Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 580


Chương 580

“Tuổi tác của cún con nhỏ xíu à, chú ơi, tuổi chủ vượt mức quy định

Gia Huy nghe thể thì sắc mặt lập tức trở nên âm u, cực kì tệ hai. Sao anh nhớ hồi xưa mấy cô gái nhỏ thường thích ông chú lớn tuổi, chờ đến khi anh thành ông chú lớn tuổi thật rồi thì bọn họ lại thích kiểu bạn trai trẻ trung bám người như cún con? Thế hệ của anh đã bị thế giới bỏ qua rồi đúng không?

Trước đó anh vẫn không nhận thức được là mình đã lớn tuổi, năm nay anh mới hai tám thôi, đang đúng thời kì phong độ.

Thành công trong sự nghiệp, tính tình trưởng thành chín chắn, đủ sức gánh vác cả một vùng trời. Có tiền có tài có vẻ ngoài đẹp trai, không biết bao nhiêu cô gái muốn gả cho anh.

Thế nhưng sau khi gặp được Hứa Minh Tâm thì anh lại bắt đầu nghi ngờ về cuộc đời.

Anh thật sự cảm thấy mình đã lớn tuổi, là một ông chú giả

Đúng là đau đầu quả đi mà.

“Anh có xấu không?”

“Đẹp trai lãm.”

“Củn con có giàu bằng anh không?”

“Không có.”

“Anh không tốt với em ư?”

“Tốt.”

“Thế thì anh có thua gì bạn trai cún con em nói đâu?”

“Anh già á..”

Cố Gia Huy cảm thấy trái tim mình bị trúng một cú sốc cực mạnh.

Tuổi tác chết tiệt.

Hứa Minh Tâm nhìn dáng vẻ Cố Gia Huy nghẹn lời thì không nhịn được phì cười.

Cô đứng lên số pha thì cao được tầm ngang ngang anh, ôm lấy cổ anh nói: “Em đùa anh thôi, em thích ông chủ trưởng thành hơn đó, em không thích cún con hotboy gì đâu. Chú già đẹp trai, biết yêu thương cưng chiều em thế này cơ mà, em đâu phải con ngốc”

“Anh không thích hai chữ chủ già đó đâu, nghe có vẻ như anh già lắm rồi ấy” Cố Gia Huy hơi buồn bực nói với giọng ủ rũ.

“Ha ha ha, thế thì… Chú ba?” Hứa Minh Tâm nghĩ tới cái tên gọi đó, hồi xưa cô cũng chịu khó gọi lắm ấy chứ đùa gì đâu.

Cố Gia Huy nghe thế thì lập tức giơ tay lên vỗ vào mông cô, không hề nể nang một tí nào. Hứa Minh Tâm đau cau mày lại, vội vàng nói: “Em sai rồi, cậu ba nhà họ Cổ, anh đừng đánh nữa!”

“Thế mới được chứ!” rồi.

Cố Yên đang chuẩn bị ra ngoài thì nhìn thấy cảnh tưởng sến súa đáng sợ trong phòng khách, da gà da gi nối lên hết trơn.

Lớn tồng ngồng rồi mà sao da mặt anh ba vẫn còn dày như như thế nhỉ? Lại còn ghẹo con nít nữa xấu hổ! Thật là đáng xấu hổ!

Cố Yên đi tìm Doanh, cô ấy nàng tưởng rằng Bạch Thư Hân lại làm khó làm dễ gì đó nhưng là không ngờ đến tận bây giờ cô em gái đó vẫn không có một hành động

Cố Yên cũng dần yên tâm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 581


Chương 581

Lễ cưới ngày càng gần, cũng chẳng còn bao nhiêu ngày nữa, cô ấy không nên lo nghĩ về chuyện nhiều mà nên nghĩ xem mình sẽ trở thành một cô dâu xinh đẹp thế này mới đúng.

Cô ấy và Doanh đi đến một cửa hàng bán áo cưới để chọn họ anh một bộ tây trang đen.

Lệ Nghiêm mặc quần áo khá là tùy hứng, thứ anh ta mặc nhiều nhất chính là áo blouse trông cực kì gọn gàng sạch sẽ, đẹp trai không ai

Mặc quần áo phẫu thuật thì lại càng trưởng thành chín chắn, dáng vẻ cầm dao mổ của anh là thứ cô sẽ không bao giờ quên.

Không biết Lệ Nghiêm đã thu hút cô như thế nào nữa, hình như là khi cô vừa mới ghi danh vào trường đại học Đà Nẵng, đang đứng trước cổng trường cùng với các bạn khác thì có một người đột nhiên tái phát bệnh tim, mọi người xung quanh không ai dám nhào tới cứu, có một mình Lệ Nghiêm đi tới.

Sau khi hỏi thăm cô ấy mới biết Doanh là người khoa y nên mới tùy hứng đổi ngành, chọn ngành y mình không thích nhất.

Sau đó cô ấy từng bước từng bước đi theo sau Doanh, cùng thi đậu thạc sĩ với anh ta, cùng học quân y với anh ta và sau đó là cùng làm việc trong một quân đội.

Hai bên gia đình đều ủng hộ bọn họ, mới chớp mắt đó thôi mà nhiều năm đã trôi qua như vậy.

Ngày ấy Cố Yên còn chưa tròn hai mươi tuổi. Nay cô ấy đã hai mươi sáu tuổi.

Có bao nhiêu cô gái trên đời này sẵn sàng ngốc nghếch theo sau bóng lưng của một người đàn ông, lång lặng trả giá bao năm thanh xuân của mình như thế?

Cố Yên biết mình ngốc nhưng cô không quan tâm, cô biết cuối cùng hạnh phúc cũng sẽ đến với mình. Nhìn Lệ Nghiêm mặc tây trang mang giày da điển trai không ai bằng đứng trước mặt minh, hoc måt Cố Yên chợt trở nên ướt át.

Lệ Nghiêm thấy cô ấy như thế bèn đỏ tới và nhẹ nhàng ôm cô ấy vào lòng.

“Tại sao em lại khóc thể này? Chẳng lẽ là do anh mặc bộ đồ này xấu quá?”

“Không có, đẹp låm! Quần áo chính tay em chọn, người cũng do em chọn thì làm sao mà xấu được cơ chứ. Là do em vui quá thôi, chẳng mấy khi được nhìn thấy anh nghiêm túc mặc tây trang thế này “Nếu em thích thì sau này anh sẽ mặc nhiều cho em xem. Nhưng mà về quân khu rồi thì không thoải mái được như vậy “Không sao cả, anh mặc cái gì cũng rất đẹp”

“Lệ Nghiêm, em đã chuẩn bị hết tất cả mọi thứ rồi, bây giờ chỉ còn thiếu bước anh tới nhà cưới em thôi. Còn sáu ngày nữa là đến lễ cưới của chúng ta rồi. Em không biết ngày hôm đó sẽ xảy ra chuyện gì nhưng anh phải hứa anh không được buông tay em ra, anh có hiểu không?”

“Làm sao có chuyện gì xảy ra được? Em đang trách anh không thể cho em cảm giác an toàn đấy ư?”

“Không có..” Lời nói nghẹn lại trong cổ họng, cô ấy nói không nên lời.

Cô ấy chỉ hy vọng ngày cưới ấy đến nhanh hơn một chút để tránh đêm dài lầm mộng!

Lễ cưới ngày càng đến gần thì Cố Yên lại không thế ngủ yên giấc, không phải vì xúc động hào hứng mà là lo lắng bất an.

Sự bất an dữ dội cử quanh quẩn trong lòng cô, đè nén khiến cô không thể thở nổi!

Cuối cùng cũng đến ngày diễn ra lễ cưới, mới sáng tinh mơ Cố Yên đã bị kéo dậy rửa mặt.

Hứa Minh Tâm cũng đến đây từ sớm để giúp đỡ, thấy hai mắt cô ấy là quần thâm đen như gấu trúc thì lại nhíu mày: “Cô dâu, cậu xích động quá nên không ngủ được rồi biến mình thành thế này đẩy hả?”

“Lệ Nghiêm đâu?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 582


Chương 582

“Anh ấy… Chắc là anh ấy ở nhà họ Bạch, có lẽ bây giờ đang sắp xếp trang trí lễ đường rồi. Cậu còn chưa gả cho người ta đã nóng lòng gặp bác sĩ Doanh đến thế u?”

“Anh ấy ở đó là được rồi, phải che quầng thâm này đi, nó đậm quá!”

Thay quần áo và trang điểm mất đâu đó khoảng một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng có một cô dâu xinh đẹp xuất hiện.

Hứa Minh Tâm mặc váy của phù dâu theo đuôi phía sau.

Cố Gia Bảo khoác chiếc áo vạt dài trong có vẻ dồi dào sức sống hơn nhiều.

Ông ấy cầm cây gậy, đi bình thường thôi cũng run run.

Ông ấy đang xúc động.

Tuy Cố Yên không phải là con gái ruột của ông nhưng nuôi cô bao nhiêu năm nay nên có tình cảm cực kì sâu nặng. Nhìn cô ấy trong chiếc váy cưới ngày hôm nay, cảm xúc trong lòng ông cực kì phức tạp.

“Bố.” Cô ấy gọi, cuối cùng Cố Gia Bảo cũng không nhịn được nữa, nước mắt ngắn nước måt dài.

Chú An đứng phía sau an ủi: “Ông chủ, đây là việc vui, cuối cùng cô tư cũng đã tìm được nơi mình thuộc về rồi. Con rể ông cũng là người tuấn tú lịch lãm, là học trong bầy gà, lẽ ra ông phải vui mới đúng chứ.”

“Vui? Tôi vui cái mốc xi ấy, bông hoa mình chăm bón bấy lâu nay bị heo cướp mất thì làm sao tôi vui cho được?”

Ông cụ lau khóe mắt, nắm lấy tay Cố Yên và nhìn thật kỹ.

“Mới chớp mắt một cái mà con đã lớn thể này rồi, bố cũng dần trở nên già yếu. Khi bố vừa mới đưa con về thì con chỉ bé tí năm trong vòng tay bố thôi. Bây giờ bổ không còn bể được con nữa nên đành phải tìm một người khác tiếp tục bể con. Con gái à, bố năm tay con, đưa cho đi lấy chồng thật long trọng và lộng lẫy.”

“Bố! Con cảm ơn bố!” Mũi Cố Yên chua xót ôm chặt lấy Cố Gia Bảo

Hứa Minh Tâm thấy thế cũng xúc động lây. Người ta là bố nuôi thôi còn yêu thương con như thế nhưng bố ruột cô chỉ biết chửi mắng chỉ trích cô thậm tệ.

Khi cô đang đau lòng thì Cố Gia Huy xuất hiện từ phía sau cầm chặt lấy tay cô, cho cô sự ấm áp.

“Đừng đau lòng, em còn có anh mà”

“Ừm.” Hứa Minh Tâm nhìn anh và gật đầu thật mạnh. Đời này, hạnh phúc lớn nhất của cô chính là gặp được Cố Gia Huy.

