Ngôn Tình Vợ Tôi Là Người Giúp Việc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Tôi Là Người Giúp Việc
Chương 40: 40: Chỉ Cần Có Em


Ngày hôm sau, anh và cô dậy đã là 11h trưa.

Thấy cô động đậy, anh quay qua ôm
- " Sao dậy sớm thế, ngủ thêm đi " anh ngái ngủ nói
- " Trễ lắm rồi, anh không đi làm sao " cop ngơ ngâc hỏi
- " Nghỉ 1 ngày không nghèo được đâu"
- " Anh không chăm sóc Ý Như sao "
- " Kệ cô ta, anh bận chăm sóc vợ anh rồi " anh hôn lên tóc cô
- " Em muốn đi tắm, người em khó chịu lắm" cô ngại ngùng nói
Anh không nói gì, thẳng thừng đứng dậy, bế cô vào nhà tắm, đặt cô lên thành bồn tắm.

Anh mở nước vừa đủ ấm, bế cô vào ngâm mình.

Còn anh thì đi vệ sinh cá nhân.

Sau khi cô tắm xong, anh nhẹ nhàng xử lý vết bỏng.

Hôm nay anh chọn cho mình áo thun đen, quần tây kem, mang giày thể thao của GUCCI.

Cô được anh chọn cho chiếc váy phồng của GUCCI màu kem, đi giày cao gót của VALENTINO, xách theo túi HERMES.
- " Sao hôm nay ăn mặc thế này " cô ngơ ngác hỏi
- " Bình thường anh vẫn mặc thế này mà" anh chầm chậm đáp
- " Ăn mặc như vậy có vẻ trịnh trọng quá" cô ngại ngùng
- " Những đồ này có gì là trịnh trọng, chỉ cần anh kí đại 1 hợp đồng nhỏ, dư sức mua cho em gấp đôi chỗ này" anh nhướng mày đáp

Cô vợ nhỏ của anh cứ giản dị như thế.

Anh mua cho cô không biết bao nhiêu đồ, nhưng cô cứ cất mãi trong tủ.

Suốt ngày bận những bộ đồ mua vài chợ.

Thật hết nói nổi cô, không biết đến khi nào cô mới hiểu, tiền của anh có thể xài phung phí đến hết đời con anh vẫn được, cô không cần phải tiết kiệm giúp anh.
- " Đi ăn, rồi anh đưa em đi khám" anh nắm tay cô
- " Khám? " cô bất ngờ hỏi
- " ừm.

Khám cơ thể em 1 lần nữa chắc chắn" anh nắm chặt tay cô
- " Nhưng…em.mmm sợ lắm " cô ấp úng
- " Có anh ở đây, không phải sợ, anh bảo vệ em " anh ôm lấy cô
- " Nếu như kết quả không khả quan thì sao" cô run rẩy hỏi
- " chả sao cả, anh chỉ cần có em là đủ " anh hôn lên má cô, cái hôn đầy sự nuông chiều
Ăn xong anh và cô đến chỗ anh đã hẹn trước, cô bác sĩ này là bác sĩ giỏi nhất nước về phụ sản.

Anh muốn kiểm định lại 1 lần nữa về tình trạng của cô.

Cứ để thế này anh không chịu được, vì chuyện này cô cứ xa cách với anh làm anh thật khó chịu
Đến nơi cô được dẫn đi lấy máu, siêu âm, kiểm tra tất cả về phụ khoa.

Một lát sau có tiếng y tá gọi
- " Mời cô Phùng Ân Hạ vào nhận kết quả"
- " Dạ vâng" bàn tay cô run lên, trán cô đổ mồ hôi hột.

Cô rất sợ như lần trước, khi nghe kết quả cả trời đất như sụp đổ
- " Có anh ở đây, anh cùng em vượt qua" anh nắm chặt tay cô, dắt cô bước vào phòng
- " Cô ngồi đi" vị bác sĩ trầm giọng nói
- " Kết…quả… thế nào thưa bác sĩ" giọng cô run lên
- " Ừmm.

Cũng không đến nỗi xấu, nhưng cũng không gọi là tốt " vị bác sĩ cau mày nhìn kết quả
- " Có thể nói rõ hơn được không thưa bác sĩ " anh nhẹ giọng lên tiếng
- " Cơ thể của cô cần phải nghỉ ngơi, tịnh dưỡng, tránh các chất k1h thích có ảnh hưởng đến sức khỏe, thể trạng hiện giờ rất khó để mang thai.

Cần phải điều chỉnh cơ thể, và sử dụng thuốc theo phát đồ"
- " Nhưng còn 1 điều quan trọng, vì lần vừa rồi cô sảy thai, cơ thể không tịnh dưỡng đúng cách.

Tử c ung cô vốn rất mỏng, thai nhi khó bám vào.

Lần trước xảy thai đã hình thành một vết sẹo do nhau thai để lại, nên làm cho lần sau mang thai khó khăn hơn"
- " Nhưng cô đừng lo cứ theo điều trị của tôi, 1 tháng sau cô có thể mang thai, nhưng trong quá trình mang thai phải theo dõi kĩ" vị bác sĩ ngồi giải thích

Anh và cô nãy giờ ngồi lắng nghe, nhịp thở như không đều, đổ mồ hôi ướt cả tay.

Mỗi lần có việc gì liên quan đến cô vợ nhỏ, dù lớn hay nhỏ anh đều run sợ, mất bình tĩnh.

Cô thì cứ bấu chặt tay anh
- " Khánh Thương, anh nghe thấy không, em vẫn có thể mang thai đó.

Em vẫn có thể làm mẹ, em vẫn có thể cho anh một gia đình trọn vẹn" cô vui mừng ôm lấy anh mà nói, nước mắt đã ướt cả khuôn mặt
- " Anh nghe rồi, nghe rất rõ.

Vợ nhỏ à, em vất vả rồi" anh vuốt vuốt tấm lưng cô để cô bình tĩnh lại
- " Vậy bây giờ tôi sẽ đưa phát đồ điều trị, thức ăn nên ăn và kiêng ăn, kèm thuốc tiêm và thuốc uống.

À, và kiêng luôn sinh hoạt vợ chồng nha, ít nhất 1 tháng, vì tử c ung mỏng hoạt động mạnh quá có thể sẽ nứt" nói đến đây vị bác sĩ ái ngại
Ân Hạ nghe bác sĩ nói, mặt đỏ bừng bừng.

Còn anh đen sầm lại, có vợ vài tháng đã bị bác sĩ tước bằng ăn thịt.

còn có ai sui hơn anh không.
Hai người cảm ơn bác sĩ, rồi hoàn tất thủ tục, lên xe ra về.
- " Cảm ơn anh, luôn ở bên cạnh em"
- " Cũng cảm ơn em, để em phải chịu vất vả rồi, nếu anh bảo vệ em tốt chúng ta đã không mất…" lời đang nói bị cô đưa ngón trỏ lên không cho anh nói
- " Em không trách anh, ngay cả bản thân em cũng không biết mình mang thai, và em cũng biết lúc đó cơ thể em không đủ sức để giữ đứa nhỏ.

