Tiên Hiệp Vô Thượng Cửu Tiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 20


Chương 20 : Ngộ Đạo !

Sau màn cãi vã của Tạ Vân và Cơ Mộng thì cả buổi tiệc kết thúc,tất cả mọi người ai về nhà đó.

-Cơ Mộng buồn bã cùng cha quay về Lý Huyền cũng thở dài không giúp được gì.Sở Hành ,Mộ Dung Nguyệt và Sở Chính sau khi từ biệt cháu trai và con mình thì cũng quay về Thánh Vực, họ để lại rất nhiều bảo vật cho Tạ Vân tu luyện.

-Sau câu chuyện đó Cơ Mộng bị hoàng thất Mã Quốc đè nén nặng nề vì đã phá đi bầu không khí vui vẻ của 2 nước Mã và Đường.Tạ Vân sau cuộc vui sinh nhật mình thì cậu ta đã chuẩn bị xong tát cả công việc khai trương.

-Buổi tối đó Tạ Vân đi quanh hồ thấy ánh trăng trong mặt hồ làm cậu có ngộ đạo mới về Tâm Kiếm, cậu liền bế quan tu luyện vì cảnh giới Kết đan của cậu đã trì trệ khá lâu.

-Tạ Sơn ra mặt thay con trai mình giải quyết mọi nghị sự trong Hoàng Tôn Các và lập lên 1 nơi giao dịch nổi tiếng toàn Đường Quốc.

-Chớp mắt đã 4 tháng trôi qua Tạ Vân đã bế quan được ngần đó thời gian , phía ngoài này Hoàng Tôn Các cũng đã đứng vững trên con đường phát triển.

-Tạ Vân đa hoàn toàn năm vững Tâm Kiếm tạo ra 1 mi tâm trong mình thường thì chỉ có cường giả Động Hư mới có, vậy gây nên rất nhiều thắc mắc của cậu.

– Cậu ta thủe cảm ứng mấy dặm xung quanh bỗng chốc trở nên hiện rõ ràng trong tâm trí cậu, lời nói giọng điệu,khí tức hay là sát khí đều có thể hoàn toàn cảm nhận được như 1 chiên lực thứ 2 của Tạ Vân.

-Tạ Vân không những nắm rõ được Tâm Kiếm mà cậu còn thành tinh thần tu,sức mạnh tinh thần của cậu tăng lên rõ rệt cuốn công pháp mà Sở Hành đưa cậu cũng năm vững được tiểu thành.

-Sau khi bế quan xong Tạ Vân liền từ biệt gia đình lên đường hướng đến các đất nước khác ở phía đông đại lục này.

– Nơi đầu tiên mà cậu bước tới đó chính là Mã Quốc sau lần đó Mã Quốc cũng tổn thất nặng nề vì bị Đường Quốc chèn ép nhưng cuối cùng cũng đợi cũng được vực dậy lại.Tạ Vân tới 1 thành trì lớn ở phía nam Mã Quốc-Lạc Thất Thành.Nơi đây có thể nói là khá phồn hoa nhưng vẫn còn khá thô sơ không thể so sánh với Đường Quốc.

-Lạc Thất Thành có 3 gia tộc lớn tọa giới ở đây đó là Hoàng,Phương,Mạnh.Ba gia tộc này như được coi là 3 cây trụ lớn bảo vệ tòa thành,thành chủ là người của Phương Gia-Phương Bằng.Sau 10 năm ba gia tộc này sẽ thay phiên nhau làm thành chủ 1 lần để cho công bằng họ không cho thành chử được can thiệp vào chính trị của 3 gia tộc.

-Tạ Vân tới thành trì này vì mới đến lạ đất lạ cái cậu đành phải vào 1 nhà trọ ở đây.Cha mẹ cậu lần này còn sắp xếp cho cậu 2 cường giả nguyên anh trong tối bảo vệ.Sở Hành còn đưa cho Tạ Vân lệnh bài Sở Gia và truyền tống phù.

-Tạ Vân kiếm được 1 nhà trọ không quá sang trọng rất thô sơ.

-”Tiểu nhị cho ta mấy vò rượu và ít đồ nhấm lên đây”.

-”Có ngay”.

-”Lão nhị ngươi nghe tin tiểu thư Phương Gia đang được kén rể không ?”.

-”Đương nhiên là có rồi Phương nhị tiểu thư thùy mị nết na các công tử trong thành ai mà không muốn chứ”.

-”Hay ngươi cũng đi thử xem”.

-”Ta chỉ là 1 tên tán tu sao dám vào danh gia vọng tộc chứ”.

-”Haha”.

-Tạ Vân nghe cuộc hội thoại của 2 người tán tu ở phía dưới nên cậu cũng nổi trí tò mò muốn đi xem thử.Ngoài đường hiện giờ đang rất náo nhiệt có rất nhiều vị thiếu gia từ 2 gia tộc ở thành trì này lẫn các thành khác gần đó cũng đến.

-Nhưng vì do đay là nước nhỏ nên ở đây cho dù là người có tu vi cao nhất cũng chỉ là mức kim đan chứ không vượt lên được.

-Tạ Vân liền tới 1 chi nhanh của Hoàng Tôn Các ở thành trì này được xây lên không lâu khi khai trương vì do ở các thành trì lớn của Mã Quốc mới có cửa tiệm của cậu nên Tạ Vân mới quyết định đến đây.

-Hoàng Tôn Các ở đây cũng không mấy là khá giả những địa vị thì cao hơn cả vì nguồn gốc từ Đường Quốc.Tạ Vân tiến vào Hoàng Tôn Các.

-”Kính chào công tử không biết ngài muốn mua vật phẩm gì để chúng tôi giới thiệu ạ”.

-”Ta muốn xem qua vài thứ ở đây như kiếm chẳng hạn”.

-”Kiếm bên chúng tôi có các loại bảo kiếm thuộc loại trung đẳng ở đây được đúc rất lâu mới xong ạ”.

-”Có các loại khác không”.

-”Vậy công tử cầm theo bao nhiều kim tệ để chúng tôi biết giới thiệu ạ”.

-”Ta cầm 1 kim tệ tới đây”.

-”Hả ngài cầm 1 kim tệ tới đây để mua hàng hay gây chuyện vậy”.

-”Đương nhiên là không mua rồi”.

-”Vậy sao công tử lại tới đây ?”.

-”Ta tới kiểm tra sổ sách xem xem số tiền kiếm được”.

-”Cậu là ai ?”.

-Tạ Vân giơ lệnh bài cao nhất của Hoàng Tôn Các lên cho gia nhân ở đó lên, họ hoang mang liền đến gọi quản sự đến để giải quyết.

-”Vị công tử này có thể xưng danh tính không”-Quản sự của Hoàng Tôn Các tại đây-Mục Khuyết nói.

-”Ta là Tạ Vân”.

-Quản sự ở đó ngây người ra với sự ngỡ ngàng
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 21


Chương 21 : Phiêu du !

‘Tạ Vân đưa tấm lệnh bài của mình ra làm cho quản sự ở đó ngây người.

-”Thiếu gia khoing biết tới nói đây làm gì ạ”-Mục Khuyết nói.

-”Ta muốn đi xem thử các nước khác quanh Đường Quốc sẽ như thế nào ấy mà”.

-”Thiếu gia lần đầu tới đây có muốn đi xem thử có những thứ thú vị trong thành không”.

-”Được đó ta muốn tới xem thử 3 gia tộc lớn ở thành này”.

-”Vâng thiếu gia”.

-Mục Khuyết dẫn Tạ Vân đi tới phủ thành chủ trên đường đi cậu thấy rất nhiều đàn ông mặc nhưng bộ quần áo kì lạ mà cậu chưa từng nhìn thấy.

-”Mấy người đàn ông mặc đồ gì mà kì lạ vậy ?”.

-”Dạ thưa họ chính là khách tới từ Ba Lạc Quốc ạ là 1 đất nước không quá lớn nhưng kinh tế của họ hơn hẳn Mã Quốc”.

-”Bọn chúng tới nơi này để tham quan thứ gì à”.

-”Dạ không thiếu gia học tới đây là muốn vào dự cuộc thi kén rể do Phương Gia tổ chức ạ”.

-”Kén rể gì mà kinh động tới cả 1 quốc gia thế ?”.

-”Phương Lạc tiểu thư của Phương Gia đã lọt vào mắt xanh của hoàng tử Ba Lạc Quốc nên họ mang lễ vật tới chiêu thân”.

-Tạ Vân nghe xong liền không khỏi trí tò mò về cô tiểu thư này người mà làm cho cả hoàng tử 1 nước xa xôi tới tận đây để cầu thần có thể nói cô khuynh nước khuynh thành.

-Xe ngựa của Tạ Vân và Mục Khuyết cuối cùng đã đến của thành chủ phủ, thành chủ nơi này đã nhận được tin báo quản sự Hoàng Tôn Các đến nên rất mừng rỡ ra tận cửa đón tiếp.

-”Mục huynh hôm nay có thời gian tới nhà ta chơi thế này vậy”-Thành chủ Lạc Thất Thành Phương Vô Nhân.

-”Hôm nay Hoàng Tôn Các ta có 1 người rất quan trọng từ Đường Quốc tới đây và muốn đi thăm thú 3 gia tộc”.

-”Khách quý từ Đường Quốc à vinh hạnh cho chúng ta quá không biết Mục huynh có thể nói họ ra đây được không”.

-Mục Khuyết gật đầu và đứng về 1 bên nghiêng người thành kinh Tạ Vân đi ra làm cho Phương Vô Nhân rất bất ngờ .

-”Tại hạ Tạ Vân nay tới Lạc Thất Thành của Mã Quốc thăm thú”.

-Phương Vô Nhận vừa nghe được câu này thì liền hoảng hốt ông ta mừng rỡ như gặp được vàng liền tiếp đón cực nồng hậu.

-”Tạ đại thiếu gia khách khí quá rồi ngài tới đây cũng là phúc khí của nhà chúng tôi”.

-”Không dám không dám tại hạ chỉ muốn vui chơi quanh thành này 1 thời gia mà thôi”.

-”Mời Tạ thiếu gia vào trong ạ”.

-Phương Vô Nhân liền nói với gia nhân đi gọi phu nhân và con gái của mình ra tiếp đón Tạ Vân rồi bảo phải chuẩn bị đồ ăn tốt nhất.

-Khi Tạ Vân tới phủ thành chủ thì thông tin của cậu tới đây đã được lan rộng toàn thành,các thế lực trong thành đều muốn gặp Tạ Vân 1 lần để mở rộng quan hệ.

-”Khốn kiếp chắc chắn tên Phương Vô Nhân biết Tạ thiếu gia vào thành nên cố ý tiếp đãi nồng hậu để thiếu gia tới đó , chúng ta lại chậm hơn 1 bước”-Gia chủ Mạnh Gia- Mạnh Bằng.

-”Chết tiệt mau đi mời quản sự của Hoàng Tôn Các tới phủ chúng ta làm khách nếu kéo được mối quan hệ với Tạ Vân thì chức thành chủ nhiệm kì tiếp theo sẽ thuộc chúng ta mãi mãi”.

-Lúc đó cả Lạc Thất Thành đều xôn xao bàn tán chuyện này vì 1 công tử như Tạ Vân lại tới 1 nơi như thế này.

-Phương Gia nghe được tin như vậy liền phái hết nhân lực làm nhưng món ngon nhất ở trong thành đồng thời kiếm bảo vật để đút lót, Phương Lạc khi được báo tin thì liền bị mẹ của mình bắt đi mặc 1 quần áo đẹp nhất.

-”Con mau chuẩn bị quần áo đẹp trang điểm nữa lần này Tạ công tử tới Phương Gia phải hết sức chú ý”.

-”Có gì phải chú ý đâu mẹ nhà chúng ta nên chuẩn bị phải mở 1 cuộc thi kén rể cho tốt ấy ạ”.

-”Kén rể làm gì con không thấy 1 người đang rất hợp với vị trí đó sao”.

-”Ý mẹ là Tạ Vân nhưng cậu ta là thiếu gia của 1 gia tộc lớn nhất Đường Quốc sao có thể lấy 1 tiểu thư gia tộc trung lưu ở nước nhỏ được”.

-”Con ngốc ạ con có nhan sắc và tài hoa của mình sao có thể không lấy được cậu ta chứ điều duy nhất cần để ý là phải làm sao để đành gục cậu ta thôi”.

-”Nhưng nhưng…”.

-”Không nhưng nhị gì hết mau chuẩn bị đầy đủ đi cha con cũng đã ở ngoài sảnh sốt ruột lắm rồi ấy”.

-Tạ Vân ngồi nói chuyện với Mục Khuyết và Phương Vô Nhân 1 lúc thì có người tới truyền tin.

-”Thưa lão gia hoàng tử Ba Lạc Quốc tới có ý muốn cầu thân trong ngày hôm nay ạ”.

-”Để ta ra xem sao , hai vị cứ từ từ uống trà trong này ta đi 1 lúc sẽ về ngay”.

-”Không sao đâu ông cứ đi đi”.

-Phương Vô Nhân ra ngoài cửa phủ thì liền thấy 1 đoàn rước lễ vật tới cầu thân đi đầu là hoàng tử Ba Lạ Quốc-Bạch Liễu.

-”Phương thành chủ ta mang đầy đủ lễ vật tới đây rồi không biết đã vừa lòng của ngài chưa”.

-”Bạch hoàng tử khách khí rồi mời ngài vào trông hôm nay nhà ta có khách nên không kịp tiếp đón ngài”.

-Bạch Lạc nghe tới đay liền tò mò muốn biết ai quan trọng hơn cả mình.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 22


Chương 22 : Thù Hận !

Bạch Liễu vào trong phủ thành chủ liền nhìn thấy Tạ Vân.

-”Tại hạ là Bạch Liễu hoàng tử Ba Lạc Quốc không biết các hạ là ?”.

-”Tại hạ Tạ Vân các chủ Hoàng Tôn Các”.

-”Ồ thì ra là Hoàng Tôn Các tôn quý , nước của ta cũng có nhiều chi nhánh của Hoàng Tôn Các ở đó”.

-”Vẫn phong hoàng tử chiếu cố cho Hoàng Tôn Các của ta”.

-”Tạ Các Chủ khạc khí quá rồi chỉ riêng uy danh của Hoàng Tôn Các cũng làm chúng ta sợ rồi chứ chưa nói đến Tạ Gia”.

-”Hai vị ngồi nói chuyện với nhau tự nhiên đi ta có chút việc cần xử lí 1 chút”-Phương Vô Nhân nói.

-”Phương thành chủ cứ đi đi bọn ta ngồi nói chuyện là được rồi”.

-”Vâng”.

-”Tạ Các Chủ liệu muốn mở rộng thêm đế chế kinh doanh của mình không ?”.

-”Ta hiện tại vẫn muốn tu luyện để nhanh đạt tới đìu cao hơn là tiền tài”.

-”Ngài nói rất đúng cho dù có tiền nhưng không có sức mạnh thì không thể giải quyết được chuyện gì”.

-”Nhưng ta cũng muốn mở rộng Hoàng Tôn Các để thu thập các bảo vật quý hiếm”.

-”Tạ Các Chủ nói phải”.

– Cả 2 người Tạ Vân và Bạch Liễu nói chuyện với nhau 1 hồi còn bên phía Phương thành chủ thì đang loay hoay tìm con gái của mình.

-”Lạc nhi con đâu rồi ?”.

-”Dạ con đây cha không biết cha tìm con có chuyện gì ạ”.

-”Nhanh tới sảnh tiếp khách Bạch Liễu hoàng tử tới rồi”.

-”Thật vậy ạ”.

-”Ừm”.

-Vì khi Bạch Liễu gặp Phương Lạc lần đầu thì đã tỏ ý muốn làm quen với nàng nhưng đều thất bại, rồi qua 1 thời gian Phương Lạc cũng mở lòng với Bạch Liễu.

-”Ông vội gì chứ chẳng phải Tạ thiếu gia cũng tới sao”.

-”Bà này người ta còn nhỏ hơn nữa gia thế khủng khiếp có thể để ý tới con gái mình sao”.

-”Ông nói cũng phải con gái ta tuy xinh và tài hoa nhưng vẫn thua kém những mỹ nữ ở Đường Quốc”.

-”Phải tuy ta không muốn nói vậy nhưng sự thật là thế”.

-Phương Vô Nhân đưa Phương Lạc tới sảnh tiếp khách thì nhận được tin thiếu gia của Quân Gia tại Hoa Quốc cũng tới và muốn tỏ ý cưới Phương Lạc.Phương Vô Nhận ra tiếp đón thiếu gia Quân Gia.

-”Tại hạ Phương Vô Nhân bái kiến Quân Mạc thiếu gia”.

-”Phương thành chủ khách khí rồi không ngờ ta tới bất chợt vậy mà ông vẫn ra tiếp đón ta vậy”.

-”Quân thiếu gia tới đương nhiên ta phải ra tận cửa tiếp đón mời thiếu gia vào phủ ta”.

-Quân Mạc vừa bước vào phủ thành chủ thì liền thấy Bạch Liễu cả 2 đối địch với nhau đều muốn tỏ ý với Phương Lạc.

