Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 670


Chương 670

Nhưng bây giờ phải lặp lại một lần thì anh lại có chút bối rối rồi.

“Sao anh không nói gì? Lúc nãy thật sự em không nghe rõ, nếu anh không muốn nói thì thôi vậy, em cũng sắp tắt điện thoại ngủ đây…”

Lời nói của Hứa Minh Tâm vẫn chưa nói xong thì trong điện thoại truyên đến giọng nói bất lực của Cố Gia Huy.

“Hứa Minh Tâm, anh nhớ em rôi.” Cô nghe vậy thì cười nói: “Chú ba Cố, chúng ta cũng đâu phải là bị ngăn cách hai nơi, chúng ta ở gần nhau như vậy, đến sáng là gặp mặt rồi, có đáng vậy không?”

“Đáng, em còn chưa cách anh quá xa, anh đã nhớ em như vậy rồi, sau này phải làm sao? Hai lần anh anh đi ra ngoài em đều gặp rắc rối, thật sự làm anh không yên tâm. Xem ra sau này cho dù đi đâu, anh cũng đưa em theo, như vậy anh mới có thể yên tâm được.”

Đáng lẽ lần này Hứa Minh Tâm không phải chịu khổ nhiều như vậy, nhưng Ngôn Dương cứ chặn ở giữa nên mới làm lỡ đến bây giờ.

May mà Hứa Minh Tâm không có gì đáng ngại, nếu không thì anh thật sự sẽ điện lên mất.

“Minh Tâm, ngày mai anh đến sớm đón em về nhà.”

“Ừm, anh đợi em, để anh không còn nhớ em như thế nữa thì em sẽ để cho anh ôm em một lát vậy.”

Hứa Minh Tâm vội vàng cúp điện thoại, nhanh chóng xuống lầu.

Một cơn gió thổi qua khiến dáng người nhỏ nhắn của cô như chim về tổ lao vào vòng tay anh. “Lạnh quá đi!”

Hứa Minh Tâm lạnh đến mức run cầm cập, cô không có mặc áo khoác, chỉ mặc bộ đồ ngủ.

Cơn gió lạnh thổi qua khiến cả người cô run lên, khuôn mặt nhỏ cũng lạnh cóng.

Cố Gia Huy vội vàng cởi áo khoác ra, định khoác lên người cô thì lại bị cô ngăn lại.

Cô rúc vào áo vest của anh, lộ ra cái đầu, đôi mắt long lanh chớp chớp nhìn anh.

“Chú ba Cố, anh đúng là phải xem nhiều phim Hàn vào. Cởi áo khoác cho con gái, đã là chiêu rất cũ rồi. Bây giờ tán gái đều như vậy cả!”

Hứa Minh Tâm nói với vẻ không được hài lòng.

Như bậy tốt biết bao, chốc lát kéo gần khoảng cách nam nữ chính, mập mờ mà lãng mạn.

Cái tên ngốc chú ba Cố này, như thế mà muốn so với mấy anh trai trẻ đẹp trai đấy!

Làm ơn, từ lâu đã bị người ta phất ra xa rồi đấy.

Cố Gia Huy nghe vậy thì bật cười khanh khách.

Anh gật gật đầu: “Được, anh sẽ học thêm.”

Anh vòng tay hết người cô, ôm cơ thể nhỏ nhắn mềm mại của cô, chốc lát anh cảm thấy thỏa mãn vô cùng.

Vốn cứ nghĩ trong lòng thật lạc lõng, nhưng bây giờ thì lại tràn đầy trong chốc lát.

Cô gái này chính là có sức hút thần kỳ như vậy, khiến người ta muốn ngừng mà không ngừng được.

Bọn họ cũng không biết ôm nhau như vậy bao lâu rồi, Hứa Minh Tâm rất không nỡ, nhưng buổi tối đầu xuân rất lạnh, Cố Gia Huy vẫn nên quay về sớm vậy, nhỡ như đông ở đâu rồi thì biết làm sao?

Cô đẩy vòng tay anh ra, nói: “Em phải quay về rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa, anh mau về đi. Đừng để cảm lạnh, em sẽ đau lòng đấy.”

“Em mà cũng biết đau lòng cho anh à?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 671


Chương 671

“Đương nhiên rồi, em cũng đâu phải người không tim không phổi, nhìn anh đông thành chó thì đương nhiên em sẽ đau lòng!”

Hứa Minh Tâm nói với vẻ đương nhiên.

Đông thành chó?

Đây là cái ví dụ gì vậy?

Chốc lát đầu Cố Gia Huy toàn là vòng đen.

Anh xoa xao đầu của Hứa Minh Tâm: “Lại nói bậy bạ, mau quay về đi, anh nhìn em vào.”

“Được.” Hứa Minh Tâm quay người đi, chạy được vài bước thì đột nhiên nhớ ra điều gì rồi mau chóng chạy lại.

Cố Gia Huy vẫn còn không hiểu sao thế, thì cô đã nhón chân lên, nhanh chóng chụt một cái lên má anh.

“Hôn tạm biệt đó!”

“Bye bye!”

Cô nhanh chóng nói hai câu, co đầu lại rồi vội vàng rời khỏi.

Cố Gia Huy nghe vậy thì cười cười, vô thức sờ má, ánh mắt chốc lát trở nên dịu dàng vô cùng.

Hứa Minh Tâm lên lại trên lầu, lạnh cóng run lẩy bẩy.

Cô rất muốn rúc vào chăn liền nhưng vẫn kìm được đi nhìn Cố Gia Huy thử.

Cô ra ngoài ban công, phát hiện xe của Cố Gia Huy đã rời khỏi rồi.

Tốc độ cũng rất nhanh.

Cô quay lại đóng cửa, lên lầu, vào phòng tổng cộng mới có năm phút, mà lúc này không thấy bóng người đâu nữa rồi?

“Đồ lừa dối, còn nói cái gì mà nhớ mình, đều là đồ bỏ đi! Chuồn nhanh như vậy, để kịp đầu thai hay gì?”

Hứa Minh Tâm đá chân vào góc tường, đau đến chau mày lại.

“Có người đúng là miệng nói một đường, tâm nghĩ một nẻo, rõ ràng là muốn anh về sớm, anh đi nhanh quá em cũng không hài lòng.”

Đột nhiên Hứa Minh Tâm nghe thấy giọng nói quen thuộc ở đằng sau mình, rùng mình một cái, cô quay đầu qua thì nhìn thấy Cố Gia Huy đang đi lại.

Cô trợn to mắt, cảm thấy không thể tin nổi.

Cô chỉ mũi của anh, nói: “Sao…sao anh lại ở đây? Không phải anh đã đi rồi sao?”

“Ngôn Dương biết anh đến, sau khi em đi thì ông ấy gọi điện cho anh, bảo anh ở lại. Anh bảo người giúp việc đi đậu xe rồi anh đi vào theo em đến đây, thì nghe thấy em đang mắng anh.”

“Lúc nãy em không nói gì hết, anh cũng không nghe gì cả, đều là ảo giác!”

Hứa Minh Tâm vội vàng ngụy biện.

Cố Gia Huy gõ gõ lên đầu cô, nói: “Bây giờ em ở đây đợi anh, anh đi tìm Ngôn Dương có chút chuyện, đừng ngủ sớm quá đó.”

“Biết rồi!”

Cố Gia Huy ra khỏi phòng thì nhìn thấy Ngôn Dương ở chỗ không xa, đang nhìn anh với vẻ mặt không hài lòng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 672


Chương 672

“Con người cậu cũng thật là, tôi có lòng tốt cho cậu vào, mà cậu lại lấy oán trả ơn. Tôi với vợ tôi đang ngủ ngon, cậu cũng đi tìm vợ cậu đi, bây giờ không phải đã muộn rồi sao? Cậu còn muốn tìm tôi nói chuyện gì?”

“Nếu anh đã là ông Càn chợ đen thì chắc anh biết tại sao Lucia lại nhúng tay vào chuyện này, cô ta với Cố Triệt không cùng đường, bọn họ xuất phát từ mục đích gì?”

Vấn đề này luôn làm cho anh không biết xử lý thế nào trong nhiều năm nay, trăm mối vẫn không có lời giải.

Lúc trước thời gian của anh có gấp rút, cũng không kịp hỏi, bây giờ đã đến cửa rồi thì đương nhiên phải hỏi thử.

Ngôn Dương nghe vậy, vô tội khua tay: “Chợ đen không phải là thông tin mạng lớn nhất, nó chẳng qua chỉ biết rất nhiều bí mật không thể nói cho người khác biết. Hơn nữa, tôi chỉ quen thuộc ở Đà Nẵng mà thôi, câu hỏi của cậu đã liên quan đến London. Tôi không biết tại sao Lucia ra tay, nhưng mấy năm nay tôi điều tra không ít về Lucia, dòng họ đấu nhau quá lộ liễu.

Suy cho cùng cơ nghiệp của tổ tiên to lớn, người nào đạt được thì người đó có vốn liếng xưng hùng xưng bá, thậm chí có thể cạnh tranh với hoàng gia.”

“Lucia đã đổi họ, vốn được kế thừa bởi công tước trước đó, nhưng bị trả thù bởi thế lực hoàng gia và dần biến mất. Cho đến một trăm năm trước, hình tượng khăn voan, tự xưng là dòng họ Kettering. Lần này bọn họ đã học được khôn ngoan, cho đến cây to gió lớn, cho nên tránh né mũi nhọn, ầm thầm tích lũy sức mạnh, muốn chống chọi và thay thế hoàng gia.”

“Trước mắt người của dòng họ Kettering phân bố rất rộng, có nhà kinh doanh có chính khách, có thể nói là rắc rối phức tạp. Dòng họ như thế này chính là vua một cõi, các cấp cao liên hệ với nhau, ảnh hưởng đến cả một tập thể, ai cũng sẽ không để thế lực đối phương mở rộng.”

