Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 911


Chương 911

Không ngờ rất nhanh đã nhận được hồi âm.

“Vậy hiện tại em đang làm cái gì?”

“Ở trên ban công hóng gió, anh còn chưa ngủ sao?” Bạch Thư Hân có chút kinh ngạc.

Sau đó, cô liền nhìn thấy phòng ngủ của Ôn Mạc Ngôn sáng đèn lên.

Ön Mạc Ngôn đi ra, nhìn cô với ánh mắt kì quái, khiến cô có chút không thể hiểu được.

Cô xấu hổ chào hỏi: “Anh còn chưa ngủ à? Là tôi đánh thức anh sao?”

“Không có, tôi đang chờ em.”

“Chờ tôi? Nếu như tôi vẫn không trả lời tin nhắn, anh sẽ không ngủ sao?”

“Dù sao hiện tại cũng không ngủ được. Đúng rồi, vừa nãy em uống say, còn nhớ rõ đã xảy ra chuyện gì không?”

Ý của anh là sở dĩ anh không ngủ được vì vẫn luôn hoang mang vì nụ hôn kia.

Một loại cảm giác kỳ quái lan tràn ở trong lòng.

Bị anh hỏi như thế, Bạch Thư Hân cũng nghĩ tới.

“Có phải anh cho tôi ăn thạch trái cây hay không, hình như ăn rất ngon, đến bây giờ tôi còn nhớ rõ cảm giác đàn hồi kia. Anh mua ở đâu vậy? Siêu thị hay là Shopee? Có liên kết không?”

“Cái…Cái gì?”

Ôn Mạc Ngôn nghe được lời này, sắc mặt trong nháy mắt đen kịt.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Em chỉ nhớ rõ thạch trái cây?”

Ôn Mạc Ngôn vội vàng truy hỏi.

Chẳng lẽ không còn cái gì khác sao?

Người phụ nữ này sao lại mơ hồ như thế, hôn môi và thạch trái cây cũng có thể lẫn lộn được sao?

Vậy anh nhớ thương đến tận bây giờ, làm gì cũng không ngủ được, thì ra chỉ là do anh đang suy nghĩ miên man ư?

“Không thì sao?”

Bạch Thư Hân vô tội nhìn anh.

Anh đang phát điên cái gì vậy, tại sao cảm xúc lại trở nên kích động như thế?

“Chẳng lẽ… Tôi đùa giỡn anh à? Chúng ta không xảy ra chuyện gì chứ?” Cô liếc nhìn quần áo của mình, hoàn hảo không tổn hao gì, còn mang theo mùi rượu.

Hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì, anh chính là chính nhân quân tử mà.

“Ai dô, dù cho đã xảy ra chuyện gì, hai người chúng ta đều là người trưởng thành rồi, anh cũng không cần quá so đo.”

“Bạch Thư Hân!”

Anh đột nhiên gằn từng chữ một kêu tên cô, khiến trái tim cô run rấy. Lời này có sát khí.

Cô có chút sợ hãi nhìn anh, anh không mang mắt kính, cảm giác trở nên thật nghiêm túc, đứng đắn, cũng thật hung dữ!

“Là… Làm gì? Tôi nói sai rồi sao?”

“Không có gì, ngủ ngon.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 912


Chương 912

Ôn Mạc Ngôn đè nén sự tức giận, nói ra bốn chữ, rồi xoay người rời đi.

Cửa ban công phanh một tiếng đóng lại, sau đó đèn cũng tắt.

Bạch Thư Hân cảm thấy không thể hiểu được, sao lại đột nhiên tức giận như vậy.

Chẳng lẽ, cô ăn một cái thạch trái cây của anh nên anh tức giận?

Đến mức này sao?

Cô không hiểu chuyện gì, gần như không biết bản thân thật sự đùa giỡn anh, quan trọng nhất chính là, Ôn Mạc Ngôn không thích thái độ thờ ơ như thế của cô.

Cô là một đứa con gái còn không để bụng, vậy mà một ông lớn như anh lại nhớ kỹ đến bây giờ, có vẻ có chút buồn cười.



Ngày hôm sau, Bạch Thư Hân đi làm, đầu còn có chút đau.

Cô đã rất lâu không tới công ty, nghe được không ít điều bát quái.

Từ sau khi Ôn Mạc Ngôn tới, hiệu suất của tổ hạng mục tăng lên rất nhiều, rất nhiều dự án hợp tác cũng lấy được.

Có người thậm chí nói anh làm nghiệp vụ viên thật sự là đáng tiếc, nên làm người đàm phán.

Anh ở trên bàn hội nghị, cân nhắc mặt tốt mặt xấu, nói cho đối tác hợp tác tâm phục khẩu phục, ước gì có thể cùng hợp tác với J.C.

Không ít người nhìn vào năng lực của Ôn Mạc Ngôn mà chủ động tới đây.

Bạch Thư Hân đối lời đồn như vậy thì cười cho qua chuyện, bởi vì thật sự cô không thể tin được. Một Ôn Mạc Ngôn nói chuyện còn không lưu loát, vậy mà có thể tranh cãi phản bác lại.

Nếu nói anh có thể uống rượu, cô còn tin.

Người đàm phán?

Danh hiệu cao như này vẫn là thôi đi.

Bạch Thư Hân kết thúc hóa đơn kia, muốn đi đến các bộ phận khác để kiểm tra đối chiếu.

Lúc cô đi ngang qua phòng họp chung thì thấy được hình bóng quen thuộc.

Ôn Mạc Ngôn đang ở bên trong, giám đốc tổ hạng mục cũng ở đấy, nhưng mà Ôn Mạc Ngôn lại ngồi ở ghế đầu, dáng vẻ giám đốc vâng dạ như Thiên Lôi sai đâu đánh đó.

Cô có chút kinh ngạc, không khỏi liếc nhìn thêm lần nữa.

Ôn Mạc Ngôn cũng không chú ý tới cô ở bên ngoài, đang cầm phương án hợp tác, và đối tác hợp tác nói cái gì đó.

Đôi môi mỏng của anh chuyển động, cô không nghe được anh nói cái gì, nhưng nghĩ đến tiếng nói trầm thấp của anh, liền cảm thấy rất hưởng thụ.

Mà đối tác hợp tác kia liên tục gật đầu, vô cùng vừa lòng nhìn Ôn Mạc Ngôn.

Sau đó hai bên ký tên đóng dấu, đứng dậy bắt tay.

Bạch Thư Hân cũng vội vàng thu hồi ánh mắt, nhưng không ngờ lại đụng phải một người trước mặt.

“Á!”

Cô lui về phía sau vài bước, ba tách cà phê nóng đầy đều đổ lên người cô.

Cô nhanh chóng nhấc áo lên, tránh cho làn da bị phỏng.

Về phần văn kiện toàn bộ đều bị huỷ hoại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 913


Chương 913

Bạch Thư Hân còn chưa chỉ trích người kia, không ngờ đối phương đã đánh đòn phủ đầu.

Đinh Thị Dinh nhướng mày, tức giận nhìn cô.

“Bạch Thư Hân, cô cố ý phải không? Đi đường không nhìn đường, mắt cô để trang trí sao? Một người sống sờ sờ như này mà cô còn không nhìn thấy, còn đụng phải tôi?”

Bạch Thư Hân nghe vậy liền cảm thấy tức giận trong lòng.

Cô quả thật không thấy được, nhưng chẳng lẽ mắt Đinh Thị Dinh cũng mù rồi sao, nhìn không thấy cô đang thất thần, còn xông thẳng vào trước mặt cô?

Cô nhíu mày lại, đôi mắt đẹp nhiễm sương lạnh: “Cô nói thêm câu nữa thử xem.”

Lời nói này vô cùng áp bức.

Đinh Thị Dinh bị dọa đến mức cả người run lên, cô ta đúng là cố ý đâm tới, ai bảo cô đi gần với người đàn ông cô ta thích như vậy?

Nhưng, không có bằng chứng, cô có thể tóm cô ta như thế nào?

Đinh Thị Dinh siết chặt đôi tay nhỏ, nói: “Làm sao? Chẳng lẽ cô còn muốn ỷ vào thân phận nhà họ Bạch khiến tôi nhục nhã à? Tôi ngược lại muốn nhìn xem, cô sẽ ỷ vào việc bản thân là con cháu quân nhân mà làm xằng làm bậy như thế nào?”

Con cháu quân nhân? Làm xằng làm bậy?

Tám chữ này một khi nói ra, lập tức khiến sự việc trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều.

Dù cho Bạch Thư Hân cãi lại, cũng không thể tránh được, nếu truyền đi sẽ chỉ khiến nhà họ Bạch khó xử.

Chú cô cương trực công chính, kiêng kị nhất loại lời đồn ba hoa này.

Cô cũng không thể khiến nhà họ Bạch mất mặt.

Cô gắt gao mà siết chặt nắm tay, cố nén cơn tức giận. “Đinh Thị Dinh, lần sau đi đường thì cố mà quan sát, tôi không thấy đường, cô cũng đừng có mà nhắm hai mắt đi đường”

“Cô… Ý cô là mắt tôi mù? Cô rõ ràng đã làm sai, còn kiêu ngạo như thế!”

Đinh Thị Dinh chỉ vào mũi cô mà nói. Cuộc cãi vã bên ngoài đã kinh động đến người ở bên trong.

Đám người Ôn Mạc Ngôn đi ra, Ôn Mạc Ngôn làm giám đốc mang theo đối tác hợp tác rời đi trước, để tránh việc không hay.

Sau đó nhìn về phía Bạch Thư Hân, nói: “Chuyện là như thế nào?”

“Không có việc gì.”

Cô nhàn nhạt nói.

Ôn Mạc Ngôn nghe vậy, mạnh mẽ híp mắt.

