Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 560


Chương 560

Người phụ nữ có thai thét chói tai, bấy giờ máu tươi đã dần chảy xuống và thấm ướt quần cô ấy.

Cố Yên trông thấy cảnh tượng đó thì nhíu mày lại thật chặt.

Không ổn rồi, người phụ nữ mang thai đó chảy máu nhiều quá.

Nó có cả nước pha lẫn trong máu, có thể thấy là vỡ nước ối, sắp sinh rồi!

Hứa Minh Tâm cũng nhìn thấy cảnh này, tim chợt hẫng đi một nhịp, hoàn toàn không dám do dự.

Cô ấy là hai sinh mệnh còn cô chỉ có một mà thôi, ai nặng ai nhẹ thì chỉ cần nhìn cái là biết.

“Tôi sẵn sàng làm con tin, ông thả người phụ nữ mang thai đó ra!” Hứa Minh Tâm vội vàng lao ra từ trong đám người.

Cô đi tới trước mặt kẻ giết người nọ, kẻ giết người giơ tay kéo cô về phía mình và đẩy người phụ nữ mang thai kia ra ngoài.

Cố Yên nhanh tay lẹ mắt vội vàng giữ lấy người phụ nữ đó để cô ấy không bị ngã xuống đất.

Cô cầm lấy chiếc túi dính đầy máu của đứa bé đệm dưới người cô ấy, đỡ bụng lên, mở hai chân cô ấy ra.

“Mày đang làm cái quái gì thế?”

Cố Yên là bác sĩ nên hoàn toàn không rảnh bận tâm đến những lời kẻ giết người nói.

Nếu như không cấp cứu cho người phụ nữ mang thai này ngay lập tức thì e là sẽ có một xác hai mạng thật.

Cố Yên không để ý đến kẻ giết người khiến gã ta tức giận, đang định nổ súng thì lại bị Hứa Minh Tâm giữ lại thật chặt.

“Ông bỏ trốn đi để sống, ông cứ đứng dây dây dưa kéo dài thời gian mãi cũng chẳng được gì. Tôi theo ông ra ngoài, tôi giúp ông gọi một chiếc xe, có thể trốn được càng xa càng tốt. Một người phụ nữ mang thai thôi, không cần thiết.” Cô vội vàng nói.

Trong tay kẻ giết người này không biết là bao nhiêu mạng người, sợ nhất là gã ta đột nhiên nổi máu điên lên rồi lại giết người như ngóe.

Quả nhiên, kẻ giết người không để ý tới cô, vẫn muốn nổ súng.

“Ông cần gì phải lãng phí đạn như thế?”

Bấy giờ Cố Yên mới có thời gian để đáp lời, cô ấy cũng chẳng ngẩng đầu lên và cũng không thèm liếc mắt nhìn gã ta lấy một lần.

“Ông cũng đã nói là ông chỉ còn có bảy viên, càng nhiều đạn thì mạng ông lại càng được bảo đảm, ông lãng phí đạn của mình ở đây thì chi bằng giữ nó lại để bảo vệ mạng sống cho mình.”

Những lời đó đã nói trúng tim đen của kẻ giết người, cô ấy nói rất đúng, súng đạn có hạn, lãng phí thế này thì không đáng giá tí nào.

Gã ra vơ vét một ít trang sức trong quầy, nhét vào trong ngực rồi kéo theo Hứa Minh Tâm đi ra ngoài.

Hứa Minh Tâm giơ cao hai tay, nói:

“Tôi là Hứa Minh Tâm, mong mọi người đừng nổ súng!”

Cảnh sát cũng nhận ra cô nên không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Tôi muốn có một chiếc xe!” Kẻ giết người hung ác nói.

Cảnh sát chỉ có thể làm theo. Chẳng mấy chốc kẻ giết người đã đưa Hứa Minh Tâm lên xe và lái đi rất nhanh.

Cố Yên gọi điện thoại cho Cố Gia Huy, bảo anh mau đi cứu Hứa Minh Tâm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 561


Chương 561

Cố Gia Huy đã nhìn thấy tin tức và kéo Khương Tuấn đi.

Xe cảnh sát bám theo suốt cả đoạn đường nhưng lại không dám theo quá sát để đề phòng kẻ giết người phát hiện.

Bọn họ chỉ có thể dùng máy ghi hình được lắp dọc trên đường cao tốc để định vị được vị trí của chiếc xe.

Tim Hứa Minh Tâm cứ đập nhanh như đứt phanh, cô còn sợ hãi và căng thẳng hơn lần trước gấp trăm ngàn lần vì suy cho cùng thì lần trước cũng không có súng!

Cô ngồi bên tay lái phụ mà lạnh run cả người.

Kẻ giết người dùng một tay điều khiến tay lái và tay kia thi cầm súng, quan sát kính chiếu hậu để xác nhận không có xe cảnh sát bám theo mới thở phào nhẹ nhõm. Kẻ giết người đưa cho cô một cái điện thoại di động, nói: “Gọi điện thoại cho người thân của mày để đưa tiền cho tao.”

“Ông… Ông lại còn đòi tiền nữa u?”

“Tất nhiên rồi, khi tao trốn đến Phú Quốc rồi sẽ có thuyền tới đón tạo đi. Tao phải có đủ tiền thì mới sống thoải mái không lo cơm áo gạo tiền được. Mày là con gái của nhà họ Hứa và nhà họ Ngôn cơ mà? Tiếng tăm lừng lẫy, bố ruột mày và bố nuôi mày sẽ bỏ tiền ra thôi, người nào nhiều tiền hơn thì mày gọi cho người đó, nhanh cái tay lên cho tao!”

“Vậy ông muốn có bao nhiêu tiền?” Hứa Minh Tâm thật cẩn thận hỏi.

“Ba mươi tỷ, nếu không tao sẽ giết con tin.”

Hứa Minh Tâm cứ tưởng đây chỉ là một tội phạm độc lập, không ngờ gã ta lại có cả nhóm, có người đang ở Phú Quốc để đón gã ta.

Phú Quốc nắm ngoài biển, hơn nữa tình hình vùng biển đó cực kì phức tạp, có thể nhận ra điều đó từ khu rừng ngập mặn. Khu vực vùng biển cạn cực kì đáng sợ, rừng ngập mặn đó chỉ có những ngư dân địa phương mới có thể nằm rõ nó trong lòng bàn tay.

Xem ra người tới đón gà ta là một người cực kì quen thuộc nơi đó, nếu như bọn họ lợi dụng địa hình ở đó để trốn đi thì chắc chắn là không thể đuổi theo được.

Hứa Minh Tâm cầm chặt điện thoại, đang định gọi điện thoại thì không ngờ chiếc điện thoại đó lại reo lên, có người gọi đến.

Kẻ giết người mắt nhìn dãy số rồi lập tức nghe máy.

“Đại ca, em sắp trồn ra tới rồi, em còn mang theo một con hàng, bây giờ chúng ta sắp giàu to rồi.”

“Mày dẫn theo ai?”

“Chính là con bé sinh viên gây xôn xao dư luận thời gian trước ấy, con nhỏi được nhà họ Ngôn nhận làm con gái nuôi ấy. Em tính đòi chúng nó ba mươi tỷ, đại ca cảm thấy thế nào?”

“Ba mươi tỷ cũng khá to, cứ đòi từng đó đi, đừng lấy tiền mặt.”

“Em hiểu! Đại ca cứ chờ em là được, em sẽ ra đó nhanh thôi.”

“Được, tao chờ mày ở vùng biển gần đảo, mày nhanh cải chân lên. Mai biển động có sóng lớn, đó là thời cơ tốt nhất để bỏ trốn nên mày coi sao đó rồi làm đi.”

“Được thưa đại ca!” Đầu dây bên kia hài lòng cúp điện thoại, sau đó gã ta ném điện thoại di động cho cô, “Mau gọi điện thoại đi.”

Hứa Minh Tâm không thể nhớ nổi số điện thoại của Ngôn Dương, cô chỉ nhớ mỗi số của Cố Gia Huy. Cô đành phải gọi điện thoại cho Cố Gia Huy.

“À. Bố nuôi ạ.” Hứa Minh Tâm nói lắp bắp.

“Minh Tâm, không cần phải sợ.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 562


Chương 562

“Con không sợ, gã ta chỉ cần tiền thôi chứ không giết con.” Hứa Minh Tâm nhanh chóng nói: “Người đó muốn đòi ba mươi tỷ đồng và muốn bố mang ra vùng biển đảo Phú Quốc, đại ca… Đưa tiền tới vùng biển đảo Phú Quốc đúng không?” Hứa Minh Tâm thật cẩn thận hỏi.

“Đúng thế, mang ra vùng biển đảo Phú Quốc rồi tạo sẽ cho nó biết phải làm thế nào tiếp theo.”

“Mai đại ca phải đi rồi, nếu bố không mang theo tiền đến thì con sẽ chết. Bố nuôi, bổ nhất định phải cứu con!”

Kẻ giết người nghe cô nói thế, thì cứ có cảm giác là lạ, nhưng cũng không tìm ra được một lỗi sai nào.

Dường như cô chẳng nói sai điều gì cả.

Cố Gia Huy nghe nói thế thì nhíu mày lại thật chặt. Ngày mai đi, vùng biển đảo.

“Anh đã biết rồi, anh sẽ không để cho em xảy ra chuyện gì đâu”

“Thể con cúp máy trước nhé, bố phải nhanh lên, con không muốn chết.”

Cô rất muốn được mừng năm mới!

Hứa Minh Tâm lo lắng đề phòng, cô cảm thấy kẻ giết người có thừa độc ác tàn nhẫn nhưng có vẻ như não không đủ dùng.

Bọn họ lái xe suốt đêm, Hứa Minh Tâm cũng không dám ngủ, kẻ giết người lại càng không dám ngủ. Chín giờ sáng hôm sau thì bọn họ ra đến bờ biển.

Bọn họ bước lên một chiếc thuyền đánh cá đơn sơ và bên trong có đủ thứ loại người.

Chẳng lẽ đây là hang ổ của bọn giết người.

“Đây là con nhóc mày nói đầy hả?” Người cầm đầu nói.

“Đúng, là nói đấy, có nó ở đây thì chúng ta không lo chàng lấy được tiền!”

“Đại ca, con nhóc này trông xinh thật, hay là anh để em..” Một gã đàn ông nhỏ con, mặt như mặt khỉ và ánh mắt chất chứa h*m m**n ngả ngớn và tham lam như thể mười kiếp rồi không được nhìn thấy phụ nữ.

Gã ta kiềm lòng không đặng đi tới sờ vào mặt Hứa Minh Tâm, cô muốn tránh đi nhưng lại bị gã ta nắm tóc.

Cô đau đó cả hốc mắt, trông thể trốn được bàn tay heo của

Gã ta sở sờ rồi lại xúc động nó: “Mẹ nó da đẹp thật đấy, mềm mại non nớt, mịn như phần em bé vậy, đại ca cho em.”

