Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 971


Chương 971

Nghĩ lại, cũng cảm thấy thật là lợi hại Tuy nhiên, Cố Gia Huy vừa rồi còn đang nổi nóng, sẽ có lòng tốt ý tốt mà mời mình ăn cơm như vậy sao, đây không phải là một bữa tiệc Hồng Môn Yến chu?

Cô cẩn thận nhìn Cố Gia Huy, không thể nhìn ra bất cứ manh mối nào từ trên mặt anh.

Sau khi hai người chọn hai phần bò bít tết đặc trưng, tâm trạng Hứa Minh Tâm lại trở nên phức tạp.

Một mặt rất chờ mong đầu bếp làm đồ ăn Tây, một mặt rất lo lắng Cố Gia Huy có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Tới khi đồ ăn Tây được mang lên, cô vội vàng cầm lấy dao nữa, không nhịn được nóng lòng muốn thử.

Không ngờ Cố Gia Huy lại ra hiệu cô đừng cử động.

Cô có chút buồn bực, nhìn Cố Gia Huy bắt đầu cất bò bít tết, trong lòng lộp bộp một chút. Anh sẽ không ác độc đến mức để mình nhìn anh ăn chứ.

Đồ ăn ngon ở phía trước, chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, đây là một việc đau khổ cỡ nào chứ cỡ!

“Chủ ba Cổ, sự trừng phạt này của anh không phải quả độc ác rồi sao?”

“Không thể mềm lòng với em.”

Hứa Minh Tâm gục đầu xuống, yên lặng đặt dao nữa ở một bên, cố gắng ngửi mùi hương.

Gọi bò bít tết chín năm phần, bên trong có mùi hương nước chanh nhàn nhạt, còn có mùi thịt bò thượng hạng, phối hợp với nước sốt có thể thành một món ngon cực phẩm.

Những người đầu bếp đó là vì ngưỡng mộ Gordon, chỉ vì để một ngày nào đó sẽ được ông ta ưu ái, có thể học được một chút kỹ thuật.

Có thể thấy được, đầu bếp Gordon lợi hại như thế nào.Nghe nói gan ngỗng ở đây cũng không tê, vô cùng tươi ngon mập mạp, cho vào miệng là tan ra ngày.

Hứa Minh Tâm đang ảo tưởng, mình không ăn được, không thể cho tinh thần ăn một chút được sao?

Vào lúc cô đang miên man suy nghĩ, không ngờ Cố Gia Huy đã cắt xong một đĩa thịt bò kia và đặt ở trước mặt cô.

“An di.”

“Em có thể ăn sao?”

“Anh vốn không có ý định bỏ đói em, như vậy anh sẽ đau lòng.”

Cố Gia Huy bất đắc dĩ nói, rốt cuộc là không thể nhẫn tâm, nhìn dáng vẻ đáng thương gục đầu xuống của cô, mình giống như là kẻ xấu tội ác tày trời.

Không thể trút giận với một đứa trẻ được.

“Nếu không đủ, vậy thì anh cho em một phần, anh cũng không muốn ăn.”

“Không được, không được, còn có những món súp kem nấm, cũng ngon, đã đủ ăn no rồi.”

Hứa Minh Tâm vội vàng nói, cuối cùng lại nghĩ đến cái gì đó, hỏi: “Anh không giận em sao?”

“Tức giận với em, chính là tự tìm rắc rối cho mình,sao phải như vậy?”

“Chủ ba Cổ, em biết anh không nỡ tức giận với em. Há mồm, em đút anh ăn”

“Em nên thấy may mắn, em không đút cho Viên Hoài Nam ăn món gì đó, nếu không cái móng vuốt này của em khó có thể giữ được.”

Thình thịch.

Trái tim run lên, lưng Hứa Minh Tâm toát ra mồ hôi lạnh.

Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật, còn có thể giữ được móng vuốt để làm bài tập, để ăn.

Hai người ăn cơm xong, Hứa Minh Tâm thoả mãn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 972


Chương 972

Khi ăn được một nửa, Khương Tuấn gọi điện thoại tới nói Lâm Thanh Huyền muốn cùng đi xem phim với anh, cô ấy đã tới rồi.

Hứa Minh Tâm nói anh đi trước, rồi cũng lái xe đi, hẹn hò với phụ nữ không thể đến trễ.

Nơi này cách biệt thự khoảng nửa tiếng đồng hồ lái xe, hai người từ từ đi, coi như là đi dạo sau khi ăn xong bữa ăn.

“Thật ra em rất thích lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui, vậy lúc nào em mới chịu giúp anh đây?”Phải giúp đỡ như thế nào?”

“Hôn anh, ôm anh, nói yêu anh, đều được, anh sẽ rất vui Giọng nói của anh không nhanh không chậm vang lên, luân chuyển ở bên tai, kéo dài không mãi tan.

Đôi mắt phượng sâu thẳm của anh không chớp mà ngưng lại ở trên người cô, ánh mắt như muốn hòa tan cô.

Bên trong là một màu đen nhánh, như là ẩn chứa một cái động thần bí, tối nghĩa khó hiểu.

Khuôn mặt nhỏ của cô chậm rãi nóng lên, có chút ngượng ngùng.

“Cũng không phải chưa từng có.”

“Nhưng còn lâu mới đủ, lần sau nhớ phải nói trước với anh, anh không muốn thông qua tin tức trên mạng, mới biết chuyện về em và người khác. Loại cảm giác này không dễ chịu, hiểu chưa?”

“Vâng vâng.”

Hứa Minh Tâm gật đầu thật mạnh, cô còn nhớ khi vừa mới trở về, đã bị truyền thông viết lung tung, cô tức giận đến mức vọt tới tập đoàn J. C tìm Cố Gia Huy tranh cãi, lúc ấy trong lòng cực kỳ đau khổ.

Cho nên, cô hiểu cảm giác khi Cố Gia Huynhìn thấy tại tiếng của mình từ trên mạng.

Cho dù là xuất phát từ tấm lòng tốt, giúp đỡ người khác, cũng không nên để anh là người biết cuối cùng.

“Thực sự xin lỗi mà, chủ ba Cổ, sẽ không có lần sau nữa!”

“Xem độ thành khẩn nhận sai của em đã, anh sẽ cố gắng đón nhận.” tuy rằng Cố Gia Huy xụ mặt, nhưng trong mắt lại đầy vẻ nuông chiều.

Hai người ăn cơm xong, bên ngoài trời đã tối, ánh trăng cũng nghiêng nghiêng ở trên cao.

Mặt trăng rất tròn, cũng rất sáng, hơn nữa còn có đèn đường, kéo bóng của hai người thật sự rất dài.

Càng đi về phía biệt thự người dân trên đường càng thưa thớt, cuối cùng trên đường chỉ còn lại hai người bọn họ.

Hứa Minh Tâm cho rằng chỉ cần nửa tiếng đồng hồ là có thể về đến nhà, nhưng lại xem nhẹ đôi chân vừa ngắn vừa nhỏ của mình, có lẽ Cố Gia Huy còn có thể, nhưng mình thì tuyệt đối không được.

Hơn nữa có một đoạn đường rất dài nữa vẫn là trên sườn núi, xô đi mười lăm phút, thì một đến thờ hồng hộc.Cố Gia Huy ngồi xổm xuống trước mặt cô.

“Không được, còn đoạn đường rất dài, bây giờ lại đang đi lên dốc nữa, chắc chắn anh sẽ không đi được “Em đang nghi ngờ người đàn ông của em sao? Hay là muốn anh chứng minh cho em thấy thể lực của anh tốt như thế nào ngay tại đây?”

Ôi!

Là cô suy nghĩ vớ vẫn sao? Vì sao lại cảm thấy lời này là lời mà trẻ nhỏ không nên nghe vậy.

“Anh…Anh nói bậy gì đó?” Cô lắp bắp, sắc mặt ứng đỏ.

“Cái đầu nhỏ này của em lại đang suy nghĩ lung tung gì đó, ở chỗ đó có cục đá, có cần anh cầm lên chứng minh sức lực của mình không?”

“A! Cục đá?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 973


Chương 973

Lúc này Hứa Minh Tâm mới chú ý tới phía dưới đèn đường có một hòn đá, có lẽ là đá gắn tường linh tính gì đó.

Thật mất mặt.

Suy nghĩ của cô đúng là càng ngày càng không đứng đắn, sao cứ suy nghĩ miên man như vậy?

“Em vừa suy nghĩ cái gì, cho rằng anh muốnchứng minh như thế nào ?

Cố Gia Huy tới gần, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười hài hước, có chút xấu xa.

Cô cảm thấy luống cuống, vội vàng giải thích: “Em cũng…em cũng nói là cục đá.”

“Được rồi, mau lên đây đi, xem em thở hổn hển kìa, anh sắp đau lòng đến phát điên rồi.”

Anh nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của cô thúc giục.

Hứa Minh Tâm thật sự không có sức lực để tiếp tục đi lên tiếp, đành phải gật đầu.

Cô nhảy lên tấm lưng to rộng rắn chắc của Cố Gia Huy, cách một lớp quần áo cô có thể cảm nhận được độ ẩm trên người anh.

Trong hơi thở, là mùi hương mát lạnh dễ ngửi trên người anh, gió đêm thổi nhè nhẹ, chậm rãi thoải mái.

Bước chân Cố Gia Huy rất vững vàng, cô không cảm nhận được bất cứ sự xóc nảy nào, hai tay cũng rất có lợi, đỡ mông mình mười mấy phút cũng chưa từng rơi xuống.

“Có mệt không?”

Cô ghé vào bên tai anh, nhẹ giọng hỏi.

Hơi thở hơi nóng có chút ẩm ướt, chui vào trongmàng tai anh, cả cơ thể anh đều hơi hơi cứng đờ “Em đang quyến rũ anh sao?”.

“A? Không có. Không có mà.”.

Hứa Minh Tâm bỗng nhiên ý thức được điều gì đó, nhanh chóng rời xa một chút.

Rất mệt”

“Thật sao? Em quá nặng sao? Vậy anh nên thả em xuống dưới đi.”

“Cả thế giới đẻ ở trên người anh, sao có thể không mệt?”

“Chú ba Cổ, anh đang nịnh em đóhad?”

“Anh nói sự thật mà thôi. Em là người anh đặt trên đầu tim anh, không thể bị va va đập đập, không thể chịu ấm ức mà rơi lệ. Em vui vẻ, anh sẽ vui vẻ. Em không vui, anh lại càng khó chịu hơn. Thứ em thích, anh sẽ tìm cách tặng cho em. Thứ em ghét, anh sẽ khiến nó hoàn toàn biến mất ở trước mặt em.”

“Em kính trong người lớn bạn bè, anh nhún nhường ba phần. Em không thích kẻ ác, anh cũng sẽ giúp em giải quyết.

“Em cảm thấy loại đồ gì tốt, vậy thì nó chính là đồ tốt nhất trên đời, nếu em cảm thấy loại nào không tốt, anh cũng sẽ không nhìn thêm lấy một cái”Em muốn ngôi sao trên bầu trời, anh cũng sẽ hải xuống cho em. Em muốn chim trên trời cá dưới nước, anh cũng sẽ cho em. Chỉ cần em muốn, chỉ cần anh có.”

“Hứa Minh Tâm, những chuyện trong quá khứ của em anh không có duyên tham dự vào, nhưng tương lai của em, mỗi một ngày đều cần phải có anh. Anh không muốn giao em cho người khác chăm sóc, bởi vì anh biết, không có ai đối xử tốt với em hơn anh. Những tính xấu của em đều là do anh nuông chiều mà ra, anh cũng muốn có trách nhiệm với em, nuôi chiều em cả đời, không phải sao?”

