Ngôn Tình Vợ Nhỏ! Em Đừng Hòng Chạy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Nhỏ! Em Đừng Hòng Chạy
Chương 100: Chương 100


Anh hận không thể bóp ch3t người phụ nữ này? Cô có phải là lợn không vậy?
Lại dám một thân một mình đi chất vấn Trâm Anh.

Tại sao cô luôn có thể có năng lực mà làm những chuyện như vậy chứ, tự đặt mình vào chỗ nguy hiểm!
Thư Nhiễm bị Chí Thần làm cho hoảng sợ, cô cũng không biết tại sao mình lại như vậy nữa, cô cúi đầu hỏi:
" Chí Thần, cô Tô, sao hai người lại ở đây? "
Còn chưa đợi hai người họ trả lời, Trâm Anh đã hét lên với vẻ mặt khó coi như bị giẫm vào đuôi nói:
" Tần Thư Nhiễm, lẽ nào không phải cô gọi bọn họ đến hay sao? "
Cô ta không tin là trùng hợp như vậy, Chí Thần lại có thể tình cờ ở nhà hàng này.

Chắc chắn là Thư Nhiễm cố ý dụ anh đến đây, vừa rồi để anh nghe thấy những lời đó!
Người phụ nữ này quả thực quá độc ác mà.
" Trâm Anh, cô đang nói nhảm gì vậy chứ? ”
Thư Nhiễm cau mày, vẻ mặt nghiêm túc không vui nói.

Từ khi nào cô gọi Chí Thần qua đây vậy chứ? Chính cô cũng tự hỏi tại sao họ lại xuất hiện ở đây.
“ Tôi ăn nói vớ vẩn sao? ”
Trâm Anh điên cuồng cười đáp lại, ánh sáng độc ác trong đôi mắt cô ta lại càng hiện rõ hơn:
“ Vậy thì chị hãy nói cho tôi biết tại sao Chí Thần và những người khác lại ở đây?"
Cô ta chỉ tay về hướng anh rồi hung hăng nhìn chằm chằm vào Thư Nhiễm, như thể trong giây tiếp theo cô ta sẽ lao vào xé Thư Nhiễm ra thành từng mảnh.
Tô Hồng Yên thấy vậy kéo tay áo Chí Thần nói:
" Chí Thần, chúng ta có lẽ không nên tới chỗ này? Anh nhìn xem dáng vẻ của cô hai nhà họ Tần, thật kinh khủng! "
“ Đừng nhìn.


Anh kéo Tô Hồng Yên ra phía sau trong tư thế bảo vệ cô ta.
Khi Thư Nhiễm nhìn thấy cảnh này, trong lòng cô không khỏi chua xót, giả bộ mạnh mẽ bình tĩnh nói:
" Không biết anh cùng những người khác đến đây làm gì vậy! "
“ Chị vẫn còn muốn nói dối tôi hay sao? ”
Trâm Anh có chút không tin, sắc mặt càng thêm đáng sợ hơn.

Chí Thần khẽ nheo mắt, đáy mắt anh dường như sâu đến điểm cực.

Tô Hồng Yên thò đầu ra từ phía sau nói:
" Cô hai nhà họ Tần, có lẽ cô đã thực sự hiểu lầm cô Thư Nhiễm đây rồi.

Chí Thần và tôi đến để ăn tối.

Chúng tôi ở trong căn phòng bên cạnh.

Cô Thư Nhiễm không có gọi chúng tôi đến.

Cô ấy căn bản là không biết chúng tôi ở đây ".
Ở phòng bao bên cạnh hay sao? Thư Nhiễm nắm chặt lấy chiếc túi, điều đó có nghĩa là họ đã nghe thấy tất cả những gì trong cuộc trò chuyện mà cô đã nói với Trâm Anh vừa rồi sao?
“ Cô cho rằng tôi tin các người hay sao? ”
Trâm Anh giễu cợt nhìn Tô Hồng Yên đầy ghen tị nói:
“ Các người chính là cố tình muốn chỉnh tôi, sao không xuất hiện sớm hay muộn gì mà lại xuất hiện vào thời khắc mấu chốt này chứ, không phải các người lại hẹn tình cờ đến vậy chứ? "
" Cái này … "
Tô Hồng Yên bất giác ngẩng đầu liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh cô ta.

Vẻ mặt của người đàn ông vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng, đôi mắt anh đen sâu thẳm, không biết anh đang suy nghĩ gì nữa.
Tô Hồng Yên mỉm cười, bất lực giang hai tay nói:
" Được thôi, cô Trâm Anh đây đã không tin, vậy thì tôi đành chịu vậy.

