Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1855


Chương 1855

“Anh cho rằng Lance tôi là một đứa trẻ ba tuổi sao? Một con nhóc thì có thể có quyền lực gì, anh đã đồng ý với tôi chuyện đó, giờ lại muốn trở tay sao?”

Lance nhảy dựng lên.

Anh ta tính kế lâu như vậy, tuyệt đối sẽ không để xảy ra sơ sót gì.

Cố Gia Huy nghe thấy vậy, khóe miệng gợi lên một nụ cười u ám, giống như một con hồ ly ranh mãnh.

Bố của Cố Gố chưa chết, số cổ phiếu dĩ nhiên thuộc về quyền sở hữu của anh hai, tôi làm gì có được nó?”

“Anh…Anh nói cái gì? Cố Trường Quân không chết? Tôi nhớ rõ lúc đó Cảnh Nguyệt Tây đã ra tay gi3t chết anh ta!”

Trong nháy mắt Lance trở lên rối loạn, ánh mắt mở lớn, khó tin nhìn Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy nghe vậy, đôi mắt phượng trở lên thâm thúy, trong mắt gần như chỉ còn lại sự lạnh lếo.

Cảnh Nguyệt Tây luôn miệng nói phải tiêu diệt hacker K, nhưng thực tế lại nhảm về phía Cố Trường Quân.

Nếu không phải tại hai anh em bọn họ, dáng vẻ của Cố Gia Huy đã không đến mức mà không ra ma, người không ra người, không có danh phận, không có tên, thậm chí còn không dám lộ mặt ra gặp người khác.

Cố Trường Quân đi đến ngày hôm nay đều do hai anh em bọn họ ban tặng.

Hiện tại, còn muốn anh trợ giúp, điều này căn bản không có khả năng!

Có lần, Ôn Thanh Vân hỏi anh vấn đề này, giữ Hứa Minh Tâm với gia đình mình, anh lựa chọn ai.

Mà lúc này đây, câu trả lời của anh chính là nhất định sẽ không bỏ qua cho hai người này, anh sẽ dốc sức khiến họ trả giá.

Sẽ luôn có biện pháp vẹn cả đôi đường, như vậy tại sao anh không dùng chứ.

Tuy răng… Cái giá phải trả rất đắt, nhưng…

Anh không quan tâm được nhiều như vậy.

“Anh hai giúp nhà họ Ôn vượt qua khó khăn, cũng thu hút sự chú ý của anh. Anh hy vọng anh hai có thể giúp anh đạt được thành tựu lớn, nhưng anh hai từ chối, chính vì thế mà anh mới muốn giết anh ấy để diệt khẩu. Chỉ tiếc rằng anh ấy còn sống, anh ấy nắm giữ 8% cổ phiếu của tập đoàn nhà họ Cố, còn có các cổ đông ở trong công ty nữa, tôi căn bản không có khả năng tiếp quản tập đoàn Cố Linh”

“Anh…Anh dám trêu đùa tôi?”

Lance phẫn nộ trừng lớn mắt, đôi mắt như muốn phát hỏa Anh ta đứng bật dậy, tức giận chỉ vào mặt Cố Gia Huy.

“Anh nợ hai anh em chúng tôi, sao có thể nói tôi cố tình chấm dứt hợp đồng? Anh muốn tôi giúp anh, có thể để cho anh tùy ý điều khiển TẬP ĐOÀN .J&C, nhưng con về chuyện của tập đoàn Cố Linh, anh tốt nhất đừng nghĩ đến nữa!”

Cố Gia Huy lãnh lùng nói, nợ nần giữa anh cùng Lance nhiều không kể hết.

Tất cả những gì anh em họ đã trải qua trong sáu năm trước, nhất định anh sẽ trả lại hết.

“Cố Gia Huy, anh nghĩ anh có thể ngăn cản tôi sao? Anh chờ đấy, chờ lúc tôi nắm được Trấn Ketering trong tay, nhất định sẽ bắt anh phải trả giá cho những gì anh đã làm vào hôm nay!”

“Tôi chờ, nếu anh không còn chuyện gì nữa, tôi xin phép đi trước, nếu muốn điều động nhân sự của công ty TẬP ĐOÀN .J&C thì cứ việc.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1856


Chương 1856

Cố Gia Huy thản nhiên nói một câu, có thể nói câu nói của anh khiến đối phương bực đến mức muốn lấy mạng anh.

Anh xoay người rời đi, sắc mặt Lance tức giận đến cắt không còn giọt máu.

Anh ta lập tức gọi cấp dưới lại, tức giận lên tiếng: “Đi điều tra cho tôi, Cố Trường Quân đang ở đâu, xem xem có phải những gì Cố Gia Huy nói là lừa gạt tôi không! Lúc trước rõ ràng khi anh ta đang ở trên du thuyền thì du thuyết đó trực tiếp phát nổ, sao có thể còn sống được! Chỉ điều tra việc Cố Trường Quân còn sống là giả, để tôi xem anh ta còn có thể nói được gì!”

Tên đàn em của anh †a nghe vậy, lập tức gật đầu đi làm.

Cố Gia Huy sẽ không vô cớ bịa đặt mọi chuyện, lúc trước Cố Trường Quân đã lên kế hoạch về hôn lễ, điều đó là hoàn toàn có thật.

Hai anh em bọn họ rất thông minh, Cố Trường Quân đã từng trải qua sinh tử một lần, nhất định lần này anh ta sẽ không để bản thân mình rơi vào chuyện như vậy một lân nào nữa.

Mục đích của Cảnh Nguyệt Tây rất đơn thuần, chính là muốn kết hôn với Cố Gia Huy.

Nhưng tính cách của Lance vô cùng đa nghỉ, ngay cả em gái mình anh ta cũng đề phòng, không tin tưởng.

Cho nên, Lance nhất định sẽ không lãng phí một cơ hội tốt như vậy.

Anh ta hiểu được, một cuộc hôn nhân căn bản không thể lay chuyển được quyết định của Cố Gia Huy.

Nếu Cảnh Nguyệt Tây ra sức chia rẽ tình cảm của hai người, không chừng còn khiến anh trả thù Cho nên anh ta đoạt lấy thành quả lao động của Cảnh Nguyệt Tây, giao dịch với Cố Gia Huy.

Cố Trường Quân từng nói Lance không thể đột phá được.

Bây giờ kết quả lại là công ty Cố Linh cùng công ty TẬP ĐOÀN .J&C vốn dĩ là hai công ty riêng biệt, như vậy thì có khác gì mọi việc anh ta làm đều đổ sông đổ bể.

Lúc trước anh em anh dốc hết sức, xây dựng sự nghiệp từ đôi bàn tay trắng, hiện tại TẬP ĐOÀN .J&C phát triển liền dốc toàn bố sức lực và tinh thần vào khai thác tiềm năng của tập đoàn Cố Linh.

Hiện tại, hoạt động mua bán trên khắp thế giới được mở rộng, tập đoàn Cố Linh cũng không còn như lúc trước.

Lance muốn mượn dao giết người, khiến cho bản thân cho dù có thiệt hại cũng không đáng kể, tuy nhiên Cố Gia Huy cũng không phải một tên ngốc, chuyện gì không chắc chắn anh sẽ không làm.

Gố Thiện Linh lại không hề xem xét lại, dự định để cho Ôn Thanh Vân dẫn theo Cố Cố ra mặt.

Tuy nhiên Cố Cố vẫn chỉ là một đứa nhỏ, không danh không phận, mà Ôn Thanh Hòa cùng với Cố Trường Quân không có cùng nhau kết hôn, nếu Lance nắm được điểm yếu này, Cố Gia Huy sẽ là người gặp bất lợi Hiện tại… Anh cần khôi phục lại thân phận hiện Linh, để anh tiếp quản gia đình, lợi thế của Josh cũng được tăng lên, về sau ai muốn động vào anh, cũng phải cân nhắc xem tình hình thế nào.

Tất cả những chuyện này đều đem lại lợi nhuận cho mọi người, người duy nhất chịu tổn thương chính là.. Ôn Thanh Vân Đây… Chính là hậu quả to lớn.

Cố Trường Quân trở về gia đình, công khai thân phận, đến bệnh viện xét nghiệm máu với người thân trong gia đình nhà họ Cố, sau đó mở một cuộc họp ban giám đốc, tuyên bố trước các phóng viên cũng như truyền tin tức đi rằng anh chính là tổng giám đốc của công ty.

Cố Trường Quân không chết, anh ta đã trở lại, quang minh chính đại là người thừa kế của tập đoàn Cố Linh Phóng viên bắt đầu đặt câu hỏi, suốt sáu năm qua anh ta đã đi đâu. Năm đó rốt cục xảy ra chuyện gì Cố Trường Quân nhất quyết không trả lời, chỉ nói một vài câu về phương hướng phát triển tập đoàn Cố Linh trong tương lai, những vấn đề không không hề mở miệng nói gì.

Ngày tuyên truyền chấm dứt, anh không ở lại Đà Nẵng lâu mà trực tiếp trở lại Hồ Chí Minh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1857


Chương 1857

Ông cụ đích thân ra cửa đón, giọt nước mắt không giấu được mà lặng lẽ rơi.

Không thể ngờ được đứa con đã qua đời vào sáu năm trước vẫn còn sống.

Trước tiên, ông đến nghĩa trang để hủy bỏ.

nCôi mộ cùng di vật của con trai, theo phong tục có như vậy mới không gây nguy hiểm cho con trai mình.

Ông cầm lấy bàn tay của Cố Trường Quân, nói: “Con nhất định phải sống thật tốt, con cùng em trai mình nhất định phải giữ gìn sức khỏe, bố đã mất đi con một lần, không thể đế mất con lần hai được nữa!”

“Bố, con hiểu, hiện tại con đã khôi phục lại thân phận, như thế cũng đồng nghĩa với việc không biến mất”

“Lần này con đến Hồ Chí Minh là vì Ôn Thanh Vân sao?”

