Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1995


Chương 1995

Lucia nhàn nhã uống trà, mỗi đều là sự cao quý của Vương Phi.

Nhìn thấy thái độ không quan tâm của cô ta, Lance đột nhiên nổi giận và trực tiếp hất đổ tách trà của cô ta.

Nước trà rơi xuống quần áo khiến cô ta hung hăng nhíu mày, lập tức đứng dậy.

Những lính canh xung quanh ngay lập tức rút kiếm hướng về phía anh ta.

“To gan, anh dám đả kích Vương phil”

“Tôi dạy dỗ em gái của tôi, có chuyện gì sao? Các người muốn đem tôi đi hành quyết sao? Các người dám không?” Lance hung ác nhìn qua.

Hoàng thất cũng e sợ Kettering, dù sao cũng không thể kết thù Lance là con trai cả, một ngày chưa rớt đài thì chưa đụng vào được.

“Vương Phi, nô tỳ đưa người đi thay quần áo?”

Người hầu cung kính nói.

Ly trà kia rất nóng, nước đọng nằm trên làn da mỏng manh và mềm mại của vương phi.

Lucia đã bớt đau lại, cố nhịn, lau những giọt nước trên người, xua tay nói: “Các người đi xuống đi, tôi cùng anh trai nói vài câu. Chỉ là một chén trà, sẽ không có vấn đề gì”

Lance nghe đến đây, cơn giận của anh ta đã giảm bớt và sắc mặt của anh ta bình tĩnh lại một chút.

Xem như cô ta thức thời, vẫn còn sợ bản thân anh ta, bị anh ta làm phỏng, cho dù được xếp vào hàng vương phi, cô ta cũng không dám đặt điều bậy bạ.

Sau khi các cung nữ lui hết, trong vườn hoa chỉ còn lại hai người.

Lucia đứng dậy, rót trà cho anh ta và mang nó qua, thái độ hơi khiêm tốn.

“Không cần phụ lòng, bây giờ gả vào cung, tôi muốn sai bảo cô cũng không được. Làm sao dám phiền vương phi mang trà nước cho tôi?”

“Anh trai, tại sao anh không tin em?

Charles thực sự không giúp được gì cho anh.

Không nói đến lý do, chỉ nói về triều đình. Anh cũng biết rằng các thành viên của hoàng gia không thể liên lạc chặt chế với các ngoại thần.

Charles ban ngày ban mặt dám giúp anh, Hoàng tử Halley chưa đi tới mảnh đất được phong tặng, anh †a có thể kìm chế sao?”

“Hơn nữa anh đã quên Vương hậu sao?

‘Vương hậu đứng về phía Halley, hướng về phu nhân. Charles muốn giúp anh cũng lực bất tòng tâm, còn có năng lực huy động ngân khố.

Em vì anh mà tích góp tiền ở mọi nơi. Em đã mời người nhà của các quan to tới đây tổ chức tiệc trà. Nói là để tổ chức quỹ từ thiện. “

“Có em dẫn đầu, bọn họ nhất định sẽ phóng khoáng chỉ tiền, muốn em ở đây thể hiện. Em sẽ cho anh tiền, nhưng vấn đề chỉ là một sớm một chiều. Em giúp gia đình mẹ đẻ, còn người ngoài sẽ không nói gì. Đợi anh trai thắng rồi. Sau đó đem tiền lấp vào quỹ từ thiện, cứ theo như vậy mà làm, một mũi tên trúng hai con nhạn”

“Cô cho rằng lời này có thế lừa gạt tôi sao? Cô biết tôi cần gấp một số tiền lớn, nhưng cô lại ở đây kéo kéo. Nếu cô muốn làm gì đó cho tôi thì tiệc trà này sớm đã bắt đầu rồi, tại sao đến bây giờ vẫn chưa có tin tức?”

Charles giận dữ nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1996


Chương 1996

“Nếu em tổ chức nó vào thời điểm khó khăn nhất, chắc chắn sẽ khiến mọi người đàm tiếu. Em không chỉ là em gái của anh, mà còn là vương phi. Nếu em bị buộc tội, anh cũng không muốn nhìn thấy như vậy, đúng không?”

Lời này vừa nói ra, Lance có những điều suy nghĩ sâu xa.

Anh ta luôn cảm thấy Lucia có ý đồ xấu, nhưng bây giờ lại ăn nói cẩn thận, cơ bản cũng không tìm ra kẽ hở nào.

Thay vào đó, cô ta thể hiện sự tận tâm của mình và một lòng vì anh ta mà bày mưu tính kế.

Anh ta nhìn Lucia thật lâu và cẩn thận đánh giá.

Mà khuôn mặt chân thành của cô ta, nhìn cũng không ra có điều gì khác thường.

“Được rồi, anh tin tưởng em một lần nữa, ba ngày sau anh sẽ lại đến tìm em. Nếu như không có thì anh sẽ không khách sáo đâu.

Anh có thể mai mối cho em và biến em thành vương phi, thì anh cũng có cách khiến cho em không còn gì nữa! “

“Em biết, em sẽ không quên răng anh trai em đã hỗ trợ em trong những năm qua và cho em bộ dạng như bây giờ. Dù có chết đi nữa…em cũng sẽ không quên lòng tốt của anh đối với em.”

Trên mặt cô †a tươi cười như gió xuân, nhưng trong lòng lại ảm đạm.

Tay giấu chặt những thất bại, hung hăng nắm thành quyền, móng tay hẳn sâu vào da thịt.

“Em hiểu được là tốt rồi, không sao đâu, anh có chuyện phải làm, anh về trước đây”

“Anh không uống trà nữa sao?”

“không uống nữa, vết thương của em có sao không?

“Không sao đâu, không có gì đâu”

“Ừ, hãy chăm sóc bản thân thật tốt và thuyết phục Vương thượng Charles nhiều hơn”

Anh ta đơn giản dặn dò rồi quay người rời đi Anh ta vừa đi khỏi, sắc mặt của Lucia liền thay đổi.

Cô ta trực tiếp ném cái ly xuống đất, hung hăng nheo mắt, hung ác nói.

“Muốn tôi chết sao? Tôi thật muốn xem ai sẽ chết trước. Lance Kettering, tôi muốn anh chết không được tử tế!”

Cô ta đi thay quần áo, ngực bỏng đỏ một mảng, đang bôi thuốc mỡ.

Cánh cửa phòng mở ra, và chỉ có Charles mới không cần báo cáo mà có thể bước vào.

Anh ta từ phía sau ôm lấy cơ thể trân truồng và duyên dáng của cô ta, nhẹ nhàng ấn bàn tay to lên vết thương của cô ta, bôi thuốc cho cô ta.

Anh ta ghé vào tai cô trìu mến nay vương phi đã giúp anh chịu uất ức rồi”

“Ưm, nào có?”

Cô ta ưm nhẹ một tiếng, thân hình mềm nhũn như không có xương dựa vào trong ngực của anh ta, cố ý nịnh nọt.

Sau khi Charles ân ái cùng với cô ta xong, vuốt v3 tấm lưng mịn màng nhẫn nhụi của cô ta rồi nói: “Em nói những lời như vậy, anh còn không tin được, chẳng nhẽ anh trai của em sẽ tin?”

“Anh ấy không tin thì có thể làm gì được?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1997


Chương 1997

Anh ấy à, quá mức tự phụ, chuyện gì cũng bày mưu tính kế muốn nắm hết trong lòng bàn tay mình. Cho dù em có tâm tư khác đi chăng nữa, anh ấy cũng sẽ không tin em mà chỉ tin tưởng bản thân mình sẽ không gặp bất cứ sai lâm nào”

“Em bán mạng suốt ba mươi năm vì anh ấy, hiện giờ phản bội anh ấy thì có làm sao”

“Em hiểu anh ta rất rõ.

“Không hiểu cũng không được, dù sao cũng cùng một mẹ sinh ra mà, máu mủ tình thâm mà”

“Máu mủ tình thâm?” Charles híp mắt lại: “Đến anh ruột em còn có thể ra tay được, vậy anh và em chẳng có chút quan hệ máu mủ nào chỉ là vợ chồng mà thôi, liệu e có tàn nhắn với anh không hả vương phi của anh?”

Lucia cười nhống nhẽo, tức giận trừng mắt nhìn anh ta: “Vương thượng của em, anh đang nói đùa cái gì vậy. Mấy năm nay Lance đối xử với em như thế nào, anh đều tận mắt trông thấy. Em cũng đã nhãn nhịn anh ta ba mươi năm mới bắt đầu phản kích. Vương thượng của em đối xử tốt với em như vậy, sao em không phân biệt được chứ? Anh cũng biết là trước đây em đã sai lầm phải trả giá, hiện giờ chỉ mong ai đó đối xử chân thành với mình thôi”

“Tất nhiên, là anh thật lòng với em”

Charles chân thành nói những lời thâm tình.

Nhưng trong lòng anh ta lại nảy lên những suy nghĩ khác.

Chờ sau khi mọi chuyện thành công, nhất định phải nghĩ biện pháp diệt trừ cô ta.

Người đẹp mà tâm địa rắn rết, thật sự khiến cho người ta không yên tâm.

Mà Lucia tuy rằng có ý nịnh nọt nhưng trong nội tâm cô ta không hề nghĩ như vậy.

Cô ta có thể tính kế với anh trai, mưu hại gia tộc, có chuyện gì mà cô ta không dám làm.

Cô ta vẫn lẻ loi một thân một mình, ngược dòng đi lên, chuyện đại nghịch bất đạo gì cũng có thể làm ra được.

