Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1011


Chương 1011

“Thật ra anh có quay đầu lại nhìn cũng không sao em hiểu mà!”

Về mặt của cô hiện lên sự hào phóng, nhưng cô không ngờ một giây tiếp theo lại nghe thấy câu nói của Cố Gia Huy. “Gần hai năm nay anh vẫn ăn chay, trừ em ra, anh không có hứng thú với người nào khác cả. Anh là đàn ông chứ không phải là ngựa giống. Đời này trừ em ra thì anh không thấy ai hợp mắt cả, hiểu không?”

Giọng nói của anh rất khăn và trầm thấp, đặc biệt nó rất dễ chịu, giống như một làn gió mát chui vào tai cô vậy, khiến trái tim của cô như có một dòng diện ẩm áp chảy vào.

Anh là một người đàn ông đích thực không bị thử khác chi phối, Cố Gia Huy đúng là người chồng tốt mà dù có đốt đèn lồng cũng không kiếm được.

Cô nhất định phải chăm sóc tốt b* ng*c của mình để nó to lên

Máy người đi vào trong cửa hàng, hướng dẫn viên mua sam đi tìm hóa đơn đã ghi lại bộ quần áo của cô ta, bộ quần áo này được mua vào đầu tháng sáu, cũng chưa lâu lắm, bộ vảy này theo giá thị trường tâm năm trăm nghìn đô trở lên.

Loại quần áo này là mặt hàng xa xỉ cao cấp, không thể giặt bằng tay hay nước, đây chỉ là bộ quần áo dùng được một lần.

Hôm nay cô ta phải gặp một khách hàng lớn, người này rất giàu có, nên cô ta phải mặc chiếc váy mới tinh này để đi lấy lòng họ.

Bây giờ phần mông chiếc váy này bị vấy bẩn, bộ váy này cũng phải được bồi thường, nếu bồi thường cũng phải hơn ba trăm nghìn đô trở lên.

Ba trăm nghìn đô, nếu đổi thành tiền việt thì cũng hơn 6 tỷ. 6 tỷ một bộ quần áo.

Thực sự rất đắt.

Trái tim nhỏ bé của cô bắt đầu đập loạn xạ. Người đàn bà kia đắc ý nhìn cô, hình như cô ta đã nhìn thấy được sự bối rối của Hứa Minh Tâm, nên chế nhạo nói: “Tôi đã nói rồi, bộ quần áo của tôi rất đắt tiền, chắc chắn anh không bồi thường nổi đâu. Ba trăm nghìn đôi là, cầu chủ này, anh chắc chắn sẽ lãng phí nhiều tiên như vậy cho con nhóc này à?”

“Tôi thích tiêu cho cô ấy thì sao, có quản được tôi.

Giọng nói của anh từ tốn nhẹ nhàng. à?”

Một đôi mắt sâu giống như bóng tối trong giếng cổ, bên trong mắt anh có một ánh sáng đen vụt qua trông rất thần bí.

Người kia tức giận hít một hơi, sau đó cô ra hung giữ lườm, cô ta không ngờ là người đàn ông này ngu như vậy. Cô ta đã nhắc nhở anh nhiều lần như, nhưng anh ta vẫn nguyện ý bị con nhóc kia lợi dụng.

Đã như vậy, thì cứ bồi thường thôi, cô không cứu được người đàn ông này rồi, chắc chắn phải đòi lại tiền về, không thể mất số tiền này được.

Ngược lại Cố Gia Huy rất thẳng thắn, anh trực tiếp viết một tầm chi phiếu, sau đó đưa cho cô ta.

Cô ta nghi ngờ nhìn tấm chi phiếu, còn nghi nó là giả, nên đã gọi điện đến ngân hàng về số điện thoại trên tấm chi phiếu kia để kiểm tra nó có đúng là thật hay không.

Bây giờ cô ta mới hài lòng cất tấm chi phiếu đi, cho vào túi xách rồi nói: “Được rồi, chuyện này đã xử lý xong!” khoan đã, tôi đã bồi thường cho cô, bây giờ có cũng phải bởi thường cho bạn gái tôi chứ “chỉ với cô ta?”

Cô ta nghi ngờ nhìn Hứa Minh Tâm một cái từ đầu đến chân, cô ta không nhìn ra trên người cô gái này có cái gì đắt tiền cả, nhưng nhìn kĩ thì chất liệu quần áo của cô gái này không tệ lắm, chắc là tầm mấy chục nghìn đô la thôi?

Loại quần áo này cũng không đáng bao nhiêu tiền? “Được, anh nói bộ đổ này bao nhiêu tiền, tôi sẽ trả hết.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1012


Chương 1012

“Đi đến cửa hàng hỏi, xem giá thị trường của nó là bao nhiêu tiền thì biết ”

Anh bình tĩnh nói, sắc mặt anh không được tốt lám. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Ai muốn bắt nạt Hứa Minh Tâm, anh sẽ không tha cho người đó. “Cửa hàng? Tại sao, đáng lẽ bộ quần áo này anh phải mua ở trong nước mới đúng? Đừng lừa gạt tôi, tôi cũng quen biết người ở London đó. “

“Mắt xích toàn cầu Cố Gia Huy nói xong, thì bước ra ngoài của hàng đi lên xe, giống như muốn dẫn cô đến địa điểm khác. Người đàn bà tóc vàng nhíu mày, bạn của cô ta kéo tay cô ta lại nói: “Người đàn ông này chắc chắn không phải là người dễ chọc, cậu có thể trả lại tiền cho anh ta thì nói nhỏ nhẹ một chút, xem như chấm dứt chuyện này đi. Cô ấy làm bắn quần áo của cậu thì cậu cũng làm bản quần áo của cô ấy, chuyện này xử lý bình thường như vậy có phải tốt hơn không, làm sao cậu cử phải tranh cãi như vậy?”

“Tớ chỉ không quen với việc bọn họ không biết cư xử, tớ định im lặng bỏ qua chuyện này nhưng bọn họ cứng miệng cãi lại tớ, vậy thì tớ có thể làm gì? Chẳng lẽ bộ quần áo của cậu ta còn đắt hơn của tớ à?”

Cô ta không bỏ cuộc, mặc kệ sự ngăn cản của cô bạn thân, cố ý lên xe đi theo.

Cuối cùng chiếc xe vững vàng dừng lại trước cửa hàng sang trọng cao cấp của D&E.

Người đàn bà tái mặt khi nhìn thấy ánh đèn LED trên đầu.

Đây? Quần áo ở đây?

D&E là công ty có mặt hàng đắt tiền lớn nhất thế giới. Người thành lập ra nó có một công ty kinh doanh riêng của mình ở nước Mỹ. Công ty chủ yếu kinh doanh các mặt hàng xa xỉ cao cấp, quần áo cũng có nhãn hiệu mà mình thiết kế ra, theo tương truyền thì nhà thiết kế họ Từ này rất tài giỏi, ai cũng tranh nhau đi mua các thiết kế của cô ta nhưng làm người có tiền cũng không mua được.

Rất nhiều bộ quần áo giới hạn số lượng đã được thổi phồng lên với giá cao ngất ngưởng, những người như cô ta không thể nào mua được.

Trời!

Làm sao cô nhóc này có thể mua được bộ quần áo ở đây, không phải là anh cố ý dẫn cô ta đến đây để lừa cô ta chứ?

Quần áo ở đây có giá trị lên đến hàng triệu, người có tiền cũng không thể mua những bộ quần áo ở đây mặc như bộ trang phục bình thường được? Làm sao có thể có nhiều như vậy?

Nhưng cô ta lại không biết trong tủ quần áo của Hứa Minh Tâm chủ yếu là quần áo của nhãn hiệu này.

Cố Gia Huy đẩy cửa ra đi vào, nhân viên cửa hàng lập tức đi đến, nói lời chào mừng buổi tối vui vẻ.

Khi người đàn bà kia bước vào cửa, hai chân của cô ta run lên, rõ ràng là cô ta không được tự tin làm.

Cố Gia Huy yêu cầu hướng dẫn viên mua sắm làm lại thông tin mua hàng bộ này được mua ở Đà Nắng, quy đổi ra là khoảng hai triệu đô la ở đây.

Chất liệu của bộ quần áo này khá lâu rồi, bộ quản do này mặc được khoảng nửa năm, bây giờ thiết kế đã lỗi thời

Còn chiếc váy kia được ra mắt cách đây không lâu, mới vào đầu mùa xuân nên giá trị của nó đang lên.

Người giám định cân nhắc nhiều lý do khác nhau và cuối cùng đưa ra mức bồi thường chuẩn nhất, bộ đổ này ít nhất tầm sáu trăm ngàn đô la Mỹ.

Hứa Minh Tâm lập tức cảm thấy vui vẻ, bộ quần áo này rất bền, có thể là cô vẫn còn về giặt được.

Cách bảo quản của loại quần áo này rất tốn kém, bạn phải cầm nó ra tiệm giặt chuyên dụng, chi phí giặt bao giờ cũng đắt hơn.

Nhưng đối với một người to xác như Hứa Minh Tâm thì, cô chỉ ném thẳng bộ quần áo này vào máy giặt. Bây giờ cô vẫn có thể tiếp tục mặc bộ quần áo này sau khi giặt mà còn vẫn có thể nhận thêm ba trăm ngàn đô la bồi thường, thật vui vẻ!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1013


Chương 1013

Cố Gia Huy nhìn thấy đôi môi hồng của cô cong lên liền hiểu được cô đang nghĩ gì.

Đồ ngốc, rõ ràng là bản thân chịu thiệt thòi, nhưng chỉ cần nhìn thấy ba trăm ngàn đô la đó thì đã cảm thấy rất mãn nguyện trong lòng rồi.

Ngốc hết chỗ nói “Cô kia, cứ làm theo giả bồi thường đi.”

Anh chậm rãi nói, tuy ngữ khí không nhanh nhưng vô hình trung lại khiến người khác cảm thấy vô cùng áp lực.

Người kia mở miệng ra, muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng lại không phát ra âm thanh nào cả.

Cô ta ngày người nhìn Cố Gia Huy, cho đến khi bị bạn thân kéo tay, cô ta mới bừng tỉnh lại. “Sáu trăm nghìn…… sáu trăm nghìn

Cô ta lầm bầm lặp lại ba chữ này, có thể thấy đây là đòn đả kích không hề nhỏ. Sáu trăm nghìn tiền bồi thường, đòn đã kích lớn nhất mà cô ta nhận được chính là không ngờ được rằng chiếc quần jean rất là bình thường mà Hứa Minh Tâm mặc lại đắt như vậy.

Đúng!

Chỉ là một chiếc quan jean thôi mà, sao có thể đắt như vậy, rốt cuộc là sao?

Từ đầu đến chân cô gái đó rốt cuộc là đáng bao nhiêu tiền?

Cô đã biến người phụ nữ một thân mặc toàn đỗ lạ Mỹ trở thành phục vụ trong cửa hàng luôn rồi, vẫn còn chưa biết phải sống chết bồi thường cái gì, là do bản thân nghĩ không thông rồi sao? “Nếu cô không bồi thường, tôi phải để luật sư vào đây rồi.”