Âm thanh của Cố Gia Huy rất êm tai, nói chuyện chậm rãi dễ nghe, câu câu chữ chữ đều cực kỳ có lực, xâm nhập vào trái tim.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 974


Chương 974

Anh nói xong, phát hiện Hứa Minh Tâm im lặng không nói gì, không nhịn được hỏi: “Em làm sao vậy? Sao đột nhiên yên tĩnh như vậy?”

“Em đang nghĩ. Em phải đáp lại chút gì đó. Anh có tiền có quyền, lớn lên lại đẹp trai, em cũng không thể giúp được anh cái gì. Sinh hoạt cuộc sống hàng ngày chủ An hiểu rõ nhất, dinh dưỡng ẩm thực đã có đầu bếp lên kế hoạch, em…hình như em không có gì đặc biệt đề ra tay, để bảo vệ anh việc gì đó.

“Rất được lòng anh, em là giỏi nhất.”

Cố Gia Huy gắn từng chữ một nói, tám chữ gõ lên trái tìm Hứa Minh Tâm, làm cả người cô nhẹ nhàng run lên.

Rất được lòng anh.

Em là giỏi nhất.

Người được đặt ở trên đầu quả tim, là không có bất cứ lý do gì.

Em không cần quá hoàn mỹ, bởi vì trong mắt anh,Hứa Minh Tâm đã là tốt nhất.

“Cố Gia Huy, em sẽ bị anh chiều hư Cô nghẹn ngào nói, mũi ê ẩm, hốc mắt ướt át làm ướt lông mi.

Cố Gia Huy và Ngôn Dương đều là người chiều vợ, nhưng Cố Gia Huy không hay nói điều khoa trương như vậy, rất súc tích.

Ngôn Dương thích nói chuyện, lời nói việc làm đều rất ngay thẳng, trước mặt mọi người cho dù Thẩm Thanh làm việc sai, cũng sẽ đứng ở bên cạnh Thẩm Thanh, mình có thể chịu ấm ức, nhưng vợ thì không thể chịu ấm ức.

Mà Cố Gia Huy rất lý trí, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện ở trước mặt mọi người, đó cũng là vì đặt địa vị cho cô, ví dụ như ở trước hội đồng quản trị, trắng trợn táo bạo cho cô tham dự cuộc họp cấp cao.

Anh không ra tay thì thôi, vừa ra tay, là sẽ khiến cô trở thành người hạnh phúc nhất trên thế giới này.

Ngôn Dương và Thẩm Thanh sống ở một thế giới, một tần suất.

Mà sự chênh lệch giữa hai người quả lớn, rất nhiều lần cô có suy nghĩ muốn từ bỏ, là Cố Gia Huy chủ động dụng nhập cuộc sống của cô, tiếp nhận hết tất cả của cô nàng, chứng minh hai họ có thể bằng mọicách.

Anh không cảm thấy ấm ức, đi tới nơi cô đã từng đi qua, ăn những thực phẩm rác rười cô thích ăn.

Đi siêu thị cũng sẽ mua hai gói lưỡi xanh cho cô, khi đi ngang qua một tiệm ăn vặt mới khai trương, phải đợi một lát mới có đồ ăn ngon.

Anh có thể quên đi địa vị, trà trộn vào trong đám người đi xếp hàng.

Đỡ bỏ xuống thân phận kiêu ngạo, anh chỉ là một người đàn ông bình thường yêu thương vợ sắp cưới của mình mà thôi.

Anh sẽ không giữ mình quả cao, cũng sẽ không dùng giọng điệu kiêu ngạo để nói chuyện với mình, luôn luôn giữ thái độ hoà nhã bình tĩnh.

Tuy rằng thỉnh thoảng hai người sẽ có chút mẫu thuẫn nhỏ, tính xấu, nhưng hơn nửa đều là anh làm hoà trước, mà mình chỉ biết điều một chút, nịnh nọt một lúc là ổn rồi.

Nguyên nhân chính là vì có Cố Gia Huy không ngừng cố gắng, mới khiến cô càng thêm kiên định với suy nghĩ có thể ở bên cạnh anh, hơn nữa sau này sẽ rất hạnh phúc, mới có thể hăng hải tiến về phía trước như vậy, muốn lột xác thành con bướm, ở bên cạnh anh giương cánh bay đi”Chủ ba Cổ, còn nhớ lần trước em kể chuyện công từ ốc đồng với anh không? Em muốn nghe câu chuyện phía sau, muốn nghe một chút không?”

Âm thanh tinh tế của cô nho nhỏ, rất là dịu dàng.

“Um.” Anh phát ra âm thanh từ xoang mũi, trầm ấm dễ nghe.

“Cô gái đó nhặt được ốc đồng, ốc đồng hóa thân thành một chàng trai tới trả ơn. Rất nhiều người đều nói bọn họ không thích hợp với nhau, người và yêu không thể dđến với nhau, công từ ốc đồng rất hoàn mỹ, hiểu được phép thuật, cái gì cũng có. Cô gái cũng đã từng nghi ngờ, cảm thấy đoạn cảm tình này nếu còn tiếp tục nữa thì là sẽ không có kết quả tốt.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 975


Chương 975

“Nhưng công tử ốc đồng lại tin tưởng cô ấy, tin tưởng cô ấy là người tốt nhất, người khác không thể so sánh được với cô ấy. Cô gái đã bị tẩy não, thật sự cảm thấy mình gắng cổ một chút, cũng có thể biến thành tiền nữ. Cho nên cô gái bắt đầu trở nên cực kỳ chăm chi, cuối cùng cũng có một ngày sẽ như diều gặp gió, và sánh vai với công từ ốc đồng cùng đối mặt với những lời nói đó “Cô ấy tin chắc rằng, những lời không lạc quan trước đó sẽ biến thành những lời chúc phúc. Cô ấymuốn nói cho công từ ốc đồng, tin tưởng cô ấy được không?”

“Được, tin tưởng, anh tin tưởng em sẽ trở nên tốt hon.”

“Cố Gia Huy, điều may mắn lớn nhất đời này của em, chính là gặp được anh.”

“Thì ra tình cảm không cần oanh oanh liệt liệt, tốt hơn chính là tế thủy trường lưu, cảm ơn anh đã cho em một tình cảm như vậy”

“Vậy thì có phải anh nên cảm ơn em, đã cho anh một ngôi nhà?”

Cố Gia Huy dịu dàng nói.

Hứa Minh Tâm nghe vậy cũng bật cười.

Nói cho cùng, trong lòng hai người đều không có người nhà, hai người ở chung với nhau, cũng sẽ có một ngôi nhà.

Ngôi nhà này rất ấm áp, cô sẽ dùng hết tất cả sức lực của mình để bảo vệ, để quản lý.

Đơn giản là trong nhà có công từ ốc đồng minh yêu nhất.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, khi Cố Gia Huy về đến nhà, Hứa Minh Tâm nằm trên người anh, đã ngủ quên mất.Anh không đành lòng đánh thức cô dậy, cong cô đưa lên phòng ngủ.

Cố Gia Huy giải quyết xong công việc, đã là 11 giờ, bắt đắc dĩ đánh thức cô gái dậy, để có nhanh chóng đi rửa mặt.

Cô mơ mơ màng màng dụi mắt, liên tục gật đầu, trực tiếp xuống giường, đi thẳng lên phía trước cộp một tiếng đâm vào trên tường, bắn ngược lại.

Cô lại một lần ngã xuống trên giường, Cố Gia Huy chưa kịp ra tay, thấy trên trán cô bị đỏ bừng một chỗ, cũng không biết nên tức giận hay nên cười.

“Sao em không chú ý như vậy?”

“Đau quá. Giấc mơ này thật giống thật mà!”

“Còn nằm mơ, đi tắm rửa nghỉ ngơi thôi. Có đau không, anh xoa một chút cho em”

“Anh xoa một chút thì sẽ không đau nữa, khi nào anh xoa xong em sẽ đi tắm rửa.”

Hứa Minh Tâm vẫn chưa tỉnh ngủ, giống như một con mèo con ngây thơ, chui vào trong lòng ngực Cố Gia Huy, cái đầu nhỏ gối lên đùi anh.

Cố Gia Huy không nhịn được bắt đắc dĩ cười cười, lòng bàn tay ấm áp xoa bóp cái trán cho cô.

Cô bị đầu hơi hơi nhíu mày nhưng không trợn mắt,ngủ cực kỳ ngon.

Rất nhanh đã xoa xong, anh mềm lòng nói: “Nếu em thật sự mệt mỏi, thì cứ ngủ đi, không cần tắm rửa nữa, dù sao anh cũng không chê em”

“Không được. Trời nóng như vậy, sao có thể không tắm rửa chứ? Anh tắm giúp em, em…em ngủ.

Cô vươn cánh tay ngó sen ra, quàng ở trên người Cố Gia Huy làm nũng “Ừm, tuân lệnh”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 976


Chương 976

Sau đó, anh bế ngang cô gái lên, ôm tới phòng tắm bắt đầu tắm rửa.

Vợ chồng son người khác đều tắm uyên ương, nhưng anh không dám c** q**n áo cho cô, sợ một khi c** q**n áo xuống, tiện tay làm chuyện xấu, giây tiếp theo sẽ xoay người thành sói.

Tắm cho cô bằng nước ấm, còn mình thì phải tắm nước lạnh hạ hỏa.

Khi nào, anh mới có thể thể trải nghiệm một chút, cảm giác tắm uyên ương thật sự?

Mà giờ phút này, Viên Hoài Nam đang ở trong phòng làm việc riêng của mình.

Chu Thị Linh đã tìm tới cửa, người đại diện căn bản không ngăn được tính cách cô chủ của cô ta, nổigiận lên sẽ trở thành một quả ớt cay.

Chu Thị Linh nổi giận đùng đùng chỉ vào Viên Hoài Nam đang trang điểm, anh ta có một buổi diễn tối, 12 giờ bắt đầu, một lát nữa sẽ phải xuất phát.

“Vì sao còn không đăng bài bác bỏ tin đồn trên Facebook? Facebook của anh không cập nhật trạng thái, không có thái độ chủ động làm rõ, cho dù phía truyền thông Thiên Hòa ra thông báo đáp lại thay anh, các fans cũng sẽ không tin tưởng.

“Đây là sự thật, vì sao tôi phải bác bỏ tin đồn?”

Viên Hoài Nam nhàn nhạt nhưởng mày nói, trong âm thanh lộ ra vẻ không kiên nhẫn.

Chu Thị Linh tức giận đến mức cả người run lên, trực tiếp ném điện thoại di động đi.

không nghiêng không lệch, trúng ở giữa trán Viên Hoài Nam.

Lần này không nhẹ, cái trán lập tức tím bầm lên.

Trái tim cô ta run lên, muốn đi lên xem vết thương của anh ta, nhưng lại bị anh ta lạnh giọng từ chối.

“Cách xa tôi một chút!” Bốn chữ ngắn ngủn, mang theo cả lạnh lẽo.

Hai chân Chu Thị Linh giống như bị rót chì, không chút động đậy.

Cô ta ngơ ngẩn nhìn Viên Hoài Nam, thái độ của anh ta với mình càng ngày càng kém, trước kia còn bao dung mình, dung túng tính cách của cô ta, nhưng bây giờ càng ngày càng không kiên nhẫn, thậm chí thái độ cũng lạnh như băng.

Trước kia anh ta không phải như thế này, chẳng lẽ là thật sự thay đổi tình cảm rồi, yêu cô gái Hứa Minh Tâm kia?