Cố Trường Quân nghe vậy, lông mi khẽ động, trong đôi mắt hiện lên thứ tình cảm khó nói Anh ta nhẹ nhàng lắc đầu: “Là vì người khác, người đó cần con, con cũng không thể buông tha cho anh ta. Chuyện của con cùng với Ôn Thanh Vân…Đã sớm trở thành quá khứ, con cũng đã nói rõ với cô ấy, con… Thật sự xin lỗi cô ấy cùng Cố Cố”

“Đoạn tình cảm sai trái này…Bố cũng không muốn nói nhiều, đi sớm rồi về sớm, bố ở nhà đợi các con”

Cố Trường Quân gật đầu, ôm lấy ông lão.

Cố Trường Quân quay trở lại Đà Nẵng, thường xuyên lo cho gia đình, đi đi lại lại trước cửa nhà…Nhưng lại không dám xuất hiện.

Hai cha con cách xa nhau sáu năm, rốt cuộc cũng gặp mặt, trong lòng anh như cuộn trào sóng, tuy nhiên trên mặt lại không xuất hiện một chút biếu cảm nào.

Anh ta ngồi trên phi cơ riêng, tâm trọng lại vô cùng bất an.

Phi cơ hạ cánh xuống sân bay, anh ta vừa bước ra khỏi cửa an ninh kiểm tra liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Một người phụ nữ xinh đẹp, mặc áo khoác màu xanh đen, cả người đứng thẳng tắp.

Bên cạnh còn có một đứa nhỏ.

Cô bé kia vừa nhìn thấy Cố Trường Quân, lập tức chạy nhanh đến.

“Bố bố!”

Giọng nói trong trẻo vang lên, nghe vô cùng non nớt, mang theo vài phần hưng phấn.

Cố Cố lao vào lòng Cố Trường Quân, cả khuôn mặt nhỏ bé đều vùi sâu vào ngực anh 1a.

Cố Trường Quân thuận tiện bế bổng cô bé lên cao, để cô bé ngồi trên tay anh ta.

“Cố Cố…

Nhìn thấy đứa con gái của mình, anh ta lại nhớ lại, sáu năm trước khi con bé chưa kịp sinh ra đã nghe tin anh ta mất, hiện tại cũng đã sáu năm trôi qua, con bé cũng sáu tuổi.

Cô ấy buộc tóc đuôi ngựa, ánh mắt tròn to nhìn như quả nho đen, trên mặt không giấu được sự vui mừng khi nhìn thấy Cố Trường Quân.

“Bố bố! Cố Cố rất nhớ bố, bố ơi…

Nói xong, nước mắt trong hốc mắt chảy ra.

Hai quốc gia cách nhau một đường biển, Đà Nẵng xảy ra chuyện lớn như vậy, công ty ở Hồ Chí Minh cũng bị ảnh hưởng, tin tức nhanh chóng truyền đi, Ôn Thanh Vân cũng nghe được tin tức đó.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1858


Chương 1858

Từ tin tức, cô ấy mới biết anh đến, nên hai mẹ con mới ra đây đón.

Nghĩ muốn hỏi anh ta một câu…Anh còn cần hai người bọn cô nữa không?

Cố Trường Quân ngha thấy cô bé gọi mình là bố, trong lòng liền mềm nhũn.

Anh ta gắt gao ôm chặt cô bé, Cố Cố lớn như vậy rồi, anh ta lại chưa từng ôm con bé.

Josh không dưới một lần hỏi Cố Trường Quân rằng anh ta có hội hận không, mới đầu là hối hận, nhưng về sau thì không.

Nếu đã đưa ra lựa chọn, anh ta chỉ có một con đường để đi €ó ai hiểu được, thời điểm bỏ lại mẹ con hai người, anh †a cũng vô cùng day dứt.

“Cố Cố, thật xin lõi, là bố không tốt.”

“Bố… Chúng ta về nhà được không, con với mẹ luôn chờ bố.”

Giọng nói trẻ con của Cố Cố vang lên như dùng búa gõ mạnh vào trái tim anh ta.

Anh ta nâng mí mắt, ngạc nhiên cùng sợ hãi nhìn về phía Ôn Thanh Vân.

Hai người cách nhau không quá xa, tuy nhiên…Khoảng cách lại như cả một khoảng trời.

Cuối cùng, Ôn Thanh Vân bước về phía anh ta, giọng nói khàn khàn, nghẹn ngào.

“Cố Trường Quân… Đã lâu không gặp”

Bảy chữ ngắn ngủi lại bao hàm biết bao cảm xúc.

Anh ta thật sự còn sống, chấp niệm lúc trước của cô ấy quả nhiên đúng.

Trong lòng luôn có một thanh âm nói với cô ấy rằng anh ta chưa chết.

Không tìm được thi thể, anh ta chắc chắn còn sống, cho dù hy vọng nhỏ nhoi chỉ là một phần một nghìn , cô ấy vẫn kiên trì chờ đợi Người khác có thế tin Cố Trường Quân đã chết, nhưng cô không tin.

Một khi đến cả cô ấy cũng thừa nhận, khác nào thừa nhận bản thân không có chồng, đứa nhỏ mình sinh ra không có bố.

Một niềm tin, cho cô ấy hy vọng chờ đợi mỏi mòn trong suốt sáu năm.

Trưa có chồng đã có thai, chịu đựng không biết bao lời đồn thổi.

Anh ta còn sống, vì sao không đến tìm cô ấy?

Sao anh ta lại nhẫn tâm đến vậy?

“Thanh Vân.

Gặp lại người yêu cũ, Cố Trường Quân có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không biết nên nói gì.

Giờ phút này, tất cả những lời nói đều không còn giá trị Vào thời điểm cả hai không biết phải nói gì thì có người đi tới.

Josh đi đến sân bay, nhìn thấy cảnh tượng này, trong nhất thời liền hiểu được ba người nhà bọn họ đã nhận ra nhau.

“Kia…Xe tôi ở kia…Tôi đi về trước”

Anh ta vốn dĩ định bảo ở trên xe chờ, nhưng nghĩ lại liền cảm thấy ba người bọn họ gặp nhau, nhất định có nhiều chuyện để nói Anh ta tốt nhất vần nên đi trước thì hơn Không nghĩ đến Cố Trường Quân lại nói với anh ta: “Anh lên xe trước đi, đợi một lát nữa tôi liền đến tìm anh”

“Tôi không vội, anh cứ mời cô Ôn Thanh Vân ăn cơm một bữa, ở bên cạnh đứa nhỏ lâu một chút. Không gấp gáp quay về, chuyện của công ty tôi có thể ứng phó.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1859


Chương 1859

Josh mềm lòng, anh ta biết Cố Trường Quân bị mất tự do nhiều năm như thế, bây giờ cũng nên cho anh ta chút không gian Bất luận anh ta lựa chọn ai thì .Josh đều tôn trọng quyết định đó.

Huống hồ, Cố Trường Quân là người trọng tình nghĩa, biết đâu ở cùng một chỗ với Ôn Thanh Vân lại khiến cho tâm trạng của anh ta tốt lên, công việc cũng trở nên suôn sẻ hơn.

Chỉ cần như vậy, anh ta đã cảm thấy rất mỹ mãn rồi.

Anh ta xoay người định rời đi, cảm nhận được có một đôi mắt đang gắt gao nhìn về phía mình.

Anh ta nâng mi mắt liên bắt gặp ánh mắt của Ôn Thanh Vân, bốn mắt giao nhau.

Josh lịch sự gật đầu, xem như là chào hỏi, sau đó dời đi.

Cố Trường Quân bế đứa nhỏ tiến lên, nói: “Chúng ta tìm một chỗ ngồi rồi nói chuyện.”

“Trước tiên gửi đứa nhỏ đi chỗ khác, em sợ… những lời anh nói sẽ khiến nó không chịu đựng được.”

Ôn Thanh Vân chua xót nói, dường như đang nghĩ đến tương lai của chính mình.

Cố Trường Quân nhìn cô, cười một cách cô đơn, trái tim đau xót vô cùng.

Anh ta không nói nhiều, đưa Cố Gố trở về công ty, sau đó tìm một nhà hàng Trung Quốc.

Ôn Thanh Vân còn nhớ rõ khẩu vị của Cố Trường Quân, đây chính là những món năm đó anh ta thích.

Anh ta thích những món ăn nhẹ nhàng.

Gọi món xong, cô ấy hơi lúng túng, vội vàng gọi nhân viên lại, hỏi: “Em… Em quên mất, đã sáu năm không gặp anh, khẩu vị của anh không chừng cũng đã sớm thay đổi. Anh..

Anh nhìn xem thích ăn món gì thì gọi món đó.”

“Không cần, khẩu vị của anh không thay đổi”

Sự cẩn thận của cô ấy rơi vào mắt Cố Trường Quân khiến cho anh ta đau lòng.

Cô gái này đã từng tràn đầy sức sốn: chủ kiến riêng, không hề nương tựa vào bất cứ một ai.

Trước mặt mọi người thì mạnh mẽ, nhưng ở trước mặt anh ta, lại chỉ là một cô gái yếu đuối tầm thường.

Nhưng thời gian thấm thoát trôi qua, sáu năm đã bào mòn đi tính cách của một người con gái bản lĩnh.

Sáu năm này… Cô ấy không có ai để dựa vào, lại còn phải chăm sóc Cố Cố, thật sự rất vất vả.

Cho dù anh ta có âm thầm giúp đỡ, cũng không thể bù đắp lại những những sai lâm của bản thân.

Đồ ăn không ai động đũa, bầu không khí có chút nặng ni Cuối cùng, vẫn là Ôn Thanh Vân lên tiếng trước.

