Ngôn Tình Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 300: Chương 300


Chỉ một lúc sau, Trần Quân đã bị đánh bại.

Anh ta lùi về phía sau hai bước, cổ tay bị Triệu Nam Thiên nắm lấy đã bầm tím một mảng, cánh tay cũng bởi vì dùng sức quá mạnh mà khẽ run lên.

Dì Đào kinh ngạc trợn to hai mắt, bà ta biết rõ bản lĩnh của Trần Quân, bình thường đối phó với năm sáu người cũng rất dễ dàng, nhưng bây giờ lại chịu thua trong tay Triệu Nam Thiên sao?
Bà ta khịt mũi xem thường, vậy thì sao, một tên thô bạo mà thôi?
Cảnh sát đứng cách đó không xa cũng trố mắt nhìn chiếc còng tay trên ghế: “Anh…”
Triệu Nam Thiên không thèm quan tâm đến, ngửi mái tóc trước mặt, trầm giọng nói: “Lát nữa đứng sau lưng tôi đừng nhúc nhích, chuyện của đàn ông, cứ để đàn ông giải quyết!”
Khuôn mặt của Tô Mục Tuyết ửng đỏ lên, vành tai bị Triệu Nam Thiên chạm vào cũng hơi nóng.

Cô cùng Triệu Nam Thiên chưa bao giờ có hành động thân mật như vậy, hơn nữa còn trước mặt nhiều người như vậy, dáng vẻ quát tháo như giám đốc bá đạo vừa nãy của cô, đến trước mặt Triệu Nam Thiên chỉ còn lại ngoan ngoãn gật đầu.

Dì Đào nhìn trong mắt, giận đến ngứa răng, Tô Mục Tuyết nhìn như ngoan ngoãn, nhưng trong xương cốt lại là một con ngựa hung hãn không ai có thể thuần phục được.

Bà ta nắm giữ trong lòng bàn tay đã hai mươi năm, nhưng vẫn không thể thuần phục cô, bây giờ vậy mà lại ngoan ngoãn trong tay Triệu Nam Thiên.

Lẽ nào thật sự vỏ quýt dày có móng tay nhọn?
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, cảnh sát đã nhanh chóng phản ứng.

Bốn người bày ra tư thế truy bắt, dần dần vây Triệu Nam Thiên và Tô Mục Tuyết vào chính giữa.

Triệu Nam Thiên không hề nhúc nhích, một tay đặt trước người Tô Mục Tuyết, tay kia từ từ nâng lên.

Một hành động nhỏ đơn giản khiến tất cả mọi người có mặt đều lo lắng.

Có người quát mắng: “Tôi khuyên anh đừng ngoan cố chống cự!”
Dì Đào mắt thấy mọi chuyện phát triển theo hướng mà bà ta không muốn nhìn thấy nhất, cắn răng tiến lên phía trước nói: “Anh cảnh sát à, chuyện này vẫn còn có thể thương lượng mà, tôi sẵn sàng đứng ra làm người bảo lãnh cho hai người họ, có thể đừng bắt giữ người trước được không?”
Luật sư cũng đi theo để thương lượng.

Đối phương không thèm quan tâm, thẳng thừng nói: “Cho dù bà là ai, mọi người đều phải bình đẳng trước pháp luật!”
Dì Đào ngẩn người, vừa nãy bà ta vẫn còn cho rằng những người này ít nhất cũng sẽ có chút kiêng dè đối với mình, nhưng bà ta không ngờ, người ta căn bản không coi bà ta ra gì.

Vậy phải làm sao bây giờ, trơ mắt nhìn Tô Mục Tuyết bị cảnh sát bắt đi?
Triệu Nam Thiên nhìn đồng hồ, sau đó phóng tầm mắt ra cửa của hội.

Dường như đang tính toán chính xác thời gian, một ánh đèn xe trắng như tuyết lại sáng lên ở cổng.

Dì Đào đưa tay che mắt ngăn cản ánh sáng, sau khi chiếc xe dừng lại hẳn rồi bà ta mới nhìn lại.

Một chiếc xe Jeep BJ màu xanh quân đội, mặc dù chỉ treo biển số bình thường, nhưng bà ta biết loại xe này đại biểu cho ý nghĩa gì.

Đặc biệt là Trần Quân, hai mắt híp lại.

Trên chiếc xe ở nơi không bắt mắt mấy có một hình vẽ chắc hẳn là vẽ một huy hiệu.

Tình cờ làm sao, anh ta đã từng nhìn thấy huy hiệu này.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 301: Chương 301


Nếu như là thật, vậy thì dù cho ông chủ hội Hoàng Đình này có lai lịch thế nào, chuyện lộn xộn ngày hôm nay chắc chắn sẽ được sửa lại!
Ngay khi mọi người đang sững sờ, cửa xe mở ra, một người đàn ông cao lớn thô kệch từ trong xe bước ra.

Tô Mục Tuyết vừa nhìn đã nhận ra người này, chính là Hùng Phi.

Sau khi xuống xe, anh ta trực tiếp hỏi: “Nơi này lời nói của ai có tác dụng?”
Người cảnh sát dẫn đội bước tới, chưa kịp mở miệng đã bị anh ta choàng tay qua vai.

Cả hai sánh bước cùng nhau đến chỗ cách đó không xa, khi bọn họ trở về thì mọi chuyện lại xoay chuyển một cách bất ngờ.

Cảnh sát dẫn đội không nhiều lời, dẫn người thong thả mà rời đi, toàn bộ quá trình không nói một câu nào.

Dì Đào sững sờ, bà ta kinh ngạc nhìn Hùng Phi, trong lòng cũng thầm đoán thân phận của đối phương.

Theo suy đoán của bà ta, lai lịch của người đàn ông này chắc chắn phải khiến người khác kinh ngạc, nếu không, tuyệt đối không thể nào khiến người của cục thành phố Đông Châu rời đi chỉ bằng vài lời nói.

Vương Triều Khải bên kia cũng mới hồi thần lại, ngu ngốc hỏi một câu: “Anh cảnh sát à, sao mọi người lại đi rồi thế? Đây…”
Còn chưa nói xong, anh ta đã bị đạp một đạp từ phía sau.

Ngã sấp xuống, vết thương trên má nó lại nứt ra.

Vẻ mặt Vương Triều Khải hầm hầm, bắt đầu chửi thề muốn ra tay: “Con mẹ nó đứa nào…”
Người đàn ông kéo cổ áo của anh ta qua: “Chửi mẹ ai đấy? Mày còn dám nói nửa lời th* t*c nữa thử xem? Có tin hay không tao đập nát cái hội cức chó này của mày?”
Anh ta còn muốn mở miệng, nhưng lại bị câu nói tiếp theo Hùng Phi chặn miệng: “Nói với tên ngốc Hạ Đông Trung kia, nếu như anh ta không phục, bảo anh ta đến tìm tôi giải quyết, nếu như còn dám lén lút bày trò, tôi trói em gái anh ta!”
Vương Triều Khải rùng mình sợ hãi gật đầu, bị dọa cho câm như hến.

Mặc dù anh ta không biết thân phận của đối phương, nhưng mà việc người này có thể nói ra thân phận thực sự của ông chủ đứng đằng sau hội Hoàng Đình cũng đủ cho thấy đó là người mà anh ta không thể nào đắc tội được!
Dì Đào cũng là người thông minh, chuyện đã đến nước này, sao bà ta không thể nghe rõ, người đàn ông trước mặt này có quyền có thế, không chỉ cục thành phố Đông Châu phải chừa mặt mũi cho anh ta, ngay cả ông chủ đứng sau màn của hội Hoàng Đình cũng phải kiêng dè anh ta mấy phần!
Chỉ là bà ta không thể hiểu nổi tại sao một nhân vật như thế này lại đến đây, và vì sao lại muốn giúp đỡ nhà họ Tô?
Thực ra trong lòng bà ta đã mơ hồ đoán được, chỉ là trực giác lại không muốn tin.

Bà ta nghĩ vậy, trên tay đã chủ động đưa một tờ danh thiếp qua: “Chào cậu, cảm ơn cậu đã giải vây, tôi là Tổng giám đốc điều hành của Tập đoàn Tô Phong…”
Người đàn ông nhìn qua, vẻ mặt khinh thường, cầm cũng không thèm cầm, càng không đợi bà ta nói xong đã nhấc chân đi về phía Tô Mục Tuyết.

