Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 690


Chương 690

“Tôi sẽ dạy dỗ con Tuesday này trước rồi sẽ đến tên khốn nạn nhà anh sau, cấm nói nữa, không tôi sẽ đánh cả đôi.”

Hứa Minh Tâm phẫn nộ quát Cố Gia Huy.

Anh lập tức ngoãn ngoãn ngậm miệng lại. Cô gái đang bùng phát này, thật là dễ thương, giống như chú mèo bị dẫm phải đuôi vậy.

Ấy, vợ anh khi tức giận trông cũng đáng yêu nữa, thật là không ngờ đến mà. Anh chống đầu lên bàn tay, trong mắt chỉ có Hứa Minh Tâm.

Khóe mắt tràn đầy ý cười, khóe miệng cong cong.

Hứa Minh Tâm vốn không rảnh bận tâm Cố Gia Huy.

Cô chỉ Tiết Mộc Khê đang ngã trên mặt đất nói: “Cô Khê, cô đúng là cao tay thật, trước mặt tôi mà dám quyến rũ chồng tôi, cô giỏi lắm nhỉ? Tiếc thay cái thân phận giáo viên, tôi kính trọng cô, mà cô lại đối xử với tôi như vậy sao? Học thức cao thì giỏi lắm à? Thầy của cô không dạy cô lễ nghĩa liêm viết như thế nào hả?”

“Rốt cuộc cô có biết xấu hổ không vậy, v* v*n chồng chưa cưới của người khác, thầy cô không dạy chẳng lẽ bố mẹ cô cũng không dạy luôn hả?”

Tiết Mộc Khê đứng dậy, có chút tức giận nói: “Vậy bố mẹ cô có giáo dục cô đàng hoàng không, cô ngu như vậy thì đừng liên lụy đến người khác, cô có biết mỗi ngày tôi phải dạy cô mệt đến thế nào không? Đề dễ như vậy mà phải giảng tận tám lần. Óc cô là óc heo đấy à? À không, heo còn thông minh hơn cô.”

“Cô… cô dám nói tôi óc heo hả? Cho dù tôi có óc heo nhưng ít nhất tôi có liêm sỉ. Biết được việc gì nên làm việc gì không nên. Cô thì thông minh rồi, làm toàn mấy việc gì nhỉ? Đừng có đem việc học hành ra so với tôi, tôi thừa nhận là tôi kém cô, sao cô không so bì khả năng nấu nướng với tôi đi? Mỗi người một sở trường, sở trường của cô là học tập thì sở trường của tôi là nấu nướng vậy, sao hả?”

“Cô còn dám nói vậy hả? Biết nấu ăn thì sao, tôi thấy cả đời cô chỉ có thể lúi húi dưới bếp thôi, làm bạn với nồi lêu xoong chảo. Cô không thấy mất mặt sao? Cô dám nói với người khác, vợ của anh Trung chỉ biết nấu cơm, đến thi cũng không thi được sao?”

Tiết Mộc Khê khinh bỉ nói. Hứa Minh Tâm nghe vậy, xiết chặt nắm tay.

Cô dám không?

Trong lòng cô tự hỏi.

Đáp án là…

“Tôi dám!”

Hai từ dõng dạc mà kiên quyết.

Cô đi giày đế bằng nên không cao như Tiết Mộc Khê, khí chất cũng không xuất chúng bằng.

Cô rất gầy, cơ thể giống như chưa dậy thì thành công vậy.

Nhưng mà… bóng lưng thẳng tắp đường hoàng, như cố định bằng xi măng vậy, không bao giờ ngã quy. Cô ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo mà lạnh lùng nhìn Tiết Mộc Khê khiến cô ta giật thót, nhíu chặt mày.

Vậy mà cô ta… lại không dám nhìn vào mắt Hứa Minh Tâm.

Lúc này, cô như một con thú nhỏ đang tức giận, tuy rằng hình thể nhỏ nhắn, nhưng sâu trong xương cốt lại ẩn chứa dã tính.

“Cô dám? Chỉ là lừa người, cô không sợ mất mặt sao?”

“Tôi không sợ! Sao phải sợ mất mặt, có phải chỉ mình tôi thi không qua đâu. Tôi dám nói với cả thế giới, vợ chưa cưới của Cố Gia Huy là một kẻ dốt toán, chỉ biết nấu ăn, vậy thì sao chứ. Tôi thích mọi người ăn món tây do tôi nấu, bọn họ thích ăn, tôi cũng rất vui. Cô là người mẫu mực, dạy dỗ học trò, không lẽ lại dạy người ta cách làm Tuesday hả?”

“Cô có dám công bố, cô là Tuesday không? Cô dám không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 691


Chương 691

Cô nhấn mạnh từng chữ, không hề sợ sệt.

Lời này vừa nói ra, khiến Tiết Mộc Khê câm nín, sắc mặt trắng bệch, không tìm được lời nào phản bác.

Cô ta tức đến mức nghiến răng, tức tối nói: “Cho dù tôi là Tuesday, anh Trung ưu tú như vậy, chẳng lẽ không cho người ta ngưỡng mộ hả? Việc tôi thích một người là sai sao?”

“Việc thích một người không hề sai, nhưng việc cô đang làm bây giờ là chia rẽ người ta.”

“Hai người còn chưa kết hôn, tôi chen vào thì có sao, tôi chỉ muốn cạnh tranh công bằng với tôi thôi.”

“Cạnh tranh công bằng?” Nghe vậy cô nhíu chặt mày.

Cô thì có ưu thế gì chứ, hình như cô chỉ biết ăn thôi thì phải.

Đúng lúc cô đang vắt óc thì Cố Gia Huy chân thành nhắc nhở: “Minh Tâm, em còn là con nuôi của nhà họ Ngôn.”

“Đúng!” Hứa Minh Tâm đột ngột nhớ ra nói: “Tôi là con nuôi của nhà họ Ngôn, tôi là thiên kim tiểu thư, cô lấy gì mà đòi so với tôi. Cô tự nhận bản thân đẹp hơn tôi, hay là cảm thấy bản thân đi giày cao gót vào thì cao hơn tôi? Gia đình cô thế này, gia đình tôi như thế nào, cô cũng dám vọng tưởng phân cao thấp cùng tôi?”

“Đấy chỉ là bố mẹ nuôi thôi, chẳng qua do số cô tốt.”

Tiết Mộc Khê hết vốn nói.

“Sao tôi không thấy miếng bánh nào từ trên trời rớt xuống đầu cô vậy?

Cô có biết cái gì gọi là ỷ thế h**p người không? Chính là tôi bây giờ đây! Nếu cô còn không thức thời, tôi sẽ nhờ bố nuôi mẹ nuôi đàn áp cô, thức thời thì cuốn gói mau.”

“Cô… cô h**p người quá đáng!”

Tiết Mộc Khê tức đến mức dậm chân, khuôn mặt đỏ lên, không cam lòng nhìn Cố Gia Huy.

Vừa rồi anh còn ra vẻ không từ chối, nhưng bây giờ… lại tỏ ra bàng quan như vậy?

Anh ấy còn không buồn nhìn mình, khóe miệng cười mỉm, ánh mắt hiên hòa nuông chiều, một mực nhìn Hứa Minh Tâm.

Cô ta bừng tỉnh, Cố Gia Huy vốn không hề có ý với mình.

Lúc chuông điện thoại của Hứa Minh Tâm vang lên, chắc anh ta đã thấy Hứa Minh Tâm ở đó rồi.

Tên cáo già!

Tiết Mộc Khê thông minh là vậy, trong nháy mắt đã hiểu ra tất cả, biết rằng bản thân chỉ đang tự rước lấy nhục.

Cô ta cầm túi xách, bi phẫn liếc nhìn bọn họ rồi quay gót rời đi.

Hứa Minh Tâm hiếm khi nói nhiều đến vậy, nói đến mức thở hồng hộc.

Cô thấy hơi mệt, đặt mông ngồi xuống ghế. Lúc này thấy trước mặt mình là một cốc nước chanh: “Uống mau cho nhuận giọng, nhìn em cãi nhau đến mức mặt đỏ tai hồng, anh cũng đau lòng lắm, mau uống đi.”

Cô cũng chẳng kiêng nể gì, ừng ực uống hết ly nước.

“Đây là trà chanh nhân viên phục vụ mới pha, rất tươi, có thể gọi thêm miễn phí.”

Giọng nói anh ấm áp, cô từng nói với anh, nước uống miễn phí cũng rất ngon.

Trước đây anh luôn kiêu ngạo, cũng không chú ý mấy tiểu tiết này, bây giờ bởi vì có cô, anh cảm thấy có rất nhiều thứ khiến anh cảm thấy hạnh phúc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 692


Chương 692

Hứa Minh Tâm uống xong, nổi giận đùng đùng nhìn Cố Gia Huy. Tính sổ xong Tiết Mộc Khê, là đến lượt tên khốn kiếp này rồi.

“Cố Gia Huy, tôi cứ tưởng mình bên anh lâu như vậy là có thể nhìn thấu con người anh, nhưng bây giờ tôi mới phát hiện bản thân mình quá ngây thơ rồi. Nếu anh không thích tôi, hay là luyến tiếc đám hoa thơm cỏ lạ ngoài kia thì anh có thể nói thẳng với tôi, không cần ra vẻ tức giận nói chờ tôi hai năm, anh không thấy giả dối à? Nói được mà không làm được, thà đừng nói còn hơn.”

“Tối nay, chúng ta phải làm rõ vấn đề, không cần vòng vo dài dòng, hợp thì ở mà không hợp thì mỗi người một ngả. Tôi biết tất cả những gì mình có bây giờ đều nhờ anh cả, tôi có thể trả cho anh. Dù sao bây giờ tôi cũng đã rời bỏ nhà họ Hứa, cũng có thể tự do rồi, đi đâu cũng được…”

“Em muốn đi đâu? Em chỉ có thể về nhà với anh, không được đi đâu hết.” Cố Gia Huy ngắt lời cô, nhả từng chữ một.