“Thật ra… Mấy năm nay em chưa từng.

thừa nhận việc anh đã chết, bởi vì em luôn cảm nhận được sự tồn tại của anh”

“Tập đoàn Ôn Phước đều do bố em quyết định, vài lần lâm vào khó khăn, tuy nhiên đều có thể hóa nguy thành an. Những người hợp tác nói rằng anh đang niệm tình cũ mà giúp đỡ nhà em, nhưng em không tin. Em tìm mọi cách điều tra, lại không thể tra ra cái gì”

“Hiện tại nghĩ đến…Là anh giúp em, đúng không? Những người đó sợ anh, cho nên mới ra tay giúp đỡ nhà họ Ôn.”

“Đúng, đây là điều duy nhất anh có thể làm vì em”

Cố Trường Quân thấp giọng nên tiếng, trong lòng tràn đầy áy náy.

“Em chưa từng đến Đà Nẵng để thäp hương cho anh hay đốt quần áo cùng những di vật, em sợ… Nếu như ngay cả em cũng nghĩ anh đã chết, vậy thì anh sẽ thật sự chết.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1860


Chương 1860

Nhưng cuối cùng em vẫn đến đó, đưa Cố Cố về nhận tổ tông, nCôi mộ ngày ấy… Không phải mộ của anh?”

“Đúng, em đã phát hiện ra”

“Cũng không phải, em không có bất cứ nghỉ ngờ nào. Là em luôn cảm nhận được hơi thở của anh, ánh mắt của anh… Năm đó cùng anh đến Hồ Chí Minh, em liền hiểu được chúng ta ở chung với nhau hơn mười năm, anh là người đàn ông duy nhất của em, em đã quá quen thuộc với nó, thậm chí còn quen thuộc hơn cả bản thân mình..”

“Cho nên, ngày ấy tham gia bữa tiệc đặc biệt của nhà họ Lâm, em đã nhận ra anh. Lúc đó em đã nghỉ ngờ anh còn sống, nhưng Khả Hàn Châu lại nói răng anh đã mất. Em không điều tra rõ ràng, không phải vì em tin vào những lời này, mà là em sợ… Nếu như em cố gắng điều tra, kết quả sẽ khiến em đau lòng.”

“Trừ khi anh mất trí nhớ mới quên em, nếu không tại sao anh không dám đến tìm em”

“Như thế… Em thà tình nguyện nghĩ rằng anh đã chết còn hơn…”

Ôn Thanh Vân cố kìm nén nước mắt, cố gắng tỏ ra bình tĩnh, không thể hiện bản thân là người yếu đuối Sáu năm trước cô ấy đã khóc cạn nước mắt, hiện tại… Nước mắt đối với cô ấy mà nói đã trở thành thứ quá xa xi Hơn nữa… Trước mặt người đàn ông mà Ôn Thành Hoàn yêu, cô ấy không muốn để lộ ra dáng vẻ sỉ tình khiến cho anh ta thương hại.

Cho dù có thua, cũng phải thua một cách quang minh lỗi lạc, xinh đẹp.

Trước kia, cô ấy luôn cảm thấy việc Cố Trường Quân bỏ lại một mình cô ấy sẽ khiến cho cô ấy không sống nổi.

Nhưng hiện tại, cô ấy mới phát hiện ra, khi anh ta rời xa, ngoài việc trái tim trở nên trống rỗng thì những ngày tháng còn lại đều trôi qua một cách bình thường.

Vồ nhà họ Ôn, vì Cố Cố, cô ấy nhất định phải sống thật tốt.

“Nếu không phải vì Gia Huy rơi vào tình trạng nguy hiểm, anh nghĩ bản thân cũng sẽ không công khai mình là Cố Trường Quân, em cũng sẽ không gặp mặt anh. Anh nghĩ chỉ cần còn sống thì sẽ đi gặp em cùng Cố Cố. Nhưng khi ở bên cạnh .Josh, anh phát hiện bản thân không thể rời bỏ anh ấy”

“Chuyện tình cảm của anh cùng .Josh. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Không biết em đã nghe nói chưa”

“Anh nói cho em biết, người đàn ông em đang yêu… Lại đi yêu một người đàn ông khác?”

Ôn Thanh Vân dùng giọng nói run rẩy hỏi.

Chuyện này… Đối với cô ấy mà nói, chính là một đòn đả kích trí mạng.

Hai người đã có một đứa con, nhưng hiện tại Cố Trường Quân lại nói anh ta đang yêu một người đàn ông khác.

Anh ta không rõ ràng về xu hướng tình d*c của mình sao? Cô ấy là một người phụ nữ, vậy mà lại thua một người đàn ông?

“Chuyện tình cảm của anh cùng với Josh rất phức tạp, Thanh Vân, mấy năm nay em sống như thế nào?”

“Bởi vì Cố Cố, bởi vì nhà họ Ôn…

“Trước kia Josh sống là vì Diên. Hiện tại cậu ấy sống là vì anh. Nếu rời xa anh, cậu ấy không sống nổi. Mà bản thân anh cũng không thể trơ mắt đứng nhìn cậu ấy lâm vào nguy hiểm. Cho nên… Lúc trước anh đã đưa ra một quyết định, quên đi Cố Trường Quân của quá khứ, lấy danh hiệu là K sống một cuộc đời mới”

“Anh không thuộc về bất kỳ ai cả, cũng không thuộc về .Josh, nhưng anh luôn cam tâm tình nguyện bảo vệ cho cậu ấy. Anh không thể đánh lừa bản thân đó chỉ là tình anh em được, anh đối với cậu ấy… Chính là tình cảm thật lòng, là trách nhiệm…

“Vậy còn em? Chẳng lẽ anh không có trách nhiệm với em cùng Cố Cố sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1861


Chương 1861

“Anh biết sai lâm của bản thân khó có thể bù đắp, anh chỉ là một người bình thường, lại yêu đến hai người. Anh cũng rơi vào tình cảnh khó khăn, chỉ có thể… Làm kẻ ác trong mắt em. Hiện tại Cố Trường Quân đã chết, anh bây giờ là K”

“Cho nên… Chuyện tình cảm lúc trước của chúng ta hãy coi như đã tan thành mây khói, nếu không…”

“Trong lúc nguy cấp nhất, là cậu ấy đã cứu anh. Cậu ấy cho anh một sinh mệnh mới, một cuộc sống đây nắng ấm. Cho nên… Anh chỉ có thể để em thất vọng, anh biết em rất hận anh,không thì em cứ cho rằng anh đã chết.

Nếu em không thể chấp nhận được chuyện này, có thể gi3t chết anh. Nhưng một khi anh còn sống… Anh sẽ trở về bên cạnh .Josh, chăm sóc cho cậu ấy cả đời.”

Cố Trường Quân không chút do dự nói, những lời này sớm đã được anh chuẩn bị từ rất lâu.

Anh ta dự đoán được, sớm có một ngày sẽ gặp mặt cô ấy, cùng cô ấy nói chuyện này.

Anh ta để tay lên ngực tự hỏi, trong hai người, người anh ta yêu là ai.

Josh…

Bản thân anh ta không thể phân thân làm hai người để ở bên Josh và Ôn Thanh Vân.

Yêu một người là phải toàn tâm toàn ý, ở bên nhau không chia cắt, nếu không…Sẽ không còn ý nghĩa gì nữa.

Anh ta của sáu năm trước sống chết đòi ở bên Ôn Thanh Vân.

Nhưng hiện tại, người khiến anh toàn tâm toàn ý ở bên là Josh, Bọn họ đã trải qua những gì, người ngoài sẽ không thể biết được, có một số việc, chỉ có bọn họ mới rõ.

Trải qua sáu năm với biết bao thăng trầm, tình cảm càng trở nên bền chặt hơn.

Ôn Thanh Vân nghe thấy như vậy, trái tim giống như bị một con dao đâm thủng, lưu lại một cái lỗ sâu.

Máu tươi chảy đầm đìa, tan nát, đau đớn vô cùng.

Anh ta thà lấy cái chết để xin lỗi, cũng nhất quyết không chịu đến với cô ấy.

Vì một người đàn ông… Lại khiến anh dứt tình với cô ấy!

Bọn họ thật lòng yêu nhau, vậy còn tình cảm của cô?

Hai tay giấu dưới bàn đã nắm chặt thành quyền, móng tay bấm thật sâu vào da thịt hiến bản thân cảm thấy đau đớn.

Mỗi hô hấp đều trở nên nặng nề, phổi giống như bị tắc nghẹn khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu Sáu năm…

Sáu năm chờ đợi để được kết quả như vậy.

Cô ấy ngước đôi mắt nhìn lên trân nhà, cố gắng kiềm chế không để nước mắt rơi xuống.

Cô ấy day mi mắt, nói: “Cố Trường Quân, chung †a cũng không còn là trẻ con, chuyện tình cảm vốn dĩ là em cùng anh tình nguyện đến với nhau. Em rất yêu anh cho nên không muốn đứng về phía đối đầu với anh. Em buông tay…

Cố Cố là con của em, em nhất định không buông tay con bé, anh không có quyền mang con bé đi. Từ nay về sau, chúng ta đường ai lấy đi, không ai nợ ai.”

“Anh không cần cảm thấy có lỗi với em, cũng không nhất thiết phải âm thầm ra tay giúp đỡ. Cố Cố là do em sinh ra, em với anh cũng không có kết hôn, anh càng không sai điều gì. Đứa nhà là con của em, bố nó… Trùng hợp lại chính là anh mà thôi. Em có thể buông tay để giúp anh đến với hạnh phúc mị Nhưng em nhất định sẽ không chúc phúc cho anh, anh cũng Josh tự giải quyết mọi chuyện cho tốt”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1862


Chương 1862

“Anh nợ em một mạng, chuyện này ngày sau có cơ hội nhất định sẽ đền đáp lại cho em. Em cứ suy nghĩ cho kỹ, nếu một khi cần anh giúp cứ trực tiếp nói với anh”

“Được, em nhất định sẽ suy nghĩ cho kỹ càng. Còn… Bữa cơm hôm nay em không có tâm trạng ăn, anh cứ dùng bữa đi.”

