Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 951


Chương 951

Cô ta tức giận để chiếc cốc xuống bàn và định đi đến nhưng lại bị một người bạn khác ngăn cản. “Chị Linh, bây giờ Hứa Minh Tâm có nhà họ Ngôn chống lưng!”

“Nhà họ Ngôn có thể lực như nào chứ, nhưng mà cô ta chỉ là cô con gái nuôi thôi. Hơn nữa, dì Thẩm Thanh và mẹ của chị còn chơi với nhau, dì ấy vẫn luôn thương chị, lẽ nào chị còn không bằng ả con nuôi đó à?”

Chu Thị Linh tức giận nói: “Chỉ là một đứa hề không biết mình ở đâu mà thôi, cô ta nghĩ mình và Viên Hoài Nam nói chuyện với nhau, thì cô ta nghĩ mình đã bay lên làm phượng hoàng rồi à? Chỉ bằng việc, cô ta đang ăn cái gì đó với Viên Hoài Nam à?”

“Chị Linh, chị đừng vội như vậy, chúng ta có cách khác, đợi lát nữa…

Mấy người thì thầm mấy câu vào tại của

Chu Thị Linh.

Chu Thị Linh nghe vậy thì lập tức vui mừng: “Thật sao? Vậy thì em đi mua nhanh lên! Mua càng nhanh càng tốt.”

Cô em thân thiết lập tức đi ra ngoài, đi đến tiệm thuốc gần đây mua thuốc xổ.

Rất nhiều người trong sân đang uống rượu, chỉ có Hứa Minh Tâm uống nước trái cây.

Chu Thị Linh đổ thuốc xổ vào trong cốc nước trái cây, rồi bảo phục vụ đưa cho cô.

Hứa Minh Tâm mới vừa uống một ly nước xong, trong lòng rất vui khi thấy người phục vụ đưa một ly nước trái cây sang đây.

Đúng là thần giao cách cảm mà Cô nhanh chóng cầm ly nước lên và uống một ngụm ngon lành.

Viên Hoài Nam tức giận khi thấy cô nhận ly nước, nói: “Cô không sợ son môi sẽ mất hết à? Làm gì có cô gái nào ăn uống giống như cô chứ, cái gì cũng uống được?”

“Son môi mất thì có thể đánh lại, những đồ ăn ngon thì sẽ không ăn được nữa!”

Viên Hoài Nam mỉm cười nói: “Sống một cuộc sống đơn giản như vậy cũng không tệ. “Lẽ nào…cuộc sống của người khác đều rất phức tạp à?”

“ít nhất những người có mặt ở đây đều không đơn giản như cô.”

Viên Hoài Nam nhìn xung quanh một lượt, sau đó nhìn thấy đám người Chu Thị Linh. Thấy bọn họ cũng đang nhìn về phía này, thì vẻ mặt của anh liền trở lên kỳ quái.

Viện Hoài Nam nhìn thấy, thì hơi nhíu mày, anh ta nghĩ đến việc gì đó, lập tức giật lấy ly nước trái cây trên tay Hứa Minh Tâm. “Làm sao vậy?”

“Không có gì, tôi cảm thấy ly nước trái cây này không được mới lắm, tôi sẽ lấy một ly nước mới cho cô, cô cảm thấy nước kiwi thế nào?”

“Vâng, cảm ơn anh.”

Viên Hoài Nam mang ly nước đang uống dở kia đi đến chỗ Chu Thị Linh. “Uống.”

Anh ta nói. “Đây là nước người khác đã uống, cô có thể uống nốt cho tôi được không?”

Chu Thị Linh trợn to hai mắt, cô ta không tin được nhìn về phía anh ta: “Viên Hoài Nam, anh có biết bây giờ mình đang nói chuyện với ai không?”

Viên Hoài Nam nghe cô ta nói như thế, cảm thấy mình sắp mất hết kiên nhẫn rồi. Anh ta cũng thích Chu Thị Linh, thế nhưng sau một thời gian dài, anh ta nhận ra Chu Thị Linh là một cô gái có thủ đoạn và xấu xa, mặc dù cô ta không xấu lắm nhưng cô ta thường xuyên bắt nạt những nữ nghệ sĩ quen biết với anh ta.

Suy nghĩ của Chu Thị Linh rất đơn giản, cô ta chỉ muốn dạy những người đàn bà không biết xấu hổ mà đến gần người đàn ông của cô ta.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 952


Chương 952

Nhưng anh ta chỉ hợp tác đơn thuần với những người đó mà thôi, họ cũng không có ý gì với anh, còn cô ta nhìn gà hóa quốc mà bắt nạt bọn họ.

Cho dù anh ta cũng thích cô gái này thì tình cảm đó cũng sớm bị sự nghi ngờ của cô ta làm mất hết.

Cô ta không tin vào bản thân anh.

Cho nên nghĩ anh ta sẽ bị cám dỗ bởi những người đàn bà khác, và nghĩ những người đàn bà khác sẽ nghĩ cách để đến gần với anh ta.

Tình cảm như vậy…anh ta không biết phải duy trì nó như thế nào. “Tôi đang nói chuyện với cô đấy, uống ly nước này đi!”

Anh ta nhấn mạnh, đôi mắt của anh ta nhíu lại, vẻ mặt trở nên lạnh lẽo hơn.

Chu Thị Linh nghiến răng nghiến lợi, cầm ly nước lên, chị em tốt của cô ta nhìn thấy, lập tức ngăn cản. “Em giúp chị uống ly nước này, không phải anh ta sợ bị hạ độc sao?”

“Không cần, chị tự uống được!”

Chu Thị Linh cũng là một người ngoan cố, cô ta trực tiếp uống cạn ly nước trái cây còn lại, khỏe mắt của cô ta chảy ra nước mắt.

Viên Hoài Nam nhìn cô ta, trong lòng anh ta cảm thấy hơi đau lòng,

Thật ra, thứ tình cảm này rất khó từ bỏ, hơn nữa mấy năm nay Chu Thị Linh giúp anh ta từng li từng tí, việc này anh ta nhìn thấy rất rõ ràng.

Nếu như sự nghi ngờ của cô ta ít đi một tý và tin tưởng anh ta hơn, thì anh ta sẽ không khó khăn như vậy. “Bây giờ anh có thể đi rồi đó! Nếu như em thật sự trúng độc, thì anh cứ nhìn em chết với người đàn bà kia đi!”

Nói xong, Chu Thị Linh đẩy mọi người ra, xoay người rời đi.

Người chị em của cô ta cũng tức giận nhìn Viên Hoài Nam nói: “Mắt của chị Linh đúng là bị mù, mới đi yêu một người đàn ông cặn bã như anh, thật sự tôi không nhìn thấy anh tốt ở chỗ nào!”

Nói xong, thì bọn họ cũng đi theo Chu Thị Linh. Viên Hoài Nam thở dài một cái, sau đó cầm đồ uống đưa cho Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm cũng chú ý đến động tĩnh bên này, cô nhẹ nhàng hỏi: “Là người theo đuổi anh à? Tôi vừa mới chỉ uống một hớp nước thôi, sẽ không sao đâu?”

“Cô ta chỉ biết một ít thủ đoạn nhỏ thôi, sẽ không nguy hiểm lắm đâu. Ly nước vừa nãy chắc chắn có vấn đề, tôi thật sự xin lỗi cô.”

“Anh xin lỗi cho cô ấy, có thể thấy địa vị của cô ấy trong lòng anh khác với người khác, đúng không?”

“Cô ấy thích tôi, mà tôi…”

Anh ta muốn nói lại thôi, cuối cùng đau khổ lắc đầu. “Anh cũng thích cô ta đúng không?” Nếu như anh ta thật sự không quan tâm, thì tại sao lại để ý như vậy, cũng không thể nào nhìn một phát là biết thủ đoạn của cô ta luôn.

Giữa hai người nhất định có gì đó, có thể bọn họ đã xảy ra chuyện gì.

Hứa Minh Tâm cảm thấy anh ta không muốn nói thêm, nên cô cũng không ép hỏi nữa.

Cô xua xua tay, xoay người rời đi nói: “Tôi cũng không biết mình uống cái gì, chỉ mong là nó không sao, bây giờ tôi vẫn chưa có phản ứng gì.”

“Cô Tâm, tôi có một yêu cầu hơi quá đáng, không biết cô có đồng ý giúp tôi không?”

Viên Hoài Nam dùng hết can đảm và cuối cùng anh ta cũng quyết định nói ra sự thật.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 953


Chương 953

Đầu óc của cô đơn giản nhưng cũng không phải kẻ ngốc, nếu như không phải người ngu, thì cũng hiểu rõ lời nói của anh ta có nghĩa là gì, làm sao Hứa Minh Tâm không nhìn ra.

Hơn nữa cô có tình cảm và lý trí, cô vừa nhìn thấy đã biết anh ta đến đây là muốn cô giúp việc gì đó.

Khi Hứa Minh Tâm nghe thấy câu này, thì nghi ngờ nhìn anh ta.

Hình như anh ta đã quyết định xong mới nói câu này. “Tôi… Tôi chỉ là một con tôm nhỏ, tôi có thể giúp anh được việc gì?”

“Chuyện này chỉ có cô mới giúp tôi được thôi. cuộc sống hạnh phúc sau này của tôi đặt cược hết trên người cô.”

Anh ta cười khổ nói, sau đó anh ta nói ra tình hình thực tế.

Sau khi Hứa Minh Tâm nghe xong, thì trợn tròn mắt nói: “Chuyện này, không phải là không giúp được, nhưng…

Nhưng nhà của cô có một con hổ đực, nếu như biết cô ở bên ngoài làm xằng làm bậy, về nhà anh sẽ lột da cô, sẽ rất thảm đó. “Có phải là do cậu Trung?”

“Làm sao anh biết?” Cô hơi kinh ngạc hỏi. “Thật ra, trong trường quay ngày hôm đó, cậu Trung đã cảnh cáo tôi cô là người của cậu ấy, tôi không được động vào cô. Vậy nên, cậu Trung ở bên kia, còn cần cô giúp đỡ, nếu không cậu Trung muốn đuổi tôi ra khỏi đây, thì tôi sẽ không có đường nào để sống cả.”

Viên Hoài Nam nói ra những việc mà anh ta do du. “Nhưng mà…tôi cũng sợ anh ấy, anh không biết khi anh ấy tức giận đâu, vẻ mặt của anh ấy khó chịu đến thế nào, giống như Bao Thanh Thiên vậy đó.”

“Nếu như cô Tâm không xoa dịu được cậu Trung thì tôi chắc chắn chỉ có một con đường chết.”

“Được rồi, được rồi, tôi sẽ giúp anh thử xem! Ôi, bụng của tôi.”

Trong bụng của cô có phản ứng gì đó, rất cuộc thứ có trong cốc nước trái cây kia là gì nhỉ?

Thuốc xổ. “Không được, tôi phải đi toilet!”

Cô vội vàng chạy lên phía phòng chờ ở tầng hai, bởi vì tầng một có rất nhiều người qua lại, cô sợ WC sẽ không có chỗ.

Co tùy ý đi vào một căn phòng rồi lao nhanh vào phòng vệ sinh.

Cũng may trong nước không có nhiều thuốc xổ, mặc dù bụng của cô không chịu nổi, nhưng cô cũng không muốn ngồi xổm quá lâu.

Cô đã đi ba đến bốn lần, thuốc nó cũng sắp hết tác dụng rồi.

Cô thở dài một hơi, rửa tay sau khi xả nước trong nhà vệ sinh, chuẩn bị đi ra ngoài, thì không ngờ có một người xông vào đây và đóng sập cửa lại, làm cô rất hoảng sợ. “Chết tiệt! Ông ta thật sự dám đến đây!” Giọng nói này…là của Ngôn Dương?

