Ngôn Tình Vợ Tôi Là Bác Sĩ

Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 20: 20: Tôi Sắp Chết


Lục Tư Phàm tức tối đi đến phòng làm việc của Hà Bội Sam, anh đẩy mạnh cửa ra *Rầm*
“Hà Bội Sam cô đang làm trò gì vậy hả?”
“Làm gì mà anh nóng giữ vậy?”
Khi nhìn thấy Hà Bội Sam bỗng nhiên cơn giận dữ của anh được kìm lại, cô trong mắt anh cô giống hệt 1 thiên thần mang vẻ đẹp ngọt ngào, giọng cô nói ra khi qua tai anh cũng trở nên dịu dàng
“Hả...!cô...!cô”
Trái tim anh bổng nhiên thổn thức vì cô, nhịp tim đập nhanh hơn hẵng
Niệm Chân sợ anh gây loạn nên đã chạy theo, anh bước vào phòng ôm Lục Tư Phàm lại
“Nè Phàm Phàm cậu bình tĩnh lại coi.....!ủa...!sao cậu im re vậy? Mà sao người cậu cũng nóng quá nè”
“Sao chứ? Anh bị nóng sao? Để tôi kiểm tra xem”
Hà Bội Sam lại gần anh, nhẹ nhàn đưa tay lên trán anh
{Sao tự nhiên....!tự nhiên mình lại....!tim mình...!mình hình như không ổn rồi} Trái tim Lục Tư Phàm đập loạn nhịp vì cô, anh đã ngất đi ngây sao đó
Hà Bội Sam sợ hãi vội nói
“Ễ nè Lục Tư Phàm anh làm sao nữa vậy? Mau lên đưa anh ấy về phòng”
Niệm Chân cõng anh trên lưng, cằn nhằn nói

“Cái tên này ăn rồi báo không hà, tự nhiên chạy qua đây chi không biết”
Dương Tử Dương là bác sĩ trưởng khoa và cũng là bạn thân của Lục Tư Phàm, anh ta cẩn thận kiểm tra tình hình của Lục Tư Phàm
Niệm Chân ở kế bên cũng lo lắng không kém
“Cậu ta sao rồi?”
“Tình hình trước mắt thì không sao, không có gì nguy hiểm đâu”
Lục Tư Phàm từ từ tỉnh dậy, anh nhìn thấy mọi người xung quanh, mọi thứ vẫn bình thường nên anh mỉm cười mãn nguyện
“Mọi thứ đã trở lại như cũ rồi, may quá”
Niệm Chân không hiểu nên hỏi lại
“Là sao? Cậu nói gì vậy hả?”
“Không có gì, Tử Dương tôi hoàn toàn hồi phục rồi tôi muốn xuất viện”
“Cũng được, để tôi làm giấy ra viện cho cậu”
Nói rồi thì Dương Tử Dương rời đi
Hà Bội Sam ghé qua đấy xem tình hình anh ra sao, thấy Lục Tư Phàm đã tỉnh nên cô vui vẻ nói
“Anh tỉnh rồi sao? Còn tưởng anh chuẩn bị ăn vạ nữa chứ”
Nhìn thấy cô thì Lục Tư Phàm liền sinh ra hoang tưởng, cảm giác như cô không còn là cô như trước, trái tim anh lại đập liên hồi, không tin vào mắt mình anh vội gọi Niệm Chân
“Niệm Chân....!cậu...!cậu lại đây”
Niệm Chân mỉm cười tự tin nhìn anh
“Có chuyện gì hả?”
Nhìn Niệm Chân trước mặt vẫn không có gì thay đổi, anh vui mừng vỗ vào mặt Niệm Chân
“Phù~ vẫn như cũ không sao, không sao”
“Gì vậy? Cậu có lầm không? Nay tôi sài kem chống nắng mới mà? Sao giống như cũ được, cậu sờ lại đi”
Hà Bội Sam nhìn biểu hiện lạ lẫm của 2 người thì khó hiểu hỏi
“Hai người đang làm gì vậy hả?”
Lục Tư Phàm nhìn sang cô lại tiếp tục thấy không ổn, càng nhìn anh càng thấy xung quanh cô xuất hiện những ánh sáng lấp lánh xung quanh, khuôn mặt anh đỏ ẩn
“Tôi...!tôi chết rồi sao? Sao...!sao tôi lại nhìn thấy thiên thần vậy này?”

Niệm Chân phấn khích hỏi
“Đâu đâu thiên thần đâu, thiên thần ở đâu vậy?
Hà Bội Sam từng bước tiến lại gần anh
“Anh nói năng cái gì vậy hả? Bị sảng sao?”
“Đẹp quá....!không....!không phải...!không phải như vậy....!cô...!cô tránh xa tôi ra”
Lục Tư Phàm bắt đầu vùng vẫy
“Nè anh làm gì vậy hả? Lại lên cơn à?”
“Phàm Phàm cậu bình tĩnh lại coi”
“Không, Tử Dương tôi muốn làm xét nghiệm, tôi bị nặng lắm rồi, mắt tôi....!mắt tôi lạ lắm”
“Niệm Chân anh ôm anh ấy lại đừng để anh ấy kích động quá, tôi đi gọi bác sĩ”
“Không thả tôi ra, tôi có bệnh, tôi sắp chết rồi”
...............!
Sau khi Dương Tử Dương chuyển anh vào phòng khác, trong phòng chỉ có 2 người, Dương Tử Dương đã rất cẩn thận kiểm tra cho anh nhưng vẫn không có biểu hiện gì
“Cậu nhăn mặt vậy là sao hả? Tôi bệnh nặng lắm sao? Tôi còn sống bao nhiêu ngày hả? Cậu mau nói tôi biết đi”
“Cậu bình tĩnh lại coi”
“Bình tĩnh gì mà bình tĩnh, tôi sắp chết rồi sao có thể bình tĩnh được”
“Cậu đâu có bệnh gì đâu? Vết thương ở đầu cũng không quá nặng, chỉ cần 2 ngày là cậu sẽ hồi phục như bình thường thôi”
Lục Tư Phàm vẫn không tin, anh bắt đầu bình tĩnh phân tích

“Không phải đâu, tôi thấy lạ lắm”
“Lạ chuyện gì?”
“Tự nhiên khi nhìn thấy người đó thì trái tim tôi lại đập loạn nhịp, rõ ràng lúc trước khi nhìn thấy thì vẫn bình thường nhưng mà bây giờ nhìn lại thì giống như biến thành thiên thần vậy đấy, xung quanh còn xuất hiện những ngôi sao lấp lánh nữa”
Nghe Lục Tư Phàm kể, Dương Tử Dương bắt đầu chiêm nghiệm
“Khoan đã, vậy...!cậu nhìn tôi có khác gì không?”
“Không có, vẫn bình thường”
“Vậy còn khi cậu nhìn Niệm Chân”
“Vẫn vậy luôn”
“Vậy cô Hà thì sao?”
Nhắc đến tên cô thì trong đầu anh lại xuất hiện hình ảnh thiên thần mang khuôn mặt cô, anh bối rối nói
“Đó đó, hình ảnh đó lại xuất hiện trong đầu tôi nè”
Nghe đến đây thì Dương Tử Dương cũng đoán ra được bệnh của Lục Tư Phàm, anh cười bất mãn nói
“Đó không phải là bệnh, cậu thật sự không biết mình đang bị gì sao?”
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 21: 21: Chia Tay


Lục Tư Phàm nghe Dương Tử Dương nói thế thì khó hiểu hỏi lại
“Là sao? Tôi đâu phải bác sĩ mà biết chứ?”
Dương Tử Dương cảm thấy nực cười, anh không biết nên nói người bạn trước mặt mình là ngu hay khờ nữa
“Nè cậu cười vậy là sao hả? Nói tóm lại tôi bị bệnh gì?”
“Cậu bệnh tương tư người ta rồi”
“Cái gì? Tương tư? Với ai được chứ?”
“Còn ai ngoài vợ cậu hả?”
“Thôi nào đừng đùa”
“Không lẽ cậu lại tương tư Niệm Chân à?”
“Khùng hả? Tại sao tôi lại tương tư cậu ta?”
“Vậy tại sao cậu lại không thể tương tư vợ mình hả?”
“Thì tôi!.


“Nếu cậu không tin cậu có thể làm cách này để kiểm tra xem tôi nói có đúng không”

! ! ! ! ! ! !.

Mấy ngày sau, Lục Tư Phàm làm theo lời của Dương Tử Dương nói, anh soạn đồ chuẩn bị đi công tác xa
“Được rồi tôi đi đây, cô ở nhà cẩn thận”
“Anh lo cho tôi à?”
“Tất nhiên là không,! tôi chỉ đang lo cho mấy bức tranh cổ của tôi thôi”
“Anh yên tâm mà đi đi, không có anh thì tôi ném bọn chúng đi đâu được”
“Cô!.


Niệm Chân thấy 2 người cứ đôi co mãi thì chen vào nói
“Thôi đi 2 ông bà, nói hoài, đi thôi trễ giờ bây giờ”
“Vậy thôi đi”
“Uh anh đi đi”
Lục Tư Phàm nhìn Hà Bội Sam, anh giống như đang chờ đợi 1 câu tạm biệt hay 1 cái nắm tay thân mật từ cô
Nhưng Hà Bội Sam vẫn không hay biết điều đó, cô vẫn thản nhiên nhìn anh
“Cô không thấy mình thiếu thiếu cái gì à?”
Hà Bội Sam sựt nhớ ra, cô hốt hoảng nói
“Đúng rồi tôi quên mất! ”
“Không sao giờ cô nói vẫn còn kiệp mà”
“Tôi đang nấu cháu trong nhà, thôi anh đi đi, tôi đi tắt bếp đây”
Nhìn thấy cô chạy đi như vậy khiến cho Lục Tư Phàm có chút giận dữ, anh trố mắt nhìn cô như không tin chuyện này lại xẩy ra với 1 con người vừa đẹp trai vừa có tiền như anh
{Chắc chắn là tên Tử Dương lừa bịp mình rồi, làm sao mình có thể thích cô ta chứ}
! !.

Hà Bội Sam vẫn tiếp tục công việc của mình, cô vui vẻ đi đến bệnh viện như mọi ngày

Trương Chí Thần thấy cô thì vui vẻ đến thông báo cho cô 1 chuyện quan trọng
“À Sam Sam em đến đúng lúc quá, có chuyện này anh muốn thông báo với em nè”
“Chuyện gì anh nói đi”
“Chuyện là bên bệnh viện chúng ta muốn cứ 1 đội ngũ y bác sĩ đi đến Hà Bắc để giúp đỡ những trẻ em nghèo đấy”
“Hà Bắc sao? Mà địa điểm cụ thể là ở đâu? Với lại cần bao nhiêu bác sĩ, bao nhiêu y tá, rồi chúng ta sẽ ở đó bao lâu?”
“Hình như là ở Lang Phường, gồm 3 bác sĩ, 10 ý tá và 20 tình nguyện viên, chúng ta sẽ ở đó 1 tuần”
“Hay quá, vậy em cũng sẽ đăng ký”
“Khoan đã”
“Sao vậy?”
“Em chưa hỏi ý chồng em mà?”
“À anh yên tâm ảnh đi công tác rồi, không sao đâu”
“Ờ vậy em đi đăng kí, anh đăng kí rồi”
“Được”
Hà Bội Sam vui vẻ rời khỏi phòng, trên đường đi cô nhìn thấy Chu Khả Di đang ngồi buồn bã ở 1 gốc, Hà Bội Sam liền chạy đến hỏi thăm cô
“Em làm sao vậy? Có chuyện gì sao?”
Ch Khả Di rưng rưng nước mắt nói
“Còn 2 ngày nữa là em phải rời khỏi đây rồi”
“Nhưng tại sao chứ?”
“Thì em hết thời gian thực tập rồi, với lại 1 tuần nữa là nghỉ hè, em phải về quê”

“Vậy thì em phải vui lên mới đúng chứ, được về quê gặp cha mẹ và mọi người mà”
“Nhưng mà em sẽ không còn được gặp chị, anh Chí Thần và mọi người ở đây nữa”
Hà Bội Sam dịu dàng ôm lấy cô bé vào lòng, cô nhẹ nhàng nói
“Di Di à sao này nếu như có cơ hội thì nhất định chúng ta sẽ gặp lại nhau thôi, với lại khi em ra trường em có thể quay lại đây xin việc làm mà? Lúc đó chúng ta lại được ở gần nhau như thế này thôi”
“Nhưng em sợ cảm giác phải chia tay mọi người lắm”
“Cuộc vui nào cũng có lúc tàng mà, chia tay chưa hẳn là kết thúc, lần sau gặp lại chúng ta sẽ thay đổi, chúng ta có thể trở thành 1 phiên bản tốt hơn của mình, em phải luôn cố gắn, mọi người ai cũng yêu thương em cả”
“Em cảm ơn chị nhiều lắm!.

em nhất định sẽ không bao giờ quên chị và mọi người đâu”
“Được rồi cô em gái bé nhỏ của tôi, nào hãy đứng lên, tiếp tục vui vẻ và năng động lên đi nào, chị sẽ nói mọi người tổ chức 1 buổi tiệc chia tay cho em nha”
“Dạ em cảm ơn chị đã an ủi em”
Hà Bội Sam lấy khăn trong túi lau nước mắt trên má cho Chu Khả Di
“Chuyện nhỏ như này mà cũng khóc là sao? Nhìn em khóc xấu quắc à, phải cười mới đẹp chứ”
"Em biết rồi, em sẽ cười thật tươi mà”
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 22: 22: Nghĩ Về Nhau


Lục Tư Phàm sau khi gặp đối tác xong thì quay lại khách sạn, nằm trên giường buồn chán không biết làm gì, anh bỗng nhiên lại nhớ đến Hà Bội Sam
“Không biết giờ cô ấy về chưa ta,...!chắc là về rồi”
Nhìn chiếc điện thoại trên tay anh muốn gọi cho cô nhưng lại ngại
“Mình sẽ hỏi cái gì đây? Cô ăn cơm chưa? Không được lỡ như cô ấy nghĩ mình quan tâm thì sao?”
Đang đắng đo suy nghĩ 1 lúc anh quyết định gọi cho cô, mở điện thoại lên vào mục danh bạ, bổng nhiên anh chợt nhận ra bản thân lại không có số của cô
“Thôi chết rồi....!mình không có số”
*Ting tong* tin nhắn gửi từ Dương Tử Dương (Đang nhớ vợ đúng không?)
Đọc thấy tin nhắn thì Lục Tư Phàm chột dạ, anh vội ném điện thoại qua 1 bên tự chấn chỉnh bản thân

