Khác Vô tình gặp em <Hũ Nhĩ Du Sinh>

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
400647318-256-k280063.jpg

Vô Tình Gặp Em <Hũ Nhĩ Du Sinh>
Tác giả: onNNNonNNN
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Idea từ bạn Lazy (lazy34iii)
Ngô Sở Uý được ba của Trì Sính nhận làm con sau khi mẹ cậu mất.

Cũng từ đó tình yêu éo le giữ Ngô Sở Uý và Trì Sính bắt đầu sinh sôi ~



điềnhủninh​
 
Vô Tình Gặp Em <Hũ Nhĩ Du Sinh>
Intro


Couple : Trì Sính ( Điền Hũ Ninh ) x Ngô Sở Uý ( Tử Du )

Đây là idea mình xin được từ bạn Lazy trên tiktok, mọi người có thể lướt thử video bạn ấy làm và ủng hộ bạn ấy nhé!

Một lần nữa xin cảm ơn bạn vì đã cho mình chiếc idea nổ bùm này!!!!

LƯU Ý: Trong truyện sẽ xoay quanh hoàn toàn về tuyến tình cảm và bối cảnh của Trì Sính và Ngô Sở Uý, có thể sẽ đề cập đến Quách Thành Vũ và Khương Tiểu Soái nhưng bản thân mình không đu couple phụ của phim nên có thể sẽ không có tuyến tình cảm của nhân vật phụ xen vào!

Cả lò đọc kĩ lưu ý giúp tớ nhé!

_____________________

Ngô Sở Uý, năm nay vừa mới đón sinh nhật tuổi 20 không lâu liền nhận được tin mẹ của cậu mất.

Đối với cậu, mẹ chính là cả thế giới, là cả những ước mơ mà nó luôn chờ đợi để thực hiện.

Ngày đưa tang mẹ, Ngô Sở Uý cầm chặt di ảnh của mẹ trên tay, mắt đã sưng đỏ một cách rõ rệt vì khóc quá nhiều.

Cậu cầm di ảnh của mẹ, lủi thủi đón nhận những cái ôm vỗ về từ họ hàng, người thân.

Ba cậu đã ra đi từ khi cậu còn rất nhỏ, những kỉ niệm về ông đều là qua những tấm ảnh gia đình và qua những câu chuyện mà mẹ kể cho cậu nghe.

Mẹ luôn là một hậu phương vững chắc, một bến bờ để cậu thoả sức chắp cánh ước mơ.

Nhưng giờ mẹ đi rồi, nó biết thực hiện những mong muốn của bản thân bằng cách nào đâu?

Ríttttt

Tiếng xe hơi ở đâu đó dừng lại đột ngột.

Từ trong chiếc Rolls-Royce Droptail, một người đàn ông trung niên bước ra, dù ông ấy chỉ mặc một chiếc ảo vải bạc màu cùng chiếc quần tây, nhưng Sở Uý cũng có thể dễ dàng cảm nhận được khí chất lịch lãm của ông ta.

Và Ngô Sở Uý cũng dễ dàng nhận ra người đàn ông ấy, đấy chính là lão Trì.

Một người bạn thân thiết của mẹ cậu mà cậu biết.

Tang lễ lần này cũng được bác ấy phụ một tay, nếu không với cái túi tiền trống rỗng của cậu, e rằng đến cả cái quan tài cậu cũng phải vay ngân hàng.

"Bác Trì...Con tưởng bác có việc" - giọng nói của cậu không biết từ bao giờ đã khàn đặt, cậu cũng chẳng biết từ bao giờ bản thân vừa cất tiếng nói thì tuyến lệ cũng theo đó mà rơi không ngừng.

"Sở Uý à, để bác cùng con tiễn mẹ một đoạn nhé!"

______

Bóng lưng của lão Trì cứ thế che chở đằng sau lưng của Ngô Sở Uý.

Cậu đi trước, giữ chặt tấm di ảnh của mẹ trong lòng.

Mãi cho khi đến ngôi mộ đã chuẩn bị sẵn, cậu mới quỳ gối xuống mà cẩn thận đặt tấm di ảnh của mẹ lên.

