Tiên Hiệp Vô Thượng Luân Hồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 260: 260: “tiêu Diệt Con Nghiệt Súc Đó Đi!”


“Ông ta đuổi theo gắt như vậy, không cho ta thời gian”.

Triệu Bân nhấc bút chấm mực, khả năng này dù có, nhưng gần như bằng không.

Vì thế, chi bằng đấu một trận.

Tiểu bối cảnh giới Huyền Dương, nếu tính toán chính xác, vẫn có thể tiêu diệt được tiền bối Huyền Dương đỉnh cao.

“Hơi hối hận rồi!”
Nguyệt Thần hít một hơi thật sâu, vốn dĩ định tạo cơ hội cho Triệu Bân luyện tập, ai ngờ chấp niệm của tên nhóc này quá nặng, vì gia tộc mà muốn liều mạng với cả Huyền Dương đỉnh cao.

Một Chân Linh tầng thứ tư mà muốn tiêu diệt Huyền Dương đỉnh cao thì khó như lên trời.

Vì vậy cô ta đã cảm thấy hối hận rồi.

Trong trận chiến tiếp theo đây, nếu diệt được ông già áo đỏ thì còn đỡ, còn nếu như không tiêu diệt được, cô ta và Triệu Bân đều phải bỏ mạng ở đây.

Nói trắng ra thì đây là trận chiến được cược bằng cả tính mạng.

Nhưng cô ta không hề ngăn cản.

Dù trong thời khắc quan trọng này, cô ta vẫn không dạy Triệu Bân phép khống chế xác.

Cô ta cũng muốn xem thử, rốt cuộc Triệu Bân có bao nhiêu tiềm lực.

Nếu như Triệu Bân có thể vượt qua được kiếp nạn này thì sẽ có tư cách xuất sư.

“Triệu Bân, ngươi chạy không thoát đâu!”
Ông già áo đỏ hừ một tiếng lạnh lùng.

Gào!
Tốc độ của con sói lửa mà ông ta đang cưỡi rất nhanh, chỉ tính việc nó là tọa kỵ cấp Huyền Dương thôi thì cũng đã bỏ xa Đại Bằng cấp Chân Linh rồi, cộng thêm bí thuật của chủ nhân nữa, nó chẳng khác nào đốm lửa di động

Keng, keng!
Đáp lại ông già áo đỏ là mười mấy thanh phi đao có treo bùa nổ,
“Chỉ có mấy tấm bùa nổ nhỏ nhoi mà muốn làm ta bị thương sao?”
Ông già áo đỏ làm lơ, phóng ra chân nguyên hộ thể để bảo vệ toàn bộ cơ thể của mình và toàn bộ cơ thể của sói lửa, số bùa nổ đó có nổ thì cũng chỉ như gãi ngứa mà thôi.

Khói vẫn chưa tan ra hết thì Triệu Bân đã nhảy từ trên trời xuống.

Còn Đại Bằng sải cánh bay thẳng lên bầu trời sao rộng lớn.

“Tiêu diệt con nghiệt súc đó đi!”
Ông già áo đỏ chỉ về Đại Bằng ở phía xa rồi cũng nhảy xuống từ trên không trung, đuổi theo Triệu Bân vào rừng rậm.

Còn sói lửa thì dâng lên đôi cánh lửa, đuổi giết Đại Bằng.

Ầm! Bụp! Ầm!
Những tiếng vang lớn không ngớt trong khu rừng rậm rạp, những cây cổ thụ cao chọc trời ngã rạp xuống đất, cát đá bay tung tóe khắp nơi, khung cảnh hoang tàn, Huyền Dương đỉnh cao nổi giận rất đáng sợ.

Không biết đến lúc nào tiếng nổ mới tắt hẳn.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 261: 261: Đống Bùa Định Thân Lập Tức Phát Sáng


Triệu Bân rất thê thảm, giống như một người mới vừa tắm máu, hắn lảo đảo lùi về sau, mãi cho đến khi đụng vào một vách đá thì mới khom lưng ho ra một ngụm máu, ngay cả đứng cũng đứng không vững nữa.
“Chạy đi, sao không chạy nữa đi!”
Ông già áo đỏ bước ra từ trong bóng tối, nhếch môi, cười với vẻ rất nham hiểm.

Dưới ánh trăng, cặp mắt già nua đáng sợ nằm trong hai hốc mắt hõm sâu như phát ra ánh sáng màu máu.
“Nếu ông giết ta thì nhà họ Triệu sẽ không tha cho ông đâu”, Triệu Bân hừ một tiếng lạnh lùng.
“Rừng núi hoang vu, sẽ không có ai biết ta đã giết ngươi đâu!”.

Ông già áo đỏ cười nham hiểm, ánh mắt như sáng lên.

Ông ta đã coi Triệu Bân như một kho tàng, đừng nói những thứ khác, chỉ mấy tấm bùa tốc hành và bùa nổ không thôi thì cũng đã rất quý giá rồi.
Triệu Bân không nói gì, âm thầm bấm ấn quyết trong tay áo.

Đó là ấn quyết thuật ngự kiếm, nhưng hắn không dùng Tử Tiêu và Long Uyên…
Hắn đang dùng một thứ khác.
“Ra đây, ra đây cho ta!”
Triệu Bân thầm hét lên trong lòng, đó là tiếng gào thét từ linh hồn.
Thắng hay thua đều trông hết vào lần này.
Khổ nỗi thứ đó quá nặng, khó mà điều khiển được, vì vậy, võ hồn của hắn đã phải chịu phụ tải rất lớn, thất khiếu đều chảy máu, người ngoài nhìn thấy cũng cảm thấy hãi hùng.
“Nể mặt Triệu Uyên, cho ngươi được chết nhẹ nhàng!”
Ông già áo đỏ cười đầy ẩn ý, chân nguyên chuyển động trong lòng bàn tay, biến thành một luồng kiếm khí.

Theo ông ta, chỉ cần dùng kiếm khí này thôi thì đã có thể nhẹ nhàng chém chết Triệu Bân rồi.
Leng keng!
Ông ta chưa kịp ra tay thì đã nghe thấy tiếng leng keng, bùa chú bay xuống rợp trời.

Đó là số bùa chú đã được Triệu Bân bố trí từ trước.
“Bùa định thân à?”
Ông già áo đỏ kinh ngạc, số bùa chú đang bay ngập trời đó chính là loại bùa định thân đã bị thất truyền từ lâu.

Không phải ông ta chưa từng thấy nhưng đây là lần đầu tiên thấy số lượng lớn thế này.

Có lẽ vì số lượng quá nhiều nên nó đã biến thành mưa bùa được bùa chú hợp thành, bao trùm lấy ông ta.
“Mở!”
Lúc ông già áo đỏ đang ngạc nhiên thì bỗng bưng Triệu Bân khẽ hét lên.
Đống bùa định thân lập tức phát sáng.
Khiến ông già áo đỏ cũng không kịp trở tay, bùa định thân ở cấp độ này thì không thể giữ chân được ông ta, nhưng khổ nỗi số lượng quá nhiều nên ông ta cũng bị kiềm chân lại trong giây lát.
“Ra đây cho ta!”
Triệu Bân hét lớn lên, xương ngực cũng vỡ ra, máu tươi chảy khắp người.
Ù!
Hắn vẫn chưa dứt lời thì đã nghe thấy tiếng ù ù..
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 262: 262: Hắn Rất Giỏi Dùng Kiếm Và Phi Đao


Tiếng ù ù phát ra từ phía trên ông già áo đỏ, nói chính xác hơn là phát ra từ túi càn khôn đang treo trên cành cây.

Là do Triệu Bân đã treo lên đó để chờ đợi giây phút này.
Ông già áo đỏ bất giác ngước mắt lên.
Đập vào mắt ông ta là một cỗ quan tài đá, nó đang đập về phía ông ta.
Đó là quan tài của vua Âm Nguyệt.
Đó là kế hoạch của Triệu Bân, trên quan tài có khắc dấu ấn của thuật ngự kiếm, hắn có thể dùng linh hồn để điều khiển kiếm thì cũng có thể dùng linh hồn để điều khiển quan tài.

Sở dĩ thất khiếu của hắn chảy máu là vì quan tài quá nặng, nặng đến mức võ hồn của hắn cũng sắp sụp đổ.
Trên quan tài có dán bùa làm nhẹ và bùa làm nặng.
Bùa làm nhẹ là để giảm nhẹ trọng lượng của quan tài.

Còn bùa làm nặng là để gia tăng trọng lượng vì hắn muốn dùng cỗ quan tài đá nặng này để đập chết ông già áo đỏ.

Huyền Dương đỉnh cao thì đã sao, bị cỗ quan tài đá nặng gần mười mấy tấn đập vào người, không chết cũng tàn!
Quan trọng nhất là ông già áo đỏ không có phòng bị.
Trong tình huống như thế thì ông ta sẽ không kịp trở tay, có hiệu quả tấn công bất ngờ.
Mẹ kiếp, là quan tài sao?
Ông già áo đỏ chau mày, không thể phủ nhận, đó chính là một cỗ quan tài.
Cảnh giới Huyền Dương có thể nhẩm tính được trọng lượng của quan tài.
Nhưng trọng lượng mà ông ta ước tính được là trọng lượng đã được bùa làm nhẹ giảm đi.