“Viên Hoài Nam, anh có cần đi bệnh viện không?” Chuyên viên trang điểm thật cẩn thận nói.

“Không cần, buổi tối còn phải đóng phim, dùng phấn che lại thôi.”

Viên Hoài Nam nhẹ nhàng lắc đầu.

“Cô đi ra ngoài trước, tôi nói mấy câu với cô ta, đợi lát nữa cô lại vàoĐể Chu Thị Linh ở chỗ này, chúng quy không phải cách hay, anh chỉ có thể đuổi người còn lại đi ra ngoài.

Chu Thị Linh iu xiu đi lên, nằm ống tay áo anh ta, hai mắt đẫm nước mắt.

“Thực sự xin lỗi, em không cố ý. Em không ngờ anh lại không né. Anh đừng giận em được không, lần sau em sẽ sửa “

“Linh à, tính tình của cô tôi chịu đủ rồi, mỗi lần cô đều nói sẽ sửa, nhưng lần nào cũng thờ ơ. Xin lỗi, tôi là người đàn ông bình thường, tôi không chịu nổi tính cách của cô như vậy. Mối quan hệ không rõ ràng của chúng ta cũng nên dừng ở đây thôi.”

Anh ta nhẫn tâm, kéo bản tay nhỏ của cô ta ra, gắn từng chữ một, lạnh nhạt nói.

Chu Thị Linh nghe vậy thì liều mạng lắc đầu: “Không đâu, em đã rất cố gắng thuyết phục bố em, ông ấy sẽ cho chúng ta ở bên nhau. Em thật sự sẽ sửa đổi, em thể, anh cho em một cơ hội nữa được không?”

“Nhà cô là một phần nguyên nhân, còn cô chiếm một phần lớn hơn, không có ai có thể chịu được tính cách của cô như vậy. Tôi không có ý định bác bỏ tại tiếng lần này, tôi sẽ đưa văn bản huỷ bỏ hợp đồng với truyền thông Thiên Hòa. Lúc trước có cưỡng chế ép tôi ký hợp đồng không bình đẳng, không được để truyềnra tai tiếng, không được công khai tình yêu, nếu không phải bồi thường một khoản tiền. Bây giờ, tôi bồi thường cho cô “Em… em không cần tiến của anh, em chỉ cần anh yêu em. Em làm như vậy, chỉ là vì muốn ở bên cạnh anh “Tôi không có phúc đón nhận, xin cô buông tha cho tôi. Tôi thật sự đê tiện, ở trong mắt bố cô chỉ là một con tên diễn viên vô tình, là người cố gắng trẻo cao đến nhà họ Chu. Tôi sẽ không tự chuốc lấy nhục nhã, cô cũng đừng tự hạ thấp giá trị của bản thân. Mỗi quan hệ của chúng ta đến đây là kết thúc, sau này tốt nhất đừng gặp nhau nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 977


Chương 977

“Em không muốn, em không đồng ý, anh đang đơn phương huỷ bỏ hợp đồng với em. Hợp đồng kia là em đưa ra, em không nói huỷ bỏ, thì anh không thể rời khỏi truyền thông Thiên Hòa!”

Chu Thị Linh không thuận theo, không buông tha “Tôi đã tìm tổng giám đốc Chu rồi, ông ta đồng ý”

“Anh…”

Chu Thị Linh khiếp sợ nhìn Viên Hoài Nam, bố cô ta vẫn luôn phản đối bọn họ ở bên nhau, ước gì anh ta rời đi, nếu không phải mình ẩm ĩ đòi thắt cổ, ông ấy sẽ nói.không cho Viện Hoài Nam tài nguyên tốt như vậy.

Hiện giờ Viên Hoài Nam muốn huỷ hợp đồng với truyền thông Thiên Hòa, chắc chắn là bố cô ta sẽ giớ hai tay tán thành.

Cô ta ngơ ngẩn nhìn anh ta, nước mắt còn dính ở trên lông mi.

Lúc này, Viên Hoài Nam thật sự quyết tâm, thậm chỉ còn bỏ qua mình, tự mình tìm tới bố cô ta.

Anh cứ như vậy muốn chạy, mình cứ như vậy khiến anh khó có thể chịu đựng nổi.

“Anh… Anh còn yêu em không?”

Cô ta hèn mọn hồi.

“Không yêu.”

“Vậy anh…vậy anh đã từng yêu em chưa?” Cô ta chớp đôi mắt, nước mắt nóng bỏng không báo trước mà rơi xuống.

Viên Hoài Nam nhìn đôi mắt cô ta, muốn lừa gạt, nhưng hiện giờ cho dù kỹ thuật diễn có tốt cũng không có chỗ mà thực hành.

Anh ta xoay người sang chỗ khác, né tránh vấn đề này: “Cô mau đi đi, thời gian của tôi có hạn. Nếu để tổng giám đốc biết cô lại tới chỗ của tôi, cuộc sống của cô cũng không dễ chịu”Viện Hoài Nam, em chưa bao giờ từ bỏ anh, từ lúc anh vào công ty làm thực tập sinh, em đã yêu mến anh, hiện giờ cũng đã 5 năm trôi qua. Từ khi em mười lăm tuổi, thích anh tới lúc hai mươi tuổi, em nghĩ cho dù là người có ý chí sắt đá cũng sẽ bị em làm cảm động. Nhưng không ngờ anh lại dùng cách như vậy để kết thúc với em “Em vẫn luôn cố gắng, vì để chúng ta được ở bên nhau, không ngừng cầu xin bố em. Thủ đoạn gì em cũng đều dùng, em rõ ràng là một cô chủ, nhưng ở trước mặt anh lại hèn mọn luôn luôn không dám ngẩng đầu “Mà anh, lại cho em một đáp án như vậy”

“Xin lỗi.”

Viên Hoài Nam siết chặt nắm tay, tự nói mình không thể mềm lòng.

Nếu đã ra quyết định rồi, vậy thì không còn bất cứ con đường xoay chuyển nào.

Chu Thị Linh nghe thấy hai chữ này, không khỏi cảm thấy bản thân mình có chút buồn cười.

5 năm cố gắng, đổi lấy chỉ có hai chữ thận nhiên ngắn gọn này.

Xin lỗiAi cần anh ta phải xin lỗi!

“Vậy anh thật sự thích Hứa Minh Tâm sao? Anh nói thật với em, dừng lừa gạt em.”

“Cho dù tôi không thích cô ấy, tôi cũng sẽ không yêu cô nữa.

“Vậy thì… em hiểu rồi. Viên Hoài Nam, anh sẽ hồi hận, em sẽ trả thù anh, em sẽ khiến anh phải hối hận cả đời Chu Thị Linh điên cuồng gào lên, sau đó khóc lóc xoay người rời đi.

Viện Hoài Nam nghe được lời này, trái tim run lên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 978


Chương 978

Sau đó, khỏe miệng nhếch lên một nụ cười chua Tìm đường sống trong chỗ chết, anh ta cũng chỉ xót.

có thể như vậy.

Viên Hoài Nam vẫn luôn cho rằng Chu Thị Linh sẽ chèn ép ở trên sự nghiệp của mình.

Không ngờ hai ngày sau, anh ta nhận được tin nhắn của Chu Thị Linh.

“Bờ biển phía Đông ngoại thành, nếu anh không TỚI, Hứa Minh Tâm có thể sẽ chết”

Viện Hoài Nam nhìn thấy tin nhắn này, trái tim lạirun lên.

Anh ta không bao giờ nghĩ tới, cái cô ta gọi là trả thủ, vậy mà lại là xuống tay với Hứa Minh Tâm.

Một mặt của thành phố Đà Nẵng này là biển, là một cái eo biển Chỗ đó đã bị tư nhân mua lại, còn chưa kịp khai phá thành làng du lịch.

Bờ biển hiếm khi có người, hình như chỉ có đội ngũ thi công công trình.

Chu Thị Linh là cô chủ của truyền thông Thiên Hòa, chỉ cần cho chút tiền, để những công nhân đó rồi di chuyện dễ trở bàn tay.

Anh ta không chút do dự, lập tức ra khỏi phim trường, chạy tới bờ biển.

Trên biển ngoại trừ thuyền thi công, thì còn có một cái du thuyền cỡ vừa Viên Hoài Nam mượn ca nô, muốn đi qua đó, người đại diện lại lo lắng kéo cánh tay anh ta lại.

“Phụ nữ bị tổn thương vì tình là điên cuồng nhất, một mình cậu đi qua đó, tôi thật sự sợ cô ta sẽ phát rồi mà muốn giết cậu!”

“Không đầu, tôi hiểu rõ cô ấy, cô ấy sẽ không ra tay tàn nhấn với tôi“Còn nói không, cậu xem phụ nữ mất đi lý trí điện cuống đáng sợ cỡ nào chứ, bây giờ cũng đã bắt cóc người rồi, đây là giết người sắt hại mạng người đó, tôi đi cùng cậu!”

“Không được, cô ấy nhìn thấy người ngoài thì sẽ càng thêm sợ hãi. Giúp tôi dìm xuống, di chuyển hết tất cả mọi người, tạm thời ngăn chặn chuyện này, tôi bảo đảm chắc chắn Hứa Minh Tâm sẽ không có vấn đề gì. Nếu như bị Cố Gia Huy biết, chắc chắn sẽ liên lụy đến nhà họ Chu Người đại diện nghe vậy, không ngừng lắc đầu, mặt ngoài quyết tuyệt như vậy, giống như chặt đứt hết tất cả tình cảm, nhưng trên thực tế còn không phải là che chờ sao?

Lúc này còn quan tâm đến nhà họ Chu, nhưng nhà họ Chu lại không nghĩ tốt về cậu.

Người đại diện thẩm nói trong lòng, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Mà giờ phút này, trên du thuyền, trong lòng Hứa Minh Tâm cảm thấy rất oan uồng.

Cô đang đi học ở trường học, giờ nghỉ ngơi giữa một tiết học, cô cũng chỉ đi WC một chút mà thôi, vậy mà lại bị người ta trắng trợn táo bạo bắt cóc Tới khi cô tỉnh lại lại lần nữa, thì đã ở trên boongtàu của du thuyền. Cô cảm thấy trong lòng mình sắp có bỏng ma với thuyền với biển, có thể cho cô đối sang một nơi khác được không?

Cô bị trói ở bên cạnh lan can tàu, phía dưới chính là sóng biển lóng lánh nước.

Gió biển rất lớn, nước biển cũng rất mạnh, một khi ngã xuống, bị một con sóng bắt được, chắc chắn mình sẽ chìm xuống rất nhanh.

Cô nhìn Chu Thị Linh ở cách đó không xa, cô ta cầm kính viễn vọng, nhìn về phía bờ biển, rõ ràng là đang đợi Viên Hoài Nam đến.

Từ sau bữa tiệc lần trước, cô đã biết thân phận của cô ta, xem như là người lãnh đạo trực tiếp của Viện Hoài Nam, có lẽ hai người họ là người yêu, nhưng vì sao lại liên lụy đến mình chứ? “Linh… Cô Tâm, có phải cô bắt nhầm người rồi không, tôi và cô ngày xưa không oán gần đây cũng không thù, cô bắt tôi không lý do…

Cô nhìn nước biển trước mắt, trong lòng vẫn còn sợ hãi, nói. “Cô quyến rũ người đàn ông của tôi, còn dám nói không oán không thù với tôi?”

“Chẳng lẽ Viên Hoài Nam không giải thích với cô sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 979


Chương 979

“Giải thích cái gì? Giải thích cô quyến rũ anh ấy như thế nào sao? Tôi nói cho cô biết, Viện Hoài Nam là của tôi, đợi lát nữa tôi sẽ cho cô biết tay!”

