôn.
    Dậy lại tắm rửa rồi nấu ăn sáng luôn. Mà mới có 4h’ đang loay hoay chuẩn bị thì mẹ gọi. Ax giờ này đã gọi m, may là tôi dậy sớm không thì chắc cáu lắm đây.
    – Con nghe.
    – Chuẩn bị rồi về sơm nha.
    – Con biết rồi, giờ về liền đây.
    – Mà mày lại đánh nhau à?
    – Sao mẹ biết?
    – Không quan trọng.
    – Vâng. Nhưng là con tự vệ thôi.
    – Giỏi lý sự.
    Xong ra dắt xe định đi nhưng nghĩ lại cho cái tay nên gọi taxi đi.
    Về đến nhà thì quen chân đạp thẳng cổng, làm tiếng rầm.
    – Thằng trời đánh kia, chưa về đã phá à. Mẹ em lên tiếng.
    Phi luôn vào phòng khách thì mẹ đã ngồi đó.
    – Con về u không mừng mà đã mắng rồi.
    – Tao chưa hỏi tội là may đó.
    – Mà sao hôm nay u không đi làm à?
    – Thì tao còn ngồi trông cái cổng yêu quý của tao chứ. Mẹ em xoáy.
    Ngồi vào bàn với mẹ, vào thẳng vấn đề chính luôn:
    – Vậy nói cho con biết được rồi chứ.
    – Nói gì?
    – Gia đình mình, công việc của bố mẹ.
    – Thì bố mày có một công ty vận tải với vài quán ăn, nhà nghỉ, còn mẹ thì chỉ mở mấy quán coffe với cái đại lý cấp 1 thôi.
    – Mà trường con liên quan gì?
    – Thì trường mày do nhà mình góp vốn đầu tư nên như thế.
    – Góp là bao nhiêu?
    – 60%, Có quyền thay đổi nhân sự kể cả hiệu trưởng và đuổi học bất cứ ai.
    – Sao nhiều vậy? Mà sao phải làm như thế?
    – Là bố mẹ muốn lo cho tương lai của mày thôi. Còn cả góp 40% ở trường ĐH kinh doanh nữa.
    – Làm vậy thì hơi quá.
    – Bố mẹ chỉ làm được thế thôi. Chủ yếu là ở con.
    – Con biết rồi.
    – Rồi đi ăn cơm đã.
    Xong đi ăn trưa. Ăn xong thì ra ngồi bàn uống nước.
    – Quán coffe sắp xong rồi đấy. Liệu mà lo đi.
    – Vâng con biết rồi.
    – Nhớ lời mẹ với bố đấy.
    – Con lên ngủ đây. Xong em bước luôn lên phòng ngủ luôn.
    Tối bị mẹ đánh thức kêu tắm rửa rồi xuống ăn cơm nhà có khách đấy. Nghe lời mẹ tắm rửa xong bước xuống nhà. Là nhà Thảo, chào hỏi và hỏi han vài câu rồi ngồi vào bàn ăn.
    Chả có gì trong bữa ăn cả, ngoài việc Thảo cứ gắp thức ăn cho tôi và những nụ cười của 4 ông bà già.
    Kết thúc buổi uống nước thân mật với mọi người và là tra tấn với tôi.
    – Thôi chúng tôi về, còn Thảo thì nhờ anh chị. Bà già đi ra tiễn còn lại tôi, ông già và Thảo.
    Cô chú Tâm về mà sao lại để Thảo lại. Mà lại còn gửi với gắm gì nữa. Lại còn cả đống đồ kia nữa. Như đọc được suy nghĩ của em ông già nói luôn.
    – Cái Thảo từ mai sẽ lên ở cùng mày.
    – Sao ạ?
    – Mai mày đưa Thảo lên đó, gặp bác S. Không thèm để ý tới câu hỏi của em. Ông già nói tiếp
    Không thể để như thế được.
    – Nhưng đang học ở đây sao phải lên đấy?
    – Thì cô chú Tâm muốn cho Thảo môi trường học tốt hơn.
    – Mà sao phải ở cùng con?
    – Không bàn thêm nữa. Mày phải cho Thảo ở cùng. Ông già em chốt một câu rồi đi về phòng. Em thì nghe lời ông ý lên im luôn.