“Tôi với Lucia không xuất hiện cùng lúc nhiều, tôi muốn tìm một người dưới sự bao che của bọn họ. Nhưng chưa đến mức là không có cách, đừng đá chọi đá với dòng họ như vậy, trừ khi có sự nắm chắc đây đủ. Cho dù bây giờ hai nhà chúng ta hợp lại thì cũng chưa chắc là tốt. Cho nên, chỉ có thể từ từ, vấn đề bày mưu tính kế thì cứ giao cho tôi, nhất định tôi sẽ cho cậu một câu trả lời hài lòng.”

“Hình như tôi đã biết anh muốn tìm ai rồi.”

Cố Gia Huy khé nói, đôi mắt phượng hơi nheo lại, bên trong có ánh sáng rực rỡ.

Ngôn Minh Thành nghe vậy thì cười ha ha: “Cái thằng nhóc này, cậu muốn chơi tôi phải không?”

“Không khó để đoán được.”

Cố Gia Huy không nói quá nhiều, chỉ nói ra năm chữ và võ vỗ vai của Ngôn Dương.

Sau đó anh quay người rời đi, vẫy vẫy tay, xem như là chúc ngủ ngon.

“Này, cậu với con gái nuôi của tôi ở bên nhau rồi, giữa chúng ta có phải là nên đổi vai vế gì đó không? Cậu cũng gọi tôi là chú đi? Như vậy thì tôi cũng ngang vai ngang vế với ông già của cậu, cái ông già đó sẽ không thể lấy vai vế ra chèn ép tôi nữa?”

“Nằm mơ đi.” Cố Gia Huy không quay đầu lại mà nói.

“Nhỏ nhen, tôi đi tìm vợ tôi ngủ!”

Ngôn Dương lườm mắt một cái, rồi quay người đi.

Chỉ là khoảnh khắc quay người lại, thì nụ cười trên mặt ngưng lại và trở nên kín đáo vô cùng.

Cố Gia Huy quay lại phòng, Hứa Minh Tâm đã nằm sắp trên giường, co đôi chân trắng nõn lên.

“Về rồi à, vẫn may ở đây có đồ ngủ cho khách, anh lấy mặc đi.”

“Đang xem gì mà chăm chú vậy?”

Cố Gia Huy thấy cô cứ nhìn điện thoại, không thèm ngẩng đầu nhìn anh, nên anh có chút ghen.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 673


Chương 673

“Đang nghiên cứu chút đồ, ngày mai nấu bữa sáng cho mọi người. Nhiều người ăn như vậy, ngày mai em phải chuẩn bị nhiều một chút mới được. Anh có kiêng ăn cái gì không? Rau húng có ăn được không? Ngày mai chắc em sẽ bỏ một chút…”

Cô ngẩng đầu lên nhìn Cố Gia Huy thì phát hiện anh ở rất sát cô, khoảnh khắc ngẩng đầu đó, hai bờ môi có khẽ chạm vào nhau.

Cô vẫn chưa kịp phản ứng lại thì giây tiếp theo đã bị người đàn ông đè xuống giường.

Sau đó, là một nụ hôn nồng nhiệt và say đắm.

Hứa Minh Tâm bị hôn đến tâm thần hỗn loạn, không còn phân biệt được đông tây nam bắc.

Lâu sau, hai bờ môi tách ra, đôi mắt anh mơ mơ màng màng.

Cô có vẻ ngoài đáng yêu, thuần khiết, cái biểu cảm vô tội chết đi được, lúc này cô chớp chớp đôi mắt to ngấn nước, nhìn anh một cách mơ hồ.

Đến bây giờ anh vẫn chưa phản ứng lại được nữa, nhìn dáng vẻ mơ hồ này của cô, anh thật sự muốn nảy sinh thú tính.

Hứa Minh Tâm chỉ cảm thấy trước mắt có thứ gì đó che lấp.

Bên tai truyền đến giọng nói khiến người ta đắm say của anh.

“Đừng có nhìn anh như vậy, em đúng là đang cám dỗ anh phạm tội.”

Hứa Minh Tâm chu cái miệng nhỏ lên: “Là anh ức h**p em trước, bây giờ lại trách em cám dỗ anh? Sao anh lại không nói lý như thế…”

Cô vẫn chưa nói xong, anh lại hôn lên môi cô một lần nữa.

Đúng là nói chuyện không hợp là bắt đầu hôn!

“Anh đi tắm, hạ hỏa.”

Cố Gia Huy rút người lại rời đi, tốc độ rất nhanh. Hứa Minh Tâm không biết nên tức hay nên cười, anh đúng là tự làm khổ mình mà, mỗi lần đang quanh quẩn ở ranh giới h*m m**n, vẫn còn kiềm chế được thì tuyệt đối không rút người rời khỏi.

Cô còn tưởng rằng cái thân hình nhỏ nhắn này không có sức hấp dẫn, bây giờ xem ra sức hấp dẫn của cô cũng lớn đấy nhỉ!

Đợi sau khi Cố Gia Huy ra thì cô cũng ghi nhớ kha khá rồi.

Khi học có chút không tích cực, nhưng khi nấu thì sẽ tràn đầy cảm hứng.

Cô lại kéo dài việc học thêm nhiều ngày, có lẽ đợi sau khi sức khỏe hoàn toàn khỏi rồi thì sẽ không tránh khỏi việc học bù!

Cô đã làm ấm chăn đệm từ lâu rồi, đợi Cố Gia Huy lên giường.

Anh sờ cái bụng của cô, chỗ đó có vết thâm tím để lại bởi cú đấm đá của La Thanh Nhã.

Anh vẫn còn nhớ.

Anh cẩn thận từng li từng tí xoa bụng cô, như vậy sẽ thúc đẩy máu bầm tan nhanh.

Hứa Minh Tâm rúc vào lòng anh, giống như một con mèo hồn nhiên.

Cô có chút mệt, nên ngủ rất nhanh, còn Cố Gia Huy thì có thói quen nhìn cô chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, Hứa Minh Tâm dậy từ rất sớm, bận rộn làm việc trong bếp.

Cố Gia Huy cũng giúp đỡ cô, đã rất lâu rồi anh không nhìn thấy cô làm một chuyện vui như vậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 674


Chương 674

Động tác của cô rất thành thạo, nhào bột, nướng bánh mì, rán thịt đánh trứng..

Cũng rất ra dáng, hơn nữa còn đầy đủ hương thơm, mùi vị, màu sắc.

Anh cũng chỉ có thể giúp sơ sơ thôi.

Hứa Minh Tâm thay đổi thật sự rồi, biết bản thân mình thích gì, thì sẽ không ngừng theo đuổi nó.

Trên người cô có nơi phát ra ánh sáng, rất sáng sủa, khiến người ra lướt qua thì sẽ nhớ, khi gặp thì sẽ thích.

Hứa Minh Tâm chuẩn bị bốn phần ăn sáng, dư dả một chút.

Cô làm xong mọi thứ, quay người cởi tạp về thì phát hiện ra Cố Gia Huy đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt rất sâu xa.

“Anh nhìn em làm gì vậy? Không lẽ trên mặt em có gì sao?”

“Không có, đột nhiên nhận ra bé nhỏ của anh lớn rồi.”

Cố Gia Huy nói có chút bùi ngùi, xoa xoa đầu của cô.

Hứa Minh Tâm nghe thấy lời nói bùi ngùi như cha hiền này, cô có chút không quen.

“Chú ba Cố, không phải em luôn như vậy sao, em đâu có thay đổi đâu.”

Tự Hứa Minh Tâm không cảm giác ra được, nhưng người khác có thể nhìn thấy được sự trưởng thành của cô.

Lúc trước cô giống như một đứa trẻ, mọi chuyện đều cần người khác quan tâm.

Lúc trước cô cũng rất nhát gan, gặp phải kẻ mạnh thì không dám phản bác lại.

Tính tình cô cũng tốt, có thể nhịn thì nhịn, rất rộng lượng.

Lúc trước cô cứ không tìm được mục tiêu phấn đấu, chỉ biết môn toán của mình rất tệ, rất ngốc rất ngốc.

Nhưng bây giờ Hứa Minh Tâm đã thay đổi hoàn toàn, cô trở nên chín chắn vững vàng hơn. Mặc dù vẫn là tính tình của đứa trẻ, vẫn lương thiện, nhưng đã mạnh mẽ, dũng cảm hơn trước nhiều rồi.

Cô đã học được cách phản bác lại, học được cách dũng cảm đối diện.

Cũng rất lâu rồi cô không cảm thấy mình ngốc nữa, lúc trước không giải đề được thì cứ cảm thấy mình ngốc không có thuốc chữa.

Lúc trước cô không tự tin về bản thân mình, luôn nghi ngờ bản thân, có thể đứng bên cạnh anh, cùng nhau kề vai sát cánh với anh không.

Mà bây giờ, cô đã làm rất tốt.

“Em thay đổi rất tốt, vẫn là kiểu anh thích.”

Cố Gia Huy tiến tới, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, ôm một lát.

“Tiếp tục cố gắng, có anh ở bên cạnh em.”

Mặc dù Hứa Minh Tâm không hiểu tại sao anh lại nói như vậy, nhưng cô nghe thấy lời này thì cũng có chút cảm động.

Có một người để tay nắm tay cả một đời là một chuyện rất lãng mạn mà.

“Um, em sẽ trở nên ngày càng tốt hơn.” Cô nói một cách nghiêm túc.

Đúng vào lúc này, có người gõ cửa phòng bếp.

“Hai người có thể đừng thể hiện tình cảm trước mặt tôi với vợ tôi không? Xin hãy quan tâm đến cảm nhận của người bên cạnh có được không, đây là nhà của chúng tôi.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì có chút ngại, đẩy người Cố Gia Huy ra.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 675


Chương 675

Mặt cô đỏ ửng, còn Cố Gia Huy thì bình thường, anh ôm chặt eo nhỏ của cô.

