Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2542


Chương 2542

Cô ấy vô cùng lo lắng, chỉ có thể viết hết mọi chuyện vào trong nhật ký.

Kỷ Nguyệt Trâm có thể cảm nhận được tâm trạng run rẩy sụp đổ của cô ấy lúc đó, nét chữ lúc trước đều rất uyển chuyển, được nhắc đến nhiều nhất chính là người anh trai William này.

Nhưng một trang nhật ký cuối cùng, nét chữ rất nghiêng ngả, nếu không phải đầu óc cô ta tốt, cô ta thật sự không hiểu trong đây viết những gì.

Cô ấy bị ép đến hôn lễ, quả nhiên như vậy, Kagle ra tay rồi.

Cô ấy không có cách ngăn cản những thứ này, luôn cảm thấy mình làm liên lụy đến William.

Cho nên, phát súng đó là cô ấy cam tâm tình nguyện nhận lấy.

Cô ta nghĩ, khi Charlotte sắp chết, nhất định còn muốn nói một câu.

“Sống tốt”

Cô ấy nhất định không muốn William chết, hy vọng anh ta sẽ sống tốt, sống đến trăm tuổi.

Cô ta giả vờ lâu rồi, dứt khoát nhắm mắt lại, hai chân nhữn ra, trực tiếp giả vờ ngất đi.

William nhanh tay nhanh mắt, ôm cô ta vào lòng.

Cô ta cảm nhận được ánh nhìn có lực của anh ta, nóng rực, thiêu đốt làn da cô ta.

Tay của anh ta tràn đầy vết chai, dù sao cũng là quân nhân.

Ngón tay nhẹ nhàng chạm vào má cô ta, rất cẩn thận, còn dịu dàng.

Rõ ràng cô ta biết William làm như vậy là đối với Charlotte.

Nhưng cô ta vẫn không khống chế được mà đỏ mặt.

Cô ta rất sợ William sẽ phát hiện được gì đó, nếu không mình chết chắc rồi.

Hậu quả của việc lừa dối người đàn ông trước mắt rơi lệ là rất nghiêm trọng.

May mà William không nói gì, trực tiếp bế ngang cô ta lên, bế cô ta vào trong phòng.

Anh ta mời bác sĩ đến, bác sĩ không phát hiện ra gì, nên nói là do cô ta quá mệt.

Vốn dĩ cô ta không buồn ngủ, nhưng chiếc giường lớn này thật sự quá mềm rồi.

Cô ta chìm vào giấc ngủ sâu, đợi đến khi cô ta tỉnh lại, trời đã tối rồi.

Cô ta mở mắt ra, cảm thấy cánh tay tê rần, có thứ gì đó đè lên.

Nghiêng mắt, nhìn thấy William ở bên giường.

Anh ta vẫn luôn nắm chặt tay mình, vậy mà lại mệt mỏi thiếp đi rồi.

Động tác rời giường của cô ta trở lên nhẹ nhàng, sợ làm phiền đến anh ta.

William rất đẹp trai, vừa nhìn đã thấy là một người đàn ông tràn đây hoang dã nam tính.

Cô ta không hiểu rõ về anh ta, sau khi anh ta thoát khỏi cái chết, xảy ra chuyện gì, mới biến thành dáng vẻ như hiện tại.

Đây cũng coi như là hang ổ thổ phỉ, nhưng cô ta không cảm thấy bất kỳ sự thù địch nào.

Người làm cũng rất khen ngợi anh ta, nhưng ở bên ngoài anh ta lại nổi danh là độc ác.

Bị đất nước bỏ rơi, vì người anh em phản bội, người thân duy nhất chết trước mặt.

Trong thời gian một ngày, anh ta mất tất cả.

Nỗi đau như thế này, người bình thường không thể chịu đựng nổi.

Cô ta nhìn phòng ngủ của anh ta, cảm thấy những năm nay anh ta nhất định rất vất vả.

Sợ rằng đã trải qua rất nhiều gian khổ đúng không?

Kỷ Nguyệt Trâm tràn đầy đau lòng, cũng không biết có phải là do quyển nhật ký của Charlotte mang lại không.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2543


Chương 2543

Ma xui quỷ khiến, cô ta vậy mà lại không khống chế được giơ tay ra, cẩn thận đặt trên lông mày anh ta, vuốt nhẹ.

Lông mày rất đẹp, mày kiếm như mực.

Cô ta không nhịn được vuốt vuốt.

Giữa hai lòng mày rất thẳng, cũng rất đẹp.

Cô ta không nhịn được lại vuốt vuốt.

Lông mi này tại sao lại dài thế chứ? Giống như cái quạt vậy.

Một đường vuốt xuống dưới, cảm thấy ngũ quan của anh ta vô cùng đẹp.

Cuối cùng, cô ta dừng lại trên đôi môi mỏng.

Sờ thấy lạnh lạnh, cảm giác kỳ lạ.

“Cũng rất đẹp”

Cô ta không nhịn được cảm thán nói.

Nhưng giây tiếp theo cô ta nhảy lên vì đau.

Bởi vì người nào đó đến mắt cũng không mở, lại cắn vào ngón tay.

cô ta.

Còn cắn không nhẹ, đau đến nỗi cô ta phải kêu lên.

“Này này này, anh làm gì vậy?”

Cô ta giống như một con mèo bị giãm vào đuôi vậy.

William thả ra, cô ta lập tức rút về không ngừng thổi thổi, vô cùng oán hận nhìn anh ta.

“Cô đang làm cái gì vậy? Sờ từ trên xuống dưới, nếu như tôi không tỉnh lại, không phải cô muốn sờ hết cơ thể tôi một lần đấy chứ?”

William đứng dậy rồi ngồi xuống một cách nghiêm tú, toàn thân anh ta toát ra một vẻ sắc nhọn, giống như một thanh kiếm sắc được tuốt khỏi vỏ vậy, khiến người khác cảm thấy vô cùng áp lực.

“Tôi… tôi không có.”

Sắc mặt Kỷ Nguyệt Trâm xám xịt, hai má cô ta đỏ bừng, vành tại cũng đỏ lựng lên, như thể toàn bộ huyết mạch trong cơ thể đang dâng trào.

William nhìn dáng vẻ xấu hổ của Kỷ Nguyệt Trâm, trong lòng cảm thấy vô cùng kỳ lạ, anh ta không biết rằng người ở trước mặt mình đây là Kỷ Nguyệt Trâm hay là Charlotte.

Một người phương Đông, một người phương Tây, ngoại hình, dáng vẻ rõ ràng là không giống nhau.

Vậy nhưng anh ta lại thấy răng họ vô cùng giống nhau.

“Những lời tôi nói với Charlotte cô có biết không?”

“Hả? Tôi không biết, linh hồn trên người xảy ra chuyện gì bọn tôi cũng không biết. Hình như anh và em gái nói chuyện gì đó rất kích động đúng không? Tại sao tôi lại cảm thấy mắt mình sưng, vành mắt của anh cũng đỏ nữa”

Kỷ Nguyệt Trâm giả vờ ngốc nghếch, cô ta còn chưa nói hết câu đã bị William ngắt lời.

“Có những người vì biết quá nhiều chuyện mà chết”

Kỷ Nguyệt Trâm: Cô ta liền ngoan ngoãn ngậm miệng.

“Cô ngủ cả buổi chiều rồi, chắc cũng đã đói, đi ăn chút gì đi”

“Tôi… tôi đã giúp anh hoàn thành nguyện vọng rồi, bao giờ anh mới thả tôi đi? Anh trai tôi còn đang đợi tôi nữa”

“Ngày mai cô có thể đi được rồi”

“Thật sao?”

Kỷ Nguyệt Trâm nghe thấy vậy thì vô cùng vui mừng, hận không thể nhảy cẵng lên.

William quay người rời đi, lúc đi đến cửa, dường như anh ta nhớ ra điều gì đó, nhưng không quay người lại, giọng nói đầy vẻ xa xăm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2544


Chương 2544

“Cô ấy… không quay lại nữa đúng không?”

“Đúng vậy.”

Kỷ Nguyệt Trâm cẩn thận đáp: “Sau khi tôi tỉnh lại thì không cảm nhận được hơi thở của cô ấy nữa, linh hồn trên người cần rất nhiều năng lượng, cô ấy vì muốn gặp anh nên đã tốn rất nhiều công sức. Anh là một người anh trai tốt, tôi có thể nhìn thấy được điều đó, cũng có thể cảm nhận được. Tôi nghĩ em gái anh sẽ không trách anh nữa, cô ấy sẽ hy vọng anh có thể sống thật tốt, cho dù tất cả mọi người trên đời này không yêu thương anh thì anh cũng phải biết tự yêu lấy bản thân mình, bởi vì cô ấy luôn yêu quý anh, bất kể là sống hay chết. Anh hiểu chứ?”

Kỷ Nguyệt Trâm nói từng lời từng chữ vô cùng cẩn thận, cô ta sợ lỡ như bản thân nói năng không cẩn thận sẽ khiến William phiền lòng.

William nghe thấy vậy, bàn tay cầm nắm cửa dùng lực mạnh hơn một chút, cuối cùng không nói bất cứ lời nào, bước ra bên ngoài.

Kỷ Nguyệt Trâm nhìn thấy anh ta đi rồi liền thở phào một hơi.

Cô ta liền ngả người nằm trên giường, mở to mắt nhìn trần nhà, tâm trạng có chút phức tạp.

Đang tìm kiếm manh mối trong phòng, Kỷ Nguyệt Trâm bỗng vô tình nhìn thấy cuốn nhật ký được đặt vào kẽ hở dưới tấm ván giường.

Một cuốn sách rất dày.

Đây quả thực là bằng chứng, ở trang cuối cùng có ghi chép lại những hành vi phạm tội của Kagle.

Charlotte muốn để lại chút thứ gì đó cho William, thực ra trong lòng cô ấy luôn biết rằng, thời điểm cô ấy biết những bí mật của Kagle thì bản thân đã sẵn sàng tâm lý để chết.

Anh ta chắc chẳn sẽ không để lại một mầm mống tai họa như cô ấy, vì vậy Charlotte chỉ muốn William có thể chạy thoát được.

Nhưng Charlotte không thể ngờ rằng, người đầu tiên nhìn thấy cuốn nhật ký này không phải là William mà lại chính là cô ta.

Ngày hôm đó, cô ta đã giấu ở trong ngăn chứa bí mật của William, William chắc chắn không kiểm tra vali của Kỷ Nguyệt Trâm, bên trong toàn là bùa chú và nước thánh gì đó.