    Thua ở mặt trận ông bà già rồi, giờ chỉ có trực tiếp xử lí Thảo thôi.
    – Việc nhà cô làm hết nhá.
    – Cũng được.
    Em thấy bí rồi đấy.
    – Rửa bát, quét nhà, nấu cơm…
    – Em làm hết luôn.
    – Vậy được, chắc là chuẩn bị đồ rồi hả. Sáng mai 6h lên đường.
    – Thằng kia mày cho Thảo ở nhờ hay mày tìm oxin không công hả. Mẹ em quát
    – Vậy mẹ cho cô ý ở nhờ luôn đi. Đây là con tự thuê đó.
    – Thằng này láo. Tao cho tiền mày mà mày thế à?
    – Con lên đấy đi làm thêm, chưa tiêu tiền mẹ cho đâu.
    – Mày giỏi rồi, mà tiền cho không tiêu mày để làm gì? Ax không tiêu cũng ăn chửi.
    – Mẹ muốn con phải ăn chơi hết tiền luôn hả?
    – Thôi mày lý sự tao không muốn nói nữa. Nhớ chăm sóc Thảo đấy.
    – Mà mẹ không sợ con với Thảo một trai một gái có chuyện gì à.
    – Thảo thì tao không lo. Còn mày mà dám làm gì thì tao…
    – Thì sao cơ?
    – Thì tao có con dâu. Ặc
    Thảo ngồi nghe mẹ con tôi nói chuyện mà há mồm. Mà mẹ mình với mình nói chuyện thì cũng hơi khó nghe thật. Hai ông bà già mình nói chuyện nhiều lúc như teen ý.
    Vâng và tôi lại phải gánh thêm một cục nợ. Mà có phải chỉ cho ở nhờ thôi đâu, học cùng luôn cho mà xem. Đây là thêm người giám sát tôi chứ gì nữa..
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 18:



    Sáng ra lại dậy sớm chuẩn bị về lại HN. Vẫn dậy như tầm giờ hôm qua nhưng quên mất là đồ tập chuyển hết lên kia rồi, lại tập tạm quay tay tý đùa thôi em ngoan bm ra gập bụng chống đẩy tý rồi xuống tự nấu ăn sáng.
    May là mẹ để nhiều thức ăn nấu nồi cơm rồi làm cơm rang. Vừa bê ra thì mẹ với T xuống.
    – A con trai nay làm cho mẹ với con dâu đó hả?
    – Cơm kìa, các thứ kìa. (Chỉ vào bếp) Đấy của mẹ hết đấy đây của con.
    – Thằng này láo. Mày không làm cho mẹ được à?
    – Mẹ vào bếp làm đi. Đây của con mà.
    – Không tao ăn cơm con zai tao nấu à. Lại cho cái T ăn thử nữa.
    – Khôngggggggggggggg.
    – Ý kiến lên phường. Mẹ em chốt câu. Mà câu này của mình mà.
    – Mà mày nấu cho cả bố nữa nhớ. Lâu lâu mới về làm cho hai thằng già này mà.
    – Èo vâng.
    Ngậm ngùi vào bếp làm thêm. Xong xuôi để lại một phần cho ông già rồi hậm hực ra bàn ngồi ăn. Nhưng lúc ấy ra thì mẹ với T mới ăn.
    – Sao không ăn đi để nãy tới giờ?
    – Thì chờ mày ra ăn cùng.
    – Mất ngon.
    – Thì mẹ thích có sao không?
    – Tuỳ mẹ thôi.
    Đang ăn thì mẹ em hỏi T:
    – Thấy nó nấu thế nào?
    – Vâng ngon quá bác ạ.
    – Sao à con?
    – Con là con gái mà nội chợ cũng không bằng anh ý.
    – Con không phải ngại đâu, nó đi ra nhà hàng học nấu ăn lại chả thế.
    – Vậy hả anh P.
    – Ừ. Đang bực mà.
    Ngồi ăn xong đang ngồi uống nước một lúc thì taxi đến.
    – Thôi đi xe taxi đến rồi. Lại sách đồ cho T rồi mang ra xe.
