Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1171


Chương 1171

Ban đêm, cô ấy cứ lăn qua lăn lại không ngủ, sơ anh đi vào từ ban công nên cô ta không dám khóa nó. Lỡ như anh bị nhốt bên ngoài chịu lạnh cả một đêm thi sao.

Nhưng… ngày hôm sau, bên giường trống trải, hoàn toàn không có bóng dáng anh.

Cô ấy không thả lỏng mi ng càng khó chịu

Tối hôm qua, có lẽ anh không phát sốt đâu nhỉ?

Cô ấy gõ cửa phòng cách vách, cửa được mở ra nhanh, anh ăn mặc chỉnh tề xuất hiện phía sau cánh cửa. “Tôi vừa thay quần áo đi làm.”

“Đêm hôm qua anh không sao chứ?” Cô ấy lo lắng hỏi. “Không có chuyện gì, tôi ngủ rất ngon. Từ từ chúng ta sẽ ổn, là do tôi quá gấp gáp.”

Cô ấy nghe vậy thì an tâm nên quay về phòng rửa hon. mặt và thay đồ rồi xuống chung với anh.

Nhân viên quản lí trông thấy bọn họ có đôi có cặp liền khen không dứt lời, nào là ông trời tác hợp, nào là xứng lửa vừa đôi.

Hai người xuống dưới sảnh ăn sáng rồi đi làm.

Cô ấy vốn dĩ còn muốn tránh né, sợ đồng nghiệp đàm tiểu nhưng anh lại trắng trơn thiếu điều thông báo cho tất cả mọi người trên thế giới này là bọn họ đang ở bên nhau.

Thiện Ngôn nắm chặt tay cô ta đi vào công ty khiến bao người chú ý.

Anh trở lại phòng kế hoạch, toàn bộ nhân viên nhảy cẫng sung sướng ăn mừng.

Mọi người nhao nhao chạy tới hỏi thăm Bạch Minh

Châu.

Hai người ở bên nhau đã phát triển tới mức nào, khi nào kết hôn.

Cô ấy đau đầu chẳng biết phải trả lời thế nào.

Cả một ngày cô ấy sứt đầu mè trán.

Đến trưa, Thiện Ngôn còn muốn đi ăn cơm chung với nhau, cô ấy phải lấy Hứa Minh Tâm làm bìa đỏ đạn mới tránh được một kiếp.

Hai người không đi vào nhà ăn mà xuống quán trà ở dưới “Thư Hân à, cậu có nghĩ rằng như hai tháng sau anh ta sẽ không chịu rời đi không biết… Từ khi trò chơi này bắt đầu, dường như tớ không có quyền nó

Bạch Thư Hân đau đầu trả lời.

Cô ấy cũng không dám k*ch th*ch anh, sợ anh không thể kiểm soát mà làm ra hành vi hại người hại mình.

Nếu như trong hai tháng này, anh có thể thích ứng cuộc sống của người bình thường, có thể thay đổi thì cũng xem như là một chuyện ít nhất khi anh đi, tất cả mọi người cũng không cần nơm nớp lo sợ.

Bạch Thư Hân muốn dừng đề tài này lại, cô ta cảm thấy nhức đầu nên nói sang chuyện khác. “Sau khi tốt nghiệp, cậu muốn làm gì, học kỳ này để thực tập, học kỳ sau là làm luận văn tốt nghiệp rồi đó.”

“Tớ à? Sau khi học hết kỳ này thì tớ sẽ thi chứng chỉ kế toán để học thêm, không quá ép buộc thân, Sau này nếu không muốn làm nghề này nữa thì tớ sẽ mở một tiệm bánh, dù sao cũng không chết đói đầu”

“Cậu có bạn trai giàu mà, anh ấy nuôi câu lo gì chết đói. “Dù vậy thì tớ cũng phải nỗ lực kiếm tiền, tớ phải dùng chính đồng tiền tớ làm ra để mua quà cho anh ấy. Nhưng mấy món đó khá đắt..” Hứa Minh Tâm buồn rầu đáp.

“Giá bao nhiêu?”

“Một tỷ rưỡi.” Cô buồn bực bĩu môi. “Không phải cậu giàu lắm à?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1172


Chương 1172

“Tiền trước đây tớ đều gửi tiết kiệm rồi, muốn kiếm từ ngân hàng một ít lãi, nếu giờ lấy ra thì phí. Một tỷ rưỡi… sao có thể đắt như vậy?”

“Có khi Cố Gia Huy lại xem thường…”

“A.”

Câu nói này đâm thẳng vào tim rồi.

Hứa Minh Tâm nằm trên bàn, buồn bực đập bàn. Bạch Thư Hân sở sở đầu cô, nói: “Hay là, tớ cho cậu mượn một ít?”

“Quên đi, cậu cũng đâu tốt hơn, để tự tớ cố gắng vậy. Nếu một năm không được thì hai năm, hai năm không được thì ba năm. Sớm muộn cũng có ngày mua được nó. “Cố Gia Huy đợi món quà này của cậu, lẽ nào phải đợi đến bảy tám mười tuổi sao? “Ưm. Ý câu là nói tớ cả đời sẽ không kiếm nửa triệu?”

“TỐ… không nói gì cả. Ăn xong rồi, tụi mình đi dạo di.”

Cả hai cùng ra ngoài và dạo quanh Huy tâm thương mại gần đó.

Mùa thu đến rồi, mùa đông cũng chẳng còn xa. Đã đến lúc Hứa Minh Tâm bắt đầu chuẩn bị quần dài cho mọi người.

Bạch Thư Hân ngắm nhìn những chiếc áo khoác thời trang và những đôi bốt đẹp mắt.

Cô ấy là người duy nhất có phong cách kỳ dị, luôn quan tâm đến quần legging lông cừu, nhìn thấy quần jean thủng lỗ, cô ấy cầu xin Bạch Thư Hân đừng mua chủng, vì sắp tới cô ấy sẽ bị lạnh chân.

Lúc này không giữ gìn, sau này sẽ hối hận.

Cô ấy dạy cô ấy một cách tỉ mỉ, và nhân viên ở bên cạnh nhìn cô ấy một cách kỳ lạ, giống như nhìn một cái bánh bao.

Con gái ngày nay luôn xem trong thời trang hơn thời tiết. Quan niệm của Hứa Minh Tâm giống như một di tích văn hóa mới được khai quật, thậm chí còn mua cả quần dài “Mọi người đều đang cười nhạo cậu.”

“Cười nhạo thì cười nhạo. Nếu không mặc ám vào mùa đông, cậu thực sự sẽ bị lạnh chân, thấp khớp và viêm khớp!”

“Uh … Cảm ơn vì cậu không học y, nếu cậu học y, cuộc đời của tớ sẽ chẳng thể sống nổi.”

Bạch Thư Hân trợn tròn mắt, biểu thị linh hồn của cô đã phải chịu k*ch th*ch.

Hai người mua một ít đồ rồi đi xuống, gặp Ôn Mạc Ngôn ở lối vào trung tâm thương mại, anh ta rõ ràng ở đây tìm Bạch Thư Hân, trên tay còn cầm một chiếc khăn quàng cổ. “Là đồ đôi, anh đã mua ngay khi nhìn thấy chúng. Thời tiết sắp trở lạnh, chúng ta mỗi người một cái là vừa đẹp.”

Nói xong anh bước tới giúp cô mặc vào, hết vòng này đến vòng khác.

Hứa Minh Tâm liền cảm thấy cô đang bị ép buộc phải nuốt thức ăn cho chó.

Toàn thân cô run lên, nổi da gà nói: “Hai người chậm rãi nói chuyện. Từ đây tới giờ vô làm buổi chiều còn sớm lắm, tớ không làm bóng đèn đầu.” Cô vội vàng rời đi. “Em chỉ mua những thứ này?”

Anh cau mày khi thấy cô chỉ xách một túi quần áo. “Đi mua sắm không nên mua nhiều nhiều sao? Đừng ngược đãi với bản thân, đi đi, anh mua cho em.”

“Nhưng tiền của anh đều là của Ôn Mạc Ngôn…

Cô nắm tay anh và nhắc nhở sự thật này một cách bất lực.

Nghe vậy, bước chân anh khựng lại, lông mày nhíu lại, vẻ mặt trở nên u ám đáng sợ.

Những lời này có thể coi là chọc thủng tim anh. “Quả thực, tất cả số tiền đó đều là của tên rác rười kia, không dùng cũng được. Anh sẽ cố gắng hết sức đề kiếm tiền mua đồ cho em. Chiếc khăn này cũng không mua nữa…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1173


Chương 1173

Anh định kéo khăn quàng cổ ra, nhưng cô đã ngăn anh lại. “Cái này bao nhiêu ?”

“Không biết, lúc quẹt thẻ cũng không chú ý, chỉ biết là nhìn rất đẹp.”

“Quên chuyện này đi, cứ coi như anh nợ Ôn Mạc Ngôn, đợi khi kiếm được tiền rồi sẽ trả lại cho anh ta. Em thích món này lắm, cảm ơn món quả đầu tiên anh đã tặng em. Nó rất đẹp, anh thật có mắt nhìn,

Khi On Mạc Ngôn nghe những lời này, vẻ mặt khó coi ban đầu của anh ấy dịu đi rất nhiều.

Anh nói: “Vậy cũng được, nếu thích thì giữ đi, sau này anh trả lại tiền “Đừng mua sắm nữa, chúng ta trở về đi. “Nhưng mà. ” Anh hơi dừng lại nói: “Anh muốn đi cùng em nhiều hơn. Em không thích phô trương ở phòng làm việc cũng không thể thân thiết với nhau, bây giờ… để anh nắm tay em cũng không được sao? Không để anh hôn, cũng không muốn anh nắm tay, những ngày này làm sao anh có thể vượt qua đây? Dù sao anh cũng là bạn trai em, đúng không?”

Nhìn thấy sự tức giận của anh, Bạch Thư Hân không khỏi nở nụ cười, bất lực nói: “Lần này thì thôi, ngày mai em cùng anh đi ăn tối, có được không? Đi giày cao gót rất mệt”

“Vậy thì … thỏa thuận rồi, ngày mai em nhất định phải đi cùng anh”

“Ừ.” Cô gật đầu, và anh cười như một đứa trẻ.

Cô quay trở lại công ty và nhận thấy rằng Hứa Minh Tâm không có ở bàn làm việc, không phải cô ấy trở về trước có sao?

Cô gọi vào di động, nhưng không có ai trả lời, có cau mày.

Sắp đến giờ làm, nhưng Hứa Minh Tâm vẫn mất tích, mọi người đều không thấy cô ấy quay lại.

Cô ấy không về thì có thể đi đâu? Bình thường cô ấy đi làm rất đúng giờ và không bao giờ đi trễ về sớm.