“Lấy tiền đã rôi tính sau, suy cho cùng chúng ta cũng quen thuộc địa hình của vùng biển này, đến lúc đó cầm tiền rồi dẫn nó theo. Xong xuôi rồi thì mày muốn chơi thể nào cứ chơi thế đó. Các anh em chạy trốn cả chặng đường dài để đến tận đây rồi, Đầu Trâu là đứa vất vả nhất, để che giấu chúng ta, suýt chút nữa cậu ấy đã phải quay vào tù. Đầu Trâu sẽ là người đầu tiên”

“Đại ca, nhưng mà em.” Gã đàn ông nhỏ con đó hơi khó chịu nhưng một ánh mát của đại ca đó đã dẹp yên tất cả mọi thử.

Đầu Trâu cực kì cảm kích nhốt Hứa Minh Tâm trong một chiếc tuyến khác.

Hứa Minh Tâm nghe được lời bọn họ nói thi sợ tới mức cả người run run.

Đầu Trâu bận rộn bỏ trốn cả một đoạn đường dài nên chưa kịp ngắm nhìn mặt mũi Hứa Minh Tâm, bây giờ cẩn thận nhìn kỹ lại thi phát hiện cô cực kì xinh đẹp.

Mắt to như trứng ngông ngập nước nhìn gã ta cùng với vẻ sợ hãi.

Ánh mắt sợ hãi của cô khiển gã ta cảm thấy sung sướng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 563


Chương 563

“Chậc chậc chậc, có vẻ tao cũng khá là may mắn không ngờ lại nhặt được một bảo bối thế này.

Gã ta sờ vào mặt Hứa Minh Tâm, cô sợ tới mức liên tục lui về phía sau.

“Đại ca nói bây giờ chưa đụng vào mày được nên tao nhịn trước, chờ tiền tới tay rồi quay về thuyền tao sẽ chống mắt lên coi mày còn làm được gì!”

Đầu Trâu đắc ý nói.

Hứa Minh Tâm lặng lẽ cầu nguyện, chỉ mong rằng Cố Gia Huy có thể cứu mình ra.

Nếu không… Cô thà chết cũng không muốn bị những người này vấy bẩn.

Thời gian hẹn là mười một giờ, bấy giờ thì mặt biển đã bắt đầu có sự thay đổi. Mây mù xám xịt, sóng to nổi lên. Có lẽ ông trời cũng biết hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì nên bầu không khí cực kì nặng nề. Điện thoại Đầu Trâu reo lên, là Cố Gia Huy gọi tới.

“Tiền đã được mang tới rồi, Hứa Minh Tâm đâu?”

“Mày chính là Ngôn Dương ư?”

“Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là trong tay của tôi có ba mươi tỷ các người muốn. Nó đã được đố thành tiền đô và năm ngay trong tay tô, một tay giao tiền một tay giao người.”

“Bây giờ mày không có tư cách đưa ra điều kiện với tao, mày ngoan ngoãn đặt tiền trong thùng rác ở ngã tư đầu tiên, tao ra đó kiểm tra tiền rồi sẽ trả người lại cho mày.”

“Được thôi, tôi mang theo tổng cộng một trăm năm mươi tỷ, tôi sẽ để ba mươi tỷ đó cho ông kiểm tra thật giả, còn một trăm hai mươi tỷ còn lại thì tôi sẽ đưa sau khi nhìn thấy Hứa Minh Tâm.”

Đầu Trâu nghe anh nói như thế thì nhíu mày lại thật chặt, gã ta chỉ cần ba mươi tỷ tôi nhưng không ngờ anh lại có pha hành động kiểu mang theo cả một trăm năm mươi tỷ tới.

Nghe giọng thì có vẻ anh sẽ không chịu từ bỏ ý định khi chưa nhìn thấy người.

Gã ta đành phải chuyển điện thoại cho đại ca mình.

“Mày cho bọn tao một trăm năm mươi tỷ?”

“Đúng vậy, đưa các người một trăm năm mươi tỷ. Bây giờ cảnh sát vẫn chưa tìm tới, tất cả đã bị tôi chặn lại. Bây giờ tôi chỉ dẫn theo đúng một người là thư ký. Tôi biết các người là ai, xuất thân từ xã hội đen và có biệt danh là W. Ngày xưa cũng là một nhân vật làm mưa làm gió nhưng trong bang phải xuất hiện nội gián nên khiến các người bị tóm vào tù. Bây giờ trong tay ông không có tiền cũng chẳng có người, những tên đi theo ông hôm nay cũng là những người trung thành hết lòng với ông nên mất đi người nào ông cũng không nỡ.

“Các người nằm rõ địa hình vùng biển này, tôi cũng thể. Các người muốn lên thuyền buôn lậu để bỏ trốn thì bây giờ là cơ hội tốt nhất. Tôi có thể ngăn cảnh sát lại, cũng có thể ém nhẹm những việc các người từng làm. Tôi tha cho các người đi nhưng tốt nhất các người đừng đụng vào người phụ nữ của tôi, chỉ đơn giản như vậy thôi.”

“Người phụ nữ của mày ư? Rốt cuộc mày là ai ?” Sắc mặt đại ca nhanh chóng trở nên nặng nề. Nghe giọng anh có thể nhận ra anh là một người khỏ chơi.

.” Ba chữ ngắn ngủn khiến tâm trạng đại ca trở nên nặng nề.

Tại sao lại là quả xương khó nhai này thế?

Ôm trùm tài phiệt, thủ đoạn đáng gờm, một năm trước xuất hiện và thể hiện tài năng xuất chúng của mình ở Đà Nẵng, trong vòng một năm đã đứng sánh vai với tập đoàn lớn. Cố Gia Huy là đứa con thứ ba nhà họ Cổ, trong tay là muôn vàn mối quan hệ cũng như thế lực.

Hứa Minh Tâm lại là người đàn bà của anh! “Mày nói tao thả người thì tao phải thả người chắc?”

“Chắc ông cũng biết chợ đêm nhỉ? Chỉ cần trả đủ tiền thì người ở chợ đêm sẽ làm việc hết sức mình. Ông là người trong thế giới đó nên chắc cũng biết nguyên tắc làm việc, cảm giác bị người ta ám sát cũng không dễ chịu gì. Dù là ngoài sáng hay trong bóng tối thi tôi cũng có thể khiến ông chết không có chỗ chôn”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 564


Chương 564

Đại ca nghe thể lập tức nhiu mày lại thật chặt, gã ta nhìn Hứa Minh Tâm thật lâu, con đàn bà này đúng là một quả bom chết người.

Nhưng có thể giúp cho Đầu Trâu an toàn trở về và lấy được một trăm năm mươi tỷ thì cũng không đến nỗi nào lỗ! “Được thôi, tạo đồng ý với mày, một tay giao tiên một tay giao người.”

“Tôi chờ ông.”

Mười phút sau, đại ca dẫn Hứa Minh Tâm đi tới, dù những người còn lại không cam lòng nhưng ngẫm lại thấy tiền cũng nhiều nên tất cả đều ngoan ngoãn câm miệng.

Khi Hửa Minh Tâm nhìn thấy Cố Gia Huy thì hai mắt sáng lên

Đầu Trâu buông lỏng tay, Hứa Minh Tâm chay nhanh về phía anh.

Cố Gia Huy thấy cô vẫn bình yên không xảy ra chuyện gì mới yên tâm.

Anh siết chặt tay cô nói: “Xin lỗi em, anh tới muộn rồi.”

“Em biết anh sẽ tới cứu em về mà!”

“Ngoan, chờ anh xử lý xong chuyện này rồi chúng ta trở về

Anh giao cô cho Khương Tuấn, sau đó mở cặp tiền ra cho bên kia kiểm tra xem tất cả có phải là tiền thật không.

Bên kia cầm tiền lên, nói: “Hôm nay lỡ xảy ra chuyện làm mích lòng cậu, mong là sau này chúng ta sẽ không còn cơ hội gặp lại nhau.”

“Không có nữa đâu.”Gia Huy thản nhiên nói.

Đại ca nghe anh nói thế thì cứ cảm giác có gì đó sai sai, nghe nó cứ thế nào ấy.

Nhưng gã ta không suy nghĩ quá nhiều.

Kiểm tra tiền không có vấn đề gì, trong cặp tiền cũng không giấu mấy thứ như máy theo dõi hay bom mìn, nghĩ chắc Cố Gia Huy cũng chẳng làm được

Tiền và hàng đã được trao xong, bên kia vội vàng lên thuyền để tranh thủ biển nổi sóng để bỏ trốn.

Gia Huy lên xe, Hứa Minh Tâm lập tức nói: “Cố Gia Huy, tạo sao anh lại ngu ngốc như hả, bọn họ chi đòi anh có ba mươi tỷ thôi, anh có thêm vào thì tăng gấp đôi thành sáu mươi tỷ cũng được vậy, sao anh há miệng ra ném cả một trăm năm mươi tỷ đi thế này? Anh nhiều tiền quá không có chỗ tiêu nên tài trợ cho đảm tội phạm đó ư?”

“Chỉ cần em bình an thì táng gia bại sản cũng không sao cả, vả lại đây chỉ là một trăm năm mươi tỷ thôi, em là báu vật vô giá, quý báu hơn một trăm năm mươi tỷ đó nhiều.”

“Em nào đó đáng giá tận một trăm năm mươi tỷ? Bán em với giá thị trường thịt heo cũng chẳng được bao nhiêu tiền đầu mà?”

“Giá thị trường của thịt heo á? Thế có rẻ quá không?”

“Thể thi thịt bò cũng được, nửa ký thịt bò khoảng gần một trăm ngàn! Em khoảng bốn lăm lý, có thể bán được bao nhiêu tiền? Thế mà anh lại dùng một trăm năm mươi tỷ để chuộc! Oi mẹ ci!”

“Đừng đau lòng nữa, anh sẽ không dâng tiền và cũng chẳng thả người đi đâu, thế được chưa?”

“Anh nói thể là sao ?” Hứa Minh Tâm hơi khó hiểu, Cố Thành

Trung chỉ cười không nói, anh ra đấu cho Khương Tuấn. Hứa Minh Tâm thấy hai người cứ chớp mắt nháy mắt với nhau như thể đang có gian tình gì ấy. Nhưng Cố Gia Huy không chịu nói cho cô biết, anh nói cô còn quá nhỏ, không nên biết chuyện này.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 565


Chương 565

Dù sao thì chuyện này cũng khá là máu me.

Trên thực tế thì bên trong cặp tiền đó có một lớp màng kép và trong đó chính là máy định vị.

Cặp tiền cũng được chế tạo bằng kim loại hiếm, sau khi đóng lại thì sẽ rất khó phá ra và cũng không bị thẩm nước. Cố Gia Huy ngăn cản cảnh sát để Lệ Nghiêm kéo dài thời gian, còn anh thì đã sắp xếp sản máy bay trực thăng.