Hình như ông ấy đang rất tức giận, làm cho cô sợ đến nỗi không dám đi ra ngoài.

Ngôn Dương đang tức giận, nên ông không chú ý đến căn phòng tắm đang bật đèn, trong WC có một người đang đứng sờ sờ. “Tôi muốn hôm nay ông ta đến được đây nhưng không về được! Hôm nay, tôi nhất định phải g**t ch*t ông ta!”

Câu nói cuối cùng mang theo thù hận, nó giống như một tiếng sấm nổ trong đầu của Hứa Minh Tâm.

Ông chết hoặc tôi chết.

Việc này nghiêm trọng đến vậy à? Cô chưa bao giờ thấy Ngôn Dương như vậy, cô cảm thấy rất đáng sợ.

Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì vậy? Ngôn Dương nói xong thì vội vã xoay người đi ra ngoài.

Bây giờ Hứa Minh Tâm mới cẩn thận đi từ phòng nhà vệ sinh ra ngoài, cô thở dài một cái.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 954


Chương 954

Cô xoay người đi xuống tầng, thật sự không nhìn thấy Ngôn Dương nữa.

Ông ấy định đi bắt ai, mà còn nói mấy câu ác độc như vậy?

Trong lòng cô vẫn còn cảm thấy sợ hãi, mà Thẩm Thanh cũng không thấy Ngôn Dương đâu cả, bây giờ cũng đang đi tìm ông ấy.

Khi bà ấy nhìn thấy Hứa Minh Tâm đi từ trên tầng xuống thì đi đến chỗ cô hỏi: “Con có thấy bố con đâu không? Vừa nãy ông ấy còn ở đây, mà trong nháy mắt đã đi đâu mất rồi? Vừa nãy ông Dương tìm ông ấy nói chuyện, còn muốn thương lượng công việc với nhau, mà đùng một cái ông già không đứng đắn này lại đi đâu mất rồi?”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, cô không biết có nên nói mấy câu vừa nãy cô nghe được cho Thẩm Thanh biết hay không.

Cuối cùng cô lắc đầu, ngậm miệng không nói.

Cô nhìn thấy Thẩm Thanh định đi đến cửa sau tìm kiếm Ngôn Dương, cô hơi lo lắng, nên cuối cùng chủ động đi tìm cùng bà ấy. “Mẹ, vườn sau ở hội quán rất tối, con đi tìm với mẹ!”

“Đằng sau có nhân viên phục vụ, đèn đuốc sáng như vậy, con sợ cái gì? Mà mẹ cũng không phải là trẻ con.”

“Con đi với mẹ, dù sao con cũng không có việc gì. “Vậy chúng ta đi tìm với nhau đi! Tìm được ông già kia, mẹ sẽ nói cho ông ta một trận.”

Thẩm Thanh tức giận nói.

Hứa Minh Tâm cầm tay bà ấy, đi theo bà ấy đến vườn hoa đẳng sau hội quán.

Phía su hội quán có một vườn hoa rất lớn, cũng có hồ bơi, có cả viện nghỉ mát.

Môi trường ở đây rất tốt, bây giờ đang là tháng năm, gió xuân vẫn còn thổi hiu hiu. Hoa tươi trong vườn nở rất nhiều, hương thơm xông vào mũi.

Cô nhìn xung quanh một lượt, nhưng không thấy Ngôn Dương ở đâu cả, cô cảm thấy hơi kinh ngạc. “Rốt cuộc ông ấy đang ở đâu?” Thẩm Thanh không nhịn được nói nhỏ một câu.

Đột nhiên Hứa Minh Tâm chú ý đến, ở đình viện cách đó không xa, hình như… có một bóng đen.

Chỉ có một mình nơi đó tối om, không có một chút ánh sáng nào cả.

Những nơi còn lại thì được ánh sáng phủ lên, nhưng chỗ đó thì rất khác.

Tối om đến kinh khủng. Tải áp Hola để ủng hộ nhóm lên truyện nhé.

Hứa Minh Tâm sợ nhất là ma quỷ, khi nhìn thấy đình viện đen như mực kia, cô liền dựa vào góc tường, căng thẳng sợ hãi.

Thẩm Thanh chú ý đến chỗ đó, hình như trong đình viện có hai bóng người.

Bà ấy nhận ra một bóng người, chính là

Ngôn Dương, và còn có một người khác. Vì sao bà lại cảm thấy rất quen? Nhưng cũng cảm thấy rất lạ?

Bà ấy bước về phía bên kia, thì lại bị Hứa Minh Tâm giữ chặt cánh tay: “Chúng ta đứng đây gọi một tiếng là được rồi, không cần đến đây đâu mẹ ạ, bố nuôi nghe được tiếng gọi của mẹ chắc chắn sẽ đi đến đây.”

Hứa Minh Tâm không đợi bà ấy trả lời, cô chủ động gọi lớn: “Bố nuôi, có phải bố ở đấy không? Bố ở đấy làm gì vậy? Mẹ đang tìm bố đó!”

“Con dẫn bà ấy về trước đi.”

Bên kia truyền đến giọng nói lạnh lẽo của Ngôn Dương.

Thẩm Thanh nghe vậy thì trái tim của bà ấy lập tức run lên. Đã bao lâu rồi Ngôn Dương chưa dùng giọng nói như vậy nói chuyện với bà ấy? “Ngôn Dương, anh đang làm gì vậy? Anh đừng làm em sợ chứ?”

Thẩm Thanh hơi lo lắng nói, bà ấy đi về phía bên kia. “Ảnh Họa Bì!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 955


Chương 955

Ngôn Dương hét lên nói với Ảnh Họa Bì đang lấp trong bóng tối, ánh sáng nơi này biến mất do Ảnh Họa Bì đã cắt nguồn điện.

Ảnh Họa Bì đành phải xuất hiện, từ bên dưới bể bơi đi lên, xoay người nhặt khẩu súng lục giấu trong bụi cỏ, bước nhanh về phía Thẩm Thanh. “Không ai được nhúc nhích, nếu không…tôi sẽ nổ súng g**t ch*t cô ta!”

Trong bóng tối phát ra một âm thanh của người khác, Thẩm Thanh nghe thấy giọng nói này, trái tim của bà ấy lại run lên, bà ấy trừng mắt to nhìn về phía bóng đen đang đi đến trong đình viện.

Đó là một khuôn mặt rất đáng sợ, trên mặt đó không có chỗ nào lành lặn cả, bởi vì nó bị bỏng, da trên mặt nhăn nheo chồng chất lên nhau vì lửa thiêu.

Nếu như không phải người này là người sống, thì Hứa Minh Tâm đã nghĩ người này là ma quỷ.

Cô sợ đến mức che miệng lại, mà Thẩm Thanh ngay lúc đó đã bật khóc. Bà ấy nhận ra đôi mắt này. Đó là người bà ta đã từng yêu, nhưng ông ta chết rồi mà!

Người kia cầm súng chĩa vào đầu Thẩm Thanh, trong mắt mang theo sự tàn nhẫn.

Rất nhanh Ngôn Dương đuổi theo ra ngoài, nhằm họng súng đen như mực vào lồng ngực người kia, nhưng ngón tay lại run rẩy, không dám ẩn có súng. tải áp Hola để đọc tiếp nhé.

Nếu anh ta thật sự phát rồ, làm tổn thương Thẩm Thanh thì phải làm sao đây?

Bà ấy là mạng sống của ông.

Cuối cùng người nọ đi tới trước mặt Thẩm Thanh, ảnh mắt trở nên dịu dàng hơn mấy phần.

Bàn tay to lớn v**t v* trên gương mặt bà ấy, nhiều năm không gặp, gương mặt bà ấy cũng không thay đổi, vì bản thân mình mà lại biến thành dáng vẻ xấu xí này.

Bàn tay ông ấy cũng đầy nhăn nheo, thậm chí còn bị gãy một ngón tay.

Ông ấy run rẩy v**t v*, nói: “Thẩm Thanh, đã lâu không gặp, em còn nhớ anh không?”

Trong âm thanh đẩy lo lắng của ông ấy nghe có chút quái dị, giọng nói thời trẻ bị làn khói dày đặc kia làm hàng rồi.

Thẩm Thanh khiếp sợ nhìn ông ấy, liều mạng lắc đầu: “Không thể nào, không phải anh đã chết rồi sao? Vì vụ tai nạn xe cộ ngoài ý muốn nên anh đã qua đời, sao..sao lại biến thành như vậy?”

“Em thật sự tin lời em trai anh nói? Đây cũng chỉ là âm mưu của cậu ta! Cậu ta vì muốn có được quyền thừa kế của nhà họ Ngôn, đã tự tay đâm anh, còn cướp đi em!”

“Anh câm miệng cho tôi!” Ngôn Dương nghe được lời này, tức giận quát lên, mỗi một chữ đều được phát từ kẽ răng ra, mang theo sự hận thù thấu xương. “Ngôn Minh Hi, chuyện này rốt cuộc là sao?”

Thẩm Thanh vô cùng khiếp sợ nói.

Năm đó, bà ấy và Ngôn Minh Hi là một đôi, nhưng Ngôn Minh Hi vô cùng đào hoa, ngoại trừ mình, ông ta còn bao nuôi rất nhiều người mẫu.

Trước kia bà ấy cũng không mạnh mẽ như thế, danh tiếng cũng vậy.

Bà ấy gặp người đàn ông đào hoa Ngôn Minh Hi, vừa gặp đã thương, muốn ngừng mà không được. Biết rõ ông ta lưu luyến bụi hoa, sẽ không giữ mình trong sạch vì bà ấy, nhưng bà ấy vẫn như thiếu thân lao đầu vào lửa.

Người phụ nữ rơi vào tình yêu là sẽ không còn lý trí nữa.

Thậm chí bà ấy còn cho ông ta lần đầu tiên quý giá nhất của mình, từ nay về sau bị người ta dùng quy tắc, bà ấy tình nguyện chết, cũng không muốn trả giá bằng thân thể của mình, nên đã bị công ty phong sát.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 956


Chương 956

Ông ta nói sẽ đến cưới bà ấy, nhưng bà ấy chở đến cuối cùng vẫn hoàn toàn bặt vô âm tín, cuối cùng cũng biết ông ta đã xảy ra tai nạn xe cộ, ô tô nổ mạnh, chết oan chết uống.

Cảnh sát nhân dân điều tra, quy vào loại sự cố ngoài ý muốn, bà ấy cũng bị chấn thương tâm lý một thời gian dài, Sau khi bà ấy vẫn chưa gượng dậy nổi, thì có được mối quan hệ với Ngôn Dương.

Bà ấy và Ngôn Dương từng có vài lần duyên phận, nhưng cũng không thân quen.

Mới đầu bà ấy cho rằng ông ấy là vì tình cảm của Ngôn Minh Hi, nên mới có thể tự mình phá lệ chăm sóc cho bả, trong một lần đi dự tiệc và say rượu, hai người đã hồ để xảy ra quan hệ.

Sau đó không lâu thì có Ngôn Hải. Bà ấy vì con trai, bất đắc dĩ gả cho Ngôn Dương chỉ trong vòng ba tháng, vốn tưởng rằng cả đời này mình sẽ không yêu ông ấy, nhưng không ngờ dưới sự chăm sóc hết mình của ông ấy, bà ấy vẫn mềm lòng Gặp lại người yêu ngày xưa, sao bà ấy có thể không kinh ngạc chứ?

Lần trước khi nhận được điện thoại, bà ấy còn tưởng rằng là điện thoại gọi trêu chọc, không ngờ… thật sự là ông ta?

Sao ông ta lại biến thành như “Vụ tai nạn xe cộ kia là đích thân chồng của em thiết kế, cậu ta muốn anh chết. Nhưng không ngờ anh mạng lớn, vậy mà lại sống lại ở trong nhà xác, bác sĩ đều nói anh là một kỳ tích. Anh mua chuộc bác sĩ, tùy tiên tìm một thi thể nam khác, châm lửa đốt nhà xác, lúc này mới giữ được tính mạng.”