Đến khi cỗ quan tài sắp va vào người ông ta thì bùa làm nặng sẽ dán lên, cỗ quan tài không chỉ phục hồi lại trọng lượng mà còn tăng thêm trọng lượng lên.
Để gia tăng trọng lượng của nó, Triệu Bân đã dán đến mấy chục lá bùa làm nặng.
Hai mắt của ông già áo đỏ lập tức lồi ra, đồng tử thì co rụt.

Mẹ nó, sao cỗ quan tài đó chưa đến mà ông ta đã cảm giác được tiếng gió mạnh rít lên vù vù vù rồi.
Ông ta muốn né nhưng không kịp, bởi nửa số bùa định thân còn lại đã phát nổ hết, mặc dù chúng không giữ chân được cảnh giới Huyền Dương nhưng cũng có thể khiến cho hành động của ông ta bị chậm lại.Ầm!
Quan tài đá rơi xuống, chắc là vì quá nặng nên khi nó đập xuống đã khiến cho mặt đất rung chuyển.
Á...!
Tiếng hét của ông già áo đỏ vẫn rất bá đạo.

Ông ta bị đánh trúng nửa th*n d***, chân nguyên hộ thể cũng không chống đỡ nổi sức nặng của quan tài đá nên vỡ nát ngay tại chỗ.

Lúc này ông ta đã không còn gì bảo vệ nữa, phần th*n d*** bị đập tàn phế, chắc là xương cốt đều đã gãy nát hết rồi.
Ọc!
Triệu Bân hộc máu vì bị chấn đến và cũng là do bị võ hồn phản phệ.
Hắn rất giỏi dùng kiếm và phi đao.
So với việc dùng mấy thứ nhỏ nhắn, gọn nhẹ đó thì đây là lần đầu tiên hắn dùng quan tài.

Nếu không có mười mấy tấm bùa làm nhẹ kia, hắn sẽ không điều khiển nổi.

Mặc dù có bùa làm nhẹ giảm trọng lượng nhưng hắn cũng rất thê thảm, võ hồn chịu phụ tải quá lớn, cơ thể cũng bị liên lụy theo, đâu chỉ thất khiếu chảy máu mà toàn thân cũng đầm đìa cất lỏng màu đỏ đó..
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 263: 263: Không Thể Ở Lại Chỗ Này Thêm Nữa


Có điều, hắn trả giá đắt như thế cũng xứng đáng.

Ông già áo đỏ bị tàn phế nửa th*n d*** thì việc g**t ch*t ông ta cũng dễ dàng hơn nhiều.

“Đáng chết, ngươi thật sự đáng chết mà!”
Ông già áo đỏ gào lên, gắng gượng vận dụng chân nguyên, đẩy quan tài đá ra.

Nhưng e rằng ông ta đã không thể đứng dậy được nữa.

Xương cốt ở hai chân đã bị quan tài đá đè nát, nửa th*n d*** rơi vào tình trạng thịt xương lẫn lộn.

Đau là chuyện nhỏ, mất đi ý thức mới là chuyện khiến người ta lo sợ.

Triệu Bân bò dậy một cách khó nhọc, hắn cầm hồ lô lên và trút vào miệng.

Hắn bị thương rất nặng nhưng công hiệu của linh dịch lại rất bá đạo.

Sau khi hắn uống hai ngụm thì võ hồn đang suy kiệt lập tức trở lại bình thường, chân nguyên đã khô cạn cũng phục hồi lại ngay, đến cả cơ thể đang bị thương cũng lành lặn lại trong tích tắc.

Ông già áo đỏ nhìn thấy cảnh tượng đó thì hai mắt đỏ bừng lên.

Mẹ nó, ngươi đang uống tiên dược sao? Thế là khỏe lại rồi à?
Cho ta một ngụm với!
Mặc dù ta đã bị tàn phế nhưng ta cảm thấy vẫn còn có thể cứu được đó!
Keng, keng!
Tử Tiêu kêu leng keng, Long Uyên cũng ù ù, bay xung quanh Triệu Bân.

Hắn làm lơ với ánh mắt thèm khát của ông già áo đỏ, mặt hắn lạnh như băng.

Đi ra ngoài…
Không bị người ta chém thì cũng bị lột da.

Có điều, tối nay là ngoại lệ.

Cao thủ Huyền Dương đỉnh cao bị tàn phế biến thành một tấm bia sống.

Giết!
Ông già áo đỏ muốn đứng dậy nhưng khổ nỗi cả người không còn sức lực, chỉ đành phóng kiếm khí, chém về phía Triệu Bân, nếu có thể chém trúng được phát nào thì Triệu Bân cũng mất mạng thôi.

Triệu Bân đâu có ngốc, hắn đã chạy từ sớm rồi.

Mặc dù kiếm khí mạnh nhưng lại bị giới hạn về khoảng cách, chỉ cần nấp đủ xa thì sẽ không thể đánh tới được.

“Cứu ta!”
Ông già áo đỏ hét lớn, ông ta đang gọi tọa kỵ của mình là sói lửa.

Không thể ở lại chỗ này thêm nữa.

Hắn phải chạy thôi, hồi phục lại cơ thể mới là chuyện quan trọng, thú cưỡi của ông ta chính là phao cứu sinh lúc này, nó vẫn đang truy sát Đại Bằng trên không, chỉ cần trốn khỏi chỗ này thì ông ta sẽ có cơ hội lật ngược thế cờ.

Gào!.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 264: 264: “tiền Bối Có Trăn Trối Gì Không”


Sói lửa nghe thấy tiếng gọi thì bỏ lại Đại Bằng, phóng từ trên trời xuống.
Quạc, quạc!
Đại Bằng không đuổi theo nữa, tâm ý nó tương thông với chủ nhân, nó biết Triệu Bân đang đợi sói lửa.
“Chỉ sợ mày không đến thôi!”
Triệu Bân hừm một tiếng lạnh lùng, hắn đã nấp trong tối để chờ sói lửa phóng xuống.

Kiếm Tử Tiêu phóng ra, đâm trúng vào bụng dưới của sói lửa.

Một tia máu lập tức phụt ra, sau đó Long Uyên lại bay đến, lần này nó đã đâm trúng não của sói lửa.
Gào!
Sói lửa bị đánh không kịp trở tay, chúi đầu xuống rồi đột ngột rơi từ không trung.

Keng!
Nó vẫn chưa kịp đứng dậy thì kiếm Tử Tiêu lại bay đến, đâm xuyên cánh trái của nó, kiếm Long Uyên cũng bay đến, đâm thủng vào cánh phải của nó.

Một chiếc ghế ngồi biết bay đang bình thường, tự dưng bị hai thanh kiếm cắm chặt lên mặt đất.
Mọi thứ vẫn chưa kết thúc.
Sau khi ghim chặt sói lửa thì kịch hay mới bắt đầu, phi đao có treo bùa nổ phóng tới, cắm lên đầu của sói lửa, sau đó bùa nổ liền nổ tung.
Gào!
Sói lửa hét lớn lên một tiếng, đầu nó cũng nổ theo, nó chết ngay tại chỗ.
Lúc này, cả thế giới đều trở nên yên lặng.
Sói lửa chết rất ấm ức, tốt xấu gì nó cũng là tọa kỵ cảnh giới Huyền Dương, còn là sói lửa biến dị nhưng không ngờ lại bị một tên ranh cảnh giới Chân Linh g**t ch*t, thật sự rất mất mặt!
Ọc!

Đôi mắt già nua đầy hi vọng của ông già áo đỏ đã lộ vẻ tuyệt vọng.
Chiếc phao cứu sinh cuối cùng của ông ta đã bị người ta g**t ch*t như vậy.
Hết cách cứu vãn rồi!
“Tiền bối có trăn trối gì không?”
Triệu Bân đứng cầm kiếm, bình thản hỏi.
“Xin tha mạng!”
Ông già áo đỏ chỉ thấy đầu óc mơ hồ, giọng nói của ông ta cũng trở nên thều thào.

Ông ta đúng thật là Huyền Dương đỉnh cao nhưng xương cốt đã bị dập nát, như thế chẳng khác gì việc bị chém làm đôi.

Bây giờ ông ta đã không thể chịu nổi sự giày vò nữa, cần nhanh chóng trị thương thì mới có thể sống sót.
Nếu không thì sẽ chết một cách rất khó coi.
Tiếc là, lời cầu xin của ông ta không có tác dụng gì, sao Triệu Bân có thể tha cho ông ta được!
Keng! Keng!.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 265: 265: “huyền Dương Đỉnh Cao Giàu Có Thật!”


Tử Tiêu và Long Uyên được Triệu Bân điều khiển, bay tới từ phía xa.

“Không… Không… Không!”
Ánh mắt ông già áo đỏ đầy vẻ kinh sợ, ông ta hét lên tuyệt vọng.

Ọc, ọc!
Hai luồng huyết quang cực kỳ nhức mắt phát ra, một đâm vào tim của ông ta, luồng kia chém đứt linh mạch của ông ta, cao thủ Huyền Dương đỉnh cao cũng lập tức xuống suối vàng cùng với sói lửa.