Mẹ à, tâm nguyện của mẹ được ở cạnh ba lúc trước đã thành hiện thực rồi đó

Hai ngôi mộ nằm cạnh nhau, đã từng có vô số niềm hạnh phúc được tạo ra bởi tình yêu của hai con người nằm dưới những lớp đất ấy.

Và một trong số niềm hạnh phúc mà hai người tạo ra đang đứng trước ngôi mộ của hai người mà khóc không thành tiếng.

Ngô Sở Uý vẫn không tin rằng từ giờ nó đã trở thành một đứa mồ côi, không cha không mẹ.

Ngô Sở Uý đứng trước mộ của cả hai mà không ngừng khóc, cả người nó run lên và thậm chí đến cả thở nó cũng thấy khó khăn.

"Sở Uý à, bác biết mẹ con rời đi là một nỗi đau rất lớn với con.

Bác cũng quen bà mẹ con từ lâu, cũng rất quý con.

Đúng lúc bác chỉ sống một mình, con có muốn...."

Nói đến đây, ông cũng ngồi xuống ngang hàng với cậu.

Lão Trì là bạn thân của mẹ và cũng và anh em trí cốt của ba cậu, ngày ba cậu mất đột ngột lão cũng không ngại đường xa mà sẵn sàng quay về lo liệu tang sự cho gia đình.

Chính bản thân cậu khi lớn lên cũng được lão Trì chứng kiến hết thảy, mấy dịp lễ Tết lão cũng cố gắng sắp xếp công việc để mùng ba về đây ăn cơm cùng cậu và mẹ.

Đối với cậu mà nói, lão Trì cũng không khác nào một người bố cả, chỉ là cậu vẫn chưa từng dám nghĩ điều ấy bởi cậu biết rằng lão cũng có một gia đình riêng của mình.

"Con có muốn để bác trở thành ba của con không?"

Lão Trì nhìn vào ánh mắt bất ngờ của Ngô Sở Uý, đứa trẻ này đúng thật không phải là con của lão.

Nhưng lão vẫn luôn sát bên cạnh để che chở và giúp đỡ cho thằng bé.

Giờ đây nhìn cảnh thằng nhỏ đau khổ, lão thực sự không nỡ để thằng bé một mình đối diện với thế giới mù mịt ngoài kia.

"Bác..."

- Ánh mắt nó vẫn còn đọng nước mà nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt.

"Chuyện này không phải con đồng ý là được đâu...gia đình bác"

Đúng vậy lão Trì vẫn còn có gia đình riêng, lão cũng có vợ và con cái của riêng mình.

Cho dù cậu có chấp nhận làm con của lão đi nữa cũng đâu thể nào nói là làm được.

"Con yên tâm, bà ấy cũng rất thích con.

Hoặc bằng không con cứ trở thành bạn của ta cũng được.

Dù gì ta cũng chẳng có ai để bầu bạn mỗi ngày."

Lão nắm chặt đôi vai đang run lên từng nhịp của Sở Uý.

Lão tin rằng đứa trẻ này chỉ cần có cơ hội phát triển thì chắc chắn sẽ làm được việc lớn.

Mà giờ đây lão có cơ hội nắm giữ viên ngọc quý trong tay thì ngại gì không nâng niu thật kĩ.

___________

END CHAP

Đây chỉ mới là khởi đầu cho một chặng hành trình dài ở phía trước của hai đứa, mọi người hãy cùng chờ đợi nhé!

Có góp ý gì thì mn cứ thoải mái nghenn
 
Vô Tình Gặp Em <Hũ Nhĩ Du Sinh>
1 - First time


Ngô Sở Uý sau lời đề nghị của lão Trì đã chấp nhận mấy hôm nữa sẽ cùng ông ấy về nhà.

Còn hiện tại, cậu vẫn khoá mình trong căn nhà, nơi mà vẫn còn vương lại những kỉ niệm của mẹ.

Ngoài trời mưa rơi như trút nước, những tiếng lộp độp cứ thế nhấn chìm chính bản thân cậu vào trong những kí ức.

Ngô Sở Uý ngồi trên bàn ăn, trước mặt chính là cuốn album đang lật giở vài trang.

Nhân vật chính trong những bức ảnh chính là hình ảnh ba người vui vẻ cùng nhau ngắm pháo hoa vào ngày Tết.

