Ngôn Tình Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây
Chương 119


Hạ Lập Nguyên quát lớn phía sau: “Nguyễn Tri Hạ!”
Nguyễn Tri Hạ quay đầu mặt cười đầy xán lạn vẫy tay về phía ông ta, thong dong rời đi.
……
Về đến biệt thự, Nguyễn Tri Hạ vừa vào cửa liền nhìn thấy “Tư Gia Thành.”
Trên người anh vẫn khoác bộ vest mặc ban ngày, màu sọc xanh đen retro, có vài phần hương vị thanh lịch xa hoa, với điều kiện tiên quyết là anh mở miệng ra nói chuyện.
“Cô về nhà muộn hơn mọi ngày 1 tiếng đồng hồ, trong thời gian 1 tiếng này đủ cho cô và một tên đàn ông nào đó ăn xong một bữa tối dưới ánh nến.” “Tư Gia Thành” giơ cổ tay lên nhìn thời gian, bày ra bộ mặt lạnh lùng nhìn cô.
Nguyễn Tri Hạ trừng anh ta, xách theo túi trên tay ném thẳng về phía anh, xong quay người vào nhà bếp.
Tư Mộ Hàn bắt chính xác được cái túi xách của cô, nhướng mày liếc nhìn bóng lưng cô một cái.
Đây là nổi cáu sao?
Một đoạn nhạc chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Tư Mộ Hàn phát hiện là từ trong túi của Nguyễn Tri Hạ phát ra.
Anh kéo khóa túi, lấy điện thoại của Nguyễn Tri Hạ từ trong túi ra.
Người gọi điện thoại đến lưu tên: Tiểu Lệ.
Tiểu Lệ? Hình như ngôi sao nhỏ của nhà Cố Tri Dân cũng gọi là cái gì Tiểu Lệ?
Hình như là con gái?

Anh chú ý đến điện thoại còn được dán cường lực rất cẩn thận, xem ra chủ nhân rất quý trọng nó.
Tư Mộ Hàn giương môi, lòng tốt đột phát cầm điện thoại đi hướng nhà bếp, nhưng giữa đường lại không cẩn thận chạm vào màn hình nhận cuộc gọi.
Giọng nói khoe khoang của Thẩm Lệ từ trong điện thoại truyền ra: “Tri Hạ, cậu biết không? Trần Tuấn Tú về thành phố Hà Dương rồi, cậu rảnh thì đi lòng vòng nói không chừng lại có thể ngẫu nhiên gặp được anh ấy! Tớ cũng nhanh có thể quay về rồi, đến lúc đó xem xem có thể nghe ngóng được anh ấy ở đâu, tham gia hoạt động gì không các kiểu, rồi tìm cơ hội dẫn cậu đi gặp anh ấy.

.

.”
Tư Mộ Hàn nghe được lời của cô ấy thì ngừng bước.
Thẩm Lệ đầu bên kia vẫn hết sức buồn bực: “Alo? Tri Hạ, sao cậu không nói gì vậy? Cậu mừng đến ngốc rồi à? Hay là chỗ tớ không có tín hiệu.

.

.”
Lúc này, Nguyễn Tri Hạ vừa hay từ nhà bếp đi ra: “Tôi nghe thấy tiếng điện thoại tôi kêu.”
Tư Mộ Hàn mặt vô cảm ném điện thoại cho cô, quay người rồi đi.

Nguyễn Tri Hạ suýt thì không đỡ được điện thoại, nhìn bóng lưng “Tư Gia Thành” một cái, “hứ ” một tiếng, lẩm bẩm nói: “Tính tình như ngày tháng sáu! Nói trở mặt là trở mặt được ngay.

.

.”
Nguyễn Tri Hạ cầm lấy điện thoại đi vào bếp, Tư Mộ Hàn lúc này quay đầu, ánh mắt u sầu.
Tư Mộ Hàn nhớ đến cái ngày mà Nguyễn Tri Hạ về nhà rất sớm, ngày đó cũng đúng ngày Trần Tuấn Tú trở về thành phố Hà Dương, lúc họ gặp nhau, Trần Tuấn Tú còn hỏi vài câu có liên quan đến Nguyễn Tri Hạ.
Tư Mộ Hàn chậm rãi đung đưa điện thoại, bám gọi cho Thời Dũng: “Điều tra một chút thứ tư tuần trước Nguyễn Tri Hạ đi đâu, gặp ai.”
Lúc ăn cơm tối, Nguyễn Tri Hạ cảm thấy vẻ mặt của “Tư Gia Thành” có gì đó sai sai.
Thật ra bình thường nhiều lúc anh luôn bày ra vẻ mặt lạnh lùng, lúc không nói chuyện và bày sắc mặt thì khí thế dồi dào, vô cùng mạnh mẽ.
Nhưng Nguyễn Tri Hạ vẫn cứ từ trong biểu cảm của anh và ngày thường không khác gì nhau ấy, nhìn ra được tâm trạng anh không tốt.
Nguyễn Tri Hạ gắp một miếng thịt cá cho vào trong bát anh: “Anh nếm thử cái này xem, hôm nay tôi cho măng vào, không biết anh ăn có quen không.”
“Tư Gia Thành” không đụng vào, thẳng tay gắp bỏ ra bàn ăn.
Nguyễn Tri Hạ: “.

.

.” Xem ra hình như cô chọc gì anh ta rồi.
Nhưng là cô thật là không rõ bản thân ở đâu chọc anh, chẳng lẽ bởi vì trước đó lúc về cô ném túi về phía anh, anh tức giận rồi?
 
Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây
Chương 120


Không đến mức ấy đi, tuy người đàn ông này rất nhỏ mọn, nhưng trong những loại chuyện nhỏ nhặt như này, bình thường cũng không so đo.

Cảm giác đến Nguyễn Tri Hạ đang nhìn mình, Tư Mộ Hàn ngẩng đầu lên: “Thứ tư tuần trước cô đi đâu?”
“Hả?” Nguyễn Tri Hạ đang vội tránh tầm nhìn với anh, nhất thời không nghe rõ anh nói cái gì.

Tư Mộ Hàn đặt đũa xuống, đôi con ngươi đen thui, nặng nề ghim cô, chậm rãi nói từng chữ một, giọng nói rõ ràng: “Thứ tư tuần trước, cô đi đâu, gặp ai.


Nguyễn Tri Hạ sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh: “Ý anh là gì?”
“Tư Gia Thần” ngữ khí ra vẻ thẩm vấn này, khiến trong lòng Nguyễn Tri Hạ rất không thoải mái.

Anh cười cười, ánh mặt lạnh lẽo: “Cô bắt đầu chột dạ rồi à? Chẳng lẽ cô thật là giấu anh họ tôi ra ngoài đi gặp đàn ông?”
“Anh nói bậy gì thế!” Tuy không phải lần đầu tiên anh nói lời này, như ngữ khí lần này nghe vẻ đặc biệt quá đáng.

Nguyễn Tri Hạ dùng sức ném đũa lên bàn, “Xoạt” phát đứng dậy: “Coi như tôi là bị bán cho nhà họ Tư các anh 1000 tỷ, nhưng nó không đại biểu cho tùy tiện một người họ Tư nào cũng có thể xía vào chuyện của tôi, khua tay múa chân với tôi!”
Cô nói xong, tức giận đùng đùng đi ra ngoài.

Khi đi đến cửa, cô còn không cẩn thận đâm vào khung cửa, có thể thấy tức đến không nhẹ.

Tư Mộ Hàn cũng mất hứng ăn, bỏ đũa xuống thì điện thoại vang lên.

Là Thời Dũng gọi tới: “Cậu chủ, tôi đã chuyển đoạn video giám sát và thông tin ngày hôm đó đến mail của cậu.


“Ừ, vất vả rồi.

” Tư Mộ Hàn nói xong thì cúp máy, đứng dậy đến phòng làm việc.

Thời Dũng gửi cho Tư Mộ Hàn là video giám sát của nhà thuốc vào thứ tư tuần trước.

Trong video, người tiếp xúc với Nguyễn Tri Hạ ngoại trừ bác sĩ lấy thuốc cho cô ra thì còn có hai người đàn ông nữa.

Trong đó một người đàn ông đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai cả người hóa trang, Tư Mộ Hàn liếc mắt cái là nhận ra, người đó là Trần Tuấn Tú.

Vị trí địa lý của nhà thuốc này là tiếp giáp với vùng ngoại ô, Nguyễn Tri Hạ không có việc thì sẽ không chạy đến đó, với lại gần đây Hà thị chủ yếu đẩy mạnh đồ dùng hàng ngày, công việc của Nguyễn Tri Hạ không cần thiết phải đi ngoại thành.

Trong video, Nguyễn Tri Hạ nắm lấy cánh tay của Trần Tuấn Tú, rất rõ ràng là đang cầu cứu.

Sau đó cô bị Trần Tuấn Tú dẫn đi rồi.

Video sau cắt nối hiện ra là Nguyễn Tri Hạ đến nơi phố đông người xuống xe, ngoại trừ lúc xuống xe hai người nói với nhau vài câu, thì cũng không có hành vi gì vượt mức.

Video dừng ở hình ảnh lúc Nguyễn Tri Hạ đi được vài bước xong quay đầu, Tư Mộ Hàn muốn xem rõ cô nói cái gì nhưng là video đã được phóng to, cũng không được rõ nét lắm, chỉ có thể loáng thoáng cảm giác cô nói câu gì, cụ thể là cái gì thì không thể nào phân biệt được.

Tư Mộ Hàn tắt máy, day day huyệt thái dương.

Anh phát hiện bản thân gần đây rất khác thường.

Trần Tuấn Tú chẳng qua là hỏi nhiều vài câu về chuyện của Nguyễn Tri Hạ, anh thế mà đi phát động nhân lực tra mấy thứ này.

.

.

……
Nguyễn Tri Hạ ngủ đến nửa đêm thì bị đói tỉnh.

Cô hối hận rồi, có tức giận cũng không nên gây khó dễ cho bụng của mình chứ!
Cuối cùng thật sự là nhịn không nổi nữa, cô lật người xuống giường, khoác một cái áo lông thật dày quấn chặt kín người, chuẩn bị xuống tầng đi vào bếp tìm đồ ăn,
Biệt thự nửa đêm rất yên tĩnh, nhưng bởi vì biệt thự xây ở lưng chừng núi, vì thế thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng gió truyền từ bên ngoài vào.

Cô nhanh chóng mò vào trong bếp, tìm chút rau xanh và cà chua định nấu mỳ cho mình.

Vào đúng lúc cô đang thái cà chua, cảm thấy sau lưng lạnh run, cảm thấy có gì đó không đúng lắm, hình như có người ở đằng sau?
 
Back
Top Bottom