Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2458


Chương 2458

Anh ta ở trong nước chật vật ngóc đầu lên.

“Bạch Thư Hân?”

“Ha ha, bố thật đáng yêu!”

“Chồng, anh thật tuyệt vời, em nghĩ anh ra quá nhiều mồ hôi rồi nên đi xuống tắm đi”

“Em… được rồi, tôi không so đo với em nữa, ai bảo em là vợ của tôi chứ? Chậc chậc chậc, đêm đó dư vị vô cùng, tuy bản thân không tự mình trải qua, nhưng mà những cảm thụ của Ôn Mạc Ngôn thì tôi là người biết rõ nhất. Anh ấy đã bất tỉnh nhưng mà vẫn để lại cho tôi ký ức sâu sắc. Chúng tôi coi như là một người một nửa!”

“Anh… anh nên chết đuối đi!” Bạch Thư Hân thở phì phò nói.

“Đừng giận nữa, vợ yêu của anh, hôn em cái này!”

“Lưu manh, không biết xấu hổ, đồ đáng ghét!”

“Nhưng mà cậu chỉ đối với một mình mợ như vậy thôi!” Cố Cố trầm giọng nói.

“Anh ta còn dám làm chuyện này với người khác sao? Nếu dám làm như vậy thì đã sớm bị phế rồi! Hơn nữa, anh ta dám dùng thân xác của Ôn Mạc Ngôn làm xẵng làm bậy thì mợ sẽ là người đầu tiên không bỏ qua cho anh tai”

Họ đã về nhất trong ba vòng này nên không có gì bất ngờ có thể bước vào vòng tiếp theo.

Bọn họ ung dung nhàn nhã ở bên cạnh làm khán giả, nhìn những người khác bận rộn khí thế ngất trời.

Thiện Ngôn giống như là làm ảo thuật lấy ra một túi tụi lợi, bên trong chứa đầy hoa quả, còn có cả đá lạnh nên dù đã hơn một tiếng đồng hồ trôi qua nhưng mà hoa quả vẫn còn lạnh.

Anh ta thậm chí còn lấy ra một chiếc áo chống nắng.

“Em xoa lên người đi, xoa một ít cho Cố Cố nữa”

Tất cả đồ của cô ấy đều để trên xe, không có lấy xuống, không ngờ anh ta lại đem theo.

“Làm thế nào mà anh lại… trở nên chu đáo như vậy?”

“Đàn ông chu đáo hơn một chút không được sao? Hay là em thích đàn ông thô kệch, luộm thuộm? Em không thích phong cách Ôn Mạc Ngôn sao?”

“Nhưng mà… anh cũng không phải là anh ấy”

“Đương nhiên tôi không phải anh ấy, tôi chỉ đang làm những gì mình cho là đúng, làn da của em rất mỏng manh, làm sao có thể phơi nắng được?”

Anh ta rõ ràng làm chính mình, nhưng tại sao Bạch Thư Hân lại cảm thấy mình đang dần trở thành một Ôn Mạc Ngôn thứ hai chứ!

Có lẽ… đó thật sự là Ôn Mạc. Ngôn.

Trong lòng cô ấy bối rối, vội vàng thu hồi ánh mắt, tùy tiện thoa kem chống nắng lên người.

“Cậu… cháu muốn ăn kem”

Cố Cố nhìn ra cửa nơi có một cái máy làm kem, nhìn là muốn ăn.

“Được rồi, cháu ở đây chờ cậu, cậu đi một lúc sẽ trở lại”

“Chút xíu tôi mang cho em một cây kem vani. Ngoan ngoấn chờ tôi trở lại”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2459


Chương 2459

Anh ta nói chuyện với Cố Cố bằng giọng điệu gì thì anh ta cũng đối xử với Bạch Thư Hân giống vậy, như thể anh ta đang nói chuyện với hai đứa trẻ.

Bạch Thư Hân bĩu môi, từ khi nào mà Thiện Ngôn đã hiểu cô ấy đến mức này chứ, anh ta không cần đoán già đoán non cũng biết cô ấy muốn ăn hương vị gì.

Cô ấy đang ngồi trên khán đài có tầm nhìn xa hơn người thường nên cô ấy có thể nhìn thấy rõ ràng chặng đường mà anh ta đã đi.

Anh mua ba cây kem, khi trở về anh ta còn cười với họ.

“Cậu hai cũng tốt như cậu cả đúng không? Dường như không có chuyện gì có thể làm khó cậu!”

“Đó chỉ là vỏ bọc bề ngoài mà thôi, anh ta không phải là Ôn Mạc NCô Cô ấy thu lại ánh mắt rồi mất tự nhiên nói.

“Không có, cháu thấy cậu hai rất tốt. Sao lại phải so sánh chính mình với người khác? Làm chính mình không được sao?”

“Mợ.”

Cố Cố nhìn thấu đáo hơn chính bản thân mình rất nhiều, liệu cô ấy có muốn nhìn thẳng vào câu hỏi trong lòng mình không.

Cô ấy đang kháng cự và sợ hãi.

Cô ấy sợ… cô ấy đã vô tình dồn tình cảm của mình với Ôn Mạc Ngôn lên người Thiện Ngôn.

Đó hẳn là vì quá thích Ôn Mạc Ngôn, chỉ cần Ôn Mạc Ngôn trở về.

Chỉ cần anh ta quay lại thì cảm xúc bối rối của cô ấy có thể trở lại con đường đúng đắn và mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Cô ấy đột nhiên có một hy vọng, một hy vọng để mọi thứ trở nên đúng đắn.

Thiện Ngôn đã chạy thẳng một đường quay về, chỉ vì muốn làm chậm quá trình tan chảy của kem, khi về đến thì nó còn nguyên vẹn.

Nhưng mà cả người anh ta cũng đã mồ hôi nhễ nhại.

“Ăn đi, cháu chỉ được ăn một cái, không được tham lam”

“Cảm ơn cậu” Cố Cố vui vẻ nói.

“Cảm ơn”

Bạch Thư Hân cũng nói “Không sao đâu, tôi rất vui khi được phục vụ hai người”

Anh ta ngồi bên cạnh cô ấy và ăn kem cùng nhau.

Đúng lúc này thì người tổ chức bước đến và trao cho họ một bức ảnh vừa chụp.

Đây chính là bức ảnh ba người bọn họ ngồi ở bậc thềm ăn kem, không khí rất hài hòa.

“Tôi muốn đưa cái này vào ppt để làm văn bản tuyên truyền cho hoạt động lần này, không biết mọi người có đồng ý không? Hai người là cặp đôi đầu tiên có thể hiểu ngầm như vậy. Quan hệ vợ chồng tốt như vậy thật sự là rất hiếm có đó”

“Con đều đã lớn như thế này rồi mà mối quan hệ của hai người vẫn trước sau như một, đây là tình yêu mà không phải chỉ đơn thuần là tình cảm gia đình, gặp được cũng rất khó”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2460


Chương 2460

Tình cảm nhiều một chút sẽ chuyển thành tình cảm gia đình.

Có thể họ đều có tình yêu, nhưng mà tình cảm gia đình nhiều hơn một chút, trở thành một thể, không thể chia lìa.

Nhưng mà ông ấy có thể thấy rõ ràng rằng giữa hai người có một tình yêu, mà hình ảnh một nhà ba người ngồi bên nhau thực sự rất đẹp.

Ông ta không thể không chụp lại và muốn tạo ra một bản tuyên truyền.

“Vâng, đó là một vinh dự của chúng tôi” Thiện Ngôn lịch sự nói.

“Vậy thì cảm ơn mọi người, mọi người nghỉ ngơi một chút nhé, đợi đến vòng cuối sẽ gọi cho mọi người”

Người tổ chức rời đi, Cố Cố hoan hô sau đó thì khen Thiện Ngôn lợi hại.

Chỉ có những người lợi hại mới có thể khiến mọi người nhìn bằng cặp mắt khác xưa.

“Rõ ràng hai người cùng nhau thi đấu, anh ta không lợi hại chút nào!”

Bạch Thư Hân thì thào nói, nhưng mà trên thực tế thì cô ấy cũng ngầm thừa nhận nếu không có kế hoạch của Thiện Ngôn thì họ nhất định sẽ thua. Nhưng mà cô ấy rất ngại khen nên cố tình nghiêm mặt.

Nhìn thấy vậy thì Thiện Ngôn vò lấy mái tóc ngắn của anh ta cười đắc ý, khi nhìn kỹ hơn thì không khó để nhìn ra vẻ xấu xa ẩn chứa bên trong, hơn nữa còn có chút tà khí.

“Đúng, đúng, vợ tôi là lợi hại nhất, không ai có thể so sánh với vợ của tôi.

“Ăn thì có thể ăn bậy nhưng nói thì không được nói bậy. Không ai nhìn chúng ta thì cũng đừng kêu loạn!”

“Sớm muộn gì thì em cũng sẽ gả cho tôi mà, tôi tập làm quen trước để sau này khỏi bỡ ngỡ! Tôi nói cho em biết, con trai của em cũng đã lớn rồi, thằng bé cũng nên danh chính Ngôn thuận mà tôi một tiếng bố rồi, tôi làm sao không kham nổi chứ? Hơn nữa tâm trí của anh cũng có xuất lực..”

Trước khi anh ta nói xong thì bên tai đã vang lên giọng nói của Bạch Thư Hân.

“Dao của tôi đâu?”

Cô ấy hận không thể cầm con dao dài bốn mươi mét băm anh ta thành trăm mảnh.

Thiện Ngôn ngoan ngoãn im lặng ngay lập tức, sợ anh ta chọc cô ấy tức lên rồi thì mình cũng không dễ sống.

“Quên đi, quên đi, thật sự quên…

Anh ta bắt đầu lắc đầu, giả vờ như bị điên.

Nếu không có Cố Cố ở đây thì cô ấy đã thực sự phạm tội bạo lực gia đình.

Nhưng mà vì quá tức giận không nhịn được nữa nên cô ấy không thể không đá vào mông anh ta vài cái.

“Còn dám nói nhảm nữa thì đừng trách tôi không khách sáo!”

Cô ấy nắm tay nắm đấm, cô ấy cũng là người luyện võ nên không tin rằng mình không thể thu phục được anh ta.

“Mợ của cháu hung dữ không?”

Thiện Ngôn cười toe toét, giả vờ đau rồi thì thầm với Cố Cố.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2461


Chương 2461

Cố Cố rụt rè nhìn Bạch Thư Hân rồi cũng lặng lẽ gật đầu.