“Không đúng, mình đâu có tình cảm với cô ta đâu, Lục Tư Phàm mầy đang bị gì vậy hả, tỉnh táo lại đi”
Lục Tư Phàm bức bối vào nhà vệ sinh
.............!
Hà Bội Sam nhân cơ hội không có Lục Tư Phàm ở nhà, cô về lại căn hộ củ của mình để ngủ, nhìn căn hộ gắn bó với mình gần 1 chục năm, ánh mắt cô đầy lưu luyến
“Wow lâu rồi mới về lại nhà, thổi mái quá đi”
Hà Bội Sam lau vào nhà vệ sinh, ngâm mình trong bồn nước, cô thả lòng mình nhìn ngắm thế giới bên ngoài cửa sổ, nhìn những ngôi nhà đang chiếu sáng bên dưới, từng dòng người vội vàng đi qua,thành phố nhộn nhịp kiến con người cũng tấp nập theo
Đã rất lâu rồi cô không có khoảng thời gian thư giản như này, sau khi đã ngâm bồn xong cô rời khỏi phòng, bước lên giường đánh 1 giấc thật ngon
Như chưa đây 15 phút cô đã thức giấc giữa chừng, không tài nào ngủ được
“Sao kì vậy ta? Sao mình lại thấy khó ngủ như này....!không lẽ....!mình quen ngủ ở nhà anh ta nên...”
Cô với lấy điện thoại, trong mục gọi điện không hề có cuộc gọi từ anh, cũng chẳng có tin nhắn gì
“Tại anh ta không quan tâm đến mình hay là anh ta quá bận...!cũng có thể là anh không có số của mình, ủa mà như vậy thì cũng đồng nghĩa đến việc anh ta không quan tâm mình rồi?”
Hà Bội Sam có chút buồn buồn trong lòng, tuy 2 người không ở cùng phòng nhưng ích nhất đi ra đi vô cùng chạm mặt nhau, mỗi ngày sáng tối cũng cùng nhau ăn cơm, hình ảnh của anh bỗng nhiên lại xuất hiện trong đầu cô
“Người rõ là đẹp trai nhưng lại xấu tính, khó ưa, đã vậy....!còn là dân chơi gái thứ thiệt nữa chứ, đồ trap boy, số tôi khổ lắm mới làm vợ anh”
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng có đôi lúc anh dịu dàng với cô, anh có chút quan tâm khi cô về trễ, có lúc động viên an ủi khi cô buồn, và đứng về phía cô khi bị Việt Bân lên mặt
“Nhưng mà dù sao anh ấy cũng có lúc tốt với mình, với lại từ khi lấy anh ta mình cũng không thấy anh ấy dẫn người phụ nữ nào về cả, có thể là anh ta dẫn người ta về khách sạn cũng nên...”
......!

Lục Tư Phàm ngồi trên bàn làm việc, cái bụng đói meo của anh khiến anh nghĩ về cô, nếu như có cô ở đây cô có thể cùng anh đi ăn tối cũng có thể là cô sẽ nấu cơm cho anh
“Cái bà chằng đó tuy là hung dữ nhưng lại nấu ăn rất ngon, tự nhiên lại thèm cháo của cô ấy nấu rồi”
Lục Tư Phàm rời khỏi phòng, anh đến phòng của Niệm Chân
Niệm Chân đang tắm trên người chỉ che 1 cái khăn bông ra mở cửa
“Khuya rồi còn qua đây làm gì? Đừng có nói là sợ ma nên muốn ngủ chung nha”
“Nằm mơ hả? Tôi muốn hỏi cậu có muốn đi ăn cháo không?”
“Ăn cháo hả? Nhưng cậu đâu có thích ăn cháo chứ?”
“Giờ thì thích rồi, đi thôi”
“Ê từ từ để tôi mặc đồ vô đã”
“Tôi cho cậu 5 phút, lẹ đi”
“Từ Từ” Niệm Chân đóng cửa rồi thay quân áo

............!
Ở quán cháo gần đấy, Lục Tư Phàm ăn vài muỗng lại thấy chán, có vẻ và vì không hợp khẩu vị cũng nên
“Sao lại dỡ vậy chứ?”
“Tôi thấy ngon mà? Cháo vừa ăn, còn thơm hành phi nữa”
“Cậu thích thì ăn 1 mình đi, tôi đi về đây”
“Ê nè cậu bị ngáo hả? Mới ăn mấy muỗng mà?”
Lục Tư Phàm không thèm nghe Niệm Chân nói, anh bỏ đi về 1 mình, Niệm Chân ngồi ở đó lèm bèm
“Lúc thèm thì đòi ăn cho bằng được, ăn mấy muỗng lại chán, không khác gì mấy người phụ nữ đang mang thai cả, khó chịu....”
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 23: 23: Mối Tình Trắc Trở


Hai tuần sau.

Tại nhà của Lục Tư Phàm, Hà Bội Sam đang dọn đồ vào vali chuẩn bị đi tình nguyện.

“Lỡ như anh ta về không thấy mình thì sao ta? Nhưng mà....!ai bảo anh ta không gọi cho mình làm gì, đã vậy thì mình cũng không cần thông báo cho anh ta luôn”
......!
Sáng hôm sau Hà Bội Sam rời khói nhà sớm, cô lên xe buýt của bệnh viện chuẩn bị rời khỏi Thượng Hải để đến Hà Bắc.

Khi cô vừa lên xe tầm vài phút thì Lục Tư Phàm cũng về đến nhà, anh có vẻ hào hứng khi nghĩ mình sẽ được gặp cô.

Bước vào trong nhà, không thấy bóng dáng cô đâu nên anh thầm nghĩ
“Có khi nào cô ấy đi làm rồi không?”
Có chút thất vọng anh nhìn sang cái bàn ở phòng khách, trên đó có 1 tờ giấy note, đoán chắc là cô viết cho mình nên anh hào hứng đi lại xem, vẻ mặt anh đầy đắt ý
“Chắc là cô ta đã hỏi thăm tình hình của mình từ Niệm Chân đây mà, biết mình về nên cố ý viết thư luôn chứ”
Nội dung trong tờ giấy note: Tôi đi làʍ t̠ìиɦ nguyện ở Hà Bắc 1 tuần, nếu anh có về không thấy tôi đâu thì đừng lo
Lục Tư Phàm đọc xong thì xét bức thư, tức giận nói.

“Cô ta nghĩ mình là ai chứ? Còn bảo đừng lo? Chắc mình thèm quan tâm, đừng có ảo tưởng nữa”
Tức giận thì nói như vậy, nhưng thật tâm anh vẫn rất quan tâm đến cô, trên khuôn mặt có nét buồn buồn, anh thẩn thờ vứt hết đồ đạt tại phòng khách rồi đi lên lầu
............!
Ở trên xe Hà Bội Sam vẫn luôn nghĩ về anh.

{Không biết là anh ấy đã về chưa ta,...!rồi khi anh ấy nhìn thấy tờ giấy đó sẽ có biểu hiện như thế nào chứ?}
Đang suy nghĩ thì Trương Chí Thần ngồi kế bên bắt chuyện, anh vui vẻ nói.

“Tự nhiên anh nôn ghê”
“Đây có phải là lần đầu tiên anh đi đâu mà nôn?”
“Tuy không phải là lần đầu tiên nhưng mà anh cứ nghĩ đến việc trẻ em ở đó đang trông chờ chúng ta đến giúp thì lại không chịu được”
“Trên đời này mà có 100 người như anh thì tốt biết mấy”
“Nghe em nói mà anh thấy ngại quá trời”
Bỗng nhiên Hà Bội Sam nhớ đến Chu Khả Di, cô hỏi.

“À mà dạo này Di Di có nhắn tin cho anh không?”
“Không có”
“Sao lại như vậy chứ? Con bé cũng không có nhắn cho em luôn”
“Biết đâu con bé đang bận thì sao? Mà em quan tâm làm gì chứ?”
“Anh nói vậy mà nghe được hả?”
“Thì...!bình thường con bé thân với em nhất mà? Con bé không nhắn tin với anh là chuyện bình thường thôi”
Hà Bội Sam nhìn Trương Chí Thần với khuôn mặt đầy khó chịu, cô thừa biết Chu Khả Di thích anh, nhưng điều cô không ngờ đến là anh vẫn không hiểu được tình cảm của cô bé.

Trương Chí Thần khó hiểu nhìn cô
“Em sao vậy hả? Sao tự nhiên lại nhìn anh như vậy?”
“Thôi đi, em mệt rồi muốn chợp mắt 1 chút”
“Vậy em cứ ngủ đi”
Trương Chí Thần nhìn cô, anh cũng biết rõ điều mà Hà Bội Sam đang muốn nói là gì, anh biết Chu Khả Di có tình cảm đặt biệt với mình, nhưng bản thân anh lại không thể đón nhận nó.

{Em trách anh không hiểu được tình cảm của Chu Khả Di, vậy còn em? Sao em vẫn không cảm nhận được tình cảm của anh dành cho em? Anh thật sự cũng muốn mở lòng mình ra lắm chứ, nhưng mà....!anh thật sự không muốn làm 1 cô bé tốt như Chu Khả Di tổn thương vì mình}
Hà Bội Sam nói là đi ngủ, nhưng cô vẫn không tài nào ngủ được, đó chỉ là cái cớ để cô bao biện cho hành động của mình, cô thầm nghĩ.

{Em xin lỗi vì không thể đón nhận tình cảm của anh, lúc trước thì không thể, bây giờ càng không.

Dù sao em cũng là người có gia đình, trái tim lại đem yêu 1 người đàn ông khác, sống bên cạnh anh lại càng làm chúng ta đau khổ hơn, Trương Chí Thần em xin lỗi vì đã làm tổn thương anh, nhưng chỉ có cách lơ đi mọi chuyện thì chúng ta mới có thể giữ tình bạn này mãi mãi được”
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 24: 24: Cuộc Gọi Chớp Nhoáng


Chiều hôm đó, xe buýt cuả Hà Bội Sam cũng đến nơi, mọi người được chỉ định là sẽ ở nhà của bác trưởng thôn 1 tuần, thấy mọi người đến bác trưởng thôn niềm nở đón tiếp.

“Trời ơi tôi trông mọi người từ sáng đến giờ, vào đây vào đây”
Hà Bội Sam lễ phép nói
“Dạ làm phiền bác rồi”
Trương Chí Thần cũng cúi đầu chào hỏi
“Hy vọng được chỉ giáo nhiều hơn”
“Thôi thôi, mọi người vô nhà đi”
Vừa vô đến nhà thì mọi người nhìn thấy 1 bóng dáng khá quen thuộc, Hà Bội Sam đa nghi gọi to
“Chu Khả Di”
Chu Khả Di nghe thấy có người gọi mình thì quay đầu lại, thấy Hà Bội Sam thì cô vui mừng chạy đến
“Chị Sam Sam”
2 người ôm lấy nhau đầy thâm tình

Bác trưởng thôn ngạc nhiên hỏi
“Ủa mọi người quen biết nhau sao?”
Trương Chí Thần nói
“Dạ, Di Di từng là thực tập sinh ở bệnh viện chúng cháu đấy ạ”
“Oh ra là vậy, Di Di là đứa cháu nhỏ của tôi, hồi đó nó có kể nó là thực tập sinh của 1 cái bệnh viện gì đó lớn lắm, nào ngờ lại là bệnh viện của các cô cậu đây”
Hà Bội Sam tươi như hoa, cô nói
“Di Di và chúng cháu rất thân với nhau, cô bé rất thân thiện và nhiệt tình trong công việc nên được nhiều người yêu mến lắm, có đúng không Chí Thần”
“Hả! À đúng vậy đấy, Di Di rất tốt”
Nghe Trương Chí Thần nói tốt về mình thì Chu Khả Di lại ngại ngùng mắt cỡ nhìn anh
Hà Bội Sam liền hóa thành bà mai, cô đẩy Chu Khả Di về phía Trương Chí Thần, cố ý để anh đỡ cô bé
“Nè...!em có sao không? Sam Sam em làm gì vậy?”
“Em có làm gì đâu, lỡ tay thôi mà”
“Thôi thôi, em không sao, mọi người vào trong nhà đi, chị Sam Sam nay chị ngủ với em nha”
“Nhưng mà....”
“Không nhưng nhị gì cả, đây là nhà của em, em là người quyết định, vào trong thôi”
Chu Khả Di kéo vali của Hà Bội Sam vào nhà
Buổi tối hôm đó nhà họ nấu 1 bàn tiệc nhỏ, mọi người quây quần bên nhau trước hiên nhà, Hà Bội Sam nói
“Công nhận trái đất tròn thật đấy, chưa đi hết 1 vòng là lại gặp nhau rồi”
Chu Khả Di cũng nói
“Cái này người ta gọi là có duyên thì nhất định gặp lại”
“Ủa chị nhớ câu này là chị nói mà ta?”
“Ừ thì...!em mượn”
Hà Bội Sam thấy Trương Chí Thần chỉ ngồi 1 chỗ không nói chuyện với ai thì nói
“Nè Chí Thần sao hôm nay anh im vậy hả? Đừng có nói là đang giận Di Di bởi vì em ấy là cháu trưởng thôn mà không nói với anh nha”

Chu Khả Di nghe thấy anh giận thì vội nói
“Hả! Không phải như vậy đâu, tại em thấy không quan trọng nên mới không nói thôi à, em không cố ý che giấu đâu”
Trương Chí Thần mỉm cười rồi nói
“Anh biết mà, Sam Sam nói giỡn thôi em đừng tin lời cổ”
“Vậy...!vậy anh có giận em không?”
“Tất nhiên là không rồi, em ngoan mà”
Chu Khả Di nghe anh nói vậy thì cảm thấy hạnh phúc trong lòng
.................!
Lục Tư Phàm nằm ở nhà, lăng qua lăng lại không ngủ được, anh rất muốn gọi cho cô nhưng lại sợ bản thân thừa nhận đã yêu cô.

Đắn đo 1 lúc anh mới hạ quyết tâm gọi.

