Tiên Hiệp Vô Thượng Luân Hồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 240: 240: Không Có Gì Đặc Biệt!


“Không có gì đặc biệt!”, Triệu Bân nhìn quanh, nhưng không thấy gì kỳ lạ cả.

“Ta có nói là ở đáy giếng sao?”, Nguyệt Thần liếc mắt nhìn hắn.

“Sao cô không nói sớm?”, Triệu Bân ngậm minh châu trong miệng, lại leo lên.

Khi còn cách đáy giếng hai ba mươi trượng, Nguyệt Thần liền ngăn hắn lại.

"Đối diện, bổ ra".

Keng!
Triệu Bân không cần suy nghĩ thì đã di chuyển kiếm Long Uyên chém về phía bên kia.

Keng!
Tiếng va chạm của kim loại nghe chói tai như thể nó đã chém vào một tấm sắt.

Hự!
Triệu Bân kêu lên đau đớn, hắn dùng hồn ngự kiếm, bị chấn lui đến mức choáng váng.

"Ta thấy dùng bùa nổ thì tốt hơn".

Triệu Bân lẩm bẩm, sau đó dán cả chục lá bùa nổ lên bức tường đá đối diện.

Nổ!
Trước khi Triệu Bân kịp né tránh, thì hắn đã nghe thấy Nguyệt Thần hô lên một tiếng.

Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng nổ của bùa nổ rất bạo ngược, giếng cạn sụp đổ ngay tại chỗ.

Triệu Bân lúng túng.

Bùa nổ này rất có uy lực, hắn vốn muốn né xa ra một chút thì mới niệm chú khai nổ, không ngờ Nguyệt Thần cũng có thể làm điều đó, một chữ "nổ" của cô ta phát ra ngay lúc hắn còn đứng rất gần đám bùa nổ, hắn bị nổ ngã xuống, đến khi bò dậy được thì cả người đều đã đen thui.

Cũng đúng, Nguyệt Thần đang ở trong ý thức của hắn.

Nguyệt Thần hoàn toàn có thể thay hắn kích hoạt bùa nổ.

Chỉ có điều, cô ta đã làm cho chân nguyên của hắn tiêu hao không ít.

"Tú Nhi, ta đang muốn chửi thề, không biết có nên phun ra hay không?", Triệu Bân ho ra máu, gương mặt vốn nên tái nhợt thì lại tối sầm, cô hay lắm, còn dám chơi ta một vố? Suýt nữa thì nổ chết ta rồi có biết hay không?
"Vào thôi".

Nguyệt Thần không trả lời hắn, chỉ nói ra một từ.

Đã nói từ trước rồi, đồ nhi là để cho sư phụ đây gài bẫy mà.

Nói thế nào nhỉ, thôi thì cứ xem như bị nổ cũng là một loại tu hành đi.

Triệu Bân không nói gì, sắc mặt tối sầm lại, trong lòng bắt đầu ấp ủ một tâm nguyện: Ta phải tu luyện, ta phải khổ luyện, nhất định ta phải trở thành tiên, nhất định ta phải được phong thần, sau đó ném cái bà Tú Nhi này vào trong đống bùa nổ để tu hành cho tốt!
Ông!.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 241: 241: Đây Là Bảo Bối Gì


Trong lúc hắn đang mắng thầm, có một âm thanh ông ông phát ra trong giếng cạn.

Sau đó, có một luồng ánh sáng bắn lên.

Cũng không đúng, nó là cả một nguồn sáng lớn tỏa ánh vàng rực rỡ, mạnh mẽ bắn lên trời.

"Thật đúng là bảo bối".

Triệu Bân ngừng mắng, quên đi đau đớn, lại leo lên lần thứ hai.

Vừa leo lên hắn vừa nhìn theo ánh sáng vàng, gây nên động tĩnh lớn như vậy thì hẳn phải là bảo vật có một không hai trong thiên hạ, được Nguyệt Thần coi trọng thì chắc chắn không tầm thường.

Bị nổ cũng đáng giá.

Triệu Bân leo rất hăng hái, trong nháy mắt đã leo lên mấy chục trượng cao, sau đó liền nhìn thấy một cái động phủ, nguồn sáng kia xuất phát từ nơi này, giờ phút này hắn còn có thể thấy được ánh vàng óng ánh bên trong, không biết là có cất giấu bảo bối gì.

Không suy nghĩ nhiều, hắn liền xông vào trong.

Động phủ này có chu vi khoảng năm mươi trượng, bên trong có bàn đá ghế đá, trên bàn còn có đặt một ngọn đèn cổ, không có tim đèn vẫn tỏa ra ánh sáng huyễn hoặc.

"Chỗ này đã từng có người sống".

Triệu Bân thầm nghĩ, chống nạnh nhìn bốn phía, vẻ mặt kỳ quái.

Người từng ở đây chắc chắn phải là cao nhân! Ở nơi không ai biết tạc được một các động phủ như thế này, hơn nữa còn cất giấu huyền cơ, hắn đã tới đây hai lần mà cũng không thể phát hiện ra.

Sau khi nhìn quanh, hắn lại chăm chú quan sát trên tường đá.

Có hoa văn được khắc trên đó, là những ký tự cổ xưa mà hắn không biết.

“Tú Nhi, trên đó nói gì vậy?”, Triệu Bân hỏi.

"Tâm đắc cảm ngộ".

Nguyệt Thần lãnh đạm nói, cũng lười xem qua.

Cô ta là thần, tất nhiên sẽ không coi trọng nó.

"Đây là đèn Trường Minh, lấy máu nhỏ vào, có thể chiêu hồn người chết".

"Chiêu hồn? Có thể khiến cho người chết sống lại sao?"

ppjpg

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 242: 242: Mẹ Kiếp Bị Chơi Xỏ Rồi


“Nghe khó tin thế!”
Triệu Bân ho khan, nghe xong cũng nửa hiểu nửa không, nhưng cái đèn đá này chắc chắn là bảo vật.
Hắn nhẹ nhàng cầm lên rồi nhét vào túi Càn Khôn.
“Chớ bỏ vào túi Càn Khôn”, Nguyệt Thần điềm nhiên nói, nhưng cũng gần như quát lên.
“Tại sao?”
“Cách quan tài của vua Âm Nguyệt quá gần, rất có khả năng gây ra thi biến”.
“Loại đèn này sẽ k*ch th*ch âm phủ biến hóa”.
“Lại còn phải chú ý đến thế à!”, Triệu Bân siết chặt cây đèn Trường Minh, nhìn nhìn ngó ngó: “Đèn này vẫn còn đang cháy, có phải ai đó đang mượn nó để chiêu hồn không? Nếu bị lấy đi, há chẳng phải cắt tiệt luôn con đường sống lại của người ta? Theo lời người xưa nói thì thế này là tổn hại âm đức đấy nhé”.
“Ấn ký thôi mà, không phải chiêu hồn đâu”.
Nguyệt Thần thong dong nói, một phàm nhân đâu thể hiểu được cách đốt đèn.

Về điều này, cô ta đã biết rõ từ lâu rồi.
Theo suy nghĩ của cô ta thì người lấy được đèn Trường Minh căn bản không biết về điểm kỳ diệu của chiếc đèn này.

Sở dĩ thế giới của người phàm có đèn Trường Minh phần nhiều là do tiên nhân để lại, cũng có thể là rơi từ trên trời xuống, giống như Liên Hoa Hữu Sinh ở U Uyên vậy, chắc chắn là từ trên trời rơi xuống.
Chẳng qua là người đời không biết thôi.
“Thế thì ta sẽ không khách sáo nữa”, Triệu Bân mỉm cười, tiện tay nhét vào vào lòng: “Nếu có thể chiêu hồn, dùng đèn này để giúp vua Âm Nguyệt sống lại được không”.
“Có lẽ là được, hi vọng ít ỏi quá, ông ta chết lâu quá rồi, đã vậy còn là xác không đầu”, Nguyệt Thần trả lời: “Dạng như thế này, nếu đến tiên giới có lẽ sống lại được”.
“Lúc nào rảnh thì thử nhé?”
Triệu Bân sờ sờ cằm, trí tưởng tượng của hắn đã bay cao bay xa lắm rồi.

Nếu lôi được vua Âm Nguyệt về nhân gian, vậy thì hắn sẽ là ân nhân cứu mạng của người ta, cao thủ Thiên Võ kiểu gì cũng phải bảo vệ hắn một tí.
Đèn Trường Minh bị lấy đi mất, động phủ bỗng chốc chìm vào u tối.
Mà điều kỳ lạ là cảm ngộ và hàm ý trên bốn bức tường xung quanh cũng tiêu tán theo.
Triệu Bân cực kỳ xót xa, bao nhiêu tâm huyết của các tiền bối mà!
Nếu biết thế thì hắn nên cảm ngộ trước rồi mới lấy đèn Trường Minh đi sau.
Bây giờ thì hay rồi, chẳng còn cái gì nữa.
Sau khi thở dài một tiếng, hắn bái lạy động tiên rồi quay người rời đi, đến đây rồi cũng chẳng biết động tiên này do ai tạo ra, càng không biết vị tiền bối ấy còn tại thế không.
Nhờ ánh sáng trăng, hắn lồm cồm bò ra khỏi giếng cạn.
Lòng hắn cực kỳ cảm khái, lần trước cái giếng cạn này đã cứu mạng hắn, lần này còn giúp hắn gặp được cơ duyên.

“Tìm được bảo bối gì rồi”.
Triệu Bân đang nghĩ ngợi thì một tiếng cười nham hiểm đột ngột vang lên khiến toàn thân hắn giật nảy.
Liếc mắt nhìn qua, chỉ thấy một bóng người đen thùi lùi.
Người đứng đó là một ông già với tóc đen, y phục đỏ như máu và một cái gương bát quái treo trên thắt lưng đang bước ra khỏi bóng tối.

Ông ta giống như một u linh với tiếng cười âm lạnh lẽo, khỏi cần nghi ngờ gì, chắc chắn là cao thủ Huyền Dương, đã vậy còn đạt tới đỉnh cao, toàn thân bao phủ bởi huyết sát, vừa nhìn đã biết là kẻ l**m máu trên lưỡi đao, hẳn rằng từng giết không ít người.
“Xuất quỷ nhập thần thế!”
Triệu Bân vô thức lùi về sau một bước.

Linh châu của hắn không hề phản ứng gì nên chắc trên người đối phương có bảo bối bí mật nào đó giúp che giấu tu vi.

Sở dĩ lão già áo đỏ chạy tới đây, chắc hẳn là vì trước đó từng thấy ánh sáng vàng phát ra, bất kỳ ai ngó thấy cũng phải chạy tới xem xét.
“Ngoan ngoãn giao nộp đi, ta sẽ cho ngươi được chết yên ổn”.

