Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 260


Chương 260

“Vô nghĩa! Tôi chỉ không muốn dọa Minh Tâm sợ, cô ấy còn nhỏ, bây giờ không phải lúc.”

“Vậy thì tốt rồi, thật sự khiến tôi lo lắng gần chết, tôi cũng không cần mỗi ngày cho thuốc tráng dương vào trong đồ ăn của ông chủ nữa.”

“Khu khụ…”

Cố Gia Huy nghe được lời này, suýt chút nữa bị nước miếng của mình làm sặc chết.

“Ông nói cái gì?”

“…” Chú An nhìn trần nhà, nhìn gạch, ngượng ngùng nói: “Là ông cụ dặn, tôi cũng là bất đắc dĩ.”

Cố Gia Huy nghe vậy thì nhíu chặt mày, khó trách anh cảm thấy gần đây tính dục tràn đầy, khi tứ chi tiếp xúc với Hứa Minh Tâm đều sẽ có phản ứng, thì ra là hai ông già này hợp lại hại mình.

“Mau ngừng thứ thuốc đáng chết kia lại cho tôi!”

“Vâng vâng vâng, ông chủ, tôi còn có việc, tôi đi xuống trước.”

Chú An nào còn dám tiếp tục, nhanh chóng ủ rũ bỏ đi.

Trong lòng Cố Gia Huy dâng lên một cảm giác trống vắng.

Anh hùng không đất dụng võ mà!

Nhà có vợ mà còn phải chịu đựng, đúng là nam nhân biết im lặng, nữ nhân biết rơi lệ mà!

Hứa Minh Tâm lăn qua lộn lại mà vẫn không ngủ được, luôn có cảm giác giường chiếc lớn trống rỗng, lăn qua lăn lại, lại không có một chút cảm giác an toàn. Cô lăn qua lộn lại tới hơn nửa đêm, mới mơ mơ màng màng ngủ, nhưng giấc ngủ lại rất nông.

Hứa Minh Tâm đột nhiên cảm nhận được một hơi thở ấm áp quen thuộc tới gần, không đợi Cố Gia Huy lên giường, cô đã mở mắt ra, nhìn thấy người đàn ông quen thuộc kia, không nhịn được nhếch môi cười.

“Anh tới rồi!”

Cô vươn cánh tay như ngó sen của mình ra, quấn quanh ở trên cổ người đàn ông kia, nhẹ nhàng hà hơi.

Cố Gia Huy cười nhạt, cái mũi của cô nhóc này rất thính.

“Ừm, đến xem em.”

“Cứ ngủ ở đây đi, em muốn ôm anh.”

“Được.”

Anh cũng nghĩ như thế, trong lòng ngực đột nhiên trống trơn thì trong lòng cũng trống trơn.

Anh lên giường, cô gái nhỏ lập tức chui vào trong lòng ngực anh, cánh tay nhỏ ôm chặt vòng eo anh, giống như là một con mèo nhỏ.

“Minh Tâm, có phải em cho rằng anh sẽ không bao giờ làm như vậy với em?”

Anh nhân lúc cô đang mơ màng hỏi.

“Anh..anh nói cái gì vậy?”

“Việc nam nữ đó.”

“Việc nam nữ? Anh… không phải anh bất lực sao?”

“Anh bất lực mà em vẫn còn muốn ở cùng anh?”

“Vậy thì phải làm sao đây, nếu chọn anh thì không nên từ bỏ. Hơn nữa. Hơn nữa em cũng không nỡ, từ nhỏ đến lớn chỉ có anh là người đối xử với em tốt nhất, em cũng muốn đối xử với anh tốt hơn.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 261


Chương 261

“Vậy em…không muốn sau này sinh con sao?”

Cố Gia Huy nghe được lời từ đáy lòng cô, trong lòng cảm thấy rất ấm áp. Cắm anh nhẹ nhàng gác ở trên đầu cô, tham lam hít lấy mùi hương như có như không trên người cô. Mùi hương đó khiến anh cảm thấy rất yên tâm, khiến sự xao động trong lòng anh lập tức bình tĩnh trở lại.

“Nếu muốn chúng ta có thể tới cô nhi viện nhận nuôi một đứa mà, ngốc…. Đừng nghịch nữa, em buồn ngủ qu…”

Hứa Minh Tâm bất mãn lẩm bẩm.

“Cô nhóc ngốc, em cũng không biết, anh muốn ăn em như thế nào đâu!”

“Ăn… Đừng ăn em, em sợ đau, không thể ăn được…”

“Cô bé ngốc.”

Cố Gia Huy chiều chuộng cười cười.

Hôm sau Hứa Minh Tâm vừa mở mắt, liền nhìn thấy người đàn ông quen thuộc ở ngay bên cạnh. lập tức cảm thấy thoả mãn. Trời càng ngày càng lạnh, cô vốn bị lạnh, vừa đến mùa đông tay chân lập tức lạnh lẽo, dù che chắn như thế nào cũng không nóng nổi. Nhưng bây giờ thì tốt hơn rồi, có lò lửa lớn Cố Gia Huy này, ấm áp muốn chết, trời vừa lạnh một chút, ôm nhau ngủ chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.

“Tối hôm qua anh làm sao vậy, vì sao chú An cứ thần thần bí bí, không cho em vào xem anh.”

“Lần này anh thật sự uống nhiều quá, say rượu rất khó coi, sợ em nhìn thấy sẽ ghét bỏ anh”

Cố Gia Huy tùy tiện soạn một lời nói dối.

Hứa Minh Tâm vẫn không nghi ngờ, không nhịn được bĩu môi: “Sao anh lại kiêu như vậy, nếu em ghét bỏ anh thì đã ghét bỏ anh từ lâu rồi!”

Hai người xuống lầu ăn cơm sáng, Cố Gia Huy cũng nghe được sự tích vinh quang của cô ngày hôm qua từ chỗ người hầu.

Hứa Minh Tâm cảm thấy rất mất mặt, khoe khoang ở trước mặt phụ nữ khác thì thôi đi, bây giờ lại còn bày ra ở trước mặt Cố Gia Huy, anh có thể cho rằng mình là người đàn bà đanh đá hay không?

“Không ngờ, em cũng có lúc kiên cường như vậy?”

Hứa Minh Tâm cúi đầu không nói lời nào, gò má ửng hồng. “Ông chủ, ông không biết đâu, khi cô Hứa nói bốn chữ “liên quan quái gì tới cô”, sắc mặt Trịnh Hoa rất khó coi!”

“Đúng vậy đúng vậy!”

“Lời này lại là Bạch Thư Hân dạy em sao?”

“Cô ấy nói lời này rất có hiệu quả, chuyện trên thế giới này, đều có thể dùng hai câu đáp trả. Liên quan gì tới tôi, liên quan quái gì tới cô, lần đầu tiên em dùng thử, thật sự là rất tốt!”

“Ngày mai cuối tuần, em muốn làm gì anh cũng làm với em, coi như là khen thưởng em đó.”

“Dạy dỗ người khác mà cũng được khen thưởng sao?”

Hứa Minh Tâm nghi hoặc hỏi.

“Người bị dạy dỗ chính là kẻ thứ ba, người được giữ gìn lại chính là anh, tất nhiên là phải có khen thưởng!”

Phần thưởng của Hứa Minh Tâm đơn giản là ăn ăn ăn!

Cô quyết định ngày mai đi siêu thị mua đồ ăn, về nhà sẽ tự mình nấu cơm, cùng Cố Gia Huy sống trong thế giới của hai người.

Tất nhiên Cố Gia Huy cũng đồng ý, yêu cầu phòng bếp đừng đưa rau hữu cơ và thịt tới ngày hôm đó.

Hôm sau, Hứa Minh Tâm và Cố Gia Huy đi dạo siêu thị, nghe nói hôm nay rau được giảm giá, vừa tươi ngon mà lại tiện lợi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 262


Chương 262

Tuy rằng Cố Gia Huy không để bụng chút tiền này, nhưng mà cô để ý, luôn cảm thấy có thể tích nhỏ thành lớn.

Bắt cô phải tiêu xài hoang phí, thật sự là quá khó khăn, cô sẽ tự trách trong lòng!

Cô giành lấy một túi rau lớn, cũng không cần túi ni lông, mà tự mình mang theo túi mua hàng.

Cố Gia Huy dựa vào người cô, nhưng lại không hề cảm thấy mất mặt, ngược lại còn cảm thấy Hứa Minh Tâm hồn nhiên như thế là đáng yêu nhất.

Cô vẫn sạch sẽ, trên tờ giấy trắng này không có bất cứ một vết bẩn nào.

Vốn dĩ anh còn lo lắng, sau khi mình công khai thân phận, cô sẽ khó có thể thích ứng mà quên mất bản chất thật của anh.

Xem ra bây giờ dù anh có trở thành con ông trời đi chăng nữa, Hứa Minh Tâm cũng không thay đổi được tính cách của mình.

Cô không cần sửa, mỗi một chỗ trên người cô, anh đều cảm thấy thật hoàn mỹ.

Cố Gia Huy đi đến bãi đỗ xe để cô chờ mình ở cửa.

Hứa Minh Tâm đặt túi lớn túi nhỏ ở cửa bãi đỗ xe, vui sướng gặm cây kem.

Đúng lúc này, bên tai truyền đến một âm thanh chói tai: “Chậc chậc chậc, đây không phải là em gái sao? Ra ngoài mua đồ ăn à?

Không phải đó là chuyện mà một người hầu nên làm sao?”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, không khỏi nhíu chặt mày, quay mặt nhìn lại, thì nhìn thấy hai người HứaAn Kỳ và La Thanh Nhã.

Đây là lâu một siêu thị, trên lầu đều nơi bán những món đồ xa xỉ.

Tuy rằng HứaAn Kỳ còn chưa cử hành hôn lễ, nhưng đã đăng ký kết hôn với Cố Tử Vị, đã thành con dâu chính thức của nhà họ Gố rồi.