Cô ta gi3t chết những người này, trái đất sẽ ngừng quay hay sao? Nhanh thôi sẽ có những gia tộc khác thay thế gia tộc Kettering.

Cũng sẽ có Vương tử mới thay thế vương vị Cô ta không sợ chết, cô ta chỉ hi vọng trước khi chết, những kêẻ đã từng làm mình tổn thương sẽ phải trả nợ bằng máu, đây là kết cục cho những kẻ khinh thường phụ nữ.

Năm nay Hứa Minh Tâm sẽ đón giáng sinh ở London, đây là ngày lễ của phương Tây, mấy ngày trước không khí lễ hội đã sớm tràn ngập. Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

Cô nhìn thấy trước cửa những cửa hàng đều trang trí tuần lộc và ông già Noel.

Cố Gia Huy cũng đem về một cây thông, phía trên treo rất nhiều đèn đủ màu sắc.

Anh nói sẽ có quà tặng nhưng phải đợi đến ngày lễ Giáng Sinh, khiến lòng cô nôn nóng vô cùng.

Trước lễ Giáng sinh những bông tuyết rơi đầy trời, thời tiết đột nhiên trở nên lạnh hơn rất nhiều.

Có lẽ đến ngày lễ, trên mặt đất sẽ có một lớp tuyết trắng, như vậy sẽ rất đẹp.

Cô cũng đã chuẩn bị quà tặng, là một con búp bê thủ công.

Không biết đã thất bại bao nhiêu lần, đồ gốm nung vỡ tan tành, còn có cả mảnh vỡ cắt vào tay nữa.

Nhưng cô vẫn không bỏ cuộc.

Cuối cùng cũng nặn được môt con búp bê tráng men có hình dáng giống với Diên, cô nhờ Strzyga đưa tới Cũng không biết món quà này có thể đến tay Diên hay không.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1998


Chương 1998

Trong con búp bê cũng có lời chúc phúc của riêng cô, nếu cậu ấy tức giận mà đập vỡ thì đó sẽ là lời xin lỗi cuối cùng của cô.

Cô không biết phải tặng cho Cố Gia Huy thứ gì, người gần gũi nhất thì lại không biết nên tặng cái gì Bởi vì đã quá quen thuộc lẫn nhau, biết rõ đối phương không thiếu thứ gì.

Gô vắt hết óc hỏi rất nhiều người, cuối cùng cũng đến tai Cố Gia Huy.

“Em không cần chuẩn bị quà cho anh, đàn ông không có thói quen như vậy”

Hứa Minh Tâm nghe vậy mà dở khóc dở cười “Như vậy cũng được sao?”

“Em không cần phải tặng quà cho anh nhưng mà anh nhất định phải tặng em”

“Vậy anh có nhớ hết những ngày kỉ niệm hay không?”

“Ngày ba mốt tháng tám là sinh nhật của em cũng là lần đầu tiên chúng †a gặp nhau, phải chuẩn bị hai món quà. Ngày mùng một tháng chín là ngày chúng ta kết hôn. Ngày hai mươi tháng sáu là ngày em tốt nghiệp. Còn ngày đầu tiên chúng ta thân mật với nhau..”

“Đủ rồi đủ rồi”

Hứa Minh Tâm không ngờ răng anh lại nhớ rõ đến như vậy, không phải đàn ông thường rất vô cảm đối với mấy ngày kỉ hay sao?

Anh lại còn muốn nhắc đến ngày kỉ niệm hai người thân mật với nhau, cô sợ đến mức đưa tay che miệng anh lại “Vậy em nhớ cái gì?” Cố Gia Huy hỏi “Em á? Em nhớ được em là bà Cố, em là vợ của anh nha”

Cô dí dỏm trả lời Anh nhéo mũi cô một cái rồi nói: “Anh mời chú An, thím Mai, Khương Tuấn còn gọi cả Lâm Thanh Huyền đến nữa. Lâm Thanh Huyền đang mang thai đã qua ba tháng đầu rồi “Thật sao?” Hứa Minh Tâm vui muốn chết mất.

“Cho dù là kì nghỉ ở nước ngoài nhưng cũng muốn mọi người tụ tập đông đủ với nhau, không nên thay đổi không khí”

“Để em xuống bếp, chắc sẽ đông vui lắm đây”

“Được.”

Vào ngày lễ Giáng Sinh, mọi người tới đây bằng máy bay.

Khương Tuấn chịu ảnh hưởng của Cố Gia Huy, hiện giờ đã trở thành thê nô tiêu chuẩn, Lâm Thanh Huyền cảm giác mình không khác gì nữ vương.

Bảo anh đi hướng đông anh cũng không dám đi sang tây.

Bảo anh đứng đó thì tuyệt đối anh không dám ngồi.

Lâm Thanh Huyền mang thai, tính tình cáu kinh vậy mà Khương Tuấn cũng chiều theo hết.

Đoàn người đã đến biệt thự, Hứa Minh Tâm thậm chí còn có ảo tưởng dường như bọn họ đang ở Đà Nẵng chứ không phải là London.

Đây cũng không phải ngày lễ của phương Tây mà là lễ mừng năm mới.

Cô chuẩn bị một bàn đầy đồ ăn, trong phòng lò sưởi sát tường cháy đượm, bên ngoài tuyết rơi dày đặc.

Bên trong vô cùng ấm áp mọi người tụ tập náo nhiệt ở cùng một nơi, không phân biệt chủ tớ, không phân biệt cấp bậc, giống như người nhà ăn một bữa cơm với nhau.

Đang chuẩn bị dùng bữa, bất chợt bên ngoài vang lên tiếng còi xe ô tô.

Không ngờ .Josh và Cố Trường Quân cũng tới, còn có Kỷ Thiên Minh và Kỷ Nguyệt Trâm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1999


Chương 1999

Bọn họ mọi năm vẫn chỉ có hai người, hôm nay cũng góp vui cùng với đại gia đình này.

Cửa vừa đóng, lại có người đến.

Hóa ra là Phó Minh Tước, anh ta còn đem theo Dao Dao.

Dao Dao vừa nhìn thấy cô liên nhào vào trong ngực gọi: “Mẹ ơi”

“Tôi không mời mà tới, chắc có lẽ không đến mức bị đuổi đi chứ nhỉ?”

Bởi vì sự xuất hiện của anh ta, bầu không khí trong nháy mắt trở nên quái lạ.

Nhất là Kỷ Thiên Minh, khẽ híp mắt, khuôn mặt ôn nhuận như ngọc vậy mà mang theo vài phần thù địch.

Bầu không khí trong phòng vừa trở nên náo nhiệt một chút đột nhiên lạnh xuống mấy phần.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, mùi thuốc súng trong không khí càng ngày càng đậm.

Cuối cùng là Kỷ Thiên Minh lên tiếng trước: “Hôm nay là ngày lễ, tất cả đều là khách, tôi và anh Tước cũng giống nhau”

Hứa Minh Tâm nghe nói như vậy thở phào một hơi.

Cố Gia Huy cũng thản nhiên nói “Hôm nay mọi người gặp nhau vui vẻ không có ân oán cá nhân, nay không say không về.

Dù sao Linh cũng đã trổ hết tay nghề, tất cả đều là những món xuất sắc nhất”

Phó Minh Tước mỉm cười: “Cảm ơn hai người đã tán thành”

Phó Minh Dược lên tiếng: “Mẹ, là con nhất định đòi bố con đưa tới, mẹ sẽ không giận chứ”

“Sao lại giận chứ, là mẹ không chu đáo, lại quên mất con”

“Mẹ đã có người đàn ông của riêng mình nên không nhớ đến con nữa, có phải còn có thêm em bé nữa hay không vậy?

“Khu… khu…”

Cô ho ra thành tiếng, tức giận nói: “Nhóc con sao con biết nhiều như vậy, mau vào đi, bên ngoài trời lạnh lắm”

Mọi người lại tiếp tục cười sảng khoái.

Hứa Minh Tâm lấy vài chai rượu ngon, cùng cụng ly với mọi người.

Giờ phút này, tất cả mọi người đều rất đơn thuần, không có anh lừa tôi gạt, không có tính toán, chỉ có…c hân thành.

Đúng lúc này điện thoại di động của cô vang lên tiếng tin nhắn, là tin nhản của Diên.

Cô vội vàng mở ra, nhưng bên trong một chữ cũng không có. Là tin nhắn trống? Cái này là có ý gì?

Cô nghĩ trăm mối mà vẫn không có lời giải, nhưng cuối cùng cũng không nghĩ nhiều nữa, cứ coi như đây là lời chúc giáng sinh đi.

Cô trả lời lại tin nhän, chỉ ghi đơn giản bốn từ: “Giáng Sinh vui vẻ!”

Cậu cũng phải vui vẻ.

Diên nhìn màn hình điện thoại vừa sáng, khoé miệng dịu dàng cong lên.

Đúng lúc này, Laura, nữ quản gia mới bước vào. Cả căn phòng là một mảng tối đen, duy chỉ có ánh trăng chiếu qua lớp cửa kính từ phía cửa sổ sát đất.

Mà thân hình cao lớn của cậu đứng trước cửa sổ, không biết đã đứng như thế bao lâu rồi.

Cô ta bật đèn lên, cả căn phòng lập tức trở nên rõ ràng.

