Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 540


Chương 540

Thế nhưng không ngờ Bạch Tùng Dương lại cử người tới.

Cố Yên đành phải giao anh ta cho bọn họ rồi nhìn anh ta đi mất.

Cô ấy phải kết hôn thật sớm, nhất định phải hoàn thành lễ cưới trước khi Bạch Thư Hân biết được chuyện này.

Bây giờ mọi thứ vẫn còn nằm trong tay cô ấy, một khi nó tiếp tục phát triển theo chiều hướng xấu thì cô ấy cũng chẳng biết rồi mọi thứ sẽ thế nào.

Cố Yên siết chặt nắm đấm, trong mắt là ánh sáng kiên cường không chịu thua.

Hôm sau, Lệ Nghiêm tỉnh lại cùng với quả đầu đau như muốn nứt ra đến nơi. Bạch Tùng Dương đang ngồi trước giường.

“Con đã suy nghĩ cả một buổi tới rồi, đến lúc con cho chú một câu trả lời. Thời gian của mẹ con không còn nhiều nữa, người em cùng mẹ khác cha kia vẫn đang chờ tin tức từ con.”

“Không gặp.” Lệ Nghiêm hít một hơi thật sâu rồi nói ra hai chữ.

“Con không trách bà ấy bỏ mặc con, bố con qua đời, một người phụ nữ như bà ấy mang theo một đứa nhỏ thì chắc chắn sẽ có áp lực rất lớn. Bà ấy đã tái hôn, có một gia đình mới và hạnh phúc mỹ mãn rồi nên bà ấy cứ xem như con đã chết vào cái năm đó, không còn trên đời nữa là được rồi. Con không trách bà ấy nhưng con cũng không cách nào tha thứ cho bà ấy được. Mong chú có thể giúp đỡ nhắn lại giúp con, con là người nhà họ Bạch, con chỉ săn sóc cho người nhà họ Bạch trong khoảnh khắc trước khi họ nhắm mắt xuôi tay. Bà ấy cũng có con trai, cứ bảo con trai bà ấy ở với bà ấy những ngày cuối đời đi.”

“Không cần biết con đưa ra quyết định thế nào thì chú cũng sẽ không can thiệp vào, suy cho cùng thì bà ấy cũng có lỗi với con rất nhiều. Chú sẽ từ chối giúp con, con cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, chờ lát nữa nhớ xuống nhà ăn sáng, thím lo lắng cho con lắm.”

Bạch Tùng Dương xoay người rời đi rồi lại bị Lệ Nghiêm gọi về.

“Nếu bọn họ không tới thì chú định sống để bụng chết mang theo, mãi mãi không nói cho con biết chuyện con không phải là con ruột của nhà họ Bạch đúng không.”

“Dù con không có mối quan hệ máu mủ gì với nhà họ Bạch nhưng con vẫn là niềm tự hào của gia đình chúng ta, là thế hệ con cháu xuất sắc của nhà họ Bạch. Thằng con không nên thân của chú chẳng bằng nổi một góc của con. Có phải là máu mù ruột thịt không cũng chẳng có gì quan trọng, tuy anh cả chị dâu không thể sinh tra con nhưng lại có công ơn nuôi dưỡng con. Chú vẫn còn nhớ khi chị dâu nhìn thấy con đã rất thích, cố tình muốn giữ con lại và dặn tất cả mọi người thật kỹ, không cho bất kì người nào nói lộ ra thân phận thật của con. Tên con là do chị ấy đặt, theo họ của chị ấy, nguyên tắc làm đầu, ngay thẳng chín hắn. Nó không mang nghĩa tiêu cực răn dạy gì cả, bao năm nay con đã là một người con, là một người cháu, là một người cực kì mẫu mực, không thể soi mói bất kì điều gì. Con chính là con cháu quân nhân nhà họ Bạch, cũng là cháu trai ngoan của chú, là đứa con ngoan của anh cả chị dâu.”

“Con không cần để chuyện này tạo thành khúc mắc giữa chú cháu ta, đó là mệnh lệnh, con có hiểu chưa?” Bạch Tùng Dương bùi ngùi nói.

Lệ Nghiêm gật đầu thật mạnh, anh ta cực kì cảm tạ công ơn nuôi dưỡng của nhà họ Bạch trong suốt bao năm nay và khắc sâu nó vào trong tim mình.

Bạch Tùng Dương đi rồi anh ta lại nhắm mắt lại thật chặt và nghĩ tới những chuyện đã xảy ra trong suốt bao năm nay.

Từ nhỏ anh đã không trông giống bố mẹ nuôi, mẹ nuôi nói anh ta giống một người cậu đã chết trẻ nhưng anh ta lại chưa bao giờ được nhìn thấy bức ảnh của người cậu đó.

Bọn họ nói anh ta là con họ sinh ra, anh ta có thể cảm nhận được tình yêu của bọn họ và bây giờ anh ta lại thấy nó thật là vĩ đại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 541


Chương 541

Anh ta không phải là con trai ruột nhưng họ vẫn yêu thương và dạy dỗ anh ta nên người, Bạch Hoàng Nham không chỉ là một người lĩnh xuất sắc mà ông còn là người bố tốt nhất trên đời.

Anh ta sẽ bảo vệ nhà họ Bạch, đó chính là sứ mệnh duy nhất của anh ta trong cuộc đời này.

Anh ta đi tắm rửa sạch sẽ để mùi rượu nồng nặc trên người bị cuốn trôi đi rồi lại nhận được điện thoại từ bệnh viện nói hôm nay bệnh viện có một bệnh nhân mới bị ung thư đến thời kì cuối nhưng người thân không muốn từ bỏ nên mong anh ta có thể đến khám xem.

Anh ta thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi xuống nhà, mẹ Bạch lo lắng nhìn anh ta.

Thấy anh ta vẫn như bình thường chẳng có gì khác lạ mới thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta ăn sáng xong bèn đến bệnh viện, viện trường dẫn anh ta tới thăm bệnh nhân ung thư đó.

Bệnh nhân là một người phụ nữ khoảng chừng năm mươi tuổi, các loại thuốc và châm cứu đều không thể cứu được, bây giờ bà đã đau đớn đến nỗi hôn mê, chỉ có thể dùng thuốc để kéo dài tính mạng.

Thế nhưng cũng không còn sống được bao lâu nữa.

“Báo cho người nhà chuẩn bị sẵn việc ma chay đi, bệnh viện đã cố gắng hết sức rồi. Dù có chuyển sang bất kì một bệnh viện nào thì cũng không thể cứu sống nổi đâu.” Lệ Nghiêm thản nhiên nói, anh ta đã dửng dưng với sống chết từ lâu rồi.

“Người nhà muốn gặp cậu đấy.”

“Gặp tôi ư?” Lệ Nghiêm hơi khó hiểu nhíu mày lại thật chặt.

Anh ta không từ chối, viện trưởng bèn dẫn anh ta lên phòng làm việc.

Lệ Nghiêm nhìn người đó trông có vẻ khá giống mình thì lập tức hiểu ra.

“Mai Uyển Phương là mẹ cậu ư? Cậu tên là Tiền Cao Ban đúng chứ?”

“Bà ấy cũng là mẹ anh, tôi là em trai anh, chẳng lẽ anh không thể nhận ra được ư?”

“Đây là bệnh viện, đừng mang những chuyện tình cảm cá nhân đó vào đây với tôi. Bố mẹ tôi chỉ sinh thêm cho tôi một cô em gái, chẳng có một đứa em trai nào cả, Tôi với cậu không thân mà cũng chẳng quen, tốt nhất cậu đừng ăn nói linh tinh như thế. Tôi thấy tình trạng của mẹ cậu bây giờ rất tệ, nửa tháng tới cố gắng thỏa mãn tâm nguyện của bà ấy, đừng để bà ấy đau buồn quá.”

“Tâm nguyện lớn nhất của mẹ chính là gặp được anh…” Tiền Cao Ban khàn giọng nói.

“Bác sĩ chịu trách nhiệm cứu người chứ không ôm đồm hết tất cả mọi thứ về mình, tôi còn bệnh nhân khác nên nếu cậu không còn việc gì nữa thì xin mời đi cho…”

Anh ta còn chưa nói hết lời thì không ngờ Tiền Cao Ban lại đột nhiên quỳ xuống: “Anh cả, tôi cầu xin anh hãy đến gặp bà ấy một lần được không? Bà ấy nhớ mong anh rất nhiều năm nay rồi, đúng là trước đó bà ấy không muốn nhận anh, không thể chịu nổi cú sống đó nhưng sau đó bà ấy đã hối hận. Bà ấy tưởng ông Bạch Hoàng Nham sẽ ném anh vào cô nhi viện, không ngờ ông ấy lại nhận anh về tự nuôi dưỡng. Bà ấy không thể cho anh một cuộc sống đầy đủ như người khác, không muốn anh vừa mới ra đời đã phải theo mình chịu khổ nên mới nhẫn tâm bỏ mặc anh nhiều năm như vậy, bởi vì bà ấy biết anh chắc chắn sẽ sống cực kì tốt. Sau đó ông Bạch Hoàng Nham gặp chuyện không may, bà ấy lấy thân phận vợ của cấp dưới đến tham gia lễ tang rồi lại chỉ dám đứng một bên lén lút nhìn anh.”

“Anh cả, anh không biết tất cả những điều đó nhưng tôi đã sống cùng bà ấy rất nhiều năm nên tận mắt nhìn thấy, đó đều là những lời nói thật, cầu xin anh hãy đến gặp mẹ một lần, tha thứ cho bà ấy một lần để bà ấy có thể ra đi thanh thản một chút được không?” Giọng Tiền Cao Ban nghẹn ngào.

Lệ Nghiêm nghe anh ta nói như thế bèn cố nhớ lại những người đã xuất hiện trong buổi tang lễ nhưng anh không thể nhớ nổi.

Anh ta và Thư Hàn đang đau lòng như cả thế giới đã sụp đổ thì làm gì còn tâm trạng để đi nhớ tới những thứ xung quanh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 542


Chương 542

Anh ta không biết những lời Tiền Cao Ban nói là thật hay giả nhưng anh ta không thể vượt qua được rào cản tâm lý của chính mình.

Bà ấy đã vứt bỏ anh ta, nếu anh ta không may chết đi thì người mẹ ruột đã sinh ra anh ta chính là hung thủ giết người..

Một người lính… Không thể phá lệ khoan dung cho một hung thủ giết người được.

Anh ta đứng ở góc độ của một người chấp pháp và đạo đức, nhất quyết không thể tha thứ cho chuyện này. Không phải là do anh ta không có tình người nhưng tình người đó thật sự quá nhỏ bé.

“Tôi cảm thấy đứa con như cậu cũng khá là tốt, bà ấy có cậu thế là tốt rồi. Cứ xem như hai mươi tám năm trước, đứa bé kia đã chết rồi đi, cần gì phải lo lắng nhiều như thế làm gì?”

“Anh… Tại sao anh lại máu lạnh vô tình như thế? Hay là anh đã sống quen trong nhung lụa, ham mê sự giàu sang phú quý của nhà họ Bạch nên không muốn nhận lại người mẹ nghèo rớt mồng tơi?”

Lệ Nghiêm nghe cậu ta nói như thế thì đôi mắt phượng hẹp dài cợt híp lại.

“Cậu đang sỉ nhục quân y ư?” Lệ Nghiêm đứng dậy, dáng người cao ráo khiến anh ta có đủ sức tạo áp lực khiến Tiền Cao Ban không thể thở nổi.

