Ngôn Tình Vợ Tôi Là Bác Sĩ

Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 40: 40: Anh Không Thể


Lục Tư Phàm cố ý về sớm, anh chuẩn bị tất cả mọi thứ để đón chào buổi tối đêm nay
Nến, hoa, thức ăn, rượu vang, 1 bản nhạc cổ điển.

Một khung cảnh vô cùng lãng mạn, khi màn đêm buông xuống, những ngôi sao bắt đầu hiện rõ trên bầu trời đen huyền ảo.

Hà Bội Sam vừa bước vào trong nhà, Lục Tư Phàm đã chuẩn bị trang phục thật thanh lịch ra đón tiếp cô, khiến cho cô có chút bất ngờ.

“Anh về sớm vậy?”
“Anh đã về sớm để chuẩn bị mọi thứ đấy”
“Chuẩn bị mọi thứ? Kể cả thức ăn?”
“Yên tâm đi cái này là anh gọi nhà hàng chuẩn bị”
“Oh tiếc quá”
“Khỏi cần tiếc, anh đã thuê người dạy nấu ăn cho anh rồi, trình độ của anh sẽ sớm vượt qua em thôi”
“Có chắc không đấy”

Lục Tư Phàm thấy cô tin mình, anh véo mũi cô
“Rồi em sẽ thấy, còn bây giờ thì vào trong thay đồ đi rồi vào tiệc, anh đợi em ở sân thượng”
Hà Bội Sam nghe lời anh, vừa bước vào phòng, đập vào mắt cô là chiếc váy màu đỏ rực rỡ và vô cùng quyến rũ, cô ngại ngùng nhìn nó
“Anh ấy muốn mình mặt nó sao? Nhưng mà...!Mình có bao giờ mặt mấy thứ này đâu?”
Đắng đo 1 lúc cuối cùng cô cũng dứt khoát lấy chiếc áo đầm đó xuống rồi đem vào nhà tắm, bước vào trong là 1 bồn tắm đầy hoa hồng, mùi hương của tinh dầu hoa bay khắp nơi
Hình ảnh này khiến cô liên tưởng đến khung cảnh kinh hoàng ngày trước
“Là bồn tắm đầy hoa sao? Không còn là bồn tắm rau củ nữa à?”
Hà Bội Sam phì cười, cô cởi trang phục ra, bước chân vào bồn hoa rực rỡ, ngâm mình trong dòng nước êm dịu
Lục Tư Phàm ngồi trên sân thượng, anh cầm chiếc hộp màu đỏ trên tay, cảm giác có chút hồi hộp
Hà Bội Sam diện chiếc đầm đỏ, cô trang điểm đậm hơn mọi khi, cô xuất hiện trước mắt anh với vẻ ngoài đầy khác lạ, không còn dáng vẻ ngọt ngào thanh tú như thuở nào, cô quyến rũ và trở nên rất nóng bỏng
Hà Bội Sam ngại ngùng hỏi anh
“Anh thấy sao hả? Tại em thấy với chiếc đầm này nên trang điểm đậm 1 chút sẽ hợp hơn nên....!Nếu anh không thích em có thể....”
Lục Tư Phàm vội hôn nhẹ lên đôi môi cô, nụ hôn bất ngờ khiến cô bối rối trong mấy giây đầu, nhưng dần dần cô nhắm mắt lại, bắt đầu cảm nhận lấy nó
Nụ hôn của anh thật ngọt ngào, anh luồng tay ôm lấy eo cô, anh ghé sát tai cô rồi thì thầm
“Hôm nay em đẹp lắm”
Hà Bội Sam mặt đỏ ửng nhìn anh
“Chưa uống rượu mà em đã say rồi à?”
“Không có...!Em...”
“Qua đây”
Lục Tư Phàm nắm lấy cô, nhẹ nhàng kéo ghế cho cô ngồi, cả 2 bắt đầu vào buổi tiệc
“Em có uống rượu được không?”
Hà Bội Sam tự tin đắc ý nói
“Xin lỗi anh chứ em đây ngàn đô không say”
“Khá lắm”
Cả 2 cụng ly, uống 1 ngụm rượu, rượu chưa đưa vào miệng thì thơm nhẹ, vào trong thì ngọt ngào dần dần về sau lại có vị đăng đắng
Hà Bội Sam chau mày khó chịu

“Sao vậy? Em uống không quen sao?”
Hà Bội Sam lắc đầu rồi vui vẻ nói
“Em đùa thôi mà”
“Vậy thì được, nè em ăn đi, ở đây toàn món em thích không đấy”
“Sao anh lại biết?”
“Anh nhờ Niệm Chân thu thập thông tin đấy”
“Hứ! Vợ anh mà anh phải nhờ người mới biết được sở thích à?”
Lục Tư Phàm thở dài, anh tâm sự
“Anh nói thật, yêu anh em sẽ có chút thiệt thòi, anh không giỏi cách chiều chuộng người khác, cũng không biết cách lấy lòng phụ nữ, không biết nói chuyện ngọt ngào, không thể thấu hiểu hết tâm tư của em, điều mà anh có thể cho em đó là cuộc sống không lo nghĩ về tiền bạc, và không lo nghĩ về chuyện ghen tuông”
“Có thật là em không cần ghen không? Chẳng phải anh là 1 tay chơi phụ nữ thứ thiệt à?”
“Đó chỉ là do mấy tờ báo lá cải bịa chuyện, mấy cô người mẫu đó muốn nổi tiếng nhanh nên đành tự bôi nhọ mình để tạo bàn đạp đi lên thôi, anh thật sự chưa bao giờ ngủ cùng người phụ nữ nào ngoại trừ 1 người”
“Ai?”
“Mẹ anh”
“Hừm...!Có thật không đây?”
“Thời gian sẽ chứng minh điều anh nói là thật”
Lục Tư Phàm đưa tay về phía cô
“Nhảy cùng anh 1 bài nha”
Trong không khí lãng mạn, cả 2 người nắm lấy tay nhau, Lục Tư Phàm 1 tay đặt lên eo cô, Hà Bội Sam đưa tay lên chạm vào vai anh, 2 người khiêu vũ theo điệu nhạc cổ điển, dưới những ngọn nến lung linh, những ngôi sao lấp lánh, mùi hương của hoa hồng
Hà Bội Sam bất ngờ bị chóng mặt, đầu óc quay cuồng, cô ngã vào lòng anh

“Em sao vậy?”
“Không biết nữa, chắc là do chưa ăn gì nên vậy”
“Vậy em chờ anh 1 chút rồi mình ăn tiếp được không?”
“Ừm được”
Lục Tư Phàm lấy cái hộp màu đỏ, anh quỳ xuống chân cô, mở chiếc hộp ra là chiếc nhẫn kim cương lấp lánh
“Em đồng ý bên anh cả đời nha”
Hà Bội Sam e thẹn nhìn anh
“Em còn có thể rời xa anh sao?”
“Vậy tức là...”
“Em đồng ý”
Hà Bội Sam đưa tay ra cho anh đeo nhẫn vào, chiếc nhẫn được đeo vào ngón áp út, người ta nói nó là ngón tay tượng trưng cho tình yêu, bởi vì sợ dây thần kinh trong đấy được nối trực tiếp vào trái tim.

Trái tim là nơi bắt đầu của sự sống, và cũng là nơi để cho ta yêu thương một người.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 41: 41: Đêm Tối


Trong màn đêm huyền ảo, cả thể xác lẫn tâm hồn của 2 người điều quấn lấy nhau, họ hôn nhau thật chặt như chẳng muốn xa rời.

Lục Tư Phàm nhẹ nhàng đẩy cô xuống giường, cử chỉ anh dịu dàng, vừa chiếm lấy môi cô anh vừa chiếm lấy cả cơ thể nóng bỏng ấy.

“Bà xã em tuyệt lắm, rất đẹp”
Bộ vái đỏ trên người Hà Bội Sam nhanh chóng bị cởi bỏ quăng xuống đất.

Cô ngại ngùng dùng tay che thân lại
“Khoan đã tắt đèn đi anh”
Lục Tư Phàm kéo tay cô ra khỏi vòng 1, anh ngắm nhìn nó, nở 1 nụ cười mãn nguyện
“Nó đẹp lắm, rất đẹp, anh muốn nhìn nó”
Lục Tư Phàm dừng lại vài giây, anh kéo cà vạt ra, trói lấy tay cô lại
Hà Bội Sam ngại ngùng nói
“Anh....!Anh làm gì vậy?”

“Yên tâm đi anh sẽ nhẹ nhàng với em hết cỡ”
Hà Bội Sam đột nhiên đẩy anh ra, cô nhanh chóng rời khỏi vòng tay anh, cô có chút lo lắng nói
“Khoan đã, hay là mình để sau đi, em...!Em say quá...!Em sợ mình sẽ không làm tốt được”
Lục Tư Phàm vội kéo chân cô lại phía mình, ghé sát vào tai cô thì thầm
“Vừa rồi ai đã nói là ngàn đô không say chứ?”
“Em chỉ nói chơi thôi...!Em...!Em thật sự không mở mắt lên nổi nè”
“Vậy thì cứ nhắm mắt đi, anh có thể làm hết mọi chuyện cho em mà”
Lục Tư Phàm hôn vào cổ cô, Hà Bội Sam có chút bối rối, cô muốn đẩy anh ra
“Không được đâu, ở cổ có rất nhiều sợi dây thần kinh, anh tác động mạnh như vậy có thể ảnh hưởng đến tính mạng đấy”
Lục Tư Phàm mấy kiên nhẫn, anh dừng mọi động tác lại, 1 nước rời đi
Hà Bội Sam cảm thấy có lỗi với anh, cô cũng không muốn cự tuyệt anh như vậy, nhưng do là lần đầu nên có chút sợ hãi
{Anh ấy nổi giận rồi....}
Hà Bội Sam buồn bã, Lục Tư Phàm bất ngờ tiến lại, anh cầm lấy đồ bịt mắt, bịt mắt cô lại
“Phàm Phàm anh làm gì vậy?”
“Bà xã yên tâm đi, anh sẽ nhẹ nhàng mà, em cứ nằm xuống rồi tận hưởng thôi”

Lục Tư Phàm dùng lực cả người đè cô xuống giường, lại hôn lấy cô, 1 tay giữa chặt 2 tay cô trên cao, 1 tay xoa khắp người cô
Anh tiếng xuống bên dưới, hôn lấy phần ngực cô, Hà Bội Sam không quen vội kích động
“Cơ thể em đang phản ứng đấy à?”
“Anh nói gì vậy hả?”
“Ngoan nào mèo con, nếu thấy đau cứ cào cấu lên người anh đi”
Lục Tư Phàm đưa ngón tay vào phía dưới cô, không ngừng chuyển động bên trong, Hà Bội Sam ôm chặt cổ anh, móng tay cô xiết lấy da thịt
Lục Tư Phàm hôn lấy cô bé nhỏ, nghịch lấy nó, anh ta không biết ngượng miệng mà còn nói mấy lời khiếm nhã
“Cái này người ta gọi là mật ong tình yêu đấy”
“Đừng mà....!Ahhh”
Nghịch cho đã anh ta c** th*t l*ng ra, cầm lấy cậu bé rồi nói
“Anh cho vào nha, không đau đâu đừng lo”
“Ummmm.....!Dừng lại 1 chút nó....!Nó xâu quá rồi”
Hà Bội Sam nín thở, cô càng ôm chặt lấy anh hơn, dơ 2 chân lên hông anh, Lục Tư Phàm thở gấp
“Anh chịu hết nổi rồi, anh duy chuyển đây”
Tay 2 người nắm chặt nhau, môi anh lại hôn lấy cô, anh từ từ duy chuyển
Giọng cô hòa nguyện cùng âm thanh của tình yêu, Lục Tư Phàm càng đẩy càng hăng, chuyển mạnh hơn theo từng nhịp
“ummm....!Lục Tư Phàm anh....!Anh...!Ahhh từ từ...!Lục Tư Phàm”
“Bà xã anh yêu em”
Miệng thì nói yêu người ta nhưng người thì không ngừng chuyển động, nhịp lên nhịp xuống, đổi hết tư thế này đến tư thế khác, anh cứ làm cho thỏa hết nổi lòng mình mà có màng đến cô bên dưới đang kiêu la thảm thiết đến nhường nào.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 42: 42: Hôn Nhân


Sáng hôm sau Hà Bội Sam thức dậy, cô mệt mỏi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiếu vào phòng rất chói chang, cô ngạc nhiên nói
“Vẫn còn sớm mà? Sao hôm nay lại nắng thế nhỉ?”
Hà Bội Sam cố sức lấy chiếc điện thoại trên bàn, cô mơ màng mở điện thoại lên xem thì thấy đã là 8 giờ sáng, cô hớt hải ngồi bật dậy
“Ahhhh”
Do đêm qua vận động mạnh nên khiến toàn thân cô ê ẩm, cô phải dừng lại khoảng 5s để chấn chỉnh tinh thần
*pong* tin nhắn gửi đến
(Bà xã đã dậy chưa?)
Cô vội trả lời anh
(Anh đang ở đâu vậy?)
(Anh đang ở tập đoàn, em dậy rồi thì ăn sáng đi, anh có gọi người mang cháo đến cho em đấy, chỉ cần hâm lại thôi)
Thấy anh đã đi làm cô khó hiểu hỏi
(Sao anh không gọi em dậy? Em trễ giờ rồi đấy)
Hà Bội Sam nhắn xong thì lập tức chạy vào nhà vệ sinh để thay quần áo

*pong* tin nhắn của Lục Tư Phàm gửi đến
(Anh đã nhắn tin xin nghỉ cho em luôn rồi, hôm nay em cứ ở nhà đi)
Hà Bội Sam nhìn thấy thì tức đến phát điên, cô vốn là 1 người rất có trách nhiệm trong công việc, cô yêu công việc của mình nên khi nghe anh tự tiện như vậy cô lập tức gọi cho anh
[Tại sao anh tự tiện như vậy hả? Anh có biết 1 ngày em có bao nhiêu bệnh nhân cần khám không? Trong tháng này em đã nghỉ quá nhiều rồi, em không thể cứ nhờ đồng nghiệp giúp mình mãi được]
Lục Tư Phàm thấy cô lớn tiếng trách móc, anh cũng không vui vẻ gì đáp lại
[Em đừng có không biết suy nghĩ như vậy, rõ ràng anh đang quan tâm em mà?]
[Quan tâm? Anh như vậy mà nói là quan tâm em hả? Anh quan tâm em nhưng anh có biết công việc đối với em là quan trọng đến mức nào không?]
[Là công việc của em quan trọng hay anh quan trọng? Anh sợ em mệt nên mới xin cho em nghỉ 1 ngày không được à?]
[Sao anh có thể so sánh như vậy được?]
[Nếu như em cảm thấy quá khó khăn trong việc lựa chọn thì nghỉ việc đi, em ở nhà anh có thể nuôi em được]
[Anh!.