Lão già áo đỏ cười đê tiện, chỉ là một võ tu Chân Linh tầng bốn thôi mà, tát cho nó một cái là chết tươi.
“Sư phụ, lão hù con kìa!”
Triệu Bân lập tức đứng thẳng người, vẫy vẫy tay về phía sau của lão già.
Sư phụ?
Lão già áo đỏ nhíu mày, lập tức nhìn lại.
Thế nhưng, sau lưng ông ta tối thui như hũ nút, đừng nói tới sư phụ, một con chim cũng không có.
Mẹ kiếp, bị chơi xỏ rồi.
Đợi khi ông ta quay người lại thì Triệu Bân đã bắt đầu trốn, hai bên chân dán hai lá bùa tốc hành, tốc độ nhanh như chớp, chẳng khác nào một bóng đen luồn lách giữa rừng cây.
“Hay lắm, tiểu tử này, nhất định sẽ cho ngươi sống không bằng chết”..
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 243: 243: “ta Xuyên Qua Nè!”


Ông già áo đỏ “hừ” một tiếng, gió lớn nổi lên, ông ta đuổi sát theo sau, gương mặt rất khó coi, thậm chí trở nên dữ tợn.

Một võ tu Chân Linh thấp hèn mà biết nhiều trò ghê, đến cả cao thủ đỉnh cao Huyền Dương như ông ta cũng bị xoay như dế, đúng là mất mặt.
Còn nữa, mẹ kiếp, ngươi ăn gian đấy à?
Dù từng gặp rất nhiều võ tu cảnh giới Chân Linh, nhưng lần đầu ông ta gặp được người chạy nhanh như Triệu Bân.
Ăn gian ư? Ông đây còn muốn lái máy bay luôn kìa?
Triệu Bân chửi thầm một tiếng, đến cả Nguyệt Thần cũng bị chửi theo.

Cô ả này chắc chắn đã biết từ lâu rồi, lại không nói với hắn.

Đỉnh cao Huyền Dương đấy! Ta đánh làm sao lại được?
“Chạy nhanh lên, sư phụ coi trọng ngươi”.
Nguyệt Thần nằm vắt vẻo trên mặt trăng, thậm chí chẳng buồn mở mắt.
Sóng to gió lớn nào cũng trải qua rồi, đây mới chỉ là mương rãnh thôi, ngươi gắng gượng được.
Triệu Bân không ngó ngàng gì.
Bên ngoài giếng cạn có người canh chừng, bất ngờ này khiến hắn trở tay không kịp.

Nếu sớm biết như thế thì hắn nên bịt kín mịt, tuyệt đối không để lộ ra chút chân nguyên nào, như thế còn có thể mượn danh cảnh giới Thiên Võ để hù dọa kẻ khác.

Bây giờ tu vi của hắn hoàn toàn bại lộ, muốn đóng giả cao thủ Thiên Võ để hù dọa thì chỉ sợ đối phương không tin, ông ta có phải kẻ ngốc đâu.
“Đi đâu hả!”
Lão già áo đỏ quát ầm lên, huyết phong nổi lên khắp dọc đường, không biết bao nhiêu cây cối nghiêng đổ vì ông ta, thêm biết bao nhiêu tảng đá lớn bị giẫm đến mức nát vụn và bắn tung tóe, biến thành một đống hỗn độn.

Ông ta đã đạt tới cảnh giới Huyền Dương, còn là đỉnh cao nữa, dù không dùng tới những thứ như bùa tốc độ thì tốc độ cũng đủ nghiền nát Triệu Bân.

Chân Linh bé nhỏ ơi, mẹ kiếp, ngươi chạy không thoát đâu.
Quả thực, tốc độ của ông ta rất nhanh.
Từ bên trên nhìn xuống, nếu Triệu Bân giống như một bóng đen thì ông ta chính là một u linh.
Chỉ trong mười mấy hơi thở ngắn ngủi, ông ta đã đuổi tới nơi rồi.
Keng! Keng!

Sau đó là mười mấy luồng kiếm khí lao vào không trung, phát ra âm thanh leng keng.
Triệu Bân nghiêm nghị, liên tục tránh né được dù suýt bị đâm trúng.
Thế nhưng, kiếm khí này quá bá đạo, dù hắn không bị đâm trúng, nhưng cũng bị dư chấn của nó ảnh hưởng, từ đầu đến chân có thêm mười mấy vết máu.

Cũng may mà không bị đâm trúng, chứ nếu dính phải một nhát nào thôi cũng sẽ bị cắt ra như miếng đậu phụ.
“Nổ chết ngươi này!”
Triệu Bân “hừ” một tiếng, dùng võ hồn điều khiển phi đao, mười mấy thanh đao b*n r*.
“Bùa nổ à, hay đấy, có thể đả thương ta sao?”
Ông già áo đỏ cười khẩy, nửa đêm nửa hôm nhưng mắt mũi ông ta còn tốt chán, trông thấy từng thanh phi đao đang bay tới, cũng trông thấy từng lá bùa nổ được treo bên trên.
Tiếc rằng thứ này không có tác dụng quái gì với ông ta.
Chân nguyên hộ thể của cao thủ đạt đỉnh Huyền Dương đâu phải là để trưng bày.
Thực tế đúng là như vậy.Mười mấy lá bùa nổ đồng loạt nổ tanh bành, tuy gây ra động tĩnh không hề nhỏ, nhưng vẫn không suy chuyển được lão già kia, đến cả chân nguyên hộ thể của người ta cũng không phá vỡ được chứ đừng nói gì đến đả thương.
Triệu Bân đã sớm dự tính được điều này.

Là do tu vi của hắn quá thấp nên uy lực của bùa nổ do hắn vẽ ra cũng không cao đến đâu được, gặp cảnh giới Chân Linh thì ổn, gặp Huyền Dương tầng một chắc cũng có thể dùng, nhưng đỉnh cao thì là chuyện khác, khả năng phòng ngự của tên này quá mạnh mẽ.
“Để lại!”
Ông già áo đỏ “hừ” một tiếng như lôi đình, trong lúc truy sát cũng không quên tạo kết ấn bằng một tay để độn thổ.
Uỳnh!
Cùng với một tiếng “uỳnh”, vài ba trượng trước mặt Triệu Bân bỗng chốc xuất hiện một bức tường cao lớn nhô lên khỏi mặt đất.

Nó chẳng có khả năng công kích gì, chỉ là một bí pháp hỗ trợ nhằm chặn đường Triệu Bân.
“Ta xuyên qua nè!”
Triệu Bân cắm đầu đâm vào tường, trong thoáng chốc đã dùng thuật xuyên tường, nhẹ nhàng hóa giải.
Ối dà?.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 244: 244: “hay Cho Trò Độn Thổ”


Ông già áo đỏ lại nhướn mày thêm lần nữa, cái thằng ranh này, biết nhiều thứ nhỉ! Thế mà còn biết cả thuật xuyên tường đã thất truyền từ lâu! Bảo bối à, ngươi đúng là một báu vật, thế thì lão phu phải bắt được ngươi, xách về nghiên cứu cho ra nhẽ, chắc chắn sẽ có bất ngờ đây.

“Không cho cơ hội hả!”
Triệu Bân thầm mắng, hắn muốn tìm một cái hang động nào đó, trốn vào trong rồi giở lại trò cũ, giống như đêm đó hù dọa lão mập vậy, dùng khí thế của cảnh giới Thiên Võ để dọa cho ông ta rút lui.

Thế nhưng ông già phía sau truy đuổi ác quá.

Hắn cũng muốn thông linh để gọi Đại Bằng ra, sau đó vọt thẳng lên trời, thế nhưng xấu hổ ghê, thuật thông linh giới hạn thời gian, hiển nhiên bây giờ vẫn chưa phải lúc.

Đúng lúc nguy khốn, hắn nhìn về phía túi Càn Khôn.

Nói đúng ra là đang nhìn quan tài của vua Âm Nguyệt, có thể lôi ra đập chết ông ta được không?
Hay là gọi vua Âm Nguyệt ra cũng được.

Nghĩ đến đây, hắn liếc nhìn Nguyệt Thần, ngụ ý rất rõ ràng: Dạy ta phép điều khiển thi thể.

Thế nhưng Nguyệt Thần chẳng để tâm.

Ánh mắt của cô ta thẳng thừng ngó lơ Triệu Bân, muốn ngủ thế nào vẫn ngủ thế ấy, nếu nghe kỹ còn nghe thấy cô ta đang ngâm nga một điệu nhạc, rất thong dong, thần thái này đã đủ bày tỏ rằng: chạy đi, chạy nhanh vào.

Triệu Bân hít một hơi thật sâu.

Thời khắc này, hắn có một khao khát tuy bồng bột nhưng rất mãnh liệt: cưỡng ép “làm gì đó” Nguyệt Thần.

Keng! Keng!
Trong lúc này, kiếm khí của ông già áo đỏ lại phóng tới, không phải vài luồng, mà là cả một vùng! Có trời mới biết bao nhiêu cây cổ thụ bị chém ngang hông! Nếu không phải vì Triệu Bân nhanh chân thì chắc hẳn hắn cũng bị làm tám mảnh rồi, ông già áo đỏ kia có phải võ tu Huyền Dương bình thường đâu.

“Ngươi không thoát được đâu”.

Ông già áo đỏ hét ầm lên một tiếng, bước chân bá đạo giẫm nát tảng đá lớn thành tro bụi, sau đó nhảy vọt lên, vung tay quăng ra một cái gương bát quái.

Uỳnh!
Gương bát quái xoay giữa không trung, có hào quang b*n r* khắp nơi.

Không ổn!
Triệu Bân khiếp hãi, từng luồng hào quang kia không chỉ đẹp mà còn rất mạnh, nếu dính phải thì cơ thể nhỏ bé của hắn sẽ bị đục thủng một lỗ.

Trong chốc nhát, hắn lập tức trốn vào lòng đất.

Uỳnh! Đùng!
Giống như hắn đã dự tính, uy lực từ hào quang của gương bát quái cực mạnh, mấy tảng đá lớn bị xuyên thủng rát nhẹ nhàng.

Cho dù hắn đã trốn xuống lòng đất nhưng cũng rất thê thảm, chân nguyên hộ thể đã vỡ, trên vai trái có thêm một cái lỗ, lúc này đang chảy máu tươi ào ào.

“Hay cho trò độn thổ”.

Ánh mắt của ông già áo đỏ lóe lên vẻ kinh ngạc, đúng là gặp được bảo bối rồi.

Chuyện khác chưa tính, chỉ riêng phép xuyên tường và độn thổ đã là thu hoạch lớn.

Đã bảo rồi mà, chuyến này đi không uổng.

Chưa kịp dứt lời, ông ta đã giậm chân xuống, định ép Triệu Bân nảy ra.

Triệu Bân không ngốc, ngay trước đó, hắn đã tự trồi ra rồi, vung tay ném ra một quả trứng sắt, chính là pháo lôi quang, vật mà hắn phải có khi muốn trốn.

Khỏi nói chứ, ông già áo đỏ thực sự bị hoa mắt.

Thế nhưng cũng chỉ trong một chốc, đôi mắt kia nhanh chóng khôi phục ánh sáng, đập vào mắt chính là quả pháo lôi quang ban nãy, thêm mười mấy quả nữa đang được ném về phía ông ta.