Hồi ở khách sạn, có nhiều đêm không ngủ được, anh đã không kìm được lòng mà xin số điện thoại của cô từ Niệm Chân, nhưng lại sợ ngại mà không giám gọi, bây giờ thì nổi nhớ đã chất đầy trong tâm trí, không gọi là không được nữa
Hà Bội Sam đang nói chuyện vui vẻ với mọi người thì thấy số điện thoại lạ gọi đến cho mình
Chu Khả Di hỏi
“Ai gọi cho chị vậy?”
“Chị cũng không biết nữa, để chị nghe máy đã, tôi xin phép”
Hà Bội Sam ra chỗ vắng vẻ bắt máy, cô chưa kịp hỏi thì người bên kia đã hỏi trước

[Alo là Hà Bội Sam đúng không?]
[Hả! À đúng vậy, cho hỏi anh là...]
Lục Tư Phàm chưa đợi cô nói hết câu thì cọc cằn nói
[Ngây cả giọng của tôi mà cô cũng không nhận ra sao?]
[Không lẽ anh là....!Lục Tư Phàm à?]
Lục Tư Phàm đang định trả lời thì thấy dòng tin nhắn của Dương Tử Dương gửi đến: (Đã thấy nhớ vợ rồi đúng không?)
Lục Tư Phàm như bị nói trúng tim đen, mặt anh tái mét, Hà Bội Sam thấy lâu quá anh không trả lời thì hỏi
[Alo là anh đúng không?]
Lục Tư Phàm vội tắt máy, anh ném điện thoại ra xa, khuôn mặt có chút sợ hãi
“Mầy bị khùng rồi, tự nhiên gọi cho cô ta làm gì?”
Hà Bội Sam thấy anh tắt máy ngang thì cũng ngơ ngác không hiểu
“Chuyện gì vậy chứ? Anh ta bị hâm à? Hay đây không phải là anh ta? Nhưng nếu không phải anh ta sao lại biết tên mình chứ? Quái lạ”
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 25: 25: Yêu Đơn Phương


Sáng hôm nhau, nhóm tình nguyện viên của Hà Bội Sam đến bệnh viện xã, mọi người thăm khám cho trẻ nhỏ, Hà Bội Sam nhiệt tình và thân thiện, đối với những trẻ nhỏ sợ chích cô điều có cách giải quyết
“Không con không chích đâu....!mẹ ơi...”
“Ngoan nào, em là con trai mà, sao lại sợ kim chứ? Nó không đau đâu, như kiến cắn thôi, ngoan chị chích xong rồi chị cho bánh nha”
“Em muốn ăn bánh socola”
“Được, nhưng nhớ là không được khóc đấy”
“Dạ”
Sau khi Hà Bội Sam chích xong, cô không quên xoa đầu cậu bé an ủi
“Thấy không, đâu có đau đâu, giờ em qua kia nhận bánh nha”
“Dạ em cảm ơn”
“Mời người tiếp theo ạ”
Đối với những đứa gan dạ không sợ thì rất nhanh, nhưng đối với trẻ cứng đầu sợ hãi thì lại khó khăn vô cùng, có thể thấy những người làm bác sĩ như cô có 1 sự kiên nhẫn và lọng lượng vô cùng lớn

“Không có đau đâu mà, tin chị đi, như kiến cắn thôi”
“Như em sợ, em sợ lắm, huhuhu”
Hà Bội Sam lấy 1 chú thỏ bông đáng yêu để trước mặt cô bé
“Nính nính, vậy chị sẽ để bé thỏ động viên em nha”
“Không em sợ đau lắm, mẹ ơi, mẹ ơi, huhuhu”
Hà Bội Sam thấy cách này không được cô liền lấy 1 mũi kim đồ chơi ra
“Vậy chị để bé thỏ chích trước nha”
Hà Bội Sam làm động tác vờ như mình đang chích rồi vui vẻ nói
“Thấy không đâu có đau đâu nè, bé thỏ nhỏ hơn em mà còn không khóc, không lẽ em thua bé thỏ hả?”
“Em...”
“Ngoan nha, chích 1 cái thôi, nhanh lắm”
“Vậy chị chích nhẹ thôi nha”
“Uhm, đưa tay đây”
Hết đứa bé này đến đứa bé khác, cuối cùng cũng hết nữa ngày, giờ nghỉ trưa các y bác sĩ điều mệt lừ cả người
Chu Khả Di tuy không nằm trong danh sách thiện nguyện nhưng cô cũng rất năng động trong việc hỗn trợ mọi người, cô lấy nước đưa cho Trương Chí Thần
“Anh uống nước đi”
“À...!cảm ơn em”
Trương Chí Thần khách sáo lấy 1 chai, sau đó lại chỗ Hà Bội Sam đưa cho cô
“Nè em uống đi, nước của Chu Khả Di mang lại đó”
“Sao anh không uống? Nước em ấy làm riêng cho anh mà?”

“Riêng gì chứ, ai cũng có mà, em uống đi”
“Thôi, em uống nước suối được rồi, anh giữ đi, à em đi gọi điện thoại cho chồng em đây”
Chu Khả Di đứng từ xa đã nhìn thấy hết mọi thứ, cô buồn bã đi lại chỗ của Hà Bội Sam
Hà Bội Sam đi gọi điện thoại chỉ là giả vờ, cô không muốn quá thân mật với anh như trước, đứng 1 gốc ăn bánh mì cho qua bửa
“Chị Sam Sam”
Thấy Chu Khả Di buồn bã, Hà Bội Sam lo lắng hỏi
“Em sao vậy? Có chuyện gì sao?”
“Không có gì cả”
“Không có sao em lại buồn? Nè có gì cứ nói đi”
“Chị....!Anh Trương Chí Thần thật sự rất thích chị đó”
Hà Bội Sam nghe thấy lời này thì như đứng hình, cô có chút ái náy khi nhìn Chu Khả Di
“Chuyện này chị....”
“Chị biết chuyện này mà đúng không?”
“Cho dù có là vậy thì cũng không thể nào, chị đã có gia đình rồi, chị không thể đến với anh ấy được”
“Nhưng anh ấy vẫn không thể buông bỏ được chị”

“Vì vậy anh ấy đang rất cần 1 người có thể xóa bỏ điều đó, Di Di em yêu anh ấy mà đúng không?”
“Em...!em....”
“Chỉ cần 1 trái tim đủ chân thành thì có thể lấp đầy mọi khoảng trống, Di Di em phải mạnh mẽ lên, nhất định phải dành lấy tình yêu của mình biết không?”.

||||| Truyện đề cử: TruyenHD |||||
“Nhưng mà em....”
“Nếu như em để mất tình yêu của mình thì cả đời này em sẽ không bao giờ tìm được đâu, có những thứ 1 khi đã qua đi thì sẽ không quay đầu được, cảm giác nhìn người mình yêu nắm tay thân mật với người khác đau lắm, chị không hy vọng em sẽ giống chị đâu”
Hà Bội Sam buồn bã, hình ảnh của Việt Bân trong cô quá lớn khiến cô mãi vẫn không xóa bỏ được, nhưng mọi chuyện đã đành, dù sau này cô với Lục Tư Phàm có li dị thì họ vẫn không bao giờ đến với nhau được nữa.

Tình yêu thật khó nói, yêu 1 người dù biết người đó không yêu mình nhưng vẫn cố yêu, yêu đơn phương đau lắm, nếu có cơ hội thì phải nói ngây, đừng để lo sợ của bản thân mà làm lạc mất nhau cả đời.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 26: 26: Nghiệt Ngã


Bầu trời dần chuyển về đêm, các y bác sĩ đã chuẩn bị nghỉ ngơi, Hà Bội Sam vừa mới tắm xong thì định lên giường ngủ, Lục Tư Phàm ở nhà không có gì làm thì lại nhớ cô, anh vô cùng nhớ nhung vợ mình, ăn không ngon ngủ không yên, cứ nhìn điện thoại mãi.

Lục Tư Phàm chần chừ 1 lúc thì cũng quyết định gọi cho cô, Hà Bội Sam đi đến 1 chỗ khá vắng vẻ để nghe máy
[Alo lại là anh à? Lại có chuyện gì muốn nói sao?]
Lục Tư Phàm im lặng không nói gì
[Nè? Anh không trả lời thì tôi tắt máy đấy nha]
Lục Tư Phàm vội nói
[À khoan đã...!tôi....!tôi]
[Có chuyện gì anh nói lẹ đi]
[Chỉ là...!cô...!cô ăn cơm chưa vậy?]
[Tôi ăn rồi, chuẩn bị đi ngủ]
[Ờ....!nếu không có gì thì...]

[Anh ăn cơm chưa?]
Nghe cô hỏi thăm mình thì Lục Tư Phàm vui vẻ đáp
[Tôi ăn rồi, chừng nào cô về?]
[Sáu ngày nữa tôi về, anh ở nhà có chuyện gì vui không?]
[Cũng bình thường thôi, không có gì đặc biệt]
Trương Chí Thần nhìn Hà Bội Sam đang đứng nói chuyện vui vẻ, trong lòng có chút tiếc nuối, anh chỉ có thể đứng từ xa nhìn người mình yêu nói chuyện vui vẻ với người khác
Chu Khả Di từ xa đi lại, cô nhìn thấy Trương Chí Thần nhìn Hà Bội Sam như vậy, trong lòng tuy không vui nhưng vẫn cố mỉm cười hỏi
“Anh đứng đây chờ chị ấy vào à?”
Nghe cô gọi mình thì Trương Chí Thần giật mình nhìn lại
“Hả! Em đứng đây từ khi nào vậy”
“Mới đến, nhưng mà....Đủ thấy được anh đang nhìn chị Sam Sam với cặp mắt đầy tiếc nuối”
“Chuyện này anh...”
“Anh đâu cần giấu em làm gì, em biết anh thích chị ấy mà?”
Trương Chí Thần im lặng không nói gì, Chu Khả Di tiếp tục hỏi
“Anh thích chị ấy lắm hả?”
“Uhm”
“Sao anh không nói cho chị ấy biết?”
“Nói hay không còn có tác dụng gì? Trong khi....!người cô ấy yêu không phải anh”
“Nhưng em yêu anh”
Chu Khả Di cố lấy hết can đảm để nói, ánh mắt cô đỏ ửng lên, nhìn thấy bộ dạng không trả lời của anh cô cũng đã đoán được câu trả lời, cô mỉm cười nói
“Nói ra rồi thì nhẹ nhõm hẵng, cảm ơn anh đã chịu khó nghe em nói, anh cũng đừng quá bận tâm, chỉ là...!em sợ sau này mình không có cơ hội nói nữa thôi”

Chu Khả Di nhìn anh rồi quay lưng đi, tuy bề ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong cô như vụn vỡ, trái tim như vỡ làm đôi, cô cố nén cho nước mắt đừng rơi.

Trương Chí Thần vội nắm lấy tay cô giữ lại, anh nghẹn ngào nói
“Anh xin lỗi, anh không thể biết được liệu sau này mình có thể quên cô ấy không, nhưng anh hứa, nếu như có 1 ngày anh xóa hết hình ảnh cô ấy trong tim mình, và nếu như lúc đó em vẫn còn yêu anh, anh nhất định sẽ không buông tay em ra đâu”
Chu Khả Di nghe anh nói vậy thì trong lòng cũng cảm thấy an ủi phần nào, cảm giác dồn nén đến cùng cực cuối cùng lại vở tung ra, cô khóc trong hạnh phúc.

Trong lúc 2 người đang không biết nói gì với nhau thì đột nhiên nghe thấy tiếng của Hà Bội Sam hét lên
“Ahhhh”
Một tên cướp canh lúc cô đang nói chuyện điện thoại không để ý thì dùng gậy đánh vào đầu cô khiến cô bất tỉnh rồi cướp điện thoại
Lục Tư Phàm nghe thấy tiếng la của cô thì vô cùng lo lắng, anh liên tục gọi cô
[Hà Bội Sam, Hà Bội Sam cô làm sao vậy hả?]
Tên cướp tắt điện thoại rồi tháo chạy, Chu Khả Di và Trương Chí Thần chạy đến, Trương Chí Thần ôm lấy Hà Bội Sam
“Sam Sam em tỉnh lại đi...!Làm ơn...!Sam Sam...!Sam Sam”
Chu Khả Di lo lắng, cô cố giữ bình tỉnh nói
“Chị ấy mất máu nhiều quá, đưa chị ấy đến bệnh viện đi anh, nhanh lên”

Trương Chí Thần bế lấy Hà Bội Sam lên rồi đưa cô đến bệnh viện
Lục Tư Phàm không biết chuyện gì xẩy ra thì càng thêm lo lắng, anh không thể ngồi yên như vậy, anh mặc áo khoác rồi phóng xe chạy thật nhanh đến bệnh viện của cô.

Anh chạy đến phòng của Dương Tử Dương, túm lấy cổ áo anh ta
“Hà Bội Sam đang đi công tác ở đâu hả?”
Dương Tử Dương thấy bộ dạng tức giận của anh thì cũng rất lo sợ
“Nè cậu bình tĩnh đi, có gì từ từ nói”
“Nói mau, rốt cuộc cô ấy đang ở đâu hả? Cô ấy đang ở đâu”
“Lan Phường, Hà Bắc, địa điểm tại nhà trưởng thôn, còn nơi công tác là ở bệnh viện xã”
Sau khi nắm rõ hết thông tin thì Lục Tư Phàm rời khỏi đó như 1 ngọn gió, để lại 1 mình Dương Tử Dương ngơ ngác không hiểu chuyện gì, anh thở phào trong mệt mỏi
“Cậu ta lại lên cơn điên à? Ôi mẹ ơi, sợ quá đi mất, cứ tưởng sắp chết đến nơi”
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 27: 27: Đồ Của Tôi


Hà Bội Sam mơ màng tỉnh dậy sau cơn hôn mê, phần đầu cô bị chấn thương nhẹ nên không ảnh hưởng đến tính mạng, cô vừa tỉnh dậy thì cảm thấy có người nắm tay mình, nhìn qua thì thấy Lục Tư Phàm đang ngủ gật bên cạnh.

Nhìn thấy anh cô giật mình, cứ tưởng bản thân còn đang nằm mơ nên mới thấy thế, dùng tay dụi dụi vào mắt mình, đến khi Lục Tư Phàm giật mình tỉnh dậy thì nhìn thấy cô, anh hạnh phúc nói.

“Tỉnh rồi sao? May quá cuối cùng cô cũng tỉnh”
Hà Bội Sam ngơ ngác nhìn anh
“Sao....!Sao anh lại ở đây?”
“Đang nói chuyện điện thoại với cô thì tự nhiên cô lại thét lên như vậy, có biết là làm tôi lo lắm không?”
Nghe anh nói lo cho mình, Hà Bội Sam nghi hoặc nhìn anh
“Anh nói anh lo cho tôi?”
Lục Tư Phàm ngại ngùng, anh giả vờ nói
“Thì dù sao cô cũng là bạn cùng nhà với tôi mà, cô có mệnh hệ gì thì mẹ tôi là người cực nhất, tôi chỉ thương mẹ thôi”
“Vậy sao?”
“Tất nhiên”
Hà Bội Sam đắt ý, cô chỉ tay về phía bàn tay mình, bàn tay đấy anh đang nắm thật chặt

Lục Tư Phàm ngại ngùng nhìn cô, anh vội buông tay ra, lúng túng nói
“Thật ra...!cái này...!tôi.....!tôi chỉ là...”
Hà Bội Sam nhìn thấy anh như vậy thì cảm thấy rất vui, cô mỉm cười nói
“Nè tôi đói rồi anh mua cháo cho tôi đi”
“Được, tôi mua cháo cho cô, chờ tôi 1 chút”
Lục Tư Phàm hối hã chạy đi
Trương Chí Thần đứng gần phòng khám của cô nhưng không giám vào, anh nhân cơ hội Lục Tư Phàm rời khỏi thì đuổi theo sau
Hai người đàn ông đứng ở ngoài căn tin nói chuyện thẳng thắng với nhau
Lục Tư Phàm nói
“Anh muốn nói gì với tôi?”
“Tôi muốn hỏi là....!anh với Sam Sam yêu nhau bao lâu?”
Lục Tư Phàm im lặng, bởi vì anh cũng chả biết trả lời như nào
“Anh đừng tưởng tôi không biết anh đã từng làm những gì, chuyện anh ngủ với các cô người mẫu ai cũng biết”
“Anh nói tôi chuyện đó để làm gì?”
Trương Chí Thần túm lấy cổ áo Lục Tư Phàm anh tức giận nói
“Anh là đồ vô sỉ, tại sao anh lại đối xử với cô ấy như vậy hả? Trong thời gian 2 người yêu nhau sao anh có thể phản bội cô ấy?”
“Tôi không có phản bội, tôi nhớ là...!từ lúc cưới nhau đến giờ làm gì có thông tin nào như vậy?”
“Nhưng trước đó thì sao?”
“Trước đó? Tôi với cô ấy có quen nhau trước đó à?”
“Anh...!rõ ràng cô ấy nói 2 người yêu nhau rất sâu đậm.