Thấy bọn họ xách theo túi lớn túi nhỏ, những tấm thẻ lấp lánh phát sáng, nhìn dáng vẻ rất sang trọng cao quý.

Nhìn nhìn lại cô, ăn mặc đơn giản, bên cạnh còn có hai túi rau lớn.

Một tay cô cầm hành tây, một cái tay khác còn cầm kem cây.

Đúng là oan gia ngõ hẹp, sao lại đụng phải bọn họ chứ?

“Người hầu nhà tôi mệt mỏi, cho họ nghỉ một ngày, không được sao?”

Hứa Minh Tâm không có tâm trạng, hai người kia đều không có ý tốt với mình, La Thanh Nhã cũng phải nể mặt Cố Gia Huy, vậy thì cô cũng không cần khách sáo với bọn họ.

Thông qua chuyện Trịnh Hoa lần trước, cô cũng hiểu ra, ngựa hiền thì sẽ bị người cưỡi ngựa bắt nạt.

Cô mua đồ ăn, làm việc đoan chính, còn chưa tới lượt bọn họ khoa tay múa chân.

Người đàn ông của cô đã lên tiếng chưa?

“Thật đúng là bản chất đê tiện không thay đổi, nói ra lại khiến người ta chê cười mất thôi.

Cậu Ba không cho cô tiền tiêu vặt sao? Để cô phải keo kiệt trong sinh hoạt như vậy?”

“Keo kiệt? Chẳng lẽ nhà chị không cần mua đồ ăn sao?”

“Chị vừa nhìn thấy rau trong siêu thị giảm giá 30%. Em gái, em đến mức này sao? Ở nhà mình thì thôi đi, làm mất mặt nhà họ Hứa chúng ta, bây giờ em và cậu ba nhà họ Cố ở bên nhau, em làm mất mặt cậu ba, còn làm mất mặt toàn bộ nhà họ Cố chúng ta nữa đấy!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 263


Chương 263

“Thật là mất mặt xấu hổ quá đi!”

La Thanh Nhã bịt mũi nhìn Hứa Minh Tâm, giống như là nhìn thấy một đống rác, ánh mắt hết sức ghét bỏ.

Hứa Minh Tâm sẽ không đấu võ mồm với người khác, nhưng mà cô đã có bốn chữ châm ngôn mà Bạch Thư Hân dạy.

Cô lấy hết can đảm, nói: “Liên quan quái gì tới chị?”

“Cái gì?”

La Thanh Nhã nghe vậy thì trừng lớn đôi mắt, không thể tin được cô lại nói ra những lời vô lễ như thế.

“Cô…cô nói lại một lần nữa coi!”

“Liên quan quái gì tới chị! Tôi mua đồ ăn là chuyện của tôi, tôi tiêu tiền nhà chị sao, mua đồ ăn cho nhà chị sao? Nhà các người ở bờ biển à? Sao lại quản nhiều chuyện như vậy chứ? Chị quản chồng chị con trai con dâu chị còn chưa đủ, chẳng lẽ còn muốn xen vào chuyện của tôi? Chị đúng là lo chuyện bao đồng mà!”

Hứa Minh Tâm nói liên thành, đột nhiên cảm thấy dạy dỗ người khác thật sự rất sảng khoái!

Cô nói xong cả người lập tức nhẹ nhàng, ý chí chiến đấu bừng bừng nổi dậy.

Đặc biệt là khi nhìn thấy sắc mặt xanh mét của La Thanh Nhã, tức giận đến mức run rẩy cả người, lại nghẹn họng không nói ra được chữ nào, trong lòng càng thêm thoải mái.

Vừa rồi để chị nói nhiều lời vô nghĩa như vậy, tự nhận hậu quả xấu đi!

“Mẹ, mẹ không sao chứ?”

HứaAn Kỳ vội vàng an ủi La Thanh Nhã, cuối cùng trợn mắt nhìn về phía Hứa Minh Tâm: “Cô…. cô dám nói như vậy với mẹ chồng tôi, tôi thấy cô phát điên rồi!”

“Cho cô ta một cái tát, còn nhỏ tuổi mà đã nhanh mồm dẻo miệng, quả thực không tưởng tượng nổi! Đánh cho cô ta tỉnh táo lại, dạy dỗ cô ta phải làm người như thế nào!”

“Vâng, mẹ!”

Lời này của La Thanh Nhã rất hợp ý cô ta, HứaAn Kỳ không nói hai lời, vén tay áo lên, đi đến chỗ Hứa Minh Tâm. Trong lòng Hứa Minh Tâm gấp như như lửa đốt, chờ cô ta tới gần, trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ.

“Chị dám!”

Vào lúc HứaAn Kỳ giơ cánh tay lên, giây tiếp theo muốn dùng một lực thật mạnh đánh xuống, thân thể nhỏ xinh của Hứa Minh Tâm đột nhiên phát ra khí thế mạnh mẽ.

Cô lạnh lùng quát một tiếng, HứaAn Kỳ sợ tới mức khẽ run lên, cứng đờ tại chỗ.

Cô ta nhíu chặt mày, không vui nói: “Có gì tôi không dám, cũng không phải lần đầu tiên dạy dỗ cô!”

“Trước kia chị dạy dỗ tôi, là bởi vì chị là chị gái của tôi, nhưng bây giờ chị đã là cháu dâu nhà họ Cố, tôi là con dâu nhà họ Cố, chị dám đánh tôi thử một cái xem!”

“Cô.”

Dưới tình thế cấp bách, HứaAn Kỳ cũng không chú ý tới mối quan hệ này, bây giờ bị cô nhắc nhở, mới đột nhiên nhớ tới lời cảnh cáo của Cố Gia Huy.

Cô ta cũng không thể ra tay được, chỉ có thể vô tội nhìn về phía La Thanh Nhã.

La Thanh Nhã cũng đã quên mất, nhưng cơn giận trong lòng này lại không nuốt trôi được.

Bà ta đứng thẳng người, nói: “Con lùi ra cho mẹ, con không thể đánh, chẳng lẽ mẹ cũng không thể đánh sao? Tôi là con dâu trưởng, phải dạy dỗ cô cách làm con dâu nhà họ Cố như thế nào!”

Tim Hứa Minh Tâm đập thình thịch, nhìn La Thanh Nhã tới gần.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 264


Chương 264

Cô muốn chạy trốn, nhưng lại bị HứaAn Kỳ ngăn lại. Dù sao La Thanh Nhã cũng là chị dâu cả của Cố Gia Huy, nếu thật sự bị đánh, cô cũng không thể đáp trả!

Cô trợ mắt nhìn La Thanh Nhã giơ cao cánh tay lên, dùng lực đánh xuống.

Cô sợ tới mức nhanh chóng nhắm mắt lại, toàn thân đều không nhịn được mà run rẩy.

Nhưng…

Cơn đau đã đoán trước chưa xuất hiện thì bên tai đã truyền đến tiếng kêu thảm thiếu như giết heo của La Thanh Nhã.

“Đau quá…Em làm gì vậy?”

Hứa Minh Tâm vội vàng trợn mắt, nhìn thấy là Cố Gia Huy.

Sao anh tới rồi, không phải anh đi lấy xe sao?

Cố Gia Huy nắm chặt cổ tay của chị ta, khiến chị ta từng bước lùi về phía sau.

La Thanh Nhã tức muốn hộc máu nói: “Cậu Ba, vợ của cậu không hiểu quy củ, cậu cũng không hiểu quy củ sao? Tôi là chị dâu cả của cậu đấy!”

Cố Gia Huy nghe vậy, hơi hơi nheo mắt lại, sâu trong đôi mắt phượng đều là vẻ u ám.

Trong lòng La Thanh Nhã e ngại, nhưng lường trước được Cố Gia Huy sẽ không dám làm gì mình, nhưng ánh mắt này cũng thật là đáng sợ.

“Chị dâu muốn dạy dỗ con dâu chưa qua cửa cũng được, nhưng mọi chuyện đều phải công bằng.”

Cố Gia Huy buông lỏng tay La Thanh Nhã ra, chị ta nhíu chặt mày, khó hiểu nói: “Cậu có ý gì?”

“Vợ của tôi đắc tội với chị, chị dâu muốn dạy dỗ, tôi không có lời nào để nói, nhưng con dâu của chị đắc tội với vợ tôi, đây cũng là một tội, vợ của tôi dạy dỗ con dâu chị, chị cũng không còn lời gì để nói phải không?”

“Việc này…”

Lời này khiến chị ta cứng họng không trả lời được.

Hứa Minh Tâm nghe vậy, mắt sáng rực lên một chút.

Ôi má ơi, sao cô không nghĩ tới, người đàn ông của cô thông minh như vậy chứ, nổi tiếng trên thế giới nhiều năm như vậy không phải chỉ là cái danh thôi đâu!

Cô đứng ra nói: “Đúng đúng đúng, em không hiểu lễ phép, đắc tội với chị dâu, chị dâu cứ việc dạy dỗ.”

“Ừm, chị dâu, chị làm mẫu cho vợ của tôi làm. Chị dạy dỗ vợ tôi bao nhiêu nặng nề, cô ấy sẽ dạy dỗ lại con dâu của chị bấy nhiêu.”

Lời này, khiến La Thanh Nhã vô cùng khó xử.

Nhưng chị ta lại rất muốn tát một cái thật mạnh, giải toả cơn giận trong lòng, nhưng kết quả người chịu khổ vẫn là con dâu chị ta!

Chị ta nhìn về phía HứaAn Kỳ, HứaAn Kỳ cũng đang tỏ vẻ đáng thương nhìn mình.

La Thanh Nhã tức giận nói: “Con dâu của tôi tôi sẽ tự dạy, còn chưa tới lượt vợ sắp cưới của cậu dạy!”

“Vậy thì vợ của tôi, tôi cũng tự mình dạy, cũng không tới lượt chị dâu dạy.”