“Nhưng mà anh đã bỏ lỡ thời gian thay đổi da thịt, hiện giờ anh biến thành dáng vẻ người không người quỷ không quỷ này rồi. Thẩm Thanh, mấy năm nay, sở đi anh kéo dài hơi tàn này là vì em!”

“Ngôn Dương? Sao lại là anh ấy? Anh ấy sẽ không làm thế Thẩm Thanh khiếp sợ nhìn Ngôn Dương, mà ông ấy cũng đang nhìn bà, trong ánh mắt là một thứ gì đó mà bà ấy không tài nào hiểu nổi.

Có thù hận, có từ trách, có áy náy.

Ngôn Minh Hi nghe được lời này, cười nhạo một tiếng, xoay người nhìn về phía Ngôn Dương: “EM trai của anh, em không có ý định giải thích cho bàn thân mình một chút sao? Em có dám nói cho Thẩm Thanh, rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì không? Em chỉ là một đứa con thứ không đáng chú ý, kẻ sau vượt người trước, mưu sát anh trai ruột của mình, giành lấy quyền kế thừa. Em chiếm hữu người của nữ của anh, nuôi con trai anh. Những thứ đó không phải đều nên trả lại cho anh rồi sao?”

“Con trai? Lời này của anh là có ý gì?”

Thẩm Thanh mất khống chế, nắm chặt quần áo của Ngôn Minh Hi.

Ngân Minh Hi kích động nói: “Ngôn Hải là con của chúng ta mà! Anh đã cho làm kiểm tra DNA rồi, là con của anh, không thể nào nhẩm được Lời này giống như sét đánh thẳng vào đầu.

Thân thể Thẩm Thanh run rầy, cũng may Hứa Minh Tâm với vàng đỡ được, mới không khiến bà ấy ngã xuống đất.

Lời nói này không thể nghi ngờ là một đà kích rất to lớn.

Bà ấy cho rằng con là của bà ấy và Ngôn Dương, lúc trước còn oán hận Ngôn Dương, cho rằng đàn ông làm loạn khi say đều là lấy cớ, rõ ràng là có ý Không ngờ, đứa nhỏ này lại là của Ngôn Minh Hi Vì sao?

Vì sao ông ấy không nói cho mình biết?

Thẩm Thanh nhìn thẳng về phía Ngôn Dương, phát hiện khỏe mắt ông ấy đã thấm nước mắt.

Bọn họ là vợ chồng hơn hai mươi năm, bà ấy quá hiểu rõ tính cách của Ngôn Dương, có thể đổ máu, tuyệt đối sẽ không rơi lệ.

Nhưng mà, bây giờ khoé mắt ông ấy lại có nước mắt, đau đớn nhìn mình.

Bà ấy há miệng th* d*c, muốn nói chút gì đó, nhưng lại không phun ra nổi một chữ.

Trong cổ họng giống như bị mắc một sợi bông, nóng rất chua xót, khiến bà ấy khó có thể mở miệng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 957


Chương 957

Ngôn Minh Hi rất lý trí, súng lục đặt ở trên người bà ấy từ đầu đến cuối đều không bỏ xuống, chính là để để phòng Ngôn Dương và Ảnh Họa Bì sẽ đột nhiên ra tay trước, Ông ta buông một bàn tay ra, lay lay bà vai bà ấy, nói: “Thẩm Thanh, em phải nên vui sướng mới đúng lúc trước em là vì con, bất đắc dĩ gả cho câu ta, bây giờ con là của hai chúng ta, em không còn có bất cứ gánh nặng tâm lý gì nữa, cả nhà chúng ta có thể đoàn tự rồi.”

Thầm Thanh giống như không nhìn thấy ông ta, đẩy tay ông ta ra, đi về phía Ngôn Dương. “Thẩm Thanh, em đang làm gì vậy, chẳng lẽ em có cảm tình với cậu ta sao? Cậu ta hại chết người em yêu, cướp đi sự trong sạch của em, chẳng lẽ em còn muốn về bên cạnh cậu ta sao?”

Ngôn Minh Hi tức giận quát lên, muốn đuổi theo bà ấy, nhưng Ảnh Họa Bì đã tiến lên một bước, nói: ” Tốt nhất là anh đừng hành động thiếu suy nghĩ, anh chỉ có một mình một khẩu súng, nhưng mà chúng tôi có hai khẩu súng. Nếu như anh đua tốc độ với tôi, tôi sẽ cho anh chết không có chỗ chôn “

“Hừ, súng của tôi nhằm thẳng vào Thẩm Thanh, cậu dám nổ súng vào tôi thử xem!”

Ngôn Minh Hi đắc ý nói, ông ta biết Ngôn Dương không dám làm Thẩm Thanh bị thương.

Súng của ông ta nâng lên, từ phía sau lưng nhằm thẳng vào vị trí trái tim Thẩm Thanh, Hứa Minh Tâm ở một bên nhìn thấy nụ cười bên khoé miệng Ngôn Minh Hi, cũng cảm thấy người này quá đáng sợ.

Luôn miệng nói những lời tình cảm, nói cái gì mà cả nhà chúng ta đoàn tụ.

Nhưng mà súng của ông ta từ đầu đến cuối đều không rời khỏi vị trí trái tim của Thẩm Thanh.

Đây là thứ gọi là yêu sao?

Có lẽ ông ta yêu bản thân mình hơn.

Thẩm Thanh đi tới bên cạnh Ngôn Dương, Ngôn Dương kéo bà ấy đến bên cạnh mình, dùng lưng mình đưa tới trước họng súng của Ngôn Minh Hi, vứt cây súng của mình đi, đôi tay run rẩy ôm mặt Thẩm Thanh, thật cẩn thận lau nước mắt trên khoé mắt bà ấy. “Thực sự xin lỗi, anh không nên nói dối em, gạt em nhiều năm như vậy. Thẩm Thanh, em oán giận anh, đánh anh cũng được, nhưng em đừng như vậy có được không?”

Thẩm Thanh giống như không còn sống nữa, cơ thể mềm nhũn không có sức lực.

Bà ấy nhìn súng trên mặt đất, sau đó nhặt lên.

Ngôn Minh Hi thấy cảnh tượng này, cực kỳ kích động: “Thẩm Thanh, màu kết thúc tính mạng của cậu ta, em nổ súng chắc chắn cậu ta sẽ không nên tránh “

Thẩm Thanh nhe giọng hỏi.

Bà ấy nhìn về phía Ngôn Dương.

Ngôn Dương không chút do dự, gật đầu. “Trên đời này, chỉ có em mới có thể khiến anh chết”

“Vì sao…Vì sao lại lừa gạt em?”

Bà ấy đặt súng lên trên ngực Ngôn Dương.

Ngôn Dương nhìn thấy hành động này, trái tim như là bị người ta xé rách. “Em…Em còn yêu anh ta? Anh phí công hai mươi năm vẫn vô dụng phải không?”

“Anh mau trả lời em!”

Cảm xúc của Thẩm Thanh lập tức bùng nổ, tức giận quát ra tiếng Gió đêm chấm chậm thổi qua, ai cũng có thể cảm nhận được Thẩm Thanh đang phát điện, Người đàn ông bà ấy yêu không phải là chết ngoài ý muốn, tất cả đều là âm mưu của người bên gối bà ấy.

Đứa con cũng không phải là của bà ấy và chồng, mà là của người yêu cũ. Ông ấy lợi dụng đứa bé để ở bên cạnh bà ấy, buộc chặt bà ấy bên cạnh hơn hai mươi năm. “Bởi vì anh yêu em.

Ngôn Dương gắn từng chữ một nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 958


Chương 958

Năm chữ này hết sức nặng nề, nhưng lại không oản giận không hối hận.

Thẩm Thanh nghe vậy, cả cơ thể đều lắc lắc run Lời này…Hơn hai mươi năm nay, bà ấy đã nghe vô só lán.

Bà ấy đau đớn nhắm mắt lại, đột nhiên súng lục thay đổi vị trí, từ trong khe hở của cánh tay ông ấy, nhắm thẳng vào Ngôn Minh Hi ở phía sau.

Ngôn Dương nhận ra, khiếp sợ tột đỉnh.

Bà ấy không mở mắt ra, không biết phát súng này sẽ bắn trúng vào vị trí nào, nhưng bà ấy lại không chút run. do dự bóp có súng.

Đoàng một tiếng, phá tan sự yên tỉnh.

Trên khuôn mặt Ngôn Minh Hi vốn còn đang đầy ý cười, nhưng giờ phút này, biến thành vẻ khiếp sợ.

Ông ta ngơ ngẩn nhìn vào mắt Thẩm Thanh, bà ấy không dám mở mắt nhìn mình.

Ông ta rũ mắt nhìn vết thương nhỏ trên bụng mình, đang ào ạt chảy ra máu tươi.

Nhưng ông ta vẫn chưa mất đi lý trí, nhận thấy Ảnh Họa Bì ở phía sau động đậy, giây tiếp theo ông ta thít chặt cổ Hứa Minh Tâm, đặt khẩu súng ở trên đầu cô, nhắm thẳng vào huyệt Thái Dương. “Thẩm Thanh. Thầm Thanh! Thẩm Thanh Ông ta liên tục gọi ba tiếng Thẩm Thanh, từng chữ vang lên, mang theo thống hận.

Ông ta đang thống hận bà ấy phản bội mình.

Thẩm Thanh nghe thấy ba tiếng thế lượng quyết tuyệt này, ngón tay run rẩy, khẩu súng lục rơi xuống. Ngôn Dương phản ứng nhanh nhẹn, nhanh chóng đỡ được bà ấy.

Ông ấy vừa muốn đuổi theo, Thẩm Thanh mở miệng nói: “Đừng làm Minh Tâm bị thương. Ngôn Dương rời đi, cơ thể bà ấy cũng mềm nhũn không có sức lực, té ngã trên mặt đất.

Ngôn Dương và Ảnh Họa Bì đuổi theo, ông tà chạy trốn từ cửa sau, chỗ đó đã có xe đón ông ta.

Ảnh Họa Bì đang chuẩn bị nổ súng, bởi vì sứ mệnh của anh ta chỉ có một, chính là bảo vệ Thẩm Thanh, còn về người khác anh ta cũng không quan tâm sống chết.

Mà Hứa Minh Tâm đã biết nhiều việc của nhà họ Ngôn như vậy rồi, thậm chí còn biết Ngôn Hải không phải là con ruột của Ngôn Dương, giữ lại chỉ có thể trở thành tai họa.

Nhưng. Thời điểm mấu chốt, lại bị Ngôn Dương ngăn cản. “Vợ của tôi nói giữ lại cô ta.”

“Nhưng mà…”

“Lời bà ấy nói tôi không thể từ chối được, cho dù… tôi cũng biết Hứa Minh Tâm không nên giữ lại, cô ta biết quá nhiều.”

“Vậy anh…Bỏ đi, cuộc đời này của anh sớm hay muộn cũng sẽ chết ở trong tay Thẩm Thanh “

Ảnh Hoa Bí tức muốn hộc máu nói. “Như vậy tôi cũng cam tâm tình nguyện ” Ngôn Dương chua xót nói.

Ông ấy hô to với Ngôn Minh Hi: “Thà cô ta ra, tôi sẽ để anh sống sót rời điện Tuy rằng Ngôn Minh Hi mang theo nhiều người, những người Ngôn Dương sắp xếp cũng không ít, kết quả tồi tệ nhất chính là cả hai bên đều thua.

Mà bây giờ Ngôn Minh Hi lại bị thương, thể cục rất bat loi.