Hứa Minh Tâm nghe vậy nhíu chặt mày, muốn rút tay về, nhưng khổ nỗi không khỏe bằng anh, nên đành để vậy.

Rõ ràng anh vừa giấu mình vụng trộm với người khác, sao có thể giả vờ như không có chuyện gì như vậy.

“Cố Gia Huy, anh đừng đùa giỡn em nữa có được không, v* v*n một người rồi lại đến trêu chọc em, em không phải cái đuôi của anh, vẫy tay là đến vẫy tay lại đi.

Ngày nào cũng phải cản một đám oanh oanh yến yến em đã đủ mệt rồi, em không rảnh rỗi ngồi diễn vở tuồng này với anh đâu.”

“Ngốc ạ, anh vẫn luôn đợi em đấy, em không thương anh mà còn trách anh à? Đây là gia giáo nhà ai đấy?”

“Cái gì?” Hứa Minh Tâm cảm thấy khó hiểu.

Anh nói như vậy là sao?

Cố Gia Huy đứng dậy, rót thêm một ly nước chanh cho cô.

Anh búng tay trêu cô gái ngốc nghếch này: “Tiết Mộc Khê có ý đồ với anh, từ lúc cô ta mới đến anh đã nhìn ra rồi. Anh vốn định sa thải nhưng thấy phương pháp dạy học của cô ta hiệu quả nên cứ mắt nhắm mắt mở cho qua. Anh tưởng rằng em là phụ nữ, suy nghĩ sâu sắc, sẽ phát hiện ra thôi. Không ngờ qua một kì nghỉ đông em vẫn cứ vững như Thái Sơn vậy. Anh tưởng em đã nắm chắc chiến thắng trong tay rồi, nhưng bây giờ anh mới biết thì ra là cung phản xạ của em quá dài, không ý thức được việc cô ta có ý đồ với anh.”

“Anh trông đáng tin đến vậy sao, ngày nào em cũng dẫn một người phụ nữ về nhà, chẳng lẽ không sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn à?”

Cố Gia Huy tỏ ra đau đầu, trong chuyện tình cảm cô bé này đúng là dốt đặc cán mai.

Người ta âm thầm tính kế mình mà cô còn ngây ngô đến bây giờ vẫn không biết, nếu không phải bất ngờ phá tan cái ý đồ của Tiết Mộc Khê có lẽ cô còn tưởng rằng cô ta vẫn là một giáo viên tốt.

Cô bé ngốc của anh, ngày nào cũng nuôi ăn nuôi uống, còn phải tăng lương cho cô, cho cô ở lại, thậm chí ra ngoài cũng phải đưa đi cùng.

Anh phải làm sao đây, chỉ có thể không làm rõ ra.

Có lẽ lúc ấy, có nói cô cũng không tin, còn có thể trách anh hẹp hòi, cho rằng tất cả phụ nữ trên đời đều có ý đồ với anh.

Hứa Minh Tâm nghe vậy, đầu óc còn khá mờ mịt.

“Nói… nói như vậy, tức là anh sớm đã biết Tiết Mộc Khê thích mình?”

“Ừ, cho nên anh vẫn luôn đề phòng cô ta, em không phát hiện anh rất ít khi tiếp xúc với cô ta à? Mỗi lần cô ta tới, anh đều ở trong thư phòng, tránh không gặp.”

“Hình như… đúng thế thật.”

Hứa Minh Tâm vắt óc nhớ lại, mới phát hiện đúng là như thế thật.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 693


Chương 693

“Vậy… vậy lần này, anh giải thích thế nào? Hai người vừa xuống lầu đã ôm ôm ấp ấp.”

Cô tức giận nói. “Anh biết em đang trốn anh, anh đang đợi em xông lên đây, nào biết em lại bắt anh đợi lâu như vậy, anh sắp bị mùi nước hoa của cô ta xông chết rồi.”

Cố Gia Huy đành lắc đầu nói. “Anh biết em sẽ ra tay?”

“Em mà không ra tay thì về nhà chết với anh.”

Cố Gia Huy vừa rồi còn khá ôn hòa, ánh mắt trầm xuống, trong mắt sẫm lại, lạnh giọng nói.

“Anh biết em không tinh tế, nhưng đến thời điểm mấu chốt mà em vẫn không động cựa thì chứng minh không phải em không tinh tế mà trong lòng em không có anh. Em nói xem, thế có đáng chết hay không?”

Cố Gia Huy trầm giọng lạnh lùng nói, nhà từng chữ một, đánh vào lòng người.

Đúng vậy…

Sao cô lại không xuất chiêu cơ chứ?

Anh là người đàn ông cô chấm cả đời này, cho dù có chia tay thì cũng phải giải quyết Tuesday trước, nói chuyện rõ ràng rồi mới chia tay chứ.

Con người cô trước giờ ghét dài dòng, tính tình thoải mái.

Nếu anh không thích mình hoặc là nhung nhớ người cũ không dứt, thì cô sẽ không do dự mà chia tay.

Hóa ra… anh đã tính toán tất cả rồi! “Anh biết em nghi ngờ Tiết Mộc Khê từ lúc nào?”

“Sáng nay, khi em mở tấm chắn trong xe rồi bảo anh xoa ngực cho em thì anh đã đoán ra rồi. Anh từng nói, em rất giống mèo. Em có biết loài mèo tấn công kẻ thù như thế nào không?”

“Như thế nào?”

“Mèo là loại động vật có ý thức chủ quyền, nếu kẻ khác x*m ph*m l*nh th* của nó, thì nó sẽ tuyên bố chủ quyên, chiếm cứ cao điểm. Còn anh, chính là cao điểm của em, em chỉ cần chiếm lấy anh là được rồi.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, mới bừng tỉnh.

Dây dưa hồi lâu, hóa ra đây là cái bãy do anh đặt ra.

Cái tên cáo già này, đầu óc sâu xa, cô mà không cẩn thận là trúng chiêu ngay.

“Có thật là anh chưa từng rung động vì cô ta không, có lẽ… chỗ này của cô ta, chỗ này rất ra gì.”

Hứa Minh Tâm ưỡn b* ng*c lép kẹp, ý định rất rõ ràng.

Vóc dáng của Tiết Mộc Khê đẹp hơn cô nhiều, cái này cô thừa nhận “Anh thích ăn chay.”

Cố Gia Huy ôm cô vào lòng, bàn tay to luôn qua mái tóc, ôm chặt cô.

Hứa Minh Tâm nghe vậy, không kìm được nhoẻn miệng cười.

“Hôm nay đưa anh đi ăn thịt bò, em muốn ăn bánh bao chiên, không biết tiệm đó còn mở cửa hay không.”

Cô nắm chặt tay anh, vừa rồi còn ra vẻ sầu muộn thảm thương, mà bây giờ… lại vui như mở cờ vậy.

Hai người lên xe, lúc Khương Tuấn thấy cô thì rất kinh ngạc.

“Cô Minh Tâm đến đây từ lúc nào vậy?”

“Khương Tuấn, cậu theo tôi đã lâu vậy mà không hiểu suy nghĩ của tôi, cậu khiến tôi chạnh lòng thật đấy.”

“Chẳng lẽ vừa rồi sếp cố ý, cô Minh Tâm đã ở bên trong rồi đúng không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 694


Chương 694

Lúc này anh ta mới vỡ lẽ.

Cố Gia Huy mở tấm chắn: “Tôi không muốn nghe cậu dài dòng nữa, đúng là đồng đội ngu như heo.”

“Tôi… tôi chỉ là quan tâm quá sinh loạn thôi, tấm lòng của tôi dành cho cô Minh Tâm mà, anh không được làm việc có lỗi với cô ấy.”

“Đúng đúng đúng, Cố Gia Huy, anh phải tăng lương cho anh ấy đi.”

“Cảm ơn cô Minh Tâm!” Anh ta vui vẻ nói.

Cố Gia Huy đau đâu lấy tay đỡ trán: “Anh còn chưa đồng ý đâu nhé.”

“Tôi biết sếp sẽ không từ chối cô Minh Tâm đâu, có đúng không?”

“Được được được, tăng lương.” Cố Gia Huy siết chặt tay của cô, cả đời này của anh coi như bị cô nhóc này xích chặt rồi.

Thoắt cái đã đến tiệm bánh bao chiên Dương Ký.

Tiệm này kinh doanh rất tốt, đã muộn rồi nhưng vẫn còn người xếp hàng trước cửa.

Nghe người xếp hàng phía trước nói, cửa tiệm này còn mở đến tận mười hai rưỡi, mới lục tục thu dọn đồ.

Hứa Minh Tâm không nhịn được thốt lên, buôn bán tốt quá.

“Chú ba Cố, sau này em có nên mở của tiệm không, chuyên bán đồ ăn?”

“Ừ, em làm ông chủ, có cần anh đi ứng tuyển bà chủ không?” Anh cười nói.

“Anh ấy à, chỉ có phá thôi, muốn làm bà chủ của em à, phải làm kiểm tra đã.”

“Được thôi, chắc chắn anh sẽ vượt qua.”

Sắp đến lượt bọn họ rồi, ấn tượng của ông chủ với Cố Gia Huy rất sâu, dẫu sao cũng chỉ có mình anh mặc vét đi giày da, ăn mặc chỉnh tề lịch sự đến vậy.

Mỗi một hành vi cử chỉ đều thể hiện bản thân anh không hề tầm thường, có phong thái của quý nhân.

Nổi bật giữa đám người, khiến người ta liếc nhìn cũng khó mà quên nổi.

“Chào cậu, cậu lại đến rồi.”

Ông chủ là một ông chú trung niên, nói chuyện rất khách sáo, rất là điềm đạm.

“Ừ, đưa bạn gái đến cùng ạ. Cô ấy rất thích bánh của tiệm chú.”