Hai anh em họ đều cảm thấy tiếc nuối nhưng cứ một mực để đến khi sinh ly tử biệt rồi mới nói ra.

Có chuyện gì mà lại không thể làm khi còn sống, để rồi sau này ngày ngày đều phải chịu cảm giác tiếc nuối.

Ngày hôm sau, William tuân theo thỏa thuận, thả Kỷ Nguyệt Trâm.

Anh ta còn đích thân đưa Kỷ Nguyệt Trâm ra khỏi Đảo Sương Mù, cô ta liền nhìn thấy Kỷ Thiên Minh đang đứng ở boong tàu.

Khi Kỷ Thiên Minh nhìn thấy Kỷ Nguyệt Trâm, anh ta đang lái ca nô đến đó.

“Anh trai”

Kỷ Nguyệt Trâm kích động hét lên.

Kỷ Thiên Minh vội vàng sải bước tới, lao đến ôm Kỷ Nguyệt Trâm vào lòng, gắt gao siết chặt cánh tay.

Đã lâu rồi họ không ôm nhau như vậy, hóa ra vòng tay của anh trai thật ấm áp.

“Em không sao chứ? Em làm anh lo lắng muốn chết”

“Không sao đâu. Tuy có chút náo loạn khiến em khó chịu một chút, nhưng William không làm gì tổn thương đến em cả.”

Nghe thấy Kỷ Nguyệt Trâm nói vậy, Kỷ Thiên Minh đẩy cô ta ra, nhìn cô ta đây chăm chú.

“Anh William, tôi hy vọng chuyện như thế này sẽ không xảy ra lần nữa. Nếu không, cho dù Kỷ Thiên Minh tôi có là một kẻ tàn phế cũng sẽ khiến anh đổ máu. Anh không cần phải nghỉ ngờ lời nói này của tôi, anh động đến người thân của tôi, chắc chăn sẽ phải trả giá. Sự phản công của người sắp chết, anh chắc hẳn hiểu rõ hơn tôi chứ?”

William nghe thấy Kỷ Thiên Minh nói những lời này, đôi mắt màu hổ phách liền híp lại, một tia sáng khó hiểu chợt lóe lên trong mắt anh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2545


Chương 2545

Nó thoáng qua rất nhanh, nhanh đến mức khó mà nắm bắt.

“Cảm ơn em gái anh đã đến làm khách, tôi rất thích cô ấy.

Constantine, tiễn khách, nhất định phải đưa họ đến bờ an toàn”

“Thích? Anh thích em gái tôi? William, ý anh là gì? Anh nói rõ ràng cho tôi? Trên đời này có nhiều người phụ nữ ưu tú như vậy mà anh không thích, lại đi thích em gái tôi? Đầu óc anh có vấn đề không?”

Kỷ Nguyệt Trâm Sau khi hai người họ lên thuyền rồi, Kỷ Thiên Minh vẫn tiếp tục truy hỏi Kỷ Nguyệt Trâm rốt cuộc ở trên Đảo Sương Mù đã xảy ra chuyện gì, William có làm ra chuyện cầm thú gì không.

Kỷ Nguyệt Trâm chỉ đành thẳng thắn kể rõ mọi chuyện, William không hề có bất cứ hành động nào xúc phạm đến cô, tất cả chỉ là vì Charlotte mà thôi.

Kỷ Thiên Minh nghe thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm, khôi phục lại dáng vẻ bình tĩnh, ôn nhu dịu dàng như trước, không còn bộ dạng lo lắng sôt ruột như lúc nãy nữa.

“Anh nói rồi, em không có ngực, cũng chẳng có mông, lại không hiểu mấy chuyện tình cảm nam nữ, tính cách thì không tốt. Người như em, không có người đàn ông nào để ý đến đâu. Chỉ có anh trai em mới là người duy nhất ở bên em, nuôi em đến năm tám mươi tuổi cũng được”

Nuôi em đến năm tám mươi tuổi.

Câu nói này nghe rất quen tai.

Kỷ Nguyệt Trâm chợt nhớ rằng, William cũng từng nói như vậy.

Ngay khoảnh khắc đó, nơi sâu nhất trong trái tim Kỷ Nguyệt Trâm dường như dao động, sau đó trái tim cô liền trở nên đau đớn.

Kỷ Nguyệt Trâm liền dơ tay lên che ngực, một cảm giác khó chịu ập đến, lồng ngực cô ta đau buốt.

“Em làm sao vậy?”

Kỷ Thiên Minh nhìn thấy sắc mặt Kỷ Nguyệt Trâm chợt xấu đi, liền nhíu chặt mày, lập tức bước đến đỡ cô ngồi xuống.

Anh ta vội vàng áp tay lên trán cô, thân nhiệt vẫn bình thường, không hề mắc bệnh.

“Có lẽ là do đói quá, lúc ở trên Đảo Sương Mù em luôn thấp thỏm lo âu, chắc chắn là ăn uống không ngon miệng. Cơ thể em vốn suy nhược, nếu như không chịu khó tẩm bổ, ăn uống điều độ, sức khỏe sẽ càng kém. Cũng chỉ có anh trai em đây không chê bai em mà nuôi em thôi.”

“Anh liệu sau này chúng ta có sinh ly tử biệt không?”

Kỷ Nguyệt Trâm nhìn Kỷ Thiên Minh, đột nhiên cảm thấy anh ấy không hề đáng ghét.

Anh ta dùng cô để kiếm tiền, bắt nạt cô, sao cũng được.

Chỉ cần hai người họ ở bên nhau là là tốt rồi.

Chỉ sợ một ngày nào đó, hai người họ rời xa nhau, không thể gặp lại được nữa.

Vì vậy nhất định phải sống thật tốt, sống thật tốt là được rồi.

Giọng nói Kỷ Nguyệt Trâm vô cùng nặng nề, vang lên trong ngực anh ta.

Đôi mắt Kỷ Thiên Minh bỗng chốc trở nên vô cùng ấm áp, bàn tay to.

dày của anh ta nhẹ nhàng v**t v* hai gò má Kỷ Nguyệt Trâm, vén mấy sợi tóc mai trên trán cô, để lộ ra đôi mắt to tròn động lòng người.

“Không đâu, chúng ta sẽ không có sinh ly tử biệt, anh sẽ bảo vệ em.

Anh đã không còn bất kỳ người thân nào trên cõi đời này nữa rồi, vì vậy anh sẽ dốc hết toàn bộ sức lực bảo vệ em”

“Nhưng chẳng phải anh vẫn còn bạn gái sao? Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy cô thường ngày anh còn quan tâm bọn họ nhiều hơn cả em”

“Nhưng không ai có thể thay thế được vị trí của em” Kỷ Thiên Minh thấp giọng nói.

Nhìn vẻ bề ngoài có thể thấy Kỷ Thiên Minh là một người cẩu thả, lại có tính đào hoa, nhưng Kỷ Nguyệt Trâm lại không hề biết răng tất cả bạn gái của anh ta luôn có một đặc điểm nào đó giống với cô.

Người thì có mũi giống cô, người thì có miệng giống cô, còn có người có tính cách giống cô.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2546


Chương 2546

Kỷ Nguyệt Trâm rõ ràng đang ở bên cạnh anh ta, gần trong gang tắc, chỉ cần nhấc nhẹ tay là có thể chạm đến cô.

Nhưng anh không thể danh chính ngôn thuận ôm cô vào lòng, nắm tay cô, ôm cô, hoặc thậm chí hôn cô.

Trên người họ chảy chung một dòng màu, cùng mẹ khác bố.

Kỷ Thiên Minh chỉ có thể dùng một phương pháp vụng về, đó là đi tìm những người có diện mạo giống hệt Kỷ Nguyệt Trâm.

Anh ta từ trước đến nay chỉ là đi tìm một gương mặt quen thuộc, chứ không muốn yêu đương nghiêm túc với họ, lý do anh ta làm vậy chỉ mình anh ta là người rõ nhất.

Kỷ Nguyệt Trâm hít một hơi thật sâu sau đó thu hết can đảm bước tới và ôm chặt lấy eo anh ta.

“Mặc dù từ nhỏ đến lớn anh luôn bắt nạt em, lại còn luôn lừa tiền của em, em cũng từng ghét anh, oán trách anh… nhưng mà, em vẫn luôn yêu anh”

“Anh là anh trai của em, chúng ta là một gia đình. Mẹ không thích em, luôn cảm thấy trên người em chảy dòng máu của Hứa Văn Mạnh mà ghét bỏ em. Chỉ có mình anh, trong mưa gió vẫn đón em về nhà, giữa mùa đông giá rét quàng khăn cho em, gắp những món ăn em thích nhất vào bát em”

“Em chỉ có mình anh là người thân, không có bất kỳ ai có thể thay thế được vị trí của anh. Sau khi em gặp William, liền biết chuyện của anh ta và Charlotte. Em dường như nhìn thấy được chúng ta trong câu chuyện của bọn họ, chúng ta cũng là cốt nhục tình thân, sống nương tựa lẫn nhau”

“Em không muốn sau này xảy ra bất cứ biến cố gì để rồi phải hối hận, em sẽ yêu anh một cách chân thành. Anh, thực ra em không hề ghét anh một chút nào, ngược lại, em rất yêu anh”

“Yêu.

Kỷ Nguyệt Trâm, tình yêu mà em nói là gì?

Là tình yêu giữa những người thân ruột thịt, hay là tình yêu nam nữ?

Kỷ Thiên Minh không nói ra những lời này, nhưng trong lòng anh ta dường như có những cơn sóng cuộn trào.

Đã từng không ít lần, anh ta không nhịn được mà muốn hỏi cô, nhưng lại sợ rằng câu hỏi của mình lại khiến Kỷ Nguyệt Trâm sợ hãi.

Cũng may, số phận cô ấy đã định trước sẽ cô đơn.

“Kỷ Nguyệt Trâm, nếu như có kiếp sau, anh vẫn muốn được gặp em, chỉ có điều anh không muốn làm anh trai em nữa”

“Sao?”

Kỷ Nguyệt Trâm sững sờ một chút, nghiêng đầu hỏi: “Chẳng lẽ anh muốn làm em trai em, để sau này em chăm sóc anh sao?”

Kỷ Thiên Minh: “..”

Trên trán anh ta liền xuất hiện mấy vạch đen, bầu không khí đầy xúc động vừa rồi liền bị lời nói của Kỷ Nguyệt Trâm đánh tan thành mây khói.

Anh ta không ngừng gõ đầu cô ta nói: “Sau này đừng chạy lung tung nữa, cũng không được bắt chuyện với người lạ. Mau vào trong khoang thuyền, anh nấu cơm cho em.”