Sói lửa ấm ức, ông ta càng uất hơn.

Từ trước đến nay, ông ta là người đầu tiên bị quan tài đè đến tàn phế.

Từ trước đến nay, ông ta cũng là cao thủ Huyền Dương đỉnh cao đầu tiên bị thằng ranh cảnh giới Chân Linh g**t ch*t.

Muốn trách thì chỉ có thể trách ông ta quá chủ quan, để Triệu Bân gài thành công.

Cũng trách ông ta quá tham lam, nửa đêm nửa hôm không ngủ mà lại chạy đến chỗ này tìm cảm giác k*ch th*ch.

Chuyến này ông ta thật sự đã không uổng công đến, không cướp được bảo vật nào mà còn mất luôn cả mạng.

Đi đêm miết sao tránh được ngày gặp ma được.

Bây giờ ông ta là ví dụ rõ ràng nhất cho chuyện đó.

Ông ta làm quá nhiều chuyện xấu giết người cướp của thì sao có thể tránh khỏi báo ứng.

“Tú Nhi, mau khen ta đi!”
Triệu Bân nở nụ cười, thu hai thanh kiếm lại rồi bắt đầu kiểm tra chiến lợi phẩm,
Không khen!
Nguyệt Thần không nói gì, chỉ liếc hắn một cái.

Ngoài mặt thì không tỏ thái độ gì nhưng trong lòng vị thần này thì vừa kinh ngạc lại vừa vui.

Đừng nói gì là trần gian, dù là tiên giới hay thần giới thì chiến tích kiểu này chỉ đếm được trên đầu ngón tay thôi.

Nếu thật sự muốn khen hắn thì cô ta cũng không biết phải dùng lời lẽ gì để khen.

“Huyền Dương đỉnh cao giàu có thật!”
Triệu Bân chậc lưỡi, tài sản của ông già áo đỏ đã bị hắn lấy sạch, chỉ tính ngân phiếu thôi là đã có tới mấy vạn lượng, thêm cả những binh khí, bảo thạch khác cũng có rất nhiều.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 266: 266: “có Biết Thần Bịp Là Ai Không”


Nói thế nào ấy nhỉ?
Cướp đoạt một cao thủ Huyền Dương đỉnh cao đủ để hắn ăn được mấy năm.

“Kính bát quái này thú vị nè!”
Triệu Bân ngồi xếp bằng dưới đất, lật qua lật lại kính bát quái để xem.

Trước đây hắn đã từng được chứng kiến sức mạnh của nó, chỉ tiếc là vì cỗ quan tài đá đó mà chiếc kính đã bị vỡ mất một nửa, nó vốn dĩ vô cùng bóng loáng, bây giờ lại không còn chút ánh sáng nào.

“Lấy thú hỏa đi!”, Nguyệt Thần lạnh lùng nói.

“Quên mất nó nhỉ!”, Triệu Bân nghiêng người, đưa tay về phía sói lửa, bên trong cơ thể của tọa kỵ biết bay này có thú hỏa, chỉ cần là chủng loại thú có ngọn lửa bốc cháy toàn thân thế này thì đều có thú hỏa, nhưng tỷ lệ này cực kỳ nhỏ.

Vận may của hắn không tồi, sói lửa biến dị có thú hỏa.

Đó là một ngọn lửa màu bạc, thú hỏa cấp thấp nhất.

Nhưng mà có còn hơn không, được Đại Hoang Viêm quyết chuyển hóa vào trong lửa lớn màu đen thì bản nguyên của lửa được tăng lên khá nhiều, nếu như có thêm vài ngọn như thế này nữa thì chắc sẽ có thể tạo ra được địa hỏa.

Thu dọn chiến trường, hủy thi diệt tích!
Triệu Bân vừa mới thi pháp thu hồi quan tài đá vào lại trong túi càn khôn.

Ù!
Quan tài được đúc từ đá đặc biệt không chỉ chắc cứng mà còn rất nặng.

Đã nói rồi mà!
Dùng thứ này để đập người khác thì rất có hiệu quả.

Ừ… Kết hợp với bùa làm nặng thì uy lực càng tuyệt hơn.

Quạc quạc!
Đại Bằng cũng bay xuống, liên tục cọ đầu vào Triệu Bân.

Lại một lần nữa nó cùng chủ nhân kề vai tác chiến, cảm giác đó không chỉ hào hứng mà còn rất phấn khích.

“Về nhà thôi!”
Triệu Bân mỉm cười, sau đó Đại Bằng sải cánh bay lên cao, băng qua sông núi.

Ba ngày sau, Triệu Bân mới đến thành Vong Cổ.

Đường phố lúc sáng sớm vẫn rất nhộn nhịp, tiếng người nói chuyện lao xao, tiếng hò hét, tiếng rao hàng, tiếng trầm tiếng bổng thì luôn có một người lắm lời, mới sáng sớm đã đến quán trà, quán rượu, bla bla nói không ngừng.

Hay một điều là lần nào cũng có khách hàng trung thành đến nghe, trả tiền trà, tiền rượu thay cho người ta chỉ để nghe tin sốt dẻo.

“Có biết thần bịp là ai không?”
“Không ai biết hết đúng không? Ta biết, là một lão tiền bối đã ẩn cư!”
“Thật không vậy?”
Đã mấy ngày trôi qua rồi mà sóng gió trong buổi đấu giá vẫn chưa dứt.

Trong lúc họ tám chuyện với nhau thì cái tên Triệu Bân luôn được nhắc đến.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 267: 267: Cất Số Tiền Này Đi!


Thiếu chủ của nhà họ Triệu là người nổi tiếng của thành Vong Cổ, đi đến đâu cũng có truyền thuyết.

Mỗi lần nhắc đến hắn thì ai cũng phải xuýt xoa và tặc lưỡi, đến giờ vẫn không dám tin kỳ tài hiếm có ngày ấy đã tìm lại được vinh quang, thật sự không dễ dàng gì!
Triệu Bân mặc đồ đen, đi ngang qua họ.
Lúc đi hắn ngang qua cửa hàng binh khí của nhà họ Liễu thì lại liếc nhìn và thầm nghĩ “Buôn bán cũng đắt lắm, chắc là luyện khí sư mới đến rất nỗ lực, ngày nào cũng có binh khí ra lò”.
Còn việc làm ăn của nhà họ Triệu thì lại ế ẩm đi nhiều.
Từ phía xa, hắn đã nhìn thấy Dương Đại và Võ Nhị đang ngồi ngủ gục trước cửa hàng.
Triệu Bân không hề cảm thấy bất ngờ về chuyện này.
Rất nhiều gia tộc lớn nhúng tay nhằm vào nhà họ Triệu của hắn, từ đó đến nay, khách hàng ở các sản nghiệp của nhà họ Triệu đều rất ít.

Tất cả đã bị các gia tộc lớn liên thủ đàn áp, bọn họ có tài lực dồi dào, đối phó với một gia tộc nhỏ là chuyện vô cùng dễ dàng.

“Phải nghĩ cách giải quyết tình hình khó khăn này!”
Triệu Bân lẩm bẩm, hai mắt đảo qua đảo lại, phải tìm một trường hợp lớn rồi dùng khí thế cao thủ Thiên Võ hù dọa các gia tộc lớn một phen, để bọn họ bớt nhằm mãi vào nhà họ Triệu.
Hắn nói vậy rồi đi đến tiệm cầm đồ ở phía đối diện.
Tiệm cầm đồ nằm đối diện với cửa hàng binh khí cũng là sản nghiệp của nhà họ Triệu, cửu đệ Triệu Xuyên chính là chủ của tiệm cầm đồ đó.

Cũng giống như Triệu Bân, Triệu Xuyên cũng bị gia tộc đày ra ngoài.
Sau bao nhiêu ngày trôi qua, đây là lần đầu tiên hắn quay về đây.
Triệu Xuyên cũng có mặt ở cửa hàng, hắn ta đang ngồi gảy bàn tính ở quầy, chắc là đã thua lỗ không ít.
Triệu Bân cũng tự giác đi thẳng vào trong phòng.
Triệu Xuyên thấy vậy thì đặt sổ sách xuống, cùng đi theo vào trong, hắn ta chắc chắn đến tám phần là có người đến cầm đồ.

Nhưng vừa thấy Triệu Bân đang kéo áo choàng đen xuống, ánh mắt hắn ta liền bất giác sáng lên.

“Tam ca, sao huynh lại rảnh rỗi đến đây thế?”
“Chỉ cách một con đường thôi, đến thăm hỏi ấy mà!”, Triệu Bân cười, đáp lại.
“Ầy”.
Triệu Xuyên cũng ngồi xuống, vừa mở miệng là đã thở dài một tiếng, làm ăn khó khăn quá đi! Cửa hàng binh khí còn đỡ, tiệm cầm đồ này của hắn ta thật sự rất thê thảm.