Cố Gia Huy hơi hơi nhướng mày, đôi mắt lạnh lẽo sâu thẳm, lời nói lạnh lùng được nói ra từ trong cánh môi lạnh băng.

“…..”

La Thanh Nhã nghẹn họng không trả lời được.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 265


Chương 265

Chị ta đúng là vác đá nện vào chân mình mà!

“Chị dâu, bây giờ chị còn có gì chưa hiểu không?”

La Thanh Nhã cắn chặt răng, chỉ có thể tự nhận xui xẻo.

“Chúng ta đi!”

La Thanh Nhã kéo HứaAn Kỳ, tức giận rời đi.

Cố Gia Huy xoay người nhìn về phía Hứa Minh Tâm, dịu dàng nói: “Em không sao chứ?”

“Không sao không sao, cũng may anh tới kịp, nếu không em cũng không thể tránh được một cái tát này! Vẫn là anh thông minh, người đàn ông của em thông minh nhất!”

Hứa Minh Tâm kích động nói.

Dù sao cũng là người đàn ông mình chọn, anh ưu tú, mình cũng được thơm lây.

“Đúng rồi, sao anh lại tới đây?”

“Anh nhìn thấy xe riêng nhà họ Cố ở phía dưới, đoán được bợn họ cũng ở đây, lo lắng em đụng phải họ, rồi một mình em lại không ứng phó được. Cuối cùng không yên lòng, cho đây. Cũng may là anh đi ra, nếu không anh sẽ rất đau lòng đấy”

“Đi thôi, chúng ta cùng về nhà nào.”

Cố Gia Huy nhắc túi lớn túi nhỏ lên, duỗi một bàn tay ra nắm lấy đôi tay nhỏ của cô.

Hứa Minh Tâm hài lòng đi theo phía sau anh.

Ở gara, cô cũng nhìn thấy hai người La Thanh Nhã Chị ta tức giận trừng mắt với mình, hận không thể trừng tới mức rớt luôn tròng mắt ra ngoài.

Khi Hứa Minh Tâm đi ngang qua bọn họ, không nhịn được lẩm bẩm nói: “Trừng tôi làm gì, trừng cũng không chết được tôi đau!”

Lời này truyền tới tai hai mẹ chồng nàng dâu kia, suýt chút nữa thì làm bọn họ tức chết.

Lên xe, Cố Gia Huy cười nói: “Nếu trong lòng em không thoải mái, lần sau anh sế tùy tiện tìm một lý do xử lý Cố Tử Vị, xả giận cho em.”

“Được đó, được đó, dù sao thì Cố Tử Vị cũng không phải người tốt lành gì! Quả nhiên, có người mẹ như nào thì người con như.

vậy, con trai thế nào lại tìm một người vợ như thế. Đều là người bắt nạt kẻ yếu, có anh ở đây, bọn họ cũng không dám làm gì em.”

“Anh sẽ bảo vệ ei ốGia Huy giúp cô đeo dây đai an toàn, động tác vô cùng dịu dàng.

Hứa Minh Tâm cảm thấy trong lòng mình giống như được ngâm trong suối nước nóng, sắp bị hòa tan ra rồi.

Sau khi về đến nhà, Hứa Minh Tâm ồn ào kêu đói bụng, muốn ăn đồ ăn ngon.

Vốn dĩ đã nói hai người cùng xuống bếp, cuối cùng lại biến thành Cố Gia Huy làm một mình.

Cô canh chừng Cố Gia Huy lên Google tra thực đơn, nhìn quả bầu mà vẽ ra chiếc gáo, nắm chắc tất cả số lương gia vị không thiếu bất cứ thứ nào.

Hình ảnh như thế nào, anh làm được như thế đó.

Hình ảnh chỉ cung cấp tham khảo gì chứ, rõ ràng chính là vật thật đồ nguyên mà! Rất nhanh trên bàn được bày ba món ăn và một món canh.

Canh này là canh xương sườn cẩu kỷ, bên trong bỏ thêm rất nhiều thuốc bổ, hầm khoảng hơn một tiếng đồng hồ, tới khi sắp xong thì cho thêm một chút cải thìa.

Mở nắp nồi ra, mùi hương xông vào mũi, khiến người ta phải thèm nhỏ dãi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 266


Chương 266

Hứa Minh Tâm xoa tay hầm hè, dùng ánh mắt sùng bái nhìn Cố Gia Huy.

Người đàn ông của cô lên được phòng khách xuống được phòng bếp, người đàn ông này chỉ có từ trên trời rơi xuống, trên đời nào có được mấy người như vậy.

Kiếp trước chắc chắn là cô đã cứu vớt cả hệ Ngân Hà, cho nên kiếp này mới có được người chồng ưu tú như vậy!

Đảo mắt một cái đã đến cuối tuần, Bạch Thư Hân khó khăn lắm mới chạy thoát được sự chèn ép của người trong công ty, muốn thả lỏng một chút.

Hai người ăn ăn uống uống, đi dạo trung tâm thương mại.

Hứa Minh Tâm tiết kiệm đã quen, mắt nhìn mấy con số không dán trên nhãn mác, thì nhanh chóng buông quần áo xuống.

Bạch Thư Hân thấy cô như vậy, không khỏi bất đắc dĩ nói: “Làm ơn đi, bây giờ cậu đã là một người phụ nữ rồi đó, xem bộ quần áo mấy trăm nghìn mà còn do dự!”

“Không đâu, vừa rồi tớ nhìn bộ kia rõ ràng là ba triệu!”

Hứa Minh Tâm có chút ngượng ngùng nói. Một vạn tệ đối với mình lúc trước, gần như là thứ không dám nghĩ đến!

Phí sinh hoạt của cô suốt một học kì cũng không tới ba triệu. Ba triệu có nghĩa là có thể tới nhà hàng ăn một bữa cơm mỗi ngày, mua một chút sách tham khảo làm bài, hoặc là lên Shopee mua quần áo bình dân.

Mấy thứ quần áo này đối với cô có thể mặc được là tốt rồi, nhãn hiệu gì, hầu như không quan trọng.

Mặc hàng hiệu trị giá hàng triệu đồng hay quần áo có mấy chục nghìn trên Shopee thì cũng có người mặc mà!

“Làm ơn đi, cậu có thể có chút tiền đồ được hay không? Chỉ có mấy triệu mà đã khiến cho cậu sợ thành như vậy? Lần này tớ mua, tớ tặng cho cậu được không? Mỗi ngày đều mặc quần áo giống như trẻ em, cậu không sợ bị đồn ra ngoài, hiểu lầm người đàn ông của cậu có sở thích yêu trẻ nhỏ sao?”

Hứa Minh Tâm quen mặc áo khoác có mũ, sau đó mặc quần yếm cao bồi, đi một đôi giày trắng.

Thời tiết có hơi lạnh, thì mặc ở bên ngoài áo bông.

Khi người khác chỉ muốn xinh đẹp không cần độ ấm, mặc váy ngắn lộ đầu gối, thì Hứa Minh Tâm từ trước đến nay đều dán đầy miếng giữ nhiệt trước ngực và phía sau lưng.

Mỗi năm khi chuẩn bị tới mùa đông, luôn chuẩn bị hết tất cả quần mùa thu cho cô ấy trước!

Khi mẹ cô còn sống, cũng chưa từng quan tâm cô muốn mặc quần mùa thu như thế nào.

Nhưng mỗi năm Hứa Minh Tâm đều rất kiên trì, chuẩn bị sẵn quần mùa thu cho bạn cùng phòng!

“Không cần, tớ không mặc đến..”

Hứa Minh Tâm muốn từ chối, nhưng không thắng nổi Bạch Thư Hân kiên quyết, cứng rắn kéo tới khu sản phẩm mới nhất của mùa này.

Vừa rồi món hàng mấy triệu cô nhìn thấy chỉ là hàng giảm giá đã qua mùa, những bộ quần áo mùa đông vừa đi tới, mỗi một bộ đều mấy chục triệu, thậm chí mấy mấy trăm triệu, mấy tỉ cũng có.

Nhìn những con số không treo phía sau nhãn mác thực sự có thể dọa cô ngất xỉu đi.

“Đắt quá!”

Hứa Minh Tâm kéo Bạch Thư Hân lại, nhỏ giọng nói.

“Tớ có tiền.”

Bạch Thư Hân có rất nhiều tiền tiêu vặt, đều là của Lệ Nghiêm cho.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 267


Chương 267

Mỗi tháng anh ta nhận được tiền lương đều sẽ gửi cho cô ấy, chỉ giữ lại một phần nhỏ để sinh hoạt bình thường.

Những số tiền đó đặt ở chỗ của cô ấy luôn khiến cô ấy rất khó chịu, tháng này lại gửi tới, không xài hết, trong lòng cô ấy rất không thoải mái.

“Không cần..”

Hai người lôi lôi kéo kéo, nhân viên cửa hàng đứng ở một bên không nhìn được nữa, nghiêng mắt nói: “Hai cô gái này, rốt cuộc có mua hay không vậy? Không mua thì đừng đứng ở khu sản phẩm mới nữa, quần áo ở đây đắt lắm, hai cô không cẩn thận đụng phải, làm dơ nó, vậy thì phí giặt các cô cũng không thể bồi thường nổi đâu.”

“Ai u mẹ kiếp, cái tính hung hăng của tôi….”

Bạch Thư Hân nghe được lời này, tức giận đến mức sắc mặt đỏ bừng, muốn xông lên cãi lý, nhưng lại bị Hứa Minh Tâm ngăn lại.

“Hòa khí sinh tài, hòa khí sinh tài!”

“Việc này có thể nhịn, vậy thì đến phân tớ cũng có thể ăn!”

Bạch Thư Hân cả giận nói, sau đó tùy tiện chỉ hai bộ, nói: “Lấy cho tôi size nhỏ nhất, bọc lại, bà đây cũng không cần thử quần áo!”