Cô ấy vội vã đứng dậy, bởi vì động tác quá hấp tấp nên va vào cạnh bàn, đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ra, chảy dọc theo thái dương xuống.

Trong lòng Gố Thiện Linh run lên, lập tức tiến lên, cũng không nghĩ đến… Cô ấy lại lạnh lùng quay người bỏ đi.

“Anh Cố Trường Quân… Xin tự trọng”

Cố Trường Quân đứng yên tại chỗ, hai chân như bị đóng đinh, không hề động đậy.

“Chúng ta không phải vợ chồng, không phải người thân, càng không phải bạn bè. Em không muốn có bất cứ quan hệ gì với anh, chúng ta… Dừng lại ở đây đi”

Giọng nói của Ôn Thanh Vân nhỏ nhẹ mà lạnh lùng, cô ấy nén cơn đau xuống, đứng thẳng người dậy rồi không thèm nhìn anh lấy một cái, không chút lưu luyến nào mà rời đi.

Đi được vài bước thì lảo đảo, thân hình nhỏ bé và yếu ớt lại vô cùng mạnh mẽ, thẳng tắp như bê tông cốt thép, vĩnh viễn cũng không ngã xuống.

Lòng tự trọng của cô ấy rất cao, một khi đã quyết định chuyện gì, sẽ không bao giờ cho mình cơ hội quay đầu lại nữa.

Cô ấy dám yêu cũng dám hận, điều này anh ta biết rõ, nhưng chính vì điểm ấy lại khiến cho anh ta đau lòng.

Anh ta biết Ôn Thanh Vân sẽ không làm khó mình, bởi vì tính tình của cô ấy không cho phép cô ấy làm như vậy.

Cô ấy sẽ không làm khó anh, yêu không được, chỉ biết làm tổn thương bản thân, tuyệt đối không làm tốn thương đối phương.

Nhưng chỉ cần anh ta còn sống, nhất định sẽ trở về bên cạnh .Josh, điều này…Vĩnh viễn cũng không thay đổi.

Rất nhanh đồ ăn Trung Quốc được đưa lên, đây đều là những món ngày xưa Cố Trường Quân thích, khẩu vị của anh ta vẫn như lúc trước, không hề thay đổi, chỉ là… Người anh ta thích lại thay đối Anh ta nếm thử một miếng, vị đắng chát.

Ôn Thanh Vân về đến công ty, đã thấy Ôn Mạc NCôn cùng với Cố Cố đứng đợi cô ấy ở trước cửa.

Hôm nay Cố Cố rất vui vẻ, bởi vì con bé được gặp bố.

Ôn Mạc NCôn cũng nghe tin tức, một trăm nghìn khả năng anh ta cũng không nghĩ đến trợ thủ đắc lực của Josh là K thực chất chính là Cố Trường Quân.

Nhưng anh ta thật sự không cười nổi, bởi vì K có quan hệ không bình thường với .Josh.

Anh ta nhìn Ôn Thanh Vân trở về với dáng vẻ mệt mỏi, không có ai đi bên cạnh, anh ta liền hiểu ra được vài phần “Thanh Vân, chị khỏe không?”

“Mẹ, bố đâu?” Cố Cố không thấy Cố Trường Quân, lo lắng hỏi.

“Đó không phải bố con, bố con đã chết, người đó là giả.”

“Là giả? Nhưng người đó rất giống với bố, nhưng… Nhưng Cố Cố cảm nhận được người đó chính là bố, người đó ôm con, con luôn cảm thấy vô cùng ấm áp…”

“Mẹ nói không phải chính là không phải, Cố Trường Quân đã chết, người đó… Không phải là Cố Trường Quân, không phải bố của con!”

“Bố… Bố không chết… Bố không chết…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1863


Chương 1863

Cố Cố lần đầu tiên tức giận lớn tiếng nói lại Ôn Thanh Vân, con bé sợ tới mức khóc thét lên.

Cô bé vừa mới biết bản thân có bồ, hiện tại mẹ lại nói đó không phải bố.

“Đừng khóc, bố không cần con, con khóc để làm gì..”

Ôn Thanh Vân dường như đang phát ti3t, căn bản đã không còn lý trí.

Ôn Mạc NCôn không nhịn được, đưa nhỏ cho thư ký, nói: “Chị đang làm cho C: sợ hãi, con bé đâu làm gì sai, tất cả đều là do tên Cố Trường Quân không có chút tình người kia! Thế lực nhà họ Ôn ở Hồ Chí Minh không nhỏ, em không tin Cố Trường Quân lại không có chút sợ hãi nào! Chị, chị đã cố chấp chờ đợi một người nhiều năm như vậy, chịu không biết bao nhiêu tủi nhục, em nhất định thay chị đòi lại công bằng. Chị và Cố Cố cứ sống như vậy lại khéo lại là phương án tốt”

Ôn Mạc NCôn tức giận nói.

“Chị quyết định buông tay…Giúp cho anh ấy cùng Josh đến bên nhau…”

“Cái gì?” Ôn Mạc NCôn khiếp sợ nhìn cô ấy: “Chị, sao chị lại buông tay dễ dàng như vậy, mấy năm nay chị đã sống khổ sở biết bao?

“Anh ấy không thương chị, lại yêu một người đàn ông khác, em bảo chị làm sao có thể tranh giành? Chị thua, thua thảm bại đến mức không đứng dậy nổi, không muốn bản thân mất đi thể diện, chuyện tình cảm đã qua, cho dù thời gian có trôi qua thì nó vẫn tồn tại, chị không muốn bản thân hận thù đối phương.”

“Buông tay một cách dứt khoát, đối với anh ấy hay chị đều là giải thoát, chị còn níu kéo một người không yêu ở bên cạnh làm gì.

Mấy năm nay quả thực chịu không ít khổ sở, nhưng đói không phải lỗi của anh ấy. Là chị cố tình chọn đi theo con đường này, chị không trách bất kỳ một ai cả, cũng không hối hận.

Rời xa anh ấy, chị vẫn có thể sống tốt như trước, vì Cố Cố mà sống, không phải sao?”

“Chị luôn miệng nói vì Cố Cố, nhưng chị lại nhãn tâm nhìn Cố Cố không có bố sao? Hiện tại mọi người đều biết Cố Trường Quân còn sống, tin tức này đã lan rộng khắp nơi, Cố Cố không còn nhỏ, sao lại không biết tin tức này.

Chị định nói cho con bé biết chính bố nó không nhận nó, còn yêu thương một người đàn ông khác sao?”

“Chị, chị thấy như thế không phải rất buồn cười sao?”

“Đây là lựa chọn của anh ấy, chị chỉ tôn trọng quyết định đó, chị nhất định sẽ chăm sóc thật tốt cho Cố Cố, chuyện này em không cần lo lảng. Kể từ khi mang thai, thân thể của Christie rất yếu, bố mẹ con bé luôn không yên lòng, muốn đưa con gái trở về, hiện tại cũng qua ba tháng đầu, tình trạng của con bé chắc cũng khỏe hơn rồi chứ?”

“Không biết, nghe nói được vào phòng bệnh tư nhân để chăm sóc, em cũng không tiện can thiệp nhiều.”

Nói đến Christie, thái độ của Ôn Mạc NCôn trong nháy mắt liền lạnh đi vài phần Anh ta không hề có chút tình cảm nào đối với người vợ này, chẳng qua cũng là người chung chăn gối, khác giấc mộng.

Mỗi lần năm mơ, anh ta đều nhìn thấy bóng dáng của một người con gái xinh đẹp thích mặc những bộ quần áo trẻ trung, năng động, giống như bông hoa hồng, yêu kiều mà thướt tha.

Nhưng… Chưa một lần nào anh ta mơ về cô ta.

Trong mỗi giấc mộng, anh ta đều cố gắng đuổi theo người con gái đó, nhưng lại không theo kịp bước chân của người đó.

Hiện tại anh ta dám khẳng định, người con gái đó không phải Hứa Minh Tâm, nhưng mà chuyện này nhất định có liên quan đến cô.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1864


Chương 1864

Mỗi lần nhìn thấy Hứa Minh Tâm, anh ta có rất nhiều điều muốn hỏi cô, người kia rốt cuộc là ai, bản thân anh ta có phải đã quên đi cái gì không.

Christie sau khi mang thai, cơ thể rất yếu liền trở về nhà mẹ đẻ.

Đến tận bây giờ anh ta vẫn chưa đến thăm lần nào.

Vốn là một cuộc hôn nhân thương mại, ngay từ ban đầu đã là giả dối, vậy thì làm sao có tình cảm được?

“Em không quan tâm đến vợ cùng con mình à”

Ôn Thanh Vân nhíu mày, có chút không vui nói.

Đứa nhỏ kia chính là con cháu nhà họ Ôn, nếu à con trai, cô ấy muốn dạy dỗ nó để trở thành người kế thừa sản nghiệp.

“Một cuộc hôn nhân thương mại liệu có được hạnh phúc sao? Là cô ta dùng sự nghiệp của nhà họ Ôn uy h**p em cưới, cho đến bây giờ chính là tự làm tự chịu. Chị, em rất muốn hỏi chị, có phải em đã quên đi điều gì đó rất quan trọng không?”

Ôn Thanh Vân nghe thấy anh ta hỏi, trong lòng không khỏi run lên sợ hãi, ánh mắt theo bản năng nhìn đi chỗ khác.

Cô ấy siết chặt năm tay, giọng nói bình tĩnh: “Tại sao… Đột nhiên lại hỏi chuyện này?”

“Em cũng không biết, chỉ thấy trong mỗi giấc mơ đều thấy có một thân hình quen thuộc, nhưng em lại không biết cô ấy là ai. Lúc trước chị có nói với em, em là người có hai tính cách, một thời gian dài đã bị tính cách kia chiếm dụng cơ thể, em suy nghĩ.. Có phải hay không người trong mỗi giấc mơ chính là người quen của nhân cách còn lại?”