"
Nói xong, cô ta chớp mắt nhìn về phía Thư Nhiễm với vẻ bất lực:
" Xin lỗi cô Thư Nhiễm, tôi đã giải thích rồi, nhưng cô Trâm Anh vẫn … "
“ Không sao đâu.


Thư Nhiễm lắc đầu cười khách khí nói:

“ Cám ơn cô Tô đã giúp tôi nói chuyện ”.
Nhưng có phải cô ta đang thực sự nói giúp cho cô không vậy?
Trong lòng Thư Nhiễm biết rất rõ rằng Tô Hồng Yên đang chỉ là thực sự giải thích về việc tại sao họ lại đến đây, chuyện này cũng không liên quan gì đến bọn họ.

Nhưng đằng sau đó nghe thế nào lại giống như liên quan đến cô ta vậy chứ?
Tô Hồng Yên là đang cố tình thêm dầu vào lửa sao?
Chí Thần có nghe ra những điều này hay không? Cô nhìn anh, nhưng chỉ thấy anh cau mày và đẩy người Tô Hồng Yên ra phía sau mình bảo vệ nói:
" Được rồi, em đừng nói gì nữa cả.

"
“ Vâng ”.
Tô Hồng Yên khéo léo cũng không nói gì nữa.

Tô Hồng Yên thậm chí che mắt lại, giống như vô cùng sợ hãi mà hét lên.
Tiếng kêu này càng làm tăng sự điên cuồng của Trâm Anh, nụ cười trên mặt cô ta ngày càng trở nên càng kiêu ngạo, toàn bộ khuôn mặt cô ta biến dạng.
Ngay khi cái tát của cô ta sắp rơi xuống mặt Thư Nhiễm, một bàn tay to lớn đột nhiên vươn ra năm lấy cổ tay cô ta.

Trâm Anh đau đớn hét lên, nụ cười trên mặt cô ta cũng không còn nữa, thay vào đó, cô ta vô cùng kinh ngạc nhìn Chí Thần nói:
" Chí Thần, anh sao vậy chứ … "
“ Tần Trâm Anh, cô đã quên những gì tôi đã nói với cô rồi hay sao? ”
Giọng nói của anh lạnh như băng, nghiêm nghị nhìn cô ta, vẻ mặt anh như có một cơn gió lạnh lướt qua vậy, băng giá đến đáng sọ.
Mặc dù Thư Nhiễm rất ngạc nhiên khi thấy Chí Thần lại ra tay cứu cô, nhưng cô lại càng tò mò hơn, anh rốt cuộc đã nói gì vậy.

Anh ấy đã nói gì với Trâm Anh vậy?
Ngay cả Tô Hồng Yên cũng vô cùng tò mò.

Tuy nhiên, Tô Hồng Yên chỉ tự hỏi mình trong vài giây, khi nghĩ đến ánh mắt giận dữ của Chí Thần lúc Trâm Anh ra tay đánh Thư Nhiễm, có lẽ cô ta cũng đã đoán được những lời nói như thế nào.
Trái tim vô cùng mờ mịt, Tô Hồng Yên liếc nhìn Thư Nhiễm, khóe miệng cô ta khẽ nhếch lên một tia giễu cợt.
Thư Nhiễm không để ý, cô vẫn nhìn Trâm Anh và tự hỏi liệu Trâm Anh có nói ra điều gì đó hay không?

Trâm Anh rùng mình trước cái nhìn của anh, miệng cô ta há ra lại mở ra, cô ta không thể nói ra được, một lúc lâu sau cô ta mới thốt ra hai âm tiết:
" Em …! em … "
Cô thật sự đã quên mất, anh từng nói bảo cô đừng bao giờ động đến Thư Nhiễm.

Nhưng tại sao chứ? Lúc trước thì coi như bỏ đi, cô ta nghĩ là vì anh yêu Tô Hồng Yên.

Nhưng bây giờ hóa ra không phải, anh thực sự muốn bảo vệ Thư Nhiễm!
Nghĩ đến đây, Trâm Anh lấy hết can đảm, bất đắc dĩ nói:
" Chí Thần, em đã từng nghe lời anh, nhưng bây giờ Tô Hồng Yên đã trở lại, anh vẫn muốn bảo vệ chị ta như vậy sao? "
Trước khi cô ta nói xong, Tô Hồng Yên đột nhiên bước ra từ phía sau Chí Thần, bước đến chỗ Trâm Anh rồi kêu lên:
“ Cô Trâm Anh, cái tát vừa rồi khiến tôi vô cùng kinh hãi.

Tôi thực sự nhìn không ra, cô lại dám làm điều này với chị gái của mình.!"
" Cô…"
Đôi mắt của Trâm Anh mở to.