“Không phải anh thể hiện tình cảm với vợ mình từ sáng đến tối đó sao?”

“Chúng tôi có thể thể hiện tình cảm cho người khác xem, nhưng người khác không được thể hiện cho chúng tôi xem! Đúng không, bà xã?”

“Đúng cái gì mà đúng? Rửa tay ăn sáng!”

Thẩm Thành lườm một cái, rồi đi bưng đồ ăn lên giúp Hứa Minh Tâm.

Ăn cơm xong thì Cố Gia Huy đưa cô về.

Trên đường đi, cô đi ghé qua bệnh viện thành phố.

Cố Gia Huy đến tìm Lệ Nghiêm lấy ít thuốc, Hứa Minh Tâm nhớ đến Hứa An Kỳ.

Hứa An Kỳ vẫn còn trong bệnh viện, lần sinh non này đã tổn thương đến sức khỏe cô ta rất lớn, đến bây giờ vẫn chưa hồi phục lại.

Sinh non chính là thiếu tháng, người phụ nữ nhất định phải được chăm sóc tốt, nếu không sau này rất gây hại đến sức khỏe.

Hứa Minh Tâm nói với Cố Gia Huy rằng cô muốn đi thăm Hứa An Kỳ.

“Em đợi anh, anh đi với em.”

“Vâng.”

Hứa Minh Tâm vốn đang đứng im lặng đợi Cố Gia Huy thì có hai y tá đi qua cô, hai người đó đang thì thâm bàn tán với nhau.

“Người phụ nữ đó đúng là điên rồi, chồng không đến thăm cô ta, thì liên quan gì đến chúng ta? Trút giận lên người chúng ta thì có tác dụng gì!”

“Cô ta cũng đáng thương thật, con mất rồi, bản thân cô ta sau này cũng không thể sinh con được nữa, trong lòng cũng khổ đấy!”

“Khổ thì lấy chúng ra ra trút giận sao? Đáng đời người nhà mẹ ruột mẹ chồng gì cũng không đến, đáng đời chồng cô ta không đến thăm. Người phụ nữ tính tình xấu như vậy, ai có thể chịu được?”

Hứa Minh Tâm nghe thấy lời này thì có chút nghi ngờ.

Không lẽ người mà họ đang nói là Hứa An Kỳ?

Nhà chồng không ai đến cô có thể hiểu, bây giờ Cố Triệt đang rối ren, cũng không rỗi để quan tâm bên này.

Cố Tử Vị là đứa ăn chơi lêu lổng, lăng nhăng, hoàn toàn không để tâm đến chuyện hôn nhân gia đình.

Nhưng…

Hứa Văn Mạnh sao cũng không đến?

Hứa An Kỳ không phải là cô co gái ông ta yêu quý nhất sao?

Còn Trần Hiểu Vân nữa, bà ta cũng không quan tâm đến sống chết của cô ta sao?

Ma xui quỷ khiến cô đi theo y tá qua đó, cuối cùng dừng lại trước phòng bệnh.

Y tá vừa bước vào, bên trong liên vang lên tiếng la hét giận dữ: “Mấy người chết đâu hết rồi, tại sao phòng bệnh không có ai, mấy người chỉ mong sao cho tôi chết quách đi đúng không?”

Hứa Minh Tâm nhận ra giọng nói này, là của Hứa An Kỳ.

Y tá vội vàng xin lỗi, sau đó bắt đầu chăm sóc bệnh nhân.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 676


Chương 676

“Tôi đói rồi, tại sao còn không mang đồ ăn sáng đến cho tôi? Mấy người thờ ơ với tôi như vậy, đợi sau khi tôi xuất viện, tôi sẽ xé nát vụn mấy người! Mấy người có biết tôi là ai không, tôi là mợ chủ của nhà họ Cố đấy!”

“Chị Cố… Tiền viện phí của cô lâu rồi chưa trả, người chăm sóc đã quá định mức…”

Một y tá run lẩy bẩy nói, vẫn còn chưa nói xong thì bị một người y tá khác cắt ngang.

“Xin đợi một lát, lập tức tôi sẽ chăm sóc cho cô.”

Nói xong, cô ta kéo người y tá kia ra ngoài. Hai người ra khỏi cửa, một người trong đó quở trách: “Cô là người mới đến sao? Sao lại đòi tiền cô ta? Cho dù người nhà cô ta không trả tiền viện phí cho chúng ta thì chúng ta cũng không thể đòi cô ta. Còn nói cái gì mình là mợ chủ nhà họ Cố, cũng không có ai trả tiền viện phí cho cô ta, còn ở đó mà kiêu căng, có lẽ cũng bị người ta ghét bỏ, cho nên không ai quan tâm cô ta!”

“Cô ta sinh non, tức giận như vậy không tốt cho sức khỏe.”

“Bây giờ cô ta còn quan tâm gì đến sức khỏe? Sau này cũng không sinh được nữa rồi, còn để ý đến sức khỏe làm gì. Có lẽ là làm chuyện xấu nhiều quá rồi, đây là sự trừng phạt của ông trời.”

Hai y tá nói kháy rồi rời khỏi.

Hứa Minh Tâm ở bên ngoài cửa nghe chuyện cười, Hứa An Kỳ lại trở nên thảm hại như vậy, đã đến bước ai cũng chán ghét rồi.

Cô cảm thấy bây giờ mình mà xuất hiện thì không thích hợp, từ bỏ cái suy nghĩ đi thăm, đang định quay người rời đi thì cô nghe thấy bên trong có âm thanh tiếng ly rơi xuống, còn kèm theo tiếng la hét của Hứa An Kỳ.

Hứa Minh Tâm không kềm được, xông vào bên trong.

Hứa An Kỳ ngã từ trên giường xuống, tay không cẩn thận còn đập lên mảnh thủy tinh vỡ.

Hứa An Kỳ không nhìn thấy rõ người, còn tưởng là y tá.

Cô ta giận dữ quát: “Mắt cô mù à, còn không mau dìu tôi dậy? Bệnh viện mấy người làm việc kiểu gì vậy, mang cơm cho tôi mà cần hai người làm gì, không biết để lại một người để tôi sai bảo sao?” Cô ta nói xong thì ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hứa Minh Tâm, trong chốc lát yên lặng không một tiếng động.

Hứa Minh Tâm đỡ cô ta lên giường, ấn chuông gọi người cho cô ta.

“Có lẽ bác sĩ sẽ đến nhanh thôi, tôi không làm phiền chị nữa, tôi đi đây.”

Hứa Minh Tâm quay người chuẩn bị đi, thì bị Hứa An Kỳ kêu lại.

“Hứa Minh Tâm, cô đến cười nhạo tôi phải không?”

“Cười nhạo chị cái gì?”

Cô quay người lại hỏi.

“Cười nhạo tôi biến thành cái bộ dạng này, mất con rồi, sau này cũng không sinh được nữa! Cười nhạo tôi hại cô không được, ngược lại còn liên lụy đến bố mẹ chồng tôi, hại họ ly hôn, mẹ chồng tôi còn vì vậy mà mang lên người tội danh giết người!”

“Hứa Minh Tâm, tôi thật sự xem nhẹ cô rồi, không ngờ thủ đoạn của cô lại lợi hại như vậy, mấy năm nay cũng học không ít chiêu dụ dỗ nhỉ, mới có thể khiến Cố Gia Huy đi theo tùy tùng như vậy!”

Hứa Minh Tâm nghe thấy lời chua cay ác độc như vậy, bàn tay cô nắm chặt lại thành quyền.

Cô không muốn xung đột với Hứa An Kỳ nữa, nhìn thấy bộ dạng bây giờ của cô ta thì cô chỉ muốn tránh xa.

Tại sao mỗi lần cô ta đều làm cho mọi việc tệ hại hơn như vậy, nghĩ người khác khó chịu như vậy? Hứa Minh Tâm thở mạnh một hơi, lạnh nhạt nói: “Cười nhạo chị trộm gà không được lại còn mất nắm gạo sao? Chính xác là như vậy, chị vì hại tôi mà bỏ hết vốn liếng, ngay cả con của mình mà cũng có thể lợi dụng. Cho dù là một cái thai hư, nhưng cũng ở trong bụng chị lâu như vậy rồi, có dòng máu của chị. Lúc đứa con mất chị không đau lòng sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 677


Chương 677

“Đương nhiên là tôi đau lòng, nhưng tôi càng căm giận hơn, căm giận không lật đổ được cô! Tôi đã hy sinh nhiều như vậy rồi, con đ* như cô sao vẫn chưa chịu chết?”

Hứa An Kỳ vô cùng tức giận, tóm lấy bình hoa trên tủ đầu giường, hung hăng đập xuống đất.

Hứa Minh Tâm vội vàng né tránh, nhìn mảnh thủy tinh vỡ vụn đó, cô cảm thấy Hứa An Kỳ không còn thuốc chữa rồi.

Tự mình làm thì tự mình lãnh hậu quả, đã vậy còn không biết kiểm điểm bản thân, đúng là một con điên.

“Hứa An Kỳ, tôi biết lúc trước chúng ta có rất nhiều mâu thuẫn, từ lớn đến nhỏ chị đều ức h**p tôi, tôi cũng phản kháng không được. Bây giờ tôi có sức mạnh rồi, tôi cũng chưa từng xem chị là kẻ thù. Chị đối xử hòa nhã với tôi, tuyệt đối tôi sẽ không làm khó chị một chút nào. Nhưng lòng dạ chị hẹp hòi, chị không rộng lòng với tôi được.”