“Đúng vậy, nhân cách thứ hai của em có yêu một người, có thể em chịu ảnh hưởng của nhân cách đó lên mới nằm mơ. Nhân cách thứ hai với tính cách hiện tại của em hoàn toàn trái ngược nhau, thứ nhân cách đó coi trọng, em không nhất thiết phải để ý đến đâu”

“Có lẽ thế”

Ôn Mạc NCôn nhíu mày khó hiểu, muốn tiếp tục hỏi thêm nhưng đầu lại vô cùng đau đớn.

Anh ta nhíu chặt lông mày, hai tay không ngừng xoa huyệt thái dương, nói: “Chị, em nhất định giúp chị đòi lại công bằng, chuyện này không thể bỏ qua một cách dễ dàng như vậy được. Em thấy hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một chút…”

“Chị không cần em đòi lại công bằng, em và Christie có thể sống hạnh phúc bên nhau, thì chị liền vui mừng rồi. Em không thoải mái thì đi nghỉ ngơi đi, cuộc họp kế tiếp chị sẽ đi thay em”

Ôn Thanh Vân nhẹ giọng nói, đỡ anh ta ngồi xuống nghỉ ngơi Cơn đau đầu thật kinh khủng, nó khiến anh ta không nói lên lời, cũng không có biện pháp nào khắc phục.

Anh ta cuộn mình trên sô pha, chìm vào giấc ngủ Trong giấc mơ, cô gái xinh đẹp kia lại xuất hiện.

Rõ ràng là rất gần, nhưng anh ta lại không thấy rõ mặt cô ấy, giống như bị ngăn cách bởi một màn sương mù, không thể nhìn thấu Anh ta tiến lên một bước, cô ấy liền lùi về phía sau một bước, luôn luôn duy trì khoảng cách với anh.

“Cô rốt cuộc là ai?”

Anh ta hỏi, muốn biết rõ thân phận người con gái.

Đối phương không trả lời, nhưng anh ta có thể cảm nhận được cái nhìn của cô.

Xuyên thấu sương mù, dừng lại ở trên người anh ta, mang theo tiếng thở dài đau thương, còn có… Sự tuyệt vọng không nói lên lời.

Cô ấy vô cùng thương tâm, khổ sở!

“Cô là người yêu của nhân cách kia sao?

Vì sao luôn quấn tôi? Nhân cách kia đã chết, tôi không phải người thay thế!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1865


Chương 1865

“Nói cho tôi biết… Rốt cuộc cô là ai?”

Giấc mơ này vô cùng ngắn ngủi, anh đột nhiên cảm giác bả vai có một bàn tay đặt lên.

Anh ta giật mình, thoát khỏi giấc mộng.

Anh ta mở to đôi mắt, đồng tử không ngừng co rút lại, trên trán đã lấm tấm mồ hôi.

Ôn Thanh Vân vừa vào phòng lấy chăn liền thấy anh ta đã ngủ, đang muốn đắp cho anh ta thì không nhĩ tới anh ta đã tỉnh.

Anh ta dùng lực nằm chặt lấy tay cô ấy, lực rất mạnh khiến cô ấy đau đến nhíu mi.

“Ôn Mạc NCôn…”

Ôn Mạc NCôn phản ứng lại, vội vàng buông tay.

“Chị…

“Em gặp ác mộng sao?”

“Không… Gần đây phải xử lý nhiều công việc, có chút mệt mỏi.”

Anh ta nhíu lông mi, mệt mỏi trả lời “Em vào phòng nghỉ ngơi đi”

“Được”

Anh ta gật đầu, mệt mỏi bước vào phòng ngủ.

Ôn Thanh Vân lo lắng nhìn bóng dáng anh ta rời đi, lo lắng bí mật này khó có thể giữ được lâu.

Lúc trước cô ấy có liên hệ với Bạch Thư Hân, nhưng không nghĩ tới mấy tháng sau cô ấy liền biến mất không chút dấu vết.

Cô ấy đi đâu, Ôn Thanh Vân không hề hay biết.

Nếu Ôn Mạc NCôn biết chân tướng anh ta liệu có hận Ôn Thanh Vân không?

Lúc trước, cô ấy vì nhà họ Ôn mới nhẫn tâm chia rẽ đôi uyên ương, nhưng rất nhanh quả báo liền rơi xuống đầu cô ấy, khiến cho cô ấy mất đi tình yêu cả đời mình.

Báo ứng… Tới rất nhanh mà!

Khóe miệng cô ấy gợi lên nụ cười chua sót, cuối cùng cũng chỉ có thể lắc đầu buộc bản thân không được nghĩ nhiều nữa.

Mặc kệ anh ta có quyết định như thế nào, chuyện cô ấy làm cũng chỉ vì muốn tốt cho nhà họ Ôn, cô ấy nhất định sẽ không dao động…Cũng sẽ không hối hận Thời điểm Cố Trường Quân trở về, bầu không khí trong biệt thự trở lên thấp hơn.

Quản gia đứng ở trước cửa, cung kính nói với anh ta: “Cậu chủ K đã trở về”“

“Josh đâu?”

“Lúc cậu hai trở về, tâm trạng dường như không tốt, hiện tại đang nhốt mình trong phòng làm việc, còn uống không ít rượu:”

“Rượu?”

Cố Trường Quân nghe thấy vậy, không khỏi nhíu thật chặt.

Tiểu lượng của .Josh không tốt, không uống được nhiều rượu, lúc trước vì đi xã giao mà uống, kết quả phải nhập viện.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1866


Chương 1866

Từ đó về sau, anh ta đều uống rượu thay Josh.

Vừa rồi anh ta còn tỏ ra phong độ như vậy, hiện giờ lại trốn trong phòng uống rượu.

Con người, đúng là nói một đằng làm một nẻo.

Anh ta lo lắng bước lên lầu, cửa phòng làm việc khóa trái, chỉ có anh ta cùng .Josh mới mở được.

‘Vừa mở cửa, trong phòng làm việc toàn mùi rượu.

.Josh uống rất nhiều, trên mặt đất có vỏ vài chai rượu, anh ta vẫn còn đang uống tiếp.

Cố Trường Quân bước nhanh đến, mạnh mẽ giật lấy chai rượu trong tay anh ta, nói: “Em đang muốn làm gì?”

Josh hỗn loạn, vẫn mơ màng không nhận rõ giọng nói của anh ta.

Anh ta ngước mắt nhìn người trước mặt, khuôn mặt quen thuộc khiến anh ta an tâm.

“Anh đã trở lại”

Anh ta cười ngây ngốc: “Em còn tưởng anh không trở về, nếu anh không về thì em phải làm sao đây?”

“Em chờ anh trở về, lại hy vọng anh không trở về, anh thật sự nợ Ôn Thanh Vân rất nhiều. Anh cùng với cô ấy…Còn có đứa nhỏ, đối với chúng ta…Cái gì cũng không thể nói…”

Josh khó chịu nói.

“Vào thời điểm anh quyết định sẽ ở bên cạnh em, anh cũng chưa từng nghĩ tương lai chúng ta sẽ ra sao, nhưng không sợ sự phản đối của người khác, còn em thì sao?” Anh ta cầm lấy bình rượu đứng lên, cất vào một góc phòng.

Quản gia đưa cho anh ta một bát thuốc giải rượu.

Người Josh đầy mùi rượu khiến cho anh ta không khỏi nhíu mày tức giận, anh ta pha nướng ấm, tắm rửa sạch sẽ cho .Josh “Lúc ở sân bay dáng vẻ của em đâu có thế này, sao hiện tại lại yếu ớt như thế”

Anh ta trêu chọc nói.

“Cô ấy đợi anh cũng đã sáu năm, lại còn sinh cho anh một đứa con gái. Em thật sự rất cần anh, nhưng…Cô ấy cũng cần anh, mà cô ấy là phụ nữ, nên càng cần anh hơn. Những năm qua em đã ích kỷ, biến anh thành K, không có tên, không có họ, mỗi ngày đều phải sống trong nguy hiểm…”

“Em không cho anh một mái nhà được…”

Cố Trường Quân chán chường cúi đầu, khóe miệng hiện lên một nụ cười cô đơn, giống như đang tự châm chọc bản thân: “.Josh, người Cố Trường Quân trước kia yêu alf Ôn Thanh Vân, nhưng hiện tại anh là K, anh yêu em. Nếu như không có em, anh sống không còn ý nghĩa gì nữa. Anh cũng chưa bao giờ nghĩ tới, cả đời này sẽ yêu hai người phụ nữ, ai đến trước, ai đến sau không hề quan trọng. Hiện tại, anh đã không còn tình cảm với Ôn Thanh Vân, chỉ cảm thấy mệt mỏi. Josh, em biết hiện tại thứ anh muốn là gì không?”

“Chính là em!”

.Josh ngồi trên giường, Cố Trường Quân bước nhanh đến, giọng nói nhẹ nhàng: “Nước trong phòng tăm đã ấm, nên đi tắm rửa.”

Dutws lời, anh liền giúp .Josh c** q**n áo.

Trong lòng .Josh không ngừng run lên, theo bản năng nắm chặt lấy cổ áo, anh ta muốn ngăn cản động tác của Cố Trường Quân.

Nhưng mỗi ngày Cố Trường Quân đều tập luyện, thân thể cường tráng, so với sức trói gà không chặt của .Josh thì đúng là lấy trứng chọi đá.

Josh khẩn trương nhắm mắt lại, quần áo ngày càng được nới lỏng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1867


Chương 1867

Anh ta vô cùng luống cuống, tay chăn cũng không biết nên để vào đâu.

“Ở trên giường, hay là nhà tắm?”

Cố Trường Quân hỏi.

“Anh…Em không trả lời, thực là không biết xấu hổi”

.Josh ảo não nói.

“Đây đâu phải là tắm cho em. hiện tại anh đang thể hiện sự lưu manh của mình!”

Anh ta vừa tức vừa mau miệng bổ sung, anh ta uống nhiều rượu như vậy, không ngờ vẫn còn tỉnh như vậy.