“Bạch Thư Hân, cậu điên rồi à?”

Cô ấy tùy tiện chỉ hai bộ, giá cả đều là hơn cả tỉ đồng.

Xúc động… Quả nhiên là ma quỷ mà!

Nhân viên cửa hàng nghe vậy thì rất kinh ngạc, lập tức thay đổi thái độ, đeo bao tay trắng cầm đồ đi đóng gói.

“Cô gái, quần áo của cô tổng cộng hết 14 tỷ 460 triệu, xin hỏi cô muốn quẹt thẻ không ạ?” “Cô nói cái gì?” Bạch Thư Hân sửng sốt.

Trong thẻ của cô ấy không có nhiều tiền như vậy, nhiều lắm cũng chỉ có 3 tỷ.

“Tổng cộng là 14 tỷ 460 triệu.”

Nhân viên cửa hàng lại lặp lại một lần nữa. Bạch Thư Hân lập tức xấu hổ.

“Minh Tâm, vừa rồi tớ nói cái gì nhỉ?”

“Việc này mà có thể nhịn, đến cả phân tớ cũng có thể ăn.”

“Chúng ta về nhà ngồi đợi trong WC đi” Bạch Thư Hân đỡ trán, cũng không muốn để nhân viên cửa hàng nhìn thấy mặt mình.

“Đi thôi, mau đi thôi!”

Thật mất mặt mà!

Hai người đang chuẩn bị xám xịt rời đi thì nhân viên kia lại chanh chua nói thêm vài câu nữa.

“Không có tiền mà còn đòi diễn người giàu có gì chứ? Phồng má giả làm người mập, đúng là cười chết mất! Vừa nhìn các cô đã biết là kẻ nghèo kiết xác, cả đời cũng chỉ có thể mặc hàng vỉa hè mà thôi!”

“Cô nói cái gì? Cô lặp lại một lần nữa cho tôi!”

Bạch Thư Hân nhíu mày, cả giận nói.

“Vừa rồi không phải cô rất tò mò, nói việc này mà có thể nhịn, thì ngay cả phân cũng có thể ăn sao? Tôi thấy các cô nên trở về ăn cái thứ kia đi mới đúng?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 268


Chương 268

“Cô…

Bạch Thư Hân tức giận đến run rẩy cả người, nhưng lại không thể làm gì, vừa rồi lời nói kia thật sự là mình nói ra, bây giờ lại tự vác đá nện vào chân mình.

Hứa Minh Tâm cũng bị chọc giận, một nhân viên nho nhỏ, không phải là quá kiêu ngạo rồi sao?

Đây là thái độ phục vụ của một cửa hàng hàng hiệu sao?

Mẹ kiếp, chú có thể nhấn, thím cũngkhông thể nhịn.

“Thư Hàn, cậu chờ đã, lời tớ nói vẫn còn ở đây. Việc này có thể nhịn, phân cũng có thể ăn được!”

“Hừ, tôi muốn xem xem các cô còn có thể bày ra trò gì!”

Nhân viên cửa hàng nhìn những người không có tiền còn tới dạo cửa hàng bán đồ xa xỉ quen rồi, nhìn họ lấy cái này lấy cái kia, nhưng trên thực tế là không mua gì cả.

Quần áo trên người Bạch Thư Hân, cô ta liếc mắt một cái là nhìn ra được, quân áo mấy chục triệu, cũng coi như không tệ.

Nhưng mà muốn mua quần áo ở cửa hàng này thì đúng là có chút khó khăn, thực sự không biết tự lượng sức mình.

Mà quần áo trên người Hứa Minh Tâm, cô ta không nhìn ra được là xuất xứ từ đâu, chất liệu rồi thì nhãn hiệu, chỉ có thể cảm giác thủ công rất tinh tế, hình thức cũng rất đẹp.

Có lẽ cũng sẽ không quá đắt, mua từ trên Shopee sao?

Cô ta khoanh tay trước ngực, muốn xem xem bọn họ còn có thể làm được gì Hứa Minh Tâm trực tiếp gọi điện thoại cho.

Cố Gia Huy, bên kia anh đang trong cuộc họp.

Di động đặt ở trên mặt bàn vang lên, anh quét mắt nhìn thông báo, là “Bà xã” gọi tới.

Anh giơ tay ra hiệu cho thành viên ban giám đốc đang báo cáo tạm dừng lại, sau đó ở dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người trực tiếp nghe điện thoại của Hứa Minh Tâm.

Mọi người nhìn nhau, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, đều nhìn thấy vẻ không thể tin nổi ở trong mắt đối phương.

Tống giám đôc Cô luôn luôn nghiêm túc cẩn trọng, trong thời gian làm cũng không bỏ về trước lại đang xử lý việc riêng sao?

Khiếp sợ, thật sự là quá chấn động rồi!

“Làm sao vậy?”

“Cố Gia Huy, em muốn trở thành bà chủ tiêu xài hoang phí!” Hứa Minh Tâm dứt khoát nói.

Cố Gia Huy nghe được lời này, không nhịn được mà bật cười. Cô vợ nhỏ nhà anh đúng là đáng yêu mà, nói đến chuyện tiêu tiền cũng thoát tục như thế.

“Không phải là anh đưa cho em thẻ vàng đen phụ của anh rồi sao? Cứ việc quẹt, em có thể tiêu tiền của anh, anh rất vui vẻ đó.”

“Ồ! Vậy em phải tiêu một con số rất lớn đó nha!”

“Cho dù em mua hết toàn bộ trung tâm thương mại, anh cũng không có ý kiến. Anh sắp họp xong rồi, em ở đâu, giữa trưa có muốn cùng đi ăn cơm không?”

“Em ở trung tâm thương mại bị người ta bắt nạt, em đang muốn tìm lại sĩ diễn. Thôi, không nói chuyện với anh nữa, em phải đi mua đồ đây, tạm biệt.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 269


Chương 269

Hứa Minh Tâm không quên còn có việc quan trọng cần hoàn thành, vội vàng tắt điện thoại.

Mà Cố Gia Huy ở bên này nghe nói cô bị bắt nạt, cũng không khỏi nhíu chặt mày, trong mắt có một chút âm u nhàn nhạt.

Có người dám bắt nạt vợ của anh, lá gan quả thật không nhỏ.

Anh quay chiếc ghế tròn lại rồi nói: “Mọi người còn có chuyện quan trọng gì muốn báo cáo không?”

“Không…Đều là việc nhỏ thôi.”

“Vậy tự xử lý đi, tan họp.”

Cố Gia Huy lạnh nhạt nói.

Nhận điện thoại và tắt điện thoại, trước sau quả thực giống như hai người khác nhau.

Vừa rồi trong mắt toàn là dịu dàng, đảo mắt lại lạnh như băng, khiến người đối diện sợ hãi.

Lòng người đàn ông, đúng là như kim đáy biển!

…….

Sau khi Hứa Minh Tâm tắt điện thoại, liền rút từ trong bóp tiền ra một tấm thể, nói: “Quẹt đi.”

Nhân viên cửa hàng bị khí thế của cô dọa nhanh chóng đi đến trước quầy quet thẻ, sợ, khi nhìn kỹ lại thì bật cười.

“Thẻ tích luỹ điểm siêu thị? Cô đùa tôi sao?”

“Lấy nhầm rồi!”

Hứa Minh Tâm vội vàng lấy lại, rồi lại tìm tìm ở trong bóp tiền, cuối cùng cũng tìm được tấm thẻ vàng đen kia.

“Quẹt!”

Nhân viên cửa hàng nhìn màu sắc trên tấm thẻ, sắc mặt không khỏi nặng nề.

Cô ta không dám chậm trễ, nhanh chóng quẹt thẻ, mật mã là ngày sinh nhật của Hứa Minh Tâm.

Sau khi quẹt thẻ thanh toán, thái độ của nhân viên lập tức thay đổi hoàn toàn.

“Cô gái, xin hãy cầm lấy thẻ của cô, ký tên ở chỗ này.”

Nhân viên cửa hàng cung kính nói.

Lúc này Hứa Minh Tâm mới thoáng hả giận. Bạch Thư Hân đi lên, nói: “Không phải vừa rồi cô rất kiêu ngạo sao? Sao bây giờ không nhảy dựng lên nữa.”

Nhân viên cửa hàng cười gượng hai tiếng không trả lời.

Hai người cầm túi, khi đang chuẩn bị đi ra cửa thì không ngờ lại nhìn thấy Cố Gia Huy đang đi tới.

“Sao anh lại tới đây?”

Hứa Minh Tâm có chút kinh ngạc.

“Tập đoàn J&C ở đối diện trung tâm thương mại, em quên rồi sao?”

Khi Cố Gia Huy nhìn thấy khuôn mặt lớn bằng bàn tay của Hứa Minh Tâm, tất cả mệt mỏi khi tăng ca đều trở thành hư không.

“Đúng rồi nhỉ, em quên mất! Vậy anh tới đây làm gì?”

“Vừa rồi ở trong điện thoại em nói bị người ta bắt nạt, cũng không nói rõ ràng đã vội vội vàng vàng tắt điện thoại rồi, sao anh có thể yên tâm chứ, cho nên phải đến đây xem thử.”

“Cũng không có gì, chỉ là nhân viên cửa hàng này ỷ thế h**p người, nói chúng em là quỷ nghèo, không mua nổi quần áo, bày ra sắc mặt lạnh cho chúng em xem.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 270


Chương 270

Hứa Minh Tâm giống như là thấy người lớn trong nhà mà bất bình tố cáo.

“Ồ? Phải không?”

Cố Gia Huy nghe vậy, dáng vẻ hoà nhã lập tức bị dập tắt, ngược lại trở nên âm trầm đáng sợ.

Anh chuyển mắt nhìn về phía nhân viên cửa hàng, nói: “Cô bắt nạt con nhà chúng tôi?”