Trong mắt anh chỉ có tiền thôi sao? Em không ngờ anh lại là người như vậy đấy]
Hà Bội Sam tức đến phát khóc, cô tắt máy ngang không muốn nghe anh nói nữa
Lục Tư Phàm cũng rất tức giận vì cảm thấy cô cứ làm quá mọi chuyện lên
“Rõ ràng là mình muốn tốt cho cô ấy mà? Sao cô ấy có thể nói mấy lời như vậy được chứ?”
Hà Bội Sam vội lau đi nước mắt, cô nhanh chóng thay trang phục rồi chạy đến bệnh viện, ngay từ đầu cô chọn ngành y thay vì kinh doanh là vì cô thật sự yêu thích nó, cô yêu công việc của mình và luôn cống hiến hết mình vì nó.

Thế mà giờ đây anh lại có thể nói ra mấy lời vô cảm như vậy, anh ta thật sự không hiểu gì cô cả.

! !.

Lục Tư Phàm cảm thấy tức tối trong lòng, anh gọi Dương Tử Dương và Niệm Chân ra quán rượu để trút hết nổi niềm
Niệm Chân vẫn như bình thường, tửu lượng rất kém nhưng rất hay uống, anh uống đến mức say mèm

“Uống đi, sao 2 người không uống? Uống đi chứ trời”
Niệm Chân ngồi kế bên Dương Tử Dương, anh ta ngồi không vững cứ nghiêng ngả về phía Dương Tử Dương
Dương Tử Dương khó chịu đẩy anh 1 cái
“Tránh ra coi trời, ghê quá đi”
Niệm Chân mất thăng bằng ngã xuống sàn rồi ngủ luôn
“Cái tên này không hiểu kiểu gì mà biết rõ đô mình yếu mà cứ uống là sao?”
Niệm Chân uốn éo trên sàn, nói nhảm mãi
“Trời ơi sao nhiều quá nè”
Dương Tử Dương khó chịu nói
“Nhìn bộ dạng này thế nào cũng là nằm dưới người ta”
Lục Tư Phàm nói
“Cậu ấy có bạn gái rồi”
“What? Cậu ta có bạn gái rồi sao? Không thể nào”
“Tại sao lại không? Cậu ấy cũng là đàn ông mà?”
“Nhưng mà! ”
“Như cái gì? Nghe cậu ta kể là 2 người họ yêu nhau thắm thiết lắm”
“Sao có thể chứ, sao tôi không biết chuyện gì hết vậy này?”
“Cậu ấy nói khi nào kết hôn sẽ mời ông, để ông bất ngờ”

“What? Cái này mới bất ngờ nè, sao lại vậy chứ? Chuyện này!.


“Sao vậy? Bộ cậu ta không được quyền quen bạn gái à?”
“À không phải, chỉ là tôi thấy ngạc nhiên thôi, cứ tưởng cậu ta là boy tán gái, tán ai người ấy né chứ, không thể tin là có ngày này”
Lục Tư Phàm buồn bã nói, anh nghĩ về Hà Bội Sam lúc sáng
“Tôi cũng không tin đây”
“Đúng đó, chắc chắn là cậu ta cố tình rồi”
“Không phải chuyện đó, tôi đang nói chuyện khác”
Lục Tư Phàm uống 1 ngụm rượu, anh buồn bả nhìn cái ly, rõ ràng đêm qua còn mặn nồng đến thế, vậy mà sáng nay lại thành ra như vậy, tình yêu thật là khó hiểu.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 43: 43: Nghiền Ngẫm


Dương Tử Dương nhìn Lục Tư Phàm buồn bã, anh cũng đoán ra được vài phần
“Cậu với cô Hà cãi nhau sao?”
Lục Tư Phàm nhìn anh, anh không trả lời, chỉ gật đầu 1 cái rồi uống ực 1 ly rượu
Thấy thế Dương Tử Dương lại nói
“Trong chuyện hôn nhân sẽ có những lúc như vậy, vợ chồng không thể sống hòa thuận là chuyện bình thường, nhưng quan trọng là cả 2 phải biết nhìn nhận lại sự việc, xem nên giải quyết như nào mới là thỏa đáng”
“Nhưng tôi chỉ muốn tốt cho cô ấy thôi, tôi có làm gì sai?”
“Quan trọng là cô ấy có cần ý tốt của cậu không?”
“Tôi muốn cô ấy ở nhà, muốn làm gì thì làm, mua cái gì thì mua, như vậy là sai à?”
“Khoan đã, ý cậu là cậu muốn cô ấy nghĩ việc?”
“Đúng rồi, ngày nào cũng đến bệnh viện, cậu biết đó trong đó có bao nhiêu là bệnh truyền nhiễm? Lỡ cô ấy gặp chuyện gì rồi sao?”
Dương Tử Dương thay đổi sắc mặt, anh khó chịu nói

“Không được, cậu như vậy là đang áp đặt cô ấy, cậu thật sự không hiểu cô ấy muốn gì cả”
“Sống hạnh phúc cùng tôi, vô lo vô nghĩ, không cần quan tâm đến mọi thứ xung quanh, đây là điều mà 1 người bình thường muốn có cũng không được”
“No no, cậu sai rồi, cậu không thử nghĩ xem tại sao cô ấy không học kinh doanh mà lại học y?”
Lục Tư Phàm khó hiểu nói
“Hai cái đó thì liên quan gì đến nhau?”
Dương Tử Dương khó chịu, nhưng vẫn cố gắng nhẫn nại nói
“Nè Tư Phàm, cái IQ 135 của cậu đâu rồi hả? Sao cậu vẫn không hiểu hả?”
Lục Tư Phàm động não, anh ngờ ngợ nói
“Ý cậu là cha cô ấy có 1 công ty khá lớn nhưng cô ấy lại không theo nghiệp cha mà lại theo ngành y à?”
Dương Tử Dương thấy anh hiểu ra vấn đề thì vội đưa ngón cái lên biểu thị đồng ý
“Thì ra là vậy...!Tiền bạc trong mắt cô ấy không quan trọng, cô ấy muốn được thỏa niềm đam mê của mình”
Dương Tử Dương vỗ tay nói
“Đúng là vậy, Cô Hà là 1 trong những người rất năng nổ trong công việc, nếu cậu rảnh có thể đến đó để kiểm tra xem, lúc nào cô ấy cũng mỉm cười, quan tâm và chăm sóc các em nhỏ rất chu đáo”
Lục Tư Phàm thở dài, anh hiểu được vấn đề, liền đứng dậy muốn rời đi
“Ơ nè cậu đi đâu vậy hả?”
“Tôi hiểu ra vấn đề rồi, tôi phải xin lỗi cô ấy mới được”
“Ơ? Còn chầu này tính sao?”
Lục Tư Phàm không thèm nghe, anh bỏ đi 1 nước
“Ê, không trả tiền cũng được, mau đưa tên Niệm Chân về đi nè, Tư Phàm....!Tư Phàm cậu bỏ tôi ở đây thật hả?”

Niệm Chân bất ngờ ngồi bật dậy ôm chầm lấy Dương Tử Dương
“Em yêu sao hôm nay em cao vậy hả? À quên em cao 1m73 lận mà, cao là đúng rồi, hì hì”
“Ễ nè...!Làm trò gì vậy hả?”
“Cho anh hôn 1 miếng”
“Đừng đừng, đừng làm vậy mà, tránh ra”
Dương Tử Dương sợ hãi xô Niệm Chân ra xa, làm cho anh ta ngã sổng sểnh, lăn mấy vòng dưới dất
“Ahhhh”
Niệm Chân ôm lấy cánh tay mình đau đớn
“Hở? Cậu...!Cậu bị gì vậy hả?”
Dương Tử Dương lo lắng đi lại quan sát
“Ahhhh đau quá, đau chết đi mất, tay tôi bị gãy ra làm đôi rồi, cứu tôi, cứu tôi....”
“Đừng cử động, bình tĩnh”
“Chết rồi, tôi chết rồi, tôi gặp thiên thần rồi”
Niệm Chân cứ cử động mãi, sờ mó người Dương Tử Dương

“Cái tên này khùng hả?”
Dương Tử Dương xô ngã anh ta ra 1 lần nữa, đầu đập xuống sàn 1 cái thật đau, Niệm Chân ôm đầu khóc lóc
“Ahhhh đau quá, tôi không thể xuống địa ngục được, cứu tôi, tôi hiền lắm, tôi chỉ trộm đồ bạn thân, mượn tiền không trả, thôi”
Dương Tử Dương vừa loay hoay tìm đồ cố định tay Niệm Chân lại, vừa chửi anh ta
“Đúng là đồ tồi, hèn gì Lục Tư Phàm khó chịu với cậu”
Niệm Chân lại khóc lóc nói
“Với có 1 lần tôi mượn qυầи ɭóŧ của Tử Dương mà quên không trả”
“Hả! Cậu mặc đồ lót của tôi?”
Niệm Chân lại hôn mê, ngất đi
“Nè Niệm Chân cậu....!Cậu tỉnh lại nói chuyện cho đàng hoàng coi, tỉnh lại cho tôi, cậu đã mặc cái quần nào vậy hả?”
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 44: 44: Chẳng Ai Đúng


Hà Bội Sam buồn bã ra về, cô thất thần nghĩ về chuyện lúc sáng, cô thật sự không thể hiểu tại sao Lục Tư Phàm lại có thể nói ra những lời như vậy
Hà Bội Sam lái xe về nhà, nhìn thấy Việt Bân đang đứng trước cổng, Hà Bội Sam bước xuống xe
Nhìn thấy anh cô có chút dè chừng, đôi mắt nghi hoặc hỏi
“Dượng đến đây làm gì?”
Việt Bân thấy cô thì hạnh phúc chạy đến, Hà Bội Sam liền lùi ra xa
“À!.

Thật ra thì anh có! ”
“Dượng nên thay đổi cách nói chuyện của mình”
“Sam Sam à anh chỉ là! ”
“Nếu như dượng còn nói như vậy thì tôi không còn gì để nói nữa, tôi xin phép”

“Khoan đã em nghe anh nói đi”
Việt Bân nắm lấy tay Hà Bội Sam kéo lại
“Dượng làm gì vậy hả? Mau bỏ tay tôi ra”
“Em nghe anh nói đi đã, chuyện hôm đó là do anh sai, anh thật sự đã sai rồi, em tha thứ cho anh nha”
Hà Bội Sam rút tay ra khỏi tay anh, cô vẫn cố chịu đựng nói
“Được, chuyện lần đó tôi có thể bỏ qua, giờ thì dượng đi ra khỏi đây đi”
“Sam Sam à chuyện đó là do anh trách lầm em đã phụ tình anh nên anh mới như vậy, giờ anh biết hết mọi chuyện rồi, chúng ta làm lại từ đầu nha em”
“Làm lại từ đầu? Sao dượng lại có thể nói mấy lời trái với luân thường đạo lý vậy chứ?”
“Sam Sam anh thực sự rất yêu em, anh lúc nào cũng nghĩ về em cả, chúng ta sẽ vẫn như lúc xưa, yêu nhau và cùng nhau đi suốt quãng đường còn lại được không?”
Hà Bội Sam tức đến muốn khóc, cô thật sự không tin người đàn ông mà cô từng yêu lại có thể nói nhưng lời như vậy
“Dượng điên rồi, điên thần rồi”
Việt Bân bất chấp ôm chầm lấy cô vào lòng
“Phải anh điên rồi, tất cả là tại anh, anh không bảo vệ được em, Sam Sam anh yêu em”
Hà Bội Sam vùng vẫy
“Buông tôi ra, dượng đang làm gì thế hả?”
Trong lúc cả 2 đang giằng co thì Lục Tư Phàm bất ngờ chạy xe về, thấy Việt Bân đang ôm vợ mình, anh tức giận xuống xe, túm lấy cổ áo Việt Bân, đấm vào mặt hắn.

“Cút xa khỏi cô ấy ra”
Việt Bân bị đánh ngã ra xa, sau khi lấy lại thăng bằng, anh bắt đầu mắng chửi
“Mầy mới là người phải cút khỏi đấy, mầy không có tư cách ở bên cô ấy”
Lục Tư Phàm phát điên, anh lau đến đấm vào bụng Việt Bân, cả 2 người đánh nhau tới tấp

“Cô ấy là vợ của tao, mầy mới là kẻ không có tư cách đấy”
Việt Bân đấm vào mặt Lục Tư Phàm
“Nhưng cô ấy là người yêu của tao”
“Người yêu cũ, là người yêu cũ mầy hiểu không?”
“Bọn tao vẫn chưa chia tay, mầy là kẻ thứ 3 phá đám cuộc tình này”
Hà Bội Sam nhìn cả 2 người đàn ông đang đánh nhau vì cô, không kìm được lòng mà chạy đến can ngăn họ lại
“Đủ rồi 2 người dừng lại đi”
Lục Tư Phàm đạp vào bụng Việt Bân, Việt Bân ngã ra xa, Lục Tư Phàm còn muốn lau đến đấm thêm mấy phát thì Hà Bội Sam ôm lấy anh lại
“Dừng lại đi mà, đừng đánh nhau nữa, đã đủ lắm rồi”
“Buông anh ra, anh phải gϊếŧ cái tên đó”
“Anh bình tĩnh lại đi mà, em xin anh đó, Việt Bân dượng mau rời khỏi đây đi, nhanh lên”
Việt Bân toàn thân bị thương anh đành phải rời đi khỏi đó, Lục Tư Phàm hất tung Hà Bội Sam ra, khiến cô mất thăng bằng ngã xuống đất
“Ahhhh”
Lục Tư Phàm quay lại đỡ lấy cô
“Em có sao không?”