Uỳnh! Đùng! Uỳnh!
Tiếng nổ liên tục vang lên, lôi quang b*n r* tứ phía.

Ưm! !
Ông già áo đỏ khẽ “hừ” một tiếng, bao nhiêu lôi quang khiến hai mắt ông ta tối thui.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 245: 245: “sói Lửa Biến Dị”


Thực tế chứng minh rằng đôi lúc pháo lôi quang có lợi hơn cả bùa nổ.

Mà chỉ trong vài khoảnh khắc, Triệu Bân đã lao lên một ngọn núi nhỏ, vọt người nhảy xuống, khi ở giữa không trung, hắn cắn đầu ngón tay, ấn vào hư không.

Là thuật thông linh, giới hạn thời gian đã hết.

Đại Bằng vừa mới quay về không lâu đã bị gọi ra, hắn tính toán rất chuẩn xác, Đại Bằng cũng đến rất kịp thời, đón ngay được hắn, không lệch tí nào.

“Đi, đi mau!”
Triệu Bân ho ra một búng máu tươi, phất tay dán hai lá bùa tốc hành lên thân mình Đại Bằng.

Cạc! Cạc!
Đại Bằng tâm ý tương thông, lập tức giang cánh lao vọt lên trời như một bóng đen.

“Thuật thông linh?”
Hai mắt lão già áo đỏ khẽ nheo lại, ánh mắt cũng thâm sâu hơn.

Con quạ đen to xác kia càng nhìn càng quen nhỉ, ông ta từng gặp qua ở bên ngoài thành Vong Cổ rồi.

Hiển nhiên, ông ta cũng tham gia phiên đấu giá của thành Vong Cổ.

Mà trận đại chiến của Triệu Bân và Nghiêm Khang, ông ta cũng có mặt ở đó.

“Triệu Bân!”
Ông già áo đỏ cười khẩy, nhận ra con chim kia là nhận ra Triệu Bân.

“Ngăn nó lại!”
Ông ta hét ầm lên, cực kỳ bá đạo.

Grào!
Tiếng gào bỗng chốc vang vọng khắp bầu trời đen kịt, nghe âm thanh thì chắc hẳn là một con sói.

Đúng là một con sói thật, một con sói biết bay.

Khỏi cần phải nói, nó là tọa kỵ của ông già áo đỏ.

Con sói này lượn một vòng trong không trung nhưng không hề lao xuống.

Thấy chủ nhân không bắt được Triệu Bân nên xuống đón chủ nhân, còn chưa kịp hạ xuống thì một con chim xù lông đen thui đã lao vọt lên rồi.

“Sói lửa biết bay?”
Triệu Bân đã trông thấy, đập vào mặt là một làn sóng nhiệt nóng hừng hực.

Đúng là một con sói, một con sói lửa.

Thế nhưng, con sói lửa này còn có một đôi cánh, toàn thân đắm trong lửa lớn, vóc dáng to lớn phải tới vài ba trượng, khi nó vung cánh, sóng nhiệt nóng rẫy tỏa ra.

Nó rất hung hãn, đôi mắt kia cũng đỏ ngầu, nhìn thôi đã thấy sợ rồi.

“Sói lửa biến dị?”
Triệu Bân lầm bầm, hắn từng nghe nói về loài vật này, nhưng hôm nay mới diện kiến.

Grào!
Sói lửa hung hãn, lửa cháy hừng hực.

“Ngăn nó lại!”
Ông già áo đỏ quát ầm ầm, mặc dù là cao thủ Huyền Dương đỉnh cao nhưng ông ta không biết bay.

Khỏi cần ông ta nói, sói lửa đã nhào tới rồi.

Tọa kỵ biết bay cấp bậc Huyền Dương cũng rất bạo ngược, dù cách một đoạn xa đã phun ra lửa, biến thành từng luồng kiếm quang bổ về phía Triệu Bân và Đại Bằng.

“Không đánh được chủ của ngươi, chẳng lẽ ta còn không đánh nổi ngươi?”
Triệu Bân khẽ hừ, Đại Bằng và hắn tâm ý tương thông, cộng thêm bùa chú nên tốc độ cực nhanh, nhẹ nhàng tránh được lửa nóng và kiếm quang, phóng vọt lên những tầng mây, sau đó biến thành một bóng đen, lao đầu xuống.

Keng! Keng!
Cùng lúc đó, Triệu Bân dùng võ hồn ngự kiếm, Long Uyên và Tử Tiêu lao ra cùng lúc.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 246: 246: “ông Ta Nhất Định Phải Chết!”


Con sói lửa kia cũng không ngốc, đã vậy linh trí cực cao, có ý thức chiến đấu, từ xa đã né đi, đôi cánh lửa vùng vẫy, liên tục lao lên trời.
“Nổ chết ngươi luôn!”
Triệu Bân niệm chú trong lòng, dùng võ hồn để điều khiển, mười mấy thanh phi đao liên tục b*n r*, thanh nào cũng gắn bùa nổ, bị hắn diễn hóa đến cực độ, rơi ngập đầu con sói lửa.
Uỳnh! Đùng! Uỳnh!
Trong màn đêm yên tĩnh, tiếng nổ của mấy lá bùa cực kỳ vang vọng.
Từ dưới nhìn lên, chỉ thấy được mấy bông pháo hoa.
Sói lửa bị thương, bị nổ đến mức tóe máu, trong tiếng gào của nó có thêm sự phẫn nộ và ai oán.
“Cho mày kêu này!”
Triệu Bân mắng ầm lên, điều khiển kiếm Tử Tiêu từ trên trời chém xuống.
Phụt!
Trong ánh lửa có cả tia máu, cánh trái của sói lửa bị thương, nhưng nó chịu đòn rất giỏi, Tử Tiêu cũng chỉ để lại một vết chém trên cánh của nó chứ không thể chém đứt được.
Đừng vội, vẫn còn đây.
Long Uyên lập tức theo sau, nhắm chuẩn vào đầu của sói lửa, đập rất mạnh.
Grào!
Sói lửa kêu lên thảm thiết, trong lúc lơ là không kịp trụ vững, suýt nữa đã cắm đầu lao xuống.

Đợi khi nó ổn định lại thì mười mấy thanh phi đao cũng phóng tới, thanh nào cũng gắn bùa nổ, trông cực kỳ chói mắt.
Sói lửa thấy thế, bỗng chốc cuống quýt hẳn lên.
Nó cuống thì cuống mà bùa nổ vẫn nổ, không sót lá nào, máu me bắn tung tóe.
“Chết tiệt!”, lão già áo đỏ quát lên: “Về đây!”
Ông ta phải gọi con sói lửa quay về, dù là sói lửa cảnh giới Huyền Dương, nhưng dù sao cũng chỉ là tọa kỵ, đấu với Triệu Bân vẫn bị yếu thế.

Cái tên nhãi Chân Linh kia không phải là võ tu thông thường, hôm đó hắn có thể đánh bại Nghiêm Khang đã đủ thấy hắn không hề tầm thường.

Muốn dựa vào tọa kỵ để hạ gục Triệu Bân khác nào kẻ mơ ngủ.
Sói lửa sợ rồi, từ trong ánh lửa lao xuống.
“Đi, đi mau!”
Triệu Bân không đuổi, nếu tiếp tục đuổi theo e là sẽ bị đánh.

Hắn có thể đánh được sói lửa, nhưng không đánh lại ông già áo đỏ kia.

Một khi ông ta lên trời, chắc chắn hắn sẽ bị tiêu diệt.

Cạc! Cạc!
Đại Bằng giương cánh, giống như một đám mây đen lướt qua bầu trời.
Grào!
Tiếng gầm gào của sói lửa nhanh chóng vang lên, vừa bạo ngược vừa phẫn nộ.

Chủ nhân đã leo lên rồi, tự tin của nó lập tức căng đầy, ánh lửa cháy hừng hực, lập tức bám riết không tha.
“Triệu Bân, ngươi chạy không thoát đâu!”
Ông già áo đỏ quát ầm lên, phóng ra từng luồng kiếm khí.
Nghe thấy câu này, Triệu Bân nhíu mày.
Từ câu mắng điểm mặt chỉ tên này có thể thấy chắc chắn ông già áo đỏ nhận ra hắn.
Điều này rất nhức đầu.
Hắn tự nhận mình có thể trốn được truy sát, nhưng Triệu gia sẽ không trốn được.

Bị một cao thủ Huyền Dương nhắm tới thì Triệu gia đừng hòng yên ổn trong mấy chục năm tới.
Giáo đâm thẳng dễ tránh, tên bắn lén khó phòng.
Nếu đối phương gay gắt thì Triệu gia đi ngủ cũng không được yên thân.
“Ông ta nhất định phải chết!”
Nghĩ đến đây, Triệu Bân bỗng vung tay, trải bộ đồ nghề vẽ bùa ra.
Nếu để ai đó nhìn thấy chắc sẽ kinh ngạc lắm.
Mẹ kiếp, đã là lúc nào rồi mà ngươi còn có tâm tình vẽ bùa?.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 247: 247: “truy Cầu Phú Quý Trong Hiểm Cảnh”


Vả lại, Đại Bằng bay nhanh như vậy, gió lớn thổi ào ào trong không trung, ngươi đứng vững nổi sao? Ngươi vẽ ra được thứ gì sao? Độ khó cao hơn lúc ở dưới mặt đất mấy lần liền.
“Tiểu tử, ngươi rất điên cuồng đấy!”
Nguyệt Thần mở mắt liếc nhìn Triệu Bân.

Cô ta ở trong tiềm thức của Triệu Bân, Triệu Bân nghĩ gì, cô ta cũng biết hết, đương nhiên sẽ biết võ tu Chân Linh thấp hèn này định làm gì.

Hắn định liều mạng với ông già áo đỏ kia đấy! Người ta đạt đỉnh cao Huyền Dương rồi đấy!
“Ta phải đập chết ông ta”.
Triệu Bân đáp lại một câu rồi nhấc bút vẽ bùa.
Hắn không vẽ bùa nổ, bùa tốc hành hay bùa định thân mà vẽ bùa nhẹ thân, bởi vì khó đứng vững trong không trung nên vẽ bùa rất khó khăn, ba lá bùa đã bị hỏng.
Thế nhưng, hắn rất bình tĩnh.
Đến lá bùa thứ năm mới vẽ ra được, hắn vẽ liền tám lá bùa nhẹ thân.
Vẫn chưa hết.
Đến lá bùa thứ chín, hoa văn mà hắn vẽ ra đã thay đổi.
Phen này hắn vẽ bùa nặng thân.

Đúng vậy, là bùa nặng thân.

Có bùa nhẹ thân thì cũng có bùa nặng thân, Nguyệt Thần chưa từng dạy hắn loại bùa chú này, nhưng vì thiên phú dị bẩm nên hắn tự lĩnh ngộ ra.
Một cái nhẹ thân, một cái nặng thân.
Khả năng của hai loại bùa này hoàn toàn ngược nhau, chỉ cần vẽ ngược hoa văn trên lá bùa là được.

