Tiên Hiệp Vô Thượng Luân Hồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 280: 280: “trình Độ Không Thấp Đâu”


Chư Cát Huyền Đạo vừa vuốt râu vừa nói, đương nhiên câu này là nói với thằng nhóc tóc tím.

Người này nói năng rất lễ độ.

Nhưng câu nói ấy lọt vào tai thằng nhóc tóc tím thì không còn như vậy nữa.

Khó ở nên tìm ta để trút giận, lý lẽ ở đâu thế? Ông đây cũng bực mình mà? Chẳng lẽ ta biến thành đứa trẻ xúi quẩy, bất kỳ ai khó ở cũng có thể lấy ta ra để luyện tập à?
“Ta thật cơ trí”.

Ở bên này, Triệu Bân đã ra khỏi cửa hàng binh khí, mặc đồ đen, đeo mặt nạ da người, tiện thể gắn thêm một cánh tay già.

Vì sợ Nguyệt Thần không an phận nên hắn còn tự bịt miệng mình.

“Luyện khí sư”.

Nguyệt Thần đột nhiên lên tiếng, thậm chí còn chẳng buồn mở mắt ra.

“Luyện khí sư?”
Triệu Bân nhướn mày, lặng lẽ liếc mắt nhìn.

Có ai đó vừa mới lướt qua người hắn để tiến vào cửa hàng binh khí Triệu gia, là một ông già khá cao, sử dụng thuật dịch dung nên diện mạo hiện giờ không phải diện mạo thật sự.

Hắn có thể cảm nhận được tia lửa lượn quanh, cũng có nghĩa là ông già này chắc chắn có lửa, mà còn là địa hỏa.

“Luyện khí sư của Liễu gia?”
Triệu Bân lầm bầm trong lòng, hắn chưa từng gặp nên khó lòng phân biệt.

Giống như hắn dự đoán, người này đúng là Khô Sơn.

Cũng giống như người đời đồn đãi, Khô Sơn là một cao thủ đạt đỉnh Huyền Dương.

Nhìn khí thế thì người này chắc chắn không chỉ là đỉnh cao.

Khi hắn nhìn sang thì Khô Sơn đang đi dạo trong cửa hàng binh khí, ông ta đang xem binh khí, đôi lúc còn liếc mắt nhìn lão Tôn và Dương Đại, Võ Nhị.

Triệu Bân sờ cằm: “Tới thám thính tình hình quân địch à?”
Đúng vậy, Khô Sơn có ý định này, cũng chỉ là thoáng qua thôi, chủ yếu vì ông ta chán quá nên muốn tìm việc gì đó để làm, đi mãi rồi tới đây nên vào xem cũng không thành vấn đề.

Tiếc rằng, ông ta không gặp được luyện khí sư.

Triệu Bân nói rồi quay người rời đi, bàn về thuật luyện khí thì hắn cũng không chém gió.

ppjpg

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 281: 281: “đệch Ngươi Đỉnh Thế”


“Ta đặt cược hết mọi thứ trong nhà rồi”.

“Ta còn để lại một khối nguyên bảo”.

Vừa bước vào, Triệu Bân đã nhìn thấy hai người quen: tên mập và nhóc ham tiền, cả hai đều sử dụng thuật biến thân, đang nói chuyện với nhau rất vui vẻ.

Nhưng Triệu Bân lại nhìn ra hết, mặc dù thiên nhãn chưa thành nhưng hắn đã luyện được ánh mắt, mấy thuật biến thân cấp thấp như này, chỉ cần liếc mắt là nhìn thấu.

Nếu Chư Cát Huyền Đạo biến thân thì không cần nhắc đến nữa.

“Nào, cược lớn thì đền lớn”.

Sòng bạc rất náo nhiệt, các bàn cược trong sòng bạc đều đang hoạt động hết công suất, mà các nhà cái của mỗi bàn cũng hò hét rất to.

Ván cược cho trận quyết đấu của luyện khí sư này có thể lấy được nhiều lợi nhuận.

“Một đền chín, này là không đánh giá cao Triệu gia à?”
“Khô Sơn là luyện khí sư do gia tộc lớn mời đến, tu vi Huyền Dương đỉnh cao.

Còn bên Triệu gia, đã bị chèn ép mấy ngày rồi cũng không dám xuất đầu lộ diện, chắc chắn là sợ Khô Sơn rồi.

Nếu có chút đạo hạnh thì không đến nỗi thê thảm như thế”.

“Nói thế cũng đúng”.

Những người đặt cược này đều là chuyên gia phân tích, còn đặt một đống ngân lượng.

Triệu Bân chen vào xem.

Khoan nói, bên Triệu gia đúng là chỉ có mấy người đặt cược, nhìn sang Liễu gia mà xem, ngân lượng đã chất thành đống như núi.

Đừng nói là một đền chín, dù một đền hai mươi cũng có nữa là, nhưng dù thắng hay thua thì chênh lệch số ngân lượng đặt cược đều vào túi nhà cái, người ta chắc chắn không bao giờ thua.

Nếu đặt cược với số tiền lớn thì chỉ riêng tiền hoa hồng thôi đã là một số tiền lớn rồi, nhà cái cũng không ngu mà.

“Cơ hội tốt để kiếm tiền”.

Triệu Bân sờ túi tiền, sau đó quăng một xấp ngân phiếu ra, giá trị ngân phiếu cũng phải lên tới một vạn lượng.

Mấy người xung quanh đều trố mắt nhìn, một là vì ngân lượng nhiều quá, hai là vì một vạn này đặt hết cho Triệu gia, từ lúc đặt cược đến giờ đây, đây là người đặt lớn nhất.

Tiếc là không ai có thể nhìn thấu được tôn vinh của Triệu Bân.

“Này, cầm thẻ bài đi!”, nhà cái vui vẻ bật cười, sau đó nhanh chóng ghi chép lại rồi đưa một một tấm thẻ ngọc cho hắn.

Thẻ bài này được đặc chế nên khó làm giả được.

Nếu thắng thì có thể cầm thẻ bài này đi nhận tiền, còn thua thì đến chỗ nào mát đợi đi.

“Một vạn lượng, thằng nhãi này chơi lớn đấy”.

“Chắc não bị úng nước rồi, nếu Triệu gia thắng thì ông đây ăn phân ngay”.

“Đệch, ngươi đỉnh thế”.

Mọi người đều đang xì xào bàn tán, xấp ngân phiếu khá lớn đã tạo nên sóng gió.

Triệu Bân không nói gì mà cầm thẻ bài xoay người rời đi.

Tiền mà! Hắn còn có, hắn muốn đặt thêm một sòng nữa.

Sòng bạc còn rất nhiều, chỗ nào hắn cũng đặt cược một ít ngân lượng, nếu thắng thật thì xem như phát tài.

Hôm nay hắn không làm gì cả, chỉ đi loanh quanh mấy sòng bạc.

Tất nhiên hắn cũng gặp được không ít người quen như quản sự Liễu gia, Vương Đức, Vương Dương.

Họ đều thần bí lúc ẩn lúc hiện ở các sòng lớn, gần như đều áp cho Liễu gia.

Có rất nhiều người muốn trở nên phất nhanh chỉ trong một đêm.

Hắn nhìn thấy trên mấy chiếu bạc không chỉ có ngân lượng mà còn có giấy thế chấp nhà đất, đâu đâu cũng thấy cược binh khí và vật bảo gia truyền, cược cả bản thân.

Cứ đợi đi!.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 282: 282: Ba Ngày Lặng Lẽ Trôi Qua


Sau canh bạc này chắc chắn sẽ có rất nhiều người bị phá sản.

Đến khi màn đêm buông xuống, Triệu Bân mới về cửa hàng binh khí.

Dù là cửa hàng binh khí của nhà mình nhưng hắn lại đi vào như tên trộm, đầu tiên là lộ ra nửa cái đầu, dáo dác nhìn xung quanh, sau khi thấy không có Xích Yên ở đây, hắn mới chạy nhanh vào trong để đỡ phải bị người ta mắng.

“Cược cũng không ít đấy”.

Chư Cát Huyền Đạo ở đó cầm sách cổ ngồi dưới gốc cây già yên tĩnh đọc sách.

“Cũng không có bao nhiêu cả”.

Triệu Bân cười ha ha, thật ra trên người hắn chỉ còn lại mấy khối bạc vụn.

Mà nếu đã là cược đánh bạc thì phải đặt thật lớn, nếu không thì sao có người giàu lên nhờ chiếu bạc chứ?
“Ghi công của ta vào”.

Lão mập xuất quỷ nhập thần, vung tay một cái, một ngọn lửa xuất hiện.

Ngọn lửa màu đỏ bao phủ cả người thuộc thú hóa, cấp bậc không cao.

“Vậy thì phải ghi vào”.

Mắt Triệu Bân sáng rực, hành động tỏ vẻ thì vẫn cần làm mà, cầm cuốn sổ nhỏ, trên đó còn in ba chữ “sổ công lao”, còn về phần thưởng thì đi tìm sư phụ của hắn đòi.

“Ừm, trẻ nhỏ dễ dạy”.

Chư Cát Huyền Đạo cũng phất tay áo, một đốm lửa màu lam lơ lửng giữa không trung.

Ngọn lửa này rất phi thường.

Nó cũng thuộc thú hỏa nhưng là cấp bậc cao nhất trong thú hỏa, có thể so với địa hỏa.

Không biết Chư Cát Huyền Đạo tìm được ở đâu, có lẽ là đến chỗ Dương Hùng lấy về.

“Này nhóc, bọn ta đều cược cho ngươi đấy”.

Tên mập và nhóc ham tiền cũng đến cược hết mọi thứ chúng có.

Triệu Bân không đáp lời mà chỉ lắc đầu chạy đi.

Chạy được vài bước, hắn vòng về mang hai ngọn lửa thú hỏa đi.

Sở dĩ làm thế là vì hắn thấy Xích Yên đến, bản thân vô thức bỏ chạy lên tầng rồi khóa cửa phòng lại như chuột thấy mèo.

“Trông thật đáng sợ”.

Thằng nhóc tóc tím chậc lưỡi, vẫn đung đa đung đưa mà không ai chịu đỡ nó xuống.