Từ khi các gia tộc lớn nhúng tay vào thành Vong Cổ thì cả nhà họ Triệu đều bị đàn áp, thêm mấy tháng nữa thì chắc sẽ phải đóng cửa hết.
Nhưng so với chuyện vui thì chuyện này không là gì cả.
Chuyện vui là Triệu Bân đã có thể tu luyện, mà còn là kỳ tài hiếm có nữa.

Là huynh đệ của hắn, Triệu Xuyên thật lòng mừng cho Triệu Bân, gia tộc vẫn còn có hi vọng.
“Cất số tiền này đi!”, Triệu Bân mỉm cười, đưa một túi tiền qua.
Trong túi tiền, ngoài ngân phiếu ra thì còn có bùa chú, tất cả đã được cột lại thành xấp.
“Không được đâu!”, Triệu Xuyên vội từ chối.
“Người một nhà cả mà!”, Triệu Bân lại đẩy qua lại, hắn phải giúp huynh đệ của mình một tay..
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 268: 268: Chỉ Một Lần Này Thôi Đấy!


Triệu Xuyên không từ chối được nên cuối cùng đã nhận lấy.
Hắn ta rất tò mò về tam ca của mình, sao chỉ trong hai tháng ngắn ngủi mà lại có được thành tựu lớn như vậy? Còn có số bùa chú này nữa, ngoài thị trường vốn không có bán, thứ này rất đáng giá, trong gia tộc, trước giờ chưa từng có ai đối tốt với hắn ta như thế.
“Nếu đã đến đây rồi thì tặng đệ thêm một cơ duyên nữa vậy”.
Triệu Bân mỉm cười, đứng dậy, ấn một tay lên trên đầu của Triệu Xuyên.
Tiếp đó, thú hỏa và sấm sét xuất hiện.
Đây là giác ngộ của Triệu Bân, hắn đang dùng thú hỏa và sấm sét tẩy luyện cơ thể cho Triệu Xuyên, cũng xem như một loại luyện thể khác.

Chỉ có điều cách này không bá đạo như Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh.

Dù là như vậy, đó cũng đủ để khơi thông kinh mạch cho Triệu Xuyên, tạp chất trong người hắn ta cũng được đẩy ra không ít.
Ứ...

Triệu Xuyên khó chịu gằn giọng r*n r*, hắn ta đau đến mức chảy máu răng nhưng vẫn phải ráng đương đầu chịu đựng.
“Cố gượng nào!”
Triệu Bân lấy thuốc ra, bóp nát từng viên một rồi cùng truyền vào trong người hắn ta.
Đủ nửa canh giờ mới dừng lại.
Triệu Bân thì không sao nhưng Triệu Xuyên thì đã mệt lả, hắn ta nằm dài lên ghế, mặt mày trắng bệch không một chút máu, nhưng cơn đau qua đi rất nhanh, hắn ta nuốt một viên thuốc, bên trong như ngưng tụ một con suối chảy khắp các mạch máu lớn toàn thân khiến hắn ta vô cùng sảng khoái.
“Cảm giác thế nào?”, Triệu Bân mỉm cười.
“Rất kỳ lạ!”, Triệu Xuyên đứng dậy, khởi động mạnh gân cốt, tiếng rắc rắc không ngừng vang lên, cảm giác cả người sảng khoái hơn nhiều.
Từ lúc hắn ta luyện võ đến nay, đây là lần đầu tiên hắn ta cảm thấy thoải mái như thế.
“Hãy vận hành theo phương pháp này mỗi ngày!”.

Triệu Bân lại vung tay, đưa cho Triệu Xuyên một quyển sách cổ, sau đó còn không quên dặn dò thêm: “Sau khi thuộc lòng thì nhớ tiêu hủy đi”.

Đó là pháp môn luyện thể.
Có điều, nó không phải là Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh mà là bản tóm tắt đã được hắn chỉnh sửa.

Cũng chẳng còn cách nào khác, Nguyệt Thần đã đặt ra quy tắc từ trước, hễ là bí thuật do cô ta truyền thụ thì Triệu Bân không được truyền ra ngoài.

Vì suy nghĩ cho sự an toàn của Triệu Xuyên, hắn chỉ còn phương án này, nếu hắn ta bị người ta để ý thì chỉ có hại chứ không có lợi.
“Chỉ một lần này thôi đấy!”, Nguyệt Thần lạnh lùng nói.
Triệu Bân gượng gạo ho một tiếng, ánh mắt hiện rõ vẻ “là do ta tự sửa mà”.
“Tâm pháp thật bá đạo!”
Triệu Xuyên kinh ngạc thảng thốt, tim không kiềm được mà run lên.
Là đệ tử nhà họ Triệu, đương nhiên hắn ta đã từng được đọc nhiều công pháp, nhưng loại công pháp như của Triệu Bân cho thì hắn ta mới thấy lần đầu tiên.

Dùng nó để rèn luyện thân thể, khơi thông kinh mạch thì thật sự rất bá đạo, chỉ xem phần khái quát của pháp môn không thôi thì đã khiến cho người ta phải giật mí mắt rồi, thứ này quá quý giá.
Triệu Bân chỉ cười mà không nói gì..
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 269: 269: Nghĩ Kĩ Lại Thì Hắn Cũng Hiểu Ra


Đấy chỉ là bản tóm tắt thôi, Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh thật sự vốn không phải là thứ cho người thường luyện, còn hắn thì ngược lại, vì trong lòng hắn luôn ấm ức, tối đó hắn thay xương đổi cốt, dù cho đau đớn thế nào thì cũng không bằng sự sỉ nhục đó.

“Cảm ơn tam ca!”
“Cảm ơn thì nghe xa lạ quá, cố gắng luyện tập đi!”, Triệu Bân mỉm cười và đứng dậy.

Sau khi hắn đi, Triệu Xuyên vô cùng kích động.

Có pháp môn luyện thể rồi thì còn tính toán sổ sách gì nữa, phải tìm chỗ tu luyện ngay thôi.

Đã nói rồi mà, bao năm hèn mọn rồi cũng sẽ có lúc gặp được vận may, mà tam ca Triệu Bân chính là quý nhân của hắn ta, bao năm nay, đây là lần đầu tiên hắn ta cảm thấy rần rần cả người.

Một mặt khác, Triệu Bân đã về đến cửa hàng binh khí.

“Thiếu gia, việc làm ăn của chúng ta hơi tệ!”, Võ Nhị nhỏ tiếng nói.

“Tệ đến mức nào?”
“Đã ba ngày rồi mà chưa bán được binh khí nào cả”.

“Đúng thế… Tệ lắm ạ!”
Triệu Bân gượng gạo ho một tiếng, nhìn nhà họ Liễu buôn bán tấp nập, rồi nhìn lại các gia tộc lớn, họ đang hăng máu muốn đánh bại nhà họ Triệu thì cửa hàng binh khí của nhà họ Triệu làm ăn yên ổn mới lạ.

“Cố duy trì trước đã!”
Triệu Bân đi vào nhà sau, hắn vẫn đang suy nghĩ làm sao để phản công lại.

“Ây dà, ai thế kia?”
Hắn đi vào nhà sau thì nhìn thấy thằng nhóc tóc tím đứng chậc lưỡi ở phía xa.

Tình trạng của nó không thể nào tốt cho được, không biết nó đã bị nhân tài nào đập cho một trận mà mặt mũi bầm tím hết, lúc này còn bị treo trên cây, toàn thân lắc lư theo gió.

Nhìn xuống dưới cây thì thấy lão mập và Chư Cát Huyền Đạo.

Hai lão già này thì lại rất thảnh thơi, vừa uống rượu vừa hát vu vơ, xem ra nhóc tóc tím đã bị bọn họ đánh, hơn nữa còn ra tay rất nặng.

“Mới có ba ngày mà đã thăng cấp rồi à?”
Triệu Bân thầm xuýt xoa, hắn đang nói về Chư Cát Huyền Đạo.

Lúc hắn đi, ông ta mới tiến vào cấp Địa Tạng, nhưng sau khi trở về thì ông ta đã lên Địa Tạng tầng sáu rồi, khí tức đó thì còn mạnh hơn cả lúc hắn ở Địa Tạng đỉnh phong trước đây, một bộ công pháp hoàn chỉnh mạnh mẽ đến vậy sao?
Nghĩ kĩ lại thì hắn cũng hiểu ra.

Chư Cát Huyền Đạo không giống với những người ở cảnh giới Địa Tạng khác, ông ta tự hạ cảnh giới tu vi của mình xuống nên bây giờ trở lại Địa Tạng trở lại là chuyện rất dễ dàng, đương nhiên tốc độ tu luyện cũng rất thần tốc.

Đợi đó đi!Đến lúc lão Huyền Đạo tiến cấp đỉnh cao thì chắc chỗ này sẽ có những chuyện rất náo nhiệt đây.

Chẳng hạn như tìm lão mập để luyện tập.

Hắn còn nhớ cảnh hôm đó, lão mập cũng treo lão Huyền Đạo lên cây như thằng nhóc tóc tím lúc này, đong đưa theo gió, mất hết cả mặt mũi.