Hắn nghĩ như thế, cách này chắc là ổn đó, không thành vấn đề.
Đúng vậy, không có vấn đề gì.
Nguyệt Thần ngồi dậy, nhìn nó với vẻ hứng thú.

Bùa nhẹ thân do cô ta sáng tạo ra, còn bùa nặng thân là do Triệu Bân cải biên lại, hắn đã vẽ xong rồi.
Chậc chậc chậc.
Đường đường là thần linh mà phải chậc lưỡi như vậy.

Vẽ bùa trên không trung, độ khó quá cao, nhưng một võ tu Chân Linh như hắn có thể khắc phục được, đồng thời còn tự nghĩ ra kiểu bùa mới.
Vào trận mới mài giáo.

Thiên phú thế này, quá đáng sợ.
“Tú Nhi, bùa này có khả năng nặng thân không”.
Triệu Bân hỏi, trong tay cầm một lá bùa, chính là bùa nặng thân mà hắn mới vẽ ra, nhìn bút pháp tuy còn xấu nhưng quả thực đã vẽ ra được.
“Miễn cưỡng trông được”.
Nguyệt Thần liếc nhìn rồi đáp rất qua loa.
“Được thôi!”
Triệu Bân phấn khởi, lại nhấc bút vẽ như rồng bay phượng múa.
“Ngươi nghĩ cho kỹ đấy, liều mình với cao thủ đỉnh cao Huyền Dương rất có khả năng sẽ bị tiêu diệt”.
“Truy cầu phú quý trong hiểm cảnh”.
Triệu Bân không ngừng lại, vừa vẽ bùa vừa trả lời.
Vả lại, hắn còn chọn lựa nào khác không?
Không giết được lão già kia, Triệu gia sẽ chịu tội.
“Có thể thử dùng khí thế Thiên Võ để dọa ông ta, chắc chắn có thể uy h**p được”, Nguyệt Thần nói.
“Ông ta đuổi theo gắt như vậy, không cho ta thời gian”.
Triệu Bân nhấc bút chấm mực, khả năng này dù có, nhưng gần như bằng không.
Vì thế, chi bằng đấu một trận.
Tiểu bối cảnh giới Huyền Dương, nếu tính toán chính xác, vẫn có thể tiêu diệt được tiền bối Huyền Dương đỉnh cao.“Hơi hối hận rồi!”
Nguyệt Thần hít một hơi thật sâu, vốn dĩ định tạo cơ hội cho Triệu Bân luyện tập, ai ngờ chấp niệm của tên nhóc này quá nặng, vì gia tộc mà muốn liều mạng với cả Huyền Dương đỉnh cao.

Một Chân Linh tầng thứ tư mà muốn tiêu diệt Huyền Dương đỉnh cao thì khó như lên trời..
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 248: 248: Hắn Đang Dùng Một Thứ Khác


Vì vậy cô ta đã cảm thấy hối hận rồi.
Trong trận chiến tiếp theo đây, nếu diệt được ông già áo đỏ thì còn đỡ, còn nếu như không tiêu diệt được, cô ta và Triệu Bân đều phải bỏ mạng ở đây.

Nói trắng ra thì đây là trận chiến được cược bằng cả tính mạng.
Nhưng cô ta không hề ngăn cản.
Dù trong thời khắc quan trọng này, cô ta vẫn không dạy Triệu Bân phép khống chế xác.
Cô ta cũng muốn xem thử, rốt cuộc Triệu Bân có bao nhiêu tiềm lực.
Nếu như Triệu Bân có thể vượt qua được kiếp nạn này thì sẽ có tư cách xuất sư.
“Triệu Bân, ngươi chạy không thoát đâu!”
Ông già áo đỏ hừ một tiếng lạnh lùng.
Gào!
Tốc độ của con sói lửa mà ông ta đang cưỡi rất nhanh, chỉ tính việc nó là tọa kỵ cấp Huyền Dương thôi thì cũng đã bỏ xa Đại Bằng cấp Chân Linh rồi, cộng thêm bí thuật của chủ nhân nữa, nó chẳng khác nào đốm lửa di động
Keng, keng!
Đáp lại ông già áo đỏ là mười mấy thanh phi đao có treo bùa nổ,
“Chỉ có mấy tấm bùa nổ nhỏ nhoi mà muốn làm ta bị thương sao?”

Ông già áo đỏ làm lơ, phóng ra chân nguyên hộ thể để bảo vệ toàn bộ cơ thể của mình và toàn bộ cơ thể của sói lửa, số bùa nổ đó có nổ thì cũng chỉ như gãi ngứa mà thôi.
Khói vẫn chưa tan ra hết thì Triệu Bân đã nhảy từ trên trời xuống.
Còn Đại Bằng sải cánh bay thẳng lên bầu trời sao rộng lớn.
“Tiêu diệt con nghiệt súc đó đi!”
Ông già áo đỏ chỉ về Đại Bằng ở phía xa rồi cũng nhảy xuống từ trên không trung, đuổi theo Triệu Bân vào rừng rậm.

Còn sói lửa thì dâng lên đôi cánh lửa, đuổi giết Đại Bằng.
Ầm! Bụp! Ầm!
Những tiếng vang lớn không ngớt trong khu rừng rậm rạp, những cây cổ thụ cao chọc trời ngã rạp xuống đất, cát đá bay tung tóe khắp nơi, khung cảnh hoang tàn, Huyền Dương đỉnh cao nổi giận rất đáng sợ.
Không biết đến lúc nào tiếng nổ mới tắt hẳn.
Triệu Bân rất thê thảm, giống như một người mới vừa tắm máu, hắn lảo đảo lùi về sau, mãi cho đến khi đụng vào một vách đá thì mới khom lưng ho ra một ngụm máu, ngay cả đứng cũng đứng không vững nữa.
“Chạy đi, sao không chạy nữa đi!”
Ông già áo đỏ bước ra từ trong bóng tối, nhếch môi, cười với vẻ rất nham hiểm.

Dưới ánh trăng, cặp mắt già nua đáng sợ nằm trong hai hốc mắt hõm sâu như phát ra ánh sáng màu máu.

“Nếu ông giết ta thì nhà họ Triệu sẽ không tha cho ông đâu”, Triệu Bân hừ một tiếng lạnh lùng.
“Rừng núi hoang vu, sẽ không có ai biết ta đã giết ngươi đâu!”.

Ông già áo đỏ cười nham hiểm, ánh mắt như sáng lên.

Ông ta đã coi Triệu Bân như một kho tàng, đừng nói những thứ khác, chỉ mấy tấm bùa tốc hành và bùa nổ không thôi thì cũng đã rất quý giá rồi.
Triệu Bân không nói gì, âm thầm bấm ấn quyết trong tay áo.
Đó là ấn quyết thuật ngự kiếm, nhưng hắn không dùng Tử Tiêu và Long Uyên…
Hắn đang dùng một thứ khác.
“Ra đây, ra đây cho ta!”
Triệu Bân thầm hét lên trong lòng, đó là tiếng gào thét từ linh hồn.
Thắng hay thua đều trông hết vào lần này.
Khổ nỗi thứ đó quá nặng, khó mà điều khiển được, vì vậy, võ hồn của hắn đã phải chịu phụ tải rất lớn, thất khiếu đều chảy máu, người ngoài nhìn thấy cũng cảm thấy hãi hùng.
“Nể mặt Triệu Uyên, cho ngươi được chết nhẹ nhàng!”
Ông già áo đỏ cười đầy ẩn ý, chân nguyên chuyển động trong lòng bàn tay, biến thành một luồng kiếm khí.

Theo ông ta, chỉ cần dùng kiếm khí này thôi thì đã có thể nhẹ nhàng chém chết Triệu Bân rồi.
Leng keng!
Ông ta chưa kịp ra tay thì đã nghe thấy tiếng leng keng, bùa chú bay xuống rợp trời..
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 249: 249: Hắn Rất Giỏi Dùng Kiếm Và Phi Đao


Đó là số bùa chú đã được Triệu Bân bố trí từ trước.
“Bùa định thân à?”
Ông già áo đỏ kinh ngạc, số bùa chú đang bay ngập trời đó chính là loại bùa định thân đã bị thất truyền từ lâu.

Không phải ông ta chưa từng thấy nhưng đây là lần đầu tiên thấy số lượng lớn thế này.

Có lẽ vì số lượng quá nhiều nên nó đã biến thành mưa bùa được bùa chú hợp thành, bao trùm lấy ông ta.
“Mở!”
Lúc ông già áo đỏ đang ngạc nhiên thì bỗng bưng Triệu Bân khẽ hét lên.
Đống bùa định thân lập tức phát sáng.
Khiến ông già áo đỏ cũng không kịp trở tay, bùa định thân ở cấp độ này thì không thể giữ chân được ông ta, nhưng khổ nỗi số lượng quá nhiều nên ông ta cũng bị kiềm chân lại trong giây lát.
“Ra đây cho ta!”

Triệu Bân hét lớn lên, xương ngực cũng vỡ ra, máu tươi chảy khắp người.
Ù!
Hắn vẫn chưa dứt lời thì đã nghe thấy tiếng ù ù.
Tiếng ù ù phát ra từ phía trên ông già áo đỏ, nói chính xác hơn là phát ra từ túi càn khôn đang treo trên cành cây.

Là do Triệu Bân đã treo lên đó để chờ đợi giây phút này.
Ông già áo đỏ bất giác ngước mắt lên.
Đập vào mắt ông ta là một cỗ quan tài đá, nó đang đập về phía ông ta.
Đó là quan tài của vua Âm Nguyệt.
Đó là kế hoạch của Triệu Bân, trên quan tài có khắc dấu ấn của thuật ngự kiếm, hắn có thể dùng linh hồn để điều khiển kiếm thì cũng có thể dùng linh hồn để điều khiển quan tài.

Sở dĩ thất khiếu của hắn chảy máu là vì quan tài quá nặng, nặng đến mức võ hồn của hắn cũng sắp sụp đổ.
Trên quan tài có dán bùa làm nhẹ và bùa làm nặng.
Bùa làm nhẹ là để giảm nhẹ trọng lượng của quan tài.

Còn bùa làm nặng là để gia tăng trọng lượng vì hắn muốn dùng cỗ quan tài đá nặng này để đập chết ông già áo đỏ.

Huyền Dương đỉnh cao thì đã sao, bị cỗ quan tài đá nặng gần mười mấy tấn đập vào người, không chết cũng tàn!
Quan trọng nhất là ông già áo đỏ không có phòng bị.
Trong tình huống như thế thì ông ta sẽ không kịp trở tay, có hiệu quả tấn công bất ngờ.
Mẹ kiếp, là quan tài sao?

Ông già áo đỏ chau mày, không thể phủ nhận, đó chính là một cỗ quan tài.
Cảnh giới Huyền Dương có thể nhẩm tính được trọng lượng của quan tài.
Nhưng trọng lượng mà ông ta ước tính được là trọng lượng đã được bùa làm nhẹ giảm đi.