Có phải người phụ nữ này cố tình ngắt lời cô ta hay không?
Ngay cả Thư Nhiễm trong tiềm thức cũng choáng váng, đối với Tô Hồng Yên có chút nghi hoặc.

Cô cũng cảm thấy rằng Tô Hồng Yên đã cố ý ngắt lời Trâm Anh.
Tại sao vậy chứ?
Như nhìn thấu được cô đang nghĩ gì, Tô Hồng Yên cong môi nhìn Chí Thần nói đùa:
" Chí Thần, tầm nhìn của anh thật kém.

Làm thế nào mà anh lại chọn một vị hôn thê tồi tệ như vậy chứ.

Không chỉ xấu xa mà còn hung hăng, anh nhanh hủy hôn ước càng sớm càng tốt đi.

Đối với một vị hôn thê như vậy, em e rằng sau này cô ta sẽ khiến anh phải nuối tiếc nhiều điều đó.


Chí Thần u ám nhìn lướt qua Trâm Anh, giọng yếu ớt nói:
" Quay về anh sẽ cân nhắc chuyện này.

"

Thư Nhiễm khẽ chớp mắt khi nghe anh nói những lời này.

Xem ra việc hủy hôn ước đã sớm có trong kế hoạch của anh.
“ Đúng vậy, em đã nói rồi, cô ta căn bản không xứng với anh.


Tô Hồng Yên chạy lại chỗ anh rồi khoác tay anh.

Chí Thần nhẹ nhàng cười, ánh mắt không biết là cố ý hay vô tình nhìn Thư Nhiễm:
" Chỉ là để cô ấy chiếm vị trí này mà thôi.

"
“ Là ai chiếm vậy? ”
Hai mắt Tô Hồng Yên trùng xuống.

Đôi mắt anh khẽ chớp, anh cũng không nói gì.

Tô Hồng Yên chỉ cười, không tiếp tục hỏi nữa, mà khiêu khích hất cằm về phía Trâm Anh nói:
" Cô hai nhà họ Tần, cô đã nghe nói rõ chưa? Chí Thần muốn hủy hôn ước với cô.

"
“ Tôi biết người phụ nữ của anh cũng không hề tốt bụng! ”
Trâm Anh lại tức giận, mất lý trí, xông về phía Tô Hồng Yên nhe răng trợn mắt.

Tô Hồng Yên sợ tới mức chạy tới phía sau anh nói:
" Chí Thần, cô ta muốn đánh em! "
Thư Nhiễm trợn tròn mắt, nếu không phải trực tiếp nhìn thấy nụ cười trên mặt Tô Hồng Yên, cô thật sự sẽ tin là Tô Hồng Yên đang sợ hãi.

Tô Hồng Yên đang cố tình kích động Trâm Anh.
Chí Thần đang nhìn Trâm Anh, cũng không nhìn thấy biểu hiện của Tô Hồng Yên, anh chỉ nhìn thấy hành động của Trâm Anh, cơn giông bão trong mắt anh càng trở nên dữ dội.

Che chắn cho Tô Hồng Yên, Chí Thần hơi cúi đầu, lạnh lùng phun ra hai chữ.
" Đủ rồi! ".
 
Vợ Nhỏ! Em Đừng Hòng Chạy
Chương 101: Chương 101


Trâm Anh bị dọa đến nỗi ngây ra ngay tại chỗ.

Chí Thần chỉ tay vào cửa:
" Cút cho tôi! Bằng không tôi chẳng biết tiếp theo mình sẽ làm gì cô đâu! "
Nhận ra sự nghiêm túc trong câu nói của anh, Trâm Anh không cam lòng nhìn Tô Hồng Yên rồi lại nhìn sang Thư Nhiễm, cuối cùng cắn răng và bỏ chạy thật nhanh.
Chí Thần xoa nhẹ mái tóc Tô Hồng Yên:
" Chúng ta cũng đi thôi ".
" Dạ " Tô Hồng Yên gật đầu.
Vừa ra khỏi cửa phòng riêng, Chí Thần đột nhiên ngừng lại.

Tô Hồng Yên ngẩng đầu nhìn Chí Thần:
" Chí Thần, sao thế anh? "
Anh không trả lời cô ta mà nghiêng đầu, lạnh lùng quát lên với Thư Nhiễm đang ngây người trong phòng riêng:
" Còn đứng ở đấy làm gì! "
Vậy tức là muốn cô theo kịp ư? Làn môi cô khẽ giật:
" Tới ngay đây.

"
Đôi tay cô khẽ vặn túi xách, hơi cúi đầu bước theo anh, không dám đối mặt với Tô Hồng Yên.

Chắc hẳn trong lòng Tô Hồng Yên không được thoải mái.
Khó khăn lắm cô ta và anh mới ở cạnh nhau, vậy mà còn thêm bóng đèn theo đuôi, đổi thành ai cũng cảm thấy mất hứng.