“Bây giờ chị biến thành bộ dạng này, đều do chị tự chuốc vạ vào mình, không trách người khác được! Nếu chị không có ác độc như thế, ngày tháng bây giờ của chị sẽ sống dễ dàng hơn nhiều. Không phải tôi hại chị, là tự chị hại mình, từng bước ép chị đến hoàn cảnh bây giờ!”

“Cô bớt ở đó nói dong nói dài, nói bậy bạ với tôi! Hứa Minh Tâm, tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu, con đ* như cô, xuất thân thấp hèn mà cũng muốn ngồi lên đầu tôi. Cô chẳng qua tìm được một chỗ dựa vững chắc hơn tôi mà thôi, người đàn ông của cô có bản lĩnh, còn người đàn ông của tôi không có bản lĩnh mà thôi!”

Hứa An Kỳ không chịu thua, đẩy hết mọi vấn đề vào nguyên nhân chủ quan.

Trước giờ cô ta không chịu nhận cái sai của mình.

Sao cô ta lại có lỗi!

Cô ta là hòn ngọc quý trên tay của nhà họ Hứa, thì phải ở trên cao, sao có thể bị một đứa con riêng giẫm đạp lên đầu mình như vậy?

Cô ta không chịu đựng nổi cảm giác như vậy, cho nên cho dù phải dốc hết sức mình, thì cũng phải lôi cô xuống.

Cô ta tuyệt đối sẽ không để cho Hứa Minh Tâm sống dễ dàng đâu!

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì cười giễu cợt, giống như nghe một chuyện cười động trời vậy.

Cô nghiêm giọng nói: “Hứa An Kỳ, chị đừng có quên, lúc đầu chị với Cố Tử Vị chưa công khai yêu nhau. Người mà ông cụ Cố muốn là chị, là chị đã chọn Cố Tử Vị, từ bỏ Cố Gia Huy, đẩy một người vừa mới đón sinh nhật lần thứ mười tám như tôi ra!” Lời này làm cho Hứa An Kỳ câm như hến.

Đúng thế….

Cố Gia Huy ưu tú như vậy, vốn dĩ cô ta có được dễ như trở bàn tay.

Nhưng mà, cô ta đã chọn Cố Tử Vị.

Lúc đó không ai ngờ được, Cố Gia Huy vừa xấu vừa kỳ dị lại biến thành dáng vẻ như bây giờ, trở thành con người làm mưa làm gió, khiến người ta nghe tiếng đã sợ mất mật.

Sắc mặt Hứa An Kỳ tái nhợt, không được một câu nào.

Đúng vào lúc này, ở chỗ cửa truyền đến giọng của Cố Gia Huy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 678


Chương 678

“Nếu như lúc đầu, Hứa Văn Mạnh đưa cô lên giường của tôi, tôi đảm bảo sẽ không nhìn cô một cái, trả lại nguyên vẹn không sứt mẻ. Hứa Văn Mạnh đưa cô đến là muốn xỉ nhục tôi hay gì?”

Lời này vừa phát ra, Hứa An Kỳ tức đến run cả người, đôi mắt trở nên dữ dằn, trừng mắt nhìn chằm chằm hai người họ.

Hứa Minh Tâm nghe thấy lời này thì cũng rất bất lực, không dễ gì cô mới làm dịu được cơn giận của Hứa An Kỳ, mà chỉ sợ một câu qua loa của anh khiến cho Hứa An Kỳ hận thấu cô.

Đúng là châm dầu vào lửa, hết chuyện làm mài “Không phải bảo em đợi anh sao?

Sao lại tự đến rồi, cô ta có dọa em không?”

Anh ôm chặt cơ thể Hứa Minh Tâm, nói một cách dịu dàng.

Hứa Minh Tâm rất muốn lườm anh một cái.

“Cút, mấy người cút hết cho tôi!”

Hứa An Kỳ phát điên lên, hất hết đồ trên tủ đầu giường xuống dưới đất.

Bây giờ là hoàn cảnh gì của cô ta đây?

Nhà họ Hứa không có ai quan tâm, nhà họ Cố cũng không ai quan tâm, thê thảm vô cùng.

Nhưng Hứa Minh Tâm đã được danh lại còn được lợi, còn có Cố Gia Huy che chở bảo vệ.

Cô ta không cam tâm, sao có thể cam tâm được?

Con nhóc ngày nào bị mình tùy ý ức h**p, bây giờ lại leo lên đầu mình ngồi, làm sao cô ta chịu đựng được?

Hứa Minh Tâm nhìn thấy bộ dạng điên cuồng của Hứa An Kỳ, cô cũng không muốn tiếp tục ở lại nữa, sợ kích động quá trớn.

“Chú ba Cố, chúng ta đi thôi, để cô †a bình tĩnh lại.”

“Cũng đúng, người phụ nữ điên này ở đây, anh cũng lo cô ta sẽ làm em bị thương, chúng ta về nhà.”

“Ñ”

Hứa Minh Tâm lườm anh một cái.

Anh đúng thật là làm người ta tức chết không đền mạng mài Hứa An Kỳ nghe thấy câu nói đó của Cố Gia Huy thì cơn giận hoàn toàn bộc phát.

“Hứa Minh Tâm, cô đợi đó cho tôi, tuyệt đối tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu. Tôi phải giết cô, nhất định tôi sẽ g**t ch*t cô, cô đợi đó cho tôi…” Tiếng la hét của cô ta vang vọng trong hành lang, mỏng manh như sợi tơ mành sắp đứt.

Trái tim Hứa Minh Tâm run lên dữ dội khi nghe thấy những lời cay nghiệt này.

Cố Gia Huy cảm nhận được, mau chóng đỡ lấy người cô, nói: “Em sao vậy?”

“Không sao.”

Cô cố gắng mỉm cười, bất cứ ai nghe thấy lời cay nghiệt như vậy cũng sẽ thấy khó chịu.

Cô biết, Hứa An Kỳ đã hận mình đến tận xương tủy.

“Yên tâm đi, anh sẽ không cho cô ta có cơ hội này.”

Giọng nói điềm tĩnh của Cố Gia Huy vang lên bên tai cô.

Lúc cô không nhìn thấy, có sự lạnh lùng đáng sợ trong đôi mắt phượng sâu thẳm ấy.

Về đến nhà, Cố Gia Huy dặn dò Khương Tuấn, bảo bệnh viện làm một giấy chứng nhận giả, chứng minh tinh thần Hứa An Kỳ có vấn đề, đưa cô ta đến bệnh viện tâm thần, cả đời đừng hòng mà được thả ra.

Người làm hại đến Hứa Minh Tâm, tuyệt đối không nhân nhượng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 679


Chương 679

Ba ngày sau Hứa Minh Tâm biết được tin tức này, nhớ đến hôm đó người vẫn còn bình thường, sao tinh thần lại xảy ra vấn đề rồi?

Không lẽ là đả kích quá mạnh, không chịu nổi?

Nghĩ lại cũng đúng, Hứa An Kỳ đột nhiên bất hết mọi thứ, nhà họ Hứa nhà họ Cố đều khinh thường, một người có tính khí kiêu ngạo như cô ta sao có thể chịu đựng nổi?

Lần này, cô không muốn đi thăm Hứa An Kỳ nữa, sợ mình xuất hiện, Hứa An Kỳ kích động tự sát thì không hay rồi.

Ân oán giữa họ xem như là đến cuối rồi.

Cái tuần cô ở nhà nghỉ ngơi tịnh dưỡng này, Bạch Thư Hân có đến thăm cô, dặn đi dặn lại cô chuyện gì cũng phải cẩn thận.

Cho dù nhà họ Ngôn và Cố Gia Huy có lòng muốn bảo vệ cô, nhưng cũng có lúc ngoài tầm tay với của họ.

Hứa Minh Tâm gật đầu, có cô ấy bên cạnh, vết thương trên người cô hình như khỏi kha khá rồi.

Thứ hai đến, Hứa Minh Tâm phải đi học lại rồi.

Ban ngày lên lớp, ban đêm về giáo viên dạy kèm.

Giáo viên vẫn là người dạy kèm lúc nghỉ đông, năm nay hai mươi lăm tuổi, tuổi trẻ mà đã là giáo sư đại học, nghe nói là một thiên tài, từ mẫu giáo đã bắt đầu nhảy lớp liên tiếp.

Cũng không phải dạy ở đại học Đà Nẵng, mà ở một trường khác cùng thành phố.

Nghe Khương Tuấn nói, lúc cô giáo xinh đẹp phỏng vấn, có mang mấy bằng chứng nhận đến, lý lịch xán lạn.

Hứa Minh Tâm sợ sau này mình đi xin việc, e là chỉ có thể mang một cái bằng tốt nghiệp đi phỏng vấn thôi.

Bởi vì cô rất thường hay bỏ tiết, ban ngày học trên trường xong, ban đêm về đã sáu bảy giờ rồi, cô giáo xinh đẹp phải ở lại đến hơn chín rưỡi. Nếu như cô không hiểu bài thì cô giáo còn muốn giảng tiếp, dù biết bài học của cô chỉ đến đó. Có thể nói là tương đối có trách nhiệm.

Hứa Minh Tâm thấy cô giáo đi lại vất vả, buổi tối về một mình cũng không an toàn, nên cô đã để cô ấy ở lại phòng khách, ngày hôm sau Cố Gia Huy đưa cô đi học thì cũng tiện đường đưa cô giáo xinh đẹp đến trường cô ấy luôn.

Như vậy thì một công đôi việc.

Tối thứ hai, Hứa Minh Tâm lê thân xác rã rời về nhà, còn muốn ăn chút thịt viên của dì Lưu làm, rồi ăn chút bánh xoài nướng của dì, nhưng không ngờ vẫn chưa kịp ngồi xuống thì cô giáo đã đến rồi.

Cô giáo họ Tiết, tên cũng rất hay, gọi là Tiết Mộc Khê.

Hứa Minh Tâm thấy cô ấy lại về cùng với Cố Gia Huy, cô có chút bực bội.

