Ngôn Tình Vợ Tôi Là Bác Sĩ

Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 60: 60: Tin Nhắn


Tình cảm giữa Hà Bội Sam và Lục Tư Phàm vẫn như vậy, anh vẫn rất tốt đối với cô, luôn luôn quan tâm chăm sóc cho cô từng chút.

Nhưng thỉnh thoảng cô lại thấy anh đang ngồi trầm ngâm 1 chỗ, trên khuôn mặt chứa 1 nổi buồn gì đó, cô có hỏi nhưng lần nào anh cũng chỉ nói đó là do công việc
Cũng không biết công việc của anh có trụt trặc gì không nhưng nhìn thấy anh như vậy cô lại lo, mà dạo gần đây cô cũng không thấy anh nhắc về Niệm Chân nữa, đôi lúc cô có ghé qua tập đoàn anh nhưng cũng không thấy Niệm Chân đâu
Ngày tháng dần trôi qua, cái thai trong bụng cô cũng càng lớn, hôm nay cô cố ý ghé qua nhà của Hà Lộ Khiết thăm em gái mình
Hai chị em lâu ngày không gặp nên đã cùng nhau đi mua sắm cho đứa con trong bụng mình
Hà Bội Sam vui vẻ nói
“Mình mua nhiều như vậy không biết con có mặt hết không nữa”
“Mặt được mà, chị đừng lo”
“Nhưng mà trẻ em sẽ lớn nhanh lắm đấy, chỉ sợ chưa mặt hết là phải mua đồ mới rồi”
“Chị 2 ơi là chị 2, chị bây giờ là phu nhân của Lục tổng, gia đình chị giàu như vậy chị tiết kiệm làm gì?”
“Chị không có tiết kiệm, chị chỉ thấy mình mua hơi lố thôi”
“Không đâu mà, chị thấy cái áo này sao hả? có đáng yêu không?”

Hà Bội Sam nhìn bộ áo nhỏ xíu, cô tưởng tượng ra được hình ảnh đứa bé khi mặt nó sẽ trông rất đáng yêu
“Đáng yêu thật đấy”
“Nè nè chị cũng lấy 1 bộ đi, để 2 anh em tụi nó có thể mặc đồ giống nhau”
“Cũng được”
! ! !.

Những ngày tháng hạnh phúc ấy không biết có thể kéo dài trong bao lâu, khi chỉ chưa đầy 2 tháng nữa thì Hà Bội Sam sẽ lâm bồn, ngày ngày Lục Tư Phàm điều ở cạnh cô, ngay cả việc đi công tác anh điều giao phó lại cho Niệm Chân, anh toàn tâm toàn ý lo cho cô từng chút 1
“Nè bà xã em ăn trái cây đi”
“Trời ạ em tự ăn được mà, anh để xuống đi”
“Thôi nào, phụ nữ mang thai ăn trái cây nhiều sẽ rất tốt cho sức khỏe đấy”
“Thôi mà, em đã ăn nhiều rồi, anh để yên cho em đọc sách đi”
“Em không ăn trái cây vậy ăn canh gà nha, anh xuống bếp mang lên cho em”
“Lục Tư Phàm à cái gì tốt ăn nhiều quá sẽ thành hại đấy, 1 tuần ăn 1 đến 2 lần là được rồi”
“Nhưng mấy lần trước em ăn xong điều ói ra hết không phải sao? Nếu vậy thì không tính”
“Được rồi, anh để đó đi, chút nữa em ăn là được đúng không?”
“Vậy anh đi hâm lại 1 lần nữa, cái gì nóng sẽ tốt hơn đúng không? Anh đi nha”
“Uhm anh đi đi”
Trước khi đi Lục Tư Phàm còn dịu dàng hôn lên tráng cô 1 cái, sự ngọt ngào mà anh đối với cô còn hơn cả đường phèn
Hà Bội Sam vẫn đang chìm đấm trong hạnh phúc thì có 1 tin nhắn gửi đến
• Tôi là Alice, ngày mai 2 giờ cô đến chỗ XXX, tôi sẽ nói cho cô nghe 1 bí mật
Hà Bội Sam nhận thấy tin nhắn từ Alice, cô không mấy thiện cảm đối với Alice lắm nên cũng không quan tâm, cô nghĩ
{Niệm Chân và cô ta không phải đã chia tay rồi sao? Sao lại muốn gặp mình làm gì chứ?}
Hà Bội Sam định bỏ qua, không để ý đến thì Alice lại nhắn cho cô 1 tin nhắn
• Nếu như ngày mai cô không đến thì chuyện sao này cô đừng hối hận

Hà Bội Sam hoài nghi
{Cô ta nói như vậy là sao chứ? Chuyện cô ta muốn nói rốt cuộc là gì?}
Alice dừng như đã thành công trong việc k1ch thích sự tò mò của Hà Bội Sam
! ! ! !.

.

Lúc Lục Tư Phàm quay trở lại, cô muốn nói cho anh nghe chuyện này
“Ông xã em có chuyện muốn nói với anh! ”
Lục Tư Phàm vội cắt ngang lời cô
“Để sau đi, canh gà còn nóng, anh thổi cho em ăn nha”
“Khoan đã, em! ”
“Nào nào ngoan nào, ăn ngoan nào, há miệng ra”
“Nhưng mà Alice mới nhắn tin cho em”
Nghe thấy cô nhắn đến Alice, Lục Tư Phàm sững người, anh trợn tròn mắt, thay đổi sắc mặt hỏi cô
“Cô ta đã nói gì với em hả?”
“Cô ấy nói ngày mai hẹn em ra để nói 1 chuyện gì đấy”

Lục Tư Phàm nghe cô nói như vậy thì liền suy nghĩ
{Chắc chắn là cô ta muốn nói hết mọi chuyện cho Sam Sam nghe, không được, mình tuyệt đối sẽ không để chuyện này xẩy ra}
Lục Tư Phàm nghiêm túc nói
“Cô ta đã phản bội Niệm Chân, cô ta là 1 người không đáng tin, em tốt nhất đừng đến đó”
“Nhưng cô ấy nói nếu em không đến sẽ phải hối hận”
“Lời của 1 người phản bội sao có thể tin được, hay là!.

anh sẽ đến đó gặp mặt cô ta thay em nha”
Hà Bội Sam suy nghĩ 1 lúc rồi vui vẻ nói
“Như vậy cũng được, nhưng mà nè! anh không được nói chuyện quá lâu với cô ta đâu nha”
“Bà xã của anh, em yên tâm đi, đối với ả ta anh chả có gì muốn nói cả”
“Vậy thì tốt đó”.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 61: 61: Cuộc Hẹn


Hôm sau Lục Tư Phàm lập tức chạy đến điểm hẹn để gặp Alice, vừa bước vào phòng anh tức giận, người đầy sát khí, anh quát lớn
“Cuối cùng cô muốn gì hả? Bao nhiêu đó vẫn chưa đủ sao?”
Alice nhìn anh rồi cười khẩy
“Vợ anh đúng là ngu thật đấy, lại đi kể chuyện này cho anh nghe, nhưng không sao chuyện này tôi cũng đã lường trước được”
“Tốt nhất là cô nên câm miệng lại trước khi tôi thật sự nổi nóng, cô muốn gì mau nói đi”
Alice không trả lời, ả ta rộ rõ bộ mặt thách thức nhìn Lục Tư Phàm
Lục Tư Phàm lấy trong túi ra 1 cọc tiền lớn, anh ném vào người cô
“Cô cầm lấy rồi cút khỏi mắt tôi, và đừng bao giờ xuất hiện ở Trung Quốc nữa”
“Nếu không thì sao?”
“Nếu không tôi sẽ cho cô biết thế nào là sống không bằng chết”
“Hahaha sống không bằng chết? Anh giám sao?”
“Cô cứ thử đi rồi sẽ biết”
Alice ôm bụng, xoa xoa rồi nói

“Anh không thấy bụng tôi đã lớn hơn nhiều rồi sao?”
Lục Tư Phàm nhìn cô đầy hoài nghi
“Tôi xin trân trọng thông báo cho anh biết 1 tin, đó là!.

tôi đã có thai rồi, cái thai của ai!.

tôi nghĩ anh là người biết rõ mới đúng chứ?”
Lục Tư Phàm trợn mắt nhìn ả ta, khuôn mặt anh không thay đổi, nó đơ ra như đang không tin vào những gì tai mình nghe thấy
Alice từ từ tiến lại gần anh, nắm lấy tay anh
“Lần này về không phải tôi cần tiền mà là! tôi cần anh”
Lục Tư Phàm dựt tay lại 1 cách dứt khoác, anh đưa cặp mặt sắt lạnh nhìn ả
“Cho dù là vậy thì tôi cũng sẽ không bao giờ chấp nhận 1 con người như cô đâu”
Alice vẫn dùng những lời đầy khiêu khích nói