Xích Yên liếc nhìn hắn, trong đôi mắt xinh đẹp tóe ra lửa.

Trong phòng, Triệu Bân đang ngồi xếp bằng, hai đốm lửa lơ lửng hai bên trái, phải, nói chính xác hơn là ba đốm lửa, một đen, một đỏ, một lam được hắn dung hợp lại với nhau bằng Đại Hoang Viêm quyết.

Quá trình dung hợp rất thuận lợi, ba ngọn lửa cũng rất phối hợp.

Từ lúc này, thú hỏa trở thành địa hỏa.

Cũng ngay lúc này, tinh thần Triệu Bân bỗng chấn động, tu vi phóng ra, nhìn kỹ lại thì hẳn là rắn biến địa hỏa.

Ngọn lửa thuần tịnh lại “báo hiếu” ngược, nuôi dưỡng thể xác và hồn phách, tu vi thế này, chỉ cần một cơ duyên hoặc áp lực một chút là có thể thăng cấp.

Ba ngày lặng lẽ trôi qua.

Ngày thứ tư, trời còn chưa hửng sáng, dòng người đã đổ về trung tâm của thành trì, nơi đó có một hội trường, trong hội trường có một đài chuyên tổ chức các trận đấu luyện khí.

Nói chính xác hơn là sân khấu kịch.

Xung quanh đài thi đấu có rất nhiều ghế ngồi.

“Phải giành được vị trí đẹp”.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 283: 283: “làm Thành Chủ Sướng Thật”


“Ta đặt cược hết mọi thứ rồi chỉ đợi thu lại ngân lượng”.

“Đừng lỗ sạch là được”.

Có rất nhiều người vào bàn, tất cả đều đã đặt cược.

Trận đấu luyện khí vẫn chưa diễn ra nhưng bầu không khí đã nóng lên, người người đông như trẩy hội, đông nghìn nghịt thế thì sao lại không có chuyện tán phét chứ? Càng đừng nói đến việc hai nhà đã tạo ra cảnh tượng lớn như thế.

Ngay cả thành chủ cũng bị quấy rầy.

Đài thi đấu này, thêm cả hội trường đều là do phủ thành chủ lo liệu.

Hai nhà đều không có ý kiến gì, nếu muốn vào xem thì phải trả phí vào cửa.

Thế nên mới nói:

Dương Hùng là một kẻ điên khi bước lên chiến trường nhưng một khi rời khỏi chiến trường, lão ta cũng là một người làm ăn kinh doanh.

Lão ta chính là ông vua không ngai trên địa bàn của mình, tạo thành cảnh tượng hoành tráng thế này là để thu chút bạc dùng.

“Làm thành chủ sướng thật”.

Tên mập đã đến từ sớm, nhóc ham tiền và thằng nhóc tóc tím đi cùng, ngay cả Xích Yên cũng tìm chỗ ngồi.

Chư Cát Huyền Đạo và lão mập cũng không muốn bị bỏ ở nhà, chỗ nào có náo nhiệt thì chạy đến đó.

Họ đều biết Triệu Bân đánh nhau rất giỏi nhưng lại không biết khả năng luyện khí của hắn thế nào, chắc đồ đệ của Hoàng tộc sẽ không yếu thế đâu nhỉ.

“Vương gia đến rồi”.

Không biết là ai nói câu này nhưng không có bao nhiêu người để ý đến.

Vật họp theo loài, người chơi theo nhóm.

Người quen thì tụ lại tán gẫu với nhau, ai thích đến thì đến, cũng chẳng phải là vương công quý tộc gì, còn cố tình thông báo.

Vương gia còn lâu mới có tư cách đó.

Đang lúc nói chuyện thì gia chủ Vương gia – Vương Liêu đã đi vào trong.

Bên cạnh ông ta là Vương Dương, sắc mặt hai người đều rất khó coi.

Sau khi buổi đấu giá hôm đó kết thúc, thần bịp đã hại nhà họ Vương thê thảm, mấy ngày nay, thỉnh thoảng sẽ có người đến nhà ông ta uống trà, mà đều là người vai vế lớn.

Vì thế gia tộc Vương thị đã tiêu tốn không ít tiền để giữ quan hệ với Liễu gia, cũng không biết đã hao tổn bao nhiêu quan hệ và ngân lượng.

Sau mấy ngày đầu của buổi đấu giá, các gia tộc lớn phái người đến nhúng tay vào các ngành nghề, bắt tay nhau chèn ép Triệu gia.

Quả thật từng sản nghiệp của Triệu gia đều đang rơi vào tình cảnh càng ngày càng thê thảm, cạnh tranh ác ý, chiến đầu bằng tiền tài thì gia tộc nhỏ nào chơi lại với gia tộc lớn.

3045356-0.jpg

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 284: 284: Sau Đó Còn Có Rất Nhiều Người Đến


Không lâu sau, Liễu gia đến.

So với các gia tộc như Vương gia thì khi Liễu gia đến đây đã thu hút không ít ánh mắt.

Nhìn đi, Liễu Thương Không đã tới rồi, bước đi thanh thoát mạnh mẽ toát ra uy nghiêm và tài trí của cao nhân hơn người.

Liễu Như Nguyệt và quản sự Liễu gia cũng đến, tính sơ qua cũng mười mấy người.

Cực kỳ phô trương!
Nhưng mọi người đến xem đều chỉ chú ý đến hai người, một là Liễu Như Nguyệt, vì dù gì cô ta cũng là thiên chi kiêu tử, hai là Khô Sơn vì ông ta là người tham gia trận đấu hôm nay.

Ông ta mặc một bộ áo bào dài màu tím, mái tóc màu xám tung bay trong gió, cả người như được bao bọc bởi hỏa tức mang theo năng lượng bí ẩn, những người đứng gần ông ta có thể cảm nhận được sóng nhiệt.

Luyện khí sư đi đến đâu cũng thu hút sự chú ý của mọi người.

Thần thái của ông ta ngông cuồng tự cao hơn Liễu Thương Không.

Nếu không phải là gia tộc lớn lên tiếng hay hào phóng thì thiên tài nào chịu chạy tới cái thành bé tí tẹo này.

“Còn là Huyền Dương đỉnh cao thật nữa”.

“Mấy người mà gia tộc lớn tìm đến há có thể là kẻ tầm thường, chắc chắn đạo hạnh rất thâm sâu”.

“Sao vẫn không thấy luyện khí sư Triệu gia nhỉ?”
Bầu không khí ở hội trường rất náo nhiệt, có không ít tiếng bàn luận vang lên.

Khi nhìn thấy Khô Sơn rồi thì những người đặt cược Liễu gia thắng đều tự tin và khí thế hơn một chút.

Đây không phải là luyện khí sư tầm thường, nếu không có bất ngờ gì thì Liễu gia sẽ thắng trận so tài này.

Mà họ thì đang đợi để thu tiền về đây.

Khô Sơn đã ngồi xuống rồi nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lúc.

Ông ta là luyện khí sư của gia tộc lớn, ngoài Thiên Tông và Hoàng tộc, ông ta là một trong số ít những người có tài năng, chí ít là có trình độ về luyện khí.

Nếu không phải mâu thuẫn với một trưởng lão trong Thiên Tông thì ông ta đã vào Thiên Tông rồi.

Thế nên mới nói ông ta rất tự tin.

Vẫn là câu nói đó, chỉ cần không phải là luyện khí sư của Hoàng tộc và Thiên Tông thì ai cũng vô dụng.

Theo ông ta nghĩ, một gia tộc nhỏ còn lâu mới mời nổi luyện khí sư.

“Thành chủ đến”.

Không biết người nào vừa mới hắng giọng hô, những người ở đó đều đứng dậy.

Trong Vong Cổ thành, Dương Hùng là chủ nhân, là vua, các gia tộc lớn đến cũng không dám lỗ mạng.

“Thành chủ đến rồi, đúng là nể mặt quá”.

Trong tiếng xì xào, Dương Hùng mặc bộ đồ trắng thanh thoát bước vào, đi theo bên cạnh là lão Vong Cổ, cùng đến còn có lão Huyền Không ở chỗ đấu giá.

Ông ta không chỉ đến để góp vui mà cũng đặt cược, hơn nữa còn đặt Triệu gia sẽ thắng.

“Cứ tự nhiên, mời ngồi!”
Dương Hùng cười phất tay, sau đó ngồi xuống im lặng đợi màn kịch hay.

Sau đó còn có rất nhiều người đến.

Ngoài những người trong thành, còn có mấy người nơi khác rảnh rỗi đến xem.

Không lâu sau, mọi người mới thấy Triệu Bân lững thững lên đài.

Cũng chỉ có một mình hắn đến chứ không thấy người của Triệu gia.

Cũng phải thôi, cả thành Vong Cổ đều biết, trước buổi đấu giá Triệu gia đã bị phong tộc, còn tại sao phong tộc, họ cũng có thể đoán được một chút.

So với khí thế của Liễu gia thì Triệu Bân hơi yếu thế.

Nhìn thấy hắn, không ít người bùi ngùi, củi mục ngày xưa, kỳ tài ngày trước, bây giờ, sợ là không ai nổi tiếng hơn hắn.

Giờ hắn được nhiều người biết đến hơn cả năm đó.

Hắn bị đuổi ra khỏi gia tộc nhưng lại làm Liễu gia kinh ngạc nhiều lần, với cả đánh nhau trên không với tộc Huyết Ưng, toàn bộ đều thất bại, từ đó không còn ai dám xem thường hắn nữa, hai từ vô dụng không còn dính liền với tên của hắn nữa.

Thật sự phải nói là có thể sánh vai với Liễu Như Nguyệt, nhưng tiếc là cả đời này hai người không thể bên nhau.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 285: 285: Ta Chỉ Thích Nhìn Biểu Cảm Này


“Hồng Uyên đến chưa?”
Ánh mắt của Chư Cát Huyết Đạo, lão mập, Dương Hùng và lão Huyền Không đều sáng rực, đồ đệ sắp lên đài so tài rồi, không biết ông ta có tới để giúp tăng thêm khí thế hay không.

Nếu đệ nhất thiên hạ đến thì đó mới đúng là nở mặt nở mũi.