Xem như đứa bé không có duyên với vợ chồng mình, nếu còn duyên chúng ta sớm gặp lại nhau thôi " cô chậm rãi nói cho anh hiểu
- " Em cứ như vậy, thật lòng anh không thể nào tha thứ cho mình.

Đừng nghĩ cho anh nhiều quá, nghĩ cho chính mình nữa" cô vợ của anh luôn như vậy, hiểu chuyện, an phận.

Thật không muốn để cô chịu bất cứ tổn thương nào.
- " Anh bảo vệ em, em là chỗ dựa cho anh" cô cười tươi với anh, ngày hôm nay cô đã tìm được ánh sáng cho cuộc đời mình rồi

- " ừm.

Nhưng làm sao em biết việc mình sẩy thai." anh khó hiểu hỏi, vì anh chưa từng nói, cô cũng chưa từng hỏi
- " Bằng trực giác của người phụ nữ, bằng sự cảm nhận của một người mẹ " cô thủ thỉ
- " Vợ à, anh xin lỗi" anh dụi đầu cô vào.

ngực mình.
Cô chỉ lắc đầu, rồi ngồi yên trong lòng anh.

Anh rất tốt với cô, sao cô có thể trách anh được chứ.Mải mê suy nghĩ cô ngủ thiếp đi.

Đến khách sạn anh nhẹ nhàng bế cô vào phòng.

Đến cửa thang máy thì gặp Tuấn Khang
- " Em ấy sao thế?" Tuấn Khang cau mày
- " Ngủ thôi" anh khó chịu trả lời.

Cái tên này sao đa nghi thế, chỉ ngủ thôi mà cũng sợ vậy sao
Đưa cô về phòng, nhẹ nhàng đắp chăn, ra sofa bật laptop làm việc.

Thư ký Ngô sắp tắt thở với núi công việc ở công ty.

Còn sếp thì bận đi dỗ dành vợ, thật là quá bất công cho người đàn ông như anh..
 
Vợ Tôi Là Người Giúp Việc
Chương 41: 41: Ôn Lại Chuyện Xưa


Khánh Thương cứ quấn lấy Ân Hạ không rời nửa bước.

Đến khi nhận được thông báo là hôm nay Liễu Ý Như xuất viện.

Sáng ra anh thay âu phục đến công ty, chiều còn về nhà làm diễn viên xuất sắc của năm.
- " Thật không muốn rời xa em" anh quyến luyến ôm cô
- " Em ở đây đợi anh, anh giải quyết công việc nhanh rồi chúng ta quay về như trước kia" cô cũng ôm lấy anh
- " Sẽ nhanh thôi, nhanh còn kịp đón vợ về, không có thế giới của anh, anh không ngủ được" anh véo má cô, cô nở 1 nụ cười tươi
Cô tiễn anh ra đến cửa, nhìn anh vào thang máy cô mới vào phòng.

Anh đã căn dặn cô không được đi đâu, thời gian này không an toàn, nên cô cần gì thì gọi cho Tuấn Khang.

Cô không muốn anh bị thêm tổn thương nào dù chỉ là một lời nói.
Coi như thời gian này cô nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng, bồi bổ cơ thể để nhanh chóng có con.
Anh không đến công ty, mà rẽ hướng vào bệnh viện để thăm Liễu lão gia.

Dù gì cũng có chuyện cần hỏi.

Chiếc xe dừng ngay cổng bệnh viện, anh bước xuống xe, đi lên thẳng khu phòng VIP, tới nơi anh gõ cửa.
- " Ai đó" Liễu Tần lên tiếng
- " Là cháu, Khánh Thương "
- " Vào đi, hôm nay sao rảnh rỗi đến đây" ông vẫn niềm nở
- " Cháu có chuyện muốn hỏi chú " anh ngồi vắt chéo chân, điềm đạm nói
- " Cứ hỏi, biết gì chú sẽ nói " ông nhâm nhi tách trà
- " Cháu muốn hỏi chuyện 21 năm trước " anh nhìn vào mắt của Liễu Tần
- " Sao … sao…" tay ông bất giác run, miệng nói không thành lời
- " 21 năm trước chú chính là người giám sát công trình của tòa nhà chính phủ đúng chứ" anh vẫn tiếp tục hỏi
- " Đ…úng"
- " Năm đó đã có tai nạn lao động xảy ra, công ty HR đã rút khỏi dự án, tình cờ Liễu lão gia lại thành lập Liễu thị, trúng thầu dự án này, và chuyện tai nạn lao động đó được ém xuống.

Trùng hợp quá nhỉ " anh cười khẩy
- " Năm đó chuyện tai nạn là ngoài ý muốn, công ty HR vì không muốn liên lụy nên hủy hợp đồng.

Còn chuyện Liễu thị là nhờ sự giúp đỡ của nhà vợ nên tôi mới đủ vốn thầu lại" ông nói rành mạch
- " Nhiều sự trùng hợp quá nhỉ, tôi nghĩ ông nên biết, một khi tôi đến đây nói chuyện, là đã có đầy đủ bằng chứng, chứ không phải ngồi đây nghe ông múa mép."
- " Ông và con gái ông thật giống nhau, vì muốn có được sự giàu sang, tiền tài, địa vị mà không tiếc hy sinh thứ gì"
- " Nhưng đó là các người chưa gặp phải tôi, kịch hay còn ở đằng sau" anh nhếch môi cười
- " Mày…mày là ai, sao lại biết chuyện hơn 20 năm trước.

Ý Như con gái tao, mà đã làm gì nó " ông ta tức giận nói
- " Ông thì gián tiếp giết ba mẹ tôi, con gái ông thì chia rẻ vợ chồng tôi.

Đi ăn nằm với người khác về đây bắt tôi đỏ vỏ.

Gia đình tôi bị hai cha con ông hủy hoại thù này phải tính làm sao"
- " Mày là con của cặp vợ chồng đó.

Tao không ngờ tao lại nuôi ong tay áo" ông ôm tim mình, tim ông nhói lên từng cơn
- " Nếu tôi không thu mua Liễu thị, thì bí mật này chắc đã bị chôn vùi mãi mãi rồi, ông cũng cao tay lắm, bịt miệng tất cả những người chứng kiến.

Nhưng thật may, tiền của tôi có thêt giải quyết mọi chuyện"
- " Chẳng qua khi đó ông không biết tôi là con của cặp vợ chồng đó, hơn nữa tôi còn quá nhỏ, nếu không ông đã khử tôi rồi" ánh mắt tóe lửa nhìn ông
- " Hôm nay tôi đến đây để thông báo với ông hai chuyện.

Thứ nhất, sẽ nhanh thôi tôi sẽ xác nhập Liễu thị vào Tân phát.