Cô lập tức đi tìm Cố Gia Huy, khi nghe thấy lời này, vẻ mặt của anh lập tức trở nên cực kỳ nghiêm túc.

Anh ta lập tức yêu cầu Khương Tuấn kiểm tra giám sát dưới lầu.

Phát hiện sau khi Hứa Minh Tâm và Bạch Minh

Châu nói lời chia tay, cô băng qua đường và muốn trở lại công ty. Có một chiếc xe thương mại màu đen đậu ở ven đường, cửa xe đột nhiên mở ra, một bàn tay duỗi ra, nằm lấy Hứa Minh Tâm, trực tiếp lôi vào trong xe.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, chỉ ngắn ngủn trong vài phút.

Cô ấy đã mất tích trong một phần tư giờ. “Thưa anh, bệnh viện tâm thần Thanh Sơn từng gọi cho Hứa Văn Mạnh, nói rằng Hứa An Kỳ đã trốn khỏi bệnh viện tâm thần “

“Kiểm tra lại cho tôi”

Ba chữ này lạnh đến mức trào ra khỏi bờ môi mòng, không chút cảm xúc, như thể từ hầm băng phát ra.

Khuôn mặt anh u ám và khủng khiếp, lông mày nhìu sâu, đôi mắt phượng nheo lại một cách ngụy hiểm, bên trong có một tia khát máu.

Thủy triều đen tối đang dâng trào, mang theo hơi thờ chết chóc.

Đôi bàn tay siết chặt, khớp xương kêu cót két, gần xanh như rễ cây vặn vẹo nhảy dựng lên.

Đúng lúc này, trong kho thuốc kê đơn của một bệnh viện nhỏ.

Hứa Minh Tâm bị cái lạnh của máy móc đánh thức, có ngày người mở mắt ra, phát hiện là nơi xa lạ, trên đỉnh đầu có tia sáng mạnh, ánh mắt xuyên thấu không mờ ra được.

Theo bản năng, cô muốn đứng dậy, nhưng kinh hoàng phát hiện ra tay và chân của mình đã bị trôi chất,
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1174


Chương 1174

Cái lạnh mà cô vừa cảm nhận được là từ các thiết bị truyền đến

Cô ấy cứ loay hoay mãi, xoay đến mòn cổ tay và đau kinh khủng,

Đây là đâu?

Đúng lúc này, cô nhìn thấy dưới chân giường có một người.

Là một người phụ nữ.

Cô ta mặc một chiếc áo khoác phòng thí nghiệm màu trắng và đeo một chiếc khẩu trang màu xanh lam, trông giống như một vị bác sĩ.

Trên tay cô ta cầm hai con dao mổ sắc bén như sắp ăn đồ Tây, còn cô là một miếng bít tết ngon lành đang chờ được mổ và xẻ thịt.

Cô nhận ra đôi mắt đó, là …

Hứa An Kỳ! không phải cô ta phát điên lên sau khi mất đi đứa trẻ sao? Tại sao cô ta lại ở đây? “Chị… Hứa An Kỳ, chị muốn làm gì?”

“Tôi muốn làm gì?” Cô cười quái dị, Giọng nói sắc bén xuyên thủng màng nhĩ: “Oan có đầu nợ có chủ, tôi đến tìm cô báo thù “Bảo thủ? Con của chi dâu phải do tôi hại, là chính chỉ muốn hãm hại tôi a

Hứa An Kỳ dâm mạnh vào đùi cô, khiến có đầu đớn hét lên. Sau đó, cô hít vào một hơi lạnh, cần chất môi, không tiếp tục là hết.

Hứa Minh Tâm vẫn là một người cứng rắn.

Đau đớn chết đi được, nhưng … không thể cầu xin lòng thương xót.

Trong miệng cô đã nếm được mùi máu tanh.

Cô cắn môi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Hứa An Kỳ nhìn cô đau đớn, không nhịn được cười vui vẻ rồi lại cắm thêm một nhát dao vào đùi còn lại của cô. “A–”

Cô r*n r* và gần như ngất đi vì đau.

Cô nắm chặt đôi tay nhỏ bé của mình, chống chọi với cơn đau dữ dội, cổ tay và chân đã rướm máu.

Hứa An Kỳ rất vui, lấy điện thoại di động ra và bấm số của Cố Gia Huy.

Nếu cô ta tính toán không nhầm, Cố Gia Huy hẳn đã tìm ra nơi cô ta đang ở.

Cuộc gọi nhanh chóng được trả lời, cô ta liền mở loa ngoài.

Thủ Húa Minh Tâm ra, nếu không tôi sẽ cho cả nhà họ Hứa chốn cùng”

Một giọng nói ớn lạnh truyền ra từ đầu bên kia của điện thoại, mang theo hơi lạnh của cái chết đâm thẳng vào linh hồn.

Sau khi Hứa Đạn Thu nghe thấy điều đó, chẳng những không hề sợ hãi mà còn điên cuồng cười rộ lên. “Được thôi, anh mau giết hết bọn họ đi, nếu không phải vì Hứa Văn Mạnh, làm sao có thể có loại con hoang như Hứa Minh Tâm, hiện giờ làm sao tôi có thể trở thành bộ dạng người không ra người thế này! Cố Gia Huy, có gan thì một mình tới đây, nếu không tôi sẽ lấy mạng cô ta. “

“Tôi muốn chắc chắn rằng cô ấy an toàn!”

“Được rồi, tôi sẽ cho anh nghe giọng nói của cô ta.”

Hứa An Kỳ dùng lực tát vào mặt cô, chỉ đề khiến Hứa Minh Tâm hủ lên vì đau, nhưng trước sự thất vọng của cô ta, cô cắn răng đến chảy máu, toàn thân có quấp vì đau lại nhất quyết không kêu một tiếng, điều này thu hút sự chú ý của Cố Gia Huy. “Cô còn không mau nói gì đi? Cô có bị cảm không?”

Hữa An Kỳ không khỏi cảm thấy hơi tức giận, cô ta càng dùng lực mạnh hơn.

Hứa Minh Tâm chỉ cảm thấy đau …
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1175


Chương 1175

Toàn thân cô đau đớn, móng tay, sợi tóc, thậm chí từng lỗ chân lông đều kêu đau khiến cô cảm thấy thống khổ.

Nhưng ngay cả như vậy, cô biết rằng cô không thể cầu xin sự thương xót và không thể làm cho Cố Gia Huy lo lắng cho mình.

Cô cố gắng kìm nén cơn đau, và làm cho giọng nói của mình bình tĩnh nhất có thể. “Cổ… anh ba Cổ, đừng tới…”

Câu nói ngắn gọn này đã tước đi tất cả sức mạnh của cô.

Cô ấy đã cố gắng hết sức để duy trì nhưng giọng nói của cô ấy vẫn bị ngắt quãng và run rẩy.

Sau đó, cô kiên quyết cắn chặt miệng, không dám lớn tiếng th* d*c.

Đau quá…

Cô muốn hét lên đau đớn, nhưng lại không dám làm cho Cố Gia Huy lo lắng cho mình. “Hừa Minh Tâm, tôi đã đánh giá thấp côn rối. Không ngờ cô lại là người trong tình trong nghĩa như vậy, thà chết chứ không muốn để cho người đàn ông của cô đến đây?”

Hứa An Kỳ hung dữ nói: “Cố Gia Huy, tôi không thèm nói chuyện nhàm nhí với anh. Cho mười phút để qua đây, nếu không cô ta sẽ chết.”

Sau cùng, anh ta vứt điện thoại đi. “Đổ diễn. ”

Cô đau đớn phun ra một vài tử, và phần còn lại biến thành những tiếng r*n r* đau đớn. “Người điên à? Nếu tôi trở thành một người điên cũng là do các người hại. Cô đã hại chết con tôi, cô khiến tôi trở thành kẻ không có nhà để về, bị giam trong bệnh viện tâm thần. Tôi là một người tinh thần khỏe mạnh nhưng lại bị buộc phải uống quá nhiều thuốc benzodiazepine. Cho dù không bị tâm thần tôi cũng sẽ phát điên!”

“Tôi rốt cuộc chịu được nhục nhã bao lâu mà trốn thoát, nhưng mà Cố Gia Huy đã giết cả nhà Cổ Triệt rồi. Cô đã cướp đi tất cả của tôi, và Cố Gia Huy đã cướp hết mọi thứ của Cổ Triệt, hai người thật là một đội trời sinh “Hôm nay, tôi sẽ hỏa táng hai người, làm một đôi chim c* lên cảnh.

Hahaha. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hứa Đơn Thu đã hoàn toàn mất trí, giờ cô ta chỉ nghĩ đến việc trả thù.

Cô ta đã chuẩn bị sẵn xăng, ở đây đều là các thùng các-tông, chỉ còn một bước thôi.

Cô ta muốn họ chết trong biển lửa.

Vụ nổ tàu du lịch năm năm trước không g**t ch*t Cố Gia Huy, vậy thì bây giờ làm lại lần nữa.

Tốt nhất là phải đốt sạch sẽ không để lại gì.

Hứa Minh Tâm ngửi thấy mùi xăng cay nồng, muốn vùng vẫy chống cự, nhưng không thể làm gì được. Mi mắt như dính đầy chi, càng ngày càng nặng, nhưng cô không dám để mình hôn mê.

Lần đầu tiên, cô không muốn Cố Gia Huy đến đây như vậy.

Cô thà chết một mình còn hơn liên lụy đến anh.

Cố Gia Huy, đừng đến …

Làm ơn, đừng đến.

Trong lòng cô đã hét lên hàng nghìn lần, nhưng khoảnh khắc anh xuất hiện, cô đã rất đau.

Cô ấy dùng hết sức lực và hết lên: “Mau đi đi xin anh đó…” Làm ơn, nhanh chóng rời đi đừng để ý đến em. Cô không còn sức để nói những lời sau cùng.

Thấy anh ta tới, Hứa An Kỳ đổ chút xăng cuối cùng lên người Hứa Minh Tâm.

Sau đó, cô ta lùi lại mấy bước để cho Cố Gia Huy tiến vào.

Anh không chần chừ một chút, trực tiếp chạy tới trên giường mồ, cởi bỏ khí cụ trói tay chân cô, nhanh chóng bế cô lên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1176


Chương 1176

Lúc này, Hứa An Kỳ bật lửa và ném nó xuống dát.

Ngay khi bật lửa chạm vào xăng trên mặt đất, ngọn lửa lập tức bùng phát.

Cô ta không có chạy trốn, chỉ đứng ở chỗ sâu trong đống lửa mà cười lớn.

Cô không định sống nữa nên mới quay lại tìm họ.

Cô muốn để họ chết cùng nhau!