Tính cách của Chu Thị Linh như ớt cay, chỉ tức giận một chút, đôi mắt xinh đẹp của cô ta đều mang theo lửa giận. “Cô không biết Viên Hoài Nam làm như vậy, đều là vì cô sao?” Hứa Minh Tâm nghi ngờ hỏi. “Cái gì?”

Chu Thị Linh rất khiếp sợ. “Lúc trước Viên Hoài Nam tìm tôi giúp đỡ, nói anh ta đã chuẩn bị xong khoản tiền bồi thường rồi, nhưng sợ sau khi mình và công ty truyền thông Thiên Hòa hết hợp đồng, sự nghiệp của mình sẽ xuống dốc không phanh. Cho nên muốn cùng tôi tạo ra tai tiếng. Mẹ nuôi tôi vẫn luôn rất để ý anh ta, vừa hay lăng xê với tôi, nhiệt độ cũng không giảm, nếu anh ta và công ty truyền thông Thiên Hòa kết thúc hợp đồng thuận lợi, thì sẽ tiến vào phòng làm việc của Thẩm Thanh.”

“Đến lúc đó, sự nghiệp diễn viên của anh ta không chỉ sẽ không rơi vào vực sâu, ngược lại còn có nhà họ Ngôn che chở, sẽ nghênh đón một tầng cao mới. Anh ta muốn cưới cô, nhưng mà bố cô vẫn luôn ghét bỏ anh ta, cảm thấy anh ta là diễn viên, chỉ có một cái xác, không xứng làm con rể nhà họ Chu, cũng quả quyết sẽ không gả cô cho anh ta “Anh ta nói dù mình có ở công ty truyền thông Thiên Hòa cố gắng hết sức mình thì cũng sẽ bị bố cô cho rằng đây đều là tài nguyên nhà họ Chu cung cấp nên anh ta mới có thể đi đến một bước này. Anh ta muốn chứng minh bản thân, anh ta không phải là con hát, cũng không phải chỉ có một cái xác. Anh ta là một người đàn ông có trách nhiệm có đảm đương, anh ta muốn cưới cô. Chẳng lẽ những lời này, anh ta đều không nói với cô sao?”

Cô không biết cách diễn, đêm đó khi Viên Hoài Nam cầu xin mình, thái độ thành khẩn, tình cảm yêu say đắm với Chu Thị Linh không phải là giả.

Kỹ thuật diễn của anh ta thật sự rất tốt, nhưng có một thứ gọi là tình cảm chân tình, cho nên cô mới đồng ý giúp đỡ anh ta.

Chỉ là tạo tai tiếng thôi mà, cũng không có tổn thất gì nhiều với mình, dù sao Cố Gia Huy và mẹ nuôi đều sẽ giúp anh ta dìm xuống, nếu có thể thật sự thành toàn cho một đôi uyên ương khổ sở, đó là chuyện không thể tốt hơn.

Nhưng không ngờ, chức bà mối này còn chưa làm được bao lâu, thì đã sắp hết thọ và chết yểu rồi.

Sau khi Chu Thị Linh nghe xong, vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ, cuối cùng cô ta hung tợn nhìn cô nói: “Sẽ không phải là cô vì mạng sống nên cố ý tạo ra một kịch bản như vậy để lừa tôi chứ?”

“Nếu cô không tin tôi, vậy thì cô chờ Viên Hoài Nam tới, cô hỏi anh ta là được rồi. Nhưng cô phải đồng ý với tôi, nếu là thật, cô phải thả tôi ra, cũng phải xin lỗi tôi.”

“Đừng nói xin lỗi, dù tôi có gọi cô là bà nội cũng đều được!”

Chu Thị Linh bắt đầu tin tưởng lời Hứa Minh Tâm nói, cô ta chờ mong Viên Hoài Nam đến.

Cô ta nhìn về phía bờ biển, cuối cùng cũng nhìn thấy Viên Hoài Nam lái ca nô tới đây, cuối cùng vững vàng dừng lại ở phía trước du thuyền. “Viên Hoài Nam, anh đến rồi!” Chu Thị Linh kích động nói. “Mau thả cô ấy ra, cô ấy vô tội. Chuyện của chúng ta, tự chúng ta giải quyết, đừng làm liên lụy tới người khác.”

Viên Hoài Nam nhíu chặt mày, nhìn thấy lông tóc của Hứa Minh Tâm không hao tổn gì, không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Chu Thị Linh cũng quá l* m*ng, sau này cô ta cứ tiếp tục như vậy thì ai có thể ngăn lại được?

Quả thực quá hồ đồ.

Nếu làm Hứa Minh Tâm bị thương, nhà họ Chu cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Cô ta luôn luôn không biết nặng nhẹ như vậy, cứ làm theo bản thân mình, rõ ràng không biết mang đến cho người khác bao nhiêu phiền toái.

Dù sao mỗi lần đều là có anh ta chùi đít cho, nếu không phải bởi vì cô ta điêu ngoa tùy hứng, tổng giám đốc Chu sẽ không chán ghét mình như thế.

Tổng giám đốc Chu vẫn luôn cho rằng anh ta lừa gạt con gái thiếu hiểu biết của mình, khiến rễ tình của cô ta đâm sâu, cho nên kiên quyết không cho bọn họ ở bên nhau.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 980


Chương 980

Anh ta bị buộc bất đắc dĩ, chỉ có thể lựa chọn rời khỏi Thiên Hòa để phát triển hơn, chứng minh thực lực của mình. Nhưng mắt thấy kế hoạch của mình sắp thành công một nửa, mà lại bị cô ta làm ra chuyện như vậy! Chu Thị Linh không chú ý tới sắc mặt âm trầm của Viên Hoài Nam, cảm xúc kích động hỏi: “Hứa Minh Tâm nói anh làm như vậy đều là vì được ở bên cạnh em, có phải thật hay không?”

“Không phải, tôi chỉ là vì muốn phát triển tốt hơn mà thôi!”

Viên Hoài Nam không chút do dự, thề thốt phủ nhận.

Nụ cười trên mặt Chu Thị Linh từng chút cứng đờ, cuối cùng là biến mất.

Cô ta tức giận nhìn về phía Hứa Minh Tâm, quát: “Cô gạt tôi, tôi biết ngay là cô gạt tôi mà, lúc trước anh ấy nói với tôi nhiều lời tuyệt tình như vậy, sao có thể là vì tôi chứ?” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Trong lòng Hứa Minh Tâm cũng nóng như lửa đốt, không phải ngày đó anh ta nói với mình như vậy sao. “Viên Hoài Nam, anh nói cho cô ta tình hình thực tế đi!”

“Tình hình thực tế chính là anh thật lòng thích em, còn cô Tâm, anh đã chán ghét từ lâu rồi! Không có người đàn ông nào có thể chịu đựng được tính cách tiểu thư của cô ta cả, anh đã muốn rời khỏi công ty truyền thông

Thiên Hòa từ lâu rồi! Hơn nữa sau khi rời đi, anh gia nhập phòng làm việc của chị Thẩm Thanh, có chỗ dựa lớn như nhà họ Ngôn, sự nghiệp của anh cũng sẽ không chịu bất cứ ảnh hưởng gì, anh làm như vậy, đều là vì chính bản thân anh.”

“Viên Hoài Nam, anh thật ích kỷ!”

Chu Thị Linh nắm chặt nắm tay, đôi mắt đỏ bừng mang theo nước mắt oán hận nhìn anh. “Cô Tâm, làm phiền cô trả lại Hứa Minh Tâm cho tôi, cô muốn khóc thì cút về nhà khóc đi!”

Giọng điệu Viên Hoài Nam ác liệt hơn. Anh ta lo lắng cho Hứa Minh Tâm, biểu cảm trên mặt không phải là giả.

Nhưng không phải bởi vì thích cô, mà là vì nếu Hứa Minh Tâm có bất cứ sự cố gì, lửa giận của Cố Gia Huy chắc chắn sẽ san phẳng toàn bộ nhà họ Chu.

Chu Thị Linh không hiểu chuyện, anh ta không thể như vậy, cho dù anh ta cũng không thích tổng giám đốc Chu.

Ông cười nhạo bản thân mình, quở trách mình, mạnh mẽ giẫm đạp lòng tự tôn của mình ở dưới lòng bàn chân.

Nhưng mà, ông ta là bố của Chu Thị Linh, nếu nhà họ Chu xảy ra chuyện, người không chịu nổi đả kích nhất chính là Chu Thị Linh.

Nhưng cảnh tượng này ở trong mắt Chu Thị Linh lại giống như một chàng trai yêu cô gái ấy sâu sắc, không nỡ để người trong lòng chịu một chút tổn thương nào.

Từ khi nào, anh nhìn mình, cũng như thế

Quả nhiên, đàn ông đều sẽ thay lòng đổi này.

“Viên Hoài Nam, anh thích cô ta phải không? Nếu anh thích, vậy thì em muốn cô ta phải chết!”

Chu Thị Linh lấy ra một cái dao găm sắc bén, Hứa Minh Tâm sợ tới mức run cầm cập.

Xong rồi…

Hôm nay xem như mình sẽ xong đời ở chỗ này.

Cô nhằm chặt mắt lại, cho rằng Chu Thị

Linh sẽ đâm mình mười nhát tám nhất trước, nhưng không ngờ cô ta lại cắt đứt dây thừng, thẳng tay đẩy cô xuống biển.

Trong chớp mắt đó, cô ta lại thông minh hơn rất nhiều, trong đầu đầy nghi ngờ.

Nếu thật sự muốn giết một người, trong tay còn có dao sắc bén, vì sao không trực tiếp đâm mấy nhát rồi ném xuống biển, bảo đảm sẽ chết chắc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 981


Chương 981

Cần gì phải phiền phức như vậy? Trừ khi…trừ khi Chu Thị Linh căn bản là không muốn cho mình chết.

Cô rớt vào trong nước, giây tiếp theo Viên Hoài Nam nhảy xuống ca nô, không chút do dự bơi vào trong biển cứu Hứa Minh Tâm.

Chu Thị Linh đứng ở trên boong tàu nhìn thấy cảnh như vậy, trái tim đau nhói.

Anh ta không yêu mình, trái tim của mình cũng đã chết rồi.

Vậy thì cô ta còn sống để làm gì?

Cô ta nhìn cái dạo gắm sắc bén kia, phản chiếu ánh sáng chói lọi dưới ánh mặt trời, cuối cùng khẽ cắn môi, cắt lên tay của mình, sau đó nhảy xuống biển. nếu anh lựa chọn cứu cô ta, vậy thì anh cứ trơ mắt nhìn em chết ở trong vùng biển này đi.

Dù sao anh cũng không yêu em, như vậy cũng sẽ không có cảm giác tội lỗi.

Viên Hoài Nam vừa mới cứu Hứa Minh Tâm lên, thì nhìn thấy Chu Thị Linh nhảy vào trong lòng biển.

Không bao lâu sau mặt biển bị nhiễm một khoảng màu đỏ hồng. “Mau đi cứu cô ấy! Khụ khụ.”

Hứa Minh Tâm đau đớn họ khan, leo trèo lên trên ca nô. “Anh đừng để ý tới tôi nữa, người trong lòng anh sắp biến mất rồi!”

Viên Hoài Nam nhìn mặt biển, nhanh chóng xoay người rời đi.

Anh ta dùng tốc độ nhanh nhất tìm được Chu Thị Linh, nhưng mà cô ta đã cắt vỡ động mạch chủ, mất máu quá nhiều, đã rơi vào hôn mê.