Thứ hai, con gái ông sẽ có kết cục rất thảm vì đã bẫy tôi, món nợ của ông tôi sẽ tính trên người cô ta." anh cười tà mị
- " Sẵn tôi có một số đoạn phim của con gái ông cho ông xem, cô ta đóng hay lắm." anh đặt điện thoại lên bàn rồi đi ra ngoài
Cảm giác biết hết tất cả mọi chuyện, nhưng vẫn ngồi nhìn người khác biện minh thật sảng khoái.

Giống như cách con hổ luôn vờn con mồi cho thấm mệt trước khi ăn nó.
Ba mẹ, món nợ của hai người con sẽ bắt ông ta trả đủ.

Chính ông ta đã cắt xén vật tư để kết cấu không đủ chất lượng bị sập.

Xong chuyện vì sợ bị phát hiện, ông ta nói với công ty HR rút lui để bảo toàn danh tiếng, sau đó ông ta thành lập Liễu thị nhờ số tiền cắt xén và ẵm trọn công trình.

Ông ta bịt miệng hết tất cả những người chứng kiến để mọi nghĩ đó là tai nạn.Gia đình anh thì tan nát, anh 9 tuổi đã mồ côi.

Còn gia đình ông ta phất lên như diều gặp gió.

Nếu không phải vì anh muốn làm chủ tịch hội đồng quản trị đi thu mua lại cổ phần những cổ đông khác, được họ kể lại, và cả bản thiết kế năm đó vẫn còn trong phòng văn thư của Liễu thị.

Thì mãi mãi anh sẽ giúp đỡ ông ta, như cách ông ta giúp anh lúc khởi nghiệp
Liễu Tần sau khi coi những video hình ảnh của con gái ông thì bệnh tim bộc phát, bác sĩ vào cấp cứu nhưng ông quá sốc rơi vào trạng thái hôn mê.
Còn Liễu Ý Như vẫn õng ẹo từ bệnh viện về Bắc Viên như mệnh phụ phu nhân, mà không hề biết những ngày đen tối sắp ập đến cuộc đời mình
- " Alo, em nghe đây cục cưng" cô ta đon đả nhấc máy
- " Em đã tìm ra bản thiết kế chưa?" bên đầu dây hỏi cô
- " Em sắp tìm được rồi, bây giờ anh ta đã có tình cảm với em, rất nhanh thôi em sẽ tìm ra sau đó quay về bên anh"
- " Nhanh lên, anh sắp không chống cự được rồi, có người đang âm thầm thu mua cổ phần của công ty đó" bên đầu dây gấp gáp
- " Em biết rồi, em sẽ nhanh chóng đi tìm" cô ta cúp máy, vẻ mặt lộ rõ nham hiểm.
Cô ta bước vào nhà, bóng dáng người phụ nữ ngồi ngay sofa khiến cô bất ngờ, mắt chữ A mồm chữ O
- " Về rồi sao, Liễu đại tiểu thư ".
 
Vợ Tôi Là Người Giúp Việc
Chương 42: 42: Cảnh Cáo Của Dì Lan


Trong nhà dì Lan đang ngồi trên sofa, tay cầm tách trà nhâm nhi.

Mái tóc màu nâu, xoăn nhẹ, làn da trắng, đôi mắt đeo cặp kính lão.

Ánh mắt nhìn Liễu Ý Như tỏ rõ vẻ không vui
- " Dì, dì về khi nào vậy ạ" Ý Như vội vàng chạy vào, ôm lấy dì Lan
Bàn tay dì Lan không nhanh không chậm gỡ tay cô ra khỏi người mình
- " Mới về thôi, trong nhà xảy ra nhiều chuyện như vậy, tôi không về thì chắc sẽ thành nhà của Liễu tiểu thư đây mất" uống một ngụm trà
- " Sao dì nói vậy, con luôn muốn ở bên cạnh dì và anh Khánh Thương mà.

Con hoàn toàn không có dã tâm" cô nũng nịu
- " Cướp chồng của người khác là không dã tâm sao, mang thai con của người đã có gia đình là không dã tâm, vu khống cho người khác cũng là không dã tâm" bà nhướng mày hỏi
- " Con…con không có, dì à, bao nhiêu năm nay dì hiểu con mà.

Con làm dâu nhà dì, dì không vui sao" cô rẽ hướng sang chuyện khác
- " Cô nghĩ xem vui không, từ ngày cô cố giành giật Khánh Thương từ tay Ân Hạ thì tôi đã không thể xem cô như người trong gia đình được nữa rồi.

Trong khi Khánh Thương và Ân Hạ là vợ chồng hợp pháp, Ân Hạ là con dâu Tôn gia mọi người đều biết.

Liễu tiểu thư, cô không thứ gì là không có, cớ gì cứ phải tranh giành thứ không thuộc về mình "
- " Gia đình này chỉ có 1 đứa con dâu thôi, là Ân Hạ, còn những đám ruồi nhặng chẳng qua chỉ là qua đường.

Khánh Thương chấp nhận, nhưng tôi thì không" bà gằng giọng nói với Ý Như
- " Dì, nhưng con mang thai con anh ấy rồi, con không thể rời khỏi anh ấy được " cô giả vờ thút thít
- " Chuyện này dễ thôi, sanh đứa bé ra, xét nghiệm ADN.

Nếu đúng là con Khánh Thương thì gia đình tôi sẽ nhận nó, nó là là cháu trưởng, không phân biệt con ai.

Nhưng cô, mãi mãi không được bước vào Bắc Viên nửa bước.

Tôi không bao giờ hoan nghênh người phá hoại gia đình người khác "
- " Dì đừng nói vậy mà, đừng bắt con xa con của con mà.

Con yêu Khánh Thương là thật lòng mà dì "
- " Với một người chuyện gì cũng dám làm như cô mà có tư cách nói hai chữ thật lòng sao" đôi mắt đanh lại nhìn vào mặt cô ta
- " Tôi nói cho cô biết, cô có thể ăn h**p được Ân Hạ chứ tôi thì không đâu.

Tốt nhất cô nên an phận, vì cô không còn là tiểu thư lá ngọc cành vàng như trước đâu" dì Lan đứng dậy rời đi, đến cửa bắt gặp 1 thân ảnh cao lớn
Khánh Thương biết dì về gấp nên về xem dì thế nào, nào ngờ thấy được cảnh dì đang răn đe Ý Như.

Đúng là gưng càng già càng cay.

Ý Như thấy anh như thấy được bình dưỡng khí, vội chạy lại ôm anh, khóc thảm thương
- " Khánh Thương, anh giải thích cho dì hiểu đi, dì hiểu lầm em rồi " cô khóc lóc nói
- " Dì về đây khi nào, dì thấy không khỏe sao" anh lo lắng hỏi
- " Phải về chứ, về để xem chiến tích của anh, có vợ còn lăng nhăng, trăng hoa để rước họa vào nhà.

Còn đuổi vợ đi ra ngoài.

Rất đáng mặt đàn ông "
- " Mọi chuyện không như dì nghĩ đâu" anh vội giải thích

- " Tôi không muốn nghe, anh tự đi mac giải quyết, tôi còn phải đi xem Ân Hạ.