“Hå…Con nhà anh?”

“Chú ấy là chú ba của tôi, hừ!”

Hiệu suất làm việc của Cố Gia Huy rất cao, ai dám không thông qua Hứa Minh Tâm thì cũng không thông qua được anh.

Anh trực tiếp gọi giám đốc phụ trách khu này tới.

Giám đốc đi tới, xem lại camera, hình ảnh rõ ràng rành mạch, nhân viên cửa hàng phục vụ hỗn láo, xem thường khách hàng như thế nào đều bị camera quay lại.

Giám đốc nhận ra tổng giám đốc Cố, giờ phút này run bần bật, nói: “Không biết tổng giám đốc Cố đích thân tới đây, không tiếp đón từ xa. Đây đúng là vấn đề của nhân viên chúng tôi, tôi làm chủ, xin được miễn phí đơn hàng của hai cô gái này, miễn phí tận hưởng cửa hàng cả đời và thông dụng toàn cầu.”

“Cái gì?”

Hứa Minh Tâm nghe được lời này, kinh ngạc đến mức cắm sắp rơi xuống đất.

Bạch Thư Hân thì lại bình tĩnh hơn rất nhiều, lập tức vươn tay giữ lấy cằm cô.

Cô ấy hạ thấp giọng nói nhỏ ở bên tai Hứa Minh Tâm: “Có thể đừng ngạc nhiên như vậy được không, người đàn ông của cậu là tự cậu tìm được, cho dù cậu là cái đồ nhà quê thì giờ phút này cũng phải giả vờ là bà chủ giàu có hiểu không?”

“Hiểu.”

Chữ này từ trong khoang miệng phun ra, đều vô cùng run rẩy.

Cô thật sự chưa từng gặp trường hợp này, cho nên khi nghe được lời nói kia đã sợ tới mức không nhận ra đâu là nam đâu là bắc.

Kẻ có tiền nhận lỗi đều phóng khoáng như vậy sao?

Trước kia cảm thấy cha Tô bồi thường hơn 1 tỷ tiền thuốc men kia, cô đã thấy ông như là đại gia rồi.

Không ngờ tên giám đốc này lại là đại gia trong số các đại gia!

Ánh mắt cô nhìn về phía giám đốc cũng trở nên cuồng nhiệt hơn, rất muốn đi lên ôm đùi anh ta!

“Dừng lại đi, nước miếng sắp chảy xuống rồi kìa!”

“Hả?”

Hứa Minh Tâm nhanh chóng nghiêm chỉnh lại, ngoan ngoãn đứng thẳng người.

“Vậy nhân viên kia thì sao?”

“Đuổi việc, hơn nữa chúng tôi sẽ đăng thông báo, bất cứ một nhấn hiệu cao cấp kinh doanh mặt hàng xa xỉ nào đều sẽ không thuê cô ta nữa.”

Giám đốc quyết đoán nói.

Có một chú nhân viên như vậy, đúng là hổ thẹn cho cửa hàng.

Vốn dĩ nhân viên kia đã sợ tới mức run bần bật, mặt không có chút máu, giờ đây lại nghe được lời này, trực tiếp ngã ngồi trên mặt đất.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 271


Chương 271

Nhưng cô ta phản ứng cực nhanh, lập tức từ trên mặt đất bò qua, giữ chặt lấy ống quần của Hứa Minh Tâm, nói: “Cô gái, là tôi sai rồi, tôi có mắt không thấy Thái Sơn. Xin cô thương tôi, tôi còn phải nuôi một nhà già trẻ, cầu xin cô nói tổng giám đốc là cô tha cho tôi được không?

Cầu xin cô, tôi dập đầu với cô!”

“Việc này…”

Hứa Minh Tâm vốn là người dễ mềm lòng, thấy cô ta khóc lóc thảm thiết như thế, có chú “1 bất lực nhìn về phía Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy nhàn nhạt liếc mắt, trong mắt không có một tỉa cảm tình, lạnh lùng nói: “Nhân viên nhà anh thật là thật to gan, khinh thường khách hàng còn chưa nói, còn muốn kéo hư quần áo của cháu gái tôi sao?”

Giám đốc nghe vậy thì cả người run lên, nhanh chóng! lôi nhân viên kia ra.

Sau đó mang bao tay trắng và bàn chải tới, ngồi xổm người xuống, quỳ một gối xuống đất, dùng bàn chải nhẹ nhàng lau ống quần của cô.

Hứa Minh Tâm bị hành động đột ngột này làm hoảng sợ, vội vàng rụt chân lại “Anh…Anh làm gì vậy?”

“Cô ta không hiểu quy củ, không biết bộ quần áo này của cô đắt tiền như thế nào. Thứ lỗi cho đôi mắt kẻ hèn này vụng về, nhưng đây có phải chính là quần áo của hàng D &.E, mà còn được nhà thiết kế tự thiết kế riêng không?”

Anh ta nhìn về phía Cố Gia Huy, Cố Gia Huy lạnh nhạt gật đầu.

“Cô gái, để tôi lau sạch cho cô, bộ quần áo.

này của cô bị cô ta tạo ra nếp gấp rồi, cửa hàng cũng không gánh nổi tội này”

“Không cần không cần, tự tôi sẽ làm, Cố Cô thật sự chịu không nổi giám đốc như: vậy, cầu cứu nhìn về phía Cố Gia Huy Lúc này Cố Gia Huy mới cho anh ta đứng lên, không cần để ý nữa.

Giám đốc hoà nhã cười nói: “Đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy có người mặc khắp người đều là đồ của nhãn hiệu D &E, hơn nữa lại là tùy ý mặc lên người, có thể thấy cô gái này mới thật sự là người giàu có!”

“D&E gì, người giàu có gì?”

Đầu óc Hứa Minh Tâm choáng váng, tỏ vẻ mơ hồ.

“Nếu anh có thành ý, tôi cũng không truy cứu trách nhiệm, cứ như vậy mà xử lý đi.”

“Cảm ơn tổng giám đốc Cố khoan dung, đây là quần áo hai cô vừa chọn xong, xin hãy cầm lấy”

“Thư Hàn, đây là của cậu” Hứa Minh Tâm trực tiếp đưa cho Bạch Thư Hân.

Không ngờ giám đốc lại chọn một bộ, đóng gói xong xuôi rồi đưa tới: “Đây là một chút thành ý nho nhỏ của cửa hàng, tuy rằng không thể so sánh được với quần áo trên người cô, nhưng tùy tiện mặc một chút thì cũng được.”

Hứa Minh Tâm nghe được lời này, suýt chút nữa thì bị dọa ngất xỉu đi.

Vừa rồi anh ta đã lấy một bộ đắt tiền nhất, được mặc ở trên người mẫu trưng bày, vậy mà lại nói cô tùy tiện mặc một chút cũng được?

Hứa Minh Tâm cũng không dám đi tiếp, nhưng Bạch Thư Hân lại thay cô nhận lấy.

Hứa Minh Tâm nuốt nuốt nước miếng, thật cẩn thận hỏi: “Tôi…quần áo trên người tôi rất đắt sao?”

“Đương nhiên, ít nhất phải hơn 30 tỷ…”

“Anh đợi một chút, tôi có chút choáng..”

Trong cuộc đời Hứa Minh Tâm lần đầu tiên cô bị k*ch th*ch quá lớn làm té xỉu. Cũng may Cố Gia Huy tay mắt lanh lẹ, nhanh chóng ôm cô vào trong ngực.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 272


Chương 272

Anh không vui nhìn về phía giám đốc, cả giận nói: “Anh nhiều miệng như vậy làm gì?”

“Tôi…”

Giám đốc tỏ vẻ rất vô tội, sao anh ta biết được Hứa Minh Tâm không biết điều đó chứ?

Cố Gia Huy đưa Hứa Minh Tâm về văn phòng của mình, gọi Lệ Nghiêm chạy tới một chuyến, cũng không có trở ngại gì, chỉ cần tỉnh lại bình thường là được rồi.

Lúc này Cố Gia Huy mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Bạch Thư Hân nói: “Tôi giao người cho anh, tôi đi trước.”

Lệ Nghiêm thấy cô ấy đi vội vàng, muốn đuổi theo ra ngoài, nhưng cuối cùng vẫn không đi theo.

Cô ấy không muốn gặp mình, cho nên có thể đang trốn tránh mình.

Rất nhanh, Lệ Nghiêm cũng rời đi.

Hứa Minh Tâm vẫn cứ nằm trên giường đến buổi chiều, mới từ từ tỉnh lại, bụng đói kêu vang lên.

Cô thấy khung cảnh xung quanh lạ lẫm, còn chưa biết mình đang ở đâu.

Đúng lúc này, bên tai truyền đến một âm thanh quen thuộc. “Tỉnh rồi? Có đói bụng không, muốn đi ăn cơm không?”

“Đầu em hơi đau, em bị làm sao vậy? Em nhớ…”

“Không có chuyện gì cả.”

Cố Gia Huy vội vàng nói.

“Không đúng!” Hứa Minh Tâm nhíu chặt mày, nhớ ra nguyên nhân, sau đó đôi mắt bừng bừng tức giận nhìn Cố Gia Huy: “Trời ơi, chú ba Cố! Khi em tiêu của anh mấy tỷ, em đã cảm thấy mình cực kỳ phá của rồi, không ngờ anh tùy tiện chuẩn bị quần áo cho em, vậy mà lại hơn mấy chục tỷ! Anh, cái tên đàn ông phá của này, em cực khổ vất vả, muốn tích cóp tiền cho anh, nhưng anh thì sao, tiêu tiền như nước vậy.”

Hứa Minh Tâm sắp tức đến điên rồi, cô nào phải là mặc quần áo chứ, quả thực chính là mặc Việt Nam đồng đó!

Nếu là Việt Nam đồng, mặc lên người cô còn vui vẻ.

Nhưng bây giờ, cô nhìn bộ quần áo khóc này mà khóc không ra nước mắt!