“Em đâu có chạy lung tung đâu. Em rõ ràng là đang ở nhà ngoan ngoãn nằm ngủ, rồi đột nhiên bị người khác bắt cóc đấy chứ? Anh nạt nộ em cái gì chứ.”

Kỷ Thiên Minh uất ức lảm nhảm một hồi, nhưng bàn chân nhỏ nhắn lại vội đi theo sau Kỷ Thiên Minh.

Còn Cố Gia Huy từ đêm hôm trước đã đưa Hứa Minh Tâm về, không ngờ mới trở về chưa được bao lâu cô liền đổ bệnh, sốt cao suốt cả một đêm, đến ngày hôm sau mới tỉnh lại.

Cố Gia Huy thức trắng đêm túc trực bên cạnh cô. Suốt cả đêm anh không thể chợp mắt được, luôn lau sạch cơ thể cho cô rồi thay quần áo sạch sẽ cho cô.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2547


Chương 2547

Hứa Minh Tâm đổ rất nhiều mồ hôi, ngày hôm sau thì miệng lưỡi đã khô khốc, uống rất nhiều nước.

“Anh mau đi nghỉ đi, sắc mặt anh trông rất xấu”

Hứa Minh Tâm lo lắng nhìn anh.

“Không sao đâu.”

Cố Gia Huy khẽ lắc đầu: “Cháo đã nấu xong rồi, để anh mang đến cho em”

Sau khi Cố Gia Huy rời đi, Phó Thanh Viên liền ngồi xuống trước mặt cô, đưa cho cô một quả táo đã gọt vỏ.

“Minh Tâm, chị ăn đi, ngọt lắm đó.”

“Cảm ơn em”

Trong lòng Hứa Minh Tâm có chút bất an, nghĩ đến Diên, trái tim cô liền trở nên run rẩy, cảm hấy vô cùng khó chịu.

Trong khi cô còn đang ngẩn ngơ với những suy nghĩ của riêng mình, Phó Thanh Viên liền thần bí hỏi: “Chị Minh Tâm, Diên là ai vậy?”

“Sao em lại biết cậu ấy?”

“Tối hôm qua lúc chị ngủ không ngừng gọi tên anh ta, không biết tại sao khi anh Gia Huy nghe thấy liền vô cùng khó chịu, giống như ăn phải một con ruồi vậy”

Phó Thanh Viên cố gắng dùng từ miêu tả chính xác nhất.

Hứa Minh Tâm nghe vậy liền chết lặng.

Trong lúc cô mơ hồ không ngừng gọi tên Diên sao?

Cô là vợ của Cố Gia Huy, vậy mà suốt một đêm không ngừng gọi tên một người đàn ông khác, anh còn có thể vui vẻ sao?

Chẳng trách, Hứa Minh Tâm luôn thấy anh có chút kỳ lạ, hóa ra là như vậy.

Tại sao anh lại không nói?

“Chị… chị gọi tên anh ta rất nhiều lần sao?”

“Một nghìn hai trăm hai mươi ba lần, em đếm chuẩn lắm, không sai đâu. Chị nói nhiều đến nỗi khàn cả giọng, nhưng vẫn một mực gọi tên anh ta, vẫn là anh Gia Huy dùng miện bón nước cho chị đó. Nhưng tại sao anh ấy làm như vậy được còn em thì lại không được làm vậy chứ? Anh Gia Huy còn đuổi em ra ngoài nữa chứ”

Ánh mắt Phó Thanh Viên liền xuất hiện vẻ ấm ức, dáng vẻ có chút tổn thương.

Hứa Minh Tâm vuốt tóc mình một chút, bản thân cô đúng là tự mình đi tìm đường chết mà.

Cố Gia Huy vốn dĩ đã là một người đàn ông lòng dạ hẹp hòi, bây giờ trái tim anh lại còn nhỏ hơn cả một cây kim, tuy anh không chiến tranh lạnh với cô, nhưng bầu không khí giữa hai người hoàn toàn không thoải mái.

“Thanh Viên, sau này em sẽ tìm được một cô gái để bón nước bằng miệng cho cô ấy, nhưng người con gái đó phải là người mà em yêu nhất, cả đời này chỉ yêu mình cô ấy”

“Yêu nhất có nghĩa là gì hả chị?”

“Có nghĩa là sau khi có một cô gái xuất hiện trong cuộc đời thì em không còn thích những người khác nữa, em sẽ đem tất cả những điều tốt đẹp nhất cho cô ấy, muốn cô ấy lúc nào cũng vui vẻ.”

“Nhất định phải là con gái sao? Con trai thì không được ạ?”

“Ừm… cũng có thể chứ, đây là sự lựa chọn của em, điều kiện tiên quyết đó là người đó ở trong lòng em là độc nhất vô nhị, không có bất kỳ ai có thể thay thế vị trí của người đó. Nhất định phải thận cẩn thận, bởi vì đây là lựa chọn cả đời”

Hứa Minh Tâm nói vô cùng nghiêm túc, cô không muốn Phó Thanh Viên chọn sai người.

Phó Thanh Viên nghe xong liền đăm chiều gật đầu.

Người mà mình yêu nhất, có thể là nam, cũng có thể là nữ.

Vậy thì người mà cậu ta thích nhất là anh Phó Minh Tước, còn có chị Hứa Minh Tâm nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2548


Chương 2548

Cậu ta có thể vì bọn họ mà sẵn sàng làm tất cả mọi việc.

Đúng lúc này, Cố Gia Huy bưng bát cháo nóng tới.

“Thanh Viên, ra ngoài chơi đi.”

“Vâng ạ”

Trong phòng liền trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ của hai người đều đặn thoát ra.

Cố Gia Huy khuấy bát cháo nóng, chậm rãi thổi cho bát cháo đỡ nóng, không nói bất cứ lời nào.

Cuối cùng Hứa Minh Tâm không nhịn được nữa, lên tiếng phá tan bầu không khí im ắng: “Em… em xin lỗi”

“Xin lỗi cái gì?”

Anh không nâng mặt nhìn cô, hờ hững hỏi.

Hứa Minh Tâm liền cảm nhận được một áp lực rất lớn: “Em… em gọi tên của Diên.”

“Còn nhớ bản thân đã gọi bao nhiêu lần không?”

Giọng nói của anh không mặn không nhạt, không nhanh không chậm, nhưng lại giống như giáng một đòn cực hình xuống cô, cảm giác này vô cùng khó chịu.

“Một nghìn ba trăm hai mươi ba lần”

Khi Hứa Minh Tâm nói ra con số này, liền cảm thấy có chút mất mặt.

“Có biết tại sao anh không để Phó Thanh Viên rời đi không?”

“Tại… tại sao?” Cô lên tiếng hỏi anh, giọng điệu nơm nớp lo sợ.

ì trong lòng anh vô cùng tức giận, nếu như chính miệng anh nói thì rõ ràng anh là một kẻ rất nhỏ mọn. Nhưng chuyện như vậy, anh quả thực khó mà có thể không để trong lòng. Anh không tiện nói, chỉ có thể để Phó Thanh Viên nói. Chính vì vậy, cậu ta đã bị anh bắt nhốt ở đây suốt đêm: Tâm tư của đàn ông sâu như đáy biển vậy.

“Vì vậy, lúc nấy anh cố ý ra ngoài là vì muốn để Phó Thanh Viên nói cho em tất cả mọi chuyện sao?”

“Ừm, và hiệu quả làm anh rất hài lòng, giờ thì em giải thích đi, anh sẽ nghe em nói.”

Hứa Minh Tâm thở dài một hơi, trong đầu không nhịn được liền xuất hiện một phân cảnh cẩu huyết trong phim truyền hình.

“Anh nghe em giải thích đã”

“Tôi không nghe, tôi không nghe.”

“Vậy thì được, em không giải thích nữa”

“Đến cả giải thích cô cũng lười giải thích với tôi, cô không yêu tôi nữa đúng không?”

Nếu như dựa theo sự phát triển mạch truyện như trong phim, vậy thì chỉ sợ sự hiểu lâm này đợi đến cảnh đoàn viên mới có thể nói rõ ràng.

Cũng may Cố Gia Huy vốn lòng dạ hẹp hòi, nhưng vẫn còn lý trí, vẫn đủ bình tính để nghe cô giải thích mọi chuyện.

Hứa Minh Tâm hít sâu một hơi, cất tiếng nói: “Diên đã biết hết tất cả mọi chuyện rồi. Em vẫn còn nhớ ánh mắt cuối cùng mà cậu ấy nhìn em vô cùng lạnh lẽo, không hề có chút hơi ấm nào.”

“Ánh mắt như vậy khiến em cảm thấy vô cùng sợ hãi.. Tính cách của Diên chính là đã không làm thì thôi, còn một khi đã động tay vào làm thì sẽ khiến long trời lở đất. Bất cứ ai cũng không thể chống đỡ được sự trả thù của anh ta. Cậu ấy không muốn vị trí chủ nhà họ Kettering, mặc dù tranh tranh giành cấu xe lẫn nhau nhiều như vậy, nhưng tất cả mọi người vẫn còn sống. Nhưng mà bây giờ mọi người đã biến thành bộ dạng gì rồi?”

“Gần đây cậu ấy tiếp quản gia tộc, ép rất nhiều xí nghiệp phá sản nhảy lầu, xí nghiệp của nhà họ Kettering đã gần như đứng đầu, chiếm toàn bộ thị trường chứng khoán. Nếu cậu ấy muốn trả thù bất kể là ai cũng không thể chịu nổi lửa giận của cậu ấy. Em rất muốn khuyên cậu ấy, nhưng em lại không dám, em cảm thấy cậu ấy rất hận em”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2549


Chương 2549

“Hận em biết rõ chuyện của chúng ta là sai lầm, nhưng vẫn kiên trì tiếp tục”

“Cho nên tối hôm qua em mơ thấy ác mộng, mơ thấy cậu ấy, em gọi tên cậu ấy rất nhiều lần, em thật sự rất muốn khuyên cậu ấy buông tay, nhưng mà…”

Cô có chút hoảng loạn, cảm giác dù có giải thích như thế nào cũng không đúng.

Cuối cùng, cô thất vọng hạ vai cúi xuống, thở dài bất lực.

“Vậy em cho rằng chúng ta đang sai phải không?”

“Đương nhiên không phải.” Hứa Minh Tâm vội vàng nói.

Cô ngẩng mặt lên, nhìn thật sâu vào anh.

“Cố Thành Chung, em chưa bao giờ hối hận, cho dù con đường em đang chọn này có nhiều chông gai, em cũng chấp nhận.”

