Ngôn Tình Vợ Nuôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Nuôi
Chương 80: 80: Báo Ứng Nhân Quả


"Bà ấy đã tin lầm ông rồi."
Vương Tư Ngôn lắc đầu, một giọt nước mắt lăn dài xuống gò má rồi đọng lại trên xương hàm của anh.

Nghĩ đến những nỗi đau mà mẹ đã chịu, anh không thể không đau lòng, chỉ muốn g**t ch*t ông ta.

Tay anh siết chặt bán súng rồi bất ngờ bóp cò.

Trong nháy mắt ấy, Chiêu Thần như biết trước được anh nhất định sẽ nổ súng, cô vội vàng chạy đến chắn trước mặt lão Vương khiến cả hai đều ngỡ ngàng.

Anh kịp thời trở tay, hướng nòng súng sang một bên, phát đạn bay thẳng vào cánh cửa tạo ra âm thanh vang dội.
Cô nhìn anh th* d*c, không rõ là vì bản thân đang sợ hãi hay đang lo lắng.

Còn anh, cảm thấy mình dường như đã quá nóng vội, nếu như không phải anh không nhanh tay thì nhất định đã bắn trúng Chiêu Thần.
"Em làm gì vậy?"
"Em điên rồi sao?"
Vương Tư Ngôn lớn giọng, anh vẫn còn thấy sợ vì việc vừa mới xảy ra.

Nếu như phát súng ấy thật sự bắn trúng Chiêu Thần, người hối hận nhất chắc hẳn sẽ là anh.

"Anh bình tĩnh đi được không? Em biết ông ta có tội, ông ta đáng chết, nhưng mà...!Thật ra trong lúc anh hôn mê mất máu, chính ông ta là người đã hiến máu cứu anh đấy!"
Anh cau mày, trên nét mặt ban đầu giận dữ ấy thoáng hiện ra vẻ ngỡ ngàng.

Trước đây ông ta một mực chối bỏ anh, còn nói trước mặt anh rằng có chết cũng không nhận anh là con.

Đột nhiên hôm nay ông ta xuất hiện, nói ra những lời lạ lùng như vậy, đều là vì ông ta đã nhận ra anh chính là con ruột của mình.

Máu.

Phải rồi.

Anh biết bản thân anh dù có muốn chối bỏ thế nào thì dòng máu trong người anh vẫn là của lão Vương, của kẻ bạc tình bạc nghĩa này.
"Em vừa nói gì vậy?"
"Hiến máu?"
Chiêu Thần gật đầu.
"Tư Ngôn! Trên đời này vẫn còn có báo ứng nhân quả, việc ông ta làm nên để pháp luật trừng trị, anh đừng nên nhúng tay vào."
"Báo ứng nhân quả? Thiện ác luân hồi? Nếu thật sự tồn tại những thứ đó thì mẹ anh đâu có chết chứ Chiêu Thần? Ông ta chết trăm ngàn lần cũng không hết tội em có hiểu không?"
Những gì mà anh nói cô đều nghe thấy hết, đều hiểu hết.

Nhưng dù sao trên danh nghĩa ông ta vẫn là cha ruột của anh, là người có cùng chung huyết thống với anh.

Nếu như lúc nãy cô không ngăn cản để anh nổ súng, chẳng khác nào anh lại phải gánh trên người tội giết cha, bất hiếu.

Bao nhiêu năm qua ông ta sống nhởn nhơ như vậy, bây giờ một tay anh phá hủy mọi thứ thì có ích gì?
Lão Vương đứng ở sau lưng Chiêu Thần, có thứ gì đó chua xót khiến mắt ông ta cay nồng.

Ngày hôm nay rơi vào tình cảnh này cũng là do ông ta tự mình chuốc lấy, ông ta không có quyền để trách anh.

Trước đây một chút tình thương ông ta cũng không dành cho anh, thì lấy quyền gì ông ta lại muốn anh thương hại.
"Tư Ngôn! Chuyện đã đến nước này, cha cũng nên nói cho con biết.