Tuy rằng Hứa Minh Tâm bơi không tốt, nhưng vẫn có thể bơi chó vài cái, cổ sức bơi vào bên cạnh du thuyền.

Chỗ đó có treo một cái phao cứu hộ.

Rõ ràng là ca nô chạy nhanh hơn du thuyền to lớn này một chút, cô nói Viên Hoài

Nam mau đưa Chu Thị Linh lên bờ tìm bác sĩ chữa trị.

Cũng may chỗ này cách bờ biển không xa, ở nơi này cũng vừa khai phá thành một khu nghỉ dưỡng xa hoa, thiết bị chữa bệnh chắc chắn cũng đã rất hoàn thiện. Viên Hoài Nam không dám chậm trễ, anh ta cảm thấy trái tim sắp nhảy lên tận cổ họng rồi.

Anh ta thay đổi phương hướng, nhìn nửa thân người Hứa Minh Tâm còn đang ở trong nước, nói: “Mong cô Tâm nói giúp mấy lời với anh Huy bên kia, chuyện này…có thể đừng làm liên lụy đến nhà họ Chu không.”

“Sẽ thuyết phục, sẽ thuyết phục, anh mau đi đi, tôi chờ anh quay về cứu tôi, tôi…tôi không biết lái thuyền!”

Viên Hoài Nam gật đầu, nhanh chóng rời đi.

Hứa Minh Tâm vẫn đang dùng sức chín trâu hai hổ của mình, miễn cưỡng bò lên trên du thuyền, gió lạnh thổi tới, cả người đều lạnh run.

Cô tuỳ ý tìm một chút quần áo sạch sẽ ở bên trong để thay, trong lòng yên lặng cầu nguyện, hy vọng Chu Thị Linh sẽ không có vấn gì.

Cô ta cũng không phải là người xấu gì, tuy rằng bắt cóc mình, nhưng không có ý muốn hại cô.

Lần trước bỏ thuốc xổ, cũng là trò đùa dai mà thôi.

Cô ta chỉ là quá thích Viên Hoài Nam, yêu sâu đậm một người, mới có thể làm ra hành động cực đoan như thế.

Cô nhàm chán chờ đợi ở trên boong tàu, chờ đợi Viên Hoài Nam tới tìm mình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 982


Chương 982

Nhưng thời gian từng phút từng giây trôi qua, cô đã đợi hai tiếng đồng hồ, vẫn không có bất cứ động tĩnh gì.

Chẳng lẽ tình trạng của Chu Thị Linh không lạc quan lắm?

Buổi sáng cô đã nói với Cố Gia Huy, giữa trưa sẽ ăn cơm ở trường học, buổi chiều phải tới thư viện.

Mà cả ngày hôm nay anh đều rất bận rộn, nghe nói sắp khai thông thị trường buôn bán ở nước ngoài, phải tiếp mấy đối tác quan trọng.

Anh bận rộn không thấy thấy nam bắc, chắc chắn là phải chạng vạng tối mới tới trường học đón mình được, lúc ấy đã là 6 giờ rôi.

Trời ạ, bây giờ vừa mới quá giữa trưa, còn phải tiếp tục chờ thêm một buổi chiều nữa, cô thật sự rất…

Buổi sáng cô cũng không ăn bao nhiêu, bây giờ còn sớm mà bụng đói đã kêu vang rồi.

Cô nhìn thấy mặt biển có cá nhảy lên, rất muốn vớt hết chúng nó lên, sau đó làm một nồi canh ngon lành, thật là tốt biết bao.

Đói…Thật sự rất đói.

Hứa Minh Tâm ỉu xìu ôm lan can, đôi mắt chỉ có thể nhìn cá trong biển mà phát thèm.

Tình huống bên Viên Hoài Nam thật sự không được tốt, Chu Thị Linh mất máu quá nhiều, rơi vào hôn mê, đến bây giờ còn chưa thoát khỏi nguy hiểm.

Bốn giờ chiều, ngón tay cô ta đột nhiên run rẩy một chút, làm anh ta vui mừng khôn xiết, lập tức gọi một tiếng. Bác sĩ nói người bệnh có dấu hiệu thức tỉnh lại.

Anh ta vui mừng đến phát điên lên, vẫn luôn canh giữ ở trước giường, đợi khoảng nửa giờ, Chu Thị Linh mới tỉnh lại.

Trong giây phút cô ta nhìn thấy Viên Hoài Nam, nước mắt tràn ra, làm ướt cả gối.

Cô ta khóc rất nhiều, rút tay mình trong lòng bàn ray anh ta ra.

Cô ta nói: “Anh ở đây làm gì? Em chết rồi, thì sẽ không có ai quấy rầy anh nữa, cũng không cần cảm thấy em điêu ngoa tùy hứng, như vậy không phải…

Cô ta còn chưa nói xong, Viên Hoài Nam đã không kiềm chế được, trực tiếp hôn lên môi cô ta.

Nụ hôn này, nhiệt tình mà lại mãnh liệt. Chu Thị Linh có chút mơ màng, sau một lúc lâu cũng chưa có phản ứng lại.

Sau khi kết thúc, cánh môi cô ta hơi hơi sưng đỏ, có thể thấy được nụ hôn vừa rồi mạnh mẽ như thế nào.

Ánh mắt của cô ta từ mơ màng đến tỉnh táo, lại đến lửa giận. “Viên Hoài Nam, anh làm gì vậy? Nếu anh đã không cần em, vì sao anh… Vì sao còn muốn hôn em? Chơi đùa em rất vui sao?”

Chu Thị Linh vô cùng tức giận nói.

Giây tiếp theo, Viện Hoài Nam ôm chặt cô ta ở trong ngực, dùng sức ôm chặt lấy, giống như muốn hoà tan cô ta vào trong xương cốt mình: “Chu Thị Linh, rốt cuộc là cô ngốc hay là tôi ngốc? Tôi đã bị người phụ nữ như cô ăn sạch sành sanh như thế nào vậy chứ? Được thôi, tôi nhận thua! Con mẹ nó tôi chính là vì cô nên mới lựa chọn hợp tác với Hứa Minh Tâm. Tôi làm như vậy, là vì muốn ra khỏi công ty truyền thông Thiên Hòa, cố gắng tạo sự nghiệp của mình để quang minh chính đại ở bên cô!”

“Thứ mà khiến tôi không chịu được chính là tính cách kiêu căng của cô, tôi biết cô là con gái nhà giàu, nhưng tính cách của cô quả thực vô cùng kém! Nếu như cô vẫn tiếp tục như vậy, chúng ta không chỉ sẽ không ở bên nhau, ngược lại còn sẽ liên lụy đến nhà họ Chu, rốt cuộc cô có biết không?”

Viên Hoài Nam nói hết toàn bộ những lời trong lòng mình ra, cuối cùng cảm thấy cục đá đè ở trên trái tim di chuyển một chút, khiến anh ta thở nhẹ nhõm một hơi.

Cô ta chỉ biết bản thân mình vẫn luôn cố gắng, gần như không biết áp lực của anh ta lớn như thế nào.

Chu Thị Linh nghe thế, gương mặt có chút dại ra, còn chưa kịp phản ứng lại. “Anh… Anh nói thật sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 983


Chương 983

Cô ngơ ngẩn nói: “Cho nên, anh vẫn thích em, đúng không?”

“Vậy thì sao chứ?”

Viên Hoài Nam buông lỏng người cô ta ra, nhìn chăm chăm vào cô ta, ép mình tàn nhẫn. “Cho dù tôi có yêu lại cô, vậy thì sao chứ, tôi vẫn quyết định muốn từ bỏ cô.”

“Vì sao?!”

Chu Thị Linh sốt ruột, lo lắng túm lấy ống tay áo của anh ta, giống như sợ anh ta sẽ chạy trốn. “Nếu anh yêu em, em cũng yêu anh, người có tình cuối cùng cũng thành thân thuộc!”

Cô có chút cố chấp nói.

Viên Hoài Nam thấy cô nghĩ đơn giản như thế, khóe miệng không nhịn được nhếch lên một nụ cười chua xót. “Bởi vì cô… Bởi vì tính tình của cô, chúng ta đã được định sẵn là không thể ở bên nhau. Cô quen dùng chiêu một khóc hai ầm ĩ ba thắt cổ, tôi cảm thấy phiền, bố cô cũng cảm thấy phiền. Ông ấy cũng nhất trí cho rằng, là bởi vì tôi mê hoặc cô, mới khiến cô biến thành như vậy. Vậy thì, sẽ chỉ khiến bố cô càng thêm chán ghét tôi, cô nghĩ chúng ta còn có thể ở cùng nhau sao?”

“Cô cũng không tin tưởng tôi, cô nghi ngờ tôi. Tôi diễn cùng bất cứ nữ diễn viên nào, cô đều đến thăm phim trường, còn đe doạ người khác. Nếu không phải bọn họ kiêng kị thực lực của công ty truyền thông Thiên Hòa, chỉ sợ tôi đã bị đưa ra ngoài ánh sáng vô số lần từ lâu rồi.”

“Chu Thị Linh, cô yêu quá ích kỷ, kiểm soát đến mức khiến tôi không thở nổi, cô có biết không? Cho dù cô có tốt hơn, tôi cũng muốn rời xa cô, cô là độc dược của tôi, cô sẽ huỷ hoại tôi, cũng sẽ huỷ hoại chính bản thân mình. Cô biết lần này nếu như cô làm Hứa Minh Tâm có bất trắc gì, toàn bộ nhà họ Chu đều sẽ biến mất mãi mãi.”

“Hứa Minh Tâm?”

Viên Hoài Nam nói một chút, bỗng nhiên nghĩ tới một việc. Đáng chết, sao anh ta lại có thể quên mất Hứa Minh Tâm chứ, để cô lại ở trên thuyền.

Anh ta nhăn mặt nói: “Tôi quên mất, Hứa Minh Tâm vẫn còn ở trên thuyền, giờ tôi phải qua bên đó trước. Tôi sẽ liên hệ người nhà họ Chu cho cô, cô về đó đi.”

Anh ta quay người, do dự một lát sau đó mới lấy điện thoại gọi cho Cố Gia Huy.

Anh ta bắt buộc phải đích thân xin lỗi, như vậy mới có thể giảm bớt nghiệp chướng mà Chu Thị Linh gây ra.

Khoảnh khắc anh ta quay người đi Chu Thị Linh gắt gao bắt lấy cánh tay anh ta. Bàn tay của cô ta, vẫn luôn lạnh lẽo như vậy. “Lần này em sẽ thật sự thay đổi, anh có tin em không?”

Thời khắc này Chu Thị Linh hối hận vô cùng, bây giờ cô ta mới biết tính khí của bản thân xấu đến mức nào. Trước đây việc gì cô ta cũng làm theo ý mình không nghe bất cứ ai, cứ cho rằng một là khóc, hai gây rắc rối, ba dọa treo cổ là những thủ đoạn mà phụ nữ dùng không bao giờ thấy chán.

Thì ra…sẽ khiến người khác mệt mỏi. Cô sẽ thay đổi, lần này là nghiêm túc, nói được làm được. “Đợi lát nữa rồi nói.”

Viên Hoài Nam vô cùng nhẫn tâm, nhất quyết không quay người mà còn giật tay khỏi tay cô ta, bước từng bước lớn rời đi. Hứa Minh Tâm cảm thấy bản thân đói phát ngất ra rồi, cô ngồi trên boong tàu, ôm lấy lan can, gọi trời trời không đáp, gọi đất đất không thương. “Muốn uống canh cá quá đi.”