Cô ta kính cẩn nói: “Cậu chủ, bà chủ mời cậu đến nhà chính dùng bữa, hôm nay là ngày lễ”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2000


Chương 2000

“Cứ nói là cơ thể tôi hơi khó chịu, không qua đó được”

“Nhưng bà chủ…”

“Cô là người của tôi, lời tôi nói chính là mệnh lệnh, không cần biết trước kia là ai đã dạy cô, trước khi đến đây có ai đã chỉ cô phải làm thế nào, nhưng ở chỗ này, chỉ có tuyệt đối phục tùng và thi hành” Diên lạnh giọng nói.

Laura mím môi, không nói thêm gì nữa, nhìn cậu thật sâu rồi quay người rời đi “Tắt đèn”

Cô ta vừa đi đến cửa, nghe thấy giọng nói lạnh như băng của cậu ấy.

Khi màn đêm buông xuống, Diên có một thói quen, đó là tự thu mình vào bóng tối.

U ám, đáng sợ, giống như quái thú đang ngủ say.

Căn phòng lại một lần nữa chìm vào bóng tối.

Những ngày lễ thế này thì năm nào cũng có, mấy trò tình cảm gia đình hư tình giả ý sớm đã chẳng ai thèm diễn nữa rồi, cậu cảm thấy ghen tị với việc Josh có thể tự do ra đi.

Còn cậu, sẽ bị mặc kẹt mãi mãi ở chỗ này.

Biệt thự bên này, mọi người đều đã uống nhiều đến nỗi đi còn không vững nữa rồi. Kỷ Nguyệt Trâm dìu Kỷ Thiên Minh quay về. Còn Josh và Cố Trường Quân thì ở lại đây.

Hứa Minh Tâm sớm đã buồn ngủ đến nỗi không chịu được, lên lầu nghỉ ngơi, cô đương nhiên cũng không có lý do để cho Phó Minh Tước rời đi một mình, nên cũng dọn dẹp lại phòng cho khách.

Cố Gia Huy cũng đã uống khá nhiều, bước đi bắt đầu loạng choạng.

Cô khó khăn lắm mới dìu được anh về phòng ngủ, nghỉ ngơi một lúc, vừa định đặt anh nãm xuống giường thì không ngờ, Cố Gia Huy đột nhiên ngã xuống, ôm chặt lấy eo cô, thế là… cả hai cũng ngã xuống giường.

Bàn tay nhỏ bé của cô đặt trên ngực anh.

“Rốt cuộc là anh say rồi hay là vẫn tỉnh thế?”

Hứa Minh Tâm không vui nói.

“Vân tỉnh, nhưng lại cảm thấy có vài phần say. Rõ ràng là đã có em hai năm rồi, mà không hiểu sao vẫn cảm thấy không chân thực. Có lúc, anh sợ bản thân mình tỉnh dậy rồi, em giống như hoa trong gương trăng dưới nước, anh sợ em đối với anh đều là giả”

“Anh lại ăn nói lung tung rồi “Minh Tâm, anh yêu em, cực kỳ cực kỳ yêu em..?

Tự nhiên được thổ lộ, trái tìm cô khế run lên, còn chưa kịp phản ứng anh đã đặt lên môi cô một nụ hôn.

Rõ ràng trong người không có tí rượu nào, mà cô lại cảm thấy hơi say.

Hương rượu vẫn còn vương vấn giữa môi lưỡi, từ từ chuyển qua, cô cũng coi như là được nếm thử vị rượu hôm nay rồi.

Cả người anh nhuốm màu d*c v*ng, nhưng vẫn rất dịu dàng, không nóng vội, ngược lại còn đem cô ôm chặt vào lòng, tham lam hít lấy hương thơm trên cơ thể cô.

Cơ thể cô vừa nhỏ vừa mềm, ôm ở trong lòng cảm giác cực kỳ hạnh phúc.

Như thể chỗ trống trong lồ ng ngực cũng đã được lấp đầy.

“Hứa Minh Tâm, anh vẫn chưa tặng quà Giáng Sinh cho em”

Giọng nói ngột ngạt của anh phát ra từ hốc vai cô.

Hứa Minh Tâm giờ mới nhớ ra còn có quà Giáng Sinh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2001


Chương 2001

Cô thật sự cũng không biết phải tặng cái gì, dù sao Cố Gia Huy cũng chẳng thiếu thứ gì.

“Anh muốn tặng em gì thế?”

“Ông già Noel”

“Gì cơ?”

Cố Gia Huy đứng dậy, nắm lấy tay cô đi về phía ban công.

Bước chân của anh trầm ổn mạnh mẽ, xem ra lúc nãy là giả vờ say.

Ngoài ban công có thêm một sợi dây thừng.

“Em nhắm mắt lại đi”

Hứa Minh Tâm ngoan ngoãn nhằm mắt, hai người họ bám lấy dây thừng nhảy xuống, cuối cùng nhảy xuống dưới đất.

Sau khi đã đứng ổn định rồi, Hứa Minh Tâm mở mắt ra, kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.

Tuần lộc và ông già Noel! Bọn họ vừa nhảy lên một chiếc xe!

“Cái này…”

“Suyt, chúng mình nhỏ tiếng một chút, đừng làm người khác biết. Đây là món quà có một không hai, không ai có thể cùng em chia sẻ được, chỉ có anh mới đủ tư cách”

Trong xe rất rộng rãi, bốn phía còn được trang trí đèn màu, bên trong còn một món quà nhỏ, nhìn chiến trận này giống như sắp đi phát quà.

Ông già Noel đã quá quen với việc lái xe l chiếc xe chạy loạn xạ trong đêm tuyết Biệt thự này cách khá xa thành phố, bốn phía xung quanh đều là bãi cỏ, thỉnh thoảng mới nhìn thấy một vài cây to.

Mặt trăng treo tít tận trên cao, không tròn nhưng mà rất sáng Cô có thể nghe thấy tiếng bánh xe lăn trên tuyết.

Khung cảnh này, giống như những khung cảnh thường thấy trong chuyện cổ tích vậy.

Cô cảm thấy như là mình đang mơ, nhất định là khi dìu Cố Gia Huy về phòng, cô cũng ngủ quên mất rồi.

Nếu không… tất cả những thứ này làm sao có thể như trong mơ vậy?

Hứa Minh Tâm cảm thấy hơi lạnh, nóc xe của chiếc xe này tự động nâng cao lên, hoá ra là hình dáng của một quả bí ngô.

“Chạy chậm lại một chút”

Cố Gia Huy nói với ông già Noel, ngay lập tức, chiếc xe đi chậm lại, bếp than trong xe được nhóm lên, không khí trở nên ấm áp hơn nhiều.

Anh lấy ra một hộp quà, nói: “Công chúa, thay quần áo đi nào”

Hứa Minh Tâm mở hộp quà ra, quả nhiên giống y như trong truyện cổ tích. Cô vô cùng thích thú, nhanh chóng cởi áo khoác ra, mặc lên mình bộ váy công chúa.

Đợi cô thay xong, Cố Gia Huy cũng thay bộ quần áo ky sĩ, bên thắt lưng nghiêm chỉnh đeo một thanh kiếm.

“Cố Gia Huy, có phải em đang mơ không? Sao em lại cảm thấy không chân thực gì hết”

“Đương nhiên không phải là mơ, anh biết con gái bọn em hồi nhỏ thích đọc truyện cổ tích, đều mơ mộng mình sẽ trở thành công chúa. Nhưng em không cần mơ mộng gì hết.

Từ nay trở đi, em luôn là công chúa của anh”

Hứa Minh Tâm nghe những lời này, hốc mắt nóng lên, không tự chủ mà rơi lệ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2002


Chương 2002

Trong giấc mơ của mỗi cô gái, luôn có những bộ váy công chúa lộng lẫy, một chàng hoàng tử, một cỗ xe bí ngô…

Mà hôm nay, Cố Gia Huy đều đã cho cô rồi Cô mới chỉ có hai mươi tuổi, nhưng cô cảm thấy bây giờ chết đi cũng không còn gì nuối tiếc nữa.

Có thể gả cho Cố Gia Huy, chính là may mắn lớn nhất đời này của cô.

Cô ôm chặt lấy anh, nói: “Cố Gia Huy, có phải kiếp trước em cứu cả giải ngân hà, cho nên kiếp này mới gặp được anh không?”

“Chắc là kiếp trước anh nợ em tiền, cho nên kiếp này mới rơi vào tay em, không thể thu xếp được. Anh nguyện vì em mà ở mãi chỗ này, giam cầm cả đời, không ra ngoài nửa bước.”

Nghe những lời này, Hứa Minh Tâm nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ có thể kiếng chân lên hôn anh.

Trăng sáng, tuyết rơi, lễ Giáng Sinh, ông già Noel và tuần lộc…

Còn có hoàng tử và lọ lem.

Thời gian từng phút trôi qua, Hứa Minh Tâm bận rộn cả ngày, cuối cùng cũng ngủ thiếp đi.

Cô năm trong lòng anh, chân đặt lên đùi anh ngủ ngon lành.

Cố Gia Huy thương tiếc chạm lên gương mặt nhỏ nhắn của cô, bắt đầu quay trở về.

Sáng sớm hôm sau, khi Hứa Minh Tâm thức dậy, việc đầu tiên làm là kiểm tra quần áo của mình. Là đồ ngủ, không phải váy công chúa, tối qua… chỉ là giấc mơ ư?

Nghĩ đến chuyện đêm qua, cô không nhịn được cười ngốc nghếch.

Nhất định là mơ!

Không thì ông già Noel và tuần lộc ở đâu ra chứt Không thể là thật được!

