Đam Mỹ Vợ Tôi Muốn Giảm Cân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,273,875
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
vo-toi-muon-giam-can.jpg

Vợ Tôi Muốn Giảm Cân
Tác giả: Ngã Hành Tương Chỉ
Thể loại: Đam Mỹ, Hài Hước, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Vợ Tôi Muốn Giảm Cân của tác giả Ngã Hành Tương Chỉ. Tiêu Tấn muốn trở thành cô gái xinh đẹp, cô muốn giảm cân

Nhưng Phong Diệp không ủng hộ cô chút nào!

Trích đoạn:

Nghe nói khi hôn nhân bước vào năm thứ bảy, hai vợ chồng dần dần hiểu nhau hơn thì những lãng mạn và thoải mái ban đầu cũng dần biến mất theo áp lực của cuộc sống, hôn nhân sẽ bước vào thời kỳ nguy hiểm đầu tiên.

Mấy ngày trước Phong Diệp vẫn không tin thất niên chi dương gì đó, hắn và Tiêu Tấn ở bên nhau sắp tròn bảy năm, tình cảm tốt đến mức tất cả mọi người đều hâm mộ, trước đó Tiêu Tấn còn vừa đăng post show ân ái với list friend.

Tuy nhiên hiện thực lại vả cho hắn một cái tát. Vào năm thứ bảy kết hôn, năm thứ tám ở bên nhau, bọn họ bắt đầu cãi nhau.

Nguyên nhân là vì Tiêu Tấn muốn giảm cân.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Vợ Tôi Muốn Giảm Cân
Chương 1: Ngày Đầu Tiên Giảm Cân Thất Bại


Nghe nói khi hôn nhân bước vào năm thứ bảy, hai vợ chồng dần dần hiểu nhau hơn thì những lãng mạn và thoải mái ban đầu cũng dần biến mất theo áp lực của cuộc sống, hôn nhân sẽ bước vào thời kỳ nguy hiểm đầu tiên.
Mấy ngày trước Phong Diệp vẫn không tin thất niên chi dương gì đó, hắn và Tiêu Tấn ở bên nhau sắp tròn bảy năm, tình cảm tốt đến mức tất cả mọi người đều hâm mộ, trước đó Tiêu Tấn còn vừa đăng post show ân ái với list friend.
Tuy nhiên hiện thực lại vả cho hắn một cái tát.

Vào năm thứ bảy kết hôn, năm thứ tám ở bên nhau, bọn họ bắt đầu cãi nhau.

Nguyên nhân là vì Tiêu Tấn muốn giảm cân.
Hắn vất vả nuôi dưỡng mất tám năm mới có được ngần ấy thịt, Tiêu Tấn lại muốn giảm cân?!!!
Không thể được, cũng không thể làm được.
Phong Diệp và Tiêu Tấn chiến tranh lạnh một tuần, vì bày tỏ bản thân bất mãn với quyết định giảm béo của Tiêu Tấn nên lần này cãi nhau Phong Diệp vô cùng cứng rắn, cả một tuần không xuống bếp nấu cơm.
Tiêu Tấn một tuần ăn không ngon ngủ không ngon, thế là gầy đi hai cân rưỡi.
Vô tình liếc mắt nhìn cái cân, Phong Diệp thừa nhận mình hoảng sợ.

Hắn nhất định phải làm gì đó mới được, đang chiến tranh lạnh mà nhún nhường thì rất mất mặt nhưng vợ gầy đi hai cân rưỡi còn quan trọng hơn!
Bước đầu tiên để kết thúc chiến tranh lạnh là chịu thua, phương pháp chịu thua của Phong Diệp chính là nấu cơm: Tôm kho, cà tím kho, thịt kho tàu, đậu hũ Tứ Xuyên,...!đây đều là những món Tiêu Tấn thích ăn.
Trong phòng tràn ngập mùi thức ăn, Phong Diệp đi tới phòng gõ cửa: "Ăn cơm nào."

Tiêu Tấn ném gối đầu tới bên cửa: "Không ăn, ông đây có đói chết cũng không ăn cơm anh nấu!"
Phong Diệp tiếp tục gõ cửa: "Thật sự không ăn à?"
Tiêu Tấn nổi giận: "Không ăn! Đồ khốn nhà anh hung dữ với em, còn chiến tranh lạnh với em!" Tiêu Tấn càng nói càng tủi thân, ôm con chó bọn họ nuôi lẩm bẩm: "Quả nhiên gần mực thì đen, mới nuôi mày mấy năm mà Phong Diệp đã giống chó như vậy rồi."
Phong Diệp cười lạnh, cất thức ăn vào tủ lạnh rồi về sofa ngủ.
Trước kia vì để tránh việc hai người họ cãi nhau Tiêu Tấn không cho mình về phòng ngủ nên Phong Diệp cố ý sửa phòng khách trong nhà thành phòng sách, không ngờ Tiêu Tấn lại để hắn ngủ sofa một tuần liền!
Sơ ý quá, trong nhà không nên xuất hiện cái thứ gọi là sofa này.
Mặc dù sofa không rộng bằng giường nhưng khá êm, cơ mà Phong Diệp lại ngủ không được thoải mái.

Hắn đặt một cái báo thức lúc 11 giờ đêm, còn để chế độ rung.
Phong Diệp cố ý để lại một chút ánh sáng yếu ớt từ đèn bí ngô, sau đó vui sướng đi ngủ.
Qua một lúc khá lâu, Phong Diệp bị đồng hồ báo thức dưới gối đánh thức.

Hắn nhắm mắt lại tắt báo thức đi, trong lòng yên lặng đếm số.
Đếm tới sáu mươi lăm thì nghe thấy tiếng sột soạt, khóe miệng Phong Diệp khẽ cong lên, biết là chuột con đang ra ngoài trộm đồ ăn.
Chuột con Tiêu Tấn lén lén lút lút bước ra khỏi phòng, vì không muốn Phong Diệp thức giấc nên ngay cả giày cũng không đi.
Trong phòng khách vẫn còn đèn ngủ bí ngô, không đến mức không nhìn thấy đường.

Tiêu Tấn đi thẳng tới ghế sofa, nương theo ánh sáng yếu ớt muốn thăm dò Phong Diệp.

Khuôn mặt góc cạnh rõ nét, đường nét uyển chuyển ấy đúng là ông chồng đẹp trai của mình không sai.