Yêu nhau rất lâu rồi”
Lục Tư Phàm nghe anh nói thế thì hoài nghi
{Cô ta đang nói Việt Bân sao?}
“Anh im lặng vậy là sao hả? Anh nói đi sao anh có thể làm vậy”
“Chuyện nhà tôi liên quan gì đến anh à? Anh là cái gì của cô ấy? Nếu chỉ là đồng nghiệp thì anh không có tư cách chất vấn tôi”
“Tôi...”
Lục Tư Phàm vứt tay Trương Chí Thần ra, anh chỉnh lại y phục rồi nghiêm túc nói

“ Tôi không quan tâm chuyện quá khứ như nào, nhưng từ bây giờ cô ấy là đồ của tôi, và tôi không có thối quen nhìn món đồ của mình bị ức hϊếp hay đau khổ, với lại...!nếu như anh giám dòm ngó đến cô ấy, thì đừng trách tôi”
“Anh xem Sam Sam là 1 món đồ à?”
Lục Tư Phàm cười khẩy rồi rời đi, anh không quan tâm chuyện người khác nói gì về mình, nhưng 1 khi anh đã quyết định yêu Hà Bội Sam thì anh tuyệt đối không để cho cô ấy thiệt thòi
Lục Tư Phàm mang cháo đến phòng bệnh của Hà Bội Sam thì rời đi, anh gọi cho Niệm Chân
[Tôi nghe nè, sao hôm nay cậu không đến tập đoàn vậy?]
[Tôi sẽ không đến đó vào vài ngày tới, mọi chuyện cậu tự giải quyết đi]
[Ơ hay, cậu nói như vậy là ý gì hả? Tự nhiên công việc ở đâu đổ lên đầu tôi vậy nè]
[Hà Bội Sam đang bị thương nặng, tôi phải ở đây chăm sóc cô ấy, cậu chịu khó lo hết mọi chuyện đi]
Nghe thấy Hà Bội Sam bị bệnh nên Niệm Chân cũng nhẹ giọng hẵn, anh tỏ ý quan tâm hỏi
[Cô ấy bị bệnh có nặng lắm không?]
Lục Tư Phàm khó chịu nói
[Vợ của tôi cần cậu quan tâm à?]
[Nói gì vậy? Tôi chỉ hỏi thăm thôi làm gì căng vậy]
[Cô ấy không sao, mà nè những bài báo xấu về tôi cậu cho nó bay màu hết đi]
[Chuyện lạ à, cậu có bao giờ quan tâm mấy chuyện ngoài luồn đâu]
[Tôi không quan tâm nhưng có 1 người sẽ quan tâm, nói tóm lại cậu cứ làm theo những gì tôi nói đi]
[Ờ được rồi, nói Bội Sam ráng giữ sức khỏe nha]
[Đã bảo là đừng quan tâm đến cô ấy mà, cậu lì quá đấy]
Lục Tư Phàm tức giận tắt máy, Niệm Chân cũng ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

TruyenHD
2.

TruyenHD
3.

TruyenHD
4.

TruyenHD
=====================================
"Cái tên này làm sao vậy chứ? Bộ càng lớn tuổi thì đầu óc càng không được bình thường à?"
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 28: 28: Bà Xã


Lục Tư Phàm đến đồn cảnh sát, anh đã nhận được thông tin tên cướp đó đã bị bắt vào sáng nay, vừa bước vào đồn anh nhìn thấy hắn ta thì không kìm lòng được mà nắm lấy cổ áo, đánh hắn ta 1 trận
“Tên khốn kiếp sao ngươi giám làm cô ấy bị thương hả?”
Những viên cảnh sát xung quanh liền kiềm anh lại, nhưng sức anh khá lớn vẫn cố đá vào người tên kia mấy phát
“Nói cho mà biết nếu như cô ấy có mệnh hệ gì thì ông đây sẽ cho mầy biết thế nào là địa ngục trần gian”
“Anh à anh bình tĩnh lại đi”
Lục Tư Phàm hất tung bọn họ ra, anh chỉnh trang y phục lạnh lùng nói
“Các anh phải làm cho ra chuyện này, tôi mà biết các anh cố tình làm sai quy định thì đừng có trách tôi”
“Chúng tôi biết rồi, mời anh qua làm thủ tục nhận lại điện thoại cho cô Hà”
................!
Mấy ngày liên tiếp, Lục Tư Phàm luôn ở bên cạnh Hà Bội Sam, quan tâm cô, chăm sóc cô từng chút một
“Nè sao anh cứ mua cháo hoài vậy? Ngày nào cũng ăn là sao?”
“Tôi tưởng cô thích ăn nên cứ mua thôi”
“Chán anh thật, anh không biết chăm sóc người khác gì cả, chi bằng anh bỏ tiền ra mướn 1 người còn hơn”
Lục Tư Phàm cảm thấy khó chịu, anh không muốn lớn tiếng nên cố im lặng
“À hay là anh gọi cái người tên Hắc Hổ đến chăm sóc....”
Lục Tư Phàm nghe cô nhắc đến người đàn ông khác thì quát mắng
“Đủ rồi đó, cô là đang có ý gì hả? Nếu cô thích hắn ta như vậy thì dọn đồ về nhà ở với hắn ta luôn đi”

“Anh...!anh làm gì vậy hả? Tự nhiên cái nói cáo với tôi”
“Tôi là vậy đấy, cọc cằng khó tính không giống tên đó, được chưa?”
“Ơ hay...!tôi nói gì mà anh lại nổi nóng với tôi chứ?”
“Nhìn cái mặt là không ưa nổi”
Lục Tư Phàm tức giận bỏ đi ra ngoài để lại 1 mình Hà Bội Sam ngơ ngác chả hiểu chuyện gì
.....!
Lục Tư Phàm đi tìm 1 chỗ, ạnh gọi cho Dương Tử Dương nhờ anh ta bầy kế cua vợ
[Alo, cậu tìm được vợ rồi hay sao mà không thấy gọi gì vậy hả?]
[Tôi muốn hỏi cậu 1 chuyện]
[Hỏi đi]
[Làm thế nào để chăm sóc tốt cho người đang bệnh vậy hả?]
[Cô Hà bị bệnh sao?]
[Ờ thì...!cậu cứ trả lời đi hỏi nhiều làm gì?]
[Người đó bị bệnh gì? Bao nhiêu tuổi? Nam hay nữ, cậu phải trả lời thì tôi mới biết mà nói chứ ]
[À người đó là nữ...]
Lục Tư Phàm đang nói chuyện thì nhìn thấy Hà Bội Sam đang đứng từ xa nói chuyện với Trương Chí Thần, anh hoài nghi nghĩ
{Cô ấy sao lại nói chuyện riêng với tên đó chứ?}

Dương Tử Dương ở bên kia đợi lâu mà anh vẫn chưa trả lời nên hỏi
[Nè cậu đâu rồi hả? Sao nữa nói tiếp đi chứ?]
Lục Tư Phàm không nói không rằng, anh tắt máy rồi rén rút lại chỗ bọn họ nghe trộm
Hà Bội Sam vẫn giữ 1 khoảng cách nhất định đối với Trương Chí Thần, nhưng tháy độ đối với anh vẫn không thay đổi
“Anh muốn nói gì với em sao?”
“Em khỏe chưa”
“Em khỏe nhiều rồi, tính ra là em đến đây để giúp đỡ trẻ em nào ngờ lại làm gánh nặng cho mọi người”
“Gánh nặng gì chứ, em thì được bao nhiêu kí mà đồi nặng”
“Anh này...!đừng có mà trêu em”
“Anh đâu có giám trêu em chứ, chồng em ở đây sao anh giám”
Hà Bội Sam nghe anh nói thế thì không khí bỗng nhiên trùng xuống, cô có chút ái ngại khi nhìn anh
“Anh nói giỡn thôi đừng để tâm, mà anh có nói với bên bệnh viện rồi, cho em về sớm vài ngày”
“Sao vậy? Em khỏe rồi có thể giúp mọi người mà?”
“Em nên về sớm tịnh dưỡng đi”
“Thôi nào em thật sự rất muốn....”
Lục Tư Phàm tuy không nghe thấy họ nói gì, nhưng khi thấy 2 người nói chuyện thân mật với nhau khiến anh khó chịu, anh lạnh lùng như 1 cơn gió đi lại rồi bế cô lên trước mặt Trương Chí Thần
Hà Bội Sam lúng túng nói
“Anh...!anh làm gì vậy hả?”
“Bà xã à ở ngoài này gió độc không tốt, chúng ta về phòng thôi”
Hà Bội Sam nghe anh gọi bà xã thì ngớ cả người
{Anh ta lại bị làm sao đây? Sao lại gọi như thế?}
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 29: 29: Vô Sỉ


Hà Bội Sam và Lục Tư Phàm về lại biệt thự của mình, mối quan hệ của 2 người vẫn không có tiến triển gì, vẫn là Hà Bội Sam dậy sớm nấu bửa sáng, cả 2 cùng ăn rồi cùng đi làm, tối đến nếu cô về sớm thì cô sẽ nấu còn không thì cả 2 ra ngoài ăn.

Ngày qua ngày 2 người sống với nhau rất hoà nhã, Lục Tư Phàm cũng không giống như trước đây hay làm khó gì cô, anh đối xử với cô rất tốt, hay hỏi thăm tình hình, buổi trưa không gặp anh hay nhắn tin cho cô.

Hôm nay anh chủ động đến bệnh viện để đón cô, Hà Bội Sam thấy tin nhắn anh gửi thì hoài nghi ra cổng, quả nhiên là anh đến đón cô thật.

“Sao anh đến đây vậy?”
“Tôi lại thèm món mì gần trường của cô rồi, chúng ta đi ăn đi”
“Vậy để tôi lấy xe”
“Không cần tôi chở cô được”
“Nhưng mà xe của tôi! ”
“Để đó đi, sáng tôi chở cô đi làm”

“Ờ, vậy cũng được”
Lục Tư Phàm chở Hà Bội Sam đến quán mì, cả 2 vừa bước vô thì thấy Việt Bân và Hà Lộ Khiết đang ăn ở trổng, Hà Bội Sam có chút chần chừ
Lục Tư Phàm tinh ý nói
“Cô ngại gặp họ à?”
“Không có, nếu anh thấy thèm thì chúng ta vô”
Lục Tư Phàm nói nhỏ vào tai cô
“Yên tâm đi tôi sẽ không để cô chịu thiệt thồi đâu”
Anh nắm tay cô bước vào trong, hành động này của anh khiến cho cô cảm thấy vô cùng ấm áp và an toàn khi ở cạnh.

Việt Bân thấy cô thì ra vẻ nói
“Không ngờ 1 người giàu sang như chị 2 mà cũng đến đây ăn à? Tôi lại không biết quán mì này lại gây thương nhớ cho chị vậy”
Lục Tư Phàm kéo ghế cho Hà Bội Sam, anh không biểu cảm nói
“Tại sao chúng tôi lại không thể ăn ở đây chứ?”
Hà Lộ Khiết vênh váo nói
“Nhìn anh 2 và chị 2 đúng là rất hợp nhau, không biết liêm sỉ là gì”
“Nhóc con, hồi đó chắc nhóc học văn kém lắm ấy nhỉ? Định nghĩa của 2 từ liêm sỉ mà cũng không biết, hay để anh rể phổ cập cho nha, vô liêm sỉ là 1 thuật ngữ dùng để nói những người không biết xấu hổ là gì, những người làm trái với lương thường đạo lí, người yêu cũ của chị mà cũng giám quen lại, 2 từ này nên dành cho 2 em đâý”
Hà Lộ Khiết tức giận phản kích
“Cái loại cướp người yêu từ người khác như anh mới là vô liêm sỉ đấy”
“Nếu tôi không làm vậy liệu nhóc có thể quen cậu ta sao?”
“Anh! ”
Việt Bân không thể chịu đựng được việt nhìn Lục Tư Phàm vênh váo như vậy, anh cầm thiệp mời đi đến đưa cho họ, còn vui vẻ nói

“Chúng tôi sắp kết hôn hy vọng 2 người có thế đến chung vui”
Hà Lộ Khiết trông thấy anh mời Hà Bội Sam thì lo lắng nói nhỏ với Việt Bân
“Sao anh lại mời chị ta?”
Việt Bân không kiêng nể gì cô ý nói lớn
“Sao anh lại không thể mời chị ruột của cô dâu chứ? Không những thế cô ấy còn là người yêu của chú rể mà?”
Lục Tư Phàm đứng lên, anh cố kiềm hết cơn giận dữ xuống, phủi phủi lên áo Việt Bân
“Chú em, chú em nói sai rồi, phải là người yêu cũ”
Chủ quán mì đứng nhìn 2 bên cứ đôi co mãi không ngừng, ông vội chạy ra cang ngăn
“À 2 đứa dùng gì vậy? Nãy giờ ông ở bên trong lu bu quá nên không biết”
Hà Bội Sam cố mỉm cười nói
“Ông cho cháu 2 tô mì đặc biệt, 1 tô nhiều thịt 1 chút”
“Được có liền”
Hà Lộ Khiết vốn không ưa gì cô, nhìn thấy cô mở lời liền nói
“Tôi còn tưởng chị câm chứ, ai dè là diễn vở tuồng nữ 9 đáng thương à?”
Lục Tư Phàm liền nói thay Hà Bội Sam

“Nói chuyện với rác rưỡi thì cần gì vợ tôi nói chứ? Những lời vàng ngọc của cô ấy, 1 số rác rưỡi không xứng để nghe”
“Anh hay quá, anh nói tôi mà không nhìn lại mình à? Anh nói chuyện với rác rưỡi cũng có khác gì rác rưỡi?”
“Đã ngu mà còn hay nói, nhóc nói vậy có khác gì đang tự nhận mình là rác rưỡi chứ?”
“Anh!.