“Vâng vâng, bánh của chú ăn ngon lắm, vỏ mỏng lại nhiều thịt, ngoài giòn trong mềm.”

“Bạn gái cậu xinh thật đấy, mồm miệng dẻo quoẹo. Vừa hay, có một mẻ vừa ra lò, còn nóng hôi hổi, tôi tặng thêm cho hai cái coi như cảm ơn vì đã ghé tiệm.”

“Chú khách sáo rồi.” Cố Gia Huy lễ phép đáp.

“Thấy cậu cũng là quý nhân, sau này đến đây mua hàng thì không cần xếp hàng nữa, nói với tôi một tiếng tôi gói cho.”

Bác trai tốt quá, cũng rất nhiệt tình.

Cố Gia Huy cười, nhẹ lắc đầu: “Không cần ạ, xếp hàng cũng không vấn đề gì, tôi thích ở cạnh cô ấy.”

“Xem ra, cậu đây rất thích cô gái này. Bánh bao của hai người đây, cầm lấy rồi di thong thả nhé.”

“Cảm ơn ông chủ” Hứa Minh Tâm vui vẻ nói. Cô định trả tiền nhưng không ngờ anh đã cầm điện thoại lên, đã học được cách chuyển khoản rồi.

“Hả? Anh đã học được cách chuyển khoản rồi à?”

“Rất khó sao? Trước đây anh không cần trả tiền, cho nên không mang theo tiền. Nếu cần trả tiền thì cũng quẹt thẻ.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 695


Chương 695

“Em nói anh lớn tuổi, xa rời xã hội, những app trên điện thoại của em anh đều không có, bây giờ điện thoại em có gì thì điện thoại của anh cũng có.”

“ở cạnh cô bé ngốc này, tất nhiên anh phải chuẩn bị ít tiền lẻ rồi, có thể những thứ em thích không đắt tiền. Anh là đàn ông, cho dù một nghìn đi nữa cũng không nên để em phải trả. Đạo lí này, anh vẫn hiểu được.”

Hứa Minh Tâm nghe được những lời này, trong tim thấy rất ấm áp.

Cô đặc biệt cầm điện thoại của anh, đừng nói là app đến cả hình nền cũng giống nhau.

“Chú ba Cố, anh thành ông chú rồi mà còn dùng hình nền lợn Peppa trẻ con này hả, có thích hợp không?”

“Ai dám nói hình nền của anh có vấn đề? Để người đó ra đây, nói thẳng mặt anh đi.”

“Em nè!”

Hứa Minh Tâm bí mật nói.

“Trước mặt anh, em có mọi đặc quyền, muốn làm gì anh thì làm.”

Khi cô nghe được câu “muốn làm gì anh thì làm” thì sắc mặt hơi ửng hồng. Câu nói này nghe qua có vẻ không được lành mạnh lắm thì phải?

Cô tức giận trợn mắt, tiếp tực tra hỏi.

“Anh tải nhiều game như vậy, có biết chơi không?”

“Không biết, em có thể dạy anh.”

“Anh thông minh như vậy, mạt chược có bao nhiêu quân anh còn nhớ được, khi chơi game chắc chắn rất lợi hại, dạy lại anh, khéo anh còn vượt qua cả em nữa. Đợi đã, cái app tính kì kinh nguyệt này là sao? Cái này mà anh cũng tải hả?”

Sắc mặt cô trở nên kì quái, lẽ nào… Cố Gia Huy có sở thích kì cục chăng?

Cô tò mò mở ra, mới biết những kì kinh được ghi chép lại trông rất quen, đây… không phải là kì kinh của cô sao?

Ngoài lượng kinh nguyệt hàng tháng không hề ghi lại, những thứ khác đều được ghi.

Những ngày hành kinh có ăn uống ngủ nghỉ đúng quy luật hay không, tâm trạng thế nào, tần suất vận động như thể nào, đều được ghi chép rõ ràng.

Cô thấy rất lơ mơ, nhiều khi chính mình còn không nhớ rõ ngày hành kinh của mình, nhưng không biết tại sao, khi đến ngày thì trong balo của cô đã đặt sẵn băng vệ sinh khẩn cấp rồi.

Cô còn tưởng rằng mình đã để vào trước đó, lần trước vẫn chưa dùng hết.

Bây giờ ngẫm lại, lẽ nào đều do anh chuẩn bị cho mình?

“Anh… anh nhớ hết hả?”

“Từ lần đi công viên trò chơi mà em đột nhiên đến tháng, anh đều ghi nhớ lại. Cái app này cũng rất tiện lợi, lần sau sẽ để cho J&C đầu tư.”

“Hả…”

Ông lớn đúng là ông lớn, việc đầu tư chỉ là việc được quyết định trong giây phút.

Cô nhìn qua điện thoại rồi trả lại cho anh.

Nhưng Cố Gia Huy không nhận.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 696


Chương 696

“Sao vậy?”

“Em còn chưa kiểm tra tin nhắn của anh, và cả lịch sử chat nữa. Bạn gái kiểm tra điện thoại của bạn trai, không phải đều thích xem cái này sao?”

“Em biết anh không như thế, sao em phải xem nữa chứ?”

“Em không sợ anh ngoại tình hả?”.

“Sợ chứ, tất nhiên là sợ rồi, dẫu trên đời này còn rất nhiều cô gái ưu tú hơn em, ngày nào em cũng lo sợ được không vậy? Nhưng em nghĩ rồi, có sợ cũng khẳng có tác dụng gì, dựa vào nó để tìm cảm giác an toàn thì không thực tế. Em nói rồi, em tin anh. Nếu anh không còn thích em nữa, anh có thể nói với em, em không phải loại người không biết điều, cho nên yêu được bỏ được.”

“Đừng nói bậy, anh không thích nghe những lời này.”

“Vâng vâng vâng, em không nói nữa.”

Cố Gia Huy nắm tay của cô, cùng ngồi xuống băng ghế cách đó không xa.

Anh rất tinh tế còn giúp cô lau qua mặt ghế.

“Ngồi đây ăn đi, chúng ta ăn vài cái, còn lại để Khương Tuấn gói mang về.”

“Anh ấy không thích ăn cái này, em cứ ăn đi.”

“Thật ạ?”

“Vậy ăn thôi”

Hứa Minh Tâm vui vẻ nói.

Bánh bao vừa ra lò ăn rất ngon, cô không nhịn được mà mỗi miếng ăn trọn cái bánh.

Cố Gia Huy nhìn cô ngấu nghiến bánh bao, giống như đang thưởng thức món ngon nhất trên đời.

Vốn không có cảm giác thèm ăn, cũng cắn vài miếng thử xem.

Hương vị bình thường, không ngon bằng đầu bếp trong nhà làm.

Nhưng, thấy cô ăn ngon đến vậy, anh lại cảm thấy món bánh này là món ngon nhất trên đời.

Anh cắn từng miếng một, chậm rãi nhai. Hứa Minh Tâm liên tục lắc đầu nói: “Anh ăn kiểu đó chẳng thoải mái gì cả, ăn bánh bao phải một miếng một cái mới thích. Anh có biết, hồi tiểu học có học một bài văn, ‘Đánh hổ trên đồi Cảnh Dương, thấy Võ Tòng gọi mấy bát rượu, một đĩa thịt bò. Sau đó vừa uống rượu vừa ăn thịt, em rất thích cảm giác đó.”

“Giáo viên bắt chúng em đọc thuộc đoạn văn đó, em sẽ ghim đoạn đó, cũng rất muốn thử xem cảm giác đó như thế nào: “Ai, chỉ tiếc rằng khi đó nhà họ Hứa ăn cơm đều nơm nớp lo sợ, chỉ dám nhìn đĩa rau xanh trước mặt, đũa mà vươn dài ra thì Trần Hiểu Vân sẽ nói em vô giáo dục, giống như ma đói đầu thai vậy.

Rõ ràng em không ăn gì, bà ta chỉ không thích em mà thôi, cho nên hại em ăn khỏe như bây giờ.”

“Ăn được là có phúc, hơn nữa ăn nhiều cũng không béo, rất tốt.”

“Thư Hàn cũng khen em vậy đó, nói em sẽ không lãng phí lương thực, đâu là chuyện tốt. Là truyền thống tốt đẹp của đất nước chúng ta, cần giữ gìn.”

“Yêu anh cũng là truyền thống tốt đẹp, cần phải giữ gìn.”

“Hả?” Cô nghi ngờ nhìn anh: “Cố Gia Huy, từ lúc nào mà anh học được cái tật nói dối không chớp mắt đấy, vậy mà dám nói yêu anh là truyền thống tốt đẹp hả?”

“Lẽ nào không phải đang đề xuất chế độ một vợ một chồng, gia đình hòa thuận à?”

“Hả?” Nghe vậy, cô cũng không còn lời nào để phản bác.

“Cho nên, yêu anh là truyền thống tốt đẹp, cần phải giữ gìn sao?”

“…”

Cô cạn lời, không thể phản bác.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 697


Chương 697

“Em nói không lại anh.”

“Anh chỉ nói sự thật, nên em không nói lại anh được.” Anh cười, lấy khăn giấy lau khóe miệng của cô.

Buổi tôi cô đã ăn không ít nhưng hệ tiêu hóa của cô rất tốt, bụng cô bây giờ đã đánh trống biểu tình rồi.

Sau khi ăn xong, không ngờ ông chủ lại bưng ra một phần nữa, cười nói: “Hôm nay chỗ tôi còn lại vài cái, cũng không muốn bán nữa, bên trong là nhân rau thái với thịt, ăn rất ngon, hai người thử xem.”

“Ông chủ, chú đang kinh doanh, chắc không sập tiệm đâu nhỉ.”

“Ha ha, thấy hai người yêu thương nhau, tôi cũng rất thích, cho nên tình nguyện mà.”

Cô nghe vậy, định hỏi gia đình bác không hòa thuận sao? Nhưng nghĩ lại thì hỏi vậy quá thẳng thắn rồi, nhỡ gia đình bác ấy có chuyện, mình nói vậy khác nào chọc vào vết thương của người ta nhỉ?