Hà Bội Sam rơi nước mắt nhìn anh, trái tim cô đau đớn khóc không thành lời
Lục Tư Phàm nhìn thấy bộ dạng của cô, anh tức giận nói
“Tại sao em phải khóc? Là tại anh đánh hắn ta nên em khóc à? Em vẫn còn tình cảm đối với hắn đúng không?”
“Tư Phàm à em không có ý đó! Em không mọi chuyện càng thêm rắc rối hơn thôi”
“Rắc rối? Em cảm thấy anh rắc rối sao? Nếu em vẫn còn yêu hắn ta vậy tại sao em lại chấp nhận tình cảm của anh làm gì hả?”
“Không phải mà, mình vào nhà nói chuyện đi nha”
“Đủ rồi, nếu em vẫn còn yêu hắn ta vậy thì đi đi, đừng bao giờ để tôi nhìn thấy em nữa”
Lục Tư Phàm tức giận bỏ đi, anh mặc kệ Hà Bội Sam đang ngồi dưới đất, nước mắt đầm đìa.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 45: 45: Trả Qυầи ɭóŧ Cho Tôi


Đêm hôm đó, Lục Tư Phàm buồn bực nằm trong phòng, anh định hôm nay sẽ mở lời xin lỗi cô nhưng khi nhìn thấy cảnh đó tim anh nhói vô cùng, anh tự nghĩ
{Không lẽ cô ấy vẫn còn tình cảm với hắn ta? Bởi vì hắn ta kết hôn với em cô ấy nên cô ấy mới tìm đến mình? Sam Sam cuối cùng thì em đang nghĩ gì vậy?}
Nằm nằm trên giường mãi vẫn không ngủ được, Hà Bội Sam bước vào phòng, Lục Tư Phàm liền làm mặt lạnh không quan tâm đến cô
Hà Bội Sam đi lại gần, cô khẽ nói
“Nếu anh vẫn còn đang giận thì em sẽ ngủ ở phòng cũ, khi nào anh bình tĩnh lại chúng ta nói chuyện tiếp”
Lục Tư Phàm trong lòng khó chịu, anh ngồi bật dậy rồi nói không suy nghĩ
“Có phải em vẫn còn tình cảm với hắn ta nên mới như vậy không?”
Hà Bội Sam rưng rưng nước mắt nhìn cô, cô cần 1 người đàn ông hiểu cô và tin tưởng cô
Lục Tư Phàm liền nói
“Nếu như em rời khỏi phòng này thì đừng bao giờ bước vào đây nữa”
Hà Bội Sam thở dài 1 cái, cô cố gắng nói
“Tạm thời em sẽ không nói chuyện với anh, đến khi nào anh bình tĩnh lại thì chúng ta tính tính tiếp”

Hà Bội Sam bước ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại, Lục Tư Phàm như 1 đứa trẻ đang tức tối, vội cầm lấy cái gối ném vào khoảng không, anh lớn giọng
“Cô nghĩ cô là ai mà giám nói như vậy với tôi hả? Tôi nói cô biết tôi sẽ không bao giờ bắt chuyện với cô trước đâu đừng có mơ”
Nói xong mấy lời đó, tự nhiên lại thấy chột dạ, anh thầm nghĩ
{Thôi chết....!Mình nói lớn như vậy liệu cô ấy có nghe không ta? Lỡ cô ấy giận luôn thì sao?}
.............!
Sau 2 ngày, cả 2 vẫn không nói chuyện với nhau, Hà Bội Sam cứ theo thối quen dậy sớm, nấu ăn nhưng chỉ nấu cho mỗi mình cô, cô thật sự không quan tâm đến sự tồn tại của anh
Lục Tư Phàm thấy thế thì càng thêm giận dữ
{Hứ, nghĩ tôi cần à? Sau này tôi sẽ nấu ăn còn ngon hơn cả cô}
Lục Tư Phàm lấy điện thoại gọi cho người dạy anh nấu ăn, ánh mắt đầy sự hờn dỗi
..........!
Trong bệnh viện Niệm Chân bị gãy tay nên bó bột nằm 1 chỗ trên giường, gặp Dương Tử Dương là lại than vãn
“Đau quá, nhứt quá, tôi sắp chết rồi”
Dương Tử Dương thấy thế thì cũng tức giận nói
“Đúng đó, cậu sắp chết rồi”
Niệm Chân hoảng loạn
“Hả! Tôi....!Tôi sắp chết sao? Tôi còn sống được mấy ngày? Không phải tôi chỉ gãy tay thôi sao?”
“Cậu còn 1 cơ hội để nói ra sự thật nếu không cậu sẽ chết”
Niệm Chân nghe như vậy thì bất khóc, anh uất ức nói
“Sao như vậy chứ, tôi chỉ mới có người yêu, chưa cảm nhận hết mà tôi phải đi rồi sao? Tại sao ông trời lại bất công với 1 người vừa đẹp trai vừa tốt bụng như con chứ? Huhuhuhu”
Dương Tử Dương không chịu nổi sự mít ướt này nữa, anh túm lấy cổ áo Niệm Chân nói
“Cậu nính ngay cho tôi, cậu mà còn khóc là tôi cho cậu chết đấy”
“Huhuhu tôi sắp chết rồi, chết sớm hay muộn thì có ý nghĩa gì chứ? Huhuhu”
“Nếu cậu muốn chết như vậy thì mau nói tôi biết cậu đã mặt qυầи ɭóŧ của tôi khi nào? Và là cái nào hả?”

“Hic hic....!Không nhớ”
“Sao lại không nhớ hả? Cậu mặc cái nào sao lại không nhớ”
Niệm Chân nính khóc, anh chu mỏ ngại ngùng nói
“Tại nhiều quá nên không nhớ”
“Cậu....!Cậu mặt từ lúc nào hả?”
“Hừm...!Không nhớ”
“Niệm Chân sao cậu lại có thể vô ý như vậy hả? Cậu có biết đồ trong là không được mặc chung không? Cậu muốn chết rồi hả?”
“Tại quần ướt nên mới....!Tôi sẽ giặt trả lại cậu trước khi chết yên tâm đi”
“What? Ý cậu là sao hả?”
“Thì hình như tôi đang mặt thì phải....”
“Cậu....”
“Hì”
Dương Tử Dương vội túm lấy quần Niệm Chân
“Mau trả lại cho tôi”
Niệm Chân hớt hãi vùng vẫy
“Không được, mắc cỡ lắm”

“Sắp chết mà còn mắc cỡ hả? Mau lột ra trả cho tôi”
“Trời ơi cậu hãy để tôi ra đi thanh thản đi mà...!Đừng kéo tuột đó”
“Mau trả lại đây đi”
“Đừng mà....”
Hà Bội Sam bất ngờ đi vào, cô vô tình nhìn thấy phần mong của Niệm Chân bị lộ ra khi Dương Tử Dương kéo xuống.

Cả 3 ngơ ngác nhìn nhau 1 lúc lâu, Hà Bội Sam liền vội lơ đi
“À tôi không thấy gì cả, tôi...!Tôi không làm phiền 2 người đâu, cứ tiếp tục đi”
Hà Bội Sam liền đóng cửa lại, Dương Tử Dương nhìn lại tình cảnh của mình và Niệm Chân đoán chắc cô hiểu lầm nên ngại ngùng bỏ ra
“Không...!Tôi...!Tôi không phải như vậy....!Bác sĩ Hà cô nghe tôi giải thích đi”
Dương Tử Dương vội đuổi theo, Niệm Chân mít ướt kéo quần lên, anh trĩu môi nói
“Hic sắp chết mà còn bị bôi nhọ nữa chứ....!Sao tui khổ vậy nè”
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 46: 46: Kẻ Thù


Ở nhà Lục Tư Phàm, bạn gái của Niệm Chân là cô Alice đã đến để dạy cho anh nấu ăn, cô ấy có dáng người cao, thân hình nóng bỏng, cô ấy mặc 1 chiếc vái ôm sát cơ thể lộ rõ vòng 1 căng tròn, Lục Tư Phàm khó chịu nhìn cô
“Nè bộ học nấu ăn là phải ăn mặc như vậy hả? Tôi còn tưởng cô đang đi bar đấy”
Alice ngượng ngùng nhìn anh, cô cố mỉm cười nói
“À tôi vừa mới đi thăm anh Niệm Chân xong nên...”
“Cô đến bệnh viện mà ăn mặc như vậy hả? Tôi nghĩ cái tên Niệm Chân đó không chết vì bị thương mà chết vì mất máu đấy”
Alice nhìn anh rồi cười sượng trân
“Nhưng mà tôi không mang đồ để thay, không biết tôi có thể...”
“Không”
“Nhưng....!Nhưng tôi chưa nói gì mà?”
“Tôi biết cô đang định nói gì, cô về nhà đi, khi nào ăn mặc chỉnh tề rồi hãy đến”
Alice khó chịu nhìn anh, trong lòng ấm ức không nói nên lời, cô bước ra khỏi nhà, tức tối nói
“Hứ anh nghĩ anh là ai chứ? Phách lối, nhưng mà...!Dù sao thì cũng rất đẹp trai và rất giàu có”

Nụ cười cô ta gian xảo, dường như đang mưu tính chuyện gì
............!
Ở bệnh viện, Hà Bội Sam đến thăm bệnh Niệm Chân, nhớ lại tình cảnh mấy ngày trước khiến cô có chút e dè
“À tôi....!Tôi đến để xem anh đỡ hơn chưa?”
Niệm Chân nhìn thấy cô thì mừng như đi lễ hội, anh vội bước xuống giường hạnh phúc nói
“Cô đến thì hay quá, Bội Sam cô mau khám xem, xem coi tôi còn sống bao nhiêu ngày hả?”
Hà Bội Sam ngơ ngác nhìn anh
“Hả? Anh đang nói cái gì vậy? Còn sống bao nhiêu ngày là sao hả?”
Niệm Chân nhìn cô, anh thở dài, rồi tâm sự hết mọi chuyện cho cô nghe, anh đau lòng đến rớt nước mắt
Nhìn bộ dạng như vậy Hà Bội Sam vừa thương vừa cảm thấy mắc cười, cô lấy khăn giấy cho anh lau nước mắt
Niệm Chân cầm khăn giấy lau đi, nhưng miệng vẫn không ngừng mếu máo
“Hic, tôi còn trẻ như vậy mà....!Hic sao có thể...!Hic hic....”
“Thôi nào anh nính đi, bác sĩ Dương là đang chọc anh đấy, anh chỉ bị gãy tay thôi, 1 tháng sau là bình thường rồi”
Niệm Chân nính khóc hẳn, anh ngơ ngác nhìn Hà Bội Sam
“Cô nói sao? Tôi không bị gì hết à?”
“Có, anh chẳng phải là đang bị gãy tay sao?”
“Không, không ý tôi là tôi không mất bệnh nan y hay gì đó đúng không? Tôi có thể sống bao lâu”
“Nhìn bộ dạng này của anh chắc là sống đến trăm tuổi đấy, yên tâm đi”
Niệm Chân thay đổi sắc mặt, anh tức giận mắng chửi Dương Tử Dương
“Thì ra cái tên khốn đó giám chơi mình, thật là quá đáng mà, mình phải cho hắn ta biết mặt mới được”
“Ơ nè anh đi đâu vậy hả? Vận động nhiều sẽ không tốt đâu”

“Buông tôi ra hôm nay tôi phải sống chết với hắn ta”
“Anh bình tĩnh đi, anh ấy chỉ đùa thôi mà?”
“Lấy tính mạng của bệnh nhân ra đùa giỡn là tội nặng 1 nhưng đùa với tính mạng bạn thân là tội nặng gấp 10, nhất định không thể tha thứ được”
“Hay anh để vết thương hồi phục rồi tính nha”
“Ngày hôm nay Niệm Chân này sẽ quyết chiến sinh tử với hắn ta”
Niệm Chân hừng hực ngọn lửa, anh đi tìm Dương Tử Dương để tính sổ
Hà Bội Sam nhìn anh rồi thở dài
“Bọn họ lúc nào cũng thích đùa giỡn, phải chi Lục Tư Phàm có 1 chút tính hòa đồng như vậy thì hay biết mấy”
Hà Bội Sam mệt mỏi nhìn về khoảng không, nhìn đôi mắt chứa nhiều nổi buồn, có lẽ đã mấy đêm cô không ngủ được ngon giấc
Hà Bội Sam vừa bước ra khỏi cửa thì nhìn thấy Dương Tử Dương chạy nhanh qua mặt cô, khuôn mặt hốt hoảng, sau đó là Niệm Chân cầm theo 1 cái chổi đuổi theo sau
“Tên khốn kia đứng lại, cậu nghĩ cậu là trưởng khoa thì muốn nói gì thì nói à, tôi sẽ đưa cậu ra hội đồng để xét xử, đứng lại”
Hà Bội Sam bật cười nhìn họ, Alice từ xa đi lại rồi bắt chuyện
“Xin chào, cô quen với Niệm Chân à?”
Hà Bội Sam nhìn Alice, nhan sắc mặn mà của cô ta khiến Hà Bội Sam có chút kinh ngạc
“Hả!...!Tôi...!Tôi chỉ là vợ của bạn anh ấy nên...”

“Vợ của bạn? Dương Tử Dương thì chưa có gia đình,...!Vậy cô là vợ của Lục Tư Phàm à?”
“Uhm, đúng vậy, vậy cô là bạn gái của Niệm Chân đúng không?”
“Tạm thời thôi”
“Cô nói vậy là sao chứ?”
“Trước lúc thấy cô tôi còn nghĩ bản thân sẽ là bạn gái của Niệm Chân nhưng mà...!Nhìn bộ dạng này của cô thì tôi không nghĩ vậy nữa.”
“Ý cô là...”
“Tôi biết cô với Lục Tư Phàm chỉ là mối hôn nhân hợp đồng thôi, sau 6 tháng 2 người sẽ li hôn, vì vậy tôi sẽ thay....”
Hà Bội Sam nhận ra được vấn đề, người phụ nữ trước mặt không phải là bạn mà là kẻ thù lớn
“Sẽ không bao giờ có chuyện đó đâu, anh ấy sẽ không bao giờ yêu 1 người như cô”
“Không yêu tôi thì yêu cô à? Ngoại hình cũng được đấy, cũng rất xinh, nhưng mà...!Nhìn vẫn còn thường lắm, 1 bông hoa dại không thể nào so sánh với hoa hồng được đâu”
“Vậy còn phải xem rốt cuộc anh ấy thích hoa hồng hay hoa dại đã”
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 47: 47: Tâm Sự


Alice nhìn thấy Hà Bội Sam đắc ý như vậy lại không vui, cô tức giận tán vào mặt Hà Bội Sam *Bốp*
Hà Bội Sam ngang nhiên bị đánh thì có chút ngớ người, cô không để bản thân mình bị thiệt thòi, nhưng cũng không thể ra tay trong bệnh viện được, cô tức giận nói.

“Cô làm trò gì vậy hả?”
Alice đắc ý nói
“Tôi thấy cô chướng mắt nên đánh đó, thì sao?”
“Cô...”
Alice nhìn thấy Niệm Chân rượt đuổi Dương Tử Dương, họ sắp lại gần thì liền giả vờ ngã xuống đất rồi làm bộ đáng thương
“Ahhh”
Niệm Chân thấy bạn gái mình như vậy thì lo lắng, quăng cây chổi ra xa rồi chạy đến
“Alice em bị sao vậy hả?”
Alice rơi nước mắt tuổi thân nhìn Niệm Chân
“Là do em tự té không phải cô ấy làm đâu”
Niệm Chân lo lắng nói

“Anh biết mà em đâu cần nói, Bội Sam cô giúp tôi 1 tay đỡ cô ấy lên đi, anh nói rồi, em cao như vậy không cần mang thêm giày cao gót đâu”
Alice nhìn Niệm Chân với cặp mắt đầy câm phẫn, Hà Bội Sam thì chỉ cười nhếch mép 1 cái rồi nói
“Sau này đi đứng cẩn thận lại, Niệm Chân tôi có việc đi trước đây”
“Ơ cô giúp tôi đỡ cô ấy...”
Alice không diễn nữa, cô đứng lên cọc cằn nói
“Thôi đủ rồi, anh đúng là đồ vô dụng mà, em đi đây”
“Ơ nè em sao vậy? Anh có làm gì đâu? Alice....”
.........!
Hà Bội Sam buồn bã ra khỏi bệnh viện, bây giờ là giờ nghỉ trưa của cô ấy, cô ấy ngồi tại bến xe buýt thẩn thờ nhìn dòng xe chạy
Đột nhiên từ xa có tiếng hét lên
“Cướp, cứu tôi cướp”
Hà Bội Sam liền đứng vậy, cô quan sát xung quanh, nhìn thấy 1 tên thanh niên mặt áo đen đang ôm cái túi, cô biết chắc đó là cướp liền đuổi theo
Cô chạy vòng rồi bất ngờ xuất hiện, cô nhảy lên đá vào ngực hắn khiến hắn ngã nhào ra xa, cô chạy đến túm lấy cô áo hắn
“Thanh niên trai tráng mà giám làm những chuyện như vậy hả? Mau trả đồ cho người ta rồi đi lên đồn”
“Khoan khoan chị ơi...!Em....!Em....”
“Không khoan nhượng gì cả, nhanh lên”
“Sam Sam từ từ con”
Mẹ của Lục Tư Phàm bất ngờ chạy đến can ngăn
“Mẹ? Mẹ đi đâu đây?”
“Con buông cậu ấy ra đi đã chúng ta tìm quán cafe rồi nói chuyện”
Nghe mẹ cô nói vậy, cô cũng bỏ tay ra, vẻ mặt vẫn có chút hoài nghi nhìn
.........!
Trong quán cafe, bà Lục đã kể hết cho cô nghe mọi chuyện, lúc đó cô mới thở phào nhẹ nhõm nói
“Thì ra là mẹ thuê cậu ta làm vậy à? Mẹ đúng là...”
“Thì ai bảo con dâu của mẹ buồn làm gì? Thấy con ngồi thẩn thờ 1 mình nên mẹ mới làm vậy cho con vui đấy”
Hà Bội Sam hiểu được lòng bà Lục, cô nhẹ nhàng nắm tay bà
“Con biết mẹ thương con, nhưng lần sau đừng làm vậy nữa, lỡ tên đó chạy đi luôn rồi sao?”