“Sao anh lại đưa cô giáo đến rồi? Không phải bảy giờ mới học sao?”

“Anh quay về lấy ít đồ, trên đường thấy cô giáo, cô ấy muốn đến dạy kèm cho em, nên anh thuận đường cho cô ấy đi cùng.”

Tiết Mộc Khê nghe vậy thì cười: “Chiều nay tôi không có tiết, nghĩ giờ này chắc em tan học rồi, nên tôi muốn đếm sớm chút.”

“Cô giáo, cô cũng có trách nhiệm quá rồi nhỉ? Không sao, dù sao cũng trả tiền theo giờ, cô dạy em một tiếng, chú ba Cố sẽ trả cô tiền công một tiếng.

Cô ấy dạy thêm, một tiếng ba triệu, lúc đầu Hứa Minh Tâm không biết, sau đó biết rồi thì suýt chút trào máu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 680


Chương 680

Ba triệu, ôi mẹ ơi.

Dạy thêm ba tiếng là có chín triệu.

Lúc cô làm thêm ở quán bar, một giờ mới có năm mấy, sáu mươi nghìn.

Thật đúng là cô chính là lao động giá rẻ nhất mà!

Nhưng cô giáo này đúng là thật sự giỏi, những điều cô ấy nói cô đều hiểu, hơn nữa còn nhớ kĩ.

Dù sao chú ba Cố cũng không xót tiền, cô cũng không quan tâm nữa.

Cảm giác làm vợ của người có tiền đúng là rất sướng, ít nhất lúc nhìn thấy đồ mình thích, không cần phải xem giá mà mua thắng luôn.

Nhưng có thể vì mắt nhìn của cô có hạn, đồ cô chọn thường là đồ rẻ nhất trong tiệm.

“Chú ba Cố, anh quay về làm gì thế?”

Cô quay đầu qua nhìn Cố Gia Huy.

“Lấy chút tài liệu, trên đường đi anh thấy có một tiệm bánh bao chiên lâu năm. Có rất nhiều người đang xếp hàng, anh nghĩ nhất định sẽ rất ngon nên đã mua ít về cho em, nghĩ em sẽ rất thích.”

Cố Gia Huy lấy bánh bao chiên ra, vẫn còn nóng hổi nữa.

Hứa Minh Tâm chốc lát hài lòng vô cùng, vội vàng nếm thử một cái, bên ngoài xốp giòn, bên trong nhiều thịt viên, nuốt một miếng xuống, cô cảm thấy thỏa mãn vô cùng.

“Thế anh có xếp hàng không?” Hứa Minh Tâm vừa ăn vừa hỏi.

“Có.”

“Sao không để Khương Tuấn xếp hàng?”

“Bởi vì mua cho em, anh không muốn người khác làm thay. Xếp hàng vì em, không phải là điều nên làm sao?

Nhưng mà lúc anh xếp hàng, ánh mắt bọn họ nhìn anh đều rất kỳ lạ, đây là tại sao?”

“Bởi vì anh ăn mặc quá đứng đắn rồi, Cố Gia Huy, sau này anh không cần mặc vest vào thời gian nghỉ ngơi, nhất định sẽ trẻ ra rất nhiều tuổi đấy!”

“Thật không? Như thế sẽ không thấy lớn tuổi sao?”

Hứa Minh Tâm nghe thấy thì suýt chút nữa cười ra tiếng, Cố Gia Huy bị mình làm cho ám ảnh rồi sao?

Thật ra anh không già, đàn ông hai chín tuổi, sự nghiệp thành công, chín chắn ổn định, là lúc có sức hút nhất.

Chỉ có điều anh chọc cô giận, nên cô cố ý lấy tuổi tác ra nói, không ngờ một hai lần mà Cố Gia Huy đã bắt đầu tính toán rồi.

“Ừm ừm ừm, anh không mặc vest, nhất định sẽ trẻ ra mấy tuổi đó!”

“Anh biết rồi, em từ từ ăn, nếu như còn thích ăn thì gọi điện cho anh, lúc tối về anh lại mua cho em. Anh phải đi rồi, không ở với em nữa.”

“Ừm ừm, anh mau đi làm việc đi.”

Cố Gia Huy lên lầu lấy tài liệu, sau khi xuống lầu thì Hứa Minh Tâm chủ động chạy đến, chụt một cái lên má anh.

Trên môi cô vẫn còn chút dầu, Cố Gia Huy cũng không chế, cười xoa đầu cô, rồi mới rời đi.

Hứa Minh Tâm đứng trước cửa, đưa mắt nhìn Cố Gia Huy rời đi, sau khi không còn thấy bóng anh nữa thì cô cũng ăn kha khá rồi, cô đóng cửa đi vào với lòng đầy toại nguyện.

“Cô giáo, em ăn xong rồi, lát nữa chúng ta học đi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 681


Chương 681

Tiết Mộc Khê cười cười: “Anh Huy đúng là cưng chiều em thật đó.”

Cố ấy ở đây lâu như vậy, cũng hiểu quan hệ của họ, và cô ấy không hề rêu rao bên ngoài, có lẽ cũng sợ thế lực của Cố Gia Huy.

“Em là vợ chưa cưới của anh ấy, anh ấy thương em không phải là điều nên làm sao?”

“Đúng vậy.”

Khóe môi Tiết Mộc Khê khẽ cứng lại, sau đó bắt đầu dạy học cho Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm tôn sư trọng đạo, với Tiết Mộc Khê hết sức kính trọng.

Lúc nghỉ giải lao, sợ Tiết Mộc Khê đói khát, nên lúc nào cô cũng cung cấp đồ ăn đồ uống.

Lần này cô ấy đến sớm, tám giờ có thể về, nhưng Tiết Mộc Khê áy náy, nói là do mình đến trước giờ, phí học một tiếng đó không cần trả, vẫn nên dựa theo quy tắc cũ dạy đến chín giờ.

Chậc chậc, cô giáo ơi, nghề nghiệp thiêng liêng như vậy mà.

Ba triệu đồng bày trước mặt, cũng không hề lay động, đạo đức cao biết bao nha.

Nếu như là cô, cô tuyệt đối sẽ không khách sáo đâu, thiếu một đồng thì theo lẽ mà tranh giành.

Tiết Mộc Khê tiếp tục dạy, lúc tám rưỡi thì trời đổ mưa.

Mưa đầu xuân, đúng là rất lạnh.

Cơn gió lạnh thổi từ bên ngoài vào, cô lạnh đến run cầm cập.

Cô đi đến đóng cửa sổ lại, nói: “Bên ngoài trời mưa rồi, lát nữa cô giáo đừng về nữa”

“Thế à, thế tôi không quay về nữa.”

Tiết Mộc Khê nói:

Chín giờ Hứa Minh Tâm mới làm bài tập xong.

Cố Gia Huy gọi về nói buổi tôi phải đi tiếp khách, chắc sẽ về nhà muộn.

“Anh có uống được rượu không?”

“Ừ, đối tác uống tốt nên anh không thể say được.”

“Thế em sẽ nấu canh giải rượu cho.”

“Ừ, em không cần đợi anh, ngủ sớm đi, mai còn phải đi học nữa. Bữa này có một người là nữ, là thư kí của đối tác, anh sẽ đi cùng Khương Tuấn.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, không kìm nổi nụ cười: “Em cũng không hỏi nhiều đến thế, anh nói làm gì chứ?”

“Phụ nữ lúc nào chẳng để ý mấy cái này. Đàn ông ra ngoài ăn cơm với ai, có phụ nữ hay không, đối phương có đẹp hay không?”

“Đúng thật là có để ý, nhưng mà em tin anh. Dù phụ nữ có c** s*ch trước mặt anh thì anh cũng không siêu lòng, hơn nữa còn có Khương Tuấn đi cùng, em cũng không phải nhọc lòng. Em chỉ lo anh uống nhiều hại dạ dày.”

“Thà em không tin anh đến vậy, hỏi anh vài câu để anh vui còn hơn.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, không giấu nổi niềm vui.

Những người đàn ông khác đều rất ghét bị phụ nữ gặng hỏi, không có tự do. Anh thì khác, chỉ mong vợ hỏi này hỏi nọ. Kì cục.

“Được rồi, em hỏi thêm hai câu vậy, cô thư kí kia bao nhiêu tuổi, có xinh không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 682


Chương 682

“Không biết tuổi, chưa từng gặp, nhưng anh nghĩ là không đẹp bằng em đâu.”

“Chắc chắn thế cơ à?”

“Ừ, người phụ nữ do Cố Gia Huy anh lựa chọn là đẹp nhất.”

Mặt cô hơi đỏ lên, tự nhiên được khen như vậy khiến cô hơi ngại.

Nếu cô mà có cái đuôi chắc đã vẫy liên hồi rồi.

“Biết rồi, anh đi đi.”

“Ừ, ngủ sớm đi.”

Hứa Minh Tâm cúp máy, đến phòng bếp nấu canh giải rượu và canh gừng cho Cố Gia Huy.

Nhìn ngoài trời mưa như trút nước chắc còn lâu mới tạnh, nhỡ hai người họ về đến rồi bị mắc mưa thì phải làm sao?

Tiết Mộc Khê đến nhà bếp nấu bữa khuya thì gặp được cô.

“Cô giáo, nếu cô muốn ăn khuya thì cứ bảo em, không cần phải tự làm đâu.”

“Tôi quen rồi, vả lại cũng ngại làm phiền người khác nữa.”

Tiết Mộc Khê chưa từng được ai phục vụ nên không quen.

“Em đang làm gì vậy?”

“Em đang nấu canh giải rượu, buổi tối anh ấy đi tiếp khách, phải uống rượu nên em cứ chuẩn bị trước. Lát nữa em còn nấu canh gừng, sợ bọn họ mắc mưa.”