“Đừng hòng dùng những thứ đạo đức luân thường đó chỉ trích tôi, năm đó chính mẹ cậu là người đã vứt bỏ tôi, tình cảm mẹ con của tôi với bà ấy cũng kết thúc vào khoảng thời gian đó. Bây giờ bà ấy lại thấy thân phận người mẹ để nhận lại tôi, bảo tôi phải tha thứ cho suy nghĩ giết con ngày xưa ấy. Thật lòng xin lỗi, tôi không phải là một vụ thánh, tôi không thể bỏ qua tất cả mọi khúc mắc đó. Cậu cũng không cần phải cố gắng móc nối quan hệ với tôi để làm gì. Tiếng anh cả đó khiến tôi nghe rất chói tai, nếu cậu sẵn sàng lãng phí tiền bạc để nằm viện thì tôi cũng mặc cậu, Phòng bệnh đó không thuộc trách nhiệm của tôi, nếu như chúng ta vô tình chạm mặt nhau trong bệnh viện thì cứ xem như không quen biết, đừng gọi linh tinh để nhỡ đâu tôi mà tức giận rồi làm ra chuyện gì mất lý trí thì không hay.”

“Nếu như không còn chuyện gì nữa thì cậu có thể rời khỏi đây, đừng làm bẩn sàn nhà của tôi!”

Tiền Cao Ban không ngờ Lệ Nghiêm lại nói những lời tàn nhẫn và quyết liệt như thế, anh ta chẳng thèm quan tâm đến hai chữ tình người.

Cậu ta cứ tưởng rằng Lệ Nghiêm sẽ nể tình mạ sắp nhắm mắt xuôi tay để thương bà một chút, gặp bà một lần.

Nhưng bây giờ xem ra, Lệ Nghiêm là kẻ máu lạnh vô tình, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của mẹ mình.

Uổng công mẹ cậu ta cứ nhớ nhưng anh ta trong suốt bao nhiêu năm như thế!

“Tôi biết rồi, nếu như bác sĩ Doanh đã tuyệt tình như thế thì tôi cũng không ở lại đây làm phiền anh thêm nữa. Tôi mong rằng bác sĩ Doanh đừng hối hận về sau, dù bà ấy có làm sai điều gì thì cũng đã dùng hai mươi mấy năm để sám hối về tội lỗi đó. Bà ấy cũng chẳng còn có bao nhiêu ngày, bây giờ anh vẫn còn cơ hội được gặp mặt bà ấy. Một khi bà ấy đi rồi thì cho dù anh muốn gặp cũng không thể gặp được đâu.” Tiền Cao Ban nói xong lập tức xoay người rời đi.

Lệ Nghiêm bất tri bất giác siết chặt nắm đấm, trái tim anh đau nhói lên.

Anh ta luôn nghĩ ra rất nhiều cách, thế nhưng bây giờ đây anh ta lại không biết mình rốt cuộc phải làm gì.

Anh ta rất muốn nói chuyện này cho Thư Hàn biết nhưng lại cố nhịn, không muốn để cô ấy biết những chuyện phiền lòng của mình. Anh ta xin bệnh viện cho nghỉ phép rồi nên khoảng thời gian tới không cần phải đến bệnh viện.

Viện trưởng tưởng anh ta xin nghỉ vì chuyện lễ cưới nên tạm thời không gọi anh ta đến bệnh viện giúp đỡ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 543


Chương 543

Lệ Nghiêm xoay người rời đi, nghĩ nghĩ rồi lại nói: “Tiền thuốc và tiền phòng của bệnh nhân nằm phòng số hai đó cứ tính cho tôi đi, đừng thu tiền của bọn họ, để tôi trả.”

“Phòng số hai ư? Đó là bệnh nhân ung thư thời kì cuối đúng không?”

“Ừ”

“Mẹ con hai người đó cũng khá là đáng thương, người chồng biết chuyện đó nhưng vẫn không dám quay về, vẫn liều mạng đi công tác ở nước ngoài. Biết rõ bà ấy không còn mấy ngày để sống nhưng vẫn không chịu buông bỏ. Có thể nói ông ấy đã táng gia bại sản vì bệnh nhân nữ đó nhưng vẫn không oán không trách. Bác sĩ Doanh thật là tốt vụng, tiếc là bà ấy không có phước.”

Lệ Nghiêm nghe y tá nói như thế thì trái tim khẽ run lên, giọng khàn khàn nói: “Bà ấy tái hôn… Đã tìm được một người chồng tốt.”

“Tái hôn ư? Bác sĩ Doanh có quen biết gì với bà ấy hả?”

“Không có, chỉ là lần đầu gặp mặt, có thể giúp được thì giúp thôi.” Lệ Nghiêm thản nhiên nói, sau đó đẩy cửa đi ra ngoài.

Lẽ ra anh ta nên về nhưng lại không thể điều khiển nổi chân mình, đi tới trước cửa phòng bệnh số hai.

Mai Uyển Phương đã tỉnh lại, Tiền Cao Ban ngồi trước cửa sổ gọt vỏ táo cho bà ấy.

“Mẹ, đây là món mẹ thích ăn nhất đấy, mẹ nếm thử xem, ngọt lắm.”

“Mẹ không ăn đâu, gần đây con nhịn đói gầy trơ cả xương ra rồi. Con nói với bố con đi, chúng ta không chữa nữa, chúng ta về nhà được không? Mẹ biết mẹ không còn bao nhiêu ngày nữa để sống, mẹ muốn được nhìn thấy hai người nhiều hơn, nhìn ông ấy thì… Mẹ cũng đã thỏa mãn rồi. Con đến tìm anh cả chưa? Anh cả con nói thế nào? Có phải là anh con không muốn đến gặp mẹ không?”

“Làm sao có chuyện đó được, con vẫn chưa tìm anh cả, gần đây con phải chăm sóc mẹ mà, mai con đi ngay ạ! Mai con sẽ đi ngay!”

“Vậy là tốt rồi, cũng không biết anh cả con có muốn gặp mặt mẹ không…”

“Gặp, chắc chắn sẽ gặp mà! Mẹ đừng suy nghĩ linh tinh nữa, mẹ mau ăn một miếng đi, nếu không con sẽ nổi giận đấy!” Tiền Cao Ban liên tục dỗ ngon dỗ ngọt mới khiến Mai Uyển Phương chịu ăn táo.

Lệ Nghiêm đứng ngoài cửa nhìn thấy tất cả mọi thứ, trong lòng anh ta là thứ cảm xúc phức tạp không nói nên lời.

Bọn họ đúng là mẹ hiền con hiếu.

Khi anh ta định xoay người đi thì chợt trông thấy Cố Yên, không biết cô ấy đã đi tới đây từ khi nào.

Anh ta che dấu vẻ bối rối trong mắt mình, nói: “Sao em lại tới đây?” Cố Yên đi tới cầm lấy tay anh ta: “Anh đã mềm lòng rồi đúng không? Nếu thật sự không thể buông bỏ được thì anh cứ mở cửa bước vào gặp mặt bà ấy. Chuyện đau khổ nhất trên đời chính là sống chết chia lìa nhau, nếu như anh lỡ mất cơ hội lần này thì không còn một cơ hội nào khác nữa.

“Tối hôm qua em đã nói là..”

“Tối hôm qua là chuyện của tối hôm qua, hôm nay là chuyện của ngày hôm nay. Có lẽ những lời em nói là sai lầm, em có thể khuyên nhủ anh bằng lời nói nhưng lại không thể thay đổi trái tim anh. Lệ Nghiêm, dù anh làm bất kì chuyện gì thì em cũng sẽ ủng hộ anh.”

Nhưng… Dù thế nào em cũng phải cố gắng cho bản cả người một chút chứ, nếu không em phải làm sao bây giờ?

Cố Yên đau lòng nghĩ.

Cô ấy ích kỷ, cô ấy muốn chuyện này trôi qua thật nhanh và tốt nhất là không có thêm bất kì người nào biết.

Nhưng cô ấy lại không thể độc ác tàn nhẫn khiến mẹ con họ chẳng có cơ hội nhìn mặt nhau.

Nếu bà ấy vẫn còn sống khỏe mạnh trên đời thì có lẽ sau này vẫn còn cơ hội gặp mặt, nhưng bây giờ…
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 544


Chương 544

“Lệ Nghiêm, anh có muốn em giúp anh không?”

“Em muốn làm gì, em định giúp anh như thế nào?”

Cố Yên khẽ thở dài thườn thượt, ánh mắt hơi đỏ lên, cố gắng quyết tâm cắn răng đẩy anh ta vo.

Lệ Nghiêm bất ngờ không kịp chuẩn bị.

Anh ta đột nhiên lao vào phòng bệnh khiên Mai Uyển Phương và Tiền Cao Ban giật mình.

Mai Uyển Phương kinh ngạc nhìn Lệ Nghiêm, nước mắt rơi xuống.

“Đó là… Là anh cả con mà, sao con bảo là con vẫn chưa tìm anh cả mà?”

Tiền Cao Ban cũng rất ngạc nhiên, anh ta bảo mình sẽ không đến cơ mà?

“Có lẽ anh cả đã nhận được tin tức nên đến đây để thăm mẹ đấy. Mẹ, anh cả tới rồi, anh cả tới thăm mẹ.” Tiền Cao Ban cực kỳ vẻ nên nhanh chóng kéo ghế đến cho anh ngồi.

Lệ Nghiêm bỏ đi cũng không được mà đi tới cũng không xong, anh ta cứ đứng đó như trời trồng vậy.

Cuối cùng, anh ta khẽ nói mấy chữ: “Tôi đến kiểm tra phòng.”

Đúng lúc này Cố Yên đi đến, khoác lấy cánh tay Lệ Nghiêm: “Chào bác gái, tính Lệ Nghiêm là vậy đấy, nghĩ một đẳng nói một nẻo, mong là bác không thấy phiền lòng.”

“Cô gái này là…”

“Mẹ, mẹ quên mất rồi ư? Con đã kể với mẹ là anh cả sắp kết hôn, chắc chắn đây chính là bạn gái của anh ấy rồi!”

“À à à, mẹ nhớ ra rồi, đúng là con có nói với mẹ, là.. Là cô tư nhà họ Cố đấy phải không? Lệ Nghiêm có phước thật đấy, xem nó tìm được một cô gái tốt như con kia. Cô bé, con lại đây để bác nhìn con thật kỹ xem nào.”

Cố Yên gật đầu, kéo Lệ Nghiêm cứ đứng yên tại chỗ nãy giờ.

Lệ Nghiêm vẫn đứng im không nhúc nhích.

“Nếu bỏ lỡ cơ hội lần này thì anh không sợ mình sẽ hối hận cả đời ư?”

Lệ Nghiêm nghe cô ấy nói thế thì tim lại nhói lên thật mạnh, cuối cùng anh ta quyết định bỏ đi nhưng cái gai trên người, chậm chạp bước tới.

Anh ta nhìn Mai Uyển Phương, khuôn mặt kia đầy nếp nhăn, trông chẳng giống một người phụ nữ năm mươi tuổi tí nào cả, chẳng khác gì một bà già lọm khọm.

Có thể thấy mấy năm nay bà ấy sống cũng không được vui vẻ gì.

Anh ta chưa từng điều tra nhưng từ lời viện trưởng nói thì có thể nhận ra rằng tình hình kinh tế nhà họ Tiền cũng không được tốt.

