Đô Thị Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư - Thiên Lang

Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư - Thiên Lang
Chương 120: Cái Gì Cũng Có Lý Do


Về tới nhà không khí liền khác hẳn, người bị cưỡng hôn vẫn mơ mơ hồ hồ, còn người cưỡng hôn người ta thì lại vô tư, làm như không có chuyện gì xảy ra. <b><b>Lâm Lâm</b>: " Đi tắm rửa nhanh còn đi ngủ " <b><b>Yên Tử</b>: " Ơ, Ồ... " <b>Yên Tử lủi thủi đi tắm, một câu giải thích cũng không có, người gì đâu á. Bộ tưởng Yên Tử cô là mèo ba chân sao? Muốn làm gì làm? Hôn cho đã rồi làm lơ với người ta.
Ở ngoài này, Lâm Lâm mang hành lý của Yên Tử ném vào phòng mình, đem cửa lớn xích lại, cửa sổ cũng khoá bằng ổ khoá, đề phòng tên kia lại bỏ trốn lần nữa.
Tử nhà ta tâm được một lúc mới nhớ là quên mang đồ thay, rối rắm cực kỳ.
Toang, mới bị hôn có một cái mà não đã bỏ ngoài đường. Hay bây giờ cầu cứu chị ta nhỉ? Mất mặt chết đi được.
<b>Yên Tử</b>: " L..âm lão sư! Chị có ngoài đó không? " <b>Gọi gãy lưỡi cũng không ai trả lời, Yên Tử ló đầu ra nhìn thử. Phòng khách im lặng, phòng bếp cũng khống có ai, chẳng lẽ về phòng đi ngủ rồi?
Cô hít sâu, quấn khăn tắm đi ra ngoài.
Ối mẹ ơi, gió lạnh thổi từ dưới thổi lên a. Lần này đóng băng thật rồi.
Nhanh chóng chạy về phòng mình, Yên Tử khóc hết nước mắt. Ai có tâm đem cửa phòng của lão xích lại thế hả? Muốn giết cô giữa đêm lạnh giá này hay sao?
Nhất định là nàng ta, trò quỷ quái này ai mà nghĩ ra được chứ.
Yên Tử tức giận, ôm khăn chạy đến phòng của Lâm Lâm mà chửi bới.
<b>Yên Tử</b>: " Nè, sao chị lại xích cửa phòng em lại? Em thấy quần áo bằng cách nào a? " <b>Cửa mở, Lâm Lâm đã đổi sang đồ ngủ. Mắt nhìn Yên Tử ôm khăn tắm đứng trước phòng mình, tự nhiên có một chút...à mà thôi.
<b>Lâm Lâm</b>: " Quần áo em ở đây, vào mà thay. '' <b>Gì? Chị mang quần áo tôi lên đây khi nào? Vào đó thay là sao? Chị...chị...tên háo sắc này...
<b>Yên Tử</b>: " Không.. không cần, đưa em chìa khoá,em tự về phòng thay. " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Chìa khoá? Tôi lúc nãy làm rơi xuống khe thoát nước rồi. " <b><b>Yên Tử</b>: " Vậy...vậy đêm nay em ngủ ở đâu? " <b>Tức sôi máu á, ai mượn chị khoá lại rồi giờ bảo làm rơi? Chị bị dồn nén tâm tư nên phát bệnh có phải không?
<b>Lâm Lâm</b>: " Ở đây! " <b>Ngủ cùng chị? Cho xin đi, ai nói không thích tôi, rồi người ta đi cái lôi người ta về, còn cưỡng hôn người ta không lý do, bây giờ còn muốn người ta cùng chị đồng sàn cộng chẩm?
<b>Yên Tử</b>: " Thôi không dám phiền chị, em đi ra khách sạn ngủ. " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Cứ tự nhiên. " <b>Yên Tử vào trong lấy đồ đạc, vào nhà tắm thay xong xuôi. Quyết định thuê khách sạn ngủ một đêm, sáng mai đặt vé máy bay về sớm vậy.
Nhưng mà, quả thật đời không như là mơ. Năm phút sau, cô lại có mặt trước cửa phòng của Lâm lão đại.
<b>Lâm Lâm</b>: " Sao đây? Đổi ý không ngủ khách sạn nữa à? " <b><b>Yên Tử</b>: " Ngủ tạm phòng chị một đêm có được không? " <b>Nếu chị không đem cửa lớn cửa nhỏ trong nhà xích lại, chị nghĩ tôi sẽ trở lại năn nỉ chị sao?
Lần này Yên Tử được cùng Lâm Lâm ngủ chung một giường, không có kh*ng b* như lần trước nữa.
Cảm giác nằm cạnh có hơi lạ một chút, Yên Tử cố gắng không có nhúc nhích, tránh trường hợp bị lão gia hoả này đá ra ngoài sofa.
Trằn trọc mãi không ngủ được, giao thừa đã qua từ lâu rồi, năm nay không được ăn sủi cảo mừng năm mới. Sáng giờ hình như chưa có ăn gì, bây giờ bụng đau đau, ngủ cũng khổ sở.
<b>Yên Tử</b>: " Lâm lão sư? Chị ngủ chưa? " <b>Một lúc lâu sau cũng không ai trả lời lại. Yên Tử nhích tới gần, nhìn người kia hơi thở đều đặn.
<b>Yên Tử</b>: " Ngủ rồi sao? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Có chuyện gì? " <b><b>Yên Tử</b>: " Ối, chị đừng có doạ người như vậy chứ. " <b>Giật cả mình, mắt không mở mà nói chuyện, bộ muốn hù chết người ta hả.
<b>Lâm Lâm</b>: " Ý đồ xấu? " <b><b>Yên Tử</b>: " Không có, chỉ muốn nói chuyện một chút. " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Ừ.. " <b>Ừ cái mông, chị sinh ra ở Bắc Cực phải không? Trên mặt đều là thương hiệu mùa đông.
<b>Yên Tử</b>: " Hôm nay... Chị hẹn hò thành công không..? " <b>Cái miệng này thật là, chuyện của người ta, ngươi lắm mồm làm gì? Thành công hay không thì sao chứ?
<b>Lâm Lâm</b>: " Chỉ là bạn cũ " <b><b>Yên Tử</b>: " Hả? Bạn..bạn cũ? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Suy nghĩ không đâu, giờ muốn ngủ trên giường hay dưới đất? " <b><b>Yên Tử</b>: " A..a ngủ ngủ...liền đi ngủ đây. '' <b>Haha, là bạn cũ thôi, chị ấy là đang giải thích đó có phải không nhỉ? Haha...
Yên Tử ôm một bụng vui vẻ mà đi ngủ, lúc này Lâm Lâm mới chịu mở mắt ra. Nhớ lại lúc tối, nàng không khỏi thở dài...
<i><b>La Tần</b>: " A Lâm, em....em nhận nó nha? "</i> <b><b><i>Lâm Lâm</i></b><i>: " Chuyện này... " </i> <b><i>La Tần bước ra, nắm tay nàng, quỳ một chân xuống, mang ra bó hoa mà mình giấu nãy giờ.</i>
<b><i>La Tần</i></b><i>: " A Lâm, thật ra anh thích em từ lâu mà không dám nói. Lúc đó trong tay anh chưa có gì cả, nên anh đành gác lại tình cảm này. Anh rất sợ khoảng thời gian anh đi, em có người yêu khác, nhưng em lại chưa có mối tình nào. Bây giờ anh có sự nghiệp rồi, ba mẹ anh cũng đã chấp nhận cho anh lấy vợ, nên anh quay về đây để cầu hôn em. Em đồng ý nha? " </i> <b><i>Lâm Lâm nhìn La Tần quỳ ở đó, xung quanh mọi người cũng nhìn qua bên này. Có người ghen tị, có người ngưỡng mộ, có người còn hô to ' đồng ý đi '.</i>
<b><i>Lâm Lâm</i></b><i>: " A Tần, thật ra em rất cảm động với những gì anh làm, nhưng mà em chỉ xem anh như học trưởng, không có suy nghĩ sâu xa hơn. " </i> <b><b><i>La Tần</i></b><i>: " A Lâm..., nhưng mà, nhưng mà em còn chưa có ai khác, em có thể cho anh cơ hội hay không? " </i> <b><b><i>Lâm Lâm</i></b><i>: " Em đã có người yêu rồi. " </i> <b><b><i>La Tần</i></b><i>: " Không đúng, anh tìm hiểu rất kỹ, mấy năm qua em không có qua lại với người đàn ông nào. " </i> <b><b><i>Lâm Lâm</i></b><i>: " Dĩ nhiên là anh không biết rồi, người này không có tiếng tăm trong xã hội. Với lại, người đó cũng không phải là đàn ông. " </i>
 
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư - Thiên Lang
Chương 121: Số Kiếp Không Tha


Sáng ra đã thấy Lâm lão đại ngồi ngay ngắn uống cafe xem TV. Trên bàn ăn còn có nguyên một đĩa sủi cảo đang bóc khói. <b><b>Yên Tử</b>: " Sáng chị có nhã hứng quá nhỉ? Nghỉ tết có mấy hôm đâu, sao không đi chơi đâu đó đi? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Tôi muốn đi Mỹ lắm, nhưng lại sợ chiếm diện tích khoang hạng sang. " <b>- "... " Đúng là tư sản, nói chuyện thấy mắc ham.
<b>Lâm Lâm</b>: " Ăn sáng đi. " <b><b>Yên Tử</b>: " Hả? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Tôi có hấp sủi cảo cho em đó. " <b><b>Yên Tử</b>: " Chắc là ngon lắm " <b>Háo hức chạy lại, dùng đũa gắp một cái lên ăn.
Nhai nhai, hình như có chút sai sai, gắp thêm cái nữa, hình như không giống với sủi cảo thông thường cho lắm.
<b>Yên Tử</b>: " Chị làm nhân gì đấy? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Cá trạch " Nhấp ngụm cafe. <b>Phụt...
Hèn chi, ăn vô tanh muốn chết...
Yên Tử chạy vào nhà vệ sinh nôn cả một buổi. Ruột gan phèo phổi đều trào ngược lên hết.
Bò lê lết ra ngoài phòng khách, Yên Tử nằm vật vờ như xác chết. Có cần vậy không, mới sáng mùng một đã chơi cô một vố, đau thấu người.
<b>Lâm Lâm</b>: " Biết vậy không làm " <b>Cất công dậy sớm để làm cho mấy người ăn, ăn xong lại chê như đúng rồi, sao em không bị ngộ độc chết đi.
<b>Yên Tử</b>: " Em lạy chị, chị cho em xin đi, sau này chị cứ làm bà chủ ở nhà là được, chuyện nấu nướng em lo. " <b>- "... " Hừmm....
<b>Yên Tử</b>: " Thôi bỏ qua đi, hôm nay để em dẫn chị đi chơi nha? À mà quên, chị dẫn em đi đi, em không biết đường. " <b>- "... "
<b>Yên Tử</b>: " Nha...nha~ đi mà ~ " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Muốn đi đâu? " <b><b>Yên Tử</b>: " Yehhh!! Đi...ờ...để coi, đi sở thú, à mà không được. Đi thảo cầm viên, à thôi có khác gì sở thú. Đi... tắm suối nước nóng đi, mùa này tắm nước nóng là số một luôn. " <b>- "... "
<b>Yên Tử</b>: " Gì đây? Chị không lên tiếng tức là chịu rồi đấy, em lập tức đi chuẩn bị quần áo. " <b>Nhìn bóng lưng Yên Tử gấp gáp chạy đi, Lâm Lâm chợt bật cười.
Chuông điện thoại bất ngờ réo lên...
<b>Lâm Lâm</b>: " Uy?.... " <b>___
<b>Yên Tử</b>: " Nà ná na....để coi coi, bộ này mặc đi nè, bộ này mặc lúc tắm nè, bộ này mặc lúc lên bờ nè, đem theo một bộ dự phòng nè....Chết! Cái q**n l*t hồng chấm bi của mình đâu rồi ta? " <b>Vừa bước lên đã thấy Yên Tử lục lọi mọi thứ lung tung. Quần áo bên có bên không, quăng thành một núi nhỏ.
<b>Lâm Lâm</b>: " Nè... " <b>Yên Tử quay lại, thấy Lâm Lâm đang đứng đơ trước cửa, có chút xấu hổ. Đang lúc tìm cái quần...
<b>Yên Tử</b>: " Chị lên đây làm gì? Em chuẩn bị chút xíu là xong à. Quần áo của chị em cũng lấy luôn rồi, có cái quần đỏ đỏ chấm bi nữa. " <b>Lâm Lâm ngơ ngác, đỏ đỏ chấm bi? Mặt xoạt một cái đỏ ửng, cái đó không phải q**n l*t của mình sao?
<b>Lâm Lâm</b>: " Em...em từ từ soạn đi, tôi...công ty có việc gọi tôi đến gấp, lát nữa em ở trạm xe buýt số 3 chờ tôi đi. " <b><b>Yên Tử</b>: " Ơ...? Tết mà còn việc gì nữa? Chị không thể dời lại sao? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Là chuyện gấp, em cứ đứng ở đó đợi đi, tôi giải quyết xong sẽ đến đón em. " <b><b>Yên Tử</b>: " Được rồi, chị nhanh đi đi, nhớ là tới đón em đó. " <b>Thấy Yên Tử bĩu môi, Lâm Lâm cười rồi quay đi, lái xe một mạch đến công ty.
Yên Tử ở lại ngã ngửa trên đống quần áo. Ai, ngày hẹn họ đầu tiên mà bị tổ quật mạnh dữ. Thấy mà tụt cả cảm xúc gì đâu.
Nói thì nói vậy, chứ cô vẫn ôm balo ngồi ở trạm xe buýt chờ vợ tương lai đến đón.
____
Ở công ty, Lâm Lâm vừa vào tới sảnh lớn đã bị bốn năm người vây lại.
- " Lâm tổng, không xong rồi. "
<b>Lâm Lâm</b>: " Có chuyện gì mà gọi tôi gấp vậy? " <b>- " Bên phía XX đột nhiên tố cáo, nói là chúng ta gian lận trong vấn đề điều khoản. "
Lâm Lâm kinh ngạc, XX là của La Tần, không ngờ anh ta lại hành xử trẻ con như vậy.
<b>Lâm Lâm</b>: " Lý do không thoả đáng, anh mời luật sư chưa? " <b>- " Đã gọi cho luật sư, bên phía họ nói chúng ta ra xuất hàng không đủ số lượng, nói chúng ta xuất thêm, nếu không sẽ kiện công tỷ. "
Hừ, trẻ con lúc nào cũng là trẻ con, hành động đều trẻ con như vậy.
<b>Lâm Lâm</b>: " Liên hệ với kho thống ke lại sổ sách, xuất trình hoá đơn xuất nhập trong tháng vừa rồi, rồi kiểm lại kho sau đó đối chiếu với họ. " <b>Giám đốc nhân sự nhanh chóng gọi cho kho hàng hoá.
- " Không xong rồi, có người phóng hoả nhà kho!!! "
<b>Lâm Lâm</b>: " CÁI GÌ? " <b>___
Yên Tử ôm balo chờ hơn hai tiếng đồng hồ. Lúc đầu thì còn thấy thoải mái chút chút, nhưng càng về lâu càng khó chịu, cảm giác giống như mình bị bỏ rơi lần nữa.
Ấn gọi Lâm Lâm, cuộc gọi liền bị ngắt, ấn gọi lại lần nữa, đầu dây bên kia không liên lạc được.
Bắt đầu bất an, đi tới đi lui đứng ngồi không yên. Không lẽ bị cho leo cây? Mới đầu năm mà chơi vậy rồi, nguyên năm chắc dọn nhà lên cây ở quá. Hay là chị ấy... gặp chuyện không may rồi?
- " Nè, có lên xe không? Đứng ngơ ra đó làm gì? "
Bác tài xế gọi mắng chửi đằng kia, ở đây Yên Tử giận gần chết.
<b>Yên Tử</b>: " Đi " <b>Đánh liều thử một lần, Yên Tử cảm thấy hình như mọi chuyện không đơn giản là bị leo cây không đâu.
Xe dừng ở trước một công ty, Yên Tử nhìn xem địa chỉ, quả không sai. Nhanh chóng bước vào trong, mong là may mắn gặp được Lâm Lâm.
<b>Yên Tử</b>: " Xin chào, tôi là bạn của Lâm tổng, xin hỏi chị ấy có ở đây không? " <b>Cô tiếp tân nhìn một chút người trước mặt, ăn mặc sạch sẽ, dáng dấp cũng không giống lừa gạt cho lắm.
- " Thật xin lỗi, hiện tại Lâm tổng không có ở đây, cô có thể để lại lời nhắn, tôi sẽ chuyển lại. "
<b>Yên Tử</b>: " Kỳ quái, sao lại không có ở đây? Chị ấy nói vào giải quyết công việc rồi ra cơ mà... " <b>Bất chợt từ xa có một anh chàng chừng ba mươi, hấp tấp chạy tới chỗ quầy tiếp tân.
- " Hộc..., Nãy giờ Lâm tổng có gọi về không? Bên kho báo là xe cứu hỏa đến chưa kịp..."
Gì? Cháy gì ở đây? Lâm lão sư thì liên quan gì?
Yên Tử nắm lấy vai tên đó, gằn giọng hỏi.
<b>Yên Tử</b>: " Anh vừa nói gì? Nói rõ tôi nghe! "
_____
Au trở lại đây, bị bệnh mà gọi hồn tui zị á. Thương iu tui đi, ko thương tui buồn gớt nước mắt á.
 
