Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1031


Chương 1031

Chiều hôm đó Ôn Ngụy Phong quyết tâm phải đến phòng tập thể hình, anh ta có một cảm nhận hết sức gọi là sâu sắc về sự nhỏ bé của bản thân mình, anh ta nghĩ phải phải cố gắng nhiều hơn mới đúng.

Anh ta cũng sẽ đi học thêm tán đả

Taekwondo… Lần nào cũng đánh đến mức vết thương vết sẹo đầy người, bôi loại thuống lần trước cô ấy mua cho rồi hôm sau lại cổ gắng nén đau đi tiếp.

Thứ ba, cả bộ phận tài vụ đề phải tăng ca, vì một báo cáo bị làm sai khiến hợp động không thể ký kết được, cuối cùng tất cả mọi người đều ngồi lại để nhận lời phê bình và làm lại thêm một lần nữa.

Đến mười hai giờ, tất cả các bộ phận khác trong công ty đều về cả rồi, chỉ còn mỗi bộ phận tài vụ vẫn còn tụ tập dăm ba người ngồi lại cùng nhau.

Sau đó thì tất cả các đồng nghiệp khác cũng về cả rồi nhưng Bạch Thư Hân vẫn còn ở lại.

Trong tay cô ấy vẫn còn một vài công việc chưa giải quyết xong, cả ngày hôm nay cứ bận rộn giải quyết bảng báo cáo bị tính sai khiến cô chậm trễ công việc trong tay mình.

Có mấy báo cáo cần xong gấp vào ngày mai, cô ấy phải tranh thủ làm cho xong. Một giờ cô ấy mới về tới dưới lầu nhà trọ và phát hiện ở đây tụ tập rất nhiều người.

Tất cả mọi người đều ngửa đầu nhìn lên trên, cô ấy trông thấy tầng nhà mình đang bốc khói mù mịt, hình như đang cháy.

Thế này thì Ôn Ngụy Phong có sao không?

Tất cả mọi người đều chạy ra ngoài nhưng cô ấy lại muốn lao vào trong, không ngờ bảo vệ đứng bên cạnh lại ngăn cản. “Này cô ơi, cô không thể vào trong đó được đầu, trong nhà trọ có người tự tự bằng cách phóng hỏa, bây giờ trong nhà đã phát chương báo cháy rồi, cô không thể lên đó được đâu, đội chữa cháy đã bắt đầu dập lửa rồi.”

“Không phải… Một người bạn của tôi vẫn còn ở bên trong đó!”

Cô ấy đã tìm hết một lượt dưới này rồi và không thể tìm thấy bóng dáng Ôn Ngụy Phong nên bây giờ lòng đang nóng như lửa đốt.

Nhỡ đâu anh ta xảy ra chuyện gì không may thì phải làm sao bây giờ? “Thật lòng xin lỗi, tôi không thể để cho cô vào trong được, đây là trách nhiệm của tôi.”

“Tôi sẽ tự chịu trách nhiệm cho mạng sống của bản thân mình, không cần chú phải gánh vác trách nhiệm gì đâu. Đó là lời tôi nói, mọi người có thể làm chứng.

Bạch Thư Hân đẩy bảo vệ ra và lập tức lao vọt vào trong. Với tình hình bây giờ thì thang máy không thể sử dụng được nên chỉ có thể đi thang lầu.

Cô ấy mang giày cao gót, nhưng lại không hề cảm thấy đau nhức hay mệt mỏi một chút nào.

Tầng nhà bọn họ có một cặp vợ chồng đang cãi nhau ầm ĩ đòi ly hôn, không ngờ trong cơn nóng giận người vợ đó lại đổ xăng khắp nhà, muốn cả hai người cùng chết trong đó.

Thế nhưng lúc đổ xăng thì đã vô tình để văng ra ngoài hàng hiện khá nhiều khiến các hộ gia đình lân cận cũng gặp phải tai họa từ trên trời rơi xuống, nhất là mấy nhà kế bên.

Nhà Bạch Thư Hân ở chính là căn bên cạnh nhà đôi vợ chồng đó.

Cô ấy vọt lên tầng nhà mình, tấm thảm trải ngoài hành lang đã bị đốt cháy hoàn toàn, có đội cứu hỏa đang cố gắng dập lửa.

Thế nhưng ngọn lửa bùng lên quá lớn và dữ dội, thậm chí còn gây ra những vụ nổ khí gas lớn.

Nhân viên cứu hỏa đã dùng tốc độ nhanh nhất để chạy tới đây nhưng đến khi đó thì tình hình hỏa hoạn đã bắt đầu trở nên đáng sợ và mất kiểm soát rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1032


Chương 1032

Mấy hộ gia đình còn mắc kẹt bên trong cũng đã lao ra thang thoát hiểm để chạy thoát, cô bất chấp sự ngăn cản của nhân viên cứu hỏa, vội vàng lao tới nhà của Ôn Ngụy Phong, cửa nhà anh ta đã cháy đến mức không thể nhận ra hình dạng ban đầu.

Trong nhà lại không có bóng người nào. “Người trong nhà này đâu rồi?”

Cô ấy vội vàng hỏi nhân viên cứu hỏa. “Đang tham gia vào công tác cứu người, anh ta bảo anh ta phải cứu hàng xóm nhà mình, nhà kế bên anh ta lại cháy sạch sành sanh, lửa rất lớn khiến tất cả mọi thứ bên trong đều cháy thành tro nhưng anh ta vẫn cố lao vào, sau đó không thể tìm thấy người nhưng vẫn ở lại hỗ trợ chúng tôi cứu những người khác.”

“Anh ấy đang ở đâu?”

“Ở trong căn phòng đang cháy bên kia!”

Bạch Thư Hân đang chuẩn bị đi thì lại bị nhân viên cứu hỏa ngăn lại. Bên trong đang cháy cực kì lớn, ngọn lửa cứ bùng lên điên cuồng như con quái vật với sức nóng chết người.

Nhân viên cứu hỏa liên tục dùng bình chữa lửa xịt vào ngọn lửa nhưng hiệu quả không được bao nhiêu.

Cô biết mình có vào trong đó thì cũng không thể giúp đỡ được gì nhưng cứ nghĩ tới chuyện Ôn Ngụy Phong lao vào trong đó vì mình thì đột nhiên cô lại rất muốn khóc.

Tại sao anh ta lại ngu ngốc như thế chứ vì tình nghĩa bạn bè ư?

Không muốn sống nữa rồi mà!

Cô ấy đứng bên ngoài đợi khoảng chừng năm phút thì trông thấy Ôn Ngụy Phong lao từ bên trong ra, không ngờ trong lòng anh ta còn ôm một cô bé tám tuổi.

Đôi vợ chồng đó có một đứa con mới chuyển từ dưới quê lên.

Này vợ chồng hai có một đứa nhỏ, mới từ lão gia chuyển lại đây.

Bởi vì là con gái nên bên nhà trai chẳng hề ưa một chút nào nhưng vì sinh đứa bé này ra khiến t* c*ng vợ anh ta bị tổn thương và không thể sinh nở được nữa.

Vì vậy bên nhà chồng cực kì căm ghét cô ấy, mong hai người bọn họ ly hôn rồi cưới người khác về.

Người vợ hay tin đó nên mới muốn ôm đứa nhỏ từ dưới quê về, mong sẽ giữ lại được trái tim của chồng mình. Nếu không thể níu kéo được nữa thì một nhà ba người sẽ cùng nhau chết. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bạch Thư Hân không biết mình nên trách người mẹ đó quá tàn nhẫn hay nên trách nhà chồng quá độc ác, đến thế kỉ hai mốt khi xã hội đã phát triển thế này rồi mà tư tưởng trọng nam khinh nữ vẫn còn nặng nề như thế.

Ôn Ngụy Phong ôm đứa bé lao ra ngoài, bởi vì cô bé hít quá nhiều khói độc vào phổi nên đã chìm vào hôn mê.

Anh ta cũng chẳng khá hơn là bao nhiêu, quần áo cực kì bẩn, cánh tay còn có một mảng vết thương bỏng rất lớn, không biết đâu là máu đâu là thịt nhưng dường như anh ta không hề nhận ra hay cảm nhận gì về nó.

Trên mặt là vết bụi đen xì, tóc cũng lộn xộn rối bời, có chỗ còn bịt lửa xém mất. Bấy giờ… Trông anh ta nhếch nhác không cách nào tả nổi.

Khoảnh khắc anh ta nhìn thấy Bạch Thư Hân vẫn bình an không hề có bất kì tổn thương gì thì cả người chợt cứng đờ, chẳng nói chẳng rằng chuyển đứa bé lại cho nhân viên cứu hỏa rồi nhanh chóng đi vội tới ôm ghì lấy Bạch Thư Hân thật chặt.

Em đi đâu thế, em có biết là tôi lo lắng cho em lắm không hả?” Đó là giọng gào lên cùng với sự lo lắng không sao tả xiết rồi lại có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1033


Chương 1033

Anh ta biết bộ phận tài vụ tăng ca nhưng không ngờ cô ấy lại làm việc đến muộn như thế.

Tối nay anh ta đến phòng tập thể hình, tập đến tận bây giờ mới về, nhìn thấy lửa cháy trên lầu thì suy nghĩ đầu tiên chính là Bạch Thư Hân ở trên đó.

Anh ta hoàn toàn không có đủ thời gian để suy nghĩ, trực tiếp lao vụt vào trong. Thời điểm đó lửa đã lan sang nhà kế bên, đội cứu hỏa đang cố gắng dập tắt ngọn lửa.

Anh ta chỉ kịp trùm một cái áo ướt đã lao vọt vào nhưng tìm khắp nơi một lượt vẫn không tìm thấy bóng dáng cô ấy đâu thì anh ta mới khẽ thở phào.

Đội cứu hỏa không có đủ người nhưng bên trong vẫn còn ba người mắc kẹt nên anh ta cũng không rời khỏi đó mà nhanh chóng tham gia vào hỗ trợ. “Vết thương của anh.”

“Mấy vết thương nhỏ đó có là gì đâu, chỉ cần em bình an vô sự là được rồi.”

Vừa dứt lời thì cả người anh ta bỗng nhiên đè nặng lên người Bạch Thư Hân, ngất xỉu. Mỗi lần thấy máu thì anh ta lại bắt đầu choáng váng.

Bây giờ dây thần kinh trong người đều được thả lỏng, anh ta nhìn thấy cánh tay bị thuông của mình thì cuối cùng không thể gắng gượng thêm được nữa, lăn ra ngất xỉu.

Cặp vợ chồng đó đã qua đời, nghe nói bọn họ có thể thoát được nhưng người chồng sống chết không chịu chấp nhận, chỉ cần anh ta nói mình sẽ không ly hôn nữa, dù đó chỉ là lời nói dối trong phút chốc thì người vợ đó đã không giữ chặt lấy anh ta như thế.

Nhưng có vẻ anh ta đã ăn nhầm quả ngoan cổ, nhất quyết phải ly hôn nên người vợ cứ ôm chặt lấy anh ta không chịu chạy khỏi ra biển lửa.

Hai người cháy thành tro bụi rồi vẫn còn ôm chặt lấy nhau không buông.