Thế nhưng bà ấy có thể tái hôn với một người chồng tốt như thế thì cũng xem như là chuyện may mắn.

Cố Yên kéo anh ta ngồi xuống, Mai Uyển Phương nhìn anh ta, mong chờ anh ta có thể chính miệng gọi mình tiếng “mẹ”.

Rất lâu sau đó anh ta mới lên tiếng nói: “Chào bà Uyển Phương, tôi là bác sĩ Lệ Nghiêm.”

Mai Uyển Phương nghe anh ta nói thế thì khuôn mặt lập tức tái nhợt, cắt không còn một hột máu, miệng cứ mấp máy mãi, nửa ngày vẫn không thể thốt ra được một lời nào, có thể thấy bà ấy đang không thể chấp nhận được.

Bà ấy mất một khoảng thời gian rất lâu mới lấy lại tinh thần, dụi đôi mắt đỏ hoa nói: “Bác sĩ Doanh… Tôi đã từng nghe nói về cậu, cậu cực kì tài giỏi, là một bác sĩ rất xuất sắc, rất tốt.. Thông minh hơn người, tuấn tú điển trai, đúng là người của nhà họ Bạch, tất cả đều là hạc trong bầy gà. Cao Ban à, con mau đi rửa trái cây rồi mang ra cho họ ăn một chút. Táo ngọt lắm đấy, hai người không chê thì ăn một chút nha.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 545


Chương 545

“Được ạ, cảm ơn bác gái.” Cố Yên nhìn thấy Lệ Nghiêm thế này thì lòng cô ấy cũng thấy hơi khó chịu.

Tay anh ta cứ siết lại thật chặt, vì dùng sức quá nhiều nên mấy đốt ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên.

Cô ấy hơi đau lòng vươn ta qua, đặt tay mình vào lòng bàn tay Lệ Nghiêm. Lòng bàn tay của anh ta có vài vết bấm sâu, tất cả đều do móng tay đâm vào.

Cô ấy cẩn thận v**t v* nó rồi trái tim còn đau hơn cả anh ta. Cô ấy nắm lấy nó thật chặt, chẳng dám buông ra một phút giây nào.

Lệ Nghiêm thấy Cố Yên như thế thì dần bình tĩnh lại.

Tâm trạng của Mai Uyển Phương đang rất vui nên nói cũng nhiều hơn bình thường.

Lệ Nghiêm thường không đáp những câu bà hỏi, để bầu không khí không trở nên gượng gạo và không khiến Mai Uyển Phương phải đau lòng khổ sở thì Cố Yên luôn nghiêm túc trả lời bà ấy.

Mai Uyển Phương cực kì biết ơn Cố Yên, bà có thể nhận ra cô gái này thật lòng yêu Lệ Nghiêm, luôn luôn giúp bà.

Dù Lệ Nghiêm không chịu chấp nhận bà thì bà cũng không có chút tiếc nuối nào nữa.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cũng đến lúc Mai Uyển Phương phải tiêm thuốc.

Lệ Nghiêm kéo Cố Yên đứng dậy, nói: “Chúng ta cần phải đi.”

“Hai người phải đi ư?” Trên mặt Mai Uyển Phương là vẻ thất vọng.

“Sau khi tiêm thuốc này vào bác gái sẽ chìm vào mê man, bọn con ở lại đây sẽ làm phiền đến bác”

“Mấy ngày nay bác cứ ngủ li bì, bác ngủ sắp mốc meo đến nơi rồi nên có thể không ngủ cũng được…”

“Thuốc này có lợi cho sức khỏe của bác nên bác hãy nghe theo lời bác sĩ Lệ Nghiêm nói.

Tiền Cao Ban cũng mở miệng: “Mẹ à, mẹ nghe lời con trai nói đi!”

Mai Uyển Phương nghe nói thế thì nhếch môi cười. Bà ấy liên tục gật đầu, nói như một đứa trẻ: “Mẹ nghe lời!”

Lệ Nghiêm kéo Cố Yên xoay người rời khỏi đó, Mai Uyển Phương vội vàng hỏi: “Bác sĩ Doanh… Ngày mai cậu có đến thăm tôi nữa không?”

Bước chân Lệ Nghiêm chợt khựng lại, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

Cố Yên ngước mắt lên nhìn anh ta, cô ấy có thể nhận ra Lệ Nghiêm đang bối rối.

Thật lâu sau đó, Lệ Nghiêm gật đầu: “Có, mai tôi và Yên sẽ quay lại, bác cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, tôi không ở lại đây làm phiền nữa.”

Nói xong thì anh ta cất bước rời đi không quay đầu lại.

Mai Uyển Phương vui mừng ra mặt.

Ra khỏi cổng bệnh viện, Cố Yên đang định khen anh ta đủ can đảm để đối mặt thì không ngờ Lệ Nghiêm lại vươn tay ôm ghì cô vào lòng, chính xác là dùng rất nhiều sức.

Cố Yên bất ngờ không kịp phản ứng ngã vào lồng ngực Lệ Nghiêm, mất cả buổi trời mới hoàn hồn.

Anh ta vùi đầu vào hõm vai cô ấy, nói: “Cảm ơn em đã quyết định giúp anh, nếu không có lẽ anh sẽ mãi mãi không bao giờ nhấc chân đi về phía đó. Anh biết rõ dù anh có lựa chọn thế nào cũng chẳng sai. Một lựa chọn không làm bản cả người thất vọng, một lựa chọn không khiến lương tâm mình ray rứt, anh không thể làm tròn cả hai. Cảm ơn em đã thay anh quyết định.”

“Anh không trách em là được rồi, em chỉ không muốn khiến anh phải tiếc nuối về sau thôi.” Cố Yên khẽ nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 546


Chương 546

“Yên, cám ơn em, qua bao nhiêu năm như thế em vẫn ở bên cạnh anh.”

“Sẽ mãi như thế, em còn ở bên anh cả đời mà!” Cố Yên trịnh trọng nói, cô ấy nhất định sẽ làm được.

“Lệ Nghiêm, em giúp anh rồi thì anh cũng nên đáp trả lại cho em một chút chứ nhỉ? Bác Uyển Phương còn nửa tháng để sống, chúng ta kết hôn trong vòng nửa tháng này luôn được không? Sau khi kết hôn xong sẽ là lễ mừng năm mới, em sẽ sang nhà anh để đón năm mới được không? Người ta hẹn hò yêu đương mới được một năm đã dẫn bạn gái về nhà rồi, anh và em bên nhau bao năm như thế nhưng chưa đón năm mới ở nhà anh lần nào cả.”

“Trong vòng nửa tháng…Liệu có vội vàng quá không?”

“Không đâu! Em không quan tâm đến những điều đó, chúng ta cùng nhau chọn một cặp nhẫn, áo cưới đã được làm xong hết. Em sửa lại thời gian trên thiệp mời, đến lúc đó ai đến được thì đến, được không?”

“Thế thì sẽ thiệt thòi cho em lắm…”

“Không phải là thiệt thòi mà là em cam tâm trạng nguyện. Anh… Đồng ý với em đi được không, em xin anh đấy, em muốn gả cho anh sớm hơn một chút, em không thể chờ đến năm sau được nữa rồi.” Cố Yên ngước mắt lên nhìn anh ta với vẻ chờ mong.

Lệ Nghiêm nhìn ánh mắt hiền hòa ấy, tim lại mềm nhũn, cuối cùng đành phải gật đầu.

“Thế thì làm theo lời em vậy, chúng ta tổ chức lễ cưới trước, mừng năm mới xong chúng ta lại đi du lịch hưởng tuần trăng mật được không?”

“Được, quyết định thế đi. Ngày mai là chủ nhật, Ủy ban không làm việc nên thứ hai chúng ta sẽ đi lấy giấy chứng nhận kết hôn rồi lại đi mua nhẫn được không?”

“Ừ! Nghe lời em.” Lệ Nghiêm xoa đầu cô ấy.

Cố Yên thở phào nhẹ nhõm, một khi chuyện này được hoàn thành thì sợi dây căng thẳng như dây đàn trong lòng cô sẽ được buông lỏng.

Ngày hôm sau, Cố Yên đến tìm Lệ Nghiêm. Hôm nay Lệ Nghiêm có vẻ không còn dè dặt và lúng túng như hôm qua nữa, anh ta nghĩ đến ngày hôm qua mình đến thăm Mai Uyển Phương với hai tay trống trơn có vẻ thực không được lịch sự lắm nên đi một ít trái cây và hoa tươi, Cố Yên thấy hắn có thể suy nghĩ theo hướng tích cực kì trong lòng cũng rất vui.

Nhưng mà có lẽ còn phải chờ một khoảng gian nữa anh ta mới có thể gọi Mai Uyển Phương một tiếng “mẹ”.

Không sao cả, rồi cũng đến một lúc nào đó trời quang mây tạnh, nắng sẽ lên thôi.

Tất cả mọi thứ đều sẽ tốt lên thôi.

Bọn họ đang đi tới phòng bệnh số hai, chưa kịp đến nơi thì đột nhiên nghe thấy tiếng khóc la xé ruột xé gan của Tiền Cao Ban.

“Mẹ!”

Lệ Nghiêm nghe tiếng hét đó thì tim anh chợt níu lên, lập tức vọt vào trong.

Mai Uyển Phương lẳng lặng nằm trên giường với gương mặt xanh xao vàng vọt, màu sắc của tử vong.

Anh ta có thể nhận ra bà đã qua đời được vài tiếng đồng hồ rồi, mất vào tối hôm qua.

Miệng bà ấy vẫn còn cong cong, có thể thấy là qua đời trong sự vui vẻ và thỏa mãn.

Tiền Cao Ban vừa mới ngủ dậy, trong khoảng thời gian gần đây câu ta đã bận rộn đầu tắp mặt tối nên quá mệt mỏi, tối hôm qua Mai Uyển Phương tâm trạng cực kì tốt, uống thuốc rồi ngủ thiếp đi rất nhanh, cũng chẳng thấy gào thét kêu đau.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 547


Chương 547

Chờ đến khi cậu ta tỉnh giấc thì cơ thể Mai Uyển Phương đã lạnh như băng cực kì đáng sợ, thiết bị đo chỉ số sống còn cũng chẳng có một thông số nào cho thấy bà còn sống.

“Mẹ, mẹ tỉnh lại đi!” Tiền Cao Ban khóc hét khàn cả giọng.

Anh! Anh mau cứu mẹ đi! Mẹ ơi, sao mẹ vẫn không chịu tỉnh lại thế này? Anh, anh là bác sĩ giỏi nhất mà, anh cứu mẹ đi!” Tiền Cao Ban nắm lấy áo Lệ Nghiêm liều mạng cầu xin.

Lệ Nghiêm đứng chết trân tại chỗ, sống lưng cứng đờ.

Trái cây và hoa tươi đã rơi xuống đất.

Bước chân anh lảo đảo đi tới, dù anh ta biết bà đã chết nhưng vẫn đặt tay lên cổ bà để dò mạch đập.

Làn da lạnh như băng, không hề có mạch.

Bà ấy đã chết đi từ lâu rồi.

Anh ta bác sĩ nên không thể không biết được những phản ứng trước khi một người nhắm mắt xuôi tay.

Mai Uyển Phương đang chờ được gặp mặt anh ta nên dù đau ốm bệnh tật có tra tấn đến mức nào đi nữa thì bà vẫn cố giữ lại một hơi thở, không cam lòng chết đi.