Nếu cô nói rõ là đã xảy ra chuyện gì, anh nhất định sẽ làm cho cô hết giận.

Nhưng…cô lại chỉ nói một câu nhẹ nhàng bâng quơ như không có việc gì, trong nháy mắt khiến anh cảm thấy bản thân trở nên thật vô dụng.

Cô là người rất sợ phiền phức, không thích người khác gây phiền toái cho mình, cũng không muốn bản thân gây phiền phức cho người ta, chẳng khác nào cắt đứt con đường chủ động lấy lòng của người khác.

Vậy anh việc gì phải giả vờ làm người tốt?

Anh siết quả đấm, nhìn về phía Đinh Thị Dinh: “Cô nói đi.”

Vẻ mặt Đinh Thị Dinh ái mộ nhìn Ôn Mạc Ngôn, dáng vẻ anh không mang mắt kính thật sự vô cùng vô cùng đẹp trai, cả người đều sắc bén lên không ít.

Trước đây như là bảo kiếm trong bao, tự mình thu liễm mũi nhọn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 914


Chương 914

Hiện giờ, mũi nhọn hiện ra hết, vô cùng sắc bén.

Người đàn ông cô ta nhìn trúng, quả nhiên là tốt nhất!

Cô chỉ vào Bạch Thư Hân, nói: “Là cô ấy, đi không nhìn đường, còn đụng phải tôi. Làm cho tất cả đống cà phê tôi cực khổ nấu đều đổ hết! Anh thích nhất là cà phê kiểu Mỹ, tôi còn bỏ thêm cho anh nửa đường nửa sữa, khẩu vị mà anh yêu nhất nữal”

“Nói xong chưa? Tôi còn có việc vội, không có thời gian nói lời vô ích với cô.

Nếu như cô tức giận thì cứ tới thẳng bộ tài vụ, chúng ta từ từ nói. Thật sự không được thì điều tra camera giám sát, nhìn xem là ai đâm phải ail”

Bạch Thư Hân thẳng thắn nói, không cho Đinh Thị Dinh bất kì cơ hội gì.

Mọi việc đều cần phải có chứng cứ, đólà sở trường của cảnh sát phá án.

Cô không phải những nữ sinh nhu nhược nhỏ xinh, sẽ không làm ra dáng vẻ đáng thương, khiến người khác thương yêu.

Dáng vẻ kia của Đinh Thị Dinh làm cho cô khinh thường.

Về phần Ôn Mạc Ngôn có ăn hay không, cô cũng không quan tâm.

Sau đó, cô không thèm nhìn hai người, trực tiếp xoay người rời đi.

Đinh Thị Dinh nhìn vẻ kiêu ngạo của cô, tức giận chỉ vào bóng lưng cô và quát lớn: “Cô đừng ỷ nhà mình có chút thế lực, không nhờ gia đình thì không ai biết Bạch Thư Hân cô là ai đâu! Cô quá kiêu ngạo mà, Ôn Mạc Ngôn, anh nói có đúng không?”

Sau khi Đinh Thị Dinh nói xong thì quay qua nhìn Ôn Mạc Ngôn, nhưng không ngờ anh ta đang dõi theo bóng lưng của Bạch Thư Hân, có vẻ đang nghĩ ngợi điều gì đó, hoàn toàn không chú ý nghe mình nói.

Cô ta càng thấy tức giận hơn nữa nhưng vẫn cố kiềm nén.

Cô ta đẩy Ôn Mạc Ngôn một cái, lúc này anh ta mới định thần lại.

“Nếu không có chuyện gì tôi đi trước đây, tôi vốn không thích uống Americano.”

Nói rồi anh quay lưng rời khỏi.

“Anh…anh không phải thích uống Americano sao?”

Đinh Thị Dinh sững sờ.

Mỗi khi quản lý mời uống cà phê, Ôn Mạc Ngôn đều chọn cho mình một ly Americano, ít đường ít sữa.

Lẽ nào…không phải sao?

Thật ra là vì Ôn Mạc Ngôn sợ phiền phức, uống món gì cũng được nên đã lựa chọn ly gần mình nhất.

Cho dù anh có thật sự thích đi chăng nữa nhưng từ giây phút này, anh cũng sẽ không thích nữa.

Anh đến phòng kế toán nhưng Bạch Thư Hân lại không có ở chỗ làm việc.

“Bạch Thư Hân đâu?” Anh vội vã kéo một đồng nghiệp lại hỏi.

“Cô…cô ấy xin phép về rồi, hình như bị bỏng khá nặng đấy, cũng không biết ai lại bất cẩn như thế, đi đường mà không biết để ý xung quanh.”

Người đồng nghiệp nói trong sự tức giận.

Ôn Mạc Ngôn nghe thế, trái tim anh như thắt lại.

Đó là cà phê mới nấu xong, tất nhiên là rất nóng rồi, vả lại còn ba ly nữa.

Anh vội vàng quay lưng rời khỏi, gấp gáp quay trở lại chung cư.

Bạch Thư Hân đi đến bệnh viện lấy thuốc rồi quay về ký túc xá.

Cô nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa, biết ngay là Ôn Mạc Ngôn nên không hề có ý định mở cửa.

Cô không phải là đồ ngốc, tất nhiên nhìn ra Đinh Thị Dinh có ác ý với mình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 915


Chương 915

Vì sự an toàn, tốt nhất là nên giữ khoảng cách với cô ta càng xa càng tốt.

Cô cứ ngỡ cô ta không phải là khắc tinh của mình, nhưng bây giờ nghĩ lại thì cô ta vẫn cứ là khắc tinh.

Lần trước đến biệt thự ở một đêm thì bị người ta bắt cóc.

Tối hôm qua tự dưng bị cô ta hăm dọa.

Hôm nay còn xảy ra việc này nữa. Đúng là một năm không may mắn mà.

Cô không hề mở cửa, cũng không hề lên tiếng, giả vờ như không có ai ở nhà.

Cô thay đồ trong phòng, đến áo ngực cũng cởi ra rồi, thật ra vết bỏng trước ngực cũng khá nghiêm trọng.

May là cô cởi bỏ quần áo kịp thời nên không đến mức nổi vết phồng nhưng cũng cảm thấy rất khó chịu.

Trong lúc cô đang bôi thuốc, đột nhiên nghe thấy bên ngoài ban công có tiếng động, trong lúc còn đang nghi ngờ thì cánh cửa ban công đột nhiên bị ai đó mở ra từ bên ngoài. Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Sau đó, có ai đó đã kéo rèm cửa ra.

Hai người cứ thế bốn mắt nhìn nhau. Bạch Thư Hân đứng như trời trồng. Cô đang ngồi trên giường, trên người chỉ mặc một chiếc q**n l*t, còn phần trên thì không mảnh vải che thân.

Ôn Mạc Ngôn vừa trèo từ dàn máy lạnh ngoài ban công vào, cũng may là Bạch Thư Hân không hề khóa cửa ban công, nên anh ta đã nhìn thấy…cơ thể của Bạch Thư Hân?

“Xin…xin lỗi.”

Ôn Mạc Ngôn giống như bị điện giật, anh ta lập tức quay lưng đi.

Nào ngờ ầm một tiếng, anh ta đập rất mạnh vào cánh cửa ban công khiến cơ thể to lớn của anh ta bị dội ngược lại.

Cánh cửa ban công rất gần với giường, chẳng qua chỉ cách vài bước chân mà thôi.

Bạch Thư Hân mở to mắt nhìn Ôn Mạc Ngôn bị dội ngược lại, ngã oạch xuống giường và nhìn thẳng vào mình.

Góc độ này…

Rất mê hoặc.

“Mẹ kiếp!”

Bạch Thư Hân thốt ra một câu chửi thề, cô nhanh chóng kéo cái gối qua và che chắn cơ thể mình lại.

Lẽ ra cô muốn kéo cái chăn nhưng cái chăn đã bị anh ta nằm đè lên rồi, cô không thể làm được gì cả.

Cô tung ra một bạt tay khiến Ôn Mạc Ngôn choáng váng hết mặt mày.

Sau đó thì tung ra một cú đá đã khiến anh ta ngã lăn lóc xuống đất.

Trong lúc anh ta chuẩn bị bò lên thì phía đỉnh đầu vang lên giọng nói lạnh tanh của Bạch Thư Hân.

“Nếu anh dám bò lên và nhìn tôi thêm một lần nữa thì tôi sẽ móc con mắt anh ra, chặt tay chân của anh và cắt c** nh* của anh đó!”

Ôn Mạc Ngôn vừa nghe thấy lập tức ngồi thụp dưới đất, không dám nhúc nhích.

Trên mặt đang rất đau nhưng anh vẫn không dám động đậy.

Máu…

Anh ngửi thấy mùi máu tanh, không phải từ miệng chảy ra mà là từ mũi.

Anh không dám mở mắt ra, sợ mình thấy sẽ ngất xỉu đi.

Bạch Thư Hân lập tức nhảy xuống giường và xông vào nhà vệ sinh, một lúc sau đã mặc một chiếc áo choàng tắm đi ra.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 916


Chương 916

“Ôn Mạc Ngôn, anh đang làm gì thế? Vào nhà ăn trộm hả?”

Bạch Thư Hân kích động nói, tự nhiên cơ thể mình bị anh ta nhìn thấy hết trơn!

“Tôi…tôi chỉ là lo lắng cho em, em không mở cửa, tôi còn tưởng bên trong em xảy ra chuyện gì nữa. Tôi…bây giờ tôi có thể đứng dậy chưa?”

“Đứng lên đi.”

Bạch Thư Hân nói một cách hung dữ.

Anh ta nhắm nghiền đôi mắt đứng dậy nói: “Em có thể cho tôi một tờ khăn giấy không? Tôi..”