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư - Thiên Lang
Chương 122: Cháy


- " Thì...thì nhà kho bị cháy, Lâm tổng đã đi đến đó rồi. " <b>Anh ta rung rung trả lời, hai vai bị Yên Tử nắm đến phát đau, trong đầu anh ta vẫn đang hình dung đây là nữ hay nam.
<b>Yên Tử</b>: " Còn không mau nói địa chỉ, chìa khoá xe của anh đâu? Chị ấy mà xảy ra chuyện gì là anh xác định cuốn gói về quê đi." <b>- " Ờ...hả? Đây đây... "
Yên Tử vụt chạy đi, bỏ lại hai người đứng ngơ ngác tại chỗ.
- " Này quản lý, anh quen cô ta à? "
- " Không có! "
- " Vậy sao anh đưa chìa khoá cho cô ấy? "
- " Chìa khoá? Gì? Tôi bị cướp xe ư? "
___
Mẹ kiếp, còn không phải là ô tô, chỉ là chiếc mô tô cũ rích này.
Yên Tử lên xe phóng như bay, vượt không biết bao nhiêu cái đèn đỏ, phía sau còn có cảnh sát giao thông đuổi theo. Lần này không biết có gặp được Lâm Lâm hay không, chứ đóng phạt là không tránh được rồi.
Tới nơi, cô quăng luôn chiếc xe trên bãi đá, mắt thấy bên kia khá đông, khói lửa bốc lên đen cả một vùng.
Yên Tử chạy lại thật nhanh, nắm lấy một người trong đám đông hỏi.
<b>Yên Tử</b>: " Lâm...Lâm lão sư đâu? Chị ấy đâu? " <b>- " Tổng giám đang ở trong, cô ấy nói phải tìm tài liệu quan trọng. "
<b>Yên Tử</b>: " Cái gì? Sao mấy người không cản chị ấy lại hả?" <b>Dứt lời liền vụt chạy đến nhà kho đang cháy...
- " Nè nè, nguy hiểm lắm... "
Cái đồ điên này, phát điên cái gì chứ? Cháy đùng đùng như hoả diệm sơn mà còn chạy vào đó, đồ điên!
Yên Tử chạy vòng qua bên khác, cố gắng leo cửa sổ vào trong. Mẹ nó, bên trong nóng như quay heo, mấy thùng hàng bên cạnh cháy phừng phừng, tiếng lách tách nổ ù cả tai.
<b>Yên Tử</b>: " Lâm lão sư? Chị ở đâu? Lâm lão sư?... Á.. " <b>Một thanh gỗ rơi xuống từ trần nhà, xoẹt qua mặt cô, chút nữa là cháy đen cái mỏ rồi, giật cả mình.
<b>Yên Tử</b>: " Lâm lão sư?...." <b>Xung quanh nóng như lò luyện đơn, Yên Tử thầm nhủ, có khi lửa tàn mình lại luyện được hoả nhãn kim tinh của tổ tiên.
Tiến sâu vào bên trong, lửa chưa cháy tới, nhưng ở đây có rất nhiều thùng hàng chất chồng lên nhau. Tất cả đều bằng giấy, một khi đã cháy thì có trời mới cứu được.
Ở bên ngoài mọi người vẫn đang nhốn nháo, tình hình ngày càng nghiêm trọng hơn. Đội cứu hỏa đã tới nhưng vẫn chưa xong khâu chuẩn bị.
Lâm Lâm vội vã chạy tới, hối thúc đội cứu hộ nhanh tay. Ngọn lửa có vẻ đã lan sang mấy khu khác rồi.
- " Ủa, Lâm tổng? Sao cô lại ở đây? Không phải... ''
<b>Lâm Lâm</b>: " Không ở đây thì ở đâu? Tài liệu đã lấy được rồi. " <b>- " Không phải, lúc nãy có một cô gái chạy tới tìm cô, gọi Lâm lão sư gì đấy, tôi nói cô vào trong lấy tài liệu, cô ta không nói không rằng đã chạy vào tìm rồi. "
<b>Lâm Lâm</b>: " Cái gì? " <b>Lâm lão sư? Cái đồ ngốc?
<b>Lâm Lâm</b>: " Anh mau mang tập giấy tờ này đến chỗ Chủ phó tổng, nói với cậu ta thống kê lại toàn bộ rồi in ra cho tôi. " <b>- " Dạ.. "
Lâm Lâm nhanh chân chạy vào trong kho, ngọn lửa đã cháy gần như bao trùm hết. Bên trong nóng hừng hực, xung quanh ngổn ngang, tro bụi bay mịt mù không thấy được phía trước.
<b>Lâm Lâm</b>: " Yên Tử? Tôn Yên Tử?" <b>Thùng hàng phía trên liên tục đổ xuống, lửa lại cháy bùng lên. Lâm Lâm không biết đồ ngốc kia chạy tới khu nào rồi.
Ở bên đây Lâm Lâm đang nổ lực tìm kiếm, ở bên kia Yên Tử cũng kiếm Lâm đại nhân muốn trầy da tróc vảy luôn rồi. . Đam Mỹ Sắc
<b>Yên Tử</b>: " Lâm lão đại!.... Chị đâu rồi?... Họ Lâm chết tiệt kia... " <b>Mặt mày lem nhem, áo quần bên cháy xém bên thì quéo lại. Nhìn Yên Tử chẳng khác thì ăn mày chuyên nghiệp.
- " Tôn Yên Tử? Cô đâu rồi.... "
Huh?
Hình như có ai gọi mình thì phải?
- " Tôn Yên Tử? "
Đấy! Có sai đâu? Rõ ràng là gọi tên mình. Lâm lão sư sao?
<b>Yên Tử</b>: " Em ở đây nè!!! " <b>Tâm trạng xuống dóc, phụt một cái bừng tỉnh lại. Yên Tử nhắm hướng có tiếng gọi đi tới.
Xoạch...
Mấy thanh xà ngang liên tục rơi xuống, cũng may Yên Tử lùi lại kịp, nếu không cô đã bị nó đè bẹp dí luôn rồi.
Mẹ kiếp, chắn ngang đường đi rồi, làm sao ra ngoài được đây? Số mình đúng là con rệp mà...
<b>Yên Tử </b>: " Chị Lâm Lâm...mau tới cứu em.... " <b>Tiếng la như heo bị chọc tiết của Yên Tử cuối cùng cũng được Lâm Lâm nghe thấy. Nàng vừa bị nóng vừa hít khói nên ho sặc sụa, cố gắng thoát khỏi khu vực này để chạy tới chỗ của Yên Tử.
<b>Lâm Lâm</b>: " Đồ ngốc, em đâu rồi...? " <b><b>Yên Tử</b>: " Bên này nè, bên này nè...Aa... " <b>Lại một khúc gỗ rơi xuống sát chân cô, Yên Tử giật mình lùi lại. Phía sau đã là vách tường, xung quanh cô bị lửa bao vây đến mù mịt, hơi nóng hực lên muốn thiêu đốt hết mọi thứ.
Lâm Lâm đá ra một đóng giấy đang bén lửa, mắt thấy Yên Tử bị vây trong đóng đổ nát, nàng sợ đến toát mồ hôi.
Đồ ngốc đáng ghét!
Nhìn phía trên trần nhà rơi xuống bao nhiêu thứ, nàng cắn môi, cởi ra áo khoác ngoài, phủ lên trên đầu, cố gắng chạy qua chỗ Yên Tử nhanh nhất có thể.
<b>Yên Tử</b>: " Chị Lâm Lâm... " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Im đi, gọi cái gì mà gọi. " <b>Bị quát đến câm nín, Yên Tử miếu máu nhìn Lâm Lâm khoác áo cho mình. Mặt mày chị ta còn lem luốt hơn mình nữa, chui đi đâu mà lắm thế không biết.
Phía trên trần có nước rơi xuống, chắc là đội cứu hộ đã làm việc rồi. Lạy trời, làm ăn vô trách nhiệm quá trời đi.
<b>Yên Tử</b>: " Chị chạy vào đây làm gì? Lửa cháy thật lớn a... " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Ra ngoài rồi nói sao... " <b>Nàng bế cô lên, dùng hết sức đá văng đống lộn xộn kia ra. Cố gắng che chở cho Yên Tử không bị thương, dùng lưng của mình chắn lại những thứ linh tinh rơi xuống.
<b>Yên Tử</b>: " Thả em xuống, em tự đi được... " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Bây giờ một là tôi bế em ra, hai là tôi quăng em ở lại, em chọn đi. "
Đồ độc phụ ác độc, đồ không có trái tim. Chị nghĩ sao mà dám thốt ra câu nói nhẫn tâm như vậy chứ hả? Tôi thà hy sinh oanh oanh liệt liệt ở đây chứ không thèm để chị bế ra đâu... Độc phụ, độc ác....độc ác chết người ta...
____
Hôm nay tâm trạng hỏng được zui, nên viết chap cục súc quá trời.
 
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư - Thiên Lang
Chương 123: Thôi Làm Tới Luôn Đi