Anh lạnh lùng nói, đôi mắt phượng sâu thẳm nhàn nhạt quét qua người cô ta, khiến lưng cô ta lập tức toát mồ hôi lạnh.

Cô ta lắp bắp nói, không còn thái độ kiêu ngạo như vừa nãy nữa. “Tôi…tôi đến, nhưng tôi không có tiền mặt, tôi chỉ có thể, tôi chuyển tiền cho anh nhé.”

“Linh, dùng thẻ của em đi” MOa, có tiến vào rồi

Hứa Minh Tâm vui vẻ nói, mừng rỡ lấy thẻ ngân hàng của mình ra,

Người kia thoáng chốc đã xử lý xong, kinh cần lễ phép đưa lại thẻ ngân hàng: “Đối với chuyển khoản quốc tế, có thể mất chút thời gian, qua vài ngày nữa cô hãy kiểm tra lại “Tôi biết rồi. Cảm ơn”

“Em cảm ơn cô ta làm gì. Việc này phải nên như vậy.”

Hứa Minh Tâm nghĩ cũng đúng, nếu như cô ta không hung hãng dọa người thì chắc có lẽ đã không xảy ra nhiều chuyện như thế này.

Bởi vậy mới nói, gặp phải chuyện gì mọi người hãy nhường nhịn nhau nhé, êm đẹp biết bao nhiêu.

Người bên kia ảo não bỏ đi, Cố Gia Huy xoa xoa đầu cô, hỏi cô đã đói chưa.

Cô rất thành thật gật đầu.

Vốn dĩ bàn ăn kia chưa kịp ăn xong, bây giờ lại chạy đi chạy lại, đồ ăn trong bụng cũng sớm tiêu hoạ hết rồi.

Cố Gia Huy đưa cô trở lại nhà hàng bạn này, quản lý thấy bạn họ quay lại, mặt khác có một bản không có khách quay lại liên hiểu rõ ngày.

Hai vị khách này trông rất đặc biệt và sang trong. Họ vì thế càng phải ân cần phục vụ hơn nữa.

Sau khi ăn xong, Cố Gia Huy chủ động thanh toán, vì Hứa Minh Tâm cảm thấy ăn chức uống chúa hai bữa như vậy là không nên.

Suy cho cùng, họ cũng phải kinh doanh.

Hơn nữa, ban đầu cô còn cảm thấy đau lòng, nhưng vừa rồi biết giả quần áo của mình, cô cảm thấy không nên tiếc tiền của Cố Gia Huy nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1014


Chương 1014

Tiếc tiền cho anh ấy là chuyện thực sự rất khó mà nghĩ đến.

Nhưng người quản lý nói gì cũng đều từ chối, cứ khăng khăng cho đó là trách nhiệm của cửa hàng.

Cuối cùng, việc từ chối không thành, họ đành bỏ cuộc.

Sau bữa ăn, cả hai ngồi lại một lúc ngắm nhìn cảnh đêm của London.

Sắc trời càng tối, bên dưới đèn càng sáng, sáng đến mức càng lúc càng rực rỡ, sông Lan cũng trở nên đẹp để lạ thường.

Cô mơ hồ nói: “Cố Gia Huy, anh rất thích cửa hàng quần áo đó sao? Sao anh luận mua quần áo cho em à do the?”

“Nguyên nhân đầu tiên là vì quần áo ở đó rất hợp với em, thứ hai là vì anh muốn mua cho em thứ tốt nhất, bởi vì em xứng đáng có được những gì tốt nhất “Chi vì vậy thôi?”

Cô nhất thời cảm thấy bất lực, Cố Gia Huy còn có kiểu tiêu tiền chân thành vậy ư? “Ừm, không đúng sao?”

“Đương nhiên không đúng, tốn nhiều tiền như vậy cho quần áo, thật quá lãng phí mà.”

“Tiêu tiền cho em, trước giờ chẳng thấy đó là lãng phí gì cả, ngược lại còn thấy đó là một vinh hạnh.”

“Ngoan, sau này em phụ trách tiêu tiền phả nhà, anh phụ trách kiếm tiền nuôi nhà, phân công công việc rõ ràng, còn gì không ổn không?”

Anh âu yếm xoa đầu Hứa Minh Tâm, khóe miệng khẽ nở nụ cười, đong đầy sự nuông chiều.

Anh hận không thể ôm hết những thứ tốt đẹp nhất trên đời đặt trước mặt cô, chỉ mong cô vui vẻ nở một nụ cười.

Anh nghĩ, trong lịch sử có câu Phỏng hoa hỉ chư hầu, quả không ngoa, bỏ ra nghìn lượng vàng, đổi lấy nụ cười của mỹ nhân thì cũng đúng mà.

Boi vi…

Có một số người là kho báu lớn nhất, họ xứng đáng được như thế.

Hứa Minh Tâm là báu vật trong trái tim anh, không ai có thể thay thế được.

Cô ấy là độc nhất vô nhị “Nói như vậy, sao em cảm thấy áp lực lớn thế nhỉ? Để em tiêu tiền phá nhà, em chỉ muốn tiết kiệm tiền để sống thôi.”

“Em có thể tiết kiệm tiền, nhưng em cũng phải học cách tiêu tiền. Nếu như em không nỡ tiêu tiền cho bản thân, hãy để người đàn ông của em tiêu cho em. Tương tự nhau thôi. Hơn nữa, mắt nhìn của anh không tế, sẽ lựa chọn những gì phù hợp nhất cho em. Như thế này không phải rất tốt sao?”

Hứa Minh Tâm không cách nào phản đối được lời anh nói.

Cố Gia Huy không phải là người xuế xoà, đây là điều đáng mừng.

Anh ấy mua bất cứ thứ gì cho bản thân mình, trước tiên đầu sẽ tìm hiểu rất nhiều về nó.

Nếu mua sản phẩm im sóc cho cô, tiên anh sẽ kiểm tra xem da của cô là da khô, da dầu hay hỗn hợp, nhạy cảm với cái gì, da cần đường ẩm hay làm sáng.

Anh nghiên cứu rõ ràng đầu ra đấy, nhưng bản thân cô thì không làm được vậy. Từ nhỏ đến lớn khi mua sản phẩm chăm sóc da cô cũng không chú ý đến mấy điều này.

Chính sự cẩu thả của cô mới làm bật lên sự cần thận tỉ mỉ của anh.

Vậy nên mỹ phẩm và các sản phẩm chăm sóc da của cô đều do Cố Gia Huy chuẩn bị, mỗi một thành phần sử dụng trong đó anh đều nằm rất rõ, thật là khủng khiếp mà
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1015


Chương 1015

Tất nhiên, cải đã mua cũng là cái tốt nhất.

Chỉ có tình yêu phù hợp mới là tình yêu lâu bền nhất.

Cô nghĩ rằng kiếp này bản thân đã tìm được một người hoàn toàn phù hợp với mình rồi.

Cô hy vọng về sau mỗi ngày, người đàn ông này sẽ luôn ở bên cạnh cô.

Ngày thứ hai Hứa Minh Tâm đi học, Fiona không đến, cái nhóm nhỏ của cô ta cũng tan rã ngay lập tức. Mọi người mặc dù sau lưng vẫn bàn luận về cô nhưng rõ ràng là có e sợ không t

Laura chủ động bắt chuyện, để có không đến nỗi bị cô lập trong lớp Yoga.

Thời gian ngày một trôi đi, cuộc sống đủ đầy đồng thời rất thú vị.

Họ đã đến đây hơn mười ngày rồi.

Hôm nay Ôn Thanh Vân mời bọn họ đi ăn cơm, trong bữa ăn náo nhiệt sôi động. Ôn Thanh Vân nhận thấy trên bàn ăn còn thiếu một người, sau khi ăn xong không chịu được bèn gọi điện thoại cho Ôn Mạc Ngôn.

Bọn họ đã đến đây lâu như vậy rồi, Ôn Mạc Ngôn cũng chỉ nhờ Cố Gia Huy nhắn một tin, nói mình không về. Nhưng đến giờ ngay cả điện thoại cũng không gọi cho cô, xem ra là trong tim đã có người con gái bản thân yêu, nên đến chị mình cũng quên khuấy luôn rồi.

Cô ấy nhịn không được liền bấm số của Ôn Mạc Ngôn, hai nơi có sự chênh lệch múi giờ, bên này đã là buổi trưa, bên kia chắc đã vào buổi tối rồi.

Nay là thứ 4, ngày làm việc, anh ấy có lẽ vừa tan làm.

Ôn Mạc Ngôn bất ngờ nghe điện thoại, đồng thời có chút ngượng ngùng, xem chừng cũng nhận ra bản thần đã lâu không gọi điện báo cho chị mình là mình vẫn còn sống ổn rồi. “Hoá ra em vẫn biết chi là chỉ gái em nhỉ, chỉ còn cho là em không nhận ra chỉ nữa rồi đó. “Chi, sao mà không nhận ra được chứ chỉ là em không dám tới tìm chị, sợ chị bắt em quay về. “Em ở đó mọi chuyện suôn sẻ, chị và bố đều vỏ cùng hài lòng, tại sao phải bắt em quay về chứ? Em đã không còn là con nit nữa, có việc gì bản thân muốn làm thì cứ làm, chị và bố sẽ không can thiệp vào. Miễn là đến lúc trở về em ngoan ngoãn kế thừa công việc kinh doanh của gia đình là được, hiểu chưa?”

“Em biết rồi chị.

Đúng lúc này, bên kia đầu dây truyền đến tiếng con gái lầm rầm khiến Ôn Thanh Vân rất ngạc nhiên. “Đang có con gái bên cạnh em sao? Em đang làm gì vậy?”

“Đâu có. Một đồng nghiệp của em hôm nay bị bệnh, xin nghỉ phép để nghỉ ngơi, sống kể nhà em, em sợ cô ấy ở một mình không ổn nên…nên em mới đến cùng.

Ôn Mạc Ngôn vội vàng giải thích, sợ Ôn Thanh Vân hiểu lầm gì đó.

Ôn Thanh Vân liền nhận ra ngay, cô gái đó chính là Bạch Thư Hân mà Cố Gia Huy nói.

Nhưng cô cũng hỏi rồi, Bạch Thư Hân đã có người mình thích, chỉ có điều không có kết quả tốt.

Con gái yêu thầm ai đều yêu rất lâu.

Trong khoảng thời gian ngắn sao có thể buông bỏ mà thật lòng ở bên người con trai khác, ở bên Ôn Mạc Ngôn được.

Ôn Mạc Ngôn mặc dù đã 25 tuổi rồi nhưng mấy chuyện đối nhân xử thế đều không khéo, cư xử với ai cũng rất nhiệt tình và chân thành.

Về phương diện tình cảm, cũng thiếu nền tảng nhất định, chưa biết tình yêu là gì, có lẽ vì đến tận bây giờ anh ấy chưa từng trải nghiệm qua.

Cô ấy muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng mở miệng ra lại không thốt nên được lời nào.