Lục Tư Phàm diễn nét mặt đắt ý
“Ông ơi ở đây không vệ sinh lắm nha, rác ở đâu mà xuất hiện tùm lum”
Hà Lộ Khiết tức đến mức không nói nên lời, thấy Lục Tư Phàm phách lối như vậy Việt Bân cũng không chịu được, nhưng cũng không thể nói gì hắn ta, Việt Bân đành kéo tay Hà Lộ Khiết rời đi.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 30: 30: Cuộc Trò Chuyện


Nhìn thấy 2 người họ rời đi Lục Tư Phàm cũng không buông tha, anh vẫn tiếp tục nói
“Ông ơi rác trong quán ông tự mọc chân đi rồi kìa, hay thật”
Hà Bội Sam nghe anh nói thế thì phì cười, cảm giác có người bảo vệ như vậy thật tuyệt, nhưng cô vẫn không thể hiện ra quá nhiều sự cảm kích, cô nói
“Thôi đi, dù sao họ cũng đi rồi mà”
Lục Tư Phàm ngồi xuống, anh quan tâm hỏi cô
“Cô không sao chứ?”
“Nếu tôi nói có sao thì anh sẽ làm gì?”
“Thì tôi sẽ đuổi theo bọn họ cho cả 2 người đó 1 trận”
“Anh giám đánh con gái sao?”
“Hồi đó tôi còn muốn gϊếŧ cả cô, huống gì là con nhóc đó”
“Anh!.

anh có phải đàn ông không vậy?”
“Nếu cô muốn biết thì có thể kiểm tra”
Hà Bội Sam hoài nghi nhìn anh

“Bằng cách nào?”
“Có 1 cách, nhưng mà hậu quả hơi to đấy?”
Hà Bội Sam lại thêm phần phấn khích, bởi vì cô là bác sĩ nên mấy chuyện phân biệt giới tính như này rất dễ hấp dẫn cô
“Hậu quả gì?”
“Cô có thể mang bầu”
Biết anh trêu mình cô tức giận nói
“Anh giám trêu tôi à?”
“Là tại cô ngốc nên không biết thôi”
“Xin lỗi tôi nói cho anh biết tôi từng là thủ khoa toàn trường 12 năm đấy”
“Mấy người học giỏi thì kiến thức thự tế còn kém lắm, với lại ở trường đâu có dạy cô cách lên giường với đàn ông chứ?”
“Anh! sao anh nói chuyện th* t*c vậy hả?”
Lục Tư Phàm thấy bộ dạng cô như vậy thì thêm phấn khích, anh liền nói
“Đúng là tuổi trẻ chưa trãi sự đời, đến lúc l*n đ*nh mấy lần thì lại bảo nói mấy lời bẩn thủi vào tai em đi”
Hà Bội Sam nhìn anh kiểu ngơ ngác, cô thật sự không hề hiểu chuyện anh nói là gì
“Không hiểu hả?”
“Anh đang nói chuyện bằng tiếng địa phương à?”
“Nếu cô muốn biết thì khi nào tôi gửi cho cô tư liệu về mấy thứ đó”
Hà Bội Sam vốn ham học hỏi nên cô vui vẻ nói
“Ờ được ă, hay tối nay anh gửi cho tôi luôn đi”
“Nếu cô muốn”
Ông lão mang 2 tô mì ra cho 2 người
“Mì của 2 đứa”
Hà Bội Sam kính cẩn nói
“Dạ cảm ơn ông, nè anh ăn tô nhiều thịt đi”
“Sao vậy? Cô goị mà?”
“Tôi gọi cho anh đấy”
“Gọi cho tôi?”

“Uh, cảm ơn anh chuyện hồi nãy”
“Chuyện gì?”
"Thì anh đã đứng về phía tôi đấy"
"À chuyện nhỏ mà, chẳng phải tôi đã nói tôi sẽ không để cô chịu thiệt thòi sao?"
Hà Bội Sam nhìn anh, 1 nét buồn hiện lên mặt cô
“Đó giờ ngoại trừ anh ra thì chẳng có ai đứng ra bảo vệ tôi cả”
“Sao vậy?”
“Thì đó giờ có ai giám ăn hϊếp tôi đâu, đụng đến tôi là tôi cho ăn mấy đấm liền”
Lục Tư Phàm nhìn cô có chút sợ hãi, mà cũng đúng lần đầu tiên 2 người động phòng anh đã bị cô đánh 1 trận nhẹ, mấy ngày sau thì bị cô cầm dao dí lượt không kịp thở
Hai người nhìn nhau, nghĩ đến những chuyện đã qua thì cả 2 lại bật cười
“Nói thật lúc đó tôi không có ý định c**ng b*c cô đâu nhưng mà tôi muốn chọc cô khóc 1 tận, ai có dè”
“Hứ, tôi không phải dạng vừa đâu”
“Nhìn là biết mà, cô là nguời đầu tiên giám tạt nước vào người tôi còn giám đánh tôi nữa chứ”
Hà Bội Sam ngạc nhiên nhìn anh
“Tôi mà là người đầu tiên hả?”
“Uh chứ cô nghĩ cô là người thứ mấy?”
“Chắc cũng cả trăm đấy, nhìn anh đáng ghét vậy mà”
“Tôi! tôi đáng ghét”
“Không những đáng ghét mà còn khó ưa, cọc cằn, vô lý, anh biết không lần đầu tiên gặp anh tôi còn tưởng anh vừa mới ăn 1 đống bom không đấy”
Lục Tư Phàm mất kiên nhẫn nói

“Cô đang sỉ vả tôi đấy”
“Không, tôi nói thật, anh quá đáng ghét luôn”
"Cô nói chuyện như vậy với người đang bảo vệ cô à?"
Hà Bội Sam thấy mình hơi quá nên cô ái ngại nói
"À tôi xin lỗi tại có đường nên tôi chạy thẳng luôn không kịp dừng"
"Cô đó ăn mì đi không lại nở"
"Uhm tôi biết rồi"
Lục Tư Phàm gấp cho cô mấy miếng thịt, thấy anh gắp cho mình thì cô cũng biết trước là anh sẽ gắp 1 thứ gì đó, nhưng hôm nay cô vui nên cô không để tâm
Lục Tư Phàm thấy cô cứ nhìn mình nên hỏi
"Sao không ăn đi?"
"Tôi tưởng anh sẽ gắp lại trong tô tui thứ gì chứ"
"Không có, tôi gắp cho cô thôi, cô ăn đi"
"Ờ uhm"
Hà Bội Sam nhìn anh với cặp mắt thâm tình, có lẽ trong tim có chút rung động
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 31: 31: Cắt Đứt Tất Cả


Về đến nhà Hà Bội Sam ngâm mình trong bồn tắm, nhớ đến khoảng thời gian tươi đẹp của mình và Việt Bân
Hồi đó 2 người thường cùng nhau đến quán mì, anh cùng thường gắp thịt cho cô, nhớ những lúc đội mưa đi về, dù cả 2 ướt nhèm nhưng vẫn rất hạnh phúc mà mỉm cười
Nhưng rồi hình ảnh đó biến mất, Việt Bân không còn là chàng trai ấm áp ngày nào, anh và Hà Lộ Khiết sắp kết hôn, đoạn tình cảm ấy cô nên xoá hết tất cả, cô thở dài 1 cái rồi nhanh chống rời khỏi bồn, mặt quần áo chỉnh tề, cô rời khỏi phòng
Lục Tư Phàm nhìn thấy vậy thì ngạc nhiên hỏi cô
“Khuya rồi cô còn muốn đi đâu hả?”
Hà Bội Sam vui vẻ đáp
“Tôi cần phải giải quyết dứt điểm mọi chuyện”
Lục Tư Phàm nghe cô nói như vậy anh lại có dự cảm không lành, anh sợ cô sẽ nghĩ quẩn như lần trước, nhân lúc cô rời khỏi nhà thì cho xe chạy theo sau
Hà Bội Sam đến nhà của Việt Bân, cô không chần chừ mà rất dứt khoát bấm chuông, Hà Lộ Khiết nghe thấy có người bấm chuông thì ngó ra xem thử, nhìn thấy Hà Bội Sam cô liền nói với Việt Bân
“Là chị ta đấy, chị ta đến đây làm gì chứ?”

“Em cứ mở cửa xem cô ấy muốn gì”
Cánh cửa mở ra, Hà Lộ Khiết khó chịu nói
“Chị đến đây làm gì chứ?”
Hà Bội Sam thấy Hà Lộ Khiết cô có chút bất ngờ nhưng rồi vẫn niềm nở nói
“Em ở đây thì tốt quá chị có chuyện muốn nói với 2 đứa”
Hà Lộ Khiết hoài nghi nói
“Chuyện gì chứ?”
“Em cũng biết chuyện của chị với Việt Bân trước kia rồi nên chị sẽ không nhắc lại, chị muốn nói là chúng ta hãy để quá khứ ngủ yên, xem như đó là hồi ức đẹp mà tiếp tục sống vì tương lai, dù sao 2 đứa cũng sắp kết hôn, chị thật sự không biết nói gì hơn ngoài trừ 2 tiếng chúc mừng, chúc 2 đứa hạnh phúc, sống bên nhau đến già”
“Chị! chị thật sự chúc phúc cho tôi với anh ấy sao?”
“Tất nhiên, tuy là trước đây chị với em không được hoà thuận nhưng mà! chúng ta cùng là con của cha mà, là chị em ruột sao có thể để tâm mấy chuyện này chứ? Sau này nếu có gì cần giúp đỡ 2 đứa cứ đến tìm chị, chị chắc chắn sẽ cố hết sức”
Hà Lộ Khiết nhìn Hà Bội Sam, cô biết rõ chị mình là 1 người lương thiện nhưng thật tâm cô không bao giờ nghĩ chị mình lại có thể lương thiện đến mức đó, cảm thấy bản thân lại có lỗi với chị mình
“Thôi trễ rồi 2 đứa nghỉ ngơi đi, chị về trước nha”
Hà Bội Sam nói rồi vẫy tay, cô vui vẻ ra về, gánh nặng trong lòng cũng được bỏ xuống, tâm trạng cũng trở nên tốt lên
Nhưng Việt Bân thì khác, anh tuyệt đối không thể quên được cái ngày mà cô theo chồng bỏ lại anh, anh cười như điên dại, lấy 1 lon bia uống cạn, anh bắt đầu đập phá nhà cửa
“Hahaha cô nghĩ cô nói như vậy là mọi chuyện sẽ xong sao? Cái gì mà hồi ức đẹp chứ, giả dối, tất cả chỉ là giả dối”
Hà Lộ Khiết thấy anh như vậy thì liền chạy đến cang ngăn
“Việt Bân anh bình tĩnh lại đi, đừng đập đồ nữa mà”
Việt Bân túm lấy tóc cô, anh ta cay nghiến nói
“Nhất định, nhất định tôi sẽ không để chuyện này trôi qua 1 cách dễ dàng đâu”

“Đó là chuyện của quá khứ rồi anh để nó yên đi”
“Yên sao? Cô ta đối xử với tôi như vậy mà bảo tôi yên sao? Tôi đã nói rồi nhất định tôi sẽ trả thù”
“Anh dừng lại đi mà”
Cho dù Hà Lộ Khiết có van xin đến mức nào thì Việt Bân vẫn không dừng lại, anh hất cô vào tường rồi đi vào phòng, anh cầm quyển album của 2 người lên, dùng dao rạch hết tất cả hình của cô, cặp mắt anh đầy sự câm phẫn
! ! ! !.

Hà Bội Sam lái xe đến công viên, bây giờ đã là 11 giờ khuya nên công viên rất vắng vẻ, cô biết Lục Tư Phàm luôn chạy theo sau mình, nên cô đã cầm điện thoại lên gọi cho anh
Lục Tư Phàm giả vờ nói
[Tôi nghe nè cô đang ở đâu vậy? ]
[Tôi biết anh luôn theo sau tôi mà, ra đây đi]
Lục Tư Phàm tắt máy, anh với lấy chiếc áo khoác trên xe rồi ra ngoài, khoác lên vai cho cô
“Cô đến đó để làm gì vậy?”
“Tôi nói rồi, tôi muốn tự tay mình cắt đứt hết tất cả, từ giờ tôi sẽ là 1 người độc thân, không vướng bận tình cảm với ai cả”

“Cô sai rồi, trên giấy tờ thì chúng ta vẫn là vợ chồng đấy”
“Ờ thì! nè hay là chúng ta kết bạn đi”
“Hửm? kết bạn?”
“Thì nếu như sau này chúng ta mỗi người 1 con đường, chúng ta vẫn là bạn, vẫn có thể giúp đỡ nhau mà”
Lục Tư Phàm nhìn cô, có vẻ anh không muốn xem cô là bạn, nhưng cũng không thể nói mình yêu cô, anh chỉ xoa đầu cô rồi nói
“Nếu như đã tháo bỏ hết muộn phiền thì tốt, chỉ cần cô được hạnh phúc là đủ rồi”
Hà Bội Sam nhìn anh, bàn tay anh thật sự rất ấm áp, không hiểu sao cô lại có chút rung động với anh, nhìn anh cô lại cảm thấy rất thân quen, thấy lòng mình như được an ủi phần nào.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 32: 32: Món Ăn Tình Yêu


Lục Tư Phàm hẹn Dương Tử Dương đến 1 nhà hàng sang trọng để hỏi chuyện
Dương Tử Dương vẫn còn để bụng chuyện Lục Tư Phàm muốn đánh anh nên khó chịu nói
“Có gì mà gọi tui đến đây vậy hả? đừng nói là định đánh tôi nữa nha?”
Lục Tư Phàm vội nói
“Không không tôi muốn hỏi cậu 1 chuyện thôi”
Dương Tử Dương nhìn bộ dạng của Lục Tư Phàm, anh mạnh dạng nói
“Đừng nói là hỏi tui về cái vụ cua gái nha cha,nhìn mặt này dễ nghi lắm nè”
Lục Tư Phàm sững sốt nhìn Dương Tử Dương, thấy bộ dạng này thì Dương Tử Dương càng thêm chắc chắn
“Rồi rồi, muốn cua vợ đúng không?”
Lục Tư Phàm kinh ngạc hỏi
“Sao cậu biết”
“Chuyện gì mà tôi không biết chứ, nhìn bộ dạng của cậu là quá rõ rồi”
“Vậy cậu có cách nào để giúp tôi không?”
“Tất nhiên là có rồi, con gái thích nhất là nói chuyện ngọt ngào, cậu nên thay đổi cách nói chuyện, thường xuyên có những cử chỉ quan tâm”

“Ví dụ như nào?”
“Mua quà, nấu ăn cho cô ấy, khen cô ấy đẹp, mở cửa cho cô ấy đi, tối thì chúc ngủ ngon”
“Chỉ vậy thôi à?”
“Chỉ 1 vài hạnh động nhỏ thôi là cô ấy sẽ đổ liền”
Lục Tư Phàm gật gật cái đầu như hiểu ý
! !.

.