Đến khi cỗ quan tài sắp va vào người ông ta thì bùa làm nặng sẽ dán lên, cỗ quan tài không chỉ phục hồi lại trọng lượng mà còn tăng thêm trọng lượng lên.
Để gia tăng trọng lượng của nó, Triệu Bân đã dán đến mấy chục lá bùa làm nặng.
Hai mắt của ông già áo đỏ lập tức lồi ra, đồng tử thì co rụt.

Mẹ nó, sao cỗ quan tài đó chưa đến mà ông ta đã cảm giác được tiếng gió mạnh rít lên vù vù vù rồi.
Ông ta muốn né nhưng không kịp, bởi nửa số bùa định thân còn lại đã phát nổ hết, mặc dù chúng không giữ chân được cảnh giới Huyền Dương nhưng cũng có thể khiến cho hành động của ông ta bị chậm lại.Ầm!
Quan tài đá rơi xuống, chắc là vì quá nặng nên khi nó đập xuống đã khiến cho mặt đất rung chuyển.
Á...!
Tiếng hét của ông già áo đỏ vẫn rất bá đạo.

Ông ta bị đánh trúng nửa th*n d***, chân nguyên hộ thể cũng không chống đỡ nổi sức nặng của quan tài đá nên vỡ nát ngay tại chỗ.

Lúc này ông ta đã không còn gì bảo vệ nữa, phần th*n d*** bị đập tàn phế, chắc là xương cốt đều đã gãy nát hết rồi.
Ọc!
Triệu Bân hộc máu vì bị chấn đến và cũng là do bị võ hồn phản phệ.
Hắn rất giỏi dùng kiếm và phi đao.
So với việc dùng mấy thứ nhỏ nhắn, gọn nhẹ đó thì đây là lần đầu tiên hắn dùng quan tài.

Nếu không có mười mấy tấm bùa làm nhẹ kia, hắn sẽ không điều khiển nổi.

Mặc dù có bùa làm nhẹ giảm trọng lượng nhưng hắn cũng rất thê thảm, võ hồn chịu phụ tải quá lớn, cơ thể cũng bị liên lụy theo, đâu chỉ thất khiếu chảy máu mà toàn thân cũng đầm đìa cất lỏng màu đỏ đó.
Có điều, hắn trả giá đắt như thế cũng xứng đáng..
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 250: 250: Mọi Thứ Vẫn Chưa Kết Thúc


Ông già áo đỏ bị tàn phế nửa th*n d*** thì việc g**t ch*t ông ta cũng dễ dàng hơn nhiều.
“Đáng chết, ngươi thật sự đáng chết mà!”
Ông già áo đỏ gào lên, gắng gượng vận dụng chân nguyên, đẩy quan tài đá ra.
Nhưng e rằng ông ta đã không thể đứng dậy được nữa.
Xương cốt ở hai chân đã bị quan tài đá đè nát, nửa th*n d*** rơi vào tình trạng thịt xương lẫn lộn.

Đau là chuyện nhỏ, mất đi ý thức mới là chuyện khiến người ta lo sợ.
Triệu Bân bò dậy một cách khó nhọc, hắn cầm hồ lô lên và trút vào miệng.
Hắn bị thương rất nặng nhưng công hiệu của linh dịch lại rất bá đạo.

Sau khi hắn uống hai ngụm thì võ hồn đang suy kiệt lập tức trở lại bình thường, chân nguyên đã khô cạn cũng phục hồi lại ngay, đến cả cơ thể đang bị thương cũng lành lặn lại trong tích tắc.
Ông già áo đỏ nhìn thấy cảnh tượng đó thì hai mắt đỏ bừng lên.
Mẹ nó, ngươi đang uống tiên dược sao? Thế là khỏe lại rồi à?
Cho ta một ngụm với!
Mặc dù ta đã bị tàn phế nhưng ta cảm thấy vẫn còn có thể cứu được đó!
Keng, keng!

Tử Tiêu kêu leng keng, Long Uyên cũng ù ù, bay xung quanh Triệu Bân.

Hắn làm lơ với ánh mắt thèm khát của ông già áo đỏ, mặt hắn lạnh như băng.
Đi ra ngoài…
Không bị người ta chém thì cũng bị lột da.
Có điều, tối nay là ngoại lệ.
Cao thủ Huyền Dương đỉnh cao bị tàn phế biến thành một tấm bia sống.
Giết!
Ông già áo đỏ muốn đứng dậy nhưng khổ nỗi cả người không còn sức lực, chỉ đành phóng kiếm khí, chém về phía Triệu Bân, nếu có thể chém trúng được phát nào thì Triệu Bân cũng mất mạng thôi.
Triệu Bân đâu có ngốc, hắn đã chạy từ sớm rồi.
Mặc dù kiếm khí mạnh nhưng lại bị giới hạn về khoảng cách, chỉ cần nấp đủ xa thì sẽ không thể đánh tới được.
“Cứu ta!”
Ông già áo đỏ hét lớn, ông ta đang gọi tọa kỵ của mình là sói lửa.
Không thể ở lại chỗ này thêm nữa.
Hắn phải chạy thôi, hồi phục lại cơ thể mới là chuyện quan trọng, thú cưỡi của ông ta chính là phao cứu sinh lúc này, nó vẫn đang truy sát Đại Bằng trên không, chỉ cần trốn khỏi chỗ này thì ông ta sẽ có cơ hội lật ngược thế cờ.
Gào!

Sói lửa nghe thấy tiếng gọi thì bỏ lại Đại Bằng, phóng từ trên trời xuống.
Quạc, quạc!
Đại Bằng không đuổi theo nữa, tâm ý nó tương thông với chủ nhân, nó biết Triệu Bân đang đợi sói lửa.
“Chỉ sợ mày không đến thôi!”
Triệu Bân hừm một tiếng lạnh lùng, hắn đã nấp trong tối để chờ sói lửa phóng xuống.

Kiếm Tử Tiêu phóng ra, đâm trúng vào bụng dưới của sói lửa.

Một tia máu lập tức phụt ra, sau đó Long Uyên lại bay đến, lần này nó đã đâm trúng não của sói lửa.
Gào!
Sói lửa bị đánh không kịp trở tay, chúi đầu xuống rồi đột ngột rơi từ không trung.
Keng!
Nó vẫn chưa kịp đứng dậy thì kiếm Tử Tiêu lại bay đến, đâm xuyên cánh trái của nó, kiếm Long Uyên cũng bay đến, đâm thủng vào cánh phải của nó.

Một chiếc ghế ngồi biết bay đang bình thường, tự dưng bị hai thanh kiếm cắm chặt lên mặt đất.
Mọi thứ vẫn chưa kết thúc.
Sau khi ghim chặt sói lửa thì kịch hay mới bắt đầu, phi đao có treo bùa nổ phóng tới, cắm lên đầu của sói lửa, sau đó bùa nổ liền nổ tung.
Gào!
Sói lửa hét lớn lên một tiếng, đầu nó cũng nổ theo, nó chết ngay tại chỗ.
Lúc này, cả thế giới đều trở nên yên lặng.
Sói lửa chết rất ấm ức, tốt xấu gì nó cũng là tọa kỵ cảnh giới Huyền Dương, còn là sói lửa biến dị nhưng không ngờ lại bị một tên ranh cảnh giới Chân Linh g**t ch*t, thật sự rất mất mặt!.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 251: 251: “kính Bát Quái Này Thú Vị Nè!”


Ọc!
Đôi mắt già nua đầy hi vọng của ông già áo đỏ đã lộ vẻ tuyệt vọng.
Chiếc phao cứu sinh cuối cùng của ông ta đã bị người ta g**t ch*t như vậy.
Hết cách cứu vãn rồi!
“Tiền bối có trăn trối gì không?”
Triệu Bân đứng cầm kiếm, bình thản hỏi.
“Xin tha mạng!”
Ông già áo đỏ chỉ thấy đầu óc mơ hồ, giọng nói của ông ta cũng trở nên thều thào.

Ông ta đúng thật là Huyền Dương đỉnh cao nhưng xương cốt đã bị dập nát, như thế chẳng khác gì việc bị chém làm đôi.

Bây giờ ông ta đã không thể chịu nổi sự giày vò nữa, cần nhanh chóng trị thương thì mới có thể sống sót.
Nếu không thì sẽ chết một cách rất khó coi.
Tiếc là, lời cầu xin của ông ta không có tác dụng gì, sao Triệu Bân có thể tha cho ông ta được!

Keng! Keng!
Tử Tiêu và Long Uyên được Triệu Bân điều khiển, bay tới từ phía xa.
“Không… Không… Không!”
Ánh mắt ông già áo đỏ đầy vẻ kinh sợ, ông ta hét lên tuyệt vọng.
Ọc, ọc!
Hai luồng huyết quang cực kỳ nhức mắt phát ra, một đâm vào tim của ông ta, luồng kia chém đứt linh mạch của ông ta, cao thủ Huyền Dương đỉnh cao cũng lập tức xuống suối vàng cùng với sói lửa.
Sói lửa ấm ức, ông ta càng uất hơn.
Từ trước đến nay, ông ta là người đầu tiên bị quan tài đè đến tàn phế.
Từ trước đến nay, ông ta cũng là cao thủ Huyền Dương đỉnh cao đầu tiên bị thằng ranh cảnh giới Chân Linh g**t ch*t.
Muốn trách thì chỉ có thể trách ông ta quá chủ quan, để Triệu Bân gài thành công.
Cũng trách ông ta quá tham lam, nửa đêm nửa hôm không ngủ mà lại chạy đến chỗ này tìm cảm giác k*ch th*ch.

Chuyến này ông ta thật sự đã không uổng công đến, không cướp được bảo vật nào mà còn mất luôn cả mạng.
Đi đêm miết sao tránh được ngày gặp ma được.
Bây giờ ông ta là ví dụ rõ ràng nhất cho chuyện đó.
Ông ta làm quá nhiều chuyện xấu giết người cướp của thì sao có thể tránh khỏi báo ứng.
“Tú Nhi, mau khen ta đi!”
Triệu Bân nở nụ cười, thu hai thanh kiếm lại rồi bắt đầu kiểm tra chiến lợi phẩm,
Không khen!
Nguyệt Thần không nói gì, chỉ liếc hắn một cái.
Ngoài mặt thì không tỏ thái độ gì nhưng trong lòng vị thần này thì vừa kinh ngạc lại vừa vui.
Nhìn đi! Tên nhóc này cũng có bản lĩnh lắm đấy chứ!
Đỉnh cao cảnh giới Huyền Dương mà cũng bị hắn gài đến chết như vậy, đến cả vị thần như cô ta cũng không nhịn được mà phải khâm phục năng lực tính toán của Triệu Bân: giấu bùa định thân, treo túi cất đồ, dùng quan tài đá, dùng bùa làm nhẹ, dùng bùa làm nặng, nếu như có bất cứ sơ hở nào trong chuỗi hành động liên hoàn đó thì hắn cũng không thể hoàn thành được trận chiến tuyệt sát này.
Những hành động này đều cần phải được thực hiện một cách chuẩn xác nhất.
Vì vậy mới nói, Triệu Bân không phải là người làm bừa mà là kẻ làm việc có tính toán.