Người đàn ông liều mạng chạy ra ngoài nhưng người vợ đã dùng mọi cách để ôm chặt lấy anh ta.

Thế cũng xem như là không thể sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng chết… Lại có thể đi cùng nhau xuống suối vàng.

Nếu bên nhà chồng nghĩ thoảng hơn một chút, không cổ hủ với tư tưởng trọng nam khinh nữ đó thì chuyện đáng buồn này đã không xảy ra rồi.

Đáng thương nhất chính là con gái hai người, cô bé bị bỏng trên diện rộng và đang nằm trong bệnh viện để làm phẫu thuật ghép da.

Tiền làm phẫu thuật được mọi người hỗ trợ gom góp lại.

Bạch Thư Hân ngồi trông chừng bên cạnh giường bệnh của Ôn Ngụy Phong, đến bây giờ anh ta vẫn còn hôn mê bất tỉnh.

Người thì chẳng làm sao cả nhưng cánh tay thì lại thê thảm đáng thương, chẳng có chỗ nào lành lặn, máu thịt bê bết trông rợn cả người.

Bác sĩ đã xử lý vết thương, Bạch Thư Hân đứng nhìn mà đau nhói lòng.

Đội cứu hỏa đích thân đến gửi lời cảm ơn, Ôn Ngụy Phong đã giúp đỡ họ rất nhiều.

Bọn họ là được điều tới trong tình huống khẩn cấp nên không thể điều động đủ người, đội khác vẫn chưa kịp tới để hỗ trợ.

Tất cả mọi người đều lo bỏ chạy để giữ mạng, chỉ có mỗi mình Ôn Ngụy Phong ở lại hỗ trợ cứu người, khi nhìn thấy đứa nhỏ anh ta đã lao vội vào bên trong không hề do dự.

Những người khác trong đội cứu hỏa vẫn còn chần chừ vì ngọn lửa quá lớn, không ngờ là Ôn Ngụy Phong lại là người lao vào. “Chắc là anh ấy yêu cô lắm, anh ta cứ ở trong nhà cô tìm kiếm một lúc lâu, sau khi chắc chắn cô không có trong nhà anh ta mới chịu ra ngoài.”

Đội trưởng đội cứu hỏa nói, những lời đó như tiếng chuông gõ vang trong lòng Bạch Thư Hân.

Chắc là anh ấy yêu cô lắm…
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1034


Chương 1034

Bạch Thư Hân kinh ngạc nhìn người đàn ông vẫn còn hôn mê bất tỉnh, rốt cuộc đó phải là tình cảm thế nào mới có thể vượt qua cả giới hạn của sống và chết như thế?

Cô ấy đặt tay lên ngực tự hỏi liệu mình có thể chết đi vì Lệ Nghiêm không?

Chắc là có đấy nhưng chắc chắn cô ấy sẽ do dự, suy cho cùng thì sinh mạng cũng cực kì đáng quý.

Nhưng Ôn Ngụy Phong lại chiến đấu quên mình vì cô không biết bao nhiêu lần như thể anh ta không muốn sống nữa vậy, anh ta là tên ngốc ư? Anh ta không biết mạng sống của mình mới là thứ quan trọng nhất ư?

Bạch Thư Hân cứ tròn mắt nhìn như thế rồi chẳng hiểu sao mắt lại bắt đầu ẩm ướt.

Cô nắm chặt lấy tay Ôn Ngụy Phong, không ngờ bọn họ chỉ mới quen biết nhau trong một khoảng thời gian ngân như thế mà cô đã phải khóc vì người này đến tận hai lần. Tên ngốc này, lần nào cũng liều mạng như thế

Ôn Ngụy Phong hôn mê suốt cả một đêm, sáng sớm hôm sau mới từ từ tỉnh lại.

Anh ta cảm thấy cánh tay mình vô cùng đau đớn, nó cứ nóng cháy lên, đau rát đến tận xương tủy.

Anh ta không nhịn được muốn thử cử động rồi lại nhanh chóng phát hiện ra có gì đó không đúng, người đang giữ chặt lấy tay anh ta.

Anh ta nghiêng đầu nhìn lại thì phát hiện Bạch Thư Hân đang gục xuống mép giường và ngủ say, đôi tay nhỏ bé đang nắm chặt lấy tay anh ta, dùng rất nhiều sức.

Tay cô ấy mềm mại là thế nhưng nó đang cổ chấp giữ chặt lấy tay anh ta như thể một giây sau anh ta sẽ biến thành bọt biển tan mất vậy.

Anh ta không nhịn được cười cười rồi lại đột nhiên cảm thấy chỗ bị bỏng cũng không đến nỗi nào.

Tay anh ta khẽ run run nhưng vẫn không nỡ đánh thức Bạch Thư Hân. Mãi đến khi y tá tới để đổi thuốc thì mới làm cô ấy giật mình tỉnh dậy.

Bạch Thư Hân vẫn còn mơ màng không biết Ôn Ngụy Phong đã tỉnh dậy, cực kì tự giác đứng lên nhường chỗ cho y tá. “Cô ơi, cô về nhà nghỉ ngơi đi, bệnh nhân không sao nữa rồi.”

“Không… Không cần đâu, tôi đi rửa mặt đã rồi la mặt cho anh ấy một chút.”

Cô ấy mơ mơ màng màng nói, sau đó nghiêng ngả lảo đảo đi vào nhà vệ sinh.

Y tá không nhịn được cười nói: “Anh này, bạn gái anh quan tâm đến anh thật đấy, cô ấy ở bên cạnh anh cả đêm!”

“Thế ư?” Anh ta bất giác cong môi lên, nghe thấy bọn họ nói Bạch Thư Hân là bạn gái mình khiến anh ta cảm thấy cực kì vui vẻ. Bạch Thư Hân rửa mặt xong thì tỉnh táo hơn nhiều, cô bê thau nước rửa mặt ra mới phát hiện Ôn Ngụy Phong đã tỉnh rồi. Cô ấy lập tức hỏi: “Anh tỉnh rồi hả? Anh cảm thấy thế nào? Có phải là đau lắm không?”

“Em hỏi nhiều câu thế thì tôi phải trả lời thế nào đây?” Anh ta cười hỏi.

Nhìn thấy Ôn Ngụy Phong nở nụ cười, mất Bạch Thư Hân lại cay cay, nước mắt cứ rơi xuống như chuỗi hạt đứt dây.

Cô đấm mạnh vào ngực anh ta, nói: “Ai mượn anh sầm vai anh hùng thế hả? Anh không biết khả năng của mình đến đâu ư? Tình huống Nguy hiểm như vậy, ai cho anh lao vao trong đó thể hả?”

“Anh chỉ biết quan tâm đến người khác, vì sao anh lại không chịu quan tâm bản thân mình một chút? Làm chuyện tốt cũng cần nhắc đến tình huống, nếu như nguy hiểm đến tính mạng mình thì phải tự lượng sức mình mà làm chứ!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1035


Chương 1035

“Tại sao anh lại lao lên đó, tôi sống hay chết thì liên quan gì tới anh ư? Quan hệ của chúng ta thân thiết lắm hả? Chúng ta có mối quan hệ yết gì ư?”

“Có liên quan mà… Em chết rồi tôi sẽ rất khó chịu. Nếu tôi biết em đang ở trên đó, tôi lại là người chỉ biết giữ mạng mình nên chỉ có thể ở bên dưới cầu chuyện cho e thì tôi sẽ hận chính bản thân mình.”

“Thế anh lao lên đó thì làm được gì chắc? Nhỡ đâu… Nhỡ đâu lần này anh không được may mắn như thế, bỏ cả mạng mình lại đó thì phải làm sao?” Cô tức giận nói, nước mắt cứ tuôn rơi như mưa, hệt như vòi nước đã mở van nên không cách nào ngừng lại được. “Tôi cũng không biết mình có làm được gì không nhưng tôi biết mình nhất định phải đi lên, tôi không thể bỏ lại em một mình ở đó được. Cũng may là em không có ở trong nhà, tôi thật sự rất sợ em ngủ quá say và hít phải quá nhiều khói độc. Tôi định rời khỏi đó rồi nhưng nhà kế bên có một bé gáo, tôi nghĩ mình có thể cố… “Tại sao anh lại nghĩ cho nhiều người như thế hả? Anh là tên ngu ngốc! Anh thật sự rất ngu đó anh có biết không hả?”

“Nhưng… Tôi trông thấy em ngoài hành lang, tại sao em phải chạy lên?” Ôn Ngụy Phong hỏi từng chữ một.

Căn phòng… Nhanh chóng chìm vào yên tĩnh.

Bầu không khí trở nên tĩnh lặng, hơi thở của Bạch Thư Hân trở nên rối loạn, khoảnh khắc đó miệng cô cứ mấp máy mãi những không thể thốt ra nổi một chữ nào. “Thư Hân, tại sao em lại chạy lên đó? Nói cho tôi biết tại sao em lại… Anh ta hỏi cực kì nghiêm túc, đôi mắt màu trà trở nên sâu hơn.

Y tá bôi thuốc xong thì cực kì biết điều ra khỏi đó và tiện thể đóng của cửa phòng lại cho hai người, để đôi trai gái có đủ không gian riêng tư.

Căn phòng cực kì im ắng.

Ôn Ngụy Phong lại hỏi thêm lần nữa nhưng là Bạch Thư Hân vẫn không thể đáp nổi một lời.

Nước mắt vẫn còn vương trên hàng mi, run run như chợt rơi xuống, hai mắt nhòe đi.

Nhưng bóng dáng Ôn Ngụy Phong trong đôi mắt ấy lại cực kì rõ nét.

Tại sao cô ấy phải… Chạy lên?

Câu hỏi đó cứ hiện ra trong đầu Bạch Thư Hân, cô ấy suy nghĩ mãi vẫn không thể nghĩ ra được tại sao mình lại muốn chạy lên đó.

Cô luôn m quá ngu ngốc nhưng hành đụng cua co ay lúc đó thì sao? guy Phong hay ho lắm, không để ý đế Mua thành công hình các kiểu “Anh nghĩ ngợi cho khỏe đi, tôi… Tôi đi làm.

Cô ấy quýnh lên, vội vàng nói ra những lời đó rồi không thể ngồi lại đây được nữa, nhanh chóng xoay người rời đi.

Ôn Ngụy Phong lập tức trở nên nóng nảy nhảy từ trên giường xuống, chỉ là anh ta không kịp đứng vững nên ngã nhào.

Tiếng té ngã lớn khi anh ta ngã xuống khiển Bạch Thư Hân hoảng hốt, vừa quay đầu lại thì đã trông thấy anh ta thảm thương ngã ngồi trên sàn nhà.

Tay bị thương chống dưới mặt đất, miệng vết thương nhanh chóng vỡ ra, băng gạc thấm đầy máu tươi.

Làm sao Bạch Thư Hân dám bỏ đi cho được nữa, cô vội vàng xoay người lại đỡ anh ta lên.

Cô ấy đang chuẩn bị ấn chuông gọi người trên đầu giường thì không ngờ Ôn Ngụy Phong lại nhanh chóng nắm được tay cô, cổ chấp nhìn cô chằm chằm với đôi mắt sáng rực lên như đuốc. “Em cũng lo lắng cho tôi đúng chứ?”