Cô cười cười, vẫn trả tiền.

Sau khi ăn xong hai người lên xe, đem cho Khương Tuấn một ít bánh.

Anh ta thật sự không thích ăn cái này, khẩu vị của anh ta cũng na ná Cố Gia Huy, có lẽ là gần mực thì đen, gần đèn thì rạng.

Nhưng mà anh đã bị cô điều chỉnh lại rồi, có lẽ bây giờ món gì anh cũng ăn được mất.

Về đến nhà, anh bảo Khương Tuấn đưa cho Tiết Mộc Khê 30 tỷ coi như tiền thù lao.

Cô biết đây là tiền thù lao của cô ta, dẫu sao phi vụ này cũng khó như vậy mà anh vẫn không từ bỏ, chắc chắn lợi nhuận không nhỏ.

Nhưng mỗi khi nghĩ đến sự ngốc nghếch của bản thân, giữ tình địch ở bên cạnh tận hai tháng, chỉ hận không thể đào cái huyệt mà chôn luôn bản thân. Sau này cô phải phòng cháy phòng trộm phòng giáo viên.

Cố Gia Huy định để Khương Tuấn tìm cho cô một giáo viên dạy thêm mới, lần này chọn nam đi.

Nhưng lại bị cô từ chối: “Đừng tìm nữa, nhan sắc của anh thu hút cả nam lẫn nữ. Em không muốn có một tình địch là đàn ông đâu, cứ dựa vao bản thân thì hơn. Thông tin trên sách vở Tiết Mộc Khê cũng dạy cho em rồi, em cũng hiểu rồi, lần này sẽ không dựa vào ai hết, em sẽ dựa vào bản thân, em không muốn bị người ta coi thường nữa, tuy rằng đây không phải sở trường của em, nhưng em sẽ không để nó trở thành sở đoảng đâu, sẽ không để người ta có lí do để công kích.”

“Là vợ chưa cưới của anh, tinh thần giác ngộ của em rất cao đó, anh có tin em có thể chiến thắng chỗ toán cao cấp này không?”

Cô làm ra vẻ đáng thương nhìn Cố Gia Huy, bây giờ cô rất cần dũng khí.

Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, cằm gác lên đầu cô nói: “Anh luôn tin tưởng em, chỉ có em là không chịu tin bản thân mình thôi. Anh thấy em cái gì cũng tốt, có biết không?”

“Ai, em không nên hỏi anh mới phải. Khương Tuấn, anh thấy em có thể hàng phục chỗ đề khó này không?”

“Dựa vào IQ của cô Minh Tâm…”

Thì khó đó…

Khó ngang lên trời.

Nhưng anh không dám nói.

Anh ta có thể cảm thấy ánh mắt sắc bén của Cố Gia Huy đang chiếu thắng sau lưng mình, khiến nội tâm anh ta run rẩy.

Anh ta run run rồi lập tức nói: “Dựa vào IQ của cô Minh Tâm thì chắc chắn không có vấn đề, tôi tin cô nhất định có thể làm được, cố lên cô Minh Tâm!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 698


Chương 698

Hứa Minh Tâm nghe vậy, tự tin tăng vọt.

“Tôi cũng nghĩ mình có thể, không nói nữa, tôi đi tắm rồi học bài đây.”

Tinh thần đấu tranh của cô tăng vọt, Cố Gia Huy nhìn bóng lưng của cô, không kìm được cười lên.

“Sếp, cô Minh Tâm cũng đi rồi, anh đừng cười nữa.”

“Anh nói xem sao vợ tôi lại đáng yêu thế này cơ chứ? Nào là tức giận, làm nũng, tự tin cái nào cũng đẹp cả.”

“Hả…” Nội tâm của anh ta sụp đổ, anh ta có thể từ chối đống cơm chó này không?

Hứa Minh Tâm kể từ tối hôm nay dường như biến thành một con người khác vậy, không còn tham ăn nữa, cũng không theo dõi phim Hàn Quốc nữa, buổi tối Bạch Thư Hân rủ cô chơi game cũng bị cô dùng lời nói chính nghĩa từ chối luôn.

Cuộc sống của cô trở nên phong phú, có khi xuống bếp học cách nấu món mới, khi thì làm bài tập.

Cũng không cần nhờ Cố Gia Huy chọn đề cho mình nữa, cô biết bản thân cần loại tư liệu nào.

Lần này cô thực sự muốn thi bằng kế toán, chứ không phải nói chơi.

Cô bắt đầu xem sách bất kể ngày đêm, tuy rằng thành tích ít tiến bộ, nhưng vẫn có thể nhìn ra anh rất thương cô, cô không cần phải chu toàn mọi bề chỉ cần cô vui vẻ làm chính mình là được.

Nhưng mà cô lại từ chối rồi.

Cô ngồi lên bàn ở phòng làm việc, hai tay khoác vào cổ anh, đôi chân bó lại dẫm lên chân anh.

“Người sao có thể không nỗ lực chứ, vậy khác gì cá đâu. Trước đây ở nhà họ Hứa, em vẫn nghĩ kể cả mình có nỗ lực đi chăng nữa, thì em cũng như một con cá bình thường mà thôi, không đổi đời được. Nhưng bây giờ em cảm thấy mình như cá chép vậy, có thể vượt Long môn. Từ khi ở bên cạnh anh, em thấy việc gì cũng trở thành có khả năng hết”

“Chồng chưa cưới xấu không thể tả của em ơi, đường đường là chủ tịch của tập đoàn .J&C lại là một soái ca vạn người mê. Em vốn là vịt con xấu xí, một cô con gái riêng không được yêu thương, nhưng bây giờ em đã thay đổi, trở thành mĩ nữ của thủ đô, là con gái nuôi của nhà họ Ngôn: Trước đây em chỉ biết ăn thôi, nhưng bây giờ em còn biết nấu nữa, mọi người ăn đồ em làm, em thấy vui lắm.”

“Tuy rằng vất vả nhưng bất kể thành công nào cũng không tự dưng mà thành. Bây giờ anh đã có chỗ đứng rồi mà vẫn nỗ lực như vậy, em là người phụ nữ của anh sao có thể khiến anh mất | mặt được? Có phải không?”

Cô nói chuyện dõng dạc, nghiêm trang.

Cố Gia Huy ôn nhu nhìn khuôn mặt cô.

Cô bé này lại lớn thêm rồi, khuôn mặt trổ mã ngày càng xinh đẹp.

Đôi mắt to tròn lúng liếng nhìn anh giống như những vì sao trên bầu trời vậy, rạng rỡ sáng chói.

Thấy anh cứ nhìn mình mà không nói năng gì, cô có chút khó hiểu.

“Sao vậy anh? Nhìn em kì lạ lắm hả?”

“Không có.”

Anh khẽ lắc đầu, bế cô từ trên bàn xuống, để cô ngồi vững trên đùi mình.

Anh ôm cô, hơi thở ấm áp của anh phả vào hõm vai của cô, nhột nhột.

Cô rụt cổ lại muốn thoát ra nhưng lại bị anh giữ lại.

“Anh muốn ôm em thật chặt.”

“Sao vậy?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 699


Chương 699

“Bởi vì anh yêu em, cho nên muốn ôm em. Khi anh ôm em, anh cảm thấy rất thỏa mãn. Trước đây chỉ muốn báo thù cho anh hai, nên anh đã bỏ lỡ vô vàn những thứ tốt đẹp trong cuộc sống. Trong mắt anh chỉ có thù hận, anh cảm giác bản thân chỉ sống vì thù hận mà thôi. Nhưng bây giờ, có em bên cạnh, anh rất hạnh phúc.”

“Anh thích em nói chuyện với anh, rất huyên náo. Anh thích nhìn em cười, rất xinh đẹp. Anh thích em làm nũng với anh, thích em giận anh, thích nhìn em khi vui vẻ, chạy toán loạn. Thích em bận rộn trong phòng bếp, bắt anh làm chuột bạch thử đồ ngọt em làm…”

“Nghĩ kĩ thì, thích em quá mất rồi, nhất thời không biết phải nói từ đâu. Có em bên cạnh, anh mới cảm thấy bản thân đang sống, trái tim này mới đập từng nhịp nóng hôi hổi, chứ không phải bao trùm bởi sự tang tóc.”

“Phải làm sao đây, Hứa Minh Tâm, anh không thể rời xa em nữa rồi.”

“Rời xa em, anh không biết phải sống sao nữa. Cho nên hãy hứa với anh, sau này đừng rời xa anh nhé, hãy ở nơi bàn tay anh có thể chạm đến ánh mắt anh có thể nhìn thấy được không?”

“Cố Gia Huy..” Nghe xong trái tim cô mềm nhũn, mũi cay cay, như sắp khóc.

“Anh đừng có mà đột nhiên bộc bạch như vậy được không, em sắp không kìm được rồi đây..”

“Đột nhiên cảm thấy cô bé của anh lớn rồi, càng ngày càng giỏi ra, anh cũng phải trở nên tốt hơn mới được, mới có thể xứng với em.”

Giọng nói Cố Gia Huy hiền hòa, lời nói uyển chuyển, du dương như tiếng đàn Piano vậy.

Cô rất cảm động.

Trên đời này chỉ có anh mới khen ngợi cô như vậy.

Thấy cô càng ngày càng giỏi, cảm thấy bản thân không xứng với cô. Anh cho cô tất cả tự tin, giống như sống lại vậy. Nếu không có anh thì cũng không có cô bây giờ.

Không có cô thì cũng không có anh bây giờ.

Cho nên…

Hai người là một đôi trời sinh!

Cô rung động rồi, thoát khỏi vòng ôm của anh, không nói câu gì mà hôn anh.

Cố Gia Huy cũng không hề bất ngờ, đối với việc hôn môi anh chưa bao giờ lép vế cả.