Hứa Minh Tâm l**m l**m cánh môi khô khốc, ở đây đến một cốc nước lọc cũng chẳng có, cô cảm thấy mình sắp tụt đường huyết rồi. “Hứa Minh Tâm!”

Cô nghe thấy một âm thanh quen thuộc, cô còn nghi ngờ rằng mình đang nằm mơ.

Chẳng lẽ cô gặp ảo giác rồi sao, sao có thể nghe thấy giọng nói của Cố Gia Huy chứ.

Chính vào lúc này, có một chiếc thuyền ca-nô đang được lái đến gần, người đứng ở ngay đầu thuyền không phải Cố Gia Huy đó sao? “Cố Gia Huy!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 984


Chương 984

Cô mừng rỡ hét to.

Cố Gia Huy nhanh chóng xuất hiện trên boong tàu du lịch, lúc anh vừa xuất hiện Hứa Minh Tâm liền nhảy bổ vào lòng anh. “Cuối cùng anh cũng đến rồi, em còn tưởng rằng cả đời này cũng không còn được gặp lại anh rồi cơ.

Khi Cố Gia Huy nhận được điện thoại của Viên Hoài Nam đã nhanh chóng phi tới đây, tốc độ còn nhanh hơn Viên Hoài Nam mấy phút.

Anh nghe thấy cô nói mấy lời này còn tưởng rằng cô bị thương rồi liền nhanh chóng kiểm tra khắp một lượt nhưng lại chẳng phát hiện ra vết thương nào. “Sao thế? Có phải khó chịu ở đâu không?” Anh nhìn thấy cô giơ tay ôm lấy bụng, nhìn giống như bị đau bụng đến mức không chịu nổi vậy.

Cô chỉ vào mấy con cá đang bơi lội nhảy nhót trên mặt biển: “Có thể câu hai con cá cho em không, mấy con cá này thật sự khiến người khác bực mình, cử dụ dỗ em suốt thôi. Nó biết em chưa được ăn cơm trưa, cũng chưa được ăn cơm tối, nên mới nhảy nhót trước mặt em như vậy. Đói quá, nếu anh đến muộn thêm vài phút em cảm thấy mình sẽ bị chết đói ở đây mất!”

Cố Gia Huy nghe thấy mấy lời này không biết nên tức hay nên cười.

Anh bày ra giọng điệu không tốt búng cái trán của cô: “Đưa em đi ăn một bữa tiệc hải sản thật lớn.”

“Được thôi, được thôi.”

Hứa Minh Tâm vui vẻ reo lên.

Bọn họ lên đến bờ biển, tìm một nhà hàng hải sản ngay gần đó. Hứa Minh Tâm ăn uống phải gọi là vui sướng vô cùng.

Nhất là khi nghe được lời giới thiệu của đầu bếp, cá ở đây mỗi ngày đều được vớt lên từ biển, lúc nào cũng tươi ngon. Cô phải ăn hết sạch sành sanh mấy con cá nhảy nhót trước mặt mình!

Cô một bên vừa ăn, một bên vừa nói: “Sao anh lại biết em đang ở đó? Là Viên Hoài Nam nói cho anh biết sao?”

“Ừm, lá gan người nhà họ Chu lớn thật, đến người của anh cũng dám động vào!”

Âm thanh của Cố Gia Huy không gấp gáp, không vội vàng, thậm chí còn có chút bình tĩnh, nhưng lại khiến người ta không thể coi nhẹ sự lạnh lẽo trong đó, giống như một lưỡi dao sắc nhọn.

Hứa Minh Tâm vội vàng nói: “Chu Thị Linh thực ra không hề muốn làm em bị thương, bọn họ chỉ là cãi vã một chút mà thôi. Anh đừng tức giận, loại chuyện nhỏ thế này không cần làm to chuyện lên đầu. “Nhưng khiến em chịu khổ rồi.”

“Không có đâu, chả khổ chút nào, thịt cá rất ngon mà.”

Lúc này khắp đầu Cố Gia Huy đều là vạch đen.

Ăn ăn ăn, trước mặt em còn bày sẵn một người chồng đẹp trai ngời ngời như vậy cũng đầu có thấy em nhìn nhiều thêm một cái!

Cố Gia Huy tự nhiên lại ghen tỵ với bát canh cá.

Bên này Hứa Minh Tâm đã cơm no rượu say rồi, thoải mái thở hắt ra một hơi. Không ngờ rằng Viên Hoài Nam sớm đã đợi ở cửa nhà hàng rồi, anh ta là đến để tạ tội.

Có lẽ anh ta đã đứng đấy rất lâu rồi, trên mặt đeo một chiếc kính râm, chắc cũng do sợ bị người khác nhận ra. “Anh Huy!”

Nhìn thấy bọn họ đi ra, anh ta nhanh chóng bước đến nghênh đón.

Cố Gia Huy híp mắt, sắc mặt không chút thiện chí. Tuy không tính toán nhưng anh cũng sẽ không giành sắc mặt tốt cho anh ta, hơn nữa trước mắt hai người bọn họ còn đang vướng phải vụ gán ghép cp.

Đây có được coi là tình địch không? Hứa Minh Tâm không ngờ rằng anh ta vẫn còn ở đây, không nén được bèn hỏi: “Chu Thị Linh không sao chứ?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 985


Chương 985

“Trước mặt cô ấy không có nguy hiểm gì, tôi đã liên hệ người nhà họ Chu đến đưa cô ấy về rồi. Tôi đặc biệt đến đây để nhận lỗi chịu tội, lần đùa giỡn này của Linh thật sự quá quá đáng rồi, tuy rằng không gây ra thương tổn gì cho cô Tâm nhưng cũng sẽ khiến cô Tâm đây chịu những ảnh hưởng không nhỏ về mặt tâm lý. Anh Huy nếu như muốn trách phạt, vậy để một mình tôi gánh vác, như vậy có được không?”

“Cậu? Cậu có gánh vác nổi không? Tôi còn không biết anh lại có bản lĩnh lớn như vậy, có thể gánh vác cơn giận của tôi?”

Giọng điệu của Cố Gia Huy mang theo hơi lạnh, không hề nói ngoa chút nào, Viên Hoài Nam trong mắt anh đúng là chẳng đáng nhắc đến.

Hứa Minh Tâm nghe thấy mấy lời này, cứ cảm thấy như vậy thật không hay.

Cô vừa định nói thay Viên Hoài Nam vài câu thì đã bị ánh mắt lạnh lùng của Cố Gia Huy quét qua.

Cánh môi bạc hé mở, những lời nói không khách khí cứ thế mà tuôn ra: “Nếu em dám cầu xin giúp cậu ta sẽ cộng thêm một tội. Đàn ông nói chuyện, em cứ ngoan ngoãn đứng bên cạnh nghe là được.”

“Chủ nghĩa đại nam tử!”

Hứa Minh Tâm không nhịn được chán nản nói, lẩm bẩm một hai câu liền ngoan ngoãn im lặng, chỉ sợ nói thêm một câu sẽ khiến Viên Hoài Nam bị đưa lên Tây Thiên. “Em đi vào xe đợi anh, anh và cậu ta có vài chuyện cần nói.”

“Vậy anh…nhanh một chút.”

Hứa Minh Tâm nhìn Viên Hoài Nam một cái, hy vọng Cố Gia Huy đừng có tức giận quá, nếu không cô cũng chẳng biết làm thế nào mới ổn.

Sau khi Hứa Minh Tâm rời đi, Viên Hoài Nam mới lên tiếng: “Anh Huy, anh có chuyện gì muốn nói với tôi sao?”

“Không phải lúc nãy cậu nói muốn một mình gánh vác cơn giận của tôi sao?”

“Đúng. “Vậy được, cậu đồng ý tôi một chuyện”

“Anh Huy mời nói.”

“Tôi muốn cậu đặt mạng sống của cô ấy phải quan trọng hơn chính bản thân cậu. Người giúp cậu không phải tôi mà là cô ấy, nếu sau này cô ấy gặp phải nguy nan gì, cậu đều phải bất chấp tất cả để giúp đỡ cô ấy. “Vậy ý anh Huy là… “Tôi sợ có người sẽ lợi dụng những lúc sơ hở, lợi dụng những lúc tôi không ở đây. Tôi không thể ở bên cạnh cô ấy suốt hai tư tiếng đồng hồ, Đà Nẵng cũng không yên bình giống như vẻ bề ngoài của nó. Dù sao tôi cũng phải làm chút chuyện vì cô ấy, cậu không cần phải cảm kích tôi, chỉ cần cảm ơn Hứa Minh Tâm cho thật tốt. Chuyện của cậu, tôi cũng sẽ để tâm đến nhiều hơn, chuyện giữa cậu và Chu Thị Linh tôi cũng biết một hai, tôi sẽ giúp cậu có được công ty truyền thông Thiên Hòa. “Nhưng mà, tình cảm giữa tôi và Linh xuất hiện vài vấn đề… ”

Viên Hoài Nam còn chưa nói hết đã bị Cố Gia Huy ngắt lời. “Tôi không quan tâm chuyện tình cảm giữa hai người các cậu, thứ tôi muốn là thế lực của công ty truyền thông Thiên Hòa, hiểu chưa?” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lúc này Viên Hoài Nam mới chợt hiểu ra, đối với vấn đề tình cảm hay chuyện riêng của anh ta, Cố Gia Huy đều không có chút hứng thú nào, thứ anh quan tâm chỉ là năng lực của bản thân mình có đủ lớn không, sau này có thể trợ giúp Hứa Minh Tâm được bao nhiêu phần. Thái độ của Viên Hoài Nam đối với Cố Gia Huy là sự cung kính nể phục, anh ta từ trước tới nay chưa từng gặp qua người đàn ông nào vì người phụ nữ mình yêu mà lung lạc cả nửa giang sơn của Đà Nẵng chỉ để bảo vệ cô ấy. “Tôi biết phải làm thế nào rồi, tôi…tôi còn có một chuyện, mạnh dạn muốn thỉnh giáo anh đây. “Nói.”

Cố Gia Huy nhăn mặt lạnh giọng nói. “Chuyện là…có lẽ tôi và cô Tâm vẫn phải ăn với nhau một bữa cơm để quảng bá thêm một lần nữa, như vậy độ hot mới không bị giảm xuống.”

“Cậu muốn chết à?”

Từng khớp ngón tay đang nằm chặt của Cố Gia Huy vang lên răng rắc.

Trước mặt anh mà còn nói mấy lời này là muốn anh tức chết sao?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 986


Chương 986

Viên Hoài Nam cười khổ, cảm nhận được ánh mắt sắc bén của anh, sống lưng Viên Hoài Nam lạnh toát, khắp người đều hôi lạnh.

Anh ta thật sự rất sợ nếu Cố Gia Huy mà tức giận đến mức muốn lấy mạng của mình, vậy thì chấm hết rồi.

Rất lâu sau anh mới nhả từng câu từng chữ: “Nếu như cậu dám động vào tay của cô ấy, tôi sẽ phế tứ chi của cậu.”

“Hiểu rồi, hiểu rồi!”

Viên Hoài Nam nhanh chóng đáp lại, biết rằng anh đã cho phép rồi.

Anh ta thở hắt ra một hơi, dùng ánh mắt tiễn anh rời đi. Cố Gia Huy quay trở lại xe, Hứa Minh Tâm lo lắng hỏi: “Anh không làm gì Viên Hoài Nam chứ.”

“Không được nhắc đến tên cậu ta, anh không muốn nghe.”

“Um.”

