Đam Mỹ Vờ Như Không Biết Anh Giả Nghèo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vờ Như Không Biết Anh Giả Nghèo
Chương 40: Tỏ tình


Thời tiết trên đảo rất đẹp, nước trong bể bơi không lạnh chút nào, Mạnh Tiểu Kiều bò ra khỏi bể, lấy khăn lông choàng quanh thân, vừa lau vừa nhìn phòng của Quý Hàn Bách bọn họ, rèm cửa sổ chưa đóng kín, hở ra một đoạn. Cậu len lén đi ra đó, chỉ thấy được chân của Phó Lâm gác lên đuôi giường, duỗi thẳng ra rồi lại cong lại.

"Mạnh Tiểu Kiều."

Đột nhiên sau lưng có người gọi cậu, doạ cậu giật nảy mình một cái. Cậu vội vàng quay đầu sang, chỉ thấy Chu Phóng rút một điếu thuốc ra nhìn cậu.

"Doạ chết tôi rồi, cậu đi bộ không dùng chân hả?"

"Không dùng chân thì tôi dùng cái gì?" Chu Phóng nói: "Hai ta nói chuyện một chút đi."

Mạnh Tiểu Kiều che kín người bằng khăn tắm: "Tôi và cậu chẳng có gì để nói cả."

Chu Phóng rít một hơi thuốc lá, nhìn vào phòng Quý Hàn Bách một cái, nói: "Người ta đã kéo rèm cửa sổ rồi mà cậu còn nhìn lén, đói khát như vậy sao?"

Mạnh Tiểu Kiều hung ác trợn mắt với hắn một cái: "Tôi đói khát như vậy đấy, muốn xem Quý Hàn Bách xxx."

Chu Phóng ngắt thuốc lá trong tay, nói: "Tôi đang cảm thấy có lỗi với cậu, giờ xem ra tôi nghĩ nhiều rồi."

"Đúng là cậu nghĩ nhiều rồi, mọi người đều là đàn ông, có ai chịu thiệt gì đâu. Cậu không biết nhóm chúng tôi lênh đênh khắp nơi hả, nói ra có khi là tôi được lợi đấy."

Chu Phóng liền nói: "Vậy cậu có muốn được lợi nhiều hơn một chút không?"

Cái đm, có ý gì vậy?

Mạnh Tiểu Kiều nhìn Chu Phóng, cảm thấy ánh mắt Chu Phóng nhìn cậu chẳng giống trước kia xíu nào nữa.

Đây là... ăn được một lần lại muốn ăn nữa(*) hả?

(*) Thực tủy tri vị (食髓知味): nghĩa đen ý nói hương vị của tủy xương rất ngon, ăn vào chính là mỹ vị, sau đó còn muốn ăn thêm lần nữa.

Sợ quá!

Cậu không lên tiếng, lách sang bên cạnh Chu Phóng đi ra ngoài.

Quý Thành Vĩ rất coi trọng Phó Lâm, trước bữa tối còn đặc biệt tới phòng bọn họ một chuyến.

Quý Hàn Bách bò dậy trên giường, hỏi: "Ai đấy?"

"Hàn Bách, là anh."

"Anh trai của anh." Quý Hàn Bách quay đầu nói với Phó Lâm, sau đó ra hiệu cho miệng của cậu.

Phó Lâm vội vàng xoa xoa miệng và cằm ướt nhẹp của mình, vẫn cần mặt mũi.

Quý Hàn Bách cầm tinh con chó rồi.

Quý Hàn Bách ở bên kia đã mở cửa, Quý Thành Vĩ cười nói: "Không quấy rầy hai đứa chứ?"

"Không, có chuyện gì vậy? Vào phòng nói đi."

Quý Hàn Bách vừa nói vừa bật đèn lên.

Đèn trong phòng vừa sáng lên, Quý Thành Vĩ mới nhận ra lúc nãy trong phòng tối lờ mờ, hắn đã sắp xếp cho Quý Hàn Bách phòng tốt nhất, phía giáp biển gần như đều là cửa sổ sát đất, ánh sáng lúc trời chưa tối vô cùng tốt.

Vậy mới ban ngày mà đã kéo rèm cửa sổ, chẳng lẽ...

Hắn nhìn vào bên trong, Phó Lâm có hơi lúng túng đi ra: "Chào anh."

"Phó Lâm đúng không, vừa nãy nhiều người quá, tôi không thể nói chuyện với cậu." Quý Thành Vĩ nói xong thì chìa tay ra, bắt tay với Phó Lâm.

Lúc bắt tay hắn vẫn luôn quan sát Phó Lâm: "Tôi rất hay nghe Hàn Bách nói về cậu, trăm nghe không bằng một thấy, em trai tôi thật sự quá may mắn đấy."

Người thật đẹp hơn trong ảnh một chút, mới nãy nhiều người, hắn liếc mắt thôi đã thấy Phó Lâm, lạnh lùng rất dễ khiến người khác chú ý.

Ngoại hình Quý Thành Vĩ và Quý Hàn Bách không giống nhau lắm, hắn còn lâu mới đẹp trai bằng Quý Hàn Bách, chắc là do làm lâu ở công ty cao cấp, trên người hắn có mùi vị của tổng tài bá đạo, có cảm giác thận trọng vượt qua tuổi tác. Nghe Quý Hàn Bách nói, người anh trai cùng cha khác mẹ này của hắn chỉ lớn hơn hắn mấy tháng, nhưng nhìn thì lại thấy tuổi tác của hai người có lẽ hơn kém nhau sáu tuổi liền.
Lúc Quý Hàn Bách ở quán sửa xe khá là cẩu thả, nhìn khá thành thục, nhưng lúc ăn mặc sạch sẽ một chút lại lộ ra dáng vẻ trẻ trung. Quý Thành Vĩ này, nhìn như đã ba mươi tuổi rồi, giữa chân mày còn có hai nếp nhăn rất rõ.

"Anh có gì cần em giúp thì cứ nói nhé." Quý Hàn Bách nói.

"Mời các em tới là để các em vui chơi mà, em không cần phải làm gì đâu, cứ việc chơi đi, chăm sóc Phó Lâm nhiều một chút, ở đây nhiều chỗ có thể chơi, em có thể đưa cậu ấy đi chơi khắp nơi."

Quý Thành Vĩ bề bộn công việc, điện thoại vẫn luôn vang lên không ngừng, sau khi nhận hai cuộc điện thoại thì Quý Hàn Bách nói: "Anh đi làm việc trước đi, anh em nhà mình mà, không cần quá để ý đâu."

Quý Thành Vĩ cười nói: "Vậy anh đi trước nhé. Phó Lâm, rất hân hạnh được quen biết cậu. Hi vọng mấy ngày cậu ở đây có thể chơi vui vẻ nhé."
Hai người lại bắt tay, Quý Hàn Bách tiễn hắn ra cửa.

Chờ Quý Thành Vĩ đi khỏi, Quý Hàn Bách khép cửa lại, quay đầu nhìn Phó Lâm nói: "Có phải hai người bọn anh không giống nhau không? Bọn Cương Tử đều nói, hai người bọn anh vừa nhìn là biết không phải là do một mẹ sinh ra."

Phó Lâm nói: "Anh của anh nhìn đứng đắn hơn anh."

"Cái này anh không chối được." Quý Hàn Bách cười nói: "Từ nhỏ anh ấy đã là ông cụ non, còn anh thì là thành phần bất hảo, có điều cũng may là em lại thích anh như thế này."

Phó Lâm nói: "Ai bảo thế, em thích người nghiêm chỉnh cơ."

Quý Hàn Bách bước về phía cậu một bước: "Thích người nghiêm chỉnh ư?"

Hắn nâng chiếc cằm xinh xắn của Phó Lâm lên, cố ý ra vẻ cà lơ phất phơ: "Vậy sao em lại thích anh như thế này?"

"Người ta bị anh lừa." Phó Lâm nói.

"Tiếc là thân thể em thành thật hơn miệng em nhiều, nếu không thì anh đã bị em lừa rồi, đồ lừa đảo." Quý Hàn Bách nói.
Người đàn ông này quá thích hợp để nói mấy lời ân ái, cũng biết nói mấy lời ân ái, ba chữ "Đồ lừa đảo" rất là men, mặt Phó Lâm cũng nóng lên.

Cũng may Quý Hàn Bách đã hôn đủ, hắn nói: "Anh thấy ánh nắng chiều bên ngoài rất đẹp đó, chúng ta ra ngoài một chút nhé?"

Phó Lâm gật đầu.

Cậu không thể lại ở cùng một chỗ với Quý Hàn Bách nữa, hai người ở riêng với nhau, cậu cảm thấy không khí bốc hoả, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể cháy.

Đàn ông trẻ tuổi yêu điên cuồng rồi thật không đả thương nổi.

Bên ngoài nắng chiều đã sớm lặn xuống hoàn toàn, ánh nắng chiều từ màu cam biến thành màu xanh tím, vì ngước mắt là ngắm được trời biển nối liền nhau, mặt biển phản lại ánh sáng mờ, càng đẹp đến mức không từ ngữ nào có thể diễn tả được. Phó Lâm nhìn xa xa thấy một bóng người, là Mạnh Tiểu Kiều, đứng ở bên bờ biển cát đảo.
"Tiểu Kiều!" Phó Lâm gọi.

Mạnh Tiểu Kiều quay đầu nhìn bọn họ, cậu đặt mông ngồi bên bờ cát, lười biếng ngồi vào hố cát của mình, vừa chôn vùi vừa nói: "Quý Hàn Bách, anh liệt dương à?"

Quý Hàn Bách liền hỏi: "Gì?"

"Nhanh như vậy đã xong chuyện rồi, anh xuất tinh sớm à?"

Quý Hàn Bách lại không nghe hiểu, Phó Lâm cũng nghe không hiểu.

"Không phải hai người kéo rèm cửa sổ rồi sao?" Mạnh Tiểu Kiều nghiêng đầu hỏi.

Vẻ mặt Phó Lâm bỗng trở nên lúng túng.

Quý Hàn Bách đã kịp phản ứng lại, nói: "Cậu quan tâm nhiều quá nhỉ?"

Mạnh Tiểu Kiều đắp cát lên hai chân của mình, nửa người trên cũng đã nằm trong hố cát, nói với Phó Lâm: "Cậu đến đúng lúc đó, nhanh chôn tôi xuống đi."

Phó Lâm ngồi xổm xuống nói: "Cậu làm gì thế?"

"Tôi muốn trốn ở trong cát để suy nghĩ về đời người." Mạnh Tiểu Kiều nói.
"Phó Lâm không rảnh, em ấy đi cùng tôi." Quý Hàn Bách nhìn ra xa một chút: "Chu Phóng, qua đây đi."

Cơ thể Mạnh Tiểu Kiều run lên, cậu quay đầu nhìn lại đã thấy Chu Phóng cùng với bọn Cương Tử mặc quần đi biển đi tới, đều là trai đẹp trẻ tuổi, mặc quần đi biển lộ ra chân thon dài trắng nõn, giống như người mẫu đi catwalk.

"Tiểu Kiều, cậu vẫn chơi cái này chưa đã hả?" Cương Tử cười nói.

Mạnh Tiểu Kiều không lên tiếng, tự nằm xuống hố cát. Thuỷ triều đã sớm tràn lên tới chân cậu, một vùng nước rào rào đi lên, lại chìm vào trong cát, đầu ngón chân cậu rụt lại, cát ở trên chân đã bị nước biển cuốn đi, lộ ra đầu ngón chân trắng nõn.

Quý Hàn Bách nói với Chu Phóng: "Cậu nhanh chôn Tiểu Kiều xuống đi."

"Không cần." Tiểu Kiều nói: "Em có thể tự chôn."

"Hai người vốn Tiêu không rời Mạnh(*) cơ mà, sao gần đây lại không chơi với nhau nữa? Cãi nhau hả?" Tôn Sướng hỏi Chu Phóng.
(*) 焦不离孟 (Tiêu không rời Mạnh): chỉ 2 vị tướng của Dương Diên Chiêu, là anh em kết nghĩa có quan hệ rất khắng khít, còn được dùng để nói về những người có cảm tình nồng hậu (nguồn: tangthuvien)

Chu Phóng ngồi xổm xuống bên người Mạnh Tiểu Kiều, bưng một vốc cát, rải lên người cậu.

Mạnh Tiểu Kiều nhấp môi, cũng không nói gì.

Đoàn người tiếp tục đi về phía trước, cuối cùng chỉ còn lại Chu Phóng và Mạnh Tiểu Kiều. Mạnh Tiểu Kiều nói: "Cậu không cần phải để ý đến tôi, đi chơi với mấy người kia đi."

Chu Phóng không nói gì, chỉ vỗ một cái lên cát, nước biển đã tràn đến chân cậu rồi, một đợt sóng đi lên đã có thể nhấn chìm cả cơ thể của Mạnh Tiểu Kiều.
"Sao cậu lại thích chơi cái này như vậy?"