“Vậy sao? Vậy anh đã chuẩn bị lý do gì để giải thích với vợ anh chưa?”
Lục Tư Phàm im lặng, ả ta lại nói
“Tôi không cần 1 danh phận, tôi chỉ cần! 1 tuần anh có thể đến bên mẹ con tôi 3 ngày là được, đòi hỏi này đâu có lớn đúng không”
“Cô đừng có mơ, làm sao tôi có thể chắc đây là con của tôi chứ?”
“Nếu anh không tin anh có thể dẫn tôi đi xét nghiệm mà”
Lục Tư Phàm không trả lời, anh im lặng 1 hồi lâu để suy nghĩ, ả ta cũng không làm khó gì anh, bằng lòng cho anh 2 ngày để suy nghĩ
! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !
Lục Tư Phàm trở về nhà với bộ dạng thất thần đầy mệt mỏi, anh thật sự không giám tin đây lại là sự thật, anh không biết phải đối mặt với Hà Bội Sam như nào cho phải
Nhìn thấy anh trở về, Hà Bội Sam vui vẻ lại gần
“Anh mới về, sao anh về trễ vậy hả?”
Lục Tư Phàm chỉ nhìn cô mà không nói được lời nào, đôi mắt anh đỏ ửng, Hà Bội Sam nhìn anh đầy lo lắng
“Anh làm sao vậy hả? Có chuyện gì xẩy ra với anh sao? Lục Tư Phàm anh nói em nghe đi, cuối cùng đã xẩy ra chuyện gì? Cô ta đã nói gì với anh hả?”
Lục Tư Phàm nén hết đau thương, anh mỉm cười rồi ôm lấy cô vào lòng
“Không có gì, tập đoàn có 1 số chuyện nên anh hơi lo”
“Chuyện gì? Anh nói em biết đi, nếu giúp được em sẽ! ”
“Không phải như em nghĩ đâu, chuyện là 2 ngày nữa tập đoàn có 1 cuộc kiểm tra quy mô lớn, anh đang đau đầu vì chuyện đó thôi”
“Kiểm tra sao?”.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 62: 62: Khó Nghĩ


Tối hôm đó Hà Bội Sam vẫn không ngủ được, cô cứ cảm thấy có 1 điều ẩn khuất nào đó mà không thể nào lí giải được, cô lấy điện thoại gọi cho Niệm Chân
[Alo tôi nghe nè, có chuyện gì không? Hay tên đó lại làm cô buồn à?]
[À không phải, chúng tôi không có xích mích gì cả]
[Nếu không có thì tốt, vậy có chuyện gì mà cô gọi tôi vậy?]
[Có phải tập đoàn xắp tới sẽ có 1 cuộc kiểm tra lớn không?]
Niệm Chân im lặng 1 lúc, anh hỏi lại
[Sao vậy?]
[À tại Lục Tư Phàm nói với tôi như vậy, tôi thấy anh ấy lo lắng nên là…]
[Chuyện đó thì cô yên tâm đi, chắc tại công việc nhiều nên mới vậy thôi à, năm nào mà tập đoàn không có 1 cuộc kiểm tra như vậy chứ ]
[Có thật là mọi chuyện không sao không?]
[Thật mà, cô tin tôi đi, mọi thứ vẫn ổn, à tôi còn phải soạn tài liệu cho hôm đó nữa]
[Vậy anh cứ làm việc đi, tôi không làm phiền anh nữa]
Nghe Niệm Chân nói như vậy Hà Bội Sam mới có thể thở phào nhẹ nhỏm
“Chắc là do mình đa nghi quá thôi”
…………………………

Hôm sau Niệm Chân hẹn Lục Tư Phàm ra nói chuyện, Niệm Chân vừa lo lắng vừa tức giận nói
“Nè cậu đã xẩy ra chuyện gì hả?”
“Cậu đang muốn nói chuyện gì?”
“Thì chuyện của cậu với Bội Sam đấy, 2 người xẩy ra chuyện gì hả?”
Lục Tư Phàm có chút hoang mang hỏi
“Chuyện gì chứ?”
“Thì hôm qua nè, cô ấy nói cậu nói với cô ấy là sắp tới có cuộc kiểm tra lớn, nè sao cậu lại nói dối cô ấy hả?”
Lục Tư Phàm lại im lặng
“Nè có gì thì cậu phải nói ra đi chứ, cậu có biết đêm qua cô ấy gọi cho tôi với giọng nói đầy lo lắng không hả?”
“Niệm Chân nè….

Hiện tại tôi thật sự rất mệt mỏi, cậu đừng hỏi nữa”
“Mệt mỏi? Cậu có tư cách nói câu đó sao? Cậu đừng quên bản thân đã từng phản bội cô ấy”
Lục Tư Phàm nhìn Niệm Chân, anh mệt mỏi đến mức không nói nên lời, nhìn vào ánh mắt anh, Niệm Chân thấy được sự bất ổn, Niệm Chân hoài nghi hỏi
“Không lẽ… cậu lại 1 lần nữa làm chuyện đó sao? Lục Tư Phàm cậu có còn là con người không vậy? 1 lần vẫn chưa đủ à?”
Lục Tư Phàm hết cách, anh chỉ có thể kể ra hết mọi chuyện cho Niệm Chân nghe

Nghe xong câu chuyện, Niệm Chân tức đến phát điên
“Sao cô ta có thể bỉ ỏi đến mức đó chứ, nè cậu đừng nói là cậu vì cô ta mà sẽ làm tổn thương Bội Sam nha”
“Tất nhiên là không, tôi sẽ không bao giờ buông tay cô ấy”
“Vậy khi cô ấy biết chuyện này thì sao?”
Cả 2 người đàn ông lại rơi vào khoảng không, họ thật sự không biết thoát ra khỏi nó như nào
“Nhưng có chắc đó là con của cậu không? 1 kẻ như cô ta thật sự không đáng tin đâu, có thể cô ta chỉ đang cố tình phá hoại hạnh phúc gia đình cậu thôi”
“Ngày mai tôi sẽ đưa cô ta đi xét nghiệm”
“Nếu như nó không phải thì tốt, còn lỡ như….


“Tôi sẽ nói chuyện với Bội Sam”
“Cậu nghĩ cô ấy có thể chấp nhận chứ?”
“Tôi không chắc,… nhưng mà… tôi thật sự chưa giám nghĩ đến chuyện sẽ phải rời xa cô ấy”
“Cậu nên tính trước đường đó, trên đời này sẽ không có người phụ nữ nào có thể chấp nhận việc chồng mình ngoại tình, đã vậy còn có con riêng bên ngoài”
Lục Tư Phàm thở dài mệt mỏi
“Ngày mai tôi với cậu cùng đi đến bệnh viện”
“Sao chứ?”
“Lỡ như có người nào nhìn thấy cậu đưa 1 người phụ nữ vào bệnh viện khám thai thì sao, cậu đừng quên Bội Sam là 1 bác sĩ, mối quan hệ trong bệnh viện của cô ấy có rất nhiều”
“Cậu tính vậy cũng được”
“Hy vọng là không phải”.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 63: 63: Dẫn Lối


Hôm sau tại bệnh viện, khi nhìn thấy Lục Tư Phàm và Niệm Chân đến, cô ta đã tỏ thái độ không vui đối với Niệm Chân
“Công nhận anh dễ dàng tha thứ thật đấy, cùng bạn thân dẫn người yêu cũ khám thai? Anh thật sự ổn sao?”
Niệm Chân lạnh nhạt nói
“Đúng vậy, tôi rất ổn nên tôi mới quyết định đi cùng bạn tôi, tôi không thể để cho loại người như cô lại gần bạn tôi 1 lần nào nữa đâu”
“Tình bạn của 2 người đúng là cao cả”
“Tất nhiên, cô làm sao có được tình bạn như tôi, bởi lẻ 1 kẻ tham lam, vô sỉ, mất nhân cách như cô hoàn toàn không xứng đáng có được hạnh phúc”
“Anh…”
Lục Tư Phàm ngắt lời
“Đủ rồi, chúng ta vào trong làm xét nghiệm trước đi đã”
…………………….

Ở Quán Cafe, Hà Bội Sam có hẹn với mẹ chồng tại đấy để tâm sự
“Sao mẹ lại gọi con ra đây, chúng ta có thể ở nhà nói chuyện mà”

“Con thiệt là, người mang thai nên đi nhiều 1 chút, đừng cứ núp ở nhà mãi, sau này sinh con sẽ khó lắm”
“Con cũng nghe nói như vậy, nhưng khổ nổi anh ấy không cho con đi đâu cả, đi đâu cũng phải có tài xế để chở, thật sự con cảm thấy không thổi mái chút nào”
“Cái này thì mẹ lại đồng tình với nó nha, con cũng sắp sinh rồi, tuyệt đối không được lái xe đâu, nguy hiểm lắm”
“Con biết mà mẹ”
“Nè hôm nay mẹ hẹn con ra đây là để tặng con 1 thứ nè”
“Con có quà sao?”
Bà Lục lấy trong túi ra 1 cái túi rút nhỏ màu đỏ, bà nắm lấy tay cô, bỏ nó vào lòng bàn tay cô
“Đây là bùa may mắn đấy nha, mang nó bên người chắc chắn con sẽ được bình an”
“Bùa may mắn? Mẹ mà cũng tin mấy chuyện như này sao?”
“Người ta nói có thờ có thiêng, có kiêng có lành, con đó không được chủ quan dù là chuyện nhỏ nhất, dù sao mang nó bên người cũng yên tâm hơn chứ”
“Dạ con biết rồi, con cảm ơn mẹ nhiều lắm, con sẽ giữ nó thật kỹ”
“Vậy có phải ngoan hơn không, mà nè dạo này 2 đứa có chuyện gì không hả?”
Hà Bội Sam thở dài 1 cái, cô buồn bã nói
“Hình như là anh ấy có chuyện gì đó giấu con thì phải”