Bạch Thư Hân nhìn thấy đống máu mũi, lập tức chau mày lại.

“Đồ lưu manh!”

“Tôi…tôi không phải.” Ôn Mạc Ngôn muốn giải thích gì đó nhưng phản ứng của mình thật sự quá rõ ràng.

Lần này nhìn thấy còn nhiều hơn lần trước say rượu.

Anh ta là người đàn ông bình thường, có chút phản ứng sinh lý cũng là điều dễ hiểu thôi.

Bạch Thư Hân lấy cho anh ta tờ khăn giấy ướt, anh nhanh chóng lau và mở mắt ra lần nữa.

Vừa rồi…xin lỗi, nếu tôi nói tôi không cố ý, em có tin không?”

“Thế anh có tin tôi cắt c** nh* của anh không?” Bạch Thư Hân đưa tay muốn đánh nhưng không ngờ anh ta chỉ đứng yên tại chỗ, cũng không né tránh, chỉ nhắm mắt lại và mặc cho cô ấy đánh.

Bạch Thư Hân đột nhiên cảm thấy không còn muốn đánh nữa, anh ta cũng chỉ là vô ý mà thôi.

Cô nhìn ra ngoài ban công, giữa hai nhà cách nhau một cái cục máy nóng lạnh, ở giữa vẫn còn chút khoảng cách, tên này làm sao mà trèo lên được thế?

Tòa nhà cao như vậy, lỡ té xuống không chết chắc cũng gãy chân, liệt nửa người thì phải làm sao đây?

“Anh chán sống hả? Dám trèo vào từ bên ngoài?”

“Tôi lo lắng cho em.”

Ôn Mạc Ngôn nói một cách cẩn trọng.

“Lo lắng cho tôi? Thế sáng sớm anh đã làm gì chứ?”

Nếu như không phải anh ta, mình sẽ xui xẻo như thế sao?

“Thế bây giờ em không sao chứ?” Anh ta hỏi.

“Không sao, anh cút ngay cho tôi, đừng để tôi nổi điên.”

“Vừa nãy tôi nhìn thấy rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em.”

“Chịu cái đầu của anh, anh cút ngay cho tôi!”

Bạch Thư Hân phóng ánh mắt dữ tợn đuổi anh ta ra ngoài, rầm một tiếng đóng cánh cửa lại.

Ôn Mạc Ngôn bị đuổi khỏi cửa.

Ôn Mạc Ngôn cũng có chút ngượng ngùng, thế nào mà lại nhìn thấy cơ thể của cô lúc đang bôi thuốc chứ?

Sau này làm sao có thể làm bạn nữa đây?

Bạch Thư Hân cảm thấy chán nản muốn chết, cô chỉ muốn nằm yên trên giường mà thôi.

Chính lúc này, bên tai vang lên tiếng động ở ban công nhà bên cạnh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 917


Chương 917

“À này, em đừng giận có được không? Em có thể đánh tôi cho đến khi hả cơn giận, quả thật là lỗi của tôi, tôi nhận lỗi.”

“Bạch Thư Hân, em đừng giận nữa, tối nay tôi sẽ nấu đồ ăn ngon cho „ ernï: “Bạch Thư Hân, em trả lời tôi đi có được không?”

Bạch Thư Hân chịu không nổi sự phiên phức của anh ta nên đã xông ra ngoài.

“Rốt cuộc anh nói xong chưa hả?

Nhìn thấy cũng đã nhìn thấy rồi, cả hai giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì có được không? Anh cứ ở đó lẩm bẩm gì thế hả? Lẽ nào anh muốn cả thế giới biết anh đã nhìn thấy cơ thể tôi hay sao?”

Ôn Mạc Ngôn bị quát đến mức chút tinh thần còn sót lại cũng không còn.

Anh ta cúi đầu xuống, rất lâu sau đó mới mở miệng nói.

“Em rất ghét tôi có đúng không?”

“Anh biết thì tốt rồi, đừng có bày nhiều trò nữa, sau này cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi, nghe thấy chưa hả?”

Nói xong, cô đóng cửa ban công lại cái rầm.

Ôn Mạc Ngôn nở nụ cười chua chát.

Quả nhiên tên ngốc như anh, không hê có duyên với phụ nữ.

Khó khăn lắm mới coi một người con gái là bạn nhưng anh cứ không ngừng gây ra phiền phức, lẽ nào…cô ấy ghét mình đến thế sao?

Thư Hàn tức giận đến mức cả ngày không hề bước ra khỏi cửa.

Cô nằm trong nhà, đói thì gọi giao hàng tới, không muốn làm việc gì cả.

Lúc chập tối, Lý Hải Long gọi điện thoại đến bảo cùng nhau đi ăn tối.

Cô hơi do dự rồi mượn lý do mình không khỏe mà từ chối.

Lý Hải Long cũng rất biết điều nên không nói thêm gì cả.

Cô suy đi nghĩ lại cảm thấy những lời trước đó mình nói có chút quá đáng, cô do dự một chút rồi quyết định gọi điện thoại cho Ôn Mạc Ngôn.

Điện thoại reo rất lâu nhưng vẫn không có ai bắt máy.

Cuối cùng lúc cô chuẩn bị bỏ cuộc thì có người bắt máy rồi, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Hứa Minh Tâm.

“Ôn Mạc Ngôn có ở biệt thự không?”

“Ôn Mạc Ngôn…bị tai nạn giao thông rồi.”

Hứa Minh Tâm chầm chậm nói ra mấy chữ, từng câu từng chữ giống như cây kim đâm vào trái tim cô.

Bạch Thư Hân nghi ngờ mình nghe nhầm nên bất giác hỏi lại lần nữa.

“Cậu…cậu nói cái gì?”

Hứa Minh Tâm đem toàn bộ sự việc kể cho Bạch Thư Hân nghe.

Buổi chiều Ôn Mạc Ngôn bị quản lý tổ tiết mục đột ngột gọi đến tỉnh Hải Dương tham gia một dự án.

Nào ngờ trên đường đi gặp phải một tài xế xe tải say rượu xông ra giữa đường, vừa hay đụng vào xe của Ôn Mạc Ngôn.

Đầu xe tải đụng vào cửa xe của Ôn Mạc Ngôn nên vị trí tài xế bị thương nghiêm trọng nhất.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 918


Chương 918

Nhân viên y tế nhanh chóng đưa anh ta vào bệnh viện, bởi vì chảy máu quá nhiều nên tới bây giờ vẫn chưa tỉnh lại.

Người quản lý chỉ bị gãy xương sườn thôi, không hề nguy hiểm đến tính mạng.

Bạch Thư Hân nghe thấy tin tức này, nội tạng như muốn lộn ngược ra.

“Thư Hàn, cậu vẫn đang nghe máy chứ?”

“Tớ…tớ đây.” Một hồi sau cô mới định thần lại.

“Bây giờ tớ không thể nói nhiều với cậu, Cố Cố vẫn chưa biết chuyện này, tới phải về chăm sóc cho Cố Cố đây.”

“Ở…ở bệnh viện nào thế, tớ sẽ đến đó.”

Hứa Minh Tâm nhanh chóng nói ra địa chỉ.

Bệnh viện này ở phía tây Đà Nẵng, Ôn Mạc Ngôn bị tai nạn giao thông nên được đưa đến bệnh viện gần nhất, đến bây giờ vẫn đang làm phẫu thuật và chưa tỉnh lại.

Bạch Thư Hân lái xe như bay, cửa sổ xe kéo xuống khiến gió lạnh ùa cả vào trong xe.

Lòng cô như bị lửa thiêu đốt, loạn hết cả lên, chỉ có những cơn gió lạnh này mới có thể khiến cô tỉnh táo một chút.

Buổi chiều còn bình thường mà, sao mà chưa tới một ngày đã xảy ra chuyện rồi?

Nếu như cô sớm biết sẽ thế này, nhất định cô sẽ không nạt nộ anh.

Xin lỗi, xin lỗi!

Hai chữ này đã lặp đi lặp lại rất nhiều lần trong đầu Bạch Thư Hân.

Cô lái xe suốt một tiếng đồng hồ mới đến bệnh viện phía tây ngoại ô.

Cô nhìn thấy Cố Gia Huy đang đợi bên ngoài phòng phẫu thuật, sắc mặt lạnh tanh, nhíu hết mày lại.

Cánh tay buông lỏng gõ nhẹ vào thanh vịn tay của dãy ghế ngồi, khiến khu hành lang vốn yên tĩnh phát ra tiếng động khe khẽ.

Cô nhanh chóng tiến lên phía trước và hỏi: “Ôn Mạc Ngôn sao rồi?”

“Tình trạng không được khả quan lắm.”

Cố Gia Huy nói ra bảy chữ này khiến Bạch Thư Hân choáng váng hết đầu.

Anh chưa thông báo cho Ôn Thanh Vân biết, anh sợ cô sẽ không chịu nổi, bây giờ người vẫn chưa ra, tình trạng thế nào mọi người vẫn còn chưa rõ.

Anh chỉ có thể hy vọng Ôn Mạc Ngôn tai qua nạn khỏi.

“Sao lại như thế chứ?”

Bạch Thư Hân sững sờ nói.

Thời gian cứ thế trôi qua, khoảng một tiếng đồng hồ sau, cuối cùng Ôn Mạc Ngôn cũng ra khỏi phòng phẫu thuật.

Trên đầu anh ta quấn một lớp băng gạc, sắc mặt trắng bệch, vẫn trong trạng thái hôn mê.

Bác sĩ đổ hết mồ hôi hột nói: “Phẫu thuật lần này cũng khá thành công, đợi hai mươi bốn tiếng xem tình trạng của bệnh nhân thế nào đã.”

Nghe bác sĩ nói thế, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Bạch Thư Hân đợi ở phòng bệnh, không rời nửa bước.