“Tắm rửa đi rồi xuống dưới ăn sáng”

Cố Gia Huy từ phòng tắm đi ra, thúc giục Hứa Minh Tâm nhìn anh, mở miệng muốn hỏi chuyện tối qua là thật hay giả, nhưng nếu là giả, không thể tránh được việc đánh mất bản thân Gô đã có Cố Gia Huy tốt nhất rồi, không thể quá tham lam.

Cô vừa bước xuống lầu, liền nghe thấy giọng nói: “Ấy ấy mấy con nai hư này, sao có thể ăn hoa được chứ” Cô nhìn theo hướng âm thanh, chợt nhìn thấy trong sân có… ba con tuần lộc.

“Cái cái cái này… lẽ nào tối qua là thật?”

“Ông già Noel không mang đi được rồi, tặng em đấy” Cố Gia Huy đứng sau lưng cô, lạnh nhạt nói: “Chúng nó là một cặp vợ chồng, con nhỏ hơn chính là con của chúng, em có thể đem tặng cho Dao Dao coi như là quà Giáng Sinh.

“Chuyện tối qua là thật? Thực sự không phải là mơ? Vậy… vậy bộ váy công chúa với xe bí ngô của em đâu?”

“Váy ở trong tủ, còn xe thì ở trong nhà kho”

“Thật! Hoá ra mấy thứ này là thật!

Hứa Minh Tâm kích động nhảy lên người Gố Gia Huy, bám trên người anh như con Koala: “Em cứ nghĩ là mình đang mơ, ai ngờ đều là thật!”

“Đương nhiên là thật rễ Cố Gia Huy vuốt nhẹ chóp mũi của cô, trên mặt tràn đầy ý cười dịu dàng Lúc này, Phó Minh Tước đi tới, bế Dao Dao lên, nói: “Trẻ con vẫn còn ở đây, hai người có thể trông giúp tôi chút không? Tôi có việc phải đi trước”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2003


Chương 2003

“Anh không ở lại ăn sáng sao?”

Hứa Minh Tâm từ trên người Cố Gia Huy tuột xuống.

“Không được. Sự nhãn nại của con người cũng có giới hạn, tôi cũng phải biết có chừng mực mà dừng lại.”

Anh ta cười nhạt, bên trong vẫn còn ý tứ gì đó.

“Vậy… được thôi”

Mắt thấy anh ta quay người rời đi, Hứa Minh Tâm tự nhiên nhớ ra thứ gì đó, lo lắng hỏi: “Vậy… sau này chúng ta là kẻ thù sao?”

Phó Minh Tước nghe vậy bất chợt dừng lại, liếc nhìn Hứa Minh Tâm.

Sau cùng cũng không nói thêm gì, nhấc chân rời đi.

Vừa ra cửa, Phó Minh Diệu như cảm nhận được điều gì đó, nghi ngờ hỏi: “Bố và mẹ sẽ trở thành kẻ thù sao?”

“Không đâu.”

“Vậy bố và chú hai sẽ trở thành kẻ thù sao?” Chú hai của bé chính là Cố Gia Huy.

“Chuyên của người lớn, trẻ con không cần quan tâm đâu. Con vẫn còn quá nhỏ”

“Con không nhỏ nữa rồi, con có thể chăm sóc bố rồi.”

“Dao Dao, con phải tin tưởng bố, tất cả những chuyện bố làm là vì muốn mẹ con quay về, gia đình ta ba người được đoàn tụ, con hiểu không?”

Dao Dao nghe những lời này, như hiểu như: không gật đầu.

Mẹ đã đi lâu lắm rồi, mọi người đều nói mẹ đã lên thiên đường rồi.

Mà chỗ đó, chỉ có người chết mới đến được. Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

Nhưng bố lại luôn tin rằng mẹ sẽ quay về, cả nhà sẽ được đoàn tụ.

Bé không muốn làm bố không vui, bố nói mẹ có thể quay về thì cứ tin bố đi.

Tối qua vãn còn ồn áo náo nhỉ: nay mọi người đều đã lần lượt ra về hết r Qua vài ngày nữa là Tết Nguyên Đán, cô sẽ bước sang tuổi hai mươi mốt, mà Cố Gia Huy cũng ba mươi mốt tuổi rồi.

Vào ngày tết Nguyên Đán, mọi người đều đang đón giao thừa thì Kettering xảy ra chuyện lớn Những bằng chứng về hành vi rửa tiền của Lance bị phanh phui và giao cho quản lý cấp cao, ngay cả hoàng gia cũng hoảng hốt.

Lance bị đưa vào tù, nói là sẽ tiếp nhận điều tra.

“Là K, là tên khốn Cố Trường Quân bịa đặt sự thật, mấy cái bãng chứng kia đều là giả”

Hệ thống máy tính của anh ta có tường lửa mạnh nhất, mỗi ngày đều được kiểm tra, bất cứ người ngoài nào muốn xâm nhập, đều sẽ bị loại bỏ ngay từ đầu.

Nhưng lần này, đối phương dùng virus phá được tường lửa, trong vòng ba phút ngắn ngủi, đã đánh cắp hầu hết những chứng cứ trong máy tính anh ta.

Rửa tiền, kế hoạch ghê tởm thôn tính công ty bí mật huy động thị trường chứng khoán…vv.

Những thứ này, từng cái từng cái, đã đủ để làm mất hết uy tín của anh ta rồi.

Nhưng mấy thứ này cũng chẳng thể nào giết được Lance, ngồi tù mấy ngày là được thả ra.

Mặt mũi của Antonio, ngay cả Charles cũng phải kiêng nể vài phần.

Động vào con trưởng của Kettering, chính là lời tuyên chiến trực tiếp với hoàng gia.

Vương thượng mới lên ngôi, chế độ vẫn chưa hoàn toàn được ổn định, đây không phải là chuyện đùa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2004


Chương 2004

Tuy nhiên, những chuyện này rắc rối đến mức gây ra nhiều náo động, Lance không thể tẩy trắng được.

Thị trường chứng khoán công ty do anh ta đứng tên cũng đã tụt xuống mức tối thiểu, không ai còn dám mua cổ phiếu đó nữa.

Nhưng mà thời gian này, Lucia cũng đã bơm cho anh ta một khoản tiền rất lớn để anh 1a có thể nghỉ ngơi, sớm có ngày vực dậy.

Nhưng… lãnh đạo cấp cao của công ty lần lượt bị ám sát.

Ban giám đốc lập tức hoảng sợ.

Antonio ngồi nhìn tất cả chuyện này, cũng không ngăn cản, để mặc cho mọi thứ tự phát triển.

Ông ta không nhìn quá trình, chỉ nhìn kết quả.

Cố Gia Huy khó lắm mới được nghỉ ngơi vài ngày, bây giờ ngày ngày lại phải chạy đến công ty, bộ dạng như mấy kẻ lang thang ngoài đường vậy.

Mà anh cũng đã xem tin tức, trong lòng cũng thấy hoảng sợ.

Cứ sau vài ngày, những người bên cạnh Lance lại có người mất tích hoặc bị sát hại.

Mũi nhọn hướng về Josh.

Đạo lý lợi dụng lúc người ta xuống dốc mà ra tay này mọi người đều hiểu, thậm chí, giới truyền thông còn thổi phồng lên, công khai nghỉ ngờ có phải Josh thừa thắng xông lên truy sát tới cùng, làm ra những chuyện như thế này.

Đêm khuya, khi Cố Gia Huy quay về, đèn trong nhà vẫn sáng Cô bé của anh đang nằm cuộn tròn thành một quả bóng, ngủ thiếp đi trên sofa.

Anh nhẹ nhàng đi tới, bế ngang người cô lên rồi bước lên lầu.

Hứa Minh Tâm ngủ không sâu giấc, nhanh chóng tỉnh lại, ngửi thấy mùi hương quen thuộc thì lại cảm thấy nhẹ nhõm.

€ô dụi dụi mắt, bên tai truyền đến một giọng nói dịu dàng: “Anh đánh thức em à?”

“Không đâu, lúc nãy em vẫn chưa ngủ say.

Dạo này anh về nhà càng ngày càng muộn, có phải vì chuyện của Lance không?”

“Ừ, mọi chuyện có chút khó giải quyết”

“Đây rõ ràng là vu cáo hãm hại mà, Josh thăng thì đuổi cùng giết tận cũng là điều dễ hiểu, nhưng gây ra tiếng động lớn như vậy làm gì. Chắc chắn là có người cố ý muốn tạt nước bẩn” Cô thở hổn hển nói.

“Cô nhóc của anh sao tự dưng bây giờ lại thông minh thế”

“Tại vì có thầy dạy tốt đấy. Mà chuyện đó rốt cuộc là thế nào, em lo lắng cho anh lắm”

“Em nói không sai, việc hắt nước bẩn là quá rõ ràng, chúng ta đều biết rõ điều đó, nhưng người ngoài lại không nghĩ như vậy. Bởi vì Josh hoàn toàn có lý do để làm điều đó”

“Vả lại, Lance làm việc rất tỉ mỉ cẩn trọng, lại hay đa nghỉ, ngay cả anh ta đủ thông minh, biết rằng .Josh có thể bị hãm hại, có người đang đứng bên kia núi xem hổ đấu nhau, anh ta cũng chỉ đoán được năm mươi phần trăm, mấy chuyện còn lại thì nghĩ là do ,Josh làm Mà hướng gió bên ngoài, chỉ cần có người tác động một chút, sẽ bị mất kiểm soát”

“Ý anh là, có người muốn làm ngư ông đắc lợi?”

Hứa Minh Tâm ngay lập tức lấy lại tinh thần, lo lắng cho Cố Gia Huy.