“Trời ơi có bao nhiêu tiền đâu, có mấy chiếc nhẫn, mấy đôi bông với mấy cái thẻ đen ă mà, chuyện nhỏ thôi”
“Trời ạ, giờ con hiểu cái tính tiêu sài phung phí của Tư Phàm là từ đâu mà ra rồi đấy”
“Hahaha, con biết không hồi đó mẹ cũng là nhân viên của ba con, cuộc sống của mẹ nghèo lắm, cũng phải tiết kiệm này kia, sau khi lấy ba con, tiền nhiều quá tiết kiệm không nổi nên tiêu bớt ă mà”
“À thì ra là vậy mà mẹ mới thương con đúng không? Mẹ không cần 1 người con dâu quá giàu có để xứng tầm với con trai của mẹ?”
“Đúng rồi, giờ tìm thêm 1 đứa nhà tài phiệt thì tiền chứa đâu cho hết, với lại mẹ thương con là vì con giỏi, con mạnh mẽ, con tốt bụng, con lương thiện và còn rất xinh đẹp nữa”
“Mẹ nói vậy làm con ngại quá nè”
“Con dâu của mẹ là số 1”
Hà Bội Sam nhìn bà, lòng cô cũng thả được phần nào tâm trạng, cô vui vẻ hỏi
“Ủa mà sao mẹ về mà không báo cho tụi con biết?”
“Thối quen thôi, bình thường mẹ về mà thằng Tư Phàm biết là thế nào nó cũng kiếm cớ chạy trốn à, với lại lần này mẹ về chủ yếu là đi từ thiện thôi”
“À, vậy tối nay mẹ có về nhà tụi con không?”
“Thôi mẹ không làm phiền tổ ấm của 2 đứa đâu”
Nghe mẹ nói vậy cô lại nhớ lại chuyện của mình và Lục Tư Phàm, 2 người chiến tranh lạnh đến nay cũng lâu rồi, anh không chịu mở lời làm sao cô giám tỏ lòng mình cho anh hiểu
Bà Lục nhìn cô buồn cũng đoán được 1 phần nào đó, bà an ủi cô
“Hai đứa có chuyện gì sao?”
Hà Bội Sam không muốn bà buồn nên vội nói
“Không có gì đâu mẹ, tụi con vẫn sống tốt”
“Đừng có giấu mẹ, mẹ nhìn 1 cái là biết rồi, có phải 2 đứa đang cãi nhau không?”

“Dạ...”
“Đã là vợ chồng thì sẽ không tránh khỏi được chuyện cãi vã đâu, quan trọng cả 2 phải biết ngồi lại với nhau, cùng nhau giải quyết vấn đề”
“Nhưng từ lúc đó đến nay con với anh ấy cũng không có nói chuyện gì với nhau cả”
“Haiz, không nói chuyện là không được rồi, cả 2 phải ngồi lại cùng giải quyết vấn đề chứ đừng im lặng như vậy, càng im lặng thì tình cảm sẽ càng xa nhau đấy, đàn ông khi buồn dễ xa ngã lắm”
“Dạ con biết rồi, mà bộ cha cũng như vậy sao ạ?”
“Hahaha, trời ơi sống chung với mẹ vui gần chết làm gì mà có chuyện buồn, mẹ nghe mấy bà bạn kể lại thôi chứ có trãi qua đâu mà biết”
“Mẹ với cha sống với nhau mấy chục năm rồi mà không có cuộc cãi vã nào sao?”
“Cha con khi nổi nóng lên là bị cà lăm, mẹ nghe cha con nói xong nguyên câu là mệt đi ngủ luôn, cha con thấy vậy cũng mệt không nói nữa, rồi 2 vợ chồng đắp chăn nằm ngủ đến sáng thì hông nhớ gì cả, bị cái hay quên nên vậy”
“Trời ạ, tính ra cha với mẹ hạnh phúc quá chứ”
“Con nên đến các trung tâm tư vấn chuyện tình yêu đi nha, nghe họ nói rồi rút kinh nghiệm cho mình, còn mẹ thì....!Hahaha chưa bao giờ cãi xong hết 3 câu”
“Dạ con biết rồi, con cảm ơn mẹ, hôm nay nhờ có mẹ mà con cảm thấy vui hơn nhiều lắm”
“Phải vậy chứ, con dâu của mẹ phải cười như này mới đẹp, chồng nhìn cũng vui hơn nhiều, nhưng đừng cười nhiều quá nó tưởng mình bị khùng nó nhốt trong nhà luôn đấy”
“Dạ, con biết rồi, con cảm ơn mẹ nhiều lắm”
“Ừ, mẹ cũng mong sau này 2 đứa có thể sống hạnh phúc bên nhau như vậy”
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 48: 48: Lặng


Lục Tư Phàm lái xe về, nhìn trong nhà xe không thấy xe cô đâu, anh có chút lo lắng và suy nghĩ
“Sao giờ này còn chưa về chứ? Mình đã cố tình đi về trễ hơn 1 tiếng rồi mà?”
Anh thở dài 1 cái rồi vào trong nhà, thay đồ xong anh lại quay trở ra, ngó vào nhà xe, vẫn không thấy cô về
Trong lòng có chút bất an, muốn cầm điện thoại lên điện cho cô nhưng lại không giám mở lời nên cất lại vào trong.

Anh ta lạnh lùng nói.

"Có chân đi thì phải có chân về, việc gì phải lo chứ?"
Nói xong anh lên phòng, cố ý ngồi ở ban công để nhìn ra phía cổng, ngồi đợi mãi không thấy cô về, anh bức bối xuống nhà.

Anh ngồi trong phòng khách chờ cô về, chờ từ lúc 10h30 đến gần 12 giờ vẫn không thấy cô đâu, anh bắt đầu lo lắng nhiều hơn, lấy điện thoại gọi cho Dương Tử Dương
[Tôi nghe nè có gì không anh bạn]

[Sao Sam Sam vẫn chưa về vậy hả?]
Dương Tử Dương hoang mang trả lời
[Ủa bác sĩ Hà là vợ cậu mà? Sao hỏi tôi? Với lại tôi với cô ấy đâu có chung khoa đâu?]
[Cậu nói nhiều quá, cậu xem giờ cô ấy có ở bệnh viện không?]
[Trời đất! Bất ngờ lần 2 nè, tôi đang ở nhà, anh bạn ơi anh bạn đừng tạo công việc cho tui nữa, nay tui đã mệt lắm rồi]
[Không cần biết, cậu điều tra xem thử đi, 3 phút sau gọi lại]
Lục Tư Phàm tắt máy ngang, để Dương Tử Dương ngồi trong nhà tắm mà ngơ ngác không hiểu gì, nhưng vẫn cố gắng liên hệ giúp thằng bạn của mình.

Tầm 5 phút sau Dương Tử Dương gọi lại, Lục Tư Phàm lập tức bắt máy, bộ dạng còn khó chịu nói
[Sao lâu vậy hả? Cậu đã trễ 2 phút 36 giây đấy]
[Nè nè có muốn nghe thông tin về vợ cậu không hả? Khó khăn quá là tự nhờ người khác nha]
Lục Tư Phàm cố kiềm bình tĩnh lại, anh nhỏ giọng nói
[Vậy cậu mau nói cho tôi biết đi, tôi chỉ có thể nhờ cậu thôi đấy]
[Uhm vậy còn được, vợ cậu hiện tại vẫn còn đang trong phòng cấp cứu, nghe nói là sắp được về thì 1 bệnh nhân lên cơn nguy kịch, cô ấy phải trực tiếp thực hiện ca phẫu thuật đó]
[Nè bộ bệnh viện của cậu hết bác sĩ rồi à? Tại sao nhất định phải là cô ấy hả?]
[Đó là bệnh nhân của cô ấy, do cô ấy đích thân điều trị, cô ấy là người nắm rõ bệnh tình của bệnh nhân nhất, tất nhiên là cô ấy phải làm rồi]
[Đã bảo là nghỉ làm đi mà không chịu nghe, thật là...]
[Trời ạ ông ơi là ông, đã con người ta không muốn nghỉ, người ta làm là vì đam mê, là vì cái tâm hiểu không, kiêu người ta nghỉ làm hoài, coi chừng không nghỉ là mà nghỉ cái khác đấy]
[Nghỉ cái gì?]
[Nghỉ chơi với ông, mệt mỏi, sao tui không hiểu nổi con người ông luôn ă, người gì đâu khó tính, cọc cẳng đã vậy còn có tính chiếm hữu cao, ông mà không giàu, không đẹp trai coi có ai thèm không?]
[Vậy ông tốt quá sao chưa có bồ vậy hả?]
[Ê đụng chạm nha, không vui nha]

[Mệt quá]
Lục Tư Phàm tắt máy, anh nhìn đồng hồ, càng cảm thấy lo cho cô hơn, ngồi trên ghế lòng cứ bồn chồn không ngủ được.

Hà Bội Sam thực hiện xong ca phẫu thuật là 2giờ sáng, cô mệt mỏi rời khỏi phòng, chân đi còn không vững, Trương Chí Thần lo lắng cho cô
“Hay đêm nay em ở lại bệnh viện đi, qua phòng nào đó trống rồi ngủ”
“Thôi từ đây qua nhà em cũng không xa đâu, em lái xe được mà”
“Như vậy không ổn, hay để anh chở em về”
“Không cần đâu, em vẫn ổn, à điện thoại em đâu?”
“Nè”
Hà Bội Sam mở điện thoại lên xem thử, không thấy 1 tin nhắn của Lục Tư Phàm gửi cho cô, cô có chút buồn buồn trong lòng
{Anh ấy thật sự giận đến thế sao? Không thèm gọi cho mình 1 cuộc}
Hà Bội Sam gạt nổi buồn qua, cô lái xe về nhà, 1 mình về nhà trong đêm như vậy cô cũng quen rồi, chỉ là không ngờ đã lấy chồng rồi mà vẫn như vậy.

Vừa bước vào nhà cô nhìn thấy Lục Tư Phàm đang nằm ngủ gật trên sofa, cảm giác tuổi thân trong lòng bỗng chốc tan biến.

Cô lại gần quan sát anh

Nhìn dáng vẻ lúc ngủ của anh, sóng mũi cao vút, khuôn mặt như không có góc chết, cô hạnh phúc mỉm cười
{Đẹp trai như này mà sao khó tính quá vậy chứ? Anh ấy ngủ ở đây là đang chờ mình về sao?}
Hà Bội Sam đứng dậy, cô đi lấy cho anh 1 cái chăn, nhẹ nhàng đắp lên cho anh, vừa đắp vào thì anh thức giấc, cả 2 người 4 mắt nhìn nhau, đối diện với nhau rất gần
Tim cả 2 bắt đầu đập loạn nhịp, đây là lần đầu tiên sau mấy ngày chiến tranh lạnh họ nhìn nhau gần như vậy, họ cảm nhận được bên trong đối phương cũng rất yêu họ, nhưng lại không thể mở lời.

Lục Tư Phàm đột nhiên ngồi dậy, anh lạnh lùng rời đi, anh bước đi mà không thèm nhìn cô 1 lần, cảm giác lúc đó trong anh trống rỗng, không hiểu tại sao bản thân lại làm vậy, anh hiểu rõ lòng mình, biết mình yêu cô, nhưng vẫn không thể hạ mình cầu xin tình cảm của cô được, anh sợ 1 ngày nào đó cô sẽ rời xa anh, nắm lấy tay người khác.

Hôn nhân bắt đầu không phải là tình yêu khiến cho người trong cuộc cảm giác không được an toàn.

Anh chỉ đi vài bước thì nước mắt Hà Bội Sam lại rời, cô không biết làm cách nào để chứng mình cho anh biết là mình yêu anh, cô không muốn nghỉ việc, cũng không muốn mất anh, lau hết nước mắt, cô lặng lẽ về phòng
Cả căn nhà yên lặng, 2 người sống trong căn nhà lớn, mỗi người 1 nơi, dù tâm trí luôn nghĩ về nhau, nhưng lại có cảm giác trái tim rất xa cách.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 49: 49: Rất Yêu


Sáng hôm sau Alice ghé qua nhà của Lục Tư Phàm từ sớm, rút kinh nghiệm lần trước cô không mặc trang phục quá sεメy, chỉ 1 chiếc vái hoa nhẹ nhàn nhưng vẫn rất xinh xắn
Người mở cửa cho cô là Hà Bội Sam, nhìn thấy cô, Alice khó chịu nói
“Sao lại là cô chứ?”
Hà Bội Sam không khách khí nói
“Đây là nhà tôi mà? Câu đó là tôi hỏi cô mới đúng chứ? Cô đến đây làm gì?”
“Tôi đến đây để....”
Lục Tư Phàm từ xa đi lại, anh chưa muốn nói chuyện mình học nấu ăn cho cô biết nên đã vội ngắt lời Alice
“Cô đang đứng nói chuyện với ai vậy hả?”
Cả 2 cô gái điều nhìn anh ngơ ngác, không hiểu anh đang nói chuyện với người nào, Lục Tư Phàm lại nói
“Nếu cô đã đến rồi thì vào trong đi, tự nhiên đứng nói chuyện 1 mình là sao hả?”
Alice nghe anh nói như vậy lúc đầu còn bất ngờ, nhưng rồi khúc sau lại thay đổi sắc mặt, cô hất mặt kiêu hãnh nói
“Được tôi vô liền đây, xin lỗi không khí tôi đi trước”

Hà Bội Sam nhìn 2 người họ sánh bước cùng nhau, cô chạnh lòng khó chịu nhưng lại không giám nói lời nào
Bước vào trong nhà nhìn Alice cứ đứng bên cạnh Lục Tư Phàm, tuy biểu hiện của anh vẫn không có gì thay đổi, nhưng nhìn bộ dạng của anh thì không giống như đang cố gượng lắm, cảm giác như bản thân bị bỏ rơi, không hiểu vì sao cô lại nghĩ bản thân mình mới là kẻ thứ 3 trong chuyện tình này.