“Sao chứ? Nó giám làm vậy à?”
“Không hẳn đâu, tại con cứ có cảm giác như vậy thôi”
“Phụ nữ chúng ta có linh cảm là không sai đâu, con đã hỏi nó nguyên nhân chưa?”
“Con có hỏi nhưng anh ấy nói là sắp tới tập đoàn có cuộc kiểm tra lớn nên anh ấy phải suy nghĩ hơi nhiều”
Bà Lục ngạc nhiên nhìn Hà Bội Sam, bà khó hiểu hỏi lại
“Không phải là tháng 2 nó đã có cuộc kiểm tra rồi sao? Sao bây giờ còn kiểm tra gì nữa”
“Mẹ nói sao chứ? Vậy là…”
“Cái thằng này… như vậy là không được rồi, chắc chắn là nó đang giấu gì con rồi, mẹ nhất định phải làm cho ra ngô ra khoai mới được”
“Khoan đã mẹ, lỡ như anh ấy có nổi khổ gì thì sao?”
“Không có nổi khổ nào mà lại có thể nói dối vợ như vậy hết, từ khi nó có người phụ nữ khác bên ngoài”
Bà Lục trong lúc kích động nói ra những lời không hay, Hà Bội Sam nghe đến đó thì thay đổi sắc mặt, cô bắt đầu suy nghĩ lại mọi chuyện
{Từ lúc gặp cô ta về là anh lại thay đổi, có khi nào anh ấy….

}
Bà Lục nhìn con dâu buồn thì lại vui vẻ nói
“Mẹ nói giỡn thôi, cái tính của nó mẹ biết rõ mà, nó không bao giờ phản bội con đâu, con dâu cưng à con yên tâm đi nha, điều gì chứ chứ điều này mẹ giám khẳng định đấy, thôi mẹ con mình đi mua sắm nha”
Hà Bội Sam cũng chỉ gật đầu đồng ý, nhưng trong thâm tâm vẫn không buông bỏ được suy nghĩ.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 64: 64: Kết Quả


Kết quả xét nghiệm đã có, Lục Tư Phàm nhìn tờ giấy trên tay, anh thật sự không giám tin đây lại là sự thật, bàn tay rung rung, ánh mắt đỏ ửng, cả người như nặng đi vài phần, trái tim có chút đau nhói
Trời đã về đêm, Lục Tư Phàm vẫn không dám về nhà, anh không dám đối mặt với Hà Bội Sam, anh thật sự không muốn làm tổn thương vợ mình, anh thật sự không muốn mất đi cô ấy, anh yêu cô ấy, yêu rất nhiều.

Một mình đứng trước sông Hoàng Phố, 1 khoảng lặng trong tâm hồn anh, những con thuyền chạy trên nước, ánh đèn của những tòa nhà phía xa, sao trên trời cũng lấp lánh, một không gian tuyệt đẹp như thế nhưng lại trái ngược hoàng toàn với tâm trạng anh bây giờ.

Niệm Chân đứng gần đấy, anh chỉ có thể quan sát bạn mình từ phía xa, anh nhớ lại lúc đó, lần đó lẽ ra anh mới là người đau khổ nhất, chứng kiến cảnh người yêu mình đang chung giường với bạn thân, còn nổi đau nào hơn thế? Lúc đó anh đã rất giận Lục Tư Phàm, anh không chấp nhận được sự thật này, anh đã phải đi thật xa, tìm 1 nơi để bình tâm trở lại.

Truyện BJYX
Nhưng bây giờ Niệm Chân lại cảm thấy thương cho người bạn của mình, nhiều lúc anh cũng cảm thấy bản thân mình khá may mắn vì đã nhận ra bộ mặt của cô ta khá sớm
Alice tiến lại gần Lục Tư Phàm, cô ta phách lối nói
“Có gì mà anh phải suy nghĩ giữ vậy hả? Trong chuyện này anh là người may mắn mà?”

“Phá thai đi”
Lục Tư Phàm lạnh nhạt nói, ả ta nhìn anh ngơ ngác, cô có chút tức giận nói
“Anh giám từ bỏ con của mình sao?”
“Nó không phải là con tôi, cô mau lập tức bỏ nó đi”
“Anh điên rồi”
“Đúng đó tôi điên rồi, tôi thậm chí còn muốn gi3t chết cô đấy”
Niệm Chân thấy không ổn nên đã chạy đến cang ngăn Lục Tư Phàm
“Nè cậu bình tĩnh lại đi”
“Cậu mau buông tôi ra, tôi sẽ giết cô ta”
“Không được, đây là phạm pháp đấy”
Dù cho Niệm Chân có cố ngăn cảng thế nào cũng không thể ngăn được hành động của Lục Tư Phàm.

Lục Tư Phàm hất văng Niệm Chân ra, anh lau đến bóp lấy cổ cô ta, cặp mắt tức giận như 1 tên quỷ dữ
Alice bị bóp cổ không nói được, cô nắm lấy tay anh ta, muốn thoát khỏi, cô cứ vùng vẫy, Niệm Chân cũng lau đến ngăn cảng, cả 3 người giằng co như 1 trận hỗn chiến
“Nè mấy người đang làm gì vậy hả?”
Giọng nói của 1 người phụ nữ vang lên
Cả 3 dừng lại hành động của mình, cùng nhìn lại về phía đã phát ra âm thanh, người đang đứng ở đấy là Bà Lục và Hà Bội Sam, Hà Bội Sam chỉ im lặng đứng đấy, bà Lục thì tức giận không kìm được lòng mà chạy đến túm lấy cổ áo của Lục Tư Phàm
“Con đang làm cái trò gì ở đây vậy hả?”
Alice nhìn thấy vậy thì liền chạy đến chỗ của Hà Bội Sam, cô ta giả vờ đáng thương mà khóc lóc
“Làm ơn, làm ơn hãy cứu tôi, tôi thật sự không muốn phá hoại hạnh phúc của 2 người, là anh ta! là anh ấy đã dụ dỗ tôi, anh ta đã cưỡng ép tôi, bây giờ còn muốn giết cả con của tôi, làm ơn, làm ơn hãy cứu tôi”
Hà Bội Sam đứng như trời trồng nhìn cô ta, khuôn mặt không 1 biểu cảm, cô nhìn về phía Lục Tư Phàm, đôi mắt trông chờ anh, hy vọng anh có thể nói đây chỉ là 1 trò đùa
Lục Tư Phàm im lặng, anh không nói 1 lời nào, chỉ có thể đứng đó mà nhìn cô, không khí trở nên im lặng, chả ai nói lời nào trong giây phút nào.

.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 65: 65: Rời Đi


Niệm Chân bắt đầu kể lại mọi chuyện ngày hôm đó.

Lúc đó anh vì quá lo lắng cho sức khỏe của Alice nên đã lén cô chạy về nhà để thăm, nào ngờ lại bắt gặp cảnh Lục Tư Phàm và Alice nằm cạnh nhau trên giường, cả 2 người điều không mặc quần áo, anh sững sờ thét lên “Hai người đang làm gì vậy”
Sau khi đã nghe Lục Tư Phàm kể, Niệm Chân hoàn toàn tin vào phẩm chất của bạn mình, cả 2 người đã làm thỏa thuận với ả ta, đưa cho ả 1 số tiền lớn và yêu cầu không quay về Trung Quốc nữa, Niệm Chân còn cố giúp đỡ Lục Tư Phàm, anh gọi cho Dương Tử Dưởng bảo cậu ta cố ý nhờ Hà Bội Sam chở đi để kéo dài thời gian và chuẩn bị tất cả để cô không nghi ngờ
“Tất cả mọi chuyện là vậy đấy”
Hà Bội Sam sau khi nghe xong thì như chết lặng, khóe mắt cay cay cô im lặng không nói, nhìn con dâu mình bị tổn thương bà Lục cũng tức giận không kém, bà tức giận, quát mắng Lục Tư Phàm
“Con đã thấy lỗi của con chưa hả? Bây giờ con muốn giải quyết chuyện này ra sao? Mẹ nói cho con biết mẹ tuyệt đối không chấp nhận loại người như cô ta làm con dâu đâu ”
Lục Tư Phàm vô cảm nói
“Cô ta cứ phá nó đi, con sẽ cho cô ta 1 số tiền lớn, mọi chuyện sẽ chấm dứt tại đây”
Alice nghe thấy thế thì liền lo lắng nói
“Không được, anh không được quyền làm như vậy, nó là con của anh đấy”

Niệm Chân lên tiếng
“Cô im đi, cô không có tư cách nói chuyện ở đây”
Hà Bội Sam nghẹn ngào nói
“Không được,...!tôi....!tôi không đồng ý cách làm này”
Bà Lục vội nói
“Sam Sam con....”
“Anh không có quyền cướp đi mạng sống của đứa trẻ, nó là con của anh, anh phải có trách nhiệm với nó”
“Nhưng còn em với con thì sao?”
Hà Bội Sam lấy hết dũng cảm nói
“Tôi sẽ rời đi”
“Không được, anh không thể mất em được”
“Tôi có thể tha thứ cho 1 người đàn ông phản bội, nhưng tôi không thể tha thứ cho 1 người cha nhẫn tâm, tôi sẽ làm đơn ly dị, giữa tôi và anh từ nay chấm dứt, còn chuyện của con...!tôi sẽ không cấm anh đến thăm nó....”