Khuôn mặt ngày thường sắc bén của Phong Diệp hiện giờ đang nhắm nghiền.
"Phong Diệp?" Tiêu Tấn nhỏ giọng gọi.

Không nghe thấy tiếng trả lời, cậu lại gọi hai câu nữa: "A Diệp? Chồng ơi?"
Vẫn không có tiếng đáp lại, Tiêu Tấn xác định Phong Diệp thật sự ngủ say rồi mới đi thẳng vào bếp.
Trong thời gian làm việc, Phong Diệp rảnh rỗi còn kiêm chức streamer mỹ thực, tay nghề tốt đến mức trẻ con nhà hàng xóm cũng thèm không thôi.
Không chỉ nấu ăn ngon mà tay của Phong Diệp cũng đẹp, giọng nói lại trầm thấp tràn đầy từ tính.

Thế nên mặc dù chưa từng lộ mặt nhưng vẫn có một đống fan ngày nào cũng phát cuồng vì giọng nói, à không, vì đồ ăn ngon của hắn.
Tiêu Tấn tham ăn mở tủ lạnh, thuần thục lấy đĩa ra bắt đầu thêm món.
Nửa đêm hâm nóng đồ ăn chắc chắn sẽ đánh thức Phong Diệp, mà không hâm nóng đồ ăn thì lại không thể ăn.

Thế là Tiêu Tấn dần học được kỹ năng vi diệu: Trộn cơm.
Lấy hết món ăn ra mâm, phủ một lớp cơm lên trên rồi cho vào lò vi sóng hâm nóng ba phút, lúc lấy ra trộn đều lại thì hạt cơm sẽ thấm đầy nước sốt đậm đà, rất là thơm.
Tiêu Tấn vừa ăn vừa cảm thán, thật ra mình cũng có thể làm một streamer trộn cơm.

Sau một tuần ăn đồ ăn ngoài cuối cùng cũng được ăn đồ Phong Diệp nấu, Tiêu Tấn vô cùng vui vẻ.
Chẳng bao lâu cậu đã không vui được nữa, bởi vì cơm trộn hơi nhiều.

Ban nãy vẫn trộn theo lượng ăn bình thường của mình, nhưng...!cậu đang giảm cân mà, người giảm cân sao có thể ăn nhiều cơm như vậy được!?
"Ăn sẽ mập, nhưng không ăn sẽ rất lãng phí." Tiêu Tấn lẩm bẩm một mình, xoắn xuýt không biết có nên ăn hết chỗ cơm còn lại hay không.
Phong Diệp đã đứng phía sau Tiêu Tấn từ bao giờ: "Ăn một bữa cơm không mập lên được đâu.

Hơn nữa lãng phí thức ăn rất xấu, vẫn nên ăn hết đi."
"Nói có lý, vậy mình ăn nốt bữa này thôi, ngày mai ăn ít đi là được." Tiêu Tấn tự thuyết phục mình xong bắt đầu ăn từng miếng một, thật sự là rất thơm!
Ăn cơm xong, Tiêu Tấn thỏa mãn dựa vào ghế ợ một cái, nhưng sợ đánh thức Phong Diệp nên chỉ có thể ngồi bất động.
Sau lưng đột nhiên có một cái tay vươn tới, giọng Phong Diệp truyền tới tai Tiêu Tấn mang theo ý cười: "Ăn chút trái cây cho tiêu cơm chứ?"
Tiêu Tấn sợ đến mức ngã ngửa, vừa lúc được Phong Diệp đỡ lấy: "Anh tỉnh từ lúc nào vậy?"

Phong Diệp một tay xoa bụng đầy thịt của Tiêu Tấn, một tay cầm chuối tiêu đã được bóc sẵn: "Có ăn không?"
Tiêu Tấn: "Ăn."
Chuối đã lột vỏ được dâng đến tận miệng.

không ăn còn là người sao?
Tiêu Tấn ăn xong chuối tiêu thì cuộn người trong ngực Phong Diệp lầm bầm: "Anh còn muốn phản đối em giảm cân?"
Tay Phong Diệp đã mò vào tới quần Tiêu Tấn, giọng nói khàn vô cùng: "Phản đối.

Em đâu có mập, giảm cân cái gì?"
Tiêu Tấn giận dữ thở dố.c, cắn một cái lên vai Phong Diệp: "Rõ ràng là rất mập."
Một tuần chưa đụng vào người, lòng bàn tay Phong Diệp tràn đầy xúc cảm mềm mại, dỗ dành Tiêu Tấn: "Mập một chút mới tốt, sờ rất thích."
Tiêu Tấn càng giận hơn, giãy giụa né tránh cái hôn của Phong Diệp: "Anh còn phản đối em giảm cân nữa thì ngủ sofa tiếp đi!"
Phong Diệp ôm ngang người Tiêu Tấn đặt lên sofa, sau đó cúi đầu hôn xuống: "Ngủ sofa cũng được thôi, em ngủ ở đây cùng anh."
...
Ngày hôm sau Phong Diệp tinh thần sảng khoái nghĩ: Thỉnh thoảng ngủ sofa một chút cũng có lợi cho cuộc sống chồng chồng..
 
Vợ Tôi Muốn Giảm Cân
Chương 2: Ngày Thứ Hai Giảm Cân Thất Bại


Bình thường công việc của Phong Diệp hơi bận nên một tuần chỉ đăng hai video và livestream một lần.

Tuần này vì cãi nhau với Tiêu Tấn nên hắn không online lần nào, hôm nay đột nhiên online thì phát hiện có rất nhiều fan bình luận trong video lần trước đăng lên rằng có phải hắn bốc hơi khỏi thế gian rồi không.

Thế là Phong Diệp quyết định live stream luôn, tiết kiệm thời gian chỉnh sửa video.
Sau khi chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu thì Phong Diệp mở live stream, bởi vì là buổi sáng nên có rất ít người xem.
[Tui đến sớm à? Hay là anh Tấn giảm nhiệt rồi?]
[Ít người quá nhỉ?]
[Một tuần nay anh Tấn không đăng video, em còn tưởng anh nghỉ rồi chứ.]
[Aaaa tay của anh em đẹp quá!]
[Hôm nay nấu món gì vậy?]
Phong Diệp đặt tên blog là Diệp Tấn, fan thường gọi là anh Tấn, thỉnh thoảng Tiêu Tấn xuất hiện thì bọn họ sẽ gọi là anh dâu, còn bé cún Trăn Tử bọn họ nuôi thì bị gọi là con trai ngốc nhà anh Tấn.
"Sáng nay nấu cháo hải sản hầm." Phong Diệp cúi đầu cho mỡ vào xào tôm, ngữ khí nhẹ nhàng giới thiệu.