Chuyện tình cảm, chỉ có bản thân tự nắm bắt thì mới hiểu rõ được tầm quan trọng của nó, lời khuyên của người khác không có tác dụng mấy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1016


Chương 1016

Anh ấy không biết được tình cảm của mình cũng tốt, đỡ phải đau buồn sớm. “Vậy thì em chăm sóc người ta cho tốt, dù sao người ta cũng là con gái, phải biết chừng mực, nghe chưa?”

“Biết rồi, biết rồi mà, chỉ yên tâm đi, em trai chị là người thế nào chị còn không biết sao?” Ôn Mạc Ngôn xấu hổ đạp, Ôn Thanh Vân nói cứ như anh là một tên lưu manh vậy. “Ừm, vậy em ở bên đó chủ ý mọi chuyện một chút, chị cho em 2 tháng nữa, tháng 9 em nên quay về rồi

Tháng 9.

Cách bây giờ quá ngăn 2 tháng, 60 ngày.

Gấp quá gấp quá.

Ôn Mạc Ngôn rơi vào trầm mặc, hồi lâu mới giật đầu đồng ý.

Mỗi người đều có sứ mệnh của riêng mình, anh không thể trốn tránh cả đời được, để chị gái giúp anh gánh vác trách nhiệm nặng nề mãi, đây không phải là điều đàn ông nên làm.

Cúp điện thoại, Ôn Mạc Ngôn nhìn người con gái nhỏ bé trên giường, trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi lưu luyến.

Rõ ràng vẫn chưa đi, sao trong lòng lại thấy không nỡ thế này?

Anh thấy hơi khó hiểu, xoay người rời đi, vào bếp nấu canh cho cô, nhân tiện đi mua một ít thuốc về.

Bạch Thư Hân là kiểu người không biết chăm sóc bản thân mình, trong tủ lạnh là thức ăn đồng lanh, hộp thuộc dự phòng trong nhà cũng hết. Có ay hơi sốt nhẹ, ngủ li bì, không có thuốc thì không khỏi được.

Ôn Mạc Ngôn biết được cô xin nghỉ ốm, buổi tối muốn đến xem sao, nhưng gõ cửa mà không thấy ai đáp lại, anh lo cô xảy ra chuyện nên trực tiếp từ ban công qua đây, thậm chí còn cạy cửa ban công. Cô ấy sốt không cao, nhưng không uống thuốc thì một chốc nữa sẽ không bớt.

Anh lập tức xuống lầu mua thuốc, cũng nhân tiên đi chợ mua một ít thức ăn tươi ngon.

Sau khi cho cô uống thuốc, đắp chăn cho cô xong, anh vào bếp nấu ăn.

Bạch Thư Hân hồi đầu cảm thấy nhức đầu, nhưng sau đó đã đỡ đi rất nhiều, ý thức dần dần trở lại.

Cho đến chín giờ tối cô mới ngồi dậy được, đưa mắt mơ màng nhìn không gian xung quanh.

Cô vẫn còn chưa tinh hẳn, thì nhìn thấy một bóng người to lớn đang đứng ở cửa dọa cho giật cả mình.

Đợi đến khi nhìn ra là Ôn Mạc Ngôn, cô lập tức nhìn về phía cửa ban công, nói: “Anh lại từ ban công trèo qua dãy hả?” Ôn Mạc Ngôn có chút ngưỡng ngùng, xấu hổ giải gái mái tóc ngắn, cười ấy náy, “Tôi, tôi sẽ đến mà “Trọng điểm là cái này sao? Nhờ anh ngã xuống dưới thì làm sao đây? Cao như vậy, anh sẽ chết không toàn thấy đó.”

Bạch Thư Hân vô cùng lo lắng nói. “Nhưng nhưng tôi lo cho em. Thuốc chưa mua, trong nhà cũng không đồ ăn. Thân con gái một mình sao mà được? Bây giờ em tỉnh rồi, mau dậy đi, tôi hầm canh sườn cho em rồi. Còn có thuốc này, uống kèm với nước ấm.”

Bạch Thư Hân biết anh tốt bụng, từ chối cũng không được, huống chi là tức giận.

Người đến cũng đến rồi, cô ấy có thể làm gì đây.

Cô đứng dậy ngồi vào bàn ăn, ngửi thấy mùi thơm nồng nàn, bụng dạ réo rắt kêu lên không ngừng.

Anh trước tiên múc cho cô một bát canh đầy, SƠ cô đói rồi, ăn lót bụng trước, cũng khai vị luôn.

Món canh anh ấy nấu rất ngon, trong đó cho thêm một ít cầu kỷ tử và đẳng sâm, trông bổ dưỡng ngon miệng.

Mau dan gia tốt như vậy, thật là hiểm có khó tìm, vậy mà lại chủ động đưa tới cửa, đúng là không ngờ mà.

Đợi cô uống xong bắt canh, anh đã dọn các món ăn nặng hồi lên sẵn sàng, các nguyên liệu đều đã chuẩn bị xong nên nấu rất nhanh. “Mau ăn đi, cũng không biết em ăn có thấy vị gì không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1017


Chương 1017

“Mới đầu không có, nhưng để anh nấu hương vị hoàn hảo. Tôi nghĩ không quả khó ăn.” Cô mim cười, dường như nhớ ra gì đó, liền đứng dậy trở về phòng, đưa cho anh một tấm thẻ ra vào. “Đây là thẻ chìa khóa dự phòng, đưa cho anh, kẻo sau này anh lại trèo qua ban công đến nhà tôi, nguy hiểm lắm, biết không?”

“Em…em lo cho tôi sao?”

Ôn Mạc Ngôn trong lòng chợt vui như mở cỠ, nhoẻn miệng nhìn cô, trông anh như một cậu thiếu niên mười tám tuổi, “Anh là bạn của của tôi, tôi tất nhiên quan tâm anh rồi

Ôn Mạc Ngôn trước đây chỉ mong sao được làm bạn với cô, nhưng giờ nghe cô nói từ “bạn” trong lòng đột nhiên cảm thấy không vui. “Mau an di.”

Ánh mắt anh tôi sám đi, giục cô ăn nhanh chút, nguội rồi sẽ không ngon đầu

Trong lúc hai người họ đang ăn thì tiếng chuông cửa bằng vang lên.

Bạch Thư Hân theo thói quen không nhìn qua mắt mèo, trực tiếp mở cửa luôn.

Vợ chồng Bạch Hoàng Nham thình lình xuất hiện ở ngoài cửa. “Chú thim?”

“Thư Hân à, thím với chủ con đến ăn cơm ở nhà một đồng nghiệp gần đây, nhớ con cũng ở đây. Con chuyển nhà lâu như vậy rồi chủ thím cũng chưa có thời gian qua thăm nên ghé xem. Đây là trái cây, con mau cầm lấy, còn mua cho con mấy món đồ ăn vặt. “

“Da da.” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Họ đến quả đột ngột, Bạch Thư Hân còn chưa kịp phản ứng.

Ôn Mạc Ngôn nghe thấy tiếng động cũng đi tới xem, Bạch Hoàng Nham nhìn thấy đàn ông trong nhà Bạch Thư Hân bèn cau mày: “Thư Hân, sao trong nhà con lại có đàn ông?”

Bạch Thư Hân vừa nhớ tới chuyện này, vội vàng giải thích: “Anh ấy là hàng xóm, cũng là đồng nghiệp của con, nên đến nhà con ăn cơm. Chuyện chỉ có vậy. Chú thím, chuyện không như chủ thím nghĩ đâu, chú xem, trong nhà con đầu có đồ đạc gì của đàn ông, đúng không? ”

Bạch Hoàng Nham lập tức rà soát xung quanh một vòng, thấy đúng là không có vật gì của đàn ông mới yên tâm. “Thật không?” Ông ấy vẫn hỏi thêm một câu nữa.

Ôn Mạc Ngôn lập tức giải thích: “Đúng vậy, châu sống ở bên cạnh, cháu và Thư Hân là đồng nghiệp.”

Đột nhiên gặp người thân của Bạch Thư Hân, Ôn Mạc Ngôn căng thẳng đến mức suýt chút nói lắp

Nhưng nhớ đến Bạch Thư Hân đã nói rằng chú của cô ấy ghét nhất người nói chuyện lắp ba lắp bắp liền sơ đến mức thắng cả lưỡi.

Sức mạnh của sự sợ hãi đúng là vô tận mà. “Thư Hân, cháu có dép lê đi trong nhà không? “Không cần dâu, chủ thỉm cứ vào đi, dù sao nhà châu cũng không có dép. Bạch Thư Hân thản nhiên nói. “Ai nói không có? Tôi vừa mới mang xong!” Ôn Mạc Ngôn dứt lời liền lãi từ trong cái tủ bên cạnh lối vào ra hai đội dép lê sạch sẽ, nói: “Chú thím mang đôi này đi.”

Vợ chồng Bạch Hoàng Nham trong giây lát nhìn anh một cách kỳ lạ.

Tại sao anh ta lại biết rõ về nhà của Thư Hân như vậy?

Bạch Hoàng Nham nghĩ xong định hỏi thì bị mẹ Bạch cản lại. “Mau thay dép đi.”

Bạch Hoàng Nham im lặng, thay dép đi vào. “Chú thím ăn gì chưa? Con với Ôn Mạc Ngôn đúng lúc chuẩn bị ăn cơm xong, hai người cùng ăn chút đi.”

“Chú thim ăn…

Bạch Hoàng Nham vốn dĩ muốn nói rằng mình đã ăn rồi, suy cho cùng cũng muộn như vậy rồi, bọn họ định ghé xem thử rồi đi thôi. không ngờ mẹ Bạch ngăn ông ấy lại, nói: “Cũng được. Vừa này ăn gì cũng tiêu hết rồi. Thím với chủ con ăn thêm nhé.”

“Thư Hân, bữa ăn này là con nấu hả? Tay nghề con tốt vậy sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1018


Chương 1018

“Là Ôn Mạc Ngôn nấu ạ. Con bị bệnh nên anh ấy đến thăm con.”

“Vậy à? Nhìn không ra đó, thanh niên bây giờ còn có kỹ năng bếp núc tốt ghê, chủ của con chai dầu trong bếp bị đổ cũng không biết đường phụ giúp thím một chút.”

“Thim quá khen rồi, để cháu nấu thêm mấy món nữa cho chủ thím.”

“Để tôi” Bạch Thư Hân đứng lên, nhưng bị anh ngăn cản. “Em không ra vào bếp thường xuyên, xem chừng bát đũa để ở đâu em cũng không biết. Dù sao cũng đều do tôi sắp xếp. Để tôi.”

Sau đó, Ôn Mạc Ngôn đi vào phòng bếp, lấy ra hai bộ bát đũa, bưng lên cho họ một tô canh

Me Bạch uống xong canh, hết lời khen ngợi Ôn

Mạc Ngôn. môn Mạc Ngôn này, cháu có phải là người địa phương không? Nghe giong cháu hình như không giống làm “Nhà cháu trước kia ở Đà Nẵng. Đến đời bố cháu thì chuyển việc kinh doanh của mình đến London ở Anh. Bây giờ người nhà cháu đều định cư ở đó. Cháu hiện tại làm việc trong Tập đoàn JC, sống ở đây.”