"Vui mà." Mạnh Tiểu Kiều nói: "Hiện tại cát ấm áp, nước biển lạnh. Cậu đi đi, tôi muốn suy nghĩ về nhân sinh một mình."

Mỗi lần chơi cậu đều nói suy nghĩ về nhân sinh.

Chu Phóng nghe vậy thì cười nói: "Cậu nghĩ cái ch*m ấy."

Mạnh Tiểu Kiều nói: "Đúng vậy, tôi nghĩ cái ch*m."

Chu Phóng nói: "Cậu có thể đứng đắn một chút không?"

Mạnh Tiểu Kiều không nói gì, xếp đống cát sau gáy, đầu cậu gối ở phía trên, trên mặt cũng dính cát, hình như đã gầy đi rồi.

Nước thuỷ triều dâng rất nhanh, sẽ sớm nhấn chìm đầu của cậu, Mạnh Tiểu Kiều chẳng chơi trò này được mấy phút nữa.

Chu Phóng ngồi ngay phía sau cậu, nhìn sóng biển vỗ ào ào lên.

"Cậu còn thích Quý Hàn Bách không?" Chu Phóng hỏi.

Mạnh Tiểu Kiều nói: "Sinh vì anh ấy, chết vì anh ấy, vì anh ấy mà trà không uống, cơm không màng."
Chu Phóng: "... Tôi hỏi nghiêm túc đấy."

"Tôi không xứng với anh ấy nữa." Mạnh Tiểu Kiều nói: "Tôi đã bị cậu làm vấy bẩn rồi."

Chu Phóng: "... Rốt cuộc là cậu có thể nói chuyện tử tế không vậy?"

Mạnh Tiểu Kiều bật cười, dáng vẻ rất đắc ý: "Cho cậu tức chết."

Chu Phóng thấy cậu cười, l**m môi một cái, hắn cũng cười, một lát sau nói: "Ngày đó cậu uống nhiều nhưng tôi không say, tôi rất tỉnh táo."

Hắn nghiêng đầu nhìn về phía Mạnh Tiểu Kiều: "Cậu hiểu ý tôi không?"

Mạnh Tiểu Kiều nói: "Tôi hiểu mà."

"Cậu biết hả?" Chu Phóng hơi ngỡ ngàng.

Mạnh Tiểu Kiều nói: "Chỉ trách tôi quá đẹp."

Chu Phóng: "..."

Rốt cuộc hắn không thể nói chuyện với Mạnh Tiểu Kiều như vậy nữa, nói thẳng: "Cậu cảm thấy tôi là người tuỳ tiện lên giường với người khác hay sao? Tại sao tôi lại lên giường với cậu, tôi lại không uống nhiều, tại sao, cậu không nghĩ được sao?"
"Cậu muốn trách tôi quyến rũ cậu hả?" Mạnh Tiểu Kiều tức giận: "Tôi uống nhiều rồi đó, tôi vốn phóng túng mà, uống nhiều rồi thì lại càng phóng túng hơn, cậu cũng biết mà. Tôi xin lỗi cậu là được rồi mà, là tôi quá lẳиɠ ɭơ, cậu là chính nhân quân tử, tôi cũng chưa từng trách cậu mà!"

"..." Chu Phóng bùng nổ: "... Đm, tôi thích cậu nên mới ngủ cùng cậu, cậu đang tán dóc cái cứt gì thế!"

Lần này đến lượt Mạnh Tiểu Kiều ngây dại: "..."

Cậu lập tức bò dậy, cát trên người cậu rơi lả tả đầy xuống đất: "Cậu nói cái gì?"

"Tôi nói tôi thích cậu." Chu Phóng nín một hơi, sắc mặt đỏ lòm: "Tôi thích cậu, lần này nghe rõ chưa? Không phải cậu quyến rũ tôi, là tôi chủ động ngủ với cậu. Người nên nói xin lỗi là tôi, tôi không nên lợi dụng người ta lúc gặp khó khăn."
"Con bà nó." Mạnh Tiểu Kiều nói: "Cậu đừng có mà doạ tôi."

Doạ cậu đến mức nhanh chân chạy biến.

Cậu nổi hết da gà lên rồi.

Chu Phóng mà lại thích cậu!

Hai người bọn họ là anh em tốt từ hồi còn nhỏ cơ mà, cậu chưa từng có suy nghĩ vào vượt qua tình anh em với Chu Phóng hết!

Đột nhiên lại có một ngày anh em của mình lại có suy nghĩ về phương diện kia, thật là kinh khủng khϊếp mà!

Cậu chạy như bay, Cương Tử nhìn thấy, gọi từ đằng xa: "Tiểu Kiều, cậu xác chết vùng dậy rồi!"

Trên người Mạnh Tiểu Kiều vẫn còn bùn cát, quần cụt vẫn dính nước và bùn cát, vốn lỏng lẻo, chạy một lúc cũng sắp tụt xuống đến nơi, cậu đành lấy một tay túm quần chạy, chạy đến giữa đám người Quý Hàn Bách kia, trong lòng mới ổn định một chút, quay đầu lại nhìn Chu Phóng, hắn vẫn đứng ở đó.
"Cậu sao thế?" Phó Lâm hỏi.

Mạnh Tiểu Kiều nói: "Rèn luyện thân thể một chút thôi."

"Sức lực của cậu thật là dồi dào nhỉ." Cương Tử nói: "Cậu giữ lại chút sức lực đi, mai còn đi chơi nữa đấy."

"Nghe nói Quý Thành Vĩ chuẩn bị một du thuyền mỹ nhân, còn mời mấy minh tinh tới chơi nữa."

"Ra biển chơi hả, vậy cũng kíƈɦ ŧɦíƈɦ."

Phó Lâm lau chút cát trên người Mạnh Tiểu Kiểu: "Cậu tắm qua đi."

"Cậu về cùng tôi đi." Mạnh Tiểu Kiều nói.

Phó Lâm gật đầu một cái, Quý Hàn Bách nói: "Em ấy mới đi ra, cậu lại lôi em ấy về, gần như vậy, còn đòi người về cùng hả?"

"Anh hẹp hòi vãi ch*m." Mạnh Tiểu Kiểu nói: "Em là một 0, còn có thể cưỡng ép tâm can bảo bối của anh hả?"

"Vờ lờ." Cương Tử nói: "Cuối cùng cậu cũng chịu thừa nhận mình là 0 rồi."

"Sao, Tiểu Kiều không thừa nhận mình là 0 hả?"
"Cậu ta vẫn luôn tự nhận mình là 1."

"Đm, cậu ta thích Hàn Bách cơ mà?"

Mạnh Tiểu Kiều nói: "Mấy người không sợ Quý Hàn Bách đánh hả, Phó Lâm cũng không phải là loại da mặt dày như tôi, các cậu chú ý dùng từ một chút đi."

Tất cả mọi người đều cười ầm lên, Phó Lâm cười nói: "Đi thôi, tôi về cùng cậu."

Hai người bọn họ đi về phía khách sạn, Tôn Sướng nói với Quý Hàn Bách: "Phó Lâm cũng được đó nhỉ, biết đùa đó."

"Em ấy thật sự không thẹn thùng đâu," Quý Hàn Bách nói: "Còn lãnh đạm hơn bất cứ ai."

Trên người Phó Lâm có cảm giác dửng dưng không gò bó, hình như ít có người hay vật nào có thể khiến cho cậu gợn sóng. Nhưng cũng vì điều này, mỗi lần hắn trêu chọc Phó Lâm đỏ mặt, cái kiểu ngượng ngùng nhàn nhạt mất tự nhiên lại càng trở nên cuốn hút hơn, còn khiến cho người ta có cảm giác thành tựu.
Hắn có thể cảm nhận được Phó Lâm đang cực lực khắc chế, nhưng cuối cùng vẫn không thể đỡ nổi bản năng hấp dẫn riêng biệt.

Phó Lâm vừa đi cùng Mạnh Tiểu Kiều về khách sạn, vừa cười.

Mạnh Tiểu Kiều nghiêng đầu nhìn cậu: "Cậu cười cái gì?"

"Các cậu như vậy thật là tốt."

"Tôi cứ nghĩ kiểu người đứng đắn như cậu nghe bọn họ nói chuyện 0 rồi 1 sẽ lúng túng tức giận đó."

"Không biết." Phó Lâm nói rất dứt khoát: "Tôi biết bọn họ chỉ là trêu đùa giữa bạn bè với nhau thôi. Các cậu thân nhau mới có thể nói như vậy."

Mạnh Tiểu Kiều nói: "Vậy cũng được, vừa nãy những người kia có khoảng một nửa là bạn nối khố của tôi. Bọn tôi khác với cậu, bọn họ phần lớn đều là trai thẳng, lại thích chơi, cho nên mấy chuyện mà tất cả mọi người nói cũng rất rộng, có điều Quý Hàn Bách cũng hùa xấu theo, cậu không cần phải khó chịu."
Phó Lâm cười nói: "Tôi rất hâm mộ các cậu. Từ nhỏ đến lớn tôi chuyển nhà suốt, không có bạn nối khố tình cảm tốt giống như bọn cậu."

Cảm giác đám bạn ở cùng với nhau, cậu một câu tôi một câu, vừa tuỳ ý vừa náo nhiệt, thật là khiến cậu động tâm. Chỉ là không ai phản ứng lại với cậu, cậu đứng một mình yên tĩnh giữa bọn họ cũng sẽ được khói lửa nhân gian ấm áp sưởi ấm.

Vốn là bọn họ náo nhiệt, không liên quan đến cậu. Nếu như trước đó, một mình cậu ở trong một đám bạn xa lạ thì chỉ có cảm giác buồn tẻ.

Nhưng giờ thì không, vì ở đây có Quý Hàn Bách.

Đây đều là bạn của Quý Hàn Bách, người cậu tiếp xúc không phải là một đám người náo nhiệt, cậu còn có thể thông qua nhóm người này để tiếp xúc với cuộc sống của Quý Hàn Bách, cảm nhận tình bạn bè của hắn, chạm đến tình cảm của hắn, Quý Hàn Bách cho phép cậu kết nối với cuộc sống kiểu này, cậu cảm nhận được niềm vui của nhân gian.
Cậu thích Quý Hàn Bách, cũng vì vậy mà thích người Quý Hàn Bách yêu quý.

___________________

Tác giả có lời muốn nói:

Thật tốt
 
Vờ Như Không Biết Anh Giả Nghèo
Chương 41: Thật tốt


Hòn đảo nhỏ này đã được Quý Thành Vĩ bao rồi, trừ đám công tử bọn họ ra thì chỉ có nhân viên làm việc trên đảo, người rải rác không tính là náo nhiệt.

Bữa tối cũng được sắp xếp trên bờ biển, gió biển thổi, châm nến, party độc thân không chơi high, lại có thể tổ chức trong sáng như vậy.

"Hơi khác so với tưởng tượng của tao ha." Cương Tử nói.

"Tất cả mọi người hiếm khi đi cùng nhau, hôm nay chúng ta coi như ăn một món khai vị với nhau, ngày mai có bữa tiệc chính thức, một du thuyền mỹ nhân tặng cho các cậu!"

"Được!" Có người vỗ tay bỡn cợt, mọi người cùng cười ồ lên.

Tôn Sướng đứng lên, nói: "Nào, chúng ta kính Thành Vĩ một ly, chúc anh ấy tân hôn vui vẻ!"

Tất cả mọi người cùng nâng ly, Quý Hàn Bách nói với Phó Lâm: "Em không uống được, uống tượng trưng thôi là được rồi."

Quý Thành Vĩ nghe được thì cười, cũng không lên tiếng, chờ mọi người uống xong rượu, hắn lại rót môt ly nữa, nói: "Hôm nay tôi rất vui, thứ nhất là tôi sắp kết hôn rồi..."

"Hay!" Mạnh Tiểu Kiều vỗ tay ầm lên.

Quý Thành Vĩ cười, chờ tiếng vỗ tay nhỏ đi hắn mới nói tiếp: "Thứ hai là hiếm khi mọi người mới có thể tụ tập đông đủ như vậy, thứ ba..." Hắn nói xong chuyển sang Quý Hàn Bách: "Chúng ta cũng nên chúc Hàn Bách một chút chứ nhỉ, cuối cùng em nó cũng tìm được người yêu rồi!"

Tất cả mọi người lại cười ầm lên: "Phải chúc thôi, anh em chúng tôi chờ đợi không biết bao nhiêu năm rồi! Quý Hàn Bách cũng không dễ dàng ha!"

"Uống đi uống đi, vụ này thật sự phải uống thôi."

"Phó Lâm, cậu cũng phải uống cùng đó." Cương Tử nói.

"Tao uống, tao uống." Quý Hàn Bách đã ba tuần rượu nên rượu đã lên đến mặt, sắc mặt đỏ gay, người lại có thêm khí chất vô lại, đứng lên chặn tay Cương Tử, nói: "Người yêu của tao tuổi còn nhỏ, vẫn đang đi học, không uống được rượu, chúng mày cũng đừng rót cho em ấy nữa, rót cho tao đây này, rót đi. Hôm nay là ngày vui của anh tao, chúng mày đừng có lẫn lộn chủ thứ là được!"