“Vậy em muốn thế nào, hay là không cần?”

Giọng nói của Cố Trường Quân không hề xấu hổ, cũng không có chút gợn sóng, động tác trên tay lại không có chút chậm trễ.

Sau đó, anh ta đưa tay vào cạp quần, Xoẹt một tiếng, khóa quần đã được mở ra.

“Không cần..”

Josh run giọng nói “Em nói dối”

“Được rồi được rồi, em thừa nhận em nói dối, em muốn! Hiện tại em rất muốn!”

Josh bất mãn than thở.

Chuyện lúc trước khiến anh ta vô cùng áy náy, nhưng bị Cố Trường Quân trêu chọc, hiện tại anh ta đã không còn phân biệt được đâu là đông tây nam bắc.

“Ừm, bắt đầu”

Sau đó, Cố Trường Quân ôm lấy Josh, cùng nhau tiến vào phòng tắm.

Cố Gia Huy trở lại Trấn Kettering, chuyện đầu tiên chính là đến gặp Hứa Minh Tâm.

Thân thể của anh đang hồi phục rất tốt, không để lại di chứng gì.

Hiện giờ có thể nói là gặp nạn không chết, hơn nữa còn hóa nguy thành an, trong lòng anh càng kiên định một điều đó là nhất định phải ở bên Hứa Minh Tâm đến khi già mới thôi Mặt khác, anh cũng nghĩ tới chuyện đáng lo ngại.

Hứa Minh Tâm đến Trấn Kettering không phải gặp Josh, mà là…Diên!

Không nghĩ tới việc cậu ấy lại là người có suy nghĩ mưu mô, có thể hóa trang thành con gái để tiếp cận Hứa Minh Tâm.

Ngay cả anh cũng bị lừa, hơn nữa cậu ấy còn dám ngủ với vợ anh!

Chết tiệt!

Trước kia anh chỉ đề phòng đàn ông mà không đề phòng phụ nữ, hiện tại xem ra, bất luận là nam hay nữ đều phải đề phòng cẩn thận.

Vào thời điểm anh đến nơi, Hứa Minh Tâm đang giúp Diên tập luyện.

“Minh Tâm”

Anh gọi một tiếng, Hứa Minh Tâm nghe thấy tiếng gọi, quay đầu nhìn.

Đã một tháng bọn họ không gặp nhau, tin tức Cố Trường Quân khôi phục lại thân phận đã lan rộng khắp nơi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1868


Chương 1868

Cô có rất nhiều chuyện muốn hỏi anh, nhưng lại không tìm thấy, bản thân cô vô cùng lo lắng cho sức khỏe của anh, rất nhiều đêm cô không ngủ được.

Hiện tại nhìn anh đứng trước mặt mình, cơ thể dường như cũng khỏe như hổ, cô liền cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Cho nhanh chóng chạy đến, trực tiếp nhảy lên ôm chặt anh.

“Anh đã trở về, bé con.”

“Cơ thể của anh hoàn toàn tốt chứ?”

“Ừm, hoàn toàn tốt, về sau sẽ không bỏ em ở nhà buồn phiền một mình nữa”

Cố Gia Huy vừa ôm cô vừa nói.

Hứa Minh Tâm nghe vậy rất vui vẻ, thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên.

“Anh Cố Gia Huy”

Phía sau truyền đến giọng nói âm trầm, âm thanh còn mang theo một vài phần run rấy.

Bàn tay giấu ở phía sau áo vô thức siết chặt.

Không thể nói được gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh.

“Tôi đã biết giới tính thật của cậu là nam giới từ lâu, nhưng lúc đó tôi quá bận, chưa kịp cùng cậu tâm sự. Hiện tại, chúng †a cùng nhau nói chuyện chút đi.”

Anh buông Hứa Minh Tâm ra, không bực tức, nói “Nói chuyện? Hai người muốn nói chuyện gi Hứa Minh Tâm khó hiểu hỏi.

“Nếu cậu Diên là giới tính nam, vậy cũng nên hiểu nam nữ không thể quá thân thiết.

Lúc trước những chuyện của cậu với vợ tôi, tôi cũng sẽ không nhắc lại nữa. Nhưng hiện tại, cô ấy đã có chồng, nên giữ khoảng cách một chút, cứ gần gũi như vậy sẽ không tốt lắm”

“Cái này…Tôi biết”

“Cậu Diên hiểu được là tốt rồi, vợ tôi là người đơn thuần, suy nghĩ mọi chuyện không chu toàn, hi vọng cậu Diên đây có thể thông cảm mà bỏ qua. Trong mắt nàng ngoài tôi ra, sẽ không có thêm bất kỳ tình cảm nam nữ với một ai khác, đối với cậu Diên cũng đối xử như những người khác. Nếu như những hành động của cô ấy khiến cậu hiểu nhầm, tôi thật sự xin lỗi”

Ý tứ trong lời nói của Cố Gia Huy đã rất rõ ràng, Hứa Minh Tâm chỉ có tình cảm nam nữ với anh, còn những người khác đều chỉ xem là bạn bè!

Nếu cậu ấy là một người đàn ông, vợ của anh không thể ở bên cạnh cậu ấy được. Cho dù mối quan hệ của hai người có thân thiết đến mức nào, cô ấy cũng không có thể gần gũi với cậu như thế.

Trong suy nghĩ của cô ấy không quan tâm đến chuyện này, nhưng cậu ấy không thể không quan tâm đến chuyện đó.

Diên là một người thông minh, sao lại không nghe ra ý tứ đó.

Cậu ấy nheo đôi mắt thâm thúy lại, nháy mắt đôi amwst chuyển thành sự lạnh lẽo.

Cậu điều chỉnh giọng nói, không nhanh không chậm lên tiếng: ‘Anh Cố Gia Huy đây nên chăm sóc thật tốt cho vợ, thế giới này có không ít cặp lấy nhau rồi lại ly hôn. Phụ nữ lấy chồng về là để được chiều chuộng, nếu như không có xung đột, sẽ không ai chen chân được vào mối quan hệ của hai người.

“Anh Cố Gia Huy nên cẩn thận, trăm ngàn lần đừng để ngwoif khác có cơ hội đó, nếu không lúc mất đi sẽ hối hận đấy!”

“Ý của cậu Diên đây… Đang muốn tuyên chiến với tôi?”

Cố Gia Huy cau mày, giọng nói trở nên lạnh lùng Không khí dường như giảm đi vài độ, áp lực đến mức khiến người ta khó có thể thở nổi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1869


Chương 1869

Hai người đàn ông giằng co, trên người tỏa ra một loại hơi thở nguy hiểm.

Hứa Minh Tâm đứng ở bên cạnh không ngừng cảm thấy rét run, hoàn toàn không hiểu ý tứ trong lời nói hai người.

Cô chỉ cảm thấy rất nguy hiểm, cảm giác bản thân sắp bị hại. Cái mạng nhỏ bé này của cô khó giữ được rồi sao?

“Chuyện đó… hai người có nhiều chuyện muốn nói có phải không, hai người trò chuyện vui vẻ nhé, tôi đi pha ấm trà cho hai người được không?”

Cô muốn trốn đi, nhưng không nghĩ rằng hai người họ lại đồng thanh nói.

“Không cần”

Âm thanh chỉnh tề một loạt, Hứa Minh Tâm thấy thế không khỏi cũng bị dọa sợ đến mức run lẩy bẩy.

Hai người đó… khi nào lại trở nên ăn ý đến như thế này vậy?

“Vậy có muốn ăn chút gì không?”

“Cũng không cần”

Lại là trăm miệng một “Vậy em đi đây, hai người nói chuyện vui vẻ nhé.”

Cô muốn bỏ trốn mất dạng, lại bị Cố Gia Huy nắm cổ tay, sau đó lại dễ như trở bàn tay kéo vào trong lòng ngực anh.

“Anh và ông Diên không có gì hay để nói cả, vợ chồng chúng ta đã lâu không gặp, cũng nên bồi dưỡng tình cảm một chút. Vậy tôi cũng không quấy rầy ông Diên tập phục hồi chứng năng, kế tiếp vợ tôi sẽ phải giúp tôi hồi phục, ông Diên nên tìm người khác.”

Dứt lời, anh ôm Hứa Minh Tâm rời khỏi.

Diên trơ mắt nhìn cô rời đi, nhưng chỉ có thể đứng tại chỗ, không thể động đậy.

Đôi chân vừa mới lấy lại sức, lúc này như bị đổ đầy chì, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.

Hứa Minh Tâm bị Cố Gia Huy kéo ra ngoài, thấy sảc mặt của anh âm trầm, cô cũng không dám thở mạnh.

Cô căn bản không biết mình sai ở chỗ nào, vì vậy cô chỉ có thể mù mờ theo sau.

Cô bước theo từng bước, nhưng không nghĩ tới người đàn ông phía trước vậy mà dừng lại đột ngột, cô đâm thẳng vào và đụng phải cái mũi khiến cô đau đớn.

Cô nhe răng sờ mũi, thật chua xót.

“Sao anh lại đột ngột dừng lại thế?”

Cô nhịn không được oán giận mà nói.

“Chẳng lẽ em không có điều gì muốn nói với anh sao?”

“Em… em muốn nói gì hả?”

“Tháng này anh ra ngoài trị liệu, em làm gì hả?”

“Em? Em ăn rồi lại ngủ thôi, nhưng bởi vì lo lắng cho anh mà từ từ sụt cân, anh không nhìn ra em đã sụt năm cân sao? Vốn dĩ ngực đã không lớn, bây giờ thì tốt rồi, gầy mà chỉ gầy ở ngực thôi… vì thế mà không còn bao nhiêu nữa. Sau này nếu có con, chẳng phải con sẽ chết đói hay saol”

Cô nhỏ giọng lấm bẩm nói chuyện không ngừng.