“Vậy chắc cháu rất hay chăm sóc cho Thư Hân nhà thím đúng không? Tuy là con gái nhưng nó cầu thà lắm, nhiều lúc còn không cần thận chút nào!”

“ Mặc dù có một chút, nhưng vẫn không sao. Năng lực làm việc của cô ấy rất tốt, giảm đốc hay khen ngợi cô ấy lắm!”

“Thật sao? Thư Hân trước giờ chưa nói chuyện này cho chú thím biết. Đúng là con trẻ lớn rồi, càng ngày càng xa cách với người thân.”

Suốt bữa cơm, hầu như đều là mẹ Bạch với Ôn Mạc Ngôn tán gẫu.

Bạch Thư Hân luôn cảm thấy bầu không khí kỳ quặc, mọi thứ dường như đang phát triển theo một hưởng kỳ lạ.

Ánh mắt của thím chính xác là kiểu mẹ vợ nhìn con rể, đây là chuyện quái gì thế?

Bữa cơm không dễ dàng ai cũng kết thúc. Ôn Mar Ngôn còn mang bắt đùa rửa sạch trước khi rời đi.

Trước khi đi, anh còn dặn Bạch Thư Hân buổi tối trước khi đi ngủ nhờ uống thuốc, thuốc đã chuẩn bị sản để bên giường.

Sau khi Ôn Mạc Ngôn đi, mẹ Bạch không nhịn được nữa liền hỏi: “Thanh niên này thật sự chỉ là đồng nghiệp với con sao?”

“Vâng ạ”

“Đồng nghiệp gì chứ, tên nhóc đó rõ ràng là có ý đồ.” – Bạch Hoàng Nham nói. “Con xem, đến chủ của con là lão già cộc cằn còn nhìn ra, con vẫn còn chưa nhìn ra sao? Không thích con mà người ta có thể nấu ăn cho con sao, có thể quan tâm con bệnh gì sao? Người ta còn có thể liên tục khen con trên bàn ăn, phản bác lại tất cả các khuyết điểm của con mà thím nói sao?”

“Anh ấy đúng là thích con, nhưng anh ấy thiếu tinh ý, bản thân anh ấy còn không biết điều đó “Thanh niên người ta không biết, con cũng giả vớ hồ đồ luôn à? Trong lòng con còn không rõ sao? Vậy con nghĩ thế nào đây?” Mẹ Bạch vội vàng hỏi.

Bà thấy cậu thanh niên đó, mọi thứ đều ổn. Diện mạo đẹp trai, dáng vẻ đàng hoàng, người cao ráo, trắng trẻo, nhìn phát biết ngay là một quý ông.

Nói năng lịch sự, hơn nữa còn biết nấu ăn, bây giờ đi đầu tìm được một người đàn ông tốt như vậy? “Con…Con chưa nghĩ gì cả, con chỉ xem anh ấy là bạn, không muốn tiến xa hơn.” Bạch Thư Hân đau đầu nói, cô sợ rằng nếu tiến xa hơn, ngay đến bạn cũng không thể làm.

Anh ấy càng đối xử tốt với cô bao nhiêu, cô càng thấy có lỗi bấy nhiêu. “Trong lòng con vẫn còn Lệ Nghiêm, phải không?” Bạch Hoàng Nham hỏi thẳng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1019


Chương 1019

Lời vừa nói ra, cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng. Sắc mặt Bạch Thư Hân nhất thời tái nhợt, hai måt toi sam.

Mẹ Bạch tức giận liếc một phát, cấu vào cánh tay ông một cách thô bạo, “Ông ra ngoài đợi tôi, tôi muốn nói chuyện với Thư Hân.”

“Chuyện phụ nữ mấy người thật rắc rồi. Tình cảm nào biết rõ không có kết cục thì nên sớm buông bỏ đi, tổn thương người cũng tổn thương mình”

“Không nói một câu thì ông thiệt à.”

Mẹ Bạch mắng.

Bạch Hoàng Nham quay lưng bỏ đi. “Đừng nghe lời của chủ con nói bậy, ông ấy là vậy đó, có gì nói đó. Cũng không biết trong giới quan chức đã làm mất lòng bao nhiều người rồi. Thim nghĩ chức thượng tưởng của ông ấy làm không bao lâu nữa đâu. Sớm muộn gì cũng bị đình chỉ. “

“Thật ra chủ nói đúng. Tình cảm mà rõ ràng biết là không thể thì nên từ bỏ càng sớm càng tốt. Con cũng đã từ bỏ rồi, chỉ là trong lòng không vui thế thôi. Con sẽ không quấy rầy Lệ Nghiêm nữa, cũng sẽ chúc phúc cho anh ấy với Cố Yên. Chỉ là con chưa nghĩ đến việc bắt đầu một mối quan hệ mới. “

“Trước đây thim không thích đứa con đó của Lý Hải Long, cũng không thích con tìm quân nhân. Không dễ dàng gì mà con đi được trên con đường bản thân thích, đừng tìm người đàn ông khó nắm bắt về nữa. Thím thấy Ôn Mạc Ngôn là một đứa trẻ tốt, cậu ta đổi với con bảo sao nghe vậy, tốt biết bao? “Đương nhiên, nếu con không muốn thim ngắn cản, chỉ là con nhà người ta khá ngốc, đừng có ức h**p người ta “Con không ức h**p, chưa hề luôn, con còn không dám nói những lời tin nhân với anh ấy, vì sợ làm tổn thường trái tim anh ấy”

Bạch Thư Hân xấu hổ nói, cô ấy vẫn canh cánh trong lòng về chuyện xảy ra lần trước.

May là bản thân anh ấy chưa hiểu rõ, cô cũng không từ chối rõ ràng, sợ sẽ giảm lên vết xe đổ “Vậy con có để ý cậu ấy không?”

Để ý.

Cô có để ý. Ôn Mạc Ngôn vì cô làm từng chuyện một, cô đều thấy rõ hết, con người chứ đâu phải cây cò, sao có thể vô tình được?

Anh ấy đối xử với cô rất tốt, nguy nan ập đến, luôn là người đầu tiên lao đến trước mặt cô, thà bị đánh sống dở chết dở còn hơn để cô bị thương dù chỉ một chút.

Đi bằng ban công nguy hiểm như vậy, anh ấy vẫn can đảm xông vào, cũng không biết anh ấy lấy dũng khí ở đâu.

Cô cũng sẽ mềm lòng, nhưng mềm lòng không nên xem là tình yêu.

Hơn nữa, cô muốn một người đàn ông đủ trưởng thành, Ôn Mạc Ngôn bây giờ rõ ràng không phù hợp.

Cô ấy chính là đang cố một người giống Nguyễn Doanh để khỏa lấp đi khoảng trống trong tim. Đến bản thân cô ấy thậm chí còn không ý thức được sự tồn tại của vấn đề này.

Mẹ Bạch nghe thể thì nhìn xoáy vào cô ấy, cuối cùng lắc đầu thở dài. “Vậy thím cũng không làm khó con nữa, chuyện tình cảm cần con phải tự mình nắm lấy, đừng để chịu thiệt là được rồi. “Con biết rồi thím, để thím lo lắng rồi.”

“Vậy thim với chủ con đi đây, chăm sóc bản thân cho tốt.”

Mẹ Bạch vỗ tay cô ấy, sau đó ra ngoài mới phát hiện trong phòng khách không thấy bóng dáng Bạch Hoàng Nhạm đầu.

Bà ấy thấy cửa mở, không ngờ Bạch Hoàng Nham lại chuồn đến chỗ của Ôn Mạc Ngôn. “Sao ông lại đến nhà của người khác?

Mẹ Bạch vừa nói vừa quan sát, phát hiện nhà của Ôn Mạc Ngôn rất gọn gàng ngăn nắp, sách xếp đầy trên giá sách, cho người ta ấn tượng rất tốt. Trong nhà thoang thoảng hưởng trà.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1020


Chương 1020

Bạch Hoàng Nham nằm trà, nói: “Bà xã, bà máu qua đây, không ngờ thắng nhóc này lại có tay pha trà ngon như vậy, bà mau đến nếm thử, trả đầu trước tiết Thanh Minh thơm dịu dịu! Thắng nhóc này còn biết khá rõ, trà Hầu Khối này không tệ đầu

Uống uống uống, không phải uống rượu thì là uống trà Ông còn không về à?”

“Đợi tôi uống xong tách trà này đã!”

“Chú, cháu lấy cho chủ một ít đem về nhé? Một mình cháu ở nhà cũng rất ít khi pha trà.”

“Không cần đầu, vợ chủ không biết pha trà, chú cũng không biết. Trà ngon này cũng cần phải hiểu và có tay nghề pha trà thì mới được. Không thì thứ sáu đến nhà chủ, chúng ta uống trà uống rượu no say một bữa, cháu ở bộ phận dự án phải xã giao nhiều, chắc tửu lượng không tệ nhi?”

“Tốt lắm ạ, ngàn chén không say”

“Thằng nhóc này nói năng khoác lác, trước và rượu này của chủ mà bảo là ngàn chén không say? Lúc đó nhất định phải đến, xem chủ có chuốc cho lớp trẻ như cháu say bí tỉ không!”

“Vàng, đến lúc đó uống cho đã.”

“Thằng nhóc này có triển vọng đấy

Bạch Hoàng Nham uống xong một tách trên thì với vào người Ôn Mạc Ngôn, năn nắn xương anh ta, rồi mới vừa lòng thỏa ý bị mẹ Bạch kéo đi.

Trên đường mẹ Bạch cứ lải nhải: “Ông giỏi rồi, còn tranh cao thấp với lớp trẻ “Bà cảm thấy tên nhóc Ôn Mạc Ngôn này thể nào?”

“Tôi cảm thấy tốt đấy!”

“Tôi cũng cảm thấy không tệ, người am hiểu về trà tâm tính đều rất tốt, thằng nhóc này rất hiểu lòng tôi day!”

“Hai người chúng ta coi trọng thì có tác dụng gì, cháu gái yêu dấu của ông còn chưa làm rõ được tình cảm của mình. Ông nói xem hai đứa này đều trưởng thành cả rồi, sao lại mơ hồ thế chứ? Một đứa thì không biết mình thích người ta, một đứa thì vướng mắc không bỏ được, đúng là làm tôi sốt ruột chết mất “Cho nên mới phải tạo cơ hội cho bọn chúng chứ, chẳng phải thứ sáu tôi bảo bọn chúng đến ăn cơm đẩy a? Tình cảm thì cần phải từ từ bồi dưỡng.

Bạch Hoàng Nhạm cười nói.

Mẹ Bạch nghe thể thì rất kinh ngạc, sao bà ấy lại không nghĩ đến điểm này như, nên tạo ra nhiều cơ hội, cho hai đứa trẻ tiếp xúc nhiều hơn, như vậy mới có thể bối đường tình cảm chứ

Bà ấy kích động véo cánh tay Bạch Hoàng Nham nói: “Cách này của ông tốt đấy, tạo cơ hội cho hai đứa nói Bạch Hoàng Nham, trông ông quên một cây, không ngờ ông cũng giỏi thật đấy, ông trở nên thông minh như vậy từ lúc nào thế?”