Để cháu dâu tôi chịu thiệt, tôi sẽ từ từ tính lên anh.

Công tôi dạy dỗ anh coi như đổ sông hết rồi.

" dì nói rồi lên xe bỏ đi.

dì đang rất tức giận, đứa cháu mình dày công dạy dỗ lại làm ra những chuyện như vậy
Anh nhìn theo bóng dì, không nói lời nào.

Thôi tạm thời cứ để dì hiểu lầm, xong việc sẽ giải thích sau vậy.

Còn Ý Như nãy giờ vẫn ôm anh, anh kéo 2 tay cô ra, dắt cô vào nhà
- " Ba em bệnh rất nặng em không đi thăm sao" anh nheo mắt hỏi cô
- " Rất nặng sao, không phải hôm qua ông ấy vẫn bình thường sao" cô ngạc nhiên
- " Sáng nay ba em bị ép tim, đang hôn mê, không ai báo cho em sao"
- " Không có, bây giờ em sẽ đi thăm ba" nói rồi cô lấy túi xách đi
Trong nhà đó ngoại trừ bà cô thì ai quan tâm cô chứ, đều là tay chân của bà mẹ kế ai dám báo cho cô.

Bà ta rất muốn ba cô chết để chiếm lấy công ty nhà cô.

Cô sẽ không cho phép điều đó
Anh nhìn cô đi sau đó lên thư phòng, lấy xấp tài liệu để trên bàn, miệng cười nhếch môi.

- " Trò chơi bắt đầu rồi"
Anh lấy điện thoại gọi cho Thư ký Ngô
- " Thư kí Ngô, chuẩn bị mọi việc giúp tôi " anh giúp tôi
Liễu Ý Như, muốn chơi Khánh Thương tôi sao, cô " KHÔNG ĐỦ TRÌNH ".

Anh cười bước ra khỏi phòng sau đó lên công ty.
Liễu Ý Như thấy ba cô nằm bất động, dây nhợ gắn đầy người, cô khóc nức nở.
- " Ba ơi, tỉnh dậy đi ba, con gái Ý Như của ba nè"
- " Còn gái tới thăm ba rồi, ba tỉnh dậy đi ba" cô nắm tay ba cô khóc nghẹn
- " Ây dzo…Là ai đây, phải gọi là Liễu tiểu thư hay là Tôn phu nhân hay là tiểu tam phá hoại gia đình người khác " Y Hoa mẹ kế của Ý Như nói
- " Bà im cái miệng của bà lại, bà củng đâu hơn gì tôi, thủ đoạn để làm vợ hai của ba tôi, là chủ của liễu gia, cũng là dạng bần hèn thôi" Ý Như tức giận mắng
- " Nhưng tôi đâu có đi ngủ với người đã có vợ, tôi đâu có ăn chơi sa đọa bị người ta tống tiền" bà lại gần nói đủ cho Ý Như nghe
- " Bà…bà…" lời nói uất nghẹn không mói nên lời
- " À sẵn gặp cô ở đây, tôi thông báo luôn, nếu cô vẫn không làm được bản thiết kế cho dinh tổng thống thì cô hãy lấy 2 tay dâng Liễu thị cho tôi, hiện giờ tôi đang nắm 25% cổ phần nhiều hơn cô, đó" bà ta nói rồi bỏ ra ngoài, để khoảng không gian cho cô ngồi tâm sự với người ba phế vật của mình.
Sau Khi Ý Như nghe cô ta nói xong thì sững sờ, gia đình Khánh Thương tạo áp lực với cô, bà ta hăm dọa cô, ba cô thì nằm hôn mê, tên khốn kia thì đang tống tiền cô.

Cô phải nhanh chóng có được bản thiết kế của Tân Phát mới có thể lật ngược tình thế..
 
Vợ Tôi Là Người Giúp Việc
Chương 43-44


<b>43: Cơ Hội Cuối Cùng</b>

<b>Ngồi trong quán bar, hai gương mặt sắt lạnh, đầy cao ngạo ngồi trên tầng 2 nhìn xuống bên dưới
- " Mọi chuyện vẫn ổn thỏa chứ" Tuấn Khang lên tiếng
- " Ừm, vẫn còn trong tầm kiểm soát"
- " Sao không làm nhanh gọn đi"
- " Không vội, vờn một chút mới thú vị"
Tuấn Khang và Khánh Thương cụng ly 1 cái, hai chàng trai, hai gương mặt tuấn tú, nụ cười tỏa nắng, dáng người hớp hồn những người mới gặp lần đầu.

Nhưng đằng sau đó là ánh mắt băng lãnh, thâm sâu khó đoán.
Khánh Thương ngày nay bị dì Lan giáo huấn 1 trận, anh không thể phản bác lại, đành ngậm ngùi để dì Lan mắng rồi đi qua chỗ Ân Hạ ở, không thèm ở Bắc Viên.

Trong lòng anh thầm nghĩ tại sao những người phụ nữ trong đời anh lại khó đối phó tới vậy, nếu là người khác thì họ đã kịp tránh anh trước khi anh xuất hiện rồi
Tuấn Khang thì đang lo cho cuộc vui này, sợ là Khánh Thương bà Ân Hạ sẽ gặp bất trắc, vì người mưu mô như Liễu Ý Như đâu dễ đối phó.
Đến nửa đêm anh mới mog về Bắc Viên.

Loạng choạng lên thư phòng.

Đúng như anh nghĩ, tập tài liệu biến mất.

Anh nhếch môi cười khẩy, cơ hội cuối cùng của Ý Như đã hết, sau này cái tên Ý Như sẽ biến mất.

Anh về phòng, c ởi đồ, chốt cửa lên giường đánh 1 giấc
Sáng hôm sau, Liễu Ý Như mới vác mặt về, thấy không khí trong nhà khác thường, cô vội vàng bước vào nhà, nhìn thấy Khánh Thương đang ngồi toát ra luồng khí lạnh.

Sắc mặt những người hầu tái xanh
- " Tôi hỏi lần cuối, tập hồ sơ tôi để trong thư phòng, tại sao lại mấtttt" anh gầm lên
- " Thưa thiếu gia, thật sự chị em chúng tôi chưa từng bước vào thư phòng, oan cho chúng tôi" 3 cô người hầu lên tiếng
- " Oan, các cô có biết tập hồ sơ đó quan trọng mức nào không? Nếu không còn tập hồ sơ đó, thì Bắc Viên này chắc không tồn tại được nữa" ánh mắt rực lửa nhìn vào người hầu
- " Đem bọn họ nhốt vào phòng tối, bỏ đói khác đến khi nào khai thì thôi.

Muốn đối đầu với tôi, chỉ có 1 kết cục.

CHẾT" anh nghiến răng nói, ánh mắt lướt qua người Ý Như
Anh bỏ ra ngoài, lên xe đến công ty.

Tâm trạng thật sự không tốt.

Dự án dinh tổng thống lần này 1 lỗi sơ sót nhỏ cũng không được phạm phải.