Anh cầm lấy 1 tờ công thức nấu ăn, đi vào siêu thị mua nguyên liệu, lần đầu đi nên còn khá nhiều bỡ ngỡ, anh không thể phân biệt đâu là cải trắng đâu là cà rốt
“Cà rốt đột biến sao? Sao lại có 2 màu vậy?”
Đang đứng suy nghĩ thì 1 dì đi lại, nhìn thấy anh nên dì ấy vui vẻ nói
“Cậu bị vợ sai đi mua đồ sao? Đàn ông như cậu tốt thật đấy, tôi có thể giúp cậu!.



Lục Tư Phàm khó chịu nói
“Liên quan gì đến bà? Cái bà này già đầu rồi vẫn còn nhiều chuyện là sao?”
“Ơ! tôi chỉ muốn giúp cậu thôi mà”
“Không cần bà quan tâm”
Lục Tư Phàm mang cả cà rốt và củ cải trắng bỏ vào xe đẩy rồi vênh váo đi cỗ khác, anh không hay biết là mình đã làm rơi 1 tờ giấy note ra
Anh không biết lựa đồ là gì, thấy cái gì là lấy cái đó, mua thịt thì cũng lấy đại loại đắt nhất, mua luôn cả tôm hùm loại thượng hạng, trong mắt anh cái gì càng đắt tiền thì càng tốt
Về đến nhà, anh mang tạp dề rồi chuẩn bị vào bếp nấu ăn
“Mấy cái này có cần rửa không ta? Để trong siêu thị chắc không cần đâu, thôi kệ đi, giờ gọt vỏ đã”
Anh gọt vỏ cà rốt đến sát vào phần thịt, gọt xong củ thì phần giữ lại cũng chỉ còn một miếng, anh theo chỉ dẫn sắt cà rốt thành từng khoanh lớn, sắt 2 cái là xong 1 củ, anh cảm thán
“1 củ cà rốt mà chỉ có 2 khoanh như này, biết vậy mua thêm, à mà mình còn cà rốt trắng nữa mà, sắt chung luôn cho rồi”
Anh bắt nước bỏ tất cả vào trong nồi, bỏ những tảng thịt dày vào trong, anh dùng vá húp thử 1 ngụm, lại thấy quá nhạt nhẽo (do không bỏ gia vị nên vậy)
“Gì mà nhạt nhẽo vậy nè? Mình làm đúng công thức mà ta? Không lẽ mua sách fake à?”
Anh hoài nghi nếm lại lần nữa, mùi vị vẫn vậy không thay đổi
“Giở tệ, chắc chắn là do sách fake rồi, không được mình phải tự làm theo công thức của mình thôi”
Lục Tư Phàm bắt đầu tìm mọi thứ trong tủ lạnh, anh lấy ra mấy trái cà chua rồi bỏ trực tiếp vào nồi, tìm thấy chai rượu van anh bỏ thêm vaò trong
“Thêm rượu cho thức ăn thêm nồng nàng, cho nhiều 1 chút, nữa chai luôn đi”
dưới căn bếp lúc này chả khác gì 1 cái chiến trường, ngổn ngang đồ đạt, anh đã dành hết tất cả tình yêu của mình vào trong đấy, cộng thêm 1 chút nụ cười của tình yêu, anh suиɠ sướиɠ nói
“Đây sẽ là món ăn chứa đầy tình yêu của mình dành cho cô ấy, Hà Bội Sam cô phải đón nhận đấy, không được phụ lòng tôi đâu”
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 33: 33: Ngon


Hà Bội Sam vừa lái xe về thì Lục Tư Phàm vội chạy ra ngoài chủ động mở cửa cho cô, anh còn nhiệt tình hỏi thăm cô
“Cô đi làm có vất vả không?”
Hà Bội Sam ngơ ngác nhìn anh không hiểu chuyện gì
“Anh....”
“Hôm nay nhìn cô đẹp thật đấy, rất đẹp”
“Hả? Tôi mới đi làm về còn chưa thay đồ gì cả mà đẹp sao?”
“Ừ, cô vào trong đi tôi đã chuẩn bị nước nóng rồi, cô tắm xong thì xuống ăn cơm, tôi cũng chuẩn bị xong nốt”
“Anh có bị gì không vậy? Anh đang làm tôi thấy sợ đấy”
“Nhanh vào trong đi”
Lục Tư Phàm hối thúc cô
Hà Bội Sam tuy chưa hiểu chuyện gì nhưng cũng làm theo, cô vừa bước vào nhà tắm thì sững sốt nhìn cái bồn đầy rau củ và trái cây, cô không hiểu chuyện gì nên gọi Lục Tư Phàm đến
“Anh đã làm gì bồn tắm của tôi vậy?”
Lục Tư Phàm vẫn thản nhiên nói
“Tôi để cà rốt cam và cà rốt trắng, để cam, nho, nhân sâm, các loại rau”
Hà Bội Sam nổi cáo hỏi

“Anh để mấy thứ đó vào làm gì?”
“Không phải người ta nói mấy thứ đó có tác dụng dưỡng da sao?”
“Nhưng nó không thể dùng như này được, Lục Tư Phàm anh đang chơi tôi đấy à?”
“Tôi...!tôi đâu có chơi cô, tôi chỉ muốn cô có thể thổi mái thư giãn thôi mà?”
“Nhưng anh đang làm tôi phát điên đấy, có ai đi làm đến 9 giờ mới về mà thấy cảnh này rồi vui không? Chắc có mấy kẻ điên quá”
“Cô...!cô không thấy thích sao?”
“Không, anh gọi người đến dọn hết cho tôi nhanh lên”
Hà Bội Sam nói xong thì rời đi
“Cô đi đâu vậy?”
“Tôi qua phòng khác tắm, chứ không lẽ tôi phải ở dơ hả?”
“Ờ, tôi gọi người đến chọn”
Lục Tư Phàm nhìn cô tức giận lại cảm thấy buồn trong lòng, anh thật sự không biết bản thân lại làm gì sai
Hà Bội Sam tắm bên nhà vệ sinh khác, cô cũng cảm thấy mình nói như thế là có hơi quá đáng với anh
“Sao tự nhiên mình lại như vậy chứ? Rõ ràng anh ấy chỉ đang muốn tốt cho mình mà?”
Sau khi tắm xong cô đi xuống nhà, cô lại gần anh, nhẹ nhàng xin lỗi
“Chuyện hồi nãy tôi xin lỗi nha, tôi thật sự không muốn nói như vậy đâu”
Lục Tư Phàm không để bụng, anh vẫn niềm nở nói
“Qua đây, tôi cho cô ăn thử món canh của tôi, tôi nói cho cô biết món canh này ngon lắm nha, là tự tay tôi làm, cô là người đầu tiên được ăn đấy nha”
Hà Bội Sam nhìn món ăn trên bàn, 1 nồi canh thập cẩm nhìn vô cùng kinh dị, cô hỏi
“Anh...!anh bỏ gì vào trong đấy vậy?”
“Có cà rốt trắng cà rốt cam, cà chua, thịt bò 5 sao, tôm hùm, nấm đông cô, nữa chai rượu van”
“Cái gì? Anh bỏ hết mấy thứ đó vào trong luôn?”
“Ừ cô ăn thử đi”
Nhìn vào cặp mắt đầy tâm huyết của anh, cô thật sự không nở từ chối, cô cũng chịu khó ngồi xuống rồi vui vẻ nói
“Nhìn nó tuy không đẹp mắt nhưng có vẻ khá ngon đấy, anh lấy tôi 1 chén đi”
Lục Tư Phàm lấy cho cô 1 chén canh, anh vẫn dùng cặp mắt trông chờ nhìn cô
Hà Bội Sam nếm thử 1 miếng, mùi vị này tệ đến mức không thể tả, nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh, vẫn mỉm cười nói
“Cũng được, để tôi ăn thử cà rốt”

Miếng cà rốt tuy sắt không được đẹp nhưng lại rất mềm, cô bỏ vào miệng 1 miếng rồi lại cố gượng nói
“Cà rốt rất mềm, 1 điểm cộng nha”
Lục Tư Phàm hạnh phúc nói
“Vậy sao? Cô ăn thêm đi”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

TruyenHD
2.

TruyenHD
3.

TruyenHD
4.

TruyenHD
=====================================
Hà Bội Sam nhìn mu bàn tay của anh phải băng bó, cô lo lắng hỏi

“Anh bị làm sao vậy?”
“À tôi vô ý làm bỏng thôi, nhưng không sao cô ăn tiếp đi”
“Anh bị bỏng à? Có nặng lắm không?”
“Không nặng đâu, cô cứ ăn đi”
Nhìn thấy anh vì mình như vậy cô thật sự không nở nhìn thấy anh tổn thương, dù cho món ăn có dở đến mức nào cô vẫn vui vẻ nếm thử, cô ăn hết bát canh rồi nhờ anh lấy thêm 1 bát nữa, trên khuôn mặt vẫn không thay đổi gì nhiều
Sau khi ăn xong anh đưa cô lên phòng, chu đáo nói
“Chúc cô ngủ ngon”
“Cảm ơn anh vì bửa ăn, anh cũng ngủ ngon, nhớ sáng nay đến bệnh viện để kiểm tra vết bỏng nha”
“Tôi biết rồi”
Lục Tư Phàm vui vẻ đi xuống nhà, anh muốn rữa hết đống chén, thấy trong nồi vẫn còn 1 ít nên anh mới muốn ăn thử, vì lúc vừa nấu xong thì anh cũng đi chuẩn bị bồn tắm cho cô nên không có thời gian nếm lại
Vừa cho 1 muỗng vào miệng anh đã vội ói hết cả ra
“Kinh tởm vậy chứ?”
Anh uống hết 1 ngụm nước lọc, rồi nhớ lại hình ảnh cô ăn lúc đó, bất giác anh hiểu được mọi chuyện
“Là cô ấy đã nói dối mình sao?”
Trái tim anh có chút tổn thương, anh cảm thấy khá thất vọng khi cô lại đối xử với mình như vậy.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 34: 34: Ngộ Độc


Sáng hôm sau, Lục Tư Phàm tỉnh dậy, anh nhớ lại chuyện tối đêm qua, cứ nghĩ đến chuyện Hà Bội Sam đã lừa dối mình thì anh càng thêm tức giận, anh rời khỏi giường rồi đi làm hoàn toàn không quan tâm đến cô
Ở tập đoàn, Niệm Chân vui vẻ đi lại phòng làm việc của Lục Tư Phàm, anh đưa hình của 1 cô gái cho anh xem
“Nè nè cậu nhìn thử cô gái này đi”
Lục Tư Phàm đang không vui thì liền cọc cằng nói
“Thì sao hả?”
“Đẹp không?”
“Ra chỗ khác chơi”
“Thôi mà nhìn 1 cái đi”
“Đã bảo là tránh ra, cậu có muốn tôi ném cậu xuống lầu không hả?”
“Thôi mà, làm gì căng vậy hả? Nhìn 1 cái đi”
“Ra ngoài”
Lục Tư Phàm cầm sắp tài liệu lên muốn ném vào người Niệm Chân nhưng chỉ hù cho cậu sợ
“Ra ra, ra liền, đừng ném, bình tỉnh”
Ra khỏi phòng Niệm Chân thay đổi sắc mặt, anh khó hiểu nói
“Nắng mưa thất thường, càng nghĩ càng thấy tội Bội Sam, sao cô ấy lại có thể chịu đựng được con người này chứ? Thấy ghét, Khó ưa”

! ! !
Khoảng tầm 15 phút sau, có 1 cuộc gọi gọi đến cho Lục Tư Phàm, anh khó chịu bắt máy
[Tôi nghe]
Trương Chí Thần nói
[Hôm nay Sam Sam nghỉ sao? Sao cô ấy vẫn chưa đến đây làm vậy?]
Lục Tư Phàm nghe thấy Hà Bội Sam chưa đến bệnh viện thì lại lo lắng hỏi
[Sao chứ? Cô ấy chưa đến à? ]
[Anh là chồng mà cũng không biết sao? Anh có thật sự quan tâm cô ấy không vậy hả? ]
[Anh im mồm lại đi]
Lục Tư Phàm tắt máy rồi nhanh chóng lái xe về nhà, trên đường về anh liên tục gọi cho cô, nhưng không ai nghe máy, điều đó càng khiến anh thêm lo lắng, anh tăng tốc hết mức, phóng nhanh như bay
Vừa về đến nhà, anh nhìn thấy xe Hà Bội Sam vẫn đậu ở đấy, anh đi đến ngó xem cô ấy có ở đấy không, quả nhiên là không thấy, anh vội chạy lên phòng cô, đứng trước cửa anh đập mạnh
“Hà Bội Sam cô có ở trong đó không?”
Không thấy cô trả lời anh vội đập mạnh cửa, hất tung cánh cửa ra, nhìn thấy cô đang ôm bụng ngất xuống sàn, anh hoảng hốt vội chạy đến đỡ cô lên
“Hà Bội Sam, cô tỉnh dậy đi”
Hà Bội Sam yếu ớt mở mắt ra
“Tôi không sao, anh đừng lo”
Nói xong lời đó cô cũng ngất đi, Lục Tư Phàm hết cách chỉ có thể bế cô lên đưa cô đến bệnh viện
! ! ! !.

.

Dương Tử Dương rời khỏi phòng cấp cứu, Lục Tư Phàm hớt hãi chạy đến
“Cô ấy bị làm sao vậy?”
“Cô ấy bị ngộ độc thực phẩm”
“Ngộ độc? tại sao cô ấy lại bị ngộ độc chứ?”
“Ăn thức ăn không hợp vệ sinh nên ngộ độc thôi, còn cô ấy ăn gì thì cậu phải là người rõ hơn thôi chứ?”
Lục Tư Phàm hoài nghi, anh nghĩ {Có khi nào là do cô ấy ăn thức ăn của mình không chứ? }

Dương Tử Dương nhìn Lục Tư Phàm, anh nghi hoặc nói
“Nè đừng nói là cậu nấu ăn cho ấy đấy nha?”
“Nói gì vậy, cậu xong việc ở đây chưa?”
“Rồi”
“Rồi thì biến đi, ở đây làm gì, nhiều chuyện”
“Ơ hay? Tôi mới giúp vợ cậu đấy”
“Cậu giúp từ thiện à? Cũng bắt người ta trả tiền mà hay ra dẻ quá, ra chỗ khác đi”
“Cái tên này, không hiểu sao lại chơi chung với cậu 10 năm luôn đấy”
“Cậu có ý kiến gì với tạo hoá thì chuyển kiếp xuống địa ngục hỏi diêm vương đi”
“Cậu! Cậu!.