Cố Gia Huy vốn đang bực tức đây mình, nhưng khi nghe đến lời này thì không biết nên khóc hay nên cười “Đây có phải là trọng điểm không?”

“Cả tháng nay em đều ở bên cạnh người đàn ông khác, vậy không sợ anh hiểu lầm hay sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1870


Chương 1870

“Ơ kìa, chúng ta không tin tưởng nhau sao?”

“Ngay cả khi anh tin em một trăm phần trăm, anh cũng sẽ ghen thôi. Chứng kiến em và người đàn ông khác thân thiết, anh sẽ tức giận. Em là phụ nữ đã có gia đình, em phải để ý, có hiểu hay không? Sau này em không được dây dưa với người đàn ông khác!”

“Em nhất định phải trau đồi thẩm mỹ một cách đúng đản, trong mắt em thì anh là người đàn ông đẹp trai nhất. Còn nữa, khi có chuyện phải tìm anh, không được tìm người khác. Cho dù em và Phó Minh Tước hay .Jane có quan hệ tốt đến đâu cũng phải giữ khoảng cách, biết không?”

“Nhiều quy định cứng nhắc như vậy sao?”

Cô bĩu môi một cái, có chút không vui.

Cố Gia Huy quả thực có tâm tư quá nhỏ nhen, sau khi kết hôn lại càng nhỏ nhen hơn!

“Cố Gia Huy, anh ghép tim của một người có lòng dạ hẹp hòi phải không? Sự khoan dung độ lượng của anh càng ngày càng nhỏ!”

“Trong chuyện của vợ, em trông chờ anh rộng lượng sao, không thể nào! .Jane lợi dụng thân phận là phụ nữ để tiếp cận em, còn làm bao nhiêu chuyện với em, nếu anh truy cứu đến cùng thì cậu ta đã sớm nằm viện rồi!

“Còn có, khi ngủ với cậu ta, em thấy có lỗi với anh không? Có phải là khi nhìn thấy dáng dấp xinh đẹp của cậu ta mà táy máy tay chân hay không?”

Cố Gia Huy chất vấn.

Hứa Minh Tâm nuốt một ngụm nước bọt, xong rồi, sự việc đã bại lộ.

Trước kia cô từng nhìn Jane, cô gái nhỏ cũng giống như Barbie, cô thường xuyên véo vào mặt.

Đó đều là những hành vi lưu manh!

Cố Gia Huy có tâm địa nhỏ nhen như vậy, nếu anh biết được chắc chắn sẽ đem cô đánh thành tám mảnh.

Cô đảo mắt và chọn lọc từ ngữ một cách cẩn thận “Em nói… em đối với cậu ta không có bất kỳ suy nghĩ không an phận nào cả, anh… anh tin không?”

“Hứa Minh Tâm, khi nhìn thấy một cô gái xinh đẹp em còn đi không nổi, anh nói xem anh tin được không?” Anh nheo mắt nói.

“Ưm, chồng ơi, em đói bụng rồi, muốn ăn cơm!”

Cô vội vàng đổi chủ đề.

“Đợi lát nữa em không ăn no, xem anh thu thập em như thế nào, đây chính là hình phạt!”

“Cái gì?”

Hứa Minh Tâm chưa phản ứng kịp thì đã bị Cố Gia Huy bế lên.

Anh lấy tốc độ nhanh nhất mà về biệt thự, trực tiếp đi lên phòng ngủ ở lầu hai.

Hứa Minh Tâm đau khổ cầu xin, nhưng cũng vô ích.

Suốt một ngày, cô cũng không xuống giường được.

Khi bước chân xuống thì bắt đầu run lẩy bẩy.

Cô lặng lẽ nhấc đôi chân thon thả trở lại và nằm trên giường.

Cố Gia Huy ăn rất thỏa mãn, vì thế mà có tâm tình xuống bếp nấu món sườn xào chua ngọt cho cô.

Tốt xấu gì cũng phải ăn một chút, vậy mới có thể làm cô hòa hoãn lại “Biểu hiện không tệ, lần sau tiếp tục cố gắng” Cố Gia Huy thỏa mãn nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1871


Chương 1871

Hứa Minh Tâm ăn đến vui vẻ, nghe nói như thế cả người bị dọa sợ run rẩy, chén đũa đều sắp rớt đến nơi.

“Việc ấy… phải tiết chế một chút!”

“Em không muốn có con với anh sao? Có thể suy nghĩ đến kế hoạch tạo người. Tuổi của anh cũng không còn trẻ, đã đến lúc phải sinh “Phốc…

Hứa Minh Tâm suýt nôn ra máu.

Cô có nói mấy lời này sao?

Chắc là ảo giác phải không?

“Anh nghe lầm rồi, em khẳng định chưa từng nói những lời này. Chuyện đó… anh mới khỏi bệnh, nên bớt vận động thương tổn thân thểt”

“Bác sĩ nói rằng vận động hợp lý rất tốt cho việc phục hồi chức năng của tim”

“Lang băm hai người…”

Hứa Minh Tâm vùi khuôn mặt nhỏ vào trong chăn, cảm thấy thống khổ và tuyệt vọng.

Cơ thể nhỏ bé của cô thực sự không thể chịu được lăn qua lăn lại.

Trên mạng nói cái gì, chuyện nam nữ như cá nước thân mật, niềm vui của mây mưa, tất cả đều vô dụng.

Trước đây cô muốn sinh con cho anh nên không quan tâm đến chuyện đau đớn Nhưng bây giờ, tương lai vẫn còn dài, cô sợ rằng sớm muộn gì cũng phải đến bệnh viện Đàn ông ba mươi tuối như lang như hổ, iêu này không sai chút nào, hơn nữa Cố Gia Huy đã lâu còn không ăn thịt.

Hoàn toàn là một con sói đói, cô có thể tưởng tượng được số phận của cô như thế nào.

Khi trời tối, cô liền bắt đầu run rẩy.

Khi thức dậy vào sáng hôm sau, cô cũng run rẩy.

Ngày kế đến, cơ thể nhỏ bé sắp run thành cái sàng.

Trong nhà, câu nói có lực uy h**p nhất là…

“Hứa Minh Tâm, em có tin anh làm em không xuống giường được hay không?”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, ngay lập tức gật đầu một cách ảo não.

Tin.

Cô không muốn cũng phải muốn.

Cô đợi được lúc bà dì đến, vừa cười vừa nhảy, thậm chí còn không cảm thấy đau.

Cô tưởng rằng đã tránh được một kiếp, nhưng không nghĩ đến thế giới của người trưởng thành thật đáng sợ.

Cô là một chú bê con mới sinh và được một tài xế già như Cố Gia Huy đưa đi xa hơn.

“Chồng ơi, em có thể nghỉ một ngày được không?” Cô run rẩy mà hỏi.

“Có thể, một tháng nghỉ một lần.

Gia Huy cũng nhân từ, cũng hiểu rõ cơ thể cô, quả thực không thể chịu được sự k*ch th*ch liên tục đến như vậy.

Nhưng mùi vị của cô gái nhỏ này quá tuyệt vời khiến anh mỗi thể cầm lòng, liên tục đòi hỏi nhiều lần.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1872


Chương 1872

“Một lần… một năm có thể chứ?”

“Hứa Minh Tâm, em muốn chết có phải không!” Cố Gia Huy không khách khí mà hét lớn lên với cô.

Hứa Minh Tâm sợ tới mức rụt rụt đầu, không dám nhắc lại.

Cô mềm nhũn dựa vào cánh tay của người đàn ông, điều chỉnh một tư thế thoải mái rồi nằm xuống.

Cô nghịch ngón tay của anh và nói: “Anh còn chưa nói cho em biết, anh rốt cuộc đang đánh chủ ý gì? Tại sao anh hai lại khôi phục thân phận?”

“Lucia muốn lợi dụng bệnh của anh, và cùng anh kết hôn, nhưng Lance lại rất có dã tâm, không thỏa mãn với kiểu hôn nhân không an toàn này. Anh ta hiểu rõ thái độ của anh, dù có kết hôn cũng không giúp đỡ, thậm chí còn sẽ trả thù”

“Trong đám cưới của chúng ta, L… thực sự đã đến đó. Một là thay người mẹ quá cố của anh ta đến tham dự đám cưới của anh, thứ hai chính là vì bệnh tình của anh. Có nguồn trái tim, hết thảy đều dê dàng đế xử lý. Anh ta hiếu rõ anh sẽ không bỏ rơi em, cho nên có một kế sách tạm thời.”

“Xuống tay từ L, và trở thành đồng bọn với anh ta. Nhưng mấy năm nay anh vẫn luôn phát triển tập đoàn Cố Linh, tập đoàn J&C có địa vị không nhỏ ở Đà Nẵng, tuy nhiên, tầm ảnh hưởng thực sự ở nước ngoài chỉ ở mức trung bình, không bằng tập đoàn Cố Linh.

Mấy năm nay, anh chủ yếu tận dụng nguồn lực của J&C để tập trung vào việc gây dựng tập đoàn Cố Linh, và bây giờ điều đó đang giúp anh.

Cổ phần của tập đoàn Cố Linh không nằm trong tay anh, vốn là của anh hai, anh hai thuận lý thành chương mà cầm lấy, vì vậy anh không có bất kỳ quyền lực thực sự nào, căn bản Lance hoàn toàn không thể lợi dụng nó.”

Hiện tại Hứa Minh Tâm mới hiểu được những âm mưu của bọn họ.

Quang minh chính đại hoạt động bí mật, đây là một ví dụ điển hình Trước đây Cố Gia Huy phát triển tập đoàn Gố Linh, đúng là bởi vì trong lòng hổ thẹn, đối với chuyện qua đời ngoài ý muốn của Cố Trường Quân mà canh cánh trong lòng.

Nhưng sau đó, thân phận của Cố Trường Quân không bị lộ hoàn toàn sao?

“Chị Thanh Vân…”

Cô đột nhiên nghĩ đến Ôn Thanh Vân, nếu mẹ con bọn họ biết chuyện này thì chuyện gì sẽ xảy ra.