Bọn họ rời khói căn nhà cũ và đoàn xe cực kì dài gồm đó mười sáu chiếc xe cũng đi theo để đưa dâu.

Nhà họ Cổ gả con gái thì tất nhiên phải hơn rất nhiều người khác, lần này mọi thứ còn rầm rộ hơn ngày Cố Tử Vị cưới vợ, có thể thấy ông cụ yêu thương cô con gái nuôi này đến mức nào.

Chẳng mấy chốc đã đến nhà thờ, khách khứa đã ngồi vào vị trí, người nhà họ Bạch thì chờ ngoài cửa.

Cố Yên xuống xe, chuyện đầu tiên cô làm chính là tìm kiếm bóng dáng Lệ Nghiêm.

Thấy anh ta xuất hiện trong hôn lễ như những gì đã bàn trước thì cô ấy thở phào nhẹ nhõm.

Bây giờ là đến giờ lành, Cố Gia Bảo phải năm tay Cổ Yên đi qua một thảm đỏ thật dài và đưa đến chỗ Lê Nghiêm.

Lệ Nghiêm đứng bên cạnh mục sư, đảo mắt nhìn quanh rồi lại không nhìn thấy bóng dáng Bạch Thư Hân.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 583


Chương 583

Lẽ ra cô ấy phải đi cùng với bọn họ nhưng cô ấy lại bảo mình có chuẩn bị quà cưới nhưng để quên ở nhà thuê bên kia, phải đi về lấy.

Thế nhưng cô ấy đã đi nửa tiếng đồng hồ, đến bây giờ vẫn chưa trở lại.

Anh ta nháy mắt với mẹ Bạch để bà gọi điện thoại cho Bạch Thư Hân, hỏi xem rốt cuộc cô ấy đã đi tới đâu rồi.

Nhưng điện thoại Bạch Thư Hân lại không gọi được,

Cố Gia Bảo đưa Cố Yên đến trước mặt Lệ Nghiêm và trịnh trọng nói: “Cả đời tôi chỉ có một đứa con gái duy nhất này, dù chỉ là con nuôi nhưng tôi chưa bao giờ đối xử với con bé như con nuôi cả, con bé chính là con gái ruột của tôi, là tư nhà họ Cổ! Hôm nay tôi giao con bé lại cho cậu, tôi mong rằng cậu sẽ đối xử tốt với nó, yêu thương nó, làm tròn trách nhiệm của một người chồng và không để con bé chịu bất kì một uất ức nào.”

“Cậu là quân y nên cũng có những phẩm chất cơ bản của một người lính, cậu nên hiểu được trách nhiệm của người lính là gì. Cậu cần bảo vệ được người dân nhưng cậu lại càng phải bảo vệ được người con gái của mình trước đã, cậu hiểu chưa?”

“Con hiểu rồi thưa bác trai.” giờ vẫn còn gọi tôi là bác trai “Bố!” Lệ Nghiêm trịnh trọng nói.

Cố Yên nghe anh nói thế thì thở phào nhẹ nhõm. Tay cô được đặt vào lòng bàn tay Lệ Nghiêm, cô ấy xinh đẹp rực rỡ đứng bên cạnh anh.

Mục bắt đầu đọc lời tuyên thệ.

Dù sống hay chết, dù nghe hay phú quý, dù trời đất có sập xuống cũng phải lấy tay nhau cả đời, không rời không bỏ. Đọc lời tuyên thệ xong thì sẽ là màn trao nhẫn cưới cho nhau.

Chiếc nhẫn đó sắp được anh đeo vào ngón áp út của cô thì không ngờ điện thoại Lệ Nghiêm lại reo lên.

Nó trong túi phát ra tiếng rung rung.

Điện thoại của Lệ Nghiêm phải được mở hai mươi bốn tiếng chờ lệnh.

Tiếng rung đó khiến động tác của Lệ Nghiêm khẽ khựng lại.

Anh ta thoáng do dự rồi vẫn lấy điện thoại di động ra nhìn. Mẹ Bạch dưới sân khấu nhíu mày nói: Doanh, Là một dãy số xa đang làm cái gì thế? Con đang làm lễ thành hôn mà, đưa điện thoại cho mẹ đi, để mẹ nghe cho!”

Lệ Nghiêm cũng biết tình huống bây giờ không thích hợp để nghe điện thoại, tất cả mọi người đang chờ anh ta hoàn thành hôn lễ này.

The nhưng lòng anh anh ta vẫn yên tâm về Bạch Thư Hân

Cô ấy đến muộn.

Lễ cưới của anh trai mà cô lại đến muộn, liệu có như mấy năm trước bỏ nhà ra đi không.

Anh ta không dám nghĩ quá nhiều, sợ bản thân mình càng nghĩ càng không kiểm soát được.

Anh ta cắn răng để kiềm chế bản thân mình, đưa điện thoại di động cho mẹ Bạch.

Dãy đó xa lạ đó vẫn gọi tới mãi, mẹ Bạch nhấc máy nghe.

“Alo, xin chào, cho hỏi đầu dây bên kia là ai thế?”

“Chúng tôi là bệnh viện thành phố, cho hỏi bà là người nhà của Bạch Thư Hân ư? Ở ngã tư đường có một chiếc xe vượt đèn đỏ đụng phải cô Bạch Thư Hân. Bây giờ cô Bạch Thư Hân đang nằm trong phòng phẫu thuật bệnh viện, làm phiền gia đình đến đây một chuyển.”

“Cái gì, bệnh viện?” Mẹ Bạch giật mình bật thốt lên, đứng bật dậy khỏi ghế.

Lệ Nghiêm nghe bà nói thế thì lập tức giật mình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 584


Chương 584

Cuối cùng anh ta cũng không thể kiềm chế được nữa, vội vàng nhảy xuống bục.

Chiếc nhẫn chỉ mới đeo được một nửa, vì anh ta vội vàng bỏ đi nên rơi xuống mặt đất, phát ra tiếng leng keng.

Khoảnh khắc nó rơi xuống, dường như Cố Yên đã nghe thấy tiếng tim mình tan nát.

Cuối cùng cô vẫn không ngăn được, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến thôi.

Lệ Nghiêm đi tới trước mặt mẹ Bạch và lấy điện thoại di động lại.

“Lệ Nghiêm, con đang làm gì thế, con đang kết hôn mà.”

Nhưng Lệ Nghiêm hoàn toàn không nghe được lời bà nói vì anh ta đang bận lo lắng hỏi người ở đầu dây bên kia điện thoại..

“Chuyện gì thế, đã xảy ra chuyện gì rồi?”

“Xin chào, cho hỏi anh có phải là người nhà của cô Bạch Thư Hân không?”

“Phải!”

“Bây giờ cô ấy đang nằm viện vi tai nạn giao đông, đang cần làm phẫu thuật và cần chữ ký của người nhà, phiên người nhà nhanh chóng tới bệnh viện Lệ Nghiêm nghe thể thi tim chot hãng đi một nhịp.

Thư Hàn xảy ra tai nạn giao thông, bây giờ phải vào phòng giải phẫu.

Anh ta lao đi không hề do dự nhưng bị mẹ Bạch cản lại.

“Con điên rồi, con đi có ích lợi gì, mẹ sẽ thay con đi, mẹ cũng là người nhà và có thể ký tên.”

Cố Gia Huy cũng đứng dậy khói chỗ ngôi và đặt tay lên vai bạn mình.

“Đây là hôn lễ của cậu và Yên, họ hàng hai bên gia đình đều có mặt ở đây, hơn nữa cũng có khá nhiều người có máu mặt, bây giờ cậu bỏ rơi Yên ở không thèm quan tâm tới u? Người nào cũng có thể đến bệnh viện thay cậu, chỉ có cậu là không được. Đây là lễ cưới của cậu với Yên, không thể vắng mặt” Lệ Nghiêm nghe anh nói như thế bèn xoay người nhìn về phía Cố Yên.

Cô ấy cũng nhìn anh ta, tay cầm hoa cô dâu, gương mặt xinh đẹp động lòng người, đẹp đẽ nhưng không hề đánh mất vẻ trong sáng.

Ánh mắt của cô ấy xa xăm như thế, đau lòng như thế. Lệ Nghiêm, anh đã nói là không cần biết có chuyện gì xảy ra thì cũng không bao giờ buông tay em ra mà.

Những lời đó chỉ là giả dối thôi ư?

Cô ấy điên cuồng gào thét trong lòng nhưng dường như thứ gì đó đã chặn ngang cổ họng khiến cô ấy không thể nói nên lời.

Cô ấy chỉ có thể đứng đó và lặng lẽ nhìn anh ta.

Lệ Nghiêm siết chất năm đấm.

Đúng vậy, anh ta không nên rời đi, anh ta là chú rẽ. Khách khửa đang ngôi đây nhìn, anh ta mà đi thì ra thế thống gì nữa.

Anh ta cắn răng, xoay người lại.

Mẹ Bạch cũng thở phào nhẹ nhõm rồi vội vàng lao ra ngoài để chạy tới bệnh viện.

Cố Yên trông thấy cảnh đó cũng thở phào, lòng đầy vui mừng chờ Lệ Nghiêm trở về để đeo nhẫn lên cho mình một lần nữa.

Nhưng mà…

“Xin lỗi em, Thư Hàn là em gái anh. Anh đã mất bố mẹ rồi, anh không thể mất cả Thư Hàn được. Dù tai nạn giao này nặng hay nhẹ thì anh cũng phải ở bên cạnh con bé. Con bé cân anh, em hãy chờ anh về!” Lệ Nghiêm đột nhiên trầm giọng nói, sau đó nhanh chóng xoay người lao đi thật nhanh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 585


Chương 585

Cố Gia Huy đã ngồi xuống rồi nhưng trông thấy cảnh đó thì lập tức nổi trận lôi đình, vội vàng đứng dậy đuổi theo nhưng lại bị Cố Yên gọi lại.

“Đừng đuổi theo nữa, anh không cản được anh ấy đầu. Cái em còn không thể cản được thì anh làm thế nào.”

Cố Gia Huy đờ đẫn quay đầu nhìn cô em gái cứng cỏi của mình đang rơi nước mắt.

Bạch Tùng Dương cũng không ngờ một buổi lễ kết hôn lại âmĩ thành thế này.

Ông áy náy nhìn Cố Gia Bảo, nói: “Thưa ông, là tôi không biết dạy dỗ châu nó nên mới để thằng bé làm ra chuyện hoang đường như thế. Ông yên tâm, tôi nhất định sẽ lấy lại công bằng cho Yên, để thắng nhóc đó quay lại kết hôn ngay!”

Cố Gia Bảo tức giận đến nỗi sắc mặt xanh mét, không muốn một câu nào.

Bạch Tùng Dương tự biết minh đuối lý nên cũng không nói thêm gì nữa mà quay sang an ủi khách khứa.

Thể nhưng một tiếng trôi qua, hai tiếng trôi qua, Lệ Nghiêm vẫn không trở lại.

Mẹ Bạch gọi điện thoại lại nói Bạch Thư Hân mất máu quá nhiều, bây giờ vẫn còn ở trong phòng phẫu thuật chưa ra, sống chết không rõ.