Thật ra, nửa linh hồn của Chiêu Thần đang ở trong cơ thể của cha."
Vương Tư Ngôn sững sờ, nhìn sang Chiêu Thần rồi lại nhìn ông ta, ngay cả cô lúc này cũng có chút phản ứng.

Vì ban đầu khi ở bệnh viện ông ta cũng có nói, nhưng lại không nói nó đang trong cơ thể của mình.

Cô quay người lại nhìn lão Vương, hỏi.
"Ông nói có thật không?"
Ông ta gật đầu, rồi bỗng nhiên cơ thể ông ta có phản ứng khác lạ khi bắt đầu tái xanh mặt.

Chiêu Thần ngỡ ngàng, thấy miệng của lão Vương bắt đầu tuôn ra toàn là máu.

Còn Vương Tư Ngôn, ban đầu anh có chút ngạc nhiên, nhưng sau đó vẫn không có phản ứng gì gọi là thương xót, đứng trơ mắt ở đó.
"Này! Ông sao vậy?"
Cô vội vàng chẩn mạch cho lão Vương, mới phát hiện ra ông ta đã uống thuốc độc, còn là loại độc phát tán rất nhanh và đi vào các tế bào trong cơ thể.

Ông ta đến đây là muốn gặp Vương Tư Ngôn lần cuối, mong được sự thương xót và tha thứ của anh.

Nhưng đời người chính là như thế, cũng có lúc công bằng, có vay có trả.

Trước đây ông ta tàn nhẫn vô tình đứng nhìn anh bò trên đất để tìm lại tro cốt của mẹ trong đống tro tàn, thì bây giờ anh cũng như vậy.
Chiêu Thần cuống hết cả lên.
"Để tôi tìm thuốc giải tạm thời giúp ông!"
"Không cần.

Không kịp đâu.

Hôm nay...!Tôi đến đây là để trả lại linh hồn cho cô, trả...!Mạng lại cho hai mẹ con của nó."
Vương Tư Ngôn đứng yên ở đó nhìn mặt mũi lão Vương đang nhăn nhó vì đau đớn do độc dược hành hạ, hai tay anh siết chặt hằn lên các khớp.

Mặt anh hơi ngước lên, vẻ cao ngạo lạnh lùng hiện rõ trong ánh mắt.

Là ông ta đáng phải có kết cục này, anh không có gì để thương xót, cũng sẽ không bao giờ tha thứ.

Mái tóc của Chiêu Thần bắt đầu vì vậy mà dần đổi màu, trở về hình dạng như cũ, cũng là lúc lão Vương ngã vật ra đất, sau đó thì không còn hơi thở.
Tang lễ của lão Vương được Tiêu Đình lo liệu, mọi người vẫn đang thắc mắc tại sao chỉ có con nuôi của ông ta, mà con ruột là Vương Tư Ngôn lại không thấy đến, cũng không gửi lấy một vòng hoa nào.

Anh không nhận ông ta là cha, cả đời là vậy, đến chết cũng sẽ như vậy.

Đó là sự lạnh lùng và tàn nhẫn cuối cùng mà anh dành cho ông ta, xem như là báo ứng nhân quả, thiện ác luân hồi.
Phần mộ của mẹ Vương Tư Ngôn được anh cho người xây lại, tuy tro cốt của bà không còn nguyên vẹn, nhưng anh vẫn muốn để bà có một ngôi mộ đàng hoàng.

Anh đi cùng Chiêu Thần mang hoa đến, mặc một bộ âu phục đen, đeo kính râm, tay nắm lấy tay cô thật chặt.
"Mẹ! Con đưa con dâu đến ra mắt mẹ!".
 
Vợ Nuôi
Chương 81: 81: Cảm Giác Bình Yên


Giọng Vương Tư Ngôn ôn hoà, anh nhìn sang Chiêu Thần đang ngượng đến đỏ mặt.

Những lúc cô thế này anh thật sự rất muốn trêu cô, vì trông gò má của cô giống như quả cà chua chín vậy.