Ngôn Minh Hi oán hận cắn răng, trong chớp mắt khi lên xe đã đẩy Hứa Minh Tâm ra ngoài.

Ngôn Dương nhanh chóng đuổi theo trước, xác định Hứa Minh Tâm không làm sao, mà Ngôn Minh Hi cũng rời đi.

Ngôn Minh Hi ở bên trong xe, che miệng vết thương lại.

Ban đầu ông ta cho rằng một mình mình đi vào, có Thẩm Thanh giúp đỡ mình, chắc chắn sẽ như hổ thêm cảnh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 959


Chương 959

Nhưng không ngờ, bà ấy lại phản bội mình, luồng công mấy năm nay ông ta vẫn luôn nhớ thương bà ấy, nhớ mãi không quên. “Đàn bà”

Ngôn Minh Hi nghiến răng nghiến lợi phun ra hai chư này.

Đàn bà quả nhiên là đáng khinh, lần sau gặp lạt, ông ta sẽ không nương tay Bữa tiệc này nhà họ Ngôn là ban tổ chức, nhưng vợ chồng Ngôn Dương lại đột nhiên rời đi, để lại người phụ trách bận rộn giữ trật tự.

Viên Hoài Nam vẫn luôn chờ Hứa Minh Tâm, để cùng anh ta diễn một vở kịch ứng phó với đảm phỏng viên bên ngoài, nhưng không ngờ Hứa Minh Tâm lại không xuất hiện. Ngôn Dương trực tiếp đưa người về nhà họ Ngôn, sau đó thông báo cho Cố Gia Huy tới đón người. Thẩm Thanh ở trong phòng, cả người đều run rẩy.

Ngôn Dương ôm bà ấy về nhà, bà ấy không nói một câu nào, điều này làm cho ông ấy cực kỳ sốt ruột.

Ông ấy ngồi xổm xuống trước mặt bà ấy, nắm chặt lấy tay bà ấy. “Thẩm Thanh, em nhìn anh được không? Anh biết tội của anh đáng chết vạn lần, em giết anh, anh cũng sẽ không phản kháng. Nhưng mà, em có thể đừng như vậy được không? Em tra tấn bản thân mình, còn khiến anh đau đơn hơn cả g**t ch*t anh. Anh cầu xin em Buông tha cho anh, có được không?”

Người đàn ông thà đồ máu không đổ lệ, giờ phút này lại mang đôi mắt ướt át, không ngừng hôn lên mu bàn tay bà ấy. Trái tim đã sớm bị bóp chặt, cực kỳ đau đớn.

Thẩm Thanh nghe được lời này, mới chuyển động đôi mắt ngây dại nhìn Ngôn Dương. “Là. Là anh hại Ngôn Minh Hi sao?”

Ngôn Dương nghe vậy, trái tim lại run lên, ông ấy không có cách nào nói dối.

Cuối cùng, ông ấy gật đầu. “Sở dĩ anh làm như vậy là bởi vì anh ta đáng chết. Rõ ràng anh ta đã nhận lời muốn cưới em, nhưng lại vẫn phản bội em. Em có biết anh ta đã đính hôn với người khác rồi không? Vốn dĩ anh không muốn giết anh ta, là anh ta đã đẩy anh vào đường cùng, là anh ta có lòng xấu xa với anh. “Tuy rằng ở nhà họ Ngôn anh cũng không đảng chủ ý, nhưng được ông cụ rất thích, hơn nữa còn là anh em kết nghĩa với Cổ Chí Thanh. Cổ Chí Thanh và ông nội là bạn thân lâu năm, ở trước mặt ông ấy thường xuyên dìu dắt anh, cho nên ông nội cũng phải lau mắt mà nhìn anh, cho rằng anh cả quá đào hoa sau này khó mà thành danh, cho nên có ý để anh tiếp quản gia tộc, thử thách năng lực của anh một lần “

“Cho nên không phải anh không tha cho anh ta, mà là anh ta không tha cho anh. Hơn nữa, anh ta phản bội em, cho nên anh mới có ý giết người. Mấy năm nay anh vẫn biết anh ta còn sống, vẫn luôn trốn tránh dưới sự che chở của gia tộc Kattering ở London, anh không thể xuống tay được.”

“Anh cũng sợ anh ta đủ lông đủ cánh, ngóc đầu trở lại, anh ta tuyệt đối không phải người lương thiện.

Thẩm Thanh, anh biết. Hiện giờ anh ở trong mắt em, chắc chắn là một người khốn nạn, dùng hết thủ đoạn giết hại anh em. Anh cũng không biết nên làm gì mới có thể cứu văn hình tượng của anh ở trong lòng em. Anh chỉ xin em đừng ly hôn với anh, đừng rời khỏi anh, em muốn anh làm gì anh cũng đều nguyện ý!”

“Ngôn Dương, anh không cảm thấy tình yêu của anh rất hèn mọn sao? Không có ai yêu, nên phải cầu xin để có được!”

Thẩm Thanh thở dài nói, nước mắt không bảo trước mà rơi xuống, trong lòng rối loạn.

Gút mắt trái tim, đau đến muốn chết.

Hôm nay, bà ấy biết quá nhiều chân tưởng, không biết mình nên tin tưởng Ngôn Dương, hay là nên tin tường Ngôn Minh H.

Bà ấy bị kẹp ở bên trong, tình thế khó xử, trái tim cũng sắp bị xé rách thành hai nửa.

Đau Đau đớn đến khó có thể th* d*c.

Ngôn Dương nghe được lời này, trái tim giống như bị cho một đòn trí mạng. Thật lâu sau, ông ấy mới ngập ngừng cảnh môi, nói: “Hèn mọn. Vậy thì sao chứ, anh ở trước mặt em, chưa bao giờ ngẩng cao đấu. Anh nguyện ý, chỉ cần em không rời xa anh, muốn anh làm gì anh cũng đều đồng ý. Mạng sống của anh cũng cho em rồi, hèn mọn thì là gì chứ?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 960


Chương 960

“Ngôn Dương, vì sao không nói cho em biết con là của Ngôn Minh Hi?”

“Khoảng thời gian đó trạng thái tinh thần của em không ổn, nếu biết bố ruột của đứa bé đã chết rồi, anh sợ em không chịu nổi mà tự sát. Anh không thể nói cho em biết đứa bé kia là của Ngôn Minh Hi được, anh muốn em phải sống, sống thật tốt, cho dù là vì đứa bé, cưỡng ép bản thân mình ở bên cạnh anh, anh cũng rất vui vẻ!

Bọn họ vừa mới kết hôn, Thẩm Thanh vẫn luôn không thích mình, sau khi kết hôn khoảng hai năm cũng không ở chung phòng.

Bà ấy cho rằng mình vĩnh viễn cũng sẽ không mềm lòng, nhưng chung quy lại lòng người cũng là thịt, cũng không phải là cỏ cây, ai có thể vô tình chứ?

Cuối cùng bà ấy vẫn cảm động, bà ấy cũng cho rằng mình chỉ ở gần rồi cảm động mà thôi, nhưng, lâu ngày nảy sinh tình cảm, cảm động đã thay đổi bản chất. Ngôn Hải.

Vậy anh có biết không, em cũng yêu anh, không cách nào tự kềm chế. “Vậy anh. Vì sao không muốn có một đứa con của mình?”

Bà ấy đau đớn nói.

Mỗi lần, ông ấy đều làm các biện pháp phòng tránh, thậm chí còn làm phẫu thuật triệt sản cho mình.

Nếu không biết Ngôn Hải là con của Ngôn Minh Hi, bà ấy còn cảm thấy về tình cảm là có thể tha thứ.

Nhưng hiện giờ, rõ ràng biết đứa nhỏ này cũng không phải là con ruột của mình, sao ông ấy lại coi như mình sinh ra, giấu giếm đến tận bây giờ?

Mấy năm nay, chẳng lẽ trong lòng ông ấy không đau đớn, chưa từng oán hận bà ấy sao?

Ngôn Dương nghe vậy, nhẹ nhàng cười cười, tựa như nghĩ về chuyện cũ: “Anh còn nhớ khi em sinh Ngôn Hải ra, rong huyết sau khi sinh, suýt chút nữa thì mất mạng, bắt đầu từ giây phút đó, anh đã quyết định sẽ không để em sinh con nữa. Chỉ cần là đứa từ trong bụng em sinh ra, thì chính là con của Ngôn Dương anh! Anh không muốn em trải nghiệm cảm giác sinh đẻ thêm một lần nào nữa, chỉ cần tưởng tưởng đến việc em sẽ vĩnh viễn rời xã anh, anh cảm thấy có con hay không cũng không còn quan trong mở trong lòng anh, không có ai so sánh được với em. Anh cũng đã từng muốn thành toàn cho em, nếu anh cả thật sự yên ổn, chọn một người mà chết giả, anh tuyệt đối sẽ không chen chân vào giữa hai người Là anh ta đã phụ em, nếu em biết anh ta và người khác đã đính hôn rồi, em còn có con của anh ta, em của hơn hai mươi năm trước, có thể chịu được sao?”

“Thẩm Thanh, đều là anh sai, em muốn giết muốn đánh, muốn anh làm gì cũng được. Nhưng mà em muốn rời xa anh, anh không đồng ý!”

Thẩm Thanh nghe những lời nói như thế, từng chữ như đâm vào tim.

Bà ấy run rầy v**t v* khuôn mặt Ngôn Dương, lệ rơi đầy mặt. “Sao anh ngốc như vậy! Em không oán anh, cũng không hận anh, em yêu anh. Nhiều năm như vậy rồi, anh đối xử tốt với em, em đều biết hết. Oán giận năm đó vì bị bắt gả cho anh đã tan thành mây khỏi từ lâu rồi. Em đã sớm không còn yêu Ngôn Minh Hi, anh có biết không? Nếu biết đứa bé là diễn kịch, em nhất định sẽ sinh cho anh một đứa con. “Ngôn Dương, sao anh ngốc như vậy? Vì sao. vì sao vẫn luôn gạt em, vì sao?”

Thẩm Thanh liều mạng dùng nắm tay đánh ở trên ngực ông ấy, ông ấy không né tránh, mà láng láng ôm lấy bà ấy.

Bà ấy cũng không khống chế được tình cảm của mình, vươn tay ôm chặt lấy. “Anh thật khờ, nhiều năm như vậy, anh vẫn luôn cho rằng em đang thương hại anh, bố thí anh. Thực sự xin lỗi, bà xã. “

Ngôn Dương là một người mạnh mẽ, cũng khóc không thành tiếng.

Hai vợ chồng ôm chặt nhau ngồi một chỗ.

Ảnh Họa Bì đứng ở ngoài cửa nhìn thấy cảnh như vậy, cũng lã chã rơi lệ theo.

Đời này anh ta chưa từng bội phục người khác, chỉ kính nể một mình ông Càn.

Đàn ông thẳng thắn cương nghị, luyện thép cứng cũng có thể trở thành ngón tay mềm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 961


Chương 961

Nghĩ lại ông ấy làm hết tất cả vì Thẩm Thanh, Ảnh Họa Bì cảm thấy, trên đời này chỉ sợ không còn có ai có thể uống rượu độc giải khát, vui vẻ chịu đựng trả giá nhiều như vậy.

Anh ta vẫn luôn cảm thấy ông Còn ngu ngốc, ngốc không thể nói, Nhưng bây giờ, anh ta đột nhiên cảm thấy là bản thân mình không hiểu tình.

Thấy vợ chống hai người cuối cùng cũng mở rộng lòng, từ đáy lòng anh ta cũng cảm thấy vui vẻ.

Nửa giờ sau, Cố Gia Huy tới, đón Hứa Minh Tâm đi, từ đầu đến cuối Ngôn Dương đều chưa từng lộ mặt.

Người hầu trong nhà chỉ nói đơn giản một chút, gặp kẻ xấu tập kích bất ngờ, người cũng không có gì đáng lo ngại.