Tuy là trên biển đang có mây mù nên hơi khó bay nhưng dựa vào tín hiệu thu được từ cặp tiền thì sẽ dễ dàng bay tới chỗ bọn họ.

Anh đã bày ra sẵn thiên la địa võng để bọn họ mãi mãi chìm sâu dưới lòng biển.

Chờ đến khi mặt biển gió êm sóng lặng thì lại cử người xuống biển vớt lên, cả người cả của đều được lấy Ai dám đụng đến Hứa Minh Tâm thì đây chính là hậu quả.

Hứa Minh Tâm về tới đồn cảnh sát để lấy lời khai, Cố Gia Huy luôn ở đó sắm vai người dân lương thiện.

Cuối cùng đồn cảnh sát lại còn tặng cho anh một lá cờ thưởng, trên đó có mấy chữ: “Hành động đẹp và một tâm hồn cao cả”

Đẹp..

Từ đó rất hay.

Mấy ngày sau đó thì thời tiết bắt đầu tốt lên, có ngư dân rời bờ đi đảnh cá thì phát hiện ra mạnh gỗ vụn của con thuyền và mấy mảnh xương cốt.

Cảnh sát phản án là con thuyền va phải đá ngầm, không có một tội phạm nào may mắn trốn thoát.

Tổng cộng mười một người đều chim sâu xuống lòng biển, xác cũng đã bị cá ăn hết rồi.

Khi Hứa Minh Tâm nhìn thấy tin tức này ở trên mạng thì cảm thấy hơi thốn thức.

Trên thế giới này vẫn có nguyên nhân quả tuần hoàn, đây là báo ứng.

Nghĩ tới đứa bé gái kẻ đi đã nổ súng bắn chết thì tim cô lại nhói lên.

Người phụ nữ mang thai thì nhờ có Cố Yên cứu giúp nên an toàn vượt cạn, đứa bé được sanh non.

Mặc dù hơi yếu ớt nhưng vẫn còn sống, đó là điều may mån nhất rồi.

Hứa Minh Tâm nhìn đứa bé kia, gia định họ cảm kích ơn cứu mạng của Cố Yên nên cũng đặt cho bé cái tên có chữ

Ngọc.

Hứa Minh Tâm cũng được lên tin tức vì chuyện lần này, cô và Cố Yên trở thành anh hùng.

Cố Yên gặp nguy hiểm không hoảng loạn, cứu giúp phụ nữ mang thai. Hứa Minh Tâm thì sån sàng mạo hiểm đấu trí đấu dũng với kẻ giết người.

Hứa Minh Tâm cũng thường xuyên nhìn thấy tin tức về mình trên mạng nhưng tất cả đều là những tin phản đối.

Bây giờ cô có cảm giác như mình được tẩy trắng vậy, cảm giác làm anh hùng thật sự quả tốt.

Chuyện này đáng sợ nhưng cũng không gây ra nguy hiểm gì, đến đây thì nó cũng xem như hoàn toàn kết thúc.

Mới đảo mắt đã đến đêm giao thừa, sáng sớm Hứa Minh Tâm đã thức dậy, vội vàng đo dán câu đổi đỏ.

CôGia Huy chưa từng trải qua những việc này nên anh nghe lời Hứa Minh Tâm từ đầu đến cuối.

Dám câu đối xuân, dán chữ phúc, sau đó treo đồ trang trí lên.

May là đây không phải trung tâm thành phố mà là Ihu biệt thự riêng biệt ở vùng ngoại thành nên có thể mở đèn pháo lên và không sợ người ta than ồn, cũng có chút vị năm mới. Dán câu đối xong, Cố Gia Huy đưa cô về nhà cũ để thắp nén nhang và ăn cơm tất niên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 566


Chương 566

Hứa Minh Tâm đã cố tình để bụng lại, chỉ ăn no một phần.

Tâm bốn giờ chiều họ về đến nhà thì Hứa Minh Tâm đã gọi tất cả mọi người đến, cùng nhau ngồi lại ăn bữa cơm, không cần biết là chủ cả hay người làm công, chỉ cần biết ai lớn ai nhỏ là được.

Chú An lớn tuổi nhất cho nên ông ấy ngôi ở ghế chủ nhà.

Chủ An giật mình liên tục lắc đầu.

“Cậu chủ… Chuyện này không đúng nguyên tắc”

“Chẳng sao cả đâu mà, trong nhà này Minh Tâm là người có quyền quyết định. Hơn nữa chủ đã chăm sóc tôi rất nhiều năm, giải quyết công việc trong nhà gọn gàng đầu ra đó. Năm nào chú cũng không về nước Anh, ở đây mừng năm mới với tôi nên chú ngồi đó là đúng rồi.”

Bây giờ Hứa Minh Tâm mới biết được chủ An cũng có vợ có con.

Cô cứ tưởng rằng chú An là người cô đơn lẻ bóng.

Nhưng ông ấy và vợ không hợp tính nhau, hồi đó còn trẻ xúc động nhất thời nên mới lấy nhau, cuối cùng mỗi người một ngả, con giao cho mẹ nuôi vậy thôi.

Tuy là tính tình không hợp nhau nhưng chú An lại thật lòng yêu vợ mình, chỉ là ông ấy nén xúc không đến rầy bọn họ, năm nào cũng gửi tiền về cho bà bạn già.

Chủ An hơi cảm động, trước đây nơi này không hề giống một gia đình nào, chỉ là một ngôi nhà lạnh như mà thôi.

Cố Gia Huy không phải là người nói nhiều, bình thường anh sẽ làm việc trên phòng đọc sách, cũng chẳng nói năng gì với người giúp việc trong nhà!

Mấy ngày lễ tết thế này ngôi nhà lại càng không có bầu không khí náo nhiệt nên có. Với Cố Gia Huy mà nói thì đây cũng chỉ là một trong ba trăm sáu mươi lăm ngày bình thường mà thôi.

Nhưng sau khi Hứa Minh Tâm đến đây thì anh bắt đầu thay đối, ngôi nhà này cũng thay đổi theo.

Trở nên náo nhiệt hơn, ấm áp và hòa thuận hơn.

Trước đây người giúp việc nào cũng e dè cậu chủ nhưng bây giờ họ đều kính yêu bọn họ từ tận đáy lòng.

“Đúng đúng đúng, con làm chủ ngôi nhà này. Nam chủ ngoại nữ chủ nội mà, thế nên mọi người đừng nghe lời anh ấy, trong nhà này con là lớn nhất!”

Hứa Minh Tâm cũng cực kì vui vẻ, cô ở nhà họ thấp cổ bé họng, lễ mừng năm mới là chuyện của gia đình ba người họ, có chi có mặt để ăn một bữa cơm vậy thôi. Cô ăn cơm chậm còn khiến mẹ con Hứa An Kỳ mất hứng nên cô cực kì biết điều hiểu chuyện, ăn xong lập tức đứng dậy bỏ đi.

Vậy nên mỗi lần năm mới Tết đến cô đều cảm thấy cực kì cô độc.

Năm nay không cần phải quay về nhà họ Hứa mà có thể ở đây vui đùa cùng với tất cả mọi người thế này vui biết là bao nhiêu!

Mọi người đều ngồi xuống hết rồi thì Hứa Minh Tâm mới bắt đầu rót rượu đỏ cho bọn họ.

“Chú An, chú là người lớn nên chú hãy uống đầu tiên “Được thôi, cảm ơn cô Minh Tâm đã cho tôi mặt mũi. Chú An chúc tất cả mọi người cái cũ đi đón niềm vui tới, một năm mới tấn lộc tấn tài, dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý!”

“Được ạ!”

Mọi người cùng hoan hô thật to,

Tiếng ly thủy tinh chén vào nhau leng keng vui tai. Thoạt đầu bọn họ còn hơi dè dặt nhưng được Hứa Minh Tâm kéo theo nên cũng bắt đầu thoải mái hắn.

Mọi người cứ chúc nhau cái này chúc nhau cái kia, ăn uống linh đình.

Hứa Minh Tâm cũng cầm ly rượu ngồi lưng. Cố Gia Huy đang ngồi đó chờ cô chạm ly với mình đấy. Mọi người ngồi xung quanh đều nhận được lời chúc nhưng cứ không chúc anh cơ!

Hứa Minh Tâm hằng giọng, bung ly rượu lên, nói: “Chú ba Cổ, năm cũ sắp trôi qua rồi, một năm mới lại sắp bắt đầu. Mong anh có thể bảo bọc bao dung em, chỉ dạy cho em nhiều hon.”

“Được thôi, anh nhất định sẽ làm một tấm gương tốt cho em, dạy em cả đời.” Cố Gia Huy cong môi lên nói. Ly chạm vào nhau, Hứa Minh Tâm cũng thoải mái nở nụ cười.

Sau khi cô uống xong thì Cố Gia Huy nói: “Anh vẫn chưa chúc em.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 567


Chương 567

“Anh muốn chúc phúc em cái gì thế?”

“Anh cũng không mong gì nhiều, chỉ mong em có thể vui vẻ, sống lâu trăm tuổi là tốt rồi.”

“Hai chúng ta cùng nhau sống lâu trăm tuổi… Không đúng, anh sống lâu trăm tuổi còn em cứ chín mươi tuổi là được rồi. Thể thì chúng ta có thể không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng có thể chết cùng ngày cùng tháng cùng năm!”

“Thế thì em sẽ sống ít hơn anh mười năm, em không thấy thiệt thòi ư? “Không thiệt thòi gì cả! Không có anh thì em có sống thêm một trăm năm cũng chẳng vui vẻ gì!”

“Hứa Minh Tâm, thật ra anh không tin vào thần thánh, anh tin rằng quyết định của con người có thể thay đổi tất cả mọi thứ, cái gì cũng phải cố gắng mới có được, anh không tin vào số mệnh. Thế nhưng lần trước khi em gặp chuyện không may thì anh bắt đầu tin tưởng. Anh bỗng nhiên tin vào số mệnh, chắc chắn em chính là người ông trời dành cho anh. Anh không biết là có kiếp sau không, nếu có thì anh vẫn muốn mình được sinh ra trước em, bảo vệ em!”

“Được thôi, quyết định thể nhé!” Hứa Minh Tâm không nhịn được ngheo tay với anh.

Sau khi ăn bữa cơm tất niên xong thì Hứa Minh Tâm bắt đầu châm pháo hoa, pháo trúc.

Cô hơi sợ nên không dám, Cố Gia Huy bèn đi tới.

Khi pháo nổ, cô sợ tới mức che kín lỗ tai lại.

“Thật là đẹp!”

“Năm nay cũng thú vị thật!”

Mọi người nói cười vui vẻ.

“Cố Gia Huy, anh xem kia! Đẹp quá, em phải chụp lại mới được!” Hửa Minh Tâm cầm lấy điện di động ghi lại khoảnh khắc này.

“Cố Gia Huy, chúng ta cũng chụp cùng nhau một tấm đi, anh không thường chụp hình chung với em!”