Ánh mắt anh đặt trên người Tô Mục Tuyết, hơi có vẻ trêu đùa, sức nóng hừng hực không thể nào che giấu được, ngay cả Tô Mục Tuyết đã trải qua chiến trận cũng khó mà cưỡng lại.

Dì Đào trầm tư suy nghĩ, có phải là bạn của Tô Mục Tuyết?
Nhưng Tô Mục Tuyết vừa mới về nước không lâu, tiếp quản công việc kinh doanh của công ty chưa đầy nửa năm, cô đã tiếp xúc với người như vậy từ khi nào, sao bà ta lại chưa từng nghe thấy?
Lúc này Dì Đào đã suy nghĩ rất nhiều, chẳng qua khi chuyển ánh mắt về phía Triệu Nam Thiên, ánh mắt bà ta lại trở nên lạnh lẽo.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 302: Chương 302


Bạn bè bên cạnh Tô Mục Tuyết ai cũng ưu tú, còn cậu ta thì sao? Để một người phụ nữ bảo vệ mình, cậu ta không thấy xấu hổ sao?
Bà ta còn chưa kịp nói câu này ra khỏi miệng thì Hùng Phi đã mở miệng rồi.

Anh ta nghiêm túc hỏi: “Chị dâu, chuyện này chính là do chị không đúng rồi, anh Thiên sĩ diện, không muốn làm phiền em, nhưng chị nào thế được, điện thoại mấy vòng, cũng không thèm tìm em.


“Thế nào, cảm thấy tôi không giải quyết được chuyện này?”
“Không phải sợ tôi làm cậu mất mặt sao?”
Tô Mục Tuyết vội vàng giải thích: “Đại Hùng, cậu đừng hiểu lầm, tôi chỉ không muốn gây rắc rối cho cậu.


Cô không biết phải giải thích thế nào, khi Triệu Nam Thiên xảy ra chuyện, người đầu tiên cô nghĩ đến chính là người đàn ông này.

Nhưng chuyện này suy cho cùng là do cô mà ra, cô muốn giải quyết chuyện này bằng chính khả năng của mình.

Kết quả không như là mơ.

Nhà họ Tô không còn như năm đó, bạn bè của cha cô năm đó, cô không cầu cứu được!
Đồng thời trong lòng nguội lạnh, cũng càng thêm kính nể cách đối nhân xử thế của Triệu Nam Thiên.

Bên này cô nói toàn lời tốt đẹp, thậm chí còn bỏ tiền ra khơi thông mối quan hệ nhưng chẳng có chút ích lợi nào cả.

Ngược lại chính là Triệu Nam Thiên, thậm chí ngay cả điện thoại cũng không cần gọi, người ta vừa nghe tin liền vội vàng chạy tới.

Hùng Phi, một nhân vật bỏ tiền cũng không cầu xin được, người có thể bắt quan hệ với cục thành phố Đông Thiên.

Hết lần này đến lần khác một nhân vật như vậy, trước mặt Triệu Nam Thiên không hề có chút kiêu ngạo nào!
Mắt cô sáng ngời nhìn chằm chằm Triệu Nam Thiên, người đàn ông này rốt cuộc có điểm gì hấp dẫn?
Triệu Nam Thiên một cước đá văng: “Cút mẹ nhà cậu đi! Tới đây đừng nói nhảm, hù dọa cô dâu nhà tôi.



Tô Mục Tuyết không thể nhịn được cười, sau lần tiếp xúc trước cô đã quen với việc hai người cứ gặp là cãi nhau ầm ĩ.

Hùng Phi cười khì khì, tên hung dữ vừa rồi khiến mọi người đều phải khiếp sợ thế mà bây giờ lại không hề tức giận.

Anh ta xoa xoa chỗ vừa rồi bị Triệu Nam Thiên đá, thản nhiên nói: “Chị dâu, em nói chị nghe, anh Thiên trâu bò hơn em nhiều lắm.

Nói như vậy nghĩa là anh ấy ngay thẳng, cứng đầu, còn nói thẳng toẹt ra là đồ không có đầu óc.


“Bằng không thì cái đám nhốn nháo trước mặt này cần gì phải nhờ em? Anh ấy chỉ cần gọi một cú là được.


Tô Mục Tuyết chọc chọc Triệu Nam Thiên: “Thật hay giả vậy, anh thực sự lợi hại vậy sao?”
Triệu Nam Thiên nhún vai: “Cô đừng nghe cậu ta nói bừa.


Hùng Phi đánh giá Triệu Nam Thiên một lượt, vẻ mặt thổn thức hỏi: “Vài ngày không gặp anh sao lại thành ra thế này? Cho dù chị dâu có đẹp thì anh cũng không thể ngày đêm triền miên nha, phải tiết chế một chút đi!”
Tô Mục Tuyết vốn còn muốn khách khí vài câu nữa, nhưng nghe thấy những lời này thì trong nháy mắt liền đỏ mặt.

Quả nhiên đều là cá mè một lứa!
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 303: Chương 303


Triệu Nam Thiên cũng không nói tiếp, anh nhấc chân đi về phía xe jeep.

Tô Mục Tuyết quay đầu lại thì thấy Triệu Nam Thiên đang mở cốp xe jeep, rồi lôi từ trên xuống một chiếc xà beng dài một mét.

Mi mắt cô giật giật: “Anh muốn làm gì?”
Triệu Nam Thiên dùng sức hút một điếu thuốc, sau đó dùng chân di tàn thuốc.

Sau đó mới trả lời: “Không làm gì, chỉ đòi lại công bằng cho cô thôi.


Trong khi nói chuyện anh đã sải bước quay trở lại, trong tay cầm xà beng.

Hội Hoàng Đình được trang trí rất tráng lệ, toàn bộ tòa nhà được phủ đầy bằng những bức tường kính.

Tay Triệu Nam Thiên nâng cây xà beng lên, mỗi lần giáng xuống là một bức tường vỡ tan, đổ sụp.

Dì Đào không cảm kích, bà ta đứng cách đó không xa, hơi bĩu môi, một lời không hợp liền đánh đánh giết giết, cậu ta coi mình là lưu manh thật chắc?
Tô Mục Tuyết kinh ngạc che miệng, nhìn chằm chằm bóng lưng không tính là dày rộng của Triệu Nam Thiên, thật lâu không nói được lời nào.

Đòi lại công bằng?
Cô vốn tưởng rằng Triệu Nam Thiên chỉ nói miệng thôi, nhưng không ngờ anh lại thực sự nói là làm.

Tiếng vang ở bên này đã sớm khiến người đi đường đi qua phải hoảng hốt, cùng với tiếng nổ của bức tường kính từng mảng kính cường lực cũng rơi xuống mặt đất, cùng với đó là thể diện của hội Hoàng Đình cũng vỡ tan theo.

Mọi người bàn tán xôn xao, hội Hoàng Đình này đắc tội với ai rồi?
Năm đó khi chỗ này khai trương xe sang đậu khắp sân, mọi người còn bàn tán non nửa năm, không ngờ còn chưa đến ba năm đã bị người ta đập nát thế này.

Còn có người lấy điện thoại ra chụp ảnh, có lẽ không quá nửa giờ nữa màn kịch hay ho này sẽ truyền ra khắp Đông Châu.

Đám nhân viên bảo vệ của hội Hoàng Đình ngây ngốc đứng tại chỗ, không phải không muốn can thiệp mà là vì sức mạnh quá kinh khủng, không ai dám ngăn cản Triệu Nam Thiên.

Chỉ có Vương Triều Khải đang nói chuyện điện thoại ở một bên, trán lấm tấm mồ hôi mà còn không rảnh để lau.

Rất nhanh sau đó Triệu Nam Thiên đã giẫm lên vụn thủy tinh vương vãi khắp nơi chậm rãi quay lại.

Tô Mục Tuyết cắn chặt môi, nhất thời không biết nên nói cái gì.

Hùng Phi thì lại ôm bả vai, không hài lòng nói một câu: “Quá phiền phức, cứ làm một mồi lửa đốt trụi là xong!”
Đầu Tô Mục Tuyết đầy vạch đen, hai vị tổ tông này, một người muốn đập nát chỗ người ta còn chưa tính, một người khác lại còn muốn cho một mồi lửa thiêu rụi.

Là Diêm Vương sống à?
Triệu Nam Thiên không thèm để ý tới anh ta, ném xà beng vào lòng anh ta rồi lôi kéo Tô Mục Tuyết còn đang choáng váng bước ra ngoài.