Cô cụp mắt cười cười, nhỏ giọng.
"Con chào mẹ ạ!"
Hai người cùng nhau bày hoa và trái cây ra, sau đó còn ngồi xuống nhổ mấy bụi cỏ mọc xung quanh mộ.

Sau khi xong xuôi, cả hai cùng nhau tay trong tay trở về, còn ghé công viên để đi dạo.

Đến khi về nhà thì trời đã vừa tối.

Vừa bước vào phòng khách, Chiêu Thần đã bất ngờ ôm lấy cổ của Vương Tư Ngôn rồi nhón chân lên hôn anh, hôn rất sâu.

Đây là lần đầu tiên anh thấy cô chủ động như vậy, tuyệt nhiên không thể bỏ lỡ.

Anh ôm lấy eo cô, lưỡi bắt đầu đi vào khoang miệng rồi luồng lách, sau đó quyện cùng với lưỡi của cô tạo ra âm thanh ngọt ngào.
"Hôm nay muốn dụ dỗ anh?"
Chiêu Thần nhìn anh, đôi mắt sáng như vì sao ấy ngập tràn ý cười.

"Không phải dụ dỗ, mà là mời gọi."
Vương Tư Ngôn cong khoé môi, ánh mắt màu đen sậm ấy dần tối lại, nói rồi lập tức bế Chiêu Thần lên người mình.
"Vậy thì anh chỉ đành nhận vậy."
Anh bế cô ngồi lên bàn rồi hôn cuồng nhiệt, nụ hôn dồn dập này làm Chiêu Thần thật khó để bắt nhịp theo, hai tay cô bất giác bám vào phía sau, chạm vào vài món đồ linh tinh rồi làm ngã nó, tạo ra âm thanh vui tai.

Cô vẫn còn nhớ chuyện mình cùng anh mặn nồng ở nơi này, ban đầu còn thấy ngượng, nhưng không hiểu sao bây giờ lại thấy nó rất kí ch thích và thú vị.

Cô còn chủ động cởi áo của Vương Tư Ngôn, hôn lên yết hầu của anh khiến anh không thể đợi lâu thêm được nữa, d*c vọng trào dâng trong người.
Anh cúi đầu cắn nhẹ lên cổ của Chiêu Thần, làm cô không nhịn được mà kêu lên như con mèo nhỏ.

Âm thanh này thật sự làm anh thấy thích, muốn nghe nhiều hơn nữa.

Tay anh luồng vào váy, nhanh chóng cởi hết những thứ vướng bận trên người cô rồi bắt đầu nhấc chân của cô lên.
"Anh định...!Ừm...!Làm ở đây thật sao?"
Giọng anh khàn khàn, lí trí lúc này chỉ muốn tập trung vào cơ thể của Chiêu Thần.
"Ừm.

Không chỉ ở đây, ở kia, ở kia nữa.

Nơi nào làm được anh đều muốn thử qua hết một lần."
Nói rồi anh bắt đầu chậm rãi tiến sâu vào, khiến cô nhất thời không thể tiếp nhận kích cỡ to lớn ấy mà kêu lên.
"A~"
Vương Tư Ngôn hôn lên mắt Chiêu Thần rồi trượt xuống gặm lấy vành môi để vỗ về cô.

Anh vuốt v3 tấm lưng trần mềm mại của cô, từ từ chuyển động khiến cô không thể nào ngừng r3n rỉ.

Cô ôm lấy cổ của anh, hai chân bị anh nhấc lên mỏi nhừ vẫn không thể nào nhúc nhích vì vật t0 lớn kia đang luận động.
"Hức...!A...!Anh chậm thôi..."
Anh thở d ốc, ôm lấy eo của cô, giọng hơi khàn khàn, có chút khó khăn.
"Không được.

Anh không đợi được."
Nói rồi anh bế cô lên, sau đó chuyển từ đầu tủ sang ghế sô pha.

Cô nằm ngã ra ghế, mái tóc dài xoã bung có vài rợi rũ xuống đất, hơi rối một chút.