Lệ Nghiêm vẫn trông chừng trước cửa phòng phẫu thuật, khuyên thể nào cũng không nghe.

Bạch Tùng Dương vẫn ra lệnh bảo Lệ Nghiêm nhanh chóng trở về.

Thế nhưng Bạch Tùng Dương còn chưa nói hết lời thì Cố Gia Bảo đã đi tới và giật lấy điện thoại ném xuống đất thật mạnh.

Chiếc điện thoại nhanh chóng vỡ thành mảnh nhỏ.

“Không lấy cưới hỏi gì nữa, hôn lễ hủy bỏ!” Ông ấy đã sôi máu sắp điện lên rồi, nhanh chóng tiền khách khứa ra về.

Cố Yên nhìn khách khứa lục tục rời đi, trước khi đi thì dù it dù nhiều gì bọn họ cũng liếc nhìn cô ấy vài lần.. Ánh mắt đó như đang cười cợt rồi lại thương hại cho cô.

Lễ cưới…

Một cột mốc lớn như thể nhưng chú rể lại bỏ chạy.

Anh ta quan tâm đến em gái, ai cũng hiểu được nhưng chẳng lẽ anh ta không thể chờ đến khi đeo nhẫn xong rồi đi ư? Anh ta thật sự vội vã không chờ nổi một vài phút nữa ư?

Anh ta đi thì có ích lợi gi? Phẫu thuật không thể đổi bác sĩ mổ chính giữa chừng, anh ta tới đó cũng chỉ có thể đứng chờ mà thôi.

Anh ta thà đứng đó chờ cũng không muốn đeo cho cô ấy chiếc nhẫn rồi đi.

Đó là chuyện nực cười và mia mai đến mức nào cơ chứ!

Cô là người tìm lễ đường, cô là người chọn váy cưới chọn nhẫn, tất cả những vị khách ngồi đầy trong lễ đường hôm nay đều nhận được từng tấm thiệp và món quà cưới tự tay cô chọn lựa.

Cô có thể trả giá hết tất cả mọi thứ, không tiếc mọi uất ức, buông bỏ tất cả sự kiêu ngạo của minh.

Chỉ mong một điều… Chú rể của cô có thể đến đúng giờ làm lễ.

Đúng là anh ta đã đến đây. Rồi lại rời đi trước khi kết thúc. Cô ấy đoán được đoạn mở đầu nhưng lại không ngờ được kết thúc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 586


Chương 586

Bạch Tùng Dương cũng đã bị bố cô đuổi đi, ông cụ muốn đưa cô về nhưng Cố Yên lại khăng khăng đòi ở lại đây đợi, cô ấy muốn chờ Lệ Nghiêm trở về.

Ông cụ thấy cô ấy vẫn còn muốn chờ tên vô liêm sỉ kia thì lập tức giơ tay lên tát cô ấy trong cơn nóng giận.

Cú tát quá nhanh, cả mọi người đều sợ ngây người và trong đó có cả ông cụ.

Ông run run nhìn tay mình rồi lại nhìn Cố Yên nhếch nhác cưới đất, gương mặt nhỏ nhắn đó đang sưng lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

Ông ấy muốn đỡ cô dậy nhưng vẫn cố kìm nén. Hai tay bắt chéo phía sau, siết lại thật chặt.

“Được thôi, con muốn ở đây chờ rồi muốn mất mặt thể nào cũng được, bố không cấm cản. Chúng ta đi, mặt mũi nhà họ Cố này đều bị thang vô liêm si đó giảm nát hết rồi!”

Cố Gia Bảo xoay người rời đi, Cố Gia Huy nhờ chú An chạy theo đi cùng ông ấy.

Ban nãy lễ cưới vẫn còn đầy khách khứa ngồi chật cả lễ đường thì bây giờ chi còn mỗi ba người họ.

Hứa Minh Tâm từng nhìn thấy cảnh Cố Yên chật vật nhưng chưa bao giờ nhìn thấy cô ấy tuyệt vọng và đau khổ như lỏng này.

Nếu đây là hôn lễ của cô, Cố Gia Huy bỏ lại cô ở đây nửa chừng để đi cứu lấy em gái mình. Cô biết có cũng là lẽ thường tinh nhưng thể thì quá là vô tình với người bọ bỏ lại.

Lần này bác sĩ Lệ Nghiêm đã làm quá đáng rồi, cô cũng lo lắng cho Thư Hàn rồi lại không yên tâm về Yên “Yên… Để tôi tìm bác sĩ Lệ Nghiêm về cho cậu được không? Cậu đừng khóc, cậu khóc tôi sẽ đau lòng lắm!”

“Để anh đi tìm câu ta về, anh là đàn ông nên sẽ dễ nói chuyện với cậu ấy hơn.” Cố Gia Huy lặng lẽ siết chặt nắm đấm!

Chẳng cần phải nói nhiều làm gì, cứ dùng nằm đấm giải quyết thôi! “Em đi cho, em sợ anh đánh nhau với bác sĩ Lệ Nghiêm, em cũng phải đi thăm Thư Hàn, Anh cứ ở đây chăm sóc cho Yên, em sẽ gọi điện thoại cho anh.”

“Đi đường nhở chú ý an toàn. Cuối cùng Cố Gia Huy đành bất lực buông lỏng tay.

Anh cũng không soi mói gì, nhanh chóng ngồi xuống đất bên cạnh Cố Yên.

Anh ngẩng đầu thở dài rồi giơ tay ôm Cố Yên vào lòng mình, để cô ấy tựa vào vai anh.

“Con bé ngốc nghếch này, ở trước mặt anh trai mà vẫn còn cổ kìm nén ư? Muốn khóc thì cứ khóc đi, ai dám chế cười em thì anh sẽ cắt đứt lưỡi người đó, bẻ hết tăng người đó. Anh nghĩ là bệnh viện cũng khá là thiếu tiêu bản!” Cố Gia Huy nói với sự lạnh lùng và giết chóc.

Anh cũng chẳng thoải mái gì cho cam, thấy Cố Yên đau khổ thì người làm anh như anh làm sao vui được.

Ban đầu Cố Yên vẫn còn nhỏ giọng nức nở nhưng sau khi nghe thấy những lời Cố Gia Huy nói thì cuối cùng cũng không thể kiềm chế nổi, gào khóc lên.

“Anh… Lệ Nghiêm… Tại sao Lệ Nghiêm lại có thể đối xử với em như thế? Anh… Bây giờ trong lòng em đau quá.. Làm sao bây giờ, em nên làm cái gì bảy giờ, rốt cuộc em phải làm thế nào mới có thể thắng được Bạch Thư Hân? Em luôn nghĩ rằng mình sẽ không thua nhưng đến bây giờ thì em đã thua thảm hai.”

Cố Gia Huy nghe cô ấy khóc thút thít thì tim lại nhói lên từng đợt. Bây giờ thì tất cả mọi lời nói trên đời đều trở nên nhỏ bé, anh bỗng trở thành một tên ngốc không biết nên an ủi một cô gái bị tổn thương như thế nào.

Cố Yên mạnh mẽ hơn rất nhiều, cô ấy không dễ dụ như là Hứa Minh Tâm.

Đó cũng là điều khiến anh đau lòng nhất.

Anh vuốt khế lên tóc Cố Yên, mong em gái mình có thể trút hết ra.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 587


Chương 587

Cô ấy khóc khoảng hơn nửa tiếng, cả lề đường chỉ còn mỗi tiếng khóc tuyệt vọng và đau thương của cô ấy. Cuối cùng, giọng cô ấy đã trở nên khàn khàn nhưng rể của cô ấy vẫn không thấy quay trở về.

Cố Yên dần tỉnh táo lại, nhấc đầu ra khỏi vòng tayGia Huy, nhìn bộ tây trang của anh đã bị nước mắt mình thẩm ướt cả mạng lớn và dính nhiều bọt nước mũi cô ấy lại mặt. lỗi anh…” Cô ấy lấy ống tay áo định lau cho anh nhưng nghĩ tới đây là chiếc váy cưới mình tỉ chọn lựa thì lại tiếc. Cô ấy vội vàng tìm khăn tay lau cho anh nhưng lại bị Cổ

Gia Huy ngăn cản. Cố Gia Huy đã chuẩn bị khăn từ trước, anh khẽ lau mặt cho Yên, sau đó lau hết nước mắt còn vương trên đó.

Lớp trang điểm đã trôi khi cô khóc, hai mắt cũng sưng phồng lên như quả đào, nào có còn là Yên xinh đẹp động lòng người trước đó? xong chưa?”

“Xong “Thế thì có thể nói cho anh biết rốt cuộc là tại sao không?” Cố Gia Huy hỏi, thấy cô ấy do dự thì khẽ nhíu mày: “Chuyện đã đến nước này rồi em vẫn còn muốn gạt anh ư?”

Yên nghe vậy bèn cười tự giễu, đáy lòng chua xót.

Cô ấy biết mình không thể giấu diếm được lâu nhưng không ngờ mọi thứ lại được phanh phui trong tình huống thể này.

Cô ấy hít thật sâu, cố nén đau khổ nói: “Lệ Nghiêm và Bạch Thư Hân không phải là anh em ruột, anh ba biết chuyện này không?”

“Biết, thể thì làm sa?”

Cố Yên thở hắt ra, nói: đề cũng ở đó, Bạch Thư Hân cũng thích Lệ Nghiêm, hơn nữa còn thích rất nhiều năm. Mấy năm nay, cô ấy luôn muốn giữ lấy Nguyên

Doanh, Lệ Nghiêm không thể đi lính được vì đùi anh ấy có tật cũng là tác phẩm của cô ấy. Nguyễn Doanh nghĩ cô ấy bị bệnh tâm lý, lo lång anh ấy có người con gái khác rồi sẽ không còn là người thân của cô ấy nữa.

“Nhưng anh ấy không biết từ đầu đến cuối Bạch Thư Hân không chỉ có tình thân mà là tình yêu dành cho anh. Bon họ cũng đã xảy ra quan hệ nhưng lại bị em ém nhem đi, hủy hết tất cả mọi bằng chứng để Lệ Nghiêm hiểu nhầm đó là em, sau đó yêu thương em hơn”

“Em cứ tưởng mình làm nhiều việc như thế thì có thể ở bên anh ấy nhưng… Cuối cùng em vẫn thua, kết quả như những gì anh đang thấy, thất bại thảm hại”

“Thật ra em đã đoán được điều này nên em muốn kết hôn với anh ấy sớm hơn một chút, hoàn thành nó trước thêm năm mới nhưng… Vấn đề cứ ập đến, thời điểm đó em đã bắt đầu cảm nhận được điều không hay, có lẽ lễ cưới của bọn em sẽ không được tổ chức suôn sẻ. Em có thể thay đổi lại được nhưng em lại chờ đến khi tất cả mọi thứ không thể thay đổi được nữa thì mới biết mình đã sai rồi!”

“Lệ Nghiêm. Anh ấy không yêu em! Trong lòng anh ấy chỉ có Bạch Thư Hân. Em thua, em chấp nhận rồi.”