Quý Thành Vĩ cười nói: "Em yên tâm, chúng ta là anh em ruột thịt, phân chủ thứ làm gì, dù sao thì anh cũng không có ý kiến gì cả."

"Lời của Hàn Bách cũng đã nói ra rồi, chúng ta không rót cho nó thì không được đâu, nào, các anh em." Tôn Sướng tiên phong xách một chai rượu ra: "Mỗi đứa một ly, không ai được thiếu."

Mấy người bọn họ tới rót cho Quý Hàn Bách, tửu lượng của Quý Hàn Bách dù tốt thì cũng không uống được như vậy, lúc về chân hắn đã mềm nhũn, một tay khoác lên bả vai Phó Lâm, đi lảo đảo.

"Phó Lâm, cần bọn tôi giúp một tay không?" Mạnh Tiểu Kiều hỏi.

"Không cần." Phó Lâm cười nói.

Quý Hàn Bách vẫn còn ý thức, không đè hết tất cả sức lực lên người cậu, nghe vậy thì cũng nhìn về phía Mạnh Tiểu Kiều: "Muốn sàm sỡ tôi hay gì?"

Mạnh Tiểu Kiều liếc hắn một cái, nói: "Anh đừng tưởng rằng em không biết anh tâm địa gian xảo, người khác đỡ anh anh cũng không khiến đâu nhỉ?"

Quý Hàn Bách cười, nghiêng qua bả vai Phó Lâm, hơi thở cũng phả lên mặt Phó Lâm, nồng nặc mùi rượu.

Quý Hàn Bách chỉ uống rượu, gần như không ăn cái gì, hơi thở phả ra vẫn còn mùi rượu tươi mới, Phó Lâm lại cảm thấy rất thơm.

Cậu cảm thấy giờ phút này tất cả những gì nóng bỏng của Quý Hàn Bách đều cực kì mê người, tràn đầy mùi và vị tươi sống của đàn ông không có cách nào nói rõ được, gò má trắng trẻo hơi ửng lên, ánh mắt có chút lờ mờ mềm nhũn, lúc nhìn cậu tất cả đều là dịu dàng, nóng bỏng.

"Em yên tâm." Hắn vừa nhìn Phó Lâm vừa nói: "Anh không uống nhiều đâu."

"Hôm nay mày uống rượu vang và rượu trắng, trộn lẫn quá nhiều, nếu không thì với tửu lượng của mày, uống hôm nay đúng là không thể coi là quá nhiều." Tôn Sướng nói.

"Mày chờ đó." Quý Hàn Bách nói: "Chờ đến đám cưới của mày, xem bố rót mày như thế nào."
"Mày đừng có mà đá sang tao, tao còn không biết mày hả?" Tôn Sướng cười nói: "Trong lòng mày đang đắc ý, cố tình khoe khoang chứ gì, chẳng khác gì đứa con nít, có được của báu thì lại muốn khoe khoang, tao thấy mày còn chưa khoe đủ đâu."

Quý Hàn Bách liền cười ha ha thật lớn, hắn vỗ vào vai Tôn Sướng, lại dựa vào trên người Phó Lâm: "Trước kia đều là tao nhìn chúng mày khoe chim chuột, giờ đến lượt bố."

Phó Lâm nói: "Ấu trĩ, uống nhiều rồi thì người khó chịu chính là anh đó."

"Phó Lâm, cuối cùng thì cậu cũng nhận ra, thằng chó này chính là trẻ con không lớn, cực kì ấu trĩ."

Mấy người bọn họ xem như là trở về khá sớm, dọc đường đi chỉ còn ánh đèn đường yếu ớt chiếu xuống, túm năm tụm ba đi chung với nhau, người nào cũng nói nhẹ nhàng. Mạnh Tiểu Kiều quay người nhìn phía sau lưng một cái. Chu Phóng đi một mình ở phía cuối, cách xa, không nhìn được rõ mặt, chỉ có thể nhìn được ánh thuốc lá trên miệng Chu Phóng thoắt sáng thoát tối.
Cả bữa cơm tối cậu không nói với Chu Phóng một câu, nhìn cũng không dám liếc mắt nhìn.

Cậu cẩn thận suy nghĩ đầu mối Chu Phóng thích mình, không tìm ra được chút nào, lại giống như khắp nơi đều có.

Hai người bọn họ quả thực quá thân thiết, cả ngày dính lấy nhau, rất nhiều chuyện vừa có thể xem là chứng cứ hắn thích mình, lại có thể xem là hành động thường thấy của bạn thân.

Chu Phóng không phải đã có người mình thích rồi sao?

Hình như là một người mù.

Cái đờ mờ.

Người mù mà hắn nói không phải là mình đó chứ?

Mạnh Tiểu Kiều rùng mình một cái.

"Tiểu Kiều." Tôn Sướng gọi to: "Cậu và Chu Phóng vẫn ổn chứ?"

Mạnh Tiểu Kiều giật mình một cái, nói: "Tôi với cậu ấy vẫn như cũ mà."

Tôn Sướng nhìn cậu một lúc lâu, Mạnh Tiểu Kiều ho khan thì nghe Tôn Sướng nói: "Tôi thấy gần đây hình như nó có tâm sự gì đó, vẫn luôn rầu rĩ không vui."
"Nào có, mấy ngày trước cậu ta còn đi ra nước ngoài chơi tẹt bô với bọn Cương Tử, mới chơi thả phanh trở lại, chắc là hơi mệt thôi."

"Thế à?" Tôn Sướng nói: "Bảo sao, tôi thấy nó ỉu xìu... Ấy, cẩn thận dưới chân!"

Lúc lên cầu thang khách sạn, chân Quý Hàn Bách có chút không điều khiển được, suýt thì ngã xuống, thân thể hắn nặng, suýt thì kéo Phó Lâm ngã cùng, doạ Tôn Sướng xông tới đỡ lấy hắn: "Để tôi đỡ, cậu mở cửa đi."

Phó Lâm thở hổn hển đi mở cửa, Mạnh Tiểu Kiều đi theo sau bọn họ vào phòng.

Mạnh Tiểu Kiều vừa đi vào thì nói: "Giường đơn à?"

Phó Lâm ngượng ngùng cười một tiếng, cậu cùng Tôn Sướng thả Quý Hàn Bách lên giường.

"Căn phòng của hai người tốt quá đi, quả nhiên Quý Thành Vĩ thiên vị mà." Mạnh Tiểu Kiều nói: "Phòng kia của tôi chắc chỉ bằng nửa phòng này thôi."
"Cậu ở một mình, đây người ta ở hai mình cơ mà." Tôn Sướng cười nói: "Tôi đi đây, cậu có đi không?"

Mạnh Tiểu Kiều lắc đầu cười, ra khỏi phòng trước tiên. Tôn Sướng nói với Phó Lâm: "Phiền cậu chăm sóc nó nhé. Cần giúp gì thì tìm tôi, tôi ở phòng số 107."

Phó Lâm tiễn Tôn Sướng đi khỏi, lúc này mới đóng cửa lại. Quý Hàn Bách nằm bừa trên giường, đã đá rơi giày trái xuống đất.

Phó Lâm ngồi xổm xuống cởi giày cho hắn, lại giúp hắn cởi tất, Quý Hàn Bách cử động, nói: "Không cần đâu."

Phó Lâm vẫn cởi tất ra cho hắn, Quý Hàn Bách nằm ở trên giường cười.

"Anh cười cái gì?" Phó Lâm nói.

"Có người yêu thật tốt, uống nhiều rồi còn có người chăm sóc."

Phó Lâm cười, nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa thì đi ra mở cửa.

Người đến là Quý Thành Vĩ, hắn tới đưa một ít thuốc giải rượu.
Chắc là Quý Thành Vĩ kiêng đến chỗ riêng tư, chỉ vào đến phòng khách, hỏi: "Hàn Bách không uống nhiều chứ?"

"Không ạ."

"Ngủ rồi hả?"

Phó Lâm gật đầu.

"Ai đó?" Quý Hàn Bách hỏi qua cánh cửa.

"Là anh, anh tới đưa cho em chút thuốc giải rượu, lát nữa em nhớ uống nhé." Quý Thành Vĩ đưa thuốc cho Phó Lâm. "Lát nữa em cho nó uống. Cũng muộn rồi, em nghỉ sớm đi, anh không vào thăm nó nữa."

Phó Lâm mới tiễn Quý Thành Vĩ đi, còn chưa đóng cửa lại, Cương Tử đã tới, đứng ở hành lang hỏi: "Lão Quý không sao chứ?"

"Không sao." Phó Lâm cười nói.

Lại lục đục có hai người tới thăm, đến lúc an tĩnh hoàn toàn thì cũng đã mười giờ rồi.

Mặc dù có chút mệt mỏi, nhưng Phó Lâm cảm thấy ấm áp trong lòng.

Đúng như Quý Hàn Bách nói, những người bạn này của hắn đều rất tốt.

Cậu tắt đèn phòng khách, vào phòng ngủ đã thấy Quý Hàn Bách ngủ trên giường.
Phó Lâm đi tới, đắp chăn lên bụng cho hắn, lại điều chỉnh nhiệt độ điều hoà một chút, lúc này cậu mới khoan khoái, ngồi ở mép giường một lúc.

Sau đó đột nhiên cậu lại bò lên, nằm bên cạnh Quý Hàn Bách, lẳng lặng nhìn hắn ngủ.

Cậu thật sự thích Quý Hàn Bách, thích con người của hắn, cũng thích bạn bè của hắn, cuộc sống của hắn.

Cậu đang nhìn không chớp mắt, bỗng có cảm giác lông mi của Quý Hàn Bách động đậy.

Cậu nghĩ là ảo giác, mọi sự chú ý đều bị lông mi của Quý Hàn Bách hấp dẫn, mắt Quý Hàn Bách là mắt một mí, lúc bình thường không nhìn rõ, hoá ra lông mi của hắn lại dài như vậy, vừa đậm vừa dày.

Cậu bò lại gần nhìn, bỗng Quý Hàn Bách nhếch môi, khoé mắt lộ ra nếp nhăn nhàn nhạt khi cười, hai mắt hắn mở ra, ánh đèn chiếu trên đầu giường.
Phó Lâm lập tức ngồi dậy: "Em cứ nghĩ là anh ngủ rồi, rõ ràng là giả vờ ngủ."

"Anh muốn xem em có tranh thủ sơ múi lúc người ta gặp nguy, làm mấy chuyện xấu hổ với anh không." Quý Hàn Bách nói.

"Anh yên tâm đi, em không hứng thú với người ngủ như chết đâu. Anh của anh đưa thuốc giải rượu cho anh, anh có uống không?"

"Không, anh không say." Quý Hàn Bách nói: "Chỉ hơi khát thôi."

Phó Lâm lập tức xuống giường, đi lấy một chai nước lọc cho hắn, Quý Hàn Bách nằm trên giường, vung tứ chi: "Bón cho anh."

Phó Lâm ném luôn nước lên bụng hắn: "Anh có uống hay không, nhóc nũng nịu."

Lúc này Quý Hàn Bách mới ngồi dậy, vặn nắp rất lâu, mãi không vặn ra được: "Tay anh không có sức nữa."

Phó Lâm nhận lấy, vặn một cái là ra. Cậu đưa nước cho Quý Hàn Bách, Quý Hàn Bách ngồi trên giường, ngẩng đầu tu ừng ực mấy ngụm lớn. Bỗng Phó Lâm nhìn yết hầu hắn lên xuống, không hiểu sao lại cảm thấy rất sεメy.
Tay cũng sεメy, thon dài, khớp xương rõ ràng.

Quý Hàn Bách không uống hết nước trong chai, Phó Lâm cảm thấy bản thân hơi khô miệng, sau khi nhận lấy thì cậu uống nốt chỗ nước Quý Hàn Bách uống còn thừa. Vừa uống xong, Quý Hàn Bách bỗng nhiên nhào tới, đè cậu ngã xuống giường.

Phó Lâm bị đè suýt thì tắt thở, đôi mắt run rẩy nhìn Quý Hàn Bách, Quý Hàn Bách nhìn cậu, hôn cậu, nói: "Tốt quá."

Giọng nói vẫn có men say, ánh mắt cũng như bị rượu nhuộm đến choáng váng, toát ra tình cảm nồng nàn như say mê.

"Cái gì tốt?" Phó Lâm hỏi.

"Có em thật tốt." Quý Hàn Bách nói.

Lần này Phó Lâm không cười, vẻ mặt lại rất nghiêm túc, cậu vươn tay ra, sờ lên mặt Quý Hàn Bách.
 
Vờ Như Không Biết Anh Giả Nghèo
Chương 42: Mặt khác


Quý Hàn Bách nắm được tay Phó Lâm, ấn ngón tay cậu.

Cậu nằm xuống bên cạnh Quý Hàn Bách, một cái tay vẫn bị hắn nắm như trước, đè lên lồng ngực hắn.

Trong lòng Phó Lâm có chút bất an.

Bất an bởi vì cậu nói dối Quý Hàn Bách.