Người đứng đẳng sau kiểm soát quá đáng sợ rồi, cố ý châm ngòi lửa, khiến hai bên cưỡi hổ khó xuống, buộc phải đánh nhau.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2005


Chương 2005

Đợi khi hai bên bị tổn thất nhiều rồi, sẽ chạy ra nhặt chiến lợi phẩm.

“Người này rốt cuộc là ai?” Cô nghi hoặc hỏi: “Trước đây chưa từng xuất hiện đúng không?”

“Chắc là chưa từng xuất hiện, dạo này hành động rất thường xuyên, bọn anh mới nhận ra có điều bất ổn. Chân tướng mới có thể từng bước xuất hiện, bọn anh chỉ có thể bắt đầu xem xét từ nhưng vụ án mạng, xem xem có thu được manh mối gì không”

“Được rồi, chuyện này đều giao cho anh đi, em vẫn là đừng nghĩ nữa, kẻo lại hỏng hết cả não.”

Hứa Minh Tâm gật đầu, dù sao bản thân cô vắt óc suy nghĩ cũng chẳng hiểu gì.

Cô không thể giải quyết giúp anh, chỉ có thể đứng sau chăm sóc, trở thành hậu phương vững chắc của anh, để anh không phải lo lắng Gô nhanh chóng đi chuẩn bị nước tắm và đồ ngủ cho anh, rồi chạy lên ủ ấm giường.

Đợi anh ngồi lên giường mới bóp vai cho anh “Minh Tâm, em có muốn về nhà không?”

“Dù sao đây cũng không phải đất nước của mình, ở lại đây thích nghỉ vẫn sẽ gặp khó khăn”

“Đợi qua thời gian này chúng mình sẽ quay về một chuyến, nhưng mà bây giờ phải để em chịu khổ một chút rồi”

“Em chịu khổ? Ý anh là gì?”

Hứa Minh Tâm không hiểu, Cố Gia Huy chỉ cười không nói.

Sáng hôm sau, Hứa Minh Tâm bị hàng loạt tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Cô mơ màng nghe điện thoại, là giọng của Kỷ Nguyệt Trâm “Minh Tâm, cô giỏi thật đấy, không nói không rằng mà có em bé rồi. Chúc mừng chúc mừng! Hôm Giáng Sinh sao không nói thế?

Còn bày đặt giấu giếm”

Gì cơ? Em bé?

Hứa Minh Tâm lập tức tinh thần tỉnh táo, từ trên giường lộc cộc bò lên.

“Cô lặp lại lần nữa…”

“Bác sĩ không cẩn thận tiết lộ tin tức cô.

mang thai, cô là nhân vật thế nào? Cố Gia Huy cưng chiều vợ từ Đà Nẵng cưng chiều đến tận nước ngoài. Trước khi rời khỏi buổi trình diễn thời trang, còn muốn rắc cơm chó, cô bây giờ quả thực chính là tấm gương hạnh phúc của phụ nữ. Bây giờ mang thai, tin tức cũng rung động có được hay không.”

“Mang thai…”

‘Vẻ mặt Hứa Minh Tâm mơ hồ, cô mang thai lúc nào?

Cô đang chuẩn bị giải thích, không ngờ Cố Gia Huy đi tới, lấy điện thoại của cô đi.

“Phụ nữ mang thai cần nghỉ ngơi đầy đủ, tối nay cô lại gọi”

“Được được, tôi sẽ chuẩn bị quà cho cục cưng”

Kỷ Nguyệt Trâm cười hì hì nói Điện thoại cúp máy, Hứa Minh Tâm buồn bực nhìn anh: “Em mang thai lúc nào? Sao em không biết?”

“Giả vờ mang thai, anh cần lý do về nước, chỉ có lý do này mới khiến người ta tin. Cho nên em phải sớm chuẩn bị tập làm mẹ rồi”

“Cố Gia Huy, anh nghĩ ra chủ ý cùi bắp gì đấy, bị bệnh không được sao? Anh để em giả mang thai?”

Toàn thân Hứa Minh Tâm run rẩy, cái bụng sau ba tháng vẫn chưa có động tĩnh thì tính sao?

Vậy không phải cô không cần ra khỏi cửa gặp người à?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2006


Chương 2006

“Chỉ có thời gian mang thai khá dài, anh cần thời gian nửa năm để chuẩn bị. Chuyện này chỉ có em, anh và anh hai biết, người khác hoàn toàn không biết”

“Nói cách khác… Ông cụ cũng không biết?”

Hứa Minh Tâm cảm thấy đau đầu.

Lời nói dối hoang đường này không khỏi quá lớn.

Vừa dứt lời, người hầu vội vã đến gõ cửa, nói Cố Gia Bảo đến.

Hứa Minh Tâm nghe vậy, hung dữ trừng mắt Cố Gia Huy, “Anh xem, chuyện này giải quyết thế nào?”

“Bố anh kém thông mình về chuyện này lắm, rất dễ bị lừa”

“Lừa cái đầu quỷ nhà anh”

Muốn khóc.

€ô có thể hiểu Cố Gia Huy cần thời gian chuẩn bị kế hoạch, để che giấu tai mắt người ta chỉ có thể như thế.

Chỉ là nhất định phải nói mình mang thai…

“Cũng không phải lừa gạt, thời gian nửa năm, chúng ta nhất định có con”

“Tự anh sinh đi”

Cô tranh thủ thời gian rửa mặt mũi, Cố Gia Bảo nhìn thấy cô thì trợn mắt.

“Nhanh, đỡ em xuống cầu thang cẩn thận một chút”

“Ngồi nhanh, người mang thai không thể đứng lâu.”

“Mấy người vẫn chưa chuẩn bị trái cây?

Trái cây tốt cho cơ thể” Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

“Thăng ngốc con làm gì vậy, cút qua bên kia, bố muốn ngồi cạnh con dâu”

Hứa Minh Tâm được cưng chiều mà lo sợ, cảm thấy bản thân như bà Phật vậy. Cố Gia Bảo cười như hoa nói: “Lần này về nước, bố sẽ ở chung với các con, con chuyển tới nhà cũ đi. Thằng hỗn láo này lần đầu tiên làm bố, kinh nghiệm khẳng định không đủ, bố cũng không giống, bố có ba đứa con, lúc mang thai ta đều chờ đợi, có người từng trải như bố chỉ điểm cho các con, chắc chẳn sẽ không xảy ra chuyện”

“Con muốn ăn gì hay muốn uống gì thì chỉ cần dặn dò, con muốn sao trên trời ông đây cũng hái xuống cho con”

“Con không ưa Cố Gia Huy…”

Hứa Minh Tâm yếu ớt nói.

“Gì cơ? Không ưa nó hả, con nói sớm ghê, bố cũng không ưa, tên khốn này cũng là người ba mươi mốt tuổi rồi, mới cho bố đứa cháu trai. Con mẹ nó nếu con chịu khó một chút, bố đã sớm ôm cháu trong lòng rồi”

Ông cụ cầm cây trượng đập vào người Cố Gia Huy Hứa Minh Tâm lại đau lòng.

“Vừa rồi, con lại vừa mắt rồi, đừng đánh”

Bây giờ cô nói gì ông cụ đều nghe lời, bây giờ Hứa Minh Tâm chính là báu vật quốc gia.

“Được được được, không đánh, bố đến sắp xếp hành trình trở về, bảo đảm hài lòng.

Nhóc con, bây giờ chuyện gì của con cũng không cần phiền não, con cứ ở bên Hứa Minh Tâm hai mươi bốn tiếng cho bố, hiểu chưa?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2007


Chương 2007

“Con biết rồi, bố.

Ông cụ xoay người tới phòng bếp xem xét bữa sáng của cô, vừa đi còn vừa nhắc tới vừa cười ngốc nghếch.

“Úy Như à, con chúng ta rốt cuộc đã hiểu biết, biết sinh con rồi, đây chính là cháu trai của bà..”

“Chờ bé con sinh ra, cho dù tôi lập tức chết đi thì cũng có mặt mũi đi gặp bà”

“Cháu trai… Cháu trai của ông già họ Cố tôi!

Ông cụ lau nước mắt, nước mắt này khiến người ta nhìn mà chua xót vô cùng.

Hứa Minh Tâm nháy mắt cảm thấy đầy tội lỗi.

Nếu như ông cụ biết sự thật, chẳng phải sẽ không vui một phen, ông ấy cũng hơn bảy mươi tuổi rồi, còn có thể chịu đựng sự k*ch th*ch như vậy sao?

“Anh xem anh làm chuyện tốt kìa, nếu bố biết tất cả, khẳng định sẽ bị anh chọc tức tới phát điên”

“Xem ra nửa năm này anh phải cố gắng”

Trong lòng Cố Gia Huy có cách đối phó.

Đúng lúc này, ông cụ nghĩ đến gì đó, xoay người lại căn dặn.

“Nhóc thúi, từ giờ trở đi chia phòng ngủ, ba tháng đầu cơ thể phụ nữ mang thai yếu ớt nhất”

Lời này vừa nói ra, hai người nhìn nhau.

“Cố Gia Huy, anh đi chết đi”

Hứa Minh Tâm hung hăng đá một phát qua, Sau đó là chuyện sắp xếp về nước, Cố Gia Huy cưng chiều vợ như vậy, Hứa Minh Tâm mang thai, cũng không che giấu, chiêu cáo thiên hạ, còn hung hăng khoe ân ái một chút Sau đó bọn họ xuất phát về nước, cuối cùng vào ở nhà cũ.