“Tôi ở quân đội, người trên người dưới đều vô cùng khâm phục tôi, chỉ có người vợ như bà là không coi trọng tôi thôi”

“Được rồi được rồi, mau về nhà thôi!” Mẹ Bạch giục giã nói.

Chẳng mấy chốc đã đến thứ sáu, Bạch Thư Hân vẫn chưa tan làm, mẹ Bạch đã vội gọi điện thoại đến, nói Bạch Hoàng Nham muốn uống rượu với Ôn Mạc Ngôn, nhất định phải dẫn anh ta tới.

Bạch Thư Hân bất lực, tan làm chỉ có thể đợi ở bộ phận dự án rồi. không ngờ bộ phận dự án tạm thời có nhiệm vụ, hiện tại Ôn Mạc Ngôn lại là trụ cột vững chắc ở đây. nhất thời khó mà đi được.

Đồng nghiệp của cô ấy lần lượt quẹt thẻ tan làm rồi, thấy cô đợi ở cửa bộ phận dự án, từng người từng người không kiếm được vừa cười vừa hỏi,

Đang đợi bạn trai a.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1021


Chương 1021

Để tôi đoán xem? Chắc chắn là cái anh đẹp trai vừa cao vừa gầy Ôn Mạc Ngôn kia phải không?”

“Đúng đấy đúng đấy, còn nói không phải một cặp, cùng đi làm cùng tan làm, cùng đến căn tin, rõ ràng là một đôi tình nhân yêu nhau tha thiết rồi.”

Bạch Thư Hân nghe thể thì dở khóc dở cưới, cho dù bây giờ có nhảy xuống sông Hoàng Hà thì cũng không rửa sạch tôi.

Bỏ đi, cứ để bọn họ hiểu lầm vậy, dù sao có giải thích cũng không rõ ràng được.

Đợi khoảng nửa tiếng sau Ôn Mạc Ngôn mới ra, nhìn cô ấy xin lỗi. “Xin lỗi, tôi đến muộn rồi. “Không sao, công việc quan trọng, anh đang xách gì thế?” Bạch Thư Hân để ý.

Trong tay anh ta xách hai túi đồ, hai bình rượu và một số thực phẩm bồi bổ. “Lần đầu tiên đến gặp người lớn trong nhà em, đi tay không thi không hay lắm, dù sao thì tôi cũng là hậu bối, cho nên buổi trưa tôi đi mua một ít đổ. Chủ em thích uống rượu, chắc ông ấy sẽ thích cái này.”

“Chẳng phải lúc đầu em nói tôi không biết làm bạn họ vui sao? Sự thật chứng minh tôi cũng không tệ lắm nhi, em có muốn suy nghĩ một chút đóng giả làm người yêu của tôi không?”

Lúc đầu Ôn Mạc Ngôn chỉ vì đạo nghĩa bạn bè mà muốn giúp Bạch Thư Hân, nhưng lâu dần, anh ta cũng không biết rốt cuộc tâm tư của mình là gì nữa.

Anh ta rất muốn Bạch Thư Hân đồng ý, cũng không biết tại vì sao.

Có lẽ… mình muốn làm giả hóa thật?

Lẽ nào trong lòng mình đang có suy nghĩ hèn hạ như vậy sao? “Không cần đâu, phiền quá rồi. Đi rồi, không còn som nữa.”

Bạch Thư Hân né tránh ánh mắt của anh ta, nhàn nhạt nói.

Ôn Mạc Ngôn cũng hơi thất vọng, đành phải đuổi kịp bước chân cô ấy.

Trên xe, Bạch Thư Hân không khỏi dặn đi dặn lại: “Chủ tôi nghiện rượu, uống rượu cũng chẳng sợ ai, mặc dù tôi biết anh uống cũng rất giỏi, nhưng ngộ nhớ không uống được nữa thì cũng đừng miễn cưỡng, biết chưa?”

“Em đang quan tâm tới a?”

Ôn Mạc Ngân hỏi

Có thể đứng hỏi mấy câu nhảm nhí này được không? Giữa bạn bè với nhau, là chuyện nên làm mà”

“Được thôi “

“Chú thím tôi rất hiếu khách, chắc chắn sẽ giục anh ăn cơm. Tay nghề của thím tôi cũng rất tốt, nhưng so với anh thì vẫn còn kém một chút. Nếu anh khen bà ấy thì bà ấy sẽ rất vui “Biết rồi.”

“Với cả…”

Bạch Thư Hân từng chút từng chút nói về những điều kiêng kị trong nhà, Ôn Mạc Ngôn nghe một cách rất nghiêm túc.

Cuối cùng, thậm chí đến cô ấy cũng có cảm giác sai sai, mình đang đưa người yêu về nhà à?

Nghĩ như vậy, cô ấy mở miệng nhưng lời nói thì nghẹn lại trong cổ họng, không thốt ra được. Ôn Mạc Ngôn thấy cô ấy ngừng lại, trong xe lập tức yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Anh đảo mắt nhìn cô ấy một cái, hỏi: “Sao lại không nói nữa? “Cũng kha khá rồi, những chi tiết còn lại cũng không có gì để nói, anh cũng không thường đến nhà chủ ăn cơm, những cái tôi nói đủ để ứng phó rồi “Ngô nhớ tôi sẽ đến nữa thì sao?”

Đến lúc đó rồi nói tiếp.

Bạch Thư Hân nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cảm thấy trong lòng rất mơ hồ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1022


Chương 1022

Tại sao cô lại dặn dò nhiều như vậy, sợ Ôn Mạc Ngôn đến nhà sẽ phạm phải lỗi sai gì đó làm thay đổi ấn tượng tốt mà chú thím đối với anh ta sao?

Anh ta chỉ là đồng nghiệp, hàng xóm, bạn của mình mà thôi, cũng chẳng phải là ai của mình mà đến mức phải dặn đi dặn lại nhiều như thế?

Chắc chắn là mình điên rồi.

Cô ấy không khỏi tự cười mình, không nên nghĩ quá nhiều.

Xe dừng lại ở bãi đỗ xe của tiểu khu, hai người vừa xuống xe, không ngờ ngay cổng có một chiếc xe vào tiểu khu nhưng không giảm tốc độ mà lướt nhanh qua.

Bạch Thư Hân còn chưa kịp phản ứng thì một giây sau đã rơi vào cái ôm của Ôn Mạc Ngôn.

Cô được Ôn Mạc Ngôn ôm chặt trong lòng, chớp mũi trận ngập mùi hương bạc lành lạnh sạch sẽ người anh. không biết vì sao, trái tim của cô lại đập mạnh.

Ôn Mạc Ngôn buông lỏng cô ấy ra, thấy bộ dạng hồn vía lên máy của cô ấy thì vô cùng lo lắng. Không biết từ lúc nào, anh ta đã không cần đến sự bảo vệ của Bạch Thư Hân nữa mà tự mình đảm đương đứng chặn phía trước cô ấy

“Em không sao chứ? Có phải vừa rồi làm em sợ không? Người tài xế này cũng thật là vô văn hóa, đợi lát nữa tôi đi xem camera giám sát, chắc chắn phải bắt anh ta xin lỗi em “Không cần đầu, tôi không sao, đi thôi.

Cô ấy nhàn nhạt nói, cố gắng khống chế giọng điệu của mình cho bình thường, không dám nhìn vào mắt anh ta.

Cô ấy vô thức lùi lại một bước, kéo khoảng cách giữa hai người ra, cứ có cảm giác đến gần anh ta thì mình cũng sẽ trở nên kì lạ.

Trước đây cô ấy không thể này.

Hai người một trước một sau đến nhà Bạch Hoàng Nham.

Mẹ Bạch mở cửa, thấy cả hai đến chung thì có cảm giác rất thành tựu, giống như nhìn thấy con gái dẫn con rể về nhà vậy.

Mẹ Bạch thấy Ôn Mạc Ngôn xách theo túi lớn túi nhỏ thì có hơi không vui. “Đến thì đến làm gì mà phải mang theo đó là nào nhà chủ thim bảo cháu đến ăn cơm là để tặng quả cho chủ thỉ 42 “Thư Hân, cháu cũng thật là, sao cháu không nói cho Ôn Mạc Ngôn?”

Bạch Thư Hân nghe thể thì hơi ngượng ngùng. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sao cô ấy phải nói chứ, cô ấy cũng đâu phải vợ anh ta l

Ôn Mạc Ngôn cười ấm áp nói: “Không sao, nên như vậy.”

“Được rồi được rồi, mau thay giày rồi vào trong đi, cơm canh có ngay đây.”

Lúc này, Bạch Hoàng Nham từ trên lầu xuống, thấy bọn họ đến thì vui đến tít cả mắt. “Ôn Mạc Ngôn với Thư Hân đến rồi à, mau vào đi. Biết đánh cờ không? Cờ tướng?”

“Cháu biết chơi cờ vây”

“Cháu còn biết chơi cờ vây à? Ấn tượng đẩy, lớp trẻ bây giờ đều quên những thứ này rồi. Đúng lúc lắm, nhà chủ có cờ vậy, chúng ta đầu một ván. Ván cờ này như đánh trận vậy, cần phải bày binh bố trận, chú muốn xem xem kỹ năng của cháu thế nào

Bạch Hoàng hư tìm được trí âm, với kéo Ôn Mạc Ngôn lên tầng

Bạch Thư Hân hơi bất lực, lúc đầu còn tưởng chủ chắc chắn sẽ ghét bỏ một nhân tài” như vậy, nhưng không ngờ chủ lại thế này
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1023


Chương 1023

Cô ấy đến nhà bếp giúp đỡ, nhưng lại không chen tay vào được chuyện gì. Mẹ Bạch bảo cô ấy rửa trái cây, bảo cô ở một bên xem, nói chuyện với mình là được rồi, “Chủ con hiếm khi nào mà vui như vậy, sau khi về nhà còn khen cậu chàng này không ngớt. “Thím cũng rất bất ngờ, thím còn tưởng chú không thích kiểu chậm chạp thế này.”

“Nhưng cậu chàng này chậm chạp chỗ nào chứ? Nói năng tự nhiên, lễ phép, tốt biết bao chứ?”

Bạch Thư Hân nghe thấy thế, lúc này mới phát hiện hình như đúng là như thế thật.

Trước đây Ôn Mạc Ngôn nói chuyện cứ cà lăm, nhưng giờ đã tốt hơn nhiều rồi.

Nếu một người bình thường, khi thấy chủ thì chắc chắn sẽ sợ, ông ấy là một quân nhân kiên cường, cho dù có cười thì trên người tự nhiên cũng sẽ toát lên và uy nghiêm, rất nhiều người sợ ông ấy.

Nhưng như Ôn Mạc Ngôn không cảm giác được, chẳng phải trước đây anh ta rất hay xấu hổ hay sao?

Lẽ nào xuất hiện nhân cách thứ hai, nên nhân cách chính cũng thay đổi rồi?