Đáng tiếc là không tìm được Hồng Uyên.

Có lẽ Hồng Uyên đã đến nhưng tầm nhìn của họ có hạn nên không tìm được.

“Khi nào mới có thể gặp lại lão tiền bối đây!”
Dương Hùng hít sâu một hơi, than thở một hồi, người ta cho lão ta một cơ duyên lớn, đây là ân huệ không thể nào quên, mãi mãi khắc ghi Hồng Uyên đệ nhất thiên hạ.

“Sao lại còn phí vào cửa nữa thế?”
Triệu Bân cứ lẩm bẩm suốt đường đi, nếu không phải trong tay còn có mấy khối bạc vụn thì luyện khí sư tham gia thi đấu như hắn cũng không thể bước vào trong.

Dương Hùng cũng là một người biết làm ăn, lão ta xây nên hội trường này nên thu phí vào cửa, không ai dám phản đối.

“Ai là luyện khí sư của Triệu gia?”
Đám đông xì xào, dòm ngó, người trong nhà biết, người ngoài lại hiếm ai biết được, cho đến bây giờ, họ chưa thấy luyện khí sư bí ẩn của Triệu gia như vậy.

Khô Sơn lười tìm, bước lên đài luôn.

Triệu Bân không ngồi vào chỗ của mình mà cũng đi theo lên đài, nhìn đám đông đang nhíu mày.

“Hắn… là luyện khí sư của Triệu gia sao?”
“Có quỷ mới biết, đi lên như vậy thì tới tám phần là hắn rồi!”
“Chuyện này…”
Ở dưới đài không ngừng vang lên những âm thanh ngạc nhiên, đoán già đoán non suốt một hồi, nhưng không ai nghĩ tới Triệu Bân.

Đây, là một điều bất ngờ.

Liễu Thương Không khẽ cau mày, liếc nhìn Chư Cát Huyền Đạo.

Từ đầu đến cuối, ai cũng nghĩ Chư Cát Huyền Đạo mới là luyện khí sư của Triệu gia, nhưng hóa ra lại là Triệu Bân.

Người làm cha vợ như lão ta cũng trở tay không kịp, còn có Liễu Như Nguyệt ở bên cạnh, cặp lông mày xinh đẹp khẽ nhíu lại.

Họ từng là người yêu, suýt trở thành vợ chồng, đáng lẽ ra cô ta phải là người hiểu Triệu Bân nhất, cô ta không hề biết hắn không hiểu về luyện khí!
“Đúng là ngoài dự đoán!”
“Ta còn tưởng là một lão tiền bối, có trời mới biết đó là Triệu Bân, chậc chậc!”
“Nói vậy là một mình hắn sẽ đánh bại cửa hàng binh khí của Liễu gia à?”
“Nếu như Liễu Thương Hải đang bị trục xuất biết được thì chắc phải tức ói máu mất!”
“Tiêu rồi, ta đặt Triệu gia!”
Tiếng bàn tán, tặc luỡi, thở dài, nghi ngờ, ngạc nhiên,… vang lên, đủ loại giọng điệu, đủ loại biểu cảm, đủ loại cảm xúc trên khuôn mặt, chủ yếu là do họ không ngờ tới! Kỳ tài như thế, còn là luyện khí sư, tại sao lại bị đuổi khỏi Triệu gia?
Chuyện này thật sự không đúng lẽ thường chút nào!
Chẳng lẽ, là do Triệu gia cố ý cử Triệu Bân ra để làm loạn?
Còn có những người đặt cược vào Triệu gia kia nữa.

Ngoại trừ đám người nhóc ham tiền, ai cũng khóc lóc.

Một luyện khí sư cảnh giới Chân Linh so tài với một luyện khí sư cảnh giới Huyền Dương, có thể thắng được mới lạ, còn chưa khai chiến, trong đám đông đã có khá nhiều người tán gia bại sản.

Vốn dĩ họ không xem trọng Triệu gia, với tình hình bây giờ, lại càng khinh thường hơn, ai cũng muốn thay đổi bên cọc.

Thế nhưng, bây giờ đã quá muộn, việc đánh cược cũng đã dừng lại.

“Ta chỉ thích nhìn biểu cảm này!”.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 286: 286: Không Biết Lượng Sức!


Tên mập khoác tay, hớn hở nói.

Xem đi, Triệu Bân không ra mặt thì thôi, một khi xuất hiện là nổi như cồn, ngoại trừ bọn họ, không một ai biết Triệu Bân là luyện khí sư, sự bất ngờ này… nghĩ thôi cũng thấy hả hê!
“Che giấu cũng kỹ phết đấy!”
Lão Huyền Không vuốt râu, nếu không phải lão Huyền Đạo nói ra thì ông ta cũng mù tịt.

Bây giờ nhìn lại, trên người Triệu Bân lại ẩn chứa thêm vẻ huyền bí.

“Sao nhìn lại quen thế này!”
Huỳnh Nham từng chủ trì buổi bán đấu giá, nhìn thấy ánh mắt của Triệu Bân, lão ta cảm thấy hơi kỳ lạ.

Lão ta luôn cảm thấy bóng lưng của hắn khá giống thần bịp, không chừng hai người chính là một, nếu như vậy thì thật sự rất thú vị nha!
Biểu cảm đặc sắc nhất thuộc về Khô Sơn.

Ánh mắt ông ta nhìn Triệu Bân không phải kỳ lạ bình thường.

Tên này là luyện khí sư sao?
Ông đây còn nghĩ là một thằng nhóc chứ?
Cảnh giới Huyền Dương đấu với cảnh giới Chân Linh, so với Triệu Bân, rõ ràng ông ta sẽ thắng.

“Bái kiến tiền bối!”
Triệu Bân vẫn rất hiểu lễ nghi, nên khi xuất hiện rồi hắn phải lượn lại một vòng.

“Đúng là đánh giá Triệu gia quá cao rồi!”
Khô Sơn hừ lạnh một tiếng, nhìn cũng không thèm nhìn, ánh mắt đầy sự khinh thường.

Ông ta vuốt râu, tỏ ra coi trời bằng vung, nếu như ông ta biết là Triệu Bân thì chắc chắn sẽ không đưa ra lời khiêu chiến này.

Đấu với một tên cảnh giới Chân Linh đúng là hành động mất hết uy nghiêm, nếu việc truyền ra ngoài, ông ta sẽ mang tiếng cậy lớn bắt nạt nhỏ.

Với ông ta, trận đấu này bây giờ chẳng khác nào trò hề, một người cường tráng đánh đám với một đứa trẻ, không phải trò hề thì là cái gì?
Triệu Bân chỉ cười chứ không nói gì.

Cảnh giới Chân Linh thì sao, cảnh giới Chân Linh thì cũng là luyện khí sư mà! Đừng coi thường người khác, võ tu cấp bậc như ông, ta đây đã thủ tiêu một tên rồi! Kiêu căng cái gì chứ!
“Có đấu nữa không đây!”
Đã có người không chịu nổi nữa, gào lên.

Đợi thu tiền à, hay gì?
Khô Sơn không để ý, chỉ nhìn Triệu Bân: “Ngươi không phải đối thủ của ta, nhận thua rồi xuống đài đi!”
Khô Sơn chế nhạo rồi cười.

Cứ nói đi! Chuẩn bị tới đoạn đổ máu đây!
Đấu đi!

3045359-0.jpg

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 287: 287: Tự Tin Như Vậy Sao


Còn Triệu Bân có đáp lại hay không, ông ta không quan tâm.

“Ông là tiền bối, ông nói gì cũng đúng hết!”, Triệu Bân cười, hắn chỉ chờ cái này, đấu có thêm tiền thưởng! Đây đã là luật bất thành văn rồi, dù Khô Sơn không nói thì hắn có muốn thêm được đâu? Khó mà có được cơ hội tốt thế này, phải có chiến lợi phẩm mới được.

Ví dụ như, ngọn lửa của Khô Sơn.

Khô Sơn đã khẽ nhíu mày, ông ta đồng ý, Triệu Bân đồng ý rồi sao?
“Biết rõ sẽ thua, sao còn đồng ý thêm tiền thưởng?”
Bên dưới cũng có người ngạc nhiên, thật sự không biết Triệu Bân lấy tự tin ở đâu ra.

“Tiền bối?”
Triệu Bân thấy Khô Sơn không nói gì, thử gọi một tiếng.

“Nếu ta thắng, cửa hàng binh khí của Triệu gia sẽ thuộc về Liễu gia!”
“Nếu ngươi thắng thì cửa hàng binh khí của Liễu gia sẽ thuộc về Triệu gia!”
Khô Sơn bình tĩnh nói.

“Vậy sao không cược lớn thêm một chút”, Triệu Bân cười.

“Hả?”
“Cộng thêm ba mươi vạn lượng và ngọn lửa của mình!”
Ồ!
Triệu Bân vừa nói ra, đám đông đã giật mình hoảng sợ, bọn họ vốn nghĩ rằng Khô Sơn quyết đoán, không ngờ Triệu Bân còn tàn nhẫn hơn! Một cửa hàng binh khí, địa hỏa bản mệnh, ba mươi vạn lượng bạc, đây chắc chắn là cược giá bán người rồi!
Phía bên này, Triệu Bân đã bày ra hỏa diễm.

Ngọn lửa tối đen như mực, nhưng vẫn rất bá đạo, lơ lửng trong lòng bàn tay, vặn vẹo đốt không khí, ngươi tinh tường chỉ cần liếc một cái là biết đây là một ngọn địa hỏa, hơn nữa còn rất bá đạo.

Nói thật thì, Khô Sơn cũng có chút ngạc nhiên.

Thế nhưng, ngọn địa hỏa của Triệu Bân rất hiếm có, cũng ngang tài ngang sức với ngọn lửa của ông ta, nếu như tìm được cách dung hòa, không biết chừng có thể tạo ra thiên hỏa.

Còn về phần cửa hàng binh khí của hai nhà.

Về phần ba mươi vạn lượng bạc.

Ông ta không quan tâm, thua thì Triệu Bân tìm Liễu gia, không liên quan gì tới ông ta.

Hơn nữa.