Ngày hôm sau, Hứa Minh Tâm mới tỉnh táo lại, cổ hạng còn rất đau nhức.

Chuyện tối ngày hôm qua ào ào dũng mãnh chảy vào trong óc.

Lượng tin tức quá lớn, nửa ngày sau cô vẫn chưa bình tĩnh lại.

Cố Gia Huy từ buồng vệ sinh rửa mặt đi ra, thấy cô đã tỉnh lại, lập tức lo lắng dò hỏi: “Em còn có chỗ nào không thoải mái không? Muốn khám bác sĩ không?”

“Không. Không cần, em không có vấn đề gì. “Vậy em còn nhớ buổi tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì không? Không ngờ ở địa bàn nhà họ Ngôn cũng không an toàn, vì sao kẻ bắt cóc kia lại đến 2 Hữa Minh Tâm há miệng th* d*c, muốn nói ra ngọn nguồn, nhưng nghĩ đến việc này liên quan đến quá nhiều sự thật, cô lại nhịn xuống.

Bí mật của người khác, bản thân mình không cần thận biết, có lẽ là nên giữ kín như bưng, không thể nói ra nói vào. “Không Không có gì, em không nhớ rõ lắm. Em muốn tới nhà họ Ngôn một chuyến, anh làm tài xế đưa em đi, anh nhanh chóng đi làm đi.”

Hứa Minh Tâm dùng tốc độ nhanh nhất đánh răng rửa mặt, thậm chí ngay cả cơm sáng cũng không kịp ăn, đã vội vàng lên xe.

Cô chạy tới nhà họ Ngôn, hai vợ chồng bọn họ đều ở nhà, Thẩm Thanh vẫn có chút hoảng hốt, tâm sự nặng nề, không phấn chấn nổi. Ngôn Dương biết, bà ấy khó có thể tiêu tan.

Cho dù hai người đã hết hiểu lầm, bà ấy vẫn cảm thấy thẹn với mình vì sự tồn tại của Ngôn Hải.

Cho dù ông ấy luôn tỏ vẻ mình không có vấn đề gì với đứa bé, Ngôn Hải chính là cốt nhục ruột thịt của mình. Tất cả những gì bây giờ ông ấy đang dốc lòng, đều sẽ cho anh ta, sẽ không có bất cứ hai lòng nào.

Chính là Thẩm Thanh không qua được của đi của bản thân mình.

Đứa con mình nuôi hơn hai mươi năm, lại không phải huyết mạch của chồng, điều này khiến bà ấy không sao tiếp nhận nổi.

Lúc trước lẽ ra bà ấy nên kiên trì, sinh thêm một đứa con cho Ngôn Dương.

Ngôn Dương nhìn cô, lắc đầu thở dài: “Tối hôm qua không dọa con chứ? Chuyện nhà họ Ngôn, con có “Không đâu, con còn không nói cho cả Cố Gia Huy!” Hứa Minh Tâm vội vàng xua tay, nói: “Con… Tuy rằng con người con không thông minh, nhưng cũng biết không nên nói dài nói ngắn ở sau lưng người khác, nhiều chuyện nói bậy.

Cô còn nhớ rõ, tối hôm qua có một ông chủ đội mũ lưỡi trai muốn giết mình. Là muốn giết người diệt khẩu sao? Cũng may là có Ngôn Dương ngăn cản.

Quả nhiên, các cảnh trong phim truyền hình đều đúng, biết quá nhiều bí mật, thật sự sẽ bị giết người diệt khẩu.

Cô tới đây, thật ra cũng rất sợ hãi, nhưng cô không yên tâm về Thám Thanh.

Giống như cô đoán, cảm xúc của Thẩm Thanh rất tế, đến bây giờ vẫn còn đang nhất mình ở trong phòng. “Con có thể đưa mẹ nuôi đi ra ngoài phơi nắng một chút không?” Cô thật cẩn thận nói. “Ừm, nếu con có thể khuyên bà ấy ra ngoài, đương nhiên bố sẽ đồng ý, bổ sợ bà ấy không qua được cửa ải kia của bản thân.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 962


Chương 962

“Con sẽ cố gắng thử xem.

Hứa Minh Tâm chỉ có thể nói như vậy, cũng không dám bảo đảm.

Hứa Minh Tâm cầm một chút đồ ăn từ trong phòng bếp, biết lúc này Thẩm Thanh chắc chắn chưa ăn uống gì, có đồ ăn ngon ở trước mặt bà ấy cũng giống như đang nhai sáp. “Mẹ nuôi, mẹ có ổn không?”

“Minh Tâm, con đã đến rồi.”

Giọng nói bà ấy mềm như bông, không có chút sức lực, khiến người khác nao lòng.

Thẩm Thanh ở trong mắt cô, vẫn luôn là người phụ nữ vô cùng ưu nhã, khuôn mặt tinh tế, tóc dài mà về nh lên, cuộn sóng lớn xinh đẹp. Bà ấy cũng thích quần áo xinh đẹp, không giống một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi chút nào, mà không khác gì cô gái khoảng 30 tuổi. Phụ nữ trí thức ưu nhã như vậy, giờ phút này lại mơ màng hồ đồ, không có nhận thức.

Hứa Minh Tâm không nhịn được, đi lên ôm lấy bà “Mẹ nuôi, đều là con không tốt, phải nên ngăn cản mẹ, không cho mẹ đi ra phía sau.”

Thật ra, cô đã phát hiện ra một chút mạnh mối, hoàn toàn có thể ngăn cản Thẩm Thanh, nhưng mà…cô không ngăn cản, mới làm mọi chuyện biến thành tình trạng bây giờ, không thể cứu vẫn được nữa roi.

Thẩm Thanh chua xót lắc đầu: “Không trách con, mẹ biết cũng tốt, nếu không cả đời chẳng hay biết gì mà làm một người mù. Con không sao chứ? Ông ta… Không làm con bị thương chứ”

Nhắc tới Ngôn Minh Hi, bà ấy vẫn có chút chưa xót, dù sao tình cảm trước kia cũng là thật.

Thời thiếu nữ, yêu một người, là cho rằng anh ta là cả thế giới của mình.

Bây giờ nghĩ lại, mình cũng thật là ngây thơ buồn Nếu lúc trước người bà ấy yêu chính là Ngôn Dương, thì bây giờ có thể là hoàn cảnh khác rồi không?

Cho nên quan trọng nhất vẫn là yêu một người, không nên quá mù quảng “Mẹ nuôi, mẹ cứ nhốt mình ở trong phòng, cũng không phải một cách hay. Bố nuôi rất lo lắng cho mẹ, khi con tới đây, thấy trạng thái của ông ấy thật sự không ổn “Mẹ biết. Nhưng mà, mẹ không biết nên đối mặt với ông ấy như thế nào.” Thẩm Thanh đau khổ mà lắc đầu, mấy chuyện liên tiếp này, đối với bà ấy là một đà kích thật sự quá lớn. “Vậy mẹ muốn trốn tránh cả đời sao? Bố nuôi là người đau khổ nhất, ông ấy là một người đàn ông, trong lòng đang rì máu, cũng sẽ không nói cho me biết, bởi vì ông ấy cần phải kiên cường. Con biết mẹ cũng đau khổ, nhưng mẹ có thể phàn nàn, còn bố nuôi có đau khổ mà khó nói thành lời.”

Lời này như gỗ vào trong lòng Thầm Thanh.

Bà ấy là phụ nữ, có thể phàn nàn, nhưng ông ấy là đàn ông, ông ấy cần chống đỡ toàn bộ gia đình, cho dù trong lòng có đau đớn, cũng không thể biểu hiện quá lộ liễu. Toàn bộ nhà họ Ngôn còn đang đề ở trên người ông ấy, trong lòng ông ấy đau đớn nhiều năm như vậy, phải nói với ai đây?

Thẩm Thanh bỗng nhiên nghĩ tới một người Ảnh Họa Bì. Người đó tên là Ảnh Họa Bì đúng không?

Bà ấy loáng thoáng nghe thấy Ngôn Dương gọi anh ta như vậy.

Bà ấy sốt ruột hoảng hốt xông ra ngoài, Hứa Minh Tâm cũng nhanh chóng đuổi theo.

Cô rất quen thuộc nhà họ Ngôn, có thêm một khuôn mặt xa lạ cô ấy cũng tìm được rất nhanh.

Ảnh Họa Bì ở phòng cho khách, sau khi Hứa Minh Tâm đi vào, luôn cảm thấy người này rất quen, nhưng lại không nhớ ra đã từng gặp ở đâu.

Ảnh Hoa Bì chẳng qua chỉ là một biệt danh, sở dĩ gọi như vậy, là bởi vì anh ta có một đôi tay khéo léo, có thể tuỳ ý thay đổi khuôn mặt của mình.

Kỹ thuật trang điểm của anh ta có thể nói là hạng nhất, hơn nữa am hiểu cách làm các loại mặt nạ da người, dán ở trên mặt, khó phân biệt được thật giả.

Giờ phút này, anh ta đã thay đổi một khuôn mặt khác, trên mặt có một vết sẹo dài bằng ngón tay, giống như là một tên xã hội đen tàn nhẫn, “Câu là Ảnh Họa Bì, đúng không “Ừm, là tôi, bà Ngôn tìm tôi có việc sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 963


Chương 963

“Có phải cậu và Ngôn Dương quen biết rất nhiều năm rồi không?”

“Đếm bằng ngón tay, đã mười mấy năm rồi, nói đúng ra là tôi còn hiểu rõ chống của chị hơn chị.

Ảnh Hoa Bì cười cười, vết sẹo trên mặt trông càng thêm dữ tợn đáng sợ. “Vậy cậu…vậy cậu có thể nói cho tôi, mấy năm nay rốt cuộc là như thế nào không?”

Giọng nói của bà ấy vô cũng run rẩy vang lên.

Ảnh Họa Bì nghe được lời này, thở thật dài một hơi, nói: “Chị Thanh, tôi hy vọng chị mau chóng tinh táo lại, đối xử thật tốt với Ngôn Dương, anh ấy đã thật sự trả giá quá nhiều quá nhiều vì chị rồi. “Chuyện năm đó, tôi cũng không tham dự, lúc ấy tôi và Ngôn Dương vẫn còn chưa quen biết, nhưng sau đó anh ấy có nhắc tới với tôi. Ngôn Dương sẽ không chủ động giết người, nhưng anh ấy sẽ tự bảo vệ mình, nếu người khác gây nguy hiểm đến tính mạng của anh ấy, vậy thì anh ấy sẽ tuyệt đối không nương tây. “Nói vậy Ngôn Minh Hi thật sự muốn anh ấy, nên anh ấy mới có thể có suy nghĩ muốn giết người, muốn ra tay trước, Máy năm nay, anh ấy có được tập đoàn của Ngôn thị, cũng có được chị, Ngôn Dương có mưu lược, Ngôn thị ở trong tay anh ấy tất nhiên là có thể lớn mạnh, chỉ sợ khiến người ta không theo kịp “Nhưng mà, anh ấy vì bảo vệ bà mà đắc tội với không ít người, giống như là một tên đâm đầu vào tường, biết rõ sẽ không có một chút lợi ích nào, nhưng anh ấy vẫn không chút do dự. Những việc này, nói vậy chắc chị cũng nhìn thấy, còn về chuyện con trai chị, chuyện này khiến tôi cảm thấy rất ngoài ý muốn, tôi không ngờ anh ấy yêu chị, lại vướng sâu vào trong vũng lầy đến nông nỗi như vậy”

“Vì chị, không chỉ không cần đứa con thuộc về mình, thậm chí còn muốn nuôi dưỡng con của người phụ nữ mình yêu và kẻ thủ, điều này khiến tôi bội phục anh ấy! Đời này Ảnh Họa Bì tôi chưa từng bội phục ai, Ngôn Dương là người đầu tiên, thử hỏi có người đàn ông nào có thể vô tư như thể, yêu một người phụ nữ sâu tới tận xương tuỷ như này? “Mấy năm nay tôi vẫn luôn làm nhiệm vụ anh ấy bàn giao cho tôi, ở lại London, giám sát nhất cử nhất động của Ngôn Minh Hi. Anh ta tìm được một chỗ dựa không tê, tôi không làm gì được, cũng chỉ có thể nói cho Ngôn Dương rủi ro, rồi quan sát chặt chẽ. Từ khi anh biết tin Ngôn Minh Hi vẫn còn sống, anh ấy chưa từng ngủ ngon giấc, luôn lo lắng ngày này sẽ đến, nhưng không ngờ ngày này vẫn tới, tôi nghĩ anh ấy chưa bao giờ hối hận, nếu cho anh ấy thêm một cơ hội nữa, tôi nghĩ anh ấy cũng vẫn làm như vậy.