“À, hóa ra là vậy.”

Tiết Mộc Khê gật gật đầu, cuối cùng cũng không nấu bữa khuya, mà chỉ lấy chút hoa quả.

Cô bận bịu trong nhà bếp một hồi, thấy đói nên uống tạm hai bát canh.

Nhìn đồng hồ thấy đã mười giờ mà anh vẫn chưa về.

Cô đặt canh vào hộp giữ nhiệt, rồi đặt lên bàn trà để anh về nhà là thấy luôn. Cô còn dán giấy ghi chú vì sợ anh nhầm hai loại.

Cô về phòng mình nhưng không sao ngủ được, đành đợi anh về.

Hứa Minh Tâm vừa đọc sách vừa đợi.

Sắp mười hai giờ, cơn buồn ngủ ập đến, cô gật gà gật gù.

Đúng lúc này, cô nhìn thấy ánh đèn hắt ra từ cửa sổ, biết dưới sân có xe lái vào.

Cô vội vã chạy ra ban công nhìn, thấy đấy đúng là xe của Cố Gia Huy.

Khương Tuấn không nhấn chuông, có lẽ vì sợ đánh thức cô.

Cô mau chóng thay giày, khoác áo chạy xuống dưới.

Vừa xuống lầu thì đã nhìn thấy Tiết Mộc Khê vẫn còn thức và đang đứng sẵn ở cửa.

Khương Tuấn cũng rất bất ngờ.

“Cô Khê vẫn chưa ngủ sao?”

“Chưa, tôi vẫn chưa ngủ. Anh mau vào nhà tắm nước ấm đi rồi thay bộ khác. Cả người ướt đẫm rồi kìa.”

Anh ta chỉ lo che ô cho Cố Gia Huy, chứ không hề lo cho bản thân, bây giờ cả người ướt hết cả.

Anh ta nhìn Cố Gia Huy, vẫn có chút không yên lòng.

“Để tôi gọi chú An hay cô Minh Tâm xuống giúp .”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 683


Chương 683

“Không cần đâu, anh Huy không muốn muộn rồi mà còn làm phiền cô ấy, đừng gọi thì hơn. Còn chú An tuổi tác đã cao, cậu cứ để anh Huy nằm trên ghế số pha đã, để tôi thay đồ rồi xuống ngay.”

“Cứ để tôi chăm sóc anh ấy, anh mau đi tắm đi, kẻo lại sinh bệnh rồi thành ra mất nhiều hơn được.”

Anh ta nghe vậy, gật gật đầu.

Bản thân anh ta bây giờ thật sự khá là bết bát.

Tiết Mộc Khê ăn mặc kín cổng cao tường, lại là người mẫu mực, chắc sẽ không có vấn đề gì đâu.

Khương Tuấn rời đi, Tiết Mộc Khê giúp Cố Gia Huy nằm lên ghế sô pha.

Hứa Minh Tâm vốn định xuống lầu, nhưng mà ma xui quỷ khiến thế nào lại dừng lại.

Cô là phụ nữ, mà giác quan thứ sáu của phụ nữ cho dù không có căn cứ nhưng lại chuẩn không gì bằng.

Cô nhìn Tiết Mộc Khê mở hộp giữ nhiệt, đổ canh gừng ra hai bát rồi mang bình giữ nhiệt vào bếp.

Cô ta muốn đút canh cho Cố Gia Huy nhưng lại ngại anh đã uống say nên không biết phải làm sao.

Tiết Mộc Khê vỗ vỗ vào mặt anh, thấy anh không có phản ứng gì thì hơi do dự một chút rồi bắt đầu cởi áo khoác ngoài của anh ra.

Tiếp đó đến áo sơ mi.

Tim Hứa Minh Tâm đập thình thịch, cố gắng không nghĩ ngợi nữa, nhưng không ngờ người đàn ông vốn tưởng đang say rượu nằm một chỗ lại đột nhiên giữ tay của Tiết Mộc Khê.

Cô ta giật thót, khuôn mặt trắng bệch.

“Anh… anh Huy?”

Cố Gia Huy không hề trừng mắt, chỉ giữ chặt tay cô ta, không để cô ta tiến gần.

Tiết Mộc Khê thở phào một hơi, còn tưởng rằng anh đã tỉnh rượu rồi. Cô ta giãy tay ra, ngắm nhìn khuôn mặt đẹp trai không góc chết của anh, tự nhủ tại sao trên đời lại có người đẹp trai đến vậy.

Mà ngày nào cũng có thể nhìn thấy anh, nhưng anh lại không thuộc về mình.

Cô ta ngày nào cũng ở đây, hưởng thụ đãi ngộ giống với Hứa Minh Tâm, nhưng có một thứ mà cô ta không bao giờ có thể sở hữu, đó là sự chân thành và quan tâm chăm sóc của anh.

Mỗi lần nhìn thấy anh bên Hứa Minh Tâm, thậm chí hạ mình xếp hàng mua đồ cho cô ấy, cô ta luôn cảm thấy ghen ty, cảm giác Hứa Minh Tâm không xứng với anh, sao cô ta lại bắt một người cao quý như anh làm cái việc thấp hèn đó?

Thực sự hạ thấp thân phận của anh mà, nếu như để truyền thông bắt gặp thì khác nào trò cười cơ chứ.

Ban đầu Tiết Mộc Khê cũng không dám vọng tưởng, nhưng cô ta không sao có thể làm ngơ trước một người mang hào quang chói lọi như anh.

Một người đàn ông đẹp trai lại cao quý, dù là ai nhìn thấy chắc cũng bị anh làm cho điện đảo.

Cô ta chỉ là một người phụ nữ bình thường, không thể kiềm chế cũng là chuyện bình thường.

Tiết Mộc Khê ngắm thật kĩ Cố Gia Huy, cũng chỉ trong trường hợp ý thức của anh không rõ ràng, cô ta mới có cảm giác khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại.

Cô ta nhìn bát canh gừng trên bàn trà, do dự một hồi rồi uống một ngụm, muốn dùng miệng đút canh cho anh, vừa định cúi người xuống thì nghe thấy tiếng bước chân bịch bịch.

Hứa Minh Tâm đến rồi.

Cô ta vội vã ngồi thẳng dậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 684


Chương 684

Khương Tuấn không tắm mà chỉ thay một bộ đồ khô rồi thôi.

Anh vừa lau đầu vừa đi ra, nhìn thấy áo khoác của Cố Gia Huy bị cởi ra thì thấy thắc mắc.

Tiết Mộc Khê vội vàng giải thích: “Lưng áo của anh ấy bị ướt, tôi sợ anh ấy lạnh nên giúp cởi ra.”

“Do sơ xót của tôi, không thể giúp anh ấy cản rượu mới khiến anh ấy say đến mức này.”

“Lần này không kí được hợp đồng, thật là đáng tiếc.”

“Vì sao?”Tiết Mộc Khê nhanh nhảu hỏi một câu.

“Trên bàn rượu đều là như thế cả, ai trụ được đến cuối mà không ngã thì đó là kẻ thắng cuộc. Thư kí của đối tác tửu lượng cực tốt, tửu lượng của anh ta và sếp cũng không kém nhưng cuối cùng vẫn bị đánh bại. Đối tác nói, ai uống rượu thắng thư kí của anh ta, thì chuyện làm ăn cũng dễ bàn thôi.” Khương Tuấn đau đầu nói.

“Tôi biết uống rượu, vả lại tửu lượng rất tốt.” Tiết Mộc Khê nhanh nhảu nói: “Anh để tôi đi thử xem, khéo lại giúp được gì đó”

“Cô á?” Khương Tuấn kinh ngạc, nhìn Tiết Mộc Khê có vẻ là một người nền nã, ăn nói nhã nhặn, uyển chuyển. Không ngờ lại biết uống rượu, lại còn tự nhận tửu lượng bản thân rất tốt. Tiết Mộc Khê nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của Khương Tuấn nói: “Anh thấy tôi có vẻ nền nã thế thôi chứ thực ra tôi uống được lắm. Bố tôi mở xưởng rượu, chuyên ủ rượu. Có thể nói tôi lớn lên trong hương rượu của bố đấy. Chẳng qua sau này tôi làm giáo viên, mỗi ngày đều phải lên lớp nên không dám uống rượu, sợ nhà trường điều tra ra. Nếu không lên lớp thì tôi ở nhà sẽ uống một chút.”

“Hóa ra là vậy, chỉ là tửu lượng của đối phương thật sự rất tốt, tôi và sếp đều không phải đối thủ của người ta, mà cô chỉ là một cô gái…”

“Người đó, chẳng phải cũng là phụ nữ sao?”

“Cũng đúng.”

“Nếu anh không tin thì anh có thể đấu với tôi thử xem, nếu tôi uống thắng anh thì anh cứ đưa tôi đi thử xem.”

“Nếu có thể thì quá tốt rồi, mối làm ăn này rất quan trọng đối với sếp.”

Khương Tuấn tỏ ra vui mừng.

Cho dù có thành công hay không nhưng Tiết Mộc Khê có lòng cũng thực đáng quý.

Anh ta nhìn thấy canh giải rượu với canh gừng trên bàn thì hỏi: “Ai chuẩn bị vậy?”

“Tôi chuẩn bị đấy, thấy bên ngoài trời mưa nên nấu.”

“Thế thì thật sự phải cảm ơn cô rồi, bát này là của tôi đúng không?”

“Ừ, uống đi kẻo nguội.”

Tiết Mộc Khê dịu dàng nói.

Khương Tuấn uống một hơi hết bát, rồi khen Tiết Mộc Khê không ngừng, nói cô ta không những xinh đẹp, có học thức, khí chất hơn người lại còn tốt bụng…

Hứa Minh Tâm đứng trên cầu thang nghe thấy vậy rất muốn chạy xuống tầng đá mông anh ta.