Hắn đã thắng trong ván cược bằng tính mạng của mình.
Đừng nói gì là trần gian, dù là tiên giới hay thần giới thì chiến tích kiểu này chỉ đếm được trên đầu ngón tay thôi.

Nếu thật sự muốn khen hắn thì cô ta cũng không biết phải dùng lời lẽ gì để khen.
“Huyền Dương đỉnh cao giàu có thật!”
Triệu Bân chậc lưỡi, tài sản của ông già áo đỏ đã bị hắn lấy sạch, chỉ tính ngân phiếu thôi là đã có tới mấy vạn lượng, thêm cả những binh khí, bảo thạch khác cũng có rất nhiều.
Nói thế nào ấy nhỉ?
Cướp đoạt một cao thủ Huyền Dương đỉnh cao đủ để hắn ăn được mấy năm.
“Kính bát quái này thú vị nè!”
Triệu Bân ngồi xếp bằng dưới đất, lật qua lật lại kính bát quái để xem.

Trước đây hắn đã từng được chứng kiến sức mạnh của nó, chỉ tiếc là vì cỗ quan tài đá đó mà chiếc kính đã bị vỡ mất một nửa, nó vốn dĩ vô cùng bóng loáng, bây giờ lại không còn chút ánh sáng nào.
“Lấy thú hỏa đi!”, Nguyệt Thần lạnh lùng nói.
“Quên mất nó nhỉ!”, Triệu Bân nghiêng người, đưa tay về phía sói lửa, bên trong cơ thể của tọa kỵ biết bay này có thú hỏa, chỉ cần là chủng loại thú có ngọn lửa bốc cháy toàn thân thế này thì đều có thú hỏa, nhưng tỷ lệ này cực kỳ nhỏ.
Vận may của hắn không tồi, sói lửa biến dị có thú hỏa.
Đó là một ngọn lửa màu bạc, thú hỏa cấp thấp nhất.

Nhưng mà có còn hơn không, được Đại Hoang Viêm quyết chuyển hóa vào trong lửa lớn màu đen thì bản nguyên của lửa được tăng lên khá nhiều, nếu như có thêm vài ngọn như thế này nữa thì chắc sẽ có thể tạo ra được địa hỏa.

Thu dọn chiến trường, hủy thi diệt tích!
Triệu Bân vừa mới thi pháp thu hồi quan tài đá vào lại trong túi càn khôn.
Ù!
Quan tài được đúc từ đá đặc biệt không chỉ chắc cứng mà còn rất nặng.
Đã nói rồi mà!
Dùng thứ này để đập người khác thì rất có hiệu quả.
Ừ… Kết hợp với bùa làm nặng thì uy lực càng tuyệt hơn.
Quạc quạc!
Đại Bằng cũng bay xuống, liên tục cọ đầu vào Triệu Bân.

Lại một lần nữa nó cùng chủ nhân kề vai tác chiến, cảm giác đó không chỉ hào hứng mà còn rất phấn khích.
“Về nhà thôi!”
Triệu Bân mỉm cười, sau đó Đại Bằng sải cánh bay lên cao, băng qua sông núi..
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 252: 252: “tìm Được Bảo Bối Gì Rồi”


“Nghe khó tin thế!”
Triệu Bân ho khan, nghe xong cũng nửa hiểu nửa không, nhưng cái đèn đá này chắc chắn là bảo vật.

Hắn nhẹ nhàng cầm lên rồi nhét vào túi Càn Khôn.

“Chớ bỏ vào túi Càn Khôn”, Nguyệt Thần điềm nhiên nói, nhưng cũng gần như quát lên.

“Tại sao?”
“Cách quan tài của vua Âm Nguyệt quá gần, rất có khả năng gây ra thi biến”.

“Loại đèn này sẽ k*ch th*ch âm phủ biến hóa”.

“Lại còn phải chú ý đến thế à!”, Triệu Bân siết chặt cây đèn Trường Minh, nhìn nhìn ngó ngó: “Đèn này vẫn còn đang cháy, có phải ai đó đang mượn nó để chiêu hồn không? Nếu bị lấy đi, há chẳng phải cắt tiệt luôn con đường sống lại của người ta? Theo lời người xưa nói thì thế này là tổn hại âm đức đấy nhé”.

“Ấn ký thôi mà, không phải chiêu hồn đâu”.

Nguyệt Thần thong dong nói, một phàm nhân đâu thể hiểu được cách đốt đèn.

Về điều này, cô ta đã biết rõ từ lâu rồi.

Theo suy nghĩ của cô ta thì người lấy được đèn Trường Minh căn bản không biết về điểm kỳ diệu của chiếc đèn này.

Sở dĩ thế giới của người phàm có đèn Trường Minh phần nhiều là do tiên nhân để lại, cũng có thể là rơi từ trên trời xuống, giống như Liên Hoa Hữu Sinh ở U Uyên vậy, chắc chắn là từ trên trời rơi xuống.

Chẳng qua là người đời không biết thôi.

“Thế thì ta sẽ không khách sáo nữa”, Triệu Bân mỉm cười, tiện tay nhét vào vào lòng: “Nếu có thể chiêu hồn, dùng đèn này để giúp vua Âm Nguyệt sống lại được không”.

“Có lẽ là được, hi vọng ít ỏi quá, ông ta chết lâu quá rồi, đã vậy còn là xác không đầu”, Nguyệt Thần trả lời: “Dạng như thế này, nếu đến tiên giới có lẽ sống lại được”.

“Lúc nào rảnh thì thử nhé?”
Triệu Bân sờ sờ cằm, trí tưởng tượng của hắn đã bay cao bay xa lắm rồi.

Nếu lôi được vua Âm Nguyệt về nhân gian, vậy thì hắn sẽ là ân nhân cứu mạng của người ta, cao thủ Thiên Võ kiểu gì cũng phải bảo vệ hắn một tí.

Đèn Trường Minh bị lấy đi mất, động phủ bỗng chốc chìm vào u tối.

Mà điều kỳ lạ là cảm ngộ và hàm ý trên bốn bức tường xung quanh cũng tiêu tán theo.

Triệu Bân cực kỳ xót xa, bao nhiêu tâm huyết của các tiền bối mà!
Nếu biết thế thì hắn nên cảm ngộ trước rồi mới lấy đèn Trường Minh đi sau.

Bây giờ thì hay rồi, chẳng còn cái gì nữa.

Sau khi thở dài một tiếng, hắn bái lạy động tiên rồi quay người rời đi, đến đây rồi cũng chẳng biết động tiên này do ai tạo ra, càng không biết vị tiền bối ấy còn tại thế không.

Nhờ ánh sáng trăng, hắn lồm cồm bò ra khỏi giếng cạn.

Lòng hắn cực kỳ cảm khái, lần trước cái giếng cạn này đã cứu mạng hắn, lần này còn giúp hắn gặp được cơ duyên.

“Tìm được bảo bối gì rồi”.

Triệu Bân đang nghĩ ngợi thì một tiếng cười nham hiểm đột ngột vang lên khiến toàn thân hắn giật nảy.

Liếc mắt nhìn qua, chỉ thấy một bóng người đen thùi lùi.

Người đứng đó là một ông già với tóc đen, y phục đỏ như máu và một cái gương bát quái treo trên thắt lưng đang bước ra khỏi bóng tối.

Ông ta giống như một u linh với tiếng cười âm lạnh lẽo, khỏi cần nghi ngờ gì, chắc chắn là cao thủ Huyền Dương, đã vậy còn đạt tới đỉnh cao, toàn thân bao phủ bởi huyết sát, vừa nhìn đã biết là kẻ l**m máu trên lưỡi đao, hẳn rằng từng giết không ít người.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 253: 253: Triệu Bân Không Ngó Ngàng Gì


“Xuất quỷ nhập thần thế!”
Triệu Bân vô thức lùi về sau một bước.

Linh châu của hắn không hề phản ứng gì nên chắc trên người đối phương có bảo bối bí mật nào đó giúp che giấu tu vi.

Sở dĩ lão già áo đỏ chạy tới đây, chắc hẳn là vì trước đó từng thấy ánh sáng vàng phát ra, bất kỳ ai ngó thấy cũng phải chạy tới xem xét.
“Ngoan ngoãn giao nộp đi, ta sẽ cho ngươi được chết yên ổn”.
Lão già áo đỏ cười đê tiện, chỉ là một võ tu Chân Linh tầng bốn thôi mà, tát cho nó một cái là chết tươi.
“Sư phụ, lão hù con kìa!”
Triệu Bân lập tức đứng thẳng người, vẫy vẫy tay về phía sau của lão già.
Sư phụ?
Lão già áo đỏ nhíu mày, lập tức nhìn lại.
Thế nhưng, sau lưng ông ta tối thui như hũ nút, đừng nói tới sư phụ, một con chim cũng không có.

Mẹ kiếp, bị chơi xỏ rồi.
Đợi khi ông ta quay người lại thì Triệu Bân đã bắt đầu trốn, hai bên chân dán hai lá bùa tốc hành, tốc độ nhanh như chớp, chẳng khác nào một bóng đen luồn lách giữa rừng cây.
“Hay lắm, tiểu tử này, nhất định sẽ cho ngươi sống không bằng chết”.
Ông già áo đỏ “hừ” một tiếng, gió lớn nổi lên, ông ta đuổi sát theo sau, gương mặt rất khó coi, thậm chí trở nên dữ tợn.

Một võ tu Chân Linh thấp hèn mà biết nhiều trò ghê, đến cả cao thủ đỉnh cao Huyền Dương như ông ta cũng bị xoay như dế, đúng là mất mặt.
Còn nữa, mẹ kiếp, ngươi ăn gian đấy à?
Dù từng gặp rất nhiều võ tu cảnh giới Chân Linh, nhưng lần đầu ông ta gặp được người chạy nhanh như Triệu Bân.
Ăn gian ư? Ông đây còn muốn lái máy bay luôn kìa?
Triệu Bân chửi thầm một tiếng, đến cả Nguyệt Thần cũng bị chửi theo.

Cô ả này chắc chắn đã biết từ lâu rồi, lại không nói với hắn.

Đỉnh cao Huyền Dương đấy! Ta đánh làm sao lại được?

“Chạy nhanh lên, sư phụ coi trọng ngươi”.
Nguyệt Thần nằm vắt vẻo trên mặt trăng, thậm chí chẳng buồn mở mắt.
Sóng to gió lớn nào cũng trải qua rồi, đây mới chỉ là mương rãnh thôi, ngươi gắng gượng được.
Triệu Bân không ngó ngàng gì.
Bên ngoài giếng cạn có người canh chừng, bất ngờ này khiến hắn trở tay không kịp.