“Có phải trông giống như một con hổ cái?” Cố Cố tiếp tục gật đầu.

“Anh nói nhảm cái gì với đứa nhỏ vậy?” Bạch Thư Hân thở phì phò nói.

“Ha ha, tôi đã nói với cô bé rằng đánh là thương mắng là yêu.”

“Anh… anh học mấy cái sến súa này ở đâu vậy?”

Bạch Thư Hân đỏ mặt khi nghe anh ta nói, tất cả những điều này là vô nghĩa.

“Em vừa đá tôi, có phải là em rất yêu tôi không?”

“Thiện Ngôn, đừng đi quá xa!”

Sự kiên nhãn của Bạch Thư Hân cuối cùng cũng đến tận cùng, bàn tay nắm chặt vì tức giận.

Sau đó Thiện Ngôn gạt nụ cười sang một bên và trở nên nghiêm túc.

“Được rồi, không đùa nữa, ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi”

Vòng cuối cùng là chạy tiếp sức, trẻ em chạy chặng cuối cùng.

Đầu tiên, Thiện Ngôn bắt đầu tốc độ của họ chắc chẳn những người khác không thể so sánh được nên họ cố gắng mua đủ thời gian cho Cố Cố.

Cố Cố cũng là người nhanh nhất nhận được gậy, nhưng mà cô bé phải chạy 400 mét.

Cô bé giữ chặt cây gậy và chạy hết sức mình.

Phía sau cô bé là một cậu con trai lớn hơn một chút đang đuổi theo sát nút, cũng không biết là do hồi hộp hay là gì khác, Cố Cố đã giãm phải giày cả người chật vật ngã về phía trước.

“Cố Cố..”

Khi nhìn thấy cảnh này thì trái tim của Bạch Thư Hân thắt lại.

Cô ấy không chút suy nghĩ vội vàng chạy tới, nhanh chóng đỡ cô bé dậy.

“Cố Cố, cháu không sao chứ?” Thiện Ngôn cũng vội vàng chạy tới.

Lúc này, cậu bé bên cạnh đã vượt qua cô bé rồi.

Cố Cố vô cùng gấp gáp và định chạy tiếp, Bạch Thư Hân nhanh chóng giúp đỡ nhưng mà đã bị trọng tài ngăn lại.

“Xin lỗi, cô không giúp được nếu không thì coi như là bị mất tư cách thi!”

“Các người không thấy đứa nhỏ bị thương sao?” Bạch Thư Hân gầm lên, khiến trọng tài phải rùng mình sợ hãi.

Lửa giận của Bạch Thư Hân không đùa được đâu.

“Hãy tin tưởng Cố Cố, con bé có thể”

Thiện Ngôn đứng ra ngăn Bạch Thư Hân lại, sau đó kéo cô ấy ra khỏi đường đua.

Sau khi bị té như vậy thì vị trí thứ nhất vững vàng đã bị chuyển thành thứ 3. Mặc dù cô bé bị ngã rất đau, nhưng mà cuối cùng cô bé vẫn kiên trì chạy tiếp.

Nếu không thì thậm chí ngay cả vị trí thứ ba cũng sẽ không thể bắt kịp.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2462


Chương 2462

Có thể thấy rằng Cố Cố đang rất liều mạng, xem ra cô bé thật sự rất muốn có con gấu đó!

“Trực tiếp đi bàn bạc với ban tổ chức, chúng ta sẵn sàng bỏ tiền ra mua, đưa tiền cho gia đình đứng nhất!”

“Em yên tâm đi, anh đã chuẩn bị hành động tiếp theo nếu mình thua rồi. Người tổ chức đã đồng ý, nhưng mà không biết người đứng thứ nhất có muốn giao ra hay không thôi”

“Rồi sẽ có cách thôi!”

Bạch Thư Hân lo lắng siết chặt tay.

Cố Cố chạy xong thì họ vội vàng bước tới để kiểm tra vết thương, lòng bàn tay bị rách và đầu gối bầm tím.

Ban tổ chức cũng đặc biệt đến để khen ngợi cô bé đã dũng cảm và kiên định đến cùng.

Nhưng mà Cố Cố vẫn khóc, ban tổ chức hỏi cô bé có phải vì quá đau không nhưng mà cô bé cũng chỉ lắc đầu nhìn chú gấu bông mà nước mắt tuôn như mưa.

Cô bé muốn nó.

“Xin lỗi cô bé, đây là phần thưởng cho vị trí đầu tiên, nhưng mà con cũng có thành tích đáng nể nên công viên giải trí của chúng tôi sẽ cho gia đình thẻ thường niên. Với thẻ này thì con có thể chơi tất cả các trò chơi ở đây, đây là thẻ gia đình trong ba năm”

Cố Cố đã rất buồn, cảm thấy mình thật vô dụng.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Nhưng mà thua thì chính là thua, cô bé phải học cách chấp nhận sự thật này.

Như thể mẹ yêu bố, nhưng mà không thể có được bố.

Cô bé muốn tìm một chú gấu bông để thay bố ở bên mình nhưng mà cũng không được.

Cuối cùng thì cô bé cũng bước lên bục với nước mắt lưng tròng, khi nhận được tấm thẻ thường niên thì cô bé cũng không vui chút nào.

Sau khi phần trao giải thưởng kết thúc thì Thiện Ngôn đến gặp người giữ vị trí đầu tiên.

Anh ta chân thành nói: “Xin chào, tôi có thể mua con búp bê này với giá cao không? Con gái tôi thích nó lắm”

“Xin lỗi, con trai tôi thích sưu tập đồ chơi. Chúng tôi cũng đã tìm kiếm rất lâu mới có thể tìm thấy phiên bản giới hạn này” Mẹ của cậu bé từ chối.

“Tôi biết cái này đối với cậu bé rất quan trọng, cũng không quan trọng là bao nhiêu tiền. Nhưng mà con gấu bông này có thể chỉ mang ý nghĩa sưu tầm đối với cậu bé, còn đối với con gái chúng tôi thì nó có ý nghĩa đặc biệt!

“Ý nghĩa gì?”

Nếu bây giờ kể toàn bộ câu chuyện thì không phải có nghĩa là nói với người khác rằng họ đang lừa dối sao?

Bạch Thư Hân đột ngột dừng lại, ngừng nói.

Cô ấy không biết giải thích thế nào, cuối cùng Thiện Ngôn nói: “Thật ra thì chúng tôi không phải là bố mẹ ruột của đứa trẻ. Bố mẹ ruột của con bé đã ly hôn, mà bố của con bé đã để lại một con gấu bông con bé, con bé đã ôm nó suốt mấy năm qua, bây giờ nó cũng đã bị mòn từ lâu rồi”

“Lần này cuối cùng chúng tôi cũng nhìn thấy con gấu bông phiên bản giới hạn này, vì vậy tôi đã háo hức đến xem. Bố mẹ con bé không ở cùng nhau, tôi là cậu của con bé còn đây là mợ, chúng tôi ở đây đế giúp cô bé giành lấy gấu bông”

“Chỉ vì con búp bê này mà con bé đã té ngã thành ra như vậy, nhưng mà con bé vẫn kiên trì muốn hoàn thành cuộc thi. Vì vậy xin hai người hãy giúp cô bé một cái tạo điều kiện thuận lợi cho con bé được không?”

Thái độ của Thiện Ngôn rất đúng mực, nói năng khiêm tốn và lịch sự khiến mọi người cảm thấy rất thoải mái.

Ngay cả Bạch Thư Hân cũng không chê vào đâu được, hiện tại anh ta thực sự làm rất tốt.

Khi bố mẹ của cậu bé nghe thấy điều này thì nhìn nhau, dường như vẫn còn do dự.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2463


Chương 2463

Nhưng mà đứa trẻ có động tác tiếp theo.

Cậu bé bước đến gần Cố Cố nói: “Bố em rời khỏi em à?”

“Đúng vậy!”

“Em rất muốn cái này phải không?”

“Đúng vậy, em muốn cái này, anh trai”

“Ừm, anh không thể cho không em, chúng ta hãy trao đổi đi. Em cho anh cái này, anh sẽ cho em gấu bông. Cái này gọi là trao đổi đồng giá”

Cậu bé chỉ vào tấm thẻ thường niên của công viên giải trí trên tay cô bé.

Tấm thiệp này căn bản không thể so sánh với chú gấu bông này.

“Có được không?”

“Tất nhiên, em muốn đổi là được”

“Em muốn” Cố Cố tụt rè nói.

“Đây, chúng ta cùng trao đổi”

Ngay lập tức, cậu bé đưa lại chú gấu bông chưa mở ra cho Cố Cố.

Cô bé thận trọng nhận lấy, cúi đầu cảm ơn: “Cảm ơn anh”

“Anh cũng muốn cảm ơn em, em cũng cho anh một thứ. Tay em còn đau không?”

“Không đau nữa rồi”

“Xin lỗi, lúc đó em đã ngã xuống cạnh anh nhưng mà anh lại không giúp em. Đó là hành vi không thân sĩ, không theo lễ nghi quý tộc, anh xin lỗi. Nếu cho anh làm lại lần nữa thì anh sẽ giúp đỡ, vì vậy hãy tha thứ cho anh”

“Không sao đâu, em không đau chút nào, anh xem tay em sắp nổi vảy rồi, em sắp lành rồi”

“Vậy thì anh sẽ thổi nó, làm cho nó nhanh lành hơn”

Cậu bé nghiêng người và bắt đầu thổi vào lòng bàn tay cô bé một cách nghiêm túc.

“Được rồi, vậy em sẽ không đau nữa. Được rồi, anh về nhà đây, tạm biệt em nhé, nếu có cơ hội thì sẽ gặp lại!”

Cậu bé rất lịch sự, nhìn sơ qua thì chỉ là một đứa trẻ lên tám hoặc chín tuổi nhưng mà trông giống như một quý ông nhỏ.

Đôi mắt của mẹ cậu bé sáng lên, sau đó lập tức đưa danh thiếp của mình.

“Không ngờ hai đứa nhỏ lại còn có duyên phận như vậy, nếu con nhỏ đã chủ động nhượng bộ thì chúng tôi cũng sẽ không can thiệp nhiều như vậy. Chúng ta kết bạn đi, sau này qua lại nhiều hơn, nhìn các người chắc cũng là nhà trong sạch, cũng coi như là môn đăng hộ đội, kết bạn không phải là một điều xấu”

“Thật là không phải, đây là danh thiếp của chồng chưa cưới của tôi, cái của tôi đã quên không mang nó ra ngoài”

Bạch Thư Hân lấy danh thiếp của Thiện Ngôn ra rồi đưa nó cho họ.