Hơn nữa, chính cô cũng không muốn đi theo họ.

Nhìn họ nói nói cười cười đi ở phía trước, còn cô đi theo sau như đầy tớ.

Trừ cô ra, liệu ai sẽ để ý đến nỗi ấm ức này?
Thư Nhiễm hít sâu mấy cái, cố gắng đường mình mình đi, không nhìn hai bóng người chói mắt ở phía trước, thậm chí chẳng hề nghe nội dung họ trò chuyện, xem mình như một người qua đường bình thường.

Làm như thế, ít nhất trong lòng sẽ không đau đến vậy.
" Chí Thần, cô Tô.

"
Bảo Quốc nhìn thấy ba người, cậu ta nhanh chân xuống xe chào hỏi.

Còn Thư Nhiễm, Bảo Quốc xem như không thấy cô, miễn bàn đến chào hỏi.

Ngoại trừ cười khổ, Thư Nhiễm không thể nào tức giận.

Từ lần trước cô hại Chí Thần bị thương, Bảo Quốc lập tức có thái độ này với cô, cô cũng quen rồi.
" Lên xe.

"
Chí Thần mở cửa sau và nói với Tô Hồng Yên.

Tô Hồng Yên mỉm cười ngồi vào, sau đó Chí Thần cũng ngồi xuống.

Thấy hai người họ đã lên xe, Bảo Quốc cũng mở cửa bên tay lái.
Thư Nhiễm đứng cạnh đó, không biết có nên vào hay không.

Chí Thần không để cô lên xe, cô cũng không dám tự tiện vào.

Bầu không khí chợt trở nên xấu hổ, cô đỏ mặt, ngón tay cô không ngừng xoắn vạt áo.

Cô rất muốn chạy trốn khỏi nơi này.
" Cô Thư Nhiễm, cô đứng ngây ra đó làm gì, mau lên đây nào ".
Tô Hồng Yên mở cửa kính xe, cười nói với Thư Nhiễm.

Thư Nhiễm nhìn người đàn ông bên cạnh cô ta, muốn hỏi ý anh.

Nhưng anh lại đang nhìn xuống và xem gì đó, vốn dĩ chẳng hề để ý đến ánh mắt cô.

Tô Hồng Yên thúc giục:
" Nhanh nào cô Thư Nhiễm, bằng không lát nữa Chí Thần sẽ giận đấy.

"
" Ờ, tôi biết rồi!"
Thư Nhiễm cố nặn ra nụ cười, vòng sang bên kia xe và mở cửa ghế lái phụ.
Chẳng biết có phải Bảo Quốc quên hay không mà cửa bên ghế lái phụ không mở, cô làm thế nào cũng không mở được cửa xe.

Ngay khi cô định giơ tay gõ cửa, nhắc nhở Bảo Quốc thì cửa sổ xe ở ghế sau hạ xuống, Chí Thần hơi ngẩng đầu, đôi mắt lạnh lẽo như sương nhắm thẳng vào cô:
" Cô đang làm gì thế? Không lên thì cút mau! "
" Tôi … "
Thư Nhiễm ấm ức, định nói cửa xe không mở thì bỗng nghe tiếng " két ".

Nét mặt cô cứng đờ, cánh tay dùng lực một chút và cửa mở.

Trong một lúc, cô như ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ mà không thể nói.

Nhất là sau khi ngồi vào xe, thoáng nhìn thấy nét mặt cười nhạo của Bảo Quốc, đôi mắt cô hơi mở to như đã hiểu ra điều gì.
Bảo Quốc cố ý không mở cửa xe, muốn dạy cho cô một bài học.

Bỗng chốc Thư Nhiễm cảm thấy lòng mình vô cùng khổ sở, cô cúi đầu mà ánh mắt chua xót.
Dọc đường đi, cô chẳng hề nói câu nào, yên lặng ngẩn người nhìn ngoài cửa sổ.

Thậm chí cô không hỏi anh muốn đưa mình đến đâu.

Mãi đến khi tới Tập đoàn Chí Phát, cô mới khó khăn lấy lại tinh thần.
" Chí Thần, tháng sau là sinh nhật em, anh nói xem em nên tổ chức ở đâu nhỉ? "
Lúc này đây, giọng Tô Hồng Yên bỗng vang lên sau lưng cô.
Thư Nhiễm bất ngờ chớp mắt.

Sinh nhật Tô Hồng Yên cũng rơi vào tháng sau ư?
" Em muốn tổ chức ở đâu cũng được.

"
Chí Thần nói, dịu dàng đáp lời cô ta.