“Được.”

Cố Gia Huy nghiêng người tới, không ngờ khi Hứa Minh Tâm nhân chụp thì anh lại đột nhiên quay sang hôn lên má cô.

Cảnh đó được ghi lại trong bức ảnh.

Hứa Minh Tâm giật mình một lúc sau mới phản ứng lại.

“Anh chơi trò đánh lén em.”

“Thế thì anh làm công khai một tí vậy.” Cố Gia Huy nghe vậy thì nhanh chóng ôm lấy người cô khiến Hứa Minh Tâm không thể trốn được rồi cúi xuống hôn cô trước mặt tất cả mọi người.

Mặt Hứa Minh Tâm đỏ lên, cũng nghe được tiếng cười của mọi người và cám thấy cực kì ngượng.

Cô muốn đẩy anh ra nhưng sức của đàn ông lớn hơn phụ nữ nhiều nên không làm gì được cảm thấy thật không tốt ý tứ. Cuối cùng, cô chỉ có thể mặc anh làm xăng làm bậy. Sau nụ hôn sau đó thì hai má Hức Minh Tâm nóng bỏng.

Anh tách mỗi mình ra, vẫn còn lưu luyến.

Hứa Minh Tâm thở phì phì nhấc chân giẫm lên chân anh, Cố Gia Huy đau nhíu mày lại.

“Cho anh chừa cái tôi là chuyện xấu, rất nhiều người đang nhìn, ngượng chết đi được!”

“Ha ha ha, cô Minh Tâm ngượng ngùng roi!”

“Chúng tôi đâu phải là người ngoài, thanh niên trẻ yêu đương, chủng tôi hiểu mà!”

“Mọi người lại còn nói đỡ cho anh ấy ư?” Hứa Minh Tâm bất dac di noi.

“Tất nhiên rồi, thêm một lần nữa nào!”

Bọn họ nhảo nhào lên, chủ An hơn báy mươi tuổi cũng tham gia vào câu chuyện này.

“Lần này không phải là anh muốn đâu mà là bọn họ yêu cầu đấy nhé. Nếu em không cho anh hôn thì làm sao anh làm chủ cái nhà này được nữa?”

“Chủ nhà là em mà ?”

“Ừ, của em, anh cũng là của em nốt!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 568


Chương 568

“Được rồi, được rồi, lần này em sẽ chủ động!”

“Được thôi.”

Hứa Minh Tâm kiếng mũi chân hôn lên môi anh một cái và nói: “Được rồi, được rồi, có qua có lại, xong nhé! Vào nhà, vào nhà thôi! Em có chuẩn bị quà cho mọi người!”

“Có cả quà nữa ư?”

Hứa Minh Tâm lấy ra một đống hộp qua chia cho mọi người nhưng Cố Gia Huy lại không có.

Trong hộp là quần áo mới.

Ngày mai là ngày đầu tiên của năm mới nên phải đổi mới từ trên xuống dưới, nhất là quần áo mặc trên người.

Cô chuẩn bị cho chú An áo dài khăn đóng, trang phục truyền thống của nước nhà.

Mọi người xem quà và ai cũng thích thú ra mặt.

“Tôi định ngày mai mới gửi cho mọi người nhưng sợ mai không kịp nên tối nay gửi trước, mai mọi người đều phải mặc quần áo mới nha!”

“Cám ơn cô Minh Tâm.”

“Không có gì! Không có gì, tất cả chúng ta đều là người một nhà. Buổi tối mọi người có muốn xem tiết mục cuối năm không? Tôi đi chuẩn bị đồ ăn vặt, tôi đã mua rất nhiều hạt dưa, chúng ta cùng nhau đón giao thừa nhé!”

“Được được được, để tôi đi gói sủi cáo, sáng mùng một đầu năm phải ăn hình nén vàng.”

“Buổi tối cũng có thể ăn khuya, chắc chắn đến tối tôi sẽ đói bung!”

Mọi người cùng nhau chui vào nhà bếp.

Cố Gia Huy cong môi lên, nụ cười đó ngày càng nở rộ. Chú An nhận ra được anh đang cực kì vui vẻ.

Căn nhà vô cùng náo nhiệt, có một đứa trẻ đáng yêu ai ai cũng thích.

Nếu như lúc đầu, Cố Gia Huy để ý đến Hứa Minh Tâm chỉ là một sự xúc động nhất thời thì bây giờ nó đã được khắc cốt ghi tâm. Cô như pháo hoa vừa mới nở rộ trên bầu trời, mãi mãi nở rộ trong tim Cố Gia Huy.

“Cậu chủ đang rất vui vẻ đúng không?”

“Tôi biểu hiện rõ ràng ra mặt như thế u?” Cố Gia Huy nhíu mày hỏi.

“Nụ cười trong mắt cậu chủ không thể giấu đi đâu được, anh mắt cậu nhìn cô Minh Tâm chứa đầy sự yêu thương và cưng chiều. Ban đầu tôi còn lo lãng không biết có gái thể nào mới hợp với cậu chủ. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều.”

“Ví dụ như?”

“Một cô chiêu nhà trâm anh thế phiệt với sự đoan trang và nền nã hoặc là hòn ngọc quý của một gia đình bình thường. Cũng có thể là cô gái hoạt bát sáng sủa như cô tư. Nhưng tôi không ngờ cậu lại chọn người như cô Minh Tâm”

“Cô ấy là kiểu người thể nào? Nói tôi nghe thử một chút đi.”

“Cô Minh Tâm là người chân thật không hề có sự giả dối nào trong tâm hồn ấy, cô ấy đối đãi với tất cả mọi người bằng sự chân thành. Cô ấy là một đứa trẻ hiền lành thánh thiện, cũng dốc lòng dốc sức quan tâm đến mọi người xung quanh. Cô ấy cũng cực kì hoạt bát, ríu rít như loài chim khách, nói nhiều cũng không khiến con người ta cảm thấy phiền lòng. Nhìn cô ấy cười rộ lên khiến mọi thử như đang tỏa sáng, tất cả đều trở nên vui vẻ hơn. Một lão già như tôi cũng sắp trẻ ra cả chục tuổi, dồi dào sức sống.”

“Cô Minh Tâm là một bảo bối có phép thuật đặc biệt khiến tất cả chúng tôi đều trở nên vui vẻ và hòa thuận với nhau hơn nhiều, ai cũng thoải mái. Căn nhà này cũng giống một gia đình hơn. Cậu chủ.. Tâm trạng cậu chủ cũng thay đổi rất nhiều, không còn gay gắt và cầu kính như xưa nữa, hiền hòa hơn”

“Nghe chủ nói thế thì đúng là cô bé đó đáng gờm thật. Dường như ở bên cô ấy không tới mấy tháng nhưng tôi luôn là người thay đổi, tinh tình cô ấy thì chẳng thấy đổi một chút gi.”

“Cậu chủ đang ngày càng tốt lên.”

“Chú không biết là tôi đã bị cô bé kia ăn sạch sành sanh không còn miếng xương nào rồi ư?” Cố Gia Huy hỏi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 569


Chương 569

Tôi thấy rõ ràng cậu chủ cam tâm tình nguyện cơ Chú An không được nên cũng đùa.

Cố Gia Huy nghe vậy chỉ cười cười cứ không phản bác. Đúng là anh cam tâm tình nguyện.

Vui vẻ chịu đựng! “Vào trong hỗ trợ thôi, cũng may là bếp nhà tôi đủ lớn”Gia Huy cười nói, sau đó đi vào phòng bếp.

“Rửa tay, rửa tay! Chú An, giúp cháu khử trùng mấy đồng xu này, cháu muốn gói nó vào cảo.” đồng xu đó để làm thế?” Cố Gia Huy hơi khó hiểu. đó gọi là phần thưởng! Ăn sủi cảo có đồng xu bên trong tức là may mắn! Em bỏ nhiều vào để bảo đảm tất cả mọi người có thể ăn được, xem như gian lận một Minh Tâm cười hì nói.

Gia Huy chưa từng nghe về chuyện này, anh cảm thấy cô bé này có quá nhiều thứ mới lạ kì quái.

Chẳng hạn như bao lì xì còn được gọi là lộc, ý của nó là tài lộc đến nhà, thuận lợi làm

Năm mới mọi người phải mặc quần áo mới thì mới may man

Rồi bây giờ lại là gói sủi cảo phải bỏ đồng xu vào với ý nghĩa là phần thưởng. Anh luôn có cảm giác tất cả mọi thứ thốt ra từ miệng cô đều khiến năm mới trở nên tràn đầy may mắn, tất cả đều là hạnh phúc.

Hứa Minh Tâm gói sủi cảo cũng không tệ lắm, tốc độ rất nhanh, nếp gấp cũng trông khá là đẹp.

Cô lén lút nói cho Cố Gia Huy biết mấy cái có nhiều nếp gấp nhất chính là cái có đồng xu bên trong, lát nữa cô sẽ múc cho anh nhiều hơn vài cái.

Thể thì năm mới này anh sẽ có tài lộc đầy nhà.

Cũng bảo anh cẩn thận trong lúc múc ăn, đừng để căn gãy răng.

Cố Gia Huy nhìn dáng vẻ bí mật không được bật mí của cô trông như như đang nói về chuyện cấm kị gì ghê gớm làm vậy.

Trên gương mặt nhỏ bằng bàn tay đó dính bột mì mà cô cũng không chú ý tới.

Anh đưa tay lên xoa xoa, nói: “Không biết để ý cấ thận ti nào cả, trên mặt toàn bột mì là bột mì này, em sẽ biến thành con mèo hoa mất”

“Có bột mì ư? Ở đâu thế nhỉ?” Cô giơ tay lên sờ sờ rồi lại quên mất tay mình cũng đầy bột nên tất cả đều dính lên mặt.

Càng lau càng dính nhiều. Cố Gia Huy không nhịn được nở nụ cười: “Hứa Minh Tâm, ngươi là heo hả?”

“Anh dám chê cười em ư?” Hứa Minh Tâm bĩu môi, sau đó không hề khách sáo giơ tay bôi lên mặt anh.

“Ha ha ha!” Hứa Minh Tâm nhìn Cố Gia Huy dính toàn bột mì trắng bóc trên mặt thì phá lên cười ha hả. Những người còn lại đứng đó nhìn thấy, muốn cười lại không dám cười, sợ Cố Gia Huy tức giận.

Cố Gia Huy cũng cực kì bất đắc dĩ, anh cảm thấy sự uy nghiêm của mình đã hóa thành mây gió bay đi mất rồi.

“Muốn cười thì cứ cười đi, đừng nghẹn quá chết mất!”

Anh vừa nói xong thì bọn họ bắt đầu cười lăn cười bò.

Cố Gia Huy nhìn mấy người cười đến nỗi không thể đứng thẳng người thì cũng thấy thoải mái.

Gia đình thế này quả là hạnh phúc và ấm áp.