Cô ta đang ở điểm sâu nhất, và ngọn lửa đã lan đến người cô ta trước. khi lưỡi lửa đốt cháy quần áo của cô ta, cô cảm thấy đau đớn và bắt đầu là hết.

Bất cứ ai dù muốn chết đến thế nào đi chăng nữa thì giờ phút cái chết ập đến, tận đáy lòng vẫn còn đó su so hai.

Đặc biệt là cách chết đau đớn này.

Cố Gia Huy thậm chí không nhìn Hứa An Kỳ, anh ôm chặt Hứa Minh Tâm ở dưới thân mình.

Nếu sống cùng nhau sống, nếu phải chết thi củng nhau chết, đây là điều duy nhất anh có thể hứa với cô trong cuộc đời này.

Thời điểm anh quyết định muốn cưới cô, anh đã gánh vác mọi trách nhiệm.

Dù nhanh đến đâu, anh cũng không thể sánh được với tốc độ lưỡi lửa càn quét.

Đám cháy lan rộng.

Anh bọc quần áo của mình quanh Hứa Minh Tâm, sợ rằng cô sẽ bị bỏng nếu chạm vào một chút tia lửa.

Khương Tuấn cũng vội vàng chạy tới, thời gian ngắn ngủi không gọi được nhân viên cứu hòa, nhưng người của bệnh viện đã mang bình cứu hỏa đến, bắt đầu phun vào bên trong. “ông chủ ”

Khương Tuấn lo lắng hết vào cửa, bên trong bốc khỏi dày đặc, nhìn không thấy gì.

Cố Gia Huy đã ôm người chạy đến được chỗ cánh cửa, chính vào lúc này, chiếc kệ bên cạnh anh ấy đột nhiên đổ nghiêng.

Có những hộp đựng đầy thuốc ở trên đó, và mỗi hộp đều rất nặng.

Phản ứng đầu tiên của anh ấy là bảo vệ Hứa Minh Tâm từ đầu đến chân, thắng người lên, dùng lưng của chính mình để chắn lại tất cả sức nặng ập đến. “Hu…”

Anh khẽ r*n r*, kệ hàng nặng trĩu và tất cả các hộp đều đập vào người anh.

Anh thậm chí cảm thấy gan và phổi của mình bị lệch vị trí, cổ họng và mắt anh đều mờ đi.

Anh cố gắng hết sức chịu đựng, không thể cử động được một phần nào.

Khương Tuấn vội vàng chạy vào nhìn thấy cảnh này. “Đưa Hứa Minh Tâm đi trước “

“Nhưng.……..

Khương Tuấn cau chắt mày nhưng đành phải nghe theo, nhanh chóng cứu Hứa Minh Tâm đang bắt tỉnh.

Khi anh quay lại để giải cứu Cố Gia Huy mới thấy được rằng lưới lửa đã cắn nuốt toàn bộ lưng của anh ấy.

Thời gian cứ thế trôi qua, khi Hừa Minh Tâm tinh dạy thì đã là sáng hôm sau.

Toàn thân đau kinh khủng, không còn sức lực, nhất là chân, chì nhúc nhích thôi là đầu đến ch** n**c mắt.

Những ký ức ngày hôm qua hiện về một cách điện cuồng, khiến trái tim cô nhói lên.

Phản ứng đầu tiên của cô là tìm kiếm Cổ Gia Huy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1177


Chương 1177

Khu phòng rộng lớn, trang bị đầy đủ, nhưng chỉ có một chiếc giường, điều này chứng tỏ cô và Cố Gia Huy không nằm cùng một phòng bệnh.

Cô hôn mê đau đớn và không biết chuyện gì xảy ra sau đó. Cố Gia Huy đâu rồi?

Cô đột nhiên trở nên lo lắng tột độ và nhắc chắn để ra khỏi giường, nhưng chân cô không còn sức lực. Y tả bước vào thấy cô như vậy liền vội vàng giúp cô nằm thẳng lại, kiểm tra thì thấy mọi thứ đều ổn.

Cô năm chặt tay áo y tá, lo lắng nói: “Cổ Thành

Trung đâu?”

“Chị đang nói về bệnh nhân được gửi đến đây cùng với chi?”

“Bệnh nhân … anh ấy bị sao vậy?”

“Anh ấy bị bỏng rộng ở lưng, đã được thay da rồi, và anh ấy vẫn đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt để theo dõi.

Hứa Minh Tâm nghe được tin tức này, đầu óc ong ong, một lúc lâu sau mới hoàn hồn. “Người thì sao… trên người có bị thương không?”

“Hiện tại không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lưng anh ta bị vật nặng đè lên, không biết có bị liệt nửa người không phải chờ bác sĩ chẩn đoán, tôi cũng không rõ lắm. Tôi không thể nói với bạn nhiều hơn.

Liệt nửa người

Ba chữ này vang lên như sấm, vang vọng sâu trong tâm trí cô.

Nước mắt cô lập tức rơi dữ dội.

Làm sao một người tốt như vậy lại bị liệt nửa người?

Cả đời phải ngồi trên xe lăn, những tháng ngày như vậy chắc chắn rất khó khăn.

Anh ấy kiêu ngạo như vậy, nhất định sẽ rất buồn. “Tôi muốn gặp anh ấy…”

“Bệnh nhân này, trước tiên cô nên chăm sóc cho bản thân. Tình hình của cô không lạc quan lắm. Chân của cô sẽ không thể đi trên mặt đất trong một thời gian dài. Vết thương rất sâu, gần như làm tổn thương động mạch chủ. Nếu cô đến trễ thêm chút nữa, mất máu quá nhiều thì chúng tôi cũng bất lực “

“Tôi … tôi muốn nhìn anh ấy một chút.”

“Cô nên chăm sóc bản thân thật tốt, người nhà cô đã dặn dò rồi, tôi không thể giúp gì được.”

Cô y tá từ chối, chân của cô ấy thì chưa thể đi lại. Cô ấy giống như con kiến trên nổi lầu, trong lòng rất lo lắng, nhưng chân lại không thể bước đi.

Khương Tuấn đã đến thăm cô một hoặc hai lần cũng không để có gặp Cố Gia Huy.

Anh ấy hiện đang trong tình trạng rất tồi tệ, và anh ấy vẫn chưa tỉnh táo lại.

Nếu hai bệnh nhân ở cùng nhau, e rằng sẽ không có ai khỏi bệnh.

Khương Tuấn yêu cầu Hứa Minh Tâm nghỉ ngơi thật tốt, khi nào cô có thể xuống giường đi bộ thì có thể đến thăm Cố Gia Huy.

Khi nghe được những lời này, mỗi ngày cô ấy đều ăn uống đầy đủ và đều đặn xuống giường tập luyện.

Vết thương trên đùi từ từ lành lại và hình thành một vết sẹo rất xấu xí,

Mỗi ngày cô đều mong rằng cô có thể đi lại bình thường.

Cô quá vội vàng đến bất ổn, và khiến vết thương thêm trầm trọng.

Cô chỉ biết rằng Cố Gia Huy không sao và vẫn còn sống, nhưng lưng của anh có thể phục hồi đến mức độ nào thì ngay cả bác sĩ cũng phải đợi tác dụng ghép da mới có thể quyết định được Dù sao đã bị thương ở lưng, liệu anh ấy có cảm thấy cảm giác ở chân hay không còn phải đới tỉnh lại mới biết được. Có nằm điều trị tại phòng bệnh hơn mười ngày thì có thể đi lại, nhưng cô đi lại rất chậm và mỗi bước đi đều khó khăn.

Bạch Thư Hân tự mình đến thăm cô, cảm thấy rất có lỗi với chuyện xảy ra ngày hôm đó, nếu không đi cùng Thiện Ngôn mà ở bên cạnh cô, có lẽ đã không xảy ra loại chuyện này.

Hứa Minh Tâm khẽ lắc đầu, vì cô ấy bị Hứa An Kỳ theo dõi, cho dù không có tai nạn ngày hôm đó, thì trong tương lai cũng sẽ có chuyện khác.

Suy cho cùng, điều gì đến sẽ đến, không thể trốn tránh.

Hứa An Kỳ đã chết, cơ thể cô ta đã cháy thành than, và được Trần Hiểu Vân đến mang đi. Nghe nói trong nhà xác bà ta khổ sở khóc lạ, cuối cùng vì quá đau buồn mà trực tiếp ngất đi.

Hứa Văn Mạnh muốn đến chăm sóc bà, nhưng lại bi gat ra.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1178


Hứa Đan Thủ phỏng hòa một cách ác ý đã chết rồi. Pháp luật không thể quy trách nhiệm cho người nhà họ Hứa.

Nhưng một khi Cố Gia Huy tỉnh dậy, nhà họ Hứa không thể trốn tránh trách nhiệm của mình.

Cô nghe thấy Khương Tuấn nói Hứa Văn Mạnh đã biết Hứa An Kỳ trốn viện, cũng biết cô ta muốn trả thù chính mình.

Ông ta lại không ngăn cản, nhưng lại… để nó xảy ra.

Cô cũng là con gái của ông, dù ông đối xử bất công nhưng từ nhỏ đến giờ cô chưa bao giờ cãi lại, chỉ muốn sống hết mình.

Không ngờ… ông ta lại không thể dùng thử cho mình như thế.

Có phải ông hy vọng Hứa An Kỳ sẽ giết được cô đề giải tỏa cơn giận của ông ta?

Chắc ông ta không ngờ Hứa An Kỳ lại chọn phương pháp đồng quy vu tận, giờ cô ta đã chết, chuyện đã kết thúc, nhưng nó đã mang đến vô vàn tại họa cho nhà họ Hứa.

Cô không biết liệu Hứa Văn Mạnh có hối hận không và liệu ông ta có còn coi Hứa An Kỳ như viện ngọc quý trong lòng bàn tay hay không.

Cô chỉ biết … đối với nhà họ Hứa, cô không còn chút cảm tình nào, thậm chí có hận ý sâu dâm

Sau này nhà họ Hứa có lụn bại thế nào đi nữa thì cũng không còn liên quan đến cô.

Cô ấy đã làm hết sức mình cho gia đình này. “Hôm nay thời tiết tốt. Cậu đưa tớ ra vườn sau nghỉ ngơi, được không? Dẫn tớ đi tập phục hồi chức năng.”

“Ừm, tớ cũng đang muốn đi dạo.”

Cô vẫn chưa gặp được Cố Gia Huy, trong lòng lo lắng sợ hãi, đêm nào cũng không ngủ được.

Cô ấy cũng cần phải nhìn thấy mặt trời và thư giãn một chút.

Lúc bọn họ xuống lầu, cô không dùng nạng, Bạch Thư Hân tự mình đỡ lấy, cô đã bước đi vững vàng hơn rất nhiều. “Cậu muốn ăn gì? Tớ mua cho cậu, gần đây cậu gầy đi nhiều lắm.”