Hồi nhỏ cậu vốn dĩ rất thích pháo hoa, thích những tia sáng lốm đốm trên bầu trời đêm, thích cả cái cảm giác hồi hộp khi đợi chờ tiếng pháo đầu năm.

Nhưng đã lâu lắm rồi, kể từ ngày nghe tin ba mất cùng lúc với tiếng pháo nổ, trong đầu cậu đã tự hình thành sự sợ hãi với những tiếng nổ.

Cũng chính vì thế nên, những ngày đầu năm mới khi bọn trẻ quanh xóm cầm pháo rượt đuổi nhau với vô vàn tiếng cười thì Ngô Sở Uý luôn một mình cùng mẹ ở nhà.

Năm xưa mẹ cưới ba cậu cũng bị gia đình phản đối rất nhiều, mẹ kể những ngày đưa tang ba duy chỉ có vài người bạn đến để chia buồn còn lại gia đình bên nội cũng chẳng có ai.

Vì vậy nên mỗi đợt Tết, cậu lúc thì coi chương trình đầu năm cùng mẹ, lúc thì một mình trong phòng giải mớ bài tập kì nghỉ đông.

Tấm ảnh này không chỉ là tấm ảnh lần đầu cậu được chụp mà còn là tấm ảnh cuối cùng cậu được chụp cùng với ba.

Ngô Sở Uý không còn khóc nữa, cậu chỉ vô hồn nhìn vào căn nhà lạnh lẽo vì thiếu mất đi một bóng người.

Reng Reng

Chiếc điện thoại trong túi bỗng run lên giúp cho cậu giật mình thoát khỏi mớ suy nghĩ của mình.

Nhấc chiếc điện thoại lên, trên đó đề người thực hiện cuộc gọi Khương Tiểu Soái.

"Alo, sư phụ à có chuyện gì"

"Sở Uý à đi ăn cùng tớ nhé!"

Khương Tiểu Soái hay còn thường được cậu gọi vui là "Sư phụ"

Chính là người bạn duy nhất mà cậu có, cái tên sư phụ đó bắt nguồn từ việc cậu ấy giúp cậu băng bó lại vết thương sau những lần tự lấy gạch đập đầu để quay lại với người yêu cũ.

Không phải phét chứ để có được một Ngô Sở Uý lành lặn như bây giờ chính là nhờ không ít công của cậu ta.

"Tớ...Được rồi, quán cũ nhé"

Tút tút

Cuộc gọi kết thúc

Ngô Sở Uý vội vã thay bộ đồ mới, không còn một mảnh áo mỏng dính da thấm đẫm nước mưa nữa mà đã thành một chiếc áo phông đen nhìn khá mới.

Sau đó cậu cầm lấy dù và vài đồng tiền lẻ trong tủ rồi lao ra khỏi nhà.

Bước từng bước trên mặt đường đầy nước, đôi giày trắng tinh của Ngô Sở Uý cũng đã nhuộm thành một màu cháo lòng.

Từng bước

Từng bước một,

Đột nhiên cậu tăng tốc lên, chạy nhanh trên đường, từng bước chạy của cậu cứ như trút hết mọi sự mệt mỏi của những ngày vừa qua.

Trên đường, ai ai cũng muốn nhanh chóng về nhà để không dính phải mưa, duy chỉ có mình cậu đang chạy ngược với dòng người, mặc kệ đôi giày dẫm phải nước, mặc kệ chiếc áo ước đến mức có thể vắt ra một cốc nước.

Ngô Sở Uý cứ chạy liên tục...

Phạch

Bỗng cậu đâm phải ai đó rồi vô tình ngã xuống, dưới màn đêm cùng đôi mắt chứa đầy nước.

Chính cậu cũng chẳng nhìn rõ người bị cậu đâm trúng là ai.

Cậu chỉ biết rằng người đó rất cao, còn không có hề hấn gì vì bị cậu đâm phải.

Mà ngược lại đối phương còn rất tốt bụng, giang tay ra đỡ cậu lên.

"Chạy từ từ thôi nhóc con"

Đối phương đỡ cậu xong liền đi tim, còn thuận tiện buông một cậu.