“Nhưng anh lại cảm thấy trong lòng Lệ Nghiêm có vị trí dành cho em, cậu ta luôn hờ hững trong chuyện tình cảm nhưng lại chấp nhận em..”

“Đó là vì anh ấy tưởng tình cảm mình dành cho Bạch Thư Hân chỉ là tình cảm anh em, có lẽ bản thân anh ấy cũng không hiểu rõ tình cảm của mình, rốt cuộc là anh ấy đang yêu thương cô em gái đó hay là yêu người con gái đó. Thế nhưng… Em không muốn chờ đến khi anh ấy hiểu nữa, lễ cưới này đã dạy cho em rất nhiều điều.”

Cô nhìn xung quanh, lòng đầy đau thương.

Cô mệt mỏi rồi.

“Nhưng.. Tại sao em vẫn không thể buông xuống được, tình yêu… Thật sự có thể khiến con người ta trở nên nhỏ bé và thấp hèn như thế. Tại sao em lại trở thành con người như thế, em còn chán ghét chính bản thân mình nữa là..” Cô ấy tựa vào vai Cố Gia Huy và nhìn lên trần nhà, cố giữ cho nước mặt mình không rơi xuống.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 588


Chương 588

Anh sờ đầu của Cố Yên: “Em không sai, tất cả mọi người đều trở nên ích kỉ khi đứng trước tình yêu mà.”

“Anh ba cũng thế u?”

“Ừ, anh cũng từng nghĩ tới việc dùng những thủ đoạn hèn hạ để giữ cô ấy bên cạnh anh cả đời. Có lẽ là do cô ấy hơi dễ dụ, chân thành với tất cả mọi người nên anh còn chưa kịp trở nên để tiện thì cô ấy đã quay trở lại tìm anh rồi, anh lại càng không thể buông tay cô ấy.”

“Không một kẻ nào được phép cướp cô ấy khỏi anh, nếu không anh sẽ tiễn chúng xuống suối vàng làm bạn với ông bà tổ tiên. Anh sợ khi anh trở nên mất lí trí thì sẽ làm những chuyện không cách nào cứu vãn được nên đành phải dao sắc chặt đay rối trước “Em quyết định sẽ quên đi thật ư? Chuyện tình cảm nhiều năm như thế, em không thấy tiếc nuối u?”

“Tiếc chứ, làm sao không tiếc được, nhưng mà… Nó quá mệt mỏi nó khiến em không cách nào thở nổi. Ngày nào em cũng phải nơm nớp lo sợ, không biết khi nào anh ấy sẽ bị Bạch Thư Hân cướp đi, không biết khi nào thì anh ấy mới bắt đầu nhìn thắng vào chuyện tình cảm của mình, không biết bản thân em sẽ biến thành con người thế nào nữa… Em chịu thể là đủ lãm rồi.”

“Em quyết định thế nào thì anh vẫn ủng hộ em.”

“Anh, em muốn đến bệnh viện. Nhưng mà em phải thay quần áo, trang điểm lại, em thế này trông thảm hại đáng thương låm.”

“Ừm, anh đưa em về nhà.”

Cố Gia Huy ngồi dậy và xoay lưng về phía cô ấy: “Còn nhớ hồi còn bé không?”

“Hồi bé em đi bộ cực kì ngốc nghếch, thường xuyên để chân trái mắc qua chân phải rồi ngã xuống mặt mũi bầm dập, gào khóc thật lớn. Anh cả luôn mặc kệ em và ném em cho người giúp viec, chí có anh và anh hai thấy rồi đến dỗ em. Hai người ngồi xổm trước mặt em để em lựa chọn. Anh hai cõng mệt rồi thỉ anh ba thay, anh ba mỏi thì anh hai thay..

“Anh ba, em nhớ chúng ta thuở bé quá, tuy bầu không khí nhà họ Cổ chúng ta không tốt nhưng tình cảm của ba anh em mình lại rất tốt. Trước đây em còn suy nghĩ đến chuyện làm con dâu nuôi từ bé của một trong hai người. Không ngờ bây giờ.” Cố Yên vừa nói vừa lau nước mắt.

Cố Gia Huy cũng chìm vào mạch ký ức, thuở nhỏ không lo không nghĩ gì nhiều, thoải mái là thế nhưng con người ta rồi cũng phải lớn lên, phải gánh rất nhiều thứ trên lưng “Dù là thuở nhỏ hay là bây giờ thì anh ba mãi mãi vẫn là anh ba của em, sẽ không bao giờ thay đổi. Lên đi, anh ba đưa em về nhà”

“Được.” Cố Yên lau nước mắt, bò lên lưng Cố Gia Huy để anh công mình về.

Cô ấy nằm trên lưng Cố Gia Huy rồi nước mắt lại lặng lẽ rơi xuống. Hứa Minh Tâm vội vàng chạy tới bệnh viện, Bạch Thư Hân cũng ra khỏi phòng phẫu thuật, đã thoát khỏi tình hình nguy hiểm, chờ tỉnh lại rồi sẽ không sao.

Người gây ra tai nạn có tiền sử gây án, mấy lần vượt đèn đỏ nhưng lần này lại vượt đèn đỏ khi đang say rượu và đụng đúng Bạch Thư Hân.

Trong tay cô ấy còn cầm một cặp gốm sứ tự tay làm, đó là quà cưới cô ấy tỉnh tặng cho Lệ Nghiêm. Cuối cùng gốm sứ vỡ nát, cô ấy ngã xuống đất và máu me đầy người. Hứa Minh Tâm chạy tới phòng bệnh thì Lệ Nghiêm đang ngồi bên giường, mẹ Bạch đứng bên cạnh than thở.

“Bác sĩ Lệ Nghiêm.”

“Thư Hàn, con nghe thấy không, Minh Tâm bạn con tới thăm con kia.”

“Thư Hàn không sao chứ?”

“Không còn nguy hiểm, chỉ cần chờ tinh lại và nghi ngơi cho lành vết thương là được. Cô chạy từ lễ đường tới u? Cố Yên… Bây giờ thế nào?”

“Lúc tôi đi thì Cố Yên cực kì đau khổ, khóc đau lòng lầm. Khách khứa đều về hết cả rồi, ông cụ cũng nổi giận”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 589


Chương 589

“Tôi sẽ đi chịu đòn nhận tội Lệ Nghiêm nghe thế thì khẽ cụp mắt xuống, tim nhói lên.

Anh ta cũng không ngờ chuyện lại biến thành thế này, nhưng bảo anh ta bỏ mặc Bạch Thư Hân không để ý thì anh ta hoàn toàn làm không được.

Khi bố và mẹ qua đời thì anh ta đã âm thầm thề mình nhất định phải bảo vệ cô em gái này thật tốt, không thể để cho cô ấy chịu bất kì một tổn thương nào, anh ta không thể làm trái lời the. Thế nhưng anh ta lại phụ lòng Cố Yên, bỏ đi ngay trong lễ cưới khiến cô ấy trở thành đối tượng để mọi người cười nhạo.

Anh ta là kẻ đáng chết.

“Chịu đòn nhận tội… Có tác dụng gì không? Có thể chữa lành những vết thương trong lòng Yên không? Tôi biết Thư Hàn trong lòng anh cực kì quan trọng và cá tôi cũng thế. Nhưng trong tình huống đó, chẳng lẽ anh không hề nghĩ tới cảm giác của Yên ư? Hôn lễ chỉ còn thiếu vài bước nữa là kết thúc, anh tới đây cũng vô dụng, di Bạch cũng đã nói mình sẽ đi rồi nhưng anh cứ khăng khăng chạy ti.”

Hứa Minh Tâm còn chưa nói xong thì Lệ Nghiêm đã không nhịn được ngắt lời. Cô không biết Thư Hàn quan trọng với tôi đến mức nào, tôi chỉ có một cô em gái, tôi không có bố mẹ, chi có mình em ấy thôi!”

“Thế Yên không phải là người thân của anh ư? Anh vẫn còn Yên đầy thôi? Anh ném Yên đi đầu rồi?”

Lời cô vừa nói ra thì phòng bệnh chìm vào sự yên tĩnh đáng

Đồng tử Lệ Nghiêm co rụt lai. sợ.

Anh ta biết sau khi kết hôn với Cố Yên thì cô ấy sẽ thành vợ mình.

Anh ta cũng có tình cảm với cô ấy, nhưng…

Từ đầu đến cuối anh ta vẫn chưa bao giờ đặt cô ấy lên bàn cân với Bạch Thư Hân, thậm chí còn không đặt cô vào chuyện tình cảm của anh và em gái.

Tình cảm của anh em họ là thứ không thể dứt bỏ được và người ngoài cũng không thể đặt chân vào.

Anh ta thật sự có lỗi với Ngoc Vy, anh ta đã phớt lờ cô ấy. Hứa Minh Tâm nhìn thấy phản ứng của Lệ Nghiêm thì hơi thất vọng và đau lòng.

Anh ta cũng là một người anh tốt nhưng chưa chắc đã là một người chồng tốt. Nếu như cô kết hôn với Cố Gia Huy, Cổ Thành Trong lại quan tâm đến Cố Yên như thế và vô tình gạt cô sang một bên không quan tâm tới thì cô cũng không cách nào chấp nhận được.

Dù rằng người nằm trên giường bệnh là người bạn tốt nhất của cô thì cô cũng không cách nào chấp nhận nổi cách xử lý tình cảm của Lệ Nghiêm.

Nó không công bằng,

Không đúng…

Nói chính xác hơn thì anh ta chưa bao giờ công bằng với

Cố Yên.

“Bây giờ cô ấy đang ở đâu?”

Lệ Nghiêm đứng dậy nắm chặt lấy tay Hứa Minh Tâm, vội vàng hỏi.

“Tôi không biết, lúc tôi đi thì cô ấy vẫn còn ở trong lễ đường”

“Thím, cô Minh Tâm, tôi để Thư Hàn lại cho hai người, tôi phải đi giải quyết một vài chuyện”

Nói xong, Lệ Nghiêm vội vàng chạy đi.

“Bác sĩ Lệ Nghiêm muốn làm gì? Đi xin lỗi sám hối ư?”

“Đứa nhỏ này… Vẫn còn mông lung trong chuyện tình cảm lãm, người lớn đã nhận được những vấn đề giữa nó với Thư Hàn rồi nhưng bản thân người trong cuộc lại không biết” Mẹ Bạch than thở.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 590


Chương 590

Hứa Minh Tâm nghe như lọt vào trong sương mù, khó hiểu hỏi: “Cái gì mà… Nhận ra vấn đề, vấn đề gì thế ạ?”

“Thư Hàn thích Lệ Nghiêm.”

“Cháu biết chứ, em gái thích anh trai là chuyện bình thường mà?”

“Con bé dành cho Lệ Nghiêm tình yêu nam nữ chứ không phải là tình thân. Cô Minh Tâm và Thư Hàn thân thiết với nhau thế mà không biết ư?”

“A..” Hứa Minh Tâm nghe bà ấy nói như sét đánh ngang tai.