Cố Thành Chung nghe xong lời này, trong lòng không khỏi rung động, tiến lên ôm chặt lấy cô vào trong lồ ng ngực.

“Anh cũng chưa bao giờ hối hận, chúng ta sẽ sống cùng nhau đến đầu bạc răng long, con cháu đầy nhà. Cho dù là thật sự phải chết, anh cũng sẽ chết trước em. Sai lầm vốn nên để một mình anh gánh vác”

“Phải sống cùng sống, phải chết thì cùng nhau chết. Nếu anh đi rồi, em tuyệt đối không sống nữa”

Cô nói chậm rãi, rõ ràng từng chữ.

Bọn họ đã cùng nhau trải qua rất nhiều khó khăn đến khắc cốt ghi tâm, sớm đã không thể sống thiếu nhau.

Nếu như vậy, bọn họ đã đồng sinh cộng tử.

Cố Thành Chung biết rõ tính cách của cô, nhìn có vẻ như yếu đuối, nhưng thực ra lại rất quật cường, nếu đã đưa ra một đáp án thì sẽ không thay đổi.

Việc duy nhất anh có thể làm chính là bảo vệ tốt cho cô cũng như bảo vệ tốt bản thân mình, sống thật dài lâu.

Lòng tham của anh không chỉ muốn có cô hiện tại, mà còn cả kiếp sau, kiếp sau sau nữa.

“Minh Tâm, anh biết tình cảm giữa em và Diên xuất phát từ bạn bè, không có gì khác. Anh cũng tin tưởng em, em sẽ không phản bội anh.

Cho dù Diên biết thì cũng không làm gì được. Anh đã quyết định rồi, anh không bỏ cuộc”

“Nhưng điều anh sợ bây giờ là, Diên thật sự đáng sợ”

“Nhưng anh cũng không kém gì cậu ấy, không phải sao? Thôi được rồi, đây là chuyện của đàn ông, em cứ yên tâm giao cho anh. Duy nhất có một điều anh không thua, đấy là em yêu anh, là có em đứng ở phía sau anh. Chỉ cần em yêu anh, anh sẽ không bao giờ thua.”

Bên tai giọng nói của anh trầm thấp du dương, hết sức dễ nghe.

Chỉ cần em yêu anh, anh mới vĩnh viễn bất bại trên mọi lập trường, có đủ tự tin, đánh bại hết tất cả.

Em là chiến lợi phẩm của anh, cũng là tương ứng phẩm của anh, ai cũng không thể mang em đi từ anh, ngay cả tử thần cũng không thể.

Hứa Minh Tâm nghe nói như thế, ép bản thân phải tỉnh táo trong khi trong lòng cô đang vô cùng dao động.

Cô phải tin tưởng người đàn ông của chính mình.

Nhưng…

“Em… em cũng không thể không gặp cậu ấy, em nghĩ mình nên nói chuyện tử tế với cậu ấy”

“Được, anh đi cùng em”

“Em nghĩ cậu ấy sẽ không chịu gặp anh đâu, em sợ ngay cả em, cậu ấy cũng không muốn gặp.”

“Anh không thể cho em đi một mình được, anh đứng ở ngoài cửa chờ em cũng được, bởi vì anh biết nếu anh chờ em ngoài cửa, em nhất định sẽ trở về”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2550


Chương 2550

Anh nắm chặt lấy tay cô, lòng bàn tay anh ấm áp, nhẹ nhàng truyền nhiệt độ cho cô.

Trong nháy mắt cô cảm thấy có dũng khí hẳn, mặc kệ phía trước có những khó khăn gì, bọn họ là vợ chồng phải cùng nhau đối mặt.

Hứa Minh Tâm ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, sức khỏe cũng dần phục hồi như cũ, sau khi có thể đi lại liền nóng lòng muốn đến gặp Diên.

Quả nhiên, Diên chỉ muốn gặp một mình cô, nên đành để Cố Thành Chung đứng chờ ngoài cửa.

Hứa Minh Tâm bảo anh ngồi trên xe chờ cô, cô rất nhanh sẽ quay lại.

“Mọi chuyện còn có anh ở đây, khuyên không được thì không cần phải khuyên nữa. Em là người trong lòng anh, anh không thể có thì người khác càng không thể lấy”

“Được” Cô dùng sức gật đầu, cố lấy dũng khí tiến vào lâu đài.

Tới đón cô dĩ nhiên là Strzyga, tuy ông ấy đã tuổi trung niên, trước kia ông hay khoác trên người bộ vest, cả người trông rất có sức sống.

Nhưng hôm nay, lại có vẻ già đi rất nhiều, lưng cũng đã còng đi chút.

“Chú Strzyg: “Minh Tâm, mời vào trong.”

Ông ấy cúi thấp người, ông ấy không phải quản gia nữa mà là một người hầu bình thường nhất ở đây.

Ông ấy cũng không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô.

Đột nhiên cô cảm thấy cay mũi, suýt chút nữa thì đã rơi nước mắt.

“Thực sự xin lỗi”

“Không thể trách Minh Tâm được, là do lòng tham của tôi, hy vọng cô và cậu chủ có thể hòa giải, kết quả lại biến cô và cậu chủ trở nên như vậy”

“Không phải lỗi của chú, tôi và cậu ấy sở dĩ biến thành như vậy là còn có nguyên nhân khác. Chú phải chăm sóc bản thân thật tốt, nếu Diên còn có thể trở về, cậu ấy nhất định hy vọng chú sẽ ở bên cạnh cậu ấy: “Minh Tâm, thật ra cô cũng hiểu, cậu chủ sẽ không trở về được, vĩnh viễn cũng không thể trở về.”

Strzyga khẽ nói, giọng nói trầm thấp, buồn bã như kéo dài con đường thêm, vẻ mặt vô cùng buồn bã.

Cái nắng mặt trời chói chang, hiện tại vẫn là giữa mùa hè.

Nhưng lâu đài này được canh phòng rất nghiêm ngặt, không khí trầm thấp, cảnh tượng tất cả mọi người vội vàng, nhưng lại câm như: hến.

Cô vào đây, nhưng không thấy .Josh, Lance, Lucia, bà chủ.

Diên không chuyển đến tòa chính của lâu đài, cậu ta vẫn như cũ ở một nơi xa xôi.

Bọn họ đi rất lâu sau mới đến nơi.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Strzyga đứng ở cửa, xoay người nói: “Mời Minh Tâm, tôi sẽ không đi vào.”

Hiện giờ thân phận ông ấy hèn mọn, đã không còn tư cách tùy ý ra vào.

Hứa Minh Tâm nhìn theo bóng dáng Strzyga đi xuống, cảm thấy rất khó chịu.

Ông ấy nói đúng, Diên không thể trở về được, cô cũng không trở về được.

Nhưng con người vẫn không nhịn được mà hy vọng, ý nghĩ thật kỳ lạ, hy vọng gương vỡ lại lành, giống như mặt hồ, có viên đá rơi xuống làm mặt hồ chuyển động rồi lại tĩnh, còn có thể khôi phục lại bộ dạng trước kia.

Laura đứng chờ ở cửa đưa cô lên lầu, cô ta gõ nhẹ cửa phòng, cung kính nói: “Cậu chủ, Minh Tâm đ ến rồi”

“Vào đi”

Bên trong truyền đến âm thanh giọng nói nặng nề của cậu ta.

Cô còn chưa nhìn thấy người, chỉ là nghe được thanh âm, nhưng trái tim đã run nhè nhẹ.

Tay cô cầm nào nắm cửa lạnh như băng, cô cảm thấy có khí lạnh đến bức người.

Cô cố lấy dũng khí, đẩy cửa đi vào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2551


Chương 2551

Cậu ta đứng ở phía trước cửa sổ, đón ánh sáng, cái bóng dài in trên mặt sàn.

Cảm giác cậu ta thực sự cô đơn, bóng dáng cô độc.

“Diên”

Cô ngập ngừng, nặng nề gọi tên cậu ta.

“Sau bao lâu, đây là lần đầu tiên cô chủ động đến nhà Kettering tìm tôi: “Kỷ Nguyệt Trâm đã nói gì với cậu, cô ấy có lẽ đã tính sai rồi, cậu không nên tin tưởng cô ấy”

“Vậy thì tôi nên tin tưởng cái gì? Cô nói cho tôi biết đi, tin tưởng cái gì? Tin cô sao?”

Đột nhiên Diên bỗng phản ứng mạnh, xoay người lại tiến về phía cô.

Cô sợ tới mức vội lui từng bước về phía sau, không may lại đụng phải vào tường.

Nắm đấm, mạnh mẽ rơi xuống, mang theo gió lướt qua.

Cuối cùng, dừng ở phía sau cô, cú đấm làm lay động cả bức tranh trên tường.

“Tay cậu.”

“Lời của cô ấy, cô tin, Cố Thành Chung cũng tin, hiện tại cô lại muốn tôi không tin?”

“Tôi…”

Hứa Minh Tâm bị làm cho á khẩu không trả lời được, không biết nên nói cái gì.

Định mệnh vốn chính là một chuyện mơ hồ, liệu có ai có thể đoán được kết quả?

Cô chỉ biết là bản thân mình và Cố Thành Chung là vợ chồng.

“Những gì tôi biết đến thời điểm hiện tại tôi đã được gả cho Cố Thành Chung, Chúng tôi cũng trải qua nhiều sóng gió, nhưng chúng tôi vẫn không thay đổi, vẫn ở bên nhau. Cậu tin định mệnh cũng được, tin lời của cô ấy cũng được, tôi đến đây chỉ muốn nói cho cậu biết, tôi chỉ tin tưởng sự thật. Sự thật chính là, tôi là Cố Thành Chung là vợ chồng”.

” khăng khăng một mực, tự làm tổn thương chính mình”

“Cô là đang lo lắng tôi tự làm tổn thương chính mình, hay là lo lắng tôi làm tổn thương Cố Thành Chung?”

“Cả hai tôi đều lo lắng. Tôi không cần phải nói dối cậu. Diên, tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện chúng ta sẽ là kẻ thù, tôi cũng không muốn một trong hai người bị thương”

“Thực sự đáng tiếc, muộn Cậu ta nheo mắt nói một cái u ám, đáy mắt cuồn cuộn mang theo sắc máu, mang theo cả sự thù địch, còn có…

Ý hận thấu xương.

¡ yêu cô, chính là tôi chưa bao giờ muốn cô phải chịu áp lực.

Thậm chí… ba chữ này tôi cũng không dám nói ra khỏi miệng, tôi sợ cô không để ý tới tôi, sợ chúng ta ngay cả bạn bè cũng không thể làm được nữa. Tình yêu của tôi, cẩn thận, hèn mọn đến bụi bặm”.