Trong cuộc sống cần phải nói dối, lời nói dối thông minh, có thiện chí còn có lợi cho việc duy trì cảm tình, nhưng cậu có một lời nói dối, cậu cảm thấy rất vụng về, hơn nữa nếu bị bóc mẽ ra thì chẳng có lợi chút nào hết.

Đó chính là cậu đã nói với Quý Hàn Bách mình là sinh viên đại học.

Nếu như không phải Quý Hàn Bách giới thiệu trên bàn ăn thì cậu cũng quên lời nói dối này của mình.

Ban đầu thật ra chỉ tuỳ tiện bịa ra một chuyện, sở dĩ cậu tạo ra thân phận này là muốn Quý Hàn Bách không phòng bị với mình... Mọi người trong xã hội đều châm chước với sinh viên. Thân phận sinh viên này có nghĩa là trẻ tuổi, không thạo sự đời, cậu được chăm sóc, đáng được bao bọc. Ban đầu cậu cũng chưa có tham vọng một đời một kiếp cùng Quý Hàn Bách, cho nên cảm thấy thân phận sinh viên này cũng sẽ mang lại rất nhiều tiện lợi cho cậu, muốn giấu giếm cũng dễ giấu giếm, Quý Hàn Bách chắc không đến nỗi đến trường học tra hồ sơ của cậu đâu nhỉ? Cậu chỉ cần đúng giờ đến đại học là được rồi.

Nhưng với tình huống biến thành như vậy, muốn yêu nhau lâu dài, lời nói dối như vậy coi như cực kì lừa gạt, bất cứ lúc nào cũng nguy hiểm, tổn thương có thể lớn có thể nhỏ. Nếu Quý Hàn Bách phát hiện, không bằng chủ động nói với hắn.

Nhưng phải làm sao để nói với Quý Hàn Bách đây?

"Em đã lừa anh, thật ra em không phải là sinh viên, em vừa tốt nghiệp cấp ba đã đi làm rồi."

"Vậy tại sao em lại nói dối anh?"

Tại sao, còn có thể tại sao nữa, cậu làm vì tiền.

Nhưng cậu không thể nói như vậy, cậu phải tìm một lý do sĩ diện hơn, ví dụ như vì muốn tìm công việc tốt, vì...

Cách kết thúc một lời nói dối là lại tạo ra một lời nói dối khác.

Phó Lâm phát hiện ra mình và Quý Hàn Bách gặp nhau thương nhau thì nhất định phải bắt đầu bằng lời nói dối, giống như là bong bóng, chọc là vỡ.

Giọng nói nhiệt tình của Phó Lâm dần dần nguội lạnh.

Chính xác là cậu quá tham lam.

Cậu không đơn thuần như Quý Hàn Bách, cậu không thể không cần tất cả mọi thứ, chỉ cần tình yêu của Quý Hàn Bách được.

Cái cậu cần hơn, mãi mãi là tiền.

Bất luận là quá khứ, hiện tại hay tương lai, cậu cũng không xứng với Quý Hàn Bách.

Quý Hàn Bách nói: "Em có phát hiện ra anh rất biết uống rượu không?"

Phó Lâm "vâng", nhìn đèn treo đỉnh đầu. Đèn treo kia rất hoa lệ, có điều chưa bật lên, chỉ có ánh sáng của đèn bàn phía dưới. Xung quanh đèn treo kia giống như dán một tầng vàng kim, lờ mờ có thể thấy bóng dáng của cậu và Quý Hàn Bách.

"Anh uống hai cân rượu trắng cũng không có vấn đề gì." Quý Hàn Bách khoác lác.

Phó Lâm nghe vậy thì quả nhiên quay đầu lại, giật thót nói: "Nhiều như vậy hả?"

Quý Hàn Bách nói: "Có điều không thể uống liên tục, tửu lượng giống nhau, cách uống cũng không giống nhau, anh có bí quyết."

Phó Lâm nói: "Uống rượu giỏi thì uống ít thôi, uống nhiều có hại cho sức khoẻ. Trước kia lúc ở quán bar, em thường xuyên thấy có người uống say, nghe nói có người uống say có khi chỉ còn xác mà nhặt, còn có kiểu say rượu làm loạn nữa."

"Về cơ bản thì anh chưa từng say bao giờ." Quý Hàn Bách nói: "Có điều anh bị người ta hạ thuốc."

"Hả?" Phó Lâm lại càng giật mình.

Quý Hàn Bách nói: "Suýt thì dính bẫy của mấy cô đó."

"Anh đi đâu mà gặp phải loại người như vậy?" Phó Lâm nói: "Kiểu có tiền lại đẹp trai như anh, bình thường giao tiếp cũng phải chú ý, em đã thấy có ông chủ bị gài bẫy, còn có cả con cơ."

Quý Hàn Bách nghe vậy thì lật người tới hỏi: "Anh đẹp trai hả?"
Phó Lâm cười, nói: "Anh còn không đẹp trai hả?"

"Chưa đẹp trai bằng em."

"Cái này thì chuẩn." Phó Lâm cười nói.

Quý Hàn Bách lại nhích gần một chút, vươn tay ra, sờ lên mặt cậu một cái.

Đột nhiên điện thoại di động vang lên, cậu lấy điện thoại ra xem, là Phó Oánh gọi.

Phó Lâm ngồi dậy, nhận cuộc điện thoại.

"Ngủ chưa?" Phó Oánh hỏi.

"Cháu chưa ạ, có chuyện gì không dì?"

"Cháu đang ở... bên cạnh Quý Hàn Bách hả?"

Phó Lâm "vâng", đi xuống khỏi giường, kéo cửa đi về phía hồ bơi. Bên ngoài sát bên biển, buổi tối gió rất to, thổi vào điện thoại ù ù. Phó Oánh hỏi: "Cháu và Quý Hàn Bách... vẫn chưa có gì chứ?"

Phó Lâm nói: "Bọn cháu vừa mới ăn cơm xong về phòng, anh ấy uống hơi nhiều, đang nằm rồi ạ."

"Đàn ông rượu vào là dễ cọ ra lửa lắm." Phó Oánh nói: "Dì gọi cho cháu, là muốn nói đến chuyện này."
Phó Oánh nói xong cũng im lặng một lúc, Phó Lâm nói: "Dì nói đi. Cháu đang ở bên ngoài, bên cạnh không có ai."

"Phó Lâm, cháu có muốn nghĩ lại không?"

"Dạ?"

Phó Oánh nói: "Tối qua dì đã có một đêm không ngủ... Dù nghĩ rất lâu, dự định nói với cháu một chút. Nếu như cháu thật lòng thích Quý Hàn Bách, chúng ra hãy bỏ đi. Hoặc là cháu đợi một thời gian, thêm chút tình cảm với nó, hoặc là chúng ta bỏ đi."

"Tối hôm qua dì vẫn còn khích lệ cháu nhanh bắt anh ấy lại mà, sao giờ lại thay đổi?"

"Dì cảm thấy..." Bản thân Phó Oánh dường như có chút do dự, "Dì cảm thấy quan trọng nhất... vẫn phải tìm được cái mà mình thích... Dì cũng không biết mình đang làm gì nữa." Phó Oánh cười lúng túng.

Phó Lâm cười, đón gió biển, nhìn biển cả lờ mờ phía xa xa, nói: "Dì quên rồi, không phải chúng ta đã nói, ở bên cạnh Quý Hàn Bách, người được lời là cháu mà?"
Phó Oánh cười ở đầu dây bên kia, cũng không nói gì.

"Cháu không phải trẻ con, cũng không phải phụ nữ, bản thân cháu cũng chẳng có gánh nặng gì, dì thì lại càng không có áp lực. Cháu làm như vậy, cũng vì muốn bản thân mình sống tốt, dì đừng nghĩ nhiều như vậy."

Phó Oánh "ừ", nói: "Bảo vệ bản thân mình là được."

Phó Lâm gật đầu một cái, nói: "Dì đi ngủ sớm đi, cháu cúp máy đây."

"Cháu thích Quý Hàn Bách không?" Đột nhiên Phó Oánh hỏi.

Phó Lâm sửng sốt, cầm điện thoại im lặng một lúc, sau đó "vâng" một tiếng.

Phó Oánh cười bên đầu dây bên kia, nói: "Thằng bé rất tốt. Nếu như cả hai đứa thích nhau thì là tốt nhất. Cháu cũng chỉ là muốn tìm yêu người giàu thôi, bây giờ nói yêu thương kết hôn, ai mà không nhìn điều kiện kinh tế chứ, cháu không sai, chỉ là chúng ta không cao thượng như vậy."
Phó Oánh đang trấn an cậu.

Hai người bọn họ cũng rất biết điều, cùng trấn an đối phương, nhưng không thật sự đi qua chỗ trũng kia của bản thân, là điển hình của việc tự lừa dối mình.

Muốn tìm một người giàu không sai, nhưng tại sao vẫn chột dạ, bởi vì Quý Hàn Bách quá đơn thuần, bản thân còn thành thật, cũng không phải là dáng vẻ mà cậu yêu thích.

"Dì yên tâm đi." Cậu nói với Phó Oánh: "Cháu biết cháu muốn gì mà, chắc chắn cháu sẽ không quên suy nghĩ ban đầu của cháu."

Cúp điện thoại xong, Phó Lâm không vội trở về. Cậu quay đầu nhìn Quý Hàn Bách hình như đã ngủ.

Cậu cởϊ qυầи áo, nhảy xuống hồ bơi. Sau khi bơi một vòng, cậu nằm ngửa trên mặt nước, lẳng lặng nhìn bầu trời sao trên đầu.

"Đêm rồi sao cậu còn chạy đi bơi, Quý Hàn Bách ngủ rồi hả?"

Mạnh Tiểu Kiều không biết đã đi ra từ lúc nào. Cậu ngồi xuống cạnh hồ bơi, thả chân xuống nước: "Má, lạnh quá vậy."
Phó Lâm vẫn nằm trên nước, nói: "Sao cậu vẫn chưa ngủ?"

"Nghe có tiếng động nên tôi ra xem." Mạnh Tiểu Kiều nói.

Mạnh Tiểu Kiều châm một điếu thuốc rồi hút. Cậu cầm bao thuốc hỏi: "Cậu thì sao?"

Phó Lâm bò ra khỏi nước, ướt nhẹp ngồi xuống cạnh Mạnh Tiểu Kiều. Sơ mi trên người cậu ướt đẫm, dán vào ngực, tóc cũng ướt, vẫn đang nhỏ nước. Mạnh Tiểu Kiều đưa cho cậu một điếu thuốc, châm giúp cậu, nói: "Tôi tưởng cậu là học sinh ngoan, không hút thuốc lá."

Phó Lâm rít một hơi, ngửa đầu nhả khói ra, cảm thấy rất lạnh, gió biển thổi còn lạnh hơn, môi của cậu cũng hơi tím lại, cậu hít hai hơi thuốc, cuối cùng lục phủ ngũ tạng cũng ấm áp hẳn: "Cậu không biết rồi, cấp 3 tôi đã biết hút thuốc, thật ra từ nhỏ tôi đã là một đứa trẻ hư, chỉ là có khuôn mặt của đứa trẻ ngoan, có thể lừa người."
Tính khí kém, học tập kém, còn nhỏ tuổi đã chạy đi kiếm tiền, mãi mãi không biết mình muốn cái gì, tâm tư còn phức tạp hơn người trưởng thành.

Mạnh Tiểu Kiều nhìn tư thế hút thuốc của cậu, thấy quả nhiên là lão làng.

Cậu cũng biết mà, dancer trong quán bar, có thể thanh thuần đến đâu được!

Có điều nếu như lúc trước, cậu nhất định sẽ rêu rao cho Quý Hàn Bách biết: "Anh nhìn đi, anh nhìn kia, em đã nói cậu ta không đơn thuần rồi mà!"

Nhưng gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, cậu đã hoàn toàn không còn loại tâm tư đó với Quý Hàn Bách nữa. Cho nên nhìn thấy Phó Lâm như vậy, cậu cũng sẽ không đứng trên lập trường của tình địch, mà cảm thấy Phó Lâm như vậy là đang gần gũi cậu.

Cậu nói rồi mà, chỉ hận cậu và Phó Lâm gặp nhau quá muộn, trò chuyện rất là hợp luôn!
"Quý Hàn Bách biết cậu có thể hút thuốc không?"

Phó Lâm run điếu thuốc lá trong tay, nhả ra một hơi thuốc lá. Cậu lắc đầu một cái, gương mặt trong bóng đêm trở nên tinh xảo nhưng lại lạnh lùng: "Anh ấy không biết gì hết."

"Vậy cậu cẩn thận một chút, tốt nhất là đừng để anh ấy nhìn thấy, chắc anh ấy không thích cậu hút thuốc đâu."

"Cậu nói xem nếu như anh ấy biết tôi không tốt như anh ấy tưởng, anh ấy có hối hận vì đã thích tôi không?"

Mạnh Tiểu Kiều nhìn Phó Lâm một cái, nói: "Nếu như chỉ là hút thuốc thôi thì cũng không đến nỗi. Bản thân anh ấy cũng hút mà."