Lời nói của Ảnh Họa Bì có chút sâu xa. “Chị Thanh, nếu chị còn không vượt qua được rào cản này, vậy thì chị thật sự có lỗi với Ngôn Dương, chị cũng không xứng để anh ấy..

Ảnh Họa Bì còn chưa nói xong câu phía sau, không ngờ Ngôn Dương vội vàng đi tới, lạnh lùng quát một tiếng. “Đủ rồi, người phụ nữ của tôi, không tới lượt người khác phê bình”

“Ai da, nếu không phải biết anh là dạng người gì, tôi đã đánh với anh một trận từ lâu rồi. Tôi có ý tốt nói chuyện giúp anh, còn anh thì sao, chỉ cần vợ, không cần anh em, điển hình của trọng sắc khinh bạn.”

Ảnh Hoa Bi bất đắc dĩ nói, rất biết điều mà rời đi.

Anh ta phát hiện Hứa Minh Tâm còn đang ngày ngốc đứng ở cửa, túm lấy cổ áo của cô, nói: “Con nhóc này, sao không biết phép tắc như vậy, không biết cho người là một không gian riêng sao? Đi đi đi, đi uống trà với chú Hứa Minh Tâm cứ như vậy bị anh ta xách đi như xách một con gà.

Ngôn Dương lo lắng nắm tay Thẩm Thanh, nói: “Em đừng để ý lời cậu ta nói, cậu ta thường xuyên nói hươu nói vươn Ông ấy còn chưa nói xong, bàn tay Thẩm Thanh đã đặt lên gò má ông ấy.

Rõ ràng là cả một đêm ông ấy không ngủ, trong ánh mắt đầy tơ máu, hốc mắt cũng hơi hơi lõm xuống dưới.

Bà ấy khóc không thành tiếng, đau lòng thay cho Ngôn Dương. “Bà xã, em đừng khóc, tất cả đều là anh sai. Bà xã, anh biết sai rồi.”

“Ngôn Dương, người nên nói xin lỗi chính là em. Em muốn tắm rửa, thay một bộ quần áo sạch sẽ. Đợi lát nữa chúng ta cùng nhau đi ra ngoài ăn cơm, vẫn sẽ sống những ngày tháng hạnh phúc như trước. Chuyện cũ năm xưa đều trôi qua rồi, em cũng không muốn nhắc tới nữa. Em chỉ biết, người em yêu là Ngôn Dương, như vậy là đủ rồi.”

“Được! Anh giúp em chọn quần áo, trang điểm cho em, rồi đưa em đi ra ngoài ăn đồ ăn ngon. “Ai nói tình cảm của vợ chồng trung niên sẽ rơi vào nhạt nhẽo chủ, ai nói sẽ có bảy năm ngứa ngáy, chúng ta ấy à, phải ở bên nhau tới thiên trường địa cứu, tận hưởng hết cả cuộc đời này.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 964


Chương 964

“Ừm, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, cả đời!

Thẩm Thanh nghen ngào nói.

Mà Minh Tâm bị túm ra sau vườn hoa, Ảnh Hoa Bi rất quen thuộc, gọi người hầu pha cho mình một ấm hồng trà Ceylon. “Thời tiết tháng năm, nên ăn ăn uống uống ngủ ngủ.”

“Chủ, có phải chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi không, vì sao cháu thấy chú lại cảm thấy rất quen thuộc như vậy chứ?”

“Cô gái, không phải là cháu yêu chủ chứ? Người theo đuổi chủ, đều bắt chuyện như vậy!” Ảnh Hoa Bì đắc ý nói.

Hứa Minh Tâm nghe vậy, không nhịn được trợn trắng mắt, ông chủ này nhìn có vẻ hung dữ và hung ác, rốt cuộc là lấy sự tự tin đó từ đâu ra vậy? “Chú chủ có phải vẫn còn độc thân hay không vậy?”

Phi Ảnh Họa Bì đang ung dung tự tại uống trà, đột nhiên nghe được lời này, trực tiếp phun ra một ngụm hồng trà.

Anh ta bất mãn trừng mắt liếc nhìn Hứa Minh Tâm một cái rồi nói: “Con nhóc này rốt cuộc cháu có thể nói chuyện tử tế được không, chủ gọi là vui vẻ tự do, thoải mái, cháu hiểu không?”

“Nói như vậy, chủ vẫn là người cô đơn một mình? Chủ không cảm thấy cô đơn sao?”

“Cô đơn… Ảnh Họa Bì nghe vậy, nhẹ những tác đấu, giống như nga vào cơn lốc xoáy ký ức.

Ai không có tuổi trẻ điên cuồng, nhưng mà đã bỏ lỡ thì thật sự bỏ lỡ rồi.

Anh ta không nhịn được gõ gõ đầu cô, nói: “Cô nhóc, đừng thảo luận vấn đề tình cảm với chú, cháu là một con nhóc thổi thi biết cái gì chứ? Chủ đi qua cầu, còn nhiều hơn cả châu đi đường! “Chú chủ rõ ràng đang cây giả lên mặt. Cháu cũng không phải một đứa trẻ, năm nay cháu mười chín tuổi, đã thành niên rồi!”

“Mười chỉn? Không phải là cháu phát triển không tốt chứ? Chú thấy cháu nhiều lắm cũng chỉ là một cô nhóc mười bốn mười lăm tuổi thôi, nhà cháu không cho ăn sao?” tải áp Hola để đọc tiếp nhé.

Ông chú này thật không đứng đắn, cũng dám nhìn vào b* ng*c của mình, Hứa Minh Tâm vội vàng che ngực lại, tức giận mắng: “Lưu manh, đáng đời không có người yêu!! “Cô nhóc, cháu nói sai rồi, trước kia chủ cũng phong lưu phóng khoáng, phụ nữ thích chủ xếp hàng dài cả một con phố. Mà chủ đều không thèm nhìn lấy một người, còn có một cô nhóc vì theo đuổi chủ, mà mỗi ngày đều bám theo, muốn cùng chủ ăn chung ngủ chung, cuối cùng không chống đỡ được, đành phải tạm chấp nhận. Cô nhóc đó cũng có gương mặt trẻ con, không lớn lắm, chính mà dáng người của người ta tốt hơn cháu rất nhiều “Ai da, nếu lúc ấy không phải vì tránh né kẻ thù đuổi giết, chủ nghĩ con của chủ cũng có thể lớn như cháu rồi! Nghĩ lại chuyện cũ mà thấy sợ”

“Chú, chủ đang bốc phét sao? Chú lớn như thế này rồi, cháu thật sự không thể nghĩ được trước kia chủ đẹp trai ở chỗ nào. Con gái theo đuổi chú, mắt bị mù sao?”

Nét mặt Hứa Minh Tâm rất là nghiêm túc, Ảnh Hóa Bì lập tức xấu hổ, cảm thấy đây là câu tra hỏi phát ra từ tâm hồn.

Con nhóc này thật sự không cho mình chút mặt mũi nào mà! Có thể đừng phá đảm nữa được không?

Nếu không phải không thể để lộ gương mặt thật ra ngoài, sợ gây chuyện phiền phức cho mình, anh ta thật sự rất muốn cho cô nhìn xem năm đó mình đẹp trai cờ nào, bây giờ cũng là một ông chủ phong lưu phóng khoảng .

Anh ta trà trộn ở trong chợ đen nhiều năm như vậy, cũng chỉ cho một người nhìn thấy gương mặt thật của mình.

Chi tiếc… Không tìm thấy cô nhóc kia nữa rồi.

Những câu anh ta nói với Hứa Minh Tâm đều là thật, nhưng có lẽ là sẽ không có ai tin tưởng.

Cả đời này anh ta đã nói quá nhiều lời nói dối, chở tới khi anh ta muốn nói thật, thì đã không có ai tin.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 965


Chương 965

Khi anh ta chạy trốn, thật sự đã nói với cô nhóc Chờ tôi.

Chở tôi quay về sau lần chạy trốn này, nếu còn sống, tôi sẽ rửa tay gác kiếm, cưới em làm vợ.

Tất cả những lời này đều giấu ở trong lòng, không dám nói ra, sợ sẽ cho cô ấy quá nhiều mong chờ. Cuối cùng ngập ngừng cánh môi, chỉ phun ra hai chữ này.

Nhưng mà tới khi anh ta chạy trốn tận đầu tận đầu quay về, đã là ba năm sau.

Anh ta còn sống, tự tay đâm những kẻ thù đó, hơn nữa còn có tiền có quyền, có thể cho cô ấy một ngôi nhà yên ổn.

Nhưng cảnh còn người mất, anh ta mới nhận ra, người khác không giống như người trong hắc bạch, nói kia. những lời nghĩa khí như vậy, tất nhiên là sẽ làm được.

Bây giờ có rất ít phụ nữ tình nguyện ngáy ngốc chờ đợi hơn ba năm.

Cô ấy rời đi, có lẽ đã lấy chồng rồi, còn mình cũng nên hết hy vọng thôi.

Từ sau khi cô đi, trái tim anh cũng lặng như nước, không bao giờ cảm động vì tình cảm.

Cho nên, nhìn thấy Ngôn Dương không chút so đo cố gắng như vậy, anh ta mới cảm động, cảm thấy Ngôn Dương là người đàn ông thật lòng, mới luôn nguyện ý giúp đỡ ông ấy như vậy. Người không có nhà để về giống như anh ta, nếu đã chết rồi cũng sẽ không có ai nhớ thương tới, có phải không?

Trên đời này, còn có người nào nhớ rõ mình trồng như thế nào không?

Cô gái kia, trong giấc mơ vào đêm khuya tĩnh lặng sẽ mơ hồ nhìn thấy hình bóng của mình?

Ảnh Họa Bì, tên như ý nghĩa.

Hứa Minh Tâm không hiểu, ông chủ vừa rồi còn kêu kêu quát quát giờ phút này đột nhiên trở nên trầm lặng.

Anh ta nhìn về phía xa xã, nơi đó ngoại trừ hoa cỏ, thì cũng không có gì khác.

Nhưng mà khuôn mặt anh ta chăm chủ, giống như nhìn thấy một bóng người xinh đẹp ở trong những cây hoa cỏ cách đó không xa.

Cuối cùng, anh ta thu lại ánh mắt sâu kín, một hơi uống cạn sạch hồng trà trong lỵ, rất có khi thể khi uống rượu. “Nhóc con, hãy quý trọng người trước mắt nhé, một khi bỏ lỡ rồi rất có thể sẽ mãi mãi bỏ lỡ”

Hứa Minh Tâm nghe lời cảm khái nặng nề như thế, cảm thấy ông chú này giống như biến thành một người khác, đột nhiên trở nên phiền muộn. “Chủ, chủ không sao chứ? Có phải nhớ đến một chuyện không vui phải không?”. “Nhóc con, cháu còn nói cháu không yêu thầm chủ, chủ thấy cháu rất quan tâm chú đấy, muốn gà cho chủ làm con dâu nuôi từ bé không?”