Cuối cùng Yên Tử vẫn phải ngoan ngoãn nép mình trong lòng Lâm Lâm, bỏ mặc để cho chị ta muốn làm gì thì làm. <b>Ra đến bên ngoài, mọi người nháo nhào xúm lại, vây quanh hai người. Đội cứu hộ cũng nhanh chóng chạy tới, một anh hộ sĩ trong đó ngỏ ý muốn giúp Lâm Lâm bế Yên Tử.
- " Lâm tổng để tôi giúp cô..."
<b>Lâm Lâm</b>: " Không cần! " <b>Nàng ném cho anh ta ánh mắt lạnh tanh, mặc dù bây giờ nàng trông rất thảm hại, nhưng khí thế oai phong vẫn không hề giảm đâu.
Muốn tranh thủ sờ mó người của tôi à? Mơ đi! Lão nương đây còn chưa sờ soạn được gì, anh nghĩ anh là ai mà anh dám động vào? Không nhanh chóng dập tắt ý nghĩ kìa từ trong trứng, anh liệu còn nghĩ tới thứ gì nữa?
Anh hộ sĩ đột nhiên đơ ra, gì đây? Bản thân đã làm gì sai hả ta? Hình như Lâm mỹ nữ không thích hắn cho lắm? Ai, mất cơ hội lấy le với mỹ nữ tổng tài rồi.
Từ lúc trên xe cứu thương cho đến vào bệnh viện, Yên Tử nhất quyết không hé nửa lời. Cô cảm thấy Lâm Lâm đang phát hoả, mặt mày lấm lem nhưng vẫn lạnh gần chết, giống như viên kim cương dính than củi mà bị quăng vào tủ lạnh vậy.
Ở trong đám cháy bị hít không ít khói, kết quả vừa vào viện, cả hai bị bắt phải thở oxi, thở hết một bình rồi bị lôi ra tiêm cho mấy phát. Cuối cùng là vệ sinh qua loa, rồi nhập viện theo dõi một đêm. Yên Tử thì không sao, nhưng Lâm Lâm thì phải băng bó cái chân, dán vài miếng băng cá nhân ở tay. Cả hai được đẩy vào chung một phòng, hai giường đối diện nhau, xem như bệnh viện vẫn có lương tâm. Nhưng mà...chuyến hẹn hò đầu tiên coi như thất bại.
<b>Yên Tử</b>: " Lâm lão sư? Chị không sao chứ? Chân của chị..." <b><b>Lâm Lâm</b>: " Còn chưa có gãy, cũng nhờ ơn của em. " <b>Yên Tử chu mỏ, người gì đâu, một câu nói đàng hoàng cũng không nói được, chị nói ra là cháy sổ bộ nhà chị chắc.
Hừ...cũng không biết là ai chạy vào đó, để rồi lão tử đây phải lo lắng lao đầu vào cứu đây. Mặc dù...cứu giá không thành, lại còn bị cứu ngược lại. Nhưng người lo lắng cho an nguy của chị là em a.
<b>Yên Tử</b>: " Biết vậy cho chị bị đốt đến đen đầu... " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Nè, lảm nhảm gì đó? Có tin tôi lao qua đập vào mỏ em không? " <b>Yên Tử sợ hãi ngậm miệng lại, tình cảnh này giống y như ngày xưa. Chỉ là tính tình nhân vật chính lúc nóng lúc lạnh, lúc mưa lúc bão. Dự báo thời tiết có cập nhật 24 giờ cũng không lường trước được.
Lại im lặng một lúc, xung quanh chỉ nghe được tiếng truyền nước biển.
<b>Lâm Lâm</b>: " Mà nè, mắc mớ gì chạy vô đó chỉ cho tôi phải cứu ra vậy hả? " <b><b>Yên Tử </b>: " Ớ? Là do ai chạy vô trước chứ? Nói cái gì mà lấy tài liệu quan trọng? Điên khùng gì đâu á..." <b><b>Lâm Lâm</b>: " Em mắng ai đấy? " <b><b>Yên Tử</b>: " Là mắng chị đấy, chỉ thẳng nguyên bàn tay vào mặt chị nè. Đồ ngu ngốc, đồ chết bầm,... chị không làm được gì hay ho hết á, chỉ làm em khóc là giỏi thôi à, cái đồ vô liêm sỉ.... " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Tôi không mượn em lo lắng " <b>Yên Tử nổi đoá, miệng mồm tổng tài lại xấu xa như vậy? Nè nè, lão tử vì ai mà phải vào sinh ra tử? Bộ tưởng bị điên hay sao? Người ta yêu cái đồ ngốc mâý người nên mới hy sinh đến thừa sống thiếu chết, bây giờ còn nói là không mượn? Mẹ kiếp, cái đồ thần kinh này....
<b>Yên Tử</b>: " Ờ, biết vậy còn khuya tôi mới lo lắng cho chị, còn khuya tôi mới chạy vào cứu chị, còn khuya....còn khuya à... " <b>Lâm Lâm bật cười, liếc mắt nhìn người bên kia đưa cái lưng vào mặt mình, thầm mắng trẻ con.
Ủa mà, ai mới trẻ con hơn nhỉ?
<b>Lâm Lâm</b>: " Lúc em vào là tôi đã đi ra rồi. " <b>Gì? Uổng công cho lão nương tự đâm đầu vào, cuối cùng bị lửa vây đến xám mặt. Lại để cho chị ta hoá làm hiệp sĩ, bay vào cứu người muốn làm hiệp sĩ ban đầu?
<b>Yên Tử</b>: " Bộ vui lắm hay gì? " <b>Cô đã đủ mất mặt rồi, chị ta lại còn cười cợt như vậy nữa.
<b>Lâm Lâm</b>: " Dù sao tôi cũng ghi nhận lòng thành của em. " <b><b>Yên Tử</b>: " Không có cần, tốt nhất là chị nên quên chuyện đó đi. Sau này chị có té sông lọt suối gì đi nữa tôi cũng không màng tới, hứ! " <b>Lâm Lâm thu lại vẻ mặt đùa cợt vừa rồi, lần này chọc giận tiểu gia hoả thật rồi.
Nàng ngồi dậy, tay cầm theo bình nước biển, đi đến cạnh giường của Yên Tử.
<b>Lâm Lâm</b>: " Nè, giận dỗi gì không biết, tôi đùa chút thôi. " <b>Hất ra tay người kia đang phủ trên cánh tay của mình, Yên Tử tức giận vô cùng. Nghĩ bằng chân cũng còn tức, ai đời liều mạng cứu người mà người lại phũ phàng lại, còn nói chẳng cần cứu vớt làm gì. Chẳng phải mình không vào trong, người ta vẫn ra được đấy thôi. Xuất hiện mình chỉ thêm vướng víu.
<b>Lâm Lâm</b>: " Tính khí như con nít, giận dỗi cũng không thành cơm. " <b><b>Yên Tử</b>: " Mặc kệ tôi, chị đi mà nghỉ ngơi xơi nước của chị đi. " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Giận thật à? Bỏ qua không được sao? Coi như tôi sai, tôi xin lỗi em vậy, được không? " <b><b>Yên Tử</b>: " Không cần, Lâm tổng đây xuất khẩu như xuất lệnh, chị hô đúng, ai dám nói sai. Tôi đây chỉ là phận bần hàng, không có dám nhận cái lễ này đâu. " <b>Đúng là con nít, giận dỗi là phát ngôn như tâm thần.
<b>Lâm Lâm</b>: " Đừng ép tôi phải dùng bạo lực với em." <b><b>Yên Tử</b>: " Có khi nào chị nhẹ nhàng với tôi? Độc phụ như chị mà còn nói ép với chả không... "
Yên Tử còn muốn nói nữa, nhưng trước mắt xuất hiện cái đầu, tiếp theo là miệng bị người ta chặn lại. Lời nói phát ra đều bị người nọ nuốt vào, chỉ còn tiếng ô ô không rõ.
Tay trái đang vào nước biển, chỉ còn tay phải chống cự lại được. Nhưng nằm dưới luôn yếu thế hơn, với lại sức Yên Tử cũng không có nhiều, trải qua muôn ngàn khổ ải, bây giờ sức khỏe cô không còn như ngày xưa ' đá trâu vật cọp '.
Tức quá đi, lại bị cưỡng hôn vô căn cứ, người gì đâu mà hôn không báo trước gì hết á. Tôn Yên Tử cô là công quân, muôn đời là công quân....
___
Đăng giờ này mới linh...
Mới có người vô trễ rồi tức á hahaha
 
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư - Thiên Lang
Chương 124: Tức Chết Lâm Đại Nhân


Lần thứ hai về nhà, Yên Tử lại bị bỏ rơi. Nheo mắt nhìn Lâm Lâm thảnh thơi đi tắm rửa thay đồ, mà trong lòng phun trào lửa giận. <b>Rất muốn hả họng chửi xối xả vào mặt chị ta, nhưng miệng vừa mở lại chợt câm nín.
Không được, lần nào cũng là mình mở lời trước, bộ mình mất giá vậy sao? Lần này nhất định phải để độc phụ kia qua tận phòng, dùng kiệu tám người khiêng xin lỗi mình.
Nghĩ liền làm, Yên Tử bỏ vào phòng, chuẩn bị tắm rửa, bôi kem tréc phấn các kiểu, tự mình chăm sóc bản thân.
Ở bên đây Yên Tử thảnh thơi tắm rửa, thậm chí tắm đến thơm tho. Còn ở bên kia Lâm Lâm lại đang làm chuyện đen tối một mình.
<b>Lâm Lâm</b>: " Yên Tử đáng chết! Yên Tử thối tha!...." <b>Đồ vật trong phòng bị ném lung tung, chứng tỏ chủ nhân của nó đang phát hoả tới cỡ nào. Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại, chuyện gì cũng có nguyên do của nó.
Một tiếng trước...
<b><i>Yên Tử</i></b><i>: " Lâm lão sư, chúng ta khi nào mới được về đây? Nói là theo dõi một đêm, bây giờ cũng trưa rồi." </i> <b><b><i>Lâm Lâm</i></b><i>: " Lát nữa "</i> <b><b><i>Yên Tử</i></b><i>: " Lại là lát nữa, chị biết nãy giờ chị nói câu này bao nhiêu lần rồi không? "</i> <b><i>Đột nhiên cửa phòng mở ra, người bước vào là một bác sĩ trẻ tuổi, trông bề ngoài chắc cũng chưa có kinh nghiệm thâm niên. </i>
<i>- " Vị này có phải là Lâm tổng? "</i>
<i>Mới vào đã hướng Lâm Lâm chào hỏi, Yên Tử thấy nổ đom đóm rồi. Đúng là đàn ông nào cũng mê gái, thấy mà muốn đánh cho hắn méo mỏ gì đâu á.</i>
<i><b>Lâm Lâm</b>: " Là tôi, không biết có chuyện gì? " </i> <b><i>- " Thủ tục xuất viện của cô đã được thông qua, trưởng khoa nhờ tôi đến đưa hai người về. Bệnh viện có chuẩn bị xe chuyên dụng, hiện đang chờ phía dưới. "</i>
<i>Gì? Bệnh viện đột nhiên tốt ngang sương vậy à? Yên Tử có nằm mơ cũng không tin được, chẳng hay là vì có Lâm đại nhân ở đây, giả vờ nịnh nọt để được phúc lợi chứ gì.</i>
<i><b>Lâm Lâm</b>: " Vậy cũng được. "</i> <b><i>Nhìn tận mắt mới tin, xe chuyên dụng mà xịn như vậy thì có mà tổng thống đi thì hơn. Có cần làm lố vậy không trời, tính ra Yên Tử cô nằm không biết bao nhiêu cái bệnh viện rồi, vậy mà taxi vẫn không có gọi giúp, huống chi là cung cấp xe đưa về. </i>
<i>Nhìn Lâm đại nhân thông thả bước vào trong, Yên Tử có chút không biết đây là xe bệnh viện hay xe của chị ta. Nhanh chân chạy theo, nhưng vì nằm lâu nên có chút choáng váng, nghiêng ngã một chút lại rơi vào vòng tay của ai đó.</i>
<i>- " Tôn tiểu thư cẩn thận " </i>
<i><b>Yên Tử</b>: " A..., cảm ơn anh. " </i> <b><i>Tưởng chị nào đẹp gái, ai dè cái trên bác sĩ tào lao này.</i>
<i>- " Cô có sao không? Có cần theo dõi thêm một đêm nữa không? " </i>
<i><b>Yên Tử</b>: " À thôi không cần, tôi chỉ choáng chút xíu thôi. "</i> <b><i>Điên à, bà vừa ra viện mừng còn không kịp, ngươi lại lôi kéo bà vào lại. Có bị tâm thần không, bà đây đẹp chứ không có khùng.</i>
<i>Cố gắng thoát khỏi bàn tay của tên điên kia, Yên Tử nhanh chân chạy vào xe.</i>
<i>Bên trong lạnh ngắt, không hiểu sao vừa bước vào Yên Tử đã rùng mình mấy cái. Đưa tay kiểm tra điều hoà cũng không có gì bất thường. Lạ nhỉ, đưa mắt nhìn sang bên cạnh...</i>
<i><b>Yên Tử</b>: " Má ơi! Chị làm gì mặt như muốn giết người vậy? "</i> <b><i><b>Lâm Lâm</b>: " Có chút bức rứt trong người. "</i> <b><i><b>Yên Tử</b>: " Hay là trở lại kiểm tra tổng quát đi, lỡ như vẫn còn vết thương thì sao."</i> <b><i><b>Lâm Lâm</b>: ".... " </i> <b><i><b>Yên Tử</b>: " Chị? Chị Lâm Lâm? Nè, sao không trả lời em? " </i> <b><i><b>Lâm Lâm</b>: "...về nhà được rồi "</i> <b><i><b>Yên Tử</b>: "... " </i>
<i>Tự nhiên cái mặt hầm hầm à, người ta quan tâm như vậy mà cũng không cảm động nữa, người gì đâu tính khí thất thường, lúc mưa lúc nắng.</i>
......
Lâm Lâm tức đến căng da đầu, nhớ lại lúc ấy Yên Tử còn bĩu môi, làm mặt giận với mình mà trong lòng rất muốn vả vào mặt cô mấy cái.
Được người ta ôm vui lắm sao? Được người ta hỏi hang hạnh phúc lắm sao? Mình cũng làm được vậy, đâu phải chỉ có cái tên bác sĩ kia mới làm được đâu?
Luận gia thế, mình có tài sản nhiều hơn ba của hắn, luận kiến thức, mình đã tốt nghiệp tiến sĩ rồi, luận nhan sắc, mình nghiêng thành đổ nước, luận tài trí, hắn còn kém xa mấy chục ngọn đồi,...
Tức chết, tức chết người mà...
Cái tên hỗn đản Tôn Yên Tử, miệng thì suốt ngày nói yêu mình thương mình, vậy mà trước mặt mình lại dám liếc mắt đưa tình với tên ranh con đó.
Lâm Lâm lại quăng thêm vài món đồ nữa. Vẫn chưa hả giận, nàng lấy điện thoại, ấn lung tung một số rồi gọi đi.
Lâm Lâm: " Tôi là tổng giám đốc tập đoàn Lâm thị, tôi yêu cầu ông đuổi việc cái tên bác sĩ lúc sáng ngay lập tức, tiện thể đình chỉ giấy hành nghề của anh ta trong 10 năm. Ông liệu mà làm, nếu tôi phát hiện ông nương tay, bệnh viện của ông lập tức sẽ thành khu chăn bò. "
Nói xong là quăng luôn điện thoại vào tường. Lần này Lâm đại nhận thật sự nổi giận rồi, chỉ một chuyện nhỏ xíu đã làm nàng nổi điên đến như vậy, nếu mà chuyện to hơn một chút, chắc Yên Tử.....
Lâm Lâm đi xuống bếp lấy hai ba chai rượu lên phòng, đi ngang qua phòng Yên Tử còn liếc cho mấy cái. Hôm nay nàng phải uống cho say, say rồi liền lôi tên hỗn đản kia ra đánh cho bại liệt.
Bên kia thủ phạm vẫn còn đang tắm rửa đến vui vẻ, đâu biết rằng lầu trên bão tố thế nào đâu.
Yên Tử: " Uy ba hả? Con đang ở nhà vợ tương lai. Hả? Tình hình vẫn ổn, có điều tụi con đang giận dỗi. Ba yên tâm, lát nữa con lên dỗ nàng. Haha, con gái của ba mà, dăm ba cái chuyện giận dỗi này sao làm khó được con.... "
- " Ở bên này đột ngột có mưa, ba thấy không giống mọi năm cho lắm, trong người lại hơi bất an. Con bên đó đi đứng cho cẩn thận, để ba kêu mẹ con ngày mai đi chùa xin cho con lá bùa bình an. "
Yên Tử: " Trời ơi, ba lại tin dị đoan rồi, chỉ là trái đất nóng lên cho nên mới có nhiều hiện tượng lạ vậy thôi. Ba với mẹ tranh thủ mà hấp hôn đi, chờ con dẫn vợ về ra mắt nữa chứ. Mà thôi, con bận rồi, ba mẹ ngủ sớm đi nha, bye bye... "
Trong này Yên Tử vẫn tiếp tục tắm táp, còn ngoài trời mây đen chợt kéo đến ùn ùn, trời chiều hiu quạnh lại sắp mưa, xem ra là điềm xấu không sai.
____
Hello những đọc giả đồng chí, sau một đêm mất ăn mất ngủ đắn đo, tui quyết đổi từ " TẤT CẢ ĐỀU LÀ CÔ GIÁO SAO? " thành " VÔ TÌNH ÁI THẤT NỮ LÃO SƯ ".
Mọi người thấy sao, nó quí sờ tộc hơn đúng không? ( ◜‿◝)♡
 