-” Ồ Bạch hoàng tử cũng ở đây à hân hạnh”.

-”Quân thiếu khách khí rồi dạo này bớt ăn chơi lại chưa”.

-”Bạch huynh không cần biết chuyện riêng tư của ta mà lo bản thân huynh nâng cao thực lực đi không dễ bị xảy ra chuyện ngoài ý muốn lắm”.

-”Ngươi cũng vậy bớt ẻo lả đi”.

-Cả 2 người đấu khẩu nhau tới gần canh giờ mới dừng lại.Quân Mạc để ỷ liền thấy Tạ Vân nên liền hỏi.

-”Vị tiểu huynh để này là ai vậy ?”.

-”Ta là Tạ Vân các chủ Hoàng Tôn Các”.

-”Cái gì ngươi là đại thiếu gia Tạ Gia thiên phú tiên thiên nổi toàn đại lục đó ư”.

-”Quân thiếu gia nói quá rồi”.

-”Hân hạnh của ta khi gặp Tạ thiếu gia”.

-”À Quân thiếu không biết có dính líu tới vụ ám sát ta ở Đường Quốc không vậy”.

-”Đương nhiên là không rồi ta đâu có hành động lỗ mãn và ngu xuẩn như vậy”.

-”Nghe nói Quân Gia các người nắm giữ nhiều binh lực của Hoa Quốc nên ta mới hỏi vậy thôi”.

-”Ấy chết thiếu gia hiểu lầm rồi ở Hoa Quốc ta thì Hoa Gia mới có chiến lực chủ yếu còn Quân gia ta vẫn chỉ nắm 1 phần nhỏ thôi”.

-”Haha vậy mà muốn đấu với ta Quân thiếu nói hài hước thật”-Bạch Liễu nói.

-”Không biết Bạch huynh có tự mãn quá không vậy dù nắm 2 phần nhỏ nhưng đủ dìm chết Ba Lạc Quốc là chuyện bình thường”.

-”Ta khinh với tài lực của Quân Gia ngươi có thể chống lại Ba Lạc Quốc chúng ta mấy ngày”.

-”Cả 2 người thôi đi ta không muốn bầu không khí này trở nên căng thẳng đâu”-Tạ Vân nói.

-”Tạ Các Chủ yên tâm chúng ta sẽ không làm điều gì dại dột đâu”.

-”Đúng vậy phải giữ cái đầu lạnh”.

-Cùng lúc đó Phương Lạc bước ra với 1 bộ váy màu xanh nhảy thêm chút trắng rất đẹp đẽ làm cho Bạch Liễu và Quân Mạc như bị hút hồn còn Tạ Vân thì vẫn ung dung ngồi xem như không có chuyên gì xảy ra.

-”Ta là Phương Lạc bái kiến Tạ Các Chủ cùng với 2 vị thiếu gia”.

-”Lạc Nhi muội mấy tháng này sống có tốt không vậy ta thấy muội hơi ốm đi đó”-Bạch Liễu nói.

-”Lạc cô nương tại hạ Quân Mạc đã hâm tài sắc của cô nương đã lâu nên hôm nay tới đây muốn bày rỏ ý định của mình”-Quân Mạc nói.

-”Ta biết tâm tư của 2 vị thiếu gia dành cho ta rất nồng đậm nhưng ta chỉ có 1 mà 2 người đều muốn vậy thì làm ta khó xử quá”.

-”Hay chúng ta mở 1 cuộc thi so tài giữa 2 người đi ai thắng nhiều trận hơn thì được còn người còn lại phải từ bỏ”-Tạ Vân nói.

-Cả người đều gật đầu đồng ý bọn họ sẽ thi về văn thơ và tu vi để phân thắng bạn Tạ Vân cũng rất muốn xem thử cách chiến đấu của 2 nước khác này.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 23


Chương 23 : Sóng Gió

Quân Mạc và Bạch Liễu dùng tu vi của mình tạo ra uy thế kinh người, hai người này đều là trúc cơ kì dù ở tuổi hơn mười sáu chút nhưng vẫn được coi là thiên tài.Cả hai người này đều dùng kiếm để thi đấu với nhau.

-Quân Mạc rút thanh kiếm trong tay mình ra sáng bóng rất mỏng và sắc.Bạch Liễu trong tay thanh kiếm khá lớn và dày sức công phá cực khủng.

-Cả hai người đều có được truyền thừa từ gia tộc mình quân gia tay có kiếm chém ngang thiên hạ, Ba Lạc tung hoành uy thế đất trời.

-Hai câu nói này nói về sức mạnh của Ba Lạc Quốc và Quân Gia nhưng chỉ đối với các nước nhỏ còn đối với 1 quốc gia vừa phải như Mã Quốc thì vẫn có sức chống trội.

-Hai ngươi lao vào đánh nhau sức mạnh thể hiện rõ trên khuân mặt của họ, các chiêu thức ngày càng nhiều làm cho nhưng người ở cảnh giới thấp khó mà phân biệt ra được.

-Quân Mạc chém ra nhưng nhát kém như hoa dẻo dai còn Bạch Liễu thì dùng sức mạnh của mình phá tan.Nhưng Tạ Vân quan sát 1 hồi thì phát hiện ra khá nhiều các sơ hở trên từng đòn đánh của 2 người.

-”Tạ công tử không biết có thể nói cho ta biết ai đang chiếm thế thượng phong được không ?”.

-”Chẳng phải cô thấy đó sao”.

-”Bản thân ta sở dĩ không hứng thú tu luyện sức mạnh chỉ ở ngưỡng cửa luyện khí nên không hiểu nhiều điều về kiếm pháp”.

-”Tuy Bạch Liễu đang thắng thế về sức mạnh của mình có thể đạp tan tành mọi thứ nhưng sự dẻo dai của Quân Mạc mới là sự quan trọng nếu kéo dài sợ Bạch Liễu sẽ thua”.

-”Haizz ta cũng không muốn huynh ấy thua vì Quân Mạc là người ta mới quen nổi danh ác quân sao ta có thể lấy hắn được”.

-”Điều này ta còn nhỏ chưa hiểu hết được với cả ta là trọng tài không thể ưu tiên được”.

-Nói vậy cậu cũng đã để ý tới tâm tư của Phương Lạc nhưng không thể làm trái quy tắc.

– Cuối cùng Quân Mạc đánh thắng Bạch Liễu,gây nên mùi chiến tranh đâu đây.Bạch Liễu đành cầm thanh kiếm của mình định đi về nhưng Phương Lạc níu lại.

-”Huynh định bỏ ta ở lại 1 mình sao”.

-”Ta xin lỗi muội ta quá yếu không thể đánh lại hắn nên đành vậy”.

-”Huynh không còn nhớ lời hứa của huynh nói với ta sao”.

-Nói đến đây Bạch Liễu bừng tỉnh vì cậu ta đã quá sựa dẫm và mềm yếu nên đã vụt mất rất nhiều cơ hội nên cậu ta đã chống đối lại.

-”Ngươi thua rồi mau đi đi”.

-”Ta không muốn bỏ lại muội ấy”.

-”Ngươi đang làm trái lại quy tắc đã lập ra ư”.

-”Vậy thì đã sao chỉ cần đưa được muội ấy đi ta dù xuống biển lửa cũng được”.

-”Tên khốn,người đâu”.

-Quân Mạc nổi giận đùng đùng sai người bao vậy phủ thành chủ lại.

-”Ngươi định khai chiến sao Quân Mạc”.

-”Haha đương nhiên cùng lắm là ta cướp nàng ấy đi thôi có sao đâu”.

-”Ngươi hồ đồ rồi nhưng ngươi quên ai đang tọa giới trong phủ rồi sao”.

– Quân Mạc trong lúc tức giận quên khuấy mất sự hiện diện của Tạ Vân.Tạ Vân lúc đó người trầm ngâm suy nghĩ không chút lo lắng, 2 hộ vệ của cậu cũng đứng yên bất động.

-”Tạ thiếu gia ngài cũng thấy rồi đấy Bạch Liễu làm trái quy tắc của ngài đặt ra”.

-”Ngươi thì sao Quân Mạc dám cho quân bao vây phủ thành chủ muốn lật đổ cả Mã Quốc này sao”.

-Cả hai người cãi nhay 1 hồi rồi tự nhiên trên bầu trời xuất hiện 5 vị cường giả nguyên anh , và hàng chục kết đan cao thủ bao quanh trời.

-”Bái kiến các chủ”-Tất cả nhưng cao thủ ở trên bầu trời liền đồng thanh nói.

-”Chuyện gì đang xảy ra vậy”-Phương Vô Nhân nói, ông ta ngồi xem 2 người so tài rồi khi bị bao vây thì vẫn đang trong mơ hồ.

– Tất cả mọi người ngầm hiểu rằng các cao thủ trên bầu trời là người Tạ Vân đem theo và có thể càn quét cả 2 gia tộc.

-”Tạ thiếu gia bớt giận người của tôi đã rút đi rồi không còn ai ở ngoài cửa nữa đâu”-Quân Mạc nói.

-”Tạ Các Chủ mong ngài tha thứ cho sự lỗ mãn của tôi”.

– Có sự xuất hiện của Tạ Vân làm cho 2 thiếu chủ gia tộc lớn đều phải cúi đầu không ai dám phản kháng hay nói lại 1 câu gì cả.

-”Các chủ bình tình thôi ạ uy thế của ngài làm kinh động tới quốc chủ Mã Quốc rồi ạ”-Mục Khuyết nói.

-”Ta biết rồi tất cả mọi người lui về Hoàng Tôn Các đi”.

-”Tuân lệnh các chủ”.

-Lúc này tất cả mọi người đã được 1 phen hú hồn trong thành này ngoài Hoàng Tôn Các thì tất cả các thế lực ở đây có rất ít cao thủ tọa trấn.Uy anh của các càng làm cho cả thành này khiếp sợ.

-”Tạ thiếu gia ngài có lẽ chưa tham quan được cả thành trì này ngài có muốn đi thử không ạ”-Phương Vô Nhân nói.

-”Cũng được chúng ta mau đi thôi ta cũng rất háo hứng rồi”.

-”Vâng ạ người đâu mau chuẩn bị kiệu đi”.

-”Vâng lão gia”.

-Tạ Vân rời đi mới làm cho bầu không khí của phủ này trở nên bớt căng thẳng, cả 2 người Quân Mạc và Bạch Liễu đều sợ hãi tới run rẩy cả người vì lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng như vậy.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 24


Chương 24 : Xâm Phạm

Tạ Vân khi tạ biệt Phương Vô Nhân thì liền cùng 2 hộ vệ đi dạo quanh thành trì thực chất cậu ta cũng muốn tìm vài thứ bổ để tu luyện .Nhưng thành trì như thế này hay có những thứ đồ tốt.

-Trên đường đi họ gặp 1 trận cãi nhau ở đầu phố có 1 toán người đang đánh đạp 1 lực sĩ cường tráng thuộc thú tộc.

-”Tên người thú đang ghét ngươi dám làm vỡ lọ hoa quý giá của ta”.

-Người thú đó vẫn im lặng mặc cho con người có đánh đập như thế nào.

-”Tên khốn các ngươi nghĩ mình đang làm gì vậy hả”-Mục Khuyết nói.

-”Ngươi là ai mà dám xen vào đây biết cha ta là ai không”.

-”Ta không quan tâm mau thả người thú đó ra”.

-”Nếu ta không thả thì sao ?”.

-Mục Khuyết bực tực giơ lệnh bài quản sự của mình lên làm cho đám đông ở đó sợ hãi.

-”Ngươi là quản sự của Hoàng Tôn Các chi nhánh tain thành này ư”.

-”Đúng vậy còn không mau thả người”.

-”Haha ta sợ ngươi sao ta đường đường là thiếu chủ Thẩm Thiên Sơn của Thẩm Gia tại Kinh thành mà sợ ngươi sao”.

-”Ngươi muốn chống lại Hoàng Tôn Các sao”.

-”Ngươi chỉ là 1 quản sự tại chi nhánh của 1 thành trì vừa cỡ mà dám huênh hoang với ta à, quản sự Hoàng Tôn Các may ra ta còn sợ nhưng ngươi thì không”.

-”Vậy ta có thể làm ngươi sợ không”.

-”Ngươi là ai ?”.

-Tạ Vân cùng 2 hộ vệ đi ra, 2 hộ vệ của Tạ Vân dùng uy áp của mình trấn áp toàn bầu không khí đó, Thẩm Thiên Sơn sợ run người trước mắt là 2 cường giả nguyên anh.

-”Bái kiến các chủ sao ngài lại lộ diện ở đây ạ”.

-”Ta chảng lẽ thấy thuộc hạ của mình bị đánh mà không ra mặt ư”.

– Đám đông chỗ đó ầm cả lên , Thẩm Thiên Sơn vì quá sợ mà trực tiếp quỳ xuống.

-”Ngài là Tạ Vân sao ?”.

-”Đúng là ta có gì bất mãn sao”.

-”Tại hạ không dám Tạ Vân các chủ uy thế thật kinh người”.

-”Uy thế bằng ngươi sao có thể dám dọa thuộc hạ của ta gan cũng lớn đó”.

-”Tại hạ không dám mong thiếu gia bớt giận”.

-”Ta cũng chuẩn bị muốn đến Kinh đô để thắm thú nghe nói Thẩm Gia uy thế thiên hạ nay được gặp mặt đúng là mở rộng tầm mắt”.

-Thẩm Thiên Sơn nghe đợi liền sợ toát mồ hôi các hộ vệ của cậu ta cũng đã đứng dẹp lép vào 1 chỗ.Đúng lúc này có 1 toán người mặc áo đen phi tới tấn công Tạ Vân.Hai người hộ vệ là Tạ Quân và Tạ Khai cũng ứng biến lại bảo vệ Tạ Vân, người thú đó không nhưng không chạy mà ở lại ảo vệ Tạ Vân.

-Tuy được sự bảo bọc của cha mẹ nhưng Tạ Vân không hề yếu thế trực tiếp tấn công lại Mục Khuyết cũng hỗ trợ.

-Có tiếng trống vang thành đến phủ thành chủ cũng kinh động các cao thủ của Hoàng Tôn Các kéo đến như lũ, 5 cường giả nguyên anh kéo tới bảo vệ cùng hàng chục kết đan.

-Nhưng tên áo đen cũng không phải yếu thế chúng có hơn trăm người tất cả là kết đan cao thủ có 3 người là cường giả nguyên anh.

-Bọn họ đánh nhau làm cho cả thành này loạn cả lên tất cả người đan đều chạy đi Hoàng Tôn Các chi nhánh này cũng phải cao thủ tới trợ giúp.Phủ thành chủ nhận được tin này thì đóng tát cả các cửa thành lại phái hộ vệ tới bao vây các cửa để canh không cho địch thoát ra.

-Tạ Vân chiến đấu rất kịch liệt cậu sử dụng Ma Kiếm để tấn công kẻ địch bởi vì chiêu thức quá ảo diệu và đã bị thất truyền nên không ai phát hiện ra cách phá bỏ chiêu thức.

-Mấy tên áo đen cảnh giới kết đan bao vây lấy Tạ Vân, cậu dùng chính sức lực của mình chiến đấu.Cuồng Phong nổi lên sức mạnh vụt tăng tiếng nói thảm thiết bao chùm lấy tòa thành.Triều ca gió bão giông tố chợt tới Ứng Long tại thiên độ kiếp thành thần.

-Trong đại lục này mỗi con thần thú đều phải trải qua các kiếp nạn mà kiếp cuối cùng là tử lôi giáng xuống từ đó mà lột xác thành thần phiêu du vũ trụ.

-Tạ Vân chiến đấu 1 hồi với rất nhiều các cao thủ kết đan nhưng do có thiên quyết nên cậu ta có thể giải quyết 1 cách nhanh gọn.

-Sau 1 hồi đấu bảy hộ vệ cường giả đã trấn áp 3 tên cường giả và cao thủ của bọn áo đen lại, các cao thủ kết đan cũng tuần tra quanh đó.Tạ Vân được sơ cứu qua thân thể mình nhưng họ vẫn chưa biết thứ đang sợ đang tới.

-Nhóm người áo đen đó sau 1 lúc Tạ Quân tra hỏi thì không kẻ nói hé răng nửa lời nhưng khi Tạ Vân nhìn thấy gia huy thì liền nhận ra đó là người của Ám Sát Phái.Sát Phái là 1 môn phái chỉ tôn sùng chữ sát và chúng luôn nhận những nhiệm vụ ám sát và nhận tiền để làm việc.Giáo chủ phải này là cường giả động hư kì và có 1 thái thượng trưởng lão động hư kì đỉnh phong làm cho môn phái này không bao giờ gặp phải chuyện gì gây hấn từ Võ lâm chính đạo.

-Môn phái tà ác này nhận nhiệm vụ thì sẽ nhất định hoàn thành giáo chủ của bọn chúng cũng có thể đích thân ra trận nếu mụ tiêu được bảo vệ quá kĩ lưỡng.

-Ngoài ra họ rất ít khi xuất hiện quá nhiều tại giang hồ chỉ làm âm thầm lặng lẽ rồi biến mất không biết vị trí của Ám Sát Phái ở đâu.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 25


Chương 25 : Treo thưởng!