Cố Gia Huy sở trường cọ cọ bột mì, nhìn nhìn bên cạnh sạch sẽ Chú An, cho hãn sờ sở.

“Cậu chủ…”

“Chú An cũng tham gia vào để lấy không khí vui mừng đi.”

“Cậu chủ, cậu nghịch thật đaấy.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 570


Chương 570

“Cùng chơi đi, thú vị lắm.”

Gỏi sủi cảo xong thì trên mặt mọi người toàn bột là bột.

Hửa Minh Tâm đành phải trở về phòng để rửa mặt. Cửa phòng vừa mới khép lại thì Cố Gia Huy đã ôm chặt lấy cô, đè trên ván cửa.

Hứa Minh Tâm hoảng sợ, giật mình hét lên nhưng chẳng mấy chốc đã bị Cố Gia Huy chặn lại.

Trong này chi có hai người bọn họ, cô cũng không cần phải ngượng ngùng quá.

Cô chủ động kiêng mũi chân, ôm lấy cổ anh, nhiệt tình đáp lại.

Tuy cô có vẻ hơi ngày ngô, chẳng có tí kỹ xảo đáng nói nhưng vẫn làm cho Cố Gia Huy muốn ngừng mà không được.

Anh thở hổn hển căn nhẹ lên môi cô như đang trừng phạt cô bị đau nên nhíu mày lại thật chặt.

“Anh cản em làm cái gì?”

“Vì sao bọn họ đều có quà mừng năm mới hết mà anh lại không có?”

“Anh cũng cần quần áo mới hả? Tất cả quần áo trong tủ quần áo của anh đều là đồ mới hết cả, anh lại còn chẳng thèm ngó ngàng tới.”

“Nếu em muốn thì anh sẽ ném hết đống quần áo này đi rồi lại đi tìm em đòi nha?”

“Đừng đừng đừng!” Hứa Minh Tâm lập tức nóng nảy, cái đó không phải là quần áo đâu, cô thấy nó là cái tủ tiền toàn tiền là tiền ấy đùa!

Anh chẳng thấy xót thương tí nào, nói ném là ném thế à! “Em biết anh không thiếu quần áo cho nên không chuẩn bị thứ đó cho anh.”

“Thể tức là anh cũng có quà u?”

“Tất nhiên rồi, năm mới thì tất nhiên phải có quà chứ. Nhưng mà anh không thiếu tiền, cũng không thiếu mấy thứ vật dụng cần thiết khác, em sợ món quà của em quá nhỏ bé nên không vừa mắt anh. Em mua cho anh một cây bút máy, không phải loại đắt tiên nhất. Em dùng tiền của mình để mua nó, em phải tích góp rất lâu. Em cũng không biết minh phải tặng anh cái gì thì vô tình đi ngang qua cửa hàng bán bút máy..”

Hứa Minh Tâm còn chưa nói xong thì đồ đã bị Cố Gia Huy lấy đi mất.

“Không cần phải suy nghĩ nhiều đầu, anh rất thích món này.”

Cố Gia Huy mở hộp quà ra và cực kì hài lòng khi nhìn chiếc bút máy được mạ vàng nằm gọn gàng bên trong.

Anh cũng được nhận quà.

Hứa Minh Tâm thấy anh thích thì thở phào nhẹ nhõm một hơi, cô còn lo lắng quà của mình quá bình thường nên không dám lấy ra đưa cho anh.

Cô xòe tay ra: “Quà của em đã tặng cho anh rồi, thể quà của anh đâu?”

“Anh không chuẩn bị…” Cố Gia Huy hơi ngượng ngùng nói, xét một cách nghiêm túc thì đây là lần đầu tiên anh mừng năm mới nên anh không biết minh phải chuẩn bị quà cáp gì cả.

“Xí, em biết anh là người vô tâm mà. Năm nay là lần đầu xem như bỏ qua, nếu năm sau anh còn thế nữa thì em không khách sáo đâu nhé.”

“Ngày mai anh sẽ cho em một bao lì xì thật to xem như bù lại hôm nay, được không?”

“Thế mới đúng chứ!” Hứa Minh Tâm gật đầu: “Không thèm nghe anh nói nữa, anh mau rửa mặt rồi ra ngoài đi, lát nữa vẫn còn hoạt động giải trí khác má”

Hứa Minh Tâm nghĩ đến những thứ mình mua được thì lại không nhịn được bật cười.

Bọn họ rửa mặt xong ta ngoài thì thời gian còn rất sớm, mới bây giờ thôi, từ đây đến lúc chiếu tiết mục cuối năm vẫn còn một khoảng thời gian nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 571


Chương 571

Cô lấy mạt chược và bày tây ra.

Bảy người, một bàn mạt chược, một bàn chơi đấu địa chủ, hoàn hảo.

Người làm vườn và người giúp việc ngôi bên kia chơi đấu địa chủ, bồn người còn lại bắt đầu chơi mạt chược.

Trước đó Cố Gia Huy đã bảo chú An mua một cái bàn bốn góc, bây giờ cái bàn đã phát huy tác dụng thật sự của nó. Cố Gia Huy nhin mấy thứ này thì khẽ nhíu mày khẽ nhíu mày.

“Cái này chơi như thế nào?”

“Em hướng dẫn sơ cho anh nhé, hai bài giống nhau như đúc này sẽ ghép thành một cặp, sau đó là một hai ba, ba bốn năm.. Cứ như thể tính tới, xem như là một bộ bài. Hoặc là ba con bài giống nhau cũng được xem là một bộ bài. Em giải thích đơn giản thể anh có hiểu không?”

“Đơn giản á?”

Đầu Cố Gia Huy đầy vạch đen, anh muốn nói mình chẳng hiểu mô tê gì cả.

Chú An cười cười, nói: “Cậu chủ, để tôi giải thích chi. Trong này có bốn màu và bốn loại hoa văn chia ra gọi là vạn, mao, đồng, phong, ngoài phong ra thì ba cải còn lại đều có từ một đến chín. Phong là bốn hướng đông nam tây bắc, hồng và tổ hợp phát tài đều có bốn quân. Gộp bài lại thành các tổ hợp AA, ABC, AAA là được. AA chỉ chỉ có một đôi, còn lại thì có thể đổi tùy loại. Nói thế cậu đã hiểu chưa?”

“AA, ABC, AAA? Tơi hiểu rồi.”

Hứa Minh Tâm nghe thể thì đầu cô cũng đầy vạch đen, chẳng lẽ cô giải thích không dễ hiểu ư? Tại sao gån với mấy chữ cái đó thì anh có thể hiểu nhưng một hai ba, ba bốn năm thì anh lại không hiểu vậy?

Kỳ thị, kỳ thị ra mặt luôn!

Hửa Minh Tâm bĩu môi, tỏ vẻ không vui.

Thoạt đầu Cố Gia Huy vẫn chưa quen chơi, rồi cái gì mà Thanh Nhất Sắc, Thập Tam Yêu, Đối Đổi Hồ Đẳng.

Anh như người đang lọt vào trong màn sương mù, thế nhưng sau vào ba ván thì anh cũng đã tìm hiểu được một vài thứ.

Anh cử tưởng là chủ An cũng tầm tâm cỡ minh, ông ấy ở nước ngoài suốt, chẳng hiểu gì về mấy thứ này nhưng không ngờ ông ấy lại chơi như diều gặp gió.

“Chú An, chú am hiểu về mấy thứ này lắm u?”

“Già cả rồi nên nhàn rồi phán chán, khi ra ngoài mua đô tôi thường đi ngang qua một sòng bài, kìm lòng không đặng nên vào trong xem thứ một chút. Tôi cảm thấy nó thú vị hơn cả cờ vua. Trước đó sáng nào tôi cũng khá rảnh rỗi nên hay đi chơi. Tôi lớn tuổi rồi nên cũng phải vận động đầu óc nhiều hơn một chút, nếu không sẽ trở thành người ù lì, lâu dần lại ngốc đi mất”

“Mấy bà lớn tuổi ngoài kia có thể đi nhảy múa để rèn luyện sức khỏe, tôi thì lại hơi ngường nên đành phái sang chỗ mấy ông đánh cờ, chơi mạt cược các kiểu. Tôi còn biết cả chơi đấu địa chủ cơ, chơi cũng được läm”

Cố Gia Huy nghe thể thì trên trán đây vạch đen: “Chú An, gần đây chú có vẻ hơi nhàn rồi nhỉ?”

Ấy… Hình như ông ấy mới lỡ miệng cái gì rồi.

Chú An ho khan hai tiếng, nói: “Đánh bài, đánh bài thôi.” Vận may của Hứa Minh Tâm khá tốt, sau khoảng sáu ván thì thắng một lần và nhì hai lần.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 572


Chương 572

Thế nhưng sau đó thì cô không còn may mắn như vậy nữa, dường như Cố Gia Huy đã dùng hack, anh đánh mười ván thì thắng tận chín ván! “Chú ba Cố, chú chơi ăn gian đúng không?” Hứa Minh Tâm thua tan xác nên hơi buồn bực nói.

Tại sao một người trước đó vẫn còn chẳng biết đến mạt chược là gì lại thắng được nhiều lần như thế trong một khoảng thời gian ngắn cơ cứ? “Cái này rất đơn giản, chưa đến mức anh phải chơi gian lận đầu” Cố Gia Huy thản nhiên nói.

Hứa Minh Tâm cẩn thận nhìn chằm chằm hành động của

Cố Gia Huy nhưng nhìn hơn mười phút đồng hồ, đau cá mat rồi nhưng vẫn không phát hiện ra được hành vi kì quái đáng ngờ nào”

Bây giờ chủ An lại nói: “Trí nhở của cậu chủ cực kì tốt, cậu ấy có thể nhớ bài”

“Chú An, tại sao chủ lại nói huych toẹt ra thế này?” Cố Gia Huy hơi bất đắc dĩ, anh có thể cảm nhận được cái gì gọi là ăn cơm nhà vác tù và hàng xẻng rồi.

“Nhở bài là sao?”

“Cậu ấy nhớ hết tất cả các quân bài trên bàn, đặt xuống một quân bài thì cậu ấy lại nhớ quân bài khác, cậu ấy biết vị trí của tất cả các quân bài. Nói cách khác, cậu ấy biết cô có bài thế nào, cần bài gi nên cậu ấy thắng cũng chẳng có gì kì lạ “Ôi trời đất quỷ thần ơi, này chú ba nhà Cổ, anh có còn là người không? Anh cũng dốc hết sức để thắng được tiền đây nhỉ? Học thuộc lòng hết một đống quân bài như thế!”

“Hết cách rồi, trí nhớ tốt quả.”

Cố Gia Huy không hề khiêm tốn tí nào nói. Hứa Minh Tâm lập tức á khẩu không trả lời được.

Ôi mẹ ơi!

Đây là cảm giác thượng đẳng của những người có chỉ số thông minh cao ư?

Tức á!

Cô còn định thắng chút tiền để ăn mừng năm mới, bây giờ thì hay rồi, thua thêm một mớ.