“Đúng vậy, con làm như vậy là rất đúng”
Mẹ Lục Tư Phàm vẫn cương quyết khẳng định, bà nói tiếp
“Tôi sẽ chu cấp và nuôi dưỡng con của cô, nhưng khi nó ra đời thì cô phải rời xa nó, cô không được phép tới gần nó dù chỉ 1 bước”
Alice lập tức nói
“Không được, nó là con tôi, tôi không thể giao nó lại cho bà được”
“Nếu vậy thì cô muốn sao? Ngay từ đầu cô đã giữ nó với mục đích cá nhân không phải à? Cô có tư cách gì mà nuôi dưỡng nó, nếu như cô giám làm hại đến cháu tôi, hay có ý định mang nó rời đi thì cô chuẩn bị ra tòa đi, tội phá hoại gia đình người khác không phải nhỏ đâu”
“bà giám sao?”
“Sao lại không? Dù sao tôi cũng không thể để con dâu tôi sống chung với 1 tên cặn bã như vậy được”
Lục Tư Phàm ngồi xuống ghế, anh im lặng không nói 1 lời nào.

Niệm Chân thấy thế cũng nói thay cho bạn mình
“Bội Sam cô suy nghĩ lại đi, chuyện này đâu có liên quan gì đến cậu ấy đâu, cậu ấy chỉ là người bị hại thôi mà, cô cho cậu ấy 1 cơ hội đi, bác Lục bác nói giúp cậu ấy 1 tiếng đi, 2 người họ đã rất khó khăn mới có được như ngày hôm nay, không thể để chuyện này phá hoại được”
Bà Lục vẫn kiên định nói
“Không có xin xỏ gì cả, việc các người làm thì các người tự chịu lấy đi, con gái chúng ta đi”
Bà Lục nắm lấy tay Hà Bội Sam rời khỏi, đối với bà cô không chỉ là 1 người con dâu mà còn là 1 đứa con gái ruột, chả có người mẹ nào khi thấy con gái mình bị ức h**p mà không đứng ra bênh cả, bà bảo vệ cô trước thằng con trai của mình..
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 66: 66: Thất Thần


Hà Bội Sam ở trong khách sạn, cô vẫn ngồi ở 1 góc giường, im lặng, khuôn mặt thất thần, ánh mắt vô hồn, cô nhớ lại những lúc ở bên cạnh Lục Tư Phàm, những lúc đó thật sự rất hạnh phúc, anh đối với cô rất tốt, anh yêu thương cô và cô cũng đã thật sự yêu anh.

Nhưng người ta vẫn thường nói, tình cảm càng nhiều thì khi chia xa càng đau khổ, khoảnh khắc cô nhận ra anh đã dối lừa mình khiến cô đau khổ vô cùng.
Bà Lục nhìn cô đau khổ như vậy trong lòng cũng vô cùng xót xa, bà không biết nên khuyên cô như nào, bà nhẹ nhàng rời khỏi phòng, trong khách sạn đó, Lục Tư Phàm cũng đã đặt 1 phòng, anh chờ mẹ mình qua để nói chuyện
Bà Lục vừa bước vào, Lục Tư Phàm vội chạy đến nắm lấy tay bà, anh lo lắng hỏi
“Cô ấy sao rồi mẹ”
“Con còn giám hỏi, con có biết con bé đã đau khổ như thế nào không? Sao con lại giám làm ra chuyện như này hả?”

“Con đã nói rồi, con thật sự bị hại, con hoàn toàn không muốn chuyện này xẩy ra”
“Vậy sao con không nói với vợ con ngay từ đầu?”
“Con sợ cô ấy không tha thứ cho con,....!con...!con thật sự không muốn mất cô ấy”
“Thì bây giờ con sắp mắt rồi đó, vừa lòng con chưa?”
“Mẹ à...!con muốn nói chuyện riêng với cô ấy, con...”
“Bây giờ không được, con bé cần thời gian để tịnh tâm lại, con để nó bình tĩnh lại rồi hãy nói”
“Nhưng mà con....”
“Con đã gây ra chuyện lớn như vậy rồi còn muốn gì nữa hả? Bây giờ phải giải quyết chuyện đứa bé trước đã, mẹ cho con biết con không được bỏ đứa bé kia đâu, còn chuyện của Sam Sam thì để sau đi đã, con bé vẫn chưa chấp nhận được đâu”
Lục Tư Phàm mệt mỏi, nhìn sâu trong ánh mắt anh vẫn có thể cảm nhận được 1 điều gì đó đau khổ, anh tiếc nuối và tự trách bản thân mình rất nhiều, giá như không có chuyện đó xẩy ra thì giờ anh vẫn sẽ hạnh phúc cùng vợ con mình
Mọi chuyện đến quá bất ngờ khiến cho những người trong cuộc không thể trở tay kịp và cũng chẳng thể chấp nhận được.
Niệm Chân buồn bã gọi Dương Tử Dương đến quán rượu uống vài chén
“Thật sự là tình hình đang căng thẳng đến vậy sao?”
“Còn căng hơn những gì tôi kể nữa, kiểu này họ khó có thể quay lại từ đầu rồi”
Dương Tử Dương uống 1 ngụm rượu rồi thở dài

“Thật là… chuyện này tuy không phải lỗi của Tư Phàm nhưng mà… đúng là rất thiệt thòi cho Bác sĩ Hà rồi”
“Cậu chưa nhìn thấy biểu hiện của cô ấy lúc đó đâu, tuy bên ngoài rất mạnh mẽ và dứt khoác nhưng mà có thể thấy được bên trong cô ấy đã đỗ vỡ rất nhiều, nhìn rất đáng thương”
“Nè chuyện này ông không nên cang thiệp vào đâu”
“Sao chứ? Sao lại không? Lỡ như họ thật sự kết thúc thì làm sao?”
“Thì đó cũng không phải chuyện của chúng ta, chúng ta cứ im lặng mà quan sát đi, họ có thể hàng gắn thì tốt không thì thôi”
“Sao ông nói chuyện đơn giản vậy hả?”
“Vậy ông thử đặc mình vào bác sĩ Hà đi, xem coi ông có thể nói mấy câu đó không? Chồng đã ăn vụng bên ngoài thì thôi đi, giờ còn có cả con riêng bên ngoài, bác sĩ Hà đâu phải dạng con gái yếu đuối, cô ấy có thể tự lập có nguồn thu nhập riêng, cô ấy hoàn toàn không cần ăn bám Lục Tư Phàm, cái cô ấy cần là chỗ dựa tinh thần, mà giờ nó sập như vậy rồi cô ấy cần ở lại sao?”
“Nhưng mà….”
Niệm Chân đắng đo suy nghĩ rồi lại uống cạn cả ly rượu
“Thôi nào uống hoài, không tốt cho sức khỏe đâu”

“Rượu tuy không tốt cho sức khỏe nhưng lại rất tốt cho tâm trạng”
“Vậy thì khi hết say thì sẽ làm sao? Nổi buồn cũng ở đó thôi”
“Nhưng mà...!thật sự tôi cảm thấy khó chịu lắm, nếu như tôi không quen cô ta...!tất cả mọi chuyện là từ tôi mà ra...!tại sao tôi lại ngu ngốc như vậy chứ? Tại sao tôi lại có thể hết lòng yêu 1 người như thế? Tôi....”
Niệm Chân càng nói thì giọng càng nghẹn ngào, anh tự trách bản thân mình rất nhiều
“Đủ rồi, ai mà không có sai lầm chứ, Tư Phàm cũng không trách cậu đâu”
“Cậu ấy không trách tôi nhưng mà...!tôi lại cảm thấy khó chịu vô cùng, thà là cậu ta cứ đánh tôi, cứ la mắng như ngày thường,....!nhìn cậu ta đau khổ như vậy tôi thật sự không cầm lòng được mà”
Dương Tử Dương ngồi bên cạnh nhìn Niệm Chân, dù có chứng kiến hết mọi chuyện từ đầu đến cuối thì anh cũng chả thể nào hiểu hết được, anh cũng chỉ là 1 người ngoài cuộc, cảm giác của người trong cuộc anh làm sao có thể thấu hiểu hết..
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 67: 67: Kỷ Niệm


Niệm Chân và Dương Tử Dương uống say mèm, cả 2 chả biết trời trăng gì, Dương Tử Dương gọi xe đưa 2 người về nhà anh, rồi cả 2 qua đêm ở đấy.
Mấy ngày liền chả ai có thể liên lạc được với Hà Bội Sam, sự biến mất của cô khiến cho nhiều người vô cùng lo lắng, ở nhà cô cha cô và Hà Lộ Khiết đã cố gắn tìm kiếm khắp nơi
“Thật tình không hiểu nổi tại sao chị ấy lại làm vậy nữa, lỡ như....”
Nghe Hà Lộ Khiết nói không may, ông Hà vội nói
“Im ngay, Sam Sam là 1 đứa rất mạnh mẽ, nó không thể nào yếu đuối như vậy được, chắc chắn...!chắc chắn là nó đang ở 1 nơi nào đó rất an toàn”
Bà Hà cũng lo lắng cầu nguyện
“Cầu mong cho con bé không gặp những chuyện không hay”.