Cả người hắn toả ra mùi thuốc lá rất nồng, khiến cho dù cậu ngoảnh lại chẳng thấy hắn nữa thì vẫn cảm giác mùi thuốc lá vẫn còn đọng lại trên người mình.

________

"Tiếp tục đi, vừa nãy chỉ vô tình đụng phải một cậu nhóc thôi không có chuyện gì"

Trì Sính tiếp tục điếu thuốc lá đang hút dở.

Hắn bữa giờ không chịu lên công ty làm việc, ba hắn vì thế nên lải nhải bên tai hắn suốt.

Mà Trì Sính trước giờ đã vậy, chẳng phải hắn nổi loạn gì cả chỉ đơn giản là hắn chẳng thấy cuộc sống có gì thú vị để làm.

Hắn cũng vì vậy nên đã quen thói mỗi ngày không là cuộc gọi thì là tin nhắn mắng mỏ từ cha về việc này nọ, đột nhiên 2 ngày nay hẳn chẳng thấy ba hắn đả động gì tới mình nên sinh nghi ông ngoại tình.

Vậy nên với cái bản tính tò mò khó bỏ hắn liền nhờ người thăm dò coi có chuyện gì.

"Mày biết không, ba mày chẳng ngoại tình với ai cả, chỉ đi thăm con của một người bạn đã mất, tao còn nghe bảo hình như ba mày còn muốn mang người về để bầu bạn đấy"

Vui thật đấy, một người suốt ngày ngoài việc khuyên nhủ hắn này kia thì chỉ biết cắm đầu vào công việc trên công ty lại cũng có một ngày cần tìm người bầu bạn.

Hắn chắc chắn mà mình chẳng có tình cảm với cậu trai kia đâu nhưng hắn thực sự không hiểu lí do nào để ba hắn lại mong muốn cậu ta chuyển về sống chung ở nhà hắn cả.

"Này Trì Sính, mày biết tin động trời hơn là gì không, dì cũng đã biết chuyện, thậm chí còn rất vui vẻ đồng ý"

"Thật lạ nhỉ, năm đó anh rể của mày đi ra mắt còn không được dì cho vào nhà mà đằng này một cậu trai 20 tuổi chẳng có liên quan gì lại được dì và chú quý như vậy"

Đầu dây bên kia luyên thuyên nói về chàng trai bí ẩn ấy, điều đó là Trì Sính cũng thêm một phần tò mò về thân phận của người kia.

Gia đình hắn cũng gọi là có chỗ đứng trong ngành, thậm chí còn đứng đầu.

Mọi thông tin về gia đình hắn được đưa cho giới truyền thông đều là những thông tin có chọn lọc để vẫn có thể giữ quyền riêng tư cho các thành viên trong gia đình.

Căn biệt thự gia đình hắn ở cũng được bảo vệ bởi vô số đội an ninh, thế mà mẹ và ba hắn lại dễ dàng cho phép một người lạ vào nhà sống?

"Ha.."

Trì Sính hút đến phần cuối của điếu, hắn nhả ra đợt khói trắng xóa giữa màn đêm đen.

Rồi thầm chờ mong người bí ẩn được nhắc đến.

"Thế nhé, tao có việc rồi không rảnh nói chuyện phiếm với mày đâu"

Hắn cúp máy ngay lập tức, lời chào cuối cùng của Quách Thành Vũ cũng bị hắn cắt mất.

Trì Sính tiếp tục đi trên đường với một chút ngọn lửa tò mò đang cháy bên trong, nhưng đột nhiên hắn khựng lại.

Không biết từ đâu một khuôn mặt đầy đau thương lại xuất hiện trong đầu hắn.

Hình như khuôn mặt này rất quen, là người hắn vừa va phải khi nãy.

Lạ thật, chẳng bao giờ hắn gặp ai mà nhớ mặt người đó sau một lần gặp cả.

Thế mà cái dáng vẻ đầy bất ngờ xen lẫn mệt mỏi của cái người hắn vô tình đụng trúng lại lập đi lập lại trong đầu hắn.

_____________

END CHAP

Chúc cả nhà nghỉ ngơi vui vẻ.

01092025
 
Back
Top Bottom