Dương Tử Dương cay cú nhưng không thể nói gì, anh chỉ đành ôm cục tức mà rời đi
Trương Chí Thần nghe y tá báo lại là Hà Bội Sam bị ngộ độc đang cấp cứu ở đây nên anh sốt sắng chạy qua
“Nè cô ấy sao rồi hả?”
Lục Tư Phàm ghét bỏ nói
“Mới đuổi 1 tên giờ thêm 1 tên nhiều chuyện xuất hiện”
“Tại sao cô ấy lại bị ngộ độc vậy? Cô ấy là người rất vệ sinh, không bao giờ ăn những món không rõ nguồn gốc, rốt cuộc là tại sao mà cô ấy lại bị như vậy hả?”
“Cô ấy là vợ tôi hay vợ anh?”

“Tôi!.


“Sao anh nhiều chuyện vậy hả?”
“Nhưng cô ấy là đồng nghiệp của tôi”
“Vậy thì để tôi nói anh biết, tôi là chồng cô ấy, anh biết lo cho cô ấy không lẽ tôi lại không? Anh bớt lo chuyện bao đồng lại đi, ra chỗ khác chơi”
“Nè anh làm như vậy có khác gì đang cầm tù cô ấy không hả?”
Cô y tá chăm sóc đặc biệt cho Hà Bội Sam bước ra, cô ấy nói
“Cô Hà tỉnh rồi, người nhà có thể vào thăm, nhưng mà từng người thôi”
Lục Tư Phàm vội nói
“Anh nghe chưa? Tôi vào trước, bye”
Lục Tư Phàm đắt ý bước vào trong, khi vừa vào trong đóng cửa lại, anh lại hớt hãi chạy đến bên Hà Bội Sam nắm lấy tay cô, khuôn mặt đầy lo lắng.

“Em tỉnh rồi sao? Làm anh lo chết mất”
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 35: 35: Góc Nhỏ Của 2 Người


Hà Bội Sam mệt mỏi nhìn anh, cô cố sức nói
“Tôi không sao, anh yên tâm đi”
Nhìn dáng vẻ tiều tụy của cô, Lục Tư Phàm lòng đầy lo lắng
“Nếu thức ăn không ngon sao em còn cố ăn làm gì?”
Hà Bội Sam mỉm người rồi dịu dàng nói
“Chẳng phải đó là cả tâm huyết của anh sao? Tôi từng kể cho anh nghe chuyện lần đầu tiên tôi nấu ăn cho bọn trẻ đấy, lúc thấy bọn chúng ói hết những thức ăn tôi nấu, tôi đã rất buồn, tôi đã dành hết tình cảm của mình vào đó, nhưng mà...!tôi thật sự không muốn anh cũng giống như tôi”
“Nhưng nếu không ngon thì em phải nói ngây từ đầu chứ? Em có biết anh đã lo lắng cho em đến mức nào không?”
“Tôi chỉ bị nhẹ thôi, không ảnh hưởng đến tính mạng đâu anh đừng lo”
Nhìn thấy Lục Tư Phàm vẫn còn đang lo lắng, Hà Bội Sam nhẹ nhàng nắm lấy tay anh an ủi
“Nè đừng có nói là anh đang muốn từ bỏ đấy nha”

“Từ bỏ chuyện gì?”
“Nấu ăn, anh nên nhớ thất bại là mẹ thành công, anh không được từ bỏ đâu nha, tôi sẽ chờ món ăn tiếp theo cuả anh đấy”
Lục Tư Phàm nhìn cô, anh biết bản thân đã trách lầm cô, không phải là do cô cố ý nói dối mà là không muốn làm tổn thương anh, anh nhẹ nhàng hôn lên trán cô
“Đừng lo anh sẽ luôn ở bên em, sẽ không để chuyện này xẩy ra 1 lần nào nữa đầu”
Hà Bội Sam cảm nhận nụ hôn của anh, cô cũng hiểu được tình cảm anh dành cho cô, cô nghiêm túc hỏi anh
“Anh yêu tôi đúng không?”
Lục Tư Phàm nhìn cô, anh mỉm cười rồi nói
“Còn tưởng em ngu ngốc không nhận ra chứ?”
“Anh yêu tôi từ khi nào vậy?”
“Không biết, nhưng mà....!anh biết rõ bản thân không thể sống thiếu em được, Hà Bội Sam em cho anh 1 cơ hội được ở cạnh em nha”
Hà Bội Sam nhìn bàn tay bị thương của anh, cô nắm lấy bàn tay đó, cô vẫn vui vẻ nói
“Nếu như em không đồng ý thì sao?”
Lục Tư Phàm biết cô đang trêu mình, anh đặt tay lên má cô, rồi nói với giọng đầy tự tin
“Nếu vậy em chuẩn bị tinh thần sống cả đời trong biệt thự của anh đi”
“Anh nói như vậy thì sao em có thể từ chối được”
Lục Tư Phàm hạnh phúc, anh cúi người xuống, hôn lên đôi môi của cô, cô là người con gái đầu tiên cướp đi trái tim anh, ngoài cô ra anh chưa bao giờ yêu người con gái nào nhiều như vậy.

........!
Tầm hai ngày sau, Hà Bội Sam xuất viện, Lục Tư Phàm luôn cẩn trọng đối với cô, anh ân cần chú đáo, 1 tay nắm lấy tay cô, 1 tay mang túi đồ.

Hà Bội Sam vẫn theo thối quen cũ, cô đi về hương căn phòng của mình, cũng may là Lục Tư Phàm đã kéo tay cô lại
“Em đi đâu vậy?”
“Về phòng?”
“Em quên em là vợ anh rồi à? Giờ em phải về phòng của chúng ta chứ”
“Ờ em quên mất”
Lục Tư Phàm dẫn cô vào trong phòng, bên trong anh đã thay đổi 1 số thứ, kế bên bàn làm việc của anh, anh để thêm 1 cái bàn làm việc cho cô, kính giữa bức tường sau giường là 1 tấm ảnh cưới của 2 người thật lớn, trên giường rải đầy hoa hồng đỏ, mùi hương trong phòng ngọt ngào và dễ chịu.

Hà Bội Sam bất ngờ nói
“Anh đã làm hết mấy thứ này sao?”
“Chưa đâu, em qua đây với anh”
Lục Tư Phàm nắm tay cô đi đến 1 góc của căn phòng, bên trên là 1 khung gỗ chỉ dán mỗi tấm ảnh bàn tay 2 người nắm lấy nhau, có ghi ngày tháng năm
“Đây là gì vậy?”
“Đây là ngày đầu tiên chúng ta chính thức là vợ chồng”

“Nhưng ngày cưới của chúng ta là ngày...”
“Lúc đó không tính, chúng ta sẽ lấy ngày này là cột mốc, sau này cứ mỗi kĩ niệm đẹp chúng ta sẽ chụp 1 tấm ảnh rồi dán lên đây”
“cái khung này lớn quá, có khi nào dán không hết không?”
“Không đâu, anh sợ là không đủ đấy”
Hà Bội Sam lòng cảm thấy rất hạnh phúc, được anh yêu thương như vậy thật sự chả còn gì tốt hơn
“Nè em chuẩn bị thay đồ đi anh dẫn em đi đến 1 nơi”
“Nơi nào?”
“Không phải còn vài ngày nữa đến đám cưới của em gái em à? Chúng ta cũng phải chuẩn bị chứ”
“Thôi chết em quên mất”
“Đi thay đồ đi rồi anh dẫn em đi”
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 36: 36: Tình Yêu


Tại 1 cửa hàng sang trọng và nổi tiếng, bên trong là những món đồ thời trang cao cấp
Hà Bội Sam thấy không quen, cô nói nhỏ với anh
“Chỗ này đắt lắm đấy, mình đi chỗ khác đi”
“Sam Sam, em nên biết 1 chuyện”
“Chuyện gì”
“Một phần 50 tài sản của Lục Gia có thể mua đứt cái cửa hàng này trong vòng 1 nốt nhạc đấy”
“Nhiều vậy sao?”
“Sau này em nên nghĩ việc ở bệnh viện mà về nhà quản số tiền đó đi”
“Không được, em không muốn nghĩ việc đâu nha”
“Chuyện đó tính sau đi, mau vào trong lựa đồ”
Lục Tư Phàm khá có gu trong lĩnh vực thời trang, anh tìm những chiếc áo lộng lẫy nhất, đẹp nhất, đắt nhất đưa cho cô
“Nè em thử đi cái nào hợp thì lấy, nếu hợp hết thì lấy hết”

“Anh nè! em thấy nó cứ sao sao ă”
“Sao là sao?”
“Đám cưới của Lộ Khiết thì em ấy là nhân vật chính mà? Em mặt những bộ này không hợp lắm đâu”
“Đám cưới của ai thì kệ người đó, quan trong là bản thân mình phải đẹp”
“Nhưng mà không phải như này”
Hà Bội Sam gọi 1 cô nhân viên đến để hỏi
“À em ơi, em lấy cho chị 1 bộ áo nhẹ nhàng, đừng quá nổi bật trong đám đông”
“Chị đi dự lễ cười đúng không?”
“Đúng vậy, vậy nên phiền em tìm 1 bộ áo nào đó nhẹ nhàng và phù hợp 1 chút nha”
“Dạ vậy chị qua đây đi, bên em mới vừa về 1 bộ váy rất đẹp ạ”
Lục Tư Phàm nhìn thấy thì có chút không ưng ý
“Cái này không phải quá đơn giản sao?”
“Không đâu, em thấy rất đẹp mà, mình lấy nó nha”
Lục Tư Phàm cũng không còn cách nào, anh nói
“Em cứ thử đi, nhưng nói trước nếu không đẹp là em phải mặt mấy cái áo hồi nãy anh lựa đấy”
“Được rồi, để em thử”
Hà Bội Sam vào trong thử váy, cô nhân viên nhìn Lục Tư Phàm thì cũng vui vẻ nói
“Anh là chồng của chị ấy sao?”
“Đúng vậy”
“Nhìn 2 người thật sự rất xứng đôi, chắc chị ấy rất hạnh phúc khi có 1 người chồng chu đáo như anh đấy”
“Không phải đâu, là tôi may mắn mới lấy được cô ấy”
Người đàn ông cọc tính như Lục Tư Phàm lại có thể nói những lời ngọt ngào như vậy với vợ mình, có thể thấy tình yêu đã khiến cho người ta thay đổi rất nhiều
Hà Bội Sam bước ra khỏi nơi thay đồ, dáng cô không quá cao nhưng đổi lại thân hình rất ưa nhìn, cô diện 1 chiếc váy trắng tinh khôi, chiếc vái có khoét cổ không quá xâu, đường xẻ chân dài làm lộ ra đôi chân trắng nỏn nà, tuy cô chưa trang điểm nhưng với chiếc áo nhả nhặn này khiến cô xinh không cần son phấn.

Lục Tư Phàm nhìn cô như bị hốt mất cả hồn, tuy cô không phải là người xinh đẹp nhất thế giới nhưng trong mắt anh, cô là người đẹp nhất trên thế gian này.

Cô nhân viên đứng đó cũng cảm thán nói
“Chị mặt bộ này thật sự rất đẹp đấy, rất vừa với dáng chị”
Hà Bội Sam ngại ngùng nói
“Nhưng tôi thấy nó hơi hở, không quen lắm”
“Là do chị chưa quen thôi ạ, chị không tin có thể hỏi anh đây”
Hà Bội Sam nhìn Lục Tư Phàm e thẹn nói
“Anh thấy có được không?”
Lục Tư Phàm lấy lại bình tĩnh, anh giả vờ lạnh lùng nói
“Ừ cũng được đấy”
“Chỉ được thôi sao? Không đẹp à?”
“Ừ thì! đẹp, đẹp lắm, em thay đồ ra đi anh qua kia tìm thêm vài phụ kiện”
Lục Tư Phàm lảng tránh
“Anh bị làm sao ấy nhỉ? Khen người ta mà cũng không khen thật lòng nữa”

Chị nhân viên hiểu ý, cô nói nhỏ với Hà Bội Sam
“Anh ấy đang ngại đấy”
“Ngại sao?”
“Ừm lúc chị bước ra anh ấy như bị mất hết hồn vậy, thất thần luôn”
Hà Bội Sam ngài ngại nhìn theo bóng lưng cho Lục Tư Phàm
“Với lại hồi nãy anh ấy nói, anh ấy rất may mắn mới lấy được chị đấy”
“Anh ấy mà cũng nói được mấy lời này sao? Em đang đùa chị đúng không?”
“Không không, em nói thật, dáng vẻ anh ấy nói câu đó rất thật tâm, có thể thấy tình yêu anh ấy dành cho chị là rất lớn, em ngưỡng mộ chị ghê, ước gì em cũng có 1 người chồng giống như chị”
Hà Bội Sam cảm thấy lòng mình hạnh phúc ngập tràng, tuy 2 người đến với nhau là sự gượng ép, nhưng ở bên cạnh nhau như vậy mới thật sự là tình yêu
Cuối cùng 2 con tim cô đơn ấy đã tìm thấy nhau, họ yêu nhau và bắt đầu xây dựng tình yêu của họ.
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 37: 37: Hôn Lễ


Vài ngày sau, đám cưới của Hà Lộ Khiết và Việt Bân đã diễn ra, Hà Lộ Khiết vô cùng hạnh phúc, cuối cùng cô cũng có thể lấy người mình yêu, cùng người mình yêu nắm tay nhau đi đến cuối chân trời.