Hứa Minh Tâm chu miệng lên, hơi mất hứng.

Chú An lén lút đá chân Cố Gia Huy, nháy mắt ra hiệu với anh.

Cố Gia Huy lập tức hiểu được, anh bắt đầu nhường bài để lấy lòng vợ.

Vậy nên sau đó Hứa Minh Tâm thắng khá nhiều lần, cô còn nghi ngờ là liệu Cố Gia Huy có cố tình thả cho không nhưng chú An cứ ngồi đó khen vận may cô đến rồi, đánh bài cũng lên tay.

Mấy thứ như may rủi đó cũng khó nói lãm, thời tới cản không được.

Chẳng lẽ là do thời có tới rồi thật ư?

Cô nghi ngờ nhìn Cố Gia Huy, Cố Gia Huy nhiu mày lại, sắc mặt khó coi, trông có vẻ như anh đang khó chịu vì bị thua tiền vậy.

Hửa Minh Tâm lại hơi đắc ý.

Xem ra chỉ số thông minh cao cũng chẳng có tác dụng gì nhiều, may mắn tới thì anh cũng phải bó tay chịu trói thôi. Hứa Minh Tâm vui vẻ đứng lên, đánh bài một tiếng đồng hồ, trong túi cô đã có một đồng tiền lẻ.

Bọn họ không chơi lớn, chơi nhỏ cho vui, chơi lớn hư người. Hứa Minh Tâm gửi cho mỗi người chút tiền trà nước.

Cố Gia Huy cầm mấy chục ngàn lẻ cảm thấy cực kì mới lạ.

Trong túi tiền của anh còn chẳng có nổi tờ tiền lẻ đến vậy đầu nên đây là lần đầu tiên anh được nhìn thấy nó.

Thế nhưng đây là tiền vợ cho, ý nghĩa to lớn nên phải giữ gìn cẩn thận.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 573


Chương 573

Bọn họ cùng ngôi trên số pha xem tiết mục cuối năm, cần hạt dưa ăn đồ ăn vặt.

Đợi cho đến hơn mười một giờ thì bắt đầu nấu sủi cáo.

Hứa Minh Tâm buồn ngủ sắp chết đến nơi rồi nhưng ngửi thấy mùi thơm của sủi cảo nên lập tức lên tinh thần.

“Ăn nguyên bảo!” Hứa Minh Tâm vui vẻ nói.

Cô đưa hết mấy cái sủi cảo có nhiều nếp gấp trong chén mình cho Cố Gia Huy, Cố Gia Huy hỏi: “Sao thế? Em không cần may mắn hả?”

“Sủi cao nguyên bảo, tất nhiên nó dùng để kiếm tiền rồi. Em vẫn còn phải ngồi trên ghế nhà trường một khoảng thời gian nữa nên tạm thời không dùng được, em ăn một hai cái là đủ rồi. Anh phải ăn nhiều vào để anh còn đi kiếm tiền nuôi em chứ.”

Hứa Minh Tâm cười ngọt ngào nói.

Cố Gia Huy nhìn nụ cười đó và cảm thấy trái tim sắp tan ra đến nơi rồi, “Được thôi, thế thì anh kiếm tiền nuôi em.”

Trong chén mọi người đều có sủi cảo đồng tiền, khi ăn được nó thì ai cũng thấy vui vẻ.

Hứa Minh Tâm muốn gắng gượng đến cuối cùng nhưng cô thật sự không thể chịu nổi nữa, mơ mơ màng màng được Cố Gia Huy ôm lấy.

Những người còn lại cũng không gắng gượng nổi nữa rồi.

“Thời gian không còn sớm, mọi người đi nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

“Dạ thưa cậu chủ” Bọn họ cùng đồng thanh.

Anh xoay người chuẩn bị ôm Hứa Minh Tâm đi thì chủ An và nữ đầu bếp gọi anh lại.

Bọn họ liếc nhìn nhau, chú An nói: “Cậu chủ, qua mười hai giờ rồi, cuối cùng một năm mới cũng đã đến. Chúng tôi xin chúc cậu chủ và cô Minh Tâm hạnh phúc mỹ mãn, con cháu đầy đàn.”

Cố Gia Huy nghe thể lại thấy trong lòng ấm áp.

Hứa Minh Tâm cho anh một năm mới cả đời khó quên. Anh gật đầu nói: “Ừm, cảm ơn chú An đã ở bên tôi suốt khoảng thời gian qua, cũng cảm hơn mọi người đã chăm sóc cho Minh Tâm mấy ngày nay, tôi cực kì biết ơn vì những gì mọi người đã làm cho gia đình này”

“Cậu chủ khách sáo quá, đó là những việc chúng tôi phải làm”

“Mọi người làm hết trách nhiệm của mình là đúng nhưng mọi người đối xử tốt với tôi và Minh Tâm thì tôi cũng nhìn thấy. Tôi không phải là người lòng dạ sắt đá, cũng không phải kẻ mù lòa. Nếu đêm nay đã nói thì tôi nhiều lời thêm vài câu. Mong là sau này mỗi dịp năm mới Tết đến đều có mọi người ở bên tôi. Mọi người đều là người nhà của tôi và Minh Tâm.

“Những năm sau này mong mọi người hãy giúp đỡ chúng tôi nhiều hơn.”

Bọn họ nghe anh nói thế thì lập tức trợn tròn mắt nói không nên lời.

Cố Gia Huy của giờ phút này không hề giống một ông chủ ngồi tít trên cao và chỉ tay năm ngón nữa, anh nói chuyện cực kì bình dị và gần gũi.

Bọn họ đi làm công cho người ta thì chỉ có thể có duyên gặp được chứ không dám cầu mong về một người chủ như thế này.

Đối xử với bọn họ thật lòng thì bọn họ cũng sẽ trả lại bằng cả tấm lòng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 574


Chương 574

Cố Gia Huy nhìn mọi người với ảnh mắt cảm ơn rồi ôm Hứa Minh Tâm lên lầu.

Chú An nhìn theo bóng lưng anh đi và cực kì vui mừng, đúng là cậu chủ đã thay đổi rất nhiều rồi, hơn nữa còn ngày càng trở nên tốt đẹp hơn.

Cố Gia Huy khẽ đặt Hửa Minh Tâm lên giường, thấy cô được người ta ôm đi cả đoạn dài như thế vẫn không tinh giấc, có lẽ chờ tới ngày mai rồi hằng tâm cũng được.

Anh đang chuẩn bị đi rửa mặt thì không ngờ Hứa Minh Tâm lại kéo lấy tay anh.

“Chú ba Cố.”

“Hả?”

“Em vẫn chưa nói cho anh là chúc mừng năm mới, anh cũng chưa nói câu đó với em..”

“Thi ra em vẫn còn nhớ điều đó ư?” Cố Gia Huy không nhịn được cười cười, cúi người hôn khẽ lên trán cô.

“Năm mới vui vẻ nhé cô vợ nhỏ của anh.”

Giọng nói trầm ấm và đầy quyến rũ lọt vào tai khiến tim cô chợt run lên.

Cô cuộn tròn người lại và nỉ non nói: “Anh cũng… Anh cũng có một năm mới vui vẻ nhé…”

Cuối cùng cô vào giấc ngủ thật say.

Cố Gia Huy đi tắm sạch sẽ rồi đứng ở trước cửa sổ, nhìn cảnh đêm bên ngoài.

Tối nay rất tròn, sao cũng rất nhiều, chắc chắn trung tâm thành phố giờ đây đang ồn ào và náo nhiệt Trên đời là màu đỏ chói lóa của pháo hoa, nó soi sáng của vùng trời bên này.

Đây là cảm giác của năm mới ư?

Đây là cảm giác cả nhà đoàn viên ư?

Trước đây trái tim anh luôn lạnh lẽo, anh không bao giờ quan tâm đến những ngày lễ tết

Năm ngoái anh cũng về nhà cũ ăn bữa cơm tất niên rồi quay về tiếp tục làm việc, không ngơi một phút giây nào.

Nhưng bây Anh đột nhiên thay đổi và anh cảm thấy như này thật sự tốt, anh bắt đầu cảm thấy mình giống như một con người. Anh có thể sống cuộc sống của người bình thường, có thể cảm nhận được ấm và lạnh, có thể cảm nhận được cay và ngọt ngào. Anh mong rằng đời đời kiếp kiếp mãi như hôm nay,

Hứa Minh Tâm ngủ thật sự rất say, có người đi vào giấc mộng và dường như đã nói với cô một câu gì đó.

“Hứa Minh Tâm, anh yêu em”

Là giọng của ai thế nhỉ?

Hình như là chú ba Cổ ấy.

Anh lại bắt đầu sến súa buồn nôn rồi, anh tỏ tình càng ngày càng nhiều.

Thôi, thương hại anh ấy, đáp lại một chút vậy.

“Ừm, em cũng yêu anh.”

Hôm sau, Hứa Minh Tâm đặt sẵn đồng hồ báo thức nên thức dậy từ rất sớm.

Chuyện đầu tiên cô làm là gửi tin nhắn chúc mừng năm mới!

Đây là truyền thống!

Cô cảm thấy gửi nhóm thì có hơi qua loa quả đáng nên cô đích thân soạn từng tin nhắn một.

Cô cũng không gửi cho hết tất cả mọi người trong danh sách bạn bè, có mấy người tám trăm năm không liên lạc thì cô lười lãng phí thời gian quý báu của mình làm.

Cô gửi tin nhắn cho tất cả các thầy cô và bạn cùng phòng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 575


Chương 575

Có cả Bạch Thư Hân thân yêu và Cố Yên nữa.

Cô không có số điện thoại của ông cụ nên vội vàng gọi Cố Gia Huy vẫn còn trong nhà vệ sinh.

“Chuyện gì thế?”

“Anh đã gửi tin nhắn chưa?”

“Gửi tin nhắn gì cơ?”

“Tin nhắn chúc mừng năm mới ấy! Nhân cho những người quan trọng nhất. It nhất thi anh cũng phải gửi tin nhắn chúc mừng năm mới bổ mình chứ, hoặc là gọi điện thoại cũng được. Có cả chị Thanh Vân, bác sĩ Lệ Nghiêm nữa!”

“Bọn họ biết anh không mừng năm mới..”

“Thì bây giờ anh chúc mừng năm mới rồi đấy thôi? Nếu đã mừng thì phải làm theo đúng thủ tục nhé, không được làm thiếu điều nào cả!” Hứa Minh Tâm hơi bướng bỉnh nói, đây chính là một phong tục tập quán cực kì tốt đẹp. Ngày lễ ngày Tết thì gửi lời thăm hỏi bạn bè người thân.

Cố Gia Huy bất đắc dĩ, anh cảm thấy gọi điện thoại thì hơi gượng gạo nên đành phải chọn gửi tin nhắn.

Anh chỉ gửi cho năm người.