‘Sau trận chiến đó tuy người của Hoàng Tôn Các đã dẹp sạch người của Ám Sát phái nhưng thương vong của Hoàng Tôn Các cũng không phải nhỏ.Có khá nhiều các cao thủ Hoàng Tôn Các đã ngã xuống gia đình bọn họ đều được Tạ Vân gửi tiền nuôi dưỡng.

-Tạ Vân vì bị bao vây nên nội lực bị tiêu hao rất nhiều nghiêm trọng tuy không ảnh hưởng tới mạng sống nhưng tu vi của cậu bị giảm nhiều.Sau vụ việc lần này Tạ Sơn nghe được tin liền phái rất nhiều cao thủ thăm dò vị trí Ám Sát phái nhưng đều không có thông tin.

-”Cái gì cháu trai ta bị ám sát tên nào dám vậy ?”-Sở Hành nói.

-”Ông cứ bình tĩnh lại đi để con trai kể hết chuyện đã”-Mộ Dung Nguyệt nói.

-”Thưa cha Tạ Vân tới Mã Quốc đi thăm các thành trì ở đó, rồi bị người của Ám Sát phái tấn công”.

-”Hỗn trướng mau gọi người tới đây lật tung cả đại lục này cũng phải tìm cho ra vị trí của Ám Sát phái”.

-”Vâng cha nhưng chúng ta có nên báo cho bên Huyết Y Lầu không ạ con nghĩ họ có thông tin”.

-”Nếu bọn chúng có thì đã có người tìm mua lâu rồi chứ đừng nói là đến chúng ta tự dựa vào mình tìm cho ra bọn chúng cho ta”.

-”Vâng cha”.

-Sở Chính quay đi tập hợp các cao thủ lại chia ra các nơi khả nghi tìm kiếm bên Ám Sát Phái cũng đang rất rối loạn ngần ấp cao thủ và 3 cường giả bị bắt làm bọn chúng tiêu hao rất nhiều nhân lực chưa hết các cứ điểm trên đại lục lần lượt bị Tạ Gia , Sở Gia , Hoàng Tôn Các tìm được tiêu diệt tuy nhiên chưa bị bại lộ thông tin sơn môn.

-”Khốn khiếp các ngươi sao lại nhận loại nhiệm vụ đó chưa không biết hắn là ai sao ?”-Mạc Vân nói.Mạc Vân là giáo chủ Ám Sát phái.

-”Giáo chủ tha tội chúng ta không biết hắn lại có thế lực kh*ng b* đến vậy ạ”.

-”Các ngươi xin lỗi bây giờ có tác dụng gì các cứ điểm đang bị vây quét kìa thử hỏi sao ta lại không tức giận”.

-”Giáo chủ tha tội”.

-”Một lúc đắc tội với mấy thế lực lớn ngươi làm tông chủ cũng buồn chán nhỉ”-Kiếm Tà-Đại trưởng lão Ám Sát phái.

-”Im miệng ngươi giỏi thì giải quyết mọi chuyện đi ở đây nói tầm phào làm gì”.

-”Ta có cách để làm nguôi cơn giận của mấy thế lực đó”.

-”Tầm này còn cách gì nữa ám sát thiếu chủ của gia tộc họ không bị diệt mới lạ”.

-”Ngươu không muốn nghe sao ? ”.

-”Thử nói đi”.

-”Chẳng phải ngươi có 1 đứa con gái gần bằng tuổi hắn sao”.

-”Ngươi nói vậy là có ý gì ?”.

-”Ngươi biết rồi còn hỏi bây giờ chỉ cần 2 nhà thành thông gia với nhau thì không còn chuyện gì xảy nữa mà ngươi cũng có chỗ dựa”.

-”Con gái ta không phải thứ trao đổi”.

-”Cha”-Mạc Khuynh Thành

-”Con gái ta nay về thăm ta đấy à”.

-”Vâng con vừa nhận nhiệm vụ của Huyết Y Lầu vừa hay đi ngang qua cho này ạ”.

-”Huyết Y Lầu có gây khó dễ cho con không ?”.

-”Không cha có nhiều thứ con có thể học hỏi lắm ạ”.

-”Môn phái ta rộng lớn thế này mà con không học hỏi mà đi qua 1 nơi buôn bán thông tin như vậy”.

-”Cha à con muốn đi khắp nơi mà Huyết Y Lầu chuyên về giao dịch thông tin nên con được đi nhiều nơi ạ”.

-”Con gái lại thích đi khắp nơi thật là”.

-”À mà cha Sở Gia , Tạ Gia đang truy lùng tung tích của môn phái mình ấy ạ , bên Hoàng Tôn Các cũng treo thưởng cho người tim ra luôn rồi ạ”.

-”Ta biết rồi con đi nghỉ trước đi”.

-”Con biết môn phái ta đang gặp khó khăn nên mới về đây muốn giúp đỡ cha”.

-”Con còn nhỏ nhiều chuyện chưa hiểu đâu đi nghỉ đi”.

-”Vâng”.

– Mạc Khuynh Thành liền tiến bước về phòng đại trưởng lão cũng chán nản bỏ đi.Mạc Vân đau đầu khi không có biện pháp giải quyết.Lúc này có 1 người mới cứu được Ám Sát phái đó chính là thái thượng trưởng lão đang bế quan đột phá đại thừa kì.

-Nhưng ông ta đã lệnh không cho ai làm phiền khi bế quan chỉ khi nào cần thiết mới tới mời.Mạc Vân 1 mình tới khu thánh địa của Ám Sát Các và đi xuống địa đạo.

-”Mạc Vân bái kiến thái thượng trưởng lão mong ngài xuất quan ạ”.

-”Ta đã bảo không ai được làm phiền khi ta bế quan mà”-Tư Đồ-Thái thượng trưởng lão Ám Sát phái nói.

-”Môn phái chúng ta sắp bị hủy rồi mong ngài hiểu cho”.

-”Ta đâu có thấy như sắp bị hủy vẫn đang hoạt động bình thường mà các ngươi còn kiếm được nhiều hơn nữa chứ”.

-”Thưa trưởng lão chúng đệ tử lỡ nhận nhiệm vụ ám sát Tạ Vân làm cho Sở Gia và Tạ Gia nổi giận đánh quét các cứ địa của ta rồi ạ”.

-”Bọn chúng chưa tới được sơn môn thì còn được cứ địa có thể làm lại”.

-”Nhưng Hoàng Tôn Các treo thưởng rồi ạ chúng tán tu cùng các đệ tử môn phái khác đang rầm rộ tìm môn phái ta không phải vì ta sử dụng trận pháp cấp 8 thì đã bị phát hiện ra lâu rồi ạ”.

-”Môn phái ta hàng ngàn năm nay làm không ít chuyện mà vẫn tồn tại được thì ngươi sợ gì chứ”.

-”Nhưng gia chủ Sở Gia là bán tiên cảnh nếu đích thân ra trận chúng ta sẽ bị phát hiện”.

-Tư Đồ trầm ngâm suy nghĩ 1 lúc rồi cầm chén trà uống khuân mặt thể hiện rõ sự muộn phiền.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 26


Chương 26 : Đột phá tầng trung kì !

Tạ Hoàn cùng mấy vị hộ pháp và nhiều đệ tử của kình tiến về kinh đô Đường Quốc.Khi gần tới địa phận Đường Quốc họ bỗng nhận ra ở 1 tòa thành trì hiện đang xảy 1 vụ chiến tranh.

-“Hứa Gia các ngươi có giỏi thì xông vào đấy chúng ta có hàng ngàn binh lính chẳng lẽ không chặn được các ngươi”- Thành chủ thành Bích Lạc-Đỗ Tùng.

-“Người trong thành nghe đây nếu các ngươi muốn sống thì mau buông vũ khí đầu hàng ta còn tha mạng sống cho các ngươi”- Hứa Xương.

-“Tên nào dám đầu hàng lập tức chém ngay cho ta”.

-” Đỗ Tùng các ngươi cần người cố chấp làm gì”.

-” Người có giỏi như xông ở đây ai sợ ai”.

-” Toàn quân chuẩn bị sẵn sáng chiến đấy cho ta công phá thành”.

-“Vâng gia chủ”- Quân đội của Hứa Gia ầm ầm khí thế chuẩn bị tiến vào.

-Tạ Hoàn nhìn thấy cảnh này trên cao chuẩn bị bỏ đi nhưng nhìn thấy những bách tính vô tội tromg thành thì lòng không can không được ông ta chuẩn bị xuống thì có 1 tiếng nói vang lên ở bên dưới.

-“Các vị chớ nóng vội trong thành này cũng có chi nhánh Hoàng Tôn Các ta mong mọi người giải quyết việc riêng ở chỗ khác”- Quản sự Hoàng Tôn Các Bích Lạc Thành.

-” Quản sự yên tấm chúng ta sẽ không làm gì động đến việc kinh doanh của Hoàng Tôn Các đâu”.

-“Vậy còn nhưng bách tính trong thành các ngươi tính sao”.

-“Viẹch này quản sự không cần nói chúng tôu cũng đã có chủ trương rồi ạ”.

-“Tốt tuy chúng ta không có quyền xen vào 2 cuộc chiến của gia tộc các ngươi nhưng ta khuyên các ngươi 1 câu bớt đi kẻ thù là 1 việc tốt”.

-” Đa tạ quản sự nhắc nhở”.

-“Vậy nhé ta đi đây”.

– Quản sự Hoàng Tôn Các vừa đi xong 2 thế lực lại trở nên căng thẳng các quân lính sẵn sàng chiến đấu hừng hực khí thế không ai chịu thua kém ai.

-Tạ Hoàn thấy vậy cũng xuống xem thử ông cũng đã thấy được tầm ảnh hưởng của Hoàng Tôn Các tại Đường Quốc.

-Sau 1 lúc thì cả 2 thế lực lao vào tấn công nhau như hổ đói, thương vong rất nặng nền quân đội của Bích Lạc Thành thương vong vô số, Hứa Gia tinh anh cũng không mấy khả quan.Tạ Hoàn phi kiếm ở trên cũng đã nghe sơ qua,thiếu thành chủ con của Đỗ Tùng vì si mê nhan sắc của tiểu thư nhà họ Hứa mà ra tay hãm hại cô trong lúc cô đi dạo ở thành Bích Lạc.

-Tạ Hoàn trong lòng có chút tức giận với hành động của hắn nhưng thân là 1 người qua đường không nên lún sâu vào chuyện này.Triều đình cũng nhanh chóng cử người đến giảng hòa ép Đỗ Tùng phải từ bỏ ngân khố Thành Bích Lạc đưa cho Hứa Xương trong vòng 2 năm.

-Tạ Hoàn xem xong câu chuyện liền tiếp tục về phía Kinh thành Đường Quốc.Gần tới cổng thành ông liền cho thuộc hạ của mình ẩn nấp ngoài thành còn mình đi bộ vào.

-“Haizz Kinh thành giờ khác quá chớp mắt đã 10 năm rồi không biết mấy ông bạn già sống thế nào rồi”.

-Nói rồi Tạ Hoàn tiếp tục đi về phía Tạ Phủ vừa đi vừa ngắm cảnh đẹp quanh thành trì.Ông đã lâu rồi chưa nhìn thấy quê hương.Tạ Hoàn tới trước phủ Tạ Gia thì Tạ Sơn liền phát giác ra được.

-“Cha có phải cha đấy không ?”-Tạ Sơn nói.

-“Là ta đây Sơn Nhi con trưởng thành lắm rồi đấy”.

-“Cha con nhớ cha lắm năm con 1 tuổi thì mẹ đã bỏ đi chỉ còn 2 cha con mình nên con không thể mất cha được nữa”.

-“Cái tên tiểu tử thối này ngươi làm như ngươi bé lắm không bằng ấy ngươi đã lớn lắm rồi”.

-“Cha mau vào phủ đi ạ con sẽ đi chuẩn bị tiệc mừng”.

-Tạ Sơn đi bảo tất cả các người hầu làm rất nhiều món và mời khách đến.Nghe được tien Tạ Hoàn trở về các thế lự quanh đó đều tới hết còn có những người bạn già của Tạ Hoàn.

-Trong Lúc ấy Tạ Vân đang bế quan cậu đang chuẩn bị cởi bỏ nút thắt đột phá kết đan trung kì.Tạ Sơn đã chuẩn bị cho cậu các thảo dược cần thiết khi đột phá xong.Nhưng dòng linh khí quanh đó đều bị Tạ Vân hút lại trên trời có hiện tượng lạ.

-Tạ Hoàn cảm nhận được liền chạy ra xem thử vào hỏi Tạ Sơn:”Căn biệt viện phía bắc là của ai ?”.

-“À nơi đó là nơi ở của con trai con cũng lag cháu của cha đó mà cha hỏi thế để làm gì ạ”.

-“Con mau nhìm về phía biệt viện đó kìa”.

-Tạ Sơn ngẩng đầu lên nhìn thì thấy khí tượng rất lạ ông ta nhanh chóng tới biệt viện của Tạ Vân đề phòng bất chắc.

-“Con làm gì mà hốt hoảng vậy chỉ là dị tượng do cháu trai ta tạo nên thôi mà”.

-“Cha à tuy thiên phú tiên thiên của nó rất mạnh nhưng khi đột phá sẽ rất khó khăn càng cảnh giới cao càng nguy hiểm”.

-“Vậy sao cháu trai ta chắc chắn sẽ không sao đâu”.

-“Sao cha bình tĩnh vậy ạ”.

-“Ta thống lĩnh Nhị Thập Tam Kiếm môn mấy năm nay chưa bao giờ thấy thiên tài nào mà không phải chịu khó khăn cả tất cả đều vượt qua được vậy nên sao cháu trai ta lại không qua được chứ con lo quá rồi”.

-“Mong là vậy ạ”.

-Cả hai người tiến thẳng tới phòng của Tạ Vân.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 27


Chương 27 : Bùng nổ !

Tư Đồ nghe xong câu chuyện đó liền tức giận phá nát cả bức tượng thạch lớn vì ông ta đang ở thời điểm quan trọng mà lại xảy ra chuyện này khiến ông ta không thể chịu được.

-”Ngươi mau dẫn 1 nhóm đệ tử ưu tú đến đây cho ta”.

-”Thưa trưởng lão ngài lão vậy là ý gì ạ ”.

-”Còn là gì nữa mau cùng ta tới Quỷ Cốc cầu cứu Cốc Chủ”.

-”Chuyện này có được không ?”.

-”Phải thử thôi ngươi có biện pháp gì hay sao”.

-Mạc Vân liền sắp xếp 1 nhóm đệ tử đi theo thái thượng trưởng lão tới Quỷ Cốc.Quỷ Cốc là một môn phái tu luyện tà thuật ,có sức ảnh hưởng tới nỗi Tạ Gia cũng phải kiêng dè 3 phần.Cốc Chủ Quỷ Cốc là chí tôn bán tiên cảnh bên dưới còn có rất nhiều cao thủ.

-Trong Thánh Vực lập nên 1 liên minh vây quét Quỷ Cốc nhưng đều thất bại vì nó nằm sâu trong khu rừng hẻo lánh u ám cộng thêm địa hình rất khó để tấn công, Ám Sát phái là môn phái trực thuộc nương nhờ Quỷ Cốc.

-Tư Đồ cùng rất nhiều đệ tử tới trước Quỷ Cốc cơ quan cầu gặp mặt.Các đệ tử ở đây cũng nhanh chóng nhận được tin và tới đưa ông ta vào cốc.Nơi này trùng trùng nguy hiểm không khí tĩnh lặng lạnh lẽo các cơ quan rất nhiều khó có thể qua được nếu không có lệnh bài vào.

-Vì Cốc chủ Quỷ Cốc đang bế quan nên đại trưởng lão nơi này đã ra đón tiếp ông ta.

-”Tư Đồ huynh nay rảnh rỗi tới đây vậy”-Đại trưởng lão Tử Đằng.

-”Tại hạ mạo muội tới đây là cầu sự che trở của Quỷ Cốc”.

-”Chuyện của huynh ta cũng biết vài phần rồi nhưng hơi khó đó Quỷ Cốc ta chỉ có 1 mình tông chủ bán tiên cảnh chí tôn Thái thượng trưởng lão cũng chỉ là đại thừa.Mà bên Sở Gia có Sở Hành bán tiên cảnh nghe nói trong mật phủ Sở Gia có 3 chí tôn bán tiên cảnh tọa trấn là 3 người có địa vị cao nhất trong Sở Gia, họ là Lão tổ Sở Gia chưa quy tiên”.

-”Tại hạ biết khó cho tông môn nhưng niệm tình ta đã cống hiến nhiều cho tông môn mà hãy giúp đỡ ta lần mày được không”.

-”Giúp ?Ta không dám đâu Cốc chủ chưa xuất quan chưa định đoạt được mà bên phía Tạ Gia cũng mệt đấy”.

-”Tạ Gia thì có đại thừa kì tọa trấn chứ mấy mà huynh phải sợ”.

-”Ngươi vậy là chưa hiểu rồi Tạ Gia có truyền thừa chưa tới 200 năm ở Đường Quốc có thể nói bọn chúng leo từ vị trí đó lên top đầu khoing phải chuyện thường”.