“Chỉ là sự quan tâm của bạn bè với nhau thôi!” Cô ấy nhíu mày lại thật chặt, ngoài điều này ra thì Bạch Thư Hân chẳng nghĩ ra được lý do nà khác.

Cô ấy hoàn toàn không có khả năng yêu Ôn Ngụy Phong, trong lòng cô vẫn còn hình bóng của Lệ Nghiêm chưa buông xuống được.

Hơn nữa Ôn Ngụy Phong hoàn toàn không phù hợp với những tiêu chuẩn cô đặt ra, cô ghét nhất là những người đàn ông yếu ớt như thế cơ mà?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1036


Chương 1036

Ôn Ngụy Phong nghe cô ấy nói thế thì tim lại chợt đánh rơi một nhịp.

Anh ta vẫn không thể nào hiểu nổi tình cảm của chính bản thân mình, anh ta nghĩ rằng Bạch Thư Hân khắc với tất cả những cô gái mình từng gặp trước đây, cực kì đặc biết nên mới khiến anh ta trân trọng như thế.

Anh ta nghĩ mình chỉ cần làm bạn của cô ấy thôi là được rồi.

Những mãi đến tối qua khi anh ta nghĩ rằng Bạch Thư Hân đang ở trong hiện trường hỏa hoạn đó thì trái tim anh ta đã nhảy lên tới tận cổ họng, chỉ cần nghĩ tới chuyện cô ấy sẽ gặp phải nguy hiểm thì anh ta cứ như đang nổi điên lên vậy, liều lĩnh lao về phía trước.

Đội cứu hỏa cũng phải lùi bước trước sự dữ dội của ngọn lửa thế nhưng anh ta chỉ trùm một cái áo ướt rồi tông cửa xông vào.

Anh ta tìm hết một lượt nhưng vẫn không tìm thấy bóng dáng Bạch Thư Hân, biết cô không có ở trong nhà mới thở phào nhẹ nhõm. Bấy giờ anh ta mới hiểu được trái tim mình, thì ra… Đây là cảm giác khi yêu một người.

Kiếp này anh ta chỉ cố gắng hết mình, chẳng thèm quan tâm đến tính mạng vì Cổ Cổ và Ôn Thanh Hoan, thế nhưng bây giờ anh ta lại làm thế vì Bạch Thư Hân hết lần này đến lần khác, chẳng lẽ từng đó vẫn chưa đủ để chứng minh điều gì đó ư?

Anh ta thích Bạch Thư Hân, muốn cưới cô về làm vợ, bảo vệ và yêu thương người con gái ấy cả đời… Nhưng Bạch Thư Hân lại không thích anh ta, chắc chắn cô ấy sẽ không cho anh ta cơ hội để làm thế. Anh ta dần buông đôi tay nhỏ bé của người con gái ấy và nhìn theo bóng cô đi. Bạch Thư Hân sải bước đi không hề quay đầu lại, bác sĩ đã tới nhưng cô ấy vẫn không quay về.

Lúc ở công ty, Bạch Thư Hân cứ thả hồn theo mây gió mãi, trong đầu cứ lặp đi lặp lại những lời Ôn Ngụy Phong nói.

Bạch Thư Hân bực bội gõ đầu mình, cảm thấy không cách nào thở nổi, khi thật sự không còn cách nào nữa thì quyết định gọi điện thoại cho Hứa Minh Tâm. “Thư Hân?” Đầu dây bên kia nhanh chóng nhấc máy. “Xảy ra chuyện gì rồi hả?”

“Không có, chỉ là tớ có một câu muốn hỏi cậu thôi, thật ra cũng không phải là vấn đề của tớ nữa, chuyện là một người đồng nghiệp của tớ… Rõ ràng cô ấy không thích người đàn ông đó nhưng nghe tin người đó đang gặp nguy hiểm thì đã lao đi cứu người đó không hề do dự, đó. Chắc là xuất phát từ tình bạn thôi nhỉ?”

“Chắc thế.” Hứa Minh Tâm ù ù cạc cạc nói: “Nếu cậu gặp nguy hiểm thì tớ cũng sẽ quên mình lao vào đó cứu cậu mà.”

“Không phải bạn nữ, nếu đó là bạn nam thì cậu sẽ làm thế nào? Chẳng hạn như người đó Là là Ngôn Hải đi, liệu cậu có liều mình đi cứu người không?”

“Tất nhiên là có rồi, anh ấy cũng là bạn tớ mà, làm sao tớ có thể trơ mắt nhìn anh ấy gặp nguy hiểm còn mình lại khoanh tay đứng nhìn được?”

Hứa Minh Tâm nói như lẽ đương nhiên, cô sống cực kì chân thành, có thể nói là đào tim đào phối với tất cả mọi người nên không thể đứng đó thấy chết mà không cứu được.

Bạch Thư Hân nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, thế thì đã có cách giải thích cho hành động của cô ấy rồi, tất cả đều xuất phát từ tình nghĩa bạn bè với nhau vậy thôi.

Đúng là cô ấy đã suy nghĩ quá nhiều, sao cô ấy lại hiểu lầm là mình thích Ôn Ngụy Phong rồi cơ chứ?

Có dùng tre trăm đốt cũng không thể đo hết khoảng cách của hai người thì làm sao mà đến với nhau được cơ cứ?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1037


Chương 1037

Cô ấy kìm lòng không đậu nở nụ cười, cảm thấy mình cứ suy nghĩ linh tinh. “Được rồi, tớ biết mình phải nói với người bạn đó thế nào rồi, không còn việc gì nữa nên tớ cúp máy nha.”

“Cậu tìm tớ vì chuyện này á? Không còn vấn đề nào khác ư?”

“Không có.”

“Sao tớ cứ cảm thấy cậu là lạ thế nhỉ? Gọi điện thoại đường dài chỉ để hỏi chuyện đồng nghiệp mình thôi ư?”

“Thì do tớ không thể suy nghĩ được ấy mà, tớ ế lâu lắm nên không biết mấy chuyện đó, bây giờ cậu đang chìm đắm trong bể tình nên chắc chắn có thể hiểu rõ chuyện này hơn tớ. Được rồi, tớ còn công việc cần giải quyết nên đi làm đây, cậu chơi vui vẻ nha, cúp á.” Bạch Thư Hân nói xong thì lập tức cúp điện thoại không chờ đầu dây bên kia kịp nói gì, trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Hứa Minh Tâm nhìn chẳng hiểu mô tê gì nhìn điện thoại di động nhưng cuối cùng vẫn chọn bỏ qua không quan tâm tới.

Ban ngày cô vừa mới kết thúc chương trình học, dùng quá nhiều tế bào não rồi đến buổi tối lại còn phải học lớp yoga.

Chờ cô ăn no rồi chuẩn bị đi đi học thì đã là sáu giờ chiều, trời sắp tối đen rồi.

Cô đi ngang qua khách sạn trước đây mình từng ở rồi kiềm lòng không đặng đứng đó nhìn một lát.

Lần trước là lần đầu tiên có được tới London, đi theo Thẩm Thanh tham gia đêm từ thiện.

Để tham gia được bữa tiệc đó, cô phải học hết cái này đến cái khác, cũng tốn khá nhiều công sức.

Cô vẫn còn nhớ rõ cách Cố Gia Huy đã xuất hiện, anh từ trên trời rơi xuống dẫn cô lên sân thượng bắn pháo hoa.

Đến tận ngày hôm nay, ký ức về đêm lãng mạn đó vẫn còn mới mẻ.

Khi cô đang cảm thán thì không ngờ lại đụng phải một người đàn ông khá cao lớn với bộ quần áo đen.

Người đó không hề lên tiếng xin lỗi, chỉ nói chuyện với người khác, trông vẻ mặt khá là vội vã. Cô chợt nhíu mày lại thật chặt, nghe được một vài từ. Lần này con nhóc đó được lắm, vẫn còn nhỏ xíu, cực kì ngon lành…

Cô không muốn xen vào việc của người khác nên chuẩn bị xoay người rời đi thì đúng lúc trông thấy một chiếc xe dừng lại trước cửa khách sạn.

Một người được khiêng xuống từ chiếc xe đó và không ngờ người đó lại lại là… Diễn

Tại sao lại là em ấy?

Cô giật mình nhìn họ, rõ ràng Diên đang hôn mê và không có đủ năng lực để làm bất kì điều gì.

Cô đột nhiên nghĩ đến những lời bọn họ vừa mới nói với rồi giật thót tim.

Không thể nào? Cô bé nhỏ xíu thế mà họ cũng không buông tha ư?

Cô không dám suy nghĩ thêm nữa, nhanh chóng giả vờ bình tĩnh theo đuôi sau lưng họ. Cô vờ như mình là người thuê phòng trong khách sạn để đi theo bọn họ vào thang máy.

Mấy tên mặc đồ đen cùng nhìn về phía cô khiến Hứa Minh Tâm sợ tới mức lạnh run, run rẩy ấn vào tầng số mới thì mới khiến bọn họ thôi nghi ngờ, nghĩ cô là một người thuê khách sạn bình thường và cần về phòng vậy thôi.

Bọn họ không còn quan tâm đến cô nữa và nhanh chóng ấn vào số sáu mươi tám.

Số tầng khách sạn càng cao thì chứng tỏ thân phận và địa vị của người đó cũng cao như thế.

Sáu mươi tám… E là không phải người bình thường gì..

Tại sao Diên lại đắc tội với người lợi hại như thế?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1038


Chương 1038

Đến tầng số mười thì cô lập tức đi ra ngoài, sau đó nhanh chóng bước vào thang bên cạnh để đi lên. Thế nhưng cô hoàn toàn không cách nào ẩn vào tầng sáu mươi tám được, trên tầng năm mươi thì phải có thẻ phòng mới được lên, phân biệt giai cấp cực kì rõ ràng.

Cô lại nhanh chóng xuống lầu, thuê một phòng trên tầng sáu mươi tám

Lúc quẹt thẻ, cô nhìn mấy con số không đẳng sau tờ hóa đơn thì suýt chút nữa ngất xiu.

Thiệt là nhiều tiền. “Đây là thẻ phòng của quý khách, mong quý khách giữ kỹ

Cô nhanh chóng nhận lấy nó.

Cùng lúc đó, điện thoại di động của Cố Gia Huy cũng nhận được tin nhấn trừ tiền trong tài khoản

Hứa Minh Tâm dùng thẻ đen của Cố Gia Huy cho để trả tiền, cô không có từng ấy tiền trong tài khoản ngân hàng.

Anh đăng kí nhắc nhở bằng tin nhắn để biết được những nơi cô đi, sợ cô gặp phải chuyện gì nguy hiểm.

Nếu như không phải bất đắc dĩ thì chắc là cô đã không quẹt cái thẻ này rồi.

Anh lập tức bảo Khương Tuấn đi điều tra xem Hứa Minh Tâm đang ở đâu, anh sợ cô phải phải chuyện rắc rối.

Hứa Minh Tâm lên tới tầng sáu mươi tám, tuy là tầng này không có nhiều phòng nhưng vẫn hoa cả mắt.

Diễn bị đưa đến nơi nào?

Suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô, dường như cô vừa nghĩ ra một cách.

Cô gọi cho nhân viên phục vụ đưa mười chai rượu lên đây cho mình và tiện thể bảo anh ta để xe đẩy lại, sau đó cô sẽ bắt đầu đi gõ cửa từng phòng một và nói là khách sạn tặng rượu miễn phí. Ở đây chỉ có hai phòng khách sạn được thuê nên hắn là cũng không phải tặng quá nhiều. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô đi hết một lượt tất cả các phòng và chỉ còn lại mỗi phòng cuối cùng.

Cô gõ cửa, nói: “Thưa ngài, hôm nay khách sạn có phục vụ rượu miễn phí cho ngài nên phiền ngài mở cửa ra.”

“Không cần.” Bên trong vang lên giọng nói mất kiên nhẫn khiến da đầu cô chợt run lên.

Thế nhưng cô vẫn tiếp tục gõ cửa, lặp lại câu mình vừa mới nói. “Cô muốn cái gì đây?”

Cuối cùng thì cửa phòng cũng được mở ra với sự mất kiên nhẫn mở ra, bên trong là một người đàn ông trung niên với dáng người cực kì cao lớn, trên người toàn hình xăm là hình xăm khiến con người ta thấy sợ hãi khi nhìn vào nó.

Trước ngực… Là một con ma cà rồng với cái miệng đỏ há to như chậu máu, trông như đang muốn ăn thịt người vậy.

Có thể thấy người này vừa mới tắm rửa xong, cả người ướt sũng, bên dưới chỉ quấn có mỗi cái khăn tắm.

Hứa Minh Tâm giả vờ bình tĩnh nhưng cơ thể cô lại cực kì thành thật, chân đã run lẩy bẩy như cầy sấy. “Chào ngài… Ngài có muốn uống rượu không? Miễn phí, tất cả đều là những loại rượu tốt nhất.”

“Cút đi càng xa càng tốt, tôi không cần Gã ta hung hãng nói, giọng điệu cực kì khó chịu mất kiên nhẫn.

Gã ta thử nhìn vào bên trong để thăm dò thì phát hiện hai tên cao lớn lúc nãy không còn đó nữa, có lẽ đã đi rồi.

Người đang nằm trên chiếc giường khổng lồ kia không phải Diễn thì là ai?

Gã ta chỉ có một mình…

Cô có thể đánh lại tên này không? Hứa Minh Tâm lặng lẽ run rẩy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1039


Chương 1039

Gã ta muốn nhanh chóng đóng cửa, không ngờ Hứa Minh Tâm lại đẩy chiếc xe vào trong. “Thưa ngài, tôi nên để rượu ở đâu đây ạ? Trên bàn ư?” Cô cười hỏi như thể không hề nhìn thấy ánh mắt hung ác của người đàn ông đó, cố gắng giả vờ làm một cô gái ngốc nghếch đáng yêu hòng lừa gạt gã ta.

Gã ta nhìn những chai rượu được mang vào, đúng là rượu ngon thượng đẳng nên không khăng khăng từ chối nữa.

Lát nữa gã ta còn phải tiếp tục làm việc nên uống chút rượu để trợ hứng cũng không phải là một lựa chọn tồi. “Đặt ở đó đi, tôi phải đi tắm, lát nữa làm xong rồi ra ngoài nhớ đóng cửa lại.”Gã ta dịu giọng.

Hứa Minh Tâm cũng thở phào nhẹ nhõm đặt rượu lên bàn và còn tiện thể giúp gã ta lau bàn để gã không còn nghi ngờ về thân phận của cô.

Cô ăn mặc cực kì đơn giản mộc mạc xuất hiện ở tầng này khiến gã ta chắc chắc chắn cô là đối tác làm ăn lên đây để tiếp thị đẩy mạnh tiêu thụ mặt hàng rượu cho khách sạn.

Trông cô gái này cũng khá là xinh xắn ưa nhìn, thế nhưng tối nay gã ta đã có thức ăn dọn sẵn rồi nên cũng không để ý đến cô.

Gã ta xoay người đi tắm rửa, Hứa Minh Tâm nghe thấy tiếng nước xả ào ào mới thở hắt ra.

Cô vội vàng bỏ công việc đang làm để chạy đến chỗ chiếc giường.

Diên đang có dấu hiệu tỉnh lại, hai gò má đỏ bừng, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Cậu cảm thấy dường như trong người mình đang có một cái lò lửa to thật to sắp nướng cậu chín giòn như heo quay, nóng chết người.

Cậu không nhịn được vặn vẹo cơ thể mình, hi vọng làm thể có thể giảm bớt sự khó chịu.

Đúng lúc này, có một bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo đã chạm vào má cậu, dường như đó là cọng cỏ cứu mạng cuối cùng cậu có. Diễn đột nhiên vươn tay nằm chặt lấy tay

Hứa Minh Tâm khiến cô chợt giật mình. “Diên, em mở mắt ra nhìn chị này, bây giờ em đang trong tình trạng cực kì nguy hiểm đó em có biết không?”

Diên nghe thấy giọng nói quen thuộc đó thì lập tức trở nên tỉnh táo hơn nhiều, cậu mở đôi mắt xanh đầy mơ màng.

Rất to rất trong, hoang mang và luống cuống nhìn Hứa Minh Tâm.

Cậu há miệng th* d*c, rất muốn nói chuyện nhưng lý trí đã chiến thắng.

Cậu khó hiểu nhìn xung quanh. “Tạm thời đừng quan tâm đến nhiều thứ như thế, chúng ta ra khỏi đây trước đã, cậu đã bị người xấu bắt đi. Cậu có thể đi được không?”

Cô ân cần hỏi.

Diễn yếu ớt lắc đầu.

Bây giờ cả người cậu mềm nhũn, nhiệt độ cơ thể cũng nóng đến mức đáng sợ, câu nhanh chóng hiểu ra mình đã bị trúng phải thứ gì. Bây giờ cả người chẳng có một chút sức lực nào, thế thì phải làm sao bây giờ.

Hứa Minh Tâm nghe thế đành phải công cậu lên, cậu nặng hơn những gì cô tưởng nhiều, suýt chút nữa đã ngã nhào ra đất.

Không ngờ một cô gái nhỏ trông gầy yếu là thế nhưng lại nặng quá trời quá đất.

Cô cũng không có thời gian để chần chừ, nhanh chóng cõng cậu đi.

May là người kia vẫn còn đang tắm rửa nên không hề phát hiện hai người bọn họ đang bỏ trốn.

Cô vội vàng ấn nút thang máy đi xuống, đang chuẩn bị ra ngoài thì không ngờ ngoài cửa lại là đảm vệ sĩ mặc quần áo đen ban nãy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1040


Chương 1040

Cô vội vàng cống Diên đến nhà vệ sinh nữa và nói: “c** q**n áo ra, em mặc bộ quần áo này nổi bật quá, không ra ngoài được đâu.

Diên nghe thế thì chợt giật mình, vẫn chưa lên tiếng từ chối thì Hứa Minh Tâm đã bất chấp tất cả c** q**n áo cho cô bé.

Cô cởi đống dây nhợ phức tạp quấn trên người Diên ra, bên trong cậu còn mặc thêm đồ lót màu trắng. “Không ngờ là ngực em còn nhỏ hơn cả chị ấy.” Cô kìm lòng không đậu giơ tay sờ sờ, đúng là không đủ xài luôn á!

Diên không ngờ cô lại làm dứt khoát như thể nên nhanh chóng đỏ mặt lên, hai gò má nóng cháy, cảm thấy cả người cứ tăng nhiệt như nồi nước sôi.

Chết tiệt…

Thuốc k*ch d*c bắt đầu có tác dụng rồi.

Bàn tay mát mẻ của Hứa Minh Tâm quả là hấp dẫn trí mạng với cậu, cậu có thể cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của phần dưới bụng mình.

Cậu không thể đi đường như người bình thường nhưng vẫn có được những phản ứng nên có của một người đàn ông.

Cậu lập tức khép hai chân lại, sợ Hứa Minh Tâm nhận ra điều gì đó khác thường. Hứa Minh Tâm hoàn toàn không biết cậu đã uống phải thuốc k*ch d*c nên vẫn còn chỉnh lại tóc cho cậu.

Cũng may bên trong cậu có mặc quần áo, nếu không chắc cô còn phải đi tìm cho cậu, quanh quần một hồi lại làm chậm trễ kha khá thời gian.

Cô quấn tóc Diên lên, gương mặt xinh xắn đáng yêu kia cũng lộ ra ngoài, không ngờ nó lại xinh xắn đến thế.

Hai má cậu ửng hồng, hai mắt ngấn nước long lanh trông cứ như em bé vậy.

Thật đáng yêu!

Cô kìm lòng không đặng dán mặt mình vào gương mặt nhỏ nhắn của Diên, cọ cọ, nói: “Có chị ở đây rồi nên em đừng sợ, chị sẽ bảo vê em.”

Cô không hề biết rằng hành động của mình suýt chút nữa đã khiến cậu không thể kiềm chế nổi.

Cậu cố gắng kìm nén hạm muốn của bản thân mình, sợ mình lại làm ra chuyện gì đó khác với với cô. “Mau đi đi, tôi đã không thể kiềm chế được nữa rồi.” Cậu vội vàng viết lên lòng bàn tay cô, ngón tay vẫn còn run lên khe khẽ.

Hứa Minh Tâm nghĩ cậu đang lo lắng mấy người kia sẽ đuổi theo nên vội vàng công cậu lên và ra khỏi nhà vệ sinh.

Thế nhưng không ngờ người đàn ông trong căn phòng đó đã bắt đầu đuổi theo, vệ sĩ không nhìn thấy bất kì ai ra ngoài, điều đó chứng tỏ người vẫn còn ở trong khách sạn.

Gã ta nhanh chóng gọi cho bảo vệ, bắt đầu tìm kiếm mọi ngóc ngách.

Hứa Minh Tâm sợ tới mức không dám đi ra ngoài. “Điện thoại di động.” Cậu viết.

Hứa Minh Tâm lập tức đưa điện thoại di động cho cậu. Diên cầm điện thoại cô nói vài câu với mấy dãy số liên tục rồi nhanh chóng ngắt máy. “Sẽ có người tới cứu chúng ta. Cậu yếu ớt nói, chẳng có một chút sức lực nào.

Loại thuốc đó khiến tất cả mọi người nằm trên giường đều phải bỏ tay chịu trói, chuyên dùng cho phái nữ, có thể thấy bọn họ đã xem cậu như một cô gái.

Bây giờ cơ thể cậu đang có rất nhiều h*m m**n rồi lại không biết phải trút nó đi bằng cách nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1041


Chương 1041

Bên cạnh có một cô gái nhưng lại… Không thể làm bất kì điều gì, thậm chí còn chẳng dám dụng vào.

Cậu cũng cần được giải thoát… Chết tiệt.

Cậu vừa mới gửi thông điệp cầu cứu đi, những người đang ở gần đây sẽ chạy tới cứu cậu.

Chắc hẳn chú Strzyga đang ở đâu đó xung quanh nơi này, cậu không nên lén lút khỏi đây.

Chẳng mấy chốc bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân, lòng cậu chợt giật thót.