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư - Thiên Lang
Chương 125: Loạn


Tuy lúc nãy có nói là chờ Lâm Lâm qua năn nỉ, nhưng suy đi nghĩ lại, Yên Tử vẫn quyết định vác mặt dầy qua đó để làm hoà. <b>Đính chính lại lần nữa là Yên Tử cô không có dại gái nha. Cái này là cô vì xã tắc, vì hạnh phúc gia đình, vì con dâu của nhà họ Tôn, cho nên.... dù qua đó có bị đánh đến bầm dập, Yên Tử cô quyết cũng không chùn bước.
Không thèm gõ cửa, Yên Tử liều mình bước vào phòng. Bên trong chỉ còn mở duy nhất đèn ngủ, đồ đạc thì tứ tung khắp nơi, y như một bãi chiến trường, dưới chân cô cái gối vẫn còn ngổn ngang nằm ở đó.
Lâm Lâm đâu?
Trong đầu Yên Tử chợt hiện ra câu hỏi, có phải lúc nãy đã xảy ra một vụ đánh cắp rùng rợn, tên trộm cùng với hai mươi viên kim cương đã bỏ chạy thật xa, còn Lâm Lâm thì dùng siêu xe và bốn mươi tên bảo vệ đang đuổi theo tên đó?
<b>Lâm Lâm</b>: " Ai cho cô vào đây? " <b>Ý định đi báo cảnh sát của Yên Tử bị cắt đứt, giọng nói kia nghe rất giống một người. Nhưng mà... không phải người đó hiện giờ đang lái siêu xe à?
Xoay mặt qua, mắt thấy một cái bóng đen thui đang ngồi trên cửa sổ. Tóc xõa ra bị gió thổi bay lung tung. Yên Tử tái mặt, ma hiện hình sao?
<b>Yên Tử</b>: " Ah... " <b>Chân lùi hai ba bước, sau lưng là bức tường lạnh ngắt, góp phần làm tăng thêm vẻ ma quái.
<b>Yên Tử</b>: " Lâm, Lâm...lão sư? " <b>Bóng đen im lặng, giống như đang theo dõi cử chỉ của Yên Tử. Tay nhẹ nhàng nhất lên ly rượu trong suốt, bên ngoài mưa bắt đầu nặng hạt, vài giọt mưa theo gió tạt vào ướt một bên vai áo của nàng. Tia sét vừa chớp qua, như thấy rõ được sự u buồn của người đang thưởng rượu.
<b>Lâm Lâm</b>: " Ai cho cô tự tiện vào phòng của tôi? " <b>Giọng nói có phần trầm thấp hơn thường ngày, một chút ma mị, lại thêm phần quyến rũ hơn.
<b>Yên Tử</b>: " Mưa to như vậy, chị trèo lên đó làm gì? Còn, còn uống rượu? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Liên quan gì đến cô? " <b>Một ly cạn lại được rót đầy, chất lỏng đỏ tươi kia làm Yên Tử thấy vô cùng chói mắt
<b>Yên Tử</b>: " Chị xuống trước đã, trèo lên cao thế làm gì? Có gì xuống đây rồi nói có được không? Muốn uống rượu thì em cùng chị uống? " <b>Yên Tử chậm rãi bước lại gần, cái cửa này cũng đâu có thấp, không biết Lâm Lâm làm sao mà trèo lên được kia chứ?
<b>Lâm Lâm</b>: " Cô mà bước thêm một bước, tôi liền nhảy xuống. " <b>Yên Tử ngay lập tức đứng yên, nói giỡn gì vậy, bên dưới toàn là gạch, vô ý té xuống cũng gãy tay gãy chân. Còn cố ý nhảy xuống thì có nước mà nhập viện cấp cứu.
<b>Yên Tử</b>: " Em không bước, em không bước nữa. Chị quậy cái gì vậy chứ? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Tôi không cần cô quan tâm, đồ giả dối! " <b><b>Yên Tử</b>: " Giả dối? Ý chị là sao? " <b>Cô cũng không lừa gạt ai, cũng không cướp bóc giết người. Tại sao lại nói cô giả dối? Còn không phải sỉ nhục nhà họ Tôn?
<b>Lâm Lâm</b>: " Hừ, bây giờ vẫn còn không chịu nhận? " <b><b>Yên Tử</b>: " Họ Lâm kia, hôm nay chị không nói rõ ràng, Tôn Yên Tử tôi sẽ đánh chết chị. " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Được, muốn nghe tôi nói cô nghe. Tôi hỏi cô, họ Tôn cô luôn miệng nói yêu tôi, nói thích tôi, vậy mà hôm nay cô lại đi liếc mắt đưa tình với tên bác sĩ kia? Còn nữa, cô lại để cho hắn sờ soạn, còn ngại ngùng đến đỏ mặt, cô không có liêm sỉ phải không? " <b>Bị Lâm Lâm rống vào mặt, Yên Tử không hé răng nửa lời. Không phải là vì cô chột dạ hay không còn gì để nói, mà là Yên Tử cô đang tức giận, rất tức giận.
Không quan tâm đến lời cảnh cáo lúc nãy của Lâm Lâm, Yên Tử đi nhanh về phía trước, không biết lấy sức từ đâu mà cô kéo được Lâm Lâm xuống khỏi bệ cửa sổ. Làm nàng ngã ra đất, còn chưa kịp tỉnh táo lại bị người kia đè ép trên giường. Hai tay bị giữ chặt ra hai bên, hai mắt lờ đờ nhìn người đang nằm trên người mình.
<b>Lâm Lâm</b>: " Cô dám đánh tôi? " <b><b>Yên Tử</b>: " Hum, chị là cái gì mà tôi không dám đánh? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Cô... " <b><b>Yên Tử</b>: " Tôi thế nào? Tôi nói cho chị biết, chị đánh tôi được, bỏ mặc tôi được, không thích tôi cũng hđược. Nhưng chị tuyệt đối không được đổ oan cho tôi. " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Tôi đổ oan cho cô? Nực cười... ahh.." <b>Cổ tay đột nhiên đau đớn, đủ biết người kia đang phẩn nộ đến chừng nào.
<b>Yên Tử</b>: " Chị nghĩ chị lúc nào chị cũng đúng còn tôi thì lúc nào cũng sai phải không? Chị nghe tôi và hắn ta nói gì sao? Chị xác định tôi và hắn liếc mắt đưa tình sao? Hay là chị chỉ phỏng đoán? Nếu chị không thích tôi thì cứ việc nói thẳng ra, không cần dùng trăm phương ngàn kế để từ chối tôi. Tôi cũng có liêm sỉ, tôi không mặt dầy để cầu xin chị yêu tôi, chị hiểu chưa? " <b>Yên Tử nhìn thật sâu vào mắt của Lâm Lâm, bên trong vẫn mơ hồ, có lẽ chị ta uống nhiều hơn mình tưởng. Hôm nay chị ấy nói được như vậy, chắc có lẽ là do dồn nén quá nhiều, chắc là mình gây sức ép cho chị ấy trong khoảng thời gian qua quá nhiều. Buông tay ra, cái gì nên nói và không nên nói cô cũng nói rồi, lần này thật sự phải quay về thôi.
Yên Tử đứng dậy, đưa mắt nhìn Lâm Lâm lần nữa. Đây chắc có lẽ là lần cuối mình được nhìn chị ấy khi còn độc thân, lần sau gặp lại, có lẽ chị ấy không còn đi một mình nữa.
Không còn gì để luyến tiếc nữa, vì một chuyện nhỏ mà cũng là cái cớ để chị ấy từ chối mình, còn nếu chuyện to hơn thì sao? Thôi, không thích là không thích, dù có cưỡng cầu thế nào cũng không có kết quả tốt đẹp.
Góc áo bất chợt bị nắm lại, Yên Tử có chút giật mình, nhưng sau đó bình ổn lại. Chị ta lại nằm mơ rồi...
<b>Lâm Lâm</b>: " Tôi đã cho cô đi sao? "
___
(灬º‿º灬)♡
 
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư - Thiên Lang
Chương 126: Toang Rồi Các Bác Ạ


Đột nhiên bị kéo ngã xuống giường, Yên Tử vẫn còn ngơ ngác không biết chuyện gì đang xảy ra. Không phải là Lâm đại nhân say lắm rồi sao? Vì cái gì còn sức để đẩy ngã mình? <b><b>Yên Tử</b>: " Lâm lão sư, chị.... " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Suỵt.... " <b>Đưa mặt đến gần hơn với Yên Tử, hai mắt Lâm Lâm dầy đặc sương mù. Chuyên chú nhìn ngắm vẻ mặt hoảng hốt của người dưới thân.
Sau lúc trước không để ý nhỉ? Nhìn kỹ Yên Tử rất đẹp, răng trắng môi hồng, không thua gì mỹ nhân.
Yên Tử nhìn Lâm Lâm muốn cởi ra áo của mình, nhanh chóng đưa tay ngăn lại.
<b>Yên Tử</b>: " Chị muốn làm gì? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Ngoan nào, để tôi yêu thương em.... " <b>Cái gì? Say rượu muốn làm loạn? Mặc dù tôi yêu thích chị, nhưng chị không có yêu thích tôi, hà cớ gì tôi để cho chị làm như vậy với tôi.
Yên Tử cầm tay của Lâm Lâm càng thêm chặt, ý định rõ ràng là không muốn cho chị ta chạm đến mình.
<b>Yên Tử</b>: " Dừng lại! " <b>Ở trong mắt Lâm Lâm, Yên Tử càng phản kháng càng làm cho nàng muốn chiếm đoạt cô hơn. Vì cái gì rõ ràng là của mình, lại vô duyên vô cớ bị kẻ khác dòm ngó?
Trở tay kìm chặt tay Yên Tử lại, nàng mạnh mẽ chiếm lấy đôi môi của cô, ra sức c*n m*t.
<b>Yên Tử</b>: " Ahh ~ đau.... " <b>Lực cắn không hề nhẹ, khiến môi dưới của cô bắt đầu chảy máu. Những tưởng Lâm Lâm phát tiết vậy là thôi, ngờ đâu nàng ta lại bắt đầu làm chuyện xấu.
Tay còn lại nắm lấy áo của Yên Tử, một động tác liền xé nó tan tành. Tiếng vải bị xé rách nghe vào tai, Yên Tử cảm thấy khủng hoảng vô cùng. Giống như bản thân bị c**ng b*c bởi một tên bạo dâm nào đó.
Một tiếng ' Bốp ' giòn tan vang lên, Lâm Lâm dừng lại mọi động tác, còn Yên Tử vẫn nhìn chằm chằm vào nàng. Bàn tay của cô vẫn còn nóng rực, đây là lần đầu tiên cô đánh người mình yêu.
Lấy lại lý trí, Yên Tử đẩy ra người đang chèn ép mình, cô rất muốn nhanh chóng bỏ chạy khỏi nơi này, người đó không còn là Lâm lão sư của mình nữa.
Tay chưa chạm tới nắm cửa, cô đã bị kéo trở lại. Lần này người kia có vẻ tức giận hơn, hai mắt đỏ ngầu, ra tay với cô cũng rất mạnh, rất đau.
<b>Yên Tử</b>: " Ahh, chị điên cái gì hả? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Cô dám đánh tôi? Cô nghĩ cô là ai mà dám đánh tôi? " <b>Nàng gào thét như một con thú dữ bị chọc giận, nhặt lại cái áo rách lúc nãy của cô, xé làm hai mãnh, trực tiếp trói tay cô vào đầu giường.
<b>Yên Tử</b>: " Buông em ra, chị bị điên rồi, buông ra... " <b>Lâm Lâm vẫn không đáp lại, trong đầu nàng lúc này chỉ nghĩ tới việc phải chiếm lấy cô, khiến Yên Tử mãi mãi là của mình, mãi mãi thuộc về mình.
<b>Lâm Lâm</b>: " Em là của tôi, không ai được phép giành lấy đồ của tôi. "<b>Ngực trái đột nhiên đau nhói, áo lót bị lôi mất khi nào, Yên Tử cắn môi để không cho mình la lên. Chị ta điên thật rồi!
Bàn tay x** n*n quả đào của Yên Tử đến không nhìn ra hình dạng, miệng vẫn chăm chỉ c*n m*t bên còn lại, khiến Yên Tử vừa khó chịu vừa không kìm chế được.
<b>Yên Tử</b>: " Ahh~ Đừng... mà ~ " <b>Cô cảm giác được ngực của mình bị cắn đến sưng lên, đầu gối của Lâm Lâm còn cố ý va chạm vào phần dưới, Yên Tử khó mà chịu đựng nổi.
<b>Lâm Lâm</b>: " Em là của tôi... mãi mãi.... mãi mãi.... " <b>Tiếng cười man rợ của chị ta làm cô cảm thấy sợ hãi. Đây không phải Lâm Lâm mà cô quen biết, chị ấy không còn như lúc trước, giống như một người khác, hoàn toàn xa lạ.
<i>( Nhưng mà sau này Yên Tử biết Lâm đại nhân chỉ như vậy khi say, chắc có mà đập nát hết rượu trong nhà.)</i>
<b>Yên Tử</b>: " Ưm~ ahh~ bỏ em ra...." <b>Người kia dường như không nghe thấy, vẫn liên tục c*n m*t đến hả hê. Chơi đùa chán chê với ngực cô, nàng chuyển lên cắn phần cổ. Đau đớn truyền đến làm Yên Tử nắm chặt hai tay, cái lưỡi ấm nóng của chị ta không ngừng l**m láp ở cổ mình làm cô muốn la lên thật to.
Cái quần ngoài bị kéo ra, tiếp đó là q**n l*t của cô cũng an vị trên sàn nhà. Yên Tử muốn khép lại chân, ánh mắt của Lâm Lâm bây giờ rất kinh khủng, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay lập tức.
<b>Lâm Lâm</b>: " Đẹp quá ~ " <b><b>Yên Tử</b>: " Câm miệng! " <b>Yên Tử tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, rất muốn cho chị ta một cái tát nữa mới vừa lòng.
Bàn tay xấu xa của Lâm Lâm lần mò xuống khu vực phía dưới, bắt đầu tìm kiếm nơi đầu nguồn của con suối ấm nóng này.
<b>Yên Tử</b>: " Ưm~ không " <b>Cô thấy bản thân nóng ran lên, phía dưới cũng bắt đầu khó chịu, vừa bức rức vừa muốn được thoả mãn hơn.
Lần đầu tiên Lâm Lâm thấy được màn này, nàng không biết tại sao bản thân luôn cảm thấy không đủ còn thiếu cái gì đó.
Không có màn dạo đầu, nàng trực tiếp cho thẳng hai ngón tay vào trong.
<b>Yên Tử</b>: " Aaaahhhh.... " <b>Đang bị đụng chạm đến bức rức, đột nhiên có vật lạ tiến vào làm Yên Tử muốn hôn mê. Cảm giác bên trong rách toạc ra, đau đớn đến muốn ngất ngay tại chỗ.
Yên Tử đau đến khóc lớn, môi bị cô cắn đến tuông máu ra, chảy dọc theo cằm xuống cổ. Hai tay cô nắm chặt với nhau, móng tay đâm sâu vào trong da thịt thật ghê rợn.
Ngón tay bên dưới bắt đầu ra vào, không nhẹ nhàng mà mạnh bạo vô cùng. Một tay thì x** n*n ngực của cô đến phát đau.
<b>Yên Tử</b>: " Ah~ Dừng lại, hức.... ưm ~ Tôi hận...chị, ah~ "
Lâm Lâm lại càng nhanh thêm động tác, Yên Tử khóc đến nấc lên mà vẫn không làm nàng dừng lại.
Ngón tay va chạm với vách tường làm cô thấy đau, móng tay của Lâm Lâm không hề ngắn, ra vào liên tục lại vô tình gây ra rất nhiều vết xước bên trong. Máu theo ngón tay hoà cùng dịch trắng chảy ra bên ngoài, rất nhiều máu, đem tay của Lâm Lâm nhuộm thành đỏ tươi.
Ngửi được mùi tanh tưởi bốc lên, Lâm Lâm giống như chích thêm máu gà, càng lúc càng hăng say. Mặc cho Yên Tử khóc đến tắt tiếng hay phản kháng lại mình.
Yên Tử khóc đến hụt hơi, vừa đau vừa khó chịu, cô không chỉ đau ngoài thể xác, mà trong tim như đang vỡ vụn ra.
Lâm Lâm, tôi hận chị, mãi mãi không tha thứ cho chị!!!
____
Thấy mà gớt nước mắt zị đoá
 