Anh rất nhanh đảo khách thành chủ, công thành chiếm đất.

Cuối cùng hai người đều thở hồng hộc.

Đầu kề đầu, mũi kề mũi, cảm nhận chân thực nhiệt độ cơ thể của đối phương, rõ ràng mà sinh động.

“Cố Gia Huy… em muốn đi tắm.”

“Ừ, anh ôm em đi, để anh mở nước nóng cho em.”

“Em muốn anh tắm cho em.”

Cô cười hì hì nói.

Cố Gia Huy nghe vậy bất đắc dĩ nhíu mày: “Sao tự nhiên lại muốn anh tắm cho em?”

“Bởi vì anh chiều em, chiều em đến mức em sắp không tự lo cho cuộc sống của mình mất rồi, tất nhiên em muốn anh tắm cho em. Lần này… em không sợ đau đâu, nếu như anh muốn… em sẽ cho anh.”

Cô ghé vào tai anh khẽ cắn. Cả người anh run lên.

Lời này… đúng là cám dỗ mà.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 700


Chương 700

Anh nhìn vào mắt cô, trong đôi mắt ấy còn mang theo sự thẹn thùng và sợ hãi nhẹ.

Lúc này mà hành sự thì chắc sẽ là thời điểm tuyệt vời nhất. Cô ẩn ẩn chờ mong, nhưng cũng xấu hổ không thôi.

Dù sao cô cũng là người chưa từng trải, có thể nói là mù tịt phương diện này. Trái tim Cố Gia Huy run lên, nếu lúc này mà anh còn nhịn được thì anh không phải đàn ông nữa rồi.

Anh bế thốc Hứa Minh Tâm lên, đi vào phòng vệ sinh.

Lúc này cô căng thẳng hết sức. Lúc c** q**n áo, cả người run nhẹ.

Dù sao cũng không phải lần đầu mình c** s*ch đồ trước mặt Cố Gia Huy.

“Cái kia… hay là chúng ta tắm cùng nhau đi, dù sao bồn cũng rộng mà.”

Cô cúi đầu, nhìn chân mình bé lại, vốn dĩ không dám nhìn thẳng ánh mắt như lửa đốt của người đàn ông.

Thật… thật là ngại quá đi.

Anh không đáp lại nhưng đã bắt đầu c** q**n áo.

Cô đang ngại hết sức, nên muốn làm gì đó để hóa giải bầu không khí ngại ngùng này.

“Em… em đi đánh răng đã.” Cô đến chỗ bồn rửa mặt, khí nóng bốc lên đa làm mờ mặt gương.

Cũng may đỡ phải chứng kiến cảnh tượng xấu hổ đốt mắt thế này.

Hai người giống như trẻ con vậy, lần đầu nếm thử trái cấm, nên đều cảm thấy phải cẩn thận.

Cô đi lấy bàn chải tự động, nhưng không dẫm vào thảm chống trượt, cả người ngã sóng soài.

Cố Gia Huy còn chưa kịp c** q**n, đã thấy cô ngã trên mặt đất.

Anh vội vã đến đỡ cô dậy, cô vì đau đớn mà gào khóc: “Môn… mông chắc sưng lên rồi…”

“Cái con bé này, đúng là đang tra tấn anh mà.”

Cố Gia Huy không biết nên dùng từ nào để hình dung cảm giác của bản thân lúc này, cảm giác tắc nghẹn chỉ muốn động chân tay một phen.

Kết quả là, anh đánh vào bông vải. Anh nhanh chóng ôm cô trở về giường, mông sưng lên một mảng, xương cụt đau đớn vô cùng.

Anh tìm thuốc bôi cho cô, xoa xoa lên bề mặt vết thương.

“Nhẹ thôi… đau quá…”

Cô đau đến mức nước mắt tuôn ra.

“Hay để anh gọi bác sĩ đến xem cho em nhé.”

“Không cần, xấu hổ lắm.”

“Thôi vậy, gọi bác sĩ đến cũng không có máy móc hỗ trợ, ngày mai đứa em đi viện chụp chiếu, xem có tổn thương đến xương hay không.”

“Cố Gia Huy, có phải hai chúng ta có độc không, tận hai lần rồi, lần nào cũng gánh hậu quả thất bại.”

“Chắc là ông trời thấy anh không tuân thủ lời hứa nên cố ý trừng phạt anh đấy.”

“Nhưng mà… kẻ chịu tội là em mà, có phải anh ngã đâu.”

“Ông trời biết em quyến rũ anh nên phải trừng phạt em. Lần trước anh bị thương, lần này em bị thương, thế là hòa rồi. Sau này tâm anh sẽ lặng như nước, cho dù em hóa thành mĩ nhân xà anh cũng sẽ không phá giới đâu. Một lần rồi hai lần, trong lòng anh cũng xuất hiện ám ảnh tâm lí đấy.”

Anh chua xót nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 701


Chương 701

Làm việc tốt thường gian nan, vậy mà cũng khó khăn quá đi. Cô nghe vậy cũng thấy hơi ngại, nếu cô cứ ngoan ngoãn xuống nước thì đâu đến nỗi.

“À thì… Yên nói cho em biết, nếu đàn ông bị dọa sợ, sẽ để lại di chứng đấy, ví dụ như không cứng..”

Cô còn chưa nói xong, anh đã đánh một cái thật mạnh lên mông của cô.

Cô đau đến phát khóc.

“Chú ba Cố, anh có phải người không đấy, em đã thành ra như thế này rồi mà anh còn đánh em à?”

“Em mà còn nói bậy nữa thì cứ xem anh có cho em ăn đủ không?”

“Em… em quan tâm đến anh thôi mà, đúng là chó cắn Lữ Động Tân, không nhận ra người có lòng.”

“Đợi sau này lên giường rồi em cứ từ từ mà nói với anh, anh mà để em xuống được giường thì anh theo họ em.”

Anh hung dữ nói.

Bất kể người đàn ông nào mà bị nghi ngờ phương diện đó, trong lòng cũng không thoải mái.

Đặc biệt là một người lì lợm như cô, đã nghi ngờ anh bao nhiêu lần rồi.

Chẳng lẽ anh không cần mặt mũi sao?

Không còn cách nào khác sao?

Cô bé này đúng là gan to tày trời.

Cô nghe vậy lè lưỡi, không kìm được nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Đừng có giả làm sói đuôi lớn nữa, nhỡ sau này mà có bệnh gì thật, chắc phải uống thuốc tráng dương đấy…”

“Em nói gì cơ?”

Cố Gia Huy chưa nghe rỡ, nhưng thiết nghĩ cũng không phải lời lẽ hay ho gì, không kìm được vỗ mông của cô.

Cô lập tức im miệng, ngoãn ngoãn vô cùng.

“Không, không nói gì hết, khen anh đẹp trai thôi.”

Vốn dĩ muốn tắm uyên ương, mà đến mức này việc cũng không thành.

Nhưng mà ý nguyện ban đầu cũng đạt được rồi, mông của Hứa Minh Tâm đau nên không ngồi bồn tắm được chỉ có thể quỳ thôi. Cô không dám đè lên vết thương, đành nhờ anh giúp mình tắm.

Hôm sau khi cô đến trường, buổi chiều không có tiết cho nên cô đến thư viện ngồi rồi định đi thăm anh.

Bài tập nhàm chán đến vậy phải nhìn trai đẹp thì tâm trạng mới tốt được.

Cô cũng không quên mua một ít bánh bao chiên mang đến, bây giờ anh mà trở vê thì thường sẽ mua cho cô một ít.

Dì giúp việc trong nhà ngày nào cũng làm, nhưng không biết tại sao, lại không ngon như tiệm này.

Cửa tiệm trăm năm tuổi, không phải chỉ có cái danh hão, nhất định có công thức gia truyền.

Cô đến tiệm bánh bao nhưng khô ngờ lại đóng cửa rồi.

Có một cặp tình nhân đi ngang qua nói chuyện.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 702


Chương 702

“Sao vẫn đóng cửa vậy, đã hai ngày không mở cửa rồi, có kinh doanh nữa không vậy?” Nghe vậy cô có chút thắc mắc, ông chủ không ở nhà sao?

Hứa Minh Tâm thất vọng rời đi, không ngờ đẳng sau phát ra tiếng đồ vật va chạm.

Cô quay đầu nhìn, thì thấy cửa tiệm mở ra, nào chảo rán, bột mì vân vẫn đủ thứ bị quăng ra.

Một chàng trai khoảng hơn hai mươi tuổi vừa quăng đồ vừa hung ác nói.

“Ông không đưa tiền cho tôi, thì cũng đừng mong mở tiệm nữa. Ông vất vả kiếm tiền, chẳng lẽ không phải cho tôi tiêu à? Tôi lấy của ông ít tiền thì sao?”

“Mày là cái thứ khốn kiếp, vợ mày sắp đẻ rồi, cái gì cũng cần tiền mà này còn ra ngoài đánh bạc. Mày… cho dù mày đập cả cái tiệm này thì tao cũng không đưa cho mày một hào nào.”

“Ông là cái đồ sống dai. Không phải ông muốn để tiền lại cho tôi sao?” Chàng trai túm áo của ông chủ, kéo mạnh ông ra ngoài, kéo theo cả nồi niêu Xoong chảo.

Cô nhìn thấy, khuôn mặt ông chủ bầm dập, giống như bị ngược đãi. Ông chủ bị ném ra ngoài không lâu thì một người phụ nữ bụng to cũng bị ném ra ngoài.

“Mày là cái thằng đốn mạt đáng chết!”

Ông chủ sợ hãi hô lên, lồm cồm bò dậy, đỡ người phụ nữ lên.

“Nó là vợ mày đấy, nó đã mang thai chín tháng rồi sao mày có thể đối xử với nó như thế chứ, rốt cuộc mày có còn lương tâm hay không?”

“Con ông sắp bị bọn cho vay nặng lãi chém chết rồi, ông còn hỏi tôi còn lương tâm hay không, tôi là con đẻ của ông, ông thương tôi thì tôi sẽ thương nó thôi.”