Thế nhưng bây giờ tâm nguyện của bà xem như đã được hoàn thành nên tối qua bà mới rời khỏi thế giới này, hơn nữa khóe môi còn mỉm cười, xem ra bà đã đi vô cùng vui vẻ.

Anh ta còn chưa kịp ở bên bà ấy được bao không, không ngờ bà ấy đã vội vàng qua đời.

Lệ Nghiêm cắn răng thật chặt mới giữ cho mình không sụp đổ, anh bình tĩnh và lý trí hơn Tiền Cao Ban nhiều.

Anh ta đắp chiếc chăn mỏng lên mặt Mai Uyển Phương, tự tay làm giấy xác nhận tử vong cho bà.

“Đưa bà ấy về đi.” Cuối cùng Lệ Nghiêm cũng mở miệng nói, giọng anh khàn khàn và nặng nề mang theo vẻ đau đớn không thể tả được thành lời.

Cuối cùng Tiền Cao Ban chỉ có thể đưa bà ấy về, Cô Yên luôn ở bên cạnh Lệ Nghiêm, sợ anh ta không thể gắng gượng nổi.

Anh ta đi một mình tới lối thoát hiểm, đẩy cánh cửa nặng trịch ra, vùi mình vào trong bóng đêm.

Cố Yên muốn đi vào nhưng lại

bị người phía sau cánh cửa ngăn cản. “Em đừng vào đây, anh muốn được một mình trong chốc lát.”

Cố Yên nghe thế thì cứng đờ rụt tay về.

Lệ Nghiêm muốn bình tĩnh lại thì cô ấy sẽ ở bên ngoài yên lặng chờ.

Cô ấy không thể để anh ta một không gian đơn độc một mình được, cô ấy sợ Lệ Nghiêm sẽ xảy ra chuyện.

Anh vừa mới đưa ra quyết định chấp nhận Mai Uyển Phương, không ngờ bà ấy lại ra đi như thế thì bảo anh không đau thể nào cho được.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Nguyễn Doanh ở trong đó thật lâu mới bước ra, đến nhà họ Tiền.

Chồng Mai Uyển Phương vội vàng trở về, đó là một người đàn ông tầm sáu mươi tuổi xuất, vẻ mặt cực kì mệt mỏi.

Bây giờ Lệ Nghiêm mới biết được tình hình gia đình Tiền Cao Ban, bố cậu ta là một người cực kì nghèo trong thôn, không có người nào bằng lòng gả cho ông ấy nên đến bốn mươi tuổi ông ấy vẫn chưa kết hôn sinh con.

Ông ấy nhìn thấy Mai Uyển Phương mất hồn lạc phách, Mai Uyển Phương vừa mới mất chồng, đã không chịu nổi cú sốc đó rồi sau đấy còn vứt bỏ cả đứa con của mình nên thần kinh hơi bất thường.

Khi đó ông ấy nghĩ bà là một người ngốc nên muốn cưới bà về làm vợ, sinh cho mình một đứa con.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 548


Chương 548

Nhưng không ngờ sau khi tổ chức hôn lễ qua loa xong thì Mai Uyển Phương tỉnh táo lại.

Ông ấy không hề bắt buộc mà còn lặng lẽ xoa tay đưa cho bà ấy một số tiền để đi tìm con trai mình về.

Mai Uyển Phương trở về tìm Lệ Nghiêm mới biết được Lệ Nghiêm đã được nhà họ Bạch nhận nuôi, xem như đã giải quyết được một nỗi khúc mắc trong lòng nên bà có ý định tử tự, sau đó ông ấy lại cứu bà về.

Thì ra người đàn ông đó lo lắng bà sẽ xảy ra chuyện gì không hay nên đi theo cả quãng đường dài.

Mai Uyển Phương cảm động, nghĩ bản cả người cũng không còn vướng bận gì nên mới sống cùng với người đàn ông đó.

Ở bên nhau suốt hai mươi tám năm, năm nay Tiền Cao Ban vừa tròn hai mươi sáu tuổi.

Lệ Nghiêm nghe được đầy đủ câu chuyện đó từ miệng bố Tiền Cao Ban.

“Mấy năm nay người bà ấy cứ đau đáu suốt chính là cậu nhưng bà ấy sợ đi tìm cậu rồi sẽ làm phiền đến cuộc sống cậu đang có. Năm đó bà ấy đã có lỗi với cậu, bây giờ người đi đèn tắt, mong là cậu không oán trách làm gì. Sai lầm của bà ấy cứ để tôi gánh vác, tôi quỳ xuống dập đầu xin lỗi cậu được không.”

Người đàn ông đó định quỳ xuống nhưng Lệ Nghiêm đã giữ lại.

“Bà ấy không nợ tôi cái gì cả, tôi cũng không oán trách gì. Cứ để cho bà ấy yên tâm nhắm mắt xuôi tay đi thôi, ông hãy lo lắng chuyện tang ma đầu ra đó.” Lệ Nghiêm nói thế.

“Cám ơn, cám ơn cậu Lệ Nghiêm…” Người đàn ông đó hết sức biết ơn.

Lệ Nghiêm ở lại trong thôn tham dự lễ tang, nhập liệm hạ táng, anh lấy thân phận là khách đến tham dự.

Cô Yên cũng lẳng lặng theo anh chẳng nói một lời nào.

Cô ấy biết mình không thể làm được bất kì điều gì vào lúc này, nhưng có thể xuất hiện trong tầm mắt anh thì ít nhất Lệ Nghiêm sẽ yên tâm hơn phần nào.

Lễ tang kéo dài suốt ba ngày, Lệ Nghiêm để lại một số tiền, xem như hết lòng quan tâm giúp đỡ.

Rời khỏi thôn, cuộc sống Lệ Nghiêm vẫn tiếp tục như bình thường.

Chỉ là… Anh ta hoàn toàn không nhắc một chữ nào đến chuyện lễ cưới đã bàn trước đó.

Đột nhiên đã xảy ra chuyện thế này khiến anh ta không cách nào tổ chức lễ cưới.

May là ngày cưới vào năm sau vẫn chưa hủy bỏ.

Trước thềm năm mới vài ngày, Bạch Thư Hân cô ấy không muốn nhìn thấy nhất cũng đã trở lại. Cô ấy chẳng báo cho bất kì ai biết, chỉ nhắn cho Hứa Minh Tâm để ra sân

bay đón người. Đúng lúc Cố Yên đang ở chỗ Cố Gia Huy nên nghe được tin tức này, sau khi do dự thì cô ấy bảo tài xế đưa mình đến đó, từ đây đến sân bay cũng khá là xa.

Hứa Minh Tâm không suy nghĩ quá nhiều, nhanh chóng ngồi lên xe của cô ấy.

Họ vừa mới đi được một lát thì đã trông thấy Bạch Thư Hân quấn chiếc áo lông, cô vội vàng vẫy tay gọi: “Thư Hàn, tớ ở đây này!”

Bạch Hoan Hoan quay sang nhìn thấy Hứa Minh Tâm nhiệt tình như thế thì lại không nhịn được nở nụ cười, không quan tâm đến mấy vali hành lý của mình, vội vàng lao tới ôm chầm lấy cô.

“Minh Tâm, tớ nhớ cậu chết đi được!”

“Đồ lừa gạt, nhớ tớ mà lại không chịu liên lạc với tớ, tớ thấy cậu đi bay nhảy không biết đường về thì có!”

Bạch Thư Hân cười, không nói thêm gì.

Không phải cô ấy không muốn liên lạc với cô, chỉ là cô ấy sợ mình liên lạc rồi sẽ mềm lòng, sẽ kiềm lòng không đậu hỏi về chuyện của Lệ Nghiêm và Cố Yên chuyện tình, cô ấy sợ bản cả người lún vào quá sâu, sợ mình làm ra những chuyện hoang đường hơn bao giờ hết.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 549


Chương 549

Bạch Thư Hân đang sợ hãi chính bản cả người, sợ mình phải đối mặt với những điều đó!

“Tớ lấy hành lý cho cậu, cậu đi cả đoạn đường dài về chắc chắn đã mệt mỏi lắm rồi nhỉ? Kể cho tớ nghe cậu đã đi những nơi nào chơi thế, tớ thấy hình cậu chụp đẹp lắm!”

“Tớ có nhìn thấy tin nhắn của cậu, cậu nói là năm sau bọn họ kết hôn đúng không?”

“Cậu thấy được hết cả? Tớ còn tưởng rằng cậu chặn mất tin nhắn của tớ rồi chứ.”

“Không có.” Bạch Thư Hân cười nhạt.

Dù cô ấy có thể thấy được thì sao, còn chẳng bằng chặn lại, thế thì cũng không cần phải đau lòng vì nó.

Ngày cưới đã được xác định, là mùng tám năm sau, đó là một ngày lành.

“Tớ có mang về cho cậu rất nhiều đặc sản các vùng, tất cả đều là thức ăn, cả nửa thùng cơ. Lần này cậu có lộc ăn rồi đấy nhé, lát nữa cậu phải mời tớ ăn bữa cơm đấy..”

Bạch Thư Hân đang nói thì lại nhìn thấy sân bay Cố Yên đang đỗ xe bên ngoài.

Khoảnh khắc nhìn thấy Cố Yên, lời cô ấy nói chợt dừng lại, cả người đều trở nên cứng ngắc.

“Tại sao cô ấy lại đến đây?”

“Yên đang ở chỗ bọn tớ, tài xế tiện đường đưa tớ đến đây.”

“Lên xe đi, không phải cô nói là muốn ăn cơm ư?” Cố Yên mỉm cười nói, thế nhưng nụ cười đó đau đớn đến mức nào thì chỉ có mình cô ấy biết thôi.

Cô ấy cùng với Bạch Thư Hân, tính ra thì chẳng có ai được thoải mái trong lòng.

Bạch Thư Hân khẽ cụp mắt xuống, dù không cam lòng cách mấy thì bây giờ cũng nên buông bỏ tất cả mọi thứ.

Bọn họ cùng nhau đi ăn cơm, Hứa Minh Tâm định đưa Bạch Thư Hân về nhưng Cố Yên lại mở miệng nói cô ấy có xe nên để cô ấy đưa sẽ tiện hơn. Lát nữa cô ấy sẽ mang mấy món đặc sản này về sau.

Sau đó, Cố Yên bắt một chiếc xe ngoài cửa nhà hàng để cho Hứa Minh Tâm về trước.

Hứa Minh Tâm cứ có cảm giác hai người này có gì đó là lạ, nhưng cô lại không biết phải giải thích về sự kì lạ đó thế nào.

Cố Yên đưa Bạch Thư Hân về, dọc theo đường đi hai người chẳng ai nói gì.

Bạch Thư Hân về tới nhà mình thuê, đồ đặc trong phòng đã được phủ thêm vải trắng cực kì sạch sẽ, không có bao nhiêu tro bụi.

Cô ấy dọn dẹp sơ lại rồi hơi ngượng ngùng nói: “Chị ngồi xuống đi, tôi đi pha trà cho chị uống.”

Một khi Cố Yên và Lệ Nghiêm kết hôn thì sẽ thành chị dâu hàng thật giá thật của cô ấy.

Đến lúc cô ấy nên nhượng bộ rồi. Cô ấy cố tình tỏ thái độ mềm mỏng, xoay người đi vào phòng bếp nấu nước.

Nhưng phía sau lại có giọng Cố Yên vang lên: “Cô bà Lệ Nghiêm không phải là anh em ruột”

Lời này vừa nói ra thì bầu không khí trở nên đông cứng lại.