    Ra xe mà mẹ cứ đứng dặn dò T mà bỏ mặc mình.
    – Oài, con zai mẹ đằng này cơ mà.
    – Kệ tao.
    Ngậm ngùi lên xe đóng cửa cái rầm, làm bác tài xế xót của quay lại nhìn. Cười cầu tài xin lỗi rồi gọi ra giọng bực dọc:
    – Thế có đi không đây, hay đi trước luôn nhá.
    – Mày láo. Chưa chào mẹ đã đi à.
    – Mẹ với T chào nhau chưa chán à?
    – Thôi đi đi con, không nó đi thật đó. Em nghe thấy mẹ em nói nhỏ với T. Biết thế là tốt đó.
    Em lạnh lùng với ai thì là thế nhưng với mẹ thì mãi như thằng trẻ con vậy, mà chắc ai cũng vậy thôi.
    – Anh lại còn dỗi với mẹ à?
    – Thì với mẹ chứ với ai đâu.
    – Mẹ anh quý anh thật đó. Bác toàn dặn em về anh hoài à.
    – Anh biết chứ. Nhưng trước mẹ giống trẻ con một ít có sao đâu.
    – Nhưng có em ở đó mà?
    – Thì em như người trong nhà mà.
    – Thật á. Mặt đỏ bừng.
    – Thôi ngủ đi lát tới anh kêu. Lỡ cmn mồm thành ra cứng họng phải đánh trống lảng.
    – Dạ.
    Nhắn cho mẹ một tin” con yêu mẹ” rồi tắt máy. Không dài nhưng chắc chắn mẹ sẽ đủ hiểu.
    Về khu trọ thì về phòng lấy chìa khoá phòng trên đã, vào nhà thì đúng là bãi chiến trường mà, ngại vcl.
    – Sao phòng anh dơ vậy, lại còn bừa bộn nữa chứ?
    – Anh con trai mà. Mà kêu gì?
    – Em ở thì em phải dọn, phải dọn thì phải kêu chứ.
    – Anh có cho ở đây đâu mà đã lo.
    – Anh đuổi em đi à? Anh phải chăm sóc em đó.
    – Không. Sẽ có chỗ ở cho cô là được.
    – Vậy em ở đâu.
    – Đi theo anh.
    Dẫn T lên phòng tầng trên.
    – Em ở phòng này nhá, anh ở ngay tầng một lúc nãy đó. Đồ đạc cái gì dùng được cứ dùng, còn lại cứ để đó cho anh. Còn phòng này giờ em làm chủ, tiền phòng anh đã trả hết rồi.
    – Sao anh phải ở phòng khác? Mà phòng này đầy đủ vậy sao không ở? Phòng kia có gì đâu?
    – Thế muốn ở cùng nữa à? Mà là việc của anh không phải lo.
    – Không em hỏi thôi.
    – Rồi cứ như vậy nhé, có việc gì gọi anh.
    – Vâng.
    – Mà riêng quần áo thì để anh tự giặt nha.
    – Vâng.
    Xong về phòng ngủ luôn.
    Ngủ dậy thì cũng đã chiều cmnr, nấu tạm bát mì ăn rồi lại lóc cóc lên phòng T để tập (vẫn để đồ tập ở đấy mà). Lên thì gọi mấy lần T mới ra mở cửa.
    – Đang làm gì à?
    – Em đang giặt quầo áo. Mà đồ anh để bẩn nhiều vậy?
    – Thì để lâu lâu mới giặt, mà anh đã bảo là anh tự giặt mà.
    – Thì em giặt chứ sao? Có máy giặt chứ bộ.
    – Mà có cả quần ấy mà không ngại à?
    – Em không ngại, Anh ngại à?
    – Thì tuỳ em thôi.
    – Mà anh lên có việc gì vậy?
    – Anh lên tập một lát. Rồi ra lấy đồ tập luôn.
    Đang ngồi kéo tạ tay thì mẹ gọi.
    – Mày làm gì mà chưa đưa cái T đến gặp bác S. Sáng lại còn không đi học nữa hả?
    – Tuỳ mẹ nghĩ.
    – Thế đang làm gì đấy, mà cái T đâu.