“Hóa ra là người nhà họ Ôn, sau này sẽ qua lại nhiều hơn!” Mẹ cậu bé cười nói rồi quay lưng bỏ đi.

Bạch Thư Hân tự nhiên nhìn ra được ý của đối phương, hai đứa trẻ đúng là hợp nhau, tướng mạo cũng không tồi, có duyên thì ở bên nhau sau này thật tốt.

Mặc dù mọi chuyện biến đổi bất ngờ nhưng cuối cùng công sức của họ cũng không vô ích, khi cầm con gấu bông trên tay, việc làm của cô ấy cũng giống như được hồi đáp lại.

Sau khi trở về nhà, Bạch Thư Hân và Cố Cố ngồi ở phía sau xe, cả hai đều đã ngủ thiếp đi, có vẻ như hôm nay họ quá mệt mỏi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2464


Chương 2464

Sau khi đến nhà, Thiện Ngôn ôm Cố Cố lên, sau đó bước ra ôm Bạch Thư Hân.

Cô ấy ngủ rất say, bởi vì tối hôm qua ngủ không ngon, ban ngày cô ấy lại vận động nhiều nên hiện tại ngủ rất ngoan.

Cơ thể cô ấy rất nhẹ, anh ta ôm vô cùng cẩn thận, cứ như đang ôm bảo bối, sợ cô ấy đụng phải chỗ nào đó.

Cô ấy dường như đã nhận ra nó, nhưng mà mí mắt của cô ấy giống như bị đổ đầy chì, không thể mở nó ra.

Cuối cùng thì cô ấy chỉ điều chỉnh tư thế thoải mái trong lòng anh rồi lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Nhìn thấy hành vi trẻ con của Bạch Thư Hân thì Thiện Ngôn nở nụ cười mãn nguyện nơi khóe miệng.

Ban đầu, anh ta muốn đánh bại thứ vô dụng kia và chứng minh rằng mình là người giỏi nhất và hoàn hảo nhất.

Anh ta muốn chứng minh điều đó cho cả thế giới biết.

Nhưng mà anh ta không biết mình bắt đầu từ khi nào, anh ta chỉ muốn Bạch Thư Hân nhận ra sự tồn tại của anh ta.

Bạch Thư Hân là toàn bộ thế giới của anh ta.

Nhẹ nhàng đặt cô ấy vào trong chăn bông, cô ấy lập tức co cụm lại thành một quả bóng, ôm chặt chăn bông rồi chìm vào giấc ngủ vô cùng ngọt ngào.

Độ cong của khóe miệng anh ta dần dần lan rộng hơn, lưu lại thật lâu.

Những ngón tay thò ra, cố gắng chạm vào má cô ấy và giúp cô ấy gạt những sợi tóc rơi trên trán sang một bên.

Nhưng mà… sau khi vươn tay ra rồi thì hơi khó để thu lại.

Cuối cùng thì anh ta cũng thu hết can đảm và vuốt v e má cô ấy.

“Bạch Thư Hân…”

Anh ta lẩm bẩm tên cô ấy rất nhiều lần, phân mềm yếu nhất trong trái tim anh ta lại mạnh mẽ sụp đổ.

“Đôi khi, tôi cũng ngẫm nghĩ tại sao mình lại yêu em nhiều như vậy.

Đây là do em đã thả tôi ra, em có ân sinh ra anh, hau là do tình cảm của Ôn Mạc Ngôn ảnh hưởng đến tôi. Thật ra thì tôi cũng không hiểu, tôi chỉ biết thôi rằng tôi yêu em, thật khó để từ bỏ đoạn tình cảm này. Có lẽ tôi ngủ say trong cơ thể anh ấy và tồn tại đến ngày hôm nay chỉ là để… gặp em”

“Nếu không thì trên thế giới này có nhiều người như vậy, làm sao có thể trùng hợp là em thả tôi ra ngoài?”

“Tại sao tôi không lọt mắt những người còn lại mà cứ một mực nhìn trúng em?” Giọng anh ta trầm như nước, hòa vào màn đêm.

Chẳng bao lâu nữa là đám cưới của hai người, Bạch Thư Hân nằm mơ cũng chưa từng nghĩ đến mình có thể kết hôn.

Lúc trước khi từ bỏ Lệ Nghiêm, cô ấy luôn cảm thấy mình sẽ không bao giờ yêu người khác nữa.

Khi yêu Ôn Mạc Ngôn thì anh ta đã kết hôn với người khác.

Niềm an ủi duy nhất của cô ấy là hài lòng vì mình đã có con với Ôn Mạc Ngôn.

Nhưng mà bây giờ, cô ấy đã thực sự lại được mặc lại váy cưới, ngồi trước gương và để nhà tạo mẫu làm tóc cho mình.

Bạch Thư Hân nhìn mình trong gương, cảm giác không thật sâu sắc.

Cô ấy sắp kết hôn, còn chú rể là… một linh hồn khác.

Ngay từ hôm trước, bố Ôn cũng đã đưa người nhà họ Bạch đến.

Giữa họ có những khúc mắc, tình cảm sâu nặng, ai cũng có thể thấy được.

Hai bên gia đình không nói gì nhiều, đám cưới này coi như lời an ủi ấm áp của ông trời.

Thím của Bạch Thư Hân cứ khóc thầm khi thấy cô ấy mình mặc váy cưới vào, Bạch Hoàng Nam cũng đỏ mắt, cuối cùng thì cũng có lời bàn giao với anh trai.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2465


Chương 2465

Sau khi chết, ông ấy đi đến âm tào địa phủ cũng không sợ bố của Bạch Thư Hân tìm ông ấy đòi nợ “Hôm nay là ngày cưới của cháu, mọi người nên vui vẻ” Bạch Thư Hân cười nói.

“Cháu nói xem thằng bé này đang yên đang lành, làm sao có thể phân liệt chứ, cháu gả cho nhân cách thứ hai của thắng bé nhưng mà cháu cũng không yêu người ta, đây là có chuyện gì?”

“Thím còn tưởng rằng cháu sẽ có hạnh phúc mỹ mãn, cũng kết hôn vì tình yêu, nhưng mà hiện tại… cháu lấy dưới danh nghĩa con dâu của nhà họ Ôn, sau này cháu có thể làm gì?”

“Cháu cam tâm tình nguyện, đây là do cháu nợ nhà họ Ôn, Ôn Mạc Ngôn cũng không còn nữa, cho nên cháu càng không thể rời khỏi anh “Cháu nói cháu cũng thật ra, vậy mà cháu lại bí mật sinh con sau lưng chúng ta. Cháu có chịu bao nhiêu vất vả thì cứ nói cho chúng ta biết là được rồi, chẳng lẽ chúng ta có thể ép cháu bỏ đi đứa con này sao? Cháu chính là cứng đầu cứng cổ, không bao giờ nghe theo lời khuyên của người ta, cho dù là đụng phải vách tường cũng không quay đầu. Người nhà họ Bạch đều có tính cách chết tiệt này, khi nào thì cháu học được rồi hả?”

Thím của Bạch Thư Hân khóc đến mức trên mặt toàn là nước mắt, Bạch Hoàng Nam muốn an ủi bà ấy, nhưng mà lại bị bà ấy hung tợn trừng mắt.

“Câm miệng, đừng chạm vào tôi. Cháu gái của ông thật sự làm người ta đau xé tim mà! Còn ông cũng không phải là một ngọn đèn cạn dầu, cũng không phải là thứ tốt, các người chỉ giỏi khiến tôi sợ hãi”

“Được rồi, thím à, hôm nay là ngày thành hôn của cháu đó.” Bạch Thư Hân có chút áy náy, đau lòng nhìn bà ấy.

Bọn họ đối tốt với cô mà không một lời than vãn, mặc dù không phải là con ruột, nhưng mà họ đã nuôi dưỡng cô ấy nhiều năm như vậy, đã sớm thân hơn con ruột rồi.

Kiếp này, cô ấy phải báo đáp công ơn dưỡng dục, che chở cho những người thân yêu của mình.

Thím của Bạch Thư Hân lau nước mắt, cố nén nỗi buồn.

Dù không muốn thế nào đi nữa, trong lòng cảm thấy khó chịu như thế nào đi nữa thì ván cũng đã đóng thuyền.

Dù sao thì Bạch Thư Hân cũng phải danh chính ngôn thuận gả vào nhà Ôn Mạc Ngôn, nếu không thì sẽ không thể chăm sóc bọn trẻ, hơn nữa cũng không có danh phận gì với Ôn Mạc Ngôn.

Kết hôn là cách tốt nhất.

“Mà này, anh trai và chị dâu của cháu đâu?”

“Đi gặp đứa nhỏ rồi, nói cháu ở đây nhất định có việc bận nên lát nữa mới tới đây. Anh trai cháu biết chuyện kết hôn của cháu thì cả đêm không ngủ, hôm sau liền tới thắp nhang bố mẹ cháu”

“Đứa trẻ này không giỏi nói chuyện và cũng không thể hiện cảm xúc, nhưng mà những gì thằng bé làm đều rất chân thành. Thằng bé luôn cảm thấy mình đã không chăm sóc tốt cho cháu nên mới làm cho cháu đau khổ nhiều như vậy, còn có, đối với chuyện hoang đường lúc trước cũng cảm thấy canh cánh trong lòng!”

Thím của Bạch Thư Hân muốn nói nhưng lại thôi.

Bạch Thư Hân đương nhiên biết bà ấy đang nói đến điều gì, anh trai của cô ấy đang tự trách bản thân không chăm sóc tốt cho cô ấy nên mới khiến đường tình của cô ấy gập ghềnh.

Giờ cô ấy đã kết hôn rồi, anh ta lại nghĩ đến những chuyện hoang đường trước kia, lại càng tự trách mình.

Anh ta đã thành gia lập thất rồi, hơn nữa cũng đã có con rồi, tại sao cứ như lão già mà không thể vượt qua rào cản trong lòng chứ?

“Cháu biết, chờ anh ấy đến đi, không biết anh ấy tặng quà gì cho cháu, nếu nhẹ thì cháu nhất định không tha thứ cho anh ấy!”

“Yên tâm đi, anh trai cháu sẽ không đối xử tệ với cháu đâu!”