[Hôm nay anh Tấn dịu dàng quá trời ơi! Một người con trai dịu dàng như vậy tui có thể nhìn mà không mất chút phí nào ư?]
[Lại là cháo! Anh vẫn luôn thích nấu cháo buổi sáng, tha thứ cho đầu óc đen tối của em...!đêm qua đã xảy ra chuyện gì ư?]
[*Vẻ mặt tà dăm*: Ăn cháo sau khi ấy ấy trong truyền thuyết đây ư?]
[Hâm mộ quá, bao giờ em mới có một người bạn trai biết nấu cơm đây? Cho dù là nấu cháo sau khi ấy ấy cũng được a a a!]
[Gì mà cháo trước với sau khi ấy ấy, sáng ra ăn cháo không phải là chuyện rất bình thường à? Có vậy mà cũng nghĩ linh tinh, đúng là hết thuốc chữa.]
[Anh dâu đâu rồi? Hôm nay anh dâu không xuất hiện ạ?]
[Hôm nay lại là một ngày muốn biến thành anh dâu.]
[Chỉ có tui muốn trở thành con trai ngốc xem bọn họ ân ái thôi sao?]
[Muốn trở thành Trăn Tử +10086]
Hôm nay tâm tình Phong Diệp rất tốt, xem một chút bình luận chạy trên màn hình rồi trả lời: "Em ấy vẫn đang ngủ."
[Mặc dù là cuối tuần nhưng lại vẫn đang ngủ, tui cảm thấy không đúng lắm.]
[Cháo sau khi ấy ấy, chắc chắn là cháo sau khi ấy ấy!]
[Vẫn đang ngủ à? Anh dâu vất vả rồi.]
[A a a quả nhiên, vừa nhắc tới anh dâu một cái thì anh Tấn xào gà đã dịu dàng hơn nhiều rồi!]
Dịu dàng à? Tâm trạng Phong Diệp càng tốt hơn, vừa khéo đang đun cháo nên hắn dành chút thời gian trả lời mấy câu hỏi của fan.
"Gạo tốt nhất nên ngâm qua trước, ừm, em ấy hay muốn ăn cháo nên trong nhà thường sẽ chuẩn bị sẵn gạo đã ngâm."
"Lộ mặt hả? Cái này còn phải xem em ấy, nếu em ấy thích thì cũng được thôi."
"Tuần này không đăng video là vì khá bận." Phong Diệp cho rau củ và tôm vào nồi cháo: "Đun cháo thêm mười lăm phút nữa là được rồi, tôi tắt live stream trước đây."
[??? Khoan khoan, sao lại tắt cơ? Cháo vẫn chưa nấu xong mà??]
[Tại sao chưa nấu xong cháo đã tắt live stream rồi?]
Phong Diệp cười nhẹ: "Về phòng ngủ tiếp." Chủ yếu vẫn là muốn ở cùng Tiêu Tấn.
[Hôm nay lại là một ngày muốn trở thành Trăn Tử ở cùng với chồng chồng anh Tấn.]
[Ghen tỵ quá, không ngờ lại có một ngày tui đi hâm mộ một con chó!]
[Không ngờ lại có một ngày tui muốn trở thành một con chó!]

[Em cũng buồn ngủ, có thể ngủ cùng với hai anh không ạ?]
Phong Diệp mặc kệ làn mưa comment trên màn hình vẫn tắt stream rồi về phòng ôm vợ ngủ, tay không kìm được lại sờ bụng đầy thịt mềm mềm của Tiêu Tấn, đây đều là thịt mà hắn nuôi ra được.
Hắn nhất định sẽ bảo vệ bọn nó thật tốt.
Tiêu Tấn ngủ dậy thì ăn cháo, dụi mắt mắng Phong Diệp: "Tối qua anh đã như vậy rồi, anh phải đồng ý cho em giảm cân."
Trên khuôn mặt tròn của cậu còn vết hằn do mới ngủ dậy, giọng nói mềm mềm khiến Phong Diệp cảm thấy đáng yêu không chịu nổi, thế là ôm lấy Tiêu Tấn hôn chụt một cái: "Được được, đồng ý cho em giảm cân."
Vì tình cảm của cả hai nên Phong Diệp quyết định ngoài mặt thì đồng ý cho Tiêu Tấn giảm cân, còn sau lưng làm thế nào không phải đều do hắn quyết định sao?
Bởi vì Tiêu Tấn thích trộn cơm lại rồi mới ăn nên sau khi Phong Diệp nấu cơm xong còn xào thêm một ít thịt, dùng để trộn với cơm hay mì đều phù hợp.

Hắn nêm nếm thấy vừa vặn, thế là lại cho thêm một ít muối.
Từ khi Tiêu Tấn bắt đầu giảm cân, bữa tối của cậu từ ba bát đã giảm xuống còn một bát.
"Thịt hôm nay ngon lắm, chỉ là hơi mặn xíu." Tiêu Tấn cắn đũa.
Phong Diệp giả bộ suy sụp: "Có lẽ một tuần không xuống bếp nên tay nghề giảm sút rồi, em không ăn được thì đổ đi."
Tiêu Tấn không nỡ thấy vẻ mặt buồn bã của hắn, thế là an ủi: "Ăn ngon mà.

Không phải chỉ là hơi mặn thôi sao, em trộn thêm chút cơm nữa là được."
Phong Diệp cười thầm trong lòng một tiếng, "mất mát" nhìn Tiêu Tấn ăn ba bát cơm.
Trước khi đi ngủ, Tiêu Tấn lại lên cân thử một lần, kinh hoàng hô lên: "Tăng một cân rưỡi rồi!" Cậu chiến tranh lạnh với Phong Diệp một tuần thì giảm được hai cân rưỡi, vừa làm hòa với Phong Diệp đã tăng lên một cân rưỡi rồi!
Phong Diệp quả thực là chướng ngại lớn nhất trên con đường giảm cân của cậu!