“Em mặc đẹp lắm.”

“Nhiều tiền như vậy đập lên trên người em, cho dù là người quái dị cũng có thể trở thành thần tiên! Chú ba Cố, sao anh lại phá của như vậy?”

“Tiêu tiền cho em anh cũng sẽ vui vẻ.” Cố Gia Huy cười nói, kéo bàn tay nhỏ của cô qua.

Cô muốn hất ra, nhưng lại không hất được.

Cô oán giận trừng mắt nhìn anh, thấy nụ cười bên khóe miệng anh, giận sôi cả máu.

Cố Gia Huy sờ đầu cô, cô không khách sáo cắn anh một cái. Cố Gia Huy không kêu đau, cũng không rút tay lại, để mặc cô trút giận.

Cô không thích ứng được, anh có thể hiểu, nhưng mà cô sẽ không ngăn cản được việc anh muốn tiêu tiền cho cô.

Trước kia anh cũng không chú ý tới quần áo giày dép linh tinh, những thứ đó chú An sẽ chuẩn bị hết toàn bộ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 273


Chương 273

Khi đi kiểm tra trung tâm thương mại, cũng không liếc mắt nhìn đồ đạc dù chỉ một cái.

Nhưng bây giờ thì không giống vậy, đi đầu nhìn thấy thứ gì, người đầu tiên anh nhớ tới chính là Hứa Minh Tâm.

“Trước kia khi còn một mình, anh không để ý chút nào, chi phí ăn uống đều có người chuẩn bị, cho nên sẽ không phải bận tâm gì hết. Nhưng bây giờ không giống vậy nữa, ra ngoài kiểm tra nhìn thấy đồ ăn ngon thú vị, luôn muốn lần sau sẽ đưa em tới đó. Nhìn thấy đồ dùng của phái nữ, cũng luôn muốn để em dùng thử xem.”

“Nếu anh không tiêu tiền cho em, vậy anh còn có động lực gì để kiếm tiền?”

“Anh không phá sản, vậy thì em sẽ mua đồ đến khi anh phá sản, em không cần biết bao nhiêu tiền, em chỉ cần biết, em mặc đẹp thì trong lòng anh sẽ vui mừng như thế nào là được.”

Lời này lọt vào tai cô, khiến trái tim của cô cũng trở nên ấm áp.

Lời âu yếm rất êm tai, nhưng mà cô vẫn tiếc số tiền kia.

Cô chậm rãi thả lỏng miệng, nhìn dấu răng trên bàn tay anh, đau lòng hỏi: “Đau không?”

“Không đau, cho dù em có đâm dao vào người anh cũng không đau.”

“Nói dối, sao có thể không đau được? Anh chỉ nói lời ngon ngọt lừa gạt em!”

Hứa Minh Tâm chu miệng, buồn bực nói.

Nhưng đôi tay vẫn rất cẩn thận giúp anh xoa bóp miệng vết thương, để đau đớn tan đi nhanh một chút.

Những quần áo, trang sức, mỹ phẩm dưỡng da mà anh chuẩn bị cho em đều là đồ đắt tiền sao?”

“Có lẽ vậy.”

“Hu hu, em còn tưởng rằng tất cả đều không đắt lắm, nhìn cũng không khác đồ trên Shopee .Vậy…vậy chiếc váy lần trước tham gia tiệc của HứaAn Kỳ, cũng không phải hàng giả, là thật đúng không?”

Cô đột nhiên nhớ ra một chuyện, lúc trước hai nhà giám định tới đây đều trăm miệng một lời nói quần áo trên người Lâm Thanh Loan là giả.

Cô tưởng đối phương hình như không đủ lợi hại, lại chưa từng nghĩ tới đồ trên người mình lại là hàng thật.“Ừm”

“Ông chủ, anh không cần mua quần áo, mua giày dép, mua trang sức cho em, anh cho em tiền được không? Dù em không tiêu, em chỉ giữ, nhìn con số của ngân hàng trên di động, em sẽ rất vui vẻ! Xin anh hãy cho em giữ tiền đi, đừng tiêu lung tung, em không cần đồ tốt nhất, em muốn đồ bình thường thôi là được rồi!”

“Em không chấp nhận mấy thứ này, em chỉ muốn nhìn con số trong thẻ ngân hàng, như vậy thì khi nằm mơ em cũng sẽ mỉm cười tỉnh lại!”

Hứa Minh Tâm năn nỉ nói.Cố Gia Huy dở khóc dở cười, lần đầu tiên thấy có một cô gái có thể chống cự được sức cuốn hút của quần áo và trang sức, chỉ muốn nhìn chằm chằm con số trong thẻ ngân hàng!

“Hứa Minh Tâm, anh cảm thấy giờ phút này em cực kỳ giống một sinh vật?”

“Sinh vật gì?”

“Rồng phương Tây, nghe bao giờ chưa?”

“Anh có ý gì?”

Hứa Minh Tâm hơi nghi ngờ, lên Google tìm rông Phương Tây một chúi.Trên Google nói, rồng Phương Tây có thể phun lửa, mọc hai cánh, có thể bay lượn.Và, yêu thích những thứ sáng lấp lánh nhất, ví dụ như đồng, vàng, đá quý, linh tinhI Vậy mà Cố Gia Huy lại biến đổi cách nói, nói cô ham hư vinhl “Chú ba Cố, anh đang chê cười em sao?”

“Không dám không dám, đột nhiên có một bà quản gia quản tiền của anh, anh cảm thấy rất thích.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 274


Chương 274

Cố Gia Huy trực tiếp kéo cô vào trong lòng ngực, bàn tay to quấn quanh vòng eo của cô.Giờ này phút này, thật sự rất thỏa mãn.Có người nguyện ý quản lý mình, quả là một điều rất hạnh phúc.Bởi vì để ý cho nên mới tiếc mỗi một đồng tiền anh vất vả kiếm được.Tất cả cơn giận của Hứa Minh Tâm đều bị cái ôm này làm cho tan thành mây khói.“Thật ra em biết anh nghĩ về em rất tốt, em cũng không cần thoả mãn bên trên vật chất, anh có thể cùng em ăn cơm, cùng em dạo siêu thị mua đồ, có thể ôm em…em cũng cảm thấy rất hài lòng rồi.”

Âm thanh tinh tế nho nhỏ của cô truyền đến, nhẹ nhàng như nước.“Anh biết, có một số thứ em không muốn, nhưng trong tâm tư anh muốn cho em. Nhưng nếu em không thích, sau này anh cũng sẽ không quá phô trương. Tiền đều cho em quản, thích cái gì, muốn ăn cái gì, cứ việc mua, biết không? Nhưng đừng bao giờ để mình thiệt thòi!”

“Trước kia không dám tiêu tiền của anh, vì luôn cảm thấy khó chịu. Không ngờ anh lại tiêu tiền lợi hại như vậy. Giờ đây em sẽ bảo quản giúp anh, cất giữ tới khi anh cưới vợ thì dùng!”

“Được, những số tiền đó đều là sính lễ!”

Cố Gia Huy chắc chắn nói.

“Chú ba Cố, em đói bụng.”

Cô sờ sờ bụng, nói với vẻ đáng thương. Trong tập đoàn có nhà bếp chuyên làm đồ ăn cho tổng giám đốc, rất nhanh Khương Tuấn đã đưa cơm lên.

Hứa Minh Tâm thật sự đói bụng, ăn không nhã nhặn một chút nào.

Nhưng Cố Gia Huy thì lại thích dáng vẻ cô tự nhiên làm những gì mình muốn như vậy, khiến anh cảm thấy vô cùng chân thật.

“Trứng chưng cách thuỷ này, tất cả đều là của em.”

“Wow, thật vui!”

“Móng heo cũng là của em”

“Ừm, ừm!”

“Cánh gà này, ăn nhiều một chút! Dù sao thì em cũng không mập.”

“Đúng đúng đúng!”

“Uống thêm chút canh nữa, bổ máu tốt cho sức khoẻ.”

“Uống siêu ngon!”

Toàn bộ quá trình ăn cơm đều là như vậy, Khương Tuấn đứng ở một bên nhìn, luôn có cảm giác ông chủ nhà anh ta là đang…

Cho heo ăn!

Hứa Minh Tâm rất không kén ăn, đặc điểm lớn nhất chính là có thể ăn.

Lúc chuẩn bị ba chén cơm, anh ta còn có chút nghi ngờ, từ khi nào mà ông chủ lại ăn uống tốt như vậy, một mình ăn hết hai chén cơm.

Nhưng bây giờ mới biết, một mình Hứa Minh Tâm có thể ăn hai chén cơm, còn có một đĩa đồ ăn lớn ở trước mặt.

Cố Gia Huy vừa ăn, vừa không ngừng gắp đồ ăn vào trong bát Hứa Minh Tâm, ánh mắt nuông chiều kia khiến cả người anh ta nổi đầy da gà.

Ăn xong bữa cơm, Hứa Minh Tâm no căng, đi qua đi lại trong văn phòng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 275


Chương 275

Buổi chiều Cố Gia Huy còn có một cuộc họp tạm thời, cho nên không thể ở cùng cô.

Nhưng cô không cô đơn chút nào, Khương Tuấn đưa tới rất nhiều đồ ăn vặt.

Hứa Minh Tâm ngồi ở trên sô pha, vừa ăn đồ ăn vặt, vừa tò mò quan sát văn phòng của anh.

Đây là lần đầu tiên cô tới đây.

Những gam màu lạnh như đen xám trắng trông có vẻ nghiêm túc cẩn trọng, rất phù hợp với hình tượng ngày thường của anh.

Cửa sổ sát đất rất lớn, làm cho ánh mặt trời chiếu vào khiến bên trong ấm áp không ít.

Đứng ở độ cao này có thể quan sát toàn bộ thành phố.

Đứng ở địa vị cao… Chính là loại cảm giác này sao?