Chảng bao lâu thì Lệ Nghiêm và Cố Yên cũng đã đến.

Cố Yên trở nên thành thục và nữ tính hơn, cô ấy mặc một chiếc váy dài tinh tế phác họa rõ nét đường cong cơ thể.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2466


Chương 2466

Còn Lệ Nghiêm thì sau bao nhiêu năm, anh ta dường như không thay đổi chút nào, được thời gian sủng ái vô cùng.

“Anh trai, chị dâu”

Cố Thư Hân cười ngọt ngào, bước tới vươn bàn tay nhỏ bé ra: “Quà, quà cưới của em đâu?”

“Chúng tôi kết hôn cũng không thấy cô em chồng này tặng quà nhà, bây giờ đưa tay đòi quà coi được sao?” Cố Yên nói đùa.

Nút thắt giữa họ cũng đã được mở ra.

Cố Yên và Bạch Thư Hân đều là những người thẳng tính, vì vậy cầm lên được thì có thể bỏ xuống được, nhưng mà Lệ Nghiêm vẫn đang tự trách mình về chuyện kia.

“Đây, tặng em, đây là tâm ý của chị và anh của em!”

Cố Yên lấy ra một chiếc phong bì màu đỏ, hơi to cầm lên cũng rất nặng.

Cô ấy không nhịn được mà mở nó ra, sau đó phát hiện ra rằng… đó là một giấy chứng nhận bất động sản.

Quyền sở hữu của hai căn hộ.

Đây là nơi trước đây cô ấy và Ôn Mạc Ngôn sinh sống.

“Điều này..”

Bạch Thư Hân khiếp sợ nhìn về phía họ.

“Căn hộ đó không phải chỉ cho thuê, không bán sao?”

“Em cũng đừng quan tâm đ ến chuyện này nữa, bây giờ đó đã là tài sản riêng của em rồi. Đồ đạc trong đó cũng không di chuyển gì, biết em không nỡ vứt bỏ thứ gì nên cũng để nguyên vẹn. Căn hộ đó cũng là kỉ niệm của em và Ôn Mạc Ngôn, cho dù là không được thành đôi nhưng mà ở chỗ ấy nhìn đồ vật cũng cảm thấy mỹ mãn”

“Cảm ơn hai người, món quà này rất có ý nghĩa đối với em”

Cô ấy siết chặt giấy chứng nhận bất động sản rồi áp vào ngực, nơi gần trái tim mình nhất.

“Em thích là được. Đúng rồi, chị vừa nhìn thấy anh trai và Minh Tâm, để chị đi chào hỏi họ một cái. Lệ Nghiêm, em gái anh sắp kết hôn rồi cho nên cố gắng tâm sự đi” Cố Yên thấu tình đạt lý và để lại không gian cho hai người họ.

Bạch Thư Hân cũng bảo người ta đi xuống.

“Anh trai, cảm ơn anh đã để tâm như vậy, nhưng mà sau này cũng đừng tiêu tiền bừa bãi, anh còn phải nuôi Ngọc Vy đó.”

“Đúng vậy đó, sau này sẽ có người chăm sóc cho em rồi, cũng không đến lượt anh tiêu tiền. Cái này nhân cách thứ hai đối xử với em như thế nào?”

“Anh ấy có một cái tên, đó là Thiện Ngôn, đừng luôn bảo người ta là nhân cách thứ hai, khó nghe quá trời, người ta sẽ không vui.”

“Em quan tâm cậu ta!”

“Ừm… thật sao? Không phải chứ?” Khi được hỏi như vậy thì cô ấy có chút chột dạ, nói chuyện hơi ngập ngừng.

“Thư Hân đã trưởng thành rồi nên có sự lựa chọn của riêng mình, cũng không còn là người luôn đi theo mông anh hồi đó nữa. Anh nhìn em lớn lên từ nhỏ đến giờ, giờ em có gia đình làm anh rất hạnh phúc.

Mặc dù chúng ta không phải là anh em ruột nhưng mà chúng ta cũng đã hòa thành một gia đình rồi. Bây giờ em gả ra ngoài rồi, coi như là anh cũng có thể cho bố mẹ một lời giải thích”

“Anh trai muốn em hạnh phúc, em có thể hứa với anh không?”

Bạch Thư Hân nghe vậy thì sống mũi chua xót.

Cô mồ côi bố mẹ từ khi còn nhỏ, luôn được Lệ Nghiêm chăm sóc tận tình nên cô cũng yêu anh ta đến điên cuồng.

Cuối cùng thì đã làm sai rất nhiều chuyện nên chọn cách buông tay.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2467


Chương 2467

Nếu không phải anh cũng đã ở bên Ngọc Vy thì có lẽ cô ấy sẽ tự trách mình cả đời.

Anh ta không bao giờ trách cô ấy, lân nào anh ta cũng bao dung với bản thân.

Bởi vì cô ấy là em gái của anh ta.

Cô ấy không khỏi tiến lên một bước, ôm chặt lấy anh ta.

“Anh à, những chuyện trước đây đã qua rồi, bây giờ em phải trọng sinh lần nữa. Chúng ta đều phải sống thật tốt, không được bỏ cuộc”

“Được..” Lệ Nghiêm nghiêm túc phun một chữ, ngón tay cứng ngắc, cuối cùng nhẹ nhàng đặt ở trên lưng Bạch Thư Hân, ôm lấy cô ấy.

Ôm lấy em gái duy nhất của anh ta!

“Đúng rồi, khi nào thì anh và Cố Yên sẽ có em bé? Em gái đây nhỏ hơn anh rất nhiều tuổi mà em cũng đã có con rồi, anh không vội sao?”

“Hai người bọn anh cũng đã sẵn sàng để có con, anh và cô ấy đều có sức khỏe tốt nên chỉ là vấn đề thời gian”

“Ừ, cứ tiếp tục cố gắng đi, sau này con của anh phải gọi con trai em là anh rồi!”

“Đời này anh bảo vệ em trọn đời rồi, cho nên con trai của em sẽ phải bảo vệ con của anh!”

Anh ta cười nhẹ và xoa tóc Bạch Thư Hân.

Vì vậy, vận mệnh đều là luân hồi, không có lúc nào đứng yên.

Sau khi gặp nhà gái thì ngay sau đó đoàn xe đón dâu đã đến đưa họ đến giáo đường.

“Chú rể đến rồi.: Ai đó hô to, mọi người đều vây quanh Thiện Ngôn lại, anh ta đứng trong đó mặc bộ đồ đen với áo sơ mi trắng bên trong.

Chiếc cà vạt màu xanh nước biển được thắt rất tỉ mỉ.

Lúc nào anh ta cũng có chút tà khí, cũng không thèm ngụy trang Ôn Mạc Ngôn nên mỗi lần mặc vest, thắt cà vạt anh ta đều kéo ra xa để hở một cúc, cả người vừa đẹp trai lại vừa tà khí nên đã thu hút sự quan tâm của nhiều cô gái bên đường.

Nhưng mà hiện tại thì anh ăn mặc chỉnh tề, vô cùng nghiêm túc, hơn nữa còn mặc áo ghi lê.

Cầm trên tay bó hoa hồng phấn đi về phía Bạch Thư Hân.

Nụ cười trên gương mặt có chút trẻ con, thậm chí có chút non nớt và ngượng ngùng.

Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên anh ta kết hôn, đám cưới lần trước thật sự lãng phí thời gian nên anh ta cũng không tham gia.

Anh ta ở trong cơ thể Ôn Mạc Ngôn luôn phỉ nhổ toàn bộ quá trình, nguyền rủa cái tên vô dụng này bị úng não mới có thể tin rằng Bạch Thư Hân không yêu anh ta, thậm chí còn nửa đưa nửa đẩy mà cưới Christie.

Anh ta không biết quy trình của hôn lễ, anh ta thật sự muốn nhảy ra b*p ch*t đồ bỏ đi này, sau đó cùng Bạch Thư Hân giải thích chuyện hoang đường đêm đó.

Bây giờ thì mới ra vẻ đám cưới đàng hoàng!

Đây là thứ mà anh ta tha thiết ước mơ, mấy ngày nay dù bận rộn nhưng mà anh ta cũng rất vui, có khi trong mơ cũng cười đến tỉnh.

Bởi vì cảnh này trong mơ cũng đã xảy ra không biết bao nhiêu lần.

Anh ta đã in vào trong não.

Nhưng mà khi thực sự tiến hành thì trái tim anh ta vẫn đập rộn ràng, như ẩn chứa dã thú hung hãn không ngừng đánh lung tung.

Anh ta cứ sợ răng đây là một giấc mơ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2468


Chương 2468

“Thư Hân”

Anh ta đi lên bậc thềm rồi đến bên cô ấy, mỉm cười hạnh phúc.

“Ừm!”

“Chúng ta… thật sự sẽ kết hôn phải không? Tại sao tôi lại cảm thấy đây là một giấc mơ nhỉ, anh đã mơ thấy cảnh này rất nhiều lần, hiện tại cũng có chút không nhận rõ rồi!”

“Đây không phải là một giấc mơ, chúng ta thực sự kết hôn, Thiện Ngôn” Cô ấy không gọi nhầm đâu.

Anh ta đã rất hạnh phúc khi nghe điều này, thậm chí anh ta còn bỏ qua ánh mắt của rất nhiều người đang nhìn, đặt bó hoa vào tay cô ấy rồi ôm ngang cô ấy lên.

“Không phải là mơ, chúng tôi thật sự đã kết hôn, Thiện Ngôn tôi đã kết hôn!”

“Tôi có vợ, ha ha, tôi có vợ!”

Anh ta cười đến không tim không phổi, như một kẻ ngốc.

Những người khác xem thì cũng cười buồn.

Dù sao thì đó cũng không phải là Ôn Mạc Ngôn.

Nhưng mà Thiện Ngôn cũng không tệ, nhưng mà có điều là người nào tồn tại thì người kia phải biến mất.

Điều này là không công bằng cho bên còn lại.

“Anh làm sao vậy mau thả tôi xuống đi, không sợ người ta cười vào mặt sao? Mọi người đều ở đây!”

“Tôi ôm vợ mình mà, tôi sợ gì chứ? Tôi cũng không ôm người khác”

Anh ta cây ngay không sợ chết đứng nói!”

“Anh…”

Bạch Thư Hân bị anh nói đến nổi á khẩu không nói nên lời, chỉ có thể tức giận mà trừng mắt thôi.

Sau đó đoàn người lên đường, rất nhanh thì đoàn xe cưới cũng đến giáo đường.