Hai tay Phó Lâm chống thân thể, miệng ngậm thuốc lá ngẩng đầu lên, thuốc lá lúc sáng lúc tối trong bóng đêm, gương mặt cậu cũng vì ánh sáng nhạt ở đây mà lúc ẩn lúc hiện.

Cậu không nói gì nữa.

Người này rất đề phòng, cậu và Mạnh Tiểu Kiều cũng chưa đến độ tâm giao. Cậu vẫn đề phòng Mạnh Tiểu Kiều.
Mạnh Tiểu Kiều cũng chẳng để ý lời này của Phó Lâm. Giờ trong lòng cậu đang rất phiền muộn, chỉ có Chu Phóng thôi.

Đến khi đêm khuya vắng người về sau, nghĩ đến cậu một mình tĩnh lặng, bỗng có chút hối hận, cảm thấy mình không nên chạy mất lúc Chu Phóng tỏ tình, mặc dù cậu cũng không biết nếu không chạy thì có thể nói gì.

"Haiz, cậu xem 'Sắc giới' của Trương Ái Linh chưa?" Mạnh Tiểu Kiều nói: "Ở đó hay không nói một lời, thuyết phục trái tim của một người phụ nữ, là chỗ ở phía dưới đó."

"Là trong 'Sắc giới' sao?" Phó Lâm hỏi: "Hình như cô ấy có nói như vậy, Goethe cũng đã nói như vậy."

"Cậu cảm thấy lời này hợp lý không? Có được không, cậu không thích một người, nhưng vì ngủ với anh ta mà có thể thích anh ta? Hoặc là làm bạn thân với nhau, vì ngủ với nhau mà cảm giác giữa hai người biến chất?"
"Bạn thân?" Phó Lâm nói: "Dù có phải là bạn hay không, sau khi ngủ với bất kì người nào, chắc chắn sẽ không giống với trước khi ngủ nhỉ? Chắc chắn là biến chất rồi."

"Đúng vậy..." Mạnh Tiểu Kiều ngơ ngác nói: "Cái đm."

Phó Lâm nghĩ, ngủ cùng hay không ngủ cùng, chắc chắn là rất khác biệt.

Hiện tại cậu ở đây chột dạ, xấu hổ như thế, vì cảm thấy mình có lỗi với Quý Hàn Bách hả?

Cậu nên để cho Quý Hàn Bách ngủ một chút, mới không suy nghĩ lung tung nhiều như vậy!

Đúng, nói không chừng sau khi ngủ, mình lại có lý chẳng sợ hơn. Loại chột dạ sợ hãi này, quả thực không phù hợp với người tâm cơ như cậu!

Ngủ ngủ ngủ!
 
Vờ Như Không Biết Anh Giả Nghèo
Chương 43: Lạt mềm buộc chặt


Trước kia Phó Lâm có thành kiến với con nhà giàu, trước không tiếp xúc sâu vào nhóm này, chỉ cảm thấy bọn họ giống như những tin đồn lan truyền bên ngoài, kẻ nào kẻ nấy ăn chơi chè chén, thích chơi thích bời, ăn không ngồi rồi.

Ở quán bar hầu như cậu đều gặp phải người như vậy, bình sinh Phó Oánh đều có quan hệ với những người đàn ông như vậy.

Nhưng khi nghiêm túc tiếp xúc mới phát hiện ra, bọn họ thật sự ưu tú hơn người bình thường. Lúc chơi thì chơi rất high, nhưng lúc nghiêm túc thì năng lực đều hơn người bình thường. Cũng không cần nói, chỉ đề tài, sở thích trên trời dưới biển bọn họ nói đều có vách ngăn với người bình thường. Bọn họ đều tốt nghiệp trường nổi tiếng, phần lớn đều đi du học, chừng hai mươi đã đảm nhiệm tầng quản lý, rất nhiều người làm công ty của gia đình mình, rất nhiều người tự xây dựng sự nghiệp, xuất thân tốt cho bọn họ nền giáo dục tốt và tài nguyên tốt, bọn họ đã bắt đầu ở vạch đích, trong quá trình cũng chạy nhanh, chưa từng hời hợt.

Cậu ở trong cuộc sống này ba ngày hai đêm, cảm nhận được ngoài tiền bạc, tương lai cho dù ở cùng với Quý Hàn Bách, không lo ăn mặc, cũng muốn bắt chước bọn họ cố gắng tiến lên.

Điều này một mặt khiến cho tinh thần của cậu chấn động.

Cũng một mặt khiến cho cậu chán nản.

Quý Hàn Bách lưu manh lại không phải thật sự là lưu manh!

Vào đêm đầu tiên Phó Lâm vốn đã quyết tâm, nếu như Quý Hàn Bách nhân lúc uống nhiều táy máy chân tay với cậu, nhất định cậu sẽ tích cực phối hợp.

Kết quả là Quý Hàn Bách lại ngoan ngoãn ngủ một đêm.

Được rồi, đây có thể là vì hắn uống nhiều rượu, mềm nhũn không còn sức cũng không nghĩ được gì.

Ngày hôm sau bọn họ ngồi du thuyền tập thể đi chơi, có lẽ là chơi quá high, lặn xuống nước, sóng đập, tham gia party, hai người cũng rất mệt, ngã xuống giường là ngủ luôn. Sáng sớm hôm sau tỉnh lại, tinh thần tràn trề, nhưng cơ thể hơi đau nhức, Phó Lâm nghĩ đàn ông sáng sớm rất dễ hưng phấn, mặc dù mình đau nhức mệt mỏi, nhưng cũng cảm thấy hoàn toàn có thể ứng phó.

Cho nên cậu lén bò dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chuẩn bị tắm xong thì chạy lên giường tiếp tục giả vờ ngủ, kết quả là vừa rửa mặt xong trở lại, cậu đã thấy Quý Hàn Bách ngồi dậy.

Ban đầu Phó Lâm cũng chỉ nghĩ, để Quý Hàn Bách sướng sớm một chút, bản thân cũng đỡ áy náy trong lòng, kết quả là Quý Hàn Bách lại không có suy nghĩ về phương diện kia.

Quý Hàn Bách không có, nhưng mà cậu lại có.

Trong lòng ngứa ngáy, thật muốn thử một lần với Quý Hàn Bách.

Có điều cậu không phải người phóng túng, lúc thả thính người cũng nhàn nhạt. Quý Hàn Bách không chủ động, cậu còn có thể có cách gì nữa.

Hai người rời khỏi đảo, cũng chẳng có chuyện gì xảy ra.

Người không vui trong chuyến party trước khi cưới này ngoài cậu ra, còn có Mạnh Tiểu Kiều.

Vì sau khi cậu chạy mất khỏi Chu Phóng, Chu Phóng cũng không đi tìm cậu, giữa những người bọn họ cùng nhau chơi high, Chu Phóng cũng chưa từng tới bên cạnh cậu. Lúc chơi moto nước, cậu suýt thì đi chung với Chu Phóng, cậu cũng định ngồi chung với hắn rồi. Cậu vừa mới cười với Chu Phóng, kết quả là hắn lại ngồi lên một chiếc moto nước khác.

Mặt nóng dán mông lạnh, Mạnh Tiểu Kiều dứt khoát không để ý tới hắn nữa.

Có điều ưu tư của Chu Phóng đương nhiên là không cao, sang đến ngày thứ ba hắn ở lại khách sạn một mình, không ra khỏi cửa, nói là cơ thể không thoải mái.

Mạnh Tiểu Kiều vốn định đến phòng hắn thăm một chút, cuối cùng vẫn không đi.

Lúc bọn họ trở về cũng giống như lúc tới, vẫn là được chuyên cơ đưa đón. Sau khi lên máy bay, Tôn Sướng cất túi xong thì ngồi xuống cạnh Chu Phóng, hỏi: "Thân thể mày khá hơn rồi chứ?"

"Không sao rồi." Chu Phóng nói.

"Tao thấy sắc mặt mày hơi tệ."

"Có lẽ do mệt quá đó." Chu Phóng nói.

Tôn Sướng đang muốn nói, thấy Mạnh Tiểu Kiều lên máy bay, hắn lập tức đứng lên, dọn chỗ ngồi cho Mạnh Tiểu Kiều: "Chỗ của cậu, không cướp của cậu."

Mạnh Tiểu Kiều vốn định ngồi ở phía sau, thấy Tôn Sướng nói như vậy, ngồi xuống dưới ánh mắt chằm chằm của mọi người.
Trước kia cậu và Chu Phóng luôn luôn như hình với bóng, mà hai ngày nay hai người đều tách ra chơi, đã không chỉ một người hỏi cậu là đã có chuyện gì xảy ra.

Dường như cậu cũng không muốn mọi người biết những chuyện này.

Cậu ngồi xuống bên cạnh Chu Phóng, tháo kính mắt ra, điều chỉnh ghế một chút, hỏi: "Cậu khá hơn chưa?"

Chu Phóng "ừ", cũng không nói gì khác.

Mạnh Tiểu Kiều nghiêng đầu nhìn về phía Chu Phóng, không biết có phải do trong lòng có quỷ hay không, cậu cảm thấy sắc mặt Chu Phóng quả thật kém, chắc là hôm nay quên cạo râu, trên cằm có râu xanh, còn rất rõ ràng.

Chu Phóng đã nhắm mắt nghỉ ngơi, hơi nằm lên ghế ngồi.

Trong lòng Mạnh Tiểu Kiều ngổn ngang cảm xúc.

Mặc dù cậu không yêu Chu Phóng, nhưng bọn họ là anh em tốt nhất, không có tình yêu không có nghĩa là không có cảm tình, mà ngược lại, cậu cảm thấy cảm tình của cậu và Chu Phóng rất là sâu, thậm chí còn sâu hơn tình yêu của cậu với Quý Hàn Bách.
Tình yêu như quần áo, anh em như tay chân mà.

Giờ đây chỉ vì một trận say rượu mà chân tay gãy mất rồi.

Cũng không đúng, cậu lấy Chu Phóng làm tay chân nhưng Chu Phóng lại dùng cậu làm quần áo, muốn mặc cậu không chỉ một hai ngày.

Mạnh Tiểu Kiều tâm phiền ý loạn, dứt khoát cũng giả bộ ngủ.

Một nhóm người đều đã mệt mỏi, lúc lên máy bay thì ồn ào, lúc về thì tất cả đều đang ngủ, ba ngày hai đêm này bọn họ đều đã chơi hết mình.

Quý Thành Vĩ sắp xếp vô cùng chu đáo, sau khi xuống máy bay thì còn cử rất nhiều xe tới đón. Trước khi lên xe, Mạnh Tiểu Kiều còn quay đầu nhìn Chu Phóng một cái, thấy Chu Phóng nhìn cậu, trong bóng đêm vô cùng tĩnh mịch.

Cậu vội vàng chui vào trong xe.

Quý Hàn Bách đưa Phó Lâm về nhà trước. Trước khi về, Quý Hàn Bách còn mua chút đồ đặc sản ở đó, mua cho người nhà Phó Lâm. Hắn đưa đồ đang xách cho Phó Lâm: "Em nghỉ sớm chút đi."
Phó Lâm gật đầu, đột nhiên nghe Phó Oánh gọi ở trên tầng: "Hàn Bách à."

Quý Hàn Bách ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Phó Oánh gọi vô cùng thân thiết: "Lên trên này ngồi một lát đi cháu."

"Cháu chào dì." Quý Hàn Bách cúi người một cái, cười nói: "Đã muộn lắm rồi, cháu không lên đâu ạ, hôm khác cháu tới thăm dì."

Quý Hàn Bách cảm thấy hơi căng thẳng rất rõ, nhìn Phó Lâm một cái, nhỏ giọng nói: "Anh đi nhé."

Có ý vội vàng muốn đi.

Phó Lâm đứng ở ven đường, nói: "Anh đi đường cẩn thận một chút."

Cậu nhìn theo Quý Hàn Bách đi thật xa mới lên tầng. Đến tầng 4, Phó Oánh kéo cánh tay cậu, nhìn từ trên xuống dưới cậu một lượt, cũng không lên tiếng, chỉ nhận vali trong tay cậu, hai người đi vào nhà. Phó Oánh vẫn đi sau Phó Lâm quan sát, nhìn kĩ tư thế đi của cậu.

Phó Lâm nói: "Dì đừng nhìn nữa, bọn cháu chưa làm đâu."
Phó Oánh sửng sốt: "Hả? Đã xảy ra chuyện gì?"

Phó Lâm nằm lên ghế sofa, nói: "Còn chuyện gì nữa, là chưa làm ạ, anh trai anh ấy sắp xếp kế hoạch quá chặt, có lẽ do quá mệt, nằm lên giường thôi là buồn ngủ rồi."

"Là cháu không muốn làm hay thằng bé kia không muốn làm?"

Phó Lâm nói: "Anh ấy."

"Nhanh như vậy mà đã ngán rồi à? Không phải chứ, chưa ăn đến miệng sao mà ngán được nhỉ?" Phó Oánh nói.