||||| Truyện đề cử: Tổng Tài Ác Ma Và Cô Dâu Đến Từ Địa Ngục |||||
Ở nhà của Lục Tư Phàm, anh và mẹ anh cũng lo lắng chẳng kém cạnh gì, bà Lục không kìm được lòng mà cứ trách móc anh
“Con thấy chưa, tại con đấy, vừa lòng con chưa? Mẹ nói con biết nếu như con bé có mệnh hệ gì mẹ tuyệt đối không tha thứ cho con đâu, trời ơi con tôi, cháu tôi...”
“Mẹ đừng nói nữa con cũng đang rất lo lắng đây này”
............
Hà Bội Sam biến mất không phải là cô muốn tìm đường chết mà chỉ đơn giản là cô muốn cho tâm mình bình tĩnh lại, cô tìm 1 không gian yên tĩnh để suy nghĩ về chuyện sau này
Hiện tại cô đang ở Côn Minh, 1 thành phố có những hàng cây hoa phượng tím bên đường, nhưng giờ hiện thì hoa chưa nở, cô lặng lẽ ngồi bên vệ đường nhìn dòng người đi qua
Ngồi ở đấy cũng khá lâu, lúc chuẩn bị rời khỏi thì cô nhìn thấy 1 cụ già đang đứng bên vệ đường, đôi mắt bà đỏ ửng như sắp khóc, cô quan tâm đi lại hỏi
“Bà ơi bà có cần con giúp gì không ạ?”
Bà cụ gạt đi nước mắt, mỉm cười hiện hậu, bà nói
“Chỉ là bà nhớ 1 số kỷ niệm ở đây thôi, năm tháng dần trôi nhưng nơi này vẫn không thay đổi gì nhiều”

“Bà đã từng đến đây sao?”
“Bà là người đây mà, nhà bà ở gần con hẻm đằng kia kìa”
Hà Bội Sam khó hiểu nhìn bà
“Vậy mà nghe bà nói con tưởng bà từ nơi khác đến đây”
“Hồi còn trẻ bà và ông hay đi qua con đường này, lúc đó còn trẻ nên sức khỏe cũng nhiều lắm, hằng ngày ông với bà đẩy 1 chiếc xe bán kem đi ngang qua đây, ngắm nhìn con đường này đến mức quen mắt”
Hà Bội Sam chăm chú lắng nghe
“Nhớ nhất là lúc đầu tháng 5 khi hoa phượng nở, hoa màu tím tỏa hương rực hết cả dãy đường, nhìn bên đường thấy mấy cặp trai gái hẹn hò mà thích lắm, nhưng mà nhà nghèo làm gì có điều kiện như người ta, mỗi lần thấy bà nhìn chăm chú vào 1 cặp đôi nào đó, ông liền nói là,...!Sau này giàu anh nhất định sẽ lo cho em tốt hơn cả họ, hay là...!nhìn vậy thôi chứ vài ngày là chia tay liền ấy mà, mỗi lần nghe ông nói thế là bà giận, bà nói...!chờ anh đến bao giờ hả? Chi bằng nhân lúc còn tuổi thanh xuân em đi tìm người khác cho rồi”
“Nhưng cuối cùng bà lại không làm vậy đúng không ạ?”
“Um, cứ vậy ngày qua ngày, đi qua hết mùa này đến mùa khác, không biết là qua bao nhiêu mùa hoa nở rồi mùa hoa tàn, rồi dần dần chiếc xe kem được đổi thành xe máy, rồi có thêm tiếng nói cười của trẻ con, rồi cũng đến lúc phải rời đi, con trai lớn của bà lên Bắc Kinh học, gia đình dọn lên đó hết, trước ngày đi ông với bà có đứng ở nơi này, nhìn hoa phượng nở, ông có nói nếu như sau này còn cơ hội nhất định sẽ quay lại đây, cùng bà nhìn ngắm những bông hoa này.

Nhưng mà… chưa đợi có cơ hội thì ông ấy đã đi rồi, bà vẫn luôn chờ đợi ông ấy, chờ muốn hết cả cuộc đời này…”
Kể đến đây khuôn mặt bà buồn hẵn, Hà Bội Sam cũng nhìn bà với một vẻ đồng cảm, bà lão ấy lại dịu giọng nói
“Sống chết có số, cuộc đời này vô thường lắm, đừng để mất đi rồi mới hối hận”
Hà Bội Sam nghe bà nói, cô chiêm nghiệm 1 hồi lâu, rõ ràng đoạn tình cảm của cô và Lục Tư Phàm vẫn chưa cắt đứt hẳn, vậy tại sao cô lại cứ chối bỏ nó làm gì?
Nhưng 1 sợi dây bị đứt thì cho dù có cố hàn gắn bằng cách nào thì cũng không thể nào hoàn hảo được..
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 68: 68: Lời Thật Lòng


Hà Bội Sam nhắn tin hẹn Lục Tư Phàm đến Côn Minh, cô muốn nói chuyện 1 lần dứt khoác với anh
Nhận được tin nhắn của cô anh vội vã đến đó, bất kể là trời đã sập tối nhưng anh vẫn không màng đến, anh bắt chuyến bay đến đó sớm nhất có thể
Buổi chiều ngày hôm sau anh vừa đến Côn Minh thì vội nhắn tin với cô, Hà Bội Sam vẫn gửi địa điểm cho anh, đó là nơi mà cô đã gặp bà lão
Vừa đến đó, anh nhìn thấy cô thì vội chạy đến, nắm lấy tay cô, anh lo lắng hỏi
“Sam Sam em có sao không? Anh lo cho em nhiều lắm, mình về nhà đi em”
Hà Bội Sam bình tĩnh nói
“Anh có biết lý do em hẹn anh đến đây không?”

“Nếu như là chuyện ly dị thì nói sau đi, hay là để con…”
“Anh muốn nói là để con ra đời rồi tính đúng không, nhưng mà… em muốn giải quyết cho xong rồi mới tính”
“Sam Sam à anh thật sự không muốn rời xa em đâu, không lẽ em nhẫn tâm để con ra đời mà chịu cảnh không cha sao? Sam Sam chỉ cần em cho anh 1 cơ hội anh nhất định sẽ nắm lấy em, không bao giờ rời xa em nữa”
“Nhưng anh phải biết được là,...!1 sợ dây nếu đã bị đứt thì cho dù có nối lại như nào thì vẫn sẽ để lại dấu vết.

Em thật sự đã rất hạnh phúc khi ở cạnh anh, và em cũng đã thật sự yêu anh, nhưng mà...!chuyện của chúng ta vẫn sẽ là 1 chuyện tình đẹp, chúng ta cứ giữ lấy những kỷ niệm đẹp nhất thuộc về nhau là được rồi, chuyện sau này...!chúng ta cứ để sau hãy tính.

Mình kết thúc êm đẹp ở đây nha”
Hà Bội Sam đã lấy hết can đảm để nói ra tất cả, 2 người nhìn nhau mà không nói gì, họ im lặng đến mức tưởng chừng như khung cảnh cũng lặng yên theo, Hà Bội Sam hít 1 hơi thật sâu, cô cố mỉm cười rồi chỉ tay về hướng những hàng cây bên đường
“Nếu như sau này anh vẫn chưa có gia đình thì chúng ta sẽ cùng nhau dẫn nhóc con đến đây để ngắm hoa phượng nha, em hy vọng đó sẽ là 1 chuyến đi thật sự đẹp”
Lục Tư Phàm chỉ lặng lẽ nhìn cô, anh biết hiện tại cô vẫn không thể tha thứ cho lỗi lầm của mình, nhưng nếu như anh buông tay ngay lúc này thì tương lai có thể vẫn còn cơ hội, chỉ cần anh được ở cạnh cô, chăm sóc cô, lo lắng cho cô thì chuyện không ở cạnh cô 1 vài năm chắc cũng không quá khó
Hai người họ từ những người không quen biết lại thành vợ chồng, từ những cuộc cải vã đến những cử chỉ yêu thương, họ sống cùng nhau không lâu nhưng vẫn đủ để họ cảm nhận hết những vị cay đắng ngọt ngào trong tình yêu
Vào 1 buổi chiều thật đẹp, họ đã kết thúc mối hôn sự này, họ chia tay trong êm đẹp, từ nay 2 người 2 cuộc sống, cả 2 chả còn mối quan hệ gì với nhau.