Bạch Thư Hân đau khổ nói.

Cô ấy từng có mỡ con ở hai bên má, nhưng giờ đã không còn, khuôn mặt trái xoan gầy guộc sắp trở thành mặt quả dưa “Vậy cậu đi mua hoa quả cho tớ đi, tớ muốn ăn xoài”

Cô không muốn Bạch Thư Hân lo lắng, nói mấy câu đơn giản.

Hiện tại cô cũng không có hứng thủ muốn ăn, dù đó ăn có ngon thì cũng giống như đang nhai sáp.

Cô chỉ muốn biết Cố Gia Huy có khỏe không, lưng có đau hay không và cột sống có vấn đề gì không. khi cô đang suy nghĩ mông lung, không ngờ lại có âm thanh tranh chấp vang lên sau lưng mình. “Con gái! Linh Linh, ba là ba của con, con gặp ba một lát điện

Cô quay đầu lại nhìn, phát hiện Khương Tuấn đã bắt được tay của Hứa Văn Mạnh, muốn đưa ông ta ra khỏi bệnh viện, nhưng Hứa Văn Mạnh vẫn kiên trì không chịu rời đi, khàn giọng hét lên.

Ông ta thực sự đã chạy đến phía sau. “Khương Tuấn, giữ ông ta lại, tôi cũng có chuyện muốn nói với ông ta.”

Khương Tuấn khẽ cau mày khi nghe được những lời này, nhưng cuối cùng cũng buông tay.

Hứa Văn Mạnh gần như vỡ òa trong lòng biết ơn, lập tức chạy đến bên cạnh Hữa Minh Tâm, ngồi xuống bên cạnh cô, nắm tay cô và nói: “Con gái, con phải chịu khổ rồi, trong khoảng thời gian này con vất và nhiều rồi, khiến bà rất đau lòng”

“Tôi chưa chết, có phải ông rất thất vọng không?”.

Cô nhẹ giọng hỏi.

Những lời này không mang theo chút cảm tình

Từ trước đây đối với cái nhà này, cô đã có vô vàn nào. nỗi xót xa.

Dù thế nào đi nữa thì cô cũng lớn lên trong nhà họ Hứa, mặc dù Hứa Văn Mạnh không muốn gặp cô nhưng cô vẫn ăn cơm nhà họ Hứa mà trưởng thành như hiện tại.

Cho dù Hứa Văn Mạnh không thích cô, ông ta cũng không nên đối xử với cô như vậy, hung ác và vô cảm, không chừa lại bất kỳ chỗ trống nào.

Khi Hứa Văn Mạnh nghe thấy lời này, vẻ mặt ông ta đờ ra, và sự quan tâm giả tạo trên khuôn mặt ông ta lúc này cũng cứng lại.

Khóe miệng ông ta giật giật, nhất thời không biết trả lời như thế nào. “Con ba không hiểu con đang nói về điều gì. Con là con gái của ba. Làm sao một người cha có thể muốn con mình “Tôi đã không còn là con gái của ông nữa. Tôi đã đưa ra một tuyên bố, cả về mặt pháp lý và đạo đức, tôi và ông đã không còn bất kỳ quan hệ gì. Tôi đúng là đứa con gái ngoài giả thủ không thể công khai, năm ấy mẹ tôi vì tiền mà đe dọa ông và bỏ rơi tôi một cách tàn nhẫn. Trước đây tôi luôn oán hận bà, nhưng tôi đã bỏ qua một sự thật khác.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1179


Chương 1179

“Là ông chủ động trêu chọc mẹ tôi nên mới có tôi? Xét đến cùng thì cũng có lỗi của ông, đúng không? Nếu tôi là một sai lầm thì ông không nên nuôi lớn tôi, nếu đã nuôi lớn rồi vì sao không đối xử tốt với tôi?”

“Cố Gia Huy và Cổ Triệt, ông lựa chọn người sau, cho nên dùng hết khả năng của mình trợ giúp Cổ Triệt, thương yêu Hứa An Kỳ. Tôi và Cố Gia Huy vì cái gì phải ở cùng một chỗ, ông quên rồi sao?”

“Lúc trước nhà họ Hứa cần vốn để quay vòng, ông không muốn bỏ xuống mặt mũi của mình để đi tìm Cổ Triệt vì sợ anh ta coi thường nhà họ Hứa, sợ sau này Hứa An Kỳ gả đi sẽ phải chịu thiệt thòi. Cho nên ông hy sinh tôi để đổi lấy sự trợ giúp từ ông cụ. Căn bản là ở trong mắt ông tôi không phải là một con người mà chỉ là một công cụ để trao đổi. Thậm chí tôi còn nghĩ ông nuôi tôi lớn như vậy chính là vào lúc cần thiết có thể đem đi đối lấy lợi ích cho nhà họ Hứa.”

“Mà sự thật đã chứng minh quả là như thế. Khi tôi và Cố Gia Huy ở cùng một chỗ, ông cũng chưa bao giờ đối xử công bằng, cho dù Cố Gia Huy có công ty của riêng mình, sự nghiệp lên như diều gặp gió thì ông vẫn lựa chọn Hứa An Kỳ, vứt bỏ tôi.”

“Kết cục bây giờ rốt cuộc là do tôi thúc đẩy hay là do một tay ông làm việc xấu gặp báo ứng.”

“Tôi cũng không biết Hửa An Kỳ lại giả bệnh tâm thần, có lẽ Cố Gia Huy đã đoán được tình huống hôm nay nên đã nhất cô ta lại, nhưng cũng không ngăn cản được. Nhân quả báo ứng, cô ta hãm hại tôi, cuối cùng lại không có con, cuộc sống sa sút. Mà Cố Gia Huy nhất cô ta lại nên bây giờ cô ta đến trả thù chúng tôi là cũng phải thôi”

“Nếu tất cả đã qua rồi thì ông không nên tới tìm tôi nữa, tôi và ông không còn quan hệ gì nữa, cũng không có nghĩa vụ gì, ông nói có phải không, ông Hua?”

Cô tức giận, khách khi gọi một câu “ông Hứa” làm cho trái tim Hứa Văn Mạnh cũng run lên. “Con gái. là do ba sai, con tha thứ cho ba lần này. Chị gái con hồ đồ, ba cũng hồ đồ theo, ba cũng không nghĩ tới nó lại không có liêm sỉ làm ra chuyện hoang đường như vậy. . . . . . ”

Hứa Văn Mạnh biết thế đã chẳng làm. Ông ta cứ nghĩ rằng Hữa An Kỳ chi chơi đùa, ôn ào một chút chứ không đến mức gây ra tai nạn chết người nên ông ta cũng không quan tâm.

Hơn nữa ông ta cùng Hứa Minh Tâm cắt đứt quan hệ thì chỉ còn lại một người con gái, cho dù cô ta có làm chuyện gì sai thì cũng phải đau lòng, yêu thương che chở cho cô ta.

Cũng không nghĩ đến hiện tại Hứa An Kỳ lại khiến cả nhà họ Hứa rơi xuống vực thẳm, sai một ly đi một dặm, mãi mãi không trở lại được như xưa.

Ông ta hối hận đến xanh ruột, hận không thể bắt Hứa An Kỳ mang đến trước mặt bắt cô ta nhận lỗi.

So với vinh hoa phú quý thì con gái quả thật là không quan trọng. “Con gái, ba chỉ có một người con là con, con xem ba nuôi dưỡng con nhiều năm như vậy, con hãy tha thứ cho ba lần này đi. Ba thật sự không biết Hứa An Kỳ lại to gan như vậy, ba nghĩ nó chỉ ra ngoài giải sầu, cũng không nghĩ tới lại ở cái nơi quỷ quái kia lâu như vậy … Minh Tâm, con tha thứ cho ba được không?”

“Ông Hứa, xin hãy chú ý lời nói ”

Âm thanh trong trẻo, lạnh lùng của cô vang lên, về mặt thì lạnh lẽo. “Minh Tâm “

“Những gì nhà họ Hữa thiếu tôi …tôi sẽ đòi lại gấp đôi. Tốt nhất là ông nên cầu nguyên cho Cố Gia Huy không có việc gì đi, nếu không … nửa đời sau ông cùng Trần Hiểu Vân cũng không có cơ hội sống tốt đâu. Hôm nay tôi nói được thì làm được, Hứa Minh Tâm dễ bị bắt nạt ngày trước đã chết rồi, hiện tại là tôi, ông động đến tôi một chút đầu phải trả giá gấp bội”

“Cô ….Sao cô có thể nói với ba mình như vậy được?”

“Ba ba? Nếu ông đối với tôi có một chút trách nhiệm của người ba, chúng ta cũng không đi tới tình trạng ngày hôm nay.”

Cô cười nhạo một tiếng như là nghe được một câu chuyện cười.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1180


Chương 1180

Cô coi ông ta là ba, gọi suốt mười tám năm, ông ta lại coi thường mạng sống của cô, coi cô là một nỗi sỉ nhục.

Cô vẫn luôn chịu đựng, nhưng sức chịu đựng của con người có giới hạn.

Lò xo khi bị kéo dẫn quá mức sẽ bật trở lại.

Một khi bật lại sẽ không bao giờ trở về như bạn đầu được nữa, Sắc mặt Hứa Văn Mạnh đỏ lên, không biết phải nói cái gì.

Ông ta táo tợn đi đến, ôm một tia hy vọng cuối cùng.

Ông ta biết Hứa Minh Tâm là người mềm lòng, chỉ cần ông dỗ dành vài câu nhất định sẽ khiến cô mềm lòng.

Có thể ông ta không biết mình đã động vào điểm giới hạn của cô.

Người trong lòng cô muốn liều mạng bảo vệ là Cố Gia Huy. .

Cô biết anh rất mạnh mẽ căn bản không thiếu một người có thực lực yếu ớt như cô.

Nhưng thế thì sao chứ, cô muốn bảo vệ trái tim anh, cô sẽ không bao giờ từ bỏ.

Cô không có nhà, không được người nhà yêu thích, chưa từng được cảm nhận hơi ấm của tình thân, tình yêu, cũng không biết mùi vị được người khác bảo vệ, cương chiều là như thế nào.

Nhưng Cố Gia Huy lại cho cô tất cả điều đó, cô cũng muốn liều mạng báo đáp lại anh.

Hiện tại Cố Gia Huy như thế nào cô cũng không biết, tưởng tượng về sau anh có thể bị liệt, trái tim cô liền đau nhói

Người nhà họ Hứa để đạt được mục đích của mình lần lượt đem cô đẩy vào nguy hiểm, căn bản không để ý tới tính mạng của cô.