“Tao… tao phải kiện mày.” Ông chủ phẫn nộ nói.

“Ông dám, ông mà kiện tôi thì tôi sẽ gọi anh em của tôi đến phá cho ông cả đời này không được yên ổn.”

“Mày… mày…”

Ông chủ tức đến mức cả người run lên, một câu nguyên vẹn cũng không thốt lên được.

Đúng lúc này, sản phụ kia đột nhiên ôm bụng, dưới thân loang ra một mảng đo đỏ.

“Bố.. .con… bụng con đau quá…”

Ông chủ vừa nghe thấy vậy thì không đôi co với anh con trai nữa, lòng nóng như lửa đốt, đang lúc không biết phải làm sao mới tốt.

Cô không nhịn được nữa liền bắt một chiếc taxi, nhanh chóng đưa bọn họ đến bệnh viện.

Khi xe rời đi, con trai ông chủ vẫn hùng hùng hổ hổ ở đằng sau.

“Tao sẽ ở đây chờ chúng mày về, không đưa tiền thì đừng hòng mở quán.”

Trên xe, ông chủ đau lòng khóc òa, liên tục nói đây là lỗi của mình, đã không dạy dỗ con mình tử tế, để nó thành một kẻ coi trời bằng vung.

Con dâu đau đớn khôn cùng nhưng vẫn phải an ủi bố chồng.

Hứa Minh Tâm cũng không ngần ngại góp ý, cuối cùng cũng đến bệnh viện thành phố, nhưng trong bênh viện có rất nhiều người.

Hôm nay không biết tại sao, có rất nhiều phụ nữ sắp sinh, xếp hàng không lấy nổi giường bệnh.

Cô nhớ Lệ Nghiêm làm ở bệnh viện này, vội vã gọi điện cho anh. Lệ Nghiêm đã giúp cô sắp xếp một phòng VIP ông chủ vừa nghe thấy từ VIP thì bị dọa đến mức toàn thân run rẩy.

Ông chủ cắn răng nói: “Con dâu tôi có thể sinh trước hay không, tôi đi xoay tiền.”

Trẻ con là chuyện lớn, không thể vì chuyện tiền bạc mà bỏ qua vị trí giường khó có được này.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 703


Chương 703

“Không sao, tôi sẽ bù trước.” Cô đến quầy thu ngân.

Tình trạng của sản phụ không quá khả quan, vị trí thai nhi không ổn định, hơn nữa cuống rốn quấn đầu bé, sinh sớm sẽ rất mạo hiểm.

Lệ Nghiêm không phải bác sĩ sản khoa, cũng không thể vào giúp đỡ. Anh ta nhìn cô hỏi: “Minh Tâm, đã xảy ra chuyện gì vậy? Bọn họ có quan hệ gì với cô?”

“Cũng không có quan hệ gì hết, tôi thích ăn bánh bao chiên ở tiệm này, lúc đến thì gặp phải chuyện nhà người ta rồi đưa họ đến đây luôn, dẫu sao cũng liên quan đến sinh mạng. Anh kê thuốc cho ông ấy đi, trên mặt ông ấy có nhiều vết thương quá”

“Được, có cần tôi báo cho Cố Gia Huy không?”

“Không cần đâu, anh ấy chắc vẫn đang bận việc.”

“Dù sao đợi lát nữa anh ấy không tìm thấy em thì tự khắc sẽ mò đến, tôi cũng không nhọc lòng nữa.”

Lệ Nghiêm cười, muốn đưa ông chủ đi kê thuốc nhưng bị người ta từ chối. Một là không có tiền, hai là không muốn rời phòng sinh.

Nhà con dâu ông ở rất xa, mang thai đến bây giờ mà bên nhà mẹ đẻ vẫn không dành thời gian đi thăm được.

Vợ ông thì mất sớm, chỉ có mình ông chăm sóc con dâu, nếu con dâu ông sinh rồi, mà không thấy người nhà đâu chắc sẽ chạnh lòng lắm.

Cô nghe vậy thì cảm thấy ông chủ là người bố chồng tốt, rất xem trọng con dâu.

Khiến cô không nhịn được mà nhớ đến Cố Gia Bảo, cô rất may mắn vì tìm được người bố chồng tốt.

“Ông chủ, chú và con trai…” Cô dè dặt hỏi.

“Haiz.”

Nghe thấy vậy ông chủ thở dài một tiếng, vỗ ngực dậm chân, dáng vẻ biết vậy từ đầu đã chẳng làm.

“Đều tại tôi cả, vợ mất sớm, tôi thì lại bận làm ăn, cho nên từ nhỏ không dạy dỗ nó tử tế. Nó vốn không xấu nhưng lại thích cờ bạc, rồi dần dần làm quen một đám du thủ du thực. Nó lấy vợ rồi cũng thay đổi nhiều, thậm chí còn chặt đuôi biểu lộ quyết tâm. Tôi còn tưởng nó hoàn lương rồi, không ngờ vợ mới mang thai vài tháng, nó cứ đi suốt, thế là tôi biết nó lại cờ bạc bên ngoài rồi.”

“Cờ bạc đến nỗi rước một đống nợ, thậm chí còn nợ tiên của họ hàng. Bao nhiêu năm tôi vất vả làm ăn cũng kiếm được không ít, nhưng cũng không thấm vào đâu so với cái thằng bại gia này.

Tiền kiếm được đều trả người thân hết rồi, nhưng bây giờ tiên thuê mặt bằng, tiền mua nguyên liệu đã tốn gần hết tiền rồi.”

“Con dâu sắp sinh, tôi cũng phải dành ít tiên cho nó ở cữ. Không ngờ thằng bại gia này mượn tiền họ hàng đánh bạc thì thôi đi lại con đi vay nặng lãi. Bây giờ bọn họ đến ép nợ, nó lại đến ép tôi. Thôi thà rằng cả hai bố con chết luôn đi, nhưng mà… tôi vẫn nhớ đến con dâu và đứa bé sắp chào đời, tôi nghĩ mình không thể chết được.”

“Không thể dựa vào thằng con này được nhưng tôi vẫn phải chèo chống cái nhà này”

Ông chủ lệ tuôn như suối, lòng đau như cắt.

Nhà nào cũng có nỗi khổ khó nói, không ngờ ông chủ nhân phẩm tốt nhưng con trai lại như vậy.

“Vậy chú không định báo cảnh sát ạ? Con chú đánh chú, nếu nghiêm trọng còn bị khởi tố hình sự.”

“Đúng là vậy thật, nếu chú định báo cảnh sát thì tôi có bạn làm ở đồn cảnh sát đó, có thể giúp chú. Về phần luật sư chú có thể yên tâm.” Lệ Nghiêm nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 704


Chương 704

Ông chủ cảm kích thông thôi nhìn hai người nhưng lại lắc đầu.

“Tôi mà đưa con vào tù thì đám cho vạy nặng lãi cũng không tha cho chúng tôi. Trước đây tôi kinh doanh ở tiệm cũ rất tốt nhưng bị bọn đòi nợ vẩy sơn nên phải chuyển đi.”

Cô nghe vậy, khó xử nhìn Lệ Nghiêm, coi như hết đường xoay sở.

Bọn cho vay nặng lãi là một lũ điên, vì tiền chúng có thể làm bất cứ thứ gì.

“Chuyện gì cũng có cách giải quyết của nó, tôi tin dù anh không giải quyết thì Cố Gia Huy cũng sẽ giúp thôi.

“Đúng vậy, chú ba Cố! Anh ấy thì có thể”

Cố Gia Huy đến vào lúc sáu giờ tối, cô đang nói chuyện cùng ông chủ và con dâu trog phòng sản phụ.

Bé con tuy sinh sớm nhưng rất an toàn, mẹ tròn con vuông.

Ông chủ mời y tá, đối xử với con dâu rất ân cần.

Cô cũng mua một ít hoa quả, dẫu sao dinh dưỡng sau sinh cũng rất quan trọng.

Có rất nhiều sản phụ bị trầm cảm sau sinh, trường hợp nghiêm trọng còn dẫn đến tự sát.

Cố Gia Huy đi vào, cô lập tức đặt hoa quả xuống nói: “Anh đến rồi?”

“Em không sao chứ, cái tên khốn ấy có làm gì em không?” Tên khốn kiếp được nhắc đến tất nhiên là con trai của ông chủ rồi.

“Không sao, em chỉ đi qua thôi, chỉ giúp đỡ đưa người đến bệnh viện thôi.”

“Cảm ơn cô Minh Tâm, nếu như không có cô chỉ sợ tôi và con.”

Còn chưa nói xong thì nước mắt cô đã tuôn ra.

“Chị đừng khóc, sản phụ không được khóc. Chị mà khóc thì em cũng khóc theo mất, chị nín đi, em đưaGia Huy đi xem bé con, chị đừng khóc nữa, khi nào quay về em sẽ nói cho chị biết bé con có xinh hay không.”

Bởi vì sinh non nên phải đưa bé vào lồng ấp.

Cô đưa anh đi xe đứa trẻ, đây là một bé trai, vừa mới sinh nên bé tí xíu, mặt mũi nhăn nhúm, rất khó nhìn.

“Trẻ sơ sinh trông đứa nào cũng xấu thế này à?”

Cô có chút khó chịu nói.

“Trên mông của bé sao lại có vết bầm xanh?”

“Chắc là người chết rồi không chịu đầu thai, cuối cùng bị Diêm Vương đá cho một cái. Em mới sinh ra cũng có đó.”

“Sao anh biết nhiều thế, cứ như anh từng sinh con rồi ấy.”

Anh xoa đầu cô.

“Chưa từng ăn thịt heo, chẳng lẽ cũng chưa từng thấy heo chạy hả. Anh vốn không định nhúng tay vào chuyện này, nhưng cứ nghĩ đến sau này không còn được ăn bánh bao chiên ngon như vậy nữa, thấy thật đáng tiếc. Hơn nữa… chắc là tình mẹ bao la, anh thấy bé rất đáng thương, cả mẹ của nó nữa.”