Nói chứ Chư Cát Huyền Đạo cũng nghĩ như thế.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 270: 270: “có Biết Là Thế Lực Phương Nào Không”


Nếu không phải vì tu vi thấp thì e rằng ông ta đã sớm tìm lão mập tính sổ rồi, còn uống rượu nữa á? Uống rượu cái đầu ngươi á! Ông vẫn còn nhớ ngươi đã nhét tất thối vào miệng ông đấy!
Triệu Bân vẫn chưa nhìn thấy nhóc ham tiền và tên mập đâu.

Chắc là hai người đó đã ra ngoài lượn lờ rồi, nói không chừng cả hai đang ở sòng bạc phía đối diện cũng nên.

Đúng vậy, hai người thật sự đang ở trong đó.

Đi cùng họ còn có Xích Yên, họ đã thắng đến mức nhà cái phải tối tăm mặt mày.

“Sư tôn nhà ngươi đâu?”
Chư Cát Huyền Đạo nhìn ra phía sau lưng Triệu Bân.

“Chết rồi!”
Triệu Bân mở miệng là thốt ra hai chữ đó ngay.

Nguyệt Thần lập tức mở mắt, liếc hắn một cái.

Mẹ nhà ngươi, dám trù bà à?
Triệu Bân không chịu thua, liếc lại Nguyệt Thần một cái.

Đồ đệ là gì? Là để gài chơi cho vui!
Sư phụ là gì? Là để trù cho sướng mỏ.

Thấy không, hai câu đó không chỉ hợp mà còn khá khớp nữa.

Cô gài ta thì ta sẽ trù cô mỗi ngày.

“Chết càng tốt, chết rồi thì có thể ngủ lâu hơn!”
Lão mập chậc lưỡi, chỉ có Triệu Bân mới dám nói như thế.

Đại Hạ Hồng Uyên đứng đầu thiên hạ, đâu ai dám trù đối phương, chỉ có đồ đệ của người ta mới làm điều đó, từ đó có thể thấy tình cảm của hai thầy trò họ còn sâu sắc, thân thiết hơn cả tưởng tượng.

“Có biết là thế lực phương nào không?”
Chư Cát Huyền Đạo hỏi, ông ta đang nói đến người đã triệu hồi vua Âm Nguyệt.

“Tộc xác chết!”, Triệu Bân không giấu giếm.

Hai lão già nghe thấy vậy thì đưa mắt nhìn nhau, chân mày cũng bất giác giật nhẹ.

Lại là một đối tượng không dễ đối phó, nghe nói tổ tông tộc xác chết đã sống mấy trăm năm rồi, hơn nữa cũng là một cao thủ cảnh giới Thiên Võ.

Có lẽ người đó không thể bì được với Đại Hạ Hồng Uyên nhưng cũng là người có tên tuổi ở mảnh đất này, hiếm có ai dám chọc đến.

Vì vậy, Tử Linh đã tìm được đúng người rồi.

Những chuyện thế này mà tìm đến cao thủ của Thiên Tông thì cũng khó có thể giải quyết được, trừ khi là người ở cảnh giới Thiên Võ.

Nhưng lão tổ của Thiên Tông đã mất tích nhiều năm rồi, có trời mới biết ông ta còn sống hay không, may mà có Đại Hạ Hồng Uyên trấn giữ, nếu không thì vua Âm Nguyệt sẽ thảm lắm lắm!
Người trong Đại Hạ đều biết cách hành sự của tộc xác chết.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 271: 271: “không Có Bạc Mà Muốn Có Lửa Sao”


Bọn họ chuyên đào mộ tổ tiên của người ta, tên nào tên nấy đều thất đức như nhau
“Này, còn một người đang bị treo ở đây này!”
Mặt thằng nhóc tóc tím tối sầm, nó đang muốn nói với Triệu Bân là: Hai lão già này đã đánh ta, ta không mong bọn họ thả ta xuống, nhưng sao ngươi cũng vờ như không thấy thế? Quá đáng rồi đấy nhé! Tộc xác chết gì chứ? Vua Âm Nguyệt gì chứ? Ta đều không quan tâm, mau thả ta xuống đi.

“Sư tôn lại bế quan rồi!”
“Trước khi bế quan còn bảo ta tìm lửa, càng nhiều càng tốt!”
“Không biết hai vị có biết ở đâu có hay không?”
Triệu Bân vừa nói vừa tìm một chỗ thoải mái ngồi xuống, hắn giải thích chi tiết hơn, cái gì cũng lôi sư phụ vào nhưng thật ra chỉ là muốn tìm lửa để nhanh chóng luyện ra thiên hỏa thôi.

Nguyệt Thần đã nói rồi, khi nào luyện được thiên hỏa thì cô ta sẽ dạy thuật luyện đan cho hắn.

Luyện đan sư rất có tiếng.

Về phần ánh mắt của thằng nhóc tóc tím thì hắn cứ xem như không nhìn thấy.

Treo trên đó rất ổn mà, nhìn rất sướng mắt.

Theo lời của Tú Nhi thì đó cũng là một kiểu tu hành khác.

Ừ, bà đây sẽ nói như thế đấy!
Nguyệt Thần lại liếc Triệu Bân một cái, đợi đến khi cô ta quay về lại thể xác thì hắn nhất định sẽ treo cô ta lên cây, phơi một trăm năm.

Tu hành à, ta sẽ cho cô từ từ tu hành nhá!
“Có tiền thì chuyện gì cũng dễ nói!”
“Đưa bạc cho ta thì lát nữa ta sẽ giúp ngươi tìm, đảm bảo là hàng tốt!”
“Yên tâm, giá cả công bằng!”
Hai lão già đều ngồi xếp bằng, mỗi người một câu giống như đang diễn khúc nghệ, khó khăn lắm mới tóm được một tên đệ tử hoàng tộc, họ phải mồi cho bằng sạch, có tìm được lửa hay không thì khoan hãy tính, lấy tiền trước mới là chuyện quan trọng.

“Không có tiền!”, Triệu Bân vuốt mũi.

“Sư phụ ngươi là Đại Hạ Hồng Uyên mà.

Má ơi, thế mà ngươi lại nói với ta là ngươi không có tiền sao?”
“Thật sự không có!”
“Không có bạc mà muốn có lửa sao?”
“Sư phụ cũng có nói, ai tìm được lửa sẽ ghi công cho người đó, sau này sẽ có thưởng!”, Triệu Bân rất nhiều trò, nhắc cái tên Đại Hạ Hồng Uyên thôi là đã hữu dụng hơn cả tiền bạc, phần thưởng của cao thủ cấp Thiên Võ đáng giá hơn bạc nhiều.

“Ừ, vậy thì còn nghe được”.

Hai lão già, kẻ tung người hứng, không nói nhiều nữa mà vuốt râu, nghĩ thầm trong bụng là nên đi đâu tìm lửa, hoàn thành nhiệm vụ để lĩnh công đây, cao thủ cảnh giới Thiên Võ không phải người keo kiệt.

Giống như những gì Triệu Bân dự tính, nhắc đến sư phụ thì còn hữu dụng hơn cả bạc.

Tiền ấy mà, đương nhiên là hắn có, nhưng mà mình tự giữ vẫn hay hơn.

Có người giúp mình tìm đương nhiên là tốt nhất rồi.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 272: 272: “vậy Thì Ngại Quá!”


Nếu thật sự không được nữa thì dùng tiền mua.

Bạc là thứ hữu dụng, có thể tiết kiệm được bao nhiêu thì cứ phải tiết kiệm thôi.
“Phải chăng chúng ta nên đến chỗ của Dương Hùng uống trà rồi không?”
“Tên nhóc này cũng hiểu chuyện thật, không bao giờ để chúng ta rảnh tay!”
“Người ta xem trọng nhất chính là cậu ta!”
Lão Huyền Đạo và lão mập lẩm bẩm, tìm lửa là một công việc cần có chuyên môn, nếu như đã là việc do Hồng Uyên dặn dò thì đương nhiên phải cố hết sức làm.

Vậy họ phải tìm một người giúp mình làm việc, Dương Hùng là người thích hợp nhất, lão ta là thành chủ, làm việc cũng dễ dàng hơn nhiều.
“Có sư phụ giàu có thích thật!”
Triệu Bân đứng dậy phủi mông bỏ đi, câu nói “giàu có” nói trước khi đi rất có tính k*ch th*ch, hai lão già nghe thấy thì vô cùng hưng phấn, họ đều biết tài sản của Hồng Uyên.

“Đi, đi uống trà thôi!”
Hai người họ choàng vai bá cổ bỏ đi, đây là một mối làm ăn ngon.
“Này ba đại gia!”
Triệu Bân đã đi, hai lão già đó cũng bỏ đi, chỉ còn lại một mình thằng nhóc tóc tím vẫn còn bị treo ở đó.

Một trận gió thổi qua, làm nó lắc lư đến mức tiếng hét lên cũng có tiết tấu.
“Thiếu gia!”
Cách đó không xa, Triệu Bân đã đi vào trong đình nghỉ mát, Liễu Tâm Như đang ở đó.
Ngọc Nhi khá hiểu chuyện nên đã tự giác lánh mặt đi.
Không khí trong đình nghỉ mát rất ấm cúng, chỉ còn lại có hai người họ.
Màn đêm buông xuống rất nhanh.
Lão mập và lão Huyền Đạo đã quay về, họ đã giao nhiệm vụ tìm lửa cho Dương Hùng.