"Anh ấy không ngán." Phó Lâm nói: "Cũng có thể là quá mệt mỏi thôi."

"Dì nói thật nhé, chỉ cần đàn ông thích cháu, kể cả mệt đến chết đi sống lại, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, trong đầu cũng chỉ có nghĩ đến chuyện ngủ cùng nhau kia. Trường hợp của cháu, không bình thường."

Phó Lâm cũng cảm thấy không bình thường.

Cậu cũng đã cho rằng ngày thường Quý Hàn Bách cứ muốn tiếp xúc thân mật với cậu như vậy, sau khi hai người ngủ một giường, Quý Hàn Bách sẽ tiến lên một bước. Kết quả Quý Hàn Bách lại ngoan ngoãn quá, cùng lắm là hôn cậu, vẫn là hôn nông thôi, tay cũng ngoan, tới giờ vẫn không sờ loạn.
Phải biết trước kia tay Quý Hàn Bách rất không đứng đắn, sức rất lớn.

Phó Lâm cảm thấy có chút nguy cơ, chủ động gọi điện cho Quý Hàn Bách: "Anh đến nhà chưa?"

"Vừa mới đến." Quý Hàn Bách nói: "Đợi lát nữa tắm xong thì anh nói chuyện điện thoại với em."

Phó Lâm "vâng" rồi cúp điện thoại, đợi đến đêm trước khi đi ngủ Quý Hàn Bách gọi điện thoại tới, hai người vẫn nói chuyện phiếm như thường, Phó Lâm cũng không phát hiện ra Quý Hàn Bách có dấu hiệu gì gọi là lạnh nhạt.

Không phải là trước kia biểu hiện của cậu khá dè dặt, Quý Hàn Bách sợ cậu không đồng ý, cho nên không dám hành động thiếu suy nghĩ đó chứ?

Chẳng lẽ lại cần cậu phải đong đưa một chút?

Mấy ngày nay chỉ có một mình Lưu Béo ở quán sửa xe, hắn hơi bận cho nên tìm thêm một người họ hàng xa tới giúp. Sau khi Quý Hàn Bách tới quán, Lưu Béo quan tâm nhất cũng là chuyện đã pằng hay chưa.
"Pằng cái cứt." Quý Hàn Bách nói: "Mày nhìn mặt tao đi..."

Hắn vừa nói vừa hất mặt lên, để Lưu Béo nhìn mặt hắn.

"Hơi tiều tuỵ rồi nha." Lưu Béo nói: "Sao vậy?"

"Vì không làm cái đó tao mới biến thành như vậy đấy. Ba ngày hai đêm, đêm đầu tiên tao uống nhiều, đi ngủ từ rất sớm. Đêm thứ hai, đm cả đêm tao không ngủ, suýt thì bứt rứt đến chết."

Lưu Béo cười không thành tiếng: "Sao mày phải sợ vl thế?"

"Anh cả tao sắp xếp hành trình quá chặt, cái này nối tiếp cái kia. Phó Lâm chưa đến đó chơi bao giờ, tao nghĩ lần đầu tiên em ấy đi chơi xa, cộng thêm nhiều hạng mục đã sắp xếp xong xuôi, tao muốn để em ấy chơi tận hứng. Nếu em ấy muốn chơi, phải giữ gìn thể lực chứ. Xương cốt thân thể kia của em ấy mày cũng biết mà, tao còn sợ bản thân không cẩn thận, không khống chế được mà làm em ấy bị thương, cho nên không dám chạm vào."
"Là do mày ngu." Lưu Béo nói: "Nếu cậu ta đi chơi xa với mày, lại đồng ý ngủ chung giường với mày, vậy chắc chắn là đã có chuẩn bị tư tưởng sẽ xảy ra gì đó với mày rồi. Kết quả là mày cứ không làm gì như thế, đoán chừng Phó Lâm sẽ nghĩ mày có vấn đề gì đó nhỉ?"

"Tao có vấn đề gì?"

"Vấn đề của đàn ông, đến bệnh viện nam khoa hỏi han đi."

Quý Hàn Bách châm điếu thuốc nói: "Cái này thì mày yên tâm, bố mày có vấn đề không, bọn họ hiểu rõ."

"Năng suất của mày như này không được rồi. Mày đừng nói với tao mày không những chưa làm thật, đến cả thân mật cũng không có."

"Hôn môi có tính không?"

"Đương nhiên là không tính!" Lưu Béo nói: "Bình thường mày lưu manh thế nào, sao mà lúc mấu chốt lại giả vờ làm quân tử vậy? Mày giả bộ cái gì hả? Ai mà không biết mày là sói đuôi to chứ."
Quý Hàn Bách nói: "Tương lai còn dài, không gấp."

Hắn vừa nói vừa hít một hơi thuốc, đột nhiêu lộ ra nụ cười đểu: "Có điều tao phát hiện ra một chuyện rất thú vị. Trước kia đều là tao chủ động xuất kích, Phó Lâm đều nhàn nhạt, cũng không biết là em ấy có hứng thú với phương diện này không, hay là thẹn thùng. Mặc dù nói kiểu thận trọng của em ấy tao cũng rất yêu, thanh khiết khiến người ta ngứa ngáy, có điều thỉnh thoảng cũng cảm thấy có phải em ấy không thích tao như vậy không, khiến tao có lúc lên lúc xuống."

"Mày mới phát hiện sao? Phó Lâm này nhìn giống một người lạnh nhạt."

"Có điều hai ngày nay tao không chạm vào em ấy, tao lại phát hiện ra hình như em ấy có chút suy nghĩ về phương diện kia, ánh mắt nhìn tao nóng hơn. Cái kiểu nhìn muốn nhưng lại ngượng ngùng ấy, chậc."
Hắn lại lộ ra dáng vẻ chó của mình.

Lưu Béo cười nói: "Mày không cần nói với tao những thứ này, trong lòng tao mày là một thằng sợ vl thôi."

Quý Hàn Bách run bả vai, bộ dáng cà lơ phất phơ: "Sợ hay không thì sau này mày khác biết. Bố mày yêu em ấy, thương em ấy, cũng là đang đầu tư, hiện đang chịu đựng một chút, tương lai hồi báo càng nhiều."
 
Vờ Như Không Biết Anh Giả Nghèo
Chương 44: Mơ thấy em


"Mày không tin hả?" Quý Hàn Bách hỏi.

Lưu Béo nói: "Tin tin tin, tao thấy cái eo kia, cái dáng vẻ kia của Phó Lâm còn rất nhạy cảm. Mặc dù tao không thích đàn ông, nhưng tao cũng hiểu mày thích Phó Lâm ở điểm nào."

Quý Hàn Bách cảm thấy kiểu người khá lạnh lùng và xấu hổ như Phó Lâm, lúc hai người bọn họ ở riêng, toàn là hắn chủ động, Phó Lâm cũng không phải con gái ngại ngùng, thỉnh thoảng cũng rất to gan, có thể chọc ghẹo hắn, nhưng trình độ chọc như vậy với hắn mà nói, chỉ là trình độ thiếu nhi.

Mà hắn đã sớm muốn pằng pằng pằng, đàn ông mà, nên trực tiếp một chút.

Nhưng hắn lại cảm thấy Phó Lâm thuần khiết như vậy, có khi sẽ cảm thấy con người hắn quá dăm.

Quý Hàn Bách cảm thấy giờ là một cơ hội, hắn muốn đùa giỡn một chút, thu hút sự hứng thú của Phó Lâm.

Cho nên sau khi trở về từ đảo, hắn và Phó Lâm rõ ràng đã liên lạc ít hơn một chút.

Phó Lâm nhận một công việc phục vụ quán ăn, cậu bắt đầu đi làm từ sau khi đi từ đảo về.

Cậu làm một ngày, còn tưởng là tối Quý Hàn Bách sẽ đón cậu đi ăn cơm, kết quả là chờ đến khi tan làm rồi vẫn không thấy Quý Hàn Bách gọi cho cậu, cậu không nhịn được mà gọi điện thoại qua, kết quả là Quý Hàn Bách bên đó đang bận giúp Quý Thành Vĩ trang trí hôn lễ.

Hôn lễ của Quý Thành Vĩ vốn được tổ chức tại nước ngoài, Tô Hồng tạm thời đổi ý, định làm ở khách sạn năm sao dưới quyền nhà họ Quý.

Bà đang tuyên truyền với bên ngoài thân phận con trai trưởng nhà họ Quý của Quý Thành Vĩ, ra nước ngoài có ai biết họ là ai đâu, nhưng ở trong nước, bà có thể khiến cho tất cả mọi người biết đến hôn lễ này.

"Vậy anh làm việc đi." Phó Lâm nói.

Quý Hàn Bách "ừ", bên đầu dây chỗ hắn ầm ĩ khủng khϊếp, hắn nói: "Vậy anh cúp nha."

Phó Lâm "vâng", bên kia điện thoại đã cúp rồi.

Phó Lâm không phải người bám dính, Quý Hàn Bách đang có việc bận, không để ý tới cậu cũng bình thường, nhưng...

Cậu có chút lo âu.

Cậu vốn là người rất tự tin. Mặc dù nghèo nhưng đủ ưa nhìn, trong cái giới của cậu, cậu đã được coi là rất nhiều người theo đuổi. Đến khi quen biết Quý Hàn Bách, cũng nếm được mùi tự ti, tự ti mang theo cảm giác sợ hãi, lòng thấp thỏm không yên.

Quý Hàn Bách cũng bận thật, hôn lễ của Quý Thành Vĩ sắp được tổ chức đến nơi, người nhà như bọn họ, quá trình hôn lễ quá mức phức tạp, Quý Thành Vĩ ở trong công ty khá bận bịu, phần lớn việc đều nhờ Quý Hàn Bách... Thứ nhất Quý Hàn Bách không có việc gì đứng đắn, khá rảnh rỗi, thứ hai hắn muốn mượn hôn lễ để củng cố tình cảm anh em với Quý Hàn Bách. Thiếu ân huệ cũng là một cách củng cố tình cảm. Hắn lộ ra sự tin tưởng hoàn toàn với Quý Hàn Bách.

Vì hôn lễ đều do Quý Hàn Bách lo liệu cho nên bà nội Quý cuối cùng cũng mở miệng nhận lời tham dự tiệc cưới lần này. Quý Minh rất vui, nhanh chóng gọi người đến làm lễ phục cho bà nội.

Gã lại hỏi Quý Hàn Bách: "Đám cưới của anh cả con, con có đưa người yêu tham gia không?"

Quý Hàn Bách gật đầu: "Anh cả con gửi thiệp mời cho em ấy rồi."

"Thằng bé sẽ tới." Bà nội nói.

"Trong hôn lễ nhiều người, chắc là lúc đó mọi người cũng bận rộn, không có thời gian tiếp đãi cậu ta, cậu ta cảm thấy nhà chúng ta thờ ơ với nó." Quý Minh nói: "Hay vậy đi, tối mai bố rảnh, chúng ta mời cậu ấy đến nhà ăn bữa cơm, gặp trước một chút, được không? Như vậy cũng khá là chính thức. Người yêu đầu tiên của con mà, nhà chúng ta cũng xem như bày tỏ sự ủng hộ với con."

Bà nội Quý nghe xong cũng phụ hoạ: "Bà thực sự cũng rất muốn gặp thằng bé đó ngay, chỉ thấy ngày nào cháu cũng khen thằng bé hiếm có khó tìm."
Quý Hàn Bách nói: "Không cần, mọi người làm trang trọng như vậy, em ấy sẽ thấy căng thẳng. Dù sao thì sau này được nhìn thấy rồi, đến lúc đó cháu đưa bọn họ tới chào hỏi với mọi người là xong. Em ấy nhát gan, cháu nói cho mọi người biết, chào hỏi xong thì nhìn bằng hai mắt là đủ rồi, nên làm cái gì thì làm cái đó, không cần phải đặc biệt chú ý tới em ấy, để cho em ấy từ từ thích ứng. Chờ sau khi hôn lễ của anh cả xong, cháu sẽ đưa em ấy đến nhà ăn một bữa cơm."

Bà nội Quý cười nói: "Được được được, người của cháu do cháu quyết định."

Trong lòng Quý Minh có chút lo âu, lúc bà nội còn ở đó thì xấu hổ không nói được, đến khi hai bố con đi lên tầng, gã mới nói khẽ với Quý Hàn Bách: "Con lên thư phòng bố."

Quý Hàn Bách theo gã đến thư phòng, Quý Minh đóng cửa lại, ho khan, nói: "Thì, bố cũng không vòng vo với con nữa, hai bố con mình vẫn luôn là quan hệ khá bình đẳng, lời bố nói đây cũng là quan tâm đến con thôi."
"Bố cứ nói thẳng đi." Quý Hàn Bách nói.

Quý Minh có chút lúng túng, nói: "Con và thằng bé kia, tiến triển đến bước nào rồi?"

Quý Hàn Bách không ngờ Quý Minh lại có thể hỏi cái này, trên mặt hắn có chút lúng túng, nói: "Bố hỏi cái này làm gì..."