U buồn chi ba giây, Ảnh Họa Bì lại trở nên không đứng đắn.

Hứa Minh Tâm tức giận liếc mắt một cái, đúng là lãng phí tình cảm.

Cô cũng chầm chậm uống trà, Ảnh Họa Bì liếc nhìn rồi nói: “Thời tiết rất tốt, cháu ở đây với một ông chủ lôi thôi, đúng là không ổn phải không “Có gì không ổn? Trước kia cuộc đời cháu chưa từng gặp được người như chủ Cháu muốn tiếp xúc nhiều loại người hơn, tiếp xúc với đủ loại người để làm phong phú thế giới của cháu.”

Ảnh Hoa Bi nghe được lời này, trái tim run lên. Trong đầu hiện lên những lời quen thuộc như vậy của cô nhóc kia đã từng nói với mình. “Cô đừng đi theo tôi nữa, cô có thấy phiền không vậy, tôi cô đơn một mình, tôi không rảnh để ý tới một con nhóc như cô!”

“Cuộc đời của tôi, chưa từng gặp được người như chủ, tôi cảm thấy rất thú vị. Tôi muốn tiếp xúc với các kiểu người, để lấp đầy thế giới của tôi, chú chính là người đầu tiên.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 966


Chương 966

“Hơn nữa chủ là người biết cách thay đổi, một giấy trước chủ có thể lôi thôi, một giây sau lại thành hảo hoa phong nhã. Một giây trước ph*ng đ*ng không kiềm chế được, một giây sau lại nghiêm túc cần thận, chủ chính là người tôi muốn tìm, tôi muốn đi theo chủ, chú sẽ dạy tôi điều gì đó. “Bà nội của tôi ơi, rốt cuộc là cô muốn học cái gì mà một hai phải quần lấy tôi mới được?”

“Này, chủ có thể yêu dương không, người đàn ông tôi thích đã đã tôi, anh ta nói tôi cứng nhắc vô vị. Tôi phải như thế nào mới có thể trở nên thú vị giống chứ “Thật sự muốn biết sao? Vậy cô đi theo tôi, tôi sẽ cho có hiểu rõ Anh ta còn nhớ mặt trời chiều ngã về Tây, mình rất nghiêm túc mà nói ra một câu kia.

Cô đi theo tôi.

Anh ta luôn luôn một thân một mình, hết lần này tới lần khác nói một câu này với một con nhóc, có lẽ tất cả đều là định mệnh. “Này, nhóc con, cháu biết người phụ nữ tên là Nhược Minh Lan không? Phụ nữ trung niên, 40 tuổi, có biết không?” Ảnh Họa Bì giống như là bắt được một cọng rơm cứu mạng cuối cùng, vội vàng hỏi.

Hứa Minh Tâm nhẹ nhàng lắc đầu.

Nhược Minh Lan.

Trong những người cô biết không có ai có tên này! Ảnh Họa Bì nghe vậy có chút thất vọng, ánh mắt àm dam. “Chủ, người này là người trong lòng chủ sao?”

“Không, cô ta là một tên ăn trộm, trộm một món đổ rất quý giá từ chỗ của chủ, mấy năm nay chủ vẫn luôn tìm kiếm có ta, muốn lấy về “Không tìm được sao?”

“Không chút tin tức.” Ảnh Hoa Bì phun ra một câu nặng nề, nói: “Chú không uống trà với cháu nữa, chú phải đi rồi, không có chỗ ở cố định mới là đường về của chủ.

“Nếu sau này cháu gặp được một người tên Nhược Minh Lan, nói cho cô ta. Nhớ rõ thiếu nợ thì phải trả Ảnh Họa Bì ung dung rời đi, múa may cánh tay, rất nhanh anh ta biến mất không thấy bóng dáng.

Mà tình cảm của Thẩm Thanh và Ngôn Dương cũng khôi phục lại rồi, tựa như còn thân mật hơn cả trước kia, hai người đi ra ngoài hẹn hò, Hứa Minh Tâm trở thành bóng đèn lớn nhất.

Hứa Minh Tâm rất tự giác rời đi, buổi chiều nhanh chóng tới trường học báo cáo.

Đi được nửa đường, cô ngoài ý muốn nhận được cuộc gọi từ số điện thoại lạ, sau mấy lần tắt máy, không ngờ đối phương lại gửi tin nhắn tới, nói mình làViện Hoài Nam.

Viên Hoài Nam.

Nhìn thấy hai chữ này, cô bỗng nhiên nhớ tới buổi tối hôm qua đã đồng ý với anh ta điều gì?

Cô nhanh chóng gọi điện thoại lại, điện thoại vừa được nghe máy, cô liên tục nói xin lỗi.

“Thực sự xin lỗi, tối hôm qua đột nhiên xảy ra một chút việc đột xuất, không phải tôi cố ý huỷ cuộc hẹn!”

“Không sao, vợ chồng Ngôn Dương cũng rời đi trước, tôi đoán chắn chắn là có chuyện gì đó, bây giờ cô xử lý xong chưa? Hiện giờ cũng sắp đến giờ cơm trưa rồi, cô có thể bớt chút thời gian không?”

“Được chứ, được chứ, bây giờ anh đang ở đâu? Tôi di tim anh.”

“Tôi tìm cô giúp đỡ, sao có thể để cô tới tìm tôi được, cô nói cho tôi địa chỉ, tôi tới đón cô.”

“Tôi vừa ra khỏi biệt thự nhà họ Ngôn chưa bao xa, vẫn chưa gọi được xe “Ừm, mười lăm phút nữa tôi sẽ đến.”

Cô đứng ở dưới bóng cây đợi mười lăm phút, thì nhìn thấy xe của Viện Hoài Nam.

Sau đó cùng anh ta đi ăn cơm.Anh ta đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm, khẩu trang, có thể nói là trang bị đầy đủ.

Mà có cũng kỉ đạo đeo khẩu trang.

Hai người đi tới trước một nhà hàng đồ Tây xa hoa, bây giờ vẫn chưa phải thời gian ăn cơm, bọn họ tới sớm một chút, cho nên trong nhà hàng không có người.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 967


Chương 967

Bọn họ tìm một góc khuất, Hứa Minh Tâm có chút lo lắng, ở chỗ tối này những phóng viên có thể chụp được bọn họ không?

Đây là lần đầu tiên cô lăng xê, hơn nữa còn là ghép cp, cũng không biết xong việc sẽ có bao nhiêu fan não tàn của Viện Hoài Nam mắng chửi mình.

Cô lo lắng khiến lòng bàn tay đổ đẩy mổ hội, Viên Hoài Nam túm lấy bàn tay nhỏ của cô, nhét vào một tờ khăn giấy.

“Cô vẫn ổn chứ? Có phải cảm thấy rất khó xử không, nếu miễn cưỡng thì nói tôi đưa cô quay về. Tôi nghĩ có lẽ những phóng viên này đã chụp được không ít rồi, việc còn lại để cho tôi giải quyết.

Viện Hoài Nam rất thông cảm cho cô.

Hứa Minh Tâm nhẹ nhàng lắc đầu, nếu đã nhận lời rồi thì không thể thất hứa với người ta.”Có đồ ăn ngon, sao tôi có thể từ chối được nhưng mà có lẽ tôi sẽ ăn hơi nhiều, anh phải chuẩn bị trước đây.

“Ừm, cô cứ thoải mái ăn, ăn no là được.”

“Vậy thì tôi không khách sáo đâu!”

Rất nhanh bò bít tết được mang lên, Viên Hoài Nam cắt đem bò bít tết thành từng miếng nhỏ, đặt ở trước mặt cô.

Khi Viên Hoài Nam đút cho cô ăn, cô vẫn có chút không thoải mái, nhưng vẫn cố gắng giữ nụ cười bên khoé miệng.

Cô tưởng tượng đối phương là Cố Gia Huy, trong lúc nhất thời cảm thấy tốt hơn rất nhiều.

Ăn một bữa cơm khoảng nửa tiếng đồng hồ, sau đó Viện Hoài Nam lái xe đưa cô về trường học.

Khi đi học Hứa Minh Tâm không thể xem di động, chờ tin tức của dư luận.

Quả nhiên, nửa tiếng sau khi sự việc xảy ra, tin tức bắt đầu bay đầy trời.

Cô và Viên Hoài Nam cùng đi vào một nhà hàng để Tây bị người ta chụp được, bắt đầu từ lúc vào cửa rồi đến lúc ra khỏi cửa, sau đó đến trường học, trên cơ bản paparazz đều đi theo cả đường, không bỏ sótmột phút nào.

Hứa Minh Tâm đã quen với ánh mắt kinh ngạc của các bạn cùng lớp, năng lực chịu đựng rõ ràng là mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Tuy nhiên, khiến Hứa Minh Tâm ngoài ý muốn chính là, lúc này rất ít người công kích cô.

Lần trước khi cô và Viên Hoài Nam cùng quay quảng cáo nước hoa, có không ít anti-fan nói cô có nhiệt, dựa vào Viện Hoài Nam để leo lên.

không ngờ lúc này, phần lớn đều là ủng hộ hai người bọn họ ở bên nhau.

Rất nhiều bạn bè trên Facebook gửi tin nhắn tới, rốt cuộc là chuyện gì, không phải nói không suy nghĩ tới việc yêu đương sao?

Hứa Minh Tâm không có cách nào, đành phải đăng một bài trên Facebook, nói trước mắt còn đang đi học, sẽ không nghĩ đến việc đó, tất cả đều lấy việc học làm trọng, nhưng sau khi tốt nghiệp sẽ lập tức suy nghĩ tới việc kết hôn.

Cô đã gấp không chờ nổi muốn gả cho người đàn ông có yêu từ lâu rồi.

Cẩn thận suy nghĩ, cô và Cố Gia Huy đã ở bên nhau hơn nửa năm rồi.Sinh nhật của cô là ngày 31 tháng tám, mấy ngày nữa sẽ phải khai giảng: Sinh nhật vừa mới qua, cô sẽ được đưa đến trên giường Cố Gia Huy, bây giờ là tháng 5.

Cô cho rằng mình và Cố Gia Huy ở bên nhau một thời gian rất dài rồi, nhưng bóp đầu tính tính trên ngón tay, cũng chỉ mới mấy tháng ngắn ngủi mà thôi.

Mới đầu cô cảm thấy thời gian rất lâu, nhưng hiện giờ cô cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 968


Chương 968

Hứa Minh Tâm không dám gọi điện thoại cho Cố Gia Huy, chỉ dám gửi tin nhắn cho anh.

“Đừng để bộ phận PR xử lý chuyện này, về nhà em sẽ giải thích với anh.”

“Tốt nhất là em cho anh một lời giải thích khiến anh hài lòng, nếu không anh sẽ mua xe lăn cho em”

Cô vừa mới gửi tin nhắn đi, không ngờ Cố Gia Huy đã lập tức trả lời lại.

Cách màn hình, cô cũng có thể cảm nhận được Cố Gia Huy đang tức giận đánh chữ Thật…Thật đáng sợ, đây là ý muốn đánh gãy chân của cô sao?

Có cần phải ác như vậy không?

Cô không dám trả lời lại, cảm thấy di động là mộtquả bom, dường như Cố Gia Huy sẽ từ đầu bên kia điện thoại bỏ ra bất cứ lúc nào.

Sáu giờ tan học, xe của Cố Gia Huy không có gi bat ngo dung o nga tu duong.

Hứa Minh Tâm u ám lên xe, bầu không khí trong xe rất áp lực, vách ngăn trước và sau xe đã được mở ra.

Khi cô lên xe, Khương Tuấn còn nhìn cô một cái, một cái liếc mắt kia trông giống như là đồng tình.