Thiện Ngôn đứng bên cạnh cha sứ, mà Bạch Thư Hân cũng chỉnh trang lại sau đó khi khúc nhạc đám cưới vang lên, cô ấy được Bạch Hoàng Nham đỡ tay đi vào. Sau khi đến nơi thì ông ấy sẽ đặt tay cô vào tay chú rể.

Cô ấy đeo mạng che mặt nên mọi thứ cô ấy nhìn thấy đều mơ hồ, kể cả anh ta.

“Thư Hân”

Trên thảm đỏ, cô ấy có thể nghe thấy giọng nói đầy lo lắng của anh ta.

Anh ta hận không thể trực tiếp ôm cô và hành lễ ngay lập tức.

Bạch Thư Hân trong chốc lát lại xuất thần.

Đây là đám cưới của cô ấy.

Đây là đám cưới của cô ấy với Ôn Mạc Ngôn, hay với Thiện Ngôn?

Ngay khi cô ấy đang nghĩ về nó thì một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai cô ấy.

“Thật ra thì là do cô không phân biệt được nên cứ tự hỏi bản thân nhiều lần?” Đồng tử của Bạch Thư Hân mạnh mẽ co rút lại.

Có một người cũng mặc vest chú rể đứng trước mặt cô ấy.

Cô ấy lùi một bước, anh ta cũng lùi một bước, giữa hai người luôn giữ khoảng cách một bước.

Người đó giống như một bóng mạ, lại như một cái bóng.

Bạch Thư Hân biết đó là ảo giác của mình.

Cô ấy đã không nhìn thấy nó trong một vài ngày, tại sao hôm nay nó lại xuất hiện?

Cô ấy không dám mở miệng nói chuyện, đây là đám cưới của cô ấy, cô ấy không thể để khách khứa xem chuyện cười.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2469


Chương 2469

“Đi chỗ khác”

Trong đáy lòng của Bạch Thư Hân điên cuồng gào thét, nhưng mà cái ảo giác đó vẫn không nhúc nhích.

“Bạch Thư Hân, cô đã yêu Thiện Ngôn”

Ảo giác đó nói từng chữ một.

Bạch Thư Hân nghe vậy thì trái tim kịch liệt run lên, cả người cũng cứng đờ, dừng lại tại chỗ.

Bạch Hoàng Nham cũng cảm thấy được, không khỏi quay sang nhìn, nghi ngờ nói: “Cháu làm sao vậy?”

Bạch Thư Hân không trả lời, cơ thể cứng đờ, ánh mắt vẫn cứ nhìn thẳng về phía trước.

Người đó… người đó đang nói cái gì vậy?

“Không, chính xác mà nói thì người mà cô yêu là Thiện Ngôn, người giống với Ôn Mạc Ngôn. Họ ngày càng giống nhau, vì vậy cô yêu Ôn Mạc Ngôn và nhân cách thứ hai bắt nguồn từ anh ấy. Dù là linh hồn nào đi nữa thì đó cũng là Ôn Mạc Ngôn, cô đã yêu cả hai nhân cách của anh ấy, yêu một hình dáng!”

“Cô đừng lừa dối bản thân nữa, cô có thể chấp nhận trên người Ôn Mạc Ngôn có lệ khí của Thiện Ngôn thì tại sao cô lại không thể chấp nhận trên người của Thiện Ngôn có sự dịu dàng của Ôn Mạc Ngôn? Cô đang nhìn một chiều, phiến diện, đây là bất công với Thiện Ngôn. Cô chưa từng đối xử tử tế với anh ấy, cô đang nói dối anh ấy, cô cũng đang nói dối chính mình.”

“Tự lừa mình dối người vui lắm sao?”

“Không… anh ta không phải Ôn Mạc Ngôn, Ôn Mạc Ngôn không bao giờ ép tôi, anh ấy chưa bao giờ…”

Bạch Thư Hân chịu không nổi, cuối cùng hét lên một tiếng, chấn động toàn bộ mọi người.

Tất cả mọi người đều mê mang, anh nhìn tôi và tôi nhìn anh, tất cả đều không hiểu ra làm sao, họ không hiểu Bạch Thư Hân đang nói chuyện với ai.

Cô ấy nhìn thẳng về phía trước, như thể có ai đó trước mặt.

Nhưng mà trước mặt cô ấy, rõ ràng chỉ có không khí?

“Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Thiện Ngôn nhận thấy có điều gì đó không ổn nên ngay lập tức đi đến chỗ cô.

Cha sứ muốn ngăn lại, dù sao thì như vậy cũng là không tuân thủ quy tắc, mọi việc đều phải được thực hiện theo đúng chỉ dẫn của đức chúa trời.

Anh ta vọt đến trước mặt của Bạch Thư Hân.

Bạch Thư Hân trơ mắt nhìn Thiện Ngôn xuyên qua cơ thể của người đó, người đó dần dần trở nên mơ hồ rồi biến mất.

Khoảnh khắc người đó biến mất thì thân thể Bạch Thư Hân cũng mềm ra, vừa vặn được Thiện Ngôn đỡ lấy, vững vàng ngã vào trong vòng tay anh ta.

Mồ hôi lạnh của cô ấy thấm ướt quần áo trên lưng.

Anh ta kéo người Bạch Thư Hân dậy, cố gắng vén tấm màn che mặt lên, nhưng mà cô ấy lại siết chặt tay anh ta.

“Đừng, hiện tại tôi rất chật vật!”

Cô ấy có thể cảm nhận được máu toàn thân chảy ngược, lúc này sắc mặt cô ấy nhất định đã tái nhợt đến đáng sợ, trên trán đầy mồ hôi.

Thiện Ngôn nghiến răng nghiến lợi nói: “Em nhìn thấy anh ấy?”

“Đúng vậy, anh ấy lại xuất hiện”

“Anh ấy đã nói gì với em?”

Thiện Ngôn lo lắng nói: “Trước đây em luôn luôn khỏe mạnh, nhưng mà trong khoảng thời gian này mỗi lần anh ấy xuất hiện thì em đều trở nên rất bất thường. Em bị sao vậy? Có chuyện gì… không thể nói cho tôi biết sao?”

Lòng anh ta như lửa đốt, quan tâm đến cô một cách chân thành.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2470


Chương 2470

Bạch Thư Hân nghe vậy thì lòng chua xót.

Cuối cùng thì… cô ấy có nên nói với Thiện Ngôn không?

Anh ta cũng là người trong cuộc!

Cô ấy có muốn nói với anh ta không?

Có thể cô ấy đã yêu anh ta nhưng mà cô ấy không dám thừa nhận và nghĩ đó là một kiểu phản bội nên đã từ chối và làm tổn thương anh ta bằng nhiều cách khác nhau?

Cuối cùng thì cô ấy hít một hơi thật sâu rồi nói: “Thiện Ngôn, anh có biết anh ấy đã nói gì với tôi không?”

“Tên vô dụng đó đã nói gì với em?”

“Anh ấy nói… tôi đã yêu anh, nhưng tôi không muốn thừa nhận”

“Thiện Ngôn… anh nói xem có phải tôi đã yêu anh không? Thật sự đã yêu một thân xác chứa hai linh hồn sao? Trên đời làm sao lại có chuyện nực cười như vậy? Thật nực cười… không phải sao? Thật sự quá nực cười”

Cuối cùng thì Bạch Thư Hân lại tự cười một mình, giọng cô ấy thật buồn.

“Em… em nói cái gì?”

Giọng nói của Thiện Ngôn run lên, đồng tử mạnh mẽ co rút, mắt anh ta nhìn chằm chằm vào Bạch Thư Hân.

Bàn tay to lớn siết chặt vai cô ấy trong vô thức.

Bạch Thư Hân đau đớn, lông mày cau lại, nhưng cô ấy mà cố nén.

Tâm trạng của cô ấy cũng tệ như Thiện Ngôn.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Chính xác mà nói thì cô ấy càng đau đớn thì cô ấy lại càng cảm thấy trái tim mình như đang trong chảo rán, rán hết lần này đến lần khác.

Tại sao ông trời lại muốn trêu chọc bản thân như thế này.

Yêu anh của mình, thật vất vả lắm mới thoát khỏi bóng tối đó mà yêu người khác, nhưng mà… lại yêu người có hai nhân cách.

Cô ấy đã làm gì sai mà ông trời lại trừng phạt cô ấy như thế này.

Cô ấy đau đớn nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ rơi, lớp trang điểm nhòe đi.

Tâm trạng của Thiện Ngôn cũng không thể diễn tả thành lời, vô cùng phức tạp.

Đầu tiên là khiếp sợ, sau đó là vui mừng.

Niềm vui bất ngờ ập đến khiến anh ta rất hỗn loạn, giống như một cơn sóng lớn ập đến lập tức nhấn chìm anh ta.

Anh ta nghi ngờ nhìn Bạch Thư Hân.

“Em… em thật sự thích tôi sao? Đó là… tình yêu nam nữ đúng không. Tôi không cầu xin em yêu tôi nhiều, chỉ cần một phần cho tôi là tôi đã hài lòng rồi!”

Anh ta căng thẳng hỏi lại.

“Tôi không biết… tôi thậm chí không biết câu trả lời. Tôi không biết tình cảm mà tôi dành cho anh là cái gì! Tôi không biết có phải là mình điên rồi không, đây có phải là mơ hay không?”

“Các người đang làm gì vậy? Có chuyện gì không thể đợi hôn lễ kết thúc rồi nói sao? Mau lên lẽ đường đi, mọi người đang chờ!” Bạch Hoàng Nham thúc giục.

Những vị khách bên dưới cũng đã bắt đầu bàn tán xôn xao rồi, họ cứ hoang mang nhìn nhau.

Cả ông Ôn Trường Bạch và Ôn Thanh Vân cũng đã đến thảm đỏ để can ngăn.

Bất kể điều gì xảy ra thì hãy hoàn thành nghi lễ đám cưới trước đã, những chuyện khác có thể nói sau!

Lúc này thì cả hai mới nhận ra đây là trường hợp gì.

Vẻ mặt họ dịu lại, nhưng mà sóng gió đã giăng đầy trong lòng.

Trong suốt quãng đường thì Thiện Ngôn nắm tay cô ấy thật chặt, như thể sợ rằng ngay khi anh ta buông ra thì cô ấy sẽ biến mất.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2471-2472


<b>Chương 2471</b><b> </b>

Bạch Hoàng Nham rút lui nửa chừng, để họ tự mình bước đi hết thảm đỏ, đến chỗ cha sứ.