Tô Hồng Yên bĩu môi:
" Không biết mới hỏi anh đấy, với lại lần này anh định tặng quà gì cho em? Không phải giống như lần trước chứ? " L
Chí Thần ngẩng đầu nhìn cô ta, cất tiếng cười trầm thấp:
" Không đâu.

"
" Vậy là tốt rồi ".
Cuối cùng Tô Hồng Yên cũng mỉm cười yên tâm.

Cô ta lập tức nhìn sang Thư Nhiễm ngồi ở ghế lái phụ, dường như nhớ ra chuyện gì đó:
" Cô Thư Nhiễm, tôi nhớ hình như sinh nhật cô cũng rơi vào tháng sau đúng không? "
" Ừm…"

Thư Nhiễm nhỏ nhẹ đáp lại.
" Đúng là có duyên.

"
Tô Hồng Yên vỗ tay:
" Chí Thần, anh định tặng quà gì cho cô Thư Nhiễm thế? "
Trái tim bỗng chốc run lên, Thư Nhiễm dựng thẳng tai nghe trộm.

Anh sẽ tặng quà sinh nhật cho cô ư?
Chắc là …không thể nào đâu.
Nhưng trong lòng cô vẫn mong chờ lắm.

Chí Thần hơi hé mắt, nhìn thoáng qua phía trước.

Anh không nhìn thấy mặt Thư Nhiễm mà chỉ thấy bả vai cô, nhưng vẫn có thể nhìn ra cả người cô cứng đờ.

Đôi mắt anh bỗng toát lên sự lạnh lùng u ám, anh cười nhạo:
" Sao anh phải tặng quà cho cô ta? "
Năm đó không phải anh chưa từng tặng quà sinh nhật cho cô.

Ngày ấy, vì muốn mua cho cô những món quà tương tự, anh đặc biệt đi làm công kiếm tiền.
Kết quả thì sao, ngoài mặt cô giả vờ như thích thật sự, ngày hôm sau người làm của nhà họ Tần đã trả quà về, hơn nữa còn nói quà này rẻ quá, không xứng với cô chủ nhà mình.

Lòng anh khổ sở nhưng chưa từng tức giận, đơn giản vì anh yêu cô, bằng lòng cưng chiều cô.
Nhưng về sau anh mới hiểu mình ngu xuẩn biết bao.

Trong mắt cô, chẳng những món quà của anh không xứng, ngay cả anh cũng chẳng hề xứng đối với cô.
Nghĩ đến đây, Chí Thần càng toát ra sự lạnh lẽo ngày một nặng nề, Thư Nhiễm có thể cảm giác được nhiệt độ trong xe đang hạ thấp.

Cô tưởng rằng anh nói thế vì Tô Hồng Yên, bởi anh tặng quà sinh nhật cho cô mà Tô Hồng Yên tức giận, vì vậy cô vội xua tay:
" Cô Tô, Chí Thần nói không sai, anh ấy không có nghĩa vụ tặng quà cho tôi.

"
" Nhưng mà … "
Tô Hồng Yên còn muốn nói gì đấy.

Chí Thần nhắm nghiền mắt, mất kiên nhẫn ngắt lời cô ta:
" Được rồi Hồng Yên, không phải loại người nào cũng có thể nhận quà của anh, sau này em đừng nói những câu như thế nữa.

"
" Dạ ".
Tô Hồng Yên thè lưỡi, không nói gì.
Thư Nhiễm nở nụ cười tẻ ngắt, cô cũng không nói chuyện nữa.

Không khí trong xe như ngưng đọng.

Đến tập đoàn Chí Phát, Thư Nhiễm chuẩn bị xuống xe, Chí Thần lại dặn dò Bảo Quốc:
" Đưa cô ta về ".
" Dạ " Bảo Quốc gật đầu.
Thư Nhiễm ngạc nhiên nhìn anh, cô còn tưởng đâu anh bảo cô tự lái xe về.
" Cô Thư Nhiễm vui lòng ngồi yên nhé, miễn cho lát nữa bị thương! "
Bảo Quốc nhìn cô, hai chữ " bị thương " được cậu ta cố ý nhấn mạnh.

Nghe mùi mỉa mai trong câu nói của cậu ta, Thư Nhiễm há hốc mồm định nói gì đó, cuối cùng cô cũng chẳng nói gì, thu lại bàn chân định bước ra rồi đóng cửa xe.
Xe chạy bon bon trên đường, cô cúi đầu nghịch di động, hỏi Cận Phong có nhận được bản ghi âm kia không, nhận rồi thì gửi một bản vào hộp thư của cô.

Có lẽ anh ấy đang bận, tin nhắn đã gửi vài phút mà vẫn chưa có hồi âm.
" Cô Thư Nhiễm này! "
Bảo Quốc đột nhiên gọi cô.