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư - Thiên Lang
Chương 127: Giằng Co


Sau một đêm hỗn loạn, Yên Tử như mất hết niềm tin vào hiện tại. Mở ra đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều, cổ tay cũng đã được cởi trói, vết hằng tím tái vẫn còn chưa tan. Nhìn người kia nằm đối mặt với mình mà ngủ, trong đầu cô lại hiện lên cảnh tượng tối hôm qua, chị ta... không còn là Lâm lão sư mà cô biết nữa rồi. <b>Cơn đau truyền khắp cơ thể vẫn còn chưa dứt, bên ngoài vẫn còn chưa sáng, mưa đêm qua cũng đã dứt rồi.
Cô lê cơ thể mệt mỏi của mình dậy, lặng lẽ mở cửa bước ra ngoài. Nâng mắt nhìn cửa lớn bị khoá lại, Yên Tử không khỏi cười ra tiếng. Nhốt cô sao? Liệu rằng có nhốt được cả đời?
Rảo bước quay trở về phòng mình, cô chả buồn tắm rửa, dù cho có kì cọ đến tróc da thì cũng không tẩy hết được sự ô nhục này.
Lâm Lâm tỉnh lại cũng là chuyện của một tiếng sau. Đầu đau như búa bổ, cơ thể thì mệt nhoài. Nhìn quanh một chút mới thấy mọi thứ hỗn loạn cả lên. Vỏ mấy chai rượu nằm lăn lóc trên sàn, chăn mền rối tung,... Cho đến khi nhìn thấy vài vệt máu trên ga giường nàng mới định thần lại.
Chuyện đêm qua lần lượt ùa về, không phải nàng uống say là quên hết, nhưng mà hành động của nàng luôn làm theo tâm thức, không thể khống chế được. Nhược điểm này nàng khắc phục rất khó khăn, từ lúc bản thân biết chuyện, nàng đã không dám để mình uống say nữa. Nhưng lần này bản thân lại làm sai, làm ra những chuyện mà nàng phải hối hận cả đời.
Vội vàng chạy đi tìm Yên Tử, đến dép lê còn chưa kịp mang. Xuống tới nhà mới biết cửa chính còn chưa mở khoá, chắc chắn em ấy vẫn còn trong nhà, vội vàng chạy khắp nhà tìm kiếm.
Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, kèm theo là tiếng gọi lo lắng của Lâm Lâm. Yên Tử ngước mắt nhìn, tiếng ' thùng thùng ' vẫn liên tục vang lên, phá tan không khí yên tĩnh vốn có nãy giờ.
Là chị ấy, chị ấy quan tâm mình nên đến tìm mình? Phải vậy không? Hay là... hành hạ còn chưa đủ? Mình.... nên mở cửa đúng không? Nhưng sao lại sợ thế này? Mình sợ sệt cái gì? Là sợ chị ta sao?
<b>Lâm Lâm</b>: " Yên Tử, chị biết em ở bên trong, mau mở cửa cho chị... " <b>Chị ấy là người mình yêu mà, sao phải sợ nhỉ? Nhưng mà.... chị ấy làm mình đau quá, mình sợ đau, mình không muốn....
Yên Tử như lâm vào trạng thái đấu tranh tư tưởng, hoàn toàn không nghe ngoài cửa Lâm Lâm nói gì.
<b>Lâm Lâm</b>: " Yên Tử? Em có sao hay không? Mở cửa ra đi.... " <b>Đáp lại nàng là một không gian yên tĩnh đến sợ hãi. Nếu Yên Tử mà có chuyện gì, nàng chết mười lần cũng không chuộc được lỗi.
Cửa đột nhiên bị đạp tung ra, trong phòng là một mảnh tối mịt làm Lâm Lâm không thể nhìn rõ được gì.
Công tắt điện được mở lên, căn phòng phút chốc sáng rực. Nàng thấy được người mình cần tìm đang nép ở sau tủ quần áo. Đầu tóc rối bời, ngồi ôm chặt lấy hai đầu gối, trên người chỉ độc nhất cái áo măng tô dài, hai mắt mờ mịt nhìn nàng, khuôn mặt khủng hoảng đến tột cùng. Giây phút đó mãi tới sau này Lâm Lâm cũng không bao giờ quên, Tử của nàng yếu đuối đến đau lòng.
Đi tới muốn vòng tay ôm lấy cô, trong đầu Lâm Lâm lúc này chỉ toàn là Yên Tử. Nàng căm thù bản thân mình, chính nàng đã hại em ấy ra nông nỗi này.
<b>Yên Tử</b>: " A... " <b>Đột nhiên hét lên, Yên Tử sợ hãi lùi lại phía sau, nàng có thể thấy được em ấy đang run rẩy.
<b>Lâm Lâm</b>: " Tử, em bị sao vậy? Trả lời chị đi, Tử... " <b>Dù nàng có nói cái gì, thì đáp lại vẫn là im lặng cùng vẻ mặt đề phòng đó.
Tim như thắt lại, Lâm Lâm không ngờ mình cũng có ngày hôm nay. Cố gắng từ chối em ấy, để rồi đổi lại là sự đau khổ này.
Nhích lại gần ôm chặt lấy người kia, nàng bật khóc. Lần đầu nàng vì một người mà khóc, vì đau khổ mà khóc, vì yêu một tên ngốc mà rơi lệ thật nhiều. Nàng biết Yên Tử rất hận nàng, rất ghét nàng, nhưng nàng không muốn em ấy rời xa nàng lần nữa. Nàng vẫn luôn nói bản thân mình không thích em ấy, không yêu em ấy, nhưng thật ra, chỉ là lừa mình dối người. Nàng ghen tị, nàng không muốn sẻ chia Yên Tử với bất kỳ người nào, cho dù là chị em của mình. Nhưng mà, còn chưa bảo vệ được em ấy, chính nàng lại đi hủy hoại người nàng thương yêu bằng cách nhục nhã nhất. Nàng thật đáng chết, đáng chết mà.
<b>Lâm Lâm</b>: " Tử, chị xin lỗi em, chị không cố ý, em đừng ghét chị được không.... " <b><b>Yên Tử</b>: " Bỏ ra! Bỏ tôi ra! " <b>Người trong lòng ra sức chống cự, nhưng Lâm Lâm lại không dám mạnh tay với Yên Tử lần nữa, một lần đã quá đủ rồi.
Đẩy ra Lâm Lâm, Yên Tử bỏ chạy ra khỏi phòng, cô sợ, sợ người đó lại biến thành hung hãn, biến thành ác quỷ như đêm qua.
Cô muốn chạy khỏi nơi này, hai tay yếu ớt liên tục kéo ra cửa lớn nhưng vẫn vô dụng. Phía sau đã nghe nghe tiếng chân của Lâm Lâm đuổi tới, nỗi sợ càng ngày càng lớn, cơn ác mộng đêm qua lại ùa về, nụ cười kia, ánh mắt kia....Yên Tử không tài nào quên được.
Cô nhanh chân chạy vào bếp, muốn tìm gì đó phá cửa ra, lục tung mọi thứ vẫn không thấy gì có thể phá được.
<b>Lâm Lâm</b>: " Tử, em định làm gì? Em có nghe chị nói gì không?... " <b>Mắt thấy Lâm Lâm đã đứng trước cửa phòng bếp, cô hoảng sợ tột độ. Huơ tay cầm lên con dao gọt trái cây trên bàn, hai tay cầm dao run rẩy hướng về Lâm Lâm.
<b>Yên Tử</b>: " Tránh ra, đừng lại gần tôi, đừng tới gần tôi. " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Yên Tử, em nghe chị nói, bỏ dao xuống đi, nguy hiểm lắm,.... " <b><b>Yên Tử</b>: " Chị là ác quỷ, chị không phải Lâm lão sư,.... " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Em bỏ dao xuống đi, rồi em muốn gì chị cũng đồng ý,... " <b>Yên Tử liên tục lắc đầu, ánh mắt đề phòng nhìn nàng không chớp. Giờ phút này tim nàng như vỡ vụn ra, nàng rất sợ em ấy làm chuyện dại dột, nàng sẽ ân hận suốt đời.
Lâm Lâm mặc kệ người trước mặt nói cái gì, nhanh chóng đi tới muốn đoạt lấy con dao kia.
<b>Yên Tử</b>: " Tránh ra, tránh ra..... " <b>Mắt thấy Lâm Lâm muốn đến gần, Yên Tử đưa tay huơ loạn xạ, cô không muốn bị bắt được, cô không muốn chị ta chạm vào mình.
<b>Lâm Lâm</b>: " Ưm..... "
Phút chốc im lặng, cây dao trên tay Yên Tử theo quán tính rơi xuống sàn nhà....
_____
Tối sẽ ra tiếp để bù ┻┻︵¯(ツ)
 
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư - Thiên Lang
Chương 128: Chị Cũng Yêu Em