Cô ấy hơi khó hiểu.

Khoảng nửa tiếng sau, mẹ Bạch đã chuẩn bị xong bữa tối, bảo Bạch Thư Hân lên tầng gọi người xuống ăn cơm.

Cô đến phòng đọc sách, đúng lúc ván cờ của bọn họ cũng kết thúc. “Chủ đúng là lời hại, không hổ danh là thượng tướng.”

“Cậu nhóc, cậu cố ý thua phải không?” Bạch Hoàng Nham nghi ngờ nói.

Ông ấy chơi cờ cũng không tệ, còn tưởng không bao lâu thì có thể thắng rồi, nhưng lại không muốn một ván cờ chơi hơn nửa tiếng, cuối cùng ông ấy lại đi vào ngõ cụt, không ngờ lại xoay chuyển tình thế chẳng mấy chốc đã thắng rồi.

Ông ấy vô cùng nghi ngờ là Ôn Mạc Ngôn cố ý thua, nhưng lại không nhìn ra bất kì mạnh mối nào

Ông ấy nhìn Ôn Mạc Ngôn, bộ dạng Ôn Mạc Ngôn vô cùng thành thực, trồng hoàn toàn không giống với loại người giả tạo.

Anh ta nói: “Rõ ràng là chủ chơi giỏi đấy chứ, cháu còn phải luyện thêm vài năm nữa, cháu chẳng qua chỉ là lý luận suông thôi.”

Cũng phải, chủ đánh cờ chưa thua bao giờ.

Bạch Hoàng Nham cũng không nghĩ nhiều, cho rằng mình cũng có tuổi rồi, không thắng được thành niên cũng vô lý quá.

Chắc chắn là mình có thực lực nên đánh bại Ôn Mạc Ngôn. “Hai người đánh xong chưa? Cũng nên xuống ăn cơm thôi, thím giục rồi đấy ạ. “Xuống ngay đây, người anh em Mạc Ngôn, lát nữa đừng khách sao, cứ ăn tùy thích.”

“Ây, cháu là hậu bối

Sao đánh cờ xong, vai về của mình lại tăng lên nhiều thế này? “Hậu bối cái gì, chúng ta là bạn vong niên, không cần phải dùng lễ nghi kia với chủ, cháu cứ gọi thằng chủ một tiếng ông Bạch, chủ gọi cháu Mạc Ngôn!”

“Ông Bạch cái đầu ông ấy!”

Mẹ Bạch thấy Bạch Thư Hân còn chậm chạp chưa xuống nên đi lên xem, đúng lúc nghe thấy lời này. Bà ấy không hề khách sáo đập vào vai Bạch Hoàng Nham, liếc ông ay một cái

Lúc này Bạch Hoàng Nham mới nhớ ra, lần này là để tác hợp cho bọn họ, ông ấy như vậy thì vai về đều loạn hết cả rồi. “Ăn cơm ăn cơm, là tôi hồ đổ rồi!”

Hai người bọn họ đi trước, vợ chồng Bạch Hoàng Nhạm đi phía sau.

Mẹ Bạch chân nàn trừng mắt: “Ông có thể thay đổi cái thói quen hễ vui vẻ là vai về lại loạn xạ cả lên không? Ai cũng xưng anh gọi em được?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1024


Chương 1024

“Ôi, tôi thích thằng nhóc này mà, nên chơi cùng ván cờ này, chắc chắn nó là một người thông minh túc trí da muu!”

“Nếu Bạch Thư Hân không thích nó, tôi có thể kết nghĩa anh em với nó không?”

“Ông có tin tôi về nhà mẹ đẻ không?” Mẹ Bạch nói một cách không hề khách sáo. “Thế cái tính này của bà khi nào thì đổi? Đông một tí là về nhà mẹ đẻ, kể tôi của tôi với mẹ vợ “Tôi vui, đợi lát nữa uống ít thôi cho tôi, đừng có uống nhiều rồi cái gì cũng nói ra ngoài. Chuyện của Thư Hân với Lệ Nghiêm, ông kiếm lại cho tôi “Yên tam di.”

Bạch Hoàng Nham vỗ ngực đảm bảo,

Chẳng mấy chốc mọi người đều ngồi xuống, bắt đầu ăn cơm.

Lần này Ôn Mạc Ngôn mang rất lâu, là rượu hoa điều lâu năm anh ta đặc biệt nhờ người mua.

Vò rượu phong cách cổ xưa, rõ ràng là vừa đảo từ dưới đất lên, thời gian cả trăm năm.

Có thể nói là rượu ngon lâu năm.

Vò rượu tỏa ra hương rượu.

Mắt Bạch Hoàng Nham bỗng chốc sáng lên, ông ấy uống đã lâu, nhưng vẫn là lần đầu tiên uống rượu hoa điều lâu năm. “Tên nhóc cháu đúng là có bản lĩnh, tặng cho chủ đổ ngon như vậy!”

“Chú thích là tốt rồi.”

“Hôm nay chúng ta phải uống rượu cho thỏa thích, không say không về

Qua ba tuần rượu, sắc mặt Ôn Mạc Ngôn hơi đòi

Hai chai rượu hoa điều đã uống xong, Bạch Hoàng Nham cũng không giấu nữa mà lấy rượu trắng mình đã cất kỹ nhiều năm ra.

Lúc đầu ông ấy còn tưởng Ôn Mạc Ngôn khoác lác thổi, nhưng bây giờ mới thấy, e là mình thật sự không uống lại tên nhóc này rồi.

Ông ấy sắp không nhìn thấy rõ luôn rồi nhưng Ôn Mạc Ngôn vẫn còn ngồi thẳng tắp trên ghế, chỉ có sắc mặt hơi đỏ mà thôi.

Mặc dù Bạch Hoàng Nham hơn bốn mươi tuổi rồi nhưng cả đời làm lính, sợ nhất là khó mà thuyết phục dân.

Dù ông ấy không uống được nữa, cũng sẽ giữ thể diện mà không dừng lại. “Lại đi… Lại đi lấy rượu Mao Đài quý giá của tôi ra uống đừng uống nữa, ông say rồi!” Mẹ Bạch lo lắng nói. “Tôi… Tôi không say, bảo bà đi thì bà đi đi, đàn ông uống rượu, đàn bà nói ít thôi

Bạch Hoàng Nham hơi không vui nói, liên tục thúc giục.

Mẹ Bạch bất lực, chỉ có thể đi lấy rượu, mà Bạch Thư Hân cũng lo lắng nhìn hai người, ở dưới bàn khế kéo ống tay áo của Ôn Mạc Ngôn Rượu này uống cho vui, cho dù có thể uống tiếp đi nữa thì uống nhiều cũng sẽ hại đến dạo đầy

On Mạc Ngôn đảo mắt nhìn cô ấy một cái, sau đó cho cô ấy một ánh mắt tỏ ý bảo cô yên tâm

Cô có hơi bất lực, cũng không tiên nói gì nhiều, dù sao thì trên bàn rượu của đàn ông, phụ nữ không có phần để nói. Mẹ Bạch lấy rượu ra, hai người lại vui vẻ uống.

Lúc đầu Ôn Mạc Ngôn vẫn ổn, nhưng không ngờ cũng không chống đỡ được nữa, cơ thể bắt đầu lắc lư

Mẹ Bạch lo lắng nói: “Uống không được thì thôi, đừng có liều mạng với ông ấy làm gì, ông ấy cứ thế day!”

Vừa nói xong, cả người Ôn Mạc Ngôn đã nặng nề gục xuống bản.

Bạch Hoàng Nham vỗ bàn hạ hạ cười lớn, nói: “Thằng nhóc này, còn muốn thắng chủ à? Hức, tửu lượng của cháu cũng tốt đấy, chủ chẳng phục ai đâu, mà mà phục cháu.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1025


Chương 1025

Mẹ Bạch: “Thư Hân, con mau dìu Ôn Mạc Ngôn đến phòng cho khách đi, tối nay đừng đi nữa, ở lại nhà đi, lát nữa thím dọn phòng cho con.”

“Thím, cũng không phải lần đầu con ở nhà, con tự biết don mà, thím cứ chăm sóc cho chủ đi

Mặc dù tửu lượng của Bạch Hoàng Nham cũng cao, nhưng rượu vào thì không ra làm sao cả, uống nhiều thì nói cũng nhiều, tôm được ai thì sẽ nói năm đó mình dân đội anh dũng oai hùng thế nào.

Bạch Thư Hân dầu Ôn Mạc Ngôn đến phòng cho khách, may mà phòng ở tầng dưới, nếu không có cũng không dầu lên tầng được.

Đặt anh ta lên giường, cô không khỏi thở hắt một hơi, lau mô hội trên trán.

Trông anh ta gầy gò, không ngờ lại nặng như vậy.

Lúc này, người đàn ông trên giường mở mắt. “Có thể rót cho tôi lý nước không? Tôi không tiện ra ngoài

“Anh không say?”

“Nề mặt chú em mà, nếu để ông ấy thua sơ là ông ấy sẽ không vui.

Anh ta ngồi dậy, ấm áp cười với cô một cái, gãi đầu với vẻ vô tội.

Chẳng mấy chốc Bạch Thư Hân đã rót nước xong rồi quay lại, nghi ngờ hỏi: “Vậy vừa rồi đánh cờ cũng là anh cố ý?”

“Ừ, tôi giả vờ giống không?”

“Nếu chủ biết, chủ sẽ liều mạng với anh.”

“Chẳng phải bây giờ ông ấy không biết đây sao?” Anh ta cười tình nghịch, giống như đứa trẻ chưa

Cô giơ ngón cái bái phục, còn chưa có ai dám nịnh hót dưới mi mắt của chủ, xem như anh ta là người với hình đầu tiên, đoán là ấn tượng của chủ đối với anh ta lại tăng thêm một bậc rồi. “Anh đã không sao thì nghỉ ngơi sớm đi, tôi đi lấy quần áo của cậu cho anh thay rồi đem giặt, anh mặc tam vậy.”

“Nói chuyện với tôi được không? Rượu vẫn ở trong dạ dày, khó chịu lắm.”

Thấy cô muốn đi, Ôn Mạc Ngôn lên tiếng, bàn tay lớn vô thức đưa ra, không ngờ lại nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Bạch Thư Hân.

Tay cô vừa nhỏ vừa mềm lại hơi lạnh.

Cô còn chưa phản ứng lại, không ngờ Ôn Mạc Ngôn như nhận ra trước, giống như bị điện giật, lập tức buông tay ra. “Xin… Xin lỗi, vừa rồi không phải có ý đầu, là tôi không cẩn thận.”

“Một người đàn ông trưởng thành rồi, đừng có căng tháng là lại nói lắp được không? Tôi cũng đâu có trách anh, kéo thì kéo, anh đừng căng thẳng. Cô còn chưa nói gi “Tôi đi lấy quần áo trước đây, anh đợi tới một chút, tôi quay lại rồi nói chuyện với anh tiếp.

Bạch Thư Hân rời đi, chẳng bao lâu sau đã quay trở lại, cầm theo một bộ quần áo sạch.