Dương Hùng không biết lý do nhưng lại rất tử tế, nhanh chóng sai người đi làm ngay, còn hai lão già này thì chỉ cần chờ đợi kết quả thôi, ừm, còn có phần thưởng nữa.
Người chực ăn sẵn nhất vẫn là Triệu Bân.
Tên tuổi của sư phụ vang dội thế mà, cứ dựa vào nó để lừa người ta thôi.
“Phát tài rồi, chúng ta phát tài rồi!”
Tiếng cười lớn nhanh chóng vang lên, nhóc ham tiền và tên mập đã quay về.
Theo sau họ còn có Xích Yên.
Ba người họ đã bội thu trở về, ai cũng cười hê hê, ôm theo cả đống ngân phiếu và nguyên bảo.
“Ông chủ của sòng bạc phải đau lòng biết chừng nào!”
Triệu Bân chậc lưỡi, hôm đó hắn thắng mấy trăm lượng thôi mà đã suýt bị người ta xử lý, ba tên này còn khiếp hơn, nhìn con số đi, cũng phải trên cả vạn, chắc đã càn quét hết cả sòng bạc.
“Nào, ai có mặt cũng có phần!”
Tên mập cười hê hê, nhét cho mỗi người một cục nguyên bảo, đến cả thằng nhóc tóc tím đang bị treo trên cây cũng có phần.

Không sai, nhóc đó vẫn còn bị treo trên cây.
“Vậy thì ngại quá!”.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 273: 273: Kẻ Kia Cũng Bị Cụt Một Cánh Tay


“Không cần à? Không cần là ta lấy lại đấy nhé!”
“Đừng đùa, cho thêm thỏi nữa đi!”
Không khí ở đó rất thân thiết, ai cũng cười tươi rạng rỡ.

“Ta chính là người đã nhìn cô tắm tối hôm đó.


Đột nhiên, không khí náo nhiệt bỗng trở nên im lặng vì câu nói đó.

Là do Triệu Bân nói.

Chính xác thì nó là lời của Nguyệt Thần.

Càng chính xác hơn nữa là Nguyệt Thần mượn miệng của Triệu Bân để nói với Xích Yên.

Giọng điệu cực kỳ bá đạo.

Vẫn là câu nói đó, Tú Nhi gài đồ đệ của mình rất chuyên nghiệp.

Nơi này có nhiều người như vậy, thế mà bầu không khí lại đột nhiên trở nên yên ắng!
Lúc này, một đám bằng hữu trong vườn đều bị lời nói của Triệu Bân làm cho sửng sốt, tu vi cao thâm như lão mập cùng Chư Cát Huyền Đạo cũng phải ngẩn người ra đó, Triệu Bân nói ra điều đó với vẻ mặt đầy tự hào, hơn nữa còn có chút ngang ngược, họ cũng không biết Triệu Bân lấy đâu ra mặt mũi mà dám nói ra điều đó, đầu óc của hắn bị lừa đá rồi hay sao?
Con mợ nó, không ngậm miệng lại được!
Khóe miệng của Triệu Bân trong nháy mắt lại co giật mấy chục cái.

Đúng là gừng càng già càng cay.

Sư phụ không tự nhiên mà bái được, thần linh cũng không tự nhiên mà được phong thần, cũng như Tú Nhi vậy, vô cùng xuất chúng trong mấy chuyện hại người này, lúc nào cũng chờ đến đúng thời điểm thích hợp, trước tiên để cho đồ nhi gặp chuyện vui mừng thật lớn, rồi ngay lập tức đạp đồ nhi xuống hố cho chết.

"Còn có chuyện đó sao?"
"Tắm khi nào, tắm ở đâu, nhìn rõ không?"
"Nói nhanh đi! Thật là bất ngờ quá".

Trong chớp mắt, sự yên tĩnh lúc nãy đã biến mất, tiếng bàn tán lại vang lên, ai cũng ngừng việc đang làm, tên mập ngừng phát bạc, nhóc hám tiền ngừng đếm bạc, vị đang ngồi trên cây cũng không nhúc nhích nữa, tất cả đều đồng loạt nhìn về phía Xích Yên.

Ở đây, ngoại trừ Triệu Bân thì cô ta cũng đang cảm thấy rất nóng trong người.

Trong phút chốc, hai má của cô ta đỏ hết cả lên, sắc đỏ lan đến cổ, đầu óc của cô ta ong ong.

Lúc đầu cô ta còn tưởng mình nghe nhầm, nhưng bây giờ xem ra là mình không hề nghe nhầm, chính bởi vì cô ta không có nghe nhầm cho nên gương mặt mới đỏ bừng lên như vậy, cũng không biết là do xấu hổ hay tức giận mà trong đôi mắt đẹp của cô ta đã bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ.

Thảo nào.

Thảo nào lần đầu tiên gặp Triệu Bân thì cô ta lại cảm thấy quen thuộc như vậy.

Kẻ kia cũng bị cụt một cánh tay.

Hôm nay bình tĩnh nhìn lại lần nữa, bóng dáng của Triệu Bân cùng với kẻ kia quả nhiên chính là của cùng một người.

"Ta bấm ngón tay tính toán, xem ra có người nào đó đã muốn nổi đóa rồi".

"Lão phu cũng tính ra là sắp có người bị đánh".

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 274: 274: Nói Ta Để Cho Ngươi Nói


"Ta chuẩn bị sẵn sàng để hóng chuyện rồi đó".

Gặp lúc dầu sôi lửa bỏng, sẽ luôn xuất hiện những người muốn thêm dầu vào lửa, sợ thiên hạ còn chưa đủ loạn.

"Chạy, chạy đi đâu".

Tiếng mắng người đã vang lên, Xích Yên phóng ra nhanh như gió, một chưởng đánh ngã Triệu Bân đang bỏ chạy, sau đó cưỡi lên người hắn, đánh hắn không ra hình người, mắt mũi miệng đều bị dập nát bét, ngay cả lão mập nhìn thấy cũng không khỏi giật giật khóe miệng.

"Ta không nhìn thấy gì cả".

Triệu Bân kêu la om sòm, muốn đứng dậy nhưng không thể nào đứng dậy nổi vì Xích Yên đã tức giận dùng lực đè lên người hắn.

"Ngươi còn dám nói".

Xích Yên quát lên, vô cùng dọa người.

Bất kỳ cô gái nào cũng sẽ nổi giận trước một chuyện như vậy!

Đã nhìn rồi thì thôi đi, lại còn dám nói ra trước mặt của mọi người?
Lần này thì hay rồi, đã để cho bà đây bắt được ngươi!
"Nhìn cũng lỡ nhìn rồi, cô còn muốn gì nữa!"
"Ta đã thấy hết toàn thân của cô rồi, vóc dáng cũng không tệ lắm".

"Trắng, rất là trắng".

Thế mà Triệu thiếu gia vẫn còn ngang ngược, đã bị đánh nhừ tử mà lời nói ra vẫn vô cùng thiếu đứng đắn, vì hắn nói liên tục, cho nên hắn cũng bị đánh liên tục không kịp thở.

Đây chính là công lao của Nguyệt Thần.

Tú Nhi mà đã muốn chơi ai thì kẻ đó chắc chắn phải gặp chuyện thê thảm.

"Đúng là một hảo hán".

Khán giả vừa hóng chuyện vừa tặc lưỡi, cũng có không ít người bật ngón tay cái lên khen ngợi Triệu Bân, không biết là do hắn bị đánh còn quá nhẹ, hay là do hắn bản tính không biết xấu hổ, đã làm chuyện sai trái còn dám kích động Xích Yên, cô gái này mỗi khi nổi điên lên thì người thân cũng không nhận.

"Vợ hắn còn ngồi đây chứ?"
Tên mập ho khan, liếc nhìn Liễu Tâm Như.

Khuôn mặt của cô gái nhỏ ấy cũng đang đỏ bừng.

Thành thật mà nói, nàng ứng phó không kịp.

Ngọc Nhi ở bên cạnh cũng mắt chữ A mồm chữ O, chuyện gì đang xảy ra thế này? Thiếu gia nhà bọn họ ngày thường đâu có như vậy! Sao hôm nay thiếu gia lại có thể lưu manh đến thế chứ?
"Không phải ta nói, hự.

.

.

!"
Triệu Bân oan ức vô cùng, còn không dám há miệng, hai tay gắt gao che miệng lại, lúc mới bị đánh thì hai tay ôm đầu, bây giờ chỉ có thể dùng hai tay ôm miệng, bưng bít chặt chẽ, nếu để cho Nguyệt Thần nói xằng nói bậy thêm lời nào nữa thì nhất định ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của hắn!
"Nói, ta để cho ngươi nói".

Xích Yên thật sự đã phát điên, vừa thẹn vừa giận, cầm một chân của Triệu Bân hung hăng nện xuống đất, lại tát hắn một cái, ra tay liên tục không dứt! Có thể cảm nhận được rõ ràng mặt đất đang rung lên khi cô ta đánh người.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 275: 275: Xích Yên Đã Nương Tay Rồi!