    – Thì con đang tập tạ thôi. T đang phơi quần áo.
    – Giống nhỉ. Ha ha
    – Thôi đi ạ. Miễn cho con nhá.
    – Dẫn T qua nhà bác S đi. Mày lo cho em thế hả?
    – Con biết rồi, mà mẹ gọi xem trước đi.
    – Dẫn nó qua đi. Mẹ vừa gọi bác, nay bác ở nhà đó.
    – Vâng. Xong tắt máy kêu T chuẩn bị rồi chạy về tắm rửa.
    Tắm xong biết là con gái lề mề nên ngồi làm vài ván cf đã. Xong lên gọi thì biết ngay mà đã xong đâu.
    – T ơi m, T ới m, T ời. Ra nhanh không cho ở nhà giờ.
    – Dạ. Rồi em ra ngay đây. Anh P dở. Ệt dở á
    T bước ra mà em choáng, chắc biết là hặp người lớn nên ăn mặc khá lịch sự, tóc buộc cao, quần dài, áo sơ mi trắng và đôi guốc 5 cm làm tôn dáng lên. Nhưng thật lòng là nhìn xinh thật. Mà đúng hơn là đẹp, vẻ đẹp chững chạc của một thiếu nữ.
    Xuống ra dong xe đến thẳng nhà bác S. Bấm chuông thì có người ra mở cửa luôn chắc đang chờ. Bác S gái ra mở:
    – Cháu chào bác. Hai đứa đồng thanh
    – P à. Bác S ở trong nhà đang đợi đấy.
    – Vâng. Dắt xe vào để ở sân rồi kéo T vào nhà.
    Vào đến nhà thì bác S ngồi ngay bàn nước phòng khách:
    – Chúng cháu chào bác. Lần này khác he he
    – Ha ha thằng cháu nay dẫn bạn gái đến ra mắt à? Bác troll
    – Thôi bác đừng trêu T mang tiếng con gái nhà người ta ra. Ha ha ha hai bác cháu cười vang.
    – Vậy đây là cô gái mẹ cháu nói
    – Vâng thế thì chắc là cháu thôi phần trình bày nhỉ?
    – Được.
    Bác S thôi troll quay sang T:
    – Bác nghe bố mẹ P nói hết rồi, bác đã lo xong hết thủ tục, mai cháu lên phòng bác bác dẫn đi nhận lớp thôi.
    – Vâng con biết rồi. T ngoan ngoãn đáp.
    T thì chạy ra ngồi chơi nói chuyện với bác S gái. Còn em với bác S:
    – Mà không tò mò T học lớp nào à?
    – Con chả phải đoán, con hiểu bố mẹ con mà.
    – Cháu bác có khác.
    Ngồi thêm một lúc nói chuyên với bác S thì cũng khá muộn, về không bác túm lại ăn cơm thì mệt.
    – Thôi con chào bác con về ạ. Em chào bác S rồi dắt T về luôn.
    Về thì do ngủ nhiều dắt T đi chơi luôn.
    – Đi chơi không?
    – Dạ.
    – Không hỏi đi đâu à. Không lo gì à?
    – Anh chứ ai mà sợ.
    – À được. Mai cho nhập quốc tịch tàu khựa.
    – Á. Không giỡn ha.
    – Ai giỡn, đang thiếu tiền tiêu này.
    – Thôi đi ăn, xem phim, rồi ăn kem, rồi coffe. Rồi…..
    – Rồi làm gì? Mặt gian hết cỡ.
    – Á không đùa với anh nữa. Đồ dê xồm
    – Anh đã nói gì đâu mà kêu anh vậy? Hay là em lại có ý đồ đen tối với anh. Anh con nhà lành nha, đừng làm gì anh, bố mẹ anh không tha em đâu…… Aaaaaaaaa. Lại beo, sao con gái toàn beo bấu với cắn thế hả trời.
    – Hu hu hu. Anh toàn bắt nạt em.
    – Thôi em không dám động vào chị nữa. Chị tha em rồi đi ăn.