Yên Tử vừa buông ra con dao, Lâm Lâm ngay lập tức tiến lại ôm chặt lấy cô. <b><b>Lâm Lâm </b>: " Tử, nghe chị nói, chị không cố ý muốn làm tổn thương em. " <b>Người trong lòng vẫn liên tục lắc đầu, cô càng ra sức chống cự lại nàng.
Lần này Lâm Lâm không nhân nhượng nữa, nàng quyết định phải giữ được Yên Tử lại, làm cho cô trở lại trạng thái bình thường.
<b>Lâm Lâm</b>: " Xin em nghe chị nói, lúc trước là chị sai, chị luôn tìm mọi cách từ chối em, bỏ mặt em, chỉ muốn em rời khỏi đây. Nhưng lúc em thật sự bỏ đi, chị mới nhận ra rằng bản thân không thể thiếu em. Lúc em chạy vào đám cháy tìm chị, chị rất hoảng sợ, sợ là ngày mai lại không được thấy em, mãi mãi cũng không thể thấy em. Lúc em ngã vào vòng tay của người khác, chị rất ghen tị, chị muốn g**t ch*t hắn ta, chị chỉ muốn em là của chị, không muốn chia sẻ em cho người khác. " <b>Cánh tay của nàng vẫn liên tục chảy máu, một vết thương rõ sâu chạy dài từ đầu vai xuống khuỷu tay, thấm ướt hết cả áo, nhỏ từng giọt từng giọt xuống sàn nhà.
Yên Tử như sực tỉnh lại sau cơn mê, từng lời từng lời Lâm Lâm nói cô đều nghe rõ ràng, tâm can lại một lần có dịp đau nhói. Nếu nói cô tin lời của nàng hãy không, thật sự Yên Tử tin. Cô cũng mong những lời nói kia là giả dối, là lừa gạt. Chẳng thà buông bỏ ngay bây giờ, còn hơn sau này vỡ lỡ ra đấy chỉ là nói suông cho qua chuyện.
<b>Yên Tử</b>: " Tôi.... không cần chị giả nhân giả nghĩa. Chuyện đêm qua coi như tôi trả nợ ân tình chị cứu tôi, sau này đường ai nấy đi, tôi cùng chị không liên hệ gì.... " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Không được, tại sao em lại không tin lời chị? Chị nói đều là sự thật, nếu có nửa lời giả dối, chi bằng sét đánh chị ngay lập tức. " <b>Yên Tử cười khẩy, thề thốt đối với cô chỉ là trò trẻ con. Nếu thật sự ông trời có mắt, phân biệt được đúng sai, thì trên đời sẽ không có người vui kẻ khổ.
<b>Yên Tử</b>: " Không cần như vậy, tôi đã không tin vào lời chị nói nữa rồi. " <b>Nàng chết lặng khi nghe cô nói, thì ra trong mắt Yên Tử, Lâm Lâm nàng đã không còn một chút tín nhiệm nào.
<b>Lâm Lâm</b>: " Có thật sự là....em không còn tin tôi nói nữa?" <b><b>Yên Tử</b>: " Đúng vậy, xin chị hãy buông tha cho tôi. " <b>Xung quanh chợt tĩnh lặng đến lạ thường, có thể nghe được tiếng của tủ lạnh kêu ro ro. Lâm Lâm cảm thấy mình không ổn lắm, lồng ngực bắt đầu nhói đau, nước mắt rơi càng lúc càng nhiều, trước mắt bị phủ một tầng sương mờ ảo.
Nàng buông ra Yên Tử, mặt đối mặt nhìn cô, như muốn khắc sâu hình ảnh cuối cùng này vào tâm trí.
<b>Lâm Lâm</b>: " Cả cuộc đời Lâm Lâm này sống, chỉ vì một người mà đau, vì một người mà khổ, vì một người mà rơi lệ,.... và cũng vì người đó mà từ bỏ tất cả. " <b>Lại im lặng, giống như chỉ có một mình nàng tự nói với mình. Nhẹ nhàng thở ra một hơi, Lâm Lâm nắm chặt hai tay, mắt nhìn chằm chằm dưới sàn nhà, mặc cho máu vẫn đang không ngừng chảy xuống.
<b>Lâm Lâm</b>: " Dù như thế nào, chị cũng muốn xác định cho em biết, lời chị nói vừa rồi, từng câu từng chữ đều là thật lòng, em tin cũng được, không tin cũng được. Nếu em không muốn ở lại, được, chị sẽ để em đi. Nhưng hứa với chị, sau này, cho dù có chuyện gì xảy ra, hãy sống thật vui vẻ. Có đến với ai cũng được, chỉ cần luôn hạnh phúc là được. Đừng khóc vì ai nữa, đừng đau buồn vì ai nữa. Tự quan tâm chăm sóc mình, giúp ba của em phát triển sự nghiệp. Đừng nghe lời ai cả, xã hội này không ai tốt toàn diện hết, ai cũng có cái xấu của mình, ai cũng ích kỷ như ai, em nhớ chứ? " <b><b>Yên Tử</b>: " Tôi không còn là trẻ lên năm, không cần Lâm lão sư đây dạy dỗ cách làm người. " <b>Nàng chớp mắt, nước mắt theo đó mà rơi xuống không thương tiếc. Đáng lý nàng nên cười, cười cho sự ngu ngốc của nàng, suốt mấy chục nàng qua, Lâm Lâm nàng tự nhận là thông tình đạt lý, vậy mà tự tay phá vỡ hạnh phúc vốn có của mình. Khóc, nàng cũng không xứng đáng. Người có lỗi là nàng, người làm sai cũng là nàng, tự tay đẩy người mình yêu đi thật xa, để rồi lần cuối đối mặt nhau trong hoàn cảnh trớ trêu này. Ông trời quả thật có mắt, muốn Lâm Lâm nàng chịu đựng sự dày vò này cho đến chết đây mà, quả báo, đúng là quả báo nhãn tiền. . ngôn tình hài
<b>Lâm Lâm</b>: " Chị xin lỗi em, chị thật sự rất yêu em. " <b><b>Yên Tử</b>: " Hahaha, yêu tôi? Nực cười! Họ Lâm kia tôi nói chị hay, tôi không phải đồ chơi của chị, lúc cần chị lấy, lúc chán chị quăng. Tôi là con người, cũng có cảm xúc của mình, không phải con rối trong tay của chị. " <b>Bất ngờ bị Yên Tử đẩy vào vai, Lâm Lâm lùi về sau mấy bước, lưng va đập vào cạnh bàn đau nhói. Nhưng nàng chịu được, đừng nói là đẩy, cho dù Yên Tử có cầm dao đâm chính mình, nàng cũng không tránh né.
<b>Lâm Lâm</b>: " Chị biết em hận chị...." <b><b>Yên Tử</b>: " Hận sao? Tôi thậm chí còn muốn giết chị nữa kìa. " <b>Giết? Em ấy đã nghĩ muốn giết mình thật sao? Haha, cuộc đời này buồn cười quá. Lỗi lầm của mình thật sự không còn cách nào để bù đắp lại hay sao?
<b>Lâm Lâm</b>: " Được, em đi đi, chị sẽ không làm phiền em nữa, từ nay về sau, đường ai nấy đi.... "
Yên Tử ngước mắt nhìn Lâm Lâm rồi rất nhanh bước ra khỏi phòng bếp. Cô tự nhủ, sẽ về nhà ngay bây giờ.
Chỉ còn một mình ở lại, Lâm Lâm như lâm vào trầm tư. Em ấy đã đi rồi sao? Vậy là đã cắt đứt? Không còn liên quan gì nữa sao?
Nhìn con dao nằm yên lặng dưới sàn nhà, ánh mắt nàng phút chốc đỏ rực lên.
Coi như là toại nguyện cho em ấy, thay vì chính Yên Tử ra tay để phải chịu tù tội. Thì tự mình giúp em ấy thực hiện ước muốn trước khi đi, xem như là một lời xin lỗi của chị giành cho em, chúc em hạnh phúc.
Chị yêu em...
_____
Xin lỗi mọi người vì đăng hơi lố giờ
 
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư - Thiên Lang
Chương 129: Chống Đối Nhưng Không Thành


Thay ra quần áo, lôi kéo đồ đạc ra ngoài. Yên Tử lần này thật sự sẽ đi. Người đời nói cô nhẫn tâm cũng được, không kiên trì cũng được,.... lần này cô từ bỏ. <b>Ra đến cửa mới biết vẫn còn bị khoá, tức giận đá vào cửa một cái rõ mạnh, quay trở vào tìm Lâm Lâm đòi chìa khoá.
<b>Yên Tử</b>: " Nè, chị mau đưa chìa khoá cửa đây. " <b>Đáp lại cô là không gian im lặng, Lâm Lâm ngồi dựa vào chân bàn, mái tóc dài của nàng phủ xuống không thấy rõ gương mặt.
<b>Yên Tử</b>: " Làm người đừng có nói có là không, nếu chị không giao ra chìa khoá, tôi sẽ phá cửa. " <b>Người kia vẫn không đáp lại cô, không gian xung quanh có phần tĩnh lặng đến lạ thường.
Yên Tử cảm giác có gì đó không đúng, ném ba lô sang một bên hấp tấp chạy tới gọi nàng.
<b>Yên Tử</b>: " Nè, chị có nghe tôi nói gì không? Nè... " <b>Đưa tay chạm lên vai người kia, đẩy nhẹ một cái, liền thấy nàng nghiêng qua một bên ngã xuống.
Lúc này Yên Tử mới thấy, dưới chân Lâm Lâm là một vùng máu không nhỏ, trên áo cũng thấm đến ướt một mảng lớn. Mùi tanh bốc lên khiến ai hít phải cũng muốn nôn thốc nôn tháo ra.
Yên Tử ngã quỵ ra sàn, trên tay nàng ta vẫn còn nắm chặt con dao ban nãy.
Là tự sát sao? Vì sao phải làm vậy? Vì cô sao? Nực cười, chị ta sẽ vì mình mà làm vậy sao? Một người miệng nói không yêu thích mình, mà lại vì mình tự sát sao?
__
Phòng cấp cứu đèn vẫn sáng, đã bốn tiếng rồi mà người đó vẫn chưa ra. Yên Tử ngồi bệt xuống đất, hai tay vẫn ôm lấy đầu gối không chịu buông. Lúc nãy cô ôm Lâm Lâm lên xe cấp cứu, chị ấy có gọi tên cô, mặc dù rất nhỏ, hình như là nói mớ, nhưng Yên Tử nghe rất rõ ràng.
Nếu chị ta xảy ra chuyện gì, Yên Tử cô phải làm sao đây? Hình như vết thương rất nặng, lúc vào đây cô thấy bác sĩ rất căng thẳng. Chị ta sẽ không sao đúng không? Chị ta là độc phụ cơ mà, làm sao mà xảy ra chuyện được chứ?
Cửa mở, một ông bác sĩ già dặn đi ra. Yên Tử ngay lập tức lấy lại tinh thần chạy tới.
- " Cô là người thân của bệnh nhân? "
<b>Yên Tử</b>: " Dạ phải, chị ấy có sao không bác sĩ? " <b>Yên Tử căng thẳng đến tột độ, chỉ cần bác sĩ hỏi câu này là thế nào cũng có điềm không lành. Chỉ cầu trời cho cô nghĩ sai, bằng không Yên Tử cô thật sống không nổi.
- " Do động mạch chủ bị đứt, nên bệnh nhân mất máu khá nhiều. Hiện tại bệnh viện không đủ máu AB cho bệnh nhân.... "
<b>Yên Tử</b>: " Máu AB? Tôi nhóm máu AB, tôi truyền... truyền được không? " <b>- " Trước tiên cô theo tôi đến phòng xét nghiệm, không phải muốn truyền là truyền dễ dàng như vậy. "
<b>Yên Tử</b>: " Được được... " <b>Cuối cùng sau khi kiểm tra, Yên Tử cũng không có chứa tạp chất trong máu, không có mắc bệnh truyền nhiễm hay máu loãng các loại gì. Cho nên thuận lợi truyền cho Lâm Lâm.
Sáng hôm sau tỉnh lại, vẫn như hôm trước, Yên Tử cùng Lâm Lâm nằm cùng một phòng với hai chiếc giường đối diện nhau.
Cả người cảm thấy uể oải, nhìn bình nước biển treo trên đầu còn được một chút, Yên Tử bất mãn rút ra luôn. Bệnh viện ở đây làm ăn gì đâu mà vô trách nhiệm, y tá còn không theo sát bệnh nhân, chờ cô khoẻ rồi nhất định sẽ gửi đơn kiến nghị vào hòm thư.
Ngồi thất thần trên giường một chút, Yên Tử thở ra một hơi. Nhìn sang giường bên cạnh, người kia vẫn còn im lặng nằm ở đó. Có lẽ đây là nghiệt duyên, Yên Tử cô chạy trời cũng không khỏi nắng.
Đứng lên đi tới cửa sổ mở ra, không khí bên ngoài tràn vào, cảm thấy mát mẻ, xua tan mùi thuốc khử trùng bên trong đi.
Nằm trở lại giường, Yên Tử mặc kệ Lâm Lâm. Dù sao cũng do chị ta tự làm tự chịu, không mắc mớ đến mình.
Ráng đến tối đã không chịu nổi, trở mình qua lại hơn cả chục lần, thiếu đều muốn rách ga giường mà vẫn bức rức không yên.
Bực mình ngồi bật dậy, Yên Tử nhìn chằm chằm người nằm bên kia, trong lòng như sóng cuộn dâng trào.
Qua loa buộc lại tóc, cô rót cho mình một ly nước đầy, uống cho hả cơn giận. Nhịn không được ngó sang nhìn Lâm Lâm một cái, đầu óc lại rối tung.
<b>Yên Tử</b>: " Thật phiền phức! " <b>Tìm xung quanh không có tăm bông, đành lấy cái khăn nhỏ, đổ nước cho ướt rồi thấm lên môi người kia.
<b>Yên Tử</b>: " Xong rồi, mặc kệ chị " <b>Làm xong liền quăng cái khăn sang một bên, cô trở lại giường của mình. Mặc xác chị ta, cô đã quá nhân từ rồi.
Ấy vậy mà đêm đó ai kia vẫn chạy tới chạy lui, lấy khăn thấm ướt môi cho người ta đến bốn năm lần. Mỗi lần làm xong đều buông ra lời độc ác, nhưng lần nào cũng như lần nấy, cách mấy tiếng lại bò dậy một lần.
Tận đến hai ngày sau, khi Yên Tử đã khoẻ đến nổi có thể vật trâu, thì Lâm Lâm vẫn còn chưa tỉnh lại. Cô đã chạy đi hỏi hết các bác sĩ ở đây, ai cũng nói rằng sẽ tỉnh kêu mình cứ yên tâm. Cái gì mà mất máu quá nhiều cần phải nằm tịnh dưỡng? Hỏi thử xem ngủ cũng đã hại ngày trời, muốn dưỡng ra cái gì đây hả?
Nhìn người kia vẫn còn nằm im trên giường, bình nước biển vẫn đều đều nhỏ xuống. Không biết đây là bình thứ mấy rồi, ngày nào cũng truyền mấy bình, truyền đến dư nước mà không thấy chảy ra.
<b>Yên Tử</b>: " Xem ra chị đem hành hạ người ra làm đam mê. Hành không được người khác thì chuyển qua hành bản thân mình. Bộ thích cắt tay lắm à? Thích tự sát lắm à? Sao không bay đến sa mạc hay bắc cực mà tự sát? Chết ở đây chỉ hao than tốn củi để thiu mà thôi. Tôi nói cho chị hay, tôi không dư nước mắt khóc cho chị đâu. Khôn hồn thì tỉnh lại rồi tự mà lo đi, muốn chết muốn sống gì thì đi xa một chút. "
- " Em học đâu ra cách ăn nói độc địa vậy....? "
___
Mọi người lập gr chat đi, có gì thì au dễ thông báo giờ ra chap.
Ai tham gia thì đi qua để lại nick face book nha.
 