Cố Yên biết cho dù cô không nói thì khi Bạch Thư Hân gặp được người nhà họ Bạch cũng sẽ nghe được chuyện này.

Hôm nay khi mọi thứ vẫn chưa vượt quá tầm kiểm soát, cô muốn bản thân mình được nắm giữ quyền chủ động.

Bạch Thư Hân nghe cô nói thế thì đột nhiên xoay người lại, đồng tử co rút lại rất nhanh và nhìn Cố Yên với vẻ không thể tin.

Cô ấy xúc động đi tới giữ chặt lấy vai Cố Yên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 550


Chương 550

“Chị vừa nói cái gì? Chị lặp lại lần nữa xem!”

“Cô và Lệ Nghiêm không có quan hệ máu mủ, Lệ Nghiêm hoàn toàn là không phải con cháu nhà họ Bạch mà chỉ là đứa trẻ mồ hôi bố, người bố đó là cấp dưới của bố cô. Hai người xảy ra những chuyện đó với nhau không được tính là loạn luân, cô không cần phải có cảm giác tội lỗi. Tôi cũng thật lòng xin lỗi cô vì những lời nói gay gắt khắc nghiệt của mình trước đó.”

Bạch Thư Hân hoàn toàn không cần lời xin lỗi của Cố Yên, bây giờ trong đầu cô ấy chỉ có nửa câu đầu.

Cô ấy và Lệ Nghiêm không có quan hệ máu mủ, bọn họ hoàn toàn không phải là anh em ruột.

Không phải là anh em ruột thì rõ ràng có thể đến với nhau, không cần phải bị bất cứ điều gì trói buộc nữa. Cô ấy vui đến chết mất, phản ứng đầu tiên chính là phải đi tìm Lệ Nghiêm, nói cho anh ta biết cô ấy đã thích anh rất nhiều năm rồi…

Bạch Thư Hân còn chưa bước ra khỏi cửa phòng thì đã bị Cố Yên gọi lại: “Cô muốn làm cái gì?”

Bạch Thư Hân dừng chân lại, bây giờ cô ấy mới nhớ tới vẫn còn một người tên Cố Yên.

Trước đó cô ấy cảm thấy bản thân mình là người sai, tình cảm này là một điều cấm kị, từ đầu cô ấy đã thua rồi và cũng không có tư cách tranh giành với Cố Yên.

Thế nhưng bây giờ cô ấy đã không còn bất kì gánh nặng tâm lý nào, thích một người thì nên cố gắng theo đuổi.

Cô ấy không tin vị trí của mình trong lòng Lệ Nghiêm không sánh bằng Cố Yên.

Cô ấy siết chặt nắm đấm, cảm thấy mình có thật nhiều can đảm.

Cô ấy hít sâu, xoay người nhìn Cố Yên với ánh mắt không hề nao núng.

Khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt Cố Yên thì cô đã biết trận chiến của mình với Bạch Thư Hân chắc chắn phải diễn ra.

“Cố Yên, trước đây tôi cảm thấy bản thân mình đã làm sai, tôi và anh ấy không thể có bất kì kết quả gì cả, tôi chỉ hại anh ấy mà thôi. Nhưng bây giờ, chúng tôi không hề có mối quan hệ máu mủ gì, tôi có thể công khai nói cho anh ấy biết tôi thương anh ấy! Tình cảm của tôi sẽ không bao giờ bị ẩn giấu trong bóng tối không dám nói cho bất kì ai nữa.”

“Tôi không cho là mình sẽ thua trong tay chị, chị và anh ấy mới quen biết nhau bao nhiêu năm còn tôi lại ở bên anh ấy bao nhiêu năm? Tôi tin chắc trong lòng chị biết rõ điều đó! Lệ Nghiêm đối xử với tôi thế nào? Tất nhiên không thua kém gì chị rồi, tôi không tin anh ấy chọn chị mà không chọn tôi!”

“Thế ư? Cô đã nhảy ra khỏi mối quan hệ anh em này rồi nhưng Lệ Nghiêm thì chưa đâu. Mẹ ruột của anh ấy vừa mới qua đời gần đây, anh ấy đang chịu một cú sốc rất lớn, bây giờ cô lại chạy tới tìm anh ấy và nói cho Lệ Nghiêm biết rằng cô yêu anh ấy rất nhiều năm rồi, cô nghĩ anh ấy có thể chấp nhận được không?”

Cố Yên bình tĩnh phân tích, cô ấy lớn hơn Bạch Thư Hân vài tuổi nên tất nhi cũng suy nghĩ chín chắn hơn nhiều.

Cô ấy lại càng hiểu rõ tất cả những suy nghĩ và hành động của người đàn ông đó.

Trong chuyện này thì Bạch Thư Hân mãi mãi không thể bằng cô được. Bạch Thư Hân nghe Cố Yên

nói thế thì nhíu mày lại thật chặt. Sự thật đúng là như thế, đây là một cú sốc quá lớn.

Cô ấy khẽ cắn môi nói: “Được thôi, từ giờ đến khi hai người kết hôn vẫn còn một khoảng thời gian, tôi sẽ ngăn cản đám cưới của hai người.”

“Anh ấy có suy nghĩ phải chịu trách nhiệm với tôi, anh ấy sẽ không chọn cô đâu.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 551


Chương 551

“Chịu trách nhiệm ư? Chị là người biết rất rõ tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì, nói thế thì chắc anh ấy phải chịu trách nhiệm với tôi mới đúng chứ!”

“Anh ấy sẽ không bao giờ biết được những chuyện xảy ra tối hôm đó, anh ấy chỉ biết rằng mình tỉnh dậy bên cạnh tôi chứ không phải là cô!”

“Cố Yên, chuyện đến nước này rồi chị vẫn còn muốn lừa gạt anh ấy ư? Người trong buổi tối hôm đó là tôi, máy quay có ghi hình lại và tôi có bằng chứng. Tối hôm đó chị hoàn toàn không hề xuất hiện và đêm đó chỉ có hai người chúng tôi trong phòng.” Bạch Thư Hân vội vàng nói.

Cố Yên đoán biết trước chắc chắn Bạch Thư Hân sẽ nói như vậy, nên đã chuẩn bị câu trả lời từ trước: “Tôi đã cử người xử lý máy ghi hình của nhà cô, hôm đó máy quay bị hỏng mất, dù Lệ Nghiêm có đi điều tra thì cũng không thể tìm thấy ghi nhận là ai đến và ra khỏi nhà.

“Cái gì… Chị… Chị thật là đê tiện!”

“Tôi không để tiện, đúng là tôi có ý đồ riêng nhưng tôi cũng chỉ muốn tốt cho cả hai người mà thôi.”

“Thế tấm thân xử nữ thì sao? Tôi đã không còn nó rồi nhưng chắc là chị vẫn còn đấy nhỉ? Đêm tân hôn đó chị định cho Lệ Nghiêm nhìn thấy bộ mặt thật của mình ư?”

“Cái màng đó đã bị tôi đâm rách rồi, thậm chí tôi còn chẳng đến bệnh viện, tự giải quyết ở nhà. Tôi không trẻ con như cô, xem tấm mang đó là thần là thánh, đối với tôi mà nói nó chỉ là một lớp màng mỏng mà thôi. Bây giờ tôi và cô đều giống nhau, không còn là xử nữ Lệ Nghiêm sẽ không phát hiện ra.” Cố Yên lạnh giọng nói.

Cô định cho Lệ Nghiêm uống thuốc k*ch d*c để làm lại thêm một lần nữa nhưng vẫn chưa tìm thấy cơ hội.

Hơn nữa Mai Uyển Phương qua đời thì cô đã dần dần đoán biết được chuyện này bắt đầu vượt ra khỏi tầm kiểm soát.

Thế nên cô quyết định cắn răng giải quyết.

Đây là lần đầu tiên cô bị dồn ép phải làm đến nước này, dùng tất cả các loại thủ đoạn dơ bẩn nhất để giành được đàn ông.

“Chị thật để tiện! Tại sao chị lại có thể làm như thế ? Cố Yên, trước đó chị luôn mồm mắng nhiếc tôi thì bây giờ chị lại làm cái gì? Chị không cảm thấy mình ích kỷ ư?”

“Đúng là tôi cực kì ích kỉ nhưng tôi hỏi cô tối hôm đó cô có chắc là mình không mềm lòng, không muốn tranh thủ cơ hội đó để làm ư? Cái gì mà hai người đều uống rượu nên mất đi lý trí. Anh ấy uống rượu xong thì chẳng còn biết trời trăng mây gió gì, như người bông vậy. Nếu như cô không chủ động thì làm gì có chuyện anh ấy làm bậy với cô? Cô là người có lỗi với tôi trước rồi lại lên tiếng chỉ trích tôi ư?”

“Bạch Thư Hân, hai người có phải là anh em hay không chẳng phải do tôi quyết định. Tôi chỉ biết Lệ Nghiêm là bạn trai tôi, chúng tôi sắp kết hôn với nhau rồi nên dù hai người không phải là anh em thì có làm sao? Cô không thể thay đổi được sự thật, chuyện tối hôm đó trên thế giới này chỉ có tôi và cô biết, Lệ Nghiêm sẽ không bao giờ biết. Tôi báo trước cho cô thế này thì đã biết chắc cô sẽ chạy tới tìm Lệ Nghiêm để nói nhưng tôi khuyên cô đừng tự rước lấy nhục!”

Giọng Cố Yên cực kì lạnh lẽo, gương mặt xinh đẹp đó chợt trở nên sắc bén.

Bạch Thư Hân nghe những lời đó xong thì có cảm giác mình chẳng còn cọng rơm cứu mạng nào để bám víu vào.

Cố Yên suy tính quá kỹ càng, cô ta đã chặn hết tất cả mọi đường lui của cô rồi.

“Chị… Tôi phải liều mạng với chị..”

Bạch Thư Hân tức tối muốn lao tới nhưng cô ấy không thể bì nổi Cố Yên.

Cố Yên chỉ cần trở tay thôi đã bẻ được tay cô ấy ra phía sau rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 552


Chương 552

“Bạch Thư Hân, không ai được phép ngăn cản lễ cưới của tôi, người nào dám phá đám thì tôi sẽ lấy mạng người đó bao gồm cả cô! Thủ đoạn của nhà họ Cố thì chắc cô cũng biết rồi đó, tôi lấy mạng cô có thể nói là dễ như trở bàn tay. Mặc dù tôi là bác sĩ nhưng sống trong quân đội thời gian dài cũng biết cái gì gọi là phản điều tra, tôi bảo đảm tất cả mọi thứ đều không để lại một chút dấu vết nào. Tôi không muốn tuyệt tình như thế nhưng tôi phải bảo vệ tình yêu của bản thân mình.”

“Cố Yên, chị làm thế là lừa gạt, thật ra chị cũng không dám chứ gì? Chị sợ rằng người Lệ Nghiêm yêu là tôi! Thật ra chị cũng khá là uất ức đấy nhỉ, rõ ràng là công chúa của nhà họ Cố mà lại phải dùng những thủ đoạn đê tiện này để giành đàn ông ư?” Bạch Thư Hân thở hổn hển nói.

Cố Yên nghe vậy thì cười nhạo một tiếng, đẩy Bạch Thư Hân ra.

Bạch Thư Hân lảo đảo vài bước, xoa bả vai đang đau nhức không cam lòng nhìn Cố Yên.