Nếu sớm biết như thế thì hắn nên bịt kín mịt, tuyệt đối không để lộ ra chút chân nguyên nào, như thế còn có thể mượn danh cảnh giới Thiên Võ để hù dọa kẻ khác.

Bây giờ tu vi của hắn hoàn toàn bại lộ, muốn đóng giả cao thủ Thiên Võ để hù dọa thì chỉ sợ đối phương không tin, ông ta có phải kẻ ngốc đâu.
“Đi đâu hả!”
Lão già áo đỏ quát ầm lên, huyết phong nổi lên khắp dọc đường, không biết bao nhiêu cây cối nghiêng đổ vì ông ta, thêm biết bao nhiêu tảng đá lớn bị giẫm đến mức nát vụn và bắn tung tóe, biến thành một đống hỗn độn.

Ông ta đã đạt tới cảnh giới Huyền Dương, còn là đỉnh cao nữa, dù không dùng tới những thứ như bùa tốc độ thì tốc độ cũng đủ nghiền nát Triệu Bân.

Chân Linh bé nhỏ ơi, mẹ kiếp, ngươi chạy không thoát đâu.
Quả thực, tốc độ của ông ta rất nhanh.
Từ bên trên nhìn xuống, nếu Triệu Bân giống như một bóng đen thì ông ta chính là một u linh..
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 254: 254: “ta Xuyên Qua Nè!”


Chỉ trong mười mấy hơi thở ngắn ngủi, ông ta đã đuổi tới nơi rồi.

Keng! Keng!
Sau đó là mười mấy luồng kiếm khí lao vào không trung, phát ra âm thanh leng keng.

Triệu Bân nghiêm nghị, liên tục tránh né được dù suýt bị đâm trúng.

Thế nhưng, kiếm khí này quá bá đạo, dù hắn không bị đâm trúng, nhưng cũng bị dư chấn của nó ảnh hưởng, từ đầu đến chân có thêm mười mấy vết máu.

Cũng may mà không bị đâm trúng, chứ nếu dính phải một nhát nào thôi cũng sẽ bị cắt ra như miếng đậu phụ.

“Nổ chết ngươi này!”
Triệu Bân “hừ” một tiếng, dùng võ hồn điều khiển phi đao, mười mấy thanh đao b*n r*.

“Bùa nổ à, hay đấy, có thể đả thương ta sao?”

Ông già áo đỏ cười khẩy, nửa đêm nửa hôm nhưng mắt mũi ông ta còn tốt chán, trông thấy từng thanh phi đao đang bay tới, cũng trông thấy từng lá bùa nổ được treo bên trên.

Tiếc rằng thứ này không có tác dụng quái gì với ông ta.

Chân nguyên hộ thể của cao thủ đạt đỉnh Huyền Dương đâu phải là để trưng bày.

Thực tế đúng là như vậy.

Mười mấy lá bùa nổ đồng loạt nổ tanh bành, tuy gây ra động tĩnh không hề nhỏ, nhưng vẫn không suy chuyển được lão già kia, đến cả chân nguyên hộ thể của người ta cũng không phá vỡ được chứ đừng nói gì đến đả thương.

Triệu Bân đã sớm dự tính được điều này.

Là do tu vi của hắn quá thấp nên uy lực của bùa nổ do hắn vẽ ra cũng không cao đến đâu được, gặp cảnh giới Chân Linh thì ổn, gặp Huyền Dương tầng một chắc cũng có thể dùng, nhưng đỉnh cao thì là chuyện khác, khả năng phòng ngự của tên này quá mạnh mẽ.

“Để lại!”

Ông già áo đỏ “hừ” một tiếng như lôi đình, trong lúc truy sát cũng không quên tạo kết ấn bằng một tay để độn thổ.

Uỳnh!
Cùng với một tiếng “uỳnh”, vài ba trượng trước mặt Triệu Bân bỗng chốc xuất hiện một bức tường cao lớn nhô lên khỏi mặt đất.

Nó chẳng có khả năng công kích gì, chỉ là một bí pháp hỗ trợ nhằm chặn đường Triệu Bân.

“Ta xuyên qua nè!”
Triệu Bân cắm đầu đâm vào tường, trong thoáng chốc đã dùng thuật xuyên tường, nhẹ nhàng hóa giải.

Ối dà?
Ông già áo đỏ lại nhướn mày thêm lần nữa, cái thằng ranh này, biết nhiều thứ nhỉ! Thế mà còn biết cả thuật xuyên tường đã thất truyền từ lâu! Bảo bối à, ngươi đúng là một báu vật, thế thì lão phu phải bắt được ngươi, xách về nghiên cứu cho ra nhẽ, chắc chắn sẽ có bất ngờ đây.

“Không cho cơ hội hả!”
Triệu Bân thầm mắng, hắn muốn tìm một cái hang động nào đó, trốn vào trong rồi giở lại trò cũ, giống như đêm đó hù dọa lão mập vậy, dùng khí thế của cảnh giới Thiên Võ để dọa cho ông ta rút lui.

Thế nhưng ông già phía sau truy đuổi ác quá.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 255: 255: “hay Cho Trò Độn Thổ”


Hắn cũng muốn thông linh để gọi Đại Bằng ra, sau đó vọt thẳng lên trời, thế nhưng xấu hổ ghê, thuật thông linh giới hạn thời gian, hiển nhiên bây giờ vẫn chưa phải lúc.

Đúng lúc nguy khốn, hắn nhìn về phía túi Càn Khôn.

Nói đúng ra là đang nhìn quan tài của vua Âm Nguyệt, có thể lôi ra đập chết ông ta được không?
Hay là gọi vua Âm Nguyệt ra cũng được.

Nghĩ đến đây, hắn liếc nhìn Nguyệt Thần, ngụ ý rất rõ ràng: Dạy ta phép điều khiển thi thể.

Thế nhưng Nguyệt Thần chẳng để tâm.

Ánh mắt của cô ta thẳng thừng ngó lơ Triệu Bân, muốn ngủ thế nào vẫn ngủ thế ấy, nếu nghe kỹ còn nghe thấy cô ta đang ngâm nga một điệu nhạc, rất thong dong, thần thái này đã đủ bày tỏ rằng: chạy đi, chạy nhanh vào.

Triệu Bân hít một hơi thật sâu.

Thời khắc này, hắn có một khao khát tuy bồng bột nhưng rất mãnh liệt: cưỡng ép “làm gì đó” Nguyệt Thần.

Keng! Keng!
Trong lúc này, kiếm khí của ông già áo đỏ lại phóng tới, không phải vài luồng, mà là cả một vùng! Có trời mới biết bao nhiêu cây cổ thụ bị chém ngang hông! Nếu không phải vì Triệu Bân nhanh chân thì chắc hẳn hắn cũng bị làm tám mảnh rồi, ông già áo đỏ kia có phải võ tu Huyền Dương bình thường đâu.

“Ngươi không thoát được đâu”.

Ông già áo đỏ hét ầm lên một tiếng, bước chân bá đạo giẫm nát tảng đá lớn thành tro bụi, sau đó nhảy vọt lên, vung tay quăng ra một cái gương bát quái.

Uỳnh!
Gương bát quái xoay giữa không trung, có hào quang b*n r* khắp nơi.

Không ổn!
Triệu Bân khiếp hãi, từng luồng hào quang kia không chỉ đẹp mà còn rất mạnh, nếu dính phải thì cơ thể nhỏ bé của hắn sẽ bị đục thủng một lỗ.

Trong chốc nhát, hắn lập tức trốn vào lòng đất.

Uỳnh! Đùng!

Giống như hắn đã dự tính, uy lực từ hào quang của gương bát quái cực mạnh, mấy tảng đá lớn bị xuyên thủng rát nhẹ nhàng.

Cho dù hắn đã trốn xuống lòng đất nhưng cũng rất thê thảm, chân nguyên hộ thể đã vỡ, trên vai trái có thêm một cái lỗ, lúc này đang chảy máu tươi ào ào.

“Hay cho trò độn thổ”.

Ánh mắt của ông già áo đỏ lóe lên vẻ kinh ngạc, đúng là gặp được bảo bối rồi.

Chuyện khác chưa tính, chỉ riêng phép xuyên tường và độn thổ đã là thu hoạch lớn.

Đã bảo rồi mà, chuyến này đi không uổng.

Chưa kịp dứt lời, ông ta đã giậm chân xuống, định ép Triệu Bân nảy ra.

Triệu Bân không ngốc, ngay trước đó, hắn đã tự trồi ra rồi, vung tay ném ra một quả trứng sắt, chính là pháo lôi quang, vật mà hắn phải có khi muốn trốn.

Khỏi nói chứ, ông già áo đỏ thực sự bị hoa mắt.

Thế nhưng cũng chỉ trong một chốc, đôi mắt kia nhanh chóng khôi phục ánh sáng, đập vào mắt chính là quả pháo lôi quang ban nãy, thêm mười mấy quả nữa đang được ném về phía ông ta.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 256: 256: “sói Lửa Biết Bay”


Uỳnh! Đùng! Uỳnh!
Tiếng nổ liên tục vang lên, lôi quang b*n r* tứ phía.

Ưm! !
Ông già áo đỏ khẽ “hừ” một tiếng, bao nhiêu lôi quang khiến hai mắt ông ta tối thui.

Thực tế chứng minh rằng đôi lúc pháo lôi quang có lợi hơn cả bùa nổ.

Mà chỉ trong vài khoảnh khắc, Triệu Bân đã lao lên một ngọn núi nhỏ, vọt người nhảy xuống, khi ở giữa không trung, hắn cắn đầu ngón tay, ấn vào hư không.

Là thuật thông linh, giới hạn thời gian đã hết.

Đại Bằng vừa mới quay về không lâu đã bị gọi ra, hắn tính toán rất chuẩn xác, Đại Bằng cũng đến rất kịp thời, đón ngay được hắn, không lệch tí nào.

“Đi, đi mau!”
Triệu Bân ho ra một búng máu tươi, phất tay dán hai lá bùa tốc hành lên thân mình Đại Bằng.

Cạc! Cạc!
Đại Bằng tâm ý tương thông, lập tức giang cánh lao vọt lên trời như một bóng đen.

“Thuật thông linh?”
Hai mắt lão già áo đỏ khẽ nheo lại, ánh mắt cũng thâm sâu hơn.

Con quạ đen to xác kia càng nhìn càng quen nhỉ, ông ta từng gặp qua ở bên ngoài thành Vong Cổ rồi.

Hiển nhiên, ông ta cũng tham gia phiên đấu giá của thành Vong Cổ.

Mà trận đại chiến của Triệu Bân và Nghiêm Khang, ông ta cũng có mặt ở đó.

“Triệu Bân!”
Ông già áo đỏ cười khẩy, nhận ra con chim kia là nhận ra Triệu Bân.

“Ngăn nó lại!”
Ông ta hét ầm lên, cực kỳ bá đạo.

Grào!
Tiếng gào bỗng chốc vang vọng khắp bầu trời đen kịt, nghe âm thanh thì chắc hẳn là một con sói.