Người xưa có câu, đi đêm ắt có ngày gặp ma.

Hôm nay Triệu Bân mới có thể hiểu được sâu sắc ý nghĩa của câu này, từ trước tới giờ vẫn luôn là hắn đi gài người ta chứ chẳng có ai gài được hắn, tối nay cuối cùng thì hắn cũng đã bị gài.

Xích Yên ra tay nhẫn tâm vô cùng, có trời mới biết hắn đã gãy bao nhiêu cái xương, rách toát bao nhiêu gân mạch.

"Trông đau quá".

Mấy người có mặt đều cảm thấy nhấp nhổm, cảnh tượng trước mắt thật có chút máu me.

Hí hí hí!
Nguyệt Thần bật cười khoái trá, tối nay là lúc mà cô ta cảm thấy vui sướng nhất trong những ngày qua.

Dám đấu với bà hả, xem bà đây gài chết ngươi.

Triệu Bân không còn tâm trí gì mà mắng cô ta, lúc này hắn đã bị đánh đến mức không biết trời trăng mây gió gì nữa.

Tiếng ầm ầm cứ vang lên mãi, không biết khi nào mới dứt.

Cuối cùng thì Xích Yên cũng rời đi, mang theo một bụng tức giận.

Nãy giờ cô ta đã dùng sự tức giận đó để che đậy nội tâm đang rất xấu hổ của mình, bây giờ thì cô ta phải nhanh chóng đi tìm một cái lỗ để chui vào, thật là quá mất mặt!
Cô ta đi rồi, Triệu Bân vẫn nằm đó.

Trên mặt đất có một vũng máu và một cái hố hình người, người trong hố bị Xích Yên đánh đến mức muốn tàn phế, thân thể lúc này vẫn còn đang co giật, trong miệng trào máu, tay đau, chân đau, dạ dày đau,… Nói chung, chỗ nào trên người hắn lúc này cũng đau đớn không tả nổi.

"Tên nhóc, còn sống không vậy?"
Tên mập ngồi xổm xuống, lấy tay chọc chọc Triệu Bân.

"Cô ta đi chưa?"
Triệu Bân thấp giọng hỏi, hàm ý rất rõ ràng, nếu cô ta bỏ đi rồi thì ta mới dám đứng dậy, còn nếu cô ta chưa bỏ đi thì hắn sẽ tiếp tục nằm, đã đánh hắn thảm thương như vậy rồi, hắn cũng không tin là cô ta vẫn còn đánh được nữa, chỉ còn lại mấy người bọn họ thì cũng dễ nói chuyện hơn mà!
"Đi rồi".

"Ơn trời!"Ngưu Oanh nói một câu liền đi, Triệu Bân đứng dậy, một tay ôm lấy thắt lưng già nua của mình, mặt mũi sưng vù, thất khiếu đều chảy máu, đặc biệt là đôi mắt! Tất cả mọi người nhìn thấy đều muốn cười, hắn đã bị Xích Yên đánh tới mức đôi mắt cũng lòi ra như gà chọi.

"Đánh đến vậy mà vẫn còn đứng lên được sao?"
"Triệu thiếu gia quả nhiên là con gián, đánh cỡ nào cũng không chết".

"Xích Yên đã nương tay rồi!"
"Có khi cô gái đó đã thích Triệu Bân rồi, chỉ miễn cưỡng đánh vậy thôi".

"Vợ hắn vẫn còn ở đây đó! Chú ý chút đi".

Mấy người ở đây ai cũng đều đang nói hươu nói vượn, thổn thức tặc lưỡi không dứt, tặc lưỡi bởi vì Triệu Bân quả thật đáng đánh, còn thổn thức bởi vì cái tên này quá quyết đoán, chuyện gì cũng dám nói ra! Chẳng những thế, hắn còn dám kích động Xích Yên, vậy mà vẫn chưa bị đánh chết, đúng là nên đốt nhang tạ ơn tổ tiên đi!
Chỉ có điều!.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 276: 276: Đám Người Này Đồng Lòng Lắm


Nhìn thấy Triệu Bân khổ sở như thế này, mọi người đều cảm thấy sảng khoái không thể giải thích được.

"Ta muốn thành thần".

Triệu Bân liếc nhìn Nguyệt Thần, gương mặt vốn đang tái nhợt giờ phút này lại tối sầm, chờ đến khi hắn được phong thần, hắn nhất định sẽ tính sổ với Nguyệt Thần, cô gái này thật là xấu xa.

Đã nói từ trước rồi, đồ nhi là để cho sư phụ đây gài hàng mà.

Nguyệt Thần không đáp lời, nhưng thần thái đã thể hiện rõ ràng ý tứ như vậy.

"Triệu Bân có ở đây không?"
Đúng lúc này thì mọi người chợt nghe thấy tiếng gọi, có ai đó đã bước vào.

Người đó là Vương Đức của Liễu gia.

Sự xuất hiện của lão ta khiến cho mọi người phải liếc mắt ra ngoài, bọn họ đều nhận ra lão này là người của cửa hàng binh khí Liễu gia, chủ cũ là Liễu Thương Hải, lão ta đã từng đến đây để so kiếm và phải trở về trong nhục nhã, sau khi Liễu Thương Hải bị đày đi nơi khác thì cửa hàng đó cũng đã có chủ nhân mới.

Thần sắc của Vương Đức rất kỳ quái.

Chủ yếu là do cảnh tượng trước mắt có chút hỗn loạn, có một đứa con nít bị treo ở trên cây, trên tay người nào cũng có cầm một miếng dưa hấu lớn, như nhóc hám tiền còn có bạc để ôm trong người, mà gai mất nhất chính là Triệu Bân, hình như hắn mới vừa bị ai đánh xong!
"Tới đây làm gì?", l* m*ng quát lên một câu.

Thành thật mà nói, những người ở đây chẳng có ai ưa gì Liễu gia.

Ừm, ngoại trừ Liễu Tâm Như.

"Tất nhiên là tới hạ chiến thư", khóe miệng Vương Đức nhếch lên, phất tay phóng ra một tấm thiệp mời, nói: "Khô Sơn trưởng lão nhà ta muốn tìm luyện khí sư nhà các ngươi so tài một chút thuật luyện khí, tất nhiên, nếu như biết sợ rồi thì cũng có thể không cần tới, Liễu gia sẽ không cưỡng cầu".

"Nhận lời".

Mấy người trong vườn khá ăn ý, đều ngang ngược quát lên một tiếng! Một tiếng này khiến cho Triệu Bân bị giật mình tới mức đứng không vững, đầu óc ong ong, hắn thấy chắc chắn là đám người này đang cố ý.

Khô Sơn trưởng lão chính là luyện khí sư của Liễu gia.

Thực tế thì ông ta là do các gia tộc lớn mời tới giúp Liễu gia, muốn chèn ép Triệu gia.

Lũ điên!
Vương Đức thầm mắng, may mà lão ta vẫn còn một chút đạo hạnh, nếu không thì thảm rồi.

Đám người này đồng lòng lắm.

Triệu Bân không nói lời nào, liếc mắc nhìn qua từng gương mặt, mấy người cũng không phải là luyện khí sư, mấy người nhận lời cái gì, dù sao cũng đâu phải là mấy người đi thi thố, chỉ biết nói miệng như mấy người thì làm gì biết người ta phải đau lưng cỡ nào.

Nhưng chuyện đó cũng không quan trọng, quan trọng nhất chính là khí thế.

Mọi người cùng trả lời, thể hiện sự nhất trí cao độ, hù dọa được đối phương ngay lập tức.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 277: 277: Nha Đầu Đó Cũng Không Tệ


"Trong lĩnh vực luyện khí, Khô Sơn đúng là cũng có mấy phần thành tựu".

Nói hươu nói vượn là thế, nhưng sau đó lão mập cũng phải nghiêm túc nói.

"Không cần sợ".

"Cứ so tài với ông ta, thiếu gì thì cứ báo với ông đây".

"Thiếu bạc đó".

"Nào, ăn cơm thôi".

Cái lão Chư Cát Huyền Đạo này đúng là chỉ biết nói miệng! Khi hứa hẹn thì hay lắm, đến khi người ta nhắc đến bạc thì lại đánh trống lảng không tiếp lời, lẹ làng bảo mọi người ăn cơm.

Rượu thịt nhanh chóng được mang vào, dậy mùi thơm phức.

Thằng nhóc tóc tím bị treo trên cây cuối cùng cũng được thả xuống, nó rất biết điều an phận, nhìn thần thái của nó thì chắc đã quen với việc này rồi, cách hai ba bữa là lại bị đòn, cách ba bốn bữa là lại bị treo lên, nó có hai vị sư thúc như thế này quả đúng là con mợ nó vui sướng.

Bữa ăn tối vẫn là rất hòa thuận.

Mọi người trong lúc bất giác đều liếc nhìn Triệu Bân một cái.

Cái tên này đúng là có mạng con gián.