“Thủ đoạn của tôi để tiện thì cô cũng chẳng trong sáng gì cho cam. Tám lạng nửa cân thôi, cô không có tư cách gì để nói tôi. Tôi đã nói hết lời rồi, mong là cô tự giải quyết cho tốt, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.”

Cố Yên nói hết những lời cần nói rồi nên cũng không có ý định ở lại đây đấu võ mồm với Bạch Thư Hân nữa.

Cô ấy nhìn hành lý của Bạch Thư Hân, nhớ lúc nãy cô đã đồng ý với Hứa Minh Tâm là sẽ mang đồ về.

Cô ấy đi thẳng tới đó mở nói ra, Bạch Thư Hân bật thốt lên: “Không được.”

Thế nhưng đã quá trễ rồi.

Cố Yên nhìn thấy một chiếc cà vạt màu xanh sẫm trong vali hành lý, chẳng cần phải đoán cũng biết nó dành cho ai.

Cố Yên trực tiếp vọt vào trong phòng bếp tìm lấy cây kéo và nhanh chóng cắt đứt.

Bạch Thư Hân đỏ mắt, nhặt hai mảnh cà vạt đã bị cắt đôi và trợn trừng mắt nhìn Cố Yên.

“Cố Yên, chị tàn nhẫn và độc ác hơn tôi tưởng.”

“Làm chuyện lớn thì không cần phải quan tâm đến những chi tiết nhỏ, không tàn nhẫn thì phải làm sao? Cố Yên này chưa bao giờ thua trận!”

Bạch Thư Hân nghe vậy thì nắm chặt lấy mảnh cà vạt và vẫn ôm một tia hi vọng cuối cùng.

“Cố Yên… Chi bằng chúng ta cho Lệ Nghiêm một cơ hội, chúng ta cùng cạnh tranh công bằng với nhau và để Lệ Nghiêm quyết định được không? Đó là cách công bằng nhất!” Bạch Thư Hân rống lên thật to.

Cố Yên nghe vậy thì cười lạnh: “Nó chẳng công bằng với tôi một chút nào cả, tôi là người đang thắng thì tại sao tôi lại phải cho cô một cơ hội? Bạch Thư Hân, tôi khuyên cô đừng hy vọng vào điều gì nữa, nếu không tôi sẽ khiến cho cô hối hận!”

Cô ném cây kéo xuống đất phát ra tiếng bịch dội vào lòng cả hai người con gái.

Cố Yên chọn bừa mấy gói thức ăn, sau khi chắc chắn bên trong không còn thứ gì dành cho Lệ Nghiêm thì mới yên tâm.

Sau khi cô ấy đi thì cuối cùng Bạch Thư Hân cũng không thể gắng gượng được nữa, ngã xuống đất…

Cố Yên từ trên lầu đi xuống, ngồi bên trong xe mặc cho gió lạnh thổi quét qua mặt mình, vô cùng đau đớn.

Cô ấy im lặng ngồi đó thật lâu, đang chuẩn bị lái xe rời đi thì không ngờ lại thoáng nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Lệ Nghiêm vừa mới bước xuống từ bên trong xe, trong tay anh ta có khá nhiều đồ, có lẽ là lo Bạch Thư Hân vội vàng trở về, trong nhà không có gì ăn được nên mang tới.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 553


Chương 553

Tay Cố Yên cứ siết chặt lấy tay kéo cửa định mở nó ra nhưng rồi lại yếu ớt rũ xuống.

Trong mắt Lệ Nghiêm, Bạch Thư Hân không phải là kẻ thứ ba mà là em gái nhỉ, cô ấy không thể ngăn cản anh trai đối xử tốt với em gái mình.

Cố Yên yếu ớt buông thống tay xuống, cảm thấy thể xác và tinh thần đều mệt mỏi.

Cuối cùng, cô ấy bấm số điện thoại của Lệ Nghiêm.

Chẳng mấy chốc anh ta đã nhấc máy.

“Anh đang ở đâu thế?” Cố Yên hỏi.

“Anh vừa mới nhận được tin Thư Hàn đã trở về nên mới chạy tới nhà con bé xem thử. Lâu rồi nhà con bé không có ai ở, anh sợ một mình con bé không thể lo xuể nên mới chạy tới coi thế nào.”

“Anh đã nói cho cô ấy nghe chuyện hai người không phải là anh em tuột chưa?”

“Chú sẽ nói cho em ấy nghe chuyện này, anh sẽ không nói. Không cần biết anh với em ấy có phải là máu mủ với nhau hay không thì sự yêu thương anh dành cho em ấy vẫn không thay đổi.”

“Lệ Nghiêm… Chúng ta sẽ kết hôn với nhau đúng không? Anh sẽ không bỏ trốn khỏi hôn lễ đâu đúng không?” Cuối cùng Cố Yên cũng đã hỏi ra những lời cô luôn giấu trong lòng mình.

Lệ Nghiêm nghe cô ấy nói thế thì trở nên im lặng, có thể thấy anh ta không ngờ Cố Yên lại hỏi câu này.

Cô ấy đang lo lắng ư?

“Em biết tính anh mà, sẽ không bao giờ có chuyện đó xảy ra đâu.”

“Đúng vậy, em hiểu anh thế cơ mà…” Nhưng tại sao bây giờ đây lòng em cứ cảm thấy lo lắng bất an?

Hiểu anh như thế nhưng em vẫn không cách nào chắc chắn được.

Khi nào anh mới có thể cho em cảm giác an toàn đó đây?

Những lời đó cứ nghẹn lại trong cổ họng và cố cách mấy cũng nói không nên lời.

Thật lâu sau đó, Cô Yên khẽ thở dài và quyết định bỏ qua.

“Không có gì đâu, em thuận miệng hỏi một chút thôi, anh cứ đi làm việc của mình đi.”

“Ừ, tối nay em đi ngủ sớm một chút nhé, mai anh sẽ tới tìm em.”

“Được.” Cố Yên cúp điện thoại, khoang xe nhanh chóng trở nên yên tĩnh, bầu không khí nặng nề đến mức cô ấy không thở nổi.

Cuối cùng Cố Yên đã đi uống rượu, người của quán bat gọi điện thoại cho Cố Gia Huy đến đón cô ấy về.

Cô ấy đã uống rất nhiều, suýt chút nữa là nôn hết mật hết gan ra.

Hứa Minh Tâm trông thấy Cố Yên như thế cũng cảm thấy khó chịu.

Cô vội vàng bảo nhà bếp chuẩn bị canh giải rượu, sắc mặc Cố Gia Huy thì lại cực kì nặng nề, tay siết lại thật chặt.

Ai có thể khiến Cố Ngọc thành ra thế này? Chị có thể là Lệ Nghiêm.

Cố Gia Huy đang kìm nén lửa giận của mình.

Hứa Minh Tâm cảm nhận được bão táp mưa sa, cô sợ Cố Gia Huy thật sự sẽ lao ra đi tìm Lệ Nghiêm tính sổ.

“Ừm này… Chú ba Cố, hình như em nhớ tối nay anh có công việc cần xử lý thì phải? Hay là anh đi làm việc đi, ở đây có em lo liệu là được rồi, đằng nào em cũng là con gái!”

“Anh không sao đâu, em không cần phải lo lắng. Anh biết chừng mực nên sẽ không tùy tiện làm gì đâu.”

Cũng may lý trí của Cố Gia Huy vẫn còn đó.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 554


Chương 554

Cố Yên bất tỉnh nhân sự, Hứa Minh Tâm lau người cho cô ấy rồi thay một bộ quần áo sạch sẽ khác.

Nhìn cô ấy lẳng lặng nằm trên giường, Hứa Minh Tâm mới thở phào nhẹ nhõm định ra ngoài, không ngờ Cố Yên lại đột nhiên cầm tay cô.

Cô ấy khóc rống lên như một đứa trẻ, cực kì đáng thương.

“Anh sẽ không bỏ em đi đâu mà đúng không? Lệ Nghiêm… Anh đã hứa với em là anh sẽ không bỏ em đi mà…”

Hứa Minh Tâm nghe được những lời cầu xin yếu ớt của cô ấy thì tim lại nhói lên đau đớn.

Cố Yên luôn cho cô cảm giác cô ấy cực kì kiên cường, cũng cực kì trưởng thành.

Mặc dù cô ấy khá giống Bạch Thư Hân nhưng thật ra lại chín chắn và bình tĩnh hơn rất nhiều.

Cô ấy luôn cười, cô ấy thích mặc những bộ quần áo gợi cảm nóng bỏng, cô ấy làm việc cực kì dứt khoát, không hề dây dưa lòng vòng.

Cực kì khí phách, chẳng ai bắt nạt nổi.

Một cô gái sáng rực rỡ như mặt trời là thế lại trở nên yếu ớt le lói như ánh đèn đom đóm trong chuyện tình cảm.

Thế nhưng tại sao cô ấy lại lo lắng bác sĩ Lệ Nghiêm rời xa mình cơ chứ?

Cô kiềm lòng không đặng cúi người an ủi, nói: “Yên tâm đi, bác sĩ Lệ Nghiêm sẽ không rời khỏi cậu đâu, hai người sắp kết hôn với nhau rồi cơ mà, đúng không?”

“Đúng vậy… Chúng tôi sắp kết hôn rồi…” Cô ấy thì thào tự nói, dường như vẫn còn muốn nói gì đó nữa nhưng cuối cùng ý thức đã trở nên mơ màng.

Bấy giờ Hứa Minh Tâm mới rút tay ra và xoay người đi nhưng cô lại nhìn thấy Cố Gia Huy ngoài cửa.

Sắc mặt anh vẫn cực kì tệ, đứng ngoài cửa chờ từ nãy đến giờ.

“Tâm trạng không tốt à? Anh có muốn em hôn má anh một cái không?”

“Đừng quậy phá nữa, bây giờ anh thật sự không thể cười nổi.”

“Thế thì thôi vậy, em đi xem phim Hàn.” Hứa Minh Tâm đang định đi thì lại bị anh ôm vào lòng: “Hay là em hôn anh một cái đi.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì cười cười, kiễng chân in một nụ hôn trên môi anh.

“Anh muốn nữa, muốn nhiều hơn chút nữa, không chỉ thế thôi đâu.” Cố Gia Huy trở nên tham lam.

Cô không nhìn được liếc nhìn anh: “Không có đâu nhé, anh mai đi làm việc đi, làm xong rồi đi ngủ sớm một, em đi chuẩn bị sữa nóng cho anh.”

“Được, anh chờ em trên phòng đọc sách.”

Hứa Minh Tâm nhanh chóng hâm nóng sữa và bưng vào trong phòng đọc sách.

Cố Gia Huy đang ngồi trước máy tính gõ gõ, cô có thể cảm nhận được sự bực bội trong lòng anh, chân mày cũng nhíu lại thật chặt.

Cô không thể nhìn được nữa nên vội vàng chạy ra sau lưng xoa bóp vai cho anh.

“Anh vẫn còn buồn bực hả?”