Diễn trò phải diễn toàn bộ, đương nhiên mỗi một bước cũng không thể xảy ra sai lầm.

Hứa Minh Tâm cũng bắt đầu tiến công, cô uống cũng muốn buồn nôn Lúc màn đêm buông xuống, ông cụ bèn gọi Cố Gia Huy vào phòng mình, sợ anh chạy tới dây dưa với Hứa Minh Tâm.

Chuyện này không ngủ thì sao có con.

Hứa Minh Tâm cảm thấy đau đầu vô cùng, không ngủ được, chỉ có thể gửi tin nhản cho Cố Gia Huy.

“Làm sao bây giờ? Làm sao tạo người đây?”

“Em chờ anh, anh nghĩ cách đi ra”

Cố Gia Huy nhìn ông cụ đã ngủ say bên cạnh, từ từ xuống giường, nhẹ nhàng bước xuống đất.

Anh lặng lẽ đi tới căn phòng Hứa Minh Tâm, mấy ngày liên tiếp không ôm cô ngủ, bây giờ đã được như ý nguyện ôm cơ thể mềm mại ấm áp của cô, trong lòng vô cùng thỏa mãn.

“Đừng dây dưa, tranh thủ thời gian là chuyện chính. Cố Gia Huy, nếu anh không thế khiến em mang thai trong vòng một tháng, em sẽ liều với anh”

Trước kia cô ngại chuyện đó như thế, nhưng bây giờ…

Bất đắc dĩ bị ép Kiên nhãn nhất thời, hạnh phúc cả đời.

“Vợ à, nhưng anh muốn ôm em”

“Làm xong việc rồi ôm”

Cô vị vã bắt đầu c** q**n áo.

Đúng lúc này, đột nhiên có người gõ cửa phòng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2008


Chương 2008

“Hai người các con cút ra đây cho bố”

“Bố?”

Hứa Minh Tâm khiếp sợ nói.

“Ông ấy tỉnh rồi, không phải anh đã bỏ thêm thuốc ngủ rồi sao?”

Hai người vội vàng mặc đồ nghiêm chỉnh, mở cửa để ông cụ đi vào.

Dáng vẻ ông cụ đau lòng nhức óc, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn họ: “Hai thanh niên các con, nhiệt lượng tràn đầy, bố có thế hiểu. Nhưng bây giờ là thời gian vô cùng quan trọng, nhất định phải nhẫn nhịn. Minh Tâm, bố biết chuyện này không trách con, nhất định là thẳng nhóc này chủ động động tay động chân với con, con ngồi xuống nghỉ ngơi, xem bố hôm nay phải dạy dỗ nó cho tốt”

“Bố, không phải, là con bảo anh ấy tới Không phải anh ấy sai, là tại con”

“Cố Gia Huy, tên cầm thú nhà con, lúc này vợ con còn che chở cho con. Bố cũng là người từng trải, bố có thể không biết ai đúng ai sai sao? Thằng nhóc con bỏ thuốc bố, đều là múa rìu qua mắt thợ, Nghịch đại đao trước mặt Quan công, không biết tự lượng sức mình.

Minh Tâm, bố đưa người về dạy dỗ, hình ảnh có hơi tàn nhẫn, đừng hù dọa cháu trai tương lai của bố”

Ông ấy nói xong bèn kéo Cố Gia Huy đi Hứa Minh Tâm khóc không ra nước mắt, muốn tạo người thật khó.

Cố Gia Huy bị ông cụ xách về phòng.

Ông cụ ngồi khoanh chân trên giường, tức giận giậm chân.

Cố Gia Huy đứng một đêm trái tim cũng rất mệt mỏi.

Cố Chí Thành không khách khí gõ vào chân anh nói: “Có thể quản cái chân của mình được không? Có thể không? Tạm thời nhịn sẽ chết sao?”

“Ba tháng đầu này phụ nữ mang thai là cao quý nhất, không thể chạm vào. Đăng sau con cũng không thể đụng, tất cả lấy nối dõi nhà họ Gố làm chủ”

“Sau lưng cũng không được?” Cố Gia Huy chấn kinh: “Bố, lúc Cố Lâm ra đời, bố cũng không phải như vậy nhỉ?”

“Con hai lăm hai sáu sinh con, bố mới mặc kệ con. Con bây giờ mới sinh cho ta, bối cảnh con dâu này lại lớn như vậy, bố cũng không thể kiểm soát một chút sao?”

“Nếu con bé đập phải hay đụng phải gì đấy, có gì không hay xảy ra, nhà họ Quý còn không dẫn người tới ăn bố? Bởi vì chút chuyện của Quý Khiêm và Ngọc Vy, Quý Thiên Kim nhìn thấy bố thì không cho bố sắc mặt tốt, nói con gái bố làm chậm trễ cháu trai bà ấy”

“Cọp cái kia, cả Đà Nẵng nghe tin đã sợ mất mật, có thể nhường thì nhường. Tin tức Minh Tâm mang thai vừa truyền tới, Quý Thiên Kim liền gọi điện cho bố, nếu đứa con trong bụng Minh Tâm có bất trắc gì thì đánh gấy cái chân thứ ba của bố”

“Bố cũng tốt cho con thôi.”

Cố Gia Huy đau đầu đỡ trán, bây giờ anh cũng có hơi hoài nghi đời người, nước cờ này của mình có phải đánh sai rồi.

Mình trả giá không khỏi cũng quá lớn đi.

Ban đêm lúc nghỉ ngơi, Cố Chí Thành vậy mà buộc dây thừng ở giữa hai bọn họ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2009


Chương 2009

Khoảng cách hoạt động của hai người chỉ cách một phòng, một khi có người ra cửa, người khác sẽ bị đánh thức.

Cố Gia Huy nhìn lên trần nhà, lần đầu tiên cảm thấy trái tim thật mệt mỏi.

Ngày hôm sau, hai người xuất hiện với đôi mắt thâm quầng.

Lúc này Cố Gia Huy mới vừa trở vì muốn tới .J&C xử lý chút chuyện còn lại đã lâu Mà cô ở trong nhà, ăn ngủ rồi lại ăn rồi lại ngủ, bị xem như heo.

Người nhà họ Quý cũng đến thăm, hai ông cậu vừa vào cửa đã đỏ cả khóe mắt, không ngừng lau nước mắt.

“Em gái à, Minh Tâm cũng có con rồi, chừng nào em kết hôn?”

“Cút qua bên kia, hết chuyện nói rồi à. Trúc.

Linh à, mẹ cháu nếu biết cháu có con, khẳng định sẽ rất vui. Đến đây để dì xem, mượt mà không ít nhỉ, xem ra nhà họ Cố không có bạc đã cháu”

“Anh, chuyển đồ vào hết đi”

Quý Thiên Kim ra lệnh, không bao lâu phòng khách to như vậy bày đầy đồ.

Tổ yến, thuốc bổ, nhân sâm…

Tất cả đều là đổ bổ, còn có vô số vật dụng của trẻ con “Dưỡng thai quan trọng nhất, từ giờ trở đi, dì sẽ chuẩn bị một dàn nhạc, mỗi ngày diễn tấu ca khúc nổi tiếng thế giới” Quý Thiên Kim thản nhiên nói.

“Cậu mời thím Nguyệt giỏi nhất tới, mỗi ngày làm bữa ăn dinh dưỡng cho phụ nữ mang thai như cháu” Quý Mặc Nhiên nói “Cậu đã bắt đầu bỏ vốn xây dựng nhà trẻ và trường tiểu học rồi, giáo dục sau này đừng lo lắng” Quý Quốc Định nói.

Hứa Minh Tâm nghe được những lời này, tê cả da đầu, lập tức gọi điện cầu cứu Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy nhanh chóng trở về, Hứa Minh Tâm xém chút nữa cũng chìm trong cái sàng rồi Mình chỉ sớm chuẩn bị bài, vẫn may.

không phải mang thai thật, nếu không khẳng định bị chiến trận này hù dọa đến phát bệnh.

Chuyện này cũng quá khoa trương rồi, ca khúc nổi tiếng thế giới kia mình có thể nghe được sao?

“Bố, cậu, dì, con và Minh Tâm quyết định chuyển về nhà mình ở”

“Không thể nào”

Mọi người trăm miệng một lời “Hoặc là ở lại đây, hoặc là dọn về nhà họ Quý, không thể để vợ chồng các con ở chung với nhau.”

Thái độ Cố Chí Thành kiên quyết.

“Chính xác, bố con và cậu thảo luận vấn đề này rồi, tối hôm qua con còn chạy đến phòng Minh Tâm phải không? Con ủi mất cải trằng nhà cậu, bây giờ có rau xanh, còn vẫn muốn ủi?” Quý Quốc Định rống lên.

“Anh hai, chú ý dùng từ, anh nói gì vậy?”

“Ngại quá”

Dù sao chúng ta đã bàn bạc rồi, các con ở một mình là không thể. Ở đây cũng không đề nghị phụ nữ mang thai thường xuyên chuyển chỗ. Minh Tâm, dì tìm giáo viên cho con rồi, đối với phụ nữ trong lúc mang thai có rất nhiều chuyện không hiểu, phải học. Cố Gia Huy, ba người đàn ông đang ngồi đây cũng từng làm bố rồi, con hãy học từ lớp của họ đi”

“Ba năm bảy là hai người anh trai nhà dì, hai tư sáu là khóa của bố con”

“Phải… Cân phải khoa trương như vậy không?”