Cô nhanh chóng ngoan ngoãn ngậm miệng, nhưng trong lòng vẫn rất lo lắng. Không ngờ vào chính lúc này điện thoại cô lại reo lên, là Viên Hoài Nam gọi đến. “Anh Huy đã đồng ý cho chúng ta quảng bá thêm lần nữa rồi, có lẽ tôi vẫn cần cô Tâm phối hợp một chút, cùng tôi ra ngoài ăn một bữa cơm

Nghe thấy mấy lời này, Hứa Minh Tâm kinh ngạc vô cùng, ngờ vực nhìn về hướng người đàn ông đang lái xe, anh vậy mà lại đồng ý rồi? “Ừm, anh quyết định thời gian và địa điểm “Giúp tôi cảm ơn anh Huy.

Hứa Minh Tâm vẫn còn muốn hỏi thêm Cổ đi.”

Gia Huy có trách phạt gì anh ta không, nhưng nghĩ lại lại thấy hỏi như vậy trước mặt anh không hay chút nào, làm giống như bản thân mình rất nghi ngờ anh vậy.

Chắc hẳn cũng chẳng có trách phạt gì, không thì anh cũng chẳng đồng ý chuyện đó. Cô ngắt điện thoại, bàn tay nhỏ nằm lấy vạt áo của anh, nói: “Anh đồng ý rồi sao?”

“Nếu như cậu ta tìm đến em, em kiểu gì cũng mềm lòng đồng ý, anh việc gì phải làm người xấu khiến em nhìn anh không vừa mắt?”

“Trời đất chứng giảm, em không hề nói em nhìn anh không vừa mắt, anh đẹp trai như vậy cho dù có ngắm không cũng thấy đủ rồi, có biết không hả?”

“Chú ba Cổ, anh đừng có tức giận mà, đều là do em không tốt, anh xem em tổn bao nhiều công sức để lấy lòng anh thế này, anh tha lỗi cho em đi mà. Anh cứ nghiêm mặt thế này thật sự rất dọa người đấy.”

“Nếu dọa người em có thể không nhìn.” Anh nhạt nhẽo nói, ngữ khí cứng nhắc. “Á, đau bụng quá.”

Hứa Minh Tâm đột nhiên ôm lấy bụng, kêu lên đau đớn.

Anh dừng xe ngay tắp lự, căng thẳng hỏi hạn: “Lẽ nào lúc nãy ăn đến hỏng bụng rồi sao?”

Lời của anh còn chưa nói hết không ngờ rằng cô lại nhồm người lên ôm lấy cổ anh, cánh môi áp sát vào tai anh, nói: “Chú ba Cổ, em biết sai rồi mà, anh thương em chút đi, đừng có giận dỗi em nữa.”

“Em…”

Cố Gia Huy không ngờ rằng con nhóc này lại lừa mình, anh cũng chỉ vì quá quan tâm lo lắng mà hỗn loạn, thông minh như vậy mà cũng không nhìn thấu vài vở kịch của cô.

Anh có chút tức giận định đẩy cô ra, nhưng không ngờ rằng con nhóc này vậy mà dám thè lưỡi ra.

Trong chớp mắt, người anh run lên dữ dội.

Ngay sau đó lỗ tai truyền đến âm thanh nhỏ nhẹ của cô: “Chú ba Cổ, em yêu anh, thật sự rất rất yêu anh. Em giúp Viên Hoài Nam chỉ bởi vì em cảm thấy anh ta và Chu Thị Linh đáng thương, nghĩ đến nếu là em và anh, thích nhau nhưng lại không đến được với nhau, như vậy rất đáng buồn. Em may mắn hơn anh ta không phải sao? Bố của Chu Thị Linh trước sau không đồng ý, nhưng ông cụ lại rất thích em, chỉ mong em mau gả cho anh sớm một chút. “Chú ba Cổ, không phải em rộng lượng, cho dù nhìn thấy anh và người phụ nữ khác ở cạnh nhau cũng như không tim không phổi, mà là do em biết anh sẽ không bao giờ phản bội em. Em cũng giống như vậy thôi, cho dù có bao nhiêu người đàn ông lượn lờ trước mặt em, em cũng sẽ không bao giờ phản bội anh. Em tin anh, cũng tin vào bản thân mình, anh có hiểu không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 987


Chương 987

Nói xong cô buông tay khỏi người anh, đôi má phiếm hồng.

Nói một đống như vậy không chỉ khô miệng còn cảm thấy có chút thẹn thùng nữa.

Một đứa con gái như cô, da mặt thì mỏng, tự dưng nói hết mấy lời như mọi tim moi phối ra cũng rất xấu hổ đấy chứ.

Cố Gia Huy nghe xong mấy lời này cũng cảm thấy bỏ tay rồi, con nhóc này bản lĩnh càng ngày càng lớn, giờ còn học được cách ra đòn phủ đầu nữa.

Đột nhiên nói mấy lời như vậy, trong lòng anh dù có tức giận đến mức nào cũng chỉ còn cách nhịn xuống.

Anh không nhịn được mà gõ vào đầu cô, nói: “Cho nên, anh không rộng lượng như em phải không? Em tin tưởng anh mà anh lại không tin tưởng em?”

“Không phải không phải, ý của em không phải như vậy. Chuyện này cho qua đi có được hay không vậy? Cứ nhắc đi nhắc lại em sắp hồ đồ rồi.”

Cô mếu máo nhìn Cố Gia Huy, năm lấy vạt áo của anh: “Có được không?”

“Biết rồi, về nhà thôi.”

Anh thở hắt ra một hơi, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, sau đó hai người cùng nhau lái xe về nhà.

Cuối tuần, cô và Viên Hoài Nam cùng nhau ăn cơm thì bắt gặp Thẩm Thanh. Thẩm Thanh rất vui khi thấy anh ta gia nhập vào phòng làm việc của mình, dù sao trong thế hệ hậu bối bây giờ, bà ấy cũng vô cùng thưởng thức Viên Hoài Nam.

Chuyện này đã bị đám phóng viên chụp được, càng tăng thêm tính chắc chắn cho việc hai người ở bên nhau, thậm chí có người còn nói cặp vợ chồng Ngôn Dương sớm đã nhận cậu con rể Viên Hoài Nam này. Nếu không tại sao khi Viên Hoài Nam vừa mới hủy hợp đồng với công ty giải trí Thiên Hòa họ đã ngay tắp lự mời Viên Hoài Nam về với đoàn đội của mình?

Fan mạng đồng thời tán thành, chỉ mong sao bọn họ đến với nhau.

Sau khi chuyện này qua đi Viên Hoài Nam coi như hủy được hợp đồng một cách triệt để, gia nhập vào tập đoàn Phát Đạt. Đằng sau còn không ngừng quảng cáo phim.

Giá trị của cậu ta không những không suy giảm mà còn tăng cao hơn.

Chuyện này trôi qua cũng là lúc Hứa Minh Tâm chuyên tâm để chuẩn bị cho cuộc thi, nhưng không ngờ rằng có một ngày Chu Thị Linh lại tìm đến cô. “Cô lại định bắt cóc tôi sao?” Cô yếu ớt nói. “Cô có thể đưa tôi đi thăm dò một chút không? Tôi bây giờ không biết một tí gì về thông cáo và hành tung của Viên Hoài Nam, tôi cũng không muốn đi điều tra, sợ làm như vậy sẽ khiến anh ấy không vui, nhưng tôi thật sự rất nhớ anh ấy. Cô có thể đưa tôi đi xem anh ấy một chút không? Tôi sẽ chỉ đứng ở xa xa nhìn một cái thôi.” Chu Thị Linh van nài cô. “Nhưng mà, anh ấy bây giờ đang quay phim ở núi Voi, rất xa đó, lái xe cũng mấy đến bốn năm tiếng lận”

“Tôi lái xe qua đó, có được không? Tôi đảm bảo sẽ không làm tổn thương gì đến cô, nhìn được anh ấy một cái tôi sẽ đưa cô về ngay lập tức. Cứ coi như tôi nợ cô một ân tình, sau này nếu cô muốn tôi làm gì cứ việc sai bảo tôi là được, có được không?”

“Được thôi, chỉ cần cô không làm hại tôi là được, những thứ khác tôi không cần.

Hứa Minh Tâm dọn dẹp qua loa rồi mới đi cùng Chu Thị Linh, lái xe mất tròn năm tiếng đồng hồ mới đến được núi Voi.

Vừa hay đúng hai giờ chiều, bọn họ đang quay một cảnh rơi xuống nước. Có người nhận ra thân phận của Hứa Trúc

Linh, là bạn gái tin đồn của Viên Hoài Nam nên cũng không ngăn cản cô đi vào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 988


Chương 988

Vả lại bây giờ cô còn là thiên kim tiểu thư nhà họ Ngôn, càng không có ai dám đắc tội.

Trong phim, nữ chính không may mắn bị rớt xuống nước, nam chính nhảy xuống cứu người.

Bởi vì diễn xuất của nữ chính cũng chẳng ra làm sao nên riêng cảnh này không biết đã bị kẹt biết bao nhiêu lần rồi.

Lần nào cũng phải quay lại từ đầu, lần nào Viên Hoài Nam cũng bị ướt đến rười rượi bò lên bờ, trên người anh ta mặc một chiếc sơ mi trắng, có thể nhìn ra được body cực chuẩn.

Cái cô diễn viên chính đó cũng tốn biết bao nhiêu tâm tư, cố ý dựa sát vào người Viên Hoài Nam, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người mà còn dám dụ dỗ cậu ấy.

Viên Hoài Nam có chút không kiên nhẫn nhưng cũng không đẩy cô ta ra.

Anh ấy nhận không biết bao nhiêu hợp đồng quảng cáo, lần này được tính như một bộ phim truyền hình, anh rất cần tạo độ hot để quảng cáo cho phim mới.

Mà nữ chính lại có liên hệ với các nhà đầu tư nên anh cũng không tiện đắc tội.

Sau khi rời khỏi công ty giải trí Thiên Hòa, mọi thành tựu đều phải tự thân giành lấy. Chu Thị Linh tức đến mức nắm chặt bàn tay thành quyền, tức giận nói: “Anh ấy suốt ngày nói tôi chuyện bé xé ra to nhưng cô nhìn xem, người đàn bà đó đáng ghét đến mức nào chứ, cả người ướt sũng mà lại còn cố tình dựa sát vào người anh ấy. Nếu tôi trước đây tôi chắc chắn sẽ bỏ thuốc xổ vào đồ uống của cô ta, bỏ sâu róm vào bát cơm của cô ta, chọc thủng lốp xe bảo mẫu của cô ta, đổi cho cô ta một bộ đồ trang điểm kém chất lượng.

Hứa Minh Tâm đứng bên cạnh nghe đến chết lặng người, đúng là trêu ai thì cũng đừng có trêu chọc vào người phụ nữ điên cuồng! Bọn họ đang đứng đằng sau một thân cây ô rõ, Chu Thị Linh thì đang nổi giận đùng đùng, tay sắp nhổ hết lá cây đến nơi rồi.

Cuối cùng cô ấy giậm chân tức giận, nhụt chỉ mà quay người bỏ đi. “Cô đi đâu vậy? Muốn đi về rồi à?”

“Không phải, cô đứng yên đấy đợi tôi một chút, tôi quay lại bây giờ.

Cô ấy buồn thiu nói với cô.

Một lúc sau Hứa Minh Tâm nhìn thấy cô ấy xách một hộp chuyên đựng đồ uống quay lại.

Đồ uống rất nặng, cô ấy mệt đến nỗi thở hổn hạ hổn hển, không dễ dàng gì mới bê được đến đây, lại đưa từng chai một cho nhân viên đẳng sau hậu trường, thậm chí còn đặt cơm ở khách sạn năm sao cho mọi người, chỉ vì không muốn Viên Hoài Nam phải ăn cơm hộp ở đoàn làm phim.