Nhưng biết đâu được vào 1 ngày đẹp trời khác, nhân duyên lại đem 2 người đến với nhau
.................
Sau khi sinh con Hà Bội Sam vẫn được gia đình bên chông quan tâm và chăm sóc, Lục Tư Phàm ngày ngày điều ghé qua thăm cô, bồng đứa bé trên tay anh hạnh phúc mỉm cười
“Sam Sam con mình dạo này trông có vẻ nặng hơn ấy nhỉ?”
“Tất nhiên rồi, trẻ con phải mau lớn như vậy mới tốt chứ”
“Dạo này nó còn khóc đêm không? Có làm phiền em không?”
“Khóc đêm thì có nhưng làm phiền thì không, anh yên tâm đi em vẫn đủ sức chăm sóc con mà”
“Nếu như em thấy vất vả cứ nói với anh, anh sẽ...”
“Đây là trách nhiệm của 1 người mẹ, em làm được mà, anh đừng quá lo, anh chuẩn bị về đi, trời cũng tối rồi đấy”
Tuy nhìn bên ngoài mối quan hệ giữa 2 người vẫn rất tốt nhưng sâu thẩm trong tim, Hà Bội Sam vẫn chưa thể tha thứ cho anh hết được, cô vẫn giữ 1 khoảng cách nhất định với anh

Lục Tư Phàm nghe cô nói thế, dù không cam lòng như cũng không còn cách nào khác, khi vừa bước ra khỏi cửa thì trời lại đổ mưa lớn *Rầm* Anh có chút mừng thầm trong lòng nhìn Hà Bội Sam
“Mưa rồi, trời mưa lớn như vậy chắc lâu lắm mới tạnh đấy”
Hà Bội Sam nhìn anh như hiểu ý, cô đi vào trong nhà lấy cho anh 1 cái ô
“Trời mưa lớn thì anh cầm ô ra xe đi, anh đi xe ô tô mà không ướt đâu, anh lái xe cẩn thận”
“Nhưng mà...”
Hà Bội Sam lạnh lùng đóng cửa nhà lại, dù thất vọng như Lục Tư Phàm cũng phải rời khỏi đây, có lẽ anh nên cho cô thêm nhiều thời gian nữa để có thể tha thứ cho anh.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 69: 69: Nguy Hiểm


Đêm mưa hôm ấy, Hà Bội Sam và đứa bé ở trong nhà, nhìn bên ngoài trời mưa khá lớn nên cô cũng có chút lo lắng cho Lục Tư Phàm, muốn cầm điện thoại gọi hỏi xem anh về chưa nhưng lại ngại mà không giám hỏi
Đang phân vân thì có tiếng chuông cửa *Tiinh Toong*
“Anh ấy quay lại sao?”
Hà Bội Sam bán tính bán nghi liền ra ngoài mở cửa xem thử, cánh cửa vừa mở ra thì 1 màu đen bao trùm lấy cô, cô không nhìn thấy gì, đang vùng vẫy thì cảm giác có 1 cái khăn ươn ướt bịt lấy miệng và mũi cô, mùi thuốc khó chịu khiến cô ngất đi tại chỗ.

Lục Tư Phàm đang trên đường lái xe về thì Niệm Chân gọi cho anh
[ Nè đừng quên là ngày mai cậu phải gặp đối tác đấy nhá]
[Tôi biết rồi cậu nhắc nhiều làm gì?]
[Sợ ông lo chơi với con mà quên đấy, mà nè nhớ mang theo tài liệu nha, hồi trưa tôi có bỏ vào túi cho ông rồi đấy]
Lục Tư Phàm lúc này mới nhớ ra là mình đã quên mang theo túi, anh thắng xe lại
[Thôi chết tôi để quên tài liệu ở nhà cô ấy mất rồi]
[Thấy chưa tôi gọi ông nhắc nhở có sai đâu, mau quay lại lấy đi]
[Tôi biết rồi]

Lục Tư Phàm lập tức quay xe lại, anh lái xe về nhà của Hà Bội Sam, trong lòng cũng có chút hy vọng là lần này cô sẽ cho phép anh ở lại
! ! ! ! ! ! ! !.

Anh bấm chuông nhưng vẫn không thấy cô ra mở cửa
“Cô ấy đã ngủ rồi sao?”
Anh có chút hoài nghi, nhưng rồi lại nhớ cô vẫn thường hay để chìa khóa dưới chậu cây trước cửa, anh lấy chìa khóa gim vào ổ nhưng chưa kịp mở khóa thì cánh cửa đã tự động mở ra
“Cô ấy quên khóa cửa sao?”
Lục Tư Phàm lo lắng chạy vào trong nhà, anh quan sát xung quanh, liên tục gọi tên cô
“Sam Sam!.

Sam Sam em đang ở trong phòng sao?”
Không thấy tiếng cô đáp lại, anh định quay đầu tìm chỗ khác thì nghe thấy tiếng khóc của con trẻ
*Oa oe oe*

Lục Tư Phàm lập tức quay đầu, anh mở cửa phòng, bước vào trong, bế lấy đứa bé lên, anh vừa vỗ dành con vừa lo lắng cho vợ
“Đi đâu giờ này không biết nữa! ”
Anh lấy điện thoại gọi cho Hà Bội Sam, tiếng chuông điện thoại vang lên, anh nghe thấy rất gần, lần theo âm thanh, anh phát hiện điện thoại của cô đang nằm dưới cửa, đột nhiên anh có linh cảm chẳng lành, anh lập tức đi vào trong nhà mở camera lên xem thử
Trong camera anh nhìn thấy tên Việt Bân đã tùm 1 cái bao lớn vào đầu Hà Bội Sam, sau đó hắn ta đã mang cô đi khỏi đấy, Lục Tư Phàm lập tức gọi điện cho cảnh sát thông báo tình hình, anh không thể nào xác định vị trí của Hà Bội Sam khi cô không mang theo điện thoại bên mình
Trong lúc chờ đợi cảnh sát điều tra vị trí từ các camera lân cận, không 1 giây nào anh nghỉ ngơi, anh luôn lắng, luôn sợ hãi, sợ bản thân lại chẳng thể gặp được cô nữa
Dương Tử Dương ở bên cạnh động viên an ủi anh
“Cậu đừng quá lo lắng như vậy mà, cô ấy không sao đâu”
“Sao có thể chắc chắn như vậy chứ? Cậu có biết cái tên Việt Bân đó là 1 con người bỉ ổi như thế nào không? Nếu như hắn ta giám đụng đến 1 sợi tóc của cô ấy tôi nhất định sẽ bóp ch3t hắn ta”
“Cậu hay quá, cậu bóp ch3t hắn ta thì người chịu trách nhiệm hình sự lại là cậu đấy, cái gì cũng phải bình tĩnh mới được”
“Bình tĩnh? Nếu cậu là tôi xem cậu có thể bình tĩnh như vậy được không”
“Thì biết là cậu lo nhưng mà! ”
“Chúng tôi đã tìm ra địa chỉ chính xác của tên đó”
Cảnh sát nói
Lục Tư Phàm hớt hãi nói
“Lập tức đến đó giải cứu cô ấy đi, không thể chờ đợi thêm 1 giấy phút nào đâu, hắn ta là 1 tên rất nguy hiểm”
“Chúng tôi biết rồi, tôi đã quy động lực lượng đến đó, anh yên tâm”.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 70: 70: Theo Anh


Trong ngôi nhà hoang, Hà Bội Sam vẫn còn đang trong cơn hôn mê, cô bị gã điên Việt Bân trói cả tay và chân lại, không biết hắn muốn gì ở cô, nhưng hành động này của hắn ta chắc không phải chuyện tốt đẹp gì.

Lúc nhận được thông tin cô bị tên Việt Bân bắt cóc, Hà Lộ Khiết đã vô cùng sốc, tay chân cô rung rẫy, vừa lo lắng vừa sợ hãi, cô lo sợ cho chị mình và cũng lo sợ cho cha của đứa bé đang trong bụng.

Bà Hà vội nói
“Ông à ông đi với Lục Tư Phàm đến đó đi, tôi ở nhà lo cho con”
“Vậy tôi đi, bà lo cho con bé cẩn thận, còn 1 tuần nữa nó mới sinh đấy”
Hà Lộ Khiết chậm rãi đến gần, cô nói
“Con phải đi đến đó, con phải ngăn cản hắn ta làm chuyện tội lỗi này”
“Không được, con ở nhà đi, bầu bì mà đi đâu, để cha đi là được rồi”
“Không được đâu, biết đâu khi hắn thấy đứa bé trong bụng lại suy nghĩ lại”
“Con còn đang mơ tưởng đến chuyện sẽ hàng gắn lại với tên khốn đó à? Hắn ta không thương con, con hãy chấp nhận sự thật đi, đừng mù quáng nữa”
“Nhưng dù sao anh ấy cũng là cha của…”
Hà Lộ Khiết vì quá xúc động mà làm động đến thay nhi, máu từ bên dưới bắt đầu chảy ra, bụng cô đau đớn dữ dội
“Ahhh đau quá… con…”

“Không xong rồi, nó sắp sinh rồi… mau… mau… mau gọi xe…”
“Ahhh con đau quá mẹ ơi….


“Con bình tĩnh lại, người đâu mau đưa tiểu thư ra xe đi, nhanh lên”
Trái với sự hỗn độn ở nhà họ Hà, 1 không khí ảm đạm và lạnh lẽo bao trùm lấy khu nhà hoang kia
Hà Bội Sam từ từ tỉnh lại, cô vẫn còn đang mơ hồ chưa hiểu chuyện gì đang xẩy ra, Việt Bân cuối xuống, giọng nhỏ nhẹ nói
“Em đã tỉnh rồi sao?”
Hà Bội Sam nhìn thấy người đàn ông ấy trước mặt thì sợ hãi, cô muốn vùng vẫy nhưng lại không thể làm được gì khi cả tay và chân cô bị trói lại
“Anh đang muốn làm gì vậy hả?”
“Em bình tĩnh đi, anh có làm gì em đâu”
“Anh có biết tội bắt cóc là nặng đến mức nào không? Mau thả tôi ra đi”
“Bé yêu à em đang ra lệnh cho anh sao? Em yên tâm đi anh sẽ đưa em đi thật xa, chúng ta sẽ làm lại từ đầu nha”
“Anh điên rồi, đừng có mà nói mấy lời vớ vẫn như vậy”
Hà Bội Sam tức giận thét lớn vào mặt tên Việt Bân, nhưng cô cũng thầm nghỉ
{Lúc đó Lục Tư Phàm đã để quên đồ ở nhà mình, chắc chắn anh ấy sẽ đến đó,… hy vọng là trên đường đi có camera quan sát….