Ông cụ, Cố Yên, Ôn Thanh Vân, Lệ Nghiêm.

Điện thoại Hứa Minh Tâm reo lên ting ting, không ngờ là Cố Gia Huy gửi tới.

“Anh gửi cho em làm gì thế?”

“Thi em bảo là gửi cho những người quan trọng mà? Em cũng là người quan trọng.”

“Nhưng mà em ở ngay bên cạnh anh thôi, anh có thể nhìn thấy, anh có thể chính miệng nói chúc mừng năm mới với em!”

“Ở bên cạnh anh thì thế nào, anh chỉ được chính miệng nói chứ không được gửi tin nhân noi u? Em là người quan trọng của anh nên anh cũng gửi tin nhắn cho em, chẳng có vấn đề gì ca.”

“Được rồi, cũng có thể! Tôi hôm qua em vẫn chưa kịp tắm nên phải đi tầm đây!”

Hứa Minh Tâm nhảy xuống giường, vội vàng đi tâm rửa. Cô phải mặc quần áo năm mới.

Cố Gia Huy đang mặc quần áo thì điện thoại chợt reo lên, là ông cụ nhà họ Cố,

Anh vừa nhấc máy nghe thì Cố Gia Bảo đã quýnh lên hỏi: “Con là con bố há? Con vẫn là thắng ba nhà họ Cố chứ?”

“Bố, là con mà, chuyện gì thế?”

“Còn vừa mới gửi cái tin nhắn lúc nãy cho bố hả? Không phải là con bé Minh Tâm gửi đây chứ?”

“Không phải, nhưng mà cô ấy bắt con gửi tin nhắn cho mọi người. Con không biết viết cái gì nên chỉ ghi là năm mới vui vẻ thôi.”

“Ây dà, đúng là có vợ rồi nó khác hẳn, biết điều hơn xưa nhiều. Bổ nuôi con hai mươi tám năm, có bao giờ con gửi cải tin nhắn nào cho bố vào dịp lễ tết đầu! Lúc nãy bố còn tưởng mình năm mơ đấy, không ngờ Yên ní cũng nhận được. Bố cứ tưởng là Minh Tâm gửi cơ, không ngờ đúng thật là con à Nghe lời vợ thể là rất tốt, tiếp tục phát huy, bố con sắp cảm động khóc đến nơi rồi”

“Hôm nay con đưa Minh Tâm trở về nhà ăn cơm đi, đưa cả ông An theo nữa, người một nhà chung vui với nhau!”

“Được thôi, con biết rồi.”

Cách cái điện thoại nhưng Cố Gia Huy vẫn có thể cảm nhận được sự hào hứng của ông cụ. Anh đột nhiên cảm thấy, có một điểm yếu, có một sự ràng buộc nơi trái tim kia cũng không phải là chuyện gì xấu. Có cô ở đây thì dường như anh trở nên giàu tình cảm hơn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 576


Chương 576

Bản thân mình như thế không hề khiến anh cảm thấy chán ghét mà ngược lại… Dường như anh tìm được một mặt khác của chính mình. vẻ.

Cô luôn có thể mang đến cho anh những bất ngờ đầy vui Hứa Minh Tâm rửa mặt xong đi ra, cô thay một bộ quần áo mới tinh, đó là một chiếc áo khoác dài màu nâu nhạt, bên trong là áo len trắng và quần bò.

Dưới chân cô là đôi dép lệ hoạt hình cực kì đáng yêu, cô cười hì hì chạy đến ôm lấy Cố Gia Huy, quấn lấy người anh như con bạch tuộc.

“Năm mới vui vẻ nhé chủ ba Cổ!”

“Ừm, năm mới vui vẻ.” xì! Lì Li xì năm mới!” Cô háo hức nói.

Cố Gia Huy nhiều tiền như thế thì chắc chắn bao lì xì sẽ dày cực kì dày, ít nhất cũng phải được tầm một hai triệu! “Xuống nhà rồi cùng nhau phát lì xì, anh có chuẩn bị cho mọi người.”

“Được.” Hửa Minh Tâm hơi vội vã: “Lại đây, lại đây nào, ông chủ lớn phát lì năm mới

Minh Tâm xuống lâu hét to thật to.

Mọi người lập tức chạy tới, Cố Gia Huy phát lì xì cho từng người một. Hứa Minh Tâm nhìn cái bao lì xì dày cộm kia rồi tự hỏi rốt cuộcGia Huy đã nhét bao nhiêu tiền vào trong đó mà bao lại phình to ra như được? Cô háo hức chờ mong, phát xì hết một vòng rồi mới đến lượt cô.

Thế nhưng tại sao bao lì xì của cô lại hơn nhiều vậy?

Mọi người mở bao lì xì ra trước, không ngờ lại là bao xì ba mươi lãm triệu tiền mặt to đùng.

Hứa Minh Tâm suýt chút nữa hộc máu, thật là… Thật là giàu có! “Xin lỗi mọi người, bao xì bé nên bỏ hết số tiền đó vào thì không bỏ thêm được nữa. Năm nay tiền lương tăng gấp đôi, nhớ chú An ghi lại nhé.”

“Cảm ơn cậu.”

Bọn họ cực kì biết ơn.

Hứa Minh Tâm cũng vội vàng mở bao lì xì của mình ra, sau khi nhìn thấy thứ bên trong thì cô bắt đầu nghi ngờ về cuộc đời.

Ba mười lăm triệu mặt của cô đâu rồi? “Tại sao lại là thẻ ăn vậy?” Hứa Minh Tâm không vui nói.

“Thời hạn vĩnh đấy, anh đã giúp em mua đứt bữa cơm của hơn năm mươi cửa hàng và nhà hàng trong Đà Nẵng này đủ để em ăn cả đời, đó đều là những nhà hàng anh chọn lựa kỹ càng, cả vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm lẫn vị ngon đều là tiêu chí hang đầu. Sau này chi cần em muốn ăn thì cứ tới đó và quet tấm thẻ này, ăn món gì cũng được.”

“Nhưng mà…”

Nhưng mà tấm thẻ này trông chẳng hấp dẫn tí nào cả, ba mươi lắm triệu đó có vẻ chói mắt hơn nhiều.

Hửa Minh Tâm nhìn mọi người vui vẻ nói chuyện ríu rít thì cảm thấy hết sức ẩm ức.

“Em có thể lấy tiền mặt được không?” Cô đáng thương nói, “Của anh thì cũng là của em hết thôi, em để ý mấy thứ này làm gì?”

“Em biết chứ, nhưng mà… Em thích cảm giác cầm cọc tiền trong tay ấy, cảm giác đó cực kì hạnh phúc, bộ anh không thấy thể u?”

Cô là con nhóc tham tiền nên thích cảm giác cầm tiền trong tay cơ.

Cố Gia Huy nghe vậy thì cười cười, sau đó anh năm chặt tay Hứa Minh Tâm: “Em đã nắm được một ngọn núi vàng rồi đấy, em phải giữ cho cẩn thận, trong chừng anh cho cẩn thận, anh chính là số tiền to nhất của em đấy.”

Hứa Minh Tâm nghe xong mới kịp phản ứng, không nhịn được cười cười.

Đúng là Cố Gia Huy càng ngày càng lẻo mép. Tuy ngoài miệng Hứa Minh Tâm vẫn nói mình không thích nhưng cô vẫn cất cái thẻ vào túi tiền thật kỹ, sau này có thể thoải mái đi ăn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 577


Chương 577

Bọn họ ăn sáng rồi sau đó theo chú An về nhà lớn.

Hứa Minh Tâm đã chuẩn bị được một số thứ, cô tặng cho ông cụ một bộ dụng cụ pha trà mới tinh cùng với trà ngon thượng đẳng.

“Bác trai, đây là quà Cố Gia Huy chọn cho bác đấy bác xem có thích hay không “Thích, thích lắm luôn ấy. Con không cần phải nói tốt cho thằng nhóc kia đâu, nó thế nào bác lại chả biết quá? Nó lớn từng này tuổi đầu rồi mà chẳng có lần nào mang quà về nhà mừng năm mới cả, cứ như một khúc gỗ ấy. Chắc chắn con là người mua mấy thứ này đúng không?”

Hửa Minh Tâm nghe vậy thì hơi ngượng ngùng thè lưỡi, đi tới ghé vào tai Cố Gia Huy, nhỏ giọng nói: “Hết cách rồi, hình tượng của anh đã tệ hại đến mức bén rễ đâm sâu vào trong tiềm thức mọi người rồi, em cũng không giúp được anh đâu”

“Không hề, anh đưa em về thì ông ấy đã vui lắm rồi, không tặng quà cũng chẳng sao cả.”

“Thắng nhóc này nói mấy lời đó bố thích nhé, nó đưa con về là bác vui làm rồi đấy. Bác biết mấy món con thích ăn nên mua về rất nhiều đồ ăn vặt cho con, bày hết trên bàn trà ấy.” Hứa Minh Tâm nghe ông nói thế thì kiêm lòng không đặng ôm chầm lấy ông.

Cố Gia Bảo thấy mọi người nói cười vui vẻ cực ki náo nhiệt thì lại bùi ngùi than thở, đúng là cảm giác có người trong nhà tốt biết là bao nhiêu.

Ông ấy chú ý tới chú An, nói: “Cuối cùng ông lão này cũng chịu bỏ cái bộ đồ đen xì đó rồi hả? Mẫu áo dài viên đỏ này hợp với ông lắm đầy.”

“Vâng, cô Minh Tâm tặng cho tôi, nói là năm mới thì phải mới từ đầu đến chân, mặc đồ cũng phải mới.”

“Cái Con dâu tôi tặng quần áo mới cho ông á? Thế còn tôi thì sao?”

“Thì cô ấy vừa mới tặng bộ trà và lá trà cho ông đấy thôi? Lá trà của ông có thể bằng mấy bộ quần áo trên người tôi đấy, ông nên thỏa mãn với điều đó đi.”

“Tôi không thích thỏa mãn tôi muốn có là trà và có cả quần áo của ông nữa. Đó là con dâu tôi cơ mà, ông cũng có con trai đấy, bảo con dâu ông tặng cho mà mặc. Ông c** q**n áo ra cho tôi, mặc đồ con dâu tôi đưa thì hay ho lắm chắc?”

Gia Bảo mà bắt đầu muốn c** q**n áo trên trên chủ An, ba người bên cạnh nhìn thấy thì lại không nhịn được nở nụ cười.

Cố Yên nói: “Đó giờ lễ mừng năm mới nào căn nhà này cũng lạnh lẽo, cuối cùng hôm nay cũng có hơi người. Lâu rồi bổ không được cười thoải mái vui vẻ như vậy, bọn họ chẳng khác hai đứa trẻ chưa lớn.”

