Ngôn Tình Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây
Chương 40


Tư Mộ Hàn bước lên, nhìn chằm chằm bóng lưng của Nguyễn Tri Hạ, nói với vệ sỹ: “Cô ấy nói gì thế?”
“Cô chủ hỏi cậu có ở nhà không, đợi cậu trở về thì báo với cô chủ một tiếng.


Vệ sỹ thành thật đáp lời.

…………
Nguyễn Tri Hạ trở về phòng bèn đăng nhập vào hòm thư xem có thư mời phỏng vấn nào không.

Có vài công ty nhỏ gửi thư mời đến phỏng vấn.

Sau khi cô lên đại học đã không cần tiền nhà họ Nguyễn, năm nay vừa mới tốt nghiệp nên lương cũng không cao, chỉ đủ nuôi sống bản thân.

Cô gả vào nhà họ Tư nhất định nhà họ Tư đã cho nhà họ Nguyễn không ít lợi ích, nhưng cô một phần cũng không thấy đâu, hơn nữa vì phải kết hôn mà cô bị mất việc.

Nhìn sơ qua thì thấy những công ty gửi thư mời quy mô cũng không lớn lắm, nhưng đối với người mới vừa tốt nghiệp không lâu như cô mà nói thì cũng không tệ, vì vậy cô định đi phỏng vấn.

Tắt máy tính, cô bước ra khỏi phòng đi đến cửa cầu thang, nhìn xuống sảnh thì thấy vẫn không có ai.

Vừa nãy cô không nghe thấy tiếng xe, chắc Tư Mộ Hàn vẫn chưa về.

Cô đành phải trở về phòng đợi vậy.

Đợi đến khi màn đêm buông xuống vẫn không thấy Tư Mộ Hàn về.

Nguyễn Tri Hạ nghĩ một lúc bèn đi vào phòng bếp.

Tư Mộ Hàn chắc sẽ về nhà ăn cơm chứ nhỉ? Cô nấu cơm để cảm ơn anh là được rồi.

Từ lúc cô vào nhà đến bây giờ, đi đi lại lại trong biệt thự cũng chỉ có mấy anh vệ sỹ, số lần cô ăn cơm ở biệt thự rất ít, bình thường Tư Mộ Hàn ăn cơm cũng đều là do mấy người vệ sỹ này làm sao?
Tư Mộ Hàn quả là một người đàn ông kỳ quái, đến người giúp việc cũng không thèm thuê.

Quả nhiên, cô vừa mới bước vào nhà bếp đã có vệ sỹ bước tới: “Cô chủ đói rồi à? Cô muốn ăn gì cứ để chúng tôi làm là được rồi.


“Tôi làm cho cậu chủ nhà các anh ăn, không sao đâu, tôi tự làm là được rồi.


Nguyễn Tri Hạ vừa nói vừa mở tủ lạnh.

Vệ sỹ nghe thấy thế cũng không ngăn cản nữa: “Vậy cô cần gì cứ gọi chúng tôi một tiếng nhé!”
Nguyễn Tri Hạ cười với anh ta: “Được.


Thức ăn trong tủ lạnh vô cùng phong phú, có các loại thịt, rau xanh củ quả, muốn gì có đó.

Cô cũng không rõ Tư Mộ Hàn thích ăn món nào, định ra ngoài hỏi vệ sỹ thì nghe thấy đằng sau có giọng đàn ông trầm thấp vang lên: “Thịt bò hầm, ba phần sống… nhiều ớt, ít dầu.


Nguyễn Tri Hạ lập tức quay đầu liền trông thấy “Tư Gia Thành” đã đứng đằng sau cô từ lúc nào.

Anh thay một quần áo màu xanh mặc ở nhà, hai tay đút túi quần, đứng thẳng người ở đó, cho dù không có nói gì cũng khiến người ta không thể xem thường.

Anh cúi đầu nhìn Nguyễn Tri Hạ, bổ sung thêm: “À, thêm món trứng chưng, món này không cần cho ớt.


Nguyễn Tri Hạ: “…….


Đã bắt đầu chọn món rồi, định coi cô là nhân viên phục vụ quán ăn chắc?”
Anh nói xong bèn rời đi, Nguyễn Tri Hạ nhanh tay nhanh mắt kéo anh lại, hỏi: “Anh họ cậu thích ăn gì?”
Mộ Đình Hiên dừng bước, thong dong quay đầu nhìn cô: “Những thứ tôi nói, anh ấy đều thích ăn.


“Thật chứ?”
Sao cô cứ cảm thấy những thứ này đều là “Tư Gia Thành” thích ăn.

Tư Mộ Hàn híp mắt, giơ tay sờ l*n đ*nh đầu cô, bàn tay trượt xuống sau gáy, ép cô nhìn thẳng mình.

Anh cúi người để phù hợp với chiều cao của cô, nhìn thẳng vào cô, trên gương mặt tuấn tú không nhìn ra chút biểu cảm nào: “Cô cho rằng tôi cần phải lừa cô một bữa cơm sao?”
Mặt hai người sát gần, trong con ngươi đen láy của anh phản chiếu gương mặt của mình.