Cô đột nhiên hiểu ra, vì sao ở cổ đại lại có nhiều người muốn làm hoàng đế như vậy. Toà nhà cao nhất trong trung tâm thành phố đại diện cho quyền lợi, ngai vàng cũng tượng trưng cho quyền lực.

Có quyền lực là có thể làm chuyện mình muốn làm.

Cô tin, cho dù trong tay Cố Gia Huy có quyền lực lớn mạnh, cũng sẽ không đánh mất bản thân mình.

Cô sẽ mãi mãi ở bên cạnh bảo vệ anh, nhìn anh làm đến nơi đến chốn.

Hứa Minh Tâm quét mắt nhìn tài liệu trên bàn làm việc, đều là thứ cô xem không hiểu.

Cuối cùng cô quay lại ghế sô pha, vừa ăn vừa xem phim truyền hình.

Hiện tại đang chiếu một bộ phim truyền hình, nam chính là một anh chàng vô cùng nổi tiếng, đẹp trai tuấn tú, cơ bản chính là một “hoocmon” di động.

“Hôn đi, hôn đi!”

“Trời ơi, trái tim thiếu nữ của tôi!”

Hứa Minh Tâm che tim lại, cảm giác khoảnh khắc nam chính hôn nữ chính, nhập tim của cô đập tăng tốc. Thật sự không thở nổi nữa rồi, giống như nam chính đang hôn mình vậy.

“Cảm giác rải đường thật tốt, điên cuồng nhét cơm chó vào mồm!”

Khi Cố Gia Huy đi vào, nhìn thấy Hứa Minh Tâm đang cười mê mẩn với chiếc điện thoại di động.

Cô xem rất chăm chú, ngay cả khi anh đi vào mà cũng không chú ý tới.

Anh không nhịn được tò mò đi đến nhìn, Hứa Minh Tâm đang nhìn nam diễn viên trên màn hình mà thèm dỏ dãi.

Trời ơi!

Trong nhà có một người đẹp trai như vậy, mà vẫn còn nhớ thương người bên ngoài.

Đúng là ăn trong chén nhìn trong nồi, sao lại có lòng tham không đáy như vậy chứ?

Khuôn mặt Cố Gia Huy lập tức trở nên vô cùng âm trầm, trực tiếp nằm ngang trước mặt cô, chắn màn hình của cô.

“Anh làm gì vậy? Nam chính của em đang trêu chọc nữ chính đấy, anh chắn tầm nhìn của em rồi”

“Hứa Minh Tâm, em thật là thật to gan mà. Chẳng lẽ trông anh xấu lắm sao? Không đủ để mê hoặc em sao? Mà em còn có tâm tư đi thèm nhỏ dãi người đàn ông khác?”

“Ôi.”

Mấy câu này sao lại kỳ quái vậy chứ? Đúng lúc này, di động truyền đến tiếng thét chói tai của nữ chính: “Đừng, đừng c** q**n áo!”

Cái gì, trai đẹp c** q**n áo!

“Em muốn xem!”

Hứa Minh Tâm vội la lên, nhưng Cố Gia Huy lại cầm điện thoại di động rồi tắt máy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 276


Chương 276

“Thích xem đàn ông c** q**n áo?”

Anh nhướng mày, khóe miệng nhếch lên một nụ cười xấu xa, nhìn thấy Hứa Minh Tâm run lên, suýt chút nữa thì bị mê hoặc.

Vẻ đẹp trai của Cố Gia Huy đúng là không thể dùng ngôn ngữ để miêu tả.

Anh không cần cố ý giả vờ đẹp trai lạnh lùng, khi anh mặc sơ mi trắng, đeo cà vạt, bên ngoài lại khoác thêm áo vest thì cũng đã toát ra hormone rõ ràng.

Anh giơ tay nhấc chân đều tản ra khí chất quý tộc yệt đối, giống như để vương kiêu ngạo đứng trên cao, không gì sánh kịp.

Anh đứng ở dưới ánh nắng buổi chiều, ngón tay thon dài như ngọc đặt ở trên cúc áo của áo vest, cởi từng cúc từng cúc một.

Anh đang muốn c** q**n áo, dùng sắc mê hoặc sao?

Không được! Giữa thanh thiên bạch nhật, sao có thể làm chuyện đồi bại như vậy chứ?

Hứa Minh Tâm sợ tới mức che kín hai mắt, nhưng qua khe hở vẫn thấy đôi mắt đang chớp chớp.

Đây cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy thân thể anh, có gì mà phải thẹn thùng cơ chứ.

Cô còn nhớ rõ, mỗi đêm ôm anh đi vào giấc ngủ, cả người đều là cơ bắp, xúc cảm tuy không quá tốt, nhưng lại khiến cô lưu luyến không quên.

Rất nhanh, áo vest được cởi xuống. Anh bắt đầu kéo cà vạt, động tác kia quả thực đẹp trai đến bức người, tràn đầy dã tính chinh phục.

Không thua gì người sói vung roi da!

Cởi cà vạt xong là đến lượt cúc áo sơmi bên trong.

Cúc áo sơ mi trắng của anh được cài đến cái nút trên cùng.

Chỉ thấy anh chăm chú cởi bỏ.

Đầu tiên là lộ ra hầu kết di chuyển lên xuống, sau đó tiếp tục đi xuống…

Làn da màu lúa mạch khỏe mạnh dưới ánh mặt trời, hiện ra ánh sáng vàng rực rỡ.Từng chiếc cúc áo bị cởi ra, lộ ra cơ ngực tráng kiện rồi thì cơ bụng…Không được không được, không thể xuống thêm chút nữa, cô sắp chịu không nổi rồi.Hứa Minh Tâm chỉ cảm thấy có một luồng khí nóng rực xông thẳng lên đầu, cô nhanh chóng ngửa đầu, bóp chặt cái mũi.“Không được, không được, em sắp không nhịn nổi nữa rồi, mau đem giấy tới cho em. Quần áo quá đắt, rơi một giọt máu mũi là xong đời.”

Cố Gia Huy còn chưa kết thúc màn trình diễn dùng sắc mê hoặc người của mình, mà Hứa Minh Tâm đã chịu thua rồi, lại còn chảy máu mũi, đúng là mất mặt.“Thì ra em là kiểu người nam nữ đều ăn, nhìn thấy người khác c** q**n áo thôi mà cũng chảy máu mũi?”

“Nói đúng hơn là chỉ những người có dáng vóc đẹp như anh mới có thể như vậy!”

Trong lỗ mũi Hứa Minh Tâm nhét giấy, cô nói: “Anh mau mặc quần áo vào đi, nếu không em sẽ bị rong máu đấy!”

“Ngày thường ở nhà anh đều c** s*ch, sao không em chảy máu mũi?”

“Em không nhìn kỹ! Hơn nữa suy nghĩ của em rất thuần khiết, sẽ không suy nghĩ miên man. Nhưng mà lần này anh lại chủ động quyến rũ em, đúng là đồ xấu xa!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 277


Chương 277

Hứa Minh Tâm tức giận nói.“Em chỉ có thể nhìn một mình anh, nếu còn dám nhìn người đàn ông khác, anh sẽ đánh vào mông em.”

“Anh là đồ bạo chúa độc tài, không có đạo đức!”

“Anh không có đạo đức, em có thể làm khó dễ được anh sao?”

Cố Gia Huy không khách sáo nói, rõ ràng là kiểu bá đạo không nói lý.Hứa Minh Tâm bĩu môi, nhưng nghĩ lại làm hảo hán phải biết tránh cái thiệt trước mắt.Đúng lúc này, di động của Cố Gia Huy vang lên, có người gọi video call tới.Cố Gia Huy mở video ra, Ôn Thanh Vân nhìn thấy Hứa Minh Tâm ở đối diện video, đang ngửa đầu, chảy máu mũi.“Đây…chính là vợ sắp cưới của cậu?”

Hứa Minh Tâm nghe được giọng nữ, rũ mắt nhìn, thì nhìn thấy một cô gái rất xinh đẹp.Người phụ nữ cô nhìn thấy khi ở nước AnhI Đoan trang nho nhã, nhẹ nhàng như nước.Tuổi chỉ khoảng 25-26, khóe miệng nở một nụ cười dịu dàng.“Đây là?” Cô còn chưa kịp phản ứng lại.“Còn không gọi chị dâu?” Cố Gia Huy mở miệng nói.

“Chị dâu?”

Chị ấy chính là bạn gái của Cố Trường Quân sao?

Hai người sắp bước vào lễ đường, nhưng lại chết bất đắc kỳ tử rồi vĩnh viễn xa cách.

Cố Gia Huy chấp nhận người chị dâu này từ tận đáy lòng tán, tất nhiên cô cũng phải gọi chị dâu theo.

“Chị…Chị dâu.”

Cô vội vàng chỉnh trang lại mình, thay đổi thái độ, cảm nhận được cảm giác gia trưởng quen thuộc.

“Gia Huy, chị không ngờ cậu lại có phúc như vậy, tìm được một người vợ xinh đẹp đến thế. Lần đầu gặp nhau, vậy mà lại bằng cách này, có chút không ổn lắm. Chị tên Ôn Thanh Vân, em có thể gọi chị là chị Hoàn, đừng gọi chị dâu, chị có chút ngại.”

“Chị Thanh Vân.”

“Chị gọi là để nhờGia Huy tới đây giúp chị đàm phán một bản hợp đồng tương đối khó giải quyết, bản hợp đồng này rất quan trọng với nhà họ Ôn. Em cũng có thể đi theo Hàn Châu tới đây, chị muốn chuẩn bị chút quà gặp mặt.”

“A? Em không qua đâu, tiếng Anh của em cũng không tốt lắm, miễn cưỡng cũng chỉ có thể giao lưu được. Chú ba Cố đi làm việc, em có thể làm gì được? Em còn phải đi học nữa.”