Người cứu giúp vẫn chưa kịp tới thì đối phương đã tìm tới tận đây rồi. “Đi đi, không cần phải quan tâm đến tôi.” Cậu viết vào lòng bàn tay cô như thể.

Hứa Minh Tâm lắc đầu, nói: “Chỉ có một mình chị bước vào căn phòng đó, chị là đồng lõa nên có lẽ cũng không thể chạy thoát được.”

“Trong nhà vệ sinh có ai không?”

Vệ sĩ lên tiếng, nhìn thấy phòng vệ sinh trong cùng đang đóng cửa lại bèn đi về phía đó.

Tên đó gõ cửa, nói: “Người nào đang ở trong đó mau ra đây.”

“Nếu không ra thì tôi buộc lòng phải phá cửa đấy!”

Đối phương hung hăng nói, Hứa Minh Tâm biết lần này mình không thể trốn thoát được.

Khi lòng cô nóng như lửa đốt thì không ngờ là bên ngoài vang lên giọng nói trầm thấp nặng nề của Strzyga. “Cô chủ, cô đang ở bên trong đấy ư?”

Ngoài ra ông ấy còn dẫn theo khá nhiều người khiến nhà vệ sinh trở nên chật chội như nêm cối.

Người đàn ông có hình xăm không ngờ lại có nhiều người chạy tới đây như thế, tim gã ta bất giác run lên.

Hứa Minh Tâm lập tức mở cánh cửa nhà vệ sinh vã đỡ Diễn ra.

Strzyga nhìn thấy Diên yếu ớt như tờ giấy thổi cái là bay thì chợt giật mình run rẩy, nhanh chóng đi tới đỡ lấy cậu và phát hiện ra người cậu lòng cháy. “Cô chủ, cô đang… Strzyga giật mình hoảng hốt nói.

Diên lập tức nói bằng ngôn ngữ tay rằng mình bị người ta bỏ thuốc, mau thuê một phòng khách sạn, cậu cần tắm nước lạnh để giảm nhiệt.

Strzyga lập tức dẫn cậu ra ngoài còn những người khác thì không một ai được đi, tất cả đều bị bắt lại.

Hứa Minh Tâm quay đầu lại nhìn những người Strzyga mang đến, tất cả đều có đáng người cao to vạm vỡ, tận mười mấy người … khiến nhà vệ sinh nho nhỏ này trở nên chật chội và khó di chuyển, trông có vẻ khá là đáng gờm.

Strzyga đưa Diên vào phòng khách sạn và xả một bồn nước lớn thật lớn cho cậu, nói: “Cô chủ, sức khỏe cô yếu ớt hơn người ta… Làm thế này không được đâu, hay là tôi…

Ý Strzyga cực kì dễ hiểu, tìm một người nào đó phục vụ cho cậu.

Diễn biết ông ấy đang muốn làm gì, gương mặt tuấn tú chợt đỏ bừng lên, ảo não trừng mắt liếc ông ấy.

Quản gia biết mình thiếu lịch sự nhưng vẫn giữ nguyên đề nghị đó, có thể phục vụ cho cậu chủ nhà ông ấy chính là may mắn cô gái đó tích góp từ kiếp trước.

Diên dùng tay ra dấu bảo ông ấy ra ngoài rồi nửa tiếng sau quay lại.

Ông ấy bất đắc dĩ đặt cậu trong bồn nước lạnh, cực kì lo lắng nhìn cậu rồi dẫn Hứa Minh Tâm rời khỏi đó, đứng ngoài cửa trông chừng.

Cô thấy hơi lo lắng: “Diên… Em ấy bị làm sao thế?”

“Cô không cần phải quan tâm đến chuyện của cô chủ, cô có thể rời khỏi đây rồi.”

Strzyga tức giận nói, cậu chủ ra nông nỗi này là do cái cô Hứa Minh Tâm này.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1042


Chương 1042

Rõ ràng đã đồng ý với bà chủ là sẽ quên hết đi, sẽ giữ lấy sự bình tĩnh không nghĩ tới những chuyện khác nữa nhưng vừa nghe được tin tức của cô đã bắt đầu manh nha suy nghĩ, không thể kiềm chế được bản thân mình.

Diễn đã năn nỉ ông ấy để ra ngoài gặp Hứa Minh Tâm, không cần phải chào hỏi với cô, chỉ cần đứng từ xa nhìn cô một lần thôi là đủ rồi.

Ông ấy chăm sóc Diên trong suốt bao nhiều năm nay, nhìn cậu lớn lên, biết cậu đã khổ sở thế nào trong suốt cả quãng đường đi đến ngày hôm nay.

Bị nhốt trong tòa lâu đài từ ngày này sang ngày khác không thấy ánh mặt trời, khó lắm cậu mới tìm được một người bạn nhỏ có cùng chung sở thích, có thể khiến cậu nở nụ cười nên ông ấy đã qua mắt nhưng tai mắt ngầm của bà chủ để lén lút đưa cậu ấy ra ngoài.

Thế nhưng điều ông ấy không ngờ là Diễn ra được rồi thì hi vọng đó không còn là nhìn cô từ xa một lần rồi thôi nữa, cậu muốn tới gần Hứa Minh Tâm, trò chuyện với cô rồi chơi mới nhau thật vui.

Thế nên khoảnh khắc họ vừa mới ra khỏi tòa lâu đài thì Diễn đã bắt đầu tính cách để thoát khỏi ông ấy, cuối cùng cậu đã tìm được cơ hội, lén lút chạy thoát và không ngờ là lại bị người ta bám đuôi rồi gài bẫy, sau đó xảy ra chuyện này.

Hứa Minh Tâm chẳng hiểu mô tế gì, không hiểu tại sao thái độ của ông ấy với cô lại trở nên khó chịu như thế, cũng không thèm nhìn cô lấy một lần, là do cô đã làm sai chuyện gì? “Tôi… Có thể ở lại đây để chờ em ấy ra đây được không? Rốt cuộc em ấy bị làm sao thể, em ấy không được khỏe hả?”

“Cô không biết cô chủ bị cái gì ư?”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì lại khẽ lắc đầu, cô chỉ là người con gái ngây ngô như tờ giấy trắng, cũng chưa bị người ta bỏ thuốc bao giờ nên hoàn toàn không biết Diên bị gì cá. “Quên đi, chuyện này không liên quan gì đến cô cả, cô mau rời khỏi đây đi vì tôi không rảnh để tiếp đón cô. Từ khi cô xuất hiện, cô chủ nhà tôi xảy ra đủ thứ chuyện trên đời.”

Những lời đó chất chứa sự trách cứ khó chịu.

Cô cảm thấy hơi buồn bã, rõ ràng cô chẳng làm bất kì điều gì cả, lúc nãy cô còn cố hết sức để cứu Diễn ra nữa cơ mà.

Diên không thể đi, cũng không thể cử động, cô vất vả lắm mới đưa Diên ra được, mệt đến nỗi mất nửa cái mạng.

Thế mà bây giờ…

Thôi bỏ đi, đừng chấp nhặt với ông chú làm gì. “Tôi… Có thể chào tạm biệt em ấy được không?”

“Không được, mời cô Minh Tâm đi cho.” Strzyga không hề khách sáo nói.

Hứa Minh Tâm biết nếu như mình không đi thì chắc lát nữa sẽ bị ông ấy mời đi bằng một cách khác.

Cô bất đắc dĩ xoay người rời đi, hơi không nỡ và cũng khá là lo lắng.

Cô xuống lầu thì Cố Gia Huy cũng chạy tới nơi, thấy cô không sao mới thở phào nhẹ nhõm. “Em không sao chứ?”

“Sao anh lại tới đây?”

“Em quẹt thẻ, anh sợ em gặp phải rắc rối gì đó mà lại không chịu nói cho anh biết.”

“Không có. Chỉ là em phải giúp một người bạn thôi, em ấy gặp phải chút phiền phức. Nhưng mà… Hình như em đã làm hỏng chuyện rồi.”

Cô bất đắc dĩ nói, hơi ủ rũ. “Anh không muốn quan tâm đến những người khác, chỉ cần em bình an vô sự là được rồi.” Anh ôm ghì cô vào lòng, ôm thật chặt, suốt cả đoạn đường đi tới đây mí mắt anh cứ giật mãi không ngừng khiến anh có cảm giác chẳng lành.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1043


Chương 1043

Cũng may là không sao, nếu không chắc anh sẽ nổi điên mất. “Em muốn chờ người bạn đó bình ra bước ra.”

“Rốt cuộc là người bạn nào thế? Em quen người đó ở London hả?”

Cô gật đầu kể cho anh nghe cách mình quen biết Diễn, nói từ đầu đến cuối.

Cố Gia Huy nghe nói đó là con gái thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Bọn họ chờ đâu đó khoảng bốn mươi phút thì Strzyga mới ôm Diễn xuống dưới. Cậu lạnh run rẩy, cánh môi tái nhợt.

Sắc mặt Strzyga cũng không đẹp đẽ gì cho cam, chắc là lúc nãy vừa mới bị cậu mằng cho một trận. Bởi vì, ông ấy đã đuổi Hứa Minh Tâm đi.

Lần này không thể gặp mặt nói chuyện rồi chơi với nhau, không biết lần sau sẽ phải chờ đến khi nào.

Khi cậu nhìn thấy Hứa Minh Tâm ở dưới lầu thì hai mắt sáng rực lên, thúc giục Strzyga đi qua đó.

Ông ấy không cam lòng sải bước qua đó, có người lập tức đẩy xe lăn tới, ông ấy buông Diễn xuống.

Sau đó ông ấy cúi người chào, chân thành nói: “Lúc nãy tôi đã có những hành động không phải với cô Minh Tâm, mong cô Minh Tâm có thể rộng lòng tha thứ.”

“Không sao, không sao đâu mà. Cô nhanh chóng khoát tay, nhìn Diên rồi vội vàng hỏi: “Em sao rồi? Em có cần đến bệnh viện không? Trông sắc mặt em không được tốt lầm ấy…

Cậu cầm lấy tay cô, ngón tay run nhè nhẹ bởi vì thuốc trong người vẫn còn một vài tác dụng sót lại, chưa tan đi hết. “Không sao đâu, bạn đừng lo lắng. “Em đã thế này rồi thì làm sao chị không lo lắng cho được, em lạnh lắm đấy, chị xoa xoa tay cho em. Cô hết sức đau lòng nói, nằm lấy tay cậu xoa xoa thật cẩn thận, sợ Diễn đau rồi lại càng sợ cô bé lạnh.

Cố Gia Huy nhìn thấy hành động đó, chẳng biết tại sao trong lòng anh lại cảm thấy cực kì khó chịu, rõ ràng là hai cô gái khá là thân thiết với nhau thôi nhưng sao anh lại có cảm giác bực bội, hận không thể kéo lấy tay cô để cô chỉ xoa tay cho một mình mình.

“Minh Tâm, anh nghĩ là bọn họ nên về rồi đấy em? Anh thấy sắc mặt cô gái này không được tốt lắm, em để bọn họ đến bệnh viện đi.” Cố Gia Huy lên tiếng, vỗ vỗ vai cô. “Đúng rồi, đến bệnh viện… “Bạn đi cùng với tôi đi.” Diên lắc lắc tay Hứa Minh Tâm rồi nhìn cô với ánh mắt đáng thương.