Sau khi vào phòng, trong phòng không một chút tiếng động, có thể nghe thấy tiếng hít thở lần vào nhau. “Anh… Không phải muốn nói chuyện với tôi sao?”

Bây giờ đến một câu cũng không nói, là thế nào?

Ngượng quá đi mất “Rượu rất ngon.”

“Hửm?” Chỉ chuyện này thôi sao?

Ôn Mạc Ngôn nhận ra chuyện mình nói không hay lắm nên cố gắng tìm đề tài: “Đồ ăn… đồ ăn em làm cũng rất ngon.”

“Hừm? Rồi sao nữa?”

Cô ấy hơi mất kiên nhẫn rồi, nghe giọng điệu thôi cũng có thể nghe ra được. “Với cả… với cả, em cũng rất đẹp.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1026


Chương 1026

Không khí bỗng chốc như ngưng đọng lại, Bạch Thư Hân hơi kinh ngạc nhìn anh ta, anh ta thế mà cũng biết nói những lời trêu gheo người ta cơ đấy. Đây còn là Ôn Mạc Ngôn mà cô quen không? “Anh đang đùa với tôi đầy ắ?”

“Không có, tôi nói thật, mỗi ngày em đều mặc rất xinh đẹp, trang điểm hay không trang điểm cũng đều đẹp. Tôi nói thật lòng đấy, tôi sẽ không lừa người khác “Vậy anh còn muốn giả làm người yêu của tôi không?”

“Cái này… Cái này không tính, đây là ngoại lệ, không tỉnh.

Anh ta vội giải thích. “Được rồi được rồi, có trách gì anh đâu. Không còn sớm nữa, anh ngủ sớm đi biết chưa hà? Tôi phải đi rồi.”

Cô lại đứng lên lần nữa, nhưng Ôn Mạc Ngôn cũng cử động rồi.

Anh ta đứng trên thành giường, giữ chặt lấy tay cô rồi nhanh chóng kéo cô lại.

Anh ta dùng sức, cô lại không hề để phòng mà lập tức và vào lòng anh ta.

Sau đó, Ôn Mạc Ngôn đứng không vững, hai người ngã xuống giường, mà có lại để trên người anh ta, đối tay nhỏ bé chống trên ngực anh ta

Cách lớp quần áo nhưng vẫn có thể cảm nhận được làn da hơi nóng kia, cảm giác nóng bức không ngừng kéo đến

Hai má cô đỏ ứng, dường như máu toàn thân đều dồn hết lên đầu.

Cô cũng ngửi thấy mùi rượu nồng mặc kia, rõ ràng không uống chút rượu nào nhưng lại có cảm giác mình hơi chếch choáng rồi. “Anh… Anh làm gì đây?”

Cô quên đầy anh ta ra mà chỉ ngày người hỏi, không hiểu rốt cuộc vừa rồi anh ta muốn làm gì? “Tôi… tôi cũng không biết, tôi chỉ muốn nói với em nhiều một chút, nhưng miệng tôi lại ngốc, không biết nói những lời con gái thích nghe. Thấy em đi nên tôi hơi vội, muốn… muốn ngăn em lại, nói với em thêm chút nữa”

Anh ta nhìn gương mặt nhỏ nhắn hãy hãy đỏ của cô ấy, vô cùng dễ thương, khiến anh ta không nhìn được mà đưa tay vân về.

Nhưng sự thật là anh ta đã thực sự làm thể “Anh lại làm gì đây?” Bạch Thư Hân liếc xuống bàn tay đang làm loạn của anh ta.

On Mạc Ngôn bừng tỉnh, kinh ngạc thốt lên một tiếng rồi lập tức rút tay về, “Tôi có thể tôi uống nhiều rồi, vừa nãy tôi hoàn toàn không biết mình làm gì nữa. Tây tay tôi cũng không biết, làm sao mà mà chạy đến mặt em nữa”

“Vậy anh có thể nói cho tôi biết, phía dưới anh đang làm gì không? Ôn Mạc Ngôn!”

Bạch Thư Hân nhấn mạnh hai chữ cuối cùng, hung dữ nói.

Ôn Mạc Ngôn lập tức đầy người cô ra, chạy vào nhà vệ sinh. “Tôi… tôi muốn đi tắm rồi, em ra ngoài đi, ngủ sớm một chút, ngủ ngon!”

“Ôn Mạc Ngôn, tôi nói cho anh biết, lần sau anh mà còn dám như vậy, bà đây sẽ cầm dao phế anh đấy, anh có tin không hả?”

“Bảo anh đừng uống nhiều rượu thế mà anh lại cứ uống, giờ thì hay rồi, rượu vào làm loạn cái gì chứ? Tôi nói cho anh biết, anh còn dám làm loạn nữa, chỗ nào động vào tôi thì tôi chặt chỗ đấy đi đầy, anh cần thận cho tôi Vừa dứt lời, Ôn Mạc Ngôn sở đến nỗi không dám nổi tiếng nào.

Sau đó bên ngoài truyền đến tiếng đóng cửa, răm. Anh ta thờ hắt một hơi, nhìn vào chỗ nào đó, hận không thể đảo một cái hố mà chốn minh xuống.

Sao có thể thể này chứ?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1027


Chương 1027

Lần này uống rượu cũng không tính là nhiều lắm, sao lại đụng chạm lung tung vậy chứ?

Anh ta vội xối nước lạnh để hạ hỏa.

Trong thời gian đó, mẹ Bạch có sang một lần, chuẩn bị canh giải rượu cho anh ta.

Buổi tối lúc đi ngủ, anh ta vẫn có hơi không yên tâm, gửi tin nhắn cho Bạch Thư Hân. “Em đang giận à?”

Bạch Thư Hân nhìn thấy nhưng không muốn trả lời, chuyện này qua rồi thì cho qua đi, người này sao lại cứ nhắc đến chuyện cũ thể, đúng là không hiểu chuyện chút nào, trong đầu có cái gì vậy chứ. Cô ấy không trả lời tin nhắn, không ngờ Ôn Mạc Ngôn lại chủ động gọi đến, cô ấy do dự một chút, sau đó nghe máy.

“Có chuyện gì sao?”

“Muốn nói xin lỗi với em, đừng giận tôi nữa được không?”

“Nếu tôi nói không được thì sao?”

“Vậy ngày mai tôi làm đồ ăn ngon để xin lỗi.”

“Vậy nếu tôi tha lỗi cho anh rồi thì sao?”

“Tôi sẽ rất vui, ngày mai cũng sẽ làm đồ ăn ngon cho em.

Bạch Thư Hân nghe thấy thế thì bật cười. “Em cười rồi, vậy chắc là không có chuyện gì rồi.” Ôn Mạc Ngôn thở phào nhẹ nhõm. “Ngủ đi, tôi mệt rồi.”

“Ừm, vậy ngủ ngon.

Ôn Mạc Ngôn cúp máy, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, Bạch Thư Hân thức dậy xuống tầng, Bạch Hoàng Nham ngủ say cả đêm vẫn còn chưa dậy. “Thím, thím làm gì vậy? Thơm quá!”

“Không phải thím làm, là Ôn Mạc Ngôn nhất định muốn làm cho con, thím ngăn nhưng không được.”

Bạch Thư Hân vào bếp, thấy Ôn Mạc Ngôn đang rản bánh, nói: “Anh cũng biết làm bữa sáng kiểu Trung à?”

“Nhà tôi ít khi ăn đồ Tây cho nên tôi thường hay làm đồ Trung. Ngồi xuống đi, xong ngay đây.”

Ôn Mạc Ngôn đúng là nói được làm được, bảo phải làm đồ ăn ngon cho cô thì không hề làm ẩu chút nào.

Vốn dĩ hôm nay bọn họ nên đi, nhưng không ngờ mẹ Bạch không cho, bảo rằng cuối tuần hiếm hoi, ở nhà hai ngày. “Con thì được nhưng anh ta cũng được à?” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Dù sao thì cũng là người ngoài mà? Tùy ý vậy à? “Chú con thích nó, đều xưng anh gọi em cả rồi, ở nhà hai ngày thì có sao. Đợi lát nữa con đi mua thức ăn với thím, xách giỏ cho thím.”

“Cháu cũng đi nữa, cháu thường hay đi chợ. “Thật không? Vậy thì cùng đi! Cuối cùng thím cũng không còn cô đơn một mình nữa rồi.”

Thế là ba người ra ngoài, Bạch Thư Hân vốn không muốn đi, nhưng bị mẹ Bạch kéo đi.

Mẹ Bạch thường hay đi chợ rau gần đó, cho nên gặp được rất nhiều người quen. “Bà Bạch, dẫn cháu gái đi mua thức ăn à?

Đây là… “Bạn của Thư Hân, đến nhà chơi.”

“À! Là cháu rể à! Chúc mừng, chúc mừng nhé!”

“Thư Hân đúng là có phúc, tìm được một người bạn trai đẹp trai như vậy, có tương lại rồi!”

“Cháu rể nhà bà tốt quá, còn cùng bà đi mua thức ăn, nhìn cái là biết người có hiểu rồi.”

“Đâu có đâu có!”

Mẹ Bạch cũng không giải thích, mà ngược lại nghe tiếng “cháu rể” bọn họ nói, trong lòng còn vui mừng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1028


Chương 1028

Bạch Thư Hân muốn giải thích, nhưng lại bị Ôn Mạc Ngôn cản lại. “Bây giờ, cho dù em có không muốn diễn kịch với tôi cũng không được rồi, đoán là làng trên xóm dưới đều không dám giới thiệu đối tượng cho em nữa.”

“Anh… Im ngay cho tôi!”

Bạch Thư Hân chán nản trừng mắt, nhấc chân giảm mạnh vào giày anh ta.

Ôn Mạc Ngôn bỗng chốc nhíu mày, nhưng lại nhịn đau mà không thốt lên lời nào.

Cuối cùng, Bạch Thư Hân mềm lòng nên thả chân ra. “Tôi biết ngay là em đau lòng mà.”

Giọng anh ta trầm xuống, xem ra vừa rồi không đủ đau. “Nằm mơ! Mua rau của anh, xách giỏ của anh đi

Bạch Thư Hân nói không hề khách sáo. Buổi trưa lúc trở về thì Bạch Hoàng Nham đã tỉnh, hoa mắt chóng mặt.

Ông ấy thấy Ôn Mạc Ngôn như không hề chuẩn bị gì thì biết ngay tên nhóc này cố ý nhường mình, e là ván cờ trước đó cũng thế.

Mặc dù trong lòng Bạch Hoàng Nham có hơi không phục, không cam tâm thua một thằng nhóc, nhưng cũng thua một cách tâm phục khẩu phục, thật là càng nhìn càng thích đứa trẻ này. Nếu thật sự có thể thành đối với Thư Hân nhà ông ấy thì sau này ông ấy xuống suối vàng cũng có thể không thẹn với anh cả và chị dâu rồi.

Phụ nữ thì bận rộn trong bếp, còn hai người đàn ông thì ở trong thư phòng pha trà luận đạo.