“Biết thế này tôi đã chuẩn bị thêm cho bác trai một bộ, tôi cứ nghĩ là ông ấy cũng không thiếu quần áo mới như Cố Gia Huy”

“Không sao đâu mà, chủ An sẽ không nhường cho ông ấy. Chi là ông ấy không thích thấy người ta có đồ mình không có thôi, nhỏ mọn låm”

“Lễ cưới của em chuẩn bị đến đâu rồi?” Cố Gia Huy mở miệng nói, bầu không khí đột nhiên trở nên nặng nề. Nụ cười trên mặt Cố Yên cũng trở nên cứng ngắc.

Thế nhưng chỉ sang một thoáng gượng gạo ấy thì cô ấy đã nhún vai: “Tất cả mọi thứ đều được chuẩn bị xong xuôi cả rồi, bọn em tính tổ chức trong giáo đường, sau đó đến nhà hàng để chuẩn bị bữa tiệc. Thiệp mời đã được gửi đi, có người bên nhà mình và cũng có người bên nhà anh ấy, đến lúc đó chắc chắn sẽ có rất nhiều người vào náo loạn, bên giới chính trị, quân đội cùng với các nhà kinh doanh lớn, mong là không có cảnh kẻ thù gặp nhau.” Cố Yên hơi đau đầu nói.

“Đây cũng không phải là vấn đề, ai dám ở gây chuyện trong lễ cưới thì anh ba em sẽ là người đầu tiên không bỏ qua cho chuyện đó. Chi cần em có thể thuận lợi kết hôn là được rồi, anh cũng thấy yên tâm. Khi làm đi làm giấy đăng kí kết hôn?”

“Ngày thứ ba sau khi làm lê, sau đó em quay về quân đội tìm lãnh đạo chứng hôn. Sau đó thì hôn nhân này xem như được xác định chắc chắn rồi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 578


Chương 578

“Sắp ra khỏi vòng lặp đó rồi, không ngờ Yên lại kết hôn nhanh như vậy, thật tốt! Tôi nhất định phải chuẩn bị một phần quà cưới thật là lớn!”

“Có cậu chuẩn bị quà cho tôi thì tôi cũng yên tâm hơn một chút. Anh ba tôi không hề đáng tin một chút nào, chắc chắn anh ấy sẽ đi tới với hai tay trống trơn.” Cố Yên nhìn Cố Gia Huy với vẻ oán trách.

Cố Gia Huy luôn quan sát cô ấy, trông cô ấy như chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Kết hôn với Lệ Nghiêm chính là ước mơ lớn nhất của Cổ

Yên, cô ấy đã trả giá rất nhiều, cũng đã chờ đợi rất nhiều năm, đây là lúc mọi thứ có một kết thúc đẹp.

Em gái duy nhất sấp lập gia đình khiến trong lòng anh thấy hơi bùi ngùi xúc động, không biết anh hai trên trời có lính cÓ thiêng có thể nhìn thấy những điều này hay không.

Khoảng mười giờ thì nhà Cổ Triệt cũng tới.

Lần này bọn họ còn mang đến một tin tức, Hứa An Kỳ mang thai.

Ông cụ vui đến chết đi được, đây là niềm vui nhân đôi.

Cháu dâu đã mang thai rồi nhưng đứa con trai nhỏ của ông vẫn chưa chịu kết hôn.

Trên bàn cơm, Cố Gia Huy cũng trở thành đối tượng mọi người bàn tán.

“Cậu ba à, cậu cũng là người trưởng thành rồi, người ta thường nói thành gia rồi mới lập nghiệp, cháu của cậu đã kết hôn có con rồi, cậu phải phẩn đầu nhiều vào đi chứ. Bây giờ cậu khổ sở chờ người ta đủ tuổi để cưới, tốn hết mọi tâm huyết để người ta có mối quan hệ với nhà họ Ngôn, trở thành con cháu nhà trâm anh thế phiệt rồi. Đừng có mà tới lúc đó người ta lại chế cậu lớn tuổi rồi giơ chân đá cậu bay xa đặng chạy đi tìm mấy chàng trai trẻ có tài có tương lai, đến lúc đó cậu lại khóc không ra nước mắt! Người ta nói con gái bây giờ hay thích mấy anh hotboy gì gì đó mà. Con của Ngôn Dương chính xác là mẫu người đó, nếu tôi nhớ không lâm thì cậu ta cũng khá là thân thiết với Minh Tâm nhi? Thậm chí còn tới nhà người ta ngủ lại một đêm. Nói chứ tẩm lòng cậu ba cũng bao la rộng lớn quá đấy!”

Hứa Minh Tâm nghe chị ta nói như thể thì sắc mặt lập tức trở nên khó chịu. La Thanh Nhã đúng là miệng chó không thể khạc ra ngà voi, chuyện này đã trôi qua rất lâu rồi mà bây giờ chị ta lại cổ tình bởi móc lên lại, hơn nữa cũng không biết nhìn xem đây là lúc nào.

Bầu không khí trên bàn cơm đang vui vẻ hòa thuận, chị ta vừa mới nói xong thì mọi thứ bỗng chốc đóng thành băng, sắc mặt Cố Gia Huy cũng không vui vẻ gì cho cam.

Hứa Minh Tâm ngồi gần anh nên có thể cảm nhận được hơi thở có thể khiến con người ta sợ hãi từ người anh.

Cô chợt năm chặt lấy tay anh.

Cố Gia Huy quay đầu lại nhìn cô.

Cô khế lắc đầu để bảo anh đừng giận quá mất khôn. Dù sao hôm nay cũng là ngày đầu năm mới, cả nhà cùng ăn cơm với nhau, đừng khiến bầu không khí trở nên gượng gạo.

Bớt nói một câu cũng không mất miếng thịt nào, có thể nhịn được thì cứ nhịn thôi, suy cho cùng hôm nay cũng không thích hợp để gây gổ.

Cố Gia Huy biết cô suy nghĩ cho mọi người, thà bản thân mình chịu uất ức cũng không muốn mọi người mất vui.

Tim anh mềm nhũn, nằm ngược lại tay cô, nàm thật chặt: “Ăn cơm đi, đây là món em thích ăn này, ăn nhiều một chút.”

La Thanh Nhã nói một tràng dài như pháo nổ, không ngờ hai người đối diện còn chẳng thèm đếm xía đến chỉ ta lấy một lần nào thì chợt nổi giận, đang định nói thêm điều gì đó thì ông cũ đã không nhìn được nữa lên tiếng.

“Này anh cả, anh không biết trông chừng vợ mình à? Người một nhà đang ăn cơm, nó có thể nói ít đi một câu được không?”

“Dạ, con biết rồi bổ”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 579


Chương 579

“Bố, con cũng muốn tốt cho cậu ba thôi mà, để tránh trường hợp người ta ăn cháo đá bát, thiệt thòi nhất là cậu ba thôi.” La Thanh Nhã nói còn chưa nói xong thì đã bị Cố Triệt ngắt lời: “Chú ba tự biết mình phải làm gì, cô đừng làm mồm nhiều chuyện nữa. Ăn nhiều cơm vào, bớt nói lại”

La Thanh Nhã thấy Cố Triệt đã mở miệng nói rồi nên buộc lòng phải dừng chủ đề lại lại, chị ta tức tối trừng mắt nhìn hai người đối diện và bắt đầu cúi mặt ăn cơm.

Mà Cố Tử Vị và Hứa An Kỳ thì lại ngồi xéo trước mặt Hứa Minh Tâm.

Cố Tử Vị là tên háo sắc, từ lần đầu tiên gặp Hứa Minh Tâm thì cậu ta đã nhớ mãi không quên. Cậu ta thật sự rất hối hận, cậu ta ở bên cạnh Hứa An Kỳ nhiều năm như vậy nhưng chưa từng phát hiện ra nhà họ Hứa có một bảo bối.

Có trách thì phải trách lão già Hứa Văn Mạnh, lần nào cũng không cho Hứa Minh Tâm lên nhà trên, sợ cô làm ảnh hưởng đến nề nếp gia đình.

Làm hại cậu ta bỏ lỡ bảo bối thế này.

Hửa Minh Tâm xinh đẹp hơn Hứa An Kỳ nhiều, cười rộ lên thì ảnh mắt cong cong như vầng trăng khuyết, sáng rỡ.

Nhìn cô cười khiến lòng Cố Tử Vị ngứa ngáy không thể nhịn được.

Cậu ta không quan tâm đến việc mình đã kết hôn, chỉ là cậu ta sợ Cố Gia Huy

Nếu không có sự xuất hiện của Cố Gia Huy thì cậu ta đã giành Hửa Minh Tâm về tay từ lâu rồi.

Cậu ta chịu khổ nhiều lần nên chẳng hiểu tại sao mỗi lần người khác đánh cậu ta đều mặc định chắc chắn là Cố Gia Huy làm.

Nhưng dù thể thì ngon lửa trong lòng cậu ta vẫn không hề tắt.

Đêm đến cậu ta cứ nằm trên giường trăn trọc suy nghĩ xem nên làm thế nào để có được Hứa Minh Tâm!

Bây giờ người thật đang ngồi ngay trước mặt, nhìn thấy những không thể ăn được khiến lòng cậu ta khó chịu như có một con mèo đang gio móng vuốt lướt qua.

Ánh mắt mơ màng đó của cậu ta có thể tránh được sự chú ý của những người khác nhưng làm sao thoát khỏi Hứa An Kỳ đang ngồi ngay bên cạnh?

Cô ta biết Cố Tử Vị đã nhớ thương Hứa Minh Tâm từ lâu rồi nên lần này lại tức tối nghien răng.

Ba tháng đầu mang thai không được làm chuyện vợ chồng, sau này bụng lớn rồi lại càng không thể thỏa mãn Cố Tử Vị, chắc chắn Cố Tử Vị vẫn luôn tơ tưởng đến Hứa Minh Tâm.

Chết tiệt!

Con quỷ cái này, từ khi nó trở về nhà họ Hứa thì đã khiến mẹ cô ta phải chịu uất ức.

Bây giờ leo được lên cao rồi lại đè lên cả đầu cô ta! Đã thế rồi con hồ ly tinh đó vẫn chưa biết đủ, còn quyến rũ của chồng cô ta nữa.

Làm sao cô ta nuốt trôi cục tức này, cô ta nhất định phải nghĩ cách tóm đầu Hứa Minh Tâm xuống và giảm thật mạnh. Hứa An Kỳ lại ghi thêm một mối hận trong lòng, siết chặt năm đầm.

Một bữa cơm đã được ăn xong, Cổ Triệt có việc phải đi trước thì Hứa Minh Tâm mới có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi.

May là bọn họ đi rồi, nếu không chắc cơm tối cô cũng nuốt không trôi mất.

Hứa Minh Tâm nhìn Cố Gia Huy, tò mò hỏi: “Anh có sợ em chạy mất không? Có sợ em thích một anh trẻ trung đẹp trai nào đó không?”

“Anh trẻ trung đẹp trai?” kiểu bạn trai cực kì bám người, cứ như một chủ cún con ấy”

“Chẳng lẽ anh không phải ư?”
 
Back
Top Dưới