"Cũng là vì thường xuyên nghe nói, các con đó... không phải nói cái đó, trong giới đó khá là loạn, chuyện con kết bạn này, bố không ép buộc con, con là người lớn rồi mà, bố tin con sẽ có suy nghĩ của mình. Nhưng lúc phát triển đến bước tiếp theo thì sao, bố vẫn nên cảnh tỉnh con một chút. Phát sinh quan hệ này, rất bình thường, đàn ông trưởng thành rồi mà. Nhưng con phải chú ý các biện pháp an toàn rõ chưa? Bố lên mạng tra rồi, bố thấy có cặp tình nhân sau khi quan hệ qua lại, hai bên đều đến Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh kiểm tra, như vậy hai bên cũng có trách nhiệm với nhau... Nhắc nhở điều này bố không chỉ hi vọng con khoẻ mạnh, các biện pháp an toàn này cũng là kiến thức khoa học..."
Quý Hàn Bách suy nghĩ lời gã nói: "Không cần kiểm tra, hai bọn con đều rất sạch sẽ."

Quý Minh nói: "Bản thân con sạch sẽ, sao con có thể biết người kia..."

"Em ấy vẫn là trẻ con." Quý Hàn Bách nói: "Con là lần đầu tiên của em ấy."

Quý Minh bèn ồ một tiếng, cười lúng túng, nói: "Coi như con có chừng mực."

"Con sạch sẽ, sinh hoạt cá nhân hỗn loạn sẽ không trong phạm vi cân nhắc của con, điều này bố yên tâm." Quý Hàn Bách nói: "Con không ngờ bố lại quản rộng như vậy, cái này cũng muốn xen vào."

Quý Minh cười lúng túng: "Chẳng phải bố lo lắng cho con sao ? Bỏ đi, không nói với con nữa, con ra ngoài đi."

Quý Hàn Bách cười nói: "Con cảm thấy giờ bố còn biết nhiều hơn con đấy. Sau này muốn hỏi cái gì thì bố nói thẳng với con nhé, không cần phải lên mạng tra trước mấy cái linh tinh này, tra rồi bố có thấy xấu hổ không?"
Quý Minh nói: "Mày lượn đi."

Quý Hàn Bách cười đóng cửa đi ra ngoài. Về phòng mình, hắn gọi điện cho Phó Lâm.

Phó Lâm chờ điện thoai của Quý Hàn Bách cũng được một thời gian dài rồi. Cậu vốn đang quét dọn vệ sinh ở phòng khách, vừa nghe được tiếng điện thoại trong phòng ngủ thì lập tức chạy tới nghe: "Quý Hàn Bách!"

Quý Hàn Bách cười nói: "Sao lại gọi cả họ tên rồi?"

"Vậy em nên gọi như thế nào?"

"Bỏ họ đi cũng được."

Phó Lâm cảm thấy gọi 'Hàn Bách' có chút buồn nôn: "Anh về nhà rồi à?"

Quý Hán Bách 'ừ' một tiếng, nói: "Gần như đã chuẩn bị xong hết rồi, ngày mai đến hôn lễ xem bọn họ diễn tập một lần, chắc là sau buổi trưa thì rảnh rỗi đó. Giờ em gửi địa chỉ chỗ làm cho anh, trưa mai anh đến tìm em, lâu rồi mình chưa ăn cơm với nhau."

"Được."
"Vậy em nghỉ sớm đi, anh cúp máy đây."

"Đợi chút." Phó Lâm vội vàng gọi hắn lại, hỏi: "Không chat voice trước khi ngủ sao?"

Quý Hàn Bách nói: "Muộn quá, mai sẽ gặp mà."

Sau khi nói xong hắn cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên Phó Lâm, chỉ thấy Phó Lâm yên lặng một lúc rồi nói: "Vậy anh nghỉ sớm đi, đừng quá mệt mỏi."

Sau khi Quý Hàn Bách cúp điện thoại thì đi tắm.

Thật ra Quý Hàn Bách rất nhớ Phó Lâm, tình cảm của hắn hừng hực hơn Phó Lâm, thích bám dính hơn, hai ngày nay không thể bám dính lấy Phó Lâm, hắn cảm thấy trước khi đi ngủ thiếu mất cái gì đó.

Sau khi tắm xong thì hắn đi ngủ. Ban ngày khá mệt mỏi, ngủ cũng rất sâu, kết quả là nửa đêm nằm mơ.

Mơ thấy Phó Lâm rồi.

Là một giấc mơ bình thường, không 18+, cũng không sợ hãi, chỉ là vừa mới mơ xong thì tỉnh lại.

Bên ngoài trời vẫn chưa sáng, Quý Hàn Bách lật người, nhìn ánh trắng mờ ngoài cửa sổ, cầm điện thoại nhìn avatar của Phó Lâm, đột nhiên cảm thấy sao mình lại ấu trĩ như vậy.
Cho dù là tổn thương Phó Lâm một chút, hắn cũng không nỡ. Coi như là khiến Phó Lâm cảm thấy hắn lạnh nhạt, hắn cũng cảm thấy thẹn trong lòng.

Hắn nên để cho Phó Lâm biết hắn yêu cậu nhiều như thế nào, tình yêu của hắn hừng hực như thế nào, đốt cháy lúc cậu ngủ bên cạnh hắn, suốt đêm cũng không ngủ được ngon giấc, nằm một tư thế không dám xoay người, là sự hành hạ ngọt ngào.

Hắn nên biến Phó Lâm thành người hạnh phúc nhất thế giới, mãi mãi được yêu thương.

Hắn liền gửi tin nhắn cho Phó Lâm.

Sau khi Phó Lâm tỉnh lại, vẫn đang buồn ngủ, cậu mới tỉnh ngủ cầm điện thoại xem giờ thì thấy tin nhắn Quý Hàn Bách gửi tới.

Cậu mở mắt đang díu lại ra một chút, thấy được trên đó viết:

"Năm giờ sáng, tỉnh lại vì mơ thấy em, trong lòng anh toàn là tình yêu dành cho em. Gần đây phải giúp anh trai chuẩn bị hôn lễ, trong quá trình chuẩn bị, trong đầu anh vẫn luôn nghĩ về đám cưới của chúng ta. Một ngày nào đó, anh sẽ kết hôn với em. Chúng ta ở bên nhau, chắc chắn sẽ rất hạnh phúc."
Vừa mới tỉnh ngủ, trái tim vẫn mềm mại, sau khi thấy tin nhắn này lại mềm như muốn lõm xuống. Phó Lâm cầm điện thoại, nằm trở mình cười cười trong chăn.

Đến tối, Phó Oánh lại thấy Quý Hàn Bách đưa Phó Lâm về. Phó Lâm xuống xe, trong ngực còn ôm một bó hoa hồng đỏ chói.

Chờ Phó Lâm đi lên tầng, Phó Oánh còn phát hiện ra trên cổ cậu có một nốt dâu tây to, cúc áo sơ mi của Phó Lâm cũng bị tuột một cái.

Phó Oánh nhìn hoa trong lòng cậu, lại thấy nét mặt đầy gió xuân của Phó Lâm, chỉ nhìn vẻ mặt thôi cũng biết cậc và Quý Hàn Bách đã chìm trong bao nhiêu mật ngọt.

"Hoa này đẹp thật đó." Phó Oánh nói.

Phó Lâm cười không thành tiếng, đi thẳng vào phòng mình. Sau khi đóng cửa phòng lại, nhịp tim vẫn đập rất nhanh.

Quý Hàn Bách đưa cậu về, nhưng lúc chỉ cách tiểu khu bọn họ chừng một hai cây thì đỗ xe ở ven đường. Ở đoạn đường đó đèn đường núp sau cành cây rậm rạp ven đường, cả con đường đều đen thui, trong xe lại càng tối hơn.
Xe đỗ ở ven đường chừng nửa tiếng. Nửa tiếng này khiến cho những suy nghĩ đang treo lên của cậu hoàn toàn buông lỏng.

Quý Hàn Bách hỏi cậu: "Hai ngày nay không gặp, em có nhớ anh không?"

Phó Lâm nói rất thẳng thắn: "Nhớ."

"Nhớ nhiều không?"

"Rất nhớ."

"Rất nhớ là nhớ nhiều rồi."

Phó Lâm có chút nói không nên lời, không biết trả lời như thế nào. Rất nhớ chính là rất nhớ.

Quý Hàn Bách nói: "Như vậy đi, hai ta đấu với nhau, xem ai nhớ ai hơn."

Phó Lâm đã thấy hắn cởi dây an toàn ra.

Phó Lâm nắm được dây an toàn của mình. Trong xe không bật đèn, tối thui, cậu cũng không thấy rõ mặt của Quý Hàn Bách, chỉ cảm nhận được hơi thở của Quý Hàn Bách.

Cuối cùng, kết quả của trận đấu là cậu thua.

Cậu cảm nhận rõ ràng được Quý Hàn Bách nhớ cậu nhiều như thế nào.

Nói thật, tình yêu có lúc không cần ngôn ngữ để diễn tả, thân thể thành thật hơn, hơn nữa miệng sẽ không thể học cách lừa người.
Thân thể Quý Hàn Bách nói cho cậu biết, quả nhiên hắn rất yêu cậu.

Phản ứng của cậu cũng nói cho bản thân hắn biết, cậu cũng yêu Quý Hàn Bách rất nhiều.
 
Vờ Như Không Biết Anh Giả Nghèo
Chương 45: Gặp phụ huynh


Phó Lâm vô cùng hồi hộp.

Vì mai là đám cưới của Quý Thành Vĩ rồi, cậu phải gặp người nhà của Quý Hàn Bách.

Cũng không biết người nhà hắn có thích mình không nữa.

Có điều cậu và Quý Hàn Bách cũng không phải nói mấy kiểu chuyện cưới xin, chỉ là yêu nhau thôi, bên kia cũng không phản đối gì. Cậu chỉ hồi hộp làm sao để lưu lại ấn tượng tốt với người nhà họ Quý thôi.

Tối hôm nay lúc ăn cơm, cậu còn hỏi riêng sở thích và tính cách của từng người nhà họ Quý.

Kết quả là Quý Hàn Bách nói với cậu: "Với gia đình anh, em chỉ cần lấy lòng bà nội anh thôi là được, chỉ cần bà thích em, những người khác có thích hay không cũng không quan trọng. Bà có quyền uy tuyệt đối ở nhà anh."

Cuối cùng hắn còn nói: "Mà em cũng không cần phải lo lắng, chắc chắn bà nội anh sẽ thích em. Giờ bà đã có ấn tượng rất tốt với em rồi."

Ngoại hình của Phó Lâm là kiểu người già thích nhất, đẹp mà không lẳиɠ ɭơ, đẹp trai nghiêm túc, sạch sẽ, nhìn vào là biết con ngoan trò giỏi.

Đến ngày diễn ra hôn lễ, sáng sớm Phó Lâm đã bò dậy sửa sang bản thân. Cậu đến tiệm làm tóc sửa lại tóc trước, về thì tắm, mặc bộ lễ phục nhãn hiệu nổi tiếng mà Quý Hàn Bách mua cho mình. Phó Oánh đứng bên cạnh làm quân sư cho cậu. Phó Lâm hỏi: "Phó Vĩ đâu rồi ạ? Hai ngày nay cháu không thấy ông ấy đâu."

"Nó đi tìm việc, đi làm từ sớm rồi."

"Mới được có mấy ngày, chân ông ta đã khỏi chưa ạ?"

"Nó nói công việc bây giờ của nó không cần đứng, không sao đâu."

"Công việc gì ạ?"

"Dì không hỏi cụ thể." Phó Oánh nói: "Kệ nó đi, chỉ cần nó chịu tiến bước đã là tốt hơn tất cả mọi thứ rồi."

Phó Oánh nói xong thì đi tới, sửa lại quần áo giúp cậu. Một người thanh niên đàng hoàng trong gương, đây là lần đầu tiên bà thấy Phó Lâm mặc lễ phục, cảm thấy đẹp chết đi được.

Có mùi vị đàn ông, sạch sẽ, trầm ổn.

"Được không dì?" Phó Lâm hỏi.

"Sáng mù mắt mọi người luôn." Phó Oánh nói: "Không khéo lại có thể giành hết ánh sáng của cô dâu chú rể luôn."

Phó Lâm cười, chỉ là dâu tây phía trong cổ áo cậu rất rõ ràng. Cho dù mặc áo sơ mi, cài hết cổ áo rồi vẫn không giấu đi được. Phó Oánh kéo cổ áo giúp cậu, đương nhiên là cũng nhìn thấy. Phó Lâm hơi quẫn bách, nói: "Quý Hàn Bách này, cầm tinh con chó, thích hút mạnh."

Phó Oánh nín cười, nói: "Đàn ông trẻ tuổi mà, ai cũng vậy hết, chỉ muốn ăn cháu thôi. Quý Hàn Bách vừa nhìn là biết một người khá là lợi hại đó."

Phó Lâm cũng xấu hổ không dám hỏi lại từ "lợi hại" trong miệng bà là có ý gì.