Đúng là một con sói thật, một con sói biết bay.

Khỏi cần phải nói, nó là tọa kỵ của ông già áo đỏ.

Con sói này lượn một vòng trong không trung nhưng không hề lao xuống.

Thấy chủ nhân không bắt được Triệu Bân nên xuống đón chủ nhân, còn chưa kịp hạ xuống thì một con chim xù lông đen thui đã lao vọt lên rồi.

“Sói lửa biết bay?”
Triệu Bân đã trông thấy, đập vào mặt là một làn sóng nhiệt nóng hừng hực.

Đúng là một con sói, một con sói lửa.

Thế nhưng, con sói lửa này còn có một đôi cánh, toàn thân đắm trong lửa lớn, vóc dáng to lớn phải tới vài ba trượng, khi nó vung cánh, sóng nhiệt nóng rẫy tỏa ra.

Nó rất hung hãn, đôi mắt kia cũng đỏ ngầu, nhìn thôi đã thấy sợ rồi.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 257: 257: Đừng Vội Vẫn Còn Đây


“Sói lửa biến dị?”
Triệu Bân lầm bầm, hắn từng nghe nói về loài vật này, nhưng hôm nay mới diện kiến.

Grào!
Sói lửa hung hãn, lửa cháy hừng hực.

“Ngăn nó lại!”
Ông già áo đỏ quát ầm ầm, mặc dù là cao thủ Huyền Dương đỉnh cao nhưng ông ta không biết bay.

Khỏi cần ông ta nói, sói lửa đã nhào tới rồi.

Tọa kỵ biết bay cấp bậc Huyền Dương cũng rất bạo ngược, dù cách một đoạn xa đã phun ra lửa, biến thành từng luồng kiếm quang bổ về phía Triệu Bân và Đại Bằng.

“Không đánh được chủ của ngươi, chẳng lẽ ta còn không đánh nổi ngươi?”

Triệu Bân khẽ hừ, Đại Bằng và hắn tâm ý tương thông, cộng thêm bùa chú nên tốc độ cực nhanh, nhẹ nhàng tránh được lửa nóng và kiếm quang, phóng vọt lên những tầng mây, sau đó biến thành một bóng đen, lao đầu xuống.

Keng! Keng!
Cùng lúc đó, Triệu Bân dùng võ hồn ngự kiếm, Long Uyên và Tử Tiêu lao ra cùng lúc.

Con sói lửa kia cũng không ngốc, đã vậy linh trí cực cao, có ý thức chiến đấu, từ xa đã né đi, đôi cánh lửa vùng vẫy, liên tục lao lên trời.

“Nổ chết ngươi luôn!”
Triệu Bân niệm chú trong lòng, dùng võ hồn để điều khiển, mười mấy thanh phi đao liên tục b*n r*, thanh nào cũng gắn bùa nổ, bị hắn diễn hóa đến cực độ, rơi ngập đầu con sói lửa.

Uỳnh! Đùng! Uỳnh!
Trong màn đêm yên tĩnh, tiếng nổ của mấy lá bùa cực kỳ vang vọng.

Từ dưới nhìn lên, chỉ thấy được mấy bông pháo hoa.

Sói lửa bị thương, bị nổ đến mức tóe máu, trong tiếng gào của nó có thêm sự phẫn nộ và ai oán.

“Cho mày kêu này!”
Triệu Bân mắng ầm lên, điều khiển kiếm Tử Tiêu từ trên trời chém xuống.

Phụt!
Trong ánh lửa có cả tia máu, cánh trái của sói lửa bị thương, nhưng nó chịu đòn rất giỏi, Tử Tiêu cũng chỉ để lại một vết chém trên cánh của nó chứ không thể chém đứt được.

Đừng vội, vẫn còn đây.

Long Uyên lập tức theo sau, nhắm chuẩn vào đầu của sói lửa, đập rất mạnh.

Grào!
Sói lửa kêu lên thảm thiết, trong lúc lơ là không kịp trụ vững, suýt nữa đã cắm đầu lao xuống.

Đợi khi nó ổn định lại thì mười mấy thanh phi đao cũng phóng tới, thanh nào cũng gắn bùa nổ, trông cực kỳ chói mắt.

.
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 258: 258: “tiểu Tử Ngươi Rất Điên Cuồng Đấy!”


Sói lửa thấy thế, bỗng chốc cuống quýt hẳn lên.
Nó cuống thì cuống mà bùa nổ vẫn nổ, không sót lá nào, máu me bắn tung tóe.
“Chết tiệt!”, lão già áo đỏ quát lên: “Về đây!”
Ông ta phải gọi con sói lửa quay về, dù là sói lửa cảnh giới Huyền Dương, nhưng dù sao cũng chỉ là tọa kỵ, đấu với Triệu Bân vẫn bị yếu thế.

Cái tên nhãi Chân Linh kia không phải là võ tu thông thường, hôm đó hắn có thể đánh bại Nghiêm Khang đã đủ thấy hắn không hề tầm thường.

Muốn dựa vào tọa kỵ để hạ gục Triệu Bân khác nào kẻ mơ ngủ.
Sói lửa sợ rồi, từ trong ánh lửa lao xuống.
“Đi, đi mau!”
Triệu Bân không đuổi, nếu tiếp tục đuổi theo e là sẽ bị đánh.

Hắn có thể đánh được sói lửa, nhưng không đánh lại ông già áo đỏ kia.

Một khi ông ta lên trời, chắc chắn hắn sẽ bị tiêu diệt.
Cạc! Cạc!
Đại Bằng giương cánh, giống như một đám mây đen lướt qua bầu trời.
Grào!
Tiếng gầm gào của sói lửa nhanh chóng vang lên, vừa bạo ngược vừa phẫn nộ.

Chủ nhân đã leo lên rồi, tự tin của nó lập tức căng đầy, ánh lửa cháy hừng hực, lập tức bám riết không tha.
“Triệu Bân, ngươi chạy không thoát đâu!”
Ông già áo đỏ quát ầm lên, phóng ra từng luồng kiếm khí.
Nghe thấy câu này, Triệu Bân nhíu mày.
Từ câu mắng điểm mặt chỉ tên này có thể thấy chắc chắn ông già áo đỏ nhận ra hắn.
Điều này rất nhức đầu.

Hắn tự nhận mình có thể trốn được truy sát, nhưng Triệu gia sẽ không trốn được.

Bị một cao thủ Huyền Dương nhắm tới thì Triệu gia đừng hòng yên ổn trong mấy chục năm tới.
Giáo đâm thẳng dễ tránh, tên bắn lén khó phòng.
Nếu đối phương gay gắt thì Triệu gia đi ngủ cũng không được yên thân.
“Ông ta nhất định phải chết!”
Nghĩ đến đây, Triệu Bân bỗng vung tay, trải bộ đồ nghề vẽ bùa ra.
Nếu để ai đó nhìn thấy chắc sẽ kinh ngạc lắm.
Mẹ kiếp, đã là lúc nào rồi mà ngươi còn có tâm tình vẽ bùa?
Vả lại, Đại Bằng bay nhanh như vậy, gió lớn thổi ào ào trong không trung, ngươi đứng vững nổi sao? Ngươi vẽ ra được thứ gì sao? Độ khó cao hơn lúc ở dưới mặt đất mấy lần liền.
“Tiểu tử, ngươi rất điên cuồng đấy!”
Nguyệt Thần mở mắt liếc nhìn Triệu Bân.

Cô ta ở trong tiềm thức của Triệu Bân, Triệu Bân nghĩ gì, cô ta cũng biết hết, đương nhiên sẽ biết võ tu Chân Linh thấp hèn này định làm gì.

Hắn định liều mạng với ông già áo đỏ kia đấy! Người ta đạt đỉnh cao Huyền Dương rồi đấy!
“Ta phải đập chết ông ta”..
 
Vô Thượng Luân Hồi
Chương 259: 259: “truy Cầu Phú Quý Trong Hiểm Cảnh”


Triệu Bân đáp lại một câu rồi nhấc bút vẽ bùa.

Hắn không vẽ bùa nổ, bùa tốc hành hay bùa định thân mà vẽ bùa nhẹ thân, bởi vì khó đứng vững trong không trung nên vẽ bùa rất khó khăn, ba lá bùa đã bị hỏng.

Thế nhưng, hắn rất bình tĩnh.

Đến lá bùa thứ năm mới vẽ ra được, hắn vẽ liền tám lá bùa nhẹ thân.

Vẫn chưa hết.

Đến lá bùa thứ chín, hoa văn mà hắn vẽ ra đã thay đổi.

Phen này hắn vẽ bùa nặng thân.

Đúng vậy, là bùa nặng thân.

Có bùa nhẹ thân thì cũng có bùa nặng thân, Nguyệt Thần chưa từng dạy hắn loại bùa chú này, nhưng vì thiên phú dị bẩm nên hắn tự lĩnh ngộ ra.

Một cái nhẹ thân, một cái nặng thân.

Khả năng của hai loại bùa này hoàn toàn ngược nhau, chỉ cần vẽ ngược hoa văn trên lá bùa là được.

Hắn nghĩ như thế, cách này chắc là ổn đó, không thành vấn đề.

Đúng vậy, không có vấn đề gì.

Nguyệt Thần ngồi dậy, nhìn nó với vẻ hứng thú.

Bùa nhẹ thân do cô ta sáng tạo ra, còn bùa nặng thân là do Triệu Bân cải biên lại, hắn đã vẽ xong rồi.

Chậc chậc chậc.

Đường đường là thần linh mà phải chậc lưỡi như vậy.

Vẽ bùa trên không trung, độ khó quá cao, nhưng một võ tu Chân Linh như hắn có thể khắc phục được, đồng thời còn tự nghĩ ra kiểu bùa mới.

Vào trận mới mài giáo.

Thiên phú thế này, quá đáng sợ.

“Tú Nhi, bùa này có khả năng nặng thân không”.

Triệu Bân hỏi, trong tay cầm một lá bùa, chính là bùa nặng thân mà hắn mới vẽ ra, nhìn bút pháp tuy còn xấu nhưng quả thực đã vẽ ra được.

“Miễn cưỡng trông được”.

Nguyệt Thần liếc nhìn rồi đáp rất qua loa.

“Được thôi!”
Triệu Bân phấn khởi, lại nhấc bút vẽ như rồng bay phượng múa.

“Ngươi nghĩ cho kỹ đấy, liều mình với cao thủ đỉnh cao Huyền Dương rất có khả năng sẽ bị tiêu diệt”.

“Truy cầu phú quý trong hiểm cảnh”.

Triệu Bân không ngừng lại, vừa vẽ bùa vừa trả lời.

Vả lại, hắn còn chọn lựa nào khác không?
Không giết được lão già kia, Triệu gia sẽ chịu tội.

“Có thể thử dùng khí thế Thiên Võ để dọa ông ta, chắc chắn có thể uy h**p được”, Nguyệt Thần nói.

.
 
Back
Top Bottom