Bấy giờ mà Tiêu Tấn còn chưa phát hiện ra ý xấu của Phong Diệp thì quả thực lãng phí thời gian ở cùng hắn bao nhiêu năm nay.

Cậu nhìn chằm chằm vào Phong Diệp: "Nếu anh còn cản trở em giảm cân nữa thì em sẽ về ở với anh trai, ở đến khi nào em gầy xuống mới thôi."
Phong Diệp căng thẳng: "Không phải vẫn giảm được một cân sao?" Giảm một cân mà, một cân lận đó!
Tiêu Tấn không nói lời nào.
Bầu không khí vô cùng căng thẳng.
Giọng Phong Diệp yếu đi: "Em thật sự không mập."
Tiêu Tấn nổi trận lôi đình: "Anh từng thấy thụ nhà ai nặng 80 kg chưa?"
Phong Diệp ấm ức: "79,75 kg, chưa tới 80 kg."
Rõ ràng trước đó còn hơn 80 kg mà.
Tiêu Tấn: "...!Có gì khác nhau à?" 0,25 kg kia không phải uống cốc nước vào là được sao?
Cuối cùng Tiêu Tấn vẫn thu dọn hành lý tới nhà Tiêu Đào..
 
Vợ Tôi Muốn Giảm Cân
Chương 3: Ngày Thứ Ba Giảm Cân Thất Bại


Phong Diệp tới nhà Tiêu Đào xin vợ tha thứ.
Tiêu Đào im lặng nhìn em trai mập bằng hai người của mình, nói với Phong Diệp: "Anh vẫn luôn cảm thấy cậu có kỹ năng đặc biệt để nuôi heo."
Phong Diệp: "Mặc dù cân nặng của em ấy nghe thì có vẻ nặng nhưng người khá cao, chỉ có thể coi là hơi mập thôi."
Tiêu Đào: "Mắt không tốt thì đến bệnh viện khám đi, nhà chúng ta không thiếu chút tiền ấy."
Phong Diệp: "Mắt em rất tốt, em ấy không mập."
Tiêu Đào: "Bộ lọc kính này của cậu không dày đến tám trăm mét thì anh không tin."
Khi còn bé Tiêu Đào cũng từng ra sức vỗ béo em trai của mình, nhưng Tiêu Tấn có thể chất ăn mãi không mập, cho dù Tiêu Đào có cố gắng thế nào thì Tiêu Tấn cũng không mập.

Mà sau khi Tiêu Tấn ở bên cạnh Phong Diệp thì cân nặng lại tăng rất nhanh, Tiêu Đào cảm thấy rất thần kỳ.
"Kỹ năng chăm heo này của cậu học từ bà nội ở quê hả?"

Phong Diệp im lặng.
Mặc dù...!Tiêu Tấn đúng thật là mập hơn trước kia một chút, nhưng hắn thích dáng vẻ mập mạp này của Tiêu Tấn, gầy teo như trước kia quả thực rất đáng thương.
Phong Diệp đánh chết cũng không chịu từ bỏ ý muốn ngăn Tiêu Tấn giảm béo.
Tiêu Tấn đánh chết cũng muốn giảm béo, thế là cậu xin Tiêu Đào giúp đỡ, dù sao thì gừng càng già càng cay mà.
Tiêu Đào đồng ý, vì muốn Phong Diệp đồng ý cho Tiêu Tấn giảm béo mà anh lôi cả bí tịch Tiêu thị đã thất lạc ra để dùng.
Bí tịch Tiêu thị chiêu thứ nhất: Hồi tưởng quá khứ.
Tiêu Đào là giáo viên chủ nhiệm hồi cấp ba của Tiêu Tấn.

Năm Tiêu Tấn lên lớp 11 thì ba mẹ cãi nhau muốn đi hôn, thời gian ấy Tiêu Tấn bị trầm cảm nhẹ nên Tiêu Đào đã cho cậu chuyển tới lớp mình, cũng thuận tiện mình chăm sóc em trai.
Tiêu Tấn sợ người lạ, tính tình lại yếu đuối, Tiêu Đào sợ cậu bị bắt nạt nên để cậu và Phong Diệp ngồi cùng bàn, bởi vì Phong Diệp vừa học giỏi lại vừa là lớp trưởng.
Ngày đầu tiên Tiêu Tấn chuyển tới phát hiện Tiêu Đào xếp cho cậu ngồi cùng một bạn vừa cao ráo vừa đẹp trai, trông còn có vẻ hơi hung dữ nữa.

Cậu không dám nói lời nào, chỉ lặng lẽ đánh giá bạn cùng bàn mới.
Ngày đầu tiên sau khai giảng, phần lớn học sinh trong lớp đều đang ráng làm bài tập cho xong, Phong Diệp cũng không ngoại lệ.

Hắn nhận ra bạn cùng bàn không có bài tập, thế là nở một nụ cười đầy xấu xa: "Bạn cùng bàn này, giúp đỡ một chút được chứ?"
Tiêu Tấn bị dáng vẻ tươi cười ấy hấp dẫn, mặt cũng không chịu thua kém mà đỏ lên, thấp giọng đáp: "Được."
Mới quen biết ngày đầu tiên Tiêu Tấn đã làm bài tập giúp Phong Diệp, Phong Diệp cảm thấy bạn cùng bàn mới của mình quá đáng yêu, nhưng tính tình yếu đuối như vậy rất dễ bị người khác bắt nạt, hắn nhất định phải bảo vệ bạn cùng bàn thật tốt.

Buổi chiều Phong Diệp bị dị ứng, triệu chứng không nghiêm trọng nên tự mình tới bênh viện.
Tiêu Tấn ngồi trong lớp học ngẩn người, vì sao cậu không hiểu thầy Hóa đang giảng cái gì vậy! Thầy Hóa đã lớn tuổi, giảng bài thì dùng tiếng địa phương, Tiêu Tấn nghe không hiểu định xem thầy viết gì trên bảng đen, kết quả phát hiện trên bảng chằng chịt toàn đường thẳng, cậu chỉ nhận ra mấy cái.
Tiêu Tấn:...
Tiêu Đào nói bạn cùng bàn mới của cậu học rất giỏi, học sinh giỏi hẳn là rất chăm chỉ học tập.