Ông ta đường đường là một Huyền Dương đỉnh cao, sớm đã thành danh, xét về tu vi, trình độ, kể cả lực tinh thần, có cái nào không đè được Triệu Bân chứ? Ông ta sẽ thua sao? Ông ta không thua được, chỉ cần không phải là luyện khí sư Thiên Tông hoặc Hoàng Tộc thì ai tới cũng phí công.

“Tự tin như vậy sao?”
Liễu Thương Không nhíu mày, lão ta luôn cảm thấy hôm nay Triệu Bân rất khác thường.

Thế nhưng, lão ta không hề sợ hãi.

Hoặc nên nói rằng, lão ta cực kỳ tự tin với Khô Sơn mà đại tộc mời tới.

Huyền Dương đấu với Chân Linh, không thể nào thua được.

“Lão phu đồng ý!”, Khô Sơn cười đùa, trước đây Liễu Thiên Không đã nói rồi, cược cái gì, cược lớn đến đâu, đều do ông ta quyết định, không tiêu tiền của mình, thì ông ta cũng không đau lòng.

“Vậy thì, mong thành chủ xác nhận giúp cho!”, Triệu Bân nhìn Dương Hùng.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 288: 288: Khô Sơn Mà Thua Sao


“Được rồi!”
Dương Hùng cười một tiếng, đây cũng là lý do lão ta ở đây.

Có chơi có chịu.

Nếu ai dám quỵt nợ, cũng không cần làm ăn ở thành Vong Cổ nữa, bởi vì có Đại Hạ Hồng Uyên, ngoài mặt Dương Hùng xác nhận nhưng thật ra trong lòng ủng hộ Triệu Bân, có một sư phụ thiên hạ đệ nhất, trưởng môn Thiên Tông có tới cũng không làm gì được, nếu như Triệu Bân thắng, còn có thể cho ông ta thêm một phần tiền mừng, vì tên nhóc này rất hiểu chuyện.

Sau khi quyết định đánh cược xong, lại có rất nhiều người kéo lên đài.

Mỗi người đều cầm trên tay một loại vật liệu sắt, có đến hàng trăm loại.

Điều này cũng đã được chuẩn bị xong từ trước.

Vì là tỷ thí thuật luyện khí, cho nên cần phải công bằng, không ai được tự mang theo vật liệu, nếu như vậy thì không còn là tỷ thí thuật luyện khí nữa mà sẽ trở thành tỷ thí xem vật liệu của ai cao cấp hơn.

Bây giờ thì tốt rồi.

Ở đây đã có chuẩn bị mấy trăm loại vật liệu sắt, không quá cao cấp cũng không quá hạ cấp, mỗi loại mấy phần, hai người có thể tùy ý lựa chọn, cách phân thắng bại cũng rất đơn giản, ai luyện ra binh khí cứng rắn hơn thì thắng, mọi việc đều nhìn vào bản lĩnh của mỗi người.

"Ai đã cung cấp nhiều vật liệu như vậy thế?"
"Còn ai vào đây nữa, là thành chủ đó! Ông ta là trọng tài cho cuộc tỷ thí này".

"Thành chủ tự bỏ tiền túi ra sao?"
"Mơ đẹp thế? Đây là tiền đó, không thể lãng phí được, ai thua thì phải trả cho thành chủ.

Thành chủ là người làm ăn, ông ta lại là người tính toán, có khi nào chịu làm ăn lỗ vốn đâu".

"Miễn là công bằng, luật này ổn thỏa nhất".

Khán giả theo dõi đều đang bàn tán, chuyện đã rất rõ ràng.

"Tiền bối, mời".

"Không biết tự lượng sức mình".

Khô Sơn chế nhạo nói, ông ta cũng không khách sáo, vật liệu ở đây nhiều như vậy, mỗi loại đều có mấy phần như nhau, không có thứ gì chiếm ưu thế, mà với trình độ của ông ta thì cũng không cần đến điều đó, muốn đánh bại một tên nhóc cảnh giới Chân Linh là chuyện dễ như trở bàn tay.

Ông ta chắp tay sau lưng đi thẳng tới, bộ dáng như đang lựa chọn bảo bối.

Triệu Bân cũng di chuyển, trong điều kiện vật liệu có hạn mà có thể chế tạo ra món binh khí bá đạo nhất chính là mục đích của cuộc tỷ thí này, ở bước chọn vật liệu thì hắn và Khô Sơn đã có cùng xuất phát điểm, có thể tùy ý chọn vật liệu, vậy việc sau đó chỉ còn chờ xem ai tạo được thành tựu cao hơn thôi.

Hắn dường như trông chuyên nghiệp hơn.

Khô Sơn chỉ xem qua vật liệu, còn hắn thì không chỉ xem qua mà còn gõ vào nó.

"Nói thật, quá trình này đúng là nhàm chán".

Có rất nhiều người ho khan, chăm chú nhìn lên hai người trên đài đang lựa chọn, chỉ muốn bọn họ lựa chọn nhanh lên một chút! Lựa chọn xong thì hãy nhanh chóng luyện ra binh khí đi, trong cuộc tỷ thí này, bọn ta vẫn còn đang chờ thu tiền đó! Xem ra những người này không hề quan tâm đến quá trình, mà chỉ quan tâm đến kết quả cuối cùng.

"Nếu Liễu gia thua thì sẽ bị tổn thất nặng nề!"
Lão Vong Cổ khoanh tay, nói với Liễu Thương Không.

"Khô Sơn mà thua sao?".
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 289: 289: Thiên Lôi Tốt


Liễu Thương Không đang bưng tách trà, thổi lá trà nổi trên mặt tách, thần thái nhàn nhã, tuy lão ta không phải là luyện khí sư, nhưng cũng có hiểu biết rất rộng, đại danh của Khô Sơn lão ta cũng đã sớm nghe qua, trong số những luyện khí sư ẩn thân ở dân gian, nếu như nói Khô Sơn đứng thứ hai, cũng sẽ không có ai dám xưng mình đứng thứ nhất, chỉ cần không phải là luyện khí sư của hoàng tộc và thiên tông thì ai tới đây cũng sẽ trở thành kẻ vô dụng.

Bởi vì tự tin như vậy cho nên lão ta mới dám đánh cược, cảnh giới Chân Linh như Triệu Bân mà còn muốn thắng cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong sao?
"Nếu thật sự thua thì cũng đừng có chơi xấu đó".

Lão Vong Cổ cười nói, lão ta quả thực không coi trọng Khô Sơn, chủ yếu vẫn là do lai lịch của Triệu Bân quá lớn, Đại Hạ Hồng Uyên là sư tôn của hắn, nhân vật đệ nhất thiên hạ dạy dỗ ra một đồ nhi, thì đồ nhi đó tuyệt đối không phải là một kẻ tầm thường.

Trên đài.

Khô Sơn đã phất tay, liên tiếp lấy đi mười mấy loại vật liệu sắt.

Mười mấy loại là đủ rồi, lấy nhiều cũng không có ích lợi gì.

Triệu Bân cũng đã chọn xong, trùng hợp là vật liệu mà cả hai bên chọn đều giống nhau.

"Chuyện này thật thú vị".

"Vật liệu hai bên chọn đều giống nhau, Triệu Bân đang sao chép lại người ta sao?"
"Tất cả đều là tự nguyện, không có gì gọi là sao chép hết".

Các khán giả âm thầm bàn tán, nói rằng Triệu Bân đang học theo cách của Khô Sơn!
"Học theo ta?"
Khô Sơn nhếch miệng cười, chắc chắn rằng Triệu Bân đang học theo mình, lựa chọn vật liệu giống y như ta là có thể cùng ta phân cao thấp sao? Thật là chuyện nực cười.

"Ông già kia đúng là cũng có mấy phần đạo hạnh".

Triệu Bân lẩm bẩm, trong mấy trăm loại vật liệu sắt kia chỉ có mười mấy loại có thể phối hợp với nhau tạo ra tổ hợp hoàn mỹ nhất, Khô Sơn có thể chọn lựa đúng những loại đó, cũng đủ thấy ông ta có thành tựu không nhỏ.

Đương nhiên, Khô Sơn có thể chọn đúng, thì hắn cũng có thể chọn đúng.

Sử dụng cùng loại vật liệu, vậy cuối cùng vẫn phải xem kỹ thuật của ai cao hơn.

Ông!
Tiếng ông ông vang lên, Khô Sơn đốt lò đồng, đẩy vật liệu sắt vào, đầu tiên phải nung ra hết tạp chất của mỗi loại sau đó mới có thể dung hợp, nói tới đây mới thấy luyện khí cùng luyện đan cũng có một số điểm giống nhau, đều dựa vào việc dung hợp các vật liệu mà thành, loại chuyện này nhìn thì dễ dàng, nhưng kỳ thực rất phức tạp, cần phải khống chế hỏa diễm, phân phối tỉ lệ vật liệu chuẩn xác, chỉ cần sai một bước nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến phẩm cấp của sản phẩm tạo ra, như luyện đan còn bị ảnh hưởng bởi vật liệu của lò luyện, tuy luyện khí không cần quan tâm đến chuyện đó, nhưng độ khó khăn cũng không kém bao nhiêu.

"Thật không hổ là luyện khí sư do gia tộc lớn mời tới".

Có không ít ánh mắt sáng lên, đây là lần đầu bọn họ trực tiếp nhìn thấy người ta luyện ra binh khí, thấy mỗi động tác của Khô Sơn trông thành thạo như vậy, dường như không có một chút áp lực nào, hiển nhiên là người vô cùng lão luyện, có khả năng khống chế hỏa diễm cực mạnh.

Ông!
Trong lúc bọn họ còn đang bàn tán về Khô Sơn, thì bên phía Triệu Bân cũng đã có động tĩnh, hắn cũng đẩy vật liệu sắt vào trong lò đồng như Khô Sơn, chỉ có điều hỏa diễm bên trong lò đồng của hắn còn có lôi điện vờn quanh.

"Thiên lôi".

Không biết có bao nhiêu người đã đứng bật dậy, đa số đều là những vị đã lớn tuổi, ánh mắt già nua sáng ngời, đặc biệt là các võ tu thuộc tính Lôi, hai mắt đều dán chặt vào ngọn hỏa diễm đang cháy mạnh mẽ kia.