-”Ồ chuyện này ta cũng nghe qua qua rồi nhưng có đại thừa kì chẳng phải chuyện đó là bình thường sao”.

-”Quốc chủ đời trước Đường Quốc là đại thừa kì mà không dám làm gì Tạ Gia ngươi nghĩ có chuyện dễ dàng đó sao”.

-”Vậy giờ chúng ta làm sao”.

-”Cầu phúc chứ sao”.

-”Ta mấy tháng trước nhận được tin cha của Tạ Sơn biệt tích từ 10 năm trước giờ đang thống lĩnh 1 đọi quân từ phía nam trở về nghe nói ông ta đã đột phá đại thừa kì đỉnh phong chạm tới bán tiên rồi”.

-”Sao ngươi lại có được thông tin này”.

-”Thông tin mật của Vân Quốc gửi đến ông ta là hiện là môn chủ của môn phái lớn nhất phía nam Nhị Thập Tam Kiếm Môn”.

-”Cái tên này ta biết này nhưng môn phái này mới lập nên mà”.

-”Ngươi không nhớ còn Sở Gia nữa à”.

-Nghe tới đây Tư Đồ liền cáo từ đưa chúng đệ tử về môn phái chuẩn bị tới Tạ Gia để thỉnh tội nhưng chưa kịp đi thì đã bị sát thủ của nhiều môn phái tấn công.

-Tuy nhom sát thủ chiến lực hông qua mạnh nhưng cũng đã làm cho Ám Sát phái tổn thất.Tư Đồ liền phái đệ tử kiểm tra thân phận của chúng thì liền nhận ra là đệ tử của Quỷ Cốc.

-”Chết tiệt bọn chúng muốn ân đoạn nghĩa tuyệt sao”-Tư Đồ nói.

-”Người của Quỷ Cốc vậy mà tấn công cạch mặt chúng ta trước”-Mạc Vân nói.

-”Do ta đã sơ suất rồi”.

-”Trưởng lão giờ chúng ta nên đi đâu cả Quỷ Cốc cũng phản lại ta rồi”.

-”Mau điều tra cho ta Hoàng Tôn Các ở Đường Quốc chúng ta mau đến đó”.

-”Ta đi tới đó thì được nhưng khác gì chui vào miệng cọp”.

-”Ngươi ngu vậy tới tặng lễ vật chứ có phải đi đánh nhau đâu”.

-Vậy là cả giáo chủ và thái thượng trưởng lão của Ám Sát phái tới Đường Quốc.Bên này cũng không khá hơn là mấy Tạ Vân sau cơn tiêu hao tu vi thì liền bế quan tu luyện củng cố lại , mọi chuyện trong ngoài Hoàng Tôn Các đều do Sở Đào giải quyết.

-Tạ Sơn khi nghe tin cha mình Tạ Hoàn sắp trở về thì rất vui mừng,ông còn nghe được tin cha mình hiện tại là môn chủ môn phái lớn phía nam thì rất ngạc nhiên.

-”Môn chủ chúng ta sắp tới địa phận phía đông rồi ạ”-Bắc Nguyệt 1 trong các hộ pháp Nhị Thập Tam Kiếm Môn.

-”Ta biết rồi nhanh tăng tốc đi thôi ta rất muốn gặp lại con trai mình nghe nói nó đã sinh con lấy vợ rồi”.

-”Thưa môn chủ ta có nghe tin cháu trai đích tôn của ngài là Tạ Vân , thiên tài nổi nhất Tạ Vân hiên là Các chủ Hoàng Tôn Các nơi giao dịch lớn nhất phái đông và tây ạ”.

-Tạ Hoàn nhìn về phía đông 1 cách xa xăm và đây mong chờ.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 28


Chương 28 : Tiến đánh !

“Tạ Hoàn và Tạ Sơn sau khi tới xem thì nhận ra cả mặt đất quanh đó rạn nứt luồng gió bao trùm lấy phòng của Tạ Vân.Còn linh khi tiên tục tụ lại đó.Quanh kinh thành có rất nhiều cao thủ thấy hiện tượng lạ tới xem.

-Tuy họ biết là ở Tạ Gia nhưng vẫn kéo đến rất đông pháp trận của Tạ Gia đã ngăn chặn bọn họ lại.

-“Chết tiệt cái pháp trận kì quái này sao có thể giải vậy”.

-“Ta làm sao biết được mau kiếm xem có ai quanh đây biết về pháp trận không”.

-“Nếu là pháp trận thì tại hạ có biết 1 chút”- Dương Vấn.

-“Vậy ông mau mở đi ở Tạ Gia có dị tượng chắc chắn có gì đó hoặ bảo vật”.

-“Các ngươi không sợ chọc phải làm bọn chúng tức giận sao”.

-“Sợ thì có sợ nhưng sợ thì làm sao có thể kiếm được đồ tốt mà ông mau lên nhanh đi”.

-” Được rồi”.

-Dương Vấn chưa kịp thử giải trận thì cao thủ Tạ Gia tấn công thẳng vào trấn áp mạnh vào các tán tu .

-“Hỗn xược 1 chết hay sao mà dám xông vào đây giải trận”.

-“Chúng ta chỉ muốn xem thử dị tượng thôi mà”.

-“Vớ vẩn thiếu gia đang chuẩn bị đột phá mà các ngươi dám làm ồn muốn chết phải không”.

-“Mạn phép hỏi thiếu gia Tạ Gia đang ở cảnh giới nào rồi ạ” .

-“Thiếu gia nhà ta hiện đang ở cảnh giới kết đan trung kì mà các ngươi hỏi làm gì đi mau đi”.

-Nhóm người đó đành phải rời đi trong hối tiếc chỉ có 1 mình Dương Vấn còn dám ở lại đó

-“Ê lão già kia mau đi đi không đừng trách chúng ta vô tình”.

-“Tại hạ không biết có thể vào Tạ Gia xem thử được không ?”.

-“Không được ông mau đi đi”.

-“Vậy thì ta đành phải xông vào vậy”.

-Đám ngườu hộ vệ đứng ngồi ngơ ngác vì không hiểu ông lão vừa nói cái gì.Nhưng đột nhiên 1 uy áp đến lạ người tạo ra 1 ảo ảnh Âm Dương cự lớn trên trời áp xuông.Đám hộ vệ sợ của Tạ Gia run rẩy trước sức mạnh ấy cả trận pháp hộ phủ cũng đang dần vỡ ra.Trận pháp này là bát cấp chỉ có bán tiên cảnh mới phá vỡ được nó.

-Tạ Sơn và Tạ Hoàn cúng đã cảm giác được sự dồn nén rất mạnh.Tạ Hoàn tiến ra xem thử còn Tạ Sơn hộ pháp cho con trai mình.

-“Các hạ từ đâu đến mà lại xông đến Tạ Gia ta”.

-“Tạ môn chủ cũng mới quay về đấy à”.

-“Người biết ta sao dám hỏi cao danh quý tánh củ các hạ”.

-“Ta là trưởng lão của Võ Hồn Điện đi qua đấy thấy dị tượng lạ nên mới ghé qua xem”.

-“Thì ra là Võ Hồn Điện nhưng ta không thể làm chủ mời các hạ đi cho”.

-“Tạ môn chủ làm vậy là muốn đuổi lão phu đi”.

-“Không dám nhưng nhà thông gia với ta là Sở Gia mong ngài nể mặt cho”.

-Trong Cửu Thiên đại lục Võ Hồn Điện là thế lực lớn ở Thánh Vực nhưng có hiềm khích rất lớn với Tinh Thần Các nên Tạ Hoàn muốn ông ta nhanh chóng rời đi.

-“Nếu Tạ môn chủ không nể mặt Võ Hồn Điện thì ta sẽ xông vào xem thử”.

-“Haha các hạ tưởng Tạ Gia dễ dàng bị ngươi đánh bại sao gia tộc chúng ta tới từ 1 nơi mà ngươi không thể nào đắc tội được”.

-“Tạ môn chủ nói đùa trong thiên hạ đại lục này có mấy thế lực làm ta vuốt mặt nể mũi chứ”.

-“Vậy các hạ đã nghe tới Hạo Thiên Tông chưa ?”.

-Dương Vấn nghe xong liền thay đổi mặt mày biến sắc không biết tại sao ông ta lại biểu cảm như vậy.Vậy Hạo Thiên Tông là tông môn gì ?.

-Trong Cửu Thiên đại lục Thánh Vực được tôn là nơi tập hợp của nhưng thế lực lớn nhất nhưng có 1 tông môn tách rời Thánh Vực phân bố toàn đại lục nhưng ẩn thế không bàn thế sự đó chính là Hạo t Thiên Tông.

-Nghe nói Hạo Thiên Tônng được lập nên bởi nhưng cường giả cường đại bao gồm các chí tông môn này rất thần bí không ai biét nó ở đâu hay đệ tử của nó chỉ biết nó có tồn tại thông qua các cuốn sách cổ đã kiểm chứng.

-“Tạ môn chủ biết nói vậy là ra sao không ?”.

-” Đương nhiên ta biết nhưng chuyện gì đến cũng phải đến trong Tạ Gia có rất nhiều các tiền bối là trưởng lão ở đó bao gồm cả cha ta và ông nội ta”.

-“Ngươi không sợ bị cả đại lục tìm tới săn lùng à”.

-“Haha người chết sao có thể tiết lộ bí mật được”.

-“Tuy môn chủ là hậu nhân của Hạo Thiên Tông nhưng chỉ mới đại thừa kì sao có thể đánh lại chí tôn ta”.

-“Ngươi nghĩ đơn giản vậy Tạ Gia có thái thượng trưởng lão trấn thủ sao có thể để ngươi càn quấy được”.

-“Thái thượng trưởng lão ?Ta tưởng hắn đã đi phiêu du thiên hạ giống như ngươi rồi sao”.

-“Truỏng lão vẫn trấn thủ tại đây cộng thêm ta và các đệ tử Tạ Gia mà không đánh lui ngươi trưởng lão chúng ta là chí tôn há có thể thua ngươi”.

-“Hmm …”.

-“Ngươi không còn đường lui nữa đâu xông vào Tạ Gia cũng chính là xông vào địa ngục rồi”.

-” Tạ môn chủ có thể niệm tình Võ Hồn Điện của ta mà tha cho ta 1 con đường sống được không ?”.

-“Tội sống có thể miễn tội chết khó tha”.

-Tạ Hoàn vừa nói xong tự nhiên có 1 bóng người lao ra.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 29


Chương 29 : Phượng Quốc !

Tạ Hoàn vừa nói xong có bóng ngươi lao ra.

-“Tên nào dám tới làm phiền giấc ngủ của ta vậy”.

-“Ngươi là ai”-Dương Vấn nói.

-“Ta là ai không quan trong nhưng ngươi dám xông vào Tạ Phủ ta là muốn chết sao”.

-“Bái kiến thái thượng trưởng lão”.

-“Ồ Tạ Hoàn đấy à lấu lắm rồi không gặp ngươi, ngươi chắc đi chu du vui lắm nhỉ”.

-“Dạ vâng lần này ta về đây là để thăm cháu nội của ta mà bị tên Dương Vấn này tới quấy rối”.

-Dương Vấn nhìn sang bên phía trưởng lão của Tạ Gia thấy sát khí bừng bừng.Ông ta tuy cùng cảnh giới nhưng sao có thể đánh lại người khác khi ở địa bàn nhà người ta chứ.

-“Tạ môn chủ hiểu lầm rồi lão phu đi ngang qua đây thấy có dị tượng lạ nên mới muốn vào xem thử thôi “.

-“Thưa trưởng lão cháu trai ta đnag chuẩn bị đột phá mà tạo ra dị tượng nên hắn mới muốn vào nhằm ý đồ xấu ạ”.

-“Tạ môn chủ nghĩ ta sai quá rồi sao có thể như vậy ta chỉ muốn xem thử thiếu gia đột phá cảnh giới gì thôi”.

-“Cháu trai ta đột phá mà cũng tới lượt ngươi xem à mà ngươi còn dám dẫn 1 đám tán tu phá pháp trận xông vào muốn chết”.

-“Bình tĩnh đi Tạ Hoàn nếu hắn đã dám động vào pháp trận gia truyền của chúng ta vậy thì diệt hắn đi”.

-Vừa nói xong vị trưởng lão thần bí đó bắt lấy Dương Vấn dùng võ kĩ của mình tấn công hắn nhưng Dương Vấn không tỏ ra yếu thế mà bật lại.

-Hắn cố gắng chống lại rồi Tạ Hoàn vào giúp sức nên căn bản hắn không có tỷ lệ thắng.Dương Vấn bị đánh chết lệnh bài của hắn ở Võ Hồn Điện cũng vỡ.Cả Võ Hồn Điện loạn 1 lúc lên vì đây là lần đầu sau chiến sự mà 1 vị trưởng lão bị diệt như vậy.Điện chủ Võ Hồn Điện Nạp Lan Phổ tức giận phái đệ tử đi điều tra nguyên nhân cái chết của Dương Vấn.

– Đồng thời lúc này ở Tạ Gia , Tạ Vân đột phá thành cỗng tới cảnh giới kết đan trung kì nên cậu được đi tham quan các nước khác thêm 1 năm nữa sau khi quay về Kiếm Hành Tông.Trưởng lão thần bí đó quyết định đưa Tạ Vân đi tới phía bắc đại lục.

-Thái thượng trưởng lão đó là Tạ Cương cảnh giới chí tôn cảnh nhưng đã quy ẩn giang hồ nhưng vẫn bảo vệ Tạ Gia trong âm thầm .

– Tạ Sơn bày bố lại động phủ chuẩn bị cho mọi việc và mở tiệc chúc mừng Tạ Vân thành công đột phá cảnh giới Kết đan trung kì.Tạ Hoàn gặp lại rất nhiều người bạn của mình ông cũng không quên việc chuẩn bị quà cho Tạ Vân.Bữa tiệc diễn ra 1 cách suôn sẻ không có 1 ai dám tới quấy phá.

-Ngày hôm sau Tạ Cương dẫn Tạ Vân đi phiêu du về phía bắc.Mục tiêu của bọn họ lần này Phượng Quốc ở phía bắc là 1 đại quốc đứng đầu các quốc gia ở đây sức mạnh ngang với Đường Quốc.

-Tạ Cương đưa cháu cùng mình phi kiếm về thành trì lớn ở Phượng Quôc- Kiều Lâu Thành.Với cảnh giới bán tiên của Tạ Cương việc đưa Tạ Vân tơi Phượng Quốc là 1 điều dễ dàng thế nên cả 2 người chỉ đi hết 2 ngày.

-Khi tới thành trì này cả 2 người họ tiến vào trong .Trong này có rất nhiều cửa hàng lớn với các gia tộc ở đây.Thành trì này luôn trong chế độ hòa bình không muốn chiến tranh nên ở đây rất phồn hoa.Thành chủ Kiều Lâu thành là cường giả bán tiên canh- Hốt Liệt Nan.Tạ Vân tò mò với rất ngiều thứ ở đây có nhiều món đồ cổ lạ độc đáo.Tạ Cương đưa cậu tới Vân Lâu-là nơi cho thuê các phòng trọ và chỉ dành cho khách quý và quý tộc vì dân thường khó có thể ở đây.Tạ Cương đưa Tạ Vân vào đây đặt 1 phòng lớn dành cho 2 người.

-“Bà chủ cho ta 1 phòng lớn dành cho 2 người”- Tạ Cương nói.

-“Ồ chào quý khách nhưng ngài đã đăng kí thẻ hội viên ở đây chưa ?”.

-“Thẻ hội viên gì ?”.

-” Nhìn trang phục của quý khách có lẽ là người ở xa nên không biết là phải, ở lầu chúng tôi phải có thẻ hội viên bậc bạc mới có thể dùng phòng lớn”.

-“Vậy sao làm thế nào mới có thể đăng kí được ?”.

-“Chỉ khi quý khách có 1 thế lực nào đó ra mặt đăng kí hộ hoặc nộp đủ số tiền hội viên bậc bạc”.

-Vì đi quá vội nên Tạ Cương đã không cầm quá nhiều kim tệ chưa đủ để đăng kí đến lúc này Tạ Vân mới phát ra uy lực.

-“Haizz tiền bối nhà ta không đủ bạc không biết Hoàng Tôn Các ở đây có tính là 1 thế lực không ?”

-” Quý khách tới từ Hoàng Tôn Các à vậy thì dễ rồi nhưng mong ngài lấy lệnh bài thân phận ra”.

-Tạ Vân liền giơ tấm lệnh bài tử kim khắc chữ Tôn ra trước mặt bà chủ ở đây làm cho bà ta ngơ ngác.

-“Vị công tử này tấm lệnh bài của ngài khác rất nhiều so với lệnh bài của Hoàng Tôn Các tuy có viên ngọc bích màu tím chứng minh nhưng ta chưa thế xác minh được”.

-“Vậy làm sao mới có thể ở đây được chúng ta đã đưa ra tấm lệnh bài thế hiện thân phận của mình rồi mà cũng không được nữa”.

-Tạ Vân vừa nói xong liền có 1 tiếng nói vọng ra từ phía tầng 2.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 30


Chương 30 : Quyết đấu !