Cha sứ cũng thở dài một hơi, đám cưới này thật là rắc rối, mong răng sau này sẽ không còn sự cố nào nữa.

“Cuối cùng cả hai đã đến với Chúa, dưới sự dẫn dắt của Chúa, họ sẽ trở thành vợ chồng”

“Chú rể Ôn Mạc Ngôn, anh có bằng lòng…”

“Tôi đồng ý, ông nhanh lên đi”

Cha sứ chưa kịp nói xong thì Thiện Ngôn đã vội vàng thúc giục.

Lúc này anh ta nóng lòng muốn kéo Bạch Thư Hân đi xuống để cẩn thận hỏi, vừa rồi cô đấy có ý gì?

Bạch Thư Hân có thực sự yêu bản thân mình không? Tình yêu sâu đậm như thế nào, so với Ôn Mạc Ngôn thì anh ta chiếm bao nhiêu phần?

Ánh mắt của anh ta như một ngọn đuốc, xuyên qua tấm màn che rồi rơi thẳng vào khuôn mặt nhỏ bé của Bạch Thư Hân.

Anh ta có thể cảm nhận được cô ấy cũng đang nhìn mình, nhưng mà ánh mắt lại vô cùng mê man.

Cha sứ sửng sốt khi nghe thế, nói nhỏ: “Đây… là quy trình. Những người đến London đều có xuất thân từ tầng lớp thượng lưu nên không thể lược bớt được. Tôi… tôi cố gắng càng nhanh càng tốt”

“Bất kể sinh, lão, bệnh, tử, nghèo khó, giàu sang, thịnh vượng hay khó khăn thì anh và cô ấy sẽ luôn hỗ trợ lẫn nhau và không bao giờ rời bỏ nhau?”

Cha sứ lượt bớt rất nhiều từ nói: “Cô Bạch, cô có bằng lòng không?”

“Tôi bằng lòng!”

“Được, tôi nhân danh Chúa tuyên bố rằng hai người đã chính thức trở thành một cặp vợ chồng!”

Sau khi mục sư nói câu cuối cùng thì ông ta giống như được ân xá lập tức thu dọn đồ đạc và chuẩn bị lên đi khỏi đây.

Đây… coi như là xong rồi sao?

Cô ấy đã danh chính ngôn thuận trở thành vợ của Thiện Ngôn?

Không đúng, là vợ của Ôn Mạc Ngôn.

Cô ấy ngây người nhìn anh ta, mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến cô ấy không kịp suy nghĩ.

“Bạch Thư Hân, chúng ta giải quyết vấn đề vừa rồi đi”

Anh ta nắm tay cô bước xuống lễ đường.

Cô ấy chỉ có thể làm theo.

Nhưng mà.. nhưng mà cô ấy vội vàng nhìn thoáng qua ngọn đèn pha lê lộng lẫy trên đầu trước mặt thì thấy nó đang lung lay.

Làm sao ánh sáng này có thể… lung lay?

Suy nghĩ này chỉ bắt đầu xuất hiện trong tâm trí cô ấy thì chiếc đèn pha lê đã rơi thẳng xuống.

Mà Thiện Ngôn đi phía trước, ngay bên dưới chiếc đèn.

Bạch Thư Hân thậm chí còn không có thời gian để suy nghĩ, cô ấy bản năng lao đến và đẩy anh ta ra.

Mặc dù không hoàn toàn nằm dưới chiếc đèn nhưng mà nó cũng đã đánh vào bắp chân của cô ấy, cả người chật vật ngã về phía trước, đâu nặng nề gõ vào ghế gỗ ở một bên.

Cơn đau nhức dữ dội ập đến, cô ấy không kịp kêu lên thì đôi mắt đã tối sầm, ngất đi.

Mà vào giây cuối cùng trước khi ngất đi thì cô ấy đã nhìn thấy Thiện Ngôn vội vàng chạy tới.

Nghe thấy tiếng kêu đau thấu tim của anh ta vang vọng bên tai.

<b>

<b>Chương 2472</b>

Nguồn thiếu chương
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2473


Chương 2473

“Rất khó nói”

“Lời này có ý gì?”

Hứa Minh Tâm nhìn cô ta cúi gằm mặt xuống và giọng nói của cô ta cũng trở nên nghiêm túc một chút thì nhận ra rằng vấn đề có hơi khó khăn.

Chẳng lẽ… bọn họ thật sự không thích hợp để ở bên nhau sao? Tai nạn này là lời cảnh báo của ông trời?

“Ai cũng có sao chiếu mệnh cho mình. Mỗi người ứng với một ngôi sao trên trời, nhưng mà Thiện Ngôn thì có hai ngôi sao, thật sự thì thầy bói phong thủy cũng không thể bói được, nếu tính nhiều quá sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ của người nói. Tôi chỉ có thể nhìn thấy một chút mà thôi! Đường đi của họ rất gập ghềnh, rất khó giải quyết”

“Đơn giản mà nói thì số phận của họ đan xen vào nhau, người khác.

không thể tính toán được. Còn chuyện làm sao để hóa giải thì cũng còn tùy vào bản thận họ thôi, tôi cũng không thể làm gì được. Nhưng mà tôi đã giúp cô tính rồi, Bạch Thư Hân là người có mệnh cách trăm tuổi vì vậy cô ấy sẽ không chết”

Từ đầu đến cuối thì Hứa Minh Tâm chỉ hiểu được câu cuối cùng, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Bạch Thư Hân không chết là tốt rồi.

Con người ta còn sống thì sẽ còn có hi vọng, dù đường tình có gập ghềnh nhưng họ còn trẻ, đời còn dài, tin rằng một ngày nào đó thì cô ấy có thể đưa tay xua đi mây đen để nhìn thấy trăng thanh.

Hứa Minh Tâm đưa Kỷ Nguyệt Trâm trở lại bệnh viện, không ngờ vừa đến cửa phòng phẫu thuật thì Thiện Ngôn đã chạy đến, siết chặt vai Kỷ Nguyệt Trâm, sức rất mạnh khiến khuôn mặt cô ta biến dạng vì đau.

“Anh đang làm gì đấy?”

“Tôi có thể làm cái gì để giải cứu cô ấy, nói cho tôi biết đi? Không phải cô rất giỏi bói toán sao, cô nói cho tôi biết phải làm sao bây giờ, tôi phải làm cái gì để phá bỏ cái số phận chết tiệt này?”

“Làm sao vậy? Thiện Ngôn, sao anh lại kích động vậy?”

“Bác sĩ nói rằng cơ hội tỉnh lại của Bạch Thư Hân rất nhỏ, máu bầm tắc nghẽn trong đầu vẫn chưa tan đi, đè nén thần kinh. Rất có thể…

cô ấy sẽ trở thành người thực vật và không bao giờ tỉnh lại nữa”

Cố Gia Huy xuất hiện bên cạnh cô và dùng đôi bàn tay to lớn của mình ôm lấy cô.

Hứa Minh Tâm nghe được lời này thì trái tim của cô run lên kịch liệt, thân thể cũng phát run.

Anh biết điều này nên đã ôm chầm lấy cô từ trước.

Cô sững sờ nhìn Kỷ Nguyệt Trâm, mà Kỷ Nguyệt Trâm cũng nhìn cô, họ thấy được sự khiếp sợ trong mắt nhau.

Bạch Thư Hân có mệnh cách sống lâu trăm tuổi nên sẽ không ch Nhưng mà họ không bao giờ nghĩ rằng nó sẽ kết thúc theo cách này.

Sống không bằng chết, rõ ràng là cô ấy còn sống nhưng lại trở thành một người thực vật. Cô ấy làm phiền, không náo, sống sót như vậy thì có ích lợi gì?

Mà Thiện Ngôn gần như phát điên, liên tục lay người Kỷ Nguyệt Trâm.

Cô ta không còn cảm giác nào khác ngoài cảm thấy đau lòng.

“Xin lỗi, tôi chỉ là một thầy phong thủy mà thôi, tôi cũng không phải Hoa Đà tái thế, Bạch Thư Hân… tôi không giúp được gì cả, hơn nữa…

tôi cũng không thể đoán ra được tương lai của hai người…”

Trước khi cô ấy có thể nói hết lời, Thiện Ngôn đã cắt ngang một cách gay gắt.

“Đồ vô dụng! Không ai trong các người có thể giúp cô ấy!”

Đôi mắt anh ta nhuộm một màu đỏ tươi, khát máu, hiện giờ anh ta giống như một con thú bạo lực và dễ tức giận!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2474


Chương 2474

Đây… chính là điểm tai hại của hai nhân cách, cho dù bây giờ anh ta có là người bình thường nhưng mà cũng không thể so sánh với người bình thường.

Luôn luôn tồn tại những thứ tai hại.

Anh ta khó có thể kiềm chế cảm xúc, một khi nóng giận thì anh ta giống như một con thú hoang, làm tổn thương người khác và chính bản thân mình.

Anh ta mạnh bạo ném Kỷ Nguyệt Trâm ra ngoài.

“Kỷ Nguyệt Trâm!”

Hứa Minh Tâm chạy tới ngay lập tức, không ngờ Thiện Ngôn lại vung một quả đấm.

Nấm đấm mang theo gió lạnh thổi vào mặt cô, khiến làn da đau rát.

Cô nhìn nắm đấm đang đến trước mặt, không thể né tránh, chỉ có thể nhắm mắt nhận mệnh chờ bị đánh.

Nhưng mà cô không ngờ… cơn đau trong dự đoán đã không ập đến.

Cô run rẩy mở mắt ra thì nhìn một người đàn ông xuất hiện trước mặt.

Cố Gia Huy chặn lại nắm đấm rồi giận dữ mà trả lại một đòn.

“Đánh phụ nữ thì có gì hay ho? Tất cả bọn họ đều vô tội trong chuyện này, chiếc đèn chùm không hề bị người ta can thiệp, rất nhiều người đi lại dừng lại dưới đó đều không có chuyện, chỉ là tình cờ rơi trúng hai người thôi. Anh có thể oán trời, trách đất, giận bản thân, nhưng mà lại không thể liên lụy đến người khác, càng đừng nói đến việc làm tổn thương người phụ nữ của tôi! Kỷ Nguyệt Trâm là có lòng tốt nên mới giúp anh, nếu anh còn ra tay làm tổn thương ai đố thì tôi sẽ chặt tay anh”

Cố Gia Huy lạnh lùng nói, thân hình tràn ngập khí thế dọa người, áp chế lòng người.