Chỉ có Cố Gia Huy vẫn luôn cố gắng bảo vệ cô, tình nguyện để mình bị thương, cũng không để cô bị tổn thương một chút nào. “Khương Tuấn, đem ông ta ra ngoài đi, nếu lần sau ông ta còn dám xông vào thì trực tiếp đánh gãy chân ông ta, tôi sẽ chi tiền thuốc men.”

“Cô, tôi là ba của cô, tất cả mọi người đến xem này, con gái bất hiếu có đàn ông liền quên ba, còn dám đánh gãy chân tôi, quả thật là vô lễ, cô như vậy sẽ bị trời phạt.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Hứa Văn Mạnh, cho dù bị trời phạt thì nhất định là ông cũng không ít hơn tôi đâu.”

Cô lạnh lùng nói.

Ở nhà họ Hứa cô đã gặp quá nhiều chuyện xấu xa rói.

Mà Hứa Văn Mạnh lại khiến cho cô thay đổi quan điểm hết lần này tới lần khác, cho cô cảm nhận sâu sắc rằng trên đời lại vẫn còn người có thể vô liêm sĩ, để tiện tới mức độ này. Nếu ông ta nghĩ lại vấn đề của mình, đối đãi với cô thật lòng, cô cũng sẽ không tuyệt tình như vậy.

Trái tim con người đều bằng da bằng thịt, khi nào ông ta mới không lợi dụng cô nửa?

Khương Tuấn đưa Hứa Văn Mạnh đi, một lát sau Bạch Thư Hân đã trở lại, thấy sắc mặt cô tái nhợt, mọi người xung quanh túm lại bàn tán chuyện vừa xảy ra.

Bạch Thư Hân lo lắng hỏi: “Cậu không sao chứ? Hứa Văn Mạnh lại tới gây chuyện a?”

“Không có việc gì, trước kia có lẽ vẫn sẽ để ý, hiện tại cũng không muốn quan tâm nữa.”

“Không quan tâm nữa là đúng, gia đình như vậy mà cậu vẫn còn lưu luyến thì cậu chính là một tên đại ngốc, biết không? Tớ thật sự chưa thấy qua người nào đối trả như vậy, giống như quỷ hút máu, nóng lòng muốn tận dụng hết những giá trị cuối cùng trên người cậu. Bây giờ Hứa An Kỳ không còn giá trị lại muốn dựa vào cậu, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy.”

Bạch Thư Hân không vui nói, thấy đôi mắt Hứa Minh Tâm ảm đạm liền biết mình lại nhiều chuyện rồi. “Quên đi, mọi chuyện đều đã qua rồi, tớ mua cho cậu ít xoài, ngon lắm, ăn đi.” Cô nhợt nhạt lên tiếng, cắn một miếng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1181


Chương 1181

Xoài rất ngọt ngọt.

Nhưng trong khoảnh khắc nuốt xuống trong lòng lại thấy đau khổ, xót xa.

Cô thực sự rất muốn khóc, hơn mười ngày nay từ khi tỉnh lại cô không khóc cũng không làm làm loạn, hết sức bình tĩnh, không muốn ai phải lo lắng.

Nhưng hôm nay Hứa Văn Mạnh làm ầm ĩ như vậy, giống như có một con dao đâm thật mạnh vào tim cô khiến máu tươi chảy đầm đìa

Cô hi vọng Cố Gia Huy sẽ sớm khỏe lại, dù sau này có phải ngồi xe lăn, cô cũng không ghét bỏ anh. Cô sẽ cố gắng để bảo vệ anh, bảo vệ anh cả đời.

Cô còn chưa ăn đến miếng thứ hai Khương Tuấn đã trở lại, có điều muốn nói nhưng lời nói đến miệng lại đành nuốt vào trong. “Làm sao vậy? Có phải Cố Gia Huy đã xảy ra chuyện rồi không?”

“Anh Huy đã làm xong phẫu thuật cấy da rồi, bây giờ có thể tự do hoạt động, cô có thể đi thăm anh ấy, nhưng bây giờ tôi sợ anh ấy không chịu nổi đã kích.”

“Đả kích gì?”. “Chân anh ấy…

Khương Tuấn muốn nói lại thôi, nhưng câu kể tiếp không cần nói Hứa Minh Tâm cũng hiểu được.

Thật sự là bị liệt cần ngồi xe lăn ư?

Hoa quả trong tay cô rơi xuống đất, cô đứng dậy chạy đi nghiêng ngả lào đào mà đi lên lầu.

Cố Gia Huy ở phòng bệnh VIP trên tầng cao nhất, rõ ràng hai chân cô đi đường không được ổn chính là bộ dạng thất tha thất thiểu nhưng tốc độ số với Khương Tuấn và Bạch Thư Hân lại nhanh hơn nhiều.

Cô đi tới phòng bệnh thì nghe được bên trong truyền ra tiếng bác sĩ đang dặn dò: “Trước tiên cứ ngồi xe lăn đã, phải chú ý vết thương phía sau lưng không được để dính nước, có thể lau rửa nhẹ nhàng. Nếu bị nhiễm trùng hay cơ thể không được khỏe phải lập tức đến đây, không cần cậy mạnh.”

“Biết rồi, không còn gì nữa chứ?”

“Không có gì, nhớ giữ sức phần eo, đừng cổ quá, lâu ngày sẽ bị tổn thương đó.”

“Hiểu rồi.”

Giọng nói của Cố Gia Huy vẫn vững vàng như trước, nếu không phải Hứa Minh Tâm biết rõ đã xảy ra chuyện gì thì cũng chỉ nghĩ anh bị cảm mạo mà thôi.

Bác sĩ dặn dò xong liền mở cửa đi ra liền đối mặt với Hứa Minh Tâm đang đứng ở cửa.

Hứa Minh Tâm cũng không nhìn bác sĩ, tầm mắt liền dừng lại trên người đàn ông ở bên trong.

Anh mặc bộ quần áo bệnh nhân sọc xanh trắng, sắc mặt hơi tái nhợt, Khuôn mặt anh có chút hốc hác, râu ria xanh đen mọc đầy cảm.

Anh ngồi trên xe lăn, hai tay cầm lấy tay vịn.

Anh nhìn thấy cô.

Ảnh mắt hai người chạm nhau trong không trung.

Hốc mắt của cô lập tức ướt át, tầm mắt mơ hồ, nhưng hình dáng của anh trong đáy mắt lại vô cùng rõ rằng, làm thế nào cũng không xóa đi được.

Cô nghẹn ngào không kìm chế được mà òa khóc.

Cố Gia Huy đẩy xe lăn lại chỗ cô, nói: “Anh vẫn còn sống hơn nữa người vẫn rất tốt, em khóc cái gì. Đừng khóc, anh thấy lại đau lòng.”

“Cái gì mà bảo vẫn tốt chứ. Anh đã thành ra thế này mà vẫn coi là tốt sao. Không phải là bào anh đừng tới sao. Anh nhìn anh đi bây giờ lại phải ngồi xe lăn.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1182


Chương 1182

“Nếu anh không đến, em sẽ nguy hiểm. Anh đến đó chúng ta đều sống, điều này không phải rất tốt sao?”

“Không tốt, không tốt chút nào.”

Cô ngồi xổm xuống vì sợ anh sẽ vất và khi người lên nhìn mình. Cô khẽ chớp mắt, nước mắt lăn dài trên mà như những viên trận châu không ngừng rơi xuống đất.

Cô Gia Huy nhìn thấy mà đau lòng, nâng tay lau nước mắt nơi khỏe mặt cô, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. “khóc cái gì, anh còn chưa chết, không được khác lóc thảm thiết như thế”

“Đừng có nói linh tinh, anh sẽ tốt lên thôi, sẽ sống lâu trăm tuổi.”

“Chúng ta sẽ ở bên nhau đến khi răng long đầu bac.”

Anh nhẹ nhàng nói, khi nói tới “Răng long đầu bạc” giọng của anh đặc biệt ấm áp, dịu dàng, mang theo tình cảm sâu đậm.

Loại tình cảm này giống như dòng sông chứa đầy nước, tình ý bộc lộ trong lời nói có thể cảm nhận rõ ràng không có chút giả dối nào. “Không sao…anh không đi được cũng không sao, em sẽ đi cùng anh cả đời, anh đi đâu em sẽ theo đó.”

Cô lau nước mắt, bây giờ không phải là lúc yếu đuổi.

Cô không thể khóc sướt mướt như thế sẽ làm rối loạn ý chỉ chiến đấu, anh vẫn kiên cường như thể mình làm sao lại có thể dễ dàng bị đánh bại được. Anh bị liệt nửa người thì sao chứ, chỉ cần người vẫn còn tốt, không gặp chuyện gì xấu là được rồi. “Được, chúng ta cùng nhau.”

“Cho em nhìn vết thương phía sau lưng anh đi”

“không nên nhìn, vừa mới thay một lớp da, không đẹp. Chờ khỏi rồi lại cho em xem.”

“Nhưng mà…”

“Ngoan, nghe lời.”

Anh sở sở đầu cô, giọng nói cưng chiều như là dụ dỗ, lừa gạt trẻ nhỏ.

Rõ ràng chịu đau đớn là anh, nhưng chính anh lại đi an ủi ngược lại cô.

Cổ họng cô nghẹn lại, giống như bị hóc xương cá đau đớn vô cùng.

Cô khẽ cụp mắt xuống, chớp chớp mắt, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, “Được… nghe lời “

“Chân em không sao chứ?”

Cô nói không nên lời chỉ có thể liều mạng lắc đầu.

Ở trước mặt anh, vết thương của cô không là gì

Cô đẩy anh xuống dưới lầu phơi nắng, suốt ngày trong phòng cho dù không bị bệnh thì cũng sẽ sinh bệnh.

Có lẽ lâu rồi không được nhìn thấy ánh mắt trời nên tâm trạng của anh thoải mái hơn nhiều.

Cô chạy đi mua cho anh rất nhiều trái cây, đút cho anh từng miếng từng miếng.

Bọn cô cũng không ở lại bệnh viện lâu, ngày hôm sau liền trở lại biệt thự, Cổ Chí Thanh cũng tới thăm hỏi một lúc, rồi đi với tâm trạng nặng trĩu.

Tuổi cao rồi nhìn con cháu phải chịu khổ là chuyện khiến ông cụ đau lòng nhất.

Hứa Minh Tâm tỏ ra rất kiên cường, tối thiểu là không có khóc trước mặt Cố Gia Huy.

Bầu không khí trong biệt thự trở nên kỳ lạ.

Trước kia mọi người đều nói cười thoải mái nhưng hiện tại tất cả đều câm như hến.

Mọi người thở cũng không dám thở mạnh, ngay cả chú An cũng im lặng hằn.