“Nhưng trong lòng tôi cam tâm tình nguyện, chỉ cần cô sống tốt là được”

“Tôi đã quen với sự đau đớn, nó đã tạo thành thói quen ẩn sâu trong lòng, nhưng thật không thể ngờ, nỗi đau lần này cô dành cho tôi lại đau khổ và nặng nề đến thế. Cô vốn nên thuộc về tôi, cho dù hai người đã kết hôn, nhưng cô vẫn nên thuộc về tôi. Cố Thành Chung là một tên trộm, là một tên cướp, anh ta đã trộm mất cô từ bên cạnh tôi đi, mà tôi không hề hay biết gì. Thậm chí, tôi lại là người cuối cùng biết chuyện.

“Cô biết rõ anh ta là kẻ cướp, nhưng cô vẫn muốn ở bên cạnh anh ta, cô cho rằng tôi là cái gì? Vật hy sinh sao?”

“Cô rất cố chấp. Định mệnh sẽ không có ai biết để nói cho cô nghe.

hết, lời Kỷ Nguyệt Trâm cũng chỉ được coi là bao quát. Vì sao tôi lại bỏ lỡ cô, đây chẳng phải cũng là một hướng khác của định mệnh sao?”

“Nó giống như… giống như một ngã ba trên đường sẽ có những ngã rẽ khác nhau, chung quy lại vẫn có những lúc sai lầm”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2552


Chương 2552

“Tôi đứng đây, đứng ở ngã ba đường, sẽ gi ết chết tất cả những người đi sai. Vì khi đã mắc sai lầm, các người đi tiếp sẽ tiếp tục mắc thêm sai lâm nữa, mà tôi sẽ từ từ xoay trở về, sẽ không để sai lâm được tiếp diễn”

“Cậu..”

Hứa Minh Tâm kinh ngạc nhìn Diên.

Đây có phải là Diên mà cô biết không?

Hung dữ, cục căn, độc ác.

Cả người giống như đã rơi vào địa ngục, là ác ma.

“Nếu tôi kiên trì tiếp tục sai, cùng Cố Thành Chung ở bên nhau, có phải ngay cả tôi, cậu cũng giết không? Tôi cũng là người đi sai sao?”

Diên nhìn cô thật sâu, trong mắt hiện ra vẻ đau khổ.

Dùng sức siết chặt nắm đấm, có thể nhìn rõ những đường gân xanh nổi trên mu bàn tay cậu ta.

“Cô… cô không nên ép tôi.”

Lời này, được nói ra từ kẽ hai hàm răng siết chặt.

“Tôi không ép cậu, đây là sự thật, tôi sẽ cùng anh ấy đồng sinh cộng tử”

“Vì sao? Rốt cuộc anh ta có gì tốt? Tôi có gì không bằng anh ta?”

“Không biết, dù sao cậu cũng không phải là anh ấy, vậy nên tôi sẽ không yêu cậu.” Hứa Minh Tâm tàn nhẫn nói.

Nếu không thể buông bỏ, vậy cô chỉ có thể lựa chọn trung thành với chồng mình, trung thành cuộc hôn nhân mình đã chọn.

“Được, tôi thành toàn cho cô. Thứ gì tôi đã không có được, thì tôi cũng sẽ không để Cố Thành Chung có được. Nhưng tôi sẽ không cho.

hai người sống chết cùng nhau, chôn cùng một mộ. Nếu cô chết, tôi liền cứu anh ta. Nếu hai người cùng chết, một người hoả táng, một người sẽ ném cho chó ăn. Một người để cho mục sư siêu độ, một người để cho người đời nguyền rủa”

“Hứa Minh Tâm, cô tàn nhãn với tôi, tôi cũng sẽ tuyệt tình với cô.”

“Như vậy cũng tốt, cũng coi như không ai nợ ai.”

Sau một lúc lâu cô mới có thể nghe được giọng nói run rẩy của bản thân.

“Cô…”

Diên nghe được lời này của cô, tức giận đến cả người run rẩy.

Bàn tay to nắm chặt, chặt đến nỗi nghe cả tiếng kêu răng rắc.

Thậm chí móng tay sắc đâm vào da thịt khiến máu tươi chảy ra.

“Còn bây giờ tôi có thể đi được chưa? Chồng tôi vẫn đang đứng ngoài chờ tôi về”

“Cút”

Đây là lần đầu tiên Diên tức giận đến nỗi đuổi cô cút.

Cậu ta rất nhanh xoay người lại, không để ý đến cô, sợ bản thân mình tức giận đến nỗi sẽ bẻ gãy chiếc cổ mảnh khảnh của cô.

Cậu ta năm chặt tay mình, tự kiềm chế cơn tức giận của bản thân, còn có không cam lòng.

Làm sao có thể cam lòng được?

Hứa Minh Tâm nhìn thật sâu bóng lưng cậu ta, gắt gao mím môi, cuối cùng cũng không nói thêm gì, xoay người rời đi.

Cửa phòng vừa đóng lại, rốt cuộc Diên cũng không thể chống đỡ được nữa, thiếu chút nữa ngã trên mặt đất, cũng may chống được bàn làm việc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2553


Chương 2553

Hứa Minh Tâm thất thần rời đi, còn chưa ra khỏi cổng, không ngờ lại có người gọi lại.

“Minh Tâm”

Cô xoay người, là Laura, cô ấy là quản gia mới bên cạnh Diên, cô có gặp qua vài lần nhưng không thân thiết.

“Có việc gì sao?”

“À, cậu chủ nhờ tôi nói với cô mấy câu, cô mau qua đây đi”

Laura nghiêm túc, giống như có chuyện gì đó rất quan trọng.

Cô nghe thấy vậy, trong lòng bỗng căng thẳng, nghi ngờ có khi nào cậu ta hồi tâm chuyển ý, cho nên không còn muốn để tâm chuyện quá khứ nữa, không muốn nghĩ đến nữa.

Trong nháy mắt cô đã đi đến gần Laura, thế nhưng Laura lại hung hăng cho cô một bạt tai.

Lực rất mạnh, một cái tát đã khiến cô ngã trên mặt đất.

Cô hoa mắt, chỉ cảm thấy hai má nóng như lửa đốt, hai tai ù đi.

Hai má rất nhanh đã trở nên sưng đỏ, dấu bàn tay hiện rõ ràng trên mặt.

Laura đứng ở trước mặt cô, từ trên cao nhìn xuống cô, ánh mắt cô ta đây vẻ nghiêm nghị.

“Về sau, nếu tiếp tục để tôi nhìn thấy cô làm tổn thương đến cậu chủ, tôi nhất định lột da của cô. Cô là ai, mà dám làm tổn thương đến cậu ấy?”

Hứa Minh Tâm sau cơn đau, cũng dần dần dịu lại.

Cô cảm thấy miệng mình có gì đó ngọt ngọt, cái tát này khiến cô chảy máu.

Cô phun ra một ngụm máu trên mặt đất, sau đó nói: “Cô thích cậu ấy đúng không?”

Laura nghe vậy, trong giây lát ánh mắt chợt lóe lên.

Thật lâu sau, cô ta mới cố lấy dũng khí, hung tợn trừng mắt với cô, nói: “Đúng vậy, tôi thích cậu chủ, cho nên sẽ không để bất kỳ ai được.

làm tổn thương đến cậu chủ”

“Hứa Minh Tâm, đừng quên ngay từ đầu cô cũng chủ là một người thấp bé, hiện tại đừng tưởng chim sẻ biến thành phượng hoàng thì có thể thoát khỏi cái danh tiểu nhân thấp hèn”“

“Ồ? Thật vậy sao? Có vẻ cô rất quan tâm đ ến xuất thân của người khác nhỉ? Tôi hiện tại thoát khỏi cái danh tiểu nhân thấp hèn, vậy cô có thể không? Cô là cái thá gì, mà dám đánh t: Hứa Minh Tâm hung hăng trừng mắt, thân hình gầy gò cao thẳng tắp.

Cô kiên cường bất khuất, giống như vừa mới được đổ thêm bê tông cốt thép, giống như vĩnh viễn sẽ không bao giờ ngã xuống.

Cô cũng không chút khách khí, trực tiếp mạnh mẽ tát lại cô ta một cái thật mạnh.

Laura cũng không đơn giản, sớm đã có phòng bị, trực tiếp giữ tay cô lại.

“Hừ, cô cũng chỉ là…

Cô ta còn chưa nói xong, không ngờ Hứa Minh Tâm lại phản xạ lấy tay còn lại tát cho cô ta một cái.

Cái tát này rất mạnh, rất vang.

Laura bị tát có chút lảo đảo lui về phía sau, tựa vào tường, khó khăn ổn định lại bản thân.

Cô ta nheo mắt, sợ hãi nhìn Hứa Minh Tâm, thật sự khó có thể tưởng tượng, nhìn cô gầy gò, yếu đuối như vậy, thế nhưng lại có thể đánh mạnh đến vậy.

Bình thường cô luôn tỏ ra yếu đuối, thái độ lễ phép, không khác gì một cô gái hiền lành bình thường.

Bây giờ nghĩ lại, cô ta đã xem nhẹ cô.

Hứa Minh Tâm đứng trước mặt, lạnh lùng nhìn cô ta, bàn tay xoa khuôn mặt nhỏ nhắn.

“Có cảm thấy dễ chịu không? Không cần nhìn tôi như vậy, lúc cô đánh tôi nên nghĩ đến nhân quả báo ứng, chính mình cũng sẽ bị ăn một cái tát như vậy”

“Cô…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2554


Chương 2554

Laura muốn lao đến, đánh nhau với cô nhưng Hức Minh Tâm không chút mập mờ, ngay lúc cô ta vồ tới, cô đạp một phát, trực tiếp kéo ra khoảng cách giữa hai người.

“Hít”

Laura đau đến nỗi hít một hơi lạnh, lần này không thể chống lại được nữa.

Cô quả quyết dứt khoát, ra tay cũng rất nặng, không có một chút do dự nào.

Người phụ nữ này không đơn giản.

“Cô nhắc nhở tôi không được quên đi thân phận của mình, không thể thay đổi được sự thấp kém trong xương cốt. Vậy cô thì sao? Bây giờ cô nhiều lắm cũng chỉ là một người làm, tôi đã biến thành phượng hoàng rồi, mà cô chỉ là một con rối nhảy múa. Cô thích Diên, tôi rất vui, cậu ấy vẫn còn một người yêu cậu ấy. Nhưng, cô không nên đổ mọi ân oán lên người tôi. Người cô yêu, có bản lĩnh thì để cậu ấy yêu cô, mà không thể đến diễu võ dương oai với tôi”

“Tôi chưa bao nghĩ sẽ làm hại cô, nếu như có thể, tôi cũng có thể liều cả tính mạng mình để bảo vệ cho cậu ấy. Cô có thời gian hận tôi, không bằng dành nhiều thời gian hơn để ở bên cạnh cậu ấy đi”

Cô nói từng chữ một.