Cố Gia Huy ngồi ở bên cạnh cô, khuôn mặt âm trầm đáng sợ, anh tuấn có thêm phần u ám.

Hàm dưới mím chặt, đôi môi mỏng nở một nụ cười lạnh.

Ánh mắt âm u lạnh lẽo kia dừng ở trên người cô, khiến cô mềm nhũn hai chân.

Cô run run rẩy rầy, nói: “Chào…chào buổi tối, chủ ba Cổ”

“Anh rất không ổn”

Cố Gia Huy lạnh giọng nói, không chút giấu giếm nào.

“Anh nghe em giải thích, chuyện không phải như anh nghĩ Viên Hoài Nam muốn rời khỏi công ty truyền thông Thiên Hòa, anh ta và công ty truyền thông Thiên Hỏa ký hợp đồng, trong mười năm debut không đượccó tại tiếng, nếu có người lăng xê phải lập tức làm sáng tỏ, nếu vi phạm hợp đồng, thì phải bồi thường một số tiền kếch xù “Anh ta đã tích cóp đủ tiền vi phạm hợp đồng rồi, sợ sau khi mình rời khỏi công ty truyền thông Thiên Hòa, danh tiếng sẽ chìm xuống, bị xuống khỏi vị trí tuyến một. Cho nên…cho nên mới nghĩ đến việc nhớ em giúp đỡ, vậy thì sau này anh ta có thể phát triển tốt hơn, dù sao sau lưng em cũng có nhà họ Ngôn. Anh nói đúng không?”

Hứa Minh Tâm nhanh chóng nói, cẩn thận nhìn “Hôm nay ăn bò bít tết ngon không?”

“Hà?”

Sao đột nhiên lại hỏi câu này?

“Ăn ngon? Bò bít tết kia tươi ngon nhiều nước, ăn ngon ghê gớm.

“Anh ta cắt không tồi, đút cũng không tệ phải không?”

Vì sao phía sau lại là cái vực sâu thăm thẳm vậy?

“Chủ ba Cổ, em cảm thấy hình thức tư duy này của anh có chút vấn đất Anh không thể nói như vậy!

“Bò bít tết kia không ngon sao?” Anh dù bận vẫn ung dung hỏi thăm, giong điều lạnh bằng bằng.

“Bò bít tết bò bít tết ăn ngon, nhưng không có liên quan lắm tới Viện Hoài Nam “Chẳng lẽ không phải anh ta cắt, anh ta đút cho sao? Anh ta còn cầm tay em nữa, phải không?”

“Chú ba Cổ, em sai rồi, bò bít tết kia ăn không ngon một chút nào, hu hu.

Hứa Minh Tâm chỉ thiếu chút nữa là quỳ xuống đất xin tha.

“Ăn không ngon? Ăn không ngon mà ăn tới nửa tiếng đồng hồ?”

Anh tiếp tục lạnh lùng nói, lời nói không hề có ý tốt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 969


Chương 969

“Hu hu, em không nói, em nói không lại anh, anh đều coi là ngụy biện.”

“Rất tốt, ăn một bữa cơm với người ta, trở về cảm thấy anh đang ngụy biện phải không?”

Đây. Đây là như thế nào vậy? Cô oan uổng mặtChủ ba Cổ, anh không cảm thấy mình thêm bớt quá nhiều sao? Em thật sự không có ý đó mà.

Cô vẫn còn muốn giải thích thêm gì đó, nhưng rồi lại lo lắng mình nhiều lời thì sẽ lộ ra nhiều lầm lỗi, lại bị Cố Gia Huy bắt được cái đuôi nhỏ, cuối cùng chi có thể cực kỳ oan ức cắn miệng, đầy oán hận nhìn anh.

Đôi mắt cô ngập nước, giống như hai quả nho tím den.

Lông mi thật dài chớp, giống như một chiếc quạt tinh tế.

Hàm răng nhẹ nhàng cắn xuống cánh môi, đôi môi mềm mại kia trông có chút căng mọng mê người.

Cố Gia Huy nhìn thật sâu, chỉ cảm thấy hầu kết không tự chủ được mà di chuyển lên xuống.

Cuối cùng anh không kiềm chế được, bàn tay to trực tiếp quấn lên vòng eo thon của Hứa Minh Tâm.

Cùng lúc đó, anh nói: “Khương Tuấn, bật nhạc lên, càng to càng tốt.

Khương Tuấn lập tức hiểu ý anh, người đằng sau muốn làm chuyện xấu hổ, có lẽ cũng chỉ là ôm ấp hôn hít, ông chủ nhà anh ta coi Hứa Minh Tâm là bảo bối trong lòng, sẽ không vượt quá giới hạn, có thể nói là đốt đèn lồng cũng tìm không được người đàn ôngnào tốt như vậy.

Anh ta cũng không biết, tình đến chỗ sâu trong, ông chủ nhà anh ta sẽ khắc chế d*c v*ng của bản thân như thế nào?

Ở phía sau, Hứa Minh Tâm đột nhiên không kịp phòng bị mà ngã vào trong lòng ngực Cố Gia Huy, trong hơi thở đầy mùi mát lạnh trên người anh, giống như là hơi thở của tuyết tan, vô cùng thoải mái.

Cô còn chưa kịp phản ứng lại, thì miệng đã bị lấp kin.

Hai người cách nhau gần như vậy, Cố Gia Huy nghe thấy rõ ràng.

Âm thanh như có như không này, càng như dầu đồ vào lửa.

Anh nhìn thấy những tin tức đó, nhìn thấy bọn họ cầm tay nhau ở trên bàn cơm, vừa nói vừa cười, đút đồ ăn cho nhau.

Cô ăn rất vui vẻ, anh có thể nhìn ra được, đây mới là điều làm anh bực bội.

Mỗi một người đàn ông ở bên cạnh cô, anh đều sẽ có cảm giác như bị xâm chiếm lãnh thổ.

Anh rất không thích, có một loại bất an lo lắng màbản thân không thể khống chế được.

Anh quen khống chế bất cứ chuyện gì, nhưng chỉ không khống chế được Hứa Minh Tâm, ngược lại còn luôn bị cô nằm mũi dắt đi.

Sự mờ ám trong xe không ngừng tăng lên, càng ngày càng nghiêm trọng.

không được không được. Cô sắp không thở nổi rồi. tải áp Hola để đọc tiếp nhé.

Hứa Minh Tâm thật sự không chịu nổi, dùng sức đầy anh ra, khuôn mặt nhỏ hồng hồng, toàn thân như bị đặt ở trong lồng hấp, khó chịu muốn chết.

“Em…Em không thờ được, em sắp không chịu nổi Cô liên tục xua tay, tỏ vẻ ăn không tiêu.

Mà người đàn ông dùng lòng bàn tay xoa xoa khỏe miệng, động tác này quỷ dị mà lại mê người, khiến cổ họng Hứa Minh Tâm thắt lại.

Trời ạ, động tác này thật quyến rũ mà!

Ánh mắt cô nhanh chóng trốn tránh, không dám nhìn thêm nữa.

Anh kéo cà vạt xuống, có lẽ là cảm thấy cả người mình đang dân nóng lên.Tuỳ tiên ném cả vật ở một bên, sau đó anh bắt đầu cởi bỏ cúc áo sơ mi trắng ở bên trong.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 970


Chương 970

Một cúc, hai cúc, ba cúc.

không thể xuống thêm chút nữa!

Trong lòng Hứa Minh Tâm k** r*n, anh giống như nghe được tiếng hò hét trong lòng mình, ngón tay thon dài như ngọc dừng lại. Bàn tay to lớn khớp xương rõ ràng, cực kỳ đẹp mắt, nếu lấy ra làm mô hình chắc chắn sẽ không quá khác biệt.

“Muốn… Muốn mở điều hòa không?” Hứa Minh Tâm thật cẩn thận hỏi.

“Không cần.

Âm thanh trầm thấp của anh lọt vào tai, mang theo d*c v*ng nặng nề, khiến lỗ tai cô tê dại, cả người đều run lên.

Anh mở cửa sổ xe, gió lạnh ùa vào, anh mới cảm thấy lửa nóng trong cơ thể hạ xuống không ít.

Cô chạm một chút vào ngón tay anh, nói: “Anh còn đang tức giận sao?”

“Vì sao trước đó không nói cho anh? Thích làm trước rồi báo sau? Hoặc là, ở trong mắt em, anh chỉnh là người không thể nói lý, sẽ can thiệp vào tất cả mọiThu Huyen Đến nhóm của bạn 8h45 mới chiều, thì ahild mới đi cũng dc anh ở Ann Knong an chuyen ann mat, niin knung cann ngoài cửa sổ lướt qua cực nhanh.

Sợ mình không khống chế được cảm xúc, để cô nhìn thấy một mặt hung ác của mình.

Anh cảm thấy, cãi nhau với người phụ nữ mình yêu là vô cùng vô nghĩa, tuổi mình cũng không còn nhỏ nữa, sao còn giống như một thằng nhóc 18 tuổi, xúc động táo bạo, quả thực rất kỳ cục.

Nhưng trong lòng anh không thoải mái, rất bực bội, hận không thể từ hình cô nhóc lớn mật này ngay tại chỗ, cho cô biết mình lợi hại như nào.

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì liên tục lắc đầu. “Không phải, em chưa từng suy nghĩ như vậy. Chuyện này xày ra rất đột ngột, ngày hôm qua khi tham gia bữa tiệc, Viên Hoài Nam mới tìm em giúp đỡ, muốn sau khi bữa tiệc kết thúc thì cùng em diễn một vở kịch cho phóng viên xem.

Lúc đó em thật sự không dám nói cho anh, em biết anh chắc chắc sẽ không vui, nhưng em biết anh không phải người không nói lý

“Em muốn về nhà rồi giải thích với anh, nhưng tôi hôm qua đã xảy ra tình huống đột xuất, giữa trưa hôm nay anh ta tới tìm em, nên em mới cùng đi ăn cơm với anh ta. Em đúng là làm trước rồi báo sau không phảido sợ anh can thiệp vào tất cả mọi chuyện của em, mà là sợ anh giận chó đánh mèo với Viện Hoài Nam

“Anh đừng tức giận nữa, em cũng đã dịu dàng dỗ dành anh rồi, anh cũng cho em chút mặt mũi đi, cho em một cái dưới bậc thang đi xuống được không!

Hứa Minh Tâm nắm lấy ống tay áo của anh, đáng thường nói.

Cô biết, chắc chắn Cố Gia Huy sẽ tức giận.

“Nghĩ dỗ dành anh như vậy là xong sao?” Cố Gia Huy nhưởng mày, không vui nói.

“Vậy anh còn muốn thế nào? Không phải vừa rồi đã hôn rồi sao?”

“Khương Tuấn, tới Gordon Ramsay”

“Vâng, ông chủ.”

Xe lập tức chuyển hướng quay đầu, cuối cùng dừng lại ở trước một nhà hàng đồ Tây nổi tiếng.

Nhà hàng đồ Tây này tên là Gordon Ramsay, là chuỗi nhà hàng của Gordon Ramsay được mở ở Đà Nẵng, nó được gọi là chuỗi nhà hàng hàng đầu nước Anh thậm chí là cả toàn thế giới, yêu cầu với đồ ăn có thể nói là hoàn mỹ, mỗi một món ăn đều phải cố gắng đạt tới mức hoàn mỹ không tì vết.

Tuy rằng bản thân Gordon không ở đà Nẵng,nhưng nơi này cũng có máy đầu bếp ba sao Michelin ở đây, mà những đầu bếp đó đều là do hãm mộ tiếng tăm nên mới đến, chỉ để có thể làm việc ở nhà hàng và quán bar dưới tên Gordon, để có thể học hỏi thêm.
 
Back
Top Dưới