Khốn kiếp, rõ ràng cô mới là người chuẩn bị canh gừng.

Uống canh của cô lại đi khen người phụ nữ khác, đúng là quá đáng mà.

Từ trước đến nay cô vẫn kính trọng Tiết Mộc Khê, nhưng không ngờ cô ta có ý đồ khác.

Tiết nào khi đến nhà lại tích cực như vậy, đến sớm lại không thêm tiền, hóa ra là thả dây dài câu con cá lớn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 685


Chương 685

Cô thật là ngốc mà, lúc nào gặp cũng tay bắt mặt mừng, để tình địch ở trong nhà mình, ngu hết sức! Cô tức giận nghiến răng nhưng không đi xuống vạch trần.

Bây giờ vẫn chưa phải lúc.

Cô đợi một lúc, cố ý giả bộ còn đang ngái ngủ đi xuống lầu.

“Các anh về rồi đấy à.”

Tiết Mộc Khê nghe thấy giọng của cô, trong lòng giật thót, vội vã đứng dậy.

“Cô Minh Tâm, dậy rồi sao?”

“Chúng tôi đánh thức cô rồi à? Anh Huy dặn tôi không được làm phiền cô.”

Hứa Minh Tâm lắc đầu: “Tôi dậy đi vệ sinh đấy, anh ấy uống canh giải rượu chưa?”

“Uống rồi.” Tiết Mộc Khê nhanh nhảu nói.

“À, vậy tôi dìu anh ấy về phòng, không còn sớm nữa, còn làm phiền hai người nữa thì ngại quá.”

Tiết Mộc Khê thấy cô không tiếp tục hỏi chuyện canh giải rượu nữa, nếu để Khương Tuấn biết chuyện mình nói dối thì không ổn rồi.

Cô dìu Cố Gia Huy lên lầu rồi bảo Khương Tuấn ở lại vì đã muộn rồi đừng nên về nữa.

Anh ta cũng định như vậy, một phần cũng vì muốn so tửu lượng với Tiết Mộc Khê.

Hứa Minh Tâm coi như không biết chuyện vừa xảy ra, đưa Cố Gia Huy về phòng.

Về đến phòng, cô vừa giúp anh rửa mặt thay đồ vừa lấy tay chọt anh không ngừng.

“Anh đẹp trai đến vậy làm gì? Anh xem bây giờ có bao nhiêu người nhắm anh? Anh ngàn phòng vạn phòng, không ngờ trong nhà vẫn có một người. Đúng là đau đầu mà, anh có vận đào hoa có phải không?”

“Đúng lúc này em còn phải đi học, nếu em tốt nghiệp rồi, đến độ tuổi kết hôn hợp pháp chúng ta sẽ công khai, vậy em sẽ không cần phải lo sợ vẩn vơ nữa. Chú ba Cố ơi, sao anh không tiếp tục giả xấu giả nghèo đi, cứ như vậy thì đã không nảy sinh nhiều vẫn đề như vậy rồi.”

“Nhưng mà… anh đẹp trai như vậy, coi như em được hời rồi. Cho dù tức điên lên hễ cứ nhìn thấy khuôn mặt này thì mọi bực tức coi như tan biến.

Quả nhiên, sắc đẹp là chính nghĩa, câu này quả không sai.”

Cô không kìm được lấy tay chọc anh, độ đàn hồi của làn da rất tốt, đôi môi mỏng gợi cảm, khiến người ta không nhịn được ý muốn cắn một phát.

Cứ hôn một cái đi, dù sao cũng là người của mình, không phải ngại.

Cô sáp đến gần, cắn một cái.

Thật ngon!

Thoang thoảng hương rượu, giống như sô cô la vị rượu vang vậy.

Đang thưởng thức mĩ vị đột nhiên trời đất đảo lộn, cô bị một người nào đó đè chặt dưới thân.

Cô kinh ngạc đến mức hai mắt mở lớn, nhìn người đàn ông trên đỉnh đầu mình, đôi mắt đen xoáy sâu nhìn cô không chớp mắt.

Dáng hình nhỏ bé phản chiếu qua đôi mắt ấy, càng trở nên bé nhỏ đến kì diệu.

Trong đôi mắt ấy như có một vòng xoáy, cuốn cô chìm sâu đến mức không thể vùng vẫy.

“Anh… anh… sao lại tỉnh rồi?”

“Uống canh giải rượu, cộng thêm có người xâm phạm mình cho nên tỉnh rồi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 686


Chương 686

“Sao lại gọi là xâm phạm? Anh là của em, em hôn anh một cái thì làm sao nào?”

Cô không khách khí nói.

Nghe thấy vậy, tâm trạng của anh lại tốt trở lại rồi.

“Ừ, anh là của em cho nên cứ tha hồ mà hưởng thụ đi.” Nói xong, anh áp người hôn cô.

Lần này, đã hôn là không thể vãn hồi.

Hôm sau, hai người vừa xuống lầu thì Khương Tuấn mang khuôn mặt vui mừng sáp đến, nói gì đó vào tai Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy hơi nhíu mày nói: “Thật sao?”

“Tuyệt đối chính xác, tôi đã uống cùng cô ấy, tửu lượng không hề thua kém chúng ta đâu.”

“Ừ, nếu cô ấy chịu giúp đỡ thì rất tốt, đã bàn bạc giá cả chưa?”

“Cô ấy cũng không cò kè tiền bạc, cứ để tôi quyết định, yên tâm, tôi sẽ không bạc đãi người ta, dù việc có thành hay không.”

Cố Gia Huy nghe vậy, gật gật đầu rồi không nói gì nữa.

Hứa Minh Tâm nghe thấy, nghĩ có lẽ họ định nhờ Tiết Mộc Khê giúp.

Lí do cô không vạch trần bộ mặt của Tiết Mộc Khê vì nghĩ cô ta có thể giúp Cố Gia Huy.

Cô ta lợi dụng mình, chẳng lẽ bản thân lại không thể lợi dụng ngược lại sao?

Cô hiện tại rất thông minh, chỉ cần không làm đề toán thì mọi việc dễ giải quyết rồi.

Trong bữa sáng, cô làm ra vẻ không có chuyện gì, vẫn gắp đồ ăn cho Tiết Mộc Khê.

Lúc ra khỏi nhà, cô ta lên xe rất tự nhiên, không để Hứa Minh Tâm phải mời nữa.

Cô ta ngồi ở ghế lái phụ, còn cặp đôi Hứa Minh Tâm ngồi ở hàng ghế sau.

Hiện tại cô mới biết bản thân ngốc, trước đây còn lo cho cô ta, sợ cô ta bắt xe về sẽ tốn tiền.

Nếu đã thuận đường thì cứ cho người ta đi cùng, không cần phải tính toán.

Nhưng hiện tại, trong lòng hối hận muốn chất.

Cô cố ý mở tấm chắn, ngăn cách hàng ghế trước và sau.

Cố Gia Huy khẽ nhướn mày nhìn cô nói: “Sao vậy em?”

“Tức ngực, anh xoa giúp em đi.”

Đầu anh nảy số, không nhịn được cười lên nói: “Ừm, dựa vào lòng anh, anh xoa giúp em.”

Cô chủ động xích lại gần, nắm tay anh đặt lên ngực mình.

Cô muốn chọc tức Tiết Mộc Khê.

Hai người ở phía trước, Khương Tuấn không nói gì, tất nhiên đã quen rồi.

Chỉ là trước đây cô còn ngại ngùng, khi có người cô sẽ không thể hiện ra như vậy.

Tiết Mộc Khê nghe thấy những lời này, da mặt hơi đỏ lên, cảm giác thật khó chịu.

Hứa Minh Tâm tuổi còn nhỏ, có thể ở bên cạnh Cố Gia Huy, chắc chắn phải có thủ đoạn của riêng mình. Thiết nghĩ, dụ dỗ chính là thủ đoạn của cô.

Rất nhanh đã đến trường của Hứa Minh Tâm, sau khi xuống xe, mắt nhìn ba người lái xe rời đi.

Cô có chút không cam lòng, sau này sẽ không tốt bụng để Tiết Khê ở lại nhà nữa, miễn cho cô ta thèm khát người đàn ông của mình.

Không kìm được nữa cô gọi điện cho Bạch Thư Hân.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 687


Chương 687

“Thư Hân ơi, nếu có người định cướp người đàn ông của tớ thì sao?”

“Thái độ của anh ấy như thế nào?”

“Tất nhiên là không rung động rồi.”

“Thế cậu còn chờ gì nữa? Mau trả đũa đi, vừa hay sắp đến tiết Thanh minh rồi, đốt cho cô ta ít tiền giấy, đúng là chán sống mà.”

“Mình vốn khá là tự ti, nhưng nghe cậu nói vậy, mình như được tiếp thêm dũng khí vậy. Yên tâm đi, mình sẽ không đầu hàng đâu.”

Cô đến giảng đường, nhưng trong giờ học vẫn không yên tâm vẫn cứ canh cánh chuyện của Tiết Mộc Khê.

Cô âm thầm gửi tin nhắn cho Khương Tuấn, xác định hôm nay anh đi tiếp khách.

Cô cũng hỏi địa chỉ, thời gian, và bảo anh ta giữ bí mật không nói cho anh biết, nói rằng muốn chuẩn bị cho anh một bất ngờ.

Khương Tuấn ngầm hiểu, hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Buổi tối khi tan học, cô nhận được điện thoại của anh thông báo buổi tối phải đi tiếp khách, Tiết Mộc Khê cũng đi cùng, bảo cô không cần phải đi học thêm, buổi tối nghỉ ngơi sớm đi.

Cô ngoan ngoãn trả lời, nhưng lại chuồn đến khách sạn Zeus.

Bây giờ cô cũng là người có tiền rồi, nên có thể tự do ra vào.

Gọi đồ ăn ở tầng dưới, cô ung dung ngồi chờ.