“Không sao, cũng không phải việc gì quá phiền phức, coi như làm phúc đi.” Anh không hề thấy phiền phức, chỉ cần là chuyện cô muốn làm, anh sẽ ủng hộ hết mình.

Hứa Minh Tâm nghe vậy, trong lòng ấm áp.

Vốn tưởng rằng anh sẽ trách cô lo chuyện bao đồng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 705


Chương 705

Ban đầu cô có thể bàng quan đứng nhìn nhưng đã đưa người ta đến bệnh viện rồi thì cô không thể yên tâm được, không có cách nào có thể buông tay rời đi.

Nếu như sau này gia đình chủ tiệm có xảy ra chuyện gì, như bị anh con trai tra tấn đến chết hoặc bị bọn cho vay lãi bức chết, cô cũng sẽ cảm giác đó là lỗi của bản thân, nên mới hại bọn họ thành ra như vậy. Người chết rồi, ba chữ này quá mức nhẹ nhàng, phải cố gắng sống thật tốt mới khó.

“Cố Gia Huy, anh nói xem con của chúng ta sau này sẽ như thế nào nhỉ?”

“Giống em.”

“Vì sao? Rõ ràng anh đẹp hơn em.”

“Bởi vì anh thích em, con trông giống em, thì anh sẽ thích nó.” Anh nghiêm trang nói, khiến cô nghe mà dở khóc dở cười.

“Nếu con giống anh thì sao?”

“Nếu là con gái thì không cần bàn cãi nữa, Còn nếu là con trai thì sẽ không nuông chiều, mà nên dạy dỗ từ nhỏ.”

Ô…

Hy vọng sau này cô không sinh con trai nếu không nó sẽ bị bố ruột vứt bỏ.

Cô xem bé con xong, chuẩn bị về phòng bệnh thì bị anh ngăn lại.

“Anh có một số việc cần hỏi sản phụ, hỏi kĩ thì anh mới giúp họ được. Em đến tìm ông chủ trước, ở đây giao cho anh.”

“Vâng.”

Cô gật đầu rồi rời đi, Cố Gia Huy đẩy cửa vào phòng.

“Chào anh…”

Sản phụ định đứng dậy nhưng bị anh ngăn lại.

“Cô chỉ cần thành thực trả lời tôi một vấn đề thì việc giúp đỡ gia đình sẽ không khó.”

“Chuyện gì? Tôi sẽ trả lời thành thực.”

Nghe vậy anh hít một hơi thật sâu nói: “Việc sinh con… rất đau phải không?”

Cuối cùng anh cũng đồng ý giúp đỡ, giúp trả nợ cho bọn cho vay lãi, sau này tiền ông chủ kiếm được sẽ dần hoàn trả anh, cho đến khi trả xong thì thôi.

Còn về thằng con khốn nạn kia, anh cũng không hề mềm lòng, nhốt luôn ở trại cai nghiện của đồn cảnh sát, nhưng nếu dám kêu gào thì sẽ bị ăn gậy ngay lập tức. Chỉ cần không đánh chết, thì không có vấn đề.

Nếu ông chủ và con dâu thương tình, ngăn cản anh thì màn cứu trợ này sẽ kết thúc tại đây.

Cũng bởi vì ông chủ trước đây thương con nên mới để cậu ta thành cái dạng này, hiện tại nếu không sửa được thì cho dù anh có giúp đỡ cả chục lần thì kết quả vẫn vậy.

Ông chủ biết anh chỉ muốn tốt cho con trai mình, đành đồng ý.

Anh tìm con trai chủ tiệm, đưa luôn về đồn cảnh sát. Lúc vào đồn, gã còn chửi rủa không chịu nghe lời, mắng chửi anh làm việc thừa thãi, mắng bố anh ta sống dai, lòng dạ độc ác, không tha cho cả con ruột.

Anh chỉ thản nhiên nhìn gã nói: “Lệ Nghiêm, nhờ ông anh ở ban cảnh sát của cậu, chiếu cố cậu ta thật tốt vào, mấy lời cậu ta vừa nói ra khiến tôi rất không hài lòng.”

“Được được được, Cố Gia Huy bực rồi đấy, đúng là bất thường.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 706


Chương 706

“Cậu thấy để thay đổi tính cách một con người thì cần bao lâu?”

“Cái tật của cậu ta đã ăn sâu bén rễ rồi, ít nhất cũng phải từ một năm trở nên.” Vậy thì ba năm đi, làm việc gì cũng phải trả giá, tôi giúp người trước giờ cũng không hề nương tay”

Lệ Nghiêm gật đầu, một kẻ nghiện cờ bạc nhiều năm như gã, sẽ phải cai rất lâu đấy thì mới ngăn không cho tái phạm.

“Đúng rồi, tôi phải đi đây.” Lệ Nghiêm mở lời.

“Phải về rồi à?”

“Qua năm, thượng tướng đã giục tôi về rồi, tôi vẫn kì kèo đến bây giờ do phải xử lí chuyện ở bệnh viện.”

“Yên đi đâu rồi, cậu có biết không?”

“Không biết, cô ấy đã theo lực lượng đặc nhiệm sói hoang rồi, mà hành tung của họ là bí mật quốc gia, chỉ có vài người biết. Đến cả thượng tướng cũng không nắm được, đừng nói đến tôi. Cô ấy vì muốn trốn tôi mà tham gia một đội quân nguy hiểm như vậy, có lẽ đã hận tôi đến tột cùng.”

“Tôi không muốn con bé xảy ra chuyện, con bé này làm việc quyết đoán, một khi đã buông tay là sẽ không chừa lại đường lùi. Nếu đứa em gái này của tôi xảy ra chuyện ở ngoài đó, tôi nghĩ… mình sẽ không bỏ qua cho cậu đâu.”

“Tôi cũng sẽ không bỏ qua cho bản thân mình.”

Anh ta chua sót nói, nhẹ lắc đầu.

Cố Yên vì trốn tránh anh ta nên bày ra đủ trò.

Cô ấy bỏ đi thì thôi đi, thậm chí còn không để cho anh ta biết hành tung của mình.

Cô ấy bỏ đi một cách dứt khoát như vậy, không hề có khả năng cứu vãn.

Lệ Nghiêm đau khổ nhắm mắt | lại, trong đầu hiện ra một gương mặt thân quen.

Anh từng cho rằng, cho dù anh ở xa đến mấy thì chỉ cần quay người thì sẽ thấy cô nhóc lẽo đão theo mình, cùng bước về phía trước.

Nhưng mà bây giờ, chính tay anh đã hủy hoại Cố Yên, để cô rời đi trong đau khổ và tuyệt vọng: Dù có mất cả một đời, anh cũng phải đưa cô quay về.

Lúc Lệ Nghiêm rời đi, mọi người cũng đi rồi.

Bạch Thư Hân cũng đến.

Cô biết bản thân sẽ không thể giành lại trái tim của Lệ Nghiêm, hai người vẫn là anh em, nhưng đã trải qua quá nhiều thứ, giữa hai người đã sớm có ngăn cách.

Anh vẫn đối xử tốt với cô, nhưng…đã không còn là trách nhiệm, mà là ân tình và áy náy.

Trả lại ơn dưỡng dục của bố mẹ cô, trả lại áy náy của một thời bồng bột dại khờ.

Anh canh cánh trong lòng, còn cô cũng chẳng thể yên lòng.

Cô rất hối hận, vốn không nên chọc thủng tầng giấy bọc cửa sổ đó, khiến cho mọi việc đi đến nước này.

Cô im lặng nhìn Lệ Nghiêm, không nói câu gì, hốc mắt không kiềm được đỏ lên, nước mắt ướt mi.

Lệ Nghiêm xoa đầu cô, dặn dò cô phải tự chăm sóc bản thân.

Bạch Thư Hân gật đầu thật mạnh, cuối cùng thì anh cũng xách đồ rồi quay người rời ởi.

Cuối cùng cô cũng không kìm được mà gào lên: “Em biết anh sẽ không thích em, em cũng quyết định sẽ không yêu anh nữa. Đợi lần sau anh vê, em sẽ tìm thấy người em yêu và người đó cũng yêu em. Hy vọng lần sau, anh cũng mang được cô gái mà anh yêu về nhà, như vậy… coi như chúng ta hòa nhau.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 707


Chương 707

“Những chuyện không hay trước kia em đã quên sạch rồi, anh cũng đừng nhớ đến nữa. Anh chưa bao giờ mắc nợ em điều gì, là em… là em luôn làm liên lụy đến anh. Em gái của anh trưởng thành rồi, không cần sự bảo vệ của anh nữa, sau này sẽ có người bảo vệ em. Những sự dịu dàng của anh, vẫn là để dành cho người khác đi, em không thèm đâu!”

Bạch Thư Hân cố nhịn nghẹn ngào, nói hết ra những lời đã ấp ủ từ lâu.

Thì ra… nói thẳng ra hết thì thoải mái nhẹ lòng như vậy.

Lệ Nghiêm nghe thấy lời này thì quay người lại, khóe môi cong lên một nụ cười yếu ớt.

Anh ta không nói gì cả, chỉ là gật gật đầu, ánh mắt rất dịu dàng.

Cô ấy nhìn ra được, ánh mắt này là ánh mắt của anh trai dành cho em gái.

Cô ấy thoải mái rồi, điều nên làm thì đã làm rồi, cô ấy không hối hận.

Cô ấy cũng sẽ không dừng lại mà tiếp tục bước tiếp, cô ấy sẽ tìm được người đàn ông yêu mình sâu đậm.

“Lên đường bình an.” Cô vẫy vẫy cánh tay, tiễn anh đi. Lệ Nghiêm gật đầu, quay người rời đi.

“Thư Hàn.”