“Chuyện của tôi không cần cô quan tâm, cô ít ở đây đạo đức giả thôi” Laura tức giận nói, sắc mặt méo mó.

“Tôi không quan tâm đ ến cô, cô nghĩ rằng mình là ai chứ?”

“Cô..”

Laura sắp bị lời của Hứa Minh Tâm làm cho tức chết rồi.

“Lần sau, nếu như cô còn tát tôi lần nữa, vậy tôi sẽ trả lại cho cô gấp đôi, tương tự. Tôi không sợ bị đánh, bởi vì tôi biết, tôi sẽ đánh lại.

Cô dùng một phần sức, tôi sẽ trả lại cô gấp mười lần. Cô tát tôi một cái, tôi sẽ trả lại cô hai cái. Nếu như cô tát tôi hai cái, tôi sẽ trả lại cô bốn cái”

“Sau này, nhìn thấy tôi tốt nhất cô nên đi đường vòng, tôi đối với người mà mình không thích, tính tình sẽ không tốt lắm đâu”

Cô lạnh lùng nói, trực tiếp quay người rời đi, không thèm quay đầu lại.

“Cô… Hứa Minh Tâm, cô đứng lại cho tôi, tôi liều với cô”

Laura tức đến nỗi toàn thân run rẩy, vậy mà lại cầm bình hoa lên, muốn ném qua.

Nhưng không ngờ cổ tay cô ta bị một sức lực mạnh mẽ giữ lại.

Cô ta ngẩng đầu lên nhìn Diên ở bên cạnh, sắc mặt cậu ta âm trầm, vô cùng lạnh lùng.

“Cậu… cậu chủ?”

Diên không nói gì, chỉ là sức lực trên tay càng lúc càng mạnh.

Laura không chịu được nữa, bình hoa trong tay trượt xuống, choang một tiếng vỡ trên mặt đất.

Hứa Minh Tâm đi đến cửa thì nghe thấy tiếng động, trái tim run lên, suýt chút nữa không nhịn được quay đầu lại.

Nhưng cuối cùng, cô vẫn ép mình hạ quyết tâm.

Cô biết, Diên ra rồi.

Diên không nói lời nào, trực tiếp lôi Laura đến thư phòng, sau đó dùng sức đẩy ra.

“Cậu chủ”

Cô ta quỳ trên đất, giọng nói run rẩy.

Cậu ta sải bước về phía trước, cuối cùng đôi giày da giẫm lên mu bàn tay cô ta. Sau đó xoay, từ từ dùng lực.

Cô ta đau đến nỗi hình ảnh trước mặt mờ đi, nhưng không dám phản kháng.

“Cô dám động đến cô ấy?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2555


Chương 2555

“Tôi không thể nhìn được cô ta đối với cậu chủ như vậy. Cậu chủ, cậu vì một người phụ nữ như vậy không đáng”

“Không đáng? Tôi có đáng hay không, từ lúc nào đến được cô dạy tôi chứ? Cô ấy không đáng, cô thì đáng sao?”

“Tôi… Laura trước giờ chưa từng nghĩ sẽ ở cùng cậu chủ, không dám… không dám nghĩ đến”

“Như vậy là tốt nhất, người làm nên có bổn phận của người làm.

Đừng có thử so sánh với cô ấy, cô không so được với cô ấy”

“Tôi “Laura không dám”

“Nếu như không nhìn vào hiệu quả làm việc cao của cô, là người có thể dùng bên cạnh tôi, nếu không hôm nay chỉ với hành động cô tát cô ấy một cái, tôi đã có thể giết cô rồi. Tự mình đi nhận phạt, cút”

Diên âm trầm nói.

Cậu ta ở trong phòng sách nghe rất rõ ràng.

Nghe thấy khi cô bị tát, trái tim đều run rẩy.

Cậu ta suýt chút nữa không thể khống chế nổi lao ra ngoài, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.

Cậu ta đang đợi, đợi khi Hứa Minh Tâm không chịu nổi nữa sẽ ra mặt, vậy thì quan hệ của bọn họ nói không chừng có cơ hội vãn hồi.

Nhưng…

Cậu ta quên rồi, mình thay đổi, đồng thời cô cũng thay đổi.

Cô trở lên mạnh mẽ, tính cách kiên định, có năng lực tiếp nhận thế giới đầy khó khăn này.

Cô không phải là một cô gái ngây thơ dễ bị bắt nạt ngày xưa nữa.

Cậu ta vừa nghĩ đến đây, trong lòng lại khó chịu.

Laura đi đến cửa, vẫn không chết tâm nói: “Cậu chủ, tôi biết mình không xứng với cậu, nhưng trong lòng tôi cảm thấy Hứa Minh Tâm càng không xứng với cậu. Cậu chủ sẽ gặp được người càng tốt hơn, đừng tự làm tổn thương mình nữa, vì một người như cô ta, không đáng…”

Cô ta vẫn chưa nói xong, thì đã có một vật nặng ném đến.

Là khung ảnh trên bàn làm việc, bên trong là ảnh của mình và .Josh.

Góc nhọn của khung hình đập vào trán, nhanh chóng tím bầm chảy máu.

Máu, chảy dài xuống mặt, nhưng cô ta không dám lau.

“Nhặt lại đây.” Diên lạnh lùng phân phó.

Laura cắn răng, thu dọn những mảnh vở trên mặt đất, vô cùng cung kính đưa bức ảnh cho cậu ta.

“Cô rất có ích đối với tôi, nhưng vẫn chưa đến mức không phải là cô thì không được. Nếu như cô không muốn chết thì ngậm miệng lại, lời nào không nên nói thì đừng có nói.”

Laura hít sâu một hơi, cuối cùng nặng nề nhả ra một chữ.

“Vâng”

Sau khi Laura rời đi, trong thư phòng rộng lớn chỉ còn lại một mình cậu ta.

Cậu ta đứng trước cửa sổ, nhìn bóng hình Hứa Minh Tâm rời đi, ánh mắt như muốn trào ra.

Cậu ta nhìn bức ảnh, ánh mắt dịu dàng dán trên người .Josh.

“Anh, em nên làm thế nào? Em đã không còn là em lúc đầu nữa rồi, em không thể quay lại được, không thể quay về nữa rồi”

Lời này, nhàn nhạt vang lên, mang theo nỗi buồn sâu thảm.

Hứa Minh Tâm đi một lúc lâu mới rời khỏi được biệt thự.

Cố Gia Huy không đợi ở trong xe, mà là lo lăng đi lại ngoài cửa xe.

Khi nhìn thấy cô đi ra, anh lập tức lao đến.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2556


Chương 2556

Nhìn thấy vết thương trên má cô, anh không khỏi cau mày, không nói gì mà lao vào cửa lớn, Hứa Minh Tâm vội vàng ngăn lại, nói: “Anh làm gì vậy?”

“Anh tìm Diên tính sổ, có cái gì thì tìm đến anh, tính toán với phụ nữ làm gì chứ? Đáng chết mà”

Anh mắng chửi, tức đến nỗi sắc mặt u ám đáng sợ.

“Không phải do cậu ta đánh, là một người khác, muốn dạy em cách làm người.”

Cô bất lực nói: “Anh ngoan ngoãn quay lại đây, nếu không em sẽ tức.

giận không quan tâm đ ến anh nữa, đúng lúc tâm trạng em đang không tốt”

“Em đừng tức giận”

Cố Gia Huy nhanh chóng trở lên dịu dàng.

“Để em không tức giận cũng được, dỗ em đi”

Lời nói tức giận của cô, khiến anh vô cùng đau lòng.

Anh ôm chặt cô vào lòng.

Bàn tay to lớn xoa đầu cô, dịu dàng n¡ ất đau, đúng không? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Là ai làm em bị thương?”

“Quản gia mới bên cạnh cậu ta Laura, bất bình thay Diên, cho nên mới đánh em. Tất nhiên, em cũng không dễ bị bắt nạt, em cũng tát cho cô ta một cái thật mạnh, còn đạp một cái. Em cũng rất dữ, người nào bắt nạt em, em sẽ tự trừng phạt, không cần anh đến giúp em”

“Thật sự không cần anh ra mặt sao?”

“Em đã giải quyết xong rồi, anh còn ra mặt làm gì chứ, em muốn về nhà ăn cơm, đói rồi”

“Được, vậy chúng ta về nhà”

Trái tim anh sớm đã mềm nhũn rồi.

Trong xe, cô không nói một lời nào về cuộc nói chuyện với Diên, nhưng nhìn dáng vẻ lo lắng của cô, anh biết cuộc nói chuyện không được tốt đẹp.

Anh không hề truy hỏi, một đường lái xe về nhà, bắt đầu rửa tay nấu cơm cho cô.

Hứa Minh Tâm dựa vào cửa, nhìn người đàn ông mặc tạp dề trong phòng bếp, tay nghề điêu luyện trong phòng bếp.

Canh nóng bốc khói nghi ngút làm cả phòng bếp trở lên mờ mịt.

Dáng vẻ anh có chút mơ hồ, cũng trở lên ôn hòa.

Cô không khỏi nhếch khóe miệng.

Hối hận không?

Không hối hận.

Cô chưa từng hối hận khi yêu người đàn ông này.

Không hối hận khi gả cho anh, khi mang thai cũng không hối hận, con mất rồi cũng không hối hận.

Cho dù, con đường của bọn họ đã xác định phải gập ghềnh trắc trở, cũng có thể sẽ không có kết cục tốt đẹp, nhưng vậy thì làm sao chứ?

Bọn họ ở cạnh nhau, cho dù trong chốc lát, cũng đủ rồi.

Cô tiến lên trước, ôm lấy anh từ phía sau.

“Anh làm đồ ngon gì vậy?”

Cô giả vờ nhẹ nhàng thoải mái nói.

“Món sườn xào chua ngọt mà em thích nhất, còn có súp gà nấm, thêm một con cá luộc nữa có được không, em cũng thích ăn cay”

“Ừ, thêm chút món chay nữa, phải cân đối dinh dưỡng”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2557


Chương 2557

“Ừ, chồng sẽ biểu hiện thật tốt, cố gắng nuôi em đến béo trắng luôn” Anh cười nói.