Bọn họ cũng không phải là kẻ ngốc, mắt nhìn hàng vẫn rất khá, tất nhiên có thể nhìn ra được lôi điện đang vờn bên trong hỏa diễm của Triệu Bân có cấp bậc thiên lôi.

"Không chỉ có thú hỏa, mà còn có thiên lôi".

"Quá bất ngờ, chuyện này quả thực khiến cho lão phu quá bất ngờ, hắn còn có thể dùng tới thiên lôi".

Yêu thú thuộc tính Lôi thực sự quá hiếm, còn thuộc tính Hỏa thì không thiếu.

3045362-0.jpg

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 290: 290: Điều Đó Là Tất Nhiên


Có những kẻ còn nảy sinh ý định muốn giết người cướp của.

"Là thiên lôi".

Đôi mắt già nua của Khô Sơn sáng lên, ông ta đã từng xem qua binh khí của Triệu gia, món nào cũng mang lôi tức, cho nên ông ta cũng biết Triệu Bân có lôi điện, nhưng thứ mà ông ta không ngờ tới chính là lôi điện của hắn lại là thiên lôi.

Thân là luyện khí sư, ông ta cũng rất khao khát có được lôi điện, dùng lôi điện tinh luyện, dùng hỏa diễm dung hợp, ở trong lĩnh vực luyện khí thì đây là sự phối hợp hoàn mỹ tuyệt đối.

"Ta còn có thể cược thêm".

Khô Sơn vừa khống chế hỏa diễm tinh luyện sắt, vừa âm trầm cười một tiếng.

"Tiền bối hẳn là đã nhìn trúng thiên lôi của vãn bối", Triệu Bân cười nói.

Khô Sơn nhếch miệng cười nói: "Quả là người thông minh".

"Vậy tiền bối lấy cái gì để đánh cược", Triệu Bân cười, nhìn Khô Sơn, muốn có thiên lôi của ông đây thì cũng phải có tiền cược ngang hàng, mấy vạn lượng bạc cũng không đủ đâu.

"Tất cả mọi thứ của lão phu".

"Được".

"Hai người này trông thật thoải mái".

Khán giả bên dưới lại thổn thức tặc lưỡi.

Luyện khí là một công việc đòi hỏi kỹ thuật.

Vì là công việc kỹ thuật nên không được phân tâm, hai người này thì hay rồi, còn có thời gian tán gẫu.

Còn nữa, đặt cược như vậy không phải là quá lớn rồi hay sao!
Một bên cược thiên lôi, một bên cược tất cả mọi thứ, trận đánh cược này đúng là quá khí thế!

Đây là cục diện mà hắn muốn.

Trong lòng Triệu Bân thầm cười, vẫn là câu nói kia, đã mất công tới đây rồi, làm sao hắn có thể không hút hết máu của mấy người này được, không dạy cho mấy người này một bài học nhớ đời thì Triệu gia của hắn sẽ còn bị làm phiền dài dài.

Cược thêm xong, Khô Sơn tràn đầy nhiệt huyết.

Cũng có thể nói là ông ta đang mừng như điên, lần này ông ta tới thành Vong Cổ quả nhiên không sai lầm, chuyện nâng cao thanh danh của mình cũng chỉ là thứ yếu, thắng được thiên lôi kia mới thật sự là vận may hiếm có, thật hiếm khi mới tóm được một kẻ ngốc.

Nhìn sang Liễu Thương Không, lão ta cũng đang vuốt râu cười.

Lão ta đã suy nghĩ quá nhiều rồi, còn cho là Khô Sơn cược thêm để mang thiên lôi về cho lão ta, nhưng kỳ thực Khô Sơn chỉ muốn giữ nó cho riêng mình, cho dù có thắng thì cũng sẽ không đưa cho lão ta.

Điều đó là tất nhiên.

Suy cho cùng, Khô Sơn chỉ cần nể mặt các gia tộc lớn, không cần phải nể mặt Liễu gia, thế mà cho đến nay, Liễu Thương Không vẫn luôn ảo tưởng về vị trí của mình, còn dám tự tin như vậy.

Người trong cuộc mơ hồ, người đứng xem sáng suốt.

Những người đứng xem như Chư Cát Huyền Đạo và lão mập đều rất thông suốt, sau chuyện này Liễu Thương Không chắc chắn phải thất vọng, mà không chỉ thất vọng, lão ta còn phải chịu tổn thất không hề nhỏ, thua một cửa hàng cộng với ba mươi vạn lượng, Liễu gia phen này thảm rồi.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 291: 291: Muốn Dung Hợp


Ông!
Lò đồng kêu ông ông, Khô Sơn lại đưa vào thêm ba loại vật liệu sắt.

Giai đoạn này không có gì áp lực.

Ngay cả ông ta cũng không cảm thấy áp lực, thì đừng nói đến Triệu Bân, tuy luyện khí khá hao tổn tinh thần lực, nhưng hắn là cảnh giới Chân Linh đã lột xác võ hồn, chút chuyện này cũng chỉ là chuyện nhỏ, thực lực của hắn không phải là thứ mà Khô Sơn có thể so sánh.

Chờ đi!
Đến giai đoạn thật sự phải tiêu hao năng lượng, thì khi Khô Sơn ngã xuống, Triệu Bân vẫn sẽ vững vàng đứng ở đó.

Đây chính là khoảng cách cực lớn của tinh thần lực và võ hồn.

"Ở giai đoạn tinh luyện này xem ra Triệu Bân đã làm tốt hơn nhiều".

"Ngươi cho rằng thiên lôi kia chỉ để trưng thôi sao, trong luyện khí thì lôi điện tốt hơn hỏa diễm nhiều".

"Tinh luyện chỉ là bước đầu tiên, chưa nói lên được điều gì".

Mấy người lớn tuổi bàn tán, bọn họ đều có hiểu biết chút ít về thuật luyện khí, khi hai người đã lựa chọn cùng một loại vật liệu, thì trong quá trình luyện khí sau đó, tỷ lệ phối hợp và quá trình dung hợp mới là quan trọng nhất.

Khô Sơn tất nhiên là biết được điều này.

Trong quá trình tinh luyện, ông ta tự nhận mình không bằng người có thiên lôi như Triệu Bân, không phục không được, chỉ có điều đây là tỷ thí thuật luyện khí, cho dù có thể tinh luyện ra vật liệu tinh túy nhất thì cũng chưa chắc có thể thắng đến cuối cùng.

"Ta nói, Triệu Bân đó là võ hồn phải không?"
Lão mập khoanh tay, nhỏ giọng hỏi một câu.

"Tám phần là thế rồi".

Chư Cát Huyền Đạo vuốt râu, đôi mắt già nua híp lại thành một đường thẳng, ông ta cũng không dám chắc, bởi vì mắt nhìn của cả hai người bọn họ có hạn, chỉ có thể mơ hồ phát hiện, nếu hắn thật sự là võ hồn, vậy thì quá dọa người rồi, Triệu Bân chẳng qua chỉ mới đạt tới cảnh giới Chân Linh, còn có thể luyện ra võ hồn.

Tuy nhiên, chỉ cần nghĩ đến Hồng Uyên, thì họ liền thấy mọi thứ đều có thể xảy ra.

Phương pháp dạy dỗ đồ nhi của nhân vật đệ nhất thiên hạ, phàm phu tục tử như bọn họ không thể nào hiểu được, chỉ cần nửa bước đã có thể thành tiên, có thể Đại Hạ Hồng Uyên đã thật sự tìm ra phương pháp để cho cảnh giới Chân Linh luyện thành võ hồn.

"Khi trở về phải hỏi hắn một chút mới được".

Hai ông già hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự tò mò của mình.

"Muốn dung hợp".

Tiểu Hắc mập nói một câu.

Đúng là Khô Sơn muốn dung hợp, mười mấy loại vật liệu sắt đã được tinh luyện xong, biến thành những dòng chất lỏng đỏ rực.

Ông! Ông!
Khô Sơn nhàn nhạt nở nụ cười, liên tục phất tay, bỏ bớt một số chất lỏng đang cháy đỏ rực kia, có loại bỏ nhiều có loại bỏ ít, tất nhiên là do ông ta đang sắp xếp tỉ lệ của mỗi loại vật liệu sắt đã được tinh luyện, sau đó mới tiến hành dung hợp.

Vấn đề phân chia tỉ lệ này rất khó nhằn, các đời luyện khí sư phải trải qua muôn ngàn thử thách mới có thể lĩnh ngộ được, không được thừa cũng không được thiếu, nếu không ắt sẽ ảnh hưởng đến phẩm cấp của binh khí luyện ra.

Về mặt này, Khô Sơn có sự tự tin tuyệt đối..
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 292: 292: “có Thói Quen Này Nữa Sao”


Lớn tuổi cũng có chỗ tốt, ông ta sống lâu hơn Triệu Bân tận mấy thập niên, đã luyện khí trước Triệu Bân mấy thập niên, thứ gì cần chú ý, thứ gì cần bỏ đi, ông ta đều có thể tính toán được, kinh nghiệm này không ai có thể sao chép được, không trải qua mấy thập niên đó chắc chắn không thể nào luyện được như ông ta, dẫu cho hắn có thiên lôi, thì thuật luyện khí của ông ta vẫn có phần hơn.

Trong khoảng thời gian này, cũng có lúc ông ta liếc nhìn Triệu Bân.

Tên nhóc đó vẫn còn đang gác lại mọi chuyện, chỉ chăm chỉ tinh luyện ra tinh túy của mỗi loại vật liệu sắt.

Hắn càng làm như vậy, trong lòng Khô Sơn lại càng thêm chế nhạo.

Ngày xưa khi ông ta mới vừa bước chân vào con đường luyện khí, ông ta cũng giống như Triệu Bân vậy, quá coi trọng bước tinh luyện vật liệu, cho rằng đây mới là bước quan trọng nhất để luyện ra một binh khí tốt.