Hùng Phi ngẩn ra tại chỗ, hùng hổ hỏi: “Ôi mẹ nó, Triệu Nam Thiên, anh có ý gì? Không mời ông đây ăn bữa cơm à? Không thì anh cho em một ít phí vất vả cũng được.


Triệu Nam Thiên trả lời: “Tôi cũng đâu bắt cậu xen vào việc của người khác!”
Bị Triệu Nam Thiên lôi kéo đi mất vài bước Tô Mục Tuyết mới lấy lại tinh thần.

Cô bỏ tay Triệu Nam Thiên ra, mặt khẽ đỏ lên hỏi: “Anh dẫn tôi đi đâu?”
“Về nhà!”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 304: Chương 304


Tô Mục Tuyết chỉ anh: “Về nhà? Cả người anh toàn vết thương, không xử lý qua mà đã về nhà sao?”
Nói xong cô cũng không để ý đến ý kiến của Triệu Nam Thiên liền kéo người lên xe.

Triệu Nam Thiên cũng hết cách, anh gọi cả Từ Minh và Tiểu Ngũ, mấy người cùng đi thẳng đến bệnh viện Đông Châu.

Dì Đào đứng theo dõi toàn bộ quá trình, bà ta không thể chen vào một câu nào, như thể đã hoàn toàn thành một người ngoài cuộc.

Về phần Triệu Nam Thiên, tuy rằng bà ta không muốn nhưng không thừa nhận cũng không được, sự việc ngày hôm nay nếu không có Triệu Nam Thiên thì còn không biết bao giờ mới giải quyết xong.

Bà ta không muốn thừa nhận phần ân tình này, theo bản năng đi về phía Hùng Phi, kết quả người ta căn bản không hề quan tâm đến bà ta.

Trước khi đóng cửa xe Hùng Phi còn để lại một câu: “Nói với tên họ Hạ kia, ghi món nợ này cho tôi, dám gây phiền phức cho anh em của tôi nữa thì ngày mai tôi lại đến đập thêm một lần!”
“Nói cho anh ta biết, ông đây họ Hùng! Không phục thì bảo anh ta tới tìm tôi!”
Về phần dì Đào, từ đầu tới cuối anh ta cũng chưa hề liếc mắt nhìn lấy một lần.

Không phải không có cái gì để nói mà là anh ta thấy ấm ức thay cho Triệu Nam Thiên.

Anh ta thật sự muốn hỏi dì Đào một câu, nhà họ Tô chẳng phải chỉ có vài cái đồng tiền dơ bẩn thôi sao, ra vẻ ghê gớm làm gì?
Anh Thiên nhà tôi có gì không xứng với Tô Mục Tuyết ?
Nhưng nhớ tới lời dặn của Triệu Nam Thiên anh ta lại nhịn xuống.

Trong lòng còn đang thầm oán, con mẹ nó, sớm muộn gì cũng có một ngày nhà họ Tô các người sẽ phải hối hận!
Trên đường trở về dì Đào vẫn còn thắc mắc: “Trần Quân, cậu có biết thân phận của người tên Đại Hùng kia không?”
Trần Quân cười khổ: “Nếu tôi không đoán sai thì chắc là người của nhà họ Hùng, cha anh ta là một vị thủ trưởng đã xuất ngũ của Đông Châu.


Dì Đào như nghĩ tới cái gì lại hỏi: “Xuất ngũ? Vậy sao còn lực ảnh hưởng nhiều vậy?”
Trần Quân suy nghĩ: “Nghe nói ở Đông Châu chúng ta có một tổ chức phi chính phủ gọi là ‘hội cựu chiến binh’, vị cựu thủ trưởng này chính là một trong những người khởi xướng.

Tuy đã nghỉ hưu nhưng tất cả những người trong hội đó đều rất có máu mặt.

Bên cục thành phố chắc chắn là muốn tặng cho họ một phần ân tình đấy.


Dì Đào tò mò: “Hội cựu chiến binh, vậy sao anh không tham gia?”
Trần Quân có hơi xấu hổ: “Tôi không đủ điều kiện.


Gương mặt dì Đào lộ ra vẻ kinh ngạc: “Một tổ chức phi chính phủ mà thôi, có thể có điều kiện gì?”
Vẻ mặt Trần Quân khao khát: “Phải là quân tiên phong, tuổi quân trên mười năm, và phải thuộc cấp từ trung đoàn trở lên.


Dì Đào gật đầu, khó trách, thỏa mãn được vài điều kiện này thì ở Đông Châu muốn đi ngang cũng được.

Ngay lập tức bà ta lại nhíu mày: “Chờ đã, cựu binh đã xuất ngũ? Vậy ý anh là… Triệu Nam Thiên cũng là thành viên của hội này?”
Dì Đào bị ý tưởng này làm cho hoảng sợ, nếu thật là như vậy thì bà ta có lẽ phải cân nhắc lại một chút.

Trần Quân kiên định lắc đầu: “Không có khả năng, tuổi của anh ta không đủ!”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 305: Chương 305


Dì Đào thở dài nhẹ nhõm một hơi, ngẫm lại cũng đúng, anh ta năm nay chỉ tầm hơn hai mươi tuổi, dù thế nào cũng không đủ tiêu chuẩn.

Huống chi bà ta vẫn luôn xem thường Triệu Nam Thiên, nếu thật sự phải nhìn bằng ánh mắt khác thì khác gì đánh vào mặt bà ta?
May mà Trần Quân đã cho bà ta một đáp án chắc chắn.

Về phần quan hệ giữa Triệu Nam Thiên và Hùng Phi thì bà ta cũng lười quan tâm.

Nhưng sau chuyện ngày hôm nay dì Đào cũng càng thêm chắc chắn một suy nghĩ, tuyệt đối không thể để Triệu Nam Thiên bước vào nhà họ Tô.

Người kia làm việc liều lĩnh, hoàn toàn không quan tâm đến hậu quả, nếu thật sự bị anh ta ép sát từng bước thì sau này không chừng còn phải gặp thêm không biết bao nhiêu phiền toái!
Trên đường đến bệnh viện trong xe hết sức im lặng.

Ngay cả Từ Minh luôn thích ba hoa cũng không dám nhiều lời, có một số việc suy nghĩ ở trong óc là một nhẽ, nói ngoài miệng thế nào lại là một nhẽ, mà xảy ra trước mắt thế nào thì càng là một nhẽ khác.

Tô Mục Tuyết là ai? Là người đẹp tổng giám đốc nổi danh khắp Đông Châu, chưa nói tới dáng người và khuôn mặt, mấu chốt là nhà người ta còn có rất nhiều tiền, nhất là khí chất xuất chúng kia nữa, không biết là nữ thần trong mộng của biết bao nhiêu đàn ông đâu.

Kết quả không thể ngờ, anh Thiên lại có thể trâu bò như vậy, thế mà lại thật sự theo đuổi được nữ thần, cướp về từ trong tay Ngụy Bắc Minh.

Từ Minh và Tiểu Ngũ liếc nhau, cuối cùng chỉ nghẹn ra được mấy chữ, phải chuyên tâm!
Tô Mục Tuyết vừa lái xe vừa hỏi chuyện: “Vừa rồi Đại Hùng nói việc hôm nay cho dù cậu ta không ra mặt thì anh cũng có thể xử lý được, là thật hay giả vậy?”
Triệu Nam Thiên thuận miệng giải thích: “Chém gió ấy mà.


Tô Mục Tuyết không tin: “Sao tôi nghe lại không giống vậy?”
Triệu Nam Thiên nhìn không được, đơn giản thừa nhận: “Chuyện nhỏ thôi, sao có thể làm phiền người khác chứ? Tự mình giải quyết là được.


Tô Mục Tuyết không cảm kích: “Tự mình giải quyết? Tôi nghĩ là anh chỉ thích thể hiện thôi!”
“Rõ ràng anh chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là có thể giải quyết xong, nhưng kết quả thì anh lại khen ngược, đi gây ra chuyện huyên náo như vậy.


Triệu Nam Thiên gãi đầu: “Tôi không thích nhờ người khác giúp đỡ.

Hơn nữa, hôm nay là tôi ra mặt giải quyết thay cô rồi, vậy mà lại đi nhờ vả người khác thì tôi thành cái gì?”
Tô Mục Tuyết hừ một tiếng: “Chết vì sĩ diện!”
Cô nghiêng đầu sang chỗ khác, giọng điệu tuy rằng có vẻ không cảm kích gì nhưng trong thực ra lòng lại cực kỳ hưởng thụ.