Thư Hàn thích Lệ Nghiêm, thích kiểu nam nữ ư? Mẹ Bạch thầy cô ngơ ngác thì không nhịn được lắc đầu xem ra cô bé Minh Tâm này cũng giống Lệ Nghiêm, hoàn toàn mù tịt chuyện tình cảm! “Bác đã trông hai đứa từ nhỏ đến lớn, bố mẹ chúng có cũng nhận ra nhưng lại không nghĩ hai đứa nó thích hợp đến với nhau. Lệ Nghiêm trưởng thành, có tinh thần trách nhiệm, luôn chịu trách nhiệm giúp đỡ Thư Hàn. Còn Thư Hàn thì sao? Không biết chừng mực đúng sai, tính tình cũng thoải mái tùy tiện. Chúng tôi nghĩ Thư Hàn vào môi trường quân đội rồi thì sẽ được mài dũa dần.”

“Nào ngờ con bé Thư Hàn cứng đầu không muốn tham gia vào quân đội. Lệ Nghiêm cưng chiều con bé, mặc nó muốn làm gì thì làm, thì bản thân bị trách phạt cũng không muốn để Thư Hàn chịu khổ. Gia đình thường cảm thấy đau lòng cho đứa nhỏ này, cảm thấy Thư Hàn không đủ trưởng thành và lý trí, nó vẫn là một đứa trẻ nên không hợp với Nguyên

Doanh. Thể nên bí mật hai đứa không phải là anh em ruột luôn được giấu mãi không công khai để mong Thư Hàn có thể kiếm chế bản thân

“Thế nhưng có một năm hai đứa nó học cấp ba, Lệ Nghiêm dần một bạn học nữ về, Thư Hàn không kiếm soát được nên đã chạy ra khỏi nhà trong đêm mưa bão, vì cứu con bé nên Lệ Nghiêm bị xe đụng trúng, nó là một mầm non tốt nhưng cuối cùng lại… Phải làm một quân y. Thư Hàn cũng đã có cuộc sống của riêng mình”

“Gia đình cực kì hài lòng về Nguyễn Dao và Cố Yên. Yên có thể bao dung thằng bé có thể trở thành một hậu phương vững chắc, có thể cùng tiến cùng lùi với Lệ Nghiêm, trở thành những chiến hữu thân thiết nhất. Thế nhưng Lệ Nghiêm đã quen sống những ngày tháng có Thư Hàn nên thằng bé không thể xử lý được mối quan hệ tình cảm dành cho hai người.”

“Gia đình định giầu Lệ Nghiêm cả đời nhưng mẹ ruột thằng bé bị bệnh nặng, muốn nhìn mặt con một lần cuối trước khi ra đi. Nhà họ Bạch cũng không có cách nào từ chối, cuối cùng hai đứa nhỏ cũng biết chuyện. Gia đình cứ lo lắng Thư Hàn sẽ gây chuyện, sẽ dùng những cách tiêu cực để giành được Lệ Nghiêm nên cứ đề phòng mãi đến tận bây giờ. Không ngờ đến phút cuối vẫn xảy ra chuyện. Xem đoạn băng ghi hình từ đồn cảnh sát thì cũng không thể trách Thư Hàn, con bé đã cố thành toàn cho hai đứa nhưng cuối cùng tai vạ bất ngờ ập tới đã ngăn cản hôn lễ này.

Mẹ Bạch nói khá là bình thản nhưng Hứa Minh Tâm nghe được lại trợn mắt há hốc mồm.

Cô nghĩ đó chỉ là tình cảm anh em trong sáng, không ngờ trong đó lại có nhiều chuyện tình cảm phức tạp như thế. Thư Hàn thích Lệ Nghiêm và Lệ Nghiêm cũng không biết mình dành cho Thư Hàn tình yêu nam nữ hay là tình cảm anh em ư? “Thể… Rốt cuộc bác sĩ Lệ Nghiêm…”

“Uầy, chúng ta là người ngoài nên không thể nhảy vào chuyện của họ, cứ để Lệ Nghiêm tự lựa chọn thôi. Mong là Lệ Nghiêm có thể xử lý chuyện tình cảm này thật tốt để không có ai bị tổn thương nữa.”

“Di à, chắc gì cũng mệt rồi nên dì nghỉ ngơi đi, để con chăm sóc Thư Hàn cho.”

“Hãy…” Mẹ Bạch thở dài rồi ngồi trên ghế lặng lẽ gạt nước måt.

Tim Hứa Minh Tâm chợt nhói lên, ai trong số Thư Hàn và Cố Yên bị thương thì cũng không phải là điều cô muốn thấy.

Thư Hàn mất máu quá nhiều thôi chứ không có nhiều vết thương, cũng được xem là may mắn.

Người gây ra tai nạn đã vào tù, có lẽ sẽ khó ra.

Hứa Minh Tâm cố gắng hết sức để chăm sóc, cô ra căn tin bệnh viện để mua thức ăn cho mẹ Bạch lít da.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 591


Chương 591

Từ sáng mọi người đã bận rộn chuyện hôn lễ, bây giờ lại chạy vội tới bệnh viện, chẳng có tí thời gian nào để nghi ngơi. Hứa Minh Tâm nhìn Bạch Thư Hân sắc mặt tái nhợt trên giường bệnh, cầm chặt tay cô ấy.

Thư Hàn yêu thầm nhiều năm như vậy chắc trong lòng cũng đau khổ lắm.

Chuyện tình cảm thì cô không thể phán định ai đúng ai sai.

Chỉ mong rằng ba người họ có một kết thúc đẹp.

Nhưng…

Hai lựa chọn một kết quả, ai sẽ là người đi tới cuối cùng? Một người là bạn thân thiết của cô, tuy chỉ mới quen trong trường đại học nhưng tình cảm lại cực kì sâu đậm.

Một người khác là em gái chồng tương lai của cô, thời gian quen biết ngắn hơn nhưng tính tình Cố Yên cực kì sáng sủa và mạnh mẽ khiến con người ta cực kì khó quên, nhin một lần đã nhớ kỹ.

Hai người đều xuất sắc như thế, một người là đời sau của một tưởng tài, mog65 người là con nhà trâm anh thể phiet.

Nếu cô là Lệ Nghiêm thì chắc cũng rất khó để lựa chọn. Hứa Minh Tâm cũng gặp phải khó khăn, cô không biết minh nên bệnh ai và bỏ ai, chọn người nào thì cũng là sự tàn nhẫn với người còn lại, cô cũng không thể bảo đảm mình sẽ công bang “Thư Hàn… Tớ cũng không biết mình nên làm cái gì bây giờ, tớ cũng thấy mông lung lầm..” Hứa Minh Tâm thì thào nói. Bấy giờ thì Lệ Nghiêm đã chạy tới lễ đường nhưng nơi đó đã không còn bóng người. Cả lễ đường đây khách khứa hoa tươi, bây giờ… Chỉ còn mỗi mục sư đang don dẹp đồ đạc.

Suy cho cùng ông ấy cũng là người ngoài, ông ấy từng tham gia rất nhiều lễ cưới nhưng đây là lần đầu tiên ông ấy làm chứng cho một lễ cưới đặc biệt thế này.

Lệ Nghiêm năm lấy cánh tay ông ấy hỏi: “Cô dâu đi đâu rồi..”

“Cô dâu đã theo người nhà họ Cổ đi rồi, lúc đi cô ấy khóc đau lòng lam..”

Mục sư cũng cảm thấy không đáng cho Cố Yên, bẽ mặt trước bao nhiêu khách khứa thế này, lại còn là con gái nữa thì làm sao chấp nhận được?

Chi trong nửa ngày, tin tức chủ rể bỏ chạy khỏi lễ cưới đã được lan ra khắp nơi.

Lệ Nghiêm nghe thể thì tim lại bị bóp nghẹn, anh ta xoay người định rời đi, anh ta phải đến nhà họ Cố tìm Cố Yên.

Anh ta muốn gặp được cô!

Anh ta còn chưa đi xa thì đã bị mục sư gọi lại.

“Anh Lệ Nghiêm, tôi là người chứng hôn, hôm nay tôi đã tuyên the rồi nhưng anh… Lại phản bội lời thế, anh sẽ bị thượng để trách phạt.”

Lệ Nghiêm nghe ông ấy nói thì lập tức lảo đảo. Anh ta… Phản bội lời thề với thượng đến.

Đúng là phải phạt.

Lệ Nghiêm đi không quay đầu lại, anh ta đi tới nhà cũ nhà họ Cổ.

Bảo vệ cửa nhìn thấy Lệ Nghiêm thì cực kỳ tức giận.

“Tôi muốn gặp Cố Yên, phiền toái chú vào thông báo cho cô ấy”

Nhưng người ra tới không phải Cố Yên, mà là Cố Gia Huy “Gia Huy, bây giờ Cố Yên thế nào rồi?”

Anh ta nhìn Cố Gia Huy, vẻ mặt anh âm u như ác ma bước ra từ địa ngục.

Cố Gia Huy đi tới, lười nói mấy người vô bổ nên nhanh chóng siết chặt tay và vung nằm đấm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 600


Chương 600

Hứa Minh Tâm đáng thương ba ba nhìn anh, cô không biết rốt cuộc đau đến cỡ nào, nhưng xem trên internet thì hình như đúng là đau tưởng chết.

Cô giống như là đứa trẻ phạm sai lầm, nhảy xuống giường quỳ xuống trước mặt anh. May mà trên đất có thảm, cũng may áo ngủ mùa đông đủ dầy, một chút cũng không đau.

Cô chỉ thiếu chút nữa dập đầu cầu xin anh tha thứ.

“Sau này em sẽ không nói chuyện kích động anh nữa, em biết lỗi rồi! Anh à, anh rộng lượng đừng chấp nhặt em nha… Anh tha cho em nha, nha nha… hu hu..”

Cố Gia Huy đầu đầy mồ hôi lạnh, hôm nay… không phải là một ngày tốt, đụng đâu cũng có chuyện.

“Vừa rồi… em muốn giết anh sao?” Anh cắn răng nói, vẫn còn đau dữ dội.

“Không có!”

Hứa Minh Tâm vội vàng khoát tay: “Em không ngờ sẽ đau như vậy, cho nên nhất thời tình thế cấp bách em mới… Em cũng không ngờ em đá phải chính xác đến thế, thành thật xin lỗi.”

“Nếu em ra chân nặng hơn một chút, chắc anh có bệnh kín thật đấy.” Anh hít sâu một hơi, từ dưới đất ráng bò dậy, ngồi ở trên giường.

Nhưng mà Hứa Minh Tâm còn quỳ trên đất, không dám đứng lên, hai tay nắm lỗ tai.

“Biết lỗi rồi sao?”

Cố Gia Huy hòa hoãn lại, nhìn cô dáng vẻ đáng thương, cũng không nỡ giận cô.

Làm thế nào được? Vợ bé nhỏ mình nâng niu trong tay, phạm sai lầm cũng do mình chiều hư, chỉ có thể tự làm tự chịu.

“Vâng vâng!”

Hứa Minh Tâm ôm đầu gật lia lịa, giống như gà con mổ thóc.