Ở trên bàn cơm Hứa Minh Tâm cố gắng kể chuyện cười mới khiếm cho bầu không khí dịu đi một chút.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1183


Chương 1183

Cô biết tất cả mọi người đều có ý tốt, sở nhắc tới chuyện đôi chân khiến Cố Gia Huy đau lòng.

Mỗi ngày của Cố Gia Huy văn như mọi khi, vận đi công tác, chỉ là hành động không tiền, đi về sinh cần chủ An hỗ trợ.

Điều này làm cho cô nghĩ tới Diện.

Trước kia cũng không để ý nhiều, nhưng hiện tại

Cố Gia Huy bị như vậy làm cho cô rất xúc động.

Vốn Cố Gia Huy định chia phòng ngủ để cho chú An chăm sóc anh.

Phía sau lưng anh còn có vết thương phải nằm úp sắp đề đi ngủ, nếu nửa đêm muốn đi vệ sinh mà sức lực Hứa Minh Tâm có hạn thì cũng hơi khó.

Nhưng cô không muốn, nếu bây giờ không luyện tập về sau làm sao có thể chăm sóc anh cả đời.

Buổi tối bác sĩ mang thuốc đến cho Cố Gia Huy, anh bảo cô canh ở ngoài cửa, rõ ràng là không muốn cô nhìn thấy.

Uống thuốc xong, bác sĩ liền rời đi.

Cô đẩy cửa đi vào, vừa lúc nhìn thấy Cố Gia Huy đã bỏ quần áo ở sau lưng xuống.

Cô không nhìn rõ chỉ thấy một mảng da non mới thay màu hồng hồng.

Màu sắc không được đồng đều so với vùng da xung quanh, hơn nữa còn có chỗ bị nhắn nheo đó là dấu vết của lửa đốt. Lúc ấy nhất định là rất đau đớn, nếu không anh cũng không kêu ra tiếng, khi đau đớn thì có thể rơi nước mắt.

Anh kiên cường như vậy, chắc chắn là sẽ không như thế.

Chỉ có cô vô dụng, gặp phải một chút việc cũng đã đò hết mắt. “Uống thuốc xong rồi chứ?”

“Uh, tốt hơn nhiều rồi, mấy ngày nữa là có thể ngủ bình thường.”

“Đau, còn đau không?”

Cô cần thận hỏi ra, hơi dừng lại một chút.

Cô không hề chớp mắt, đôi mắt trong veo của cô dừng lại trên người anh, thuần khiết trong sáng giống như một con thủ con vừa chào đời.

Trước kia cô vô tư không suy nghĩ, nhưng bây giờ cô lại trở nên nơm nớp lo sợ, sợ đụng vào điểm nhạy cảm của anh.

Hiện tại anh hành động không tiền, hai chân cũng không sử dụng được nhiều lực, nhưng anh cũng không cảm thấy quá khổ sở.

Bởi vì so sánh với những mất mát, đau khổ của cô điểm ấy cũng không tính là gì. Nghĩ như vậy dường như trong lòng cũng không còn luần quần gì nữa.

Thật ra anh lại thấy may mắn, may mắn là có bình an vô sự, không có việc gì, chỉ là anh hoạt động không được tiền nhưng vẫn có thể cùng cô dắt tay nhau tới già. Việc này có gì là không tốt, anh cảm thấy quá đủ rồi.

“Anh nói anh không đau khẳng định là em không tin, mới đầu có chút đau, nhưng hiện tại đỡ hơn nhiều rồi, không có trở ngại gì lớn.”

Anh nhẹ nhàng nói qua không muốn khiến cho cô cảm thấy áp lực

Cô nói: “Em, em đi chuẩn bị sửa cho anh, em sẽ quay lại ngay.”

Cô sợ mình lại sẽ sụp đổ mà rơi nước mắt, chạy nhanh xoay người rời đi,
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1184


Chương 1184

Khoảnh khắc quay người đi, nước mắt cô tuôn rơi.

Cô mang sữa trở lại, nhìn thấy Cố Gia Huy đang cố gắng đầy bánh xe muốn đi nhà vệ sinh. Nhưng có một bậc của xe lăn của anh không qua được.

Cô chạy nhanh đến trợ giúp: “Anh muốn đi vệ sinh hà. Tại sao anh không đợi em.”

“Em có cảm thấy anh là một tên phế vật không?”

Anh thản nhiên hỏi ra, đôi mắt đen sâu thăm thắm nhìn cô chăm chăm

Hứa Minh Tâm lắc đầu, không chút do dự, không chán chừ. “Không có trong lòng em anh mãi mãi là người hùng của em. Chỉ khi anh liều mạng cứu em, em thấy anh thật là ngốc.”

“Nếu anh gặp chuyện không may, em có làm như thể không?”

“Đương nhiên là có.”

Cô buột miệng nói ra. “Một khi đã như vậy, anh cứu em là điều đúng đắn. Kỳ thật hai chúng ta đều ngốc” Hứa Minh Tâm nghe anh nói như vậy, hốc mắt có chút ẩm ướt.

Cô đưa tay nhanh chóng lau khỏe mắt, nói: “Như vậy chuyện này kết thúc tại đây. Anh cũng không được phủ nhận chính mình, anh còn có em, em sẽ trở thành đối chân của anh, mang anh đi khắp thế gian.”

“Em dở anh vào nhà về sinh.”

“Này, vẫn nên gọi chủ An lên dây đi

Cố Gia Huy bắt đắc đi nói, lông mày cau lại, luôn cảm thấy có cái gì đó không đúng.

Để người phụ nữ mình yêu thích phục vụ mình đi về sinh, này có hơi “Làm sao vậy? Anh ghét bỏ em hà. Em cũng không phải là chưa từng thấy qua thân thể anh, anh xấu hổ cái gì. Về sau chúng ta còn kết hôn, đến lúc đó sẽ ở trên giường tạo em bé từ từ, anh còn có thể tạo em bé chứ.”

Hứa Minh Tâm còn hỏi rất nghiêm túc, liệt nửa người, phương diện kia có phải cũng có vấn đề không.

Giây tiếp theo, Cố Gia Huy không khách khí gõ vào đầu cô. “Hứa Minh Tâm, em lại suy nghĩ linh tinh cái gì

Anh thấy thật là đau đầu đưa tay đỡ trán. thế ”

Mọi việc đã qua một hai ngày rồi, bây giờ cô lo lắng vấn đề này có phải quá muộn rồi không. “Em, em hỏi cái gì sai sao. Chẳng lẽ em không nên hỏi việc đó sao”

“Đúng là nên hỏi, dù sao cũng liên quan tới hạnh phúc về già của em.” Âm thanh của anh trầm thấp, đáy mắt tỏa ra ánh sáng nhàn nhàn, thâm thúy.

Sau đó bàn tay lớn đưa ra trực tiếp kéo cô vào trong lòng, vững vàng ngồi trên di anh.

Cô hoảng sợ, vội đứng lên, lại bị anh dùng lực ngăn lại. “Em, em đè nặng anh.”

“Ừ, về sau cũng có thể tiếp tục đè nặng”

Đỡ trận.

Đã là lúc nào rồi mà vẫn còn nói đùa được. “Nhưng mà, chân của anh.”

“Không sao, ôm vợ của mình thì vẫn được. Không phải em rất quan tâm tới vấn để kia sao. Em có muốn biết hay không? “Làm thế nào, làm thế nào để biết được ”

Cô ngây ngốc hỏi.

Giây tiếp theo, đôi môi mỏng của Cô Gia Huy ấn mạnh xuống môi cô, chiếm lấy đôi môi cô, không để cho cô có cơ hội th* d*c. “Um…”

Cô khó mà kìm lòng được.

Âm thanh vang lên, cô liền ý thức được, sắc mặt đỏ lên, cố hết sức kìm nén.

Nụ hôn của anh bá đạo, mãnh liệt còn kéo dài hơn lần trước.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1185


Chương 1185

Anh ôm cô rất chặt, giống như muốn đem cô hòa vào cơ thể mình, thành một thể thống nhất.

Cô phát hiện ra một thứ thay đổi khác thường.

Rất là kiêu ngạo.

Trời ạ.

Lại có thể cảm nhận được.

Cô sợ tới mức trái tim run rẩy, suy nghĩ loạn hết cả lên.

Lúc này Cố Gia Huy mới buông đôi môi cô ra, vẫn chưa đã còn cắn đầu lưỡi cô một cái.

Đôi mắt phương sâu thẳm hơi nheo lại, lộ ra tia nguy hiểm. “Bây giờ còn nghi ngờ không.”

“Không, không nghi ngờ gì nữa, bây giờ em có thể đứng dậy không”

Cô run rẩy nói.

Ngồi trên đùi người này thật là không thoải mái,

Cố Gia Huy buông cô ra, không tiếp tục lớn xôn nữa, sợ mình không nhận được. Anh buông tay ra, cô như con thỏ bị hoảng sợ, với vàng chạy trốn.

Rõ ràng không gian phòng tắm rất rộng nhưng cô lại cảm thấy đặc biệt nhỏ, hơn nữa không khí không được lưu thông, dường như không khí càng ngày càng it.

Cô hé đôi môi phần nộn nhận lấy không khí, nói: “Em, em ra ngoài hít thở không khí, đợi lát nữa giúp anh đi vệ sinh, anh có với không.”

“Gọi bác An tới đây đi, anh rất nặng.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Không được, nặng thể nào em cũng có thể làm được.”

Mỗi một chữ cô nói ra đều vô cùng chân thành.

Cô chạy ra ban công, thở ra một hơi.

Cảm thấy máu cả người đều dồn lên đầu làm cho cô điên mất thôi

Mặt vẫn còn nóng bừng bừng.

Cô vỗ không ngừng lên khuôn mặt nhỏ nhắn ngăn cho mình không suy nghĩ lung tung nữa.

Vài phút sau có trở lại phòng tắm, sợ Có Thành

Trung chở lâu sốt ruột. “phải c** q**n ra đúng không?” Cô rất dứt khoát, vừa tiến vào liền giúp anh đi vệ sinh. khuôn mặt Cố Gia Huy đã hết lên, tuy rằng có thể hiểu được cô giúp anh làm chuyện thân mật như vậy nhưng anh là một ông chủ lớn nên vẫn cảm thấy xấu hổ. “Em xác định, em vẫn muốn làm hả.”

Anh hỏi lại lần nữa. “Nói thừa, về sau em sẽ là vợ anh, em không làm, anh còn muốn để cho ai tới làm.”

Cô tức giận, trợ mắt, cảm thấy Cố Gia Huy toàn nói lời thừa thãi.

Anh bất đắc dĩ cười khổ, nói: “Chẳng phải là do anh ở trước mặt em rất dọa người hay sao. Sẽ tổn hại tới hình tượng của anh.”