Có ảo tưởng được người ta nâng niu trong lòng bàn tay.

Tô Mục Tuyết đi lấy số rồi lại đi lấy thuốc.

Triệu Nam Thiên không còn cách nào khác, đành phải tự mình đi tới phòng xử lý vết thương trước, kết quả không ngờ tới, bên trong vẫn gặp được người quen.

Thư Trúc cũng ngẩn ra một lúc, sau đó vẻ mặt thay đổi: “Anh sao vậy?”
Triệu Nam Thiên giải thích qua loa: “Không có gì, chỉ té bị thương thôi, sao em lại ở đây?”
Thư Trúc làm sao có thể tin được lý do thoái thác của anh, vết thương này tám chín phần là do đánh nhau, hơn nữa bên phía đối phương còn không ít người.

Cũng không biết anh đang làm cái quỷ gì!
Nhưng Triệu Nam Thiên không muốn nói Thư Trúc cũng không tiện hỏi nhiều, cô ta giận dữ nói một câu: “Em là bác sĩ, không ở đây thì ở đâu?”
“Ý anh không phải vậy, anh đi nhầm khoa rồi à?” Triệu Nam Thiên nói xong liền đi luôn.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 306: Chương 306


Thư Trúc đuổi theo: “Anh đứng lại đó cho em!”
Triệu Nam Thiên xoay người lại nói: “Có gì đâu, anh đi đến khoa ngoại, em cứ làm việc của em đi.


“Anh không đi nhầm đâu, hôm nay em ở chỗ này trực thay.


Thấy Triệu Nam Thiên không tin cô ta tức giận nói tiếp: “Trị ngoại thương là kỹ năng mỗi bác sĩ bắt buộc phải biết? Đừng nói là em, ngay cả hộ sĩ cũng biết đấy.


Triệu Nam Thiên nửa tin nửa ngờ: “Thật sao?”
“Em lừa anh làm gì? Ngồi xuống!” Thư Trúc cảm thấy buồn cười, dầu gì anh ấy cũng là bạn trai cũ của cô ta, làm sao mà đến cả chuyện này cũng không biết?
Triệu Nam Thiên ‘a’ một tiếng, về chuyện công việc thì trước kia Thư Trúc rất ít khi nói tới, cô ta cũng không để anh đến bệnh viện, cho nên thật đúng là anh không hề biết gì.

Thư Trúc lại hỏi: “Chỉ có một mình anh tới đây sao?”

Không đợi Triệu Nam Thiên trả lời cô ta đã biết đáp án, một người phụ nữ đi vào từ phía ngoài cửa, chính là Tô Mục Tuyết.

Xem ra cô cũng bị thương không nhẹ, nhưng đã được xử lý qua.

Thư Trúc có chút ghen tị, trước đây cô ta rất tự tin về ngoại hình của mình, nhưng mỗi lần chạm mặt Tô Mục Tuyết là một lần bị đả kích.

Một động tác mở cửa vô cùng đơn giản nhưng ở trên người Tô Mục Tuyết lại có thể tao nhã như vậy, làm cho người cùng là phụ nữ như cô ta cũng không nhịn được mà bị thu hút.

Tô Mục Tuyết sửng sốt một lát, cũng hỏi một vấn đề tương tự: “Sao cô lại ở đây?”
Nếu cô nhớ không lầm thì Thư Trúc không phải bác sĩ ngoại khoa.

Cô bạn gái cũ này của Triệu Nam Thiên lúc trước còn biểu hiện rất thờ ơ, thậm chí còn có phần lãnh đạm, nhưng không biết tại sao, hôm nay cô ta lại có thái độ thù địch rất mãnh liệt với cô.

Thư Trúc cũng không nói tiếp, vừa mở miệng đã đầy mùi thuốc súng: “Tôi phải xử lý vết thương cho bệnh nhân, mời cô đi ra ngoài!”
Tô Mục Tuyết bật cười, chỉ vào mình: “Cô bảo tôi đi ra ngoài?”

Thư Trúc đối chọi gay gắt: “Chẳng lẽ không phải, lẽ nào ở đây còn có người khác sao?”
Tô Mục Tuyết cường điệu: “Tôi không phải người khác, tôi là người nhà của bệnh nhân!”
Thư Trúc khó chịu: “Người nhà cũng phải đi ra ngoài!”
Tô Mục Tuyết đâu phải là người dễ bị sai bảo như vậy, cô tiến lên vài bước nói: “Dựa vào cái gì?”
Thư Trúc đắc ý nói: “Dựa vào việc tôi là bác sĩ.

Hơn nữa một lát nữa tôi phải c** q**n áo xử lý vết thương cho bệnh nhân, cô ở lại đây không tiện.


Cô ta không nói câu này còn tốt, nghe thấy câu nói này sắc mặt Tô Mục Tuyết lập tức không vui: “Tôi không tiện, vậy cô thì tiện? Chẳng lẽ cô không phải phụ nữ?”
Thư Trúc vừa nói vừa đẩy Tô Mục Tuyết ra ngoài cửa: “Bây giờ tôi là bác sĩ, không phải phụ nữ, cô không cần quấy nhiễu công việc của tôi!”
Lúc đóng cửa cô ta còn bổ sung thêm một câu: “Hơn nữa, trên người anh ấy có chỗ nào tôi chưa từng thấy qua?”
Tô Mục Tuyết rất tức giận, nhưng trước khi cô kịp nổi giận cánh cửa đã đóng sầm lại.

Cô nhấc chân muốn đá cửa, suy nghĩ một lúc rồi nhẫn nhịn không đá nữa.

Lúc Từ Minh và Tiểu Ngũ đi qua thì nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Tô Mục Tuyết nắm chặt tay, sắc mặt khó chịu, trong miệng đang lẩm bẩm gì đó.

Từ Minh nghiêng đầu hỏi một câu: “Chị dâu, anh Thiên đâu?”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 307: Chương 307


Tô Mục Tuyết ném thuốc vào người anh ta: “Chết rồi.


Nói xong, cô xoay người bước đi.

Tiểu Ngũ hoảng sợ, thần sắc đã như khóc tang: “Sao cơ? anh Thiên… anh Thiên… Chết rồi?”
Từ Minh đập cậu ta một cái: “Đúng là đồ không có đầu óc, không thấy vợ chồng son người ta đang giận dỗi nhau à!”
Đợi không bao lâu thì cửa phòng bệnh đã mở ra, Triệu Nam Thiên bước ra trước.

Từ Minh bước tới, sáp đến gần anh, chưa kịp mở miệng nói gì đã nhìn thấy Thư Trúc bước ra sau anh.

Trước kia Từ Minh đã gặp qua cô ta một lần, lần này cũng không cảm thấy quá mức ngoài ý muốn, nhưng cậu ta cũng đã hiểu ra vì sao vừa rồi Tô Mục Tuyết mất hứng, rõ là đang ghen.

Nhưng ngẫm lại cũng đúng, anh Thiên thật đúng là đang sống trong phúc mà không biết hưởng phúc, có chị dâu Tô Mục Tuyết xinh đẹp như vậy lại còn đi trêu ong ghẹo bướm.

Đang nghĩ tới đó thì bên kia đã mở miệng nói trước: “Quay về phải nghỉ ngơi cho tốt, uống thuốc đúng giờ, nhớ kỹ, miệng vết thương không thể dính nước, tắm rửa thì chỉ dùng khăn lông ướt lau thôi, nếu có vấn đề gì thì lúc nào cũng có thể gọi điện cho em.


Giọng điệu của Thư Trúc nhẹ nhàng, đâu có chỗ nào giống như một bác sĩ, rõ là đang cằn nhằn còn hơn cả một người vợ.

Triệu Nam Thiên cũng thấy nhức đầu, anh trả lời qua loa vài câu rồi lôi kéo đám Từ Minh rời đi.

“Tô Mục Tuyết đâu?” Rời khỏi tầm mắt của Thư Trúc anh mới vội vàng hỏi.

Tiểu Ngũ trả lại một câu: “Hình như chị dâu tức giận rồi!”
“Đừng nói bừa! Có thể là chị dâu đang đứng bên ngoài…chờ chúng ta chăng?”
Từ Minh nói lời này không hề có chút tự tin nào, nhìn vẻ mặt của Tô Mục Tuyết khi cô ấy rời đi lúc vừa rồi chẳng khác nào như đang muốn ăn thịt người, đâu có vẻ như định chờ người.