Lục Tư Phàm anh mau đến đây đi}
Tên Việt Bân như đánh hơi được nguy hiểm, anh ngay lập tức lôi cô đứng dậy, cởi trói ở dưới chân cô, anh ta lôi cô đi, rời khỏi căn nhà ấy, Hà Bội Sam vùng vẫy
“Anh muốn đưa tôi đi đâu hả? buông tôi ra”
“Ngoan nào, anh đã nói là sẽ đưa em đi thật xa mà, bây giờ tàu chắc cũng đã cập bến rồi, chúng ta đi đến đó thôi”
{Tàu sao? Không được, nếu như Lục Tư Phàm tìm đến đây mà không thấy mình thì làm sao?}
Hà Bội Sam cố sức vùng vẫy, cô giả vờ ngã xuống đất, cô đau đớn nói
“Ahhh đau quá…”
Việt Bân lo lắng hỏi
“Em không sao chứ? Anh đã bảo là phải ngoan mà, mau lên chúng ta rời khỏi đây thôi”
“Không được, chân tôi bị trật rồi, tôi không đi được”
“Nếu như cứ chần chừ thì tàu sẽ rời đi mất, đi qua đó rồi anh sẽ cho em 1 cuộc sống sung túc hơn, chúng ta vẫn sẽ là 1 cặp đôi hạnh phúc”
“Nhưng chân tôi đau lắm,… ahhhh đau quá….


“Nếu vậy thì anh sẽ cõng em, yên tâm đi anh sẽ nhẹ nhàng với em mà”
{Anh ta bị điên thật rồi….

không được mình phải nghỉ cách khác thôi}
Xe cảnh sát và xe của Lục Tư Phàm vẫn đang cố gắn chạy đến vị trí đó, họ đã lái xe với tốc độ nhanh nhất có thể để kịp giải cứu cô.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 71: 71: Chờ Anh Đến


Tên Việt Bân ấy vẫn đối xử rất tốt với Hà Bội Sam, hắn ta quay lưng về phía cô, muốn cõng cô lên, nhưng điều mà hắn không ngờ là cô đã nhân cơ hội đó, đạp lấy anh 1 cái thật mạnh sau đó chạy đi
Cô cố sức chạy thật nhanh, nhưng không ngờ là chân cô lại bị kiệt sức và tê, có lẻ vì cả đêm bị trói chân và cố định 1 vị trí như vậy khiến chân cô không còn đủ sức để chạy nữa, tên Việt Bân từ từ lại gần cô, hắn ta lộ 1 bộ mặt điên dại nhìn cô
“Em sao vậy hả? em đang muốn trốn khỏi tôi sao?”
“Tránh xa tôi ra đi, tôi xin anh đấy, tôi vẫn còn có con, tôi không thể để lại nó như vậy được”
“Nếu như em muốn có con anh có thể cho em có con được mà? Yên tâm đi, chúng ta sẽ có con, gia đình chúng ta nhất định sẽ sống với nhau thật hạnh phúc”
“Không… làm ơn… anh làm ơn tha cho tôi đi, nếu như Lộ Khiết biết được thì làm sao hả? Nó vẫn mang trong mình giọt máu của anh mà”
Hắn ta phát điên lên, la hét trước mặt cô
“Không phải, nó không phải là con của tôi, chỉ có em… chỉ có em mới xứng đáng là vợ tôi, là mẹ của con tôi, Sam Sam chúng ta đi thôi em, tàu sắp đến rồi”
Hà Bội Sam vẫn cương quyết cự tuyệt, cô vừa khóc vừa vùng vẫy cũng vừa van xin hắn ta

“Không, đừng mà,… tôi không muốn… bỏ tôi ra”
*Bốp* hắn ta dùng 1 lực cực mạnh táng thẳng vào mặt Hà Bội Sam
“Em im lặng đi, ồn ào quá rồi đó”
Tuy Hà Bội Sam bị đánh rất đau nhưng cô vẫn không muốn từ bỏ, cô vẫn cố gắn nhít từng chút 1 về phía trước để né tránh hắn ta
Nhìn thấy hành động của cô càng khiến hắn ta phát điên lên, hắn cầm lấy 1 cái cây lớn vừa tầm tay, hắn từng bước từng bước tiến lại gần cô
“Nếu như em đã không thể tự nguyện đi cùng anh vậy thì chỉ còn cách giam cầm em lại bên anh mà thôi”
Một tiếng *Bốp* thật lớn vang lên rồi kèm theo tiếng la hét của Hà Bội Sam *Ahhhhh*
Tên khốn đó đã dùng cây đập thật mạnh vào chân cô, vết thương lập tức rỉ máu, có cảm giác xương chân bị gãy tại đấy
Hắn ta khốn nạn đến mức túm lấy tóc cô lôi cô đứng dậy
“Nếu như em còn muốn trốn chạy anh nhất định sẽ đánh gãy thêm 1 chân của em đấy”
Hà Bội Sam yếu ớt đáp lại
“Anh có ngon thì giết tôi luôn đi, cho dù tôi có chết tôi cũng sẽ không bao giờ sống cùng anh đâu”
“Hahahaha, em chắc chứ?! nhưng mà… em yên tâm đi, anh sẽ không để em chết đâu”
Hắn ta dừng hẳn nụ cười điên dại, cở lấy dây trói tay cô ra, rồi lấy dây đó cột lại vào 1 cánh tay cô, anh ta dùng sức kéo mạnh cô đi, lôi cô trên đường như lôi 1 bao cát
Hà Bội Sam vẫn còn vết thương ở chân, toàn thân cô đau đớn không thể cử động được, có muốn vùng vẫy cũng chả vùng vẫy được nửa, cô cứ như vậy mà bị gã ta lôi đi
………….

Đến lúc cảnh sát và Lục Tư Phàm đến đã không thấy ai đâu, mọi người bắt đầu hoang mang, nhìn xung quanh thì thấy có 1 vết máu dưới đất, sau đó là dấu vết trên đường
Một tên cảnh sát nói
“Chắc hắn ta đã lôi cô ấy đi theo hướng này”
“Lập tức đuổi theo mau lên”
Lục Tư Phàm càng đi theo dấu vết càng lo lắng, đến 1 đoạn thì dấu vết ngừng hẳn, cả đoàn người dừng lại
“Mất dấu rồi, có khi nào hắn ta đã thủ…”
Vừa nghe đến đây thì Lục Tư Phàm lập tức xông đến đấm vào người tên cảnh sát đó
“Câm mồm lại cho tôi… cô ấy nhất định sẽ không sao, nhất định là như vậy”
Dương Tử Dương suy nghĩ 1 lúc thì liền nhận ra vấn đề, anh ấy nói
“Hình như cứ đi theo hướng này sẽ ra đến biển đúng không?”
Cảnh sát nói
“Đúng vậy, nhưng bãi biển này khá vắng, nước biển sâu và chảy khá xiếc nên rất ít người đến đây”
“Có khi nào hắn ta muốn vượt biên không? Ở phía trước có 1 bến cảng bỏ hoang, chỉ cần xắp xếp 1 con tàu rồi lên đó họ có thể rời khỏi Thượng Hải”

Cảnh sát trưởng nói
“Không ổn rồi, mau lên chúng ta cần phải đến đó nhanh chóng”
Dương Tử Dương dẫn đầu
“Tôi biết đường tắt đến đó, nhanh lên”
Mọi người bắt đầu chạy thật nhanh về phía trước, nhất định phải cứu được Hà Bội Sam trước khi quá muộn
Tên Việt Bân ấy vát Hà Bội Sam trên vai, họ đã tiến rất nhanh về phía cảng vắng
“Cuối cùng chúng ta cũng sắp rời khỏi đây rồi, em thấy không đó là cánh cửa mở ra cuộc sống mới của chúng ta đấy”
Hà Bội Sam bất tỉnh nằm trên vai hắn ta, toàn thân cô điều bị trầy xướt rất nặng, khắp người toàn vết thương và cát bụi.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 72: 72: Hồi Kết


Tên khốn Việt Bân đã vát Hà Bội Sam trên vai, chỉ còn cách vài bước chân nữa hắn sẽ bước lên cầu tàu và lên tàu rời khỏi đây, nhóm người của Lục Tư Phàm cuối cùng cũng đã đuổi đến, cảnh sát trưởng vội cầm loa nói lớn
“Đề nghị người phía trước dừng lại, chúng tôi cần kiểm tra”
Việt Bân quay đầu lại nhìn thấy Lục Tư Phàm đang chạy thật nhanh về phía mình, hắn ta câm ghét Lục Tư Phàm, tuyệt đối không để cô trở về với anh, hắn ta bất chấp sự ngăn cảng của phía cảnh sát, quay đầu rồi bắt đầu chạy lên cần tàu
Nhận thấy tình hình không kịp Dương Tử Dương liền cướp lấy súng của cảnh sát nhấm về phía Việt Bân
“Anh không được làm vậy”
“Tôi đã từng tham gia vào quân đội, yên tâm đi với cự li này tôi có thể bắn được”
Dương Tử Dương nhắm bắn về phía Việt Bân, anh canh vào chân của hắn ta, bắn 1 phát, viên đạn bay thật nhanh cắm thẳng vào chân hắn, hắn ngã khỏi cầu tàu và mang theo Hà Bội Sam rơi xuống biển
Lục Tư Phàm nhìn thấy cô ngã xuống biển anh vội thét lên và chạy nhanh hơn
“Không….