Thư Nhiễm khóa di động:
" Chuyện gì thế? "
" Cô Thư Nhiễm có nghĩ tới chuyện rời khỏi Chí Thần không? "
Câu nói này khiến cô đột nhiên ngẩn ra, cái miệng nhỏ xinh khẽ nói:
" Ý anh là sao? "
" Ý tôi là dù sao cô cũng là con gái cưng ngàn vàng của nhà họ Tần.

Nhà họ Tần sa sút, cô làm tình nhân của Chí Thần, không biết rằng điều đấy khiến cha mẹ mình mất mặt sao? "
Nét mặt Thư Nhiễm trở nên khó coi, nắm tay cô bỗng chốc siết chặt:
" Rốt cuộc anh muốn nói gì? "
Bảo Quốc nhìn thẳng phía trước, cười nói:
" Không có gì, chẳng qua tôi cảm thấy con gái cưng của gia đình có tiếng cũng chỉ vậy mà thôi!"
Nói đến đây, cậu ta hơi chuyển tay lái và nói nhỏ:
" Thật chẳng hiểu vì sao người kia lại động lòng với cô.

"
Giọng cậu ta không lớn cũng không nhỏ, trong chiếc xe nhỏ hẹp ấy, Thư Nhiễm nghe rõ mồn một.

Người kia ư? Là ai!
Trực giác nói cho cô biết, người đó không thể nào là Chí Thần.

Thư Nhiễm nheo mắt, cô nhìn gương mặt thờ ơ của Bảo Quốc, trong lòng ngập tràn sự nghi ngờ.

Cô cảm thấy hình như người này có bí mật gì đó..
 
Vợ Nhỏ! Em Đừng Hòng Chạy
Chương 102: Chương 102


Trong khi suy nghĩ thì đã đến biệt thự rồi.

Bảo Quốc dừng xe, không vội khóa cửa mà quay đầu nhìn cô:
" Cô Thư Nhiễm, ban nãy nói cái gì, cô có thể coi như chưa từng nghe thấy không? "
“ Có thể ”
Thư Nhiễm gật đầu.

Cô không có cách nào từ chối, mỗi người ở bên cạnh Chí Thần cô đều không thể đắc tội.
“ Vậy thì cảm ơn cô.


Bảo Quốc mỉm cười nói với cô, rồi mở khóa cửa xe.

Cô mím môi không nói gì nữa, xuống xe đi về phía biệt thự, dáng người nhỏ nhắn gầy gầy làm cho người ta đau lòng.

Cô thực sự có thể giả vờ không nghe thấy gì sao?
Cười tự giễu, Thư Nhiễm khịt mũi, trong lòng tự hiểu được là không thể.

Lời nói vừa rồi của Bảo Quốc, từng chữ từng chữ đều đánh vào chỗ đau trong nội tâm của cô.
Cho đến tận bây giờ, cô chưa bao giờ dám nghĩ đến chuyện làm tình nhân cho người khác, nếu để mẹ cô biết chuyện thì sẽ buồn biết bao nhiêu đây.
Mẹ cô lúc còn sống ghét nhất những loại phụ nữ làm kẻ thứ ba.

Nếu mẹ mà biết con gái mình trở thành tình nhân, chỉ sợ rằng ở dưới đấy bà sẽ không yên.
Nhìn thấy cô vào cửa biệt thự, Bảo Quốc nâng cửa xe lên, lấy điện thoại di động ra gọi cho Chí Thần:
" Giám đốc, tôi đã đưa cô Thư Nhiễm về rồi.

"
’ Ừ ’ một tiếng, Chí Thần xoay chiếc bút máy trong tay, đôi mắt thâm thúy giống như một cái hồ sâu lạnh lẽo khiến người ta không thể thấy rõ được tâm tính của anh:
" Cậu sắp xếp hai người, đem Trầm Anh đến đây cho tôi.

"
“ Tôi đã biết.


Bảo Quốc gật đầu đồng ý.

Kết thúc cuộc gọi, Chí Thần để lại điện thoại di động và tiếp tục xử lý công việc của mình.

Tô Hồng Yên đang yên lặng ngồi trên sô pha uống cà phê, nhìn sang, đột nhiên nói:
" Chí Thần, anh kêu Bảo Quốc đưa cô hai Trâm Anh tới là vì những chuyện mà anh nghe được trong nhà hàng sao? "
“ Ừ ”
Anh đáp mà không ngẩng đầu lên.

Tô Hồng Yên khịt mũi, ôm tay rùng mình:
" Lại nói, cái cô hai Trâm Anh này thực sự làm cho em ngạc nhiên.

Em không ngờ cô ta lại độc ác như thế.