Không kiểm tra cẩn thận, hậu quả khó lường
Ý Như lên phòng, trong tâm vừa mừng vừa lo.Mừng vì cô đã thành công lấy được bản thiết kế và dự toán cho công trình.

Lo vì ánh mắt và lời nói của anh khi nãy như đang hướng vào cô.Nhưng môi cô bất giác cong lên
- " Khánh Thương tới khi anh biết em là người lấy, thì anh và công ty anh gầy dựng bao nhiêu năm đã thành tro bụi rồi.

Hơn nữa bây giờ đang mang trong mình đứa con của anh, anh cũng sẽ chẳng dám làm gì cô.Rồi anh sẽ phải ngoan ngoãn cầu xin cô thôi" cô ta nghĩ thầm, trong đáy mắt hiện rõ ý cười
- " Alo, thành công rồi, tập tài liệu đó rất quan trọng, Khánh Thương bên này đang suy sụp rồi" cô gọi cho tình nhân của mình
- " Em yêu rất giỏi, anh sẽ đá chân của cậu ta ra khỏi dinh tổng thống" cậu ta cúp máy nở nụ cười nham hiểm

Liễu Ý Như có mơ cũng không nghĩ mình lại bị người khác lợi dụng.

Cái kết của cô sẽ thê thảm đến mức chết càng nhanh càng tốt.
Khánh Thương đến công ty vội gọi cho Tuấn Khang dặn dò, dặn anh ấy phải cho người bảo vệ Ân Hạ thật tốt, vì anh biết phía sau Ý Như còn có người giật dây.

Cô ta tuy tâm cơ nhưng không phải người suy nghĩ thấu đáo, hiện giờ Liễu Tần đang hôn mê, anh đã thu mua được 30% cổ phần của Liễu thị, cộng thêm 20% Ý Như chuyển cho anh là 50%, nhưng vẫn chưa đủ để ngồi vững chức chủ tịch.
Suy nghĩ rồi anh gọi điện thoại cho Ân Hạ
- " Em nghe đây, em đang cùng dì đi mua sắm " cô vui vẻ trả lời
- " Em đừng đi ra ngoài lung tung, nhanh chóng về khách sạn đi, muốn đi ra ngoài phải báo với anh, anh cho người theo em " anh gấp gáp nói
- " Không sao đâu, anh Tuấn Khang cho vệ sĩ theo em và dì rồi mà.

Anh lo lắng quá rồi, em vô hại ai mà bắt em chứ.

Thôi nha, về khách sạn em gọi cho anh " cô cúp máy
Khánh Thương hy vọng những gì anh lo lắng là dư thừa.

Vì anh chỉ có 1 điểm yếu duy nhất là Ân Hạ.

Nếu cô xảy ra chuyện, anh bằng lòng đánh đổi tất cả để bảo vệ cô.
Anh mở chiếc két bí mật trong phòng làm việc, lấy ra một bản vẽ và tập hồ sơ.
Bản vẽ này mới chính là bản vẽ của dinh tổng thống do Ân Hạ thiết kế.

Bản dự toán cũng là do Ân Hạ đưa ra, trong đó còn có giấy chuyển nhượng cổ phần của Tân Phát cho Phùng Ân Hạ.

Và cương vị Kiến trúc sư của thiết kế dinh tổng thống thuộc về Ân Hạ.Bản thiết kế mà Ý Như lấy giống với bản này 80% nhưng dự toán đã được anh giở trò.
Ý Như đang ngồi trong lòng người đàn ông, bàn tay cô không an phận mà vẽ vong tròn trên ngực người đàn ông.

Người đàn ông nắm t cô lại, đưa cho cô một ánh mắt sắc lẹm nhưng muốn đâm vào tim cô.
- " Đừng làm trò nữa, em đang mang thai đó"
- " Thì có làm sao, cái thai này chỉ để lừa Khánh Thương thôi, nó sẽ không được sinh ra đâu, mất rồi càng tốt" những lời nói cay độc phát ra từ miệng cô.Nói một cách đay nghiến
- " Nói về độ nhẫn tâm, chắc không ai qua em đâu, ngay cả con mình còn không thương xót" anh nâng cằm cô lên, nhìn xoáy sâu vào đôi mắt của cô, xem thử con người này có còn chút lương tâm nào không
Ý Như thấy vậy thuận thế hôn người đàn ông, tay cô sờ vào hạ bộ của anh, lấy tay anh đặt lên ngực mình nhào nặn.

Cô ta ******* phát ra những tiếng rên đầy d*c vọng.

Hai người bắt đầu một cuộc mây mưa, căn phòng đầy mùi d*m d*c, những tiếng rên phát ra khiến người nghe đỏ mặt.Người đàn ông này luôn khiến cho Ý Như không thể rời bước.

Mặc dù bị anh ta uy h**p nhưng trong những cuộc h0an ái cô ta luôn mãnh liệt..

<b>44</b>

Nguồn thiếu chương này, mong độc giả thông cảm!
 
Vợ Tôi Là Người Giúp Việc
Chương 45-46: 45: Công Ty Cg - 46: Giúp Anh


<b>45: Công Ty Cg</b>

<b>Một tuần sau khi bị mất bản thiết kế,Khánh Thương luôn về nhà trong tình trạng say xỉn, Ý Như cũng rất ngoan ngoãn ở trong Bắc Viên dưỡng thai.
- " Thương, sao anh lại say xỉn suốt thế " cô đỡ anh về phòng
- " Mặc kệ tôi, hết rồi, hết thật rồi" anh nói trong cơn say
- " Hết gì chứ, anh tỉnh táo lại đi"
- " Hmmm, công ty liên tục bị hủy hợp đồng, cổ đông muốn rút vốn, cổ phiếu giảm mạnh.

Dự án dinh tổng thống bị mất bản thiết kế, không thể đi đấu thầu.

hahaha, cô mau về Liễu gia đi, tôi không nuôi nổi cô đâu, và cả đứa con của cô nữa"
- " Anh nói gì vậy chứ, em yêu anh mà, em sẽ đồng cam cộng khổ cùng anh" Ý Như ôm chầm lấy anh, khuôn mặt nở một nụ cười thỏa mãn.

Cuối cùng anh cũng có ngày này, những thứ tôi không có được thì đừng hòng ai có.

Khánh Thương không ôm lấy cô ta mà tựa cằm vào vai cô ta, nụ cười nhếch mép của anh hiện lên.

Đúng là không khổ công anh diễn nãy giờ.

Bộ mặt cô ta dần lộ ra rồi, nét diễn của anh đúng là xuất thần mà.
Anh giả vờ ngủ trên vai cô ta, thấy vậy cô ta đỡ anh lên giường, cởi giày và thắt lưng cho anh.

Sau đoa cầm điện thoại nhắn 1 tin
* Kế hoạch thành công rồi, anh ta suy sụp, công ty thua lỗ nặng, dự án dinh tổng thống sẽ thuộc về chúng ta*
Tin nhắn gởi đi, cô bỏ điện thoại xuống bàn đi vào nhà tắm.