Trái ngược với Hà Lộ Khiết, Việt Bân không hề thể hiện niềm vui trên khuôn mặt, ánh mắt anh khi nhìn vào cũng không còn sự ấm áp như ngày xưa, lòng hận thù đã bao trúm lấy tâm trí anh
Hà Bội Sam và Lục Tư Phàm sánh bước cùng nhau bước vào buổi tiệc, Hà Bội Sam vui vẻ nắm lấy tay hà Lộ Khiết nói
“Chị chúc 2 đứa bách niên giai lão, sống hạnh phúc bên nhau đến già”
Hà Lộ Khiết trong lòng cũng buông bỏ oán hận đối với chị mình, cô cũng vui vẻ đáp lại
“Cảm ơn chị, chuyện trước đây! ”
“Hôm nay là ngày vui đừng nhắc nữa, sau này chỉ cần nhìn 2 đứa sống hạnh phúc bên nhau như vậy là đủ rồi, nè Tư Phàm anh nói gì đi”
“Tôi không biết nói mấy lời hoa mĩ cho lắm, nhưng mà,! tôi sẽ tặng cho 2 người 1 chiếc du thuyền sang trọng để 2 người có thể cùng nhau dạo biển hằng ngày”
“Anh rể nói thật không đấy? Là 1 chiếc du thuyền thật sao?”
“Không tin có thể kiểm chứng, mà nói trước tôi không có tặng thuyền trưởng đâu nha”

“Trời ạ 1 chuyến du thuyền là quá đủ rồi, cảm ơn anh chị 2”
Hà Bội Sam vui vẻ nói
“Hai đứa đi tiếp khách đi, anh chị không làm phiền nữa”
Lục Tư Phàm nắm tay Hà Bội Sam rời đi, Việt Bân nhìn theo cô đầy tiết nuối, đáng lẽ người nắm tay cô là anh chứ không phải cái tên họ Lục đấy
Hà Bội Sam đang đứng bên cạnh Lục Tư Phàm, nghe anh bàn chuyện về kinh doanh thì bất ngờ 1 đứa nhỏ chạy đến, dùng súng nước bắn lên mặt cô
Quá bất ngờ cô không kịp trở tay, chứng kiến cảnh đấy Lục Tư Phàm 1 bên lo lắng cho cô, 1 bên thì lại vô cùng tức giận
“Đang làm gì vậy hả? Con cái nhà ai mà không biết dạy giỗ vậy nè?”
Hà Bội Sam thấy chuyện này cũng không quá lớn nên đã cản anh lại
“Anh bình tĩnh đi, nó chỉ là 1 đứa bé thôi mà, em không sao”
Những người đứng bên cạnh cũng nói
“Đúng đó chủ tịch Lục anh đừng quá căng thẳng, hôm nay là ngày vui mà”
Nghe mọi người nói như vậy anh mới chịu để yên cho đứa bé đi, anh quay sang Hà Bội Sam ân cần nói
“Em không sao chứ?”
“Không sao, để em vào toilet chỉnh lại lớp nền cái đã”
“Anh đi cùng em”
“Không cần đâu, anh ở đây nói chuyện với mọi người đi, em đi rồi ra”
“Được vậy em đi cẩn thận”
Đứa bé vừa rồi sau khi xịt nước lên mặt Hà Bội Sam thì chạy đến chỗ của Việt Bân
“Tốt lắm, chú cho con tiền nè”
Việt Bân sau đó cũng nhanh chóng theo sau Hà Bội Sam đi vào trong toilet

!
Hà Bội Sam sau khi đánh lại lớp nền thì chuẩn bị rời khỏi, nào ngờ vừa mở cửa ra thì thấy Việt Bân đang đứng ngoài đấy, anh ta xông vào khóa cửa lại
Hà Bội Sam có chút hốt hoảng, cô vội nói
“Dượng đang làm gì vậy hả?”
“Hứ, coi bộ em cũng dễ thích nghi quá hén”
“Việt Bân có phải anh uống say nên đi nhầm phòng không hả?”
“Tại sao em lại có thể độc ác với anh vậy hả? Tại sao em lại bỏ rơi anh?”
“Chuyện của chúng ta đã kết thúc rồi”
“Kết thúc? Tình yêu mấy năm qua của chúng lại có thể kết thúc bằng lời nói đơn giản vậy sao?”
“Không phải anh sắp lấy Hà Lộ Khiết rồi sao? Anh còn muốn gì nữa?”
“Tôi muốn gì hả? Em là người biết rõ mà?”
Việt Bân vừa nói vừa lột đồ ra, hắn ta lao lến ôm chầm lấy cô, hôn lên người cô
“Tránh ra, bỏ tôi ra”
Dù cho Hà Bội Sam có vùng vẫy hắn cũng nhất quyết không buông, cô không còn cách nào khá dùng chân đạp vào bên dưới của hắn

“Ahhhh”
Hắn ta đau đến mức ngã quỵ xuống đất
“Việt Bân anh đừng cố chấp nữa, chuyện của chúng ta là không thể nào”
Hà Bội Sam nói xong rồi hớt hãi chạy ra ngoài
“Hà Bội Sam nhất định cô sẽ trả giá cho những gì cô làm”
Hà Bội Sam chạy chưa đầy 10 bước thì gặp Lục Tư Phàm, nhìn dáng vẻ của cô anh lo lắng hỏi
“Có chuyện gì vậy?”
Hà Bội Sam xà vào lòng Lục Tư Phàm khóc nức nở, cô không nói 1 lời nào, cứ thế mà khóc
“Sam Sam đã có chuyện gì xẩy ra với em vậy hả?”
Lục Tư Phàm ôm cô thật chật, anh không biết chuyện gì đã xẩy ra, nhưng nhìn dáng vẻ này anh biết được cô đã xẩy ra chuyện không tốt lành gì
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 38: 38: Sự Thật


Sau khi về đến nhà, Hà Bội Sam cũng không nói, ánh mắt cô vẫn thất thần ôm lấy Lục Tư Phàm, ngoài việc ôm lấy cô, cho cô 1 chỗ dựa tinh thần anh hoàn toàn không biết mình nên làm gì trong lúc này
Hà Bội Sam vội lau nước mắt, cô bình tĩnh lại kể cho anh nghe hết mọi chuyện đã xẩy ra, nghe xong anh vô cùng tức giận, muốn đến nhà đánh cho hắn ta 1 trận ra hồn nhưng Hà Bội Sam đã ngăn anh lại
“Đừng mà anh”
“Hắn ta muốn làm nhục em đấy, cái loại người như vậy sao có thể để cho hắn ta sống chứ?”
“Nhưng hắn cũng đâu làm được gì em?”
“Lần này không được thì lần sau sẽ được, hắn ta sẽ không để yên cho em đâu”
“Nhưng dù sao hắn cũng là em rể em, chuyện này mà đổ vở người đau lòng nhất là Lộ Khiết đấy”
“Vậy em có từng nghĩ sau này em em biết được nó sẽ ra sao không? Chi bằng cắt đứt ngây từ đầu có phải sẽ tốt hơn không?”
“Hay để sau đi anh, hôm nay là đêm tân hôn của họ mà”
Lục Tư Phàm nhìn thấy dáng vẻ của cô, anh chỉ có thể xoa đầu cô, dịu giọng nói
“Tại sao em có thể lương thiện vậy hả?”

Hà Bội Sam ôm lấy anh vào lòng, cô yếu đuối nói
“Không phải là em lương thiện với hắn, em chỉ sợ em gái mình sẽ chịu tổn thương, và chuyện này mà đỗ vở cha em sẽ không chịu nổi cú shock này đâu”
Lục Tư Phàm đành chìu ý cô, anh ngui giận, nhưng mối thù này anh quyết sẽ không để nó qua như vậy
! ! ! !.

Ở nhà của Việt Bân, đêm nay là đêm tân hôn của anh và Hà Lộ Khiết, anh không màng đến cô dâu của mình, ngồi 1 góc mà uống rượu, gậm nhấm nổi buồn
Hà Lộ Khiết uống say đến mức không làm chủ được bản thân, cô liên tục nói mớ
“Chị 2, em thật sự rất xin lỗi chị, em có lỗi vì đã đẩy chị đến đường đó”
Việt Bân nghe cô ta nhắc đến Hà Lộ Sam thì vội đi lại, anh ta tò mò hỏi
“Em đã hại Sam Sam sao?”
“Đúng vậy, là do em bày kế để khiến chị ấy kết hôn với tên họ Lục đó”
“Em bầy kế? Em bầy kế gì vậy hả?”

“Thì em biết chị ấy rất lương thiện nên là! ủa mà anh hỏi chi vậy?”
Việt Bân vội dịu giọng nói
“Anh là chồng em mà, anh cần phải biết trong lòng em đang nghĩ gì chứ? Nào nói anh nghe đi”
Hà Lộ Khiết say sỉn, cô không giấu diếm gì mà nói
“Cái này là mẹ giặn không được nói cho ai nghe, nhưng mà anh là chồng em nên em sẽ nói, là em nói cha diễn 1 màng kịch khổ nhục kế, nói là nhà đang thiếu tiền, nợ giang hồ, chỉ có cách là chị ấy phải lấy Lục Tư Phàm mới có tiền trả nợ cho cha, chị ấy thương cha nên mới đồng ý đấy chứ”
Lục Tư Phàm nghe được cậu chuyện thật sự, anh rất tức giận, túm lấy người cô lên chất vấn
“Tại sao vậy hả? Tại sao các người lại đối xử với cô ấy vậy hả?’
“Gì dạ, anh buông em ra coi, anh làm em đau đấy”
Việt Bân hất cô xuống giường, anh ta vô cùng tức giận, cay nghiến mắng chửi
“Cô ấy có tội tình gì mà các người đối xử với cô ấy như vậy? Tại sao vậy hả? Tại sao cô ấy lại phải chịu những nổi đau này chứ?”
Việt Bân đau lòng, anh xót thương cho Hà Bội Sam, nghĩ đến những chuyện anh đã làm với cô, anh thật xự đã trách lầm cô, anh không nên làm những chuyện như vậy
Đi lại tủ anh lấy quyển album ra, dùng hồ dán lại những tấm hình của cô, vừa dán anh vừa rơi nước mắt
“Sam Sam anh có lỗi với em, anh không nên oán hận em như vậy, là anh đã sai, anh trách lầm em rồi, tại sao ông trời lại đối xử với chúng ta như vậy chứ? Tại sao? Tại sao lại khiến cho chúng ta phải xa nhau như vậy?”
Nói xong anh nhìn sang Hà Lộ Khiết, bao nhiêu nổi câm thù anh trút hết lên người cô
“Tất cả là do các ngươi đã bắt chúng tôi xa nhau, các người nhất định phải trả giá cho những việc mình đã làm, tôi sẽ khiết cho các người sống trong đau khổ, sống không bằng chết”
 
Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Chương 39: 39: Sự Đưa Lối


Tại tập đoàn Lục Gia, Lục Tư Phàm gọi Niệm Chân đến với thái độ cầu khẩn
“Nè Niệm Chân cậu có thể giúp tôi 1 việc được không?”
Niệm Chân đầy khinh bỉ nói
“Hồi bửa ai kia nói sẽ quăng tôi xuống lầu mà?”
Lục Tư Phàm cố gắng nhẫn nhục
“Thôi nào, cậu giúp tôi tìm 1 người đi”
Niệm Chân lấy tấm ảnh của 1 cô người mẫu ra đưa cho Lục Tư Phàm xem
“Thấy sao hả?”
Lục Tư Phàm không muốn nhưng vẫn vui vẻ nói
“Đẹp, 2 người rất xứng đôi”
“Thật không hả?”
“Thật, khi nào 2 người kết hôn tôi sẽ tặng 2 người 1 chuyến đi du lịch 5 sao”

“Hứ, vậy còn coi được, sao nhờ vụ gì?”
“Tôi muốn cậu giúp tôi tìm 1 người có thể dạy tôi nấu ăn trong thời gian ngắn nhất”
“Quá trùng hợp, bạn gái tôi cũng là đầu bếp này, ủa mà cậu học nấu ăn làm gì? Mình nhớ là cậu đâu thích mấy cái việc này
“Ừ thì....!Cậu cứ kệ mình đi, đừng quan tâm, Ủa? Chứ không phải cô ta là người mẫu sao?”
“Cô ấy cao, dáng đẹp không có nghĩa cô ấy là người mẫu, cô ấy là đầu bếp 5 sao cho 1 nhà hàng lớn đấy, nói cho cậu nghe tôi với cô ấy quen nhau từ hồi....”
Lục Tư Phàm không muốn nghe Niệm Chân nói mãi, anh vội cắt ngang
“Được rồi vậy nhờ cô ấy ngày mai đến nhà tôi dạy cho tôi, mọi dụng cụ cô ấy có thể mua giúp tôi luôn”
“Thì chuyện đó tôi biết rồi, để kể cho cậu nghe tiếp nha, lúc đó tôi làm rơi cái ly....”
“Tôi đi làm việc, cậu muốn ngồi đây cứ ngồi”
Lục Tư Phàm lãng tránh
“Ơ nè, cậu phải nghe hết câu chuyện chứ?”
........!
Hà Bội Sam vừa mới thực hiện ca phẫu thuật xong, cô mệt mỏi rời khỏi phòng, tin nhắn của Lục Tư Phàm báo đến
(Bà xã xong việc chưa anh ghé qua đón em đi ăn)
Hà Bội Sam hạnh phúc nhìn dòng tin nhắn, cô vui vẻ trả lời anh
(Em mới hoàn thành ca phẫu thuật, anh đến đón em đi, em chỉ có 1 giờ 30 phút để ăn thôi đó)
(Anh đến liền, bà xã chờ anh)
Việt Bân thấy cô hạnh phúc, anh cũng vui vẻ đi lại nói chuyện
“Nhắn tin với chồng sao?”
Hà Bội Sam ngỡ ngàng hỏi lại
“Anh nhìn tin nhắn em à? Sao anh biết?”
“Ai mà thèm nhìn đâu, nhìn bộ dạng của em kìa, cười muốn híp cả 2 con mắt”

“Em có sao?”
“Có đó”
Hà Bội Sam chỉ e thẹn cười, nhìn cô hạnh phúc như vậy anh cũng yên tâm hơn phần nào
....!
Lục Tư Phàm chở Hà Bội Sam đến 1 nhà hàng sang trọng, cả 2 cùng nhau đắm chìm trong hương vị ngọt ngào của tình yêu
“Anh nghe Niệm Chân nói đây là nơi mà các cặp tình nhân hẹn hò đấy”
“Không hẳn đâu, chỉ có mấy cặp đôi yêu nhau nhà có điều kiện mới có thể đến đây ăn, thông thường họ chỉ cần đến 1 quán nhỏ là được rồi”
“Vậy em thích kiểu tình yêu như nào? Lãng mạn và sang trọng, hay là bình dị mà ấm áp”
“Em không biết, nhưng mà...!Chỉ cần có anh là được”
Lục Tư Phàm có chút ngại, anh véo mũi cô, rồi nói
“Dạo này tôi thấy em thả thính hơi gắt đấy”
“Có sao? Em thấy em bình thường mà?”
Lục Tư Phàm đưa cặp mắt tán tỉnh nhìn cô, anh nhích cặp chân mài rồi mỉm cười ma mị nói
“Nè”
Hà Bội Sam ngây ngô không hiểu chuyện gì, cô khó hiểu hỏi
“Anh muốn nói gì?”

“Hay là chúng ta có em bé đi”
Hà Bội Sam nghe xong thì đỏ cả mặt, cô ngại ngùng không giám nhìn vào mặt anh
“Sao tự nhiên lại nói chuyện đó”
“Không phải em đã hứa với mẹ rồi sao?”
“Em hứa cái gì chứ?”
“Em hứa là sẽ sớm sinh cháu cho mẹ ẩm bồng mà?”
Hà Bội Sam chợt nhớ lại, đúng là hồi đó cô có nói với mẹ như thế, nhưng đó thật ra chỉ là cái cớ để cô cho mẹ an tâm về lại Mĩ, giờ anh nhắc lại khiến cho cô ngại đến mức không biết giấu mặt đi đâu
Lục Tư Phàm nhanh trí nắm tay cô, anh dùng ngón tay cái xoa xoa lên mu bàn tay mềm mại của cô
“Vậy đêm nay....!Chúng ta động phòng nha”
Hà Bội Sam không thể từ chồi lời đề nghị này được, cô ngại ngùng gật đầu đồng ý
Nhìn bộ dạng của Lục Tư Phàm như con cáo đang nhìn về phía con thỏ con ngây thơ, rồi chuyện gì sẽ xẩy ra vào đêm nay?
 
Back
Top Dưới