Nếu như cô đoán đúng thì thứ Tiết Mộc Khê muốn không phải là tiền mà là Cố Gia Huy.

Chắc chắn cô sẽ không để chuyện này xảy ra.

Cô đợi đến mười một giờ, trong lòng nổi sóng, cuối cùng cũng đợi đến khi nhóm của Cố Gia Huy đi xuống lầu.

Bọn họ đứng ở cửa nói chuyện.

“Anh Trung, anh tìm ở đâu được cô gái uống tốt như vậy? Lần này uống rất thoải mái, lần sau có cơ hội, chúng ta tiếp tục cọ sát.”

“Rất sẵn lòng.” Anh nói vài lời khách sáo.

“Hai người đúng là trai tài gái sắc, anh Trung, anh cũng không có bạn gái, thôi thì kết luôn người đẹp này, tôi thấy hai người rất xứng đôi.”

Tiết Mộc Khê nghe vậy trong lòng vui mừng, ánh mắt xấu hổ liếc nhìn Cố Gia Huy.

Anh cũng không buồn liếc nhìn cô ta mà chỉ nhướn mày, từ tốn trả lời: “Giám đốc Đỗ nói đùa rồi.”

“Không đùa nhé, tôi nói thật đấy.” Giám đốc Đỗ vỗ vai anh, tiếng cười sang sảng, rồi quay người rời đi.

Sau khi nhìn thấy xe đối tác rời đi cũng chuẩn bị đi về, không ngờ Tiết Mộc Khê choáng váng ngã vào lòng anh.

Động tác này khiến Khương Tuấn giật thót.

Anh ta vội vã tiến lên định giúp nhưng bị Cố Gia Huy cản lại.

“Anh cứ lên xe đợi tôi, cô Khê uống nhiều rồi, tôi dìu cô ấy.”

Nghe vậy Khương Tuấn trợn mắt, không dám tin những lời này lại xuất phát từ miệng ông sếp mình.

Đây có còn là ông sếp cấm dục chuyên ăn chay của mình không đây? Đối với đám yến yến oanh oanh thương nhớ mình anh còn không thèm liếc nhìn, mà hôm nay làm sao vậy?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 688


Chương 688

Chẳng lẽ… sếp không nhịn nổi nữa, muốn thoát kiếp trai tân hả?

Vậy cô Minh Tâm phải làm sao giờ?

Lòng anh ta nóng như lửa đốt, không muốn rời đi, nhấn mạnh nói: “Anh Trung, cô Minh Tâm còn đang đợi anh ở nhà”

“Tôi đã bảo cô ấy ngủ sớm rồi, anh cứ đợi tôi trên xe đi, không có sự cho phép của tôi thì không được xuống xe.”

“Nhưng mà…”

“Còn không đi hả?”

Thái độ của anh trở nên cứng rắn, lạnh giọng nói.

Khương Tuấn cũng không tiện lên tiếng, đành tức giận rời đi.

Nhưng anh ta càng nghĩ càng tức, cuối cùng không nhịn được gọi điện cho Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm đang trốn ở một góc, căng thẳng vô cùng, điện thoại đột nhiên đổ chuông, dọa cô thần hồn nát thần tính.

Lúc này đã là đêm muộn, khách sạn cũng chẳng còn mấy người. Cố Gia Huy nghe tiếng chuông điện thoại, quay đầu nhìn thì nhìn thấy dáng hình dấu yêu đang mặc áo khoác màu đen ngồi ở một góc.

“Cô Khê, tìm chỗ nghỉ ngơi đi.”

Anh chủ động lấy lòng, Tiết Mộc Khế vui như mở cờ trong bụng, vội vã tựa vào khuỷu tay anh, ngồi xuống ghế.

Thấy vậy Hứa Minh Tâm nhanh chóng cúp điện thoại, gửi tin nhắn cho Khương Tuấn, nói bản thân hiện tại không tiện.

Anh ta trả lời, bảo cô nhanh chóng đến khách sạn Zeus, sếp uống nhiều rồi, một mình anh ta không đỡ được.

Cô đọc tin nhắn mà sắp tức điên lên.

Cố Gia Huy cũng không hề uống nhiều, nhưng gặp mĩ nhân kế, xem ra anh cũng sắp không chống đỡ nổi.

Cô vốn còn tưởng anh là người đàn ông tốt, bây giờ xem ra cũng chẳng ra sao.

Mẹ nó, lộ liễu như vậy, coi cô là người chết hả!

Bây giờ cô rất muốn lập tức xông đến đó, nhưng khổ nỗi bản thân không có chứng cứ nên chỉ có thể trốn ở một góc, lấy menu che mặt.

Cách đó không xa, Tiết Mộc Khê tựa vào ngực Cố Gia Huy nói: “Anh Trung, tôi uống nhiều rồi, bây giờ đầu đau như búa bổ, anh giúp tôi xoa được không?”

“Lần này cô đã vất vả vì tôi, thấy cô như vậy tôi cũng rất áy náy.”

Anh nhàn nhạt nói, không hề từ chối, đứa tay nhẹ nhàng mát xa trán cô 1a.

Tròng lòng Tiết Mộc Khê sung sướng, vốn tưởng rằng Cố Gia Huy là chính nhân quân tử, không dễ hạ gục, nhưng hóa ra anh ta chỉ là một tên ngụy quân tử, bên ngoài chỉ làm màu mà thôi.

Sớm biết như vậy cô ta đã không quan sát lâu đến thế, lãng phí rõ nhiều thời gian, sớm ngày ra tay, chắc cô ta đã thành vợ anh rồi.

“Anh Trung, anh nói muốn báo đáp tôi, không biết còn tính không?”

“Tất nhiên rồi, cô muốn gì nào, muốn bao nhiêu thù lao tôi sẽ trả cho cô.”

“Tôi không cần tiền.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 689


Chương 689

Tiết Mộc Khê ngồi thẳng lên, đôi mắt lúng liếng đong đưa anh. Cô ta mạnh dạn nắm lấy tay của Cố Gia Huy, thâm tình tha thiết nói: “Em thí anh, từ ánh nhìn đầu tiên em đã thích anh rồi. Nhưng vì ngại cô Minh Tâm nên em đó giờ không dám tỏ tình với anh.”

“Anh Trung, vì anh từng nói phải báo đáp em, vậy anh… có thể cho em một cơ hội không? Em không có yêu cầu nào khác, chỉ mong anh có thể cho em một cơ hội cạnh tranh công bằng với Minh Tâm.”

“Cô tự tin đến vậy hả, cô có thể thắng Minh Tâm, thay thế cô ấy?”

“Tất nhiên rồi.”

Tiết Mộc Khê nở nụ cười đắc thắng nói.

Cô ta vòng cánh tay trắng trẻo qua cổ Cố Gia Huy, cơ thể thơm ngát chủ động sáp lại.

Lông mày Cố Gia Huy khẽ nhíu lại, nhưng thoáng cái lại thẳng băng như ban đầu.

Mùi nước hoa trên người Tiết Mộc Khê tuy không nồng nhưng anh lại không hề thích chút nào.

Hứa Minh Tâm vẫn hơn hẳn, trước giờ không dùng nước hoa, trên người chỉ có sữa tắm, là mùi sữa.

Giống như đứa trẻ vậy, nhìn rất…

ngon miệng.

Tiết Mộc Khê nhìn thấy anh không từ chối, trong lòng nắm chắc, tối nay nhất định phải nhân cơ hội hạ Cố Gia Huy. Cô ta cười nói: “Anh Trung cao quý như vậy thì nên cưới một người xứng tâm. Lí lịch của tôi anh cũng xem rồi đấy, chúng ta tốt nghiệp cùng một trường đại học, đều học bằng kép, vê mặt IQ cũng coi như tương xứng.”

“Ừ, đúng là như vậy, vậy cô còn ưu thế khác không? Ví dụ, gia thế sau lưng?”

“Cái này thì… dù có kém một chút, bố mẹ tôi chỉ làm kinh doanh nhỏ, nhưng thành thật an phận, chắc chắn sẽ không khiến anh mất điểm.”

“Cho nên, cô cũng không có nhiều ưu điểm.” Cố Gia Huy đành nói: “Vợ chưa cưới của tôi, dù sao cũng là thiên kim tiểu thư chính hiệu, nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn, duyên dáng yêu kiều. Cô lấy gì để so sánh? Cô dám vọng tưởng một cơ hội cạnh tranh công bằng với cô ấy, nhưng ngay từ đầu điều kiện của người ta đã đè bẹp cô rồi, cô cũng không phải kẻ ngốc, lẽ nào nhìn không ra thiệt hơn hả?”

“Cô mà còn bám dính lấy tôi nữa thì người phụ nữ của tôi sẽ xông đến đánh cô đấy.”

Anh điềm tĩnh nói.

Tiết Mộc Khê nghe vậy nhíu chặt mày, không hiểu ra làm sao.

“Anh có ý gì…”

Cô ta còn chưa nói xong, thì có một cô gái gầy gầy nhỏ nhắn từ trong góc xông ra.

Tiết Mộc Khê còn chưa kịp nhìn rõ người đến là ai thì đã bị túm khỏi chỗ ngồi, ngã ngồi xuống đất. “Tôi coi cô như thầy của mình, còn cô lại coi tôi như tảng đá kê chân có phải không?”

Hứa Minh Tâm tức tối nói, hai tay đâm vào mắt.

“Minh Tâm, em đến rồi à?”

Cố Gia Huy vui vẻ nói.

Nhưng lúc này cô sắp bùng nổ rồi nên không chú ý khuôn mặt cười cợt của lão hồ ly này.

Cô chỉ biết, đôi gian phu dâm phụ này, dám anh anh em em ở đây, tán tỉnh nhau.

Cô không nhịn nổi nữa.
 
Back
Top Dưới