Lệ Nghiêm rời khỏi cửa kiểm tra an ninh rồi biến mất không thấy nữa.

Hứa Minh Tâm biết Bạch Thư Hân không chịu đựng nữa rồi, cô không kìm được mà ôm cô ấy.

Cô ấy gào khóc nức nở, thảm hại giống như một đứa trẻ. Cố Gia Huy biết điều mà rời khỏi, để cho hai người phụ nữ ở với nhau.

Yêu mà không được ở bên nhau là điều khiến người ta đau lòng nhất.

Yên đi rồi, Lệ Nghiêm cũng đi rồi, nhưng Thư Hàn cũng không được như mong ước.

Hứa Minh Tâm không những VỖ VỖ vào lưng Bạch Thư Hân, nhẫn nại dỗ cô ấy, giống như dỗ một đứa trẻ vậy.

Bạch Thư Hân khóc rất lâu, thu hút không ít ánh mắt của mọi người, đến cuối cùng không dễ gì mới ngừng nước mắt lại được.

Hứa Minh Tâm thấy cô ấy không khóc nữa, cô lau nước mắt cho cô ấy và nói: “Không khóc nữa, ngoan, lát nữa đưa cậu đi ăn đồ ăn ngon.”

“Minh Tâm, tại sao mỗi lần cậu an ủi tớ, là đều đi ăn hết vậy?” Cô ấy vừa thút thít vừa hỏi.

“Không phải có câu nói là chuyển đau thương thành sức ăn sao? Không lẽ không đúng sao?”

“Đúng, một cách rất đơn giản cộc cằn, cậu biết ở đâu có đồ ăn ngon không, đưa tớ đi đi.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì mắt liền sáng lên, kéo tay Bạch Thư Hân, bắt đầu vơ vét đồ ăn ngon ở các đường phố ngõ hẻm.

Cô giống như cái máy thăm dò, cái tiệm ở trong hẻm nhỏ cũng có thể bị cô tìm ra được.

Xe của Cố Gia Huy hoàn toàn không chạy vào được, chỉ có thể dừng ở bên ngoài nhún nhường hạ mình đi vào mua rồi xách đồ.

Anh rất có kiên nhẫn, cứ nhìn thấy Hứa Minh Tâm ăn dơ miệng thì đưa một tờ khăn giấy cho cô.

Bạch Thư Hân để ý đến những chi tiết này, từ đáy lòng cô ấy cảm thấy vui thay cho người chị em tốt của mình.

Tình yêu của cô giống như hoa hướng dương, nở rất rực rỡ.

Nhìn thấy Hứa Minh Tâm hạnh phúc như vậy, đột nhiên cô ấy cảm thấy mình không cần phải suy sụp tinh thần.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 708


Chương 708

Cô ấy rời xa Lệ Nghiêm thì vẫn sẽ sống tốt, vẫn đối xử tốt với bản thân, và cũng vẫn sẽ đối xử tốt với tình yêu.

Rồi cũng sẽ có một ngày, cô cũng được thần may mắn quan tâm đến.

Hai người ăn suốt đường cho đến tối, cô gái có dạ dạy lớn như Hứa Minh Tâm cũng chống bụng rồi, không có sức để đi nữa luôn rồi.

“Không… Không được rồi, tớ ăn không nổi nữa rồi, ngày mai tớ lại đưa cậu đi ăn tiếp nhé.”

“Thời gian cũng không còn sớm nữa, tớ phải về rồi.”

“Để chúng tớ đưa cậu về.”

“Không cần đâu, tớ muốn đi bộ tiêu hóa một chút, hai người đi đường cẩn thận nha.”

Bạch Thư Hân tạm biệt về trước.

Hứa Minh Tâm ngồi trên ghế nghỉ ngơi, xoa xoa cái bụng, lòng đầy thỏa mãn.

Cố Gia Huy trực tiếp nâng cái chân nhỏ của cô lên, đặt lên đầu gối mình, rồi xoa bóp giúp cô.

Vốn dĩ cô không thấy đau, bị anh bóp như vậy mới nhận ra được đôi chân của mình đã tê nhức từ lâu rồi.

“Um um, chú ba Cố, anh tốt quá đi!”

“Ừm, bây giờ mới biết cái tốt của người đàn ông em à?”

“Không phải đâu, lúc anh xách đồ cho em, lúc thanh toán, em cảm thấy anh là bậc thầy rồi. Cả người anh trên dưới đều tỏa ra hào quang của đứa mẹ Maria, anh biết ánh sáng của thần không?”

Hứa Minh Tâm nói một cách đầy sùng bái.

Cố Gia Huy nghe vậy thì không nhịn được cười, anh thật sự không nói lại cô bé này mà.

“Không còn sớm nữa, chúng ta cũng phải về thôi. Ở đây có xa chỗ để xe một chút, em lên đi.”

Cố Gia Huy khom người xuống trước mặt cô.

Hứa Minh Tâm cũng không khách sáo, trèo lên lưng anh.

Bây giờ sắp mười hai giờ khuya rồi, thành phố về đêm yên tĩnh hơn rất nhiều.

Ánh sáng vàng rực rỡ, ấm áp của đèn đường chiếu lên người họ, kéo dài bóng họ ra.

Hứa Minh Tâm nhìn cái bóng của hai người hòa vào nhau, thì cười cười.

“Cười cái gì?”

“Đột nhiên em cảm thấy anh không giống người hai mươi chín tuổi, mà giống… anh chàng hai mươi tuổi, còn đang yêu đương.”

“Phải không? Anh không cảm thấy vậy.”

“Em cảm thấy anh hai chín tuổi cũng tốt, em mười chín tuổi cũng vừa hay. Anh đang lúc sự nghiệp thành công, chín chắn ổn định, sẽ không hấp tấp như những người trẻ tuổi, làm việc có nguyên tắc của mình. Còn em mười chín tuổi, đúng là tuổi đẹp nhất của con gái, ngây thơ hồn nhiên. Con người tốt nhất của em, ghép với con người tốt nhất của anh, vừa hay là sự phối hợp tuyệt vời.” Lúc trước Hứa Minh Tâm nghĩ không thoáng, dẫu sao khoảng cách giữa hai người quá lớn, cô luôn lo lắng sợ hãi.

Nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, khoảng cách giữa hai người họ đang dần rút ngắn lại từng chút.

Cô trở thành con gái nuôi của nhà họ Ngôn, gan dạ cũng to hơn nhiều, dám thể hiện bản thân, dám thừa nhận thiếu sót của mình, và không ngừng bổ sung.

Cô cảm thấy Cố Gia Huy cũng không phải là quá xa xôi không thể chạm tới.

Cô kìm không được đưa tay lên sờ má anh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 709


Chương 709

“Em làm gì vậy?”

“Hi hi, lúc trước cảm thấy anh giống như trăng sáng trên trời, chỉ có thể nhìn từ xa. Khoách cách của em và anh xa cách như trời với đất. Nhưng bây giờ em cảm thấy, anh ở trước mặt em, em sờ trăng sáng một lát cũng rất đơn giản.”

Cố Gia Huy nghe vậy thì cười cười.

“Em hôn anh một cái, thưởng thức mùi vị của trăng sáng là gì.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì mắt sáng lên, cô nghiêng đầu, dùng cái lưỡi l**m lên má anh một lái.

“Không có mùi vị, nhưng mà da anh đẹp, giống như ăn thạch pudding vậy.”

“Thế em nếm thử miệng của anh có mùi vị gì?”

Cố Gia Huy tràn đầy quyến rũ.

“Em không muốn nếm môi của anh, em muốn ăn puddingl!”

Từ chối đến quá thẳng thừng, giống như một cơn lốc xoáy, chốc lát đầu Cố Gia Huy toàn vòng đen.

Anh không so được với pudding sao?

Đến siêu thị cô còn mua một bịch pudding mang về nhà.

Đúng là cái đầu heol Hứa Minh Tâm quay lại trường học, cơ bản thì không có thời gian ngoài giờ học bao nhiêu.

Thỉnh thoảng cũng tham dự một số hoạt động với Thẩm Thanh, đánh dấu cảm giác tôn tại.

Độ nổi tiếng của cô cũng dần dần được nâng cao lên.

Về đến nhà, cô mệt mỏi nằm trên sô pha, không muốn động đậy chút nào.

Đúng vào lúc này thì điện thoại của Cố Gia Huy vang lên, anh đi vào phòng ăn nghe máy.

Cô tưởng là điện thoại vê công việc, nên không có để ý.

Điện thoại được bắt máy, đối diện truyền đến giọng của Khương Tuấn.

“Thưa anh, chuyện anh bảo tôi quan tấm đến đã có tin tức rồi.”

“Thế nào?”

“Cố Tử Vị bị tai nạn xe, vừa hay bị thương trúng chỗ đó, có lẽ sau này không thể g*** h*p được nữa. Anh bảo tôi chú ý, nhưng tôi hoàn toàn không nhìn thấy ông Càn ra tay như thế nào, đợi tôi phản ứng lại được thì người đã được đưa đến bệnh viện, thương nặng hôn mê.”

“Ngoài ra, liên quan đến con riêng của Cố Triệt, tôi ngược dòng lại nhiều năm trước để điều tra, chỉ tra ra một người, không ngờ ông Càn lại lần lượt trừ khử hết bốn người. Có hai người tôi đã đi xem rồi, chưa chắc là con riêng của Cố Triệt. Ông Càn thà giết nhầm cũng không muốn bỏ qua dễ dàng.”

“Anh Trung… con người này đúng là độc ác.

Khương Tuấn vẫn chưa biết ông Càn là Ngôn Dương, nhưng nhìn tác phong làm việc nhanh chóng của người nọ thì không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Nếu bị ông ta để mắt tới không phải tương đương bị thần chết điểm danh, không còn đường quay về sao?

Cố Gia Huy nghe vậy ánh mắt tức giận, lặng thinh siết chặt nắm tay.
 
Back
Top Dưới