Người cô bắt đầu toát mồ hôi, ngực đang phập phồng lên xuống, nhìn yết hầu của anh đang đưa đẩy trông thật quyến rũ mê người.

Anh muốn cơ thể ngọc ngà này, muốn được yêu thương chiều chuộng cô đến hết đời, muốn cô chỉ là của riêng anh mà thôi.
Vương Tư Ngôn chuyển động nhanh hơn một chút, từng nhịp đưa đẩy của anh bắt đầu chạm vào cơ thể của Chiêu Thần tạp ra âm thanh ái muội.

Cô vùi mặt vào vai anh, nghe thấy anh đang thở rất nhanh, thi thoảng còn kêu lên khiến cô đỏ mặt.
"Chiêu Thần! Chúng ta kết hôn đi! Được không?"
"Hả...!Ư...!Hức..."
"Kết hôn...!Với anh..."
Anh th úc mạnh một cái, làm cô không kịp chuẩn bị mà cơ thể run lên, phát ra âm thanh chói tai.

Cảm giác tê dại lẫn sung sướng như kí ch thích hệ thần kinh của cô, khiến cô có muốn im lặng cũng không được, cơ thể lại rất nghe lời anh, khiến anh vô cùng hài lòng.
Vương Tư Ngôn nâng cao chân của Chiêu Thần lên, bắt đầu cho một trận chạy nước rút.

Anh siết chặt lấy eo của cô, từng cú thúc như đi vào nơi sâu nhất khiến cô r3n rỉ không ngừng, hai mắt mơ màng chìm vào hoang lạc.
"Ha...!Á...A, a, ư, a..."
"Hừm..."
Anh th úc mạnh thêm vài chục lần nữa rồi gầm lên một tiếng, một dòng **** **** nóng hổi đi thẳng vào trong cơ thể của Chiêu Thần, còn anh thì quyến luyến không muốn rời khỏi nơi ngọt ngào này của cô.

Ôm cô trong vòng tay rồi đi vào nhà tắm, anh nhẹ nhàng đặt cô xuống rồi đặt tay lên da thịt trắng ngần của cô.
"Dễ chịu không?"
Chiêu Thần khẽ gật đầu, ngã vào lòng anh như một thói quen để cảm nhận sự bình yên và ấm áp.

Cô thích được cùng anh làm mọi chuyện, kể cả tắm ch ung cũng có chút gì đó rất thú vị.

Khi yêu nhau sâu đậm, con người ta thường thích làm mọi việc cùng nhau, dù cho đôi khi việc đó rất vô bổ và chẳng có tác dụng gì, chỉ cần cả hai vui là được.
Hai tháng sau.
Cuộc sống đã thật sự bình yên đối với Chiêu Thần và Vương Tư Ngôn.

Anh vẫn cùng cô sống tại căn nhà mà hai người từng sinh sống, còn toàn bộ tài sản mà lão Vương sau khi chết để lại đều quyên góp cho các quỹ từ thiện.

Tiêu Đình bấy giờ cũng không còn gì để ở lại Lăng Xuyên này, anh ta muốn từ biệt mọi người rồi quay trở về Giang Nam, về viện nghiên cứu tại bìa rừng của anh ta.
Gần đây người có niềm vui nhất có lẽ phải là Tư Đàm, khi cậu ta đã bắt đầu biết yêu, còn đưa bạn gái về nhà ra mắt với Vương Tư Ngôn và Chiêu Thần.

Bạn gái của cậu ta có nét giản dị, mộc mạc lại rất hiền lành.

Cả hai cũng thấy mừng cho cậu ta vì sau khoảng thời gian dài là một tên đầu gỗ, cậu ta cũng biết rung động rồi.
"Tư Đàm! Chúc mừng cậu!"
"Phải thật hạnh phúc đấy!"
"Thiếu gia! Tiểu thư! Tôi vẫn còn chưa được làm phù rể đám cưới của hai người đấy!".
 