Bây giờ bạn cùng bàn bị bệnh rồi, cậu phải hoàn thành nhiệm vụ chép bài giúp bạn cùng bàn.
Thế là khi Phong Diệp trở về thì phát hiện trên bàn có một quyển vở, trên vở toàn những đường thẳng kỳ quái được vẽ bằng tay.
Phong Diệp: "??? Đây là gì vậy?"
Đầu Tiêu Tấn đã chôn trong hai cánh tay: "Tôi không hiểu thầy viết gì nhưng lại không dám hỏi, sau đó nghĩ là chắc cậu sẽ hiểu, thế là tôi vẽ theo những gì thầy viết, cậu đọc có hiểu không?"
Đừng nói là Tiêu Tấn nhìn theo rồi vẽ lại, cho dù là chữ viết gốc của thầy giáo ở trên bảng có khi hắn nhìn còn không hiểu nữa là.

Phong Diệp nhìn chằm chằm vào lỗ tai đỏ bừng của bạn cùng bàn, trái tim đập mạnh vô cùng.

Bạn cùng bàn của hắn đáng yêu quá.
Chỉ là hơi gầy.
Tiêu Đào chỉ vào Tiêu Tấn trên ảnh: "Cậu xem đi, trước kia Tấn Tấn gầy biết bao, có 45 kg như gậy trúc vậy."
"Bây giờ thì sao?" Tiêu Đào nhìn hai cái cằm của Tiêu Tấn, lần nữa cảm thán với Phong Diệp: "Đồng ý với anh sau này mất việc thì đi chăm heo đi, trại nuôi heo cần nhân tài như cậu."
Tiêu Tấn: "..." Có thể nói ra được lời này quả thực là anh trai ruột.
Phong Diệp ôm Tiêu Tấn vào lòng: "Trước đây Tấn Tấn gầy như vậy không khỏe mạnh chút nào, em cũng nghi ngờ không biết có phải anh không cho Tấn Tấn ăn cơm không đấy, chẳng lẽ anh còn muốn em ấy gầy suy dinh dưỡng như trước đây sao?"
Tiêu Đào: "..." Nói rất có lý, anh đây không có gì để phản bác.
Chiêu thứ nhất, thất bại..
 
Vợ Tôi Muốn Giảm Cân
Chương 4: Ngày Thứ Tư Giảm Cân Thất Bại


Chiêu thứ nhất của Tiêu Đào thất bại, thế là anh sử dụng chiêu thứ hai của bí tịch Tiêu thị: Vốn không có chiêu thứ hai, anh bỏ cuộc rồi.
Phong Diệp bắt đầu phản kích, hắn dỗ dành Tiêu Tấn: "Cơ thể con người có 70% là nước, thật ra em không mập, chỉ là trong cơ thể có khá nhiều nước thôi."
Tiêu Tấn bị thuyết phục, chủ yếu vẫn do Phong Diệp làm món canh trứng gà quá ngon, thế là tối đó cậu nén nước mắt ăn ba bát cơm.
Tiêu Đào biết đầu óc em trai mình không tốt, nhưng không ngờ lại không tốt đến mức vậy, chỉ có thể châm chọc: "Cơ thể con người có 70% là nước, 70% này của em ở trên đầu hết rồi đúng không?"
Tiêu Tấn:...
Phong Diệp nhận được tin nhắn của bạn học hồi cấp ba nói muốn tụ tập, thế là lớp trưởng Phong Diệp lập tức sắp xếp một cuộc họp lớp cấp ba.
Mấy lần trước tụ tập Tiêu Tấn đều bận rộn, lần này cuối cùng cậu cũng đi được rồi.

Lần cuối cậu gặp mặt bạn bè cấp ba là vào lễ tốt nghiệp lận.
Phong Diệp và Tiêu Tấn nắm tay nhau ngọt ngào bước vào phòng, thấy bạn bè đều mở to mắt nhìn mình.
Tiêu Tấn nghĩ, hồi cấp ba mình và Phong Diệp đã ở bên nhau rồi mà, cũng đâu có giấu mọi người, vì sao ánh mắt của các bạn khi nhìn cậu đều kinh ngạc như vậy?

Cuối cùng bạn học A đi tới trước mặt hai người, sau khi chào hỏi Phong Diệp xong thì hỏi: "Vị này là?"
Phong Diệp chẳng hiểu ra sao: "Người yêu tôi, còn có thể là ai nữa chứ?"
Bạn học A hết nhìn Phong Diệp lại nhìn Tiêu Tấn đang ngồi, giơ ngón tay cái với Phong Diệp: "Lớp trưởng à, cậu thật mạnh mẽ."
Phong Diệp thích show ân ái nhưng không thích đăng ảnh, cho nên bọn họ cũng biết hiện giờ Phong Diệp và Tiêu Tấn đang ở bên nhau.

Nhưng người hôm nay đi bên cạnh lớp trưởng rõ ràng không phải Tiêu Tấn.

Thế mà cậu ta còn thật sự đi tới trước mặt anh trai Tiêu Tấn, thầy chủ nhiệm của bọn họ còn nói chuyện anh anh em em với cậu ta, như vậy không phải mạnh mẽ thì là gì!
Phong Diệp cảm thấy ánh mắt bạn bè xung quanh nhìn mình rất kỳ quái.
Giây tiếp theo hắn trúng một quyền, dù phản ứng nhanh kịp né nhưng vẫn bị đánh sượt qua má.

Hắn che mặt xem kẻ nào đánh mình: "Tần Địch, cậu phát điên cái gì vậy?"
Tiêu Tấn lo lắng không thôi, kéo Phong Diệp lại nhìn thử: "Không bị làm sao chứ?"
Hai chồng chồng cùng nhìn Tần Địch bằng ánh mắt trách cứ.
Tần Địch khinh thường, đang muốn tiếp tục xông lên đánh Phong Diệp thì bị bạn học bên người giữ lại.

Cậu ta vẫn chưa hết hi vọng, lớn giọng mắng Phong Diệp: "Phong Diệp, cậu có còn là người nữa không? Cái đồ cặn bã!"
Phong Diệp: "...!Sao tôi lại là cặn bã?"
Tần Địch: "Lúc tôi tỏ tình với Tiêu Tấn hồi cấp ba cậu đã nói thế nào? Cậu nói sẽ yêu Tiêu Tấn cả đời, sẽ đối xử tốt với cậu ấy cả đời, kết quả thì sao? Bây giờ cậu đang làm cái gì?"
Phong Diệp ngơ ra: "Tôi đang làm cái gì?" Hắn đối xử với Tiêu Tấn không tốt à? Điều duy nhất mà Tiêu Tấn không hài lòng chỉ có chuyện giảm cân thôi nhỉ.