Hà Bội Sam buồn bã rời đi, lúc cô quay lưng đi Lục Tư Phàm có quay lưng lại nhìn cô, cảm xúc trong anh cũng chả khá hơn cô là bao
{Cô ấy không 1 chút ghen nào sao? Hay tại không có tình cảm nên như vậy?}
Alice vui vẻ tiến lại gần anh, đưa những đường nét uốn cong nóng bỏng ra
“Giờ anh muốn tôi dạy anh nấu món gì?”
Lục Tư Phàm không thèm nhìn, anh lạnh lùng nói
“Nấu cháo đi”
“Hả! Nấu cháo sao? Nhưng mà....”
“Cô không biết nấu cháo à?”
“Tất nhiên là không phải rồi, nó chỉ là 1 món ăn bình thường, nó quá đơn giản nên....”
“Cô có dạy hay không? Đừng nói nhiều”
“Vậy thì tôi sẽ chỉ anh nấu cháo thịt bầm vậy, món này cũng rất dễ”
Alice chỉ dạy Lục Tư Phàm từng bước nấu ăn, vo gạo, rửa thịt, bâm thịt, cho gia vị,....!đôi lúc cô còn nhẹ nhàng đụng vào người anh, những lúc như vậy Lục Tư Phàm cũng không thèm để ý, anh không quan tâm đến cô gái xinh đẹp bên cạnh, trong đầu anh luôn nghĩ đến hình ảnh của Hà Bội Sam.

Alice cứ chủ động mãi nhưng vẫn không thấy anh suy nhuê gì, cô liền cố tình làm rơi cái muỗng xuống đất, gần chân của Lục Tư Phàm
Cuối cùng cơ hội cũng đến, cô nhẹ nhàng cúi xuống, sát gần bên chân anh, anh nhìn xuống, còn cô thì ngướt mặt lên, cặp mắt đầy gợϊ ȶìиᏂ, Alice thầm nghĩ.

????a chươ????g ????ha????h ????hất tại ﹏ T????UmT????u????ệ????.v???? ﹏
{Cuối cùng thì cá cũng cắn câu rồi}
Cứ nghĩ mọi chuyện sẽ tốt đẹp nào ngờ Niệm Chân gọi đến cho Lục Tư Phàm, tiếng chuông vang lên khiến cô giật mình rồi ngại ngùng nhìn Lục Tư Phàm
Lục Tư Phàm vô cảm nhìn cô

“Niệm Chân gọi đấy, cô có muốn nghe máy không?”
Alice nhìn anh, cô lúng túng đứng lên nói
“Anh….

Anh ấy gọi anh mà, anh cứ nghe máy đi”
Lục Tư Phàm bắt máy, anh cố ý mở loa ngoài cho cô nghe
[Có gì không?]
[Nhớ Alice nên buồn quá à, phải chi giờ có cô ấy ở đây]
[Sao cậu không gọi cho cô ấy đi]
[Cô ấy bận không thể làm phiền được đâu, cô ấy ghét nhất là bị làm phiền đấy]
Lục Tư Phàm cố ý đưa điện thoại lại gần cho Alice nghe, Niệm Chân lại nói
[À mà hôm nay cô ấy ở nhà cậu mà đúng không?Cô ấy có ở nhà cậu không? Cô ấy đang làm gì?]
Lục Tư Phàm nhìn Alice, Alice tay chân như bị tê liệt, cô thất thần không giám nói lời nào
Niệm Chân đợi mãi không thấy anh trả lời thì lo lắng nói
[Không lẽ cô ấy chưa đến sao? Có khi nào cô ấy gặp chuyện gì không? Trời ạ giờ tôi phải làm gì đây]
Lục Tư Phàm bình tĩnh nói

[Cô ấy đang đứng ở đây nè, có cần tôi chuyển máy không?]
[Cần cần, cậu đưa máy cho cô ấy đi]
Alice nhìn Lục Tư Phàm, nhìn bộ dạng có chút lo sợ, cô vội nói
[Em đang bận, anh nói chuyện với anh ấy đi, em đi lấy them đường]
Alice nói rồi thì rời đi
Niệm Chân cũng quen với chuyện này, anh vui vẻ nói
[Không sao, em cứ đi đi, nè Lục Tư Phàm cậu không được bắt nạt cô ấy đâu đó, cho dù có như nào cũng không được lớn tiếng với cô ấy]
[Tôi biết rồi]
Lục Tư Phàm tắt máy, anh nhìn sang Alice, xem bộ dạng của cô ấy chắc là đang xấu hổ lắm, Lục Tư Phàm liền nói
“Cậu ấy thật sự rất yêu cô đấy, vì vậy cô đừng làm tổn thương cậu ấy”
Alice không trả lời, đôi mắt cũng từ từ đỏ hoe, cô không kìm được mà chạy ra khỏi nhà Lục Tư Phàm, sự hổ thẹn từ đáy lòng như được dân lên.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 50: 50: Vỏ Bọc


Alice ngồi trên xe taxi, bỗng nhiên trong đầu cô xuất hiện những hình ảnh thân thuộc giữa cô và Niệm Chân, anh ấy luôn đối sử tốt với cô, yêu thương cô, quan tâm cô, lo lắng cho cô, 1 người đàn ông yêu cô chân thành đến thế nhưng cô lại có cái suy nghĩ sẽ phản bội anh ta.

Alice rơi những giọt nước mắt lăn trên má, mở điện thoại lên là hình nền của cô và Niệm Chân chụp chung với nhau, cô cất điện thoại đi, lau đi nước mắt trên má, cô kiên định
{Chân thành thì được gì chứ? Nếu không có tiền thì làm sao có cuộc sống suиɠ sướиɠ, Niệm Chân anh đừng trách em phản bội anh, anh phải tự trách bản thân mình vì đã yêu lầm người}
Alice vẫn không buông bỏ được ngọn núi vàng trước mắt mình, cô có nhan sắc, có trí tuệ, tại sao cô laị phải từ bỏ ước mơ làm giàu của mình?
! ! !.

.

Hà Bội Sam ở bệnh viện, cô không còn vui vẻ như ngày nào, không còn dáng vẻ năng động thích giúp đỡ mọi người nữa, cô buồn bã, ngồi thẩn thờ 1 góc
Trương Chí Thần nhìn cô buồn anh cũng rất lo cho cô, anh mua cho cô 1 ly cafe mát lạnh đúng loại cô thích
“Em uống 1 ly cafe đi, anh thấy dạo này em không được khỏe đấy”
“Đâu có, em vẫn ổn mà”

Trương Chí Thần lắc đầu, đưa tay lên trán cô, anh ân cần nói
“Sam Sam ngày xưa là 1 cô gái năng động, luôn luôn mỉm cười”
Hà Bội Sam gượng cười, cô giả vờ vô tư nói
“Em cũng đang cười nè, anh không thấy sao?”
“Không thấy, cái năng lượng tích cực trong em đã mất rồi”
Hà Bội Sam nhìn anh, cô thả lỏng lòng mình, đôi mắt buồn bã như sắp rơi lệ, cô mệt mỏi nói
“Em thật sự rất mệt mỏi, em không biết là mình có thể chịu đựng được đến bao giờ nữa”
Trương Chí Thần vỗ nhẹ lên vai cô
“Anh không phải chuyên gia trong tình yêu, anh không thể cỡ nút thắt trong lòng em được, nhưng anh thật sự rất đau lòng khi nhìn em buồn đấy”
Nước mắt cô khẽ rơi, nổi cô đơn trong mấy ngày qua cô chất chứa trong lòng như giọt nước tràn ly, nổi đau cứ thế không kiềm được, cô không thể giả vờ mạnh mẽ nữa, cô yếu đuối và rất mệt mỏi, ngồi bẹp xuống sàn, cô ôm lấy mặt khóc nức nỡ
“Em thật sự rất mệt mỏi, em không biết bản thân có thể cầm cự được bao lâu nữa, em cứ nghĩ chỉ cần im lặng thì mọi chuyện sẽ qua, em thật sự đã sai rồi,! em sai thật rồi”
Trương Chí Thần nhìn cô đau đớn như vậy anh thật sự rất đau lòng và chua xót, anh rất muốn được ôm lấy cô, cho cô mượn bờ vai vững chắt để tựa vào, muốn được chia sẻ cùng cô, nhưng khoảng cách giữa 2 người là quá lớn, anh không thể đi quá giới hạn của 1 người đồng nghiệp
Trường Chí Thần chỉ có thể ngồi cạnh cô, anh sợ khi anh rời đi cô sẽ suy nghĩ đến những chuyện tiêu cực, những lúc đau đớn như này chỉ cần có 1 người ở cạnh, không yêu cầu người đó sẻ chia, chỉ mong người đó đừng bỏ rơi ta trong lúc ta đau khổ nhất

! ! ! !.

Một cô y tá đến gõ cửa phòng của 2 người
“Bác sĩ Hà có ở trong đó không ạ?”
Trương Chí Thần nhìn thấy cô vẫn còn buồn nên liền nói
“Không có, có chuyện gì không?”
“Dạ là có!.


“Tôi ở đây”
Hà Bội Sam đã sớm lau đi nước mắt, cô lại dùng cái vỏ bọc mạnh mẽ ấy để bao lấy con người yếu đuối trong cô, một khi bước ra khỏi cánh cửa, đứng trước mặt người khá thì cô vẫn là Hà Bội Sam, 1 cô bác sĩ gương mẫu, mạnh mẽ và đầy năng lượng
“Có chuyện gì sao?”
“Dạ có người cần gặp bác sĩ ạ”
“Được cô dẫn tôi đến đó nhé”
Trương Chí Thần nhìn cô rời đi, anh chỉ có thể thở dài rồi cảm thán
{Là con gái thì cần gì phải cố gắn mạnh mẽ chứ? Em có thể chọn cách yếu đuổi để được người khác chở che mà? Hà Bội Sam em ngốc lắm}
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 51: 51: Có Thai


Ở trong phòng khách là Hà Lộ Khiết đang ngồi chờ cô, nhìn khuôn mặt của cô, Hà Bội Sam biết được cô đang rất buồn, Hà Bội Sam dịu dàng hỏi thăm
“Lộ Khiết em làm sao vậy? Nhìn em không được vui, em không khỏe ở đâu à?”
Hà Lộ Khiết ôm lấy Hà Bội Sam vào lòng, cô khóc nức nở
“Chị ơi.....!em sai rồi...!em thật sự đã sai rồi......”
Hà Bội Sam không hiểu chuyện gì, cô vừa hoang mang vừa lo lắng cho cô em gái nhỏ, cô vỗ dành em mình
“Có chuyện gì em nói chị nghe, bình tĩnh đã, chuyện gì cũng có cách giải quyết mà?”
“Em không nên tranh giành tình cảm với chị...!em sai rồi chị ơi, em sai rồi....!em sai rồi....”
“Ý em là sao hả? Từ từ nói rõ chị nghe”
Hà Bội Sam vừa nói vừa lau nước mắt cho em gái, Hà Lộ Khiết vừa khóc vừa nói
“Sau khi anh Việt Bân biết được chuyện chị gã đi là muốn trả nợ cho gia đình, anh ấy đã...!anh ấy đã...”

Hà Bội Sam thở dài, cô không muốn che giấu em mình nữa, cô thở dài rồi nhẹ giọng
“Chị biết rồi”
“Biết rồi? Ý chị là sao? Chị....”
“Anh ta đã đến tìm chị và mong chị sẽ quay về, còn muốn giỡ trò đồi bại với chị nữa”
Hà Lộ Khiết dừng khóc, cô lo lắng, nắm tay chị 2 rồi nói
“Chuyện này anh rễ có biết không?”
“Biết, anh ấy còn nhìn thấy nữa”
Hà Lộ Khiết chuyển sang thái độ thất thần, nhìn đôi mắt của cô thì cũng dễ đoán được cô đã khóc rất nhiều, cô ấp úng nói
“Vậy...!anh ấy...!anh ấy có làm khó gì chị không?”
“Chị vẫn ổn, em không cần lo, giờ nên lo chuyện của em thì hơn”
Hà Lộ Khiết biết Hà Bội Sam đang muốn nói gì, nhưng thật tâm cô rất yêu hắn ta, cô không muốn rời xa hắn, dù hắn ta có yêu chị cô, dù hắn có phụ bạc, có xấu xa, hay đánh đập cô cô vẫn lựa chọn yêu hắn.

Cô im lặng không muốn trả lời
Hà Bội Sam nắm tay em mình, cô thật tâm nói
“Đến nước này thì không còn cách nào cứu vãn nữa đâu, hắn ta không xứng với em, Lộ Khiết nhân lúc chưa có chuyện gì xẩy ra em hãy rời xa hắn ta đi”
“Nhưng em không thể...!em...!em yêu anh ấy...!em không thể sống thiếu anh ấy được đâu chị...”
“Lộ Khiết em bình tĩnh lại, em phải suy nghĩ cho tương lai sau này của em chứ? Làm sao em có thể sống cùng 1 tên cặn bã như vậy?”
“Nhưng em đã có thai rồi,...!chị ơi....!chị có thể khuyên anh ấy không? Trên đời này người có thể khuyên anh ấy chỉ có chị thôi,...!em xin chị đấy”

Cảm xúc Hà Bội Sam phức tạp không thể diễn tả thành lời
“Em...!em có thai....!em thật sự có thai?”
Hà Lộ Khiết gật đầu, cô không ngừng khóc, quỳ xuống gian xin chị mình
“Em xin chị, chị giúp em đi, em thật sự không thể sống thiếu anh ấy, con em cũng không thể không có cha, chị à chị giúp em đi mà,....!chị....!chị giúp em đi....!làm ơn...!làm ơn nói với anh ấy 1 tiếng, 1 tiếng thôi, chắc chắn anh ta sẽ nghe lời chị mà....”
“Em đứng lên đi đã”
“Không...!em đợi khi nào chị chịu giúp em thì em mới đứng,..

chị 2...!em biết em và mẹ đã đối xử không tốt với chị...!nhưng mà...!chị có thể nào giúp em lần này được không? Coi như là lần cuối cùng, ơn này cả đời em sẽ không bao giờ quên, em sẽ không quên ơn chị đâu mà,...!chị 2”
Hà Bội Sam cảm xúc lối loạn, cô chưa kịp suy nghĩ chuyện gì, cô đứng lên muốn kéo em mình vậy nhưng rồi bị choáng rồi ngất đi
“Chị 2, chị 2,....!bác sĩ,...!bác sĩ, có ai không cứu chị tôi với, chị 2”
.............!
Hà Bội Sam tỉnh dậy trong phòng bệnh, cô mơ màng nhìn xung quanh, Hà Lộ Khiết ở bên cạnh lo lắng cho cô
“Chị 2 chị tỉnh rồi, may quá”

Hà Bội Sam nhìn thấy Dương Tử Dương đứng bên cạnh, cô mệt mỏi hỏi về bệnh tình của mình
“Tôi bị gì vậy?”
“Cô còn không biết mình bị gì sao?”
“Ý anh là sao?”
“Cô có thai rồi, 3 tuần rồi đấy, cô thật sự không biết thật à?”
Hà Bội Sam sững sốt nhìn Dương Tử Dương, cô như không tin vào tai mình nữa
“Anh nói sao? Tôi....!tôi có thai 3 tuần? Tôi....”
“Chúc mừng cô nha, cuối cùng thì 2 người cũng có con với nhau rồi, chưng nào ăn mừng nhớ báo tui 1 tiếng, tui qua ăn ké chứ không có quà nha”
Hà Bội Sam shock đến mức không còn tâm trạng suy nghĩ xâu xa, cô vừa vui mừng cũng vừa lo lắng, không biết đứa con này xuất hiện sẽ là điềm báo lành hay dữ cho tương lai cô sắp tới
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 52: 52: Hòa


Hà Lộ Khiết chăm sóc Hà Bội Sam 1 lúc rồi cũng về nhà, Dương Tử Dương thấy Hà Bội Sam vẫn đang ngồi thất thần trong 1 góc nên lại hỏi thăm
“Lục Tư Phàm chưa đến à?”
Hà Bội Sam vô cảm nói
“Tôi đâu có nói đâu mà anh ấy đến, với lại….

chắc anh ấy cũng không muốn đến”
“Sao như vậy được? Cô đang mang thai mà? Cô cần cho cậu ta biết chứ, nếu như cô ngại thì để tôi nói”
“Không cần đâu, tôi muốn tự mình nói anh ấy”
“Được rồi, giờ tôi có việc, tôi đi trước”
“Cảm ơn anh”
“Chuyện nhỏ mà”
Hà Bội Sam ngồi 1 mình trong căn phòng, đôi mắt đỏ hoe, cô thẩn thờ, nhìn vào bụng mình, cô rơi giọt nước mắt hạnh phúc
“Tại sao con lại xuất hiện trong tình cảnh này chứ?”