Cố Gia Huy nghe được lời này, ánh mắt thâm thúy.

Từ lần đầu tiên anh đề cập đến kế hoạch này, anh đã nghĩ đến vấn đề này.

Hậu quả duy nhất sẽ khiến anh tổn thương, nhưng anh không còn cách nào khác.

Cố Trường Quân yêu cầu tập đoàn Cố Linh trợ giúp, mà anh cũng yêu câu cứu mạng.

Đây là cách duy nhất có thể lưỡng toàn…

Đôi mắt anh ảm đạm trong phút chốc, anh nặng nề nhằm mắt lại.

“Gia đình nhà họ Cố nợ cô ấy quá nhiều, anh ấy đang gánh trên lưng món nợ tình, còn anh thì cũng vô cùng thấy áy náy. Làm như thế thật tàn nhẫn với cô ấy”

“Em lo lắng cho Cố Cố, con bé vẫn còn quá nhỏ…”

“Chờ phong ba qua đi, anh sẽ đi chịu đòn nhận tội”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì gật đầu, cô biết răng Cố Gia Huy là một người trọng tình trọng nghĩa, thà rằng thương tổn chính mình, cũng không muốn người khác bị tốn thương.

Lần này thật sự là có nguy cơ sống chết, anh bất đắc dĩ phải làm như vậy, giờ phút này trong lòng của anh khẳng định không dễ chịu chút nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1873


Chương 1873

Cô ôm Cố Gia Huy một cái rồi nói: “Chị Thanh Vân sẽ tha thứ cho anh mà, suy cho cùng anh cũng là vạn bất đắc dĩ, anh hai lựa chọn đúng sao? Chọn .Josh… Chuyện này rốt cuộc không thể dừng lại, những người bên ngoài sẽ sớm biết chuyện của bọn họ…

“L kể cho anh nghe nhiều chuyện về anh ta và Josh, sau khi anh ta ghép tim, nhiều lần xuất hiện hiện tượng bài xích, chính Josh là người đã giải cứu anh ta khỏi cửa cửu tử nhất sinh, Josh có thể trốn thoát nhưng không bao giờ bỏ mặc anh ta. Bọn họ đã trải qua vô số lân sinh tử, đã sớm không thể tách rời”

“Hơn nữa, ca ghép tim của Cố Gố cũng là do Josh tìm thấy, sợ anh mất đi đứa con. L nói, anh ta nợ .Josh quá nhiều, anh ta trả mấy đời cũng không thể trả hết, hiện tại cả đời chỉ có thể làm việc một việc thật tốt, bảo vệ .Josh thật chu toàn, dường như anh hiểu được tâm tình của anh ta, cho nên… anh cũng không nói nhiều.”

“Sở dĩ… trước kia yêu đến trời long đất lở, vân là sẽ di tình biệt luyến… đúng không?”

Hứa Minh Tâm có chút phiền muộn nói.

Mối quan hệ giữa Cố Trường Quân và chị Thanh Vân đã kéo dài hơn mười năm, bây giờ… nói tan thì tan sao?

“Anh sẽ không để chuyện ngoài ý muốn như vậy xảy ra, nếu L không gặp .Josh ngay từ đầu, anh ta và Thanh Vân sẽ là một cặp trời sinh. Anh không bao giờ buông tay em, sẽ không cho em bất cứ cơ hội nào.”

“Cho em cơ hội? Không phải là anh sao?”

Hứa Minh Tâm hơi buồn bực, ngấm ngầm hại người cũng nên là anh mới đúng, cô sẽ biến thành người đáng thương như chị Thanh Vân.

Cố Gia Huy không nói nữa, những lời Dương Nguyệt đã nói với anh, đến chết anh cũng sẽ không nói với Hứa Minh Tâm.

Sẽ không cho cô bất kỳ sự lựa chọn nào.

Từ lâu anh đã sớm chặt đứt mọi đường Iui, bây giờ chỉ có một con đường để đi, chính là dùng hết toàn lực mà yêu cô, không có ý niệm nào khác.

“Được rồi, sau này nếu như em mang thai… đứa trẻ có khỏe mạnh không? Bệnh tim là bệnh di truyền của gia đình anh phải không?

Sợ quá đi”

Cô sờ bụng, lòng vẫn còn sợ hãi nói ra.

Cố Cố nhỏ như vậy mà đã thay tìm, nếu sau này có con, chẳng phải sẽ chịu khổ như: thế sao?

Cố Gia Huy nghe vậy thì nhíu mi, chuyện này anh cũng đã nghĩ đến Trên người bọn họ mang gen lặn, không biết lúc nào sẽ bùng phát.

Cố Cố, Phó Minh Diệp đều bị bệnh tim bẩm sinh, quả thực là di truyền gia tộc.

Con của anh… sẽ như vậy sao?

Anh ôm chặt lấy Hứa Minh Tâm và nói: ‘Em cứ việc sinh, anh sẽ tới cứu. Nếu là con trai, hai bố con anh sẽ bảo vệ em, còn nếu là con gái, anh sẽ bảo vệ hai mẹ con em”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, trong lòng trở nên ấm áp.

Bệnh tim thì sao, không phải Cố Cố đang sống rất tốt hay sao?

Hiện giờ là đứa nhỏ phấn điêu ngọc trác, rất đáng yêu.

Cô không thể bởi vì sợ hãi mà không sinh con cho Cố Gia Huy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1874


Chương 1874

“Chú ba Cố, này anh lừa Lance, chắc chăn anh ta sẽ không từ bỏ ý đồ, anh phải cẩn thận một chút.”

“Anh sẽ, anh cũng sẽ cho người bí mật bảo vệ em. Vừa vặn giới thiệu với em một người, anh ấy muốn gặp em.”

“Ai vậy anh?”

“Anh trai của Dương Nguyệt, Kỷ Thiên Minh”

Lúc này Hứa Minh Tâm mới biết Dương Nguyệt còn có một người anh trai cùng mẹ khác bố.

Khi nhìn thấy Kỷ Thiên Minh, anh ta mặc.

một bộ tây trang màu trắng, dáng người đĩnh đạc, đứng trước giường.

Ánh nắng ban mai chiếu rọi trên người anh ta, trông thật ấm áp và êm dịu, giống như một trích tiên từ trên bầu trời hạ xuống vậy.

Anh ta cầm chén trả trên tay, vừa nhìn thấy người tới liền mỉm cười dịu dàng với cô.

Anh ta bước tới để chào như một quý ông, nắm bàn tay nhỏ bé của Hứa Minh Tâm, chuẩn bị đặt một nụ hôn trên đó nhưng lại bị Cố Gia Huy ngăn lại “Anh dám động vào vợ tôi thử xem?” Anh nhíu mi, lạnh lẽo nói.

Kỷ Thiên Minh cười một tiếng, buông lỏng tay ra và nói: ” Kỷ Thiên Minh, lần đầu gặp mặt, mong được chỉ dạy nhiều hơn.”

“Anh là anh trai của Dương Nguyệt? Tại sao tôi không nghe Dương Nguyệt nhắc đến anh?”

“Hỏi anh ấy làm gì, nhắc tới anh ấy tôi liền tức giận, trong khoảng thời gian này, tôi đã bị ép đi xem nCôi nhà ma, cho anh ấy tiền để xây dựng một đội. Tôi đã bị ép khô, tiền của tôi cùng thẻ ngân hàng, so với gương mặt này của tôi còn sạch hơn, thật là tức chết tôi!”

Dương Nguyệt đi vào, thở phì phò nói.

Kỷ Thiên Minh nghe vậy thì sờ sờ mũi, hơi lúng túng nói: “Em được gọi là nhà đầu tư”

“Nhưng như đổ đi vậy, em không phải là ném đá trên sông, quay đầu lại cũng không thấy bất kỳ lợi ích nào!”

“Minh Tâm, sau này anh ấy sẽ âm thầm bảo vệ em an toàn. Phó Minh Tước rất nguy hiểm, khéo léo bớt tiếp xúc với anh ta. Kỷ Thiên Minh và Phó Minh Tước là đối thủ.”

“Đối thủ?” Hứa Minh Tâm hơi ngạc nhiên.

“Chà, trong thế giới ngâm gia đình Phó Minh Tước không phải là duy nhất. Nó hiện chia thành hai phe. Tôi đến từ bộ tộc người Sói đêm”

“Bộ tộc Sói đêm?” Hứa Minh Tâm chưa từng nghe đến cái tên này.

Kỷ Thiên Minh nhìn cô với ánh mắt vô cùng dịu dàng, sau đó sờ sờ vào đầu cô và nói: “Mặc dù bộ tộc Sói đêm là một băng đảng xã hội đen, nhưng nó đã bị biến đổi và gột rửa qua nhiều năm. Chúng tôi không vì lợi ích mà chỉ là để bảo vệ chính gia đình mình”

“Cha con Phó Minh Nam cấu kết với nhau làm việc xấu, không biết đã làm ra bao nhiêu việc xấu xa rồi. Tôi bất quá chỉ đang thanh lý môn hộ cho thế giới ngâm đó thôi”

Kỷ Thiên Minh nhìn vẻ ngoài nhẹ nhàng tao nhã, nhưng lời nói ra lại vô cùng uy vũ.

Phó Minh Tước là anh rể của cô, nhưng cô cũng biết về nghề nghiệp của Phó Minh Tước.

Cô không thể thiên vị bên nào và cô cũng không thể ngăn cản điều đó, cô không đủ năng lực.

Cô không biết chuyện gì đang xảy ra giữa Kỷ Thiên Minh và Phó Minh Tước, nhưng…đứa trẻ là vô tội “Tôi không quan tâm anh có thù oán gì với Phó Minh Tước, tôi chỉ mong anh đừng làm tổn thương đứa trẻ, được chứ? Cũng… đừng để cô ấy nhìn thấy bức tranh đãm máu, được không?”
 
Back
Top Dưới