Cô chỉ ở bên cạnh, nhàn nhã gặm trái cây, anh làm xong thức ăn, tự mình nếm thử một chút.

Căn bản không có chỗ nào để cô phải động tay, cho dù tài nấu nướng của cô tốt hơn Cố Gia Huy không ít.

“Cố Gia Huy anh nói xem tại sao kiếp này chúng ta lại có duyên không phận chứ, phải khó khăn thế nào mới có thể ở cạnh nhau chứ?

Anh nói xem, có phải kiếp trước chúng ta xảy ra lỗi lầm gì không? Kiếp trước anh có lỗi với em đúng không?”

“Ai biết được chứ? Em không muốn biết kiếp trước thế nào, em chỉ biết, kiếp này em không muốn bỏ qua anh”

“Nếu như, thật sự có tiền căn hậu quả, kiếp trước và kiếp này. Em hy vọng bắt đầu từ kiếp này, và những kiếp sau này đều sẽ được gặp anh.

Cho dù, có hàng triệu khả năng rời khỏi anh, các loại cuộc sống, em đều không muốn trải qua. Em chỉ muốn ở cùng anh, dạy dỗ con cái, hòa thuận vui vẻ.”

Cô cười nói, mỗi một từ đều nói rất rõ ràng, tròn vành rõ chữ.

Trước khi gặp được anh.

Em không biết tương lai của em ở đâu.

Sau khi gặp được anh.

Anh chính là tương lai của em.

Cố Gia Huy, em yêu anh, rất yêu rất yêu anh.

Cố Gia Huy nghe thấy vậy, động tác cắt rau cũng hơi khựng lại.

Lời này, sưởi ấm trái tim.

“Trong mắt anh không có muôn hồng nghìn tía, chỉ có em”

Khi người mình yêu xuất hiện, những màu sắc khác không còn có thể gọi là màu sắc nữa.

Chẳng mấy chốc bữa trưa đã chuẩn bị xong, hai người đều vui vẻ ăn cơm, bởi vì người ngồi ăn đối diện chính là người mà họ yêu quý nhất.

Hứa Minh Tâm từ đảo Sương Mù trở về thì bị một trận bệnh, bây giờ.

mới dịu lại, mặc dù buổi sáng đến nhà Kettering một chuyến, không mấy vui vẻ, nhưng chuyện đã xảy ra rồi chỉ có thể bình tĩnh đối mặt.

Vốn dĩ cô nghĩ buổi chiều sẽ đi dạo phố xem phim với Cố Gia Huy, thả lỏng một chút, không ngờ vừa mới ra khỏi cửa thì nhận được điện thoại của Cố Trường Quân nói tâm trạng bà chủ đang không tốt, luôn kêu gào muốn nhìn thấy Cố Gia Huy.

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, bà chủ biết mình có một người con trai nhỏ.

Bọn họ đều ra khỏi nhà rồi, Cố Gia Huy cũng không kịp đưa cô về nhà nên cùng nhau đi đến chỗ Cố Trường Quân.

Hứa Minh Tâm đứng ở cửa, không dám đi vào, nhưng vẫn mơ hồ nghe thấy âm thành bên trong.

Cố Gia Huy vừa bước vào, cảm xúc của bà chủ đã kích động từ trên giường xuống, đến giày còn không đi.

“Con… con là Gia Huy đúng không?”

“Vâng, mẹ, mẹ thế nào rồi?”

“Để mẹ nhìn xem, con có bị con hồ ly tinh kia câu mất hồn, hút mất linh khí không”

Cuối cùng bà chủ run rẩy sờ mặt anh: “Con gầy rồi, cũng trở lên tiều tụy, nhất định là do con hồ ly tinh kia làm đúng không?”

Mấy ngày nay Cố Gia Huy vẫn luôn chăm sóc cho Hứa Minh Tâm, tất nhiên phải trở lên hốc hác.

Anh khó hiều nhìn bà chủ: “Hồ ly tinh là ai? Rốt cuộc mẹ bị làm sao vậy?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2558


Chương 2558

Lúc này Tạ Quế Anh mới lên tiếng, lo lắng nói: “Buổi trưa bà chủ nghỉ ngơi, mơ thấy ác mộng, mơ thấy cậu bị hồ ly tinh quấn lấy, suýt chút nữa mất mạng. Sau khi tỉnh lại thì phát điên tìm cậu nên biến thành thế này”

“Bà chủ, bà vẫn còn nhớ hồ ly tinh kia có dáng vẻ thế nào không?”

“Tôi nhìn thấy tôi nhìn thấy con hồ ly tinh đó, cô ta gầy nhỏ, nhìn rất vô tội, nhưng thật ra tâm địa rất hung ác. Con trai, trái tim của nó là màu đen, con nghe lời mẹ, mau chóng đuổi cô ta đi, cô ta sẽ làm hại con đấy”

Người mà bà ta nói chính là Hứa Minh Tâm.

Cố Gia Huy nhíu mày, mẹ anh là một người bệnh, sao lại mơ thấy một chuyện kỳ lạ như vậy, giống như bị trúng tà vậy.

“Mẹ, Hứa Minh Tâm không phải hồ ly tinh, cô ấy là vợ của con, mẹ hiểu nhầm cô ấy rồi”

“Cái gì, con lấy một con hồ ly tinh sao?” Bà chủ trừng to mắt, trong mắt tràn đầy không thể tin nổi.

“Con… con ly hôn với cô ta, đuổi nó ra khỏi nhà. Nếu không… nếu không mẹ sẽ chết trước mặt con”

Bà chủ nhìn xung quanh, vậy mà lại lao nhanh vào tường.

Mọi người vội vàng kéo lại, nhưng vẫn bị đập vào một chút, trán bị bầm tím.

Bà chủ trực tiếp quỳ xuống.

Bà ta gào khóc: “Con trai… mẹ cầu xin con, cách xa người phụ nữ kia, mẹ sẽ không hại con đâu. Cô ta sẽ hại con, cô ta là yêu tỉnh, cô ta không rõ ràng.”

“Cô ấy không ph: Cố Gia Huy đang chuẩn bị giải thích, nhưng lại bị Cố Trường Quân ngăn lại.

“Gia Huy, em không thể k1ch thích mẹ nữa, nếu không hậu quả sẽ không thể ngờ được đâu. Em đồng ý với mẹ đi, trước tiên an ủi mẹ, lẽ nào em muốn mẹ thật sự đập đầu vào tường sao?”

“Con à, bố biết trong lòng con không dễ chịu, nhưng mẹ con là người bệnh mà”

Cố Gia Bảo cũng vô cùng khó xử.

Không ngờ chuyện lại biến thành thế này, không hề báo trước.

Tạ Quế Anh cũng mong đợi nhìn Cố Gia Huy.

Mà anh lại cũng đang nhìn mình.

“Cho mẹ uống thuốc an thần”

“Gia Huy, em làm cái gì vậy? Thuốc an thần không tốt đối với tinh thần của người bệnh. Mẹ đã lâu rồi không tiêm r “Bây giờ mẹ cần được bình tĩnh lại, cho dù mẹ có là người bệnh, là mẹ của em, em cũng không thể nào lừa dối bản thân. Nói ra lời như vậy, là không có trách nghiệm đối với vợ em”

“Em… cũng không phải thật sự bảo hai người ly hôn, em nói một câu lấy lệ thì có làm sao đâu chứ?”

Cố Trường Quân tức giận nói.

“Nếu như mẹ bảo anh không đợi .Josh nữa, anh cũng nguyện ý sao?”

“Chuyện này không giống nhau”

“Theo như em thấy, chính là một. Anh có nguyên tắc của anh, không thể nhường bước, em cũng có. Em không thích hợp ở đây, đợi mẹ tỉnh táo lại một chút, em lại đến thăm mẹ”

Cố Gia Huy nắm chặt tay, đối xử nghiêm khắc với bà chủ, trong lòng anh cũng rất khó chịu Nhưng anh biết, bên cạnh mẹ có rất nhiều người chăm sóc.

Mà người phụ nữ của anh, đang ở cửa buồn rầu.

Bây giờ anh không thể đứng bên cạnh cô ở cùng cô thì thôi đi, còn nói những lời trái lương tâm làm tổn thương cô.

Cho dù là giả dối, anh cũng không nói được.

Anh sải bước quay người rời đi, sắc mặt Cố Trường Quân trở lên khó nhìn.

Mà Tạ Quế Anh, trong mắt cô ta hiện lên tia ác độc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2559


Chương 2559

“Gia Huy… đừng đi mà, Gia Huy, con trai của mẹ.”

Bà chủ vẫn khóc lóc thảm thiết.

Cố Gia Huy đi ra cửa không nhìn thấy Hứa Minh Tâm, nên biết cô đau lòng rời đi.

Anh nhìn thấy cô ở vườn hoa, cô đang ngồi trên xích đu, lắc lư hết lần này đến lần khác, cảm xúc chán nản.

Anh đi đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng đẩy.

“Sao anh lại đến đây?”

Cô có chút ngạc nhiên.

“Không phải bảo em ở ngoài cửa đợi anh sao? Sao lại chạy ra đây?”

“Em..”

Hứa Minh Tâm mím môi, hôm nay thật sự là một ngày lộn xộn, ra cửa phải xem hoàng lịch mới được.

Cô nghe thấy bà chủ nói cô là hồ ly tinh, muốn anh rời khỏi mình.

Anh hai cũng ép anh, muốn anh chiều theo bà chủ.

Cô không thể nghe được nữa, cho dù cô biết những lời đấy là giả, nhưng cô vẫn không muốn nghe.

Cho nên, không đợi Cố Gia Huy trả lời, cô đã bỏ đi như một con rùa rụt cổ vậy.

“Anh không nói”

“Cái gì?

“Anh không nói lời nói cho có lệ”

“Tại sao?” Hứa Minh Tâm có chút ngạc nhiên.

“Tại sao phải nói chứ? Đây không phải là lời nói dối không có ý tốt, đối với em mà nói là lời nguyền rủa độc ác. Anh an ủi mẹ, nhưng lại làm em tổn thương, anh không làm được. Mẹ có bọn họ ở bên, mà em lại một mình ở nước ngoài, chỉ có anh”

“Nhưng trong lòng anh cũng khó chịu, không phải sao?”

“Chữ hiếu, không phải thực hiện như vậy”

Trong lòng Cố Gia Huy có tiêu chuẩn của mình, anh không thể làm được việc vì mẹ mà làm tổn thương Hứa Minh Tâm.

Hơn nữa, tình trạng của mẹ vẫn luôn lặp đi lặp lại, không dứt điểm.