..................!
Lục Tư Phàm ở nhà, anh đứng nhìn bức tường treo ảnh chụp của 2 người, trên đó chỉ vỏn vẹn vài tấm ảnh, anh thẩn thờ nói
“Chúng ta chỉ có vỏn vẹn bao nhiêu đây kỉ niệm thôi sao? Nếu như anh đến với em sớm hơn thì liệu chúng ta sẽ kết quả tốt hơn như này chứ? Hà Bội Sam rốt cuộc tình cảm của chúng ta là gì hả? Là mối quan hệ hợp đồng hay là 1 sự bố thí?”
................!
Trong lúc buồn Hà Bội Sam lái xe đến quán mì ngày trước, vừa vào quán thì cô đã nhìn thấy bóng lưng rất quen thuộc, chưa kịp gọi tên anh thì ông chủ quán vui vẻ ra đón
“Sam Sam con đến rồi à? Mau vào đây đi”
Sau đó ông quay qua trách móc Lục Tư Phàm đang ngồi ở đó
“Cái cậu này, sao hồi nãy cậu bảo nó bận nên không đến hả?”
Lục Tư Phàm quay qua nhìn Hà Bội Sam, cả 2 người chạm mặt nha, nhìn vẻ tiều tụy trên khuôn mặt của 2 người, họ biết rõ đối phương cũng chả khá hơn bản thân mình là bao
Ông lão nhìn 2 người, ông liền vui vẻ nắm tay Hà Bội Sam kéo lại
“Đến rồi thì qua đó ngồi đi, tự nhiên đứng nhìn nhau là sao hả? Mau mau ngồi xuống, nay ông lấy cho con 1 tô mì đặt biệt nhiều thịt”
Hà Bội Sam gật đầu lễ phép nói
“Con cảm ơn ông”
Hà Bội Sam ngồi xuống, ngồi đối diện với Lục Tư Phàm, Lục Tư Phàm vẫn không nói lời nào, anh im lặng, nhưng lại cầm lấy đôi đũa và cái muỗng lau sạch, rồi đưa cho cô
Hà Bội Sam nhìn anh một lúc rồi lại mỉm cười nhận lấy, cô dịu dàng nói
“Cảm ơn anh”
Lục Tư Phàm thở dài, anh nói
“Thật sự không ngờ câu nói đầu tiên sau mấy tuần qua không nói chuyện lại là câu cảm ơn”
“Em....”
Lục Tư Phàm nắm lấy tay cô, khuôn mặt đầy cảm xúc, anh hạ bản thân xuống để nói hết 1 lần với cô
“Nếu như em không yêu anh em có thể rời đi, anh không muốn ép buộc em đâu”
Hà Bội Sam nghẹn giọng hỏi lại
“Anh thật sự muốn em đi sao?”
“Không...!nhưng nếu như em có thể hạnh phúc thì anh chấp nhận”

“Vậy nếu em nói.....!em chỉ có thể hạnh phúc khi ở cạnh anh thì sao?”
Lục Tư Phàm nhìn cô, đôi mắt anh đỏ lên, câu nói từ cô mà anh mong chờ nhất cũng đã xuất hiện, anh nắm chặt tay cô, kéo tay cô lại hôn lên mu bàn tay
“Nếu vậy em không được rời xa anh đâu đó”
“Vậy anh cũng không được quá thân mật với người con gái khác...”
Lục Tư Phàm bất giác cười trong hạnh phúc
“Ghen sao?”
Hà Bội Sam mỉm cười rồi gật đầu, Lục Tư Phàm dịu dàng xoa đầu cô
“Còn tưởng trái tim em bằng sắt đá nên không thèm quan tâm chứ?”
Hà Bội Sam giận dỗi đánh nhẹ vào người anh
“Hồi sáng anh cố ý đúng không hả? Anh giám xem em là không khí, còn cùng người ta đi cạnh nhau nữa chứ”
“Anh xin lỗi, lần sau anh sẽ không như vậy nữa, nhưng mà anh đâu có làm gì có lỗi với em?”
“Lần sau mà anh còn như vậy nữa là em sẽ mét 1 người đấy”
Lục Tư Phàm vui vẻ nói
“Thôi cho anh xin đi, em mà mét mẹ là anh xong đời đấy”
“Em đâu có nói mét mẹ đâu”
“Vậy em muốn mét ai?”
Hà Bội Sam cười thầm, cô chưa muốn thông báo cho anh biết tại đây, chỉ úp mở nói
“Hứ, em vẫn còn đang giận anh đấy, để em hết giận rồi em nói”

“Haiz thật là...!có gì mà không nói chứ?”
“Không thích, khi nào em hạ hỏa rồi nói anh nghe”
“Con gái đúng là phiền phức mà”
“Anh còn nói mấy lời như này nữa thì em sẽ không thèm nói anh nghe luôn đấy”
“Rồi rồi anh xin lỗi”
Chủ quán mì mang ra cho 2 người 2 tô nóng hỏi
“Của 2 đứa đây, ăn ngon miệng nha”
Hà Bội Sam lễ phép nói
“Dạ con cảm ơn”
Sau đó cô nhìn anh, biểu thị nhắt anh cũng nên nói mấy lời cảm ơn, Lục Tư Phàm không có thối quen này nhưng vì cô anh sẵn sàng thay đổi từ thối quen nhỏ nhất
“Con cảm ơn”
“Được được, 2 đứa ăn ngon miệng nha”
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 53: 53: Biết Tin


Cả 2 vừa về đến nhà thì Lục Tư Phàm đã bế cô lên, Hà Bội giật mình nói
“Ê nè anh làm gì vậy hả?”
“Chúng ta lên phòng ngủ thôi, trễ rồi”
“Khoan đã....!nè anh thả em xuống đi”
Hà Bội vùng vẫy, Lục Tư Phàm mặt kệ, anh vẫn bế lấy cô, đưa cô lên phòng, đặt cô xuống giường, hôn lấy môi cô, tay anh còn sờ soạn khắp người cô, Hà Bội Sam giữ tay anh lại, cô vội nói
“Đừng mà, em có chuyện muốn nói”
Lục Tư Phàm không quan tâm, anh vẫn cứ muốn hôn lấy cô, ôm lấy cô như vậy
“Chuyện gì để sau đi, anh chịu hết nổi rồi”
“Không dừng lại đi mà, em muốn nói chuyện”
Lục Tư Phàm nắm lấy tay cô, kiềm chặt xuống giường
“Mấy tuần qua em không nhớ anh à?”
“Không em....!em có thai rồi”
Lục Tư Phàm như đứng hình, khuôn mặt anh ngơ ngác, anh nhìn chầm chầm vào cô như không tin vào tai mình
“Em có thai được 3 tháng rồi...”

Lục Tư Phàm vẫn chưa thể bình tĩnh được, anh rời khỏi giường, thất thần bước vào trong nhà tắm, khuôn mặt đầy hoang mang
Hà Bội Sam nhìn điệu bộ của anh, cô cũng không biết là anh đang vui hay đang buồn
“Anh ấy...!anh ấy làm sao vậy? Biểu hiện đó là sao? Anh ấy không thích có con sao?”
Cô đi lại bàn làm việc của anh, dùng laptop của anh lên mạng tìm hiểu, đọc xong những dòng tin trên mạng cô càng thêm hoang mang hơn
“Đàn ông khi biết tin mình có con sẽ có những biểu hiện sau đây, buồn, vui, lo lắng, sợ hãi,...!ủa? Vậy biểu hiện đó của anh ấy là sao chứ? Là đang vui hay đang buồn?”
Hà Bội Sam ngồi đợi Lục Tư Phàm cả buổi nhưng vẫn không thấy anh ra
“Anh ấy làm gì ở trong đó mà lâu quá vậy chứ?”
Đợi không được, Hà Bội Sam liền đến phòng gõ cửa
“Lục Tư Phàm anh làm gì ở trong đó vậy hả?”
Gọi mãi cũng không ra cô liền nói
“Em vào đó nha”
Hà Bội Sam mở cửa bước vào, cô nhìn thấy anh đang ngồi trong góc, khuôn mặt rất thẩn thờ
“Anh làm sao vậy? Sao lại ngồi đây?”
Lục Tư Phàm vẫn không nói lời nào
“Anh không thích có con sao? Hay anh không muốn có con… có chuyện gì thì anh cũng nên nói cho em biết đi chứ? Lục Tư Phàm….

Nếu anh cứ im lặng như vậy thì em sẽ đi đó”
“Sao lại như vậy được chứ?”
“Như vậy là sao hả? Ý anh là anh không muốn có con?”
“Anh chưa sài được bao nhiêu mà? Sao chỉ 1 lần mà lại có con? Ngày tháng sau này sẽ như nào đây… Trời ạ”
Hà Bội Sam vẫn chưa hiểu anh đang muốn nói gì, cô ngồi gần anh, quan tâm hỏi
“Anh thật sự ổn không?”
Lục Tư Phàm ôm cô vào long, anh nói
“Không,….

Anh không ổn,….

Không ổn 1 chút nào,… chúng ta còn chưa yêu nhau bao lâu mà? Giờ có con thì làm sao đây?”
“Có con thì sao chứ? Chúng ta vẫn sẽ yêu nhau mà?”
“Nhưng chuyện đó thì phải làm sao?”
“Chuyện đó? Anh muốn nói chuyện gì?”
“Thì… thì cái chuyện vợ chồng đó, em có thai rồi anh phải làm sao?”
Hà Bội Sam nghe anh nói như vậy thì lại bật cười
“Trời ạ, anh đang nghĩ chuyện gì vậy hả? chuyện đó thì….

Bình thường mà?”
“Bình thường? Ý em là chúng ta vẫn có thể làm chuyện đó à?”
“Theo như nghiên cứu, trong lúc mang thai mà vợ chồng có những chuyện quan hệ thì trẻ sinh ra sẽ rất tốt, tuy nhiên chỉ hoạt động ít và nhẹ thôi”
Lục Tư Phàm nghe như vậy thì hai mắt sáng rỡ, anh hào hứng nắm tay cô
“Thật chứ?”
“Uhm”
“Vậy hôm nay chúng ta….”

“Hôm nay thì không được, anh phải để em khỏe lại đã”
“Sao vậy? Em không khỏe à? Tại sao?”
“Tại anh đấy, tại anh không chịu nói chuyện rõ ràng với em nên em buồn, ảnh hưởng đến con”
“Anh… anh xin lỗi, xin lỗi bà xã nha”
Hà Bội Sam chỉ tay vào bụng
“Anh xin lỗi con nữa nè”
“Tại sao anh phải xin lỗi nó? Nó phải xin lỗi anh mới đúng chứ?”
“Gì nữa đây?”
“Tại nó xuất hiện mà cha mẹ nó mới không được vui, cũng tại nó mà mẹ nó không khỏe, nó phải xin lỗi anh chứ?”
Hà Bội Sam búng vào trán Lục Tư Phàm, cô vừa giận vừa vui nói
“Những lời như này mà anh cũng nói được hả?”
“Thôi anh không biết đâu, nói chung là anh không thích nó 1 chút nào, bà xã anh không vui”
Lục Tư Phàm ôm lấy Hà Bội Sam, nhõng nhẽo như 1 đứa trẻ, cô chỉ dịu dàng ôm lấy anh rồi an ủi.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 54: 54: Ly Hôn


Sáng hôm sau, Hà Bội Sam dậy rất sớm, cô chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả 2 người, Lục Tư Phàm vẫn chưa thức giấc, cô nhẹ nhàng đi đến gần anh, ngắm nhìn anh ngủ 1 lúc rồi hôn lên trán anh
Lục Tư Phàm mơ màng thức giấc, nhìn thấy cô anh ngạc nhiên hỏi
“Ủa? Mấy giờ rồi?”
“Vẫn còn rất sớm, nếu anh muốn ăn sang cùng em thì dậy đi”
“Sao vậy? Sao hôm nay em dậy sớm vậy hả?”
“Hôm nay em có cuộc họp ở bệnh viện, nếu anh vẫn muốn ngủ them 1 lác thì cứ ngủ đi”
Lục Tư Phàm nắm lấy tay cô, hôn lên mu bàn tay, anh ngồi dậy, tuy khuôn mặt vẫn còn rất mệt, nhưng anh vẫn rất dịu dàng nói
“Em chờ anh 1 chút, anh xuống liền”
“Em đã ủi đồ cho anh rồi, cũng đã chuẩn bị nước nóng, anh tắm đi rồi xuống”
Lục Tư Phàm hạnh phúc nhìn cô, anh gật đầu rồi nói
“Có em là vợ đúng là may mắn của cả đời anh”
“Anh biết như vậy thì phải cố giữ đấy biết không?”
“Tất nhiên là anh sẽ cố gắn giữ em thật kỹ, tuyệt đối không để mất em đâu”

Cả 2 nhìn nhau 1 lúc rồi mới buông xa nhau, tình cảm yêu đương lúc đầu ngọt ngào như mật ong vậy, nhưng để duy trì nó dài lâu mới là vấn đề lớn
! ! ! ! !
Hà Bội Sam đến bệnh viện với tâm thế vui vẻ và lạc quan, cô đã trở lại con người của cô trước kia, luôn luôn mỉm cười và quan tâm đến mọi người
Lục Tư Phàm đến tập đoàn rất sớm, anh không quạo quọ hay nhăn nhó như mọi ngày, lắm lúc nhân viên còn nhìn thấy anh mỉm cười
Cả tập bắt đầu bàn tán sau lưng anh
“Nè nay cô có nhìn thấy chủ tịch cười không hả?”
“Cô cũng thấy nữa sao? Tôi thấy rất rõ nha, hôm nay chủ tịch cười hết thẩy là 2 lần”
“Nhưng tôi lại thấy chủ tịch cười đến 4 lần lận đấy”
“Wow nhiều vậy sao? Có khi nào tập đoàn chúng ta đã ký được hợp đồng nào lớn không?”
“Chắc không phải chuyện đó đâu, đây đâu phải lần đầu chúng ta ký hợp đồng lớn chứ?”
“Với mấy lần trước chủ tịch cũng đâu có cười như vậy?”
Mọi tin đồn bắt đầu lan truyền khắp nơi trong tập đoàn, Niệm Chân vô tình nghe được, anh cũng tò mò mà tìm đến để thám thính
Vừa bước vào phòng làm việc của Lục Tư Phàm, Niệm Chân nhìn thấy anh ta đang nhìn vào điện thoại cười mỉm, Niệm Chân lo lắng chạy đến hỏi thăm