Hai mắt Tần Địch đỏ lên: "Cậu còn mặt mũi để nói à? Bây giờ cậu chưa chia tay với Tiêu Tấn đã ra ngoài tìm tình nhân.

Tìm tình nhân thì thôi đi, còn tìm một tên giống Tiêu Tấn như vậy, cậu ta còn mập như thế nữa!"
Ánh mắt Tiêu Tấn tràn đầy nguy hiểm: "Anh tìm tình nhân hả?"
Phong Diệp vội vàng phủ nhận: "Không phải anh, anh không có, em đừng nghe cậu ta nói linh tinh."
Ánh mắt Tiêu Tấn chuyển sang nhìn Tần Địch: "Cậu nói anh ấy tìm tình nhân là có ý gì hả?"
Tần Địch gào to lên: "Cậu im mồm, cậu chỉ là đồ thay thế thôi, cậu không xứng nói chuyện!"
Thay...!thế? Khóe miệng Tiêu Tấn co rút, hình như cậu đã hiểu ra cái gì, thế là nói với Tần Địch: "Tôi chính là Tiêu Tấn."
Yên tĩnh, yên tĩnh rất lâu.
Tần Địch sững sờ một lúc mới do dự hỏi Tiêu Tấn: "Cậu nói...!cậu là Tiêu Tấn?"
Tiêu Tấn gật đầu.
Tần Địch im lặng một lát: "Tôi không tin." Crush của mình mảnh khảnh sống nội tâm, sao có thể mập như thế này được?
Tiêu Đào say rượu đi tới ôm cổ Tiêu Tấn: "Tấn Tấn à, sao hai đứa đến muộn vậy."
Cuối cùng Tần Địch cũng chấp nhận sự thật, bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Những người khác cũng cười xấu hổ, sau đó nói: "Tiêu Tấn thay đổi nhiều quá ha ha."

Tiêu Tấn: "...!Em muốn giảm cân!"
Phong Diệp vừa định nói gì đã bị Tần Địch ôm lấy chân, khóc tới tê tâm liệt phế: "Lớp trưởng à, cậu thật tàn nhẫn, vì muốn chặt đứt chút tình cảm của tôi với Tiêu Tấn mà lại biến cậu ấy thành ra như vậy, cậu thật độc ác hu hu hu.

Hu hu hu crush của tôi..."
Phong Diệp: "..."
Bạn học A kéo Tần Địch ra, giải thích: "Cậu ấy say rồi, say rồi ha ha ha."
Tiêu Tấn: "Em muốn giảm cân!"
Giọng Phong Diệp chột dạ: "...!Thật ra không giảm cân rất tốt, có thể giải quyết vận đào hoa của em mà."
Tiêu Tấn siết chặt nắm đấm: "Anh lặp lại lần nữa xem?"
Phong Diệp: "Giảm cân, chúng ta cùng nhau giảm cân.".
 
Vợ Tôi Muốn Giảm Cân
Chương 5: Ngày Đầu Tiên Giảm Cân Thành Công


Ngoài mặt thì nói là ủng hộ Tiêu Tấn giảm cân nhưng Phong Diệp vẫn lặng lẽ động tay động chân, ví dụ như lúc Tiêu Tấn đang ăn uống điều độ thì cố ý làm bữa khuya dỗ cậu ăn, ví dụ như lúc Tiêu Tấn muốn vận động giảm béo thì kéo cậu...!làm (tình), nói hoa mỹ rằng vận động trên giường cũng là vận động.
Tiêu Tấn đẩy Phong Diệp ra: "Mặc dù đúng là vậy nhưng em cảm giác em không có vận động..."
Phong Diệp cười hôn cậu: "Em muốn tự mình động thì anh cũng không ngại đâu."
"Biến!"
...
Cứ như vậy, Tiêu Tấn không chỉ không gầy mà còn ngày càng mập hơn.
Cậu cũng từng nghĩ, nếu vẫn không được thì thôi khỏi giảm cân nữa, mập một chút cũng chẳng sao cả.

Phong Diệp dùng đủ mọi cách để ngăn cậu giảm cân, cậu cũng phải chiều hắn một chút mới được.
Mọi chuyện cứ như vậy kéo dài cho đến tận khi mẹ cậu về nước.

Sau khi ly hôn với ba thì mẹ cậu ra nước ngoài, nhiều năm không gặp quyết về thăm hai anh em bọn họ một chút.
Vợ chồng Tiêu Đào và chồng chồng Tiêu Tấn cùng tới sân bay đón mẹ.
Mẹ Tiêu nhiệt tình ôm Tiêu Đào một cái, cũng nồng nhiệt ôm vợ của Tiêu Đào một lúc, sau đó mới quay sang hỏi anh: "Con trai à, đây là bạn của con hả? Trông giống Tấn Tấn nhà mình nhỉ?"
Tiêu – cho là mẹ không yêu mình – Tấn: "..."
Tiêu Đào cười ha ha: "Nó là Tấn Tấn mà mẹ."
Mẹ – tưởng là con trai út vẫn chưa tha thứ cho mình – Tiêu: "...!Hả...!Gần đây Tấn Tấn càng ngày càng đáng yêu, trông tròn quá nha."
Mẹ Tiêu ôm Tiêu Tấn rồi nhéo nhéo: "Con trai của mẹ thật đáng yêu! Tròn tròn giống như heo con vậy~"
Tiêu Tấn: "..."
Phong Diệp: "..."
Tiêu Đào ở bên cạnh còn thêm dầu vào lửa: "Mập đến mức mẹ ruột cũng không nhận ra ha ha ha ha ha."
Tiêu Tấn ra sức giãy giụa muốn thoát khỏi ma trảo của mẹ Tiêu: "...!Em muốn giảm cân!"
Phong Diệp ai oán nhìn mẹ vợ: "..." Thật vất vả mới bỏ được ý định giảm cân của vợ, kết quả nửa đường lại xuất hiện mẹ vợ?!!!
Lần này Tiêu Tấn thật sự quyết tâm giảm cân, thế là chụm đầu với Tiêu Đào thương lượng, xuất ra đại chiêu tuyệt sát để đối phó với cục đá cản trở mang tên Phong Diệp này.
Tiêu Đào đến nhà bọn họ ăn cơm, cố ý hỏi Phong Diệp: "Tấn Tấn hơi nặng đó, cậu có bế nổi không?"
Tiêu Tấn nhìn về phía Phong Diệp.
Phong Diệp hôn một cái lên mặt cậu: "Bế được, em mập thêm hai chục cân nữa anh cũng bế được."
Tiêu Đào lại tiếp tục xuất chiêu: "Chỉ ăn có mỗi vậy? Cậu còn ăn ít hơn cả Tấn Tấn."