“Có 1 tiếng nói vọng ra từ phía tầng 2 đó chính là lâu chủ của lâu này.

-“Công tử là các chủ của Hoàng Tôn Các ?”-Vương Lan.

-Cô gái quản sự ở đó ngơ ngác giật mình vì thân phận của Tạ Vân.

-“Vừa nãy có chút mạo phạm xin công tử tha lỗi”.

-“Không sao đâu nhưng còn trưởng lão của ta thì ?”.

-“Thằng nhóc khốn kiếp ngươi nghĩ ta để ý mấy chuyện này à, không sao đâu cô cứ làm việc đi”.

-“Mời công tử và vị trưởng lão này lên tầng 2 nói chuyện ạ”.

-Tạ Vân cùng Tạ Cương tiến lên phía lầu 2 được đón tiếp 1 cách thận trọng.

-“Mời hai vị ngồi xuông”- Vương Lan nói.

-Chưa kịp ngồi nóng chỗ Tạ Cương liền dùng uy áp chí tôn làm cho Vương Lan ngã gục.

-“Ngươi là ai mà biết lệnh bài này ?”-Tạ Cương nói.

-“Uy áp này ? Chí tôn ?”.

-“Ta đang hỏi ngươi đây mau nói t không còn kiên nhẫn được đâu”.

-“Bẩm chí tôn lệnh bài này không phải biểu hiện rõ rồi sao”.

-“Vớ vẩn cháu ta ít xuất hiện ở chốn giang hồ mà người thấy lệnh bài này ít trên đầu ngón tay mà sao ngươi ở phía bắc xa xôi biết được”.

-Tạ Vân vẫn ngồi rất bình tĩnh quan sát Tạ Cươmg tra hỏi Vương Lan trên nét mặt cậu không chút thương tiếc cũng đúng thôi ở chốn giang hồ sao có chuyện này được.

-“Bẩm chí tôn ta là chị gái của 1 đệ tử Hoàng Tôn Các tại Mã Quốc nên đã thấy 1 lần ạ”.

-Tạ Cương nhìn Tạ Vân gật đầu rồi thu uy áp của mình lại sức mạnh thật đáng sợ chút nữa là sập đi lầu 2 này.

-“Cô từng thấy ta rồi ư”-Tạ Vân nói.

-“Vâng ta từng thấy công tử ở Mã Quốc 1 lần ạ”.

-“Ồ cô vừa nãy nói to đấy mà có rất nhiều người nghe thấy”.

-“Công tử yên tâm trong lâu của ta đã có 1 quy định không được tiết lộ thông tin khách hàng nên chắc không sao đâu ạ mà nếu có chuyện gì ta sẽ chịu trách nhiệm”.

-“Thôi khỏi đi lần này ta muốn 1 căn phòng cho 2 người rộng ở đây”.

-“Công tử yên tâm ta đã phái người chuẩn bị rồi ạ”.

-“À ta có 1 chuyện muốn nhờ cô giúp đỡ”.

-“Công tử cứ nói”.

-“Lâu chủ giúp ta gọi quản sự chi nhánh Hoàng Tôn Các tại Phượng Quốc này tới đây”.

-“Cái này hơi khó thưa công tử ta cũng chỉ là 1 lâu chủ của 1 tòa lâu bình thường thôi mà muốn gọi quản sự của Hoàng Tôn Các tới là chuyện rất khó”.

-“Ngươi lấy danh nghĩa của ta gọi hắn tới đây thông báo 1 với hắn 1 chuyện nếu không tới thì tự để lại lệnh bài rồi rời các đi”.

-“Nhưng thưa công từ quản sự của Hoàng Tôn Các ở Phượng Quốc là nữ ạ”.

-“Vậy à nhưng ta đã điều tra trước khi tới đây là nam mà”.

-” Quản sự cũ của Hoàng Tôn Các vừa mới được Phượng Quốc ban cho danh hiệu hầu tước nên ông ta truyền lại chức vị cho con gái mình rồi về hưu ạ”.

-“Hỗn xược dám tự ý truyền lại chức vị cho đời sau khi chưa có chức nhận từ chỗ ta à”.

-“Công tử bớt giận”

-” Quản sự trưởng của phía bắc này là Tạ Cuồng đúng không”- Tạ Cương nói.

-“Sao trưởng lão biết a”-Tạ Vân nói .

-“À mấy hôm trước hắn vừa mới quay về Tạ Gia và tới thăm ta mà hắn còn kể cho ta về chuyện này nữa”.

-“Tạ Cuồng cũng không báo lại cho cháu 1 câu nào ạ”.

-“Chuyện này ta cũng không biết được nghe nói hắn đang tập trung tu luyện nên việc quản lí hơi lơ là”.

-“Vâng trưởng lão”.

-“Vậy ta còn đi báo tin nữa không ?”.

-“Ngươi không cần đi nữa mấy ngày nay ở Hoàng Tôn Các có vụ đấu giá nào không ?”.

-“Thưa công tử nghe nói hàng từ nước láng giếng gửi sang đấu giá vào ngày mai ạ”.

-“Vậy thì được rồi trưởng lão nhờ ngài đưa ta tới kinh đô Phượng Quốc” .

-” Được rồi đi thôi khổ cho cái thân già của ta” .

-Nói rồi Tạ Cương phi kiếm đưa Tạ Vân thẳng tới kinh đô Phượng Quốc.

-“Lục nhi”-Vương Lan nói.

-“Dạ thưa tiểu thư”.

-“Mau gửi bồ câu đưa thư tới kinh thành nói rằng mấy hôm sau sẽ có nhân vật lớn tới đó” .

-“Vâng tiểu thư”.

-Ở kinh đô Phượng Quốc có các gia tộc lớn như Vương,Lục,Giang,Kiều được gọi là tứ trụ giúp đỡ hoàng thất. Hoàng thất Phượng Quốc mang họ Vương nên Vương Gia đứng đầu trong 4 gia tộc.Vương Lan chính là con của gia chủ Vương Gia cũng chính là em gái của Đương kim hoàng thượng.Theo lí cô là quận chúa của Phượng Quốc quyền hạn cao hơn vạn người.

-Tạ Vân cùng Tạ Cương phi kiếm thẳng tới kinh đô do tu vi của Tạ Cương lớn mạnh nên rất nhanh 2 người tới đó .Kinh đô Phượng Quốc phồn hoa đông đúc các tòa nhà lớn rất nhiều.Sức ảnh hưởng của hoàng thất Phượng Quốc với các nước xung quanh của rất lớn nên nhận được rất nhiều cống phẩm.

-Tạ Vân cùng Tạ Cương tìm 1 nhà trọ lớn nhất ở kinh đô để thuê khác 1 trời 1 vực so với tòa thành kia rất lộng lẫy chỉ dành riêng cho quý tộc và nhưng người có nhiều tiền.

-Ở đây họ còn xây dựng lên học viện hoàng gia do hoàng thất quản lí dành riêng cho quý tộc làm cho sự phân biệt rõ rệt nhưng đứa trẻ trong trường đều

là quý tộc thiên phú cao”.
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 31


Chương 31 : Hội Đấu Giá !

“Tạ Vân và Tạ Cương sau khi thuê được 1 căn phòng tại kinh đô Phương Quốc thì liền tới buổi đấu giá.Kim Bảo Các 1 thời huy hoàng đang bị Hoàng Tôn Các uy h**p nên lần này còn có sự tham gia của quản sự chi nhánh Kim Bảo Các ở kinh đô.

-”Kính chào quý khách”.

-“E hèm”.

-“Ồ đay chẳng phải là Giang Thiên Lân quản sự của Kim Bảo Các ư nay lại rảnh rỗi tới chỗ chúng ta vậy”.

-“Ngươi chỉ là 1 đứa gia nhân không có quyền nói ở đây”-Giang Thiên Lân nói.

-“Vậy thì ta có thể chứ”- Nhạc Kiều quản sự của Hoàng Tôn Các chi nhánh.

-“Nay ta chỉ muốn tới tham gia hội đấu giá không phải là cô muốn gây sự chứ”.

-” Đương nhiên là không mời ngài vào”.

-“Ta sẽ chổng mắt lên xem ngươi ngồi được cái ghế này bao lâu chuyện của cha ngươi có thể giấu được sao”.

-“Ngươi không cần quản”.

-“Hừ”.

-Lúc này Tạ Vân và Tạ Cương tới Hoàng Tôn Các mặc dù là chi nhánh nhưng rất lộng lẫy không kém cạnh.Hôm nay buổi đấu giá được mở lại nên có rất đông người tới dự mấy gia tộc lớn không ai là không tới.

-“Kính chào quý khách”.

-“Ừm mau chuẩn bị cho ta 1 phòng chữ Thiên”.

-Gia nhân nghe thấy vậy nhanh chóng niềm nở đưa Tạ Vân tới phòng chữ Thiên không chỉ vậy Tạ Vân còn chuẩn bị rất nhiều cao thủ mai phục trong buổi đấu gia phòng trường hợp bất chắc.

-Từ trên cao Tạ Vân có thể thấy Nhạc Hầu gia tới người tiền nhiệm quản sự cậu ta tỉ mỉ quan sát , Tạ Cương luôm ở bên cạnh bảo vệ cậu.

-Tất cả các phòng chữ địa và mấy phòng chữ Thiên đều hết cho thấy sự tham gia nồng nhiệt ở đây.

-“Kính chào tất cả quý khách tại đây hôm nay Vân nhi sẽ giới thiệu cho mọi người các món bảo vật được đấu giá hôm nay”.

-Tiếng vỗ tay rất rầm rộ do có khuân mặt dễ thương nên cô rất được lòng nhừng người tham gia.

-“Các bảo vật của chúng ta hôm nay gồm có các loại đan dược thất phẩm , công pháp địa cấp và bảo cụ,dược liệu”.

-Rất nhanh các gia nhân cường tráng liền khênh 1 chiếc riêng lên sân đấu giá chuẩn bị rất kĩ lượng.Gia nhân theo lệnh liền mở chiếc hòm đó ra trong đó có rất nhiều loại thảo dược tốt.

-“Món đồ đầu tiên hôm nay chính là dược liệu dsax sống được 100 năm tuổi có thể luyện chế ra các loại thuốc trị thương giá khởi điểm 1 vạn tử kim tệ”.

-“Ta ra 2 vạn tử kim tê”-Lục Kì (Lục Gia).

-“5 vạn tệ”-Giang Thiên lân nói.

-“Ồ hóa ra quản sự Kim Bảo Các đây mà sao hôm nay lại có hứng tới đấy giành bảo vật với ta”-Lục Kì nói.

-” Ai ra giá cao thì được thôi phí lời làm gì”.

-Cả 2 người họ ganh đua 1 hồi rồi Lục Kì vì vị thế gia tôi nên đã giành được.

-Tạ Vân ngồi phía trên chán ngắt cái cảnh ganh đua của các gia tộc lớn cậu ngáp ngủ liền hồi có khi lại ngủ gục.

-Khi buổi đấu gia gần đến buổi kết thúc thì Giang Thiên Lân liền báo tín hiệu đột nhiên có rất nhiều cao thủ tập hợp ở trên khu ngồi.

-“Cướp hết đồ cho ta”-Một tên áo đen ở đó nói”.

-“Hỗn xược sao các ngươi dám làm như vậy”- Kiều Mục nói.

-“Sao chúng ta không dám chứ cướp hết cho ta”.

-Đệ tử Hoàng Tôn Các liền tập hợp lại bảo vệ các khách hàng và bảo vật cả Hoàng Tôn Các thành bãi chiến trường các gia tộc lớn cũng tập hợp cao thủ tới.

-Nhưng rất nhanh thôi 1 tên thần bí lớn tuổi tới hét to vào những người ở phía dưới.

-“Tất cả nghe đây Hoàng Tôn Các chuẩn bị bị diệt rồi”.

-Nhạc hầu trực tiếp tới tấn công hắn nhưng liền bị đánh bại đối phương phát ra uy lực của đại thừa cảnh cường giả.Các gia chủ gia tộc liền tập hợp lại tấn công với hắn nhưng đều vô dụng.

-“Mấy con tôm tép các ngươi còn không mau chịu chết”.

-“Khốn kiếp là cường giả đại thừa mà Giang lão đầu đi đâu rồi”-Vương Thất nói.

-“Hắn cùng tên Giang quản sự sớm chạy rồi các ngươi tìm làm gì”.

-“Chết tiệt hóa ra các ngươi cùng 1 giộc Giang gia đợi diệt tộc đi”-Vương Thất nói.

-“Các ngươi có sống được hay không rồi nói”.

-Người thần bí đó lao vào tấn công gia chủ các gia tộ lớn và hầu gia hợp sức lại nhưng rất nhanh thôi đã bại trận.Lúc này liền có 1 giọng nói vang ra.

-“Ngươi dám xông vào Hoàng Tôn Các ta gây chuyện muốn chết sao ?”-Tạ Vân nói.

-“Tên nhóc nhà ngươi là con nhà ai mà dám hỗn xược”.

-Tạ Vân liền giơ lệnh bài của mình ra.Tất cả những người đó đều ngạc nhiên ngỡ ngàng.

-“Lệnh bài tử kim ?Ngươi là Các chủ Hoàng Tôn Các”.

-“Chính là bổn công tử còn không mau chịu trói”.

-“Vậy ngươi chính là Tạ Vân”.

-“Thì sao ?”.

-“Haha vậy ta lập được công rồi chỉ cần giết ngươi là ta có thể lập đại công còn không mau chịu chết”.

-Lúc này 1 đám cao thủ ùa ra làm thay đổi cục diện áp chế được lũ người áo đen.

-“Khốn kiếp ngươi dám động vào cháu ta ư ?”.

-Tạ Cương liền dung uy áp bán tiên cảnh của mình làm cho hắn bị nội thương nghiêm trọng uy áp của Tạ Cương làm kinh động đến cả hoàng thất.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 32


Chương 32 : Thống trị !

Tạ Cương dùng uy áp bán tiên cảnh của mình làm cho người thần bí kia bị ép tới gần chết sức mạnh bị nghiền nát cảnh giới đại thừa há có thể sánh với bán tiên.

-Sau 1 hồi quân linh của triều đình cuối cùng cũng tới tất cả nhưng người thần bí không thoát được đều cắn thuốc độc mà chết,lão già đại thừa cảnh dùng sức hơi tàn của mình cắn.

-Cả Hoàng Tôn Các trở thành 1 mớ hỗn độn đây là lần đầu tiên Hoàng Tôn Các này chịu sỉ nhục như vậy dù không thể tra ra ai là thủ phạm đứng sau lưng bọn chúng nhưng cũng có thể biết ai là nghi phạm rồi.

-Sau trận chiến đó tát cả những người ở chi nhánh đó đều bị Tạ Vân mắng té tát cắt thưởng bổng lộc.

-“Nhạc Kiểu ai cho ngươi cái quyền lên nắm giữ chức vụ nay”-Tạ Vân nói.

-“Bẩm các chủ cha ta vì bận công việc không thể quản lí được chặt chẽ nên ta lên thay cha giúp đỡ Hoàng Tôn Các”.

-“Nực cười quản sự há là chức vụ các ngươi có thể lấy được ư còn Nhạc hầu”.

-“Dạ các chủ”.

-“Ngươi nếu không đủ sức đảm nhận chức vụ này thì nên nói với bên tổng bộ 1 câu mà lại dám đưa cho con gái”.

-“Dạ các chủ tha tội do lão phu trông chừng con gái không cẩn thận nên mới để xảy ra chuyện này mong các chủ tha tội”.

-“Từ nay Nhạc Gia các ngươi không được nhúng tay vào Hoàng Tôn Các nữa rõ chưa”.

-“Tạ các chủ không phạt”.

-“Nhưng Tạ Vân ta thấy đám gia nhân bên ngoài không phục cho lăm”-Tạ Cương nói.

-Tạ Cương nói xong tất cả gia nhân của Hoàng Tôn Các chi nhánh quỳ xuống ở trước cửa biệt viện mà Tạ Vân không hiều chuyện gì đã xảy ra.

-“Các ngươi làm gì vậy hả ?”.

-“Bẩm các chue mong ngài suy xét lại chúng ta đều nhờ có Nhạc các chủ mới đủ cơm ăn áo mặc”.

-“Hỗn xược nếu ai cũng như vậy thì Hoàng Tôn Các ta trở thành nới như thế nào”.

-Tất cả các gia nhân ở đó đều đồng thanh đáp:”Mong ngài suy xét lại”.

-Tạ Vân bực bội vì uy quyền của mình đã bị dao động có lẽ tuổi của cậu chưa lớn nên chưa thể nghĩ thông hết tất cả mọi chuyện.

-“Nếu các chủ không để Nhạc quản sự lại chúng ta sẽ không làm nữa “.

-“Các ngươi dám uy h**p ta chỉ vì chuyện như vậy mà bỏ việc gan to lắm”.

-Tạ cương nói nhỏ với Tạ Vân vài việc:”Con tuổi còn nhỏ nên chưa biết hết được chuyện này đâu vẫn nên là để Nhạc Kiểu ở lại”.