Hứa Minh Tâm hoàn toàn không thể từ chối được ánh mắt như thế, ánh mắt đó yếu ớt đáng thương, ngây thơ vô tội như một đứa trẻ khiến người ta phải yêu thương như thể cơ mà.

Cô cũng nhìn Cố Gia Huy với ánh mắt đáng thương như thế, bắt chước mười mươi.

Sắc mặt Cố Gia Huy nhanh chóng trở nên tối tăm và lạnh lẽo, trên trán toàn vạch đen.

Bắt chước người ta nhưng cũng không tệ một tí nào.

Làm sao anh từ chối cô được cơ chứ? “Được rồi.”

“Bạn ngồi xe tôi được không?” Diên tiếp tục hỏi. “Được, thế thì chú ba Cổ lái xe đi theo là được. “… Cố Gia Huy khẽ híp mắt lại, anh đột nhiên có cảm giác vợ nhỏ nhà mình bị người ta giành mất, hơn nữa còn bị một cô gái giành mất!

Anh chỉ có thể chui vào xe và lái nó đi một mình, còn Hứa Minh Tâm thì đã chui vào xe Diên.

Strzyga ngồi bên tay lái phụ, khó xử nhìn Diễn, dùng ngôn ngữ tay trao đổi, ông ấy đang e dè Hứa Minh Tâm. “Cô chủ, chúng ta nên trở về nhà, bệnh của cậu luôn được bác sĩ Anthony phụ trách. Ở bên ngoài thế này khiến tôi không thể yên tâm được. Có quá nhiều người muốn lấy cô, chúng ta khó lòng phòng bị!”

“Tôi biết chú sẽ bảo vệ tôi mà, chắc chắn chú Strzyga sẽ không nỡ nhìn tôi chết đi đâu. Chủ, còn mấy ngày nữa mẹ mới trở về?”

“Bốn ngày.”

“Tôi có thể ở bên ngoài ba ngày được không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1044


Chương 1044

“Không thể được!” Trong tình huống khẩn cấp, ông ấy đã bật thốt ra, giọng điệu khá là sắc bén.

Ba ngày…

Đùa cái gì thế! “Cô chủ, cô làm thế thì tôi sẽ chết mất, tôi không biết phải ăn nói với bà chủ thế nào. “Chú Strzyga, xin chú đấy, tôi biết chú có thể qua mắt được mẹ tôi mà. Từ nhỏ tôi đã phải lớn lên trong lâu đài, tôi chỉ muốn có ba ngày tự do thôi, sau này tôi sẽ nghe lời chú hết được không?” Cậu tha thiết nhìn ông ấy với ánh mắt nóng rực, chân thành và tha thiết như thế

Cậu khao khát thế giới bên ngoài nhưng cậu lại như chú kim hoàng yến, mãi mãi bị nhốt trong chiếc lồng chim nhỏ hẹp. “Có thật là… Cô sẽ nghe tất cả những lời tôi nói không?”

“Thật mà chú Strzyga” Cậu khăng khăng gật đầu. “Được rồi, tôi muốn cô chủ đồng ý với tôi rằng sau khi trở về cậu sẽ không bao giờ được bước ra khỏi nơi đó nữa, trừ khi có lệnh từ bà chủ. Sau này cậu cũng phải cắt đứt tất cả mọi liên lạc với cô Hứa Minh Tâm, được chứ?”

Diên thấy ông ấy nói thế thì tim chợt run lên, cậu nhìn sang Hứa Minh Tâm theo bản năng.

Cô không hiểu ngôn ngữ của người cầm điếc nên không rõ bọn họ đang nói cái gì, khi Diên quay sang nhìn mình, cô chẳng hiểu mô tê gì sất. “Em cảm thấy khó chịu ở đâu hả?” Cô giơ tay lên sản cậu, cũng không nóng lầm, chỉ là hơi lạnh, cả người cứ run run, Cậu khẽ lắc đầu, sáu đó nhìn về phía

Strzyga và ra dấu. “Được, tôi đồng ý với chú.”

“Được rồi, tôi sẽ tin tưởng cô chủ một lần, tôi cho cô thời gian ba ngày.”

Khóe môi Diễn cong cong thành nụ cười nhạt, nhanh chóng nắm lấy tay Hứa Minh Tâm, viết: “Tối nay tôi có thể về nhà bạn được không? Tôi có thể đi chơi ba ngày, bạn đi chơi với tôi được không? Tôi muốn xem pháo hoa, muốn ăn bánh ngọt bạn làm, có được không?”

“Tất nhiên là được rồi, cứ quyết định thế nhé.”

Mọi người nhanh chóng lái xe đến bệnh viện.

Diên ngâm nước lạnh nửa tiếng đồng hồ, đến bệnh viện thì bắt đầu phát số nhưng cậu không chịu nằm viện, khăng khăng đòi đưa bác sĩ đến chỗ Hứa Minh Tâm.

Thời gian cậu được ở ngoài này có hạn, cậu không muốn lãng phí nó ở trong bệnh viện.

Strzyga thấy cậu cố chấp như thế thì lòng lại thấy nhói đau.

Cậu chủ… Cậu cần gì phải thế?

Cuối cùng, bọn họ đến chỗ ở tạm thời của Hứa Minh Tâm, cô dọn một căn phòng dành cho khách để cậu ở đó.

Strzyga cũng không chịu đi, ông ấy muốn ở lại trông chừng Diên, thậm chí còn mời bác sĩ tốt nhất đến khám và chữa bệnh cho Diên.

Cố Gia Huy nghe lời Hứa Minh Tâm tất tần tật mọi thứ, cô không có một người bạn nào ở đây, Diên là người bạn duy nhất nên anh cũng không nỡ tước đoạt quyền được kết bạn của cô.

Hứa Minh Tâm không còn là một đứa trẻ nữa, cô biết mình đang làm gì, anh chỉ cần đi đẳng trước để trải sẵn đường cho cô đi là được rồi.

Hơn nữa anh cũng không cần thiết phải ganh đua với một cô nhóc làm gì, trông chừng mười lăm mười sáu tuổi thế này, với anh mà nói cũng chẳng khác gì một đứa trẻ.

Tuy là cô gái này còn xinh đẹp hơn cả Hứa Minh Tâm nhưng ở trong mắt anh thì cô vợ nhỏ nhà mình vẫn là người đẹp nhất, ngon miệng nhất. Sau khi Diện truyền nước biển vào thì đã khỏe hơn nhiều.

Nửa đêm, Hứa Minh Tâm vẫn không thể yên tâm, cô bò xuống giường, nhanh chân sang phòng kia xem Diên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1045


Chương 1045

Cố Gia Huy bất giác nhíu mày lại thật chặt: “Bạn ấy có bác sĩ mà, em sang đó để làm gì?”

“Tuy là em không phải bác sĩ, nhưng em biết cách chăm sóc bệnh nhân. Bác sĩ là nam, chú Strzyga cũng là nam nên có rất nhiều cái không tiện hỗ trợ. Nhỡ đâu em ấy muốn đi vệ sinh thì phải làm sao bây giờ? Chắc chắn em ấy sẽ ngượng ngùng lắm.

Cô vội vàng nói rồi xoay người xuống giường, nhưng Cố Gia Huy lại giữ chặt cô tay cô. “Thế anh phải làm sao bây giờ?” Anh bất đắc dĩ nói, những lời đó chất chứa không biết bao nhiêu là ai oán. “Anh cứ ngoan ngoãn ngủ đi thôi, đi ngủ sớm một chút nha, sáng sớm mai anh còn phải đi làm đấy, Moa moa, ngủ ngon” Nói xong cô hôn lên má anh vài cái rồi chuồn mất.

Nụ hôn đó hết sức gọi là qua loa, chẳng phải nụ hôn chúc ngủ ngon gì. Anh đã đáng thương đến mức phải một mình trông phòng rồi ư

Cố Gia Huy buồn bực nghĩ.

Hứa Minh Tâm đi tới phòng Diên, cậu đang đi vệ sinh bên trong, chủ Strzyga thì đứng bên ngoài trông chừng. “Tại sao cô Minh Tâm lại đến đây?”

“Tôi không yên tâm về Diên nên sang đây xem sao, em ấy đang làm gì thế?”

“Cô chủ nhà tôi đang đi vệ sinh”

“Tôi vào trong hỗ trợ.”

Cô kéo kính mờ ra, bên trong là Diên đang luống cuống tay chân kéo quần áo che chỗ g*** h** ch*n. Cô nhìn thấy phần đùi lộ ra ngoài, làn da trắng thật đó

Cô đang chuẩn bị đi vào thì không ngờ Strzyga lại giữ áo cô lại và nói: “Ừ… Hay là để tôi làm cho. “Chú là đàn ông thì làm sao mà vào được?”

Strzyga xấu hổ, phải giải thích chuyện này như thế nào. “Thôi chủ để tôi vào đi, nam nữ khác nhau mà.” Cô nói.

Diên lập tức ra dấu: “Tôi có thể tự mặc quần áo, chờ tôi làm xong rồi mọi người hằng vào.”

Strzyga hơi lo lắng, nhưng bây giờ cũng không còn cách nào tốt hơn cả.

Cửa thủy tinh lại được đóng vào, Diên thở phào nhẹ nhõm.

Bên cạnh bồn cầu có thiết bị trợ lực, cậu cố gắng chống tay. Hai chân cậu vẫn còn chút sức lực yếu ớt nhưng không thể đi lại như người bình thường được. Cậu vất vả mặc quần áo xong, cả người ngã lên bồn cầu, đầu đã đổ đầy mồ hôi. Cậu nhìn hai chân mình, bầu không khí trở nên nặng nề, nếu như cậu không phải uống thứ thuốc đó trong khoảng thời gian dài thì sao nó teo rút lại như thế được.

Tại sao cậu lại là một kẻ tàn phế?

Cả chuyện đơn giản như bước đi thôi mà với cậu lại khó như đi lên trời. này?

Tại sao cậu phải sống trong sự nhục nhã

Cuộc sống thế này liệu có còn ý nghĩa gì không?

Dù giao thứ cả dòng tộc tranh giành vào trong tay cậu thì cậu lấy cái gì để sinh con nối dòng, bảo vệ sản nghiệp đó?

Cậu bực tức đánh vào hai chân mình, cả cảm giác đau cũng yếu ớt như thế. “Diên, em có ổn không?”

Bên ngoài là giọng nói lo lắng của Hứa Minh Tâm, cậu nhanh chóng giấu cảm xúc đau thương đó đi, vờ như chẳng có gì xảy ra. Cậu gõ vào đồ vật để tạo âm anh, nhắc cho họ biết họ có thể bước vào.

Strzyga mở cửa, thấy cậu đã mặc xong quần áo tử tế thì cảm thấy hết sức ngạc nhiên. “Cô chủ, cô… “Đỡ tôi lên giường đi.”

Strzyga đỡ cậu giường, Hứa Minh Tâm cũng xốc chăn lên chui đi vào. “Cô Minh Tâm, cô đang…

Ông ấy còn chưa nói xong thì Diên đã cười giơ tay lên vẫy vẫy bảo ông ấy ra ngoài, cậu phải nghỉ ngơi rồi.