Phong Diệp không nhận ra có gì sai sai cả: "Cũng bình thường."
Tiêu Đào làm bộ thì thầm với Tiêu Tấn: "Anh xem show thấy "Đau bụng*" bọn họ ăn cơm, Việt Độ ăn nhiều hơn Lương Tử Đằng nhiều lắm, em nói xem, công làm sao ăn ít hơn thụ được."
* Mình chưa đọc truyện nhưng có nghe qua, Đau bụng là tên couple của Việt Độ và Lương Tử Đằng trong bộ ["Đau bụng" là thật đó] của cùng tác giả.
Tiêu Tấn gật đầu: "Hình như đúng là vậy, trong đám bạn em có một đôi, Nguyễn Đình cũng ăn rất nhiều."
Phong Diệp lẽ ra đã ăn xong rồi, nghe Tiêu Đào và Tiêu Tấn nói vậy hơi khựng lại, sau đó đứng dậy dưới ánh nhìn của hai anh em: "Em đi lấy thêm cơm."
Buồn cười, về chiều cao công cao hơn thụ thì mình không thua, chẳng lẽ về lượng ăn công ăn nhiều hơn thụ thì mình lại thất bại chắc? Mình tuyệt đối sẽ không kém công nhà người khác, hôm nay phải ăn ít nhất bốn bát cơm!
Tiêu Tấn cười thỏa mãn.
Mấy tuần sau...
Hai người đang ngồi trên sofa xem phim, Tiêu Tấn sờ loạn trên bụng Phong Diệp.

Phong Diệp xoay người đè Tiêu Tấn dưới thân: "Cục cưng đang sờ gì đấy, có phải là muốn rồi không?"
Nói xong đè Tiêu Tấn xuống hôn, hai tay cũng không ngoan ngoãn bắt đầu luồn vào trong quần áo của cậu.
Tiêu Tấn bị hôn đến choáng váng nhưng vẫn không quên mục đích của mình, cậu bóp bụng Phong Diệp một cái.

Phong Diệp bị chọc cười, dừng lại hỏi Tiêu Tấn: "Em làm gì vậy?"
Tiêu Tấn cười nhạt một tiếng, tay không những không rời khỏi bụng Phong Diệp mà còn v.uốt ve rất mờ ám, giọng nói nhàn nhạt: "Trước kia là tám múi, sau đó còn sáu múi, hiện giờ đoàn kết thật đó, đã hợp lại thành một múi rồi."
Phong Diệp cứng đờ.
Tiêu Tấn nhìn xuống chỗ đã mềm đi của Phong Diệp, cắ.n m.út bên cổ hắn: "Còn tiếp tục nữa không?"
Vì xem phim không bật đèn nên xung quanh hơi tối, nhưng vẫn không đen bằng vẻ mặt của Phong Diệp.
Phong Diệp ngồi dậy ngồi trên ghế sofa.
Tiêu Tấn: "Anh làm gì vậy?"
Phong Diệp: "Thay quần áo đi chạy bộ, anh muốn giảm cân!"
Đến khi Phong Diệp bước vào phòng ngủ thì Tiêu Tấn mới bỏ tay đang che mắt ra, lầm bầm: "Sớm biết vậy thì đợi làm xong rồi nói còn hơn.".
 
Vợ Tôi Muốn Giảm Cân
Chương 6: Giảm Cân Thành Công Rồi


Hai chồng chồng đồng lòng cuối cùng cũng giảm được mười mấy cân.

Đến khi Phong Diệp tìm lại được tám múi cơ bụng của mình thì Tiêu Tấn cũng gầy đi rất nhiều, mặc dù khuôn mặt vẫn còn hơi mũm mĩm nhưng cậu đã cảm thấy hài lòng hơn cái nọng cằm trước kia rồi.
Tất nhiên cậu càng hài lòng về việc Phong Diệp tìm lại được cơ bụng hơn.
Mặt Tiêu Tấn dán vào ngực Phong Diệp, sung sướng cọ cọ sờ sờ cơ bắp.

Phong Diệp ôm cậu vào lòng, ngẩng đầu đến mức yết hầu hơi căng ra: "Thích cơ bụng hay thích anh?"
Trẻ con mới lựa chọn, Tiêu Tấn cười dùng cằm cọ cọ ngực hắn: "Thích anh có cơ bụng, không có cơ bụng cũng thích."
Phong Diệp giữ chặt eo Tiêu Tấn, ngậm lấy lỗ tai cậu hết liế.m rồi lại cắn: "Sao lại đột nhiên nghĩ đến việc giảm cân?"
Cảm giác ẩm ướt bên tai xông thẳng tới ngực, nửa người trên của Tiêu Tấn đã đầy mồ hôi, cậu lầm bầm trả lời Phong Diệp: "Fan của anh muốn anh lộ mặt."
Bàn tay khớp xương rõ ràng từ phần eo luồn dần xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở chỗ hơi phồng lên.