Nhưng trên thực tế, cái tinh thâm của thuật luyện khí vô cùng rộng lớn, ông ta đã trải qua không biết bao nhiêu thất bại quanh co, Triệu Bân bây giờ cũng chính là đang đi trên con đường thất bại quanh co của ông ta ngày xưa vậy.

Như vậy thì hắn sẽ không thể thắng ông ta được.

“Sẽ đến lúc ngươi khóc!”
Triệu Bân không thèm đếm xỉa tới Khô Sơn, lần lượt ném từng cục sắt vào, tôi luyện một cách đâu vào đấy.

Hắn có sấm sét thì tại sao không luyện xích sắt cho đến độ tinh túy nhất chứ.

Về phần phân phối tỷ lệ với dung hợp sắt ở dạng lỏng, Khô Sơn có thể làm được, chẳng lẽ hắn lại không thể làm được sao? Hơn nữa hắn còn làm được đến độ hoàn mỹ hơn nữa kia, thuật luyện khí của Nguyệt Thần truyền lại không phải chỉ để trưng cho có, muốn dựa vào kinh nghiệm mà muốn đánh bại ta sao, e là ông đã nghĩ quá đơn giản rồi đó!
“Nhiều em gái xinh nhể!”

Nguyệt Thần đã tỉnh ngủ, vươn vai một cái.

“Ừm!”
Triệu Bân kẽ “Ừm” một tiếng, nói xong liền nhét giẻ vào miệng, hôm nay là một trường hợp lớn, không thể để cho Nguyệt Thần nói bậy bạ được, hắn vẫn cần mặt mũi.

Vẫn là hắn hiểu rõ Nguyệt Thần.

Cũng may nhờ động tác của hắn đủ nhanh, bằng không, hiện trường sẽ rất náo nhiệt.

Giữa tiếng bàn tán, Triệu Bân cũng bắt đầu dung hợp.

“Vẫn còn có thể cược thêm!”

3045365-0.jpg

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 293: 293: Vẫn Còn Có Thể Cược Thêm!


Hiện giờ trận này, chỉ là một trò trẻ con.

“Bản thân và gia đình của tiền bối đều đã đem ra cược hết rồi, còn có gì để cược nữa chứ!”
Triệu Bân cầm giẻ lau, mở miệng tùy ý đáp, làm nhiều việc cùng lúc là điều hắn vẫn thường làm, đừng nói là tán gẫu, cho dù là dùng những lời lẽ th* t*c để chửi bới, hắn cũng vẫn không kinh sợ.

“Thuật luyện khí của lão phu!”, Khô Sơn khẽ cười một tiếng.

“Không cần thuật luyện khí của tiền bối, chỉ cần tiền bối nghe lệnh vãn bối sai khiến mười năm là được rồi”, Triệu Bân cười nói: “Nếu tiền bối thắng, mười năm của vãn bối sẽ thuộc về tiền bối.”
“Tiểu tử, khí phách lớn thật đấy!”
“Hiếm khi tiền bối tới thành Vong Cổ một chuyến, phải để cho tiền bối thỏa chí chứ, phải không nào?”, Triệu Bân cười nói, nhưng trong lòng lại cười khẩy, đây là do ngươi tự lao đầu vào đấy, không trách ông đây được!
“Lão phu ưng thuận!”
Khô Sơn cân nhắc rồi cười một tiếng, ông ta chính là cảnh giới Huyền Dương đỉnh cao, ông ta không có lý do gì để thua.

Khô Sơn vốn không sợ Triệu Bân, mười năm tương đương với nhân công miễn phí.

“Nhân công miễn phí cảnh giới Huyền Dương!”
Ông ta cũng không nghe nói đối phương là kẻ thạo luyện khí mà.

Suy nghĩ của Khô Sơn và suy nghĩ của Triệu Bân vô cùng giống nhau, luyện khí sư cảnh giới Huyền Dương mà phục vụ trong cửa hàng binh khí nhà họ Triệu thì cửa hàng sẽ mười năm không sụp, số ngân lượng kiếm được trong mười năm đó sẽ là vô cùng khả quan rồi.

“Hai vị, càng cược càng lớn nha!”
Các khán giả đều tặc lưỡi, nghiễm nhiên là đã bị choáng ngợp bởi cuộc đánh cược này rồi!
“Ngươi nói, nếu như tên kia chơi xấu thì phải làm sao!”
Lão mập vuốt râu, lời nói ý vị sâu xa.

“Có thể làm sao nữa, ý nghĩ lúc nào chả hoàn hảo thôi!”
Lời của Chư Cát Huyền Đạo mới thực sự là có học vấn, ông ta đang ôm thanh kiếm sắt lau chùi, thỉnh thoảng lại hà hơi, rồi lại dùng giẻ lau tiếp.

Ơ…!
Triệu Bân rên một tiếng, sắc mặt trắng bệch.

Trên thực tế, đây là đang diễn kịch.

Không diễn xuất tinh tế một chút, thì sao mà câu được cá lớn chứ, mà Khô Sơn chính là con cá lớn đó.

Đợi mà xem!
Đối phương sẽ không chịu thua, sẽ tiếp tục cược tiếp thôi.

“Triệu Bân e là không chống đỡ nổi nữa rồi!”
“Cũng phải, hắn chỉ là cảnh giới Chân Linh, luyện khí vô cùng hao tổn lực tinh thần”.

“Có thể chống đỡ đến cuối cùng được hay không thì vẫn còn là ẩn số!”
Người nào đó diễn nhập tâm quá nên tạo ra ảo giác đánh lừa không ít khán giả, có trách thì trách kỹ năng diễn xuất của hắn quá tốt, bất kì ai xem cũng đều sẽ bất giác cho rằng hắn ta đã đạt đến cực hạn.

Trong tình huống như vậy, rất có thể sẽ luyện khí thất bại.

Thứ hắn muốn chính là cục diện này, câu được một con cá lớn! Dù sao cũng nên diễn cho đàng hoàng.

“Vẫn còn có thể cược thêm!”.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 294: 294: Miễn Cưỡng Đủ Xem!


Khô Sơn không muốn chịu thua, lại một lần nữa mỉm cười.

Ông ta đã nhìn thấy bộ dạng trầy trật lao lực của Triệu Bân, tên võ tu nhỏ bé kia sắp chống đỡ không nổi nữa rồi, vậy thì phải dùng sức hơn nữa.

Ở trong mắt người ngoài thì đây chính là muốn chặn ngang khiến cho Triệu Bân không cách nào có thể trở mình được!
Mười năm đều bị bịt kín rồi sao?
Còn cược nữa thì chính là cược mạng rồi!
“Xem ra, tiền bối không muốn đi thật rồi!”, Triệu Bân cười mệt mỏi.

“Sao thế, sợ rồi sao?”
“Cứ cược như thế này, vậy chi bằng dứt khoát một giá đi: cược mạng của ta và ông!”

“Lão phu ưng thuận!”
Hơ!
Toàn bộ mọi người đang có mặt thở mạnh bằng miệng, trợn mắt há mồm kinh ngạc.

Cược mạng thật sao!
Thật đúng là hai kẻ điên.

Vốn là cuộc tranh hùng giữa hai nhà Triệu - Liễu mà giờ đây, Khô Sơn đã có xu hướng lấn át, ai mà không biết thì còn tưởng ông ta và Triệu Bân có mối huyết hải thâm thù nữa chứ? Một trận quyết đấu luyện khí đang yên đang lành, thực sự muốn nhìn thấy máu thì mới định kết thúc sao?
Lúc này, ngay cả Dương Hùng cũng tặc lưỡi.

Khô Sơn quả quyết dứt khoát, đồ nhi của Hoàng tộc cũng là một trang nam tử mà!

“Mở lò!”
Nhưng nghe Khô Sơn lớn tiếng quát, ngọn lửa trong lò lập tức tiêu tan.

Tiếp sau đó, liền có một tiếng dao vù vù vang lên.

Thứ mà ông ta luyện chính là một thanh kim đao, đao khí tung hoành, ánh sáng tỏa ra từ thanh đao lấp lánh lúc ẩn lúc hiện, ánh sáng màu vàng kim rực rỡ, hiện rõ sức mạnh bá đạo mãnh liệt, chỉ nhìn vẻ bề ngoài thôi đã đủ để dọa người rồi.

“Đao tốt!”
Thằng nhóc tóc tím gào to, chưa bàn đến việc Khô Sơn đã luyện ra nó thế nào, thanh đao mà ông ta đã luyện chế ra này, quả là có phẩm giá, luyện khí sư thành danh mấy chục năm, quả không ngoa, xách đao này đi bổ người, có lẽ còn dễ hơn cắt dưa hấu.

“Đao tốt!”
Dương Hùng vuốt râu, đao tuy tốt, nhưng vẫn không lọt vào pháp nhãn của lão ta, lão ta càng muốn xem binh khí do Triệu Bân đúc ra, có được sự tự tin như vậy, binh khí nhất định sẽ không tầm thường.

3045367-0.jpg

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 295: 295: Nhuệ Khí Giấu Bên Trong Sao


Đây cũng là một công việc đòi hỏi kỹ thuật, có điều Khô Sơn rất thành thạo, thú hỏa đã trở thành một chiếc búa sắt, một chiếc búa sắt hư ảo, do ngọn lửa biến hóa, nện lên thanh kim đao hết lần này đến lần khác.

Càng lớn tuổi, tinh thần của con người ta lại càng tốt hơn bội phần.

Chủ yếu là có tiền đặt cược, mà sau cuộc tỉ thí này, ông ta sẽ gặt hái được không ít, ông ta càng muốn càng hăng hái, chiếc búa được ngọn lửa hóa thành cũng gõ nhịp nhàng “bang bang”, chỉ muốn luyện thành binh khí càng nhanh càng tốt, để liều đấu càng nhanh càng tốt, rồi sau đó, chỉ cần ngồi yên thu chiến lợi phẩm.

Coong!
Một tiếng coong vang lên, lửa trong lò của Triệu Bân cũng tản ra.

Chính là một thanh kiếm màu đen.

Binh khí của hắn ra lò, không có động tĩnh gì to lớn, mọi thứ đều bình thường, ngoại trừ tiếng kiếm ra thì không còn thứ gì khác nữa, ngay cả ánh kiếm hay kiếm khí cũng đều không có, bất kì ai nhìn thấy, cũng đều cho rằng đó chỉ là một thanh kiếm “bán thành phẩm”, hơn nữa, còn rất tầm thường vô dụng.