Trong lòng cô rất hối hận, bởi vì những lời nói quá đáng của mình.

Cố Gia Huy vẫn còn chút chuyện phải xử lý, vừa hay có Bạch Thư Hân ở đây, anh mới an tâm đôi chút.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 919


Chương 919

Ngày hôm sau, Ôn Mạc Ngôn được chuyển đến bệnh viện ở trung tâm thành phố và nằm trong phòng bệnh tốt nhất.

Cô cảm nhận thấy ngón tay Ôn Mạc Ngôn cử động, trong lòng cô rất vui mừng, lập tức đi gọi bác sĩ đến.

Chưa đầy nửa tiếng sau, cuối cùng Ôn Mạc Ngôn cũng tỉnh lại rồi.

Anh ta ngơ ngác nhìn xung quanh, đặc biệt là nhìn vào Bạch Thư Hân.

Ánh mắt lạnh lùng đó khiến cô thấy lạnh hết cả sống lưng, cả người bất giác run rẩy nhè nhẹ.

Tại sao anh ta lại nhìn mình như thế chứ? Lẽ nào…là vì những lời nói quá đáng của mình sao?

Bác sĩ kiểm tra xong xuôi và nói mọi thứ đều ổn cả, chỉ đợi hồi phục thôi.

Bạch Thư Hân vừa tính chuẩn bị gọi điện thoại báo bình an cho Cố Gia Huy thì Ôn Mạc Ngôn đột nhiên nắm lấy tay cô.

Cô giật mình ngẩng đầu lên nhìn anh, nào ngờ khóe môi Ôn Mạc Ngôn lại nở một nụ cười nham hiểm.

“Thì ra em chính là ân nhân cứu mạng của tôi à?”

“Anh…những lời anh nói là có ý gì? Em có thể gọi tôi là Ôn Mạc Ngôn nhưng tôi và Ôn Mạc Ngôn kia không giống nhau, tôi không yếu đuối vô dụng như anh ta, tôi cũng không xấu hổ như anh ta, thấy con gái thì không biết nói chuyện. Nếu như lúc lái xe, anh ta không nhớ em thì đã có thể tránh được vụ tai nạn này rồi, chỉ tiếc là…lúc quan trọng nhất anh ta đã phân tâm rồi.”

“Anh…anh đang nói linh tinh gì thế, sao tôi…sao tôi nghe không hiểu gì cả?”

Ôn Mạc Ngôn nở nụ cười, nụ cười này…đầy sự nham hiểm.

“Nói chung là cám ơn em đã thả tôi ra, tôi sẽ báo đáp cho em”

“Cái…cái gì?”

Bạch Thư Hân kinh ngạc nhìn con người trước mặt, rõ ràng là cùng một khuôn mặt nhưng sao lại cảm thấy xa lạ như thế chứ.

Nụ cười nham hiểm trên môi, bộ dạng buông thả bất cần, thật khiến người ta thấy sợ hãi.

Cứ giống như…cùng một cơ thể nhưng bên trong lại bị thay đổi một linh hồn khác vậy.

Thay đổi một linh hồn khác ư?

Trong đầu Bạch Thư Hân đột nhiên lóe lên một suy nghĩ, cô lập tức chạy ra ngoài và gọi điện thoại cho Cố Gia Huy.

Khả năng phục hồi của Ôn Mạc Ngôn lần này rất tốt, rất nhanh chóng đã có thể tự đi lại được rồi.

Anh ta thật sự rất khác so với Ôn Mạc Ngôn trước kia, anh ta trở nên rất không nghiêm túc, đối đáp với con gái rất tự nhiên.

Anh bỏ cặp gọng kính màu vàng, cũng không thích mặc áo vest màu đen nghiêm túc nữa mà ăn mặc rất bụi bặm thoải mái.

Cho dù là đi đâu cũng ăn diện thật đẹp đẽ.

Cố Gia Huy cũng cảm thấy Ôn Mạc Ngôn không ốn lắm nên đã đưa anh ta đến khoa thân kinh khám.

Cuối cùng khẳng định đây chính là nhân cách tiềm ẩn trong người Ôn Mạc Ngôn, khi nhân cách chính vẫn còn đang trong trạng thái ngủ say thì nhân cách này đã vùng dậy.

Ngủ say?

Cũng chính là tai nạn giao thông lân này đã gây ra tổn hại quá lớn cho Ôn Mạc Ngôn.

Nhân cách trước đó của anh đã chịu sự tổn thương quá lớn nên chìm vào trạng thái ngủ say.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 920


Chương 920

Còn Ôn Mạc Ngôn bây giờ…

Bạch Thư Hân nhìn anh ta, cảm thấy rất xa lạ.

Trước kia cô cứ cảm thấy anh ta chậm chạp lề mề không tốt nhưng bây giờ khi biết có thể anh ta không thể quay về nữa, tại sao cô lại cảm thấy khó chịu như vậy chứ?

Ôn Mạc Ngôn từ bệnh viện quay về biệt thự, ngoài trừ tính cách thay đổi thì những điểm khác không có thay đổi nhiều lắm.

Anh ta cũng biết rõ thân phận của mình là con trai thứ hai của nhà họ Ôn là cậu của Cố Cố.

Anh ta cũng rất thương yêu Cố Cố và kính trọng Cố Gia Huy, đối với Hứa Minh Tâm cũng rất khách sáo.

Chỉ là lời nói, thái độ xử sự hoàn toàn thay đổi thôi.

Cố Cố nhìn anh ta đầy nghỉ hoặc.

“Cậu vẫn là cậu của cháu chứ?”

“Tất nhiên rồi, cậu là cậu lớn, kia là cậu hai.” Ôn Mạc Ngôn cười nói.

“Cậu…còn có anh em sao?”

“Trước kia không có, bây giờ có rồi.”

Anh ta xoa xoa đầu của Cố Cổ, anh ta không phải nhân cách chủ thể, chủ thể không biết đến sự tồn tại của anh ta nhưng anh ta lại hiểu rất rõ nhất cử nhất động của chủ thể.

Rõ ràng là trong cùng một cơ thể nhưng anh ta vĩnh viễn nằm ở góc nhìn của thượng đế, có thể nhìn thấy mọi thứ cơ thể chủ thế làm.

Anh ta là một phiên bản trái ngược hoàn toàn với chủ thể, chính bởi vì tính cách chủ thể ôn hòa, nhã nhặn trầm tĩnh, mới tạo ra anh ta.

Anh ta không hề có suy nghĩ làm tổn thương đến người khác nên nhân cách này rất an toàn.

Buổi tối anh ta quay về căn hộ của mình, nào ngờ lại nhìn thấy Bạch Thư Hân và Lý Hải Long ở dưới lầu.

“Xin lỗi, em cảm thấy chúng ta không thích hợp lắm.”

Bạch Thư Hân lấy hết dũng khí nói.

Lý Hải Long rất kinh ngạc khi nghe những lời này nhưng cũng cảm thấy rất hợp lý, dù sao tình cảm giữa hai người họ cũng không sâu đậm lắm.

“Ừ, ngoại trừ không thích hợp thì còn lý do gì nữa không? Là anh khiến em không hài lòng sao?”

“Không, là vấn đề của em, tình trạng gần đây của em không ổn lắm, một người bạn của em gặp chuyện nên em không có thời gian để tiếp tục phát triển tình cảm với anh, bây giờ em đang rất loạn.”

Sự thay đổi tính cách quá lớn của Ôn Mạc Ngôn khiến tinh thần cô suy nhược.

“Không sao, chúng ta vẫn là bạn mà.” Lý Hải Long cười dịu dàng.

Bạch Thư Hân cảm kích gật đầu, chính lúc này, eo cô bị một bàn tay rộng lớn quấn lấy.

Cô nhíu mày, phản ứng đầu tiên chính là giơ cùi chỏ ra, nào ngờ người đó tay chân rất linh hoạt, đã né tránh kịp thời.

Cô quay đầu qua thì thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Là anh ta.

Ôn Mạc Ngôn cười nhẹ nhàng: “Tôi chính là lý do của cô ấy.”

“Anh?” Lý Hải Long nheo mắt lại, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn thắng vào bàn tay hư hỏng của anh ta.

Bạch Thư Hân đỏ hết cả mặt, cuối cùng cũng vùng vẫy ra. Nhân cách thay đổi, sao mà đến cả sức mạnh cũng thay đổi luôn vậy?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 921


Chương 921

“Anh đừng nghe anh ta nói bậy, anh ta bây giờ là đồ thần kinh đó.”

Bạch Thư Hân nhíu mày nói.

“Là em đã cứu tôi, khiến tôi thoát nạn, tôi phải cảm kích em mới đúng, em là ân nhân cứu mạng của tôi. Vì để báo đáp em, tôi nguyện trao cho em tấm thân này.”

Ôn Mạc Ngôn sờ sờ mũi và để lộ nụ cười nham nhở.

Anh ta biết chủ thế thích Bạch Thư Hân nhưng lại không dám làm rõ tình cảm của mình.

Trên đời này tại sao lại có người ngu ngốc như thế chứ, thích ai mà cũng không biết.

Nếu như anh ta đã không có phước hưởng, vậy thì để anh theo đuổi vậy, đoạt đi người thân và cướp mọi thứ của anh ta.

“Anh…anh nói năng linh tinh gì thế? Anh không phải anh ấy nên đừng có giả vờ thân thiết với tôi, chúng ta vẫn là người xa lạ!”

“Vậy sao? Nhưng mà chuyện xảy ra giữa hai người tôi đều biết rất rõ đấy, có cần tôi kể rõ ra không? Đôi mắt này rốt cuộc đã thấy những gì?”

Anh ta nở nụ cười nham hiểm.