-“Nhưng Hoàng Tôn Các của cháu cũng có quy tắc chung sao có thể phá lệ như vậy được”.

-“Haizz”.Tạ Cương thở dài 1 tiếng rồi lên thay Tạ Vân đưa ra quyết định giữ Nhạc Kiều ở lại.Chính vì điều này làm cho Tạ Vân không vui đúng là với tính cách của 1 đứa trẻ 10 tuổi thì chưa thể hiểu được mọi chuyện theo 1 cách rõ ràng.

-“Hoàng Tôn Các chi nhánh tại Phượng Quốc quản sự Nhạc Kiều không tuân thủ theo đúng quy tắc phạt 8 năm bổng lộc đổng thời hạ xuống làm phun quản sư”-Tạ Vân nói.

-“Nhưng các chủ Nhạc quản sự không làm quản sự thì ai mới giữ vị trí này ạ”.

-” Điều này ngươi không cần phải biết sẽ nhanh có quản sự mới tới nếu các ngươi làm không đúng theo quy tắc thì xử phạt”.

-“Vâng”.

-Tuy Nhạc Kiểu giữ lại được chức vụ phụ quản sự nhưng do đó uy quyền của phủ hầu tước bị giảm mạnh chức vụ phụ quản sự không được tham goi quá nhiều vào chuyện của Các chỉ được giúp đõw quản sự chư không được quản lí.

-Các thế lực tham gia các mục tiêu của phủ hầu tước vì thế mà suy sụp vì cần 1 số điều để mọi việc thông qua 1 cách trọn vẹn.Tạ Vân sau đó cũng bế quan tu luyện các bộ công pháp của cậu học cũng đã đạt tới tiểu thành sức mạnh vượt trội.

-Hoàng thất của Phượng Quốc-Vương Gia khi nghe được tin Tạ Vân tới đây thì rất vui mừng và phái rất nhiều tới bái phỏng nhưng đều thất bại vì Tạ Vân vẫn còn đang bế quan,Tạ Cương thì thân phận cao quý Quốc chủ Phượng Quốc hoặc người cũng cảnh giới mới bái phỏng được ông ta nên cả ngày chỉ biết ở trong nhà.

-Chuyện phủ hầu tước bị Tạ Vân chỉ trích cũng đã tới tai Hoàng Thất làm cho quốc chủ rất không vui các quan lại thì chỉ trích rất nhiều làm như vậy gây cho sự uy tin của Phượng Quốc trong mắt Tạ Vân bị giảm mạnh gây tới chuyên 2 nước.

-Thời gian thấm thoát trôi qua 3 tháng sau Tạ Vân bế quan xong nghe nói Vương Gia mời cậu ta tới chơi nên liền cùng hộ vệ tới đó.Khi cậu ta vừa mới tới Phượng Quốc đã gây nên 1 chuyện kinh thiên tại kinh thành được mọi người truyền tai nhau nên bây giờ hễ thấy người của Hoàng Tôn Các là các thế lực cũng phải nhún nhường vài phần Hoàng thất vì vậy nên muốn lợi dụng cơ hội này đàn áp các thế lực lớn tại kinh thành tránh gây nên các cuộc chiến đấu.

-Ba gia tộc lớn tại đây cũng quá khoa trương nên là mục tiêu đầu tiên mà Hoàng thất nhắm tới.Tạ Vân đi trên đường lớn đều được mọi người nhường đường vì cậu có treo gia huy cùng với huy hiệu biểu thị chức vụ của mình tại xe ngựa.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 33


Chương 33 : Hợp Tác !

Tạ Vân ngồi trong kiệu chạy thẳng tới Hoàng cung.Những người dân ở gần Hoàng cung có 1 cuộc sống khá xung túc không giống chỗ khác đâu đâu cũng là nhà cao cửa rộng , Phượng Quốc là 1 đất nước rất giàu nhưng về quân sự họ vẫn còn rất yếu.

-Tạ Vân 1 mình đi tới sảnh họp mặt của các quan lại và quý tộc triều đình ở đây khá đông.Cậu ta đi được 1 đoạn thì bị 1 tiểu cô nương chặn lại.

-“Ngươi là ai vậy ta chưa thấy ngươi bao giờ”.

-“Ta là ai thì liên quan gì tới cô”-Tạ Vân nói.

-“Ta là Vương Ngọc công chúa của Phượng Quốc mà đây là hoàng cung ngươi đi vào vậy fduowng nhiên ta phải quản”.

-“Hừ tiểu nha đầu không biết trời cao đất dày”.

-“Ngươi nói gì cơ ngươi lớn hơn ta là bao mà nói vậy dám nơi bổn công chúa là tiểu nha đầu ngươi chán sống rồi à”.

-“Thôi ta không muốn đôi co với cô nữa mau tránh ra ta đang có việc”.

-“Không tránh không tránh ngươi làm gì được ta”.

-“Ngươi !”.

-“Ta làm sao,người đâu?”.

-“Bắt tên này lại cho ta”.

-Một toán binh linh tới vây bắt Tạ Vân hầu hết là luyện khí tới trúc cơ cảnh.

-“Ngươi gọi 1 đống người ra muốn bắt ta ư”.

-“Thì sao ?”.

-Tạ Vân liền bộc lộ sức mạnh của mình ra dưới uy áp kết đan cảnh các trúc cơ hay luyện khí gục hầu hết.

-“Ngươi là kết đan cao thủ”-Vương Ngọc nói.

-” Đúng đấy sao nào”.

-Vương Ngọc tức giận định cầu cứu các cao thủ khác nhưng bị tiểu nha hoàn bên mình ngăn lại.

-“Ngươi dám cản ta “.

-“Nô tì không dám nhưng công chúa hãy suy nghĩ lại ạ”.

-“Nghĩ gì chứ”.

-“Thưa công chúa trong kinh thành này người nghĩ ai có thể ở độ tuổi gần với người mà đạt tới kết đan ?”.

-“Người đó chẳng phải là Các chủ Hoàng Tôn Các sao”.

-Vương Ngọc liền hiểu ra quay sang nhìn Tạ Vân.

-“Hoàng Tôn Các thì sao đây là địa bàn của bổn công chúa”.

-“Hỗn Xược”-Chu Mi-Mẫu thân của công chúa hoàng hậu Phượng Quốc.

-“Mẫu thân sao người lại mắng con”.

-“Con dám lớn tiếng với Các chủ làm mất tình hữu nghị giữa hai bên sao lại không đáng trách mắng được”.

-“Nhưng hắn nói con là tiểu nha đầu”.

-“Im miệng” -Chu Mị nói.

-“Hoàng hậu không cần nổi nóng với công chúa như thế ta đi trước đây”.

-Nói rồi Tạ Vân liền đi nhanh tới cung điện để thăm hỏi quốc chủ Phượng Quốc.Khi bước vào cung điện tráng lệ văn võ bá quan liền nhìn vào cậu.

-“Tại hạ Tạ Vân Các chủ Hoàng Tôn Các bái kiến Vương Quốc Chủ”.

-“Miễn lễ”-Vương Khang quốc chủ Phượng Quốc.

-“Tại hạ tới đây không có gì nhiều đây là nhẫn công pháp Địa Cấp Không Chưởng tặng cho quý quốc”

-“Tạ Các chủ khách khí quá rồi ngài bận nhiều việc mà vẫn tới đây được vẫn là nể mặt Phượng quốc ta rồi “.

-“Không dám tại hạ còn sao dám bận bịu trước quốc chủ chứ”.

-“Nghe nói Tạ Các chủ đang chuẩn bị mở rộng Hoàng Tôn Các trên các thành trì của ta đúng không”.

-” Đúng là như vậy mong quốc chủ giúp đỡ nhiều hơn”.

-“Tạ Các chủ không cần lo lắng chỉ cần Hoàng Tôn Các có chuyện là ta sẽ liền giúp đỡ”.

-Đúng lúc này Vương Ngọc xông tới đại điện.

-“Huhu phụ vương có tên bắt nạt con”-Vương Ngọc nói.

-“Haizz hôm nay đón khách quý mà sao con lại đee hình tượng như vậy còn ra thể thống gì nữa con cũng đã 11 tuổu rồi mà”.

-“Con bị 1 tên ức h**p dám nói con là tiểu nha đầu mà mẫu hậu còn trách phạt con nữa”.

-“Ai dám nói con như vậy ?”.

-“Chính là hắn hắn nói vậy”.

-Cả triều đình nhìn sang phía mà công chúa chỉ đó chính là Tạ Vân bọn họ tỏ ra 1 vẻ bất lực không đáng có.Cả Vương Khang cũng bất lực với tình hình này.

-” Con biết đó là ai không mà dám ăn nói hàm hồ như vậy”.

-“Con biết nhưng hắn bắt nạt con người phải làm chủ cho nhi thần”.

-“Tạ Các chủ chuyện này là sao ?”.

-Tạ Vân liền kể lại mọi việc cho Vương Khang nghe dưới cái cảm nhận của 1 cậu bé 10 tuổi mà nói cho toàn thể văn võ bá quan thì vẫn rất là bầu không khí khó chịu.

-“Ngọc nhi con làm vậy vì nghĩ cho bản thân trấm nhưng con khi biết đó là Tạ Các chủ rồi thì phải chào hỏi chứ”.

-“Cha cũng nói giống hệt mẫu hậu vậy cái tên đáng ghét này sao có thể để cho con chào được”

-“Có vẻ Vương công chúa không phục vậy thì công chúa muốn làm như thế nao”-Tạ Vân nói.

-“Ngươi có giỏi thì đánh thắng Ngưu ca ca của ta đi rồi lúc đấy ta sẽ hoàn toàn phục ngươi”- Vương Ngọc đáp.

-“Chuyện này ? Không biết ý Ngưu tướng quân thì sao ?”-Vương Khang nói.

-“Bệ hạ con trai nhi thần tuy dũng mãnh tiếp xúc với chiến trường nhiều lần nhưng muốn đấu thắng Tạ Các chủ là điều không thể nó mới luyện khí kì”.

-“Công chúa chắc cũng nghe Ngưu tướng quân này nói rồi chư”-Tạ Vân nói.

-“Hừ mặc kệ ngươi dù sao Ngưu ca ca của ta chưa đánh làm sao biết ai thắng ai thua”.

-“Vậy sao không cọ xát 1 trận ý của Ngưu tướng quân thế nào”.

-“Các chủ cứ đùa sao có thể được chứ ngài thân phận tôn quý”.

-Vương Ngọc lúc giận liền quay đi về tẩm cung của mình.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 34


Chương 34 : Bí cảnh !

Tạ Vân sau khi vào thăm Vương Khang thì liền quay về Hoàng Tôn Các.Trên đường đi cậu thấy 1 tiểu cô nương thú tộc bị vài tên lưu manh đầu đường quấy rối.

-Các ngươi là ai ? Mau tránh xa ta ra nếu không ta hét lên đó.

-Cô hét đi cả khu này là do Bân Ca ta bảo kê có sợ ai chứ.

-Chẳng lẽ không còn vương pháp nữa sao.

-Vương pháp ? Ngươi là thú tộc đâu phải công dâm của Phượng Quốc ta.

-Ngươi !.

Tạ Vân liền cho xe dừng lại phái vài thuộc hạ ra ngăn cản lại.

-Này này các ngươi là ai mà dám đẩy ta ra ?.

-Ta là ai ? Ngươi chưa xứng để biêt- Hộ vệ nói.

-Đại ca ngài nhìn kìa đó là xe ngựa rất cao quý mà hắn đi ra từ đó chứng tỏ người trong xe không phải người thường.

-Hừm !Xin hỏi cao danh của các hạ.

-Ngươi nên xưng tên của mình trước mới đúng.

-À à tại hạ Hoàng Bân đường chủ Lưu Tinh đường của Vân Hà Bang.

-Ồ tên nhãi nhép như ngươi mau biến đi.

-Ngươi nói gì ? Ta thấy ngươi có chút thế lực nên bổn đường mới nói tên ta ra mà ngươi dám khinh thường như vậy đánh hắn cho ta.

Hoàng Bân vừa nói xong liền có mấy tên giang hồ tấn công các hộ vệ của Tạ Vân nhưng kết quả thảm thương Hoàng Bân chay trước không dám đánh.

-Hừ 1 lũ nhát cáy.

-Đa tạ ân cứu mạng của ca ca không có ca ca thì ta đã không thoát được rồi.

-Ta là người cứu ngươi nhưng chỉ là nghe lệnh từ thiếu gia thôi.

-Thiếu gia của ca ca ở trong chiếc xe kia à.

-Đúng vậy tiểu muội muội giờ đã không còn nguy hiểm gì nữa mau đi đi.

-Hay ca ca cho muội đi theo đi dù gì ta cũng không có nơi để về.

-Điều này.Thôi được theo ta.

-Vâng !.

-Thưa thiếu gia vị tiểu cô nương yêu tộc chúng ta vừa cứu muốn xin đi cùng chúng ta.

-Ngươi tên gì ?-Tạ Vân hỏi.

-Ta là Ly Dao Dao.

-Nhà muội ở đâu ?.

-Ta không biết ta bị bán tới nơi này.

-Ngươi bao nhiêu tuổi rồi ?.

-Ta năm nay vừa tròn 13 tuổi.

-Vậy được cho đi theo đi.

-Vâng thiếu gia, nào muội muội lên ngựa của ta.

Trên đường Dao Dao hỏi rất nhiều chuyện khiến cho các hộ vệ trả lời rất mệt mỏi.

-Vị ca ca huynh tên là gì vậy ?.

-Ta là Tôn Thành quê ở Đường Quốc.

-Các huynh tới từ Đường Quốc ư ? Thảo nào xa hoa vậy.

-Bọn ta cũng không mấy khá giả đâu.

-Nhìn chiến bào mà các huynh mặc là biết rồi mà.

-Haha- Các hộ vệ đi cùng Tôn Thành đều cười lớn.

-Sao các huynh cười vậy ? Chẳng lẽ do ta sai ?.

-Không không, những bộ chiến bào này là do Hoàng Tôn Các chúng ta phân phát cho các đệ tử .

-Ồ thì ra là vậy ở Thú Quốc chúng ta koong có những thứ như vậy.

-Đương nhiên rồi mỗi nơi đều khác nhau mà.

-Thiếu gia nhà huynh là ai vậy mà cần nhiều hộ vệ như vậy.

-Thiếu gia nhà ta là Tạ Vân muội biết không ?.

-À ta nhớ rồi người thành lập ra Hoàng Tôn Các sao.

-Đúng thế thiếu gia còn là đại công tử ở Tạ Phủ nữa nên thân phận rất cao quý.

-Muội nghe rất nhiều về thiếu gia nhà các huynh ấy hình như kém ta 3 tuổi.

-Đúng thế nhưng thiếu gia nhà ta rất giỏi như người trưởng thành rồi.

Nói chuyện 1 lúc cả đoàn người đã tới phủ của Tạ Vân ở bên cạnh Hoàng Tôn Các.Tạ Vân đi xuống với phong thái trầm tư.

-Ngươi từ giờ đi theo làm nha hoàn của ta.

-Vâng thiếu gia.

-Được rồi ngươi đi cùng bảo Tôn Thành chuẩn bị 1 bộ trang phục mới đi.

-Đa tạ thiếu gia.

Dao dao được Tôn Thành sang Hoàng Tôn Các chọn bộ trang phục mới.Cô rất vui.Khi đi vào phủ của Tạ Vân cô không khỏi ngạ nhiên với phong cảnh ở đây.

-Oa phong cảnh ở của vị thiếu gia này đúng là rất tốt.

-Ngươi ngạc nhiên tới vậy sao ?.

-Thiếu gia !.

-Đã lấy bộ trang phục rồi thì mau đi tắm rửa sạch sẽ đi đừng để bộ dạng nhem nhuốc ấy nữa.

-Vâng thiếu gia.

Dao dao vui mừng chạy tới phòng tắm rửa sạch sẽ có vẻ như đã lâu rồi cô chưa có nơi cư ngụ để về.Khi cô ta tắm xong cũng tối muộn lúc ấy Tạ Vân đã về phòng tu luyện yên tĩnh nên cô chưa kịp nói lời cảm ơn với cậu cô liền chạy chỗ Tôn Thành.

-Tôn ca ca !.

-Hả Dao Dao tới chơi với bọn huynh ấy ư,ngày mai là ngày đầu muội làm việc ấy.

-Vì mai là ngày đầu nên muội mới tới hỏi các huynh.

-Muội muốn biết chuyện gì ?.

-À muội muốn biết tính cách và sở thích của thiếu gia .

– Thiếu gia ấy hả , ngài ấy luôn quan tâm tới hộ vệ và các nha hoàn của mình nhưng điều quan trọng nhất là thiếu gia rất lạnh lùng.

-Lạnh lùng ?.

-Chắc là vậy thiếu gia từ nhỏ đã sống xa cha mẹ quản lí cả 1 đế chế kinh doanh nên cậu ấy đã lớn sớm rồi.

-À vâng.

Ở bên này Tạ Vân tu luyện, cậu ta đã tìm được 1 vài thảo dược tốt cho việc tu luyện nên đã sử dụng ngay từ ỷong tiềm thức của Tạ Vân xuất hiện mi tâm màu vàng có thể cảm ứng được vài dămh xung quanh.Cậu rất hiếu kì nó là gì đành phải chờ trở về hỏi sư phụ.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 35


Chương 35 : Bước vào bí cảnh !