Hôm nay anh mở miệng nói một lời chiều theo, vậy sau này lại phải làm chuyện gì chiều theo sao?

Anh vừa nghĩ đến đây, càng cảm thấy sau này sẽ có tai họa, chỉ có thể cắt bỏ mọi thứ từ lúc mới bắt đầu.

“Bên phía mẹ vẫn luôn là tình hình như vậy, lúc nào mới dứt điểm được”

Cô có chút chán nản nói.

Lúc trước vẫn còn dũng khí để chiến đấu lâu dài, nhưng bây giờ trong lòng cô không có chút tự tin nào.

Cố Gia Huy xoa đầu cô, nhẹ giọng nói: “Anh sẽ đứng về phía em, anh lấy em về không phải để em chịu oan ức. Hơn nữa, từ đầu đến cuối em đều vô tội”

“Từ từ đến thôi, cũng không thể gấp được”

Hai người đang nói chuyện, không ngờ lại thấy Cố Trường Quân đi đến.

“Minh Tâm, em có thể đi vào bếp chuẩn bị chút trà được không?”

Ý từ trong lời nói này của Cố Trường Quân rất rõ ràng, chính là muốn cô tránh đi.

Cô hiểu ý, chuẩn bị quay người rời đi, nhưng không ngờ Cố Gia Huy lại nắm chặt lấy tay cô.

“Cô ấy là vợ của em, không phải người làm. Nhà anh hai có nhiều người làm như vậy, tùy tiện cử một người, không cần phải để vợ em phải đi?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2560


Chương 2560

Cố Trường Quân nghe thấy vậy, đồng tử co rút lại.

Chẳng qua anh ta chỉ tùy ý tìm một lý do để người tránh đi, không ngờ Cố Gia Huy lại như vậy.

“Em ba”

Một tiếng này rõ ràng giọng điệu vô cùng nặng, mang theo sự lên án.

Thấy hai anh em bắt đầu giương cung bạt kiếm, bầu không khí kỳ lạ, cô nhanh chóng ra mặt giải vây, nói: “Em cũng có chút khát, em đi một lát rồi về, hai người ở đây nghỉ ngơi đi. Cố Gia Huy, thả tay ra, ngoan ngoãn ngồi đây cho em”

Cố Gia Huy nghe lời của cô, lúc này mới không tình nguyện thả tay ra, khiến Cố Trường Quân cau mày.

Bây giờ chỉ nghe lời của vợ, anh em, mẹ đều có thể không quan tâm sao?

Sau khi Hứa Minh Tâm rời đi, Cố Gia Huy nói thẳng: “Anh hai tìm em làm gì?”

“Anh tìm em làm gì? Trong lòng em không biết nặng nhẹ sao? Em ở trong phòng bệnh có thái độ gì vậy? Đó là mẹ của chúng ta đấy”

“Bà ấy trong mắt em không chỉ là mẹ của em, còn là một người bệnh”

“Em cũng biết mẹ là người bệnh sao? Em đáp ứng người bệnh thì làm sao chứ?”

Cố Trường Quân tức giận nói.

“Em vẫn nói câu đó, nếu như mẹ muốn anh quên .Josh, anh có thể làm được không?”

“Anh…”

Lời của Cố Trường Quân còn chưa nói xong, đã bị anh nhanh chóng ngắt lời.

“Cho dù anh hai có thể làm được, em cũng không thể làm được.

Đây không phải là lời nói chiều theo, mà là làm tổn thương Minh Tâm.

Anh cảm thấy chỉ là một lời nói trên miệng có thể giải quyết chuyện này, anh không biết sẽ để lại một vết sẹo trong lòng Minh Tâm”

“Cô ấy sẽ không nói đau với em, nhưng lại tự mình li3m vết thương”

Bốp.

Cố Gia Huy còn chưa nói xong, không ngờ Cố Trường Quân lại vỗ mạnh một cái xuống bàn, phát ra âm thanh giòn giã, vang lên khắp nhà.

Hứa Minh Tâm vừa mới mang trà ra ngoài thì nhìn thấy cảnh này, bước chân cứng đờ tại chỗ, không dám tiến lên.

Bọn họ dường như đang cãi nhau, nếu mình xuất hiện vào thời điểm này, sẽ chỉ đổ thêm dầu vào lửa mà thôi.

“Đúng, chỉ có em là biết đau lòng cho vợ thôi đúng không? Em vì vợ mình, mà đối xử với mẹ như thế sao? Em thân là con trai, mà ở đây nói năng hùng hồn đầy lý lẽ như vậy sao?”

“Vợ em, em sẽ cưng chiều, bệnh của mẹ, em cũng sẽ tìm cách chữa trị”

“Cố Gia Huy, em đừng có quá đáng. Những ngày này, mọi người đều tận tâm tận lực chăm sóc cho mẹ, không dễ gì bệnh tình mới ổn định lại, để mẹ có thể nhận ra tất cả chúng ta. Nhưng bây giờ thì tốt rồi, mẹ lại biến thành đầu óc không tỉnh táo, đây chính là cách chữa trị của em sao? Em vì Hứa Minh Tâm, số lần đến đây rất ít, mỗi lần đều không ở lại qua đêm, ở lại mấy tiếng rồi rời đi”

“Trong đáy lòng em, rốt cuộc là mẹ quan trọng, hay là Hứa Minh Tâm quan trọng.”

“Đều quan trọng, đều không thể bị tổn hại” Anh nói rõ ràng.

Cố Trường Quân nghe thấy vậy, khóe miệng cười giễu cợt, chế nhạo nói: “Chỉ sợ vị trí của Hứa Minh Tâm càng quan trọng hơn một chút. Em ba, nếu như em còn k1ch thích mẹ, đừng trách anh không khách sáo.

Em cưng chiều vợ mình anh không phản đối, nhưng em không thể đối xử với mẹ như vậy”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2561


Chương 2561

“Anh hai, nếu như là anh, anh nên làm thế nào? .Josh ở bên cạnh anh, nếu như anh là em, anh có thể hiên ngang lãm liệt như vậy không?”

“Em đã lấy cô ấy, cả đời này cô ấy đều dựa vào em, chỉ có em mới có thể cho cô ấy cảm giác an toàn. Cả đời này mẹ đều bị bệnh như vậy, chẳng lẽ cả đời này em đều phải nói lời trái với lương tâm sao? Rắc muối vào vết thương trong lòng cô ấy sao?”

“Anh hai, anh không phải là em, anh nói quá nhẹ nhàng rồi”

Cố Gia Huy nhìn anh ấy: “Hơn nữa, dường như anh cũng thay đổi rồi, anh vậy mà lại vì chuyện này mà cãi nhau với em. Theo lý mà nói, anh cũng có người mình yêu, anh nên là người hiểu em nhất”

Lời nói hơi lạnh lùng này, thấm vào tim gan.

Cố Trường Quân ngẩn ra trong giây lát, đồng tử trở lên rõ ràng hơn.

Câu nói này mới thật sự nhắc nhở anh ấy.

Anh ấy tràn đầy tức giận mà đến, thật ra muốn nói chuyện cẩn thận với Cố Gia Huy, để anh có thể cân bằng giữa mẹ và Hứa Minh Tâm.

Nhưng không biết vì sao nhìn thấy Hứa Minh Tâm lại thấy có chút không vui, giọng điệu tự nhiên mà nặng hơn rất nhiều.

Vốn dĩ mọi chuyện có thể bình tĩnh thương lượng, lại dần dần biến thành cãi nhau.

Anh ấy nên là người hiểu rõ anh nhất, tình cảm anh em của bọn họ rất sâu sắc, vô cùng hợp nhau. Tất nhiên anh hiểu Cố Gia Huy không phải là người trong biết đạo hiếu, mà là người trọng tình trọng nghĩa, đều muốn làm chuyện tốt nhất cho hai bên.

Anh ấy xoa xoa thái dương, cảm thấy thần kinh căng chặt lại, trong não đột nhiên có một nhịp đập mạnh khiến anh ấy cảm thấy có chút khó chịu.

Anh ấy thở dài, nói: “Có lẽ là anh quá nghiêm trọng rồi, đoạn thời gian này bởi vì bệnh của mẹ, bận rộn ngập đầu. Bây giờ, cuối cùng cũng nhìn thấy có chút khởi sắc, không ngờ lại trở lên bất thường. Xin lỗi, nếu như anh hai nói lời gì không hay, xin em tha thứ”

“Anh không nên nói xin lỗi với em, anh nên nói với Minh Tâm, cô ấy mới là người vô tội nhất. Từ đầu đến cuối cô ấy không hề làm gì sai, nhưng phải chịu đựng oan ức này. Em không muốn đưa cô ấy đến bên này, chính là sợ cô ấy buồn”

“Em không ngủ qua đêm ở đây, bởi vì em biết cô ấy đang ở nhà đợi em. Một người chồng trở về nhà, mới có thể khiến vợ của mình có cảm giác an toàn. Mẹ có mọi người chăm sóc, em rất yên tâm, bây giờ người em không thể yên tâm chính là Minh Tâm”

“Nhưng mẹ chính là không hợp với cô ấy, mời bao nhiêu bác sĩ đến cũng không có tác dụng. Bây giờ giống như phát điên vậy, bệnh tình vốn dĩ đang chuyển biến tốt lại trở lên nghiêm trọng”

“Em sẽ cố gắng tránh xuất hiện trước mặt mẹ”

Lời của anh còn chưa nói xong, không ngờ có người làm vội vàng chạy đến, kêu lớn: “Không hay rồi, cậu hai, cậu ba, không hay rồi: “Sao vậy?”

Hai anh em vội vàng hỏi.

“Bà chủ vậy mà lại căn lưỡi, may mà bác sĩ Tạ phát hiện kịp thời, người vẫn tốt, bây giờ đang trong phòng bệnh khóc lóc. Ông chủ bảo tôi đến tình cậu ba, cậu ba mau qua xem đi”

Cố Gia Huy nghe thấy vậy, tim run lên kịch liệt, hai anh em nhanh chóng chạy đến.

Khi Cố Gia Huy bước vào sân nhìn thấy Hứa Minh Tâm, tay cô đang bưng một cái khay, muốn đi qua, nhưng lại do dự.

Cuối cùng, mím môi, nói: “Anh mau đi đi, chăm sóc tốt cho bà chủ, đừng có k*ch th*ch mẹ nữa. Em rất tốt, anh đừng có lo cho em”

“Em ngoan ngoãn ở đây, đừng chạy linh tinh, anh rất nhanh sẽ đến”

Cô dùng sức gật đầu.

Cô sẽ ở đây đợi anh quay lại.
 
Back
Top Dưới