Có điều tổ chức ở nơi công cộng, nhất là phải gặp người nhà họ Quý, cổ có dâu tây cũng không phải là chuyện gì tốt. Phó Oánh cầm đồ trang điểm của mình tới, sờ mó nửa ngày, cuối cùng cũng nhạt bớt đi, không tới gần thì không nhìn được.

Hơn mười một giờ sáng hôn lễ chính thức bắt đầu, Quý Hàn Bách cũng đã hẹn với cậu, mười giờ tới đón cậu.

"Nó tự tới đón cháu hay là phái người tới đón?"

"Anh ấy nói anh ấy không đi được, phái tài xế trong nhà tới đón cháu." Phó Lâm nói.

Phó Oánh nói: "Tài xế trong nhà, chậc chậc chậc."

Ở đại trạch nhà họ Quý, Tôn Diểu mặc đồ ngủ xiêu vẹo đứng ở cửa sổ, qua cửa sổ nhìn thấy một chiếc Stretch Lincoln Limousine đang đỗ ở đình viện, bà nội Quý dắt con trai con gái bà, đang lên xe.

Stretch Lincoln Limousine (Xe Limo dài)
loading4.png


Bà giả bệnh không thể đi, hai đứa bé Quý Thanh Trì và Quý Ánh Thanh này vẫn được tham dự hôn lễ, nếu không phải bà kiên quyết từ chối, Tô Hồng còn muốn để hai đứa nhỏ của bà làm mấy đứa nhỏ rải hoa(*) nữa đó.

(*) 花童: Chỉ mấy đứa nhỏ rải hoa, tung hoa trên lối đi của cô dâu.
loading4.png


Người đàn bà nằm mơ giữa ban ngày này!

Quý Minh và Quý Hàn Bách đứng bên ngoài nói chuyện, lát sau cũng đi vào trong xe.
Xe chậm rãi lái ra khỏi đình viện, lại có một chiếc xe khác lái tới, đón bà giúp việc cũng đã mặc đồ lồng lộn, vào trong chiếc xe kia, theo sát chiếc xe Limousine đằng trước.

Tôn Diểu suýt thì tim hoá đá, hừ lạnh một tiếng, trở lại giường ngủ tiếp.

"Cháu đã tìm người đón người yêu cháu chưa?" So với chuyện Quý Thành Vĩ và người mới Vương Tuyết kia thì bà nội mong gặp Phó Lâm hơn.

"Cháu bảo tài xế Trịnh đi rồi. Giờ chắc cũng đang trên đường." Quý Hàn Bách nói.

Quý Ánh Thanh hỏi: "Là chị dâu ạ?"

Bà nội nói: "Là anh, bà nội đã dặn mấy đứa rồi, hôm nay khách khứa nhiều, không thể gọi loạn đâu."

"Chị, chị quên rồi hả, cô dâu hôm nay mới là chị dâu của chúng mình mà."

Quý Minh cười, hỏi Quý Hàn Bách: "Tên gì nhỉ, tên cậu trai kia ấy."

"Phó Lâm ạ." Quý Hàn Bách nói.

"Lần trước bố quên không hỏi mày, nhà thằng bé làm gì thế?" Quý Minh hỏi.
Về xuất thân của Phó Lâm, Quý Hàn Bách không quan tâm, có điều hắn cũng biết về tình trạng gia đình Phó Lâm, trong mắt người bình thường thì chắc chắn sẽ bị trừ điểm, nên ậm ờ nói: "Gia đình bình thường thôi. Gia đình chúng ta cũng không thiếu gì, cháu tìm người yêu cũng chỉ chú trọng con người, những thứ khác thì không vấn đề gì. Mọi người thấy em ấy, chắc chắn cũng thích."

"Vậy cũng được." Bà nội nói: "Người tốt là quan trọng nhất, còn như mấy cái điều kiện gia đình gì đó, bỏ qua cũng được."

"Bố cũng không quan tâm nhà bọn họ giàu có hay không, giàu nghèo không phải chuyện gì to tát, điều kiện gia đình không tốt, chúng ta giúp đỡ nhà họ một chút là được. Bố quan tâm hoàn cảnh gia đình nhà thằng bé, hoàn cảnh gia đình sẽ ảnh hưởng tới tính cách và cách suy nghĩ của một người, cho nên rất quan trọng. Ví dụ như bố mẹ cùng làm giáo viên, kiểu thư hương môn đệ này sẽ dạy ra được một đứa trẻ được lắm đó."
"Không nhìn ra bố cũng truyền thống như vậy nha." Quý Hàn Bách nói.

"Mày còn không biết thằng bố mày hả? Nó là kiểu người trách người tắc minh, thư kỉ tắc hôn(*) điển hình." Bà nội lạnh lùng châm biếm.

(*) 责人则明, 恕己则昏: Biết trách người thì sáng, tha mình thì mê tối.

Quý Minh "chậc" một tiếng: "Hai đứa bé còn ở đây đó mẹ, hai người có thể cho con một chút mặt mũi không?"

"Trách người tắc minh là gì, thư kỉ tắc hôn là gì vậy bà?" Quý Thanh Trì hỏi.

Bà nội bật cười, xoa đầu Quý Thanh Trì.

Lúc Phó Lâm vừa ra khỏi nhà đã nhận được cuộc điện của Quý Hàn Bách, lúc sắp đến khách sạn, Quý Hàn Bách lại gọi cho cậu một cuộc nữa: "Em đừng căng thẳng nhé, anh đợi em ở cửa."

"Vâng, em biết rồi ạ." Phó Lâm cúp điện thoại, nhìn ra ngoài cửa kính xe, thời tiết hôm nay quang đãng, xe sang tụ tập tại cổng khách sạn năm sao, trên quảng trường bày đầy hoa tươi, tấm áp phích khổng lồ từ tầng cao nhất của khách sạn rủ xuống, ảnh vợ chồng mới cưới mặc đồ cưới kiểu Trung Hoa, tấm áp phích thiết kế vô cùng hoa lệ cổ điển, còn phía dưới cùng của tấm áp phích là bảo vệ đứng thành một hàng. Xe sang từng chiếc từng chiếc lái vào trong khách sạn, khách khứa lục tục xuống xe, mặc dù đông người nhưng lại rất trật tự.
Phó Lâm thở ra một hơi, vừa xuống xe đã có một anh đẹp trai mặc đồng phục khom người mở cửa xe giúp cậu.

"Cảm ơn." Cậu khẽ nói cảm ơn, cài cúc áo trên âu phục, đã thấy Quý Hàn Bách đi về chỗ cậu.

Quý Hàn Bách cũng mặc lễ phục, hiếm khi hắn mặc đồ đứng đắn như vậy, thật sự như biến thành một người khác, anh tuấn và quý khí bức người. Lúc nhìn thấy hắn, đầu óc Phó Lâm trống rỗng trong nháy mắt, cảm thấy mỗi bước của mình như đang đi trên bông vải. Cậu bị cảnh đời và sự giàu sang bất thình lình làm cho dao động, chưa bao giờ cậu cảm thấy gia thế của hai người chênh lệch chân thực như vậy. Con người trên thế giới này cùng sống dưới ánh mặt trời, nhưng dường như thân thể lại ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Sự chênh lệch này có thể nói là hồng câu(*), vừa khiến cho người ta hiếu kì lại vừa khiến cho người ta sợ hãi.
(*) 鸿沟: sông đào thời xưa, nay thuộc tỉnh Hà nam, ranh giới Hán – Sở ở Trung Quốc, thời xưa ví với ranh giới rõ ràng.

"Đến đây nào."

"Nhiều người quá." Phó Lâm nói.

Quý Hàn Bách cười nói: "Đi vào thôi, chờ mỗi em thôi đó."

Phó Lâm nhìn quanh một vòng, đã nhìn thấy Quý Thành Vĩ đang đón khách ở đại sảnh cùng đôi nam nữ trung niên xa lạ, tim cậu đột nhiên đập nhanh, lần này phải gặp người nhà họ Quý rồi.

Cậu theo sát sau lưng Quý Hàn Bách, Quý Hàn Bách dắt cậu đến, Quý Thành Vĩ từ xa đã cười vẫy tay với bọn họ, nói với Tô Hồng và Quý Minh bên cạnh: "Đó là người yêu của em trai đó ạ."

Tô Hồng vui vẻ ra mặt, nói: "Ánh mắt Hàn Bách tốt thật, cậu trai đó đẹp trai quá."

Với chuyện Quý Hàn Bách tìm bạn trai này, không ai vui vẻ hơn Tô Hồng.

Gay tốt nha, như vậy thì càng không có ai tranh giành với Quý Thành Vĩ nữa. Quý Hàn Bách trước đó đã không sánh bằng Quý Thành Vĩ rồi, sau này càng không bằng.
Quý Hàn Bách giới thiệu cho Phó Lâm: "Anh cả anh, dì Tô, anh đã nói với em rồi." Cuối cùng hắn giới thiệu trọng điểm Quý Minh: "Bố anh."

Tô Hồng và Quý Minh đều có khí chất giàu sang, nhất là Quý Minh.

Cái tên Quý Minh này cậu đã nghe rất nhiều lần mấy năm trước rồi, là Phó Oánh nói với cậu. Trong miệng Phó Oánh, Quý Minh như một hoa hoa công tử tiểu bạch kiểm, là kiểu rất tuấn tú, nhìn thôi cũng có thể vẫy ra hoa đào, không ngờ người thật lại uy nghiêm, có lẽ là khí chất người tai to mặt lớn do tiền tài quyền thế hình thành nên.

Còn Tô Hồng mặc sườn xám đỏ, mặc dù nhìn không còn trẻ, nhưng dáng người vẫn giữ được vô cùng tốt, cũng rất giàu kinh nghiệm.

Phó Lâm tim đập dồn như trống, rất cung kính cúi người nói: "Cháu chào dì Tô, cháu chào chú."

Tô Hồng rất nhiệt tình, Quý Minh trưng ra dáng điệu của ông nội tương lai, chỉ gật đầu với Phó Lâm, quan sát trên dưới một chút.
Mặt đẹp người đẹp, chính xác là siêu đẹp trai, nhìn tuổi tác cũng nhỏ, rất có dáng vẻ gia giáo và tu dưỡng.

Ổn hơn gã nghĩ rất nhiều.

Chuyện Quý Hàn Bách có bạn trai này, giờ đã không còn là bí mật trong đám nhà giàu nữa, gia đình bọn họ là nhân vật chính hôm nay, giờ thấy Quý Hàn Bách đưa một người trẻ tuổi đến nói chuyện với Quý Minh, phần lớn đều đã đoán được thân phận của Phó Lâm, rối rít nhìn đến. Phó Lâm phát hiện ra ánh mắt của những người này, lưng lại càng thẳng hơn.

Tim trống rỗng, người cũng thấy lạnh hơn, lấy bản lĩnh của cậu, phải biểu hiện khéo léo ung dung.

Khách khứa nườm nượp không dứt, sau khi chào hỏi xong, Quý Hàn Bách đưa Phó Lâm vào, Phó Lâm thở ra một hơi dài, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Thật sự là không tránh được cảm giác tự ti không bằng anh bằng em. Hào môn có khí chất, với cậu mà nói là thứ xa lạ không thể chạm đến.
"Bà nội đang nghỉ ngơi ở trên tầng, bọn mình gặp bà rồi xuống." Quý Hàn Bách nói.

"Em vẫn chưa đưa bao lì xì mà."

Phó Lâm thò tay vào túi, sờ bao lì xì trong túi.

"Em không cần đưa, anh đã đưa thay em rồi." Quý Hàn Bách nói.

Phó Lâm đi theo Quý Hàn Bách vào thang máy.

Đến thang máy rồi, Quý Hàn Bách cười nói: "Đều là người nhà với nhau, em không cần căng thẳng. Người nhà anh đều rất tiến bộ, sẽ thích em thôi."

Phó Lâm nói: "Em vẫn căng thẳng."

Quý Hàn Bách cười nói: "Anh hiểu, em quên lần đầu anh đến nhà em không, căng thẳng đến ướt hết cả lưng. Lưng em có ướt không?"

Phó Lâm đưa tay ra, cho Quý Hàn Bách lòng bàn tay cậu: "Toàn là mồ hôi."

Quý Hàn Bách thừa cơ nắm lấy tay cậu, đan mười ngón tay thật chặt vào nhau. Thang máy "tinh" một tiếng mở ra, Quý Hàn Bách một tay nhét trong quần, một tay kéo cậu, nghênh ngang đi ra khỏi thang máy. Tầng này có rất nhiều quý bà, trong hành lang người đến người đi, Quý Hàn Bách dắt cậu vào trong, thoải mái chào hỏi những cô dì bác gái kia. Các bà mỉm cười đáp lại, ánh mắt đều nhìn về Phó Lâm, chỉ chờ một giây sau là tụ nhau lại để buôn chuyện.
Nắm được bà nội Quý, chỉ nửa bước nữa thôi, cậu coi như đã nhảy được vào hào môn rồi.
 
Back
Top Bottom