“Cắt, em ở một chỗ với anh cũng không vì bộ dạng cao lớn của anh. Chúng ta có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, cho nên không cần nói mấy lời thừa thải, nếu không em sẽ tức giận đó.”

“Được rồi, được rồi, em làm đi, anh rất nặng, em cần thận chút.”

“ĐƯỢC

Có gật gật đầu, ôm lấy một cảnh tay của anh vòng qua cổ mình, cố hết sức nâng anh đứng dậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1186


Chương 1186

Để cho tay kia của anh chồng vào bắn rửa mặt, nếu không với sức lực của cô thực sự là quá khó.

Thật vật và mới đứng lên được, tiếp theo là cởi quản.

Hứa Minh Tâm duỗi bàn tay nhỏ bé ra, anh lại nói: “Để tự anh làm đi.”

“Thẹn thùng cái gì, cũng không phải là chưa từng thấy.”

Căn bản là cô không cho, trực tiếp nói ra, sao đó liền kéo quần anh xuống.

Cố Gia Huy cảm thấy một đời huy hoàng của mình đều bị hủy trong tay cô bé này rồi.

Anh cười khổ; “Hứa Minh Tâm, anh lại có một lý do không thể không cưới em rồi.”

“Lý do gì?”

“Em biết quá nhiều, nếu để em rời đi nói không chừng em lại phá hủy mất thanh danh của anh. Vì thế để an toàn, anh muốn buộc chặt em ở bên người mới có thể an tâm.”

Hứa Minh Tâm vừa nghe nói thể liên về một cải vào mông anh.

Vừa rồi Cố Gia Huy vẫn đang cười khỏe miệng khẽ nhếch lên,

Nhưng giờ phút này nụ cười trên khuôn mặt cứng lại, sắc mặt trở nên kỳ lạ. “Hừa Minh Tâm.” Thanh âm trầm thấp, khăn khăn, mang theo vẻ tức giận.

“Làm gì, em chỉ thử xúc cảm thôi, rất tốt…” Cô tất thêm hai cái: “Cố Gia Huy, anh làm như thế nào mà da dẻ đàn hồi tốt như vậy?”

“Hứa Minh Tâm… tốt nhất là em nên nhanh chóng dừng tay lại, nếu không sau này sẽ hối hận!”

“Em mà sợ anh sao? Ngoan nào, em giúp anh đi vệ sinh. Lần sau em còn muốn đánh anh!”

“Em…”

Cố Gia Huy ôm trần, bắp thịt ở thái dương giật giật, cục kỳ đau đớn.

Cô gái này… thật sự càng ngày càng tự phụ, thậm chí còn… dám đánh anh

Việc đi vệ sinh rất khó khăn, một lúc sau cô đã mệt đến nỗi đồ đầy mồ hôi, nhưng cũng xem như là đã thành thạo hơn rất nhiều, lần sau sẽ làm dễ dàng hơn.

Cô ngồi xuống thở hổn hển nói: “Xem ra em phải tập thể dục rồi, phải làm cho cánh tay của mình khỏe hơn thì mới có thể đỡ được hết người anh.”

Cố Gia Huy không nói gì, vẻ mặt vẫn còn ngượng ngùng.

Cô nghiêng đầu nói: “Tức giận rồi?”

“Ừ, đang nghĩ cách trừng phạt em.”

“Bây giờ anh đừng nghĩ nhiều như vậy, em sẽ che chờ cho anh!”

“phải không?”

Anh hơi nheo mắt, nhìn chẳm chằm vào khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay của cô, thật muốn đặt cô xuống dưới thân ả dạy dỗ tử tế một phen.

Rõ ràng cô là một con hổ giấy, thế mà còn dám động vào anh! “Mau uống sữa đi, chúng ta nên đi ngủ rồi.”

Cố Gia Huy nghe lời uống sữa, sau đó được cô đỡ lên giường.

Hứa Minh Tâm khéo léo chui vào trong lòng anh gối lên cánh tay anh, ôm chặt eo anh, đến lúc này cô mới cảm thấy an toàn hơn một chút.

Trái tim anh lập tức dịu đi, mặc dù ngoài mặt cô tô ra không có việc gì nhưng áp lực tâm lý của cô chắc chán còn lớn hơn bản thân mình. Cô tự trách, cảm thấy có lỗi và muốn chăm sóc anh thật tốt.

Cô gái ngốc, sao cứ phải sống mệt mỏi như vậy, những việc này phải do đàn ông gánh vác.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1187


Chương 1187

Anh xoa đầu cô, ban đêm yên tĩnh không một tiếng động, hai người đều không ngủ được, nhưng cũng không lên tiếng. không tắt đèn, thời gian từng chút một trôi qua.

Cuối cùng Hứa Minh Tâm phá vỡ sự im lặng, nói “Anh đang nghĩ gì vậy?” Cô ngẩng đầu nhìn lên khuôn mặt tuấn tú của anh.

Đường nét rõ ràng, ngũ quan sắc sảo, thật sự rất đẹp.

Cô cũng coi như là đã từng nhìn thấy rất nhiều người đẹp trai, Viện Hoài Nam, Ôn Mạc Ngôn, Lệ Nghiêm… Những người này đều rất đẹp trai, nhưng Cố Gia Huy thi khác.

Vẻ đẹp trai của anh rất góc cạnh, không thể phủ nhận và cũng không thể ngăn cản.

Giống như một thanh kiếm đã rút ra khỏi vỏ, rất khó để nắm lấy lưỡi của nó.

Không phải là cố ý để lộ ra mà là sinh ra đã có khiến người khác không thể không bị chinh phục từ tận đáy lòng. “Đang nhớ em “Không phải em đang ở trong lòng anh sao?”

“Không đủ, vẫn nhớ em.”

“Nhớ cái gì của em?”

“Nhớ những điều tốt của em, nhớ rằng em xinh đẹp, nhớ rằng em nói chuyện rất ngọt ngào, nhớ em… giờ này phút này, đang ở trong vòng tay ôm chặt lấy anh. Anh cũng rất hạnh phúc, giống như đang ôm cả thế giới vào lòng, lại giống như cả thế giới đang ôm lấy anh, cho anh một cuộc sống mới ”

Giọng điệu của anh rất từ tổn, không nhanh không chậm, chầm chậm trôi đi, như một giai điệu cello du dương, khiến bao trái tim rung động.

Cô nghe, sống mũi cay cay, cảm động đến nỗi không biết phải làm gì. “Vậy thì em có phải đổi tên thành cả thế giới không?”

“Cái này thì không cần, tên đó nghe không hay, Hứa Minh Tâm nghe rất hay. Gia Huy… đào ngược trung thành, một vùng đất không có lòng trung thành thì sẽ suy tàn, khi mẹ đặt cho anh cái tên này đã dự báo tương lai của anh sẽ như thế nào rồi. Nhưng có làn gió mang theo hướng trúc của em thổi vào, mùa xuân trở lại nơi anh, khiến mọi vật đều được phục hồi. “

“Nói như vậy thì… chúng ta là trời sinh một cặp roi?”

“Mọi thứ đều có đôi có cặp. Trước đây anh không hẻ tin vào thần phật, không tin luân hồi, nhân quả. Nhưng từ khi ở bên em, anh nguyện tin tưởng tất cả, nguyện luân hồi hết kiếp này đến kiếp khác, chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau, kiếp sau anh sẽ tìm ra em sớm hơn, cho dù vẫn chênh lệch mười tuổi. Anh phải bắt em từ lúc còn là một đứa bé, khiến cho em phải phát triển theo hướng trở thành vợ của anh, khiến cho em muốn chạy cũng không thể chạy thoát “Tại sao anh lại mưu mô như vậy? Còn muốn nuôi vợ từ nhỏ cơ à?”

“Ừm, nếu anh biết em ở nhà họ Từ sớm hơn, thì chắc chắn anh sẽ đính hôn với em từ lúc em mới sinh ra.”

Anh nói một cách độc đoán. “Anh chắc rằng kiếp sau em sẽ không trẻ thành con trai chứ? Em còn định chiều chuộng anh đấy…”

“Không muốn”

“Tại sao? đổi thân phận cho nhau, sau đó trao đổi trải nghiệm…”

“Không được.”

Anh dứt khoát nói. “Giả dụ cũng không được?”

Cô cong môi: “Tại sao?”

“Không muốn”

Giọng nói của anh uể oải.

Đời này là một người đàn ông nên anh suy nghĩ trên lập trường của một người đàn ông chân chính, anh không muốn biến thành một người phụ nữ, bị Hứa Minh Tâm đè xuống dưới thân đâu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1188


Chương 1188

Hứa Minh Tâm hoàn toàn không nghĩ tới tình huống này, không nói nên lời.

Cái quái gì thế

Cô chết lặng, một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn. “Cố Gia Huy… anh không thể nghĩ ra việc gì đứng đắn một chút được sao?”

“Vừa nghĩ đến việc này, anh đã không muốn một chút nào!”

Anh lúng túng nói. “Vậy nếu em không muốn thì sao! Em đã phần nàn chưa?”

“Kiếp này em không có quyền chọn lựa, em là phụ nữ, anh là đàn ông, tất cả đều đã được định sản”

“Anh…” Hứa Minh Tâm can lời, thật sự là không có cách nào có thể thay đổi được nữa, bản thân cô cũng không thể đi chuyển giới rồi trở thành anh em tốt với

Cố Gia Huy được đúng không?”

Cô nhắn cái mũi nhỏ lại, bất lực chịu thua “Nhắm mắt, đi ngủ mau!”

“Ừ, ngủ đi, anh ôm em.”

Ngày hôm sau, Hứa Minh Tâm chuẩn bị đi chợ mua thịt tươi và xương về đề hầm canh cho anh, nhân tiên mua một ít cá sống, trái cây tươi và rau quả, trở về làm món ngon cho anh ăn.

Nhưng Cố Gia Huy không yên tâm để cô đi một mình, nhất quyết đi cùng cô.

Cô cũng sợ anh ở nhà một mình buồn chán nên dẫn anh đi cùng.

Hai người họ không lái xe mà cùng nhau đi bộ, mất 20 phút mới đến được chợ rau gần nhất.

Suốt dọc đường cô đầy anh, dù sao cũng đang là mùa thu, thời tiết không nóng lắm, ra ngoài không bồi kem chống nắng cũ không sao. Hai người vừa nói vừa cười, thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc đã đến chợ rau. “Có món nào anh rất muốn ăn không?”

“Không, em làm món gì anh cũng thích ăn hết “Thôi, bỏ qua cho em.”

“Anh nói thật, anh chưa bao giờ nói dối em.”