    Ệt éo biết ai bắt nạt ai đây. Thôi thì theo đúng lịch trình mà T nêu ra, mà đi đâu cũng đùa nhau chí choé như một đôi ý, nhưng thật lòng thì T với em chỉ là một cô em gái không hơn không kém nhá. Tối 10h hơn về ngủ. Sáng ra xong xuôi thủ tục thì kêu T đi học. T thấy đi bộ ra đi xe bus mà khó hiểu hỏi em:
    – Sao xe có mà anh không đi?
    – À mà ai hỏi gì về anh thì nói là bố mẹ anh đang gặp chuyện ở nhà nên giờ anh gần như không có gì nhá.
    – Sao lại phải vậy?
    – Chuyện của anh. Mà nhớ đấy.
    – Mà sao mang cặp to thế kia?
    – Em không biết thời khoá biểu, lên mang nhiều. Hay anh mang giúp em ha. Hấp háy mắt. Nhưng không được đâu sói ạ.
    – Thôi đi ha. Tự thân vận động xong em bước trước. T phụng phịu theo sau
    Đến trường vứt T lên phòng bác S rồi về lớp.
    – Sao mấy thằng kia lạ vậy? Đinh lên chơi tao à?
    – Giờ thằng nào dám.
    – Thế sao?
    – Thì chia lại lớp, có thêm 10 thằng nữa. Với mất đi như thế vịt. C nói, xong bị cả đám vịt hội đồng.
    Bọn mới nhìn thấy em thì co vòi cúi đầu chào anh mới hài chứ, tao làm gì bọn mày đâu.
    – Thôi tất cả anh em dù gì cũng cùng lớp. Biết sống với nhau tình cảm là được rồi, anh em cùng lớp không phải sợ kiểu ấy, hỏi mấy thằng ở trước kìa.
    – Nhưng…
    – Tao với mày, ok. Tao không phải là thích ra oai. Thằng nào động vào anh em bạn bè hay người thân tao tao mới chăm sóc lại thôi.
    – Dạ.
    – Đệch.
    – À ừ.
    Thế là ngon rồi, phe nam bớt chịu áp bức về quân số tồi..
     
    Vợ Trẻ Con. Chồng Trẻ Trâu
    Chương 19:



    Đầu giờ truy bài, cô giáo vào lớp yêu cầu trật tự, em là biết cmn lý do rồi. Cô vẫy T ở ngoài vào. Cả đám đực rựa nhìn T thì nhao lên, công nhận nhìn nhỏ mặc khoe dáng kinh mà mặt cũng xinh vler, quần gin bó, áo trắng bó, mặt thì công nhận xinh cới trắng tự nhiên éo cần makeup.
    – Em tự giới thiệu đi.
    – Chào cả lớp mình tên T mới chuyển về lớp mong mọi người giúp đỡ. Nhìn thằng Đ phởn vãi chắc kết em nó rồi.
    – Xinh quá bạn ở đâu vậy? Đ lên tiếng.
    – Mình cùng quê anh P. Ệt lộ cmn luôn, thằng Đ thì nhìn tôi vẻ nghi ngờ cái chữ anh. Mà không chỉ nó mà là cả lớp. May là không khai luôn là mình chứa chấp ở cùng.
    – Em tao thì sao, ý kiến lên phường.
    T giới thiệu xong cô giáo kêu T:
    – Thảo em tự chọn chỗ ngồi đi.
    – Vâng thưa cô.
    Thảo chạy luôn về bàn tôi:
    – Cho em ngồi đây ha?
    – Không. Em lạnh băng đáp
    – Không em gọi mẹ anh này.
    – Thích thì cứ gọi, nghĩ làm gì được tôi à.
    – Thôi cho em ngồi đây đi mừk. Ệt làm mặt trẻ con nhìn mất ý trí vcl.
    – Thì ngồi đó. Em kệ T ở đó lấy cặp xuống bàn cuối lớp ngồi.
    Đấy ở nhà giờ lại cùng lớp đây đúng là cho người theo dõi để quản mình mà. Ôi cuộc đời ăn chơi nhảy múa của tôi từ nay chấm dứt tồi.
    Cả buổi học trôi qua cũng bình thường, nhưng mà nghỉ học nhiều quá theo cũng mệt. Cuối buổi đang định sách cặp đi về thì nhỏ Vi xuống:
    – Chiều rảnh không đi chơi với tui nha.