Ngay cả các chị và mẹ của mình mà cũng tính kế cho được, nghĩ đến việc nghe được ở trong nhà hàng cả người em đều phát run ”.
“ Có một số người không có trái tim! ”
Chí Thần ngừng viết, nói đầy ý vị.
Cũng giống như người phụ nữ Thư Nhiễm kia, chính là đồ vô tâm.
Bốn năm trước, anh đối xử với cô bằng cả tấm lòng chân thành, còn cô đối xử với anh như thế nào? Đem trái tim của anh ném xuống đất, dẫm cho nát bét không nói, chưa kể còn chế nhạo dữ dội.
" Anh nói đúng.

Trên đời này, có một số người không chỉ vô tâm mà ngay cả năng lực phân biệt cũng không có.

"
Tô Hồng Yên nhấp một ngụm cà phê nhìn về phía anh, trong lòng tràn đầy u oán.

Chí Thần ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của cô:
" Ý em là gì? "
“ Không có chuyện gì, có nói thì anh cũng không hiểu.


Tô Hồng Yên nhếch miệng không giải thích.

Chí Thần không phải người tò mò, cô không chịu nói, anh cũng không hỏi.

Chỉ là trong lòng có chút kỳ quái, cảm thấy những gì cô nói đều là ám chỉ anh.

“ À đúng rồi Chí Thần? ”
Tô Hồng Yên đột nhiên nhớ tới cái gì đó, đặt ly cà phê trên tay xuống:
“ Ngày hôm qua bác trai có gọi điện thoại cho em.

"
“ Ông ấy tìm em làm gì? ”
Chí Thần nheo mắt lại, một cỗ lạnh nhạt tỏa ra từ cơ thể anh.

Tô Hồng Yên đứng dậy, đi đến phía sau bóp bóp vai anh:
" Thì cũng vẫn là việc đã nói ở bữa tiệc trước, hỏi em xem em có ý kiến gì về việc đính hôn với anh không, nhưng anh cứ yên tâm, em cự tuyệt, em biết anh không thích sự sắp xếp của bác trai.


Nghe vậy, khí lạnh trên người của Chí Thần tản đi rất nhiều, anh nhìn nghiêng về bàn tay trên vai mình:
" Vậy thì em đã nghĩ đến việc mình đính hôn với ai chưa? "
“ Cái này, à thì vẫn chưa có ”.
Tô Hồng Yên cụp mắt xuống, che đi vẻ thấp thỏm trong mắt, cười khổ đáp:
“ Anh cũng biết tình huống gia đình em rồi đấy, hôn nhân của em đều là do bố mẹ sắp xếp cả, căn bản em không thể tự làm chủ được.

Chờ về sau gặp một người đàn ông miễn cưỡng xứng đối với em thì kết thông gia là được.


“ Em cam tâm sao? ”
Chí Thần nhướng mày.

Tô Hồng Yên khịt mũi:
" Tất nhiên là không, nhưng em có thể làm gì đây? Sau bữa tiệc lần trước mẹ em đã muốn chọn cho em người kết hôn luôn rồi, hai ngày nay giống như đã chọn trúng, nghe nói là con trai trưởng nhà họ Khương của Hồ Bắc, ở bên kia nhà họ Khương cũng có ý, hẹn một thời gian sau sẽ gặp mặt.

Vậy mà lại là cái thằng ăn chơi trác táng kia! "
Chí Thần sa sầm mặt mày:
" Bác gái chọn người như thế nào vậy? ”
" Không còn cách nào khác, ai đã bảo nhà họ Khương lại là nhà giàu cơ chứ, so với nhà họ Hà của anh cũng không thua kém lắm.

Nhà họ Tô của em cần phải kết thông gia với những gia đình như thế.

"
Tô Hồng Yên nói xong, ánh mắt không biết vô tình hay cố ý rơi vào trên mặt anh.

Sắc mặt anh càng ngày càng trầm xuống, môi mỏng mím lại thành một đường, nhếch lên:
" Em không phản đổi sao? "
Nói là gặp mặt, kì thực thì mọi chuyện đã được xác định cả rồi.

Họp mặt cùng lắm chỉ thảo luận về chuyện đính hôn.
“ Em cũng muốn phản đối, nhưng phản đối như thế nào? ”
Tô Hồng Yên nhún vai phản bác:
“ Như vậy là được rồi, dù sao cậu cả họ Khương cũng quyến luyến hoa thơm cỏ lạ, sau khi em gả cho anh ta, cũng chỉ là đạt được một thỏa thuận lớn, tình trạng trong cái vòng hôn nhân luẩn quẩn này thật ra cũng chỉ có như thế ”.
Nói đúng là như vậy, nhất là trong cái vòng luẩn quẩn của giới nhà giàu, hôn nhân chỉ là một hình thức.