“Anh… anh đỡ hơn chút nào chưa?

Vừa rồi anh dọa em sợ chết khiếp, có phải rất đau hay không?”

Cô yếu ớt hỏi.

“Em nghĩ sao?”

“Muốn em giúp anh xoa bóp không?

A không không không… Em nói sai rồi, muốn em xoa bóp vai gáy chân tay cho anh chuộc lỗi không?”

Hứa Minh Tâm ý thức được mình nói ra mấy lời rất lưu manh, liền vội vàng sửa miệng, ân cần vô cùng.

“Anh không sao, đỡ hơn nhiều rồi, anh đi tắm trước, em ngoan ngoãn ở trên giường chờ anh. Sau này, em còn dám nói anh muốn em nữa không?”

“Không đâu không đâu!”

Cô làm sao biết đau như vậy, trên internet không phải nói cảm giác sung sướng muốn bay lên tận trời sao? Lễ ra phải đắm chìm tận hưởng, c*c kh*** thăng thiên mới đúng!

Nhưng mà mới vừa rồi… Thật là rất đau, giống như bị xé đôi người ra, đau đến nỗi cô muốn khóc thét.

“Bây giờ anh không muốn em, nhưng mà đến khi em đủ hai mươi tuổi, em không cho anh cũng không được.

“Hả?”

“Hả cái gì mà hả? Ngoan ngoãn nằm xuống, quay mặt vào tường, tự kiểm điểm.”

Cố Gia Huy không vui nói.

Anh cần phải vào phòng vệ sinh.

Hứa Minh Tâm nằm sấp ở trên giường, suy nghĩ bay thật xa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 601


Chương 601

Vừa nãy… Nhớ lại còn thấy xấu hổ, lòng cô vốn đầy mong đợi, nhưng bây giờ tất cả mong đợi đều tắt lịm cả.

Cô lại không khỏi hy vọng Cố Gia Huy thật sự có bệnh kín, chỉ như vậy cô mới có thể giả mù giả điếc cầm cự cả đời.

Hứa Minh Tâm không đợi được Cố Gia Huy đi tắm ra, ngủ quên lúc nào không biết.

Cố Gia Huy tắm xong đi ra, thấy cô cô nhỏ bé trên giường đã cuộn tròn trong chăn, giống như là một con mèo nhỏ ngây thơ.

Cánh mũi cô run run, thở ra hơi thở đều đặn.

Lòng anh lập tức mềm mại, rón rén bò lên giường, ôm chặt cô vào lòng.

Cô có lẽ là cảm nhận được, không có phản kháng, ngược lại còn thuận theo rúc sâu vào lòng anh, sưởi hơi ấm của anh. Cố Gia Huy ôm cô, hài lòng, thật giống như ôm cả thế giới.

Sáng sớm hôm sau, ở bệnh viện…

Bạch Thư Hân đầu nhức như sắp nứt ra, lúc này mới tỉnh lại, cảm thấy cả người đều đau, khó mà thở được.

Cô khát nước… Muốn uống ly nước, nhưng cô mới vừa nhúc nhích, liền làm Lệ Nghiêm bên cạnh thức dậy.

Anh đang ngồi ở mép giường nghỉ ngơi, giấc ngủ không sâu, vừa cảm thấy động tĩnh lập tức mở mắt.

Anh thấy Bạch Thư Hân tỉnh lại, tảng đá treo lòng cũng cuối cùng hoàn toàn buông xuống.

Thấy cô tỉnh lại, mới coi như hoàn toàn an tâm.

Anh nhấn chuông gọi, để bác sĩ đến kiểm tra, thật ra thì anh cũng có thể nhìn ra, nhưng dẫu sao anh không mang đồ nghề theo, để bảo đảm không sơ sót chỗ nào, vẫn nên để cho bác sĩ quan sát một phen.

Bạch Thư Hân cũng không đáng ngại, ở bệnh viện nghỉ ngơi một thời gian, là có thể xuất viện.

“Nguyên… Lệ Nghiêm…”

Đợi sau khi tất cả rời đi, cô lẩm bẩm tên anh, cô cũng coi như thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, còn có thể gặp lại anh, thật là quá hạnh phúc.

Cô dựa vào ngực Lệ Nghiêm, ôm anh thật chặt.

Cả người Lệ Nghiêm cứng ngắc, hai tay không biết nên để ở đâu.

Anh nên đối xử với Bạch Thư Hân như thế nào.

Rốt cuộc là em gái, hay là người dưng? Anh suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng êm ái vỗ vỗ vào sau lưng cô, nhẹ giọng nói: “Thư Hàn đừng phải sợ, có anh ở đây, anh sẽ bảo vệ cho em.” “Em… Em còn tưởng rằng em không bao giờ gặp lại anh nữa. Búp bê sứ của em đâu? Em đã làm vất vả như thế, em chỉ muốn tặng cho anh, nó ở đâu rồi?”

“Vỡ rồi.”

“Cái gì?” Bạch Thư Hân có chút đau lòng, cô làm rất lâu, không biết thất bại bao nhiêu lần: “Thật xin lỗi… Em không thể tham dự hôn lễ của anh, em hôn mê bao lâu rồi, sao anh lại ở chỗ em? Yên tả… Chị dâu đâu?”

“Hôn lễ của anh và Cố Yên đã hủy bỏ, nghe thấy em xảy ra chuyện, anh lập tức chạy đến.” Lệ Nghiêm không giấu giếm.

Bạch Thư Hân nghe nói vậy, có chút khiếp sợ, ngơ ngác nhìn Lệ Nghiêm.

Anh bỏ hôn lễ chạy ra ngoài, điều này chứng tỏ cái gì?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 602


Chương 602

Trong lòng Lệ Nghiêm có mình, nghe thấy mình gặp nguy hiểm, ngay cả hôn lễ cũng không đoái hoài đến, hộc tốc chạy đến, chẳng lẽ cái này còn không thể chứng minh được sao?

“Cho nên… Anh và Cố Yên không có kết hôn, anh… anh vẫn còn độc thân?”

“Đúng vậy.”

“Vậy… Vậy thì tốt, em cũng cho là Cố Yên không thích hợp với anh, anh hoàn toàn có thể tìm một người tốt hơn.”

Bạch Thư Hân thở phào nhẹ nhõm, bọn họ không kết hôn, vậy thì cô còn có cơ hội.

Cô sẽ không bỏ qua, hai người họ từ nhỏ cùng nhau lớn lên, cô yêu anh sâu đậm nhiều năm như vậy, cũng phải có một kết quả.

Cô chuẩn bị bày tỏ tình cảm của mình, không ngờ Lệ Nghiêm mở miệng trước.

“Thư Hàn, em đối với anh…. Là tình yêu nam nữ, không phải tình cảm anh trai em gái, đúng không?”

“Anh… anh biết rồi sao?”

“Rất nhiều người còn nhìn rõ hơn anh, nhưng mà anh… Anh lại giống như kẻ ngu, không nhận ra được tình cảm của em dành cho anh. Anh vẫn luôn cho rằng em bị bệnh tâm lý, nhưng không ngờ tất cả đều là thật.”

Lệ Nghiêm khổ sở cười một tiếng, nếu như anh nhận rõ sớm một chút, có lẽ cũng sẽ không rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan bây giờ.

“Ừ… Em thích anh, thích anh rất nhiều năm! Không phải tình cảm anh em, mà là tình yêu nam nữ!”

Nếu anh đã vạch trần, cô cũng không cần phải giấu giếm.

Cô lấy can đảm, siết chặt bàn tay nhỏ bé, lớn tiếng nói ra, từng chữ vang vang mạnh mẽ.

Lệ Nghiêm nghe vậy, khóe miệng có chút khổ sở.

Thì ra, là thật.

Cô ấy thích mình, em gái… thích anh.

“Anh, em là người thích hợp với anh nhất, Cố Yên… Cô ấy không thích hợp!” Cô vội vàng nói, cơ hồ móc cả trái tim, trực tiếp bày ra trước mặt Lệ Nghiêm.

“Cô ấy chính là tốt nhất, nếu như cô ấy không thích hợp với anh, vậy thì toàn thế giới sẽ không tìm được người thứ hai thích hợp nữa.” Lệ Nghiêm nói dằn từng chữ. Bạch Thư Hân nghe nói như vậy, tim hung hăng đau nhói, vội la lên: “Làm sao biết chứ? Anh và cô ấy mới quen biết bao lâu đâu, tại sao lại thích hợp nhất với anh được? Cố Yên mạnh mẽ, làm việc có chủ kiến, người đàn bà như vậy, làm sao anh thích được? Rõ ràng anh thích con gái trong sáng rạng rỡ, chẳng lẽ không đúng sao?”

“Đó là ý nghĩ trước kia, khi đó anh có một em gái ngây thơ hồn nhiên, anh thích nhìn con bé cười ngọt ngào, thấy nó sống cuộc sống không buồn không lo. Cho nên khi chú muốn sắp xếp chuyện học đại học cho nó, anh mới liều mạng ngăn lại, chỉ hy vọng con bé không phải đương đầu với những công việc nguy hiểm này, có thể sống cuộc sống mình muốn.”

Bạch Thư Hân nghe, cổ họng nghẹn lại.

Cô em gái này chính là cô.

Anh cũng nhớ trước đây anh nâng niu cô từng ly từng tí không phải sao? Chẳng lẽ cái này còn không sánh bằng Cố Yên à? Lệ Nghiêm tiếp tục nói: “Lúc đó anh suy nghĩ, nếu muốn tìm người yêu, nhất định phải giống như em gái anh, không cần phải hiểu biết quá nhiều, sẽ cười sẽ đùa với anh, để cho anh bảo vệ cô ấy là được rồi. Suy nghĩ một chút, đó chính là cảm giác thành công tiêu biểu của chủ nghĩa đàn ông. Nhưng sau đó, anh gặp Cố Yên, cô ấy đúng là rất mạnh mẻ, rất có chủ kiến, rất khó khống chế. Cô ấy như một hạt tiêu nhỏ, cay nồng như thu hút, thích màu sắc tươi đẹp, làm việc sôi động, quả quyết nhanh nhẹn, chưa bao giờ lùi bước trước gian khổ. Về điểm này, cực kỳ giống Cố Gia Huy.”

“Lần đầu tiên anh nhìn thấy cô ấy, cô ấy học sau anh hai khóa, là sinh viên mới năm thứ nhất đại học. Lúc anh gặp cô ấy, liền không nhịn được nghĩ đến em, nếu như em lên đại học, cũng sẽ có dáng vẻ tươi đẹp như vậy. Anh cho rằng cô ấy sẽ luôn như vậy, nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, trước mặt anh cô ấy rất hướng nội, trở nên khôn khéo, biết cách làm người hài lòng, thích hỏi ý kiến anh, luôn gọi anh là đàn anh này nọ. Sau đó anh thi đậu nghiên cứu sinh quân y quân khu, lúc chưa tốt nghiệp cô ấy cũng theo anh, thật ra là cô ấy học nhảy lớp. Cô ấy chỉ cần ba năm, là học đủ tín chỉ bác sĩ, bảo muốn sớm tốt nghiệp, để cùng đi nghiên cứu sinh với anh.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 603


Chương 603

“Lúc ấy anh còn cười cô ấy, bác sĩ chuyên nghiệp thì không cách nào vội vàng được. Rất nhiều kiến thức trong lớp rất hữu dụng, không phải chỉ dùng lý luận lấp đầy là có thể học được. Lúc ấy cô ấy đứng trước mặt anh, cười nói không sao hết, sẽ có anh dạy cố ấy những điều đó. Sau đó, đúng là anh đã dạy cô ấy.”