Phong Diệp hôn lên lông mi ướt nước của Tiêu Tấn: "Hửm?" Fan muốn hắn lộ mặt thì liên quan gì đến Tiêu Tấn?
Tiêu Tấn hơi híp mắt lại, giọng nói mềm như mèo: "Em, em cũng muốn lộ mặt với anh, muốn...!muốn bọn họ khen chúng ta đẹp đôi." Cậu cắn hầu kết của Phong Diệp: "Muốn cho mọi người biết anh là của em."
"Cục cưng à." Giọng Phong Diệp khàn khàn, nụ hôn rơi xuống người Tiêu Tấn mỗi lúc một dày.
"Anh rất yêu em." Phong Diệp nói.
...
Sau khi Tiêu Tấn giảm cân thành công thì Phong Diệp bắt đầu lộ mặt trên live stream lần đầu tiên trong cuộc đời.
"Chào mọi người, tôi là Diệp Tấn."
[Đệt đệt đệt đệt anh Tấn đẹp trai như vậy sao?]
[Đẹp trai đẹp trai đẹp trai!]
[Quay chính diện luôn, anh Tấn ngầu quá!]
[Hóa ra trên Trái Đất này thật sự tồn tại một người đàn ông vừa có khuôn mặt đẹp, vừa có đôi tay đẹp, vừa có giọng nói dễ nghe, lại còn vừa biết nấu cơm nữa.]
[Ha ha, chị em lầu trên được mở mang kiến thức rồi à?]
[Mở mang kiến thức rồi.]
[Tình lang trong mộng.]
Phong Diệp nhìn sơ qua bình luận chạy ngang trên màn hình, sau đó quay đầu nhìn Tiêu Tấn đứng bên ngoài ống kính đang hồi hộp không thôi: "Cục cưng lại đây."
[Ôi mẹ ơi! Cục cưng? Là anh dâu sao?]
[Dịu dàng quá, anh Tấn còn thiếu cục cưng không ạ? Làm chị gái của Trăn Tử em cũng đồng ý!]
[Anh dâu bánh trôi cũng sắp lộ mặt rồi aaaaa!]
[Lầu trên kêu anh dâu bánh trôi là cái quỷ gì vậy?]
[Ha ha ha ha ha anh dâu bánh trôi, cười chếc tui!]
[Bởi vì anh dâu quá tròn nên gọi là anh dâu bánh trôi sao?]
[Mấy người đang kêu anh dâu tui mập ở bên kia ơi, mấy người không sợ anh tui đuổi ra khỏi phòng live stream sao?]

[Anh Tấn đẹp trai như vậy, chờ mong anh dâu – ing.]
Phong Diệp nửa ôm Tiêu Tấn vào lòng: "Giới thiệu với mọi người, đây là người yêu của tôi."
Phong Diệp vốn tưởng rằng phần bình luận sẽ nói đpẹ đôi quá hay đẹp trai quá, hoặc ít nhất cũng là chào anh dâu.

Không ngờ hai người bị cả một màn hình đầy chữ cặn bã dọa một trận.
[???? Chuyện gì thế này?]
[Đây không phải anh dâu!]
[Đổi anh dâu rồi à?]
[Video trước không phải vẫn phát cơm chó sao? Qua một ngày đã đổi người khác?]
[Mặc dù chủ blog rất đẹp trai, nhưng trai tồi thì đi chết đi oke? Tắt live stream đây.]
[Buồn nôn chết mất, tạm biệt đồ tồi!]
Tiêu Tấn: "...!Tôi chính là người yêu của anh ấy, trước đó cũng là tôi."
[Mặc dù anh dâu của tụi tui trước đó không lộ mặt nhưng nhìn bụng cũng không gầy được đến như cậu, oke?]
[Lúc đầu không muốn chửi cậu đâu, nhưng cậu cũng không biết xấu hổ gì cả, cướp người yêu của người khác thì thôi đi, còn muốn cướp cả thân phận của người ta à?]
[Cặn bã và Tuesday đi chết đi!]

Phong – cặn bã – Diệp: "???"
Chuyện gì đây, sao hắn lại thành cặn bã nữa rồi?
Cuối cùng vẫn là Phong Diệp show ảnh của hai người từ khi quen nhau đến khi kết hôn rồi tới khi Tiêu Tấn giảm béo thành công thì fan mới tin hắn không ngoại tình.
Bởi vì chuyện người yêu giảm béo rồi bản thân bị coi là trai tồi này thực sự quá vô lý nên tin tức này đã leo lên hotsearch.
[Mặc dù rất thương anh tui nhưng sao tui muốn cười quá ha ha ha ha ha]
[Xin lỗi, lầu trên chúng ta cười chung đi ha ha ha ha ha]
[Rất xin lỗi vì đã hiểu lầm anh, nhưng trong tấm ảnh này nhiều đường quá hức hức hức]
[Tui còn tưởng mỗi tui thấy tấm ảnh này ngọt cơ]
[Ha ha ha ha ha "Vợ tôi trước và sau khi giảm cân", cười chết tui]
[Kể một câu chuyện cười, anh Tấn của tui là trai tồi]
[Kể tiếp một câu chuyện cười nữa, anh dâu của tui là Tuesday].
 
Vợ Tôi Muốn Giảm Cân
Chương 7: Ngoại Truyện Chàng Vợ Nhỏ Hoàn


Hồi học cấp ba Tiêu Tấn và Phong Diệp ở chung một phòng, Tiêu Tấn không quen ăn đồ ở nhà ăn nên Phong Diệp chuẩn bị một nồi cơm điện nhỏ để nấu cơm cho cậu.

Tiêu Tấn rất cảm kích, thế là xung phong nhận việc giặt đồ giúp Phong Diệp.

Một ngày nào đó, chuyện Tiêu Tấn giặt đồ lót cho Phong Diệp bị bạn cùng phòng biết được rồi trêu chọc: "Tiêu Tấn, cậu là chàng vợ nhỏ của lớp trưởng à? Còn giặt quần áo cho lớp trưởng nữa.

"

Tiêu Tấn đỏ mặt.

Phong Diệp nhéo má cậu một cái: "Trông thật đẹp mắt, nếu quần áo giặt sạch một chút thì tôi thu nhận chàng vợ nhỏ này.

"
Mặt Tiêu Tấn càng đỏ hơn, cúi đầu dùng sức giặt quần l.ót, sau đó vì dùng sức quá mạnh mà! rách quần.

Phong Diệp: "! Không sao, điều này chứng tỏ cậu giặt rất nghiêm túc.

Ngày hôm sau Tiêu Tấn muốn giặt quần áo của Phong Diệp càng sạch hơn nên đặc biệt mua một lọ thuốc tẩy về.

Phong Diệp trơ mắt nhìn đồng phục màu trắng xanh đan xen biến thành chỗ thì mảng trắng chỗ thì mảng xanh, sau đó yên lặng đi mua bộ mới.

Đồng thời trong lòng còn nghĩ, sau này không nên cho vợ nhỏ của mình giặt đồ thì hơn, chàng-vợ-này-hơi-tốn-quần-áo.

[Hoàn].
 
Back
Top Bottom