Vợ Nuôi
Chương 82: 82: Hạnh Phúc Đong Đầy


Hôn lễ của Vương Tư Ngôn và Chiêu Thần được diễn ra ở trên biển, trang trí rất đơn giản nhưng lại mang nét sang trọng và ấm cúng.

Hai bên lễ đường được phủ một màu trắng của hoa linh lan cùng với cỏ lau, khách mời đến dự tiệc cũng không nhiều, chủ yếu là những người quen biết lâu năm với hai bên.
Đã được như ý nguyện, Tư Đàm trở thành phù rể, còn bạn gái của cậu ta Yên Chi trở thành phù dâu.

Cô ấy ở trong phòng cô dâu giúp Chiêu Thần chỉnh lại váy áo, đính ngọc trai lên khoé mắt.
"Tiểu thư! Hôm nay cô thật sự rất xinh."
Cô đặt tay mình lên tay của Yên Chi, mỉm cười nhẹ nhàng.
"Gọi tôi là Chiêu Thần được rồi."
Ai cũng có thể nhìn ra được, hôm nay cô thật sự là cô dâu xinh đẹp nhất, hạnh phúc nhất.

Cùng người đàn ông mà mình yêu trải qua trăm đắng nghìn cay, cuối cùng vẫn bên nhau bền chặt không rời.

Ngày cô trở thành cô dâu lộng lẫy bước vào lễ đường, được nhìn thấy người đàn ông mà mình yêu ở trước mắt, cảm giác đó thật sự tuyệt vời biết bao nhiêu.

Những chuyện không vui đều đã qua hết rồi, cô chỉ mong tương lai trước mắt bình yên như vậy, từng ngày êm đềm trôi qua.

Mỗi sáng thức giấc, được nhìn thấy anh nằm ở bên cạnh, được cùng anh vào bếp, đi mua sắm, xem phim, cứ như vậy cho đến khi bạc mái đầu.
Tiếng nhạc tình yêu vang lên hoà cùng tiếng sóng biển du dương như một bản giao hưởng tình ca.

Chiêu Thần cầm hoa cưới, trên môi cười rạng rỡ bước lên lễ đường.

Cô nhìn thấy anh rồi, thấy người đàn ông mà cô yêu nhất, cũng là người yêu cô nhất trên thế gian này.

Một cảm giác xúc động trào dâng nơi lồng ngực của Chiêu Thần, khiến cô lại hồi tưởng về những kỉ niệm xưa cũ, vui cũng có, buồn cũng có, đớn đau cũng không ít.

Bây giờ được cùng anh có một hôn lễ thế này, cô vẫn không thể tin mình đã thật sự tìm được hạnh phúc.
Đi đến gần hơn một chút, cô mới nhìn ra Vương Tư Ngôn cũng đang khóc, mắt anh đỏ lên cả rồi.

Ngày vui này anh thật sự đã đợi quá lâu rồi, đến lúc nằm hôn mê trong bệnh viện anh còn nghĩ mình sẽ không thể thực hiện nó.

Cô dâu của anh thật xinh, thật rạng rỡ, và nhất định sẽ nắm tay anh đi đến cuối chặn đường.
Hai người nhìn nhau đầy ngọt ngào và hạnh phúc, cũng có một chút nghẹn ngào.

Vương Tư Ngôn nắm chặt lấy tay của Chiêu Thần, hôn lên môi cô.
"Cô dâu của anh, xinh thật!"
Cô cười, đôi mắt long lanh như pha lê phát sáng.
"Chú rể của em cũng rất đẹp trai!"
Mọi người đều muốn dành đến họ những lời chúc tốt đẹp nhất, chúc cho họ trải qua bao nhiêu sóng gió rồi sẽ được hạnh phúc và bình yên mãi về sau.

Đến dự tiệc cưới hôm nay, Tiêu Đình cũng có mặt và ngồi ở hàng ghế đầu.