Thiện Ngôn dần lấy lại lý trí, thở hổn hển.

Anh ta đảo mắt qua nhìn thấy Kỷ Nguyệt Trâm đang đau đớn trên mặt đất.

Cú ngã không hề nhẹ, cô ta cảm thấy mình sắp gãy cánh tay và bắp chân cũng không tránh khỏi số phận đau nhức.

Thiện Ngôn thu tay lại và nhanh chóng đỡ cô ta dậy.

“Xin lỗi tôi..”

“Không… không có chuyện gì đâu, anh đi gặp Bạch Thư Hân đi, tôi không giúp được gì, tôi xin lỗ Kỷ Nguyệt Trâm cũng là một người thấu tình đạt lý, biết rằng hiện tại trong lòng anh ta đang cảm thấy không thoải mái nên làm một số việc quá khích cũng là điều dễ hiểu.”

Thiện Ngôn im lặng, cuối cùng lê tấm thân kiệt sức rời đi, bước chân của anh ta vô cùng nặng nề.

Mỗi bước đi đều mang theo cô đơn, khiến lòng người xót xa.

Thiện Ngôn đến phòng bệnh, còn các bác sĩ đã hoàn thành tất cả các cuộc kiểm tra.

“Bệnh nhân vẫn còn chút ý thức và có thể nghe thấy tiếng nói bên ngoài. Anh là những người thân thiết nhất của cô ấy nên hãy nói nhiều hơn để k1ch thích thần kinh của bệnh nhân sẽ giúp cô ấy tỉnh lại sớm”

“Về phần cô ấy có thể tỉnh lại hay không thì chúng tôi cũng không ai có thể đảm bảo, có thể hai ngày một ngày, có thể một năm rưỡi, có thể… cả đời cũng không có tỉnh lại”

“Cút!”

Thiện Ngôn thiếu kiên nhãn nói, anh ta ghét bỏ bác sĩ đang quấy rối thời gian bên nhau của họ.

Bác sĩ vừa ăn quả đẳng nên mím môi, cuối cùng không nói gì, xoay người rời đi.

Ôn Thanh Vân và nhà họ Bạch vội vàng chạy tới, nhưng họ đã bị chặn ở cửa.

Cửa bị khóa, trong phòng chỉ còn lại có hai người bọn họ.

Thiện Ngôn ngồi xuống mép giường, cẩn thận nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bạch Thư Hân.

Bàn tay nhỏ rất nóng bỏng và mềm mại, cả người cô ấy như đang say ngủ, nước da hồng hào, căng mịn.

Tuy nhiên bất kể anh ta có làm phiền như thế nào thì cô ấy cũng không hề đáp lại, giống như người đẹp ngủ trong truyện cổ tích vậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2475


Chương 2475

Thiện Ngôn hôn lên tay cô ấy, áp má vào tay cô n‹ ạch Thư Hân, em tỉnh lại có được hay không? Em đừng làm tôi sợ, em chính là ý nghĩa duy nhất của sự tồn tại của tôi, nếu ngay cả em cũng không cần anh thì anh tồn tại trên thế giới làm gì nữa?”

“Bạch Thư Hân, em đừng bỏ rơi tôi. Em nói muốn bù đắp cho tôi – một cái đám cưới mà, đây là cái em bù đắp cho tôi sao?”

“Ai bảo em giúp tôi chặn chiếc đèn đó chứ, tôi chết thì chết thôi cũng không ai thương tôi cả. Nhưng mà em thì khác, em là cả thế giới của tôi, em làm sao có thể xảy ra tai được?”

“Em hãy nói chuyện với tôi đi, mắng tôi cũng không sao, làm ơn đi”

Cuối cùng thì nước mắt của anh ta cũng mãnh liệt tuôn rơi.

Người ta nói người đàn ông rơi máu chứ không rơi lệ, nhưng mà anh ta đang rất đau lòng.

Lần này thì cuối cùng anh ta cũng cảm nhận được cơn đau thấu Xương.

Anh ta dường như đã sống như một con người, nhưng mà… lại không giống một con người.

Anh ta hôn lên tóc, trán, mắt, mũi của Bạch Thư Hân.

Cuối cùng, đó là đôi môi.

Đôi môi của cô ấy hồng hào, hình dạng của đôi môi của cô ấy đẹp.

Nó cũng… rất mềm.

Anh ta hôn cẩn thận, rồi từ từ sâu hơn.

Cuối cùng anh ta cũng có thể có được như mong muốn là hôn cô, nhưng mà cô ấy lại không từ chối hay đáp lại.

Nụ hôn này… sao đắng quá, chẳng ngọt ngào chút nào.

Anh ta đau đớn nhắm mắt lại, giọt nước mắt lặng lẽ rơi, nhỏ giọt trên má cô ấy, nhanh chóng trượt đi rồi biến mất vào thái dương.

“Bạch Thư Hân, tôi yêu em, rất yêu em”

“Tôi chợt hiểu vì sao đồ bỏ đi đó lại muốn chết. Đúng vậy, nếu kiếp này không thể ở bên cạnh em, cho dù là có được cả thế “Anh ấy tự mình chọn cái chết vì khó có thể song toàn giữa nhà họ Ôn và em. Anh ấy không muốn phản bội em hay phản bội nhà họ Ôn.

Anh ấy biết rằng tôi sẽ sống, chỉ có tôi mới có thể trắng trợn không kiêng dè gì mà yêu em, nhất định sẽ không để em chịu thua thiệt khi ở nhà họ Ôn, cho dù như thế nào tôi sẽ không buông tay em. Nhưng mà nếu như em không tỉnh lại thì tôi ở trên đời này có ý nghĩa gì chứ?”

“Bạch Thư Hân, nếu như tôi chết thì em có trở về không? Tôi thật sự không nghĩ ra cách nào khác để k1ch thích em. Nếu như không thể đánh thức em thì cứ để cho tôi biến mất hoàn toàn đi. Đây là điều duy nhất mà tôi có thể làm cho em, Bạch Thư Hân, hãy quay lại đi, dùng tôi… để đổi em trở về có được không?”

“Tôi là Thiện Ngôn, em nhất định phải nhớ cái tên này, tôi và cái thứ vô dụng kia… không giống nhau”

Sau khi nói xong một tràng dài thì nước mắt anh ta cũng đã khô lại.

Anh ta là đàn ông, anh ta cũng không thể khóc trước giường phụ nữ được, cho dù trong lòng đau đớn, có khổ sở thì anh ta cũng phải chịu.

Anh ta đưa tay lên khóe mắt lau đi giọt nước mắt cuối cùng rồi nhìn cô ấy một cái thật sâu.

Anh ta cứ lo nước mắt mông lung khiến hình dáng của cô ấy mờ đi.

Cái nhìn này rất sâu, nó khắc sâu đến tận đáy lòng đến nổi anh ta có thể dễ dàng phác họa.

Trên thế giới này, có một người yêu Bạch Thư Hân.

Nhưng trong tương lai sẽ không còn nữa!

Anh ta đã từ bỏ thân thể này, anh ta chọn cái chết.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2476


Chương 2476

“Khụ..”

Anh ta phun ra một ngụm máu, đau lòng đến công tâm.

“Bạch Thư Hân… tôi yêu em”

Khi anh ta nói xong câu này thì một nụ cười mãn nguyện gợi lên trên khóe miệng.

Sau đó, cơ thể to lớn lảo đảo, cuối cùng rơi xuống đất.

Trong lúc anh ta té xuống đất thì người trên giường bệnh đã động đậy ngón tay.

Thiện Ngôn… Thiện Ngôn…

Từ tận đáy lòng mình cô ấy đã hét lên không biết bao nhiêu lần, cô ấy dường như đang bị giam cầm, bị nhốt trong một nơi tối tăm.

Mà giọng nói của anh ấy là ánh sáng duy nhất.

Khi biết rằng anh ta sẽ chọn cái chết, trái tim cô rối loạn hơn nữa còn đau lòng khôn xiết…

Thực sự rất đau.

Tại sao lại đau lòng?

Lúc này, cô ấy đã tin vào những gì ảo ảnh nói, cô đã yêu Thiện Ngôn, không còn phân biệt được hai nhân cách của anh nữa.

“Thiện Ngôn… đừng..”

Cô ấy dường như đã vượt qua được một số gông cùm sau đó đột ngột tỉnh dậy.

Các bác sĩ xung quanh đều hoảng sợ.

Một bệnh nhân được chẩn đoán là sẽ hôn mê sâu và có khả năng thành một người thực vật, vậy mà không ngờ cô ấy lại tỉnh lại nhanh như vậy.

Chỉ sau năm tiếng đồng hồ thông báo tình trạng của cô ấy thì không ngờ cô ấy đã tỉnh lại.

Đây chỉ đúng là kỳ tích y học.

“Cô, cô tỉnh rồi? Mau, kiểm tra…”

Bác sĩ hưng phấn nói, nhưng mà Bạch Thư Hân dường như không có nghe thấy, thân thể yếu ớt cùng cực nhưng mà cô ấy vẫn gắng gượng xuống đất.

Cô ấy nắm lấy chiếc áo khoác trắng của bác sĩ nói: “Thiện Ngôn đâu? Chồng tôi đâu? Anh ấy ở đâu?”

“Anh ấy… anh ấy máu huyết công tâm ngã xuống đất, bây giờ… anh ấy vẫn đang nằm ở trong phòng phẫu thuật.”

Đó không phải là máu huyết công tâm… mà đó là nhân cách thứ hai chủ động từ bỏ quyền kiểm soát cơ thể.

Không ai có thể buộc anh ta rời khỏi cơ thể đó ngoại trừ chính bản thân anh ta.

Anh ta rõ ràng rất muốn sống, rất muốn sự tồn tại của chính mình trở nên có ý nghĩa, anh ta còn chưa kịp chứng minh bản thân thì làm sao có thể biến mất?

Bạch Thư Hân muốn đi về phía cửa nhưng mà thân thể quá yếu, dù sao thì đầu của cô ấy vừa bị va đập và vết thương cũng chưa lành.

Bắp chân cũng bị mảnh vỡ của ngọn đèn pha lê đâm thủng máu, Chưa đi hai bước thì vết thương lại chảy máu, băng gạc đã sớm thấm ướt.

Cuối cùng thì cô ấy “âm” một tiếng nặng nề ngã xuống đất.