“Anh cho Yên. Con bé luôn là một người rất kiên cường, chưa bao giờ khóc lóc kể lể với ai nhưng dường như khoảng thời gian gần đây con bé không hề vui vẻ một chút nào. Một người là em gái anh, một người là anh em thân thiết, anh cũng rất khó lựa chọn. Anh không phải là một người máu lạnh vô tình, tuy là anh khá lý trí nhưng khi giải quyết vấn đề anh vẫn cảm tính. Người nào tổn thương em với Yên thì anh nhất định sẽ không bỏ qua.” Cố Gia Huy cầm lấy tay cô, nghiêm túc nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 555


Chương 555

Hứa Minh Tâm gật gật đầu: “Anh cũng không phải thần thánh, ai lại dám bảo đảm mình có thể giữ được sự bình tĩnh và công bằng mãi mãi? Thế nhưng suy cho cùng chúng ta cũng là người ngoài nên không tiện nhúng tay vào chuyện tình cảm của bọn họ. Yên là người thông minh lý trí, bác sĩ Lệ Nghiêm lại là người đàn ông trưởng thành suy nghĩ cẩn trọng, em nghĩ chắc chắn hai người họ có thể xử lý được vấn đề.”

“Còn anh ấy à, anh đừng quan tâm nhiều tới người khác nữa. Nếu anh cảm thấy mình có quá nhiều thời gian để quan tâm thì anh quan tâm đến em nhiều hơn đi. Sắp đến năm mới rồi, em muốn đi mua câu đối đỏ, mua cây mai và đồ trang trí này nọ, anh đi cùng với em đi.”

“Anh vẫn chưa được trải qua một lễ mừng năm mới nào cho ra ngô ra khoai ở nước mình.”

“Trước đây anh không trở về nhà cũ mừng năm mới à?”

“Có về nhưng ăn hết một bữa cơm xong lại đi. Bầu không khí trong nhà quá lạnh lẽo, bình thường chỉ có mỗi mình chú An ở đó. Chú An luôn ở nước ngoài với anh nên cũng không quan tâm đến những ngày lễ tết truyền thống trong nước lắm, cùng là đàn ông nên chú ấy cảm thấy mấy thứ đó khá là phiền phức nên mới không làm nghiêm túc một lần nào.”

“Đáng tiếc thật đấy! Lễ mừng năm mới mui lắm nhé, em chẳng chuẩn bị bất kì thứ gì cả nhưng cũng phải chuẩn bị bao lì xì cho anh. Em đã làm thống kê hết rồi, năm nay có một người làm vườn, một dì làm bếp cùng với hai người giúp việc chịu trách”nhiệm quét dọn vệ sinh không về nhà mừng năm mới. Cộng thêm chú An, anh và em thì tổng cộng bảy người. Anh là ông chủ nên phải gửi mọi người bao lì xì.”

“Mấy năm trước đều có thưởng cuối năm hết mà.”

“Lì xì khác với thưởng cuối năm nhé, gửi những chúc mừng năm mới phát tài rồi nhận lì xì là may mắn đầu năm! Ở một nơi nào đó thì bao lì xì còn được gọi là lộc, ý của nó là tài lộc đến nhà, thuận lợi làm ăn. Năm nay em còn chuẩn bị món quà nhỏ, tất cả mọi người đều có phần, ông chủ lớn như anh thì chịu trách nhiệm một bao lì xì to thật to!” Hứa Minh Tâm cười hì hì nói.

“Được, nghe lời em.” Tâm trạng Cố Gia Huy đang cực kì nặng nề, nhưng sau khi nói chuyện với cô gái nhỏ vào lời thì tâm trạng đột nhiên trở nên tốt lên rất nhiều.

Ngày hôm sau, Cố Yên tỉnh dậy và vẫn sinh hoạt như chưa có chuyện gì xảy ra, dường như cô ấy đã quên hết chuyện tối hôm qua mình đã uống rượu khóc lóc ầm ĩ.

Cô ấy cảm thấy Hứa Minh Tâm đang nói giỡn, cô ấy là Cố Yên, là cô tư nhà họ Cố thì làm sao có chuyện cô ấy uống rượu xong khóc rống lên. Chắc chắn không thể có chuyện đó được.

Cô ấy cũng bảo Hứa Minh Tâm đừng nói mấy chuyện này ra ngoài vì nó thật sự rất mất mặt.

Hứa Minh Tâm không biết cô ấy không hề nhớ gì thật hay đang cố giả vờ như không biết.

Cô gật đầu đồng ý, chắc chắn Cố Yên không muốn để chuyện tình cảm đầy chông gai của mình rơi vào tai người khác.

Cố Gia Huy gọi cô ấy vào phòng đọc sách để hỏi về chuyện tối hôm qua.

Cái cớ không nhớ kia có thể lừa được Hứa Minh Tâm nhưng không thể lừa được Cố Gia Huy.

“Em quên hết rồi thật mà, chắc chắn người khóc lóc ỉ ơi đó không phải là em đâu! Anh ba, anh đừng nói chuyện này nữa.”

“Anh không hỏi thì cũng được thôi, em tự nói cho anh biết rốt cuộc là bị làm sao vậy? Lệ Nghiêm bắt nạt em ư?”

“Không có, anh ấy nào dám bắt nạt em đâu? Toàn là em bắt nạt anh ấy à. Chuyện này không liên quan đến anh ấy, chỉ là vấn đề của riêng mình em thôi, em có vài khúc mắc không thể nghĩ thông nên… Uầy anh ba à, anh đừng hỏi nữa, em có thể tự giải quyết được mà. Minh Tâm bảo em đi mua đồ Tết, em cũng muốn chuẩn bị một vài thứ cho bố nên em đi trước đây.”

Cố Yên tìm lấy cái cớ rồi bỏ trốn mất dạng.

Cố Gia Huy hơi đau lòng khi nhìn theo bóng lưng cô ấy chạy đi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 556


Chương 556

Cố Yên càng cười vui vẻ thì anh lại càng lo lắng trong lòng con bé đau khổ hơn bao giờ hết.

Hứa Minh Tâm mua rất nhiều đồ Tết, tất cả đều được Khương Tuấn chạy tới vận chuyển về nhà.

“Chắc chắn lễ mừng năm mới này của anh tôi sẽ cực kì đông vui náo nhiệt!” Cố Yên mỉm cười nói.

“Tất nhiên rồi, năm nay có tôi ở đây thì chẳng lẽ lại để cho anh ấy cô đơn u?” Hứa Minh Tâm vỗ ngực nói.

“Trung tâm mua sắm đằng kia có cửa hàng bán nhẫn kim cương, cậu đi xem cùng tôi nhé, tôi muốn chọn một chiếc nhẫn cưới.”

“Cậu không gọi bác sĩ Lệ Nghiêm đi cùng ư?”

“Không cần đâu, gọi anh ấy tới thì anh ấy cũng chẳng thế đưa ra một ý kiến gì, chắc chắn anh ấy sẽ bảo tôi chọn cái tôi thích rồi để anh ấy trả tiền thôi là được.”

Cô ấy định gọi điện thoại cho Lệ Nghiêm nhưng nghĩ chắc chắn bây giờ anh ta đang ở bên cạnh Bạch Thư Hân.

Gọi cho anh ta chỉ tổ khiến mình thêm đau lòng.

Cô ấy phải tin tưởng Lệ Nghiêm, tin tưởng anh ấy sẽ xuất hiện ở lễ kết hôn đúng giờ.

Là chiến hữu với nhau nhiều năm, tin tưởng nhau chính là điều được rèn luyện hằng ngày.

Tin tưởng chính là điều duy nhất cô ấy có thể làm được bây giờ.

Bọn họ ghé vào rất nhiều cửa hàng, Hứa Minh Tâm nhìn thấy những chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh chói lóa khiến tâm trạng cô khá là xúc động.

“Không được, sau này tôi nhất định phải bảo Cố Gia Huy mua cho tôi một chiếc nhẫn kim cương siêu siêu lớn, không thể dùng một viên bé tí để rước tôi về thế được!”

Cô xoa xoa chiếc nhẫn kim cương trên cổ, lành lạnh, có thể cảm nhận được sự tinh khiết của nó, viên đá phản chiếu ánh sáng dưới ánh mặt trời cực kì đẹp.

Thế nhưng… Hơi nhỏ.

Cố Yên thuận thể nhìn qua, khi nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương đó thì tròng mắt sắp trợn tròn rớt cả ra ngoài.

“Đây là… Anh tôi tặng nó cho cậu ư?”

“Đúng vậy, nói là sau này khi kết hôn sẽ dùng tới nhưng mà tôi cảm thấy nó thiệt là nhỏ á! Mấy bà lớn trong TV hay đeo mấy chiếc nhẫn to bằng quả trứng bồ câu ấy, cái gì mà mười cara, hai mươi cara…”

Cố Yên nghe vậy thì dở khóc dở cười.

Nếu cô ấy không nhìn lầm thì chiếc nhẫn kim cương này là một sản phẩm được hoàng gia nước Anh bán đấu giá để làm từ thiện vào một năm trước. Nó là chiếc nhẫn chỉ có một không hai trên cả thế giới này, đó là một viên kim cương cực kì hiếm.

Nghe nói thời điểm đó nó đã được một ông trùm dùng mấy triệu đô để mua về, sau đó ông trùm đó biến mất thì chiến nhẫn kim cương này cũng thất lạc luôn từ đó.

Không ngờ bây giờ nó lại được đeo trên cổ Hứa Minh Tâm, cô còn ghét bỏ nó nữa kìa.

“Minh Tâm à, nếu như chiếc nhẫn kim cương này có thể mua hết tất cả các món trang sức trong cửa hàng này thì sao? Không chỉ mỗi cửa hàng này mà nó còn có thể mua được cả tòa cao ốc này thì cậu sẽ nghĩ thế nào?”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì không tin, trừng mắt nói: “Cậu đang đùa với tôi đấy đúng không? Tuy là tôi không am hiểu về trang sức nhưng cũng biết các món trang sức như kim cương được tính giá bằng độ lớn, viên kim cương bé tí chừng mấy cara thế này thì làm sao mà mua được những thứ đó?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 557


Chương 557

“Nếu như nó có thể thì sao?”

“Về nhà, tôi phải mở một cái tủ bảo hiểm, tôi sợ ra ngoài bị người ta giật mất…” Hứa Minh Tâm không hề do dự nói.

Cố Yên nghe vậy lập tức ngăn cản: “Không… Không đến nỗi vậy đâu, tôi chỉ nói đùa thế thôi, chỉ là viên kim cương bé bé thôi nên không đến nỗi đó đâu mà.”

“Thật ư? Cậu không gạt tôi đó chứ?”

“Tôi gạt cậu để làm gì, chắc chắn anh tôi muốn tặng cho cậu một chiếc nhẫn kim cương trước để trói cậu lại bên cạnh mà thôi. Sau này anh ấy sẽ mua cho cậu một chiếc siêu to khổng lồ!”

“Đúng đó, chính xác là như vậy! Thế nên mới nói là lòng dạ chú ba nhà họ Cố sâu không lường trước được!”

“Đúng vậy, sâu chết đi được, sâu còn hơn chữ sâu!”

Cố Yên không phải là người ham mê tiền tài nhưng trông thấy chiếc kim cương màu hồng phấn đò thì không thể điều khiển nổi hai tay mình, dường như nó đang định giật lấy của Hứa Minh Tâm.

Thôi thì tạm thời đừng nói cho Hứa Minh Tâm biết viên kim cương này quý giá đến cỡ nào để tránh trường hợp cô không dám ra đường.

Trước đây Hứa Minh Tâm cực kì nghèo, bây giờ.. Chắc là cô thành cả cái kho báu rồi ấy chứ.

Đây là lần đầu tiên Cố Yên cảm nhận được cái gì gọi là có tiền đem đi đốt, đúng là nhà giàu người ta cưng chìu vợ cũng phải phong cách hơn người thường, thoải mái vung tay!