“Cô ấy và anh tốt nghiệp cùng nhau, nhận nhiệm sở cùng nhau. Cô ấy là con gái, nhưng lại sinh hoạt trong quân đội, nơi chỉ toàn có đàn ông. Cô rất biết cách làm cho người thích, trong quân đội rất nhiều người theo đuổi cô, nhưng cô cũng không nhận lời ai. Cô ấy cũng chưa từng nói là thích anh, muốn quen anh, ở bên anh hay gì hết. Thật ra thì từ lâu anh đã biết tâm ý của cô ấy đối với anh, chẳng qua khi đó anh một lòng lo cho sự nghiệp, cũng không nghĩ quá nhiều.”

“Cô ấy chưa bao giờ ép anh, từ hạt tiêu nhỏ cứng rắn biến thành hoa hồng trắng khôn khéo, là ánh trăng chưa bao giờ biến mất sau lưng anh.”

“Thư Hàn, em và anh là hai anh em, cho dù không có bất kỳ liên hệ máu mủ nào, đối với anh, em cũng chỉ là em gái. Em có biết không?”

Lệ Nghiêm nhớ lại mình và Cố Yên đã cùng nhau trải qua mấy năm nay, rất khổ cực, cũng rất gian khổ.

Nhưng cô chưa bao giờ rời khỏi mình, cũng không tố khổ, yên lặng bầu bạn.

Ngày dài tháng rộng, nương tựa lẫn nhau, đây mới là suy nghĩ trong lòng anh bây giờ.

Lúc còn trẻ trung ấu trĩ, muốn tìm một cô bé vui vẻ náo nhiệt.

Bây giờ trưởng thành rồi, mới biết cái gì là thích hợp mình.

Thư Hàn hai mươi mốt tuổi, Yên hai mươi sáu tuổi.

Cố Yên lúc hai mươi mốt tuổi, cùng Bạch Thư Hân giống nhau như đúc.

Nhưng bây giờ, cô hai mươi sáu tuổi, đã trâm lặng đi rất nhiều.

Anh thích dáng vẻ trầm tĩnh của cô, cũng yêu tinh thân phấn chấn bồng bột của cô. Lệ Nghiêm nghĩ đến Cố Yên, khóe miệng nhoẻn cười, cuối cùng nụ cười từ từ trở nên khổ sở.

Anh nhìn về phía Bạch Thư Hân, cô vẫn không kịp phản ứng, ngây người như phỗng.

Cô níu lấy ống tay áo của anh, nói: “Cái gì gọi là… Chẳng qua chỉ là em gái, chúng ta không có liên hệ máu mủ. Có phải anh lầm hay không, thật ra thì trong lòng anh cũng có em, chẳng qua là chính anh không biết mà thôi. Nếu không… tại sao anh lại bỏ hôn lễ mà đi?”

“Bởi vì trách nhiệm, anh muốn làm tròn nghĩa vụ với em, thâm căn cố đế suốt hai mươi mốt năm. Cho nên trong lúc nhất thời anh không cách nào dứt bỏ em, mặc kệ không để ý em. Đối với Cố Yên, anh nợ cô ấy, từ từ anh sẽ bù đắp cho cô ấy, nhưng… Nhưng anh muốn xác định tình cảm giữa em và anh trước đã.”

“Em không cần anh làm tròn nghĩa vụ với em, em cũng không thích anh chỉ là anh trai em, chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tình cảm nhiều năm như vậy, tại sao… Tại sao lại thua Cố Yên? Tại sao?”

“Anh xem em là em gái, nhưng anh xem cô ấy là người phụ nữ của mình… Đây chính là câu trả lời. Trước kia anh thương em, bảo vệ em, bởi vì sau khi ba mẹ qua đời, anh chỉ có em, anh phải đối xử tốt gấp bội lần với em, mới có thể đền bù tiếc nuối ba mẹ bỏ đi. Bây giờ, anh thương em bảo vệ em, là bởi vì báo đáp ân tình ba mẹ, bọn họ dưỡng dục anh thành người, không để anh chết đầu đường xó chợ. Cho nên, anh càng không thể để cho em xảy ra chuyện gì, em là huyết mạch duy nhất của ba mẹ, dù anh chết đi, cũng không thể để em xảy ra chuyện!”

“Anh, anh thương em còn hơn so với tính mạng của mình, vậy mà anh lại nói với em… Người anh thích thích là Cố Yên, không phải em? Sao… Làm sao có thể, nhất định là sai rồi. Lệ Nghiêm, anh nhìn em thật kỹ đi, sở dĩ anh cảm thấy hứng thú với Cố Yên, là bởi vì cô ấy giống như em, tính cách giống em, cho nên anh mới có thể cảm thấy hứng thú đối với cô ấy. Người anh yêu từ lâu hẳn là em, chứ không phải cô ấy!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 604


Chương 604

Bạch Thư Hân không chịu từ bỏ ý định, chặt chẽ níu tay Lệ Nghiêm, dùng sức như vậy, giống như là níu lấy cả thế giới, không muốn để cho anh rời đi. Lệ Nghiêm nhìn cô lệ rơi như mưa ướt đẫm khuôn mặt nhỏ nhắn, lòng âm ỉ đau.

“Thư Hàn, trước kia đúng là anh quá hồ đồ, đối với chuyện tình cảm, anh không phân giới tuyến rõ ràng. Cho dù bây giờ anh biết, em không phải em gái ruột của anh, bắt anh lựa chọn giữa em và Cố Yên, anh vẫn sẽ lựa chọn Cố Yên.”

“Tại sao… Nhất định là do suy nghĩ của anh quá bảo thủ, thâm căn cố đế, cho nên mới ra nông nỗi này. Lệ Nghiêm, chúng ta nhiều năm như vậy, anh cưng chìu em, yêu tôi suốt hai mươi mốt năm, bây giờ anh muốn tước đoạt hết thảy những thứ này, em không cho phép.”

“Anh không có tước đoạt, em vẫn là em gái anh thương yêu nhất…”

“Không muốn, em không muốn làm em gái anh!”

Bạch Thư Hân u uất đến mất khống chế, ôm lấy Lệ Nghiêm thật chặt, hung hăng tìm môi anh hôn.

Lệ Nghiêm gắt gao bấu vào bả vai Bạch Thư Hân, thẳng thừng gỡ cô ra.

“Thư Hàn, đủ rồi, anh là anh em.” “Anh? Em không cần người anh này em thích anh, anh có nghe hay không, thích anh nhiều năm như vậy, có quỷ mới muốn làm em gái anh!”

“Nhưng mà… Chúng ta chỉ có thể là anh trai em gái, anh làm những chuyện hoang đường đối với em như vậy, anh sẽ nhận hình phạt từ chú, sanh sẽ cho em một câu trả lời hài lòng!”

“Anh… anh biết cả rồi?”

Bạch Thư Hân khiếp sợ nhìn anh.

Thật ra Lệ Nghiêm vẫn là một người tương đối truyền thống, nếu đã xâm phạm thân thể cô, nhất định sẽ chịu trách nhiệm.

Nhưng mà, bây giờ anh tình nguyện nhận trách phạt, cũng không muốn ở bên cạnh cô.

Anh thật sự kiên định với tình cảm như vậy sao?

Anh đối xử với cô chẳng qua như anh trai em gái, không có nửa điểm tình yêu nam nữ?

Dù là…

Động lòng trong nháy mắt cũng được mà!

“Đúng, anh biết. Anh có lỗi với em, anh sẽ bù đắp cho em.”

“Anh lấy cái gì bồi thường? Đây là trong sạch cả đời của con gái, anh phải cưới em! Cưới em coi như trọn ân tình với bố mẹ, cũng đền bù cho em! Chúng ta không phải anh trai em gái ruột thịt, chỉ cần thông báo với mọi người, chúng ta có thể kết hôn hợp tình hợp lý! Nguyễn Doanh, cưới em đi!”

“Không thể nào.”

Lệ Nghiêm sắc mặt nghiêm nghị, nói dẫn từng chữ.

“Giữa anh và em, chỉ có thể là anh trai em gái, sẽ không có những thứ khác. Ở trong mắt anh, em vĩnh viễn đều là em gái phải cần bảo vệ, không có bất kỳ suy nghĩ quá đáng nào hết. Em mới vừa tỉnh lại, suy nghĩ quá nhiều không tốt cho sức khỏe. Anh nhất định sẽ cho em một câu trả lời thỏa đáng, Yên cũng vậy!”

Giọng nói Lệ Nghiêm trong trẻo lạnh lùng, từ ngữ tuôn ra giữa hai cánh môi bạc phếch.

Ngay lúc này, mẹ Bạch cùng Hứa Minh Tâm đẩy cửa đi vào. Hai người vừa vặn gặp nhau dưới lầu, liền cùng nhau đi lên.

Bên trong phòng bệnh, bầu không khí có chút kiềm chế. Lệ Nghiêm sắc mặt lạnh lùng, còn Bạch Thư Hân mặt đầy nước mắt.

“Thế này là sao?”

Mẹ Bạch khẩn trương hỏi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 605


Chương 605

“Không có gì ạ, thím đến đúng lúc lắm, phiền thím và cô Hứa chăm sóc Thư Hàn. Cháu đi tìm chú có một số việc phải xử lý.”

Nói xong, anh cũng không thèm nhìn Bạch Thư Hân nữa, xoay người rời đi.

“Lệ Nghiêm! “

Mặc cho Bạch Thư Hân ở sau lưng kêu gào tên anh ta như thế nào thì anh ta cũng giống như không nghe thấy, cũng không quay đầu lại.

Bạch Thư Hân kiệt sức rũ xuống, chỉ có thể níu chặt lấy ống tay áo mẹ Bạch.

“Thím, thím nhất định phải ngăn cản Lệ Nghiêm, anh ấy muốn đi chịu xử phạt theo quân lện đấy, chú xuống tay nặng như vậy, chắc chắn Lệ Nghiêm sẽ mất nửa cái mạng!”

“Cái gì? Chẳng lẽ là vì chuyện Cố Yên? Cô Hứa, phiền cô ở đây chăm sóc Thư Hàn, tôi đi trước một chút…”

Mẹ Bạch cũng vội vàng rời đi.

“Xử theo quân lệnh sao?”

“Chú tớ từ trước đến giờ rất nghiêm khắc, người nhà trong quân đội cũng không khác đồng đội, nếu như mình phạm sai lầm cũng phải chịu phạt như nhau. Mặc dù nhà không phải quân đội, nhưng chú tuyệt đối sẽ nghiêm khắc thi hành. Tớ còn nhớ vì không để tớ đầu quân, đêm hôm đó Lệ Nghiêm bị chú đánh trầy da sứt thịt, nằm liệt giường cả tháng, suýt chút nữa mạng cũng không còn!”