Ngay khi cô vừa đóng cửa, anh chạy lại điện thoại cô, chụp lấy tin nhắn, và cả số điện thoại người nhận.

Sau đó anh để điện thoại ở vị trí cũ lên giường đắp chăn ngủ.
Trong khách sạn, Ân Hạ đang xem camera, lúc đầu thấy 2 người ôm nhau, cô nổi giận đùng đùng, nhưng khi thấy anh giả vờ ngủ cô lại thở phảo nhẹ nhõm, thì ra anh đang đóng kịch thôi.

Khánh Thương đúng là nhân tài hiếm có, việc gì anh làm cũng giỏi, không qua trường lớp đào tạo mà lại diễn xuất sắc như vậy.
1 tuần sau, tràn ngập trên các mặt báo, công ty Tân Phát giảm giá cổ phiếu, nhân viên nghỉ việc hàng loạt, hợp đồng liên tục bị 1 công ty mới là C.G giành lấy.

Công ty sa sút, còn có tin đồn Tôn tổng ngoại tình có con rơi bên ngoài khiến vợ phải bỏ đi… đủ các thể loại
Khánh Thương từ người đàn ông vạn người ngưỡng mộ trở thành một người chồng tệ bạc trong mắt công chúng.

Nhưng anh chả quan tâm, việc của công ty chính là do anh đưa bài cho nhà báo, anh muốn mọi chuyện thật rầm rộ để anh dễ dàng tìm kẻ núp đằng sau.

Nhưng anh không chấp nhận được chuyện gia đình mình bị đem ra mổ xẻ, ảnh hưởng đến Ân Hạ.

Từ ngày đến với cô, chỉ 1 cái cau mày của cô cũng làm anh lo lắng.

Nên anh không muốn bất kìa ai đụng chạm đến cô bằng mọi hình thức
- " Tôn tổng, tra được rồi" Thư kí Ngô vội vàng vào nói
- " Nói" anh ngả đầu ra ghế nghe thư kí Ngô báo cáo
- " Tin tức của gia đình anh và phu nhân là do Liễu Ý Như đưa tin cho phóng viên, còn công ty C.G là công ty mới thành lập cách đây 4 tháng, có sự giúp đỡ của Liễu thị.

Lúc Ý Như giữ chức giám đốc đã đưa không ít công trình cho công ty này, nên công ty này phất lên rất nhanh.

"
- " Chủ tịch của công ty này là Đoàn Chu, là người đã có quan hệ mờ ám với Ý Như, và đồng thời…anh…ta cũng là anh trai của Đoàn Mỹ Giai, người mà lần trước tung tin đồn của phu nhân đã bị anh đưa về hắc bang xử lý " Thư kí Ngô báo cáo xong, nhìn sắc mặt của Khánh Thương đen lại anh thật sự thấy sợ
- " Vậy là rõ động cơ rồi, Ý Như cô ta cũng chỉ là con cờ của hắn ta thôi.

Thật ngu ngốc" đôi mắt hổ phách đen lại, tay gõ gõ lên bàn, cầm điện thoại gọi cho Tuấn Khang

- " Tuấn Khang cậu giúp tôi đưa Ân Hạ đi ra nước ngoài một thời gian đc không?"
- " Có chuyện gì sao" Tuấn Khang lo lắng
- " E là chuyện này mục tiêu không chỉ có mình tôi, liên quan đến cô gái chúng ta đã xử lý trước đây.

Tôi sợ mọi thứ nhắm vào Ân Hạ " anh thở dài
- " Vậy để tôi lo bên phía Ân Hạ, cậu lo cho mình đi"
- " Cảm ơn cậu "
- " Cẩn thận " Tuấn Khang nhỏ giọng nói, rồi cúp máy
Cúp máy anh lại gọi cho cô vợ nhỏ của mình
- " Alo, em đang làm gì đó"
- " Em đang vẽ thôi, nghe nói công ty anh mất bản thiết kế, yên tâm đi em vẽ sắp xong rồi.

<b>46: Giúp Anh
</b>

Nghe giọng vui vẻ của cô, anh cảm thấy trong lòng nặng trĩu. Cô vợ anh luôn như vậy, tuổi thì còn trẻ con mà phải lấy ông chồng hơn mình 12 tuổi. Ấy vậy mà cô không hề vòi vĩnh thứ gì từ anh, không nhõng nhẽo, không ồn ào, không gây chuyện. Cô luôn an phận, hiểu chuyện, luôn cố gắng từng ngày để được xứng với anh.

Còn anh, ngoài việc yêu cô ra thì luôn làm cô phải lo lắng, luôn làm cô đau lòng. Xung quanh anh toàn là cạm bẫy, mà cô lại quá đơn thuần. Đến bây giờ anh mới hiểu Tuấn Khang tại sao lại luôn cưng chiều cô gái này như vậy. Anh thật không phải là người chồng tốt

- " Không cần gấp, em nhớ nghỉ ngơi tịnh dưỡng. Không được quá sức"

- " Em không sao, anh đừng lo cho em, anh nhớ ăn uống đầy đủ, có sức khỏe mới lo cho công ty được " cô vui vẻ dặn dò

- " Đừng lo cho anh, công ty này không phải ai muốn nó ngã là ngã được " anh nhếch mép

- " hmmmm…chồng à, em gặp anh được không? emmmm…nhớ anh rồi" tâm trạng cô chùn xuống, giọng nghẹn ngào sắp khóc, cũng phải thôi cũng đã lâu rồi cô chưa gặp anh, từ lần khám bệnh đến nay cũng đã 3 tuần rồi

- " Được, tối nay ăn cơm với em, ôm em ngủ được không?" anh hào hứng nói

- " Vậy tốt quá, em đợi anh, bây giờ em vẽ cho xong "

- " Em nghỉ ngơi đi đừng vẽ nữa, ngoan nghe lời anh " anh sao lại không biết cô vợ mình cuồng công việc thế nào

Bản thiết kế dinh tổng thống với diện tích 50.000m², yêu cầu dinh thự phải có cân vườn, nhà chính, bãi đỗ xe, khu giải trí. Riêng nhà chính 5 tầng, mỗi tầng phải có giá trị sử dụng khác nhau. Việc thiết kế, dự toán, và khối lượng phải đạt đủ tiêu chuẩn, một chút sai sót cũng không được sai. Bản vẽ tổng thể 3 mặt cắt, bản vẽ từng khu 3 mặt cắt… Riêng về phần bản vẽ cũng 20 bản vẽ.