Triệu Nam Thiên đau đầu, anh đi ra khỏi tòa nhà cấp cứu, quả nhiên không hề thấy người đâu.

Anh đang định gọi taxi thì một chiếc xe Audi màu trắng lại chạy qua đây.

Triệu Nam Thiên nhìn qua cửa kính xe, thấy là Tô Mục Tuyết anh mới nhẹ nhàng thở ra.

Trên đường trở về cũng không ai nói gì.

Sau khi về đến nhà Từ Minh và Tiểu Ngũ liền rời đi ngay, bầu không khí trong xe rất kỳ quái, họ cũng không dám ở lại thêm phút nào.

Triệu Nam Thiên thấy cô không nói lời nào còn tưởng rằng Tô Mục Tuyết đang nổi nóng, liền thử thăm dò hỏi một câu: “Vậy… nếu không thì… tôi cũng quay về ký túc xá?”
Giọng Tô Mục Tuyết lanh lảnh: “Về ký túc xá? Anh về ký túc xá đi! Lúc đó gọi video call cho bác sĩ Thư cũng tiện hơn phải không?”
Triệu Nam Thiên vội vàng giải thích: “Tôi không có ý đó…”
Kết quả vừa mới nói nửa câu đã bị cô chặn họng: “Không phải thì cút vào trong nhà cho tôi!”
“Haiz, được!”
Triệu Nam Thiên vụng trộm lau mồ hôi, cứ để anh đến hội Hoàng Đình đập phá một trận có khi còn thoải mái hơn bây giờ.

Cửa không khóa, phía ngoài còn có một đôi dép lê, vừa vặn lại xoay ra ngoài.

Không cần nói cũng biết, nhất định là Tô Mục Tuyết biết anh xoay người không tiện nên đã lấy sẵn ra giúp anh.

Nghĩ thông suốt được những điều này anh cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Triệu Nam Thiên thật cẩn thận đi dép lê vào, xoay tay lại đóng cửa, đi vào phòng khách, phát hiện Tô Mục Tuyết đang ngồi ở trên sô pha xem TV.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 308: Chương 308


Anh đang định trốn vào phòng ngủ thì chợt nghe Tô Mục Tuyết nói chuyện: “Lại đây ngồi đi, tôi có việc hỏi anh.


Triệu Nam Thiên lại thấy nhức đầu, nhưng vẫn cố gắng đi qua ngồi xuống, tuy rằng không phải là như đứng đống lửa, như ngồi đống than, nhưng cũng chẳng khác là bao.

Vừa rồi ở bên ngoài còn tốt, vì sự việc rối loạn nên không có thời gian suy nghĩ nhiều như vậy.

Nhưng bây giờ trong phòng chỉ có hai người, nhất thời anh lại không biết nên mở miệng thế nào.

Tuy rằng trải qua chuyện đêm nay đã làm cho quan hệ hai người gần gũi hơn rất nhiều, nhưng anh vẫn luôn cảm thấy có một tầng giấy mỏng đang ngăn cách giữa hai người.

Phải xem ai sẽ là người đâm nó ra trước.

Tô Mục Tuyết đánh vỡ sự im lặng trước: “Nói đi!”

Triệu Nam Thiên ngẩn người mất một lúc: “Hả?”
Thấy trong mắt Tô Mục Tuyết đã xẹt qua hai luồng sáng lạnh anh mới vội vàng mở miệng: “Vừa rồi tôi với cô ấy không hề có gì.

Cô ấy nói là đi trực thay, lúc đầu tôi cũng không biết, chỉ đi qua đó định xử lý vết thương thôi.


Vốn Tô Mục Tuyết còn hơi tức giận nhưng thấy bộ dạng vội vàng khẩn trương của Triệu Nam Thiên lại không nhịn được muốn cười.

Vừa rồi ở bên ngoài còn uy phong tám hướng, tay cầm một cây xà beng đập nát bươm Hội Hoàng Đình như vậy, sao ở trước mặt mình lại như là chuột thấy mèo vậy chứ?
Cô cố nén đắc ý trong lòng, làm bộ như không vui hỏi lại: “Không có gì thật sao?”
Triệu Nam Thiên nghiêm túc nghĩ ngợi: “Không có, thật sự không có, cô ấy dặn tôi uống thuốc đúng giờ, còn lại thì không hề nói thêm gì.


Tô Mục Tuyết có vẻ vừa lòng với thái độ của Triệu Nam Thiên, nhưng ngoài miệng lại giả ngu: “Ai hỏi anh cái này? Cô ta là bác sĩ, xem bệnh cho anh là việc hết sức bình thường, anh giải thích với tôi làm gì? Đâu có quan hệ gì với tôi.


Đầu Triệu Nam Thiên muốn bùng nổ, không phải cô bắt tôi nói sao?
Nhưng anh lại không dám nói thẳng ra khỏi miệng, vội hỏi: “Vậy cô hỏi việc gì?”
Tô Mục Tuyết nhắc lại: “Lần trước anh đi ra ngoài uống rượu với ai?”
Triệu Nam Thiên sửng sốt trong chốc lát, đêm nay trải qua bao nhiêu việc khó chịu như vậy anh đã sắp quên hẳn luôn rồi, nhưng Tô Mục Tuyết vẫn còn nhớ rõ.

Bởi vì việc này mà Tô Mục Tuyết tránh né anh mấy ngày.

Nếu không phải hôm nay có chuyện phiền phức thì anh đã từng cho rằng có lẽ hai người sẽ chia tay, chấm dứt từ đây.

Không dám do dự quá lâu anh vội vàng giải thích: “Không phải ai cả, là em gái tôi!”
Tô Mục Tuyết nhướng mày lên rất cao: “Em gái anh?”
Ngay từ mấy lần gặp mặt trước chị dâu đã kể hết cho cô nghe về hoàn cảnh gia đình của Triệu Nam Thiên.

Anh là con trai độc nhất trong nhà, ngoại trừ mấy người chị họ thì từ lúc nào lại đẻ thêm một cô em gái vậy?
Thấy Tô Mục Tuyết không tin anh vội vàng làm sáng tỏ: “Là em gái tôi quen biết!”
Tô Mục Tuyết cười lạnh: “Nói xạo, anh cứ tiếp tục nói xạo đi! Lần trước là một người chị quen biết, lần này lại là một cô em gái quen biết, anh nghĩ tôi dễ bị lừa lắm phải không?”
“Tôi thật sự không lừa cô, thật sự là em gái quen biết, tên là Khổng Như Nguyệt!”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 309: Chương 309


Sợ Tô Mục Tuyết không tin Triệu Nam Thiên vội vàng kể toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối cho cô nghe.

Tô Mục Tuyết nửa tin nửa ngờ hừ một tiếng: “Không phải chỉ là phó đội trưởng đội bảo vệ thôi sao, sao lại lắm chuyện phiền toái vậy?”
Triệu Nam Thiên nghe giọng nói của cô thì biết là qua cửa rồi: “Không có cách nào mà, miếu nhỏ lắm ma, nước cạn lại lắm rùa nó vậy.


Trong lòng âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, đồng thời ngoài miệng cũng không quên hứa hẹn với cô: “Đúng rồi, lần sau tôi mời cô ấy về nhà làm khách, tới gặp chị dâu.


Tô Mục Tuyết trừng mắt liếc anh: “Ai là chị dâu cô ta?”
Triệu Nam Thiên há hốc mồm, mới vừa rồi vẫn còn tốt, sao đảo mắt một cái đã lại không nhận người rồi?
Không đợi Triệu Nam Thiên nói tiếp cô lại lên tiếng: “Lúc nào đến thì báo tôi trước, tôi còn kịp chuẩn bị.


“Thật sao?” Triệu Nam Thiên mừng rỡ như điên, vậy là cô đã thừa nhận quan hệ của hai người rồi sao?

Vì quá kích động anh không cẩn thận động tới vết thương sau lưng, đau đến mức sắc mặt trắng nhợt.

Tô Mục Tuyết oán trách: “Này, anh làm gì vậy, cẩn thận một chút chứ!”
Nói xong, cô lại giải thích một câu: “Chuyện này… anh đừng hiểu lầm!”
Triệu Nam Thiên khóc không ra nước mắt, cô lại muốn thế nào nữa đây, chẳng lẽ lại còn phải thêm một cái quy định ba điều nữa sao.