Ngày hôm sau chính là ngày Phượng Quốc mở bí cảnh cho các đệ tử dưới nguyên anh ở các tông môn khắp nới về tham dự,vì mới biết chuyện này nên Tạ Vân rất luống cuống.Sau 1 hồi chuẩn bị kĩ lưỡng Tạ Vân tập hợp tất cả các đệ tử dưới nguyên anh lại cùng tiến vào bí cảnh.

-Chúng đệ tử Hoàng Tôn Các nghe rõ cho ta dù chúng ta là thế lực mới thành lập còn non yêu nhưng chúng ta không vì thế mà tỏ ra yếu đuối trước đối thủ tất cả rõ chưa.

Tất cả các đệ tử đáp rất to và đồng thanh làm bũng lên khí thế của Hoàng Tôn Các.Tạ Vân liền cùng tất cả đệ tử phi kiếm tiên thẳng bí cảnh.

Ở đây có rất nhiều các thế lực ở ngoài muốn vào gồm các tông môn lớn quanh khu vực Phượng Quốc và các thế gia,không thể thiếu đoa chính là hoàng thất ngoài ra còn các tán tu muốn kiếm chút ít bảo vật.Các cỗ xe ngựa lỗng lẫy phi hành trên không trung, những con thuyền phi hành cỡ lớn tập trung lại.

Một hồi sau cửa bí cảnh thông đạo các đệ tử khắp nói đó ùa vào đông như kiến.Tạ Vân liền vẫy tay 1 cái, toàn bộ đệ tử Hoàng Tôn Các tiến vào , cậu dẫn đầu đoàn tiến thẳng bí cảnh.Để không bị lạc nhau cậu ta còn đưa cho các đệ tử 1 lá phù có thể dùng nó định vị tới cậu và tập hợp lại.

Rất nhanh toàn bộ các đệ tử đã tiến vào mỗi người bị truyền tống tới 1 nơi khác nhau nhưng rất nhanh đã tập hợp lại ở nơi Tạ Vân đầy đủ.Cậu ta lần này đem theo tổng công 43 đệ tử dưới nguyên anh vào bí cảnh.

-Mọi người nghe đây chúng ta tiến thẳng tới khu vực trung tâm ở đó chắc sẽ có nhiều bảo vật.

-Vâng Các chủ.

Tạ Vân dẫn đoàn tiến thẳng tới khu trung tâm hiện giờ đang có rất ngiều các thế lực tấn công nhau số lượng người chết đếm không xuể.

-Vô Khuyết chúng ta phải đi đâu bây giơ-Lạc Hoa( nữ tán tu).

-Chúng ta là tán tu nên chỉ ở khu vực ngoài kiếm chút đồ tốt thôi vẫn là không nên tiến vào.

-Nhưng muội thấy ở rìa ngoài có gì tốt chứ không bằng tới trung vực tìm đồ.

-Không được khu trung vực là nơi giao giữa rìa ngoài bí cảnh và khu trung tâm đó là nơi giao tranh nhiều nhất sao an toàn được.

-Vậy bây giờ nên làm thế nào ?.

-Dễ thôi tìm đồ ngoài rìa là được tìm được thế lực nào nương nhờ.

-Vâng.

Hai người vừa nói xong xuất hiện vài thú tứ phẩm Độc Nhã Lang bao vây.Hai người này tu vi mới truca cơ căn bản không phải đối thủ rất nhanh đã bị ép vào đường cùng.

-Chết tiệt sao lại đông yêu thú tứ phẩm thế này.

-Muội mau núp sau ta nếu tìm được đường chạy thì đi mau.

-Vậy còn huynh.

-Đừng lo cho ta ,ta sẽ chạy được thôi.

Cùng lúc đó đám người Tạ Vân đi ngang qua nơi 2 bọn họ,hóa ra 2 người này đã chạy gần vào khu trung vực.Các đệ tử Hoàng Tôn Các rất nhanh xử lí xong đám Độc Nhã Lang mà không bị làm sao.

-Các ngươi là ai ?-Tạ Vân nói.

-Cảm tạ công tử đã cứu chúng tôi,vì là tán tu nên chúng tôi liều mình vào bí cảnh để kiếm đồ tốt-Vô Khuyết nói.

-Tán tu ? Gan không nhỏ.

-Vì cuộc sống cả mà.

-Vậy các ngươi trị thương đi ta đi đây.

-Trước khi đi công tử có thể cho ta biết tên được không ?.

Vô Khuyết chưa kịp nới xong Tạ Vân đã cùng đệ tử tiến thẳng tới khu trung tâm.

-Người gì mà keo kiệt vậy mỗi cái tên cũng không để lai-Lạc Hoa nói.

-Đừng vô lễ họ là ân nhân của ta đấy.

-Vâng ca ca.

-Mà nghĩ kĩ lại ta thấy gia huy của họ ở đâu đó rồi thì phải.

-Muội cũng thấy vậy ! À nhớ rồi hôm trước ta thấy gia huy này ở Hoàng Tôn Các.

-Hóa ra là họ vậy là đúng rồi.

-Sao vậy ca ca ?.

-Muội còn nhớ người từng làm mưa gió khi mới tơia kinh đô này không.

-À hóa ra là hắn.

-Haizz không biết lần sau gặp cậu ta còn nhớ chúng ta không ?.

Hai ngươi này đành dìu nhau tìm 1 nơi để trị vết thương ở rìa bí cảnh.Tiếng đánh nhau ở trung vực ngày càng lớn.

Tạ Vân cùng chúng đệ tử tới cạnh rìa vào trung vực.Ở đây có 2 tông môn đang giao tranh với nhau đó là Lãnh Kiếm Tông và Hà Mục Tông .Các đệ tử giao tranh rất quyết liệt họ đang tranh giành báu vật trong hang động gần đó.Tạ Vân quan sát 1 hồi rồi quyết định chờ 2 tông môn này kiệt quệ rồi mới ra tay ngư ông đắc lợi.

Rất nhanh cả 2 tông môn chỉ còn lại vài đệ tử bên phía Lãnh Kiếm Tông giao tranh thắng nhưng cũng bị thương nặng chỉ còn 5 người đệ tử.Lúc này chợt có 1 thế lực khác tấn công vào đó là Hợp Hoan Tông.

Hợp Hoan Tông là 1 tông môn chỉ có nữ nơi đây được chí khí đạo môn cho vào danh sách tà tông không biết vì chuyện gì.

Năm tên đệ tử kia đương nhiên không thể chống lại ,Hợp Hoan Tông thành công giành được hang động chứa báu vật này, dẫn đầu Hợp Hoan là thánh nữ Vu Lệ.

Tạ Vân liền cùng đệ tử tấn công vào dùng trận pháp chế ngự.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 36


Chương 36 : Sự mê hoặc !

Tạ Vân cùng chúng đệ tử xông vào tấn công Hợp Hoan Tông dùng công pháp chế ngự bọn họ.

-Chết tiệt các ngươi là ai ?-Mị Kiểu(Thánh nữ Hợp Hoan Tông).

-Không cần biết nhưng các ngươi không thoát được đâu-Tạ Vân nói.

-Haha các đệ tử mau dùng khói độc.

-Vâng.

Mị Kiều vừa nói xong các quả bom khói lần lượt được quăng ra làm chắn tầm nhìn của nhóm người Tạ Vân.Khi khói tan hết thì Tạ Vân đã thấy các đệ tử bị gục hết.

-Haha nhóc con ngươi định 1 mình đấu với chubgs ta sao.

-Các ngươi dùng thủ đoạn gì mà đệ tử của ta lại như vậy.

-Ngươi yên tâm chúng ngất hết rồi không quá 3 canh giờ chúng sẽ tỉnh lại.

-Dám dùng thủ đoạn vậy ta sẽ quyết chiến tới cùng.

-Nhóc con mau đi đi trước khi Mị tỷ tỷ đổi ý các người chúng ta đều là trúc cơ đỉnh phong còn Mị tỷ tỷ là Kết đan rồi há tên nhóc như ngươi có thể đánh lại.

-Haha ta cũng là Kết đan mà hình như cao hơn ngươi 1 bậc thì phai-Tạ Vân nói.

-Ngươi cao hơn 1 bậc nghĩ rằng thắng được sao mau giơ tay chịu trói.

Tạ Vân ngỡ chuẩn bị cùng bọn họ quyết đấu 1 trận không ngờ bị Mị Kiều dùng khói độc của tông môn đặc chế làm thần trí lảo đảo ngất tại chỗ.Tạ Vân bị nhóm người Hợp Hoan Tông bắt đi.

-Tỷ tỷ sao người lại mang theo tên nhóc này vậy ?.

-Đương nhiên là kiếm món hời to rồi.

-Nhưng ta đấu biết hắn là ai đâu.

-Nhìn phong cách ăn mặc của hắn ta có thể đoán hắn tới từ phía đông ở đó có rất nhiều gia tộc hay thế lực lớn mà hắn mặc trang phục không phải người thường.

-Vâng.

Tạ Vân bị ngất đi trong lúc đó thì liền bước vào mi tâm cậu ta thấy mi tâm của mình càng ngày càng l rộng bao phủ bằng màu hoàng kim nhưng không thế sử dụng quá nhiều.Tuy không hieur nhưng Tạ Vân cũng biết nó rất lợi hại.

Sau 1 hồi ngất đi cuối cùng cậu đã tỉnh lại bị trói và mang đi bởi Hợp Hoan Tông.

-Khốn kiếp sao ta lại bị trói vậy các ngươi dám trói ta.

-Thì sao ngươi phải nhớ mình đang là tù binh chứ không phải khách của chúng ta .

-Mấy người các ngươi ta nhớ hết rồi lúc nào ra được ta sẽ cho các ngươi nếm mùi.

-Ôi ôi tỷ tỷ sợ đệ đệ quá các người có sợ không ?.

-Haha.

Tất cả các đệ tử Hợp Hoan Tông cười lớn làm cho Tạ Vân rất bực bội,bọn gọ đi 1 hồi cuối cùng cũng tới khu trung vực nói đang đánh nhau ác liệt.

Cùng lúc đó đệ tử của Hoàng Tôn Các cuối cùng cũng tỉnh lại .

-Ây da sao đầu ta choáng vậy.

-Ta cũng thế chết tiệt mà thiếu chủ đâu rồi ?.

-Ta không thấy đâu cả.

-Chết tiệt thiếu chủ bị bắt rồi mà dựa vào lá phù trên người thiếu chủ đuổi theo mau.

Các đệ tử Hợp Hoan Tông chưa đi được xa đã gặp các đệ tử gia tộc Cửu Gia rất lớn.

-Ồ xem chúng ta đã gặp ai này các mĩ nữ-Cửu Vân Thiên nói.

-Mấy tên khốn háo sắc khôn hồn cút ngay trước khi chúng ta đổi ý.

-Ta lại sợ quá các ngươi nghe không các mĩ nữ gọi chúng ta tới chơi đùa kìa.

-Tên khốn các đệ tử nghe ta đánh hắn 1 trận.

Hai thế lực vậy mà tấn công nhau, người của Cửu Gia được cái gáy to và nhanh chóng bị đánh bại nhưng Hợp Hoan Tông cũng tổn thất người chúng cần đánh bại cuối cùng là Cửu Vân Thiên.

-Haha các mỹ nữ mau tới với ta đi các ngươi bị trọng thương hết rồi sao có thể đánh lại ta.

-Còn lâu các đệ tử mau lợi dụng đông người đánh hắn 1 trận đi.

-Vâng.

Cửu Vân Thiên là cao thủ Kết đan trung kì nên không ai ở Hợp Hoan Tông đánh lại hắn mà Hợp Hoan Tông lại dùng hết khói độc để làm ngất Tạ Vân nên trong người hết sạch.

-Các cô nếu muốn thắng hắn thì thả ta ra may ra còn có cơ hội sống.

-Tên nhóc con nhà ngươi làm gì được chứ.

-Sao ngươi biết ta không thể làm gì ?.

-Tỷ tỷ chúng ta hết đường lui rồi không thả hắn ra căn bản không thắng nổi Cửu Vân Thiên.

-Được rồi tháo trói cho hắn.

Tạ Vân khi vừa ra được liền bạo phát sức mạnh kinh hoàng khiến cho Cửu Vân Thiên cùng cảnh giới bàng hoàng.

-Ây da bị trói cả nửa ngày cũng đã đến lúc giãn gân cốt rồi.

-Ngươi ,ngươi là ai ?.

-Ta là người lấy mạng của ngươi.

-Ngông cuồng tiếp 1 đao của ta.

Cửu Vân Thiên lao lên tấn công Tạ Vân,Tạ Vân không tỏ ra yếu thế liền dùng Ma kiếm và Kiếm tâm đánh trả lại.Sức mạnh gân cốt của Cửu Vân Thirn tương đối lớn cộng thêm những nhát đao như vậy cũng khiến cho người cùng cảnh giới chật vật.

Nhưng Tạ Vân rất nhanh đã đánh bại hắn lấy như khắc cương làm cho Cửu Vân Thiên không còn đường sống.

-Tập thể dục đỡ mệt hẳn à quên còn 1 món nợ nữa.

Tạ Vân quay sang nhìn Mị Kiều với ánh mắt đầy tính trẻ con nhưng đằng đằng sát khí.

-Ngươi muốn làm gì ?.

-Ta muốn làm gì không phải bản thân ngươi hiểu rõ nhất sao dám hạ độc bổn thiếu gan cũng to quá đấy.

Lúc này người cùa Hoàng Tôn Các đuổi đến tạo thành 1 trận pháp vây kín Hợp Hoan Tông.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 37


Chương 37 : Chương Đồ Sát !

“Cùng lúc đó người Hoàng Tôn Các đã đuổi kịp vây lấy Hợp Hoan Tông.

-Giờ ai là tù binh đây ?-Tạ Vân nói.

-Tạ Vân ngươi đừng tưởng bọn ta sẽ giơ tay chịu trói.-Mị Kiều.

-May là cô cởi trói cho ta không thì có thảm họa đó, mau đi thôi.

Nói rồi Tạ Vân dẫn các đệ tử tiến vào trung vực các cuộc chiến chuẩn bị diễn ra.

Nhóm người Hoàng Tôn Các sau khi ngủ 1 giấc khi tỉnh dậy bản thân cũng trở nên tỉnh táo hơn ai cũng dồi dào sức lực chuẩn bị tiến vào cuộc chiến.Các tông môn bày các pháp trận nhiều vô kể, có rất nhiều ám khí phóng ra.

Khung cảnh lúc đó thật hoang tàn ít ai có thể sống sót được hoàng thất các nước cũng kgoong chịu yếu kém tấn công dồn dập.

Tạ Vân cùng đệ tử bố trí lục tiểu minh liên hoa trận tấn công mở đường tiên vào khu trung tâm.Pháp trận này chỉ có tứ phẩm nhưng đủ để tiến vào kgu trung tấm.Trung Vực trở nên hoang tàn các bí tịch bị các thế lực giằng xé.

Tuy mở pháp trận nhưng nhóm người Tạ Vân vẫn rất khó khăn tiến vào chẳng mấy chốc họ đã bị cuốn vào trận chiến.

Rất nhều kẻ địch mạnh trong khu vực phương bắc tề tựu tại đây như thiếu gia Lí Chiêu con trai trấn bắc tướng quân thống lĩnh khu vực phía bắc Phượng Quốc cũng ở đây cậu ta đang ở cảnh giới trúc cơ bằng tuổi Tạ Vân ở đấy có thể nói là thiên tài nổi danh.

-Mọi người mau lùi lại-Vương Dã nói.

-Nhưng thưa hoàng tử chúng ta đã bị bao vây ở phía sau rồi.

-Phía sau có bao nhiêu người ?.

-Có tổng cộng hơn 20 người là người của Lí Chiêu ạ.

-Chết tiệt chúng ta mở đường chạy thôi.

-Vâng .

Vương Dã cùng tùy tùng loay hoay mãi mới thoát được vòng vây của Lí Chiêu nhưng cùng lúc đó lại gặp đám người Tạ Vân.

-Thưa hoàng tử phía trước có 1 toán người.

-Là thế lực nào ?.

-Dạ thưa gia huy của Hoàng Tôn Các ạ.

-Mau tới đó.

Vương Dã chạy rất nhanh tới chỗ của Tạ Vân như đang thèm thuồng thứ gì vậy.

-Chết tiệt các ngươi là ai ?.

-Tại hạ là Vương Dã của hoàng thất Phượng Quốc tới đây là muốn nương nhờ.

-Hoàng thất khi nào mà cần sự trợ giúp của chúng ta .

-Do chúng tôi thất thủ không đỡ lại Lí Chiêu nên đành phải rút lui.

-Nếu vậy ngươi cứ đợi ở đó ta đi bẩm báo thiếu chủ rồi nói.

-Không cần đâu ta chấp nhân-Tạ Vân nói.

-Cảm tạ các hạ.

-Không có gì Hoàng Tôn Các chúng ta cũng ở Phượng Quốc kinh doanh mà.