Với công ty anh thì đám nhân viên phải làm cật lực 1 tháng, từ khâu lên ý tưởng, phát thảo sơ đồ, bản vẽ các loại và giấy tờ liên quan. Vậy mà cô mới 1 tuần đã làm gần xong, bản vẽ trước cô làm giúp anh cũng mấy 2 tuần hơn. Cô đã không ăn không ngủ 1 tuần nay để giúp anh

* Có phải yêu anh là lựa chọn sai của em không? Ân Hạ * suy nghĩ vừa lóe lên, giọt nước mắt nóng hổi đã rơi ra khóe mắt anh

Anh đứng dậy, khoác áo vest, dáng đi cao lãnh bước ra khỏi công ty. Anh đến gặp cô ngay, bắt cô phải nghỉ ngơi, không thì lại ngất xỉu, căn bệnh thiếu canxi máu của cô vẫn không trị dứt được, càng nghĩ lòng anh càng lo lắng bước đi vội vàng hơn, anh lấy chiếc Bugatti Chiron Super Sport 300+ phóng nhanh trên đường đến chỗ cô

Chiếc xe thắng gấp tại sảnh khách sạn, nhân viên thấy anh thì đưa thẻ phòng cho anh. Anh sải bước đến thang máy, vẻ mặt lạnh lùng lên phòng Ân Hạ.

Anh gõ cửa nhưng không thấy cô ra mở, bỗng chốc trong lòng dâng lên cảm giác bất an. Anh lấy thẻ phòng mở cửa, giá vẽ và bản vẽ được cô xếp ngay ngắn trên bàn, chạy vội qua giường cũng không thấy cô, thấy cửa phòng tắm đóng chặt anh chạy lại mở cửa.

Thì ra cô đang ngâm mình, anh sờ trán thấy bình thường, nhịp thở ổn định. Chắc là ngủ quên rồi. Anh vội bế cô về giường, lấy khăn lau cho cô, chợt mắt anh dừng lại ngay bàn tan cô. Những vết chai sưng tấy hiện lên, người cô cũng gầy đi hẳn, làn da trắng bây giờ nhìn thiếu sức sống, đôi mắt đã xuất hiện những quần thâm mờ. Tim anh nhói lại, cô vợ này sao lại ngốc thế chứ

Lau cho cô xong, anh cũng nằm xuống đắp chăn ôm thế giới nhỏ của mình mà ngủ, từ khi xảy ra chuyện anh không thể nào ngủ ngon vì thiếu hơi ấm từ cô. Cô thì vì quá mệt mỏi đã ngủ say không biết gì

Đến 20h00 Ân Hạ mới cựa mình tỉnh dậy, đập vào mắt cô là khuôn mặt mà cô mong nhớ, nhìn anh ngủ rất bình an. Cô choàng tay ôm lấy anh, cô rất nhớ anh. Thấy động đậy, Khánh Thương mở mắt, thấy cô đang ôm mình.

- " Không ngủ nữa sao " anh nhẹ nhàng hỏi

- " hưmmm, em đói rồi" cô lắc đầu cười tươi đáp lại anh

- " Vậy em muốn ăn gì"

- " Ăn món nhật được không?" đôi mắt cô long lanh nhìn anh

- " Không được, lạnh, không tốt cho cơ thể em, ăn món hàn đi " anh kiên định trả lời

- " Vậy cũng đc, có anh ăn cùng là em cui rồi " cô cười tươi

Bỗng nụ cười cô cứng đờ lại, hình như có gì khác lạ. Khi nãy mình ở bồn tắm mà, sao giờ ở trên giường. Mà hình như mình không mặc đồ. Thấy nụ cười gượng gạo, mặt ửng đỏ lên, anh bk cô đang nghĩ gì. Xoay người hôn lên môi cô

- " Là anh bế em ra khỏi nhà tắm,cũng lau khô mình cho em, nhưng là em quyến rũ anh trước " anh cười ma mị

- " hì hì, vậy anh lấy đồ giúp em được không, em không tiện lắm" cô ngại ngùng

- " Vậy để xem em có ngoan ngoãn hay không?" anh m*t mát lên đôi môi ngọt ngào căng mọng của cô

- " ưmmm" cô nhưng muốn nói nhưng bị môi anh chặn lại, cô cũng đành hợp tác với anh

Và rồi chuyện gì đến cũng đến, 2 con người quấn quýt nhau đến 21h00. Nếu không phải cô than đói và đang điều trị thì thật anh sẽ phạt cô cả đêm vì tội không nghe lời anh, nghỉ ngơi hợp lý.

Xong việc, cô đi xuống giường vào nhà tắm. Anh thấy vậy giúp cô lấy đồ, đôi mắt dừng lại ngay chiếc quần nhỏ màu đen, ren lưới xuyên thấu. Chỉ che được một chút xíu hạ thể của cô. Mắt anh đen lại, không có anh ở đây cô dám mặc những thứ này. Cô bước ra thấy anh đang ngẩng ngơ trong tủ quần áo, đi lại gần thấy anh đang cầm chiếc quần nhỏ của mình

- " Chồng, tay anh cầm gì thế " cô vừa nói vừa cười

- " Vợ à, sao ở nhà anh không bao giờ thấy em mặc những thứ này" anh ngẩn ngơ hỏi

- " Thì không phải sợ anh sao, làm gì dám mẵ " cô che miệng cười

- " Anh thì sao, những cái này không có anh ai cho em mặc" anh tức bốc khói

- " Được rồi, không mặc nữa được chưa, anh mau thay quần áo đi, trễ lắm rồi" cô vội giúp anh hạ hỏa

Anh vẫn còn chưa hết bực nên quay ngoắt vào nhà vệ sinh, còn cô thì cứ đứng cười mãi. Hóa ra ông chồng của cô vẫn chưa già lắm
 
Vợ Tôi Là Người Giúp Việc
Chương 47: 47: Sảy Thai


Hôm sau lúc anh dậy là đã 9h sáng, từ lúc có vợ, ôm vợ ngủ anh luôn ngủ rất ngon, hôm nay dậy anh không thấy Ân Hạ nằm cạnh, chỗ nệm cũng đã không còn hơi ấm.

Anh chạy vào nhà vệ sinh cũng không thấy Ân Hạ, chạy ra phòng khách đang thấy cô ngồi trước laptop
- " Anh dậy rồi sao, thay đồ rồi chũng ta ăn sáng" cô ngẩng mặt, bỏ cặp kính cận ra nhìn anh
- " Sao em dậy sớm, không gọi anh dậy"
- " Thấy anh ngủ ngon nên em không nỡ, em còn 2 trang số liệu nữa thôi, anh thay đồ rồi ăn sáng"
Anh đi đến chỗ cô, ôm cô vào lòng, hôn lên đ ỉnh đầu cô
- " Em không cần vì anh khổ như vậy, Anh không muốn vợ anh phải khổ " anh âu yếm nói
- " Không khổ, lâu rồi em không vẽ sẽ vẽ không đẹp, xem như là em luyện tay thôi.

Giúp được anh cũng như giúp em vậy, anh là người nuôi em mà, anh phá sản sao nuôi em nổi " cô ngẩng mặt, tinh nghịch véo mũi anh
- " Em xem thường công ty anh vậy sao, anh nuôi em được đến năm em 100 tuổi " anh xoa đầu cô
Cả căn phòng tràn ngập tiếng cười, sau bao nhiêu biến cố anh và cô không hề rạn nứt tình cảm mà còn yêu thương nhau hơn.