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư - Thiên Lang
Chương 130: Bệnh Viện


Người bên cạnh không biết tỉnh lại từ bao giờ, nằm muốn liệt giường ở đó mà còn mở miệng ra khịa người ta cho bằng được. Bởi ta nói đánh chết cái nết chẳng chừa là như vậy. <b><b>Yên Tử</b>: " Hừ, học từ độc phụ chị đấy. " <b>Lâm Lâm cười hai tiếng, nàng tưởng là mình đã đi chầu diêm Vương rồi, ai ngờ đâu mở mắt ra vẫn còn nghe Yên Tử nguyền rủa mình. Trong lòng đột nhiên ấm áp, tính ra em ấy cũng không nhẫn tâm đến nổi bỏ mặt mình sống chết một mình.
<b>Yên Tử</b>: " Chị cười cái gì? Bộ nực cười lắm à. " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Tôi cười là vì vừa dạo một vòng diêm phủ, tỉnh lại vẫn gặp em. Còn được em tận tình chăm sóc thế này... " <b><b>Yên Tử</b>: " Đừng có mơ, tôi chỉ ngồi canh xem chừng nào chị chết mà thôi, không có rảnh đâu mà chăm sóc chị. " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Vậy đưa tôi vào đây làm gì? " <b><b>Yên Tử</b>: " Là bà hàng xóm tốt bụng đưa chị vào, lúc đó tôi định đi rồi, bà ta gọi tôi lại giúp một tay. " <b>Lâm Lâm nhìn người trước mặt nói dối mà không ngượng này, quả là có năng khiếu diễn xuất bẩm sinh.
<b>Lâm Lâm</b>: " Vậy à, vậy bà ta đâu, sao để em ngồi canh tôi thế này? "<b><b>Yên Tử</b>: " Hừ, người ta còn con còn chồng, ai rảnh lo chuyện bao đồng đâu. " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Tôi nhớ hàng xóm cạnh nhà chồng chết lâu rồi cơ... " <b><b>Yên Tử</b>: " Này, chị kiếm chuyện có phải không? Nói gì thì nghe đó đi, mắc cái gì hỏi đông hỏi tây. Bộ rảnh rỗi không có chuyện gì làm hả? Ngứa miệng lắm hay gì? Nói coi, tôi có lấy bàn chảy chà vô mỏ chị hãy không biết liền. " <b>Tự nhiên bị rống lên làm Lâm Lâm giật mình. Yên Tử giống như bị dẫm trúng đuôi, chống hai tay gào thét như mấy bà cô ngoài đầu ngỏ.
<b>Lâm Lâm</b>: " Không cho nói thì thôi, làm gì như muốn ăn tươi nuốt sống vậy. " <b>Dịu xuống một chút, Yên Tử mới kéo ghế ra ngồi xuống bên giường. Cửa phòng đột nhiên bị mở ra, trước cửa là một bà cô lớn tuổi.
<b>Yên Tử</b>: " Nãi nãi, ngài muốn tìm ai? " <b>- " Ai nha, tôi nói bọn trẻ các cô, ăn cho to xác ra sao mà miệng rộng quá vậy. Cách một lớp tường dày như vậy mà vẫn còn nghe tiếng của cô. Ông nhà tôi bị nhồi máu cơ tim, làm ơn cho ông ấy sống thêm mấy năm nữa đi. "
Nói xong liền tự giác đóng cửa lại, để hai người trong phòng đen mặt ra. Lâm Lâm cảm thấy không khí có hơi nặng nề, là điềm xấu chăng?
<b>Yên Tử</b>: " Vừa lòng chị chưa? Tại cái miệng chị hỏi linh tinh chọc cho tôi chửi, ảnh hưởng đến biết bao nhiêu người xung quanh. Bây giờ người ta qua tận phòng chửi thẳng vô trong mặt luôn rồi, nhục mặt vừa chưa? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Nhưng rõ ràng là em tự chửi.... " <b><b>Yên Tử</b>: " Chị không chọc giận tôi lấy gì tôi chửi? Bộ tui rảnh háng lắm hả? " <b>Từ sau khi tỉnh lại, Lâm Lâm cảm thấy Yên Tử thật khủng khiếp. Hình như hung dữ hơn lúc trước, không biết em ấy ăn trúng cái gì? Nếu mà nàng biết, Yên Tử vì nàng tự hành hạ bản thân nên mới trở nên như vậy, chắc chắn Lâm Lâm sẽ quỳ ván giặt đồ mà sám hối. . ngôn tình sủng
<b>Yên Tử</b>: " Thẩn thờ cái gì? Đói không? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Không đói " <b>Hỏi với thái độ cọc cằn như vậy, cho dù đói đến nát ruột, nàng cũng không thèm nói.
<b>Yên Tử</b>: " Khát không? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Không khát " <b>Dỗi rồi, tôi có làm gì đâu mà em hung dữ với tôi. Xin lỗi thì đã nói rồi, chuộc lỗi cũng đã làm rồi. Nói thích em thì em không tin, nói yêu em thì em không chịu. Tự vẫn thì em một hai cứu sống, tỉnh lại rồi lại hằng hộc với người ta.
<b>Yên Tử</b>: " Chị muốn gây sự có phải không? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Tôi không rảnh gây sự với em, cảm ơn em chăm sóc tôi. Bây giờ tôi tỉnh rồi, có tay có chân, tự tôi lo được. " <b>Nghe Lâm Lâm nói mà Yên Tử cực kỳ tức giận. Người ta thức đêm thức hôm lo cho chị, bây giờ tỉnh lại liền phủi bỏ quan hệ, qua cầu rút ván. Tôi tức giận là vì ai? Tôi la lối là vì ai? Vì tên ngốc nhà chị, ngốc đến nổi tự đem mình biến thành cái dạng này. Rốt cuộc là chị muốn hành hạ ai? Chị muốn tôi đau khổ tới chết có đúng hay không?
<b>Yên Tử</b>: " Được, vậy tôi càng khoẻ cái thân, chị tự mà lo đi! "
Nói rồi mở cửa bước ra, tới khi nghe tiếng chân xa dần, Lâm Lâm mới tin được người kia đã đi mất.
Đột nhiên nước mắt chực rơi, nhìn căn phòng chỉ còn lại một mình nàng, đơn độc, cô quạnh. Cuối cùng thì em ấy cũng chịu không được mà bỏ đi. Nàng tự nhận mình không phải là người giỏi bày tỏ tình cảm, nàng cộc lốc, nói đúng hơn là một tảng băng di động.
Cho tới khi gặp được em ấy, nàng mới biết cái gì là nhớ, cái gì là đau. Nhưng nàng lại không biết nắm bắt lấy hạnh phúc này, chính nàng tự tay hủy hoại nó.
Nếu bây giờ hỏi nàng có hối hận không? Nàng có, nàng hối hận vì làm ra việc không nên làm, hại người nàng yêu phải đau khổ. Nàng hối hận vì mình không nhìn ra tình cảm của bản thân sớm hơn, để Yên Tử phải chịu khổ sở một mình.
Bây giờ, nàng nhận được hậu quả rồi, tự tử bất thành, ông trời muốn trừng phạt nàng hay sao? Để cho nàng sống gặp được Yên Tử, rồi lại để em ấy bỏ đi. Có phải nàng đang trả giá cho những gì mình gây ra hay không?
Một ngày rồi một ngày trôi qua, Yên Tử không có xuất hiện. Y tá vẫn đúng giờ đem cơm đến cho nàng. Một hộp rồi hai hộp, Lâm Lâm vẫn không màng tới. Nhân viên vệ sinh vẫn giúp nàng mang cơm đã hư đi bỏ.
Từ hôm Yên Tử bỏ đi, Lâm Lâm như người mất hồn, cứ nằm ra đấy, cơm không ăn, nước không uống. Nếu như tự vẫn không thành, thì nàng dùng cách không đau đớn này, chậm rãi chết đi.
___
Đến hẹn lại lên, như lời đã hứa.
 
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư - Thiên Lang
Chương 131: Trở Về


Cho đến ngày thứ tư, cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy mạnh ra. Người bước vào vẻ mặt giận dữ, hơi thở có phần hơi gấp gáp, trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi, cũng đủ biết đã chạy rất nhanh để vào đây. <b><b>Yên Tử</b>: " Họ Lâm kia, chị muốn cái gì hả? Hành hạ tôi chị vui lắm sao? " <b>Nhìn người đang nằm trên giường bệnh, khuôn mặt hốc hác, rõ ràng cảm nhận được nàng không có sức sống. Bình nước biển vẫn treo ở đó, cũng không biết đây là bình thứ mấy rồi. Đồ ăn sáng vẫn nằm yên lặng trên bàn, không có dấu hiệu động tới.
Lâm Lâm có chút động tĩnh, nếu không phải thấy nàng còn thở, Yên Tử đã tưởng nàng chết rồi.
Nặng nề mở ra đôi mắt mệt mỏi của mình, nhìn người đã mất tích mấy ngày qua. Thì ra em ấy còn chưa có đi, hay quá rồi.
<b>Lâm Lâm</b>: " Cơm.... là do em.... nhờ người mang đến? " <b>Nếu không phải, thì làm sao em ấy biết mình không chịu ăn cơm? Bệnh viện cũng không rảnh rỗi tới mức gọi điện cho em ấy thông báo.
<b>Yên Tử</b>: " Phải, là tôi nhiều chuyện, là tôi tự làm. Cho nên chị không muốn ăn cơm của tôi phải không? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Chị tưởng em đi... rồi " <b>Hoá ra em ấy vẫn lo lắng cho mình? Trong lòng Lâm Lâm tự nhiên ấm áp.
<b>Yên Tử</b>: " Cho nên chị dùng cách này để xem thử tôi có đi hay không phải không?" <b>Quá đáng, biết vậy tôi chẳng cần lo lắng cho chị, mặc xác chị chết sống ở đây, tôi về nhà ăn uống ngủ nghỉ cho sướng cái thân mình.
<b>Lâm Lâm</b>: " Không phải, chị chỉ là... muốn gặp em " <b><b>Yên Tử</b>: " Gặp tôi? Chị không biết gọi điện thoại à? Hay chị quên số nhà của mình? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Chị gọi liệu em có nghe máy không? Chị về nhà liệu em có ở đó không? " <b>Yên Tử câm nín, nói cũng có lý, chị ta mà gọi chắc mình tháo sim luôn. Còn chị ta về nhà thì.... lúc đó cũng không biết được.
<b>Yên Tử</b>: " Nhưng... chị cũng không thể dùng cách này để gọi tôi. Chị biết như vậy là hại sức khoẻ lắm không hả? Chị muốn bán nhà để vào viện ở luôn đúng hay không? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Em đang lo cho chị? " <b><b>Yên Tử</b>: " Lo...lo cái gì chứ? Tôi chỉ không muốn đất nước mất đi một nguồn thuế, ba mẹ chị phải khóc lóc sướt mướt vì có một đứa con vô trách nhiệm như chị mà thôi. " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Là có trách nhiệm với em hả? Chuyện kia..." <b><b>Yên Tử</b>: " Tôi không cần chị có trách nhiệm với tôi. " <b>Lâm Lâm cười khẽ, nhìn mặt Yên Tử giận dữ đến muốn ăn thịt người, nàng thấy cực kỳ vui.
Cố gắng nâng người dậy, muốn thành thật đi năn nỉ người kia, nhưng Lâm Lâm lại quá đề cao bản thân mình rồi, mới có nhịn ăn mấy hôm mà nàng đã muốn mềm nhũn tay chân.
Sau lưng đột nhiên xuất hiện một bàn tay, ôm chặt lấy thắt lưng của nàng nâng lên, tiếp đó một cái gối được chèn phía sau. Một loạt động tác đều diễn ra trong im lặng, không ai nói với ai câu nào.
<b>Lâm Lâm</b>: " Cảm ơn... " <b><b>Yên Tử</b>: " Không cần " <b><b>Lâm Lâm</b>: ".... đừng giận chị nữa được không? Chị thích em là thật, lời chị nói hôm đó là thật. Chỉ là chị không muốn em cùng người khác dây dưa,.... " <b><b>Yên Tử</b>: " Chị lúc nào cũng nghĩ mình đúng hết, có bao giờ chị nghe em nói hay không? Tự mình suy diễn linh tinh, xong lại làm ra những hành động vô nhân tính đó... " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Chị.... xin lỗi... " <b>Nàng biết nàng sai lầm, nhưng đó là vì quá yêu Yên Tử. Một lần làm sai đâu phải cả đời đều sai, nàng sẽ dùng cả đời để sửa chữa sai phạm của mình.
<b>Yên Tử</b>: " Thôi bỏ đi, đói không? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Không đói... " <b><b>Yên Tử</b>: " Lại nữa, có tin em quăng chị ra ngoài cửa sổ hay không? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Là không đói bình thường, mà đói sắp chết rồi. " <b><b>Yên Tử</b>: " Chị dài dòng như vậy làm gì? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Sao em lại nổi giận? Dạo này chị thấy em hung dữ quá chừng. " <b><b>Yên Tử</b>: " Tại ai mà em biến thành bà cô mấy chục tuổi như vậy hả? Còn không biết xấu hổ mà la to như vậy. " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Nhớ không lầm là em la to nhất, đến nổi bà thím hôm bữa cũng chuyển phòng. " <b>- "... "
<b>Lâm Lâm</b>: " Chị đói ~ " <b><b>Yên Tử</b>: " Mặc kệ chị " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Chị đói ~ " <b><b>Yên Tử</b>: " Đói chết chị đi " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Chị đói ~ " <b><b>Yên Tử</b>: " MUỐN ĂN CÁI GÌ? " <b>Ai kia cười thoả mãn
Lát sau, một người vác bộ mặt như ai thiếu nợ đi vào, trên tay là túi thức ăn cùng với vài thứ linh tinh khác.
<b>Yên Tử</b>: " Tự mà ăn đi " <b>Người kia đang nằm như xác sống, nghe có đồ ăn là bật dậy liền. Tiếp nhận cái túi trên tay Yên Tử, lục lọi như một đứa trẻ con.
<b>Lâm Lâm</b>: " Ơ, không phải chị nói muốn ăn tôm cay hay sao? Sao lại mua cháo? " <b>Người kia vẫn đoan trang ngồi gọt trái cây, làm như có như không trả lời.
<b>Yên Tử</b>: " Bệnh muốn quy tiên mà còn đòi hỏi. Ăn đi, chị mà lộn xộn là ăn cháo trắng chứ không có thịt như hôm nay đâu. " <b>Hừ, càng lúc càng hung dữ, không biết sau chuyện đó em ấy có bị chạm sợi dây thần kinh nào hay không.
<b>Yên Tử</b>: " Lèm bèm cái gì đó? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Không có gì? " <b><b>Yên Tử</b>: " Ăn đi, ngày mai em làm giấy xuất viện cho chị. " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Nhưng chị còn chưa khoẻ... " <b><b>Yên Tử</b>: " Muốn khoẻ đến vật được trâu à? Chị muốn làm giàu cho bệnh viện à? Nằm vạ như vậy là em quăng ra cửa sổ có ngày nhá. <b>Hung hăng cái gì, làm nũng xíu không được à. Cầu trời cho em gọt trái cây, gọt luôn cái tay đi.
<b>Yên Tử</b>: " Ui da! "
- "... "
 
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư - Thiên Lang
Chương 132: Đoàn Tụ