Bạch Thư Hân nghe thế, khuôn mặt cô đỏ hết cả lên.

Rõ ràng là cùng một cơ thể nhưng sao cô cứ có cảm giác cơ thể mình đang bị hai người đàn ông nhìn thấy hết thể chứ?

Chết tiệt!

“Lý Hải Long, em vẫn còn có chuyện phải xử lý nên đi trước đây.”

“Ừ, tạm biệt.”

Lý Hải Long cũng không hề gây khó dễ, hai người đến với nhau vui vẻ, chia tay cũng là chuyện tốt.

Bạch Thư Hân kéo Ôn Mạc Ngôn về phòng, sau khi cửa phòng đóng lại, cô ném anh ta xuống ghế sô pha.

Cô hơi mạnh tay nên làm đứt cả nút áo thun của anh ta, để lộ một mảng da khá lớn.

Anh ta vắt chéo chân lại và nhìn cổ áo của mình rồi cười nói: “Thì ra em gái là người phóng khoáng như vậy à? Thích chơi trò này ư?”

“Anh…”

Bạch Thư Hân tức đến đỏ cả mặt, cô không biết phải phản bác lại như thế nào.

Thấy khuôn mặt này, cô còn có chút phân tâm.

“Anh ta mặc dù yếu đuối nhu nhược, có rất nhiều khuyết điểm nhưng cũng phải khen ngợi rằng anh ta dưỡng da rất tốt đấy, kiểu khuôn mặt búng ra sữa này. Chỉ là không biết khả năng giường chiếu thế nào đây, hay là chúng ta thực hành thử, tôi giúp anh ta trải nghiệm?”

“Đồ lưu manh, anh tưởng anh và Ôn Mạc Ngôn giống nhau như đúc thì tôi sẽ không làm gì anh à? Tôi cũng muốn xem thử, nhân cách thay đổi, có phải là đến động tác tay chân cũng thay đổi không?”

“Em có thể thử.”

Anh ta cười nói.

Bạch Thư Hân đưa nắm đấm về phía trước nhưng anh ta không hề có phản ứng, anh ta hiểu rõ cơ thể này thực lực khá yếu.

Nhưng anh ta lại rất nhanh nhạy, khả năng né tránh rất tốt.

Mỗi cú đấm của Bạch Thư Hân đầy uy lực nhưng chỉ đấm vào không khí khiến cô cảm thấy rất chán nản.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 922


Chương 922

Chết tiệt, con người này sao lại linh hoạt như thế chứ? Y như con cá chạch vậy. Vài cú đấm đã khiến cô thở hổn hển rồi.

Còn Ôn Mạc Ngôn thì nhảy ra sau lưng cô, trực tiếp đẩy cô xuống ghế số pha.

Sau đó, anh ta đè cả người lên cơ thể cô, không cần tốn nhiều công sức đã khóa tay cô lại và đè xuống hai bên.

Anh ta ghé sát ngửi ngửi và nói: “Em thơm quá, tôi rất thích.”

“Anh…anh buông tay ra, nếu không tôi không buông tha cho anh đâu.”

“Không buông tha cho tôi ư? Bây giờ em còn không có khả năng lên mặt với tôi nữa là, tên khốn kia đã thấy cơ thể của em đúng không. Chậc chậc chậc, tôi vẫn còn nhớ rất rõ, thân hình rất tuyệt đấy! Nếu như lúc đó là tôi thì tôi đã lao vào em rồi, phụ nữ các em không phải đều rất thích như thế sao? Thích những người đàn ông mạnh mẽ, bá đạo, đặc biệt là chủ động trên giường, đúng vậy không?”

“Anh…anh đừng có nói năng linh tinh! Anh đừng nghĩ mình rất hiểu phụ nữ, anh trốn trong cơ thể Ôn Mạc Ngôn hai mươi mấy năm rồi, anh có kinh nghiệm gì chứ, tất cả đều là nói suông mà thôi!”

Bạch Thư Hân nói trong sự phẫn nộ.

Ôn Mạc Ngôn nghe thế lập tức nhíu mày lại, trong ánh mắt hiện lên vài phần chán nản.

Cô nói rất đúng, mình chẳng qua chỉ đang nói suông mà thôi.

Anh ta trầm giọng và dữ tợn nói: “Bắt đầu từ bây giờ tôi sẽ nắm giữ cơ thể này, tôi sẽ có cơ hội từ từ thực hành!”

“Không thể nào, anh ấy sẽ quay về!”

“Bây giờ em còn muốn anh ta quay về sao? Em có biết loại phế vật như anh ta từ nhỏ đến lớn đều không có bạn gái không? Em là người con gái duy nhất nhưng em lại chán ghét anh ta.”

“Vì anh ta đang tự phủ nhận nên tôi mới có thể ra ngoài được, tôi phải cảm kích em, tôi sẽ báo đáp em bởi vì…trái ớt nhỏ như em rất hợp với khẩu vị của tôi, tôi rất thích, tôi sẽ có được em!”

Nói rồi anh ta buông tay ra và tự nhiên đi vào nhà bếp của cô lấy một lon nước ngọt.

“Anh…rốt cuộc anh muốn làm gì đây?”

Bạch Thư Hân tức giận nói.

“Không muốn sao cả, em không thích tên phế vật kia thì nên thích tôi, tôi lấy em chắc rồi.”

“Điều này là không thể nào.”

“Làm gì mà không thể nào, tôi không giống với tên ngốc kia, không hiểu rõ tình cảm của mình, anh ta thích em mà bản thân cũng không biết, em thấy có nực cười không?”

“Anh ta thích tôi ư?” Bạch Thư Hân kinh ngạc.

“Nếu không thì là gì, em nghĩ em có thể khiến anh ta phủ nhận nó sao? Sau này đừng gọi tôi là Ôn Mạc Ngôn, hãy gọi tôi là Thiện Ôn hoặc Thiện Ngôn cũng được, tôi không muốn khi em gọi tên tôi mà trong đầu vẫn nhớ về tên phế vật kia.”

“Anh ấy không phải phế vật.”

“Anh ta đối với tôi chính là phế vật.”

Anh cười nghẹn: “Tối nay em muốn ngủ thế nào đây? Ngủ ở chỗ tôi hay ngủ ở chỗ em, tôi đều nghe lời em cả.

“Ai vê nhà nấy, cám ơn!”

Bạch Thư Hân đẩy anh ta ra ngoài, trên đường đi cứ sợ anh ta sẽ giở thói lưu manh, đột nhiên lao qua chỗ mình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 923


Chương 923

Nhưng anh ta cũng rất thông minh, anh ta chưa chắc là đối thủ của Bạch Thư Hân, nếu bây giờ miễn cưỡng có lẽ sẽ gặp tác dụng ngược, khó khăn lắm anh ta mới được ra ngoài nên phải cảm nhận chút cảm giác yêu đương chứ, để cô biết anh ta và tên phế vật kia hoàn toàn không giống nhau!

Ôn Mạc Ngôn trở về phòng của mình, thấy không gian sạch sẽ ngăn nấp, bất giác anh ta nở ra một nụ cười khinh bỉ.

Anh ta thay đôi giày và nhìn ngắm xung quanh, sau đó đi vào phòng ngủ, thấy trong tủ quần áo toàn là áo sơ mi trắng, áo vest, giày da, thật là hết thuốc chữa mà.

“Phế vật đúng là phế vật, đến bản thân mình cũng không biết chăm sóc, mỗi ngày cứ mặc những bộ quần áo cứng nhắc như thế, làm thế nào mà có người thích chứ?”

“Từ nay về sau, tôi sẽ thay thế anh, hưởng thụ những giây phút tươi đẹp của anh.”

Anh ta trực tiếp ném hết những thứ trong đó và ra ngoài chọn quần áo và vật dụng cá nhân.

Ngày hôm sau, Bạch Thư Hân vẫn đến công ty đi làm, nào ngờ Cố Gia Huy lại gọi cô đến phòng làm việc, anh hy vọng cô có thể giúp đỡ chăm sóc cho Ôn Mạc Ngôn.

Nhân cách này mặc dù không có ý hại người nhưng anh cũng lo lắng Ôn Mạc Ngôn sẽ làm ra chuyện gì đó quá đáng, lúc đó sẽ khó nói chuyện với Ôn Thanh Vân.

Bạch Thư Hân gật gật đầu, thật ra thì Cố Gia Huy không nói, bản thân cô cũng sẽ tự ngấm ngầm để ý.

Dù sao thì…Ôn Mạc Ngôn xảy ra chuyện thế này cũng có chút liên quan đến cô.

Trong đầu cô vẫn còn văng vẳng lời nói của anh ta, nếu không phải lúc anh ta lái xe nghĩ tới mình bị phân tâm thì anh ta đã có thể tránh được vụ tai nạn giao thông này rồi.

Cô cảm thấy tự trách nên tự nhiên sẽ có cái nghĩa vụ này.

Cô rời khỏi phòng làm việc của tổng giám đốc, trên đường đi cô cứ thấy lòng nặng trĩu.

Quay về bộ phận kế toán, cô phát hiện tất cả mọi người đều đang nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ.

Cô đến vị trí làm việc của mình, nào ngờ trên bàn đã để sẵn một phần thức ăn sáng bổ dưỡng và một bó hoa hồng.

“Là ai làm thế?”

“Ôn Mạc Ngôn ở bộ phận tổ chức kế bên đấy! Hôm nay anh ta giống như biến thành một con người khác vậy, ăn mặc trông rất điển trai, rất hợp với mốt Hàn Quốc.”

“Bạch Thư Hân, cô không phải nói không có quan hệ gì với anh ấy sao? Không quan hệ gì mà người ta lại mua thức ăn sáng cho cô, lại còn tặng hoa hồng cho cô nữa?”