Vì anh cho cô đủ 1 sự tin tưởng, còn cô cho anh đủ 1 sự bình yên.
Dùng bữa sáng xong 2 vợ chồng quyến luyến tạm biệt nhau, không quên trao những nụ hôn nồng thắm.

Anh còn không quên dặn cô phải ở trong nhà, có việc phải báo anh liền.

Cô gật đầu tiễn anh ra cửa, cô muốn đi thêm nhưng anh không cho, sợ bị phát hiện.
Đến công ty, anh gọi về Bắc Viên, người hầu báo cả tuần nay Ý Như không về, cũng không gọi đt thông báo.

Cúp máy anh gọi cho cô ta
ring…ring…ring…
Ý Như đang ân ái cùng Đoàn Chu, căn bản không nghe thấy điện thoại.

Tiếng điện thoại reo không ngớt, cô ta đành đến mở điện thoại ra xem ai gọi, bất ngờ Liễu gia gọi đến cho cô.
- " Alo, có việc gì nói nhanh lên " cô bực dọc trả lời
- " Tiểu thư, lão gia không qua khỏi, tiểu thư mau chóng về gặp lão gia lần cuối đi" quản gia bên này vừa khóc vừa nói
Như sét đánh giữa trời quang, Ý Như đứng không vững, cô rơi cả điện thoại, nước mắt rơi không ngừng.

Cô vội vội vàng vàng chỉnh lại quần áo, chạy nhanh về nhà.
Ba cô, người thân duy nhất của cô sắp rời bỏ cô mà đi.

Tuy cô hận ông vì đã đưa người đàn bà khác về thay thế mẹ cô,nhưng cô chỉ có 1 mình ông là ba, ông cũng chỉ có 1 mình cô là con.

Máu mủ tình thâm sau lại không đau lòng được.

Suốt cả đường đi, nước mắt cô liên tục rơi, chưa bao giờ bản thân cô yếu đuối, nhợt nhạt đến như vậy
Bước vào Liễu gia, một màu tang thương bao trùm cả căn nhà, cô lê đôi chân nặng nề vào trong, ba cô đang nằm bất động tại đó, mặt mày tái nhợt, toàn thân không còn chút hơi ấm.

Cô chạy đến ôm ba mình khóc nức nở, khóc thương tâm.
Từ xa, Y Hoa đi lại, tát cho Ý Như 1 cái
- " Bà bị điên sao?" cô ta ôm mặt, la hét hỏi Y Hoa
- " Ai mới làm cho người khác điên, thân là con gái, 1 ngày chăm ba mình cũng không có, đã vậy còn lăng loàn trắc nết, đến nỗi bị người khác chụp hình, ba cô vì xem được những tấm hình những đoạn phim mà sốc đến hôn mê sâu rồi ra đi.

Cô nghĩ ai là kẻ điên" bà ta tức giận kể tội Ý Như

- " Không thể, làm sao như thế được, ba sẽ không bao giờ thấy được " cô ta lắc đầu tự an ủi bản thân
- " Phàm là những việc mình làm, làm sao không ai không biết, cô càng muốn giấu nó càng dễ dàng bại lộ.

Cô muốn hỏi thì đi hỏi Tôn Khánh Thương đi"
- " Anh ấy làm sao biết được chứ, tôi còn đang mang thai con anh ấy mà "
- " Mang thai? Trong thời gian cô lo ăn chơi sa đọa thì công ty của ba cô bị Khánh Thương mua lại 50% cổ phần, Liễu thị e là phải đổi chủ rồi, cô tưởng hắn ta yêu cô sao" Y Hoa chất vấn Ý Như
Cô ta ngờ vực không hiểu chuyện gì xảy ra, Khánh Thương đang suy sụp sao có thể mua cổ phần gia đình cô, hơn nữa Đoàn Chu hứa sẽ giúp Liễu thị mà.

Sao lại như thế được.

Đang miên man trong luồng suy nghĩ, chợt cô bị Y Hoa đẩy ra ngoài
- " Từ nay cô không còn là Liễu tiểu thư nữa, cô mau đi ra khỏi nơi này đi, đối với nơi này cô chỉ là người đã phá hoại Liễu thị thôi" bà ta nói rồi quay lưng đi, không thèm nhìn lấy cô ta
Bị bà ta xô ngã, Ý Như nằm sõng soài dưới đất, bụng cô đau nhói, bên dưới cô thấy ươn ướt, cảm giác không lành ập tới, cô vội lấy điện thoại gọi cho Khánh Thương báo tình hình
Bên này Khánh Thương đang ngồi xem bản thiết kế của Ân Hạ, đúng là vợ anh rất giỏi, bản thiết kế này còn hoàn chỉnh và đẹp hơn lần trước, dự toán lại rẻ hơn lầm trước 1 chút.

Đúng là khi đưa bản vẽ này chắc chắn ngài tổng thống sẽ thích.
Chuông điện thoại vang lên, nhìn vào tên Ý Như, anh chán ghét không muốn bắt máy, vì khi nãy anh gọi cô ta, cô ta còn không nhấc máy.

Nhưng anh vẫn bắt máy xem cô ta muốn nói gì.
- " Có chuyện gì?"
- " Thương, cứu em, bụng em đau lắm" cô ta ra sức cầu xin
- " Cô đang ở đâu?" anh chán nản hỏi, để xem cô ta lại muốn giở trò gì

- " Liễu gia, anh mau đến đi, con chúng ta …hức hức" cô ta nói rồi ngất xỉu, điện thoại rơi vào im lặng.
Anh cho người đến Liễu gia, đón cô ta đến bệnh viện, anh sắp xếp công việc sẽ đến sau
Đến nơi, thuộc hạ thông báo cho anh về tình hình Liễu Ý Như
- " Tôn tổng, Liễu tiểu thư bị xảy thai, mất máu quá nhiều nên ngất xỉu, đã xét nghiệm ADN không phải của anh, trong máu của cô ta còn có nồng độ chất k1ch thích cao.

Và Liễu lão gia sáng nay đã qua đời" thuộc hạ báo thông tin và đưa hồ sơ cho anh
- " Vì sao xảy thai?"
- " Là do Liễu phu nhân đẩy ngã, cái thai không ổn định kèm theo va chạm mạnh nên không giữ được "
- " Được rồi lui đi"
Cầm giấy tờ trên tay, anh đã rất nhiều lầm cho Ý Như cơ hội, nhưng cô ta vẫn muốn đi theo con đường này, anh cũng hết cách.

Bây giờ chứng cứ đầy đủ, xem ra Ý Như cô muốn thoát cũng không được.

Anh nhìn cô ta nở nụ cười khinh bỉ rồi rời đi.
…—Không ai cấm mình chọn sai đường…
…Nhưng khi phát hiện mình sai đường thì cách mình đối mặt như thế nào mới quan trọng—.
 
Back
Top Bottom