Lục Tư Phàm nhảy xuống biển giải cứu cô
Hà Bội Sam trong nước biển, cô bất giác mở mắt ra, từ từ tỉnh lại sau cơn hôn mê, cô nhìn thấy Lục Tư Phàm đang bơi lại phía cô
{Cuối cùng anh cũng đến…}
Nhưng có lẽ cô đã không thể cầm cự được nữa, cô theo dòng nước từ từ bị cuốn xuống đáy biển, Lục Tư Phàm càng bơi về phía cô nhanh hơn, cuối cùng anh cũng nắm lấy tay cô, lôi cô về lại phía mình
{Sam Sam em tuyệt đối không được bỏ cuộc đâu….

Tiểu Khôn vẫn còn đang chờ em ở nhà, em nhất định phải quay về}
{Nếu như vẫn còn cơ hội… em muốn… một lần nữa được ở bên cạnh anh}
Lục Tư Phàm cố hết sức bơi lên mặt biển, khuôn mặt anh thể hiện rõ sự bất lực, 1 tay ôm lấy cô không rời, 1 tay cố hết sức để bơi, chỉ hy vọng cả 2 điều được bình an

Sau này liệu gia đình nhỏ của họ có còn cơ hội để đoàn tụ với nhau không?
…………………….

Một ngày đẹp trời của 12 năm sau, Tiểu Khôn con trai của Lục Tư Phàm và Hà Bội Sam đã lớn bộn, thằng bé kháo khỉnh và rất đáng yêu
“Bố ơi mùa hè này chúng ta sẽ đi đâu vậy bố?”
Lục Tư Phàm đang nấu ăn trong bếp, anh từ tốn nói
“Đầu mùa hè bố dẫn con đến 1 nơi, đảm bảo là con sẽ thích”
“Con biết nè”
“Con biết sao? Vậy con nói thử xem”
“Có phải bố muốn dắt con với em đến thăm mộ của mẹ không?”
Lục Tư Phàm dịu dàng xoa đầu của cậu bé anh nói
“Chủ nhật này bố sẽ dẫn con đến mộ mẹ, còn mùa hè này chúng ta sẽ đến nơi khác”
Tiểu Khôn ngoan ngoãn gật đầu
Một cô nhóc nhỏ bước xuống lầu, nhìn thấy Lục Tư Phàm xoa đầu Tiểu Khôn, cô bé chạy lại làm nũng với anh
“Ninh Ninh cũng muốn được xoa đầu nữa”
Lục Tư Phàm mỉm cười dịu dàng với cô bé, anh cũng xoa đầu cô
“Được rồi, bây giờ 2 đứa vào chỗ ngồi ba dọn đồ lên ăn nha”
Cả 2 đứa bé ngoan ngoãn nói
“Dạ”
………………….

.

Sau khi nhận được tin Hà Bội Sam mất, Việt Bân phát điên lên, và cũng vì vậy mà anh vẫn bị giam trong phòng đặt biệt, chờ ngày anh tỉnh mới có thể đưa ra xét xử
Việt Bân điên điên dại dại ngồi trong 1 góc, anh cầm lấy viên phấn vẽ hình Hà Bội Sam lên tường, miệng vẫn thường nói
“Sam Sam sao em lại không về bên anh vậy hả? Sam Sam anh nhớ em nhiều lắm, em quay về bên anh đi”
Nhìn bộ dang điên dại của anh Hà Lộ Khiết chỉ có thể ngậm ngùi đứng từ xa nhìn anh, đứa con của Hà Lộ Khiết là Bân Kì, cậu bé lâu lâu lại được mẹ dẫn đến đây để nhìn người đàn ông điên dại ngồi trong phòng giam ấy, cậu bé khó hiểu hỏi mẹ
“Mẹ ơi người đàn ông đó là ai vậy mẹ, sao lúc nào mẹ cũng dẫn con đến đây vậy? Con không thích ở đây đâu mình về đi mẹ”
“Bân Kì ngoan, con nghe mẹ nói, sau này con tuyệt đối không được làm những chuyện xấu xa đâu biết không? Nếu như con làm như vậy thì sau này con sẽ giống hắn ta đấy”
Bân Kì sợ hãi nói
“Hả! con không muốn như vậy đâu, Bân Kì sẽ ngoan, không bao giờ làm điều xấu cả”
“Ngoan lắm, bây giờ chúng ta về nhà nha”
“Dạ”
………………
Niệm Chân đứng trước 1 ngôi mộ, đó là ngôi mộ của Alice, sau khi cô sinh con thì cũng mất máu mà qua đời.

Ánh mắt anh có chút thương cảm nhìn nó.

Dương Tử Dương từ xa đi lại, vỗ lên vai Niệm Chân
“Cậu đứng ở đây lâu lắm rồi đó, về thôi”
“Giá như thời gian có thể quay lại thì….


“Cô ta mất là do nghiệp của mình gây ra không kiên quan gì đến chúng ta cả”
“Nhưng mà…”
“Thôi đi, chúng ta về thôi, giờ là mùa đông đấy, ở ngoài lâu không tốt, nhanh lên”
Niệm Chân gật đầu đồng ý rồi cùng Dương Tử Dương ra về
………………….

Trương Chí Thần giờ đây đã lên chức thành trưởng khoa, anh là 1 bác sĩ giỏi trong bệnh viện, trong lúc gặp lại 1 người bạn củ, anh bạn đó nhìn thấy anh vẫn còn độc thân nên mới trêu đùa anh vài câu
“Nè cậu định bao giờ lấy vợ hả?”
Trương Chí Thần cười ngại ngùng nói
“Cậu hỏi chuyện này để làm gì hả?”
“Thì quan tâm cậu 1 chút không được à?”
Trương Chí Thần có chút buồn, anh cười chua chát nói
“Tôi vẫn đang chờ 1 người”
Cậu bạn của anh nhìn bộ dạng này thì lại có chút khó hiểu, chưa kịp cất lời thì giọng của 1 cô gái cất lên
“Anh vẫn đang chờ chị ấy sao?”
Giọng nói này thật sự rất quen, Trương Chí Thần lập tức đứng lên, nhìn về phía cô gái, nhìn thấy người đang đứng trước mặt mình anh ngơ ngác, hóa ra người đó là Chu Khả Di, giờ cô cũng đã là 1 người phụ nữ trưởng thành và rất chửng chạc, cô cầm hồ sơ rồi vui vẻ nói
“Tuy em không phải là người anh đang chờ nhưng mà… em hy vọng anh sẽ không từ chối hồ sơ xin việc của em đúng không?
Trương Chí Thần nhìn cô đến ngây người, đôi mắt ửng đỏ lên, anh lau đến ôm lấy cô vào lòng, anh thì thầm vào tai cô

“Anh sẽ không bao giờ từ chối em nữa, anh đã chờ đợi em rất lâu rồi đấy”
Cuối cùng sau bao nhiêu năm chờ đợi họ cũng đã đến được với nhau, tuy chuyện tình trắt trỡ nhưng vẫn hy vọng tương lai 2 người sẽ trở nên tốt đẹp hơn
…………………….

.

Tháng 5 đến, Côn Minh khoác lên mình một màu tím của hoa phượng rực rỡ, Lục Tư Phàm dẫn 2 đứa bé đến đây, đến đúng cái nơi mà anh và Hà Bội Sam đã nói lời chia xa
Cậu bé Tiểu Khôn chán nản nói
“Ở đây có gì đâu mà cha dẫn bọn con đến? Nó chả vui chút nào”
Lục Tư Phàm ân cần nói
“Khôn Khôn, con có biết không nơi đây chính là nơi mà cha và mẹ đã từng hứa với nhau, khi con lớn sẽ dẫn con đến đây, gia đình chúng ta sẽ được đoàn tụ”
Lục Tư Phàm nói đến đây thì nghẹn ngào, anh nhớ lại hình bóng của Hà Bội Sam khi ấy, đã trãi qua bao nhiêu năm nhưng trong anh vẫn không thể nào quên được hình bóng của cô
Tiểu Khôn hiểu chuyện, cậu bé tỏ ra vui vẻ và thích thú hơn, cậu nhặt lấy 1 bông hoa phượng rơi trên đường, nhìn ngắm đó
“Đây chắc hẳn là cảnh tượng mà mẹ đã mong muốn nhìn thấy, tiểu Khôn hứa sau này chỉ cần có thời gian sẽ đến đây, bởi vì tiểu Khôn biết mẹ lúc nào cũng dõi theo tiểu Khôn, những gì tiểu Khôn nhìn thấy mẹ cũng sẽ nhìn thấy, có đúng không cha”
Lục Tư Phàm mỉm cười gật đầu
{Sam Sam con trai mình đã thật sự lớn rồi, nó rất hiểu chuyện, em ở trên trời nhất định phải dõi theo nó đấy biết không}
Ngay lúc đó 1 cơn gió thổi qua, 1 cô gái trẻ mặt chiếc váy trắng xinh đẹp bước ngang qua, cô nhìn 3 cha con họ rồi mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười trong trẻo như Hà Bội Sam ngày nào, cô lướt qua họ để lại 1 điều gì đấy trong ánh mắt của Lục Tư Phàm.

.
 
Back
Top Dưới