Mỗi lần cô ấy đưa một chai nước đều gập người cúi chào, còn nói mấy lời tràn ngập thành ý: “Đây là một nguyện vọng nhỏ của Viên Hoài Nam, mọi người vất vả rồi.”

Chu Thị Linh đi đưa nước hết một vòng rồi mới lặng lẽ quay lại chỗ cũ. “Bây giờ có thể đi được rồi. “Không qua bên đó chào hỏi một chút sao?”

“Thôi, ở đây còn sót lại một chút đồ uống, đợi anh ấy kết thúc thì uống sau vậy. Phải xuống nước nhiều lần như thế, chắc chắn sẽ bị ốm, hy vọng anh ấy sẽ dùng đến chỗ thuốc này”

Cô đưa đồ cho người quản lý của Viện Hoài Nam, cuối cùng còn nhìn một cái thật lâu, sau đó mới quyến luyến rời đi.

Lên xe rồi Chu Thị Linh mới đau lòng đỏ hết mắt lên. “Cô muốn khóc thì cứ khóc đi, tôi cũng chẳng cười nhạo cô.”

“Hừ, tôi không thèm khóc, một đại tiểu thư như tôi, đều là tôi chọc người khác khóc, tôi khóc cái gì chứ!” Cô ấy bướng bỉnh nói: “Cô ngồi cho chắc vào, tâm trạng tôi đang không tốt đang muốn đua xe đây.”

“Cái gì?”

Lúc bọn họ đến đây phải dùng đến tận năm tiếng đồng hồ mà lúc quay về chỉ mất vỏn vẹn ba tiếng rưỡi.

Có quỷ mới biết suốt dọc đường cô phải trải qua những gì.

Sau khi xuống xe Hứa Minh Tâm chạy ngay đến bên cạnh thùng rác nôn thốc nổn tháo.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 989


Chương 989

Chu Thị Linh khinh thường nhìn cô một cái: “Tôi đây còn là tay lái lụa đường núi đấy, cô đúng là con gà bệnh. Ân huệ lớn không nói lời cảm ơn, nếu cần tôi giúp đỡ gì cứ việc kêu một tiếng. Nếu như có cô người mẫu hay minh tinh nào dám đắc tội cô cứ việc tìm đến tôi, tôi sẽ khiến cho bọn họ hối hận vì sinh ra trên đời này.”

Nói xong liền lái xe nghênh ngang bỏ đi. Hai chân Hứa Minh Tâm mềm nhũn, lần sau đánh chết cô cũng không bao giờ ngồi xe Chu Thị Linh nữa, ngồi trong đấy chẳng khác nào bị giày vò đến chết.

Thời gian trôi qua từng ngày từng ngày, rất nhanh đã đến tháng sáu.

Tháng sáu là tháng của thi cử, lại đến mỗi năm một lần được trải nghiệm sống chết.

Cô không thể làm mất mặt Cố Gia Huy thêm nữa, nếu lần này mà còn thi không đạt, cô sẽ nghiêm khắc phạt bản thân ăn chạy suốt kỳ nghỉ hè.

Với lời thề độc như vậy cô không tin mình còn không làm được bằng mọi giá.

Thời gian trôi qua rất nhanh, trong khoảng thời gian này cũng chẳng có chuyện gì xảy ra.

Ôn Mạc Ngôn và Bạch Thư Hân vẫn là bạn bè, cũng không thấy dấu vết xuất hiện của nhân cách thứ hai.

Vợ chồng Ngôn Minh Húc cũng thường xuất hiện tung cẩu lương, ngọt ngào đến sến sẩm, vượt xa cả vợ chồng mới cưới.

Cô bận rộn chiến đấu với kỳ thi, mỗi ngày trôi qua cũng vô cùng phong phú.

Bởi vì sau sự việc của Tiết Minh Khuê, cô cũng không đi học bù nên mọi thứ đều phải dựa vào sự siêng năng của bản thân để bù đắp những điểm yếu của mình.

Cuối cùng cũng vượt qua được kỳ thi cuối kì, cô suýt chút nữa đã cảm động đến rơi nước mắt rồi.

Bài thi làm cũng không tồi, dù sao thì cũng không bị mắc kẹt ở mức vừa đạt.

Sau khi cô tra thành tích xong liền nhanh chóng đi đến tập đoàn Cố thị.

Cố Gia Huy vừa mới bước ra từ phòng họp, nhìn có vẻ giống như vừa kết thúc một cuộc họp, đẳng sau có không ít người đi theo sau.

Hứa Minh Tâm vui đến mức quên mình, một đường chạy bước nhỏ đến đó, rất tự nhiên nhảy cẫng lên treo mình trên người anh.

Phản ứng của Cố Gia Huy cũng rất nhanh, kéo lấy cái mông vểnh lên của cô, để mặc cô giống như con gấu koala treo trên người mình.

Trong tay Hứa Minh Tâm vẫn đang cầm lấy bảng thành tích, được in từ nhà trường.

Môn chuyên ngành môn nào cũng được điểm cao đến đầu chín, điều này chứng minh cô cũng không hẳn là quá ngốc, chim ngốc có khi cũng sẽ là con bay trước. “Vui đến vậy sao?”

Cố Gia Huy cảm nhận được sự vui sướng của cô, cười cười hỏi cô. “Anh đoán xem!”

Thực ra Cố Gia Huy sớm đã nghĩ đến kì thi cuối kỳ của cô không tồi, nhưng nhìn thấy cô mong chờ như vậy anh đành cố ý giả vờ đoán không ra.

Đoán sai mấy lần liền mới nói: “Không phải thành tích thi cuối kì của em đấy chứ?”

“Đoán đúng rồi, cho anh xem nè, bảng thành tích của em, em đặc biệt in nó ra đấy, lần này không làm anh mất mặt chứ?”

Hứa Minh Tâm nhanh chóng nhảy xuống, đưa bảng thành tích cho anh xem.

Cố Gia Huy nhìn lướt qua một lượt, môn chuyên ngành đều đạt trên chín mươi điểm, mấy môn khoa học khác cũng đã lấy được điểm số, thành tích đều rất ổn.

Khương Tuấn chạy qua góp vui, nói: “Cô Tâm tiến bộ nhiều quá đi, quả nhiên thầy giỏi có trò hay.”

“Cái gì chứ, học kỳ này anh ấy không ôn tập giúp tôi có biết không hả? Đây đều là tôi tự mình lấy được đấy!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 990


Chương 990

“Vậy thì cô Tâm lại càng lợi hại hơn rồi, anh Huy, học trò của anh sắp lợi hại hơn anh rồi kìa.”

“Bé con nhà tôi thi cử không tồi, tối nay mọi người nghỉ ngơi một chút đi. Khương Tuấn cậu tổ chức một bữa tiệc cho toàn thể nhân viên tới góp vui, nếu như nhiều người quá thì chia ra. “Mọi người cùng đến xem xem, đây là thành tích thi cuối kỳ của Minh Tâm nhà tôi, thi cũng không tồi. Mấy người trong hội đồng quản trị cũng mệt rồi, về nhà nghỉ ngơi cho tốt đi, hôm nay cho nghỉ.”

Khi mấy người trong hội đồng quản trị nghe được mấy lời này, lúc đầu còn chưa load được, một lúc sau mới thi nhau phụ họa theo: “Cô Tâm thật giỏi quá đi.”

“Cô Tâm quả thật là rồng phượng ẩn trong loài người, khiến người khác phải nhìn với cặp mắt khác xưa.”

Mấy vị trong hội đồng quản trị phát hiện, nếu lời khen càng hay thì nụ cười trên mặt Cố Gia Huy càng tươi hơn.

Phải biết rằng, lúc nãy ở trong phòng hội nghị, anh không hề nói cười tùy tiện, mắng mỏ mọi người đến nỗi máu chó ướt đầu.

Nhưng vừa mới chớp mắt một cái, nụ cười này phải hiền hậu đến mức nào chứ, nhìn vào đẹp trai đến mức bức người.

Trước sau phải nói là như hai người khác nhau vậy.

Bọn họ đều rất muốn hỏi một câu. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tổng giám đốc Huy, vợ anh có biết anh hai mặt vậy không?

Cố Gia Huy tách khỏi đoàn người, lỗi cô vào phòng làm việc, trực tiếp kéo cô vào lòng mình, ổn định ngồi vững trên đùi anh.

Hứa Minh Tâm có chút ngại ngùng, cô vốn dĩ chỉ muốn khoe khoang trước mặt anh một chút thôi, không ngờ anh lại còn cho mấy người trong hội đồng xem, một đám người toàn người tài giỏi như vậy, ai ai cũng rất thông minh, nhìn vậy thôi chứ chắc sau lưng ai cũng cười đến rụng răng mất. “Cố Gia Huy, anh không thể khiêm tốn một chút à? Anh làm như vậy em thấy mất mặt quá đi.”

“Mất mặt cái gì, vợ anh giỏi thế này còn không được phép cho người khác biết à? Lẽ nào anh phải cất giấu đi khen một mình. “Giỏi chỗ nào chứ? Kẻ lơ mơ được chút lợi mà thôi.” Cô l**m l**m đôi môi. “Trong mắt em, anh có giỏi không?” Cố Gia Huy cười hỏi. “Anh đương nhiên là lợi hại rồi? Chuyện này còn cần em phải nói sao? Cả hai tập đoàn đều được anh quản lý đầu ra đấy, ngày càng phát triển lớn mạnh, trong công ty từ trên xuống dưới có ai không tín phục chứ?”

“Vậy em chinh phục được anh em còn chưa đủ giỏi sao? Anh đối với em phải nói là phục sát đất, hoàn toàn bái phục. “Anh tình nguyện làm bầy tôi dưới tay em.”

Câu cuối cùng nghe cứ kỳ quái thế nào ấy? Bầy tôi cái quỷ gì chứ! Hứa Minh Tâm không có ý tốt trợn mắt một cái. “Kỳ nghỉ hè em muốn đăng ký mấy lớp tập thể hình, bổ sung một chút lễ nghi gì đó. Cuộc sống không có điều kiện tốt chỉ đành lấy ngày tháng sau này nỗ lực bù lại thôi.”

“Hoãn lại một thời gian đi, em phải cùng anh đi đến London một chuyến. Tập đoàn Cổ thị đã mở cửa thị trường ở nước Anh, anh cần Ôn thị làm bàn đạp để phát triển thêm một bước. Cho nên anh đến đó ít nhất phải ở lại một tháng, em đi cùng anh, để em ở lại nhà một mình anh không yên tâm. “Vậy lần này chúng ta dẫn theo cả chú An đi, ở đó một khoảng thời gian ngắn coi như đi nghỉ dưỡng vậy, được không?”

“Em đi nghỉ dưỡng thì còn được chứ anh còn vướng bao nhiêu công việc kia chứ!”

“Cho nên, nếu em thương xót anh thì đi cùng với anh vậy, nếu có em ở đấy anh sẽ ăn uống ngủ nghỉ đúng giờ, em cũng yên tâm hơn một chút, không phải sao?”

“Vậy Cổ Cổ và Ôn Mạc Ngôn cũng sẽ đi theo phải không?”

“Ừm lát nữa anh sẽ báo cho bọn họ.”

Rất nhanh đã quyết định được thời gian đi nước ngoài, chính là vào sáng ngày hôm kia. Bởi vì lệch múi giờ nên lúc xuống máy bay có khả năng sẽ vào buổi tối.

Cổ Cổ đương nhiên sẽ đi theo bọn họ, nhưng Ôn Mạc Ngôn lại từ chối.
 
Back
Top Dưới