Strzyga bất đắc dĩ lắc đầu, cậu chủ nhà ông ấy cũng bắt đầu trước lạ sau quen.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1046


Chương 1046

Strzyga đi rồi, Hứa Minh Tâm ôm cánh tay

Diễn nói: “Nếu em cảm thấy không thoải mái ở đâu thì nhớ phải gọi chị dậy nhé, đừng cố gắng chịu đựng một mình đấy, biết không?”

Cậu gật đầu muốn rút tay lại nhưng cô ôm quá chặt, hoàn toàn không cách nào kéo ra được.

Cậu có thể cảm nhận được thứ mềm mại kia đang chạm vào người mình, có một cảm giác gì đó không thể nói rõ thành lời.

Hai má cậu đỏ ửng lên, thấy không được tự nhiên lắm.

Thế nhưng Hứa Minh Tâm hoàn toàn không biết điều đó, con gái ngủ thương như thế, đâu có kiêng dè những thứ này.

Cô lại sờ vào ngực Diên nói: “Con gái mười bốn, mười lăm tuổi chắc cũng phải dậy thì phát triển rồi chứ nhỉ? Sao ngực em vẫn còn bằng phẳng vậy? Chị cứ tưởng chị thế này đã là nhỏ lắm rồi, không ngờ ngực của em còn nhỏ hơn cả của chị nữa. Yên tâm đi, nếu chị tìm được bí quyết làm to ngực rồi thì chắc chắn sẽ không keo kiệt giữ riêng cho mình đâu.

Cậu có thể cảm nhận được tay nhỏ của

Hứa Minh Tâm đang mò loạn trên ngực mình, chẳng có một quy luật nào cả. Nơi những đầu ngón tay lướt qua khiến trái tim cậu nóng hừng hực lên như lửa đốt.

Cậu căng thẳng giơ tay lên nằm lấy tay Hứa Minh Tâm.

Bây giờ cô mới để ý thấy gương mặt nhỏ của cậu đã đỏ bừng lên, trông có vẻ đang ngượng ngùng.

Trời ạ!

Cậu ngượng ngùng thế này trông xinh quá thể đáng!

Cô không nhịn được giơ tay lên nhéo nhéo hai má phấn hồng, cảm giác cứ như đang đánh lòng trắng trứng gà bông bông lên ấy. “Em gái nhỏ, em đang ngượng ngùng hả? Không thì em cứ sờ lại chị đi cũng được, dù sao cũng kẻ tám lạng người nửa cân

Cô nắm lấy tay cậu lần mò lên ngực mình.

Diễn vừa mới chạm vào áp ngủ cô thì đã vội vàng rụt tay về như điện giật.

Mặt cậu lại càng đỏ hơn, vệt đỏ lan ra đến tận sau tai, lan đến tận sau gáy. “Trông em ngượng ngùng thế này xinh thật đó! Càng ngày chị càng thích em, sau này chị phải sinh một bé gái, bé cũng phải xinh xắn như em vậy mới được. Chị sẽ buộc tóc cho con bé, mua váy hoa cho con bé, thật là tuyệt vời. “Mai chị đưa em đi dạo phố được không?” Nàng hơi kích động nói.

Đi dạo phố…

Cậu nghe thế thì ánh mắt chợt sáng lên, đôi mắt sáng như mặt biển, lấp lánh như ngọc đẹp.

Cậu gật đầu. “Ngoan nào, bây giờ chúng ta phải đi ngủ, có muốn đi vệ sinh, không thoải mái cái gì, nhất định phải nói cho ta biết nga!”

Cô xoa đầu cậu, trong mắt cô thì Diên vẫn còn là một đứa trẻ vị thành niên.

Cô ôm Diên, chẳng mấy chốc đã chìm vào mộng đẹp nhưng Diên lại cực kì khó ngủ.

Trên người cô có mùi hương nhàn nhạt như có không, thoang thoảng bay vào mũi, thấm vào tận ruột gan khiến cả thể xác và tinh thần đều cực kì sung sướng.

Cơ thể cô cũng cực kì mềm mại, tựa vào người cậu, cách lớp quần áo vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng.

Cậu hoàn toàn không dám suy nghĩ thêm nữa, sợ mình lại giở trò lưu manh gì đó thì căng.

Cậu cố gắng giữ đầu óc trống rỗng và ép buộc mình phải đi ngủ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1047


Chương 1047

Nhưng dù vậy thì tối hôm đó vẫn là đêm nửa mê nửa tỉnh.

Sáng hôm sau tỉnh giấc, cô tiễn Cố Gia Huy đi rồi quay trở về phòng chải đầu cho Diên.

Diên khẽ nhíu mày, trong lòng bắt đầu khó chịu.

Chải đầu thế này có vẻ gái tính quá!

Không muốn!

Cậu đanh mặt, từ chối. “Chải cùng một kiểu tóc, có muốn không đây! “Cùng một kiểu tóc ư?”

“Đúng vậy, chúng ta làm giống nhau!” Cô cười nói.

Được rồi… Nể tình khó lắm mới được ở cùng nhau, chấp nhận.

Cuối cùng Hứa Minh Tâm làm cho cô bé hai búi tóc tròn lộ ra phần trần trơn bóng, nhanh chóng cảm thấy sự loli này đáng yêu xíu. “Oa oa, em đáng yêu thật đấy, để chị hôn một cái xem nào!”

Cô kìm lòng không đặng ôm Diên, hôn lên mặt cậu một cái. “Càn rỡ!”

Strzyga giật mình trợn trừng mắt, lập tức lên tiếng ngăn cản, chỉ hai từ ngắn ngủi đó thôi đã kéo tới cả bầu không khí lạnh lẽo khiến cô giật thót mình.

Cô giật mình nhìn Strzyga, không rõ mình làm sai chuyện gì. “Tôi… Tôi đã làm gì?”

Mặt Diên khẽ đỏ lên, giơ tay ôm lấy nửa bên mặt.

Đây… Đây là lần đầu tiên cậu được một người con gái hôn bất ngờ thế này ngoài em gái và mẹ, có cảm giác gì đó cực kì quái lạ cứ chiếm cứ lồng ngực cậu, nóng hôi hổi. “Cô chủ, cô không sao chứ?” Strzyga lo lắng nhìn cậu. Cậu khoát tay, buồn bực trừng trừng liếc nhìn Strzyga. “Đừng làm bạn ấy sợ, đây là mệnh lệnh. “Nhưng cô ta vừa mới làm chuyện bất kính với cậu như thế cơ mà, cậu chủ, mặt cậu là nơi bất kì cô gái nào có thể tùy tiện hôn lên u?”

“Tôi thích thế.”

Cậu bất chợt cong môi cười, Strzyga trợn mắt há hốc mồm.

Cậu chủ đang rơi vào tay giặc rồi đấy ư? “Đi thôi.” Cậu giữ chặt tay Hứa Minh Tâm, dịu dàng viết vào lòng bàn tay anh. “Chị… Không sao rồi chứ? Lúc nãy chị đã làm gì sai ư?”

“Không có đâu, ông ấy lớn tuổi rồi nên cứ thích lên cơn bất chợt ấy mà, không cần để ý tới ông ấy.

Bấy giờ cô mới thở phào nhẹ nhõm, cứ tưởng là mình đã làm chuyện gì xấu ấy chứ. Cô dẫn cậu đi dạo siêu thị, mua rất nhiều đồ ăn vặt, lại đến cửa hàng trang sức phụ kiện. Cô trông thấy một cái cài tóc hình tại mèo, kìm lòng không đậu đeo lên đầu thử. “Đáng yêu thật đó, lấy cái này được không?”

Cậu đang định từ chối thì sau đó lại nghe thấy Hứa Minh Tâm mở miệng nói: “Chúng ta lấy một người một cái, có đẹp không?”

Cậu lập tức sửa miệng, gật đầu, ý bảo là đẹp.

Sau đó, cô đeo lên đầu cậu một cái và bản thân mình cũng mua một cái. “Em xinh xắn hơn chị nhiều lắm ấy! Tại sao trên đời này lại có một cô gái xinh đẹp đến thế được nhỉ? Đúng là khiến con người ta ghen tị chết đi được. Sau này ra ngoài nhất định phải cẩn thận nhé, bây giờ ngoài kia Thạch Sanh thì ít mà Lý Thông thì nhiều.

Cậu gật đầu, biết cô đang nói về chuyện ngày hôm qua.

Cơ thể cậu bắt đầu nóng lên nhưng cũng không có vấn đề gì cả, cậu cứ tưởng là mình sẽ đau đầu lắm nhưng không ngờ là ở cùng với cô thì cậu lại không hề cảm thấy đau đớn một tí nào.

Cô mua cho Diên rất nhiều thứ linh tinh, hai người đi dạo mệt mỏi rồi lại tìm một cửa hàng ngồi xuống ăn bánh ngọt, uống nước trái cây. “Em cứ nhìn chị làm gì thế?” Cô nghi hoặc nhìn cậu, hơi khó hiểu hỏi. “Đẹp lắm, bạn là cô gái xinh đẹp nhất tôi từng biết.”

“Xạo thế, chị không đẹp tí nào luôn ấy, còn nhiều người đẹp hơn chị nhiều, em cũng đẹp hơn chị rất nhiều.” Cô cảm thán. “Bạn xem tôi là gì?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1048


Chương 1048

Cậu lại còn nghiêm túc viết. Xem cậu là gì ấy hả?

Bé đáng yêu? Lolita ? Em gái nhỏ ? “Em gái nhỏ, một em gái nhỏ cực kì cực kì đáng yêu, kiểu cần được yêu thương bảo vệ ấy, nếu người khác chạm vào em một chút thì chị se phùng mang trợn má lên đấy.”

“Ngoài những điều đó ra thì sao ?”

Không còn tình cảm gì khác nữa ư ? Cậu thoáng mong chờ.

Nhưng cậu cũng biết rõ chuyện đó là không thể nào, cậu luôn xuất hiện với thân phận của một cô gái, làm sao Hứa Minh Tâm có thể có suy nghĩ khác với cậu trong đầu được cơ chứ? “Thôi bỏ đi, chúng ta tìm cái gì đó ăn đi, đói bụng rồi.”

Cậu không chờ cô trả lời, khoát tay nói, cậu cụp mặt xuống, trông có vẻ hơi ủ rũ.

Cô không hề nhìn thấy, cứ thế ngồi ăn.

Thời gian từng giây từng phút đi qua, một ngày trôi qua cực kì nhanh, cô nói với Diên chuyện hòm thư, vì máy tính luôn nằm trong tay Strzyga nên cậu cũng chưa nhìn thấy.

Cô mở những bức ảnh đó lên để cậu xem từng tấm một.

“Tại sao mọi người đều mặc quần áo màu đỏ thế?”

“Bởi vì đó là lễ mừng năm mới, khi mừng năm mới thì phải mặc màu đỏ để đón không khí náo nhiệt vui vẻ, cực kì vui vẻ. Màu đỏ đại diện cho may mắn đại cát đại lợi, vạn sự như ý. Đúng rồi, trời cũng tối rồi, chị đi mua pháo hoa cho e, chắc là giờ này có thể mua được, ta phóng pháo hoa cho người xem.”