Cố Yên cũng không soi mói gì nhiều với nhẫn, cô ấy nhanh chóng chọn một cái rồi bảo nhân viên cửa hàng gói lại.

Cô ấy đã chuẩn bị hết tất cả mọi thứ rồi, chỉ cần chú rể xuất hiện đúng giờ trong hôn lễ là được rồi.

Bọn họ đang chuẩn bị đi thì không ngờ có người lại chạy ùa tới, thậm chí trong tay lại còn có một khẩu súng và trong tay là một đứa bé gái bị bắt làm con tin.

Mẹ của đứa trẻ kịp phản ứng, muốn lao tới giành giật nhưng kẻ giết người lại nhìn cô ấy với ánh mắt độc ác hung hăng.

“Cô không được tới đây! Nếu không tôi sẽ giết nó!”

Đúng lúc này, bên ngoài có loa lớn vang lên.

Có một tội phạm được di chuyển từ vùng tỉnh lân cận đến nhà giam của thành phố Đà Nẵng, không ngờ khi trao đổi tội phạm sang xe cảnh sát thì người đó lại bỏ trốn và lao thẳng vào tòa nhà.

Cảnh sát đứng bên ngoài hét to để tất cả mọi người mau chạy ra ngoài, tòa cao ốc này đã được bao vây, khuyên tội phạm đó mau ra đây đầu hàng.

Cảnh sát không nói người đó đã phạm tội gì để tất cả người dân không bị hoảng sợ.

Có người muốn chạy ra khỏi cửa hàng trang sức nhưng lại bị kẻ giết người đứa bé chặn lại.

Tên đó uy h**p nhân viên cửa hàng kéo cửa thủy tinh xuống để, tất cả mọi người không chạy ra ngoài, nếu không sẽ g**t ch*t cô bé đó.

Nhân viên cửa hàng lo lắng đến mạng sống của đứa nhỏ nên ra ngoài đóng cửa, không ngờ lại có một người phụ nữ đứng tuổi ngăn cản, nói: “Không được đóng cửa, đóng cửa rồi tất cả chúng ta đều sẽ tiêu tùng! Cô vì một đứa trẻ mà hy sinh tất cả chúng tôi ư?”

Cửa thủy tinh của cửa hàng trang sức có khả năng chống đạn nhất định, một khi cửa thủy tinh được kéo xuống thì tất cả bọn họ sẽ trở thành con mồi bị nuôi nhốt trong chuồng thú dữ.

Hứa Minh Tâm nghe thế thì tim chợt lạnh.

Cô biết người phụ nữ đó nói đúng, mạng của đứa bé đó là mạng, mạng của mọi người cũng là mạng, không thể vì một đứa nhỏ mà đặt tất cả mọi người vào tình huống nguy hiểm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 558


Chương 558

Thế nhưng trong tình huống căng thẳng này thì không thể ích kỉ nghĩ cho bản thân mình thôi mà còn phải quan tâm đến người khác!

Cửa hàng nhanh chóng được chia thành hai nhóm, một nửa người ầm ĩ không muốn đóng cửa và số còn lại lại thì muồn đóng lại.

Khi bọn họ đang tranh cãi thì một tiếng súng vang lên đánh vỡ sự bình tĩnh.

“Mẹ ơi!” Cô bé đó nói lời cuối cùng trong đời mình.

Sau đó ngã xuống nằm trong vũng máu.

“Con ơi!”

Người mẹ mất con lập tức lao lên, kẻ ác độc kia vẫn chưa dừng lại, tên đó kéo một người phụ nữ đang mang thai định bỏ chạy, cô ấy đã mang thai chín tháng rồi, đi đứng cũng cực kì khó khăn. Mọi người không thể nói nổi một lời nào, bầu không khí chết chóc cứ quanh quẩn.

Người mẹ đó khóc đến khàn cả giọng, cầu xin kẻ đó giết cả mình.

Kẻ độc ác đó vẫn hờ hững, khẩu súng chĩa vào bụng của người phụ nữ mang thai, nếu như gã nổ súng thì một xác hai mạng.

“Chồng ơi… Cứu em.”

Người phụ nữ có thai đó sợ tới mức cả người run run, hai mắt đẫm lệ mờ mịt nhìn chồng mình.

Người chồng của cô ấy muốn đứng dậy nhưng lại bị kẻ giết người quát bảo dừng lại.

“Mày ngồi xuống đó cho tao, nếu không vợ mày cũng sẽ mất mạng như nó!”

“Đóng cái cửa lại cho bố mày, súng vẫn còn bảy viên đạn nữa, ở đây có mười mấy người, thong thả chơi cũng được đấy!”

Bấy giờ thì chẳng còn một người nào ầm ĩ nói không được đóng cửa, nhân viên cửa hàng run rẩy đi đóng cửa.

Cuối cùng cảnh sát bao vây cửa hàng trang sức, tất cả những người bên ngoài đều là binh lính được trang bị vũ trang.

Thế nhưng người đứng bên trong lại không hề có cảm giác an toàn khi nhìn thấy bọn họ. Cố Yên bảo vệ Hứa Minh Tâm sau người, nói: “Rõ ràng tên này là một tội phạm giết người, chấm dứt một mạng người mà chẳng hề nao núng do dự, hắn mất hết tình người rồi, chỉ chọn trẻ em và phụ nữ để ra tay thôi. Tôi có thể đánh đấm được một chút nên cậu cứ trốn đằng sau mọi người, ôm đầu. Nhìn thấy cây cột kia không? Cậu nghĩ cách chạy ra đó trốn vào, bên đó có vẻ an toàn hơn.”

“Cậu định xông lên ư?”

“Tuy tôi chỉ là bác sĩ nhưng mà tôi có quân hàm, cũng nên vì dân phục vụ. Tôi đánh đấm cũng khá được, có lẽ tên đó nhắm bắn không được chuẩn lắm đâu nên chỉ có thể nổ súng gần thôi, tôi có thể cố gắng bảo vệ bản thân mình thật tốt.” Cố Yên gặp tình huống nguy hiểm vẫn không hoảng loạn mà ngược lại còn bình tĩnh phân tích.

Cô ấy quan sát hết cách sắp xếp của cửa hàng rồi nghĩ xem lát nữa mình nên tránh né họng súng thế nào.

Tuy là cửa hàng này khá lớn nhưng cũng có rất nhiều người, bản thân cô có thể thoát được nên có lẽ người gặp nạn sẽ là người xung quanh.

Nhất định phải kết thúc càng nhanh càng tốt!

Thấy hai bên vẫn đứng giằng co với nhau chẳng làm được gì Cố Yên vỗ vỗ vai Hứa Minh Tâm để cô chuẩn bị hành động.

Hứa Minh Tâm không thể ngăn cản cô ấy, cô biết giờ phút này mình chính là một con gà bệnh yếu ớt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 559


Chương 559

“Này!” Cố Yên giơ hai tay lên, hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người.

Kẻ hành hung nhìn về phía này, nhíu mày lại nói: “Mày đứng lên làm quái gì thế mày không sợ chết hả?”

“Sợ chứ, cũng vì sợ nên mới đứng dậy để đàm phán với ông?”

“Đàm phán?”

“Ông muốn sống đúng không? Bây giờ ông chỉ có thể bảo đảm được sự an toàn nhất thời nhưng cuối cùng ông cũng không thể nào trốn thoát được. Ông không dám khống chế người đàn ông nào vì sức mạnh của đàn ông sẽ mạnh mẽ hơn phụ nữ rất nhiều, ông sự mình sẽ thất thủ nên mới nhắm đến các đối tượng yếu ớt như trẻ con và phụ nữ có thai, đúng là như thế rất an toàn, nhưng ông không thể dẫn cô ta đi dễ dàng vì sự di chuyển rất khó khăn, nói không chừng còn vướng tay vướng chân ông.”

“Ông nhìn tôi xem có thể bắt tôi làm con tin được không, tôi gầy ốm thế này nên không có bao nhiêu sức. Hơn nữa chắc chắn ông sẽ cảm thấy thích thú với thân phận của tôi, tôi là cô tư của nhà họ Cố, ông bắt tôi làm con tin, sau đó rời khỏi đây thì không ai dám nổ súng cả! Thế nào?”

“Cô tư của nhà họ Cố?” Kẻ giết người nghe thế thì lại nhíu mày thật chặt, đang suy nghĩ xem cách này có thể làm được không.

Gã ta cúi đầu suy nghĩ, Cố Yên đang về phía trước và ngoái đầu lại nhìn Hứa Minh Tâm.

Cô đã lùi ra đằng sau đám người và cố gắng trốn ra sau cây cột.

Cô ấy hấp dẫn sự chú ý của kẻ giết người để cho Hứa Minh Tâm một khoảng thời gian đủ để trốn kỹ.

Đúng lúc này, kẻ giết người đột nhiên ngẩng đầu lên cười lạnh nói: “Tao nhớ ra rồi, mày là quân y! Nhiều năm hoạt động cùng với quân đội ở vùng biên giới. Mày nói mày nhỏ con gầy ốm, sức không có bao nhiêu á? Mày nghĩ tao có tin mày không? Chắc là lát nữa mày giết tao luôn ấy chứ!”

Cố Yên nghe vậy thì nhíu mày lại thật chặt, cứ tưởng tên này chỉ là kẻ quê mùa đầu óc không có bao nhiêu, không ngờ gã lại biết khá nhiều chuyện của Đà Nẵng.

Mẹ nó, khó chơi quá nhỉ, chẳng lẽ phải chơi cứng đối cứng với gã ư?

Cố Yên thầm mắng trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh không chút cảm xúc cười cười: “Kiến thức của ông cũng khá là rộng đấy nhỉ!”

“Chuyện cưới hỏi của mày với nhà họ Bạch đã được lan truyền ra khắp cái Đà Nẵng này rồi, hai dòng họ lớn mạnh kết hợp lại với nhau. Có trách thì phải trách chúng mày huênh hoang quá, nếu không chắc tao cũng đã tin rồi đấy.”

“Nhưng lời tôi nói vẫn là sự thật, thân phận của tôi vẫn thế, chỉ có khống chế tôi thì mới có thể bảo đảm cho ông ra ngoài bình yên vô sự, nhà họ Cố và cảnh sát sẽ không dám hành động”

“Thế ư? Mày là nhân viên của cửa hàng này ư? Nó đến đây một mình hay đến đây cùng với ai nữa?” Kẻ giết người hỏi nhân viên cửa hàng, Cố Yên nghe thế thì tim chợt hẫng một nhịp.

Nhân viên cửa hàng e sợ kẻ giết người, chỉ khai Hứa Minh Tâm ra.

Hứa Minh Tâm đã sắp nấp được sau cây cột nhưng không ngờ một ánh mắt độc án nhìn về phía mình khiến cô sợ đến mức không dám cử động.

Khi kẻ giết người nhìn thấy Hứa Minh Tâm thì lập tức nở nụ cười: “Thì ra cô tư nhà họ Cố và con gái nuôi của nhà họ Ngôn là bạn với nhau à. Bắt mày đi thì sẽ có rủi ro nhất định nhưng chắc chắn bắt một con bé còn chưa dứt sữa thì an toàn rồi!”

“Ông…”

Sắc mặt Cố Yên lập tức trở nên tái nhợt, đổ mồ hôi lạnh và không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Mày lại đây thay cho con nhỏ mang thai này, nếu không tao sẽ giết nó!”

“Không… Đừng làm thế!”
 
Back
Top Dưới