“Sau này đừng để chủ An mua mấy loại rau hữu cơ nữa, bụng dạ của con người làm gì kén chọn đến mức đấy. Em thấy rau ở đây rất tươi, anh nhìn mạch máu ở xương đi, có thể nhìn thấy rất rõ “.

Cô biết nấu ăn, rất có hiểu biết về nguyên liệu nên dễ dàng nhận ra nguyên liệu nào còn tươi, nguyên liệu nào không

Nếu lấy số tiền mà chú An dùng để mua rau đi tiết kiệm thì số tiền trong thẻ ngân hàng của cô sẽ tăng lên rất nhiều. “Được, sau này anh sẽ nói với chủ ấy.”

Hứa Minh Tâm mua rau rất nhanh, mỗi lần cầm lấy rau đều nói cảm ơn.

Cô ngoan ngoãn dễ thương khiến người khác quý mến, bác hàng thịt thấy cô dễ thương nên còn cho cô thêm một khúc xương để hâm canh.

Cố Gia Huy nhìn con dâu nhà mình khiến mọi người yêu mến như vậy, trong lòng cực kỳ vui mừng, cảm thấy rất tự hào.

Hứa Minh Tâm đang trả tiền, không ngờ phía sau có tiếng còi xe máy vang lên.

Một ông chủ đang lái xe, phía sau để một cái rổ lớn dựng đầy trứng.

Cố Gia Huy ngồi trên xe lăn, chiếm diện tích hơn người bình thường rất nhiều.

Hơn nữa bây giờ là chín giờ sáng, chợ rau có rất đông.

Cho dù chiếc xe máy đó có giảm tốc độ thì vẫn bị mắc kẹt ở đây, thân xe nghiêng sang một bên, toàn bộ số trứng trong rổ rơi ra ngoài. Hứa Minh Tâm vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy chiếc xe chuẩn bị đổ về phía Cố Gia Huy, cô nhanh chóng kéo xe lăn sang một bên.

Chiếc xe máy đồ xuống đất, toàn bộ số chứng coi như vỡ hết rồi. “Thật là “
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1189


Chương 1189

Ông chủ trung niên nhìn thấy trứng vỡ đầy đất, không khỏi vò đầu bứt tóc, tỏ ra cực kỳ sốt ruột, sau đó bắt đầu chửi bởi. “Không thấy có xe tới sao? Xe lăn to như vậy mà vẫn ở giữa đường, cái này không phải là cố ý cản đường sao?”

Khi Hứa Minh Tâm nghe thấy những lời này, cô rất tức giận.

Chỗ nhiều người qua lại, lái xe đã phải chú ý để không đụng trúng người đi đường, chứ đừng nói là người ngồi xe lăn bất tiện “Chủ, chủ nói chuyện có lương tâm tỷ được không? Mắt của chủ không nhìn rõ sao? Người to như vậy mà không nhìn thấy à? Chúng tôi đang đứng giữa đường hả?”

“Con bé này bị làm sao vậy? Nói cô một câu mà cô cãi lại hai câu à? Đúng là không có giáo dục, không biết lễ phép gì cả. Nhìn xem, trứng của tôi hỏng hết rồi, cô phải đến tiền cho tôi!”

Ông chủ sốt ruột nói.

Những người xung quanh chỉ chỉ trỏ trẻ nói: “Người này sao lại như vậy chứ?”

“Ngày nào cũng chạy xe máy đâm thẳng vào chỗ đông người như vậy, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, may mà chưa đâm trúng người.”

“Bắt nạt người tàn tật, chuyện như thế mà ông ta cũng dám làm!”

Dù ai cũng cảm thấy bất bình và tức giận nhưng không một ai đứng ra giúp đỡ.

Mấy người đến mua rau đều là mấy bà thím trung niên, ngại ông chủ này cao lớn. Hơn nữa ông chú này thường xuyên đến đây, mỗi lần ông ta đến đều hắn học, không ai muốn vì người lạ mà đắc tội với ông ta.

Có người tốt bụng khuyên Hứa Minh Tâm nên rời đi càng sớm càng tốt, đừng so đo với ông ta.

Nghe vậy, ông chủ kia tức giận trợn mắt, người kia lập tức sợ hãi im lặng.

Ông ta nắm lấy cánh tay Hứa Minh Tâm, nói: “Đến tiền, nếu không đến thì đừng hòng đi dầu cắt

Sức lực của ông ta lớn đến mức khiến tay cô đầu nhỏi, không khỏi cau mày lộ vẻ đau khổ.

Cố Gia Huy nhìn theo, nhíu chặt máy, tiến lên trước bắt lấy cổ tay người đàn ông.

Sức của anh rất mạnh, nắm chặt lấy cổ tay của người đàn ông lực lưỡng khiến ông ta kêu lên đau đớn rồi buông tay ra. “Người tàn tật này bị làm sao vậy? Đừng tưởng ngồi xe lăn thì tôi không dám làm gì cậu? Cậu buông ra, nếu không ông đây sẽ đánh cậu!”

Hứa Minh Tâm không nói gì, dứt khoát gọi 113.

Nhìn thấy như vậy, người đàn ông lực lưỡng trực tiếp giật lấy điện thoại di động của cô. “Hù dọa tôi? Gọi cảnh sát tới? Cô nghĩ tôi sẽ sợ sao?”

“Ông trả lại cho tôi! Nếu không… hoặc là đừng trách tôi vô lễ!”

Cô tức giận nghiến răng nghiến lợi, mặt đỏ bừng.

Cơ thể nhỏ nhắn của cô che chắn phía trước Cố Gia Huy vì sợ rằng người chủ trung niên sẽ làm tổn thương anh. “Trả cô cũng được, đến tiến, đến rồ trưng cho tôi, chuyện này coi như giải quyết xong!”

“Không đến, tôi không làm gì sai cả “Con nhái này đúng là cứng miệng, con nhà nào Xem hôm nay tôi dạy dỗ lại cô như thế nào.

Nói xong liền xắn tay áo rồi bước lên phía trước.

Nhưng chưa đi được hai bước, một giọng nói nhân nhạt vang lên bên tai: “Ông động vào cô ấy thử xem.”

Những lời này… lạnh lùng như thể phát ra từ trong khối băng, khiến trái tim người ta run lên, sống lưng lạnh ngắt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1190


Chương 1190

Lúc này ông chủ mới nhìn tới Cố Gia Huy đang ngồi trên xe lăn, anh cũng đang nhìn ông ta.

Đôi mắt phượng sâu thẳm lặng yên, bên trong có tia sáng kỳ dị, mang theo sự khát máu. Trong lòng ông ta thực sự cảm thấy sợ hãi…

Chết tiệt

Làm thế nào mà đôi mắt của người trẻ tuổi có thể trông đáng sợ đến vậy?

Ông ta cảm thấy kỳ lạ, sự kiêu ngạo cũng đã giảm đi rất nhiều.

Ông ta ném điện thoại vào lòng Cố Gia Huy “Mẹ nó, hôm nay thật xúi quẩy, coi như tôi xui xẻo! Sau này hai người có gặp tôi thì tốt nhất là nên đi đường vòng, nếu không tôi nhất định sẽ không nên mặt hai người đầu.”

Nói xong, ông ta nhắc chiếc xe máy lên rồi lạng lách bỏ đi.

Cố Gia Huy giúp cô cất điện thoại di động đi, thấy cô yên lặng, anh nghĩ rằng cô còn đang suy nghĩ lung tung. “Nếu em cảm thấy không vui, anh sẽ bảo Khương Tuấn giải quyết, sau này em sẽ không gặp lại loại người này nữa.”

“Cố Gia Huy… có phải anh nghĩ rằng em rất vô dụng không? Rõ ràng là đến lúc cần bảo vệ anh, nhưng… đối mặt với một kẻ quấy rối như vậy, em không biết phải làm gì…”

Đây là điều khiến cô buồn, một lần nữa cảm nhận được sự vô dụng, sự bất lực của bản thân.

Cố Gia Huy nghe xong, trong lòng mềm nhũn, anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, dịu dàng cười: “Nếu em trở nên mạnh mẽ hơn thì còn cần anh làm gì? không phải anh sẽ làm nền cho em sao?”

“Nhưng… bây giờ anh…”

Luôn phải biết cân nhắc nặng nhẹ, trước đây thì không sao nhưng bây giờ anh đã trở thành như thế này rồi, tất nhiên là cô phải trở nên mạnh mẽ hơn để bảo về anh. “Chỉ cần anh còn sống, còn chút hơi tàn cũng nên là anh bảo vệ em.”

Anh nói từng chữ một, nhấn mạnh từng từ một giống như tiếng chuông lúc hoàng hôn đập thẳng vào tim.

Giọng điệu của anh kiên quyết đến mức không cho cô một cơ hội nào để phản bác.

Cô gục đầu xuống, đôi tay nhỏ nhắn nhéo chặt vật “Không cần mua rau nữa sao? Anh còn muốn ăn áo. món cá hấp em làm.”

“Em đi mua”

Lúc này cô mới vui lên.

Cô đẩy Cố Gia Huy đi mua rau, mọi người đều rất tốt với cô, khuyên cô đừng để bụng chuyện lúc näy.

Người kia thường xuyên hoành hành ngang ngược trong chợ rau. Cảnh sát cũng đã đến cảnh cáo nhiều lần, thậm chí từng bắt giam ông ta, nhưng vì không gây ra chuyện gì lớn nên không thể cấu thành tới Vì số lần xảy ra chuyện như vậy rất nhiều nên mọi người cũng không còn cảm thấy kinh ngạc nữa, ai này đều chủ động không xen vào. “Có về sau này nên đi siêu thị thì tốt hơn, ít nhất là siêu thị có bảo vệ, như vậy thì mấy việc phiền phức sẽ được kiểm soát”

“Em muốn đi chỗ nào cũng được, anh đều nghe theo em.”

Anh phụ hoạ theo, làm ra vẻ “vợ hát chồng khen hay”.

Cô bất lực nhìn anh một cái, trong lòng vẫn hơi khó chịu.

Sau khi mua rau về, Hứa Minh Tâm vào bếp làm cơm, Cố Gia Huy trở về phòng ngủ với sự giúp đỡ của chủ An.

Anh không nói sự thật cho Hứa Minh Tâm biết cột sống của mình thực sự đã bị thương, nhưng nửa người dưới không bị bại liệt.

Nhưng cũng có thể để lại biến chứng suốt đời. Anh sợ rằng nếu mình cho cô hy vọng, đến một lúc nào đó có thể sẽ lại khiến cho cô tuyệt vọng.

Được sự hỗ trợ của chủ An, anh chăm chỉ tập vật lý trị liệu, Đôi chân của anh không còn chút sức lực nào nên hầu như anh phải dùng tay chống mới có thể khó khăn buoc di.
 
Back
Top Dưới