Hứa Minh Tâm yếu ớt nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2010


Chương 2010

“Khoa trương? Chúng ta cũng suy nghĩ cho đứa con trong bụng con thôi. Được rồi, cứ vậy đi, hôm nay thứ tứ, anh cả anh lên lớp”

“Nhóc con, đi theo cậu.”

Quý Mặc Nhiên nhấc cố áo Cố Gia Huy lên, đưa anh vào phòng.

“Đây là tài liệu giảng dạy, sổ tay của phụ nữ mang thai, còn có một bản “làm vú em như: thế nào cho tốt”, nội dung tiếp theo là…”

Cố Gia Huy học một tiếng, sống không bằng chết, còn mệt mỏi hơn là quần nhau với Lance.

Mà Hứa Minh Tâm cũng đi theo giáo viên học vật lý trị liệu, lòng mệt mỏi như chó.

Ngày tiếp theo, Hứa Minh Tâm lắc đầu liên tục: “Đi bệnh viện chứng minh đi, nói em là mang thai giả, anh lại bảo bác sĩ tới chứng minh, nói em… nói em hư thận, choáng đầu hoa mắt hay não rút gân gì đó..”

“Em không cần con nữa, thực sự quá kh*ng b*”

“Đích thật là anh tính sai”

Cố Gia Huy bất đắc dĩ nói: “Nhưng kế hoạch vẫn phải tiếp tục, nhà họ Quý tạo ra động tĩnh lớn như vậy, càng có thế mê hoặc ánh mắt, khiến người ta cho rằng em mang thai thật, nhà họ Quý mới căng thẳng như vậy”

“Còn phải tiếp tục? Vậy ba tháng sau bụng em không hiện rõ thì tính sao?”

“Anh sẽ nghĩ cách”

Anh khẽ cắn môi nói.

Quý Mặc Nhiên lên lớp với anh, vậy mà bắt anh cống kinh phật, nói có thể tu thân dưỡng tính, khắc chế d*c v*ng Anh là đàn ông bình thường, lại phải thanh tâm quả dục, thực sự quá tàn nhẫn.

Mấy ngày kế tiếp, Hứa Minh Tâm cũng thích ứng được một chút.

Cố Gia Huy cũng vội vàng dành thời gian chuyển công việc vào nhà làm.

Mà tất cả những chuyện này đều để che giấu tai mắt.

Bởi vì có người đứng sau màn, điều khiển tất cả, anh và anh hai không thể không mưu kế lâu dài.

J&C chính là người ủng hộ, để lúc tập đoàn Cố Linh toàn lực ứng phó không có nỗi lo về sau Dù là sức sống của Cố Linh bị thương nặng, cũng có .J&C bù vào.

Cũng có thể đề phòng người đó âm thâm đột nhiên ra tay.

Vì không để người ta hoài nghi, chỉ có thể kiếm cớ xử lý.

Mà Hứa Minh Tâm mang thai, đây là chuyện lớn bãng trời, không thể thích hợp hơn.

Đương nhiên cái giá cũng không nhỏ.

Hứa Minh Tâm sẽ vận động ngoài trời, hít thở không khí mát mẻ.

Mỗi lần ra ngoài là lúc cô vui vẻ nhất, rốt cuộc có thể thả lỏng một lát.

Cố Gia Huy đưa mình theo, người của ông cụ đi theo sau, đề phòng hai người làm chuyện xấu.

“Làm sao tách người ra? Cũng nên tách ra nửa tiếng nhỉ?”

“Chỉ có nửa tiếng?” Cố Gia Huy bất mãn, nửa tiếng thực sự khó mà phát huy. Xa nhau lâu như vậy, chút thời gian này làm sao đủ? Hứa Minh Tâm không vui trừng mắt nhìn: “Anh còn không biết ngượng mà nói, chúng ta là vợ chồng, bây giờ giấy đăng ký kết hôn cũng bổ sung đủ rồi, vậy mà không thể làm chuyện đó hợp pháp. Đừng nói với em tu xong ngày nghỉ cả đời này, em cảm thấy ngày nghỉ kiếp sau chắc cũng phải tu quá”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2011


Chương 2011

Nửa tiếng cũng chưa hẳn sẽ có, người ta một tấc không rời nhìn anh thì anh biết làm sao? Có bằng lái xe cũng không được, thật muốn khóc!

Trên suốt cả đoạn đường đi, Hứa Minh Tâm cứ luôn miệng cản nhãn. Hai người họ.

không biết đã nghĩ ra bao nhiêu cách rồi, thế nhưng những người phía sau chẳng ai chịu hiểu cả, họ cứ nhìn cô một cách cứng nhắc.

Cũng không biết rốt cuộc ông cụ tìm ở đâu ra mấy người tận tâm chu đáo như thế này, họ luôn luôn nhắc nhở hai người phải biết kiềm chế, phải luôn chú ý và nghĩ cho đứa bé.

“Tôi rất muốn chăm sóc gia đình anh”

Cố Gia Huy rất không vui nói.

“Ông cụ đã cử người chăm sóc gia đình tồi, chỉ cần tôi chăm chỉ làm việc thì tôi có thể lấy vợ rồi. Vậy nên, vì vợ của tôi, cậu chủ chỉ có thể để vợ của anh chịu thiệt thòi một chút”

Họ không chấp nhận nổi câu nói này.

Cuối cùng thì Hứa Minh Tâm cũng không còn muốn tranh luận về chuyện này nữa.

Cùng lắm là đợi qua mấy tháng nữa sẽ bị vài người hỏi tội Hơn nữa, người có lỗi không phải cô, tất cả đều do Cố Gia Huy!

Hai người họ cùng nhau đi đến trung tâm thương mại, Hứa Minh Tâm nhìn thấy mấy thứ đồ dùng của trẻ con.

Rõ ràng là cô không có thai nhưng vài ngày nay, vì nghe người ta nhắc đến quá nhiều nên cô cứ tưởng rằng mình đang có thai vậy.

Cô vô thức sờ vào cái bụng bé bé phẳng lì của mình rồi không kìm lòng nổi mà bước vào bên trong cửa hàng.

Cô nhân viên cửa hàng ân cần bước đến và hỏi Hứa Minh Tâm rằng đứa bé bao nhiêu tuổi rồi, là con trai hay con gái.

“Vân chưa sinh đâu, đứa bé vẫn còn trong bụng”

Hứa Minh Tâm ngượng ngùng cười “À chị sắp làm mẹ ạ. Chị có áo khoác ngoài loại chống tia bức xạ chưa ạ?”

Hứa Minh Tâm gật đầu, nói rằng muốn tự mình xem đồ.

Thật ra thì những đồ mà phụ nữ đang mang thai cần thì gia đình đều đã chuẩn bị đầy đủ hết rồi.

Ông cụ thậm chí còn chuẩn bị hẳn hai phòng cho đứa bé, một cái màu hồng, một cái màu xanh.

Hứa Minh Tâm nhìn thấy những bộ đồ bé bé xinh xinh mà cứ cảm thấy trong bụng mình thật sự là đang có một sự sống nhỏ vậy.

Cô còn nhìn thấy đôi giày có mũi hình con hổ, chú hổ nhỏ bụ bẩm, còn rủ xuống một quả bóng lông nhỏ, trông rát đáng yêu.

“Cố Gia Huy, anh thấy đôi giày này có đẹp không?”

“Đẹp”

“Mọi người đều nói “cha tài con giỏi”, anh tài giỏi như vậy, nhất định con của chúng ta sẽ không tệ đâu. Nếu là con trai, liệu nó có giống chú hổ con này không nhỉ? Còn nếu là con gái… thì dịu dàng một chút, chú thỏ con này rất hợp với nó đấy!”

“Hoặc là, lát nữa đi đến cửa hàng vàng bạc nhé anh, mình xem thử xem có khóa Trường Mệnh hay vòng bạc gì đó không, nó có thể đem lại sự bình an cho đứa bé”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2012


Chương 2012

Tuy bây giờ không có con, nhưng sau này chắc chắn họ sẽ có con thôi Cố Gia Huy cười gật đầu, đi lên phía trước nắm lấy tay của Hứa Minh Tâm: “Cái gì cũng được, trong nhà em là chủ, em muốn gì cũng được.”

“Cửa hàng chúng tôi còn có đồ gia đình cho bố mẹ và bé nữa ạ” Nhân viên cửa hàng đề nghị.

Hứa Minh Tâm mua rất nhiều đồ, thật sự có cảm giác đang được làm bố làm mẹ vậy.

“Không ngờ em còn diễn tốt hơn anh nữa.”

Anh hạ giọng, dùng một giọng trầm ấm nói vào tai cô.

“Dù sao thì sau này cũng sẽ có thôi, cứ chuẩn bị trước cũng không có gì xấu cả”

“Chắc chắn sau này em sẽ là một người “Tại sao vậy?” Hứa Minh Tâm có chút khó hiểu.

“Bởi vì người anh yêu nhất là em, anh yí con chỉ vì anh yêu em nên yêu cả nó mà th: Hứa Minh Tâm nghe được câu này thì trong lòng cảm thấy rất ngọt ngào.

Sau khi hai người họ mua được kha khá đồ thì trời cũng gần tối, nên họ cũng cảm thấy khá đói bụng.

Hứa Minh Tâm nhìn thấy quán lẩu, cô liền cảm thấy thèm ăn.

Nhìn thấy kem, cũng cảm thấy thèm ăn.

Nhìn thấy món mì odon, cũng muốn ăn.

Nhìn thấy cá luộc, cũng muốn ăn Trong đầu cô chỉ nghĩ là muốn lao ngay vào trong quán ăn nhưng cô đã bị người của ông cụ phái đến khăng khăng ngăn lại không cho vào.