“Hoa hồng đỏ đó, đây là sự tượng trưng cho tình yêu đấy!”

Những người đồng nghiệp nháo nhào cả lên.

Đầu Bạch Thư Hân bỗng chốc to ra, cô cứ ngỡ Ôn Mạc Ngôn chỉ là nói đùa thôi, nào ngờ anh ta lại làm thật.

Nếu cô nhận những thứ này, chẳng phải đang dây dưa không rõ với anh ta sao? Anh ta không phải là Ôn Mạc Ngôn trước kia, càng không thể xảy ra mối quan hệ tình cảm với cô?

Cô ôm lấy bó hoa hồng và trực tiếp đi đến bộ phận tổ chức kế bên.

Ôn Mạc Ngôn đang ngồi ở bàn làm việc, anh ta xoay xoay cây bút và đang xem tài liệu.

Đôi chân vắt chéo lại, trông rất thon dài.

Tay áo xắn lên để lộ cổ tay gân guốc, phía trên còn đeo cái đồng hồ đầy phong cách nữa.

Cây bút nhẹ nhàng chuyển động, ngón tay thon dài càng khiến cây bút trở nên sang trọng lên vài phần.

Đầu tóc được hớt qua nên trông càng thoải mái sạch sẽ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 924


Chương 924

Cách ăn mặc thoải mái, khiến cả người anh ta toát lên vẻ đầy bụi bặm.

Anh ta ngồi đó cứ y như mặt trời phát ra ánh sáng chói lóa, thu hút ánh mắt của những người xung quanh.

Cả cái bộ phận tổ chức, cho dù là nam hay nữ cũng bị anh ta thu hút.

Đặt biệt là Đinh Thị Dinh, đôi mắt cô ta tràn đầy sự ái mộ.

Cô gõ gõ cửa, nghe thấy tiếng động, họ mới phát hiện có người đến bộ phận tổ chức.

“Thư Hàn?”

Bộ phận tổ chức ở bên cạnh bộ phận kế toán, hai bên đi đi lại lại nên rất nhiều người biết cô.

Có người còn gọi tên cô nữa.

Ôn Mạc Ngôn ngẩng đầu lên và đá lông nheo với cô, sau đó anh ta đứng dậy đi về phía cô.

“Sao vậy, nhớ tôi rồi sao? Gấp gáp đến gặp tôi à?”

Lời nói này vừa thốt ra đã khiến mọi người rất kinh ngạc.

Bạch Thư Hân đỏ hết cả mặt, không biết là xấu hổ hay là tức giận nữa.

Tên khốn này điên rồi sao?

“Ôn Mạc Ngôn, xin anh chú ý lời nói của mình lại.”

“Không phải đã nói với em rồi sao? Gọi tôi là Thiện Ôn hoặc Thiện Ngôn, người khác có thể đảo lộn nhưng em thì không được, bởi vì đối với tôi mà nói, em là độc nhất vô nhị, là sự tồn tại rất đặc biệt.”

Anh ta cười nham nhở nói. tải áp Hola để đọc tiếp nhé.

“Anh…”

Bạch Thư Hân tức giận đến mức không nói nên lời, trước kia toàn là Ôn Mạc Ngôn bị nói móc, từ khi thay đổi nhân cách, cô lại bị anh ta làm cho không nói nên lời.

“Tôi đến để trả cái này cho anh.”

“Thứ này đã cho em rồi thì em tự xử lý đi, nếu không thích em ném nó váo thùng rác cũng được. Ngày mai tôi sẽ tặng hoa khác cho em, rồi sẽ có một ngày cũng có bó hoa em thích, em nói đúng không nào?”

“Ôn..” Cô chưa nói hết câu đã bị Ôn Mạc Ngôn mạnh mẽ cắt ngang: “Không được gọi tôi là Ôn Mạc Ngôn, còn không sửa cô có tin tôi hôn cô trước mặt mọi người không?”

Lời nói này, tuyệt đối rất có tính uy h**p.

Trước kia anh ta không làm được, nhưng bây giờ…

Bạch Thư Hân chột dạ.

Cô cắn chặt môi và nói một cách méo mó: “Thiện…Thiện Ngôn.”

“Thật ngoan.” Ôn Mạc Ngôn vui vẻ nói.

Anh ta nhìn đôi môi cô cắn nhẹ, quả là rất mê hoặc.

Anh ta vẫn còn nhớ tên phế vật kia, từ đêm đó trở đi cứ tơ tưởng đến đôi môi này.

Anh ta cũng hiểu rõ cảm giác này nhưng dù sao lúc đó cũng không phải anh ta khống chế cái cơ thể này nên vẫn còn cảm thấy khá xa lạ với cảm giác đó.

Đột nhiên anh ta rất muốn nếm thử đôi môi của cô, xem thử nó mê hoặc ra sao.

Anh ta tiến gần, khiến Bạch Thư Hân giật mình, nhanh chóng lùi lại.

Nào ngờ Ôn Mạc Ngôn nhanh chân hơn, anh ta dùng đôi tay ôm lấy eo cô và khóa thật chặt khiến cô không có nơi chạy trốn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 925


Chương 925

Cô ta giật mình dùng đôi tay ép chặt vào ngực anh ta để ngăn anh ta tiến đến gần.

“Anh…anh làm cái gì vậy?”

Giọng nói của cô cũng trở nên run rẩy.

“Vừa nãy cô cắn môi là đang muốn quyến rũ tôi à?”

“Anh đi chết đi!”

Bạch Thư Hân tức muốn chết nhưng trong lòng lại đang thầm cầu nguyện.

Khi nào Ôn Mạc Ngôn mới quay về mà thế chỗ tên khốn này đây?

Ôn Mạc Ngôn bây giờ y như tên yêu nghiệt vậy, cách nói chuyện khiêu khích, động tác khiêu khích, cô thật sự chịu không nổi nữa rồi.

“Được rồi được rồi, ngoan về nào, nhớ ăn sáng đó. Tôi còn việc phải làm, không chơi với em được, mau về đi.”

“Thế…bó hoa hồng này…”

“Em không thích sao? Thế thì bỏ đi.”

Ôn Mạc Ngôn không nói nhiếu, trực tiếp ném bó hoa vào trong thùng rác.

“Ngày mai mua bó khác.”

Bạch Thư Hân thấy mọi thứ, cô ngơ ngác, chỉ…đơn giản vậy thôi sao?

“Quay về chỗ làm việc đi, đừng nhớ tôi quá.”

Anh ta lém lỉnh nháy mắt với cô một cái và sờ sờ vào đầu cô.

Đây…đây là đang đá lông nheo sao?

Trước kia sao cô chưa bao giờ cảm thấy đôi mắt Ôn Mạc Ngôn lại quyến rũ đến thế?

Bạch Thư Hân cứng đờ cả người quay lưng đi, trong đầu cô tràn ngập những câu hỏi.

Tôi là ai? Tôi ở đâu? Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Cô quay về chỗ ngồi của mình, thấy phần thức ăn sáng nóng hổi mới tin những thứ này đều là sự thật.

Ôn Mạc Ngôn là người đa nhân cách, bởi vì một vụ tai nạn giao thông mà nhân cách chủ thể đã ngủ say.

Thiện Ngôn bây giờ vốn là nhân cách ngược lại của Ôn Mạc Ngôn.

Ôn Mạc Ngôn vốn hay xấu hổ, sạch sẽ lịch sự.

Và Thiện Ngôn buông thả bất cần, lãng tử phong trân của hiện tại.

Trời ơi, cô phải làm thế nào đây?

Cô chỉ muốn đào cái hố và vùi mình vào trong đó thôi.

Cả buổi sáng, Bạch Thư Hân hoàn cảnh không thể tập trung được.

Lúc ăn cơm trưa, những người khác đều đến nhà ăn cả rồi, còn cô chỉ đến phòng trà nấu cà phê thôi, sẵn tiện cô gọi điện thoại cho Hứa Minh Tâm để nói ra sự hoang mang của mình, cô không biết làm sao đối mặt với Thiện Ngôn, khuôn mặt giống Ôn Mạc Ngôn như đúc nhưng tính cách lại trái ngược nhau.

“Anh ta có làm hại cậu không? Tớ nghe trên tivi nói những người đa nhân cách đều có xu hướng bạo lực đó.”

“Đến thời điểm hiện tại thì vẫn chưa có.”

“Nhưng cậu cũng nên cẩn thận chút. Bác sĩ nói nhân cách thứ hai không thể chịu được sự đả kích, dù sao đây cũng là một căn bệnh, cậu đừng kích động anh ta, có chuyện gì không ổn thì gọi điện thoại cho tớ, tớ sẽ lập tức đến cứu cậu.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 926


Chương 926

Bạch Thư Hân nghe thấy giọng điệu nghiêm túc của Hứa Minh Tâm thì bật cười, tâm trạng vốn đang lo lắng cũng tốt hơn rất nhiều.

Hứa Minh Tâm luôn có sức hút như thế, nghe cô ấy nói chuyện, mọi phiền não đều sẽ tan biến.

“Cơ thể cậu bé xíu, đến tớ còn đánh không lại thì làm sao cứu tớ đấy?”

“Tớ sẽ báo cảnh sát, tớ đâu phải đồ ngốc, chắc chắn sẽ không đi một mình đúng không? Tớ không thể nào gây thêm phiền phức cho cậu được!”

Hứa Minh Tâm ra vẻ nghiêm túc nói, cứ y như là có chuyện xảy ra thật vậy.

“Tớ sẽ để ý, có chuyện gì không ổn sẽ nói cậu nghe, tớ đi ăn trưa đây, cúp máy trước.”

“Ừ ừ, cuối tuần tớ đến tìm cậu, đừng sợ!”

“Không sao đâu, tới lúc đó gặp rồi Cô cúp máy và uống cạn ly cà phê.