Người khác nghe thấy thì còn cảm thấy đau đớn, nhưng mà cô ấy lại không quan tâm đ ến điều đó chút nào, muốn tiếp tục đứng dậy.

Bác sĩ nhanh chóng đi đến đỡ cô ấy dậy và ép nằm xuống giường.

“Hiện tại cô không thích hợp đi ra ngoài, phải tiếp nhận điều trị, nếu không thì rất khó chữa lành. Cô đã bị thương gân cốt ở bắp chân nếu không nằm xuống dưỡng thương thì rất dễ bị tàn tật suốt đời.”

“Các người….. các người tránh ra đi, tôi muốn đi gặp chồng tôi, tôi muốn đi.”

Cô ấy mạnh mẽ gắn từng chữ nhưng mà bác sĩ từ chối.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2477


Chương 2477

Cuối cùng thì bác sĩ tiêm một mũi thuốc an thần cho cô ấy.

Ý thức của Bạch Thư Hân càng lúc càng mơ hồ.

“Tránh ra, tôi phải đi gặp chồng tôi…”

Cuối cùng cô ấy cũng đã đồng ý thừa nhận trái tim mình, nhưng mà… nhưng mà tại sao họ lại ngăn cản cô ấy?

Nếu cô ấy không nói gì thì sẽ muộn mất, cô ấy muốn đích thân nói với Thiện Ngôn rằng cô ấy cũng yêu anh ta.

Bạch Thư Hân không biết người khác có thể yêu hai người cùng một lúc hay không và cô ấy cũng không biết điều đó có hoang đường hay không. Nhưng mà cô ấy không muốn lừa mình dối người nữa!

Ôn Mạc Ngôn, Thiện Ngôn, hai người này có gì khác nhau, thật sự thì… bọn họ đều giống nhau.

Đầu là người yêu bản thân cô ấy sâu sắc.

Tại sao cô ấy cứ khăng khăng muốn phân biệt bọn họ làm gì?

Cô ấy có rất nhiều điều muốn nói, nhưng mà mí mắt lại trĩu nặng, r khó mở miệng.

Lúc này cô ấy dường như nhìn thấy cánh cửa phòng bệnh mở ra một lần nữa. Một bóng dáng quen thuộc bước vào.

Trên mặt anh ta lộ ra một nụ cười xấu xa thương hiệu, có chút tà “Bạch Thư Hân, tôi đã trở lại”

Lời này mang theo ý cười, rơi vào tai cô ấy.

“A… Thiện Ngôn, anh đã trở lại, trở lại là tốt rồi..” Cuối cùng thì cô ấy lâm vào hôn mê.

Từ đầu đến cuối thì cửa phòng bệnh chưa từng được mở ra.

Mà trong phòng phẫu thuật thì các bác sĩ đã cố gắng hết sức để cấp cứu nhưng chỉ số sinh tồn của Thiện Ngôn đã dần dần giảm xuống từng chút từng chút.

Điện tâm đồ thăng trầm tượng trưng cho sinh mệnh càng ngày càng nhỏ, cuối cùng nhàn nhạt trở lại bình tĩnh.

Điện tâm đồ… phát ra tiếng bíp.

Bác sĩ nặng nề đặt tay xuống và nói: “Dừng lại đi, tuyên bố bệnh nhân đã chết.”

Trong phòng phẫu thuật đèn đuốc sáng trưng, không khí nặng nề.

Mọi thứ… dường như trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng máy móc đang phát ra âm thanh.

Các bác sĩ quay lại định mở cửa thì thông báo qua đời thì bệnh nhân được trùm khăn trắng phía sau bất ngờ ngồi bật dậy.

Anh ta thở hổn hển, thất thần nhìn ánh sáng chói lọi.

Đây là đâu?

Bác sĩ quay lại, mắt mở to.

Trong hai ngày liên tiếp, có quá nhiều kỳ tích y học xuất hiện rồi đúng không?

Anh ta lại thấy khó thở rồi năm xuống.

Bác sĩ đo nhịp thở vừa thấy bệnh nhân khó thở thì vội vã làm các bước cấp cứu tiếp theo.

“Đồ bỏ đi, anh xoay người lại, tôi đang ở phía sau anh!”

“Đồ bỏ đi kia, nhìn chung quanh làm gì, là tôi đang gọi anh đó!”

Ôn Mạc Ngôn như đến một nơi xa lạ, xung quanh tối om, nhìn không thấy ngón tay.

Có một giọng nói phát ra từ phía sau, anh ta vội vàng quay lại thì thấy có một người đang đứng sau lưng anh ta.

Mọi thứ xung quanh đều sáng sủa, và anh ta có thể nhìn rõ diện mạo của người đó.

Người đó cũng như anh ta.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2478


Chương 2478

“Nhân cách thứ hai.”

Anh ta rất ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên họ gặp nhau, mặc dù họ biết sự tồn tại của nhau nhưng họ chưa bao giờ gặp nhau.

Nhân cách thứ hai luôn luôn biết mọi thứ về bản thân anh ta, mà anh ta thì luôn ở thế bị động.

Hôm nay, vậy mà anh ta lại thật sự nhìn thấy sự tồn tại của nhân cách thứ hai.

“Tôi đã chết rồi sao? Vậy là tôi đang thấy anh ở địa ngục?”

“Phi phi phi, tôi chết đi sẽ lên thiên đường, đừng nguyền rủa tôi.

Thực ra thì anh… cũng không có chết, bởi vì tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện yếu ớt của anh. Tôi nghĩ răng cái tên vô dụng như anh chắc hẳn đã trở thành một con rùa đen rút đầu, tự phong ấn bản thân. Anh không biết cách đối mặt với Bạch Thư Hân như thế nào, cũng như cách đối mặt với Christie và nhà họ Ôn như thế nào vì vậy anh đã chọn cách biến mất “Anh biết tôi không quan tâm những cái đó, tôi có thể trắng trợn không kiêng dè gì mà yêu Bạch Thư Hân, mà anh thì muốn cho cô ấy một tình yêu trọn vẹn, không muốn giao cô ấy cho người khác chăm sóc. Chính vì như vậy cho nên dù anh không ưa gì tôi nhưng cũng sẵn sàng từ bỏ thân thể để cho tôi đi yêu cô ấy!”

“Đầu tiên… tôi rất biết ơn anh, đồ bỏ đi… có vẻ như tôi chưa bao giờ nói lời cảm ơn với anh nhỉ!”

Khóe miệng Thiện Ngôn nở nụ cười, nụ cười dần trở nên chua xót, tựa như đang miễn cưỡng vui cười.

Lần này thì thật sự phải có một người biến mất rồi.

Nhưng mà đó không phải là Ôn Mạc Ngôn mà là chính bản thân anh ta.

Mỗi nhân cách đều muốn giành quyền kiểm soát cơ thể và không ai muốn khuất phục trước người còn lại.

Nhưng mà anh ta không muốn lấy thân thể này nữa, anh ta chỉ muốn cho Bạch Thư Hân sống vui vẻ và hạnh phúc mà thôi.

Cô ấy và Ôn Mạc Ngôn ở bên nhau hay cô ấy và anh ta ở bên nhau có gì khác nhau chứ?

“Tại sao đột nhiên nói cho tôi biết chuyện này? Không phải anh rất ghét bỏ tôi sao?”

“Đã từng là như vậy, nhưng mà sau đó tôi nhận ra anh cũng không làm người ta chán ghét như vậy rồi. Nói đúng ra thì tình cảm của tôi dành cho anh đó chính là ghen tị, vừa bắt đầu thì tôi đã yêu Bạch Thư Hân, cho dù tâm trí tôi chưa thuần phục nhưng mà tôi cũng có thể phân biệt được điều gì là thích và không thích? Sở dĩ tôi không thích anh không phải vì anh chiếm thân thể nhiều năm như vậy, mà là bởi vì người phụ nữ tôi yêu đã hết lòng yêu thương anh”

“Điều này đối với đàn ông mà nói thì vô cùng có tính sát thương, tôi muốn chứng minh bản thân mình, muốn khẳng định bản thân mình dũng cảm hơn anh, không chậm chạp lề mề, là một người mạnh mẽ. Giờ nghĩ lại tôi thấy mình quá ngây thơ, một người đàn ông thực thụ là người có trách nhiệm, có thể đảm đương mọi thứ, nắm đấm cứng rẳn thì có lợi ích gì? Là anh đã dạy cho tôi những đạo lý này vì vậy tôi càng ngày càng giống anh”

“Nhưng mà tôi không hối hận, bởi vì Bạch Thư Hân cũng đã yêu tôi, có lẽ vì tôi trở thành anh thứ hai nên cô ấy chuyển tình cảm của mình dành cho anh sang cho tôi. Dù vậy thì tôi cũng đã mãn nguyện rồi, vì lẽ đó nên tôi cũng không có thua anh đâu, chúng ta hòa nhau.”

“Tôi muốn từ bỏ thân thể này, sẽ không còn tồn tại trong tiềm thức của anh nữa. Từ nay về sau hãy bảo vệ thân thể này, thay tôi… nhất định phải thay tôi yêu cô ấy thật tốt. Trước kia, tình yêu của anh dành cho cô ấy một phần thì bây giờ phải mang cho cô ấy hai phần!”

“Ôn Mạc Ngôn, trước giờ tôi chưa từng hiểu ý nghĩa tồn tại của tôi, tại sao tôi phải ngủ trong cơ thể anh hai mươi lăm năm không nhìn thấy ánh mặt trời. Hóa ra, chỉ vì đợi cô ấy xuất hiện mà thôi. Cũng may là anh không thích tham gia vào mấy mối quan hệ nam nữ xäng bậy, nếu không thì tôi nhất định sẽ không buông tha cho anh. Tôi chiếm lấy cơ thể của anh và cảm nhận những cảm xúc yêu đương trên đời này, cảm ơn anh”

“Sau này, tôi sẽ không gọi anh là đồ bỏ đi nữa. Anh là một người đàn ông thực sự, có tinh thần trách nhiệm. Anh nhất định sẽ làm tốt hơn tôi, càng bao dung mà yêu thương cô ấy hơn tôi. Tôi đặt cô ấy vào tay anh, anh phải cẩn thận mà nâng niu cô ấy, nếu như cô ấy có chuyện gì thì tôi có thành quỷ cũng không buông tha cho anhI”

“Mà nói… nhân cách không trọn vẹn như tôi mà còn có thể thành quỷ sao?”
 
Back
Top Dưới