-Dám hỏi các hạ là ai ? .

-Tại hạ Tạ Vân.

-Hóa ra là Tạ các chủ thất lễ rồi.

Tin của Vương Dã tới Hoàng Tôn Các đã truyền tới tai của Lí Chiêu, khiến hắn nổi giận miếng mồi ngon đã dâng tơi miệng há có thể bị người khác lấy mất.

-Một lũ vô dụng có vài tên tùy tùng của Vương Dã và hắn mà các ngươi đánh cũng không lại sao ?.

-Thưa thiếu gia tuy bọn chúng ít nhưng đều là những hộ vệ tinh anh được chọn lựa ạ.

-Hoàng Tôn Các có động tĩnh gì không ?.

-Dạ có bọn chúng đang mở rộng cứ điểm để tìm kiếm bảo vật .

-Cho ngươi qua quấy rối chúng đi.

-Vâng.

Lí Chiêu cho mười mấy người quá cứ điểm của Hoàng Tôn Các gây sự nhưng thất bại đệ tử Hoàng Tôn Các thực lực không tầm thường.

Tạ Vân nhân lúc chưa xảy ra biến cố gì liền tu luyện vì nơi đây rất nồng nàn linh khí tốt cho việc tu luyện cộng thêm nhưng bảo vâth tìm được ở đây việc đột phá tu vi là điều có thể.

Tạ Vân đang ở Kết đan trung kì nếu lên hậu kì thì tăng thêm chiến lực dễ chiếm được nhiều cứ điểm hơn.Cậu ta đang thiếu 1 thứ gì đó để đột phá được chỉ thiếu 1 chút nữa.Lúc này Tạ Vân nghĩ đến việc dùng linh tuyền giúp cậu giải quyết 1 chút ít này.

Linh tuyền ở đây rất quý hiếm chỉ những thế lực lớn mạnh mới được động đến nó mà linh tuyền rất ít oi không nhiều.

-Người đâu ?-Tạ Vân nói.

-Có thuộc hạ.

-Cho người đi điều tra về linh tuyền cho ta.

-Vâng thiếu chủ.

Khi nghe được lệnh vài đệ tử đi nghe ngóng thông tin rất nhanh đã có được đáp án.

-Thưa thiếu chủ linh tuyền hiện tại chuẩn bị mở ra ạ tầm hai ngày sau.

-Ồ vậy địa điểm là nơi nào ?.

-Là ở cứ điểm của Thương Mang Sơn ạ.

-Thương Mang Sơn ? .

-Vâng Thương Mang Sơn là tông phái chí khí nhất ở phía bắc này có võ học truyền thừa nghìn năm nghe nói họ có bán tiên cảnh trấn thủ tông.

-Vậy bọn chúng có bao nhiêu người vào bí cảnh ?.

-Dạ có tổng cộng 51 người có 23 người kết đan cảnh ạ .

-Chiến lực bên ta thì sao ?.

-Dạ lần này thiếu chủ dẫn tông công 43 người có 15 người là Kết đan cảnh còn lại là trúc cơ hậu kì tới đỉnh phong.

-Tốt ngày mai tập hợp mọi người chuẩn bị tấn công Thương Mang Sơn nhưng không được lơ là.

-Nhưng họ rất mạnh ạ căn bản chúng không thắng được.

-Yên tâm ta sẽ có cách.

Hôm đó tất cả đệ tử Hoàng Tôn Các ở bí cảnh tập trung cao độ chuẩn bị những đồ dùng mà Tạ Vân cần Vương Dã cũng không hiểu chuyện gì.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 38


Chương 38 : Linh Tuyền !

“Tạ Vân cho người tập hợp các vật dụng cần thiết, cậu bắt đầu lập ra các kế hoạch cụ thể, cho người tập trung ở những nơi nằm trong kế hoạch.Các đệ tử nhanh chóng tản ra, các vật dụng mà họ lấy từ Tạ Vân đó chính là nỏ trang bị thêm thuốc nổ chỉ cần bắn vào các nơi có lửa là bùng cháy.

Ở 1 bên Thương Mang Sơn đang bận rộn chuẩn bị cho các phương án xấu xảy ra lần này dẫn đoàn là Hoàng Thủy con trai Tông chủ Thương Mang Sơn có tu vi kết đan trung kì.

-Tất cả mọi người đã làm xong bẫy chưa ?-Hoàng Thủy nói.

-Bẩm thiếu tông chủ các loại bẫy đã hoàn thành rồi ạ.

-Tốt thông báo xuống dưới toàn bộ sẵn sàng chiến đấu.

-Vâng.

Phía bên Lí Chiêu cũng đang chuẩn bị qua đó tuy hắn biết mình sẽ khó dành được nhưng vẫn muốn đi.

-Các chủ.

-Nói đi -Tạ Vân nói.

-Nhóm người từ vài môn phái đã tới nương nhờ Thương Mang Sơn rồi ạ đám người Lí Chiêu đang chuẩn bị bao vây Thương Mang Sơn.

-Để 2 tên đó đánh nhau cứ quan sát đã , thông báo với mọi người không được tham gia vào trận chiến.

-Vâng.

Vương Dã thấy vậy liên muốn tham gia vào trận chiến này hòng chiếm ít lợi ích.

-Tạ Các chủ ngài bận bịu như vậy chi bằng để ta giúp ngài chút việc.

-Vương tử ngài nếu tham gia vào trận chiến này sẽ rất nguy hiểm chứ đừng nói là giúp.

-Các chủ vậy là coi thường ta rồi dù ta thảm bại từ tay Lí Chiên trở về nhưng không có nghĩa là ta không có nguồn lực riêng.

-Là gì vậy ?.

-Bản đồ thông tới cứ điểm Thương Mang Sơn ở 1 đường hầm.

Tạ Vân liền thay đổi sắc mặt không biết nên làm gì với cái tin này.

-Ngài có chắc với những gì mình nói không.

Tạ Vân liền bừng lên 1 sát khí mãnh liệt khiến cho Vương Dã cảm thấy áp lự đè nén.

-Ta chắc chắn…ta..lấy danh dự ra để làm bằng chứng.

-Danh dự của ngài đáng sao thực tế chút đi đượ không ?.

-Vậy các chủ muốn ta làm thế nào mới chịu tin đây.

-Thôi được ta sẽ tin ngài 1 lần.

-Vậy bao giờ chúng ta hành động ?.

-Tối ngày mai.

-Được.

Vươg Dã khi nhận được tin thì liền đi ra khỏi phòng Tạ Vân trong lòng Tạ Vân rất mơ hồ có nên tin vào con người này không vì trong bí cảnh không có giúp đỡ này cả.

-Người đâu ?.

-Dạ các chủ.

-Toàn quân thay đổi lịch và đổi vị trí.

-Vâng.

Trong thời gian này ở bí cảnh các thế lực tai to mặt lớn đang hoạt động càng ngày càng bành chướng.Thương Mang Sơn là miếng mồi rất ngon có thứ mà tất cả mọi người cần.

Các thế lực lớn đã lập ra 1 liên minh tấn công Thương Mang Sơn lấy tên Minh Hội ,có rất nhiều thế lực đổ về đây.Lí Chiêu cũng đã tham gia vào liên minh này.Các tông môn lớn có tiếng như Tụ Thanh Bảo, Đan Các, Quy Nguyên Tông , Thánh Thành quản lí liên minh dưới chướng còn có rất nhiêu gia tộ và tông môn lớn nhỏ.

Với tình hình như thế Tạ Vân không tham gia mà đứng 1 bên quan sát.Các thế lực lớn còn lại ở Bí cảnh là Thương Mang Sơn,Minh Hội, Hoàng Tôn Các trong đó Hoàng Tôn Các của Tạ Vân là đnag yếu về lực lượng nhất.

Tại cứ điểm của Minh Hội các thế lực quản lí họp lại với nhau.

-Hiện nay chúng ta có rất nhiều lực lượng sao không tấn công luôn đi.(Quy Nguyên Tông)

-Ngươi nghĩ Thương Mang Sơn là trò đùa sao mà nghĩ tấn công mà tấn công.(Đan Các)

-Tình hình bên Hoàng Tôn Các thế nào rồi các vị có biết không ?(Tụ Thanh Bảo).

-Hoàng Tôn các nếu tham gia cùng chúng ta thì càng thêm tỉ lệ chiến thằng bên đó bọn chúng cũng đang chuẩn bị rồi.(Thánh Thành).

-Chỉ là 1 Hoàng Tôn Các thì các ngươi tiếc nuối cái gì ?(Quy Nguyên Tông).

-Ngươi không biết gì đừng nói.

-Tên nhóc Tạ Vân hình như đang mở rộng cứ điểm của mình rồi mà nghe nói bên đó lực lượng hoie thấp nhỉ.

-Nếu hắn liên minh với Thương Mang Sơn cắn lain chúng ta thì sao ?.

-Thế thì chúng ta hoàn toàn bại không có cơ hội trở mình.

Cuộc họp kết thúc tất cả các thêa lự không có biện pháp nào chỉ đành chờ đợi.Mà ở bên này những người tán tu không nương nhờ được ai đều không có đường sống.Nên rất nhiều tán tu hội lại 1 chỗ tiến ra rìa bí cảnh tránh nạn.

-Vô Khuyết ca sao nhiều người đi ra từ trung vực vậy.

-Để ta hỏi thử xem sao.

Vô Khuyết nhìn thấy 1 người chạy rất nhanh ra khỏi trung vực có nét mạt sợ hãi.

-Chờ chút .

-Ngươi là ai mà cản đường ta ?.

-Tại hạ Vô Khuyết muốn hỏi thử tình hình trong trung vực ấy mà.

-Tình hình hả ? Trong đó rối ren lắm giờ không có chỗ cho tán tu rồi.

-Sao lại vậy ?.

-Ba vùng trọng yêu bao quanh khu trung tâm giờ đang được 3 thế lực lớn chiếm đóng rồi tán tu không nương nhờ được thì phải quay lại đây thôi không hậu họa khó lường.

-Xin hỏi các hạ có 3 thế lực nào vậy ?.

-Điều này cũng không biết ta phục ngươi rồi,hiện giờ có 3 thế lực là Hoàng Tôn Các , Minh Hội, Thương Mang Sơn.

-Minh Hội ? Đó là thế lực gì vậy ?.

Tên tán tu đó đành phải ngồi lại kể cho Vô Khuyết về chuyện ở trong đó.”
 
Vô Thượng Cửu Tiên
Chương 39


Chương 39 : Hội tụ !

“Sau khi nghe đượ chuyện ở trong khu trung vực Vô Khuyết rất kinh hãi trước những chuyện ở đó.Cậu ta muốn cùng muội muội của mình tiến vào trung vực tìm đến Hoàng Tôn Các.

-Chúng ta bây giờ đi đâu vậy ca ca.

-Tiến vào trung vực tìm Hoàng Tôn Các.

-À tìm cái tên mà kiêu ngạo đó hả ?.

-Đúng vậy.

Cả 2 người cùng tiến vào trung vực nhưng nơi này từ lâu đã u uất có nhiều cuộc đụng độ những ai không có chỗ dựa ở trung vự thì không bao giờ có thể tiến tới khu trung tâm và rất khó sống.

-Lãnh Kiếm Tông đồng ý nhận ta rồi kìa.

-Thật vậy sao có gì ngươi phải giúp đỡ ta đấy.

-Yên tâm huynh đệ với nhau mà.

Vô Khuyết vô tình nghe được cuộc đồi thoại đoa nên liền cùng muội muội của mình tiến về Lãnh Kiếm Tông xem thử.Không chỉ Lãnh Kiếm Tông các thế lực khác đều có thể báo danh.

-Ca ca chúng ta gia nhập vào Lãnh Kiếm Tông sao ?.

-Tạm thời là vậy Lãnh Kiếm Tông thuộc Minh Hội nên có thể dễ tìm được ân nhân.

-Lãnh Kiếm Tông có nhận chúng ta không ?.

-Ta không biết nếu xét về thực lực ta và muội chắc đủ để vào.

Cả 2 người tới khu báo danh nhìn thấy ở đây có rất nhiều người và có nhiều tông môn chỉ cần tu vi đủ thì có thể gia nhập.

-Vị đại ca cho ta báo danh ạ.

-Ngươi tên gì ? Tu vi ra sao ?.

-Tại hạ Vô Khuyết cảnh giới trúc cơ trung kì ạ.

-Được đó ngươi đủ thực lực vào Lãnh Kiếm Tông ta mau vào đi.

-Vâng.

-Ta là Lạc Hoa tu vi trúc cơ sơ kì muốn báo danh ạ.

-Vào đi.

Cả 2 người đều trở thành tán tu dưới trướng Lãnh Kiếm Tông ,ở đây có rất nhiều tán tu người mạnh nhất có tu vi trúc cơ trung kì đỉnh phong.Ở đây không có luật lệ người mạnh thì lên ngôi còn kẻ yếu phải chịu sai khiến.Hai người Vô Khuyết và Lạc Hoa thực lực không tồi nên sống được yên ổn.

-Ngươi biết gì không hôm nay Minh Hội sẽ phái người qua Hoàng Tôn Các đề nghị liên minh đấy.

-Ta biết mà bên đó nghe nói nguồn tài nguyên nhiều lắm thực lực rất mạnh.

-Ngày mai là mở linh tuyền rồi không biết chúng ta có phần không ?.

-Ngươi nằm mơ à trên dưới Minh Hội có rất nhiều người đến lượt ngươi chắc.

-Ta ước mà thôi.

Vô Khuyết nghe thấy vậy liền cùng Lạc Hoablenr ra ngoài chờ Minh Hội phái người tới Hoàng Tôn Các thì sẽ đi theo.Dẫn đầu sứ giả qua Hoàng Tôn Các là thiếu tông chủ Quy Nguyên Tông Mạc Bàng.

-Muội muội chúng ta theo sát đoàn người này có thể qua được chỗ ân nhân.

-Nhưng sao huynh cứ cố chấp theo tên đó vậy chúng ta ở Minh Hội tốt đẹp biết bao.

-Ở lại đó càng ngày sẽ lãng phí thời gian với cả chúng ta không có tài nguyên.

-Vâng.

Đi được 1 lúc đoàn người sứ giả đã tới được cứ điểm Hoàng Tôn Các bỗng có 3 đệ tử của Các đã xông ra ngăn lại.

-Các ngươi là ai mà dám xông vào địa phận Hoàng Tôn Các.

-Tại hạ Mạc Bàng thiếu tông chủ Quy Nguyên Tông đồng thời là trưởng lão Minh Hội.

-Thì ra là Mạc thiếu, mời vào .

Hai người Vô Khuyết và Lạc Hoa lẻn vào đoàn người tiến vào bên trong cứ điểm.Cảnh vật nơi đây khiến họ sững sờ bởi sự xa hoa của Hoàng Tôn Các khác xa so với Minh Hội.

Trước khi vào đây Tạ Vân đã cho chuẩn bị đủ đồ dùng ,vì tu luyện nên Tạ Vân không thể ra nói chuyện cùng họ thay vào đó là Vương Dã.Lí Chiêu cũng được tham gia vào đoàn sứ giả qua đây.

-Hóa ra là hoàng tử ngài chạy qua đây từ lúc nào vậy ?.

-Ta qua đây lúc nào không liên quan tới Lí Chiêu ngươi.

-Ngươi.

-Lí Chiên im lặng chúng ta qua đây để bàn việc chứ không phải cãi nhau.

-Vâng Mạc trưởng lão.

-Không biết Vương huynh có thể thay mặt cho Hoàng Tôn Các không ?.

-Ta không thể nhưng các chủ đã có quyết định của mình.

Cả hai người ngồi bàn bạc lợi ích nhận được khi liên minh Tạ Vân tuy không muốn nhưng thế sẽ rất khó để tham gia vào cuộc tranh đoạt linh tuyền.

-Các chủ bên ta đồng ý với yêu cầu của Mạc huynh mong huynh giữ lời.

-Vậy thì tốt quá tối nay sẽ có 1 cuộc họp nên mong các chủ đi cùng ta tới đó.

-Điều này ta không thể quyết định được huynh cứ ở đây 1 lúc ta sẽ đi bẩm báo các chủ rồi đi cùng huynh.

-Được rồi.

Hai người Vô Khuyết không được vào trong nhưng ở bên ngoài họ cũng nhìn thấy nhưbgx người mình đã gặp.Nhưng rất nhanh 2 người bị phát hiện ra.

-Hai người các ngươi là ai mà dám giả làm người Minh Hội ta .

-Không phải ta giả dạng mà ta chính là tán tu của Lãnh Kiếm Tông thuộc Minh Hội.

-Tán tu mà sao các ngươi lại vào đây được đưa thẻ bài thân phận đây.

Hai người bị tra hỏi 1 lúc rồi chuyện này đến tai Mạc Bàng.

-Mấy tên các ngươi làm hộ vệ kiểm gì vậy đến có người đi theo cũng không biết.

-Dạ đây là sơ xót của thuộc hạ, thuộc hạ xin chịu mọi hình phạt.

Mạc Bàng quyết định giam 2 người này lại tránh đánh động tới Hoàng Tôn Các .
 
Back
Top Bottom