“Mợ chủ, xin hấy kiềm chế lại một chút, mấy món này không dành cho phụ nữ đang mang thai đâu ạ”

Khi Hứa Minh Tâm nghe được những lời đó, cô tức giận đỏ bừng mặt, xoay người đá một phát vào mông của Cố Gia Huy.

“Anh nhìn việc tốt mà anh đã làm đi!”

Cô tức giận nói.

Cố Gia Huy giở khóc giở cười nói: “Vợ à, anh biết anh sai rồi.”

“Không thèm ăn nữa, đi về!”

Hứa Minh Tâm ngồi trên xe, trông cô giống như đang mang tâm hồn của chú lợn McDull vậy.

“Lẩu… muốn ăn lẩu quá, lẩu cá thác lác, lẩu xương lợn, lẩu bơ, lấu cay. Lẩu thái, chim uyên ương, lẩu bếp than… cũng muốn ăn cả xiên que, xiên que nhúng lẩu, xiên nhúng nước lèo..”

“Em ăn anh đi, anh cũng được làm từ thịt này”

Cố Gia Huy giơ tay ra, hi vọng có thể dùng nó để bù đắp chút gì đó, làm cho cô cảm thấy dễ chịu hơn.

Cô vốn là một người ăn uống theo chế độ, nhưng như hiện nay thì ngày nào cũng bị ép ăn những bữa ăn có nhiều chất dinh dưỡng nghìn ngày như một, vậy nên cô cảm thấy khá là khó chịu.

Hứa Minh Tâm tức giận năm lấy tay anh, muốn cắn cho một phát nhưng lại không muốn mở miệng ra vì nước miếng của cô cũng sắp rơi xuống rồ “Chú ba Cố à, em cũng muốn ăn cả cánh gà nướng, chân giò lợn nướng. Bôi ít dầu lên này, sau đó lật hai mặt lên nướng, thêm chút hạt tiêu nữa…”

Trời ơi…

Có thai mệt quá đi!

“Em có thể tượng tưởng rồi cắn hai phát đi này: Hứa Minh Tâm nghe thấy những lời đó, hung dữ trợn mắt nhìn anh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2013


Chương 2013

Sau khi về đến nhà, nhìn thấy bữa ăn chuyên dành cho phụ nữ đang mang thai, cô cảm thấy rất mệt mỏi.

Thôi cứ ăn vậy, có còn hơn không.

Cô cảm thấy khoảng thời gian này, được bổ sung quá nhiều chất dinh dưỡng, nên cả người tròn xoe rồi.

“Anh đã mời bác sĩ riêng của nhà mình đến rồi, ông ấy sẽ kiểm tra sức khỏe cho em.

Em mới mang thai được hai tuần nên là buổi kiểm tra này không thể thiếu được”

“Kiếm tra ư?”

Hứa Minh Tâm đột nhiên cảm thấy căng thắng, nhìn Cố Gia Huy.

Anh trao cho cô một ánh mắt trấn an. Anh đã sớm thiết lập mối quan hệ với toàn bộ cá bệnh viện lớn nhỏ trong Đà à , nhất định họ sẽ không để lộ một tí sơ hở nào của lời nói dối này ra cả.

Bác sĩ riêng của nhà anh chắc chăn cũng không phải ngoại lệ.

Hứa Minh Tâm thở phào nhẹ nhõm. Một lúc sau, bác sĩ đã đến để kiểm tra, bác sĩ nói răng sức khỏe của cô rất tốt, dinh dưỡng chắc.

chắn là không thiếu, chỉ có điều xương quá mỏng, xương chậu hơi hẹp nên sinh con khá vất vả.

Thai nhi khỏe mạnh, đợi qua vài tuần nữa sẽ xem lại vì bây giờ thai nhi còn nhỏ quá.

Bác sĩ nói bây giờ thai nhi đã có mắt có mũi rồi, ông cụ bị lừa đến chết lặng, Ngay cả Hứa Minh Tâm cũng âm thầm đưa ngón cái lên: “Anh tiếp tục nói dối đi!”

“Vậy nên là, ba tháng sau hai vợ chồng có thể dọn về sống với nhau rồi, điều này tốt cho việc sinh con.”

Bác sĩ còn thêm một câu nữa vào cuối.

Nghe được những lời như vậy, Hứa Minh Tâm hận không thể bước đến hôn ông ta.

Đúng thật là một người tốt! Trên đời này sao lại có người tốt đến vậy cơ chứ.

Cố Gia Huy cũng cảm ơn không ngớt lời, khiến bác sĩ cũng không biết phải làm thế nào cho phải Ở cùng nhau quả thật có lợi cho việc sinh con, đây là một kiến thức khá cơ bản.

Khi nghe được những lời đó, ông cụ có chút khá là lúng túng nhưng cuối cùng cũng đồng ý.

Lời khuyên của bác sĩ rất có tầm ảnh hưởng.

Bác sĩ liếc mắt nhìn Cố Gia Huy rồi nói với vẻ không bãng lòng lắm: “Này nhóc, kiềm chế lại một chút nhé! Đợi ba tháng nữa rồi tính”

“Bác sĩ, để tôi tiên ông nhé”

Hứa Minh Tâm cũng chân thành nói: “Bác Sĩ, cảm ơn ông rất nhiều.”

“Mợ chủ khách sáo quá rồi, cảm ơn tôi làm gì chứ, đây là việc tôi nên làm mà”

Bác sĩ khách sáo nói, sau đó xoay người rời đi.

Bây giờ ông cụ không còn ở đây nữa, Hứa Minh Tâm cười nói: “Ông bác sĩ này được việc đấy chứ, ông ta biết chúng mình đang lo lắng vì chuyện này. Không ngờ ông ấy lại là người “đến đưa than vào mùa đông” cho chúng ta.

Anh nhớ tăng lương cho ông ta nhé.”

“Xem ra chỉ có thể đợi thêm ba tháng nữa mới có thể “ăn” em thôi”

Cố Gia Huy bất lực ôm đầu, sao con đường “ăn thịt” của anh lại gập ghềnh như vậy chứ?

“Hôm nay có thể ngủ ngon giấc rồi, ngủ ngon nhé anh”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2014


Chương 2014

Hứa Minh Tâm đang chuẩn bị quay về phòng khoá cửa ai đó đã đứng ngay sát đấy và không có ý muốn rời đi “Em quên mất một chuyện rồi đúng không?”

“Cái gì nhỉ?”

“Đồ ngốc, nụ hôn chúc ngủ ngon đó”

Cố Gia Huy bất lực nói, giọng anh khàn khàn trầm xuống, vô cùng gợi cảm.

Trong khi cô vẫn chưa hoàn hồn tỉnh táo lại thì anh đã nghiêng người hôn lên đôi môi đang hé mở của cô.

Đau buồn, thú vị, sợ hãi…

Cơ thể của cô như sắp hoà vào thứ tình yêu ngọt ngào này.

Cũng lâu không gặp nên hôm nay hôn như vậy, cô cảm thấy có chút chóng mặt khó thở.

“Không được “ăn thịt” nên “uống tạm chút canh” vậy.

Người đàn ông nói với giọng hờn dỗi, có chút trẻ con.

“Được rồi được rồi, lát nữa bị bố nhìn thấy, lại nói chúng ta không kiềm chế được!”

Cô né tránh vòng tay của anh, có chút ngượng ngùng.

Mỗi lần có cơ hội đều bị anh trêu chọc!

“Buổi tối có mơ thấy anh hay không?”

Anh dịu dàng nói, thanh âm nhu tình, phảng phất như có tình yêu không nói nên lời.

Tâm trí của cô nhẹ nhàng run rẩy, có chút không được tự nhiên nói: “Điều này làm sao em có thế biết được chứ.

“Nhớ là phải nhớ tới anh, bằng không anh sẽ rất đau lòng”

Anh hôn nhẹ lên đôi mắt của cô: “Nghỉ ngơi sớm đi”

“Biết rồi biết rồi, mỗi lần đều nói những câu này, làm cho da gà của em đều nổi lên rồi này”

Cô nhanh chóng nói, sau đó đóng cửa trở về phòng.

Hai má đều nóng lên, nóng đến không chịu nổi.

Mỗi lần đều rất khó xử, tuổi đã lớn như vậy rồi, nói những lời đó cũng không cảm thấy xấu hổ.

Đã nghe nhiều lần như vậy, tại sao vẫn chưa quen được chứ?

Sau khi Hứa Minh Tâm rửa mặt, rất nhanh liền đã vào giấc rồi.

Cũng không biết có phải do anh đã nhắc nhở hay không, trong mộng thật sự gặp anh.

Vào mùa đông, Đà Nẵng khá lạnh.

Cô trở về cũng đã hơn một tuần, cũng không nhìn thấy Ngọc Vy.

Tay của Lệ Nghiêm đang làm điều trị phục hồi, Cố Yên trực tiếp chuyển đến nhà họ Bạch, cũng không để ý người ngoài bàn tán gì.

Dù sao cô ấy cũng đã quyết định, nếu đám cưới lần này còn không thể tổ chức được nữa, cô ấy sẽ đi tu luôn.

Cố Gia Bảo cũng khuyên không nổi, chỉ có thể tùy ý để cô ấy đi Sau khi đợt phục hồi chức năng đầu tiên của Lệ Nghiêm kết thúc, bọn cô mới gặp được nhau.

Cố Yên nhìn thấy Hứa Minh Tâm, liền ôm chặt lấy cô.
 
Back
Top Dưới