Bị đánh dã man, tứ chi cũng sắp tàn phế đến nơi, vậy mà hắn vẫn có thể vui vẻ, hắn hồi phục nhanh chóng như thế sao? Chẳng lẽ hắn chính là quái thai ở trong truyền thuyết?
Hay là bởi vì thứ linh dịch đó?
Linh dịch cũng không quá trân quý, chỉ có tiên lộ bên trong mới bá đạo, đêm đó hắn chỉ còn lại một hơi thở mà cũng có thể cứu sống lại được, thì chuyện hôm nay chẳng qua cũng chỉ là chuyện nhỏ, chỉ cần một hớp liền có thể giải quyết xong xuôi.

"Không phải là ta nói đâu".

Triệu Bân ho khan nói với Liễu Tâm Như, hắn không muốn vợ mình hiểu lầm.

Liễu Tâm Như chỉ cười nhẹ.

Nàng không quan tâm đến chuyện này, cũng không quan tâm sau này bên cạnh Triệu Bân sẽ có bao nhiêu phụ nữ, nàng chưa bao giờ có kỳ vọng gì cao, chỉ cần hắn không đuổi nàng đi là được rồi.

Sau bữa ăn, Triệu Bân lại vào phòng khóa cửa.

Sau đó, hắn lấy đạo cụ vẽ bùa ra, chuyến này ra ngoài hắn phải tiêu hao rất nhiều thứ, bất kể là loại bùa chú nào cũng rất thực dụng, hắn phải vẽ thêm nhiều mới được.

Còn về trận so tài luyện khí, hắn không hề cảm thấy lo lắng.

Luyện đan hay luyện khí đều là so về kỹ thuật làm việc, phải xem xét truyền thừa, xem xét thiên phú, xem xét nền tảng tinh thần lực của mỗi người.

Thuật luyện khí của hắn là do thần truyền, Khô Sơn không sánh được, mà thiên phú của hắn cũng không hề thấp chút nào.

Hơn nữa, tinh thần của hắn đã lột xác võ hồn, điểm nào cũng cao cấp hơn đối phương, hắn không tin hắn có thể bại trận dưới tay của ông ta.

"Nha đầu đó cũng không tệ".

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 278: 278: Chủ Yếu Là Để Kiếm Tiền Hoa Hồng


Nguyệt Thần đã thức dậy, mạnh mẽ vươn vai một cái, cười tủm tỉm, nha đầu mà cô ta nói tới tất nhiên là Xích Yên, thế gian này có nhiều cô gái đẹp như vậy, mà hắn hết lần này đến lần khác chạm mặt cô gái này, đây chắc chắc là duyên phận, mà quan trọng hơn hết, chính là cô gái này rất đẹp.
"Cô cũng không tệ".
Triệu Bân đưa tay lau máu mũi, vẫn là câu nói đó, hắn muốn nghịch thiên phong thần không bởi vì chuyện gì khác, hắn muốn đứng ngang hàng với Tú Nhi mà nói chuyện lý tưởng, đời này hắn nhất định phải được hãnh diện một lần.“Nghe nói gì chưa, luyện khí sư của hai nhà Liễu Triệu sẽ tỉ thí vào ba ngày sau đấy”.
Sắc trời vừa sáng, thông tin này đã đồn thổi khắp các con đường trong thành Vong Cổ.
“Dễ đoán thôi”.
Người nào tinh tường nghe xong sẽ không lấy làm lạ, trước hết là cửa hàng binh khí Triệu gia bị chèn ép, sau đó là Liễu gia bị đánh bại.

Với tác phong của Liễu gia thì đâu thể không vớt vát thể diện.
“Nghe nói Khô Sơn kia được đại gia tộc mời tới”.
“Ta từng gặp rồi, cao thủ Huyền Dương đỉnh cao hàng thật giá thật”.

“Kể ra thì ta chưa từng gặp luyện khí sư của Triệu gia bao giờ”.
Âm thanh rì rầm thảo luận rất nhiều, quán trà hay tửu lâu lại biến thành chỗ tụ tập, thế nào cũng phải có một kẻ lắm lời đang lải nhải ở đó, không chăm chỉ tu đạo nhưng kể chuyện đồn đãi thì rất giỏi.

Chỗ nào có tin hay chuyện lạ, nhà ai gặp vấn đề gì, họ đều biết rõ mười mươi.
“Có kịch hay để xem rồi”.
Người chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn thì ở đâu cũng có chứ nói gì đến hai nhà Triệu - Liễu.

Từ sau khi treo đầu dê bán thịt chó, đây chắc hẳn là lần đầu tiên hai nhà giao tranh trực diện.

Còn về trận đấu ở cửa hàng binh khí trước đó, cùng lắm chỉ được coi là đấu đá ngầm.

Lần này thì khác, hiển nhiên trận chiến đã mở ra, phải xách vũ khí lên đánh nhau một trận.
“Dù sao cũng là thông gia, làm đến mức độ này thật là thú vị”.
“Nói là kẻ thù thì đúng hơn đấy, mẹ kiếp, tôi còn thấy bực mình hơn Triệu gia”.
“Cũng phải, Liễu gia quả thực rất quá đáng”.
Trận chiến còn chưa mở màn mà sức nóng đã hầm hập, đi đến đâu cũng nghe thấy tiếng bàn tán.
“Nào nào nào, đặt cược đi!”
Những tiếng xì xào lại được thể huyên náo hơn vì câu gào này.
Âm thanh đến từ các sới bạc.
Một trận tỉ thí như thế đâu thể thiếu được cá cược.
Chủ yếu là để kiếm tiền hoa hồng.
Các sới bạc thường xuyên làm chuyện này, họ hay cầm cái, sở hữu nguồn tài lực hùng hậu và uy tín nhất định, khách cá cược đặt tiền vào cũng thấy yên tâm, không sợ nhà cái chạy mất.
Hôm nay, các sới bạc làm ăn cực kỳ rực rỡ..
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 279: 279: “đông Người Mới Náo Nhiệt”


Bởi vì trận cá cược này, có trời mới biết bao nhiêu người đã chạy tới sới bạc, không chỉ khách cá cược, mà còn cả những kẻ rảnh rỗi túm tụm lại, thậm chí ông lão bán bánh rán cũng chạy tới vì muốn kiếm ít thu nhập ngoài lề, không kể tới những người hóng hớt không sợ lớn chuyện.
“Liễu gia thắng thì một ăn hai”.
“Triệu gia thắng thì một ăn chín”.
Các sới bạc lớn của thành Vong Cổ ăn ý đến kỳ lạ, họ chuẩn bị trước cả tỉ lệ cá cược rồi.
“Coi thường Triệu gia tới cỡ vậy hả”.
“Ngươi không biết hả, luyện khí sư của Triệu gia phải đối đầu với Khô Sơn đấy”.
“Lão già đó, trình độ cao lắm”.
Các sới bạc rất náo nhiệt, tỉ lệ đặt cược quá đã mắt, những lời cảm thán cũng khá nhiều.

Danh tiếng của Khô Sơn đã được đồn đi khắp nơi, với tình thế này, hiếm ai coi trọng Triệu gia.
“Thiên linh linh địa linh linh”.
“Phù hộ cho bọn ta kiếm bộn tiền”.

Tên mập đen thui và nhóc hám tiền đi đến đâu cũng có đôi có cặp, cả hai vái lạy thần linh rồi mới ôm bạc tới sới bạc ở phía đối diện.

Hai người này rất hào sảng, đặt cược toàn bộ gia sản, cược rằng Triệu Bân sẽ thắng.

Người nhà mình mà, phải kiếm thể diện cho Triệu Bân.
“Một ngày mới nào”.
Nhắc đến Triệu Bân, hắn vừa vươn vai vừa đi ra khỏi phòng.
Trùng hợp gặp ngay Xích Yên vừa quay về.
Bốn mắt nhìn nhau, Triệu Bân chưa kịp vươn vai xong lập tức nhanh chân rút về phòng mình.

Hắn dùng thuật xuyên tường chuồn đi từ một bên khác, chạy nhanh như thỏ.
“Lưu manh!”
Xích Yên trừng mắt nhìn hắn.

Ra ngoài cả đêm mới chịu về, hai má vẫn ửng hồng, bao nhiêu người nghe thấy chắc chắn không còn thể diện nào nữa, đều tại Triệu Bân lắm lời.
“Tên tiểu tử đó cũng không tệ”.
“Đàn ông mà, tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường”.
“Đông người mới náo nhiệt”.
Chư Cát Huyền Đạo và lão mập cũng đang ở đây.

Họ chơi cờ dưới tán cây, thong thả trò chuyện, nhìn qua thấy Xích Yên và Triệu Bân cũng rất xứng lứa vừa đôi đấy, trai tài gái sắc trong truyền thuyết.
Duyên phận mà, ai nói rõ được?
Xích Yên không nói gì, chạy thẳng tới phòng của thằng nhóc tóc tím.

Tại sao hả, bà đây đang rất bực, Triệu Bân lại chạy mất dạng rồi, ta phải tìm người nào đó để trút giận.
“Ai chọc gì tới ngươi hả!”
Tiếng hô hào của tên nhóc tóc tím nhanh chóng vọng ra, đang ngủ ngon thì bị Xích Yên xách dậy, sau đó còn bị treo ngược lên cây.
“Người ta đang khó ở, ngươi thông cảm đi”..
 
Back
Top Bottom