Bạch Thư Hân khóc muốn tan thành nước, lo lắng Lệ Nghiêm làm chuyện điên rô.

Hứa Minh Tâm nghe nói như vậy, tim hung hăng run lên.

Cô vội vàng gửi tin nhắn cho Cố Yên, cô cho rằng là vì chuyện hôn lễ ngày hôm qua, Lệ Nghiêm mới đi nhận hình phạt.

Nếu như Cố Yên ra mặt, ngăn cản Bạch Tùng Dương, không truy cứu trách nhiệm, vậy Bạch Tùng Dương cũng sẽ hạ thủ lưu tình.

Hứa Minh Tâm còn muốn chăm sóc cô, nhưng lại bị Bạch Thư Hân ngăn cản.

“Cậu đưa tớ trở về, tớ phải đi tìm Lệ Nghiêm, tớ không ép anh ấy nữa.”

Tớ bỏ qua cho anh ấy, tớ thật sự bỏ qua cho anh ấy… Cả đời này tớ không chịu nổi nhất chính là thái độ khăng khăng cướng quyết của anh ấy, cái gì cũng phải theo quân lệnh quân đội. Trong bộ đội tất cả đều là quân lệnh quân pháp, không hề có chút tình người nào, anh lại không phải quân nhân chuyên nghiệp, chỉ là một bác sĩ mà thôi, làm sao chịu nổi. Tên điên này! Anh ấy đúng là điên mà!”

Hứa Minh Tâm thấy dáng vẻ hoảng loạn của Bạch Thư Hân, không nỡ lòng cự tuyệt, chỉ có thể dẫn cô rời khỏi bệnh viện.

Cô đi đứng bất tiện, nên phải mượn xe lăn của bệnh viện.

Hai người ngồi xe, chạy thẳng về Nhà họ Bạch.

Mà Lệ Nghiêm đã đến trước một bước.

Bên trong phòng đọc sách…

“Chú, cháu biết mình phạm vào trọng tội không thể bù đắp, bôi nhọ danh dự nhà họ Bạch, thành người bất trung bất nghĩa. Cháu tự thấy hổ thẹn đối với Cố Yên, cũng thấy thẹn đối với Thư Hàn, không thể hoàn thành ước nguyện của cha mẹ nuôi, không chăm sóc Thư Hàn đàng hoàng. Hai tội đều phải phạt nặng, xin chú xử phạt cháu.’ “Chuyện cháu và Cố Yên chú biết, nhưng chuyện cháu và Thư Hàn thì thế nào?” Bạch Tùng Dương nghi ngờ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 650


Chương 650

“Thanh Nhã!” Cố Triệt nghe vậy, tim anh ta chệch hẳn một nhịp, nắm chặt lấy tay Lã Thanh Nhã.

Lã Thanh Nhã ôm lấy anh ta, nói: “Đây là tội giết người, em phải gánh thôi, em không thể làm liên lụy đến anh, sau này… Chúng ta cứ coi như chưa từng là vợ chồng đi. Cố Triệt… anh hãy đồng ý với em là nhất định phải g**t ch*t Cố Gia Huy để báo thù đấy! Cố Tử Vị giao cho anh, hãy chăm sóc con cho tốt nhé. Nếu có kiếp sau, em vẫn sẽ lấy anh!”

Lã Thanh Nhã nói nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe được, đến câu cuối cùng thì khóc không thành tiếng.

Nói xong, chị ta quay người, rời đi cùng cảnh sát.

Cố Triệt lảo đảo lùi về phía sau vài bước, khó mà chấp nhận được sự đả kích này.

Cuối cùng thì trò hề này cũng đã đến lúc hạ màn rồi.

Cố Gia Huy lạnh lùng nhìn Cố Triệt, bây giờ không phải là lúc để so đo với anh ta.

Nhưng Cố Tử Vị thì khác…

Anh nheo mắt lại, nói: “Anh cả, con trai anh động vào vợ chưa cưới của tôi, chuyện này không thể bỏ qua như vậy được. Anh tự giải quyết đi, tốt nhất là nên đánh mạnh vào, nếu không, sau này ra ngoài gặp tôi thì sẽ thành chuyện gãy tay gãy chân đấy.”

“Chắc hẳn anh cả cũng không muốn chuyện đó xảy ra đâu, vậy nên hãy cho tôi câu trả lời thuyết phục nhé. Cậu ba đây đợi tin tốt từ anh.”

Nói xong, anh lại giẫm mạnh lên tay Cố Tử Vị, không quay đầu mà cứ vậy rời đi.

Hai người ra khỏi nhà cũ, lên xe đi về phía bệnh viện trước.

Vẻ mặt Cố Gia Huy vẫn rất nghiêm trọng, anh đang lo cho Hứa Minh Tâm.

“Tất cả các tài liệu đều là do Ngôn Dương cung cấp à?”

“Trừ báo cáo về t*nh d*ch, cái đó là do tôi phát hiện ra. Nhưng… tôi không kiểm ra cơ thể cô ấy, không biết… phần màng mỏng đó có còn ở đấy hay không. Sao anh không hỏi xem Cố Tử Vị đã đạt được mục đích chưa?”

“Tôi đang sợ…

“Sợ gì? Sợ bản thân không chấp nhận được chuyện này à? Anh sẽ vì chuyện này mà ghét bỏ cô ấy sao?”

“Không phải, nhưng dù Cố Tử Vị có đạt được mục đích hay không thì đều sẽ để lại nỗi ám ảnh rất lớn trong lòng Hứa Minh Tâm, đó là nỗi đau sẽ chẳng bao giờ phai mờ. Dù cô ấy có thế nào thì vẫn là người con gái tôi thích, nhưng lần này cô ấy bị tổn thương quá nhiều rồi. Liệu có thể xóa bỏ đi được không?”

“Xóa bỏ… Tôi chỉ biết cách thôi miên thôi, nếu thể chất của Hứa Minh Tâm đảm bảo để thực hiện kiểu thôi miên cấp năm thi có thể thôi miên thành công, hiệu quả cũng sẽ rất cao.

Nhưng mà… thôi miên mất trí nhớ vẫn chưa được hoàn thiện hẳn, chưa chắc đã có thể hoàn thành được.”

“Vậy thử xem, tôi muốn để cô ấy quên đi những ký ức ấy đi.” Cố Gia Huy thầm cảm thấy rất mệt mỏi, chỉ sợ Hứa Minh Tâm sẽ không chịu đựng nổi.

“Được rồi, vậy liên hệ với chuyên gia thôi miên giúp tôi.”

“Đúng rồi, lần này thật lòng cảm ơn cậu.”

“Tôi và anh là anh em mà, cùng nhau trải qua chuyện sống chết rồi, khách sáo như vậy làm gì.”

“Nhưng tôi vẫn chưa thể tha thứ cho cậu, có vài chuyện… tôi đã gây khó dễ.”

“Tôi cũng hiểu mà, trừ chuyện này ra, thì những lúc quan trọng, tôi mong rằng chúng ta vẫn sẽ là anh em với nhau, giúp đỡ lẫn nhau.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 660


Chương 660

Thời gian là liều thuốc chữa lành, nó có thể làm lành tất cả mọi vết thương.

Nhưng cô lại quên mất rằng Cố Gia Huy lại là một người có chấp niệm rất sâu, những vết thương trên người anh, từ từ sẽ trở nên sâu hơn theo thời gian.

“Không đâu, anh sẽ sống không bằng chết.”

Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của Cố Gia Huy vang lên, như một tiếng trống gõ vào tim cô. Nghe vậy, Hứa Minh Tâm sững người lại.

“Sau này anh sẽ không tự ý đưa ra quyết định cho em nữa. Trí nhớ là của em, anh không có quyền can thiệp. Nhưng em phải đồng ý với anh, dù sau này có gặp phải chuyện gì thì còn sống là điều quan trọng nhất. Em còn sống thì anh mới sống tiếp được.”

“Nhưng mà, em sẽ không sạch sẽ…”

“Cô bé, anh yêu em, không chỉ là yêu mỗi cơ thể em, nếu như chỉ yêu cơ thể em thì anh đã chiếm em từ lâu rồi, sao phải vất vả đợi đến khi em hai mươi tuổi chứ? Anh yêu tất cả những gì thuộc về em, anh muốn em sẽ ở bên cạnh anh cả đời, nắm tay nhau mãi mãi.”

“Nếu chết rồi thì sẽ chẳng còn gì nữa. Còn sống thì sẽ làm được rất nhiều việc. Anh hai đã để anh sống tiếp nên anh không thể từ bỏ cuộc sống này được. Vậy em cũng giúp anh sống tiếp nhé, đừng bỏ mặc anh, được không?”

Anh nắm chặt tay cô, chân thành nói từng câu từng chữ.

Hứa Minh Tâm ngước mắt nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt ấy vừa sâu xa lại vừa đau buồn, như ẩn chứa cả biển sao bên trong, mà bản thân cô thì như một con thuyền lá nhỏ bé trong đó.

Nhưng vậy thì sao chứ…

Trong mắt anh không có bất kỳ ai, chỉ có mỗi mình cô.

Hứa Minh Tâm dường như hiểu ra điều gì đó, nếu đã thật lòng yêu một người thì có thể cùng nhau vượt qua rất nhiều thứ.

“Chú ba Cố…”

Cô thì thào nói.

“Anh ở đây.”

“Em sợ.”

Một ngày một đêm đã trôi qua, cuối cùng thì cô cũng nói được nỗi sợ của mình ra thành lời.

Cô ôm chầm lấy Cố Gia Huy, vùi mặt vào lòng anh, cảm nhận hơi ấm trên người và nhịp tim mạnh mẽ, vững vàng của anh.

Cố Gia Huy chỉ cảm thấy lòng mình như mềm ra, chỉ trách chính anh vì đã quay về quá muộn.

Anh ôm chặt lấy Hứa Minh Tâm, nhẹ nhàng đặt cằm lên đầu cô.

“Em có trách anh không?”

“Trách anh vì chuyện gì?”

“Trách anh vì đã trở về muộn, đáng lẽ ra anh phải về nhà vào lúc chiều hôm qua, nhưng mãi đến tận sáng nay mới vội vàng quay về được.”

“Chắc chắn là do anh đã gặp chuyện gì đó trên đường, nếu không thì anh sẽ không về muộn như vậy đâu. Em nói rồi, em không trách anh vì em biết là chắc chắn anh sẽ đến, chỉ cần anh đến là được rồi.”

“Em có nhớ lần trước em kể cho anh nghe chuyện về Tử Hà không?”

“Sao thế?”

“Anh xem bộ phim đó rồi, đúng là nữ chính đã đợi được đến khi nam chính quay về. Nhưng mà… cô ấy lại chết mất. Anh không thích kết thúc ấy, sau này anh sẽ không bao giờ đến muộn nữa.”
 
Back
Top Dưới