Cô cảm thấy có chút đói nên muốn đi mua chút gì đó ăn.

Nào ngờ còn chưa đi ra ngoài thì có một người đã bước vào phòng trà, đó là Đinh Thị Dinh. Đinh Thị Dinh thấy cô, ánh mắt lập tức xếch lên và nói: “Rốt cuộc cô đã giở thủ đoạn gì với Ôn Mạc Ngôn hả, sao có thể trong khoảng thời gian ngắn mà anh ấy lại đối với cô như thế?”

“Cô đang đến để chất vấn tôi à?”

Bạch Thư Hân cảm thấy có chút khó hiểu.

“Không thì là gì? Cô cướp mất người đàn ông của tôi, cô còn hỏi à?”

“Người đàn ông của cô, trên người anh ta có gắn mác của cô à? Vả lại, tôi và anh ta như thế nào có liên quan gì đến cô chứ, cô cút ra chỗ khác cho tôi, tôi không muốn nói nhảm với cô.”

Bạch Thư Hân nhớ lại lần bị hất cà phê trước đó, trong lòng đã bùng lên ngọn lửa tức giận.

Nếu như không phải cô ta, sao mình lại tức giận đến mức nói năng linh tinh và làm Ôn Mạc Ngôn tổn thương chứ?

“Cô…” Đinh Thị Dinh tức đến run rẩy cả người, thấy cái ly trên tủ bếp liền mạnh tay hất xuống đất.

Phòng uống nước rất nhỏ, không có nhiều không gian để né tránh.

Cho dù thân thủ Bạch Thư Hân có tốt cũng chỉ có thể tránh được cái trán, mảnh vỡ thủy tinh ghim vào vai cô khiến cô đau nhói.

Mẹ kiếp, người phụ nữ này ra tay hiểm độc thật.

“Hôm nay tôi không dạy dỗ cô…”

Bạch Thư Hân còn chưa nói hết, nào ngờ Đinh Thị Dinh đã gân cổ lên nói: “Cô đánh đi, tôi sẽ đi ra ngoài nói cô ỷ mạnh h**p yếu!”

Bạch Thư Hân nghe thế nghiến chặt răng lại.

“Cô tưởng tôi không dám hả?”

“Phòng uống nước không có camera, cô dám ra tay, tôi sẽ khiến cô thân bại danh liệt, xem ai sợ hơn ai?”

Đinh Thị Dinh đắc ý nói.

Bạch Thư Hân nghe đến đây, nắm đấm buông lỏng ra một chút, cô chỉ có thể nhẫn nhịn thôi.

Cô không muốn nói nhảm với Đinh Thị Dinh nên quay lưng đi ra ngoài, vừa tính đi ra nhưng không ngờ cô ta lại không chịu buông tha.

“Cô còn chưa cho tôi câu trả lời đấy, rốt cuộc cô đã làm gì Ôn Mạc Ngôn mà khiến anh ta thay đổi tính nết, còn có hứng thú với con hồ ly tinh như cô nữa hả?”

Cô ta dùng một tay nắm lấy cổ của Bạch Thư Hân và ra sức bóp.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 927


Chương 927

Bạch Thư Hân đẩy cô ta ra.

Đinh Thị Dinh loạng choạng ngã oạch xuống đất.

“Hay lắm, đây mới là bộ mặt thật của con tiện nhân như cô đúng không?”

Đinh Thị Dinh độc ác nói, sau đó cô ta hét lên: “Bớ người ta, hậu nhân của cách mạng đời thứ ba ỷ mạnh h**p yếu này! Bớ người ta, giết người…”

“Cô…cô nói năng linh tinh gì vậy hả, tôi thật sự phải ra tay rồi đấy!”

“Cô còn dám dọa tôi à? Bớ người ta, Bạch Thư Hân dọa tôi, nói là phải giết tôi diệt khẩu đấy.”

Bạch Thư Hân nghe thế tức lập tức nhảy dựng lên, chính trong lúc không biết làm gì thì cánh cửa phòng uống nước mở ra và truyền đến giọng nói sắc lạnh như dao.

“Cô nói nhiều với cô ta làm gì, là tôi, tôi cắt lưỡi cô ta luôn rồi.”

Bạch Thư Hân nghe thấy những lời lạnh lùng này, lập tức quay người qua, run rẩy.

Ôn Mạc Ngôn…trở nên bạo lực quá!

Ánh mắt anh ta đỏ ngầu, trong tay còn đang cầm một con dao bấm cầm tay nữa.

“Anh…anh muốn làm gì vậy?”

“Cô ta dùng tay nào đụng em, tôi sẽ chặt nó ra.”

“Này, anh đang nói đùa cái gì vậy hå?” Bạch Thư Hân nuốt nghẹn miếng nước bọt, yếu ớt hỏi.

Ôn Mạc Ngôn bây giờ rất mạnh mẽ, rất đáng sợ. “Em cảm thấy tôi có giống không?”

Anh ta nheo mắt lại, ánh mắt đen láy y như một lọ mực, bỗng chốc trở nên sâu thẳm không đáy.

Ôn Mạc Ngôn của hiện tại khiến người ta phải sợ hãi.

Đinh Thị Dinh cũng giống như thấy một người xa lạ vậy, đây còn là Ôn Mạc Ngôn cô từng quen biết không?

Lúc này…anh ta giống như sứ giả đến từ địa ngục vậy.

“Anh…anh bị yêu quái nhập hồn à? Sao anh lại biến thành như thế?”

“Tôi không thích có người ức h**p người phụ nữ của tôi, đến tôi còn không nỡ đụng vào mà cô dám ức h**p cô ấy sao? Cô chán sống rồi hả?”

Lời nói này như tiếng gầm gừ vậy, mang theo sát khí rất nặng, như thể phát ra từ dưới đáy địa ngục.

Anh ta tiến về phía trước, chuyển động con dao bấm trên tay, con dao sắc lẹm, còn phản chiếu lên nhiều màu sắc.

Anh ta làm thật sao!

Bạch Thư Hân không dám chần chừ, cô nhanh chóng tiến lên nắm lấy con dao trong tay anh.

“Thiện Ngôn, anh điên rồi, đây là trong công ty đó.”

“Em phân biệt được tôi và Ôn Mạc Ngôn rồi à?”

Anh ta quay người lại nhìn cô, ánh mắt mang vẻ hứng khởi.

“Ừ ừ, tôi phân biệt được rồi, anh chính là anh, không phải là vật thay thế của Ôn Mạc Ngôn, anh bình tĩnh lại có được không? Tôi là con nhà quân đội, anh làm người khác bị thương là không đúng đâu.”

“Tôi làm cô ta bị thương, em không vui sao? Tên phế vật kia không thể bảo vệ em, người phụ nữ này hất cà phê lên người em, anh ta cũng không làm gì cả nhưng tôi khác với anh ta, tôi sẽ bảo vệ người phụ nữ của tôi thật tốt.”

“Ừ, tôi tin anh, tôi cũng biết anh không giống với anh ta nhưng tôi không thích anh như thế, anh khiến tôi rất sợ hãi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 928


Chương 928

Bạch Thư Hân gấp gáp nói, cơ thể này vẫn là của Ôn Mạc Ngôn, cô không thể để mặc anh ta phạm sai lầm và không quay đầu lại được.

Anh ta nghe thế, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng đi, anh ta dẹp con dao và nói: “Nếu em không thích thì tôi sẽ không làm, em đừng sợ đừng giận là được rồi, nhưng mà tôi vẫn phải cảnh cáo cô, sau này còn dám đắc tội với người phụ nữ của tôi thì tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết đấy.”

Anh ta nheo mắt lại, khóe môi nở ra một nụ cười nham hiểm và lạnh lùng.

Đinh Thị Dinh bị dọa cho chết khiếp, tinh thân hoảng loạn.

“Yên tâm, cô ta không dám đâu, chuyện xảy ra ở đây cũng sẽ không nói ra ngoài, đúng không?”

“Nếu cô dám nói ra ngoài, tôi sẽ cắt lưỡi cô, khiến cô cả đời này đều nói không được nữa.”

Ôn Mạc Ngôn lạnh lùng nói.

Đinh Thị Dinh nghe thế, cả người cô ta run rẩy, một cơn gió lạnh từ bàn chân lan khắp cơ thể.

Cô ra sức gật đầu, quơ quơ cánh tay, suýt chút nữa là phải thê độc rồi.

“Tôi…tôi đảm bảo sẽ không nói cho ai biết, anh…anh đừng làm hại tôi, tôi xin anh.”

“Nếu cô ngoan ngoãn, tất nhiên tôi sẽ không làm khó cô.

“Tôi sẽ nghe lời mà, tôi sẽ nghe lời…” Cô ta gật đầu lia lịa, như thể sợ chậm trễ vài giây thì Ôn Mạc Ngôn sẽ cắt lưỡi cô ta vậy.

Bạch Thư Hân nhìn sâu vào cô ta, hy vọng cô ta biết điều mà làm, sau đó dẫn Ôn Mạc Ngôn đi.

Hứa Minh Tâm nói không sai, cô không thể đối xử với anh ta như người bình thường được.

Đa nhân cách là một loại bệnh tâm thần, bây giờ Thiện Ngôn chính là bệnh nhân.

“Sao anh lại đến đây?”

“Tôi tới nhà ăn và căn tin lầu dưới đều không gặp em, tôi nghĩ em vẫn chưa ăn cơm nên đến đây tìm em.”

Ôn Mạc Ngôn từ từ trở lại bình thường, nét nghiêm nghị trong mắt đã không còn thấy nữa, khóe miệng theo thói quen nhếch lên khiến cho Bạch Thư Hân nhẹ nhàng yên tâm.

“Vậy đi ăn cơm thôi.”