Không ngờ Ôn Mạc Ngôn đọc sách rất nhiều, cũng đọc rất chăm chú, còn có hứng thủ với sách quân sự và chính trị.

Trò chuyện với ông ấy cũng rất hợp.

Bạch Hoàng Nham không khỏi cảm khái, về vai anh ta nói: “Nếu cháu gặp được chú sớm vài năm, chủ nhất định sẽ tiến cử cháu đi lính! Nếu có thời gian, cháu nhất định sẽ đạt được thành tựu.”

“Chú, cháu không được đâu, lúc nhỏ sinh ra cháu đã mắc bệnh nặng, cơ thể rất yếu, e là không thể đi lính được.”

“Đừng nghĩ người lính bọn chú cao lớn thô kệch, chỉ có tứ chi phát triển mà đầu óc không thông minh, bọn chủ cũng phải chỉ huy nhân tài, chẳng hạn như tham mưu trưởng gì gì đấy. Tên nhóc cháu thông minh, rất có triển vọng! “Cảm ơn lời khen của chủ, cháu nghĩ không đi lính cháu cũng có thể đạt được thành tựu ở phương diện khác.”

“Chú tin điều này, cháu cũng không phải người vô dụng. Nhóc con, chúng ta thương lượng đi, nếu cháu không làm cháu rể của chủ, chi bằng chúng ta kết nghĩa đi, thế nào?”

“Cái này…

Ôn Mạc Ngôn không ngờ Bạch Hoàng

Nham lại táo bạo như vậy, như vậy cũng được à, chẳng phải khoảng cách quá lớn sao? “Nhưng mà chú vẫn hi vọng cháu làm cháu rể của chú. Nhóc con, cháu thích Thư Hân nhà chủ không? Thư Hân nhà chú xinh đẹp, vóc dáng cũng đẹp, gia thế học thức cũng tốt, hai nhà cũng xem như môn đăng hộ đối. Tất nhiên, cô cháu gái này của chú tính tình không tốt, từ nhỏ đã bị chiều hư rồi, cháu phải khoan dung nhiều.”

Ôn Mạc Ngôn nghe thấy thế thì trái tim lại đập mạnh.

Anh ta thích Bạch Thư Hân không?

Nghĩ đến vấn đề này, sắc mặt anh ta đỏ ửng, cổ họng như bị nghẹn thứ gì đó, không thể thốt nên lời. “Cháu… Cháu không biết.

Anh ta thốt ra vài chữ, có hơi mù mờ.

Anh ta chưa từng yêu đương, còn không biết thích là thế nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1029


Chương 1029

Nhưng vẫn có một chút chắc chắn, anh ta rất tán thưởng cô gái như Bạch Thư Hân, mặc dù bên ngoài trông cao lớn nhưng thực ra nội tâm rất dịu dàng và tinh tế, cũng là một cô gái cần được bảo vệ mà thôi.

Anh ta chưa từng cảm thấy cô ấy là một cô gái, anh ta nhớ mãi cái đêm say rượu kia, cô ấy khóc rất thảm hại, hỏi vì sao người khác không cần mình.

Chắc là trong lòng cô ấy có người cô ấy thích, chỉ là người kia không thích cô ấy.

Anh ta cũng thật lòng hi vọng, Bạch Thư Hân có thể tìm được một người mà mình thích, đối phương cũng thích cô ấy, hai người hạnh phúc ở bên nhau. “Chuyện tình cảm sao có thể không biết được chứ? Thích chính là thích, không thích thì là không thích, làm gì có kiểu đáp án là không biết đâu?”

“Cô ấy không thích cháu, cũng không xem trọng cháu lắm, cô ấy sẽ tìm được người tốt hơn, cháu không được.”

Anh ta tự mình phủ nhận chính mình.

Anh ta chỉ có hai tháng ngắn ngủi, sau khi kết thúc hai tháng này thì phải quay về nhà họ Ôn kế thừa sản nghiệp.

Chỉ sợ sau này anh ta phải ở London, bố mẹ Bạch Thư Hân đã qua đời, cô ấy đã ở nhà chủ nhiều năm như vậy.

Bên trên còn có một người anh làm quân y, chắc chắn sẽ không gả cô ấy đi xa. Huống hồ, Bạch Thư Hân sao có thể xem trọng một người ốm yếu như mình.

Người cô ấy muốn tìm, chắc chắn là người có thể bảo vệ cô ấy cả đời, còn mình… thôi bỏ đi.

Đừng làm lỡ người ta, cũng đừng để mình chìm trong vũng bùn.

Anh ta khẽ lắc đầu, đôi mắt hơi ảm đạm. Bạch Hoàng Nham thấy anh như vậy cũng không tiện nói nhiều, dù sao thì chuyện tình cảm cũng do bản thân mình làm chủ, người khác không thể nào quyết định thay anh được.

Cho dù cậu ta với Bạch Thư Hân không ở bên nhau thì mình cũng không chịu thiệt thòi gì, dù sao thì mình cũng nhận người anh em này rồi, đúng là hợp nhau quá. “Uống trà uống trà!” Bạch Hoàng Nham đổi đề tài, chỉ hận không thể kết nghĩa huynh đệ ngay bây giờ.

Ôn Ngụy Phong khẽ gật đầu uống một ngụm trà.

Mùi hương thơm ngát của trà ngon bay lượn vào mũi, thoạt đầu sẽ hơi đắng chát nhưng sau đó lại có vị ngọt rõ rệt, cảm giác thanh mát sẽ quanh quẩn trong miệng.

Nhưng…

Tại sao bây giờ đây anh ta lại không thể cảm nhận được vị ngọt đó?

Giữa trưa sau khi cơm nước xong thì Bạch Thư Hân không nấn ná lại thêm nữa, nếu không thì chẳng biết chú và thím lại nói thêm gì nữa.

Cô ấy đã muốn về thì Bạch Hoàng Nam cũng không tiện giữ lại, đạn bọn họ đi đường chú ý an toàn.

Rời khỏi nhà họ Bạch, Bạch Thư Hân ngồi trên xe thở phào nhẹ nhõm, kéo kính xe cuống để hít thở bầu không khí trong lành.

Ngôn Ngụy Phong thấy thế bèn nói: “Em đang trách tôi khi đã để mọi người tiếp tục hiểu lầm ư?”

“Sao cũng được mà, cũng đỡ phải bị mọi người ép đi xem mắt, tôi có thể thoải mái thêm vài năm.”

Cô đã suy nghĩ thoáng hơn rồi, có lẽ bây giờ cô ấy tìm bừa một người nào đó để đối phó, dù cho người đó đồng ý thì chưa chắc gì Lệ Nghiêm đã chịu, đến lúc đó rồi cũng ẩm ĩ hết cả lên thôi.

Cô làm thế để Lệ Nghiêm có thể yên lòng nhưng nếu như càng phá càng loạn lên thì cũng chẳng có tí nghĩa lý gì nữa.

Cô phải chậm rãi nhổ gốc cây mang tên Lệ Nghiêm trong lòng mình ra, nhổ tận gốc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1030


Chương 1030

Có lẽ thời gian sẽ rất dài nhưng cô tin chắc rằng đến một ngày nào đó mình sẽ làm được thôi! “Bạch Thư Hân, em thích kiểu đàn ông thế nào? Tôi có thể giúp em tìm thử xem.”

“Kiểu đàn ông tôi thích ư?”

Bạch Thư Hân nghe thế thì lại bắt đầu vắt óc suy nghĩ: “Chắc là vừa thông minh vừa mạnh mẽ, không thể thua kém tôi được nên ít nhất phải hơn được tôi, có thể đứng trước mặt bảo vệ cho tôi. Sẽ tốt với tôi, đó là những điều cơ bản nhất, còn phải yêu tôi nữa.”

“Đừng nghiêm túc chẳng có gì thú vị, cũng đừng lên lớp dạy dỗ tôi mọi lúc mọi nơi, tôi thích người đó có thể lãng mạn hơn một chút, có thể hiểu được những suy nghĩ trong lòng tôi.”

“Nói chung sơ sơ là… Như thế.”

Ôn Ngụy Phong nghe thể lập tức trở nên im lặng.

Bản thân anh ta không được tính là thông minh mà cũng chẳng mạnh mẽ, còn yếu hơn cả Thư Hân, gặp chuyện không may thì dù có chắn trước mặt cũng không thể bảo vệ được ai.

Anh ta lại là người nghiêm túc không thú vị, chỉ biết nấu cơm quét dọn nhà cửa, dạy đời thì cũng không đến nỗi nhưng anh ta chẳng biết gì về lãng mạn, lại càng không hiểu được suy nghĩ trong lòng Bạch Thư Hân.

Thế là anh ta… Đã hoàn toàn thất bại rồi đấy ư?

Quả nhiên anh ta không nên có những suy nghĩ vượt quá giới hạn của mình, đáp án đó đã nằm sẵn trong dự đoán rồi cơ mà. “Yêu cầu của tôi có cao không?”

Thấy Ôn Ngụy Doanh không nói lời nào, cô ấy lại kiềm lòng không đặng hỏi. “Không… Không cao…”

Anh ta không dám nhìn thẳng vào mắt Bạch Thư Hân mà chỉ làm bộ như đang nghiêm túc xem đường, sự thật là ánh mắt cứ liếc sang cô ấy mãi.

Thật ra… Anh ta biết rõ bản thân mình không xứng với người con gái ấy nhưng tại sao trong lòng vẫn cảm thấy cực kì khó chịu thế này?

Rốt cuộc anh ta vẫn còn ảo tưởng về điều gì, hi vọng xa vời thêm gì nữa?

Anh ta cũng không biết.

Bạch Thư Hân nghe vậy thì gật đầu, tựa vào tọa ỷ thượng nhìn bên ngoài cực nhanh cảnh sắc. Cô ấy không nhịn được cong môi lên cười tự giễu.

Con người ta chọn vợ chọn chồng làm gì có nhiều tiêu chuẩn như thế đâu cơ chứ.

Mẫu người chồng lý tưởng trong lòng cô ấy cũng không phải kiểu người như Nguyễn Doanh, con người sống nề nếp đâu ra đấy như anh ta chính là kiểu cô ấy căm ghét đến tận xương tuỷ.

Thế nhưng đem lòng thích người ta thì cứ thích thôi, chỉ cần thích thôi là đủ để bỏ qua hết tất cả mọi khuyết điểm của người đó rồi.

Cô ấy nói nhiều như thế chỉ để tạo ra một nửa lý tưởng trong suy nghĩ của mình mà thôi.

Nếu như mang ra ngoài đời thật thì cô ấy cũng chẳng có bao nhiêu điều kiện đâu mà. Chỉ cần người đó yêu thương mình là đủ lắm rồi.

Hai người không cần phải nhìn nhau là thích, chỉ cần ở bên nhau thật lâu vẫn không thấy chán ngán nhau là được rồi.

Đó mới là cách tốt nhất để hai người có thể nằm tay nhau đi cả quãng đường dài.

Mong là đời này cô ấy có thể tìm được một người có thể ở bên mình thật lâu. Sau khi trở về nhà trợ, hai người chia nhau ai về nhà nấu.
 
Back
Top Dưới