    – Trả công thì đi.
    – Thì trả luôn cả lần trước ý.
    – Ok. Chiều
    – Mà qua đón tui nha.
    – Lại vậy nữa á?
    – Đi mừk.
    – Rồi thêm tiền xe ôm.
    – Xí. Đồ ki bo.
    – Tôi nghèo lắm cô nương ạ, không ki bo thì chết đói à.
    – Hứ. Vậy chiều qua đó.
    – Tầm 5h ok. Tôi không thích đi sớm.
    Vậy là lại bận rồi, dắt T về mà cứ hỏi:
    – Nãy ai vậy anh, người yêu anh à?
    – Không.
    – Chứ gì nữa, tình cảm vậy mà?
    – Cứ biết là không phải, không hỏi gì thêm. Ok
    – Vậy chiều dẫn em đi chơi ha?
    – Khi khác, chiều anh bận.
    – Đi với cô ấy à?
    – Ừ.
    – Vậy mà kêu không phải.
    – Đã bảo là không cần quan tâm.
    Thế rồi mà cả đoạn đường về nhà cứ đem bộ mặt buồn buồn. Đếch hiểu được bọn con gái. Thôi về ăn qua loa rồi lăn ra ngủ. Chiều dậy tập tành tý rồi tắm rửa. Xong 5h qua nhà Vi.
    Qua nhà Vi bấm chuông thì có chị dâu ở nhà.
    – P hả. Nay qua chào chị hay là bắt cóc em gái chị đó.
    – Thì cả hai à. Nhưng thăm nom chào bà chị yêu quý là chính.
    – Dẻo mồm. Y như anh L của chú.
    – Anh L nào của em nữa. Chị chiếm hết phần rồi mà.
    – Thôi không nói với cậu nữa. Cái Vi chờ đó. Mà liệu mà chăm sóc em chị tốt vào. Cười gian
    – Chị yên tâm. Em cũng coi Vi như em gái em mà.
    – Em gái? Vậy chị tưởng?
    – Không đâu chị. Mà thôi gọi Vi giúp em đi.
    – Ừ. Nhưng giúp chị chăm sóc nó đừng làm nó buồn, từ nhỏ hai đứa chị đã không có ba rồi, chị thương nó lắm.
    – Chị yên tâm.
    Xong thì Vi ra, leo lên luôn xe em:
    – P ăn gì chưa?
    – Chưa mà cũng đói rồi.
    – Vậy đi ăn đã. Chào chị rồi đi luôn.
    – Ăn gì giờ?
    – Ăn phở đi. Ở kia có quán ngon lắm.
    Vậy là vào quán phở ăn tạm. Mỗi đứa một bát mà Vi ăn lâu quá. Em ăn xong mà phải ngồi đợi mãi.
    – Ăn như mèo.
    – Kệ em. Ệt đã em rồi lại còn chun chun mũi.
    Ăn xong Vi lại dở chứng dủ mình.
    – Đi đâu đó đi?
    – Đâu nữa giờ?
    – Đi vào chơi khu vui chơi.
    Lại đi vào khu vui chơi. Vi thì cứ bắt chơi phi tiêu để lấy con gấu bông hình chopper của one piece ý. Mà mình thì không thích chơi lắm, nhưng Vi cứ lèo nhèo rồi làm mặt tội thế là phải chơi thôi. Ném 7/10 là được mà mình ném có hụt nhàt nào đâu. Vẫn còn ba cây tiêu nhưng đạt mục đích rồi nên thôi.
    Nhìn Vi cười toe, bác quản trò chơi thì mặt nghệt ra, còn cả đám đưng đó há hốc mồm mà đến hài. Căn bản là phi tiêu thì có một thời gian mình có tập bài bản nên dễ như ăn kẹoz. Xong còn chơi thêm mấy trò nữa, đúng là cho trẻ con mà, em chơi mà cho Vi ôm một đống gấu. Chơi chán Vi lại rủ đi ăn kem.
    – Ăn kem ha?
    – Tuỳ Vi chọn.
    Vậy là lại dắt nhau vào quán kem.