Tô Mục Tuyết thay đổi giọng điệu nghiêm túc hơn: “Triệu Nam Thiên, tôi thừa nhận trải qua sự việc hôm nay tôi đã có thêm ấn tượng tốt với anh, nhưng… chuyện tình cảm không thể vội được, anh hãy cho tôi thêm chút thời gian, được chứ?”
Triệu Nam Thiên sững sờ, vẻ thất vọng trong lòng chỉ vừa thoáng qua ngay lập tức đã bị niềm vui bất ngờ nuốt chửng.

Cuộc hôn nhân này lúc trước đối với cô mà nói chỉ là công cụ giúp cô thoát khỏi chuyện phiền toái trong nhà, bây giờ cô đã sẵn lòng cho anh cơ hội, vậy chứng tỏ nửa tháng cố gắng vừa qua của anh không hề uổng phí.

Tối thiểu anh đã thành công được một nửa.

Thật ra Triệu Nam Thiên cũng không hi vọng chuyện này xảy ra quá nhanh chóng, dù sao trước kia giữa hai người không hề có chút tình cảm nào làm cơ sở, lúc trước cũng chưa hề giao tiếp qua, dù là thói quen trong cuộc sống, thẩm mĩ, thậm chí là cách nhìn đều rất khác biệt.

Người phụ nữ ưu tú không có người đàn ông nào là không thích, nhưng Triệu Nam Thiên cũng tự mình hiểu lấy mình, nếu là trước kia thì thật sự anh cũng không dám hy vọng xa vời có thể phát sinh quan hệ với người phụ nữ như Tô Mục Tuyết.

Nhưng hôm nay anh đã được nếm thử vị ngon ngọt thì làm sao có thể buông tay?
Anh cũng không phải kẻ ngốc, sao lại cam tâm tình nguyện dâng nữ thần tặng cho người khác chứ!
Nghĩ vậy Triệu Nam Thiên vội vàng hứa hẹn: “Không thành vấn đề, tôi sẵn lòng chờ, chờ bao lâu cũng được!”
“Cũng không mất quá nhiều thời gian đâu, đến cuối tháng này đi.

Nếu trong khoảng thời gian này chúng ta có thể hòa hợp…”
Câu trả lời đã rất rõ ràng nhưng Tô Mục Tuyết lại dừng lại.

Triệu Nam Thiên háo hức vô cùng, anh trông mong nhìn cô, cuối cùng cũng đợi được đến nửa câu sau.

Cô tiếp tục nói: “Nếu chúng ta có thể hòa hợp tôi sẽ cho anh ba tháng thử việc!”
Ôi mẹ nó!
Mặt Triệu Nam Thiên đầy hoang mang, cái gì gọi là thử việc?
Tô Mục Tuyết giải thích: “Nghĩa là tôi sẽ khảo sát anh trong vòng ba tháng với vai trò bạn trai!”
Triệu Nam Thiên thất vọng vô cùng, vốn dĩ nghĩ cố gắng biểu hiện tốt nửa tháng còn lại, sau đó sẽ hoàn toàn chinh phục được nữ thần họ Tô.
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 310: Chương 310


Kết quả thật hay, dù qua nửa tháng cũng không tính là xong việc, mới chỉ đủ tư cách làm bạn trai thôi!
Vậy bây giờ anh là gì, một chiếc lốp xe dự phòng?
Nếu trong vòng nửa tháng cô thay đổi quyết định, hoặc gặp được một người đàn ông ưu tú hơn thì cô ấy sẽ vứt bỏ anh?
Thấy Triệu Nam Thiên hơn nửa ngày cũng không nói lời nào, Tô Mục Tuyết trầm mặt: “Thế nào, anh không muốn à?”
Triệu Nam Thiên vội vàng gật đầu: “Đâu có, tôi muốn, tôi muốn chứ!”
Tảng đá trong lòng Tô Mục Tuyết cuối cùng cũng rơi xuống: “Được rồi, vậy anh… đi ngủ sớm một chút đi!”
Đi đến cầu thang cô lại dừng bước, dịu dàng nói: “Hôm nay cám ơn anh, ngủ ngon!”
Triệu Nam Thiên sửng sốt, lần đầu tiên được nữ thần chủ động nói ngủ ngon, loại cảm giác này thật đúng là rất không tệ.

Đến tận khi bóng lưng Tô Mục Tuyết biến mất ở cuối cầu thang anh mới lắc đầu cảm giác được sự chán nản mất mát.

Trong lòng cũng nói không nên lời là cảm giác gì, tuy rằng không biết tiêu chuẩn kén chồng của nữ thần là gì, nhưng chắc chắn lúc trước anh không hề đủ tiêu chuẩn.

Nay có cơ hội có thể vào danh sách cân nhắc của nữ thần thì cho dù khoảng cách trở thành chồng còn rất xa nhưng cũng coi như là có thu hoạch?
Triệu Nam Thiên tìm một lý do tự an ủi mình rồi mới rửa mặt đi nghỉ ngơi.

Hôm sau, Tô Mục Tuyết ăn xong điểm tâm thì đến công ty.

Triệu Nam Thiên cảm thán, người phụ nữ này đúng là người cuồng công việc, đã bị thương thành như vậy còn không chịu nghỉ ngơi.

Đúng chín giờ anh cũng đi tới kho hàng.

Từ Minh và Tiểu Ngũ đã đến từ sớm, không đợi anh bước tới hai người đã sốt sắng không chờ được hỏi: “Anh Thiên, tối hôm qua chị dâu thưởng cho anh thế nào?”
Triệu Nam Thiên hỏi lại: “Hai người nhàn rỗi quá hả? Có muốn tôi tìm việc cho hai người làm không?”
Hai người nào dám nói tiếp, cười hì hì rồi chạy sang một bên.

Một lúc sau, Tiểu Ngũ đến xin nghỉ phép, nói rằng anh ta phải ra ngoài làm việc gì đó.

Triệu Nam Thiên nhìn ra sắc mặt anh ta không thích hợp cho lắm: “Tiểu Ngũ, cậu gặp phải chuyện phiền toái gì à?”
Tiểu Ngũ không biết cách nói dối, giải thích lung tung vài câu thì cả khuôn mặt đã đỏ ửng.

Cuối cùng thấy không thể trốn tránh được anh ta đành nói thật.

Từ Minh há hốc mồm, vội hỏi: “Anh Thiên, phải làm sao bây giờ?”
Tuy rằng không biết cái gì gọi là Cửu Vinh nhưng ngày hôm qua đầu tiên là Tiểu Ngũ tấn công vào trạm cơ sở liên lạc, sau đó lại xâm nhập vào hệ thống giám sát của thành phố, chuyến đi này có lẽ là lành ít dữ nhiều.

Triệu Nam Thiên nghĩ kỹ rồi an ủi Từ Minh: “Một lát nữa tôi sẽ đi cùng Tiểu Ngũ qua đó, cậu ở đây trông coi đi.


Tiểu Ngũ vội vàng lắc đầu: “Anh Thiên, không sao đâu, em có thể tự giải quyết, hôm qua anh bị thương vẫn nên nghỉ ngơi cho khỏe đi.


Triệu Nam Thiên vỗ vai anh ta: “Là anh em thì đừng nói mấy lời vớ vẩn như vậy, ngày hôm qua nếu không phải vì tôi thì cậu cũng sẽ không bị Cửu Vinh để ý đến, sao tôi có thể bỏ mặc cậu vào lúc này được chứ?”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 311: Chương 311


Tiểu Ngũ cảm động đôi mắt đỏ ửng, lại không biết nên nói gì.

Mặc dù anh ta có vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng tính cách lại là của dân kỹ thuật điển hình, anh ta sống nội tâm và hiếm khi giao tiếp với người khác.

Chính vì nguyên nhân như thế nên trước kia trong đội bảo vệ mới thường xuyên bị người ta bắt nạt, lại bị đám người Tôn mập xa lánh, cho nên lúc ban đầu khi bị đưa sang làm cấp dưới cho Triệu Nam Thiên anh ta mới ôm suy nghĩ không có chí tiến thủ như vậy.

Lúc này đây cũng là thật lòng thật dạ coi Triệu Nam Thiên và Từ Minh như anh em, nếu không đêm qua anh ta cũng sẽ không mạo hiểm như vậy.