“Có vậy thôi sao?”
“Luyện khí sư của cảnh giới Chân Linh, cũng chỉ có chút đạo hạnh này thôi sao.”
“Vẻ ngoài chả ra làm sao cả!”
“Ngươi nói xem, vật liệu được chọn giống nhau, tại sao thứ mà Khô Sơn luyện ra là một thanh đao màu vàng kim, còn thứ mà Triệu Bân luyện ra lại là một thanh kiếm màu đen, rốt cuộc là cớ làm sao chứ!”
“Tỷ lệ của các vật liệu khác nhau, màu sắc ắt cũng sẽ có sự khác biệt”.

“Không quan trọng, quan trọng là Triệu Bân sắp thua rồi, chờ hốt tiền thôi”.

“Biết trước thì đã đặt cược cho Khô Sơn rồi!”
Hầu hết các khán giả đã đứng dậy, hai luyện khí sư đều đã đúc ra binh khí, một đao - một kiếm, tạo thành sự tương phản rõ rệt: một cái tỏa ra ánh vàng kim lấp lánh, một cái lại đen sì như củ tam thất, chỉ có kẻ não bị úng nước, mới không biết cái nào yếu, cái nào mạnh.

“Ta đã đề cao ngươi quá rồi!”
Ánh mắt Khô Sơn tràn đầy sự khinh thường, cũng không thèm nhìn thanh kiếm đen không thể đen hơn được nữa kia, vẻ ngoài vô cùng khó coi, làm sao có thể so với kim đao của ông ta, binh khí của ông ta mới là tốt nhất.

“Ổn rồi!”
Liễu Thương Không vừa cười vừa vuốt râu, trận đấu luyện khí này thì cửa hàng binh khí của Triệu gia, 30 vạn lượng bạc, cộng với sấm sét,… tất cả tiền đặt cược, đều đã thuộc về Liễu gia rồi, lão ta đang ngẫm nghĩ, lúc tới Triệu gia chở ngân lượng, nên phái mấy cỗ xe ngựa tới đây!
“Nhuệ khí giấu bên trong sao?”
Lão mập lẩm bẩm một tiếng, ngắm thanh kiếm đen của Triệu Bân, sau khi nhìn tới nhìn lui, chẳng phát hiện có gì đặc biệt cả, chỉ là một thanh kiếm bình thường, hơn nữa còn đen kìn kịt.

“Khô Sơn sắp thua rồi!”.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 296: 296: Nói Hay Lắm!


Lời nói của Chư Cát Huyền Đạo mang theo ẩn ý sâu xa, không cần nhìn kiếm, chỉ cần nhìn thái độ của Triệu Bân là biết, từ đầu đến cuối, tên đó đều tâm lặng như nước, không có một tia hoảng sợ, ông ta hiểu rõ thiếu gia của nhà họ Triệu, tài giấu nghề của tên đó có thể nói là vững vàng như núi, khó dự liệu như âm dương.

Đồ đệ do Hồng Uyên dạy ra, cũng giống như mình, đã có khí chất đứng đầu thiên hạ, Chư Cát Huyền Đạo có thể thấy rõ.

Bang! Bang!
Triệu Bân cũng đang mài binh khí của mình rồi, chỉ có điều, thứ đang cầm trong tay lại là cây búa sấm sét, gõ xuống hết lần này đến lần khác, âm thanh giòn giã vẫn rất vui tai.

Vẻ ngoài khó coi, không có nghĩa là kiếm cũng sẽ tầm thường vô dụng.

Người không biết xem hàng, ắt sẽ không thấy được thâm thúy huyền bí của thanh kiếm này, rất “ngầu”.

“Kiếm của hắn, không cần mài giũa nữa đâu nhỉ!”
“Lời này của ngươi, ta không thích nghe đâu nhé, vẫn chưa so sánh, kết quả thế nào còn chưa biết được”.

“Hắn ta mà thắng thì lão tử chổng đầu ăn phân nhá”.

Vẫn là tên kia đó, cứ đến mỗi một trường hợp thế này thì đều sẽ nói một câu như vậy, chẳng hạn như câu thoại này, không biết đã nói đến bao nhiêu lần rồi, căn bản chính là không đánh giá cao Triệu Bân
“Chổng ngược ăn phân!”
Chư Cát Huyền Đạo khoanh tay luồn vào ống tay áo, lão mập thì vuốt râu, ngay cả vẻ mặt của Lão Huyền Không và Dương Hùng đều mang ý vị sâu xa, họ đều là trí tưởng tượng phong phú, đều tưởng tượng đến hình ảnh kia.

Không biết lúc nào, tiếng “bang bang” mới dứt.

Khô Sơn là người hoàn thành trước, một thanh kim đao, ánh sáng màu vàng kim tỏa sáng tứ phía.

Sau đó mới là Triệu Bân.

So với thanh kim đao, thanh kiếm đen của hắn thua kém hơn rất nhiều, chẳng có gì đặc sắc.

“Không biết tự lượng sức!”
Khô Sơn cười nhạt, không thèm nhìn Triệu Bân.

Bịch!

Giữa tiếng huyên náo, một người đàn ông cường tráng bước lên chiến đài, để lộ ra cánh tay trần, cơ bắp cuồn cuộn, lộ ra sức công phá, nhìn sơ qua liền biết, là người chuyên thể tu, “thở” ra một chưởng, e là trong cùng cấp bậc sẽ chẳng có mấy người có thể chống đỡ được.

“Chịu không nổi!”
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, trong lòng Triệu Bân liền thốt ra câu này.

Cùng là cảnh giới Chân Linh.

So sức lực thì đạo hạnh của hắn vẫn còn kém một chút.

“Hai vị, còn lời nào muốn nói không?”
Người đàn ông cường tráng lên tiếng, giọng nói thô lỗ cục mịch.

“Nếu như không còn yêu cầu gì nữa, so sánh binh khí, giờ sẽ bắt đầu!”
“Nói hay lắm!”
Khô Sơn tùy ý ném ra kim đao.

“Nói hay lắm!”
Triệu Bân cũng tùy ý, ném kiếm ra.

Coong! Vù!.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 297: 297: Làm Sao Có Thể Thua Được!


Người đàn ông cường tráng giơ tay nhận lấy kim đao từ Khô Sơn, lúc chờ nhận kiếm của Triệu Bân, chắc là hắn đã tính toán sai trọng lượng, không cầm nổi, liền lảo đảo một bước.

“Kiếm nặng thật đó!”
Trong lòng người đàn ông cường tráng rất đỗi ngạc nhiên, nhìn bên ngoài, thanh kiếm đen nhẹ như không, nhưng đến lúc cầm trên tay mới biết, thanh kiếm tưởng chừng nhẹ này lại nặng hơn dự liệu rất nhiều.

“Lẹ đi, lẹ đi, lẹ đi!”
Không ít người không kìm chế được nữa lên tiếng thúc giục, đang chờ để hốt bạc.

“Tiếng nứt gãy của kiếm của ngươi, chắc là rất hay!”, Khô Sơn giễu cợt.

“Thanh đao của tiền bối, cũng rất đẹp!”
Triệu Bân nói xong, lại bịt miệng.

Quả thực, kim đao nhìn rất chói mắt, nhưng điểm hạn chế cũng chính là chói mắt.

Bịch!
Người đàn ông cường tráng đứng vững, tay trái cầm đao, tay phải cầm kiếm, chuẩn bị để hai thứ này chém mạnh vào nhau, dĩ nhiên là không được động chân nguyên, đây chính là quy tắc của cuộc thi đấu luyện binh khí, nhiều người có mặt đang xem, hiển nhiên không thể gian lận, người này cũng không thể gian lận, thành chủ đã nói rồi, phải công bằng, công bằng tuyệt đối.

Coong! Vù!
Dưới con mắt của muôn người, người đàn ông cường tráng giơ tay, lấy kiếm chém đao, cũng lấy đao chặt kiếm, binh khí của ai luyện tốt hơn, sau khi chạm vào mới biết được cao thấp.

Bang! Răng rắc!
Tiếng va chạm của kim loại rất rõ ràng sắc nét, tiếng “răng rắc” vang lên lại càng chói tai hơn.

Thanh kiếm đen còn nguyên vẹn hoàn hảo.

Kim đao, nứt gãy ngay tại chỗ.

"Chuyện này..."
Nhìn thấy thanh đao vàng bị gãy, tất cả khán giả đã vô cùng sửng sốt.

"Đao vàng của Khô Sơn thật sự đã bị đánh bại".

"Thanh kiếm đen kia bá đạo như vậy, cũng không có gì đáng ngạc nhiên!"
"Nhuệ khí ở bên trong, không phụ thuộc vào yếu tố bên ngoài sao?"
Khung cảnh tại chỗ đã bùng nổ, còn hỗn loạn hơn cả ở chợ trời, khắp nơi vang lên thanh âm kinh sợ, nghi ngờ, thổn thức, tặc lưỡi,...!đủ mọi thứ tiếng, đủ mọi cách diễn đạt đều xuất hiện ở đây, nếu như xem đây là một tuồng kịch, thì việc Triệu Bân thắng chính là tình tiết lội ngược dòng gây sốc nhất.

"Làm sao có thể thua được!"
Thần sắc của những người đặt cược vào Khô Sơn trong chớp mắt đã tái nhợt, cảm giác như trời đã sập xuống vậy, trong lòng phát hoảng, họ đã đánh cược toàn bộ gia sản, vậy mà lại thua thê thảm, mới giây trước còn mừng như điên, ngay giây sau thì như bị sét đánh, Khô Sơn không bị ảnh hưởng gì, nhưng tất cả bọn họ đều đã táng gia bại sản.

"Liễu huynh, cô gia nhà ngươi quả là có kỹ thuật cao thâm".