Cô đi trên đường tìm thật lâu mới tìm được chỗ để mua pháo hoa nhưng không có loại mua cắm dưới đất, chỉ có loại cầm trên tay, đốt từng cây từng cây một.

Cô một một ít để mang về nhà đốt nhưng Diên lại không muốn quay trở về, muốn đốt xong rồi mới đi

Cô đồng ý, cô không biết rằng cậu không muốn để bất kì người nào làm phiền đến người khác.

Pháo hoa rất đẹp, người cũng rất đẹp, dường như cậu cũng trở nên rất khác.

Thích cười nhiều hơn.

Cũng muốn hét thật to tên cô nhưng cậu biết rõ mình không thể, đây là bí mật cậu giấu lâu thật lâu.

Trước khi cậu có thể nằm giữ tính mạng mình trong tay thì cậu không thể để lộ thân phận đàn ông của mình, nếu không sẽ rước lấy họa sát thân.

Cậu chỉ có thể cổ nhẫn nhịn, ngần ấy năm tham sống sợ chết.

Cậu sống mệt chết đi được, cậu từng muốn kết thúc sinh mạnh của bản thân mình nhưng cậu biết rõ một khi mình chết đi rồi thì mẹ cậu cũng không thể gắng gượng thêm được nữa.

Cậu không có một ngày nào sống vì chính bản thân mình, luôn phải… Sống vì người khác.

Nhưng giờ cậu lại đột nhiên rất muốn được sống, muốn vùng thoát khỏi nhà giam, cậu có một sự khát vọng với quyền lực.

Pháo hoa lặng lẽ cháy sáng lên, chẳng mấy chốc đã xong. “Hết rồi, em có muốn đốt nữa không?

Nếu em muốn đốt thì chị đi mua nữa.”

Cậu khẽ lắc đầu cười: “Không cần nữa đâu, đẹp lắm, cảm ơn bạn.”

“Em khách sáo với chị làm gì, đi thôi, chúng ta về nhà đi.”

Về nhà.

Cậu nghe thấy hai từ đó thì cảm thấy trong lòng cức kì ấm áp.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1049


Chương 1049

Sau khi lên xe, Strzyga ngồi phía trước lái xe, cô lau mồ hôi trên trán, nói: “Tối về để chị giúp em tắm nha.”

“Khụ khụ…

Diễn còn chưa kịp phản ứng thì Strzyga đã bắt đầu họ khan khiến Hứa Minh Tâm chẳng hiểu mô tế gì. “Tôi sẽ sắp xếp người đến giúp cô chủ tắm, cô không cạn lo lắng. “Thế à, thế thì thôi vậy, nhưng nếu như em muốn tắm với chị thì cũng được, trước đây chị cũng thường tắm cùng với bạn thân ấy, chơi vui lắm luôn.”

Hai má cậu thoáng đỏ lên, chẳng hiểu tại sao trong đầu cậu lại hiện ra những hình ảnh… Cậu và Hứa Minh Tâm cùng ngồi trong bồn tắm mặt đối mặt nhau…

Cậu vội vàng lắc đầu, không dám suy nghĩ thêm nữa. “Em có vẻ dễ ngượng quá nhỉ, tất cả đều là con gái cả mà”

“Cô chủ nhà tôi quen làm những việc đó một mình, cảm ơn lòng tốt của cô Minh Tâm.” Strzyga lập tức giải thích. “The à…”

Cô hơi thất vọng, cùng nhau tắm rửa rồi chà lưng đấm lưng cho nhau vui biết là bao nhiêu, đấm bóp là truyền thống văn hóa của nước nhà mà!

Còn lại hai ngày, Hứa Minh Tâm dẫn cậu ra công viên tản bộ, mua cho cậu rất nhiều quần áo đáng yêu.

Dường như cô chẳng hề tiếc bất cứ thứ gì dành cho Diễn, suy cho cùng thì cũng chẳng mấy khi thích một người đến thế, như một công chúa nhỏ cần sự yêu thương.

Thời gian ba ngày trôi qua rất nhanh, Diên cảm thấy mình vẫn còn chưa thỏa mãn, vẫn chưa được tận hưởng đủ thì Strzyga đã nghiêm túc nhắc nhở cậu đã đến giờ phải quay trở về rồi.

Bọn họ phải chuẩn bị hết tất cả mọi thứ trước khi bà chủ quay trở về, nếu không hậu quả không thể lường trước được.

Cậu biết mình không thể ở đây mãi như thể được nhưng cũng chẳng biết lần tiếp theo được ra ngoài là khi nào.

Sáng cậu thức dậy cực kì sớm, không đánh thức Hứa Minh Tâm, sợ chào tạm biệt nhau sẽ khiến mọi người đau lòng. “Cảm ơn cậu Cố Gia Huy đã cho chúng tôi ở nhà mấy ngày nay, dịp khác có cơ hội chúng tôi sẽ cảm tạ sau.” Strzyga khách sáo nói.

Cố Gia Huy gật đầu, khẽ híp mắt lại nhìn giản.

Cô bé này cũng không phải là một nhân vật cũng không đơn giản lắm, anh bảo Khương Tuấn điều tra thử nhưng vẫn không thể tra ra được lai lịch của người này.

Cậu cũng nhờ Ôn Thanh Vân điều tra thử, ba ngày. Chẳng có một kết quả nào cả.

Người đó như xuất hiện từ giữa hư không, cực kì bí ẩn. Chắc chắn gia thế sau lưng phải cực kì khổng lồ thì, có thể nhận ra được từ tôi tớ bên cạnh. Strzyga đẩy Diên đi, cậu lưu luyến quay lại nhìn căn nhà sau lưng, cuối cùng cắn răng chuyển tầm mắt đi. Sau khi Hứa Minh Tâm tỉnh giấc thì chỗ nằm bên cạnh đã trống rỗng

Cô dụi mắt, phát hiện trên tay có thêm một thứ.

Đó là một huy chương trông có vẻ khá là cổ kính, hoa văn trên đó đã mờ đến mức không thể nhìn thấy được nữa, chữ cái cũng không thể nhìn ra được.

Nặng trịch, cảm giác cầm nên tay có sự nặng rõ rệt.

Đây là cái gì thế không biết, tại sao nó lại nằm trong tay cô.

Cô đứng dậy xuống giường, phát hiện tủ đầu giường có một tờ giấy, chữ viết trên đó không hề giống chữ của một cô gái, cực kì mạnh mẽ và rắn rỏi: Đây là phần quà tôi gửi lại, cảm ơn bạn đã chiêu đãi tôi trong ba ngày qua. Gia tộc của tôi cũng được xem là dòng họ có tiếng và danh dự ở London, nếu như bạn gặp phải tiền toái gì đó trong cuộc sống thì có thể lấy nó ra, nhưng quý tộc lâu đời ở đây đều nhận biết huy chương này, bọn họ sẽ nể mặt em đôi ba phần, thế nhưng đây là bí mật của chúng ta thôi, bạn đừng nói cho người nào biết, cả người thân thiết nhất bên cạnh, bạn nhớ kỹ chưa?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1050


Chương 1050

Cô chợt sững người và lập tức nhận ra điều gì đó, nhanh chóng chạy ra ngoài, còn chưa kịp mang dép vào.

Vừa ra đến cửa cô đã đụng phải Cổ

Thành Châu. “Vội vã như vậy, em đang định đi đâu mà vội vội vàng vàng thế?”

“Diễn đi rồi ư?”

“Ừm, đã đi rồi. Tại sao em không chịu mang dép vào, ngoan ngoãn quay về đi, nếu không anh sẽ đánh mông em đấy.”

Anh nói với giọng ra lệnh, sau đó bế cô từ dưới đất lên, ôm trở về phòng ngủ của mình.

Cô thấy anh c** q**n áo thì khẽ nhíu mày: “Anh… Anh không cần đến chi nhánh hả?”

“Anh đã không được ngủ ngon giấc ba ngày nay rồi, em chỉ biết là Diên của em đi rồi mà không biết là trong mắt anh toàn tơ máu ư? Trong mắt em… Anh là kẻ không hề quan trọng gì và còn thua cả bạn em hả?”

Anh đi tới, giơ tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Hứa Minh Tâm và đặt lên lồng ngực mình.

Lớp áo sơ mi mỏng, tay cô có thể cảm nhận được tiếng tim đập thật mạnh cứ vang vọng vào tai.

Ngón tay cô khẽ run nhè nhẹ rồi lại không rút ra.

Đôi môi nóng bỏng của anh nhanh chóng ép tới, đòi hỏi và chiếm giữ, cuốn lấy những phần ngon ngọt.

Anh như người khát khô trên sa mạc lâu năm, cần tìm một nguồn nước cứu mạng gấp thật gấp, khi tìm được rồi thì không muốn buông ra nữa.

Cô không thể thở nổi, bị anh đặt trên tấm đệm mềm mại.

Nụ hôn đó kéo dài lâu thật lâu, cuối cùng khi anh thở hổn hển buông ra và ôm chặt cô vòng lòng, dùng thật nhiều sức như thể đang muốn ép cô nhập vào người mình: “Để anh ôm em một lúc đã, rõ ràng em đang ở ngay trước mắt anh, gần trong gang tấc nhưng với anh mà nói thì sống một ngày chẳng khác gì sống một năm. Không ngờ anh lại phải cố kìm nén cơn ghen của mình với một cô gái, anh nghĩ anh hết thuốc chữa mất rồi. Hứa Minh Tâm, rốt cuộc em đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho anh thế? Khiến kiếp này anh không thể rời khỏi em được, đúng là chết mất thôi ấy.

Giọng anh trầm thấp khàn khàn như thể cả đời này không còn đường nào để xoay sở được nữa.

Cô nghe thế bèn cười cười, kiềm lòng không đặng ngẩng đầu hôn lên cổ anh.

Cảm giác tê tê dại dại nhanh chóng lan ra khắp người anh.

Cô có thể cảm nhận được cơ thể anh cứng đờ.

Hầu kế anh bắt đầu di chuyển lên xuống, cố gắng kìm nén ngọn lửa đang rục rịch ngóc đầu dậy, thật lòng rất muốn ăn côn sạch sành sanh. “Đừng ghẹo anh, anh sợ anh không nhịn được…

Đàn ông cực kì nhạy cảm vào buổi sáng! “Hình như gần đây em đã bỏ bê anh quá rồi, để bồi thường thì em để lại hai vết dâu tây cho anh được không?”

Cô cười khẽ vương đầu lưỡi l**m kiếm. “Em nào có in vết dâu tây, em đang muốn lấy mạng anh thì có!”

Anh thở hổn hển, giọng nói trầm thấp rồi lại bất đắc dĩ, trong mắt chỉ có sự dịu dàng sâu sắc, lưu luyến vô bờ bên như vì sao trên trời cao và biển rộng không thấy bờ, bóng dáng cô nho nhỏ ảnh lên trong đó cực kì nhỏ bé nhưng lại hết sức an toàn.

Bởi vì…

Trong mắt anh chỉ có mỗi mình cô.
 
Back
Top Dưới