Trước giờ cô không có cảm giác gì với gương mặt của chính mình, bây giờ nhìn lại quả thật…vừa xấu vừa ngu.

Cô bất giác cảm thấy khả năng chịu đựng của “Tư Gia Thành” quả thực rất tốt, cậu ấm đã quen nhìn gái xinh như anh ta vậy mà vẫn có thể hôn vào lên cô!
 
Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây
Chương 41


Tư Mộ Hàn thấy cô thẫn thờ nhìn mình, nhếch môi, tay trượt xuống cần cổ trắng ngần sờ sờ: “Nhìn tôi như vậy là muốn đá tên vô dụng đó đi đến ở cùng tôi sao?”
Tay của anh hơi lạnh nhưng dường như có dòng điện chạy qua khiến cô bất giác rùng mình.

Nguyễn Tri Hạ lấy lại tinh thần, đẩy mạnh “Tư Gia Thành” ra: “Cậu nói linh tinh cái gì vậy!”
Tư Mộ Hàn không hề phòng bị nên bị cô đẩy lùi ra sau hai bước mới đứng vững, nhưng không hề tức giận, sắc mặt ung dung như không có chuyện gì xảy ra:
“Tin tôi đi, đó là những món Tư Mộ Hàn thích ăn, huống hồ, tối nay tôi cũng có tiệc.


Anh nhìn cô với ánh mắt sâu xa, rồi chầm chậm nhấc bước rời khỏi phòng bếp.

Bóng anh vừa khuất Nguyễn Tri Hạ rùng mình, đưa tay đặt lên cửa tủ lạnh, thở phào bình ổn cơ thể.

Sau khi bình tĩnh lại, Nguyễn Tri Hạ có thể khẳng định vừa nãy “Tư Mộ Hàn” cố ý trêu ghẹo cô.

Cô chạy vào nhà vệ sinh, nhìn gương mặt xấu xỉ của mình trong gương, nghĩ thế nào cũng không hiểu tại sao “Tư Gia Thành” lại năm lần bảy lượt trêu ghẹo cô.

Không phải là cô chưa từng nghe qua trong tầng lớp thượng lưu có một vài người có sở thích quái dị.

Lẽ nào do cô là chị dâu của anh nên anh mới có cảm giác k*ch th*ch cấm kỵ này?
Ý nghĩ này vừa mới lóe lên, cô đã thấy lạnh sống lưng.

Lần đầu gặp “Tư Gia Thành” cô chỉ cho rằng Tư Gia Thành là một cậu ấm quần là áo lượt mà thôi.

Nhưng sau này chuyện anh ta bị trúng đạn, hoàn toàn thay đổi cách nghĩ của cô về anh.

Anh đẹp trai, tuấn tú, gia cảnh lại tốt, nghị lực hơn hẳn người thường, chỉ dựa vào những điểm này anh đã không phải là một người đơn giản, tầm thường.

Mà người đàn ông không hề đơn giản này lại đến…trêu ghẹo cô?
Rốt cuộc là tại sao?
…………….

.

Vì trong lòng có tâm sự nên Nguyễn Tri Hạ nấu cơm cũng không được chú tâm cho lắm.

Sau khi lãng phí mất hai miếng thịt bò cô mới lấy lại được tâm trạng.

Cô định tin “Tư Gia Thành” một lần, làm mấy món mà anh ta nói.

Vừa mới nấu xong thì cô nghe thấy tiếng xe ở ngoài cổng truyền tới.

Tư Mộ Hàn đã về rồi sao?
Bây giờ cô ra có thể gặp được anh không?
Nghĩ vậy trong lòng cô có chút căng thẳng.

Lúc cô cởi tạp dề bước ra, thấy có một mình Thời Dũng.

Anh ta ôm thùng giấy bước vào đại sảnh, nhìn thấy Nguyễn Tri Hạ anh ta sững lại một lúc, sau đó cúi nhẹ đầu, cung kính nói: “Cô chủ!”
Nguyễn Tri Hạ gật đầu, hỏi: “Tư Mộ Hàn về rồi sao?”
“Cậu chủ đã lên lầu rồi.


Qua nhiều ngày như vậy, Thời Dũng đã có thể giúp Tư Mộ Hàn nói dối mà mặt không đổi sắc.

Nguyễn Tri Hạ hơi ngạc nhiên, nhưng không có nghĩ nhiều: “Anh ấy vẫn chưa ăn đúng không? Tôi cũng vừa mới nấu cơm xong.


Thời Dũng là một người thông minh, tự nhiên sẽ hiểu được ý tứ trong lời nói của cô.

“Bây giờ tôi đi đưa tài liệu cho cậu chủ, tôi sẽ hỏi cậu chủ xem muốn xuống lầu ăn hay là mang lên.


“Cảm ơn.


………….

Thời Dũng ôm thùng tài liệu lên phòng đọc sách của Tư Mộ Hàn.

Tư Mộ Hàn đang gọi điện thoại.

Nghe thấy đằng sau có tiếng đẩy cửa, anh không cần quay đầu lại nhìn cũng biết đó là Thời Dũng.
 
Back
Top Bottom