Sáng hôm đó, hai người cùng đáp máy bay về Bắc Kinh trong âm thầm, người trước người sau trông rất tình tứ, rất ra dáng của các cặp đôi đang yêu nhau. <b><b>Yên Tử</b>: " Thật quá đáng, chị sao không xách tiếp em, bắt em xách hết là sao hả? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Em nói gì? " <b><b>Yên Tử</b>: " Chỉ là... chỉ là em hơi mệt tí... " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Có sức khoẻ thì nên ra sức cống hiến đi, để về già lại than không có sức. " <b>Yên Tử đành ngậm ngùi khóc thầm, phía sau còn cả đống vali quần áo đang chờ cô.
Tại sao chứ, ở đất người ta mình lại hùng hổ, oai phong như một ông trùm. Về tới địa bàn của mình thì mình lại thành con ở. Trớ trêu cái gì vậy hả?
<b>Lâm Lâm</b>: " Còn không nhanh lên! " . <b>========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Ngài Ảnh Đế Đang Hot Và Cậu Nghệ Sĩ Hết Thời
2. Kẹo Sữa Bò
3. Đối Tượng Kết Hôn Của Tôi Lắm Mưu Nhiều Kế
4. Xuyên Thành Bạn Đời Của Nhân Vật Phản Diện Tàn Tật Độc Ác
=====================================
<b>Yên Tử</b>: " Tới liền nè! " <b>____
<b>Yên Tử</b>: " Cả nhà yêu ơi, em về rồi nè.... " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Tránh ra! " <b>Đang đứng dạng tay d*ng ch*n ra hú, lại bị Lâm Lâm đẩy qua một bên.
<b>Lạy Tuyết</b>: " LÃO ĐẠI?" <b><b>Lâm Lâm</b>: " Sao có một mình em vậy? Mọi người đâu? " <b><b>Lạy Tuyết</b>: " Mấy chị đi làm hết rồi, sao chị về mà không báo trước để mọi người ra đón? Lần nào cũng xuất hiện bất ngờ... " <b>Hai người luyên thuyên, tay bắt mặt mừng, hoàn toàn bỏ rơi Yên Tử cùng với đống đồ đạc ở phía sau.
<b>Yên Tử </b>: " Quá đáng, quá đáng lắm luôn ớ. Lão công của chị về mà chị không tiếp đón, lại ôm họ Lâm kia vui vẻ ôn nhu. Rồi ai mới là chồng của chị? " <b>Vô tình có bà hàng xóm đi qua, thấy Yên Tử lỉnh kỉnh đồ đạc, bèn chắp tay sau đít, tặc lưỡi.
- " Bị đuổi hả con? Thời bây giờ chủ cả khó khăn lắm, làm việc cực lực cả tháng trời mà lương có mấy ngàn. Không thì con đi xuống cuối khu, ở đấy cần giúp việc nhiều lắm, hoạ may vớ được cái nhà trả lương kha khá thì đỡ cực tấm thân. "
- "... "
Dốc hết sức trâu bò của mình mới lôi được đống đồ kia vào nhà. Phòng tắm truyền ra tiếng nước, chắc chắn là họ Lâm kia đang thảnh thơi tắm rửa rồi.
Lạy Tuyết từ trong nhà bếp đi ra, thấy Yên Tử đứng như trời trồng ở cửa, có chút ngu người.
<b>Lạy Tuyết</b>: " Yên Tử? Em về rồi sao không vào nhà? " <b>Mô phật, thì ra chị vẫn còn nhìn thấy em, em tưởng đi mới mấy tháng, mà mình đã luyện được thuật tàn hình rồi.
<b>Yên Tử</b>: " Em về mà chị không vui gì cả " <b><b>Lạy Tuyết</b>: " Vui đường nào? Lão công đi cưới thêm vợ bé, phận làm vợ vui vẻ lắm sao? " <b>Éc, hình như ai làm đổ bình giấm đâu đây.
<b>Yên Tử</b>: " Ahaha, chị nói gì nghe nhột nhạt thế, em chỉ là tìm thêm chị em để chị khỏi buồn mà thôi. " <b><b>Lạy Tuyết</b>: " Cho xin đi, chị em gì mà bảy người rồi. Còn không biết sau này có thêm em Mận em Đào nào khác không. " <b><b>Yên Tử</b>: " Không có không có, bảy người đã đủ tan xương nát thịt rồi... " <b>Buổi tối hôm ấy, cả nhà mở tiệc thật linh đình, ăn mừng đoàn tụ. Mọi người quây quần lại ăn uống no nê, Tô Hanh còn đề nghị uống bia cho nó có không khí.
<b>Lâm Lâm</b>: " Được, vậy hôm nay say cho tới luôn. " <b><b>Yên Tử</b>: " Em lạy chị, làm ơn uống ít dùm em, cái mạng này vẫn còn muốn giữ lại. " <b><b>Thụy Ân</b>: " Tửu lượng của lão đại rất tốt, không phải rùa hai chân như em đâu. " <b><b>Chi Thanh</b>: " Đúng vậy, lo mà gọt trái cây đi. " <b>Kết quả của việc uống quá chén, là mọi người đều biến thành vô lại hết thuốc chữa.
<b>Yên Tử </b>: " Buông em ra, buông em ra.... " <b>Đột nhiên cô bị lôi đi trong tình trạng không biết gì, chớp mắt đã bị quăng lên giường lớn của phòng ai đó. Trước mặt là bảy con người đang say đến bí tỉ kia.
<b>Yên Tử</b>: " Các chị muốn gì? Lôi em vào đây làm gì chứ? " <b>Lâm Lâm tiên phong lao về phía trước hôn lấy môi cô, làm cho bao nhiêu lời muốn nói đều nghẹn lại trong miệng, môi lưỡi quấn quýt đến không rời. Phải nói khi say nàng rất hung hãn, c*n m*t đến môi Yên Tử toạt ra máu mới thoả mãn.
Áo bị xé rách không thương tiếc, hai bên ngực bị Tô Hanh và Lạy Tuyết rất nhanh chiếm lấy. Hết cắn rồi xoa, xoa rồi cắn làm Yên Tử muốn gào thét lên. Lại bị Lâm Lâm hôn đến không thể làm gì được, chỉ biết ư ư trong cổ họng.
Quần ngắn bị kéo ra, q**n l*t cũng đi theo sau đó. Hoa hạch c**ng c*ng vô tình được cái lưỡi ấm nóng của Chi Thanh v**t v*, như có như không l**m láp đến tê dại. Nước bọt theo động tác chảy xuống nơi cửa động, Thụy Ân chớp lấy cơ hội liền cho hai ngón tay vào, ra vào nhịp nhàng khiến Yên Tử lân lân. Muốn r*n r* không được, la lớn lại càng không.
<b>Yên Tử</b>: " Ô...ư..ưm... "
Hải Tình cũng tham gia vào cuộc chơi, đưa ngón tay lên miệng mình m*t mát đến ướt nhem. Một tay nâng eo Yên Tử lên, cho ngón tay ban nãy vào cửa sau, hùa theo Thụy Ân ra ra vào vào.
Tịnh Lâm bị mấy người kia chiếm hết phần, cho nên đành l**m m*t ngón chân cô. Nhưng mà vô tình lại chọc trúng ngay điểm nhạy cảm nhất, vì thế ra sức l**m đến hăng say.
Bảy người vây quanh Yên Tử, ra sức vì lão công mình mà hầu hạ, làm cô cảm thấy mình như thăng cấp thành tiên. Phải nói là không có ai có phúc như Yên Tử, được tận bảy cô vợ hầu hạ nhiệt tình, không biết tình trạng sáng mai ra sau, chứ bây giờ là Yên Tử muốn chết rồi.
 
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư - Thiên Lang
Chương 133: Hoàn


Hôm nay tại lễ đường, Yên Tử khoác trên người bộ âu phục màu trắng, đứng trước mặt bảy cô dâu diễm lệ khuynh thành. <b><b>Tôn mẹ</b>: " Ông xem con của ông đó, cưới sinh là chuyện hệ trọng mà không thông báo cho tôi trước. Tôi còn chưa có tẩy lông chân nữa nè... " <b><b>Tôn ba</b>: " Bà giữ hình tượng một chút được không? Nhà thông gia cười cho thúi mũi bây giờ. " <b><b>Tôn mẹ</b>: " Bảy nhà, biết nhà nào cười mình mà giữ? Con ông đào hoa không khác gì ba của nó. " <b><b>Tôn ba</b>: " Tôi đào hoa khi nào? Hốt phải bà là khổ gần chết rồi. " <b><b>Tôn mẹ</b>: " Còn dám cãi? Bạch Bạch là con nào? Hôm qua nửa đêm còn nhắn tin chí choé? Về nhà đi rồi ông chết với tôi...." <b>Bên này ba mẹ Tôn âm thầm cãi nhau, bên kia cha sứ đã bắt đầu làm lễ.
- " Con tuyên thệ đi "
Bình thường là ông sẽ làm luôn phần này, nhưng đó là bình thường, còn Yên Tử cưới tới bảy bà vợ, ai mà tuyên thệ cho nổi.
Yên Tử cũng thương cho vị cha già yếu này, nên bước lên một bước tới trước mặt Lâm Lâm, bắt đầu tuyên thệ.
<b>Yên Tử</b>: " Tôi Tôn Yên Tử xin thề rằng sẽ yêu thương cô Lâm Lâm hết mực, dù sau này có ốm đau bệnh tật, già nua xấu xí cũng không phản bội. Sẽ chăm sóc, lo lắng cho cô Lâm Lâm đây đến cuối cuộc đời. " <b>Dừng một chút, đưa tay nắm lấy tay nàng.
<b>Yên Tử</b>: " Vì vậy, không biết Lâm tiểu thư đây có đồng ý lấy Tôn Yên Tử em làm chồng hay không? " <b><b>Lâm Lâm</b>: " Tạm chấp nhận. " <b>Mọi người ngã ngang
<b>Yên Tử</b>: " Chị hai của em ơi, thời khắc quan trọng mà chị nói gì vậy hả...." <b><b>Lâm Lâm</b>: " Hừ, cưới sinh cái gì? Mặc mấy bộ này nóng muốn chết, mau làm nhanh lên còn về đấm lưng cho tôi. " <b>- "... "
Mọi người coi như chưa nghe thấy gì.
Chỉ có trục trặc chỗ của Lâm lão đại mà thôi, còn màn tuyên thệ của những người phía sau đều suông sẻ.
Ba mẹ vợ cũng chạy đến vỗ vai chúc phúc cô, vẫn không quên răng đe, bảo cô không được ức h**p con của các ngài. Cho xin đi, không biết ai ức h**p ai à, từ lúc về đến giờ Yên Tử cô có khác gì con ở đâu.
Xong lễ cưới cũng đã năm sáu giờ chiều, ai cũng mệt mỏi hết nên tản ra đi nghỉ ngơi. Yên Tử cũng lén trốn ở một góc để ngủ bù.
Chừng độ bảy giờ tối cô mới thức, rón rén chạy qua phòng của Thụy Ân, tính làm chút chuyện mờ ám.
<b>Thụy Ân</b>: " Em tới đây làm gì? Còn lén lén lút lút. " <b>Nàng đang dự định đi ngủ, lại bị Yên Tử gõ cửa làm phiền.
<b>Yên Tử</b>: " Ơ hay, chị còn thiếu em một chuyện mà chưa có đền bù á. " <b><b>Thụy Ân</b>: " Chuyện gì? " <b><b>Yên Tử</b>: " Thì... thì chuyện ứ ừ á... " <b><b>Thụy Ân</b>: " Nói điên khùng gì vậy? Ứ ừ gì ở đây? Mau về phòng cho chị ngủ, hôm nay mệt lắm rồi. " <b><b>Yên Tử</b>: " Nhưng hôm nay là đêm tân hôn mà. " <b><b>Thụy Ân</b>: " Tân hôn cái quái gì, sao em không đi đòi lão đại á, chị ấy không phải cũng thiếu em sao? " <b>Vật lại là em cũng vật rồi, còn chờ chị nói hay sao.
<b>Yên Tử</b>: " Sao chị biết? " <b><b>Thụy Ân</b>: " Cả làng đều biết, mau tránh ra cho chị ngủ. Làm rộn là ăn đòn nghe chưa. " <b><b>Yên Tử</b>: " Nhưng mà.... " <b><b>Thụy Ân</b>: " Hay là em muốn chị ăn em? " <b>Yên Tử nghe xong, vèo một phát bỏ chạy. Tưởng bở à, không bắt được gà còn mất luôn nắm thóc? Đâu có dễ vậy được...
____
Lấy nhau gần một năm, đột nhiên mấy chị vợ của cô quyết định cùng một lúc có con. Đùng một cái đòi Yên Tử chở đi bệnh viện thụ tinh nhân tạo.
Làm đủ các thủ tục xét nghiệm, từ khoa thần kinh cho đến răng hàm mặt, làm Yên Tử muốn ôm đầu hôn mê. Người ta có một vợ đã trầy da tróc vảy, còn cô có tới bảy bà, thử hỏi cô tróc hết vảy được chưa?
Giai đoạn mang thai là giai đoạn Yên Tử nhớ tới già, hết Lâm Lâm khát nước là đến Thụy Ân đói bụng, Tô Hanh muốn đi vệ sinh còn Tịnh Lâm lại kêu thèm dưa hấu,.... Chạy qua chạy lại như con ở có đào tạo chuyên sâu, tự nhiên giặt giũ, cơm nước, nhà cửa đều rơi vào tay cô hết. Một ngày hai mươi bốn giờ mà chẳng được yên thân, có lúc đang hút hầm cầu mà phải canh nồi sủi cảo.
Ngày mà mấy vị tiểu cô nương ra đời, Yên Tử còn nhớ là đêm trăng tròn và sáng. Lúc đó bảy bà vợ than đau bụng cùng một lúc, làm cô lính quýnh tay chân. Nhấc điện thoại gọi cho xe cứu thương mà ấn nhầm số cứu hoả, bị mắng đến mặt xanh lè.
Vào được phòng sanh mà Yên Tử muốn te tua, không ngờ khi sanh, phụ nữ lại đáng sợ đến như vậy. Yên Tử bị mấy bà vợ xúm nhau cào cấu đến tả tơi quần áo, vào bệnh viện mà mém bị bảo vệ đuổi đi ra, hắn còn kêu Yên Tử ra đầu ngỏ mà xin ăn.
Đứng ngoài phòng sanh mà nôn nóng gần chết, miễn Yên Tử thấy ai vừa bước ra là lập tức nhào tới hỏi han, thiếu đều muốn liều mạng với người ta.
Đến khi tận mắt thấy được mấy tiểu Tử Tử đang nằm khóc oe oe, Yên Tử mới vui mừng đến rơi nước mắt.
<b>Tô Hanh</b>: " Tử, mau đặt tên cho con đi. " <b><b>Yên Tử</b>: " Ừ ừ, để xem để xem, mặt mũi xinh đẹp như vầy, lại toàn là con gái. Thôi thì lấy họ Tôn làm gốc, đặt Tôn Tiểu Nhất, Tôn Tiểu Nhị, Tôn Tiểu Tam, Tôn Tiểu Tứ, Tôn Tiểu.... Ui da.. " <b>Đang phấn khởi nói, lại bị Lâm Lâm quăng cho cái gối đầu vào mặt. Nhìn xung quanh thấy mặt ai cũng đen lại hết.
<b>Lâm Lâm</b>: " Đi chết đi "
Thứ bảy, 21/3/2020
__Chính văn hoàn __
Cảm ơn mọi người đã đi theo Thiên mỗ trong suốt ba năm qua. Cuối cùng cũng đến lúc phải chia tay rồi, mặc dù không nỡ nhưng hố cũng đã lấp đầy. Vẫn mong mọi người sau này vẫn nhớ đến cái tên Thiên Lang, tạm biệt!
Ngày 1/4/2020 sẽ ra mắt bộ [ Bẻ Cong Thái Hậu ] các bạn nhớ đón xem nha.
 
Back
Top Dưới