“Ngoan, như vậy mới đúng.”

Anh xoa xoa đầu cô: “Tôi lợi hại hơn cái đồ phế vật kia, tôi sẽ bảo vệ em.”

Bạch Thư Hân tai thì nghe, còn trong lòng thì đang hét lên.

Ôn Mạc Ngôn không phải phế vật, cô chưa từng nghĩ rằng anh vô dụng.

Sức khỏe của anh rất kém, đánh nhau không được, còn ngất xỉu, nhưng anh lại rất kiên trì bảo vệ người mà anh muốn bảo vệ, dù cho bản thân mình chết trước anh cũng sẽ không để người khác tổn hại cô một giây một phút nào.

Anh biết nấu cơm, biết chăm sóc người khác, uống rượu cùng anh có một loại cảm giác an toàn chưa từng có.

Ở bên cạnh anh mặc dù có lúc sẽ gặp rắc rối, nhưng thật sự có một người bạn như vậy cô cũng sẽ cảm thấy an tâm hơn.

Chỉ là, cô không dám nói, cô sợ lời nói của mình sẽ k*ch th*ch anh ta.

Bọn họ đi đến nhà ăn ăn cơm, tất cả mọi người đều nhìn họ, không hiểu tại sao bọn họ lại đi cùng nhau.

Anh ta trực tiếp ôm lấy vòng eo xinh đẹp của cô, bàn tay to lớn dùng lực, không cho cô cơ hội trốn thoát.

Cô hơi nhướng mày, chưa kịp vùng vẫy thì giọng nói của anh ta đã lọt vào tai cô.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 929


Chương 929

“Em là của tôi”

Bạch Thư Hân nghe xong lập tức cảm thấy bất lực.

“Anh mạnh như vậy, được không đó?”

“Không được sao? Con gái không phải đều thích đàn ông quyết đoán một chút sao? Bệnh của tên phế vật đó không có trên người tôi. Rất nhiều cô gái đều thích tôi, hận không thể về tới, em xem ánh mắt của bọn họ kìa, bao nhiêu là nồng cháy. Thật sự khiến tôi càng ngày càng yêu cái thế giới này, thật sự thú vị. “Chẳng qua là anh đang tự phụ thôi.”

“Không giống nhau, bọn họ thích tôi là chuyện của bọn họ, còn tôi chỉ thích mỗi em thôi.”

“Tại sao lại là tôi?” Bạch Thư Hân không hiểu.

“Bởi vì, là em thả tôi ra.”

Ánh mắt anh ta nóng rực nhất thời rơi trên người cô.

Ánh mắt hừng hực như vậy khiến cô cảm thấy toàn thân nóng bừng, rất khó chịu.

Là cô cho anh ta tự do, cho anh ta một cuộc sống mới, nên đương nhiên anh ta sẽ đối xử khác với cô.

Bạch Thư Hân lựa chọn im lặng, không trả lời, trầm mặc ăn cơm.

Buổi chiều cô đi tìm Cố Gia Huy, đứng trong phòng trà nước nói hết mọi chuyện. Cố Gia Huy cau mày.

“Nhân cách này chưa hoàn thiện nên còn khiếm khuyết lớn về nhân cách.”

“Có thể nào phối hợp với bác sĩ đánh thức nhân cách chính của anh ta không? Bây giờ anh ta khiến tôi cảm thấy rất xa lạ và cũng rất đáng sợ.”

Bạch Thư Hân lo lắng nói.

“Rất khó, nhân cách bây giờ đang chiếm đoạt cơ thể một cách chủ động và không dễ dàng từ bỏ quyền kiểm soát cơ thể. Chúng ta rất khó tiếp cận, nhưng chỉ có cô mới có thể khiến anh ta không đề phòng. Chờ khi anh ta hoàn toàn tin cô, chúng ta sẽ thử dùng thôi miên, trò chuyện với nhân cách chính.”

“Bây giờ…cũng chỉ có cách này thôi.”

Cố Gia Huy nhẹ nhàng nói. tải áp Hola để đọc tiếp nhé.

“Tôi…tôi thử xem sao, cũng may là tôi với anh ta khá gần gũi.”

“Ừm, chuyện của anh ta, còn mong cô giúp đỡ.”

“Không có gì, đây là chuyện tôi nên làm mà, nói ra thì cũng tại tôi.”

Khóe miệng Bạch Thư Hân gợi lên một nụ cười cay đắng, sau đó cô rời khỏi văn phòng.

Cô định đi thang máy, không ngờ rằng lúc vừa đi tới cửa an toàn, một bàn tay đột nhiên đưa ra từ bên trong, bất ngờ kéo cô vào bóng tối.

Cô bị ép vào trên tường.

Trong cầu thang thoát hiểm, chỉ có ngọn đèn an toàn màu xanh lá đang phát sáng, cả cái cầu thang bộ đều trở nên ghê rợn.

Cô nhìn thật lâu người trước mặt, thì ra là anh ta.

Khoảng cách giữa hai người thật gần, hơi thở của anh ta đều phả trên mặt cô.

Anh ta nghiến chặt răng, đường nét trên khuôn mặt rất nghiêm túc, mất đi nhân tính.

Trong bóng tối ánh mắt anh ta sâu thẳm, giống như một con rắn độc, quấn lấy trên người.

Nhịp tim cô tăng nhanh, có chút sợ hãi.

Cô vốn định kêu một tiếng “Ôn Mạc Ngôn”, nhưng ngay khi cô phản ứng lại được, cô lập tức hét lên: “Thiện Ngô.. Thiện Ngôn, anh làm sao vậy?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 930


Chương 930

“Em tìm Cố Trung Thành làm gì?”

“Cái…cái gì?”

“Em tìm hắn là muốn tìm cách để tiêu diệt tôi, để cho tên phế vật kia xuất hiện đúng không?”

Anh lạnh lùng nói.

Bạch Thư Hân nghe xong sợ tới mức thở hổn hển.

Cô nắm chặt tay nói: “Không…không phải đâu, tôi chỉ tới để báo cáo công việc. Anh ta cũng muốn hỏi han tình hình hiện tại của anh, sợ không giải thích được cho cô Ôn. Tôi nói rằng bây giờ anh rất tốt, rất khác so với trước đây, rất có sức hấp dẫn, đồng nghiệp đều thích anh.”

“Thật sao?” Anh ta tỏ ra nghi ngờ. “Đương nhiên là thật, anh ấy còn đang băn khoăn khả năng làm việc của anh có bị giảm sút không, hy vọng anh có thể giống như lúc trước nói chuyện Nho giáo trên bàn đàm phán.”

Cô nhanh chóng bịa đặt, cũng may chỗ này rất tối, khiến cho anh không nhìn thấy được sự chột dạ của cô.

Anh nghe xong mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Anh thả Bạch Thư Hân ra, thu lại khí chất tàn bạo, đắc ý nói: “Yên tâm, khả năng làm việc của tôi tuyệt đối không thua kém tên phế vật kia.”

“Thật không?”

Thấy anh đã tin, trái tim treo lơ lửng của Bạch Thư Hân cuối cùng cũng quay lại lồng ngực, nói chuyện với anh.

“Đương nhiên rồi, tôi sẽ chứng minh bản thân mình, em chỉ cần nhìn thôi là được rồi. Đi về thôi, tôi đã mua cho em trà chiều rồi.”

“Cảm ơn anh. Anh cứ làm như vậy tôi sẽ mập lên đó.” Bạch Thư Hân bất lực nói.

“Dù cho em có cao lùn ốm mập, tôi cũng đều thích em hết.” Ôn Mạc Ngôn cười nói.

Anh đưa cô ra ngoài định đi thang máy, nhưng bị Bạch Thư Hân chặn lại.

Lo sợ rằng khi mình xuất hiện ở nơi sáng sủa, anh sẽ lại tự hỏi mình những vấn đề như vậy nữa, sợ rằng không trả lời được thì ánh mắt sẽ bán đứng bản thân.

“Hay là…mình đi thang bộ đi, tôi muốn đi chầm chậm xuống với anh.”

Ôn Mạc Ngôn gật đầu ngay khi nghe cô nói.

Sở dĩ anh thích Bạch Thư Hân như vậy, cũng là do thừa kế từ nhân cách chính, dù sao thì tất cả những gì nhân cách chính trải qua anh cũng cảm nhận được.

Và tình cảm của anh cũng không bị gò bó, rất thẳng thắn, không thích dấu diếm.

Tình cảm giấu giếm của nhân cách chính, không biết bị anh phóng đại lên bao nhiêu lần, cho nên anh rất xem trọng Bạch Thư Hân, đem cô đặt vào tận đáy lòng.

Khi cô đi xuống cầu thang có hơi mất tập trung, cô vẫn nghĩ đến những lời nói dối của mình, trong lòng bồn chồn.

Không ngờ một chân bước giẫm lên không trung, cả người ngã xuống.

May là Ôn Mạc Ngôn nhanh tay nhanh mắt đỡ được cô, nhanh chóng ôm cô vào lòng.

Chóp mũi cô áp vào ngực anh, có thể ngửi thấy mùi thơm bạc hà quen thuộc.

Khí thế trên người anh không thay đổi, vẫn là sự ôn nhu của anh khiến cô an tâm một chút.

“Cẩn thận một chút, nếu em ngã ở đâu đó thì tôi sẽ đau lòng lắm.”

Trên đỉnh đầu truyên đến giọng nói dịu dàng của Ôn Mạc Ngôn.

Câu nói này khiến cô đột nhiên cảm giác Ôn Mạc Ngôn quay lại rồi, nhưng mà Ôn Mạc Ngôn sẽ không nói với cô những lời thẳng thắn như vậy.

Thật ra vẫn là tính cách phân liệt kia.
 
Back
Top Dưới