    Vi lại gọi hai cốc kem, đợi phục vụ mang ra thì Vi đẩy mình một cốc. Nhưng vẫn như vậy, từ khi chia tay cô ấy mình đã không muốn ăn kem, vì kem lại luôn mang lại cho mình những kỉ niệm về cô ấy. Vi thấy mình không ăn thì hỏi.
    – Ăn đi kìa.
    – Hả?
    – Lại không muốn ăn à. Hay là ngồi ăn với em anh không thích?
    – Không muốn ăn thôi.
    – Lần này em trả tiền mà.
    – P không thích kem. Vi cứ ăn đi.
    Lại ngồi hút thuốc nhìn ra ngắm dòng người qua lại. Quay qua nhìn Vi thấy cũng xong rồi.
    – Xong chưa. Đi thôi. Muốn rõ ràng luôn với Vi.
    – Đi đâu vậy?
    – Đi lang thang, như lần trước vậy.
    – Cũng được em có chuyện muốn nói.
    Vậy là lại vi vu lang thang khắp nơi. Đến đoạn bờ hồ thì Vi kêu dừng lại. Chống xe xuống rồi rút thuốc ra hút. Thả hồn theo làn khói
    Và ngồi ngắm dòng người qua lại.
    Đang mải thả hồn ngắm cảnh thì Vi huých nhẹ vai em.
    – Em yêu anh. Làm người yêu em nha. Ệt bạo vler
    – Không.
    – Yêu em khó với anh vậy sao?
    – Không thể.
    – Vì sao?
    – Mình mới gặp nhau mà.
    – Em chưa gặp anh lâu nhưng đủ để em cảm nhận được anh là người tốt, biết quan tâm và đủ để em biết là em có tình cảm lớn với anh.
    – Thực sự mình không có tình cảm ấy với Vi.
    – Vậy em sẽ làm anh phải yêu em.
    – Không được đâu.
    – Có lý do chứ?
    – Rồi Vi sẽ hiểu. P không được như Vi nói đâu.
    – Vậy thì làm anh trai mình đi. Ít nhất thì vẫn được P chăm sóc.
    – Không được.
    – Hả?
    – Làm anh mà không được gọi anh hả? Em gái hư quá.
    – Vậy anh phải chăm sóc em gái hẳn hoi đó nha.
    Vậy là thêm một cô em gái. Bị hành thêm mãi 9h mới được về nhà.
    Tối về lại khó ngủ, ra pha coffe với lấy thuốc hút.
    Ngồi làm bạn với coffe và thuốc lá cũng chán, lết lên sân thượng ngồi. Lách qua đống quần áo cuối cùng cũng có một chỗ thoáng đãng nhìn ra đường. Nhưng đã có người ngồi đó trước rồi. Là Hà, mình cũng phải rõ ràng với Hà thôi. Ít nhất phải dữ lấy một người bạn chứ.
    Ra ngồi cạnh H, thấy mình ngồi xuống H chỉ ngước nhìn rồi lại quay về ngắm đường.
    – Sao lại ngồi đây vậy? Có tâm sự gì à?
    – Sao mình yêu P, P biết mà sao lại không chấp nhận H?
    – Bây giờ thì không thể.
    – Vậy sau này sẽ có chứ?
    – Chắc là không thay đổi đâu.
    – Mình có gì không tốt, hay là không xứng với P?
    – Hà đừng nghĩ vậy, tại mình hết thôi.
    – Vậy trước giờ nình trong P là gì?
    – Là một cô bạn thân. Không có gì xa hơn.
    – Không có thật sao?
    – Mình vẫn có thể làm bạn mà.
    – Chắc là vậy mình sẽ cố.
    – Cố gì nữa, trước giờ không phải à
    – Ừ ha. Tại mình ngộ nhận thôi. Thôi vậy ha.
    – Ừ. Ngủ đi muộn rồi.
    – Ừm. Bạn nha, nhớ đó. Hà chốt câu cuối
    Vậy là thêm một cô em gái với giữ được cô bạn thân. Tôi không thể đón nhận tình cảm của họ nhưng ít ra vẫn muốn giữ họ bên mình. Tôi ghét mà thực sự là sợ cái cảm giác cô đơn..
     
    Back
    Top Dưới