Lão Vong Cổ vuốt râu, tất nhiên là lão ta đang nói với Liễu Thương Không, lời nói của lão ta tuy rất thâm sâu, nhưng ý tứ cũng đủ rõ ràng: ngươi coi trọng Khô Sơn, hết lần này tới lần khác hắn thua, ngươi không coi trọng Triệu Bân, hết lần này tới lần khác hắn thắng, cho nên ta nói nhà ngươi có một cô gia tốt chính là cho ngươi mặt mũi rồi.

Liễu Thương Không im lặng, sắc mặt tái mét.

Khô Sơn là cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong, sao có thể thua được! Chuyện bất ngờ này khiến cho lão ta quả thực ứng phó không kịp, Khô Sơn thua thì cũng không có gì đáng nói, nhưng quan trọng là món đặt cược kìa! Một cửa hàng và ba mươi vạn lượng bạc, đều là Liễu gia của lão ta phải bỏ ra đó!
Liễu Như Nguyệt ở bên cạnh cũng hoang mang.

Chuyện bất ngờ này khiến cho cô ta kinh ngạc quá mức, một kẻ chỉ có cảnh giới Chân Linh như Triệu Bân, lại còn bị cụt một tay, thế mà lại có thể thắng được Khô Sơn cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong! Chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, sao hắn có thể lĩnh ngộ được thuật luyện khí lợi hại đến như vậy? Chẳng lẽ từ đầu tới cuối Triệu Bân đều đã cố tình giấu giếm cô ta?.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 298: 298: Hôm Nay Ông Ta Đã Đụng Phải Thứ Dữ Rồi!


"Trong dự liệu".

Mấy người như lão Huyền Đạo, lão mập, lão Huyền Không và Dương Hùng đều bật cười ha hả, bọn họ đều đặt Triệu Bân thắng, hơn nữa tiền đặt cược không ít, lần này phải kiếm được rất nhiều tiền.

Tất cả là nhờ công của Triệu Bân.

Đã nói mà! Đồ nhi của Đại Hạ Hồng Uyên nào có phải là trò đùa。
"Con mợ nó, niềm vui bất ngờ sao?"
Những người còn lại đặt cho Triệu Bân thắng cho đến tận bây giờ vẫn chưa kịp phản ứng, bọn họ vốn không ôm hi vọng nhiều, đã chuẩn bị tinh thần lần này sẽ bị thua tiền, ai ngờ đâu Triệu Bân lại thắng, xoay chuyển thế cờ một cách ngoạn mục như thế! Lần này, bọn họ chẳng những không thua bạc mà còn kiếm được rất nhiều!
Tỷ lệ cược là một ăn chín!
Con đường làm giàu rộng mở thênh thang, hơn phân nửa số người thắng đậm lần này đều là lấy nhỏ địch lớn!
"Đấy, ngươi không nghe lời ta, bây giờ tiền mất tật mang!"
"Lão phu chỉ cần liếc mắt qua là biết tên nhóc Triệu Bân kia không hề tầm thường".

"Vị nào lúc nãy nói ta sắp ăn phân rồi?"
Có rất nhiều kẻ đang cười trên sự đau khổ của người khác, sau chuyện này đám người Chư Cát Huyền Đạo cũng thắng đậm, đám tiểu bối xoa tay khoái chí, đám người già vuốt râu hả hê, thắng được tiền mà, trong lòng ai cũng cảm thấy rất thoải mái.

Có người vui thì cũng có người buồn.

Sắc mặt của những người thua bạc chẳng ai dễ coi, như Vương gia là gia tộc lớn đối địch với Triệu Bân nghe theo tin đồn rằng Khô Sơn chắc chắn sẽ thắng cho nên đã đặt cược một cú lớn, bây giờ thì hay rồi, thua một cái liền thê thảm hết chỗ nói! Gia chủ Vương gia vốn không có trái tim tốt, giờ phút này cũng ôm ngực, vội vàng đi tìm đan hoàn uống!
"Không thể, chuyện này là không thể".

Người khó tiếp nhận chuyện này nhất chính là vị đang đứng trên đài kia.

Không sai, người đó chính là Khô Sơn.

Những người bên dưới chỉ đánh cược tiền, còn ông ta đánh cược có chút lớn, đánh cược tất cả là còn bao gồm cả cái mạng của ông ta nữa, chỉ có trời mới biết tại sao lại xảy ra chuyện bất ngờ này, cho đến tận bây giờ ông ta cũng không tin thanh đao vàng mà mình chuyên tâm luyện ra lại có thể bị đánh bại bởi một thanh kiếm đen xấu xí! Hơn nữa, ông ta có cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong, vậy mà lại không bằng một tên nhóc cảnh giới Chân Linh nhỏ bé.

"Thanh kiếm này, quả nhiên phi thường".

Người đàn ông cường tráng lẩm bẩm, vung thanh kiếm đen trong tay lên rồi chém xuống, thanh kiếm rất nặng cũng rất cứng rắn, ngay cả thanh đao vàng kia cũng có thể chém gãy, lại cẩn thận nhìn một chút thì thấy đúng là thanh kiếm này có ẩn chứa huyền cơ, không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Triệu Bân thì rất bình tĩnh.

Kết quả này nằm trong dự đoán của hắn, tuyệt kỹ luyện khí do Nguyệt Thần truyền lại không phải là chuyện đùa, hắn vừa có địa hỏa, lại có thiên lôi, cùng với thực lực võ hồn, thuật luyện khí của hắn chắc chắn có thể vượt xa Khô Sơn.

"Ta không tin".

Giữa không gian huyên náo, Khô Sơn tức giận quát lên một tiếng, bước nhanh tới hai bước, đoạt đoạn đao gãy trên tay của người đàn ông cường tráng kia, cũng đoạt luôn thanh kiếm đen của Triệu Bân, ông ta nhất định phải tự mình thử một chút, một tay cầm thanh đao gãy, một tay cầm thanh kiếm đen, lấy đao chém kiếm, lấy kiếm trảm đao, thân cũng là một người đánh cược, ông ta nhất định phải có quyền thử lại thêm một lần!
Triệu Bân chỉ có cảnh giới Chân Linh mà thôi! Sao hắn có thể luyện ra được binh khí cao cấp bậc này, hắn thật sự có thiên phú cao như vậy sao, là vị sư phụ nào đã dạy dỗ hắn?
Hôm nay ông ta đã đụng phải thứ dữ rồi!

3045371-0.jpg

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 299: 299: Cân Nhắc Thiệt Hơn


Tiếp đó chính là thanh âm lanh lảnh phát ra từ thanh kiếm đen.

Thanh kiếm đen đang rung lên, trút bỏ lớp da xấu xí, kiếm khí bùng nổ, thanh kiếm trở nên sáng chói, có những tia sáng bao quanh thân kiếm, đây chính là thanh kiếm được thiên lôi tinh luyện, thanh âm lanh lảnh vang lên khá là chói tai.

"Đây mới là hình dáng thật của thanh kiếm đen đó sao?"
Có rất nhiều người đứng bật dậy, hai mắt phát sáng, mới vừa nãy thanh kiếm đen này còn có bề ngoài xấu xí, bây giờ lại hiện lên ánh sáng chói mắt của lôi văn, đúng là quá tinh xảo.

"Khô Sơn thua không oan".

"Nhìn phẩm cấp của thanh kiếm kia, thanh đao vàng làm sao có thể sánh được".

"Triệu Bân lấy đâu ra kỹ thuật luyện khí cao như vậy?"
"Cái này không quan trọng, cái quan trọng là Triệu Bân đã đánh bại Khô Sơn".

"Cũng đúng, chờ thu tiền thôi".

Ở trên đài, Triệu Bân thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, Khô Sơn cũng vậy, nhưng điểm khác nhau đó là, Triệu Bân toát ra hào quang sáng chói, còn Khô Sơn thì chỉ trông giống như một gã hề.

Từ đầu đến cuối, ông ta chỉ là trò đùa của kẻ khác.

Từ đầu đến cuối, ông ta tự cho là mình rất lợi hại, còn đòi tăng mức cược.

Bây giờ thì hay rồi.

Thua địa hỏa, thua tài sản, ngay cả cái mạng của ông ta cũng đã thua vào tay kẻ khác.

Người ta vẫn hay nói gậy ông đập lưng ông, hôm nay ông ta chính là một ví dụ điển hình cho câu nói đó.

Điều này không thể trách người khác, cũng không thể trách Triệu Bân, chỉ trách Khô Sơn ông ta không bằng người ta.

Ông ta thách đấu hắn, còn chẳng phải là mặt dày mày dạn tự rước họa vào thân hay sao.

Giữa lúc mọi người còn đang bàn luận xôn xao thì Dương Hùng đã đứng dậy.

Hành động đứng dậy của lão ta mang theo rất nhiều ẩn ý, cũng toát ra sự uy nghiêm áp chế tất cả, hiện trường vốn đang rất huyên náo lại ngay lập tức chỉnh đốn bình tĩnh lại, trận tỷ thí đã kết thúc, việc còn lại chính là giải quyết món đánh cược.

“Khô Sơn, ngươi có phục kết quả này không?”, Dương Hùng nhàn nhạt nói.

Gương mặt của Khô Sơn nóng hừng hực, ông ta mở miệng, nhưng dường như có thứ gì nghẹn trong cổ họng khiến cho ông ta không nói nên lời.

Chỉ có điều, lão thành chủ cũng đã cho rằng thái độ của ông ta chính là đã chấp nhận kết quả lần này.

"Nếu không có gì phản đối thì mau trả món cược đi!"
Dương Hùng phủi bụi trên vai mình, trong lúc nói ra câu đó còn cố ý liếc nhìn về phía Liễu gia.

Trọng tài mà! Phải công chính mới được.

Thân là thành chủ, lão ta cũng đã sớm có quyết định từ trước, hôm nay, bất luận như thế nào thì lão ta cũng phải giúp Triệu Bân trấn áp chỗ này, Triệu Bân không đáng sợ, người đáng sợ chính là Đại Hạ Hồng Uyên, chuyện này nếu như để xảy ra chút sơ xuất nào thì chỉ sợ nhân vật đệ nhất thiên hạ đó sẽ tìm tới phủ thành chủ của lão ta uống trà.

Cân nhắc thiệt hơn.

Khô Sơn là ai.

Liễu gia là nhà nào.

.
 
Back
Top Bottom