“Gia Huy, ý của cậu thì sao?” “Chị muốn khi nào tôi tới, tôi đi chuẩn bị.”

“Hạng mục và thời gian chị sẽ gửi cho cậu, chỉ chờ tin nhắn của cậu. Em tên Hứa Minh Tâm đúng không,Gia Huy thường xuyên nhắc tới em với chị, nói em là một con mèo con. Hy vọng chúng ta có thể sớm gặp nhau một chút, chị nghĩ chúng ta ở chung hẳn là sẽ rất vui vẻ.”

“Được rồi, không quấy rầy hai người nữa, tạm biệt.”

Ôn Thanh Vân tắt điện thoại, sau đó Cố Gia Huy nhìn tên hạng mục, không khỏi hơi chau mày lại.

Hợp tác với gia tộc lớn như vậy, khó trách ngay cả Ôn Thanh Vân cũng không chắc chắn.

Xem ra cần phải đi một chuyến, giúp chị ấy một chút.

Mà Hứa Minh Tâm lại đang suy nghĩ, mèo là ý gì?

Toàn thân cô có chỗ nào giống mèo chứ?

“Em rất giống mèo sao?”

“Chỗ nào không giống, lúc dịu dàng thẹn thùng động lòng người, khi hung dữ thì móng vuốt sắc bén, quả thực giống nhau như đúc.”

“Đây là anh đang khen em hay là đang chê bai em? Lần trước em và anh cãi nhau, chị Thanh Vân không biết phải không?”

“Biết, chính là chị ấy nói với anh, nói em hiểu lầm, anh mới biết là mình đã làm em phải ghen”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 278


Chương 278

“Vậy chẳng phải là em rất mất mặt sao?”

Sắc mặt Hứa Minh Tâm đỏ lên, hận không thể tìm một cái lỗ chui vào.

Đúng là mất mặt đến tận nước ngoài mà.

Cố Gia Huy cười cười, nghĩ đến vụ án kia, nhéo nhéo gương mặt cô rồi nói: “Hợp đồng này của Thanh Vân rất khó giải quyết, anh phải mau chóng qua đó chuẩn bị. Lần này đi có lẽ sẽ tới nửa tháng, đúng là anh rất không yên lòng về em.”

“Anh sẽ cắt đứt liên lạc sao?”

Hứa Minh Tâm lo lắng, cánh tay nhỏ nắm chặt ống tay áo của anh.

Cô nhớ tới lần trước Cố Gia Huy mất tích, dường như bốc hơi khỏi cuộc sống này.

Cô cảm thấy rất bất an, sợ anh gặp chuyện ngoài ý muốn.

Không rõ tung tích của anh, loại cảm giác này thật sự không dễ chịu.

Cô không hy vọng nó xuất hiện lần thứ

Cô đã sinh ra tính ỷ lại vào anh hai.

Cố Gia Huy bắt gặp đôi mắt đầy mờ mịt của cô, bên trong đều là bất an.

Anh hơi hơi đau lòng, bàn tay to đẩy tóc mái ở giữa trán cô ra rồi nói: “Lần này sẽ không cắt liên lạc, nếu anh thất hứa với em, thiên lôi sẽ đánh vào đầu anh.”

“Lời thề không đủ nặng!”

“Anh thật kỳ lạ, nam nữ chính trong phim truyền hình không phải là như vậy.”

“Anh cũng không ngốc, trên phim truyền hình chỉ cần nam chính thề độc một câu, nữ chính sẽ đau lòng lấp kín miệng anh ta. Nói, đừng thề độc như vậy, em tin tưởng anh!”

“Làm ơn đi, loại phim không có chỉ số thông minh này em đã không xem từ lâu rồi, em đã xem phim cung đấu rất nhiều năm rồi. Huống hồ, anh là người đã có vết xe đổ, danh dự của anh đối với em không được tốt lắm đâu!”

“Vậy em nói xem, anh phải thề như thế nào? Thiên lôi đánh xuống, không chết tử tế được sao?”

“Nếu anh thất hứa với em, vậy thì em cũng sẽ thất hứa! Xem ai sợ ai!”

“Đúng là sợ em rồi” Cố Gia Huy mềm lòng, ôm cô vào trong lòng.

Buổi tối Cố Gia Huy lên máy bay, Hứa Minh Tâm giúp anh thu dọn đồ đạc. Anh đột nhiên phải đi, đúng là có chút tiếc nuối.

Cô đưa anh đến sân bay, thời gian kiểm tra an ninh sắp tới rồi.

“Anh phải đi rồi, liên lạc qua điện thoại nhé. Anh không đưa Khương Tuấn đi theo, cho anh ta ở lại chăm sóc em. Nhớ phải ngoan ngoãn đấy.”

“Chờ một chút!”

Hứa Minh Tâm siết chặt bàn tay nhỏ, lấy hết can đảm, nhón mũi chân nhanh chóng hôn nhẹ lên cánh môi anh.

Ngay sau đó, gò má cô đỏ bừng.

“Đây là đánh dấu, che đánh dấu của em lại, anh chính là người của em. Em biết ở nước ngoài có rất nhiều em gái tóc vàng mắt xanh, dáng người tốt, chỗ lồi chỗ lõm! Nhưng mà toàn bộ những người đó không liên quan gì tới anh, anh là người có gia đình, anh phải nhớ kỹ ở nhà anh còn có cô vợ sắp cưới đang gào khóc đòi anh đút cơm, có biết chưa?”

Hứa Minh Tâm nghiêm trang nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 279


Chương 279

Khi người đàn ông đi ra ngoài thì phải dặn dò thật kỹ, không thể để anh ấy quên mất những điều cơ bản đó được.

Cố Gia Huy bị dáng vẻ này của cô chọc cười.

Đột nhiên rời đi đúng là tiếc nuối, rất muốn đóng gói cô mang đi theo.

“Biết rồi.”

Nói xong, anh cúi người nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trên trán cô, giống như lông chim lướt qua trên mặt nước, trong lòng hơi dâng lên một tầng gợn sóng.

Cả người Hứa Minh Tâm hơi cứng đờ.

Nụ hôn này khác với ngày xưa, dịu dàng lưu luyến hơn mấy phần, còn mang theo sự không nỡ rất nặng nề.

Cô có thể cảm nhận được.

“Đây là đánh dấu của anh, em cũng không cần nhìn người đàn ông khác, phim truyền hình cũng không được! Khương Tuấn, để ý cô ấy thật kỹ cho tôi, nếu cô ấy dám nhìn người đàn ông nào khác quá mười giây, không đúng, ba giây! Lập tức báo cáo cho tôi.”

“Hả? Em cũng đâu yêu cầu anh nghiêm khắc như vậy chứ.”

Bây giờ em có thể yêu cầu rồi đấy!”

“Bỏ đi. Xem như anh lợi hại!”

Hứa Minh Tâm nhụt chí nói.

Cuối cùng, Cố Gia Huy lên máy bay. Cô ngồi ở đại sảnh sân bay nghỉ chân thật lâu.Khương Tuấn nói: “Cô Hứa, nếu còn tiếp tục như vậy, cô sẽ trở thành hòn vọng phu mất! Ông chủ đã đi rồi!”

“A, đột nhiên khó chịu quá, đi ăn một chút gì đó đi.”

“Được.”

Cô Hứa đúng là không có lúc nào không quên được việc ăn uống!

Mấy ngày sau khi Cố Gia Huy rời đi, Hứa Minh Tâm vẫn sinh hoạt như bình thường.Tuy rằng không có anh rất không thoải mái, nhưng mà cô cũng không phải không có chuyện gì để làm.Chỉ là những đề toán nâng cao đó cũng đã đủ để tra tấn cô rồi.Mỗi ngày đều cần Cố Gia Huy hướng dẫn chỉ đạo, mới có thể hiểu rõ những ký hiệu đó.Công việc của Bạch Thư Hân cũng đi vào quỹ đạo, bởi vì lần trước ra điều kiện với Cố Gia Huy, bây giờ cô ấy đã trở thành nhân viên chính thức.Lại là một ngày cuối tuần, hội học sin tổ chức ăn cơm với nhau.Cố Gia Huy nhận được tin tức này, ba dỗ dành năm ra lệnh, dặn dò cô không được uống rượu, hơn nữa còn nói Khương Tuấn canh chừng cô.Mỗi lần Hứa Minh Tâm uống xong rượu đều không nhớ gì cả, cũng không biết sau khi mình say rượu rốt cuộc đã làm chuyện hoang đường gì?

Cố Gia Huy dường như rất sợ cô uống rượu, chẳng lẽ sau khi mình say rượu, khuôn mặt sẽ trở nên đáng ghét, mở to cái miệng máu sao?

Nếu lần sau có cơ hội, nhất định phải trang bị ở nhà một cái camera quan sát.Bữa tiệc hôm nay còn có một mục đích khác.Ngôn Hải muốn từ chức hội trưởng trước, lấy được tư cách trao đổi sinh viên, ra nước ngoài học tập nửa năm.

Nghe nói trường học ở nước ngoài đã gửi lời mời cho Ngôn Hải từ lâu, nhưng Ngôn Hải vẫn chưa nhận lời.

Lần này lại đột nhiên đồng ý, thậm chí trường học ở nước ngoài cũng chưa cho anh ta tham gia thi kiểm tra mà đã vội vàng gọi anh ta nhanh chóng qua đó.

Hứa Minh Tâm không biết có phải anh ta là vì mình hay không, trong lòng có chút băn khoăn.Địa điểm là do Ngôn Hải chọn, là một khách sạn năm sao cao cấp. Ngôn Hải đi đón Bạch Thư Hân thì gặp được cô ở cửa.

Hai mắt cô hơi e ngại khi nhìn Ngôn Hải, sợ anh ta rời đi là vì mình.

Ngôn Hải trông rất bình thường, cười nói: “Sao nét mặt lại không vui vậy, có phải có người bắt nạt em không?”
 
Back
Top Dưới