“Nè tên ngốc kia cô bị ấm đầu à?”
Lục Tư Phàm đang vui nên không quá căng thẳng, anh bình thảng nói
“Cậu nói vậy là sao hả?”
“Thì đó, cậu mới cười kìa? Nè sao vậy hả? Đã xẩy ra chuyện gì rồi, mau nói tôi nghe”
“Chuyện gì đâu chứ, không có”
Niệm Chân nhìn bộ dạng của Lục Tư Phàm anh mạnh dạng nói
“À biết rồi nha, cậu sắp ly dị với Bội Sam nên vui đúng không? Nhìn là biết, phong tháy của 1 người đàn ông sắp được tự do nó khác hẳn”
Lục Tư Phàm nhìn Niệm Chân với cặp mắt bằng viên đạn, anh muốn đấm cho cái tên nói nhảm ấy trước mặt mình mấy cái, nhưng Niệm Chân vẫn chưa nhận ra sự nguy hiểm trước mặt, anh lại vô tư hỏi
“Ủa mà không phải cậu với cô ấy còn mấy tháng nữa mới ly dị sao? Sao lại ly dị sớm vậy hả? À hay là cậu tìm được cô nào rồi?”
“Nè Cậu mà còn nói thêm lời nào nữa thì đừng trách tôi đấy”
Niệm Chân thấy Lục Tư Phàm giận lên, nhưng anh vẫn không hiểu nguyên nhân, liền nói thêm
“Không phải cậu có người mới mà là Hà Bội Sam sao? Cô ấy! cô ấy có người đàn ông khác à? Cấm sừng cậu sao?”
“Niệm Chân!.

cậu thật sự muốn chết đúng không?”
Lục Tư Phàm nổi cơn thịnh nộ, người anh như ngọn lửa đang hừng hực cháy, đôi mắt đầy sát khí nhìn Niệm Chân, Niệm Chân càng hoang mang hơn, anh còn chưa biết bản thân đã sai ở đâu, nhưng dù sao thì anh cũng nên rời khỏi đây để bảo toàn mạng sống trước
Niệm Chân hoảng loạn chạy ra khỏi phòng làm việc, nhưng trong đầu vẫn là 1 sự hoang mang không hề nhẹ.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 55: 55: Âm Mưu


Niệm Chân vẫn còn đang chưa hiểu chuyện gì xẩy ra thì Alice gọi cho anh, nhận được cuộc gọi từ cô, anh hạnh phúc nói
[Alo anh nghe nè, em đang làm gì đấy? Có muốn đi ăn trưa cùng anh không?]
[À em đang không được khỏe, em qua nhà anh ở vài ngày nha]
[Sao vậy? Em bị bệnh à? Đã đến bệnh viện khám chưa? Có cần anh qua đó thăm không? Hay anh qua với em liền nha]
[Không cần đâu, em đang ở nhà anh, hôm nay anh đừng về nhà nha]
[Thật sự là em không cần anh đến à?]
[Anh nói nhiều quá, em nói là em không sao mà, anh chỉ cần đừng về nhà đêm nay thôi]
[Vậy cũng được, em ráng giữ sức khỏe nha, có gì thì gọi cho anh liền]
Alice không chờ Niệm Chân nói xong thì tắt máy ngang, Niệm Chân nghe cô bệnh thì lòng đầy lo lắng, đứng ngồi không yên
……………….

Alice đã lên sẵn hết mọi kết hoạch, cô nhìn vào album trong điện thoại, khuôn mặt có chút chần chừ nhưng rồi lại hạ quyết định xóa toàn bộ ảnh, ánh mắt cô kiên định, cô nhắn cho Lục Tư Phàm
• Chuyện lần trước tôi thật sự rất xin lỗi, nên hôm nay anh có thể đến nhà của Niệm Chân để học nha, phiền anh
Lục Tư Phàm nhận tin nhắn, anh có chút nghi hoặc 1 chút

“Đến nhà của tên ngốc đó sao? Mà cũng được, tuy cái tên đó hay nói nhiều nhưng chắc sẽ không tiếc lộ bí mật của mình cho Sam Sam đâu”
Alice thấy anh nhắn “Ok” thì cô liền nhắn lại
• Lần trước tôi có để 1 số dụng cụ ở nhà anh, tôi có thể đến đó lấy trong chiều nay được không?
Lục Tư Phàm không nghĩ ngợi nhiều, anh cho cô ta mật khẩu nhà để cô ta qua lấy cho tiện, cứ nghĩ là cô đã biết suy nghĩ nên chuyện hôm đó anh cũng bỏ qua
Anh muốn học nấu ăn thật sớm để có thể nấu cho Hà Bội Sam ăn, cứ nghĩ đến chuyện sau này cô ấy ốm nghén, không nấu nướng được cũng không ăn uống được là anh lại lo
! ! ! ! ! !
Hôm nay Hà Bội Sam đi làm về sớm, cô được 1 người quen tặng cho 2 vé xem phim, ngồi trên ghế nhìn 2 tấm vé, cô cứ nghĩ đêm nay sẽ là 1 đêm thật hạnh phúc và lãng mạng của 2 người, cô muốn lấy điện thoại gọi đến cho anh thì nhìn thấy Alice bước vào nhà mình
Cô ngạc nhiên hỏi
“Sao cô vào được nhà tôi?”
“Sao tôi vào được ă? Um!.

cô gọi hỏi chồng cô thì sẽ rõ hơn”
Nghe Alice nói như vậy làm Hà Bội Sam bỗng thoáng qua suy nghĩ không hay về Lục Tư Phàm
“Cô nói vậy là ý gì hả?”

“Không có gì, tôi đến đây để lấy 1 số thứ thôi”
“Cô muốn lấy thứ gì chứ?”
Alice vẫn là bộ dạng đắt ý, cô nhìn thấy Hà Bội Sam đang cầm 2 tấm vé xem phim, liền đắt ý nói
“Tôi nghĩ tối nay anh ấy không rảnh để đi xem phim với cô đâu”
“Chuyện của vợ chồng tôi thì liên quan gì đến cô?”
“Tôi chỉ muốn nói cho cô biết để cô khỏi ôm hy vọng thôi”
“Rốt cuộc mối quan hệ giữa cô với anh ấy là gì hả?”
“Cô có biết thất bại của 1 người phụ nữ là gì không?”
Hà Bội Sam nghe cô ta nói, trong lòng cô có chút bấn loạn, sự hoang mang thể hiện lên khuôn mặt cô, Alice lại vênh váo nói
“Sự thất bại lớn nhất của 1 người phụ nữ là không thể biết được chồng mình đang muốn làm gì, lúc nào cũng phải hỏi người khác”
“Cô!.


“Tôi nói sai sao?”
Alice nói xong thì rời đi, cô hiên ngang bước trong nhà của Lục Tư Phàm như chính cô mới là chủ nhân của nó
Hà Bội Sam nhìn bộ dạng của Alice, trái tim cô có chút vụng vỡ, cô không tin Lục Tư Phàm phản bội mình nhưng cũng không thể không nghĩ ngợi, tâm trí cô chất chứa nhiều nổi niềm bên trong.

.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 56: 56: Cái Hẹn


Hà Bội Sam đến điểm hẹn, do Lục Tư Phàm nói sẽ đến trễ nên cô quyết định đứng bên ngoài rạp đợi anh, cô ôm hy vọng vào 1 buổi tối lãng mạn cùng chồng, đêm nay chắc chắn sẽ là 1 đêm thật hạnh phúc của 2 người.

{Anh ấy nói sẽ chuẩn bị bất ngờ cho mình,! bất ngờ là gì vậy ta?!.

}
Hà Bội Sam đứng đợi anh từ 6 giờ đến 6 giờ 20, không thấy anh đến nên cô có chút lo lắng gọi cho anh
Điện thoại Lục Tư Phàm reng lên nhưng không ai bắt máy, chỉ nhìn thấy chiếc điện thoại đang nằm dưới sàn, bên cạnh nó là 1 cái cà vạt đen giống với cái mà Lục Tư Phàm đã đeo khi nãy, gọi 1 cuộc không được, Hà Bội Sam lại gọi thêm 1 cuộc nữa, nhưng kết quả vẫn vậy, cô tự nhủ
“Lúc nãy anh ấy nói anh ấy sẽ đến trễ mà, chắc là đang trên đường đến, nhưng mà! có gì thì cũng phải nghe máy chứ, im lặng như vậy đúng là làm người ta khó chịu mà”
Hà Bội Sam lại tiếp tục chờ đợi, bầu trời bên ngoài đã xuất hiện những ngôi sao lấp lánh, xung quanh là những thứ ánh sáng đầy hoa lệ, ánh sáng của đèn đường, những biển báo, những nhãn hiệu, những tòa nhà trên cao.

Từng dòng người lướt qua, Hà Bội Sam chỉ có thể đứng đó nhìn họ, cô nhìn thấy rất nhiều cặp tình nhân đi ngang qua, họ tay trong tay, nắm chặt lấy nhau, làm những cử chỉ của những người yêu
Hà Bội Sam nhìn 1 cặp đôi trẻ đang nắm chặt tay nhau trên đường, trên khuôn mặt của họ chứa đầy sự hạnh phúc, cô thầm nghĩ
{Chắc là họ mới quen nhau đây mà, nhìn họ thật là đẹp đôi, nếu như mình và anh ấy quen nhau từ sớm thì liệu mình và anh ấy có thể hạnh phúc như bây giờ không?}
Hà Bội Sam vẫn đứng trước rạp phim chờ đợi, cô lặng lẽ âm thầm đứng đấy, đợi mãi vẫn không thấy anh đến cô liền nhắn tin cho anh

· Anh đi đến đâu rồi?
Chờ 1 lúc vẫn không thấy anh nhắn cô lại nhắn tiếp
· Anh có chuyện gì quan trọng sao?
Thời gian càng trôi, sự im lặng bên kia càng khiến cô lo lắng
· Nếu anh bận thì anh nhắn em 1 cái nha, em thật sự rất lo lắng đấy
Vẫn không nhận được tin nhắn trả lời từ anh, Hà Bội Sam lo lắng, lòng cô đầy bất an không thể tả, cô thấp thởm lo lắng, đứng ngồi không yên, cô lo không biết anh đã xẩy ra chuyện gì, không biết anh có gặp nguy hiểm hay không
Đang lo lắng thì 1 dòng tin nhắn từ anh gửi đến
· Anh đang ở nhà của Niệm Chân, em đến đây đi
Hà Bội Sam nhận được tin nhắn thì nhẹ nhõm hẳn, cô Lập tức lái xe đi đến nhà của Niệm Chân
! ! ! ! ! !
Trên giường của Niệm Chân, Lục Tư Phàm vẫn đang hôn mê bất tỉnh, Alice cầm điện thoại của anh, cô ta đắc ý nằm bên cạnh, ngắm nhìn anh
“Khuôn mặt này đúng là rất đẹp trai đấy, nhưng mà!.

từ giờ anh sẽ thuộc về em, Hà Bội Sam cô đừng trách tôi, có trách thì cô tự trách bản thân mình vô dụng, không biết giữ tình yêu của mình đi”

“Hai người đang làm gì vậy hả?”
! ! ! ! ! !
Hà Bội Sam vẫn đang lái xe trên đường, cô tập trung cao độ, cô rất lo lắng cho Lục Tư Phàm, đang lái xe trên đường thì Dương Tử Dương gọi cho cô
[Alo Bác sĩ Hà đúng không?]
[Đúng vậy, có chuyện gì không?]
[Cô có đang rảnh không?]
[Tôi đang bận, có chuyện gì không?]
[Cô đang đến nhà của Niệm Chân đúng không?]
[Đúng vậy, Lục Tư Phàm nói anh ấy đang ở đấy]
[Hay quá, cô đến đón tôi qua đó với]
[Hả? nhưng!.

]
[Bên đó đang tổ chực tiệc, 2 thằng đó gọi tôi qua chơi, mà giờ tôi không có xe, cô qua đây chở tôi đi]
[Nhưng mà tôi! ]
[Tôi đang chờ cô ở bệnh viện đấy nha, cô đến nhanh nha]
Dương Tử Dương gọi xong thì tắt máy, Hà Bội Sam muốn từ chối nhưng không kịp nữa, cô đành quay xe lại bệnh viện để đón anh.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 57: 57: Chờ


Hà Bội Sam không tin những gì Alice nói, cô lấy điện thoại gọi cho Lục Tư Phàm
[Alo, bà xã gọi có chuyện gì không?]
[À!.

em! em được tặng 2 vé đi xem phim, tối nay anh có thể cùng em! ]
Lục Tư Phàm nhận được lời mời từ vợ nên vui ra mặt, anh hạnh phúc nhận lời
[Được, mấy giờ vậy bà xã?]
Hà Bội Sam nghe anh đồng ý thì cũng mừng trong lòng
[Tầm 6 giờ sẽ chiếu phim, xem xong chúng ta đi ăn nha]
[Ok bà xã, anh sẽ đặt nhà hàng, em muốn tự đến rạp hay anh qua đón?]
[Thôi em tự đến được mà, không cần phiền đến anh đâu]
[Vậy em lái xe cẩn thận, nhớ chú ý an toàn]
[Ừm em biết rồi]
Hà Bội Sam chốt được cuộc hẹn với anh thì trong lòng nhẹ nhõm hẳn

“Chắc cô ta chỉ nói cho vui thôi, tối nay mình sẽ hỏi anh ấy vậy”
Alice đứng từ xa đã nghe hết cuộc hội thoại giữa 2 người, cô lập tức nghĩ ra ý tưởng mới, lấy điện thoại ra nhắn tin cho Lục Tư Phàm
· Tối nay tôi có hẹn với Niệm Chân rồi, phiền anh đến nhà anh ấy lúc 3 giờ được không?
Lục Tư Phàm nhận được tin nhắn đến thì không mấy nghĩ ngợi, vốn dĩ anh định hồi lại nhưng vì cô ta dời giờ nên anh cũng đồng ý mà không nghĩ ngợi quá nhiều
! ! ! ! ! ! ! !
Trưa hôm đó Lục Tư Phàm lái xe đến nhà Niệm Chân, anh bước vào trong nhà thì ngửi được 1 mùi hương rất lạ, anh hoài nghi hỏi
“Mùi gì vậy?”
Alice vui vẻ nói
“Nấu ăn trong chung cư rất dễ ám mùi, Niệm Chân không thích như vậy nên tôi đã dùng thêm tinh dầu đấy”
“Từ khi nào mà Niệm Chân lại khó tính như vậy hả?”
“Ờ!.