Nhưng anh vẫn cảm thấy không thích và chán ghét.
Cuộc hôn nhân của bố mẹ khiến anh không muốn cuộc hôn nhân của chính mình trở nên ghê tởm như vậy, và anh cũng không muốn nhìn thấy những người mình quan tâm sống trong một cuộc hôn nhân không hạnh phúc.
Nhất là, anh không muốn cô dẫm lên vết chân của mẹ anh nén cảm xúc đang có chút quặn thắt trong lòng, Chí Thần day day ấn đường:
" Anh sẽ tìm thời gian nói chuyện với bác gái.


" Đừng! ”
Tô Hồng Yên vội vàng ngăn cản:
“ Đến lúc đó khẳng định là mẹ em sẽ cho rằng em bảo anh đi thương phục bà đó! ”.
“ Dù sao cũng không thể để cho em đính hôn với cái vị kia nhà họ Khương ”.
Chí Thần cau mày.

Con ngươi Tô Hồng Yên đảo vòng quanh, cười ranh mãnh:
" Chí Thần, em có cách.

Nếu anh thật sự không muốn nhìn em gả vào nhà họ Khương, anh có thể đính hôn với em để mẹ em không ép.

"
Chí Thần không vui nghiêng đầu nhìn cô.

Đây là cái cách quỷ gì của cô ấy đây?
Tô Hồng Yên nhìn sự mâu thuẫn rõ ràng của anh, trong lòng cô chùng xuống, nhưng trên mặt lại cười hì hì xua tay:
“ Haha, em chỉ đùa chút thôi, em chỉ nghĩ, tìm một người cũng không muốn kết hôn trong thời gian này để đính hôn trước.

Chờ về sau nếu một bên muốn kết hôn thì chỉ cần hủy bỏ hôn ước là được.

"

“ Đúng là … ”
Môi mỏng anh khẽ mở, đôi mắt tối lóe lên, dường như đang suy tư về điều gì đó.

Lúc này, điện thoại trên bàn vang lên.

Chí Thần thu lại với dòng suy nghĩ của mình, đưa tay nhận điện thoại, liếc nhìn thì thấy Bảo Quốc gọi tới.
" Giám đốc, đã bắt được cô Trâm Anh, trực tiếp dẫn tới hay sao ạ? "
“ Mang tới đây!.

T????????????ệ???? ha???? l????ô???? có ????ại || T????U????T????????????ệ????.???????? ||
Chí Thần thờ ơ phun ra ba chữ, cúp điện thoại, nhìn Tô Hồng Yên.

Tô Hồng Yên vươn vai một cái:
" Được rồi, em đi ra ngoài chờ anh, tối nay cùng nhau ăn cơm.

"
" Ừ.

"
Sau khi nhận được câu trả lời của anh, Tô Hồng Yên hài lòng xách túi, giẫm giày cao gót rời đi.
Chưa đến hai phút, Bảo Quốc kéo Trâm Anh vào, đẩy đến trước mặt Chí Thần.
Do sức lực có chút lớn, Trâm Anh đã bị đẩy đến do dự và ngã ngay dưới chân Chí Thần.

Cô nhìn dọc theo đôi giày da nam sáng loáng trước mặt, khi bắt gặp khuôn mặt nghiêm nghị và đôi mắt lạnh lùng của anh, cả người thình lình run lên.
" A … Chí Thần … "
“ Cậu đi ra ngoài đi.


Chí Thần một tay chống đầu, giống như một vị vua, từ trên cao nhìn xuống Trâm Anh, tay kia thì phất tay hạ lệnh với Bảo Quốc.

Bảo Quốc đồng cảm nhìn Trâm Anh sau đó quay lưng bỏ đi.
Nghe tiếng đóng cửa nặng nề, Trâm Anh lại rùng mình, ngẩng khuôn mặt trắng nhợt lên nhìn anh:
" Chí Thần, anh để người đưa em đến đây là có chuyện gì vậy? "
Sau khi cô ta rời khỏi nhà hàng, mới về nhà họ Tần không được bao lâu thì người hầu bẩm báo rằng Bảo Quốc muốn gặp cô ta.

Vừa ra khỏi nhà, Bảo Quốc không nói lời nào, đẩy cô ta lên xe rồi đưa đến đây.
Cô ta không ngốc, Bảo Quốc không khách sáo với cô một chút nào, cộng thêm bộ âm trầm của Chí Thần lúc này, hiển nhiên không có gì tốt.
“ Làm sao cô biết người đàn ông đeo mặt nạ? ”
Chí Thần lạnh như bằng nhìn cô chằm chằm, hỏi..
 
Back
Top Bottom