Hành tung của hacker tuy rằng như thần long thấy đầu không thấy đuôi, nhưng mỗi người đều có thao tác và thủ pháp quen thuộc, hơn nữa kiểu giống như anh ta đã được điểm tên trong những ngành có liên quan, một khi ra tay thì tỷ lệ bị phát hiện rất cao.

Nhưng đêm qua khi Triệu Nam Thiên gọi điện thoại tới anh ta căn bản không hề lo lắng tới việc này.

Giờ nhìn người anh em này thì xem ra anh ta đã không kết bạn sai, tối thiểu khi xảy ra chuyện Triệu Nam Thiên cũng không mặc kệ anh ta.

Hai người rời đi từ cửa sau của tiểu khu, gọi một chiếc xe taxi, sau đó chạy tới địa chỉ trong tin nhắn theo thời gian đã hẹn.

Địa điểm là một tòa nhà văn phòng cao cấp ở trung tâm thành phố, bên ngoài treo biển là văn phòng chi nhánh ở Giang Đình của một công ty an ninh thông tin.

Ngay khi Triệu Nam Thiên bước qua cổng liền có cảm giác mình đang bị theo dõi, nhân viên bảo vệ hỏi họ mấy câu rồi cho vào.

Một cô gái trẻ tuổi rất xinh đẹp bước ra từ trong quầy, lịch sự dẫn hai người vào phòng tiếp khách.

Phòng khách không lớn lắm, chỉ rộng khoảng hơn mười mét vuông, cũng không có cửa sổ, chỉ có đèn chân không trên đầu phát ra ánh sáng.

Trong lòng Tiểu Ngũ không nắm chắc, ánh mắt mơ hồ nhìn chung quanh.

Triệu Nam Thiên ra hiệu ý bảo rằng anh không sao.

Rất nhanh từ ngoài cửa đã có một đoàn người đi tới, tất cả đều nghiêm mặt lạnh lùng, nhìn không ra một chút ý cười nào.

Người đàn ông đứng đầu để râu, thái độ cứng rắn hỏi: “Ai là Ngũ Cương?”
Tiểu Ngũ và Triệu Nam Thiên liếc mắt nhìn nhau, sau đó mới ngượng ngập giơ tay ra hiệu, nhưng lại bị khí thế của đối phương trấn áp, lộ ra vẻ rất không biết lượng sức mình.

Người đàn ông cũng không nói tiếp, lại nhìn về phía Triệu Nam Thiên híp mắt, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo: “Vậy còn anh, anh đến đây làm gì?”
Đây là phương pháp thẩm vấn điển hình, trước tiên là công phá phòng tuyến tâm lý, sau đó khi bắt đầu tiếp xúc sẽ hoàn toàn chiếm thế chủ đạo.

Đừng nói là Tiểu Ngũ, nếu như không được trải qua huấn luyện chuyên nghiệp thì ai gặp phải cũng đều rất khó chống đỡ được, nhất là ánh mắt của đối phương, ánh mắt đó làm cho người ta phải chịu áp lực về tâm lý rất mạnh.

Loại thủ đoạn này đối phó với người thường thì được chứ với Triệu Nam Thiên thì không ăn thua gì, anh thản nhiên đáp lời: “Tôi là bạn cậu ấy.


Người đàn ông khẽ nheo mắt, có chút kinh ngạc trước thái độ của Triệu Nam Thiên, vẻ bình tĩnh này không phải là giả vờ.

Sau khi hừ một tiếng anh ta lại nhìn về phía Ngũ Cương, lạnh lùng chất vấn: “Chẳng lẽ tôi chưa nói rõ với anh, chỉ có một mình anh đến đây thôi?”
Triệu Nam Thiên hơi buồn bực, có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra, có ý định gì mà lại muốn làm cho người ta sợ hãi như vậy?
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 312: Chương 312


Anh đoán, mấy người này không phải có tật giật mình muốn cáo mượn oai hùm, thì là đang dùng mánh khóe hay dùng để lừa bịp người khác!
Tiểu Ngũ không nhìn ra cách thức của đối phương nên bị dọa sợ lùi dần về phía sau, định mở miệng nói theo bản năng.

Triệu Nam Thiên bước lên nửa bước, chống lại mọi áp lực từ đối phương, sau đó bình tĩnh trả lời: “Cậu ấy nói với tôi là tôi nhất định phải đi theo tới đây, anh cũng không cần hỏi nhiều, nếu chúng tôi còn chưa xác định được thân phận của mấy người thì cậu ấy sẽ không trả lời bất cứ vấn đề gì!”
Tiểu Ngũ bội phục vô cùng, bị ánh mắt của đối phương nhìn chằm chằm vào thì đừng nói là mở miệng, chỉ thở anh ta cũng thấy quá sức.

Hôm nay nếu một mình anh ta tới thì chỉ sợ đã sớm bó tay chịu trói rồi, không ngờ anh Thiên lại không bị ảnh hưởng, lại có thể so khí thế với đối phương?
Người đàn ông cũng cảm nhận được sự không tầm thường của của Triệu Nam Thiên, khí thế đột nhiên gia tăng, ánh mắt càng sắc bén hơn: “Anh thử lặp lại những gì vừa nói xem!”
Triệu Nam Thiên không sợ chút nào, bình tĩnh đối mặt với anh ta: “Có nói lại bao nhiêu lần thì cũng là ý đó, bạn tôi không làm việc gì trái pháp luật, trước khi các người giới thiệu thân phận thì cậu ấy có lý do từ chối bất kỳ câu hỏi nào của các người.


Người đàn ông cười lạnh, sau đó đe doạ: “Người này đầu tiên là phá trạm cơ sở liên lạc, sau đó lại hack hệ thống giám sát của thành phố, như thế mà còn không gọi là phạm pháp? Tôi cho anh biết, chỉ bằng này hai chuyện này là tôi đã có thể nhốt anh ta lại ngay bây giờ.


Triệu Nam Thiên nhún vai: “Thật không? Anh đã nói là chúng tôi vi phạm pháp luật thì, Tiểu Ngũ, chúng ta đi!”
Tiểu Ngũ vẫn còn đứng ngốc tại chỗ, căn bản không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Các người muốn đi đâu?”
“Đi tự thú! Sau đó thẳng thắn nhận tội để được nhận khoan hồng!”
Triệu Nam Thiên nói xong liền nắm bả vai Tiểu Ngũ đi ra ngoài.

Người đàn ông ngăn lại lối đi của hai người: “Không cần phiền toái như vậy, chúng ta chỉ cần xử lý ở ngay đây là được.


Triệu Nam Thiên không lùi nửa bước: “Vậy mời các anh đưa ra giấy tờ chứng minh, nếu không thì… xin lỗi không tiếp!”
Người đàn ông liên tục cười lạnh: “Anh có tư cách gì đòi xem giấy tờ của tôi?”

Triệu Nam Thiên cũng đối chọi gay gắt: “Vậy anh thì lại có tư cách gì nói lung tung ở đây?”
Người đàn ông mất kiên nhẫn ra hiệu cho người sau lưng: “Đừng nói nhảm nữa, bây giờ tôi nghi ngờ anh cũng tham gia vào hành vi phạm pháp đêm qua.

Xin mời ở lại nhận điều tra!”
Hai người phía sau tiến lên, vừa giơ tay về phía sau lưng hai người, vừa ép lại gần.

Tiểu Ngũ còn chưa kịp mở miệng đã có người ấn vai anh ta lại.

Trên hành lang, hai người phụ nữ sóng vai đi tới.

Người phụ nữ hơi cao hơn hỏi: “Thế nào, người đã đến chưa?”
Một người phụ nữ khác ít tuổi hơn, cười khẽ nói: “Chị Bạch Thảo Phương đừng lo lắng quá, người đã tới rồi, em sẽ để anh Lưu làm công tác tư tưởng trước.


Bạch Thảo Phương khuyên nhủ: “Chị cảnh báo em rồi đó, nếu bên kia không muốn hợp tác thì thôi, đừng lộn xộn!”
“Yên tâm đi, anh Lưu rất đúng mực, hơn nữa bọn người kia đều rất xảo quyệt, nếu không làm công tác tư tưởng trước thì họ nhất định sẽ giở trò quỷ!”
 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 313: Chương 313


“Bình thường em đều làm như vậy à?”
“Còn không phải là vì đây là chuyện đặc biệt sao? Khó khăn lắm chị mới đến nhờ em được một lần, thế nào em cũng phải làm cho ra hình ra dáng chứ.