anh đâu có sống cùng anh ấy nên không rõ đâu”
“Vậy sao? Chắc là cậu ta đã thay đổi 1 số tính nết rồi”
Lục Tư Phàm nhìn lại thì thấy Alice đang đeo khẩu trang nên tò mò hỏi
“Cô sao lại đeo khẩu trang vậy hả?”
“Tôi bị cảm, tôi nghĩ mình nên phòng bị để không lây bệnh cho anh thì hơn”
“Ừ đúng đó, tôi không muốn bị lây bệnh đâu, cô nên tránh xa tôi 1 chút”
“Tôi biết mà, Thôi anh vào nhà đi tôi đã chuẩn bị rồi, hôm nay chúng ta học món hầm nha”
“Được”
Alice vẫn rất chú tâm giảng dạy, lần này không như lần trước, cô không hề tiếp cận anh như mọi lần, giữ khoảng cách rất an toàn, Lục Tư Phàm hoàn toàn không cảm nhận được nguy hiểm gì
Trong lúc đang hầm canh trong nồi, Alice chủ động nói
“Anh có muốn uống nước không?”
Lục Tư Phàm lạnh lùng nói
“Không cần đầu”

“Anh không cần quá căng thẳng như vậy đâu”
“Sao cô lại nói vậy?”
“Thì lần đầu tiên tôi vào bếp, cảm giác ngóng trông 1 thứ rất căng thẳng, tôi cứ đứng trước lò nướng mà nhìn, sợ là khi mình rời mắt nó sẽ khét sẽ không ngon, văn văn”
Lục Tư Phàm gật đầu đồng ý
“Anh cứ thổi mái đi, không cần đặt nặng vấn đề đâu, có tôi ở đây mà”
“Ừ, mà nấu cái này thì cần bao lâu hả?”
“Tầm 1 tiếng 30 phút, anh bận gì sao?”
“Tôi có hẹn với vợ, không biết là có kịp không nữa”
“Vậy anh cứ nhắn tin với cô ấy bảo là đến trễ 1 chút là được mà”
“Không được, tôi không thể để cô ấy chờ được đâu”
“Vậy….

không lẽ anh không cần nhìn thành quả của mình sao?”
Lục Tư Phàm suy nghĩ 1 lúc rồi quyết định cầm điện thoại, ra 1 góc gọi cho Hà Bội Sam
[Alo em nghe nè]
[Có thể anh sẽ đến trễ tầm 10 phút, em chờ anh nha]
[Anh có chuyện gì gấp sao?]
[Cũng không hẵn, những mà… hôm nay anh muốn tặng em 1 bất ngờ nên sẽ hơi lâu 1 chút]

[Bất ngờ cái gì chứ, anh thật là…]
[Thôi nào ngoan đi, chắc chắn em sẽ rất thích đấy]
[Vậy thì em sẽ chờ xem bất ngờ của anh là gì, em sẽ không vào rạp đâu nha, vì vậy anh phải tranh thủ đó]
[Anh biết rồi bà xã]
[Ừm em đi làm tiếp việc của mình đây]
[Bà xã đi làm vui vẻ]
Cuộc gọi kết thúc, Lục Tư Phàm vừa quay lưng bước vào bếp thì ngửi thấy mùi hương vô cùng nồng nặng, mùi không hôi nhưng lại gây cảm giác khó chịu cực
“Mùi này là gì vậy hả?”
Alice rộ rõ bản tỉnh ra, cô nham hiểm nói
“Là mùi hương đi đến thiên đường đấy”
Lục Tư Phàm chưa nhận thức được vấn đề thì đã ngã xuống sàn, anh ngất lịm đi.

Alice từ từ tiến lại gần phía anh, đôi mắt đầy sự phấn khích và nham hiểm.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 58: 58: Thật Hạnh Phúc


Hà Bội Sam đến điểm hẹn, do Lục Tư Phàm nói sẽ đến trễ nên cô quyết định đứng bên ngoài rạp đợi anh, cô ôm hy vọng vào 1 buổi tối lãng mạn cùng chồng, đêm nay chắc chắn sẽ là 1 đêm thật hạnh phúc của 2 người.

{Anh ấy nói sẽ chuẩn bị bất ngờ cho mình,! bất ngờ là gì vậy ta?!.

}
Hà Bội Sam đứng đợi anh từ 6 giờ đến 6 giờ 20, không thấy anh đến nên cô có chút lo lắng gọi cho anh
Điện thoại Lục Tư Phàm reng lên nhưng không ai bắt máy, chỉ nhìn thấy chiếc điện thoại đang nằm dưới sàn, bên cạnh nó là 1 cái cà vạt đen giống với cái mà Lục Tư Phàm đã đeo khi nãy, gọi 1 cuộc không được, Hà Bội Sam lại gọi thêm 1 cuộc nữa, nhưng kết quả vẫn vậy, cô tự nhủ
“Lúc nãy anh ấy nói anh ấy sẽ đến trễ mà, chắc là đang trên đường đến, nhưng mà! có gì thì cũng phải nghe máy chứ, im lặng như vậy đúng là làm người ta khó chịu mà”
Hà Bội Sam lại tiếp tục chờ đợi, bầu trời bên ngoài đã xuất hiện những ngôi sao lấp lánh, xung quanh là những thứ ánh sáng đầy hoa lệ, ánh sáng của đèn đường, những biển báo, những nhãn hiệu, những tòa nhà trên cao.

Từng dòng người lướt qua, Hà Bội Sam chỉ có thể đứng đó nhìn họ, cô nhìn thấy rất nhiều cặp tình nhân đi ngang qua, họ tay trong tay, nắm chặt lấy nhau, làm những cử chỉ của những người yêu
Hà Bội Sam nhìn 1 cặp đôi trẻ đang nắm chặt tay nhau trên đường, trên khuôn mặt của họ chứa đầy sự hạnh phúc, cô thầm nghĩ
{Chắc là họ mới quen nhau đây mà, nhìn họ thật là đẹp đôi, nếu như mình và anh ấy quen nhau từ sớm thì liệu mình và anh ấy có thể hạnh phúc như bây giờ không?}
Hà Bội Sam vẫn đứng trước rạp phim chờ đợi, cô lặng lẽ âm thầm đứng đấy, đợi mãi vẫn không thấy anh đến cô liền nhắn tin cho anh

· Anh đi đến đâu rồi?
Chờ 1 lúc vẫn không thấy anh nhắn cô lại nhắn tiếp
· Anh có chuyện gì quan trọng sao?
Thời gian càng trôi, sự im lặng bên kia càng khiến cô lo lắng
· Nếu anh bận thì anh nhắn em 1 cái nha, em thật sự rất lo lắng đấy
Vẫn không nhận được tin nhắn trả lời từ anh, Hà Bội Sam lo lắng, lòng cô đầy bất an không thể tả, cô thấp thởm lo lắng, đứng ngồi không yên, cô lo không biết anh đã xẩy ra chuyện gì, không biết anh có gặp nguy hiểm hay không
Đang lo lắng thì 1 dòng tin nhắn từ anh gửi đến
· Anh đang ở nhà của Niệm Chân, em đến đây đi
Hà Bội Sam nhận được tin nhắn thì nhẹ nhõm hẳn, cô Lập tức lái xe đi đến nhà của Niệm Chân
! ! ! ! ! !
Trên giường của Niệm Chân, Lục Tư Phàm vẫn đang hôn mê bất tỉnh, Alice cầm điện thoại của anh, cô ta đắc ý nằm bên cạnh, ngắm nhìn anh
“Khuôn mặt này đúng là rất đẹp trai đấy, nhưng mà!.

từ giờ anh sẽ thuộc về em, Hà Bội Sam cô đừng trách tôi, có trách thì cô tự trách bản thân mình vô dụng, không biết giữ tình yêu của mình đi”

“Hai người đang làm gì vậy hả?”
! ! ! ! ! !
Hà Bội Sam vẫn đang lái xe trên đường, cô tập trung cao độ, cô rất lo lắng cho Lục Tư Phàm, đang lái xe trên đường thì Dương Tử Dương gọi cho cô
[Alo Bác sĩ Hà đúng không?]
[Đúng vậy, có chuyện gì không?]
[Cô có đang rảnh không?]
[Tôi đang bận, có chuyện gì không?]
[Cô đang đến nhà của Niệm Chân đúng không?]
[Đúng vậy, Lục Tư Phàm nói anh ấy đang ở đấy]
[Hay quá, cô đến đón tôi qua đó với]
[Hả? nhưng!.

]
[Bên đó đang tổ chực tiệc, 2 thằng đó gọi tôi qua chơi, mà giờ tôi không có xe, cô qua đây chở tôi đi]
[Nhưng mà tôi! ]
[Tôi đang chờ cô ở bệnh viện đấy nha, cô đến nhanh nha]
Dương Tử Dương gọi xong thì tắt máy, Hà Bội Sam muốn từ chối nhưng không kịp nữa, cô đành quay xe lại bệnh viện để đón anh.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 59: 59: Thời Gian


Tình cảm giữa Hà Bội Sam và Lục Tư Phàm vẫn như vậy, anh vẫn rất tốt đối với cô, luôn luôn quan tâm chăm sóc cho cô từng chút.

Nhưng thỉnh thoảng cô lại thấy anh đang ngồi trầm ngâm 1 chỗ, trên khuôn mặt chứa 1 nổi buồn gì đó, cô có hỏi nhưng lần nào anh cũng chỉ nói đó là do công việc
Cũng không biết công việc của anh có trụt trặc gì không nhưng nhìn thấy anh như vậy cô lại lo, mà dạo gần đây cô cũng không thấy anh nhắc về Niệm Chân nữa, đôi lúc cô có ghé qua tập đoàn anh nhưng cũng không thấy Niệm Chân đâu
Ngày tháng dần trôi qua, cái thai trong bụng cô cũng càng lớn, hôm nay cô cố ý ghé qua nhà của Hà Lộ Khiết thăm em gái mình
Hai chị em lâu ngày không gặp nên đã cùng nhau đi mua sắm cho đứa con trong bụng mình
Hà Bội Sam vui vẻ nói
“Mình mua nhiều như vậy không biết con có mặt hết không nữa”
“Mặt được mà, chị đừng lo”
“Nhưng mà trẻ em sẽ lớn nhanh lắm đấy, chỉ sợ chưa mặt hết là phải mua đồ mới rồi”
“Chị 2 ơi là chị 2, chị bây giờ là phu nhân của Lục tổng, gia đình chị giàu như vậy chị tiết kiệm làm gì?”
“Chị không có tiết kiệm, chị chỉ thấy mình mua hơi lố thôi”
“Không đâu mà, chị thấy cái áo này sao hả? có đáng yêu không?”

Hà Bội Sam nhìn bộ áo nhỏ xíu, cô tưởng tượng ra được hình ảnh đứa bé khi mặt nó sẽ trông rất đáng yêu
“Đáng yêu thật đấy”
“Nè nè chị cũng lấy 1 bộ đi, để 2 anh em tụi nó có thể mặc đồ giống nhau”
“Cũng được”
! ! !.

Những ngày tháng hạnh phúc ấy không biết có thể kéo dài trong bao lâu, khi chỉ chưa đầy 2 tháng nữa thì Hà Bội Sam sẽ lâm bồn, ngày ngày Lục Tư Phàm điều ở cạnh cô, ngay cả việc đi công tác anh điều giao phó lại cho Niệm Chân, anh toàn tâm toàn ý lo cho cô từng chút 1
“Nè bà xã em ăn trái cây đi”
“Trời ạ em tự ăn được mà, anh để xuống đi”
“Thôi nào, phụ nữ mang thai ăn trái cây nhiều sẽ rất tốt cho sức khỏe đấy”
“Thôi mà, em đã ăn nhiều rồi, anh để yên cho em đọc sách đi”
“Em không ăn trái cây vậy ăn canh gà nha, anh xuống bếp mang lên cho em”
“Lục Tư Phàm à cái gì tốt ăn nhiều quá sẽ thành hại đấy, 1 tuần ăn 1 đến 2 lần là được rồi”
“Nhưng mấy lần trước em ăn xong điều ói ra hết không phải sao? Nếu vậy thì không tính”
“Được rồi, anh để đó đi, chút nữa em ăn là được đúng không?”
“Vậy anh đi hâm lại 1 lần nữa, cái gì nóng sẽ tốt hơn đúng không? Anh đi nha”
“Uhm anh đi đi”
Trước khi đi Lục Tư Phàm còn dịu dàng hôn lên tráng cô 1 cái, sự ngọt ngào mà anh đối với cô còn hơn cả đường phèn
Hà Bội Sam vẫn đang chìm đấm trong hạnh phúc thì có 1 tin nhắn gửi đến
• Tôi là Alice, ngày mai 2 giờ cô đến chỗ XXX, tôi sẽ nói cho cô nghe 1 bí mật
Hà Bội Sam nhận thấy tin nhắn từ Alice, cô không mấy thiện cảm đối với Alice lắm nên cũng không quan tâm, cô nghĩ
{Niệm Chân và cô ta không phải đã chia tay rồi sao? Sao lại muốn gặp mình làm gì chứ?}
Hà Bội Sam định bỏ qua, không để ý đến thì Alice lại nhắn cho cô 1 tin nhắn
• Nếu như ngày mai cô không đến thì chuyện sao này cô đừng hối hận

Hà Bội Sam hoài nghi
{Cô ta nói như vậy là sao chứ? Chuyện cô ta muốn nói rốt cuộc là gì?}
Alice dừng như đã thành công trong việc k1ch thích sự tò mò của Hà Bội Sam
! ! ! !.

.

Lúc Lục Tư Phàm quay trở lại, cô muốn nói cho anh nghe chuyện này
“Ông xã em có chuyện muốn nói với anh! ”
Lục Tư Phàm vội cắt ngang lời cô
“Để sau đi, canh gà còn nóng, anh thổi cho em ăn nha”
“Khoan đã, em! ”
“Nào nào ngoan nào, ăn ngoan nào, há miệng ra”
“Nhưng mà Alice mới nhắn tin cho em”
Nghe thấy cô nhắn đến Alice, Lục Tư Phàm sững người, anh trợn tròn mắt, thay đổi sắc mặt hỏi cô
“Cô ta đã nói gì với em hả?”
“Cô ấy nói ngày mai hẹn em ra để nói 1 chuyện gì đấy”

Lục Tư Phàm nghe cô nói như vậy thì liền suy nghĩ
{Chắc chắn là cô ta muốn nói hết mọi chuyện cho Sam Sam nghe, không được, mình tuyệt đối sẽ không để chuyện này xẩy ra}
Lục Tư Phàm nghiêm túc nói
“Cô ta đã phản bội Niệm Chân, cô ta là 1 người không đáng tin, em tốt nhất đừng đến đó”
“Nhưng cô ấy nói nếu em không đến sẽ phải hối hận”
“Lời của 1 người phản bội sao có thể tin được, hay là!.

anh sẽ đến đó gặp mặt cô ta thay em nha”
Hà Bội Sam suy nghĩ 1 lúc rồi vui vẻ nói
“Như vậy cũng được, nhưng mà nè! anh không được nói chuyện quá lâu với cô ta đâu nha”
“Bà xã của anh, em yên tâm đi, đối với ả ta anh chả có gì muốn nói cả”
“Vậy thì tốt đó”.
 
Back
Top Dưới