Anh ta nhìn người con gái mà mình đã từng phải lòng ấy, nhìn cô hạnh phúc mà cũng thấy trong lòng nhẹ nhàng.
Đoạn đường sau này không thể đi cùng, chỉ mong em ở bên cạnh người đàn ông em yêu phải thật hạnh phúc.
Ba tháng sau.
Chiêu Thần có tin vui khi đã mang thai được hơn 2 tháng.

Cô cầm kết quả siêu âm đi vội ra bên ngoài rồi ôm chầm lấy Vương Tư Ngôn mà bật khóc.
"Cuối cùng ông trời cũng trả lại con cho chúng ta rồi."
Anh gật đầu, hôn lên tóc của cô thật nhẹ.
"Ừm.

Những gì mà em đã mất đi, thì một ngày nào đó sẽ được bù đắp lại."
Từ lúc cô mang thai, việc nhà đương nhiên không được nhúng tay vào, đến cả việc đi đứng cũng có anh đi theo ở sau lưng không rời một bước.

Anh dắt cô đi lên lầu rồi lại đi xuống lầu, đi vào nhà tắm rồi lại đi xuống phòng khách.

Việc này khiến Chiêu Thần thật sự thấy không quen, đôi khi còn thấy buồn cười.
"Đừng như vậy! Nó chỉ mới mấy tháng đầu thôi, em tự đi được mà!"
Anh dắt tay cô ngồi xuống ghế sô pha, rót một ít nước rồi cùng ngồi xuống bên cạnh.
"Không được.

Bế em được anh cũng đã bế rồi.

Phải chăm sóc mẹ con em thật tốt.

Đúng không con?"
Vương Tư Ngôn nói rồi cúi người thấp xuống, áp mặt mình vào bụng của Chiêu Thần, cô mỉm cười hạnh phúc mà đưa tay luồng vào tóc của anh.
***
"Hức...!Đau quá!"
"Cố chịu một chút! Chiêu Thần! Cố một chút!"
Ngày Chiêu Thần chuyển dạ, Vương Tư Ngôn đi theo sát ở bên cạnh, còn đòi phải vào phòng sinh.

Nhưng bác sĩ và y tá không cho, một mực bắt anh phải ở bên ngoài chờ đợi.

Bên ngoài sốt ruột còn hơn cả bên trong, khi anh cứ đi qua đi lại không ngừng được.

Anh quay sang nhìn Tư Đàm rồi đột ngột bắt lấy tay cậu ta.
"Tiểu thư không sao phải không? Phải không Tư Đàm?"

"Dạ dạ! Thiếu gia bình tĩnh, sẽ ổn thôi mà ạ!"
Tiếng khóc trẻ con vang lên từ phòng sinh, cả Vương Tư Ngôn và cậu ta đều giật bắt mình, nhìn thấy y tá bế một đứa trẻ đi ra, mặt mày rạng rỡ.
"Chúc mừng anh! Là một bé gái!"
"Tư Đàm nhìn đi! Là con gái, con tôi đấy!"
Thấy con chào đời anh vui mừng là vậy, nhưng khi vào phòng bệnh anh chỉ quan tâm mỗi mình Chiêu Thần mà ngó lơ đứa nhỏ.

Anh ngồi bên mép giường nắm tay cô, hôn liên tục lên trán của cô khiến cô không nhịn được mà bật cười.
"Được rồi! Tư Ngôn! Anh muốn hôn lỏm trán của em mới chịu phải không?"
"Anh đặt tên cho con của chúng ta đi!"
Vương Tư Ngôn gật đầu mỉm cười ôn nhu, anh nhìn con gái bé nhỏ đang nằm bên cạnh mẹ nó mà thấy lòng hạnh phúc.

Chạm tay vào khuôn mặt nhỏ xinh của con, anh cười bảo.
"Gọi con là Tiểu Ngọc.

Vương Tiểu Ngọc, là viên ngọc nhỏ bé của cha mẹ, có được không?"
"Tư Ngôn! Em yêu anh và con nhiều lắm!"
"Anh yêu em."
____END____.
 
Back
Top Bottom