Bạch Thảo Phương bất đắc dĩ, cuối cùng cũng không nói gì thêm.

Cô biết chỗ khó xử của chuyện này, thỉnh thoảng đúng là phải cần đến cách làm đặc biệt, hơn nữa nhiệm vụ lần này thực ra rất khó giải quyết nên cô cũng chỉ có thể mở một mắt nhắm một mắt làm ngơ.

Hai người rất nhanh đã đến ngoài cửa phòng khách.

Cửa khóa.

Gõ cửa thì bên trong không có phản ứng gì.

Người phụ nữ hô một tiếng: “Anh Lưu!”
Vẫn không có người đáp lại.

Người phụ nữ nhíu mày, động tác gõ cửa đổi thành phá cửa: “Anh Lưu, mở cửa!”
Vẫn như cũ không có người trả lời.

Hai người phụ nữ liếc mắt nhìn nhau, sắc mặt khẽ biến.

Người phụ nữ vừa gõ cửa liền nhấc chân đá vào cánh cửa, Bạch Thảo Phương theo sát phía sau xông lên.

Phịch một tiếng!
Cửa phòng khách bị đá văng ra!
Ánh sáng trong phòng tiếp khách rất tối, không có chút tiếng động nào.

Người phụ nữ vừa liếc nhìn xung quanh vừa đưa tay ra mở đèn.

Bạch Thảo Phương cảm nhận ra được điểm không đúng, cô ta lại muốn nhắc nhở bản thân nhưng không kịp nữa.

Chỉ thấy một bóng đen bổ nhào từ phía cửa, tốc độ rất nhanh, ngay cả thời gian phản ứng cũng không có, cô ta đã bị anh ta nhanh chóng tiếp cận rồi!

Cũng may người phụ nữ còn có chút thân thủ, nếu không thì cũng không dám làm gì rồi.

Cô ta vừa nhớ tới việc nhảy lên, kết quả chân giống như đá vào bàn sắt, đau tới nỗi tê rần, không sao đứng thẳng được.

Dưới sự hoảng hốt, cô ta lại bổ nhào lên cái nữa, kết quả lực còn hơi yếu, căn bản là không đấu lại được với đối phương.

Triệu Nam Thiên kéo ngang tay ra, ghì chặt lấy đối phương, đưa tay ra, khóa chặt nơi yết hầu của cô ta lại.

“Đừng động đậy linh tinh!” Phán đoán đối phương là phụ nữ, anh không có động tác gì nhiều nữa, anh cảnh cáo một tiếng, sau đó ra hiệu cho Tiểu Ngũ bật đèn lên.

“Buông tôi ra!” Cả người bị khống chế, lại cộng thêm hơi thở nồng đậm của đàn ông thở ngay bên tai, khiến lời uy h**p kề miệng cô ta không có chút sức mạnh nào.

Bạch Thảo Phương cũng cảnh cáo: “Tôi cảnh cáo các người, tốt nhất là đừng làm loạn nữa, có gì có thể nói chuyện đàng hoàng được!”
Động tĩnh bên này đã kinh động tới không ít người, bởi vì căn bản không biết tình trạng bên trong, nên cô ta không để cho mọi người tới gần.

“Tôi muốn nói chuyện đàng hoàng nhưng các người nghe sao?” Triệu Nam Thiên cười lạnh một tiếng, nếu như không phải đối phương ra tay trước, anh cũng sẽ không bị động mà đáp trả lại.

Bây giờ kêu anh nói chuyện tử tế, vừa này là cái mẹ gì?
Bạch Thảo Phương nghe thấy lời này liền biết anh Lưu kia đã làm hỏng mọi chuyện rồi, miệng cô không quên dặn dò: “Anh đừng kích động vội, chuyện này có thể có chút hiểu lầm.


 
Vợ Tổng Tài, Em Ngoan Cho Anh!
Chương 314: Chương 314


Theo ánh sáng đèn điện, cuối cùng cô ta cũng nhìn rõ tình hình trước mắt.

Bên trong phòng vô cùng lộn xộn, ba người anh Lưu đã hôn mê bất tỉnh, thế nhưng chắc không có vấn đề gì lớn cả.

Người khống chế cô là một người đàn ông cao lớn, vẻ ngoài rất bình thường, thế nhưng đôi mắt kia lại vô cùng sắc bén, chỉ nhìn một cái là không thể quên được, nó như thẳng thừng nói với cô ta, người đàn ông này không đơn giản.

Ánh mắt Triệu Nam Thiên cũng rơi lên người đối phương, khoảng thời gian này anh gặp không ít người đẹp, nhưng khi nhìn thấy người trước mắt này, không kìm được mà ngây người trong chốc lát.

Bên dưới mặc quần ống rộng màu đen, bên trên mặc chiếc áo sơ mimàu trắng, làn da trắng tinh, mỗi cái nhấc tay đều toát lên vẻ anh dũng, ánh mắt vô cùng xa cách, toát lên dáng vẻ na ná như phụ nữ Hổ Môn.

Triệu Nam Thiên vốn vẫn còn đang hoài nghi thân phận của người này, cho rằng là một nhóm lừa bịp hoặc phi pháp nào đó, cho nên chúng mới để Tiểu Ngũ tới đây lừa bịp là muốn lợi dụng anh làm mấy chuyện phi pháp.

Kết quả nhìn thấy là cô ta, trong lòng chợt bớt đi chút sự nghi ngờ.

“Cô\anh là ai?”
Hai người gần như đồng thời mở miệng.

Bạch Thảo Phương mỉm cười, sau đó chủ động giới thiệu thân phận mình, thấy Triệu Nam Thiên không tin, cô lấy giấy chứng nhận nghề nghiệp từ trong người ra.

Tiểu Ngũ nhận lấy, nhìn mấy cái rồi đưa cho Triệu Nam Thiên.

Trên giấy nói rất rõ ràng, đối phương là tổ trưởng của bộ phận an toàn thông tin.

Triệu Nam Thiên đã từng nghe tới bộ phận này, phụ trách an toàn thông tin mạng, tổng bộ ở Hoàng Kinh, có chi nhánh khắp mọi nơi trên toàn quốc.

Tiểu Ngũ nhận được cuộc điện thoại kia chắc là chi nhánh bên Đông Châu, danh xưng là Cửu Vinh.

Nghĩ tới đây, Triệu Nam Thiên thở phào nhẹ nhõm.

Hôm nay anh tới đây là để giúp Tiểu Ngũ nói rõ, mặc dù chuyện tối qua có vượt quá quy tắc một chút nhưng dù sao nó cũng không làm tổn hại tới an toàn công cộng, nói cho cùng vẫn là một chuyện tốt.

Nếu đã biết rõ thân phận của đối phương thì hà tất phải cương quyết thêm làm gì, làm to mọi chuyện không hề có lợi cho Tiểu Ngũ.

“Xem ra đúng thật là hiểu lầm, nếu như các cô sớm nói rõ chút thì cũng không có nhiều phiền phức như vậy.


Triệu Nam Thiên vừa nói vừa buông người phụ nữ trong lòng ra.

Kết quả không ngờ được, người phụ nữ này có tâm lí báo thù khá mạnh mẽ, cô ta dùng giày cao gót giẫm mạnh vào chân anh.

Triệu Nam Thiên cho dù có phòng bị chút nhưng vẫn bị giẫm tới tê tái.

Mẹ kiếp!
Anh đau tới nỗi chửi tục một câu, ngẩng đầu nhìn, người phụ nữ kia đã chạy mất rồi.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Không phục thì đánh lại ván nữa!” Người phụ nữ giơ nắm đấm lên, dáng vẻ hiếu chiến, cảm giác như có thể bắt nạt được Triệu Nam Thiên vậy.

Triệu Nam Thiên cũng lười phải tính toán: “Bỏ đi, đàn ông tốt không đánh phụ nữ.


Người phụ nữ không phục, hỏi lại: “Anh nói ai cơ?”
Triệu Nam Thiên hứng thú: “Lẽ nào tôi nói sai rồi, cô không phải phụ nữ?”
“Anh… anh!” Người phụ nữ nhấc cánh tay lên, muốn tiến lên phía trước tảnh luận, từ trước tới giờ cô ta chưa từng gặp người nào kiêu ngạo như vậy.
 
Back
Top Bottom